Ngôn Tình Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 160: Sư Tử Đầu Đàn


Rõ ràng cô ta nhớ là Bạc Vũ Minh và Mạn Nhi bị một con sư tử dữ tợn bắt mất cơ mà.

Cho dù hai đứa ranh con này có đến đâu đi chăng nữa cũng không thể chạy thoát khỏi móng vuốt của một con sư tử trưởng thành.

Bây giờ bọn chúng không hề bị xây xước chỗ nào, ngược lại còn cưỡi trên người một con sư tử, bình an quay về?
Đây rốt cuộc là như thế nào?
Vân Lập Tân và Lâm Tĩnh Anh cũng rất ngạc nhiên: “Sao lại như vậy được?”
Sao hai đứa bé này lại cưỡi trên người sư tử được?
Con sư tử này không cản người à?
Nhân viên công tác cũng cảm thấy ngạc nhiên không thôi, nhanh chóng nhận ra đó là Lai Ân.

“Đây là con sư tử đầu đàn m: “Sư tử đầu đàn vô cùng hung dữ, cho dù là người huấn luyện chuyên nghiệp cũng không dám tùy tiện tiếp cận”
“Con sư tử vương này còn rất trẻ, là giống sư tử Kruger, rất hung dữ, một khi tới gần nó chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm”
Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người đều không hiểu rốt cuộc đây là tình huống gì.

Trên camera giám sát cũng không thấy rõ lắm.

Bọn họ không hiểu rốt cuộc là hai đứa bé đang cưỡi trên lưng sư tử, hay là đã bị sư tử căn chết.

Nhân viên công tác lập tức lấy bộ đàm ra, nói với đội tìm kiếm cứu hộ cứu nạn: “Trung tâm điều hành đã phát hiện mục tiêu, đã gửi tọa độ định vị, xin hãy nhanh chóng tới cứu viện”
“Đã rõ”
Trong lòng Vân Ngọc Hân vô cùng rối loạn.

Cô ta vẫn rất tự tin, cho là Bạc Vũ Minh và Mạn Nhi bị ném vào.

vườn thú dữ, trong khu rừng đầy rẫy thú hoang thì sớm đã chết yểu trong miệng sư tử.

Lỡ may…
Bạc Vũ Minh không chết Đến lúc đó cô ta phải giải thích như thế nào?
Đến lúc đó, nếu như Bạc Vũ Minh lên án cô ta, cô ta phải tự bào chữa cho mình như thế nào?
Chẳng biết từ lúc nào, trên người Vân Ngọc Hân đã toát đầy mồ hôi lạnh, trong đầu cứ ong hết cả lên, toàn thân đều run lẩy bẩy.

Lâm Tĩnh Anh đứng một bên nói: “Thế mà hai đứa bé không bị gì! Coi như cái con nhỏ Tống Mạn Nhi kia lớn mạng!”
Vân Ngọc Hân đột nhiên nói: “Có thể Tống Mạn Nhi… là con gái của anh Tuấn Phong”

Lâm Tĩnh Anh và Vân Lập Tâm không hẹn mà ngạc nhiên.

Bọn họ khó tin nhìn về phía Vân Ngọc Hân, hoài nghi trừng lớn mắt, trăm miệng một lời chất vấn: “Con nói cái gì?”
“Con bé kia lại có thể là đứa con gái chết yểu của Vân Giai K Vân Ngọc Hân lập tức ngã ngồi xuống ghế, trên người không còn chút sức nào.

“Tống Mạn Nhi… Chính là một trong số ba đứa trẻ trước đây Vân Giai Kỳ mang thai cho anh Tuấn Phong, là đứa con gái duy nhất.

Vân Giai Kỳ không chết, đứa con gái kia của cô ta cũng không chết…
Chẳng qua là chúng ta đều cho là đứa bé kia chết yểu, nhưng thật ra là… không phải…”
“Sao… Sao có thể thế được!”

ppjpg


Trong bóng tối, Vân Ngọc Hân ngẩng đầu, nhìn vào mắt ông ta, yên lặng gật đầu.

“Con chắc chứ?”
“Vâng.

.

” Cô ta có thể giấu được bất cứ ai, nhưng không cần phải giấu Vân Lập Tân, bởi vì hai cha con cô ta năm chung một chiến tuyến.

.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 161: Giám Định Adn


“Cho nên… Cho nên chuyện ngày hôm nay, có phải là..” Vân Lập Tân không nói tiếp nữa.
Ông ta nghỉ ngờ rằng có phải là Vân Ngọc Hân đã sớm biết hai đứa trẻ này là con của Vân Giai Kỳ và Bạc Tuấn Phong sinh ra không, vì để diệt trừ hai cái gai găm trong mắt này mà tìm cách giết người diệt khẩu.
Đôi môi Vân Ngọc Hân run rẩy.

Cô ta vừa muốn phủ nhận, Vân Lập Tân đột nhiên vội nói: “Dù con làm chuyện gì, đến lúc đó nhà họ Bạc sẽ truy hỏi con, con dù chết cũng không được thừa nhận, biết chưa?”
Vân Ngọc Hân khó tin nhìn về phía Vân Lập Tân.
Cô ta cứ tưởng Vân Lập Tân sẽ hỏi tội cô ta, lại không ngờ ông ta lại giúp đỡ cho cô ta.
“Cha à..”
“Ngọc Hân, dù có chuyện gì con cũng đừng giấu cha, con còn biết gì nữa? Ông già nhà họ Bạc có biết thân thế của Bạc Vũ Minh và Mạn Nhi không?”
‘Vân Ngọc Hân nói: “Có lẽ ông cụ nhà họ Bạc đã biết rồi, ông ấy biết Bạc Vũ Minh không phải con của con, nhưng ông ấy vẫn luôn che giấu.

Anh Tuấn Phong cũng xem Bạc Vũ Minh là con của anh ấy với con.

Nhưng thân thế của Mạn Nhi… Ông cụ nhà họ Bạc vẫn không ông ấy vẫn cho là đứa bé ấy đã chết yểu vào năm năm trước rồi!
Vân Lập Tân gật gật đầu: “Bạc Ngạn Thiên rất thương con, vừa mắt con, cho nên dù Bạc Vũ Minh có là con của Vân Giai Kỳ thật, ông ta cũng sẽ không thừa nhận, vả lại đây còn là chuyện tốt đối với con! Nhưng chuyện ngày hôm nay, ngoại trừ cha ra, con không được để người thứ ba biết, bao gồm cả mẹ con!”
“Vâng” Vân Ngọc Hân bối rối gật đầu.
“Nếu nhà họ Bạc có truy cứu chuyện này, con cứ sống chết không chịu thừa nhận, những chuyện khác cha sẽ xử lý cho con!”
Vân Lập Tân lập lời thề son sắt.
Ông ta đã có thể đoán được, chuyện ngoài ý muốn hôm nay thật ra cũng không hẳn là ngoài ý muốn.

Cũng như ngay từ đầu ông ta đã biết bệnh tim năm năm trước của Vân Ngọc Hân vốn không tới mức chuyển biến xấu.
Ông ta có thể đoán ra được, chắc chắn là Vân Ngọc Hân biết thân thế của hai đứa bé này, muốn hoàn toàn nhổ cỏ tận gốc.
Ông ta lo lỡ chuyện này bị Bạc Tuấn Phong biết, nhà họ Vân sẽ hứng chịu tai họa ngập đầu.
“Cha à..”
“Con không cần phải nói nhiều với cha.

Một khi nhà họ Bạc biết chuyện này, nhà họ Vân sẽ đi đời nhà ma!”
Vân Ngọc Hân bỗng biến sắc.
Vân Lập Tân đã biết cả rồi, vậy tại sao còn giấu diếm cho cô ta nhiều như vậy?

Từ trước tới nay cô ta vẫn luôn phải khổ sở giả bộ thành một cô chủ nhà giàu hiền huệ, để cho Vân Lập Tân vui vẻ.
Nhưng ông ta đã sớm biết, sớm nhìn ra cô ra là người như thế nào, vì sao ông ta còn muốn thay cô ta che giấu đi những chân tướng này?
Vân Lập Tân nhảm hai mắt, bỗng nhiên mở ra rồi nói: “Có một việc cha đã giấu con rất lâu rồi, chỉ là hôm nay cha không muốn lừa con nữa”
Ông ta bỗng giữ chặt vai Vân Ngọc Hân, nghiêm túc nói: “Ngọc Hân, con mới là con gái ruột của cha”
Vân Ngọc Hân nghe vậy, đứng hồi lâu vẫn không kịp phản ứng, nhẹ nhàng cười tự giễu, ánh mắt không ngừng lóe lên: “Cha nói gì?”
“Con là con gái của cha! Cha chỉ có một đứa con gái là con mà thôi, không phải Vân Giai Kỳ”
Vân Ngọc Hân há to miệng: “Sao… Sao lại thế được?”
“Con không tin ư? Thế Vân Giai Kỳ thì sao?” Vân Ngọc Hân vẫn không tin: “Trước đây khi con mười tuổi đã điều tra ra con không phải con ruột… Khi đó là làm xét nghiệm ADN..”
“Con còn nhớ khi đó con xét nghiệm ADN với ai không?”
“Với mẹ..”
Vân Ngọc Hân cau mày, cảm giác suy nghĩ trong đầu đã loạn thành một cục.
Vân Lập Tân nói: “Con là con gái của cha với Lý Uyển Đồng”
Vân Ngọc Hân như bị sét đánh, đứng sững ra đó!
Hai mươi bốn năm trước, khủng hoảng tài chính càn quét Châu Á, nhà họ Vân bị đẩy vào thế khốn cùng.

Lúc ấy mắt xích tài chính bị gián đoạn, nghề chế tạo trì trệ không khả quan, lỗ hổng nợ to như vậy, nếu không tìm cách bổ sung, nhà họ Vân gần như bị phá sản.
Lúc ấy trên thị trường chứng khoán toàn cầu, ngoài nhà họ Bạc ra thì nhà họ Cung có địa vị vững vàng nhất.
Ông ta vì để lôi kéo nhà họ Cung đầu tư nên đã suy nghĩ tính kế không ít.

Năm đó người nắm quyền nhà họ Cung là Cung Dận, cùng năm kia Cung Dận mới hai mươi ba tuổi, tuổi trẻ tài cao, khiến cho nhà họ Cung có người thừa kế trẻ tuổi làm ăn thành đạt nhất.
Cho dù khủng hoảng tài chính có càn quét toàn châu Á cũng chưa thể đả động tới một góc nhà họ Cung.
Một nhà họ Cung như thế, cớ nào lại bỏ nhà họ Vân vào mắt được?
Thế là Vân Lập Tân không tiếc bán vợ cầu vinh, lừa Cung Dận, dâng Lâm Tĩnh Anh lên tận giường Cung Dận.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 162: Cô Ta Mới Chính Là Nghiệt Chủng!


Từ đầu đến cuối Lâm Tĩnh Anh bị che mắt không biết gì.

Hôm ấy, Vân Lập Tân chuẩn bị một cuộc hẹn vô cùng lãng mạn, bà ta uống say bí tỉ, tỉnh lại còn nghĩ người chăm sóc cả đêm là Vân Lập Tân, từ đầu đến cuối không hề biết tình hình thực tế.

Sau khi sự việc xảy ra, Vân Lập Tân lợi dụng vụ bê bối này uy h**p Cung thị, Cung Dận đang có hôn ước, sao có thể để vụ bê bối này truyền ra ngoài được.

Ông ta chấp nhận điều kiện của Vân Lập Tân, đưa cho Vân Lập.

Tân một trăm năm mươi tỷ.

Không ngờ, ít lâu sau, Lâm Tĩnh Anh có thai.

Vốn Vân Lập Tân muốn hủy đi, từ lúc chuyện đó xảy ra, Vân Lập Tân có khúc mắc với Lâm Tĩnh Anh, không muốn đụng đến bà ta.

Đương nhiên là đứa con trong bụng là của bà ta và Cung D; Sao ông ta có thể khoan dung mà để cho Lâm Tĩnh Anh sinh đứa con của bà ta và người đàn ông khác?
Lâm Tĩnh Anh vì chuyện này mà cãi nhau một trận.

Bà ta không hiểu, mang thai là chuyện vui lớn, sao Vân Lập Tân muốn phá đứa con ruột của bọn họ?
Chuyện cứ luôn căng thẳng như vậy, mãi cho đến một ngày, Lý Uyển Đồng nói với ông ta rằng bà ta cũng có thai.

Lý Uyển Đồng vốn là vũ nữ, tên ban đầu là Lê Tuyết, cũng là người tình bên ngoài của Vân Lập Tân.

‘Vân Lập Tân thấy Lý Uyển Đồng cũng mang Thai, trong lòng nghĩ ra một cách.

ppjpg


Sau khi sinh Vân Ngọc Hân xong, Vân Lập Tân không ly hôn với Lâm Tĩnh Anh như đã hứa.

Mà mang Vân Ngọc Hân quay về nhà họ Vân, nói với Lâm Tĩnh Anh đây là con của bọn họ.

Sao ông ta có thể cưới Lý Uyển Đồng được, lời hứa ban đầu chỉ là hứa suông mà thôi, bà ta là vũ nữ, cưới bà ta để ông ta trở thành trò cười trong giới giàu sang quyền thế à?
Lý Uyển Đồng thấy hy vọng vỡ nát, thất vọng tội Tân.

Bên cạnh ông ta bao nhiêu năm, lại vứt bỏ dễ dàng như vậy sao.

Thế là, mang tất cả vướng mắc nhiều năm giữa bà ta và Vân Lập Tân, oán giận đối với Vân Lập Tân và Lâm Tĩnh Anh trút hết lên người Vân Giai Kỳ.

Lý Uyển Đồng căm thù Vân Giai Kỳ đến tận xương tủy, nguyên nhân từ đã đánh đập hành hạ cô.

Mà Vân Ngọc Hân ở nhà họ Vân lại được cưng chiều hết mực, vì từ đầu Vân Lập Tân đã biết Vân Ngọc Hân mới là con ruột của ông ta.

Đâu biết được nhầm lẫn lớn như vậy.

Nhưng mà bắt đầu sai lầm thì kết quả sai lầm mà thôi.

Mãi đến sau này, vì Vân Ngọc Hân bị bệnh tim, Lâm Tĩnh Anh mới tra ra Vân Ngọc Hân không phải con ruột của bà ta, làm ầm chuyện này lên.

‘Vân Ngọc Hân cũng không ngờ rằng thân thế thật sự của cô ta là như vậy.

“Cha…
Vân Ngọc Hân chật vật ôm ông ta, nước mắt rơi lã chã: “Cha…cha biết bao nhiêu năm nay con trải qua thế nào không? Con rất sợ, con sợ vì con không phải con ruột của cha, nên con sợ một ngày nào đó cha ghét con rồi sẽ đuổi con đi.

.


Vân Lập Tân lòng đau như cắt: “Con ngốc, con là con ruột của cha, sao cha lại không cần con được “Hu hu hu, sao cha không nói với con sớm?”
Bao nhiêu năm nay cô ta nơm nớp lo sợ, không ngờ, cô ta mới là con ruột của Vân Lập Tân!
Vân Giai Kỳ mới chính là nghiệt chủng!
Vậy cô ta còn sợ gì nữa.

Cô ta đâu cần sợ có một ngày bị Vân Lập Tân đuổi khỏi nhà?
“Được rồi, đừng khóc nữa, lau nước mắt đi! Ngọc Hân, dù con có làm gì đi nữa, cha mãi mãi đứng về phía của conl”
“Dạ!”
‘Vân Ngọc Hân ngoan ngoãn lau nước mắt, nắm tay Vân Lập Tân đi ra ngoài.

Lâm Tĩnh Anh thấy Vân Ngọc Hân đi ra mà mắt đỏ hoe, lo lắng hỏi: “Ngọc Hân, sao lại khóc vậy?.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 163: Sao Các Người Lại Bắn


“Không có gì ạ, cha sợ con tự trách mình nên luôn bên cạnh an ủi COI “Đừng lo, đội cứu hộ đã xuất phát rồi, hai đứa trẻ sẽ bình yên vô sự thôi!”
“Dạ”
Đội cứu hộ nhận được định vị từ trung tâm quản lý, vội vàng đến tọa độ đó.

Thấm thoát đã đến chiều.

Ngay sau khi xe đến, liền thấy Tiểu Vũ, Mạn Nhi và Lai Ân ở cùng nhau.

Cách đó mười mấy mét, Bạc Tuấn Phong và Vân Giai vừa liếc mắt thấy Mạn Nhi và Tiểu Vũ cưỡi trên người Lai Ân, hai người mừng rõ, trái tim đang treo lơ lửng của Vân Giai Kỳ cuối cùng cũng trở về vị trí cũ.

“Tốt quá rồi, hai đứa nhỏ không sao hết.

Vân Giai Kỳ khó nén tình cảm, không kiềm được nắm chặt tay Bạc Tuấn Phong.

Người đàn ông nhìn người phụ nữ bên cạnh mình.

Vân Giai Kỳ lúc này rũ bỏ nét sắc sảo bình thường, đứng xa xa nhìn Tiểu Vũ và Mạn Nhi, trong mắt chứa đầy tình cảm dịu dàng.

Chút lộn xộn trong lòng anh chợt dịu xuống.

“Ổn rồi.

” Người đàn ông ôm chặt cô vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng cô.

Sau khi Vân Giai Kỳ định thần lại, có chút ngỡ ngàng nói: “Con sư tử kia…”
Sao không làm hại hai đứa trẻ?
Trái với sự bình tĩnh của họ, đội cứu hộ lại phản ứng vô cùng căng thẳng.

“Là vua sư tử!”
“Nguy hiểm!”
“Súng gây mê ư?”
“Cẩn thận một chút, đừng để trúng hai đứa nhỏ!”
Phản ứng đầu tiên của đội cứu hộ là dùng súng gây mê để làm vua sư tử mất đi khả năng chống cự, bọn họ sẽ từ hai bên phá vòng vây cứu Tiểu Vũ xuống.

Tiểu Vũ cũng rất nhanh phát hiện ra một chiếc xe cứu hộ đang chạy đến, thấy xe dừng, cậu bé còn chưa kịp vẫy tay, đã thấy hai nhân viên cứu hộ đẩy cửa xe nhảy xuống, giơ súng gây mê ngắm thẳng vào Lai Ân.

“Đừng! Tiểu Vũ sợ hãi hét thất thanh.

Nhìn thấy súng gây mê, Lai Ân cũng căng thẳng nằm rạp xuống đất, mở miệng lớn như chậu máu, gầm lên một tiếng cảnh cáo.

Một tiếng gầm của sư tử xuyên thấu rừng cây, núi non rung động.

Đội cứu hộ sợ rằng vua sư tử hứng thú quá mất khống chế làm hại hai đứa nhỏ, lập tức nạp đạn súng gây mê, giơ lên ngắm chuẩn xác vào Lai Ấn.

“Bắn!”
“Pằng!”
Tiểu Vũ thấy bọn họ nâng súng lên, vốn không nghĩ nhiều!
Cậu bé không cho bọn họ làm hại Lai Ân!
Tiểu Vũ vội xoay người chặn trước mặt Lai Ân ngay lập tức.

Kim gây mê “chíu” một tiếng, cứng rắn đâm vào lưng Tiểu Vũ.

Tiểu Vũ chỉ cảm thấy sau lưng nhói nhói, cậu bé theo bản năng giơ tay quệt quệt chỗ nhói nhói kia, trời đất trước mắt quay cuồng.

Nhân viên đội cứu hộ trợn tròn mắt!
Bọn họ không ngờ rằng, đứa trẻ kia đột nhiên nhào lên chắn trước mặt Lai Ân.

“Hỏng bét! Đứa nhỏ bị bắn trúng rồi!”
Bạc Tuấn Phong và Vân Giai Kỳ trên xe cũng thấy cảnh này.

Vân Giai Kỳ hét lên một tiếng rồi nhảy xuống xe xông qua chỗ Tiêu Vũ, nhân viên cứu hộ lập tức kéo tay cô lại.

“Thưa cô, hãy bình tính!”
“Các người làm gì vậy?”
Vân Giai Kỳ đột nhiên vùng ra khỏi bọn họ: “Sao các người lại bắn?”
Bạc Tuấn Phong cũng nhảy xuống xe chất vấn: “Các người không nhận ra con sư tử kia không hề tấn công hai đứa trẻ hay sao?”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 164: Mọi Người Đứng Đây Sẽ Khiến Nó Thấy Căng Thẳng


“Bọn… Bọn tôi chỉ làm theo bản năng thôi.

Một đám người đại não cứ như chết máy.

Trong mắt bọn họ, Lai Ân là thú dữ, là loài hổ dũng mãnh, có tập tính tấn công mạnh, bọn họ muốn bảo vệ đứa trẻ, ai mà biết được, đứa trẻ kia bỗng dưng chặn trước mặt con hổ.

Bọn họ nhất thời không hiểu nổi cuối cùng tình huống gì đang xảy ra.

Vân Giai Kỳ lo lắng cho sự an toàn của Tiểu Vũ.

Dù là súng gây mê, nhưng trong lòng cô hiểu rõ, súng gây mê dành cho thú dữ to lớn như hổ có liều lượng rất mạnh.

Tiểu Vũ mới năm tuổi, một đứa trẻ năm tuổi, vốn không chịu nổi liều thuốc mê mạnh như vậy.

Nếu không cứu kịp thời sẽ nguy hiểm đến tính mạng!
“Tiểu Vũ, Mạn Nhi!”
Vân Giai Kỳ vừa định chạy qua, Lai Ân thấy cô lại gần thì thình lình đứng dậy, bảo vệ Tiểu Vũ dưới người, nhìn cô chằm chằm gầm lên giận dữ.

“Gừ,”
Lại là tiếng hổ gầm long trời lở đất.

Bạc Tuấn Phong thấy tình huống không bình thường lập tức kéo Vân Giai Kỳ vào trong ngực.

“Buông em ra!”

“Im lặng trước đã!”
Bạc Tuấn Phong ngắt lời cô.

Anh nheo mắt nhìn Lai Ân phân biệt kỹ càng, nhanh chóng nhận ra con vua sư tử này chính là Lai Ân.

“Lai Ân?
Bạc Tuấn không ngờ, chú sư tử bé xíu được anh mang về cùng Tiểu Vũ lớn lên hơn ba năm trước giờ đã lớn như vậy rồi.

“Lai Ân?” Vân Giai Kỳ nghi ngờ hỏi anh: “Đây là tên của con sư tử kia à?”
“Ừ, em yên tâm, nó sẽ không làm hại Vũ Minh”
“Tại sao…?”
“Nó lớn lên bên cạnh Vũ Minh từ bé, biết Vũ Minh”
Lúc anh nói điều này, Vân Giai Kỳ chợt nhớ ra, cô nhớ Tiểu Vũ có một bức ảnh, mà đúng thật là trong ảnh chụp Tiểu Vũ ôm một con sư tử con.

Không ngờ đã lớn thế rồi.

“Nó sẽ không làm hại ngược lại còn bảo vệ thằng bé.

Nhưng không có nghĩa là nó sẽ không làm hại người khác”
“Vậy phải làm sao bây giờ?” Lòng Vân Giai Kỳ như lửa đốt.

Dù cô biết thái độ thù địch của Lai Ân đối với tất cả mọi người hôm nay đều xuất phát từ mục đích muốn bảo vệ Tiểu Vũ, cô thấy Lai Ân vẫn luôn bảo vệ Tiểu Vũ dưới người, không cho ai đến gần.

Nếu giằng có như thế này, lỡ như…thời gian kéo dài quá lâu, nguy hiểm tính mạng Tiểu Vũ thì sao?
Mạn Nhi ôm Bạc Vũ Minh, sợ đến nỗi không khóc được, cô bé cố gắng cõng Tiểu Vũ, nhưng cô bé người nhỏ sức yếu.

Lai Ân vẫn luôn chắn trước người cô bé, rõ ràng là nghĩ đám người kia muốn làm hại bọn họ, không cho ai đến gần.

Bạc Tuấn Phong nói với Vân Giai Kỳ: “Mọi người lên xe đi”
“Anh làm gì?”
“Mọi người ở đây, nó sẽ căng thẳng”
Bạc Tuấn Phong nhẹ đẩy đẩy lưng cô: “Đi đi!”
Mấy nhân viên cứu hộ căng thẳng nói chúng tôi vẫn còn một phát đạn gây mê nữa.

.


“Các người cũng lên xe đi” Bạc Tuấn Phong nói: “Không được bắn!”
Dù bây giờ bọn họ bản, thật sự có cơ hội bản trúng Lai Ân đấy.

Nhưng sau khi một con sư tử trưởng thành bị bắn trúng, nó sẽ không gục ngay.

Bên cạnh nó còn có Mạn Nhi, Bạc Tuấn Phong lo lắng sau khi Lai Ân bị bắn trúng không khống chế được mà làm hại Mạn Nhi.

Suy cho cùng Lai Ân biết Vũ Minh chưa chắc cũng biết Mạn Nhi.

“Tổng giám đốc Bạc, không phải anh sẽ…”
“Tôi bảo các người lên xe!”
Nhân viên cứu hông dám nói gì thêm.

Bọn họ vội vã hộ tống Vân Giai Kỳ về xe.

Cửa xe đóng lại, Vân Giai Kỳ nơm nớp lo sợ trong lòng nhìn theo bóng lưng Bạc Tuấn Phong, không biết rốt cuộc anh định làm gì.

Ở ngoài xe, đột nhiên người đàn ông đi về phía Lai Ân.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 165: Nguy Hiểm Quá Đấy!


“Bạc Tuấn Phong!”
Rốt cuộc người đàn ông này muốn làm gì? Sao lại muốn tiến đến gần Lai Ân như thế? Nguy hiểm quá đấy!
Lai Ân vô cùng đề phòng nhìn người đàn ông đang bước từng bước về phía mình.
Từ nhỏ tới lớn tình cảm của nó với Bạc Vũ Minh đã vô cùng thẳm thiết, mặc dù cũng biết Bạc Tuấn Phong.

Nhưng xa cách nhiều năm như thế, Bạc Tuấn Phong cũng không biết Lai Ân có còn nhớ anh hay không.

Anh thử thăm dò mà bước tới gần mấy bước, thế mà Lai Ân đột nhiên lại trở nên nóng nảy, nó đứng phắt dậy, nhào về phía anh, phát ra tiếng gầm nhẹ mang tính cảnh cáo.
Mạn Nhi bị dọa sợ ôm chặt lấy Bạc Vũ Minh, không biết phải làm sao.
Nhưng Bạc Tuấn Phong lại không ngạc nhiên chút nào.

Anh nhìn thẳng mặt Lai Ân, bỗng nhiên giơ tay lên ra hiệu: “Nằm xuống!”
Cho dù là đứng trước mặt chúa tể sư tử vẫn khó che giấu được khí thế mạnh mẽ khiến người ta phải khiếp sợ của người đàn ông.

165-2-thai-5-bao.jpg


Lai Ân bỗng nhiên ngậm miệng lại, nó nhìn về phía khuôn mặt Bạc Tuấn Phong một lần nữa, cúi đầu xuống rồi cẩn thận nắm bắt hơi thở trên người của người đàn ông.
Một lúc sau, sự đề phòng trong mắt con thú dữ đã dịu đi một chút, con ngươi nó từ từ giãn ra.

Bạc Tuấn Phong biết ngay là cuối cùng nó cũng nhận ra anh rồi Anh lại giơ tay lên một lần nữa, đưa ra mệnh lệnh nghiêm khắc nhất: “Năm xuống!”
Lai Ân nghe thấy, quanh quẩn tại chỗ mấy bước rồi bỗng nằm xuống mặt cỏ, cũng không nhúc nhích nữa.
Đối với Bạc Vũ Minh, nó coi đó là bạn.

Nhưng mà đối với Bạc.
Tuấn Phong, nó lại coi là lãnh chúa cao quý tối thượng.

Vì thế nên đối với mệnh lệnh của Bạc Tuấn Phong, nó tất nhiên phải thuần phục vô điều kiện.
Tất cả những người ở trong xe đều kinh ngạc trợn tròn hai mắt!
Cho dù là ai cũng không dám tin rằng vua sư tử cũng thuần phục dưới chân Bạc Tuấn Phong.
Bạc Tuấn Phong bước nhanh đến bên cạnh Bạc Vũ Minh, kiểm tra tình huống của cậu bé một chút.

Túi Sữa Nhỏ đã hoàn toàn mê man bất tỉnh.
Lai Ân lo lắng nhìn một cái, trong mắt rõ ràng hiện lên sự hổ thẹn.
Bạc Tuấn Phong ôm Bạc Vũ Minh vào trong lòng, một tay kia cũng bế Mạn Nhi lên, đi về phía chiếc xe.
Cửa xe mở ra, bên trong xe một mảnh hò reo vui mừng và kinh ngạc!
Cho đến khi xe đi xa, Lai Ân vẫn đóng giữ tại chỗ như cũ, quyến luyến không thôi mà chạy băng băng mấy trăm mét đuổi theo xe, cho tới khi xe tăng tốc độ, rời khỏi sở thú hoang dã, nó mới dừng bước chân lại.
Mới vừa trở lại trung tâm an toàn, Bạc Tuấn Phong bế ngay Vũ Minh xuống xe, đội ngũ y bác sĩ chờ đợi đã lâu lập tức chen lên.

Đứa trẻ được đưa lên trên xe cứu thương ngay lập tức.

Mạn Nhi cũng được bác sĩ bế đi làm kiểm tra hàng loạt.
“Cậu Bạc, cậu chủ nhỏ đã bị trúng súng gây mê, tình hình nguy cấp, chúng tôi cần phải chạy tới bệnh viện cấp cứu ngay lập tức”
Xe cứu thương chở hai đứa trẻ rít lên, lái về hướng bệnh viện.
Tân Khải Trạch lái xe tới, Bạc Tuấn Phong và Vân Giai Kỳ vừa mới lên xe thì đụng phải ba người Vân Lập Tân nghe tin, lúc này đang chạy tới ở phía đối diện.
Vân Giai Kỳ nhìn về phía Vân Ngọc Hân, tầm mắt hai người giao nhau, cô đột nhiên hạ cửa kính xe xuống, nhìn lướt qua Vân Lập Tân.
Cuối cùng, ánh mắt sắc bén rơi lên người Vân Ngọc Hân, giọng nói lạnh lùng: “Vân Ngọc Hân, nếu Vũ Minh và Mạn Nhi mà xảy ra chuyện gì không may thì tôi sẽ khiến cả Vân Liên phải chôn theo!”
Nói xong, xe vội vàng chạy đi..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 166: Cô Bé Rất Thích Anh Trai Mình


Lúc Bạc Tuấn Phong và Vân Giai Kỳ chạy tới bệnh viện thì Mạn Nhi đã được chuyển vào phòng bệnh.

Cô bé bị thương không nghiêm trọng lắm, chỉ bị trây da bên ngoài, có vẻ như là bị xước bởi vỏ cây sần sùi.

Trừ cái này ra thì không có vấn đề gì nữa.
Nhưng Bạc Vũ Minh đã vào phòng phẫu thuật, cho tới khi bọn họ chạy tới vẫn chưa ra.
Mạn Nhi không muốn đợi một mình trong phòng bệnh, khóc đòi y tá đưa cô bé tới bên cạnh Bạc Vũ Minh.

Cô bé trơ mắt nhìn Bạc Vũ Minh mê man bất tỉnh được đưa vào phòng cấp cứu, lòng nóng như lửa đốt.

Y tá bế cô bé lên và đưa tới phòng cấp cứu.
“Mẹ!” Xa xa, Mạn Nhi thấy Vân Giai Kỳ và Bạc Tuấn Phong đang đứng ngoài cửa phòng cấp cứu, Mạn Nhi vội gọi một tiếng.
Vân Giai Kỳ vừa nhìn thấy cô bé, lập tức ôm cô bé vào trong lòng: “Mạn Nhi, con không sao chứ?”
“Con không sao, anh trai đâu ạ?” Mạn Nhi gọi Vũ Minh là “anh trai” theo bản năng.
“Anh… Anh trai?” Vân Giai Kỳ có chút bất ngờ nhìn về phía cô bé.

Mạn Nhi đỏ mắt, giọng nhỏ lại: “Mẹ, con biết hết rì Chuyện Bạc Vũ Minh là anh trai của cô bé và chuyện Bạc Tuấn Phong là cha của mình, cô bé đều biết hết.

Vốn cô bé đã đồng ý phải giữ bí mật với Bạc Vũ Minh, nhưng hôm nay khi Bạc Vũ Minh phải vào phòng cấp cứu, cô bé đang lúc sốt ruột đã lỡ miệng nói ra.
Cô bé không biết tại sao Vân Giai Kỳ phải gạt mình, nhưng mà cô bé rất thích anh trai, cô bé cũng muốn sống chung với anh nữa.
Hôm nay Vân Giai Kỳ không có tâm trạng đi hỏi cô bé tại sao lại biết chuyện này, chỉ ôm lấy Mạn Nhi, lòng đầy lo lắng nhìn về phía cánh cửa phòng cấp cứu đóng chặt.
Mạn Nhi ngồi trong lòng cô lo lắng hỏi: “Anh trai sẽ không có chuyện gì chứ ạ..”
Cô bé không hiểu rất nhiều chuyện, nhưng cũng biết sơ sơ nếu người nào vào phòng cấp cứu lâu như thế mà vẫn không có tin tức thì không phải là chuyện tốt lành gì!
Vân Giai Kỳ võ về cô bé: “Ừ, sẽ không có chuyện gì đâu”
Cô không dám tưởng tượng, nếu Vũ Minh thật sự xảy ra chuyện gì thì cô sẽ như thế nào.

Mẹ con liền tâm, hiện giờ Vũ Minh năm trong phòng cấp cứu chưa rõ sống chết, cô tất nhiên đứng ngồi không yên.
Bạc Tuấn Phong ngồi trên băng ghế dài, cúi đầu không nói câu nào.

Cả khuôn mặt anh lúc này vô cùng u ám, cứ ngồi yên không nhúc nhích trên băng ghế như một pho tượng.
‘Thấm thoắt đã trôi qua một tiếng đồng hồ.

Vân Giai Kỳ đợi đến mức cực kỳ nóng ruột, bác sĩ đột nhiên mở cửa đi ra.
Bạc Tuấn Phong nghe thấy tiếng động, đứng lên theo phản xạ có điều kiện, bước tới trước mặt bác sĩ, gần như là hai miệng đồng thanh hỏi: “Bác sĩ, sao rồi ạ?
Bác sĩ nhìn Bạc Tuấn Phong một chút, rồi lại liếc Vân Giai Kỳ một chút, hỏi: “Vị nào là người thân của cháu bé?”
Bạc Tuấn Phong còn chưa mở miệng, Vân Giai Kỳ đã không chút do dự tiến lên một bước: “Là tôi”
Bác sĩ nhìn Vân Giai Kỳ một cái, bỗng nhiên mím môi, đưa một tờ thông báo bệnh tình nguy kịch vừa mới viết xong cho cô.
“Trước mắt chúng tôi còn đang ra sức cấp cứu.

Lượng thuốc mê bị rót vào bụng cậu bé đã khiến mất khả năng tự hô hấp, trong quá trình cấp cứu có thể sẽ gặp nguy hiểm khi chợt dừng hô hấp.

Nếu cô đã hiểu rõ rồi thì xin ký tên vào chỗ này”
Bác sĩ gật đầu, gõ nhẹ vào cột “bệnh nhân” trên tờ thông báo bệnh tình nguy kịch, đưa bút cho cô.
Vân Giai Kỳ liếc mắt đã thấy được thông báo viết “mất khả năng tự hô hấp”, chỉ cảm thấy trời đất trước mắt như tối sầm lại.
“Nó… Không tự thở được nữa sao?”
“Đúng vậy, nhưng mà chúng tôi vẫn còn đang trong quá trình cấp cứu.

Chẳng qua là lỡ sau này có nguy hiểm, chúng tôi chắc chắn phải thông báo cho cô một tiếng.

Bây giờ cô đã biết rồi thì xin mời ký tên vào đây” Dừng một chút, bác sĩ lại hỏi tiếp: “Cô là mẹ của cháu bé à?”
Bạc Vũ Minh được đưa tới bệnh viện gần nhất.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 167: Chúng Tôi Sẽ Cố Gắng Hết Sức


Tất nhiên bác sĩ không biết đứa trẻ nằm trong phòng cấp cứu kia chính là cậu chủ nhỏ Bạc Vũ Minh được nhà họ Bạc cưng chiều muôn vàn, thế nên giọng nói công thức hóa không khỏi khiến lòng người sợ hãi.
Vân Giai Kỳ cầm bút, run tay ký tên lên cột “bệnh nhân”.
Lúc cô trả lại giấy thông báo cho bác sĩ, đột nhiên nằm lấy cánh tay ông ta: “Bác sĩ, xin ông hãy cố gảng chạy chữa hết sức có thể…
Tôi không thể để mất đứa bé này được “Xin cô hãy yên tâm! Chúng tôi là bác sĩ tất nhiên sẽ dùng hết khả năng của mình để cứu được cháu bé!” Nói xong, bác sĩ cũng không nhiều lời nữa, vội vã quay trở về phòng cấp cứu.
Bạc Tuấn Phong nhìn về phía Vân Giai Kỳ, thấy sắc mặt cô trắng bệch và vô cùng xơ xác, nhẹ nhàng ôm lấy bả vai cô: “Sẽ không có chuyện gì đâu”
Anh nói như thế không biết là đang an ủi cô hay để làm yên lòng mình nữa.

Không lúc nào lòng anh không nóng như lửa đốt.

Bạc Tuấn Phong nhìn về phía đèn vẫn đang sáng trên phòng cấp cứu, nhắm mắt lại.
‘Vân Giai Kỳ nghiến răng nghiến lợi kêu lên mấy chữ này, nắm đấm siết thật chặt.
Nếu như Bạc Vũ Minh thật sự xảy ra chuyện bất trắc gì, cho dù là phải đánh đổi tất cả, cô cũng phải khiến Vân Liên nợ máu thì trả bằng máu!
Mạn Nhi thấy sắc mặt Vân Giai Kỳ vô cùng khó coi, cẩn thận nói: “Mẹ, anh rốt cuộc thế nào rồi ạ?”
Bạc Vũ Minh bị thương quá mức đột ngột, cô bé vốn chưa thấy rõ chuyện gì xảy ra, Bạc Vũ Minh đã ngã xuống bên cạnh Lai Ân.

Vân Giai Kỳ giải thích: “Anh con bị thương, bây giờ rất nguy hiểm.

Mạn Nhi à..” Cô ôm chặt lấy Mạn Nhị, cả người run rẩy: “Mẹ sợ lắm..” Sợ mất đi Vũ Minh.
Nếu như Bạc Vũ Minh có thể bình an vô sự, vậy thì dù có phải trả cái giá nào cô cũng đồng ý.
Mạn Nhi cũng nhẹ nhàng ôm lấy cô, giọng nói non nớt dỗ dành cô: “Mẹ đừng sợ, anh sẽ không có việc gì đâu”
Vân Giai Kỳ đột nhiên nhớ đến một người, nói với Mạn Nhi: “Con đợi mẹ một lát nha?”
Cô ra ngoài gọi một cuộc điện thoại rồi mau chóng trở lại.
Lại một tiếng nữa trôi qua.
Mạn Nhi vẫn luôn nhìn chăm chăm đèn phòng phẫu thuật đang sáng.

Trong vòng một tiếng, bác sĩ lại lần lượt đem ra hai tờ thông báo bệnh tình nguy kịch.
Người của nhà họ Vân cũng mau chóng chạy tới.

Vân Ngọc Hân tới cục cảnh sát lấy lời khai, sau khi kết thúc cũng vội vã chạy tới cùng Vân Lập Tân.

Lúc bọn họ tới đã là tờ thông báo bệnh tình nguy kịch thứ ba, nói rõ ràng tình hình đã vô cùng nguy cấp.
‘Vân Ngọc Hân sốt ruột nói: “Sao rồi? Bây giờ Vũ Minh sao rồi?”
Không ai đáp lại cô ta.

Đặc biệt là Vân Giai Kỳ, ngay cả một cái liếc mắt cũng không thèm liếc cô ta, hoàn toàn coi cô ta như không khí.

Vân Ngọc Hân nhìn về phía Bạc Tuấn Phong, người đàn ông vẫn nhìn chằm chằm về hướng phòng phẫu thuật, cũng không nói chuyện với cô ta.
Vân Ngọc Hân lấy hết sự can đảm, nói với Bạc Tuấn Phong: “Anh Tuấn Phong, em biết một người có lẽ có thể cứu được Vũ Minh”
Lời này của cô ta vừa thốt ra, bấy giờ Bạc Tuấn Phong mới chuyển hướng nhìn sang cô ta: “Ai?”
Vân Ngọc Hân nói ra một cái tên: “Mộ Lâm Châu!”
‘Vân Ngọc Hân vừa dứt lời, Vân Lập Tân cũng kích động nói: “Đúng thế, Mộ Lâm Châu! Cậu ta chính là một người tài giỏi.

Nếu có thể mời được cậu ta tới đây thì chắc chắn có thể giữ được đứa trẻ này!”
Mộ Lâm Châu là một thần thoại ở trong giới y học, truyền thuyết mà không ai vượt qua được.

Gần hai mươi tám tuổi đã đạt được chứng nhận học vị tiến sĩ, là giáo sư y khoa trẻ tuổi nhất trong lịch sử, được khen là một nhân vật lớn cấp “thiên tài Trong giới y học có lời đồn rằng, cho dù là thần chết lợi hại tới cỡ nào cũng không dám cướp người từ trong tay Mộ Lâm Châu.
Ban đầu Bạc Tuấn Phong cũng có ý định mời anh ta.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 168: Cho Dù Là Bạc Tuấn Phong Thì Cũng Chưa Chắc!


Ở nước Quốc Hoa, Bạc Vân nắm giữ một nửa giang sơn trên thị trường y tế, nhưng so với Tống Thiên, thị trường y tế của Thiên Ngạo.

cực kỳ rộng lớn.

Thiên Ngạo mở ra rất nhiều trung tâm nghiên cứu khoa học và y tế có thẩm quyền trên khắp thế giới, nếu như có thể mời được người tài đứng đầu thì cũng giống như hổ mọc thêm cánh đối với lĩnh vực y tế của Thiên Ngạo.

Nhưng Mộ Lâm Châu và một nhân vật có tính cách cực kỳ ngang bướng.

Dõi mắt khắp toàn bộ nước Quốc Hoa, cho dù là Bạc.

Tuấn Phong cũng chưa chắc mời được tượng Phật lớn này, lại càng đừng nói tới nhà họ Vân.

Bạc Tuấn Phong không lên tiếng, nhưng ánh mắt rét lạnh như đang chất vấn Vân Ngọc Hân, một nhân vật nổi tiếng như Mộ Lâm Châu ai mà mời cho nổi?

Vân Ngọc Hân bị ánh mắt của anh nhìn mà có chút lúng túng.

Vân Lập Tân phẫn nộ nói: “Nhà họ Vân chưa chắc có mặt mũi này, nhưng nếu cậu tự mình đi mời thì nói không chừng.

.



ppjpg


“Tôi có bị điên đâu? Sao lại làm ra chuyện ác độc như thế?
Ném hai đứa trẻ vào chỗ như vậy, rõ ràng không phải là muốn bọn chúng chết hay sao? Nếu tôi quả thật muốn hại chết bọn chúng thì tôi sẽ mặt dày mày dạn gọi điện thoại cầu cứu Mộ Lâm Châu ư?”
Bạc Tuấn Phong nghe thế, cuối cùng cũng nhìn thẳng cô ta một lần: “Cô gọi điện thoại cho anh ta?”
“Đúng thế!” Vân Ngọc Hân gật đầu: “Nhưng mà trợ lý của anh ta nhận điện, giọng nói không lạnh không nóng.

Tôi đã khép nép cầu xin trợ lý anh ta để cho anh ta nghe điện thoại, nhưng trợ lý chưa nghe tôi nói hết đã cúp điện thoại mất rồi!” Vừa nói cô ta vừa giàn dụa nước mắt: “Vũ Minh là con trai em, sao em lại hại nó cho được?

Vốn em chỉ muốn đưa hai đứa trẻ đi chơi thật vui vẻ, nhưng mà…
Không ngờ lại xảy ra chuyện bất ngờ như thết”
‘Vân Giai Kỳ túm chặt lấy cổ áo cô ta, trong mắt tràn ngập hơi thở chết chóc, tức giận chất vấn cô ta: “Cô còn có mặt mũi nói Vũ Minh là con trai của cô ư?”
Vân Ngọc Hân bị ánh mắt như dao của cô đâm vào làm cho nín thinh!
Vân Giai Kỳ nói: “Vân Ngọc Hân, cô còn biết bé là con trai của cô? Cô ném hai đứa trẻ vào chỗ nguy hiểm như thế, cô bị điên đấy à? Cô vì tiêu diệt Mạn Nhi mà ngay cả Vũ Minh cũng nhẫn tâm tổn thương!”
‘Vân Ngọc Hân căng thẳng nhìn qua Bạc Tuấn Phong, thấy sắc mặt người đàn ông thoáng chốc đã u ám lại, cô ta cuống quít giải thích: “Vân Ngọc Hân, sao cô lại đổ oan cho tôi như thế, có ý gì hả?
Sao tôi có thể làm ra loại chuyện này? Tôi có bị điên đâu?”
“Cô cũng cảm thấy chuyện cô làm là mưu đồ ác độc?”
“Tôi chẳng làm gì hết! Cô cho rằng tôi đẩy hai đứa bé xuống xe hay sao? Tôi không hề!” Vân Ngọc Hân vẫn mang bộ dáng có trăm miệng cũng không biện bạch được, gấp đến mức nước mắt cũng chảy ra: “Được thôi, lui mười nghìn bước, cho dù Vũ Minh không phải con của tôi thì đó cũng là một mạng sống! Tôi làm thế có khác nào giết người cơ chứ? Tại sao tôi phải làm ra chuyện ngu xuẩn như vậy?”
“Ngu xuẩn? Chiêu này của cô vừa xảo quyệt lại độc ái lại nói là “ngu xuẩn” cho được ân Giai Kỳ cười lạnh một tiếng.

“Hai đứa trẻ năm tuổi thì có thể biết cái gì chứ? Cô lên kế hoạch đưa tụi nó tới sở thú hoang dã, ném bọn trẻ ở nơi đó, chỗ đấy đều là thú dữ gì? Hổ? Sư tử? Tìm đại một con thú dữ cũng có thể dễ dàng căn chết hai đứa trẻ! Đến lúc đó, cô chỉ cần làm bộ như bệnh tim tái phát là có thể chối bỏ toàn bộ trách nhiệm, đẩy sai lầm tới trên người trường học và sở thú.

Vậy không phải là cô có thể vô tư không lo nghĩ hay sao?”
Sắc mặt Vân Ngọc Hân trở nên trắng bệch, còn chưa kịp giải thích thì ánh mắt Vân Giai Kỳ đã run lên, rồi cười lạnh một tiếng.

.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 169: Liên Tục Nói Dối


“Nực cười ở chỗ cô ngàn tính vạn tính cũng tính đến chuyện mà cô đã lên kế hoạch trước lại không phát triển theo như dự đoán của cô” Vân Giai Kỳ không dám tưởng tượng, nếu như ở sở thú hoang dã đó không gặp phải Lai Ân, không có Lai Ân bảo vệ thì hai đứa trẻ sẽ như thế nào.
‘Vân Ngọc Hân cũng không ngờ rằng ở đám thú dữ trong vườn, vua sư tử Lai Ân trong bầy sư tử lại là thú cưng bầu bạn và cùng nhau lớn lên với Bạc Vũ Minh.
Hôm nay, cô ta còn quang minh chính đại gây chuyện rắc rối ở chỗ này, nói cô ta không tiếc mặt dày mày dạn mà đi gọi điện thoại cầu cứu Mộ Lâm Châu.

Cô ta cứ nói dối liên tục.
Thái độ làm người của Mộ Lâm Châu cô rất rõ, bên cạnh anh ta chưa từng có một trợ lý nào.

Vân Ngọc Hân lại nói khi gọi điện thoại cho Mộ Lâm Châu thì trợ lý của anh ta bắt máy?
Cô ta chỉ hận không thể khiến Bạc Vũ Minh chết ngay lập tức trong phòng cấp cứu này, chết không có bằng chứng, sao cô ta lại có thể thật sự đi cầu xin Mộ Lâm Châu tới cứu người? Nực cười!
Vân Ngọc Hân nói: “Vân Giai Kỳ! Cô đủ rồi đấy! Cô nói như vậy thì có chứng cứ gì không? Cho dù cô muốn tố cáo tôi thì ít nhất cũng phải đưa ra bằng chứng xác thực chứ?”
Mạn Nhi đột nhiên chỉ tay vào cô ta, tủi thân nói: “Mẹ! Là cô ta, là cô ta hại anh ngã xuống xe đó!”

‘Vân Ngọc Hân nhìn về phía Mạn Nhi, mở lớn hai mắt: “Con không nói dối chứ?”
“Chính là cô ta!” Mạn Nhi bĩu môi, nước mắt rưng rưng: “Là cô muốn hại chết cháu và anh Vũ MinhI”
Mạn Nhi còn nhỏ, mới năm tuổi, ở giây phút khẩn cấp như thế, có lẽ cô bé không thể nào kể lại rõ ràng từ đầu tới cuối tình huống xảy ra lúc ấy.

Nhưng cô bé rất rõ, Vân Ngọc Hân cố ý!
Cô bé nhớ kỹ lắm, lúc ấy khi anh Vũ Minh mở cửa, Vân Ngọc Hân đã đạp chân ga một cái, xe đột nhiên lao ra ngoài, mới khiến anh Vũ Minh bay ra.
‘Vân Ngọc Hân đau đớn kêu lên: “Sao cháu lại nói dối kia chứ?
Tại sao cô phải hại con trai cô? Vân Giai Kỳ! Cô dạy con gái cô kiểu gì mà tuổi còn nhỏ đã biết nói dối gạt người rồi?”
“Cháu không nói dối đâu, chính là cô đang nói dối thì có, đồ dối trái!” Mạn Nhi không sợ Vân Ngọc Hân.
Vân Giai Kỳ túm chặt lấy cổ áo Vân Ngọc Hân.

Nếu như ánh mắt có thể giết người, Vân Ngọc Hân đã bị băm thành trăm mảnh từ lâu rồi.
“Vân Ngọc Hân! Cô có biết cô chọc phải ai rồi không?” Vân Giai Kỳ chợt dí cô ta lên tường, từng câu từng chữ cũng dường như rít từ trong kế răng ra.
Vân Ngọc Hân khóc lóc: “Tôi không biết cô đang nói gì hết.

Tôi không làm, tôi thật sự không làm… Vân Giai Kỳ, tôi trong sạch, nếu như cô nghi ngờ tôi thì cô có thể báo cảnh sát, tôi không sợ điều tra gì hết! Hơn nữa, Vũ Minh là con trai của tôi, cô kích động như thế làm gì?”
“Cô không mang thai mười tháng, cô có tình mẹ ư? Không, ngay cả tình người cô cũng không có! Vân Ngọc Hân, cô vì để hai đứa bé ra đời trong ngày sinh nhật của cô, cô vốn không có tình người!”
Vân Ngọc Hân còn đang muốn nói gì thì cửa phòng cấp cứu lại mở ra lần nữa.

Bác sĩ đẩy cửa bước ra, sắc mặt đã vô cùng mệt mỏi nặng về.
Ông ta nghe thấy tiếng ồn ào ngoài cửa nên ra đuổi ngay, ngẩng đầu đã thấy không khí giương cung bạt kiếm như thế, thở dài một hơi: “Không được ồn ào trước cửa phòng cấp cứu, biết chưa?”
Vừa nói ông ta vừa ngoắc tay với Vân Giai Kỳ.

Vân Giai Kỳ lập tức thả Vân Ngọc Hân ra, bước tới trước mặt ông ta.
Ông ta không chút che giấu mà nói với Vân Giai Kỳ: “Cô gái, mong cô chuẩn bị tâm lý cho tình huống xấu nhất, chúng tôi… Đã cố gắng hết sức, nhưng tình hình cháu bé đang vô cùng nguy cấp, chúng tôi cũng vô cùng tiếc nuối…”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 170: Vô Cùng Tiếc Nuối


Vô cùng tiếc nuối?
Vân Giai Kỳ trợn tròn hai mắt, không cho phép cô nghỉ ngờ, sau lưng đột nhiên truyền tới giọng nói thờ ơ của một người đàn ông: “Cái gì gọi là “vô cùng tiếc nuối?”
Vân Giai Kỳ quay người thì thấy một người đàn ông mặt mày điển trai bước tới.
Người đàn ông thân cao một mét tám mươi lăm, dáng người cao thẳng, mặc một chiếc áo len đen thêu vàng, trắng trẻo đẹp trai, một mái tóc đen như mực, cả khuôn mặt trắng như ngọc, sạch sẽ tinh tế.

Sau lưng anh ta là một nhóm y tá mặc áo dài trắng.
Bạc Tuấn Phong nhìn về phía người đàn ông, mày kiếm hơi nhíu lại, thốt ra thân phận của người đàn ông: “Mộ Lâm Châu?”
Vân Giai Kỳ nhìn Mộ Lâm Châu, cứ như cuối cùng cũng trút được gánh nặng.

Vừa thấy anh ta tới, trái tim đang treo cao của cô cũng được thả lỏng mấy phần, giọng nói hơi run rẩy: “Sao giờ mới đến?”
Người tới không ai khác, chính là thiên tài trẻ tuổi nhất trong giới y học nước Hoa Quốc, Mộ Lâm Châu.

Lúc nãy khi Vân Giai Kỳ đi gọi điện thoại, chính là gọi cho anh ta.

Đúng lúc Mộ Lâm Châu đang ở thủ đô nên vừa nhận được điện thoại đã vội vàng chạy tới.

Mộ Lâm Châu bước tới trước mặt Vân Giai Kỳ, mở một nụ cười oan ức: “Bị tắc đường, tôi cũng không thể bay tới mà? Đứa bé đâu?”
“Ở trong”
Tình huống đại khái thì Mộ Lâm Châu cũng đã nghe cô nói qua.
Thuốc mê quá liều thực sự vô cùng nguy hiểm.

Nhất là đối với thể chất của một đứa trẻ năm tuổi, vốn không thể nào chịu được lượng thuốc mê liều cao như thế.
Mộ Lâm Châu đi tới trước phòng cấp cứu, bác sĩ vội ngăn anh ta lại: “Anh muốn làm gì? Anh là ai?”
“Tôi là ai?” Mộ Lâm Châu lấy một tờ giấy chứng nhận trình độ bác sĩ ra giơ lên trước mặt ông ta: “Thấy rõ chưa, tôi là thượng đế”
Anh ta là thượng đết Lời này vừa hống hách vừa ngạo mạn!
Nhưng thốt ra từ miệng Mộ Lâm Châu lại không khiến người ta ngạc nhiên và nghi ngờ.
Ở trong giới y học, anh ta đích xác là thượng đế thánh thủ, phàm là người anh ta cảm thấy không cứu được, cho dù có là thần tiên xuống trần cũng không thể nào xoay chuyển trời đất.

Chỉ cần anh ta nói “Cứu được”, vậy chính là lời tuyên bố không thể nghi ngờ, người này tuyệt đối sẽ không chết, ít nhất là ở trong tay anh ta.
Bác sĩ vừa thấy là Mộ Lâm Châu vang danh khắp chốn, lần này cũng không dám ngăn cản anh ta nữa.

Dù sao thì ông ta cũng đã bó tay chịu chết với tình huống của đứa bé trong phòng cấp cứu kia rồi.

Vì thế, chỉ có thể gửi gắm hy vọng cuối cùng lên người anh ta.
Mộ Lâm Châu dẫn theo một đội ngũ y bác sĩ tới, những người này đều là trợ thủ đắc lực của anh ta.

Anh ta nhận lấy quần áo vô trùng từ trợ thủ, khoác lên người rồi bước vào phòng phẫu thuật.
Dù có thế nào bọn họ cũng không ngờ tới Vân Giai Kỳ lại có bản lĩnh cao cường, có thể mời Mộ Lâm Châu lợi hại như thế tới.

Nhất là Vân Ngọc Hân, cô ta sống chết cũng không nghĩ tới Vân Giai Kỳ lại có bản lĩnh lớn đến thế, hoàn toàn sững sờ tại chỗ.

Bạc Tuấn Phong cũng có chút bất ngờ.
Mộ Lâm Châu là con cháu quý tộc, tính tình có chút phản nghịch.

Anh ta từ bỏ sự nghiệp của gia tộc để học y, nhưng từ nhỏ đã mang xuất thân đại thiếu gia nhà quý tộc, vẫn luôn ngạo mạn trước sau như một, tất nhiên không cúi đầu trước thế tục.

Dự tính ban đầu khi anh ta học y là vì khi còn trẻ, mẹ bị bệnh qua đời, anh ta đã quyết phải học y, đánh lại những căn bệnh oái oăm kia.
Bọn họ quen biết như thế nào?
Mạn Nhi ôm chặt Vân Giai Kỳ, vui vẻ nói: “Chú Lâm Châu tới rồi, không sợ nữa”
Ngay cả Mạn Nhi cũng biết Mộ Lâm Châu tới, cái mạng này của anh Vũ Minh chắc chắn sẽ giữ được.
Phía cuối hành lang, viện trưởng vội vàng chạy tới.

Vốn buổi sáng hôm nay ông ta có cuộc họp nên buổi chiều không có mặt ở bệnh viện này.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 171: Tràn Đầy Uy Hiếp


Nhưng mà vừa nghe nói là người nhà họ Bạc nhập viện, ông ta đã lập tức ném tất cả mọi chuyện ra sau đầu, vội vàng chạy tới bệnh viện.

Vừa thấy Bạc Tuấn Phong, cả người viện trưởng đã đầy mồ hôi lạnh, cũng không biết sau khi vị nhân vật lớn này tới bệnh viện, cấp dưới có sơ suất gì hay không.
Ông ta nơm nớp lo sợ nói: “Cậu Bạc, nghe nói cậu chủ nhỏ xảy ra chuyện ngoài ý muốn… Có chuyện gì thế?”
Bạc Tuấn Phong không nói lời nào.

Hôm nay anh không có tâm trạng hàn huyên với ông ta, suy nghĩ đầy trong lòng đều là về Bạc Vũ Minh.
Viện trưởng cũng không dám quấy rầy nữa, đứng sang bên cạnh anh.

Người đàn ông không dám nói lời nào, ông ta cũng chẳng dám há miệng.
Vân Giai Kỳ nói với Vân Lập Tân và Vân Ngọc Hân: “Các người đi đi! Tôi không muốn thấy các người nữa!”
Cho tới khi Bạc Vũ Minh thoát khỏi sự nguy hiểm về tính mạng, cô sẽ lại tính sổ với Vân Liên sau.
‘Vân Ngọc Hân tủi thân nói: “Vũ Minh còn ở bên trong, nó là con trai của tôi.

Tôi phải ở lại đây, chờ nó bình an vô sự rồi mới rời đi được!”

Cô ta mang dáng điệu lo lắng, cứ như thật sự sợ Bạc Vũ Minh xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn ấy, vẻ mặt lo lắng và quan tâm dành cho Vũ Minh trông còn hơn cả Vân Giai Kỳ!
Nhưng Vân Giai Kỳ sao có thể chứa chấp cô ta ở lại đây!
“Bảo mấy người cút mà, sao còn chưa cút?”
Sao Vân Lập Tân có chịu được sự sai khiến của cô, đang định đáp trả thì Bạc Tuấn Phong ngước mắt lên, sự sắc sảo chợt hiện trên khuôn mặt u ám, giọng nói vô cùng lạnh lẽo: “Cút!”
Chỉ có một chữ, nhưng tràn đầy sự uy h**p.
Vân Lập Tân không nhịn được mà rùng mình, cũng chẳng dám nói thêm lời nào nữa.
Vân Ngọc Hân nói: “Cha, chúng ta đi thôi… Vân Giai Kỳ không muốn chúng ta ở lại đây thì chúng ta ra ngoài chờ đi!”
Nói rồi kéo tay Vân Lập Tân rời đi.

171-2-thai-5-bao.jpg


Vân Giai Kỳ nhìn anh ta, chỉ một ánh nhìn thôi cũng khiến cô cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh mặt.

Vẻ mặt của Mộ Lâm Châu rất ung dung, điều này chứng tỏ rằng Vũ Minh đã chuyển nguy thành an rồi!
Anh ta bước tới bên cạnh Vân Giai Kỳ, dặn dò đơn giản tình hình một chút: “Đứa bé đã được cứu rồi.

Sau khi quan sát hai mươi tư tiếng, nếu tỉnh lại thì không có gì đáng ngại nữa”
“Nếu không tỉnh lại thì sao?” Vân Giai Kỳ lo lắng hỏi.

Mộ Lâm Châu nhíu mày: “Thế thì không biết.

Nếu như sau hai mươi tư tiếng mà không tỉnh lại thì nguy hiểm đấy”
Trái tim Vân Giai Kỳ lại bị treo lên một lần nữa, nhưng cô tin tưởng Mộ Lâm Châu.
Bạc Vũ Minh mau chóng được đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật, chuyển vào phòng bệnh.
Phòng bệnh lớn như thế, Bạc Vũ Minh yên lặng nằm trên giường bệnh, đồng phục bệnh nhân trên người mở rộng đến ngực, trên người giăng đầy các loại dây dẫn.

Cậu bé nhẳm mắt lại, trên gương mặt xinh xắn lại không có chút màu máu nào, trông như một tờ giấy trắng vậy.

Nhất là đôi môi vốn xinh đẹp giờ lại nứt nẻ hanh khô.
Vân Giai Kỳ trông coi bên cạnh, lòng đau như bị xé rách.

Cô cầm lấy bông gòn, cẩn thận nhúng vào nước ấm rồi chấm nhẹ lên môi cậu bé.
Hôm nay, cô suýt chút nữa đã mất đi cậu bé.

Chỉ cần nghĩ một chút thôi đã thấy sợ lắm rồi!
Nhưng nếu không có Mộ Lâm Châu, cô thật sự rất lo lắng.

Cô còn chưa kịp yêu cậu bé, cưng chiều cậu bé, cô đã suýt mất đi bé con này..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 172: Đau Lòng


Lúc này cô thật sự rất muốn ôm lấy cậu bé, nhưng bây giờ trên người cậu bé dán dây của máy đo nhịp tim, quấn đầy dây dẫn, ngay cả ôm một cái cũng chẳng thể.
Vân Giai Kỳ nhìn khuôn mặt suy yếu tái nhợt của Bạc Vũ Minh, trái tim như bị dao cứa, không kìm được mà nhẹ nhàng vươn tay ra lặng lẽ v**t v* gò má cậu bé.
“Vũ Minh..” Vân Giai Kỳ cản chặt lấy môi: “Mẹ sẽ luôn chăm sóc con, cho tới tận khi con tỉnh lại mới thôi” Cô có chút mất hồn mất vía.
Mạn Nhi ngồi ở mép giường nhìn Bạc Vũ Minh, bàn tay bé nhỏ nắm lấy tay Bạc Vũ Minh, gương mặt mềm mại dán lên mu bàn tay cậu bé.
Tay của anh lạnh quá… Cô bé vô cùng đau lòng.
Bạc Tuấn Phong đứng ở cuối giường, nhìn góc nghiêng mang vẻ u buồn của cô, trong lúc nhất thời có hơi xúc động.

Trái tim anh cũng nhói đau từng cơn, trong ngực như có cái gì đó đang sôi trào cuồn cuộn.

Trong lòng anh rất rõ con trai thích Vân Giai Kỳ, muốn nhận Vân Giai Kỳ là mẹ.
Mặc dù ngoài miệng Bạc Tuấn Phong chưa bao giờ nói, nhưng sự ăn ý giữa hai cha con đã khiến Bạc Tuấn Phong ý thức được từ sớm rằng vốn Bạc Vũ Minh không gần gũi với Vân Ngọc Hân, không thích Vân Ngọc Hân.

Mặc dù Vân Ngọc Hân yêu thương cậu bé có thừa, nhưng thằng nhóc này vẫn không có chút tình cảm nào với cô ta.

Vào lúc bốn tuổi, Bạc Vũ Minh có hỏi anh: “Đó thực sự là mẹ của con ạ?”
‘Vũ Minh thích Vân Giai Kỳ, Vũ Minh rất hy vọng mình là con trai ruột của anh và Vân Giai Kỳ.
Vì thế, sau năm năm anh gặp lại Vân Giai Kỳ, ngoại trừ hận cô năm năm trước ra đi không lời từ biệt, dùng một vụ tai nạn giao.
thông để lừa anh nhiều năm như thế.

Ngoài ra còn có cả đau lòng vì anh không bảo vệ cô thật tốt.
Ban đầu, Bạc Tuấn Phong cũng không muốn chấp nhận sự thật này, vẫn cứ nhớ bộ dạng khi Bạc Vũ Minh mới sinh ra, nằm cuộn tròn trong tã, khuôn mặt nhỏ nhắn lớn chừng bàn tay đỏ bừng lên vì khóc không ngừng.

Lúc một tuổi, nhìn nhóc con này lảo đà lảo đảo bước về phía mình, anh đã thề cho dù anh đã mất đi mẹ thì anh cũng phải cho Vũ Minh một gia đình ấm áp.

Dần dần, Bạc Vũ Minh lớn lên, luôn nói cười vui tươi với tất cả mọi người.
Ai cũng nói nói huyết mạch nhà họ Bạc tốt, Vũ Minh lớn lên giống anh.

Nhưng Bạc Tuấn Phong lại cảm thấy từng chỉ tiết nhỏ trong ngũ quan của Vũ Minh đều vô cùng giống cô, cứ như đúc ra từ một khuôn vậy.

Nhất là cặp mắt kia, rất giống với ánh mắt của cô, cứ như màn đêm lung linh làm say lòng người, luôn có thể thấy được bóng dáng của cô trong đó.
Nhưng tờ giấy giám định người thân của Bạc Ngan Thiên đã phá vỡ sự nghỉ ngờ cuối cùng của anh.
Ngoài cửa bỗng nhiên truyền tới một loạt tiếng bước chân.

Vân Giai Kỳ bị tiếng bước chân tác động, quay đầu lại thì thấy cửa bỗng nhiên bị dùng sức đá văng ra.

Vân Ngọc Hân đỡ Bạc Ngan Thiên đứng ở cửa.
Ông cụ vừa thấy Vũ Minh nằm trên giường hôn mê bất tỉnh, sắc mặt đã thay đổi nhanh chóng, đau lòng gọi một tiếng: “Vũ Minh!”
Ông ta vừa định bước vào, khóe mắt liếc thấy Vân Giai Kỳ, sắc mặt lạnh xuống trong nháy mắt: “Sao cô lại ở đây?”
Vân Giai Kỳ cười lạnh, hỏi ngược lại: “Tại sao tôi không thể ở chỗ này?
Bạc Ngan Thiên tức giận nói: “Cô là cái thá gì hả? Dám dùng thái độ này để nói chuyện với tôi?” Dừng lại một chút rồi ông ta nhìn về phía Bạc Tuấn Phong, chỉ Vân Giai Kỳ mà chất vấn: “Chuyện người phụ nữ này là thế nào đây? Cô ta hại Vũ Minh còn chưa đủ thê thảm hay sao? Sao cô ta còn có mặt mũi đợi ở đây, bày ra bộ dạng giả vờ giả vịt cho ai xem?”
Trên đường đi, Vân Ngọc Hân đã kể lại mọi chuyện với ông ta.
Tất nhiên Bạc Ngan Thiên không hề nghỉ ngờ lời nói của Vân Ngọc Hân.

Ông ta nhìn Vân Ngọc Hân lớn lên từ nhỏ, trừ Bạc Tuấn Phong ra, ông ta là người hiểu Vân Ngọc Hân nhất.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 173: Tức Giận


Lời Vân Ngọc Hân nói, đương nhiên ông ta không hề cảm thấy nghỉ ngờ.
Vân Ngọc Hân kể rằng lúc ở sở thú hoang dã, Mạn Nhi nghịch ngợm tự ý khởi động xe, Bạc Vũ Minh vì bảo vệ cô ta mà cùng ngã xuống xe với cô ta, kết quả bị thú dữ đuổi theo.

Khi đội tìm kiếm cứu hộ chạy tới, vì cứu Mạn Nhi mà bắn súng thuốc mê, ai ngờ cuối cùng lại bắn trúng Vũ Minh.
Ông cụ Bạc nghe xong cực kỳ tức giận!
Đúng là một bà mẹ tai họa sinh ra một đứa con tai họa, gieo tai họa xuống người đứa cháu trai duy nhất của ông ta, suýt chút nữa thì mất mạng.

Hôm nay, Bạc Ngan Thiên vừa thấy Vân Giai Kỳ đã có cảm giác như cái đỉnh trong mắt!
Vân Giai Kỳ còn chưa kịp mở miệng, Bạc Tuấn Phong với khuôn mặt không biểu cảm quét qua nhìn Bạc Ngan Thiên, giọng nói lạnh lẽo đến dọa người: “Nói đủ chưa?”
Bạc Ngan Thiên kinh ngạc nhìn về phía Bạc Tuấn Phong, không ngờ Vũ Minh bị người đàn bà này hại tới mức đó mà người đàn ông này còn bảo vệ cho cô.
“Vũ Minh vẫn chưa tỉnh, ông nội muốn nói gì thì ra ngoài rồi nói”

Nói xong, Bạc Tuấn Phong bước luôn ra ngoài cửa.
Bạc Ngan Thiên vô cùng tức giận, cũng đi theo ra ngoài.

Cửa phòng bị đóng lại một lần nữa.
Mạn Nhi vừa thấy Vân Ngọc Hân đã sợ tới mức rúc vào trong lòng Vân Giai Kỳ.
Bạc Ngan Thiên và Bạc Tuấn Phong vừa đi, Vân Ngọc Hân đã lộ nguyên hình ngay lập tức.

Cô ta giẫm trên đôi giày cao gót, vẻ mặt thờ ơ bước tới trước mặt Vân Giai Kỳ, nhìn cô từ trên xuống dưới một lượt rồi cười lạnh lùng: “Vân Giai Kỳ, cô hại Vũ Minh tới mức này, cô đã hài lòng chưa?”
Vân Giai Kỳ nhìn về phía Vân Ngọc Hân, cười lạnh một tiếng: “Bạc Tuấn Phong và Bạc Ngan Thiên đều không ở đây, cuối cùng cô cũng chịu lộ đuôi hồ ly”
Vân Ngọc Hân lắc đầu, bất đắc dĩ thở dài một hơi, ánh mắt chế nhạo: “Cô cho rằng cô là ai kia chứ? Cứ cho là cô nói đúng sự thật thì sẽ có ai tin cô đây?”
Cô ta vừa nói vừa ép sát Vân Giai Kỳ từng bước, kề sát bên tai cô mà nói từng câu từ cực kỳ khiêu khích: “Thằng con hoang cô sinh ra là do tôi ném vào sở thú hoang dã đấy.

Đáng tiếc con nhóc ti tiện này mạng lớn, vẫn chưa chết, cứ cho là nó may mắn đi! Nhưng lần này nó may mắn, lần sau nó còn có thể tiếp tục may mắn được nữa hay không? Vân Giai Kỳ, nếu cô là kẻ thức thời thì nên dẫn theo đứa con gái ngoan của cô biến đi cho khuất mắt tôi! Lần này nó ăn may, không có nghĩa là lần sau nó sẽ không sao.

Cô đau lòng con gái cô như thế, nhưng cô có thể đảm bảo cô bảo vệ tốt được con bé mọi lúc mọi nơi ư?”

173-2-thai-5-bao.jpg


*Ừ… Đúng thế…” Mặc dù Vân Ngọc Hân bị bóp cổ nhưng trông vẫn có vẻ không sợ như cũ: “Là tôi đó thì sao? Vân Giai Kỳ, cô có bản lĩnh thì nói ra cho mọi người biết đi, cô xem có ai tin cô hay không? Nếu có trách thì hãy trách Tống Mạn Nhi là đứa con hoang do cô sinh ra! Cho dù có chết thì cũng đáng!”
“Được lắm!” Vân Giai Kỳ chợt túm lấy tóc cô ra, đập đầu cô ta vào tường.
“Cốp” mội sưng đỏ lên.
Cô ta khàn giọng hét chói tai: “Vân Giai Kỳ! Cô dám ra tay với tôi sao? Nếu tôi xảy ra chuyện gì thì Bạc Vân và Vân Liên sẽ lấy mạng côi”
“Được thôi! Mạng của tôi, ai có bản lĩnh thì tới lấy đi!”
“Cứu tôi với!” Vân Ngọc Hân đột nhiên rướn cổ kêu toáng lên: Giết người kìa.
Vân Giai Kỳ lạnh lùng nói: “Cô kêu đi! Cô cho rằng cô ỷ vào nhà họ Vân là chỗ dựa thì cô không coi ai ra gì hả? Vân Ngọc Hân, cô đi chết đi!”
Cả người cô từ trên xuống dưới đều mang hơi thở chết chóc, gần như không hề che giấu một chút nào!
Trán Vân Ngọc Hân bị đập mạnh đến mức như muốn vỡ tung..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 174: Tại Sao Cô Lại Hại Con Bé


Vân Ngọc Hân thật sự bị hơi thở chết chóc của cô dọa sợ.

Vốn cô ta chỉ muốn khiêu khích Vân Giai Kỳ để cô thức thời một chút, mau chóng dẫn theo đứa con hoang kia biến mất khỏi mắt cô ta, đừng nhớ thương Bạc Tuấn Phong nữa.

Ai mà ngờ, trong mắt Vân Giai Kỳ này b*n r* tia giết chóc, cứ như thanh kiếm sắc bén đâm thủng cô ta!
“Cứu tôi với!”
Bạc Ngan Thiên nghe thấy tiếng kêu cứu của Vân Ngọc Hân, phá cửa mà vào, nhìn thấy một màn này thì cực kỳ hoảng sợ: “Dừng tay!”
Bạc Tuấn Phong cũng bước vào, anh thấy Vân Giai Kỳ bóp chặt lấy cổ Vân Ngọc Hân, sắc mặt biến đổi: “Giai Kỳ.

.



“Vân Ngọc Hân! Tôi cảnh cáo cô, nếu cô còn dám động vào một sợi tóc nào của Mạn Nhi.

.


“Dừng tay! Tôi bảo cô dừng tay lại, cô có nghe thấy không hả!”
Bạc Ngan Thiên giận tới mức gõ gậy batoong, thấy Vân Giai Kỳ không nghe lọt nửa câu cảnh cáo của ông ta thì giận tới mức giơ batoong lên ném về phía cô!
Mạn Nhi trốn ở một bên vẫn luôn không dám lên tiếng bị dọa sợ mà hét lên, liều mạng nhào về phía Vân Giai Kỳ! Cô bé không cho phép bất kỳ ai tổn thương mẹ mình!
Bạc Tuấn Phong đã không ngăn kịp nữa.

Anh chợt vụt về phía Vân Giai Kỳ, vươn tay ra bảo vệ cô vào trong lòng.

“Cạch” một tiếng… Gậy ba toong làm bằng gỗ đỏ phát ra tiếng gãy.

Vân Giai Kỳ lấy lại tinh thần, ngẩng đầu nhìn về phía người đàn ông, chỉ thấy dáng người cao lớn của Bạc Tuấn Phong không nhúc nhích, cho dù một gậy nặng như thế rơi vào trên lưng anh, anh cũng chẳng phản ứng chút nào.

Bạc Tuấn Phong yên lặng kề sát, đôi mắt lạnh nhạt nhìn về phía Bạc Ngan Thiên, ngạo mạn giương cao cằm, mắt hơi híp lại: “Ai dám động vào cô ấy?”
Gậy batoong “Cạch” một tiếng đập xuống đất.

Vân Giai Kỳ nheo mắt, hỏi ngược lại: “Tại sao cô phải hại con bé? Vân Ngọc Hân, bởi vì Mạn Nhi là.

.


Lời của cô hơi ngừng lại…
Với bản lĩnh của Bạc Ngan Thiên, nếu để ông ta biết Mạn Nhi là máu mủ của Bạc Tuimg
ấn Phong, chắc chẳn sẽ đòi quyền nuôi dưỡng Mạn Nhi với cô.

Mặc dù cô không sợ Bạc Vân, nhưng cũng không muốn chọc vào đống rắc rối này.

‘Vân Ngọc Hân biết cô không dám nói, trong lòng lại càng đắc ý!
Bạc Ngan Thiên cười lạnh: “Tống Mạn Nhi làm sao? Nó là đứa con hoang của cô với thằng nhóc nhà họ Tống đó, liên quan gì tới Ngọc Hân? Hơn nữa, Vũ Minh là máu mủ của con bé, sao con bé có thể làm tổn thương Vũ Minh dù chỉ là một sợi tóc được?”
Sắc mặt Vân Giai Kỳ trắng bệch ra, không nói thêm gì nữa!
Vân Ngọc Hân nhìn về phía Bạc Tuấn Phong, vẻ mặt nhợt nhạt nói: “Anh Tuấn Phong, em muốn ở lại đây chăm sóc Vũ Minh, có được không? Vũ Minh là ruột già của em, sao anh lại có thể đuổi em đi, để người đàn bà khác ở lại chăm sóc thằng bé?”
“Vũ Minh là con trai tôi! Là tôi mang thai mười tháng sinh thằng bé! Dựa vào cái gì mà tôi không thể nhận? Tôi không có tư cách, chẳng lẽ cô có tư cách ư? Cứ cho là trong cơ thể nó chảy dòng máu của cô, nhưng đứa con trai này, tôi đã nhận định rồi!”
‘Vân Ngọc Hân khóc nói: “Cô muốn giành con trai với tôi ư? Nếu cô muốn có con trai thì cô với Tống Hạo Hiên sinh một đứa đi! Cô đừng có cướp con trai của tôi với anh Tuấn Phong! Vũ Minh là máu mủ của tôi với anh Tuấn Phong, sao cô lại nhận con trai tôi hả?”
“Đủ Ánh mắt Bạc Tuấn Phong như đóng băng đâm vào mặt Vân Ngọc Hân: “Không cần tôi phải bảo cô cút chứ?”
Vân Ngọc Hân bị ánh mắt anh dọa sợ lùi về sau, không dám nói câu nào.

Bạc Ngan Thiên bảo vệ cô ta: “Là ông gọi con bé cùng đi! Cháu bảo ai cút? Cháu bảo con bé cút cũng đồng nghĩa với việc đang bảo ông cút đi đấy!”
Mày kiếm của Bạc Tuấn Phong nhướng lên, thấy Bạc Ngan Thiên bảo vệ Vân Ngọc Hân tới mức này, cũng hoàn toàn bị chọc giận.

Đôi môi mỏng của người đàn ông khẽ hé, lạnh lùng nói: “Vậy ông cùng với cô ta đi”
Không khí trong phút chốc trở nên im ắng.

Một lúc lâu sau Bạc Ngan Thiên mới phản ứng lại rằng Bạc Tuấn Phong dám bảo ông ta cút, cơ mặt đều run lên: “Cháu… Nói cái gì cơ?”
“Tôi bảo ông, cút!” Bạc Tuấn Phong vừa dứt lời thì bước tới trước mặt Bạc Ngan Thiên và Vân Ngọc Hân, thân hình cao lớn như núi chắn trước mặt bọn họ.

.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 175: Tiễn Khách


Trong nháy mắt bao phủ bọn họ trong bóng tối.
“Bây giờ, ngay lập tức, cút khỏi bệnh viện ngay cho tôi!”
Mày… Thằng cháu hỗn láo này!” Bạc Ngan Thiên tức giận giơ tay lên tát Bạc Tuấn Phong một phát.
Khuôn mặt đẹp trai của người đàn ông bị tát lệch đi, ánh mắt lại lạnh lẽo thêm mấy phần.
Bạc Ngan Thiên cười lạnh nói: “Thằng cháu hỗn láo này, mày thật sự muốn nhận đứa con hoang này?” Ông ta chỉ vào Mạn Nhi, giận dữ nói: “Nó là con gái do người đàn bà tỉ tiện này và Tống Hạo.
Hiên sinh ra, không phải mày! Mày là ai? Mày là Bạc Tuấn Phong, là chủ nhân tương lai của Thiên Ngạo, mày điên rồi à? Nhận đứa con gái do thằng đàn ông khác sinh ra?”
Hàm dưới Bạc Tuấn Phong cản chặt.

Anh nhìn về phía Mạn Nhi thì thấy cô bé rúc vào lòng Vân Giai Kỳ, ánh mắt long lanh nhìn anh như đang nói rằng: Con không phải con hoang!
Bạc Tuấn Phong không giải thích, ngẩng đầu lên nói với ngoài cửa: “Tân Khải Trạch!”

Tân Khải Trạch lúng ta lúng túng chạy vào: “Cậu Bạc…”
“Tiễn khách!”
Tân Khải Trạch hơi do dự, đuổi Vân Ngọc Hân này đi cũng được thôi, nhưng Bạc Ngan Thiên là ai kia chứ? Lần đầu tiên anh ta thấy tổng giám đốc tức giận như thế, đuổi cả ông nội ruột.
“Cậu Bạc bớt giận.”
Bạc Tuấn Phong lười nói nhảm: “Nếu cậu không ra tay thì cũng cút đi theo bọn họ đi!”
Khóe môi Tân Khải Trạch co quắp, hít vào một hơi khí lạnh rồi xoay người nhìn về phía Bạc Ngan Thiên, nói: “Ông cụ Bạc, xin mời!”
“Láo xược! Cậu là cái thá gì mà dám nói chuyện với tôi như thế?”
Bạc Ngan Thiên giận không có chỗ trút.

Vân Giai Kỳ này đúng là hồ ly tinh, quyến rũ cháu trai ông ta tới mức dám nói năng không lễ độ với ông ta, thậm chí kêu ông ta cút ra ngoài?
Đúng là láo xược!
Bạc Ngan Thiên vẫn còn ầm ï nhưng Tân Khải Trạch cũng không dám chậm trễ nữa.

So với Bạc Ngan Thiên thì anh tại không dám không nghe theo Bạc Tuấn Phong hơn, vì thế nói với bên ngoài cửa: “Vệ sĩ đâu?”
“Có!” Hai vệ sĩ cao to vội bước vào.
“Đưa ông cụ về!”
“Vâng!” Hai vệ sĩ không cho phép giải thích, lập tức dẫn Bạc Ngan Thiên và Vân Ngọc Hân ra khỏi bệnh viện.
“Để đó!” Bạc Ngan Thiên nói: “Tôi có thể tự đi!”

Ông ta nhìn về phía Bạc Tuấn Phong, nhìn xoáy vào: “Tuấn Phong, cháu thật khiến ông thất vọng! Xem ra ông không thể không xử trí người phụ nữ này rồi! Cháu vì bảo vệ người phụ nữ này mà dám chống đối cả ông, cháu thật sự cho rằng cháu lên làm tổng giám đốc của Thiên Ngạo rồi thì không coi ai ra gì nữa? Bây giờ Bạc Vân còn chưa giao hết vào tay cháu, cháu cho rằng ông không làm gì được cháu hay sao?”
Nói rồi, Bạc Ngan Thiên cuối cùng cũng liếc Vân Giai Kỳ một chút, sau đó nghênh ngang rời đi cùng Vân Ngọc Hân!
Tân Khải Trạch đóng cửa lại.

Cách một cánh cửa có thể nghe thấy tiếng bước chân giận dữ của Bạc Ngan Thiên đã dần rời xa.
Trong phòng bệnh yên lặng hiếm thấy.
Vân Giai Kỳ cúi đầu xuống, thấy Mạn Nhi ôm lấy đùi cô với tư thế bảo vệ thì cảm động không thôi, nhẹ nhàng v**t v* trán cô bé: “Mạn Nhi ngoan, lần sau không nên làm như thế…”
Nếu một gậy kia rơi lên người Mạn Nhi thì thật sự không dám tưởng tượng.

Nghĩ tới một gậy Bạc Ngan Thiên ném tới kia bị Bạc Tuấn Phong chặn lại, cô ngẩng đầu lên, nhìn về người đàn ông: “Anh vừa mới nói…”
Chẳng biết Bạc Tuấn Phong đã bước tới trước mặt cô từ lúc nào, cánh tay dài dang rộng ra, ôm chặt cô vào trong lòng.

Từ trên đỉnh đầu truyền tới giọng nói nhẫn nhịn của người đàn ông: “Em đồng ý nhận Vũ Minh?”
Lúc nãy khi Vân Giai Kỳ đã nhận Vũ Minh là con trai của cô ngay trước mặt Bạc Ngan Thiên và Vân Ngọc Hân, trong lòng anh như có cái gì đó tràn ra.
Thế mà cô lại đồng ý nhận Vũ Minh rồi.

Người đàn ông ôm cô chặt hơn.
Ánh mắt Vân Giai Kỳ ngơ ngẩn, nở nụ cười nhạt: “Vũ Minh là do em mang thai mười tháng sinh ra, cho dù trong người nó không chảy dòng máu của em… Em cũng nhận” Chẳng liên quan gì đến máu mủ hết!
Mạn Nhi nhìn về phía Bạc Vũ Minh thì thấy ngón tay cậu bé hơi động đậy một chút.

Cô bé “A” một tiếng, chạy về phía mép giường, Bạc Vũ Minh cũng từ từ mở mắt ra.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 176: Tỉnh Lại


Mạn Nhi kinh ngạc và vui mừng nói: “Anh tỉnh lại rồi!”
Vân Giai Kỳ thấy thế cũng bước tới mép giường, cúi người xuống nắm tay Bạc Vũ Minh: “Vũ Minh tỉnh rồi à?”
Bạc Vũ Minh chép chép miệng, mí mắt nặng trĩu không mở ra nổi.

Bởi vì lượng thuốc mê quá lớn nên cho dù đã qua cấp cứu nhưng mà vẫn còn chút thuốc lưu lại trong cơ thể cậu bé, đến giờ cậu bé vẫn còn buồn ngủ cực kỳ.

“Phù…”
Thấy cậu bé tỉnh lại, Vân Giai Kỳ cuối cùng cũng như trút được gánh nặng, nhẹ nhàng v**t v* trán cậu bé, hôn một cái lên mặt cậu bé: “Nếu mệt thì ngủ tiếp đi, nha?”
Mạn Nhi nói: “Anh ơi, Mạn Nhi sẽ ở cùng anh, anh ngủ tiếp đi”
Bạc Vũ Minh cố mở mắt, nhìn sang Vân Giai Kỳ, khàn khàn nói: “Dì ơi…
Cậu bé muốn gọi “Mẹ”, nhưng cậu bé đã đồng ý với cô là phải giữ bí mật, cho nên không dám gọi.

Sao Vân Giai Kỳ lại không nhìn ra sự mong đợi cháy bỏng trong mắt cậu bé cho được, vì thế nói: “Mẹ ở đây chăm sóc con, không đi đâu hết”
Cô tự xưng “Mẹ” với cậu bé.

Ánh mắt Bạc Vũ Minh lóe lên một cái, nước mắt đột nhiên tràn ra từ khóe mắt.

Mẹ…
Đúng là một chữ ấm áp.

Bạc Vũ Minh đột nhiên giơ hai tay lên, đòi cô ôm một c: ơi, ôm một cái.

ppjpg


yên lòng, khóe miệng còn nhếch lên một độ cong nhàn nhạt.

Vân Giai Kỳ nhìn Mạn Nhị, nói với cô bé: “Mạn Nhi, con cũng cùng ở lại đây chăm sóc anh, được chứ?”
Mạn Nhi gật đầu: “Vâng!”
Bạc Tuấn Phong phái vệ sĩ canh gác bên ngoài phòng bệnh.

Vân Giai Kỳ thì để Doãn Lâm canh giữ ở hành lang, nếu lại gặp người nhà họ Bạc và người nhà họ Vân thì đuổi đi luôn.

Thời gian trôi qua rất nhanh, đã tới đêm khuya.

Phòng bệnh rất lớn, còn có hai cái phòng ngủ.

Vân Giai Kỳ dỗ Mạn Nhi tắm và đánh răng xong, chuẩn bị ôm cô bé lên giường ngủ thì ở ngoài cửa, Tân Khải Trạch đột nhiên gõ cửa.

Bạc Tuấn Phong nói: “Vào đi”
Tân Khải Trạch đẩy cửa ra, đứng ở cửa, giọng thấp xuống: “Cậu Bạc, Lai Ân đã bị khống chế, bên nhà họ Vân đã gọi điện thoại trao đổi với sở thú, yêu cầu bọn họ tiến hành cho con sư tử kia một cái chết an lành”
“Lai Ân?
‘Vừa nghe thấy tin tức về “Lai Ân”, Mạn Nhi lập tức lấy lại tinh thần, nhìn về phía Tân Khải Trạch, ánh mắt lóe lên: “Bọn họ sẽ làm gì Lai Ân ạ? Bọn họ muốn giết Lai Ân sao?”
Tân Khải Trạch gật đầu.

Mạn Nhi lập tức kích động nói: “Không được!”
Lai Ân là bạn của Vũ Minh, nó đã bảo vệ bọn họ, tại sao lại tiến hành cho nó một cái chết an lành?
Bạc Tuấn Phong nhíu mày lại: “Ai nói thế?”
Tân Khải Trạch nói: “Cô Vân Ngọc Hân.

Cô ấy nói con sư tử này sẽ làm người khác bị thương, vua phạm pháp cũng phải chịu tội như dân, huống chỉ là một con súc sinh.

Gây ra chuyện lớn như thế, cô ấy yêu cầu sở thú bàn giao lại, hơn nữa còn xử tử Lai Ân.

.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 177: Tính Sổ Với Vân Ngọc Hân


Mạn Nhi nghe vậy cảm thấy vô cùng căng thẳng: “Không! Người phụ nữ xấu xa kia, cô không được làm tổn thương Lai Ân!”
Vân Giai Kỳ nhìn Mạn Nhi: “Sao vậy Mạn Nhi?”
“Mẹ ơi.

.

” Mạn Nhi oan ức lao về phía cô: “Mẹ ơi, cứu Lai Ân!”
Lai Ân?
Vân Giai Kỳ chợt nhận ra “Lai Ân” là tên của vua sư tử.

Vân Ngọc Hân nổi điên là vì điều gì? Thực ra là vì cô ta muốn xử tử con sư tử đó.

Trước khi Vân Giai Kỳ kịp nói gì, Bạc Tuấn Phong đã đi đến chỗ Mạn Nhị, từ từ ngồi xổm xuống, nắm lấy bàn tay nhỏ xíu của cô bé, dịu dàng hỏi: “Mạn Nhi, cháu có thích Lai Ân không?”

Mạn Nhi nhìn Bạc Tuấn Phong và nhẹ nhàng gật đầu: “Dạ… Anh trai cháu thích Lai Ân, cháu cũng thích Lai Ân… Lai Ân không thể chết được…”
“Cháu có thích Lai Ân không?”
Mạn Nhi lại gật đầu thêm một cái nữa.

Lai Ân khác với những vị vua sư tử hoang dã khác, nó từ nhỏ sống với con người và cùng con người lớn lên nên đặc biệt hiểu tính người.

Vân Ngọc Hân hẳn là muốn nhân cơ hội giấu nhẹm một số chứng cứ nên mới muốn xử tử Lai Ân.

Bạc Tuấn Phong ôm Mạn Nhi vào lòng và bế cô bé lên, anh nói với cô bé: “Vậy thì cháu ngoan ngoãn ở lại đây cùng anh trai nha”
Mạn Nhi lại gật đầu thêm một lần nữa.

__ Lai Ân phải được bảo vệ, nếu không, khi anh trai tỉnh lại, biết Lai Ân đã bị người phụ nữ xấu xa đó g**t ch*t, thì anh trai chắc chắn sẽ rất đau buồn.

Cô biết một khi người đàn ông này đã nói như vậy, thì chắc chắn anh sẽ xử lý việc này tới cùng.

Bạc Tuấn Phong đứng dậy, Vân Giai Kỳ đột nhiên ngăn anh lại: “Anh định đi đâu?”
Bạc Tuấn Phong quay người lại, nhìn thấy hai mắt cô rực lửa, đột nhiên hỏi: “Em có muốn ở lại với hai đứa nó không?”
Vân Giai Kỳ ngẩn người.

Bạc Tuấn Phong nhìn về phía giường bệnh và nói với cô: Minh đã tỉnh rồi, nên cứ để thẳng bé yên tĩnh nghỉ ngơi đi, việc còn lại cứ giao cho anh”
Lúc trước, trong lòng anh luôn tràn ngập nỗi lo lắng cho Vũ Minh, nhưng bây giờ Vũ Minh đã tỉnh lại, đương nhiên anh phải điều tra rõ ràng chuyện ngày hôm nay rồi.

Vân Giai Kỳ nói: “Tôi đi với anh”

Cô vẫn chưa tính sổ với Vân Ngọc Hân mài!
Khóe miệng của Bạc Tuấn Phong khế nhếch lên, anh đột nhiên duỗi tay ra, ôm cô vào lòng và dịu dàng hôn lên trán cô một cái.

“Được rồi, cùng đi vậy”
Sắc mặt của Vân Giai Kỳ trở nên ngượng ngùng, cô không quen thân mật với anh như vậy.

Bạc Tuấn Phong nằm chặt tay cô và bước tới cửa, anh nói với vệ sĩ đang mặc âu phục chỉnh tề ở trước cửa: “Ở đây canh gác cho cẩn thận.

Nếu có chuyện gì báo ngay cho tôi”
“Vâng!”
Tại nhà họ Vân.

Vân Lập Tân và Lâm Tĩnh Anh đang ngồi trong phòng khách.

‘Vân Ngọc Hân vừa tắm xong đang thay đồ ngủ, thấy Vân Lập Tân và Lâm Tĩnh Anh vẫn ngồi trong phòng khách, cô ta bước xuống cầu thang, ngồi xuống bên cạnh Vân Lập Tân và khoác tay ông ta.

“Cha à, muộn như vậy rồi mà cha mẹ chưa nghỉ ngơi sao?”
‘Vân Lập Tân đưa mắt nhìn về phía Lâm Tĩnh Anh và nói với bà †a: “Bà lên lầu nghỉ ngơi trước đi! Tôi có chuyện muốn nói với Ngọc Hân”
Lâm Tĩnh Anh yên lặng gật đầu.

Bà ta cũng hơi buồn ngủ nên lên lầu tắm rửa.

– Khi Lâm Tĩnh Anh lên lầu, Vân Lập Tân nhìn Ngọc Hân và hỏi thẳng: “Mạn Nhi có phải là con ruột của Vân Giai Kỳ và Bạc Tuấn Phong không?”
‘Vân Ngọc Hân sững sờ hồi lâu mới định thần lại, nhẹ nhàng gật đầu và nói: “Con đoán vậy!”
“Cha cũng đoán vậy!”
Vân Lập Tân thở dài một tiếng: “Không ngờ năm năm trước, chúng ta đều bị cô ta ngấm ngầm mưu tính cả rồi!”
Vân Ngọc Hân nở một nụ cười méo xệch: “Cha à, không thể không thừa nhận thủ đoạn của Vân Giai Kỳ thật nham hiểm, cô ta dùng hai đứa trẻ để trói chặt chân của Bạc Tuấn Phong”
“Nhưng chuyện con làm ngày hôm nay quá mạo hiểm rồi!” Vân Lập Tân lo lắng nói: “Đây là thủ đô, con làm chuyện này coi như là đang động tay động chân ở lãnh thổ của Tuấn Phong rồi, nếu thu dọn không gọn gàng sạch s‹ Vân Ngọc Hân nói: “Mọi chuyện đều xong rồi mà… Cha, con cũng là do trong phút chốc không kìm chế được giận dữ, nên mới thấy không cam tâm mà thôi”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 178: Vỡ Kế Hoạch


“Vì Vũ còn Cô không khỏi tủi thân nói: “Thảo nào cho dù con có đốt xử tốt đến bao nhiêu thì cha không hề quan tâm gì đến con.

Con vẫn chẳng hay biết gì!”
Vân Lập Tân gật đầu nhẹ.
Lúc trước, quả thật trái tim của Vân Ngọc Hân có chút vấn đề, nếu mang thai thì chính xác là rất mạo hiểm.
Nhưng mà nếu như phải gả vào nhà học Bạc, không có cách nào thay nhà họ Bạc sinh con nối dõi.

Chắc chẳn nhà họ Bạc sẽ không tha thứ.
Mặc dù ông cụ nhà họ Bạc rất thích Vân Ngọc Hân, thậm chí đã từng ám chỉ rất rõ.

Bất kì thủ đoạn gì dùng được, Vân Ngọc Hân và Tuấn Phong phải có một đứa con.

Ông ta mới đi kiếm, muốn lợi dụng bụng của Vân Giai Kỳ để sinh con cho Vân Ngọc Hân và Tuấn Phong.
Không ngờ rằng…
Ngược lại là vỡ kế hoạch!
“Chẳng lẽ lần giải phẫu kia đã thất bại hay sao? Lúc ấy, trong bụng Vân Giai Kỳ có ba đứa con, tất cả đều là con của cô và Tuấn Phong sao?”
Tân lắc đầu: “Chấp nhận cuộc giải phẫu là cha phải tin bác sĩ, về phần giải phẫu thành công hay không, cha cũng không rõ’“
“Việv này không thể cứ như vậy được!”
‘Cha… Con nghe nói, chẳng phải nhà họ Bạc có một kho gien sao?”
Đại sự nghiệp của nhà Bạc Vân, trong tay lại nằm một số định mức chữa bệnh tương đối lớn trên thị trường.
Vì vậy người của nhà họ Bạc có cả một kho gien riêng.
Bên trong kho gien, gien của người họ Bạc được bảo quản trong tủ lạnh để bảo toàn hương khói của Bạc Vân.
Bạc Ngạn Thiên từng có hai người vợ họ Nhâm, hai người này sinh cho ông ta ba đứa con.
€on trai trưởng Bạc Thừa Nghiệp, con trai thứ hai là Bạc Thừa Đức, con trai thứ ba là Bạc Thừa Hữu.
Năm đó, Bạc Thừa Hữu mất sớm, vợ của anh ta lợi dụng gien trong tủ lạnh của Bạc Thừa Hữu trong kho gien làm ống nghiệm sinh ra Bạc Chân Diễn.
Vân Ngọc Hân muốn nhân cơ hội tình trạng cơ thể cô hôm nay rất hài hoà.

Có thể lợi dụng kỹ thuật ống nghiệm này để mang thai con của Tuấn Phong.
Hành động trước, báo cáo sau.
Kỹ thuật ống nghiệm đời thứ ba có thể sàng lọc tuyển chọn ra gien có chất lượng tốt, thậm chí là làm ra thai long phượng.
Đợi đến khi cô ta thuận lợi sinh một trai một gái cho Tuấn Phong thì cô sẽ dậy chúng trở thành hai đứa nhỏ ưu tứu hơn so với của Vân Giai Kỳ!
Đến lúc đó, cho dù cô ta không được làm bà chủ của nhà họ Bạc, có hai đứa con này làm lợi thế, cô không còn sợ Vân Giai Kỳ nữa.
Và Lập Tân nhanh chóng đoán ra cô ta đang suy nghĩ cái gì, ông ta hơi kinh ngạc và nhìn về phía cô ta: “Ngọc Hân, con muốn…”

“Nhà họ Bạc yêu thích con như vậy chắc chẳn sẽ ủng hộ con thôi” Cô ta dừng lại một chút rồi cười nói: “Cha con biết ý tưởng của con có hơi mạo hiểm! Nhưng nhất định con phải có một đứa con với anh Tuấn Phong.
Chỉ cần con mang thai thuận lợi, nhít.

mặt con của mình, anh Tuấn Phong sẽ không làm gì được con cả! Huống hồ chi mẫu bằng tử đắt, có thể dựa vào đứa con này thì nhất định vị trí của con trong lòng Bạc Ngạn Thiên càng ngày càng vững chắc hơn”
“Chuyện này cần phải bàn bạc kỹ hơn”
Và Lập Ta nhéo lông mày, có chút lung lay: “Nếu ông cụ nhà họ Bạc ủng hộ, con có thể thử một lần nhưng cha chỉ lo cho cơ thể con thôi”
“Cha, cho đã quên rồi ư? Con đã cố tình hỏi bác sĩ rồi, ông ta cũng nói, với tình hình bây giờ của con thì mang thai không có bất kỳ mạo hiểm nào”
Vân Ngọc Hân vừa đứ lời thì có người rõ cửa bên ngoài.
“Cốc cốc cốc”
Vân Lập Ta nhìn đồng hồ treo tường, đã trễ thế rồi ai còn đến nhà thế?
Và Lập Tân gọi bảo mẫu ra mở cửa.
Cửa vừa mở ra, Tân Khải Trạch đã đứng ở cửa ra vào.
Vừa mở cửa ra thì anh ta đã bước vào và nhìn lướt qua phòng.
khách.

Thấy Vân Ngọc Ha và Và Lập Tân đứng đó nên khách khí chảo hỏi một tí: “Chào, tổng giám đốc Vân”
Sau đó, anh ta nhìn Vân Ngọc Hân và nói một cách thích thú: “Cô Vân Ngọc Hân, nhà họ Bạc cho mời cô: “Anh Tuấn Phong?”
Vân Ngọc Hân kinh ngạc đến ngây cả người: ‘Anh Tuấn Phong tìm tôi ư”
“Vâng, nhà học Bạc có việc cần tìm cô”
Vân Ngọc Hân hơi do dự đã trễ như vậy rồi Bạc Tuấn Phong vẫn muốn gặp cô, chắc chắn không phải chuyện gì tốt!”
Vân Lập Tân cũng nói: “Đã trễ như vậy rồi Tuấn Phong tìm Ngọc Hân có chuyện gì?”
“Cô Vân Ngọc Hân, nhà họ Bạc đích thân mời cô.

Cô có thể đi hoặc không đi cũng được, quyền quyết định là do cô” Tân Khải Trạch cười một cách nhã nhặn, anh ta nói chuyện ngay ngắn và rõ ràng.
‘Vân Ngọc Hân do dự nhìn về phía Vân Lập Ta, cô ta im lặng thật lâu rồi đột nhiên nói với Tân Khải Trạch: “Anh đợi tôi thay đồ nhé!”
Tân Khải Trạch khẽ gật đầu rồi đứng ở cửa ra vào đợi cô ta.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 179: Sao Trong Nhà Lại Có Sư Tử


Vân Ngọc Hân lên lầu thay quần áo sau đó đi tới trước mặt Tân Khải Trạch nói với anh ta: “Đi thôi!”
Tân Khải Trạch xoay người, đi ra ngoài cửa, mời Vân Ngọc Hân Vào xe.

Chiếc xe không lái về phía nhà họ Bạc.

Cho đến khi dừng lại trước cửa một ngôi biệt thự, Vân Ngọc Hân mới nhìn ra ngoài cửa sổ rồi ngạc nhiên hỏi: “Đây là đâu?”
“Đây là một biệt thự khác do Bạc gia đứng tên.

Cô Vân Ngọc Hân mời cô xuống xe!”
Vân Ngọc Hân gật đầu, xoay người đi về phía cửa.

Nhưng cô ta không nghĩ tới, vừa mới quay người, Tân Khải Trạch đã mạnh bạo bước tới, siết chặt lấy vai cô ta, trói hai tay của cô ta lại sau đó bị một khăn lụa đen bịt mắt.

Vân Ngọc Hân gào thét thảm thiết: “Anh làm gì vậy!”
Tân Khải Trạch không trả lời, trói hai tay Vân Ngọc Hân ra sau lưng, nắm lấy cổ áo sau của cô ta kéo vào biệt thự.

‘Vân Ngọc Hân không nhìn thấy gì, hai mắt bị bịt kín hoàn toàn là bóng tối.

Trong lòng cô ta vô cùng rối loạn!

“Tân Khải Trạch! Anh muốn làm cái quái gì?” Tân Khải Trạch không trả lời.

“Tân Khải Trạch!”
Vân Ngọc Hân vặn vẹo giãy dụa.

ppjpg


Bạc Tuấn Phong đang ở bên trong?
Nhưng tại sao anh lại trói tay và bịt mắt cô ta?
“Vào đi”
Tân Khải Trạch mở cửa, đẩy Vân Ngọc Hân đi vào.

Vân Ngọc Hân loạng choạng ngã xuống đất một cách ngượng ngùng.

Cô ta ngẩng đầu cố gảng đứng dậy nhưng hai tay bị trói sau lưng, vặn vẹo như một con bọ cũng không thoát ra được.

“Anh Tuấn Phong, anh…”
Chưa kịp nói hết lời, đột nhiên cô ta cảm nhận được một luồng hơi thở khủng khiếp từ trong bóng tối.

Ðó là hơi thở thuộc về một loài dã thú.

Bỗng nhiên Vân Ngọc Hân cảm thấy sợ hãi.

Theo bản năng, cô ta cuộn mình thành một quả bóng, muốn thu mình vào góc sau đó cô ta cảm thấy rõ ràng có thứ gì đó đang đi về phía mình.

Hơi thở dồn dập của dã thú dân dần đến gần cô ta.

Ngay sau đó, cô ta có thể cảm thấy một vài sợi lông dính trên cánh tay của mình.

Đó là bờm của một con sư tử!
Sư tử?
Tại sao ở đây lại có sư tử!
Qua một lớp khăn bịt mắt, cô ta đã có thể hình dung ra có một con quái thú đang nhìn chằm chăm vào cô ta ở một khoảng cách rất gần, dùng ánh mắt như thiêu đốt mãnh liệt nhìn cô ta.

“Tuấn… Anh Tuấn Phong…” Cô ta không dám phát ra tiếng động, nhưng theo bản năng yếu ớt gọi tên của Tuấn Phong, giọng nói của cô ta run rẩy: “Anh đang ở đâu.

.

“Vân Ngọc Hân” Cách đó ba mét vang lên giọng nói lạnh lùng của Vân Giai Kỳ.

‘Vân Ngọc Hân ngạc nhiên: “Vân Giai Kỳ?” Tại sao cô ta lại ở đây?
“Tôi hỏi cô, hôm nay ở sở thú đã xảy ra chuyện gì? Tôi muốn nghe những lời từ chính miệng cô nói.


‘Vân Ngọc Hân lo lắng nuốt nước bọt rồi sau đó trả lời: “Là cô đã giả danh anh Tuấn Phong để bắt tôi đến đây? Vân Giai Kỳ, đây là cô đang bắt cóc tôi, cô không sợ sao?”.
 
Back
Top Bottom