Ngôn Tình Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 540


“Vậy anh nghĩ anh đang nói chuyện với ai?”
“Cô là cái thá gì mà dám dương oai diễu võ trước mặt tôi?”
“Đến vợ anh tôi còn dám đánh, anh nghĩ xem tôi là cái gì?” Lý Đông Hạo tức nghẹn như mắc xương cá ở cổ họng.

Nếu không phải là có nhiều người ở xung quanh như vậy, anh ta đã bất chấp phong độ của mình mà lao tới tát người phụ nữ này từ lâu rồi.

Lý Đông Hạo không phải là quý ông lịch thiệp không đánh phụ nữ.

Mặc dù Vân Giai Kỳ trông rất đẹp, nhưng miệng cô nói năng chanh chua không chừa một ai đã khiến cho anh ta mất hết thể diện.

“Tôi khuyên cô nên xin lỗi vợ tôi ngay bây giờ.

Trước khi tôi thực sự nghiêm túc.

Chỉ cần cô xin lỗi thì tôi có thể coi như chuyện chưa xảy ra” Lý Đông Hạo ra tối hậu thư.

Vân Giai Kỳ nghe vậy liền cảm thấy có chút tò mò: “Ồ?
Nghiêm túc? Anh muốn nghiêm túc như thế nào?” Đương nhiên Lý Đông Hạo không muốn nói thẳng ra những thủ đoạn đối phó với người khác của mình.

Anh ta hung hăng trừng mắt nhìn Vân Giai Kỳ, nghiến răng nghiến lợi nói: “Đồ đàn bà, cô đúng là rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt.” Ngay khi anh ta vừa dứt lời, đột nhiên một giọng đàn ông lạnh lùng cất lên sau lưng anh ta.

“Cậu đang nói ai rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt?” Lý Đông Hạo tức giận quay đầu lại, còn chưa kịp nhìn thấy người đang bước tới liền chửi bới: “Là ai thích lo chuyện bao đồng?” Tuy nhiên, ngay khi nói xong anh ta đã hối hận.

Bạc Tuấn Phong đứng ở phía sau trịch thượng nhìn anh ta giống như một vị thần đang nhìn một con kiến vậy, ánh mắt mang theo sự giá buốt.

Lý Đông Hạo sợ hãi trước ánh mắt của người đàn ông đó.

Mục Tâm Liên nhìn thấy đó là Bạc Tuấn Phong, cô ta cũng ngạc nhiên: “Bạc… Bạc gia…”
“Tôi hỏi cậu, cậu đang nói ai rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt?” Lý Đông Hạo run rẩy nói: “Bạc gia, sao lại có thể gặp anh ở đây chứ? Thật là trùng hợp…” Anh ta nhất thời không thể hiểu được tại sao Bạc Tuấn Phong lại đột nhiên xuất hiện ở đây, lại còn có vẻ như muốn bảo vệ Vân Giai Kỳ, lẽ nào bọn họ quen biết nhau?
Lý Đông Hạo nghỉ ngờ nhìn về phía Vân Giai Kỳ, nhưng lại thấy cô cũng đang to vẻ kinh ngạc.

“Sao anh lại ở đây?” Vân Giai Kỳ hỏi Bạc Tuấn Phong.

Mục Tâm Liên và Mục Liên Thúy đều chết lặng, Lý Đông Hạo lại càng giật mình không nói nên lời thâm nghĩ Vân Giai Kỳ thực sự biết Bạc Tuấn Phong ư?
“Chú! Chú đến rồi!” Ngay khi Cung Bắc nhìn thấy Bạc Tuấn Phong đến, cậu bé lập tức chỉ vào Mục Tâm Liên và nói: “Là cô ấy bắt nạt Mommy, đã vậy lại còn gọi chồng cô ấy đến để cùng nhau bắt nạt Mommy nữa” Vân Giai Kỳ bị những lời nói ngây ngô trẻ con của cậu bé chọc cười, cô biết Cung Bắc đang bênh muốn bênh vực cho cô.

Lý Đông Hạo giật mình hỏi: “Bạc gia, người phụ nữ này là “Cô ấy là người của tôi” Bạc Tuấn Phong trực tiếp trả lời câu hỏi của anh ta.

Mọi người có mặt ở đó đều bị sốc, bao gồm cả Cung Phi.

Bạc Tuấn Phong nói rằng cô là người của anh.

Trước đây anh ta đã nghe nói rằng nhà họ Bạc cực kỳ không muốn gặp Vân Giai Kỳ, Bạc Tuấn Phong đã vì Vân Giai Kỳ mà ngay cả nhà họ Bạc cũng không cần.

Cho dù Bạc Ngạn Thiên lấy quyền thừa kế ra để uy h**p thì anh cũng không thèm đếm xỉa.

Khi Lý Đông Hạo nghe thấy lời đó, chân anh ta nhữn cả ra.

Vân Giai Kỳ đến từ Bạc Tuấn Phong ư? Anh ta nhìn Vân Giai Kỳ với vẻ không tin, sau đó nhìn Mục Tâm Liên và ngầm trừng mắt một cái, thầm nghĩ tại sao cô ấy không nói điều đó sớm hơn.

Thực ra Mục Tâm Liên cũng không biết, cô ta kinh ngạc nhìn Vân Giai Kỳ, cảm thấy không thể tin được: “Bạc gia, tại sao anh lại… thích loại phụ nữ này?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 541


Ở khách sạn.

Vân Giai Kỳ ngủ nửa mơ nửa tỉnh, rất không thoải mái, cơ thể vẫn có cảm giác nhưng không tỉnh dậy nổi.

Xâu chuỗi lại những giấc mơ rời rạc thì cô mơ thấy Vũ Minh, mơ thấy Mạn Nhi và rất nhiều câu chuyện lạ lùng.

Trong lúc mơ màng cô bỗng cảm thấy có người ngồi bên giường mình, lập tức ngồi dậy, nhìn thấy là Bạc Tuấn Phong đang yên lặng nhìn cô.

Trong phòng chỉ bật hai ngọn đèn tường nên ánh sáng hơi u ám.

Ngoài cửa sổ thì trời đã tối đen.

Cô đột nhiên hoảng hốt hỏi: “Bé Bắc thế nào rồi?” Bạc Tuấn Phong nhìn cô nhưng không nói gì, anh còn đang sắp xếp lại suy nghĩ.

Vân Giai Kỳ thấy anh không nói gì càng gấp: “Rốt cuộc là thế nào rồi?” Nhất định là chuyển biến xấu rồi, nếu bé Bắc đã hạ sốt thì Bạc Tuấn Phong chắc chắn sẽ trả lời cô là bé Bắc không sao.

Nhưng anh lại không nói gì, có nghĩa là bệnh tình của Cung Bắc nhất định không tốt rồi.

“Không phải sốt bình thường” Bạc Tuấn Phong nói: “Bệnh của bé Bắc có hơi phức tạp.”
“Viện sĩ Lý nói thế nào?” Bạc Tuấn Phong nói: “Bác sĩ nói có thể bé Bắc bị suy giảm hệ miễn dịch, khả năng miễn dịch bị giảm, hiện giờ đã chuyển vào phòng vô trùng.” Anh tỉ mỉ diễn tả lại lời của Lý Phong Tuấn lại cho Vân Giai Kỳ nghe, nghe xong cô lập tức ngây người.

“Suy giảm miễn dịch?”
“Đó là bệnh gì?” Trước giờ cô chưa từng nghe qua bệnh này.

Nhưng bây giờ không thể lo nhiều nữa, Vân Giai Kỳ vội vàng xuống giường đi thay quần áo.

Bạc Tuấn Phong cản cô lại: “Bây giờ em chưa gặp nó được”
“Vì sao?” Vân Giai Kỳ nhíu mày: “Dì anh không cho em gặp à”
“Bây giờ bé Bắc đang ở trong phòng vô trùng, không ai vào thăm được hết” Vân Giai Kỳ thất hồn lạc phách ngã ngồi xuống giường, ảo não không thôi.

Bạc Tuấn Phong nghĩ cô đang tự trách mình, nói với cô: “Bệnh của bé Bắc không liên quan đến em, Lý Phong Tuấn nói bệnh này có rất nhiều nguyên nhân gây ra, chứ không phải là bị trong một sớm một chiều.”
“Bây giờ còn chưa hạ sốt sao?”
“Viện sĩ Lý nói đã hết sốt rồi, nhưng viêm phổi còn rất nghiêm trọng, mới vừa tiêm thuốc rồi, có điều một thời gian sau có thể sẽ không được ở phòng bệnh thường”
Phương pháp khống chế bệnh này tốt nhất là để cho đứa trẻ ở trong môi trường vô trùng.

Nếu có thể để đứa trẻ tránh xa hết tất cả virus và vi khuẩn thì đứa trẻ sẽ không sao hết, sống như người bình thường.

Nhưng một khi ra khỏi môi trường vô trùng thì ngay lập tức sẽ nhiễm bệnh.

Nói cách khác là trước khi được chữa khỏi thì Cung Bắc chỉ có thể ở trong phòng vô trùng, không thể đi đâu hết.

Vân Giai Kỳ nói: “Em muốn đến bệnh viện” Cho dù biết là không thể gặp Cung Bắc, nhưng ít ra có thể ở gần bé cô cũng yên tâm hơn.

Bạc Tuấn Phong cũng không từ chối.

Vân Giai Kỳ hỏi: “Anh mệt không, muốn nghỉ ngơi một chút hay không?”
“Lúc trưa anh có chợp mắt một chút ở bệnh viện rồi” Vân Giai Kỳ nói: “Vậy anh đưa em đến bệnh viện đi”
Vân Giai Kỳ tắm rửa xong thay quần áo, sau đó Bạc Tuấn Phong đưa cô tới bệnh viện.

Cô và Bạc Tuấn Phong đi tới phòng bệnh thường thì không thấy Cung Chiến và Mộng Yến Mi ở đây.

Bạc Tuấn Phong hỏi Cung Phi: “Dì và Chiến đâu rồi chú?”
“Bé Bắc tỉnh rồi” Cung Phi nói: “Cho nên họ đi thay đồ vô trùng đến phòng vô trùng thăm nó rồi” Muốn vào phòng vô trùng phải thay đồ vô trùng mới được vào.

Vân Giai Kỳ nghe bé Bắc đã tỉnh thì vội hỏi: “Cháu có thể vào thăm bé không ạ?”
“Chuyện này phải đợi Viện sĩ Lý ra mới nói được”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 542


Trong phòng vô trùng.

Cung Bắc vừa mới tỉnh lại, tỉnh thân còn không được tốt lắm.

Nó đeo máy thở, tỉnh lại thì ho rất nhiều, vừa bị sốt cao không ngừng nên đầu óc có hơi không tỉnh táo, mơ hồ nhìn thấy có hai người đang đứng bên giường.

Vừa thấy Cung Bắc mở mắt, Mộng Yến Mi cẩn thận không dám tới gần, lo lắng hỏi: “Bắc à, cháu tỉnh rồi?”
Cung Bắc vẫn chưa nhận ra hai người trùm kín mít trước mặt là ai.

Trí nhớ vẫn còn dừng ở lúc ôm Vân Giai Kỳ ngủ, sao vừa thức dậy toàn thế giới đã thay đổi rồi.

Nó phát hiện mình đang ở trong một nơi kỳ lạ, tràn ngập mùi thuốc sát trùng.

Trên tay ghim kim đang được truyền dịch, cả cánh tay đều đã tê rần.

“Mẹ đâu rồi đã hỏi Vân Giai Kỳ.

Mộng Yến Mi bỗng chốc ngẩn người: “Bà là bà nội đây!” Mộng Yến Mi nói: “Còn đây là daddy của con này, không nhận ra sao?”
Giọng Cung Bắc khàn khàn, vừa mở miệng “Bà n Cung Bắc lại nhìn về phía Cung Chiến: “Daddy?” Cung Chiến đứng phía sau Mộng Yến Mi yên lặng nhìn Cung Bắc.

Cung Bắc yếu ớt cố gắng nói chuyện, hỏi: “Sao con lại ở đây…”
“Bé Bắc ngoan, con có thấy trong người khó chịu không?
Đầu có đau không? Có sức lực không? Có muốn ăn cái gì không?
Cung Bắc không nói có khoẻ hay không, chỉ lắc đầu, tuy rằng cảm thấy đói bụng nhưng lại không muốn ăn uống gì.

Trong thuốc có tính chất ức chế cảm giác thèm ăn.

Cung Bắc nói: “Con muốn mẹ…” Vừa tỉnh lại không thấy Vân Giai Kỳ ở bên cạnh khiến nó cảm thấy rất lo lắng.

Mộng Yến Mi nhìn về phía Cung Chiến, hắn lập tức nói: “Nếu con muốn gặp mommy thì phải nhanh chóng mau hết bệnh, hết bệnh rồi sẽ được gặp mẹ ngay”
“Con bị bệnh gì vậy?” Cung Bắc cảm thấy kỳ lạ, sao tự nhiên mình lại bị bệnh?

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-542-0.jpg


vào.” Vân Giai Kỳ nghe vậy cũng đồng ý gật đầu.

Lo thì lo, muốn gặp thì rất muốn, nhưng cô cũng không muốn làm ảnh hưởng tới Cung Bắc nghỉ ngơi.

Lý Phong Tuấn cũng vừa thay đồ vô trùng đi ra, nhìn thấy Vân Giai Kỳ thì hơi ngạc nhiên: “Cô Vân đến rồi à?”
“Vâng”
“Sao không nghỉ ngơi nhiều hơn? Nghe nói cả đêm qua cô không ngủ.” Mộng Yến Mi tức giận nói: “Cũng không biết cô ta tới đây làm gì nữa!”
Vân Giai Kỳ không quan tâm Mộng Yến Mi nói lời lạnh nhạt, nói với Lý Phong Tuấn: “Viện sĩ Lý, có thể nói cho tôi biết rõ hơn về bệnh tình của Cung Bắc hay không?”
Mộng Yến Mi đột nhiên kích động đứng dậy, hỏi Vân Giai Kỳ: “Cô biết nhiều như vậy để làm gì? Cô là bác sĩ à? Hay là muốn hỏi cho biết, cô biết thì có trị được cho bé Bắc không?
Nó không phải con cô, không cần cô nhọc lòng đâu!”
“Mẹ” Cung Chiến nhìn Mộng Yến Mi: “Mẹ bình tính một chút đi!”
“Con kêu mẹ làm sao bình tĩnh! Trước giờ bé Bắc ở với mẹ đều khoẻ mạnh, nhưng vừa đến tay cô ta đã xảy ra chuyện rồi!”
Mộng Yến Mi bật khóc, lúc nghe Lý Phong Tuấn nói tỉ lệ chữa khỏi chỉ có năm mươi phần trăm bà đã không chịu nổi rồi..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 543


Vân Giai Kỳ biết bây giờ Mộng Yến Mi đang lo lắng cho Cung Bắc nên không so đo với bà, cùng với Lý Phong Tuấn đi sang chỗ khác nói chuyện.

Lý Phong Tuấn nói: “Bởi vì là chuyện tế nhị nên tôi chưa từng hỏi thân thế của bé, nhưng tôi chưa từng nhìn thấy mẹ bé đâu, nghe bé gọi cô là nommy’ chắc cô là mẹ ruột của bé đúng không?”
“Không phải, tôi và bé không hề có quan hệ huyết thống”
“Vậy cô có biết mẹ ruột của bé là ai không?”
“Tôi không biết…” Đến Cung Chiến cũng không biết mẹ của Cung Bắc là ai thì làm sao cô biết được?
“Vậy khó giải quyết rồi đây” Lý Phong Tuấn thở dài.

“Theo kinh nghiệm của tôi thì với tình hình hiện giờ và báo cáo phân tích bệnh lý toàn cầu, thì cháu bé mắc phải chứng suy giảm hệ miễn dịch là chuyện chắc chắn.

Nhưng nguyên nhân mắc bệnh là do bẩm sinh, hay là nhân tạo thì tạm thời vẫn chưa xác định được.

Nếu là có thể tìm được mẹ ruột của bé, kiểm tra gen miễn dịch là có thể biết được kết quả.

Chỉ cần không phải là bẩm sinh, thì có thể sử dụng phương pháp lấy tế bào gốc từ máu cuống rốn là có cơ hội trị tận gốc”
Vân Giai Kỳ nói: “Viện sĩ Lý, đây là chuyện duy nhất mà chúng tôi có muốn cũng không giúp được” Lý Phong Tuấn nói: “Vậy để lát nữa tôi đi hỏi anh Chiến, chờ đến khi tìm được mẹ ruột của cháu có lẽ vấn đề sẽ được giải quyết”
“Vâng”
“Ngày mai có lẽ sẽ có báo cáo kết quả kiểm tra rồi, sáng sớm ngày mai tôi sẽ liên hệ với những giáo sư có tiếng trong lĩnh vực này, cùng nhau hội chuẩn bệnh tình của bé.

Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì trước tối mai cháu có thể qua cơn nguy hiểm.

Đến lúc đó nếu cô muốn thì có thể thay quần áo vô trùng vào trong thăm cháu”
“Được” Tiên Lý Phong Tuấn đi rồi, Vân Giai Kỳ trở lại trước phòng vô trùng, cách tấm kính dày cô nhìn thấy Cung Bắc giữa đống máy móc y tế.

Cung Bắc nằm trên giường bệnh, khắp người cắm đầy dây nhợ giống như một người bị bệnh nguy kịch.

Mới ngày hôm qua rõ ràng vẫn là một cậu nhóc chạy nhảy khoẻ mạnh, vậy mà hôm nay lại yếu ớt nằm trên giường bệnh thế kia.

Vân Giai Kỳ nhìn thấy mà lòng đau như bị dao cứa vào, cảm giác giống như lúc trước khi Mạn Nhi bị bệnh.

Nhưng trường hợp lại không giống nhau, Mạn Nhi chỉ là bị cảm sốt bình thường, dù đau lòng nhưng Vân Giai Kỳ lại không lo lắng lắm, bởi vì chỉ cần tiêm thuốc uống thuốc là có thể nhanh chóng khoẻ lại.

Nhưng Cung Bắc lần này lại không giống, ngay cả chuyên gia như Lý Phong Tuấn cũng lắc đầu đánh giá là không lạc quan, vậy thì rốt cuộc là nghiêm trọng tới chừng nào chứ.

Sao cô có thể không căng thẳng cho được?
Mộng Yến Mi cũng đã bình tĩnh lại.

Bà thấy Bạc Tuấn Phong đã canh ở đây một ngày một đêm, vì thế nói với anh: “Cháu đi về nghỉ ngơi trước đi, đêm nay có Chiến và Phi ở đây rồi, không sao đâu” Bạc Tuấn Phong nhìn về phía Vân Giai Kỳ.

Mộng Yến Mi lạnh lùng nói với Vân Giai Kỳ: “Cô không cần ở lại, cô thì được nghỉ ngơi rồi nhưng Tuấn Phong thì chưa được nghỉ đâu, cô không xót nó nhưng chúng tôi thì xót” Vân Giai Kỳ cũng đau lòng anh chứ, cô nói với Bạc Tuấn Phong: “Anh đừng ở lại đây nữa, về ngủ một giấc đi”
“Còn em?”
“Em mới vừa ngủ dậy, nếu được thì em muốn ở lại” Bạc Tuấn Phong ngồi xuống cạnh cô, cô không đi sao anh có thể đi được.

Vân Giai Kỳ không quan tâm Mộng Yến Mi đối xử lạnh nhạt với cô như thế nào, cô ở lại là vì bé Bắc chứ không phải vì bà ta! Cô không để ý sắc mặt Mộng Yến Mi nhưng để ý sắc mặt của Bạc Tuấn Phong đã không giấu nổi vẻ mệt mỏi.

Ngồi một lúc anh tựa đầu lên vai cô nhắm mắt lại, chốc lát sau đã ngủ rồi.

Nghe bên tai truyền đến tiếng hít thở đều đều, Vân Giai Kỳ không dám cử động để yên cho anh ngủ..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 544


Lúc trời mới rạng sáng.

Viện trưởng Trần đột nhiên tìm Mộng Yến Mi, nói đã có báo cáo xét nghiệm ADN rồi.

Theo mức độ phù hợp thì Vân Ngọc Hân và Cung Bắc không có quan hệ huyết thống.

Mộng ‘Yến Mi nhận được kết quả như vậy lập tức chấn động.

Vân Ngọc Hân và Cung Bắc không có quan hệ huyết thống?
Vậy… Mộng Yến Mi có hơi hoang mang: “Anh chắc chắn chứ?
“Chắc chắn, số liệu trên báo cáo đã nói vậy thì không thể sai được” Trong phút chốc Mộng Yến Mi bỗng cảm thấy hoang mang tột độ: “Nếu, căn cứ vào mức độ tương đồng ADN có thể tìm được mẹ ruột của đứa nhỏ không?” Mộng Yến Mi nóng lòng hỏi: “Viện sĩ Lý nói chỉ cần tìm được mẹ ruột của đứa trẻ thì có lẽ có thể dùng phương pháp lấy tế bào gốc từ máu cuống rốn để trị khỏi bệnh cho bé Bắc”
“Chúng tôi đã tìm trong kho ADN nhưng không tìm được kết quả tương xứng” Manh mối duy nhất có được lại như đá chìm đáy biển.

Lúc Mộng Yến Mi từ văn phòng viện trưởng Trần đi ra thì thấy Bạc Tuấn Phong đã tỉnh, anh dựa vào vai Vân Giai Kỳ ngủ bốn tiếng, tinh thần đã tốt hơn nhiều.

Mộng Yến Mi nhìn Bạc Tuấn Phong muốn nói lại thôi.

Bạc Tuấn Phong thấy vẻ mặt bà khác thường thì nhíu mày, hỏi: “Dì có chuyện muốn nói với cháu à?”

“Dì có chuyện muốn hỏi cháu” Bạc Tuấn Phong đứng dậy đi với bà sang chỗ khác.

Mộng Yến Mi sắp xếp từ ngữ một lúc lâu mới mở miệng: “Con… Từng có bao nhiêu người phụ nữ?” Bạc Tuấn Phong không ngờ đột nhiên bà lại hỏi vấn đề này.

“Dì biết tự dưng hỏi chuyện này có hơi kỳ lạ! Nhưng Tuấn Phong, trừ Vân Giai Kỳ ra con còn từng có người phụ nữ nào khác không?” Bạc Tuấn Phong nói: “Không có”
“Không có?” Mộng Yến Mi ngạc nhiên: “Trừ cô ta ra con chưa từng có người phụ nữ nào hết?” Bạc Tuấn Phong kiên nhãn trả lời lần nữa: “Không có” Mộng Yến Mi đột nhiên im bặt.

Chẳng lẽ… Vân Giai Kỳ là mẹ ruột… của Cung Bắc!?
“Con chắc chắn?”
“Dù dì hỏi bao nhiêu lần thì câu trả lời vẫn chỉ có một, Vân Giai Kỳ là người phụ nữ duy nhất của con” Bạc Tuấn Phong ngừng một chút, lại hỏi: “Dì hỏi chuyện này làm gì?”
“À, không có gì, chỉ là dì đột nhiên nghĩ đến nên hỏi mà thôi” Mộng Yến Mi có vẻ hơi thất thần, cũng không giải thích gì thêm.

Bạc Tuấn Phong cũng không hỏi lại nữa.

Lúc Mộng Yến Mi trở lại bên ngoài phòng bệnh thì nhìn thấy Vân Giai Kỳ, bà đột nhiên nghĩ ra một ý.

Bà đi đến chỗ Vân Giai Kỳ nhìn cô chằm chằm một lúc lâu.

Vân Giai Kỳ còn tưởng rằng bà ta đang muốn nói xiên nói xéo gì cô nữa thì Mộng Yến Mi đột nhiên đưa tay lên sờ đầu cô.

Nói là sờ còn không bằng nói là vò.

Vân Giai Kỳ theo bản năng né ra, lại bị Mộng Yến Mi giật xuống vài sợi tóc.

Cô không vui hỏi: “Dì làm gì thế?” Mộng Yến Mi qua loa trả lời lại: “Trên tóc cô có rác” Vân Giai Kỳ nửa tin nửa ngờ, cô ngồi cách Mộng Yến Mi xa một chút không để ý tới bà ta nữa.

Mộng Yến Mi lén lút giấu tóc vào lòng bàn tay, bà định sẽ giữ mớ tóc này chờ đến ngày mai giao cho cơ quan giám định làm lại một lần nữa.

Lỡ như cô ta là mẹ ruột của Cung Bắc thì…
Mộng Yến Mi tưởng tượng đến khả năng kia, lập tức cảm giác như nuốt mấy trăm cây kim rồi mắc ở cổ họng.

Lúc sáng Cung Bắc có tỉnh dậy một lần.

Y tá theo lời dặn của Viện sĩ Lý Phong Tuấn tiêm cho Cung Bắc một liều k*ch th*ch ăn uống.

Tuy rằng vẫn luôn được truyền chất dinh dưỡng nhưng vẫn phải ăn gì đó mới được.

Cung Bắc vừa tỉnh lại đã muốn gặp Vân Giai Kỳ, Mộng Yến Mi cũng không ngăn cản nữa.

Nếu Cung Bắc muốn gặp mà bà lại ngăn cản thì chẳng phải sẽ bị đứa nhỏ ghét sao.

Dù bà chán ghét Vân Giai Kỳ, nhưng Cung Bắc lại thích cô ta như vậy thôi thì bà rộng rãi đồng ý vậy..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 545


Vân Giai Kỳ không ngờ Mộng Yến Mi không ngăn cản, cô canh ở đây cả đêm là muốn chờ Cung Bắc tỉnh lại, lúc bé muốn gặp cô là có thể gặp ngay.

Cô đi thay quần áo vô trùng rồi mới đi vào phòng vô trùng, nhìn thấy hộ sĩ đang đỡ Cung Bắc miễn cưỡng ngồi dậy.

Tỉnh lại rồi Cung Bắc mới có thời gian ngăn ngủi tháo mặt nạ dưỡng khí xuống.

Vừa thấy Vân Giai Kỳ đi vào, sắc mặt Cung Bắc vốn đang trắng bệch cuối cùng cũng có vài phần tinh thần, khóe miệng cong lên lộ ra lúm đồng tiền.

“Mommyl” Dù cô mặc quần áo vô trùng trùm kín nhưng Cung Bắc vừa nhìn đã nhận ra.

Vân Giai Kỳ rất cảm động, đi qua ngồi trước giường bệnh, muốn ôm bé một cái nhưng lại không dám tiếp xúc quá gần.

Cung Bắc lại chủ động nhào vào lòng cô, ngập ngừng nói: “Mommy, con rất nhớ mommy..”
“Con ngốc quá, chúng ta mới không gặp có một đêm”
“Không có mommy con cứ gặp ác mộng suốt”
“Ác mộng như thế nào?”
“Con mơ thấy mommy không cần con nữa..” Bé tủi thân nói.

Vân Giai Kỳ dở khóc dở cười, vừa đau lòng vừa bất đắc dĩ: “Mommy sao có thể không cần bé Bắc được chứ? Bé Bắc là bảo bối của mommy đấy nha”
“Thật không ạ?”
“Thật mà”
“vậy hôm nay mommy ở lại với con được không ạ?” Ở trong phòng bệnh chỉ có một mình, bé thật sự rất cô đơn.

Vân Giai Kỳ do dự một lát rồi gật đầu.

Ở trong phòng vô trùng thì không thể c** q**n áo vô trùng ra, đồng nghĩa với việc không thể uống nước cũng không thể ăn, bởi vì quần áo vô trùng đều chỉ dùng một lần, cởi ra là không dùng được nữa.

Số lượng quần áo vô trùng trong bệnh viện cũng không dự trữ nhiều lắm, nhưng Vân Giai Kỳ sẽ hy sinh vì nguyện vọng của Cung Bắc.

Rất nhanh y tá đã mang thức ăn tới.

Cung Bắc mới vừa tỉnh lại nên không thể ăn nhiều, chỉ có thể ăn một ít thức ăn lỏng.

Cung Bắc mềm như bông làm nũng: “Mommy đút con được không?”
“Được chứ” Vân Giai Kỳ bưng chén lên đút từng muỗng cho bé.

Vốn Cung Bắc không muốn ăn uống gì nhưng Vân Giai Kỳ tự tay đút cho nên bé ngoan ngoãn ăn từng muỗng cho đến hết chén luôn.

Cùng lúc đó, Mộng Yến Mi đã đem tóc của Vân Giai Kỳ đến trung tâm giám định.

.

||||| Truyện đề cử: Vợ Hờ Yêu Của Tổng Tài (Tín Vật Định Tình Của Tổng Tài) |||||
Trung tâm giám định nói nhanh nhất cũng phải năm tiếng mới có kết quả, đây đã là đặc quyền viện trưởng Trần tự phê duyệt rồi đấy.

Mộng Yến Mi kiên chỉ đành kiên nhãn chờ đợi, trong lúc đó bà cũng không biết là mình đang mong muốn kết quả như thế nào nữa.

Bà hy vọng Vân Giai Kỳ là mẹ ruột của Cung Bắc, nhưng sau đó lại hy vọng không phải như vậy.

Nếu Vân Giai Kỳ là mẹ ruột của Cung Bắc thì làm sao bây giờ?
Vậy có nghĩa Cung Bắc chính là một trong ba đứa bé sinh ba của cô ta, Vân Giai Kỳ chỉ mang thai một lần vào năm năm trước, thời gian cũng rất khớp.

Nói cách khác, nếu Cung Bắc là con ruột của Vân Giai Kỳ, thì cũng là anh em của Bạc Vũ Minh, là anh của Mạn Nhi.

Mộng Yến Mi nghĩ vậy mà kinh hoảng.

Lúc Vân Giai Kỳ thay quần áo vô trùng đi ra phòng bệnh thì nhìn thấy Mộng Yến Mi đang ngây người ngồi dựa vào hàng ghế dài bên ngoài, nghe tiếng bước chân bà ta quay sang nhìn Vân Giai Kỳ một cái, sau đó nhanh chóng lia mắt sang chỗ khác không nhìn nữa..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 546


Vân Giai Kỳ đi đến trước mặt Mộng Yến Mi, nhẹ giọng hỏi: “Dì à, tôi có một việc muốn bàn bạc với dì” Mộng Yến Mi nhíu mày: “Chuyện gì?”
“Bé Bắc muốn tôi ở với nó, tôi định là mỗi ngày sẽ đến đây với bé một lát, buổi tối sẽ ở với bé chờ khi bé ngủ rồi thì tôi sẽ đi, có thể không” Cô hỏi ý kiến bà.

Trên thực tế, nếu Mộng Yến Mi đồng ý đương nhiên là tốt nhất, nếu không cô vẫn sẽ nghĩ biện pháp khác, cô không muốn làm bé Bắc thất vọng.

Ở một mình trong phòng bệnh mãi như vậy rất cô đơn, cho nên cô muốn ở cùng bé.

Mộng Yến Mi bật cười nói: “Nếu tôi không đồng ý thì cô cũng sẽ tìm cách khác không phải sao? Nếu đã như vậy thì tôi còn có thể từ chối à?” Vân Giai Kỳ nói: “Nếu dì có thể hiểu là tốt nhất”
“Cô có thể ở lại với bé Bắc, nhưng Viện sĩ Lý cũng đã nói bây giờ hệ miễn dịch của nó rất kém, tốt nhất cô nên chú ý, nếu không cẩn thận mang vi khuẩn vi rút gì đó vào phòng bệnh khiến tình trạng của nó chuyển biến xấu thì tôi tuyệt đối sẽ không tha cho cô đâu.”

“Tôi hiểu những chuyện này, tôi sẽ chú ý” Vân Giai Kỳ nói tiếp: “Bé Bắc đã ngủ rồi, ngày mai tôi trở lại: Nói xong cô đi đến chỗ Bạc Tuấn Phong nói với anh: “Đi thôi, chúng ta trở về nghỉ ngơi”
“Ừm” Bạc Tuấn Phong đứng lên chào Mộng Yến Mi, sau đó nắm tay Vân Giai Kỳ đi về.

Mộng Yến Mi ngồi trên ghế, tâm sự nặng nề.

Vì sao bé Bắc lại thân thiết với Vân Giai Kỳ thế chứ? Chẳng lẽ trên đời này thật sự có chuyện ‘mẹ con liền tâm thần kỳ như vậy ư?
Mộng Yến Mi ngã ra ghế, mệt mỏi xoa trán, trong lòng rất nôn nóng chờ đợi kết quả xét nghiệm.

Bây giờ suy nghĩ của bà vô cùng hỗn loạn, chỉ toàn là nóng lòng mà không hề cảm thấy buồn ngủ chút nào.

Bạc Tuấn Phong và Vân Giai Kỳ mới vừa về đến nhà thì Vân Giai Kỳ đã gấp gáp chạy vào phòng sách lấy laptop lên web, bắt đầu tìm kiếm thông tin liên quan đến bệnh suy giảm hệ miễn dịch.

Càng xem cô càng khiếp sợ, bệnh này chữa trị tốn kém vô cùng, nhưng đương nhiên là cho dù tốn kém đến mấy đối với nhà họ Cung mà nói cũng không đáng nhắc tới.

Nhưng bệnh này phức tạp ở chỗ nó cực kỳ khó trị tận gốc, bởi vì lý do mắc bệnh liên quan tới gen di truyền, cho nên người bệnh phải sống dựa vào phòng vô trùng.

Quá trình trị liệu chính tiếp theo chủ yếu là phương pháp cấy ghép tế bào gốc từ máu cuống rốn tỉ lệ thành công khoảng năm mươi phần trăm.

Máu cuống rốn…
Vân Giai Kỳ nhíu mày.

Cô bật dậy đi ra khỏi thư phòng, nhìn thấy Bạc Tuấn Phong mới tắm rửa xong đi ra đang chuẩn bị lên giường.

Cô dựa vào cạnh cửa hỏi anh: “Anh có biết mẹ của bé Bắc là ai không?”
Bạc Tuấn Phong nói: “Chưa từng nghe nói” Đây là chuyện riêng của nhà họ Cung nên anh cũng chưa từng hỏi tới.

Vân Giai Kỳ nói: “Tôi đã kiểm tra qua thông tin, nói rằng tế bào gốc của máu được lấy từ máu cuống rốn, có thể lấy để điều trị cấy ghép, tuy nhiên, tôi chưa bao giờ nhìn thấy mẹ ruột của Cung Bắc…”
Bạc Tuấn Phong nói: “Chuyện về mẹ ruột của Cung Bắc, anh không tiện hỏi”
“Tại sao?” Nếu Bạc Tuấn Phong mà không tiện hỏi, thì đối với cô lại càng không.

Bạc Tuấn Phong nói: “Mẹ ruột của Cung Bắc, luôn là một ẩn Vân Giai Kỳ thở dài một hơi nói: “Tôi đã kiểm tra qua thông tin, bệnh của Cung Bắc, thật ra có thể chữa trị bằng cách cấy tế bào gốc của máu được lấy từ máu cuống rốn, muốn làm được điều này, chỉ cần tìm được mẹ ruột của Cung Bắc, có thể…”
“Máu cuống rốn?” Đây là lần đầu tiên Bạc Tuấn Phong biết đến điều này, thì ra máu cuống rốn còn có tác dụng này.

Anh nhẹ nhàng v**t v* trán cô: “Em vì cậu bé mà tốn nhiều tâm sức rồi”
“Không biết tại sao, lần đầu tiên tôi nhìn thấy Cung Bắc, tôi liền cảm thấy một cảm giác thân thiết không thể hiểu được, không thể giải thích được mà muốn chiều chuộng, yêu thương và chăm sóc cậu bé ấy.

Hôm nay, khi tôi bước vào phòng bệnh, nhìn thấy bộ dạng yếu ớt, đau ốm, không có sức sống của cậu bé, tim tôi đau như bị kim châm” Cô hy vọng rằng Cung Bắc sẽ sớm khỏe lại.

Nếu không, cô sẽ luôn cảm thấy bất an..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 547


Bạc Tuấn Phong nói: “Căn bệnh này không dễ chữa, nếu em lo lắng như vậy, ngược lại sẽ khiến cơ thể sinh bệnh” Nói xong, anh ôm cô vào lòng, dịu dàng dỗ dành: “Ngoan, ngủ sớm đi, ngày mai dậy sớm, chúng ta đến bệnh viện thăm Cung Bắc”
“Nhưng tôi đã ngủ vào ban ngày rồi”
“Ngủ thêm một giấc nữa, thời gian ngủ như vậy làm sao đủ?”
“Anh còn nói tôi sao? Anh mới là người nên ngủ nhiều hơn?”
“Thể lực của em có thể so với thể lực của anh sao?” Vân Giai Kỳ không nói nên lời.

“Tối hôm qua không phải em rất mệt sao?” Bạc Tuấn Phong nhàn nhã nói ra một câu.

/pagespeed_static/1.JiBnMqyl6S.gif

Không hiểu tại sao, được anh ấy ôm trong tay như thế này, trong lòng cô ấy cảm thấy yên tâm được vài phần.

Giọng nói của Bạc Tuấn Phong từ trên đầu cô vang lên: “Ngoan, ngủ cùng với anh”

“Ừm..” Giọng người đàn ông vừa trầm thấp, vừa nhẹ nhàng, khiến cô lại cảm thấy buồn ngủ.

Có lẽ khi được ôm một cơ thể ấm áp như vậy đi ngủ, mới khiến người ta cảm thấy an toàn.

Vân Giai Kỳ cũng cảm thấy mí mắt càng ngày càng trùng xuống.

Cô thì thầm nói một câu: “Ngủ ngon…”
“Giai Kỳ, ngủ ngon” Vân Giai Kỳ nhẹ nhàng vòng tay qua eo anh, vùi vào vòng tay ấm áp của anh, rồi cứ thế này mà ngủ thiếp đi.

Sáng hôm sau.

Mộng Yến Mi nhận được cuộc gọi từ viện trưởng Trần, nói rằng kết quả xét nghiệm quan hệ huyết thống đã được có rồi.

Tuy nhiên, tình huống chỉ tiết, cần được thảo luận trực tiếp.

Mộng Yến Mi đến văn phòng của viện trưởng Trần ngay lập tức.

Trong phòng làm việc, viện trưởng Trần cầm trên tay một xấp báo cáo, khi thấy bà ta đến, ánh mắt ông ấy trở nên hơi phức tạp, ngừng nói.

Mộng Yến Mi lập tức đi tới phía đối diện của ông ngồi xuống, thần sắc căng thẳng hỏi: “Viện trưởng Trần, kết quả như thế nào? Cung Bắc có phải do Vân Giai Kỳ sinh ra không?”
Viện trưởng Trần ngập ngừng nhìn bà ta.

Có thể thấy, ông ấy cũng rất bất ngờ trước kết quả này.

Mộng Yến Mi nhìn vẻ mặt của ông, mí mắt giật giật: “Lẽ nào là sự thật sao?” Vân Giai Kỳ thực sự là mẹ ruột của Cung Bắc sao?
Viện trưởng Trần trầm giọng nói, trên mặt lộ ra vẻ nghiêm túc: “Đây không phải là điều quan trọng khiến tôi cảm thấy khó hiểu”
“Cái gì?” Đây không phải là trọng điểm?
Chờ đã..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 548


Những lời của viện trưởng Trần không phải là thừa nhận một phần rồi sao, Vân Giai Kỳ chính là mẹ ruột của Cung Bắc!
Mộng Yến Mi nhanh chóng giật lấy tờ báo cáo trên tay của ông ấy, xem kỹ lại, tuy nhiên, khi nhìn thấy dòng “xác nhận quan hệ huyết thống”, tâm trạng của bà ta bỗng nhiên trở nên sa sút!
Là sự thật…
Làm sao chuyện này có thể?
Mộng Yến Mi không thể chấp nhận kết quả này.

Viện trưởng Trần đột nhiên nói: “Bà Cung, cô Vân Giai Kỳ đúng là mẹ ruột của tiểu thiếu gia Duật, tuy nhiên, từ DNA kiểm tra thấy, cô ấy cũng là… con gái ruột của ông Cung” Mộng Yến Mi lúc đầu không có phản ứng, lẽ ra đang đắm chìm trong báo cáo bỗng ngẩng mặt lên, có chút kinh ngạc, hồi lâu mới phản ứng lại, nhưng lại bật cười: “Viện trưởng Trần, ông đang đùa tôi cái gì vậy?”
“Đó là sự thật” viện trưởng Trần nói rất nghiêm túc: “Tôi cũng rất ngạc nhiên về sự việc này, nhưng sự thật là sự thật, cô Vân Giai Kỳ là con gái ruột của ông Cung.” Mộng Yến Mi khi nghe những lời đó, cũng không thể cười được nữa.

Bà ta ngây ngốc nhìn viện trưởng Trần, cả khuôn mặt đông cứng như hóa đá: “Chuyện…chuyện này đơn giản không thể nào xảy ra! Người phụ nữ kia tại sao có lại quan hệ huyết thống với chồng tôi?”
“Tôi cũng biết bà rất ngạc nhiên với kết quả này, lý do cho điều này, là người ngoài cuộc, tôi đương nhiên không biết, điều duy nhất có thể xác định là cô Vân Giai Kỳ là con gái ruột của ông Cung.

Kết quả trùng khớp đã được biểu hiện rõ ở đây rồi, với điểm này, tôi muốn giải thích cho bà một cách nghiêm túc” Mộng Yến Mi đột ngột ngã xuống ghế, im lặng một lúc lâu.

Cuối cùng, bà ta cũng không biết mình rời khỏi văn phòng của viện trưởng Trần như thế nào.

Trên tay bà ta đang cầm một xấp báo cáo, chưa kịp cất vào túi, không có ý thức, đã quay lại cửa phòng bệnh lúc nào không biết.

“Mẹ?
Cung Chiến nhìn thấy bà cả người như hồn bay phách lạc, lên tiếng gọi: “Sao sắc mặt của mẹ khó coi như vậy?” Không những khó coi, mà còn phờ phạc, ánh mắt thẫn thờ.

Mộng Yến Mi định thần lại, nhưng nhìn thấy Cung Chiến đang nhìn chằm chằm vào bản báo cáo trong tay: “Đây là cái gì?
“Ừm, không có gì, đây là báo cáo kiểm tra của Cung Bắc” Bà ta một bên vội vàng cất bản báo cáo vào túi xách, một bên mơ hồ nói: “Viện trưởng Trần vừa mời mẹ đi nói chuyện và uống trà” Cung Chiến nghe nói đó là báo cáo kiểm tra của Cung Bắc, lập tức nói: “Trên báo cáo nói cái gì, để con xem”
“Ai ya, mẹ còn không hiểu, thì con làm sao có thể hiểu được? Chờ viện sĩ Lý tới sẽ giải thích tình hình bệnh cho con” Mộng Yến Mi nắm chặt bản báo cáo, không muốn cho anh †a xem.

Mặc dù trong lòng Cung Chiến cảm thấy kỳ quái, nhưng anh ta cũng không hỏi nhiều.

Có thể là sau khi canh cả đêm, anh ta cảm thấy có chút bưồn ngủ, cho nên mới thấy không có tinh thần.

Mộng Yến Mi thúc giục Cung Chiến nói: “Con đã thức canh một đêm rồi, con đi ngủ trước đi, để cho Cung Phi canh cho”
“Ừm” Cung Chiến cũng không từ chối, đứng dậy chuẩn bị đi nghỉ ngơi.

Chờ đến Cung Chiến đi khỏi, Mộng Yến Mi lại lấy đống báo cáo ra.

Đối với chuyện này, bà ta nhất định phải làm rõ!
Lâm Tĩnh Anh bất ngờ nhận được cuộc gọi từ Mộng Yến Mi.

Mộng Yến Mi mời bà ta đến một quán cà phê gần bệnh viện.

Trong điện thoại, giọng điệu của Mộng Yến Mi không được khách sáo cho lắm, rất lạnh nhạt, hiển nhiên là đang kìm nén chút tức giận, chỉ nói có chuyện muốn hỏi bà ta.

Lâm Tĩnh Anh vẫn thấy có điều không thể giải thích được.

Những ngày qua, biểu hiện của Mộng Yến Mi rất khác lạ..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 549


Cách đây một thời gian, đột nhiên đến nhà họ Vân thăm hỏi, không hiểu sao lại bị người hầu nhìn thấy đang lật thùng rác trong phòng của Vân Ngọc Hân, bây giờ, đột nhiên gọi cho bà ta nói rằng muốn mời bà đi uống cà phê, nói chuyện Lâm Tĩnh Anh không biết Mộng Yến Mi có chuyện gì để nói với bà.

Nhà họ Cung và nhà họ Vân không có nhiều liên hệ, quan hệ cũng không thân thiết, bình thường ít qua lại.

Nhưng vì Mộng Yến Mi đã hẹn gặp, Lâm Tĩnh Anh cũng không có lý do gì để từ chối, vì vậy dọn dẹp một chút, rồi đi gặp mặt.

Khi đến tiệm cà phê, thì Mộng Yến Mi đã ngồi ở ghế đợi bà ta rồi.

Lâm Tĩnh Anh vừa vào phòng, liền nhìn thấy Mộng Yến Mi đang ở ghế, tiện thể gọi cho mình gọi một ly cà phê, vừa thấy bà ta đi tới, Mộng Yến Mi nhếch khóe miệng, nhưng không nói gì, chỉ liếc mắt nhìn người phục vụ phía sau, nói: ỉ ngoài trước đi!” Người phục vụ lập tức ra khỏi phòng.

Lâm Tĩnh Anh vừa ngồi xuống, phát hiện Lâm Tĩnh Anh đã gọi một tách trà hoa cho bà rồi.

Bà ngồi xuống, nghỉ ngờ hỏi: “Bà Cung, sao hôm nay cô đột nhiên muốn mời tôi đi uống cà phê vậy?”
“Thì có chuyện này, tôi muốn hỏi cô” Mộng Yến Mi nghiêm mặt nói: “Vân Giai Kỳ, là con gái ruột của cô sao?” Lâm Tĩnh Anh kinh ngạc vài giây: “Đúng vậy”
“Cô chắc chắn chứ?”
“Bà Cung, sao cô lại nói vậy? Mặc dù Vân Giai Kỳ ở thủ đô danh tiếng không được tốt lắm, nhưng không thể phủ nhận, rằng cô ấy là con gái ruột của tôi.

Tôi nhận nó hay không nhận thì đó là một chuyện khác, cô ấy là con gái ruột của tôi, điều này không cần bàn cãi!” Khi Mộng Yến Mi nghe xong điều này, sắc mặt trở nên xanh đi vài phần.

Bà ta đột ngột hỏi: “Vậy thì cô ấy có phải là con gái ruột của Vân Lập Tân không?” Giọng của bà ta có một cảm giác thê lương không thể giải thích được.

Lâm Tĩnh Anh nghe thấy điều này, có hơi chút sững sờ.

Bà ta có chút nghỉ ngờ, tại sao Mộng Yến Mi lại hỏi bà ta câu hỏi này.

Mộng Yến Mi nhìn bà chằm chằm, và khi thấy bà ta im lặng, bà trở nên lo lắng: “Sao cô không trả lời! Tại sao? Câu hỏi này quá khó để trả lời sao?” Lâm Tĩnh Anh cắn răng nói: “Tại sao nó lại không phải là con gái ruột của Vân Lập Tân?”

“Lâm Tĩnh Anh, bà có dám nhìn vào mắt tôi và trả lời câu hỏi không?” Mộng Yến Mi đột nhiên nói: “Hiện tại chuyện đã như vậy, tôi cũng không muốn vòng vo với cô nữa, cô cũng đừng dùng những thủ đoạn đó với tôi, càng đừng dùng như lời nói qua loa để cho qua chuyện này! Tôi chỉ cần cô trả lời một câu hỏi, Vân Giai Kỳ, rốt cuộc có phải là con ruột của Vân Lập.

Tân hay không?” Lâm Tĩnh Anh nghiến răng nghiến lợi: “Cô tại sao lại hỏi câu hỏi l* m*ng này!”
“Bởi vì, tôi có lý do để nghi ngờ rằng Vân Giai Kỳ căn bản không phải là con gái ruột của cô và Vân Lập Tân!”
Lâm Tĩnh Anh lại nở nụ cười: “Vậy cô nói cho tôi xem, cô có lý do gì, đứng trên lập trường gì?” Môi của Mộng Yến Mi run lên vì tức gi Bà ta đột ngột đứng lên, tay ném một đống báo cáo vào mặt Lâm Tĩnh Anh, nghiêm giọng nói: “Đây là lý do của tôi, lập trường của tôi! Mở mắt ra nhìn cho rõ rồi nói!”
Lâm Tĩnh Anh vì hành vi quá đáng của Mộng Yến Mi mà cảm thấy mất Bà ta nhặt đống báo cáo thẩm định rơi trên chân lên nhìn chăm chú, sắc mặt chìm xuống ngay lập tức.

Trên đây cho thấy thấy DNA được khớp vào với nhau so sánh, Vân Giai Kỳ và Cung Dận có quan hệ huyết thống.

Điều này…
Lâm Tĩnh Anh sắc mặt đột nhiên biến đổi rất khác thường.

“Sắc mặt của cô có ý gì? Lâm Tĩnh Anh, cô còn muốn giảo biện đến bao giờ? Cô và chồng của tôi là quan hệ gì? Tại sao lại có quan hệ huyết thống với Vân Giai Kỳ? Cô ấy không phải là con gái của Vân Lập Tân sao? Nhưng lại có quan hệ huyết thống với chồng tôi, đây rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra!”.

Lâm Tĩnh Anh cầm đống báo cáo, nhưng lại cười: “Vấn đề này tôi nhất định phải trả lời cô sao?”
“Làm sao, thấy chột dạ rồi, nên không dám nói?” Mộng Yến Mi nhìn thấy thái độ lảng tránh của Lâm Tĩnh Anh, đột nhiên mất kiểm soát đi vòng qua bàn, lao về phía bà ta.

“Đồ tiện nhân nhà cô!”
“Bốp “một cái tát.

Mặt của Lâm Tĩnh Anh mặt lập tức bị đánh qua một bên..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 550


Trước khi đợi bà ta có thể phản ứng lại, Mộng Yến Mi đã †úm tóc, tát bà ta nhiều lần.

“Bốp bốp bốp!” Mộng Yến Mi là đại tiểu thư của nhà họ Mộng, bà ta luôn được tiếp nhận giáo dục cao quý, hiểu biết sâu rộng, hành động đúng mực, nhưng hôm nay gặp phải chuyện này, bà ta thật sự mất kiểm soát rồi.

Yêu càng nhiều, thì càng dễ sinh hận.

Bà ta cho rằng, chính Cung Dận đã phản bội bà, và bí mật kết hôn với Lâm Tĩnh Anh.

Cung Dận vẫn không thừa nhận.

Ông ta thực sự đã nói dối bà.

Thật tội nghiệp khi bà đã tin tưởng vào người đàn ông mà bà yêu hết mực, không có chút nghi ngờ, nếu không phải hôm nay có bản báo cáo giấy trắng mực đen xuống hiện trước mặt, bà ấy lần đầu tiên, tìm gặp Lâm Tĩnh Anh để xác nhận, nhưng bây giờ vẫn cần để xác nhận nó sao?

Phản ứng của Lâm Tĩnh Anh đã chứng minh rằng, Vân Giai Kỳ thực sự là con gái ruột của bà ta và Cung Dận.

Hai người này thông đồng với nhau khi nào?
Mộng Yến Mi vừa thấy tức giận vừa thấy khó chịu.

Lâm Tĩnh Anh cũng cảm thấy rất phẫn nộ.

Bà ta không cho phép Mộng Yến Mi đánh mình như thế này, bà ta đột ngột đứng dậy, ngược lại nắm lấy cổ áo bà ta, nghiêm giọng nói: “Cô đánh tôi để làm gì!” Hai người phụ nữ đánh nhau mất kiểm soát.

Mộng Yến Mi hoàn toàn mất đi sự kiêm chế và dáng vẻ của một người vợ, bà ấy phát điên lên và hỏi: “Tại sao cô muốn quyến rũ chồng tôi! Tại sao!”
“Tôi không có!” Lâm Tĩnh Anh vừa ủy khuất vừa tức giận: “Cô phải chịu trách nhiệm về những gì mình nói ra, đừng có đổ tội vô cớ cho tôi!”
“Vu oan?! Tôi vu oan cho cô sao?! Báo cáo có ghi quan hệ huyết thống đây… Cô còn có mặt mũi nói tôi vu oan!”
“Bây Lâm Tĩnh Anh đột ngột đẩy Mộng Yến Mi ra, đỏ bừng mặt, hướng vào mặt bà ấy gầm lên một cách giận giữ: “Vân Giai Kỳ là con gái ruột của Cung Dận, cũng là con gái ruột của tôi! Tôi và Cung Dận thực sự có qua lại một thời gian, vậy thì sao I Chuyện đó đã xảy ra cách đây bao nhiêu năm rồi? Hiện tại tôi và ông ta đều vô tội, căn bản không phải như những gì cô nghĩ!” Lâm Tĩnh Anh xấu hổ khi nói sự thật với bà ta.

Bà ta không thể thừa nhận với Mộng Yến Mi rằng, ban đầu bà ta đã bị phản bội bởi Vân Lập Tân, tính kế với Cung Dận, từ đó mang thai con gái của ông ta.

Nếu bà ta thừa nhận điều đó, bà ta sẽ cảnh thấy mất mặt!
Nếu chuyện này bị bại lộ, không chỉ mất đi tước vị của bà Vân, Cung Dận cũng sẽ không nhận bà ta.

Vân Giai Kỳ cũng sẽ không nhận bà ta.

Bà ta không có gì cả.

Vì vậy, ngay cả khi chết đi, bà ta cũng sẽ không thừa nhận rằng, bà ta bị tính kế bởi Vân Lập Tân.

Chuyện này, nếu giấu được thì cứ giấu.

Mộng Yến Mi hỏi: “Mối quan hệ giữa cô và chồng tôi là gì?”
“Chúng tôi không có quan hệ gì cả, cô đi hỏi chồng của mình, đi hỏi tôi làm cái gì! Đối với loại chuyện này, có cái gì mà phải đi rêu rao với cô?” Mộng Yến Mi cười nói: “Cô cũng biết chuyện này cũng không đẹp mặt gì, nên không muốn nói rõ phải không?.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 551


Lâm Tĩnh Anh phản bác nói: “Loại chuyện này cô không thể nghe từ một phía được.

Cô chỉ truy cứu trách nhiệm có một mình tôi sao được? Nếu như cô có năng lực thì truy cứu chồng của cô ấy!” Mộng Yến Mi đã hoàn toàn bị lời nói của Lâm Tĩnh Anh làm cho tức giận phát khóc.

Bà ta cắn chặt răng, nước mắt không ngừng trào ra, nghiến răng nghiến lợi, nhưng đối với Lâm Tĩnh Anh lại bất lực.

Bà ta nắm chặt tập báo cáo trên bàn nhồi nhét vào trong túi xách, tức giận nói với Lâm Tĩnh Anh: “Lâm Tĩnh Anh, cô muốn lên mặt phải không, tôi sẽ không để cô được như ý muốn đâu!” Nói rồi, bà ta liền hiên ngang bỏ đi.

Lâm Tĩnh Anh ôm mặt bị Mộng Yến Mi tát sưng tấy lên, hơi thở có chút gấp gáp mãi cho tới khi Mộng Yến Mi đi rồi, bà ta mới cố gắng kiềm chế cơn tức giận, ngồi xuống, chỉnh lại tóc tai rối bời, nhưng càng nghĩ là càng cảm thấy ấm ức, rồi lại ôm mặt khóc.

Sau khi Mộng Yến Mi rời khỏi quán cafe, vừa lên xe, liền gọi điện cho Cung Dận.

Điện thoại vừa bắt máy, bà ta liền hỏi ngay: “Anh đang ở đâu?” Cung Dận bị bà ta hỏi một cách đầy tức giận vô cùng ngạc nhiên.

“Anh ở công ty xử lý một chút vi “Hứ, anh ở công ty đợi em, em tới đó bây giờ” Mộng Yến Mi thái độ khởi binh vấn tội, rồi tắt điện thoại.

Bên kia, Cung Dận còn chưa kịp phản ứng lại, nhưng nghe Mộng Yến Mi nói sắp tới công ty, ông ta liền cố ở công ty đợi.

Khoảng nửa tiếng sau.

Mộng Yến Mi đã tới.

“Âm” một tiếng, bà ta hùng hổ đập cửa văn phòng, ra sức đạp, nhưng cửa khóa trái.

Cung Dận thấy bà ta tức giận lại cười: “Yến Mi, ai chọc giận em thế, để tức giận thế này?” Ông ta nói xong, vẫy tay với bà ta, võ lên đùi bảo bà ta ngồi lên đó.

Kết hôn nhiều năm như thế, giữa hai người họ vẫn luôn giữ được một chút lãng mạn.

Bà ta thường thích ngồi trên đùi ông ta làm nũng.

Mặc dù đã là vợ chồng già, nhưng vẫn rất tình cảm mặn nồng.

Nhưng bây giờ, Mộng Yến Mi không có nhàn nhã thoải mái v**t v* an ủi cùng với ông ta.

Bà ta lườm Cung Dận, tức giận hỏi: “A Dận, em hỏi anh một câu, anh phải nói thật cho em, rốt cuộc anh có phản bội em không?” Cung Dận nhướng mày: “Phản bội?”
“Có phải anh có phụ nữ khác ở ngoài, người ta còn sinh cho anh một người con gái!” Mộng Yến Mi cố ý không nhắc tới Lâm Tĩnh Anh, muốn để cho Cung Dận có cơ hội tự mình thừa nhận.

Đây là cơ hội cuối cùng bà ta dành cho ông ta.

Cung Dận vô cùng mờ mịt: “Anh không hiểu em đang nói cái gì?”
“Anh còn không thừa nhận sao?”

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-551-0.jpg


người phụ nữ ở ngoài, có con gái, người phụ nữ đó là ai? Con gái là ai? Em phải nói cho rõ!”
“Anh tưởng em không biết sao? Em biết rồi mới tới hỏi anh, cho anh cơ hội anh lại vẫn luôn lừa gạt em!”
“Vậy em nói cho anh, bọn họ là ai!”
“Lâm Tĩnh Anh!” Mộng Yến Mi nói xong, nhìn chằm chằm vào ông ta, không muốn bỏ lỡ một chút biểu cảm nào của ông ta.

Cung Dận nghe xong liền cười: “Đó không phải là vợ của Vân Lập Tân sao! Bà ta là sao bằng được một nửa của em?
Sao anh lại thích bà ta được?”
“Phở bao giờ cũng ngon hơn cơm, không phải sao? Đàn ông đều thích ăn vụng!”
“Anh không phải là đàn ông không có phẩm chất như thế!”
“Hai người còn có con gái rồi!” Mộng Yến Mi rơi nước mắt, thất vọng nhìn ông ta: “Rốt cuộc anh vẫn còn muốn ngụy biện tới khi nào?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 552


Cung Dận hoàn toàn cạn lời: “Anh và bà ta lấy đâu ra con gái?” Bỗng nhiên Mộng Yến Mi hét lớn một cái tên: “Vân Giai Kỳ!” Nhất thời Cung Dận không nói gì.

“Sao nào? Cuối cùng anh cũng không thể ngụy biện nữa phải không? Hay là anh đang vắt óc suy nghĩ để tạo ra một lời nói dối lấy lệ với em?” Mộng Yến Mi hung hăng nhấn mạnh.

Cung Dận nói: “Mộng Yến Mi, em đang làm cái trò gì đấy?
Cho dù là càn quấy cũng phải có giới hạn! Vân Giai Kỳ là ai?
Cô ta là con gái của Vân Lập Tân và Lâm Tĩnh Anh thì có liên quan gì tới anh? Em đừng có mà ở đây mà cố tình gây sự với anh”
“Cố tình gây sự?” Sự phòng thủ tâm lý cuối cùng của Mộng Yến Mi hoàn toàn sụp đổ.

Bà ta thấy Cung Dận sống chết không chịu nhận, cũng không còn đủ kiên nhãn để nghe ông ta nói gì tiếp nữa, cứ thế cầm túi xách lấy ra tờ báo cáo giám định ra, ném lên người ông ta: “Anh tự mở to mắt ra mà xem đi! Đồ đàn ông chó mái” Bà ta lại dùng từ “đàn ông chó” để miêu tả về ông ta.

Cung Dân nhìn tờ báo cáo nhàu nát rơi trên người mình, cầm lên liền và không khỏi bàng hoàng của nội dung trên tờ báo cáo.

Tổng cộng có hai tờ báo cáo giám định.

Một tờ là kết quả giám định huyết thống của Vân Giai Kỳ và Cung Bắc, cho thấy mối quan hệ huyết thống của hai người.

Một tờ là thông tin kho DNA hoàn toàn trùng khớp, hiển thị mối quan hệ huyết thống với Cung Dận là 99%.

99% đã là giá trị cao nhất rồi.

Nhìn thấy tờ giám định này, Cung Dận cũng giật mình.

Ông ta cảm thấy hơi vô lý.

“Làm sao có thể!”
“Làm sao mà không thể? Đây là giấy giám định của cơ quan có thẩm quyền, làm sao mà giả được? Anh tưởng em ăn no dửng mỡ không có việc gì làm, càn quấy mà lôi anh ra làm trò đùa sao?” Cung Dận nhíu mày, bán tín bán nghỉ.

Đương nhiên ông ta không nghi ngờ Mộng Yến Mi lôi ông †a ra làm trò đùa mà cố ý làm giả bản báo cáo giám định này.

Nhưng ông ta nghỉ ngờ sự thật giả của tờ giấy giám định này.

“Sao em có được tờ giấy giám định này vậy?”
“Em lấy tóc của Vân Giai Kỳ, vốn định làm một bản giám định huyết thống, xem con bé có phải là mẹ đẻ của Cung Bắc không”
“Làm sao con bé là mẹ đẻ của Cung Bắc được?”
“Đây cũng là tại sao lúc trước em hỏi anh, anh có phản bội em không!” Mộng Yến Mi đã tức giận tới hồ đồ: “Viện trưởng Trần nói với em, Cung Bắc và Cung Chiến có thể có quan hệ cậu cháu, Cung Chiến là cậu của Cung Bắc, vì thế..”
“Tại sao em phải điều tra những điều này?”
“Còn không phải là vì Cung Bắc sao?” Mộng Yến Mi ấm ức nói: “Viện sĩ Lý nói rồi, bệnh của Cung Bắc cần máu cuống rốn, em mới vội tìm mẹ ruột của Cung Bắc, muốn cứu Cung Bắc.

Ai ngờ, lại lật lại được món nợ lâu năm của anh” Cung Dận nhíu mày, nhắm mắt lại, trịnh trọng tuyên bố: “Yến Mi, anh có thể nói với em với tư cách là một người có trách nhiệm.

Anh và Lâm Tĩnh Anh, không hề có quan hệ bất chính nào cả, không có chuyện anh phản bội em.

Anh có thể thề, lấy cái gì cũng được để thề…” Ông ta nói được một nửa, nhưng lại không nói tiếp nữa..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 553


Lâm Tĩnh Anh?
Cung Dận suy nghĩ một lúc, có một số chuyện không được vui vẻ lắm dần dần hiện lên trong đầu.

Mộng Yến Mi cười lạnh: “Ô, tại sao lại không nói nữa?
Không lừa được tiếp nữa sao? Phải thề nên anh không dám!”
“Không phải” Bỗng nhiên Cung Dận cúi đầu, trầm ngâm hút một điếu thuốc.

Khói thuốc mờ mịt.

Ông ta suy nghĩ một lúc, đột ngột nói: “Anh có thể đảm bảo là, anh không làm bất cứ chuyện gì phản bội em.

Câu nói này là thật, nhưng anh thừa nhận, quá khứ của anh quả thực có một chuyện anh giấu em” Mộng Yến Mị, trái tim bỗng lạnh lại.

Bà ta biết, việc mà Cung Dận giấu bà ta nhất định là vì việc đó tuyệt đối không thể nói cho người khác!
Nếu không ông ta làm sao lại giấu diếm bà ta?
Nhưng bà ta vẫn muốn biết.

Mặc dù trong lòng cảm thấy lạnh lếo nhưng cũng muốn hiểu rõ, rốt cuộc Cung Dận làm chuyện gì mà cần giấu bà ta.

Cung Dận nói: “Việc này anh vốn không muốn nói với em.

Vì cảm thấy không cần thiết! Nhưng sự việc thành ra thế này, anh cũng không muốn sự việc làm ầm ï thêm”
“Anh nói đi, em nghe!” Cung Dận nói: “Trước khi chúng ta kết hôn, anh bị Vân Lập Tân tính kế.

Lúc đó, Vân Liên rơi vào nguy cơ khủng hoảng bị đứt đoạn nguồn vốn đầu tư, Vân Lập Tân tìm tới muốn anh đầu tư một khoản tiền nhưng anh từ chối”
“Vì thế, ông ta bảo Lâm Tĩnh Anh tới ra điều kiện với anh, anh và Lâm Tĩnh Anh…” Cung Dận không vui vẻ nói: “Không phải như em nghĩ!”
“Vậy là gì?”
“Ông ta giở trò vào trong rượu của anh, lúc tỉnh dậy, tối hôm đó rốt cuộc xảy ra chuyện gì thì anh không biết, anh chỉ nhớ ông ta đưa một người phụ nữ tới giường của anh.

Ông ta nói ông ta đã chụp ảnh, nếu anh đồng ý chuyện vốn đầu tư thì ông ta sẽ giúp anh che giấu, ảnh sẽ được hủy bỏ.

Nếu không đồng ý, ông ta sẽ đem chuyện này tiết lộ ra công chúng”
Mộng Yến Mi nghe xong, bán tín bán nghỉ: “Vân Lập Tân là người đàn ông không từ thủ đoạn?”
“Em nghĩ sao?” Cung Dận lạnh lùng giật khóe môi: “Lúc đó, anh không muốn sự việc trở nên ầm 1.

Chúng ta sắp kết hôn rồi, nếu chuyện này làm ầm ï lên, nhà họ Mộng sẽ không đồng ý gả anh cho em” Lúc đó, Bạc Phong Chiến là sự lựa chọn tốt hơn của ông ta.

Mặc dù nhà họ Cung là vọng tộc có tiếng nổi bật ở thủ đô, cũng được coi là có địa vị cao.

Nhưng so với Bạc Phong Chiến mà nói, trong mắt nhà họ Mộng, Cung Dận tuyệt đối chỉ coi là sự lựa chọn thứ hai.

Lúc đầu, Mộng Yến Mi đã không nghe theo lời của gia tộc mà kết hôn với Cung Dận.

Vào thời khắc này, đương nhiên Cung Dận sẽ không để xảy ra bất kỳ việc ngoài ý muốn nào.

Vì thế, đồng ý chuyện đầu tư vốn cho Vân Lập Tân.

Việc này, ông ta cố ép bản thân mình không được nghĩ tới nữa.

Dù sao thì cũng là vết nhơ trong đời ông ta.

Dù sao cũng bị một trúng kế bởi một thủ đoạn thấp hèn đến thế.

Điều đáng hận nhất là, Vân Lập Tân và nhà họ Bạc có giao tình tốt, nể mặt nhà họ Bạc, Cung Dận cũng tuyệt đối không thể vạch mặt Vân Lập Tân.

Mộng Yến Mi vẫn bán tín bán nghi.

“Vậy tại sao, Vân Giai Kỳ là con gái của anh và Lâm Tĩnh Anh? Anh đừng nói với em, Vân Lập Tân mang cả vợ mình tới tặng cho anh! Việc bán vợ cầu vinh này, ông ta cũng có thể làm ra được?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 554


Cung Dận nói: “Trên trường kinh doanh, vì lợi ích, chuyện gì mà nhà tư bản không làm ra được! Vân Liên cũng sắp sụp đổ rồi thì ông ta còn để ý tới gì được nữa? Chuyện này, anh vẫn luôn không suy xét nhiều.

Vì thế, anh không rõ người phụ nữ tối hôm đó là ai”
Mộng Yến Mi nghe xong, trong lòng vẫn không có chút thoải mái nào, ngược lại càng trở nên rối ren hơn: “Vì thế, chuyện Vân Giai Kỳ là con gái của anh và Lâm Tĩnh Anh, là sự thật chắc như đỉnh đóng cột?”
Cung Dận trầm mặc một lúc: “Chuyện này, em cũng trách anh sao?” Ông ta cũng là người bị hại!
Mộng Yến Mi nói: “Em không trách anh, nhưng em cứ nghĩ tới anh và người phụ nữ kia có con gái…em lại như thể đang nuốt phải hàng trăm cây kim vậy!”
Cung Dận đau lòng ôm lấy bà ta: “Yến Mi, việc này đã qua lâu rồi, em cũng phải rạch ròi cứng nhắc với anh thế sao? Cứ cho Vân Giai Kỳ là con gái ruột của anh thì sao? Anh cũng sẽ không mang đứa con gái ấy về nhà họ Cung đâu”
“Đó là con gái ruột của anh, anh cũng không nhận sao?”
Cung Dận nói: “Cô ta có phải là con gái của anh hay không, một tờ giấy làm sao có thể chứng minh được? Ngộ nhỡ, có xảy ra sai sót nào đó, cũng không chắc đâu! Nếu em đã muốn xác thực, tại sao không xác minh lại một lần nữa mới coi là chắc chắn?”
“Anh vẫn còn nghỉ ngờ tính chân thực của tờ báo cáo này sao? Cung Dận, em nói cho anh biết, đây là giám định của cơ quan có thẩm quyền, anh không cần biết tính hoài nghi của nó thế nào, nó chính là hợp lệ, không có gì phải nghỉ ngờ cả! Chỉ là, anh không dám thừa nhận, đối diện với nó mà thôi!”

Mộng Yến Mi ấm ức nói: “Cô ta chính là con gái của anh, anh nói cho em, anh có nhận không?” Bỗng nhiên Cung Dận không nói nữa.

Ông ta không có ấn tượng sâu sắc với Vân Giai Kỳ.

Chỉ gặp vài lần, nhưng không ngờ rằng, người con gái ấy lại là con ruột của ông ta.

Nằm mơ cũng không nghĩ tới.

Cung Dận nói: “Chuyện này, còn có ai biết nữa?” Mộng Yến Mi nói: “Anh hỏi em cái này làm gì?”
“Việc khẩn cấp trước mắt, không phải là tình hình bệnh tật Cung Bắc sao, những chuyện khác, anh không quan tâm.” Mộng Yến Mi nói: “Em cũng vì bệnh tình của Cung Bắc em mới đi điều tra thân thế của Cung Bắc.

Bây giờ, Vân Giai Kỳ chính là mẹ ruột của Cung Bắc, cô ta chính là hy vọng duy nhất của Cung Bắc” Cung Dận hoảng hốt: “Tại sao nói như thế?”
“Viện sĩ Lý nói không đủ rõ ràng sao.

Ông ta nói, chỉ có thông qua máu cuống rốn, mới có thể cứu Cung Bắc, cũng có nghĩa là… cô ta là cơ hội duy nhất của Cung Bắc.

Cung Dận nói: “Máu cuống rốn? Máu cuống rốn của Cung Bắc chắc đã bỏ đi từ lâu rồi chứ” Mộng Yến Mi lại càng rầu rĩ.

Đúng, việc tới nước này, sự việc đã xảy ra rồi, cứ dây dưa mãi điều này.

Hiện tại mà nói không cần thiết nữa.

Vẫn là việc của Cung Bắc quan trọng hơn.

Mộng Yến Mi nói: “Việc này, em vẫn chưa nói với ai.

Em không muốn nói, em sợ, nếu để nhà họ Bạc biết…” Cung Dận ngay lập tức nói: “Chuyện này không được nói.” Mộng Yến Mi mím môi: “Càng không được để Vân Giai Kỳ biết” Nếu không, người con gái đó nhất định sẽ nghĩ cách cướp Cung Bắc về.

Nhưng, nếu không để cô biết, thì làm sao cứu được Cung Bắc.

Mộng Yến Mi rơi vào thế khó.

Cung Dận nói: “Ngoài cách này ra, không còn cách khác sao?”

“Những cái khác đều là cách chữa trị tạm thời, lẽ nào cứ để Cung Bắc trong phòng vô trùng mãi sao?” Mộng Yến Mi hỏi lại.

Cung Dận lại rơi vào trầm mặc.

Ông ta nói: “Cứ coi như để Vân Giai Kỳ biết thì làm sao, cô †a có tình nguyện cứu Cung Bắc không? Máu cuống rốn, thì không phải là bắt cô ta đẻ thêm một đứa nữa sao? Việc này không hề nhỏ, cô ta chưa chắc sẽ đồng ý”
“Chỉ cần cô ta đồng ý cứu Cung Bắc, không cần biết phải trả giá như thế nào, em cũng đồng ý!”
“Em bình tĩnh một chút đi” Cung Dận nói: “Việc này là việc về lâu dài” Mộng Yến Mi gật đầu, không nói gì nữa.

Cung Dận nói: “Yến Mi, lại đây” Mộng Yến Mi đi tới cạnh ông ta, Cung Dận ôm bà ta vào lòng..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 555


Ông ta nói: “Cho dù quá khứ đã xảy ra chuyện gì, từ ngày kết hôn với em.

Trong lòng anh chỉ có em, không bao giờ chứa thêm bất kỳ người con gái nào khác.

Những điều em lo lắng, sợ hãi, cho rằng anh phản bội em, đều không hề tồn tại.

Em đừng nghĩ lung tung nữa, biết chưa?”
“A Dận….

bất kể có xảy ra chuyện gì, anh cũng tuyệt đối không được phản bội em! Việc này, em có thể coi như đã qua rồi, không nhắc tới nữa.

Nhưng, anh không thể nhận người con gái ấy về nhà họ Cung! Em không cho phép”
Cung Dận không lập tức đồng ý.

Ông ta chỉ nói: “Em đừng nghĩ quá nhiều! Mấy ngày nay không nghỉ ngơi tốt đúng không?
Em vào phòng nghỉ của văn phòng anh nằm một chút đi” Mộng Yến Mi gật đầu.

Bà ta thật sự đã quá kiệt sức rồi.

Cả đêm Vân Giai Kỳ ngủ không yên giấc.

Có lẽ là vì nhớ Cung Bắc nên cô tỉnh từ rất sớm.

Vừa tỉnh dậy, cô liền vội vàng đi tới bệnh viện.

Bạc Tuấn Phong và Vân Giai Kỳ vừa tới bệnh viện, Cung Dận và Cung Phi cũng ở đó.

Vừa nhìn thấy Vân Giai Kỳ, sắc mặt của Cung Dận có chút thay đổi, vì từ Mộng Yến Mi ông ta được biết, Vân Giai Kỳ là con gái ruột của ông ta.

Ông ta không tự chủ liếc nhìn cô vài cái.

Hàng lông mày rất đẹp, môi đỏ răng trắng.

Trước giờ ông ta chưa từng để ý tới người con gái này, ngay lúc này, quả thực cũng có chút giống Cung Chiến.

Nhưng nếu không để ý về phương diện này thì ông ta cũng không nhận ra, dung mạo của người con gái này, lại có nét giống ông ta.

Đây chính là con gái của ông ta!
Người cô con gái mà Lâm Tĩnh Anh sinh cho ông ta?
Trước đây, ông ta luôn mong có một người con gái.

Nhưng Mộng Yến Mi rất “cố chấp”, lớn nhỏ đều phải là con trai.

Cung Dận vẫn luôn cảm thấy hối tiếc vì mình không có con gái.

Thấy Cung Dận luôn nhìn mình, Vân Giai Kỳ nhíu mày, còn tưởng trên mặt mình có cái gì, vô thức đưa tay lên mặt sờ.

Cung Dận cũng nhận ra ánh mắt của mình hơi trực tiếp, liền thu lại, hăng giọng.

“Tới sớm vậy?” Vận Giai Kỳ gật đầu, hỏi: “Cung Bắc tỉnh chưa?”
“Tỉnh rồi, đang tiêm”
“Tôi có thể vào trong thăm Cung Bắc không?” Cung Dận gật đầu, ngầm đồng ý.

Vân Giai Kỳ thay bộ đồ vô trùng rồi đi vào, liền nhìn thấy y tá đang cho Cung Bắc uống thuốc.

Là thuốc bắc, bổ sung sinh lực.

Cung Bắc nhăn mặt không muốn uống, thấy Vân Giai Kỳ tới, cậu bé ngay lập tức đưa tay về phía Vân Giai Kỳ: “Mẹ, ôm conl” Vân Giai Kỳ đi tới, ôm cậu bé vào lòng, thấy cậu bé thu người vào lòng cô, bộ dạng không muốn uống thuốc, ngay lập tức nhãn nại dỗ dành nói: “Sao không chịu uống thuốc chứ?”
“Mẹ, thuốc rất đắng” Cung Bắc ấm ức lẩm nhẩm nói một câu: “Đăng lắm ý, không muốn uống”
“Mẹ bón cho con, con có uống không?” Cung Bắc nghe xong, có chút động lòng.

Cậu bé ngẩng đầu lên, do dự nhìn Vân Giai Kỳ một lát.

Mặc dù không muốn uống thuốc nhưng nếu là Vân Giai Kỳ bón thì có lẽ cậu bé có thể miễn cưỡng mà uống vài ngụm.

“Vậy thì được!” Cung Bắc ngoan ngoãn ngồi nghiêm chỉnh.

Vân Giai Kỳ đón lấy bát thuốc từ trong tay y tá, tự tay bón thuốc cho Cung Bắc..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 556


Cung Bắc uống một ngụm, liền nhăn mặt, nhưng chỉ cần Vân Giai Kỳ đưa tới miệng, cậu bé đều sẽ ngoan ngoãn há chiếc miệng nhỏ ra.

Y tá vốn cho rằng việc bón thuốc cho trẻ em là một việc vô cùng khó khăn.

Cậu bé không chịu uống, cô ta có lừa thế nào cũng vô ích.

Nhưng Vân Giai Kỳ vừa tới, cậu bé ngay lập tức bị thu phục.

Ngoài phòng bệnh, cách một tấm kính cực lớn, Cung Dận thấy Cung Bắc đã ngoan ngoãn uống thuốc, không khỏi ngưỡng mộ Vân Giai Kỳ.

Vân Giai Kỳ nhìn Cung Bắc, và Cung Dận lại nhìn Vân Giai Kỳ.

Nét mặt nghiêng của cô vô cùng tinh tế.

Trong lòng Cung Dận nổi lên những cơn sóng, sau khi biết Vân Giai Kỳ là con gái của mình, lúc đối diện với cô, liền có một cảm giác không giống.

Có một cảm giác thân thuộc khó tả.

Dù gì trong người của đứa trẻ này có dòng máu của ông ta đang chảy.

Không thể không nói, một giọt máu đào hơn ao nước lã.

Cung Bắc thân thiết như thế với Vân Giai Kỳ, không phải là không có huyết thống.

Có lẽ nào chính là thần giao cách cảm ngấm vào trong máu?
Đây không phải chính là cách giải thích tốt nhất sao?
“Cha” Bỗng nhiên Cung Phi lên tiếng ở phía sau.

Cung Dận quay đầu lại, nhìn thất Cung Phi đang đứng phía sau ông ta: “Ông Bạc tới”
“Cung Dận à!” Bạc Ngạc Thiên đi tới, đằng sau ông ta còn có Vũ Minh và Mạn Nhi.

Vừa nhìn thấy Cung Dận, Bạc Ngạc Thiên đi tới trước mặt ông ta, có chút lo lắng, nói: “Cung Bắc bị bệnh sao? Tôi nghe.

‘Yến Mi nói, không được khả quan cho lắm, rốt cuộc là có chuyện gì?”
Ông cụ, sao lại kinh động để ông phải tới tận đây thế nào?”

“Tôi cũng nghe Yến Mi nói, Cung Bắc ở trong bệnh viện, vì thế nên tới thăm một chút!” Bạc Ngạc Thiên dừng lại một chút, lại hỏi: “Cung Bắc đâu?”
“Đang ở trong phòng bệnh.

Nhưng, tạm thời ông không vào trong được”
“Tại sao?” Cung Dận nhẫn nại nói lý do cho ông ta.

Bạc Ngạc Thiên nghe xong, lông mày nhíu chặt hơn.

“Nghiêm trọng như vậy sao?”
“Viện sĩ Lý nói như vậy, nhưng kết quả chuẩn đoán chính xác vẫn đưa ra đầy đủ” Bạc Ngạc Thiên gật đầu, nhìn qua lớp cửa kính, thấy bên trong có hai người phụ nữ mặc áo vô trùng.

“Hai người đó đều là y tá sao?”
“Không phải” Cung Dận không chút giấu diếm nói: “Một là y tá, một là Vân Giai Kỳ”
“Vân…” đột nhiên sắc mặt của Bạc Ngạc Thiên bỗng nhiên thay đổi, vô cùng ngạc nhiên: “Sao cô ta lại ở đây?”
“Cung Bắc thích cô ta, có cô ta ở bên cạnh, Cung Bắc mới ngoan ngoãn uống thuốc.

Hơn nữa, đứa trẻ vẫn còn nhỏ, một mình ở trong phòng vô trùng, cảm thấy cô đơn.

Cô ta liền tới bầu bạn” Có Vân Giai Kỳ bên cạnh, Cung Dận cũng yên tâm.

Dù gì, Cung Bắc cũng phụ thuộc vào Vân Giai Kỳ, không ai bằng được.

Vẻ mặt Bạc Ngạc Thiên thâm trầm..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 557


Vũ Minh và Mạn Nhi vừa nghe một trong số những người phụ nữ mặc áo vô trùng là Vân Giai Kỳ.

Hai đứa trẻ liền bám lên cửa kính, nhìn vóc dáng cũng nhận ra.

Vân Giai Kỳ đang bón thuốc cho Cung Bắc.

Mặc dù không nghe rõ giọng nói nhưng qua một cánh cửa, sự ấm áp quan tâm của Vân Giai Kỳ với Cung Bắc đều có thể nhìn thấy được.

Lúc Cung Bắc uống thuốc, không mấy vui vẻ, đắng tới ch** n**c mắt.

Vân Giai Kỳ đau lòng lau nước mắt cho cậu bé, thỉnh thoảng lại chọc cậu bé.

Mấy câu sau cậu bé đã bị Vân Giai Kỳ chọc cho cười!
Trong lòng Bạc Vũ Minh bỗng cảm thấy có chút chua xót không diễn tả được.

Cậu bé không biết tại sao, nhìn thấy bóng dáng Vân Giai Kỳ dịu dàng che chở cho Cung Bắc, cảm thấy có chút ngưỡng mộ.

Cậu bé phải nên ghét người phụ nữ này mới đúng.

Cụ nội nói, người phụ nữ xấu xa này đã bắt cóc em gái của cậu bé.

Nhưng không biết tại sao, Bạc Vũ Minh căn bản không hề chán ghét người phụ nữ này.

Đặc biệt là vào hôm ở trường đua ngựa, cậu bé tận mắt nhìn thấy Vân Giai Kỳ bảo vệ Cung Bắc.

Lúc ngã ngựa, ôm thật chặt cậu bé vào lòng.

Người phụ nữ như thế, sao có thể là người phụ nữ xấu được.

Mạn Nhi thấy ánh mắt ngưỡng mộ của Bạc Vũ Minh, hơi ngạc nhiên nói: “Anh, anh sao thế?”
“Không sao” Bạc Vũ Minh tránh ánh mắt của cô bé, thu ánh mắt lại, cố ý không để tâm tới sự chua xót trong lòng.

Bạc Ngạc Thiên lại không để ý tới ánh mắt của Bạc Vũ Minh.

Ông ta vừa nghỉ ngờ rằng tại sao nhà họ Cung lại để Vân Giai Kỳ tiếp cận Cung Bắc, vừa có chút lo lắng cho bệnh tình của Cung Bắc.

Cung Bắc là cháu ngoại mà Mộng Yến Mi hết lòng yêu thương.

Bạc Ngạc Thiên cũng coi như thấy cậu bé lớn khôn.

Bây giờ biết tin cậu bé mắc phải một căn bệnh hiếm gặp nan giải như thế.

Bạc Ngạc Thiên cũng cảm thấy đau lòng.

“Thế bác sĩ nói thế nào?” Bạc Ngạc Thiên nói: “Bệnh này có chữa được không?” Bỗng nhiên Cung Dận không nói gì.

Bạc Ngạc Thiên vội vàng: “Sao bỗng nhiên anh không nói gì thế? Lẽ nào…không chữa được sao?” Cung Dận vẫn không lên tiếng.

Cung Phi ở bên cạnh nói: “Cũng không phải không chữa được, chỉ là điều kiện chữa trị có hạn”
“Là như thế nào?”
“Trước khi điều trị triệt để, Cung Bắc chỉ có thể ở trong phòng vô trùng.

Nếu muốn về nhà, thì trong nhà bắt buộc phải chuẩn bị một phòng vô trùng.

Ngoài phòng vô trùng ra, cậu bé không được đi đâu cả.

Nếu cứ tiếp tục xấu đi thì sức đề kháng của cậu bé sẽ chỉ còn bằng không”
“Nếu như thế, một khi tiếp xúc với thế giới bên ngoài, mọi lúc mọi nơi cậu bé đều có thể bị nhiễm bệnh nặng hơn sẽ nguy hiểm tới tính mạng” Bạch Ngạc Thiên nghe xong, trong lòng cảm thấy thắt lại.

“Vậy bệnh này phải điều trị thế nào?”
“Có tỉ lệ thành công nhất định” Cung Phi trâm giọng xuống: “Nếu khả quan chắc khoảng 50%.” Bỗng nhiên Bạc Ngạc Thiên không nói gì.

Cung Bắc cũng không muốn nhắc nhiều về bệnh tình của Cung Bắc với ông ta.

Dù sao ông ta cũng không muốn để Bạc Ngạc Thiên biết về thân phận của Cung Bắc.

Chuyện Cung Bắc là con trai của Bạc Tuấn Phong, ông ta không muốn cho nhà họ Bạc biết.

Cung Dận nói: “Ông cụ, ông đừng lo.

Chúng tôi sẽ không từ bỏ đâu, kể cả cơ hội chỉ là 1%, chúng tôi cũng sẽ không từ bỏ.” Bạc Ngạc Thiên gật đầu: “Nếu có cần gì, cứ nói với tôi! Nếu có thể giúp được, nhà họ Bạc cũng sẽ giúp đỡ hết mình”
“Vậy thì cảm ơn ông cụ nhiều”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 558


“Chỉ là… Vân Giai Kỳ này” Bạc Ngạc Thiên ngập ngừng một lúc: “Vẫn là không nên để người phụ nữ này tiếp xúc nhiều với đứa trẻ! Người phụ nữ không đơn giản đâu!”
Cung Dận ngạc nhiên: “Sao lại nói thế?” Tóm lại, đừng để cô ta tiếp cận với Cung Bắc là được.

Người phụ nữ này, có giã tâm, nhiều thủ đoạn lắm, nhằm đạt được mục đích không từ thủ đoạn, là một nhân vật lợi hại!
Đừng để cô ta gây hại cho Cung Bắc!” Cung Phi lại không thấy như vậy: “Có cô ta, Cung Bắc còn có thể ngoan ngoãn uống thuốc, nếu không có cô ta bên cạnh Cung Bắc.

Cung Bắc một mình trong phòng vô trùng, cô đơn lạnh lếo, nhìn thấy cũng thấy đau lòng”
Cung Dận cũng gật đầu: “Vâng, tôi cũng cảm thấy thế.

Vân Giai Kỳ là một cô gái tốt.

Cô ta rất có tình yêu thương, rất dịu dàng với Cung Bắc, ông cụ có phải có thành kiến với cô ta không?”
“Thành kiến? Hứ, điều này sao gọi là thành kiến được? là cô ta thật biết diễn, đều lừa được cả các người! Luôn phải có tinh thần cảnh giác nhé! Tóm lại, vai diễn này không hề đơn giản, các người đề phòng một chút, sẽ không sai đâu”

Bạc Tuấn Phong ở phía sau lạnh lùng lên tiếng: “Cô ấy là người thế nào, không cần người khác đánh giá ở đây”
Bạc Ngạc Thiên giật mình xoay người lại, thấy Bạc Tuấn Phong đứng ở phía sau, sắc mặt của ông cụ ngay lập tức trở nên phẫn nộ: “ tới nước này rồi, cháu còn muốn bảo vệ cho cô ta? Cháu vì người phụ nữ này mà tới cả nhà họ Bạc cũng không cần, đến cả ông cũng không coi ra gì nữa rồi.

Cháu bảo ông phải đánh giá cao cô ta thế nào đây?”
“Là cháu không cần nhà họ Bạc hay là nhà họ Bạc không nhận cháu?” Bạc Ngạc Thiên tức giận nói: “Lúc nào tao nói, tao không nhận mày hả? Chỉ là tao không nhận người phụ nữ kial”
“Ông không chấp nhận cô ấy, thì đồng nghĩa là không chấp nhận cháu” Bạc Tuấn Phong nói một cách dứt khoát.

Bạc Ngạc Thiên bình tĩnh lại: “Bây giờ ông tới thăm Cung Bắc, không muốn đôi co với cháu ở đây! Tuấn Phong, cháu định khi nào thì về nhà?”
“Sao thế, cháu mới không ở nhà vài ngày, Thiên Ngạo không có cháu không ổn rồi à?” Bạc Tuấn Phong cười nhạo một câu.

Bạc Ngạc Thiên nhất thời không nhịn được, cắn răng nói: “Mày đừng có mà tự đề cao mình quá! Tao nói rồi, chủ nhân của Thiên Ngạo là ai, Thiên Ngạo vẫn là Thiên Ngạo! Tao chỉ thay mày thấy có lỗi thôi.

Mày vì một người phụ nữ, mà đến cả Thiên Bạc cũng không cần, sớm muộn sẽ lúc mày sẽ phải hối hận!”
Bạc Tuấn Phong cười lạnh: “Ồ, nếu đã như thế, vậy ông nội cũng có thể chờ xem”

Lời nói tự tin ngạo mạn, cũng chỉ có thể nói ra từ miệng của Bạc Tuấn Phong, đầy đe dọa và tràn đầy tự tin!
Bạc Ngạc Thiên bị một câu nói của anh làm nghẹt thở.

Ông ta định nói gì, bỗng nhiên Bạc Vũ Minh ở bên cạnh lên tiếng: “Cha…” Giọng nói trẻ con của câu bé, ngắt quãng Bạc Ngạc Thiên.

Bạc Ngạc Thiên cúi đầu thấy Bạc Vũ Minh đang rụt rè nhìn Bạc Tuấn Phong, chỉ cảm thấy trong lòng đau nhói.

Bạc Tuấn Phong cũng hạ giọng, nhìn về Bạc Vũ Minh.

Cậu bé có chút kinh ngạc nhìn Bạc Tuấn Phong, chiếc miệng nhỏ bé hết đóng lại mở: “Cha không cần Vũ Minh và Mạn Nhi nữa sao?” Đã rất lâu Bạc Tuấn Phong chưa trở về nhà họ Bạc.

.

Truyện Đông Phương
Bạc Ngạc Thiên nói, cha vì một người phụ nữ mà đến nhà cũng không cần, Thiên Ngạo và Bạc Vân cũng không cần.

Cũng đương nhiên là không cần cậu bé và Mạn Nhi..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 559


Nhưng cậu bé không tin.

Cậu bé không tin cha mình thật sự không cần cậu bé và Mạn Nhi nữa.

Mạn Nhi ở bên cạnh cũng tò mò nhìn Bạc Tuấn Phong, nắp đằng sau Tiểu Vũ Minh, khẽ mím môi.

Bạc Tuấn Phong hơi nhíu mày.

Tất cả mọi sự hững hờ đều tan biến vào lúc này.

Anh quỳ xuống, nhìn thẳng vào Tiểu Vũ Minh, nói với cậu bé: “Lại đây” Tiểu Vũ Minh ngẩng đầu nhìn Bạc Ngạc Thiên, thấy ông ta không hề ngăn cả, rồi đi về phía Bạc Tuấn Phong.

Người đàn ông nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cậu bé.

Mấy ngày không gặp, cậu bé dường như gầy đi một chút.

Bạc Tuấn Phong dịu dàng hỏi: “Cha không ở nhà, Vũ Minh có ngoan không?” Tiểu Vũ Minh khẽ gật đầu.

“Nhớ cha không?” Tiểu Vũ Minh mím môi: “Dạ, nhớ” Bạc Tuấn Phong cười một lúc, ôm cậu bé vào lòng, nói với Tiểu Vũ Minh bằng một giọng nói mà cậu bé chưa từng được nghe: “Ở cùng với cha, được không?” Bạc Tuấn Minh kinh ngạc há miệng.

Được chứ.

Đương nhiên là được.

Cậu bé muốn ở cùng cha.

Còn em gái thì sao?
Tiểu Vũ Minh gật đầu, quay đầu lại nhìn Mạn Nhi, thấy cô bé vẫn đứng nguyên tịa chỗ, ngay lập tức vẫy tay với cô bé.

Mạn Nhi đi tới gần.

/pagespeed_static/1.JiBnMqyl6S.gif

Mạn Nhi có chút do dự.

Cô bé có chút sợ hãi với người đàn ông này!
Mặc dù biết người đàn ông này là cha của cô bé.

Nhưng cô bé lại không có nhiều ký ức ấm áp với anh.

Trong ấn tượng, người đàn ông này lạnh lùng, bất cần đời, mặt lúc nào cũng nghiêm túc, khiến người khác cảm thấy sợ hãi.

Nhưng Bạc Vũ Minh muốn ở cùng Bạc Tuấn Phong, trước Bạc Ngạc Thiên và Bạc Vũ Minh, đương nhiên cô bé vẫn muốn ở cùng anh trai mình hơn.

Vì thế, Mạn Nhi nói: “Anh trai đi đâu, Mạn Nhi sẽ đi đó” Bạc Vũ Minh cười “ừm” một tiếng.

“Vũ Minh, cháu…”
Bạc Ngạc Thiên ngay lập tức trở nên luống cuống: “Cháu không cần cụ nội sao?” Bạc Vũ Minh nhìn Bạc Ngạc Thiên, ánh mắt có chút áy náy: “Cụ nội, cháu muốn ở cùng cha”
Nói xong, cậu bé liền rúc vào vòng tay của Bạc Tuấn Phong, lập trường rất rõ ràng.

Mấy ngày hôm nay Bạc Tuấn Phong không ở nhà, trong lòng cậu bé cảm thấy trống trải.

Trẻ em không có cha bên cạnh, thì sẽ không có chút cảm giác an toàn nào!
Địa vị của cha và mẹ bất kỳ ai cũng không thể thay thế được.

Sắc mặt của Bạc Ngạc Thiên không nhịn được..
 
Back
Top Bottom