Ngôn Tình Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 180: Chết Ngay Lập Tức


“Ô?” Vân Giai Kỳ cười giễu cợt, thản nhiên nói: “Tôi sợ cái gì?
Người nên sợ không phải là cô à?”
“Cô có giỏi thì hãy tháo bịt mắt của tôi ra!”
“Được thôi”
Vân Giai Kỳ ra lệnh: “Bỏ bịt mắt của cô ta ra”
Bịt mắt của Vân Ngọc Hân nhanh chóng được tháo xuống.

Vừa mới khôi phục lại được một chút ánh sáng, Vân Ngọc Hân thoáng nhìn được bóng dáng một con sư tử đang ở trước mặt, dường như hình dáng to lớn của nó đã che hết đi ánh sáng.
Một đôi mắt nóng rực đang nhìn chäm chằm vào cô.

Vân Ngọc Hân sợ đến mức hét toáng lên rồi liên tục lùi về phía sau.

Tiếng kêu sợ hãi của cô ta khiến Lai Ân càng thêm chú ý.
Con sư tử đột nhiên đứng dậy đi về phía cô ta, nó há to miệng lộ ra hàm răng sắc nhọn! Không cần nghỉ ngờ gì nữa, nếu con sử tư này lao tới cắn lấy cổ cô ta, cô ta chắc chắn sẽ chết ngay lập tức! Vân Ngọc Hân vô cùng sợ hãi, thậm chí còn không có cơ hội giả vờ lên cơn đau tim, cô ta liên tục lùi về phía sau, hét lớn: “AI”
“Tránh ra! Đừng có đến đây! Mau tránh ra!” Nhưng Lai Ân giống như không hiểu lời của Vân Ngọc Hân.

Nó tiến đến trước mặt Vân Ngọc Hân rồi đi vòng quanh người cô ta, ghé sát lại ngửi mùi của cô ta.

Cái đầu lớn áp sát vào mặt cô ta rồi mở to miệng, khí nóng trong miệng nó phả vào mặt Vân Ngọc Hân làm cô sởn tóc gáy, lỗ chân lông se khít lại, toàn thân nổi da gà: “Anh Tuấn Phong!”

180-2-thai-5-bao.jpg


Nghe được tiếng nói ấy Vân Ngọc Hân quay lại nhìn.
Đây là một phòng khách rất lớn.

Vân Giai Kỳ đứng bên cạnh Lai Ân lạnh lùng nhìn cô ta.

Bên cạnh còn có hơn mười người vệ sĩ mặc vest đen đi giày da, chắp tay để ở sau lưng giống như đang sẵn sàng đón địch.

Cách đó năm mét, Bạc Tuấn Phong mặc một bộ âu phục được thiết kế riêng, lạnh lùng ngồi trên ghế sô pha.

Dáng ngồi của anh thanh lịch, hai chân nhẹ vắt lên nhau.

Trên gương mặt điển trai sắc sảo là một đôi lông mày đậm, một nửa gương mặt ấy bị bóng tối che khuất nên không thể thấy rõ được vẻ mặt.

Nhưng lực uy h**p từ đôi mắt kia không thua gì một con dã thú.
Người đàn ông ấy lạnh lùng nhìn cô ta, đột nhiên bờ môi mỏng hé mở.

“Hình như cô không sợ nó?” Vân Ngọc Hân trừng mắt, nhanh chóng giải thích: “Em sợ chứ…Sao em có thể không sợ được…
?” Bạc Tuấn Phong nhếch miệng: “Tôi lại tưởng cô sẽ sợ đến mức lên cơn đau tim chứ”
“..” Vân Ngọc Hân đột nhiên ngẩn ra!.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 181: Diễn Đủ Chưa


Vân Giai Kỳ nheo mắt lại, chất vấn nói: “Đội cứu hộ nói thời điểm bọn họ phát hiện cô, cô nói lúc chuyện xảy ra, cô thấy sư tử ở ngoài xe nên bị dọa sợ khiến bệnh tim phát tác đến hôn mê bất tỉnh.

Vân Ngọc Hân, bây giờ Lai Ân đang ở trước mặt cô nhưng cô vẫn tốt, giống như cô không bị dọa đến mức bệnh tim phát tác, hay là cô đã sợ tới mức ngay cả giả bệnh cũng không dám”
Vân Ngọc Hân lập tức không dám nói gì, lại không biết nói gì để chống đỡ.
“Cô diễn đủ chưa?” Vân Giai Kỳ đùa cợt nói: “Nhiều năm như vậy, suy cho cùng thì loại tiết mục lỗi thời này cô còn muốn diễn tới khi nào nữa? Cô cho rằng chỉ cần một câu “bệnh tim phát tác” là có thể trốn tránh tất cả trách nhiệm và hiềm nghỉ sao!”
“T1 ôi không có diễn, tôi cũng không có giả bộ.

Nhưng là, tôi thật sự mắc phải bệnh tim..” Vân Ngọc Hân không biết nên giải thích như thế nào.
Cô ta đang giả bộ sao?
Cô ta đã giả bộ như thế nào đây?
Trong nháy mắt khi bịt mắt được tháo xuống, cô ta nhìn thấy con dã thú đã bị dọa sợ đến mất hồn mất vía rồi, nào còn rảnh rỗi mà đi giả bộ bệnh tim phát tác?

Cô ta diễn là diễn cho người ta xem, làm sao súc sinh có thể nhận thấy cô ta đang diễn chứ?
Không đúng, con sư tử này đã lập tức nhào tới cắn cổ cô ta khi cô ta ngã xuống đất…..
Hậu quả đó không thể tưởng tượng nổi!
Lần này, cô ta bị Bạc Tuấn Phong nhìn thấu, Vân Ngọc Hân cảm thấy ảo não không thôi!
Bạc Tuấn Phong nói: “Vân Ngọc Hà, tôi giới hạn cho cô năm phút để giải thích cho tôi về chuyện đã xảy ra ở vườn bách thú hôm nay”
“Anh Tuấn Phong, anh muốn em như thế nào thì mới có thể tin tưởng em đây?”
Vân Ngọc Hà nhìn về phía Vân Giai Kỳ, cực kỳ giận dữ nói: “Cô lại nói cái gì với anh hả? Anh đừng nghe cô ta nói bậy! Em vô tôi, em thật sự… Lúc đó đúng là Vân Mạn Nhi đẩy cửa xuống xe, Vũ Minh cũng xuống xe để đuổi theo con bé.

Em thấy sư tử bổ nhào về phía bọn họ, bị dọa sợ đến bệnh tim bộc phát, sau, sau đó cái gì cũng không biết..”
Cô ta càng nói giọng nói càng run rẩy.
‘Vân Ngọc Hân nhìn thoáng qua Lai Ân một cái, hận đến ngứa răng.
Không phải cô ta muốn vườn bách thú xử tử đầu súc sinh này sao?
Thế nào mà con bé không chết?
Cô ta muốn con bé chết, đến lúc đó cô ta sẽ đem tất cả trách nhiệm của mình đổ lên vườn bách thú.

Sau đó, cô ta lại mượn tay truyền thông để thổi phồng bản tin lên.

Phía vườn bách thú vì chuyện này chỉ có thể vỡ răng cũng phải nuốt máu.
Chẳng lẽ Bạc Tuấn Phong lại bảo vệ con bé?
Đáng chết!

Vân Ngọc Hân cần chặt răng, oan ức nói: “Chuyện này, xác thực cũng có trách nhiệm của tôi… Hai đứa bé ở trên xe tôi, tôi lại không có chăm sóc tốt.

Là tôi không tốt, thật xin lỗi… Vân Giai Kỳ, thật xin lỗi… Tôi thực sự không làm chuyện không có tính người! Vũ Minh cũng là con tôi, sao tôi có thể hại nó? Làm sao cam lòng hại nó chứ? Tôi lại có thể làm trò như thế trước mặt đứa bé, tổn thương người đứa bé..”
“Câm miệng!” Vân Giai Kỳ hoàn toàn bị những lời này chọc giận, cô nói: “Nếu cô thật sự yêu Vũ Minh như vậy, năm năm trước cô sẽ không làm loại chuyện này!”
Cô vừa nghĩ tới chuyện năm năm trước đã tức giận không thôi.
Chỉ vì cô ta muốn đứa nhỏ ra đời cùng một ngày với sinh nhật cô, mà Vân Ngọc Hân đã cho cô uống thuốc trợ sản.

Cô ta cũng không để ý đứa nhỏ sinh không đủ tháng sẽ nguy hiểm tính mạng.
“Năm năm trước, nếu không phải cô cho, cho tôi uống thuốc trợ sản..” Cô không khống chế được, cũng không nói được sau đó như thế nào.
Bởi vì lúc ấy Vân Ngọc Hân nói mấy câu kia, cô thừa nhận cảm xúc của mình đã hoàn toàn không khống chế được.
Nếu không phải vì người phụ nữ này… Cô có thể cùng một chỗ với Vũ Minh nhìn bé lớn lên.
Vân Giai Kỳ nghĩ đến việc mình bỏ lỡ năm năm của Vũ Minh, càng căm hận Vân Ngọc Hân.
“Giai Kỳ, lại đây” Bạc Tuấn Phong gọi cô.
Vân Giai Kỳ nhắm mắt lại, xoay người, nhìn về phía Bạc Tuấn Phong.

Người đàn ông nâng tay lên, mở lòng bàn tay đưa về phía cô.
Vân Giai Kỳ mặt không chút thay đổi đi tới bên người anh.

Bạc.
Tuấn Phong cầm tay cô, kéo cô ngồi vào trong lòng, ôm trong ngực anh.
“Em đừng tức giận” Anh nhẹ nhàng xoa hai má cô, đau lòng nói: “Ngoan, được không?”
Vân Giai Kỳ vẫn tức giận đến không thở được, đôi mắt ửng đỏ gắt gao nhìn chằm chăm Vân Ngọc Hân.
Vân Ngọc Hân thấy Bạc Tuấn Phong vậy mà dịu dàng ôm Vân Giai Kỳ vào trong ngực, còn dùng giọng nói cưng chiều nói chuyện với Cô.
ït cả điều này khiến cô ta đỏ mắt không kịp!
“Anh Tuấn Phong, em sợ… Anh có thể để nó cách em xa một chút, có được hay không?”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 182: Vân Ngọc Hân Cô Đã Biết Sai Chưa


Bạc Tuấn Phong hoàn toàn không để ý đến cô ta.

Vân Ngọc Hân sợ đến nỗi run bần bật lên, lần thứ hai cô ta cầu xin Bạc Tuấn Phong: “Anh Tuấn Phong à, em sợ, em sợ quá…em.

.


Cô ta không ngừng khóc, vừa khóc vừa cầu xin.

Dù cho cô ta biết rằng con sư tử này hình như rất nghe lời Bạc Tuấn Phong.

Nhưng mà mãnh thú thì không thể khống chế được.

Nếu như cô ta lỡ cựa quậy lung tung mà không may con mãnh thú này lại mất khống chế rồi nhào tới cản chết cô ta thì làm sao đây?
‘Vì hôm nay gặp Bạc Tuấn Phong mà cô ta đã cố ý trang điểm thật xinh đẹp, nhưng mà bây giờ vì khóc nhiều quá nên lớp trang điểm cũng đã trôi mất.

Vân Giai Kỳ nói: “Vân Ngọc Hân, cô đã biết sai chưa? “
‘Vân Ngọc Hân vội vàng gật đầu: “Tôi biết sai rồi! Tôi thật sự đã biết tôi sai “Cô sai ở đâu, cô có biết không?”
“Tôi…Tôi sai ở chỗ không chăm sóc tốt cho hai đứa nhỏ, đều là tôi không tốt, tôi thật sự đã biết tôi sai rồi Vân Giai Kỳ nheo mắt lại, giọng nói trở nên vô cùng: “Tôi thấy cô hình như còn chưa biết cô sai ở đâu rồi! “
Bạc Tuấn Phong mở mắt ra nhìn về phía Vân Ngọc Hân, bỗng nhiên mở miệng gọi: “Lai Ân”
Lai Ân nghe tiếng gọi thì bỗng nhiên rống nhẹ một tiếng, nhưng mà một tiếng rống lên của vua sư tử dường như làm cho cả hang động rung chuyển lên, đột nhiên nó dùng khí thế sét đánh không kịp bưng tai nhào về phía Vân Ngọc Hân, rồi ngay lập tức dùng móng vuốt nặng nề đè lên lưng Vân Ngọc Hân đè cô ta nằm sấp xuống đất.

‘Vân Ngọc Hân dùng hết sức kêu lên một tiếng.

Cô ta nằm sấp trên mặt đất, Lai Ân chỉ dùng một móng vuốt đã đè chặt cô ta xuống đất khiến cho cô ta hầu như không thể nhúc nhích được.

Lai Ân nheo mắt lại, cúi đầu, nhếch khóe miệng lộ ra hàm răng bén nhọn, từng chút từng chút ghé xuống cổ cô ta.

Khí nóng hầm hập.

ppjpg


Vân Giai Kỳ nhìn cô ta, sắc mặt lạnh lùng.

Người phụ nữ này đúng là không thấy quan tài không đổ lệ mà!
Nhưng đây cũng là chỗ thông minh của Vân Ngọc Hân!
Trong lòng cô ta hiểu rõ rằng nếu con sư tử cản chết cô ta thì như vậy tội danh sẽ không còn rơi trên đầu cô ta nữa.

Bây giờ cô ta chỉ sợ, nhưng mà cô ta nhanh trí nghĩ nếu như cô †a thật sự thừa nhận rằng cô ta cố ý đem hai đứa nhỏ ném ở Sở thú hoang dã, thì không còn nghi ngờ gì nữa cô ta sẽ bị định tội cố ý giết người!
Nếu bị định loại tội danh này thì cô ta có dùng cả đời cũng không thể rửa sạch hết vết nhơ trên người được!
Như vậy cuộc sống của cô ta sẽ bị hủy hoại mất!
Càng đừng nói đến người mà cô ta đã đắc tội đến là ai nữa.

Lỡ như cô ta thật sự chính miệng thừa nhận rằng cô ta đối với Tiểu Vũ Minh và Mạn Nhi thật sự nổi lên ý nghĩ muốn giết bọn nhỏ thì cho dù cô ta không rơi vào tay công an mà lại rơi vào tay Bạc Tuấn Phong thì lúc đó cô ta thật sự là sống không bằng chết rồi.

Ở nước Quốc Hoa thì người đàn ông này chính là người mà không ai dám đắc tội đến.

Anh ta mà thích người nào thì anh ta có thể sủng người đó lên đến tận trời.

Ngược lại anh ta mà ghét người nào thì anh ta cũng có thể đem người đó đày xuống địa ngục.

Đến lúc đó thì cho dù anh ta không tự mình ra tay thì chắc chắn Vân Ngọc Hân cũng sẽ chết không có chỗ chôn!.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 183: Vân Ngọc Hân À Diễn Xuất Của Cô Thật Sự Là Quá Xuất Sắc!


Cô ta không thể thừa nhận!
€ó chết thì cô ta cũng không thể thừa nhận, dù cho có bị cắn chết thì cô vẫn sẽ không thừa nhận!
Vân Ngọc Hân vừa sợ hãi vừa tuyệt vọng, cô ta cản chặt răng sau đó liên tục kêu la thảm thiết.
Vân Giai Kỳ buồn bực nói: “Cô ta sẽ không thừa nhận đâu.


Vân Ngọc Hân từ nhỏ đã liên tục nói dối, cô ta là người sẽ vì mục đích của mình mà không từ bất cứ thủ đoạn nào.
Cô đã nhìn thấy bản chất của người phụ nữ này từ lâu rồi.
Cho dù Lai Ân có thật sự cắn chết cô ta đi chăng nữa thì cho dù phải đối diện với cái chết thì cô ta cũng sẽ không thừa nhận.

Điều đáng hận chính là cô hầu như không có được chứng cứ nào có thể chứng minh chuyện này là do Vân Ngọc Hân làm ra.
Đây mới là điều khiến cô giận dữ nhất.
Bạc Tuấn Phong nói: “Bảo cô ta quỳ xuống xin lỗi em.


“Không cần!”
Cho dù Vân Ngọc Hân quỳ xuống trước mặt cô thì cô cũng cảm thấy ghê tởm.
‘Vân Ngọc Hân nghe được câu này liền lập tức nói: “Tôi bằng lòng quỳ! Tôi bằng lòng quỳ xuống!”
Cô ta xoay người giấy dụa rồi gào lên: “Vân Giai Kỳ! Tôi bằng lòng quỳ xuống xin lỗi cô! Xin cô hãy tha cho tôi! “
Cũng không biết Vân Ngọc Hân lấy sức mạnh từ đâu ra lại giãy thoát ra khỏi móng vuốt của Lai Ân, mặc dù hai tay cô ta bị trói lại ở phía sau nhưng cô ta vẫn liều mạng dùng hết sức lực toàn thân, từng chút từng chút một di chuyển đến bên chân Bạc Tuấn Phong, khuôn mặt cô ta tràn đầy nước mắt nói: “Anh Tuấn Phong à, em sai rồi, em đã biết sai rồi”
Cô ta ở bên chân Bạc Tuấn Phong vừa nói vừa khóc lại liên tục dập đầu.
“Em sai rồi.

Em xin thề, em xin thề rằng từ nay về sau em sẽ…
không dám thích anh nữa… Em sẽ đem lòng yêu thích anh cẩn thận giấu đi, từ nay về sau, em sẽ không tranh giành anh với Vân Giai Kỳ nữa, anh là của cô ta, em không dám thích anh nữa..”
Đôi mày kiếm của Bạc Tuấn Phong lạnh lùng cong lên thành một vòng cung tao nhã.
Anh bỗng nhiên nhấc chân lên rồi dùng mũi giày sáng bóng nhẹ nhàng nhấc cằm Vân Ngọc Hân lên, nhìn vào khuôn mặt chật vật của cô ta.
“Tôi hỏi cô lần cuối, cô sai ở đâu?”

‘Vân Ngọc Hân nhắm mắt lại, rồi lại mở to mắt ra, thanh âm khàn khàn nói: “Sai… Sai ở chỗ không nên… Không nên thích anh… Không nên động tâm với anh… Sai ở chỗ… Sai ở chỗ lúc trước không nên vì muốn gả cho anh mà cố chấp ở lại nhà họ Vân..”
Bạc Tuấn Phong híp mắt lại.
Vân Ngọc Hân nói: “Anh Tuấn Phong à anh có biết không rằng em đã thích anh ngay từ cái nhìn đầu tiên rồi?
Anh có còn nhớ khi anh tám tuổi lúc đó mẹ anh mất… Anh không thích nói chuyện với bất kì ai, nhưng anh lại bằng lòng nói chuyện với em, bằng lòng để em thân thiết với anh…
Em đã nghĩ rằng anh cũng thích em, em đã vô cùng vui sướng, em đã thích anh nhiều năm như vậy rồi… Em thừa nhận rằng năm năm trước em đã nói với Vân Giai Kỳ những lời không nên nói!
Bởi vì, em sợ, em sợ phải mất đi anh.

Anh Tuấn Phong à, rõ ràng là trước kia chúng ta không phải như thế này..”
Thời niên thiếu xác thật là Bạc Tuấn Phong đã có một khoảng.
thời gian từng thân thiết với Vân Ngọc Hân.
Vào lúc đó, đối với cô ta anh đã từng tồn tại một loại tình cảm không rõ ràng.
Giọng nói của Vân Ngọc Hân run rẩy không ngừng: “Em cho rằng… Anh cũng thích em, đúng vậy, em hận Vân Giai K: cướp anh từ trong tay em, cũng hận thân thể em không bị thủ, không thể sinh con cho anh.

Nhưng mà, em đã rất cố gắng, em thật sự đã rất cố gắng rồi “Cái gọi là cố gắng của cô chính là mơ mộng hão huyền mượn bụng của tôi để sinh ra con của hai người sao?” Vân Giai Kỳ giễu cợt lên tiếng hỏi ngược lại.
‘Vân Ngọc Hân lắc đầu: “Tôi sai rồi…nhưng cái biện pháp này không phải do tôi nghĩ ra..”
“A, Vân Ngọc Hân à, diễn xuất của cô thật sự là quá xuất sắc rồi” Vân Giai Kỳ cười lạnh: “Nếu không phải năm năm trước cô ở trước mặt tôi nói ra những lời như vậy thì chắc là cho đến bây giờ tôi còn bị biểu hiện giả dối của cô che mắt đấy! “
Cô dừng một chút, nắm lấy cái cà vạt trên cổ Vân Ngọc Hân, kéo cô ta đến bên chân mình.
“Cô nói tôi đã cướp Bạc Tuấn Phong từ trong tay cô sao? Cuối cùng thì ai đã cướp của ai chứ? Tất cả những gì cô có, đều là của tôi, lúc trước tôi không đuổi cô ra khỏi nhà họ Vân đó là vì tôi nhân từ với CÔ.”
Vân Ngọc Hân giật mình nhìn về phía Vân Giai Kỳ nhưng cuối cùng cũng không nói lời nào nữa.
Cô ta không dám nói.
Vân Giai Kỳ không phải là con ruột của Vân Lập Tân, cha ruột của cô lại là một câu chuyện khác.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 184: Đừng Chạm Vào Tôi Bẩn Thỉu!


Vân Ngọc Hân tuyệt vọng hỏi: “Vân Giai Kỳ, tôi sai rồi, tôi đã biết ỉ cần làm gì thì cô mới có thể tha thứ cho tôi đây?”
Cô còn có mặt mũi để cầu xin tôi tha thứ cho cô nữa sao?” Vân Giai Kỳ lạnh lùng chớp mắt: “Chuyện ngày hôm nay, nếu như hai đứa nhỏ xảy ra chuyện không may thì cô có mấy cái mạng để bồi thường cho tôi đây? “
Vân Ngọc Hân nói: “Nhưng mà không phải là hai đứa nhỏ đã không có việc gì rồi sao? “
“Không có việc gì?”
Vân Giai Kỳ dùng một tay giữ chặt mặt cô ta, đầy mặt tức giận nói: “Vũ Minh thiếu chút nữa là đã không thể đi ra khỏi phòng cấp cứu rồi, còn may là hôm nay Mộ Lâm Châu ở thủ đô, nếu như anh ta không có mặt ở thủ đô thì cô lấy cái gì ra mà bảo đảm rằng con tôi sẽ không có việc gì chứ!? “
không hại nó mà! Tôi nghe nói rằng nó bị bản súng gây mê, chuyện này không liên quan gì đến tôi hết…
“A” Vân Giai Kỳ lười nghe lời giải thích tự cho là đường hoàng của cô ta.

Cô nhếch mắt lên, thân thể hơi ngửa ra sau, mặt không chút thay đổi nói: “Tôi thấy hay là tối nay cô ở lại căn phòng này mà tự kiểm điểm cho thật kĩ đi! “
Bạc Tuấn Phong nghe vậy, liền đứng lên, ôm lấy bả vai Vân Giai Kỳ, đôi chân thon dài của anh đi lướt qua bên người Vân Ngọc Hân bước về phía cửa ra vào.

‘Vân Ngọc Hân nắm chặt ống quần của anh nhưng người đàn ông lại mạnh mẽ xoay người, thu hồi chân dài, tránh né bàn tay của cô ta.

“Đừng chạm vào tôi, bẩn thỉu” Bạc Tuấn Phong lạnh lùng híp mát.

Anh cảm thấy tay của Vân Ngọc Hân rất bẩn, không muốn tay của cô ta đụng vào quần áo của anh dù chỉ là một tấc.

‘Vân Ngọc Hân toàn thân run rẩy, mờ mịt trợn to hai mắt, dáng vẻ yếu đuối đáng thương: “Anh Tuấn Phong à, ngay cả anh cũng không tin em sao? Em thật sự không có lỗi mà, em.

.


Bạc Tuấn Phong hầu như không có ý định muốn nghe cô ta nói nhảm.

Vân Giai Kỳ và Bạc Tuấn Phong vừa đi tới cửa thì Vân Ngọc Hân đột nhiên lại phát ra một tiếng kêu sợ hãi.

Người đàn ông quay đầu lại liền nhìn thấy Vân Ngọc Hân bị Lai Ân mạnh mẽ nhào tới đè xuống đất.

‘Vừa rồi khi cô ta muốn đuổi theo hai người họ thì Lai Ân lại chạy tới cản cô ta lại, nó nhào tới đè chặt cô ta xuống đất.

‘Vân Ngọc Hân nhìn thấy chậu máu lớn gần ngay trước mắt thì sợ tới mức liên tục kêu lên.

“Anh Tuấn Phong, anh đừng để em ở lại chỗ này!!” Vân Ngọc.

Hân vừa khóc vừa kêu vừa giấy dụa: “Em sợ, em thật sự rất sợ…
Đừng nhốt em lại với nó, nó sẽ ăn thịt em mất, nó.

.


“Cô muốn đi thì cũng được thôi” Bạc Tuấn Phong hơi nâng cằm lên, khuôn mặt nghiêng góc cạnh rõ ràng, lạnh lẽo nói: “Với điều kiện là cô phải từ nơi này nhảy xuống dưới.


Vân Ngọc Hân vô cùng khiếp sợt Từ đây nhảy xuống dưới sao?
Tuy rằng nơi này là biệt thự nhưng đây lại là tầng ba của biệt thự đấy, nếu cô ta thực sự nhảy từ tầng ba xuống dưới thì cô ta không có ngã chết thì cũng sẽ bị tàn phế mất.

Vân Ngọc Hân có nghĩ thế nào cũng không thể ngờ tới Bạc Tuấn Phong lại là một người máu lạnh đến như vậy!

Cô ta khóc nói: “Anh Tuấn Phong à, chẳng lẽ anh thật sự trơ mắt thấy chết mà không cứu sao!? Anh không được đi, không được đi đâu hết.

.


Vệ sĩ lạnh lùng đi ra khỏi phòng.

“Ầm” một tiếng.

Đáp lại lời của Vân Ngọc Hân chính là một tiếng đóng cửa lạnh như băng.

Trong phòng bây giờ chỉ còn lại Lai Ân và Vân Ngọc Hân.

Bạc Tuấn Phong và Vân Giai Kỳ mới đi ra ngoài được hơn ba mét thì liền nghe “rống” một tiếng, dường như là Lai Ân đang thấp giọng uy h**p.

Ngay sau đó, liền truyền đến tiếng khóc lóc cuồng loạn.

“Đừng tới đây!”
“Đừng tới đây mà…”
Vân Giai Kỳ nói: “Vân Ngọc Hân sẽ không thật sự chết ở chỗ này chứ.



Không phải cô có lòng đồng tình với người phụ nữ này, chẳng qua là, để cho người phụ nữ này chết trong căn biệt thự này thì khó tránh khỏi cảm thấy rất xui xẻo.

Vả lại, Vân Ngọc Hân nếu thật sự bị Lai Ân cản chết thì chỉ có thể liên lụy đến Lai Ân mà thôi.

‘Vũ Minh thích Lai Ân như vậy, Vân Giai Kỳ tự nhiên cũng không muốn Lai Ân xảy ra chuyện gì.

Bạc Tuấn Phong nói: “Sẽ không đâu.


Lai Ân sẽ không làm tổn thương ai cả.

Tuy rằng Lai Ân là mãnh thú, nhưng bởi vì từ nhỏ Lai Ân đã bị Bạc Tuấn Phong thuần phục rồi nên nó cũng rất hiểu ý người.

Nếu ở trong tự nhiên, Bạc Tuấn Phong không có cách nào có thể bảo đảm được, nhưng thự này là nơi mà Lai Ân lớn lên nên ít nhất là ở chỗ này thì Lai Ân sẽ giữ được lý trí nó sẽ không cắn người trong căn biệt thự này.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 185: Vì Con Đợi Mẹ Về Nhà


Nhưng Vân Ngọc Hân lại không biết chuyện này.
Bây giờ chỉ còn lại một mình cô ta và một con sư tử hung dữ bị nhốt chung trong căn phòng này, chắc chản là cô ta sẽ rất tuyệt vọng và sợ hãi và nỗi sợ ấy sẽ khiến cho cô ta như bị lột đi một lớp da vậy.
Bạc Tuấn Phong cũng không biết rõ chân tướng của chuyện này ra làm sao.
Nhưng Mạn Nhi cũng đã nói qua rằng Vân Ngọc Hân là một người phụ nữ xấu xa.
Một đứa trẻ thì làm sao mà biết nói dối được chứ.
Càng không nói đến con bé chính là đứa con gái do chính tay Vân Giai Kỳ dạy dỗ nên.
Mạn Nhi nói Vân Ngọc Hân chính là một người phụ nữ xấu xa, như vậy, ít nhất đã chứng minh rắng chuyện này cô ta khó có thể thoát tội được.
Cô ta đã dám đem hai đứa nhỏ ném ở Sở thú hoang dã thì như vậy anh cũng không ngại dùng lại kế gậy ông đập lưng ông để cho cô ta cũng nếm thử cái cảm giác như thế nào là “tiếp xúc không khoảng cách” với mãnh thú.
Bạc Tuấn Phong và Vân Giai Kỳ vừa đi xuống lầu thì liền nghe šng “Âm” rất lớn truyền đến.
Dường như là có một vật nặng nào đó bị rơi từ tầng ba xuống.
Cửa sổ phòng tầng ba thì đã bị mở ra.
Vệ sĩ nhìn về phía Bạc Tuấn Phong, quan sát sắc mặt của anh một lúc rồi nói: “Bạc gia, chúng tôi sẽ đi xem thử là chuyện gì.


Người đàn ông gật đầu đồng ý.

185-2-thai-5-bao.jpg


một Cô ta thà nhảy lầu còn hơn là bị nhốt trong căn phòng đó hết một đêm!
Ít ra thì nhảy từ tầng ba xuống thì cô ta còn có cơ hội sống sót Mặc dù đã rơi xuống bãi cỏ nhưng từ tầng ba nhảy xuống thì bị thương cũng rất nặng nên Vân Ngọc Hân đã ngất xỉu tại chỗ rồi.
Bạc Tuấn Phong nói: “Đưa cô ta đi bệnh viện.


Trên đường từ bệnh viện trở về, điện thoại của Vân Giai Kỳ reo lên, là Mạn Nhi gọi tới.
Điện thoại vừa thông thì từ đầu dây bên kia lại truyền tới giọng nói lo lẳng của Mạn Nhi: “Mẹ ơi… Khi nào thì mẹ về vậy? “
Nghe giọng điệu lo lắng của Mạn Nhi thì Vân Giai Kỳ có chút lo lằng hỏi: “Có chuyện gì vậy con?”
“Hình như anh bị sốt rồi mẹ”
Vân Giai Kỳ nhíu mày, trấn an Mạn Nhi: “Mẹ sẽ về liền.


“Vâng ạ”
Hai người họ vừa chạy vào phòng bệnh thì thấy y tá đang đứng ở đầu giường vừa tiêm xong một mũi cho Tiểu Vũ Minh.

Trên giường là Túi Sữa Nhỏ với một thân đầy mồ hôi lạnh đang nằm ở đó.
Hình như cậu bé đã tỉnh lại, chỉ là đầu óc vẫn còn chưa tỉnh táo.
lại, cậu bé mở to ánh mắt mê mang, sau khi nghe thấy tiếng mở cửa thì cậu bé lại nhìn về phía cửa giọng mềm nhữn nói: “Mẹ…”
Mạn Nhi lo lắng nằm sấp ở cạnh giường, vừa nhìn thấy Vân Giai Kỳ trở về thì cô bé lập tức nói: “Mẹ ơi, anh đợi mẹ mãi..”
Vân Giai Kỳ liền vội vàng đi đến rồi ngồi xuống cạnh giường, nhẹ.
nhàng sờ trán Vũ Minh.
Đúng là rất nóng.
Cô nhìn về phía y tá hỏi: “Nó sốt bao nhiêu độ vậy?”
“Bốn mươi độ..”
“Sao lại sốt cao như vậy?”
“Có thể là phản ứng do cơ thể sinh ra vì quá căng thẳng” Y tá nói: “Nhưng mà, tôi đã tiêm thuốc hạ sốt cho cậu chủ Vũ Minh rồi, cậu ấy sẽ nhanh hết sốt thôi.


Mạn Nhi nói: “Sau khi anh tỉnh lại thì không chịu ngủ nữa đó mẹ.
Vân Giai Kỳ nghe Mạn Nhi nói xong thì đau lòng nhìn về phía Tiểu Vũ Minh dịu dàng hỏi: “Vũ Minh à, sao con không chịu đi ngủ vậy?”
Vũ Minh cố sức mở mắt ra, yếu ớt nói: “Vì con đợi mẹ về nhà.


Vì con đợi mẹ về nhà..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 186: Sốt Cao


Dường như chỉ khi Vân Giai Kỳ quay lại, cậu bé mới có thể yên tâm.

Vân Giai Kỳ cảm thấy hơi áy náy.

Lúc trước khi Bạc Vũ Minh tỉnh lại, cô đã hứa với cậu bé rằng sẽ ở lại trông bên cạnh, không đi đâu cả, lúc đó cậu bé mới an tâm ngủ.

Nhưng sau khi cậu bé tỉnh lại, phát hiện ra cô không còn ở đó, cậu bé bỗng nhiên cảm thấy tủi thân và vô cùng bất an, sợ rằng cô sẽ một đi không trở lại.

Mạn Nhi nói rằng, dì đi rồi sẽ mau chóng trở về thôi.

Tuy thế nhưng Tiểu Vũ Minh vẫn cố gắng gượng, như thể cậu bé sẽ không yên tâm nếu không đợi được dì trở về.

Vân Giai Kỳ vô cùng xót xa.

Cô sờ lên cái trán nóng ran của cậu bé, nhẹ nhàng an ủi: “Không phải dì đã trở lại rồi đó sao?”
“Dạ.

.

” Tiểu Vũ Minh khẽ “dạ” một tiếng, yếu ớt chớp mắt, bỗng nhiên dang rộng hai cánh tay về phía cô, cậu bé muốn được cô ôm.

Vân Giai Kỳ lưỡng lự một chút, sau đó cởi áo vét ra, nằm trên giường ôm cậu bé.

Được cô ôm vào lòng, quả thật Tiểu Vũ Minh có chút vừa mừng vừa lo.

Cậu bé chưa bao giờ nghĩ rằng, sẽ có một ngày cậu được dì ôm ngủ.

Đây là điều mà cậu bé luôn mong ước, nhưng hiện tại bỗng nhiên được thực hiện, cậu bé có chút không tin nổi, cảm thấy dường như mình vẫn còn đang mơ.

‘Vũ Minh ngước cặp mắt lên nhìn, nhẹ nhàng hỏi nhỏ: “Dì ơi, con đang mơ sao?”
Trái tim Vân Giai Kỳ tựa như bị kim châm liên tiếp đâm vào đến nhói đau.

Vì sao cậu bé lại có thể thốt ra những lời lo lắng như thế chứ?
“Sao mơ được? Dì ở đây, hôm nay dì ôm con ngủ”
“Lúc con tỉnh lại, dì còn ở đây không?”
“Ừ, nhất định sẽ ở lại mà” Vân Giai Kỳ xót xa khẽ hôn lên trán cậu bé, quay ra nói tiếp: “Dì sẽ không đi đâu cả”
Vũ Minh nghe thế, vui vẻ cong khóe môi, cậu bé đưa tay lên, ngón út nửa thẳng nửa cong muốn móc ngoéo với cô.

Vân Giai Kỳ móc ngoéo tay với cậu bé, sau đó ấn dấu một cái.

Hiện giờ, tính chất gây tê trong người cậu bé còn chưa hết, tay còn hơi run run.

Cô không hề biết rằng cậu bé đã luôn cố gắng gượng tỉnh thần, chỉ để đợi cô về.

Tiểu Vũ Minh nằm gọn trong lòng Vân Giai Kỳ, mau chóng nhắm mắt ngủ.

Gần như là do gây mê nên mới thiếp ngủ luôn.

Bạc Tuấn Phong đứng ngay cạnh giường trông coi một lúc, cho đến khi Vũ Minh ngủ, anh mới ra ngồi ở sô pha.

Mạn Nhi quay lại nhìn anh, mở miệng định nói gì đó nhưng lại thôi.

Bạc Tuấn Phong khẽ nhíu mày: “Có chuyện gì à?”
“Con đói bụng” Mạn Nhi tủi thân xoa xoa bụng mình, ngước nhìn về phía Vân Giai Kỳ.

Lúc trước mải lo lắng cho anh nên Mạn Nhi vẫn luôn ở bên cạnh trông coi Vũ Minh, giờ mới phát hiện ra mình còn chưa kịp ăn gì.

Hiện tại, khi Vũ Minh đã yên lặng đi ngủ, cơn đói trong cô bé mới càng rõ rệt.

Mạn Nhi biết mình đang đói, nhưng mẹ lại phải ở cùng anh, cô bé biết rõ rằng anh trai rất quý mẹ, trong lòng chẳng những không có chút cảm giác ghen tị nào, mà lại còn muốn mẹ ở bên anh lâu hơn.

ppjpg


Mạn Nhi chậm rãi từng bước một đến cạnh người anh, Bạc Tuấn Phong nắm lấy tay cô bé, ôm cô bé vào lòng: “Cháu muốn ăn gì?”
Mạn Nhi suy nghĩ một chút, mờ mịt lắc đầu.

Cô bé cũng không biết mình muốn ăn gì nữa.

.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 187: Chú Nhìn Cháu Chằm Chằm Như Thế Làm Gì


Bạc Tuấn Phong đưa cổ tay lên kiểm tra thời gian, đã muộn rồi, cũng không còn sớm nữa, lúc này hầu như các nhà hàng đều đã đóng cửa.

Anh liếc nhìn về phía giường.

Vân Giai Kỳ ôm chặt lấy Tiểu Vũ Minh, đôi mắt nhảm nghiền ngủ.

Cô vốn rất mệt mỏi, vì vậy, trong chốc lát không hẹn trước cũng ngủ thiếp đi.

Thấy thế, anh quay lại nói với Mạn Nhi: “Chúng ta ra cửa hàng tiện lợi ăn gì đó chút đã”
Mạn Nhi im lặng gật đầu.

Bạc Tuấn Phong ôm cô bé vào lòng rồi đứng lên.

Mạn Nhi giật mình hoảng sợ khẽ hô một tiếng, sau đó mau chóng bịt miệng lại, hơn nữa cũng không dám cúi đầu xuống xem.

Người đàn ông này cao quá!
Cô bé bị ôm vào trong lòng, hai chân lơ lửng trên không trung khoảng một mét, cô bé vô thức dùng bàn tay bé nhỏ của mình bám chặt lấy bả vai người đàn ông.

Bạc Tuấn Phong khẽ liếc nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Mạn Nhi, cô bé vừa thấy anh chăm chú nhìn mình, bàn tay nhỏ bé duỗi ra, che khuất ánh mắt của anh lúc này.

“Chú nhìn chăm chằm cháu làm gì thế?”
Đôi môi Bạc Tuấn Phong khẽ nhếch lên cười.

Cô bé này còn biết xấu hổ cơ đấy.

Mạn Nhi nhẹ hơn rất nhiều so với Tiểu Vũ Minh, anh một tay bế Mạn Nhi trông chẳng khác nào đang bế một con búp bê lớn cả.

Người đàn ông một tay bế Mạn Nhị, tay còn lại đút vào túi quần, thân hình cao lớn thẳng tắp bước ra cửa.

Mạn Nhi vô thức rụt đầu lại, bàn tay nhỏ bé vội vàng che chặt trán mình, bởi vì người đàn ông này rất cao, mà cô bé lại đang bị ôm trong lòng, nhất thời có cảm giác như mình sẽ đâm trúng phải khung cửa vậy.

Bạc Tuấn Phong đưa tay lên bảo vệ đầu thay cô bé, hơi cúi thấp người xuống, ra khỏi phòng bệnh.

Bên cạnh bệnh viện là trung tâm Thương mại Quốc tế.

Trong trung tâm Thương mại Quốc tế có một cửa hàng tiện lợi hoạt động cả hai mươi tư giờ.

Ngoài cửa hàng tiện lợi ra, còn có các loại thức ăn nhanh.

Mạn Nhi vốn đã buồn ngủ, vì thế nên Bạc Tuấn Phong định cho cô bé ăn chút gì đó trước, sau đó mới quay về bệnh viện ngủ.

Người đàn ông này vừa bế đứa bé sải bước vào cửa hàng tiện lợi, vừa bước đến cửa đã nhanh chóng thu hút sự chú ý của mọi người.

Trung tâm Thương mại Quốc tế bao gồm rất nhiều cửa hàng Sang trọng.

Hiện tại cũng đã muộn, nhân viên bán hàng làm thêm giờ cũng chuẩn bị tan làm, đang định đến cửa hàng tiện lợi mua ít đồ, tự dưng đột nhiên lại gặp phải đại soái ca trong tay đang bế một bé gái đi vào, ai nấy cũng đều ngây người nhìn.

“Oa, mau nhìn anh trai đó đi, đẹp trai thật đấy.

.


“Đẹp trai, đúng là đẹp trai thật…Mà cậu có nhìn thấy chiếc áo khoác trên người anh ấy kia không?”
“Hàng đặt thu đông cao cấp của của Armani?”
“Một đơn đặt là khoảng hơn ba trăm năm mươi triệu đấy! Cao phú soái thật kìa!”
Đã là nhân viên trong những cửa hàng xa xỉ thế này, làm gì có ai không có mắt chứ.

Đôi mắt của họ giống như máy quét, chỉ cần nhìn thoáng qua là có thể thấy được tất cả các loại đồ có giá trị trên người của Bạc Tuấn Phong.

Một cái áo khoác Armani cao cấp hơn ba trăm triệu, bên trong là áo sơ mi hơn ba chục triệu của hãng Thomas.

Mason, phía dưới là đôi giày làm từ da cá sấu của hãng.

John Lobb khoảng hai trăm chín mươi triệu đồng.

Từ đầu đến chân, chẳng có chỗ nào không có hàng hiệu cả.

Ngay sau đó, họ nhanh chóng bị thu hút bởi chiếc đồng hồ cao cấp trên cổ tay của Bạc Tuấn Phong.

“Chiếc đồng hồ trên tay anh ta kia, thuộc dòng Patek Philippe SkyMoon Tourbillon đúng không?”
“Đâu để tớ xem đã.

.


Ngay sau đó, hai người phụ nữ hít một hơi thật sâu.

“Thực sự đó đúng là…”
“Cái này phải khoảng cỡ ba mươi lăm tỷ đó!”
“Trên tay anh ta hình như là loại 5002P, vậy thì phải hơn ba lăm tỷ rồi “Trong trung tâm Thương mại Quốc tế của chúng ta, chỉ có duy nhất một quầy chuyên doanh Gucci là mặt tiền của cửa hàng, hợp đồng cho thuê có đâu cũng chỉ là mười bảy tỷ một năm thôi, còn không bằng nổi một cái đồng hồ của anh ta…Đây là siêu cấp kim cương cao phú soái rồi!”
“Nhưng mà, tớ còn nghe nói là 5002P là hàng có giới hạn đó”
“Tớ biết, chỉ Bạc gia có thôi mà”
“Không lẽ đó là Bạc Tuấn Phong đấy chứ?”
“Không thể nào, cậu nghĩ một người như Bạc Tuấn Phong lại bế một bé gái vào cửa hàng tiện lợi địa phương này, trong thời gian đã muộn thế sao?”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 188: Buồn Ngủ Rồi!


Hai người phụ nữ kia thấp giọng nói nhỏ.

Họ nhìn về hướng Bạc Tuấn Phong và Mạn Nhi quan sát, trong khi im lặng thảo luận về chiếc đồng hồ trên tay anh.

“Chắc chắn anh ta không phải Bạc Tuấn Phong đâu, có khi cái đồng hồ kia chỉ là giả thôi”
“Cứ cho là đồ giả đi, cả người anh ta toàn hàng nhái cũng được, nhưng anh ta thật sự vẫn rất đẹp trai”
Đăng sau bóng lưng của Bạc Tuấn Phong, hai người phụ nữ này không ngừng sỉ mê anh.

€ô nàng nhìn thấy Bạc Tuấn Phong bế một bé gái đáng yêu kháu khỉnh trong tay, còn tưởng rắng anh đã có gia đình, họ hơi thất vọng!
“Đáng tiếc là kết hôn rồi!”
“Anh ấy đẹp trai như vậy, mà lại lập gia đình sớm, không biết cô gái nào may mản thế chứ?”
“Có thể lấy một người đàn ông đẹp trai như thế, có khi kiếp trước tổ tiên cô gái kia cứu cả dải ngân hà”
Âm thanh của họ vô cùng nhỏ, vì vậy nên Bạc Tuấn Phong cũng không thèm để ý tới.

Nhưng Mạn Nhỉ được anh bế trong lòng, thấy hai người phụ nữ cứ nhìn chằm chằm vào người đàn ông, bi bô ngọt ngào nói: “Chú, từ nãy tới giờ hai cô kia cứ nhìn chú mãi vậy”
Bạc Tuấn Phong nghe vậy, quay lại nhìn, hai người phụ nữ xấu hổ cúi đầu ngay lập tức, không dám nhìn anh.

Đến khi Bạc Tuấn Phong quay đầu lại, hai người phụ nữ đó mới khẽ thở phào nhẹ nhõm, xoa xoa ngực mình.

Lúc nãy ánh mắt người đàn ông kia quét qua, cũng quá đáng sợ TÔI.

Nhưng có điều…
Cô bé đó vừa gọi người đàn ông kia là “chú”, thì ra không phải là cha và con gái!
Thấy Mạn Nhi có chút lơ đễnh, Bạc Tuấn Phong nhìn cô hỏi: chuyện gì thế?”
“Buồn ngủ… Mạn Nhi dụi dụi đôi mắt, mí mắt đều buồn ngủ đến mức sắp sụp xuống.

Bạc Tuấn Phong nói: “Muốn ăn gì? Ăn xong rồi sẽ về nghỉ ngơi”
Mạn Nhi chỉ về hướng có sushi: “Sushi.

.


Bạc Tuấn Phong lấy một ít sushi cho Mạn Nhị, sau đó lấy thêm một chút thức ăn nhanh khác, tránh cho lúc nửa đêm Vân Giai Kỳ và Vũ Minh tỉnh lại, đói bụng lại không có gì ăn.

Anh mang giỏ đựng đồ muốn mua đến cạnh quầy, một tay bế Mạn Nhị, tay còn lại rút ví ra, từ bên trong ví rút ra một thẻ tín dụng và đưa cho nhân viên.

Nhân viên thu ngân từ đầu đến cuối vẫn cúi gầm mặt, không dám nhìn thẳng vào anh.

ppjpg


Nhân viên thu ngân thấy thế ngạc nhiên hỏi: “Cho hỏi anh họ gì vậy?
Có Bạc Tuấn Phong thản nhiên quay ra: “Bạc”
“Được rồi.

.


Nhân viên thu ngân nhập họ để xác minh, chợt nhớ ra điều gì đó, đột nhiên ngẩng đầu lên, vẻ mặt hoài nghỉ nhìn người đàn ông Bạc?
Bạc Tuấn Phong!
Lúc nãy thấy hai người phụ nữ kia thảo luận, cô ta ở gần nên cũng có nghe thấy.

Vừa nghe nói rằng trên tay người đàn ông đó có một chiếc đồng hồ, nếu là hàng thật, số tiền phải lên đến ba mươi tám tỷ đồng.

Nhưng cả thế giới này cũng chỉ có một chiếc, mà chiếc đó lại nằm trong tay của Bạc Tuấn Phong.

Khi nấy nhập thông tin, mặc dù người đàn ông này họ Bạc nhưng cô lại không để ý họ tên đầy đủ của anh, nên bây giờ cô ta đang nghỉ ngờ…
Nhân viên thu ngân hồi hộp đến mức tay còn hơi run lên, lo lắng hơn cả khi có ngôi sao lớn đứng trước mặt mình!
Trời ạt Nếu như đúng là Bạc Tuấn Phong trong lời đồn kia, thì may mắn của cô ta phải lớn thế nào mới được nhìn được vẻ đẹp trai của Bạc Tuấn Phong!
Vậy thì đây đúng là là một vinh dự lớn.

“Được không?” Bạc Cận Thanh thấy nhân viên thu ngân mất tập trung, không khỏi lạnh lùng nhắc nhở cô ta.

.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 189: Yêu Ai Yêu Cả Đường Đi


Bỗng nhiên nhân viên thu ngân lấy lại tỉnh thần, hai tay run rẩy hồi hộp trả lại thẻ tín dụng cho anh, Bạc Tuấn Phong nhận thẻ, cô ta lấy hết dũng khí hỏi: “Ngài… Ngài là Bạc Tuấn Phong sao?”
Đôi mắt phượng của Bạc Tuấn Phong liếc nhìn cô ta, lông mày như kiếm nhíu lại, nhưng không nói lời nào.

Từ trước đến giờ Bạc Tuấn phong không thích trả lời những vấn đề vô nghĩa này, chỉ yên lặng cất thẻ tín dụng vào ví tiền, cầm túi hàng vừa mua, ôm Mạn Nhi quay người đi.

“Leng keng”
“Xin đi thong thả!”
Bạc Tuấn Phong vừa bước ra khỏi cửa hàng tiện lợi, hai người phụ nữ thò đầu ra từ kệ hàng, ngạc nhiên nói: “Thật sự là Bạc Tuấn Phong?”
“Trời ạ! Bạc Tuấn Phong ở ngoài đời thật là đẹp trai quá!”
“Oa oa oa oa thật sự là còn k*ch th*ch hơn gặp được đại minh tỉnh nữa!”
“Anh ấy vừa đẹp trai lại vừa nhiều tiền, loại phụ nữ nào mới xứng gả cho loại ông chủ như vậy a? Tôi chua quái”
Bệnh viện.

Bạc Tuấn Phong nhẹ nhàng đẩy cửa phòng bệnh ra.

Đèn sàn sáng lên.

Anh nhìn lên trên giường một chút, Vân Giai Kỳ đang ôm Bạc Vũ Minh ngủ ngon lành.

Mạn Nhi “Xuyt” một tiếng, chỉ chỉ căn phòng, Bạc Tuấn Phong liền ôm cô bé vào trong phòng ngủ.

Phòng ngủ rất lớn, giường rất mềm.

Mạn Nhi leo trên giường, ngẩng đầu nhìn túi hàng trong tay anh bằng ánh mắt chăm chú: “Cháu có thể ăn trên giường không?”
“Có thể”
Bạc Tuấn Phong ngồi ở mép giường, để túi hàng ở trên tủ đầu giường, lấy sushi còn nóng ở bên trong ra, rất kiên nhẫn từng chút từng chút một bóc giấy đóng gói ra.

Mạn Nhi nhìn theo ngón tay của anh đến ngẩn người.

Dưới ánh đèn, mười ngón tay thon dài của Bạc Tuấn Phong hiện ra rõ ràng, đầu ngón tay như ngọc, nhìn rất mạnh mẽ.

Thì ra thật sự có bàn tay của người đàn ông, có thể đẹp đến mức giống như chạm ngọc.

Bạc Tuấn Phong xé giấy đóng gói xong, đưa sushi đến tận miệng của Mạn Nhi.

Mạn Nhi nhẹ nhàng cắn một cái, cô bé rất đói, cái miệng nhỏ nhắn mở to, đến mức có thể cản được đầu ngón tay của anh, để lại một dấu răng nhàn nhạt giữa lòng bàn tay của anh.

Cô bé cắn phải tay anh, nhưng lại không hề hay biết, vẫn say sưa ăn ngon lành, đôi mắt như nai con yên lặng quan sát anh.

Răng của đứa bé trắng như tuyết, nhưng khi cắn lên đầu ngón tay của anh, cũng không đau lắm.

Cho dù miệng há to ra, nhưng cũng chỉ là một đứa trẻ, cái miệng nhỏ nhắn như vậy, há miệng lớn đến đâu, thì chỉ cần cắn một miếng nhỏ thôi, cũng có thể nhét cái miệng nhỏ đến căng phồng rồi.

Xem ra là rất đói bụng.

Mạn Nhi muốn vươn tay ra, cầm lấy sushi trong tay của anh, Bạc Tuấn Phong hơi tránh đi nói: “Nóng”
“Ngô.

.


Mạn Nhi ôm lấy cổ tay của anh, lại cản một miếng, nhai kỹ nuốt chậm.

Tay của cô bé nhỏ như vậy.

Mềm mại, ấm áp, ôm lấy cổ tay anh, hai bàn tay cùng ôm, chưa chắc có thể ôm hết.

Khóe mắt Bạc Tuấn Phong hơi rủ xuống, khóe miệng từng chút từng chút cong lên.

Trước đây, lúc mà Vân Giai Kỳ mang thai, đã hỏi anh, thích con trai, hay là thích con gái.

Lúc đó anh không trả lời.

Nhưng thật ra, anh thích con gái.

€ó lẽ đối với phần lớn đàn ông trên thế giới này mà nói, cha thích con gái, là đương nhiên.

Nhất là Mạn Nhi, bản năng khiến anh có một ý muốn bảo vệ cô bé vô cùng lớn, anh muốn ôm lấy cô bé vào ngực để bảo vệ, thương yêu cô bé, cưng chiều cô bé.

Hận không thể đem mọi thứ tốt đẹp nhất trên thế giới này, đều đưa đến trước mặt cô bé, dỗ cô bé vui vẻ.

€ô bé là con gái của Vân Giai Kỳ.

Yêu ai yêu cả đường đi lối về.

Anh đã từng có một đứa con gái, nhưng mà năm năm trước vì tai nạn xe cộ mà không may qua đời sớm, lòng đau đến thấu trời.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 190: Nhưng Cô Bé… Có Thích Anh Không


Anh đã từng tưởng tượng ra, nếu như, anh và con gái của cô ra đời bình an, nhìn cô bé từ khi còn trong tã lót gào khóc đòi ăn, đến khi lớn lên một chút, học ngồi, học bò xong, học cách đứng, học cách đi, học cách gọi “cha”…

ppjpg


Bây nhìn thấy Mạn Nhi, đột nhiên anh lại có cảm giác tìm lại được bảo bối đã mất, dù cô bé không phải là con gái ruột của anh, nhưng Bạc Tuấn Phong càng nhìn đứa nhóc này, càng yêu thích.

Nhưng cô bé… có thích anh không?
Anh nhìn Mạn Nhi, không kìm lòng được mà giơ tay lên, muốn vuốt nhẹ mái tóc của cô bé.

Mạn Nhi vô thức rụt cổ lại, tránh đi động tác của anh, hơi lùi về phía đầu giường, sợ hãi nhìn anh.

Rõ ràng là cô bé vẫn chưa quen bị anh đụng chạm.

Bạc Tuấn Phong thu tay lại, kinh ngạc nhìn cô bé, mắt phượng nhạt thêm vài phần.

Anh hỏi: “Không ăn nữa?”
Mạn Nhi gật đầu nói: “Cháu đã ăn no rồi”
Sushi không nhỏ, cô bé ăn ba bốn miếng, lại uống thêm nửa hộp sữa tươi, bây giờ đã không còn đói bụng nữa, cơn buồn ngủ kéo tới, cảm giác chỉ cần vừa nằm xuống gối là có thể ngủ ngay lập tức.

Nhưng đứa nhóc vẫn kiên trì bò xuống giường, mang dép đi đến phòng tắm, nghiêm túc đánh răng, mới bò lại lên giường.

Cô bé vén chăn lên, chui vào, ngay sau đó, cảm thấy phải nhìn Bạc Tuấn Phong một chút.

“Chú ơi”
“Ừm?”
“Chú có thể đi ra ngoài không” Mạn nhi ngoan ngoãn nằm trên giường, ôm chăn mền, ra lệnh đuổi khách: “Cháu muốn đi ngủ”
Bạc Tuấn Phong hỏi: “Cháu ngủ một mình, không sợ sao?”
Mạn Nhi nghe vậy, nhẹ nhàng kéo cái chăn cao lên mấy phần, che khuất nửa khuôn mặt nhỏ nhắn, chỉ lộ ra đôi mắt, yên lặng nhìn anh.

Đương nhiên là cô bé sợ rồi.

Trước đây cô bé rất thích ngủ cùng với mẹ.

Nhưng mà hiện tại mẹ đang ở cùng với anh.

Giường bệnh quá nhỏ, cô bé không thể ngủ cùng được.

Cô bé chỉ có thể ngủ một mình.

Mạn Nhi rất sợ tối, cho dù cô bé đang từ từ học cách ngủ một mình, nhưng bình thường đều là Vân Giai Kỳ dỗ cô bé đi ngủ, cô bé mới ngủ được.

Nhưng hôm nay không có người dỗ cô bé, cô bé chỉ có thể ép mình ngủ một mình.

Bạc Tuấn Phong đứng dậy, tắt đèn cho cô bé, đi tới cửa thì quay đầu lại, trong bóng tối, giọng nói của người đàn ông mềm mại như lông vũ.

“Ngủ ngon”
Âm thanh của anh rất dịu dàng, giọng điệu mang theo cưng chiều không dễ nhận ra.

Mạn Nhi hơi ngạc nhiên, ngại ngùng giấu cả khuôn mặt vào trong chăn, cho đến khi nghe tiếng cửa đóng lại “Phanh”, cô bé mới hé lộ ra con mắt, nhìn thấy Bạc Tuấn Phong thực sự ra khỏi phòng, cô bé cảm thấy có chút mất mát.

Ngủ… ngon…
Bạc Tuấn Phong trở lại đứng trước giường bệnh, nhìn Vũ Minh đang cuộn người trong ngực của Vân Giai Kỳ, cho dù là ngủ thiếp đi, khóe miệng đứa nhóc vẫn nở nụ cười ngọt ngào như cũ.

Được mẹ ôm vào trong ngực, nằm mơ, nhất định là giấc mơ rất ngọt ngào.

Bạc Tuấn Phong nhẹ nhàng đặt tay lên trán của cậu bé, nhiệt độ đã giảm nhẹ.

Giấc ngủ của Vân Giai Kỳ rất nông.

Đầu ngón tay lạnh lẽo của anh kề sát tới mặt cô, cô tỉnh ngay lập tức, mở to mắt, nhìn thấy người đàn ông yên lặng đứng ở đầu giường, nhéo nhéo lông mày.

Cô ngẩng đầy, âm thanh khàn khàn: “Anh vẫn còn chưa ngủ?”
“Ừm”
“Mạn Nhi đâu?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 191: Chúng Ta Có Nhà Chung Từ Bao Giờ


“Mau ngủ thôi”
Vân Giai Kỳ cuối đầu nhìn Bạc Vũ Minh đang nằm trong lòng mình, hai mắt cậu bé nhẳm chặt, lông mi rũ xuống mí mắt trông vô cùng nhẹ nhàng, trông dáng vẻ khôn khéo khó tưởng tượng nổi.
Cô không nhịn được mà ôm cậu bé chặt hơn.
Bạc Tuấn Phong lên tiếng: “Về nhà nhé?”
Vân Giai Kỳ cảm thấy vô cùng kinh ngạc, đưa mắt nhìn anh một cái: “Về nhà sao?”
“ừ”
“Nhà nào cơ?”
Bạc Tuấn Phong trả lời: “Nhà của chúng ta”
‘Vân Giai Kỳ nghe thấy thế lại lên tiếng đùa cợt: “Chúng ta có nhà chung từ bao giờ?”
Cô nhận ra trong lời nói của người đàn ông này có ý nghĩa sâu xa.
Anh muốn cô trở về bên cạnh mình, thế nhưng trở về thế nào đây?

Bạc Tuấn Phong trả lời: “Bạc Vũ Minh muốn có mẹ”
Anh nói như thế cũng đủ để nói lên rằng người đàn ông đang đứng trước mặt cô đã nhượng bộ rất nhiều rồi.
Cho dù là vì Bạc Vũ Minh thì anh cũng hy vọng cô có thể quay về bên cạnh cô.
Vân Giai Kỳ nói: “Bạc Tuấn Phong à, tôi không thể trở về”
Ánh mắt người đàn ông trở nên lạnh lùng.
“Giữa hai chúng ta đã có quá nhiều chuyện xảy ra rồi” Vân Giai Kỳ cũng trả lời thẳng mà không chút khách sáo.
Bạc Tuấn Phong khi đó đối với cô mà nói là một vị thần, lòng cô tràn đầy vui mừng khi được ở cùng với anh.

Thế nhưng bây giờ giữa hai người họ đã có khoảng cách quá lớn, tình cảm mà cô dành cho anh cũng không còn như lúc trước nữa rồi.
Cô yêu Bạc Vũ Minh, cũng đau lòng thay Vũ Minh thế nhưng cô sẽ không vì một đứa trẻ mà tạm thời bỏ qua cho lợi ích lớn đăng sau đó.
Vân Giai Kỳ đột nhiên nói: “Bạc Tuấn Phong, anh muốn tôi sao?”
Ánh mắt Bạc Tuấn Phong hơi ngừng lại, sau đó nói: “Muốn chứt”
Sao có thể không muốn được chứ?
Đương nhiên là anh vô cùng muốn cô.
‘Vân Giai Kỳ lại nói: “Thế nhưng anh lấy cái gì muốn tôi? Ông cụ Bạc có đồng ý không? Nhà họ Bạc có đồng ý không? Hơn nữa tôi cũng không muốn hai đứa nhỏ vì chuyện của chúng ta mà chịu tổn thương!”
Thật may là Bạc Vũ Minh không sao nếu không thì cô sẽ cảm thấy vô cùng tự trách bản thân mình.
Năm đó, cô có ba đứa bé thế nhưng một đứa đã mất, cô không muốn phải cảm thấy đau khổ khi phải mất thêm một đứa bé nào nữa!
Bạc Tuấn Phong không nói gì, ánh mắt nhìn cô càng trở nên thâm sâu hơn.
Vân Giai Kỳ ngừng một chút sau đó lại nói: “Nếu anh muốn tôi trở về bên cạnh anh vậy thì ngoại trừ việc anh dùng chút bản lĩnh của mình ra.

Dùng thời gian ba tháng để khiến tôi yêu anh lần nữa, để tôi cam tâm tình nguyện trở về bên cạnh anh.

Nếu như anh không lấy được lòng tôi vậy thì chuyện nuôi dưỡng Bạc Vũ Minh sẽ về tôi”
Bầu không khí trở nên yên tĩnh lạ thường.
Vân Giai Kỳ nhìn chăm chăm vào anh, chờ đợi câu trả lời của anh.
Năm năm xa cách, cũng chẳng phải nói hai ba câu là có thể trở lại bình thường.
Bạc Tuấn Phong của hiện tại đối với cô mà nói là một người hoàn toàn xa lạ.

Cô không tin rằng mình có thể sống cùng người đàn ông này cả đời.
Bạc Tuấn Phong đột nhiên hỏi: “Nếu như ngày đó, nhà họ Tống.
không từ hôn vậy thì em vẫn sẽ kết hôn với Tống Hạo Hiên đúng không?”
Anh đột nhiên thay đổi đề tài khiến Vân Giai Kỳ yên lặng trong chốc lát, sau đó trả lời: “Đương nhiên rồi!”
“Đương nhiên?”

Mấy chữ đơn giản như thế nhưng lại khiến anh cảm thấy vô cùng tức giận.
Bạc Tuấn Phong khom người, lên tiếng chất vấn cô: “Em yêu anh ta sao?”
Vân Giai Kỳ vô cùng bình tĩnh lên tiếng: “Bạc Tuấn Phong, tôi mong anh hiểu điều này, tôi không còn là cô bé vì tình yêu mà không để ý đến thứ gì nữa.

Nếu như anh không thể cho tôi cảm giác an toàn thì đương nhiên sẽ có người khác cho tôi cảm giác an toàn này”
Cô là một người vô cùng thiếu cảm giác an toàn.
Vì thế những năm trước anh đã nói sẽ cho cô một mái nhà thế nhưng cuối cùng lại không thấy đâu.
Cô không cảm nhận được sự an toàn từ người đàn ông này vì thế mới đẩy anh đi.
“Nếu như anh cảm thấy quá khó vậy thì anh có thể buông tay”
Vân Giai Kỳ lên tiếng: “Còn chuyện liên quan tới quyền nuôi dưỡng Vũ Minh, tôi cũng không ngại cùng anh ra tòa!”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 192: Gặp Ác Mộng Thui


Ánh mắt của người đàn ông lạnh lùng đi vài phần.

Cô muốn con trai thế nhưng lại không muốn anh, thậm chí vì chuyện quyền nuôi dưỡng con trai mà cô cũng không ngại ra tòa với anh.

Người phụ nữ này thật sự đã trở nên vô cùng mạnh mẽ.

Bạc Vũ Minh nằm trong lòng cô lúc này đột nhiên hé hé mắt.

Thật ra thì cậu bé đã dậy được một lúc rồi, mơ hồ nghe được cuộc đối thoại của hai người.

Nhất là khi cậu bé nghe thấy Bạc Tuấn Phong và Vân Giai Kỳ tranh quyền nuôi dưỡng mình, tâm trạng cậu bé trở nên vô cùng phức tạp.

Việc mẹ muốn cậu bé, cậu bé cảm thấy vô cùng vui vẻ.

Thế nhưng mẹ chỉ muốn cậu bé mà lại không muốn cha của cậu…
Bạc Vũ Minh cảm thấy có chút mất mác.

Cậu bé thật sự rất muốn cha và mẹ ở cùng với nhau.

Rõ ràng là cha vô cùng yêu mẹ.

Cậu bé không chỉ nhìn thấy ảnh của mẹ trong thư phòng của cha mình một lần.

Khi đó cậu bé nhìn thấy tấm ảnh của Vân Giai Kỳ thấy vô cùng xa lại nhưng cũng có gì đó vô cùng thân thiết.

Thế nhưng cậu bé gặp Vân Mạn Nhi ở nhà trẻ thì cảm giác thân thiết càng mạnh hơn.

“Mẹ.

ppjpg


Vân Giai Kỳ kinh ngạc trợn tròn mắt.

Người đàn ông đưa tay tắt đèn ở đầu giường, sau đó im lặng không một tiếng động nhanh chóng rời khỏi phòng.

Đêm đã gần khuya.

Bạc Tuấn Phng nằm trên ghế salon, bị tiếng động trong phòng ngủ làm cho bừng tĩnh.

Anh đứng dậy vớ lấy cái áo khoác, sau đó đẩy cửa bước vào.

phòng ngủ, đưa tay bật đèn trên tường.

Dưới ánh đèn, bên dưới chăn có một khối nhỏ nhỏ đang u lên, cả người Vân Mạn Nhi bọc kín trong chăn, phát ra tiếng thì thâm giống như tiếng mèo kêu.

Anh nhanh chân đi tới đưa tay vén chăn của cô bé lên, để lộ gương mặt mướt mồ hôi của Vân Mạn Nhi.

Mồ hôi nhanh chóng chảy đầy trên mặt cô bé.

Ngay sau khi vén chăn lên, Vân Mạn Nhi nhanh chóng bừng tỉnh, mở mắt ra nhìn thấy Bạc Tuấn Phong thì nhanh chóng nhào vào lòng anh.

“Hu hu…”
Nhìn một cái thì biết ngay cô bé vừa gặp ác mộng, vẫn còn chưa tỉnh táo lảm, đang co rúc trong người anh, cả người run rẩy.

Bạc Tuấn Phong ngẩn người một cái.

Hai tay anh mất đi sự tự do, nhìn sống lưng đang run rẩy của cô bé có chút bất ngờ khi thấy cô bé nhào vào lòng mình như vậy.

Gặp ác mộng sao?
Bạc Tuấn Phong khôi phục tinh thần, nhẹ nhàng đưa tay vuốt lưng của cô bé, lên tiếng hỏi: “Sao thế?
“Con nằm mơ thấy cái dì xấu kia.

.


Mạn Nhi tủi thân ngẩng đầu lên nhìn cha mình, trong mắt đẫm lệ: “Chú ơi, chú và cái dì xấu tính kia là bạn sao?”
Lần trước cô bé thấy Bạc Tuấn Phong đứng cùng một chỗ với Vân Ngọc Hân, cô bé cho rằng hai người họ là bạn.

Vì cô bé ghét Vân Ngọc Hân thì cũng không cảm thấy có cảm giác tốt với Bạc Tuấn Phong.

Trong lòng cô bé tự nói rằng mình phải đến gần anh thế nhưng lại không dám đến gần anh.

Bạc Tuấn Phong lên tiếng: “Không phải đâu”
“Con năm mơ thấy dì xấu xa kia biến thành một con rắn, sau đó quấn lấy con!” Vân Mạn nhanh lên tiếng tố cáo với anh: “Đáng sợ lắm… Chú à, chú kể chuyện cho con nghe được không?”
“Sao cơ?”
“Trước đây mẹ thường đọc truyện cho con nghe”
Chắc chản là vì không nghe mẹ kể chuyện cho nên cô bé mới gặp ác mộng kinh khủng như thế.

Trong lòng Vân Mạn Nhi vẫn cảm thấy vô cùng sợ hãi.

.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 193: Đã Không Còn Nguy Hiểm


Đây là một sự khó khăn đối với Bạc Tuấn Phong.

Anh không thường kể chuyện trước khi ngủ.

Vân Mạn Nhi cảm thấy có chút mất mác: “Sao ngay cả kể chuyện mà chú cũng không làm được thế?”
Trong lời nói của cô bé khó nén được vẻ chê trách anh.

Bạc Tuấn Phong không nói gì thế nhưng nhanh chóng năm xuống bên cạnh cô bé, sau đó đưa cánh tay về phía cô bé.

Mặc dù anh không biết kể chuyện nhưng anh có thể ôm cô bé ngủ.

Như thế thì cô bé sẽ không gặp ác mộng nữa.

Cho dù có bị ác mộng dọa tỉnh lại thì khi tỉnh lại trong lòng anh cô bé sẽ không cảm thấy sợ nữa.

Vân Mạn Nhi nhìn anh thế nhưng vẫn có chút do dự.

Người đàn ông đang nằm bên cạnh cô bé đang giang tay ra mời gọi cô bé, cổ áo sơ mi mở hai nút để lộ ra hai khúc xương quai xanh giống như hai miếng ngọc thạch.

Vòng ngực của anh vô cùng rộng rãi còn rộng hơn cả của mẹ cô bé nữa.

Bờ vai rộng lớn, khuôn ngực rắn chắc…
Vân Mạn Nhi đột nhiên nhắm mắt, cúi đầu xong đó chui vào trong ngực anh.

Cô bé sợ tối, cũng rất sợ gặp ác mộng.

Ngoại trừ mẹ ra thì cô bé vô cùng không thích việc người khác ôm mình.

Thế nhưng vừa mới tỉnh lại khỏi cơn ác mộng, trong lòng cô bé vẫn cảm thấy vô cùng sợ hãi, vẫn chưa hoàn hồn.

Lúc này, khi được nẫm trong khuôn ngực ấm áp của anh, đối với cô bé mà nói là một sự hấp dẫn vô cùng lớn, tạo cho cô bé cảm giác an toàn.

Mặc dù Mạn Nhi có chút xấu hổ thế nhưng vẫn nhắm mắt chui vào lòng anh.

Bạc Tuấn Phong không ngờ, cô nhóc này đúng là suy nghĩ quá nhiều.

Cái này có được tính là cô bé đã có chút ấn tượng tốt với anh rồi không?
Trên cơ bản thì là tin tưởng.

Người đàn ông ôm cô bé vào lòng, sau đó đắp chăn cho cô bé, âm thanh trầm thấp vang lên trên đỉnh đầu cô bé: “Mau ngủ đi.

Ngủ ngon”
Cô bé rúc vào lòng anh, bàn tay nhỏ bé nắm lấy góc áo sơ mi của anh, khuôn mặt nhỏ bé rúc vào trong ngực anh, hai mắt nhắm chặt.

Cô bé từ từ chìm vào giấc ngủ, khi còn một chút ý thức, cô bé lẩm bẩm một câu: “Ngủ ngon”
Cô bé nói anh ngủ ngon.

Bạc Tuấn Phong nghe thấy thế, trong lòng anh hơi động một cái, ngay sau đó đột nhiên cảm thấy vô cùng ấm áp.

Sáng sớm hôm sau.

Một tia sáng mặt trời nhanh chóng chiếu vào trong phòng.

Vân Giai Kỳ mơ màng tỉnh lại.

Cô vừa mở mắt ra suy nghĩ đầu tiên chính là đưa tay ra nhẹ nhàng sờ cái trán của Bạc Vũ Minh.

Cơn sốt đã hạ bớt rồi.

Cơn sốt của cậu bé tới đột ngột vì thế một là không lên cơn sốt nhưng một khi đã sốt thì sốt vô cùng cao nhưng hạ cũng rất nhanh.

Lúc khoảng hơn sáu giờ, cô y tá tới kiểm tra phòng, đo lường nhiệt độ cơ thể, sau đó lấy máu để mang đi làm xét nghiệm.

Mặc dù Bạc Vũ Minh không bị thương thế nhưng trong khoảng gian này, cậu bé vẫn luôn phải ở bệnh để quan sát.

Cậu bé vẫn chưa tỉnh vì dù sao cũng tiêm một lượng thuốc tê lớn như thế, vì thế trong chốc lát không thể nào biến mất nhanh như: thế được.

Cây kim nhỏ ghim vào mạch máu, y tá bắt đầu tiến hành việc lấy máu.

Trong cơn mơ, Bạc Vũ Minh cau mày, thế nhưng cảm nhận được cái ôm của Vân Gia Kỳ, chân mày cậu bé nhanh chóng giãn ra, để yên cho y tá lấy năm ống máu.

“Cậu bé ngoan, đúng là một cậu bé dũng cảm!”
‘Y tá không nhịn được khen một câu, âm thanh nhanh chóng giảm xuống: “Có nhiều đứa trẻ khi bị lấy máu thì đã khóc rất nhiều”
Cô y tá trưởng đứng bên cạnh cũng nói: “Dáng vẻ của cậu bé vô cùng đáng yêu, nếu tôi có thể sinh ra một cậu con trai đáng yêu như thế thì có nằm mơ cũng cười vô cùng vui vẻ!”
Vân Giai Kỳ cười một tiếng, cúi đầu nhìn Bạc Vũ Minh đang ngủ vô cùng yên tĩnh, trong lòng cô đột nhiên cảm thấy ấm áp.

Cô lên tiếng hỏi: “Kể từ khi thăng bé được đưa tới bệnh viện đến giờ vẫn luôn mê mang, là do thuốc vẫn còn phát tác sao?”
Cô y tá trưởng trả lời: “Đứa trẻ còn quá nhỏ, chỉ mới năm tuổi vì thế phải loại bỏ hoàn toàn dược tính trong người, thế nhưng việc này mất nhiều thời gian hơn so với người trưởng thành.

Thế nhưng nếu cậu bé có thể tỉnh lại thì có thể nói là đã không còn nguy hiểm đến tính mạng”
“Thế nhưng có di chứng gì về sau không?”
“Nếu chữa trị thật tốt thì sẽ không có di chứng về sau”
Vân Giai Kỳ gật đầu, lúc này mới trút được gánh nặng: “Cảm ơn.


Cô vì chuyện này mà lo lắng sợ hãi cả một đêm.

Hôm nay đã lấy được cô trả lời chắc chẳn, cuối cùng cô cũng đã có thể thờ phào nhẹ nhõm.

Cô y tá vừa vào phòng bệnh, điện thoại của Vân Giai Kỳ đột nhiên run lên.

Cô đưa tay cầm lấy điện thoại, thấy là Vân Lập Tân gọi tới.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 194: Vân Ngọc Hân Nhảy Lầu


Cô dự đoán bởi vì chuyện của Vân Ngọc Hân vì thế nhanh chóng cầm lấy điện thoại đi tới sân thượng, sau đó mới bấm nút nhận.

Khi điện thoại vừa được thông, ở đầu dây bên kia nhanh chóng vang lên tiếng chất vấn đầy giận dữ của Vân Lập Tân: “Vân Gia Kỳ!
Mày đúng là một người lòng dạ độc ác! Rốt cuộc thì Ngọc Hân đã làm sai chuyện gì mà mày phải ép con bé tới mức đó?”
‘Vân Giai Kỳ nghe thấy thế thì hơi nhướng mày: “Ông có ý gì?”

ppjpg


Nói xong, Vân Lập Tân nhanh chóng cúp điện thoại.

Vân Giai Kỳ quay đầu nhìn Bạc Vũ Minh, sau đó đắp chăn cho cậu bé rồi cuối xuống hôn nhẹ lên trán cậu bé một cái.

Bạc Vũ Minh mơ màng tỉnh lại.

Cậu bé ngước mắt, thấy Vân Giai Kỳ đang đứng ở mép giường, còn tưởng rằng cô lại muốn bỏ đi.

“Mẹ, mẹ đừng đi…
“Mẹ có chuyện phải ra ngoài một chuyến, sau đó sẽ về với con, có được không?”
Cậu bé buồn bã mím môi một cái.

Vân Giai Kỳ nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay nhỏ bé của cậu, sau đó hôn nhẹ lên mu bàn tay của cậu bé: “Mẹ đồng ý với con là sau này sẽ không rời đi nữa, có được không?”
“Vâng…”
Nghe thấy lời hứa của cô, cậu bé mới yên tâm nhắm mắt lại sau đó lại bắt đầu chìm vào giấc ngủ.

Vân Giai Kỳ nhanh chóng thay một bộ quần áo, sau đó đi tới trước cửa phòng ngủ đưa tay đẩy cửa ra.

ppjpg


Đúng là máu mủ ruột rà.

€ó lẽ đây chính là sợi dây máu mủ ràng buộc hai cha con cô bé!
Người ta thường nói con gái chính là người tình kiếp trước của cha, vô cùng thân thiết với ba.

Trong lòng Vân Giai Kỳ cảm thấy bất lực thở dài, im lặng không lên tiếng rời khỏi phòng ngủ.

Trước khi ra khỏi cửa, cô lấy ra một tập tài liệu về chuyển nhượng cổ phần đi thẳng đến bệnh viện Dương Hồ.

Đêm qua, Vân Ngọc Hân đã được đưa đến bệnh viện.

Cô ta nhảy từ lầu ba xuống, bắp đùi chân trai bị gãy, xương bắp chân bị nứt, cả người cô ta bầm tím hết.

.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 195: Cô Ta Chơi Tôi!


Vân Ngọc Hân cả đêm không về nhà, Vân Lập Tân cũng không cảm thấy quá lo lắng, dù sao thì Bạc Tuấn Phong cũng là người gọi Vân Ngọc Hân đến cho nên ông ta vô cùng yên tâm.

Đến rạng sáng hôm nay, khi ông ta đột nhiên tỉnh lại lần nữa, thấy Vân Ngọc Hân vẫn chưa về vì thế ông ta nhanh chóng gọi một cú điện thoại thế nhưng người nhận lại là nhân viên của bệnh viện.

Họ bảo rằng Vân Ngọc Hân nhảy lầu bây giờ vừa ra khỏi phòng cấp cứu, đang nằm trong phòng hồi sức tích cực.

Phòng hồi sức?
‘Vừa nghe thấy Vân Ngọc Hân ở trong phòng hồi sức, Vân Lập Tân như người mất hồn vội vàng gọi Lâm Tĩnh Anh dậy, cả hai người nhanh chóng chạy tới bệnh viện.

Bên trong phòng hồi sức tích cực, Vân Ngọc Hân đã tỉnh lại lần bữa, bởi vì vẫn còn thuốc tê nên cô ta mơ mơ màng màng nói mấy câu, bảo rằng Vân Giai Kỳ là một người lòng dạ độc ác.

Bên phía bệnh viện nói rằng, vệ sĩ của nhà họ Bạc chính là người đã đưa Vân Ngọc Hân đến đây, sau khi họ đưa người tới thì đã rời đi ngay.

Qua phán đoán sơ bộ cô ta đã rơi từ tầng cao xuống.

‘Vân Lập Tân liền nhanh chóng cho rằng cô ta bị như thế là do Vân Giai Kỳ ép buộc.

Lúc Vân Giai Kỳ chạy tới bệnh viện, người nhà họ Vân đều đã có mặt ở đây.

Vân Giai Kỳ vừa liếc mắt một cái đã nhìn thấy Lý Khải Luân, Lý Khải Luân thấy cô thì vô cùng tức giận, muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại thoi!
Chuyện ở Las Vegas ông ta với chưa tìm cô tính sổ, thế mà bây giờ cô vẫn dám vác mặt tới đây.

Vân Lập Tân vừa thấy Vân Giai Kỳ thì nhanh chóng đi tới chất vấ cô: “Có phải mày chính là người cho người ép Vân Ngọc Hân phải nhảy lầu không?”
Dáng vẻ của ông ta lúc này chính là hận không thể g**t ch*t Vân Giai Kỳ.

Doãn Lâm đứng bên cạnh thấy thế thì khẽ câu mày, anh ta chợt nâng tay lên giữ chặt tay của Vân Lập Tân, sức lực vô cùng lớn khiến Vân Lập Tân vô cùng chật vật, ông ta nhanh chóng hét lên một tiếng thảm thiết: “A!”
Doãn Lâm lớn tiếng: “Tôn trọng người khác một chút đi!”
Dám đưa tay chỉ thẳng vào Vân Giai Kỳ.

Ai cho ông ta can đảm làm như thế?
Doãn Lâm đẩy Vân Lập Tân sang một bên, sau đó đứng chắc trước mặt Vân Giai Kỳ, không cho ông ta có cơ hội đến gần dù chỉ là nửa bước.

Vân Giai Kỳ lười biếng lên tiếng: “Vân Lập Tân, ông cho là tôi tới nơi này để làm gì? Tôi vừa khéo có chuyện vì thế mới đến tìm các người”
Nói xong cô nhanh chóng đi tới ghế salon, ưu nhã ngồi xuống sau đó nói với Doãn Lâm: “Mau lấy đồ tới cho bọn họ xem một chút đi”
Doãn Lâm gật đầu một cái, nhanh chóng lấy ra một hợp đồng.

chuyển nhượng cổ phần, sau đó nhanh chóng công bố với mọi người, Lý Khải Luân vừa nhìn thấy tập tài liệu này, sắc mặt nhanh chóng thay đổi nhanh chóng đưa tay ra định cướp lấy thế nhưng Doãn Lâm không thèm để ý, sau đó nhấc chân đạp ông ta qua một bên.

Doãn Lâm là một vệ sĩ được huấn luyện đặc biệt vì thế chưa từng có người nào có thể cướp được đồ từ tay anh ta.

“Lý Khải Luân, ông kích động như thế làm gì?” Vân Giai Kỳ cười lạnh: “Sao thế, thứ mình ý rồi, bây giờ muốn quất ngựa truy phong sao?”
Lý Khải Luân nhanh chóng lên tiếng: “Phần hợp đồng này không tính! Vân Giai Kỳ, cô chơi tôi!”
Vân Giai Kỳ nói: “Tôi chơi ông sao? Lý Khải Luân, ông có gì để tôi phải làm thế, ông xứng sao?”
Vân Lập Tân nhanh chóng xít lại gần nhìn một cái, chữ viết màu đen trên đó viết rằng Lý Khải Luân đã tự nguyện chuyển nhượng vô điều kiện cho Vân Giai Kỳ, ông ta nhanh chóng cảm thấy vô cùng kinh ngạc!
Ông ta gần như hóa đá tại chỗ.

Vân Giai Kỳ lên tiếng nhắc nhở: “Phần hợp đồng này đã chính lực có hiệu lực.

Chọn ngày đi tôi sẽ đưa người đến tập đoàn Vân Thị chính thức ký hợp đồng chuyển nhượng.

Đến lúc đó tôi hy vọng tổng giám đốc Vân có thể phối hợp”
Vừa nói, ánh mắt cô nhìn về phía Vân Lập Tân, khóe miệng hơi nhếch lên.

‘Vân Lập Tân khó tin nhìn về phía Vân Giai Kỳ, ông ta không kịp phản ứng quay đầu trừng mắt nhìn Lý Khải Luân, nghiến răng nghiến lợi hỏi: “Phần tài liệu này là sao đây? Cậu thật sự đã ký nó sao?”
Lý Khải Luân cảm thấy chột dạ, ông ta chỉ muốn phủi sạch trách nhiệm: “Cô ta bắt tôi phải ký! Lập Tân, cô con gái này của anh có khả năng lắm đấy, thủ đoạn vô cùng lợi hại! Cô ta dụ dỗ tôi ký hợp đồng này… Tôi… Tôi bị cô ta chơi!”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 196: Chuyển Nhượng Cổ Phần


Vân Giai Kỳ nói: “Lý Khải Lâm, cho dù hợp đồng này có như thế nào, nhưng tóm lại từ nay về sau tất cả cổ phần trên danh nghĩa của ông đều sẽ được chuyển thành của tôi.

Và từ bây giờ tôi mới là cổ đông lớn nhất của Vân Liên”
Cơ thể của Vân Lập Tân run lên, ông ta suýt nữa đứng không vững.

Sắc mặt ông ta tái nhợt nhìn về phía văn kiện công văn chuyển nhượng cổ phần, ông ta cảm thấy máu trong người mình chảy ngược lại, đột nhiên huyết áp của ông ta tăng cao.

Không phải là không có nguyên nhân làm cho Vân Lập Tân kích động như vậy.

Sau nhiều năm kết hôn, ông ta vẫn đề phòng Lâm Tĩnh Anh.

Vì vậy, trước khi kết hôn ông ta đã chuyển rất nhiều tài sản do mình đứng tên cho em đứng tên.

Sau đó, do những hoạt động trong công ty thay đổi, Vân Tuyết Hoa lại đem số cổ phần của bà ta cho Lý Khải Lâm đứng tên, hơn nữa Lý Khải Lâm và Vân Lập Tân đã ký một bản thỏa thuận.

Nếu như Lý Khải Lâm và Vân Tuyết Hoa ly hôn, thì trong tương lai những tài sản mà ông ta đứng tên sẽ phải trả lại cho Vân Tuyết Hoa.

Như vậy, ban đầu Lý Khải Lâm nắm giữ mười năm phần trăm cổ phần của Vân Liên, hơn nữa cộng với hai mươi năm phần trăm cổ phần của Vân Lập Tân, thì tổng ông ta có bốn mươi phần trăm cổ ophần.

Tờ giấy công văn chuyển nhượng cổ phần này của Vân Giai Kỳ, chính là muốn mạng sống của Vân Lập Tân!
Đây chính là tài sản và cơ nghiệp cả đời của Vân Lập Tân.

Nếu như thật sự phải chuyển hết thành tên của Vân Giai Kỳ, thì ông ta triệt để trở thành một người hai bàn tay trẳng!
Đây chính là muốn g**t ch*t ông ta à!
Muốn mạng của Vân Liên!
Vân Lập Tân căm thù trừng mắt nhìn Lý Khải Lâm, ông ta không hiểu Lý Khải Lâm bị bệnh gì mà tự nhiên lại làm ra chuyện khốn nạn như này!
Làm sao ông ta có thể ký một hợp đồng như vậy?
Đây chính là tài sản của tất cả mọi người ở nhà họ Vân.

“Lý Khải Lâm!” Vân Tuyết Hoa ở bên cạnh nóng nảy nói: sao anh có thể ký loại hợp đồng như vậy?”
Lý Khải Lâm lo lắng đến tê cả da đầu.

‘Vốn dĩ mặt mũi ông ta đã bị sưng phù, hai ngày trước ông ta bị đánh một trận ở Las Vegas đến bây giờ vẫn chưa khỏi, bây giờ khuôn mặt ông ta tái nhợt, cả khuôn mặt trông không có tí máu nào cả.

Thật ra Vân Giai Kỳ trướng mắt một miếng thịt muỗi như Vân Liên.

‘Vân Liên không lớn, nó chỉ có thể đứng hàng cuối của những người nổi tiếng ở Thủ Đô.

Nhưng cô hận Vân Liên.

Hận Lý Khải Lâm, hận Vân Lập Tân, hận Lâm Tĩnh Anh, hân Vân Ngọc Hân, hận tất cả mọi người trong nhà họ Vân.

Cô mãi mãi không quên được những sỉ nhục mà mình trải qua khi ở nhà họ Vân.

Không phải Vân Ngọc Hân vẫn luôn ỷ vào sự che chở của Vân Lập Tân, mà lên mặt mũi trà đạp cô sao.

Trong mắt Vân Lập Tân ngoại trừ Vân Liên, thì còn có cái gì nữa?
Ngay cả Bạc Vân cô cũng chưa chắc đã để nó vào trong mắt mình, chứ đừng nói là một Vân Liên.

Ở trong mắt tất cả mọi người, thì Vân Giai Kỳ cô như một vũng bùn, còn Vân Ngọc Hân chính là một đám mây hoàn mỹ trên bầu trời.

Nhưng trên thực tế, mây là gì, mà bùn là gì?
Vân Giai Kỳ cô chính là mây, còn Vân Ngọc Hân mới là vũng bùn dơ bẩn.

Nếu bọn họ nghĩ là Vân Liên chính là chỗ dựa của mình, nên có thể thích làm gì thì làm thì Vân Giai Kỳ không ngại ở trước mặt bọn họ, tự tay phá hủy Vân Liên cho bọn họ xem!
“Tao không chấp nhận!” Vân Lập Tân tức giận nói: “Mày nghĩ là chỉ cần một tờ hợp đồng này, chỉ cần mày ký tên vào thì nó có hiệu lực trên pháp luật rồi à? Vân Giai Kỳ, mày nghĩ là mình cầm tờ hợp đồng này đến đây sẽ làm cho tao sợ à, chuyện này có ích gì không?”
Vân Giai Kỳ dịu dàng mỉm cười, cô bình tĩnh nói: “Nó có hiệu lực trên pháp luật hay không, thì pháp luật sẽ cho ông câu trả lời.

Vân Lập Tân, nếu như ông không chấp nhận công văn này, thì ông có thể nhờ pháp luật, tôi không ngại đợi ông.

Tôi sẽ cho ông ba ngày, ba ngày sau, chúng ta sẽ gặp nhau ở Vân Liên xem ai đúng ai sai”
Nói xong, cô chậm rãi đứng dậy, rồi nói với Doãn Lâm: “Chúng ta đi thôi”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 197: Tao Không Cho Phép Mày Đi!


“Vâng” Doãn Lâm cất hợp đồng vào trong cặp công văn, sau đó xoay người đi theo đăng sau Vân Giai Kỳ.

Vân Lập Tân nhìn thấy Vân Giai Kỳ chuẩn bị rời đi, thì ông ta đột nhiên xong lên lao về phía Vân Giai Kỳ.

“Mày muốn đi? Tao không cho phép mày đi! Mày nói rõ ràng chuyện này cho tao!”
Khi tay ông ta chưa kịp chạm vào quần áo của Vân Giai Kỳ, thì Doãn Lâm đã dùng một tay giữ cổ tay của ông ta, anh ta lạnh lùng quay đầu lại, dùng ánh mắt sắc bén nhìn ông ta một cái sau đó nói: “Không phải tôi đã cảnh cáo ông rồi à, không được phép dùng bàn tay mình chạm vào cô ấy”
Nói xong, anh ta dùng chân đá Vân Lập Tân một phát bay ra ngoài.

ppjpg


Nhất là Lâm Tĩnh Anh.

Mặt của bà ta trở lên tái nhợt và tức giận khi bà ta biết Vân Lập Tân vì đề phòng việc bà ta đòi chia tài sản nên đã đem hết cổ phần của mình chuyển sang tên của Vân Tuyết Hoa và Lý Khải Lâm!
Trong lòng bà ta biết rõ Vân Lập Tân vẫn đề phòng bà ta.

Nhưng bà ta không ngờ là Vân Lập Tân sẽ cẩn thận đến mức này, đem tất cả cổ phần của mình chuyển đi.

Nói cách khác, nếu như có một ngày bà ta và Vân Lập Tân thật sự ly hôn, thì bà ta sẽ tay trắng rời khỏi nhà này!
Chuyện này cũng không sao.

Bà ta sẽ không dễ dàng ly hôn với Vân Lập Tân như vậy.

Nhưng bây giờ, Lý Khải Lâm đã ký bản hợp đồng này ông ta đã giao tất cả hợp đồng ra ngoài, từ nay về sau nhà họ Vân sẽ không còn gì nữa!
Tuy Vân Liên vẫn là Vân Liên, nhưng sớm muộn gì nó cũng là Vân Liên của Vân Giai Kỳ, chứ không phải là Vân Liên của Vân Lập Tân nữa!
“Lập Tân.

.

” Lâm Tĩnh Anh đau lòng nói: “Làm sao ông có thể…Đưa tất cả cổ phần của mình cho Khải Lâm?”

‘Vốn dĩ Vân Lập Tân đang bị Vân Giai Kỳ chọc giận.

Ông ta được sự nâng đỡ của Lý Khải Lâm vịn tường đứng lên, rồi tức giận nhìn về phía Lâm Tĩnh Anh nói: “Cổ phần của tôi, tôi thích người nào thì tôi sẽ giao cho người đó! Bà không có tư cách quản chuyện này!”
Lâm Tĩnh Anh thất vọng nói: “Tôi là vợ của ông, làm sao cả tôi mà ông cũng đề phòng?”
Vân Lập Tân cần răng, nhưng ông ta không nói gì.

Đột nhiên Vân Tuyết Hoa nghĩ đến cái gì đó, bà ta nhìn về phía Vân Giai Kỳ nói: “Hợp đồng này không thể thành lập! Đây là tài sản chung của anh trai và chị dâu tôi, chị tôi vẫn chưa đồng ý, vậy lên hợp đồng này vô hiệu!”
“Vân Tuyết Hoa, bà biết rõ ràng, đây chính là chồng bà ký tên với tôi, chuyện này không liên quan đến người khác”

ppjpg


Vì bảo vệ tài sản dưới tên cá nhân của mình, nên sau khi kết hôn Vân Lập Tân đã chuyển hết cổ phần của mình đi.

Tất nhiên Lâm Tĩnh Anh không có đủ tư cách để đòi những cổ phần này về.

Vân Tuyết Hoa còn muốn dùng pháp luật đấu với cô, những luật sư hàng đầu thế giới đều là người dưới quyền của cô, bây giờ lại có người muốn chơi với cô?
Đúng là ngây thơt “Tôi khuyên các người nên chấp nhận chuyện này đi, đừng có dãy dụa nữa.

Từ nay về sau bầu trời của Vân Liên sẽ đổi chủ!”
Nói xong, Vân Giai Kỳ cười lạnh một tiếng, rồi xoay người rời đi!.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 198: Người Ngoài


Trong phòng bệnh, chỉ còn mỗi sự yên lặng.

Trong bầu không khí áp suất thấp làm cho người ta không thở nổi đó, Lâm Tĩnh Anh là người đầu tiên có động tĩnh, bà ta đi đến trước mặt Lý Khải Lâm rồi đột nhiên lắm cổ áo của ông ta, điên cưồng nói: “Rốt cuộc cậu đã làm cái gì? Tại sao cậu lại ký bản hợp đồng như vậy? Tại sao?”
Lý Khải Lâm tức giận tránh thoát cánh tay của bà ấy: “Bà đang làm gì vậy!”
Tất nhiên, Vân Tuyết Hoa sẽ đứng bên người đàn ông của mình, bà ta lập tức xông đến, dùng một tay đẩy Lâm Tĩnh Anh, đứng chắn trước mặt của Lý Khải Lâm, tức giận nói: “Lâm Tĩnh Anh? Bà bị điên rồi đúng không? Cô con gái bà nuôi đã tạo ra chuyện tốt gì đây! Cô ta tính kế Vân Liên, chuyện này thì có liên quan gì đến Khải Lâm nhà tôi?”
Lâm Tĩnh Anh tức giận quá bật cười nói: “Vân Tuyết Hoa, cô phải làm rõ chuyện này, đây là do Khải Lâm ký bản hợp đồng với nó, nếu như cậu ta không ký thì con bé làm sao có năng lực đến đây diễu võ dương oai với chúng ta?”
Vân Tuyết Hoa nhìn về phía bà ta hét lên: “Lâm Tĩnh Anh, bà phải nói rõ ra! Kể cả chuyện này là do Khải Lâm không đúng, nhưng đó cũng là chuyện của nhà họ Vân, không liên quan gì đến bà cả?”
Lâm Tĩnh Anh trợn to hai mắt nói: “Cái gì?”
Bà ta nhìn Vân Tuyết Hoa, rồi lại nhìn về phía Vân Lập Tân, môi bà ta run lên nói: ‘Ý của các người là, tôi không phải là người nhà họ Vân, chỉ là một người ngoài?”
“Việc này không đúng à?” Vân Tuyết Hoa tức giận nói: “Bà thật sự nghĩ mình là người nhà họ Vân à? Cổ phần của nhà họ Vân, bà có tư cách gì để tham gia? Xem ra, hai mẹ con các người đã thông đồng từ trước rồi, một lòng muốn đoạt đi Vân Liên của nhà họ Vân!”
Vân Tuyết Hoa vừa nói xong, thì Vân Lập Tân đột nhiên tỉnh lại, ông ta nheo mắt một cái rồi nghi ngờ nhìn Lâm Tĩnh Anh.

Lý Khải Lâm cũng phản ứng lại nói: “Đúng vậy, Vân Giai Kỳ là con gái ruột của bà, hai mẹ con một lòng một dạ! Không đúng, có lẽ hai mẹ con các người đã thông đồng từ lâu và thèm muốn tài sản Vân Liên, cho lên mới tính kế lên nhà họ Vân!”
“Lập Tân!” Lâm Tĩnh Anh tức giận giậm chân một cái, rồi nhìn về phía Vân Lập Tân nói: “Ông xem hai người bọn họ ăn nói vô liêm sỉ này?”
“Lâm Tĩnh Anh, bà nói thật cho tôi biết, có phải bà và Vân Giai Kỳ đã bàn bạc từ trước rồi, đúng không?” Đột nhiên Vân Lập Tân hỏi ngược lại bà ta một câu.

Lâm Tĩnh Anh trợn to mắt nói: “Ý của ông là gì?”
“Con bé là con gái ruột của bà, làm gì có người con gái nào không nghĩ về mẹ ruột của mình! Không đúng, các người đã bàn bạc trước từ lâu, có phải hai người một lòng một dạ tính toán tôi đúng không?”
Vân Lập Tân đột nhiên kích động nói: “Sau khi kết hôn tôi đã chuyển nhượng cổ phần, bà cũng chuyện này, nhất định bà dã ghi hận chuyện này, cho nên bà.

.


“Ông nói Vân Giai Kỳ là con gái ruột của tôi, không phải nó cũng là con gái ruột của ông à?” Lâm Tĩnh Anh tức giận mắng.

Sắc mặt Vân Lập Tân trở lên tái nhợt hết trắng lại xanh, ông ta không nói tiếp.

Lâm Tĩnh Anh kinh ngạc nhìn trừng mắt nhìn ông ta, đột nhiên bà ta tỉnh táo lại.

Rồi bà ta lại không nói gì nữa, chỉ nắm chặt bàn tay của mình, hình như bà ta hiểu ra được chuyện gì!
Vân Lập Tân nhìn vẻ mặt của bà ta, ông ta cũng nhận ra được điều gì đó, ông ta đột nhiên xoay người lại nói với những người khác: “Mọi người đi ra ngoài trước đi!”
Vân Tuyết Hoa lo lắng nói: “Anh, chuyện về hợp đồng chuyển nhượng cổ phần…”
“Tất cả đi ra ngoài!”

Vân Tuyết Hoa và Lý Khải Lâm xấu hổ liếc mắt nhìn nhau một cái, rồi lặng lẽ đi ra khỏi phòng bệnh.

Tất cả những người khác cũng đi ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại Lâm Tĩnh Anh và Vân Lập Tân, với Vân Ngọc Hân đang bất tỉnh trên giường bệnh.

Vân Lập Tân đi đến ngồi xuống ghế sofa, ông ta chán nản cầm hộp thuốc lá ra, đốt một điếu thuốc, hít một hơi thật mạnh, sau đó ông ta lạnh lùng hỏi: “Chuyện đó, bà đã biết từ lâu rồi?”
Lâm Tĩnh Anh cũng ngồi xuống ghế sofa, nhưng mà ta hoàn toàn thất thần!
“Nói đi?” Giọng nói của Vân Lập Tân trở lên tức giận: “Thân thế của Vân Giai Kỳ, bà đã biết từ lâu rồi?”
Câu này nói ra, nó hoàn toàn b*p ch*t cọng rơm cuối cùng trong lòng Lâm Tĩnh Anh.

Đột nhiên bà ta ôm mặt, nước mắt chảy dài trên mặt.

Đúng vậy.

Bà ta biết.

Thật ra bà ta biết tất cả.

Ban đầu, Vân Lập Tân vợ cầu vinh, vì sự phát triển của Vân Liên, ông ta đã tặng bà ta cho một người đàn ông khác.

Bà ta biết chuyện đó.

Mặc dù đêm đó bà ta không nhớ rõ, nhưng mà bà ta biết rõ người đàn ông ngủ với bà ta không phải là Vân Lập Tân.

Bà ta lờ mờ đoán được, lúc đó Vân Liên đang khủng hoảng tài chính, lên người chồng này đã lợi dụng bà ta.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 199: Người Dưng Nước Lã


Nhưng mà ngày thứ hai, Vân Lập Tân đứng trước mặt của bà ta, ra vẻ như không phải chuyện của mình.

Lâm Tĩnh Anh sao lại có thể thừa nhận dễ dàng như thế.

Chẳng nhẽ muốn bà ta nói với Vân Lập Tân, bà ta biết ông ta lợi dụng bà ta, đưa bà ta lên giường của người đàn ông khác.

Vậy thì Vân Lập Tân sẽ có cảm nghĩ như thế nào chứ?
Ông ta nhất định sẽ nhân cơ hội này ly hôn với bà ta.

Bà ta không muốn ly hôn, bà ta ly hôn với Vân Lập Tân mới thật sự là mất tất cả.

Sau này, Vân Lập Tân nhất định không muốn chạm vào bà ta, làm cho bà ta càng chắc chắn hơn.

Bà ta biết rằng, Vân Lập Tân ở bên ngoài cũng có người phụ nữ khác.

Ban đầu, khi Vân Ngọc Hân được đưa về đây, mặc dù lần đầu làm mẹ, nhưng đứa bé gái được quấn trong chăn dù sao cũng không hề giống bản thân mình, Lâm Tĩnh Anh làm sao mà lại không hiểu chứ, con gái của bà ta đã sớm bị bế đi mất rồi?

Bà ta đã sớm đoán ra được đây chính là con gái của Vân Lập Tân với người phụ nữ khác ở bên ngoài.

Con gái của bà ta và người đàn ông khác, Vân Lập Tân chắc chắn sẽ không giữ lại ở nhà họ Vân.

Nhưng dù bà ta tức giận cũng không dám nói.

Cứ như vậy, bà ta vì muốn làm vừa lòng Vân Lập Tân mà coi Vân Ngọc Hân như con ruột của mình.

Nhưng mà khi Tống Giai Kỳ mười tuổi thì được đón về, bà ta đối với Tống Giai Kỳ cũng không phải là không hề có chút cảm tình nào.

rằng Tống Giai Kỳ mặc dù là con ruột của mình nhưng mà không phải là cốt nhục của Vân Lập Tân.

Đối với Vân Lập Tân mà nói, Vân Ngọc Hân mới là con ruột, Tống Giai Kỳ mới chính là loại nghiệt chủng, loại khốn nạn!
Bà ta làm sao dám ở trước mặt Vân Lập Tân đối tốt với con gái của người đàn ông khác?
Hai mươi mấy năm nhân nhượng vì lợi ích lớn, cuối cùng đổi lại cái gì cũng không có.

Lâm Tĩnh Anh thật sự quá thê thảm rồi.

Câu nói của Vân Tuyết Hoa: “Cô là người ngoài” thật sự đã công kích đến bà ta.

Vân Lập Tân thấy Lâm Tĩnh Anh không nói gì, cho rằng bà ta đã sớm biết rồi, chỉ là giả vờ không biết sự tình, giả vờ bị che giấu, chỉ để nịnh hót ông ta mà thôi.

ppjpg


Vân Lập Tân nheo mắt lại.

Ở trên giường, Vân Ngọc Hân đột nhiên mở mắt.

Cô ta sớm đã tỉnh lại rồi.

Sự việc loạn tới mức này, cô ta cũng không thể giương mắt nhìn nữa rồi.

“Cha…”
“Mẹ ‘Vừa nghe thấy giọng nói ở Vân Ngọc Hân, Vân Lập Tân lập tức bước tới bên giường, nắm lấy tay của cô ta: “Ngọc Hân, con tỉnh rồi à? Có phải là cha nói to quá làm con tỉnh dậy không?”
“Con nghe thấy hết rồi”
Lâm Tĩnh Anh quay đầu lại nhìn cô ta, lặng lẽ lau nước mắt.

“Mẹ…”
Vân Ngọc Hân yếu ớt lên tiếng: “Mẹ à, cha đã nói với con về thân phận của mình, vì vậy con đều biết tất cả rồi”.
 
Back
Top Bottom