Ngôn Tình Gửi Anh Người Ở Phương Xa

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Gửi Anh Người Ở Phương Xa
Chương 40: 40: Sự Thật1


Diệu Hàn ngồi vào trong xe , bác tài lập tức lái xe rời khỏi nơi này.

Cô nghiêng đầu nhìn ra bên ngoài sau đó bật khóc không thành tiếng.

Bác tài thấy vậy liền lên tiếng an ủi : " cháu gái!! Loại như hắn ta không phải khóc , chia tay là đúng cứ coi như số tiền đó là phí yêu đương là xong!! Đừng khóc nữa "
Vừa đưa cô đến quán bar , bác tài cũng đã hiểu tình hình khi Diệu Hàn quay ra đằng sau còn có một đứa con trai đang bám theo xin lỗi cô ấy.

Bác tài nghe hết cuộc trò chuyện của hai người, cảm thấy cô gái này thật đáng thương
Diệu Hàn nghe bác tài an ủi xong khẽ gật đầu cố gắng kìm nước mắt nhưng lúc này nước mắt cô vẫn cứ tuôn rơi.

Bác tài thấy vậy thì lắc đầu: " bây giờ nó là người yêu cũ rồi!! cháu cứ khóc đã đi rồi mai còn làm việc nữa "
Cả chặng đường trở về nhà, bác tài luôn chửi Thiệu Huy thay cho Diệu Hàn nhiều lúc cô không nhịn được mà bật cười.

Trả tiền cho bác tài xong Diệu Hàn xoay người đi vào nhà mặc kệ những buồn bã ở sau lưng, cô cần phải vui vẻ lên phải lạc quan nên dù sao chỉ là chia tay bạn trai thôi mà
Nói là vậy, cả đêm đó sau khi lên giường Diệu Hàn lại tiếp tục khóc.

Hậu quả là sáng hôm sau mắt cô sưng lên khiến cho khách đến phải giật mình , một người khác đi đến thanh toán tiền nhìn thấy đôi mắt sưng húp của Diệu Hàn liền hiểu ra chủ quán đang thất tình liền thì thầm : " tôi có một thằng bạn đẹp trai lắm!! để tôi giới thiệu cho cô nhé? "
Diệu Hàn nghe xong thì ngượng ngùng cố nở nụ cười cảm ơn anh ta : " thời gian này tôi chưa muốn quen người khác "
Anh ta thấy vậy thì gật đầu không khỏi thương cho Diệu Hàn : " chủ quán!! anh ta là ai?để tôi đi đánh hắn!! Sao hắn dám làm tổn thương một cô gái như cô chứ? "
Diệu Hàn cười ngượng khẽ lắc đầu rồi vẫy tay tạm biệt với khách hàng của mình.

Đang loay hoay dọn dẹp bàn thì một người đi đến gọi đồ uống: " một cốc Blue Mountain!! "
Diệu Hàn không ngẩng lên nhìn vị khách đó tiếp tục trả lời : " xin lỗi.

.

quán của tôi không có! anh muốn uống loại cà phê khác không! ?"
Cô vừa ngẩng lên liền bắt gặp ánh mắt không hài lòng của Bạch Thiên Dạ, anh ta nhíu mày nhìn Diệu Hàn : " khóc hết một buổi tối sao? "
Diệu Hàn vội vàng quay sang chỗ khác không cho anh ta nhìn mình.

Bạch Thiên Dạ gõ gõ lên mặt bàn rồi nói : " vì nó mà em khóc cả đêm sao? "
Diệu Hàn khẽ lắc đầu sau đó nhìn vào màn hình máy tính: " không phải! chú uống gì? "
- " cà phê! "

Diệu Hàn : " ! cà phê gì? ở quán chúng tôi có rất nhiều cà phê!! "
Bạch Thiên Dạ xoay người : " tùy tiện pha cho tôi một cốc là được "
Nói xong anh ta đi đến một bàn ở trong góc yên tĩnh đợi cô mang cà phê ra.

Diệu Hàn không biết nói gì hơn chọn bừa một loại cà phê rồi bảo bé nhân viên của quán mang ra cho anh ta.

Bạch Thiên Dạ thấy không phải Diệu Hàn mang ra thì nhíu mày, anh ta dựa ra sau hỏi nhân viên : " quán lúc nào đóng cửa? "
Hiện tại đang là buổi chiều thường thường thì quán sẽ đóng cửa lúc 10 giờ tối, nhân viên e ngại nhìn người này sau đó trả lời : " tầm 10 giờ ạ! "
Bạch Thiên Dạ gật đầu sau đó cầm tách cà phê lên uống, nhân viên đã trả lời xong thì vội vàng rời khỏi đi đến chỗ Diệu Hàn : " chị ơi! người kia đáng sợ quá "
Diệu Hàn gật đầu quay sang hỏi nhân viên: " anh ta hỏi gì em à? "
- " anh ta hỏi em lúc nào quán đóng cửa? "
Diệu Hàn nghe xong thì nhìn về phía Bạch Thiên Dạ không ngờ lúc này anh ta cũng đang nhìn cô.

Ánh mắt kia rất lạnh lẽo khiến cho cô không khỏi rùng mình nhìn đi chỗ khác , Diệu Hàn cố gắng không bận tâm đến Bạch Thiên Dạ nhưng ánh mắt anh ta lúc nào cũng nhìn chằm chằm vào từng hành động của cô khiến cho Diệu Hàn không được thoải mái
Hơn 5 giờ chiều, Bạch Thiên Dạ vẫn ngồi ở chỗ cũ nhìn Diệu Hàn đang làm việc, một người đàn ông đi vào cung kính mang đồ của Bạch Thiên Dạ đến cho hắn trước khi đi còn cung kính nói gì đó , anh ta chỉ gật đầu rồi mở máy tính lên

Nhân lúc quán rảnh , Diệu Hàn mang một đĩa bánh ra cho anh ta sau đó hỏi : " bao giờ chú về? "
Thấy cô trực tiếp hỏi mình như vậy, Bạch Thiên Dạ ngẩng lên nhìn Diệu Hàn rồi bình thản nói : " đóng cửa thì về "
Diệu Hàn : " ! "
Cô nheo mắt lại sau đó ngồi xuống đối diện anh ta nói : " chú đến đây làm gì? Tôi đã chia tay với Thiệu Huy rồi!! Chẳng phải chú rất vui hay sao? "
Bạch Thiên Dạ mỉm cười bỏ tai nghe ra rồi khẽ gật đầu: " rất vui!! tại sao lại không thể vui chứ? Tôi rất muốn cho em thấy được một bí mật nhưng! không ngờ em lại chủ động chia tay trước "
- " Bạch Thiên Dạ có gì thì anh nói hẳn ra luôn đi!! đừng nói nửa chừng rồi dừng lại như vậy nữa " Diệu Hàn tức giận hận không thể túm cổ áo anh ta lúc này, Bạch Thiên Dạ cười nhạt đang định nói gì đó thì điện thoại ở trên bàn đột nhiên tinh một cái.

Diệu Hàn thấy anh ta định cầm lấy thì đã nhanh tay hơn cướp đi điện thoại của hắn
- " chú nói đi rồi xem " Cô giơ điện thoại nên muốn anh ta nói cho mình, ai ngờ Bạch Thiên Dạ chỉ mỉm cười không nói gì.

Lúc này cô mới để ý đến nội dung trong điện thoại: Ảnh của Bạch Thiệu Huy cùng Diệu Linh Mai
 
Gửi Anh Người Ở Phương Xa
Chương 41: 41: Sự Thật2


Diệu Hàn định bấm vào thì Bạch Thiên Dạ đã giật lấy điện thoại của hắn : " muốn xem không? qua đêm với tôi đi "
Diệu Hàn mím môi cố gắng tỏ ra bình tĩnh nhất mức có thể: " bây giờ anh ta là bạn trai cũ rồi!! Tôi không quan tâm "
Nói là vậy nhưng Diệu Hàn cảm thấy hơi lo lắng khi nhìn thấy tên chị họ của mình cùng với Thiệu Huy, nếu bọn họ ở chung với nhau thì làm chuyện gì cô không dám nghĩ đến.

Bạch Thiên Dạ như đi guốc trong bụng cô , hắn cười lạnh chống tay lên cằm nhìn cô khẽ nheo mắt lại: " em không tò mò việc mình mọc sừng từ bao giờ hay sao? "
- " khụ! " Lời nói của anh ta như mũi kim đâm mạnh vào trong tim cô khiến cho cô không thể phản kháng được.

Diệu Hàn nhắm mắt lại để bình ổn tinh thần sau đó nhìn hắn : " ý chú là sao? "
- " ý tứ rất rõ ràng!! Chẳng lẽ em không hiểu? "
Diệu Hàn nhíu mày : " thay đổi điều kiện!! "
Anh ta đổi điều kiện thì cô có thể suy nghĩ lại được nhưng nếu là qua đêm với hắn , nhất định cô sẽ không đồng ý
Bạch Thiên Dạ mỉm cười nhìn cô : " tôi làm ăn chưa để bản thân chịu thiệt bao giờ cả "
- " nếu để con trai anh biết, cha anh ta theo đuổi bạn gái của mình thì không biết như thế nào? "

Bạch Thiên Dạ khẽ nhíu mày khi nghe Diệu Hàn đe doạ hắn sau đó hắn mỉm cười cầm lấy chiếc dĩa đâm mạnh vào bánh ngọt mà cô mang ra : " em nghĩ nó có thể làm gì được tôi? "
- " ! " ừm! anh là ba , anh có quyền.

Diệu Hàn khoanh tay trước ngực nói : " bản thân tôi thiệt thòi ngay từ đầu!! Tôi cũng là người làm ăn, bây giờ anh tính thế nào? "
Bạch Thiên Dạ mỉm cười nhìn Diệu Hàn : " em muốn thế nào? "
Diệu Hàn khoanh tay trước ngực rồi nói : " tôi muốn xem cái ảnh kia "
Bạch Thiên Dạ khẽ nhíu mày rồi nói : " xem cái gì không xem lại muốn xem thứ đó? "
Diệu Hàn nhíu mày khi nghe Bạch Thiên Dạ nói vậy, cô hạ giọng nói: " chúng ta sẽ bàn bạc vấn đề này sau "
Lúc này quán cô đang có đông khách đến nên Diệu Hàn phải quay vào làm việc, đến buổi tối có rất nhiều cô gái đến quán của cô uống trà , thỉnh thoảng lại có mấy người giơ điện thoại về phía Bạch Thiên Dạ ngồi.

Cô cũng chả bận tâm đến anh ta
Đóng cửa quán xong, Bạch Thiên Dạ vẫn rất kiên nhẫn ngồi chờ Diệu Hàn đến.

Sau khi hai nhân viên dọn dẹp xong rồi rời đi , cô mới có thời gian rảnh để nấu cơm
Đang tính nấu mỳ ăn thì ai đó đứng dậy đi đến chỗ Diệu Hàn gõ gõ lên quầy thanh toán : " mai 7 giờ nếu muốn biết thì đến đây!! "
Anh ta đưa cho cô một tờ giấy sau đó dùng điện thoại quét mã chuyển khoản tiền đồ uống và bánh cho cô.

Diệu Hàn nhìn số tiền được chuyển đến liền câm nín, anh ta chuyển cho cô rất nhiều gần như là ba tháng làm việc của cô gộp lại mới bằng số tiền anh ta chuyển
Diệu Hàn mở tờ giấy ra bên trong ghi rõ địa chỉ của một nơi nào đó , cô khẽ nuốt nước bọt rồi vo viên tờ giấy lại ném vào thùng rác.

Nếu đã là bạn trai cũ rồi thì cứ quan hệ qua lại với ai, cô không quan tâm
Ngày hôm sau 7 giờ tối , Diệu Hàn đứng trước cửa của một khách sạn.

Cô nắm chặt lấy túi xách của mình khẽ nuốt nước bọt sau đó đi vào bên trong

Nhân viên thấy Diệu Hàn đi gần đến liền cung kính làm động tác mời về phía thang máy , dường như cô nhân viên đó biết rõ hôm nay cô đến đây tìm ai.

Diệu Hàn gật đầu rồi đi vào thang máy đến phòng 2404
Đang định gõ cửa thì cánh cửa trong phòng đột nhiên mở ra , một người đàn ông xuất hiện trong tầm mắt.

Anh ta bề ngoài trông rất hung dữ khiến cho Diệu Hàn tái mét mặt vội vàng xin lỗi : " tôi! tôi xin lỗi!! Tôi đi nhầm! phòng!!! Xin lỗi anh "
- " Diệu tiểu thư? ông chủ đang đợi cô " Người kia lên tiếng sau đó mở cửa mời cô vào bên trong.

Diệu Hàn nghe vậy thì lưỡng lự kiểm tra lại số phòng sau đó mới dám đi vào
Người vừa ra mở cửa liền đi ra ngoài rồi đóng cửa lại nhường bầu không khí cho hai người.

Diệu Hàn đi sâu vào bên trong thấy Bạch Thiên Dạ đang lắc lắc ly rượu trong tay , hắn ngồi trên giường đối diện với tivi không quay sang nhìn cô : " tôi biết kiểu gì em cũng đến mà!! "
Diệu Hàn quan sát căn phòng này rồi nói : " đúng điều kiện!! đưa điện thoại cho tôi "
Bạch Thiên Dạ uống cạn ly rượu ngẩng đầu nhìn cô : " lại đây chúng ta cùng xem một bộ phim "
Diệu Hàn đen mặt khi nghe anh ta nói vậy : " không muốn!! "
Bạch Thiên Dạ không bận tâm đến lời của cô nói , hắn đứng dậy cầm lấy điều khiển tivi rồi bật tivi lên xem.

Chẳng biết đầu hay cuối, khung cảnh xuất hiện trong tivi ngay đầu tiên là một con ngõ tối rồi có một cặp đôi đang ôm hôn nhau thắm thiết
Diệu Hàn đen mặt , cô quay lưng về phía tivi nhìn thẳng vào Bạch Thiên Dạ : " nếu ông muốn thì tự về nhà mà xem!! "
Bạch Thiên Dạ phì cười, hắn nheo mắt nhìn cô: " em không tò mò! "
- " tò mò cái con khỉ nhà anh!! Mau tắt đi " Diệu Hàn chẳng cần biết hai người phía sau đang làm gì nhưng mấy cái phim người lớn này cô không muốn xem.

Bạch Thiên Dạ nheo mắt lại khi thấy Diệu Hàn bảo mình tắt đi
- " được!!cơ hội chỉ có một.

.

tôi đã cho em xem rồi nhưng em lại không xem!! Hàn Hàn, em làm tôi thất vọng đó "
Diệu Hàn nhăn mặt lại, cái phim đó thì có gì đáng để cô xem chứ? Nó có liên quan gì đến hai người kia đâu? Nhưng Diệu Hàn nào biết, hai người xuất hiện ở trên thước phim mà Bạch Thiên Dạ cho cô xem là hai người mà cô quen biết
 
Gửi Anh Người Ở Phương Xa
Chương 42: 42: Thoả Hiệp


Bạch Thiên Dạ quan sát biểu cảm của cô sau đó đứng dậy rót rượu vào hai cốc , một cốc cho bản thân một cốc thì đưa cho Diệu Hàn
- " tôi không uống rượu " Diệu Hàn thẳng thừng từ chối anh ta nhưng Bạch Thiên Dạ vẫn giữ nguyên động tác đưa cốc cho cô.

Diệu Hàn nhíu mày cầm lấy cốc rượu, hắn mỉm cười rồi cụng ly với cô sau đó đi đến kéo rèm cửa sổ ra để ngắm nhìn thế giới bên ngoài: " Hàn Hàn!! Tôi cho em một cơ hội để xem lại "
Diệu Hàn nheo mắt không hiểu hỏi anh ta, cô không hiểu tại sao Bạch Thiên Dạ nhất quyết muốn cô xem mấy loại phim này tuy đã hơn 20 tuổi rồi không còn là trẻ con đã hiểu rõ về quan hệ nam nữ cũng từng xảy ra rồi nhưng cô đặc biệt không thích mấy loại này : " tại sao tôi phải xem phim 18+ chứ? "
Bạch Thiên Dạ uống một hơi cạn sạch, anh ta giơ cốc lên ngắm nhìn viên đá ở bên trong nhàn nhạt nói : " đấy là video trích ra từ camera ở khu phố chỗ em ở "
- " ừ! thì? "
- " Mục đích của em đến đây là? "
Diệu Hàn trả lời anh ta mở cách đơn giản và ngắn gọn , Bạch Thiên Dạ chỉ trả lời cô bằng một câu hỏi khiến cho Diệu Hàn tái mặt lại.

Cô chộp lấy điều khiển sau đó bật tivi lên xem
Nhìn đôi cẩu nam nữ trong video làm cho cô giận đến tím mặt lại , điều khiển sang những kênh khác đều là cảnh ân ái của đôi cẩu nam nữ kia rồi cuối cùng màn ảnh dừng lại ở một căn phòng tối vẫn là một đôi nam nữ đang quấn lấy nhau không rời
Người con trai trần chuồng đang không ngừng ra ra vào vào , người phụ nữ ở bên dưới anh ta không ngừng la hét nỉ non bên tai khiến cho người xem phải đỏ mặt.

Video lần này đặc biệt ở chỗ còn có tiếng nên tiếng rê.n rỉ , tiếng hai cơ thể va chạm vào nhau rõ mồn một bên tai khiến cho Diệu Hàn đơ người
Cô đứng đơ ra một chỗ , mắt chăm chú nhìn về phía màn hình không nói lên lời.

Bạch Thiên Dạ đi đến trước mặt ôm cô vào lòng: " đừng xem nữa!bẩn mắt "
Diệu Hàn không trả lời, cô siết chặt tay lại sau đó nhẹ nhàng đẩy Bạch Thiên Dạ ra : " anh ta ở đâu? "
- " em hỏi làm gì? "
Diệu Hàn lạnh lùng liếc qua căn phòng trong tivi sau đó lấy con dao mình đã giấu trong túi ra doạ Bạch Thiên Dạ một phen , cô xoay người lạnh lùng đi về phía cửa : " anh ta đang ở đây!! tôi phải đi cắt đứt của quý của hắn!!! Khiến hắn cả đời không có con!!! "
Bạch Thiên Dạ nhìn cô đang hầm hức, không ngờ khi đến đây lại cầm dao theo thì mỉm cười rồi đi đến ôm cô vào lòng, tay kia đoạt lấy dao trong tay Diệu Hàn : " ngoan!! đâu phải không có cách trả thù? Hàn Hàn.

.

tôi nguyện để em lợi dụng tôi "
Diệu Hàn mặc kệ lời anh ta nói , cô đấm túi bụi vào ngực của hắn lúc đầu thì liên tục và rất mạnh sau dần thì nhẹ nhàng và không còn nữa.

Cô ở trong lòng tay của anh ta mà bật khóc

Bạch Thiên Dạ mỉm cười xoa đầu Diệu Hàn một cách dịu dàng nhất mức có thể, tự dưng hắn muốn trêu chọc cô khiến cô khóc to hơn
Diệu Hàn thút thít một hồi rồi ôm lấy Bạch Thiên Dạ giọng nói vẫn còn bị nghẹn : " ! điều kiện! hức.

.

điều kiện là gì? "
Bạch Thiên Dạ mỉm cười, không ngờ hắn lại đạt được mục đích nhanh đến như vậy.

Anh ta cúi xuống nhìn Diệu Hàn đang ở trong lòng : " trở thành mẹ kế của nó!! đến lúc đó em muốn thế nào thì là thế đó!! Tiền! quyền.

.

hư vinh đều trong tay em "

Diệu Hàn trong lòng Bạch Thiên Dạ không động đậy , cô chìm trong suy nghĩ của bản thân.

Nếu bây giờ từ bạn gái cũ thăng cấp trở thành mẹ kế của anh ta thì chẳng phải hắn ta rất cay cú xong còn phải hầu hạ gọi cô là mẹ mỗi ngày hay sao?
Diệu Hàn lau nước mắt ngẩng lên sau đó đẩy Bạch Thiên Dạ ra lùi lại vài bước giữ khoảng cách với hắn : " được!! "
Trong lúc sự tức giận bao chùm hết lí trí , cô chẳng biết đã đi đúng đường hay chưa.

Mặc kệ thế nào đi nữa, Bạch Thiên Dạ cũng là một người tốt không xấu đến nỗi nào
Bạch Thiên Dạ nheo mắt mỉm cười, ánh mắt lộ rõ vẻ nguy hiểm khi thấy con mồi đã ngã vào bẫy mà hắn đích thân tạo cho cô
Diệu Hàn không biết có chuyện phiền phức vô cùng đang chờ đợi cô ở nhà
 
Gửi Anh Người Ở Phương Xa
Chương 43: 43: Bàn Chuyện


Bạch Thiên Dạ tò mò cầm lấy túi xách của cô mở ra xem rồi đơ người: " Hàn Hàn! em tính giết người à? "
Bạch Thiên Dạ cầm lấy bình xịt hơi cay cùng với vỏ bọc của con dao trên tay hắn.

Anh ta khẽ nheo mắt lại nhìn cô , Diệu Hàn ngượng ngùng trừng mắt nhìn anh ta: " vì ai mà tôi phải mang những thứ này? "
Bạch Thiên Dạ cười như không cười, nằm xuống giường rồi nói: " ngủ ở đây đem nay đi!! Bây giờ không bắt được xe đâu "
Diệu Hàn nhíu mày chỉ tay vào đồng hồ treo tường: " bây giờ chưa đến 7 rưỡi!! "
Bạch Thiên Dạ nghiêm mặt tỏ vẻ không được vui cho lắm , hắn nghĩ gì đó rồi bật dậy cầm lấy túi xách của cô đi đến chỗ Diệu Hàn rồi nói: " tôi đưa em về! mai cầm chứng minh nhân dân theo , tôi sẽ qua đón em!! "
- " cầm chứng minh nhân dân làm gì? "
Bạch Thiên Dạ mở cửa sau đó nhường đường cho cô đi trước, Diệu Hàn đi qua anh ta bước ra ngoài cửa khẽ quay lại hỏi hắn.

Bạch Thiên Dạ đi ra ngoài rồi đóng cửa lại: " đăng kí kết hôn!! "
Diệu Hàn nhíu mày xoay người định đi về phía thang máy thì bóng người ở phía trước khiến cho cô đơ ra, Bạch Thiên Dạ cùng ngẩng lên nhìn cô rồi khẽ nhíu mày

Ở quán của Diệu Hàn , bà Diệu đen mặt nhìn hai người bọn họ, bác dâu ở bên cạnh đang không ngừng mắng cô: " Tiểu Hàn!! Bác không ngờ con lại là người như vậy vừa mới dẫn người yêu về ra mắt gia đình, quay lại thành phố đã lên giường mới bố của bạn trai!! Còn ra cái thể thống gì nữa? "
Diệu Hàn đen mặt không nói lên lời , bây giờ cô giải thích thì cũng chẳng có tác dụng gì.

Mẹ cô đã tận mắt nhìn thấy hai người đi ra khỏi phòng khách sạn cùng nhau, bọn họ mặc kệ hai người có làm gì ở bên trong hay không chỉ cần thấy bọn họ đi chung với nhau cùng ra khỏi một phòng thì đã có đáp án rồi.

Chẳng ai đi đến khách sạn chung với nhau mà không xảy ra quan hệ mờ ám
Diệu Hàn mím môi không trả lời.

Bạch Thiên Dạ ở bên cạnh cực kỳ không thoải mái khi nghe người khác nói cô không ra gì , hắn định lên tiếng thì bị cô nhéo vào eo
Bà Diệu thở dài sau đó nói với chị dâu của mình: " chị về khách sạn trước đi! Em muốn nói chuyện với hai người họ "
Chị dâu nhìn bà Diệu sau đó cười nhạt: " làm mẹ mà không biết dạy dỗ con! chẳng ra gì "
Từ trước đến nay , bác dâu luôn có thành kiến với mẹ của cô nhưng vì là em nên mẹ cô lúc nào cũng nhường nhịn không nói gì.

Diệu Hàn nghe bác dâu nói vậy thì đứng phắt dậy lớn tiếng: " nhà tôi thiếu nợ nhà bác cái gì hay sao mà bác suốt ngày qua chỉ trích mẹ tôi? Bác vay tiền mẹ tôi để đi đánh bạc giờ tiền đâu? Sao không thấy trả? "
Bà Diệu nghe con mình nói vậy thì tái mét mặt lại , vội vàng đi đến ngăn cản cô lại: " Tiểu Hàn!! Không được vô lễ! "
Bác dâu bị cháu nói như vậy thì xấu hổ quá lao lên tính đánh Diệu Hàn thì đã bị Bạch Thiên Dạ chặn lại.

Anh ta nheo mắt nhìn bác của cô: " thử động đến một sợi tóc của cô ấy xem? Tôi có thể khiến bác ở tù nốt quãng đời còn lại đấy "
Bác dâu nghe xong thì tái mặt , giật lấy chiếc túi ở ghế hầm hực đi ra bên ngoài bắt taxi trở về.

Lúc này trong quán của Diệu Hàn chỉ còn có ba người làm cho bầu không khí trở nên ngột ngạt , không có người ngoài ở đây Diệu Hàn liền lên tiếng giải thích: " mẹ!! con và chú ấy không có làm gì đâu! "

Bà bảo cô dừng lại sau đó đi đến ngồi xuống bên cạnh Diệu Hàn nắm lấy tay của cô: " mẹ biết! xin lỗi con từ trước đến giờ mẹ không thể bảo vệ cho con được "
Diệu Hàn cố gắng nuốt nước mắt vào trong lòng: " con.

.

con xin lỗi "
- " mẹ mặc kệ hai người vào đấy làm gì nhưng!.

việc đăng kí kết hôn thì không thể bỏ qua được!! Con giải thích đi hay cậu ta giải thích? " Bà Diệu đanh mặt nhìn hai người, Diệu Hàn nghe vậy thì không biết giải thích như thế nào.

Lúc hai người ra khỏi phòng,Bạch Thiên Dạ có bảo cô mang chứng minh nhân dân đi để đăng kí kết hôn!.

có lẽ mẹ cô đã nghe thấy rồi
Bạch Thiên Dạ ngồi thẳng người rồi nói: " không có gì phải giấu diếm bác nữa! thật ra tôi là người đề nghị Tiểu Hàn đi đăng kí kết hôn! về phía thằng kia thì hai người đã chia tay rồi, nếu bác cảm thấy không vừa lòng thì để cháu chuẩn bị đồ mang đến hỏi cưới luôn ạ! tránh đêm dài lắm mộng "
Bà Diệu đen mặt: " hai người quen nhau được bao lâu rồi? "

- " hơn 1 tháng "
Diệu Hàn trợn tròn mắt nhìn Bạch Thiên Dạ đang nói dối , bọn họ quen nhau chưa đến hai tuần mà hắn dám nói một tháng???
- " quá nhanh rồi!! Tôi không đồng ý!! " Bà Diệu kiên quyết nói vậy Diệu Hàn ở bên trong lòng đang rất ủng hộ mẹ của mình và mong mẹ mình vẫn giữ quan điểm như vậy,Bạch Thiên Dạ liếc Diệu Hàn rồi nói: " em vào lấy trà mang ra đây đi!! "
Diệu Hàn : " ! "
Bạch Thiên Dạ có ý đuổi cô đi vào trong để hai người bọn họ nói chuyện riêng với nhau đây mà.

Cô đen mặt đứng dậy đi vào trong pha trà rồi cố gắng nghe trộm nhưng hai người bọn họ nói rất nhỏ.

.

cô không thể nghe thấy gì
 
Gửi Anh Người Ở Phương Xa
Chương 44: 44: Ra Mắt 1


Cô cố gắng pha trà thật nhanh sau đó mang ra ngoài nghe chuyện, vừa mang ra bà Diệu đã cười khoái chí lắm : " được được!! Vậy ngày mai đi! tránh đêm dài lắm mộng "
- " vâng!! " Bạch Thiên Dạ cũng mỉm cười, Diệu Hàn nhíu mày nhìn mẹ cô rồi quay sang Bạch Thiên Dạ.

Mẹ cô hình như đã bị Bạch Thiên Dạ thao túng tâm lí rồi!
Bà Diệu lên tiếng: " Tiểu Hàn!! Mai con theo cậu Bạch đi sang hỏi thăm gia đình bên họ đi!! "
Diệu Hàn há hốc miệng, cô biết ngay mẹ cô sẽ thay đổi quyết định mà! không biết Bạch Thiên Dạ đã dùng kế gì khiến cho mẹ cô thay đổi quyết định nhanh đến vậy.

Diệu Hàn giậm chân nói: " không!! con không đi "
Bà Diệu nhíu mày: " không nói nhiều!! đi ngủ đi mai còn dậy sớm "
Bà Diệu đứng dậy đẩy Diệu Hàn đi lên phòng , hai mẹ con đi lên phòng cùng nhau để Bạch Thiên Dạ ngồi ở dưới đó một mình.

Anh ta mỉm cười vừa đạt được mục đích mà chuẩn cần tốn thời gian , Bạch Thiên Dạ đứng dậy đóng cửa quán lại rồi lên xe đi về
- " Ông chủ! phu nhân vừa gọi điện đến " Tài xế liếc gương chiếu hậu nhìn về phía anh ta , Bạch Thiên Dạ khẽ gật đầu lấy điện thoại của mình ra gọi cho mẹ của hắn
- " Tiểu Dạ!! cô gái con bế kia là ai? Con đừng lừa mẹ! mấy cái phong toả tin tức đó không làm khó được mẹ đâu!! lập tức đưa cô gái đó về ra mắt " Điện thoại vừa kết nối , mẹ hắn đã nói một tràng dài.

Anh ta thở dài rồi nói: " mai con dẫn về! Mẹ đi ngủ đi "
Nói xong lạnh nhạt tắt điện thoại đi không để cho mẹ hắn vui mừng
Ở bên phòng của Diệu Hàn , hai mẹ con cùng nhau ngủ trên chiếc giường đơn hơi chật trội một tí , bà Diệu vỗ vỗ lên lưng của cô con gái lớn: " Tiểu Hàn! sao con cùng Thiệu Huy chia tay? "
- " mẹ.

.

con cảm thấy bản thân không xứng với anh ấy " Cô không muốn mẹ cô biết việc Thiệu Huy cùng chị họ xảy ra quan hệ, nếu mẹ cô biết thì bà nhất định sẽ làm ầm ĩ lên cho mà xem
Bà Diệu vẫn tiếp tục vỗ vào lưng của cô nói nhỏ: " Cậu Bạch rất tốt!! Tuy hơi lớn tuổi nhưng người ta có tình cảm với con ,con nên đáp lại người như vậy "
Diệu Hàn không biết nói gì hơn , mẹ cô với anh ta mới nói chuyện riêng với nhau một tí mà đã nói tốt cho anh ta đến vậy rồi : " mẹ! người ta có tình cảm là việc của người ta , tại sao phải mình phải đáp lại tình cảm của người ta nếu không thích chứ? "
Bà Diệu nghe vậy thì đánh nhẹ vào trán Diệu Hàn , bà nhìn thẳng vào mắt con gái rồi nói: " vậy con nói thật cho mẹ nghe! Con có tình cảm với cậu Bạch không? "
Diệu Hàn không trả lời, cô cũng chẳng biết bản thân mình có tình cảm với anh ta hay không, những hành động ấm áp dịu dàng mà anh ta dành cho cô khiến cho cô cũng rung động nhưng anh ta có con lớn rồi làm cho cô suy nghĩ rất nhiều
- " mẹ! anh ta có con rồi con anh ta còn là người yêu cũ của con nữa " Diệu Hàn nhẹ nhàng nói với bà Diệu , bà ừm một tiếng vỗ nhẹ lên lưng cô : " trong tình cảm , con đừng để bản thân mình chịu thiệt!! nghe lời mẹ mai đi ra mắt nhà họ thử xem! được thì được!! Không thì thôi "

Diệu Hàn : " ! " Mẹ cô vừa bảo cô không được để bản thân chịu thiệt vậy mà câu sau bà lại bảo cô nên đi ra mắt nhà họ! cô không muốn
Bà Diệu liền xoay người để lưng mình đối diện với cô , Diệu Hàn nằm ngửa vắt tay lên trán suy nghĩ sâu xa một hồi rồi ngủ thiếp đi lúc nào không biết
Sáng hôm sau, bà Diệu đã tỉnh dậy từ rất sớm đi tập thể dục ở bên ngoài tiện thể đi hỏi thăm hàng xóm ở nơi đây.

Vừa đi qua những cửa hàng ở quanh đây , bà Diệu nhìn thấy một quán thịt đã sáng điện nên bà đi đến phía đó rồi mua thịt cho cô.

Bác Loan đang dọn dẹp cửa hàng , thấy khách đến liền mỉm cười chào đón: " hôm nay cô muốn ăn gì? bên này chúng tôi có thịt vai , ba chỉ! "
- " tôi mua 1kg ba chỉ đi " Bà Diệu mở ví ra chuẩn bị trả tiền, bà mua nhiều như vậy để lúc Diệu Hàn bận sẽ tự bỏ thịt ở tủ ra mà nấu không nên ăn mỳ nhiều
Bác Loan cầm con dao thái thịt một cái chuyên nghiệp ngẩng lên nhìn bà Diệu: " cô ở đâu đến vậy? Tại sao tôi chưa nhìn thấy cô bao giờ? "
- " tôi ở quê lên! Hôm qua mới lên đây thăm con gái ấy mà "
- " à! "
Hai người nói đôi ba câu rồi bà Diệu quay trở về quán của Diệu Hàn , bà mang thịt vào trong nhà bếp sau đó đi lên phòng đánh thức Diệu Hàn dậy
- " ưm! mẹ! con chưa muốn dậy! "

- " dậy nhanh đi!! Chuẩn bị quần áo các thứ đi " Bà Diệu vỗ mạnh vào mông Diệu Hàn sau đó xoay người đi xuống bên dưới chuẩn bị bữa sáng
Diệu Hàn uể oải ngồi dậy rồi đi xuống giường, bà Diệu bận rộn chuẩn bị đồ ăn sáng còn cô thì mệt mỏi trang điểm
Hơn 7 giờ, Diệu Hàn đang ngồi ăn sáng thì ở trước cửa xuất hiện một chiếc xe ô tô , Bạch Thiên Dạ đi xuống rồi thản nhiên đẩy cửa quán đi vào
- " cậu Bạch!! đến rồi sao? Tiểu Hàn đang ăn sáng cậu đợi một tí " Bà Diệu đi ra xem ai thấy là Bạch Thiên Dạ thì mỉm cười, Diệu Hàn bận rộn ăn mỳ không ngẩng lên nhìn anh ta.

Ăn được vài miếng thì đã no lắm rồi nên cô dừng lại và không ăn nữa , anh ta ngồi đối diện nhìn Diệu Hàn: " em ăn hết đi! Không được để thừa đồ ăn như vậy!! "
Cô khẽ nhíu mày không trả lời , tiếp tục cầm đũa lên cố gắng ăn hết bát mới thôi.

Bạch Thiên Dạ để tay lên bàn mỉm cười nhìn Diệu Hàn: " em đừng lo lắng gì!! Mẹ tôi không khó tính lắm đâu "
 
Gửi Anh Người Ở Phương Xa
Chương 45: 45: Ra Mắt 2


Ăn xong , Bạch Thiên Dạ đợi cô sửa soạn lại một chút rồi lái xe rời đi.

Cô ngồi trên xe quay sang hỏi hắn: " có cần chuẩn bị quà không? Mà tí anh dừng lại ở quán hoa quả đi tôi mua quà mang đến cho mẹ anh "
Bạch Thiên Dạ nhìn gương chiếu hậu: " tôi mua rồi! Tí nữa em chỉ cần giúp tôi mang vào là được "
Diệu Hàn quay lại ghế sau nhìn là một bó hoa loa kèn rất đẹp , thảo nào lúc nào trong xe cô đã ngửi thấy mùi hoa ở đâu đây nhưng lại không biết mùi hương ở vị trí nào
Ngồi trên xe một hồi , Diệu Hàn chán nản dựa vào cửa kính ngắm nhìn quang cảnh ở bên ngoài.

Bạch Thiên Dạ lái xe sau đó liếc nhìn cô: " tí nữa đừng sợ! Chỉ cần phối hợp với tôi là được "
Diệu Hàn gật gật đầu không nhìn anh ta.

Ngồi trên xe hơn 1 tiếng mới đến nhà của bà Bạch, Bạch Thiên Dạ mở cửa xe cho Diệu Hàn rồi nắm tay cô đi vào trong nhà
Bà Bạch đi đi lại lại , bà đang rất lo lắng sợ bản thân sẽ doạ con dâu chạy mất.

Quản gia ở bên cạnh nói nhỏ: " phu nhân!! ông chủ đến rồi ạ "
- " có cô gái nào đi cạnh nó không? " Bà hỏi lại quản gia để chắc chắn Bạch Thiên Dạ đưa bạn gái đến đây

- " dạ có thưa phu nhân "
Bà Bạch nghe vậy vỗ tay một cái sau đó vui mừng đi ra ngoài cửa , vừa thấy cô gái kia bà mừng đến thiếu chút nữa thì khóc: " đến rồi sao? Trời ơi!! cháu đến rồi mau vào nhà đi "
Bà Bạch đi đến kéo tay Diệu Hàn đi nhanh vào nhà , Diệu Hàn ngượng ngùng nói: " bác! ừm.

.

cháu có món quà này tặng bác ạ! Anh ấy bảo bác rất thích hoa loa kèn nên cháu đặc biệt chọn cho bác bó hoa đẹp nhất "
- " ây da.

.

con bé này!! đến đây là bác vui lắm rồi, cần gì phải mang quà chứ!! mau vào đây , bác chuẩn bị rất nhiều đồ ăn đó! cháu thích cái gì thì cứ tự nhiên nhé "
Bà Bạch kéo tay Diệu Hàn đi nhanh về phía sofa , Bạch Thiên Dạ đưa một túi đồ cho quản gia sau đó đi theo hai người
- " Tiểu Hàn! Năm nay cháu bao nhiêu tuổi rồi? "
- " dạ.

.

cháu mới 22 tuổi ạ " Diệu Hàn lễ phép trả lời câu hỏi của bà Bạch , nghe cô nói vậy bà ấy khẽ gật đầu rất hài lòng: " chừng nào hai đứa cưới? Mau mau sinh con nữa "
- " chuyện này bọn con chưa nghĩ đến! Một thời gian sau rồi tính " Bạch Thiên Dạ ngồi bên cạnh vắt chéo chân nhìn hai người, bà Bạch lườm Bạch Thiên Dạ sau đó nói: " năm nay con bao tuổi rồi? Sinh thêm đứa nữa vẫn còn kịp đấy "
Năm nay Bạch Thiên Dạ đã 39 tuổi, sắp 40 đến nơi rồi , từ khi có Thiệu Huy đến giờ cũng hơn hai mươi năm con trai bà không quen các cô gái khác khiến cho bà lo lắng tưởng con trai có vấn đề về sinh lí nên bà thường xuyên bảo người mang đồ bồi bổ sang cho con trai
Diệu Hàn ngượng ngùng cố gắng mỉm cười nhưng trong đầu cô đang kêu gào , kết hôn cái quái gì chứ?cô không đồng ý!! Ai cũng được trừ Bạch Thiên Dạ ra
Ngồi một lúc, Bạch Thiên Dạ kéo cô đi ra vườn hoa ở bên cạnh nhà do bà Bạch trồng.

Nhìn những bông hoa nhỏ nhỏ xinh xinh ở trước mắt,Diệu Hàn ngồi xổm xuống sờ bông hoa nhỏ: " đẹp thật đấy!! "
Bạch Thiên Dạ cúi xuống ngắt bông hoa đó rồi đưa cho cô sau đó hắn kéo Diệu Hàn đi đến chiếc xích đu ở gần đó: " mẹ tôi đang nhìn "
Diệu Hàn nghe vậy thì không dám quay đầu vẫn tiếp tục đi đến chỗ xích đu cùng Bạch Thiên Dạ , cô ngồi xuống rồi ngước lên nhìn Bạch Thiên Dạ đang đứng trước mặt: " chú tùy tiện ngắt hoa như vậy! Mẹ chú có bảo gì không? "
- " mẹ tôi không bảo gì đâu " Bạch Thiên Dạ cúi xuống tiến đến môi Diệu Hàn mà hôn.

Bà Bạch ở phía sau đang núp sau bức tường nhìn con trai mình đang hôn cô gái kia, bà vui mừng lên tiếng: " trời ơi!! Quản gia mau mau mang máy ảnh ra đây "
Diệu Hàn đỏ mặt trừng mắt nhìn anh ta, cô đưa tay lau môi rồi nói nhỏ: " ! chú đừng được nước mà lấn tới "
Bạch Thiên Dạ mỉm cười giữ lấy tay của cô rồi hôn lên mu bàn tay: " tôi muốn là được "
Diệu Hàn tính đẩy anh ta ra thì cô thấy bà Bạch đang trốn ở bức tường gần đó giơ máy ảnh lên đang chụp bọn họ.

Diệu Hàn dịch sang một bên để Bạch Thiên Dạ che bản thân cô đi , anh ta cũng nhận ra hành động này của Diệu Hàn đưa tay vuốt tóc cô nói: " Tí em muốn ăn cơm ở đây hay chúng ta đi ăn ở nhà hàng? "
- " nhà hàng!! " Cô nhất định sẽ chọn nhà hàng rồi, ăn cơm ở đây với mẹ của anh ta khiến cô có chút áp lực
Buổi trưa Bạch Thiên Dạ đưa cô đi , bà Bạch nuối tiếc nhìn hai người rời khỏi sau đó bà nghiêm mặt quay sang nói với quản gia: " điều tra thông tin về con bé cho tôi "
- " vâng thưa phu nhân "
Tuy bà cũng rất thích con gái đó nhưng bà rất tò mò về thân phận của cô, làm thế nào mà hai người bọn họ có thể quen biết nhau.

Tối hôm đó , quản gia mang đến tất cả tài liệu về Diệu Hàn cho phu nhân
Bà Bạch đọc qua một lượt đen mặt ném tập tài liệu xuống đất tức giận mà quát: " gọi nó về đây cho tôi "
Bạch Thiên Dạ sau khi nhận được cuộc gọi từ quản gia thì lái xe quay về nhà của mẹ mình.

Vừa vào đến cửa đã có một quyển tạp chí bay đến phía anh ta
- " Bạch Thiên Dạ!! Con bị điên à? "
Bạch Thiên Dạ thản nhiên né sang một bên tránh quyển tạp chí đó , bà Bạch vô cùng tức giận cầm lấy mấy quyển tạp chí ném về phía hắn
- " tại sao lại dẫn con bé đó về? Con bị điên đúng không? Chia tay nó đi!! nó là bạn gái cũ của con trai con đấy!!! con đang nghĩ cái gì vậy? mẹ không chấp nhận , chia tay nó đi "

Bạch Thiên Dạ đút tay vào túi quần lạnh nhạt đi đến sofa rồi ngồi xuống: " bạn gái cũ chứ có phải là bạn gái đâu? "
- " ! c.

.

con!! Con muốn tạo phản đúng không? được!! một là con chia tay với nó.

Hai là con đừng nhận người mẹ này nữa "
Bạch Thiên Dạ mỉm cười quay sang nhìn thẳng vào mắt bà Bạch sau đó hắn đứng dậy: " nếu mẹ gọi con đến đây chỉ để nghe mẹ nói điều này thì con về trước đây "
- " Bạch Thiên Dạ!!! Con đứng lại đó cho mẹ " Bà Bạch gầm lên khi thấy con trai mình đang từ từ đi về phía cửa
Bạch Thiên Dạ không xoay người, hắn chậm rãi nói: " một là có cô ấy và cháu.

Hai là mẹ không phải nhận đứa con này đâu "
Bà Bạch bất lực nhìn con trai mình đi ra ngoài cửa , bà nhíu mày không biết con trai đang nghĩ cái gì mà nhất quyết không chịu từ bỏ! trên thế giới này còn có bao nhiêu cô gái khác xinh đẹp hơn, tại sao nhất quyết phải là bạn gái cũ của con trai mình!
 
Gửi Anh Người Ở Phương Xa
Chương 46: 46: Tình Địch Xuất Hiện


Diệu Hàn sau khi trở về nhà, cô đang cười không khép được miệng.

Vừa ở trên xe , Bạch Thiên Dạ có nói với cô rằng : việc đăng ký kết hôn kia có thể dừng lại , hai người có thể từ từ tìm hiểu nhau rồi mới quyết định đến hôn nhân cũng được
Diệu Hàn mặc kệ vế đằng sau chỉ cần cô không phối hợp tìm hiểu thì bọn họ sẽ không đến được việc đăng kí kết hôn đâu , không thì cô làm cho Bạch Thiên Dạ chán ghét đến lúc đó anh ta sẽ từ bỏ.

Bà Diệu thấy con gái trở về thì kéo cô đến dò hỏi: " thế nào? người ta có nói gì không? "
Diệu Hàn lắc đầu nhớ đến biểu cảm rất hài lòng của bà Bạch thì cô cảm thấy hình như bà ấy không phản đối chuyện này , Diệu Hàn đi vào trong phòng thay đồ của nhân viên lấy tạp dề của quán mặc vào
- " Tiểu Hàn! mẹ nghe nói chị con sẽ lên thành phố làm việc rồi ở đây đấy! Con.

.

có suy nghĩ như thế nào? "
Diệu Hàn liền nhớ đếm đêm qua bọn họ mây mưa trong phòng khách sạn với nhau , cô khẽ cười lạnh rồi nói: " chẳng phải đã lên đây rồi sao? "
- " hôm qua Tiểu Mai bảo đi nhà bạn ngủ , có lẽ ngày mai sẽ đến!! Con đồng ý không để mẹ từ chối cho "
Diệu Hàn mím môi, việc này cô không biết có nên đồng ý hay không có lẽ nên hỏi Bạch Thiên Dạ về chuyện này
Diệu Hàn mở IZing (ứng dụng liên lạc mình tự nghĩ,cách sử dụng giống như messenger) lên , hôm nay Bạch Thiên Dạ ép cô kết bạn với hắn để tiện liên lạc vốn dĩ chỉ để đó thôi không ngờ chưa được bao lâu cô đã phải nhắn tin hỏi anh ta
Vừa gửi nhãn dán con khủng long lấp ló chờ đợi xong , người bên kia đã on và lập tức trả lời tin nhắn của cô : ° có chuyện gì sao? °
- ° chị tôi chuyển đến đây ở , chú nghĩ có nên đồng ý không? °
Diệu Hàn bỏ điện thoại vào trong túi tiếp tục thanh toán tiền cho khách , bà Diệu ở một bên đi đi lại lại mang đồ uống ra cho khách hàng.

Thấy mẹ mình đang làm , Diệu Hàn lên tiếng: " mẹ ngồi nghỉ đi , bọn con làm được mà "
Bà Diệu ngồi một bên mỉm cười nhìn con gái đang tươi cười chào khách hàng , trong lòng bà đột nhiên dâng lên cảm giác hãnh diện khi có cô con gái giỏi giang đến vậy.

Nhân lúc chưa có khách vào , Diệu Hàn mở điện thoại ra xem tin nhắn
- ° không! nếu cô ta đến sẽ làm phiền tôi và em tán tỉnh nhau °
Diệu Hàn nhìn tin nhắn đó sau đó liền tắt điện thoại đi không thèm trả lời tin nhắn của hắn.

Tự dưng cô suy nghĩ đến việc đồng ý cho chị cô đến đây bởi vì thế Bạch Thiên Dạ sẽ không thể làm càn ở đây
Bà Diệu đi qua hỏi Diệu Hàn làm cái này như thế nào sau đó bà nhanh chóng đẩy Diệu Hàn đi ra nơi khác để bà phụ trách việc thanh toán và bấm bill đồ uống cho khách.

Diệu Hàn lúc này rảnh rỗi nên cô đi ra bên ngoài xem những chậu hoa ở ngoài cửa
Một con chó doberman lao trên đường ,tất cả mọi người nhìn vào ngoại hình dữ dằn hung tợn của doberman liền tránh sang một bên.

Diệu Hàn phủi tay đứng dậy đang hài lòng với thành quả về những chậu hoa thì có thứ gì đó lao đến nhảy chồm lên người cô đè cô xuống sau đó còn dùng lưỡi l**m lên mặt Diệu Hàn
Cô nhìn ra đó là một con doberman thì vô cùng hoảng sợ , cảm nhận nước bọt của nó đang dính đầy trên mặt ,Diệu Hàn cố gắng đẩy nó ra nhưng không thành.

Rất may chủ nó đã chạy đến kịp thời, kéo nó ra khỏi người Diệu Hàn: " thật xin lỗi cô!! "
Anh ta vươn tay ra nở nụ cười nho nhã muốn giúp cô đứng dậy , Diệu Hàn nắm lấy tay anh ta rồi từ từ đứng dậy.

Cô phủi quần áo rồi nhìn người chủ của con chó này: " ! không sao "
Người đàn ông ở trước mặt có một vẻ đẹp yêu mị , người này mặc bộ đồ thể thao trông rất bình thường nhưng cô nhìn kiểu gì cũng thấy người này là con nhà quý tộc , giàu có , luôn đứng trên kẻ khác không phải là người làm lụng vất vả
Anh ta quan sát thấy logo trên tạp dề của Diệu Hàn rồi nhìn sang bên cạnh là quán cà phê ,nó có logo giống hệt cái logo trên tạp dề: " cô làm việc ở đây sao? để tôi xin quản lí cho cô nghỉ hôm nay "

Diệu Hàn đen mặt quản lí nào ở đây chứ? Chủ quán đang đứng trước mặt anh ta đây khi Diệu Hàn định ngăn cản anh ta lại nhưng cô chưa kịp đưa tay ra thì người kia đã mở cửa và bước vào quán.

Bà Diệu thấy khách đến thì mỉm cười: " anh muốn uống gì hay sao? "
- " tôi muốn gặp chủ quán hay quản lí đều được "
Một cô bé nhân viên nghe vậy thì quay sang nhìn bà Diệu , bốn mặt nhìn nhau sau đó đơ ra không biết xử lí như thế nào , khách hàng lần đầu tiên đến đây đã muốn gặp chủ quán khiến cho hai người họ lo lắng sợ đây là người đòi nợ hay xã hội đen gì gì đó đến đòi tiền.

Diệu Hàn đi vào trong quán , con chó doberman cứ bám sát lấy cô khiến cho cô khá khó xử , người đàn ông kia quay lại nhìn Diệu Hàn đang ở phía sau
Diệu Hàn nở nụ cười: " anh gặp tôi có chuyện gì sao? "
Người kia quay lại nhìn cô sau đó nhìn con chó ở chân Diệu Hàn khẽ nhíu mày khi thấy con chó của mình lăn đùng ra đất nằm ngửa lên đòi Diệu Hàn xoa bụng cho nó, thật mất thể diện mà!
 
Gửi Anh Người Ở Phương Xa
Chương 47: 47: Tự Tiện Chuyển Đến


Anh ta nở nụ cười nói xin lỗi cô sau đó đưa con chó ra ngoài cửa chờ còn bản thân quay lại nói chuyện với Diệu Hàn.

Cô mỉm cười đưa anh ta đến một bàn trống: " anh muốn uống gì? "
- " miễn là cà phê "
Diệu Hàn nghe xong vẫn giữ nụ cười trên môi , cô khẽ gật đầu rồi quay về bên trong chọn cà phê cho anh ta.

Lời nói của người này so với Bạch Thiên Dạ lần trước chẳng khác gì nhau chỉ cần là cà phê là được
- "cà phê của quý khách " Nhân viên nhanh chóng mang cà phê ra cho người đàn ông kia , anh ta cầm lên uống thử một ngụm rồi nhìn vào tách cà phê.

Chẳng biết tại sao mà anh ta cứ nhìn cô chằm chằm khiến cho cô rất không được thoải mái
- " cô có muốn làm thêm công việc khác không? "
Diệu Hàn ngẩng lên nhìn người đàn ông này khi anh ta ra thanh toán và hỏi một câu khiến cho cô hơi bất ngờ: " công việc gì? "
- " làm người pha cà phê cho tôi!! Hương vị cà phê của cô rất đặc biệt! Rất ngon "

Diệu Hàn mỉm cười: " Cảm ơn anh đã khen nhưng tôi xin từ chối "
Người kia tỏ ra buồn bã: " thật tiếc! nhưng nếu cô thay đổi suy nghĩ thì cứ đến tìm tôi nhé "
Anh ta đưa cho cô một tấm danh thiếp sau đó lấy thẻ ra thanh toán , anh ta còn mua thêm một cốc cà phê mang về.

Rời khỏi quán , tự dưng con doberman gầm gừ nhìn về phía chiếc xe đỗ ở bên kia đường chủ nhân của nó thản nhiên xoa đầu nói gì đó với con chó rồi nó tự động đi theo chủ nhân của mình nhưng vẫn luôn gầm gừ về phía chiếc xe đó
Tối hôm đó, chị họ mang một đống vali cồng kềnh không báo trước mà tự động chuyển đến nhà của Diệu Hàn khiến cho cô không mấy được vui cho lắm.

Thân là chủ nhà mà không biết trước sẽ có người đến làm cho cô cực kỳ không thoải mái nhưng vẫn nở nụ cười
Tầng 1 cô để làm quán cà phê hết rồi, trên tầng 2 thì còn có một phòng ngủ nữa nhưng Diệu Hàn cứ nghĩ sẽ không có ai đến ở cùng nên biến nó thành phòng chứa đồ đạc thế là đêm hôm đó, hai mẹ con cô ngủ dưới đất nhường giường cho chị họ
Mẹ cô chỉ ở trên thành phố 2 ngày sau đó liền quay trở về quê để bắt đầu dạy học cho lũ trẻ , trước khi về bà đã nói nhỏ dặn dò cô không được để ý trong lòng những hành động của chị họ
- " con biết rồi mà!! Mẹ đi cẩn thận nhé! về đến nơi nhớ báo cho con biết đó" Diệu Hàn vẫy vẫy tay nhìn về phía chiếc taxi đang dần lăn bánh.

Tiểu Mai đứng phía sau thấy chiếc xe đã đi xe liền lên tiếng hỏi: " Tiểu Hàn!! Em với bạn trai! "
Diệu Hàn cười lạnh: " bạn trai cũ!! " Cô thật sự rất muốn hỏi Linh Mai có hài lòng không?nếu không phải vì cô phát hiện ra hai bọn họ mập mờ với nhau thì không biết sừng của cô dài như thế nào
- " ừm! bạn trai cũ! tại sao hai người lại chia tay chẳng phải hai người rất đẹp đôi hay sao?"
Diệu Hàn cười nhạt đưa hai tay lên cao vặn vẹo cột sống: " biết sao được! Ruồi muỗi vây quanh nhiều quá "
Nói xong cô trực tiếp đi vào bên trong cửa hàng để dọn dẹp quán.

Mấy ngày hôm nay, cô nhận được rất nhiều tin nhắn từ tên bạn trai cũ cái gì mà tha thứ cho anh ta xong chúng ta quay lại như xưa.

.

v.

.

v.

.

Diệu Hàn đọc mà thấy ớn, tuy đã chặn anh ta rồi nhưng tên này dai như đỉa.

Hắn lập nick phụ để nhắn tin cho cô khiến cho cô tức điên lên , không chịu được liền mách bố của anh ta.

Nhìn dòng tin nhắn được gửi đi từ 2 ngày trước, không có ai seen cả khiến cho cô buồn bức
Diệu Hàn thấy cơn mưa liền nhanh chóng chạy ra ngoài thu dọn đồ mang vào bên trong , hôm nay quán hơi vắng khách nên tất cả rất nhàn rỗi liền lấy bài ra đánh
- " haha!! đưa tiền ra đây! Chị nữa.

.

đưa tiền cho em "
Diệu Hàn đếm lá bài còn ở trên tay cắn răng rút tiền ra đưa cho cô bé , cô bé nhân viên cầm tiền trên tay cười không ngậm được miệng lại , ba người đang vui vẻ với nhau thì Linh Mai từ bên ngoài chạy vào sau đó đi nhanh vào phòng của cô đóng cửa lại
Cô bé nhân viên đi ra cầu thang nhòm lên rồi chạy đến bên cạnh Diệu Hàn nói nhỏ: " trời đất!! Em không ưa chị ta chút nào cả "
Bạn nam kia đang dựa vào cầu thang nhìn lên trên rồi hỏi Diệu Hàn : " chị có phải dọn phòng không? Hôm nay rảnh bọn em phụ chị cho "
- " à.

.

ừ quên mất!! Vậy làm phiền các em rồi " Diệu Hàn chẳng cần nhìn cũng biết, phòng chính của cô đã bị độc chiếm.

Cô chẳng muốn ở chung một chỗ với chị họ nên sang phòng khác ngủ là thoải mái nhất
 
Gửi Anh Người Ở Phương Xa
Chương 48: 48: Bạn Trai Cũ Tìm Đến


Khi cả ba đang dọn dẹp đồ đạc mang ra cửa sau của quán thì có khách đến.

A Mây nhanh chân chạy đi xem , Diệu Hàn cùng với Túc Quan ở lại gập gọn những thùng carton không cần thiết định sau khi tạnh mưa sẽ mang đi bán
- " chị! em không ngờ chị lại là người thích sưu tầm thùng đến vậy đó!! " Túc Quan nhìn đống thùng carton chất đầy ở trong phòng rồi quay sang nhìn Diệu Hàn.

Cô cười ngượng đưa tay lên gãi gãi đầu: " Chị! lười dọn ấy mà"
Người vào là một đoàn khách du lịch tầm 8 đến 9 người , một mình A Mây không thể làm nhanh được nên cô bảo Túc Quan ra phụ giúp
Đang hì hục một mình định buộc gọn rồi mang vào một chỗ cất thì có người gọi đến.

Diệu Hàn thấy số của người lạ cũng hơi hoang mang
- " alo! "

- " Tiểu Hàn!! Sao em lại chia tay với anh!! Tại vì sao chứ.

.

em đã có người khác sao? Diệu Hàn sao em lại đối xử với tôi như vậy? "
Diệu Hàn im lặng đợi anh ta nói xong, cô cười lạnh không trả lời mà trực tiếp cúp máy , Diệu Hàn nhìn điện thoại sau đó lên tiếng mắng chửi: " tôi có bố anh đấy!! tôi còn tặng cho anh chiếc sừng to đùng!! Hừ "
Diệu Hàn biết kiểu gì trong hôm nay Thiệu Huy sẽ đến tìm cô cho mà xem.

Đêm đó đúng như dự đoán Thiệu Huy đã đến quán của cô và đòi làm ầm lên nếu Diệu Hàn không đi ra gặp hắn
Diệu Hàn khoanh tay trước ngực nhìn anh ta với ánh mắt khinh bỉ: " em trai đến đây tìm chị có chuyện gì sao? "
- " Diệu Hàn!!! chúng ta quay lại được không? Tôi xin em đó "
Diệu Hàn bật cười thành tiếng , cô dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn hắn ta: " anh coi tôi là kẻ ngốc sao? Bạch Thiệu Huy! tôi nhớ rất kỹ ba anh quản anh rất nghiêm đúng chứ? Tôi thật sự muốn biết nếu ba anh biết anh đi bar không có tiền phải đi vay tiền bạn gái cũ! không biết ông ấy sẽ phản ứng như thế nào!! "
Thiệu Huy đen mặt tiến lên bóp chặt cánh tay của Diệu Hàn: " đừng lôi ông ấy vào đây!! nói vào vấn đề chính đi!! Tại sao em lại chia tay tôi? "
Diệu Hàn lùi lại vài bước hất tay anh ta ra: " chán rồi thì vứt!! Không hiểu sao? Tôi đúng là không có mắt nên mới đồng ý làm bạn gái của anh "
Khi hai người đang đôi co qua lại với nhau , Linh Mai đẩy cửa quán ra nhìn về phía hai người rồi nói nhỏ: " Hai người! có gì thì từ từ nói! đừng lớn tiếng với nhau "
Diệu Hàn nghe xong thì cười lạnh , cô nhìn Thiệu Huy sau đó quay lại nhìn chị họ: " ha! thật không ngờ đấy! Chúc hai người hạnh phúc sớm sinh quý tử "
Câu nói sau , Diệu Hàn nói nhỏ chỉ đủ cho Thiệu Huy nghe rồi cô lạnh lùng đẩy anh ta sang một bên sải bước đi về phía cửa quán.

Thiệu Huy nghe vậy thì tái mặt , hắn ta không thể ngờ cô lại biết chuyện của bọn họ
Thiệu Huy vươn tay định nắm lấy vai cô để nói cho rõ thì một con chó doberman chạy đến nhảy bổ vào người anh ta , con chó sủa lên vài tiếng sau đó gầm gừ

Diệu Hàn giật mình quay lại nhìn theo thấy Thiệu Huy đang bị con chó đè xuống đất đang kêu cô giúp hắn , cô đứng yên một chỗ xem cảnh vui này đang tính lấy điện thoại ra chụp thì người đàn ông chiều hôm qua đã xuất hiện ở bên cạnh cô lịch sử mỉm cười
- " Cô không sao chứ? "
Diệu Hàn ngẩng lên nhìn anh ta sau đó khẽ lắc đầu: " không sao!! tại sao anh lại ở đây? "
Người đàn ông đó mỉm cười cúi xuống nhìn cô: " quán của cô chưa đến giờ đóng cửa đúng không? "
Diệu Hàn gật đầu rồi xoay người đưa người khách này vào trong quán mua cà phê, con chó sủa thêm một tiếng đe doạ rồi bỏ đi theo chủ nhân của mình.

Thiệu Huy đen mặt ngồi dậy , Linh Mai đi đến đón anh ta nhưng lại bị Thiệu Huy hất tay ra
- " à! tôi là Chu Tử Hạ!! Cô có thể gọi tôi là anh Hạ cũng được "
Chu Tử Hạ mỉm cười nhìn cô , Diệu Hàn khẽ gật đầu rồi nghiêng đầu hỏi anh ta: " anh muốn uống gì? "
- " cà phê lần trước "
Diệu Hàn gật đầu sau đó thao tác trên máy tính , khẽ gật đầu: " Muộn thế này rồi sao anh vẫn uống cà phê? Lỡ tối không ngủ được thì sao? "
Chu Tử Hạ mỉm cười nháy mắt với Diệu Hàn:"tôi cần tỉnh táo để đi đón khách "
Diệu Hàn mỉm cười tự dưng trong đầu cô xuất hiện hình ảnh không đúng đắn cho lắm , cô ngượng ngùng nói: " à.

.

tôi hiểu "
Chu Tử Hạ thấy cô dễ dàng tin lời mình thì phì cười lên tiếng giải thích: " tôi nói đùa thôi! Tôi đi mua cà phê cho sếp!! Anh ấy thường hay làm việc xuyên đêm ấy mà "
Diệu Hàn gật đầu hiểu ý: " à!! Anh nên khuyên anh ta đừng làm việc xuyên đêm như vậy!! Vẫn lên nghỉ ngơi thì hơn "
Chu Tử Hạ nhìn cô chằm chằm sau đó mỉm cười, Diệu Hàn ngẩng lên đưa lại thẻ cho anh ta sau đó đưa ly cà phê cho Chu Tử Hạ.

Hắn vẫy tay với cô chào tạm biệt rồi dẫn con chó trở về nhà.

Anh ta đi vào một con ngõ nhỏ , Chu Tử Hạ đi sâu vào bên trong đến một chiếc xe thể thao đang định mở cửa xe ra, hắn cúi xuống nhìn cốc cà phê lạnh lùng đi đến thùng rác và trực tiếp ném vào bên trong
 
Gửi Anh Người Ở Phương Xa
Chương 49: 49: Chạm Mặt


Trong một tháng đó , Bạch Thiệu Huy đến tìm cô vài lần nhưng đều bị Diệu Hàn nói cho không thể làm gì được và phải quay trở về.

Quá phiền, Diệu Hàn nhắn tin cho ba anh ta bảo hắn nên trông con của mình đừng để anh ta tìm cô nhưng nhìn dòng tin nhắn được gửi từ rất lâu không có người xem
Đối phương đột nhiên mất tích không để lại một chút tin tức gì khiến cho Diệu Hàn có chút lo lắng nhưng nhớ ra thân phận của anh ta là Tổng Tư Lệnh nên cô cười nhạt rồi không bận tâm đến vấn đề đó nữa
Cô cùng với Chu Tử Hạ đã trở nên thân thiết hơn với nhau , anh ta thường xuyên đến quán của cô nên đã trở thành khách ruột của quán.

Hai người thường xuyên chia sẽ với nhau công thức nấu ăn hoặc là nói chuyện về cuộc sống của bọn họ
A Mây huých nhẹ vào người cô nói nhỏ: " chu choa!! Thân mật quá đi mất thôi! em ngưỡng mộ chị quá "

Diệu Hàn mỉm cười đánh vào người cô bé: " đi làm việc đi!! "
A Mây bĩu môi hừ một tiếng nhỏ tỏ vẻ giận dỗi cô ấyp xoay người đi vào trong kho lấy đồ, Diệu Hàn cúi xuống xem điện thoại cô vô tình ấn phải đoạn chat với Bạch Thiên Dạ.

Tin nhắn vẫn không có ai xem đang định tắt đi thì thấy đối phương đã xem và còn gửi ảnh cho cô
Diệu Hàn mở tấm ảnh đó lên thấy anh ta gửi cho cô khung cảnh bên ngoài cửa sổ máy bay và kèm theo câu nói: Đi làm kiếm tiền nuôi em
Diệu Hàn đột nhiên cảm thấy vui khi thấy Bạch Thiên Dạ trả lời tin nhắn của mình.

Hai người nói với nhau về công việc dạo gần đây , Bạch Thiên Dạ nói anh ta đi sang nước khác làm việc với chính quyền bên đó mất 1 tháng hiện tại đang trở về nhà
Chiều hôm đó, đột nhiên bạn trai cũ xuất hiện và nói: " mai anh phải đi du học! Diệu Hàn! Em có thể! "
Diệu Hàn chen ngang lời của Thiệu Huy , cô vỗ tay chúc mừng anh ta: " ồ! chúc mừng chúc mừng! Cút cho khuất mắt tôi nhé? Đi du học thì nhớ phải dùng não đấy!! đừng khiến ba anh xấu hổ "
Thiệu Huy nhìn cô một hồi, thấy không còn chuyện gì Diệu Hàn xoay người đi vào bên trong quán của mình.

Vào đến quầy , Diệu Hàn liền lôi điện thoại ra nhắn tin hỏi Bạch Thiên Dạ : ° chú đưa con của chú đi du học à? bất ngờ vậy! Tôi còn đang nghĩ kế sách đuổi anh ta không ngờ chú cao tay thật đó chỉ một câu đã có thể đuổi anh ta đi °
- ° tôi không có thời gian rảnh để trông con! °
Diệu nhìn nhìn câu nói đó liền đơ người ra không hiểu anh ta có ý gì, cô lướt lên trên đọc tin nhắn thì nhớ ra bản thân từng bảo Bạch Thiên Dạ trông con trai hắn
Diệu Hàn chẹp miệng sau đó cất điện thoại đi, quán cà phê của cô dạo gần đây làm ăn khá ổn , khoản tiền dư ra cũng đã có tiến triển rất lớn sắp có đủ tiền để trả Bạch Thiên Dạ rồi

Chu Tử Hạ nhìn Diệu Hàn đang vui vẻ trồng hoa ở trước cửa liền hỏi nhỏ: " Tiểu Hàn! Trước nay tôi chưa thấy bạn của cô đâu!! "
Diệu Hàn ngẩng lên mỉm cười nói: " bây giờ là nghỉ hè nhưng mà cô ấy phải ở lại trường! để thi lại "
Diệu Hàn hiện tại đang học năm 4 của Đại Học Hứa Cao bởi là sinh viên giỏi nên cô không phải thi lại hay thi tốt nghiệp mà chỉ cần chuẩn bị luận văn cho thật tốt.

Bạn của cô lại không như vậy, cô ấy thi vào Đại Học Điện Ảnh nhưng thường xuyên phải thi lại nên rất hiếm khi thấy cô ấy được về nhà vào mùa hè
Chu Tử Hạ à lên một tiếng: " tôi không biết cô là sinh viên đấy nha "
- " tôi không nói điều này với bất kỳ ai ngoại trừ anh mà "
Chu Tử Hạ đăm chiêu suy nghĩ , Diệu Hàn lúc này đã trồng xong cô phủi tay đứng dậy.

Chu Tử Hạ lên tiếng hỏi: " vậy! có lẽ nào tôi là người đặc biệt trong tim cô không? "
Diệu Hàn ngẩng lên nhìn anh ta rồi mỉm cười: " không!! "

Chu Tử Hạ tỏ ra đau đớn khi nghe Diệu Hàn nói vậy, hai người đứng cạnh nhau vui vẻ trêu chọc mà không biết người ở phía sau đang nhìn bọn họ chằm chằm
- " Hàn Hàn!! "
Diệu Hàn nghe thấy có người gọi mình liền quay lại nhìn phía sau, Bạch Thiên Dạ đang đứng ở sau cô thoạt nhìn qua đã thấy rằng anh ta đang không vui
Bạch Thiên Dạ đi đến kéo Diệu Hàn lại gần mình rồi nhìn thẳng vào Chu Tử Hạ, anh ta cũng không kiêng nể gì mà nhìn lại Bạch Thiên Dạ.

Trông bọn họ giống như chó với mèo khi gặp nhau là chuẩn bị có một trận chiến sắp diễn ra đến rồi vậy đó.

Diệu Hàn bị kẹp giữa hai người bọn họ không biết giải quyết như thế nào , tiến thì không thể mà lùi cũng không xong
 
Gửi Anh Người Ở Phương Xa
Chương 50: 50: Đuổi Thẳng Cổ


Diệu Hàn không biết cách nào để làm dịu bầu không khí này đi , cô ho nhẹ một tiếng rồi nói: " có khách!! Tôi đi trước đây "
Nói xong Diệu Hàn chạy nhanh vào bên trong quán , kẹp giữa hai người bọn họ rất khó xử và không biết làm như thế nào nên chạy vẫn là thượng sách
A Mây cùng Diệu Hàn cùng ngó ra bên ngoài cửa hóng hớt xem bọn họ nhưng cô chỉ thấy Bạch Thiên Dạ nói gì đó với Chu Tử Hạ , anh ta cười nhạt nói đôi ba câu rồi quay vào quán.

Cả hai đột nhiên đi vào làm cho A Mây và Diệu Hàn hoảng hốt vội vàng chạy vào trong tránh để bọn họ biết hai người đang hóng hớt
A Mây quan sát nét mặt của hai người một lúc liền kéo kéo tay Diệu Hàn đi sát lại người cô nói nhỏ: " chị! Hai người đó là tình địch à? Sao trông bọn họ như kiểu sắp đánh nhau đến nơi rồi ấy!! "
Diệu Hàn e dè nhìn Bạch Thiên Dạ thấy anh ta cũng đang nhìn về phía cô.

Chẳng biết tại sao cứ bắt gặp ánh mắt của anh ta thì cô lại trốn tránh ánh mắt đó như kiểu bản thân đã làm chuyện sai trái sau lưng Bạch Thiên Dạ vậy
Chu Tử Hạ mỉm cười hỏi Diệu Hàn : " Tiểu Hàn!! Ngày kia cô có muốn cùng tôi đi xem phim không? "

- " cô ấy không đi được " khi Diệu Hàn chưa kịp trả lời, Bạch Thiên Dạ đã trực tiếp cướp lời của cô.

Anh ta quay sang nở nụ cười với Chu Tử Hạ rồi lịch sự nói cảm ơn như vừa rồi không phải Chu Tử Hạ hỏi cô mà là hỏi Bạch Thiên Dạ
- " tôi không hỏi anh! Tôi hỏi cô ấy "
Chu Tử Hạ quay sang bên này nhìn Bạch Thiên Dạ , anh ta lạnh lùng mỉm cười nhìn người họ Bạch với ánh mắt khinh thường
Bạch Thiên Dạ vẫn giữ nụ cười trên môi , ánh mắt anh ta cũng lộ rõ vẻ khinh thường đối phương: " tôi trả lời hộ cô ấy "
- " Tiểu Hàn nói không cần "
- " ồ!! vậy có lẽ tôi nói ra suy nghĩ trong lòng của cô ấy cho anh nghe thôi!! đừng khách sáo"
Diệu Hàn đen mặt khi hai người đàn ông đứng bên cạnh nhìn nhau , tôi một câu anh một câu.

Bọn họ tuy được cái đẹp trai nhìn qua có thể biết là người có học thức và có sự nghiệp nhưng trong lúc này cô cảm thấy bọn họ thật ấu trĩ
- " hai người có thể đi ra chỗ khác không? các anh đang làm phiền tôi làm việc đó " Diệu Hàn bóp mi tâm chỉ vào hàng người đang đứng sau bọn họ.

Chu Tử Hạ cùng Bạch Thiên Dạ đột nhiên quay sang cô đồng thanh nói: " hôm nay tôi bao quán!! "
- " ! "
Diệu Hàn nhìn hai bọn họ không ai nhường ai , bọn họ đang dùng ánh mắt để chiến tranh với nhau.

Cô đen mặt cả người run rẩy từ từ nói: " Ra ngoài!.

"
- " hả? " Hai người bọn họ cùng quay sang nhìn cô với ánh mắt không hiểu.

Diệu Hàn quát lớn : " tôi bảo hai người ra ngoài!! đừng làm phiền tôi buôn bán!!!"
Hai người bọn họ bị Diệu Hàn lạnh lùng đẩy ra bên ngoài cửa rồi cô đóng cửa lại không nhìn bọn họ lấy một cái.

Hai người đàn ông ở ngoài đen mặt, lần đầu tiên có một người phụ nữ dám đuổi bọn họ ra bên ngoài không cho Bạch Thiên Dạ hay Chu Tử Hạ một chút thể diện nào
Diệu Hàn ở bên trong mỉm cười làm việc , cô rất thoải mái khi không có bất kỳ ai làm phiền trong lúc cô đang làm việc.

A Mây huých vào tay Diệu Hàn nói nhỏ: " sao em cứ cảm thấy thân phận của hai người này rất kì lạ!! Cả hai giống như nhân vật tai to mặt lớn nào đó trong nước "
Diệu Hàn mỉm cười không đáp lại lời của cô ấy, thân phận của Bạch Thiên Dạ thì không nói làm gì nhưng thân phận của Chu Tử Hạ đối với cô bây giờ vẫn là một con số bí ẩn.

Diệu Hàn cũng lười nghĩ đến thân phận của anh ta bởi cô không có hứng thú với việc điều tra đời tư của người khác

Đang bận rộn thì điện thoại đột nhiên rung lên , Diệu Hàn không suy nghĩ nhiều nên đã nghe máy
- " Quý phi!Mau đi ra tàu điện ngầm đón bổn cung "
Diệu Hàn ngơ ra vài giây sau đó nhận ra đây là bạn thân mình , Diệu Hàn nở nụ cười cúi xuống dọn dẹp bàn pha đồ uống: " ta đang rất bận!! Ngươi tự bắt taxi đến "
Khúc Hoa Nhã cười nhạt ngẩng cao đầu nhìn biển hiệu của quán cà phê rồi lạnh nhạt đáp lại: " ta biết ngươi bận nên tự đến rồi!!! ở quán mới tuyển nhân viên mới à? Sao hai anh chàng ở ngoài cửa đẹp trai vậy!! "
Hoa Nhã mở cửa ra đi vào sau đó không quên nháy mắt với cô bạn đang đứng ở quầy làm việc,Diệu Hàn ngẩng lên nhìn Hoa Nhã sau đó nở nụ cười đi đến trước mặt cô ấy: " nhân viên gì chứ? Không quen!! Mày tính ở lại đây sao? "
Hoa Nhã thản nhiên đưa vali của mình cho Diệu Hàn , cô ấy hất tóc thản nhiên đi lên lầu tự nhiên như nhà của mình: " ha! ngươi nên cảm thấy vinh dự vì được tiếp đón bổn cung "
Diệu Hàn nhìn cô bạn này khẽ lắc đầu bất lực.

Có lẽ đây là hậu quả khi xem phim cổ trang quá 180 phút chăng!
 
Gửi Anh Người Ở Phương Xa
Chương 51: 51: Muốn Đăng Kí Kết Hôn


Diệu Hàn kéo vali của cô ấy lên chưa kịp nói ở quán có thêm người thì có một tiếng hét vang lên.

Diệu Hàn vội vàng chạy lên xem tình hình thì Hoa Nhã run rẩy chưa đợi Diệu Hàn nhìn thấy cảnh bên trong trực tiếp đóng cửa lại , rầm một tiếng
Diệu Hàn chạy đến bên cạnh Hoa Nhã khẽ vỗ vai cô ấy: " có chuyện gì vậy? "
Hoa Nhã đưa tay lên dụi dụi mắt của mình, bản thân cô ấy vừa nhìn thấy một cảnh tượng ô nhiễm đôi mắt trong sạch này: " ah! mắt tôi!! "
Diệu Hàn đánh vào người Hoa Nhã hỏi lại một lần nữa: " có chuyện gì? "
- " má! vừa rồi tao thấy người bên trong đang tự sướng ,cô ta mở hai chân quay về hướng cửa này! ôi mắt tao!! "
Hoa Nhã nói nhỏ bên tai của cô, Diệu Hàn nghe xong đã hiểu tại sao Hoa Nhã lại hét lên.

Cô kéo cô ấy sang phòng bên cạnh rồi nói: " bình tĩnh!! có rất nhiều chuyện đã xảy ra tối nay tao sẽ kể cho mày "
Buổi chiều hôm đó, Hoa Nhã bám dính lấy Diệu Hàn thỉnh thoảng lại phụ giúp quán của cô dọn dẹp này nọ.

Hoa Nhã thở dài nói với Diệu Hàn : " nhà ta chuẩn bị sang nước ngoài định cư! Hazz! tao cố lấy bằng tốt nghiệp sớm! ê tự dưng t muốn sinh con quá mày!! "
Diệu Hàn quay sang nhìn cô bạn của mình với ánh mắt như nhìn con tâm thần: " !.

mày điên à? "
Hoa Nhã hất hàm về phía cửa quán lúc này đang có một người đàn ông xuất hiện: " nhìn anh ta thôi tao đã muốn đè anh ta xuống giường xong sinh cho hắn một đứa quá! "
Diệu Hàn nhìn ra ngoài cửa rồi quay lại nhìn Hoa Nhã khẽ lắc đầu rồi huých vào người đứa bạn của mình ra hiệu cho cô ấy lập tức dừng lại cái biểu cảm mê trai đó đi
- " Tiểu Hàn! Sáng nay tôi để quên tài liệu ở đây! Cô có thấy nó không? " Chu Tử Hạ mỉm cười nhìn Diệu Hàn
Cô khẽ gật đầu rồi xoay người đi đến tủ đằng sau mở ngăn kéo ra: " có! tôi không thấy anh quay lại để lấy nên đã mang vào "
Diệu Hàn đưa cho Chu Tử Hạ tập tài liệu của anh ta , Chu Tử Hạ mỉm cười cảm ơn cô mua thêm một ly cà phê.

Hoa Nhã đứng đực mặt ra ngắm nhìn anh đẹp trai này , đang mải mê ngắm thì anh ta quay sang mỉm cười với cô ấy
Lúc rời khỏi , Hoa Nhã bám lấy Diệu Hàn rồi lắc : " ah!.

sao mày lại quen biết anh ta!! Sao không giới thiệu anh ta cho tao!! Tại sao "
- " khụ! mày thả ra.

.

ah! tao sắp không thở được "
Hoa Nhã lúc này mới từ từ buông tay ra , cô ấy kiên định nói: " tao! nhất định phải có con với anh ta "

Diệu Hàn đánh vào đầu cô ấy một cái: " mày bớt điên đi tao nhờ !! "
Đến tối bởi vì có thêm Hoa Nhã ở lại đây nên Diệu Hàn phải nhọc công nấu thêm đồ ăn, quán cũng không đông khách lắm nhưng cô không thể đi được liền tùy tiện sai Hoa Nhã đi siêu thị một mình.

Kết quả khi trở về trên tay cô ấy cầm một bó hoa hồng khiến cho Diệu Hàn đen mặt
- " mày đi một tiếng đồng hồ chỉ để mua bó hoa này? tối nay tao sẽ chiên hoa lên cho mày ăn!!! "
Hoa Nhã mỉm cười đi nhanh về phía bình hoa rồi thay hoa ở bên trong ra: " hoa này có em đẹp trai tặng tao đấy "
Diệu Hàn khinh thường nhìn cô ấy: " em trai? có khi là mày tự mua hoa thì có "
- "! "
Hoa Nhã bị Diệu Hàn nói trúng vào tim đen thì quay sang trừng mắt nhìn cô, Diệu Hàn nhún vai xoay người đi rửa dọn cốc.

Linh Mai đi làm về thấy hai người còn đang ở đây thì cúi đầu trực tiếp đi lên phòng
Hoa Nhã nhìn cô ta với ánh mắt khinh thường đi sát vào người Diệu Hàn nói nhỏ: " ôi! trông mặt mũi cũng bình thường!! Nếu không phải là tao lên phòng đó không biết còn phải có bao thằng đàn ông vào trong! sao mày không đuổi cô ta sang phòng phụ? "
Diệu Hàn cất chén vào tủ nhún vai: " không đòi được!! Hai em về nghỉ ngơi đi việc còn lại để chị làm cho!! Tối nay không đông khách vẫn còn Hoa Nhã ở đây với chị rồi "
Túc Quan gật đầu rồi cùng với A Mây đi thay đồ , Diệu Hàn ngồi xuống ghế thở dài rồi nói: " mày đặt đồ ăn đi!! tao đói lắm rồi "
Hoa Nhã gật đầu rồi mở điện thoại ra đặt đồ ăn , đang suy tính xem có đặt thêm đồ gì nữa hay không thì một người đàn ông đi vào bên trong khiến cho cô ấy đơ người ra

- " Hàn Hàn!! Mai chúng ta liền đi đăng kí kết hôn!! " Bạch Thiên Dạ đứng trước mặt Diệu Hàn đề nghị với cô như vậy , Diệu Hàn đen mặt khẽ nhíu mày : " anh bị điên à? Tôi không đồng ý "
Cô đã xác định sau 3 tháng mập mờ với Bạch Thiên Dạ sẽ không tiến đến bất kỳ giai đoạn nào với anh ta nữa mà sẽ dừng hẳn lại.

Cô không muốn vướng vào chuyện tình cảm này
- " chuyện này do tôi quyết định!! Không nói nhiều lập tức đi kết hôn bây giờ đi cũng được "
Diệu Hàn đen mặt chỉ vào đồng hồ treo tường ở bên cạnh: " bây giờ hơn 9 rưỡi!! Cục dân chính nào hoạt động giờ này? "
- " chỉ cần một câu của tôi, bọn họ sẽ quay lại làm việc " Bạch Thiên Dạ cầm lấy tay cô định kéo đi , Diệu Hàn nhanh tay hơn lùi lại phía sau thoát khỏi bàn tay của Bạch Thiên Dạ : " tôi không đi!! chú như vậy là ép hôn "
- " ép hôn thì sao? Ai sẽ tiếp nhận vụ này? Em tìm được người thì tôi sẽ không ép em nữa"
Diệu Hàn đen mặt, cô nhìn xung quanh bây giờ không thích hợp để nói chuyện này cho lắm.

Người ở trong quán đang nhìn về phía bọn họ tất cả đều bày ra bộ mặt hóng hớt, Diệu Hàn nói nhỏ: " đi ra chỗ khác rồi nói "
 
Back
Top Bottom