[BOT] Wattpad
Administrator
- Tham gia
- 25/9/25
- Bài viết
- 89,621
- Điểm tương tác
- 0
- Điểm
- 0
Hắc Tu Tiên
Chương 20: Sau Khi Trúc Cơ
Chương 20: Sau Khi Trúc Cơ
Sau khi Trần Mặc hoàn tất đột phá, Thanh Lâm Phong trở lại yên tĩnh như cũ.
Không có thiên tượng, cũng không có dị biến kéo dài.
Linh khí quanh núi chỉ dao động rất nhẹ, rồi nhanh chóng ổn định, như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Tô Vũ Thiên kiểm tra đan điền của Trần Mặc rất cẩn thận.
Nàng dùng thần thức quét qua từng kinh mạch, từng vòng linh lực vận chuyển, rồi dừng lại hồi lâu tại đan điền.
Đạo cơ đã thành.
Không bị lệch.
Không tạp chất.
Không dấu hiệu cưỡng ép.
Rất vững.
"Hoàn thành rồi."
Nàng thu thần thức lại.
"Trúc Cơ rất ổn.
Về sau sẽ không có hậu hoạn."
Trần Mặc cười tươi.
"Nhưng—" Tô Vũ Thiên tiếp lời, ánh mắt nghiêm lại, "đừng nóng vội."
"Nền móng vừa thành, cần thời gian ổn định.
Ít nhất một tháng, nhiều thì ba tháng.
Trong thời gian này, tốt nhất là ở yên trên phong, tĩnh tu củng cố, không nên đi lại nhiều."
"Con hiểu rồi ạ."
Trần Mặc đáp rất nhanh.
Hắn không hỏi có thể làm gì, cũng không hỏi không thể làm gì.
Với hắn, lời khuyên đó là mệnh lệnh kỹ thuật, chứ không phải ràng buộc hành động.
Tô Vũ Thiên nhìn hắn một cái, thấy thần sắc vẫn như thường, liền không nói thêm nữa.
"Ta còn việc."
Nàng xoay người.
"Trong mấy ngày tới, không cần quấy rầy."
"Vâng, sư phụ."
Trần Mặc cúi người tiễn.
Chờ thân ảnh Tô Vũ Thiên khuất hẳn sau rặng tre, hắn mới ngẩng đầu lên.
Ánh mắt sáng rực.
Rời Thanh Lâm Phong, Trần Mặc tung tăng đi theo con đường đá quen thuộc xuống núi, bỏ qua lời của sư phụ.
Hắn không rời Kiếm Tông, chỉ đi sâu hơn vào khu vực nội tông, hướng về Luyện Đan Phong.
Trên đường, hắn đi ngang qua khu cư trú của đệ tử mới nhập môn.
Nơi này náo nhiệt hơn nhiều so với các phong cũ.
Tiếng nói chuyện, tiếng cười, tiếng tranh cãi vang lên không dứt.
Với những đứa trẻ vừa bước chân vào tu tiên, đây là lần đầu chúng được sống trong một thế giới như vậy.
Trần Mặc chỉ định đi qua.
Nhưng rồi hắn dừng lại.
Phía trước, trong khoảng sân nhỏ giữa mấy dãy phòng, có người đang đứng đối mặt nhau.
Một bên là Triệu Hạo, hiện đang ở Luyện Khí tầng 7.
Hắn đứng giữa, y phục gọn gàng, sau lưng là mấy đệ tử khác, khí tức dao động ở Luyện Khí tầng ba đến năm.
Trên mặt hắn mang theo nụ cười tự cho là thân thiện, nhưng trong ánh mắt lại có sự đánh giá rõ ràng.
Đối diện hắn là Tần Băng Dao, hiện đang ở Luyện Khí tầng 8.
Nàng đứng cùng mấy thiếu nữ khác, y phục giống nhau, đều là đệ tử Băng Tâm Phong.
Các nàng đứng thành một hàng, nhưng rõ ràng vị trí trung tâm thuộc về Tần Băng Dao.
Triệu Hạo đang nói.
"Ta chỉ là muốn kết giao thôi mà."
Giọng hắn không cao, nhưng đủ để người xung quanh nghe thấy.
"Dù sao chúng ta cũng cùng tầng lớp.
Ngươi là con cháu thế gia, ta cùng vậy, ta thậm chí còn dòng máu hoàng thất."
Hắn cười, dang tay ra một chút.
"Ở Kiếm Tông này, người có thân phận nên đi cùng nhau.
Không cần ở cạnh những kẻ xuất thân thấp hèn này."
Hắn nhìn lướt qua mấy nữ đệ tử đứng phía sau Tần Băng Dao, ánh mắt mang theo ý khinh miệt không giấu.
"Ta rất giàu, có rất nhiều tài nguyên, ta có thể giúp ngươi tu luyện.
Chúng ta làm bạn, không tốt sao?"
Tần Băng Dao không trả lời.
Nàng chỉ cúi mắt, nhìn xuống mặt đất.
Rồi nàng bước sang một bên, tiện tay bẻ lấy một cành cây khô ven đường.
Cách.
Âm thanh rất nhỏ.
Triệu Hạo còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, Tần Băng Dao đã tiến lên.
Không lời nói hay cảnh báo gì cả.
Cành cây trong tay nàng vung ra.
Không mang theo linh quang chói mắt, chỉ là một đường đánh thẳng, lạnh và chuẩn.
Triệu Hạo vội vàng lùi lại, linh lực bộc phát, nhưng phản ứng của hắn chậm hơn nửa nhịp.
Cạch!
Cành cây gõ vào cổ tay hắn, linh lực tán loạn, đau đến mức hắn buông rơi pháp khí trong tay.
Chưa kịp đứng vững, Tần Băng Dao đã xoay người, cành cây quét ngang, đánh thẳng vào ngực hắn.
Triệu Hạo bị đánh văng ra sau, lăn trên đất hai vòng.
Những người phía sau hắn lập tức xông lên.
Nhưng Tần Băng Dao không lùi lại.
Nàng vẫn tiến lên.
Mỗi bước đều rất ngắn, rất ổn định.
Cành cây trong tay nàng như có mắt, mỗi lần vung ra đều đánh trúng khớp, trúng kinh mạch, trúng điểm yếu.
Một người ngã.
Hai người ngã.
Ba người ngã.
Tất cả đều bị đánh gục.
Chỉ trong vài hơi thở, sân nhỏ im lặng hẳn.
Triệu Hạo nằm trên đất, mặt tái nhợt, ánh mắt vừa sợ vừa tức.
Tần Băng Dao dừng lại.
Nàng nhìn hắn một lần.
Không khinh miệt, cũng không tức giận.
Rồi nàng quay người.
Cùng mấy sư muội Băng Tâm Phong rời đi.
Từ đầu đến cuối, không nói một lời.
Trần Mặc đứng ở rìa con đường đá thêm một lát, ánh mắt lướt qua khu cư trú của đệ tử mới nhập môn.
Những gương mặt non nớt kia phần lớn trạc tuổi hắn, thậm chí có đứa còn nhỏ hơn, nhưng linh khí trên người đã ổn định, rõ ràng đã đứng ở Luyện Khí tầng tám.
Từ lúc nhập môn đến nay chưa đầy hai tháng.
Hắn cúi đầu nhìn lại chính mình.
Để bước tới Luyện Khí tầng tám, hắn đã mất hơn hai năm.
Trong hai năm ấy, linh thạch không thiếu, công pháp không thiếu, thậm chí tài nguyên còn tốt hơn đa số người cùng thế hệ.
Nhưng tốc độ vẫn chậm, chậm đến mức từng bước đều phải tính toán, từng hơi thở đều không dám buông lỏng.
Trong lòng hắn nảy lên một tia cảm xúc rất nhỏ.
Ghen tị.
Chỉ một chút thôi, như vệt sóng lăn qua mặt nước, chưa kịp lan rộng đã tự tan đi.
Trần Mặc rất rõ, ghen tị không giúp linh lực trong đan điền vận chuyển nhanh hơn nửa vòng, cũng không khiến căn cơ thêm vững.
Nó chỉ tiêu hao thời gian và tâm lực, hai thứ mà hắn luôn tiết kiệm đến keo kiệt.
Hắn thu ánh mắt lại, xoay người rời đi.
So với việc đứng đây nhìn người khác tăng cảnh giới, hắn còn nhiều chuyện cần làm hơn.
Trần Mặc tăng nhanh bước chân, dọc theo sơn đạo hướng về Luyện Đan Phong.
Luyện Đan Phong so với Thanh Lâm Phong náo nhiệt hơn nhiều.
Trong không khí luôn phảng phất mùi dược liệu, linh khí mang theo chút khô nóng, thỉnh thoảng có đệ tử lui tới, vận chuyển linh thảo hoặc ghi chép sổ sách.
Trần Mặc quen đường quen lối, rất nhanh đã tìm được nơi làm việc của Lâm Thanh Vũ.
Nàng đang cúi đầu trước bàn đá, tay cầm bút lông, đối chiếu từng mục trong sổ.
Bên cạnh là mấy giỏ linh thảo vừa mới thu hoạch, còn đọng sương sớm.
Nghe thấy tiếng bước chân, Lâm Thanh Vũ ngẩng đầu lên.
Động tác của nàng hơi khựng lại một chút, tay cầm bút lông dừng giữa không trung rồi mới đặt xuống.
"Sư... sư đệ?"
Nàng thoáng ngạc nhiên.
"Ngươi... ngươi đã Trúc Cơ rồi à?
Sao lại chạy xuống đây?"
Giọng nàng không lớn, cuối câu hơi thấp xuống, như sợ hỏi nhiều sẽ không đúng.
Trần Mặc cười, nụ cười rất vô hại.
"Chỉ là xuống đi dạo một chút, tiện thể muốn nhờ sư tỷ một việc."
Lâm Thanh Vũ khẽ "à" một tiếng, rồi đặt bút lông sang bên.
Nàng không nhìn thẳng hắn ngay, chỉ liếc qua bàn đá một chút, sau đó mới ngẩng lên.
"...Chuyện gì?"
"Đệ muốn xuống núi một chuyến."
Trần Mặc nói thẳng.
"Muốn gặp một người dưới núi."
"Xuống núi?"
Lâm Thanh Vũ nhíu mày theo phản xạ, rồi rất nhanh lại buông lỏng, giọng hạ thấp.
"Nhưng... ngươi không có lệnh bài, chuyện này không dễ đâu."
Ở Kiếm Tông, đệ tử bình thường muốn rời sơn môn đều cần lệnh bài.
Lâm Thanh Vũ nói câu này rất chậm, như đang cân nhắc từng chữ, sợ nói thiếu điều gì.
"Đệ biết."
Trần Mặc gật đầu.
"Cho nên mới tới nhờ sư tỷ."
Lâm Thanh Vũ im lặng một lát.
Nàng nhìn hắn, rồi lại rất nhanh dời ánh mắt sang chỗ khác, ngón tay vô thức khẽ siết lấy mép bàn đá.
"...Ngươi muốn làm gì?"
Nàng hỏi.
"Gặp Tạ Vô Sinh."
Trần Mặc đáp.
Cái tên ấy vừa ra khỏi miệng, Lâm Thanh Vũ thoáng sững người.
Nàng không hỏi thêm, cũng không truy vấn, chỉ cúi đầu suy nghĩ vài hơi thở, rồi nhẹ nhàng thở ra.
"Ta... ta có lệnh bài."
Nàng nói, giọng không lớn.
"Bình thường dùng để xuống núi mua vật tư, xử lý sổ sách bên ngoài."
Nàng dừng một chút, như đang tự lấy can đảm.
"Nhưng... chuyện này, ta cần biết lý do."
Trần Mặc không vòng vo.
"Đệ có việc muốn nhờ hắn làm, chuyện này không tiện để người trong tông biết."
Hắn hơi hạ giọng.
"Có thể giúp ích cho Thanh Dược Thành."
Lâm Thanh Vũ ngẩng đầu nhìn hắn.
Trong ánh mắt Trần Mặc không có thúc ép, cũng không có che giấu, chỉ là một sự chắc chắn rất quen thuộc.
Nàng đã quen với việc mình không hiểu hết những gì hắn làm, nhưng cũng quen với việc... hắn hiếm khi sai.
Dù sao, nàng cũng thường xuyên bị hắn sai bảo rồi.
Nàng im lặng thêm một lát, rồi khẽ gật đầu.
"...Được.
Ta sẽ dẫn đệ xuống núi."
Nói xong câu ấy, nàng lại cúi đầu, như thể vừa làm xong một việc cần rất nhiều dũng khí.
"Đa tạ tỷ tỷ."
Trần Mặc cười tươi.
Lâm Thanh Vũ nghe vậy, khẽ giật mình, rồi vội quay sang thu dọn sổ sách, tai hơi đỏ lên, không nói thêm lời nào.