Khác | 𝙃ắ𝙘 𝘿ạ 𝙆𝙝ú𝙘 | 𝙄𝙣𝙝𝙮𝙚𝙤𝙣𝙜𝙯/𝘿𝙤𝙡𝙡𝙯/𝙒𝙤𝙣𝙨𝙚𝙤

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
| 𝙃ắ𝙘 𝘿ạ 𝙆𝙝ú𝙘 | 𝙄𝙣𝙝𝙮𝙚𝙤𝙣𝙜𝙯/𝘿𝙤𝙡𝙡𝙯/𝙒𝙤𝙣𝙨𝙚𝙤
Chương 40


Khi kim giờ và kim phút cùng chạm vào số 12, cả Đại Hàn như bị phủ trong tấm màn đêm lạnh lẽo và nặng nề, thời khắc mà mọi sự bất ổn bắt đầu lan tỏa.

Trong lòng lâu đài nguy nga, nơi mà ánh sáng vốn dĩ luôn soi rọi từng ngóc ngách, nay cũng không thể đẩy lùi sự xâm chiếm của bóng tối.

Những điều tồi tệ nhất bắt đầu trỗi dậy, kéo theo hơi thở của sự hận thù đẫm máu, những toan tính tàn nhẫn và lạnh lùng tàn bạo.

Những bí mật đen tối, vốn ẩn mình qua bao năm tháng, giờ đây tựa như cơn lũ đổ xuống, cuốn phăng tất cả sự yên bình vốn có.

Trong không gian đặc quánh mùi u ám ấy, từng giọt máu dường như có thể nghe thấy tiếng rơi, từng bước chân vang vọng chẳng khác nào nhịp đập của cái chết đang đến gần.

Tiếng cười khan khốc liệt bỗng vọng lên từ nơi sâu thẳm nhất của lâu đài, tràn ngập sự chế giễu và thách thức, như lời nhắc nhở rằng những gì đang đến sẽ không thể bị ngăn cản.

Lời của Quỷ Vương bỗng dường như len lỏi qua từng hơi thở của gió, bao trùm lấy tâm trí những kẻ yếu đuối: 'Trò chơi chỉ mới bắt đầu.

Đừng quên, những kẻ bước vào đây phải cân nhắc kỹ lưỡng, vì cái giá để sống sót... không hề rẻ.'"

Tiếng chuông đồng hồ báo hiệu 12 giờ khuya vang lên, từng hồi ngân lạnh lẽo như khắc sâu vào bầu không khí u ám trong lâu đài J.Roxie. cô bước qua cánh cửa lớn, tiếng giày tây vang lên đều đặn, sắc nhọn như từng nhát dao cứa vào sự tĩnh mịch.

Đôi mắt đen lạnh lùng ánh lên tia mệt mỏi nhưng không một chút yếu đuối nào len lỏi qua dáng vẻ quyền uy của cô.

Sau một ngày dài chiến đấu với những con số, cổ phần và những kẻ thù giấu mặt, cô trở về không phải để nghỉ ngơi, mà để tìm kiếm chút cân bằng trong cơn giận dữ đang sục sôi bên trong.

Người hầu cúi đầu khi cô bước qua, không ai dám thốt lên nửa lời, bởi chỉ cần một ánh mắt, cô đã khiến họ run rẩy.

- Thưa chủ nhân, để tôi giúp người thay đồ

- Làm nhanh lên, tôi không còn sức để chờ dâu

Người hầu tháo cẩn thận từng nút áo, đôi găng tay trắng chỉnh sửa lại tà áo cho ngay ngắn trước khi cởi hẳn.

Đôi giày tây cũng được gỡ ra, để lại đôi chân trần của chủ nhân chạm vào sàn lạnh.

Cô đứng dậy, không nói thêm lời nào, chỉ bước thẳng lên cầu thang dẫn về phòng mình.

Cởi chiếc áo blazer nặng nề, cô ném nó lên ghế, tháo từng nút trên cổ áo sơ mi mà không cần đến sự giúp đỡ của bất kỳ ai.

Cô không cần ai khác trong lúc này; chỉ có cơn giận và bóng tối làm bạn đồng hành.

Cô bước lên lầu, mỗi bước đi tựa như tiếng búa nện vào sự im lặng đáng sợ.

Cánh cửa phòng mở ra, ánh sáng từ hành lang chiếu vào bóng dáng nhỏ nhắn đang cuộn tròn trên chiếc giường lớn.

Nàng, cô gái mà gia đình đã nhẫn tâm bán đi như một món hàng đổi lấy tiền.

Nàng không hơn gì một con cờ bị đẩy vào tay ác ma Jang Wonyoung, kẻ sẽ không ngần ngại nghiền nát mọi thứ để thỏa mãn bản thân.

Cô dừng lại, ánh mắt lạnh lẽo dừng trên gương mặt nhỏ nhắn của nàng.

Nàng ngủ yên, nhưng nét u sầu vẫn vương trên khóe mắt.

Cô thừa biết rằng, gia đình Leeseo chưa từng quan tâm đến nàng, sống hay chết cũng chẳng đáng để họ nghĩ đến.

Chỉ cần có tiền để lao vào những cuộc đỏ đen, họ sẵn sàng dâng nàng cho quỷ dữ.

Cô đứng tựa vào cánh cửa, đôi mắt sắc lạnh dần dịu lại, nhưng trái tim cô thì không ngừng sôi sục.

Hình ảnh anh trai của nàng, Hyun Bin, hiện lên trong đầu như một bóng ma ám ảnh.

Chính hắn đã làm cổ phần công ty J.Devil của cô giảm sút nghiêm trọng, khiến cô và cả đội ngũ phải làm việc quên ngày quên đêm để xử lý hậu quả, cô nghiến răng, bàn tay siết chặt nắm cửa đến mức khớp tay trắng bệch.

- Hắn dám động vào J.Devil, giờ thì hắn phải trả giá

Giọng cô trầm hẳn, từng chữ như được rút ra từ cơn giận dữ không thể kiềm chế.

Cô bước chậm lại gần giường, đôi mắt sắc lạnh không mang chút cảm xúc nào.

- Leeseo...anh trai của em làm mọi chuyện rối tung lên, hắn ta tự tìm đến cái c.h.ế.t, em cũng không thể trách tôi được, tại sao lại ra tay tàn độc như vậy

Cô thì thầm, chất giọng như lưỡi dao mỏng cắt qua không gian, không đủ để đánh thức nàng nhưng cũng đủ để chính cô nghe thấy.

- Chỉ là một món hàng...

Ngón tay thon dài của cô kéo nhẹ tấm chăn, để lộ dáng hình nhỏ bé của nàng.

Mọi thứ ở nàng đều nhỏ nhắn, yếu đuối, hoàn toàn không phù hợp với cái thế giới mà cô đang sống...nhưng điều đó chẳng quan trọng, đối với Jang Wonyoung cô, Lee Hyun Seo chỉ là một công cụ để cô trút bỏ những áp lực, một món đồ chơi mà cô có thể kiểm soát, hành hạ mà không sợ phản kháng.

Nụ cười nhếch mép thoáng qua trên môi cô, lạnh lẽo và cay nghiệt.

Cô quay người bước ra khỏi phòng, cánh cửa đóng lại với tiếng vang nhỏ, nhưng đủ để như một lời kết thúc tạm thời cho đêm nay.

Dưới ánh sáng lờ mờ của chiếc đèn chùm trong hành lang, cô lẩm bẩm, giọng nói trầm đến rợn người.

- Không cần đợi cậu Kim về.

Tối mai, hắn sẽ phải quỳ gối trước Jang Wonyoung.

Trời có sập cũng không thay đổi được quyết định này.

Gia đình em đã bán em cho ác ma và tôi sẽ khiến họ phải đối mặt với những gì của ác ma tạo ra.

Nhưng trước hết, Leeseo...tôi sẽ cho em biết cảm giác khi trở thành món hàng là như thế nào, có lẽ mấy tháng nay tôi đã quá dễ dãi cho các người làm càn rồi

Lời nói ấy vừa dứt, một cơn gió lạnh từ ngoài khung cửa sổ ùa vào phòng, như lời thì thầm của bóng tối đồng tình với kế hoạch đầy toan tính của cô và rơi vào bóng tối, nhưng chính bóng tối ấy lại như đang khắc sâu thêm sự tàn bạo vào tâm trí của Jang Wonyoung.

Trong đêm khuya, chỉ còn lại tiếng gió rít qua cửa sổ, hòa cùng tiếng thở yếu ớt của nàng, kẻ đang mơ màng trong một cơn ác mộng không hồi kết.
 
| 𝙃ắ𝙘 𝘿ạ 𝙆𝙝ú𝙘 | 𝙄𝙣𝙝𝙮𝙚𝙤𝙣𝙜𝙯/𝘿𝙤𝙡𝙡𝙯/𝙒𝙤𝙣𝙨𝙚𝙤
Chương 41


Buổi sáng hôm sau, không gian trong lâu đài J.Roxie vốn yên ắng giờ đây lại trở nên rộn ràng, đầy những âm thanh náo nhiệt của người hầu qua lại.

Tiếng bước chân gấp gáp, tiếng thì thầm trao đổi xen lẫn tiếng khay dĩa va chạm khiến không khí trở nên tất bật lạ thường.

Trong căn phòng lớn ở tầng trên, nàng bị đánh thức bởi những âm thanh ấy.

Đôi mi khẽ rung lên, nàng cố mở mắt nhưng nhận ra cơ thể mình không thể cử động.

Lý do rất đan giản: Jang Wonyoung, tên ác ma lạnh lùng và chiếm hữu, đang ôm chặt nàng trong lòng.

Nàng nằm yên, cảm nhận hơi thở đều đặn nhưng lạnh lẽo của cô phả nhẹ vào mái tóc mình.

Hai tay nàng bất giác đặt trên vai của cô, không thể thoát ra dù chỉ là một chút.

Ánh sáng từ cửa sổ hắt vào khiến gương mặt cô càng thêm sắc lạnh ngay cả khi đang ngủ và điều này làm nàng không khỏi bất an.

Bổng một tiếng gõ cửa nhẹ vang lên, phá tan sự yên tĩnh trong phòng.

- Tiểu thư Lee, tiểu thư đã thức chưa ạ ?

Một giọng nói kính cẩn cất lên từ phía bên ngoài.

Nàng cố cựa quậy nhưng không thể thoát khỏi vòng tay rắn chắc của cô.

- Chuyện gì mà dưới đại sảnh ồn ào như vậy ?

Nàng cất giọng, khẽ khàng để tránh đánh thức người đang ôm mình.

- Thưa tiểu thư, lão gia và Ahn phu nhân, đã trở về lâu đài.

Chúng tôi đang chuẩn bị để đón tiếp ông ấy

Bổng nhiên một âm thanh trầm vọng vang lên, cô mở mắt, ánh nhìn sắc như dao phóng thẳng vào người hầu.

Giọng nói mang theo sự chán ghét và u ám lan khắp căn phòng, khiến cả nàng và người hầu đều bất giác run rẩy.

- Ông ta về thì sao ?

Chào đón ông ta làm gì ?

Tôi chưa nói đến việc các người cho ông ta vào lâu đài của tôi đâu, phiền phức

- Jang chủ nhân...lão gia chỉ muốn...- Người hầu lắp bắp, cúi đầu, không dám nói hết câu.

Cô bật dậy, ánh mắt lạnh lẽo nhìn người hầu mà lớn tiếng quát.

- Im.

Nếu không có gì quan trọng thì cút ra ngoài

Người hầu cúi gập người rồi vội vã bước ra ngoài, đóng cửa lại thật nhẹ.

Căn phòng lại trở về với sự im ắng đáng sợ, nàng quay sang nhìn cô, đôi mắt đầy băn khoăn, cô không nói gì nữa chỉ để nàng nằm lại rồi ôm nàng vào trong lòng.

- Wonyoung...sao chị lại tỏ ra ghét lão gia như vậy ?

Tôi cứ tưởng ông ấy là cha ruột của chị...

- Cha ruột ?

Một người đàn ông vì tình nhân mà khiến cho người quan trọng của tôi phải rời khỏi tôi, đáng gọi là cha sao ?

Cô cười lạnh, ánh mắt tràn đầy khinh miệt, nàng hơi nghiêng đầu, cố hiểu điều cô nói.

Cô nhìn vào đôi mắt bối rối của nàng, rồi thở dài, vươn tay kéo Leeseo lại gần, vòng tay ôm lấy eo nàng, rồi dụi đầu vào cổ của nàng lạnh giọng nói.

- Nghe kỹ đây, Lee Hyun Seo.

Giọng của cô hạ thấp, đôi môi gần như chạm vào tai nàng.

- Cha tôi Jang Won Kyang, là người đưa một người phụ nữ khác về lâu đài chưa đầy hai tháng sau cái chết của mẹ tôi.

Ahn Yu Sook, mẹ kế của tôi, chính là người phụ nữ mà người hầu đã gọi là Ahn phu nhân

- Ahn Yu Sook ?

Vậy...chị Yujin...?

Nàng mở to mắt, vẻ kinh ngạc hiện rõ.

- Là chị gái cùng cha khác mẹ của tôi...

Cô cắt ngang, giọng điệu càng lạnh hơn.

- Và cũng là kết quả của sự phản bội đó

Không khí trong phòng trở nên nặng nề, nàng cảm nhận được cơn giận dữ của cô...nhưng nàng không biết phải làm gì.

Khi nàng còn đang định nói gì đó, cô bất ngờ cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên môi nàng.

Lác sau, cô cũng chịu thức dậy và bế nàng cùng vệ sinh cá nhân.

Làn nước ấm bao bọc lấy hai cơ thể, hơi nước mờ ảo bao trùm không gian, tạo nên một khung cảnh vừa yên bình vừa ám ảnh.

Cô dựa lưng vào thành bể, đôi mắt nhắm hờ, khuôn mặt thư giãn nhưng vẫn toát lên vẻ lãnh đạm.

Nàng ngồi đối diện với cô, ánh mắt lén lút hướng về phía cô.

Nàng không biết tại sao mình lại không thể rời mắt khỏi người phụ nữ này.

Ánh mắt nàng chợt mềm mại, như chứa đựng cả dải ngân hà, một cảm xúc kỳ lạ mà chính nàng cũng không gọi tên được.

Bỗng cô từ từ mở mắt.

Đôi mắt ấy, sắc lạnh và tàn nhẫn, khiến nàng giật mình.

Trước khi kịp phản ứng, cô đã kéo nàng lại gần, thân thể cao lớn của cô áp sát, khiến nàng không thể trốn thoát.

Một cái cúi người bất ngờ và đôi môi của cô chạm nhẹ lên môi nàng.

Nụ hôn lạnh lẽo, thống trị, nhưng lại phảng phất một chút dịu dàng hiếm hoi.

Nàng trợn tròn mắt, trái tim đập mạnh.

Trước khi nàng kịp phản ứng, giọng nói lạnh lùng của cô vang lên, đầy chế giễu.

- Món hàng, đang suy nghĩ gì đấy ?

Nàng cắn môi, ánh mắt nhìn xuống, không dám đối diện với sự uy hiếp trong lời nói của cô, nhưng cô không để nàng im lặng lâu.

- Dù em có suy nghĩ đến ý định muốn trốn thoát khỏi tôi thì bỏ ngay cái ý nghĩ ngu ngốc đó đi.

Cô nâng cằm nàng lên, buộc nàng phải nhìn thẳng vào mắt mình, giọng nói trầm thấp của cô tiếp tục.

- Vốn dĩ, đã là món hàng của tôi thì mãi mãi nằm trong tầm kiểm soát của tôi

Nàng cảm thấy từng lời của cô như một lưỡi dao sắc bén, đâm thẳng vào tâm can nàng.

Nhưng thay vì chống cự, nàng lặng lẽ dựa lưng vào thành bồn tấm.

Thân thể cao lớn của cô ôm trọn lấy nàng, bao phủ trong một cảm giác vừa ấm áp, vừa lạnh lẽo.
 
| 𝙃ắ𝙘 𝘿ạ 𝙆𝙝ú𝙘 | 𝙄𝙣𝙝𝙮𝙚𝙤𝙣𝙜𝙯/𝘿𝙤𝙡𝙡𝙯/𝙒𝙤𝙣𝙨𝙚𝙤
Chương 42


Một lác sau, nàng khẽ thì thầm, giọng nhỏ như một chiếc lá bị gió thổi thoảng qua và bay trong gió.

- Tôi không phải món hàng...

Cô cười nhạt, ngón tay mơn man trên má nàng, ánh mắt sắc bén dường như muốn nhìn thấu tâm trí nàng.

- Không phải món hàng ?

Vậy ba mẹ em bán em cho tôi để chưng sao ?

Lời nói sắc bén như nhát dao, khiến nàng cảm thấy đau nhói.

Nàng hít sâu, đôi mắt ngấn nước nhìn thẳng vào cô, gằn giọng.

- Jang Wonyoung, tôi nói lại một lần nữa, tôi không phải món hàng của chị, mặc để chị muốn làm gì thì làm

Cô nghe xong, ánh mắt tối lại.

Đôi lông mày nhíu chặt, biểu hiện sự khó chịu.

Cô nâng tay, bóp chặt lấy gương mặt nhỏ bé của nàng, giọng nói lạnh lùng nhưng mang theo uy quyền tuyệt đối, cô cúi sát vào tai nàng, giọng nói đầy đe dọa.

- Lee Hyun Seo, nên biết vị trí của mình ở đâu.

Đừng nghĩ tôi cho em nghỉ ngơi một tháng nay rồi dám lên giọng với tôi.

Muốn trở lại căn phòng đó à ?

Vậy đừng trách tại sao tôi lại tàn nhẫn

Nàng không thể kiềm được nước mắt, từng giọt nóng hổi lăn dài trên gương mặt.

Nàng bất lực trước quyền lực của cô.

Trong cơn xúc động, nàng thì thầm một tiếng đầy đau đớn.

- Cầm thú...

Câu nói của nàng như châm ngòi cho cơn giận dữ của cô.

Một tiếng chát vang lên khi bàn tay mạnh mẽ của cô giáng xuống má nàng, khiến gương mặt cô đỏ ửng lên trong đau đớn.

Chưa dừng lại, cô siết chặt cổ nàng, ánh mắt đầy băng giá nhìn xuống cô gái nhỏ.

- Cầm thú sao ?

Vậy để tôi cho em biết thế nào là cầm thú

Nói xong, cô thả Leeseo ra, đứng dậy, rời khỏi bồn tắm.

Cánh cửa khép lại sau lưng nàng, bỏ lại nàng ngồi bất động trong làn nước đã dần nguội lạnh.

Một bên má đỏ ửng, đôi mắt nàng tràn ngập nước, nhưng không có tiếng khóc nào bật ra.

Nàng chỉ lặng lẽ nhìn bóng lưng của cô biến mất, trái tim như bị nghiền nát.

Căn phòng vẫn còn phảng phất hơi ấm từ buổi sáng yên tĩnh.

Wonyoung đứng trước gương, khoác lên người bộ suit đen hoàn hảo, cẩn thận chỉnh lại cổ áo và cà vạt.

Ánh mắt sắc lạnh của cô nhìn thoáng qua phía phòng tắm, nơi nàng đang lau khô thân thể.

Nàng bước ra, trên người khoác chiếc váy dài đơn giản nhưng lại khiến nàng toát lên vẻ trong trẻo, bên má, vết đỏ từ cú tát lúc nãy vẫn còn rõ ràng.

Cô liếc nhìn thoáng qua, ánh mắt lạnh lẽo không hề bộc lộ chút áy náy nào, cô chỉ buông một câu ngắn gọn, giọng điệu vô cảm:

- Nhanh lên.

Tôi không có thời gian

Nàng cúi đầu, không nói gì, nàng mặc đồ xong, chỉnh lại mái tóc rồi theo sau cô.

Cô mở cửa bước ra trước, chẳng ngoái đầu nhìn lại, để lại nàng một mình bước lặng lẽ phía sau.

Khi cả hai xuống đến phòng ăn, không khí dưới đại sảnh rộn ràng từ trước đó giờ đã dịu lại, nhưng vẫn giữ được vẻ trang trọng.

Cha của cô - ông Jang Won Kyang - ngồi ở vị trí đầu bàn, bên cạnh là bà Ahn Yu Sook, mẹ kế cô, cô bước vào, ánh mắt lạnh như băng nhìn lướt qua họ.

Sự chán ghét hiện rõ trên gương mặt cô, không một lời chào hỏi, cô đi thẳng tới vị trí đầu bàn đối diện với cha mình và ngồi xuống.

Nàng theo sau, đôi mắt lúng túng tìm chỗ ngồi, Yujin ngồi bên cạnh, mỉm cười dịu dàng rồi vẫy tay ra hiệu.

- Leeseo, ngồi đây đi.

Yujin lên tiếng, giọng nói ấm áp, ánh mắt đầy sự quan tâm.

Nàng ngồi xuống bên cạnh Yujin, vẫn cúi đầu không dám nhìn ai, Yujin thoáng thấy má của nàng đỏ ửng, lập tức lo lắng hỏi nhỏ.

- Iseo sao vậy ?

Má của em bị làm sao thế ?

Có đau lắm không ?

- Không sao đâu ạ...em ổn.

Nàng khẽ lắc đầu, giọng nói nhỏ đến mức chỉ có một mình người này yêu nghe được.

Cô nghe thấy những lời trao đổi giữa hai người, ánh mắt lạnh lùng liếc qua, thấy chị gái đang nghiêng người về phía nàng, ánh mắt tràn đầy lo lắng, sự khó chịu trong lòng cô càng dâng cao.

Cô gõ nhẹ ngón tay lên bàn, tiếng gõ đều đặn như một lời cảnh cáo ngầm, ánh mắt chiếm hữu của cô quét qua nàng, nhưng không nói gì vì đang trong bữa sáng.

Yujin ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt của em gái, chị khẽ thở dài, biết tính cách em gái mình, nhưng vẫn cố trấn an nàng.

- Nếu có gì không thoải mái, Iseo cứ nói với chị, được chứ ?

Nàng gật đầu, nhưng không dám đáp lại.

Cô cầm lấy chiếc dao cắt bánh mì, thái từng lát một cách dứt khoát, nhưng không quên ném ánh mắt sắc lạnh về phía hai người họ, nhanh chóng ăn xong bữa sáng, đặt dao nĩa xuống bàn với tiếng "cạch" vang khẽ.

Đứng dậy, cô cầm lấy áo khoác, ánh mắt vẫn lạnh như băng nhìn lướt qua bàn ăn.

- Tôi có việc.

Ăn uống xong thì dọn dẹp đi.

Đừng làm phiền tôi.

Gaeul

- Có tôi

- Quản lý Leeseo cho thật kỹ, chứ đừng để có người ve phản, nhìn chướng mắt

Gaeul đứng bên cạnh cũng hiểu ý của Jang Lão Đại nhà mình nói gì, liền liếc mắt nhìn Yujin và nàng đang trò chuyện, Gaeul chỉ biết cuối đầu nhận mệnh lệnh.

Nói xong, cô quay người bước đi, để lại không khí ngột ngạt trong căn phòng, Yujin nhìn theo bóng em gái mình, ánh mắt thoáng chút buồn bã, nhưng không nói gì.

Còn nàng thì chỉ có thể cúi đầu, nắm chặt bàn tay mình, cảm nhận một lần nữa sự tàn nhẫn lạnh lùng của người phụ nữ vừa rời khỏi.
 
| 𝙃ắ𝙘 𝘿ạ 𝙆𝙝ú𝙘 | 𝙄𝙣𝙝𝙮𝙚𝙤𝙣𝙜𝙯/𝘿𝙤𝙡𝙡𝙯/𝙒𝙤𝙣𝙨𝙚𝙤
Chương 43


Cô chỉ vừa đi vài bước, tay đang kéo vạt áo khoác lạnh lùng, thì tiếng gọi của cha cô vang lên phía sau, khiến cô khựng lại một chút.

Ông Jang Won Kyang, tuy là một người đàn ông quyền lực nhưng trong mắt của Wonyoung, ông lại giống như một kẻ xa lạ.

- Wonyoung, con có thể dừng lại một chút không ?

Giọng ông trầm thấp, lộ rõ sự lo lắng.

Cô khẽ liếc qua một lần nhưng không quay lại đối diện với cha mình, vẻ mặt lạnh lùng như băng giá.

Cô im lặng một lúc lâu rồi mới buông một câu ngắn gọn, như thể không muốn mất thêm thời gian cho cuộc trò chuyện vô nghĩa này.

- Có chuyện gì ?

Won Kyang bước đến gần, ánh mắt dừng lại trên gương mặt của con gái, nhưng ông không thể đọc được gì từ đó.

Mặc dù ông biết rõ cô không thích ông, nhưng tình cảm cha con dù sao cũng không thể dễ dàng bị chối bỏ.

- Ta biết con không vui khi ta cưới bà Yu Sook, nhưng dù sao ta vẫn là cha con.

Con không thể cứ mãi như vậy, con có thể cho ta cơ hội để gắn kết lại không ?

Ông dừng lại, nhìn thẳng vào mắt cô, giọng nói chứa đựng chút dịu dàng.

Cô không trả lời ngay lập tức.

Đứng im một chút, ánh mắt nhìn về phía xa, dường như đang cố gắng tìm lời nói phù hợp để đối phó với ông.

Cuối cùng, cô chỉ hờ hững thở ra một hơi rồi lạnh nhạt đáp lại.

- Ông đừng có mơ.

Tình cha con không thể gắn kết chỉ bằng vài câu nói như vậy.

Giọng cô trầm và lạnh, mang theo sự quyết liệt mà ông không thể thay đổi.

- Con vẫn hận ta vì chuyện mẹ con đúng không ?

Ta biết mình đã sai, nhưng ta chỉ muốn con hiểu một điều, ta vẫn luôn quan tâm đến con.

Ông có chút buồn bã, nhưng vẫn cố giữ vững lý trí.

Cô nghe xong thì quay lại đối diện với ông, ánh mắt vẫn không thay đổi, lạnh lùng như băng.

Cô chỉ liếc ông một lần rồi trả lời, giọng như cắt đứt tất cả.

- Chỉ cần ông không làm phiền tôi, thì chúng ta cũng không cần phải giả vờ

Nói xong, cô cũng xoay người đi tiếp, không ngoái lại nhìn, để lại ông Won Kyang đứng đó, trong lòng đầy nỗi thất vọng và sự lạc lõng.

Ông biết rằng những lời nói của mình chẳng thể xóa đi được quá khứ, chẳng thể khôi phục lại mối quan hệ cha con đã mất đi từ lâu.

Một giây yên lặng trôi qua, rồi ông lặng lẽ thở dài, rồi quay người đi vào trong.

Cảm giác mất mát trong lòng không thể diễn tả bằng lời, cô bước đi vội vã, không quay đầu lại, không để lại một chút dấu vết cảm xúc nào.

Cô hiểu rõ rằng với người cha này, không có gì có thể thay đổi được.

Khi cha của cô đưa người phụ nữ khác về nhà, đó là khoảnh khắc đánh dấu sự kết thúc của một gia đình, sự kết thúc trong lòng cô.

Cô còn nhớ rõ, cái cảm giác khi bà Ahn Yu Sook bước vào ngôi nhà này, ánh mắt của bà lạnh lùng, không chút thân thiện, làm cô càng thêm tổn thương.

Mẹ cô ra đi mãi mãi và ông lại có thể dễ dàng quên đi, một cách nhanh chóng như vậy.

Dù có sự phẫn uất và đau đớn, cô cũng không bao giờ hỏi cha cô lý do, cũng không một lần chủ động bắt chuyện.

Từ khi mẹ cô qua đời, cô và ông gần như xa cách hoàn toàn, không một dòng tin nhắn, không một lời hỏi thăm.

Hai người sống dưới một mái nhà nhưng không còn chút quan tâm nào dành cho nhau.

Và rồi, ngày qua ngày, khi cô bước vào những năm tháng trưởng thành, cảm giác cô đơn đó lại càng rõ rệt hơn.

Những năm qua, cô đã làm việc miệt mài, vượt qua bao khó khăn mà không một lời chúc mừng hay động viên nào từ người cha của mình.

Đến trưa hôm nay, cha cô, Jang Won Kyang, quyết định đến công ty để xem con gái mình đã làm gì suốt bao năm qua.

Ông đứng trước cửa phòng làm việc của Wonyoung, nơi ghi rõ "Văn Phòng Chủ Tịch Jang Wonyoung".

Trong lòng ông có chút do dự, không biết liệu có nên gõ cửa hay không.

Một phần ông sợ sẽ bị từ chối, một phần cũng muốn thử gắn kết lại, nhưng cuối cùng, ông hít một hơi thật sâu và gõ cửa.

"Cộc cộc"

Bên trong, giọng của Wonyoung lạnh nhạt vọng ra, không chút cảm xúc.

- Vào đi

Ông do dự một chút rồi đẩy cửa bước vào.

Cảnh tượng bên trong không thay đổi nhiều, cô đang ngồi trước màn hình máy tính, chăm chú xem các hồ sơ và các thống kê.

Cô không hề ngẩng lên, vẫn mải mê với công việc.

Trong khi đó, Won Kyang đứng lặng lẽ bên cửa, nhìn cô con gái mà mình chưa từng có cơ hội hiểu rõ.

- Con làm việc rất chăm chỉ

Giọng ông khẽ vang lên, mang theo chút lo lắng, nhưng cũng đầy ngập ngừng.

Cô không ngẩng mặt lên, chỉ trả lời ngắn gọn, giọng điệu lạnh nhạt.

- Cảm ơn

Won Kyang nhìn thấy con gái mình, gương mặt vẫn không thay đổi, không một chút mềm mại hay cảm xúc.

Ông thấy đau lòng, những cảm giác hối hận lại trào dâng trong lòng.

Bao năm qua, ông đã không ở bên con gái, đã để cô phải gánh vác mọi thứ một mình.

Nhưng bây giờ, khi ông đến đây, Wonyoung vẫn cứ như vậy, kiên cường, lạnh lùng.
 
| 𝙃ắ𝙘 𝘿ạ 𝙆𝙝ú𝙘 | 𝙄𝙣𝙝𝙮𝙚𝙤𝙣𝙜𝙯/𝘿𝙤𝙡𝙡𝙯/𝙒𝙤𝙣𝙨𝙚𝙤
Chương 44


Ông hỏi thêm, nhưng trong giọng nói của ông có một chút yếu ớt, như thể ông đã sẵn sàng để chấp nhận mọi điều.

- Wonyoung, con có...cần gì không ?

Cô ngẩng đầu lên nhìn một lúc, nhưng không nhìn trực diện vào ông.

Cô chỉ nhìn thoáng qua rồi lại cúi xuống tiếp tục làm việc, không chút dao động, đáp lại, vẫn lạnh lùng và kiên quyết.

- Không

Sau một vài giây im lặng, cô cầm hồ sơ trên bàn lên, chuẩn bị rời đi mà không liếc nhìn ông một lần.

- Tôi còn việc.

Cô nói ngắn gọn, rồi xoay người bước ra ngoài.

Won Kyang chỉ còn biết đứng đó, nhìn theo bóng lưng của con gái, cảm giác thất bại và trống rỗng bao trùm tâm trí ông.

Ông biết, dù có muốn làm gì, có hối hận đến đâu, mọi thứ đã quá muộn màng rồi.

Cảm giác mất đi con gái, mất đi cơ hội làm cha, nó sâu sắc và tàn nhẫn hơn bất cứ điều gì.

Cô bước ra khỏi văn phòng, không quay lại, để lại người cha đứng đó, trong một không gian trống rỗng, không thể chạm vào.

Đến tối, tiếng cửa chính vang lên một cái "cạch", đôi giày tây đen gõ lên nền đá cẩm thạch từng bước dứt khoát.

Cô – vẫn trong bộ đồ suit đen chưa kịp thay – sải bước qua phòng khách.

Lúc này mẹ kế của cô lên tiếng.

- Ôi, Wonyoung à~ Con đi làm về rồi đấy à ?

Có mệt không con ?

Ba cô thì vẫn nhìn bản tin thời sự trên ti vi, ông liền nhẹ nhìn con gái của mình mà lắc đầu bất lực, cô không nói một lời, không thèm liếc họ lấy một cái.

Cô gỡ áo blazer ra, đưa cho người hầu đang chờ sẵn sau lưng, lạnh nhạt như thể cả căn nhà này là khách sạn 5 sao.

- Ủi cái áo cho thẳng vào.

Lần trước nếp gấp còn in trên áo

- Vâng, tôi biết rồi chủ nhân

Cô không nói gì thêm, rồi xoay người, bước lên lầu.

Chiếc cầu thang xoắn ốc như một sân khấu mà mỗi bước chân cô là một lời tuyên bố: “ Tôi là chủ nhân thuộc về cái lâu đài này ".

Cô mở cửa phòng, Đèn cảm ứng bật sáng dịu dàng.

Và trên giường...nàng đang ngồi xếp bằng, ôm một quyển sách, miệng lẩm nhẩm đọc gì đó.

Một bên má cô bé vẫn còn hơi ửng đỏ – vết tích của sáng nay mà chính cô làm ra.

Đập vào mắt cô đầu tiên là cái đỏ đó và cái thứ hai là đôi chân thon dài của nàng.

Cô đứng yên vài giây.

Ký ức sáng nay loé lên trong đầu – tiếng bốp của cái tát, ánh mắt sợ hãi của nàng và chính cô – đứng đó, không nói lời nào.

Cô bước đến, nàng ngẩng đầu lên nhìn, nhưng chưa kịp mở miệng thì quyển sách trên tay đã bị quăng sang một bên và bàn tay thon dài đó liền lướt lên đùi của nàng.

- Còn đau không ?

- Không...không còn

Cô nhíu mày.

Mắt không nhìn nàng mà nhìn thẳng vào má trái của cô bé, rồi vươn tay vén tóc ra.

Ánh mắt lạnh lùng ấy khựng lại trong thoáng chốc.

- Còn muốn chống đối tôi nữa không ?

- Khốn nạn...

Nàng uất ức, câm hận nhìn cô.

Cô cũng không màn quan tâm, dù gì cũng chỉ là món hàng được bán đi thôi, cô suy nghĩ đến đây thì ánh mắt vô tình nhìn xuống đôi chân thon dài đó, nhưng ít ra thì món hàng làm cô rất thoã mãn, cô nhếch mép cười rồi cuối xuống cắn mạnh lên cổ của nàng.

- Ưm...cầm thú...bỏ tôi ra

- Cầm thú sao ?

Cô vừa nói, vừa đưa tay từ đùi của nàng vào sâu hơn một chút, bàn tay chạm vào thứ gì đó khiến cho cô tức giận nhíu mày.

- Tôi đã cấm em mặc thứ này khi ở bên cạnh tôi, em không nghe lời sao ?

- cô liền kéo quần nhỏ quăn xuống đất.

Nàng hốt hoảng định kép chân lại nhưng quá muộn rồi, cái thứ cầm thú đó đang trêu chọc nơi nữ tính của mình rồi.

Cô kéo váy ngủ nàng lên đến eo, nhìn thứ nước đục và ướt át đó đang không ngừng chảy ra, làm ướt một mảng giường.

- Ưm...ha...Jang Wonyoung...cầm...ahhh

- Rên lớn lên.

Tôi rất thích nghe

Nàng nắm lấy tay của cô muốn đẩy ra, nhưng sức lực đã yếu ớt, mọi thứ điều vô dụng, nàng chì biết nắm chặt lấy tay của cô, mà bất mãn rên rỉ.

Cô ép nàng đến khi lưng đụng vào thành giường.

Nhìn món hàng của mình trở nên damdang thì nỡ nụ cười thích thú, cô xoa xoa cái hoa huyệt đó, khiến nó ồ ạt ra chất dịch đó nhiều hơn.

Nhìn mà bản tính cầm thú của cô cũng trổ dậy.

- Ahhhh~~...cầu xin chị...ahhh...ưm...ha...ra...

- Mau, gọi tên tôi

- Ưm~~...ha...ahhh

- Nhạy cảm quá đi mất

Ánh mắt của cô cũng nổi lên một vài tia đỏ trong mắt, cô liền tháo hai nút trên áo sơ mi ra, bàn tay không muốn xoa nữa mà liền tiến vào trong.

- cái huyệt nhỏ này đã làm bao nhiêu lần rồi mà vẫn chặt

Nàng cũng biết được tay của cô bắt đầu đang tiến vào trong, nàng sợ hãi muốn né tránh nhưng cô ôm lấy eo của nàng kéo lại gần, khiến cho hai ngón tay cũng thuận tiện mà đi vào sâu hơn.

- Ưmm...Ahhh...Won...ân..um...ân...ahhh...Umm....um...um....mau...rút ra....nó....ah..tôi...chịu không...ưm...ânnn...nổi...

- ...ưm...ânn...um....ahhh~~...dừng lại...ahhhhh

- Ahhh...ưm....ânnn...c...chậm...ân...Ahhh...lại...Um...ahhh...S...sấp...ân...ra....Wonyoung

Hoa huyệt bắt đầu kẹp chặt lấy hai ngón tay của cô, nhìn bộ dạng damdang này của nàng thì cô cũng biết nàng đã lên đỉnh rồi

- Chưa xong đâu, em thoã mãn rồi nhưng tôi thì chưa đủ

- CẦM THÚ...ahhh....ưm...ân...um...ânnn....ahhhh

Cô liền đẩy nàng nằm xuống giường, rồi leo lên người nàng, từ từ tháo núc áo ở cổ tay áo, rồi dần đến từng cúc áo, nàng sợ hãi lắc đầu, nước mắt cũng từ đó mà chảy xuống.

Cô mặc kệ lời cầu xin của nàng, nhìn cái bộ dạng phóng túc như vậy ai mà không cầm thú chứ.
 
Back
Top Bottom