Kiếm Tông tọa lạc trên đỉnh Thanh Vân sừng sững, ngọn núi cao nghìn trượng đâm toạc tầng không như một thanh cự kiếm cổ xưa trấn giữ đất trời.
Quanh năm mây mù lượn lờ, bao phủ lấy những vách đá dựng đứng, tạo nên một khung cảnh huyền ảo thoát tục tựa chốn tiên cảnh nhân gian.
Từ chân núi hướng lên, các ngọn núi của tông môn hiện ra vẻ uy nghiêm, mỗi nơi đều nắm giữ một trọng trách riêng biệt.
Có ngọn núi chuyên trách xử lý sự vụ, điều hành tông môn; có nơi lại là 'huyết mạch' chuyên cung cấp đan dược, trồng linh dược; hay những đỉnh núi luôn phát ra những âm luật huyền ảo...
Tất cả đan xen, khí tức hòa quyện, tạo nên một chỉnh thể vững chãi và thâm nghiêm của một đại tông môn hàng đầu.
Tô Vũ Thiên dắt Trần Mặc bay thẳng lên đỉnh núi, thân hình nhẹ nhàng như lông hồng, kiếm quang tỏa sáng dưới chân.
Cậu bé được bà ôm trong tay, lần đầu tiên được bay trên không, nhìn xuống thế giới bên dưới đang thu nhỏ dần.
Núi non, sông suối, rừng cây, tất cả đều trở nên nhỏ bé như mô hình.
Trần Mặc không sợ hãi, chỉ tò mò quan sát mọi thứ, ghi nhớ cảm giác này.
Họ hạ xuống trước một điện đường hùng vĩ, với những cột đá cao vút, mái ngói lưu ly óng ánh, rồng phượng chạm khắc tinh xảo trên từng góc điện.
Đây là Chưởng Môn Điện, nơi tông chủ cùng các trưởng lão bàn luận đại sự của tông môn, quyết định hướng đi cho cả Kiếm Tông.
Không khí nơi đây trang nghiêm, linh khí dồi dào hơn bất cứ nơi nào khác trên núi.
"Ngươi đợi ta ở đây.
Ta vào nói chuyện với tông chủ."
Tô Vũ Thiên nói, giọng vẫn lạnh lùng như thường lệ, không một chút cảm xúc.
Trần Mặc gật đầu, đứng yên một chỗ.
Bà quay người bước vào điện, bóng dáng biến mất sau cánh cửa khổng lồ, để lại cậu một mình ngoài sân rộng.
Sân lát đá trắng bóng loáng, mỗi viên đá đều được mài nhẵn hoàn hảo, khớp với nhau không một khe hở.
Xung quanh trồng vài cây tùng già hàng trăm năm tuổi, cành lá xanh tươi bất chấp mùa đông lạnh giá, khí tức linh khí từ từ tỏa ra từ thân cây, làm người ta cảm thấy thoải mái và sảng khoái.
Trần Mặc đứng im, mắt quan sát xung quanh một cách tỉ mỉ, ghi nhớ từng chi tiết: kiến trúc điện đường, hướng đặt cây cối, cách đá được lát, thậm chí cả luồng khí di động trong không khí.
Trong đầu cậu, những kiến thức lạ lùng đang thì thầm.
Về đối xứng.
Về phong thuỷ.
Về dòng chảy năng lượng.
Cậu không hiểu tại sao mình biết những điều này, nhưng chúng cứ tự nhiên hiện ra, như một phần của bản năng.
Chợt một giọng nói trầm trầm vang lên phía sau, làm cậu giật mình:
"Tiểu đồng tử, ngươi là ai?"
Trần Mặc vội quay đầu.
Một ông lão cao lớn, gần hai mét, râu tóc đã bạc trắng nhưng vẫn rậm rạp, khuôn mặt rám nắng, nghiêm nghị, đang đứng nhìn cậu với ánh mắt tò mò.
Trên người ông mặc đạo bào xám sẫm, đã cũ và nhiều vết bẩn, tay cầm một chiếc búa rèn lớn, cán gỗ mòn nhẵn vì sử dụng lâu năm, còn dính vết than đen ở khắp nơi.
Từ trên người ông tỏa ra một khí tức hỏa nhiệt, như một lò luyện đang cháy.
"Con... là Trần Mặc, là đồ đệ của sư phụ Tô Vũ Thiên."
Cậu vội cúi đầu chào, giọng nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng, không run rẩy.
Ông lão nhíu mày, ánh mắt soi xét cậu một lúc lâu, như đang đánh giá một món hàng, rồi gật đầu.
"Ta là Tam Trưởng Lão Đường Hỏa Sơn, chưởng quản Luyện Khí Phong."
Sau đó, ông im lặng.
Không nói gì thêm.
Chỉ đứng đó, nhìn cậu, như đang chờ đợi điều gì đó.
Trần Mặc cũng im lặng.
Cậu cảm nhận được sự ngượng ngùng của ông lào - người này rõ ràng là thợ thủ công chuyên tâm vào công việc, không giỏi giao tiếp với người khác, đặc biệt là không biết phải nói gì với một đứa trẻ năm tuổi.
Có lẽ ông muốn tỏ ra thân thiện, nhưng không biết bắt đầu từ đâu.
Không khí trở nên trầm lặng một cách kỳ lạ và khó xử.
Một ông lão cao lớn, phong độ oai phong, một đứa bé năm tuổi nhỏ bé, đứng đối diện nhau giữa sân đá trắng, ai cũng không biết phải làm gì, chỉ có tiếng gió thổi qua lá tùng vang lên đều đặn.
Cuối cùng, Đường Hỏa Sơn thở dài nhẹ, có vẻ đầu hàng trước sự ngượng ngùng.
"Đi theo ta."
Ông quay người, bước nhanh ra khỏi sân, chân rộng bước dài.
Trần Mặc vội vã bước theo, chân nhỏ bé phải chạy lỏng chỏng mới theo kịp nhịp bước của ông.
Đường Hỏa Sơn chợt nhận ra, chậm lại một chút, nhưng vẫn không nói gì, chỉ thỉnh thoảng quay đầu nhìn xem cậu bé có theo kịp không.
Hai người đi qua vài con đường núi quanh co, đi xuống một phong thấp hơn đỉnh núi.
Đây là Luyện Khí Phong, nơi rèn luyện vũ khí và pháp bảo cho tông môn.
Không khí nơi đây nóng bức, nhiệt độ cao hơn những nơi khác rất nhiều, tiếng búa rập khuôn vang lên khắp nơi như bản nhạc giao hưởng hỗn loạn, nhiều đệ tử mặc đồ thợ rèn đang chăm chú rèn các loại khí cụ, mồ hôi chảy ròng ròng trên khuôn mặt đỏ gay vì nhiệt.
Đường Hỏa Sơn dẫn Trần Mặc vào một gian rèn riêng ở sâu trong phong, rộng rãi hơn nhiều so với những gian khác.
Giữa gian có một lò luyện lớn được xây bằng đá chịu lửa, lửa đỏ bùng cháy mãnh liệt bên trong, nhiệt độ kinh khủng làm không khí xung quanh bị bóp méo, tạo thành những đợt sóng nhiệt nhìn thấy được.
Ông đặt búa xuống bên đe rèn bằng đá đen, quay đầu nhìn cậu.
"Ngươi... ngồi đấy đợi.
Ta phải làm việc."
Ông chỉ vào một chiếc ghế đá ở góc phòng, xa lò lửa để tránh quá nóng.
Trần Mặc gật đầu, ngoan ngoãn đi đến và ngồi xuống ghế đá.
Đá lạnh, tương phản với không khí nóng bức.
Đường Hỏa Sơn nhìn cậu thêm một lúc, như muốn nói gì đó, miệng mấp máy, nhưng cuối cùng chỉ gãi đầu rồi quay lưng, bước đến bên lò luyện, bắt đầu công việc của mình.
Ông cầm một khối sắt thô từ đống nguyên liệu, to bằng nửa cái đầu, nặng ít nhất vài chục cân, nhưng trong tay ông nhẹ như bông.
Ông ném vào lò luyện một cách tùy tiện.
Lửa bùng lên dữ dội, nhiệt độ tăng cao đột ngột, làm Trần Mặc ngồi xa vẫn cảm thấy làn sóng nhiệt ập vào.
Đường Hỏa Sơn đứng yên trước lò lửa, mắt nhắm lại, hơi thở từ từ trở nên đều đặn và sâu.
Từ trong cơ thể ông, một luồng khí nóng bỏng tỏa ra, có thể cảm nhận được ngay cả từ xa, hòa vào lửa trong lò, khiến nhiệt độ càng tăng cao thêm, lửa chuyển từ đỏ sang vàng rồi gần như trắng.
Trần Mặc ngồi yên, nhưng mắt không rời khỏi ông lão.
Cậu quan sát tỉ mỉ từng chi tiết: cách ông đứng, tư thế chân rộng để giữ thăng bằng, cách hai tay buông thõng tự nhiên, cách hơi thở đi vào và ra, ngực phập phồng đều đặn...
Sau một hồi, khoảng nửa khắc, ông mở mắt.
Ánh mắt sáng rực như có lửa bên trong.
Ông dùng một cái kìm lớn gắp khối sắt đã nung đỏ chói ra khỏi lò, nhiệt độ cao đến mức không khí xung quanh bị bóp méo hoàn toàn, tạo thành vệt đỏ rực.
Ông đặt khối sắt lên đe rèn bằng đá đen.
Cầm búa lớn lên, tay nắm chặt cán, cơ bắp căng phồng, rồi bắt đầu đập.
Đập.
Đập.
Đập.
Tiếng búa vang lên đều đặn như nhịp trống, mỗi nhịp đều chính xác về cả lực đạo và thời gian.
Đường Hỏa Sơn không nói gì, không nhìn sang chỗ cậu bé, chỉ tập trung hoàn toàn vào công việc trước mắt.
Cơ bắp trên cánh tay phồng lên to như bắp vế, gân guốc nổi rõ, co giãn theo từng nhịp búa.
Hơi thở ông cũng theo một nhịp điệu riêng biệt, không hề rời rạc - hít vào sâu khi búa lên cao, thở ra mạnh khi búa rơi xuống, tạo thành một chu kỳ hoàn hảo.
Trần Mặc ngồi yên, nhìn chằm chằm vào ông, mắt không chớp.
Không phải nhìn khối sắt đang dần được dát mỏng.
Không phải nhìn cây búa đang lên xuống.
Mà là nhìn vào chính Đường Hỏa Sơn - con người đang rèn.
Nhìn cách ông đứng, trọng tâm luôn ở giữa để tối đa hóa lực.
Nhìn cách ông thở, đồng bộ với động tác để tăng sức mạnh.
Nhìn cơ bắp ông co giãn, không chỉ tay mà cả lưng, vai, chân.
Nhìn cách ông vung búa, quỹ đạo hoàn hảo để tập trung lực vào một điểm.
Nhìn cả nhịp điệu của toàn bộ cơ thể, như một cỗ máy được tinh chỉnh hoàn hảo.
Trong đầu cậu, những kiến thức mơ hồ từ kiếp trước đang dần sáng rõ, như sương mù tan dần.
Cơ học - lực tác dụng và phản tác dụng.
Sinh lý học - cách cơ thể vận động tối ưu.
Nhịp điệu - sự đồng bộ tạo nên hiệu quả.
Năng lượng - sự chuyển hóa từ dạng này sang dạng khác.
Tất cả đều kết nối với nhau, tạo thành một bức tranh toàn cảnh trong tâm trí cậu.
Và cậu thấy thêm một điều nữa, điều quan trọng nhất: mỗi khi Đường Hỏa Sơn thở ra mạnh, có một luồng khí nóng bỏng từ trong cơ thể ông chảy ra, không phải từ miệng hay mũi, mà từ chính bên trong.
Luồng khí ấy đi theo cánh tay, màu đỏ mờ ảo chỉ nhìn thấy được nếu chú ý kỹ, truyền vào búa, rồi khi búa đập xuống, nó theo búa đập vào sắt.
Đó không chỉ là sức mạnh thể xác thuần túy, mà còn là... linh khí.
Linh khí đi theo một đường nhất định trong cơ thể, một hệ thống như mạch máu nhưng vô hình.
Từ bụng dưới - nơi cậu cảm thấy có một điểm ấm áp sau khi ăn trái quả - lên ngực, qua vai, xuống cánh tay, ra đầu ngón tay, vào búa.
Và khi búa đập xuống, linh khí ấy thấm vào sắt đang nóng chảy, làm thay đổi cấu trúc bên trong, khiến sắt trở nên cứng cáp hơn, sắc bén hơn, bền bỉ hơn.
Trần Mặc nhìn chằm chằm, mắt không chớp, sợ bỏ lỡ bất cứ chi tiết nào.
Tim cậu đập nhanh hơn.
Đây chính là tu tiên.
Đây chính là sức mạnh vượt xa phàm nhân.
Thời gian trôi qua chậm chạp.
Đường Hỏa Sơn vẫn miệt mài rèn khí, không để ý đến cậu bé phía sau.
Ông nghĩ đứa trẻ này sẽ nhanh chóng cảm thấy buồn chán và ngủ gật - công việc rèn khí nhàm chán, lặp đi lặp lại, không có gì thú vị để xem.
Nhưng khi thỉnh thoảng quay đầu nhìn để kiểm tra, ông ngạc nhiên thấy cậu vẫn ngồi thẳng lưng trên ghế đá, tư thế không đổi, mắt sáng quắc, nhìn chằm chằm vào mình với sự tập trung tuyệt đối.
Ông hơi bối rối.
Đứa trẻ này sao lại kiên nhẫn đến thế?
Ngồi yên trong gian rèn nóng bức này mà không một lời phàn nàn?
Cuối cùng, sau khi hoàn thành một thanh kiếm sơ bộ, Đường Hỏa Sơn đặt búa xuống, lau mồ hôi trên trán, đi lại gần cậu.
"Ngươi... ngồi lâu thế, có đói không?"
Ông hỏi, giọng trầm trầm, chân thành quan tâm.
Trần Mặc từ từ lắc đầu, như tỉnh giấc từ trạng thái xuất thần.
Đường Hỏa Sơn gãi đầu, lại không biết nói gì.
Ông suy nghĩ một lúc, cảm thấy có lỗi vì để đứa trẻ ngồi đợi lâu, rồi lấy trong túi vải ở thắt lưng ra một trái quả màu đỏ tươi, to bằng quả táo lớn, toàn thân phát sáng mờ mờ, tỏa ra hương thơm ngọt ngào và dễ chịu, khiến người ta chỉ ngửi đã thấy khoan khoái.
"Linh quả.
Ngươi ăn đi, khỏi đói."
Ông đưa cho cậu, giọng điệu như đang cho một đứa trẻ bình thường ăn bánh kẹo.
Trần Mặc nhìn trái quả, rồi nhìn ông.
Cậu biết đây không phải thứ bình thường - hương thơm ấy quá đặc biệt, ánh sáng ấy không giống bất cứ trái cây phàm tục nào, toàn thân quả có những vân màu vàng như lửa đang chảy.
Đây chắc chắn là thứ quý giá trong thế giới tu tiên.
"Tạ ơn Tam Trưởng Lão."
Cậu cung kính nhận lấy bằng hai tay, cúi đầu cảm ơn.
Ông gật đầu hài lòng, mỉm cười hiếm hoi, rồi quay lưng tiếp tục công việc.
Ông không biết rằng, trái linh quả ông vừa đưa một cách tùy tiện, chính là Hỏa Linh Quả, một loại linh quả trung đẳng chứa linh khí hỏa hệ cực kỳ tinh thuần, thường được dùng cho đệ tử Luyện Khí cảnh trung kỳ hoặc hậu kỳ tu luyện để tinh luyện linh khí.
Một trái như vậy, giá trị ít nhất vài chục viên hạ phẩm linh thạch, đủ để một tu sĩ Luyện Khí trung kỳ tu luyện không ngừng nghỉ cả tháng trời.
Mà ông vừa cho một đứa trẻ phàm nhân ăn như ăn quả táo.
Trần Mặc cẩn thận cắn một miếng nhỏ.
Ngọt.
Mát.
Và ngay lập tức, một luồng khí ấm áp từ trong miếng quả tỏa ra, chảy xuống cổ họng, lan tỏa khắp cơ thể.
Cậu cắn thêm vài miếng nữa, ăn hết toàn bộ trái quả.
Luồng khí ấm áp trong cơ thể ngày càng mạnh, từ dạ dày lan ra khắp nơi.
Dần dần nó biến thành nóng.
Rồi nóng hơn nữa.
Rồi nóng bỏng.
Cậu cảm thấy cơ thể mình như bị đốt cháy từ bên trong, như có một ngọn lửa đang thiêu đốt nội tạng.
Đau.
Cực kỳ đau.
Như có hàng ngàn con kim đang đâm vào từng tế bào.
Như có dao cắt từng mảng da thịt từ bên trong.
Mồ hôi ứa ra như mưa, đầm đìa khắp người.
Nhưng cậu không kêu lên.
Răng nghiến chặt đến mức gần gãy, tay nắm chặt thành nắm đấm, móng tay đâm vào lòng bàn tay đến chảy máu, cậu cố gắng chịu đựng.
Trong đầu, những kiến thức mơ hồ lại nổi lên, như liều thuốc giảm đau duy nhất.
Cậu nhớ lại cách Đường Hỏa Sơn thở.
Cách ông dẫn khí trong cơ thể.
Cậu bắt chước.
Hít vào sâu... giữ hơi... thở ra chậm...
Linh khí trong cơ thể, vốn đang hỗn loạn, bắt đầu có chút trật tự.
Từ bụng, nơi đau nhất, cậu cố gắng dẫn nó lên ngực.
Từ ngực, xuống tay.
Từ tay, lại quay về bụng, tạo thành một vòng tuần hoàn nhỏ.
Nhưng linh khí quá nhiều.
Quá mạnh.
Quá tinh thuần.
Cơ thể phàm nhân của một đứa trẻ năm tuổi, chưa từng tu luyện, làm sao chịu nổi.
Kinh mạch như sắp nổ tung, căng phồng lên bất thường.
Da cậu chuyển sang màu đỏ gay, như tôm luộc.
Đau hơn nữa.
Nhưng cậu vẫn không dừng.
Không thể dừng.
Nếu dừng, linh khí sẽ bạo tẩu, cơ thể sẽ nổ tung từ bên trong.
Cậu vẫn tiếp tục dẫn khí, cố gắng theo đúng nhịp điệu đã quan sát được.
Vẫn tiếp tục bắt chước hơi thở của Đường Hỏa Sơn.
Mồ hôi chảy ròng ròng, đẫm ướt quần áo.
Mặt tái xanh rồi chuyển sang đỏ bầm.
Môi tím bầm, chảy máu vì cắn quá mạnh.
Nhưng mắt vẫn mở to, vẫn nhìn chằm chằm vào Đường Hỏa Sơn đang rèn khí, học hỏi từng chi tiết, từng động tác, từng nhịp thở.
Vì cậu biết: đây là cơ hội duy nhất.
Nếu sống sót qua được, cậu sẽ có được nền tảng.
Nếu không...
ít nhất cậu đã cố gắng.
Thời gian trôi qua như rùa bò.
Không biết đã bao lâu.
Có thể một giờ.
Có thể hai giờ.
Trần Mặc đã mất hết cảm giác về thời gian, chỉ còn biết hít vào, thở ra, dẫn khí, tuần hoàn.
Bỗng nhiên, cửa gian rèn mở ra.
Tô Vũ Thiên bước vào, theo sau là một người đàn ông trung niên, mặc đạo bào trắng như tuyết, không một vết bẩn, dáng vẻ uy nghiêm, khí chất phi phàm, chính là Tông Chủ Kiếm Tông - Lăng Tiêu Kiếm.
"Hỏa Sơn, ngươi..."
Lăng Tiêu Kiếm định nói gì, nhưng chợt dừng lại, ánh mắt sắc bén nhìn về phía Trần Mặc.
Ông thấy: đứa bé ngồi trên ghế đá, mồ hôi chảy ròng ròng như tắm, mặt tái xanh rồi đỏ bầm liên tục đổi màu, toàn thân run rẩy, nhưng mắt vẫn sáng quắc như đuốc, vẫn nhìn chằm chằm vào Đường Hỏa Sơn đang rèn khí, không một giây rời mắt.
"Kỳ lạ..."
Lăng Tiêu Kiếm thầm nghĩ, lông mày nhíu lại.
Người thường khi xem rèn khí, dù là tu sĩ hay phàm nhân, đều nhìn vào búa hoặc vào miếng sắt đang được rèn, vì đó là phần ấn tượng nhất.
Nhưng đứa trẻ này... lại nhìn vào chính Đường Hỏa Sơn, vào con người.
Nhìn vào toàn bộ: hơi thở, cơ bắp, cách đứng, cách vung búa, nhịp điệu, thậm chí cả luồng linh khí di chuyển.
Như đang... học.
Học một cách tuyệt đối nghiêm túc.
Lăng Tiêu Kiếm bước nhanh đến, tiến lại gần, đặt tay lên đầu Trần Mặc.
Một tia linh lực tinh thuần thăm dò chạy vào cơ thể cậu.
Rồi mặt ông đột nhiên biến sắc hoàn toàn, từ bình thản chuyển sang kinh hãi.
"Hỏa Sơn!
Ngươi làm gì với đứa trẻ này?!"
Ông quay đầu hét lên, giọng đầy giận dữ và lo lắng.
Đường Hỏa Sơn giật mình, búa trong tay rơi xuống đất với tiếng keng leng lớn.
"Tông... tông chủ?
Ta... ta chỉ cho nó ngồi đợi thôi... không làm gì cả..."
"Ngươi cho nó ăn gì?!"
Lăng Tiêu Kiếm hỏi gắt, linh lực tiếp tục thăm dò.
"Linh quả...
Hỏa Linh Quả... ta cho nó ăn để khỏi đói..."
Đường Hỏa Sơn đáp, giọng run run, rồi chợt tái mặt khi nhận ra vấn đề.
"Khốn nạn!
Ta quên mất nó là phàm nhân!
Hỏa Linh Quả không phải đồ phàm nhân có thể ăn!"
Tô Vũ Thiên cũng vội vã chạy lại, đặt tay lên vai Trần Mặc, linh lực thăm dò ngay lập tức.
Mặt bà cũng biến sắc.
"Linh khí đầy tràn trong cơ thể, kinh mạch căng phồng, sắp bạo thể!"
Bà lạnh lùng nói, nhưng trong giọng có chút run rẩy khó giấu, dấu hiệu hiếm hoi của sự lo lắng.
Lăng Tiêu Kiếm nhíu mày, linh lực thăm dò kỹ hơn, đi vào từng kinh mạch nhỏ.
Ông phát hiện một điều kỳ lạ: linh khí trong cơ thể Trần Mặc tuy hỗn loạn và quá tải, nhưng lại đang chảy theo một đường nhất định, không hoàn toàn mất kiểm soát.
Từ đan điền, lên ngực, xuống tay, rồi quay về đan điền.
Cứ thế tuần hoàn, không ngừng, tuy chậm và vụng về nhưng có trật tự.
"Nó...
đang tự dẫn khí?!"
Ông ngạc nhiên thốt lên, không tin vào mắt mình.
Tô Vũ Thiên cũng phát hiện ra điều này, linh lực thăm dò lại một lần nữa để chắc chắn.
"Không thể nào... một phàm nhân, làm sao biết dẫn khí?
Lại còn là một đứa trẻ năm tuổi chưa được ai chỉ dạy?"
Lăng Tiêu Kiếm nhìn về phía Đường Hỏa Sơn đang run run, rồi lại nhìn Trần Mặc, rồi lại nhìn ông lão.
Chợt ông hiểu ra, như một tia sáng chớp qua tâm trí.
"Nó... bắt chước ngươi."
Ông nói với Đường Hỏa Sơn, giọng đầy kinh ngạc.
Đường Hỏa Sơn sững sờ, miệng há hốc.
"Bắt... bắt chước?
Bắt chước cái gì?"
"Đúng vậy.
Nó ngồi đây từ lúc nào, xem ngươi rèn khí, quan sát cách ngươi dẫn linh lực trong cơ thể, rồi tự mình thực hành, bắt chước theo."
Lăng Tiêu Kiếm nói, giọng đầy không thể tin nổi.
"Nhưng cơ thể phàm nhân, đặc biệt là trẻ nhỏ, không thể chịu được linh khí quá mạnh như Hỏa Linh Quả, nên nó đang cực kỳ đau đớn, kinh mạch sắp nổ tung.
Thế mà vẫn không dừng, vẫn tiếp tục dẫn khí một cách kiên cường, vừa để tránh bạo thể ngay lập tức, vừa để... học.
Học cách tu luyện."
Cả ba người im lặng, nhìn đứa bé năm tuổi đang run rẩy, mồ hôi đầm đìa, da thịt đỏ bầm, nhưng mắt vẫn sáng quắc không mờ, vẫn kiên định không lay chuyển.
Một đứa trẻ, đang chịu đựng cơn đau như địa ngục, nhưng vẫn không từ bỏ cơ hội học hỏi.
"Ngộ tính kinh người...
ý chí kiên cường...
đây quả là..."
Lăng Tiêu Kiếm thầm thán phục, lắc đầu.
"Vũ Thiên, ngươi nhận được một đồ đệ tốt.
Rất tốt."
Tô Vũ Thiên không đáp, chỉ nhìn Trần Mặc, trong mắt lạnh lùng của bà lần đầu tiên có một tia gì đó khác thường - có thể là ngạc nhiên, có thể là hài lòng, hoặc cả hai.
"Nhanh lên, giúp nó đẩy linh khí thừa ra ngoài.
Nếu chậm thêm nửa khắc, cơ thể sẽ bị tổn thương vĩnh viễn, kinh mạch bị phá hủy, đời này không thể tu luyện."
Lăng Tiêu Kiếm nói nghiêm túc.
Hai người cùng ngồi xuống hai bên Trần Mặc, đặt tay lên lưng cậu, một bên trái một bên phải.
Linh lực tinh thuần từ một tu sĩ Hợp Thể và một tu sĩ Hóa Thần cao thủ nhẹ nhàng chạy vào cơ thể cậu, cẩn thận như đang xử lý một món đồ cổ quý giá dễ vỡ.
Họ giúp dẫn khí trong cơ thể cậu, kiểm soát dòng chảy, từ từ đẩy linh khí thừa ra ngoài.
Linh khí thoát ra qua các lỗ chân lông, hóa thành hơi nóng bốc lên như sương mù màu đỏ.
Trần Mặc cảm thấy cơn đau dần dịu đi, cơ thể nhẹ nhõm hơn từng giây.
Nhưng cậu không thư giãn, vẫn tập trung cao độ, vẫn cảm nhận cách hai người giúp mình dẫn khí, ghi nhớ từng chi tiết của luồng linh lực di chuyển, học hỏi kỹ thuật của hai cao thủ.
Sau gần một giờ trời, linh khí thừa cuối cùng đã được đẩy hết ra ngoài.
Trần Mặc thở phào nhẹ nhõm, cơ thể mềm nhũn như bông, mồ hôi ướt đẫm toàn thân, suýt ngã xuống khỏi ghế.
Lăng Tiêu Kiếm đỡ cậu lại, mỉm cười ấm áp.
"Tiểu nhi, ngươi khá lắm.
Phàm nhân mà có thể tự dẫn khí chỉ bằng quan sát, lại còn chịu đựng được cơn đau như vậy mà không kêu một tiếng, quả là ý chí phi thường, trí tuệ siêu quần."
Trần Mặc nhìn ông, mặt tái nhợt nhưng vẫn cố cúi đầu.
"Tạ ơn...
Tông Chủ... cứu mạng."
Giọng khàn khàn, yếu ớt, nhưng lời nói rõ ràng, không lẫn lộn.
"Không cần tạ.
Lỗi tại sơ suất của Hỏa Sơn."
Lăng Tiêu Kiếm nói, rồi quay sang nhìn Đường Hỏa Sơn đang đứng co ro bên cạnh, mặt đầy hối hận và sợ hãi.
"Hỏa Sơn, lần sau cẩn thận hơn.
Đừng tùy tiện cho phàm nhân ăn linh dược."
"Tông chủ...
đệ tử tội đáng muôn chết... nếu đứa trẻ có chuyện gì, đệ tử sẽ tạ tội bằng mạng..."
Đường Hỏa Sơn lắp bắp, tay run run.
"Thôi, may mà không có chuyện gì nghiêm trọng.
Lại còn nhờ sự suất sự của ngươi, đứa trẻ này lại được một cơ duyên lớn."
Lăng Tiêu Kiếm lại kiểm tra cơ thể Trần Mặc, linh lực thăm dò tỉ mỉ từng kinh mạch.
"Linh khí tuy đã đẩy ra hết phần lớn, nhưng vẫn để lại một ít tinh túy, thấm sâu vào kinh mạch, rèn luyện cơ thể từ bên trong, tẩy tủy cắt kinh.
Lại còn trong quá trình tự dẫn khí, tuy vụng về nhưng đã thành công lần đầu, mở được các kinh mạch chính.
Như vậy, nó đã... dẫn khí nhập thể, chính thức bước chân vào con đường tu tiên."
Tô Vũ Thiên ngạc nhiên, linh lực thăm dò lại một lần nữa để xác nhận.
"Một phàm nhân năm tuổi, chỉ trong vài giờ, đã dẫn khí nhập thể?
Chưa từng có ai làm được điều này!"
"Đúng vậy.
Trong lịch sử Kiếm Tông, chưa có tiền lệ."
Lăng Tiêu Kiếm gật đầu, ánh mắt nhìn Trần Mặc đầy tán thán.
"Tuy linh căn kém, nhưng ngộ tính quá cao, ý chí kiên cường, có thể bù được thiếu sót.
Vũ Thiên, ngươi phải dạy dỗ cẩn thận, đừng để lãng phí tài năng này.
Đây có thể là một minh châu."
Tô Vũ Thiên gật đầu nhẹ.
Bà nhìn Trần Mặc, giọng vẫn lạnh lùng nhưng có chút dịu lại, như băng tuyết bắt đầu tan:
"Từ nay, ngươi theo ta về Thanh Lâm Phong, ta sẽ trực tiếp dạy ngươi tu luyện."
Trần Mặc gật đầu yếu ớt, nhưng trong mắt có ánh sáng quyết tâm.
Cậu quay đầu nhìn Đường Hỏa Sơn, cố gắng đứng lên mặc dù chân run rẩy, rồi cúi mình sâu đến 90 độ.
"Tạ ơn Tam Trưởng Lão chỉ giáo."
Đường Hỏa Sơn sững sờ, vẫy tay loạn xạ.
"Ta... ta đâu có dạy gì ngươi... lại còn suýt giết ngươi..."
"Trưởng lão cho đệ tử xem rèn khí, đệ tử học được rất nhiều về cách dẫn linh lực, còn cho đệ tử Hỏa Linh Quả, tuy nguy hiểm nhưng giúp đệ tử dẫn khí nhập thể, bước vào tu tiên.
Ơn này, đệ tử khắc cốt ghi tâm, đời này không dám quên."
Trần Mặc nói, giọng yếu nhưng nghiêm túc.
Lăng Tiêu Kiếm cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp gian rèn.
"Hỏa Sơn, ngươi vô tình làm thầy người ta rồi!
Lại còn là thầy đầu tiên trên con đường tu tiên!"
Đường Hỏa Sơn gãi đầu, mặt đỏ bừng như quả hồng, không biết nói gì, chỉ lẩm bẩm: "Ta... ta thật sự không có ý..."
Tô Vũ Thiên nhẹ nhàng nâng Trần Mặc lên, chuẩn bị rời khỏi Luyện Khí Phong.
Trước khi đi, cậu cố gắng quay đầu nhìn lại Đường Hỏa Sơn một lần nữa, ghi nhớ sâu sắc khuôn mặt ngượng ngùng nhưng tốt bụng của ông, ghi nhớ mọi thứ đã học được hôm nay.
Luyện khí.
Dẫn khí.
Hơi thở.
Nhịp điệu.
Kiên trì.
Quan sát.
Học hỏi.
Tất cả đều quan trọng.
Và quan trọng hơn cả: cơ hội luôn đến từ sự quan sát kỹ lưỡng và học hỏi không ngừng nghỉ.
Ngay cả trong hoàn cảnh khó khăn nhất, nguy hiểm nhất, vẫn phải nắm bắt cơ hội để tiến lên.
Khi hai bóng người biến mất khỏi tầm nhìn, Đường Hỏa Sơn vẫn đứng im, nhìn theo, trong lòng cảm giác kỳ lạ.
Ông hiếm khi nhận đồ đệ, nhưng hôm nay lại vô tình trở thành thầy của một đứa trẻ phi thường.
Từ hôm nay, hành trình tu tiên của Trần Mặc chính thức bắt đầu.
Một hành trình sẽ thay đổi cả thế giới tu tiên này.