Khác [GL][DU MIÊN_VÂN ANH] YÊU EM THEO CÁCH CỦA KẺ MẤT TRÍ

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
41,043
0
0
397515442-256-k879459.jpg

[Gl][Du Miên_Vân Anh] Yêu Em Theo Cách Của Kẻ Mất Trí
Tác giả: travyvy
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

NHÂN VẬT CHÍNH
🧠 Thẩm Du Miên (32 tuổi)
Nghề nghiệp: Nhà thần kinh học hàng đầu, chuyên về mô hình hoá cảm xúc và liệu pháp xóa trí nhớ bằng xung điện.

Tính cách: Tĩnh lặng như hồ nước chết.

Từng yêu, từng đau, từng mất tất cả, và giờ... không còn tin vào tình yêu nguyên vẹn.

Vấn đề tâm lý: Kiểm soát cao, có dấu hiệu rối loạn nhân cách tránh né, sống như một hệ thống tính toán.

Quá khứ: Từng bị người yêu cũ phản bội ngay trong một thử nghiệm trí nhớ.

Cô thề sẽ không để bất kỳ ai "thoát khỏi" cô nữa.

Câu nói đại diện: "Nếu không thể giữ em bằng yêu thương, tôi giữ em bằng logic."

☁️ Hạ Vân Anh (24 tuổi)
Nghề nghiệp: Sinh viên cao học ngành tâm lý, đến thực tập tại trung tâm nghiên cứu của Thẩm Du Miên.

Tính cách: Nhẹ nhàng, tử tế, có trực giác tốt.

Bên ngoài yếu đuối, bên trong lại là một vùng trời không ai dòm tới được.

Vấn đề tâm lý: Từng trầm cảm nặng sau cái chết của em gái sinh đôi, từ đó có khuynh hướng tự làm tổn thương.

Sức hút: Cô có cách chạm vào những góc tối trong tâm trí Du Miên mà không cần lên tiếng.

Câu nói đại diện: "Em không cần chị tốt, em chỉ cần chị thật."



ámảnh​
 
Related threads
  • [TRUYỆN TRANH] Thần y đích nữ
  • [An Chi x Tan Anh](GieArt) - Một lòng thương em.
  • [Truyện Tranh] Phá Luật
  • [Truyện tranh] Hãy call trước khi bốc cháy
  • [Xuyên nhanh] Ta, lốp xe dự phòng, không làm!
  • [Truyện Tranh] Itoshi no Ko, Charlotte
  • [Gl][Du Miên_Vân Anh] Yêu Em Theo Cách Của Kẻ Mất Trí
    chương 1: cánh cửa phòng 27


    Trung tâm nghiên cứu thần kinh nhận thức - tầng 7.

    Khu vực dành riêng cho các chương trình thử nghiệm cảm xúc tiên tiến.

    Một nơi mà ngay cả không khí cũng mang mùi của im lặng được lập trình.

    Phòng 27 nằm sâu trong hành lang cuối cùng.

    Không bảng tên, không cửa sổ, không ánh sáng tự nhiên.

    Tường trắng, bàn trắng, trần nhà trắng.

    Căn phòng được xây dựng như một khoang cô lập tâm trí, nơi mọi phản ứng đều được thu vào - vô thanh và chính xác.

    Hạ Vân Anh đứng trước cánh cửa ấy, lòng bàn tay lạnh ngắt.

    Chiếc áo blouse trắng tinh không thể che giấu được sự căng thẳng trong dáng người mảnh khảnh.

    Cô đã định quay đi - ba lần - nhưng chân vẫn đứng lại, như thể một lực vô hình đang giữ lấy gót giày.

    Đây không phải là buổi phỏng vấn.

    Đây là cuộc gọi không lời từ một thứ quyền lực tối cao hơn mọi bảng tên và chức vụ.

    Không ai mời cô đến bằng lời.

    Không ai trả lời khi cô gọi lại số gửi tin nhắn.

    Chỉ có một mã QR đen trơn được gửi vào hộp thư cá nhân lúc 2:17 sáng, kèm một dòng chữ khiến cả đêm cô mất ngủ:

    "Phòng 27.

    7:00 sáng.

    Một cơ hội.

    Một lựa chọn duy nhất."

    - T.D.M

    T.D.M.

    Không ai trong giới thần kinh học không biết ba chữ đó.

    Mỗi lần chúng xuất hiện, người ta hoặc rợn gai sống lưng, hoặc nín thở chờ một biến cố xảy ra.

    Thẩm Du Miên - nhà nghiên cứu thần kinh cảm xúc trẻ nhất được cấp quyền điều hành độc lập một trung tâm thử nghiệm.

    Một bộ óc dị thường, một trái tim bị bóp méo, và một bàn tay đủ lạnh để chạm vào bản thể sâu nhất của người khác mà không cần xin phép.

    Thiên tài.

    Dị biệt.

    Và nguy hiểm - không chỉ với người khác, mà còn với chính cô ta.

    Người phụ nữ được đồn là từng thiết kế một mô hình kiểm soát cảm xúc khiến đối tượng tự sát trong vòng 72 giờ.

    Người ta nói cô ta đẹp như cái chết, sắc như lưỡi dao mổ.

    Không ai dám lại gần, trừ những kẻ tò mò - hoặc liều mạng.

    Cánh cửa tự động mở khi đồng hồ chạm đúng 7:00.

    Vân Anh bước vào.

    Lạnh.

    Rỗng.

    Không mùi.

    Không tiếng động.

    Thẩm Du Miên đang đứng quay lưng về phía cô, trước một bảng cảm biến sáng xanh.

    Không blouse trắng.

    Chỉ có áo sơ mi đen cài kín cổ, tay áo xắn gọn, và mái tóc dài thẳng mượt như đường tín hiệu được lập trình.

    "Ngồi."

    Cô ta không quay lại, nhưng giọng nói rõ ràng phát ra từ hệ thống khuếch âm trong phòng.

    Bình tĩnh đến lạnh gáy.

    Vân Anh bước tới, ngồi xuống chiếc ghế duy nhất trước bàn.

    Trên mặt bàn là một bộ bài kiểm tra thần kinh, một bản trắc nghiệm phản xạ cảm xúc, và một tập hồ sơ bìa đen không có tên.

    "Chị... muốn tôi làm gì?"

    Vân Anh hỏi, nhưng giọng cô vỡ ra ở giữa câu như bị chặn bởi chính cổ họng mình.

    Mỗi chữ tuôn ra đều như bị đẩy khỏi một cái lồng ngực đang co thắt.

    Cô cố hít một hơi, nhưng không khí trong phòng quá lạnh, quá sạch, quá vô cảm, khiến mỗi hơi thở giống như hút vào một khoảng trống chân không.

    Cảm giác như có bàn tay vô hình đang bóp lấy thanh quản cô, nhẹ nhàng nhưng đủ để không thể hét lên.

    Vân Anh không chỉ run - mà toàn thân cô căng cứng như một khối thịt sống đặt trên bàn mổ, chờ nhát cắt đầu tiên.

    Ánh đèn trắng phía trên không sáng chói, nhưng lại như dội thẳng vào hốc mắt, làm khô cả đồng tử.

    Mồ hôi lạnh chảy dọc lưng cô, từng giọt như kim nhỏ đâm xuống sống lưng.

    "Chị muốn tôi... làm gì?"

    Cô lặp lại, lần này nhỏ đến mức gần như thì thầm.

    Bởi vì cô không chắc mình muốn nghe câu trả lời.

    Thẩm Du Miên xoay người lại, mắt cô dừng trên mặt Vân Anh như thể đang soi chiếu từng khung thần kinh ẩn dưới lớp da.

    "Em có biết vì sao mình được chọn không?"

    Vân Anh lắc đầu, nhịp tim tăng nhẹ.

    "Tôi chỉ đăng ký chương trình thực tập.

    Bài test đầu vào là trắc nghiệm logic.

    Tôi nghĩ mình chỉ may mắn-"

    "Không phải vì em đúng."

    Du Miên bước chậm rãi đến, như thể đo từng bước bằng nhịp phản ứng sinh học.

    "Mà vì khi trả lời câu 17, nhịp tim em lệch khỏi vùng ổn định 0.3s.

    Câu 32, em nhìn sang phải - dấu hiệu tránh né ký ức.

    Và câu 39, ngón tay trỏ run theo chu kỳ 0.3Hz - đó là câu hỏi về cái chết đầu tiên trong đời em."

    Vân Anh chết lặng.

    Không thở ra.

    Không chớp mắt.

    Du Miên cúi người, hai tay chống mạnh lên bàn khiến bề mặt kính lạnh rung lên khe khẽ.

    Gương mặt cô ta tiến sát đến mức Vân Anh có thể cảm nhận được hơi thở mát lạnh, đều đặn như máy đo nhịp tim đang chạy ổn định.

    Khoảng cách giữa họ gần đến mức ánh mắt của Du Miên xuyên qua đồng tử cô như một mũi kim điện tử đang dò quét từng vi mạch thần kinh.

    Không có gì chạm vào da thịt, nhưng Vân Anh cảm giác như vừa bị bóc trần giữa ánh sáng mổ xẻ.

    Không một va chạm, nhưng là sự xâm nhập sâu nhất - thứ chỉ những kẻ từng mất trí mới dám làm không chút do dự.

    "Em là một cơ thể sống sót nhưng chưa từng được chữa lành.

    Một tổ hợp xung đột giữa ý chí và vết thương.

    Và đó là lý do em được chọn."

    Giọng nói như lưỡi dao mổ sắc lặng lẽ rạch qua lớp da của nỗi sợ.

    "Được chọn... cho điều gì?"

    Vân Anh khẽ hỏi.

    Môi cô khô khốc, nhưng ánh mắt không rời khỏi đối phương.

    Thẩm Du Miên mỉm cười.

    Không dịu dàng.

    Không ngọt ngào.

    Mà như một dòng lệnh đã được lập trình từ trước.

    "Cho một thứ liệu pháp cuối cùng."

    Cô ta ngừng lại một nhịp.

    Rồi nói rõ ràng:

    "Để tôi yêu em."

    Hết chương 1.
     
    [Gl][Du Miên_Vân Anh] Yêu Em Theo Cách Của Kẻ Mất Trí
    CHƯƠNG 2 - Thử nghiệm đầu tiên


    CHƯƠNG 2 — THỬ NGHIỆM ĐẦU TIÊN

    Thử nghiệm được tiến hành ngay buổi sáng hôm đó.

    Không có hợp đồng.

    Không có điều khoản bảo vệ.

    Chỉ có tiếng im lặng kéo dài như một khoảng chân không nghẹt thở, trước khi Hạ Vân Anh gật đầu.

    Một cái gật đầu như lời thề không thể rút lại, khi Thẩm Du Miên nhìn cô và hỏi:

    "Em muốn trở thành bệnh nhân, hay cộng sự?"

    Không hiểu vì sao, môi cô đã mấp máy:

    "Em... muốn hiểu rõ bản thân mình hơn."

    Du Miên mỉm cười.

    Đó không phải là nụ cười dịu dàng, mà là sự điềm tĩnh rợn người của một bác sĩ mổ chính – khi lưỡi dao sắp rạch xuống da thịt, để bắt đầu một cuộc can thiệp không đường lui.

    Sắc bén, nhân đạo, nhưng tàn nhẫn đến lạnh sống lưng.

    Căn phòng thử nghiệm tầng 8 chìm trong bóng tối lạnh lẽo, tĩnh mịch đến mức nghe rõ cả tiếng dây điện khẽ rung theo nhịp thông gió.

    Ánh sáng xanh leo lét từ một bảng hiển thị đơn độc như con mắt giám sát, dõi theo từng chuyển động nhỏ nhất.

    Vân Anh được yêu cầu ngồi vào chiếc ghế điều hướng trung tâm – nó không chỉ là một cái ghế, mà giống như ghế điện của một bản án không lời.

    Hai tay cô được yêu cầu thả lỏng, nhưng mạch máu dưới da đã căng cứng vì hồi hộp.

    Đầu cô được giữ bởi một khung bán cố định, âm ấm như cái ôm của một bàn tay vô hình, không phải để an ủi mà để khóa chặt.

    Một cặp điện cực mềm được dán lên thái dương – cảm giác lành lạnh ấy len vào từng tế bào, khiến lưng cô ớn lạnh như đang chuẩn bị cho một cú rạch sâu vào ký ức.

    Cô cảm thấy nhịp tim mình bị đồng bộ hóa.

    Mỗi nhịp đập vang trong tai cô không còn là tiếng của sự sống – mà là tiếng đếm lùi của một thứ gì đó đang bị lấy đi.

    "Thí nghiệm đầu tiên: Phản ứng cảm xúc với ký ức gián tiếp," Du Miên nói, giọng phát ra từ hệ thống loa vi mô – đều đều, vô cảm, như thể đang đọc lệnh tử hình bằng ngôn ngữ học thuật.

    "Tôi sẽ đưa vào một chuỗi hình ảnh và âm thanh được mã hóa, gắn với các vùng ký ức phản xạ – không thuộc về em.

    Nhưng nếu em có phản ứng... tức là trong tiềm thức, em đã từng mang cảm xúc tương tự, dù có thể chưa từng nhớ đến nó."

    Từng từ rơi xuống như từng nhát gõ chậm rãi của búa đóng quan tài.

    Không có gì đáng sợ hơn việc bị chính ký ức không phải của mình kéo ngược lại – và nhận ra, chúng đã chờ sẵn ở đó, chỉ cần một kẽ hở để chui ra và chiếm lấy em.

    Màn hình trước mặt bật sáng.

    Hình ảnh đầu tiên: Một con búp bê vỡ đầu, hốc mắt rỗng tuếch, miệng há ngoác như đang gào thét.

    Trên nền ẩm ướt, máu – hay thứ gì giống máu – loang ra từ vết nứt ở trán nó.

    Tiếng gào thét chói tai của một đứa bé gái vang lên, bị ai đó kéo lê trên mặt đường trơn trượt trong mưa, móng tay cào rách xi măng để bấu víu – nhưng không gì níu lại được.

    Âm thanh đó không chỉ vang trong tai, mà như xé rách lồng ngực người nghe từ bên trong.

    Hình ảnh thứ hai: Một người phụ nữ mang khăn tang, khuôn mặt không có mắt mũi, chỉ là một khoảng trống trắng bệch, đứng giữa ngã tư đổ nát bốc khói.

    Trong tay bà là một vật gì đó quấn trong vải trắng, thẫm đen ở phần đầu – như thể máu đã khô thành mảng.

    Bà không động đậy, chỉ ôm chặt vật đó như ôm chính phần hồn bị xé khỏi thân xác.

    Âm thanh duy nhất vang lên là tiếng tim đập – không đều, nặng nề như tiếng trống báo tử đánh trong một nghi thức ma quái, mỗi nhịp vang lên như kéo dài một lời nguyền lặp lại trong đầu người xem.

    Hình ảnh thứ ba—

    "Dừng lại!"

    Vân Anh bật lên, tim đập dồn như trống trận.

    Mắt cô nhòe nước.

    Thẩm Du Miên bước vào phòng, không nhanh không chậm.

    Cô quan sát dữ liệu hiện lên trên màn hình: nhịp tim tăng, nhiệt độ da giảm, mạch phản xạ mắt co giật theo chu kỳ rối loạn – tất cả đều xác nhận một điều.

    "Em từng chứng kiến một cái chết, phải không?" – cô hỏi, nhưng giọng không phải để hỏi.

    "Không... em không nhớ..."

    Vân Anh nói, bàn tay túm chặt vạt áo như thể đang cố giữ lấy một điều gì đang trượt khỏi ý thức.

    "Không sao," Du Miên đáp.

    "Tôi sẽ nhớ thay em."

    Khi thiết bị được tháo ra, Vân Anh không rời khỏi ghế ngay.

    Cô ngồi yên như một người vừa bước ra khỏi cơn mộng du.

    Thẩm Du Miên cầm lấy một ống hồ sơ, viết lên đó bằng nét chữ mảnh: Chủ thể phản ứng mãnh liệt với hình ảnh liên quan đến mất mát gắn liền với âm thanh đơn lập – có thể là cái chết của người thân.

    Tiềm thức chưa được xử lý, cảm xúc chưa từng được giải phóng.

    Cô ngẩng lên nhìn Vân Anh – vẫn còn ngồi đó, mắt mở to, không rơi lệ nhưng run lên vì lạnh.

    "Tôi sẽ đưa em xuống phòng nghỉ," Du Miên nói.

    "Nhưng nếu em sẵn sàng, tôi muốn tiếp tục vào ngày mai.

    Bởi vì tôi đã nhìn thấy điều mà chính em đã chôn vùi quá lâu."

    "Và tôi sẽ lôi nó ra.

    Dù em có muốn hay không."
     
    [Gl][Du Miên_Vân Anh] Yêu Em Theo Cách Của Kẻ Mất Trí
    Chương 3: cơn mưa lớn


    Cơn mưa trưa hôm ấy không lớn.

    Nhưng đủ để nhuộm xám những ô cửa kính dài của tầng 8.

    Hạ Vân Anh ngồi trong phòng nghỉ, cơ thể đã được quấn trong chăn ấm, nhưng ngực vẫn thắt lại như thể bên trong đang rỗng toác một khoảng.

    Cô không nhớ rõ điều gì từ những hình ảnh, nhưng dư âm vẫn còn run rẩy nơi các đốt ngón tay.

    Du Miên đứng phía sau lớp kính hai chiều.

    Không nói gì, chỉ theo dõi.

    "Cô ta sợ rồi," một giọng nam trầm vang lên qua tai nghe, khe khẽ nhưng mang theo âm rung căng thẳng.

    Hình ảnh sóng não đang dao động bất thường hiện lên trước mặt họ, như những dải mực đang sôi.

    Người nói là Hoàng Lễ – trợ lý phân tích tín hiệu sinh trắc, kẻ vẫn luôn ám ảnh với việc đọc được nỗi sợ trước cả khi con người nhận ra mình đang sợ.

    "Không," Du Miên đáp, giọng cô thấp đi, gần như thì thầm.

    "Cô ấy đang rơi xuống – từng tầng một, như lao qua một giếng ký ức không đáy.

    Cái mà anh gọi là sợ... chỉ là bề mặt của một cơn lũ đang cuộn dưới da."

    Một nhịp im lặng.

    "Cô biết rõ mình đang làm gì chứ?" – Hoàng Lễ hỏi, có chút chần chừ.

    "Chủ thể này... có thể trở thành không ổn định."

    "Không ổn định là điều kiện để ký ức bật ra.

    Nếu cô ấy đủ khỏe để kháng cự, sẽ chẳng bao giờ tìm thấy điều gì."

    Tối đó, Vân Anh không về khu cư xá như thường lệ.

    Cô ở lại phòng ngủ dự bị cho bệnh nhân – một gian phòng nhỏ màu trắng bạc, trông sạch sẽ nhưng lại gợi cảm giác vô trùng đến rợn người.

    Ánh sáng dịu nhẹ phát ra từ một khe đèn âm trần, lập lòe như ánh mắt chớp tắt của thứ gì đó đang quan sát.

    Mùi bạc hà thoảng qua từ hệ thống thông khí – không thơm mát như thường lệ, mà lại khiến cô cảm thấy như đang bị xông thuốc mê, từ từ mơ hồ.

    Mọi thứ quá yên tĩnh, quá hoàn hảo...

    đến mức đáng ngờ.

    Cô thức dậy giữa đêm.

    Giật mình.

    Tim đập mạnh.

    Không phải vì ác mộng – mà vì thứ cảm giác trống rỗng kinh khủng như có ai vừa gỡ một phần ký ức ra khỏi đầu cô.

    Bóng tối không đặc, nhưng đủ khiến cô thấy mình như đang mắc kẹt trong một lớp sương.

    Tiếng bước chân.

    Cô không chắc là mơ hay thật.

    Mọi giác quan trong cô đều như bị kéo căng đến giới hạn – tai nghe rõ tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa, da nổi gai vì hơi lạnh từ tường gạch.

    Cô muốn chạm tay vào má mình để kiểm tra xem có đang tỉnh, nhưng tay không nhấc nổi – nặng nề như bị trói chặt bởi chính nỗi sợ mơ hồ.

    Một phần trong cô gào lên rằng đó chỉ là ảo giác... nhưng phần còn lại, sâu hơn, yên lặng hơn, lại thì thầm rằng cô đang tỉnh – và thứ gì đó rất thật đang đứng ngoài kia.

    Một bóng người dừng lại trước cửa kính.

    Không gõ.

    Không mở.

    Chỉ đứng đó, như đang chờ một tín hiệu.

    Cô không dám lên tiếng.

    Mãi đến khi bóng đó rời đi, cô mới biết mình đã nín thở suốt cả đoạn.

    Nhưng lúc ấy, hơi thở bật ra không phải là sự giải thoát, mà là một cú hoảng loạn nghẹn ngào, như thể phổi cô vừa bị bóp nghẹt suốt nhiều phút.

    Cô thu mình lại trong chăn, hai tay siết lấy nhau đến run rẩy, tim đập loạn như tiếng trống báo động bên trong ngực.

    Cô không còn tin được vào cảm giác của chính mình nữa – mọi thứ trở nên méo mó, và cô sợ, sợ đến mức đầu óc chỉ còn một âm thanh duy nhất: "Nó biết mình đang tỉnh."

    Sáng hôm sau.

    Du Miên đặt một chiếc ly xuống bàn.

    Bên trong là dung dịch trong suốt có màu xanh nhạt.

    "Uống đi," cô nói.

    "Chống phản ứng phân tán ký ức."

    Vân Anh ngập ngừng, ánh mắt dao động giữa ly thuốc và gương mặt lạnh lùng của Du Miên.

    Tay cô run nhẹ khi cầm ly, như thể trong lòng đang diễn ra một cuộc giằng co kịch liệt giữa tin tưởng và hoang mang.

    Cô hít một hơi thật sâu, nuốt xuống nỗi bất an đang cuộn lại trong ngực, rồi mới đưa ly lên môi – như thể đang chấp nhận bước vào một mê cung không có lối ra.

    Thứ chất lỏng mát lạnh như nước bạc hà – nhưng vị đắng len vào cuống họng, âm ỉ.

    "Cô đã từng thử chưa?" – Vân Anh hỏi, sau khi đặt ly xuống.

    Giọng cô nhỏ đi, pha chút khàn khàn của cổ họng đang siết lại vì căng thẳng.

    Trong đầu cô, hàng trăm câu hỏi khác đang xoáy quanh – nếu thứ này thay đổi mình?

    Nếu nó xóa đi điều gì đó quan trọng?

    Nếu mình không còn là chính mình sau khi uống nó?

    Dù ngoài mặt cố giữ bình tĩnh, bên trong cô như một sợi dây đàn đã kéo căng đến giới hạn cuối cùng, chỉ chờ một dao động nhỏ để rung lên vỡ vụn.

    Du Miên không trả lời ngay.

    Cô nghiêng đầu, ngắm đôi mắt đang bắt đầu mở ra của đối phương.

    "Rồi," cô đáp, giọng trầm hẳn, như thể đang gọi lại một cơn ác mộng cũ.

    "Và tôi từng không thoát ra được."

    Đôi mắt Du Miên chợt tối lại, trong thoáng chốc không còn vẻ điềm tĩnh thường thấy mà thay vào đó là một khoảng lạnh băng – như thể ký ức cô vừa nhắc đến vẫn còn nguyên vẹn và đang nhấn chìm cô mỗi đêm.

    Một cái gật đầu ngắn ngủi, nhưng bên dưới là một tầng sâu dày của tổn thương chưa từng lành.

    hết chương 3.
     
    [Gl][Du Miên_Vân Anh] Yêu Em Theo Cách Của Kẻ Mất Trí
    CHƯƠNG 4 - Ký ức không thuộc về mình


    Du Miên cài lại tập hồ sơ trước mặt, bàn tay siết nhẹ như đang cố kiềm chế điều gì đang dâng trào từ bên trong.

    Giọng cô trầm xuống, không chỉ vì thông báo mang tính chuyên môn, mà như đang chuẩn bị mở ra một cánh cửa mà cả hai người đều không sẵn sàng bước vào:

    "Ngày mai, chúng ta sẽ bắt đầu với chuỗi mã hóa chủ động.

    Nghĩa là tôi sẽ không chỉ đưa vào ký ức... mà sẽ gợi dựng cảm xúc."

    Vân Anh ngước lên, ánh nhìn bất động trong vài giây, nhưng phía sau lớp mắt tĩnh lặng ấy là một cơn giông đang hình thành.

    Cảm xúc?

    Cô còn cảm thấy gì nữa để mà gợi dựng?

    Mọi thứ trong cô dường như đã bị tước sạch từ lâu.

    Nhưng câu nói ấy của Du Miên như một mồi lửa chạm vào mớ tàn tro âm ỉ – và trong lòng cô, một nỗi lo sợ bùng lên, bắt đầu lan như vết bỏng.

    Nó cuộn lại trong ngực, râm ran dọc theo xương sống, rồi giáng xuống dạ dày như một cú đấm lạnh lẽo – thứ cảm giác của kẻ biết mình sắp bị lôi tuột vào một giấc mơ không phải của mình, nhưng lại quá thật để có thể thoát ra.

    "Điều gì xảy ra nếu tôi nhớ điều không thuộc về mình?" – cô hỏi.

    Du Miên im lặng.

    Không khí trong phòng như đặc lại.

    Ánh đèn trên trần phản chiếu vào mắt cô, tạo thành hai quầng sáng mờ nhòe như đôi mắt của ai đó từ một nơi rất xa đang dõi nhìn.

    Cô không chớp mắt, không cử động, như thể đang cố đè nén một cơn bão đang gào lên trong ngực.

    Những lời mà cô sắp nói ra sẽ không chỉ định hình tương lai của Vân Anh – mà còn có thể mở ra một cánh cửa cô từng thề không bao giờ mở lại.

    Một lúc sau, cô mới đáp, chậm rãi:

    "Thì em sẽ phải đối mặt với nó.

    Như thể nó từng là thật."

    Tối hôm đó, Vân Anh lại được đưa vào buồng dẫn ký ức.

    Căn phòng đã trở nên quen thuộc, nhưng nỗi sợ thì không bao giờ cũ.

    Khi bộ khung cố định gắn vào thái dương cô, tim cô đập nhanh không vì lạnh, mà vì cảm giác mình đang trao quyền kiểm soát toàn bộ não bộ cho một người khác.

    Khi hình ảnh đầu tiên xuất hiện – một hành lang bệnh viện phủ sương mù, tiếng bánh xe lăn trên sàn gạch cũ vang vọng – cô không còn biết mình đang xem hay đang sống lại điều gì đó.

    Một nỗi buồn ngắt quãng, âm ỉ.

    Một bàn tay nhỏ kéo tay cô, và giọng trẻ con thì thầm: "Chị ơi, đừng bỏ em."

    Sau buổi thử nghiệm, Vân Anh ngồi bất động trong phòng quan sát.

    Tay cô nắm chặt vạt áo, các đốt ngón tay trắng bệch vì siết quá mạnh.

    Mồ hôi lạnh thấm dọc sống lưng, và mỗi nhịp tim cô đều như dội ngược vào màng tai, rền rĩ như tiếng trống tang.

    Cô không biết mình vừa xem điều gì – hay vừa sống lại một phần của một ai đó khác.

    Cảm giác tách rời thực tại càng lúc càng rõ, như thể chính bản thân cô đang bị đẩy ra khỏi thân xác, để nhường chỗ cho một người khác – một bản ngã xa lạ, đau đớn và mang đầy máu.

    "Tôi... tôi chưa từng có em gái." – cô nói khẽ.

    "Có thể đúng." – Du Miên đáp.

    "Hoặc có thể não bộ em đã dựng một phiên bản ký ức dựa trên vết thương vô thức."

    "Vậy cái cảm giác đó thì sao?

    Cảm giác mình từng phản bội ai đó... từng để ai đó chết một cách vô nghĩa?"

    Du Miên không trả lời.

    Lần đầu tiên, cô không dám nhìn thẳng vào mắt bệnh nhân của mình.

    Đêm đó, Vân Anh không ngủ.

    Cô ngồi co mình trong góc phòng, thân thể run rẩy từng cơn không thể kiểm soát.

    Ánh đèn ngủ mờ đục như ánh mắt của thứ gì đó đang rình rập, phản chiếu vào đôi mắt cô – thâm quầng, tái nhợt, và trống rỗng.

    Hình ảnh hành lang bệnh viện, tiếng bánh xe nghiến lên sàn, bàn tay trẻ con đầy máu... cứ tua đi tua lại như một đoạn băng lỗi bị cắt ghép sai, đột ngột nhảy đoạn, giật tung từng mảnh trí nhớ.

    Mỗi lần tiếng gọi "Chị ơi..." vang lên, cô như bị kéo khỏi thực tại, rơi xuống một vực sâu hoang hoải, nơi chính cô cũng không còn chắc mình là ai.

    Cô bắt đầu ghi lại từng chi tiết trong một cuốn sổ nhỏ.

    Tay cô run, nét chữ nghiêng ngả.

    "Không có em gái.

    Nhưng nhớ mùi tóc nó.

    Nhớ cách nó run lên khi sợ.

    Nhớ tiếng gọi chị ơi.

    Nhớ... nhớ..."

    Đến một điểm nào đó, cô đột nhiên dừng lại.

    Bút rơi khỏi tay.

    Một ký ức khác chợt bùng lên – không liên quan, không cùng cảnh.

    Là một khuôn mặt đàn ông đẫm máu, một tiếng nổ đằng sau, rồi bàn tay cô bỗng đỏ lòm.

    "Không phải của mình..." – cô thì thầm.

    Nhưng giọng cô nghe như đang tan ra.

    Trong phòng quan sát, Du Miên theo dõi mọi chỉ số sinh trắc của Vân Anh.

    "Đường dẫn ký ức đang chồng chéo." – Hoàng Lễ nói, mắt không rời màn hình.

    "Cô ấy có thể gãy."

    "Không.

    Cô ấy đang mở." – Du Miên đáp, giọng cô lạnh đi, trơn tru như một dòng mã được lập trình sẵn.

    Không một dao động, không một nhịp lệch.

    Ánh mắt cô dán vào màn hình như thể Vân Anh chỉ là một tham số cần theo dõi – không hơn.

    Nhưng sâu bên trong, nơi mà lý trí không thể kiểm soát hoàn toàn, thứ cảm giác lạnh lẽo lan từ tim lên cổ – một nỗi e ngại mà chính cô cũng từ chối gọi tên.

    Cô đứng dậy, rút thẻ truy cập, bước nhanh ra khỏi phòng điều khiển.

    Vân Anh đang ngồi đó, run rẩy, hai tay ôm đầu.

    Khi Du Miên đẩy cửa bước vào, ánh mắt họ gặp nhau.

    Và trong một khoảnh khắc rất ngắn, Du Miên nhận ra – ánh mắt của Vân Anh không còn là ánh nhìn của hiện tại.

    Nó xuyên qua lớp thực tại, lạc vào nơi nào đó sâu thẳm, nơi cô – Du Miên – không còn là bác sĩ, không còn là người kiểm soát, mà trở thành một bóng hình từng xuất hiện trong ký ức đẫm máu của Vân Anh.

    Một ai đó đã phản bội, đã bỏ lại.

    Cái nhìn ấy – lặng câm, đầy kết tội – khiến sống lưng Du Miên lạnh toát như có ai vừa xé rách lớp áo blouse trắng và nhìn thấy toàn bộ lỗi lầm mà cô từng cố chôn vùi.

    "Em nhớ tôi là ai, đúng không?" – Du Miên hỏi khẽ.

    Vân Anh mở miệng, nhưng không thốt nên lời.

    Cô chỉ khẽ gật đầu.

    hết chương 4.
     
    [Gl][Du Miên_Vân Anh] Yêu Em Theo Cách Của Kẻ Mất Trí
    Chương 5: Dữ liệu nứt gãy


    Sáng hôm sau, trạm trung tâm bước vào chế độ cảnh báo mềm.

    Một đoạn tín hiệu bị nhiễu xuất hiện trong hệ thống ghi chép ký ức.

    Tại điểm giao nhau của hai sóng ký ức, dữ liệu bỗng trở nên hỗn loạn – hình ảnh méo mó, âm thanh giật chập.

    Đường dẫn của Vân Anh đã tách làm hai nhánh, cùng một thời điểm – cùng một khung hình – nhưng hai dòng cảm xúc hoàn toàn đối lập: yêu thương nghẹt thở, và hận thù tột độ.

    Như thể một nửa linh hồn cô đang ôm lấy người trước mặt, còn nửa kia thì gào thét muốn giết chết họ.

    Và ở giữa đó, là sự tan vỡ tuyệt đối: bản thể cô không còn biết mình là ai, hay đâu mới là thật.

    Trong tâm trí cô, mọi thứ đổ vỡ như kính bị nổ tung – từng mảnh ký ức cắm vào sâu như gai, làm máu tâm lý rỉ ra từng giọt lạnh băng.

    Hoàng Lễ đưa tay gõ nhịp trên bàn điều khiển, ánh mắt căng ra:

    "Đây không còn là chồng chéo.

    Đây là phân tách ký ức."

    Du Miên đứng phía sau, cứng người, sống lưng lạnh toát như có ai vừa rạch thẳng một đường dao từ gáy xuống tận xương cụt.

    Cô hiểu điều đó có nghĩa là gì – không chỉ trên phương diện khoa học.

    Nó là ranh giới giữa nhận thức và bóng tối, giữa thực tại và cơn mê loạn.

    Khi một cá thể bắt đầu cảm nhận đồng thời hai phiên bản đối lập của một ký ức, nghĩa là ranh giới bản ngã đang bị xé rách – như thể tâm trí bị tách làm đôi, và cả hai nửa đều gào lên vì đau đớn.

    Trong khoảnh khắc đó, thứ gọi là 'mình' bắt đầu trôi khỏi xác, và thứ còn lại... là một hình dạng méo mó, không còn gọi tên được nữa.

    Vân Anh ngồi trong phòng, toàn thân co rút lại như một đứa trẻ mắc kẹt trong giấc mơ kinh hoàng không thể tỉnh dậy.

    Tay cô ôm lấy hai đầu gối, móng tay bấm sâu vào da thịt đến bật máu, nhưng cô không nhận thức được nỗi đau đó.

    Đôi mắt mở lớn, vô hồn và ráo hoảnh – như thể linh hồn đã rút khỏi cơ thể, để lại một vỏ xác đang bị nhiễm độc ký ức.

    Trên vách tường, hình ảnh phản chiếu từ não bộ hiện lên nhòe nhoẹt như bức tranh máu nước: một cánh rừng mù sương, người phụ nữ áo trắng đứng giữa bầy quạ rỉa thịt – đôi mắt bị xé nát, máu ứa ra từ miệng như thể đã cố gào lên điều gì đó trước khi bị bóp nghẹn.

    Nhưng trong dòng dữ liệu phân tích, cảm xúc ghi nhận lại là... an toàn.

    Như thể tâm trí Vân Anh đã đảo ngược logic – và giờ, nỗi kinh hoàng trở thành quen thuộc, cái chết trở nên dễ chịu, và hình ảnh máu thịt lại là điều duy nhất khiến cô cảm thấy yên bình.

    "Chị ấy... không đáng chết." – Vân Anh thì thầm.

    "Nhưng tôi đã đẩy chị ấy xuống."

    "Chị ấy là ai?" – một bác sĩ hỏi, nhưng cô không đáp.

    Buổi tối, khi chỉ còn lại một mình, Du Miên mở lại bản sao dữ liệu gốc.

    Màn hình hiện ra những hình ảnh mờ nhòe, méo mó – như thể chính ký ức cũng đang vật vã vì bị khai quật.

    Hình ảnh cô và Vân Anh, trong một bệnh viện cách đây ba năm, hiện lên – nhưng lần này, không còn là bản ghi vô cảm.

    Vân Anh lúc ấy là một bệnh nhân trầm cảm nặng, gầy gò đến mức da như bọc xương, môi khô nứt, ánh mắt hoang dại vô định.

    Cô không nói.

    Không phản ứng.

    Nhưng chính sự im lặng đó lại khiến Du Miên sởn gai ốc.

    Khi cô đặt tay lên cổ tay Vân Anh – làn da lạnh như xác chết, mềm và trơn như thể chưa từng chạm vào ánh sáng – thì trong ánh mắt mờ đục kia, thứ gì đó lướt qua.

    Một thứ gì giống như ý thức.

    Không – là ký ức.

    Là cơn thở gấp, tiếng gào không lời, tiếng sụp đổ nào đó quen thuộc đến mức Du Miên bỗng thấy buồn nôn.

    Cô lùi lại theo bản năng – không vì sợ, mà vì nhận ra.

    Nhận ra cái cảm giác đó từng tồn tại trong chính mình.

    Cô đã từng gặp người này.

    Nhưng không phải ở đây.

    Không phải trong hồ sơ.

    Mà là trong một ký ức rất sâu, rất cũ — một ký ức mà chính cô đã phong tỏa, đã chôn vùi, chưa từng được mã hóa – vì nó không thuộc về dự án, mà thuộc về nỗi ám ảnh cá nhân đến mức không thể đối diện.

    Cô đã từng gặp người này.

    Không phải trong hồ sơ.

    Mà là trong một ký ức rất sâu, rất cũ — nhưng chưa từng được mã hóa.

    Đêm ấy, Vân Anh ngồi trước gương, đột nhiên bật cười khúc khích – tiếng cười nhỏ như gió rít qua khe cửa, nhưng dội vào căn phòng một cảm giác rợn lạnh.

    Một bên mắt cô đỏ lòm, mạch máu vỡ nát như mạng nhện tràn ra từ đáy hốc mắt, còn đồng tử giãn to như muốn nuốt chửng mọi ánh sáng xung quanh.

    Cô không chớp mắt, không hít thở – chỉ ngồi đó, bất động, như một con búp bê bị ám.

    Chậm rãi, như thể đang thực hiện một nghi lễ, cô đưa tay lên chạm vào cổ.

    Những ngón tay khô khốc lướt qua làn da tái xanh, rồi dừng lại ở một vết sẹo mờ kéo dài – nhưng lần này, vết sẹo bỗng rộp đỏ, như đang thở, như có điều gì đó bên dưới làn da đang cựa quậy, muốn chui ra.

    Trong gương, phản chiếu không phải một Vân Anh – mà là ba, bốn hình bóng cô chồng chéo nhau, mờ ảo, vặn vẹo.

    Mỗi bản thể đều mỉm cười – nhưng không cùng một biểu cảm.

    Có kẻ đau đớn.

    Có kẻ thù hận.

    Có kẻ vô cảm đến lạnh xương.

    "Tôi nhớ ra rồi." — cô thì thầm, nhưng giọng nói vang vọng trong đầu cô như một tiếng chuông vọng từ đáy giếng sâu.

    Đôi môi nứt nẻ cong lên thành nụ cười méo mó, còn mắt cô mở to, đỏ ngầu, tròng mắt rung nhẹ như sắp bật ra khỏi hốc.

    "Không phải là em gái..." – cô nghiến răng, máu rỉ ra nơi khóe miệng.

    "Là tôi.

    Là tôi đã chết ở đó.

    Và tôi vẫn còn nằm dưới lớp đất ấy.

    Cái xác kia... không phải tôi đang sống... mà là thứ còn sót lại, một lớp da, một vai diễn.

    Còn tôi, thật sự, đã mục rữa từ lâu rồi."

    Màn hình giám sát trong phòng bắt đầu nhấp nháy dữ dội, ánh sáng đỏ nhấp nháy như tim đập của một con quái vật đang thức tỉnh.

    Các ký hiệu trên giao diện bị méo mó, nhiễu loạn, dòng dữ liệu chảy ngược như thể chính thời gian đang bị bẻ cong.

    Trên màn hình, hình ảnh Vân Anh nhòe đi rồi bỗng rít lên – như một sinh vật khác đang mượn lấy thân xác cô.

    Một khung hình lóe sáng: đôi mắt cô đã đổi màu, đen tuyền và sâu thắm như hai lỗ hổng mở ra vực thẳm.

    Chỉ số thần kinh dao động bất thường – không theo nhịp sinh học mà nhảy múa như một bản giao hưởng chết chóc.

    Biểu đồ sóng não không còn là đường cong, mà là một chuỗi gai nhọn vặn vẹo, như tiếng gào bị cắt vụn trong đầu.

    Mỗi dao động kéo theo một biến dạng vi mô trong vỏ não, như thể chính ý thức đang rạn nứt từng lớp, từng lớp, từng tầng, từng tầng.

    Bộ xử lý cảm xúc ghi nhận tín hiệu tương tự như trạng thái tử vong lâm sàng – nhưng đối tượng vẫn còn sống, vẫn đang nhìn chằm chằm vào gương với ánh mắt của một thứ gì đó không còn là con người.

    Một giọng nói cũ vang lên trong hệ thống – không ai biết nó được ghi từ bao giờ:

    "Phiên bản nhân cách thứ hai: "kích hoạt."

    hết chương 5.
     
    [Gl][Du Miên_Vân Anh] Yêu Em Theo Cách Của Kẻ Mất Trí
    Chương 6: ký ức bóc tách


    Tiếng chuông cảnh báo trong trung tâm vang lên như những nhát búa tàn bạo gõ liên hồi vào vách kính, âm thanh rền vang khiến không khí đặc quánh như bị xé nát.

    Đèn đỏ xoay tròn, ánh sáng vằn lên mặt Du Miên và Hoàng Lễ thành những vệt máu ma quái, như thể họ đang đứng giữa một vụ thảm sát vô hình.

    Các đường dây điện rung lên bần bật, phát ra những tiếng lách tách ghê rợn, mùi khét nhè nhẹ của dây cháy lan tỏa.

    Hệ thống giám sát liên tục báo lỗi, các ký tự cảnh báo hiện lên, đỏ chói và méo mó: "Cảnh báo khẩn: Tầng ký ức số 3 mất kiểm soát hoàn toàn."

    Hoàng Lễ lao đến bảng điều khiển, gõ lệnh liên tục, nhưng các dòng dữ liệu trên màn hình nhấp nháy, tự đảo ngược và biến dạng thành những ký tự vô nghĩa như lời nguyền.

    "Cô ấy đang phá vỡ lớp ức chế cuối cùng." – Hoàng Lễ thốt lên.

    "Nếu không ngăn lại, toàn bộ dự án sẽ sụp đổ."

    Du Miên đứng lặng, cơ thể như bị đóng băng bởi một nỗi kinh hãi dâng lên tận óc.

    Trong khoảnh khắc, cô không còn là nhà nghiên cứu điềm tĩnh nữa, mà là một kẻ đứng bên bờ vực hoảng loạn, cảm giác như từng hơi thở cũng bị rút kiệt.

    Ánh mắt cô dán chặt vào màn hình, nơi hình ảnh Vân Anh đang giật mạnh từng cơn, khuôn mặt méo mó, đôi mắt đen thẫm như hai hố sâu không đáy đang nuốt lấy mọi tia sáng và phản chiếu một nỗi điên loạn khiến cô rùng mình lạnh toát.

    Trong phòng, Vân Anh bắt đầu cào vào tường bằng những ngón tay dính máu, tiếng móng tay rít lên từng vệt dài như tiếng dao cắt qua kim loại, để lại những vết xước sâu đỏ rực và từng mảnh móng gãy rơi lả tả.

    Môi cô mấp máy những từ vô nghĩa, lúc là tiếng cười khục khặc như nghẹt thở, lúc là tiếng khóc lặng không thành tiếng mà nghe như tiếng xương vỡ.

    Trong đầu cô, hình ảnh đan xen chập chờn: hành lang bệnh viện mờ mịt, một bàn tay kéo lê xác người để lại vệt máu dài loang lổ, tiếng bánh xe kim loại kêu ken két vọng ra như từ lòng đất tối, hòa với mùi tanh hôi rã rời khiến từng hơi thở trở nên nặng nề và ghê tởm.

    "Chúng mày không cứu được chị ấy...

    Tất cả bọn mày đều dối trá..." – giọng cô khàn đặc, như thể đến từ một người khác.

    Du Miên lao ra khỏi phòng điều khiển, không đợi Hoàng Lễ kịp ngăn lại.

    Cô phải đến gặp Vân Anh, ngay bây giờ.

    Cửa phòng giám sát mở ra với tiếng rít lạnh người.

    Không khí bên trong đặc quánh, như có mùi sắt gỉ và hơi thở của ai đó khác lẩn khuất.

    Vân Anh quay đầu lại, động tác khô khốc như khớp xương bị kêu răng rắc.

    Trong đôi mắt đen đặc như mực tàu, một nụ cười nứt toác kéo dài tới tận mang tai, lộ ra hàng răng trắng nhợt như xương.

    Không khí xung quanh cô như lạnh đi vài độ, mùi tanh sắt rỉ tràn ra.

    Bất giác, Du Miên lùi lại nửa bước, tim đập loạn, cảm thấy như trước mặt mình không còn là Vân Anh, mà là một thứ gì đó trườn ra từ bóng tối ký ức méo mó của cô – một con quái vật từ nỗi ám ảnh mà cô luôn cố quên.

    "Miên..." – giọng nói của Vân Anh vang lên, kéo dài, vỡ vụn thành nhiều âm tầng.

    "Cô biết tôi là ai không?"

    Ngay khoảnh khắc ấy, hệ thống phát cảnh báo cuối: "Nhân cách thứ hai – kiểm soát 80%."

    Du Miên hít mạnh một hơi, nhưng cảm giác như có một bàn tay lạnh toát vô hình đang siết chặt lồng ngực, bóp nghẹt từng hơi thở.

    Tim cô đập loạn nhịp như muốn nhảy khỏi lồng ngực.

    Không chỉ Vân Anh đang mất kiểm soát... mà chính Du Miên cũng đang nghe thấy những tiếng vọng ghê rợn vọng về từ sâu trong ký ức mình – tiếng gào thét vỡ vụn, tiếng kim loại cào vào sàn và mùi máu nồng nặc tưởng như vẫn dính trên da.

    Một mảnh quá khứ như vỡ òa ra: hành lang bệnh viện tối đen, bóng đèn chớp nháy, trên nền nhà là vệt máu dài và tiếng la hét kinh hoàng đan xen tiếng thở dồn dập.

    Cảnh tượng ấy hiện lên rõ rệt đến mức cô cảm thấy như chính mình đang dẫm lên xác người, trượt ngã trong vũng máu lạnh buốt.

    "Cô không phải là người đầu tiên thử cứu tôi, Du Miên..." – Vân Anh khẽ nghiêng đầu, nụ cười nham nhở.

    "Nhưng lần này... chính cô sẽ chết trong ký ức của mình."

    hết chương 6.
     
    [Gl][Du Miên_Vân Anh] Yêu Em Theo Cách Của Kẻ Mất Trí
    Chưowng 7: kẻ thứ 2 nỗi dậy


    Mọi cánh cửa dẫn vào phòng giám sát đều đóng sập.

    Đèn khẩn cấp chuyển sang màu tím nhạt, thứ ánh sáng kỳ quái khiến không gian như chìm trong sương mù dày đặc.

    Trong lớp sương ấy, mọi âm thanh bị bóp méo như vọng từ đáy hầm sâu: tiếng lạch cạch của dây điện, tiếng kim loại va chạm và cả tiếng bước chân ai đó kéo lê trên nền.

    Du Miên bị kẹt lại bên trong.

    Cô thở dốc, từng hơi thở như rút cạn oxy trong phổi.

    Ánh mắt dán chặt vào Vân Anh — không, thứ đó không còn là con người.

    Đó là một hình hài đang mục rữa từ trong ra ngoài.

    Da thịt cô ta nứt nẻ từng vệt như đất khô giữa mùa hạn, bong tróc thành từng mảng lớn rơi xuống sàn nghe "lộp bộp" như tiếng da thịt sống rơi rụng.

    Phía dưới lớp biểu bì là những mạch máu đen sẫm, ngoằn ngoèo như rễ cây chết, chúng co giật từng hồi như còn đang sống.

    Đôi mắt Vân Anh lồi hẳn ra, đồng tử giãn to bất thường như muốn nuốt trọn Du Miên.

    Một nụ cười méo xệch nứt môi, kéo dài đến tận mang tai, để lộ hàm răng nhuộm đỏ máu tươi.

    "Miên..."

    Vân Anh khục khặc, giọng vang lên như tiếng vật thể sống bị bóp nghẹt qua cổ họng rách toạc.

    "Tôi... nhớ ra rồi."

    Cô bật cười, một tràng cười the thé kéo dài như móng tay cào lên kim loại.

    "Tôi là ai... và cô đã làm gì với tôi."

    Lời nói của cô ta không chỉ dội thẳng mà xuyên toạc vào tâm trí Du Miên như những mảnh kính vỡ cắm sâu vào vỏ não.

    Mỗi âm tiết phát ra là một lưỡi dao cắt qua dây thần kinh, khiến đầu cô ong lên như sắp nổ tung.

    Khi tiếng rít cao chói tai vang lên, nó không khác gì tiếng trẻ con bị tra tấn trong ngục tối, gào thét đến mức nứt toác thành tường; rồi đột ngột chuyển sang trầm thấp, lẫn với tiếng rên rỉ đứt quãng như thể một xác chết đang trồi lên từ quan tài ngập nước, khiến từng tế bào trong cơ thể Du Miên căng ra như sắp vỡ nát.

    "Tôi nhớ ra từng mảnh... từng mảnh ký ức bị cắt vụn mà cô đã cố gắng nhét vào đầu tôi như nhét dao gỉ vào một khối thịt lở loét.

    Chúng gào thét, trầy xước, cào cấu nhau trong não tôi!

    Cô đã xé tôi ra từng mảnh, từng mảnh, rồi khâu lại bằng chỉ khô máu và lời hứa mục ruỗng!

    Tôi không còn là tôi nữa!

    Cô nghe rõ không?!"

    Du Miên lùi lại, va vào tường, bàn tay run lẩy bẩy.

    Tiếng cảnh báo nhòe dần, thay vào đó là tiếng thì thầm mơ hồ vang lên từ bốn phía:

    "Ký ức không thể chối bỏ.

    Tội lỗi không thể rửa sạch."

    Một cú giật điện mạnh xuyên qua hệ thống, đèn vụt tắt.

    Trong bóng tối hoàn toàn, Vân Anh – hay thứ gì đang điều khiển cô – bắt đầu bước lại gần, tiếng chân vang vọng đầy ám ảnh.

    "Chị tôi chết vì cô.

    Chị tôi chết... và cô đã hứa bảo vệ."

    Du Miên nghẹn họng, cổ họng như bị ai đó bóp nghẹt bằng đôi tay dính máu.

    Mùi máu sắt rỉ trào lên không chỉ từ không khí, mà như từ chính cuống họng cô, tanh nồng và ám ảnh.

    Trong đầu, hình ảnh chị gái Vân Anh hiện về như một vết khắc ác liệt: mái tóc dài phủ đẫm máu, đôi mắt trợn trừng không chớp nổi, như bị đông cứng lại trong khoảnh khắc cuối cùng của nỗi kinh hoàng.

    Mi mắt chị run nhẹ một cái, rồi vỡ nát như thủy tinh.

    Du Miên, khi ấy, tay cô vẫn giữ chặt ống dẫn ký ức chưa kịp rút, mạch ký ức vẫn đang bơm vào não nạn nhân như một loại thuốc độc lặng lẽ.

    Cô đứng đó, lùi lại từng bước, bàn chân trượt trên nền máu nhớt nháp, không biết là của ai – và sự thật thì cô cũng không dám biết.

    "Không... tôi không cố ý... tôi..."

    "Cô nhớ không?

    Đêm đó.

    Cô chạm vào ký ức tôi.

    Cô cấy vào một lời hứa.

    Cô tạo ra tôi."

    Vân Anh dừng lại trước mặt cô, đôi mắt giờ đã không còn ánh người – mà là hai hố tối sâu hoắm, bên trong phản chiếu hình ảnh của Du Miên đang gào thét trong căn phòng trắng.

    Một ảo ảnh.

    Một hình phạt.

    Từ sàn, hàng loạt dây dẫn bắt đầu vươn lên như xúc tu, quấn lấy chân tay Du Miên.

    Hệ thống kiểm soát đã bị xâm nhập hoàn toàn – không còn là một trung tâm nghiên cứu, mà là nơi ký ức báo thù.

    "Một khi nhân cách thứ hai tỉnh giấc, cô không thể dập tắt nó... vì chính cô đã thắp lên."

    Giọng nói lồng lộng khắp nơi.

    Vân Anh – hay kẻ thứ hai trong cô – bắt đầu giơ tay lên, và những ký ức cũ nổ tung trong đầu Du Miên như bom chùm: chị gái của Vân Anh khóc lóc van xin được thoát, Du Miên quay đi...

    Vân Anh bị ép ký kết hợp đồng điều trị... và cả tiếng la hét đêm đó khi mọi thứ vượt tầm kiểm soát.

    "Miên..."

    Lần này, tiếng gọi ấy nhỏ, nghẹn.

    Là tiếng thật của Vân Anh – cô gái ấy vẫn còn đâu đó.

    Du Miên gào lên: "Vân Anh, nghe tôi!

    Cô không phải là con quái vật đó!"

    Khoảnh khắc ấy, ánh sáng đột ngột bừng lên từ chiếc vòng cổ trên cổ Vân Anh – thiết bị ghi nhớ sâu, gắn với tâm trí cô từ đầu.

    Một tiếng rạn nứt vang lên.

    Vân Anh ôm đầu, gào thét, rơi thẳng xuống đất.

    Du Miên, bất chấp cơn đau thắt từ dây dẫn đang siết chặt, lao đến ôm lấy cô.

    "Cô vẫn còn là chính mình.

    Tôi ở đây."

    Ký ức im lặng.

    Không gian vỡ ra như mặt gương.

    Mọi thứ trắng xóa.

    Một đứa trẻ đứng giữa hành lang bệnh viện, ôm chặt một con gấu bông rách nát, nhìn về phía hai người phụ nữ đang khóc bên nhau.

    Du Miên nhận ra mình.

    Và Vân Anh.

    Trước khi mọi thứ bắt đầu vỡ.

    Hết chương 7.
     
    Back
    Top Dưới