[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Gl] Cưỡng Hôn Dưỡng Tử - Mộc Cát
Chương 19
Chương 19
Đến tối không khí trong nhà có vẻ đã thả lỏng hơn nhiều.
Dường như mọi chuyện từ hôm trước tới giờ chưa từng xảy ra vậy.
Sau khi bữa tối kết thúc, Diệp Trì Vệ và Tuệ Cơ cũng ý tứ đi nghỉ ngơi sớm.
Để khoảng thời gian còn lại cho "cặp vợ chồng" trẻ.
"Ái nhi, chúng ta cũng về phòng."
Nói rồi Diệp Thư Quân liền bế Diệp Kỳ đưa cho bà vú, kéo tay Đàm Ngôn Ái về phòng.
"Em ngồi xuống đi."
Diệp Thư Quân xoay người với lấy túi mình rồi lục ra một cái hộp da hình vuông nhỏ bằng lòng bàn tay, đưa cho Đàm Ngôn Ái.
"Gì đây?"
Đàm Ngôn Ái khó hiểu nhìn "chồng" mình.
"Em mở ra đi.
Anh mới mua chiều nay đó."
Diệp Thư Quân mỉm cười nói.
Đàm Ngôn Ái cũng không nói nhiều nữa.
Cô nhẹ nhàng mở hộp, nhìn rõ bên trong là một chiếc đồng hồ làm bằng vàng trắng, tinh xảo vô cùng.
Chiếc đồng hồ màu trắng ngà đã được đánh bóng mịn, mặt đồng hồ tròn và nhỏ, còn có số La Mã được tinh tế đặt vào.
Vừa sang trọng vừa thanh thoát, thích hợp với cổ tay Đàm Ngôn Ái vô cùng.
Tuy nhiên vẻ mặt Đàm Ngôn Ái vẫn thản nhiên.
"Sao lại tự nhiên mua tặng em?"
"Anh đi ngang qua một cửa hàng trang sức.
Thấy hợp với em nên mua thôi."
Diệp Thư Quân trả lời xong lại nói tiếp.
"Anh biết mấy ngày này em không vui vì Liễu Nha.
Nhưng thật sự anh không có bất cứ ý đồ nào hết.
Chỉ là anh cảm thấy tội nghiệp cô ấy nên mới giúp đỡ."
Diệp Thư Quân nhìn thẳng vào mắt Đàm Ngôn Ái, cầm lấy tay cô nghiêm túc nói.
Đàm Ngôn Ái nắm chặt tay Diệp Thư Quân.
Lông mi cô run rẩy, môi cũng mấp máy mấy lần.
Cuối cùng mới có can đảm để cất tiếng.
"Em biết.
Em biết tất cả nhưng em vẫn khó chịu.
Tuy trên danh nghĩa em là vợ chị, Thư Thư.
Nhưng em là một người con gái đã thất thân.
Còn mang theo cốt nhục của người khác.
Mỗi lần nhìn chị với cô ta khiến em cảm thấy tự ti nhiều lắm."
"Cô ấy ở bên chị, biết chị là phụ nữ nhưng vẫn dùng ánh mắt ái muội đó mà nhìn chị.
Cô ta còn ở bên chị lúc đau ốm, chăm sóc chị, trở thành ân nhân của chị.
Nghĩ đến việc chị nợ cô ấy khiến em cảm thấy khó chịu."
"Em nói rằng em để ý đến uy nghi của em.
Nhưng trên hết, em vẫn để ý đến mối quan hệ giữa chị và cô ta.
Điều khiến em khó chấp nhận hơn hết thảy là sự quan tâm mà chị dành cho cô ta."
"Dù mang danh là vợ chị, em lại không có tư cách để quản chị ra sao.
Em thương tiểu Kỳ, em cũng yêu những lúc chị ôm Kỳ nhi nhưng nghĩ đến việc nó không phải máu mủ của chị lại làm em cảm thấy hối hận."
"Trong lúc mang thai, mỗi đêm em đều ước rằng Kỳ nhi là con của hai ta."
Đàm Ngôn Ái vừa nói vừa đặt tay lên má Diệp Thư Quân.
Từng giọt nước mắt rơi xuống má, rồi miệng, mặn chát vô cùng.
Diệp Thư Quân im lặng sững sờ, cô không hề hay biết rằng Đàm Ngôn Ái mang nhiều tâm tư tới vậy.
"Em..."
"Thư Thư, em vốn đã muốn gọi chị bằng cái tên này.
Em không muốn quan tâm đến giới tính của chị và thân phận chị nữa.
Em chỉ muốn yêu chị thôi."
Đàm Ngôn Ái khẽ xích lại gần, gục đầu xuống vai Diệp Thư Quân và lặng lẽ vùi vào hõm cổ người kia, hít thở mùi hương mà bản thân đã xa suốt những tháng qua.
Lúc này mắt Diệp Thư Quân cũng đã đỏ hoe, cổ họng cô nghẹn đắng lại, không nói nổi một lời nào.
Tựa như chỉ cần mở miệng thì tất cả sự nghìn nén sẽ bị đổ vỡ.
Trong suốt cuộc đời của Diệp Thư Quân, cô đã phải bỏ qua bản thân, kìm nén bản thân và giấu diếm bản thân quá nhiều lần.
Đôi lúc Diệp Thư Quân cảm thấy như tất cả sự yêu thương mà mình nhận được là cho người con trai kia, cho cái hình tượng mà cô đã tạo nên chứ không phải bản thân mình.
Cha, ông nội, gia đình họ Đàm, những người bạn trong quân đội.
Họ sẽ có còn quan tâm đến Diệp Thư Quân nếu biết cô là một người con gái hay không.
Có lẽ là không đi.
Những lúc Diệp Thư Quân nhìn vào gương, chạm vào mái tóc ngắn và miếng băng siết chặt trước ngực.
Thứ duy nhất cô cảm thấy là sự ngột ngạt, trống rỗng và kinh tởm.
Diệp Thư Quân kinh tởm bản thân, kinh tởm sự dối trá của mình.
Cô cố gắng trở thành một người đàn ông tiêu chuẩn mà mọi người đặt ra.
Cô vui vẻ nhận lấy sự yêu thích và kính nể của người khác.
Nhưng mỗi lúc gỡ hết quần áo và lớp ngoài xuống, Điều duy nhất Diệp Thư Quân tự hỏi là liệu sẽ còn ai muốn ở lại nếu như biết thân phận thật của mình hay không.
Đàm Ngôn Ái là người đầu tiên sau Tuệ Cơ, dù có biết thân phận Diệp Thư Quân thì vẫn quan tâm đến cô.
Đàm Ngôn Ái vẫn tôn trọng cô, tiếp nhận và còn thổ lộ với cô.
Diệp Thư Quân không biết nói gì, chỉ chậm rãi ôm lấy tấm lưng gầy gò của Đàm Ngôn Ái một lúc lâu.
.