Ngôn Tình Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 480


Lâm Tĩnh Anh nói: “Đến giờ ông ta vẫn không cho phép tôi gặp gỡ trực tiếp với người đàn ông kia.

Kể cả lâm vào tình huống không thể tránh được thì Vân Lập Tân vẫn cấm tôi và Cung Dận tiếp xúc trực tiếp.

Sao Cung Dận lại xấu hổ? Cung Dận chưa bao giờ biết người phụ nữ có mối nhân duyên ngắn ngủi với mình vào cái đêm hai mươi mấy năm trước kia là tôi.

Hơn nữa, sau này tôi mới biết chuyện này, chỉ là tôi vẫn luôn coi như mình không biết gì mà thôi.

Vân Lập Tân cho rằng tôi ngu xuẩn, nhưng trên thực tế là tôi quá mức ngây thơ, tôi nghĩ mình cứ giả bộ không biết là có thể cho rằng chuyện này chưa từng xảy ral”
Lâm Tĩnh Anh vừa nhắc tới chuyện này, thì cảm giác sỉ nhục không gì sánh được trào lên.

Vân Giai Kỳ nói: “Không thể nào!”
Tại sao có thể là Cung Dận.

Nếu Cung Dận… Cung Dận là cha đẻ của cô, thì Cung Chiến chính là anh ruột cùng cha khác mẹ với cô à?
Trong lúc nhất thời, đầu óc Vân Giai Kỳ rối loạn.

Cô không thể tin được cô lại là con gái ruột của nhà họ Cung.

Lâm Tĩnh Anh nói: “Cô dám nhận không? Cung Dận chính là cha đẻ của cô, chỉ cần cô dám nhận thì tôi sẽ dẫn cô đến nhận cha”
Vân Giai Kỳ châm chọc nói: “Tôi nhận cha, nhưng cha sẽ nhận tôi sao?”

Giống như Lâm Tĩnh Anh nói, Cung Dận thậm chí còn không biết người phụ nữ mà trước đây Vân Lập Tân đưa lên giường của mình là Lâm Tĩnh Anh.

Cung Dận lại càng không biết Lâm Tĩnh Anh mang thai con của mình, còn sinh một đứa con gái cho mình.

Từ đầu đến cuối, Cung Dận không hề biết chuyện này, vậy bảo cô đi nhận cha kiểu gì.

Trong cái nhìn của nhà họ Cung, cô tùy ý đến nhà họ làm thân là muốn trèo cao lên nhà họ Cung.

Mà dù Cung Dận nhận cô thì Mộng Yến Mi?
Đó là dì của Bạc Tuấn Phong đấy.

Giả sử cô nhận Cung Dận, thì chẳng phải là cô cũng nhận cả Mộng Yến Mi sao.

Dù Cung Dận nhận cô, thì Mộng Yến Mi tuyệt đối sẽ không nhận cô.

Vân Giai Kỳ sửng sốt một lúc lâu, bông nhiên cô bật cười.

Cô cảm thấy chuyện này quá buồn cười, quá hoang đường.

Cha đẻ của cô lại là Cung Dận ư?
Lâm Tĩnh Anh quan sát nét mặt của cô, bà ta nhướng đôi mi thanh tú: “Sao thế, cô không dám nhận?”
“Tôi nhận kiểu gì?” Không phải là Vân Giai Kỳ không dám nhận, mà là cô không biết nên nhận như thế nào.

Cô biết thủ đoạn của Lâm Tĩnh Anh.

Bà ta biết mình không thể trông cậy vào Vân thị nên muốn mượn cô làm bàn đạp để đi đầu quân cho.

Cung Dận.

Đây là bà ta đang tính choc ho nửa đời sau của mình.

Vân Giai Kỳ hà tất phải chuốc lấy khổ vào người.

Cô không thể nhận người cha này.

Vân Giai Kỳ nói: “Tôi không chấp nhận”
Lâm Tĩnh Anh hơi ngoài ý muốn: “Vì sao?”
“À, tôi không nhận nổi người cha này” Vân Giai Kỳ nói: “Tôi cũng không muốn nhận”
“Không phải cô luôn muốn biết cha ruột của mình là ai sao? Bây giờ cô đã biết rồi mà vì sao lại không dám nhận?”
Vân Giai Kỳ cười lạnh hỏi lại: “Bà cảm thấy nhà họ Cung sẽ hoan nghênh tôi sao? Bà biết ông chồng tốt của bà không thể trông mong được gì nên muốn suy tính cho nửa đời sau à.

Nhưng tôi không muốn bị bà lợi dụng!”
Trong lúc nhất thời, Lâm Tĩnh Anh á khẩu không trả lời được.

Vân Giai Kỳ nói: “Hừ, tôi không nhận người cha này”
Sắc mặt Lâm Tĩnh Anh trở nên tệ hơn, bà ta cắn răng nghiến lợi nói: “Đến dũng khí nhận cha cô cũng không có thì cô còn cố chấp hỏi bằng được cha đẻ cô là ai để làm cái gì!”
“Sao vậy, ngay cả tư cách và quyền lợi được biết cha ruột của mình là ai tôi cũng không có à? Nếu bà đã biết cha đẻ của tôi là ai, rồi bà nói sự thật với tôi thì không phải là trách nhiệm làm mẹ cơ bản mà bà nên thực hiện sao?” Từng câu từng chữ của cô như nhả ngọc.

Lâm Tĩnh Anh đột nhiên không đáp trả được..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 481


“À, tôi sẽ không nhận cha đẻ, và tôi cũng không nhận cả bà nữa”
Vân Giai Kỳ đột ngột nói một câu làm cho Lâm Tĩnh Anh thẹn quá thành giận.

Bà ta nói: “Cô còn không nhận cả tôi? Cô chui ra từ đá nứt à, tim cô làm bằng sắt sao? Ý chí sắt đá quá, đến mẹ ruột của mình còn không thèm nhận.

Cô sống tuyệt tình vậy sao?”
Nhất thời, Vân Giai Kỳ cười nhạt: “Rốt cuộc ai mới là người tuyệt tình? Từ nhỏ đến lớn, bà còn không dám đối xử tử tế với tôi.

Vì đón ý nói hùa với Vân Lập Tân mà bà từ chối nhận đứa con gái này, thế bà có mặt mũi gì mà đi hỏi tim tôi có làm bằng sắt hay không? Không phải tôi mới là người nên hỏi bà câu này sao? Tôi muốn hỏi bà, bà ý chí sắt đá lắm sao? Vì vinh hoa phú quý của mình, vì muốn ràng buộc một cuộc hôn nhân trên danh nghĩa mà bà từ bỏ cả đứa con gái ruột của mình! Bà không có tư cách can thiệp vào quyết định của tôi”

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-481-0.jpg


sao? Nói cho cùng, chúng ta đều là người bị hại, thế cô cứ khởi binh vấn tội với người bị hại như tôi thì có ý nghĩa gì?”
“Xuống xe!” Vân Giai Kỳ đột nhiên mở khóa cửa xe.

Cô không thèm nhìn Lâm Tĩnh Anh, chỉ mệnh lệnh bà ta xuống xe.

Lâm Tĩnh Anh kinh ngạc trợn to hai mắt: “Cô dám đuổi tôi xuống xe!”
“Xuống xe!” Vân Giai Kỳ đột nhiên gào lên một tiếng.

Toàn thân Lâm Tĩnh Anh cứng ngắc như đá.

Bà ta nhìn Vân Giai Kỳ như nhìn một con quái vật, rồi cắn răng hỏi: “Vân Giai Kỳ, cô thật sự không muốn nhận người cha này à?”
“Tôi đã nói rồi, tôi không nhận nổi” Vân Giai Kỳ nói với giọng khàn đặc: “Xuống xe”
Lâm Tĩnh Anh nghe vậy, lúc này bà ta mới xuống xe.

Cửa xe vừa đóng, Vân Giai Kỳ đã nhanh chóng lái xe rời đi.

Trái tim của Lâm Tĩnh Anh hoàn toàn nguội lạnh.

Vân Giai Kỳ là sự ký thác cuối cùng của bà ta.

Nếu cô đồng ý nhận Cung Dận, nếu nhà họ Cung nhận cô con gái này, thì trong tương lai, nhà họ Cung có thể trở thành chỗ dựa cho Lâm Tĩnh Anh trong suốt quãng đời còn lại.

Nhưng mà, bây giờ Vân Giai Kỳ lại không muốn nhận, nên hy vọng cuối cùng của Lâm Tĩnh Anh cũng không còn.

Bà ta đang đi một mình thì có tiếng còi xe vang lên ở phía sau.

Lâm Tĩnh Anh quay đầu lại mới biết xe của Vân Ngọc Hân đã về.

“Mẹ?
‘Vân Ngọc Hân xuống xe, thấy Lâm Tĩnh Anh đang kinh hồn bạt vía đứng ở cửa thì ngạc nhiên: “Sao mẹ lại đứng ở cửa? Mà sắc mặt mẹ tệ quá: Vân Ngọc Hân không biết chuyện xảy ra vào tối hôm qua.

Chuyện Vân Lập Tân lạc lối, cùng với… Chuyện Lý Uyển Đồng bức vua thoái vị.

Lâm Tĩnh Anh đang do dự không biết nên nói với Vân Ngọc Hân hay không.

Tuy Vân Ngọc Hân với bà ta cũng có tình cảm mẹ con nhiều năm, nhưng dù sao thì Lý Uyển Đồng mới là mẹ đẻ của cô ta.

Nhưng…
Lâm Tĩnh Anh đột nhiên nhìn về phía hai bác sĩ ở sau lưng Vân Ngọc Hân, hơi kinh ngạc nói: “Đây là…”
“Mẹ à..” Vân Ngọc Hân nhìn xung quanh, rồi cảnh giác nói: “Chúng †a vào trong rồi nói”
Cô ta không biết chuyện Vân Giai Kỳ tới đây.

Vân Ngọc Hân vừa về từ bệnh viện, cô ta mang thai nên đến bệnh viện làm kiểm tra sức khỏe toàn diện.

Báo cáo xét nghiệm mới có kết quả.

Mọi người đi vào nhà.

Lâm Tĩnh Anh mời hai bác sĩ ngồi xuống.

Sau khi uống nửa chén trà, bác sĩ phụ trách lo lắng lên tiếng.

“Cô Vân Ngọc Hân, báo cáo kiểm đã có kết quả.

Xem báo cáo thì tình trạng cơ thể cô không lạc quan lắm.

Chức năng tim của cô vẫn còn yếu, tuy nói mang thai cũng không thành vấn đề, nhưng đến lúc sinh nở thì khả năng nguy hiểm đến tính mạng vô cùng cao.”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 482


Vân Ngọc Hân nghe vậy thì sắc mặt trắng bệch.

Lâm Tĩnh Anh nghe xong thì hiểu ra Vân Ngọc Hân có ý định làm phẫu thuật ống nghiệm.

Bà ta xoa xoa ấn đường, nhìn Vân Ngọc Hân đang không cam lòng nói: “Một cơ hội nhỏ nhoi cũng không có ư? Tôi sẽ rất chú ý, tôi sẽ cẩn thận từng li từng tí một khi mang thai…”
“Mang thai đè nặng lên tim.

Hơn nữa, chức năng tim của cô vốn yếu bẩm sinh, dù sau này cô được chăm sóc như thế nào thì cũng không đỡ.

Cho nên chúng tôi đề nghị cô vẫn nên nhờ người mang thai hộ”
Vân Ngọc Hân cắn chặt môi không nói gì.

Đẻ thuê… Như vậy lại khác.

Cái cô ta muốn là tự mình trải nghiệm cảm giác làm mẹ.

‘Vân Ngọc Hân đã từng chứng kiến lúc trước khi Vân Giai Kỳ mang thai, Bạc Tuấn Phong đã dịu dàng, yêu chiều mà che chở cô như thế nào.

Mặc dù lúc Vân Giai Kỳ mang thai, phản ứng mang thai đặc biệt ở ánh mắt.

Nhưng trong mắt Vân Ngọc Hân, cô đúng là người Bạc Tuấn Phong thương yêu nhất nên cô ta cũng muốn được trải nghiệm cảm giác hạnh phúc ấy dù phải mạo hiểm cả tính mạng.

Có người nói, khi một người đàn ông làm cha, tâm trạng của anh ta sẽ thay đổi rất nhiều.

Nhưng sau khi cô ta mang thai cốt nhục của anh, Bạc Tuấn Phong lại không hề thay đổi thái độ với cô ta.

Lâm Tĩnh Anh nói: “Ngọc Hân, con phải suy nghĩ cho kỹ, con đừng hành động theo cảm tính, sức khỏe quan trọng hơn”
Vân Ngọc Hân nói: “Mẹ à… Không giống nhau”
Hai bác sĩ đều thở dài: “Cô Vân Ngọc Hân, chúng tôi đều hiểu ý của cô.

Nhưng cô cứ xem báo cáo sức khỏe của mình đi, cô mang thai sẽ rất nguy hiểm, chúng tôi cũng nói với cô quyết định cuối cùng rồi.

Mong cô cân nhắc”
Nói rồi, hai bác sĩ đứng lên chào tạm biệt.

Sau khi hai bác sĩ kia đi rồi, Vân Ngọc Hân vẫn ngồi chỗ cũ chưa gượng dậy nổi.

Lâm Tĩnh Anh cũng có tâm sự nặng nề.

Bà ta vốn nên an ủi Vân Ngọc Hân, nhưng chuyện xảy ra đêm qua vẫn khiến bà ta nản lòng thoái chí, làm gì có tâm trạng đi an ủi Vân Ngọc Hân.

Vân Ngọc Hân cũng nhận ra sự bất thường của Lâm Tĩnh Anh, cô ta gạt chuyện của mình sang một bên và hỏi: “Mẹ ơi, mẹ sao vậy? Nhìn mẹ phờ phạc quá.”.

ngôn tình tổng tài
Lâm Tĩnh Anh ngẩng đầu nhìn cô ta và nói: “Có một chuyện mà mẹ.

không biết nên nói cho con hay không”

“Mẹ cứ nói đi.

Có chuyện gì mà không thể nói với con ạ?”
“Ngày hôm qua, mẹ đã bắt gặp cha con tằng tju bên ngoài” Lâm Tĩnh Anh nói xong thì hít vào một ngụm khí lạnh.

‘Vân Ngọc Hân nghe vậy, cô ta ngẩn ra.

Ngay sau đó, cô ta lòng đầy căm phẫn nói: “Sao cha có thể ngoại tình chứ? Mẹ nhìn thấy tận mắt à mẹ? Chuyện này xảy ra khi nào?”
“Từ lâu rồi, bọn họ đã qua lại được một thời gian dài rồi.

Mà con cũng biết người phụ nữ kia, cô ta là Lý Uyển Đồng”
Vừa nghe đến cái tên “Lý Uyển Đồng” này, Vân Ngọc Hân hoàn toàn kinh sợ.

Cô ta biết quá khứ giữa Lý Uyển Đồng và Vân Lập Tân.

Vân Lập Tân đã thú nhận với cô ta, nhưng lại không thú nhận với Lâm Tĩnh Anh.

Vân Ngọc Hân quan sát sắc mặt Lâm Tĩnh Anh, thấy giờ bà ta mới biết, cô ta xoa xoa ấn đường, đau lòng nói: “Sao cha có thể làm ra chuyện như vậy chứ? Con thật sự là không thể tin được.

Chờ cha đã trở về, con nhất định sẽ nói chuyện với cha.

Mẹ đã trả giá vì cái nhà này nhiều như vậy mà cha còn trăng hoa ở bên ngoài.

Dù có sao thì con sẽ luôn đứng về phía mẹ”
Lâm Tĩnh Anh nghe vậy, trái tim bà ta đột nhiên thấy ấm áp.

Bà ta không ngờ Vân Ngọc Hân lại đứng về phía mình.

Lâm Tĩnh Anh thở dài một tiếng, bà ta có hơi bận tâm nói: “Mẹ lo lắng mẹ mãi mãi chỉ là một người ngoài ở trong nhà họ Vân!”
“Tại sao mẹ lại là người ngoài chứ?”
“Ngọc Hân, mẹ luôn nghĩ con à con gái ruột của mẹ” Lâm Tĩnh Anh vừa nói vậy, nước mắt đã chảy ra..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 483


Vân Ngọc Hân thấy thế, cô ta lập tức ngồi dịch sát vào bà ta, rồi nói: “Mẹ ơi! Mẹ xem kìa, mẹ lại nói bậy rồi! Không phải là muốn hay không, mà là con luôn là con gái ruột của mẹ! Không có quan hệ huyết thống thì sao? Trong lòng con chỉ có một người mẹ là mẹ thôi, không có mẹ nào khác: “Lý Uyển Đồng thì sao?” Lâm Tĩnh Anh không có cảm giác an toàn hỏi: “Cô ta là mẹ đẻ của con, con có nhận cô ta không?”
Vân Ngọc Hân nghe xong, bà ta đột nhiên nói bóng nói gió hỏi: “Con biết rồi… Có phải mẹ lo lắng cha sẽ mang người phụ nữ kia về nhà rồi tu hú chiếm tổ chim khách, sau đó sẽ ly hôn với mẹ không? Mẹ, sao mẹ ngốc vậy? Dù cha thích người phụ nữ kia, nhưng người phụ nữ kia có xuất thân từ người phụ nữ thì làm sao có thể leo lên chỗ thanh lịch!”
Cô ta cho rằng “Bà Vân” là cái danh đâu dễ làm.

Cha lại là một người đàn ông sĩ diện hão như vậy thì làm sao có thể chỉ vì thích một người phụ nữ ở vũ trường mà cưới cô ta về nhà làm vợ.

Nếu chuyện này mà xảy ra thật rồi bị lan truyền đi thì chẳng phải là muốn người ta cười rụng răng sao.

Vân Ngọc Hân dừng một lát, sau đó mới tiếp tục: “Dù bà ta là mẹ đẻ của con thì sao? Con mới là người sống với mẹ từ trước tới giờ, là người có tình cảm sâu sắc với mẹ.

Còn với bà ta con làm gì có tình cảm gì đáng nói? Hơn nữa, không nói đến chuyện tình cảm thì mẹ nghĩ cha sẽ thật sự mang một người phụ nữ ở vũ trường về nhà họ Vân ư? Dù cha mang về thật thì con sẽ nhận sao?”
Những lời này cũng không phải là không có lý.

Giả sử Vân Ngọc Hân nhận Lý Uyển Đồng thì bên nhà họ Bạc sẽ nhìn cô ta thành như thế nào?
Có đôi khi, thể diện là như vậy.

“Được rồi, mẹ à, nếu mẹ lo lắng và tức giận vì chuyện này thì không cần lo nữa.

Công việc của cha thường xuyên bận rộn, áp lực cũng lớn nên có đôi khi sẽ ăn chơi đàng đ**m ở bên ngoài.

Đó là sĩ diện của đàn ông.

Ở cái tuổi này rồi, còn quan tâm tình yêu tình ái gì chứ.

Cứ vui vẻ sống qua ngày là tốt rồi.”
Vân Ngọc Hân ôm vai bà ta nói: “Mẹ cứ coi như nhắm một con mắt, mở một con mắt chuyện này đi, đừng để ở trong lòng.

Trên thế giới này, được bao nhiêu người đàn ông không lầm đường lạc lối, không đứng núi này trông núi nọ khi thấy gái đẹp đâu.

Nhiều năm qua, cha chưa từng mang mấy người phụ nữ lăng nhăng về nhà.

Điều này cho thấy cha rất coi trọng mẹ.

Đã đến tuổi này rồi, mẹ sẽ không muốn ly hôn với cha vì chuyện này chứ.

Đó mới gọi cái được không bù đắp đủ cái mất!”
Lâm Tĩnh Anh như có điều suy nghĩ.

Vân Ngọc Hân lại nói “Nếu mẹ và cha ly hôn thật thì không phải mẹ đã để người phụ kia chiếm được lợi ích rồi sao? Chưa chắc mẹ có thể lấy đi gì đó của nhà họ Vân, nhưng mẹ lại chắp tay nhường cái danh “Bà Vân” này cho người khác à! Mẹ à, dù thế nào mẹ cũng đừng nghĩ quẩn nhé mẹ.

Là ai nói với mẹ chuyện này, hay là mẹ trùng hợp chứng kiến?”
Lâm Tĩnh cũng không gạt cô ta: “Vân Giai Kỳ!”
“Vân Giai Kỳ!”
Vân Ngọc Hân trừng mắt: “Con thấy rõ ràng là cô ta cố ý.

Cô ta chắc sợ thế giới chưa đủ loạn nên mới cố tình nói cho mẹ biết để nhìn nhà họ Vân loạn lên, còn mình thì bình chân như vại!”

Lâm Tĩnh Anh nghe thế cũng thấy có lý.

Nhất định là Vân Giai Kỳ này.

cố ý gây mâu thuẫn giữa bà ta và Vân Lập Tân giữa.

Lời Vân Ngọc Hân nói cũng khá có lý.

Không thể không nói, Vân Ngọc Hân đúng là giỏi lừa người.

Cô ta mới nói có mấy câu đã lừa được Lâm Tĩnh Anh ngây cả người.

Nhưng cô ta nói cũng không sai.

Giả sử bà ta ly hôn với Vân Lập Tân thật, thì nói không chừng bà ta sẽ phải cuốn gói và chẳng lấy được gì cả.

Đây gọi là làm không công.

Bây giờ, Vân Giai Kỳ không chịu nhận Cung Dận, thì nửa đời sau của bà ta chỉ có thể nhìn mặt Vân Lập Tân mà sống qua ngày ở nhà họ Vân.

.

ngôn tình sủng
Trên thực tế, nếu bà ta đã sớm biết Vân Lập Tân trăng hoa ở bên ngoài thì giờ thấy tận mắt cũng có làm sao.

Chẳng lẽ già rồi còn muốn ly hôn?
Nếp nhà nhà họ Lâm là kiểu bảo thủ, con gái đã gả ra ngoài thì không thể về nhà nếu ly hôn.

Nghĩ tới đây, Lâm Tĩnh Anh bỏ hẳn ý định ly hôn.

Quên đi, coi như mở một con mắt nhắm một con mắt cũng được.

Vân Ngọc Hân nói: “Việc gấp đây này mẹ, mẹ thấy con nên tìm người mang thai hộ không?”
Lâm Tĩnh Anh nói: “Mẹ cảm nhìn con nên tìm người mang thai hộ vì lý do an toàn.

Sao con có thể làm hại đến sức khỏe mình được chứ?”
Vân Ngọc Hân vẫn cảm thấy tiếc nuối trong lòng..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 484


Cô ta luôn nhớ Vân Giai Kỳ luôn miệng nói Vũ Minh và Mạn Nhi là cô mang thai chín tháng mười ngày sinh ra.

Vậy nên cô ta không cam lòng, không phục, cô ta cũng có con với Bạc Tuấn Phong.

Nhưng bất đắc dĩ là thân thể cô ta không cho phép.

“Vậy thì tìm người mang thai hộ! Trước mắt cũng không có cách nào tốt hơn!”
Vân Ngọc Hân thở dài.

Lâm Tĩnh Anh hỏi: “Con đã chọn được người mang thai hộ chưa?”
“Bên bệnh viện nói sẽ sắp xếp cho con”
“Vậy là tốt r “Con không thể gặp người mang thai hộ”
Bình thường, người có thai và người được thuê đẻ không được gặp nhau để phòng trường hợp khi em bé được sinh ra, người mang thai hộ sẽ tìm đến mà tranh chấp quyền nuôi con.

Vì vậy, toàn bộ quy trình là một thỏa thuận bảo mật.

Người có thai không thể gặp người được thuê đẻ, ngược lại, người được thuê đẻ cũng không thể gặp người có thai.

Hai bên cũng không biết thân phận nhau.

Nếu tình trạng thân thể thực sự không cho phép, Vân Ngọc Hân đành ủy thác cho bệnh viện sắp xếp chuyện mang thai hộ.

Trong khoảng thời gian này, cô ta sẽ chăm sóc cơ thể cho tốt và chờ ngày phẫu thuật ống nghiệm.

Lúc xế chiều, Lâm Thanh Thủy nhận được một cuộc điện thoại.

Thời gian trước, Lâm Thanh Thủy có nhờ người hỏi thăm tin tức, nghe nói Vân Ngọc Hân đang làm kiểm tra sức khỏe, muốn biết tình trạng sức.

khỏe có có cho phép mình mang thai hay không.

Chiều hôm đó, Lâm Thanh Thủy nhận được điện thoại nói báo cáo kiểm tra sức khỏe của Vân Ngọc Hân đã có kết quả, tình trạng thân thể cũng không lạc quan.

Vì vậy nên cô ta rất phấn chấn.

Lâm Thanh Thủy hỏi về bệnh viện nơi Vân Ngọc Hân định phẫu thuật ống nghiệm.

Sau đó cô ta đã kịp thời dùng tiền trong tấm séc mà Tân Khải Trạch cho cô ta để mua chuộc mấy bác sĩ của Vân Ngọc Hân.

Lâm Thanh Thủy vung tay rất hào phóng.

Ban đầu, mấy bác sĩ ý đều rất kiên định, liều chết cũng không làm.

Nhưng vì Lâm Thanh Thủy hứa hẹn nói sau khi chuyện này thành công, cô ta sẽ cho bọn họ số tiền lên đến mười con số không.

Mười con số không! Là mấy chục tỷ! Số tiền này là số tiền cực kỳ lớn với họ.

Có được số tiền lên đến mười con số không này, họ có thể ra nước ngoài học thêm, có thể đến thành phố khác để phát triển.

Nói chung, khoản tiền này là một khoản thu nhập khủng mà họ làm cả đời cũng không kiếm được.

Ở trước mặt tiền tài, tất nhiên là bọn họ bị lung lay dữ dội.

Ai có thể cưỡng lại sự cám dỗ của đồng tiền? Rất nhanh sau đó, bọn họ và Lâm Thanh Thủy đã thỏa thuận thành công.

Lâm Thanh Thủy nghe nói Vân Ngọc Hân định tìm người mang thai hộ thì càng vui mừng.

Đây há chẳng phải là ngay trong tầm tay cô ta sao? Đến lúc đó, cô ta sẽ lấy thân phận là một người mẹ đẻ thuê.

Vân Ngọc Hân muốn tìm người mang thai hộ thì phôi thai trong ống nghiệm của Vân Ngọc Hân và Bạc Tuấn Phong sẽ được cấy vào trong bụng của cô ta, đến lúc đó, cô ta chỉ cần tốn một khoản tiền mua chuộc bác sĩ phẫu thuật để thay mẫu phẫu thuật ống nghiệm thành của cô ta và Bạc Tuấn Phong.

Đến khi phẫu thuật đặt ống nghiệm thành công, trong bụng của cô ta sẽ có con của cô ta và Bạc Tuấn Phong.

Đến khi Vân Ngọc Hân phát hiện thì sao? Đến lúc đó, gạo đã nấu thành cơm, cô ta đã mang thai, Vân Ngọc Hân còn có thể bắt cô ta làm gì, chẳng lẽ muốn ép cô ta phá thai sao? Đến lúc đó, cô ta sẽ dựa vào đứa bé này, chưa nói đến việc cô ta có cái danh phận, mẹ được nhờ con trong nhà họ Bạc, thì cái công cô ta đẻ ra người kéo dài hương khói cho.

nhà họ Bạc cũng đủ để cô ta có cơm ăn áo mặc trong suốt quãng đời còn lại của mình rồi.

Giả sử con của cô ta và Bạc Tuấn Phong mà không chịu thua kém, thì cô ta có thể lên như diều gặp gió trong tương lai không chừng.

Lâm Thanh Thủy tính toán không tệ.

Cô ta nhanh chóng bắt tay với bác sĩ, cô ta sẽ lừa lấy gien của Bạc Tuấn Phong trong kho gien của Bạc thị với danh nghĩa là người mang thai hộ, sau đó sẽ tiến hành phẫu thuật ống nghiệm.

Cuối cùng thì mọi việc trở thành kết cục đã định..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 485


Bên kia, Vân Ngọc Hân nào biết bác sĩ của cô ta đã sớm đã bị Lâm Thanh Thủy đào góc tường.

Cô ta nghe tin bác sĩ nói đã tìm được người mang thai hộ có thân thể khỏe mạnh, xuất thân trong sạch xong thì ngoài mất mát ra, cô ta cũng chỉ có thể tự an ủi mình, lợi ích duy nhất của thuê người mang thai hộ là mình không cần khổ cực mang thai chín tháng mười ngày, không bị nguy hiểm đến tính mạng.

Chỉ cần con của cô ta và Bạc Tuấn Phong được sinh ra là được.

Còn quá trình như thế nào làm gì có ai quan tâm.

Nghĩ tới đây, Vân Ngọc Hân cũng bình thường trở lại, cô ta thanh toán tiền.

Không lâu sau đó, bác sĩ chốt ca phẫu thuật với cô ta.

Trong khoảng thời gian này, cô ta yên tâm mà chăm sóc thân thể và đợi làm phẫu thuật ống nghiệm.

Bên kia, Lâm Thanh Thủy nghe theo lời căn dặn của bác sĩ, đó là tĩnh dưỡng chờ đến khi cơ thể hồi phục rồi bắt đầu thụ thai.

Hai người phụ nữ có lòng dạ xấu xa đang tính toán cho mình.

Tại Khu biệt thự Long Thần, Vân Giai Kỳ vừa đỗ xe trong nhà để xe xong, xe của Bạc Tuấn Phong không có ở đây.

Xem ra, anh vẫn chưa về.

Trong lòng cô hơi bực mình.

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-485-0.jpg


vui vẻ, nhưng vừa nhìn thấy Mộng Yến Mi, sắc mặt cô lập tức trở nên lạnh đi.

Mộng Yến Mi cười cười: “Vân Giai Kỳ, mới về à? Dì chờ con lâu rồi, có tiện đi vào nhà nói chuyện không?”
Vân Giai Kỳ nở nụ cười: “Sao không tiện.”
Vào nhà, Vân Giai Kỳ cũng coi như là làm tròn đạo đãi khách, cô mời Mộng Yến Mi ngồi xuống.

Cô ngồi xổm trước mặt Cung Bắc hỏi: “Bắc, con muốn uống nước hoa quả không?”
Không đợi Cung Bắc mở miệng, Mộng Yến Mi đã lập tức nói: “Trẻ con không thể quá nhiều đồ uống, quá nhiều đường”

Giọng nói của bà ta có hơi bất mãn, có vẻ như không thích cô gần gũi cùng Cung Bắc.

Cung Bắc nhìn Mộng Yến Mi, cậu bé ngoan ngoãn ngồi ở trên ghế sa lon, khéo léo nói với Vân Giai Kỳ: “Con muốn uống sữa tươi”
“Được, mẹ đi lấy cho con ly sữa tươi ngay”
Chỉ chốc lát sau, Vân Giai Kỳ đã mang một ly sữa tươi nóng ra.

Cung Bắc nhận lấy ly sữa từ tay cô, rồi nhìn Vân Giai Kỳ ngồi xuống đối diện với mình và mỉm cười với cô.

Vì nghe Mộng Yến Mi nói muốn tới gặp Vân Giai Kỳ, Cung Bắc mới háo hức đi theo.

Mộng Yến Mi cũng không muốn trò chuyện quá nhiều với Vân Giai Kỳ, bà ta đi thẳng vào vấn đề: “Cô Vân, dì nghĩ, con là một người rất thức thời.

Bây giờ con cũng thấy đấy, Tuấn Phong vì con mà làm loạn với nhà họ Bạc đến mức này, con nhẫn tâm ư?”
Vân Giai Kỳ nói: “Anh ấy cứng đối cứng với nhà họ Bạc hình như không liên quan đến con?”
“Sao lại không liên quan đến con?”
“Đây là quyết định của Tuấn Phong, con không thể can thiệp.

Anh ấy là một người đàn ông có chính kiến, anh ấy đã quyết định thì ai có thể chỉ phối?”
Câu nói này đã chặn họng Mộng Yến Mi.

Bà ta xoa xoa ấn đường, nhìn Vân Giai Kỳ rồi bỗng nhiên nói: “Con và Tuấn Phong không thể có kết quả”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 486


Vân Giai Kỳ im lặng không lên tiếng.

Bởi vì chính cô cũng không thể chắc chắn cô và Bạc Tuấn Phong có thể đi tới đâu.

“Bà Cung, con nghĩ dì đã nghĩ sai một chuyện.

Con và Bạc Tuấn Phong có kết quả hay không không phải do một mình Bạc Tuấn Phong lựa chọn, mà con cũng sẽ cân nhắc.

Chưa chắc con sẽ lựa chọn ở bên anh ấy.

Dù sao vẫn nên suy tính cẩn thận những chuyện lớn của đời người”
“Con nói có vẻ đường hoàng nhỉ! Vân Giai Kỳ, bây giờ Tuấn Phong không có ở đây, chúng ta cũng không cần ngại mà cứ nói thẳng ra đi”
Mộng Yến Mi chuyển đề tài nói chuyện: “Rốt cuộc con có ý định gì?
Nhà họ Bạc không thể rời xa Tuấn Phong, Tuấn Phong cũng không thể rời xa nhà họ Bạc.

Nếu con thật sự thương Tuấn Phong, muốn tốt cho.

Tuấn Phong, thì con không thể trơ mắt nhìn Tuấn Phong cắt đứt với nhà họ Bạc được”
Cung Bắc ngẩng đầu lên nhìn Mộng Yến Mi.

Cậu bé rất không thích những lúc Mộng Yến Mi nói chuyện với Vân Giai Kỳ.

Vì cậu bé luôn có cảm giác bà nội có hơi nhằm vào cô.

Nhưng cậu bé thích cô gái này, cậu bé đã coi cô là mẹ của mình.

Vì vậy, khi thấy Mộng Yến Mi không muốn gặp Vân Giai Kỳ, cậu bé cũng có hơi rầu rĩ không vui.

Mặc dù, gia giáo nhà họ Cung nghiêm khắc, người lớn đang nói thì trẻ con không được chen miệng vào, nhưng cậu bé vẫn yếu ớt nói: “Con có thể ngồi bên cạnh mẹ không?”
Mộng Yến Mi kinh ngạc được nhìn cậu bé: “Vì sao?”
“Bởi vì con thích mẹ”
Nói rồi, Cung Bắc đi tới bên cạnh Vân Giai Kỳ rồi ngồi xuống cạnh cô Mộng Yến Mi nghiêm túc nói: “Bắc, bà lặp lại lần nữa, đó không phải là mẹ con.

Con đừng có gọi linh tinh.”
“Con đã nhận mẹ làm mẹ rồi, nếu đã nhận thì không thể đổi” Cung Bắc nói với vẻ cây ngay không sợ chết đứng.

Mộng Yến Mi hận đến mức nghiến răng nghiến lợi.

Tuy nhiên, bây giờ không phải là lúc đôi co chuyện này.

Việc cấp bách bây giờ là thương lượng với Vân Giai Kỳ để cô rời xa Bạc Tuấn Phong, để Bạc Tuấn Phong trở về nhà họ Bạc.

Vì Bạc Tuấn Phong không ở Bách Nhạc một ngày, mà ban giám đốc đã loạn cào cào hết cả lên, làm Bách Nhạc phải tốn cả mớ tiền mới ép lời đồn thổi xuống được.

Vân Giai Kỳ nói: “Con không làm chủ chuyện này được.

Nếu dì muốn anh ấy trở về nhà họ Bạc, thì dì đừng ngại nói với anh ấy”
“Sao con lại không làm chủ được? Chỉ cần con rời xa Tuấn Phong là được”
“Rời xa?” Vân Giai Kỳ như thể vừa nghe được chuyện cười lớn: “Rời xa? Rời đi đâu? Nhà họ Bạc muốn con rời khỏi thủ đô sao?”
Mộng Yến Mi nghẹn lời trong chốc lát.

“Tổng giám đốc Bạc về Người giúp việc đột nhiên đi vào thông báo.

Vân Giai Kỳ vừa nghe tin Bạc Tuấn Phong đã về thì kinh ngạc.

Rốt cuộc anh cũng về.

Bạc Tuấn Phong vừa vào cửa đã thấy Mộng Yến Mi ngồi ở phòng khách, anh không cần nghĩ cũng biết Mộng Yến Mi tới vì chuyện gì.

Anh đi vào nhà, rồi lễ phép nói: “Dì à, sao dì lại tới đây”
“Tuấn Phong, con về rồi àI”
Mộng Yến Mi đứng lên nói với anh: ta nói chuyện nhé.”
“Con biết dì muốn nói chuyện gì” Bạc Tuấn Phong biết thừa: “Là ông nội bảo dì tới?”
“Không phải” Mộng Yến Mi nói: “Giờ ông nội đang giận con thì sao lại bảo dì đến được, là dì tự đến.

Tuấn Phong, con nghe dì khuyên một câu, con và nhà họ Bạc thành ra như bây giờ thật sự là không đáng”
lờ con có rảnh không? Chúng Bà ta nói rồi liếc nhìn Vân Giai Kỳ, nói với Bạc Tuấn Phong: “Chúng ta đi lên tầng nói chuyện đi”
Bạc Tuấn Phong cũng không từ chối.

Mặc dù anh biết Mộng Yến Mi muốn nói gì, nhưng nếu bà ta đã muốn nói chuyện tử tế với anh nên anh vẫn gật đầu..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 487


Hai người đi lên tầng.

Mộng Yến Mi dặn Cung Bắc ngoan ngoãn đợi mình ở phòng khách.

Hai người vừa lên tầng, Vân Giai Kỳ quay đầu lại nhìn về phía phòng làm việc ở tầng hai mà hai người đi vào, chân mày cô cau lại.

“Mẹ ơi…”
Ở bên cạnh, Cung Bắc giật giật nhẹ ống tay áo của cô.

Cô quay đầu lại thì thấy nhóc con kia đột nhiên lục lọi ở trong túi áo một lúc, sau đó cậu bé móc ra một cây kẹo m*t.

Cô hơi kinh ngạc.

Trong túi nhóc con này lúc nào cũng có kẹo.

Cây kẹo m*t trong tay Cung Bắc là kẹo m*t hình gấu con.

Mặc dù Vân Giai Kỳ đã qua cái tuổi thích ăn kẹo, nhưng chẳng biết tại sao, khi thấy Cung Bắc cho cô kẹo, trong lòng cô lại ngọt ngào.

“Cảm ơn Bắc”
“Mẹ thích ăn kẹo của Bắc không?”
“Thích lắm”
“Vậy sau này, Bắc có kẹo m*t ngọt sẽ cho mẹ”
Vân Giai Kỳ cảm động ôm cậu bé: “Bắc, con tốt bụng quá”
Cô nựng khuôn mặt nhỏ nhắn của Cung Bắc lên rồi thơm cậu bé.

.

Ngôn Tình Sắc
Không thể không thừa nhận sự tồn tại của Cung Bắc phần nào bù đắp sự cô đơn khi xa rời Mạn Nhi của cô.

Chẳng biết tại sao, cô luôn có cảm giác có thể nhìn thấy bóng dáng của Mạn Nhi và Vũ Minh ở trên người Cung Bắc.

Nếu… lời Lâm Tĩnh Anh nói là sự thật.

Cung Dận thật sự là cha đẻ của cô thì Cung Chiến chính là anh trai cô, Cung Bắc là cháu của cô rồi.

Thảo nào, cô vừa nhìn thấy Bắc đã cảm thấy thân thiết mà không hiểu vì sao.

Nghĩ tới đây, Vân Giai Kỳ nói với Cung Bắc: “Chán quá nhỉ, mẹ dẫn con ra vườn chơi xích đu nhé?”
“Vâng ạ”
Vân Giai Kỳ đưa Cung Bắc ra sau vườn.

Ở trong phòng làm việc, Mộng Yến Mi ngồi trước mặt Bạc Tuấn Phong, nghiêm túc hỏi: “Khi nào thì con quay về nhà họ Bạc?”
Bạc Tuấn Phong nhướng mà “Con nói con về lúc nào?”
“Tuấn Phong, con tuyệt đối đừng hành động theo cảm tính”
Bạc Tuấn Phong nực cười nói: “Sao vậy, con mới rời đi chưa đầy hai ngày mà Bách Nhạc đã không chịu nổi sao”
Mộng Yến Mi dở khóc dở cười: “Không phải là Bách Nhạc không chịu nổi, mà là con không ở Bách Nhạc, ban giám đốc đã lòng rối như tơ vò rồi.”
Bạc Tuấn Phong cúi đầu không nói gì, anh chỉ nghịch mấy tập tài liệu trên bàn gỗ.

Anh lạnh lùng nói: “Dì à, con biết dì vì muốn tốt cho con, dì Cung Chiến vọng rất nhiều vào con.

Nhưng con sẽ không về nhà họ Bạc một thời gian”
Anh cũng có lúc phát cáu, có ranh giới cuối cùng của anh.

Phàm là người hiểu anh đều biết anh ghét bị đe dọa nhất.

Mộng Yến Mi tận tình khuyên nhủ: “Tuấn Phong, có đáng giá không?
Vì người phụ nữ kia, thật sự có đáng giá không?”
Bạc Tuấn Phong ngước mắt, trong đáy mắt anh ánh lên vẻ âm u lạnh lẽo: “Sao không đáng giá? Dì ơi, không phải trước đây dì mặc sự phản đối của nhà họ Giang mà vẫn gả cho chú Cung sao, vậy có đáng giá không?”
Mộng Yến Mi đột nhiên không nói nên lời.

“Bất kỳ ai cũng có quyền theo đuổi cuộc sống của riêng mình, huống chỉ là Bạc Tuấn Phong con”
Nếu vì quyền kế thừa nhà họ Bạc mà không thể tự quyết định, làm chủ cuộc sống của mình, mặc cho người ta kiểm soát, thì anh tình nguyện không cần quyền kế thừa này..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 488


Mộng Yến Mi thở dài: “Cô ta không đáng để con làm như vậy.

Tuấn Phong, phụ nữ hiểu rõ phụ nữ hơn đàn ông.

Dì thấy Vân Giai Kỳ này không đơn giản! Dã tâm của cô ta không nhỏ, con phải đề phòng cô ta cẩn thận.

Dì nghe nói cô ta có mối quan hệ rất thân thiết với cậu chủ nhà họ Tống, thậm chí cả hai đã đến mức đính hôn.

Nhưng chỉ vì một vài vấn đề của cô ta mà bên nhà họ Tống đã từ hôn.

Con nói xem, nếu là một cô gái bình thường thì sẽ vô duyên vô cớ bị từ hôn sao?”
Động tác trên tay Bạc Tuấn Phong dừng lại.

Anh sâu kín nhìn Mộng Yến Mi, hơi nhướng mày, hiểu nhiên là có hơi không vui bà ta lôi chuyện Vân Giai Kỳ bị nhà họ Tống ra nói.

Mộng Yến Mi lại nói: “Nói chung, dì cũng là tốt bụng thôi.

Con rất giống cha con, đều là người sỉ tình, nên dì sợ con lún quá sâu vào một một quan hệ với một người phụ nữ thì cuối cùng sẽ bị thương tích đầy mình.

Hôn nhân không giống với tình yêu, tình yêu là vì yêu mà có thể hy sinh tất cả, như con thiêu thân lao đầu vào lửa, nhưng hôn nhân thì coi trọng lợi ích hơn”
Hiển nhiên Bạc Tuấn Phong không có hứng thú đi sâu vào cái đề này.

Đối với anh mà nói, những lời Mộng Yến Mi nói chỉ toàn là lời nói nhảm.

Anh nói: “Dì, con không có ở nhà họ Bạc, xin dì chăm sóc ông nội giúp con”
Anh nói một câu như vậy, rồi vội vã câu chuyện.

Mộng Yến Mi thấy anh không có ý định tiếp tục nói về vấn đề này với mình thì cũng thức.

thời kết thúc.

Hai người hàn huyên một lúc rồi đi xuống tầng thì đã thấy phòng khách không có ai.

Mộng Yến Mi lo lắng, bà ta tứm đại một người giúp việc hỏi: “Bắc đâu?”
“Cô Vân Giai Kỳ đưa cậu bé đi ra sau vườn rồi ạ”
Mộng Yến Mi nghe vậy thì vội đi ra vườn.

Trong vườn, Cung Bắc đang chơi xích đu, Vân Giai Kỳ đứng ở phía sau cậu bé mà đẩy nhẹ xích đu.

Mộng Yến Mi chưa từng thấy ở trên mặt Cung Bắc lại có nụ cười ngây thơ và đáng yêu như vậy.

Xích đu được đẩy lên không cao.

Cung Bắc ngồi trên xích đu, hai cái chân nhỏ vẫy vẫy, cười rất giòn giã.

Vân Giai Kỳ mỉm cười nhìn cậu bé.

Khung cảnh này lại ấm áp như vậy.

Nhà họ Cung cũng có vườn hoa, ngoài xích đu, trong vườn còn có cầu trượt.

Nhưng Cung Bắc không thích chơi.

Có thể không phải là cậu bé không thích chơi, mà là không có ai chơi với cậu bé.

Vừa nhìn thấy Mộng Yến Mi đi tới, nụ cười trên mặt Cung Bắc lập tức tắt ngấm.

“Bà nội…”
Mộng Yến Mi đi tới, nói với Cung Bắc: “Đang chơi xích đu à? Không phải trong nhà có xích đu sao? Sao không thấy con chơi bao gi Cung Bắc không trả lời.

Đó là bởi vì không có ai ở nhà họ Cung chơi với cậu bé.

Mộng Yến Mi nói: “Bắc, đi xuống, chúng ta đi về”
Vừa nghe câu phải đi, Cung Bắc lập tức lộ ra vẻ mặt lưu luyến.

Cậu bé xuống khỏi xích đu, nhưng không đi về phía Mộng Yến Mi mà dính vào Vân Giai Kỳ ở bên cạnh.

Cậu bé nắm tay cô với bộ dạng không tình nguyện, không muốn đi về với Mộng Yến Mi.

Sắc mặt Mộng Yến Mi cứng đờ, hơi xấu hổ.

Cung Bắc cũng coi như là một tay bà ta nuôi nấng.

Nhưng kết quả cậu bé lại thân thiết với một người ngoài, thậm chí còn không muốn về nhà.

“Bắc!” Mộng Yến Mi trừng mắt cảnh cáo với cậu bé: “Không muốn về nhà cùng bà nội sao?”
“Con muốn ở với mẹ” Cung Bắc vừa nói vừa lùi ra phía sau Vân Giai Kỳ.

Mộng Yến Mi có hơi tức giận: “Đừng có làm loạn! Ngoan ngoãn về nhà với bà nội.”
“Không muốn!” Cung Bắc làm nũng nói: “Con có thể chơi ở đây vài ngày được không? Dù sao cũng đang được nghỉ mà”
Vân Giai Kỳ nhìn Mộng Yến Mi, nói với Mộng Yến Mi: “Để cậu bé ở đây chơi vài ngày đi.

Con sẽ chăm sóc tt “Không được lộng Yến Mi nói chắc như đinh đóng cột: “Bắc, ngoan ngoãn đi về với bà nội!”.

Truyện Cung Đấu
“Không muốn.

Cung Bắc nắm tay Vân Giai Kỳ, cậu bé lưu luyến không rời: “Con muốn ở với mẹ”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 489


Rốt cuộc Mộng Yến Mi cũng nổi giận, bà ta vô thức thốt lên: “Bà nói mấy lần nữa con mới chịu nghe lời.

Bắc, có phải con không nghe lời bà nội bảo hay không? Không phải bà nội đã nói với con rồi sao, cô ta không phải là mẹ con!”
Giọng điệu của bà ta tức giận đến tột cùng.

Bởi vì giọng điệu hung dữ này mà Cung Bắc cũng sững sờ.

Cậu bé ngơ ngác nhìn bà ta, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó dúm dó lại vì tủi thân.

Vân Giai Kỳ nghe xong, thấy Mộng Yến Mi quát Cung Bắc nên trong lòng cô cũng không thoải mái: “Bà Cung, không đến mức nổi giận với Bắc vì chuyện này chứ?”
“Ở đây không có chỗ cho cô nói chuyện” Bộ dáng Mộng Yến Mi đặc biệt cứng rắn.

Bà ta đi tới trước mặt Cung Bắc, rồi bế cậu bé lên.

Cung Bắc vốn không muốn bà ta bế nhưng lại bị bà ta mạnh mẽ ôm vào trong ngực, nhóc con kia mới đẩy bà ta ra định xoay người chạy vào trong lòng Vân Giai Kỳ.

Tay Mộng Yến Mi lại đè cậu bé ở trong lòng: “Ngoan ngoãn đi về với bà nội!”
Cung Bắc ấm ức vô cùng, cậu bé không thể làm gì khác hơn là mặc.

cho bà ta bế ở trong lòng rời đi.

Vân Giai Kỳ đuổi tới cửa, cô thấy Mộng ‘Yến Mi ôm Cung Bắc lên xe, ôm cậu bé vào ngồi ghế sau xe.

Mộng Yến Mi xoay người nhìn Vân Giai Kỳ với vẻ sâu xa, híp mắt nói: “Cũng không biết con cho cháu dì uống thuốc mê gì.

Nói chung, dì hy vọng về sau con cách xa cháu của dì một chút!”
Nói rồi, bà ta lên xe, sau đó chiếc xe rời đi rất nhanh.

Vân Giai Kỳ kinh ngạc nhìn chiếc xe nhanh chóng đi xa, trong lòng cô chùng xuống.

Vì sao, dù là nhà họ Bạc hay là nhà họ Cung đều coi cô như yêu nữ hại nước hại dân, hận không thể để tất cả mọi người đều giữ một khoảng cách với cô vậy.

Vân Giai Kỳ xoay người, nhìn thấy Bạc Tuấn Phong đứng ở cửa, thì cô đi tới chỗ anh và hỏi: “Anh nói chuyện gì với dì vậy?”
Bạc Tuấn Phong không nói gì.

Vân Giai Kỳ nói: “Quên đi, tôi không cần hỏi chuyện này thì cũng đoán được dì nói gì với anh.

Cho nên, anh định trở về à? Có vẻ nhà họ Bạc không thể xa anh”
Bạc Tuấn Phong vẫn không nói lời nào.

Vân Giai Kỳ nhíu mày, cô hơi không vui nói: “Bạc Tuấn Phong, anh đang chiến tranh lạnh với tôi đấy à? Chỉ vì ngày hôm qua tôi nói dối anh, cho nên anh không muốn nói chuyện với tôi?”
Bạc Tuấn Phong đột nhiên mở miệng nói: “Anh sẽ không về”
Vân Giai Kỳ nghe xong, cô gật đầu.

Cô vừa định đi vào nhà, Bạc Tuấn Phong lại nắm chặt tay cô.

Vân Giai Kỳ xoay người nhìn anh.

“Lần sau không được viện dẫn lẽ này nữa” Bạc Tuấn Phong nói: “Anh không thích em nói dối: Vân Giai Kỳ ngơ ngẩn.

Một lúc lâu sau cô mới phản ứng được, chột dạ nói: “Biết rồi, lân sau tôi sẽ không nói dối nữa”
“Cho nên anh sẽ không vì chuyện này mà đi cả đêm không về để nghiêm phạt tôi đấy chứ?”
“Anh không đi ra ngoài đêm qua” Bạc Tuấn Phong nói.

“Vậy sao sáng sớm đã không thấy bóng dáng anh đâu?”
“Giải quyết một chuyện”
“ồ?” Vân Giai Kỳ không khỏi hiếu kỳ: “Chuyện gì?”
“Đầu tư bỏ vốn”
Bạc Tuấn Phong nói: “Anh đã thế chấp tất cả mười căn biệt thự ở Khu biệt thự Long Thần để đầu tư bỏ vốn rồi?
Bởi vì Khu biệt thự Long Thần vẫn chưa mở bán nên Bạc Tuấn Phong đã trực tiếp thế chấp mười căn biệt thự..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 490


Vân Giai Kỳ nói: “Anh đã có quyết định tiếp theo chưa?”
“Rồi, anh muốn mở một ngân hàng thương mại”
Bạc Tuấn Phong đã ở Bách Nhạc nhiều năm như vậy nên anh cũng tích lũy được kha khá mạng giao thiệp.

Vậy nên qua những người này để thành lập ngân hàng thương mại chỉ là chuyện nước chảy thành sông.

Vốn đăng ký của các ngân hàng thương mại cần hơn mấy nghìn tỷ, trừ cái đó ra, anh dự định phát triển các ngân hàng thương mại thành một tập đoàn tài chính toàn diện trong tương lai.

Vân Giai Kỳ thấy anh hành động nhanh như vậy, anh mới rời khỏi nhà họ Bạc chưa đầy hai ngày mà đã có kế hoạch trong tương lai, không thể không nói phen này anh đã dứt khoát rồi, đúng là rất có phong cách của anh.

“Đã biết..” Cô còn tưởng anh không về cả đêm hôm qua đấy.

Bạc Tuấn Phong nói: “Thế còn em? Nghe người giúp việc nói sáng nay em không ở nhà.”

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-490-0.jpg


Tĩnh Anh phát hiện nên em về giải quyết chút chuyện”
“Ngoại tình?” Vẻ mặt Bạc Tuấn Phong lại quá ngạc nhiên: “Chuyện này có liên quan gì đến em?”
“Đối tượng Vân Lập Tân ngoại tình là Lý Uyển Đồng, em cũng mới biết thôi.

Ông ta và Lý Uyển Đồng đã sớm qua lại rồi, Vân Ngọc Hân là con gái của Lý Uyển Đồng và Vân Lập Tân”
Bạc Tuấn Phong nghe vậy, ánh mắt anh hơi thay đổi, hiển nhiên là hơi bất ngờ, nhưng sau đó anh bình tĩnh rất nhanh.

“Cho nên ông ta coi Vân Ngọc Hân như con đẻ mà đối đãi là bởi vì ông ta đã sớm biết Vân Ngọc Hân là con gái ruột của ông ta nên mới đưa Vân Ngọc Hân về nhà họ Vân”
‘Ừ” Cô thấy trên mặt Bạc Tuấn Phong không có vẻ gì là bất ngờ lắm nên có hơi kinh ngạc: “Lẽ nào anh đã sớm biết chuyện này?”

“Không biết”
“ồ, vậy mà nhìn anh như không kinh ngạc chút nào ấy”
Bạc Tuấn Phong nói: “Trong dự liệu thôi.

Dù sao không có người đàn ông nào sẽ thương yêu con của người đàn ông khác”
“Ồ? Vậy à?” Vân Giai Kỳ đột nhiên tò mò nói: “Nếu Mạn Nhi là con gái của tôi và Tống Hạo Hiên thì anh có thương yêu không?”
Ánh mắt Bạc Tuấn Phong tối sầm xuống: “Không có khả năng”
“Tôi nói là “Nếu”“
“Không có “Nếu”“
Vân Giai Kỳ cười cười, cô đột nhiên chuyển đề tài nói chuyện: “Vừa rồi dì nói với tôi giữa chúng ta không có kết quả.

Anh cảm thấy chúng ta sẽ có tương lai không?”
Bạc Tuấn Phong nói: “Chuyện giữa chúng ta không cần người ngoài tham dự”
Anh biết chắc chắn Mộng Yến Mi lại nói gì đó với Vân Giai Kỳ..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 491


Vân Giai Kỳ nói: “Đúng vậy, nhưng mặc dù là yêu nhau, thì hôn nhân không có chúc phúc cũng chỉ là năm bè bảy mảng, không chịu nổi thử thách của thời gian.

Nhà họ Bạc không thích em, anh lại thích em, anh có thể vì em mà cãi lời nhà họ Bạc trong chốc lát, nhưng không cãi được cả đời”
Bạc Tuấn Phong bỗng nhiên vươn tay ra ôm cô vào trong lòng.

“Em, có yêu anh không?” Bạc Tuấn Phong cúi đầu, anh bỗng nhiên hỏi một câu.

Câu nói này làm Vân Giai Kỳ trố mắt.

Cô không ngờ anh lại đột nhiên hỏi như vậy.

“Trả lời”
“Tại sao anh lại muốn hỏi vấn đề ngây thơ này?” Vân Giai Kỳ nói: “Trừ khi anh trả lời em trước, anh có yêu em không?”
Đôi mắt phượng sâu thẳm của Bạc Tuấn Phong nhìn cô.

Cô cứ nhìn chằm chằm vào ánh mắt của anh, cô muốn có được một đáp án từ trong miệng của anh.

Anh yêu cô không? Dường như… Trong trí nhớ của cô, cô chưa từng.

nghe thấy người đàn ông này nói nghiêm túc với cô qua một lần câu Vân Giai Kỳ, anh yêu em.

Cô không phải là một cô gái kiểu cách, nhưng cô vẫn muốn nghe câu “anh yêu em” này.

Chỉ là ba chữ ngắn ngủi lại có thể đánh bật mọi lời dỗ ngon dỗ ngọt trên thế giới này.

Bạc Tuấn Phong bỗng nhiên cười, mặc dù anh cảm thấy vấn đề này rất ngây thơ, nếu là trước đây thì anh sẽ không bao giờ biết để ý tới.

Trước kia anh cho rằng yêu là cần phải để ở trong lòng.

Nếu có thể nói ra dễ dàng thì không khỏi quá rẻ rúng.

Nhưng hôm nay anh lại không nghĩ như vậy.

Bởi vì tình yêu của anh dành cho cô sắp tràn ra khỏi lồng ngực rồi.

Trong lúc Vân Giai Kỳ đang cho rằng anh sẽ không trực tiếp trả lời vấn đề này, người đàn ông bỗng nhiên nhìn xuống, nhẹ nhàng nâng gò má của cô lên, dịu dàng mà ghé vào khóe môi của cô và nói một chữ một: “Giai Kỳ, anh yêu em, vượt qua tất cả mọi thứ trên thế giới”
Bởi vì một câu nói này, mà làm Vân Giai Kỳ bỗng nhiên đỏ cả vành mắt.

Cô không ngờ cô có thể đợi được câu nói này, có thể nghe được ba chữ này từ trong miệng người đàn ông tích chữ như vàng, không quen thể hiện cảm xúc này.

Cô thậm chí có hơi hoài nghỉ có phải thính lực của mình có vấn đề gì hay không.

Cô đã từng mơ tưởng đến một khung cảnh như vậy, có thể đó là một màn cầu hôn hoành tráng, hay có thể là bãi biển với màu xanh thẳm vô tận, tóm lại đó nhất định là một nơi vô cùng lãng mạn và ở nơi đó, anh nói với cô, Giai Kỳ, anh yêu em.

Nhưng không ngờ lại ở một nơi như vậy.

Nhưng bởi vì một câu nói này, mà lòng của cô như bị thứ gì đó lấp đầy.

Vân Giai Kỳ đột nhiên nói: “Nếu em có thể nghe ba chữ này sớm một chút thì tốt rồi”
Anh không biết cô khát khao nghe anh nói ba chữ này bao nhiêu.

Cô quá không có cảm giác an toàn.

Mà ba chữ này có thể cho cô cảm giác an toàn.

Vì cô là người rất ngu ngốc ở trong thế giới tình cảm, và ba chữ này có thể cho cô biết anh yêu cô rất sâu đậm.

Cũng là bởi vì ba chữ này mà chỉ trong chớp mắt, cô mới có lòng tin để bước đi cùng anh.

Vân Giai Kỳ đột nhiên ôm anh thật chặt: “Bạc Tuấn Phong, yêu anh là một chuyện rất khó.”
Cô đã thử đi yêu anh.

Yêu một người đàn ông ưu tú là một chuyện cần phải trả cái giá rất đắt.

Vân Giai Kỳ luôn mong đợi mình sẽ trở thành một người phụ nữ ưu tú hơn, một người phụ nữ xứng đáng với người đàn ông cao quý như vậy, một người phụ nữ có đủ tư cách kề vai sát cánh bên anh.

Cô từng thử, cũng từng thất bại.

Nhưng cô vẫn muốn thử một lần nữa, cho dù là một lần cuối cùng.

Ở nhà họ Cung, Cung Bắc vừa về tới nhà thì vọt vào phòng mình, khóa trái cửa lại, không chịu gặp ai.

Mộng Yến Mi bước tới gõ cửa, thấy cửa khóa chặt, bà ta nhíu mày.

Nhóc con kia hiếm khi giận dỗi với bà ta.

Cung Bắc luôn là một đứa bé rất ngoan ngoãn, cậu bé vô cùng hiểu chuyện, biết tôn trọng người lớn mà bây giờ lại giận dỗi với bà ta.

Mộng ở trong mắt Cung Bắc, nhất định là bộ dạng bà ta làm khó dễ Vân Giai Kỳ đã chọc giận cậu bé.

Tên nhóc con này thích người phụ nữ kia như vậy sao? Vì sao?.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 492


Chẳng lẽ là bởi vì từ nhỏ Bắc không có mẹ sao? Là vì khuyết thiếu tình thương của mẹ sao? Mộng Yến Mi trăm bề không xong mà chán nản.

Cung Chiến đi làm về.

Anh ta vừa về đến nhà đã thấy một đám người giúp việc tụ tập ở cửa phòng Cung Bắc, họ đang an ủi dỗ dành nhóc con trong phòng kia bằng mọi cách qua một cánh cửa.

“Cậu chủ nhỏ, đừng tự nhốt mình ở trong phòng được không?”
“Đúng vậy, đi ra đi, bọn anh/ bọn chị chơi với em nhé!”
“Em muốn uống nước trái cây không? Bà chủ nói hôm nay em có thể uống nước trái cây đấy”
Cung Chiến đi tới: “Có chuyện vậy?”
“Cậu chủ, anh về rồi ạ!”
Vừa nhìn thấy Cung Chiến trở về, một đám người như gặp được đấng cứu thế vậy.

“Cậu chủ nhỏ vừa về thì tự nhốt mình ở trong phòng, nên làm sao bây giờ?”
“Đúng vậy.

Bà chủ dỗ sao cũng vô dụng… Chúng tôi ở đây dỗ dành mấy nửa này rồi”
Cung Chiến đi tới trước cửa, anh ta nói với họ: “Mọi người quay về đi”
“Vâng”

Lúc này, mọi người mới rời đi.

Cung Chiến gõ cửa: “Bắc ơi”
‘Vừa nghe thấy giọng anh ta, lúc này bên trong phòng mới có tiếng nói vang lên: “Cha ạ?”
“Mở cửa ra” Cung Chiến nói: “Để cha đi vào”
Bên trong phòng yên tĩnh một lúc lâu, sau đó mới có tiếng bước.

chân vang lên.

Cửa đột nhiên bị mở ra một khe hở.

Qua khe cửa, Cung Bắc mím môi nhìn anh ta với vẻ ấm ức, trên khuôn mặt trẻ con nhỏ nhắn mũm mĩm, trắng trẻo pha chút hồng hồng.

Đôi mắt đỏ hoe cho thấy rõ ràng có dấu vết đã khóc.

Cung Chiến vừa nhìn thấy đôi mắt sưng đỏ của cậu bé thì sợ giật cả mình.

Anh ta rất hiếm khi thấy Cung Bắc khóc nhè.

Từ nhỏ, nhóc con kia đã khác với những đứa bé khác.

Trong khi những đứa bé khác thường thích khóc nhè ầm1, thì cho tới bây giờ cậu bé đều rất yên tĩnh, hoà nhã, đáng yêu, nho nhã, chưa bao giờ quá vui quá giận, lanh lợi và trưởng thành hơn những đứa bé cùng tuổi gấp mấy lần.

Bây giờ nhìn thấy cậu bé khóc, anh ta còn tưởng cậu bé có chuyện gì khó khăn.

Cung Chiến đẩy cửa ra đi vào, anh ta ngồi xổm xuống ở trước mặt cậu bé, nắm lấy cái tay nhỏ bé của cậu bé rồi kéo cậu bé vào.

trong lòng ngực mình, nhíu mày.

“Có chuyện gì à? Sao lại khóc nhè? Xấu hổ quá”
Khuôn mặt của Cung Bắc đỏ hồng, cậu bé bĩu môi nói: “Cha ơi, cha thích mẹ không?”
Cung Chiến giật mình, sau đó anh ta phản ứng kịp: “Mẹ” trong miệng cậu bé là chỉ Vân Giai Kỳ.

“Sao vậy?”
“Hình như bà nội rất ghét mẹ, có nhiều người không thích mẹ, nhưng con rất thích mẹ, vì sao bọn họ lại không thích vậy?” Cung Bắc ấm ức nói: “Mẹ tốt như vậy mà bà nội cũng không cho con ở với mẹ”
Cung Chiến nói: “Sao lại thế? Mẹ tốt mà”
Cậu bé tích chữ như vàng.

Nhưng một câu “Mẹ tốt mà” đã làm cho khuôn mặt nhỏ nhắn của Cung Bắc nhất thời âm u thành sáng sủa.

“Vâng ạ! Mẹ tốt lắm, con muốn ở với mẹ”
Cung Chiến nói: “Cô ấy đang ở đâu?”
“Con nghe bà nội nói rồi, mẹ đang ở Khu biệt thự Long Thần, đang ở với chú”
Cung Chiến nghe vậy thì gật đầu..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 493


“Nếu con thích thì có thể cho con đến Khu biệt thự Long Thần ở vài ngày”
Cung Bắc nghe vậy thì nhất thời mở to hai mắt nhìn, cậu bé quá đỗi Vui mừng.

“Thật ư?”
“Ừ.

Cha có bao giờ không giữ lời không?”
Cung Chiến vừa dứt lời, cửa ở phía sau đột nhiên bị đẩy ra.

Mộng Yến Mi đi tới, nhíu nhíu mày nói: “Không được! Kỳ, con nghĩ kiểu gì mà lại đưa Bắc đến chỗ người phụ nữ kia?”
Cung Chiến ôm Cung Bắc đứng lên.

Anh ta xoay người nhìn Mộng Yến Mi, đồng thời nhíu mày: “Mẹ nghe trộm con nói chuyện với Bắc ở bên ngoài?”
Sắc mặt Mộng Yến Mi lúng túng: “Đó sao có thể gọi là nghe trộm được? Nói chuyện chính đi, con quen biết Vân Giai Kỳ kia từ lúc nào?”
“Ở bệnh viện” Cung Chiến nói đúng sự thật.

“Bệnh viện?”
Mộng Yến Mi nhớ lại.

Thời gian trước, mẹ Cung Dận nằm viện, Cung Bắc thường ở bệnh viện cùng.

Bà ta còn tình cờ gặp Vân Giai Kỳ ở bệnh viện.

Mộng Yến Mi nói: “Người phụ nữ kia không đơn giản, tốt nhất con nên duy trì khoảng cách với cô ta”
Cung Chiến nghe vậy: “Không đơn giản chỗ nào?”.

||||| Truyện đề cử: Thần Y Ở Rể |||||
“Mẹ ơi, là mẹ nghĩ mọi chuyện phức tạp lên.

Bắc thích cô ấy, vì sao.

không thể cho nó chơi với cô ấy”
Trong lúc nhất thời, Mộng Yến Mi nghẹn lời, bà ta im lặng hơn nửa ngày mới nói được một câu: “Nói chung là mẹ không đồng ý đưa Bắc qua đó”
Nghe thấy Mộng Yến Mi nói như vậy, sắc mặt Cung Bắc lập tức ảm đạm đi.

Cậu bé quay mặt đi không thèm nhìn Mộng Yến Mi, hiển nhiên là giận bà ta.

Mộng Yến Mi nhìn thấy biểu tình của Cung Bắc như vậy, thì tim bà ta chợt thắt lại.

Bà ta cũng không muốn cháu trai bảo bối của mình có thành kiến với mình.

Nhưng bà ta thực sự không thích Vân Giai Kỳ kia.

Cung Chiến nói: “Con đồng ý là được”
Nghe Cung Chiến nói như vậy, trên mặt của Cung Bắc lại vui vẻ trở lại, cậu bé chủ động bưng lấy mặt của Cung Chiến, rồi hôn một cái ở trên mặt anh ta: “Cảm ơn cha, khi nào cha dẫn con đi?”
“Ăn cơm xong thì đi được không”
“Được ạ” Cung Bắc gật đầu như giã tỏi.

Cung Chiến nói: “Vậy con tự xếp đồ nhé?”
Nếu muốn qua đó ở vài ngày thì cần phải mang đi vài bộ quần áo.

Cung Bắc nói: “Vâng ạ, con tự xếp đồ được”
“Đến đó thì phải ngoan, phải nghe lời, đừng làm chú và mẹ tức giận”
“Vâng ạ”
Cung Bắc lo lắng nhìn Mộng Yến Mi, e sợ bà ta vẫn nói không cho phép.

Nhưng Mộng Yến Mi lại không nói gì thêm.

Tuy bà ta không thích Vân Giai Kỳ thật, nhưng đưa Cung Bắc đến chỗ Bạc Tuấn Phong thì hẳn là Bạc Tuấn Phong sẽ chăm sóc tốt tên nhóc con này.

Bà ta cũng yên tâm.

Mộng Yến Mi chỉ nói: “Ừ, Bắc xếp đồ xong thì ngoan ngoãn xuống nhà ăn cơm nhé, có được sao? Qua đó ở thì đừng ở lâu quá.”
Thấy Mộng Yến Mi không kiên trì cấm cản nữa, lúc này Cung Bắc mới mặt mày rạng rỡ nói: “Con cảm ơn bà Đến khi Mộng Yến Mi đi rồi, Cung Bắc đột nhiên nhiều chuyện nói: “Cha ơi, mẹ và chú là một đôi à?”
Cung Chiến thấy cậu bé nhiều chuyện như vậy thì cau mày: “Sao con nhiều chuyện vậy?”
“Con tò mò lắm! Cha ơi, cha thích mẹ không? Cha có muốn con cướp lại mẹ không” Cung Bắc lộ vẻ mặt “cha thích thì con đào góc tường cho cha”..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 494


Cung Chiến nhất thời dở khóc dở cười: “Con định đào kiểu gì?”
“Chỉ cần cha thích thì đến lúc đó cha cứ nhìn con thể hiện”
“Đừng có gây rối” Cung Chiến nhất thời trở nên nghiêm túc.

Cung Bắc tò mò nói: “Cha không vui sao? Mẹ đẹp như thế, dịu dàng như thế, còn cưỡi ngựa rất giỏi, hơn nữa mẹ còn rất thương con.”
Tại trường đua ngựa của nhà họ Bạc, Vân Giai Kỳ đã liều mạng bảo.

vệ cậu bé, không tiếc để cậu bé không chịu một chút tổn thương nào nên trong lòng Cung Bắc rất cảm động.

Cung Chiến nói: “Chưa tới mức thích”
Chỉ là ấn tượng khá tốt.

Thế giới của trẻ con rất đơn giản, chỉ có thích hay không thích.

Nhưng thế giới của người trưởng thành không đơn giản như vậy.

Cung Bắc hơi thất vọng nói: “Nếu cha thích mẹ thì tốt rồi! Như vậy thì mẹ có thể biến thành mẹ thật của con!”
Đứa bé này vì muốn Vân Giai Kỳ mà nhãn tâm đào cả góc nhà nhà chú nó.

Cung Chiến đặt cậu bé lên giường: “Ngoan ngoãn xếp đồ đi”
“Vâng ạ”

Cung Bắc gật đầu.

Cậu bé chạy đến trước tủ quần áo, lấy rương hành lý nhỏ của mình ra và bắt đầu xếp quần áo.

Lúc còn rất nhỏ, Cung Bắc đã độc lập, cậu bé đã sớm học được cách tự mặc quần áo, tự ăn, tự dọn phòng.

Xếp đồ xong, nhóc con kia lòng tràn đây mong mỏi, rõ ràng là cậu bé đang kích động vô cùng, tới mức không có tâm trạng ăn được bao nhiêu cơm.

Kết thúc bữa cơm, Cung Chiến tự mình lái xe đưa Cung Bắc đến khu biệt thự Long Thần.

Ở khu biệt thự Long Thần.

Vân Giai Kỳ vừa nấu cơm xong.

Ngày hôm nay hiếm khi cô có hứng thú mà nấu một bàn bữa cơm phong phú.

Có bốn món ăn một món canh, đối với hai người mà nói thì thế này cũng khá là đầy đặn.

Vừa bưng đồ ăn lên bàn, thì có tiếng chuông cửa vang lên.

Vân Giai Kỳ còn chưa kịp cởi tạp đề xuống, Bạc Tuấn Phong đã nói: “Anh đi mở cửa”
Anh đi ra cửa, vừa mở cửa ra đã thấy Cung Chiến ôm Cung Bắc đứng ở cửa, bên cạnh còn kéo một rương hành lý nhỏ.

Bạc Tuấn Phong sửng sốt: “Gì đây?”
Cung Chiến nói: “Bắc nói muốn tới đây ở vài ngày.

Không mời mà tới, có hơi mạo muội, không quấy rầy chứ?”
Bạc Tuấn Phong nhíu mày, anh hỏi không tiếng động: Anh cảm thấy thế nào? Cung Chiến tuỳ cơ ứng biến coi như không nhìn thấy ánh mắt ra hiệu của Bạc Tuấn Phong, anh ta ôm Cung Bắc đi vào nhà.

Vừa thấy Cung Chiến và Cung Bắc tới, Vân Giai Kỳ cũng kinh ngạc: “Anh Kỳ? Bắc?”
Xế chiều hôm nay kết thúc trong không vui, Mộng Yến Mi ôm Cung Bắc bỏ đi, trong lòng Vân Giai Kỳ còn hơi buồn bực.

Nhưng không ngờ Cung Chiến lại đưa Cung Bắc ôm tới đây.

Vừa rồi cô cũng nghe thấy Cung Chiến nói muốn đưa Bắc tới đây ở vài ngày, cô rất vui vẻ.

“Bắc muốn đến đây ở với tôi sao?”
Cung Bắc gật đầu.

Cung Bắc vừa nhìn thấy cô thì trên mặt không che giấu được sự vui vẻ, cậu bé không kiềm chế được giang hai cánh tay ra với cô, đòi hỏi được cô ôm.

Vân Giai Kỳ đi tới, cô vươn tay ra ôm cậu bé vào lòng.

Cung Bắc nói: “Mẹ ơi, con có thể ngủ cùng với mẹ không? Con ngủ một mình con sợ lắm”
Vân Giai Kỳ đương nhiên nói: “Có thể!”
Cung Chiến lạnh lùng liếc Cung Bắc.

Thắng nhóc này nói thế mà cũng không biết xấu hổ.

Lúc ba tuổi cậu bé đã bắt đầu ngủ một mình một phòng rồi, chưa bao giờ biết sợ.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 495


Khác với những đứa bé cùng tuổi khác ngủ với cha mẹ và phải mở đèn mới ngủ được thì cậu bé ngủ một mình mà chưa bao giờ khóc lóc náo loạn.

Đến giờ thì đã hình thành thói quen của cậu bé.

Còn vừa rồi, vì dính lấy Vân Giai Kỳ, cậu bé lại nói ngủ một mình một phòng sẽ sợ.

Bạc Tuấn Phong cũng nhìn tên nhóc con này với vẻ sâu xa.

Cậu bé muốn ngủ với Vân Giai Kỳ thì anh ngủ ở đâu?
Cung Bắc cũng thấy Bạc Tuấn Phong nhìn chằm chằm vào mình, cậu bé cười híp mắt nói: “Chú lớn như vậy rồi thì ngủ một mình sẽ không Sợ nhỉ?”
Bạc Tuấn Phong: “..”
“Cho nên chú ngủ một mình đi, con ngủ với mẹ”
Bạc Tuấn Phong nói: “Không được”
“Chú xấu hổ, không phải chú còn muốn con giúp đấy chứ?”

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-495-0.jpg


Vân Giai Kỳ bế Cung Bắc đi vào phòng ăn, hoàn toàn mặc hai người đàn ông đứng ở cửa.

Cung Chiến vừa định đi chung, thì Bạc Tuấn Phong “hửm?” một tiếng: “Sao vậy? Anh cũng chưa ăn gì à?”
Cung Chiến quay sang nhìn anh: “Anh họ không hoan nghênh tôi ăn cơm cùng à?”
Bạc Tuấn Phong nói: “Anh cũng chưa ăn cơm?”
Đã trễ thế này rồi, anh không tin bọn họ chưa ăn cơm.

Anh cực kỳ nghỉ ngờ Cung Chiến cố ý qua đây ăn cơm chùa.

Cung Chiến nói: “Cơm giúp việc nấu đã sớm chán ăn rồi”
Lúc ăn tối, anh ta rõ ràng nhìn ra được Cung Bắc hơi không yên lòng, nên anh ta cũng ăn qua loa cho xong, rồi dẫn cậu bé đi.

Anh ta cũng ăn chưa no.

Bạc Tuấn Phong và Cung Chiến vừa đi vào phòng ăn, Cung Bắc đã chiếm một vị trí tốt, cậu bé ngồi sát cạnh Vân Giai Kỳ.

Cung Chiến và Bạc Tuấn Phong gần như là không hẹn mà cùng đi tới vị trí bên kia của Vân Giai Kỳ.

Hai người đều đi tới bên cạnh Vân Giai Kỳ, Cung Chiến hành động nhanh nhất, anh ta ngồi ở bên cạnh Vân Giai Kỳ.

Thấy thế, chân mày Bạc Tuấn Phong nhíu lại.

Cung Bắc muốn ngồi cạnh Vân Giai Kỳ cũng thôi đi.

Anh sẽ không tranh giành với một đứa bé.

Thế còn Cung Chiến là có ý gì?
Cung Chiến ngẩng đầu nhìn Bạc Tuấn Phong, bộ dáng anh ta hơi có ý đổi khách thành chủ mà nói: “Anh ngồi ở đối di Bạc Tuấn Phong bực mình hơn, anh nhíu mày rồi mới ngồi xuống phía đối diện Vân Giai Kỳ.

Vân Giai Kỳ nói: “Mọi người đông đủ rồi, ăn cơm thôi.

Sớm biết anh Kỳ và Bắc cũng tới thì tôi đã nấu thêm hai món ăn rồi”
Cung Chiến nói: “Không sao, thế này rất phong phú.”
Nói rồi, anh ta cầm đũa lên, nói với Vân Giai Kỳ: “Tôi ăn cơm”
“Vâng”
Bạc Tuấn Phong cũng cầm đũa lên.

Hai người đồng thời động đũa, lại đồng thời đưa đũa gắp món xương sườn kho.

Không tìm đường chết thì không chết.

Hai đôi đũa đồng thời gắp cùng một miếng xương sườn..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 496


Bạc Tuấn Phong ngước mắt lên lạnh lùng nhìn về phía Cung Chiến, anh cực kỳ hoài nghỉ đến cùng có phải là nhóc con này cố ý hay không.

Vân Giai Kỳ thấy hai người đều cùng gắp một miếng xương sườn, cô hơi kinh ngạc: “Hai người đều thích xương sườn kho à?”
Cung Chiến nói: “Nhìn rất có cảm giác thèm ăn”
Cung Bắc cũng nói: “Mẹ ơi, con cũng muốn ăn xương sườn”
“Được”
Vân Giai Kỳ nhìn bàn ăn, rồi hỏi: “Bắc, con thích ăn món sườn à”
“Thích ạ!”
Bạc Tuấn Phong và Cung Chiến cũng đang gắp món sườn, nên cô cầm đũa gắp miếng xương sườn kia rồi để vào bát Cung Bắc: “Miếng này nhiều thịt nè”
“Vâng ạ!” Cung Bắc thỏa mãn gắp xương sườn lên ăn.

Vân Giai Kỳ chú ý thấy tư thế cậu bé cầm đũa rất đúng chuẩn.

Mạn Nhi cũng lớn bằng cậu bé mà cầm đũa vẫn chưa thuần thục bằng.

Vân Giai Kỳ càng nhìn Cung Bắc càng thích.

Cậu bé này thực sự là quá ngoan, thật là đáng yêu.

Nếu cậu bé là con trai ruột của cô thì quá hoàn hảo.

Vân Giai Kỳ thấy Cung Bắc ngồi ăn vừa yên lặng vừa lịch sự, lễ giáo vô cùng nghiêm chỉnh làm cô không khỏi cảm khái giáo dục nhà họ.

Cung phải tốt như thế nào thì mới có thể đào tạo ra một quý ông nhí biết điều và hiểu chuyện như vậy.

“Mẹ ơi, sao mẹ không động đũa”
Cung Bắc vừa nói, vừa gắp một miếng xương sườn kho vào bát cô.

Vân Giai Kỳ cảm động trước sự chu đáo của cậu bé, cô bấu nhẹ mặt của cậu bé rồi ngẩng đầu hỏi Cung Chiến: “Bắc có thể ở đây bao lâu?”
Cung Chiến lại nhìn Cung Bắc hỏi Cung Bắc l**m môi, cậu bé nhai nuốt hết thức ăn trong miệng xong trước, rồi mới trả lời Cung Chiến: “Cha à, con có thể ở đây bao lâu?”
“Con định ở đây bao lâu?”
Theo suy nghĩ của anh ta thì cậu bé ở đây bao lâu cũng được.

Bạc Tuấn Phong xoa xoa ấn đường, dở khóc dở cười nói: “Sao con không chuyển hết đồ qua đây ở luôn?”

Cung Bắc nghe vậy, ánh mắt cậu bé sáng lên nhìn về phía Bạc Tuấn Phong và nói: “Thật ạ? Vậy con bảo cha chuyển hết đồ đạc qua đây”
Vân Giai Kỳ cười “phì” một tiếng, Bạc Tuấn Phong chỉ thuận miệng nói mà lại làm cho nhóc con kia tưởng thật.

Cô bật cười nhìn Bạc Tuấn Phong thì thấy sắc mặt người đàn ông nào đó đen thui.

Anh hơi nheo mắt lại xem xét kỹ bánh bao nhỏ này, rõ ràng là tên nhóc con này muốn ở lỳ đây.

Anh nhìn Cung Chiến thì thấy anh ta không phát biểu bất kỳ ý kiến gì, có vẻ như là cam chịu.

Bạc Tuấn Phong nói: “Nó ở đây thì có vẻ không phù hợp lắm”
Vân Giai Kỳ nói: “Sao lại không phù hợp? Bắc mà thích thì có thể ở đây cả đời!”
Cung Bắc hoan hô: “Con yêu mẹ nhất! Bắc muốn ở với mẹ cả đời!”
“ừm” Cung Chiến nói: “Con thích thì ở bao lâu cũng được”
Dù sao cũng đang trong kỳ nghỉ.

Trong lòng Cung Bắc thầm hoan hô, nhưng cậu bé vẫn lộ ra vẻ mặt rụt rè lưu luyến không rời: “Nhưng con sẽ nhớ cha”
Còn Cung Chiến thì bày ra vẻ mặt “Con bớt đi”.

Nhóc con này là một tay anh ta nuôi nấng.

Sự ăn ý giữa cha con làm anh ta không thể không biết thừa tên nhóc con này chỉ nói thế thôi, còn trên thực tế là nếu cậu bé vẫn ở đây thì không chừng chưa đầy mấy ngày nữa là trở mặt không nhận người cha này của mình, chỉ nhận Vân Giai Kỳ..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 497


Cung Chiến cúi đầu lặng lẽ ăn.

Vân Giai Kỳ nhìn Cung Chiến, trong lúc nhất thời, ánh mắt cô hơi thay đổi.

Người đàn ông này là anh trai của cô, là anh trai ruột cùng cha khác mẹ… Nhưng cô không thể nhận anh trai.

Nhà họ Cung không chào đón cô.

Nếu Cung Chiến biết thân thế thật của cô thì có thể chưa chắc sẽ hoan nghênh cô.

Vì vậy cô tình nguyện chôn giấu bí mật này ở đáy lòng.

Bạc Tuấn Phong ngước mắt lên thấy Vân Giai Kỳ luôn nhìn Cung Chiến trong lặng lẽ, anh men theo ánh mắt của cô nhìn về phía Cung Chiến.

Khi thấy cô nhìn chằm chằm vào Cung Chiến, trong lòng anh bỗng nhiên có cảm giác khó chịu.

Chẳng qua là Cung Chiến vẫn còn ở đó, cô cũng không có nói rõ.

Ăn cơm xong, Cung Chiến chuẩn bị về nhà họ Cung.

Vì sáng mai anh ta còn phải đến công ty sớm để họp, dù sao mấy cuộc họp lớn nhỏ ở công ty có liên tục.

Trong khoảng thời gian này, anh ta rất bận bịu nên ít khi có thời gian chơi với Cung Bắc.

Vì vậy, anh ta nghĩ giao Cung Bắc cho Vân Giai Kỳ chăm sóc anh ta cũng yên tâm.

Mặc dù anh ta quen biết Vân Giai Kỳ không lâu, nhưng trong tiềm thức của anh ta, anh ta rất yên tâm khi giao Cung Bắc cho cô chăm.

Đến khi Cung Chiến vừa đi, Vân Giai Kỳ vào phòng bếp gọt trái cây cho Cung Bắc.

Sau khi ăn cơm xong thì hoa quả là ắt không thể thiếu, nhất là trẻ con ở độ tuổi này thì càng nên ăn ít kẹo, ăn nhiều trái cây mới có lợi.

Cô vừa đi vào phòng bếp, Bạc Tuấn Phong đã như bóng với hình đi theo cô.

Vân Giai Kỳ vừa lấy vài quả cam tươi trong giỏ trái cây, người đàn ông đã tới gần cô từ phía sau, chặn ngay cô ở giữa tủ lạnh và góc tường.

Cô ngẩng đầu lên nhìn thấy trong đôi mắt của người đàn ông mang vẻ dò xét.

“Làm sao vậy?”
“Vì sao lúc nãy em cứ nhìn chằm chằm Cung Chiến vậy?” Bạc Tuấn Phong mở miệng nói.

Nghe đã thấy đầy mùi dấm chua.

Vân Giai Kỳ nghẹn lời mất một lúc.

Đó là bởi vì cô biết Cung Chiến là anh trai cùng cha khác mẹ của cô mà.

Cho nên xuất phát từ hiếu kỳ, cô mới nhìn anh ta suốt, không ngờ lại khiến người đàn ông này chú ý.

Nhận thấy giọng điệu của anh có vị chua, Vân Giai Kỳ nhếch môi, cô thử hỏi dò: “Không phải anh ăn dấm chua đấy chứ?”
“Em vẫn chưa trả lời câu hỏi của anh”
“Câu hỏi gì?”
Bạc Tuấn Phong kiên nhẫn lặp lại: “Vì sao em cứ nhìn chằm chằm vào anh ta?”
Vân Giai Kỳ nửa đùa nửa thật nói: “Bởi vì anh ấy đẹp trai đấy! Không phải bản tính của phụ nữ là thích trai đẹp sao?”
Bạc Tuấn Phong nhướng mày kiếm: “Đẹp trai?”
Cung Chiến đẹp trai?
Bạc Tuấn Phong cực kỳ không hài lòng với câu trả lời này: “Sao không thấy em nhìn anh nhiều?”
“Ngày nào em cũng nhìn anh thì cũng chán chứ, đúng không?” Vân Giai Kỳ cố ý đùa anh.

Bạc Tuấn Phong lại tưởng thật.

“Em chán?” Giọng điệu của Bạc Tuấn Phong cực kỳ không vui: “Không kiên nhẫn nhìn mặt anh được?”
Vân Giai Kỳ đột nhiên cảm thấy cái bộ dạng người đàn ông này nổi máu ghen thật đáng yêu.

Mang theo tâm trạng hào hứng muốn thưởng thức thêm dáng vẻ hiếm khi người đàn ông này nổi máu ghen, Vân Giai Kỳ cố ý nói: “Đúng rồi! Có người sinh ra đã đẹp, nhưng nhìn mãi cũng chán.

Còn Cung Chiến thoạt nhìn không đẹp trai như anh, nhưng anh ấy là càng nhìn càng thấy đẹp trai, càng nhìn càng thấy có hương vị đàn ông!”
Cô càng nói, sắc mặt Bạc Tuấn Phong càng âm u.

Đúng là anh hơi giận.

Người phụ nữ này lại nói Cung Chiến càng nhìn càng đẹp trai, còn có hương vị đàn ông hơn anh.

Bạc Tuấn Phong bóp cằm cô cảnh cáo: “Anh ta có đẹp trai, có hương vị đàn ông hơn nữa thì lần sau cấm em nhìn chằm chằm vào anh ta”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 498


Cái vẻ độc tài này của anh cho thấy anh đang có ý tuyên bố chủ quyền.

Vân Giai Kỳ rất hiểu tính cách của anh.

Một khi anh đã nhận định ai thì sẽ không cho phép người của anh bị kẻ nào thèm muốn, càng không cho phép người của anh nhìn những người khác ngoài anh.

Vân Giai Kỳ thấy anh tưởng thật, rốt cuộc cô cũng ý thức được tính nguy hiểm, cô vội giải thích: “Em đùa với anh thôi, không phải anh lại tưởng thật đấy chứ?”
“Em cảm thấy đây là đùa?” Bạc Tuấn Phong lạnh lùng nói: “Trò đùa này không vui chút nào”
“.” Vân Giai Kỳ hoàn toàn nói không ra lời.

Cô vội nắn nắn mặt của anh, sờ thấy cơ mặt của Bạc Tuấn Phong vừa lạnh vừa cứng, cô lo lắng đến mức đổ mồ hôi lạnh.

Người này sẽ không thật sự cho rằng cô có rất thích Cung Chiến chứ.

“Anh bụng dạ hẹp hòi vậy à” Vân Giai Kỳ lẩm bẩm một câu.

Bạc Tuấn Phong không nghe rõ nên hỏi lại: “Cái gì?”
“Không có gì…” May mà anh không nghe rõ.

Vân Giai Kỳ cũng không biết nên giải thích như thế nào.

Vì vậy, cô đỡ lấy khuôn mặt tuấn tú của anh, hôn lên mặt anh rồi vỗ về nói: “Có ai đã từng nói với anh rằng bộ dáng anh lên cơn ghen rất đáng yêu không”
“Ai ghen?”
“Anh nổi máu ghen anh còn không thừa nhận?”
Vì được cô hôn nên sắc mặt anh đã bớt gay gắt hơn, còn hơi không được tự nhiên.

Vân Giai Kỳ thấy cách đó có hiệu quả, cô lại khẽ chạm môi với anh: “Được rồi, đừng giận nữa”
“Mẹ ơi.”
Giọng nói trẻ con của Cung Bắc vang lên từ cửa phòng bếp.

Vân Giai Kỳ giật mình hoảng sợ.

Cô quay đầu lại thì thấy Cung Bắc đang đứng ở cửa phòng bếp nhìn chằm chằm bọn họ với ánh mắt tò mò.

“Mẹ và chú đang làm gì thế ạ?”
Cậu bé vừa đi vào thì thấy Vân Giai Kỳ đang hôn Bạc Tuấn Phong, nên nhóc con kia hơi chua xót nói: “Con cũng muốn hôn!”
Bạc Tuấn Phong trừng mắt với cậu bé, nhưng Cung Bắc lại trực tiếp bỏ qua anh mà đi đến bên Vân Giai Kỳ.

Cậu bé nhào vào lòng Vân Giai Kỳ, hếch cái mông nhỏ lên để đẩy Bạc Tuấn Phong dịch ra và hoàn toàn chiếm trọn vòng tay của Vân Giai Kỳ.

Bề ngoài nhóc con kia có vẻ ngoài vô tội đáng yêu, nhưng thâm tâm cậu bé cũng vô cùng độc đoán.

Sau khi bá chiếm được Vân Giai Kỳ, Cung Bắc ngẩng đầu nhìn cô, rồi dùng ngón nhỏ bé chọc chọc vào khuôn mặt bụ bẫm trẻ con của mình: “Bắc cũng muốn hôn!”

Vân Giai Kỳ ngồi xổm người xuống, cô kéo gần cậu bé vào trong lòng, rồi hôn một cái lên mặt cậu bé: “Mẹ hôn vậy được chưa?”
“Còn bên này nữa!” Cung Bắc lại dí sát nửa bên mặt còn lại vào.

Vân Giai Kỳ dở khóc dở cười.

Mới còn bé mà đã bị chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế sao.

Hôn lên mặt còn để ý xem bên trái bên phải có đều không.

Vân Giai Kỳ lại hôn lên má còn lại của cậu bé làm khuôn mặt nhỏ nhắn của Cung Bắc lập tức đỏ lên.

Cậu bé xấu hổ ôm lấy gương mặt đỏ bừng và nở nụ cười vô cùng mãn nguyện.

Nhưng nụ cười ấy trông lại rất chướng mắt ở trong mắt Bạc Tuấn Phong.

Rõ ràng là Cung Chiến đưa một cái bóng đèn tới đây.

Vân Giai Kỳ ôm Cung Bắc, cô hồn nhiên không nhìn anh mà hỏi Cung Bắc: “Bắc muốn ăn quả gì nào?”
“Mẹ ăn cái gì thì Bắc ăn cái đó” Cung Bắc nói, rồi cậu bé hỏi: “Mẹ thích ăn quả gì nhất vậy mẹ?”
“Cam này, dâu tây này, bưởi này, hay là chúng ta ăn cam nhé? Cam mẹ mua ngọt lắm”
“Vâng ạ”
Cung Bắc ngoan ngoãn dính lấy cô, một tấc cũng không rời.

Lần này, con kỳ đà cản mũi to xác lại là Bạc Tuấn Phong.

Vân Giai Kỳ cứ mặc anh đứng đìu hiu ở đó mà bổ cam, cô còn cẩn thận gọt vỏ cam.

Bạc Tuấn Phong thấy hai người vui vẻ như vậy, còn mình thì cô đơn lẻ bóng, anh ra khỏi phòng bếp..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 499


Vừa đi ra phòng khách, người giúp việc đi tới nói: “Tổng giám đốc Bạc, phòng của cậu chủ nhỏ đã được sắp xếp xong”
“Biết rồi”
Vân Giai Kỳ gọt cam xong, cô ôm Cung Bắc đi ra ngoài, thấy Bạc Tuấn Phong ngồi ở trên ghế sa lon thì cô hỏi: “Ăn cam không?”
“Không ăn”
“ð* Cung Bắc nói: “Cam mẹ mua ngọt lắm, chú không ăn thì mẹ và con âu bé ngoan ngoãn ngồi bên cạnh Vân Giai Kỳ, đôi tay nhỏ đã rửa cầm một miếng cam lên, chủ động đưa miếng cam ấy lên miệng Vân Giai Kỳ.

Bộ dạng ân cần đáng yêu đó quả thực làm Vân Giai Kỳ cảm động vô cùng.

Ngoài cửa sổ, bóng đêm bao trùm.

Không biết tự lúc nào đã muộn rồi.

Đồng hồ sinh học của Cung Bắc rất đúng giờ, cứ đúng giờ đó là cậu bé cảm thấy buồn ngủ.

Vân Giai Kỳ bế Cung Bắc đi lên tầng hai, phòng của cậu bé ở trên đó đã được người giúp việc sắp xếp xong.

Vậy nên khi mở cửa bước vào, căn phòng rất ngăn nắp sạch sẽ và vắng ngắt.

Dù sao phòng này cũng không có ai ở trước đây nên cũng chẳng có hơi người.

Cung Bắc nói: “Mẹ ơi, chúng ta ngủ cùng phòng nhé?”
“Không phải Bắc muốn ngủ một mình sao?”
Cung Bắc lập tức oan ức nói: “Không phải mẹ đã nói mẹ ở một phòng với Bắc sao, không thì Bắc ngủ một mình một phòng Bắc sợ mơ thấy ác mộng…
Trong lúc cậu bé đang nũng nịu với Vân Giai Kỳ, bên ngoài cửa có giọng nói của Bạc Tuấn Phong vang lên.

“Con ngủ một mình đi”
Cung Bắc quay đầu lại thì thấy Bạc Tuấn Phong đang đứng ở cửa và khoanh tay trước ngực.

Cậu bé lập tức ôm lấy Vân Giai Kỳ, không chịu buông tay: “Không muốn đâu! Con muốn ngủ chung với mẹ, con không muốn ngủ một mình!”
Bạc Tuấn Phong nói: “Mẹ con ngủ với chú, con chỉ có thể ngủ một mình thôi.”
Cung Bắc nghe vậy, cậu bé rất chí khí hùng hồn mà nói: “Chú và mẹ vẫn chưa kết hôn nên hai người không thể ngủ với nhau.

Nhỡ đâu có em bé thì biết làm sao bây gi Vân Giai Kỳ nghe vậy thì cô cười “phì”, lập tức nói: “Ngủ với nhau chắc sẽ không có em bé đâu”
Cung Bắc tò mò nghiêng đầu: “Vậy phải làm sao mới có em bé ạ?”
Vân Giai Kỳ quẫn bách nhìn Bạc Tuấn Phong.

Người đàn ông này nói: “Đây không phải là chuyện con nên tò mò”
Cung Bắc nói: “Hừ, chú là đồ hẹp hòi, không chịu trả lời câu hỏi của con.

Nhưng cha đã nói rồi, chờ đến khi con lớn lên, nếu con có bạn gái mà chưa kết hôn thì con không thể ôm con gái nhà người ta ngủ”

Bạc Tuấn Phong nói: “Vậy con ngoan ngoãn ngủ một mình đi”
“Không đâu! Mẹ không phải bạn gái.

Mẹ là tiên nữ, con là một quý ông, con muốn ôm mẹ ngủ, còn phải hát bài chúc ngủ ngon cho mẹ nghe nữa”
Miệng Cung Bắc đúng là ngọt như mật, làm Vân Giai Kỳ nghe mà trong lòng hết sức ngọt ngào.

Cô nói với Bạc Tuấn Phong: “Em muốn ngủ với Bắc”
Bạc Tuấn Phong thấy cô nói như vậy, anh càng cau mày hơn: “Em nghiêm túc?”
“ừ”
Vân Giai Kỳ không nói hai lời, thế là Bạc Tuấn Phong bị đuổi ra khỏi phòng.

Người đàn ông nào đó bị ăn quả không cho khách vào nhà, và trong khoảnh khắc anh bị đẩy ra khỏi kia, anh đã nhìn thấy Cung Bắc đứng ở sau lưng Vân Giai Kỳ đột nhiên làm mặt xấu với anh.

Chắc chắn là tên nhóc con này cố ý.

Thấy Bạc Tuấn Phong bị Vân Giai Kỳ đuổi ra khỏi phòng, Cung Bắc vui mừng khôn xiết.

Nhưng khi đóng cửa lại, nhóc con kia lại hơi xấu hổ.

Từ nhỏ đến lớn, ngoại trừ Mộng Yến Mi, cậu bé chưa từng ngủ chung với người khác phái nào.

Vì vậy, khi lúc này cậu bé ở một phòng với Vân Giai Kỳ, trong lòng bánh bao nhỏ có hơi lo lắng.

Cậu bé ngồi ở trên giường lom lom nhìn Vân Giai Kỳ trải chăn ga, nhìn cô vào phòng tắm chuẩn bị khăn rửa mặt và kem đánh răng cho mình.

Trong lúc nhất thời, chân tay cậu bé hơi luống cuống..
 
Back
Top Bottom