Ngôn Tình Gửi Anh Người Ở Phương Xa

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,506,340
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AIL4fc8Ay3mfkXHxf1DAC0OVp1JoKi3Dy8scxTvmILD5GvVoI_dNcopo8HvU4ZuR_uoplMUg2x-RDSNxRSONYsY_8SuL5chhRYsZlSPdxu5AOAzuQZ7ap5OgzQq6K0wkXLG782yeW4PxJ17vd-MeoPn2lyCt=w215-h322-s-no

Gửi Anh Người Ở Phương Xa
Tác giả: Tịch Ân
Thể loại: Ngôn Tình
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Trong tiểu thuyết Gửi Anh, Người Ở Phương Xa của tác giả Tịch Ân, Diệu Hàn đã vô tình quen một người đàn ông xa lạ và có quan hệ với anh vào đêm đó. Khi lòng tự trách mình, cô không biết nên nói với bạn trai như thế nào. bất ngờ, bạn trai đã dẫn cô về ra mắt gia đình...

Bối cảnh diễn ra tại một khách sạn sang trọng và xịn xò, nằm ở khu vực huyện nghỉ dưỡng đắt đỏ và hào nhoáng nhất Đế Vân Hải. Phía đối diện là một công viên lớn, nơi mà tất cả mọi người đến đây để thư giãn, vui chơi và giải trí.

Sau khi thức dậy, trong căn phòng vip, một cặp đôi đang ôm nhau ngủ nhưng cô gái Diệu Hàn cảm thấy bực mình và quyết định xuống giường để tự nấu cho mình một bát canh giải rượu. Tuy nhiên, khi cô thức dậy, cô phát hiện ra căn phòng đang rực rỡ, xa hoa và không giống như những ngày thường của cô.

Nếu bạn yêu thích thể loại truyện ngôn tình, hãy thử đọc thêm Lão Đại Là Chồng Tôi hoặc Yêu Em Cô Người Hầu.​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Cho Ta Ngửi Một Chút Tin Tức Tố
  • Tôi Gửi Nhầm BVS Cho Trùm Trường
  • Gửi Quãng Đời Còn Lại
  • Vạn Dặm Tương Tư Gửi Gió Xuân
  • Gửi Anh Người Ở Phương Xa
    Chương 1: 1: Khách Sạn


    Tại một khách sạn 5 sao xa hoa và tráng lệ nằm giữa một khu vực phồn hoa và hưng thịnh nhất Đế Vân Hải ,phía đối diện khách sạn chính là một công viên lớn nơi mà tất cả mọi người tới đây nghỉ ngơi, hoạt động vui chơi giải trí
    Ở một căn phòng vip nọ ,có một cặp đôi đang ôm nhau ngủ nhưng lúc này cô gái kia dường như đã có dấu hiệu tỉnh dậy.

    Cảm thấy trong đầu rất khó chịu Diệu Hàn định xuống giường sau đó sẽ tự nấu cho mình một bát canh giải rượu nhưng khi cô ngồi dậy thì bản thân mới phát hiện ra căn phòng thường ngày mình sống sao hôm nay lại xa hoa và lộng lẫy đến như vậy!
    Sờ xung quanh định tìm điện thoại để xem giờ thì cô sờ phải một cánh tay khẽ nuốt nước bọt rồi quay lại nhìn một người đàn ông xa lạ nằm ở phía sau làm cho cô bất ngờ đến mức hét toáng lên vội kéo chăn chùm kín bản thân mình lại
    Diệu Hàn hoảng sợ khi thấy người đàn ông đó tỉnh dậy và nhìn cô với ánh mắt không hài lòng,nhìn sơ qua đó là một người rất trẻ cũng chỉ tầm từ 30 đến 33 tuổi nhưng cô lại đặc biệt chú ý đến việc! người đó không mặc đồ
    - " kêu cái gì? " Hắn ta cất giọng rất trầm và có chút khàn khàn ,Diệu Hàn chú ý đến những vết thương ở trên lưng và ở trên ngực của anh ta rồi cúi xuống nhìn vào chăn.

    Trên người cô đâu đâu cũng thấy những vết hôn có đủ hình dạng và màu sắc

    - " a! h.

    .

    hôm qua chúng ta! " Diệu Hàn ấp úng nhìn anh ta.

    Hắn quay lại với vẻ mặt khó chịu: " có cần làm lại để cô nhớ hôm qua như nào không? "
    Chân mỏi eo đau nhức hạ thể cũng rất đau.

    .

    nó ngầm nhắc nhở cho cô biết điều không nên dây dưa với tên đàn ông này.

    Người đàn ông kia rời khỏi giường tùy tiện nhặt chiếc khăn dưới đất lên quấn ngang hông sau đó cầm lấy ví rút ra một sắp tiền: " như này đủ chưa? "
    Hình như người này có chút hiểu lầm gì đó với cô thì phải chẳng lẽ anh ta tưởng cô đi bán thân sao?Diệu Hàn hất tay của anh ta ra tỏ ý không cần : " dù sao thì cũng là xảy ra chuyện ngoài ý muốn! "
    Anh ta dừng lại nhìn cô sau đó để tiền ở đầu tủ : " không phải cô nói cô đang thiếu tiền lắm sao? "

    Đúng là cô đang thiếu một khoản tiền khá lớn không đủ để trang trải cuộc sống Diệu Hàn im lặng nhìn anh ta ,hắn mặc kệ cô làm gì thì làm đi về phía phòng tắm.

    Khi nghe tiếng nước chảy phát ra từ căn phòng đó ,Diệu Hàn lật chăn ra phát hiện vệt máu đỏ ở trên giường xấu hổ vội vàng tìm quần áo của mình để thay vào
    Anh ta đi ra thì thấy cô đang định rời khỏi phòng,khẽ liếc về phía đầu tủ thấy số tiền đã không còn ở đó.

    Cô gái nhỏ kia liền đi tới trước mặt rồi ngẩng lên giọng nói hùng hồn : " tôi có thể coi số tiền đó là tiền cho vay được không? Phiền anh cho tôi số điện thoại bao giờ kiếm đủ tôi nhất định sẽ trả "
    Anh ta đứng đơ ra sau đó phì cười,lâu rồi hắn không gặp một người phụ nữ ngây thơ đến vậy.

    Cầm lấy tờ giấy rồi viết số điện thoại lên trên,Diệu Hàn cần thận cầm lấy sau đó cúi người cảm ơn anh ta rồi cà nhắc đi ra khỏi phòng
    Tối hôm đó, nằm trên giường cô cố gắng suy nghĩ đến tối hôm qua ,cô chỉ nhớ rằng sau khi ăn tiệc xong có qua công viên đi dạo một lúc để có thể tỉnh rượu nhưng đã uống kha khá rượu nên tinh thần không mấy tỉnh táo.

    Sau đó hình ảnh cô ngồi cạnh một người đàn ông nọ, tiến sát đến anh ta và ko ngần ngại hôn hắn sau đó còn hùng hồn ns " chúng ta!.

    đi khách sạn đi " từng cử chỉ, tình tiết hay cả biểu cảm lúc đó đều lần lượt hiện lên rõ rệt trong đầu khiến cô suýt chút nữa thì tự đào lỗ chôn bản thân
    Ahhhhh sao! sao cô có thể làm như vậy chứ.

    Đang lăn lộn vò đầu bứt tóc thì có người gọi tới nhìn tên của cuộc gọi đến,Diệu Hàn lúng túng không biết có nên nghe không.

    Dù sao thì người gọi tới là bạn trai của cô! nếu anh biết chuyện này liệu có tha thứ cho cô không?
     
    Gửi Anh Người Ở Phương Xa
    Chương 2: 2: Bạn Trai


    Cuối cùng người ở đầu dây bên kia cũng ngắt máy trước sau đó có một tin nhắn hiện lên ,bạn trai nhắn tin tới hỏi thăm tình hình sức khỏe của cô và nói về kế hoạch đi ra mắt nhà phụ huynh vào cuối tuần này.

    Vốn dĩ trước khi xảy ra chuyện này thì hai người đã hẹn trước cuối tuần Diệu Hàn sẽ tới ăn cơm trưa cùng với bên nhà bạn trai
    Bây giờ lại xảy ra chuyện này làm cho cô có chút tủi thẹn và xấu hổ.

    Cô nhìn dòng số điện thoại trên tờ giấy bất giác thở dài lưu số vào rồi gấp tờ giấy lại cất vào ngăn kéo.

    Đang chuẩn bị tắt đèn đi ngủ thì ở bên dưới có tiếng động lạ,Diệu Hàn khẽ nuốt nước bọt nhìn đồng hồ bây giờ là 11 giờ đêm cửa quán cô đã khoá chốt rồi mà tự dưng lại nghe thấy tiếng động ở dưới cô cầm lấy chiếc gậy bóng chày rồi lục ngăn tủ tìm đèn pin sau đó mới dám đi xuống bên dưới
    Soi qua soi lại cẩn thận kiểm tra rồi cô mới dám bước xuống bật đèn lên ,đi lại gần thì thấy khoá cửa vẫn như ban đầu đang hoang mang không biết thế nào thì có một bàn tay bịt miệng cô lại,Diệu Hàn kêu lên trong vô vọng tay chân không ngừng vung loạn xạ hòng đánh vào những nơi hiểm yếu để hắn thả lỏng tay ra , cô giữ lấy tay của người kia sau đó cắn mạnh vào tay,tên kia hoảng hốt kêu lên hắn định lùi ra phía sau nhân cơ hội này Diệu Hàn quay người lại định nắm lấy tay hắn rồi quật xuống nhưng cô lại phát hiện ra đó là bạn trai cô-Thiệu Huy!.

    Diệu Hàn vội ném gậy bóng chày vào một góc xong sau đó kéo áo cẩn thận nhằm che đi những vết tím trên cổ rồi cô mới vội vàng đỡ lấy bạn trai để xem tình hình vết thương: " Thiệu Huy.

    .

    anh không sao chứ.

    .

    em xin lỗi vừa rồi em không có biết là anh "
    Nhìn người con trai nhỏ hơn mình trước mắt,cô có chút xót trong lòng cúi xuống xin lỗi anh nước mắt không ngừng tuôn rơi không biết là do lo lắng hay những gánh nặng cuộc sống, gánh nặng công việc đè lên mà khi nhìn thấy bạn trai cô rất muốn được khóc được bảo vệ.

    Thiệu Huy vội ôm lấy bạn gái của mình không ngừng an ủi và động viên cô
    Ngồi trong quán đợi cô bình tĩnh lại rồi Diệu Hàn lau nước mắt đi lấy đồ dụng cụ để băng bó vết thương,Thiệu Huy đi theo cô: " vừa rồi.

    .

    anh có qua tiệm tạp hoá ấy! Mua cho em một chút đồ ngọt "
    Anh ta chỉ về phía bàn ăn,Diệu Hàn đi tới mở túi ra nhìn thì thấy toàn món mình thích.

    Cô gật đầu rồi cảm ơn anh nhưng sờ đến một chiếc hộp lạ lạ cô cầm lấy thì thấy bao bì của nó là một hộp bao cao su và đã bóc vỏ.

    Diệu Hàn quay lại đưa ra trước mắt hỏi hắn : " sao.

    .

    anh lại mua cái này? "
    - " a.

    .

    cái n.

    .

    này là! v.

    .

    vừa rồi a.

    .

    bạn anh no.

    .

    nó đút vào.

    .

    để trêu! e.

    .

    em đừng hiểu lầm" Thiệu Huy vội đi tới giật lấy hộp bao cao su trong tay cô,anh ta nhanh tay đút vào túi áo thấy phản ứng của bạn trai như vậy cô khẽ mím môi có dự cảm không lành cho lắm nhưng cô không nói gì
    - " a.

    .

    anh mượn nhà vệ sinh một tí nhé " Thiệu Huy vội chạy vào nhà vệ sinh của quán,Diệu Hàn có chút bối rối định đưa tay lên vuốt tóc thì cảm nhận tay mình có gì đó nhớt nhớt đưa tay lên mũi ngửi thì thấy tay rất tanh.

    Diệu Hàn không quá tò mò xem là thứ gì nhưng lúc này cô cảm thấy khá bẩn liền đi nhanh về phía nhà tắm riêng ở lầu 2 rồi rửa sạch tay không suy nghĩ gì nhiều

    Thiệu Huy ở trong nhà vệ sinh nhìn h* th*n đang rất đau ,anh ta đưa tay tự xử trong đầu không ngừng suy nghĩ đến ngõ nhỏ tối đó!
    Đêm đó cô thúc giục bạn trai đi về không gặp nguy hiểm.

    Thiệu Huy vẫy tay tạm biệt cô rồi lên xe rời đi,Diệu Hàn nhìn bạn trai rời đi hơi mím môi sau đó xoay người khoá cửa lên phòng nằm.

    Cả đêm đó cô không ngủ được nằm khóc một mình khiến cho sáng hôm sau không thể mở cửa tiệm
    Diệu Hàn nhìn đồng hồ bây giờ là 8 giờ đã quá muộn để mở cửa tiệm ,Diệu Hàn không nghĩ nhiều liền nằm xuống định ngủ tiếp thì điện thoại vang lên.

    Diệu Hàn do dự một lúc sau đó mới nghe máy: " alo.

    .

    "
    Đầu dây bên kia vang lên giọng nói có phần gấp gáp: " trời ơi!! Bây giờ là mấy giờ rồi mà cô không mở tiệm chứ!!Cô mau mở cửa đi tôi còn rất nhiều việc phải làm đó "
    Diệu Hàn nghe vậy thì ngẩng lên nhìn bầu trời thông qua cánh cửa sổ ở gần đó rồi cô lười biếng ngồi dậy rời khỏi giường,sau đó nhanh chóng vệ sinh cá nhân thay đồ và đi mở cửa tiệm cà phê của mình.

    Người vừa gọi là khách quen của quán cô cũng là một tác giả tiểu thuyết đang nổi,nhìn bộ dạng thiếu ngủ do thức đêm để kịp thời gian nộp bản thảo của anh ta, cô mỉm cười đặt lên bàn một cốc cà phê
     
    Gửi Anh Người Ở Phương Xa
    Chương 3: 3: Gặp Lại


    Người đàn ông kia tỏ ra tức giận kéo ghế ra ngồi xuống sau đó mở máy tính lên rồi bắt đầu trách móc cô : " tại cô mà tôi chậm trễ công việc ấy! Ah.

    .

    cho tôi thêm một phần nữa nhé "
    Thấy Diệu Hàn đang loay hoay làm bữa sáng,ông ta liền thay đổi thái độ bảo cô làm cho mình một phần.

    Diệu Hàn vừa làm bữa sáng vừa dọn dẹp kê lại bàn ghế ,ông ta liếc cô một cái nhận ra thấy tâm trạng của cô có chút thay đổi, rất khác so với mọi hôm ông ta có chút lo lắng lên tiếng hỏi : " cô có chuyện gì à?"
    Cô không trả lời chỉ lặng yên làm xong bữa sáng,Diệu Hàn cẩn thận mang bữa sáng ra rồi kéo ghế ngồi đối diện ông ấy : " có người.

    .

    kiểu như cho tôi vay một khoản tiền lớn mà không tính lãi ấy! Liệu có phải là! người tốt không?"
    - " cho vay một khoản lớn mà không tính lãi?tầm bao nhiêu? " Diệu Hàn liền giơ cả bàn tay lên,ông ta nhìn thấy có chút bất ngờ sau đó liền nói : " Chắc chắn là lừa đảo rồi nếu đã cho vay thì phải đề ra khoản lãi của bên cho vay! Bộ cô không xem kĩ à "
    - " ờm.

    .

    cũng không hẳn là cho vay! Tôi mượn "
    - " thì cũng khác gì nhau đâu? " Ông ấy ăn miếng sandwich cúi xuống gõ lạch cạch trên bàn phím rồi lại ngẩng lên nhìn cô.

    Diệu Hàn xua tay : " khác chứ! Ông không hiểu được đâu "
    Ông ấy nhún vai ,thầm suy nghĩ về việc cho vay tiền đó tự dưng làm ông ta nảy ra ý tưởng sáng tác liền cắm cúi ghi ra cuốn sổ nhỏ của mình.

    Diệu Hàn không bận tâm đến người đối diện cô nhìn ra bên ngoài dòng người lặng lẽ đi qua rồi khẽ thở dài suy tư.

    Ăn sáng xong cô liền đứng dậy dọn dẹp bàn ghế để chuẩn bị đón khách
    Đến buổi chiều quán của cô rất đông người đến ngồi thưởng thức cà phê và làm việc,cô thuê được mặt bằng rất ổn định và đẹp thuận lợi cho việc kinh doanh tuy nhiên tiền thuê khá cao và hiện tại quán còn thiếu một số đồ vật dụng nữa,đang không biết xoay sở thì cô lại được cho " vay tiền "
    Diệu Hàn phục vụ cho khác thầm cầu mong mình sẽ không gặp lại ông ta bất cứ lần nào nữa.

    Nhưng ông trời lại thích trêu đùa với ý muốn của cô, chính xác 2 ngày sau đêm đó Diệu Hàn gặp lại anh ta với tình huống éo le
    Hôm đó đang đi siêu thị mua đồ còn thiếu chẳng hiểu sao cô lại bị một người phụ nữ vu oan lấy cắp đồ khi Diệu Hàn đang muốn đỡ bà ấy dậy.

    Bà ta hét toáng lên rồi ngồi xuống đất ăn vạ nói cô ăn cắp tiền của bà ta,Diệu Hàn đang không hiểu chuyện gì thì tất cả mọi người xúm lại xì xào bàn tán rồi cảnh sát nhanh chóng đi tới đưa cô về đồn.

    Khi đó mặt cô vẫn còn ngơ ngác không hiểu tại sao mình lại bị đưa về đồn!
    - " tôi thật sự không có lấy tiền của bà ta! Tôi đang đi mua đồ dùng, khi thấy bà ấy ngã tôi có lòng tốt đỡ bà ấy dậy thì lại bị vu oan!! " Diệu Hàn lên tiếng thanh minh cho bản thân mình không có ăn cắp.

    Bà ta ngồi bên cạnh lên tiếng chửi mắng cô : " con nhỏ này làm không chịu nhận thì có! Chính mắt tôi thấy nó đi ăn cắp tiền của người khác ! Không tin các viên cảnh sát mở ví của nó ra xem "
    Các viên cảnh sát nghe thấy thì bảo cô phối hợp để điều tra ,Diệu Hàn nghe vậy thì đưa ví ra.

    Cảnh sát nhìn số tiền bên trong liền hỏi cô : " cô có thể cho chúng tôi biết số tiền này ở đâu ra không? "
    Diệu Hàn chưa kịp nói thì đã bị bà ta cắt ngang : " nó lấy trộm tiền của tôi!! Tôi muốn nó bồi thường thiệt hại nhất định phải bắt nó bồi thường cho tôi " thấy bà ta cứ ăn vạ mãi đòi cô bồi thường,Diệu Hàn mím môi cúi xuống không dám lên tiếng dường như cô cũng đã nhận ra mình đã bị lừa.

    Viên cảnh sát thấy vậy thì nhìn thẳng vào bà ta : " yêu cầu bà hãy giữ im lặng! Hiện tại chúng tôi đang điều tra "
    Bà ta không dám lên tiếng chỉ im lặng ngồi nghe.

    Viên cảnh sát quay sang hỏi cô : " mời cô trả lời"
    - " số tiền đó.

    .

    tôi được một người cho vay.

    .

    nhưng tôi đảm bảo chắc chắn không phải là tiền tôi ăn cắp mà "
    Sau khi Diệu Hàn nói vậy thì dường như sự việc cô ăn cắp tiền ngày càng chắc chắn hơn,bà ta đang thầm nở nụ cười chiến thắng nào ngờ cô lại nói : " to.

    .

    tôi có thể gọi cho người đó không? "
    Viên cảnh sát gật đầu.

    Diệu Hàn đi ra một góc gọi điện cho anh ta, do dự một lúc lâu cô mới dám ấn vào số điện thoại mình mới lưu với cái tên " chủ nợ " rất nhanh đầu dây bên kia đã kết nối.

    Một giọng nói trầm thấp vang lên có phần khó chịu: " gì? "

    - " a.

    .

    xin lỗi vì đã làm phiền.

    .

    liệu anh có thể đến đồn cảnh sát giúp tôi một tí được không? "
    Sau khi nghe thấy giọng cô,giọng nói bên kia đã dịu hơn một chút : " ừ.

    .

    địa điểm "
    - " đồn cảnh sát XX !Làm phiền anh rồi ạ "
    Đầu dây bên kia im lặng rồi cúp máy, thấy Diệu Hàn quay lại với nét mặt mỉm cười ,gọi anh ta đến được thì cô nhất định sẽ không bị coi là ăn cắp nghĩ vậy cô không khỏi vui sướng
     
    Gửi Anh Người Ở Phương Xa
    Chương 4: 4: Giúp Đỡ


    Diệu Hàn ngồi lại chỗ của mình,viên cảnh sát thấy mọi việc cũng đã đi theo chiều hướng tích cực thì quay đi làm việc khác.

    Diệu Hàn ngồi ngóng chờ người đàn ông kia tới.

    Khi còn mỗi hai người ở đây, bà ta liền nhéo vào tay cô lên tiếng đe doạ : " m.

    .

    tốt nhất mày lên từ bỏ đừng để tao phá hoại việc làm của mày.

    .

    " bà ta thấy cơ hội ở riêng với Diệu Hàn đã có thì lên tiếng nói nhỏ chỉ đủ để hai người bọn họ nghe.

    Cô nhìn bà ta với ánh mắt bà này có vấn đề sao?
    Diệu Hàn nhìn bà ta khi cô định lên tiếng thì một bàn tay đặt lên đầu cô giọng nói có phần không vui : " bà làm gì vậy? "
    Diệu Hàn ngẩng đầu lên nhìn người đàn ông kia,anh ta cúi xuống nhìn cô hơi nhíu mày rồi nhìn xung quanh: " có chuyện gì vậy? Cảnh sát ở nơi này đâu? "
    Viên cảnh sát vừa đi báo cáo công việc khi quay lại thấy anh ta liền vội vàng bảo người đi gọi cảnh sát trưởng đến.

    Còn mình thì nhanh chóng chạy đến trước anh ta đưa tay lên chào, người đàn ông đó nhìn anh ta rồi cúi xuống bảo với cô : " xong việc rồi về thôi! "
    Diệu Hàn thấy bọn họ chưa nói gì mà đã bảo xong việc cô kéo anh ta lại : " chú ở yên đi! người ta chưa làm việc mà "
    Từ chú như con dao vô hình đâm vào tim anh ta.

    Người đàn ông kia đứng hình không ngờ trong mắt cô mình đã già như vậy.

    Hít một hơi rồi cúi xuống nhìn cô với ánh mắt sắc lạnh: " chú? "
    Cảnh sát trưởng lúc này đã chạy tới,đó là một người đàn ông trung niên mái tóc đã có vài sợi bạc những nết nhăn trên mặt đã in rõ lên gương mặt kia tuy đã có tuổi nhưng ông ấy vẫn hết mình vì công việc.

    Cảnh sát trưởng lên tiếng bỏ mũ xuống đặt lên cánh tay rồi đưa tay kia lên chào: " ngài Bạch! "
    Anh ta nhìn cảnh sát trưởng gật đầu rồi ấn vai cô xuống : " người của tôi!.

    làm gì không phải mong các ngài bỏ qua"

    Diệu Hàn nhìn cảnh sát trưởng rồi quan sát sắc mặt của tất cả mọi người xung quanh,ai ai cũng đều có vẻ khách sáo và kiêng dè với người này.

    Điều đó làm cho cô tò mò về danh tính của người đàn ông phía sau mình,anh ta có tầm ảnh hưởng lớn đến cỡ nào mà người ở sở cảnh sát đều có vẻ kiêng dè và kính cẩn đến cả cảnh sát trưởng còn phải ngả mũ trước hắn
    Người đàn bà kia vênh váo lớn tiếng quát anh ta : " sao tự dưng lại có thằng nhóc này ở đây?hai đứa này chắc chắn là đồng bọn! Viên cảnh sát, yêu cầu anh làm rõ sự việc này "
    Cảnh sát trưởng đi tới chắn trước người đàn bà cúi xuống nói với người kia : " xin lỗi vì đã làm phiền ngài Bạch và! "
    Người được gọi là Ngài Bạch kia cúi xuống nhìn cô hai tay anh ta vẫn giữ lấy vai Diệu Hàn : " người của tôi "
    - " vâng!! Tôi đảm bảo với ngài chúng tôi sẽ lấy lại công bằng cho cô Bạch "
    Anh ta nhìn người phụ nữ đằng sau cảnh sát trưởng với ánh mắt lạnh lùng rồi kéo cô đứng dậy: " nếu xong việc rồi thì chúng tôi xin phép "
    Diệu Hàn không hiểu xong việc là sao vì cô chưa thấy bọn họ điều tra cái gì ngoài việc nói chuyện có chút khách sáo với nhau.

    Nhưng người kia kéo cô đứng dậy nên Diệu Hàn nhanh chóng giơ tay lấy túi của mình rồi đi theo anh ta ra ngoài,cô rút tay lại thoát khỏi tay của hắn đi thêm vài bước rồi dừng lại.

    Hắn ta cũng quay lại nhìn cô,Diệu Hàn liền cúi xuống cảm ơn : " cảm ơn ngài! "
    Tên kia chẹp miệng khoanh tay trước ngực vẻ mặt suy xét: " vừa cô gọi tôi là gì? "
    - " ngài? "

    - " không! Trước lúc đó cơ "
    - " chú? " Diệu Hàn liền trả lời ông ta,hắn hít một hơi sâu sau đó nhìn cô mỉm cười: " tôi? Già lắm sao mà cô gọi là chú? "
    Diệu Hàn cũng thành thật gật đầu : " đúng vậy! Trông có vẻ chú phải hơn tôi tầm 9 10 tuổi đúng không? "
    Hắn ta nghe vậy thì khẽ nhíu mày không thể nói gì bởi vì cô nói đúng mà: " cần tôi đưa về không? "
    - " không cần! Bạn trai tôi đến đón ngay bây giờ "
    Ông ta nghe vậy thì nhếch mép mỉm cười khiêu khích cô : " có bạn trai rồi mà vẫn câu dẫn người đàn ông khác để lên giường? "
    Diệu Hàn vừa nhắn tin cho bạn trai xong nghe câu đó ngẩng lên rồi cô đi lên một bước tiến lại gần, đưa tay lên chỉ vào ngực ông ta: " đó là chuyện ngoài ý muốn! Với cả ,tôi không phải cố ý muốn câu dẫn ông! Đừng tưởng mặt trông ưa nhìn là cô gái nào cũng thích, loại ông tôi phỉ "
    Ông ta liền giữ lấy tay cô nhíu mày giọng nói không vui : " đó là thái độ mà cô đối xử với người mới giúp cô sao? "
    Diệu Hàn rụt tay lại sau đó chạy nhanh vượt qua ông ta bắt taxi để rời khỏi nơi này,bây giờ đường không phải giờ cao điểm nên rất nhanh một chiếc taxi từ từ chạy tới Diệu Hàn,cô nhanh tay mở cửa ngồi vào.

    Trước khi chiếc xe rời đi cô không quên đưa ngón giữa lên
     
    Gửi Anh Người Ở Phương Xa
    Chương 5: 5: Chuẩn Bị


    Bạch Thiên Dạ cười lạnh, sắc mặt đen xì xoay người đi tới chiếc xe đỗ ở gần đó rồi rời đi.

    Diệu Hàn ngồi trên xe mà ngẩn ra cô đắm chìm trong suy nghĩ: liệu mình có làm quá nên không? Dù sao ông ta là người đã giúp đỡ mình mà.

    .

    Cô suy nghĩ đến lúc chiếc taxi dừng lại ở cửa hàng bánh đồ ăn vặt mà cô cùng bạn trai hay mua
    Diệu Hàn bước xuống xe trả tiền cho tài xế rồi lặng lẽ đứng ở bên đường nhìn quanh tìm bóng dáng của bạn trai.

    Vừa cô đã hẹn anh ở nơi này không biết Thiệu Huy có đến không! Diệu Hàn ngồi xuống chiếc ghế ở gần đó cảm thấy dạo gần đây hai người thường xuyên không liên lạc với nhau dù sao thì cuối tuần cô cũng sẽ về ăn cơm trưa với gia đình của bạn trai, nghĩ vậy Diệu Hàn liền gọi điện cho Thiệu Huy
    - " alo! Diệu Hàn! Em ở đâu vậy? "
    Diệu Hàn sau khi nghe tiếng bạn trai thì nhìn quanh tìm bóng dáng rồi hỏi lại : " anh tới đâu rồi? "

    - " à nhìn thấy em rồi"
    Lúc này có một chiếc ô tô từ từ đỗ ở bên đường rồi một chàng thanh niên trẻ tuổi đi xuống khẽ mỉm cười đi về phía Diệu Hàn
    - " Thiệu Huy!! " Diệu Hàn đi tới ôm lấy anh ta,hai người đứng đó ôm ấp một hồi rồi rủ nhau đi ăn vặt và đi bộ.

    Diệu Hàn nhìn người đi phía trước rồi cúi xuống nhìn đống đồ ăn mà mình đang thưởng thức.

    Sao cô cứ có cảm giác xa cách vậy!
    - " Diệu Hàn! Tuần sau em định về quê không? "
    Diệu Hàn ngẩng lên rồi đi nhanh tới bên cạnh Thiệu Huy : " có! "
    Thiệu Huy ngượng ngùng đưa tay lên gãi gãi đầu mắt nhìn đi chỗ khác : " liệu anh! có thể về cùng em không? "
    Diệu Hàn nghe vậy thì trong lòng không khỏi vui sướng.

    Ba mẹ cô cứ nhất quyết đòi cô đưa bạn trai về nhà để bố mẹ xem xét và đánh giá bạn trai.

    Tuần sau có bốn ngày nghỉ lễ ,cô sẽ cùng bạn trai quay trở lại nhà và ra mắt.

    Cứ nghĩ đến việc cuối tuần này mình về nhà bạn trai ra mắt sau đó bạn trai lại cùng về nhà cô làm cho cô không khỏi vui thầm trong lòng
    - " a.

    .

    chúng ta phải chuẩn bị cho bữa trưa cuối tuần nữa"

    Thiệu Huy nhìn phía trước đã là quán của cô,hắn cúi xuống hôn lên má Diệu Hàn : " hẹn gặp em vào ngày kia nhé! "
    Diệu Hàn gật đầu rồi đi về phía quán của mình vẫy tay tạm biệt người yêu rồi cô khẽ thở dài.

    Liệu nếu biết cô đã lên giường cùng người khác liệu anh có còn dịu dàng với cô như vậy không?
    Không suy nghĩ quá nhiều,Diệu Hàn đi nhanh về phía quán cô còn rất nhiều việc để chuẩn bị nữa.

    Vài phút sau thì nhân viên vận chuyển đã đến họ giúp cô mang những vật dụng vào bên trong rồi rời đi.

    Diệu Hàn đứng dựa vào chiếc bàn ở gần đó rồi lại quay sang nhìn bác bán thịt gà ở phía đối diện: " bác thấy sao? Bác Lenard "
    Bác Lenard cầm hộp KFC vẫn đang nóng hổi đưa cho Diệu Hàn : " để bác làm cho "
    Mấy người ở bên cạnh cũng sang giúp đỡ cô sắp xếp và hoàn thiện quán hơn.

    Khi mọi người đang chia nhau miếng thịt gà ,bác Lenard đi xuống thấy chiếc hộp gà rán của mình giờ đã không còn cái nào thì tức giận đòi mọi người đền bù gà cho mình.

    Diệu Hàn nhìn mọi người đang vui vẻ cười đùa thì cũng vào nhập cuộc với họ.

    Đến tối cô đang kiểm tra lại các chốt cửa lần cuối thì thấy một bóng người đang núp sau tấm biển quảng cáo gà ở phía đối diện, cô có một cảm giác không lành liền nhanh tay đóng cửa khoá chốt cẩn thận kiểm tra đi kiểm tra lại mới dám đi lên gác mái nhỏ
    Đứng trước gương ngắm nghía từng bộ váy ,cô đang suy nghĩ lên mặc váy hay mặc quần áo thì điện thoại bỗng vang lên.

    Nhìn tên được lưu thì biết đó là mẹ gọi
    Cô liền đặt bộ váy xuống sau đó cầm điện thoại lên nhấc máy.

    Người ở đầu dây bên kia không nhịn được liền quát lớn : " con nhỏ kia! Lần này nghỉ lễ mày có dẫn bạn trai về không tao còn biết đường, không dẫn thì đừng về tao không cho mày vào nhà đâu!!! "
    Diệu Hàn cười gượng dịu dàng nói : " con sẽ dẫn anh ấy về "
    Bà Diệu sau khi nghe vậy thì hạ giọng vui vẻ gật gật đầu hài lòng xong liền kể chuyện ở quê cho cô nghe : "Các bác nói kì nghỉ này nhà ta sẽ đi cắm trại nướng thịt con xem xem thế nào?Con thu xếp công việc đi nhé "
    Diệu Hàn khẽ mỉm cười: " vâng"
     
    Gửi Anh Người Ở Phương Xa
    Chương 6: 6: Tạt Sơn


    Hơn 5 rưỡi sáng Diệu Hàn đã mò từ giường xuống, nhìn mấy vết tím tím đã mờ dần ở cổ cô khẽ gật đầu đầy sự an tâm và hài lòng xoay người đi thay quần áo để còn kịp thời gian chuẩn bị cho ngày mới bắt đầu
    Nhưng khi vừa kéo cửa quán lên, trước mắt cô là vô số vỏ lọ sơn vứt ở trước cửa quán xung quanh quán cũng bị người nào đó tạt sơn lên.

    Nhìn đống sơn làm cho Diệu Hàn có chút khó chịu cô nhìn quanh không có bất kì bóng dáng của chiếc xe hay một người nào cả.

    Diệu Hàn lôi điện thoại ra chụp lại một bức rồi đi vào kho xách đồ ra dọn dẹp
    Một người ở gần đó dậy sớm đi qua tập thể dục thấy Diệu Hàn đang hì hục cạo sơn thì dừng lại cũng phụ giúp ,bà ấy vừa mắng chửi vừa giúp cô cạo sơn ra : " thằng nào tạt sơn không biết nữa! Nếu bắt được tôi phải tát nó chết mới được"
    Diệu Hàn ngồi trên thang mỉm cười sau đó tiếp tục cạo sơn : chẳng lẽ là bà ta? Hôm qua bà ta đã nói vậy! sao đã tìm đến quán của mình rồi chứ! hôm qua có thấy một người ở gần quán chẳng lẽ là!
    Diệu Hàn đang chìm trong suy nghĩ của mình thì có người tới gần lên tiếng gọi cô : " Tiểu Hàn! Cháu mau vào lấy cho bác nước rửa đi ở đây hết rồi"
    Diệu Hàn nhìn xuống rồi leo xuống khỏi thang đi vào kho lấy đồ lững thững đi ra ngoài nhìn quanh sau đó mang đồ đến bên cạnh bác gái : " bác Loan.

    .

    cháu có chuyện muốn nói"
    Hai người đứng ở trước cửa thì thầm to nhỏ với nhau,bác gái gật gật đầu giơ ngón cái lên : " cứ giao cho bác"
    Sau khi dọn dẹp xong lại quán ,cô liền giao quán cho nhân viên bên mình rồi rời đi.

    Dù sao ngày mai cô có một buổi gặp vô cùng quan trọng nên chuẩn bị thật kỹ thì hơn
    Lượn qua lượn lại trong cửa hàng quà và đồ lưu niệm,Diệu Hàn suy nghĩ không biết nên tặng cái gì cho gia đình của bạn trai.

    Bạn trai cô từng nói mẹ của anh ấy đã qua đời từ khi anh ấy còn nhỏ và anh ấy chưa bao giờ được gặp mẹ,Diệu Hàn liền nghĩ tới bố của Thiệu Huy cô cố gắng tưởng tượng ra khuôn mặt của ông ấy nhưng không thành.

    Bạn trai cô là một người rất đẹp từ mái tóc đến bờ môi đều được thừa hưởng từ ba anh ấy,bây giờ cô tưởng tượng đến ba của Thiệu Huy thì có chút khó khăn
    Diệu Hàn đang suy nghĩ không biết lên tặng gì thì có một nhân viên đi tới tư vấn cho cô
    - " sao chị không thử dùng chai rượu vang bên em để tặng cho bác trai đi ạ! Rượu vang này có nồng độ không cao phù hợp với người lớn tuổi ,trẻ em cũng có thể uống mà không lo bị say " Cô nhân viên cầm lấy chai rượu vang đưa ra trước mặt Diệu Hàn nở nụ cười chuyên nghiệp giới thiệu,cô đắn đo một hồi rồi quyết định mua chai rượu.

    Nhìn hoá đơn mà cô cảm thấy xót tiền,cô không nghĩ một chai rượu lại đắt như vậy nhưng thôi không sao! Chất lượng ổn định là được
    Sắm thêm cho mình một bộ quần áo dễ hoạt động.

    Diệu Hàn đi mua đồ cả một buổi lúc về thì xách đống đồ mỗi hết cả tay ,thở dài đi nhanh về phòng.

    Nằm trên giường làm cho cô nhớ đến người đàn ông kia.

    Cô nhớ lần đó người ở sở cảnh sát gọi anh ta là ngài Bạch.

    .

    cô cảm thấy cái người họ Bạch kia có chút thần bí kiểu gì đó.

    .

    Cô lập tức nghĩ đến ngày mai chẳng muốn nghĩ gì về người đàn ông kia nữa.

    Ông ta là một vết xe đổ trong cuộc đời của Diệu Hàn
    Cô cố gắng đánh lạc hướng bản thân bằng việc suy nghĩ đến buổi hẹn ngày mai ,nó làm cho cô vừa hồi hộp vừa lo lắng cho buổi ngày mai sợ rằng mình không thể ghi điểm trong mắt bố của bạn trai!
    Vì quá lo lắng và hồi hộp nên gần 3 giờ sáng ,Diệu Hàn mới lờ mờ đi vào giấc ngủ khiến cho sáng hôm sau mắt cô xuất hiện quầng thâm Diệu Hàn ngồi chỉnh trang lại bản thân trang điểm nhẹ rồi thay quần áo.

    Lần này cô chọn một bộ áo blazer tay dài croptop kèm váy hai dây sang chảnh nhìn chính bản thân mình trước gương Diệu Hàn đánh giá tổng thể qua một lượt,cô khá hài lòng với bộ váy này sau đó quay qua làm tóc
    Khi đồng hồ điểm 9 giờ sáng, một chiếc xe dừng lại ở trước cửa quán rồi một chàng thanh niên đi xuống đứng đợi ở bên dưới.

    Diệu Hàn từ từ đi xuống nhìn thấy bạn trai mình thì mỉm cười: " Thiệu Huy!! "
    Thiệu Huy nhìn cô không rời mắt được,Diệu Hàn đi tới trước mặt Thiệu Huy ngẩng lên mỉm cười: " trông em thế nào? "
    - ".

    .

    x.

    .

    xinh lắm "Thiệu Huy ngượng ngùng khen cô sau đó mở cửa xe cho Diệu Hàn : " chúng ta đi thôi! Ba anh đang đợi "
     
    Gửi Anh Người Ở Phương Xa
    Chương 7: 7: Đến Nhà Của Người Yêu


    Ngồi xe một lúc lâu sau đó chiếc xe đi ra khỏi khu đô thị ồn ào và sầm uất.

    Đi thêm vài km rồi đi vào các con đường khác thì dần đi vào một khu biệt sang trọng ở nơi đây yên tĩnh tách biệt hoàn toàn so với thế giới ồn ào ở nơi kia.

    Chiếc xe đi qua vô số căn biệt thự xa hoa cuối cùng dừng lại trước ở trước cổng một căn biệt thự nọ.

    Diệu Hàn khẽ nuốt nước bọt cô biết đã đến nhà của Thiệu Huy và.

    .

    bố của anh ấy đang ở bên trong
    Bảo vệ khi nhìn thấy xe của anh ta thì liền thông báo vào toà nhà chính rồi mới dám mở cổng.

    Thiệu Huy lái xe nhìn hai bên hoa viên : " đây là nơi bố anh nghỉ dưỡng! Ba anh không cho phép bất kì người lạ nào đến! cả anh nữa "
    Diệu Hàn khá bất ngờ trước lời nói của Thiệu Huy cô suy nghĩ lỡ mình làm gì không hay liệu có bị đuổi về không!
    Quang cảnh xung quanh căn nhà bắt đầu hiện lên bên ngoài cửa ,hai bên toàn những bông hoa nhỏ nhắn xinh xinh,những cây dừa cao được trồng ở đây tạo nên một cảm giác mát mẻ.

    Đi sâu vào thì thấy một căn biệt thự hai tầng được bao phủ phần lớn là kính ,nhìn từ bên ngoài vào đã thấy độ xa hoa của căn biệt thự.

    Cất xe vào trong gara sau đó hai người cùng nhau đi vào bên trong
    Khi đứng trước cửa Diệu Hàn lưỡng lự không dám vào nhưng Thiệu Huy lại nắm chặt lấy tay cô : " đừng lo! Ba anh không đáng sợ lắm đâu"
    Diệu Hàn ngẩng lên nhìn bạn trai,Thiệu Huy mỉm cười nhìn cô làm cho cô có thêm dũng khí để đi vào bên trong.

    Sảnh chính rất rộng ở một bên là bộ sofa trắng tinh và có một bóng người đang ngồi thưởng thức cà phê ở đó
    - " ba!! Bọn con đến rồi ạ " Thiệu Huy lên tiếng rồi dần cô đến gần chỗ ghế sofa vừa bước lên những bậc thang nhỏ tiến lại gần với nơi bác trai ngồi,Diệu Hàn lễ phép lên tiếng chào hỏi : " cháu chào bác!"
    Ông ấy quay lại ,Diệu Hàn nhìn góc nghiêng của gương mặt rồi không khỏi hoảng sợ và bối rối
    Bạch Thiên Dạ quay lại nhìn thấy cô thì không khỏi bất ngờ nhưng giây sau sắc mặt anh ta liền trở nên lạnh lùng! Không ngờ cô gái từng lên giường với hắn vài ngày trước nay giờ lại đến đây với thân phận là bạn gái của con trai! thật thú vị mà

    Diệu Hàn ngồi nghiêm chỉnh ở ghế,cô không dám ngẩng lên nhìn người đàn ông kia bởi vì cô cảm nhận được ánh mắt của ông ta đang nhìn thẳng vào cô.

    Cô không thể ngờ ba của bạn trai lại là!.

    người mình đã lên giường cùng! sao trái đất lại nhỏ như vậy để cô gặp lại ông ta với hoàn cảnh éo le như vậy chứ
    Thiệu Huy cảm nhận Diệu Hàn đang xấu hổ thì nắm lấy tay cô giới thiệu với ba của mình : " đây là bạn gái con! Diệu Hàn "
    - " ta biết" Bạch Thiên Dạ đặt tách cà phê nóng hổi xuống sau đó liếc nhìn tay con trai mình đang nắm lấy tay cô khẽ cau mày.

    Thiệu Huy nghe vậy thì vui vẻ đưa cho ba mình món quà cô đã chuẩn bị : " đây là quà của bạn gái con chuẩn bị ạ! "
    Bạch Thiên Dạ liếc một cái sau đó bảo với quản gia : " mang đồ của Con Dâu lên phòng tôi "
    Hai từ con dâu nghe đơn giản nhưng Diệu Hàn cảm thấy ông ta cố tình nhấn mạnh muốn nói cho cô nhớ về chuyện của hai người.

    Diệu Hàn len lén ngước lên nhìn Bạch Thiên Dạ nhưng lại bắt gặp ánh mắt của ông ta ,cô vội vàng cúi xuống tránh né đi ánh mắt của ông ta như cô vừa làm chuyện gì có lỗi với ông ta vậy
    Thiệu Huy nhìn hai người thấy bầu không khí có chút lạnh nhạt hắn cố gắng mỉm cười sau đó nói mình đi xem đầu bếp chuẩn bị cơm nhân cơ hội chuồn đi để nhường cơ hội cho hai người trò chuyện
    Thấy bạn trai đi mất,Diệu Hàn định đứng dậy chạy theo thì Bạch Thiên Dạ gấp cuốn sách lại bộp một tiếng làm cho cô giật mình liền ngồi im một chỗ.

    Lần đầu tiên trong cuộc đời cô phải quan sát thái độ,sắc mặt của một người lạ mặt đến như vậy
    Diệu Hàn ngồi đây với ông ta làm cho mắt cô cay cay muốn đến chỗ của bạn trai.

    Đột nhiên Ông ta cười nhạt thu hút sự chú ý của Diệu Hàn
    - " ha! không ngờ chúng ta lại có thể gặp nhau lúc này! Đúng không con dâu? "
     
    Gửi Anh Người Ở Phương Xa
    Chương 8: 8: Ăn Trưa


    Diệu Hàn nhìn xong sau đó lại cúi xuống không trả lời.

    Lúc đầu cô suy nghĩ ông ta cũng chỉ 30 đến 33 tuổi bởi vì bề ngoài trông Bạch Thiên Dạ rất trẻ dễ gây hiểu lầm ai ngờ lại là một người tầm 40 tuổi!
    Bạch Thiên Dạ vẫn nhìn cô dường như ông ta biết được cô đang suy nghĩ cái gì thì lên tiếng : " đang hối hận việc từng lên giường với ba chồng sao? "
    Diệu Hàn nghe một câu hai câu ông ta đều có ý mỉa mai cô thì nhíu mày ngẩng lên nhìn thẳng vào Bạch Thiên Dạ nói : " tôi! không biết ông là ba của Thiệu Huy "
    Thấy cô bày ra bộ mặt không biết và chỉ là không may thì ông ta mỉm cười vắt chéo hai chân : " ta không nghĩ Diệu Hàn tiểu thư đây lại lọt vào mắt của nó "
    Ý ông ta là gì đây? Đang chê cô xấu hay gì! Diệu Hàn mím môi cúi xuống mân mê ngón tay.

    Bạch Thiên Dạ dựa ra sau châm cho mình điếu thuốc rít một hơi : " cảm giác kẹp giữa hai người thế nào? Thích không?"
    Diệu Hàn nhìn ông ta không trả lời trong đầu ngầm cầu mong bạn trai cô mau quay lại.

    Bạch Thiên Dạ dường như đoán được suy nghĩ của cô ,hắn nhìn thẳng vào Thiên An thấy con trai mình đang tới gần thì lên tiếng đủ cho hai người nghe :" ta sẽ không chấp nhận cho hai đứa! Trừ khi! cô là người của ta "
    Diệu Hàn ngẩng lên nhìn ông ta,cô đang không biết ông ta nghĩ cái gì mà nói như vậy định nói lại thì một bàn tay đặt lên vai cô sau đó là giọng của Thiệu Huy : " hai người nói chuyện gì mà vui vậy? chúng ta ăn cơm thôi "
    Bạch Thiên Dạ đứng dậy lạnh nhạt đi vào bên trong phòng ăn để lại Thiệu Huy đang khó hiểu nhìn ba mình còn Diệu Hàn thì mặt đang tái lại
    Sau đó Thiệu Huy dẫn cô vào phòng ăn, lúc này ông ta liếc qua gương mặt của cô lạnh nhạt thả hơi thuốc ra.

    Thiệu Huy lâu rồi mới thấy ba mình hút thuốc thì lên tiếng hỏi : " tâm trạng của ba không tốt sao ạ? "
    Hắn liếc nhìn con trai mình rồi nói : " đừng lo chuyện vớ vẩn "
    Thiệu Huy nghe ba mình nói vậy thì không dám nói gì nữa.

    Bữa trưa diễn ra trong một bầu không khí lạnh lẽo và tẻ nhạt không ai nói chuyện với ai làm cho Diệu Hàn khi nhìn thấy thức ăn cũng chả thấy ngon.

    .

    từ khi nhìn thấy mặt ông ta, cô đã cảm thấy bữa trưa hôm nay sẽ rất kinh khủng rồi
    Bữa trưa kết thúc rất nhanh,Diệu Hàn rất vui khi bữa trưa đã kết thúc đúng như mong muốn của mình.

    Nhưng chẳng hiểu sao Bạch Thiên Dạ lại bảo cô ở lại ngày mai rồi về khi Diệu Hàn định từ chối thì bạn trai nói cô ở lại cho vui.

    Diệu Hàn không thể từ chối thì cũng đồng ý ở lại nhưng cả buổi chiều cứ nhìn thấy Thiệu Huy là sẽ có bóng dáng của Diệu Hàn theo sau.

    Thiệu Huy thấy cô cứ bám theo mình tưởng cô sợ ba mình liền an ủi cô : " đừng lo! Bề ngoài trông ba anh rất nghiêm khắc nhưng thật chất ông ấy rất tốt "
    Diệu Hàn nhìn bạn trai của mình nắm chặt lấy tay anh,Thiệu Huy không kìm được mà ôm chặt lấy cô
    Người đàn ông ngồi ở hoa viên đang vuố.t ve chú mèo trong tay bộ dạng rất thư thái thấy cảnh nam thanh nữ tú đang ôm ấp nhau thì cười lạnh : " Jen! Mày nhìn chúng nó đi! thật chướng mắt! Ta muốn hành hạ thể xác của con dâu! mày nói xem ta nên làm gì? Ah! ta muốn chà đạp cơ thể đó thêm một lần nữa! phải nhiều lần thì đúng hơn "

    Người ngoài nhìn vào sẽ không nghĩ một người đàn ông trông thanh lịch, thư thái và đúng đắn lại nói ra những câu nói như vậy!
    Chú mèo anh lông dài dường như nghe hiểu lời nói của chủ nhân mình ,mở to đôi mắt hai màu của mình ưỡn người rời đi, nó từ tốn đi tới phía đôi nam nữ.

    Thiệu Huy nhìn thấy chú mèo Jen của ba mình thì cúi xuống định bế lên nhưng lại bị chú mèo bơ ,Jen đi tới chân cô rồi quấn lấy chú còn dụi người vào chân Diệu Hàn,nhìn chú mèo đáng yêu này Diệu Hàn không nhịn được liền ngồi xuống nựng chú mèo: " trời ơi !! Sao em đáng yêu vậy? "
    Chú mèo phát ra tiếng grừ grừ thoải mái để yên cho cô vu.ốt ve mình.

    Thiệu Huy nhìn Jen đang thoải mái để cô nựng liền lên tiếng : " con mèo này mọi khi sẽ không cho ai vu.ốt ve nó! Thậm chí nó còn giơ móng vuốt lên với anh không ngờ Jen lại ngoan ngoãn để em vu.ốt ve đó "
     
    Gửi Anh Người Ở Phương Xa
    Chương 9: 9: Cá Cược


    Quản gia từ từ đi tới chỗ hai người cắt ngang cuộc trò chuyện cung kính cúi xuống nói với Bạch Thiệu Huy: " thiếu gia! Ông chủ yêu cầu cậu đi tới thư phòng lấy sách cho ông chủ ạ "
    Thiệu Huy nhìn ba mình đang ngồi uống trà chiều lại nghĩ đến anh sẽ tạo cơ hội cho hai người ở chung có thể tạo mối quan hệ tốt hơn với nhau liền rời đi trước khi đi không quên ghé tai cô nói nhỏ: " cơ hội đó! Em hãy nói chuyện với ba anh nhé!! đừng sợ"
    Nói xong còn hôn lên má cô tạm biệt,bản thân thì nhanh chóng rời đi.

    Thấy bạn trai mình rời đi ngày càng xa ,cô định quay lại đi về phía Thiệu Huy thì bị quản gia chặn lại : " Tiểu thư.

    .

    ông chủ mời cô uống trà cùng ông chủ ạ "
    Diệu Hàn nhìn người đàn ông ở xa kia ,chỉ nhìn thôi đã thấy không có hứng để uống trà liền lên tiếng định từ chối thì quản gia lại nói : " ông chủ bảo tôi chuyển lời với tiểu thư rằng ông chủ có cuộn băng ghi hình tối đó!! "
    Diệu Hàn lập tức quay lại nhìn Bạch Thiên Dạ,ông ta lúc này đang nhìn cô và nở nụ cười.

    Diệu Hàn không thể làm gì ngoài việc đi tới chỗ ông ta, cô sợ.

    .

    sợ bạn trai sẽ biết và anh sẽ ghét bỏ cô!.

    Jen lúc này từ tốn đi tới nhảy lên đùi Bạch Thiên Dạ nằm ,nó ngẩng lên nhìn chủ nhân của mình như muốn chủ nhân cho nó thức ăn.

    Bạch Thiên Dạ vuốt ve chú mèo mỉm cười khi nhìn thấy Diệu Hàn đi về phía mình rồi nhẹ nhàng mời cô ngồi: " tiểu thư! mời ngồi!"
    Diệu Hàn ngồi xuống chiếc ghế đối diện ông ta,quản gia ở bên cạnh liền rót trà cho Diệu Hàn rồi cẩn thận đặt bánh và trà cho cô.

    Bạch Thiên Dạ nhìn cô, cầm lấy cốc trà nhấp một ngụm: " ta nói thẳng vào chủ đề chính luôn! Diệu Hàn tiểu thư hãy chia tay với con trai ta đi "
    Diệu Hàn ngẩng lên ánh mắt kiên định nhìn hắn : " đây là yêu cầu tôi phải chia tay với Thiệu Huy? Nhưng tại sao tôi phải làm theo ông nói? "
    Bạch Thiên Dạ cười nhạt đặt cốc trà xuống nụ cười kia đã biến mất,gương mặt trở lên lạnh lùng ông ta nhẹ nhàng nói: " không phải yêu cầu.

    .

    mà là mệnh lệnh "
    Vốn dĩ khi ở sở cảnh sát , tất cả người ở đó kể cả cục cảnh sát đều có vẻ kiêng dè ông ta.

    Cô đã có suy nghĩ chắc chắn ông ta là người không thể dây vào
    - " dựa vào cái gì? "
    Bạch Thiên Dạ nhìn cô không còn mỉm cười thay vào đó gương mặt ngạo mạn, giọng nói ngạo mạn như đã biết rõ được cô là người thua cuộc : "ta cược nhé? ngày nghỉ tuần sau.

    .

    cô sẽ là người của ta"
    Diệu Hàn thẳng lưng nghiêm túc nhìn ông ta không có chút sợ hãi , những lúc như vậy sợ hãi cũng chẳng có ích gì chỉ khi tự mình vượt qua thì sẽ thành công : " nếu không thì sao? "
    - " ta sẽ tha cho cô nhưng! Hàn Hàn nhỏ bé.

    .

    cô quá ngây thơ!!chuyện của con trai ta.

    .

    ta biết còn nhiều hơn cô ấy.

    Nếu muốn hợp tác thì ta luôn sẵn lòng đưa cô lên vị trí mẹ của nó "
    Quản gia nghe lời đề nghị thẳng thừng của ông chủ thì không khỏi kinh sợ.

    Ông chủ trước nay như nào ông ta đều biết rõ.

    .

    nhưng đây là bạn gái của thiếu gia vậy mà! Nghe qua cuộc trò chuyện ông đã đoán phần nào ra việc của hai người này
    Diệu Hàn nhìn gương mặt sau khi nói những lời như vậy mà không có chút nào gọi là tội lỗi thì lộ ra bộ mặt khinh thường.

    Cô đứng dậy lạnh nhạt nói : " cược thì cược! Ông nghĩ tôi sẽ thua sao? "
    Bạch Thiên Dạ nhàn hạ vuố.t ve chú mèo : " lúc đó sẽ có một món quà.

    .

    bé nhỏ dành cho cô.

    Hàn Hàn nhỏ bé.

    .

    cô lên cảm ơn tôi vì đã nhắc nhở cô thì hơn đấy "
    Thiệu Huy quay lại đúng lúc Diệu Hàn xoay người rời khỏi nơi này,hắn vội vàng đuổi theo
    - " em sao vậy? "
    - " Em muốn về!! Ngay bây giờ " Diệu Hàn đi nhanh về phía gara.

    Thiệu Huy nhìn ba của mình sau đó quay người đi nhanh theo cô.

    Quản gia nhìn bóng dáng của hai người,ông ấy quay lại nhìn ông chủ : " ông chủ,ngài! "
    Bạch Thiên Dạ đổ ly trà xuống dưới: " ván cược này ta là người thắng! Chuẩn bị người và đồ cho tôi.

    .

    ngày kia xuất phát"
     
    Gửi Anh Người Ở Phương Xa
    Chương 10: 10: Ba Chồng Cùng Về Nhà


    Thiệu Huy thấy sắc mặt cô không tốt kể từ lúc đến nhà ba của mình ,Diệu Hàn mở cửa xe bước xuống, Thiệu Huy liền đi tới ân cần nắm lấy tay bạn gái dịu dàng v**t v* mái tóc của Diệu Hàn : " em không sao chứ? bà anh làm khó em à ? "
    Diệu Hàn áp má vào bàn tay đó khẽ lắc đầu,dù sao cái vụ cá cược đó cô không thể nói cho Thiệu Huy nghe được và cả chuyện...từng ngủ ở trên giường ba anh ấy.Cô dịu dàng nói : " không! chỉ là em..em hơi mệt ấy..

    muốn nhà sớm "
    Thiệu Huy mỉm cười định cúi xuống hôn lên môi cô thì Diệu Hàn liền né tránh : " đừng! ở đây có rất nhiều người đó "
    Trước đây hai người luôn dừng lại ở việc ôm và hôn má, việc hôn môi thì hai người chưa tiến đến do cả hai vẫn khá ngượng nhưng người đàn ông chết tiệt kia đã cướp đi nụ hôn đầu tiên mà cô để dành cho bạn trai.Thiệu Huy thấy vậy cũng hơi ngượng ngùng nhìn đi nơi khác : " ừm...a..anh bây giờ..phải về rồi!! tạm biệt em nha "

    Diệu Hàn đứng nhìn bạn trai lên xe rời đi,nụ cười trên môi cô liền biến mất khi nhìn chiếc xe ô tô kia hoà vào dòng xe cộ từ từ đi ra khỏi khu vực cô sinh sống.Diệu Hàn không kìm được bản thân liền lao nhanh về phía quán của mình
    Diệu Hàn phi nhanh đến phòng cô túm lấy chiếc gối trên giường rồi đấm liên tục vào chiếc gối để trút giận : " Bạch Thiên Dạ!! Đồ khốn nạn,vô liêm sỉ!! Tôi nguyền rủa ông..đồ chết tiệt "
    Sau khi trút giận và bình tĩnh trở lại,Diệu Hàn mở máy tính lên thử gõ tên của ông ta lên trên mạng tìm hiểu.
    Cứ nghĩ sẽ không có ai ngờ nó hiện ra hình ảnh và thông tin,quan sát kĩ chắc chắn là gương mặt đó.Diệu Hàn nhìn dòng chữ :" Tổng Tư Lệnh Quân Đội Quốc Gia Bạch Thiên Dạ từ nhiệm kì XX đến nay...!"
    Diệu Hàn nhìn sát vào màn hình,cô đọc đi đọc lại 7 từ " Tổng Tư Lệnh Quân Đội Quốc Gia " chắc chắn rằng mình không nhìn nhầm thì Diệu Hàn dựa ra sau bộ dạng cô như kiểu bị mấy từ đó doạ cho bay mất hồn.Trời đất..

    trước nay ở trước mặt cô là một người đứng đầu chỉ huy cả một quân đội quốc gia vậy mà...
    Diệu Hàn bình tĩnh trở lại.

    Cô tiếp tục lướt mấy bài viết tiếp theo về Bạch Thiên Dạ.Mấy bài viết ở trên này toàn là quân đội không hề xuất hiện mấy bài viết về đời sống của ông ta
    - Mặc kệ đi! Tổng tư lệnh gì chứ? Rõ ràng là một tên biế.n thái thì có.Diệu Hàn tức giận nhớ lại từng lời nói của ông ta, nằm phịch lên giường suy nghĩ.Ông ta có nói chuyện của con trai ông ta thì ông ta biết nhiều hơn ...!liệu anh có gì che giấu cô sao? Chắc chắn không có đâu anh nhất định sẽ không che giấu cô mà
    Diệu Hàn xoay qua xoay lại rồi thở dài đưa tay lên che mắt lại rồi cô thiếp đi lúc nào không hay.Một ngày cuối tuần đầy giông bão đã kết thúc để chuẩn bị cho kì nghỉ lễ,Diệu Hàn trả tiền lương cho nhân viên của quán rồi thu dọn đồ đạc hẳn hoi chuẩn bị cho kì nghỉ lễ 4 ngày.Sắp xếp quần áo vào vali ,lần này về nhà cô không cần mang nhiều dù sao ở quê vẫn còn nhiều đồ có thể dùng lại được nên chỉ mang cho một cái vali nhỏ về

    Chất đống quà vào vali gật đầu hài lòng sau đó đi skincare da mặt dù sao ngày mai cô cũng được nghỉ mà nên bây giờ phải chăm chút một tí.Đang rửa mặt bạn trai gọi tới nói ngày mai 5 rưỡi anh sẽ qua đón cô để họ có thể đến nhà cô một cách sớm nhất
    Diệu Hàn xoay qua xoay lại cẩn thận kiểm tra từng đồ dùng trong nhà và quán đảm bảo tất cả mọi thứ ok cô mới dám lên nhà.Từ trước đến nay cô không dám lơ là lỡ đâu vì một lần sơ xuất mà xảy ra những việc không hay thì không tốt
    Nằm trên giường nói chuyện cùng bà Diệu : " mai dự định mấy đứa sẽ về? "
    - " bọn con đi ô tô nên chắc phải hơn 8 rưỡi mới về tới nơi đó "
    Bà Diệu nghe vậy gật gật đầu : " dù sao hai đứa nhất định phải cẩn thận đấy "
    Ông Diệu ở bên cạnh đột nhiên chen vào cuộc trò chuyện giữa hai người: " hay để ba đến đón hai đứa? "
    Diệu Hàn mỉm cười: " không cần đâu ba! Mai bọn con có thể tự về mà ba yên tâm "
    Bà Diệu nhìn đồng hồ trên tường rồi thúc giục cô con gái của mình : " thôi! Muộn rồi ngủ đi mai còn dậy sớm "
    Nói xong bà Diệu lạnh lùng tắt điện thoại khi cô chưa kịp cả hôn gió mẹ của mình,Diệu Hàn mỉm cười tắt điện thoại đi

    Sáng hôm sau,Diệu Hàn trừng mặt nhìn người đàn ông đang đứng dựa vào xe hai tay đút túi quần đứng sau bạn trai của mình,Thiệu Huy nhìn cô toe toét cười cúi xuống trao cho cô nụ hôn vào má : " chào buổi sáng!! Diệu Hàn "
    - " ahh..

    Thiệu Huy chào buổi sáng!! " Hai người bọn họ rải cơm chó buổi sáng khiến Bạch Thiên Dạ khẽ nhíu mày , lúc này hắn thật sự muốn lao đến đấm thẳng mặt thằng con mất dậy của mình vài phát.Thiệu Huy xách vali của cô lên đi tới cất vào cốp xe
    Bạch Thiên Dạ liền kéo cô lại sau đó đưa tay lau đi vết hôn vừa rồi của thằng con mình ở trên má cô.Diệu Hàn kinh tởm hành động này của ông ta ,cô liền đẩy tay Bạch Thiên Dạ ra sau đó đi nhanh đến chỗ bạn trai của mình
     
    Gửi Anh Người Ở Phương Xa
    Chương 11: 11: Nhầm Lẫn


    Sau khi vận chuyển đồ của cô lên xe ,Bạch Thiên Dạ phụ trách lái xe nhìn Diệu Hàn ngồi phía sau khẽ mỉm cười.

    Ông ta đang đợi xem xem bọn họ có thể vui vẻ như vậy đến bao giờ,Diệu Hàn nhận ra ánh mắt của ông ta liền quay mặt nhìn đi chỗ khác
    Thiệu Huy ngồi ở ghế phụ lái nhìn Bạch Thiên Dạ đang lái xe với tốc độ ngày càng nhanh ,anh ta e dè hỏi ba mình : " ba.

    .

    ba không bận sao ạ? "
    Bạch Thiên Dạ lái chiếc xe Bentley Continental GT phi nhanh trên đường ,mấy chiếc xe đi cùng chiều khi thấy một chiếc siêu xe đang đi phía trước thì không dám lại gần sợ phanh gấp tông trúng xe của người ta thì có lẽ bán cả nhà đi cũng không thể trả nổi! ,Bạch Thiên Dạ liếc gương chiếu hậu nhìn cô: "đi gặp mặt nhà ba mẹ con dâu cũng là một việc ba chồng nên làm sao? Tiện ngày nghỉ ta cũng đang không có việc gì "
    Sở dĩ Thiệu Huy hỏi vậy bởi vì ba mình làm việc trong quân đội nhiều lúc sẽ có những cuộc họp khẩn cấp thường đi 2 đến 3 ngày mới về.

    Thiệu Huy cứ nghĩ lần này ba mình sẽ không đi ,ai ngờ khi đồng hồ điểm 4 giờ hắn đã bị bố của mình gọi dậy để chuẩn bị đồ.

    .

    Khiến cho tinh thần của cậu ta lúc này đang rất thiếu ngủ.

    Diệu Hàn nghe vậy khẽ bấu vào ngón tay ,cô thấy ông ta đi cùng để hóng hớt thì có chứ việc ba chồng nên làm gì chứ? Tự dưng lại phá đám hai người họ
    Cô đã lên kế hoạch cho lần đi về này dự định sẽ rủ Thiệu Huy đi hẹn hò vậy mà lại bị Bạch Thiên Dạ xen vào
    Bạch Thiên Dạ nhìn cô cúi xuống có lẽ đang che giấu đi vẻ mặt tức giận của mình thì mỉm cười.

    Đúng là mỗi Hàn Hàn mới dám như vậy trước mặt hắn,Thiệu Huy không nghe ra được ẩn ý trong câu nói kia thì cũng không bận tâm lắm quay xuống hỏi cô : " nhà em có! chị gái hay em gái nào không? "
    - " có! Chị ấy cũng sẽ về "
    Thiệu Huy gật đầu sau đó quay lên ,Bạch Thiên Dạ liếc nhìn biểu cảm của Thiệu Huy rồi lại nhìn cô.

    Sau khi đi qua chạm kiểm soát vé Thiệu Huy bị đẩy đi lái xe,Bạch Thiên Dạ nhân cơ hội đi xuống ngồi ở phía dưới.

    Diệu Hàn định ngồi lên trên thì bị ông ta giữ lại khiến cho cô không thể lên trên được.

    Thiệu Huy bật nhạc rồi khẽ đung đưa theo nhịp của bài hát
    - " Hàn Hàn biết thân phận của ta rồi sao? " Bạch Thiên Dạ cúi xuống lấy đọc giấy tờ được gửi tới chiếc iPad riêng của mình.

    Diệu Hàn nghe ông ta nói vậy hơi rùng mình , việc cô tìm hiểu sao ông ta lại biết được chứ?

    - " sợ rồi? "
    Bạch Thiên Dạ vẫn nhàn rỗi làm việc của mình,Diệu Hàn ngồi sát vào cửa không trả lời cô đưa tay đẩy kính lên mặc kệ ông ta nói.

    Tuy có chút sợ nhưng cô vẫn cố gắng trấn tĩnh bản thân mình ,dù sao cô cũng chẳng làm gì thất đức với ông ta nên không phải lo lắng,nghĩ vậy thôi chứ bây giờ tâm trạng cô rất phức tạp và có phần e dè người ở bên cạnh mình.

    Bạch Thiên Dạ liếc Diệu Hàn ,hơi nhíu mày trước giờ hắn đi đến đâu đều sẽ có người cung kính và phục vụ tất cả đều vây lại mà nịnh nọt nhưng cô gái này hết lần này đến lần khác đều bơ đẹp hắn.

    Bạch Thiên Dạ nghiêng đầu nhìn về phía trước
    Nếu không phải thằng con chết tiệt đang lái xe ,ông ta sẽ bắt lấy cô sau đó! ngấu nghiến đôi môi đỏ mọng kia
    Bọn họ đến Vân Thành- quê của cô là lúc 9 giờ , chiếc xe vừa dừng lại trước cửa căn nhà nhỏ hai tầng thì người ở trong nhà đã chạy ra tiếp đón
    Bà Diệu nhìn thấy con gái mình bước xuống thì vội chạy đến : " Tiểu Hàn! Bạn trai con đâu "
    Diệu Hàn nhìn mẹ mình với ánh mắt nghi ngờ,cô ngồi xe bao nhiêu tiếng đồng hồ mà bà chẳng mảy may quan tâm , vừa mới bước xuống đã hỏi bạn trai làm cho cô có chút buồn bực: " mẹ!.

    "
    Bà Diệu mặc kệ con gái nhìn về phía sau lúc này một người đàn ông khôi ngô tuấn tú đi xuống,trông mặt rất già dặn.

    Bà Diệu nhìn người kia cứ tưởng đó là bạn trai của con thì lập tức kéo con gái đến trước mặt: " đây là! ? "
    - " mẹ! Bạn trai con! Thiệu Huy" Diệu Hàn sợ bà Diệu nhầm lẫn giữa bạn trai cô và người tàn ác này.

    Diệu Hàn buông tay bà Diệu đi tới chỗ của Thiệu Huy rồi nắm lấy tay của anh ta để cho bà Diệu biết
    - " chào bác trai,bác gái! cháu là Thiệu Huy ạ " Thiệu Huy lễ phép cúi xuống chào,ông Diệu nhìn Thiệu Huy đánh giá một lượt rồi lại nhìn Bạch Thiên Dạ
    - " còn đây là ba của cháu! " Thiệu Huy nhanh chóng giới thiệu hai vị phụ huynh với nhau.

    Ông Diệu nhìn Bạch Thiên Dạ rồi chủ động đưa tay ra : " chào anh! Tôi là ba của Diệu Hàn! Diệu Quốc Hưng "
    Bạch Thiên Dạ nhìn tay ông Diệu sau đó gật đầu rồi bắt tay với ông Diệu : " tôi là Bạch Thiên Dạ"
    Bà Diệu quan sát bạn trai của Diệu Hàn rồi lại nhìn ba của anh ta sau đó khẽ lắc đầu
     
    Gửi Anh Người Ở Phương Xa
    Chương 12: 12: Siêu Thị


    " hazz.

    .

    trẻ như vậy mà đã có con lớn như vậy " Bà Diệu đút củi vào bên trong bếp khẽ lắc đầu, Diệu Hàn không nói gì chỉ lẳng lặng đi chỗ khác khi cô định chuồn đi thì bắt gặp Bạch Thiên Dạ đang đứng ở trước cửa nhìn cô, gương mặt có chút khó coi.

    Diệu Hàn khẽ nuốt nước bọt nhìn gương mặt của ông ta có lẽ nghe hết cuộc trò chuyện của hai người không? Bạch Thiên Dạ nhìn cô với ánh mắt không vui nhưng vẫn mỉm cười: " Tiểu Hàn! Con có thể đưa ta đi xem nơi này được không? Lần đầu tiên ta tới ,muốn đi xem xung quanh! "
    Nói xong còn nghiêng đầu nói với bà Diệu đang tròn xoe mắt khi thấy bóng dáng của Bạch Thiên Dạo ở đây: " liệu con bé có thể đi cùng tôi không? "
    Bà Diệu cười ngượng sau đó vội vàng đuổi cô đi làm người hướng dẫn cho Bạch Thiên Dạ.

    Diệu Hàn nhíu mày phụng phịu không muốn đi, cô như kiểu bị ép buộc dẫn anh ta đi chơi ,thì chính là cô bị ép buộc mà
    Đi ra ngoài phòng khách ,Thiệu Huy hỏi hai người đi đâu,Bạch Thiên Dạ mỉm cười nhìn con trai : " Tiểu Hàn đưa ta đi thăm quan nơi này! Vẫn còn một số việc hãy tự làm nhé "
    Thiệu Huy khẽ nuốt nước bọt,ở đây có sự xuất hiện của người ngoài nên ba của hắn mới khách sáo đến như vậy nếu không có chắc sẽ bị đuổi đi mà không thương tiếc
    Bạch Thiên Dạ thoải mái theo chân cô đi ra ngoài, vừa đi Diệu Hàn không ngừng lẩm bẩm lúc này cô vô cùng không vui : " sao cứ nhất quyết là mình chứ! ai muốn đi với ông ta đâu chứ! phiền chết đi được "
    ông ta nghe thấy những điều cô lẩm bẩm thì mỉm cười đưa tay đẩy cửa xe lại : " sao? Đi với ta sợ bị ta ăn thịt à? Đừng lo.

    .

    bao giờ cô thuộc về ta thì không cần mời " Không cần mời hắn sẽ tự mò đến để ăn cô
    Diệu Hàn nghe vậy thì quay phắt lại lườm ông ta : " đừng nói vớ vẩn ở đây "
    Bạch Thiên Dạ mở cửa ghế phụ lái ra nghiêng đầu nhìn cô : " lên đây"
    Diệu Hàn không chịu cô nhất quyết muốn ngồi ở sau nhưng chưa kịp mở cửa thì ông ta đã kéo cô ấn vào ghế phụ lái sau đó nhanh chóng mở cửa xe ngồi vào ,Bạch Thiên Dạ có ý tốt nhắc nhở Diệu Hàn đang không vui : " thắt dây an toàn vào "
    Nói xong thì khởi động xe rời đi,Diệu Hàn thắt dây an toàn rồi nhìn về con đường hắn đang đi.

    Nếu cô nhớ không nhầm thì con đường dẫn đến một khu mua sắm
    - " bác đưa tôi đi đâu vậy? " Diệu Hàn nhìn ra ngoài cửa lên tiếng hỏi,Bạch Thiên Dạ tức tối đạp phanh dừng đèn đỏ : " bác? "
    Diệu Hàn gật đầu : " không gọi bác thì gọi gì? "

    Bạch Thiên An sầm mặt nhìn cô tức tối không thể đáp trả lại.

    Diệu Hàn nhìn hắn không thể nói cô được thì nở nụ cười đắc ý.

    Hiện tại theo vai vế cô là bạn gái của con trai hắn, gọi bác là chuyện rất bình thường
    Bạch Thiên Dạ thấy cô nở nụ cười đắc ý thì sầm mặt sau đó đạp ga phóng đi,Diệu Hàn bị bất ngờ suýt nữa thì lao lên phía trước nhưng may mắn có dây an toàn lên cô không bị đập đầu về phía trước.

    Bọn họ đến một siêu thị,Diệu Hàn bị hắn lôi kéo đi vào trong khiến cho mọi người đều quay lại nhìn
    - " đau! mau bỏ tôi ra!! " Diệu Hàn giằng co với ông ta nhưng không có tác dụng ,làm cho cô bỏ cuộc để ông ta kéo cô đi đến một cửa hàng quần áo thu đông.

    Bạch Thiên Dạ hất hàm về phía những bộ quần áo thu đông nói : " ngày kia trời sẽ trở lạnh! Mua vài bộ đi "
    Diệu Hàn nhìn ông ta sau đó cô xoay người đi về phía đồ ăn: " không cần! Tôi có rồi"

    Bạch Thiên Dạ cảm thấy ý tốt của mình bị cô đạp đổ khoé miệng không khỏi giật giật.

    Biết không thể bắt ép cô đi mua quần áo ,ông ta liếc qua đống quần áo sau đó cầm lấy hai chiếc áo khoác
    Diệu Hàn lâu không về quê nhìn đồ gia dụng và đồ ăn ở siêu thị làm cho cô không khỏi hào hứng.

    Sờ ví của mình sau đó chọn những món ăn vặt mình thích
    Diệu Hàn quay lại nhìn người đàn ông đang bám theo sau mình khẽ nhíu mày khi ông ta vẫn cứ bám theo cô.

    Khi đi qua một quầy hoa cô dừng lại nhìn bó hoa cúc hoạ mi nhỏ nhỏ rất xinh nhìn giá thì thấy quá đắt ,một bó nhỏ mất một nửa số tiền cô kiếm được trong một ngày liền đẩy xe đi nhanh về quầy thu ngân
     
    Gửi Anh Người Ở Phương Xa
    Chương 13: 13: Hoa Cúc Hoạ Mi


    Bạch Thiên Dạ quan sát thấy ánh mắt của cô khi nhìn về phía bó hoa cúc hoạ mi sau đó đi về phía quầy hoa.

    Diệu Hàn mua không nhiều đồ sau khi thanh toán xong cô đi nhanh ra ngoài đi tới ô tô.

    Cô không khỏi ngó nhìn xung quanh tìm kiếm bóng dáng của Bạch Thiên Dạ, vừa rồi ông ta luôn đi sau vậy mà tại sao bây giờ lại không thấy bóng dáng đâu
    Diệu Hàn mở điện thoại lên xem giờ, rồi lại đút vào túi áo.

    Cô cúi xuống nhìn đôi giày sneaker của mình vừa rồi cô đi ngang với ông ta, tuy đôi giày này đã có độn đế nhưng cô vẫn phải ngẩng lên nhìn Bạch Thiên Dạ
    Đột nhiên một bó hoa cúc hoạ mi xuất hiện trước mặt,Diệu Hàn ngẩng đầu lên nhìn là Bạch Thiên Dạ
    - " cho Hàn Hàn! " Nói xong còn mỉm cười,Diệu Hàn nhận lấy bó hoa rồi cô nhẹ nhàng nói cảm ơn.

    Dù sao cũng chỉ là một bó hoa nên nhận lấy cũng sẽ không sao đâu nhưng cô cũng khá bất ngờ khi ông ta quay lại và mua cho cô bó hoa này
    Hai người lái xe quay trở về nhà khi về đến nơi ,Diệu Hàn lén lút mang đống đồ ăn vặt vào trong, vừa vào trong nhà cô cảm nhận bầu không khí có gì đó không đúng lắm ba cô và Thiệu Huy tỏ ra khá ngại ngùng bà Diệu và bác dâu đang ở trong bếp chuẩn bị bữa trưa
    Diệu Hàn chạy lên trên phòng sau đó để đống đồ ăn vặt vào tủ riêng của mình, vốn dĩ cô làm như vậy bởi vì mẹ cô cấm cô ăn đồ ngọt vào buổi tối để không bị sâu răng nhưng Diệu Hàn lại không nghe lời và thường xuyên lén mua đồ ngọt rồi giấu trên phòng
    Cất đồ xong ,cô lần nữa chạy xuống phòng khách lúc này chỉ còn Bạch Thiên Dạ cùng với ba cô,Diệu Hàn nhìn quanh không thấy Thiệu Huy đâu liền lên tiếng hỏi : " ba.

    .

    Thiệu Huy đâu ạ? "
    - " nó cùng với Tiểu Mai đi mua đồ rồi! Vừa mới đi con mau vào bếp xem bác dâu với mẹ con đi "
    - " vâng! " Diệu Hàn liền đi xuống bếp để phụ giúp cho mẹ ,ai ngờ vừa vào phòng bếp bác dâu đã kéo tay cô rồi nói nhỏ : " Tiểu Hàn! Ông Bạch nhà thông gia bao nhiêu tuổi vậy? "
    - " bác ấy cũng tầm phải gần 40 ạ.

    .

    con cũng không rõ cho lắm " Diệu Hàn suy tư rồi nói ,bác dâu lộ rõ vẻ thất vọng khi người ta hơn con mình tận 14 tuổi, nghe nói ba của bạn trai Diệu Hàn đã mất vợ ,nhìn người ta trẻ và giàu làm cho bác dâu cũng ưng muốn đẩy con gái mình xem sao nhưng khi nghe hơn 14 tuổi thì bác dâu cũng nản
    Diệu Hàn không lên tiếng đi ra phía bà Diệu đang nhặt rau ,bà Diệu liền đẩy cô lên trên nhà để giúp cho ba cô không bị mất tự nhiên
    Diệu Hàn lưỡng lự sau cùng vẫn là đi lên nhà trên
    Ông Diệu thấy con gái đến cứu giúp mình thì thở phào, từ nãy đến giờ ngồi cùng Bạch Thiên Dạ làm cho ông có chút bối rối.

    Dù sao bên nhà thông gia cũng từ thành phố đến,họ hiểu biết nhiều thứ công nghệ cao hơn làm ông có chút xấu hổ

    Bạch Thiên Dạ thấy cô đến thì mỉm cười ,ông ta nhìn xung quanh tìm bóng dáng của con trai mình : " Thiệu Huy đâu? "
    Bạch Thiên Dạ mỉm cười nhìn cô ,Diệu Hàn cũng lịch sự nở nụ cười cô lễ phép đáp : " Thiệu Huy đi mua đồ rồi ạ "
    Vừa rồi lúc đi cô cũng đã hỏi vậy mà bây giờ hắn lại hỏi lại,Diệu Hàn không biết anh ta hỏi có ý gì nhưng cô vẫn bình tĩnh mà không nghĩ ngờ gì.

    Bạch Thiên Dạ thấy vậy cũng rất vui vẻ : " có cô bé Tiểu Mai đi cùng sao? Như vậy cũng yên tâm phần nào hơn rồi "
    Ông Diệu mỉm cười liền lên tiếng: " có tiểu Mai đi cùng thì Thiệu Huy sẽ không sao đâu! Ông Bạch hiện tại không có việc gì,ông có muốn chơi cờ cùng tôi không? "
    Ba người cùng nhau đi ra phía sau ngôi nhà đó là nơi trồng hoa và có một hồ cá nhỏ ở nơi này, thường thì cứ mỗi buổi chiều ông Diệu sẽ ra đây ngồi và ngắm nhìn từng bông hoa đã trồng.

    Chỉ cần hoa nở ông sẽ ngắt chúng và mang tặng vợ
    Diệu Hàn lại không mấy thích chỗ này bởi vì hồi nhỏ cô từng bị ngã phải đi khâu mấy mũi ở đùi.

    Tuy nhiên nhìn vườn sau đã được ba mình cải tạo lại giờ đã trở thành một khu vườn nhỏ nhỏ xinh xinh thì mỉm cười cô ôm lấy ông Diệu nịnh nọt : " ba!! ba cho con mấy con cá ở dưới kia đi "
    Ông Diệu khẽ cốc nhẹ vào đầu con gái mình,con gái ông đặc biệt rất thích ăn cá nhưng những con cá ở dưới hồ kia ông đã tích góp mãi mới có thể mua về nên ông rất quý trọng chúng : " nếu thích ba sẽ bảo mẹ mày đi mua cá cho "
    Bạch Thiên Dạ ở một bên nhìn hai cha con đang vui vẻ với nhau không lỡ phá đám ,hắn tưởng tượng cảnh Diệu Hàn ôm lấy hắn sau đó nịnh nọt muốn hắn mua cho thứ cô muốn làm cho bản thân hết sức hưng phấn

    Ông Diệu lôi bộ bàn cờ tướng mà mình đã cất từ trong tủ ra, đã rất lâu không có ai chơi cùng bởi vì chỉ cần đối thủ là ông thì họ đều sẽ thua khiến cho ông nản chí.

    Ông Diệu khá tự tin với tài năng chơi cờ tướng của mình
    Nhưng ngồi chưa được 6 phút,ông Diệu đã không biết nên đi nước nào nữa.

    Bạch Thiên Dạ không chú ý đến nước cờ mà tập trung nhìn cô con gái rượu của nhà họ ,Diệu Hàn đang chăm chú nhìn bàn cờ đột nhiên ngẩng lên thì bắt gặp ánh mắt đó thì cô không ngần ngại trừng mắt nhìn Bạch Thiên Dạ
    Bạch Thiên Dạ mỉm cười trong đầu liền suy nghĩ: trừng mắt thôi mà cũng đáng yêu!
    Đột nhiên điện thoại anh ta tinh lên một tiếng,Bạch Thiên Dạ không bận tâm mà cầm cốc trà lên cười nhạt nhìn cô.
     
    Gửi Anh Người Ở Phương Xa
    Chương 14: 14: Em Trai


    Diệu Hàn thấy ván cờ đã đi tới nước đường cùng khẽ vỗ vai ông Diệu : " ba! Để con"
    Ông Diệu dịch sang một bên để cho cô con gái rượu của mình ngồi xuống,Bạch Thiên Dạ thấy cô ra lời mời thách thức nở nụ cười sau đó nhặt quân cờ xếp lại vị trí của chúng : " chúng ta chơi cược một chút chứ? "
    - " !.

    con không muốn chơi cược" Diệu Hàn khẽ mím môi nếu không phải ông Diệu ngồi bên cạnh thì cô không ăn nói lịch sự đến như vậy đâu.

    - " dạo gần đây.

    .

    ta thích ăn đồ ngọt ấy!! Tiểu Hàn mới mua đồ ngọt sao? "
    Diệu Hàn giật nảy mình len lén liếc ông Diệu ở bên cạnh, việc cô mua đồ ăn vặt chỉ có Bạch Thiên Dạ biết nếu bây giờ ba cô mà phát hiện ra thì đống đồ ăn kia nhất định sẽ bị tịch thu.

    May rằng lúc này ông Diệu đang uống trà ánh mắt luôn nhìn về phía bàn cờ suy ngẫm
    Diệu Hàn gõ gõ vào bàn cờ khi đã sắp xếp tất cả quân cờ xong ý muốn ông ta hãy tập trung vào ván cờ , nhưng cô đã thất bại sau nước đi thứ 5 Bạch Thiên Dạ tươi cười nhìn cô vui vẻ nhìn cô đã thua cuộc.

    Diệu Hàn không chấp nhận mình đã thua cuộc liền thách đấu thêm ván thứ hai
    Khi ba người đang hăng say nghiên cứu ván cờ,Tiểu Mai và Thiệu Huy mới quay trở lại.

    Diệu Hàn đang tập trung để dành lại đống đồ ngọt của mình nên không bận tâm đến bầu không khí kì lạ của hai người kia
    Bạch Thiên Dạ liếc cô sau đó ngẩng đầu nhìn Thiệu Huy đang đi vào nhà,ông Diệu đang ngồi bên cạnh không ngừng khua tay múa chân chỉ trỏ giúp cô tìm những nước đi mới.

    Kết quả vẫn là một túi bánh kẹo bị Bạch Thiên Dạ bốc lột hết,Diệu Hàn giận dỗi bỏ vào trong nhà làm cho anh ta ở ngoài cười không ngậm được miệng lại
    Bữa trưa diễn ra trong không khí hết sức vui vẻ và ấm cúng,Bạch Thiên Dạ ngồi đối diện khẽ đá vào chân Diệu Hàn.

    Cô nắm chặt chiếc đũa khẽ lườm ông ta rồi chuyển hướng sang đĩa cá ở gần đó,Bạch Thiên Dạ lại không để yên cho cô ăn cơm trưa ,hắn dùng chân cọ vào chân của Diệu Hàn làm cho cô có chút khó chịu.

    Cô không ngần ngại mà đá thẳng vào chân của hắn ,Bạch Thiên Dạ bị cô dùng lực đá mạnh gương mặt vẫn hết sức bình thường.

    Diệu Hàn quan sát nét mặt của Bạch Thiên Dạ thấy ông ta không hề có chút gì gọi là đau cả , vừa rồi cô đã dùng lực đá khá là mạnh làm cho chân cô sau khi đá vào chân Bạch Thiên Dạ cũng cảm thấy hơi tê tê
    Ông Diệu quay sang nói chuyện cùng với Bạch Thiên Dạ không mấy bận tâm đến biểu cảm đau đớn của cô con gái cưng
    Bác gái lúc này đột nhiên lên tiếng hỏi Diệu Hàn: " Tiểu Hàn! Con ở trên đó làm ăn có kiếm được nhiều không? "
    Diệu Hàn ngượng ngùng trả lời : " cũng bình thường thôi ạ! Vẫn đủ để trả tiền lặt vặt các thứ ạ "
    Chuyện cô lên thành phố làm việc và mở quán ở trên đó thì ai cũng biết,cả khu phố này đều biết, họ luôn khen ông Diệu và Bà Diệu có cô con gái giỏi ba mẹ cô cũng nở mày nở mặt nhưng luôn dặn cô không gửi tiền về cho ông bà cứ giữ bên mình để còn làm ăn ở dưới này ông bà có thể kiếm tiền được
    Khi mọi người đang ăn trưa thì một cậu học sinh đi vào nhìn mọi người sau đó lễ phép chào hỏi,Diệu Hàn thấy em trai mình đã về đứng dậy đi lấy thêm bát đũa cho em trai
    Diệu Quốc Quân ngồi xuống ghế đối diện Thiệu Huy quan sát Bạch Thiên Dạ sau đó khẽ nói nhỏ với mẹ : " mẹ! anh mặc vest kia là bạn trai chị à? "
    Bà Diệu nhìn Bạch Thiên Dạ sau đó mỉm cười khẽ đánh vào tay con trai út nhà mình nói nhỏ: " đứa nhỏ này! Phải gọi là bác "
    Diệu Quốc Quân lúc này mới ngộ ra người kia là ba của bạn trai chị nhà mình,Thiệu Huy mỉm cười với cậu ấy có chút ngượng ngùng không biết nói chuyện với Tiểu Quân như thế nào.

    Diệu Hàn kéo ghế ngồi xuống đưa cho Tiểu Quân bát đũa,Thiệu Huy định mở lời thì cậu bé đưa bát cơm về phía mẹ của mình rồi nói : " mẹ ơi! cho con xin bát cơm "
    Bác dâu tiếp tục lên tiếng hỏi : " Tiểu Mai dự định lên thành phố để làm việc nó mới lên bác sợ Tiểu Mai gặp lừa đảo , Tiểu Hàn cháu có thể cho Tiểu Mai ở tạm được không? "
    Thấy Bác dâu không ngần ngại mà hỏi ngay trước mặt bên thông gia,ông Diệu có chút xấu hổ rót rượu ra cốc của Bạch Thiên Dạ rồi nói chuyện phiếm với anh ta.

    Diệu Hàn mỉm cười rồi nói: " quán của cháu không lớn nên chỉ có một phòng ngủ thôi ạ "
    Bác dâu nghe vậy liền nói : " Tiểu Hàn nhà ta tự lập giỏi như vậy! Cho chị ở nhờ một tí có sao? "
    Tiểu Mai ngượng ngùng kéo tay mẹ mình lại : " mẹ!! Chuyện này để lúc khác nói đi "
    Bà Diệu nghe vậy nhanh miệng nói : " đúng vậy!! Chị à trong bữa cơm không nên nói chuyện làm ăn ở đây "
     
    Gửi Anh Người Ở Phương Xa
    Chương 15: 15: Canh Giải Rượu


    Thấy mẹ và chị họ giải nguy cho,Diệu Hàn khẽ thở phào.

    Bà Diệu lúc này quay sang nói ông Diệu khi thấy ông có chút ngà ngà say khẽ đá vào chân của ông Diệu : " ông nó! Tôi đã bảo uống ít thôi mà"
    - " tôi chưa say!! " Nói xong liền uống cạn ly rượu mới rót,thấy ông Diệu không nghe lời can của mình thì bà khẽ lắc đầu mặc kệ ông Diệu uống bao nhiêu thì uống.

    Dù sao thì đây cũng là dịp quan trọng nên bà Diệu cũng không can ngăn gì nhiều
    Ông Diệu nâng ly sau đó tâm sự với Bạch Thiên Dạ về lúc Diệu Hàn còn nhỏ làm cho cô không khỏi ngựng ngùng.

    Hai người vừa nói chuyện thỉnh thoảng lại uống rượu,bà Diệu nhìn mặt ông Diệu đã đỏ lên do men say khẽ lắc đầu rồi đi vào nhà bếp chuẩn bị hoa quả
    Kết quả là ông Diệu phải chạy vào nhà vệ sinh mà nôn còn người nào đó vẫn rất bình thường không có một tí dấu hiệu nào là say cả.

    Bà Diệu liền bảo với Diệu Hàn nhường phòng của mình cho Bạch Thiên Dạ để anh ta nghỉ ngơi
    Diệu Hàn tuy không bằng lòng nhưng vẫn phải dẫn hắn lên tầng 2 đi về phòng của Diệu Hàn.

    Bạch Thiên Dạ mở cửa bước vào, khi mở cửa mùi thơm bạc hà liền xộc lên mũi cái mùi thơm quen thuộc từ quần áo của cô làm cho hắn cảm thấy thoải mái.

    Phòng của Diệu Hàn không rộng nhìn qua rất đơn sơ chỉ có một cái giường, một chiếc bàn học và một kệ sách có rất nhiều chiếc huân chương mà Diệu Hàn đã nỗ lực giành được
    Bạch Thiên Dạ liếc qua từng chiếc huân chương để ở kệ : Giải nhất bơi 100m nữ!.

    giải nhì karate!
    Diệu Hàn liền lên tiếng nói : " đây toàn là mấy giải thưởng trường tổ chức ấy mà! Không có gì lắm "
    Từng nhớ năm cấp 3,cô suốt ngày lao vào học mà năm đó trường lại hay tổ chức mấy cuộc thi nhằm giải trí.

    Người thắng cuộc sẽ được nhận phần thưởng đặc sắc , lúc đó nhà cô còn khá là nghèo khó nên Diệu Hàn không ngần ngại mà đăng kí tham gia để có thể phụ giúp ba mẹ cô phần nào.

    Bạch Thiên Dạ mỉm cười quay sang nhìn cô : " em đã rất nỗ lực nhỉ? Hàn Hàn giỏi lắm "
    Diệu Hàn được khen thì có chút ngại cô tỏ ra giận dỗi xoay người bỏ đi : " hừ!! Bác nghỉ ngơi đi "
    Hắn nhìn cô có chút nuối tiếc, biết thế hắn giả vờ say để có thể ôm Diệu Hàn thì tốt nhưng chưa kịp làm gì thì cô đã đi mất rồi.

    Bạch Thiên Dạ đi tới đóng cửa lại ,cởi áo vest rồi đến áo sơ mi ra.

    Hắn ở nhà không có khái niệm sẽ mặc áo khi đi ngủ.

    Nếu ở phòng người khác thì sẽ không nhưng đây là phòng của bé cưng nên hắn không ngần ngại gì mà cởi áo ra
    Nằm lên chiếc giường mà cô từng nằm ngửi mùi thơm nhè nhẹ còn lưu lại ở trên chăn ,Bạch Thiên Dạ đưa tay vắt ngang qua trán khẽ cắn răng: " mẹ nó! Sao dễ thương đến thế chứ "
    Bạch Thiên Dạ tỉnh dậy là lúc hơn 4 giờ chiều,đã rất lâu rồi hắn không ngủ say đến vậy nhìn căn phòng nhỏ của Diệu Hàn,Bạch Thiên Dạ khẽ mỉm cười đứng dậy chuẩn bị mặc áo thì bên ngoài có người gõ cửa giọng nói nhẹ nhàng của Tiểu Mai vang lên: " bác ơi! Cháu mang lên cho bác canh giải rượu đây ạ.

    .

    bác tỉnh chưa? "
    Bạch Thiên Dạ thấy không phải là Diệu Hàn thì không lên tiếng chỉ lặng yên mặc áo vào,Linh Mai định mở cửa thì phát hiện ra bên trong đã khoá cô ả không thể vào được liền đi xuống nhà

    Bạch Thiên Dạ đi tới ngăn tủ ở chỗ kệ sách kéo ra nhìn đống đồ ăn vặt mà cô đã giấu ở đó,hắn phì cười sau đó lôi ra mang lên giường.

    Diệu Hàn thấy chị mình mang canh xuống thì cô liền bảo để mình mang lên
    Tiểu Mai liền nói : " có vẻ bác ấy chưa dậy "
    Diệu Hàn cầm lấy khay : " bác đấy dậy rồi để em lên cho"
    Nói xong cô liền đi lên phòng của mình,Diệu Hàn không cần đợi người ở bên trong mở mà cô trực tiếp đi lấy chìa khoá dự phòng để mở
    Vừa mở cửa đã thấy Bạch Thiên Dạ ngồi ở bên giường,chân ông ta duỗi thẳng hai tay chống ra sau ,tư thế rất thoải mái nhưng cô không bận tâm đến ông ta như thế nào.

    Cô chỉ bận tâm đến túi đồ ăn vặt của mình đang bị Bạch Thiên Dạ ăn
     
    Gửi Anh Người Ở Phương Xa
    Chương 16: 16: Chủ Động


    Diệu Hàn vội để bát canh lên bàn sau đó đi nhanh tới muốn dành túi đồ ăn lại nhưng không ngờ hắn ta lại giữ lấy túi đồ ăn còn để ra phía sau làm cho Diệu Hàn phải tiến lên vươn tay muốn lấy túi bánh : " trả cho tôi!!! "
    Cứ tưởng sẽ lấy được ai ngờ cô đứng không vững liền ngã đè lên người của Bạch Thiên Dạ
    Ánh nắng từ cửa sổ chiếu vào bóng lưng của cô gái nhỏ đang nằm đè lên người kia,bàn tay của anh ta không để yên mà sờ lấy eo của cô gái.

    Bầu không khí trong căn phòng rất yên tĩnh ,Bạch Thiên Dạ mỉm cười lên tiếng: " Hàn Hàn chủ động đến vậy sao? "
    - " ! " Diệu Hàn vội vàng chống tay lên ngực ông ta sau đó ngồi dậy không quên cầm lấy túi đồ ăn vặt : ".

    .

    tôi cấm ông không được động vào đồ ăn của tôi "
    Bạch Thiên Dạ không trả lời nhìn cô đang cất đồ ăn vào trong tủ,Diệu Hàn sau khi cất đồ ăn vào tủ đứng dậy chỉ vào bát canh định lên tiếng thì cô nghe thấy tiếng bước chân.

    Tiểu Mai lúc này đi đến đứng trước cửa phòng mỉm cười nhìn hai người,Diệu Hàn liền thay đổi thái độ cô lễ phép nói : " canh giải rượu mẹ cháu nấu cho bác! Bác uống đi cho nóng "
    Nói xong thì xoay người đi ra ngoài,Bạch Thiên Dạ đứng dậy rời khỏi giường đi tới cầm bát canh lên,Tiểu Mai vẫn đứng ở ngoài cửa nhìn Bạch Thiên Dạ.

    Anh ta ngửi ngửi sau đó mới từ từ uống, đặt chiếc bát xuống lạnh lùng nhìn Tiểu Mai : " việc gì? "
    Tiểu Mai lễ phép nói : " cháu thay mặt em cháu xin lỗi vì lời nói của em gái cháu!.

    ừm.

    .

    chú ơi cháu! "
    Bạch Thiên Dạ nghe Tiểu Mai gọi mình là chú thì nói : " gọi tôi là bác như em gái cô gọi thì hơn đấy! Còn nữa em gái cô rất lễ phép"

    Người có thể gọi anh ta là chú chỉ có thể là Cục cưng nhà hắn tuy hắn không thích cô gọi mình là chú cho lắm nhưng đỡ hơn bác là được,hắn sẽ bắt cô gọi từ bác sang chú sau đó có lẽ là! Bạch Thiên Dạ không khỏi hào hứng trong lòng nhưng bộ mặt vẫn lạnh tanh.

    Nói xong cầm bát canh đi xuống nhà,Tiểu Mai bị cắt ngang lời thì tức lắm ,cô ả giậm chân tại chỗ sau đó xoay người đi về căn phòng cũ ở đối diện để cho Thiệu Huy
    Bà Diệu thấy Bạch Thiên Dạ đi xuống thì mỉm cười: " ông Bạch tỉnh rồi sao? Có đau đầu không? "
    Bạch Thiên Dạ mỉm cười khẽ lắc đầu sau đó liếc nhìn bóng dáng của cô đang loay hoay trong bếp,Tiểu Quân lúc này đang ngồi ở ghế sofa xem phim thấy Bạch Thiên Dạ đi xuống có chút bất an và lo sợ
    Mẹ cậu lúc này lại đi ra vườn mất ,chị gái lại ở trong bếp chỉ còn mình cậu với ba của người yêu chị ở đây.

    Bạch Thiên Dạ ngồi xuống ghế cầm cốc trà lên liếc Tiểu Quân rồi một lúc lâu sau mới mở miệng hỏi : " mai sau cháu dự định đi làm gì? "
    Tiểu Quân đang bóc gói bánh nghe Bạch Thiên Dạ hỏi thì hào hứng trả lời : " mai sau cháu muốn trở thành một người quân nhân phục vụ cho đất nước!! "
    Nhìn Tiểu Quân tràn đầy nhiệt huyết khi nói về nghề mai sau của cậu bé ,Bạch Thiên Dạ chống tay nhìn cậu bé đang tràn đầy nhiệt huyết đáng giá từ đầu đến chân: " luyện tập để tăng chiều cao với sức khỏe đi! Làm quân nhân không khó chỉ cần cháu cố gắng là được "
    Tiểu Quân nhìn Bạch Thiên Dạ với ánh mắt long lanh : " bác cũng làm trong quân đội sao? Từ lúc cháu nhìn thấy bác làm cháu nghĩ ngay đến một người phục vụ trong quân đội đó "

    Bạch Thiên Dạ mỉm cười không phủ nhận câu hỏi của cậu bé,ở trong quân đội nhiều năm có vài thói quen trong quân đội hắn không thể bỏ được nên cũng mặc kệ.

    Tiểu Quân bỏ gói bánh bánh đã bóc dở sang một bên ,cậu nhìn Bạch Thiên Dạ với ánh mắt hào hứng : " vậy bác gặp Tổng Tư lệnh chưa? Cháu thấy ngài ấy thật sự rất tuyệt!!! "
    Bạch Thiên Dạ mỉm cười sau đó cùng hùa theo cậu bé : " ừm!! Đó là một người rất tuyệt"
    Hai người nói chuyện với nhau rất vui vẻ nhưng chủ yếu là Tiểu Quân ,Bạch Thiên Dạ thỉnh thoảng mới phụ hoạ thêm vài câu làm cho cậu bé càng hăng say hơn
    Diệu Hàn làm bánh xong cho vào lò nướng đi ra thấy em mình đang nói chuyện với Bạch Thiên Dạ thì cô liền đuổi em trai lên phòng học : " vào phòng học bài đi nhanh! "
    - " chị!! Nhưng mai em được nghỉ mà "
    Cô khẽ nhướn mày hất hàm về căn phòng ở tầng 1 ngay cạnh phòng ba mẹ cô,Tiểu Quân không thế làm trái lời của chị liền phụng phịu đi vào phòng : " tí chị làm xong phải mang bánh cho em đấy"
     
    Gửi Anh Người Ở Phương Xa
    Chương 17: 17: Chị Gái


    Bác dâu thay mọi người đang đứng mãi ở bên ngoài mà không vào nhà liền đi ra: " mọi người đứng đây làm gì không mau vào nhà đi "
    Ông Diệu liền lên tiếng: " ông Bạch mời vào!" Hai vị phụ huynh liền đi vào cùng nhau.

    Tuy nhiên Bạch Thiên Dạ lại không thích cái vai làm phụ huynh cho lắm.

    Diệu Hàn nhìn Bạch Thiên Dạ khẽ nở nụ cười đắc ý sau đó cô phụ giúp bạn trai mang quà vào trong nhà
    Vừa vào bên trong,Bạch Thiên Dạ đã nhìn qua cả căn nhà , nhà cô cũng không khá giả gì ,chỉ đủ sống qua ngày nhưng được bài trí rất gọn gàng và sạch sẽ,anh ta liếc qua thấy bức ảnh cô còn nhỏ ở trên tường.

    Bác dâu thấy Bạch Thiên Dạ còn rất trẻ liền hỏi tuổi anh ta
    - " ông Bạch năm nay bao nhiêu tuổi vậy? Tôi thấy hai cha con trông như anh em vậy" mọi người trong nhà nhìn bác dâu với ánh mắt ngượng ngùng.

    Thấy tất cả mọi người đều quay ra nhìn mình bác dâu liền nói : " sao mọi người lại nhìn tôi như vậy chứ? "
    Ông Diệu vội lên tiếng xin lỗi : " chị dâu tôi không có ý gì xấu mong ông Bạch không để lòng " Bác dâu định lên tiếng thì Bà Diệu giữ lấy tay bác ấy khẽ lắc đầu, bác dâu thấy vậy nhíu mày sau đó quay đi chỗ khác
    Bạch Thiên Dạ nửa cười nửa không,bà Diệu quan sát Bạch Thiên Dạ có chút e ngại ,bà đang lo lắng liệu khi con gái mình về nhà họ có bị ba chồng đối xử tệ không biết nữa
    Lúc này ,Diệu Hàn và Thiệu Huy đang ngồi ở sân cắn hạt dưa.

    Thiệu Huy hơi liếc vào bên trong : " liệu ba anh! "
    - " không sao đâu! Anh đừng lo " Diệu Hàn mỉm cười cô hơi liếc vào bên trong nhìn bầu không gian.

    Mọi người ngồi trong nhà lúc này đang rất ngượng ngùng không biết nói chuyện gì
    Bà Diệu đứng dậy gọi Diệu Hàn vào giúp bà nấu cơm,Thiệu Huy ngồi ở ngoài quan sát sân nhà cô.

    Đang suy nghĩ thì có một cô gái đi vào,Thiệu Huy nghe thấy tiếng giày cao gót ngẩng lên nhìn thì thấy!.

    đó là một cô gái xinh đẹp ,mái tóc búi cao mỉm cười đang bước đến chỗ anh ta
    - " hi! Chàng trai nhỏ " Cô gái kia trực tiếp đến bên cạnh Thiệu Huy ngồi xuống.

    Cậu ta nuốt nước bọt cả người bắt đầu nóng lên : " chị! "
    - " lâu không gặp nha! Chị nhớ bé đó " cô gái kia l**m môi ánh mắt liếc xuống bên dưới,Thiệu Huy hiểu ý ngồi dịch ra : " x.

    .

    xin lỗi "
    Bác dâu thấy con gái mình vừa vào thì đi ra sân gọi : " Tiểu Mai! Vào đây mau "
    Diệu Linh Mai vâng một tiếng liếc thấy mẹ mình đi vào rồi liền tiến sát hôn lên vành tai Thiệu Huy : " lần này! đừng để chị đợi lâu "
    Thiệu Huy đỏ mặt nhìn người con gái khiến bản thân mình lưu luyến và nhớ nhung rời đi ,bản thân ở ngoài lấy lại bình tĩnh rồi mới dám đi vào
    Diệu Linh Mai vào nhà thấy một người đàn ông siêu cấp đẹp trai đang ngồi ở bên trong thì dịu dàng mỉm cười,Bác dâu đi tới kéo tay cô nói nhỏ : " đó là bạn trai của em gái con! Đây là ba anh ta người này nhìn thoạt qua rất giàu với vợ anh ta hình như không còn "
    Linh Mai nghe mẹ mình nói vậy thì khẽ mỉm cười đánh giá người đàn ông này từ đầu tới chân.

    Ông Diệu đang nói chuyện với Bạch Thiên Dạ và là người ở gần hai người họ lên ông đã nghe được một hai câu hơi nhíu mày nhưng không lên tiếng
    Lúc này,Diệu Hàn đang ngồi trong góc đốt củi để chất bếp,ở quê cô hầu hết mọi người vẫn còn sử dụng bếp củi lẫn bếp ga để nấu ăn.

    Bà Diệu đi tới bên cạnh cô thì thầm : " ba của bạn trai con nhìn quen quen sao ấy! Như kiểu mẹ gặp ở trên tivi rồi! "

    Diệu Hàn liền nói : " bác trai đó là người viên chức nhà nước" Nếu mẹ cô biết ông ta là Tổng tư lệnh không biết bà ấy sẽ sốc như nào.

    Bà Diệu gật gật đầu sau đó bà nói một tràng: " theo mẹ thấy, thằng bé kia trông đẹp trai và ga lăng nhưng ba của nó lại trông đẹp và khí thế hơn gấp bội lần "
    Bà Diệu càng nói càng hưng phấn và nói nhanh hơn: " vừa thấy họ bước, mẹ thấy họ là người có tri thức và giàu có!có phải chiếc xe kia hơn 1 tỷ đúng không? để mẹ còn biết đường ăn mặc đẹp hơn "
    Diệu Hàn nhìn bà Diệu rồi nói : " đ.

    .

    đó chỉ là xe thuê mà thôi! mẹ như thế này là được rồi "
    Thấy con gái trả lời như vậy bà Diệu cũng không trả lời nữa,bà khẽ thở dài nghĩ đến người đàn ông trẻ tuổi kia
     
    Gửi Anh Người Ở Phương Xa
    Chương 18: 18: Xoa Bóp


    Tiểu Quân quay lại nhìn Bạch Thiên Dạ trong ánh mắt của cậu bé có phần luyến tiếc khi phải dừng lại cuộc trò chuyện đang hăng say mãi mới có người nói chuyện hợp cạ với bản thân cậu.

    Nhưng do không thể làm trái với lời của chị gái, cậu bé xị mặt rồi đi nhanh về phòng của mình.Căn phòng khách hiện giờ chỉ còn mỗi Bạch Thiên Dạ và cô
    Diệu Hàn không ngần ngại gì xoay người đi nhanh vào bếp mặc kệ ông ta ngồi một mình ở phòng khách,đột nhiên Tiểu Mai đi xuống gương mặt rạng rỡ nhìn Diệu Hàn mỉm cười,cô quay lại bảo với Tiểu Mai rằng : " chị lấy một ít hoa quả về nhé? "
    Tiểu Mai mỉm cười rồi lắc đầu : " không cần đâu! Cảm ơn em ,thôi chị về đây "

    Bạch Thiên Dạ dựa ra sau, vừa Tiểu Mai đi xuống hắn quan sát thấy tóc của cô ả này đã có phần rối đi, quần áo xộc xệch có nhiều nết nhăn và đặc biệt là cái mùi tanh khiến cho hắn khó chịu.Vốn dĩ từ nhỏ Bạch Thiên Dạ đã có một khứu giác rất tốt và nhạy ,chỉ cần một mùi thoáng qua hắn đã có thể cảm nhận được
    Tiểu Mai ngượng ngùng cúi chào Bạch Thiên Dạ sau đó rời khỏi đây,Diệu Hàn mãi chưa thấy Thiệu Huy xuống nghĩ có lẽ anh vẫn còn ngủ nên cô không đi lên đánh thức ,Bạch Thiên Dạ đột nhiên theo cô đi vào trong phòng bếp
    Diệu Hàn quay lại nhìn ông ta với ánh mắt cảnh giác: " theo tôi làm gì? "
    Bạch Thiên Dạ dựa người vào cửa , liếc ra bên ngoài nhìn bóng lưng bà Diệu đang nhổ rau : " Hàn Hàn nhà ta rất lương thiện nha..."
    Diệu Hàn nhíu mày nhìn ông ta đang mỉm cười lời nói có phần vô tình nhưng ánh mắt lộ rõ vẻ dò xét ,lông mày của Diệu Hàn không tự chủ mà vô thức giật giật.Ahhh cô muốn phát tiết muốn đấm người trước mặt này quá nhưng Diệu Hàn liếc nhìn bà Diệu đang tiến lại gần rồi cô mỉm cười: " ở đời mà...!lương thiện một chút để bớt tạo nghiệp,lỡ dính vào rồi thì tìm cách tránh xa mấy cái thằng khốn nạn ra....ah mẹ !! Hôm nay nhà mình ăn gì ấy "
    Diệu Hàn vừa nói xong thì bà Diệu đi vào phòng bếp,cô lập tức thay đổi thái độ mặc kệ người nào đó đang đứng dựa vào cửa mặt mày nhăn nhó, hắn cảm nhận rằng cô đang có ý chửi mình khốn nạn.

    Nếu không phải đây là nhà của Diệu Hàn và có người không thì hắn sẽ lao đến đè cô xuống mất.Bà Diệu để rau vào rổ sau đó nhìn Bạch Thiên Dạ mỉm cười: " ông Bạch tỉnh rồi sao? Ông có đau đầu không để Tiểu Hàn xoa bóp cho "
    Diệu Hàn cứng họng, trời đất cô muốn tránh xa ông ta ra thật tốt vậy mà mẹ cô lỡ lòng nào lại đẩy cô đi xoa bóp cho hắn chứ
    Bạch Thiên Dạ thấy bà Diệu tạo cơ hội cho mình thì hơi nhíu mày tỏ vẻ bản thân mình rất đau đầu: " đầu tôi có hơi đau...!vậy phải nhờ đến Tiểu Hàn một chút rồi"

    Bà Diệu nắm lấy tay cô rồi kéo lên phía trước ,bà còn nói nhỏ với cô : " mẹ tạo cơ hội cho con nói chuyện với ba chồng ấy!! Nắm bắt cho kĩ vào "
    Diệu Hàn không biết nói gì hơn đành phải đi lên phòng khách xoa bóp huyệt thái dương cho Bạch Thiên Dạ.Ông ta lúc này đang tỏ ra rất đắc ý : " nghe vẻ nghiệp hơi nặng ấy!! "
    - " ...!" Diệu Hàn nghe xong thì tăng lực đạo lên ấn mạnh vào huyệt thái dương làm cho Bạch Thiên Dạ giật mình quay lại nhìn cô với ánh mắt cảnh giác: " biết tội cố ý mưu sát người của chính phủ bao năm tù không? "
    Diệu Hàn bày ra bộ mặt vô tội : " chẳng phải bác đang đau đầu sao? Lực chưa đủ hay gì ạ? "
    Bạch Thiên Dạ đưa tay giữ tay cô lại : " nghịch đủ rồi thì xoa bóp cho ta đi "
    Thiệu Huy lúc này vừa đi xuống thấy ba mình đang nắm tay Diệu Hàn thì lên tiếng với vẻ mặt bất ngờ : " ba...hai người"
    Diệu Hàn vội rút tay ra khỏi bàn tay của ông ta,quay phắt lại nhìn bạn trai : " a...anh ,dậy rồi sao? "
    Bạch Thiên Dạ không liếc con trai mình,ông ta vắt chéo chân dựa ra sau yên tĩnh nghe bọn họ nói chuyện: " ư...ừm!"

    Cảm nhận gương mặt của Thiệu Huy hơi đỏ lên cô sợ anh bị ốm ,Diệu Hàn liền tiến lên đưa tay lên định sờ trán Thiệu Huy thì bị anh ta né sang một bên lấy lí do nói : " ừm...anh muốn đi tắm!! Phòng tắm ở đây vậy? "
    Diệu Hàn nắm lấy tay mình cười ngượng rồi chỉ về phía phòng tắm: " ở kia! "
    Thiệu Huy ừm một tiếng sau đó đi nhanh về phía phòng tắm,bà Diệu thấy bạn trai của con gái vội vào phòng tắm thì đi lên nhà trên vỗ vai Diệu Hàn : " Tiểu Hàn! Đi mua thức ăn với mẹ không"
    Diệu Hàn mỉm cười rồi gật đầu,nhưng sâu bên trong cô đang suy nghĩ rất nhiều....Bạch Thiên Dạ đứng dậy nhìn bà Diệu rồi nói : " tôi có thể đi cùng không? "
     
    Gửi Anh Người Ở Phương Xa
    Chương 19: 19: Cảnh Sát


    Bà Diệu nghe vậy thì tươi cười: " ông Bạch đi cùng thì còn gì bằng "
    Hai người bọn họ nói chuyện qua lại với nhau rất vui vẻ ,còn Diệu Hàn ở bên cạnh thì đang chìm trong suy nghĩ của bản thân : sao tự dưng Thiệu Huy lại tránh mình chứ? Có chuyện gì sao không biết nữa!.

    Bạch Thiên Dạ thấy bà Diệu đã đi ra cửa khẽ gõ vào trán Diệu Hàn: " đi nhanh thôi "
    Diệu Hàn ngẩng lên nhìn mẹ mình đã ra đến cửa ,Bạch Thiên Dạ đang đứng đợi thì nhanh chóng đi theo.

    Ba người cùng nhau đi đến một khu chợ nhỏ,dòng người đi qua đi lại tấp nập và rất đông vui
    Bạch Thiên Dạ nhìn qua dòng người sau đó cúi xuống nhìn Diệu Hàn đang kiễng chân lên để nhìn về phía trước.

    Hắn mỉm cười, ấn đầu cô xuống để cô không thể khiễng chân lên nữa.

    Diệu Hàn khó chịu đẩy tay Bạch Thiên Dạ ra sau đó đi theo bước chân của bà Diệu

    - " ngày mai chúng ta đi cắm trại!! Tiểu Hàn con xem xem muốn chuẩn bị đồ gì "
    Diệu Hàn vâng một tiếng sau đó lựa chọn từng miếng thịt.

    Ngày nghỉ lễ lần này gia đình cô và gia đình bác dâu đã lên kế hoạch tổ chức đi cắm trại một ngày một đêm, bây giờ số lượng người tham gia đã tăng lên 2 người là bạn trai cô và Bạch Thiên Dạ!
    Nhìn bóng dáng nhỏ nhắn đang chọn thịt của Diệu Hàn,Bạch Thiên Dạ đột nhiên muốn ôm lấy cô nhưng hiện giờ đang ở nơi đông người và đặc biệt có bà Diệu.

    .

    hắn không thể làm bậy được
    Chọn tới chọn lui ,sau khi thanh toán Diệu Hàn trực tiếp quay lại rồi đưa túi thịt cho Bạch Thiên Dạ.

    Bà Diệu thấy vậy vội đi tới định cầm thì Bạch Thiên Dạ đã lên tiếng từ chối : " để tôi!! "
    Bà Diệu thấy Bạch Thiên Dạ xách đồ có chút ngại,bà kéo tay con gái lại sau đó khẽ đánh vào tay Diệu Hàn thì thầm nói nhỏ : " sao con đưa cho người ta xách chứ? "
    Diệu Hàn nhìn phía trước tìm quầy hàng có bán đồ mình cần mua : " bác ấy vừa bảo có thể xách được mà"
    - "! con bé này! Đáng lí ra để mẹ cầm cho! Giờ con đưa cho người ta cầm ngại chết đi được"
    Bà Diệu định giáo huấn con gái mình ở đây nhưng ai ngờ cô đã vỗ vào tay bà rồi kéo bà sang cửa hàng quán hải sản nọ ,Thiên An nhìn con cá chép giòn trước mặt mà không khỏi hào hứng : " mẹ!! Lâu rồi con không ăn "
    Chủ quán thấy cô chỉ vào con cá mà mình mới nhập về thì vui vẻ đi tới giới thiệu: " đây là con cá bên tôi mới mang về vẫn còn sống,thịt cá sẽ ngọt hơn đó ,chị xem "
    Chủ quán nhiệt tình giới thiệu con cá cho bà Diệu, Diệu Hàn ánh mắt long lanh nhìn mẹ mình cô rất muốn mẹ mua cho mình con cá đó.

    - " con này 100 bán không? "
    Ông chủ nghe người ta hạ giá con cá của mình đến như vậy thì sốt ruột nói lại : " con cá này phải 150 đến 200 đấy!! ai cũng mặc cả như chị thì làm sao tôi buôn bán được? "
    Bà Diệu nghe người ta nói vậy cũng không mặc cả quá ,bà sờ vào con cá : " 125 thì mua này? "
    Nghe bà Diệu đã tăng giá tiền lên ông chủ quán cắn răng không trả lời.

    Sau nhiều lần mặc cả lên xuống,con cá đã được làm sạch và nằm gọn trong tay của Diệu Hàn.

    Nhìn cô vui vẻ khi có được con cá mình thích ,Bạch Thiên Dạ phì cười nhìn cô.

    Diệu Hàn vừa đúng lúc quay lại thì thấy hắn cười cô xấu hổ lên tiếng: " bác cười gì chứ? "
    - " không có gì " Hắn gằn giọng nhìn cô, quay lại nhìn phía sau thấy một viên cảnh sát đang đi tuần ở khu vực chợ này hắn hơi nheo mắt thì thấy viên cảnh sát đi vội đến chỗ bản thân mình
    - " Tổng!.

    " Viên cảnh sát đứng nghiêm trước mặt Bạch Thiên Dạ ,hắn ta nhanh chóng ra hiệu cho viên cảnh sát đó im lặng.

    Viên cảnh sát liếc nhìn hai người ở phía sau liền hiểu ra thì ra là Tổng Tư Lệnh đang đi về quê cùng bạn gái sao
    - " Viên cảnh sát này! anh tìm ông Bạch có việc gì sao? " Bà Diệu thấy viên cảnh sát đi tới trước mặt Bạch Thiên Dạ thì bà có chút lo lắng sợ có chuyện gì xảy ra.

    Viên cảnh sát vui vẻ trả lời : " không có chuyện gì đâu thưa bà "
    Diệu Hàn liếc Bạch Thiên Dạ sau đó kéo bà Diệu đi chỗ khác,bà Diệu liền phản kháng không muốn đi thì Diệu Hàn nói nhỏ bên tai : " bác ấy phải xử lí các công việc riêng chứ!! chúng ta không nên làm phiền!! "

    Bà Diệu nghe cũng hợp lí liền đi sang quầy khác.

    Bạch Thiên Dạ liếc Diệu Hàn đang rời đi hơi mỉm cười rồi nhìn viên cảnh sát : " có việc gì? "
    - " chúng tôi đã phát hiện ra khu vực mà bọn buôn ma t.úy ẩn nấp! Đây là một nhánh của Kim Chỉ "
    Kim Chỉ là tên của một tổ chức tội phạm chuyên bắt cóc phụ nữ , buôn bán thuốc phiện! v.

    .

    v! bọn chúng sẵn sàng làm tất cả mọi việc phạm pháp để có tiền.

    Ở Vân Thành đã có vài vụ những cô gái chạc tuổi Diệu Hàn bị bắt cóc
     
    Back
    Top Bottom