Ngôn Tình Gửi Anh Người Ở Phương Xa

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Gửi Anh Người Ở Phương Xa
Chương 20: 20: Để Ý Cháu


Bạch Thiên Dạ liếc bóng dáng của Diệu Hàn khẽ nhăn mặt, hắn đưa tay lên ngăn cản viên cảnh sát : " tôi sẽ cho đặc vụ xuống lúc đó anh hãy báo cáo lại! Bây giờ tôi phải đi! mua đồ cùng vợ tương lai rồi "
Nói xong liền rời đi, viên cảnh sát ngơ ngác nhìn theo bóng dáng của Bạch Thiên Dạ, cằm anh ta muốn rớt ra khi được nhìn thấy một Tổng Tư Lệnh rất xa lạ.

Viên cảnh sát xoay người rời đi trên mặt không khỏi tươi cười, không ngờ lại được gặp thần tượng của tất cả cảnh sát không chỉ riêng mình anh.

Nụ cười đột nhiên tắt hẳn vợ tương lai !.

.

trời đất ơi!! Tổng Tư Lệnh vĩ đại nổi tiếng không gần nữ sắc.

.

bây giờ đã có vợ tương lai!! Nghĩ thế viên cảnh sát liền chạy nhanh về trụ sở để nói cho mọi người nghe cái tin này

Ở một góc nọ, một bóng người mặc đồ bịt kín từ đầu tới chân nhìn về phía Diệu Hàn đang cúi xuống lựa chọn đồ sau đó liền rời đi
Bạch Thiên Dạ đi nhanh về phía Diệu Hàn và Bà Diệu đang lựa đồ ,Bà Diệu đang lựa vài đôi tất khi thấy Bạch Thiên Dạ đi tới liền lo lắng hỏi : " ông có việc bận gì hay sao? "
Bạch Thiên Dạ mỉm cười lắc đầu : " viên cảnh sát kia chỉ hỏi tôi vài việc lằng nhằng thôi ấy mà "
Ba người mua vài thứ nữa sau đó đi về, vừa bước vào cổng Diệu Hàn đã ngửi thấy mùi bất thường giống như mùi khét liền chạy vội vào trong nhà.

Bà Diệu nhìn bóng dáng của Diệu Hàn khẽ mỉm cười quay sang nói với Bạch Thiên Dạ : " Tiểu Hàn từ nhỏ đã bị rất hấp tấp con bé thường hay suy nghĩ nhiều! Dù con bé lên thành phố nhưng tôi biết có nhiều thứ làm cho con bé suy nghĩ và lo lắng mà không chia sẻ cho ai!! tôi mong! ông Bạch có thể quan tâm con gái tôi khi ở trên thành phố được không? "
Bà Diệu nhìn Bạch Thiên Dạ muốn nhờ hắn giúp đỡ con gái mình những lúc con gái xa nhà , người cha người mẹ nào chả lo lắng khi con gái đi làm xa nhà.

Bà Diệu nói những câu này với Bạch Thiên Dạ một phần bà cảm thấy người này rất tốt mặt khác người này làm cho bà cảm thấy an tâm hơn mỗi khi con gái ở bên cạnh người này lúc ra ngoài.

Nếu anh ta nhỏ hơn 3 đến 4 tuổi có lẽ bà sẽ chốt người này hơn cậu nhóc kia
Bạch Thiên Dạ thấy phần thắng đã nghiêng về phía mình rất nhiều thì không khỏi đắc ý , có vẻ việc có được cô ngày càng dễ hơn rồi
Bạch Thiên Dạ mỉm cười rồi nói : " tôi sẽ để ý cháu.

.

nhiều hơn "
Diệu Hàn chạy vào nhà thì thấy chiếc bánh để trong lò quá lâu nên bây giờ đã có chuyển biến về bề ngoài ,cái mùi khét làm cho Tiểu Quân phải hóng hớt chạy ra xem : " ô! Cháy rồi sao? Chị làm ăn kiểu gì vậy chứ!!! "
Tiểu Quân chống hai tay nhìn chị mình ra vẻ đang chê cô rất nhiều,Diệu Hàn thấy em trai chê mình thì đi tới choàng tay qua cổ rồi kéo sát vào người mình : " thằng nhóc này!! To gan nhỉ dám lên giọng với chị à "
- " ahh! mau bỏ em ra.

.

đau.

.

đau "
Bà Diệu lắc đầu nhìn hai chị em sau đó đánh vào người cả hai đứa mà quát : " lớn đầu rồi có phải trẻ con đâu!! Mau đi học ngay "
Bà Diệu quát Tiểu Quân sau đó quay ra đánh thêm cái nữa vào người Diệu Hàn : " con này nữa!! Đi dọn dẹp nhanh "
- " ahh! đau con "
Bạch Thiên Dạ mỉm cười nhìn Diệu Hàn.

Anh ta xắn tay áo lên đi tới cùng giúp cô làm thì bà Diệu vội đi tới bảo anh ta không cần làm để bà làm cho.

Bạch Thiên Dạ mỉm cười nhẹ nhàng từ chối : " tôi sao có thể ngồi ăn mãi được!! Mấy việc này đơn giản mà cứ để tôi làm chứ ngồi nhìn mọi người mãi tôi cũng áy náy "
Bà Diệu nghe vậy thì gật đầu sau đó bà đi làm việc khác, một lúc lâu sau Thiệu Huy đi từ ngoài vào lúc đấy trời đã tối.

Vào phòng bếp thấy ba mình đang nấu ăn thì có chút bất ngờ : " ba.

.

sao ba! "
Bạch Thiên Dạ liếc con trai mình sau đó quay sang nói với Diệu Hàn : " lấy nước cho tôi "

Diệu Hàn quay người đi lấy một bát nước cho hắn rồi cô đi tới chỗ Thiệu Huy ân cần hỏi : " ngủ ở đây có quen không anh? "
Thiệu Huy nắm lấy tay cô : " hơi lạ một tí nhưng không sao!! Em đừng lo "
Bạch Thiên Dạ nghe thấy cuộc trò chuyện của hai người hắn ta dùng lực nắm chặt lấy chiếc bát con trong tay mình : " ây.

.

chết vỡ mất rồi.

.

"
Tự dưng nghe thấy giọng của Bạch Thiên Dạ khiến cho Diệu Hàn quay lại nhìn,Bạch Thiên Dạ với vẻ mặt hối tiếc khi thấy chiếc bát vô tình bị mình làm vỡ đưa ra cho cô xem : " ta lỡ làm vỡ rồi!! "
Diệu Hàn nhìn hắn với vẻ mặt khó hiểu người này dùng lực như thế nào có thể làm vỡ được chiếc bát chứ nhưng cô vẫn bày ra bộ mặt bình tĩnh đi tới cầm lấy thùng rác rồi bảo : " để cháu dọn cho ạ "
 
Gửi Anh Người Ở Phương Xa
Chương 21: 21: Băng Bó


Bạch Thiên Dạ nhìn cô đang loay hoay dọn dẹp thì mỉm cười, Thiệu Huy đi tới ngăn cản cô : " để anh!! cẩn thận không bị thương"
Nhìn hai người bọn họ anh anh em em cùng nhau dọn dẹp thì khiến cho Bạch Thiên Dạ cảm thấy thằng con mình rất ngứa mắt muốn đá nó ra khỏi đây quá .Hắn ta nhìn đôi bàn tay bị một mảnh thủy tinh cứa qua da thì nắm tay lại mặc kệ nó rồi xoay người đi ra ngoài
Diệu Hàn vô thức quay lại nhìn Bạch Thiên Dạ sau đó lại cúi xuống tiếp tục dọn dẹp lại mảnh vỡ
Bạch Thiên Dạ đi ra sau nhà ngồi hút thuốc ,nhìn vườn rau và ao cá nhà một khung cảnh hết sức bình dị .Diệu Hàn đi tới đặt thuốc và cuộn băng cứu thương xuống bàn, cô khẽ nhăn mặt dùng tay phe phẩy đi cái mùi thuốc lá: " ông đừng hút thuốc ở đây!! "
Bạch Thiên Dạ nhìn cô sau đó bỏ điếu thuốc xuống đất dùng chân dí mạnh để dập tắt điếu thuốc đang còn hút dở : " có việc gì"
Diệu Hàn chỉ vào mấy đồ mình vừa mang ra : " có băng cứu thương, nước sát khuẩn và băng gạt !! ông tự bôi thuốc cho vết thương ở tay đi "
Bạch Thiên Dạ nhìn cô rồi chỉ vào bàn tay bị thương của mình : " tay này ta dùng không quen khó băng được"

Diệu Hàn lườm Bạch Thiên Dạ cái gì mà không quen chứ! tay này băng bó cho tay kia là được có gì mà không quen.

Bạch Thiên Dạ mỉm cười nhìn cô hắn lộ ra vẻ mình rất đau cần được băng bó ngay lập tức
Diệu Hàn mặc kệ nhưng lại bị Bạch Thiên Dạ kéo lại bắt cô giúp hắn băng bó.Diệu Hàn trừng mắt rồi ngồi xuống lấy đồ để băng bó cho Bạch Thiên Dạ.
Nhìn cô đang cẩn thận bôi thuốc cho mình, Bạch Thiên Dạ mỉm cười hài lòng,đối với hắn mấy vết thương nhỏ này làm sao có thể so được với những vết đạn bắn chứ! hắn định để mặc nó cho tự khỏi không ngờ Diệu Hàn lại chủ động tìm đến và bôi thuốc
Diệu Hàn dùng băng bó một hồi mà không biết như thế nào, cô ngẩng lên nhìn anh ta.Bạch Thiên Dạ vốn dĩ ở trong quân đội nên ban đầu đã phải học việc băng bó và xử lí các vết thương
- " cố định ở đây sau đó quấn từ từ lên rồi xuống....!" Bạch Thiên Dạ vừa hướng dẫn vừa chỉ cho cô, Diệu Hàn nhìn bàn tay mà mình băng bó trông cũng không tệ lắm.

Cô hài lòng đứng dậy đem đồ đi cất : " vào nhà thôi!! bên ngoài nhiều côn trùng lắm "
Bạch Thiên Dạ nhìn bóng dáng của cô đi vào nhà,khẽ mỉm cười không ngờ hắn bị thương nhẹ mà cô đã lo lắng rồi.

Giả sử như nặng hơn thì có phải cô sẽ ở bên hắn và chăm sóc 24/24 không nhỉ
Bà Diệu vỗ mãi ông Diệu mới từ trong cơn say tỉnh dậy, bà vừa vỗ lưng cho ông Diệu vừa phàn nàn: " tôi đã bảo mình uống ít rồi mà!! ông xem người ta đã dậy từ lâu còn chuẩn bị cả đồ ăn tối cho luôn rồi ấy!! "

Ông Diệu ngồi dựa vào vợ mình mà làm nũng : " Hoa Hoa!! Anh yêu em nhất....!thật hạnh phúc khi anh được gặp em..."
Bà Diệu thấy chồng mình lại bắt đầu nói nhảm khẽ thở dài rồi gọi Tiểu Quân mang khăn và nước vào để bà lau mặt cho ông.Tiểu Quân cùng Diệu Hàn đứng ở ngoài cửa nhìn cảnh tượng mẹ đang cẩn thận lau tay,lau mặt cho ba khi ba say rượu thì cả hai cùng khịt mũi đầy xúc động
- " không biết...mai sau em có kiếm được người vợ như mẹ không đây..

"
Diệu Hàn gõ vào đầu Tiểu Quân : " hiếm lắm em "
Hai chị em đứng ngoài bàn luận về ba mẹ của mình, Thiệu Huy cùng Bạch Thiên Dạ đang ngồi ở sofa một người đang làm việc một người thì bấm điện thoại.

Dù sao những lúc như vậy nên để gia đình của họ cười nói bên nhau
Nghe thấy tiếng gió bắc thổi vù vù ở bên ngoài, Bạch Thiên Dạ ngẩng lên nhìn Diệu Hàn thấy lúc này cô đang mặc áo cộc không biết cô có lạnh không nữa.Hắn vừa cúi xuống nhìn giấy tờ lúc sau lại ngẩng lên nhìn Diệu Hàn

Bạch Thiên Dạ mím môi đợi chờ cơ hội để có thể bảo cô.Mãi khi ăn cơm xong , Tiểu Quân đang phụ giúp chị gái dọn dẹp bàn ăn anh ta kiếm cớ đi rửa tay rồi đến bên cạnh cô : " có lạnh không? "
Diệu Hàn tay đang dính bọt xà phòng khẽ ngẩng lên nhìn rồi cô lại cúi xuống cắm cúi rửa bát : " không phải việc ông cần quan tâm!! "
- " ta chỉ đang quan tâm đến sức khỏe của cô con dâu mà thôi " Bạch Thiên Dạ khoanh tay trước ngực nhìn cô , Diệu Hàn cúi xuống khẽ mím môi không bận tâm đến ông ta đang lải nhải gì ở bên cạnh mình
- " Tiểu Hàn! Trên nhà có dưa lưới !! Ơ...Ông Bạch!! Sao không đi lên nhà " Bà Diệu vừa bỏ quả dưa lưới xong thấy tay hơi dính lên đã đi xuống để rửa tay không ngờ lại thấy Bạch Thiên Dạ đang đứng khoanh tay nhìn Tiểu Hàn
Bạch Thiên Dạ mỉm cười với bà Diệu rồi đó bước lên nhà , Bà Diệu thấy hắn đi liền nhanh chóng đi tới bên cạnh cô thì thầm : " sao mẹ cứ cảm thấy người này...!quen vậy? "
- " ...thì bác ấy thỉnh thoảng lại xuất hiện trên tivi mà " Diệu Hàn vô thức nói.Cô nghĩ hắn thân là Tổng Tư Lệnh của Quân đội Quốc Gia thì sẽ thường xuyên xuất hiện trên tivi trong những cuộc họp, những chiến công hay những buổi tập huấn quân đội.Cô đâu có biết đời sống hay bất kì thứ gì có liên quan đến Bạch Thiên Dạ đều sẽ bị hạn chế thậm chí có thể là xoá cả bài đăng đó
 
Gửi Anh Người Ở Phương Xa
Chương 22: 22: Thần Tượng Của Tiểu Quân


Chỉ những bài báo quan trọng thì sẽ được để lại nếu không sẽ bị xoá hết tất cả.

Người ở báo chí đều biết chuyện này nên mỗi khi có sự xuất hiện của Bạch Thiên Dạ tất cả ống kính đều cố gắng không bắt chọn khoảng khắc có mặt của anh ta
Bà Diệu nghe vậy thì liền hỏi con gái : " thường xuyên xuất hiện? Là sao "
Diệu Hàn biết mình đã vô tình làm cho bà Diệu tăng thêm sự tò mò về thân phận của Bạch Thiên Dạ, cô sợ nếu mẹ cô biết thì sẽ đi khoe khoang với cả phố nên Diệu Hàn xoay người đi lấy nồi : " không có gì đâu!! Rồi một ngày nào đó mẹ sẽ biết thôi "
Bà Diệu ngăn cô lại định hỏi khi thấy Diệu Hàn tỏ ra khá thần bí với thân phận của Bạch Thiên Dạ.

Tiểu quân dọn dẹp bàn ăn xong đi tới phía hai người: " mẹ!! Ba dậy rồi kìa "
Bà Diệu nhanh chóng đi lên nhà trên để xem ông Diệu , thấy phòng bếp chỉ còn hai người Tiểu Quân đi tới bên cạnh Diệu Hàn sau đó giúp cô rửa bát : " chị! "
Diệu Hàn quay sang thấy bộ dạng hết sức nghiêm trọng của Tiểu Quân làm cho cô cũng hơi lo sợ.

Chẳng lẽ cậu bé đã nhìn ra ý đồ mà Bạch Thiên Dạ nhắm đến cô? Hay cậu bé đã phát hiện ra chuyện hai người cá cược với nhau chứ
Diệu Hàn bị nét mặt nghiêm trọng của Tiểu Quân cũng cho bị lo sợ theo
- " Chị.

.

ba của anh bạn trai chị là Tổng Tư Lệnh đúng không! " Tiểu Quân với nét mặt nghiêm nghị nói, Diệu Hàn nghe xong thì thở phào nhẹ nhõm thật may khi vụ cá cược hay ý đồ của Bạch Thiên Dạ không bị phát hiện
Tiểu Quân thấy chị mình thở phào thì đánh vào vai cô : " trả lời em đi!! "
Cậu đang đợi cái gật đầu của chị cậu lắm , muốn chắc chắn rằng mình không nhầm lẫn.

Diệu Hàn thấy em mình biết rồi thì khẽ gật đầu
Tiểu Quân nhảy cẫng lên đầy vui sướng : " yesss!! Em biết ngay mà!! "
Tổng Tư Lệnh Bạch Thiên Dạ là người mà cậu rất hâm mô và đó chính là người mà Tiểu Quân muốn trở thành trong tương lai vừa tài giỏi vừa còn rất chính trực,phân công tư rõ ràng , nghe nói những trận chiến do Bạch Thiên Dạ chỉ huy đều dành thắng lợi.

Từ đó hình mẫu Tổng Tư Lệnh Bạch Thiên Dạ đã trở thành thần tượng để các chàng trai trẻ phấn đầu ,hay mẫu người lí tưởng mà tất cả các cô gái đều ao ước muốn được anh ta yêu thương được gọi với cái tên Bạch phu nhân.

Bạch Thiên Dạ được cho cư dân mạng đặt một cái tên - Người đàn ông Hoàng Kim
Tiểu Quân nhảy cẫng lên vui sướng mặc kệ chị gái mình đang rửa bát cậu lao vù lên phòng khách để có thể ngắm nhìn thần tượng của mình.

Diệu Hàn thở dài sau đó dọn dẹp lại phòng bếp rồi cô mới đi lên nhà trên
Thiệu Huy ngồi xem tivi cùng với mọi người thấy cô đi lên , anh ta liền đứng dậy nhường chỗ cho Diệu Hàn.

Thấy vẫn còn sớm bà Diệu đã bảo hai người cùng nhau đi bộ hóng gió
Thế là hai người cùng nhau đi ra ngoài hóng mát, cứ tưởng lúc này sẽ không có ai làm phiền, ai ngờ lại có hai cái đuôi đi theo Thiệu Huy và Diệu Hàn.

Thiệu Huy e dè nhìn Bạch Thiên Dạ cùng với Tiểu Quân đang đi ở phía sau
Đang định nắm tay thì Tiểu Quân chạy tới kéo chị mình vào quán tạp hoá.

Bạch Thiên Dạ cùng đi vào mua điếu thuốc
- " chị !! Mua cho em cái này này " Tiểu Quân chỉ vào hộp bánh mà cậu bé thích nhất cũng là món mà cô thích , Diệu Hàn bảo em nhặt những món muốn mua rồi bao giờ Tiểu Quân sẽ phải trả lại số tiền đó cho cô
Chủ quán thấy hai chị em Diệu Hàn đi cùng với một người đàn ông lạ mặt, đoán đó là bạn trai của Diệu Hàn thì bác ấy mỉm cười: " Diệu Hàn về rồi đấy à!! Đi làm ở thành phố có vất vả không? "

Cô mỉm cười đặt những món đồ ăn vặt lên quầy thanh toán: " bác Lý! Lâu rồi không gặp bác ,trông bác khác hẳn so với ngày xưa luôn đó ạ "
Bác Lý mỉm cười tính tiền cho Diệu Hàn , Bạch Thiên Dạ chủ động trả tiền cho Diệu Hàn khi thấy cô không cầm đủ tiền.

Bác Lý thấy người này vô cùng ga lăng ,đợi Tiểu Quân cùng Bạch Thiên Dạ đi ra ngoài bác Lý trả tiền thừa lại cho Diệu Hàn khẽ nói nhỏ : " bạn trai cháu à? "
Diệu Hàn liếc Bạch Thiên Dạ sau đó khẽ lắc đầu: " dạ.

.

không phải ạ "
 
Gửi Anh Người Ở Phương Xa
Chương 23: 23: Bắt Gian1


Diệu Hàn cầm tiền thừa sau đó trả lại cho Bạch Thiên Dạ nhưng anh ta đã từ chối nhận nó và bảo cô giữ lấy
Đi trên con đường làng được đổ bê tông từ rất lâu, nay đã hơi xuống cấp mùi cỏ xanh từ xa bay đến khiến cho Diệu Hàn cảm thấy vùng quê rất yên tĩnh và thanh bình làm cho cô muốn ở lại đây thêm vài tháng không muốn trở về thành phố ồn ào và náo nhiệt
Thiệu Huy nắm lấy bàn tay của Diệu Hàn khẽ mân mê đôi bàn tay nhỏ và mềm mại kia rồi nói nhỏ : " Diệu Hàn , anh xin lỗi hôm nay anh không thể làm gì giúp cho em cả "
- " không sao! anh đã rất mệt mà! " Diệu Hàn mỉm cười, Thiệu Huy ngượng ngùng trong vô thức khẽ cảm ơn Diệu Hàn
- " tại sao anh lại khách sáo vậy chứ? Lúc trước em còn tưởng anh giận em nên đã! " Câu nói cảm ơn trong vô thức của Thiệu Huy làm cho cô cảm thấy anh đang kéo xã khoảng cách của hai người ra.

Thiệu Huy nhớ lại hành động né tránh cô trước khi đi tắm, hắn lúc này không dám nhìn thẳng vào mắt Diệu Hàn, tỏ ra e ngại dường như đã làm điều gì có lỗi với cô
Bạch Thiên Dạ nghe thấy hết cuộc trò chuyện của hai người nhếch mép mỉm cười, hắn vô thức nắm chặt tay lại.

Tiểu Quân ở bên cạnh đột nhiên ngẩng lên sau khi Bạch Thiên Dạ dừng chân lại.

Cậu bé vô tình nhìn thấy ánh mắt của hắn nhìn về phía Diệu Hàn , ánh mắt đó cậu bé chẳng biết diễn tả sao nhưng cảm thấy nó dường như có sự điên cuồng ở bên trong.

Tiểu Quân dụi dụi mắt để chắc chắn mình không nhìn nhầm nhưng khi nhìn lại thì thấy Bạch Thiên Dạ lúc này đã không còn nhìn cô mà cúi xuống định hút thuốc, thấy cậu bé bên cạnh Bạch Thiên Dạ liền dừng lại sau đó mỉm cười: " xin lỗi.

.

"
Sau khi trở về người nào về phòng của người ấy , ba cô chuyển sang phòng của em trai để ngủ , Diệu Hàn ngủ cùng với bà Diệu.

Còn tầng 2 thì để cho Bạch Thiên Dạ và Thiệu Huy
Diệu Hàn thay bộ quần áo ngủ thoải mái nằm nghiêng nhìn bà Diệu đang đọc sách : " giáo viên Diệu.

.

chấm bài cho con đi "
Bà Diệu là giáo viên trường cấp 2 , mẹ cô đã từng là giáo viên chủ nhiệm của cô năm cấp 2 vì là học sinh xuất sắc nên chưa bao giờ cô bị mắng hay thúc giục đi học.

Bà Diệu đẩy gọng kính lên nhìn cô con gái đang nằm bên cạnh , Diệu Hàn ngồi dậy sau đó đưa cho bà một phong bì dày : " khoản tiền này con kiếm được, mẹ dùng nó để cho em đi học!! còn khoản tiền lương của bố mẹ thì hãy dùng cho mình nhé? "
Bà Diệu nghe cô con gái hiểu chuyện như vậy thì khẽ mỉm cười, nụ cười vô cùng ngượng ngùng,bà đưa tay ôm lấy con gái : " con bé này!! Để tiền cho ba mẹ làm gì! sao không dùng cho bản thân mình "
Diệu Hàn mỉm cười nghiêm mặt nhìn bà Diệu : " con! mang tiền này cho em "

Bà Diệu nghe xong thì đánh một cái vào đầu Diệu Hàn : " con bé này!! "
- " mẹ cứ cầm đi!! Bây giờ con có thể kiếm được nhiều tiền hơn rồi" Diệu Hàn dựa vào người bà Diệu nắm tay bà cho bà cảm thấy tin tưởng và an tâm hơn
- " không được!! Con dùng số tiền này dùng cho bản thân mình đi "
Thấy thái độ kiên quyết của bà Diệu, Diệu Hàn ngồi thẳng người: " không thì mẹ cầm hộ con đi!! Những lúc mà thiếu tiền thì đừng đi vay nha!! "
Bà Diệu thấy con gái dùng mọi cách để bà cầm số tiền này khẽ thở dài cũng phải chấp nhận.

Diệu Hàn vui vẻ nằm xuống bên cạnh nhìn bà Diệu nhắm mắt lại và chuẩn bị đi ngủ.

Cô nào có biết khi bản thân mình về Vân Thành , ở trên thành phố nơi cô đang mở quán đã xảy ra chuyện gì
Nửa đêm hôm đó, hai bóng người đứng trên sân thượng nhìn về phía quán cà phê đối diện sau đó chỉ huy cho những người khác : " vào vị trí!! Mục tiêu đã xuất hiện"
Một bóng đen thập thò đi tới trước cửa tiệm của Diệu Hàn ,đặt những bọc đen xuống nhìn xung quanh xem có ai không.

Sau khi chắc chắn không còn ai nữa, người đó cúi xuống mở túi định lấy thứ ở bên trong ra thì có một bóng người chạy đến
Tiếng bước chân nặng nhọc đang dần dần tiến tới lại gần đến quán của Diệu Hàn.

Người kia vội vàng bỏ túi bóng đen lại ,bản thân mình chạy vào gõ ở gần đó trốn và quan sát xem vừa rồi là ai.

Bác Loan nhìn thấy mọi hành động của người kia liền liên lạc cho người ở bên dưới: " hướng tây! Di chuyển đi "
Ở ngõ đối diện, một người mặc áo đen chùm kín người xuất hiện trên tay còn cầm một con dao chặt xương hằm hằm đi tới phía mà người kia đang trốn.

Thấy cảnh tượng kinh hãi đó , bóng đen vội vàng xoay người chạy vào bên trong ngõ nhằm chạy trốn khi thấy người kia đi về phía mình
Bác Loan lập tức di chuyển để quan sát diễn biến ở bên dưới.

Trong ngõ nhỏ lúc này một cảnh tượng rượt đuổi đã bắt đầu, bóng đen hoảng sợ không nhìn đằng trước, hắn ta quay ra sau nhìn người chùm áo đen đang cầm dao chạy nhanh về phía mình
 
Gửi Anh Người Ở Phương Xa
Chương 24: 24: Hôn Gián Tiếp


Phía trước đột nhiên xuất hiện thêm 3 người chùm áo đen, bóng đen không phản ứng kịp liền bổ nhào vào một người nọ.

Hắn ta ngẩng lên nhìn 4 người chùm áo đen xung quang đang bao vây mình miệng không khỏi phát ra những âm thanh ú ớ cầu xin tha mạng.

Bác Loan đi từ bên cạnh tới , bóng đen vội vàng bò tới ôm chân bác Loan
- " c! cầu.

.

xin các ngài.

.

tha.

.

tha cho tôi " Nghe thấy giọng là phụ nữ, bác Hiên - chồng bác Loan ngẩng lên cất giọng khó hiểu: " Con bé làm gì mà khiến cho bà nửa đêm đến tạt sơn vào quán người ta? "
Bà ta nghe vậy vội vàng bò tới ôm lấy chân người mới cất tiếng nói: ".

.

c.

.

con bé đó.

.

lừa tiền của tôi.

.

tôi.

.

tôi không biết gì cả "
Bác Hiên nghe xong tức giận cầm chặt con dao giơ lên như sẽ hạ thủ ,ánh mắt giết người nhìn bà ta , bác gằn giọng đe doạ : " hả?? "
Thấy người kia giơ dao lên định hạ thủ, bà ta run rẩy cơ thể sợ hãi tột độ liền bài tiết ra chất thải.

Bác Loan khẽ nhíu mày lấy chiếc khăn voan đưa lên mũi
- " th.

.

tha cho tôi.

.

toi.

.

tôi không cố ý mà " Bà ta chắp tay rập đầu cầu xin bọn họ
Một người đi tới ngăn cản bác Hiên lại: "đừng! nếu giết ở đây thì sẽ bị phát hiện "
Bác Hiên liền gật đầu ngồi xuống dí dao vào cổ bà ta : " mày còn bén mảng đến khu này thì đừng trách tao! Lần sau để tao nhìn thấy thì.

.

tao sợ cơ thể mày không lạnh lặn để rời khỏi đây đâu "
Nghe bác Hiên nói vậy, gương mặt bà ta tái mét lại không còn một giọt máu, bốn người xoay người rời khỏi con ngõ này
Vừa vào bên trong quán thịt của mình , một người bỏ mũ áo ra mỉm cười: " ah.

.

lâu rồi không có cái cảm giác được gây áp lực cho người ta "
Bốn người đi ra sau quầy , bác Loan chạm vào cơ quan bí mật mở ra căn hầm đi xuống bên dưới là vô vàn các loại vũ khí cùng với những chiếc máy tính điều khiển camera của cả khu phố
Bác Loan cởi bỏ chiếc áo chùm đen ra : " lâu rồi không hoạt động!! Thích thật đấy "
Bác Hiên lau con dao một cách tỉ mỉ sau đó từ từ đặt con dao vào trong hộp riêng : " bảo bối.

.

hazz hôm nay mãi mới có dịp được mang ra dùng "
- " thì chúng ta cùng ra mặt xử lí công việc cho Tiểu Hàn mà nhưng! có phải hơi quá rồi không "
- "! chưa giết bà ta là tốt ấy "
Cả bốn người nghe xong khẽ gật đầu mỉm cười nghĩ đến cô bé mới chuyển từ nông thôn lên thành phố đến được mọi người rất quý bởi tính cách hoạt bát , luôn lịch sự và lễ phép với mọi người.

Bọn họ vỗn dĩ là những tay sát thủ khét tiếng nhưng đã về ở ẩn sống tại khu phố này.

Vốn dĩ hồi trước ở khu phố này có rất nhiều tên tội phạm nhưng đều đã bị bốn người xử lý,những tên đó phải đi đầu thú.

Nhờ có bốn người khu phố đã trở nên yên bình
Bác Loan quan sát trước quán của Diệu Hàn sau đó khẽ gật đầu : " ổn thoả cả rồi! Phải báo cho Tiểu Hàn mới được"
Bác Hiên nghe vậy liền ngăn cản vợ mình lại : " để con bé có thời gian bên gia đình đi!! Lâu rồi mới có dịp được nghỉ ngơi mà "
Hai người kia cũng gật đầu, thế là bác Loan cũng không nói gì về chuyện này cho Diệu Hàn nữa
Sáng hôm sau, Diệu Hàn đã dậy từ 5 giờ sáng để chuẩn bị cho chuyến đi.

Cứ nghĩ mình là người dậy sớm nhất ai ngờ Bạch Thiên Dạ từ bên ngoài bước vào bên trong.

Hắn mới đi tập thể dục về thấy cô đã dậy đang chuẩn bị đồ cho ngày hôm nay, đi tới bên cạnh ngắm nhìn Diệu Hàn đang ướp thịt: " nhà có cà phê không? "
- " cà phê gói!! Ông uống được không? " Diệu Hàn cầm phích nước đi tới vòi nước.

Bạch Thiên Dạ ngắm nhìn Diệu Hàn đang bận rộn trong bếp , tự dưng trong lòng hắn nghĩ đến cảnh cô mỗi ngày ở trong bếp chuẩn bị đồ ăn sáng , cơm trưa và bữa tối như một người vợ hiền
Chỉ vài động tác, một cốc cà phê nóng hổi đã được đưa đến trước mặt Bạch Thiên Dạ, hắn ta tỏ vẻ không an tâm lắm bảo cô thử trước.

Diệu Hàn nhìn hắn không nói gì xong đó cô thổi cho bớt nóng rồi uống một ngụm

Mùi cà phê thoang thoảng bay trong không gian rất thơm và.

.

rất ngon.

Hắn nhìn chiếc cốc mà cô uống xoay chiều lại cúi xuống môi chạm vào thành cốc nơi cô đã chạm môi vào.

Đó cũng có thể được xem là.

.

hôn gián tiếp chăng
7 giờ sáng , cả ba nhà vận chuyển đồ để đi picnic.

Vốn dự định sẽ cắm trại ngoài trời nhưng trời đột nhiên trở lạnh nếu dựng trại ngoài trời thì sẽ rất lạnh.

Vừa để đồ vào trong xe , bà Diệu nhìn chiếc siêu xe đỗ ở phía sau rồi lại nhìn chủ nhân của chiếc xe khẽ lắc đầu.

Bà không hiểu chiếc xe này là xe gì nhưng nghe qua tiểu Quân nói chiếc xe này có thể mua được vài khu đất ở trên thành phố
Bạch Thiên Dạ đi tới chỗ ông Diệu : " ở gần chỗ đó có vài căn nhà bạn tôi để trống, khung cảnh cũng đẹp để đi cắm trại.

Hay chúng ta qua đó ? "
 
Gửi Anh Người Ở Phương Xa
Chương 25: 25: Phát Hiện


Nghe Bạch Thiên Dạ nói vậy, ông Diệu hơi lưỡng lự , Diệu Hàn nghe thấy cô nhìn Bạch Thiên Dạ với ánh mắt nghi ngờ : là nhà của bạn hắn hay là nhà của hắn chứ
Bạch Thiên Dạ cảm nhận được ánh mắt của cô ,hắn nở nụ cười quyến rũ với Diệu Hàn.

Cô thấy vậy ánh mắt lộ rõ vẻ khinh thường sau đó xoay người đi xếp đồ vào bên trong cốp.

Sau một hồi đắn đo thì hai xe cùng xuất phát đến căn nhà mà Bạch Thiên Dạ nói
Ngồi trên chiếc xe của Bạch Thiên Dạ , Diệu Hàn nhìn Thiệu Huy cùng Tiểu Mai ngồi ở trên đang tươi cười nói chuyện với nhau.

Cô ngồi sau và ngồi ở giữa Tiểu Quân cùng với Bạch Thiên Dạ
Cảm nhận đùi của hắn đang cọ xát với đùi của cô , cảm giác nóng bỏng khi hai da thịt vô tình cọ xát khiến cho Diệu Hàn đỏ mặt cô định ngồi dịch về phía Tiểu Quân nhưng đã bị Bạch Thiên Dạ giữ lại
- " Bác Thiên Dạ! Bác lấy hộ Tiểu Mai chai nước ở đấy được không ạ? " Linh Mai quay lại nở nụ cười ngọt ngào nhìn Bạch Thiên Dạ.

Diệu Hàn không ngờ chị gái mình lại gọi tên của hắn len lén liếc Bạch Thiên Dạ , hắn ta vẫn giữ thái độ lạnh nhạt không có ý sẽ giúp cho Tiểu Mai
Diệu Hàn liền vươn người cầm lấy chai nước rồi đưa cho tiểu Mai
Tình thế khó xử, Tiểu Mai chỉ có thể cầm lấy sau đó nở nụ cười cho bớt ngượng ngùng rồi quay lên.

Thiệu Huy lái xe quan sát nét mặt của Bạch Thiên Dạ qua gương chiếu hậu, bị cái nhìn lạnh lùng của hắn nhìn thẳng về phía mình Thiệu Huy bất giác rụt cổ lại không nhìn ba mình nữa
Đường đến khu nhà trọ hơi dốc nhưng đổi lại khi đến nơi mọi người không khỏi ngỡ ngàng khi nhìn thấy một căn nhà nằm ở một bãi đất trống gần đó còn có một con suối nhỏ , căn nhà hai tầng được xây theo phong cách cổ xung quanh có rất nhiều dây leo bám lên những bức tường xung quanh căn nhà tạo cho người ta cảm giác lạnh lẽo
Căn nhà này đủ mọi nội thất không thiếu bất kì thứ gì, vừa vào bên trong bà Diệu cảm thấy căn nhà này đã được dọn dẹp sạch sẽ như có người vẫn đang sống ở đây vậy
Tiểu Quân nhìn xung quanh rồi theo chân đi xem từng phòng một.

Một phòng có thể chứa 2 người mọi người chia nhau ra , kết quả cô ngủ cùng Tiểu Mai , Tiểu Quân ngủ cùng ba cô , mẹ cô thì ngủ cùng bác dâu.

Còn thừa hai phòng nên Thiệu Huy và Bạch Thiên Dạ mỗi người một phòng
Để chiếc balo đựng quần áo và đồ dưỡng da ở một bên , Diệu Hàn đi ra mở cửa sổ ngắm nhìn quang cảnh ở phía dưới.

Tiểu Mai ngồi trên giường nhìn theo bóng lưng của cô sau đó mở miệng nói : " em.

.

có một người bạn trai thật tốt bụng.

.

chị thật ghen tị với em đó "
Diệu Hàn mỉm cười : " vâng! "
Ngay từ lần Thiệu Huy bắt đầu công khai tán tỉnh cô trước toàn trường, Diệu Hàn đã từng nghe các bạn nói rất nhiều về chàng trai này.

Sau này khi trở thành bạn gái cô cũng đã nhận ra những mặt tốt của Thiệu Huy nhưng mặt xấu duy nhất chính là ba của anh ta - tên ác ma Bạch Thiên Dạ hắn suốt ngày tìm cách để trêu chọc cô khiến cho cô không vui lại còn luôn tìm cách để phá hủy bầu không khí giữa Thiệu Huy và cô
Bà Diệu lúc này đang ở bên dưới ngắm nhìn từng bông hoa bên cạnh có một chiếc lều cắm trại có sẵn ở đây.

Bà đột nhiên nhìn về phía Bạch Thiên Dạ rồi phát hiện ánh mắt của anh ta đang hướng về phía sau mình , quay lại nhìn theo ánh mắt đó.

Một cô gái ở lầu 2 đang quay lưng về phía bọn họ mái tóc dài khẽ bay trong gió người con gái ấy đưa tay lén vái tóc của mình ra sau tai, bà Diệu nhìn qua biết ngay đó là bóng dáng của con gái mình
Lần nữa quay ra nhìn Bạch Thiên Dạ ,anh ta vẫn nhìn về phía đó , nhìn về phía con gái của bà sau đó khẽ mỉm cười.

Bà Diệu nhìn hắn một lúc sau đó xoay người rời đi dường như bà đã hiểu trong ánh mắt đó chứa một loại tình cảm đặc biệt mà đáng lẽ nó không nên xuất hiện ở trong hai người!.
 
Gửi Anh Người Ở Phương Xa
Chương 26: 26: Ở Cùng1


Bà Diệu đi sang nơi khác , Bạch Thiên Dạ liếc bà Diệu sau đó khẽ mỉm cười.

Mục đích của anh ta đã hoàn thành rút điếu thuốc từ trong bao ra sờ túi quần tìm bật lửa
Chẳng biết Tiểu Mai ở đâu ra đi tới trên tay cầm một chiếc bật lửa ,cô ả kiễng chân lên muốn châm cho Bạch Thiên Dạ nhưng bị anh ta né tránh xoay người đi nơi khác
Diệu Hàn đi xuống nhà thấy Bạch Thiên Dạ tay đang cầm điếu thuốc , cô thấy ông ta định hút thì lên tiếng: " ông tìm bật lửa? "
Bạch Thiên Dạ gật đầu với cô , Diệu Hàn xoay người đi vào bên trong lấy bật lửa cho Bạch Thiên Dạ.

Cầm bật lửa đưa đến trước mặt Bạch Thiên Dạ
- " châm cho tôi " Nói xong liền cúi xuống để cho cô châm điếu thuốc cho mình, Diệu Hàn nhìn sau đó châm điếu thuốc cho Bạch Thiên Dạ.

Ngửi thấy mùi thuốc lá, Diệu Hàn liền đi nhanh ra ngoài vườn đến nơi bà Diệu để cho ông ta hút thuốc rồi đi đâu thì đi.

Trước khi đi cô không quên nhắc nhở: " ông nên hút ít thuốc thôi"
Lần đầu tiên cô đến nhà , Bạch Thiên Dạ cũng hút thuốc mấy lần, ở nhà cô cũng vậy.

Nghe Thiệu Huy nói thì mỗi khi tâm trạng của Bạch Thiên Dạ không tốt đều sẽ hút thuốc.

Cô chẳng hiểu thuốc nó có vị ngon hay không nhưng cô chỉ biết hút thuốc không tốt cho sức khỏe
Hắn nhìn cô từ từ đi xa tự dưng cảm thấy điếu thuốc không còn có vị gì ném điếu thuốc xuống đất dập tắt rồi đi cùng về phía cô nơi mọi người đang chuẩn bị nướng thịt làm bữa trưa
Thiệu Huy đang cùng Tiểu Quân chất bếp lửa để tí nướng thịt nhưng bản thân vốn dĩ là công tử nhà giàu nên mấy việc này Thiệu Huy khá lúng túng.

Diệu Hàn đang cho thịt vào vỉ nướng khẽ ngẩng lên nhìn về người đang ngồi ung dung uống nước với ba của cô
Bạch Thiên Dạ đột nhiên quay lại , ánh mắt hai người chạm nhau vài giây sau đó anh ta quay đi tiếp tục nói chuyện với ông Diệu
Bà Diệu đang phụ giúp Diệu Hàn, bà đang chìm trong suy nghĩ riêng của mình không cẩn thận bị đứt tay.

- " mẹ!! Mẹ bị thương rồi!! Mau đi xử lý vết thương đi để con làm việc còn lại cho"
Bà Diệu nhìn vết thương ở tay rồi gật đầu , bà vô thức tập trung vào suy nghĩ quá nên không cẩn thận bị thương.

Đi sang một bên để xử lí vết thương, Diệu Hàn lúc này cũng đi theo bà để phụ giúp
Bà Diệu lưỡng lự một lúc sau đó nói nhỏ : " con!.

với ông Bạch không có gì đúng không? "
Diệu Hàn nghe xong thì hơi giật mình , cô len lén liếc nhìn bà Diệu sau đó lại cúi xuống nhìn đôi bàn tay của mình.

Chẳng lẽ Bạch Thiên Dạ đã nói gì với mẹ cô làm cho bây giờ bà nghi ngờ hỏi về bọn họ sao?
Bà Diệu lúc này cũng không nhìn cô bà cúi xuống.

Bầu không khí của hai mẹ con lúc này rất yên tĩnh đan xen một chút bối rối, Diệu Hàn không thể nói sự thật cho bà nên cô chỉ có thể nói dối : " k.

.

không có chuyện gì đâu ạ "
Cô mỉm cười cầm lấy băng gạt cẩn thận xé nó ra, bà Diệu thở phào nhẹ nhõm.

Bà không mong con gái có mối quan hệ gì với ba của bạn trai nên khi nhận được câu trả lời trong lòng bà đã vơi chút phiền muộn
- " sao tự dưng mẹ lại hỏi vậy chứ? " Diệu Hàn mỉm cười,cô cố gắng tỏ vẻ bản thân mình bình tĩnh nhất mức có thể để tránh bị bà Diệu phát hiện ra
- " Thật ra! mẹ! " Bà Diệu đang định nói thì Ông Diệu ở bên kia gọi cô tới, Diệu Hàn nhanh chóng đi đến bên cạnh ông
- " ba gọi con có việc gì sao? "
- " ông Bạch nói ở con suối kia có cá!! Ba muốn câu! Con cùng ông Bạch về nhà lấy, mở kho lấy hai cái cần câu hộ ba nhé? "

Diệu Hàn liếc Bạch Thiên Dạ đang ngồi ở bên cạnh, hắn ta khẽ mỉm cười nhìn cô.

Diệu Hàn không còn cách nào để từ chối nên cô phải cùng Bạch Thiên Dạ quay trở về nhà để lấy cần câu
Ngồi ở ghế sau , cô có thể cảm nhận được ánh mắt của ông ta thỉnh thoảng lại quay lại và nhìn cô một lúc
- " ông có thể tập trung lái xe đi được không? "
Bạch Thiên Dạ liếc gương chiếu hậu sau đó mỉm cười: " con dâu của ta có chuyện gì không vui sao? "
Diệu Hàn đen mặt,cô lập tức hỏi ông ta về chuyện vừa rồi : " ông nói gì hay sao khiến cho mẹ tôi nghi ngờ mối quan hệ của tôi và ông chứ?"
Bạch Thiên Dạ nhún vai: " ta chưa nói gì cả!! "
Diệu Hàn đen mặt cô rất muốn đấu khẩu với ông ta.

Nếu ông ta không làm gì thì sao mẹ cô lại nghi ngờ về hai người cơ chứ!! Bạch Thiên Dạ khẽ mỉm cười, đơn giản vì tất cả mọi việc xảy ra đều nằm trong kế hoạch của hắn
 
Gửi Anh Người Ở Phương Xa
Chương 27: 27: Ở Cùng2


Diệu Hàn cầm điện thoại lên ,cô không muốn nói chuyện cùng người này.

Hiện tại cô cần một thứ gì đó để bình tĩnh lại cảm xúc của chính mình
Bạch Thiên Dạ không về nhà cô mà đưa cô đến một tiệm bán cần câu có tiếng đắt đỏ ở khu vực này.

Nó đắt bởi chất lượng và là hàng nhập từ nước ngoài về
Bạch Thiên Dạ cúi xuống nhìn cô : " chọn một cái đi "
Đứng giữa hơn 50 chiếc cần câu được chọn lọc kĩ trong quán , Diệu Hàn nhíu mày ánh mắt phân vân không biết nên chọn chiếc cần câu nào.

Đi qua đi lại rồi cầm lấy một chiếc cần được chạm khắc tinh xảo nhất trong chỗ này.

Bạch Thiên Dạ cầm cần câu nên sau đó không ngừng khen ngợi cô : " không tệ!! Có mắt nhìn vật! nhưng không có mắt chọn người"
Nói xong thì xoay người đưa cho ông chủ tiệm, Diệu Hàn đứng ở một chỗ đen mặt nếu không phải ở đây đang có người,cô sẽ không do dự lao vào đánh ông ta mất
Lúc này có một gia đình đi vào xem , Diệu Hàn nhanh chân đi ra bên ngoài mặc kệ Bạch Thiên Dạ ở bên trong
- " hú!! Cô em có muốn đi chung với bọn anh không? "
Vừa đứng được một lúc, có một chiếc xe đi ngang qua, mấy thanh niên đó dừng lại sau đó lên tiếng trêu chọc Diệu Hàn.

Cô không bảo gì chỉ lạnh mặt nhìn về phía đối diện của mình, một người ở trên xe mở cửa đi xuống: " cô em muốn đi đâu? Bọn anh đưa em đi chơi "
Diệu Hàn không nói gì đang tính xoay người đi lại gần với cửa chính của cửa hàng thì anh ta bắt được lấy tay cô rồi bắt đầu giở thói háo sắc ra : " trông cô em xinh thật đấy!! Qua đêm với bọn anh không? Bọn anh nhất định đưa em l*n đ*nh luôn"
Diệu Hàn nghe những lời nói bỉ ổi này cô liền tái mặt giật lấy tay ra nhưng sức lực của một người con gái làm sao địch lại nổi một thằng con trai.

Khi cô đang định bẻ tay anh ta ,bàn tay kia của hắn đã nhanh chóng túm được lấy tay cô và khoá hai bàn tay lại, anh ta nở nụ cười bỉ ổi và đắc ý: " định dùng võ mèo cào với anh sao? "
Anh ta liền kéo cô vào trong xe nhưng vừa định mở cửa ra thì có một người đã giữ cô lại, Diệu Hàn quay sang nhìn là Bạch Thiên Dạ, anh ta nở nụ cười rất tươi nhìn cô : " cháu đi chơi với bạn sao? "
Diệu Hàn ra sức lắc đầu, ánh mắt cầu cứu nhìn hấn.

Ai ngờ Bạch Thiên Dạ lại buông tay cô ra mỉm cười nhìn chàng trai kia ,người kia thấy vậy thì mỉm cười: " vậy cháu xin phép đưa cô ấy đi chơi ạ "
Đám bạn ngồi trong xe cười phá nên bọn họ chưa gặp người đàn ông nào mà ngu ngốc như vậy.

Trông ăn mặc lịch sự, rất có tri thức ai ngờ hoá ra chỉ là một kẻ ngốc
- " ta chưa nói các người được đi mà? " Bạch Thiên Dạ dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào người đang kéo cô đi.

Diệu Hàn định giật tay ra nhưng vẫn bị tên kia nắm chặt, miếng mồi ngon đang dâng lên tận miệng tại sao anh ta phải buông tay cô chứ
- " Bạch Thiên Dạ!! Cứu tôi "
- " muốn tôi cứu? " Bạch Thiên Dạ khoanh tay trước ngực nhìn cô.

Diệu Hàn mím môi nhanh miệng nói : " tôi sẽ làm theo lời của anh nói!! Mau cứu tôi!! Tôi không muốn đi cùng bọn họ "
Diệu Hàn rơm rớm nước mắt, Bạch Thiên Dạ đi tới kéo tay cô về bên mình rồi mỉm cười : " nhớ lời của em đấy "
Chàng trai kia định giật cô lại thì bị một đạp của Bạch Thiên Dạ vào bụng, anh ta đau đớn ôm bụng ngồi xuống đất.

Mấy tên ở trên xe vội vàng đi xuống kéo bạn mình vào trong xe rồi đi mất.

Bởi vì bọn họ biết, 5 đứa không thể đánh lại một người đàn ông này
Diệu Hàn nhìn thấy cảnh tượng vừa rồi sau đó cô dùng sức đẩy mạnh Bạch Thiên Dạ ra, cô tức giận nhìn hắn : " ông cố tình phải không? Tại sao không cứu tôi mà còn bắt tôi cầu xin ông chứ? "
Bạch Thiên Dạ mỉm cười kéo cô về phía xe của mình rồi nói : " đi thôi! Tí có cảnh sát đến phiền phức lắm "
Xe bọn họ vừa rời đi thì có một chiếc xe cảnh sát đi tới vì có người báo là có đánh nhau.

Kết quả đến nơi không có bất kì hiện trường gì liên quan đến vụ đánh nhau cả
Diệu Hàn ngồi trên xe vẫn cảm thấy mình bị Bạch Thiên Dạ chơi một vố nên khá bực tức , chắc cô phải đi tham gia khoá đào tạo boxing mới được, Bạch Thiên Dạ vui vẻ liếc Diệu Hàn không ngờ bản thân hắn lại có được cô nhanh đến vậy, vốn dĩ định trêu đùa thêm vài ngày sau đó sẽ cho cô cảm thấy thất vọng về người bạn trai của mình ai ngờ mấy thằng nhóc xa lạ kia lại ra tay giúp đỡ anh ta một phen
 
Gửi Anh Người Ở Phương Xa
Chương 28: 28: Ở Cùng3


Suốt chặng đường quay trở về, Diệu Hàn với tâm trạng khó chịu và tức giận còn Bạch Thiên Dạ thì lại rất vui vẻ
Hai người quay về cùng nhau với hai tâm trạng khác nhau khiến cho mọi người cùng quay ra nhìn.Diệu Hàn cố gắng nặn ra nụ cười đi nhanh đến chỗ mọi người đang nướng thịt, còn Bạch Thiên Dạ đi câu cá cùng ông Diệu
Kết quả hai người câu được 2 con cá to và vài con cá bé giao cho bà Diệu xử lí rồi cho lên nướng , bữa trưa nhanh chóng diễn ra
Bạch Thiên Dạ cố tình chọn chỗ ngồi bên cạnh cô cùng với Tiểu Quân.

Anh ta quay sang mỉm cười rồi đưa cho cô một con cá nướng: " chín rồi! Tiểu Hàn ăn thử đi "

Trước mặt mọi người nên cô cũng rất vui vẻ mà nhận lấy: " cháu cảm ơn bác "
Thiệu Huy đang từ tốn ăn thịt nướng nhưng ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc Tiểu Mai đang ngồi bên cạnh.Cả buổi chiều hôm đó , mọi người rủ nhau ra câu cá và cũng chẳng có gì chơi mấy vì quá nhàm chán nên Diệu Hàn về phòng đi ngủ
Đang tính đi tắm thì có người mở cửa phòng, cứ nghĩ là Tiểu Mai về phòng nên cô cũng không quan tâm lắm vẫn tiếp tục ngồi dưới sàn tìm quần áo để chuẩn bị đi tắm thì có giọng nói vang lên : " Hàn Hàn!! "
Diệu Hàn giật mình, ánh mắt cảnh giác quay lại nhìn Bạch Thiên Dạ đang đứng phía sau.

Cô nhíu mày đứng dậy chất vấn : " sao ông vào được đây? "
- " chìa khoá dự phòng..."
- " ...đưa đây cho tôi!! " Diệu Hàn tiến lên một bước chìa tay ra đòi chìa khoá, Bạch Thiên Dạ không có ý sẽ đưa chìa khóa dự phòng cho cô
Anh ta đi qua Diệu Hàn rồi ngồi xuống chiếc giường của cô.Diệu Hàn quay lại nhìn người đàn ông tự tiện này : " ông vào đây rốt cuộc là có ý gì? "
- " nhớ sáng nay em nói gì không? "
- " ....!không!! "
- " ồ! Vừa hay tôi lại ghi âm được giọng nói đó " Bạch Thiên Dạ mỉm cười nhìn cô, Diệu Hàn trừng mắt nhìn hắn.Cô không ngờ ông ta lại ghi âm cuộc trò chuyện đó lại bây giờ còn mang ra để đe doạ cô nữa chứ

- " rốt cuộc ông muốn gì? " Diệu Hàn nhìn thẳng vào mắt Bạch Thiên Dạ.Ông ta cũng rất thoải mái nghiêng đầu mà nói ra chuyện mình muốn
- " Hẹn hò với ta? "
Diệu Hàn đen mặt , cô tức giận lao đến túm lấy cổ áo của anh ta : " tôi là bạn gái của con trai ông đấy!! Sao ông có thể thốt ra những lời nói như vậy chứ? "
Bạch Thiên Dạ cười nhạt ,ông ta cầm lấy tay cô rồi áp vào má của mình : " người yêu? Sớm muộn thì cũng chia tay! Em về bên tôi sẽ hạnh phúc hơn khi ở bên nó nhiều"
- " trước mặt em , hai đứa thân mật nhưng sau lưng làm chuyện gì đến lượt em biết sao? " Bạch Thiên Dạ ngước lên nhìn cô.Ánh mắt của ông ta làm cho cô run sợ cả người mềm nhũn ra ,cô cắn răng cố gắng chịu đựng
- " ô..ông nói có ý gì? " Diệu Hàn run rẩy , từ trước đến giờ ông ta dường như đang nói điều gì đó cho cô nhưng Diệu Hàn lại không tiếp thu lời nói đó.Bạch Thiên Dạ nghiêng đầu mỉm cười: " tùy em hiểu như thế nào! Hàn Hàn hẹn hò với tôi đi "
- "....!không..

không được!! Tôi không thể làm như vậy được"

- " chả có gì là không thể cả! Em từng nói sẽ đồng ý với điều mà tôi nói !! Em không có quyền từ chối vào lúc này " Giọng nói ông ta bắt đầu có phần thiếu kiên nhẫn, Diệu Hàn đứng chôn chân ở đó không dám nhìn Bạch Thiên Dạ.Thấy cô không phản ứng , anh ta nghĩ cô đang đắn đo : " ở bên thằng nhóc kia nó chỉ làm cho em đau khổ mà thôi!! "
Diệu Hàn mím môi cô hít một hơi thật sâu sau đó ngước lên nhìn Bạch Thiên Dạ: " được thôi! Tôi sẽ đồng ý điều kiện này của ông trong 3 tháng, ông không được bắt ép tôi làm những việc quá đáng "
- " 3 tháng? Tôi thích 9 tháng hơn đấy " cụ thể là 9 tháng 10 ngày...
Diệu Hàn trừng mắt nhìn Bạch Thiên Dạ chỉ vì ông ta từng cứu cô một lần thoát khỏi đám thanh niên kia nên cô mới đồng ý chứ không thì còn lâu cô đồng ý điều kiện của ông ta
Bạch Thiên Dạ nhún vai tỏ ý không bắt ép cô thấy thoải thuận đã xong cô nhanh chóng đuổi Bạch Thiên Dạ ra khỏi phòng để cô còn chuẩn bị quần áo đi tắm
 
Gửi Anh Người Ở Phương Xa
Chương 29: 29: Mập Mờ Vui Vẻ


Thế là từ đêm hôm đó, Diệu Hàn cùng với Bạch Thiên Dạ bắt đầu mối quan hệ mập mờ với nhau.

Diệu Hàn ngồi trong phòng cắn hướng dương rồi ngồi xem phim ,lúc này đã là nửa đêm Tiểu Mai đi dạo chưa về nên cô khá lo lắng nên quyết định thức để đợi cô ấy về, gió từ cửa sổ thổi vào khiến cho cô hơi rùng mình định kéo chăn để đắp thì có người giữ lấy chăn của cô
Diệu Hàn nhíu mày nhìn tên trộm mới đột nhập vào phòng mình không ai khác ngoài Bạch Thiên Dạ: " ngài Tổng Tư Lệnh! Giờ tôi mới biết ngài có sở thích đột nhập vào phòng của con gái đấy "
Cô không hề biết Bạch Thiên Dạ đã vào đây, cô không nghe thấy tiếng bước chân hay tiếng mở cửa nào của ông ta.

Chẳng lẽ ông ta bay được vào đây hay sao!
Bạch Thiên Dạ đi đến tắt điện rồi bật đèn ngủ lên cho cô : " muộn rồi!! Em đi ngủ đi! Cô ta không trở về trong tối nay đâu "
Diệu Hàn khó hiểu khẽ nhíu mày hỏi ngược lại anh ta : " tại sao? "

Bạch Thiên Dạ mỉm cười ngồi xuống bên cạnh đưa tay chạm vào môi cô : " đừng hỏi nhiều! Em chỉ cần biết đêm nay cô ta không về phòng này là được "
Diệu Hàn ngả người ra sau rồi đẩy tay của anh ta ra : " chị tôi đang ở đâu?"
Bạch Thiên Dạ mỉm cười không trả lời , anh ta đi đến phủi vỏ hướng dương còn sót trên giường xuống sau đó quay ra chỉnh lại đèn ngủ cho tối nhất : " thích không? Tôi bảo người chuẩn bị riêng cho em đó "
- " quá màu mè!! " Diệu Hàn thẳng thừng chê chiếc đèn ngủ của Bạch Thiên Dạ , nhìn chiếc đèn ngủ màu cam còn có thêm hình những chú cừu đang tung tăng chạy nhảy hết sức màu mè và trẻ con nhưng trong lòng cô thì cô lại rất thích đèn ngủ này!.

Bạch Thiên Dạ mỉm cười cầm lấy điện thoại rồi tắt đi : " ngủ đi!! Sáng mai hãy pha cà phê cho tôi "
- " ở đây làm gì có cà phê? "
Bạch Thiên Dạ đứng dậy: " phòng bếp ngăn tủ thứ ba từ trái sang!! Tôi rất mong chờ cốc cà phê buổi sáng của em "
Diệu Hàn hờ một tiếng sau đó xoay người mở điện thoại, Bạch Thiên Dạ hơi nhíu mày đi tới tịch thu điện thoại của cô : " sáng mai sẽ trả bây giờ ngủ đi "
Nói xong thì ung dung đi ra ngoài bằng cửa chính, Diệu Hàn nghiến răng ánh mắt đầy căm phẫn.

Sao anh ta lại quản nhiều việc của cô đến như vậy chứ , Diệu Hàn nhìn theo bóng lưng của anh ta rất rộng có vẻ rất vững chắc!
Cô nằm xuống giường chùm chăn kín đầu rồi nhắm mắt suy nghĩ những chuyện đã xảy ra.

Chẳng biết thiếp đi được bao lâu , Diệu Hàn tỉnh dậy do buồn đi vệ sinh cô không tìm được điện thoại nên tự mò xuống nhà dưới bằng việc sờ s.oạng khắp nơi để đi xuống.

Đang đi xuống cầu thang thì có bóng người đi lên , Diệu Hàn nhìn Bạch Thiên Dạ đang đi lên cô khẽ ngáp ngủ rồi né đường cho anh ta đi lên trước
- " sao đã tỉnh rồi? Bây giờ mới có 2 giờ "
- "! tự tỉnh thôi " cô mà nói tỉnh dậy do buồn đi vệ sinh với ông ta thì có chút xẩu hổ , Diệu Hàn nhích sang một bên sau đó đi xuống dưới.

Bạch Thiên Dạ nhìn bóng dáng của cô sau đó bật công tắc đèn ở tầng 2 lên
Cả phòng khách sáng bừng nên làm cho cô khẽ nheo mắt lại đợi một lúc rồi mới thích ứng được ánh sáng liền nhanh chóng đi về phía nhà vệ sinh.

Giải quyết xong nỗi buồn , Diệu Hàn liền men theo cầu thang quay trở về phòng ngủ nhưng vừa đi ngang qua phòng của Thiệu Huy cô nghe được những âm thanh rất kì lạ , âm thanh dường như là tiếng kêu của ai đó nhưng bị kiềm lại định gõ cửa thì phía sau đã có bịt miệng cô lại sau đó lôi cô về phòng
Diệu Hàn tưởng tên biế.n thái nào cô giơ chân lên giẫm thật mạnh vào chân người phía sau.

Nhân cơ hội người phía sau đang bị bất ngờ, cô ôm lấy một cánh tay định vật ngửa hắn ra sau nhưng cô không ngờ bản thân mình lại bị khoá chặt lại trong vòng tay của hắn

Diệu Hàn nhíu chặt đôi lông mày lại khi nhìn thấy người phía sau, Bạch Thiên Dạ nhìn cô sau đó khẽ mỉm cười cúi xuống nói nhỏ bên tai : " món võ mèo cào của em không ảnh hưởng đến tôi đâu "
Diệu Hàn nở nụ cười định đá vào hạ bộ của anh ta ai ngờ chân cô lại bị kẹp chặt rồi Bạch Thiên Dạ thản nhiên lôi cô về phòng.

Nhìn Diệu Hàn đang nằm trên giường, Bạch Thiên Dạ mỉm cười ngồi bên cạnh cô đưa tay định vuốt tóc của cô nhưng bị cô hất tay ra : " đừng chạm vào tôi "
Anh ta vẫn giữ nụ cười trên môi đưa tay bịt mặt cô lại : " ngủ đi! Sáng mai còn dậy sớm "
Bây giờ vẫn còn rất sớm , Diệu Hàn ngáp một cái sau đó từ từ chìm vào giấc ngủ cô muốn thức để cảnh giác và phòng bị người này lắm nhưng lưng vừa chạm xuống giường hai mắt cô nặng trĩu buồn ngủ lắm rồi.

Bạch Thiên Dạ nhìn cô khẽ mỉm cười sau đó mặt hắn lạnh đi liếc về phía cửa phòng
 
Gửi Anh Người Ở Phương Xa
Chương 30: 30: Cà Phê Sáng


Sáng hôm sau, cô đã dậy từ rất sớm để chuẩn bị đồ ăn sáng cho mọi người.

Nhớ lại lời của Bạch Thiên Dạ tối qua , cô đi đến ngăn tủ thứ 3 từ trái sang kiễng chân lên để mở cửa tủ
Bên trong có rất nhiều loại cà phê khác nhau được đặt trong các lọ thủy tinh , cô dùng lực để mở một lọ ra ngửi thử.

Đang suy nghĩ nên dùng lọ nào thì Bạch Thiên Dạ đi tới cầm lấy một lọ cà phê ở trên tủ đưa cho cô : " chào buổi sáng!! Tối qua ngủ ngon không? "
Diệu Hàn cầm lấy lọ cà phê không trả lời trực tiếp xoay người đi đun nước bơ lời nói của anh ta.

Bạch Thiên Dạ mỉm cười dựa ra thành bếp nhìn cô : " ngủ không ngon sao? Cả đêm qua ta ở bên đáng lí ra em phải ngủ ngon chứ? "
Diệu Hàn quay sang khẽ nhíu mày: " ông ở trong phòng tôi suốt đêm qua? "
- " đó là phòng của ta! " Bạch Thiên Dạ tươi cười nhìn cô, Diệu Hàn nhíu chặt đôi lông mày lại.

Đêm qua lúc bị Bạch Thiên Dạ kéo về phòng, cô không nghĩ đấy là phòng của Bạch Thiên Dạ cứ tưởng ông ta kéo mình về phòng của bản thân ai ngờ!.

- " vô liêm sỉ!! "
Bị Diệu Hàn mắng là vô liêm sỉ , Bạch Thiên Dạ vẫn giữ nụ cười trên môi ánh mắt lộ ra vẻ vui mừng khi thấy cô đã nói chuyện nhiều hơn với mình.

Tiểu Quân đột nhiên đi đến đứng trước cửa phòng bếp nhìn hai người,Diệu Hàn quay sang ánh mắt hoang mang nhìn cậu bé.

Cô không hề nghĩ trong lúc hai người đang gần nhau lại có người đến
- " Tiểu Quân! Cháu dậy rồi à? " Bạch Thiên Dạ rời khỏi vị trí bên cạnh cô đi đến đứng trước mặt Tiểu Quân nhìn cậu bé.

Tiểu Quân khẽ gật đầu ngửi thấy mùi cà phê liền đi nhanh đến chỗ Diệu Hàn : " chị pha cà phê sao? Em cũng muốn thử "
Bạch Thiên Dạ đứng bên cạnh nhìn Diệu Hàn đang pha cà phê cho mình.

Nhưng lúc này cô đang khá lo sợ không biết vừa rồi Tiểu Quân đã nghe thấy hết cuộc trò chuyện của hai người không vì không tập trung nên cô làm đổ nước nóng ra bên ngoài rất may là không vào tay
Tiểu Quân nhìn chị mình hấp tấp như vậy thì hơi nhíu mày , cậu đưa tay vỗ vai chị gái : " để em làm cho "
Diệu Hàn liền từ chối : " chị không sao! Vừa rồi không tập trung một tí thôi "
Nghe chị mình nói vậy, Tiểu Quân cũng không can thiệp nữa , xoay người đi tới bàn ăn rồi ngồi xuống.

Bạch Thiên Dạ đi ra mở cửa sổ ngắm nhìn quang cảnh buổi sáng rồi ngắm nhìn cô từ xa, đột nhiên anh ta nhìn sang Tiểu Quân khi cảm nhận được ánh mắt của cậu bé hướng về phía mình.

Hai người nhìn nhau trong yên lặng mãi đến khi Diệu Hàn pha xong cà phê rồi đưa cho hai người một cốc
Cô ngồi xuống bàn ăn thưởng thức cà phê mình mới pha, nhấp một ngụm đầu tiên.

Nó có vị dịu nhẹ , ít đắng tạo cho người uống một cảm giác không quên.

Diệu Hàn nhìn vào cốc cà phê, cùng một công thức pha tại sao lại có mùi hương khác nhau đến vậy chứ

- " cà phê này là cà phê gì? "
" Blue Mountain " Bạch Thiên Dạ nhàn nhạt trả lời sau đó cầm ly cà phê đi ra ngoài.

Diệu Hàn uống thêm một ngụm nữa, cô từng thấy cái tên này ở trong danh sách những loại cà phê đắt nhất không ngờ hôm nay lại có dịp được thưởng thức chúng
Sáng đó, Thiệu Huy cùng Diệu Hàn và Tiểu Mai đi xuống phố để mua đồ.

Vừa bước vào chợ có rất nhiều thứ thu hút cô do hôm nay là phiên họp chợ nên mọi người bày bán ra rất nhiều loại mặt hàng khác nhau từ giày, dép, quần áo, rau của quả!.

Tiểu Mai đi mua vài đồ cá nhân nên Thiệu Huy cùng Diệu Hàn đi chung với nhau và hẹn gặp nhau ở quảng trường gần đó
Hai người đi chung với nhau thì ngượng ngùng vô cùng , vốn dĩ hai người là người yêu với nhau bầu không khí này đáng ra không nên có.

Nhưng do Bạch Thiên Dạ ra yêu cầu hẹn hò cùng anh ta nên bây giờ cô cảm thấy rất tự ti và có lỗi với Thiệu Huy
" à! em.

.

em muốn mua cá không? " Thiệu Huy chỉ về một người đang bán cá vàng ở gần đó , Diệu Hàn nhìn theo.

Chỗ cá vàng đó mua xong chỉ có thể thả vào hồ làm cảnh chứ không ăn được, cô không nhẫn tâm ăn mấy con cá bé nhỏ đó
Diệu Hàn khẽ lắc đầu : " em qua kia xem một chút "
Hai người một trước một sau đi theo nhau nhưng chẳng mua được gì nhiều.

Cuối cùng cả hai đứng đợi Tiểu Mai ở bậc thêm của quảng trường gần đó.

Nơi đây đối diện với đường lớn của chợ nên rất dễ nhìn ra hai người
Thiệu Huy ở một bên ấn điện thoại sau đó rời đi do có người gọi , cô ngồi một mình trên bậc thềm thu hút rất nhiều ánh mắt của người qua đường
Đột nhiên có một người cậu bé đi đến đưa cho cô một bó hoa hồng rồi chỉ về phía Thiệu Huy đang đứng ở xa nói chuyện điện thoại: " chị ơi! Anh ở đằng kia tặng hoa này cho chị!! "
Diệu Hàn nhìn về phía Thiệu Huy trong lòng cô đột nhiên cảm thấy ấm áp đến lạ thường nhưng cái cảm giác có lỗi lại tăng lên rất nhiều.

Cầm lấy bó hoa cảm ơn cậu bé rồi cúi xuống ngửi mùi hương của những bông hoa này
 
Gửi Anh Người Ở Phương Xa
Chương 31: 31: Diệu Hàn Bị Bắt Cóc1


Chẳng hiểu sao khi ngửi mùi hoa cô lại cảm thấy choáng váng, hai mắt hơi trĩu xuống đang định đi đến chỗ Thiệu Huy để nói về tình hình hiện tại thì phía sau có người dùng khăn bịt miệng cô lại.

Trên khăn có một liều thuốc ngủ , Diệu Hàn không có đề phòng gì nên đã hít phải và cô từ từ ngất đi!.

.

Sau khi Thiệu Huy nói chuyện điện thoại xong , quay lại không thấy Diệu Hàn đâu nữa cứ nghĩ là cô đi đâu mua đồ thôi nên anh ta cũng không quan tâm liền tiếp tục đứng đợi Tiểu Mai
Hơn 15 phút sau, Tiểu Mai đi đến trên tay cầm một chiếc túi tỏ ra rất thần bí đi đến gần Thiệu Huy
- " chị mua gì vậy? " Thiệu Huy tò mò hỏi Tiểu Mai.

Tiểu Mai nháy mắt dựa sát vào người Thiệu Huy , một tay chà xát chỗ riêng tư của hắn : " đồ để! chúng ta chơi"
Thiệu Huy nghe vậy thì đỏ mặt vội vàng lùi ra sau rồi vội vàng nhìn xung quanh xem có bóng dáng của cô không : " chị đừng làm bậy!! lỡ cô ấy nhìn thấy thì sao! "
Tiểu Mai khẽ cười nhạt rồi cô quay đầu nhìn xung quanh tìm bóng dáng của Diệu Hàn : " Tiểu Hàn đi đâu rồi? "
- " để em gọi cho cô ấy" Thiệu Huy cầm điện thoại ra gọi cho Cô, gọi mấy cuộc liền nhưng không thấy cô bắt máy làm cho Thiệu Huy rất sốt ruột.

Hai người đợi thêm 10 phút nữa nhưng không thấy bóng dáng cô quay lại nên quyết định chia nhau đi tìm, khoảng gần 10 giờ trưa tìm khắp nơi cũng không thấy bóng dáng của cô đâu
Thiệu Huy không còn cách nào khác đành phải đi về rồi nói chuyện này cho Bạch Thiên Dạ.

Khi hai người trở về đến khu cắm trại , Bạch Thiên Dạ đang ngồi dưới ánh nắng hưởng thụ
Ánh nắng xuyên qua những tán lá chiếu thẳng vào người Bạch Thiên Dạ trông anh ta hiện giờ rất hưởng thụ.

Vừa nhìn thấy xe của Thiệu Huy, Bạch Thiên Dạ khá vui vẻ khi Hàn Hàn trở về rồi
Kết quả chỉ thấy hai người xuống xe làm cho Bạch Thiên Dạ khẽ nhíu mày đợi thêm vài phút không thấy bóng dáng Bé con đâu làm cho hắn có dự cảm chẳng lành.

Ông Diệu và bà Diệu thấy ba đứa gần 10 giờ rồi mới về nên cũng đi ra xem
- " ba!! Xảy ra chuyện rồi"
Bạch Thiên Dạ bình tĩnh đứng dậy không cần Thiệu Huy nói hết hắn đã biết vấn đề như thế nào : " không tìm thấy? "
Thiệu Huy nghe vậy khẽ nuốt nước bọt rồi gật đầu, Bạch Thiên Dạ không kìm được đi đến đấm một phát vào mặt Thiệu Huy làm cho cậu ta ngã nhoài ra sau.

Ông bà Diệu chưa hiểu chuyện gì khi thấy Bạch Thiên Dạ đánh Thiệu Huy liền chạy tới ngăn cản.

Thiệu Huy ngồi xuống đất sững người sờ lên mũi , máu đang không ngừng chảy ra làm cho tất cả mọi người đều hoảng loạn
- " có chuyện gì từ từ nói! mọi người cứ bình tĩnh "
- " đúng vậy!! Hai cha con có chuyện gì thì từ từ rồi nói "
Bạch Thiên Dạ sắc mặt rất không tốt, hắn xoay người đi vào bên trong nhà chuẩn bị thứ gì đó.

Ông bà Diệu đỡ Thiệu Huy vào trong nhà rồi nghe cậu ta nói lại thì hai người gần như sụp đổ
Lúc này đột nhiên có người đến gõ cửa , Tiểu Mai mở cửa ra thì thấy người này đang mặc áo chống đạn cùng với quần rằn ri đen nhìn qua là biết người của quân đội, Tiểu Mai nhìn thấy vậy thì khiếp sợ lùi ra phía sau
Bác dâu đi ra xem thì cũng rất sợ theo vội vàng nói : " chu.

.

chúng tôi.

.

k.

.

không có giấu ca.

.

cái gì đâu.

.

các anh tìm nhầm nhà rồi!!!"
Ông Bà Diệu ngó ra nhìn thấy là người của quân đội cũng hơi sợ nhưng khi người ở trên lầu đi xuống làm cho hai người không khỏi ngạc nhiên , Bạch Thiên Dạ đi xuống trên người mặc bộ quần áo rằn ri đen trông cả người hắn toát ra khí thế bức người khiến cho người khác run sợ
- " ông bà cứ yên tâm! Tôi sẽ tìm được con bé "

Nói xong anh ta đi về phía cửa chính , người lính kia thấy Tổng tư lệnh ra thì đưa tay lên đứng nghiêm chào rồi đi theo Bạch Thiên Dạ vừa đi anh ta vừa báo cáo lại : " thưa Tổng Tư Lệnh! Người của chúng ta đã chuẩn bị đầy đủ chỉ đợi mệnh lệnh của ngài thôi ạ "
Bạch Thiên Dạ đi đến chiếc xe Jeep ở đó ngồi vào rồi nói : " vị trí cụ thể? "
- " theo thiết bị định vị , cô Diệu đang ngày càng rời khỏi khu vực Vân Thanh ạ "
Vốn dĩ hắn không tính gọi quân đội đến nhưng khi quan sát thấy thiết bị theo dõi mà hắn lén cài vào trong hoa tai của cô phát hiện vị trí ngày càng xa , hắn nghĩ ngay đến bắt cóc.

Mà cùng lúc đó có mấy gia đình đã báo án con gái của họ mất tích kết hợp với việc tình báo được cài vào thì Bạch Thiên Dạ nghĩ ngay đến đám Kim Chỉ , vỗn dĩ anh ta đợi đến khi nghỉ lễ xong sau đó mới bắt đầu tập hợp quân đội để phá đường dây của bọn chính ,ai ngờ mới có ngày thứ 3 của nghỉ lễ anh ta đã tập hợp quân đội lại
Ngồi xe mấy tiếng đồng hồ theo sát đám Kim Chỉ kia , hiện tại bọn chúng đã dừng lại ở đoạn phía tây Vân Thanh nơi này không có người sinh sống mấy, địa hình khá hiểm trở xung quanh là núi rừng và đầm lầy khá thuận lợi cho bọn họ trong việc trốn thoát
Bạch Thiên Dạ lúc này đã mặc áo chống đạn , anh ta dùng ống nhòm nhìn về phía đám khói đang bốc lên ở giữa rừng
- " báo cáo!! Tất cả đã vào vị trí thưa ngài " Một người chạy đến báo cáo cho Bạch Thiên Dạ.

Anh cầm lấy khẩu súng súng trường M4 ở trên bàn rồi gật đầu : " bắt đầu hành động "
- " vâng!! " Tiếp đó là một loạt chỉ huy của người chỉ huy đó.

Lần này Bạch Thiên Dạ sẽ trực tiếp vào trong hang ổ của bọn chúng để cứu Diệu Hàn
 
Gửi Anh Người Ở Phương Xa
Chương 32: 32: Diệu Hàn Bị Bắt Cóc2


Ở bên này Diệu Hàn sau khi tỉnh dậy , cô đã nhận thức được việc mình đã bị một đám người bắt cóc hai tay bị trói chặt ra sau , mắt và miệng đều đang bị một miếng vải bịt kín nên cô không thể kêu cầu cứu hay quan sát tình hình của bên ngoài
Ở bên cạnh và đằng trước đột nhiên có cử động cô tái mặt lại , hoảng sợ khi phát hiện xung quanh còn có người khác
Cô hơi động người để người bên cạnh phát hiện ra, người bên cạnh dừng lại hoạt động của mình một lúc sau đó dịch vào người cô rồi cố gắng nhét vào tay cô một thứ gì đó, Diệu Hàn sờ qua vật được nhét vào tay thì phát hiện ra nó là một mảnh dao
Có lẽ ý của người bên cạnh muốn cô dùng mảnh dao nhỏ để cắt dây trói chặt tay của bọn họ ở phía sau, Diệu Hàn dịch người về phía người bên cạnh sau đó dùng hết sức để cứa sợi dây đang chói tay bọn họ
Được vài phút, Diệu Hàn đưa tay sờ lên dây của cô ấy sau đó lại tiếp tục cứa nhưng lúc này bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng giày và tiếng nói chuyện
- " đại ca bảo mày chọn con bé nào ngon ngon mang ra cho đại ca! "
- " tao nhìn rồi! trong này có một con bé rất xinh da trắng mịn rất giống với gái thành phố về đây "
Hai giọng nói vang lên từ bên ngoài làm cho cô run rẩy , tiếng mở cửa vang lên lách cách làm cho tất cả cô gái đều hoảng sợ.

Bọn chúng đi vào nhìn qua một lướt sau đó chọn vài cô gái mang đi
- " mày nhìn con bé kia đi! ngon hơn con này!! vào kéo nó ra "

Cô gái đang bị túm tóc kéo đi được bọn chúng thả ra sau đó một tên đi qua những cô gái khác rồi dừng lại ở trước mặt Diệu Hàn.

Hắn không nói nhiều mà túm lấy tóc cô kéo đi , thấy kéo mãi không được tên đó quay lại tát cô một phát: " con nhỏ này, mày có đứng dậy không thì bảo"
Diệu Hàn bị tát , cô khẽ kêu lên sau đó lại cố gắng kiềm chế cơ thể không để bản thân run rẩy sợ hãi trước bọn chúng nữa.

Tên kia đi đến đánh vào đầu tên đang nắm tóc cô : " mày điên à! nó bị trói sao đi được"
- " à! tao quên đấy "
Thế là hắn cúi xuống cắt sợi dây đang buộc chân cô lại rồi lôi cô đi ra ngoài.

Cả chặng đường đều bị bịt mắt mãi đến khi được tháo bịt mắt ra , cô khẽ nheo mắt lại sau vài giây mới thích ứng được ánh sáng ở nơi này
Bọn họ đang ở trong lòng đất, khắp nơi đều có người canh gác ở chính giữa có một người đàn ông béo đang ngồi ở đó chăm chú nhìn về phía bọn họ
- " ông Trương! ông xem ở đây có rất nhiều cô gái, ông muốn cô gái nào? "
Tên đàn ông béo phì dùng ánh mắt bỉ ổi liếc qua từng người một sau đó dừng lại trước gương mặt của Diệu Hàn , tất cả cô gái ở trong đều rất hoảng sợ mọi người không nói gì mà cùng dịch sát người vào nhau để có thể cảm nhận được sự an toàn hơn khi đang ở giữa bầy sói
Tuy bọn họ là con gái khó có thể địch lại nổi mấy tên đàn ông , việc tốt nhất lúc này chính là chờ người đến cứu.

Nhưng không biết là ai có thể đến cứu bọn họ ngay vào lúc này chứ
Một tên đi đến túm lấy tay của Diệu Hàn kéo cô lên , người đàn ông béo dùng đôi bàn tay của mình bóp lấy cằm cô sau đó cúi xuống hít hà hương thơm trên cơ thể Diệu Hàn : " xử nữ!! chúng mày kiếm đâu ra được con nhỏ này vậy? "
- " dạ! bọn em thấy nó đang ngồi ở chợ Bân Ni một mình nên đã bắt về đây!! "
Diệu Hàn không kìm được cơn run rẩy , chẳng biết tại sao lúc này người duy nhất mà cô nghĩ đến là Bạch Thiên Dạ.

Có lẽ vì anh ta là Tổng Tư Lệnh, là người có thể cứu được cô trong tình huống như này
Tên béo không nhịn được bắt đầu giở trò xàm xỡ với Diệu Hàn , cô không ngừng giãy dụa muốn thoát khỏi tay của hắn.

Tên béo thấy cô cứ giãy dụa mãi vung tay tát thật mạnh vào mặt của Diệu Hàn.

Năm ngón tay in hằn trên má cái cảm giác đau truyền đến sau đó biến mất, bây giờ cô chỉ cảm thấy hơi choáng và rát ở má
- " con nhỏ chết tiệt!! giữ nó lại cho tao"
4 người đàn ông xúm lại đè cô trên đất , bọn họ cùng hợp sức lại giữ chặt lấy tứ chi của Diệu Hàn ,cô dùng hết sức bình sinh mà giãy dụa, gào lên trong vô vọng
- " đứa nào bị miệng con bé này lại!!! " Tên béo đứng ở trên bắt đầu cởi bỏ quần áo của mình , hắn cúi xuống sờ so.ạng lên đùi của Diệu Hàn.

Đột nhiên một thuộc hạ từ trên chạy xuống hầm , hắn hét lớn với bọn họ : " người của quân đội đến!!! "
Diệu Hàn nghe vậy trong lòng rất nhẹ nhõm , tên béo kia tỏ ra mất hết hứng, đứng dậy quát lớn với thuộc hạ: " mở lối thoát đi nhanh!! "
Mấy tên đàn ông đơ người trong vài giây sau đó lập tức thả tay ra, rồi chuẩn bị mở lối thoát

Đoàng một tiếng, tên thuộc hạ vừa chạy vào báo cáo bị trúng đạn liền ngã xuống tiếp sau đó là những người trang bị đầy đủ từ mũ đến áo chống đạn xông vào khiến cho đám người bên trong không kịp trở tay
Tên béo trong lúc hoảng hốt liền túm lấy một người con gái chưa kịp ngồi dậy, Diệu Hàn chưa kịp phản ứng thì đã bị ông ta túm được lôi ra trước mặt nhằm lấy cô làm lá chắn
- " chúng mày đừng qua đây!!! không thì tao sẽ gi.ết chết nó "
Diệu Hàn cảm nhận được họng súng đen ngòm đang chĩa vào thái dương của cô , cái bàn tay béo của ông ta quặt ngang qua cổ khiến cô rất khó chịu.

Ở trong đám người quân đội, cô nhìn thấy một bóng người rất cao lớn đang nhìn cô chằm chằm sau đó từ từ tiến lên trên.

Những người khác lập tức nhường vị trí cho hắn đi lên đầu.

Ánh mắt anh ta nhìn thẳng vào cô rất bình tĩnh
 
Gửi Anh Người Ở Phương Xa
Chương 33: 33: Chuyện Tình


Khi nhìn thấy bóng người đó , cô đã nhận ra đó chính là sợi dây cứu cô ra khỏi nơi này.

Diệu Hàn nhân cơ hội ông ta đang tập trung hết về quân đội, cô đừng tay dùng hết sức cắt vào tay tên béo đó
Máu từ tay ông ta chảy ra không ngừng, ông ta gào lên trong đau đớn rồi nới lỏng tay ra.

Diệu Hàn chỉ đợi như vậy, cô dùng hai tay bẻ quặt tay ông ta lại sau đó chạy nhanh về phía bóng người cao lớn kia
Trong hầm lúc này, vang vọng ra khắp nơi là âm thanh thảm thiết.

Quân đội không đợi lệnh của Bạch Thiên Dạ mà nhanh chóng hành động rất nhanh tất cả đã khống chế được đám người Kim Chỉ
Ở nơi bắt giữ các cô gái , người bên cạnh được Diệu Hàn cắt đứt sợi dây đã cởi được dây ra sau đó nhanh chóng cởi dây cho những người khác rồi các cô gái cùng nhau hợp lực lại đánh tên canh cửa

Diệu Hàn ở trong vòng tay của Bạch Thiên Dạ đang không ngừng bật khóc, chẳng biết vì sao bây giờ cô lại cảm thấy hai cái tát vừa rồi rất đau
Bạch Thiên Dạ nâng cằm cô lên quan sát đi quan sát lại những dấu tay ở trên má cô rồi bảo người mang thuốc đến.

Hiện tại hai người đang ngồi ở trên xe , Diệu Hàn ngồi trong lòng Bạch Thiên Dạ đang khóc nức nở thu hút rất nhiều ánh mắt của các binh lính ở đây
Một binh sĩ đi đến cầm hộp cứu thương mang đến cho Bạch Thiên Dạ sau đó lén quan sát cô gái trong lòng của anh ta : " Thưa ngài!! tất cả đã được giải cứu và đối tượng đã bị bắt giữ "
Bạch Thiên Dạ liếc binh sĩ đó sau đó gật đầu : " Đội trưởng đâu? gọi cậu ta đến đây"
- " Vâng thưa ngài " Binh sĩ đưa tay lên chào Bạch Thiên Dạ sau đó nhanh chóng rời khỏi nơi này.

Hắn ngồi đó vẫn rất dịu dàng v**t v* mái tóc của Diệu Hàn : " sợ lắm sao? ngoan có tôi ở đây rồi! lặng yên để tôi bôi thuốc cho em "
Thấy Diệu Hàn giãy dụa khi tay hắn chạm vào má cô , trong lòng Bạch Thiên Dạ cảm thấy thương xót cho cô gái nhỏ này.

Hắn nhíu mày khi nghĩ đến cảnh tượng tên béo kia dùng bàn tay bẩn thỉu của hắn chạm vào người của Diệu Hàn
Vừa rồi có kiểm tra qua cơ thể cô xem ở đâu bị thương không, trừ những vết bầm ở má ra thì ở đùi có vết xước khiến cho anh ta không vui chút nào.

Ngại trừ hắn ra không một ai có thể làm hại cô chỉ một sợi tóc thôi tên đó đáng chết
Bạch Thiên Dạ thấy cô khóc chán rồi đang bị nấc cụt khẽ mỉm cười sau đó nhân cơ hội cúi xuống hôn lên môi của Diệu Hàn , một nụ hôn nhẹ nhàng như chuồn chuồn chạm vào mặt nước sau đó liền rời đi nhanh chóng
Diệu Hàn đen mặt định giơ tay lên tát Bạch Thiên Dạ thì bên ngoài đột nhiên xuất hiện một người đàn ông xa lạ : " báo cáo!!! "
- " nói đi "
- " chúng tôi đã tra khảo tên cầm đầu và biết được nơi bọn Kim Chỉ sinh sống hiện tại đang ở phía nam của Đế Vân Hải!! báo cáo hết "
Bạch Thiên Dạ mở lọ thuốc ra sau đó nâng cằm cô lên cẩn thận bôi vào vết thương, Diệu Hàn ngượng ngùng khi bị người ở bên ngoài nhìn chằm chằm khiến cho cô không thể thoải mái được

- " trung sĩ An! cậu nhìn đủ chưa? " Bạch Thiên Dạ không nhìn trung sĩ An mà hắn vẫn tiếp tục bôi thuốc cho cô.

Diệu Hàn khẽ run lên khi tay anh ta chạm vào má
Trung sĩ An nghe vậy liền cúi xuống chờ đợi mệnh lệnh của Bạch Thiên Dạ.

Bôi thuốc xong , Anh ta vỗ lên lưng cô nói nhỏ : " ngủ đi! tí tôi quay lại "
Nói xong thì đặt Diệu Hàn sang bên cạnh còn bản thân nhanh chóng rời đi.

Trung sĩ An nhanh chóng đi theo Bạch Thiên Dạ : " thưa ngài! tôi đã điều chiếc xe đưa các cô gái đó trở về rồi ạ "
- " ừ! cho người đi đến phía nam chưa? "
- " dạ, tất cả đang chuẩn bị ạ "
Bạch Thiên Dạ gật đầu rồi đi lên một chiếc xe khác : " tình hình ở đây chắc chắn sẽ có người báo lại! tạm thời để đến ngày kia rồi xuất phát! quan sát tình hình của bọn chúng đi "
- " vâng! "

Lúc sau , tất cả xe quân đội đều đã rút lui.

Bạch Thiên Dạ kiểm tra tình hình của cô sau đó ngồi lên ghế phụ lái để cho Diệu Hàn ngủ.

Trung sĩ An liếc nhìn cô qua gương chiếu hậu sau đó hết lời khen : " Phu nhân rất xinh đẹp!! ngài có thể kể một chút về câu chuyện tình cảm của hai người được không? "
Trung sĩ An lén quan sát sắc mặt của Bạch Thiên Dạ thấy anh ta vẫn rất bình thường lại còn nở nụ cười chứng tỏ câu nói kia khiến cho hắn vui làm cho Trung sĩ An bớt lo lắng hơn
- " muốn nghe? "
- " vâng!! chuyện tình của ngài khiến cho cả nước đều quan tâm đó ạ!! chắc chắn sẽ trở thành hot search "
Bạch Thiên Dạ cười nhạt nhìn ra ngoài cửa sổ , hắn chả có hứng thú để kể chuyện tình cảm của bọn họ
Nếu để người ta biết Tổng Tư Lệnh là người thứ ba đi cướp bạn gái của con trai thì không biết sẽ như thế nào? Mà cũng không trách anh ta được chẳng qua là do con trai hắn quá kém cỏi không giữ được bạn gái đấy thôi
 
Gửi Anh Người Ở Phương Xa
Chương 34: 34: Trở Về


Diệu Hàn ở sau mở trừng mắt nhìn về ghế phụ lái cô thầm nghĩ trong đầu : phu nhân nào ở đây chứ? sao anh ta không giải thích? cô chưa có lấy chồng mà tại sao lên phu nhân rồi
Sau khi về đến nơi , bọn họ dừng lại ở trước cửa một bệnh viện để tiến hành kiểm tra tình hình sức khỏe cho những cô gái.

Các phóng viên đứng ở ngoài đang không ngừng chụp ảnh khiến cho Diệu Hàn có phần hơi sợ hãi
Bạch Thiên Dạ khẽ nhíu mày : " tại sao lại có nhiều phóng viên đến đây? chưa phong toả tin tức à? "
Trung Sĩ An thấy Bạch Thiên Dạ nói vậy thì không khỏi đổ mồi hôi hột, anh ta cầm khăn lên lau mặt hơi e dè nói : " dạ! người nhà của một cô gái làm ầm ĩ lên thưa ngài "
Bạch Thiên Dạ nhíu mày sau đó xoay người đi xuống ghế bên dưới ngồi cùng với Diệu Hàn : " đưa áo khoác đây "
Trung sĩ An nhanh chóng đưa cho hắn chiếc áo khoác ở trên xe , Bạch Thiên Dạ cầm lấy rồi chùm lên đầu cô : " tôi bế em vào!! ngồi yên nhé "
Cửa xe vừa mở, tất cả các phóng viên lao vào chụp ảnh và phỏng vấn anh ta một người trong số đó lớn tiếng nói rằng : " thưa ngài!!! đám bắt cóc sẽ bị xử lí như thế nào vậy? "
Bạch Thiên Dạ nghe xong thì nhíu mày hắn rất ghét bị người khác vây quanh trong khi đang rất bận , Diệu Hàn hoảng sợ gương mặt đã tái mét đi.

Trung sĩ An thấy vậy liền ra hiệu cho binh sĩ đi đến , các binh sĩ vội vàng tản các phóng viên đi ra tạo thành một lối đi cho anh ta đi vào trong bệnh viện.

Diệu Hàn nhìn đám người ở sau khẽ thở phào , Bạch Thiên Dạ đi nhanh vào bên trong bệnh viện mặc kệ những phóng viên đang chụp ảnh bọn họ.

Các phóng viên vội đuổi theo định lẻn vào trong nhưng đã bị đám bảo vệ ngăn cản
- " các anh làm gì vậy? bây giờ không có lệnh không được chụp ảnh ở đây!! chúng tôi sẽ báo cảnh sát "
Một người lên tiếng nói , cả đám phóng viên liền nhao nhao lên đòi vào.

Bọn họ nói đúng bởi chưa có ai cấm không chụp ảnh ở trong bệnh viện vào ngày nghỉ
Trung sĩ An đi đến trước mặt đám phóng viên lạnh lùng nói : " các người có chịu trách nhiệm nếu sĩ quan cấp cao bị thương không? "
Nghe trung sĩ An nói vậy tất cả mọi người nhìn nhau không nói gì , chưa kịp hoàn hồn thì điện thoại của một người vang lên rồi hai người! ba.

.

bốn người!
Tất cả nghe điện thoại xong thì vội vàng rời khỏi bệnh viện khi cấp trên ra lệnh lập tức rời khỏi bệnh viện nếu không công ty của bọn họ s.ex gặp vấn đề.

Trung Sĩ An khẽ nheo mắt lại sau đó xoay người đi vào bên trong, anh ta muốn nói chuyện với phu nhân của Tổng Tư Lệnh!!!
Những vết thương của Diệu Hàn được các y bác sĩ xử lý và kê thuốc cho cô , những thuốc này có tác dụng giúp tiêu viêm và bớt sưng
Cô lúc này đã không còn khóc nhưng Bạch Thiên Dạ nhất quyết ép cô ngồi trong lòng của hắn , các y bác sĩ nhìn vậy cũng hơi khó xử nhưng vẫn tiến hành kiểm tra cơ thể cô từ đầu đến chân
- " thưa ngài! có phải kiểm tra! "
- " không cần!! em có bị bọn chúng làm gì không? " Bạch Thiên Dạ lạnh lùng trả lời các y bác sĩ sau đó cúi xuống hỏi cô.

Các bác sĩ muốn kiểm tra xem cô có bị cưỡ.ng h**p hay không nhưng khi nghe Bạch Thiên Dạ nói vậy thì cũng không tiến hành kiểm tra
Diệu Hàn lắc đầu : " không có!! bọn chúng không làm gì cháu "
Bạch Thiên Dạ nghe vậy thì gật đầu làm qua một số thủ tục rồi quay về bọn họ không ở lại bệnh viện lâu để tránh các phóng viên và tránh một số vấn đề.

Bạch Thiên Dạ đưa cô trở về nhà ,lúc này ông bà Diệu đang hết sức lo lắng vừa nghe thấy tiếng xe ô tô dừng ở trước cửa hai người vội vàng chạy ra ngoài xem.
 
Gửi Anh Người Ở Phương Xa
Chương 35: 35: Vụng Trộm


Thấy con gái vẫn bình an vô sự, hai người vội vàng ôm lấy con gái sau đó kiểm tra tình hình của cô.

Diệu Hàn lắc đầu nói bản thân không sao , Thiệu Huy đứng từ xa nhìn cô trong lòng cảm thấy vô cùng áy náy vì bản thân không thể giúp được gì cho cô
Bạch Thiên Dạ nheo mắt nhìn Thiệu Huy rồi lại thấy Diệu Hàn đi đến ôm chầm lấy thằng con trai mình.

Hắn mỉm cười nhưng thật chất đang rất tức giận khi chứng kiến cảnh Hàn Hàn của hắn đang ôm thằng con trai của mình
Ông bà Diệu vội vàng cảm ơn Bạch Thiên Dạ, anh ta chỉ lạnh lùng nói một câu việc nên làm rồi kết thúc câu chuyện.

Bà Diệu nhìn theo bóng dáng của con gái sau đó cùng cô đi vào phòng,hai mẹ con ôm nhau ngủ
- " Tiểu Hàn!! ông Bạch! sao mẹ có cảm giác như! anh ta có tình ý với con ấy "
Diệu Hàn nghe xong thì rùng mình len lén quan sát bà Diệu : " s.

.

sao mẹ nghĩ vậy? "
- " trực giác của một người phụ nữ!! từ cử chỉ , ánh mắt đến cách anh ta đối xử với con như một người bạn trai đang bao bọc bạn gái của mình giống hệt ba con hồi xưa cũng như vậy đó!! "
Diệu Hàn ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt bà Diệu rồi nói : " mẹ!! nếu như! chỉ là nếu như thôi ấy!! con với bác ấy.

.

có tình cảm với nhau thì mẹ có phản đối không? "
Bà Diệu nghe xong cũng quay sang nhìn con gái mình thấy cô đang rất nghiêm túc, bà nheo mắt nhìn ra xa xăm : " Tiểu Hàn!! từ nhỏ mẹ biết con đã chịu nhiều thiệt thòi hơn so với em trai con nên bây giờ mẹ chỉ muốn con được sống thoải mái!! chỉ cần tự do yêu đương sau đó lấy chồng thì mẹ cũng không phản đối "
Diệu Hàn nhìn bà Diệu nghe lời bà nói cô hơi bất ngờ, cô không nghĩ mẹ cô sẽ không phản đối nếu cô cùng Bạch Thiên Dạ yêu đương
- " anh ta là người tốt!! con nên làm theo con tim của mình muốn yêu ai thì cứ yêu chỉ cần xử lí xong mối trước là được "
Mẹ cô muốn nói về việc nên chấm dứt với người cũ nếu có người mới.

Diệu Hàn khẽ nhíu mày nếu mẹ cô biết cô hiện tại đang bắt cá hai tay thì bà sẽ có phản ứng như thế nào nhỉ?Diệu Hàn phì cười rồi ôm lấy bà Diệu : " con chỉ nói đùa thôi!! bác ấy gần bằng tuổi bố mẹ làm sao con thích được chứ? "
- " con bé này! yêu ai thì yêu, mặc kệ mày năm sau phải chuẩn bị cưới hỏi dần đi là vừa "
- " !.

con mới 22 tuổi "

- " sắp đến tuổi không có ai lấy rồi!! " Bà Diệu đánh yêu con gái của mình , Diệu Hàn nghe vậy thì bĩu môi: " con có đầy người theo đuổi ấy nha!! "
Hai mẹ con nằm tán gẫu một hồi lâu nói chuyện trên trời dưới đất xong mới đi ngủ.

Diệu Hàn thấy bà Diệu đã ngủ thiếp đi, cô mới dám ra khỏi giường đi ra bên ngoài cửa
Đúng như dự đoán , Bạch Thiên Dạ đứng dựa vào tường quay sang nhìn Diệu Hàn.

Thấy Bạch Thiên Dạ nhìn mình, Diệu Hàn cũng không mấy bất ngờ vì cô đã đoán được trước rồi
- " s.

.

sao chú đứng ở đây? "
- " em chưa trả công cho tôi!! " Bạch Thiên Dạ xoay người đứng đối diện với cô sau đó cúi xuống đưa tay chạm vào má của cô khiến cho Diệu Hàn đỏ mặt, nhìn những vết bầm tím trên má khiến Bạch Thiên Dạ cảm thấy rất tức giận hắn thầm nghĩ đến những cực hình dành cho những người đã đánh cô
- " c! công gì? chẳng phải ở trên xe!.

" Lúc ở trên xe , Diệu Hàn không đề phòng đã bị Bạch Thiên Dạ hôn trộm
Hắn nhíu mày tỏ ra chưa hài lòng , đăm chiêu suy nghĩ: " chưa có cảm giác! "
Diệu Hàn nhíu mày đẩy tay của Bạch Thiên Dạ : " đừng được nước mà lấn tới!! "
Cô xoay người đi đến phòng bếp, chưa đi được vài bước đã bị Bạch Thiên Dạ kéo lại.

Sau đó một bờ môi phủ lên môi cô khiến cho Diệu Hàn hết sức bất ngờ, được vài giây Bạch Thiên Dạ lưu luyến rời khỏi môi của Diệu Hàn sau đó nhíu mày : " lần sau! sẽ hôn lâu hơn "
Diệu Hàn đỏ bừng mặt đang tính đánh anh ta nói cho ra lẽ thì cửa phòng của em trai đột nhiên mở ra.

Diệu Hàn không kịp nghĩ ngợi gì vội vàng đi nhanh về phía phòng bếp để không bị nghi ngờ, hiện giờ bọn họ trông giống như một cặp đôi yêu đương sợ bố mẹ phát hiện vậy đó!
 
Gửi Anh Người Ở Phương Xa
Chương 36: 36: Phát Hiện


Tiểu Quân đi ra thấy chị mình đang đi vào phòng bếp còn Bạch Thiên Dạ đang đứng nhìn cậu bé cười cười.

Tiểu Quân cười ngượng sau đó chạy vào phòng bếp cùng với Diệu Hàn
- " chị ơi!! vừa bác ấy cười với em làm em hoang mang ghê á " Tiểu Quân nhìn ra sau chân vẫn bước về phía chị gái mình sau đó ngồi xổm xuống bên cạnh cô.

Diệu Hàn lúc này đang ngồi xổm trước tủ lạnh đưa hai tay lên quạt quạt cho đỡ nóng
- " s.

.

sao mặt chị đỏ vậy? " Tiểu Quân quay sang nhìn cô sau đó lấy hộp bánh ở trong tủ ra.

Diệu Hàn xấu hổ vội vàng đi ra chỗ khác lấy cốc nước nào ngờ bắt gặp Bạch Thiên Dạ đang đứng dựa vào cửa nhìn cô mỉm cười
Cô không ngần ngại mà trừng mắt nhìn hắn sau đó xoay người đi, Tiểu Quân ăn bánh ngọt nhìn qua nhìn lại hai người sau đó cậu bé đã hiểu ra gì đó rồi nhăn mặt lại khi cắn phải lưỡi
Sáng hôm sau, bà Diệu tỉnh dậy quay đầu sang bên thấy cô con gái lớn đang ngủ say ở bên cạnh.

Bà đưa tay vuốt tóc của cô nước mắt không kìm được mà rơi ra, khi biết cô bị bắt cóc bà đã khóc rất nhiều sợ rằng cô con gái này sẽ xảy ra chuyện nhưng khi thấy con gái quay trở về nhà thành công khiến bà đã an tâm hơn nhưng chỉ sợ không phải hiện thực
Ông Diệu cùng bà Diệu tỉnh dậy từ rất sớm , chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà.

Một người ngồi sofa đọc báo , một người trong bếp nấu nướng đang yên tĩnh tự dưng lại xuất hiện một bóng người cao lớn bước vào bên trong
- " ông Bạch! "
Ông Diệu ngẩng lên khi thấy Bạch Thiên Dạ quay trở về sau khi đi tập thể dục buổi sáng , hai người cùng nhau đi ra vườn sau nói chuyện
- " con gái lớn nhà tôi rất vụng về , việc gì làm cũng không đến nơi đến chốn! lớn đầu rồi nhưng vẫn như một đứa trẻ suốt ngày chỉ biết xem phim hoạt hình! " Ông Diệu nhìn ra xa sau đó thở dài rồi khẽ lắc đầu.

Cô con gái rượu này mãi chưa chịu trưởng thành làm cho ông rất lo lắng
Bạch Thiên Dạ mỉm cười khi nghe ông Diệu bốc phốt Hàn Hàn thì mỉm cười, nghe qua hắn cũng đã hiểu dụng ý qua câu nói của ông Diệu
- " nếu sau này , Tiểu Hàn có về nhà anh thì mong anh sẽ thay chúng tôi chăm sóc con bé!! "
Bạch Thiên Dạ hướng mắt nhìn ra hồ cá khẽ nheo mắt lại , hắn đang suy nghĩ là lúc đó cô đến nhà hắn với thân phận là con dâu hay là vợ của hắn nữa!
Bà Diệu đang nấu ăn thỉnh thoảng lại vào phòng ngó cô con gái của mình , Tiểu Quân mở cửa bước ra vò đầu nhìn mẹ của mình : " mẹ!! "
- " Giật hết cả mình!.

thằng bé này!! sao đã dậy rồi? "
Bà Diệu giật nảy người khi Tiểu Quân bất chợt gọi tên của mình , quay lại đánh cậu bé một cái sau đó xoay người đi xuống phòng bếp.

Tiểu Quân liền đi theo mẹ của mình rồi hỏi : " mẹ làm gì mà thập thò ở ngoài cửa thế? "
- " mẹ xem chị tỉnh hay chưa!! chị con mệt lắm đừng làm phiền đấy "
Tiểu Quân gật đầu không trả lời bà trực tiếp đi đến phòng tắm để vệ sinh cá nhân.

Diệu Hàn đang ngủ thì có người đánh thức dậy , người đó tát vào má cô chạm đúng vào những vết bầm tím khiến cho Diệu Hàn giật mình tỉnh giấc.

Nhìn tiểu Quân đang ngồi ở bên cạnh cắn hạt hướng dương rồi nói : " cả nhà ăn cơm rồi đấy! chị có dậy đi không? "
Diệu Hàn từ từ ngồi dậy, đầu tóc bù xù do vừa mới ngủ dậy khẽ nhíu mày nhìn ra cửa phòng.

Lúc này Bạch Thiên Dạ đột nhiên đi ra , hai người vô tình chạm mắt nhau rồi anh ta đi mất
Cô nhíu mày cầm lấy chiếc lược ở đầu tủ rồi chải tóc, sờ qua sờ lại mái tóc thấy hơi bết làm cho cô hơi khó chịu.

Tiểu Quân ngồi bên cạnh dừng động tác cắn hướng dương lại sau đó nói nhỏ với chị mình : " chị! có phải chị với bác ấy đang mập mờ đúng không? "
Diệu Hàn nghe xong khẽ nhíu mày , động tác dừng lại trong không trung sau đó từ từ hạ xuống: " !.

tại sao em lại nói vậy? "
- " linh cảm!! "
Diệu Hàn cúi xuống nhìn đôi bàn tay của mình , trong lòng cô lúc này khá bối rối không biết trả lời em trai như thế nào.

Cô sợ sau này em trai học theo cô lăng nhăng với nhiều cô gái cùng một lúc khiến cho con gái nhà người ta đau lòng!
- " chuyện này em sẽ không nói cho ai đâu! chị cũng không phải cảm thấy áy náy với em làm gì " Tiểu Quân đưa tay ấn đầu Diệu Hàn, cô nghe xong khá bất ngờ sau đó nở nụ cười rồi bắt lấy tay cậu bé kéo cậu bé về phía mình : " thằng bé này!! sao tự dưng lại hiểu chuyện như thế? "
- " ah!.

bỏ em ra!!! bà chị ngốc này "
Ông bà Diệu ở dưới phòng bếp nghe thấy tiếng hai người khẽ mỉm cười sau đó tiếp tục nói chuyện cùng với Thiệu Huy
 
Gửi Anh Người Ở Phương Xa
Chương 37: 37: Ăn Tối


Theo dự định thì sau khi ăn xong bữa trưa ở đây , hai người sẽ quay trở về Đế Vân và tiếp tục công việc của mình như thường ngày.

Ông bà Diệu nhìn nhau , có lẽ hai người đã biết chỉ trong hôm nay hoặc ngày mai con bé sẽ quay trở về thành phố
Sau khi xảy ra chuyện như vậy, hai người không yên tâm để con gái ở trên đó một mình.

Nhưng không còn cách nào khác , con gái có sự nghiệp riêng của mình ông bà không muốn làm phiền đến con bé
Tiểu Quân đang xem điện thoại lúc này lướt phải tin báo , cậu mở to mắt nhìn kỹ bức ảnh sau đó vội đi tìm chị gái rồi cho chị mình xem bức ảnh
Diệu Hàn cầm lấy điện thoại, cô khẽ nhíu mày khi thấy bức ảnh hôm qua Bạch Thiên Dạ ôm cô đi vào trong bệnh viện, hôm nay đã trở thành hot search.

Đọc lướt qua các bình luận chủ yếu toàn là khen Bạch Thiên Dạ đẹp trai có khí chất giống với nam chính trong tiểu thuyết!.

- " !.

" Cô tắt điện thoại đi khẽ thở dài rồi lắc đầu , Tiểu Quân ở bên cạnh đã chụp lại được cái ảnh kia rồi nói : " chu choa!! đẹp ghê á "
- " dẹp đi!! đừng để bố mẹ nhìn thấy biết chưa? " Diệu Hàn đánh vào vai của em trai sau đó mỉm cười đi vào trong phòng bếp nơi mọi người đang ăn sáng
- " Tiểu Hàn!! con dự định khi nào lên thành phố? " Ông Diệu thấy con gái đã đến thì hỏi xem cô bao giờ đi để còn chuẩn bị đồ.

Diệu Hàn múc bát cháo vào bát khẽ nhíu mày , ở quê lâu quá nên cô quên mất mình phải lên thành phố
- " con! quên chưa nghĩ "
- " thế ăn xong thì chuẩn bị đồ rồi đi cùng với Thiệu Huy này " Bà Diệu nói với con gái như vậy, Diệu Hàn nhìn Thiệu Huy sau đó khẽ gật đầu.

Người nào đó ngồi bên cạnh Thiệu Huy khẽ nhíu mày không hài lòng khi thấy Diệu Hàn bơ mình
Dù sớm hay muộn cô cũng phải về lại thành phố làm việc! hazz nghỉ mới được vài ngày đã phải đi làm trở lại rồi.

Ăn sáng xong , bà Diệu đi ra cửa hàng mua đồ cho cô mang lên thành phố , Diệu Hàn xách vali quần áo mang vào xe ô tô
- " lên đấy nhờ phải cẩn thận nghe chưa!! đừng ra ngoài cửa đêm! nhớ kiểm tra lại cửa đấy "
- " con biết rồi ạ!! ba đừng lo "
Bà Diệu đứng một bên với Bạch Thiên Dạ: " mong ông có thể để mắt đến con bé một chút !! tôi sợ!.

"
- " tôi biết rồi!! tôi sẽ để mắt đến con bé " Bạch Thiên Dạ cười cười đáp lại lời của bà Diệu , hắn lại có cớ để tiến lại gần cô rồi đây mà
Nhìn chiếc xe rời khỏi đây , bà Diệu buồn bã quay lại đi vào nhà.

Căn nhà bây giờ chỉ còn lại ba người , thiếu đi bóng dáng của cô con gái lớn làm cho mọi thứ trở nên trống vắng
Ngồi trên xe , Diệu Hàn nhìn ra ngoài cửa khung cảnh làng quê vụt qua trước mắt làm cô có chút lưu luyến không muốn trở về thành phố nữa
Bạch Thiên Dạ lái xe liếc Diệu Hàn qua gương chiếu hậu sau đó cười nhạt , Thiệu Huy ngồi ở ghế phụ lái gương mặt cũng có chút buồn bã
Ngồi xe vài tiếng đồng hồ là đến quán của cô.

Bạch Thiên Dạ xách vali vào bên trong, liếc qua quán của cô một lượt gật gù khen bài trí ở trong quán : " đẹp!! "
- " cảm ơn chú " Cô cầm lấy vali định kéo lên phòng thì Bạch Thiên Dạ nắm lấy tay cô.

Hắn liếc Thiệu Huy ở ngoài xe sau đó nói với Diệu Hàn : " tối nay đi ăn với tôi không? "
- " không muốn! "
- " vậy tối nay tôi sẽ đến "
Nói xong hắn xoay người rời khỏi không cho cô cơ hội để từ chối, Diệu Hàn nhìn theo bóng của anh ta bất lực không nói lên lời
Kéo vali vào trong phòng, cô nhìn qua một lượt sau đó đi đến trước gương nhìn gương mặt của mình.

Diệu Hàn chạm vào má không khỏi cảm thán về loại thuốc mà Bạch Thiên Dạ bôi cho cô
- " hiệu quả thật! chưa gì đã không còn tím rồi "
Mấy ngày nay không dọn quán nên khá bụi bẩn, Diệu Hàn bỏ một buổi chiều để dọn dẹp lại và mang quà từ quê đi tặng cho hàng xóm ở đây.

Hôm nay không có việc gì làm nên Diệu Hàn nhân cơ hội này đi siêu thị mua đồ ăn tích trữ trong tủ để hôm nào bận quá thì cô có thể bỏ ra và nấu qua
Rất nhanh hoàng hôn đã ẩn sau những dãy núi, Diệu Hàn hôm nay nổi hứng nên tự thưởng cho mình một buổi tối hoành tráng.

Đang tính dọn món cuối ra thì bên ngoài có tiếng chuông leng keng báo có người mở cửa nên Diệu Hàn vội chạy ra xem ai
Bạch Thiên Dạ đứng ở ngoài xuất hiện với bộ vest lịch lãm cùng với một bó hoa hồng lớn , anh ta mỉm cười nhìn cô sau đó đi đến tặng cho cô bó hoa : " buổi tối tốt lành!! "
- " sao chú lại đến đây? " Diệu Hàn nhận bó hoa khẽ nhíu mày nhìn hắn.

Cô quên béng mất chuyện Bạch Thiên Dạ bảo anh ta sẽ đến đây , tự dưng anh ta xuất hiện thì cô mới nhớ ra!.

nhưng cũng thật đúng giờ mà cô chuẩn bị ăn cơm
Bạch Thiên Dạ nhìn cô sau đó cởi áo khoác của mình ra cất bước theo Diệu Hàn đi vào trong phòng bếp
- " phòng bếp hơi bừa một chút! tí tôi sẽ dọn " Diệu Hàn nấu ăn rất hay bày những dụng cụ nấu ăn ra sau đó lúc rửa bát mới dọn dẹp.

Bạch Thiên Dạ nhìn những đĩa đồ ăn nóng hổi được đặt trên chiếc bàn nhỏ khẽ mỉm cười: " tôi đến đúng giờ vậy sao? "
- " tôi còn tưởng chú canh giờ đợi tôi chuẩn bị ăn cơm rồi mới đến đó "
 
Gửi Anh Người Ở Phương Xa
Chương 38: 38: Hôn


Bạch Thiên Dạ nghe vậy thì mỉm cười đặt chiếc áo khoác lên bàn ở gần anh ta sau đó đi vào nhà bếp giúp cô dọn đồ : " em nấu nhiều món như vậy phải chăng là muốn lấy lòng tôi sao? "
Bạch Thiên Dạ mỉm cười rồi trêu chọc cô , Diệu Hàn hắng giọng lên tiếng giải thích: " hôm nay rảnh nên tôi mới nấu nhiều chứ! tôi không nhớ chú sẽ đến "
Bạch Thiên Dạ vẫn giữ nụ cười trên môi mang món cuối đặt lên bàn , Diệu Hàn rửa tay xong đó kéo ghế ngồi xuống: " bạn trai tôi đâu? sao chú không đưa anh ấy đi cùng? "
Bạch Thiên Dạ nhíu mày : " tôi cũng là bạn trai của em!! "
- " không!! chú chỉ là tiểu tam chen vào giữa bọn tôi mà thôi "
Bạch Thiên Dạ nghe xong thì không khỏi phì cười: " vậy xem ra bạn trai em chẳng ra thể thống gì để cho người khác đập chậu cướp hoa dễ đến như vậy!! "
Diệu Hàn nhíu mày : " là ông ép tôi "
Trong câu nói của Bạch Thiên Dạ tám chín phần là chê con trai ông ta quá thất bại , Diệu Hàn cũng không biết nói gì hơn nhưng trong vụ này Bạch Thiên Dạ cũng ép cô đồng ý điều kiện của ông ta
Hai người đang ăn trong bầu không khí yên tĩnh thì có người gọi điện đến , Diệu Hàn nhìn qua thấy là mẹ cô gọi nên vội vàng nghe máy : " mẹ!! mẹ gọi con có chuyện gì sao? "
- " ăn cơm chưa? "
- " con đang ăn!! " Diệu Hàn lén liếc nhìn Bạch Thiên Dạ , anh ta đang ăn không để ý đến cô.

Diệu Hàn sợ Bạch Thiên Dạ lên tiếng đến lúc đó mẹ cô sẽ biết hai người ở cạnh nhau , cô cũng không biết sẽ phải giải thích với bà như thế nào nữa
- " con lên thành phố rồi nhất định phải cẩn thận!! có gì không làm được thì cứ gọi ông Bạch giúp đỡ!.

mà lần này ông ấy đã giúp con, mời ông Bạch ăn tối một bữa coi như thay mặt ba mẹ cảm ơn ông ấy nhé? " Hai người cảm thấy rất áy náy khi chưa thể cảm ơn Bạch Thiên Dạ hẳn hoi , hai người không thể mua vé máy bay để bay lên thành phố được nên chỉ có thể bảo con gái thay mặt cảm ơn hắn
Diệu Hàn nhìn người đối diện đang ung dung gắp thịt vào trong bát của cô, cô liền nói với mẹ : " con biết rồi!! mẹ cứ yên tâm "
- " yên tâm cái gì!! mày không cẩn thận thì đừng trách bà già này đấy!! " Bà Diệu gắt lên mắng yêu con gái nhưng cô biết bà rất lo lắng cho cô sợ cô xảy ra những chuyện không hay lần nữa
Sau khi kết thúc cuộc gọi, Diệu Hàn thở dài rồi cầm đũa lên.

Bạch Thiên Dạ cẩn thận tách xương cá ra bát của mình rồi đặt miếng thịt cá vào bát của Diệu Hàn: " tôi đợi bữa cơm tiếp theo của em "
Diệu Hàn nheo mắt lại: " không còn nữa đâu!! " Bạch Thiên Dạ nghe hết cuộc trò chuyện, nghe bà Diệu dặn con gái mời hắn ăn một bữa tối để cảm ơn nhưng khi nhìn người đối diện làm hắn muốn được thưởng thức thứ khác cơ!
- " ồ! cơm tối chắc không cần đâu!! tôi muốn em hơn "
Diệu Hàn nghe xong nở nụ cười : " chết đi!! "
Bạch Thiên Dạ chẹp miệng tỏ ra hơi hối tiếc: " biết thế hôm đó tôi thưởng thức thêm rồi mới thả em đi "
- " ! " Diệu Hàn nghe Bạch Thiên Dạ nói vậy thì nhíu mày , tự dưng muốn đấm vào gương mặt kia quá đi mất
Diệu Hàn không còn hứng muốn ăn cơm , cô đứng dậy đi rửa hoa quả: " à! cảm ơn chú vì lọ thuốc nhé!! có thể cho tôi thêm không? "
Diệu Hàn quay lại thấy Bạch Thiên Dạ đang dọn dẹp bát đũa mang ra bồn rửa sau đó xắn tay áo bắt đầu rửa bát : " được!! "
- " ! không ngờ ngài Bạch đây lại biết rửa bát đó "
- " tôi có biết đâu! tự dưng nghĩ sau này phụ giúp vợ nên muốn học một chút " Bạch Thiên Dạ nghiêng đầu nhìn cô , Diệu Hàn mỉm cười cúi xuống gọt hoa quả : " vậy vợ anh sẽ rất vui đấy "
- " vậy! em có vui không? " Bạch Thiên Dạ cúi xuống sát mặt Diệu Hàn muốn hôn Diệu Hàn , cô nhíu mày đưa tay lên đẩy mặt của Bạch Thiên Dạ ra lên tiếng cảnh cáo hắn : " tránh ra "

Bạch Thiên Dạ mỉm cười rồi tiếp tục rửa bát , trong căn phòng bếp một đôi nam nữ đứng cạnh nhau yên lặng không ai nói gì nhưng trong bầu không khí lại có cảm giác ngọt ngào giống hệt với một cặp vợ chồng son mới cưới.

Tiếng leng keng từ bên ngoài phá vỡ bầu không khí yên tĩnh của hai người, Bạch Thiên Dạ nhíu mày đang tính ra ngoài xem tên ngốc nào phá vỡ bầu không khí của họ thì Diệu Hàn đã ngăn cản anh ta lại , cô nói nhỏ với Bạch Thiên Dạ: " để tôi "
Nói xong thì Diệu Hàn đi ra ngoài , vừa nhìn thấy người đang đứng ở trước cửa khiến cho cô hoảng sợ.

Thiệu Huy cầm một giỏ hoa quả đi vào bên trong nhìn thấy cô liền mỉm cười: " Diệu Hàn!! anh có mua hoa quả mà em thích này "
- " Th! Thiệu Huy " Diệu Hàn hơi hoảng khi thấy Thiệu Huy đến , Bạch Thiên Dạ đang ở trong bếp nếu bây giờ Thiệu Huy thấy anh ta ở đây thì cô không biết phải nói như thế nào với anh ta nữa
Thiệu Huy nhìn thấy áo vest ở trên bàn đi đến hỏi : " áo khoác của ai đây? "
Diệu Hàn liền đi đến : " là.

.

áo khoác của khách "
Cô vội cầm lấy chiếc áo khoác đó không để cho Thiệu Huy phát hiện ra đó là áo của ba anh ta.

Thiệu Huy không để ý lắm, cậu đặt giỏ hoa quả lên bàn sau đó quay sang nhìn cô với ánh mắt chân thành : " Diệu Hàn! anh.

.

xin lỗi "
Diệu Hàn cũng đã hiểu ra tại sao Thiệu Huy lại xin lỗi cô , có lẽ xuất phát từ vụ cô bị bắt cóc lần đó : " không sao đâu! em vẫn bình an mà "
Thiệu Huy quan sát biểu cảm của Diệu Hàn sau đó từ từ nhìn xuống , giờ anh ta mới nhận ra bạn gái của anh ta cũng có một cơ thể rất đẹp.

Thiệu Huy nuốt nước bọt cúi xuống nói nhỏ với cô : " anh có thể hôn em không? " Diệu Hàn nghe xong chưa kịp load câu nói của anh ta thì Thiệu Huy đã cúi xuống
 
Gửi Anh Người Ở Phương Xa
Chương 39: 39: Chia Tay


Bạch Thiên Dạ ở bên trong nghe vậy thì đen mặt , hắn hận lúc này không thể lao ra đánh thằng con kia.

Khi môi hai người gần chạm vào nhau , Diệu Hàn hoảng hồn vội vàng đẩy Thiệu Huy lùi lại phía sau: " E.

.

em xin lỗi "
Thiệu Huy thấy phản ứng của người yêu như vậy thì mím môi không nói gì.

Cả hai người ngượng ngùng không ai nói chuyện với ai , Thiệu Huy thấy lần đầu tiên bạn gái tỏ ra xa cách cũng không nghĩ gì nhiều dù sao bây giờ không phải thời gian thích hợp
- " thôi! hôm khác anh gặp lại em!! Tạm biệt " Thiệu Huy ngượng ngùng tạm biệt cô rồi rời đi.

Diệu Hàn nhìn theo bóng lưng của Thiệu Huy, cô ngồi phịch xuống đất nhìn về phía ngoài cửa cô không khóc nhưng tâm trạng lúc này lại rất phức tạp làm cho cô không thể vui nổi
Bạch Thiên Dạ từ nhà bếp đi ra khoanh tay trước ngực nhìn bóng dáng của cô , hắn mím môi đi đến bế Diệu Hàn về phòng
Diệu Hàn nhíu mày nhìn Bạch Thiên Dạ đang bế mình về phòng, cô hơi giãy dụa đòi xuống: " thả tôi ra "

- " muốn khóc thì cứ khóc đi!! " Bạch Thiên Dạ mở cửa phòng ngủ của Diệu Hàn rồi đặt cô ngồi trên giường.

Hắn đứng thẳng người nhìn Diệu Hàn : " không khóc à? "
- " ! tôi không có yếu đuối đến vậy đâu "
Bạch Thiên Dạ nhíu mày nhìn Diệu Hàn sau đó hắn đưa tay xoa đầu cô rồi nói : " tôi về trước! Hẹn em hôm khác "
Nói xong xoay người rời khỏi quán của cô , Diệu Hàn nằm ngửa ra sau lười tiễn Bạch Thiên Dạ về.

Anh ta đi xuống tầng cầm lấy áo khoác của mình sau đó lại nhìn giỏ hoa quả mà Thiệu Huy mang đến , hắn cười lạnh sau đó cầm lấy giỏ hoa ném vào thùng rác ở bên ngoài
Ngồi vào trong xe ô tô , Bạch Thiên Dạ liên lạc cho quản gia của mình : " đóng băng toàn bộ ngân hàng của Thiệu Huy cho tôi!! yêu cầu nó tự ra ngoài kiếm tiền! nếu nó đến thì đuổi đi "
Quản gia nhận được mệnh lệnh thì không biết nói gì hơn , ông chỉ thầm cầu nguyện cho thiếu gia ở bên ngoài có thể tìm được công việc để làm.

Không biết lần này , thiếu gia đã làm gì mà để cho ông chủ tức giận đến nỗi đóng băng toàn bộ ngân hàng của mình
Tối hôm đó , Diệu Hàn suy nghĩ kĩ về vấn đề chia tay rồi.

Cô cảm thấy mình không phải một người bạn gái tốt vẫn nên để Thiệu Huy đi tìm người con gái tốt hơn cô
Vừa nhắn tin cho Thiệu Huy xong hỏi anh ở đâu xong , Diệu Hàn liền xuống nhà đóng cửa quán lại! ngày mai cô không muốn mở cửa quán.

.

cô không muốn làm việc
Tắm rửa sạch sẽ rồi trở về phòng đi ngủ! nửa đêm hôm đó , Thiệu Huy gọi điện cho cô : " Diệu Hàn! em có thể cầm tiền đến quán XX không? "
Diệu Hàn trong mơ màng nghe thấy tiếng của Thiệu Huy , cô tưởng có chuyện gì quan trọng lắm nên vội vàng bắt taxi đầu tóc chưa kịp trải lại trên người vẫn là bộ đồ ngủ chỉ khoác một chiếc áo khoác đến địa điểm kia, không ngờ là Thiệu Huy đến quán bar chơi nhưng không ngờ ngân hàng lại bị ba anh ta đóng băng không có khả năng trả tiền.

Gọi cho ba thì không bắt máy chỉ có thể gọi bạn gái cầu cứu
Trả tiền cho Thiệu Huy xong , anh ta vội vàng đuổi theo Diệu Hàn rồi nói xin lỗi cô.

Diệu Hàn thở dài rồi nói : " Thiệu Huy!.

chúng ta chia tay đi "
- " em làm sao vậy chứ? Sao bây giờ lại chia tay "
Diệu Hàn mở cửa xe taxi ra lạnh lùng nói : " ! em cảm thấy bản thân không hợp với anh! Xin lỗi.

.

từ giờ anh đừng tìm em nữa "
Chia tay Thiệu Huy , cô cũng sẽ giữ khoảng cách với Bạch Thiên Dạ sau khi chấm dứt 3 tháng với hắn xong thì cô sẽ không dính dáng gì đến hai người đó nữa
 
Back
Top Bottom