Phố dài treo đủ loại vải lụa rực rỡ sắc màu, cơn gió đầu hạ mang theo mùi lá xương bồ, ngải cứu phơi nắng, lẫn hương bánh nếp thoang thoảng.
Tiếng rao hàng đan vào nhau, dập dềnh như sóng, cuốn người ta đi giữa dòng đông đúc mà lòng vẫn nhẹ tênh.
Hạn Vũ Thành cho dừng xe ngựa, chỉ thị thuộc hạ về phủ trước vẻ ngỡ ngàng của Lý Mộc Từ.
Cậu hoà vào dòng người, nhìn đâu đâu cũng thấy mới mẻ.
Phủ đệ Lý gia cách phố Chu Tước rất xa, cưỡi ngựa mất gần một ngày đường.
Thuở nhỏ cậu thường theo Đại tỉ và Nhị tỉ dạo phố, chỉ là sau đó cả hai đều lập gia thất, lớn quên dần thú vui bình dị, cậu ngày ngày vùi mình vào thơ từ ca phú, rất ít khi xuất môn.
Khắp phố rộn ràng, bánh tro xếp trong mẹt tre, dây lan bện chặt, túi hương treo lủng lẳng trước quầy.
Một lão thợ bày trên sạp hàng đầy những con rối gỗ sơn đỏ, miệng cười rộng ngoác, trông vừa kỳ dị lại đáng yêu.
Cậu chững lại, nhìn lâu hơn một nhịp.
"Muốn?"
Hạn Vũ Thành cúi xuống, giọng theo sát bên vành tai.
Lý Mộc Từ gật đầu.
Cậu cầm lên một con rối nhỏ, chuyển động tay chân lên xuống, tiếng gỗ chạm nhau khẽ vang.
Lão thợ hớn hở, cẩn thận bọc lại bằng giấy hoa.
Hạn Vũ Thành trao tiền, động tác gọn gàng dứt khoát.
Cảnh ấy lọt vào mắt Lý Mộc Từ, để lại một dấu chấm rất nhỏ.
Đi thêm mấy bước, cậu lại bị giữ chân bởi quầy bánh ú.
Bánh gói trong lớp lá tre xanh, dùng lan mỏng tết thành chùm, xếp chồng lên nhau từng hàng thẳng thớm.
Người bán múc mật rót lên mặt bánh màu hổ phách, giọt mật đặc quánh rơi chậm, bao phủ lên bằng một lớp óng ánh ngọt ngào.
Lý Mộc Từ mua hai chiếc, đưa một chiếc cho Hạn Vũ Thành.
Hắn không chối từ, cắn thử một miếng, chắc vì quá ngọt nên chẳng ăn thêm.
Từ xa bên bờ sông đang mở hội thuyền hoa, tiếng trống rộn ràng, đèn trời sáng rực, kéo cả con phố chao nghiêng về hướng Tây.
Đám đông dồn ép, người qua kẻ lại, ồn ào náo nhiệt.
Lý Mộc Từ chốc bị đẩy lệch sang trái, rồi lại phải.
Chỉ trong một hơi thở, cậu theo dòng người bị cuốn vào một nhánh phố khác.
Tiếng gọi hoà lẫn âm thanh kèn trống, tan ra như khói.
Đợi đến khi định thần, đoàn người tản ra, Lý Mộc Từ quay đầu tìm, trước mắt chỉ còn biển người đen nghịt.
Cậu giữ bình tĩnh.
Đông Xưởng dạy người ta nhiều điều, trong đó có cách bình tâm giữa hỗn loạn.
Cậu men theo mép phố, hỏi thăm người bán hàng gần đó.
Gió từ mặt sông thổi lên, mang theo hơi sương ẩm mát lành.
Cậu đi qua cầu đá cong, dừng lại giữa dòng người qua lại, mắt quét nhanh từng gương mặt xa lạ.
Hạn Vũ Thành dường biến mất vào đám đông, như một vệt nước mưa loang trên dấy trắng.
Cầu dẫn sang bờ bên kia, nơi có hàng liễu rủ.
Lý Mộc Từ bước chậm hơn, để nhịp tim lắng xuống.
Trên cầu, một người nhìn về phía sông, dáng đứng thảnh thơi, hệt một khách du xuân bình thường.
Đêm nay hắn chỉ mặc thường phục, tóc buộc cao gọn ngàng, áo gấm tím sậm thêu chỉ bạc, dáng cao thẳng như tùng trúc.
Lý Mộc Từ nhận ra ngay.
Khoảnh khắc ấy trở nên thật lạ lẫm.
Trống xa bỗng dịu, tiếng chuyện trò hóa hư vô.
Trước mắt cậu, Hạn Vũ Thành tách khỏi lớp quyền uy quen thuộc.
Áo quan, đoản đao, sát khí Đông Xưởng đều trút bỏ phía sau.
Chỉ còn là một nam tử trẻ tuổi anh tuấn, nét mặt bình hòa, đứng trên cầu ngắm phong cảnh.
Gió thổi lật tà áo, ánh đèn đêm như có linh chơi đùa nhảy múa trên sống mũi cao.
Cảnh ấy như được cắt gọt ra từ một bức tranh cổ.
Lý Mộc Từ bước tới, gót giày chạm đá, âm thanh khẽ khàng.
Hạn Vũ Thành quay đầu, ánh mắt bắt gặp cậu, trong đó có một thoáng sáng lên, rồi dịu lại.
Hắn cười, rất nhẹ, như gợn sóng lướt trên mặt hồ.
" Tìm thấy rồi"
Chỉ ba chữ, mà khiến Lý Mộc Từ thở ra một hơi dài.
Cậu đứng cạnh hắn, tựa lan can, nhìn dòng sông trôi.
Thuyền hoa băng qua, mái chèo dập dồn đập tung bọt trắng, vài cô nương váy áo sặc sỡ nhảy múa, đàn ca, dải ngũ sắc trên tay các nàng bay phấp phới.
"Ta tưởng đã lạc ngài" Lý Mộc Từ nói.
" Không sao, ta đợi."
Hạn Vũ Thành đáp lời.
Gió thổi mạnh hơn.
Hắn đưa tay chỉnh lại dây túi hương trước ngực cậu, động tác tự nhiên.
Mùi thảo mộc lan ra, mát lành khoan khoái.
Lý Mộc Từ nhìn bàn tay ấy, nhớ đến những đêm trong Đông Xưởng, nhớ đến hương trầm, đến ánh đèn hạ thấp.
Tất cả dường như cách nơi này thật xa xôi.
" Hôm nay là ngày đặc biệt à.
Sao trông ngài lạ quá...." cậu lẩm bẩm.
"Phu nhân quả rất thông minh."
Hạn Vũ Thành nghiêng đầu, như cân nhắc.
" Hôm nay là sinh thần của ta."
"...Ta chưa chuẩn bị quà cho ngài..."
"Phu nhân đã tặng ta rồi đấy thôi" Nói đoạn thu túi hương của cậu vào tay áo.
Cậu nghe nhiều lời đồn về Hạn Vũ Thành, nhất là về xuất thân của hắn.
Họ nói sau một trận thiên tai, cả quê nhà hắn đều bị lũ cuốn, vì kiếm kế sinh nhai nên phải nhập cung làm thái giám.
Từ hàng thấp nhất, từng bước, từng bước leo lên cao.
Lý Mộc Từ bỗng nhận ra, dưới vỏ ngoài quyền lực, hắn vẫn là con người, có gốc rễ, máu thịt.
Phần con người ấy đứng trên cầu, ngắm sông, ăn bánh tro, chờ phu nhân của mình.
Một đứa trẻ chạy ngang, cầm con rối gỗ y hệt con rối Lý Mộc Từ vừa mua, hai hạt cườm trên đầu nó gõ vào nhau kêu cách cách.
Cậu bật cười, đưa con rối của mình lắc thử.
Tiếng vang đinh đang lẫn vào trống xa xa.
"Đi thôi, bên kia có quầy túi hương, ta mua trả phu nhân."
Lý Mộc Từ gật đầu.
Cậu bước theo, tay áo chạm qua.
Cây cầu phía sau dần khuất.
Trên phố, đoàn người vẫn trôi qua, ồn ào và rực rỡ.
Giữa dòng người, hai thân ảnh sóng đôi, như nốt nhạc lặng êm gẩy trên bản nhạc lớn của kinh thành.
.....
Vào cuối xuân, sương sớm còn vương trên mái ngói đen, từng giọt nước đọng lại nơi đầu ngói, theo ánh bình minh nhạt dần rơi xuống nền đá xám, vang lên âm thanh khẽ khàng mà lạnh lẽo.
Cả khuôn viên rộng lớn chìm trong trật tự nghiêm ngặt, như một cỗ máy khổng lồ đã vận hành hàng chục năm, từng nhịp đều chính xác đến khắc nghiệt.
Sân ngoài thênh thang, lát đá chỉnh tề, không một mảnh lá khô dám lưu lại.
Hộ vệ Đông xưởng xếp hàng từ lúc trời còn mờ sáng, hắc y thẳng thớm, đai đao sát hông, đứng im như tượng đá.
Hơi thở hòa vào làn sương, ánh mắt sắc bén lướt qua khoảng không trước mặt, mang theo cảm giác đề phòng thường trực.
Chỉ cần một tiếng hiệu lệnh vang lên, nơi này lập tức hóa thành chiến trận không tiếng trống.
Từ hành lang dài dẫn vào nội viện, tiếng bước chân vang lên khô gọn.
Nội thị, thư lại, tiểu thái giám qua lại, mỗi người giữ vị trí của mình, động tác thuần thục, ánh mắt cúi thấp.
Gió sớm lùa qua, làm lay động tà áo, song trật tự vẫn vững vàng như được đóng đinh xuống mặt đất.
Chính đường Đông Xưởng hiện ra uy nghiêm mà lạnh lẽo.
Cửa gỗ lớn mở nửa chừng, bên trong u tối, hương trầm cháy nhạt, mùi gỗ cũ hòa cùng mùi kim loại từ binh khí tạo thành một thứ khí tức quen thuộc, khiến kẻ mới bước vào dễ sinh cảm giác bị soi xét.
Trên bậc đá cao, cờ hiệu Đông Xưởng treo thẳng, vải đen viền đỏ sẫm, đứng gió mà rũ xuống, như một bóng hình lặng lẽ chờ máu thấm.
Nắng sớm dần lên, chiếu qua song cửa, cắt thành từng vệt sáng dài trên nền đá.
Trong những vệt sáng ấy, bụi mịn lơ lửng, xoay chuyển chậm rãi, tựa hồ cũng e dè trước uy áp vô hình bao trùm cả trang viên.
Tiếng chuông canh xa xa từ cung thành vọng lại, hòa cùng tiếng đao kiếm chạm nhẹ, tạo thành nhịp điệu đều đặn của một ngày mới.
Lý Mộc Từ bước vào thư các.
"Phu nhân"
Danh xưng ấy lần này không do dự.
Lý Mộc Từ gật đầu, bước chân không dừng lại.
Trong hành lang, hai nội giám đang nói chuyện khẽ.
Khi thấy cậu, họ lập tức im bặt, lùi sang một bên nhường đường.
Ánh mắt lướt qua rất nhanh, nhưng trong đó không còn thuần túy là dè chừng mà là kiêng nể.
Không ai nói.
Nhưng ai cũng biết.
Yến tiệc Trường Minh điện đã qua mấy ngày, việc Việc Hạn Vũ Thành đưa Lý Mộc Từ theo bên người, để cậu yên vị cạnh bên đã là một tín hiệu ngầm.
Ở Đông Xưởng, tín hiệu quan trọng hơn mọi lời nói.
Tiểu Phúc Tử đang sắp xếp án quyển thấy cậu liền đứng thẳng người.
"Phu nhân" Tiểu Phúc Tử thường hầu cận Hạn Vũ Thành truyền lời.
" Đốc công có lệnh, từ hôm nay, những án quyển loại thứ ba ngài có thể tùy ý xem."
Loại thứ ba.
Không phải cơ mật tối cao.
Nhưng cũng không còn là hồ sơ vô thưởng vô phạt.
Đó là ranh giới được nới ra.
Lý Mộc Từ nhìn thoáng qua giá sách bị đánh dấu, gật đầu:
"Ta biết rồi."
Tiểu thái giám cúi đầu sâu hơn một chút, rồi lui ra.
Cậu ngồi xuống bàn, mở một án quyển ra xem.
Chữ viết dày, ghi chép rõ ràng, lạnh lẽo như chính Đông Xưởng.
Nhiều vụ án qua tay Đông đều xử lý ngọn gàng, thời gian thường không quá ba tháng.
Kết cục của những kẻ này phán theo tội trạng, nhưng thường thấy nhất là chỉ có chết.
Cậu bắt đầu ghi nhớ, ai thuộc phe nào, ai thường bị gọi tên, ai hay sẽ biến mất khỏi hồ sơ.
Đó là cách sinh tồn thứ hai, sau im lặng.
Chẳng biết thời gian đã qua bao lâu, cửa thư các bị mở ra.
Tiểu Phúc Tử bước vào, hành lễ rất chuẩn.
"Phu nhân" hắn nói, giọng thấp.
" Đốc công có lời, tối nay ngài muốn dùng cơm ở đâu."
Không phải hỏi có dùng hay không, mà cho cậu quyết định địa điểm.
Lý Mộc Từ ngẩng lên:
"Ở nội viện."
"Vâng."
Hộ vệ lui ra, không hỏi thêm, không nghi ngờ.
Thái độ ấy, nếu đặt vào ngày hôm qua, là không thể.
Hoàng hôn buông xuống rất nhanh.
Trong nội viện, bữa tối được dọn ra sớm hơn thường lệ.
Không nhiều món, nhưng tinh tế.
Người hầu đặt bát đũa xong liền lui ra xa, đứng chờ ngoài hiên, không dám đứng quá gần.
Lý Mộc Từ ngồi một mình.
Không cảm thấy bị bỏ rơi.
Ngược lại, cậu hiểu, từ hôm nay, sự một mình này là chủ động, không phải bị động.
Một lát sau, Hạn Vũ Thành trở về.
Hắn vào phòng, không cần báo trước.
Ánh mắt lướt qua bàn ăn, rồi dừng lại ở Lý Mộc Từ.
"Ngươi thấy rồi?" hắn hỏi.
"Thấy," Lý Mộc Từ đáp.
"Mọi người cư xử khác"
Hạn Vũ Thành ngồi xuống đối diện, cầm chén trà.
"Một khi đã lộ diện ở triều đình, thì đồng nghĩa với việc, trong Đông Xưởng ngươi cũng không là vật vô danh."
Hắn nhìn cậu, ánh mắt bình thản nhưng sâu.
"Nhưng nhớ cho kỹ," hắn nói tiếp, "thái độ thay đổi không phải vì họ kính ngươi."
"Là vì họ không chắc nên đối xử với ngươi thế nào."
Lý Mộc Từ gật đầu:
"Ta hiểu.
Khi họ hiểu rồi, nếu ta không đủ nặng, sẽ bị nghiền nát"
Hạn Vũ Thành cười khẽ.
"Không ngốc"
Hắn đặt chén xuống.
"Bắt đầu từ ngày mai," hắn nói, "ngươi sẽ theo ta tham dự vài việc.
Không cần phát biểu, chỉ cần ghi nhớ."
"Ở Đông Xưởng, được phép đứng cạnh ta là một loại bảo hộ.
Mà cũng là một loại nguy hiểm."
Lý Mộc Từ ngồi yên rất lâu.
Ngoài kia, Đông Xưởng vẫn vận hành như cũ im lặng, chính xác.
Nhưng đối với cậu, một điều đã thay đổi không thể đảo ngược:
Cậu không còn là người được đặt như một món trang sức.
Mà là người bắt đầu có trọng lượng.