Ngôn Tình Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 500


“Làm sao vậy?” Vân Giai Kỳ thấy toàn thân cậu bé cứng ngắc, không nhúc nhích thì nói: “Bắc, con đi đánh răng rửa mặt đi”
“Vâng…”
Lúc này, Cung Bắc đi mới xuống giường và đi đến phòng tắm.

Nhưng không biết có phải là lo lắng hay không mà khi cậu bé đi tới phòng tắm lại lóng ngóng tay chân.

Vân Giai Kỳ thấy cậu bé im lặng, cô đi theo cậu bé tới phòng tắm và đứng ở phía sau Cung Bắc.

Cô nhìn thấy túi sữa nhỏ cầm cốc nước lên, rồi bóp kem đánh răng, thoạt nhìn Cung Bắc bình tĩnh nhưng khuôn mặt nhỏ của Cung Bắc đỏ lên cho thấy rõ ràng cậu bé đang xấu hổ.

Không phải là nhóc con này xấu hổ chứ? Vân Giai Kỳ nhìn thấu nhưng cô không nói gì, cô chỉ lặng lẽ nhìn cậu bé đánh răng rửa mặt, sau đó thì thay đồ ngủ cho cậu bé.

Vừa thấy Vân Giai Kỳ định thay đồ ngủ cho mình, Cung Bắc càng lo lắng hơn.

“Con… Con tự thay được…”
“Mẹ thay cho con không được à?”

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-500-0.jpg


Cung Bắc ngoan ngoãn gật đầu, cậu bé ôm lấy đồ ngủ sạch sẽ rồi chạy vào phòng tắm.

Vân Giai Kỳ dõi theo cậu bé, nhìn ở đằng sau cậu bé có thể thấy bên tai nhóc con kia đỏ ửng cả lên.

Bắc thật là đáng yêu!
Dáng vẻ xấu hổ càng đáng yêu hơn.

Cung Bắc lề mề ở trong phòng tắm vài chục phút, cuối cùng cũng chịu mở cửa.

Cậu bé mặc bộ đồ ngủ hình con gấu đi ra khỏi phòng tắm.

Khi thấy Vân Giai Kỳ đã nằm trên giường, cậu bé lại thẹn thùng đi tới trước giường, cái tay nhỏ bé cẩn thận nhẹ nhàng vén một góc chăn lên, sau đó chầm chập bò lên giường.

Vân Giai Kỳ cố ý chờ thời cơ hành động, đến khi nhóc con kia chui vào ổ chăn, cô lập tức nhào qua ôm cậu bé vào trong ngực.

Cung Bắc bị ôm bất ngờ nên càng hoảng sợ, suýt chút nữa thì hô lên.

“Xuyt”
Vân Giai Kỳ xoa xoa trán của cậu bé: “Để mẹ ôm con ngủ được không?”
Cậu bé nép mình trong chăn bông, do ánh đèn mờ ảo nên không nhìn rõ khuôn mặt đỏ bừng của cậu bé vào lúc này.

Cậu bé khẽ “vâng” một tiếng, sau đó Vân Giai Kỳ lập tức ôm cậu bé vào trong ngực.

Trong khoảnh khắc được Vân Giai Kỳ ôm vào trong lòng, Cung Bắc lập tức đắm chìm trong sự ấm áp.

Vào thời khắc ấy, cậu bé đột nhiên có cảm giác mũi chua xót, như là đã tìm lại được điều gì đó đã mất.

Đó là sự ấm áp.

Mà cậu bé chưa từng có được sự ấm áp này từ người thân của mình, cho dù là Cung Chiến hay là Mộng Yến Mi.

Hai người này đều là người thân của cậu bé từ nhỏ đến lớn, như dù có bà nội và cha ở bên cạnh thì cậu bé cũng chưa từng cảm nhận được sự ấm áp này.

Loại cảm giác này rất thần kỳ, nó không rõ ràng, nhưng lại làm trái tim cậu bé nhất thời lắng xuống.

Từ nhỏ, Cung Bắc đã không có mẹ.

Mà cậu bé lại cảm nhận được tình thương của mẹ từ trên người Vân Giai Kỳ.

Thiên chức làm mẹ của một người phụ nữ là từ trong xương tủy.

Đây cũng chính là nguyên nhân vì sao mà Bạc Vũ Minh không thích thân thiết với Vân Ngọc Hân.

Bởi vì ‘Vân Ngọc Hân không có tình thương yêu Bạc Vũ Minh phát ra từ tận đáy lòng..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 501


Thế giới của trẻ con rất nhỏ, rất đơn giản, nhưng trực giác của chúng rất nhạy cảm, chúng có thể cảm nhận được người khác có yêu thương mình hay không.

Cung Bắc thân mật với Vân Giai Kỳ theo bản năng là bởi vì cậu bé cảm nhận được sự ấm áp của một người mẹ ở trên người của cô.

Thì ra cảm giác được mẹ ôm lòng mà đi vào giấc ngủ lại hạnh phúc biết bao.

Trong lòng Cung Bắc nhảy nhót “bình bịch bình bịch”, một nửa là bởi vì lo lắng, một nửa là bởi vì hạnh phúc.

Cậu bé đột nhiên ngẩng đầu lên nói với Vân Giai Kỳ: “Mẹ ơi, con có thể hát cho mẹ một bài hát chúc ngủ ngon không?”
“Bài hát chúc ngủ ngon? Con biết hát bài hát gì?”
“Nghe lời mẹ”
Vân Giai Kỳ hơi bất ngờ: “Con biết hát bài hát này?”
“Vâng ạ, mẹ có muốn nghe không mẹ, mẹ muốn nghe thì Bắc sẽ hát cho mẹ nghe”
“Có chứ”
Vân Giai Kỳ ôm cậu bé.

Cô đổi một tư thế thoải mái để cậu bé tựa vào trong ngực của mình, cánh tay còn lại thì ôm lấy cậu bé.

Tư thế này làm cho Cung Bắc có cảm giác cực kỳ an toàn.

Đèn đã tắt, giọng nói non nớt và bập bẹ của Cung Bắc vang lên: “Nghe lời mẹ, đừng làm mẹ đau lòng, hãy lớn nhanh lên, để bảo vệ mẹ…”
Trong tiếng ca ấm áp lại non nớt của Cung Bắc, Vân Giai Kỳ nhanh chóng thấy buồn ngủ.

Từ trước đến nay, cô luôn là người dỗ Mạn Nhi đi ngủ, Mạn Nhi thích cô kể chuyện trước khi ngủ.

Nhưng lần đầu tiên trong đời, cô lại được người khác dỗ đi ngủ.

Tiếng nói của Cung Bắc bé dần.

Cậu bé ngẩng đầu lên thấy Vân Giai Kỳ đã nhắm hai mắt lại, phát ra tiếng hít thở đều đều, vì vậy mà cậu bé cũng dừng hát, cái tay nhỏ bé ôm lấy cô rồi chìm vào giấc ngủ.

Bóng đêm càng ngày càng đen.

Bạc Tuấn Phong mở cửa phòng ra.

Trong phòng tối đen.

Trên giường, Vân Giai Kỳ đang ôm Cung Bắc, hai người đều đang ngủ.

Người đàn ông đi đến trước giường, thấy Vân Giai Kỳ và Cung Bắc ôm nhau, mặc dù đang ngủ nhưng khóe miệng của cô vẫn nở mỉm cười ngọt ngào.

Cung Bắc thì chôn khuôn mặt nhỏ nhắn ở trong ngực cô.

Bạc Tuấn Phong thấy vậy, sắc mặt của anh lạnh đi.

Mặc nhóc con này đang chôn ở đâu vậy? Bạc Tuấn Phong ghét bỏ mà đẩy mặt cậu bé ra, nhưng dù là đang ngủ, thì Cung Bắc vẫn vô thức hơi nhíu mày, còn chui sâu vào trong lòng Vân Giai Kỳ hơn.

Bạc Tuấn Phong: “….

||||| Truyện đề cử: Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một |||||
Anh đột nhiên trông thấy một con búp bê bằng vải trên đầu giường.

Đó là con búp bê bằng vải mà Vân Giai Kỳ mang về từ phủ Nguyệt Mặc, là con búp bê Mạn Nhi thích nhất.

Anh lấy con búp bê bằng vải và nhét vào trong lòng Cung Bắc, nhóc con kia lập tức ôm lấy con búp bê bằng vải và xoay người vì coi con búp bê là Vân Giai Kỳ.

Cuối cùng cũng “Đẩy” tên nhóc con quấn quýt kia đi được.

Bạc Tuấn Phong cúi người ôm Vân Giai Kỳ vào trong ngực.

Vân Giai Kỳ ngủ không sâu, nhưng động tác bế cô của Bạc Tuấn Phong đặc biệt nhẹ nhàng nên cô hoàn toàn không cảm nhận được mà tỉnh dậy.

Bạc Tuấn Phong bế Vân Giai Kỳ ra khỏi phòng.

Anh quay đầu lại nhìn thoáng qua Cung Bắc đang ôm con búp bê bằng vải ở trên giường, thấy cậu bé vẫn ngủ ngon, thì anh mới đóng cửa lại.

Người đàn ông này bế Vân Giai Kỳ đi thẳng về phòng.

Bên trong phòng có hai đèn tường đang chiếu sáng.

Anh ôm cô lên giường, sau đó anh cũng nằm xuống, vươn tay ra nhẹ nhàng mà ôm Vân Giai Kỳ vào trong lòng, hai tay Vân Giai Kỳ quấn chặt hông của anh theo bản năng.

Trong lúc ngủ mơ, cô không hề ý thức được Cung Bắc trong ngực mình đã biến thành Bạc Tuấn Phong cỡ lớn nên cô vẫn ngủ say sưa như cũ.

Bạc Tuấn Phong cụp mắt xuống và đặt một nụ hôn ở giữa lông mày cô.

Nụ hôn này càng ngày càng mất kiểm soát.

Những nụ hôn dày đặc rơi trên mặt cô, trên chóp mũi, cuối cùng rơi trên môi của cô.

Cảm giác rất ngọt làm anh cảm thấy chỉ hôn lướt qua thì không đủ, nhưng anh không nỡ đánh thức cô.

Bạc Tuấn Phong vừa dịu dàng hôn lên môi cô vừa ôm cô vào lòng mình.

Vân Giai Kỳ vô thức cà cà ở trong ngực anh, cử chỉ vừa thân mật vừa đáng yêu mờ ám ấy rơi vào trong mắt người đàn ông, làm đôi mắt phượng của Bạc Tuấn Phong ánh lên nét cười.

So với lúc cô tỉnh dậy, anh thích cô lúc ngủ hơn..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 502


Vì chí ít thì khi cô ngủ, anh cảm nhận được cô cần anh, cô ỷ lại vào anh.

Anh luôn muốn trở thành cả thế giới của cô, một thế giới có một không hai.

Sáng sớm hôm sau, Vân Giai Kỳ mở mắt ra thì nhìn thấy trần nhà xa lạ.

Đại não của cô trì độn trong nháy mắt, cô chợt sợ hãi ngồi bật dậy khỏi giường và nhìn ngó xung quanh.

Đây không phải là phòng mà cô đã chuẩn bị cho Cung Bắc.

Đây là phòng của Bạc Tuấn Phong căn.

Sao cô lại ngủ ở phòng của anh? Cô nhớ tối hôm qua là cô ôm Cung Bắc ngủ mà.

Vân Giai Kỳ nhìn sang bên cạnh, bên cạnh cô đã không có một bóng người.

Người giúp việc gõ cửa ở bên ngoài.

“Cô Vân, cô dậy chưa?”
Vân Giai Kỳ trả lời: “Dậy rồi, có chuyện gì vậy?”
“Bữa sáng đã chuẩn bị xong, tổng giám đốc Bạc và cậu chủ nhỏ đều đang đợi cô ở phòng ăn”
Vân Giai Kỳ thay quần áo rồi xuống tầng.

Vừa đi xuống phòng ăn, cô đã mơ hồ nhận ra áp suất trong phòng cực thấp.

Cô liếc nhìn Bạc Tuấn Phong và Cung Bắc đang ngồi ở bàn ăn.

Một người thì thong dong nhàn nhã, đang dùng điện thoại di động đọc mail, còn nhóc con kia thì đang rất tức giận.

Vì vậy nên vừa nhìn thấy cô, sắc mặt của cậu bé mới hơi thay đổi, mỉm cười nói: “Mẹ ơi, chào buổi sáng mẹ!”
Vân Giai Kỳ gật gật đầu nói: “Bắc, chào buổi sáng con”
Ngay sau đó là bầu không khí im lặng.

Vẻ mặt của Cung Bắc rất không vui trừng Bạc Tuấn Phong, trong ánh mắt ấy như đang lặng lẽ lên án.

Vân Giai Kỳ ngồi xuống bàn ăn.

Cô nhìn Bạc Tuấn Phong mà ngập ngừng muốn nói lại thôi.

“Tổng giám đốc Bạc, cô Vân xuống rồi ạ” Người giúp việc nhắc nhở một câu.

Lúc này, Bạc Tuấn Phong mới để điện thoại di động xuống, anh nhìn cô nói: “Chào buổi sáng”
Vân Giai Kỳ không đáp lại, cô chỉ dùng ánh mắt im lặng để chất vấn anh vì sao cô cô lại tỉnh lại ở phòng của anh.

Bạc Tuấn Phong lại làm như không có chuyện gì xảy ra hỏi: “Tối hôm qua em ngủ ngon không?”
“Cũng được”
“Cũng được?” Bạc Tuấn Phong nhướng mày: “Em nói mớ đấy”
Vân Giai Kỳ chợt quãn bách: “Làm sao có thể?”
“Còn ngáy to nữa”

Vân Giai Kỳ: “ch** n**c miếng này.’
Cung Bắc kêu lên “hả” và nhìn về phía Vân Giai Kỳ.

“Bạc Tuấn Phong!” Vân Giai Kỳ lập tức kháng nghị nói.

Làm gì có chuyện cô ngáy to chứ.

Cô ngủ rất ngoan nhé.

Khóe miệng Bạc Tuấn Phong bỗng nhiên nhếch lên: “Ngáy to là giả, ch** n**c miếng là giả, nói mớ là thật”
“Em nói gì vậy?”
“Không nghe rõ” Bạc Tuấn Phong nói: “Em nằm mơ gì thế?”
Vân Giai Kỳ ngẫm nghĩ mãi mà vẫn không nhớ ra mình nằm mơ thấy gì.

Cô lẩm bẩm một câu: “Nhất định là anh nghe lầm, là ảo giác, sao em có thể nói mớ được?”
Cô nói rồi cầm một chiếc sandwich lên, sau đó hậm hức cắn một miếng bánh.

Cô nhìn Cung Bắc thì thấy cậu bé nhìn cô chằm chằm với thái độ ấm ức.

Sáng sớm nay tỉnh lại, trong lòng cậu ôm con búp bê bằng vải, mà không thấy Vân Giai Kỳ đâu.

Cậu bé còn tưởng rằng Vân Giai Kỳ dậy sớm, nên cậu bé cũng dậy.

Ai ngờ cậu bé lại thấy Bạc Tuấn Phong đã ở trong phòng ăn, còn Vân Giai Kỳ thì ngủ ở phòng của anh.

Thế mới biết mẹ cậu bé bị kẻ xấu lừa đem đi mất vào đêm hôm qua.

Đó là phạm quy, là xấu xa, nói cho mẹ và cậu bé ngủ cùng nhau mà kết quả mẹ lại bị người đàn ông này mang đi khỏi phòng của cậu bé.

Hành vì này không phải là hành vi của một quý ông.

Cung Bắc rất tức Bạc Tuấn Phong, nhưng Bạc Tuấn Phong đâu thèm để ý tên nhóc con này có giận anh hay không..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 503


Bạc Tuấn Phong thấy cậu bé im lặng ngồi đó với vẻ tức giận thì hỏi: “Không ăn à?”
Cung Bắc chu mỏ nói: “Đồ xấu xa!”
Cậu bé không chỉ mặt gọi tên, nhưng từ “Đồ xấu xa” này rõ ràng là nhằm vào Bạc Tuấn Phong.

Bạc Tuấn Phong không để ý tới cậu bé.

Mới là ngày đầu tiên mà một lớn một nhỏ đã kết ân oán rồi.

Vân Giai Kỳ bị hai người này chọc cho dở khóc dở cười.

Một người thì tức giận, một người lại vẫn là vẻ mặt lạnh lẽo cô quạnh, chắc là kiếp trước hai người này là kẻ thù.

Cung Bắc âm thầm hạ quyết tâm, đêm nay, cậu bé nhất định phải khóa trái cửa lại, không cho người đàn ông hư này bắt cóc mẹ.

“Bắc, con không thích ăn sandwich sao?”
Vân Giai Kỳ hỏi như vậy, Cung Bắc mới ngoan ngoãn cầm sandwich lên và cắn một miếng bé bé.

Bạc Tuấn Phong ăn xong bữa sáng, giờ anh phải ra ngoài.

Vân Giai Kỳ tiễn anh ra cửa rồi hỏi: “Bao giờ anh về?”

“Chắc hôm nay anh về rất muộn”
“Vậy em dẫn Bắc đi ra ngoài chơi” Vân Giai Kỳ nói.

“Ừ, đừng về muộn quá”
Bạc Tuấn Phong giữ gáy của cô, kéo cô đến gần mình, sau đó hôn lên trán cô rồi mới rời đi.

Mãi đến khi anh rời đi, Cung Bắc mới bước ra †ừ sau cửa.

Từ nãy đến giờ, cậu bé vẫn luôn trốn ở sau cửa, khi thấy Bạc Tuấn Phong hôn Vân Giai Kỳ, cậu bé hơi ghen tị.

Vân Giai Kỳ quay người lại thì thấy Cung Bắc chua xót nói: “Nam nữ thụ thụ bất thân” Cậu bé bất ngờ thốt ra câu nói đó làm cho Vân Giai Kỳ hơi ngạc nhiên.

Một đứa bé năm tuổi lại hiểu được câu “Nam nữ thụ thụ bất thân” à.

Cung Bắc tò mò nói: “Mẹ ơi, chú là bạn trai của mẹ ạ?” Câu hỏi đột ngột của cậu bé nhất thời làm cho Vân Giai Kỳ không biết nên trả lời như thế nào.

Cung Bắc lại nói: “Nếu không phải là bạn trai, thì chú đang không lễ phép với mẹ đấy”.

“Phì” Vân Giai Kỳ bị cậu bé chọc cười.

Cô đi tới bế Cung Bắc lên, hỏi: “Bắc, con muốn đi đâu chơi? Mẹ dẫn con đi ra ngoài chơi”

“Mẹ muốn đi đâu, Bắc sẽ đi chỗ đó”
“Mẹ dẫn con đi công viên chơi nhé?”

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-503-0.jpg


“Này? Cô bị làm sao vậy, muốn chen hàng à?”
“Cô không biết xếp hàng sao? Mọi người ở đây đều xếp hàng, sao cô không xếp hàng?”
“Nhân viên công tác đâu rồi? Ở đây có người chen hàng”.

Có rất nhiều người đã đến đây từ sáng sớm.

Bọn họ mất công xếp hàng rất lâu, nên khi thấy Vân Giai Kỳ bế Cung Bắc muốn đi thẳng vào công viên, thì tất nhiên cảm thấy không cam lòng.

Vì vậy, họ ồn ào kêu ca gọi nhân viên công tác ra.

Rất nhanh sau đó, nhân viên công tác của công viên chạy tới.

Họ thấy một đám người vây quanh Vân Giai Kỳ, lên án cô muốn chen hàng.

Vân Giai Kỳ hoàn toàn hết chỗ nói nổi.

Những người này đã xếp hàng cả buổi sáng nên đang ôm một bụng tức giận, giờ thì bắt cô làm nơi trút giận, khiến cô còn chẳng có cả cơ hội giải thích.

Vừa nhìn thấy nhân viên công tác tới, một đám người lại tiếp tục tỏ thái độ khởi binh vấn tội.

Nhân viên công tác hỏi: “Mọi người im lặng nào! Công viên luôn đối xử bình đẳng với tất cả mọi người và không để xảy ra hiện tượng chen hàng.

Cô gái này, xin cô phối hợp xếp hàng được không?” Vân Giai Kỳ không nói hai lời, cô trực tiếp lấy hai vé VIP ra..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 504


Vừa nhìn thấy hai vé VIP này, nhân viên công tác trừng mắt, thái độ lập tức thay đổi: “Xin lỗi, thưa cô, cô có thể đi thẳng vào công viên “Nhân viên công tác vừa dứt lời, lập tức có người trong đội ngũ xếp hàng kháng nghị.

“Dựa vào cái gì mà cô ta có thể đi thẳng vào công viên?”
“Đúng vậy! Chúng tôi mất công xếp hàng ở đây, sao cô ta lại có thể đi thẳng vào công viên?”
“Là có đặc quyền à? Không lẽ có lai lịch gì sao?”
“Hừi Có lai lịch gì đi nữa thì cũng không thể có đặc quyền!
Có bản lĩnh thì đưa ra ánh sáng đi, xem xem rốt cuộc là cái đặc quyền gì mà cô ta không cần xếp hàng đã có thể đi thẳng vào công viên.

“Nhân viên công tác lập tức giải thích: “Cô gái này đã mua vé VIP nên có được đãi ngộ của khách quý là đi thẳng vào công viên.“
Nghe nói Vân Giai Kỳ mua vé VIP, thì có vài người không biết có dịch vụ hạng nhất như thế.

Nhân viên công tác cũng vô cùng kinh ngạc, vì vé VỊP được bán với số lượng có hạn mỗi ngày.

Hơn nữa giá rất đắt nên có rất ít người mua.

Nhưng Vân Giai Kỳ dẫn theo Cung Bắc, cô không muốn Cung Bắc xếp hàng mệt nhọc.

Cho nên nếu đã tới thì phải chơi hết mình, mà xếp hàng thì khó tránh khỏi sẽ hao tổn thể lực, không chơi thỏa thích được.

Trong dãy xếp hàng có người hào phóng nói: “Vé VỊP là cái gì? Có lợi như vậy sao, không cần xếp hàng luôn.

Vậy tôi cũng mua một vé! Bao nhiêu tiền?”
Nhân viên công tác chỉ nói: “Một vé là năm mươi tư triệu ạ.


Trong lúc nhất thời, mọi người lập tức im miệng.

Một vé là năm mươi tư triệu?
Có người lẩm bẩm: “Cướp của àI”.

Còn có người chỉ trỏ Vân Giai Kỳ: “Kẻ ngốc nhiều tiền! Có nhiều tiền vậy thì cũng đâu thể đốt tiền như thế chứ!”
“Nếu là tôi tôi tình nguyện xếp hàng! Năm mươi tư triệu, quá mắc!”.

Truyện Nữ Cường
“Vì kiếm tiền mà công viên đúng là không chừa thủ đoạn nào!” Còn có người chua xót nói: “Người ta có tiền, thì phung phí tiền lúc nào chả được”
“Bọn trẻ bây giờ thực sự là càng ngày càng phá của!” Trong đám người cũng có người không quen nghe được giọng điệu chua ngoa như vậy, nên phản đối: “Người ta không ngu’’.

Chỉ là kẻ có tiền sẽ dùng tiền tiết kiệm thời gian, mà thời gian càng quý giá hơn tiền.

Người không có tiền thì chỉ có thể dành thời gian chờ đợi.

Câu này vừa được thốt ra, trên mặt người kia nhất thời không nhịn được: “Anh nói vậy là có ý gì?”

“Không lẽ tôi nói sai sao? Người ta có bản lĩnh tốn năm tư triệu để miễn xếp hàng, thì sao anh cứ phải nói kiểu ngoa ngoắt như thế”.

Vân Giai Kỳ mặc kệ những người này chỉ trỏ.

Cô bế Cung Bắc đi thẳng vào công viên.

Vừa vào công viên, khung cảnh sống động và thơ mộng đã đập vào mắt.

Vân Giai Kỳ lập tức quên sạch sành sanh tất cả những lời chỉ trích vừa rồi, cô cảm thấy rất sảng khoái.

Cô nói với Cung Bắc: “Bắc à, chúng ta chơi gì trước nhỉ?”
“Mẹ muốn chơi cái gì, Bắc chơi cái đó!” Đúng lúc, Vân Giai Kỳ đi ngang qua vòng quay ngựa gỗ, nên cô nói với Cung Bắc: “Chúng ta ngồi vòng quay ngựa gỗ trước nhé.”
“Vâng ạ!”.

Hai người vừa vào xếp hàng, thì lúc này Vân Giai Kỳ mới nhớ ra cô có thẻ VỊP.

Cô vừa định đi về phía lối đi dành cho khách VIP, thì phía sau cô đột nhiên vang lên một tiếng hét kinh hãi.

“Bắc ơi?” Có người gọi tên Cung Bắc.

Vân Giai Kỳ bế Cung Bắc xoay người, không ngờ cô lại gặp được một người phụ nữ quen thuộc.

Là bà Lý mà cô gặp ở bệnh viện ngày đó, sống trong một khu biệt thự với Trần Khánh Linh.

Ngày đó, cô tán gẫu vài câu với bà Lý ở bệnh viện.

Ở trong trí nhớ của Vân Giai Kỳ, bà Lý không phải là một người phụ nữ hiền lành, mà rất nịnh hót.

Bà Lý biết Cung Bắc?
Vân Giai Kỳ cúi đầu, cô nhìn Cung Bắc hỏi: “Con biết dì này à?”
“Không nhớ lắm ạ..” Cung Bắc nhìn bà Lý rồi lắc đầu.

Cậu bé không có ấn tượng sâu sắc đối với người phụ nữ này..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 505


Bà Lý bế con gái đi tới, vừa nhìn thấy Vân Giai Kỳ bế Cung Bắc thì thân thơ mất vài giây, sau đó nhanh chóng phản ứng kịp: “Là cô à? Bạn của Khánh Linh?” Trên mặt của bà Lý không có nụ cười, chỉ có vẻ kinh ngạc.

Điều kinh ngạc chính là Vân Giai Kỳ lại ở bên cạnh Cung Bắc.

Vân Giai Kỳ chỉ cười đáp lại, miễn cưỡng xem như là lên tiếng chào hỏi.

Bà Lý đã xếp hàng rất lâu rồi.

Bà Lý đi tới, nói với Vân Giai Kỳ: “Trùng hợp như vậy à?
Thời gian trước có nghe Khánh Linh nhắc tới cô! Ai dà, sao cô lại ở canh Bắc, mấy người…” Trong chốc lát, bà Lý không rõ quan hệ giữa Vân Giai Kỳ và Cung Bắc là như thế nào.

Đến khi bà Lý đi tới, lúc này Cung Bắc mới nhận ra đây là bà Lý.

Cậu bé quay đầu nhìn Vân Giai Kỳ hỏi: “Mẹ ơi, mẹ biết dì ạ” Vừa nghe Cung Bắc gọi Vân Giai Kỳ là mẹ, sắc mặt bà Lý càng kinh ngạc.

Mẹ? Sao cô lại là mẹ của Cung Bắc? Bà Lý không biết nên nói gì.

Vân Giai Kỳ không muốn nói quá nhiều với bà Lý, chỉ hỏi: “Cô dẫn con gái cô tới chơi à?”
“Ừ, em gái tôi hẹn tôi đi cùng, em gái tôi và bạn trai nó vẫn chưa tới, chúng vào đi.

À, con gái tôi muốn chơi vòng quay ngựa gỗ nên xếp hàng ở đây.

Bắc cũng muốn chơi vòng quay ngựa gỗ à, đúng lúc nhỉ, vậy cùng xếp hàng đi!”
Bà Lý đang ôm một bé gái trên tay, hai mắt tròn xoe tò mò nhìn Cung Bắc bỗng có chút ngượng ngùng đỏ mặt.

Cung Bắc tuy tuổi còn nhỏ nhưng trông đã rất xinh xắn, đáng yêu, khôi ngô tuấn tú, khiến cho các bé gái rất thích.

Con gái bà Lý dù tuổi vẫn còn nhỏ nhưng có nhỏ đến đâu thì cũng không tránh khỏi sự thích thú với trai đẹp.

Nhà họ Lý đã từng làm ăn kinh doanh qua lại với nhà họ Cung.

Trước đây, chồng bà từng đưa bà về thăm nhà họ nên cũng đã gặp Cung Bắc một lần, nhưng Cung Bắc không gây ấn tượng sâu sắc gì với bà.

Đối với nhà họ Lý, nhà họ Cung là một gia tộc danh giá, nhưng trong mắt nhà họ cung thì sự tồn tại của nhà họ Lý có cũng được không có cũng chẳng sao nên đương nhiên Cung Bắc không có chút kí ức gì về bà.

Vân Giai Kỳ nói: “Chúng ta không cần phải xếp hàng”
“Tại sao?” Vân Giai Kỳ trả lời: “Tôi mua vé VỊP rồi” Vừa nghe thấy cô nói đã mua vé VỊP rồi, mắt bà Lý như muốn thòng ra ngoài.

Dù nhà họ Lý giàu có và cũng kinh doanh nhưng vé VỊP quá đắt, lần này bà lại dẫn theo em gái của mình nên nếu mua vé thì sẽ phải mua tận bốn vé VIP, suy đi tính lại thì chi phí là quá lớn.

Thế nhưng khi nghe tin Vân Giai Kỳ đã mua vé VIP, bà Lý lập tức suy tính rồi nói với Vân Giai Kỳ: “Vân Giai Kỳ, tôi nghĩ chắc là cô cũng không muốn chơi vòng quay ngựa gỗ đâu nhỉ?
Chúng ta chủ yếu đều là đưa đám trẻ đến để chơi, hay là cô để lại vé VIP của cô cho con gái tôi chơi với Cung Bắc, chúng ta đứng đợi ở bên ngoài là được rồi” Vân Giai Kỳ nghe vậy liền nhíu mày, bà Lý này quả là của người phúc ta.

Không chờ cô mở lời, Cung Bắc liền đáp lại: “Con muốn ngồi trên đu quay với mẹ.” Chưa từng gặp nhau, cũng chẳng hề quen biết thân thuộc, cậu còn lâu mới muốn ngồi trên vòng quay ngựa gỗ cùng với con gái của bà Lý.

Khuôn mặt của bà Lý lộ rõ vẻ gượng gạo, bà dỗ dành Cung Bắc và nói: “Cung Bắc, đây là em của con tên là Tuyết Như, con có thể để em ấy chơi với con được không?” Cung Bắc lắc đầu, không để cho bà ta chút thể diện nào.

Bà Lý nhìn Vân Giai Kỳ, bà ta cho rằng Vân Giai Kỳ là người lớn nên sẽ hiểu chuyện, sẽ không hứng thú với loại trò chơi đu quay này mới đúng.

Ấy vậy mà cô chỉ mỉm cười và nói: “Mọi người không muốn xếp hàng thì có thể mua vé VỊIP.

Không đắt đâu, chỉ có năm mươi tư triệu thôi.”
“Không đắt, chỉ có năm mươi tư triệu thôi? Thử nghe mà xem, đúng là giọng điệu của người có tiền.

Năm mươi từ triệu này đủ để bà ta mua bốn lọ kem dưỡng da rồi..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 506


Bà Lý cũng không muốn Vân Giai Kỳ cảm thấy mình không nỡ tiêu năm mươi tư triệu này nên tìm đại một lý do để chối: “Không phải tôi không đủ tiền mua, mà là… không nghĩ tới.

Dù sao tôi đã vào công viên rồi, cũng không có cơ hội để mua nữa.

Nếu mà sớm biết có nhiều người xếp hàng như vậy thì tôi đã mua vé VỊP từ bên ngoài vào rồi.

Cô cũng biết bế con đứng xếp hàng vất vả thế nào rồi đấy, thôi thì nhường cho hai đứa nhỏ chơi với nhau đi”.

Vân Giai Kỳ nghe vậy lập tức nói: “Tôi nhớ sau khi vào.

công viên rồi vẫn có thể mua vé VIP ở trung tâm dịch vụ.” Nghe xong những lời này bà Lý lại càng gượng gạo hơn.

Bà †a thầm nghiến răng, cảm thấy Vân Giai Kỳ quả là chẳng ra gì, con gái bà ta mới có mấy tuổi vậy mà cô ấy cũng không biết nhường cho con bé.

Cô ấy đã là người lớn rồi mà vẫn còn muốn chơi trò vòng quay ngựa gỗ với đám trẻ con sao?

Bà Lý lập tức nói: “Cô nhìn xem, người trên đu quay đều là trẻ con, cô mà ngồi lên ngựa chơi không khéo lại bị người ta cười nhạo cho ấy”.

Vân Giai Kỳ nói: “Cứ coi như là tôi chưa hết tính khí trẻ con đi”.

Trong phút chốc bà Lý càng không nói nên lời, bà ta trơ mắt nhìn Vân Giai Kỳ ôm Cung Bắc bước vào hành lang VỊP, thầm giậm giậm chân.

Khi Vân Giai Kỳ ôm Cung Bắc đi vào trong, bà Lý liền nhận một cuộc điện thoại do Mục Liên Thúy gọi tới báo rằng cô ta đã đến đây rồi.

Bà Lý nói cho cô ta biết vị trí, rất nhanh Mục Liên Thúy đã bước tới cùng với một người đàn ông.

“Chị!” Mục Liên Thúy vừa bước đến liền vội vã giới thiệu với bà Lý: ‘Để em giới thiệu một chút, đây là bạn em tên là Cung Phi.

Phi à, đây là chị gái tôi tên là Mục Tâm Liên.” Bà Lý, tức là Mục Tâm Liên, đã hoàn toàn chết lặng khi nhìn thấy Cung Phi.

Đương nhiên là bà ta biết Cung Phi, em trai của Cung Chiến và là con trai thứ hai của Cung Dận với Mộng Yến Mi, cũng chính là chú của Cung Bắc.

Thế giới quả là nhỏ bé.

Mục Tâm Liên nói:”Hóa ra là cậu Phi, hai người quen biết nhau thế nào vậy? Liên Thúy, em đang hẹn hò với cậu Phi mà sao không nói cho chị biết?” Mục Liên Thúy đỏ mặt và nhanh chóng đáp: “Bọn em chỉ là bạn bè thôi…” Cô ta cũng rất muốn là quan hệ hẹn hò như Mục Tâm Liên nói, thế nhưng một người đàn ông như Cung Phi, cô ta khó có thể với tới được.

Lần này cô ta chủ động rủ Cung Phi đến công viên giải trí, Cung Phi đồng ý khiến cô ta vui mừng khôn xiết và còn nghĩ rằng mình có cơ hội.

Mục Tâm Liên nói: “Không biết mọi người có hẹn trước gì hay không? Vừa rồi tôi có gặp Cung Bắc”
“Cung Bắc?” Cung Phi khẽ cau mày: “Thằng bé cũng đến đây à?” Mục Tâm Liên ra hiệu: “Ừ, thăng bé vừa mới vào chơi vòng quay ngựa gỗ.” Cung Phi nhìn về phía cửa ra vào và thấy Cung Bắc đang ngồi trên một con ngựa gỗ dễ thương.

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-506-0.jpg


Mục Liên Thúy tò mò nói: “Cậu Phi, đó chẳng phải là cháu của cậu sao?”
“Đúng vậy.”
“Người phụ nữ đó là ai, anh có biết không?” Mục Tâm Liên tiếp lời: “Tôi vừa nghe thấy Cung Bắc gọi cô ấy là Mommy” Cung Phi lại càng nghỉ ngờ: “Mommy?”
“Đúng vậy, tôi không dám hỏi nhiều, cũng không biết là chuyện gì nữa” Cung Phi nói: “Cung Bắc không có mẹ thì mẹ ở đâu ra chứ” Vân Giai Kỳ đưa Cung Bắc đi chơi một vòng đu quay ngựa gõ, vừa rồi bước đến cửa ra vào thì nhìn thấy một người đàn ông có dáng vẻ giống với Cung Chiến đang đứng ở lối ra.

Cô lờ mờ cảm thấy một chút quen thuộc giống như đã từng gặp qua chuyện này nhưng cô không thể gọi tên nó.

Khi Cung Bắc nhìn thấy Cung Phi, cậu bé lập tức kinh ngạc hét lên “Chú!” rồi chủ động tiến về phía Cung Phi..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 507


Cung Phi bế cậu lên rồi sờ đầu cậu và hỏi: “Sao cháu lại ở đây?”
“Cháu đến đây chơi cùng với Mommy” Cung Bắc nói xong liền quay người lại nhìn Vân Giai Kỳ rồi dang rộng vòng tay về phía cô đòi cô ôm một cái.

Vân Giai Kỳ bước tới và muốn giành lấy Cung Bắc khỏi vòng tay của Cung Phi, nhưng Cung Phi lại không hề có ý định buông tay.

Anh ta ôm Cung Bắc và nhìn Vân Giai Kỳ với vẻ nghỉ ngờ: “Mommy?”
“Ừm..” Trong phút chốc Vân Giai Kỳ không biết giải thích thế nào.

Cung Bắc nói: “Cháu nhận cô ấy làm mẹ nuôi cho nên đương nhiên cháu phải đổi cách gọi thành Mommy rồi”
“Mẹ nuôi?” Cung Phi nhíu mày: “Sao cháu lại nghĩ đến việc nhận cô ấy làm Mommy?” Lời nói này của Cung Phi khiến Vân Giai Kỳ có chút không vui.

Mặc dù cô biết những lời của Cung Phi không có ý muốn nhắm vào cô nhưng vẫn ấm ức mà nói: “Tại sao Cung Bắc không thể nhận tôi là Mommy đúng không Cung Bắc?”
Cung Bắc dang hai tay về phía cô: “Mẹ ơi, bế con” Vân Giai Kỳ nhìn Cung Phi nói: “Cậu Phi, Cung Bắc muốn tôi bế, anh để tôi bế đi” Thấy Cung Bắc cứ khăng khăng đòi Vân Giai Kỳ bế, Cung Phi mới lặng lẽ buông tay để Vân Giai Kỳ bế lấy Cung Bắc.

Nhìn thấy một người phụ nữ đứng sau lưng Cung Phi, Cung Bắc tò mò hỏi: “Chú, đây là bạn gái của chú à?” Không đợi Mục Liên Thúy tự giới thiệu, Cung Phi đã nói: “Không phải”
“Ồ… Cháu tưởng chú của cháu có bạn gái rồi cơ chứ”
Trong lòng Mục Liên Thúy có chút thất vọng.

Cô ta nhìn Cung Bắc, bây giờ cô ta đã biết đứa trẻ này là cháu của Cung Phi nên đương nhiên muốn tạo mối quan hệ tốt với cậu bé, vì vậy cô ta nói với Cung Bắc: “Chào cháu Cung Bắc, trông cháu đáng yêu quá, để cô bế một cái có được không?”
Cung Bắc ôm vai Vân Giai Kỳ và nói: “Cháu không muốn cô bế, cháu muốn Mommy bế cháu cơ”
Đúng là mặt nóng dán mông lạnh, ở trước mặt bao nhiêu người như vậy mà lại bị giội cho một gáo nước lạnh, đôi môi Mục Liên Thúy giật giật, bỗng chốc cảm thấy xấu hổ.

Cô ta lại vội vàng nói: “Cô thấy con dễ thương nên muốn bế con một cái con cũng không cho à?”

“Không muốn” Cung Bắc từ chối một cách vô tình.

Mục Liên Thúy càng cảm thấy mất mặt.

Cái thằng nhóc này, đúng là không cho người ta chút tình cảm và thể diện nào, nếu không phải là vì nể mặt Cung Phi thì ai mà thèm bế thăng bé cơ chứ.

Cung Bắc nhìn Cung Phi và nói: “Chú à, hai mẹ con cháu đã chơi vòng quay ngựa gỗ xong rồi nên giờ muốn đi chơi những trò chơi khác, chú có muốn đi cùng mẹ con cháu không?” Cung Phi nhìn Vân Giai Kỳ và nói: “Có được không?” Vân Giai Kỳ sững sờ mất vài giây, anh chàng này lẽ nào là đang hỏi ý kiến của cô sao?
Cô lập tức nói: “Tôi không có ý kiến gì”
“Ừ, vậy thì mình cùng đi chơi đi” Khi nghe Cung Phi nói sẽ đi chơi cùng với Vân Giai Kỳ và Cung Bắc, Mục Liên Thúy có chút không tình nguyện.

Cô ta đến lần này là muốn tận dụng cơ hội hiếm có để thúc đẩy mối quan hệ với Cung Phi, bây giờ tự nhiên lại có thêm Vân Giai Kỳ và Cung Bắc ở đâu nhảy vào, làm sao còn có thể tận hưởng cơ hội thế giới hai người hiếm có này chứ?

Mục Liên Thúy nói: “Cậu Phi, cậu thực sự muốn chơi cùng bọn họ à? Những trò mà chúng ta chơi có khi Cung Bắc không thể chơi được đâu” Cô ta còn lâu mới muốn đưa theo hai con kỳ đà cản mũi kia.

Hơn nữa, thẳng nhóc này vốn cũng chẳng muốn gặp cô ta.

Cung Phi nói: “Vậy thì em chơi với chị gái em đi” Vừa nghe thấy Cung Phi muốn đẩy cô ta đi, Mục Liên Thúy đã nhanh chóng tỏ thái độ: “Em không phải có ý đó… Không phải chúng ta hẹn nhau đi chơi nhà ma sao, em sợ Cung Bắc không dám chơi.”
Cung Bắc nói: “Chỉ cần nhân viên cho cháu vào thì chẳng có trò nào mà cháu không dám chơi.” Cung Phi nghe vậy liền tấm tắc khen: “Gan cũng to đấy, nhà ma mà cháu cũng dám chơi ư?”
“Ừ hứ” Vân Giai Kỳ thì thào: “Nhà ma rất đáng sợ, Mommy không dám chơi.” Cung Bắc rất ra dáng đàn ông nói: “Mommy đừng sợ, con sẽ bảo vệ Mommy” Vân Giai Kỳ đột nhiên bị vẻ mặt của cậu bé làm cho dở khóc dở cười: “Dựa vào con á? Không biết là ai bảo vệ ai nữa?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 508


“Đương nhiên là con bảo vệ Mommy rồi!”
“Được, được, vậy con phải bảo vệ Mommy cho thật tốt đấy” Thấy Cung Bắc muốn chơi nên cô đành liều mình chơi cùng cậu bé vậy.

Mục Liên Thúy bước tới và nói với Mục Tâm Liên, Mục Tâm Liên vốn đã sắp xếp để đi chơi với Mục Liên Thúy, thấy họ sẽ chơi những trò khác Mục Tâm Liên có chút hờn dỗi.

Nếu cô ta đi cùng bọn họ thì việc cô ta xếp hàng biết bao nhiêu lâu như vậy chả phải là thành công cốc hết hay sao?
Nhưng cô ta cũng không muốn bỏ lỡ cơ hội có được mối quan hệ tốt với Cung Phi, cô ta biết ý định của Mục Tâm Liên đối với Cung Phi, mặc dù chuyện hai người vẫn chưa đâu vào đâu, nhưng có được quan hệ tốt với nhà họ Cung thì không bao giờ là xấu cả.

Vậy nên, cô ta đã quyết định từ bỏ công xếp hàng nửa ngày trời để đi cùng Cung Phi.

Cả đoàn người đi về phía nhà ma.

Đi được nửa đường, Cung Bắc đột nhiên kêu muốn ăn kem nên Vân Giai Kỳ liền ôm cậu bé đi mua kem còn những người khác thì đứng đó đợi.

Thấy Vân Giai Kỳ không còn ở đó nữa, Mục Tâm Liên giả vờ vô tình khơi chuyện: “Thủ đô này bảo nhỏ thì không phải nhỏ mà bảo lớn thì cũng không phải là lớn.

Liên Thúy, em còn nhớ bà Lục sống cùng khu với chị không?”
“Ừ, nhớ chứ.

Em nhớ quan hệ của hai người rất tốt.”
“Vân Giai Kỳ là bạn học cấp ba của cô ấy” Mục Liên Thúy ngạc nhiên: “Thật là trùng hợp.”
“Nhưng… cô ấy nói, người phụ nữ này khi còn đi học cô ấy không được nhận xét tốt cho lắm.

Vừa rồi chị nghe em có nhắc đến việc Cung Bắc nhận cô ấy là mẹ nuôi, có vẻ không thích hợp lắm” Đây là rõ ràng là đang cố tình phá bỏ hình tượng của Vân Giai Kỳ ở sau lưng cô rồi.

Cung Phi liếc nhìn về hướng cô.

Mục Liên Thúy lập tức ngầm hiểu hỏi: “Tại sao lại có nhận xét không hay như vậy?”

“Em không biết à, mẹ của cô ấy là..” Mục Tâm Liên thấp giọng nói.

“Mẹ cô ấy làm gái nhảy.

Nghe nói là cô ấy biết uống rượu tiếp khách và mua vui các ông già từ khi còn nhỏ.

Những cô gái lớn lên trong môi trường này thường dễ trở thành người không đứng đắn.

Thời trung học còn nghe nói là cô ấy đi làm gái bao ở bên ngoài nhưng sống chết không chịu thừa nhận chuyện đó.

Có điều, cũng đã tốt nghiệp lâu như vậy rồi, bạn học cùng lớp đều để ý đến thể diện nên không dám nhắc tới, thật ra.

Liên Thúy, em phải nhớ rằng muốn người khác không biết trừ khi mình đừng làm.

Chỉ cần ai đó từng làm chuyện khuất tất thì chẳng thể nào giấu được, chuyện một đồn mười, mười đồn một trăm, tiếng xấu đồn xa, danh tiếng cứ vậy mà bị hủy hoại” Mục Liên Thúy nghe vậy liền nhìn Cung Phi và nói: “Vậy
Cung Bắc ở cùng với cô ấy như vậy liệu có sợ thằng bé sẽ học làm chuyện xấu hay không?”
“Thế cho nên chẳng biết nhà họ Cung nghĩ gì… Một đứa bé ngoan ngoãn và hiểu chuyện như Cung Bắc sao có thể giao cho một người phụ nữ như vậy chứ?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 509


Sau đó, Mục Tâm Liên nhìn Cung Phi, mỉm cười và bình tĩnh nói: “Cậu Phi đừng trách tôi nói nhiều.

Dù sao thì Vân Giai Kỳ là người ngoài còn cậu mới là người nhà, những lời này chỉ có thể nói cho người nhà nghe được thôi, cũng là muốn nhắc nhở nhà họ Cung sau này nên đề cao cảnh giác, cẩn thận đề phòng người phụ nữ này một chút.

Cô ấy không phải là người dễ đối phó đâu” Cung Phi nghe thấy những lời đó nhưng không nói bất cứ điều gì.

Mục Liên Thúy lại thêm dầu vào lửa: “Cậu Phi, đây không phải là chuyện nhỏ.

Cậu biết đấy, môi trường sống từ bé đến lớn rất quan trọng đối với trẻ con.

Nếu… giao Cung Bắc vào tay người phụ nữ như vậy chẳng phải là hậu họa khôn lường hay sao?” Cung Phi nói: “Mọi người hiểu rõ về cô ấy lắm à? Hay là mọi người đã từng sống chung với cô ấy nên hiểu rõ cô ấy đến từng chân tơ kế tóc rồi?” Mục Tâm Liên và Mục Liên Thúy sững sờ, trong phút chốc cả hai không nói nên lời.

“Nếu không phải hiểu rõ từng chân tơ kẽ tóc thì mọi người không thấy là nói xăng bậy không có chứng chứ mà dám quả quyết như vậy rất là vô lễ hay sao?”
Mục Tâm Liên vội vàng nói: “Cậu Phi, cậu đừng hiểu lầm ý tôi, chỉ là tôi cảm thấy… không thể lơ là cảnh giác được.

Cậu và Vân Giai Kỳ chắc là không quen biết nhau đúng không? Tôi thấy cậu có vẻ rất bảo vệ cho cô ấy” Những lời này nhắc nhở Mục Liên Thúy khiến Mục Liên Thúy khá là lo lăng.

Cô ta giải thích: “Chị gái tôi cũng chỉ là muốn tốt cho Cung Bắc thôi, cậu Phi đừng hiểu lầm tấm chân tình ấy”
Cô ta quay sang nói với Mục Tâm Liên: “Chị! Chị cũng thật là, nhà họ Cung chắc chắn là trong sạch rồi.

Hoặc có lẽ lúc đó có hiểu lầm gì thì sao?”

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-509-0.jpg


ngừng bàn tán, bầu không khí cũng giống như vậy.

Vân Giai Kỳ lập tức hiểu ra chắc chắn lúc nấy cô không có ở đây Mục Tâm Liên đã tận dụng cơ hội để nói xấu cô.

Rốt cuộc là ngưu tầm ngưu mã tầm mã như Trần Khánh Linh.

Tuy rằng cô không hiểu bà Lý, nhưng nhìn bà ta và Trần Khánh Linh có quan hệ thân thiết như vậy, cô biết bọn họ đều có chung một thói xấu đó chính là mồm năm miệng mười, chuyên đi nói xằng bậy.

Đáng ghét nhất là lúc đó cô không có ở đây nên không biết bà ta đã nói gì về mình, những gì bà nói chẳng qua là những gì Trần Khánh Linh đã kể cho bà ta nghe mà thôi.

Với tính cách của Mục Tâm Liên, chắc chắn bất kể thật giả đúng sai ra sao bà ta cũng sẽ kể hết toàn bộ cho Cung Phi nghe.

Nói cho cùng là bà Lý không vừa ý với cô, điều này thì Vân Giai Kỳ có thể nhận ra.

Vân Giai Kỳ ẩn ý hỏi: “Vừa rồi mọi người đang nói chuyện gi” Mục Tâm Liên nhất thời không trả lời được, trong lòng thầm sửng sốt, không ngờ là Vân Giai Kỳ này lại nhạy cảm đến như vậy.

Suy đi nghĩ lại, chắc chắn là cô ta chột dạ rồi.

Chắc hẳn là Vân Giai Kỳ biết Trần Khánh Linh có quan hệ tốt với mình nên sẽ nói cho mình biết những tin đồn về cô ta, đây rõ ràng là trong lòng có điều khuất tất.

Mục Tâm Liên nói: “Đi mua kem mà nhanh vậy ư?” Vân Giai Kỳ nói: “Vé VIP được miễn xếp hàng” Mục Tâm Liên kinh ngạc: “Mua đồ cũng không cần phải xếp hàng ư?”
“Có thể dùng chung cho tất cả các chỗ trong công viên” Mục Tâm Liên nói: “Tôi nói này Vân Giai Kỳ, năm mươi tư triệu một vé VIP mà cô cũng không tiếc.

Lần này cô đưa Cung Bắc đi chơi chắc đều là do nhà họ Cung trả tiền đúng không?”
Trong mắt Mục Tâm Liên, Vân Giai Kỳ chả phải là mẹ nuôi gì cả, cùng lắm chỉ là một cô bảo mẫu được nhà họ Cung thuê về thay họ chăm sóc cho Cung Bắc mà thôi Vân Giai Kỳ nói: “Năm mươi tư triệu đắt lắm sao?” Cũng chẳng phải là cô không trả nổi.

Đối với xuất thân của cô mà nói, năm mươi tư triệu chỉ như cơn mưa bụi cần phải để nhà họ Cung trả hay sao?.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 510


Mục Tâm Liên nói: “Lời này mà cô cũng nói ra được, năm mươi tư triệu không phải là tiền hay sao? Nghe giọng điệu của cô thì có vẻ cô đáng giá rất nhiều tiền.

Nhưng tôi nhớ hình như cô đang thất nghiệp ở nhà mà, số tiền này cô lấy ở đâu ra vậy?”
Bà ta hỏi với vẻ tò mò, bề ngoài là tỏ vẻ quan tâm nhưng trên thực tế là đang nghi ngờ Vân Giai Kỳ trông có vẻ hào phóng như vậy, chắc chắn là có đại gia chống lưng phía sau.

Chắc chắn là đã được bao nuôi ở bên ngoài, tiêu tiền của người đàn ông bao nuôi cô nên đương nhiên sẽ không thấy xót.

Vân Giai Kỳ nói: “Tiền của tôi đều là do tôi tự kiếm được nhờ khả năng của mình.

Kể ra tôi cũng thật ngưỡng mộ bà Lý đã lấy được một người chồng giàu có, lúc nào cũng đầy đủ cơm ăn áo mặc chỉ cần dang tay là có người mặc áo giúp, mở miệng là có người đút cơm cho ăn”
Lời nói này nghe thì có vẻ là đang khen nhưng thực tế là đang ngầm mỉa mai.

Ấy vậy mà bà Lý lại không nghe ra ý mỉa mai đó, bà ta còn tưởng rằng cuối cùng Vân Giai Kỳ cũng đã mở mang đầu óc, biết lấy lòng bà ta rồi.

Còn đang gật gù đắc ý thì bỗng Vân Giai Kỳ lạnh lùng nói: “Có điều, tôi cũng nghĩ, nếu như để tôi sống cuộc sống ăn nhờ ở đậu như vậy thì chắc chắn tôi không thể chịu nổi cảnh ngày ngày phải nhìn sắc mặt nhà chồng mà sống” Nụ cười trên mặt bà Lý hoàn toàn đông cứng lại: “Cô nói cái gì?”
“Phụ nữ vẫn là phải biết an phận thủ thường, nếu không cô là vợ của người nhà giàu, để nhà chồng không vừa lòng thì sẽ không dễ sống như vậy nữa đâu”.

Mục Tâm Liên sao mà có thể không nghe ra ý tứ sâu xa trong lời nói của Vân Giai Kỳ chứ.

Vân Giai Kỳ là muốn nói bà †a ăn nhờ ở đậu nên phải nhìn sắc mặt của nhà chồng mà sống.

Mục Tâm Liên tự giễu trong lòng một tiếng rồi mỉm cười và tỏ vẻ thoải mái nói: “Có những người muốn sống cuộc sống ăn nhờ ở đậu như vậy mà chưa chắc đã có tư cách đó.

Gả vào nhà giàu có đâu có dễ dàng như vậy.

Con cháu nhà giàu ai nấy đều là rồng là phượng trong trăm chọn một, muốn bước được chân vào cửa nhà giàu có thì phải có đủ tư cách mới được.

Có những người cho dù là muốn cũng không đủ tư cách, chỉ có thể chế nhạo vợ nhà giàu.

Miệng thì kêu người ta sống không thoải mái không chừng trong lòng lại đang thâm ngưỡng mộ.

Suy cho cùng, nhà giàu không phải là thứ mấy cô gái quê có thể mơ tưởng hão huyền”

Nói xong, bà ta chuyển chủ đề nói với Vân Giai Kỳ: “Vân Giai Kỳ, tôi không có ý nói cô, cô đừng có để bụng đấy”
Vân Giai Kỳ cười nói: “Đúng vậy, những người gả vào gia đình giàu có đều không đơn giản, không phải là người có gia thế thì cũng là người có thủ đoạn.

Quả thực, cũng có không ít phu nhân giàu có bản thân cũng rất xuất sắc nhưng đa số những người được gả vào nhà giàu đều chỉ là bình hoa di động ở nhà chồng mà thôi.

Nhìn bề ngoài thì có vẻ vinh hoa phú quý nhưng thực tế đưa con đi công viên chơi, vé VIP chỉ năm mươi tư triệu cũng tiếc không nỡ mua.

Dẫu sao số tiền dành dụm được có thể dùng để mua túi xách để trau chuốt cho vẻ bề ngoài của họ.

Nếu mà so về độ tính toán chỉ li thì tôi không giỏi bằng những người đó.”
Ngập ngừng một chút, cô đáp lại lời nói của Mục Tâm Liên đang nhắm vào cô: “Bà Lý, tôi không nói bà, bà đừng để bụng.

Ông Lý yêu chiều bà như vậy, không đến mức để bà đến năm mươi tư triệu để mua vé VIP cũng không nỡ mua đúng không?” Từng câu từng chữ này khiến cho Mục Tâm Liên gần như mất đi khả năng kiểm soát cảm xúc của mình.

Vân Giai Kỳ này sao lại độc miệng như vậy, miệng thì nói không có ý nhắm vào bà ta, thực tế rõ ràng là đang muốn công kích bà ta.

Anh ta nói không phải nhằm vào, nhưng thật ra, rõ ràng là nhằm vào côi!
Mục Liên Thúy là người mất bình tĩnh đầu tiên, bất mãn nói: “Những gì cô nói rành rành là đang nhằm vào chị gái tôi.

Cô rõ ràng là đố ky và ghen tị vì chị gái tôi lấy được chồng và nhà chồng tốt nên mới nói những lời quái gở này”
Vân Giai Kỳ nói: “Sao cô lại cho rằng chị gái cô lấy được chồng và nhà chồng tốt? Nhà họ Lý ở thủ đô này cũng không được xem là gia đình giàu sang quyền quý gì đúng không?”
Mục Liên Thúy không muốn tỏ ra yếu thế liền nói: “Anh rể của tôi có tài sản ròng trên vài trăm tỷ, còn chưa phải là nhà giàu có sao?”
“Ở thủ đô có ít gia đình có trên vài trăm tỷ lắm sao?” Vân Giai Kỳ cảm thấy hai chị em Mục Tâm Liên và Mục Liên Thúy này có tâm nhìn quá thấp, mới sống trong một khu biệt thự đã tự coi bản thân là người giàu có rồi.Chỉ cần sở hữu một vài căn bất động sản ở thủ đô thì ước tính đã có khoảng vài chục tỷ rồi.

Những nhà có trên mấy trăm tỷ ở thủ đô thực sự không hề hiếm..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 511


Bạc Tuấn Phong còn có tài sản ròng hàng mấy triệu tỷ, so với nhà họ Bạc thì nhà họ Lý chỉ là hạng tép riu.

Thêm vào đó, nhà họ Lý có tài sản vài trăm tỷ, nhưng số tiền đó chẳng liên quan gì đến bà Lý cả, bà ta dựa vào đâu mà tự cho mình hơn hẳn người khác chứ.

Vân Giai Kỳ không thù ghét gì với những người phụ nữ được gả vào nhà giàu có, nhưng nếu Mục Tâm Liên cậu thế ức h**p người thì đừng trách cô không nể tình.

Khuôn mặt của Mục Tâm Liên tái đi vì những lời mỉa mai của cô.

/pagespeed_static/1.JiBnMqyl6S.gif

Mục Tâm Liên còn muốn cãi lý thì Cung Phi đột nhiên nói: “Đã đủ chưa?” Mục Tâm Liên nhìn về phía Cung Phi nhưng lại thấy Cung Phi đang sốt ruột nhìn bà ta, rõ ràng là đang nhằm vào bà ta khiến cho Mục Tâm Liên càng cảm thấy khó tin hơn.

Tại sao Cung Phi lại có vẻ như đang muốn bảo vệ Vân Giai Kỳ như vậy.

“Cậu Phí?”

“Còn chơi nữa không?” Cung Phi có chút cảm giác thấy bị Mục Tâm Liên làm mất hứng.

Mục Tâm Liên vội vàng nói: “Ôi được rồi không nói nữa!
Cậu Phi, cậu đừng hiểu lầm, tôi chỉ là thấy Vân Giai Kỳ chưa trải sự đời…” “Cô muốn nói về sự đời trước mặt tôi ư?” Cung Phi nhướng mày nói khiến cho Mục Tâm Liên càng câm nín nghẹn lời.

Đúng vậy! Nhà họ Lý thậm chí còn không thể chạm tới rìa của vòng danh vọng mà lại đi nói về tầm nhìn và sự đời trước mặt một đại gia đỉnh cao như nhà họ Cung thì đúng là không biết tự lượng sức mình.

Lúc này bà ta mới thôi, không nói nữa.

Cả nhóm người đi đến trước cửa nhà ma.

Cung Bắc được Vân Giai Kỳ bế trên tay, cậu bé nhìn xung quanh thấy có rất nhiều người đang xếp hàng, nhưng cũng có rất nhiều người đang đứng ở cửa nóng lòng muốn chơi, vậy nên dòng người bị tắc nghẽn một lúc không thể tiến lên được.

Nhiều người đến với tâm lý tò mò, nhưng khi đứng chờ xếp hàng thì thấy rất nhiều người khóc lóc hú hét từ lối thoát hiểm đi ra nên một hồi lại chần chừ.

Nghe nói ngôi nhà ma ám này có kết hợp các yếu tố kinh dị kiểu Nhật Bản, khung cảnh bên trong là sự phục dựng có một không hai của các cảnh trong bộ phim kinh dị kinh điển “Infection”.

Ngôi nhà ma ám có chủ đề về bệnh viện.

Bối cảnh của câu chuyện là về một bệnh viện tư nhân nổi tiếng ở Nagoya.

Viện trưởng của bệnh viện này đã hợp tác với các tổ chức chợ đen để buôn bán các bộ phận trên cơ thể người.

Một số bệnh nhân bệnh tình vẫn còn khá khả quan, sau khi nhập viện thì tình hình bệnh ngày càng trở nên xấu hơn và cuối cùng đột ngột qua đời.

Bệnh viện giải thích với người nhà là do tình trạng bệnh nhân xấu đi, thực chất bệnh viện đã cố tình tiêm cho bệnh nhân một loại thuốc gây chết người, từ đó lấy trộm các bộ phận khỏe mạnh của những bệnh nhân này.

Sau đó, sự việc bị bại lộ do có người đã nặc danh báo cáo sự việc.

Để xoa dịu tình hình, bệnh viện đã giấu bệnh nhân vào tòa nhà khoa điều trị nội trú bỏ hoang rồi niêm phong lại.

Sau khi trưởng khoa và một số quan chức cấp cao bị bắt đi để điều tra, không ai biết rằng tòa nhà khoa điều trị nội trú bỏ hoang này giam giữ rất nhiều bệnh nhân đang hấp hối.

Những bệnh nhân tội nghiệp đó chết đói trong cảnh sống tuyệt vọng..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 512


Kể từ đó, khoa điều trị nội trú bị bỏ hoang này đã lan truyền nhiều truyền thuyết ma ám.

Nhiều người ấp ủ mục đích đến đó thám hiểm nhưng đều một đi không trở lại.

Cậu bé nhìn Vân Giai Kỳ và nói: “Mommy, con nghe nói nếu có thể đi qua hết nhà ma này thì sẽ nhận được giải thưởng” Vân Giai Kỳ liếc nhìn cột giải thưởng, bởi vì quá đáng sợ nên rất ít người có thể hoàn thành chặng đường qua vào nhà ma.

Những người hoàn thành cuộc hành trình sẽ được nhận thưởng, nhưng Vân Giai Kỳ cảm thấy bản thân không dám hoàn hành chặng đường này.

Thấy Cung Bắc rất quan tâm đến giải thưởng, cô yếu ớt hỏi: “Con có thể vào không?” Mục Tâm Liên cũng nói: “Đúng vậy, Cung Bắc, nhỡ người ta không cho những người tầm tuổi con vào thì sao?”
Cung Bắc nói: “Không đâu” Cậu bé chỉ vào tấm bảng nhắc nhở: “Không phải trên bảng có ghi trẻ em trên năm tuổi và dưới mười hai tuổi có cha mẹ đi kèm thì có thể vào chơi sao.” Vừa nói cậu bé vừa háo hức nhìn Vân Giai Kỳ.

Là một “phụ huynh”, Vân Giai Kỳ đương nhiên không muốn phụ lòng mong đợi của cậu nhóc.

Cô bất chấp nỗi sợ hãi và nói: “Vậy thì Mommy sẽ đi cùng con”.

Mục Tâm Liên nhìn Mục Liên Thúy và nói: “Trò này hình như là đi theo nhóm bốn người.

Liên Thúy, em đi cùng cậu Phi đúng không?” Cung Bắc nói: “Chú muốn chơi với cháu”.

Mục Liên Thúy nghiến răng căm hận, đứa trẻ này là đang cố tình đây mà.

Đối với Mục Liên Thúy, đây là một cơ hội hiếm có.

Ở một nơi đáng sợ như nhà ma, dưới bầu không khí được khuếch đại, cô ta sẽ có cơ hội được ôm ấp yêu thương.

Chơi cùng Cung Phi có thể giúp mối quan hệ được hâm nóng.

Vậy mà cậu nhóc lại kêu là muốn Cung Phi đi chơi cùng.

Mục Liên Thúy nói: “Cung Bắc, có phải là cháu sợ không?
Nếu cháu sợ thì đừng vào chơi nữa”
“Ai mà không sợ, cô không sợ sao? Cô sợ thì cứ một mình vào chơi đi.

Cháu sợ nên muốn chú của cháu đi cùng” Cung Bắc lại nói một câu khiến cho Mục Liên Thúy tức phát điên.

Mục Liên Thúy không cam tâm nói: “Cô cũng sợ, cô cũng muốn chú của cháu đi cùng”
“Không được! Cháu và Mommy đều sợ, chú nhất định phải đi cùng mẹ con cháu.” Vừa nói, Cung Bắc vừa nhìn Cung Phi rồi tiếp lời: “Chú à, lát nữa chú nhất định phải bảo vệ cháu và mẹ” Cung Phi gật đầu: “Được” Nguyện vọng của cháu anh ta, chẳng lý nào anh ta lại không đáp ứng.

Vân Giai Kỳ lập tức không chịu thua kém, nói: “Mẹ không sợ.

Cung Bắc để mẹ bảo vệ con là đủ rồi, không cần chú của con bảo vệ.

Hai mẹ con mình vào đó cũng được.”
Đừng nhìn vóc dáng cao lớn của Cung Phi mà thấy đáng tin cậy.

Trước đây cô đã từng chơi nhà ma, từng chứng kiến nhiều người đàn ông cao to vào nhà ma còn la hét kinh khủng hơn cả phụ nữ.

Không thiếu những người gào khóc inh ỏi bỏ cả bạn gái lại mà chạy mất dạng.

Nói không chừng Cung Phi ngược lại lại là người gây cản trở đó.

Cung Phi nghi ngờ nhìn Vân Giai Kỳ: “Cô không sợ sao?”
“Đương nhiên là tôi không sợ.

Những con ma trong đó đều do con người hóa trang thành, có gì ghê gớm đâu.” Vân Giai Kỳ tiếp lời: “Cung Bắc, đi, chúng ta vào đi” Nói xong, cô tự động viên mình rồi bế Cung Bắc bước vào trong nhà ma.

Cả cô và Cung Bắc đều là vé VỊP và có thể vào trong mà không cần xếp hàng.

Hai người vừa bước vào trong Cung Phi nhíu mày rồi liền bước tới cửa ra vào.

Các nhân viên ngay lập tức ngăn anh ta lại.

“Thưa anh, anh có thẻ thông hành không? Nếu không, xin vui lòng tuân thủ các quy tắc và qua bên đó xếp hàng” Cung Phí liếc nhìn cô ta một cái: “Cô đang hỏi ai đòi thẻ thông hành?”
“Tôi đang hỏi anh…” Không hiểu sao nhìn người đàn ông đẹp trai trước mặt, nhân viên bỗng chốc cảm thấy không còn sức lực để nói.

Cung Phi nói: “Tôi không cần” Cung Thị là cổ đông lớn của công viên giải trí này, chưa từng nghe nói về việc các cổ đông lớn chơi trong công viên giải trí của mình mà vẫn cần phải xếp hàng.

Nhân viên vẫn đang gây khó dễ thì đột nhiên có một tiếng hét từ ngôi nhà ma ám vọng lại.

Đó là giọng của Vân Giai Kỳ.

Ánh mắt Cung Phi thay đổi, lập tức đẩy nhân viên đang ngăn cản ra rồi lao vào trong.

Thấy Cung Phi lao vào, Mục Liên Thúy cũng đuổi theo sau anh ta, Mục Tâm Liên định đi vào nhưng đã bị nhân viên ngăn lại kịp thời.

Bà ta bị chặn lại ở cửa, chỉ có thể trơ mắt nhìn Cung Phi và Mục Liên Thúy bước vào trong nhà ma..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 513


Trong hàng người đang xếp hàng vang lên tiếng nói bất mãn hoài nghỉ: “Mọi người đang xếp hàng, dựa vào đâu mà lại để bọn họ vào trước?”
“Đúng vậy! Có đạo lý không vậy?” Trong nhà ma, cảnh tượng đáng sợ khiến cho người ta cảm giác như đang trải nghiệm thực tế.

Đặc biệt là khi đi ngang qua những phòng bệnh tối đen như mực, những bức tường mang cảm giác cực kỳ cũ kỹ, những cánh cửa han gỉ và những ngọn đèn cứ chập chờn.

Mỗi giường bệnh đều được phủ một tấm vải trắng, vải trắng loang lổ vết máu, cũng không biết dưới tấm vải trắng ấy che giấu thứ gì.

Khi Vân Giai Kỳ bế Cung Bắc bước vào đã đi nhầm đường, xông nhầm vào một phòng bệnh.

Cô ấy bị quáng gà, ánh sáng quá mờ nên không thể phân biệt được.

Vân Giai Kỳ đi dạo một vòng trong phòng bệnh, bất thình lình thấy trên giường có thứ gì đó thẳng đờ ngồi bật dậy, cô sợ hãi hét lên một tiếng, lập tức co quắp người trong góc nhà, ôm Cung Bắc thật chặt trong tay, không dám ngẩng đầu lên.

Cô mơ hồ cảm nhận được “con ma” đang tiến về phía mình, trước khi bước vào nhà ma, cô đã chuẩn bị tâm lý đầy đủ.

Cô không ngừng tự nhủ rằng những con ma bên trong đều là đạo cụ hoặc người thật nên không việc gì phải sợ, thế nhưng khi trải nghiệm thực tế, tất cả những gì mà cô tự an ủi bản thân đều bị ném lên chín tầng mây.

Vân Giai Kỳ không thể kiềm chế được nỗi sợ hãi, cuộn mình ở góc tường không dám nhúc nhích.

Khi đại não đang hỗn loạn, cô đột nhiên nghe thấy có tiếng bước chân.

Ngay sau đó, giọng nói mạnh mẽ của Cung Phi truyền đến: “Vân Giai Kỳ?” Vân Giai Kỳ cẩn thận từng li từng tí ngẩng đầu lên nhưng lại bị cảnh tượng trước mắt làm cho hoảng sợ.

Cô chỉ nhìn thấy Cung Bắc đang đứng trước mặt, đột nhiên đằng sau lưng anh ta xuất hiện một ma nữ mặc quần áo bệnh nhân, đầu tóc bù xù, khuôn mặt bê bết máu nên không thể nhìn rõ Cô sợ tới mức lại hét lên: “Anh… sau lưng anh…” Cung Phi coi thường quay đầu lại liếc nhìn nhân viên đóng vai ma nữ rồi liền quay mặt đi coi như không có chuyện gì xảy ra, bỗng cảm thấy buồn cười: “Không phải cô nói cô không sợ sao?” Anh ta thấy cô bước vào hùng dũng oai vệ, khí thế bừng bừng, tại sao vẫn còn ở cửa vào mà đã bị dọa thành bộ dạng này rồi.

Anh ta còn tưởng cô bị ngã và va chạm mạnh.

Có điều, anh cảm thấy vẻ ngoài run rẩy sợ hãi của người phụ nữ này có chút gì đó đáng yêu.

Nhất là khi nghĩ đến dáng vẻ tự tin và bình tĩnh khi bước vào nhà ma của cô, sự tương phản rõ rệt khiến anh ta có chút dở khóc dở cười.

Vân Giai Kỳ vô cùng ngạc nhiên.

Ma nữ đứng ngay sau lưng Cung Phi vậy mà anh ta không cảm thấy sợ hãi chút nào ư.

Vẻ mặt bình tĩnh, dáng vẻ thờ ơ của anh ta ngược lại lại khiến cho ma nữ có chút xấu hổ.

Cô ta hóa trang thành ma nữ kinh khủng như vậy mà không dọa được người khác, không chỉ khiến cô ta có cảm giác thất bại mà còn cảm thấy nghi ngờ cuộc sống.

Cung Phi bình tĩnh đến mức Vân Giai Kỳ không thể làm được.

Ma nữ này đã “âm hồn bất tán”, trước mặt cô khiến cho cô thậm chí còn không dám ngẩng đầu lên.

Cung Phi biết cô đã bị dọa cho sợ vỡ mật rồi nên quay lại và liếc nhìn ma nữ một cái.

Ma nữ cũng tự thấy bẽ mặt, bỏ đi một cách tuyệt vọng.

Mục Liên Thúy đi theo sau Cung Phi, bị ma nữ từ phòng bệnh bước ra dọa cho sốc và hét toáng lên.

Cô ta nhìn thấy Cung Phi bước vào phòng bệnh nên liền theo anh ta vào thì thấy Vân Giai Kỳ đang cuộn tròn trong góc ôm Cung Bắc, Cung Phi bước tới trước mặt cô ta và nhẹ nhàng ngồi xổm xuống, nhẹ giọng nói: “Được rồi, đừng sợ nữa nhé, ma nữ đi rồi” Mục Liên Thúy chưa bao giờ thấy Cung Phi kiên nhẫn như vậy.

Giọng nói ấm áp của anh ta nhẹ nhàng đến mức thậm chí chính anh ta còn không nhận ra.

“Sợ đến vậy ư?” Cung Phi Nghiêu bị Vân Giai Kỳ làm cho dở khóc dở cười.

Cung Bắc nói: ‘Mommy sợ lắm, chú ơi, chú nắm tay mẹ đi”
“Ừ” Cung Phi chủ động đưa tay ra nắm lấy tay cô..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 514


Lúc đầu Vân Giai Kỳ có phần phản kháng, cô luôn giữ khoảng cách với những người khác giới, nhưng người đàn ông đang nắm tay cô chính là em trai của cô.

Vân Giai Kỳ ngẩng đầu lên, không biết vì sao khi Cung Phi nắm tay cô, cô đột nhiên không cảm thấy sợ hãi nữa.

Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt trong bóng tối của Cung Phi mang đến cho cô cảm giác an toàn vô cùng.

“Đừng sợ nữa nhé, có tôi ở đây rồi” Mục Liên Thúy lại thấy chua xót khi nghe những lời đó.

Vừa rồi khi cô ta bước vào, đột nhiên một ma nữ từ đâu xông ra dọa cho cô ta sợ phát khiếp cũng không hề thấy Cung Phi quan tâm đến cô ta.

Sao anh ta có thể kiên nhãn dỗ dành người phụ nữ này như vậy?
Trong lòng Mục Liên Thúy tự nhiên cảm thấy không công bằng.

Cô ta ngay lập tức nói: “Cậu Phi, tôi rất sợ…” Lời nói của cô ta là muốn ám chỉ Cung Phi hãy nắm lấy tay cô ta.

Thế nhưng Cung Phí lại chẳng thèm đoái hoài.

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-514-0.jpg


Không biết có yêu ma quỷ quái nào đột nhiên đứng ngay sau lưng mình hay không, điều chưa biết là đáng sợ nhất.

Cô lê gót theo sau Cung Phi, bị cô ngăn cản Mục Liên Thúy thậm chí còn không có cơ hội đến gần Cung Phi, người phụ nữ này đúng thật là vướng víu.

Rõ ràng là cô đã cố tình làm vậy, cố tình ra vẻ yếu đuối để giành lấy sự thương hại của Cung Phi.

Đàn ông thích nhất là những người phụ nữ làm cho họ có ý muốn bảo vệ, che chở.

Người phụ nữ này thật quá khốn nạn.

Nghĩ vậy, Mục Liên Thúy cũng giả bộ yếu đuối bắt chước bộ dạng của Vân Giai Kỳ, run rẩy nói: “Cậu Phi, người ta cũng sợ quá.

Anh có thể nắm tay em không? Hoặc để em vòng tay ôm tay anh thì em sẽ không cảm thấy sợ nữa” Cô ta vứt bỏ sự dè dặt và chủ động nói.

Trong lòng nghĩ thầm, cô ta đã nói như vậy rồi Cung Phi không thể nào lại từ chối cô ta được phải không nào?

Thật không ngờ, một người đàn ông thẳng thắn kiên cường nào đó hoàn toàn không thể nhận ra ý nghĩa sâu xa trong lời nói của cô ta, liền hỏi ngược lại: “Cô sợ như vậy còn vào đây chơi làm gì.” Mục Liên Thúy nhất thời không nói nên lời.

Cô ta ấm ức nói: “Vân Giai Kỳ còn sợ hơn tôi, không phải cô ấy cũng vào chơi sao?”
Không đợi Cung Phi lên tiếng, Cung Bắc đã bảo vệ Vân Giai Kỳ nói: “Đó là vì con muốn vào chơi, mẹ vào chơi với con”
Những lời này lại chặn họng Mục Liên Thúy, cô ta thầm tức giận nghiến răng nghiến lợi.

Đứa trẻ này đúng là một kẻ ngáng đường, vậy nhưng Mục Liên Thúy lại bất lực với cậu bé.

Khi cả nhóm đang đi thì đột nhiên một ma nữ từ trong phòng bệnh nhào đến, Cung Phi vô thức bảo vệ Vân Giai Kỳ trong vòng tay.

Thế nhưng ma nữ cũng rất có đạo đức nghề nghiệp, thấy Vân Giai Kỳ đang ôm con mình trên tay, cô ta trực tiếp lao tới chỗ Mục Liên Thúy.

Mục Liên Thúy thực sự sợ hãi, hét lên một cách cuồng loạn rồi chạy đến trốn sau lưng Cung Phi.

Cô ta siết chặt quần áo của Cung Phi, trốn sau lưng anh ta và kêu lên nức nở: “Hu hu, Cậu Phi, tôi sợ…” Khi Vân Giai Kỳ nhìn thấy Mục Liên Thúy sợ hãi như vậy, trong lòng cô cảm thấy cân bằng trở lại.

Xem ra cô không phải là người nhát gan nhất, Mục Liên Thúy hét còn to hơn cô.

Trước đó cô đã khinh thường bản thân vì quá nhát gan, xem ra có người nào đó còn nhát gan hơn cả cô.

Thấy ma nữ đang tiến về phía Mục Liên Thúy, Vân Giai Kỳ cảm thấy tự tin và trốn trong vòng tay của Cung Phi mà không quay đầu lại nhìn..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 515


Mục Liên Thúy nhìn thấy Vân Giai Kỳ có thể có những đặc quyền lại còn được Cung Phi bảo vệ thì cô ta lại càng cảm thấy ấm ức.

Đi được một đoạn, Cung Bắc dần dần dũng cảm hơn, đi qua một số cảnh phim không cảm thấy sợ hãi nữa liền liếc mắt nhìn thêm vài lần.

Vân Giai Kỳ không dám nhìn chút nào, những đạo cụ này quá thật và đẫm máu.

Lúc đi ngang qua phòng pha chế thuốc, nhìn thoáng qua một ít dụng cụ có đựng nội tạng, Vân Giai Kỳ hít một hơi khí lạnh, suýt chút nữa lại hét toáng lên một tiếng, lập tức nhượng bộ lui binh.

Cung Phi đi thẳng vào trong và xem qua một lúc, những đạo cụ này quả là giống thật, nhưng đồ giả thì vẫn cứ là giả, tất cả đều được làm bằng silicon.

Nhìn thấy dáng vẻ bình tĩnh của Cung Phi, trong lòng Vân Giai Kỳ bất giác cũng bình tĩnh lại một cách khó hiểu.

Có người bảo vệ, quả thực không còn sợ hãi như vậy nữa.

Trong suốt hành trình, Cung Phi ưu tiên bảo vệ Vân Giai Kỳ và Cung Bắc, không hề dòm ngó gì đến cô ta, Mục Liên Thúy chỉ có thể đi đến cùng, cái gì cũng sợ mà không ai quan tâm, sau vài lần sợ hãi suýt chút nữa bị nhồi máu cơ tim.

Nhờ phúc của Cung Phi, cả ba đã đi theo anh ta đến hết cuộc hành trình.

Cuối cùng khi bốn người bước ra khỏi ngôi nhà ma ám, mỗi người trong số họ được trao một giải thưởng.

Trong số đó, Cung Bắc vì tuổi còn nhỏ lại có vé VỊP nên được nhân viên ưu ái cho quyền chọn quà.

Cậu bé chọn Baymax dài một mét, cố hết sức thì vẫn có thể ôm được.

Mục Tâm Liên ôm con gái và bước tới, khi đứa con gái nhỏ trên tay nhìn thấy Baymax trong vòng tay của Cung Bắc, cô bé lập tức nói: “Con cũng muốn” Mục Tâm Liên lập tức nói: “Cung Bắc, cháu có thể cho Tuyết Như ôm Baymax với được không?” Cung Bắc nói: “Không, đây là Baymax mà Mommy cháu giúp cháu thắng được” Vân Giai Kỳ đã đồng hành cùng cậu bé trong suốt cuộc hành trình và giải thưởng này tương đương với việc mẹ đã giúp cậu bé có được.

Mục Tâm Liên nhìn Vân Giai Kỳ và nói: “Mommy của cháu hào phóng như vậy chắc chắn sẽ đồng ý cho cháu đưa Baymax cho em Tuyết Như chơi.” Vân Giai Kỳ nói: “Đây là của Cung Bắc, tôi không có quyền quyết định”
“Cô nói những lời này thật là.

Tuyết Như rất thích Baymax đúng không con?” Bà ta nhìn đứa con gái trong vòng tay mình, hướng dẫn từng chút nói: “Tuyết Như, con xin anh Cung Bắc, để anh ấy cho con Baymax được không?”
Nụ cười trên mặt Vân Giai Kỳ đột nhiên biến mất, Mục Tâm Liên đây là đang xúi giục con gái bà ta đòi Cung Bắc một món đồ chơi ư.

Tuyết Như thực sự làm theo ý định của Mục Tâm Liên và nói với Cung Bắc: “Anh Cung Bắc, anh cho em Baymax được không?”
“Không” Cậu bé bị ám ảnh bởi sự sạch sẽ và không thích những thứ của mình bị người khác chạm vào.

“Cung Bắc, cháu là con trai, là đàn ông, đương nhiên là phải nhường cho em gái nhỏ rồi đúng không nào?” Cung Bắc nói: “Trừ khi Mommy cháu nói là đưa nó cho.

em” Chỉ cần Vân Giai Kỳ lên tiếng thì cậu bé đương nhiên sẽ đồng ý.

Mục Tâm Liên lại nhìn Vân Giai Kỳ một lần nữa và nói với cô: “Vân Giai Kỳ, không đến mức đấy chứ? Chỉ là một món đồ chơi thôi mà” Bà ta vuốt đầu Tuyết Như và bất đắc dĩ nói: “Tuyết Như đã được cha nó chiều chuộng từ nhỏ, vì vậy con bé có thể mua bất cứ thứ gì nó muốn.

Cho nên… Vân Giai Kỳ, cô đưa ra một mức giá, tôi trả tiền chẳng phải là được hay sao? ” Bà ta nói với giọng điệu hào phóng.

Vân Giai Kỳ nói: “Cung Bắc cũng thích Baymax.

Đây là một phần thưởng, làm sao mà ra giá được?” “Ôi, chỉ cần cô ra giá, không có gì là tôi không thể mua nổi” Mục Tâm Liên lại ra vẻ có khí chất.

Cung Phi và Cung Bắc nhìn về phía Vân Giai Kỳ thì thấy cô cúi đầu, sờ lên đầu của Cung Bắc, nhẹ giọng nói: “Chỉ cần Cung Bắc thích thì đều là đồ vô giá, phải không Cung Bắc?”
Nghe những lời đó, ánh mắt Cung Bắc chợt sáng lên lấp lánh, đôi môi cong lên đây mãn nguyện: “Vâng” Câu nói của Mommy khiến cậu cảm thấy ấm áp trong lòng.

“Những gì thằng bé thích thì đều là vô giá” Khi Mục Tâm Liên nghe thấy điều này, vẻ mặt trở nên ngượng ngùng.

Bà ta cho rằng mình đã nói như vậy rồi thì vì thể diện, Vân Giai Kỳ sẽ không thể nào không đồng ý.

Kết quả không ngờ Vân Giai Kỳ lại từ chối đơn giản như vậy, tuy rằng vẫn rất khéo léo nhưng lại có thể khiến cho bà ta trở nên nhỏ nhen biết bao, nhất thời làm bà ta tiến thoái lưỡng nan, không biết phải làm thế nào..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 516


Dẫu sao cô cũng bảo vệ Cung Bắc, Cung Bắc thích Baymax nên dù có bao nhiêu tiền thì cô cũng không thể nhường lại cho Mục Tâm Liên được.

Đây hoàn toàn không phải là vấn đề tiền hay không.

Đối với trẻ em, đồ chơi cũng là danh dự của chúng.

Mục Tâm Liên cảm thấy rằng Vân Giai Kỳ rõ ràng là nhằm vào bà ta cho nên bà ta tức giận nói với giọng châm chọc khiêu khích: “Vân Giai Kỳ, đừng cố giữ thể diện nữa.

Tôi trả một trăm năm mươi triệu cô có bán hay không? Vừa rồi là tôi nể mặt cậu Phi nên không muốn làm mất hứng.

Đừng tưởng rằng tôi không nhìn ra việc cô đối xử tốt với Cung Bắc như vậy chẳng qua là muốn dùng đứa trẻ để làm bàn đạp mà thôi, muốn với tới cậu Kỳ có đúng không? Thủ đoạn này cũng thật là vô liêm SỈ.”

Vân Giai Kỳ nhướng mày: “Bà nói cái gì?”
“Tôi nói cô vô liêm sỉ, không biết chừng mực.

Tôi khuyên cô mau từ bỏ ý định với cậu Kỳ đi.

Cậu Kỳ người ta là con nhà quyền quý còn cô là cái thá gì chứ, đến xách giày cho người ta cũng không xứng.

Cô tưởng rằng gả vào nhà giàu dễ lắm à?
Nếu muốn người khác không biết trừ khi mình đừng làm.

Những chuyện ô uế mà cô làm trước đây e là bây giờ nhà họ Cung còn chưa biết, nhưng sớm muộn gì cũng có ngày họ biết chuyện thời còn đi học cô từng làm gái bao.

Cô tưởng rằng có thể qua mắt được tất cả mọi người hay sao? Chẳng qua chỉ là liễu nát hoa tàn, là giày rách bị người khác chán ghét mà vứt bỏ, còn giả bộ cái gì chứ?”
Những lời của Mục Tâm Liên khiến Mục Liên Thúy cảm thấy rất đã.

Cô ta thấy sắc mặt của Cung Phi đột nhiên thay đổi, rốt cuộc anh cũng đã nhận ra bộ mặt thật của người phụ nữ này rồi ư, thật là hả lòng hả dạ.

Mục Liên Thúy phối hợp hỏi: “Chị, mọi chuyện chị nói đều là sự thật sao? Được người khác bao nuôi? Vậy không phải là được viện trợ sao?”
“Hứ, viện trợ? Nói vậy vẫn còn là nhẹ.

Chỉ cần đưa tiền thì bất kể là ai cũng không từ chối” Vân Giai Kỳ bất ngờ đưa Cung Bắc cho Cung Phi bế rồi đi tới trước mặt Mục Tâm Liên lạnh lùng nhíu mày: “Vừa rồi bà nói ai là liễu nát hoa tàn?”

“Nói cô đó, ngoài cô ra thì ở đây còn có ai không biết xấu hổ như cô không?”
Ngay khi Mục Tâm Liên vừa dứt lời, một tiếng “bốp” vang lên.

Vân Giai Kỳ tát bà ta ngay tại chõ, cái tát này rất gọn gàng và dứt khoát.

Mục Tâm Liên bất ngờ bị tát mặt lệch sang một bên, bà ta ôm lấy mặt quay lại nhìn Vân Giai Kỳ, một lúc lâu sau mới phản ứng được.

Không ngờ rằng Vân Giai Kỳ dám tát bà ta ở nơi công cộng.

“Cô! Sao cô dám?” Mục Tâm Liên vô cùng tức giận, bộ dạng như muốn nhe nanh múa vuốt, hận không thể liều mạng một phen: “Vân Giai Kỳ, cô dám đánh tôi?”
“Sao, mặt mày dát vàng à nên tôi không thể đánh à?” Vân Giai Kỳ chế nhạo: “Mục Tâm Liên, trước đây là tôi giữ thể diện cho bà nhưng bà cũng đừng có không biết xấu hổ.

Những tin đồn giả dối vô căn cứ đó mà bà cũng dám đem ra nói trước mặt tôi sao?”
“Cái gì? Chẳng lẽ tôi nói sai hay sao? Những việc cô làm đó không có lửa làm sao có khói.

Cô tưởng rằng cô không thừa nhận thì có thể coi như không tồn tại ư?”
Vân Giai Kỳ túm lấy cổ áo bà ta lôi đến trước mặt mình: “Mục Tâm Liên, bà tưởng là tôi không dám tát bà thêm lần nữa sao? Nói nữa đi! Bà nói lại một lần tôi sẽ thưởng cho bà một cái tát”
Thưởng? Dáng vẻ trịch thượng của cô càng làm cho Mục Tâm Liên quãn bách hơn.

Mục Liên Thúy tức không chịu nổi, thấy chị gái mình bị Vân Giai Kỳ ức h**p, cô ta nhanh chóng gọi điện cho Lý Đông Hạo.

Vừa mới kết nối cuộc gọi, Mục Liên Thúy vẻ mặt thê lương than thở: “Anh rể, anh mau tới đây, chị gái em ở bên ngoài bị người ta ức h**p rồi”
“Có chuyện gì vậy?”
“Chị gái em bị một con đ* tát sưng cả mặt lên rồi.

Anh rể…” Lý Đông Hạo nghe tin vợ anh ta bị tát ở bên ngoài anh ta còn có thể chỉ ngồi nhìn sao? Anh ta liền nói: “Em đang ở đâu?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 517


“Bọn em đang ở công viên giải trí” Mục Liên Thúy bảo anh ta vị trí, cúp điện thoại rồi bước đến bên cạnh Mục Tâm Liên, hỗ trợ Mục Tâm Liên ở phía sau và hét lên với Vân Giai Kỳ: “Vân Giai Kỳ, cô có giỏi thì đừng rời đi.

Anh rể tôi sắp tới rồi.

Nhân lúc anh rể chưa tới đây cô mau quỳ xuống xin lỗi chị gái tôi, chưa biết chừng chị tôi khoan dung độ lượng sẽ tha cho cô, không tính toán chuyện này nữa”
Quỳ xuống và xin lỗi? Vân Giai Kỳ thấy thật nực cười.

Hai chị em họ tưởng rằng gọi người đến chống lưng là có thể không coi ai ra gì rồi ư?
Khi Cung Bắc thấy Mục Liên Thúy gọi cho Lý Đông Hạo, cậu bé thầm nghĩ tuyệt đối không thể để Mommy phải chịu thiệt.

Mặc dù có Cung Phi ở đây nhưng cậu bé vẫn quyết định gọi cho Bạc Tuấn Phong để chú làm chỗ dựa cho Mommy.

Hừ! Dám ức h**p Mommy vì không có gì làm chỗ dựa ư?
Mommy có người làm chỗ dựa.

Cậu nhóc gọi điện thoại cho Bạc Tuấn Phong, điện thoại đã được kết nối nhưng là giọng nói của Tân Khải Trạch.

“A lô, tìm ai vậy?” Cung Bắc nói: “Cháu tìm chú của cháu” Cậu bé đi sang một góc giải thích tình hình cho phía bên kia và hỏi: “Chú là gì của chú cháu?”
“Chú là trợ lý đặc biệt của tổng giám đốc Bạc.

Chú sẽ báo cáo vấn đề này với tổng giám đốc Bạc ngay lập tức.”
“Chú mau báo chú cháu đến đây, có người muốn ức h**p Mommy” Nói xong Cung Bắc liền cúp điện thoại.

Tân Khải Trạch nhấc máy nghe chẳng hiểu gì, sau đó Cung Bắc mới miêu tả rằng Vân Giai Kỳ đã tát người khác, vậy mà cậu bé vẫn cứ nói với giọng điệu “Mommy bị ức h**p”.

Đây rõ ràng là người ta chịu thiệt mà.

Nhưng chuyện có liên quan đến Vân Giai Kỳ nên Tân Khải Trạch không dám chịu trách nhiệm.

Bọn họ vốn đang ở bên ngoài bàn chuyện làm ăn, Bạc Tuấn Phong kể đã liên hệ với một số nhà tư sản và lên kế hoạch cấp vốn thành lập một ngân hàng thương mại, cuộc đàm phán khá thành công.

Xét cho cùng, với thân phận của Bạc Tuấn Phong, cho dù anh tách rời khỏi Bạc Thị và gây dựng sự nghiệp lại từ đầu thì với mối quan hệ rộng khắp của anh căn bản không thành vấn đề.

Một số nhà tư sản đã tổ chức một bữa tiệc để chiêu đãi Bạc Tuấn Phong.

Bàn vừa được đặt, nhóm vẫn đang nói chuyện thì Tân Khải Trạch bước nhanh vào phòng họp, đi đến bên cạnh Bạc Tuấn Phong rồi cúi người nói nhỏ với anh: “Bạc gia, cô Vân Giai Kỳ tát sưng mặt bà Lý rồi” Khi nghe điều này, Bạc Tuấn Phong nhìn anh ta với vẻ nghi ngờ: “Bà Lý?”
“Tôi nghe nói đó là vợ của Lý Đông Hạo tên là Mục Tâm Liên” Vẻ mặt Tân Khải Trạch căng thẳng.

Bạc Tuấn Phong im lặng một lúc, sau đó đột nhiên hỏi: “Tay cô ấy bị thương rồi à?” Tân Khải Trạch không nói nên lời.

Không ngờ đây là chuyện mà anh ấy quan tâm.

“Tôi nghĩ chắc là không đâu…” Bạc Tuấn Phong nói: “Bây giờ họ đang ở đâu?”
“Công viên giải trí.

Mục Tâm Liên gọi Lý Đông Hạo tới, cậu chủ nhỏ Cung Bắc lo rằng cô Vân Giai Kỳ sẽ phải chịu thiệt nên đã gọi điện nói muốn anh đến đó.

Chỉ là…” Hiện tại cuộc họp có vẻ vẫn chưa kết thúc.

Bạc Tuấn Phong nhìn xung quanh và mấy nhà tư sản đang ngơ ngác nhìn nhau không biết chuyện gì đã xảy ra, anh đột nhiên đứng dậy và nói: “Tôi có việc phải phải đi trước.”
“Chuyện này… Bạc gia, chúng tôi vừa đặt tiệc chiêu đãi cậu, cậu cứ vậy mà đi sao?” “Ừ, tôi có việc phải giải quyết ngay bây giờ: “Vậy thì thế này đi, để hôm khác nếu cậu có thời gian thì chúng ta lại cùng nhau bàn công việc tiếp”

“Được” Bạc Tuấn Phong chào hỏi vài câu rồi đứng dậy rời đi.

Mặt khác, Lý Đông Hạo nhanh chóng đến công viên giải trí, còn nhóm người vẫn ở nguyên vị trí.

Khi anh ta tới liền nhìn thấy Mục Tâm Liên đang rúc vào bên cạnh Mục Liên Thúy.

Vừa thấy Lý Đông Hạo bà ta lập tức đi về phía anh ta, ấm ức ôm anh ta và khóc lóc: “Đông Hạo…
Cô ta ngập ngừng vẻ muốn nói lại thôi, sau đó ôm lấy khuôn mặt sưng tấy nhìn anh ta.

Lý Đông Hạo nâng mặt cô ta lên nhìn, cái tát này không hề nhẹ, tức giận ngẩng đầu rồi lạnh lùng hỏi: “Là ai làm?”
Vừa ngẩng đầu lên anh ta mới nhận ra Cung Phi cũng đang đứng ở đó ôm Cung Bắc, cơn tức giận của anh ta đột nhiên giảm đi vài phần..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 518


“Cậu Phi, cậu cũng ở đây à?” Cung Phi làm biếng trả lời, chẳng qua chỉ là Lý Đông Hạo mà thôi, không đủ để anh ta phải bận tâm.

Thấy Cung Phi phớt lờ mình, Lý Đông Hạo đương nhiên cảm thấy mình tự chuốc vạ vào thân.

Đột nhiên, một giọng nói lạnh lùng cất lên: “Là tôi” Lý Đông Hạo nhìn theo hướng tiếng nói phát ra và thấy Vân Giai Kỳ đang ngồi ở chỗ ngồi, ôm Cung Bắc trong tay, anh ta thờ ơ nhìn cô.

Rõ ràng là cô đã tát Mục Tâm Liên nhưng cô lại vẫn ra vẻ cây ngay không sợ chết đứng, Lý Đông Hạo cảm thấy rất ngạc nhiên.

Vẻ ngoài của Vân Giai Kỳ chắc chắn thuộc loại khiến cho người ta phải kinh ngạc ngay từ cái nhìn đầu tiên nhưng lại nhìn mãi không thấy chán.

Cô không ăn mặc sang trọng và duyên dáng giống như Mục Tâm Liên, nhưng trang phục đơn giản ấy có thể che giấu sự thanh lịch của cô.

Đàn ông có ấn tượng bản năng với phụ nữ đẹp, dù bị người phụ nữ đó đã tát vào mặt vợ mình nhưng giọng điệu của Lý Đông Hạo lại có phần kiềm chế.

“Tại sao cô lại đánh vợ tôi?”
“Đánh thì đánh thôi lại còn phải hỏi tôi tại sao à? Miệng bà †a không sạch sẽ, đã nói những lời xúc phạm tôi, không đáng đánh sao?” Lời nói của Vân Giai Kỳ lại khiến Lý Đông Hạo tức giận.

Mục Liên Thúy nói: “Cô thật là kiêu ngạo.

Cô có biết anh rể tôi là ai không mà dám đắc tội? Cô là cái thá gì? Là người tai to mặt lớn lắm hay sao?”
Vân Giai Kỳ nhướng mày: “Tôi tuy rằng không phải người †ai to mặt lớn gì, nhưng ta tuyệt đối không phải là người mà mấy người có thể dễ dàng khiêu khích bắt nạt”
Lý Đông Hạo cười chế nhạo: “Bất kể ra sao thì cũng không thể đánh người đúng không nào? Hiện tại là xã hội có pháp luật cai trị, cô tát vợ tôi lỡ vợ tôi xảy ra chuyện gì cô có chịu trách nhiệm hay không?”
Mục Tâm Liên lập tức nói: “Tôi luôn cảm thấy tai mình hơi bị ù, cái tát đó quả thực rất mạnh, không biết có phải là bị đánh thủng màng nhĩ rồi hay không nữa”
Vân Giai Kỳ nói: “Biết đau là đúng rồi, lần sau đừng có nói những lời để mình phải bị tát”
Lời nói này thực sự là quá kiêu ngạo rồi.

Mục Tâm Liên nói với Lý Đông Hạo: “Chồng xem, loại người này… loại người này đúng là không biết đạo lý.

Đúng là kẻ man rợ chỉ biết động thủ đánh người, không hổ là lớn lên cạnh một người làm gái nhảy, đúng là vô giáo dục.”
Vân Giai Kỳ cũng không chịu thua kém: “Bà nói tôi vô giáo dục thì tôi sẽ vô giáo dục cho bà xem, không giống loại phụ nữ mồm năm miệng mười chỉ biết đi đưa chuyện của người khác” Muốn cãi nhau đúng không, cô chưa từng cãi thua bao giờ.

Mục Tâm Liên thấy bị cô nói là người phụ nữ mồm năm miệng mười thì hoàn toàn thẹn quá hóa giận.

“Nếu là chuyện mà cô chưa từng làm thì còn phải sợ bị người khác nói hay sao?”
“Những chuyện giả dối, đơm đặt vô căn cứ mà bà dám lôi ra để nói, không phải người mồm năm miệng mười thì là gì?
Tôi trách lầm bà rồi hay sao?”
“Cô…” Mục Tâm Liên căn bản không thể cãi nổi với cô, bị cô làm cho tức đến mức sắp phát khóc.

Cung Phi cũng bất ngờ mất một lúc, người phụ nữ này trông có vẻ nhu nhược yếu đuối, nhưng hễ mở miệng thì toàn lời những lời công kích, hoàn toàn không hề chịu yếu thế.

Anh †a đúng là không có đất dụng võ.

Ban đầu Mục Liên Thúy gọi Lý Đông Hạo đến, anh ta đã sẵn sàng rồi.

Cung Bắc là cháu trai yêu quý nhất của anh ta, người phụ nữ mà cháu anh ta muốn bảo vệ thì đương nhiên anh ta cũng sẽ bảo vệ đến cùng.

Kết quả là, anh ta thấy Vân Giai Kỳ không hề thua trận nào, thay vào đó anh ta rất thích thích thú đứng một bên xem trò vui.

Cung Bắc cũng vậy, cậu bé không ngờ Mommy lại lợi hại đến thế, có thể một mình cãi nhau với ba người.

Mục Tâm Liên nói: “Chồng, anh nhìn cô ta mà xem.

Cô ta hoàn toàn không coi anh ra gì.”
Lý Đông Hạo là người không chịu nổi đả kích, anh ta rất quan trọng thể diện, đặc biệt là ở trước mặt Cung Phi..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 519


Thấy Vân Giai Kỳ hoàn toàn không coi mình ra gì, anh ta bất mãn nói: “Cô nghĩ mình đang nói chuyện với ai?”
“Vậy anh nghĩ anh đang nói chuyện với ai?”
“Cô là cái thá gì mà dám dương oai diễu võ trước mặt tôi?”
“Đến vợ anh tôi còn dám đánh, anh nghĩ xem tôi là cái gì?” Lý Đông Hạo tức nghẹn như mắc xương cá ở cổ họng.

Nếu không phải là có nhiều người ở xung quanh như vậy, anh ta đã bất chấp phong độ của mình mà lao tới tát người phụ nữ này từ lâu rồi.

Lý Đông Hạo không phải là quý ông lịch thiệp không đánh phụ nữ.

Mặc dù Vân Giai Kỳ trông rất đẹp, nhưng miệng cô nói năng chanh chua không chừa một ai đã khiến cho anh ta mất hết thể diện.

“Tôi khuyên cô nên xin lỗi vợ tôi ngay bây giờ.

Trước khi tôi thực sự nghiêm túc.

Chỉ cần cô xin lỗi thì tôi có thể coi như chuyện chưa xảy ra” Lý Đông Hạo ra tối hậu thư.

Vân Giai Kỳ nghe vậy liền cảm thấy có chút tò mò: “Ồ?
Nghiêm túc? Anh muốn nghiêm túc như thế nào?” Đương nhiên Lý Đông Hạo không muốn nói thẳng ra những thủ đoạn đối phó với người khác của mình.

Anh ta hung hăng trừng mắt nhìn Vân Giai Kỳ, nghiến răng nghiến lợi nói: “Đồ đàn bà, cô đúng là rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt.” Ngay khi anh ta vừa dứt lời, đột nhiên một giọng đàn ông lạnh lùng cất lên sau lưng anh ta.

“Cậu đang nói ai rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt?” Lý Đông Hạo tức giận quay đầu lại, còn chưa kịp nhìn thấy người đang bước tới liền chửi bới: “Là ai thích lo chuyện bao đồng?” Tuy nhiên, ngay khi nói xong anh ta đã hối hận.

Bạc Tuấn Phong đứng ở phía sau trịch thượng nhìn anh ta giống như một vị thần đang nhìn một con kiến vậy, ánh mắt mang theo sự giá buốt.

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-519-0.jpg


mình không nói nên lời thâm nghĩ Vân Giai Kỳ thực sự biết Bạc Tuấn Phong ư?

“Chú! Chú đến rồi!” Ngay khi Cung Bắc nhìn thấy Bạc Tuấn Phong đến, cậu bé lập tức chỉ vào Mục Tâm Liên và nói: “Là cô ấy bắt nạt Mommy, đã vậy lại còn gọi chồng cô ấy đến để cùng nhau bắt nạt Mommy nữa” Vân Giai Kỳ bị những lời nói ngây ngô trẻ con của cậu bé chọc cười, cô biết Cung Bắc đang bênh muốn bênh vực cho cô.

Lý Đông Hạo giật mình hỏi: “Bạc gia, người phụ nữ này là “Cô ấy là người của tôi” Bạc Tuấn Phong trực tiếp trả lời câu hỏi của anh ta.

Mọi người có mặt ở đó đều bị sốc, bao gồm cả Cung Phi.

Bạc Tuấn Phong nói rằng cô là người của anh.

Trước đây anh ta đã nghe nói rằng nhà họ Bạc cực kỳ không muốn gặp Vân Giai Kỳ, Bạc Tuấn Phong đã vì Vân Giai Kỳ mà ngay cả nhà họ Bạc cũng không cần.

Cho dù Bạc Ngạn Thiên lấy quyền thừa kế ra để uy h**p thì anh cũng không thèm đếm xỉa.

Khi Lý Đông Hạo nghe thấy lời đó, chân anh ta nhữn cả ra.

Vân Giai Kỳ đến từ Bạc Tuấn Phong ư? Anh ta nhìn Vân Giai Kỳ với vẻ không tin, sau đó nhìn Mục Tâm Liên và ngầm trừng mắt một cái, thầm nghĩ tại sao cô ấy không nói điều đó sớm hơn.

Thực ra Mục Tâm Liên cũng không biết, cô ta kinh ngạc nhìn Vân Giai Kỳ, cảm thấy không thể tin được: “Bạc gia, tại sao anh lại… thích loại phụ nữ này?”.
 
Back
Top Bottom