Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [ H TỤC - 1 VS 1 ] PHONG NHẬP

[ H Tục - 1 Vs 1 ] Phong Nhập
Chương 140. Hả?!


Không khí lập tức từ giương cung bạt kiếm chuyển sang những bong bóng màu hồng bay loạn.

Các cô dì chú bác mất đi sức chiến đấu vội vã nhân cơ hội bỏ chạy, để lại những nam nữ trẻ tuổi nhìn nhau.

Lộc Nhung đối diện với biểu cảm kinh ngạc thái quá của bạn cùng phòng.

Nhìn qua cái miệng đang há to của cô ấy, Lộc Nhung gần như có thể chào hỏi chiếc lưỡi nhỏ bên trong.

Cô thẹn thùng khoác tay Tần Bắc Phong, giọng nói nhẹ nhàng nhưng trịnh trọng: “Tinh Tinh, anh ấy là bạn trai mình.”

Sự mềm mại quen thuộc áp sát lên cơ bắp, đôi đồng tử đen trầm của Tần Bắc Phong lập tức sáng lên.

Một cảm giác kiêu hãnh và tự hào đột nhiên trào dâng.

“Chào cô, bạn cùng phòng của bạn gái tôi.

Tôi là bạn trai của bạn cùng phòng cô.”

“ Hả?!”

Triệu Tinh Tinh tiêu hóa lời giới thiệu lòng vòng của hắn.

Cái miệng vốn đã há to lại càng há rộng thêm một chút.

“Khoảng thời gian cậu tăng ca đó, bọn mình ở bên nhau...”

Lộc Nhung thì thầm giải thích.

“ Hả?!”

Miệng cô ấy hoàn toàn không khép lại được.

Thế là, Lộc Nhung một tay ôm bạn trai, một tay kéo bạn cùng phòng đang trong trạng thái trật khớp hàm lên lầu.

Hành lang thoang thoảng mùi khét nhàn nhạt, mặt đất là những giọt nước còn sót lại sau khi phun vòi rồng dập lửa, lan tràn qua vài tầng.

Triệu Tinh Tinh dẫm lên vũng nước, ngây ngốc nhìn Lộc Nhung quen thuộc mở cánh cửa căn hộ đối diện — nơi mà cô ấy từng tránh còn không kịp.

Cô gái còn tự nhiên lấy dép lê từ tủ giày, ra dáng nữ chủ nhân.

“Mèo lớn, giày của anh đâu.”

Lộc Nhung nhìn quanh tủ giày không thấy.

“Hỏi Lộ Lộ ấy.”

Tần Bắc Phong chân trần đi vào trong phòng.

Triệu Tinh Tinh không hiểu nguyên do.

Vừa cúi đầu, cô ấy thấy cô mèo trắng nhỏ Lộ Lộ đang đội một chiếc dép lê nam cỡ lớn chạy loạn xạ trong phòng, loăng quăng qua lại, chơi rất vui vẻ.

“Mèo lớn, anh không thể cứ để giày cho Lộ Lộ chơi.”

Lộc Nhung bất lực nói, kéo Triệu Tinh Tinh ngồi xuống sô pha.

“Ừm.”

Tần Bắc Phong thuận miệng đáp.

“Không được chỉ ‘ừm’!”

Lộc Nhung xị mặt.

“Được được được.”

Tần Bắc Phong không thể chịu được dáng vẻ giả vờ hung dữ của cô gái nhỏ.

Đáng yêu, muốn đụ.

E ngại bạn cùng phòng của bạn gái đang ở đây, hắn không quá thú tính mà chu đáo chuẩn bị đồ ăn vặt và đồ uống cho họ: “Trà trái cây?”

“Tinh Tinh, uống trà trái cây không, anh ấy pha ngay.”

Giọng nói mềm mại của cô gái vang lên bên tai, Triệu Tinh Tinh mới nhận ra người đàn ông đang hỏi mình.

Cô ấy ngày thường tiếp xúc với Tần Bắc Phong không nhiều, mỗi lần gặp đều thấy đối phương thần sắc lạnh nhạt, hoàn toàn khác với người trước mắt đang khóe môi cong lên, ánh mắt lộ vẻ ôn nhu này.

" Bảo bối không kén ăn, nên không hỏi bảo bối.”

Đặc biệt là khi hắn gọi “Bảo bối”, giọng nói ấy như băng ngàn năm tan thành mưa xuân.

“Cám, cám ơn.”

Triệu Tinh Tinh lắp bắp nói lời cảm ơn.

Hiện tại cô ấy giống như một người nông dân xui xẻo thấy bắp cải nhà mình đột nhiên bị lợn ủi, sự tò mò tích tụ đầy người, sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào.

Tranh thủ lúc người đàn ông vào bếp pha trà trái cây, Lộc Nhung thấy bạn cùng phòng cứ muốn nói lại thôi, liền chủ động bắt chuyện: “Có gì muốn hỏi không?”

Triệu Tinh Tinh lập tức đan hai tay chống cằm, đè thấp giọng nói nghiêm túc: “Cậu có phải có nhược điểm gì đó trong tay hắn không?

Tiểu Lộc, cậu không muốn chuyện xxx bị xxx biết chứ.”

“...”

Cậu xem phim Nhật l nhiều quá rồi đó.

Lộc Nhung đỏ mặt, vội vàng xua tay phủ nhận.

“Vậy thì tại sao a a a a, trước đây cậu không phải rất sợ anh ta sao, như chuột thấy mèo vậy!”

Triệu Tinh Tinh nghĩ mãi không ra, điên cuồng véo vai cô gái.

Mặc dù ở bên người đàn ông chưa lâu, Lộc Nhung lại như quên hết những chuyện trước đây, trong lòng chỉ toàn sự yêu thích và ngọt ngào: “Có sao?”

“...”

Xong rồi, còn nghiêm trọng hơn cả bị nắm nhược điểm, là bị bỏ bùa rồi.

---

Mấy bà có thấy từ bảo bối có bị kì hong , nếu kì thì đổi thành từ bé yêu hay bé ngoan
 
[ H Tục - 1 Vs 1 ] Phong Nhập
Chương 141: Quả đào mềm và quả đào cứng


Đường phèn và nước lọc được cho vào nồi, đun sôi bằng lửa lớn rồi chuyển sang lửa vừa, nấu thêm mười phút rồi để nguội.

Người đàn ông đang chọn trà túi lọc trong tủ bát cảm nhận được đôi tay nhỏ mềm mại từ phía sau vòng qua eo mình.

Anh không quay đầu lại, kéo cô gái trở lại bệ bếp, cười nhẹ nói: “Không ở lại nói chuyện phiếm với bạn cùng phòng à?”

“Lộ Lộ đang ở cùng rồi.”

Lộc Nhung thân mật tựa vào lưng anh, gương mặt của cô dán sát vào lưng anh

Trong phòng khách, Triệu Tinh Tinh cầm quả bóng cao su, ngơ ngác nhìn chú mèo con đang kêu meo meo.

Mèo nhà ai lại thích chơi trò tung hứng bóng chứ!

“Bảo bối giúp anh lấy ít đá lạnh.”

Tần Bắc Phong chuẩn bị pha hồng trà.

Cánh tay đang vòng qua eo anh tạm thời rời đi.

Sau tiếng đá lạnh rơi vào bình trà, đôi tay đó lại nhanh chóng dán lên người anh.

“Mèo Lớn, trước kia em sợ anh lắm sao?”

Lộc Nhung nghiêng đầu, nhìn người đàn ông cắt trái cây.

“Tinh Tinh nói em thấy anh cứ như chuột thấy mèo vậy.”

“Không giống.”

Tần Bắc Phong lắc đầu.

Không đợi Lộc Nhung nói chuyện, anh tiếp lời: “Chuột còn có gan lớn hơn em.”

“……”

Bàn tay nhỏ không nhanh không chậm cào nhẹ lên thớ cơ bụng ở eo anh.

Tần Bắc Phong bị động tác nhỏ này làm cho ngứa ngáy khó nhịn, liền xoay người lại, đối mặt ôm lấy cô.

“Có phải bạn cùng phòng nói anh không xứng với em, muốn chia rẽ chúng ta không?”

“ Không có.”

“Thế thì là nói chúng ta không xứng đôi, muốn chia rẽ chúng ta?”

“……”

Nghe qua thì vế sau có vẻ đỡ hơn vế trước một chút.

Không xứng đôi, ít nhất cũng gần như là địa vị bình đẳng.

Nhưng nghĩ kỹ lại, vẫn có chút gì đó tự ti trong đó.

Sự tự ti ấy dường như cách xa người đàn ông này vạn dặm, không hề liên quan.

Lộc Nhung suýt nữa cho rằng mình đã nghĩ nhiều rồi.

“Mèo Lớn không thể nghĩ đến chuyện tốt hơn sao.”

Đôi tay ôm eo càng siết chặt.

Sự ỷ lại vô hình đó trấn an, đè thấp đầu Tần Bắc Phong xuống.

Môi anh thân mật hôn lấy cô gái.

Lộc Nhung bị nụ hôn bất ngờ cướp hết dưỡng khí, cơ thể tê dại, mềm mại ngã vào lòng người đàn ông.

Đôi tay cô vô lực đỡ lấy ngực anh.

“Mèo Lớn, đừng…”

Cô sợ người đàn ông bỗng nhiên động dục, cũng sợ bản thân không có chút tự chủ nào, chỉ cần anh tùy tiện hôn một cái là lại đầu hàng.

“Ngoan, chỉ hôn thôi.”

Tần Bắc Phong kịp thời buông cô ra, mềm mại mút đi lớp nước còn vương vấn giữa môi răng.

Hôn ngừng, nhưng gặm cắn không dứt.

Răng anh cọ xát lên cánh môi hơi sưng đỏ, hơi thở ấm áp phả hết lên mặt cô.

Lộc Nhung cảm nhận được cảm xúc của người đàn ông, nhớ lại cảnh anh ngăn cản cô công khai mối quan hệ của hai người.

Thà nói là không vượt qua được thành kiến , chi bằng nói là do chính anh.

“Mèo Lớn cảm thấy chúng ta không xứng đôi sao?”

Lộc Nhung cẩn thận thăm dò.

Cô không biết suy nghĩ như vậy của người đàn ông từ đâu mà có.

Lúc này, sự gặm cắn cũng ngừng lại.

“Thật ra, từ bề ngoài, tính cách, khẩu vị các phương diện đều…”

Tần Bắc Phong hơi ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua đỉnh đầu cô gái, không cho cô dễ dàng nhìn thấy ánh mắt anh.

“Không có chút nào tương tự.”

Giây tiếp theo, khuôn mặt anh bị cô bẻ trở về một cách cứng rắn.

“Ai nói hai người có tính cách tương tự mới có thể ở bên nhau.”

Lộc Nhung ôm lấy mặt anh.

“Ví dụ như Mèo Lớn thích ăn quả đào mềm, em thích ăn quả đào cứng, như vậy mới không phải tranh giành.

Có cái gì là xứng đôi hay không xứng đôi chứ.”

Âm lượng cô gái nói chuyện không tự giác tăng lớn lên, giống hệt lúc trước khi cô bảo vệ anh trước mặt người ngoài.

“Mèo Lớn à, vì cái gì chứ.”

Cái gì cũng không chịu nói.

Hiểu lầm cũng được, chửi bới cũng thế, chỉ yên lặng chấp nhận mà không phản bác.

Lộc Nhung liên tục thở dài hai tiếng, nói rồi, cô thấy chính mình có chút tủi thân.

Tần Bắc Phong nhìn thấy vẻ buồn rầu bất đắc dĩ của cô.

Nỗi tự ti nảy sinh từ những trải nghiệm trong quá khứ của anh bắt đầu trở nên nóng bỏng, rồi tăng nhiệt, cuối cùng trước sự thẳng thắn nhiệt tình của cô gái, nó sôi trào và hóa thành hư vô.

Thì ra mình lại bị cô ấy dỗ dành rồi.

“Bảo bối.”

Người đàn ông nghiêng đầu hôn lên lòng bàn tay cô.

Lời thì thầm khiến lòng bàn tay cô ngứa ngáy.

Lộc Nhung đã chuẩn bị để nghe lời âu yếm dịu dàng của người đàn ông, “ Ưm?”

“Anh không thích ăn quả đào.”

“……”

Lộc Nhung hít sâu một hơi, “Mèo Lớn.”

“Hửm?”

“Tay.”

“Đừng , bạn cùng phòng của em ở đó, để người ta thấy không tốt.”

“Mặc kệ!”

Khi Triệu Tinh Tinh ôm mèo con đi đến cửa phòng bếp, cô liền thấy Lộc Nhung cả người treo trên người Tần Bắc Phong, lay cánh tay đang giơ lên cao của anh.

“Hai người…”

“A?!”

Đến lượt Lộc Nhung cứng đờ, máy móc xoay cổ qua.

“Chào.”

Tần Bắc Phong mặt không đổi sắc.

“Chào.”

Triệu Tinh Tinh từng bước chấp nhận hiện thực, chào hỏi xong với người đàn ông, giọng điệu tự nhiên: “Quả bóng lăn xuống gầm giường rồi.

Tôi muốn hỏi, còn đồ chơi nào khác không?”

“Có, căn phòng phía đông nhất, là nhà của mèo con.”

Tần Bắc Phong vươn tay chỉ.

Trước khi đi, Triệu Tinh Tinh đảo mắt nhìn hai người, sau khi so sánh sự chênh lệch thể hình, cô tỏ ra rất kính nể: “Tiểu Lộc, cậu thật sự quá đỉnh, chắc là vất vả lắm nhỉ.”

Lộc Nhung: “……”

---
 
[ H Tục - 1 Vs 1 ] Phong Nhập
Chương 142: Người già tốt nhất, người già tuyệt vời


Cuối cùng thì vẫn phải kiêng dè vì có người khác ở đó, Tần Bắc Phong không thật sự làm càn với cô .

Sau khi hôn đủ, sờ đủ, anh bưng trái cây và trà ra khỏi phòng bếp.

Triệu Tinh Tinh đang cùng chú mèo con chọn đồ chơi.

Chuột chạy bằng điện, gậy chọc mèo, và những con lật đật bày đầy cả sô pha.

Thấy họ đi ra, ánh mắt cô không tự chủ liếc về phía đũng quần người đàn ông, thuận miệng cảm thán: “Nhanh vậy sao?!”

“……”

Lộc Nhung muốn nói không phải, nhưng lại không biết mở lời thế nào, ấp úng vẫy tay vài cái, cuối cùng buồn bực đấm vào ngực người đàn ông bên cạnh.

Tần Bắc Phong bị nghi ngờ năng lực, nhưng cũng không bận tâm.

Dù sao nhanh hay không, có lâu dài hay không, cô gái rõ ràng là người được hưởng.

Đặt khay xuống, anh chọn từ một đống đồ chơi ra cây gậy chọc mèo đã hơi cũ nát.

Con thú nhồi bông hình cá treo trên đó đã bị rách miệng, là món đồ chơi mua cho chú mèo con ngay khi nó về nhà.

Chú mèo con đáng thương bị bỏ rơi ở quán ăn, có tình cảm sâu nặng với món đồ chơi đầu tiên này.

Thấy nó liền dùng cả bốn chân ôm lấy, vui vẻ đến mức cái đuôi vẫy thẳng

Sau khi để chú mèo con tự chơi, ba người bắt đầu nói đến chuyện chỗ ở của Lộc Nhung.

Căn phòng bị cháy ở lầu trên hướng bắc.

Lượng nước lớn chảy dọc theo tường ngấm vào phòng bếp, làm vạ lây đến cả căn phòng trọ của Lộc Nhung, nên cô không thể ở được trong một sớm một chiều.

Tần Bắc Phong đúng lúc đưa ra đề nghị để cô gái dọn đến sống chung.

Triệu Tinh Tinh không đồng ý, phủ quyết ngay tại chỗ.

Cải thảo bị lợn ủi đã đành, đâu có lý nào lại đào luôn cả đất đi theo.

Lộc Nhung kẹp ở giữa, một tay nắm lấy một người, cố gắng làm hòa.

Cô không muốn họ nảy sinh mâu thuẫn, vừa nói rằng cô có thể ngủ cùng Tinh Tinh vài ngày, lại vừa nói sẽ đến thăm Mèo Lớn mỗi ngày.

“Thôi, không vội.”

Tần Bắc Phong nào nỡ để cô khó xử, anh là người nhượng bộ trước, rồi như lơ đãng nói: “Tối nay hai đứa muốn ăn gì?”

Triệu Tinh Tinh hồi tưởng lại, thì thầm với cô gái: “ Cậu nói tiệm ăn tại gia chẳng lẽ chính là…”

“Đúng rồi, Tinh Tinh muốn ăn gì, Mèo Lớn đều có thể làm, anh ấy cái gì cũng biết.”

Lộc Nhung cảm thấy đây là cơ hội tốt để người đàn ông thể hiện, vội vàng nói.

Đầu óc Triệu Tinh Tinh khẽ khựng lại, ánh mắt đối diện với Tần Bắc Phong, bỗng chốc cả hai sóng điện đồng bộ.

“Nhung Nhung dọn qua đây, anh bao trọn ba bữa cơm một ngày cho em, kể cả canh, món ăn, điểm tâm ngọt, đồ uống.”

Tần Bắc Phong nói nhẹ tênh: “Ngày lẻ có trà chiều, ngày chẵn có ăn khuya.”

Sau tiếng nuốt nước bọt, Triệu Tinh Tinh phản ứng nhanh chóng, nắm chặt cổ tay Lộc Nhung: “ Tớ đi giúp cậu thu dọn hành lý.”

“Anh đi mua đồ ăn.”

Tần Bắc Phong lấy chìa khóa.

“Lát nữa gặp.”

Đi ra khỏi khu chung cư, hai người vỗ tay, đồng thanh nói.

Lộc Nhung bị bán sạch sành sanh: “Á…?! ”

Khi Tần Bắc Phong quay về, Triệu Tinh Tinh và Lộc Nhung đang trải ga giường.

Tấm khăn trải giường chưa kịp giở ra, chú mèo con lập tức nhảy lên lăn lộn.

Hai cô gái thấy đáng yêu, liền nắm bốn góc ga giường làm bạt lò xo, cùng nó chơi trò tung cao, ném việc dọn dẹp sang một bên.

Mãi đến khi người đàn ông gõ cửa phòng làm gián đoạn, họ mới nhớ đến chuyện chính.

“Oa, anh ấy quản nghiêm ghê.”

Triệu Tinh Tinh lẩm bẩm, “ Những người lớn tuổi đều như vậy à?”

“Đúng rồi, chơi một lát cũng không được.”

Lộc Nhung gật đầu phụ họa, “ Người lớn tuổi nào cũng thế.”

“Anh nghe thấy đấy.”

Tần Bắc Phong đang dọn đồ chơi của mèo con ở phòng khách, ung dung nói.

“……” x2

Dọn dẹp xong phòng khách, Tần Bắc Phong tiến vào phòng ngủ giám sát.

Sau một lúc nhìn, anh thấy hiệu suất của hai cô quá thấp, bèn tự mình ra tay, nhanh nhẹn lồng vỏ gối, bọc chăn, rồi phân loại quần áo thường ngày của cô theo mùa và màu sắc.

Anh gấp thành những chồng vuông vắn không đồng nhất rồi xếp vào tủ quần áo.

Riêng những chiếc váy lễ phục đã mua trước đó thì được treo lên từng cái một.

Thao tác lưu loát đến mức Triệu Tinh Tinh hít vào một hơi, hô to: “Ôi trời, bạn trai sau này của tớ cũng phải tìm một người lớn tuổi mới được.”¹

Tranh thủ khi mùa tôm càng còn, Tần Bắc Phong mua mấy cân về nhà tự tay xử lý.

Bố trí xong phòng cho cô gái, anh ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ trong phòng tắm, dùng bàn chải chà rửa sạch sẽ từng con.

Chú mèo con hứng thú bừng bừng ngồi xổm bên chân anh, móng vuốt vươn ra nóng lòng muốn thử.

“Mèo Lớn, coi chừng Lộ Lộ bị kẹp trúng?”

Lộc Nhung thấy vậy lo lắng nói.

“Sẽ không.”

Tần Bắc Phong cười nhẹ, hai ngón tay nhẹ nhàng bắt lên một con tôm hùm đất, cắt bỏ càng rồi đưa đến bên miệng chú mèo con, “Đi chơi đi.”

Chú mèo con ngậm con tôm không còn càng, chạy đến bên các cô gái khoe khoang, vòng quanh chân họ.

“Anh ấy giống như là đang nuôi hai đứa con gái .”

Hình tượng người đàn ông trong lòng Triệu Tinh Tinh hoàn toàn đảo lộn, từ một người lạnh lùng, hung hãn biến thành một người cha già dịu dàng,ít nói.

Hơi kỳ quái, nhưng lại không có gì khó chịu.

Lộc Nhung biết bạn cùng phòng đang khen người đàn ông tốt, trên mặt nở nụ cười tự hào.

Cô thích Mèo Lớn của mình được khen ngợi, thích anh tỏa sáng vạn trượng.

“Giao cậu cho anh ấy, tớ yên tâm.”

Triệu Tinh Tinh vỗ vai cô gái, ra vẻ người lớn.

Nói xong, dựa trên tâm lý không thể ăn không hoàn toàn, cô tiến vào phòng bếp giúp đỡ.

Bạn cùng phòng vừa đi, Lộc Nhung ngoan ngoãn tiến đến trước mặt người đàn ông, xem anh xử lý tôm hùm đất.

“Bảo bối cũng muốn chơi sao?”

Tần Bắc Phong khẽ nghiêng đầu chạm vào cái đầu nhỏ đang tựa vào hõm vai mình.

“Không cần.”

Lộc Nhung cọ lại.

Tần Bắc Phong nghĩ nghĩ, chọn một con có cái đầu lớn: “Nè, to hơn Lộ Lộ đấy.”

“Em không phải ghen tị với Lộ Lộ.”

Lộc Nhung bĩu môi.

“Vậy là nhớ ba ba, không cọ một lát là nhớ rồi sao?”

Tần Bắc Phong kết luận, giọng nói khàn khàn mang hơi hướng ái muội .

Lộc Nhung bị một câu nói của anh làm cho tai nóng lên, nhưng cô không phản bác.

Cô nghĩ mình bị bệnh, chứng thèm hơi đàn ông như lời đồn, cho nên mới vừa gặp người đàn ông là muốn dựa gần anh.

“Không sao, sau này có rất nhiều thời gian.”

Tần Bắc Phong buông bàn chải, nói ra những lời thô tục khó nghe: “Tối nay bắt đầu thế nào, chúc mừng bảo bối chuyển nhà, để ba ba đụ mấy ngày mấy đêm?”

“……”

Trong phòng bếp, hương thơm của canh sườn bí đao lan tỏa.

Triệu Tinh Tinh nhịn không được hít sâu, phía sau truyền đến tiếng bước chân hoảng loạn.

“Tinh Tinh, tớ có thể học nấu cơm, chúng ta bỏ trốn đi.”

Lộc Nhung mặt lộ vẻ hoảng sợ nắm lấy tay cô.

Triệu Tinh Tinh: “Á?!”
 
[ H Tục - 1 Vs 1 ] Phong Nhập
Chương 143: Không thấy toàn thân, chỉ thấy ngực


Trong bữa cơm tối hôm đó, Triệu Tinh Tinh ăn đến mặt mũi bóng loáng, còn Lộc Nhung ăn trong lòng run sợ, chỉ mong bạn cùng phòng có thể ăn lâu một chút, kéo dài thêm chút thời gian.

Đến phút cuối cùng, cô lưu luyến không rời níu kéo, trong lời nói không ngừng ám chỉ muốn cùng Triệu Tinh Tinh về căn hộ đối diện.

Đang mang giày, Triệu Tinh Tinh không chịu nổi ánh mắt tủi thân của cô bạn, bèn buông lời hùng hồn: “Được rồi, tớ đưa cậu bỏ trốn!

Nếu anh ấy dám cản, tớ sẽ cùng qnh ấy đấu vài chiêu.

Không đến mười giây, anh ấy nhất định sẽ quỳ xuống cầu xin …”

“Ba giây.”

Tần Bắc Phong thản nhiên tựa khung cửa, giơ tay lên lật xem, rồi thong thả nắm chặt quyền.

Các khớp xương phát ra tiếng cắc cắc.

“Cầu tớ đừng chóng mặt.”

Triệu Tinh Tinh nhìn nắm tay to đang ở gần trong gang tấc, hướng về phía Lộc Nhung ôm quyền đầy phong độ, rồi chắp tay: “Bảo trọng.”

Nói xong, cô không quay đầu lại mà lủi mất.

Tần Bắc Phong đóng cửa lại, trở về bên bàn ăn, thuận miệng nói: “Bảo bối cơm tối còn chưa ăn được bao nhiêu, không hợp khẩu vị sao?”

Lộc Nhung không đáp lời anh, đứng cách một đoạn, ngượng ngùng , không muốn đến gần.

“Anh nói đùa thôi mà.”

Tần Bắc Phong giơ cao hai tay làm dáng vẻ đầu hàng, nhượng bộ nói: “Bảo bối thật sự tin anh là cầm thú như vậy, đụ em mấy ngày mấy đêm sao?”

Đương nhiên là tin, anh làm được mà, Lộc Nhung trừng mắt thật lớn.

“Cảm ơn bảo bối tin tưởng vào năng lực của anh.”

Tần Bắc Phong đọc hiểu ánh mắt cô, cười nhẹ.

Còn không biết xấu hổ mà cười, Lộc Nhung càng thêm tức giận, nhặt dép lê ném về phía anh.

Chiếc dép bay tứ tung , không trúng người, nhưng lại bị chú mèo con ngậm về.

“Meo meo ~” Chú mèo con ngồi xổm chờ được khen.

Người lớn cãi nhau, họa không lây đến trẻ con.

Lộc Nhung héo hon ngồi xổm xuống, vỗ vỗ đầu nó: “Thật là lợi hại nha , vừa đáng yêu lại nghe lời, không giống một con Mèo Lớn nào đó…”

Chỉ thiếu chút nữa là mắng thẳng mặt anh rồi.

Tần Bắc Phong cứng họng, không biết còn tưởng rằng anh đã làm chuyện tày trời cỡ nào.

“ Lấy chai dầu đang treo trên miệng em xuống nha ?" ( Ý chỉ người hay cằn nhằn).

Lộc Nhung liếc nhìn cẳng chân cường tráng của người đàn ông, đi vòng sang bên, ôm chú mèo con quay lưng về phía anh.

Giây tiếp theo, cơ thể cô trực tiếp lơ lửng, vẫn là bị Tần Bắc Phong dùng hai tay bưng lên, mặt úp vào vai anh.

“Làm gì, thả em xuống!”

“Được, được, được.”

Tần Bắc Phong bưng cô lắc lắc, lại cố gắng cúi thấp đầu, thân mật cọ xát tai cô: “Trừ khi bảo bối chủ động, ba ba sẽ không khi dễ con.”

Liên tiếp vài tiếng “Được”, tiếng sau ngọt ngào hơn tiếng trước.

Lòng Lộc Nhung mềm nhũn hơn phân nửa, tai nóng lên.

Thân mình cô vẫn lơ lửng, không có điểm tựa, là cô tựa vào cánh tay anh: “Em không thèm chủ động.”

“Hy vọng thế, bằng không bảo bối cưỡng ép anh, anh không thể phản kháng được đâu.”

Tần Bắc Phong như suy tư nói, bế cô một mạch đến khu vực phát sóng trực tiếp đã sắp xếp trước đó, nhét vào chiếc sô pha nhỏ.

Nguy cơ tạm thời xem như đã giải trừ, Lộc Nhung hừ hừ hai tiếng chuẩn bị phát sóng trực tiếp.

Cô gái muốn nghiêm túc làm việc, Tần Bắc Phong không tiện quấy rầy.

Anh sợ bị khơi lên lửa nóng, biến thành hiện trường 18+.

Nhớ rõ cô gái cơm tối không ăn nhiều, người đàn ông cắt nốt chỗ trái cây còn lại cho cô ăn vặt.

Xong xuôi, anh hoạt động gân cốt, đi đến một góc khác để tập thể hình.

Lộc Nhung từng bước điều chỉnh phần mềm.

Camera quét đến Tần Bắc Phong ở phía sau.

Không thấy được toàn thân, thứ đập vào mắt trước tiên là ngực anh.

Người đàn ông đã cởi áo trên, để lộ nửa thân trên cường tráng, mạnh mẽ.

Cơ bắp phân tách rõ ràng, những đường cong vạm vỡ theo từng cử động của anh mà uyển chuyển, phập phồng.

Chỉ nhìn bằng mắt, Lộc Nhung đã cảm thấy cổ họng khô khốc.

Cơ thể cô không tự chủ nhớ lại cảnh tượng cơ bắp cứng rắn, mạnh mẽ của đối phương ép sát lên người mình làm càn.

“Mèo Lớn, Mèo Lớn…

Anh mặc quần áo vào đi.”

Mặt cô đỏ rực

“Bị bó lắm.”

Tần Bắc Phong buông tạ trong tay, giữa hai hàng lông mày chất chứa sự không vui.

Anh đừng có tùy tiện nói ra lời oán giận như một thiếu nữ tuổi dậy thì chứ, Lộc Nhung thầm nghĩ trong lòng, miệng lẩm bẩm: “Người khác sẽ nhìn thấy.”

Tần Bắc Phong nheo mắt lại, biểu cảm quen thuộc .

Đại ý là “Người khác thì liên quan gì đến anh”.

Khi Lộc Nhung bất lực, một ý tưởng chợt lóe lên trong đầu cô.

“Mèo Lớn ~”

“Ừm?”

Tần Bắc Phong vừa nghe giọng gọi hơi mang ngọt ngào của cô gái, liền biết cô đang có ý đồ xấu.

“Em không muốn người khác thấy, sẽ ghen đó.”

Để tỏ vẻ chân thành, đồng tử Lộc Nhung nhìn thẳng vào anh.

Bị những ngôi sao vô hình trong mắt cô gái làm lóa mắt, Tần Bắc Phong đổi ý: “Anh mặc.”

“Mèo Lớn tốt nhất.”

Tự nhận đã thuần phục được anh, Lộc Nhung hài lòng gật gật đầu, tiếp tục điều chỉnh phần mềm.

Ai mà biết, Tần Bắc Phong vừa mặc áo vừa mở khung chat với bạn cùng phòng của cô gái, gửi đi tin nhắn đầu tiên.

“Lộ Lộ hôm nay ở nhà em.

Lát nữa mang chậu cát, ổ mèo, và thức ăn mèo qua đó đi.”

Ba ba và chị gái muốn làm việc, không nên có mèo ở đây.
 
[ H Tục - 1 Vs 1 ] Phong Nhập
Chương 144: Tiểu thư chỉ thấy đỉnh đầu và tiên sinh cơ ngực


Khi Triệu Tinh Tinh đến đón mèo, Lộc Nhung vẫn đang nghiêm túc điều chỉnh thiết bị, hoàn toàn không hề hay biết về giao dịch ngầm của họ.

Tần Bắc Phong chỉ nói là chú mèo con muốn sang chơi với dì.

“Nghe lời dì nhé, buổi tối không được quậy phá.”

Lộc Nhung không chút nghi ngờ, dặn dò nó.

Dì Triệu không đành lòng, mượn tấm ván cửa che chắn rồi khẽ hỏi: “Ngày mai em còn có thể gặp lại Nhung Nhung không?”

“Không chắc.”

Tần Bắc Phong đáp một cách thản nhiên, thẳng thắn.

“……”

Nào, hãy cầu nguyện cho đứa trẻ đáng thương thay chúng ta rơi vào miệng hổ, Triệu Tinh Tinh nắm lấy hai chân trước của chú mèo con tạo thành hình chữ thập rồi cúi chào.

Vào 8 giờ 30 tối, buổi phát sóng trực tiếp bắt đầu đúng giờ.

Fans liếc mắt một cái đã phát hiện sự thay đổi bối cảnh, tò mò dò hỏi có phải cô chuyển nhà không, và dọn đi đâu.

Biểu cảm kèm theo vừa đáng yêu lại vừa đầy vẻ tò mò.

Lộc Nhung tai ửng hồng, thừa nhận là đã dọn nhà, rồi nói muốn dịch màn hình, lướt qua bóng dáng Tần Bắc Phong.

【 Sống chung, ôi trời, Lộc bảo của chúng ta trưởng thành rồi! 】

【 Anh trai đang làm gì thế, mau kêu anh trai cùng nhau trò chuyện đi 】

“Anh ấy đang tập thể dục.”

Lộc Nhung nhẹ giọng nói, xuyên qua camera nhìn động tác của người đàn ông.

Đối phương tập cử tạ xong coi như đã làm nóng người, hiện tại đang đấm bốc.

Mỗi chiêu mỗi thức đều dứt khoát lưu loát, từng cú đấm trúng đích đều phát ra tiếng thịch thịch nặng nề.

Lộc Nhung trước đây tìm video về kỹ thuật phòng thân đã xem không ít đoạn quay trực tiếp, nhưng chưa có ai đánh đẹp và lưu loát như anh.

Phát hiện ánh mắt nhìn lén của cô gái, Tần Bắc Phong dừng động tác, ngay sau đó xoay người, một cú đá hậu trực tiếp đá vào bia ngắm khiến nó đổ xuống đất

Anh vén vạt áo lau mồ hôi trên mặt, đi đến trước máy tính: “Nhìn gì?”

Áo lót đẫm mồ hôi, cơ ngực cương nghị lấp đầy tầm mắt, mô tả sống động.

Sao lại có người mặc quần áo lại còn gợi tình hơn cả không mặc thế này, Lộc Nhung kinh hãi, vội vàng tỉnh lại muốn che camera, nhưng đã không kịp.

Phòng livestream tràn ngập tiếng 'Ôi trời' và thán phục.

【 Ôi trời ơi, một cú đá trúng ngay cái đó của tôi, trúng ngay tim 】

【 Ôi trời, anh trai ngầu quá đi, anh trai đang làm gì thế, anh trai thật to quá đi 】

【 Lầu trên đang nói cái gì to thế! 】

【 Ngực, ngực anh trai thật to quá, còn to hơn của tôi 】

【 Có thể đặt camera xuống dưới ngực anh trai không, tôi muốn xem chống đẩy 】

【 Mày muốn xem chống đẩy à, mày thèm thân thể anh trai đấy, mày thật hạ tiện!

Tao không giống, tao thành thật hơn, tao muốn xem camera quay dưới háng cơ 】

【 Cầu xin sau này anh trai không mặc quần áo livestream cùng đi mà! 】

Lộc Nhung luôn nghe theo ý kiến fans, nhưng lần này khó khăn lắm mới áp dụng chiêu làm lơ.

Đùa gì chứ, các người biết làm anh ấy mặc quần áo khó khăn đến mức nào không?!

Cô gái liếc nhìn bộ ngực thấm đẫm mồ hôi của người đàn ông, muốn đẩy anh đi nhưng không biết bắt đầu từ đâu.

Cô lẩm bẩm: “Em còn đang phát sóng trực tiếp.”

“Anh biết.”

Vỗ vỗ đầu nhỏ của cô, Tần Bắc Phong liếc qua màn hình, cặp lông mày rậm lại nhíu lại.

Các cô gái trẻ bây giờ thật là… không giống bình thường.

Lộc Nhung nhận ra sự thay đổi rất nhỏ trong nét mặt anh, nhớ đến tính cách người lớn tuổi của anh, nhớ đến dáng vẻ lãnh đạm, ít lời khi anh đối mặt với người khác giới.

Cô thấy buồn cười.

Cái đồ cổ hủ không lên mạng này, cũng chỉ dám bắt nạt mỗi mình mình thôi

Các fan quá mức nhiệt tình, Lộc Nhung bất lực, không thể không kéo Tần Bắc Phong cùng livestream.

Nhưng làm thế nào để cả hai cùng vào khung hình lại thành vấn đề.

Muốn quay chính mình, cơ ngực người đàn ông lại lọt vào ống kính.

Muốn quay người đàn ông, đỉnh đầu cô lại lọt vào ống kính.

【 Tiểu thư chỉ thấy đỉnh đầu và tiên sinh cơ ngực, chuyện tình meo meo không thể kể 】

【 Là bí mật, không phải meo meo 】

【 Ôi, mày hiểu là được rồi, ai, tiên sinh ngực to cũng không tệ 】

Có người đàn ông ở đó, phòng livestream của Lộc Nhung đạt đến độ nổi tiếng chưa từng có.

Không ít streamer gửi tin nhắn đến, muốn tương tác PK.

Quản lý thấy đây là cơ hội tốt để tăng lưu lượng truy cập, bèn bỏ qua Lộc Nhung, trực tiếp giúp cô kết nối.

Người đầu tiên PK là một nữ streamer gợi cảm, nóng bỏng.

Cô ấy muốn so tài nhảy múa với Lộc Nhung, giọng nói nũng nịu, ánh mắt thì luôn liếc lên trên.

Sau bao nỗ lực, nửa chiếc cằm của Tần Bắc Phong cũng lọt vào ống kính.

Đôi môi mỏng mím chặt, đường cằm sắc nét như được điêu khắc khiến anh trông đầy vẻ nam tính.

Khúc nhạc sôi động kết thúc, nữ streamer hơi thở dốc, khe ngực ẩn hiện: “Anh trai cảm thấy em nhảy thế nào?”

Nói là PK với cô gái, nhưng câu chuyện lại thẳng thừng hướng về Tần Bắc Phong.

Fans lập tức nổi giận, cảm thấy đối phương không phúc hậu.

Lộc Nhung lại không bận tâm, trong mắt cô lờ mờ sự lo lắng, nhưng là lo cho nữ streamer.

Quả nhiên, Tần Bắc Phong nói một cách trầm ổn: “Muốn bắt đầu nhảy sao?”

“……”

Nữ streamer mơ hồ: “Em vừa mới nhảy xong.”

“Ồ, anh còn tưởng em mới vừa dẫm phải công tắc điện.”

Tần Bắc Phong một tay chống cằm, một tay ôm cô gái: “Người tiếp theo.”

Nữ streamer xám xịt rời đi, tiếp đến là một nam streamer xui xẻo khác.

Nam streamer này theo hướng nói chuyện phiếm, như lơ đãng nhắc đến sự kiện Tần Bắc Phong mắng chửi người ở tiệm hoành thánh trước đây.

Hắn bóng gió, làm streamer phải chú trọng đến đạo đức, không thể ỷ vào fans đông mà bắt nạt người qua đường.

“Sao lại mắng chửi người được.”

Hắn vẻ mặt vô cùng đau khổ.

Lòng bàn tay Lộc Nhung căng thẳng.

Lần trước tuy người qua đường kia đã mở miệng nói lời ác độc trước, nhưng việc cô là streamer mà mặc kệ người đàn ông mắng chửi cũng là không đúng.

Một khi bị người khác nắm được điểm yếu, cứ bám riết không buông sẽ rất dễ biến thành vết nhơ.

Tần Bắc Phong không hề hoảng hốt, nhếch mày một cái, nhàn nhạt nói: “Tự học đi, anh không rảnh dạy mày.”

“Phụt.”

Lộc Nhung không nhịn được, bật cười thành tiếng.

Dòng bình luận theo cô, một loạt hahahaha xuất hiện.

“Tôi hỏi anh vì sao anh mắng người ta, chứ không phải hỏi cách anh mắng người ta.”

Nam streamer nóng nảy.

“Người tiếp theo.”

Ngại quá, về khoản mỉa mai, Mèo Lớn nhà cô chưa bao giờ thua.

Lộc Nhung cười tủm tỉm thao tác giao diện.

Sau hai trường hợp thành công đó, các cuộc trò chuyện PK tiếp theo trở nên hòa nhã hơn rất nhiều, cho đến khi đến giờ tắt livestream.

“Thời gian không còn sớm, anh đưa em đi ngủ.”

Tần Bắc Phong nói nhỏ.

Vừa dứt lời, dòng bình luận lại bùng nổ.

【 Oa oa oa oa oa, ngủ kìa 】

【 Có phải một mình tôi không, tôi rất muốn biết anh trai đưa Lộc bảo đi ngủ thế nào 】

【 Mày không phải một mình đâu, tao cũng muốn! 】

【 A, ngủ đi ngủ đi ~ anh trai vất vả rồi, Lộc bảo vất vả rồi.

Không không không, anh trai có thể vất vả, đừng làm cho Lộc bảo của chúng ta vất vả 】

Mấy người này toàn nói linh tinh cái gì thế, vất vả hay không vất vả cái gì chứ.

Lộc Nhung bị những lời ái muội họ bày tỏ làm cho xấu hổ và bực bội.

Đang định giải thích vài câu, Tần Bắc Phong bất ngờ bế cô lên, hướng về phía microphone: “Được, tôi sẽ cố gắng làm cô ấy không vất vả như thế.”
 
Back
Top Bottom