Khác | 𝙃ắ𝙘 𝘿ạ 𝙆𝙝ú𝙘 | 𝙄𝙣𝙝𝙮𝙚𝙤𝙣𝙜𝙯/𝘿𝙤𝙡𝙡𝙯/𝙒𝙤𝙣𝙨𝙚𝙤

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
377397023-256-k533265.jpg

| 𝙃ắ𝙘 𝘿ạ 𝙆𝙝ú𝙘 | 𝙄𝙣𝙝𝙮𝙚𝙤𝙣𝙜𝙯/𝘿𝙤𝙡𝙡𝙯/𝙒𝙤𝙣𝙨𝙚𝙤
Tác giả: Inhyeongz_0704
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

- " Rốt cuộc...Jang Wonyoung...chị yêu tôi hay là hận tôi ?

"

- " Tin tôi đi...ngoại trừ diệt cả gia đình em, hại em chết đứa con của em, thì tôi không làm gì có lỗi với em cả "

- " Tên khốn nạn...TÔI CÂM HẬN CON NGƯỜI CHỊ, TÔI CÂM HẬN CON NGƯỜI JANG WONYOUNG CHỊ "

một kẻ tàn nhẫn, lạnh lùng với tính chiếm hữu đáng sợ.

Yêu thích đôi bàn tay lúc nào cũng nhuốm màu và từng nhuốm không biết bao nhiêu máu đỏ cùng sự tàn bạo dường như không có giới hạn.

Thế nhưng, vì một người mà đã sẵn sàng hy sinh tất cả, thậm chí cả tính mạng.

Người ấy, dịu dàng, ngoan hiền với tính luôn ngây thơ, trong sáng.

Yêu thích tự do, luôn muốn nhìn ngắm mọi thứ trên đời, sự khao khát không thể tả...nhưng lại bị chính kẻ đó giam cầm trong sự tàn nhẫn suốt ba năm.

Mặc cho những đau đớn, tổn thương, thế nhưng, vẫn đem lòng thương kẻ đã hủy hoại cả một cuộc đời tươi sáng của mình.



wonseo​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Thất Kiếm Sát Sư ||Honkai Impact||
  • Myue - un | Tạ Nhiễm
  • Oneshot | Levi Ackerman
  • Suhopemin| Thí nghiệm bí mật
  • sonbinh | anh bờ vai
  • | 𝙃ắ𝙘 𝘿ạ 𝙆𝙝ú𝙘 | 𝙄𝙣𝙝𝙮𝙚𝙤𝙣𝙜𝙯/𝘿𝙤𝙡𝙡𝙯/𝙒𝙤𝙣𝙨𝙚𝙤
    Chương 1


    Trong một khu ngõ héo lánh, ánh dèn đường leo lắt như đang tắt dần trước cái chết cận kề, không khí trở nên đặc quánh mùi sợ hãi và máu tanh.

    Người phụ nữ đứng dó, ánh mắt lạnh léo nhìn xuống kẻ đang quằn quài dưới chân mình, cả người hắn ta đầy vết thương, máu loang lõ trên nền đất bẫn.

    Bốn tên áo đen đứng lặng lẽ phía sau, ánh mắt vô cảm như không hề động lòng trước cảnh tượng kinh hoàng này.

    Tên ác ma đó cúi xuống, bàn tay xinh đẹp nhưng giờ đây đã dính đầy máu tươi.

    Tên đó không nói gì, chỉ chậm rãi nhấc con dao găm sắc lạnh từ ngực của kẻ xấu số, từng giọt máu nhỏ xuống mặt đất theo chuyển động của lưỡi dao.

    Cùng với một nụ cười nhạt, người phụ nữ ác ma nhìn vào đôi mắt đầy tuyệt vọng của nạn nhận, rồi không một chút do dự, đâm mạnh lưỡi dao vào lần nữa, hành động đó đã cắt đứt đi sự sống cuối cùng còn sót lại.

    - Màu máu thật đẹp...

    Người phụ nữ ác ma thì thầm, giọng nói nhẹ nhàng nhưng mang vẻ tàn bạo, nó vang lên trong sự tĩnh lặng chết chóc của con hẻm.

    Một tên áo đen trong 4 người tiến lên, kéo xác của nạn nhân vào bóng tối, biến mất như thể chẳng có chuyện gì vừa xảy ra.

    Những vết máu loang lổ trên đất, rồi rót theo từng bước chân của tên ác ma này, vẽ nên buổi tối của con đường đầy ám ánh.

    - Lão đại, tôi giúp ngài thay một bộ blazer mới

    - Ừm, không cần lau ở tay, để nó y như vậy

    - Dạ vâng

    Một tên khác trong số đó đi đến bên cạnh, cở bỏ bộ blazer bên ngoài, dùng khăn lau đi những vệt máu dính trên mặt của lão đại, rồi khoác lại cho người mà tên đó gọi là lão đại một chiếc blazer mới.

    Người phụ nữ đó bước về phía cuối ngõ, nơi ánh sáng mợ nhạt không thể chạm tới, để tiếp tục công cuộc đi săn của mình.

    Người phụ nữ với vẻ ngoài hoàn mỹ nhưng ẩn sâu bên trong là một linh hồn đầy tâm tối.

    Đôi mắt lạnh lùng nhưng luôn ánh lên của sự chiếm hữu đầy khát khao, như thê bất cứ thứ gì tên ác ma này muốn đều phải thuộc về mình, bằng bất cứ giá nào.

    Từ lâu, tên ác ma này đã không còn càm xúc với sự sống của con người.

    Đôi tay mánh khánh nhưng nó rất đầy quyền và nó cũng đã rất nhiều lần thấm đẫm màu đỏ của máu, mõi lần một người ngã xuống dưới lưỡi dao của tên ác ma, chỉ khiến lòng tên đó thêm mãn nguyên mà thôi.

    Người phụ nữ này không chỉ giống như là một kẻ sát nhân, mà còn là một người cuồng si với những gì thuộc về mình.

    Bất kỳ ai dám phản bội hay chống lại thì đều phải trả giá bằng cả cuộc đời họ.

    Người phụ nữ này không chỉ yêu sự lãnh lẽo của máu chảy qua kẽ tay mình, mà còn đam mê cái cảm giác kiêm soát, thống trị mọi thứ trong tầm mắt.

    Trong mắt tên ác ma, không có ai hoặc bất kỳ điều gì đáng giá hơn quyền lực mà bản thân đang nắm trong tay - kể cả mạng sống của chính mình hay của người khác.

    Người phụ nữ này, sau mỗi lần trở về từ những phi vụ đẫm máu, đôi bàn tay lạnh giá luôn nhuốm đầy máu tươi, từ những vết đỏ chi chít trên khuôn mặt xinh đẹp đến cả bộ quần áo lấm lem.

    Đôi giày tây đen của cô in hằn dấu máu theo từng bước chân nặng nề khi tiến về phía căn phòng rộng lớn nằm khuất ở cuối lâu đài.

    Nơi đó, luôn có một người chờ đợi, nhưng không phải trong hy vọng mà trong nỗi sợ hãi.

    Mỗi khi cánh cửa đó mở ra, người ấy run rẩy trước sự hiện diện đáng sợ của cô.

    Tuy nhiên, cô không bao giờ làm tổn thương người ấy.

    Thay vào đó, cô bước tới, vòng tay ôm lấy thân hình nhỏ bé của người kia, không bận tâm đến việc vết máu từ tay mình sẽ nhuốm lên cơ thể mỏng manh ấy.

    - Cô gái nhỏ...

    - C...chị...về...r..rồi sao ?

    - Em sợ khi tôi xuất hiện ?

    - Không...không, không có.

    Cô gái nhỏ bé nghe vậy thì liền đi đến bên cạnh cô.

    - Hôn tôi

    Cô gái nhỏ, dù không còn sức lực nữa nhưng cũng phải lê thân thể đầy vết thương mới và cũ mà đến bên cạnh người trước mặt, chạm nhẹ nhàng lên môi.

    Người trước mặt liền ôm lấy thân thể nhỏ bé đó, khi ngồi xuống giường thì đặt người đó ngồi gọn trong lòng.

    - Wonyoung...

    - Tôi đây

    - Ngày mai, cho tôi ra ngoài một chút có được không ?

    - Ừm, chỉ cần em không bỏ trốn thì em muốn gì...tôi đều đáp ứng cho em

    Trước khi rời đi, cô luôn để lại một nụ hôn nhẹ lên mái tóc rối của thân ảnh nhỏ, rồi biến mất sau cánh cửa.

    Đây là việc mỗi khi cô đi đâu đó rồi về, cô luôn trao một nụ hôn nhẹ nhàng lên mái tóc rối, như một dấu ấn của sự chiếm hữu.

    Bóng dáng cao lớn của cô dần khuất sau cánh cửa, để lại người ấy một mình với nỗi sợ và sự an ủi nhỏ nhoi, lẫn lộn giữa niềm vui mờ nhạt và sự sợ hãi không thể xóa nhòa.

    Cô gái bị giam cầm ở đó là nàng Lee Hyun Seo cô gái ngây thơ hoạt bát từng sống trong một gia đình giàu có, nhưng mọi thứ thay đổi khi công ty của gia đình phá sản, nợ nần chồng chất, phải mượn tiền của một người không ai dám nói thẳng ra tên, phải gọi với cái ần ý là "𝖙ê𝖓 á𝖈 𝖒𝖆", chỉ có người đó mới giúp đỡ được gia đình nhà nàng thôi.

    Và khi đến thời hạn trả nợ cho ác ma, thì gia đình nàng không có tiền trả, để trả hết số nợ đó thì gia đình nàng đã nhẫn tâm bán nàng cho ác ma đó là Jang Wonyoung - chủ nhân của lâu đài J.Roxie và cty đứng hàng đầu thị trường J.Devil, người có tính chiếm hữu cực kỳ cao và vô cùng tàn nhẫn.

    Ngày nàng bị đưa đến lâu đài thì ngay lúc đó nàng đã không còn là một cô gái tự do nữa, mà đã trở thành một người quan trọng của lâu đài J.Roxie.
     
    | 𝙃ắ𝙘 𝘿ạ 𝙆𝙝ú𝙘 | 𝙄𝙣𝙝𝙮𝙚𝙤𝙣𝙜𝙯/𝘿𝙤𝙡𝙡𝙯/𝙒𝙤𝙣𝙨𝙚𝙤
    Chương 2


    Sáng ngày hôm sao, nàng mệt mỏi thức dậy, thì có một thứ đang đặt ở bụng mình, nàng cũng không cần xoay lại để biết ai, còn ai ngoài cô "𝖙ê𝖓 á𝖈 𝖒𝖆" này nữa chứ.

    - Ngủ một chút đi, thức sớm làm chi

    - Hôm nay chị không đi làm sao ?

    - Không, hôm nay tôi muốn ở cạnh em

    Cô vừa nói dứt câu là một cuộc điện thoại gọi đến, cô đang trong giấc ngủ thì bị đánh thức, làm cô vô cùng là bực mình định vơ tay lấy điện thoại để bắt máy thì nàng đã giúp cô lấy điện thoại và bắt máy nghe.

    - Wonyoung, ra sân bay đón chị

    - Cho hỏi chị là ai vậy ạ ?

    Người bên đầu dây bên nghe tiếng của nàng thì giọng nói cũng trở nên dịu nhẹ và nhẹ nhàng gọi tên nàng.

    - Leeseo, tiểu tiên nữ của tôi

    - Dạ

    - Em nói giúp là tên Wonyoung đó ra sân bay đón chị

    - Vâng ạ

    Cô ở bên cạnh đều nghe hết những gì nàng và người đầu dây bên kia nói chuyện, không nói gì, cô chỉ quăng cái điện thoại trên tay nàng xuống đất rồi đè nàng dưới thân mình mà hôn cái đôi môi nhỏ nhắn xinh đẹp đó.

    - Ưm...Wonyoung, chị...

    - Em còn dám nói một tiếng nữa, đừng trách tôi tại sao lại nặng tay với em

    Một câu nói ngắn gọn cũng khiến cho nàng sợ hãi, cả hai ân ân ái ái với nhau đến 7 giờ mới chịu xuống giường để vệ sinh cá nhân, cô thay đồ cho bản thân rồi cho nàng, trước khi đi thì cả hai cũng ăn nhẹ bửa sáng.

    Dù là nàng luôn bên cạnh cô nhưng cô chưa bao giờ để cho nàng tự do được một lần nào, vẫn phải dùng còng tay để khóa tay nàng cùng với tay mình để nàng không có cơ hội để bỏ trốn.

    Đến sân bay Incheon, đây là ở nơi đông người, cô không e ngại mà để nàng ngồi trong lòng rồi ôm lấy, người ta đi qua đi lại cũng chẳng ai nói gì vì ai cũng biết cô là người như thế nào, lỡ nói lời không tốt, cô chỉ cần chau mày thì cũng biết kiếp này của họ như thế nào rồi nên chẳng ai dám hó hé một lời nào.

    Tầm khoảng 4 tiếng sau, có một người phụ nữ kéo vali đi lại hướng của cô và nàng, cô đang trong tận hưởng hơi ấm của người trong lòng thì tự nhiên cảm thấy trống vắng đến lạ thường, mở mắt ra thì thấy nàng đã ở trong lòng người đó từ khi nào, dù có ở trong lòng ai thì tay nàng vẫn xích bên tay cô.

    - Làm gì cái gì đây ?

    - Về chẳng lẽ không được ôm bạn nhỏ ?

    - Tôi cho chị động vào Leeseo chưa ?

    Mà ai là bạn nhỏ của chị ?

    - Còn ai ngoài Leeseo, nên nhớ cho kĩ rằng, chị đã về rồi, láo nháo chị đưa mày đi đó

    - Hưm...tôi cũng không ngại ra tay với chị đâu

    Để cô hoàn thành câu nói của mình xong thì cũng là lúc chị gái của cô lấy ra một chiếc cồng tay nữa khoá tay nàng vào tay mình và thế bắt buộc cả ba phải ngồi chung ghế phía sau rồi.

    Chỉ vì một nữ nhân mà cả hai cũng phải tranh giành với nhau, về đến nhà thì cả hai cũng trả cho nàng tự do, rồi cả hai ngồi xuống sofa nói chuyện.

    - Chị 246 còn em 357, còn ngày chủ nhật thì là cả hai

    - Không, tôi 246, chị 357

    - Vậy quyết định vậy, không ai chạm vào phạm vi của ai

    - Ừm

    Lúc này nàng từ trên lầu đi xuống, trên tay còn đem những cuốn sách và viết, nàng chưa kịp để đồ lên bàn thì cô đã kéo tay nàng ngồi vào lòng.

    - Em học bài xong, tôi đưa em đi dạo

    - Tùy chị quyết định vậy, vốn dĩ tôi cũng không có quyền lựa chọn

    - Chị đi du học về rồi, chị sẽ đưa em đi chơi thoả thích, bên cạnh Wonyoung em như nào chị không quan tâm nhưng khi em ở bên chị, chị sẽ chiều em vô điều kiện

    - Dạ, cảm ơn chị, Yujin

    Cô thấy hai người cứ tình tình tứ tứ trước mặt, nên đã nổi cơn giận, để nàng ngồi trên sofa rồi đùng đùng bỏ đi ra ngoài, hành động của cô làm cho hai người cảm thấy khó hiểu nhưng họ cũng bỏ mặc cô làm gì thì làm, Yujin đi lại ngồi gần để chỉ nàng học bài.

    Cô bỏ đi ra ngoài là chủ yếu là đến Bang Rosannrry, đây là một băng đảng lớn và có quyền lực nhất ở Đại Hàn, chẳng ai dám đụng vào, đến cả cảnh sát hay chính phủ Hàn cũng chẳng dám, người quản lý băng đảng đó cũng chính là cô, Jang Wonyoung.

    Cô đến đó chỉ đến sả súng vào những tấm bia để hả giận.

    - Bên cạnh tôi thì em không hề quan tâm đến, khi được bên cạnh chị tôi lúc nào cũng vui vẻ

    Lúc này có một âm thanh phía sau truyền đến, người đó cầm trên tay hai ly rượu, đưa cho cô một ly rồi người đó lên tiếng.

    - Lại làm sao đấy ?

    Giận tiểu cô nương đó hả ?

    - Hừ...

    - Dù gì người ta cũng chỉ là cô gái nhỏ tuổi 17, đừng bắt cô gái nhỏ đó theo ý của mày, mày tính ra cũng hơn nhóc đó 3 tuổi nên cũng biết suy nghĩ giùm tao một cái

    - Leeseo món đồ quý giá của tao, tao không muốn bất cứ ai động vào cả

    - Tùy mày thôi, mà hôm nay có một cô gái muốn gia nhập vào bang của mày

    - Ai ?

    - Kim Gaeul, 21 tuổi

    - Để cô ta làm vệ sĩ riêng

    - Ừm, tao nhắc lại cho mày một lần nữa mày và em ấy là hai người hoàn toàn trái ngược nhau, em ấy có tư cách riêng của em ấy và mày cũng có tư cách riêng của mày nhưng đừng lấy cái tư cách đó mà luôn muốn em ấy làm theo mình có làm bằng mọi cách đi nữa thì có một thứ của em ấy mà mày mãi mãi cũng không có được

    - Là gì ?

    - Lả trái tim của em ấy đó, nó dành cho người mình thương chứ không dành cho người mình ghét

    Cô đi lại sofa ngã lưng xuống để nghĩ ngơi và suy ngẫm về những người bạn của mình đã nói.

    Giữa kẻ tội đồ và bậc thánh nhân không tồn tại thứ gọi là "tình yêu".

    Thân tôi mang tội nghiệt, anh cũng chẳng phải thánh nhân.

    Chúng tôi yêu nhau, không cần sự chúc phúc của Thượng Đề, chỉ cần sự cho phép của trái tim.
     
    | 𝙃ắ𝙘 𝘿ạ 𝙆𝙝ú𝙘 | 𝙄𝙣𝙝𝙮𝙚𝙤𝙣𝙜𝙯/𝘿𝙤𝙡𝙡𝙯/𝙒𝙤𝙣𝙨𝙚𝙤
    Chương 3


    Cô trở về sau một ngày mệt mỏi, người hầu thấy cô về thì lật đật chạy ra tháo giày, cởi áo, cô cảm thấy rất mệt mỏi và muốn nghỉ ngơi, định để người hầu đỡi mình lên phòng thì có một vòng tay ôm thấy cô và cùng với giọng nói dịu dàng.

    - Chị về rồi, có mệt lắm không ?

    Khi cô nghe được giọng nói dịu dàng này của nàng thì cảm giác trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm, cô ngã đầu lên vai nàng, rồi vòng tay ôm lấy vòng eo nhỏ, hôn mút cổ của nàng nó cũng còn những vết dấu đỏ tím vẫn chưa hết hẳng, còn nàng thì mặc cô luôn làm gì mình cũng được, nàng chỉ nhẹ nhàng vô về cô, vỗ về người đã làm nhục nàng, vỗ về người đã làm cho nàng mất tự do, vỗ về người nàng câm hận nhất.

    Nàng cũng không hiểu tại sao dù cô cứ tàn nhẫn với mình nhưng bản thân nàng lại không nỡ để cô rời đi vì sự dịu dàng cô dành cho nàng là rất ít, nếu nói thẳng ra thì cô gom góp sự dịu dàng trong bản chất lạnh lùng ấy là quá giới hạn rồi, cô cũng không thể dịu dàng với nàng như cách người yêu của nhau, cái đó là quá sức có thể rồi, cô không đủ khả năng để dịu dàng thêm được nữa.

    Nó là gom góp từng tia dịu dàng ẩn sâu trong tầng tầng lớp lớp của sự lạnh lùng, như những đốm sáng yếu ớt len lỏi giữa băng giá, làm dịu đi vẻ ngoài băng lãnh đầy quyền lực vậy đó.

    - Leeseo

    - Tôi ở đây

    - Tôi muốn làm tình

    Khi nghe câu nói này của cô, nàng như chết lặng...không tin vào tao mình đang nghe thấy gì, từ chữ tữ chữ một nó là một con dao đâm thẳng vào người nàng, tại sao nàng sợ câu nói đó như thế ?

    Nó đều có lí do cả, trở về lại năm sinh nhật của nàng chuẩn bị bước sang tuổi 17, cô chuẩn bị tiệc sinh nhật cho nàng rất long trọng và rất lớn, khi kim giờ kim phút ngưng lại ở số 12 giờ và đây chính là lúc nàng như một người sắp chết ở trên giường, cô trước tiên cho nàng chạm đến rượu, cho nàng uống đến 2 chai và khi nàng đã say, cô bế nàng lên phòng của mình để cho nàng sử dụng đến 2 gói xuân dược, 1 gói là quá đủ có thể khiến cho người nằm dưới bị làm dẫn đến kiệt sức mà ngất xĩu nhưng cô thì chẳng quan tâm đến chuyện đó, nói thẳng ra là chẳng quan tâm gì đến nàng, hành hạ nàng đến ngất xĩu hơn vài lần và dẫn đến nàng phải nhập viện do kiệt sức, nằm viện đến 1 tháng trời mới hồi phục lại và được xuất viện về.

    Không phải chỉ buổi sinh nhật không, mà từ khi đưa nàng về lâu đài là đã làm nhục nàng rất nhiều lần rồi chứ không phải ở ngày sinh.

    Hôm nay nàng lại tiếp tục nghe câu nói mang đến chết người của cô thì sợ hãi, là khi cô lại gần, không khí trở nên lạnh lẽo và ngột ngạt, như thể một linh hồn ác độc đang lẩn khuất trong bóng tối, chực chờ để chiếm đoạt nàng.

    - Wonyoung...tôi...s...sợ...đừng...đừng làm chuyện đó với tôi

    - Hôm nay em dám kháng cự sao ?

    - Wonyoung...tôi cầu...xin chị...tôi cầu xin chị...

    - Ngoan...nghe lời tôi, tôi sẽ nhẹ nhàng, còn nếu em cải lời hay kháng cự thì em cũng biết kết quả nó như nào rồi đó

    Cô không để nàng nói thêm một lời nào nữa trực tiếp bế nàng trên tay, đi về phía hướng phòng của mình, hôm nay là thứ ba nên nàng phải ở cùng Yujin mới đúng như lời thỏa thuận giữa cô và Yujin nhưng cô hoàn toàn để lời thoả thuận đó là cỏ rác, chẳng thèm quan tâm đến nó làm chi cho mệt.

    Cô đặt nàng ngồi xuống giường, còn bản thân cô thì đi chuẩn bị rót cho mình một ly rượu, xong thì ngồi xuống sofa trong phòng, cô vừa nhâm nhi thưởng thức từ giọt rượu mang mùi thơm đặc biệt và bắt đầu ra hiệu cho nàng.

    - Tôi hôm nay tôi không muốn mạnh tay với em, để em tự cởi

    Nàng còn ngồi thẩn thờ và sợ hãi, nhìn vào người đang ngồi trước mặt, nàng suy nghĩ rằng không nghĩ con người này sao lại cầm thú đến như vậy ?

    Lại còn thêm có tính chiếm hữu cực kì cao, nàng vẫn ngồi ngây ra đó trong lòng thì luôn thầm chửi bới cô, cô cũng đã bắt đầu mất kiên nhẫn nên đã quát nàng một tiếng.

    - NHANH, TÔI KHÔNG CÓ ĐỦ KIÊN NHẪN ĐỂ ĐỢI

    Nàng bị cô quát lớn thì cũng giật mình bỏ lại tâm trí suy nghĩ đó, cũng từ từ đứng dậy, bắt đầu cởi từ ng thứ trên người, nàng đứng đó, cơ thể run rẩy trong sự sợ hãi và tuyệt vọng.

    Bàn tay chạm vào từng lớp áo, gỡ từng nút với cảm giác ghê tởm, như thể chính mình đang làm hoen ố thứ thiêng liêng dành cho người nàng yêu.

    Ánh mắt lạnh lùng và chiếm hữu của cô luôn theo dõi mọi chuyển động của nàng, đẩy nàng vào vực sâu của sự bất lực.

    Trái tim nàng vỡ vụn, khi mỗi lớp vải rơi xuống, như thể từng mảnh linh hồn nàng bị xé toạc, không còn thuộc về nàng nữa, cơ thể của nàng lúc này hiện rõ trước mắt, cô đã nhìn cơ thể của nàng rất nhiều lần rồi nhưng lần nào thấy thì cũng không thể kiềm chế lại được, nàng vừa cởi mảnh vải cuối là cô đã lao tới như hổ đó vồ lấy nàng, xoa xoa tấm lưng trần gợi cảm của nàng rồi nói.

    - Tôi sẽ nhẹ nhàng với em...đừng sợ, báu vật à

    - Chị chắc chắn nhẹ nhàng với tôi chứ ?

    - Lời tôi nói ra chưa bao giờ phớt lờ

    - Được...tôi tin chị

    Nàng vừa nói xong là đã bị cô đè lên người, nàng còn gì để kháng cự nữa, nàng đã rơi vào tuyệt vọng rồi.
     
    | 𝙃ắ𝙘 𝘿ạ 𝙆𝙝ú𝙘 | 𝙄𝙣𝙝𝙮𝙚𝙤𝙣𝙜𝙯/𝘿𝙤𝙡𝙡𝙯/𝙒𝙤𝙣𝙨𝙚𝙤
    Chương 4 H


    Đúng là như lời cô nói, nàng không bị cô mạnh ta như lúc trước nữa, nàng cũng đỡ sợ hãi hơn, bàn tay nhỏ bé luôn nắm chặt cổ áo của cô không rời buôn, khiến nó nhăn lại.

    - Ưm~~~...ahh...ân...Won...young...ahh

    - Tôi rất thích em gọi tên tôi lúc ở trên giường như thế này, nó khiến tôi không thể dừng lại

    - Ahhh...ân...ưm...ưm...nhẹ thôi

    Cô có vẻ khá thích thú với đôi gò bông của nàng, tay xoa bóp chúng không ngừng và khiến nó cưng lên một chút, ai cũng có sở thích riêng của mình và cô cũng vậy, sở thích cô là khi ở bên cạnh nàng thích gậm vành tai của nàng, nó là sở thích khi cả hai đã cùng nhau làm chuyện trên giường lúc sinh nhật của nàng.

    Cô cũng buôn tha cho vành tai của nàng, tiếp đó là nhấm đến chiếc cổ trắng, môi cô hạ xuống cổ nàng, chạm nhẹ rồi dần mạnh bạo hơn.

    Cảm giác nóng bỏng tràn ngập khi đôi môi cô ghi dấu lên làn da trắng ngần, để lại một vài vết hằn đỏ sẫm.

    Nàng rùng mình, không thể tránh khỏi sự chiếm hữu qua từng cú chạm, như thế cô muốn khắc sâu tên mình lên nàng mãi mãi, một vài dấu ấn không thể xóa nhòa.

    - Aaaa...đừng...ưm...đ..để...ahh...ân...dấu...ânnn...ahhhh...ưm...nhiều...ưmm...t..tôi...không muốn người ta...nói...về mình

    - Nhưng em cứ như thế này, tôi không kiềm chế được

    Cô tiếp tục cúi xuống, mút máp ngực nàng, không một chút do dự, đôi môi áp chặt vào da thịt, đầy chiếm hữu.

    Mỗi cú chạm đều mạnh mẽ, không có chút gì dịu dàng trong hành động, hành động dù không dịu dàng nhưng lạ thay, đôi mắt cô lại chứa đựng sự dịu dàng quý giá, như thế cô muốn trấn an nàng rằng cơ thể này chỉ thuộc về cô.

    Nước mắt nàng cũng đã chảy dài trên mắt từ lúc nào, cơ thể bị chiêm đoạt không thê phán kháng, như thể tất cả đã nằm trong sự kiểm soát tuyệt đối của cô.

    - Aaaa...Ahhh...nhẹ...l..lại...ưm...ưmmm...chị...không...ân...còn trẻ con...đừng...ahh...có ham...uống sữa...ưm...ân...mẹ

    - Hửm ?

    Em muốn làm mẹ của tôi đến vậy hửm ?

    - Ahh...ưm...ân...aaa...ưmm~~~...ah

    - Vậy tôi sẽ bỏ lòng tự trọng của mình mà chiều theo ý em.

    Mommy~~

    Nàng bị dục vọng do cô mang đến làm đầu óc mơ màng đến trống rỗng nhưng khi nghe cô gọi mình là "Mommy" thì cũng không khỏi ngạc nhiên vì trong mắt nàng thẩm chí là trong mắt của người khác cô luôn có lòng tự trong rất cao và cả cái tôi quá lớn nhưng ngay lúc này trên giường cùng nàng làm chuyện đó, bị một câu nói của nàng mà khiến cho cô bỏ luôn cả lòng tự trọng và cái tôi để gọi nàng hai tiếng "Mommy".

    - Mommy, người phục vụ cho con đi, con muốn người

    Xưng con gọi mommy, đây là điều không bao giờ tồn tại trong con người cầm thú của cô nhưng vì một lời nói mà dám làm, cô cũng bắt đầu nhẹ nhàng, dịu dàng với nàng hơn, chứ không giống như lần đưa nàng về lâu đài, lúc đó...cô lạnh lùng, tàn bạo, cầm thú, không nương tay với nàng chút nào, làm nàng muốn chết đi sống lại, nàng cũng giống như những người mà cô đã đi săn điều rất thảm hại nhưng có lẽ nàng chính là cô gái ngoại lệ và duy nhất được cô dịu dàng.

    - Ahhh...Won...Won...young...ưm~~..

    - Có phải Mommy đang sướng lắm đúng không ?

    Tay cô di chuyển xuống hang động đang không ngừng chảy nước đó, nó làm cho một mảng giường bị ước sẩm, cô thích thú đưa tay đến xoa xoa hoa huyệt của nàng.

    - Ưmmm...đừng...mà...ahh...ân...aa..ưm...dừng...Ahhh..lại

    - Đừng dừng lại sao ?

    Em có vẻ thích tôi làm như vậy, đừng từ chối...cơ thể nó không nghe theo lời em nói đâu.

    Cô cuối xuống, mút máp nơi hang động đang chảy nước ra đó.

    Hành động này càng khiến nàng mất lí trí hơn, đầu óc nàng trở nên mờ mờ ảo ảo, chỉ biết luồng tay vào tóc cô, ấn sâu vào trong hoa huyệt của mình hơn và rên rỉ không ngừng.

    - Ưmm...Ahhh...Won...ân..um...ân...ahhh...Umm........Wonyoung....um...um....mau...rút ra....nó....ah..tôi...chịu không...ưm...ânnn...nổi...

    - Ngoan một chút, tôi sẽ cho em sướng ngày

    - Ahhh...ưm........Wonyoung...c...chậm...ân...Ahhh...lại...Um...ahhh...em...S...sáp...ân...ra....Wonyoung

    Nàng nói gì cô cũng bỏ ngoài tai, đến khi nàng la lên và xuất ra một mảng dịch lớn thì cô mới rời khỏi hoa huyệt nàng, không dừng lại ở đó, cô đưa ba ngón tay đâm mạnh thẳng vào đến điểm sâu nhất.

    - Aaaaaaaaa...ah...Wonyoung...chị...hic...rút ra...aaa...cho tôi...aaaa..hic...đau...quá...hic...đau....quá...

    Cô cũng ga lăng lắm chứ, dừng mọi hành động lại, cuối xuống hôn lên môi nàng cho nàng biết mùi, cảm nhận vị của mật dịch của chính mình rồi nhẹ nhàng luôn lên đôi mắt còn giọt nước mắt đang lăng dài trên má.

    - Hãy thả lỏng ra, sẽ hết đau nhanh thôi, từ từ thả lỏng

    - Ummm...ânnn

    - Đã đỡ đau hơn rồi chứ ?

    - Ừm...hic...đỡ đau hơn rồi

    - Chúng ta tiếp tục

    Đáp lại cô cũng chỉ là cái gật đầu nhẹ của nàng, có như vậy thôi là cô bắt đầu động ngón tay của mình đi vào trong nàng, cô hôn từ đùi đến cổ chân của nàng, nàng thì nắm chặt áo của cô, phối hợp với cô và rên rỉ cho cô nghe, chỉ có vậy đó cũng đủ khiên cho cô sung sướng hơn cả việc "đi săn" của mình.

    Cả hai cùng nhau hoà hợp đến 4 giờ sáng cô mới để cho nàng nghỉ ngơi, vệ sinh sạch sẽ cho nàng, thay ga giường mới rồi ôm nàng vào lòng cùng nhau chìm vào giấc ngủ.
     
    | 𝙃ắ𝙘 𝘿ạ 𝙆𝙝ú𝙘 | 𝙄𝙣𝙝𝙮𝙚𝙤𝙣𝙜𝙯/𝘿𝙤𝙡𝙡𝙯/𝙒𝙤𝙣𝙨𝙚𝙤
    Chương 5


    Sáng hôm sau, cô đã thức dậy sớm để chuẩn bị lên cty, trước khi đi thì dặn dò người hầu phải phục vụ nàng cho chu đáo, còn dặn người hầu rằng cấm tuyệt đối không để cho chị ấy mình thấy được thân thể của nàng, dặn dò rất kĩ lưỡng rồi mới lái xe rời đi.

    Khoảng 7 giờ gần đến 8 giờ, nàng mệt mỏi thức dậy, vừa bước chân xuống giường là hạ thân dưới đã làm nàng đau đớn...cũng mai kịp lúc có bốn cô người hầu bước vào, đỡ nàng vào phòng tắm, chứ không là nằm ở trên giường luôn rồi.

    Dòng nước ấm làm nàng cảm thấy dễ chịu hơn, xung quanh có người hầu nên nàng cũng đỡ phải vận động tay chân.

    - Tiểu thư, nước có nóng quá không ạ ?

    - Không nóng, rất dễ chịu

    - Vâng ạ...mà sao nhìn tiểu thư có vẻ không được khoẻ cho lắm ?

    - Phải, tôi không khoẻ, vì do chủ nhân của các chị làm tôi thành ra như vậy

    - Tiểu thư, người đừng quá để tâm đến chủ nhân của chúng tôi, ngài ấy tính tình từ nhỏ đã học từ lão gia và cậu chủ Kim, chứ lúc chủ nhân 6 tuổi thật sự rất dễ thương, không giống như bây giờ ạ

    - Cậu chủ Kim ?

    - Dạ, chắc phu nhân cũng thắc mắc về người này nên con sẽ nói, cậu chủ Kim là Kim Taehyung, là cậu ba của nhà này, tính tình của chủ nhân cũng học từ cậu ấy nhưng chỉ khác có một chút là cậu Kim không có giam cầm, tàn bạo như chủ nhân

    - Cha truyền con nối

    - Phu nhân đừng nói vậy, cũng tội cho chủ nhân lắm

    - Chị ta có cái gì mà tội chứ, chị không thấy không thấy chủ nhân của các chị đã làm tôi thành ra như nào rồi sao ?

    - Dạ thì tôi cũng biết những gì chủ nhân đã làm với tiểu thư nhưng vì góc khuất của Jang Phu Nhân nên chủ nhân mới như vậy thôi ạ

    - Góc khuất của Jang Phu Nhân ?

    Gia đình này đã xảy ra chuyện gì sao ?

    - Thật lòng xin lỗi phu nhân, tôi không thể nói chuyện này ra được

    Sau khi vệ sinh, thay đồ xong xuôi thì người hầu đỡ nàng xuống phòng ăn để dùng bửa sáng, Yujin ngồi uống cafe buổi sáng và đang đọc sách, nghe có tiếng bước chân nên đã ngước lên nhìn, thấy nàng được người hầu đỡ thì chạy lại ôm lấy nàng mà hỏi thăm.

    - Em bị làm sao vậy ?

    - À...chân em bị trật...nên người hầu đỡ em

    - Em đó...nhớ cẩn thận hơn chút nhé

    - Dạ...cảm ơn chị đã quan tâm em

    - Ừm, không có gì đâu

    - Mà, chị không đi cùng Wonyoung hả ?

    - chị muốn dùng bửa sáng cùng em nên sẽ đi sau

    Nàng dù tỏ ra vui vẻ trò chuyện cùng Yujin nhưng trong lòng lại tò mò về gia đình của cô cùng với góc khuất của Jang Phu Nhân, Jang Phu Nhân đó chính là mẹ của cô và Yujin.

    Sau khi dùng bửa xong thì Yujin cũng rời đi, nàng dùng bửa xong thì lẽn vào phòng làm việc của cô để xem trộm máy tính về nhưng thông tin, đây có lẽ là hành động mạo hiểm nhất của nàng từng làm, nếu việc này để ai biết hay để cô thấy được thì cái mạng của nàng kể cả gia đình của nàng đều cũng phải nằm dưới tay cô.

    Nàng lục lọi tìm tung lên mọi thứ nhưng vẫn không tìm thấy gì, có lẽ những thông tin này đã được giấu bí mật lại nên dù có tìm như nào thì cũng không thấy được đâu, nàng thì làm gì bỏ cuộc được chứ.

    - Thông tin thì cũng chẳng có, lẽ nào đã xoá, gia đình này thật chứa nhiều bí ẩn

    Nàng sắp xếp mọi thứ ngăn nắp lại như cũ, mở cửa phòng, nhìn trước ngó sau không thấy ai thì mới yên tâm đóng cửa lại, rồi đi xuống lầu và đi về hướng căn phòng rộng lớn ở cuối lâu đài, nơi đó đã giam cầm nàng cũng 3 năm nay rồi và nàng cũng nhiều lần thấy làm lạ vì căn phòng này dù rộng lớn nhưng chẳng để đồ đạc gì, nó vẫn luôn sạch sẽ dù ít ai đụng tới căn phòng này nên nàng cũng phải vào đó để tìm kiếm xem có cái gì liên quan đến câu chuyện của gia đình này hay không.

    Nàng đứng trước cánh cửa gỗ nặng nề của căn phòng rộng lớn, nơi nàng đã bị cô giam cầm suốt ba năm qua.

    Cánh cửa kẽo kẹt mở ra, để lộ một không gian lạnh lẽo và tối tăm, như thể cả căn phòng đã bị thời gian bỏ rơi.

    Không khí nặng nề, đặc quánh đến mức khó thở, và từng bước chân của nàng vang vọng khắp nơi, như những tiếng đập của sự sợ hãi không thể thoát ra.

    Nàng cảm thấy cơ thể mình đang bị đè nặng dưới áp lực vô hình, mọi giác quan đều bị kích thích đến cực điểm, khiến mỗi bước đi trở nên chậm chạp và khó khăn.

    Căn phòng dường như có linh hồn, nó quan sát và theo dõi từng chuyển động của nàng vậy, không để sót bất kỳ chi tiết nào.

    Những bức tường cao lớn và đồ sộ như muốn áp chặt nàng vào bóng tối, và cơn lạnh không chỉ len lỏi vào da thịt mà còn bám chặt vào tâm trí, khiến cho nàng không thể thở đều.

    Bàn tay nàng run rẩy khi tìm kiếm manh mối về góc khuất của Jang Phu Nhân, trái tim nàng đập nhanh đến mức tưởng như có thể nổ tung.

    Trong không gian u ám này, mỗi tiếng động nhỏ đều trở nên đáng ngờ, từng cơn gió thoảng qua cũng khiến cho nàng giật mình, như thể có một ánh mắt vô hình của ai đó đang quan sát nàng từ trong bóng tối.

    Không còn lối thoát, nỗi sợ hãi càng siết chặt lấy nàng.
     
    | 𝙃ắ𝙘 𝘿ạ 𝙆𝙝ú𝙘 | 𝙄𝙣𝙝𝙮𝙚𝙤𝙣𝙜𝙯/𝘿𝙤𝙡𝙡𝙯/𝙒𝙤𝙣𝙨𝙚𝙤
    Chương 6


    Nàng như muốn lục tung lên hết cả căn phòng nhưng chẳng tình được gì cả, nàng tìm nãy giờ cũng đã đến trưa, đã thấy mệt mỏi nên đã ngã lưng xuống giường để nghỉ ngơi một lác, vừa nằm nghĩ chưa được bao lâu thì nàng có tiếng mở cửa và giọng nói lạnh lùng vang khắp căn phòng làm nàng thất tỉnh ngay.

    - Leeseo...sao em ở đây ?

    - Wonyoung...Wonyoung...c...chị. nàng hoảng sợ, từ từ quay lại phía sau.

    - Hửm ?

    - Tôi chỉ đang tìm một thứ

    - Tìm gì ?

    Sao không kêu người hầu tìm giúp em ?

    - Tôi thấy phiền họ nên muốn tự bản thân tìm

    Cô không nghĩ gì, liền ra hiệu cho nàng đi lại mình, nàng thì không chần chừ gì, chạy nhanh lại phía cô.

    - Chị về đây làm gì ?

    Sao không lên cty làm việc ?

    - Tôi muốn đưa em đi ăn cùng

    - Ừm...vậy để tôi thay đồ

    - Không cần đi, đến đây, tôi bế em

    Chưa để nàng trả lời là cô đã bế nàng lên, một tay để trong túi quần, một tay bế nàng đi.

    Ra khỏi phòng thì ai cũng ngừng làm việc để nhìn chủ nhân và tiểu thư tình cảm với nhau.

    - Chủ nhân với tiểu thư đẹp đôi thật, ước gì hai người đó là vợ chồng

    - Mày nằm mơ giữ ban ngày hả...chủ nhân và tiểu thư đâu có ai có tình cảm với ai, huống hồ mày nói cô chủ với tiểu thư thì đúng hơn đó

    - Hả ?

    Là sao ?

    Cô chủ với tiểu thư là một đôi sao ?

    - Tại mày không để ý đấy thôi, cô chủ luôn quan tâm đến tiểu thư như là người yêu vậy đó, cưng chiều tiểu thư vô đối...chứ không giống chủ nhân

    - Thế sao ?

    Mà thật sự nhìn cô chủ với tiểu thư cũng đẹp đôi lắm đó

    - Nhưng tao thấy chủ nhân với tiểu thư đẹp đôi hơn, hai người họ như toát lên vẻ quyền lực và quý phái

    - Mày nói vậy làm tao muốn họ thành đôi quá à

    - Chắc tao với mày phải nằm mơ để điều đó thành sự thật

    Đang nói chuyện vui vẻ với nhau thì cô từ đâu xuất hiện mà lạnh lùng nói, làm cho người hầu đang lau dọn như muốn sắp rớt tim ra ngoài.

    - Làm không lo làm, nói chuyện vui vẻ quá ha

    - Dạ...dạ chúng tôi xin lỗi chủ nhân, chúng tôi sẽ không tái phạm chuyện này lần nào nữa

    - Chị cũng đừng quá khắc khe với họ, họ cũng cần một chút vui vẻ

    Người hầu tưởng rằng sẽ bị cô quát mắng một lần nữa nhưng không, cái họ nhận lại được là lời nói chấp thuận.

    - Tùy, muốn làm gì thì làm.

    Nói xong thì cô nắm tay nàng rời đi, để lại đám người hầu ai cũng cười khúc khích vì hành động của cô.

    Cô lái xe đưa nàng đến một nhà hàng sang trọng, cô kéo ghế cho nàng ngồi xuống, rồi lên tiếng hỏi nàng.

    - Em ăn gì gọi đi

    - Sao chị đưa tôi đến nơi sang trọng như thế này ?

    - Em là người của tôi, chẳng lẽ không đến được những nơi này

    - Chỉ là tôi lần đầu đến những nơi này nên thấy không thoải mái

    - Ý em là muốn không gian riêng tư chỉ có tôi và em ?

    Câu nói dù rất bình thường nhưng nó lại có một hàm ý vô cùng đen tối, đây chẳng khác gì là cô nói muốn làm chuyện đó với nàng, nàng cũng đã cùng cô làm chuyện đó nhiều lần rồi nhưng khi nghe lời nói thẳng thắng của cô thì cũng hơi ngại một chút.

    - Chị...đang nói cái gì vậy ?

    - Có lẽ em cũng muốn cùng tôi làm

    ...

    Lời nói chưa được nói ra xong thì cô đã bị nàng bịch miệng lại, không cho nói tiếp một lời nào nữa, cô cười nhẹ vì hành động dễ thương của nàng, cô ôm lấy vòng eo nàng mà hôn qua lớp áo đó, nàng thì không muốn tiếp cái hành động càn rỡ này của cô bên đã đẩy đẩy đầu của cô.

    - Chị thôi đi, đây là chỗ đông người, đừng có làm mấy cái hành động đó

    - Em nghĩ họ làm gì được tôi ?

    - Dù họ không làm gì được chị nhưng chị cũng phải biết cái giới hạn, đừng có làm những hành động khó coi như này

    - Cũng do cơ thể em quá mê người nên tôi chẳng kiềm chế được

    - Đừng nói những lời cầm thú đó trước mặt tôi...buôn tôi ra.

    Jang Wonyoung chị buôn tôi ra

    Cô đã còn bình thường nữa, đã chau mày lại và tỏ vẻ không vui, nàng làm sao mà không nhận ra điều khác thường của cô chứ, đây là hành động làm nàng sợ hãi nhất, đã nói rằng chỉ cần cô tỏ vẻ không vui là lúc mạng sống của nàng có giữ được hay không là tùy thuộc vào tâm trạng của cô, nàng đã chịu đựng đau khổ này bao lâu nay cũng đã quá đủ rồi nhưng chẳng ai có thể giúp nàng được, chỉ có Yujin chị gái cô có thể xoa dịu được một phần nổi đau này của nàng mà thôi, phải...người nàng yêu, chính là chị gái của cô, dẫu sao thì cả hai có ai có tình cảm với đối phương đâu, cô vốn dĩ thể hiện sự quan tâm với nàng chỉ là để giữ nàng ở bên cạnh để thoã mạn con quỷ trong mình mà thôi, chứ có yêu thương gì nàng đâu.

    Vì cô xem nàng là một món hàng mà, có yêu thương cái gì, cô mà nói câu yêu thương với nàng thì cũng chỉ là sự thương hại, người mà nàng muốn họ nói lời yêu thương nhất chình là Yujin, chứ không phải cô.
     
    | 𝙃ắ𝙘 𝘿ạ 𝙆𝙝ú𝙘 | 𝙄𝙣𝙝𝙮𝙚𝙤𝙣𝙜𝙯/𝘿𝙤𝙡𝙡𝙯/𝙒𝙤𝙣𝙨𝙚𝙤
    Chương 7


    Cô siết lấy eo của, đưa ánh mắt như hàng ngàn viên đạn đang bắt trên người nàng, nàng cũng hiểu bản thân mình nên biết làm gì, đã chủ động hôn cô rồi nói một câu khiến cô đỡ tức giận.

    - Chị buôn tôi ra đi, về nhà...chị muốn làm gì tôi cũng được

    - Ngoan~~~

    Cô càn rỡ xoa xoa mông của nàng trước mặt bao con người trong nhà hàng, nàng cảm thấy rất nhục nhã nên đã nhắm mắt lại, không muốn nhìn ai cả.

    Cô ra hiệu cho phục vụ đến, đây là nhà hàng quen thuộc với cô nên mọi người ai cũng biết, cũng cô như nào, lúc này phục vụ chạy đến mà cung kính chào hỏi cô.

    - Dạ vâng, Jang Tổng muốn dùng món gì ạ ?

    - 2 phần Sunday Roast, một Cheval Blanc 1947

    - Dạ vâng ạ, ngài Jang đợi chúng tôi một chút, đồ ăn sẽ ra ngay

    Cô buôn nàng ra, rồi thông thả xem điện thoại, chỉ vừa coi có một lúc, thì Gaeul, vệ sĩ riêng của cô đã từ ngoài chạy vào.

    - Jang lão đại

    - Nói

    - Người của gia đình tiểu thư đến muốn tìm tiểu thư quấy rối

    - Gan lớn đến vậy à ?

    Cô tức giận, bỏ mặc nàng mà bỏ đi nhưng cô cũng không quên dặn dò Gaeul quản lý đến nàng, trước khi rời đi thì nàng nói với cô.

    - Jang Wonyoung, chị còn nhớ lời hứa giữa tôi và chị ?

    Câu trả lời của cô làm nàng thất vọng và tuyệt vọng nhiều hơn, nước mắt cũng đã rơi từ lúc cô hành động càn rỡ với mình.

    - Em không có quyền gì để cản tôi

    Nói xong thì cũng mang theo cơ giận đó rời đi, khi cô rời đi là lúc nàng bật khóc, từng giọt lệ rơi xuống tựa như nỗi đau sâu kín bị chôn vùi quá lâu mà không thể kìm nén được mà tuôn trào ra, Gaeul đứng bên cạnh, lấy từ đâu một cái mũ đen đội lên cho nàng rồi, Nàng nhẹ nhàng quỳ xuống bên cạnh, không dám chạm vào, chỉ cất tiếng an ủi đầy xót xa.

    - Tiểu thư, xin đừng khóc nữa...tôi biết nỗi đau này quá lớn, tôi biết người đã chịu đựng nhiều quá rồi, nhưng tôi xin người hãy giữ vững niềm tin.

    Ngày mai trời sẽ sáng, dù bây giờ mọi thứ có tăm tối đến thế nào, tôi sẽ ở bên cạnh người, không rời xa.

    Hãy để nước mắt cuốn đi nỗi đau này, để rồi chúng ta sẽ cùng nhau tìm đường thoát ra, thoát khỏi sự giam cầm này...tiểu thư đừng từ bỏ hy vọng, tôi cầu xin người

    - Cô làm sao hiểu nổi được chứ, chủ nhân của cô đã g.i.ế.t hết tất cả mọi thứ của tôi...tôi câm hận Jang Wonyoung, tôi câm hận con người của chị ta

    - Tiểu thư...Lời chưa được nói hết thì Gaeul bị nàng đã quát lớn.

    - Đừng nói nữa

    - Tiểu thư xin bớt giận

    - Mau...mau...đưa tôi về

    - Tiểu thư...không thể, đây là lúc tiểu thư không thể xen vào việc của Jang Tổng

    - Mạng sống của gia đình tôi nằm trong tay của chị ta

    Nàng nói xong thì cũng rời đi, Gaeul phải đi thanh toán rồi rời đi theo sau.

    Gaeul lái xe đưa nàng về nhà, vừa chạy xem vào cổng lâu đài là nàng đã mở cửa xem gấp rút chạy vào trong, bên trong lúc này.

    - Các người muốn gì nữa đây ?

    - Jang Tổng, ngài thật hiểu nổi lòng của chúng tôi, chúng tôi đến đây để van xin ngài vai một ít tiền

    - Bao nhiêu ?

    - Dạ...400 triệu

    - Ha~...các người có tư cách đến đây vai tiền tôi ?

    - Jang Tổng, xem như tôi cầu xin ngài lần cuối cùng, cho chúng tôi vai tiền, chúng tôi rất cần tiền thưa ngài

    - Các ngươi còn khoản tiền 300 triệu chưa trả, bây giờ lại tiếp tục, các người còn gì để trả tôi ?

    Hình như là tổng cộng 900 triệu, các người định làm gì trả xong ?

    Nàng chậm rãi bước vào sảnh lớn của lâu đài, lòng mang theo chút hy vọng mong manh rằng gia đình sẽ tìm cách cứu cô thoát khỏi sự giam cầm của cô...nhưng những gì nàng nghe thấy từ phía sau bức tường mờ ảo kia khiến cả cơ thể như đông cứng lại.

    - Con nhỏ Leeseo...chỉ cần nó ở lại đây với ngài, phục vụ ngài tận tình, cầu mong ngài rộng lượng sẽ cho tiền chu cấp.

    Chúng tôi chẳng cần quan tâm nó sống chết ra sao, miễn là nó đừng làm mất lòng ngài, nếu nó mà dám, ngài có làm theo ý của ngài, chúng tôi đều nghe theo hết

    Mỗi từ ngữ thoát ra từ miệng người nhà như từng nhát dao bén nhọn đâm sâu vào tim nàng.

    Họ không quan tâm đến nàng, đến sự đau đớn mà nàng đang trải qua, họ chỉ nghĩ đến thứ tiền bạc mà họ sẽ nhận được.

    Từng người, từng người một - mẹ nàng, cha nàng, anh trai nàng, những người nàng từng yêu thương và tin tưởng - lại đem nàng ra như công cụ kiếm tiền, không hơn không kém.

    Nước mắt chực trào nhưng bị kiềm lại bởi một nỗi đau quá lớn, quá sâu.

    Nàng kêu lên, chạy đến và hỏi họ.

    - Vậy còn con thì sao ?

    Sự sống chết của con không quan trọng sao ?

    Ba mẹ và anh trai thấy nàng thì cũng bất ngờ nhưng rồi mẹ nàng cũng bình thản nói.

    - Con gái, đã đưa đi rồi thì chỉ là đồ bỏ đi mà thôi

    Cổ họng nàng như bị chặn đứng, nghẹn ngào trong tiếng nức nở vô hình.

    Cả thế giới trước mặt nàng như sụp đổ, niềm tin vào gia đình, vào tình thương yêu bỗng tan biến thành hư không.

    Nàng cảm thấy mình bị mắc kẹt trong một cái bẫy không lối thoát, nàng không chỉ bị cô giam cầm, mà còn bị chính gia đình mình đẩy vào sự tuyệt vọng tột cùng.

    Cả cơ thể run rẩy, cảm giác lạnh lẽo như ngấm vào từng thớ thịt.

    Nàng chỉ là một món hàng tốt nhỏ bé trong ván cờ của họ, không ai quan tâm đến nỗi đau hay số phận của nàng.

    Bước chân loạng choạng, nàng lùi lại, cảm giác như mọi thứ đang sụp đổ xung quanh.

    Trong căn lâu đài lạnh lẽo và đầy rẫy sự phản bội, nàng thực sự đã mất hết tất cả thật rồi.
     
    | 𝙃ắ𝙘 𝘿ạ 𝙆𝙝ú𝙘 | 𝙄𝙣𝙝𝙮𝙚𝙤𝙣𝙜𝙯/𝘿𝙤𝙡𝙡𝙯/𝙒𝙤𝙣𝙨𝙚𝙤
    Chương 8


    GaEul thấy nàng sắp ngã thì chạy đến đỡ lấy nàng, cô ngồi ở sofa thấy hình ảnh đó thì tính chiếm hữu trổi dậy, cô ngồi dậy, đi đến bên nàng, gỡ tay Gaeul ra, đỡ lấy nàng rồi bế nàng trên tay đi về hướng đi lên lầu, trước khi bước lên thì giọng nói lạnh lùng của cô vang lên.

    - Tiễn khách

    Tên đàn em đứng cạnh bên sofa lúc nãy cô ngồi lên tiếng đáp.

    - Rõ

    Gaeul đứng đó nãy giờ vẫn chưa hiểu chuyện gì, mà điều cô nhận thấy được là Jang Tổng đang tức giận, nhưng Gaeul vẫn không biết lý do gì.

    Vừa đóng cửa phòng lại một cái rầm là cô quăng nàng lên giường, rồi đè lên người nàng mà hôn ngấu nghiến...còn nàng thì đã mất đi hết tất rồi, không còn gì nữa, chì biết nằm đó mà khóc và chịu đựng sự tra tấn thể xác lẫn tinh thần.

    - Khóc ?

    Tôi làm em uất ức lắm HẢ ?

    - Hic...hic...

    - Phiền phức thật, hỡ ra là khóc.

    Hay em nhớ căn phòng đó ?

    Muốn về với nó ?

    Cô luôn hỏi nàng còn nàng thì vẫn im lặng mà khóc, cô nhìn thấy cảnh này, càn tức giận hơn, định lôi nàng đến căn phòng đó thì nàng lúc này mới chịu lên tiếng.

    - Wonyoung...

    Cô không trả lời, chỉ im lặng nhìn nàng sẽ làm gì tiếp theo.

    - Wonyoung...có thể an ủi em được không ?

    Cô bất ngờ với cách xưng hô dịu dàng của nàng dành cho mình, cô không hiểu tại sao lúc này lại muốn an ủi và muốn bảo vệ nàng hơn, cô không tử chủ được liền nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng, lấy hết sự dịu dàng, nhẹ nhàng trong bản thân mà an ủi nàng.

    - Đừng khóc nữa...có bao nhiêu uất ức cứ đổ hết lên tôi

    Vừa nói dức câu xong là nàng đã đánh vào ngực của cô, cô thì vẫn đứng yên, không nổi giận với nàng, chỉ xoa tấm lưng an ủi nàng.

    Yujin vừa đi làm về, nghe chuyện đã xảy ra với nàng, là quăng chiếc cả vạt lên sofa chạy ngay lên phòng của cô, Yujin chỉ vừa hé cửa ra là đập thẳng vào mắt chị là cảm nàng và cô đang ôm nhau và đang trao cho nhau nụ hôn ngọt ngào, chị như chết trân tại chỗ nhưng cũng nhẹ nhàng đóng cửa lại, để trả lại không riêng tư cho nàng và cô, rồi cũng bỏ đi về phòng.

    Y

    - Wonyoung...

    - Suỵt...đừng nói, chỉ có ngay lúc này, tôi mới nhẹ nhàng với em

    - Nhưng tôi muốn lúc nào chị cũng nhẹ nhàng và tôi như lúc này

    Đây chính là câu nói, cô không thể làm được, vì cái gọi sự hận thù khắc sâu trong lòng nên không thể nhẹ nhàng với nàng, chỉ có sự tra tấn nàng cô mới có thể thoã mãn được.

    - Em nghĩ câu trả lời của tôi như nào ?

    - Phải...mãi mãi không thể

    Cô buôn nàng ra, rồi mở cửa bỏ đi, cô để lại nàng một mình trong căn phòng, không nói năng gì với nàng, cô ra ngoài được một lúc thì nàng cũng bỏ đi ra ngoài nhưng nói đi ra ngoài thì cũng không phải cho lắm vì nàng chỉ lên một tầng lầu để đi đến phòng của chị.

    Yujin mới tắm rửa xong thì nghe có tiếng gõ cửa, không nhanh không chậm chạy ngay đến mở cửa, cánh cửa vừa mới mở ra là chị đã bị ôm chầm lấy.

    - Leeseo...em bị làm sao vậy ?

    - Chị ơi

    - Chị đây, đừng khóc nữa, chị xót lắm

    Đúng là là chị em trong nhà, chỉ giống cùng cha khác mẹ và sự an ủi giữa cô và chị cũng hoàn toàn đối lập nhau như mối quan hệ, người thì lấy hết sự dịu dàng còn sót lại trong bản thân để dịu dàng với nàng, còn người kia thì bao nhiêu sự dịu dàng là đều đem hết cho nàng, đó là lí do tại sao nàng ghét và yêu, hai chị em này.

    - Chị xin lỗi, dù không phải lỗi của chị nhưng khi em khóc, tất cả là lỗi của chị hết

    Đúng như câu viết của Lỗi Tấn, Lỗ Tấn viết: "Dù em có phạm bao nhiêu lỗi lầm, nhưng trong giây phút em khóc...Tất cả đều là lỗi của anh!"

    - Em chỉ có một mình chị, gia đình đã vứt bỏ em rồi, họ không còn quan tâm đến em nữa, họ chỉ quan tâm, coi trọng đồng tiền

    - Nào ngoan, đừng khóc nữa, bây giờ em thay đồ đi, chị đưa em ra ngoài cho khuây khỏa

    - Vâng ạ

    Nàng đi về phòng của cô, chọn bộ đồ đẹp nhất rồi thay, chị thì đã đứng đợi sẵn trước cửa, khi nàng bước ra, đã làm cho Yujin đứng hình mất vài giây vì nàng đẹp hơn cả thường ngày nhưng đối với chị thì ngày nào nàng cũng đẹp trong mắt chị, nàng bị chị nhìn chầm chầm thì ngại ngùng, liền đánh nhẹ vào vai chị.

    - Làm gì nhìn em dữ vậy ?

    - Tại em đẹp, bạn gái của chị lúc nào cũng đẹp

    - Ai thèm làm bạn gái chị chứ

    - Còn ai ngoài em nữa

    Cả hai cười đùa với nhau một lúc, trong ánh nắng chiều nhạt dần, Yujin nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng, định cùng cô đi dạo qua những con phố quen thuộc.

    Không gian xung quanh như ngừng lại khi hai bàn tay xiết chặt nhau, Yujin mỉm cười đầy ấm áp, bước đi với nàng bên cạnh.

    Nhưng khi cả hai vừa ra đến cổng, Gaeul xuất hiện, chặn lại trước mặt họ.

    - Cô chủ định đưa tiểu thư đi đâu ạ ?

    - Tôi và em ấy muốn ra ngoài đi dạo

    - Thật lòng xin lỗi cô chủ, chỉ có cô chủ mới ra ngoài được thôi, còn tiểu thư thì không thể

    - Tại sao ?

    Đến cả chủ cũng không nghe sao ?

    Với vẻ lạnh lùng, Gaeul đứng vững, giọng trầm nhưng kiên định nói thẳng ra, mà chẳng dùng sự kính trọng nào nữa.

    - Không có sự cho phép của Jang Tổng, tiểu thư không thể đi đâu hết

    Ánh mắt nàng trở nên lo lắng, nhưng bàn tay của nàng vẫn được Yujin giữ chặt.

    Chị nhìn thẳng vào mắt Gaeul, trong ánh mắt đó bừng lên cơn thịnh nộ, như những viên đạn vô hình xẹt qua không trung.

    Không ai nhường bước, cả hai người như đang lặng lẽ đấu trí.

    Tay Yujin vẫn không buông, từng ngón tay siết chặt tay nàng như muốn khẳng định quyền bảo vệ nàng.

    Trong khi đó, Gaeul từ từ đặt tay lên khẩu súng trong túi áo, ngón tay cô run nhẹ, nhưng sự quyết tâm trong ánh mắt lại mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

    Không gian bỗng trở nên căng thẳng, tựa như bất kỳ hành động nhỏ nào cũng có thể đẩy cả ba người vào vực thẳm không lối thoát.
     
    | 𝙃ắ𝙘 𝘿ạ 𝙆𝙝ú𝙘 | 𝙄𝙣𝙝𝙮𝙚𝙤𝙣𝙜𝙯/𝘿𝙤𝙡𝙡𝙯/𝙒𝙤𝙣𝙨𝙚𝙤
    Chương 9


    Lúc này cô từ ngoài bước vào, cả ba nghe tiếng bước chân thì nhìn ra hướng cửa, thứ cảnh tượng đập vào mắt họ là toàn thân đầy máu me của cô, bàn tay thì máu còn nhỉu từng giọt, từng giọt máu xuống nền đất lạnh lẽo, ánh mắt lạnh lùng hướng về ba người, cô không nói gì, chỉ đi về phía nàng, nàng nhìn thấy cô như vậy thì sự sỡ hãi của nàng làm nàng càn lùi về sau.

    - Leeseo

    - Đừng...tôi cầu xin chị...đừng lại đây...đ...đừng lại đây

    - LEE HYUN SEO

    Yujin đứng bên cạnh, thấy cô lớn tiếng với nàng liền đứng trước mặt để bảo vệ nàng, tay cầm lấy cổ áo rồi mắng cô.

    - JANG WONYOUNG, em không thấy bản thân mình làm em ấy sợ sao ?

    Rốt cuộc em còn là con người không vậy ?

    HẢ

    - Buôn ra...tôi không nương tay với một ai đâu, kể cả chị

    - Em...

    Cô đẩy mạnh Yujin sang một bên, Gaeul thì thuật tay nên đã đỡ lấy Yujin, còn cô thì đi đến bên nàng, không hề chạm hay ôm nàng, chỉ nhẹ nhàng cuối người rồi nói.

    - Leeseo...em đang sợ bản thân tôi lúc này sao ?

    - Wonyoung...Wonyoung...tôi không có

    - Haizzzz...em đã bao nhiêu lần đã nhìn thấy tôi như này và kể cả rất nhiều lần em nhìn thấy tôi giết người, mà cũng tại họ ngu xuẩn, dám động vào em

    - Wonyoung...chị không còn là một con người nữa rồi

    - Vậy à ?

    Có lẽ đã lâu rồi em chưa còn thấy tôi giết người

    - Wonyoung, đủ rồi, quá đủ rồi, đừng đi quá giới hạn nữa

    - Chị là cái thá gì mà cản tôi ?

    - Chị của em

    - Ha~...chỉ là chị cùng cha khác mẹ thôi, chẳng phải chị em ruột gì cả, đừng quản đến chuyện của tôi

    Nói xong, là cô quay sang hôn vào môi nàng trước mặt chị và Gaeul, nàng thì cam chịu, không dám phản kháng, hôn xong thì cô cũng bỏ đi lên lầu, giọng nói từ trên lầu vang xuống.

    - Gaeul...cô để họ đi đi, nhưng trước 8 giờ tối, phải có mặt ở lâu đài, còn qua 8 giờ thì Leeseo, em chuẩn bị xem gia đình em là con mồi tiếp theo của tôi

    Gaeul khi nghe được lời cho phép của cô thì cũng để nàng và chị rời, cô thì nhìn sơ qua cũng biết nàng và chị gái mình đi chơi cùng nhau, và cô còn biết nàng đã lục lọi để tìm bí mật của mẹ mình, chỉ là cô đang cho nàng một cơ hội, mọi nhất cử nhất động của nàng cô đều biết hết.

    Trong màn đêm yên tĩnh, chiếc xe của Yujin lướt nhẹ trên con đường đầy nhộn nhịp, ánh đèn đường nhấp nháy phản chiếu qua cửa kính.

    Yujin ngồi sau tay lái, đôi mắt dịu dàng nhưng kiên định, lặng lẽ quan sát nàng ngồi cạnh mình.

    Bên ngoài, thành phố sáng lên với những ánh đèn, nhưng điều thực sự làm lòng Yujin ấm áp là nụ cười thoáng qua trên gương mặt nàng.

    Chỉ khi ở cạnh Yujin, nàng mới có thể gạt bỏ mọi lo âu, những góc tối trong tâm hồn nàng dần tan biến.

    Nụ cười của nàng tươi tắn, rạng ngời như một đoá hoa mới nở, bừng sáng giữa khu rừng tâm tối trong lòng.

    Những lo lắng, giam cầm và sợ hãi khi ở bên cô đều bị bỏ lại phía sau khi nàng tựa nhẹ vào ghế, thả lỏng tâm trí.

    Chị chỉ khẽ liếc nhìn nàng, nhưng trong ánh mắt ấy là cả một thế giới, nơi nàng được tự do, nơi chỉ có sự bình yên và bảo vệ tuyệt đối.

    Gió thổi nhẹ qua cửa sổ mở hé, mái tóc của nàng khẽ bay, hòa cùng những tiếng cười thoải mái thoát ra từ đôi môi mà chỉ Yujin mới có thể đánh thức.

    Chỉ cần bên chị, nàng như được hồi sinh, sống lại giữa những cơn bão của cuộc đời mình.

    Làn gió nhẹ lướt qua, làm mái tóc mềm mại của nàng khẽ bay lên, từng sợi tóc bồng bềnh trong không khí như dải lụa bạc phản chiếu dưới ánh trăng.

    Yujin dừng xe lại ở một góc đường vắng, lặng nhìn mái tóc ấy tung bay, ánh mắt không thể rời khỏi hình ảnh người con gái ngồi bên cạnh.

    Nàng ngồi đó, gương mặt dịu dàng và thanh thoát, trông tựa như Bạch Nguyệt Quang – thứ ánh sáng tinh khiết, xa vời mà người ta không thể nào chạm tới.

    Làn tóc nàng như hoà cùng ánh trăng, khiến Yujin như lạc vào một cõi mơ, nơi mà trái tim cô không còn kìm nén được nữa.

    Từng nhịp đập trong lồng ngực Yujin ngày một dồn dập hơn, như thể điều cô luôn che giấu sắp sửa bùng nổ ra khỏi lòng mình.

    Trong khoảnh khắc đó, Yujin cảm thấy khao khát được thổ lộ, được nói ra tình cảm sâu kín mà cô đã giữ suốt bao lâu.Trước khung cảnh huyền ảo ấy, bên cạnh người con gái mang trong mình vẻ đẹp mỏng manh nhưng mạnh mẽ, Yujin chợt cất tiếng, giọng nghẹn ngào nhưng quyết đoán.

    - Leeseo... chị không thể tiếp tục che giấu nữa.

    Mỗi khoảnh khắc bên em, chị chỉ muốn giữ lấy, chỉ muốn em là của chị

    Lời nói ấy vang lên như hòa vào làn gió đêm, mang theo tình cảm chân thật mà Yujin đã giấu kín, giờ đây không còn có thể kìm nén thêm nữa.

    Nàng ngồi im, đôi mắt mở to khi nghe những lời thổ lộ bất ngờ của Yujin.

    Trái tim nàng như ngừng đập trong giây lát, hơi thở như nghẹn lại.

    Cảm xúc dâng trào, nàng không thể phủ nhận rằng mình cũng dành tình cảm cho Yujin, nhưng ngay khi niềm hạnh phúc thoáng qua, một sự lo lắng lạnh lẽo xâm chiếm tâm trí.
     
    | 𝙃ắ𝙘 𝘿ạ 𝙆𝙝ú𝙘 | 𝙄𝙣𝙝𝙮𝙚𝙤𝙣𝙜𝙯/𝘿𝙤𝙡𝙡𝙯/𝙒𝙤𝙣𝙨𝙚𝙤
    Chương 10


    Nàng khẽ cười, nhưng nụ cười ấy đượm buồn, mang theo sự khổ sở mà chỉ mình nàng hiểu.

    Đôi mắt long lanh ánh lên nỗi đau sâu thẳm, tựa như những vết thương cũ đang bị khơi lại.

    Nàng nhìn vào mắt Yujin, nơi vẫn đang lấp lánh tình yêu chân thành và mạnh mẽ, nhưng nàng biết rằng nàng không thể đáp lại.

    - Chị Yujin...Giọng nàng nhẹ như gió thoảng, run rẩy và yếu ớt.

    - Em...em thật sự cảm ơn vì tình cảm của chị, nhưng...em không thể

    - Leeseo à

    Nàng cúi mặt xuống, đôi bàn tay khẽ siết lại như đang cố giữ lấy chút sức mạnh cuối cùng để tiếp tục.

    Trong lòng nàng, tình yêu dành cho Yujin mãnh liệt không kém, nhưng những sợi xích vô hình của cô trói buộc nàng quá chặt.

    Nàng biết rằng, chỉ cần một lời chấp nhận được thốt ra, cô sẽ không tha cho gia đình nàng.

    Ánh mắt của cô luôn ở đó, như bóng ma rình rập, sẵn sàng phá hủy bất kỳ điều gì nàng yêu thương.

    - Em không thể đáp lại tình cảm của chị..nếu Wonyoung biết...chị ấy sẽ không để gia đình em yên đâu.

    Em không thể mạo hiểm...

    Leeseo ngước nhìn Yujin lần cuối, ánh mắt chan chứa nỗi đau xen lẫn yêu thương nhưng lại bị số phận đẩy vào bế tắc.

    Dù rất muốn, nhưng nàng biết mình phải từ bỏ, để bảo vệ những người thân yêu của mình.

    Yujin lặng người, trái tim chị như vỡ ra thành từng mảnh khi nghe lời từ chối của nàng.

    Nhưng thay vì oán trách hay đau khổ, chị chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười buồn bã nhưng dịu dàng, ánh mắt vẫn không rời khỏi khuôn mặt người con gái trước mặt.

    Chị biết, nàng đang chịu đựng nỗi đau khôn cùng, nỗi đau mà chính nàng không thể nói ra, Yujin nhìn nàng, ánh mắt như gói gọn tất cả sự thấu hiểu và yêu thương.

    Chị nhận ra đôi vai mỏng manh ấy đang gánh nặng bao nhiêu gánh xiềng vô hình.

    Bóng dáng của Wonyoung lúc nào cũng đè nặng lên nàng, khiến nàng không thể tự do lựa chọn cho chính mình Yujin đưa tay đến gần hơn, bàn tay nhẹ nhàng chạm lên mái tóc mềm mại của nàng rồi nói.

    - Em không cần nói thêm gì nữa đâu.

    Yujin thì thầm, giọng chị dịu dàng nhưng chất chứa biết bao nỗi đau sâu kín.

    - Chị hiểu mà

    Ánh mắt Yujin dịu dàng, không một chút oán hờn, chỉ có sự cảm thông tràn đầy.

    Chị có thể cảm nhận được trái tim nàng đang bị giằng xé giữa tình yêu và nỗi lo sợ.

    Chị không trách nàng vì đã từ chối, bởi trong mắt chị, nàng là tất cả.

    Ngay cả khi không thể có được nàng, Yujin vẫn muốn bảo vệ nàng, vẫn muốn ở bên cạnh để an ủi, để làm chỗ dựa cho nàng trong những lúc yếu đuối nhất.

    - Chị sẽ luôn ở đây, Leeseo, cho dù em có lựa chọn thế nào

    Giọng Yujin trầm thấp nhưng đầy chắc chắn.

    Chị không cần nàng phải đáp lại tình cảm, chỉ cần biết rằng nàng an toàn và bình yên, điều đó đối với Ahn Yujin này đã là đủ.

    Nàng khẽ ngước nhìn, bắt gặp ánh mắt dịu dàng và yêu thương ấy.

    Trong khoảnh khắc, nàng thấy lòng mình chùng xuống, như thể mọi đau đớn, mọi lo lắng đều tan biến khi đối diện với Yujin.

    Nhưng nỗi sợ hãi về cô vẫn đè nặng trong tim, khiến nàng không thể đáp lại tình yêu mà nàng cũng khao khát.

    - Chị Yujin...Nàng nghẹn ngào, nước mắt như chực trào ra, nhưng Yujin chỉ mỉm cười, khẽ gật đầu như để nói rằng tất cả sẽ ổn.

    Yujin lái xe chầm chậm rời khỏi con đường đông đúc, cả hai dừng chân lại tại một khu phố ẩm thực về đêm, ánh đèn lấp lánh chiếu lên khuôn mặt tươi cười của Leeseo.

    Hai người nắm tay nhau, cùng nhau bước qua những quầy hàng, tiếng cười của họ vang lên nhẹ nhàng giữa không gian rộn ràng, nhưng họ nào biết rằng trong bóng tối xa xa, một ánh mắt vô hình đang dõi theo từng bước chân.

    Từ trong góc khuất, đôi mắt ấy lấp lánh như mắt loài thú săn mồi, tràn ngập ý định hủy diệt.

    Gaeul, đứng bên cạnh kẻ đó, khẽ liếc nhìn, hiểu rõ từng cơn thịnh nộ đang ẩn mình trong im lặng, lo lắng lên tiếng hỏi.

    - Jang Tổng, ngài muốn như nào ?

    - Chuẩn bị đồ đi, đợi Leeseo và chị tôi về, tôi muốn em ấy nhìn thấy máu chảy

    - Rõ

    Cô chỉ lặng thinh, không một cái nhìn nào hướng về phía nàng và chị.

    Cô lạnh lùng quay lưng bước đi, bóng dáng cao lớn hòa vào bóng tối của con phố tĩnh mịch, để lại một luồng không khí chết chóc âm ỉ sau lưng.

    Cảm giác áp lực bao trùm lấy Gaeul, nhưng không dám làm gì hơn ngoài việc lặng lẽ đi theo.

    Thời gian trôi qua nhanh chóng, từng giây như đang rút ngắn khoảng cách với tai hoạ.

    Bất chợt, nàng dừng lại, Yujin khó hiểu quay sang định hỏi nàng, nhưng nàng thì hoàn toàn như không nghe thấy, nàng chỉ nhớ lại lời dặn đầy nguy hiểm của cô.

    Nàng luống cuống rút điện thoại ra xem giờ.

    Ánh sáng màn hình phản chiêu lên gương mặt nàng, con số 8:30 hiên rõ trước mắt như một cơn ác mộng.

    Nàng bàng hoàng chết lặng,

    mỗi niềm vui như bị cuốn trôi ngay lập tức.

    - C...chị...Yujin...

    Nàng thốt lên trong sự hoảng loạn,tay siết chặt tay Yujin, kéo chị chạy bán sống bán chết về phía xe.

    Yujin không nói một lời, vì chị biết cấp độ nguy hiểm nó như thế nào, chị nhanh chóng khởi động xe và đạp mạnh ga.

    Chiếc xe lao đi trong bóng đêm, tốc độ vượt quá giới hạn nhưng cả hai không còn lựa chọn nào khác, tiếng động cơ gầm rú như báo hiệu một cuộc đua sinh tử..

    Trái tim nàng lúc này đập loạn xạ, từng khoảnh khắc trôi qua đều là sự chờ đợi của nỗi sợ hãi.

    Khi họ cuối cùng cũng về đến lâu dài, nàng vội vã lao vào trong, hy vọng rằng vẫn còn kịp.

    Nhưng thứ trước mắt nàng gần như đổ sụp khi bước vào đại sảnh Không khí lạnh lẽo bao trùm căn phòng tối và trước mắt nàng, một cảnh tượng kinh hoàng đến nỗi không thể diễn tả bằng lời.
     
    | 𝙃ắ𝙘 𝘿ạ 𝙆𝙝ú𝙘 | 𝙄𝙣𝙝𝙮𝙚𝙤𝙣𝙜𝙯/𝘿𝙤𝙡𝙡𝙯/𝙒𝙤𝙣𝙨𝙚𝙤
    Chương 11


    Lâu đài lạnh lẽo như địa ngục bao

    trùm.

    Anh trai của nàng, khuôn mặt tái nhợt, sợi dây thừng quấn chặt quanh cổ, đôi chân anh chới với, giẫm lên chiếc ghế bên dưới chân chỉ còn một chút cân bằng mỏng manh giữa sự sống và cái chết...Trong

    khoảnh khắc đó, nàng không còn chỉ là cô gái yêu đuối bị giam cầm.

    Nàng thấy trước mắt mình toàn bộ sức mạnh khủng khiếp và tàn bạo mà cô đã dùng đề hủy hoại những ai từng dám chống đối.

    Hình ảnh những người bị sát hại dã man trước đây hiện về như ác mộng trong tâm trí nàng, những người vô tôi bị xử lý không thương tiếc, những kẻ phản kháng bị biến thành ví dụ sống cho sự thống trị của cô.

    Và giờ đây, anh trai nàng, người thân yêu nhất của nàng, cũng đang đứng trên bờ vực cái chết vì cơn thịnh nộ không thể kiểm soát của cô.

    Đó chính là cảnh tượng như một lời nhắc nhở tàn bạo về những gì Jang Wonyoung cô có thể làm và đã từng làm với những kẻ xấu số khác.

    Nước mắt nàng trào ra, chân tay nàng như hóa đá, không thể cử động, không thể hét lên.

    Nàng chỉ có thể nhìn chầm chầm vào sự tàn bao vô nghĩa trước mắt mình.

    Bên ngoài lâu đài, những lời đồn đại về Jang Wonyoung đã sớm trở thành cơn ác mộng của nhiều người.

    Những vụ giết chóc tàn nhẫn, những kẻ phản kháng bị trừng phạt dã man, xác chết vô danh được tìm thấy trong những khu rừng hoang vu hay những khu phố vắng lặng tất cả như hiện lên trước mắt nàng.

    Giờ đây, nỗi kinh hoàng đó đã hiện hữu ngay trước mắt nàng, không còn chỉ là lời đồn mà là sự thật phũ phàng.

    Từ từ, nàng quay sang nhìn về phía sofa.

    Cô ngồi nhàn nhã trên chiếc ghế sofa, mắt chăm chú vào màn hình ti vi, đôi tay thản nhiên nâng tách trà, như thể mọi chuyện xảy ra trước mặt chỉ là một buổi biểu diễn nhỏ nhặt chẳng đáng bận tâm.

    Cô thậm chí không hề nhìn nàng, không một dấu hiệu cảm xúc nào lộ ra trên gương mặt lạnh lùng.

    Sự tuyệt vọng tràn ngập trong lòng nàng.

    Nàng cố gắng hét lên nhưng giọng nghẹn lại nơi cổ họng, không thể thoát ra.

    Tất cả những gì nàng có thể làm là đứng đó, chết lặng, nhìn anh trai mình đang chật vật níu giữ từng giây phút cuối cùng của sự sống.

    Tâm trí nàng dần tan vỡ, những mảnh vỡ cảm xúc rơi rụng không thể nào ghép lại.

    Trong mắt nàng, mọi thứ xung quanh biến thành một cơn ác mộng không hồi kết, nơi mà quyền lực và tội ác của cô ngự trị, nghiền nát mọi hy vọng còn sót lại.

    Nàng nhận ra rằng, không có chốn nào an toàn, không có người nào có thể thoát khỏi đôi tay bạo ngược của Jang Wonyoung.

    Thế giới của nàng đã hoàn toàn sụp đổ.

    Trong không gian tĩnh lặng đến nghẹt thở, cô cuối cùng cũng tắt ti vi, màn hình đen kịt phản chiếu bóng dáng của cô.

    Cô ngả người trên ghế, đôi mắt nặng nề liếc nhìn nàng lần đầu tiên trong đêm.

    Ánh nhìn của cô trống rỗng, lạnh lẽo như băng tuyết, không hề có chút cảm xúc.

    Môi cô khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt, mang theo sự tàn nhẫn khó diễn tả.

    Cô từ từ đứng dậy, tay nhẹ nhàng đưa vào túi quần, tạo ra một động tác thong thả nhưng đầy uy hiếp.

    Đôi chân dài của cô bước từng bước một, tiếng giày khẽ vang lên trên sàn đá cẩm thạch lạnh buốt, như tiếng vọng của những bóng ma.

    - Leeseo à...

    Giọng nói của cô trầm thấp, điềm tĩnh, nhưng lại khiến cả không gian trở nên ngột ngạt, như thể mỗi từ cô thốt ra đều mang theo một lưỡi dao sắc bén.

    - Có vẻ em đã quên mất quy tắc của tôi rồi thì phải ?

    Khi nói xong, cô thản nhiên đá nhẹ vào chân ghế nơi anh trai của nàng đang cố giữ thăng bằng.

    Chỉ một cú chạm nhẹ, chiếc ghế lung lay khiến anh trai nàng chao đảo, đôi chân run rẩy cố gắng níu giữ chút sự sống còn sót lại.

    Tiếng khò khè phát ra từ cổ họng anh ta khi sợi dây thừng siết chặt hơn, đôi mắt trợn trừng vì đau đớn.

    Nàng lùi lại một bước, tim nàng như muốn nổ tung trong lồng ngực.

    Sự sợ hãi bao trùm lấy nàng, tê liệt mọi suy nghĩ.

    Yujin đứng cạnh nàng, tay nắm chặt lấy tay nàng, cảm nhận được sự run rẩy tuyệt vọng từ nàng.

    Nhưng chính Yujin cũng cảm thấy bàn tay mình bắt đầu ướt đẫm mồ hôi, nỗi sợ lặng lẽ xâm chiếm từng hơi thở.

    - Tôi không cần phải nhắc lại, đúng không ?

    - Wonyoung...tôi cầu xin chị, chị muốn làm gì tôi cũng được...đừng động đến gia đình của tôi, tôi cần xin chị...Jang Wonyoung, tôi cần xin chị

    Cô cười nhẹ, đá thêm một lần nữa vào chân ghế.

    Mỗi cú đá khiến cả Yujin lẫn nàng giật mình, cảm giác như lưỡi hái tử thần đang lơ lửng trên đầu họ, chỉ chờ một giây lỡ nhịp là sẽ rơi xuống.

    Cô không hề vội vàng, cô lạnh lùng đứng đó, ánh mắt không hề lay động, như thể toàn bộ tình cảnh trước mặt chỉ là một trò chơi và cô chính là kẻ nắm giữ quyền sinh sát trong tay.

    Nàng cúi mặt, cả người nàng run lên, biết rằng bất kỳ sai lầm nào cũng có thể đưa anh trai nàng đến kết cục bi thảm nhất.

    Nàng đứng đó, toàn thân nàng run rẩy không ngừng khi ánh mắt lạnh lùng của cô đang khóa chặt lấy nàng.

    Sợi dây vô hình của quyền lực và sợ hãi như siết lấy nàng, không cho nàng có bất kỳ lối thoát nào.

    Mỗi bước chân của nàng nặng trĩu, từng bước từng bước nàng từ từ tiến lại gần cô, đôi mắt nàng trống rỗng nhưng sâu thẳm chứa đựng một nỗi sợ hãi không thể diễn tả.

    Yujin bên cạnh, tim chị như bị xé toạc, đôi tay muốn ngăn Leeseo lại...nhưng không đủ sức.

    Chị chỉ biết đứng yên, bất lực chứng kiến từng khoảnh khắc tàn khốc.
     
    | 𝙃ắ𝙘 𝘿ạ 𝙆𝙝ú𝙘 | 𝙄𝙣𝙝𝙮𝙚𝙤𝙣𝙜𝙯/𝘿𝙤𝙡𝙡𝙯/𝙒𝙤𝙣𝙨𝙚𝙤
    Chương 12


    Nàng giờ đây đứng trước cô, đôi môi mím chặt, ánh mắt không dám đối diện.

    Và rồi, điều khiến tất cả đều kinh ngạc xảy ra.

    Nàng bắt đầu cởi bỏ từng mảnh vải trên người mình, tay nàng run run kéo từng lớp vải xuống, từng mảnh vải rơi xuống sàn đá lạnh lẽo như số phận của nàng đang dần vụn vỡ.

    Cô nhìn nàng, đôi mắt cô dần hiện lên một tia thích thú và như thể cơn giận dữ trong cô cũng lắng lại đôi chút.

    Khóe môi cô nhếch lên một nụ cười, ánh mắt dán chặt vào cơ thể mong manh đầy vết thương của nàng, không rời một khoảnh khắc.

    Cô nhìn nàng từ đầu đến chân như đang thưởng thức một trò tiêu khiển độc ác.

    Nàng quỳ xuống trước cô, tay nàng chạm xuống sàn nhà lạnh buốt, môi nàng run rẩy cầu xin.

    - Xin...xin chị...hãy làm gì tôi cũng được.

    Nhưng...xin hãy tha cho anh tôi

    Cô cuối người xuống, tay nâng cằm nàng lên, hôn lên đôi môi đỏ hồng, rồi nhẹ nhàng lau đi nước mắt cho nàng, xoa lấy má của nàng rồi nói.

    - Em đã mở lời như vậy, sao tôi dám nỡ mở lời từ chối được chứ

    - Hãy thả anh ấy ra...rồi chúng ta sẽ làm

    Giọng nói của nàng nghẹn lại, dường như mỗi từ phát ra đều là nỗi đau tột cùng mà nàng phải chịu đựng.

    Ánh mắt cô sáng lên một cách đầy tà mị, nụ cười của cô càng rộng hơn, sự khoái trá hiện rõ trong ánh mắt khi cô đứng đó nhìn nàng trong trạng thái tuyệt vọng nhất.

    Cơn tức giận của cô giờ đây chỉ còn lại những mảnh vụn nhỏ nhoi, thay thế bằng sự thống trị và quyền lực tuyệt đối.

    Nhưng Yujin đứng phía sau, khi nghe những lời nói đó của nàng thì trái tim chị như bị vỡ vụn thành ngàn mảnh khi nhìn thấy người mà nàng thầm thương trộm nhớ quỳ gối trước mặt em gái mình, hoàn toàn bị hủy hoại bởi sự tàn nhẫn của cô.

    Đôi mắt chị đỏ ngầu, tay siết chặt thành nắm đấm, lòng đau đớn tột cùng, nhưng không thể làm gì để cứu nàng khỏi tay của người em độc ác trước mặt.

    Cảnh tượng này như một vở kịch đầy bi thảm, nơi mà nàng buộc phải hy sinh tất cả để bảo vệ gia đình mình và Wonyoung cô là kẻ duy nhất nắm quyền quyết định số phận của mọi người.

    Cô nhìn nàng đang quỳ dưới

    chân mình, ánh mắt lướt qua nàng một cách lạnh lùng, rồi cô đứng dậy, lấy chiếc áo blazer đang vắt trên tay ghế và nhẹ nhàng khoác nó lên đôi vai trần của nàng.

    - Không phải là vì em. cô nói, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy sự kiểm soát.

    - Tôi chỉ là không muốn kẻ khác nhìn báo vật của tôi

    Nàng run rẫy dưới lớp vãi ấm áp, nhưng nàng không dám ngẩng đầu lên, chỉ cảm nhận được sự nhẹ nhõm tạm thời từ cử chỉ bất ngờ đó của cô.

    Dẫu vậy, bầu không khí ngột ngạt vẫn bao trùm lên tất cả, như một chiếc lưỡi hái lơ lững trên đầu

    mọi người.

    Cô quay đầu nhìn Yujin, ánh mắt cô đầy vẻ khinh bỉ và châm chọc.

    - Chị gái tôi chính là người luôn muốn bảo vệ em sao, Leeseo ?

    Cô cười nhạt, giọng nói thấm đượm sự mỉa mai.

    - Em nghĩ rằng người như Yujin có thể chống lại tôi ?

    Đáng thương

    Yujin đứng yên, đôi mắt nhìn thẳng vào cô, không sỡ hãi nhưng sâu trong lòng chị hiểu rõ tình cảnh bế tắc này.

    Chị luôn sẵn sàng hy sinh tất cả cho nàng, cho người mà chị yêu thương nhưng trước quyền lực và sự tàn nhẫn của cô, mọi thứ trở nên vô vọng.

    Cô nhìn thoáng qua Gaeul, rồi lên tiếng.

    - Thả hắn ra

    Cô ra lệnh, giọng điệu nhẹ nhàng như thể đây chỉ là một yêu cầu tầm thường.

    Gaeul lập tức di chuyên, cởi dây thùng treo đang cỗ anh trai nàng, để hắn ngã nhào xuống đất, cố gắng thở dốc trong sự hoảng loạn tột cùng.

    Nhưng niềm vui ấy chưa kịp len lói trong lòng nàng

    thì lời nói tiếp theo của cô khiên tất cả đóng băng.

    - Gaeul, đập gãy tay của chị ta cho tôi.

    Cô nói thản nhiên, không chút dao động.

    Đôi mắt cô đen tối và lanh lẽo như vực thẩm, như thể lời cô thốt ra chỉ là một mệnh lệnh đơn giản.

    Nàng chết lặng khi nghe lời nói thốt ra từ cô, đôi mắt mở to trong sự kinh hoàng.

    - Không...Wonyoung, xin đừng. nàng cố gắng đứng dậy, nhưng

    đôi chân như mềm nhũn, vô vọng đối diện với thực tế tàn nhẫn.

    Yujin, dù biết trước sự tàn bao của em gái mình, vẫn không khỏi bị chấn động.

    Đôi tay chị siết chặt lại, nhưng không một lời nào thốt ra.

    Wonyoung là em gái của Yujin và chính cô, máu mù của cùng cha khác mẹ lại sẵn sàng đưa ra lệnh trừng phạt độc ác như vậy.

    Cô nhìn thấy sự kinh ngạc và phản kháng trong mắt mọi người, nụ cười nhếch mép của cô càng trở nên đáng sợ hơn.

    - Chi gái của tôi ư?

    Điều đó có nghĩa lý gì chứ ?

    Quyền lực không có chỗ cho tình cảm yếu đuối

    - Wonyoung...em không còn lòng người nữa rồi

    - Lòng người của tôi đã biết mất cách đây 10 năm rồi

    Gaeul đứng im, đôi mắt dò xét giữa

    Wonyoung và Yujin, biết rằng không thể trái lênh.

    Chỉ đành bước đền gần Yujin, chuẩn bị thực hiện lệnh của Jang Lão Đại.

    Gaeul lặng lẽ nghe lệnh từ cô, ánh mắt không biểu lộ cảm xúc nào.

    Chỉ tiến về phía Yujin, gật đầu nhẹ như một lời xin lỗi không lời, rồi kéo Yujin đi theo hướng cuối lâu đài.

    Đó là nơi tăm tối nhất của lâu đài, căn phòng mà nàng từng bị giam cầm và phải chịu đựng nhiều đau đớn nhất.

    Mỗi bước chân Gaeul dẫn Yujin càng tiến sâu vào nơi ấy, bầu không khí lạnh lẽo và u ám bao trùm lấy họ như một bóng ma đen tối.
     
    | 𝙃ắ𝙘 𝘿ạ 𝙆𝙝ú𝙘 | 𝙄𝙣𝙝𝙮𝙚𝙤𝙣𝙜𝙯/𝘿𝙤𝙡𝙡𝙯/𝙒𝙤𝙣𝙨𝙚𝙤
    Chương 13


    Yujin không chống cự, chỉ lặng lẽ đi theo.

    Chị biết cuộc chiến này là vô vọng, nhưng trong lòng vẫn trĩu nặng sự lo lắng cho nàng.

    Khi cánh cửa căn phòng cuối cùng đóng lại, Gaeul quay sang Yujin, đôi mắt lấp lánh sự hối hận nhưng bàn tay lại dứt khoát, bắt đầu thực hiện mệnh lệnh tàn nhẫn.

    Tiếng xương rạn vỡ vang lên, âm thanh của sự đau đớn khắc sâu vào không gian tĩnh lặng.

    Yujin cắn răng chịu đựng, nhưng nỗi đau không chỉ đến từ cơ thể mà còn từ việc nhìn thấy người mình yêu bị Wonyoung kiểm soát như một con rối vô hồn.

    Trong lúc đó, Wonyoung chỉ nhìn lướt qua cảnh tượng ấy, đôi môi nàng khẽ nhếch lên, nụ cười lạnh lẽo như không hề có chút cảm xúc.

    - Đó là cái giá chị phải trả khi dám bén mảng đến món hàng của tôi

    Không nói thêm lời nào, cô bế nàng lên trong vòng tay, nhẹ nhàng như thể nàng là báu vật quý giá nhất thế gian nhưng nói là báo vật, thật chất nàng là một món hàng của cô mà thôi.

    Trước khi rời đi, cô liếc nhìn anh trai của nàng đang quỳ rạp dưới đất, cố gắng giữ lấy chút hơi tàn.

    - Cút, và nhớ kỹ điều này của ngày hôm nay, để tôi cho cậu biết em gái cậu sẽ làm ảnh hưởng lớn đến gia đình như thế nào, còn một lần nào xảy ra nữa, thì không chỉ ngươi mà cả gia đình của ngươi cũng sẽ không được toàn thây

    - V...vâng...tôi đội ơn ngài đã tha mạng, tôi đội ơn ngài, tôi sẽ nhớ kỹ những lời ngài nói, tôi sẽ nhớ kỹ

    Giọng cô vang lên đầy uy hiếp, khiến không gian như nặng trĩu, hắn ta nghe được đó cũng chỉ biết dạ dạ vâng vâng rồi chạy đi mất hút.

    Cô quay bước, bế nàng trong lòng, đôi mắt lạnh lùng nhưng đầy thỏa mãn.

    Nàng chỉ biết cúi đầu, cơ thể run rẩy trong vòng tay của cô, nhưng đôi mắt lại hướng về phía sau, nơi Yujin đang gục xuống vì sự tàn bạo mà nàng phải chịu đựng.

    Ánh mắt của nàng chứa đầy sự đau khổ và bất lực, nhìn thấy người mà nàng thầm thương đang phải chịu đựng đau đớn chỉ vì tình cảm dành cho nàng.

    Dù được cô bế trong vòng tay nhưng cảm giác tội lỗi và xót xa trong lòng của nàng càng dày vò hơn.

    Nàng biết rằng chỉ cần nàng thốt ra một lời, mọi đau đớn này sẽ dừng lại, nhưng nàng không thể.

    - Đau lòng lắm sao ?

    - K...không có

    Cô bế nàng nhẹ nhàng như thể nàng chỉ là một cánh hoa mong manh, bước chân đều đặn đưa nàng lên căn phòng quen thuộc.

    Cánh cửa khép lại sau lưng, âm thanh vang lên như tiếng gõ cửa của số phận.

    Nàng không khỏi run rẩy, trong lòng ngổn ngang những cảm xúc khó tả.

    Nàng tin chắc rằng lần này mình sẽ không thoát khỏi sự tàn nhẫn của cô, sẽ lại là sự đau đớn vô tận trên chiếc giường lạnh lẽo này.

    Trái tim nàng đập mạnh, từng hơi thở như nghẹn lại trong lồng ngực.

    Nhưng trái ngược với dự đoán của nàng, cô chỉ nhẹ nhàng đặt nàng lên giường, rồi ôm lấy nàng từ phía sau.

    Cánh tay mảnh khảnh nhưng vững chãi của cô quấn lấy cơ thể nàng, như một sự bảo vệ ngọt ngào nhưng đầy áp lực.

    Cằm của cô tựa lên vai nàng, hơi thở của cô phả nhẹ vào tai, khiến cho nàng cảm thấy từng sợi tóc gáy dựng đứng.

    Đôi môi của cô chạm khẽ lên cổ nàng, như một nụ hôn, nhưng lại mang theo sự kiểm soát đầy quyền lực.

    Nàng khẽ rùng mình, không ngờ rằng cô lại không làm gì hơn ngoài những cái chạm nhẹ nhàng đó.

    Cảm giác sợ hãi trong nàng dần dần nhường chỗ cho sự bối rối, không hiểu cô đang nghĩ gì.

    Cô chỉ siết chặt nàng hơn, không nói một lời, để yên nàng trong vòng tay, như thể muốn khẳng định rằng nàng là của cô, mãi mãi.

    Sau một lúc im lặng, giọng nói của cô vang lên, dịu dàng đến mức khiến nàng cũng phải ngỡ ngàng.

    Nó không phải là sự đe dọa mà nàng luôn lo sợ, mà là một sự dịu dàng hiếm thấy, nhẹ nhàng nhưng lạnh lùng, như băng tuyết bao phủ lấy ngọn lửa của nàng.

    - Leeseo. cô thì thầm, hơi thở nhẹ lướt qua tai nàng.

    - Em có biết em đang làm gì không?

    Nghĩ rằng trốn chạy là giải pháp sao ?

    Em không hiểu rằng dù em đi đến đâu, em vẫn thuộc về tôi

    - Tôi...biết, dù có trốn ở đâu, chị cũng tìm ra tôi.

    Nàng đông cứng lại trong vòng tay của cô, không dám thở mạnh.

    - Vậy em cứ tưởng rằng chị gái tôi có thể bảo vệ được em khỏi tôi sao ?

    Mong muốn một ai đó có thể đưa em ra khỏi đây à ?

    Em ngây thơ lắm, Leeseo...

    - Phải, đó là điều tôi muốn nhưng bây giờ thì sao ?

    Tôi là món hàng của chị, thì mãi mãi vẫn như vậy

    Cô khẽ cười, tiếng cười nhỏ vang lên, làm tim Leeseo đập loạn nhịp.

    Cô tiếp tục, giọng nói ngọt ngào nhưng đầy cay nghiệt.

    - Tôi đã luôn ở đây, chờ em quay về.

    Nhưng em lại khiến tôi thất vọng, hết lần này đến lần khác.

    Thật đáng thương, phải không, Leeseo ?

    Chạy trốn không phải lựa chọn của em nữa.

    Cô hôn nhẹ lên vai nàng, như muốn xoa dịu nỗi lo sợ, nhưng lời nói thì chẳng khác gì lưỡi dao vô hình cứa vào lòng nàng.

    - Tôi sẽ không làm tổn thương em, không cần phải làm thế.

    Cô thì thầm, đôi mắt như nhìn thấu tâm can của nàng.

    - Là vì em tự đưa mình vào đây, tự mình làm tổn thương chính mình.

    Đừng lo, tôi sẽ luôn ở đây, bảo vệ em...dù em có muốn hay không, cũng phải chấp nhận

    Nàng đã im lặng, không biết phải làm gì hơn ngoài việc nằm yên trong vòng tay của cô.

    Một sự dịu dàng đến bất ngờ, không chút bạo lực, không chút đau đớn.

    Cô chỉ ôm nàng, thở đều bên tai nàng, để lại trong lòng nàng một nỗi sợ hãi pha lẫn sự an tâm khó hiểu.
     
    | 𝙃ắ𝙘 𝘿ạ 𝙆𝙝ú𝙘 | 𝙄𝙣𝙝𝙮𝙚𝙤𝙣𝙜𝙯/𝘿𝙤𝙡𝙡𝙯/𝙒𝙤𝙣𝙨𝙚𝙤
    Chương 14


    Gaeul đứng lặng người một lúc sau khi ra tay tàn nhẫn với Yujin theo lệnh của cô.

    Ánh mắt của nàng, dù vẫn mang vẻ lạnh lùng thường thấy, dường như lóe lên một tia buồn bã khó nhận ra.

    Yujin nằm trên sàn, cố chịu đựng cơn đau kinh hoàng đang gặm nhấm cánh tay gãy.

    Không nói một lời, Gaeul đi ra ngoài, trở lại với hộp sơ cứu trong tay.

    Gaeul quỳ xuống cạnh Yujin, không nhìn thẳng vào mắt chị, nhưng đôi tay điêu luyện của Gaeul bắt đầu xử lý vết thương một cách thành thạo.

    Gaeul cô không thốt ra lời xin lỗi, nhưng sự im lặng của Gaeul mang nặng cảm giác tội lỗi.

    Lớp băng được quấn cẩn thận quanh vết thương, mỗi cử động của Gaeul đều nhẹ nhàng, dường như nàng muốn giảm thiểu nỗi đau của Yujin, dù biết rằng chẳng cách nào làm giảm bớt được những gì vừa xảy ra.

    Giọng của Gaeul cuối cùng cũng vang lên, lạnh lùng nhưng không hề xa cách.

    - Yujin, đáng lẽ chị không nên xen vào.

    Chị biết rõ Jang Tổng là người thế nào mà.

    Chị không thể bảo vệ Leeseo bằng cách này đâu

    Gaeul dừng lại một chút, tay vẫn tiếp tục quấn băng, nhưng đôi mắt thoáng nhìn Yujin, ánh lên sự quan tâm mà Gaeul hiếm khi để lộ.

    - Chị cần phải hiểu rằng tiểu thư bây giờ không còn như trước nữa.

    Jang Tổng sẽ không dễ dàng tha thứ cho bất kỳ ai cản đường ngài ấy.

    Chị nghĩ chị mạnh mẽ, nhưng điều đó chỉ khiến chị đau đớn thêm mà thôi

    Yujin cắn răng chịu đau, cố nén tiếng rên rỉ khi Gaeul tiếp tục sơ cứu, rồi lúc này chị cũng lên tiếng.

    - Tôi không thể bỏ Leeseo lại...

    Gaeul ngắt lời, giọng sắc lạnh nhưng vẫn dịu dàng.

    - Chị nghĩ cứu Leeseo là cứu mình sao ?

    Jang Tổng có thể tàn bạo, nhưng ít nhất ngài ấy giữ được Leeseo ở đây, an toàn theo cách của ngài ấy.

    Chị chỉ làm mọi thứ tệ hơn thôi, Yujin

    Yujin nhìn Gaeul, ánh mắt đong đầy nỗi đau và thất vọng.

    Chị không ngờ rằng người em gái mà cô từng thương yêu, giờ lại tỏ ra vô tình đến vậy.

    Nhưng tận sâu trong giọng nói của Gaeul, Yujin có thể cảm nhận được một chút lo lắng, một chút quan tâm, dù điều đó được che giấu dưới lớp vỏ lạnh lùng.

    - Chị không còn lựa chọn nào nữa đâu.

    Gaeul nói, khẽ thở dài khi hoàn tất việc băng bó.

    - Hãy tránh xa Leeseo.

    Đó là cách duy nhất chị có thể sống sót

    Gaeul đứng dậy sau khi hoàn thành việc sơ cứu, đôi mắt lạnh lùng vẫn không nhìn thẳng vào Yujin.

    Gaeul khẽ cúi chào, như một cử chỉ chấm dứt nhiệm vụ của mình, rồi quay lưng bước đi.

    Dáng người cao gầy của Gaeul biến mất trong ánh sáng mờ ảo của căn phòng, nhưng bước chân của Gaeul lại để lại trong lòng Yujin một cảm giác khó tả.

    Yujin nhìn theo bóng lưng Gaeul, lòng chợt dâng lên một cảm giác mơ hồ.

    Chị không hiểu tại sao, người con gái này dù phải thực hiện những mệnh lệnh tàn bạo của cô nhưng lại mang đến một sự dịu dàng, tinh tế mà Yujin không thể ngó lơ.

    Sự tương phản giữa hành động lạnh lẽo và cách mà Gaeul chăm sóc vết thương cho Yujin, cũng khiến Yujin cảm thấy lạ lùng.

    Dù vừa chịu cơn đau kinh hoàng từ vết thương, Yujin vẫn cảm nhận được chút gì đó ấm áp từ những cử chỉ nhỏ của Gaeul.

    Trong khoảnh khắc ngắn ngủi khi họ trò chuyện, dù chỉ vài câu, cũng đủ để Yujin nhận ra rằng Gaeul không hề vô tình như bản thân thể hiện.

    Ẩn sau ánh mắt lạnh nhạt và giọng điệu sắc bén ấy là một trái tim có thể vẫn biết quan tâm, biết thấu hiểu.

    Yujin khẽ cười.

    Nụ cười mỉm, không rõ ràng và cũng không thể giải thích nổi.

    Bị hành hạ đau đớn, nhưng tại sao Yujin lại thấy trong lòng nhẹ nhõm?

    Là vì những lời của Gaeul, hay là vì sự hiện diện của nàng trong lúc này, đã vô tình an ủi Yujin theo một cách nào đó mà chính bản thân Yujin cũng không hiểu?

    - Rốt cuộc mình bị gì vậy ?

    Sao lại cười chứ ?

    Yujin cố gắng đứng dậy sau khi Gaeul rời đi, nhưng cơn đau từ vết thương lại bất ngờ ập tới như một lưỡi dao sắc lẹm chọc vào từng thớ cơ.

    Chị ngã khuỵu xuống sàn, cơ thể run rẩy và miệng thốt lên những tiếng chửi rủa nghẹn ngào, dành cho sự tàn bạo không thể tin nổi của em gái mình, Jang Wonyoung.

    Chị không hiểu nổi tại sao cô lại trở thành con người như vậy, tại sao sự lạnh lùng và vô cảm lại ăn sâu đến mức tàn nhẫn với chính chị gái của mình.

    Trong lúc đang quằn quại trên sàn nhà lạnh giá, Yujin chợt cảm nhận được một ánh mắt, như đang chằm chằm dõi theo từng cử động của minh.

    Chị nghĩ ngay đến cô, đôi mắt lạnh lùng và đầy hận thù của em gái, có lẽ đang đứng ở đâu đó, quan sát chị với sự khinh bỉ và tàn ác.

    Nhưng khi Yujin ngước lên, trái với sự tưởng tượng, ánh mắt đó không thuộc về cô mà là Gaeul.

    Gaeul đứng đó, không nói một lời.

    Ánh mắt Gaeul không còn lạnh lùng như trước mà có phần dịu đi, như thể sự đau đớn của Yujin đã chạm vào lòng trắc ẩn sâu kín nào đó bên trong cô gái này.

    Không nói thêm lời nào, Gaeul bước tới gần, đưa tay đỡ lấy Yujin, nhẹ nhàng giúp chị đứng dậy.

    Hành động này khiến Yujin thoáng bất ngờ, nhưng chị không từ chối, đón nhận sự giúp đỡ ấy với lòng biết ơn thầm lặng.

    Cả hai rời khỏi căn phòng lạnh lẽo, bước ra ngoài hành lang dài của lâu đài.

    Trong bóng tối mờ ảo, Gaeul luôn để ý đến vết thương của Yujin, dù không nói nhiều, nhưng hành động quan tâm của nàng rất rõ ràng.

    Trong từng bước đi, họ dần trò chuyện nhiều hơn, câu chuyện trở nên nhẹ nhàng và tự nhiên, như hai con người đang cố tìm hiểu nhau qua từng câu hỏi giản đơn.
     
    | 𝙃ắ𝙘 𝘿ạ 𝙆𝙝ú𝙘 | 𝙄𝙣𝙝𝙮𝙚𝙤𝙣𝙜𝙯/𝘿𝙤𝙡𝙡𝙯/𝙒𝙤𝙣𝙨𝙚𝙤
    Chương 15


    Gaeul và Yujin tiếp tục bước đi trong hành lang dài, không gian tĩnh lặng chỉ còn tiếng bước chân vang vọng và ánh sáng le lói từ những ngọn đèn cổ treo tường.

    Sau một lúc im lặng, Yujin phá vỡ bầu không khí nặng nề bằng một câu nói.

    - Cô không cần làm theo tất cả những gì Wonyoung nói

    Yujin buột miệng nói, giọng khàn đặc vì cơn đau.

    Gaeul thoáng dừng lại, rồi nhẹ nhàng trả lời.

    - Tôi vốn dĩ không có lựa chọn.

    Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi không hiểu sự đau đớn của chị

    Nói xong, Gaeul tiếp tục dìu Yujin đi, ánh mắt lơ đãng nhưng lại đầy suy tư.

    Yujin nhìn Gaeul, và trong khoảnh khắc đó, chị thấy được một điều gì đó khác lạ trong người con gái này.

    Gaeul có vẻ như không hoàn toàn thuộc về cái bóng tối tàn nhẫn của cô, mà trong sâu thẳm, vẫn có chút gì đó dịu dàng và chân thành.

    - Cô đã ở bên Wonyoung bao lâu rồi ?

    Giọng Yujin hơi khàn, nhưng ẩn chứa sự tò mò không thể giấu.

    - Đủ lâu để hiểu rõ tính cách của ngài ấy.

    Và đủ lâu để biết rằng...

    Ngài ấy không phải là người dễ đối phó

    Yujin nhếch môi cười, một nụ cười chua chát pha lẫn đau đớn.

    - Tôi đã từng biết em gái mình không phải là người dễ dàng.

    Nhưng đến mức này...Chị nhìn xuống vết thương trên tay mình, khẽ rùng mình.

    - Tôi không bao giờ ngờ rằng nó lại có thể tàn nhẫn đến thế

    Gaeul liếc nhìn Yujin, rồi đáp bằng một giọng trầm và tĩnh lặng.

    - Ngài ấy không còn là người chị từng biết nữa.

    Ngài ấy đã thay đổi, và sự thay đổi này...không ai có thể ngăn cản

    Yujin thở dài, nỗi đau cả về thể xác lẫn tinh thần khiến cho chị mệt mỏi.

    Yujin ngước nhìn Gaeul, đôi mắt dường như muốn tìm kiếm một sự giải thích nào đó.

    - Còn cô thì sao?

    Cô làm mọi thứ vì Wonyoung, nhưng tại sao ?

    Cô có thực sự tin tưởng em tôi không làm hại cô ?

    Lần này, Gaeul nhìn thẳng vào mắt Yujin, giọng nói trầm ngâm nhưng vẫn giữ sự bình tĩnh.

    - Tôi không có sự lựa chọn.

    Ngài ấy đã cứu tôi...nhưng cái giá phải trả là tôi trở thành người của ngài ấy.

    Tôi không có quyền phản kháng

    Yujin nhíu mày, cảm giác có gì đó không ổn trong lời nói của Gaeul.

    - Cứu cô?

    Wonyoung đã làm gì mà cô phải trả cái giá này ?

    - Câu chuyện dài lắm.

    Nhưng dù sao, chị cũng không cần phải biết hết.

    Điều quan trọng là tôi vẫn ở đây, và tôi phải làm theo mệnh lệnh của Jang Tổng, cho dù điều đó khiến tôi cảm thấy...

    Gaeul dừng bước, đôi mắt u ám một chút, rồi nàng khẽ cười mà như không cười, như thể đang tìm từ ngữ phù hợp, Yujin lúc này hơi mất khiên nhẫn nên đã tiếp tục lên tiếng.

    - Cảm thấy sao ?

    Yujin thúc giục, ánh mắt cô đầy sự tò mò và lo lắng.

    - Cảm thấy bất lực, trước số phận này.

    Gaeul đáp, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy sự cay đắng.

    - Tôi có thể làm nhiều điều, nhưng cuối cùng vẫn không thể thay đổi bất cứ thứ gì

    Yujin im lặng một lúc, cảm thấy có một sợi dây đồng cảm nào đó giữa họ, dù hoàn cảnh của cả hai khác biệt.

    Yujin nhìn Gaeul, trong lòng dâng lên một cảm giác mà chị không thể giải thích nổi.

    Bất giác Yujin lại hỏi một câu, làm cho Gaeul khó hiểu, nghiên đầu nhìn sang chị.

    - Cô có biết điều gì kỳ lạ không ?

    - Điều gì ?

    Gaeul liếc nhìn Yujin, đôi lông mày nhướn lên một chút.

    - Dù bị cô làm đau đến thế nào, dù phải chịu đựng sự tàn nhẫn của Wonyoung, tôi vẫn cảm thấy...an toàn khi ở bên cô.

    Chỉ khi nói chuyện với cô, tôi mới không thấy mình hoàn toàn cô đơn.

    Yujin khẽ cười, một nụ cười nhẹ nhàng.

    Gaeul không đáp ngay, đôi mắt thoáng hiện sự ngạc nhiên, rồi từ từ dịu lại.

    Gaeul cúi đầu, rồi nhìn sang Yujin khẽ nói.

    - Tôi không đáng để chị cảm thấy như vậy

    - Có lẽ không phải về chuyện đáng hay không.

    Mà là về việc cô khác với Wonyoung.

    Trong cô vẫn có sự dịu dàng...dù cô có cố giấu nó thế nào.

    Yujin lắc đầu, đôi mắt chị trở nên mềm mại hơn.

    Gaeul khẽ cười, nhưng đó là một nụ cười buồn, làm tay sai của kẻ tàn bạo, chỉ vì hai chữ "mệnh lệnh" đành phải ra tay với Yujin, vậy mà chị vẫn dịu dàng mà khen ngợi.

    - Dịu dàng ?

    Tôi đã làm những việc mà chị không thể tưởng tượng được.

    Tôi không xứng đáng với những lời khen đó

    - Có lẽ là thế, nhưng...tôi vẫn muốn tin rằng bên trong cô, vẫn còn chút gì đó tốt đẹp.

    Yujin nhắm mắt, hít một hơi sâu để xua đi cơn đau còn âm ỉ trong cơ thể.

    Gaeul dừng bước lần nữa, lần này Gaeul quay lại đối diện với Yujin.

    Trong khoảnh khắc, ánh mắt Gaeul trở nên mềm mại hơn, như thể đang cân nhắc điều gì đó, rồi lên tiếng.

    - Chị thực sự nghĩ vậy sao ?

    Gaeul hỏi, giọng nói nhẹ nhàng hơn hẳn của lúc nãy còn lạnh lùng bao nhiêu thì ngay lúc này lại nhẹ nhàng bấy nhiêu.

    - Tôi tin thế và tôi nghĩ rằng, một ngày nào đó, cô có thể tìm thấy chính mình ngoài bóng tối của Wonyoung.

    Yujin gật đầu, đôi mắt không hề có sự dối trá hay phán xét.

    Gaeul im lặng, đôi mắt cô ấy ánh lên một tia cảm xúc khó tả, như thể lần đầu tiên bản thân Gaeul thực sự lắng nghe và tin vào những lời mà ai đó nói với mình.

    - Cảm ơn, cô chủ Ahn.

    Gaeul khẽ nói, giọng nói nhẹ nhàng như tiếng gió thoảng qua thật dịu êm.

    - Cảm ơn vì vẫn có người tin vào tôi, dù chỉ là chút ít

    Cả hai đứng trong sự tĩnh lặng, nhưng không còn sự xa cách.

    Họ hiểu nhau hơn, và cảm giác rằng, dù con đường trước mặt có đầy rẫy khó khăn, họ sẽ không còn quá cô đơn như trước.
     
    | 𝙃ắ𝙘 𝘿ạ 𝙆𝙝ú𝙘 | 𝙄𝙣𝙝𝙮𝙚𝙤𝙣𝙜𝙯/𝘿𝙤𝙡𝙡𝙯/𝙒𝙤𝙣𝙨𝙚𝙤
    Chương 16


    Gaeul nhẹ nhàng đỡ Yujin về phòng, từng bước đi chậm rãi nhưng đầy sự cẩn trọng.

    Gaeul giữ lấy Yujin, sợ chỉ cần sơ xuất là sẽ làm đau Yujin và ảnh hưởng đến vết thương, nên Gaeul nhẹ nhàng hết mức có thể.

    Trong ánh đèn mờ ảo, khuôn mặt Gaeul hiện lên với vẻ điềm tĩnh, lạnh lùng như thường ngày, nhưng đôi bàn tay lại thật dịu dàng, quan tâm đến từng vết thương trên cơ thể của Yujin.

    Khi vào đến phòng, Gaeul không nói lời nào, chỉ lặng lẽ chuẩn bị nước ấm và một chiếc khăn sạch.

    Nàng lau từng vết thương cho cô một cách nhẹ nhàng, không một chút vội vã.

    Cảnh tượng này, nếu ai vô tình nhìn vào, có lẽ sẽ nghĩ rằng họ đang chứng kiến một người vợ ân cần chăm sóc chồng mình sau một ngày dài mệt mỏi.

    Yujin nằm trên giường, đôi mắt chăm chú dõi theo từng cử chỉ của Gaeul.

    Cô không thể không tự hỏi về người con gái này.

    Bên ngoài, Gaeul luôn tỏ ra lạnh lùng, vô tâm, không bao giờ để lộ cảm xúc.

    Nhưng giờ đây, Yujin lại thấy một khía cạnh hoàn toàn khác.

    Gaeul dịu dàng, tận tâm, chu đáo đến từng chi tiết nhỏ.

    Cô không hiểu sao Gaeul lại có thể che giấu con người thật của mình kỹ đến vậy.

    Trong lúc Gaeul chăm sóc cho Yujin, đầu óc cô bất chợt bị cuốn vào những suy nghĩ không mong muốn.

    - " Nếu một người đàn ông nào đó có thể cưới được cô ấy, thì chắc chắn anh ta sẽ hạnh phúc đến suốt đời."

    Yujin nghĩ thầm, không dám nói ra, vì mới làm quen được có vài tháng mà tự nhiên thốt ra lời như vậy, là chẳng khác nào là muốn làm chồng của người ta đâu chứ, nên thôi...cô cũng chẳng muốn nói ra, sợ Gaeul lại hiểu lầm.

    Sự quan tâm tỉ mỉ, cẩn trọng này không chỉ là sự tận tụy của một người giúp đỡ, mà còn mang theo cả trái tim, cả sự thấu hiểu của Gaeul dành cho người đối diện.

    Yujin khẽ mỉm cười, dù cơ thể vẫn còn đau đớn, nhưng trong lòng cô lại có chút yên bình đến lạ thường.

    Những suy nghĩ về Gaeul càng lúc càng nhiều, khiến cô muốn biết thêm về người con gái này.

    - Cô ấy thực sự là ai ?, Sao cô ấy có thể vừa lạnh lùng vừa dịu dàng đến vậy?

    Có phải cô ấy chỉ che giấu con người thật của mình, hay cô ấy đang sống giữa hai bản ngã đối lập ?

    Yujin thì thầm, hầu như chỉ mình cô nghe thấy được, rồi lại tự hỏi hỏi bản thân về người con gái trước mặt rốt cuộc là ai, sự tò mò len lỏi trong tâm trí Yujin, nhưng cô biết lúc này không phải là thời điểm để tìm câu trả lời.

    Cô nằm im lặng, để Gaeul tiếp tục chăm sóc cho mình, cảm nhận sự yên bình hiếm hoi trong khoảnh khắc ấy.

    Khoảnh khắc ấy yên bình chưa được bao lâu thì Gaeul đã phá tan nó bằng một câu nói khiến cho Yujin cô đứng hình.

    Gaeul từ tốn nhìn Yujin, rồi nhẹ giọng nói

    - Chị cởi áo ra đi, để tôi xem những vết thương còn lại

    Lời nói ấy vang lên với vẻ bình tĩnh như mọi khi, nhưng sâu trong

    lòng Gaeul, nàng cũng không ngờ rằng yêu cầu này lại có thể gây ra cảm giác khác lạ.

    Yujin nghe thấy, cơ thể bất giác cứng đờ lại.

    Mặt cô đỏ bừng lên, cảm giác lúng

    túng tràn ngập.

    Suốt 21 năm sống trên đời, Yujin chưa từng gần gũi với bất kỳ nam nhân hay nữ nhân nào, huống chi là việc để một người con gái xa lạ xem xét cơ thể mình.

    Ngại ngùng và bối rối, cô khẽ nhíu mày, nhưng rồi cũng phải hít một hơi sâu, tự nhủ rằng đây chỉ là việc cần làm để xử lý vết thương, Yujin liền mở lời từ chối ngay lập tức.

    - Thật là...chuyện này...tôi tự làm được, cảm ơn cô đã chăm sóc cho tôi

    - Chị nghĩ cái cánh tay này của chị có thể tự làm hay sao ?

    Nhanh lên đi, không tôi sẽ bỏ lại cho chị tự làm

    Yujin ngại ngùng trước những lời thẳng thắn này của Gaeul, nhưng vì trước sự hối thúc nhẹ nhàng của nàng, cô không con cách nào khác, đành miễn cưỡng tháo từng cúc áo.

    Mỗi nút áo được mở ra, gương mặt cô càng đỏ hơn,càm giác ngượng ngùng tràn ngập khắp không gian.

    Khi chiếc cúc áo cuối cùng cũng được cởi ra, ánh mắt của Gaeul chợt thay đổi.

    Lúc đầu, nàng chỉ tập trung vào nhiệm vụ của mình, không nghĩ ngợ gì nhiều.

    Nhưng khi thứ trước mắt hiện ra hình ảnh cơ thể săn chắc mạnh mẽ với những đường nét cơ bắp rõ ràng của cô, Gaeul bỗng dưng cảm thấy cả cơ thể mình như bị đóng băng lại.

    Trái tim nàng bỗng đập nhanh hơn, tay cũng khẽ run lên một chút.

    Cơ bụng 1:1 hoàn hào, không tì vết của Yujin khiến Gaeul không

    thể không cảm thấy ngại ngùng.

    - Gaeul...hay là thôi đi, tôi không sao đâu

    - Nhưng còn vết thương thì sao...?

    Gaeul lẫm bẫm trong lòng, tự trách bản thân sao mà hồ đồ thế chứ, cảm giác hối hận ngay lập tức dâng tràn.

    Lúc nãy nàng chỉ muốn giúp cô, hoàn toàn không có ý nghĩ gì khác.

    Nhưng giờ đây, khi đứng trước cơ thể đầy sức hút của Yujin, nàng không thể không cảm thấy mình như đang xâm phạm vào quyền riêng tư của người khác.

    Gaeul lúc này muốn tìm chỗ nào trốn cho rồi, không muốn đối mặt với tình cảnh như thế này nữa, nhưng ánh mắt nàng dường như bị cơ thể của Yujin hút chặt lại, không thể dứt ra.

    Yujin thì ngược lại, mặt cô đã đỏ rực như lửa.

    Cám giác lúng túng khiên cô không biết phải làm gì tiêp theo.

    Đối với Yujin, đây là tình huống hoàn toàn mới mẻ và không dễ đối mặt.

    - À ừm, Gaeul...

    Yujin ngập ngừng gọi Gaeul, hy vọng sẽ làm dịu đi sự lúng túng này.

    Gaeul đứng lặng một lúc, cố giữa bình tĩnh nhưng trái tim nàng cứ đập loạn nhip.

    Gaeul biết mình đã đẩy cả hai vào một tình huống ngượng ngùng và giờ dây, chỉ muốn thoát khói nó càng nhanh càng tốt.
     
    | 𝙃ắ𝙘 𝘿ạ 𝙆𝙝ú𝙘 | 𝙄𝙣𝙝𝙮𝙚𝙤𝙣𝙜𝙯/𝘿𝙤𝙡𝙡𝙯/𝙒𝙤𝙣𝙨𝙚𝙤
    Chương 17


    Những ngày sau sự việc ngại ngùng hôm đó, không khí giữa Yujin và Gaeul càng trở nên căng thẳng hơn.

    Cả hai đều cố gắng né tránh nhau mỗi khi vô tình gặp mặt.

    Những lần chạm mặt ngượng ngùng, ánh mắt lẩn tránh, và sự im lặng nặng nề bao trùm mỗi khi họ đứng trong cùng một không gian.

    Cảm giác lúng túng ấy như một sự rào cản vô hình, khiến cả hai không ai dám đối mặt.

    Tối hôm đó, Yujin ngồi trên sofa cùng cô, cố gắng giữ giọng bình tĩnh trong cuộc trò chuyện về việc ba của họ sắp trở về.

    Trong căn phòng rộng lớn, chỉ còn lại Yujin và cô, không khí tĩnh lặng đến ngột ngạt.

    Yujin ngồi trên ghế sofa, trong khi cô ngả người vào ghế, vẻ mặt đượm vẻ lạnh lùng thường trực.

    Họ đang trò chuyện về việc Lão gia, ba của hai người, sẽ sớm trở về.

    Khi Yujin nhắc đến việc này, không gian như căng thẳng hơn, bởi thái độ của cô dường như thay đổi ngay lập tức.

    Cô nhíu mày, ánh mắt đầy khó chịu.

    Cô ngả người về phía trước, nhìn thẳng vào Yujin, giọng đầy sự phản bác gắt gao.

    - Tuần sau...ba sẽ về

    - Ông ta về làm gì ? sẽ về ?

    Thì sao chứ ?

    Chị vẫn còn hy vọng gì ở ông ta à ?

    Ngay từ lúc ông ta mang bà ta về đây thì cái nhà này chẳng còn gì đáng để quan tâm

    Cái tên "bà ta" được cô nhấn mạnh, như một vết thương còn rỉ máu trong lòng cô.

    Ngay lập tức, ký ức của 10 năm trước ùa về, nơi tất cả những cảm xúc đau đớn và phẫn nộ đều dồn vào một thời điểm.

    Mẹ của cô, Jang Phu Nhân, Jang Yeo Ah, một người phụ nữ cao quý, đã mất đi sau khi bị hãm hại tàn nhẫn.

    Lễ tang lạnh lẽo vừa kết thúc chưa đầy hai tháng, thì ba của cô đã mang về một người phụ nữ khác, chính là bà Ahn - mẹ của Yujin, và bế theo một đứa trẻ lớn hơn cô một tuổi đó là chị.

    Cô từ nhỏ đã chứng kiến cảnh ba của mình quấn quýt bên bà Ahn, điều đó làm cô cảm thấy ngứa mắt vô cùng.

    Những tháng ngày đầy oán giận đó, chỉ có một người duy nhất luôn ở bên cạnh cô, chính là cậu Kim Taehyung, cậu của cô, người đàn ông trầm tĩnh và sắc sảo, đã an ủi và dạy dỗ cô vượt qua mọi thứ.

    Chính từ cậu Taehyung, cô đã học được cách che giấu cảm xúc, cách sống lạnh lùng và không bao giờ để ai nhìn thấu được nỗi đau bên trong.

    Đó là lý do tại sao bây giờ cô luôn giữ một vẻ ngoài băng giá, không bận tâm đến bất kỳ ai ngoài chính mình và cũng chính từ đó, lòng căm hận ba mình cứ lớn dần lên theo từng năm tháng.

    Yujin ngồi im, không biết phải đáp lại thế nào.

    Chị hiểu rõ sự phẫn nộ của em gái mình đối với ba, nhưng dù sao, đó vẫn là cha ruột của hai người.

    Một khoảng lặng căng thẳng bao trùm cả căn phòng, nhưng không kéo dài lâu.

    Không gian im lặng, tiếng gỗ kẽo kẹt nhẹ khi Yujin khẽ đổi tư thế trên ghế sofa.

    Chị liếc nhìn cô, biết rõ rằng mỗi khi nhắc đến ba, sự căm hận trong lòng cô lại dâng trào.

    Cố gắng giữ giọng bình tĩnh, rồi chị cũng lên tiếng.

    - Chị không có ý bào chữa cho ông ấy, Wonyoung.

    Nhưng dù sao...ba cũng sắp trở về, chúng ta không thể tránh mãi chuyện này

    Cô cười khẩy, giọng lạnh như băng, như tỏ ra sự chán nản và sự khinh bỉ.

    - Chị có thể gọi ông ta là ba, nhưng với tôi, ông ta chỉ là một kẻ phản bội.

    Ngay sau khi mẹ của tôi mất chỉ chưa đầy 2 tháng, ông ta đã đưa bà ta về đây, và chị...Yujin...chị đã bước vào cuộc đời tôi như một cái gai trong mắt

    Yujin hít một hơi sâu, chị cũng đã quen với sự tức giận này của cô mỗi khi nhắc đến chuyện này.

    Cố gắng giữ bình tĩnh, chị nói.

    - Chị hiểu cảm giác của em, nhưng không phải lỗi của chị khi sinh ra trong hoàn cảnh này

    Cô quay sang nhìn chị, ánh mắt dù có lạnh lẽo bao nhiêu thì nó không thể ẩn chứa những nỗi đau.

    - Không phải lỗi của chị, nhưng chị có hiểu cảm giác của tôi không ?

    Mẹ tôi mất chưa lâu, ông ta đã mang về người phụ nữ khác và bế theo chị...

    Lẽ ra, nếu không có bà ta thì có lẽ ông ta sẽ nghĩ đến mẹ tôi nhiều hơn

    Trong căn phòng khác này không phải còn một mình hai chị em, mà còn một người nữa, người đó đang nằm trong lòng của cô, nàng nãy giờ cũng cảm nhận được sự căn thẳng trong cuộc trò chuyện giữa cô và Yujin, nàng vẫn im lặng ngồi gọn trong lòng cô, chăm chú đọc sách.

    Dù không tỏ vẻ để ý, nàng vẫn thoáng nhíu mày khi nghe cuộc đối thoại đầy căng thẳng giữa hai người và biết về một chút bí mật về Jang Phu Nhân mẹ của cô, đúng là ông trời không phụ lòng công sức tìm kiếm của nàng.

    Cô cuối cùng cũng thở dài, vẻ mệt mỏi hiện rõ trên gương mặt sắc lạnh.

    Cô lúc này nhìn xuống và quan tâm đến nàng, nhẹ nhàng vuốt mái tóc mượt mà.

    Trong giọng nói bất ngờ dịu lại, cô thủ thỉ nói.

    - Ít ra thì vẫn còn Leeseo...tôi có thể yên bình một chút khi nhìn thấy em ấy, không giống như mọi thứ trong cái nhà này

    Yujin không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ quan sát khoảnh khắc dịu dàng hiếm hoi của cô dành cho nàng.

    Nhưng bên trong, chị hiểu rõ hơn bao giờ hết rằng khoảng cách giữa bản thân và cô không phải là chuyện có thể dễ dàng vượt qua, đặc biệt là khi mỗi lần nhắc đến ba, những vết thương lòng lại trỗi dậy.

    Khi không khí căng thẳng dần hạ xuống, cô nhẹ nhàng hôn lên mái tóc của nàng, rồi cất giọng cứng rắn trở lại, nhưng giờ đã bớt phần gắt gỏng.

    - Dù ông có về hay không, tôi không quan tâm, về đây cũng không thay đổi được gì.

    Nhưng chị cứ việc mong chờ đi, nếu điều đó khiến chị thấy nhẹ lòng

    Câu nói cuối cùng của cô vang lên như một lời cảnh báo.

    Cô đứng dậy, bế nàng trong vòng tay, ánh mắt không một lần nhìn lại Yujin.

    Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, chị chỉ biết ngồi đó, lặng lẽ nhìn theo cô và nàng, trong lòng chất chứa nhiều suy nghĩ phức tạp.
     
    | 𝙃ắ𝙘 𝘿ạ 𝙆𝙝ú𝙘 | 𝙄𝙣𝙝𝙮𝙚𝙤𝙣𝙜𝙯/𝘿𝙤𝙡𝙡𝙯/𝙒𝙤𝙣𝙨𝙚𝙤
    Chương 18


    Khi cô bế nàng lên phòng, nằm ôm nàng trong lòng cho đến khi nàng chìm vào giấc ngủ thì cô cũng rời khỏi giường, đắp chăn cho nàng, rồi mở cửa đi đến phòng đồ để thay cho bản thân một bồ đồ khác, thay đồ xong thì cô đi xuống lầu.

    Ngay khi cô bước xuống cầu thang, không gian như ngưng đọng lại.

    Trên người cô là bộ suit đen huyền bí, từng đường nét tinh tế nhưng không kém phần lạnh lùng.

    Ánh mắt sắc bén của cô khiến cả căn phòng chìm trong sự im lặng đầy áp lực.

    Trùng hợp thây Gaeul bước vào để báo cáo nhiệm vụ đã hoàn thành.

    Cô bước nhanh, dáng vẻ nghiêm túc như mọi khi, nhưng tâm trí lại rối bời vì biết rằng Yujin cũng đang có mặt.

    Gaeul hít một hơi sâu, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh.

    Khi cô vừa định mở miệng lên tiếng báo cáo, ánh mắt của Gaeul vô tình chạm vào Yujin.

    Cả hai dừng lại, thời gian như ngưng đọng.

    Ánh mắt ấy như kéo cả Yujin và Gaeul quay trở lại hai tuần trước, khi họ đã trải qua khoảnh khắc đầy ngượng ngùng và bất ngờ.

    Nhớ lại điều đó, mặt cả hai bỗng đỏ bừng lên, tim đập nhanh hơn, không ai dám nhìn thẳng vào mắt đối phương nữa.

    Yujin quay mặt đi nhanh chóng, còn Gaeul thì vội cúi đầu, cố che giấu sự ngượng ngùng của mình.

    Cô đứng ở cầu thang, không bỏ lỡ điều gì.

    Cô cũng đã nhận ra sự lạ thường giữa Yujin và Gaeul từ trước, nhưng lần này sự ngượng ngùng lộ rõ hơn bao giờ hết.

    Cô chau mày, nhìn từ Yujin rồi chuyển ánh mắt sang Gaeul, ánh nhìn sắc sảo và đầy sự nghi hoặc, rồi cũng lên tiếng.

    - Đã có chuyện gì xảy ra giữa hai người ?

    Cô hỏi với giọng đều đều nhưng mang theo sự dò xét rõ ràng.

    Dù cô chưa biết rõ mọi chuyện là gì, nhưng cũng đã bắt đầu nghi ngờ rằng giữa Yujin và Gaeul đã có một chuyện gì đó không đúng.

    Gaeul không trả lời câu hỏi đó của cô, chỉ đứng thẳng người, như nhìn thấy được một vị cứu tinh trước mặt.

    Gaeul cúi đầu, cung kính báo cáo nhiệm vụ.

    - Nhiệm vụ đã hoàn thành tốt, thưa lão đại

    Cô cũng bỏ qua chuyện giữa hai người, chỉ đáp lại bằng một chữ ngắn gọn, giọng lạnh như băng.

    - Tốt

    Người hầu đứng ở bên cạnh biết cô sẽ đi ra ngoài nên người hầu nhanh chóng bước tới, chuẩn bị đôi giày tây được lau chùi cẩn thận, rồi cẩn thận cuối người xuống mang vào cho cô.

    Từng cử chỉ, từng hành động đều thể hiện sự tôn kính tuyệt đối dành cho cô.

    Cô không hề tỏ ra vội vã, mà thản nhiên cúi người chỉnh lại cổ áo, trong khi Gaeul, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, bước tới hỏi với hy vọng được đi cùng vì muốn thoát khỏi không gian ngượng ngùng này.

    - Tôi chuẩn bị xe cho ngài

    Gaeul cất tiếng, giọng nói vẫn tràn đầy trách nhiệm.

    Nhưng cô lập tức từ chối, không cần suy nghĩ, lời nói đó như một gáo nước lạnh tạt vào mặt.

    - Không cần. cô nói với giọng điệu băng giá và đầy quyền uy.

    - Hai người cứ trò chuyện đi.

    Gaeul, cô không cần đi với tôi.

    Tôi tự lo được

    Câu nói rất nói ngắn gọn nhưng đầy sức nặng, như tảng băng lạnh lẽo đập vào giữa không khí.

    Yujin và Gaeul lập tức đứng hình, không ai dám nói thêm điều gì.

    Ánh mắt của Gaeul và Yujin vô tình chạm nhau, cả hai đột nhiên đỏ bừng mặt, ngại ngùng vì lời nói của cô.

    Rõ ràng là cô cũng nhận ra điều khác thường đó giữa hai người.

    Dù là cô em gái luôn tỏ ra xa cách và lạnh lùng nhưng cô vẫn tinh tế nhận ra những biểu hiện bất thường từ chị gái mình và vệ sĩ riêng của mình.

    Lời nói của cô, dù chỉ là câu đơn giản, cũng khiến cả hai không khỏi ngại ngùng và bối rối.

    Trước khi rời đi, cô còn nói thêm một câu đầy thản nhiên nhưng cũng không kém phần sắc bén.

    - Nhớ quản lý Leeseo.

    Chăm sóc giấc ngủ cho em ấy, Leeseo nếu mà thức giấc giữa giấc ngủ thì cũng nên chuẩn bị tinh thần trước đi

    Nói xong thì cô cũng bước rời đi, không cần chờ đợi bất kỳ lời đáp lại nào.

    Tiếng giày của cô vang lên khắp hành lang, mạnh mẽ và dứt khoát, như đóng lại chương cuối cùng của cuộc đối thoại.

    Gaeul và Yujin vẫn còn đứng đó, không dám nhìn thẳng vào nhau.

    Cả hai giờ đây càng cảm thấy bối rối hơn trước, khi không khí đã bị đẩy đến đỉnh điểm của sự khó xử bởi lời nói lúc nãy của cô.

    Sau khi cô rời đi, không gian trở nên im lặng, chỉ còn lại Yujin và Gaeul.

    Bầu không khí giữa họ ngột ngạt đến mức có thể cảm nhận được từng hơi thở nặng nề.

    Yujin ngồi im trên ghế, mắt nhìn chăm chú vào nền nhà, cố gắng tìm lời nào đó để phá vỡ sự lúng túng.

    Còn Gaeul đứng ở một góc, đôi bàn tay bất giác đan vào nhau, tâm trí quay cuồng vì không biết bắt đầu câu chuyện từ đâu.

    Cuối cùng người mở cuộc trò chuyện trước vẫn là Yujin, Yujin hắng giọng, giọng nói khàn khàn vì sự căng thẳng.

    - Cũng...Lâu rồi...không gặp cô.

    Yujin cố gắng giữ vẻ ngoài bình tĩnh nhưng làm sao khó giấu được sự ngượng ngùng được chứ.

    Gaeul cũng khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn không dám rời khỏi mặt đất.

    - Ừm...đúng vậy, đã lâu không gặp chị

    Gaeul đáp lại với giọng nói nhỏ nhẹ, khác hẳn với vẻ lạnh lùng thường ngày.

    Cả hai chìm vào im lặng một lần nữa, mỗi người đều ngập ngừng, như đang cân nhắc liệu có nên tiếp tục cuộc trò chuyện này hay không ?.
     
    | 𝙃ắ𝙘 𝘿ạ 𝙆𝙝ú𝙘 | 𝙄𝙣𝙝𝙮𝙚𝙤𝙣𝙜𝙯/𝘿𝙤𝙡𝙡𝙯/𝙒𝙤𝙣𝙨𝙚𝙤
    Chương 19


    Sau vài giây trôi qua, cả hai im lặng cũng đã lâu rồi, Yujin quyết định đành phải là người mở lời trước.

    - Hôm đó...Yujin nói khẽ, mắt vẫn nhìn xuống.

    - Chuyện...không có gì đâu, chỉ là...bất ngờ thôi

    Gaeul giật mình khi nghe nhắc đến chuyện hai tuần trước, cảm giác ngượng ngùng và hối hận lại trỗi dậy.

    Nàng không biết phải nói gì ngoài việc cúi đầu nhẹ.

    - Tôi...không có ý gì đâu.

    Gaeul thì thầm, giọng nghẹn ngào vì xấu hổ.

    - Chỉ là muốn giúp chị...nhưng không ngờ...

    Yujin bất ngờ khi nghe thấy giọng điệu chân thành của Gaeul.

    Cô ngước lên nhìn Gaeul lần đầu tiên sau nhiều tuần lảng tránh.

    Trái ngược với vẻ bề ngoài lạnh lùng và mạnh mẽ, ánh mắt của Gaeul lúc này đầy sự lo lắng và chân thật.

    Yujin không thể không cảm nhận được sự quan tâm dịu dàng ẩn sau vẻ lạnh lùng đó.

    - Hóa ra...cô cũng biết ngại sao ?

    Yujin cười khẽ, cố gắng phá vỡ không khí căng thẳng.Gaeul nhìn Yujin, mặt đỏ bừng hơn nữa, nhưng cô cũng khẽ cười theo.

    - Tôi đây không phải sắt, đá gì đâu...mà không ngại được chứ

    Cuộc trò chuyện bỗng trở nên nhẹ nhàng hơn, dù vẫn còn chút ngượng ngùng.

    Cả hai đều nhận ra rằng dù có nhiều điều chưa thể nói ra, nhưng ít nhất, họ đã vượt qua được sự bối rối để trò chuyện với nhau lần nữa.

    Một sự khởi đầu mới, dù nhỏ bé, nhưng đủ để xóa tan phần nào rào cản giữa hai người.

    - Mà...về vết thương hôm trước, chị thấy thế nào rồi ?

    Gaeul ngập ngừng mở lời, tay đặt nhẹ lên cạnh bàn, như muốn phá tan sự ngại ngùng.

    - Khá hơn nhiều rồi.

    Cảm ơn cô... vì đã giúp

    Cả hai cứ tiếp tục câu chuyện trong sự gượng gạo, không ai dám nhìn thẳng vào mắt đối phương.

    Nhưng bất ngờ, một tiếng hét lớn vang lên, phá vỡ hoàn toàn không gian im ắng.

    Âm thanh đó vọng khắp lâu đài rộng lớn, khiến Gaeul và Yujin cùng lúc quay về phía phát ra tiếng động.

    - Tiếng hét đó là...Yujin ngước mắt nhìn Gaeul, đôi mắt lo lắng lộ rõ.

    - Là của...tiểu thư !.

    Gaeul thốt lên, cảm thấy nhịp tim mình đập mạnh hơn.

    Tiếng hét đó chắc chắn không lẫn vào đâu được, đó là tiếng của nàng.

    Yujin biết rõ, nàng đã hơn ba năm nay sống trong lâu đài này và không đêm nào nàng không gặp ác mộng.

    Những lúc như vậy, cô luôn là người trấn an nàng, luôn ở bên cạnh để dỗ dành nàng bằng những nụ hôn và lời thì thầm nhẹ nhàng nhưng không kém phần lạnh lùng.

    Nhưng hôm nay, cô không có ở đây.

    Điều này càng khiến sự hoảng sợ của nàng trở nên khủng khiếp hơn.

    Yujin không nói một lời nào nữa mà gấp rút đứng dậy, lo lắng hiện rõ trên gương mặt chị.

    Gaeul không chần chừ, lập tức chạy theo Yujin, cả hai chạy nhanh hết mức có thể qua những hành lang dài và lạnh lẽo của lâu đài.

    Bỏ qua hết mọi ngại ngùng và khoảng cách, giờ đây trong đầu họ chỉ còn lại hình ảnh của nàng, cô gái nhỏ ấy cần được bảo vệ và trấn an.

    Khi đến phòng của cô, Yujin đẩy cửa mở ra.

    Cảnh tượng trước mắt khiến cả hai lo lắng hơn bao giờ hết.

    Nàng ngồi co ro trên giường, toàn thân run rẩy và đôi mắt ngập tràn nỗi sợ.

    Nàng hẳn đã gặp phải một cơn ác mộng khủng khiếp và việc cô không có ở đây càng khiến nàng thêm phần hoảng loạn.

    Yujin liền đến bên cạnh mà ra sức trấn an.

    - Leeseo, chị ở đây rồi, đừng sợ.

    Chị bước tới trước, nhẹ nhàng ngồi bên giường và nắm lấy tay nàng, cố gắng làm dịu cơn hoảng loạn trong đôi mắt sợ hãi đó.

    Yujin tiến lại gần hơn, đặt tay lên vai nàng, giọng dịu dàng như một lời hứa chắc chắn.

    - Đừng sợ, đừng sợ, có chị ở đây rồi, chị sẽ ở bên cạnh em, không rời đi đâu, ngoan...đừng sợ

    Dù Yujin có trấn an nàng bao nhiêu lần thì nàng cứ luôn miệng gọi tên cô, cơ thể run rẩy lên vì sự sợ hãi, chị không phải không nghe thấy nàng nói gì, chị đành phải trấn an nàng bằng cách khác rồi, nhưng lời chưa kịp nói ra thì Gaeul đã lên tiếng trước.

    - Jang Tổng sẽ sớm quay về với tiểu thư.

    Đừng sợ, tôi và cô chủ sẽ ở đây đến khi Jang Tổng về với tiểu thư

    - Won...Wonyoung

    Nàng dần bình tĩnh lại trước sự trấn an của cả hai, nhưng vẫn còn chút run rẩy trong hơi thở.

    Gaeul và Yujin ngồi bên cạnh nàng, như những người bảo hộ, không rời đi cho đến khi nàng thật sự chìm vào giấc ngủ yên bình.

    Trong khoảnh khắc này, mọi sự căng thẳng và khó xử giữa Gaeul và Yujin dường như bị lãng quên, chỉ còn lại sự quan tâm dành cho nàng và lòng trách nhiệm mà cả hai cảm thấy trong tim.

    Nàng chỉ mới nằm xuống một chút thì đã ngồi dậy, Yujin tưởng nàng không thể ngủ lại được nữa nên đã ôm nàng vào lòng để trấn an và dỗ dành nàng cho nàng dễ ngủ hơn...nhưng lời nói phát ra làm cho Yujin và Gaeul bên cạnh không biết sử lý như thế nào.

    - Chị Yujin...em muốn gặp Wonyoung, em muốn Wonyoung

    - Wonyoung...

    - Chị ơi em muốn gặp Wonyoung, Gaeul, qua đưa tôi đi gặp Wonyoung

    - Tiểu thư...

    - Em muốn gặp Wonyoung, chị ơi...hic...cho em gặp Wonyoung

    Cơn hoảng loạn trong nàng vẫn chưa hoàn toàn lắng xuống.

    Ánh mắt của nàng không ngừng tìm kiếm xung quanh, dường như nàng cảm thấy trống vắng khi không có cô bên cạnh.
     
    Back
    Top Bottom