Ngôn Tình Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 140


Mạn Nhi vừa mới bị ánh mắt của cô ta dọa sợ, lúc này không dám nói gì.

Bạc Vũ Minh ôm vai cô bé, nói với Vân Ngọc Hân: “Em ấy đi với con.

“Như vậy… không ổn lắm đâu?”
Vân Ngọc Hân hơi băn khoăn: “Người nhà của cô bé đâu? Nếu cha mẹ cô bé không đến thì tốt hơn vẫn nên cùng các bạn nhỏ trong lớp cùng nhau đi chơi”
“Em ấy, đi, với tôi” Nhóc Vũ Minh ngắt từng chữ, nhấn mạnh lại lần nữa.

Vân Ngọc Hân run nhẹ, không khó để có thể nghe ra giọng điệu của Bạc Vũ Minh đã trở nên mất kiên nhẫn.

Cô ta nhức đầu xoa xoa ấn đường rồi lên tiếng: “Để cô bé đi cùng chúng ta cũng không phải không thể, vậy thì con chăm sóc cô.

bé cẩn thận nhé.

Mạn Nhi, con phải ngoan ngoãn đấy”
‘Vân Ngọc Hân mua vé trên APP.

Tour du lịch tự lái có tuyến đường đi riêng.

ppjpg


“Ngựa vẳn! Là ngựa vẫn!”
Mạn Nhi quay đầu lại, chỉ cho Vũ Minh xem mấy con ngựa văn: “Anh, anh nhìn thấy không? Ngựa vän!”
Đây là lần đầu tiên cô bé ở gần ngựa vặn đến vậy nên không khỏi thấy kích động.

Vũ Minh rất nhanh liền bị lây nhiễm bởi cảm xúc của cô bé.

Cậu bé tiến lại cùng cô bé ghé vào cửa sổ, đưa mắt nhìn về phía đàn ngựa vẫn, khóe miệng không nhịn được nhếch lên.

“Là ngựa vẫn”
“Bọn chúng chặn xe lại rồi”
“Ừ, bọn chúng đói bụng, muốn ăn rồi”
Mạn Nhi tò mò hỏi: “Ngựa vẫn ăn gì vậy?”
“Trái cây và rau củ”
“Em có mang theo táo!”
Mạn Nhi vừa nói vừa từ chiếc cặp nho nhỏ lấy ra một quả táo rồi giơ ra cửa xe, vẫy vẫy tay với ngựa vẫn: “Chỗ của mình có táo này!”
Ngựa vẫn hình như không nghe thấy tiếng gọi của cô bé.

Mạn Nhỉ không khỏi thấy hơi chán nản, nói thầm một câu: “Táo của mình không thơm à! Bọn chúng dường như không hề nhìn mình”
“Để anh”
Nhóc Vũ Minh nhận lấy quả táo từ tay cô bé rồi huýt sáo với đàn ngựa văn.

Lỗ tai mấy con ngựa vẫn rất nhanh dựng thẳng lên, nghe thấy tiếng huýt của cậu thì vươn cái cổ dài lên nhìn sang, ngay khi nhìn quả táo trong tay nhóc Vũ Minh đang giơ lên cao, bọn chúng liền dồn dập vỗ móng chạy tới.

Vừa nhìn thấy đàn ngựa văn chạy về phía xe, Mạn Nhi lập tức thấy hơi khẩn trương, cẩn thận níu chặt góc áo Vũ Minh: “Anh, anh…
Bọn chúng tới rồi!”
Trong lòng cô bé vừa thấy sợ hãi nhưng lại vừa mong đợi.

Cửa kính xe hạ xuống toàn bộ.

Ngựa vẫn vừa tới gần, Vân Ngọc Hân liền ghét bỏ nhăn mặt rồi bịt kín mũi lại.

Trên người mấy loại động vật hoang dã này đều có mùi.

Đứa bé có lòng yêu thương, thích thú các động vật nhỏ đáng yêu, thế nhưng Vân Ngọc Hân lại rất ghét chúng.

Nhìn thấy Mạn Nhi thế nhưng lại gọi ngựa vẫn tới, cô ta sợ ngựa vẫn sẽ chui vào cửa xe liền đóng chặt cửa kính ở hàng ghế trước.

Con bé chết tiệt này!
Chưa từng nhìn thấy ngựa vằn sao?
Vậy mà lại gọi đám ngựa văn kia tới, làm bẩn xe của cô ta thì thế nào đây?
Vân Ngọc Hân chán ghét âm thầm trừng mắt nhìn Mạn Nhi thì lại thấy Tiểu Vũ Minh dựa vào người cô bé, từ trước đến nay thằng.

bé hiếm khi tươi cười, lúc nhìn về phía Mạn Nhi thế mà lại lộ ra bộ dạng vui vẻ như vậy.

.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 141


Vân Ngọc Hân sửng sốt một chút, rất nhanh sau đó liền nheo mắt lại.
Anh em quả nhiên là anh em, thảo nào hai đứa nó thân thiết như thết Tiểu Vũ Minh bỗng nhớ tới, người giúp việc trong nhà khi biết cậu bé sắp tới thảo cầm viên chuẩn bị cho cậu cà rốt cắt sẵn, khi cậu sắp xuất phát thì đã gói lại trong túi giấy rồi để vào cặp cho cậu.
Cậu bé nói với Mạn Nhi: “Em đợi một chút”
“Hả? Sao vậy anh?”
Vũ Minh yên lặng mở cặp ra, quả nhiên bên trong có một túi giấy đựng cà rốt đã được cắt ra thành từng khúc.
Cậu bé đưa cho Mạn Nhỉ: “Bọn chúng cũng ăn cà rốt”
Mạn Nhi nửa tin nửa ngờ nhận lấy cà rốt, lấy ra một khúc đưa ra cửa xe.
Cô bé vừa mới đưa tay ra ngay tức khắc liền thu hút sự chú ý.
của đám ngựa văn.
Bọn chúng rõ ràng thấy hứng thú với cà rốt hơn.

Vừa nhìn thấy cà rốt trên tay Mạn Nhi, mấy con ngựa vằn gần đó dã nhao nhao ùa lên.

Rất nhanh, mấy cái miệng nhai chóp chép không ngừng đã hướng về phía cô bé.

Trong nháy mắt, khúc cà rốt đã bị một chú ngựa vẫn khôn khéo đoạt được.
Mạn Nhi ngạc nhiên mở to hai mắt: “Bọn chúng thật sự rất thích cà rốt!”
Niềm vui của trẻ con cũng chỉ đơn giản như vậy.
Tiểu Vũ Minh mỉm cười, đưa toàn bộ cà rốt trong tay cho Mạn Nhi.

Cô bé lại lấy ra mấy khúc cà rốt.
Lần này quả thật sôi nổi rồi.
Đàn ngựa văn rõ ràng chưa từng nhìn thấy ai “vung tay hào phóng” thế này, trong số đó có một con nóng lòng nhất hí lên, nhanh chóng chen lên phía trước mấy con ngựa vằn còn đang ngơ ngác.
Đầu tiên vây lấy Mạn Nhi, sau đó liền há miệng ra muốn cướp hết số cà rốt trong tay cô bé.
Những con khác thấy vậy hiển nhiên cũng không cam chịu yếu thế, có hai con đang yên đang lành liền bắt đầu đánh nhau, húc qua húc lại, rõ ràng chính là vì món cà rốt thơm ngon trên tay Mạn Nhi.
Mạn Nhi ngay lập tức thấy dở khóc dở cười, không nghĩ tới chỉ mấy khúc cà rốt đã khiến bọn chúng xảy ra nội chiến liền vội nói: “Đừng đánh nhau nữa, đều cho các bạn hết!
Ngay sau đó, cô bé lập tức quăng cà rốt về phía bọn chúng.

Rất nhanh, toàn bộ số cà rốt đều cho ngựa văn ăn hết rồi.
Ngựa vẫn thấy cô bé không còn cà rốt nữa thì cũng nhanh chóng giải tán.
Lúc này, Mạn Nhi cũng coi như nhìn thấu bộ mặt thật của bọn chúng.
Mấy con ngựa vẫn này rõ ràng hướng về phía cà rốt mà!
Không còn cà rốt nữa, bọn chúng ngay cả nhìn cô bé cũng không thèm.
Bé con hiển nhiên cảm thấy rất tủi thân.
Tiểu Vũ Minh xoa xoa tóc cô bé: “Ngoan, đợi lát nữa mua cho em.
“Ở đây có bán cà rốt sao?”
“Chắc là có”
Vân Ngọc Hân lên tiếng: “Phía trước là khu vực lạc đà Alpaca”
Cô ta xoay người lại, nhìn về phía Mạn Nhi và Vũ Minh, dịu dàng nói: “Mạn Nhi, con thích lạc đà Alpaca không?”
Mạn Nhi vừa nhìn thấy đôi mắt Vân Ngọc Hân mở to nhìn mình, không biết vì sao liền thấy sợ hãi, lặng lẽ trốn ra sau lưng Vũ Minh.
Không thể không nói, mặc dù trên phương diện này trẻ con đều ngây thơ trong sáng, nhưng thường là đứa trẻ ngây thơ như vậy lại càng có thể nhận thấy được một chút chỉ tiết vụn vặt.

Cho dù Vân Ngọc Hân tươi cười nói chuyện với cô bé nhưng dù sao đi nữa, cô bé luôn cảm thấy người phụ nữ này đáng sợ y như rắn độc.
Tiểu Vũ Minh thấy Mạn Nhi rõ ràng không thích Vân Ngọc Hân, thậm chí cô bé còn hơi sợ hãi nên theo bản năng liền dùng tay che chở cho cô bé.
Cơ mặt của Vân Ngọc Hân ngay tức khắc liên cứng đờ.
Con bé này quả thật là khiến người ta chán ghét mà!
Đặc biệt nhất là khuôn mặt nó còn giống Vân Giai Kỳ như đúc.
Cô ta thân thiện trò chuyện với nó, nó còn không thèm để ý, đúng là thứ không có giáo dưỡng.
Quả thật là giống hệt mẹ của nó, chừa cho mặt mũi còn không muốn!
Vân Ngọc Hân cố nén lửa giận, ngoài cười nhưng trong không cười lên tiếng dạy bảo: “Bé ngoan phải lễ phép nha, dì đang hỏi con, sao con lại không trả lời vậy?”
Mạn Nhi rõ ràng nghe ra từ trong câu nói của Vân Ngọc Hân lộ ra giọng điệu xảo quyệt, khẽ bĩu môi, ai mà không phải công chúa nhỏ chứ?
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 142


Cô bé từ khi còn nhỏ đã được Vân Giai Kỳ thương yêu, cưng chiều như hòn ngọc quý trên tay.

Người phụ nữ ăn nói kỳ quái, cái gì mà bảo cô bé không lễ phép, cô bé chỉ là từ tận đáy lòng cảm thấy không thích người phụ nữ này chứ không phải bé con không có phép lịch sự.

Trực giác mách bảo cho cô bé biết người phụ nữ này là người xau.

Mẹ đã dặn không được nói chuyện với người xấu.

Đây là điều mà mẹ đã dạy bé đó!
Tiểu Vũ Minh cũng nghe ra vẻ không vui trong giọng điệu Vân Ngọc Hân, cậu bé lạnh lùng nhướng mày, che chở cho Mạn Nhi càng chặt chế hơn.

Vân Ngọc Hân tự làm mình bẽ mặt, cũng lười không muốn tiếp tục so đo với hai đứa trẻ.

Cô ta quay người lại, trong lòng ngập tràn tức giận, một chân đồn sức đạp ga.

Mạn Nhi trọng tâm không vững, thiếu chút nữa đã ngã quy trên ghế, đầu bị đập vào cửa xe.

May mà Tiểu Vũ Minh kịp thời giữ cô bé lại, nếu không chắc đầu cô bé đã đụng vào cửa kính rồi.

Vũ Minh suýt nữa đã lên cơn tức giận.

Rất nhanh, xe đã chạy qua khu vực lạc đà Alpaca.

Vân Ngọc Hân dừng xe lại, nói với hai đứa bé: “Ở chỗ này có bán đồ ăn cho động vật”
Trong vườn bách thú, ở khu vực lạc đà Alpaca có một điểm bán hàng nhỏ chuyên bán các loại đồ ăn cho động vật như trái cây và rau Củ.

Vũ Minh mở cửa xe ra, nắm lấy tay Mạn Nhi bước xuống xe.

Hai đứa trẻ non nớt đeo cặp đứng xếp hàng trước cửa hàng để mua cà rốt.

Mạn Nhi quay đầu lại nhìn về phía người phụ nữ đang ngồi trong xe, khe khế nói với Vũ Minh: “Người phụ nữ đó hung dữ quá đi!”
“Ừ, đừng sợ”
Tiểu Vũ Minh mua xong cà rốt, Mạn Nhi rất nhanh liền bị mấy con lạc đà Alpaca thu hút.

Vài con lạc đà không biết từ lúc nào đã đi tới, đứng nhìn chăm chăm Vũ Minh.

Bọn chúng được nuôi thả từ nhỏ, ngày nào cũng có thể tiếp xúc với du khách nên rất thông minh, chúng biết Vũ Minh đang mua cà rốt nên toàn bộ đều nhìn cậu bé, chờ cậu bé mua cà rốt xong sẽ quãng cho chúng ăn.

Thấy động tác của Vũ Minh chậm chạp, có một con lạc đà đẹp.

mắt gan dạ bước tới, lấy đầu húc nhẹ cậu bé.

Tiểu Vũ Minh nhận thấy có cái gì đó đụng vào mình, quay người lại liền nhìn thấy một con lạc đà Alpaca có phần lông bờm xéo qua không hề giống đồng bọn của nó, đang dùng ánh mắt ngạo nghễ từ trên cao nhìn xuống cậu bé.

Đây là lần đầu tiên cậu bé gặp được loại sinh vật kỳ quái thế này, phần bờm của nó thoải mái rũ ra không chút ràng buộc, che lại một bên mắt.

Con mắt còn lại tràn đầy khinh miệt tựa như không ai bì nổi, một bộ dáng tựa như coi thường tất cả.

Mạn Nhi trông thấy màn kịch hài hước này liền ôm bụng cười lớn.

“Ha ha ha ha ha!”
Trời ạ! Con lạc đà này đáng yêu quát Vũ Minh thấy lạc đà cứ nhìn chằm chäm vào số cà rốt cậu bé vừa mua thì im lặng một lát.

Thì ra nó tới đây để xin cà rốt ăn.

Vấn đề là, rõ ràng nó tới xin đồ ăn thế mà cứ cố tình trưng ra cái bộ dạng mạnh mẽ trâu bò kia, nhất là ánh mắt kia, quả thực là muốn ăn đòn.

Mạn Nhi lên tiếng: “Anh, nhanh cho nó cà rốt đi.

Em thấy dường như tính tình nó không tốt lắm, cẩn thận nó phun nước bọt vào anh”
Tiểu Vũ Minh ngớ người ra: “Phun nước bọt?”
Vừa dứt lời, con lạc đà thấy động tác của cậu bé quá lề mề liền nhếch miệng lên, “phì phèo’ vài tiếng liền phun nước bọt vào cánh tay cậu bé.

Tiểu Vũ Minh ngay lập tức đầy ghét bỏ, tựa như chỉ cần lên tiếng gọi thì toàn bộ sự ghét bỏ đó sẽ tràn ra ngoài.

Mạn Nhi cũng ngây người!
Thừa lúc Tiểu Vũ Minh phân tâm, con lạc đà liền nhanh chóng.

ngậm đi hai ba củ cà rốt trong tay cậu bé rồi nhanh chóng chạy đi.

Những con khác thấy thế bèn nháo nhào kêu lên, chạy tới vây quanh Tiểu Vũ Minh, tranh nhau ăn số cà rốt mà cậu bé đang cầm.

Mấy con lạc đà này giống như đã đói bụng cả đêm nên không.

còn sợ người nữa.

Mạn Nhi thấy Tiểu Vũ Minh trong nháy mắt bị đội quân lạc đà bao vây liền nhanh chóng đi tới, cô bé vừa tới gần thì đám lạc đà đã nháo nhác tản ra.

Cà rốt trong tay Vũ Minh sớm đã bị cướp sạch sành sanh rồi.

Mạn Nhi thấy bộ dạng quần bách của cậu bé, không nhịn được cảm thấy buồn cười bèn che miệng cười trộm.

“Anh, anh không sao chứ?”
Cô bé lấy khăn ướt ra cẩn thận lau sạch nước bọt còn sót lại trên cánh tay cậu bé.

Tiểu Vũ Minh cực kỳ yêu sạch sẽ, thế nhưng thấy Mạn Nhi cẩn thận lau tay cho mình thì sắc mặt cậu mới dịu lại đôi chút.

Trong xe.

Vân Ngọc Hân không hề xuống xe.

Sắc mặt cô ta âm trầm nhìn về phía hai anh em tình cảm gắn kết, tương thân tương ái kìa, ánh mắt dần dần u tối.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 143


Cô ta vẫn luôn không hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Lúc đó, rõ ràng Vân Lập Tân đưa Vân Giai Kỳ đến bệnh viện để làm thụ tỉnh ống nghiệm.

Từ trước đến giờ cô ta luôn cho rằng đứa trẻ trong bụng Vân Giai Kỳ là của cô ta và Bạc Tuấn Phong.

Thế nhưng trên thực tế lại không phải.

Nếu Bạc Vũ Minh đã không phải con ruột cô ta thì việc gì cô ta phải bao dung cho hai đứa con hoang này?
Cái miệng kia của Vân Giai Kỳ quả thật biết gạt người!
Ban đầu cô ta còn cho rằng con bé này là con của Vân Giai Kỳ và Tống Hạo Hiên, thế nhưng bây giờ xem ra không phải vậy!
Cho dù hôm đó ở tiệc rượu nhà họ Tống, Tống Hạo hiên đã đưa ra báo cáo giám định xác nhận Mạn Nhi là con ruột của anh ta, nhưng nhà họ Tống nảm trong tay hơn phân nửa thị trường y tế thủ đô thì việc muốn ngụy tạo một phần báo cáo giám định có gì khó khăn.

Mục đích của anh ta cũng hết sức rõ rệt, anh ta không hy vọng.

thân thế thực sự của Mạn Nhi bị phơi bày, anh ta muốn Vân Giai Kỳ.

Tống Mạn Nhi là tính mạng của Vân Giai Kỳ, anh ta đương nhiên không muốn Bạc Tuấn Phong cướp đi quyền nuôi dưỡng Mạn Nhi, thậm chí dùng nó để uy h**p Vân Giai Kỳ quay trở lại bên cạnh mình.

Giả sử, đứa bé này quả thật là con của Bạc Tuấn Phong và Vân Giai Kỳ.

Nếu vậy thì cô ta càng không thể chấp nhận chúng được!
Vân Ngọc Hân khẽ nheo mắt lại tựa như đang nảy sinh kế hoạch gì đó.

Ánh mắt cô ta chợt liếc nhìn về phía bảng hướng dẫn khu vực.

mãnh thú, đột nhiên nghĩ đến điều gì, khóe miệng cô ta nhếch lên từng chút một.

Khu vực mãnh thú?
Cô ta cần gì phải uổng phí tâm tư nữa chứ?
Trước mắt không phải là thời cơ tốt nhất sao?
Lợi dụng thời cơ này giải quyết sạch sẽ hai chướng ngại vật kia, đến lúc đó cô ta trái lại muốn nhìn xem, không có hai đứa trẻ ấy, Vân Giai Kỳ lấy gì để tranh với cô ta? Đấu với cô ta ư?
Vân Ngọc Hân mở cửa ra bước xuống xe, nói với Vũ Minh và Mạn Nhi: “Vũ Minh, Mạn Nhị, lên xe thôi!”
Hai đứa trẻ dường như không nghe thấy, tay trong tay đi về phía khu vực lạc đà Alpaca.

‘Vân Ngọc Hân trong lòng mắng một câu, đang muốn đuổi theo.

thì không biết ai đó ở bên cạnh hét lên: “Đó có phải Vân Ngọc Hân không vậy?”
“Ở đâu?”
“Ở bên đó kìa!”
Vân Ngọc Hân giật mình, không nghĩ đến đã đội mũ và đeo kính râm rồi mà vẫn có người nhận ra mình.

Mức độ phổ biến của cô ta quả thật rất cao, muốn trốn tránh đã không còn kịp.

“Vân Ngọc Hân! Đúng là Vân Ngọc Hân! A a a a al”
“Vân Ngọc Hân! Em cực kỳ thích chị! Em có thể chụp ảnh chung với chị không?”
“Ngọc Hân! Có thể ký tên cho tôi không? Mỗi một bộ phim của cô, tôi và mẹ tôi đều rất thích, không hề bỏ sót bộ nào cả!”
“Ngọc Hân! Em là fan số một của chị đó…”
Vô số người vây quanh Vân Ngọc Hân.

Cô ta trốn không thoát, chỉ có thể kiên trì ký tên và chụp hình với mọi người.

Trong chốc lát, đoàn người đã vây kín lại, giao thông đều bị tê liệt.

Chiếc xe bị chắn phía sau không ngừng bóp còi.

Mãi cho đến khi nhân viên của vườn bách thú chạy tới, liên tục duy trì công tác bảo vệ, giải tán xong đám người thì mọi thứ cũng rối tung cả lên.

‘Vân Ngọc Hân cuối cùng cũng thoát khỏi đám người hâm mộ phiền toái đó, lúc này cô ta đã nén đầy tức giận, hung hăng đi tới khu vực lạc đà Alpaca.

Tiểu Vũ Minh đang cùng Mạn Nhi cho lạc đà ăn, cô ta bước qua, suýt chút nữa không khống chế được cảm xúc, không dễ dàng gì mới chặn lửa giận xuống, cố gắng nhẫn nại nói với hai đứa trẻ: “Vũ Minh, Mạn Nhi, nên lên xe rồi Tiểu Vũ Minh không quay đầu lại, dường như không hề nghe thấy gì.

Hoặc cũng có thể cậu bé vốn dĩ không muốn đáp lời Vân Ngọc Hân.

Cậu bé không muốn phá hỏng sự hào hứng của Mạn Nhi.

Mạn Nhi vừa quay đầu lại nhìn Vân Ngọc Hân, người phụ nữ ấy ngay lập tức liền tươi cười xán lạn: “Mạn Nhị, con gọi anh Vũ Minh lên xe có được không? Chúng ta đến khu vực mãnh thú xem sư tử và hổ nhé!”

Mạn Nhi vừa nói thấy ngay lập tức liền có thể nhìn thấy sư tử và hổ thì xoay đầu lại nói với Tiểu Vũ Minh: “Anh, không phải anh thích sư tử sao?”
Vũ Minh lúc này mới ngẩng đầu lên nhìn về phía Mạn Nhi.

Mạn Nhi lên tiếng: “Chúng ta đi xem sư tử nhé!”
“Được: Vũ Minh tất nhiên đối với lời cô bé đều ngoan ngoãn nghe theo, nắm tay cô bé đi về phía xe đậu.

Vân Ngọc Hân đi theo phía sau bọn nhỏ, nhìn bộ dạng Tiểu Vũ Minh che chở Mạn Nhi mà hơi thở càng dồn dập hơn.

Cô ta không thể chấp nhận được hai con quỷ nhỏ chắn đường này thêm một phút giây nào nữa.

Hai đứa con hoang này chết đi mới tốt!
Chờ sau khi hai đứa trẻ lên xe, Vân Ngọc Hân cũng đi lên, thắt chặt dây an toàn xong liền lái xe chạy về phía khu mãnh thú.

Rất nhanh, xe đã chạy đến cổng vào khu mãnh thú, hướng dẫn viên ngăn xe lại, giải thích với Vân Ngọc Hài “Sau khi vào khu mãnh thú nghiêm cấm xuống xe, cấm mở cửa kính xe, cấm cho động vật ăn”
Vân Ngọc Hân không kiên nhẫn gật đầu, tiếp đó liền kéo cửa kính xe lên.

Sau khi tiến vào khu mãnh thú, Mạn Nhi lập tức liền trở nên căng thẳng.

Cô bé tò mò tựa vào một bên cửa xe, cách một lớp kính thủy tinh nhìn ra bên ngoài nhưng không tài nào nhìn thấy sư tử.

“Sao lại không thấy sư tử nhỉ?”
Mạn Nhi tò mò nhìn khắp nơi: “Sư tử ở đâu vậy?”
Tiểu Vũ Minh đáp: “Sắp thấy rồi”
Vân Ngọc Hân quay đầu lại nhìn Mạn Nhi, đột nhiên cô ta lên tiếng: “Mạn Nhi, con thích sư tử à?”
Mạn Nhi nhìn cô ta nhưng trong chốc lát không trả lời.

Tiểu Vũ Minh hỏi: “Mạn Nhi, em thích sư tử hay thích hổ?”
Mạn Nhi lúc này mới đáp: “Em thích sư tử lớn thật lớn!”
“Vì sao?”
“Bởi vì em thấy sư tử rất ngầu! Có điều lúc nó gầm lên cũng khiến người ta sợ hãi”

“Mạn Nhi từng nhìn thấy sư tử gầm sao?”
“Không đâu, em chỉ thấy qua trên tỉ vi thôi”
Mạn Nhi nói xong lại hỏi Vũ Minh: “Anh, còn anh thì sao?”
Tiểu Vũ Minh mỉm cười không đáp, cửa kính xe bên cạnh Mạn Nhi đột nhiên hạ xuống.

‘Vân Ngọc Hân chỉ ra bên ngoài cửa xe nói: “Nhìn thấy chưa?
Bên kia hình như có một con sư tử đang nằm đó”
Mạn Nhi nhìn theo hướng ngón tay của cô ta, chỉ thấy cách xe khoảng hai mươi mấy mét có một con sư tử cái đang nằm.

Cô bé kích động nằm nhoài lên cửa xe, tò mò nhìn xung quanh, mặc dù khoảng cách hơi xa nên nhìn không rõ, nhưng cuối cùng cũng thấy được một con sư tử rồi.

Tiểu Vũ Minh lên tiếng nhắc nhở: “Mạn Nhi, đừng nhoài ra cửa xe.

Cậu bé quay lại nói với Vân Ngọc Hân: “Không được mở cửa”
‘Vân Ngọc Hân cười nói: “Không sao đâu, chúng ta đang ở trên xe, không có gì phải lo cả.

Vũ Minh, không phải con thích nhất là sư tử sao? Hạ kính xe xuống thì có thể nhìn rõ hơn một chút đó”
Ánh mắt Tiểu Vũ Minh càng trở nên lạnh nhạt hơn: “Đóng cửa xe lại”
Tuy rằng cậu bé thích sư tử nhưng đồng thời, đây cũng là loài thú dữ nguy hiểm nhất.

Huống hồ ngay cả cậu bé cũng biết, xe đi vào trong khu mãnh thú nghiêm cấm mở cửa.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 144


Trong lòng Vân Ngọc Hân hừ lạnh một tiếng, thuận tay ấn nút kéo kính lên.

Cửa kính xe nâng lên.

Mạn Nhi vốn đang nhoài ra cửa xe, đột nhiên cửa xe nâng lên làm cô bé trong chốc lát tránh đi không kịp, cuống quýt lùi về phía sau, cánh tay suýt nữa đã bị cửa xe kẹp trúng.

“Lạch cạch” một tiếng, hình như có thứ gì đó trên cổ tay cô bé bị kẹp trúng, rơi xuống trên bãi cỏ bên ngoài xe.

“AI” Mạn Nhi hoảng sợ hô lên, nghĩ đến mà trong lòng vẫn còn sợ hãi!
Cô bé nhìn Vân Ngọc Hân, trong lòng không thể nào tin được, cô bé thậm chí còn cảm thấy người phụ nữ này nhất định là cố ý muốn kẹp tay cô bé!
Tiểu Vũ Minh lúc này cũng khẩn trương, cậu bé cho rằng tay Mạn Nhi bị cửa xe kẹp trúng làm bị thương rồi, cầm tay cô bé lên, quả nhiên trên cánh tay có một vệt đỏ do bị cửa xe kẹp phải.

Cậu bé lạnh lùng nhìn về phía Vân Ngọc Hân, trong đôi mắt ngập tràn vẻ lạnh lẽo khiến người ta rùng mình.

Không biết vì sao, rõ ràng chỉ là một đứa trẻ năm tuổi nhưng Vân Ngọc Hân lại bị ánh mắt của nó nhìn đến mức cả người đều toát mồ hôi lạnh.

Cô ta ngụy biện: “Mẹ tưởng… cô bé đã thu tay lại rồi!”
Tiểu Vũ Minh lạnh lùng chất vất: “Dì cố ý đúng không?”
“Mẹ…
“Vòng tay của em bị rơi rồi!” Mạn Nhi khẩn trương, trong giọng.

nói còn có chút nghẹn ngào.

“Vòng tay của em, vòng tay mà mẹ cho em…”
‘Vân Ngọc Hân ngay lập tức phanh xe lại.

Cô ta làm bộ khẩn trương hỏi: “Rơi ở đâu rồi?”
“Bên ngoài…” Mạn Nhi nhìn ra cửa sau.

“Ở phía saul”
Tiểu Vũ Minh thấy vẻ mặt hoảng loạn của Mạn Nhi liền an ủi cô bé: “Một chiếc vòng tay mà thôi”
“Đó là đồ mẹ tặng cho em, em đã đồng ý với mẹ sẽ không làm mất nó”
‘Vân Ngọc Hân lên tiếng: “Con đường vội, để dì tìm lại cho con”
Nói xong, cô ta xoay vô lăng lái xe quay trở lại chỗ lúc nấy.

“Con nhìn thấy chưa?”
Mạn Nhi nhoài người ra cửa tìm kiếm tung tích chiếc vòng tay.

Bồỗng nhiên cô bé vui sướng hô lên: “Dừng xe! Tìm thấy rồi”
Vân Ngọc Hân dừng xe lại, mở khóa cửa xe ra: “Con đi lấy đi”
Mạn Nhi đang định mở cửa, Tiểu Vũ Minh đã giữ cô bé lại: “Đừng mở cửa”
Như vậy quá nguy hiểm.

Mạn Nhi chỉ mới năm tuổi, không hiểu.

Hiện tại có rất nhiều trang lấy nội dung của bên mình về đăng.

Các bạn cố gắng vào trang nguồn trên hình đọc để chúng mình có động lực ra chương mới.

Chúng mình luôn mong nhận được sự ủng hộ của các bạn.

Chúc các bạn luôn vui vẻ!
Nhưng Vân Ngọc Hân không thể nào không hiểu được.

Tiểu Vũ Minh lại càng hiểu rõ hơn bất kỳ ai, sư tử là thú dữ, cũng là loài thú có tài săn bắt ưu việt.

Tuy rằng dã tính của những con sư tử trong vườn thú không so được với sư tử hoang dã, thế nhưng bản chất vua đồng cỏ lại ăn sâu bén rễ từ trong xương bọn chúng.

Trời sinh hung mãnh.

ppjpg


Cậu bé nhẹ nhàng xoa trán Mạn Nhi rồi hỏi: “Chiếc vòng tay đó rất quan trọng à?”
Mạn Nhi yên lặng gật đầu.

Cậu bé không muốn khiến em gái thất vọng.

‘Thứ mà em gái muốn, cậu cho dù phải hái trăng hái sao trên trời cũng phải dâng đến trước mặt cô, huống gì đó là một chiếc vòng tay.

“Không sao cả, anh lấy giúp em”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 145


Vừa nói cậu bé vừa đổi chỗ với Mạn Nhi.

Vũ Minh hạ cửa kính xe xuống rồi nhìn xung quanh.

Nếu cậu bé không chắc chắn thì đã không đưa ra quyết định như vậy, dù sao thì cậu bé cũng đã được huấn luyện bản súng và bản cung từ khi còn nhỏ, thị lực vô cùng tốt.

Bởi vậy, cậu bé nhìn xung quanh một lượt, không thấy con sư tử nào, thêm vào đó cậu bé cũng rất tự tin vào năng lực tay và năng lực phản ứng của mình.

Tiểu Vũ Minh hé hé cửa xe, nhanh chóng phát hiện ra chiếc vòng tay bị rơi trên bãi cỏ, cậu bé hơi nghiêng người ra ngoài rồi lập tức vươn tay ra lấy.

Ngay khi đầu ngón tay của cậu bé chạm vào chiếc vòng tay, chiếc Mercedes đột ngột tạo ra lực ly tâm, Vân Ngọc Hân đạp ga, chiếc xe trong chốc lát lao về phía trước mười mấy mét.

Tiểu Vũ Minh không ngờ chiếc xe đột ngột nổ máy rồi lao về phía trước.

Theo quán tính, cậu bé lập tức bị văng ra khỏi xe, lăn xa vài mét trên bãi cỏ.

Vân Ngọc Hân thả chân ga, dừng xe rồi giả bộ lo lắng kêu lên: “Vũ Minhl”
Mạn Nhi cũng bị dọa sợ đến ngây người, trông thấy Vũ Minh bị văng ra khỏi xe, cô bé không quan tâm có nguy hiểm hay không, đợi xe dừng hẳn lại, cô bé vội vàng đẩy cửa xe, trên lưng còn có một cái cặp nhỏ, chạy thật nhanh về phía Vũ Minh.

“Anh.

.

: Cô bé không dám hét quá to, bởi sợ sẽ thu hút cả đàn sư tử tới, cô bé từng bước nhỏ chạy một mạch tới bên cạnh Tiểu Vũ Minh, trông thấy cậu nhóc ngã trên mặt đất liền đau lòng ôm lấy cậu bé.

“Anh, anh không sao chứ…”
Cửa xe Mercedes phía sau bị đóng mạnh từ bên trong.

Trước mắt Tiểu Vũ Minh hoa lên, choáng váng.

Cậu bé chống tay dưới đất ngồi dậy, rất nhanh cậu bé đã tỉnh táo lại, vừa định thần nhìn lại đã thấy Mạn Nhi chạy xuống xe tìm mình, ngay tức khắc căng thẳng hơn.

“Em gái ngốc, sao lại chạy xuống xe rồi?”
“Anh, chúng ta mau về lại xe đi!”
“Được”
Tiểu Vũ Minh nhíu mày, đứng dậy dưới sự hỗ trợ của Mạn Nhi, vừa đứng dậy, cậu nhóc chợt phát hiện ra cổ tay mình bị trật khớp rồi.

Ngoài ra cậu bé còn nghi ngờ.

Ban nấy tại sao chiếc xe lại tự dưng mất lái?
Cậu bé không suy nghĩ nhiều, nắm lấy tay Mạn Nhi chạy về phía chiếc xe.

Chiếc Mercedes vẫn đỗ nguyên ở đó.

Cậu nhóc giơ tay mở cửa xe nhưng “cạch” một cái, toàn bộ cửa xe đã bị khóa từ bên trong.

Trong lòng cậu nhóc hồi hộp, mở to hai mắt!
Thấy cửa xe không mở được, Mạn Nhi càng lo lắng: “Có chuyện gì vậy?”
“Bị khóa rồi!”
Mạn Nhi vô cùng hoảng sợ, chạy tới ghế lái phụ, kiếng chân đập cửa: “Mở cửa! Mở cửa!”
Tiểu Vũ Minh cũng đập mạnh vào cửa: “Mở cửa!”
Nhóc ghé vào cửa sổ xe, nhìn vào bên trong nhưng lại không thấy có ai.

Vân Ngọc Hân đâu?
Dì ta cũng xuống xe rồi sao?
Tiểu Vũ Minh liếc nhìn xung quanh tìm cô nhưng không hề tìm thấy cô đâu cả, tuy nhiên lại nhìn thấy một bóng đen đang nằm dưới bóng cây.

Trong bóng tối, đôi mắt dã thú sáng rực nhìn hai đứa nhóc chăm chằm.

Cậu nhóc vô thức đẩy Mạn Nhi ra phía sau lưng, giọng hơi run run: “Nguy hiểm…”
Cô bé Mạn Nhi sợ hãi nép vào sau lưng cậu nhóc, không dám lên tiếng.

Tiểu Vũ Minh cảnh giác nhìn chằm chằm vào con dã thú, ngay sau đó, con thú lắc läc cổ, đứng dậy, chậm rãi đi ra từ dưới bóng cây.

Đó lại là một con sư tử hung dữ!
Nó nhìn thấy rõ hai đứa nhóc bị nhốt ngoài cửa xe, nheo nheo mắt đi về phía chúng.

Tiểu Vũ Minh tức thì thở gấp.

Cậu bé xoay người, đạp thật mạnh vào cửa xe: “Mở cửa!”
Mạn Nhi nhìn thấy con sư tử đang từng bước từng bước đi về phía này bị dọa đến mức mặt trảng bệch không còn giọt máu nào: “Sư… sư tử lớn!”
Cô bé nhìn cái con sư tử to lớn, chỉ cần nó mở miệng đủ rộng là đã có thể cản đứt đôi mình, mặt cắt không còn giọt máu!
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 146


“Mở cửa!”
Mạn Nhi hoảng loạn đập vào cửa xe, nếu còn không mở được.

cửa xe, con sư tử kia nhất định sẽ ăn thịt cô bé và anh trai mất.

Tiểu Vũ Minh bỗng nhiên lùi về sau một bước rồi nói: “Dì ta sẽ không mở cửa xe đâu”
Mạn Nhi thoạt nhìn không hiểu ý, mờ mịt nhìn cậu bé.

Tiểu Vũ Minh đột nhiên xoay người, nảm chặt lấy tay cô bé: “Chạy!”
Cô bé không hề do dự, chạy theo sát Tiểu Vũ Minh về phía ngược lại.

Ban đầu con sư tử còn bước rất chậm, thế nhưng vừa trông thấy hai đứa nhóc chạy ra ngoài, bản năng săn mồi trỗi dậy và đuổi theo.

hai đứa nhỏ.

Trong xe, Vân Ngọc Hân bò ra từ gầm ghế, ngồi thẳng dậy, cô ta nhìn hai đứa nhóc chạy vào một bụi cây, con sư tử lại đuổi sát phía sau, nhếch miệng lạnh lùng cười.

Cô ta vừa vò loạn mái tóc đen mượt của mình, vừa bắt đầu diễn xuất, ngay lập tức nước mắt trào ra, ướt đẫm hàng mi và lớp trang điểm mắt sau đó mới lấy điện thoại báo cảnh sát.

‘Vừa bấm số cô vừa bắt đầu diễn.

Ngay khi điện thoại được kết nối, Vân Ngọc Hân điên cuồng hét lên: “Cứu… cứu mạng! Cứu mạng! Cứu!”
Xin chào, thưa cô, đã có chuyện gì xảy ra vậy?”
“Con của tôi… con của tôi bị sư tử… chúng tôi đang ở vườn thú…
cứu mạng! Mau, mau đến cứu con tôi Ngực cô ta phập phồng kịch liệt giống như đã hoàn toàn nhập Vai.

Vân Ngọc Hân điên cuồng hét: “Con tôi mất rồi… mau cứu con tôi, cứu… cứu…”
Cô ta bỗng dưng thở không ra hơi, thân thể mềm nhữn ngã ra ghế, “bất tỉnh nhân sự” rồi chính thức “hôn mê”.

“Thưa cô? Thưa cô, cô còn đó không?”
“Bây giờ cô đang ở đâu?”
“Alo?”
Trong điện thoại không ngừng truyền đến tiếng gọi gấp gáp của nhân viên tổng đài nhưng không hề có tiếng phản hồi lại.

Trong bụi cây, Tiểu Vũ Minh nắm chặt tay cô bé Mạn Nhi chạy thật nhanh.

Liên tục có tiếng những cành cây khô dưới đất bị giãm nát, thậm chí có lúc còn giãm phải xương của những con chim trĩ.

Cô bé Mạn Nhi vừa chạy vừa khóc, thỉnh thoảng còn hụt hơi.

“Anh… anh…

Nhìn thấy Mạn Nhi dần kiệt sức, Tiểu Vũ Minh đau lòng nhưng không dám dừng lại.

Con sư tử kia chạy như bay với thân mình dũng mãnh lao qua bụi cây, rút ngắn khoảng cách với hai đứa nhỏ.

Tiểu Vũ Minh bỗng dưng nhìn thấy một cây cổ thụ rễ trồi ra ngoài.

Cậu nhóc hỏi: “Mạn Nhi, em biết trèo cây không?”
“Không biết.

.


“Mau lên!”
Tiểu Vũ Minh lấy đà chạy nhanh đến bên cạnh cây cổ thụ, nhảy lên một rễ cây thô nhất trước rồi nhấc Mạn Nhi lên, đỡ lấy cô bé và đẩy lên cành cây.

Mạn Nhi trông thấy con sư tử đang phi như bay đến phía sau lưng Vũ Minh, con dã thú giơ móng sắc nhọn bổ nhào tới.

Đột nhiên trong cái khó ló cái khôn, Mạn Nhi lấy một bình xịt cay từ trong cặp sách ra.

Ngay trước khi con sư tử vồ lấy Tiểu Vũ Minh, cô bé hét to rồi xịt lung tung vào mắt con sư tử.

Cùng với tiếng gầm chói tai, con sư tử lùi lại vài bước, lắc đầu dữ dội.

Bình xịt cay này là do Vân Giai Kỳ đặc biệt đưa cho cô bé, dặn cô bé nếu gặp nguy hiểm thì cô bé có thể xịt vào mắt đối phương.

Mạn Nhi không ngờ bình xịt cay này lại cũng có tác dụng với sư tử!
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 147


Dưới gốc cây, Tiểu Vũ Minh vẫn chưa hết hoảng hồn, cậu nhóc này cũng không ngờ rằng vào tình huống vô cùng nguy hiểm, vậy mà Mạn Nhi đã cứu cậu một mạng!
Nếu cô bé không kịp thời làm vậy thì e rằng móng vuốt của con sư tử đã giáng xuống phía sau đầu của cậu rồi, hậu quả thật khó lường.

Sau khi thoát chết, Mạn Nhi bị làm cho khiếp sợ đến đỏ cả đôi mắt, cô nói với Tiểu Vũ Minh: “Anh, mau trèo lên đây!”
“ỪI” Tiểu Vũ Minh đã nhanh chóng trèo lên cây.

Từ trước đến giờ Mạn Nhi sống trong nhung lụa, có lẽ là do bản năng sinh tồn khi đối mặt với nguy hiểm nên vào lúc này theo bản năng đó mà leo lên chỗ cao hơn của cây.

Đôi giày thể thao giảm lên thân cây, những mảnh vụn vỏ cây không ngừng rơi xuống.

Mạn Nhi đã nhanh chóng leo lên được chỗ cao hơn một tí, cô xoay người lại và nói với Tiểu Vũ Minh: “Anh, nhanh lên”
“Ừ”.

Tiểu Vũ Minh còn xem là bình tĩnh, rất nhanh đã ôm thật chặt Mạn Nhi vào lòng, toàn thân đang run rẩy.

Dưới gốc cây, con sư tử vẫn đang gào thét một cách thảm thương, nó không ngừng lăn lộn trong bụi cỏ, chiếc đuôi vẫy dữ dội.

Điều này đủ để thấy rõ lúc này nó rất phẫn nộ!
Đột nhiên nó nằm sấp dưới gốc cây không động đậy gì cả.

Một lúc sau, nó đột nhiên vuốt tóc mai, l**m bàn chân to của mình, xoa xoa mặt, tiếp đó liền đứng lên sau khi đã hồi phục.

Con sư tử ngước đầu lên, nó nhanh chóng phát hiện có hai tên nhóc đang ngồi trên cây, nó bỗng nhiên xoay người và đi xa hơn được một chút.

Mạn Nhi thấp giọng hỏi: “Nó đi chưa?”

ppjpg


Bạc Vũ Minh chỉ cảm nhận thấy một trận run chuyển lớn, một số quả dại trên cây cứ rơi xuống liên tục.

Sư tử nhìn chằm chằm họ một cách thèm muốn, lại cố gắng thử trèo lên cây lần nữa.

Mạn Nhi đã không dám nhìn con sư tử nữa rồi.

Đôi mắt của Bạc Vũ Minh nhìn con sư tử có chút sắc bén, nhìn chäảm chằm vào nó mà không chút sợ hãi.

Cậu bé như một chú sư tử mới chào đời, trời sinh đã mang khí chất của một bậc đế vương, cho dù đang trong tình cảnh tuyệt vọng nhất, cậu cũng không hề để lộ một chút sợ hãi nào!
Con sư tử đó bỗng nhiên ngơ ra một lúc, hình như đã bị ánh mắt pha lẫn sự uy nghiêm của Bạc Vũ Minh làm cho khiếp sợ, bất giác mà lùi về sau một bước, quay lại dưới gốc cây, lương tâm bắt đầu cần rứt, nó di chuyển quay thân cây vài vòng và nằm xuống.

Bạc Vũ Minh cúi thấp đầu, nhẹ nhàng chạm vào gáy của Mạn Nhi và nói: “Đừng sợ, có anh đây rồi”
Cậu sẽ bảo vệ cô bé thật tốt.

Suy cho cùng, cậu là anh trai của cô bé mà!
Mạn Nhi ngước đầu lên nhìn Vũ Minh với đôi mắt ngấn lệ, cô bé đã lấy hết can đảm mà trèo xuống cây nhưng lại thấy con sư tử vẫn ở đó mà không đi, làm cho cô bé thật sự lo sợ.

“Làm sao đây? Sẽ có người đến cứu chúng mình đúng không?”
“Đúng vậy”.

“Anh, em sợ lắm… Em có bị nó ăn thịt luôn không?” Mạn Nhi chỉ tưởng tượng một hồi, liền sợ run lên một cách kì lạ!
Bạc Vũ Minh nói: “Sẽ không có chuyện đó đâu, anh sẽ không cho nó ăn thịt em đâu!”
Lời hứa này của anh trai như liều thuốc an thần giúp cho Mạn Nhi dần ổn định hơn.

Người anh trai thế này, khiến cho người ta có cảm giác an toàn đến lạ thường.

Dường như ở bên cạnh cậu ta, bất kì mọi nguy hiểm nào, cô bé cũng không còn sợ hãi như thế nữa!.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 148


Bạc Vũ Minh hỏi Vân Mạn Nhỉ: “Em có điện thoại không?”
“Có ạ! Em để ở trong cặp sách”
Bạc Vũ Minh tìm trong chiếc cặp sách của cô bé nhưng không.
thấy điện thoại đâu.
Cậu bé nheo mắt rồi tiếp tục lục tìm từng ngóc ngách trong chiếc cặp sách nhỏ, những cũng chẳng thấy đâu.
“Không thấy điện thoại đâu cả ‘Vân Mạn Nhi nhìn cậu bé với vẻ rất kinh ngạc: “Sao có thể như vậy được?”
“Không tìm thấy đâu cả… hay là bị mất rồi sao?” Bạc Vũ Minh ánh mắt buồn bã, có vẻ là đã hơi thất vọng.
Vốn là cậu muốn lấy điện thoại để phát tín hiệu cầu cứu.
Bây giờ không tìm thấy điện thoại nên đột nhiên cậu bé hụt hãng, niềm hi vọng của cậu bỗng vụt tắt.
“ÁP”
Ở cách đó không xa bỗng có một tiếng sư tử rú lên rất uy mãnh Mạn Nhi càng hoảng sợ hơn.
Âm thanh đó rõ ràng là tiếng gầm gừ của một con sư tử nào đó từ xa vọng lại.
Sau khi nghe thấy âm thanh đó thì ngay lập tức có một con sư tử rất đáng sợ ở dưới gốc cây.
Con sư tử bất ngờ đứng dậy, cứ đi qua đi lại với vẻ cảnh giác, hình như có vẻ như nó đã bắt đầu nóng lòng.

“Ở đây còn có nhiều sư tử hơn cơ..” Mạn Nhi nhỏ thỏ thẻ với vẻ sợ hãi, vừa nói vừa khóc nức nở: “Anh ơi, bây giờ phải làm như thế nào?”
Vũ Minh nói: “Đừng sợ…
Con sư tử lại gầm lên, nghe có vẻ như nó đang sắp đuổi đến nơi rồi.
Cuối cùng thì chúng cũng đã đến rồi.

Dưới bóng cây lờ mờ thấy bóng dáng của ba con sư tử nối đuôi nhau.
Vũ Minh nghe thấy tiếng động liền nhìn xuống, cậu bất chợt nhìn thấy ba con sư tử đang tiến dần đến gốc cây cổ thụ.
“Đó là một bầy sư tử..” Vũ Minh đã bắt đầu sợ hãi, luống cuống.
Cậu bé không ngờ rằng mình lại gặp bầy sư tử…
“Rèn rèn rèn”
Ba chiếc xe tuần tra nhanh chóng đi tới nơi đang xảy ra sự cố.
Rất nhanh sau đó hai đứa bé cũng đã nhìn thấy chiếc xe chạy.
vụt qua chỗ của Vân Ngọc Hân.
Ba chiếc xe tuần tra nhanh chóng bao quanh khu vực đó, tiếng chân ga réo lên ầm ầm.

Như thế là có thể khiến cho bầy sư tử tản đi nơi khác rồi.
Sau khi chiếc xe dừng lại, cửa xe mở ra, một nhân viên tuần tra cầm chiếc súng gây mê xuống xe.

Anh đi đến và nhìn lướt qua bên trong buông lái.

Qua cánh cửa xe, ngay lập tức anh đã phát hiện ra Vân Ngọc Hân đang hôn mê bất tình ở trong xe.
Anh vỗ mạnh vào cửa xe và hét lớn lên: “Tỉnh lại đi! Tỉnh lại đi!”
Anh quay đầu lại và lệnh cho những nhân viên cứu hộ còn lại xuống xe.
Rất nhanh sau đó mấy nhân viên cứu hộ đã cầm theo gậy và đi xuống xe.

Họ đi đến trước cửa xe, ngay lập tức dùng gậy để mở cửa xe ra, thế là Vân Ngọc Hân nghiêng người rồi ngã lộn ra bên ngoài.
Nhân viên tuần tra nhanh chóng đưa tay ra đỡ.

Anh thấy người cô ta mềm nhũn ra, chắc chắn là do quá sợ hãi nên dẫn đến ngất xỉu, thế là anh ta lấy tay ấn chặt vào nhân trung của cô ta.
Khoảng hơn mười giây sau, Vân Ngọc Hân bất ngờ mở to mắt ra.

Khi vừa mới tỉnh dậy, nhìn thấy người nhân viên tuần tra, khoé mắt cô ta liền đỏ hoe rồi hô to lên: “Cứu với! Con của tôi… bị sư tử
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 149


Cả nhóm người nghe thấy vậy mặt đều đột nhiên biến sắc.
Ban đầu họ cứ tưởng là chỉ có một mình cô ta ở trong xe.

Nhưng khi vừa nghe thấy Vân Ngọc Hân nói rằng có đứa bé bị sư tử tha đi rồi thì ai nấy cũng đều hốt hoảng sốt sảng như nguy to rồi.
Trung tâm quản lý vườn thú hoang dã sợ nhất là sự cố có người bị thương.
Trước khi du khách đi vào tham quan, họ luôn khuyến cáo nhiều lần rằng không được xuống xe, nhất là ở nơi mà những con sư tử ở đây thường xuyên xuất hiện thì càng không được phép.
Từ khi vườn bách thú mở cửa thì cũng đã có trường hợp du khách không tuân thủ quy định mà tự ý xuống xe, nhưng cũng may là đã xử lí kịp thời nên không có ai bị thương.
“Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì vậy? Con của cô? Có mấy đứa vậy?”
“Hai đứa… hai đứa bé…’ Vân Ngọc Hân không giữ được bình tĩnh, nói với vẻ rất hoảng loạn: “Tôi không biết gì hết… hai đứa nhỏ, đứa là con trai tôi, một đứa là bạn cùng lớp với con tôi… Lúc đó tôi không biết vì sao mà cửa xe đột nhiên tự mở ra, hai đứa bé đột nhiên chạy xuống xe.

Sau đó, tôi chỉ nhìn thấy một con sư tử vồ hai đứa nhỏ, tôi… tôi rất sợ hãi… Sau đó tôi chẳng biết gì nữa cả…”
Cô càng nói thì lại càng luống cuống, hốt hoảng đến mức đỏ hết mặt lên và cũng thở hổn hển.
“Cô có bệnh về tim sao?” Một nhân viên tuần tra nhận ra sự khác thường của cô.
Vân Ngọc Hân gật đầu đau khổ: “Tôi… Tim của tôi không khoẻ…
có bệnh khó n¡ Cô ta nói xong bỗng nhiên ôm chặt lấy ngực, không nói nên lời.
“Cô đừng quá kích động! Cô tuyệt đối không được kích độn: chuyện đã xảy ra rồi, chúng tôi sẽ nhanh chóng tìm ra biện phá Trong nhóm nhân viên cứu hộ đang đứng quanh đó, có một người đã nhanh chóng nhận ra Vân Ngọc Hân: “Cô… Cô là Vân Ngọc Hân đúng không?” Đây chẳng phải là ngôi sao Vân Ngọc Hân hay sao?
‘Vân Ngọc Hân ngẩng đầu lên, nhìn anh ta, cô cũng chẳng giấu diếm gì thân phận của mình mà nhẹ nhàng gật đầu: “Đúng là tôi…”
“Cô đừng sốt ruột quá nhé!”
Nhân viên cứu hộ nói với người tuần tra: “Mau đưa cô ấy đi bệnh viện đi! Cô ấy chính là Vân Ngọc Hân, cô ấy còn bị bệnh về tim nữa, chắc chản là do đã quá hoảng sợ mà dẫn đến ngất xỉu… Trước tiên hãy khám xem tình hình sức khoẻ của cô ấy thế nào đã Một lúc sau, anh lại nói: “Cô Vân, cô yên tâm, chúng tôi sẽ mau chóng tìm thấy hai đứa bé của cô.”
“Cảm ơn các anh, cảm ơn..” Cô vô cùng cảm động đến rơi nước mắt, cúi đầu bảy tỏ lòng cảm tạ.
Xe cứu hộ rất nhanh đã đi tới.
Nhân viên cứu hộ mang một tấm khăn lông rất lớn đến, choàng lên người cô và giúp cô lên xe cấp cứu và khám sức khoẻ tổng thể.
Mấy nhân viên cứu hộ điều tra dựa vào dấu vết mà Ngọc Hân để lại.
Ngọc Hân kể lại ngắn gọn những gì đã xảy ra.

Ngay sau đó, cô vội vã hỏi: “Hai đưa nhỏ của tôi thế nào rồi? Chúng sẽ không sao phải không?”

Nhân viên cứu hộ thở dài rồi nói: “Cô à, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức để cứu trợ! Chỉ có điều với tình hình hiện giờ thì cũng khó mà lạc quan được.

Trước mắt, trung tâm điều hành của chúng tôi đã điều động thêm nhiều nhân viên cứu hộ để nhốt hết tất cả sư tử và hổ vào trong lồng sắt”
“Nhưng hiện nay đang không rõ tung tích của năm con sư tử, có thể chúng vẫn còn đang đi loanh quanh đâu đó.

Khu vực này rất rộng lớn vì vậy nên tạm thời chúng tôi chưa tìm thấy lũ sư tử đó”
“A..” Ngọc Hân bỗng kêu lên trong vẻ sợ hãi: “Con tôi đang rất nguy hiểm đúng không?”
“Chuyện mà chúng tôi lo lắng nhất chính là…”
Nhân viên cứu hộ hít một hơi thật sâu: “Trong số đó có một con sư tử làm con đầu đàn, nó có nhận thức rất mạnh mẽ về lãnh địa của mình, nhất là đối với những người xâm phạm vào lãnh thổ của nó đều sẽ bị chúng đồng loạt tấn công rất ác Chúng tôi rất sợ hãi vì điều này…”
Ngọc Hân nghe thấy vậy vẻ mặt hết hồn hết vía.
Cô mở thật to mắt ra nhìn những nhân viên cứu hộ với vẻ mặt sững sờ, không thể tin được những gì đang xảy ra.

Nước mắt của cô.
không kìm nén được lại ào ào tuôn: “Đứa con của tôi có phải là đang lành ít dữ nhiều rồi khôn “Cô Vân, cô đừng quá đau lòng, bây giờ sẽ có người đưa cô rời khỏi đay ngay lập tức và đi đến trung tâm an toàn.

Cô hãy chú ý nghỉ ngơi ở trung tâm an toàn, khi nào chúng tôi có thêm manh mối gì nhất định sẽ liên lạc với cô ngay”
“Không được, tôi phải ở lại đây để chờ con tôi… Lỡ như có chuyện gì không may xảy ra với chúng thì tôi biết sông thế nào đây?”
“Cô đừng quá căng thẳng, bây giờ chúng tôi sẽ tiến hành tiền kiếm và lục soát trên phạm vi lớn!”
Vì phải chăm sóc cho Vân Ngọc Hân nên đã quá trình cứu trợ đã có chút chậm trễ.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 150


Họ đều rất khẩn trương.

Hiện giờ nếu càng để lỡ mất nhiều thời gian thì họ càng lo lắng, niềm hi vọng hai đứa trẻ còn sống càng trở nên ngày càng mong manh, xa vời.

Cửa xe đóng lại, đạp chân ga khởi động.

Vân Ngọc Hân đã được đưa ra khỏi khu vực nguy hiểm.

Trên suốt quang đường cô luôn tỏ vẻ lo âu, sự lo lắng luôn thường trực trong ánh mắt cô.

Cứu?
Còn cứu gì nữa?
Hai đứa bé đó chắc chắn là đang rất nguy hiểm, lành ít dữ nhiều!
Sư tử của vườn bách thú hoang dã này không giống với những con sư tử đã được thuần phục và nuôi dưỡng một cách thông thường.

Bản tính haong dã trong cơ thể chúng căn bản vẫn chưa được loại bỏ, chúng có ý thức rất mạnh mẽ về lãnh thổ của mình và sẽ tấn công rất hung dữ đối với những người ở bên ngoài xâm phạm vào lãnh thổ của chúng.

Bạc Vũ Minh và Tống Mạn Nhi dù có mạnh mẽ đến mức nào đi chăng nữa thì rút cuộc cũng chỉ là hai đứa bé năm tuổi, dù có chạy thì có thể chạy bao xa, có thể chạy nhanh đến đâu cơ chứ?
Liệu chúng có thể chạy thoát khỏi những con sư tử hung dữ hoang dại đó không?
Sợ rằng lúc này, hai đứa bé đã bị bầy sư tử phanh xác ra rồi cũng nên, có khi đã chết không toàn thấy rồi!
Ngọc Hân không thể kiềm chế được.

Đến lúc đó, Bạc Tuấn Phong hỏi tội cô thì cô liền nói rằng do con bé Tống Mạn Nhi đó không nghe lời mà cố tình mở cửa xe.

Cô đã căn dặn nhiều lần nhưng chẳng thấm vào đâu.

Để bảo vệ cho cô bé, Bạc Vũ Minh cũng xuống xe theo.

Thế là hai đứa bé bị sư tử tha đi.

Mà lúc đó cô lại sợ hãi đến mức nhồi máu cơ tim, đang trong cơn hôn mê bất tỉnh.

Đến lúc cô ta tỉnh lại thì thì đã không biết hai đưa bé đã đi đâu rồi.

Đến khi Bạc Tuấn Phong thực sự muốn tra hỏi nguyên nhân thì hai đưa bé đã bị rơi vào miệng sư tử và chết một cách oan uổng rồi.

Đến lúc đó, toàn bộ sự việc sẽ chẳng phải là do cô ta muốn bịa đặt như nào cũng được hay sao?
Cô ta chỉ cần nói rằng Mạn Nhi cố tình xuống xe, tự mở cửa xe, Bạc Vũ Minh vì muốn bảo vệ cho cô bé mà không may gặp phải chuyện ngoài ý muốn.

Mặc dù là Tống Giai Kỳ muốn truy cứu trách nhiệm nhưng cũng không có căn cứ xác đáng.

Định là sẽ tố cáo cô ta tội cố ý giết người.

Làm gì có chứng cứ chứ?
Cô ta nhìn xung quanh khu vực xảy ra sự việc, rộng khoảng mấy trăm mét nhưng đều không có hệ thống giám sát.

Cả khu vườn thú này lớn như vậy cơ mà.

Cho dù cô ta bất đắc dĩ phải có trách nhiệm trông coi hai đứa nhỏ nhưng cô ta không phải là người giám hộ, cũng không có nghĩa vị phải giám sát.

Trách nhiệm lớn nhất thuộc về khu vườn bách thú và trường học.

Huống gì cô ta còn là người có bệnh về tim mạch.

Lúc đó, vô hình chung cô ta đã bị hoảng sợ, nên bệnh tim tái phát dẫn đến hôn mê bất tỉnh.

Ai có thể trách móc cô ta chứ?
Đến lúc đó, Bạc Vũ Minh hay Tống Mạn Nhi cũng được, hai nghiệt chủng này của Tống Giai Kỳ sẽ coi như bị tiêu diệt hoàn toàn.

Không có hai đứa đáng ghét đó, cô ta muốn xem xem Tống Giai Kỳ còn có thể dựa vào con trai quý tử của mình nữa không, còn có thể mơ ước hão huyền được nữa không!
‘Vân Ngọc Hân đã nghĩ trước từng bước từng bước rồi.

Bạc Tuấn Phong thương yêu như vậy mà lại cùng lúc mất đi hai đứa con ruột thịt.

Đến lúc đó cô ta sẽ càng cố gắng vì chỉ cần sinh cho anh ta một đứa con thì Bạc Tuấn Phong sẽ gửi gắm niềm yêu thương này vào.

đứa con của họ.

Vân Ngọc Hân đã tới trung tâm an toàn, cô gọi cho Bạc Tuấn Phong đầu tiên.

Lúc đó, Bạc Tuấn Phong và Vân Giai Kỳ vừa mới đáp chuyến bay xuống sân bay thủ đô.

Vừa mới bắt mảy thì Vân Ngọc Hân đã khóc nức nở tỏ vẻ oan ức: “Anh Tuấn Phong… xin lỗi anh… xin lỗi anh”
Cô liều mình nói lời tạ lỗi và khóc nức nở mãi không dứt.

Hành động của Vân Ngọc Hân không có chút nào đáng nghi ngờ, thậm chí còn có có thể đạt được giải nữ hoàng điện ảnh và giải “diễn viên xuất sắc nhất” nữa đó.

Sự thể hiện của cô rất đỗi điêu luyện và tỉnh vi.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 151: Đi Sở Thú Hoang Dã


Bạc Tuấn Phong vừa nghe thấy tiếng khóc khàn giọng của cô ta thì không vui hỏi: “Sao thế?”
“Tiểu Vũ Minh xảy ra chuyện rồi… hu hu hu! Đều tại em không tốt, không chăm sóc tốt cho Vũ Minh…”
Ở sân bay.

Bạc Tuấn Phong vừa tới cổng đón máy bay thì nghe thấy tiếng khóc nức nở của Vân Ngọc Hân, bước chân lập tức dừng lại.

Tống Giai Kỳ nhấc hành lý lên, nhìn thấy anh vẫn ở chỗ cũ không di chuyển nên cũng nghỉ hoặc đứng lại.

Cô đứng ngay cạnh Bạc Tuấn Phong, vì vậy cũng nghe được giọng nói của đầu dây bên kia, là giọng nói của Vân Ngọc Hân.

“Hôm nay nhà trẻ tổ chức đi chơi, Vũ Minh muốn đi sở thú hoang dã, Mạn Nhi cũng ở đó… Em nghĩ vậy, hiếm khi có cơ hội như: vậy nên em định đưa hai đứa đi chơi thật vui, nhưng ai mà ngờ được, trên đường đến sở thú hoang dã, Mạn Nhi nhất quyết đòi xuống xe, sau khi con bé xuống xe thì Vũ Minh cũng xuống cùng, không ngờ rằng lại gặp phải sư tử tấn công…”
Bạc Tuấn Phong bị những lời này làm cho ngây người: “Cô nói cái gì?”
“Anh Tuấn Phong, em… Em bị dọa đến ngốc rồi… Lúc em nhìn thấy hai đứa bé xuống xe… Em… Em bị dọa mất cả ý thức… Em xin lỗi, đều do em không tốt…”
Bạc Tuấn Phong không đủ kiên nhẫn để nghe cô ta giải thích nhiều, ngắt lời cô ta: “Bây giờ cô đang ở đâu?”
“Em ở… Em ở trung tâm an toàn của công viên!”
“Vũ Minh và Mạn Nhi thì sao?”

“Bọn trẻ… Bọn trẻ bây giờ vẫn không biết đang ở đâu, nhân viên cứu hộ vẫn đang tích cực tìm kiếm…”
Bạc Tuấn Phong lập tức tắt máy, nhìn sang Tống Giai Kỳ đang.

đứng bên cạnh.

Tống Giai Kỳ cũng nghe được đại khái câu chuyện trong điện thoại, sắc mặt âm trầm dọa người: “Vân Ngọc Hân?”
“ừ”
“Cô ta nói, Vũ Minh và Mạn Nhi bị lạc ở trong sở thú hoang dã rồi…?”
Bạc Tuấn Phong nói: “Vân Ngọc Hân nói Vân Mạn Nhi lúc ở trong sở thú hoang dã thì xuống xe…”
Tống Giai Kỳ bước lên phía trước, sống chết ôm chặt lấy tay anh, giọng nói lạnh lẽo hỏi: “Tại sao Vân Mạn Nhi lại đi cùng với cô ta?”
Bạc Tuấn Phong không nói gì.

ppjpg


Nhưng mà lại là ở cùng với Vân Ngọc Hân, một khi có liên quan tới cô ta, Tống Giai Kỳ rõ ràng không thể nào không nghỉ ngờ do Vân Ngọc Hân có ý đồ nham hiểm , cố ý tạo ra màn kịch “Ngoài ý muốn”
này!
‘Vì sao một mình cô ta bình an vô sự, còn hai đứa bé lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn?
Bạc Tuấn Phong lên tiếng khuyên nhủ cô: “Trước mắt em hãy bình tĩnh lại đi”

Tống Giai Kỳ hất mạnh tay của anh ra: “Vân Mạn Nhi với Bạc Vũ Minh xảy ra chuyện thế này, anh còn bảo tôi bình tĩnh được sao? Bạc Tuấn Phong, trái tim anh bằng sắt đá hay sao? Anh không lo lắng, không sợ hãi hay sao?”
Bạc Tuấn Phong ôm chặt lấy cô “Anh sợ”
Tống Giai Kỳ ngẩn người trông chốc lát…
“Anh sợ, sao anh lại không sợ được chứ?”
Khóe môi của Bạc Tuấn Phong khẽ giật, toàn thân anh dường như đều đang run rẩy.

“Vũ Minh rất ngoan, Mạn Nhi cũng rất ngoan, hai đứa đều vô cùng quan trọng với anh, sao anh lại không sợ chứ”
Tống Giai Kỳ cắn chặt môi, nước mắt không kìm được mà lăn dài.

“Bạc Tuấn Phong… Em không quan tâm, nếu như hai đứa xảy ra chuyện gì không hay, em sẽ bắt Vân Ngọc Hân phải đền mạng!”
“Sẽ không đâu, chúng sẽ không xảy ra chuyện gì” Bạc Tuấn Phong nhấn mạnh câu nói ấy, đột nhiên cảm thấy cơ thể của người phụ nữ trong lòng mình đang trở nên mềm nhữn.

Toàn thân Tống Giai Kỳ trở nên run rẩy không ngừng.

Vừa nghe thấy Vân Mạn Nhi với Bạc Vũ Minh đi sở thú rồi bị lạc, xương cốt cô đều như mềm nhũn ra.

Vân Mạn Nhi là sinh mệnh của cô Bạc Vũ Minh cũng vậy.

Cô không dám tưởng tượng nếu hai đứa con của cô xảy ra chuyện, cô sẽ trở nên như thế nào.

.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 152: Trách Cứ Mạn Nhi


Khi Bạc Tuấn Phong và Tống Giai Kỳ đến trung tâm an toàn của sở thú, Vân Lập Tân và Lâm Tĩnh Anh cũng đã có mặt.

Bạc Tuấn Phong bị cảnh sát giữ lại để thu thập thông tin.

Tống Giai Kỳ xông vào trung tâm an toàn, lập tức chạy tới chỗ Vân Lập Tân và Lâm Tĩnh Anh đang vây quanh Vân Ngọc Hân, an ủi cô ta.

“Ngọc Hân, đừng lo lắng, sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu, hai đứa bé ở hiền ắt sẽ gặp lành thôi”
“Con không sao chứ? Trên người có bị làm sao không?”
“Cha, mẹ, hai người đừng lo cho con, con không sao… Lúc đó con chỉ bị dọa đến ngây ngốc… Nên là, bị ngất xỉu… Bây giờ cũng không có chuyện gì lớn…”
Vân Ngọc Hân vừa nói vừa tủi thân: “Bây giờ đừng lo cho con, con lo là Mạn Nhi và Vũ Minh xảy ra chuyện gì không hay, anh Tuấn Phong nhất định sẽ trách con… Tại con không chăm sóc tốt cho hai đứa bé…”
Lâm Tĩnh Anh tỏ vẻ không đồng tình: “Bạc Vũ Minh thì không nói làm gì, nhưng Vân Mạn Nhi xảy ra chuyện thì liên quan gì tới chúng ta?”
Vân Lập Tân tiếp lời: “Đúng rồi, Vân Mạn Nhi không phải là con ruột của Bạc Tuấn Phong, nó có xảy ra chuyện thì là do cái người làm mẹ nó không chăm sóc tốt, dựa vào cái gì mà bắt con chịu trách nhiệm?”

Vân Lập Tân hỏi: “Lúc đó rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”
Vân Ngọc Hân bấu chặt lấy tấm chăn, run rẩy nói: “Con cũng không biết xảy ra chuyện gì… Lúc ấy khi ở sở thú hoang dã, Mạn Nhi ngồi trên xe khóc lóc làm loạn… Con bé hình như rất không thích con, la hét đòi xuống xe, con nhìn thấy con bé khóc lóc làm loạn như vậy nên dừng xe để dỗ dành.

Ai ngờ räng kết quả là con bé ngay lập tức mở cửa xe chạy xuống, Vũ Minh nhìn thấy con bé xuống xe cũng xuống xe đuổi theo… Không ngờ, gần đó có một con sư tử, đột nhiên đi đến đưa hai đứa bé đi.

.


Vân Ngọc Hân vừa nói, trong lòng vẫn tràn ngập sợ hãi, ôm chặt lấy hai vai, run lẩy bẩy.

“Lúc ấy con vô cùng sợ hãi, cũng muốn xuống xe.

Con mở dây.

an toàn, gọi điện cho cảnh sát rồi định xuống xe.

Nhưng mà những chuyện xảy ra sau đó thì con không nhớ gì cả…”
“Không sao đâu… Không sao đâu.

.

” Lâm Tĩnh Anh ôm lấy cô ta, dỗ dành: “Mọi chuyện đều qua rồi… Vân Ngọc Hân, cha mẹ đều ở đây, con đừng sợ”

“Mẹ, con không sao, con chỉ là lo cho Vũ Minh”
Lâm Tĩnh Anh im lặng.

Bà ta không dám tưởng tượng, nếu như Vũ Minh xảy ra chuyện gì, nhà họ Bạc sẽ nổi trận lôi đình như thế nào.

Lâm Tĩnh Anh dường như muốn chia cắt mối quan hệ, cất giọng không mấy thiện ý: “Mà cho dù thật sự là hai đứa bé kia có xảy ra chuyện gì, thì cũng không thể trách con được Vân Ngọc Hân à!”
‘Vân Ngọc Hân ấm ức trả lời: “Con không ngờ, Mạn Nhi lại đột nhiên mở cửa xe!”
Vân Lập Tân vô cùng tức giận nói: “Cái con Tống Giai Kỳ này dạy con kiểu gì không biết, tùy tiện như vậy, chẳng hiểu quy củ gì cả! Nó không biết ở sở thú hoang dã không được xuống xe à? Nó tự tìm chỗ chết lại còn làm liên lụy đến Vũ Minh? Nếu như Vũ Minh có xảy ra chuyện gì, nhà họ Bạc nhất định sẽ không tha cho nó!”
Lâm Tĩnh Anh nghe chồng nói như vậy, cũng phụ họa theo: “Đúng đấy! Vũ Minh là con trai ruột của Bạc Tuấn Phong, bị con bé thối tha kia kéo vào, bây giờ sống chết không rõ, nếu như thật sự có chuyện gì xảy ra Tống Giai Kỳ tội đáng muôn chết!”
“Mẹ à, mẹ đừng nói như vậy.

.

” Vân Ngọc Hân nhẹ nhàng dè dặt giải thích: “Dù sao cũng chỉ là một cuộc đời nhỏ bé thôi mà”
“Mẹ nói gì sai à? Mẹ chỉ nói sự thật mà thôi.

Mẹ chẳng qua là đau lòng thay Tuấn Phong mà thôi! Con xem con nhỏ Tống Giai Kỳ kia chính là tai họa, nó tự mình tìm chết chưa đủ, còn muốn kéo.

theo Vũ Minh, mẹ thật sự…”
Lời của Lâm Tĩnh Anh còn chưa dứt thì nhìn thấy hai bóng hình đang đứng ở trước cửa, bà ta bị dọa cho cứng người.

Vân Lập Tân và Vân Ngọc Hân nhìn thấy ánh mắt của bà ta thì cũng quay ra nhìn người đang đứng ở trước cửa, sắc mặt Tống Giai Kỳ âm u, đôi mắt nhìn chằm chằm ống Giai Kỳ?” Vân Ngọc Hân lập tức đứng dậy, có chút luống cuống: “Cô đến rồi…
Tống Giai Kỳ đột nhiên sải bước tới chỗ của cô ta, Vân Ngọc.

Hân mới lùi được nửa bước, chưa kịp phản ứng lại thì đã bị Tống Giai Kỳ vô cùng phẫn nộ dùng hết sức bạt tai cô ta.

Một tiếng “chát” vang lên!
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 153: Đỉnh Điểm Của Sự Tức Giận


‘Vân Ngọc Hân bị cái bạt tai này đánh ngã ra ghế.

Lực đánh của Tống Giai Kỳ rất mạnh, Vân N Hân thậm chí còn nghĩ rằng màng nhĩ của cô ta bị thủng luôn Lâm Tĩnh Anh nhìn thấy cảnh này vô cùng phẫn nộ trách cứ: “Tống Giai Kỳ, cô làm cái quái gì thế?”
Vân Lập Tân cũng tức giận chửi một câu, nắm chặt tay của cô: “Mày điên rồi có phải không?”
Đây không phải là lần đầu tiên Tống Giai Kỳ tát Lâm Tĩnh Anh.

Lần đầu tiên là ở trong nhà họ Vân.

Lần thứ hai, chính là hôm nay.

Tống Giai Kỳ mạnh mẽ quay người lại, nhìn Vân Lập Tân cười lạnh một tiếng: “Vân Lập Tân, ông cũng thiếu một cái tát phải không?”
Vân Lập Tân nghe vậy cứng đờ người ra, rất lâu sau mới định thần lại, vô cùng tức giận mở miệng mảng chửi: “Mày dám tát tao sao?”
Tống Giai Kỳ lạnh lùng cười khẩy, ánh mắt dừng lại trên cánh tay trái đang bị Vân Lập Tân giữ chặt, từng chữ từng chữ thốt ra: “Buông tay!”
“Mày còn dám dùng cái giọng điệu này nói chuyện với tao, trong mắt mày bây giờ không.

“Chát!” Tống Giai Kỳ dùng tay phải cho ông ta một bạt tai.

Vân Lập Tân mất cảnh giác, bị cái tát ấy làm cho lảo đảo.

Người đàn ông trước nay đều phong độ ngời ngời, không nghĩ tới Tống Giai Kỳ đột nhiên thật sự dám cho ông ta một cái bạt tai!
Ông ta thẹn quá hóa giận, hùng hùng hổ hổ xông tới Tống Giai Kỳ: “Con mẹ nó! Con nhóc thối tha này!”
Tống Giai Kỳ vung cái túi xách trên tay đập vào người ông ta, giọng nói đột ngột tăng cao: “Ông nói ai là con nhóc thối tha?”
Nhân viên giám sát ở phòng bên cạnh nghe thấy vậy lập tức chạy lại, vội vàng tách hai người ra.

Vân Lập Tân vô cùng tức giận: “Mày! Mày hỏi tao nói ai là con nhóc thối tha à? Mày chính là con nhóc thối tha đấy!”
“Tôi là con nhóc thối tha, vậy ông và Lâm Tĩnh Anh chính là tiện nhân! Là tiện nhân hạ đảng nhất!” Tống Giai Kỳ của hiện tại không hề mất đi lý trí.

Mạn Nhi tới bây giờ vẫn không biết tung tích thế nào, cô vừa bước vào cửa thì nghe thấy ba người bọn họ bàn luận về con gái của cô.

Ba cái miệng ấy phối hợp vô cùng nhịp nhàng, mọi tội lỗi gì cũng đều đổ hết lên đầu Vân Mạn Nhi.

Bọn họ quá độc địa!
Tống Giai Kỳ nhìn chằm chằm vào Vân Ngọc Hân, lạnh lẽo cất lời: “Vân Ngọc Hân, tôi nói cho cô biết, nếu như Vân Mạn Nhi bị tổn hại đến một cọng tóc nào, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cô! Nếu như con bé có bất kỳ tổn hại nào, tôi Tống Giai Kỳ thề sẽ bắt cả Vân Liên chết cùng!”
“Mày cũng to mồm thật đấy!” Tô Vân Lập phẫn nộ nói: “Ai thay mặt cho mày, còn dám nghĩ làm cho Vân Liên chết cùng?”
Vân Ngọc Hân lập tức đứng dậy, ôm lấy mặt ấm ức nói: “Tống Giai Kỳ, không phải như cô nghĩ… Tôi… Tôi thật sự không.

làm cái gì cả.

.


“Cô ít giở trò giấu đầu lòi đuôi với tôi đi! Hành động, lời nói dối trá của cô đem đi lừa người khác thì được, cô nghĩ cô lừa được tôi sao? Cô nói là Mạn Nhi tùy tiện, mở cửa xe nhảy xuống, mới thành ra thế này, rốt cuộc là chuyện gì, cô thật sự nghĩ rằng tất cả mọi người đều dễ lừa như thế sao?”
‘Vân Ngọc Hân bật khóc: *Ý của cô là tôi hại Vũ Minh và Mạn Nhi sao? Tống Giai Kỳ! Tôi là một minh tinh, là nhân vật của công chúng, là vợ chưa cưới của anh Bạc Tuấn Phong, tôi làm sao có thể hại hai đứa chứ? Làm như vậy có gì tốt với tôi đâu?”
Tống Giai Kỳ cười lạnh một tiếng: “Bây giờ không phải đang quay phim, cô diễn trước mặt tôi ít thôi!”
Vân Ngọc Hân tiếp lời: “Vậy Vũ Minh đâu? Nó là cốt nhục tôi sinh ra, hổ dữ không ăn thịt con, chẳng lẽ nào, tôi vì hại con của cô mà ngay cả mạng của con tôi cũng không màng hay sao?”
Cô ta trừng trừng nhìn Tống Giai Kỳ, đôi môi run lập cập.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 154: Cùng Đi Cứu Người


Vân Lập Tân lên tiếng mắng chửi: Giai Kỳ, mày không chăm sóc tốt cho con gái của mày, bây giờ lại đổ tội lên người Vân Ngọc Hân, đứa bé kia đầu thai làm con của loại người như mày mới gọi là tạo nghiệp!”
Ông ta vừa nói xong, sau lưng đột nhiên có một giọng nói lạnh lẽo vang lên: “Ông nói cái gì?”
Vân Lập Tân thực sự bị dọa đến kinh người rồi.

Ông ta quay người ra cửa nhìn, lại thấy Bạc Tuấn Phong không biết đứng ở cửa từ lúc nào, dáng người cao một mét chín mươi hai, đứng trong vòng một trăm mét, không khí vô cùng loãng.

“Ông nói, ai tạo nghiệp?”
Ánh mắt Bạc Tuấn Phong ghim chặt lấy người của Vân Lập Tân, sắc mặt lạnh băng dọa người.

Vân Lập Tân mở miệng: “Bạc… Cậu Bạc… Cậu đến rồi sao?”
Ông ta không ngờ Bạc Tuấn Phong cũng tới rồi.

Vân Lập Tân nhớ lại kỹ càng, lúc nãy ông ta mất đi lý trí, nói rất nhiều những lời không nên nói.

Nhưng ông ta không hề nhắc đến một từ nào liên quan đến Vũ Minh.

Vì sao người đàn ông này lại tỏ ra bộ dạng tức giận như vậy chứ?

Bạc Tuấn Phong bước tới trước mặt Vân Lập Tân, chân mày anh nhíu chặt, ánh mắt toát lên sự lạnh lùng khiến người khác cảm thấy khó thở: lói!”
“Cậu Bạc…”
Một giây sau, cổ họng của Vân Lập Tân bị Bạc Tuấn Phong bóp chặt!
“AP”
Lâm Tĩnh Anh kinh hoàng hét lên một tiếng, lập tức chạy tới.

“Tuấn Phong, cậu đang làm cái gì vậy? Có chuyện gì thì từ từ nói ra! Đây là chú Lập Tân của cậu mà!
“Cút!”
Bạc Tuấn Phong thật sự vô cùng tức giận.

Đặc biệt là câu nói kia, đứa bé kia đầu thai làm con của loại người như mày mới gọi là tạo nghiệp!
Ai cho Vân Lập Tân cái gan dám nói Mạn Nhi như vậy!
Nói là con của Giai Kỳ?
Cổ họng của Vân Lập Tân vẫn bị bóp chặt.

Bạc Tuấn Phong dùng lực rất mạnh, ông ta nhanh chóng cảm thấy khó thở.

Xung quanh có rất nhiều người bao vây, nhưng không có ai dám bước lên can ngăn.

ppjpg


“Cậu Bạc!”
Mấy người trong đội tìm kiếm cứu hộ đã đến ngay sau lưng anh.

Bạc Tuấn Phong đột nhiên thả Vân Lập Tân ra, quay người lại nhìn những người cứu hộ.

“Xe cứu hộ đã quay trở về rồi, nhưng mà, hiện tại vẫn chưa tìm được cậu chủ nhỏ và cô chủ nhỏ”
Sắc mặt của đội tìm kiếm cứu hộ có chút phức tạp: “Đối với tình hình này mà nói, không tìm thấy có thể là một chuyện tốt!”
Lâm Tĩnh Anh cũng vội vàng chen lời: “Đúng vậy, không có tin tức gì, có khi mới là tin tốt! Có khi hai đứa trẻ trốn nấp ở góc nào rồi cũng nên!”
Vân Ngọc Hân nghe thấy vậy, tim như muốn rơi ra khỏi lồng.

ngực.

Cô ta cho rằng, đội tìm kiếm cứu hộ chỉ cần tìm một vòng là có thể tìm thấy thi thể của hai đứa bé rồi.

‘Vân Ngọc Hân cố gắng bình tĩnh, vội vàng hỏi: “Đội tìm kiếm cứu hộ về rồi sao?”
“Còn hai đội vẫn đang tìm kiếm, cảnh sát cũng đã đến rồi, có khi ngay bây giờ sẽ có tin tức!”
Tống Giai Kỳ lập tức hỏi: “Tôi có thể đi tìm cùng mọi người không?”
“Cái này…”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 155: Gặp Lại


Lai Ân Mấy người đối mặt nhìn nhau: “Bên trong vô cùng nguy hiểm, hay là cô đừng đi, chúng tôi sẽ dốc sức tìm kiếm”
“Cho tôi đi cùng đi.

.

” Tống Giai Kỳ khẩn cầu họ: “Tôi ở đây cũng không an tâm, lòng nóng như lửa đốt, anh yên tâm, tôi sẽ hết sức phối hợp cùng mọi người”
Bạc Tuấn Phong đáp lời: “Anh cũng đi cùng”
Lỡ như Bạc Tuấn Phong xảy ra chuyện gì không hay, bọn họ thật sự là xong đời rồi.

“Tôi nói, tôi muốn đi”
mạnh câu nói.

Mọi người chỉ đành bất chấp nguy hiểm mà đồng ý.

“Hai người muốn đi cùng chúng tôi cũng không sao, nhưng mà, hai người nếu như muốn phối hợp cùng chúng tôi thì phải mặc đồ bảo hộ, không được xuống xe”

lạc Tuấn Phong lại một lần nữa nhấn Bạc Tuấn Phong và Tống Giai Kỳ đồng loạt cất lời: “Đã rối”
“Grào!”
Có tiếng sư tử gầm làm cho ai nấy cũng đều run rẩy.

Bạc Vũ Minh và Vân Mạn Nhi đang núp dưới bóng cây, chớp mắt đã thấy đôi bên đối mặt với nhau hơn hai tiếng đồng hồ.

Vân Mạn Nhi năm bò trên người của cậu bé, bị dọa không dám mở miệng.

Bạc Vũ Minh đang theo dõi tình hình.

Cậu bé đột nhiên trầm giọng nói: “Đây là vua sư tử già”
“Vua sư tử già sao?”
“Ừ” Bạc Vũ Minh nói: “Trong một đàn sư tử, con sư tử con nào mạnh mẽ nhất ở trong đàn sau khi được hai tuổi sẽ bị sư tử mẹ và sư tử đầu đàn đuổi đi.

Con sư tử mạnh mẽ sau mấy năm sống tách đàn sẽ lại trở về với đàn, chiến đấu với vua sư tử trong đàn.

Nếu như có thể đánh thắng vua sư tử nó sẽ trở thành vua sư tử mới, còn nếu bị đánh bại thì sẽ bị đuổi khỏi đàn”
Sau đó, cậu bé chỉ vào con sư tử hung hãn với cái chân trái đầy sẹo nói: “Em nhìn thấy vết thương trên chân nó chưa?
“Em thấy rồi”
“Trên người nó có rất nhiều vết thương, chứng tỏ nó là con vua sư tử trong đàn bị đánh bại.

Ba con sư tử cái kia, phụ trách săn bắt, bọn chúng sẽ săn bắt thức ăn đem về cho vua sư tử.

Hai giờ sau, ba con sư tử cái lần theo mùi hương tới đây, bọn chúng rõ ràng dựa vào mùi hương của Bạc Vũ Minh à Vân Mạn Nhi mà lần được tới đây.

Ở trong đàn sư tử, săn bắt là nhiệm vụ của sư tử cái.

Còn sư tử đực sẽ có nhiệm vụ bảo vệ đàn.

Vua sư tử già bị đuổi khỏi đàn, hiện giờ chỉ có thể tự mình đi Sản môi.

Ba con sư tử cái kia rõ ràng nhận thấy thấy cậu bé và Vân Mạn Nhỉ là con mồi, muốn bắt lấy nhưng lại gặp phải vua sư tử già.

Mà con sư tử già dưới cây này nhìn chòng chọc vào ba con sư tử cái, phục ở bên cạnh cây, không hề lùi bước.

Đôi bên đều không hề nhường nhịn, không chịu lùi một bước.

Vân Mạn Nhi vô cùng bái phục nhìn cậu bé: “Anh, anh hiểu biết nhiều thật đấy”
“Ừm Bạc Vũ Minh đột nhiên bịt chặt lấy miệng cô bé: “Em có nghe thấy tiếng gì không?”
‘Vân Mạn Nhi cũng yên lặng, ngay sau đó lập tức nghe thấy tiếng lá bị dẫm lên.

Ngay sau đó, truyền tới tiếng thở khó nhọc của vua sư tử già, càng lúc càng gần.

Vân Mạn Nhi kinh ngạc nói nhỏ: “Hình như lại có một con sư tử tới”
“Là một con sư tử đực”

Bạc Vũ Minh nói t “Nếu như anh không nhầm thì là vua sư tử mới”
Cậu bé vừa nói xong, nhìn ra phía phát ra âm thanh thì thấy sau lưng con sư tử cái là một con sư tử vô cùng vạm vỡ đang chậm rãi bước tới Nó có một cơ thể đẹp đẽ hoàn hảo, dài ba phẩy năm mét, lông bờm nâu đen rậm rạp nhưng vô cùng tự nhiên.

Đầu nó ngẩng cao, bốn chân chắc khỏe, cơ bắp cuồn cuộn, đường nét trên mặt hài hòa, tất cả đều toát lên khí phách của chúa †ể nơi này.

Con sư tử cái nhìn thấy nó đều lùi bước nhường đường.

Nó đi đến trước mặt của vua sư tử già, đôi mắt hơi nheo lại, vừa rồi gầm mấy tiếng dọa nạt, con sư tử già rõ ràng muốn thể hiện khí thế oai hùng.

Đối mặt với một con sư tử mới lớn hẳn hơn mình, nó hiện tại không còn một chút uy phong nào nữa, mặc dù không cam tâm nhưng cũng đành hậm hực bỏ đi.

Bạc Vũ Minh nhìn con sư tử này, đồng tử đột nhiên căng ra!
“Lai Ân?
“Bộ bờm quen thuộc đó, đặc biệt là khuôn mặt đẹp đế kia, cậu bé không thể nhận sai được, chính là Lai Ân!
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 156: Lai Ân


“Lai Ân!” Bạc Vũ Minh lớn giọng gọi tên nó.

Con sư tử lớn từ từ ngẩng đầu, nheo mắt nhìn lên cây, miệng hơi há, sau đó lại ngồi xuống đất.

Mạn Nhi hơi căng thẳng, nói: “Anh ơi? Lai Ân là ai vậy?”
“Là nó đó, nó là Lai Ân” Trên khuôn mặt vẫn luôn trầm tĩnh của Bạc Vũ Minh bỗng hiện lên chút ngạc nhiên.

Khi cậu bé mới hai tuổi, Bạc Tuấn Phong đã ôm một con sư tử con về, mà con sư tử con kia là con non bị sư tử đầu đàn trục xuất khỏi bầy.

Khi ấy trong đàn sư tử kia, sư tử vương mới đánh bại sư tử.

vương cũ, cắn sạch toàn bộ sư tử con trong đàn, từng con từng con một.

Mà lúc ấy nó là sư tử con cuối cùng còn may mắn sống sót trong đàn.

Bạc Vũ Minh đặt tên cho nó là Lai Ân.

Khi cậu bé bốn tuổi, Lai Ân lại được đưa về đàn sư tử.

Bạc Tuấn Phong nói, đợi đến lúc sinh nhật năm tuổi của cậu bé sẽ dẫn cậu bé đi thăm Lai Ân.

Nhưng cậu bé không ngờ rằng, Lai Ân vậy mà quay về đàn rồi trở thành sư tử vương.

Chắc chắn cậu bé sẽ không nhận nhầm.

Bọn họ lớn lên cùng nhau, sao lại có thể nhận nhầm được?
Thế nhưng Lai Ân thì sao? Có phải đã quên cậu bé rồi không.

Cậu bé đã chia cách với Lai Ân tận một năm, Lai Ân còn có thể nhận ra cậu bé không?
Bạc Vũ Minh thử kêu một tiếng thăm dò: “Lai Ân? Mày còn nhớ tao không?”
Lai Ân đột nhiên đứng lên nhìn chằm chäm vào cậu bé, đầu tiên là lượn quanh gốc cây một vòng, sau đó bỗng bổ nhào về phía trước, hai móng vuốt cào cào lên vỏ cây, hiển nhiên là hơi kích động.

Ba con sư tử cái thấy thế thì cũng muốn đi tới.

Lai Ân bỗng quay lại gầm với mấy con sư tử cái kia, ba con sư tử đó bị gầm lui mấy bước, lập tức ngoan ngoãn quay về chỗ cũ, không dám tới gần.

Bạc Vũ Minh lập tức nhận ra Lai Ân đang bảo vệ cậu bé.

Nó vẫn còn nhớ mình!

Bạc Vũ Minh cảm động nhấp môi, vành mắt hơi đỏ lên.

Cậu bé không ngờ rằng đã cách xa nhau lâu vậy rồi mà Lai Ân vẫn còn nhớ cậu bé.

Bạc Vũ Minh nói với Mạn Nhi: “Tên nó là Lai Ân, là bạn của anh”
“Bạn ư?” Mạn Nhi hơi hé miệng, không dám tin vào mắt mình: “Sao… sao anh lại là bạn với nó được?”
“Mạn Nhi, đừng sợ, bọn anh lớn lên cùng nhau, nó sẽ không làm anh bị thương” Bạc Vũ Minh nói, định nhảy xuống khỏi cây.

Mạn Nhi căng thẳng túm lấy áo cậu bé, lo lắng nói: “Nó của anh thật ư? Nhưng nó là sư tử đó, nó sẽ ăn thịt người!”
*Ừ, nó ăn thịt người, nhưng nó sẽ không ăn anh”
Bạc Vũ Minh nhẹ nhàng vuốt lên trán cô bé rồi nói: “Em yên tâm, anh không sao đâu”
“Anh ơi, em sợ lắm…”
Động vật không giống người, nhất là mấy loại thú dữ như thế này.

Mặc dù Mạn Nhi còn nhỏ, nhưng cô bé cũng biết thú dữ rất khó.

để thuần hóa thành vật nuôi trong nhà, lỡ may con sư vương kia làm Vũ Minh bị thương thì phải làm sao đây?
“Đừng lo”
Bạc Vũ Minh an ủi cô bé mấy câu, sau đó nhảy xuống khỏi cây.

Mạn Nhi hét lớn một tiếng, run rẩy che mắt lại, dường như đã có thể tưởng tượng ra tình cảnh Bạc Vũ Minh bị con sư tử oai phong lẫm liệt này cản vào cổ.

Nhưng đã qua lâu lắm rồi, dưới cây vẫn im lặng không thôi.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 157: Kẻ Xâm Nhập Là Bạn


Mạn Nhi thử thăm dò dời tay, lại thấy một màn khiến cô bé phải ngạc nhiên!
Chỉ thấy Bạc Vũ Minh đang đứng trước mặt sư tử vương, cậu bé nhỏ như vậy, cuộn cả người lại còn chưa to bằng một cái đầu của sư tử vương.

Nhưng cậu bé lại không hề e sợ, thậm chí còn tới gần với sư tử vương hơn, đứng thẳng người lên, nhẹ nhàng nâng tay, nói với sư tử vương: “Lai Ân, lại đây!”
Sư tử cái sau lưng lập tức cảnh giác.

Đối với đàn sư tử, Bạc Vũ Minh là loài cá biệt, là kẻ xâm nhập khiến bọn chúng phải cảnh giác.

Sư tử vương phát hiện bọn chúng muốn manh động, quay người đảo mắt nhìn bọn chúng rồi lại gầm lên một tiếng, đám sư tử cái không dám động đậy nữa.

Bạc Vũ Minh vui mừng mỉm cười: “Lai Ân, mày còn nhận ra tao à? Mày đang bảo vệ tao đúng không?”
Lai Ân quay lại nhìn cậu bé, đột nhiên đứng lên, từng bước áp sát cậu bé.

Mạn Nhi căng thẳng nắm chặt nhánh cây, sợ đến mức cơ thể cứ run lên.

Nhưng chỉ một giây sau đã thấy sư tử vương đi đến trước mặt Bạc Vũ Minh, nhìn bàn tay đang nâng lên của cậu bé, đột nhiên nhắm mắt lại, nhẹ nhàng dán vào tay cậu khế cọ qua cọ lại như con mèo bự đang làm nũng.

“Lai Ân.

.

Bạc Vũ Minh không còn chút đề phòng nào nữa, nhào vào trong ngực nó, ôm lấy đầu nó như khi còn bé, xoa lên lớp lông mai, dựa sát vào đầu nó.

Dường như Lai Ân rất thích được Bạc Vũ Minh v**t v*, nó thích thú híp mắt, mặc cho tay Bạc Vũ Minh vuốt lông nó loạn xạ, thậm chí còn nằm xuống, kê cái đầu to bự lên người cậu bé.

“Ha ha ha hai”
Bạc Vũ Minh bị nó cọ đến mức liên tục xin tha: “Lai Ân, dừng lại đi Khi Lai Ân còn rất nhỏ đã sống chung với Bạc Vũ Minh.

Khi ấy cơ thể của Lai Ân chưa đủ lớn, thích rúc vào người Bạc Vũ Minh cọ cọ, làm nũng để được cậu ôm.

Nhưng hôm nay nó đã là một con sư tử vương trưởng thành, cơ thể to lớn như thế, chỉ cần nhẹ nhàng đè một cái là đã đủ cho Bạc Vũ Minh gãy mấy cây xương sườn rồi.

Cậu bé vừa tránh vừa nói: “Được rồi, Lai Ân, đừng cọ nữa!”
Lai Ân ngoan ngoãn nghe lời cậu bé, không cọ nữa.

Bạc Vũ Minh ôm lấy Ryan, ngẩng đầu nói với Mạn Nhi: “Mạn Nhi, không sao đâu, em xuống đây đi, Lai Ân sẽ bảo vệ chúng ta”
Nói xong, cậu bé liền vươn tay ra đón.

Mạn Nhi ôm cây không dám nhảy xuống đó.

Mặc dù cô bé rất thích sư tử, nhưng đối với một đứa con nít nhỏ tuổi mà nói, sư tử có thể so với quái thú khổng lổ, đối diện với thứ to lớn như vậy, sao cô bé lại không sợ cho được.

Cho nên chân cô bé run hết cả lên.

“Em không dám đâu… Nó sẽ cắn em mất”
“Không đâu, Lai Ân sẽ không cần đâu” Nói xong, Bạc Vũ Minh nâng đầu Lai Ân lên nói với nó: “Mạn Nhi là em gái ruột của tao, mày không được bắt nạt em ấy đâu đấy”
Cũng không biết Lai Ân nghe có hiểu không, chỉ nhẹ nhàng chớp mắt, một con sư tử vương oai phong lẫm liệt như vậy khi đứng trước mặt Bạc Vũ Minh lại chẳng khác nào một con mèo bự, không hề có lực sát thương.

Dù cô bé vẫn không tin nó, nhưng cô bé tin vào Bạc Vũ Minh, cậu bé nói Lai Ân sẽ không làm cô bé bị thương, vậy thì cô bé sẽ tin cậu bé.

Thế là Mạn Nhi ôm cây, trượt thẳng một đường xuống đất.

Cái cây rất cao, cho nên cô bé không dám nhảy, chỉ dám trượt xuống từng chút một.

Lai Ân thấy vậy, đột nhiên đứng lên, bổ nhào.

qua phía gốc cây.

Ngay lúc ấy Mạn Nhi bị dọa hét lớn một tiếng, không bám vững vào, cơ thể rơi xuống, nhưng một giây sau, cô bé đã nằm trên cơ thể mềm mại của Lai Ân.

Thì ra Lai Ân lo cô gái nhỏ này sẽ ngã khỏi cây rồi bị thương, định đến đỡ lấy cô bé.

Mạn Nhi lại bị hành động của nó dọa không nhẹ, bám lấy thân nó bò lên, trừng lớn mắt, mặt hơi đỏ, không biết từ bao giờ mà nước mắt chảy đầy mặt.

Bạc Vũ Minh bị cô bé dọa sợ, vội vàng chạy tới, kiểm tra cơ thể cô bé một lượt xem có bị thương chỗ nào không.

“Mạn Nhi, em sao rồi? Có bị ngã đau ở đâu không?”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 158: Nó Sẽ Không Ăn Thịt Em Đâu


Cô bé vẫn còn sợ hãi, nhào vào ngực Bạc Vũ Minh, oa oa khóc lớn: “Dọa chết em rồi.

.


Bạc Vũ Minh bị dáng vẻ thê thảm của cô bé chọc cho dở khóc dở cười.

Mạn Nhi vừa khóc vừa nhìn về phía Lai Ân, thấy con mèo to này quay đầu nhìn cô bé đầy vô tội, trông còn hơi luống cuống, có khi còn không biết hành động của nó đáng sợ tới mức nào, khiến cho cô gái nhỏ bị dọa phát khóc.

Cô bé nghẹn ngào nói: “Hu hu hu… Em còn tưởng là nó nhào tới muốn ăn thịt em… Hu hu hu.

.


“Ha ha” Bạc Vũ Minh không nhịn được cười lớn: “Sao có thể? Nó không ăn em đâu”
Mạn Nhi không dám nhìn thẳng vào mắt Lai Ân.

Mặc dù con mèo bự này đã lấy lòng cô bé, cái đầu to lớn ngoan ngoãn phủ phục trên mặt đất, làm gì còn uy phong của sư tử vương, chỉ mở to đôi mắt vô tội nhìn cô bé, thậm chí không dám cử động, chỉ sợ hơi động đậy sẽ dọa bà cô này sợ đến mức hồn bay lên chín tầng mây.

ppjpg


“Lai Ân, qua đây”
Bạc Vũ Minh gọi Lai Ân một tiếng.

Con sư tử vương oai phong lẫm liệt lập tức ngoan ngoãn đứng dậy, cẩn thận đi đến bên cạnh Bạc Vũ Minh, chớp chớp mắt.

Bạc Vũ Minh lại chỉ tay ra hiệu: “Näm xuống”
Lai Ân lại ngoan ngoãn nẵm trên mặt đất, còn thử xích lại gần Mạn Nhi, đầu gồi lên móng vuốt, đôi mắt im lặng dõi theo Mạn Nhi.

Bạc Vũ Minh nhẹ nhàng chọc vào đầu Mạn Nhi: “Đồ ngốc, nếu nó ăn thịt em thật thì còn có thể chờ được tới giờ à?”
Lúc này Mạn Nhi mới lấy hết dũng khí, duỗi bàn tay nhỏ trắng nõn ra đưa về phía Lai Ân.

Lỗ tai Lai Ân bỗng nhúc nhích, đôi con ngươi màu nâu nhạt hơi co vào, thấy bàn tay Mạn Nhi cứ để giữa không trung hồi lâu, nó còn phối hợp ủi ủi cái đầu to về phía trước, chủ động dán đầu lên lòng bàn tay Mạn Nhi.

Khi đã v**t v* được con mèo to này rồi, trái tim lơ lửng của Mạn Nhi mới được hạ xuống.

Cuối cùng cô bé cũng dám quay lại nhìn thẳng vào Lai Ân, thấy Lai Ân nhẹ nhàng dán vào lòng bàn tay cô bé, còn cẩn thận cọ cọ, rõ ràng là đang lấy lòng cô bé.

Lúc này cô bé mới vui vẻ ra mặt.

“Đáng yêu quá đi!”
Mạn Nhi chủ động nhích về phía nó thêm một chút.

Lai Ân nhìn cô bé bước từng bước đến trước mặt mình, Mạn Nhi “Lai Ân, tao sờ mày được không?”
Lai Ân không hề gầm gừ, nhưng lại ngoan ngoãn nằm trên đất không nhúc nhích.

Bạc Vũ Minh nói: “Em cứ xoa lông nó đi, Lai Ân thích nhất là được anh xoa lông đó”
“Vâng”
Bàn tay bé nhỏ của Mạn Nhi xoa lên lông Lai Ân.

Dường như Lai Ân rất thích được cô bé v**t v*, lười biếng ngáp một cái, cơ thể duỗi dài ra.

nói Bạc Vũ Minh ngồi bên cạnh Lai Ân, hai bàn tay nhỏ nhắn xoa lên chiếc bụng để lộ của Lai Ân, còn Mạn Nhi thì nhìn chằm chằm.

Sư tử vương sẽ không tùy tiện để lộ bụng, điều này chứng tỏ sự thần phục và thân thiết của nó.

“Các anh thân nhau quá”
*Ừ, bọn anh lớn lên cùng nhau mà” Bạc Vũ Minh nói: “Khi Lai Ân được đưa tới, nó vẫn còn rất nhỏ”
Lúc vừa được đưa tới, Lai Ân vẫn còn là một con sư tử con vết thương chồng chất, bởi vì trong đàn có sư tử vương mới tới, cho nên nó bị đuổi khỏi bầy, suýt nữa bị sư tử vương mới cắn chết.

Khu bảo tồn có người cứu nó ra, lại vì có duyên phận nên mới tới bên cậu bé.

“Nó là thú cưng của anh à?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 159: Chúng Ta Làm Bạn Được Không


Dường như Lai Ân có thể nghe hiểu câu này, lè lưỡi nhẹ nhàng l**m lên tay Bạc Vũ Minh.

Mạn Nhi nhìn về phía Lai Ân, thỏ thẻ nói: “Lai Ân, về sau chúng ta làm bạn với nhau được không?”
Lai Ân không biết nói chuyện, chỉ yên lặng nhằm mắt lại, để cho.

cô bé tùy ý v**t v* bờm nó.

Mạn Nhi cực kỳ thích con sư tử lớn này, không nhịn được nhào lên người nó, nằm trên phần bụng mềm mềm.

Bóng cây chiếu xuống mặt đất, khung cảnh vô cùng hài hòa.

Trước đây nếu đặt mình vào rừng cây âm u này, cô bé vẫn còn sợ hãi bất an thì bây giờ đã có một con mèo lớn như thế canh giữ bên cạnh bọn họ, khiến cô bé càng có cảm giác an toàn.

Mạn Nhi nói: “Lai Ân sẽ bảo vệ chúng ta mà, đúng không?”
Bạc Vũ Minh gật gật đầu: “Nó sẽ bảo vệ chúng ta”
“Vậy khi nào chúng ta mới có thể rời khỏi đây?”
“Lúc nào cũng được”
– “Vậy nếu chúng ta đi rồi, có phải là sẽ không được chơi với Lai Ân nữa không?” Mạn Nhi lưu luyến không rời, cô bé rất thích Lai Ân, muốn được chơi đùa với Lai Ân.

Bạc Vũ Minh: “Vậy chúng ta chơi thêm lát nữa rồi đi”
“Ừm Bạc Vũ Minh vỗ nhẹ lên bụng Lai Ân, nói với nó: “Lai Ân, nằm sấp xuống”
Lai Ân lập tức trở mình xuống đất, ngoan ngoãn näm sấp.

Mạn Nhi càng ngạc nhiên hơn: “Nó nghe hiểu lời anh nói kìa!”
“Ừ, tất nhiên rồi” Dù sao lớn lên với nhau từ nhỏ, loại ăn ý này không cần nói cũng biết.

Bạc Vũ Minh nói với Mạn Nhi: “Em ngồi lên lưng nó đi”
Ø? Ý cậu bé là cho cô bé cưỡi Lai Ân ư?
Đối với Lai Ân mà nói, Mạn Nhi chỉ là một đứa bé con mà thôi.

“Ừ, khi anh còn bé vẫn thích ngồi trên lưng nó” Hơn nữa nếu như vậy, Lai Ân cũng có thể bảo vệ Mạn Nhi.

Mạn Nhi dùng cả tay lẫn chân leo lên lưng Lai Ân.

Lai Ân đứng lên, Bạc Vũ Minh nói: “Ôm chắc vào”
“Vâng”
Bạc Vũ Minh xoay người một cái rồi cũng ngồi lên.

Cơ thể của Lai Ân thiên dài, cho nên dù hai đứa trẻ có ngồi lên cũng không thành vấn đề.

Trải nghiệm này đúng là mới mẻ.

Trước kia Giai Kỳ cũng đã từng đưa cô bé đi cưỡi ngựa, nhưng.

đây là lần đầu tiên cô bé được cưỡi sư tử.

Lai Ân đi đến bên cạnh ba con sư tử cái kia, ngẩng cao đầu lên nhìn bọn nó một lát.

Ba con sư tử cái lập tức biết địa vị của hai đứa trẻ này đối với sư tử vương, thái độ cũng cung kính hơn hẳn, không dám hung dữ với Bạc Vũ Minh và Mạn Nhi nữa.

Trung tâm an toàn.

Bóng dáng của Bạc Vũ Minh, Mạn Nhi và cả Lai Ân nhanh chóng bước vào phạm vi giám sát.

Nhân viên quan sát điều hành khu trung tâm cũng nhanh chóng khóa chặt mục tiêu.

“Tìm thấy hai đứa bé rồi!”
Một tiếng hô lớn nhanh chóng hấp dẫn tất cả mọi người.

‘Vân Ngọc Hân nghe xong cũng hấp tấp đứng lên, đi đến trước thiết bị giám sát.

Vừa thấy hai đứa bé không những bình yên vô sự, hơn nữa còn ngồi trên người một con sư tử, không hề hấn gì, cô ta cả kinh trừng mắt lên nhìn!
Sao có thể thế được!
Rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì đây!
 
Back
Top Bottom