[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[ H Tục - 1 Vs 1 ] Phong Nhập
Chương 140. Hả?!
Chương 140. Hả?!
Không khí lập tức từ giương cung bạt kiếm chuyển sang những bong bóng màu hồng bay loạn.
Các cô dì chú bác mất đi sức chiến đấu vội vã nhân cơ hội bỏ chạy, để lại những nam nữ trẻ tuổi nhìn nhau.
Lộc Nhung đối diện với biểu cảm kinh ngạc thái quá của bạn cùng phòng.
Nhìn qua cái miệng đang há to của cô ấy, Lộc Nhung gần như có thể chào hỏi chiếc lưỡi nhỏ bên trong.
Cô thẹn thùng khoác tay Tần Bắc Phong, giọng nói nhẹ nhàng nhưng trịnh trọng: “Tinh Tinh, anh ấy là bạn trai mình.”
Sự mềm mại quen thuộc áp sát lên cơ bắp, đôi đồng tử đen trầm của Tần Bắc Phong lập tức sáng lên.
Một cảm giác kiêu hãnh và tự hào đột nhiên trào dâng.
“Chào cô, bạn cùng phòng của bạn gái tôi.
Tôi là bạn trai của bạn cùng phòng cô.”
“ Hả?!”
Triệu Tinh Tinh tiêu hóa lời giới thiệu lòng vòng của hắn.
Cái miệng vốn đã há to lại càng há rộng thêm một chút.
“Khoảng thời gian cậu tăng ca đó, bọn mình ở bên nhau...”
Lộc Nhung thì thầm giải thích.
“ Hả?!”
Miệng cô ấy hoàn toàn không khép lại được.
Thế là, Lộc Nhung một tay ôm bạn trai, một tay kéo bạn cùng phòng đang trong trạng thái trật khớp hàm lên lầu.
Hành lang thoang thoảng mùi khét nhàn nhạt, mặt đất là những giọt nước còn sót lại sau khi phun vòi rồng dập lửa, lan tràn qua vài tầng.
Triệu Tinh Tinh dẫm lên vũng nước, ngây ngốc nhìn Lộc Nhung quen thuộc mở cánh cửa căn hộ đối diện — nơi mà cô ấy từng tránh còn không kịp.
Cô gái còn tự nhiên lấy dép lê từ tủ giày, ra dáng nữ chủ nhân.
“Mèo lớn, giày của anh đâu.”
Lộc Nhung nhìn quanh tủ giày không thấy.
“Hỏi Lộ Lộ ấy.”
Tần Bắc Phong chân trần đi vào trong phòng.
Triệu Tinh Tinh không hiểu nguyên do.
Vừa cúi đầu, cô ấy thấy cô mèo trắng nhỏ Lộ Lộ đang đội một chiếc dép lê nam cỡ lớn chạy loạn xạ trong phòng, loăng quăng qua lại, chơi rất vui vẻ.
“Mèo lớn, anh không thể cứ để giày cho Lộ Lộ chơi.”
Lộc Nhung bất lực nói, kéo Triệu Tinh Tinh ngồi xuống sô pha.
“Ừm.”
Tần Bắc Phong thuận miệng đáp.
“Không được chỉ ‘ừm’!”
Lộc Nhung xị mặt.
“Được được được.”
Tần Bắc Phong không thể chịu được dáng vẻ giả vờ hung dữ của cô gái nhỏ.
Đáng yêu, muốn đụ.
E ngại bạn cùng phòng của bạn gái đang ở đây, hắn không quá thú tính mà chu đáo chuẩn bị đồ ăn vặt và đồ uống cho họ: “Trà trái cây?”
“Tinh Tinh, uống trà trái cây không, anh ấy pha ngay.”
Giọng nói mềm mại của cô gái vang lên bên tai, Triệu Tinh Tinh mới nhận ra người đàn ông đang hỏi mình.
Cô ấy ngày thường tiếp xúc với Tần Bắc Phong không nhiều, mỗi lần gặp đều thấy đối phương thần sắc lạnh nhạt, hoàn toàn khác với người trước mắt đang khóe môi cong lên, ánh mắt lộ vẻ ôn nhu này.
" Bảo bối không kén ăn, nên không hỏi bảo bối.”
Đặc biệt là khi hắn gọi “Bảo bối”, giọng nói ấy như băng ngàn năm tan thành mưa xuân.
“Cám, cám ơn.”
Triệu Tinh Tinh lắp bắp nói lời cảm ơn.
Hiện tại cô ấy giống như một người nông dân xui xẻo thấy bắp cải nhà mình đột nhiên bị lợn ủi, sự tò mò tích tụ đầy người, sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào.
Tranh thủ lúc người đàn ông vào bếp pha trà trái cây, Lộc Nhung thấy bạn cùng phòng cứ muốn nói lại thôi, liền chủ động bắt chuyện: “Có gì muốn hỏi không?”
Triệu Tinh Tinh lập tức đan hai tay chống cằm, đè thấp giọng nói nghiêm túc: “Cậu có phải có nhược điểm gì đó trong tay hắn không?
Tiểu Lộc, cậu không muốn chuyện xxx bị xxx biết chứ.”
“...”
Cậu xem phim Nhật l nhiều quá rồi đó.
Lộc Nhung đỏ mặt, vội vàng xua tay phủ nhận.
“Vậy thì tại sao a a a a, trước đây cậu không phải rất sợ anh ta sao, như chuột thấy mèo vậy!”
Triệu Tinh Tinh nghĩ mãi không ra, điên cuồng véo vai cô gái.
Mặc dù ở bên người đàn ông chưa lâu, Lộc Nhung lại như quên hết những chuyện trước đây, trong lòng chỉ toàn sự yêu thích và ngọt ngào: “Có sao?”
“...”
Xong rồi, còn nghiêm trọng hơn cả bị nắm nhược điểm, là bị bỏ bùa rồi.
---
Mấy bà có thấy từ bảo bối có bị kì hong , nếu kì thì đổi thành từ bé yêu hay bé ngoan