Cập nhật mới

Khác [GL] Cưỡng Hôn Dưỡng Tử - Mộc Cát

[Gl] Cưỡng Hôn Dưỡng Tử - Mộc Cát
Chương 19


Đến tối không khí trong nhà có vẻ đã thả lỏng hơn nhiều.

Dường như mọi chuyện từ hôm trước tới giờ chưa từng xảy ra vậy.

Sau khi bữa tối kết thúc, Diệp Trì Vệ và Tuệ Cơ cũng ý tứ đi nghỉ ngơi sớm.

Để khoảng thời gian còn lại cho "cặp vợ chồng" trẻ.

"Ái nhi, chúng ta cũng về phòng."

Nói rồi Diệp Thư Quân liền bế Diệp Kỳ đưa cho bà vú, kéo tay Đàm Ngôn Ái về phòng.

"Em ngồi xuống đi."

Diệp Thư Quân xoay người với lấy túi mình rồi lục ra một cái hộp da hình vuông nhỏ bằng lòng bàn tay, đưa cho Đàm Ngôn Ái.

"Gì đây?"

Đàm Ngôn Ái khó hiểu nhìn "chồng" mình.

"Em mở ra đi.

Anh mới mua chiều nay đó."

Diệp Thư Quân mỉm cười nói.

Đàm Ngôn Ái cũng không nói nhiều nữa.

Cô nhẹ nhàng mở hộp, nhìn rõ bên trong là một chiếc đồng hồ làm bằng vàng trắng, tinh xảo vô cùng.

Chiếc đồng hồ màu trắng ngà đã được đánh bóng mịn, mặt đồng hồ tròn và nhỏ, còn có số La Mã được tinh tế đặt vào.

Vừa sang trọng vừa thanh thoát, thích hợp với cổ tay Đàm Ngôn Ái vô cùng.

Tuy nhiên vẻ mặt Đàm Ngôn Ái vẫn thản nhiên.

"Sao lại tự nhiên mua tặng em?"

"Anh đi ngang qua một cửa hàng trang sức.

Thấy hợp với em nên mua thôi."

Diệp Thư Quân trả lời xong lại nói tiếp.

"Anh biết mấy ngày này em không vui vì Liễu Nha.

Nhưng thật sự anh không có bất cứ ý đồ nào hết.

Chỉ là anh cảm thấy tội nghiệp cô ấy nên mới giúp đỡ."

Diệp Thư Quân nhìn thẳng vào mắt Đàm Ngôn Ái, cầm lấy tay cô nghiêm túc nói.

Đàm Ngôn Ái nắm chặt tay Diệp Thư Quân.

Lông mi cô run rẩy, môi cũng mấp máy mấy lần.

Cuối cùng mới có can đảm để cất tiếng.

"Em biết.

Em biết tất cả nhưng em vẫn khó chịu.

Tuy trên danh nghĩa em là vợ chị, Thư Thư.

Nhưng em là một người con gái đã thất thân.

Còn mang theo cốt nhục của người khác.

Mỗi lần nhìn chị với cô ta khiến em cảm thấy tự ti nhiều lắm."

"Cô ấy ở bên chị, biết chị là phụ nữ nhưng vẫn dùng ánh mắt ái muội đó mà nhìn chị.

Cô ta còn ở bên chị lúc đau ốm, chăm sóc chị, trở thành ân nhân của chị.

Nghĩ đến việc chị nợ cô ấy khiến em cảm thấy khó chịu."

"Em nói rằng em để ý đến uy nghi của em.

Nhưng trên hết, em vẫn để ý đến mối quan hệ giữa chị và cô ta.

Điều khiến em khó chấp nhận hơn hết thảy là sự quan tâm mà chị dành cho cô ta."

"Dù mang danh là vợ chị, em lại không có tư cách để quản chị ra sao.

Em thương tiểu Kỳ, em cũng yêu những lúc chị ôm Kỳ nhi nhưng nghĩ đến việc nó không phải máu mủ của chị lại làm em cảm thấy hối hận."

"Trong lúc mang thai, mỗi đêm em đều ước rằng Kỳ nhi là con của hai ta."

Đàm Ngôn Ái vừa nói vừa đặt tay lên má Diệp Thư Quân.

Từng giọt nước mắt rơi xuống má, rồi miệng, mặn chát vô cùng.

Diệp Thư Quân im lặng sững sờ, cô không hề hay biết rằng Đàm Ngôn Ái mang nhiều tâm tư tới vậy.

"Em..."

"Thư Thư, em vốn đã muốn gọi chị bằng cái tên này.

Em không muốn quan tâm đến giới tính của chị và thân phận chị nữa.

Em chỉ muốn yêu chị thôi."

Đàm Ngôn Ái khẽ xích lại gần, gục đầu xuống vai Diệp Thư Quân và lặng lẽ vùi vào hõm cổ người kia, hít thở mùi hương mà bản thân đã xa suốt những tháng qua.

Lúc này mắt Diệp Thư Quân cũng đã đỏ hoe, cổ họng cô nghẹn đắng lại, không nói nổi một lời nào.

Tựa như chỉ cần mở miệng thì tất cả sự nghìn nén sẽ bị đổ vỡ.

Trong suốt cuộc đời của Diệp Thư Quân, cô đã phải bỏ qua bản thân, kìm nén bản thân và giấu diếm bản thân quá nhiều lần.

Đôi lúc Diệp Thư Quân cảm thấy như tất cả sự yêu thương mà mình nhận được là cho người con trai kia, cho cái hình tượng mà cô đã tạo nên chứ không phải bản thân mình.

Cha, ông nội, gia đình họ Đàm, những người bạn trong quân đội.

Họ sẽ có còn quan tâm đến Diệp Thư Quân nếu biết cô là một người con gái hay không.

Có lẽ là không đi.

Những lúc Diệp Thư Quân nhìn vào gương, chạm vào mái tóc ngắn và miếng băng siết chặt trước ngực.

Thứ duy nhất cô cảm thấy là sự ngột ngạt, trống rỗng và kinh tởm.

Diệp Thư Quân kinh tởm bản thân, kinh tởm sự dối trá của mình.

Cô cố gắng trở thành một người đàn ông tiêu chuẩn mà mọi người đặt ra.

Cô vui vẻ nhận lấy sự yêu thích và kính nể của người khác.

Nhưng mỗi lúc gỡ hết quần áo và lớp ngoài xuống, Điều duy nhất Diệp Thư Quân tự hỏi là liệu sẽ còn ai muốn ở lại nếu như biết thân phận thật của mình hay không.

Đàm Ngôn Ái là người đầu tiên sau Tuệ Cơ, dù có biết thân phận Diệp Thư Quân thì vẫn quan tâm đến cô.

Đàm Ngôn Ái vẫn tôn trọng cô, tiếp nhận và còn thổ lộ với cô.

Diệp Thư Quân không biết nói gì, chỉ chậm rãi ôm lấy tấm lưng gầy gò của Đàm Ngôn Ái một lúc lâu.

.
 
[Gl] Cưỡng Hôn Dưỡng Tử - Mộc Cát
Chương 20


Kể từ tối hôm đó, mối quan hệ của hai người lại càng khăn khít hơn.

Dù không có bất cứ một lời tỏ tình chính thức nào nhưng cả hai đều ngầm xem đối phương là người yêu thật sự của mình.

Nhìn bên ngoài thì hai người vẫn sinh hoạt chung bình thường nhưng tất cả hành động đều như được phủ thêm một lớp màu hồng.

Sáng sớm hôm nay Đàm Ngôn Ái vẫn dậy sớm giúp Diệp Thư Quân chuẩn bị đi làm, lần này trên tay còn có Diệp Kỳ.

"Em nằm xuống thêm đi cho con ngủ."

Diệp Thư Quân vừa đeo thắt lưng vừa nói.

"Không sao đâu.

Tầm giờ này Kỳ nhi cũng dậy rồi.

Dậy sớm thì chúng ta được bên cạnh nhau thêm chút."

Đàm Ngôn Ái mỉm cười ái muội nói.

Diệp Thư Quân liếc "vợ" mình một cái, không trả lời nhưng khuôn mặt đã đỏ lên từ lúc nào.

Vốn biết Diệp Thư Quân hay thẹn thùng nên Đàm Ngôn Ái chỉ im lặng cười, ngâm nga bài hát mình mới nghe gần đây.

Chuẩn bị xong xuôi, Diệp Thư Quân đi đến bồng Diệp Kỳ từ tay Đàm Ngôn Ái.

Cô nhìn đứa trẻ một cách yếm, hôn lên hai má Diệp Kỳ rồi thủ thỉ đôi lời mà nó còn chưa hiểu được.

Đàm Ngôn Ái dịu dàng nhìn hai người một lúc.

Mắt thấy đã gần tới giờ phải rời nhà, cô bước tới gần Diệp Thư Quân, chỉnh cổ áo lại một lần nữa cho Diệp Thư Quân rồi buông ra.

Tưởng chừng như đã kết thúc, Đàm Ngôn Ái bỗng dưng lại ôm chầm lấy Diệp Thư Quân, sau đó hôn nhẹ lên má cô.

"Anh đi làm vui vẻ nhé.

Lần sau em sẽ không chỉ hôn má thôi đâu."

Đàm Ngôn Ái cười híp mắt, ôm lấy Diệp Kỳ trở lại.

Biểu cảm Diệp Thư Quân chuyển từ bất ngờ sang thẫn thờ rồi mới đến xấu hổ.

Cô cắn môi, bóp lấy má hôn thẳng lên môi Đàm Ngôn Ái.

"Chiều gặp."

Diệp Thư Quân đội mũ lên đầu, chạy đi.

Từ xa Đàm Ngôn Ái vẫn thấy được đôi tai đỏ như sắp chảy máu của người kia.

Dù ngỡ ngàng trước hành động của Diệp Thư Quân nhưng cô vẫn hạnh phúc đón nhận.

Đàm Ngôn Ái đi qua đi lại trong nhà, ngâm nga giai điệu Jazz của một bài nhạc nổi tiếng gần đây.

Cách đó không xa thì là đám người hầu của nhà họ Diệp.

Họ khó hiểu nhìn nhau, không biết hai vị chủ nhân trẻ tuổi đang làm gì mà mới sáng sớm đã lộn xộn thế này.

Hôm nay lại là một ngày rảnh rỗi của Đàm Ngôn Ái.

Vì đã ở cử xong, sức khỏe cũng tạm ổn, Diệp Kỳ đã lớn hơn chút nên cô quyết định đi ra ngoài gặp nhóm tỷ muội của mình.

Sẵn tiện đi mua thêm vài bộ đồ cho Diệp Thư Quân luôn.

Đàm Ngôn Ái chỉ gọi một người lái xe để đưa đón và cho một người hầu thân cận đi theo.

Lịch hẹn thì đã được đặt từ trước nên giờ cô chỉ cần đúng giờ ra khỏi cửa mà thôi.

Tuyết ngoài cửa vẫn dày nhưng có vẻ sẽ không rơi thêm nữa.

Đàm Ngôn Ái vốn sợ lạnh, lại còn mang theo Diệp Kỳ nên cô mặc thêm áo choàng lông dài tới tận chân, bên trong thì vẫn là bộ sườn xám lụa dày màu xanh ngọc.

"Mời thiếu phu nhân lên xe."

Người lái xe cung kính mở cửa xe cho Đàm Ngôn Ái, nói.

Đàm Ngôn Ái gật đầu cười cảm ơn, bước vào chiếc xe Buick Series 50 màu đen bóng loáng.

Lúc trước khi gả cho Diệp Thư Quân, Đàm Ngôn Ái cũng từng học lái xe, có khi còn lén tự lái ra ngoài thành phố chơi.

Dù lúc nào về cũng bị mẹ dạy dỗ vì lái xe thường chỉ có nam giới mới làm, còn phụ nữ chỉ học cho biết mà thôi.

Thế nhưng tính tình cô thì không ai cản được.

Huống chi ai trong nhà cũng không nỡ mắng Đàm Ngôn Ái.

Tuy nhiên sau khi kết hôn, lại còn với quân nhân nên Đàm Ngôn Ái không còn tự ý lái xe nữa.

Hiện giờ cô không chỉ ảnh hưởng đến bộ mặt của gia đình mình, mà còn với gia đình của Diệp Thư Quân.

Thật ra sau khi kết hôn, Đàm Ngôn Ái mới phát hiện ra mình có rất nhiều tiếc nuối.

Có rất nhiều chuyện bản thân không thể làm nữa, hậu quả mà cô phải gánh cũng nhiều hơn gấp bội.

Suy nghĩ một hồi, người tái xế đã đưa cô đến nhà hàng lúc nào không hay.

Anh ta chỉ khẽ lên tiếng: "Đến rồi phu nhân."

Rồi chạy quay bên kia để mở cửa cho chủ của mình.

Đàm Ngôn Ái nói cảm ơn một lần nữa rồi đi vào bên trong, nơi đã có người mở cửa sẵn chờ cô.

Trên tay vẫn ôm Diệp Kỳ đang nằm mút tay, đôi mắt tròn xoe nhìn khắp nơi.

"Kính chào phu nhân, không biết phu nhân có đặt lịch hẹn trước không?"

Người phục vụ thấy cô bước ra từ xe riêng, ăn mặc sang trọng lại còn bế theo trẻ em thì liền biết ngay là người không dễ chọc.

"Có, Trương tiểu thư."

"Thì ra phu nhân là bằng hữu của Trương tiểu thư.

Mời hai vị đi lối này."

Người phục vụ tươi cười trả lời rồi dẫn lối Đàm Ngôn Ái đến một phòng riêng.

.
 
[Gl] Cưỡng Hôn Dưỡng Tử - Mộc Cát
Chương 21


"Ái Ái.

Tới rồi đó hả?"

Trương Mạn Cầm thấy Đàm Ngôn Ái đã tới thì đứng dậy vui vẻ ra mặt.

Người phụ nữ này chính là con gái thứ hai của ông trùm bất động sản ở Thượng Thành.

Tuy năm nay Trương Mạn Cầm đã 24 tuổi nhưng vẫn còn mải mê đi chơi, không chịu đi xem mặt hay yêu đương với ai.

Ngày trước sở dĩ đặt cái tên Mạn Cầm là mong muốn sau này con gái lớn lên sẽ đoan trang, thanh thuần và dễ nghe lời.

Nhưng Trương Mạn Cầm lại đi ngược với cái tên của mình.

Thay vì yên phận như những người phụ nữ khác, cô lại thích đi theo xử lí công việc với cha mình, chiều đến thì lại đi chu du khắp thành phố.

Trương Mạn Cầm nhìn đứa bé trong vòng tay ấm áp của Đàm Ngôn Ái, trên mặt biểu cảm có chút rối rắm nhưng vẫn khuỵu gối xuống một chút, khều khều bàn tay mập mạp của đứa trẻ để chào hỏi:

"Dễ thương khỏe mạnh ha.

Chúc mừng chúc mừng."

"Cảm ơn chị.

Kỳ nhi cũng ngoan lắm."

Đàm Ngôn Ái âu yếm nhìn bé con, dịu dàng mỉm cười, trong mắt chỉ có sự yêu thương và ôn nhu của một người mẹ.

Trương Mạn Cầm bất ngờ nhìn người chị em của mình, lặng lẽ hắng giọng, nói: "Ngồi xuống trước đi.

Lát nữa chắc mấy người khác cũng tới.

Chị em chúng ta trò chuyện chút."

"Vâng."

Đàm Ngôn Ái gật đầu rồi cẩn thận đưa Diệp Kỳ trong vòng tay mình cho người hầu bên cạnh.

"Mấy tháng không gặp, em thật sự thay đổi đó.

Lúc trước còn ai thề với chị là sẽ không kết hôn trước 25 tuổi.

Còn muốn làm chủ tiệm hoa nữa cơ."

Trương Mạn Cầm cười trêu, nhưng trong đôi mắt vẫn còn chất chứa chút sự nghiền ngẫm và tiếc nuối.

"Em cũng không đoán trước được.

Có lẽ là duyên phận đi."

Đàm Ngôn Ái cầm ly trà lên, trả lời rồi mới uống một ngụm.

"Mà chồng em...tên gì ấy nhỉ?

Hình như họ Diệp thì phải.

Hai người quen nhau lúc nào đó?"

Trương Mạn Cầm tò mò hỏi.

Trước giờ cô chỉ nghe Đàm Ngôn Ái nói về đúng một người.

Mà người đó còn không phải ở Thượng Thành.

"Lúc em qua Kiếm Thành chơi thôi.

Tình cờ gặp mặt, em thấy cũng hợp nhãn nên quen thử."

Đàm Ngôn Ái bịa chuyện tại chỗ mà không hề chớp mắt.

"Vậy còn..."

Trương Mạn Cầm định hỏi tiếp nhưng cánh cửa phòng lại một lần nữa mở ra, một hai người bạn cũ bước vào, hứng khởi chào hỏi.

Thấy không tiện nói chuyện riêng nữa nên cô đành quay sang giao lưu với những người mới đến.

Đàm Ngôn Ái trong lòng thở phào một hơi, nhanh chóng xua đi sự lo lắng trong lòng và thả mình vào cuộc trò chuyện với những người bạn thời đại học đã lâu không gặp.

Nhóm bạn của Đàm Ngôn Ái vốn dĩ có 5 người nhưng một người thì đã lấy chồng xa nên không còn quay về được nữa.

4 người còn lại thì hết 2 người đã kết hôn tính luôn cả Đàm Ngôn Ái.

Người bạn kia thì mới đính hôn gần đây với người đàn ông mà gia đình đã chọn giúp.

Có vẻ chỉ còn Trương Mạn Cầm là vẫn lẻ loi một mình.

Ở thời đại này trên 20 tuổi mới kết hôn cũng đã là không tệ.

Phụ nữ vốn ít được đi học, nhất là tận lên đại học.

Những người bạn này cũng là toàn từ gia đình trí thức và giàu có mà lớn lên nên học xong mới từ từ thành gia lập thất.

Tuy không vội như ở nơi khác nhưng ở tuổi Đàm Ngôn Ái hầu như ai cũng đã có đối tượng.

Duy chỉ Trương Mạn Cầm là nhất quyết không kết giao với ai.

Đàm Ngôn Ái biết tính đàn chị mình khá kén chọn nhưng không ngờ tới giờ vẫn chưa tìm một đàn ông nào.

Trong cuộc đời của một người đàn bà, chuyện quan trọng và lớn lao nhất chính là kết hôn rồi sinh con.

Người đàn ông là bầu trời của họ.

Tất cả những gì mà một người đàn bà nhận được trong xã hội này là nhờ địa vị của đàn ông nên nghĩa vụ của họ cũng chính là chăm sóc và phục tùng chồng của mình.

Gặp nhau xong, 4 người đành chia tay ra về.

2 người kia thì đã về trước, chỉ có Trương Mạn Cầm và Đàm Ngôn Ái là còn đứng lại trước cửa nhà hàng.

Đàm Ngôn Ái tỉ mỉ chỉnh lại khăn của Diệp Kỳ, che bớt đi chiếc mũi hơi đỏ ửng của đứa bé.

Nhìn gương mặt hồng thuận đã say ngủ của con mình khiếp Đàm Ngôn Ái vô thức mỉm cười.

Trương Mạn Cầm thở ra một làng sương trắng muốt, chăm chú nhìn Đàm Ngôn Ái đang sửa lại khăn cho đứa trẻ.

Cô mím môi, không kìm được mà hỏi:

"Cuộc sống sau kết hôn của em như thế nào?"

"Khá hạnh phúc.

Có thể ở bên và chăm sóc gia đình của bản thân có lẽ là điều hạnh phúc nhất mà em biết."

Đàm Ngôn Ái cười hiền hòa trả lời.

"Ngôn Ái, vì sao em lại cưới người đàn ông đó?"

Trương Mạn Cầm hỏi, cuối đầu nhìn xuống chân mình.

Cô đứng khoăn tay, trên người là bộ sườn xám màu tím kèm chiếc áo khoác lông cừu trắng xám.

Dù vậy, Đàm Ngôn Ái vẫn thấy cô vô cùng lạnh lẽo và yếu đuối.

Không còn giống hình tượng người phụ nữ mạnh mẽ mà Đàm Ngôn Ái hằng ngưỡng mộ chút nào.

.
 
[Gl] Cưỡng Hôn Dưỡng Tử - Mộc Cát
Chương 22


Đàm Ngôn Ái ngẩn ngơ một hồi mới trả lời:

"Chắc là vì anh ấy đến đúng thời điểm đi."

"Vậy sao..."

Đàm Ngôn Ái gật đầu, nếu như cô và Diệp Thư Quân gặp nhau trước khi cô mang thai Diệp Kỳ thì có lẽ hai người đã không kết hôn rồi yêu nhau.

"Ngôn Ái, xin lỗi vì lần trước không dự đám cưới em được.

Chị có việc riêng nên..."

"Không sao, lần sau chị mời em là được."

Đàm Ngôn Ái tỏ vẻ không để tâm nói.

"Ừm, chắc ngày đó không xa nữa đâu."

Trương Mạn Cầm nhìn lên buồn trời, buồn bã nói.

Đàm Ngôn Ái bất ngờ quay sang Trương Mạn Cầm, định mở miệng hỏi tới thì một chiếc xe màu đen chạy tới trước mặt hai người.

Bước xuống là Diệp Thư Quân trong bộ quân phục như thường lệ.

"Thư Quân?"

Sự chú ý của Đàm Ngôn Ái bị chuyển qua Diệp Thư Quân, không còn đặt trên người Trương Mạn Cầm nữa.

"Anh tới đón em.

Nghe nói hôm nay em với Kỳ nhi ra ngoài chơi...Còn đây...Mạn Cầm đấy hả?

Lâu không gặp."

Diệp Thư Quân thấy Trương Mạn Cầm bên cạnh thì ngượng ngùng đưa tay ra chào.

"Lâu không gặp."

Trương Mạn Cầm ngạc nhiên nhìn qua Diệp Thư Quân rồi nhìn lại Đàm Ngôn Ái.

"Đây là chồng em sao?"

Trương Mạn Cầm nhướng mày, khó tin hỏi.

"Vâng, hai người biết nhau sao?"

Đàm Ngôn Ái gật đầu, khó hiểu nhìn người đàn chị của mình.

Trương Mạn Cầm nhếch môi cười, trả lời:

"Biết rõ là đằng khác.

Thấy hai người hạnh phúc chị cũng mừng.

Thôi chị đi trước nhé.

Mong chị em mình sẽ gặp nhau lại nhau sớm."

Vừa nói hết câu thì tài xế riêng của Trương Mạn Cầm cũng tới.

Cô ôm Đàm Ngôn Ái và bắt tay với Diệp Thư Quân rồi mới bước đi về chiếc xe màu trắng bạc của bản thân.

Đợi đến kia người kia đã lên xe, Đàm Ngôn Ái và Diệp Thư Quân mới vào xe của mình.

Đàm Ngôn Ái ngồi ghế phụ còn người hầu thì ngồi đằng sau với Vũ Kỳ để tiện chăm sóc em bé.

"Anh biết chị Mạn Cầm à?"

Đàm Ngôn Ái tò mò.

"Ừm...cũng lâu rồi.

Hôm nay gặp lại nên hơi bất ngờ chút."

Diệp Thư Quân không để ý nói.

"Hai người làm sao mà quen biết vậy?

Từ khi quen biết chị Mạn Cầm tới giờ, em chưa bao giờ thấy chị ấy kết giao hay có quan hệ với bất cứ người đàn ông nào ngoài công việc."

"Hồi đó gặp trong một bữa tiệc gia đình thôi.

Sau đó anh không về nhà được nữa nên hết gặp."

"Có gì ái muội không đó..."

Đàm Ngôn Ái giả vờ bân quơ hỏi.

"Có gì mà ái muội chứ.

Cô ta là..."

Diệp Thư Quân nói được nửa đường thì ngưng lại, liếc nhìn xuống người hầu ở đằng sau với Vũ Kỳ.

Đàm Ngôn Ái biết Diệp Thư Quân không muốn nói trước mặt người khác nên không hỏi lại nữa.

Cô nhanh chóng chuyển chủ đề.

"Mà khi nãy nói chuyện, em nghĩ chắc là chị Mạn Cầm sắp kết hôn."

Đàm Ngôn Ái kể.

"Kết hôn?

Với ai?"

Gương mặt Diệp Thư Quân trở nên tái nhợt, vẻ mặt hoang mang vô cùng.

"Chắc là thiếu gia của nhà nào đó.

Dù sao cha chị ấy cũng quan trọng môn đăng hộ đối."

Đàm Ngôn Ái vô tư trả lời.

Diệp Thư Quân trầm mặc, không nói thêm bất cứ chữ nào nữa.

Tâm trạng tụt dốc không phanh của chồng mình nói cho Đàm Ngôn Ái biết rằng chắc chắn có chuyện gì đó không đúng.

Dù vậy, cô vẫn tỏ vẻ thản nhiên nhìn ra ngoài cửa sổ, chờ đợi đến khi về nhà.

Về đến nhà Đàm Ngôn Ái liền dặn dò người hầu một chút rồi để cô ta mang Diệp Kỳ đi.

Đến khi chỉ còn có hai vợ chồng ở trong phòng riêng thì cô mới nghiêm túc hỏi chuyện.

"Anh có chuyện gì muốn nói với em không?"

Diệp Thư Quân thở dài, biết có giấu thì có giấu cũng không được, huống chi chuyện cũng không có gì lớn.

Cô ngồi xuống giường, dùng âm lượng nhỏ nhất có thể.

"Mạn Cầm...cô ta là đồng tính luyến ái."

Đàm Ngôn Ái sững sờ nhìn Diệp Thư Quân, thấy cô không có vẻ gì là đùa thì mới hỏi tiếp:

"Từ khi nào..."

"Năm anh về nhà lần cuối thì gặp Trương Mạn Cầm ở tiệc gia đình.

Không hiểu sao ông nội và cha Trương Mạn Cầm rất hợp tính nhau.

Xong thấy anh và cô ta cùng tuổi thì nảy ra ý tưởng là cho hai đứa đính hôn với nhau."

"Lúc đó mẹ anh và Trương Mạn Cầm là phản ứng kịch liệt nhất.

Cuối cùng thì thỏa hiệp là anh và Mạn Cầm hẹn hò thử trước.

Nếu hợp thì đính hôn, còn không thì thôi."

"Anh sợ cô ta thật sự coi trọng mối quan hệ này nên thú thật là bản thân không có hứng thú với người khác.

Khi đó cô ta vui mừng lắm.

Sau đó thì mỗi lần hai đứa phải ra ngoài "hẹn hò" cho có thì cô ta điều dẫn theo một người bạn thân."

"Lần nào cũng biện hộ nói là sợ nam nữ đi với nhau bị hiểu lầm nên dẫn theo bạn nữ.

Chỉ là có lần anh đi mua đồ xong trở lại thì thấy hai người hôn nhau trong góc."

.
 
[Gl] Cưỡng Hôn Dưỡng Tử - Mộc Cát
Chương 23


"Từ đó thì anh biết là cô ta không thích đàn ông.

Tuy vậy anh vẫn im lặng không nhắc tới, chỉ là cố ý tránh đi cho hai người dành nhiều thời gian chút cho nhau thôi."

"Sau đó thì anh phải trở lại học viện, hai đứa cũng giả vờ "chia tay" rồi không còn gặp nhau nữa.

Không ngờ vậy mà Mạn Cầm lại sắp kết hôn rồi."

Diệp Thư Quân cảm thán nói, chuyện như vừa mới xảy ra hôm qua thôi mà đã thoáng mấy năm.

Đàm Ngôn Ái suy tư, chợt nói ra phán đoán của mình.

"Trước đó thì quen phụ nữ.

Giờ lại đột ngột đi kết hôn.

Chẳng lẽ là bị dồn ép sao."

Diệp Thư Quân gật đầu tỏ vẻ đồng ý, đáp:

"Cũng phải.

Gia sản nhà họ Trương đồ sộ, cả nhà bọn họ cũng đặt nặng phần danh tiếng, chắc chắn sẽ không đồng ý cho Mạn Cầm yêu đương với phụ nữ như vậy."

"Nghĩ lại chúng ta cũng thật may mắn, dù cả hai là nữ tử nhưng thân phận của Thư Quân lại giúp che mắt người ngoài một chút."

Diệp Thư Quân thở dài, cầm hai tay của Đàm Ngôn Ái.

"Lúc trước anh chỉ cảm thấy tự ti và phẫn hận thân phận của bản thân.

Nhưng có lẽ trong sự xui xẻo đó cũng có một điều tốt đó chính là gặp được em, kết hôn với em và cùng em chăm sóc Vũ Kỳ.."

Đàm Ngôn Ái áp hai bàn tay lên má Diệp Thư Quân, giữ yên khuôn mặt của cô rồi hôn nhẹ lên môi Diệp Thư Quân một cách đầy trân trọng.

"Đừng bao giờ cảm thấy tự ti vì thân phận của Thư Quân.

Vì trong mắt em, Thư Quân chỉ đơn giản là người trong lòng của em thôi."

Diệp Thư Quân cảm động nhìn Đàm Ngôn Ái, trong lòng chỉ biết thầm cảm ơn trời đất đã đưa người phụ nữ này đến cuộc đời của mình.

Hai người ngồi tâm sự thêm một lát rồi quyết định đi "ngủ sớm" để bồi dưỡng tình cảm.

Chừng hai tháng sau, Diệp Thư Quân và Đàm Ngôn Ái đều nhận được một lá thiệp cưới của Trương Mạn Cầm.

Đúng như Đàm Ngôn Ái đoán.

Chồng sắp cưới của Trương Mạn Cầm là đại thiếu gia nhà họ Thẩm.

Gia tộc họ Thẩm tập trung kinh doanh các dịch vụ đô thị vậy nên nhà họ Trương liên hôn cũng có lợi vô cùng.

Hôm đó chỉ có Diệp Thư Quân và Đàm Ngôn Ái đại diện Diệp gia đi tham dự đám cưới.

Hai người chỉ tán gẫu với Trương Mạn Cầm một lần, nhắn nhủ vài lời chúc phúc rồi thôi.

Trương Mạn Cầm trông mệt mỏi lại sầu muộn, lớp trang điểm cũng không che được thần sắc kém cỏi của cô ta.

Tuy nhiên Trương Mạn Cầm vẫn thật lòng cảm kích lời chúc phúc của Diệp Thư Quân và Đàm Ngôn Ái.

Tán gẫu xong Trương Mạn Cầm lặng lẽ ôm Đàm Ngôn Ái thật chặt rồi buông ra, theo bước chồng mình đi sang bàn khác để chào mừng.

Lễ kết hôn của Trương Mạn Cầm được tổ chức vô cùng long trọng.

Khách mời chắc cũng phải lên tới hàng trăm người, phần lớn là đối tác và người quen của hai bên gia đình.

Bàn của bạn bè Trương Mạn Cầm chỉ có một bàn mà đa số cũng là bạn thời đi học với cô.

Duy chỉ có một người phụ nữ lạ mặt tới dự, không ai quen biết cô ta nên cũng không lại bắt chuyện.

Cả buổi cô ta chỉ chăm chú nhìn cô dâu và chủ rể, chỉ đến nửa buổi thì lại biến mất mất tăm.

.
 
[Gl] Cưỡng Hôn Dưỡng Tử - Mộc Cát
Chương 24


Thoáng chốc đã vào thu.

Lúc này lễ cưới của Trương Mạn Cầm đã qua được mấy tháng.

Diệp Thư Quân và Đàm Ngôn Ái cũng không còn nhắc tới người đàn chị này nữa.

Thời tiết mùa thu khá đẹp nên Diệp Thư Quân, lúc này đã là trung tá trong quân đội, cũng muốn xin nghỉ, dành ra vài ngày để đưa Đàm Ngôn Ái và Diệp Kỳ đi chơi.

Thật trong vòng vài năm mà bước lên chức trung tá cũng là hiếm.

Nhưng Diệp Thư Quân có hậu thuẫn lớn lại thêm việc vừa lập công nên được ưu ái vô cùng.

Chưa kể là chiến sự ngày càng căng thẳng, đôi lúc thăng chức nhanh cho quân nhân cũng là một cách để tăng độ trung thành.

Nhân lúc thời tiết còn mát mẻ, chưa mưa nhiều.

Diệp Thư Quân và Đàm Ngôn Ái liền dự định đến một ngôi chùa nổi tiếng ở Vãn Thành.

Thành phố này đã tồn tại lâu đời nên vẫn còn giữ được bản sắc và không bị ảnh hưởng bởi văn hóa phương Tây quá nhiều.

Vì Diệp Kỳ đã được gần một tuổi nên Diệp Thư Quân và Đàm Ngôn Ái cũng muốn cho con mình đi đây đi đó nhiều hơn một chút.

Sáng sớm ngày nghỉ của Diệp Thư Quân thì người hầu đều đã chuẩn bị xong hết tất cả đồ đạt.

Tuệ Cơ và Diệp Trì Quân sớm đã không muốn đi nên chuyến đi này chỉ có gia đình nhỏ của hai người.

Đường xá ở Vãn Thành vốn nhỏ, chưa được trải nên cũng không có chỗ cho xe đi.

Thế nên Diệp Thư Quân chỉ mua vé tàu khoang hạng nhất cho gia đình và người hầu rồi đến đó mới đi xe ngựa đến khách sạn.

Từ Thượng Thành tới Vãn Thành mất tầm một buổi sáng.

Tới được khách sạn thì đã là chiều nên Diệp Thư Quân và Đàm Ngôn Ái liền ghé đến một nhà hàng để ăn điểm tâm.

Diệp Thư Quân lo lắng đám người hầu đi theo cũng đã mệt mỏi nên đành cho bọn họ tiền và một buổi chiều để nghỉ ngơi.

Trong khi đó thì Diệp Kỳ sẽ là hai người bọn họ tự chăm.

Dù sao Diệp Kỳ cũng đã lớn hơn chút, không còn nháo như mấy tháng đầu nữa, ngoan ngoãn hơn nhiều.

Nhà hàng hai người ghé tới là một nhà hàng Trung Quốc nổi tiếng trong thành.

Nội thất bên trong cũng được trang trí theo cách truyền thống, lấy tông màu đỏ sẫm làm chủ đạo.

Thoạt nhìn vô cùng ấm cúng và thoải mái.

Đàm Ngôn Ái gọi vài món đơn giản dễ tiêu hoá rồi lấy ra nước hầm xương thịt cho Diệp Kỳ ăn trước.

Bầu không khí giữa hai người rất hòa thuận và hạnh phúc.

Chỉ là không được bao lâu thì đột nhiên Đàm Ngôn Ái lại nghe thấy ai đó đang gọi mình.

"Ái Ái?"

Đàm Ngôn Ái hơi giật mình, cẩn thận quay đầu lại nhìn người đàn ông vừa mới kêu tên mình một cách thân mật.

"Thật là em!

Không ngờ lại gặp ở đây."

Người đàn ông bỏ mũ phớt xuống, tiến lại gần bàn ăn của hai người.

"Anh Chỉ Sinh đây."

Chỉ Sinh hơi hồi hộp nói.

Gương mặt của Đàm Ngôn Ái dần dần tối sầm lại.

Cô quay mặt đi, chỉ lạnh lùng để lại một câu.

"Đúng là trùng hợp."

Người đàn ông tự xưng là Chỉ Sinh chỉ cười cười đáp lại.

Đến lúc này anh ta mới để ý tới sự hiện diện của Diệp Thư Quân.

Dù không muốn lắm nhưng anh ta vẫn lịch sự bắt tay giới thiệu.

"Tôi là Hề Chỉ Sinh, bạn cũ của Đàm Ngôn Ái.

Không biết anh là..."

Hề Chỉ Sinh tựa như ngập ngừng, chờ đợi Diệp Thư Quân tự nói ra quan hệ của cả hai.

"Diệp Thư Quân, tôi là chồng của cô ấy."

Diệp Thư Quân mỉm cười, cũng không lộ ra chút sơ hở nào, giống như không hề thấy được ánh mắt lộ liễu của người đàn ông kia đang nhìn vợ mình.

"À.

Vậy làm phiền hai người mất rồi."

Hề Chỉ Sinh tâm trạng rõ ràng đi xuống rất nhiều.

Chỉ là nhìn tới Diệp Kỳ, anh ta lại ngẩn ra một chút, sau đó tiếp tục hỏi Đàm Ngôn Ái thêm mấy câu.

Hoàn toàn đem mặt mũi Diệp Thư Quân ném ra ngoài.

"Thôi hai người tiếp tục dùng bữa.

Tôi đi trước.

Sớm ngày gặp lại."

Hề Chỉ Sinh cười nhẹ một cái rồi đội mũ phớt lên đầu, đi thẳng một mạch.

Diệp Thư Quân thấy Đàm Ngôn Ái hơi thẫn thờ cũng không vội tra hỏi.

Bữa ăn nhanh chóng trôi qua.

Đến buổi tối hai người lại về khách sạn nghỉ ngơi.

Diệp Kỳ lúc này khá dính mẹ nên Đàm Ngôn Ái cũng không nỡ rời bỏ con gái của mình, đành mang con bé qua ngủ cùng.

"Ba...ba"

Diệp Kỳ thấy Diệp Thư Quân cứ đi qua đi lại không để ý tới mình liền vươn tay kêu kêu.

"Ai da...con gái ai mà dính người quá ha."

Diệp Thư Quân nâng em bé lên, nhẹ nhàng lắc qua lắc lại, âu yếm vô cùng.

Đàm Ngôn Ái vẻ mặt mệt mỏi, khẽ bắt chuyện:

"Anh không có gì muốn hỏi em à."

"Nếu em muốn nói thì sẽ tự nói với anh."

"Hề Chỉ Sinh là người trước của em, cũng là cha ruột của Diệp Kỳ.

Em cũng không ngờ hắn đã chuyển tới Vãn Thành."

Diệp Thư Quân ngồi xuống bên cạnh Đàm Ngôn Ái, chỉnh tư thế cho Diệp Kỳ một chút rồi nắm tay Đàm Ngôn Ái, hỏi:

"Em thấy hắn cảm thấy ra sao?

Có thấy hối hận không?"

.
 
[Gl] Cưỡng Hôn Dưỡng Tử - Mộc Cát
Chương 25


Đàm Ngôn Ái có chút khó tin nhìn Diệp Thư Quân, cô nhanh chóng trả lời:

"Tất nhiên là không.

Kết hôn với anh có lẽ là chuyện đúng nhất em từng làm.

Thế nào lại hối hận được."

"Nhìn thấy Hề Chỉ Sinh, em chỉ có bất ngờ, nhớ lại một chút chuyện cũ, nói chung cũng không đáng nói tới.

Em sợ anh khó chịu nên không nghĩ giải thích nhiều."

"Ngược lại là em phải anh xem có để quá khứ của em không.

Rốt cuộc em cũng là người không trong sạch."

Đàm Ngôn Ái cười khổ nói.

"Quá khứ của em, anh không bao giờ để ý.

Biết em không còn nhớ tới hắn là anh yên tâm rồi.

Huống chi anh cũng có quá khứ đâu."

Diệp Thư Quân cười cười nói.

Tuy nhiên thứ Đàm Ngôn Ái để ý tới lại là thứ khác.

"Quá khứ gì?

Với Mạn Cầm sao?"

"Hả?

Ừ thì Mạn Cầm là một trong số những quá khứ đó."

Diệp Thư Quân giật mình đáp.

"Còn những quá khứ nào nữa?"

Đàm Ngôn Ái nhướng mày hỏi.

"A...nói chung là mấy chuyện nhỏ nhặt thôi.

Không có gì hết."

Cô chột dạ đứng dậy.

Đàm Ngôn Ái híp mắt, mạnh mẽ áp Diệp Thư Quân xuống lại giường, khẽ thì thầm:

"Muốn được tha thì thành thật khai báo hết cho em."

Hai người giằng cơ lăn lộn một hồi, không khí nặng nề lúc nãy cũng đều tiêu tán.

Ngày hôm sau cả ba lại đi thăm quan khắp nơi ở Vãn Thành.

Chuyện xảy ra hôm trước cũng vứt ra sau đầu.

Gia đình nhỏ đến chùa cầu bình an rồi lại đi các địa danh nổi tiếng ở Vãn Thành.

Vì vậy đến gần tối mới lại về tới khách sạn.

Tuy nhiên ở trước cổng lại có một bóng dạng quen thuộc đứng đợi ở đó.

"Ái Ái."

Hề Chỉ Sinh thấy Đàm Ngôn Ái thì vội cùng đi lại.

"Mong tiên sinh tự trọng, tôi đã là phụ nữ có chồng, tiên sinh cứ như vậy cũng không tốt lắm."

Đàm Ngôn Ái nhắc nhở.

"Xin lỗi Ngôn Ái.

Anh chỉ muốn nói chuyện riêng với em một chút thôi."

Hề Chỉ Sinh gật đầu đã hiểu.

"Vậy thì không ổn lắm-"

Diệp Thư Quân đang định lên tiếng từ chối thì cánh tay bị Đàm Ngôn Ái chạm vào, Đàm Ngôn Ái lắc đầu nhìn cô, ý chỉ muốn đồng ý với yêu cầu của Hề Chỉ Sinh.

Diệp Thư Quân hơi khó chịu nhưng vẫn đi ra chỗ khác đứng, cách chỗ hai người kia một chút rồi nhìn chằm chằm hai người họ nói chuyện.

"Tiên sinh có gì muốn nói thì cứ việc nói thẳng."

Đàm Ngôn Ái lạnh nhạt nói.

"Đứa bé kia...là con của anh sao?"

Hắn đã tính toán kĩ, nhìn đứa bé kia có vẻ đã một tuổi, nếu tính ngược lại thì trùng khớp với thời gian mà hai người chia tay do Đàm Ngôn Ái đã mang thai.

Đàm Ngôn Ái trả lời dứt khoát, không do dự một giây:

"Không, đó là con của tôi và chồng.

Chúng tôi quen nhau ngay sau khi tôi về lại thành phố."

"À vậy sao."

Vậy thì hết cơ hội níu kéo rồi.

Hề Chỉ Sinh nghĩ.

Tuy vẫn còn thắc mắc nhưng hắn không nghĩ hỏi nữa.

Nếu cô ấy đã nói như vậy thì cứ biết là như vậy đi.

Có hỏi thêm thì chỉ làm cho người ta chán ghét mình.

Huống chi hắn đã không còn có tư cách.

"Nếu không còn việc gì nữa..."

"Còn một việc.

Anh chỉ muốn giải thích rằng lúc đó anh cũng không phải muốn phủi bỏ trách nhiệm, chỉ là quá bất ngờ cho nên-"

Hề Chỉ Sinh bối rối giải thích.

"Không cần nữa, em cũng rất hài lòng với cuộc sống bây giờ.

Nếu những chuyện đó không xảy ra thì có lẽ em cũng sẽ không gặp được Thư Quân.

Đối với em, những chuyện trước kia đã không còn có ý nghĩa gì nữa.

Mong anh hay buông bỏ đi.

Chúng ta từ nay có gặp lại cũng hãy như người lạ nhé."

Đàm Ngôn Ái nói hết liền quay đi, không còn muốn dành bất cả giây phút nào bên hắn ta nữa.

Diệp Thư Quân thấy cô đã trở lại thì vui vẻ nắm tay Đàm Ngôn Ái đi về hướng khách sạn.

Hai người không nhìn đến người đàn ông kia lấy một lần.

Hề Chỉ Sinh cắn môi, đứng đó thêm một lúc nữa mới lặng lẽ trở về.

.
 
[Gl] Cưỡng Hôn Dưỡng Tử - Mộc Cát
Chương 26 END


Chuyến đi Vãn Thành phần còn lại đều suông sẻ.

Cả ba người và đám người hầu đều về đến nhà bình an.

Lúc này cũng sắp tới sinh nhật một tuổi của Diệp Kỳ.

Vì là đứa con đầu lòng nên sinh nhật của Diệp Kỳ được tổ chức khá lớn và kĩ lưỡng.

Tuệ Cơ phụ trách phần khách phân còn Đàm Ngôn Ái thì phụ trách việc tổ chức tiệc.

Tiệc sinh nhật là ở Diệp gia, khách khứa đa số cũng là bạn bè trong giới của hai bên gia đình.

Nhiều người có con trai gần tuổi Diệp Kỳ cũng dẫn theo tới để cho làm quen trước, biết đâu sau này lại nên duyên...

Diệp Kỳ được xoay quay nhiều người nên vui vẻ vô cùng, ở trong vòng tay Diệp Thư Quân vỗ vỗ tay, miệng thì cười toe toét.

"Tiểu Kỳ lớn chút đã thấy xinh đẹp như hoa nha.

Hai đứa nhũng tranh thủ sinh thêm vài đứa nữa đi."

Một người phụ nữ trung niên tặng quà cho Diệp Kỳ xong liền vui vẻ dặn dò.

Diệp Thư Quân cười cười, vô tư trả lời:

"Dù chỉ có mình Kỳ nhi thì cũng không sao."

"Này sao được, gia còn cần có nhi tử nối dõi, nữ nhi thì chỉ có đi lấy chồng thôi."

"Tiểu sinh cũng không quá quan trọng việc có con trai hay con gái.

Con nào cũng là con mình."

Diệp Thư Quân nhìn sang Đàm Ngôn Ái, thấy cô đang cảm kích nhìn mình thì cười trấn an.

Người phụ nữ trung niên lắc lắc đầu tỏ vỏ không đồng tình nhưng vẫn không gì nói thêm.

Đến giữa tiệc, nhà họ Diệp và Đàm nhanh chóng bày cách loại lễ vật trước mặt Diệp Kỳ.

Bút sách, tiền xu, kim chỉ, mảnh lụa còn có con dấu do Diệp Thư Quân đặt vào.

Diệp Kỳ ngồi trên vải gấm, ngơ ngác nhìn đống đồ trước mặt mình.

Sau vài phút, con bé mới từ từ bò đến gần.

Đúng lúc mọi người đang nghĩ Diệp Kỳ sẽ chọn kim chỉ thì đứa trẻ lại rẽ qua một lối khác.

Cuối cùng Diệp Kỳ nắm lấy mảnh vải, lấy hết những đồ vật còn lại rồi để vào trong miếng vải lụa.

Sau đó Diệp Kỳ kéo luôn một bao đồ tiến về phía "cha mẹ" mình.

Mọi người thấy cảnh này thì đều cười lên, không ngừng khen ngợi Diệp Thư Quân và Đàm Ngôn Ái có phúc.

Tưởng chừng nghi thức đã kết thúc nhưng lúc này Diệp Kỳ lại mở bao đồ ra, chia mỗi món cho Đàm Ngôn Ái và Diệp Thư Quân.

Duy chỉ có đồng tiền xu bằng vàng cuối cùng thì chỉ chỉ đưa cho một bé gái khác đang được một phu nhân ôm trong ngực.

Bé gái thấy đồng tiền sáng chói thì cũng đòi nhận lấy.

Thế là đồng tiền xu bị đưa cho một người khác, Diệp Thư Quân và Đàm Ngôn Ái chỉ biết bất lực nhìn nhau cười.

Những người khác thì không để ý lắm, chỉ chọc ghẹo vài câu rồi tiếp tục nhập tiệc.

Trong khi đó bé gái kia cũng được thả xuống ngồi chơi với Diệp Kỳ.

Cả hai ngồi chơi đồ vật cùng nhau, vui vẻ vô cùng.

Một ngày tiệc tùng liền qua, tối đến Diệp Kỳ lại được bà vú đưa sang phòng khác ngủ sớm.

Diệp Thư Quân và Đàm Ngôn Ái về khá trễ nên cũng không tính qua đón Diệp Kỳ nữa.

Đàm Ngôn Ái đang ngồi chải tóc như thường ngày, lặng lẽ đợi Diệp Thư Quân tắm rửa xong.

Diệp Thư Quân tắm ra thì liền đi tới trước gương thay vợ mình chải.

Đàm Ngôi Ái cũng đưa lược cho chồng mình, động tác quen thuộc tựa như là thói quen vậy.

Chải xong hai người liền tiến tới giường.

Diệp Thư Quân nằm xuống trước, định nghỉ ngơi nhưng Đàm Ngôn Ái lại nằm áp lên cô, ái muội nói:

"Hôm nay đừng ngủ sớm."

Chỉ một câu đơn giản lại khiến hai người gần sáng mới thật sự nghỉ ngơi.

Diệp Thư Quân mồ hôi đầy người, lim dim nhìn Đàm Ngôn Ái đang nằm trên cánh tay mình.

"Em yêu Thư Quân.

Yêu nhiều lắm."

Đàm Ngôn Ái thổ lộ, giọng cũng hơi khàn khàn.

Diệp Thư Quân cười rộ lên.

Dù không trả lời nhưng ánh mắt của cô vẫn ánh lên tràn đầy tình yêu.

Diệp Thư Quân hôn nhẹ lên một Đàm Ngôn Ái rồi đáp:

"Chưa từng ít hơn."

.
 
Back
Top Bottom