Ngôn Tình Giường Anh Chia Em Một Nửa

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 20: Cho Mượn Gạt Tàn Thuốc 2


Ụ!
Lại một ngày ra cửa không xem lịch!
- Tần tiên sinh, ngài đến rồi, mời ngồi.

Tần tiên sinh chắc không cần tôi giới thiệu đâu nhỉ, người đang cực kỳ hot, có cô là Tần Nam - chủ công ty Truyền thông Thần Quang, mọi người cũng đều biết rồi.

Tôi và Tần tiên sinh từng gặp mặt ở nhà cô cậu ấy, luôn hẹn tái ngộ nhưng không được.

Hôm nay vừa khéo, rất cảm ơn Tần tiên sinh đã ghé thăm.

Trong lúc nhà sản xuất C giới thiệu, Tần Kiết một mình tìm sofa ngồi xuống.

Ông ta vừa nói những chuyện xung quanh anh, vừa ra hiệu cho hai cô gái khi nãy.

Họ thức thời đi đến trước mặt Tần Kiết, một người rót rượu, người còn lại cầm xúc xắc.

Không để cho hai cô gái làm tiếp việc phía sau, Tần Kiết liếc mắt nhìn nhà sản xuất C:

- Ông cũng biết hãnh diện vì tôi đã đến đây, thì đừng bày những trò hư này.

Hai cô minh tinh quay qua nhìn nhà sản xuất C đầy ngại ngùng.

Ông ta có nhiều kinh nghiệm hơn hai cô gái, nhanh chóng cười ra tiếng:
- Chỉ là ngang qua đây, ngang qua đây.

Hai nữ minh tinh nhỏ nghe được lời này tuy rằng có chút thất vọng, nhưng vẫn ngoan ngoãn lui về vị trí cũ.

Không còn mùi nước hoa nồng nặc, Tần Kiết tùy ý dựa lưng vào ghế:
- Mấy người chơi của mấy người, tôi chỉ là chán quá nên tìm nơi gϊếŧ thời gian mà thôi.

Nói xong anh gác hai chân lên bàn, ôm gối vào ngực nhắm mắt dưỡng thần.

Vậy là làm loạn hơn nửa ngày trời, Tôn Thần đến đây để nhắm mắt? Nhà làm phim không thể tin được nhìn Tần Kiết vài lần, cuối cùng lại tiếp tục phong hoa tuyết nguyệt*.

(Phong hoa tuyết nguyệt ý là trêu hoa ghẹo nguyệt.)
Gặp Tần Kiết, Trần Ân Tứ lại nhớ đến cảnh trong nhà vệ sinh hôm chụp hình tạp chí.

Vừa nghĩ đến cô đã muốn bỏ của chạy lấy người.

Cô vẫn cố giữ nụ cười ngại ngùng trên mặt, ngây ngẩn trên ghế hết mười phút, sau đó nhà sản xuất A đến trước mặt cô hàn huyên vài câu, muốn động tay động chân với cô.

Cô nhìn Tần Kiết đang nhắm mắt, đột nhiên anh nhấc mí nhìn lại cô.

Trần Ân Tứ không biết làm sao, bị ánh mắt ấy nhìn đến không thoải mái trong lòng.

Cô không nghĩ nhiều tìm đại một lý do cực tệ trốn vào nhà vệ sinh.

Ngây ngẩn một lúc trong nhà vệ sinh, khi quay về, lúc Trần Ân Tứ đẩy cửa người phục vụ bưng một ly nước chanh đến:
- Lâm tổng nghe nói cô không uống được rượu nên ngài ấy đặc biệt chuẩn bị cho cô.

Theo lời người phục vụ, nhà sản xuất phim A đang đánh bài gọi cô một tiếng:
- Trần Ân Tứ, qua đây nhanh lên.

Trần Ân Tứ cảm ơn phục vụ rồi cầm ly nước qua đó.

Cô chưa đi được mấy bước, thì bị người khác gọi lại:
- Trần Ân Tứ.

Giọng nói đó vô cùng quen thuộc với Trần Ân Tứ, theo phản xạ cô dừng chân, đưa lưng về phía âm thanh một lúc sau mới quay đầu.

Tần Kiết đang làm ổ trên sofa không biết từ lúc nào đã đứng kế bên cửa kính, đầu ngón tay thon dài xinh đẹp kẹp một điếu thuốc, tàn thuốc cháy lập lòe.

Nơi Tần Kiết đứng có chút thiếu ánh sáng, không thấy rõ khuôn mặt, nhưng con ngươi anh vẫn sáng tựa như sao.

Thấy cô cứ đứng yên bất động, Tần Kiết lại mở miệng, giọng nói lười nhác:
- Trần Hề, lại đây.

Anh gọi là "Trần Hề", không phải "Trần Ân Tứ".

Ánh mắt cô sững sờ.

Chờ Trần Ân Tứ bình tĩnh lại thì đã bước tới đứng trước mặt Tần Kiết.

Có lẽ vừa nghe Tần Kiết gọi, cô liền tự động đi qua, có chút thiếu cốt khí nên Trần Ân Tứ mở miệng, đầy mùi thuốc súng:
- Làm gì?
Tần Kiết nhìn cô, không nói.

Sau lưng anh thắp muôn vàn ngọn đèn.

Trần Ân Tứ bị ánh mắt lúc trước đả động đến tâm trạng hay sao mà khi anh cứ nhìn thì nội tâm cô không chống cự được, mùi thuốc súng nặng hơn:
- Nhìn cái gì mà nhìn? Có chuyện thì nói, chưa gặp qua mĩ nhân bao giờ à?
Trần Ân Tứ không biết có phải mình lầm không nhưng dường như cô thấy nụ cười nơi đáy mắt của Tần Kiết.

Chỉ là cô chưa kịp nhìn rõ, anh đã thu hồi ánh mắt.

Tần Kiết từ từ nâng tay hút một ngụm thuốc, sau đó búng tàn thuốc vào ly nước chanh, giọng anh uể oải từ đỉnh đầu cô bay ra:
- Cho mượn cái gạt tàn thuốc...!
⭐ Translated by YeFeiYe VietNam Fanpage | Lá Con VNFC.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 21: Anh Ta Là Tên Tồi 1


CHO, MƯỢN, GẠT, TÀN, THUỐC.

Tên cẩu này gọi cô qua chỉ để mượn gạt tàn thuốc?
Ly nước chanh của cô một ngụm còn chưa uống đã trở thành gạt tàn thuốc?
Nghe xem, đây là tiếng người sao?
Xem xem, đây là việc con người làm sao?
Trần Ân Tứ cảm thấy tôn nghiêm của mình bị khinh thường nghiêm trọng, lửa giận trong lòng cứ thế mà phừng lên.

"Có thể cười thì đừng mở miệng, có thể mở miệng thì đừng động tay động chân.”- ghi nhớ lời dặn của Lục Tinh, cô cố gắng nhịn để không đổ ly nước lên đầu Tần Kiết, trừng mắt căm phẫn nhìn anh.

Một giây, hai giây, ba giây...mười giây, nụ cười ngại ngùng của Trần Ân Tứ cũng không duy trì nổi, trực tiếp mở miệng:
- Nếu ánh mắt có thể gϊếŧ người, anh chắc chắn đã chết một ngàn lần, không, mười ngàn lần rồi! Tôi thừa nhận sau khi thấy anh đã nghĩ làm cách nào để gϊếŧ anh không cần đền mạng.

Chẳng giấu gì anh, trong đầu tôi hiện tại đều nghĩ cách để gϊếŧ.

Đầu độc? Đâm chết anh? Cào chết anh? Chém chết anh? Đánh chết anh? Hay là...!
Ngón tay Tần Kiết đem điếu thuốc bỏ vào ly nước chanh, anh hơi cúi đầu ghé sát vào Trần Ân Tứ.

Miệng Trần Ân Tứ như muốn nói gì đó trong nháy mắt liền không thốt nên lời.

Người anh không vương mùi thuốc lá, duy chỉ có hơi thở mát lạnh sạch sẽ, ánh mắt đen nhánh của anh đảo quanh khuôn mặt nhỏ của cô, từ từ lên tiếng:
- Anh chỉ chấp nhận em...khóc chết anh.

Ba giây sau, não cô điên cuồng rà năm lần bảy lượt câu “Vậy thì em đừng khóc nha.”
Tên cẩu này lại chiếm tiện nghi của cô!
Mang tai Trần Ân Tứ đỏ ửng.

Những lời hằng ngày khi tức giận cô nói chẳng thèm dùng não, giờ đây không còn bóng dáng.

Cô không cam tâm để Tần Kiết chiếm thế thượng phong, trừng mắt nhìn Tần Kiết ba giây mà không tìm được lời nào để nói, đành xoay người rời đi.

Đi được hai bước, cô thấy mình bớt giận được chút, quay đầu lại hướng Tần Kiết, hung hăng đạp một cái lên đùi anh, sau đó tai bớt ửng hồng, xoay người đi.

Trần Ân Tứ một câu chào tạm biệt với ba người sản xuất phim cũng không thèm nói, trực tiếp lấy túi bước thẳng ra cửa.

Lúc cô đi đến cửa, nhân viên phục vụ cẩn thận ngăn cô lại:
- Tiểu thư, cái ly đó không thể mang đi...!
Trần Ân Tứ lúc này mới phát hiện mình vẫn còn cầm "gạt tàn thuốc"...à không, là ly nước chanh.

"Beng!" - Cô quăng ly nước lên khay của người phục vụ, mặt lạnh mở cửa.

Trở lại trên xe, Trần Ân Tứ vuốt vuốt mặt, đợi lửa giận trên mang tai rời đi, lửa giận trong lòng tiêu tán thì lập tức thông báo cho Lục Tinh bằng điện thoại.

- Tinh Tinh, cậu biết hôm nay tớ gặp ai không? Tên cẩu Tần Kiết đó! Hắn thế mà lại dám lấy ly nước chanh của tớ làm gạt tàn thuốc, cậu có tin được đây là việc của một tên đàn ông làm không?Hắn là một tên đểu, không, là một tên cẩu đểu!
Tinh Tinh, hắn khinh người quá đáng.

CMN còn muốn tớ khóc chết hắn...!vậy mà muốn tớ khóc chết hắn...Cậu nghe xem, đây là điều con người nói sao? Hắn ta có cần mặt mũi nữa không vậy?
(Cần gì phải quan tâm mặt mũi, cần mặt mũi thì đâu thể ngắm được vợ mình khi giận dữ~ha ha ha.)
⭐ Translated by YeFeiYe VietNam Fanpage | Lá Con VNFC.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 22: Anh Ta Là Tên Tồi 2


- Cậu còn cười? Tinh Tinh, cậu thế mà cười được? Tớ nói cậu nghe, từ giờ trở đi bọn tớ không đội trời chung, có anh ta sẽ không có tớ, có tớ không có anh ta.

Lục Tinh đầu bên kia thấy Trần Ân Tứ giận dữ, cười ứa nước mắt:
- Trời ơi CMN gạt tàn thuốc, tớ đột nhiên muốn làm fan Tần Kiết đó.

Trần Ân Tứ nói khô cả họng, mở nắp bình nước tu tu uống vài ngụm, sau khi nghe Lục Tinh nói thì sặc ngay lập tức:
- Ê..ê...ê...Tinh Tinh, cậu nói gì? Cậu muốn chuyển sang làm fan của tên cẩu đó? Cậu thì hiểu tên cẩu đó bao nhiêu mà lại hâm mộ? Cậu không biết tên đó không cần mặt mũi như nào sao? Lúc tớ vừa vào giới giải trí, quay bộ phim đầu là một nhân vật nữ thứ tám, ngồi ven đường ăn xin, được một người đàn ông đầy ánh hào quang đưa về nhà.

Khi ấy quay ở Thượng Hải, tớ ngồi bên lề đường nắng nóng, tất cả bối cảnh đều chuẩn bị xong thì tên cẩu đó vừa khéo ngang qua nhìn một cái, bước qua chỗ tớ, ném mấy đồng xu vào chén...!
Lúc quay bộ đó vì tên nam diễn viên đóng vai người đầy hào quang NG mấy lần, tớ như chết đi sống lại, khó khăn lắm mới chắp vá cảnh quay để đến khúc này, cuối cùng bị tên cẩu Tần Kiết phá hư.

Sau đó hắn biết tớ đang quay phim.

Khi đạo diễn hô quay lại thì chạy tới phá lần hai.

Cậu biết tên đó làm gì không?
CMN hắn lấy lại mấy đồng xu hồi nãy cầm đi luôn...cầm đi luôn đó...!Cậu nghĩ xem, con người này thì có thể làm được chuyện gì?
Lục Tinh không những cười ra nước mắt mà còn ôm bụng sặc sụa.

Cô vừa một tay xoa xoa bụng vừa trấn an Trần Ân Tứ:
- Được rồi, được rồi, đừng giận nữa, chúng ta nói chuyện chính đi.

Cậu và mấy nhà sản xuất phim của chương trình đó bàn được gì rồi?
Động tác đang uống nước của Trần Ân Tứ dừng lại.

Lục Tinh thấy Trần Ân Tứ nửa ngày không trả lời, linh cảm xấu bay đầy đầu:
- Đừng nói với tớ cậu quên chuyện này rồi nha?
Trần Ân Tứ cắn cắn nắp bình, cười hề hề:
- Tinh Tinh, mai tớ mời cậu ăn món Nhật được không?

- Bớt đánh trống lảng! - Lục Tinh giận dữ:
- Tớ không thể yên tâm với cậu mà.

Cậu có biết vì mời ba tên đó mà tớ phải đánh đổi biết bao thứ, cậu thì hay rồi, việc không nên làm thì bày ra cả đống.

Trần Ân Tứ:
- Đừng giận đừng giận.

Tinh Tinh, tớ nói cậu nghe, không phải là tớ quên mất chuyện chính, mà tớ thật sự không muốn lên chương trình của họ...!Cậu không biết chứ nói là ăn cơm nhưng thật sự chẳng có bữa cơm nào.

Bọn họ còn hẹn cả vài minh tinh không biết tên đến, ý nói rõ ràng, muốn lên chương trình thì hãy học hỏi các cô minh tinh nhỏ kia.

Tinh Tinh, tớ nhìn ra được họ cũng chẳng có ý muốn giúp tớ lên show.

Lục Tinh càng giận:
- Thật không vậy? Bọn họ ấy thế mà dám chơi ông? ĐCM đám tiết mục nát đó dám cưỡi lưng cọp, sau này lão nương có cơ hội, tẩn chết bọn nó.

⭐ Translated by YeFeiYe VietNam Fanpage | Lá Con VNFC.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 23: Miệng Muốn Bị Hôn 1


Lục Tinh càng nói càng hăng, cả người phát lửa thở hồng hộc mới nói ra lời:
- Ân Ân, cậu có bị uỷ khuất gì không?
Trần Ân Tứ:
- Không.

Tốt xấu gì tớ cũng lăn lộn trong giới giải trí lâu năm, việc bảo vệ bản thân tớ vẫn làm được.

- Xem như mạng đám người đó lớn, người lão nương đây dẫn dắt mà đám người đó dám có ý xấu...!
Lục Tinh đầu bên kia vừa mắng một trận hùng hổ mới bớt giận:
- Ân Ân, tớ còn khoảng nửa tiếng nữa mới tới Bắc Kinh, đến nơi sẽ tìm cậu.

Chương trình này bỏ đi.

Cậu yên tâm, Lục Tinh tớ sẽ khiến cậu nổi tiếng, nổi thành ba của bọn chúng luôn!”
...!
Ánh mắt Tần Kiết dõi theo bóng lưng Trần Ân Tứ rời khỏi phòng bao, rồi nhìn Trần Ân Tứ dùng lực đóng cửa, một lúc lâu mới thôi.

Ánh mắt anh nhìn nơi cô vừa đứng, phân vân một giây mới bước qua.

Cô mặc áo màu trắng, da trắng, nơi cô đứng, bóng đèn trên trần phụ trợ giúp cô lạnh lùng như tuyết.

Miệng cô không ngừng nói, thanh âm nguy hiểm, có thể nhìn thấy cô dùng hết vốn liếng để nói, kết quả bị anh chọc một câu, thì mắt trợn to, không đáp được gì.

Lúc cô đi, anh thấy rõ ràng tai cô ửng hồng, mặc dù sắc mặt cô lạnh nhạt, nhưng thấy rất rõ trên người cô sự hiển hách.

Tần Kiết nhìn vào hư không, sững sờ một lúc, đột nhiên cười ra tiếng.

Tiểu cô nương vẫn như xưa, miệng muốn bị hôn, da mặt mỏng đụng chút lại đỏ...!
Cả đời này, chưa từng gặp qua người nào dễ ngượng ngùng như cô.

Tần Kiết đứng dựa vào cửa kính một lúc rồi quay đầu nhìn ra ngoài.

Anh ngắm cảnh đêm phồn hoa, đẹp có chút không chân thật.

Anh nhìn phong cảnh nơi đó, tâm trạng cứ thế nhạt dần.

Không biết qua bao lâu, điện thoại trong túi đột nhiên rung lên.

Tần Kiết lấy ra, có tin nhắn Dung Dữ gửi đến.

“Tần Cẩu khi nào quay về? Tiểu Cửu nói, thí nghiệm dựng dàn giáo hôm qua xuất hiện lỗi."
- Tần tiên sinh...!
Lúc Tần Kiết xem tin nhắn Wechat, trước mặt anh truyền đến giọng nói mềm mại.

Anh ngẩng đầu, chỉ nhìn thoáng qua rồi lại cúi xuống trả lời tin của Dung Dữ.

- Tần tiên sinh, không biết có thể kết bạn Wechat với anh không?
Cô gái mặt đỏ kia không từ bỏ ý định, bước về phía trước, lấy điện thoại, đưa giao diện mã QR* đến kế bên điện thoại Tần Kiết.

(Dùng Wechat kết bạn bằng cách quét mã QR.

Mã QR rất thông dụng bên đó nha các Lá.)
Tần Kiết không nhanh không chậm gõ hai chữ “Đến ngay”, sau khi gửi xong một lúc sau mới ngẩng đầu nhìn cô gái mặt đỏ đối diện, lễ phép nói:
- Ngại quá, không dùng Wechat.

Cô gái kia chầm chậm rời khỏi ứng dụng Wechat, hoang mang không thể hiểu nổi, người trước mặt sao có thể trợn mắt nói dối giỏi như thế.

Không đợi cô gái nói tiếp, Tần Kiết trực tiếp đứng thẳng, đi đến trước mặt người phục vụ giữ Trần Ân Tứ lúc nãy.

Anh đến trước người phục vụ đứng sau bàn cẩm thạch, bưng ly nước chanh, sải bước đến nhà sản xuất B đang ve vã.n một cô gái, vỗ vai:
- Qua đây, chọn một trong hai.

Ly nước chanh này, anh tự uống hay để tôi đút cho uống?
⭐ Translated by YeFeiYe VietNam Fanpage | Lá Con VNFC.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 24: Miệng Muốn Bị Hôn 2


Nhà sản xuất B thấy Tần Kiết cầm ly nước chanh bên trong có tàn thuốc và đầu thuốc lá, trên mặt đầy nịnh nọt chợt ngừng lại:
- Tần, Tần tiên sinh...ngài, ngài đang nói đùa sao?
Tần Kiết đặt ly nước lên bàn, chống tay lên vai nhà sản xuất B, hơi cúi người:
- Ông quá đề cao mình rồi đấy.

Ông cảm thấy với gương mặt này của ông, đáng để đùa sao?
Tần Kiết vừa nói, còn giúp nhà sản xuất B ra một lượt bài:
- Tôi đang rất gấp, không nói giỡn với ông, chuyện ly nước chanh này hẳn là lòng ông rõ nhất.

Tôi chỉ có một ý, đừng nghĩ đến người không nên nghĩ...!
Giọng nói nhạt nhẽo của Tần Kiết bỗng nhiên tràn ngập cảm giác áp bức:
- Cũng đừng hại người không nên hại.

Người tôi nói không chỉ là cô ấy, mà là tất cả những người không tự nguyện.

Tần Kiết thấy người khác nhìn mình không đánh bài, dùng ngón tay, gõ lên bàn bài:
- Chơi của mấy người đi.

Sau đó, Tần Kiết đẩy ly nước chanh sang tay của nhà sản xuất B, nhìn ông ta, cười như không cười gõ hai cái lên ly:
- Ngoan, uống nó đi.

...!
Lục Tinh - người muốn làm Trần Ân Tứ nổi thành "ba của nhà sản xuất", cuối cùng cũng giúp Trần Ân Tứ tham gia một chương trình nhỏ, rất nhỏ, nhỏ cực kỳ.

Nhỏ đến nỗi không hề có bọt biển*, đừng nói lên đài, cho dù phát trên đài, cũng là đài nhỏ.

(Bọt biển ý chỉ tạo nhiệt cho chương trình.)
Minh tinh vô kể, ngôi sao giành nhau quá nhiều, sau vụ ba bài share liên tiếp giận Tần Kiết của Trần Ân Tứ đã đẩy cô vào thế bị động.

Lục Tinh suy nghĩ rất kỹ, cảm thấy Trần Ân Tứ không đăng bài nào không bằng đăng một bài nhỏ lên.

Show này về vùng nông thôn, đa số các sao đều sợ dơ sợ khổ nên không tự nguyện tham gia, cuối cùng vì thiếu người nên mới đồng ý cho Trần Ân Tứ tham gia.

Ngày thứ hai sau khi ký hợp đồng, Trần Ân Tứ và Lục Tinh liền đáp chuyến bay đến thôn trang ở phương Nam do tổ chương trình sắp xếp.

Tiết mục quay ở thôn trong một tuần thì quay xong kì một, Trần Ân Tứ và Lục Tinh mới trở về Bắc Kinh.

Sau khi xuống máy bay, Trần Ân Tứ và Lục Tinh ăn một bữa thịnh soạn, sau đó chạy đến hội sở làm spa.

Kỹ thuật của nhân viên ở chỗ này nổi tiếng khắp Bắc Kinh, kéo dài khoảng một tiếng rưỡi thư giản và thả lỏng, làm cho Trần Ân Tứ cảm giác cuối cùng cũng được sống lại.

Lục Tinh làm nhiều hơn cô một phần, cô kết thúc trước, rời khỏi căn phòng u ám, ra hoa viên cà phê ngoài trời.

Qua khỏi hành lang treo đầy tranh sơn dầu, Trần Ân Tứ đẩy cửa kính, chưa đợi nhân viên phục vụ bên trong lên tiếng, đã có một giọng nói vang lên:
- Trần Ân Tứ?
Trần Ân Tứ nhìn sang, minh tinh nữ cùng công ty với cô, nhưng không cùng hạng.

Vị này tên là Lâm Tĩnh Xu, vào giới từ nhỏ.

Bộ phim cô ta diễn nữ chính khi trưởng thành đụng phải nữ số ba là cô mà mất hết độ nổi tiếng, cũng xem như kết thù oán.

Cho đến hiện tại, dù Lâm Tĩnh Xu có trở thành "Tứ Đại Hoa Đán" đi chăng nữa, nhưng mỗi lần thấy cô vẫn làm kiểu rất nhiệt tình, muốn giẫm đạp cô.

Có điều Trần Ân Tứ trước giờ không biết sợ, cô thấy Lâm Tĩnh Xu một bàn đầy đồ ngon, trong lòng nghĩ đúng là tiết kiệm tiền, gật đầu với nhân viên phục vụ đón tiếp, bước chậm qua bên đó.

Không chờ Lâm Tĩnh Xu chào hỏi, cô trực tiếp kéo ghế, quang minh chính đại ngồi lên:
- Trùng hợp ghê.

⭐ Translated by YeFeiYe VietNam Fanpage | Lá Con VNFC.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 25: Đã Từng Có Được 1


Lâm Tĩnh Xu vuốt vuốt tai:
- Đúng là trùng hợp thật.

Nếu hôm qua cô đến đây thì hôm nay đã không gặp được tôi rồi.

Trần Ân Tứ biết Lâm Tĩnh Xu chờ cô hỏi câu "Tại sao" nên sau đó mặc kệ cô ta.

Cô cố tình không quan tâm lời Lâm Tĩnh Xu nói, cầm nĩa, ăn các loại hoa quả và bánh.

Lâm Tĩnh Xu nhìn điểm tâm trên bàn mình còn chưa kịp chụp để đăng lên Weibo, từng miếng từng miếng Trần Ân Tứ bỏ vào miệng, lòng hơi nhói.

Vì muốn để cho lòng Trần Ân Tứ đau như mình, cô cười mỉm mở miệng:
- Sáng hôm nay tôi vừa kết thúc chuyến bay đường dài từ Milan về, mệt muốn chết! Ở Milan vài ngày, tham gia sự kiện của các nhãn hiệu lớn, chẳng có thời gian nghỉ ngơi, còn phải gặp các đạo diễn lớn khác, trao đổi về tác phẩm tiếp theo...Tối qua trước khi về nước, tôi còn ăn bữa cơm với đạo diễn Hollywood, xém chút nữa không kịp lên máy bay.

Hôm qua tôi có chụp hình, nhân viên đăng lên Weibo, được lên hot search, không nói chắc cô cũng biết rồi ha?
Trần Ân Tứ gọi nhân viên phục vụ kế bên rót cho mình một ly hồng trà, chậm rãi thưởng thức:
- Tôi không biết.

Ngực Lâm Tĩnh Xu càng đau hơn: "..."
Có điều quen Trần Ân Tứ nhiều năm, Lâm Tĩnh Xu đánh tiếp:
- Cô không biết cũng là bình thường.

Mấy ngày nay cô lúc nào chẳng bị mắng, chỉ cần lên Weibo là tìm được tội của cô.

Lâm Tĩnh Xu tự mình xoay chuyển đại cục, thêm dầu vào lửa:
- Tôi thật sự muốn biết cảm giác, bị bạn trai cũ vứt bỏ là như thế nào.

Bạn trai cũ còn đứng trước phóng viên, khuôn mặt ghét bỏ nói không thèm quay lại cảm giác ra sao?
Trần Ân Tứ, bị bạn trai đá và sau năm năm bị người ta ghét bỏ, hai cái này cái nào cay hơn thế?
Trần Ân Tứ bình thản cầm điện thoại, nĩa lại một lần nữa càn quét các món trái cây và bánh ngọt, sau đó tìm món mình thích, mỗi loại ăn thêm một miếng, mới chịu buông nĩa.

Cô nhìn Lâm Tĩnh Xu:
- Cô* Lâm Tĩnh Xu, nếu nhớ không sai, năm năm trước lúc chúng ta quay phim, Tần Kiết có đi thăm một lần, cô còn nhờ nhân viên lén lút đưa Tần Kiết một tấm thẻ đúng không?
(Lá viết là "老师" (Lão sư).

Bên Trung các tiền bối trong giới được gọi như vậy thể hiện sự kính trọng.

Mình dùng từ "cô" cho phù hợp, và ở đây phần nhiều là ý trào phúng.)
Lâm Tĩnh Xu bất ngờ bị đào lại nỗi đau năm ấy, trên mặt mất dần vẻ thân thiết chị chị em em.

- So với cô, tôi thấy tôi đâu thảm bằng.

Dù gì...tôi cũng qua được cửa, còn cô đưa đến cửa người ta cũng không muốn.

Trần Ân Tứ lắc lắc đầu, "chậc chậc" hai tiếng, sau đó ghé vào tai Lâm Tĩnh Xu, dùng giọng nói đủ để hai người nghe, thì thầm:
- Dù sao tôi cũng ở chung với Tần Kiết bảy tháng, chuyện cần làm đều đã làm.

Bảy tháng cũng đủ để cho bà đây ngủ với tên cẩu đó rồi.

Lâm Tĩnh Xu ôm ngực đau càng đau:
- Cô sao lại không biết xấu hổ* đến thế!
(Nguyên văn Lá viết là 不要脸: Không cần mặt mũi - tương tự như "không biết xấu hổ".)
- Khuôn mặt này của tôi đã rất đẹp rồi, còn cần khuôn mặt khác sao? - Trần Ân Tứ nhìn Lâm Tĩnh Xu nở nụ cười mê người, sau đó cô đẩy điện thoại đến trước mặt Lâm Tĩnh Xu, nhấn tin nhắn cô gửi cho Lục Tinh lúc nãy.

Đó là câu Lâm Tĩnh Xu vừa nói với cô.

Lâm Tĩnh Xu ngoài mặt bàn dân thiên hạ đơn thuần ngây thơ, lại có thể nói những lời hùng hổ dọa người đến thế.

(Ở đây Lá viết 崩人设 ý chỉ những ngôi sao bên ngoài biểu hiện tốt đẹp nhưng bản chất thật của họ là đểu, tâm tư xấu xa.)
⭐ Translated by YeFeiYe VietNam Fanpage | Lá Con VNFC.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 26: Đã Từng Có Được 2


Lâm Tĩnh Xu theo bản năng vươn tay ra.

Một giây trước khi cô ta cướp điện thoại, Trần Ân Tứ thu điện thoại về:
- Cô Lâm Tĩnh Xu, khuyên cô đừng lấy chuyện hôm nay chúng ta gặp nhau viết văn khóc lóc kể lể trên Weibo.

Nếu không tôi đành đăng đoạn ghi âm này lên đó, để mọi người biết thế nào là "tiểu bạch hoa đương thời"*.

(Nguyên văn Lá viết "盛世小白花".

Trong đó hai chữ đầu "盛世" là "thịnh thế" - thời hoàng kim.

Còn "小白花" tức là bông hoa trắng ngây thơ ý gần như "bạch liên hoa".)
Khuôn mặt suy xét của Lâm Tĩnh Xu biến đổi, Trần Ân Tứ từ từ đứng dậy.

Cô đi một mạch ra quán cà phê ngoài trời, đi được nửa bước, dừng lại:
- À, đúng rồi, Cô Lâm Tĩnh Xu, cảm ơn cô đã mời tôi bữa trà chiều này.

Nói xong, Trần Ân Tứ tặng một cái hôn gió cho Lâm Tĩnh Xu, giẫm giày cao gót, cứ thế bước đi cũng không quay đầu.

Nhìn bóng lưng Trần Ân Tứ, Lâm Tĩnh Xu giận đến trợn mắt.

Cơn giận dữ qua đi, cô ta ổn định tâm trạng, bình tĩnh lại.

Cảm ơn? Ai cần lời cảm ơn của cô!
...!
Lúc Trần Ân Tứ về phòng, vừa vặn Lục Tinh làm spa xong đang nghe tin nhắn voice chat của cô.

- Tính ra tôi cũng không thảm bằng cô.

Dù gì...tôi cũng qua được cửa, còn cô tự đưa tới cửa cũng chẳng ai thèm.

Nghe được tiếng bước chân, Lục Tinh ngừng tin nhắn thoại, hỏi Trần Ân Tứ:
- Chuyện gì vậy?
Trần Ân Tứ soi gương, đánh lại son môi:
- Không có gì to tát, gặp Lâm Tĩnh Xu, ăn chùa bữa trà chiều...!
- Nghe tin nhắn cậu gửi đến, lại cái giọng giận giữ của cô ta? Hai người đúng là oan gia, oan gia gặp mặt đã không thuận mắt, lại còn thuộc kiểu oan gia không buông tha đối phương.

Mỗi lần gặp mặt không khịa đến chết đi sống lại, không chịu tha.

- Lục Tinh trở mình nằm ngửa trên giường:
- Có điều Lâm Tĩnh Xu này cũng phải biết thân biết phận chứ.

Rõ ràng đấu không lại cậu, còn tường đồng giáp sắt tới nỗi cứ khoái đục lỗ trên áo giáp sắt của cậu.

Trần Ân Tứ nghe Lục Tinh hình dung, cười:
- Nói thật ra, tớ cũng không ghét Lâm Tĩnh Xu lắm.

Chỉ là cô ta thích tính kế thảo mai.

Nhưng trong cái vòng luẩn quẩn này, ai mà không thảo mai? Nếu so cô ta với người khác, cũng chẳng mấy độc ác.

Ít nhất còn ghét tớ thể hiện ra mặt để tớ biết tâm tư cô ta thế nào, còn người khác...!
Trần Ân Tứ lắc lắc đầu:
- Người hay ma...!không phân biệt được.

Lục Tinh:
- Cũng đúng.

Cả hai nói câu được câu không xong Lục Tinh đi tắm rửa.

Ngồi trên ghế sofa, Trần Ân Tứ nghịch điện thoại trong lúc chờ, tin nhắn báo trong nhóm chat có người @* tên cô.

(Cũng giống như Messenger, khi @ tên tức là đề cập đến một người dùng, sẽ có thông báo gửi tới người đó kể cả khi đã tắt thông báo.)
Cũng vì nhàm chán do chờ Lục Tinh, Trần Ân Tứ nhấn vào xem.

Cái nhóm đó thành lập từ khi nào cô cũng chẳng biết đừng nói tới khi nào cô có mặt trong đó.

Người trong nhóm đều là người ngoài giới.

Năm cô ở Thượng Hải một số quen biết, số còn lại biết chút ít.

Có Dung Dữ, có Lâm Nhiễm,...!còn mấy người cô không gọi được tên.

Cô lướt một chút, từ mùa đông năm kia đến hiện tại, cũng chẳng có ai tạo sóng*, hèn chi cô chẳng thèm quan tâm cái nhóm này.

(Tạo sóng: tìm chuyện để nói, ý Dạ là nhóm này rất nhạt nhẽo.)
Lâm Nhiễm @ tất cả các thành viên:
- Tớ về nước rồi, sáng mai bay đến Thượng Hải.

Hôm nay mọi người có thời gian không, có muốn ăn bữa cơm không nhỉ?
Trong nhóm có năm sáu người ở Bắc Kinh, ai cũng lên tiếng ủng hộ.

Chỉ có cô chậm chạp chưa lên tiếng, Lâm Nhiễm lại @ cô thêm lần nữa: "Trần Hề?"
Một tiếng Trần Hề, kéo Trần Ân Tứ về khoảng thời gian năm năm trước...!Lúc đó, quan hệ của cô và Lâm Nhiễm thật sự rất tốt.

Trần Ân Tứ thấy mình cũng rảnh không có gì làm bèn trả lời: "Địa điểm chọn chưa?"
....!
Cao ốc Ngân Hà.

Chưa đến bảy giờ, Dung Dữ tắt máy tính.

Tần Kiết ngồi kế bên quay đầu nhìn anh ta.

Dung Dữ:
- Tối nay tớ không tăng ca, Nhiễm Nhiễm về nước rồi.

Tần Kiết không nói gì, ánh mắt lại quay về màn hình máy tính.

Dung Dữ vừa dọn đồ vừa nói:
- Tần cẩu, cậu có muốn đi không?
Ngừng một chút Dung Dữ lại nói:
- Trần Ân Tứ cũng ở đó.

Tần Kiết:
- Không đi.

Mười phút sau, Dung Dữ ngồi trên xe Tần Kiết, xe cứ thế chạy đến chỗ Lâm Nhiễm.

⭐ Translated by YeFeiYe VietNam Fanpage | Lá Con VNFC.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 27: Đại Nghịch Bất Đạo 1


Lục Tinh luôn có một thói quen đó là cứ tối ngày 16 mỗi tháng nhất định sẽ xin nghỉ phép.

Cái "nghỉ phép" đó chính là cắt đứt mối liên hệ với người bên ngoài, như thể bốc hơi khỏi trần gian, không ai biết cô ấy đi đâu, cũng không ai liên lạc được.

Vì thế mỗi tháng vào ngày này, trừ những lúc bất đắc dĩ có chương trình thì phải sắp xếp trợ lý đi chung với Trần Ân Tứ, còn không cô đều bắt Trần Ân Tứ ở nhà cả ngày.

Hôm nay vừa hay là 16, vì vậy khi Lục Tinh nghe Trần Ân Tứ nói về dự định buổi tối, nghĩ cũng chưa nghĩ đã bác bỏ:
- Không được, Ân Ân, cậu không thể đi.

Trần Ân Tứ:
- Tớ đã đồng ý rồi.

Với lại tớ từng nói với cậu, Lâm Nhiễm là bạn rất tốt của tớ, chỉ là mấy năm nay cô ấy ở nước ngoài nên tụi tớ ít liên lạc thôi.

Với lại khi tụi mình sang nước ngoài, Lâm Nhiễm đặc biệt nghỉ một ngày dẫn chúng mình đi chơi.

Cậu còn ăn một bữa cơm của Lâm Nhiễm đó.

Lục Tinh xém chút nữa đã bị Trần Ân Tứ làm cho nhồi máu cơ tim:
- Trần Ân Tứ! Tớ đều là vì muốn tốt cho cậu đó.

Tớ sợ cậu đến đó bị người ta gài bẫy thôi.

Đúng là cậu tin Lâm Nhiễm, nhưng tớ lại không tin những người kia.

Cậu là nhân vật công chúng, cho dù không nói tới việc cậu bị lôi ra mắng chửi đến "tường"* luôn, thì cũng sợ trong lúc bất cẩn xảy ra cãi vã.

- Cái gì mà bị mắng chửi đến "tường"*? - Trần Ân Tứ không vui:
- Lục Tinh, cậu lại dám dùng chữ “tường”* để hình dung tớ? Lần này cậu quá đáng hơn lần trước rồi đó.

Trước cậu dùng một chữ “xuân” và hai chữ “trùng” đã là giới hạn của tớ rồi!*
(
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 28: Đại Nghịch Bất Đạo 2


Lâm Nhiễm vì quan tâm Trần Ân Tứ mà đặc biệt đặt bàn ở hội 101z.

Tính bảo mật của hội này rất cao, nhân viên phục vụ ngày nào cũng gặp các minh tinh nên khi thấy Trần Ân Tứ, như bình thường dẫn cô lên lầu hai, đẩy cửa.

Trần Ân Tứ phát hiện mọi người đã đến đầy đủ hết rồi.

Cô còn nghĩ nhiều năm không gặp, chắc sẽ bị ngượng.

Sự thật chứng minh là cô nghĩ nhiều rồi, nhân viên phục vụ giây trước đóng cửa rời đi, giây sau Lâm Nhiễm giương nanh múa vuốt nhào qua:
- Trần Hề!
Hai người ôm nhau một lúc, Lâm Nhiễm kéo Trần Ân Tứ về bàn ăn, ngồi xuống.

Một bàn đầy người, Trần Ân Tứ đều quen, cô cười chào hỏi qua, sau đó có người lên tiếng:
- Đây cũng là lần đầu tiên nhìn thấy minh tinh ở ngay trước mặt.

Trần Hề, món ăn vẫn chưa dọn lên, có thể kí tên cho tôi được không?
Trần Ân Tứ:
- Đương nhiên được.

“Tôi cũng một cái.”
“Cho tôi một cái nữa.”
“...”
Có người xin kí trên tấm danh thϊếp của mình, có người kí trên tập notebook.

Đến lượt Dung Dữ, trực tiếp đưa lưng cho Trần Ân Tứ:
- Nữ thần, kí lên trên áo tôi nha.

Nhiều năm như thế, Dung Dữ gặp cô vẫn như ngày xưa, gọi cô là "nữ thần"...!Bút của Trần Ân Tứ ngừng một lúc, mới kéo áo Dung Dữ lại, hạ bút kí.

Đợi Trần Ân Tứ kí xong, Dung Dữ nhờ Lâm Nhiễm chụp ảnh sau lưng.

Anh ta vừa thưởng thức, vừa định về chỗ ngồi, lại giơ điện thoại đến trước mặt Trần Ân Tứ: - Nữ thần, có thể chụp chung hay không?
Lâm Nhiễm:
- Ông xong chưa thế hả?!
Dung Dữ:
- Xong nhanh thôi!
Trần Ân Tứ nhìn camera của Dung Dữ bắn tim.

Theo tiếng “tách tách”, cửa phòng ban công cũng hé mở.

Trần Ân Tứ ngồi đối diện ban công, cô nghe được âm thanh, theo phản xạ ngẩng đầu nhìn.

Tần Kiết mặc một chiếc áo sơ mi trắng, chú tâm chơi điện thoại, bước vào phòng.

Anh như phát hiện có người nhìn mình, từ từ liếc mắt sang.

Ánh mắt hai người chạm nhau chưa đầy một giây, Tần Kiết đã thu về, cùng lúc đó, Trần Ân Tứ cũng mang vẻ mặt khinh thường, nhìn sang Lâm Nhiễm.

Tất cả mọi người ngồi ở đây đều biết Trần Ân Tứ và Tần Kiết từng có quãng thời gian bên nhau.

Hôm nay hai người gặp mặt, căn phòng đang huyên náo bỗng nhiên yên lặng hẳn đi.

Tần Kiết dùng sự lạnh lùng ba độ của mình, tựa như không có việc gì, chầm chậm bước đến ghế trống, kéo ra ngồi xuống.

Không khí không thể cứ đông cứng như thế mãi, mặc dù càng cố giảm sự căng thẳng thì nó lại tăng lên.

Dung Dữ liền lên tiếng: - Phục vụ, lên món đi.

Lâm Nhiễm phụ hoạ:
- Lấy thêm rượu lên chung với các món nữa, khui hết toàn bộ.

Có rượu rồi sẽ có đề tài để nói.

Bầu không khí sau khi Tần Kiết và Trần Ân Tứ gặp nhau, ngay lúc đó từ căng thẳng đã được đánh bay hết chỉ còn sự ôn hoà.

Trần Ân Tứ và Tần Kiết không nói chuyện, nhưng bữa cơm này vẫn tính là vui.

Chưa đến một giờ, ăn uống xong, mọi người di chuyển xuống tầng KTV*.

(
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 29: Tri Kỉ Bảo Vệ Yên Tâm Sử Dụng 1


Trần Ân Tứ dùng ánh mắt “cậu điên à” nhìn Lâm Nhiễm:
- Cậu xem tiểu thuyết nhiều đến nỗi tẩu hoả nhập ma à?
Lâm Nhiễm:
- Không có.

Nói cho tớ nghe nhanh đi, cậu với Kiết Gia có phải tro tàn lại cháy không?
Trần Ân Tứ:
- Cậu đúng là xem đến ngốc luôn rồi.

Tớ tro tàn lại cháy với ai cũng sẽ không cháy với tên đó.

Lâm Nhiễm:
- Vấn đề là cậu cũng chẳng tàn với ai cả.

Trần Ân Tứ: “...”
Trần Ân Tứ hiếm khi cứng họng không thể phản bác như vậy.

Không biết có phải do cô ngoài đống tro Tần Kiết không còn cái khác, ngực hơi phập phồng, nên lúc mở miệng ngữ khí của cô có chút giận dỗi khó nhận ra:
- Tóm lại, tớ và hắn ta sẽ không có chuyện tro tàn lại cháy.

Nói xong, Trần Ân Tứ vào phòng cách vách, khoá trái cửa.

Hai người trong phòng rửa tay xong, sau khi ra ngoài, Lâm Nhiễm nhịn không được lại lên tiếng:
- Trần Hề, cậu với Kiết Gia lúc đầu rất tốt mà.

Trước đó còn đi ăn vui vẻ, tối hôm ấy tớ vào nhà vệ sinh, còn thấy Kiết Gia đè cậu lên bồn rửa tay mà hôn, sao đến ngày sau, hai người lại chia tay vậy? Cậu cũng giỏi thật, chia tay với anh ta xong cứ thế rời khỏi Thượng Hải.

Nếu không phải tớ vô tình gặp cậu, có phải cả đời này cậu cũng không định liên lạc với tớ?
Lúc tớ xuất ngoại gặp Kiết Gia mấy lần.

Có khi, tớ chuốc say anh ta, hỏi lý do vì sao hai người chia tay, anh ta không nói.

Trần Hề, cậu thật sự chưa từng nghĩ đến việc gương vỡ lại lành? Chuyện lúc trước cậu định buông bỏ thật sao?
Trần Ân Tứ chờ Lâm Nhiễm rửa tay xong, cùng với cô ấy ra khỏi phòng vệ sinh.

Đi được vài mét, Trần Ân Tứ mới nói:
- Buông rồi, đã buông từ lâu rồi.

...!
- Ông đây tìm cậu cả vòng, hóa ra cậu trốn ở đây.

Dung Dữ tìm cả tầng hết năm phút mới thấy Tần Kiết đang ngồi xổm trong cầu thang thoát hiểm.

Chân người đàn ông rất dài, ngồi chiếm hết chừng năm bậc thang.

Anh nhìn chăm chú vào điện thoại, nhập tâm đến nỗi tận khi Dung Dữ đứng ngay bên mới nhấn nút khóa màn hình.

Tần Kiết quá giỏi ngụy trang, Dung Dữ căn bản cũng chẳng biết anh kì lạ chỗ nào, lại tiếp tục nói:
- Cậu đi vệ sinh kiểu gì mà bay đến đây luôn vậy?
Tần Kiết không nói gì, từ từ cất điện thoại vào túi, đứng dậy.

Cầu thang của hội sở này quét sạch đến nỗi không một hạt bụi, Tần Kiết vẫn phủi phủi hai cái:
- Về thôi.

Nói xong, anh bước nhanh xuống dưới.

Lúc mở cửa lối thoát hiểm, Tần Kiết thấy bảng quảng cáo bên trên, nhìn chằm chằm chữ “buông” mấy lần.

- Nhìn cái gì thế? - Dung Dữ tò mò hướng theo ánh mắt Tần Kiết.

Quảng cáo băng vệ sinh, “Tri kỷ bảo vệ, yên tâm sử dụng", tám chữ này vô cùng bắt mắt.

Dung Dữ:
- .......Tần cẩu, cậu thay đổi rồi.

Tần Kiết chẳng thèm quan tâm Dung Dữ, bước thẳng ra cửa.

Buông...!
Buông trong buông bỏ.

Sớm đã buông bỏ rồi.

⭐ Translated by YeFeiYe VietNam Fanpage | Lá Con VNFC.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 30: Tri Kỉ Bảo Vệ Yên Tâm Sử Dụng 2


Đi tới ghế lô phía trước, Dung Dữ như nhớ tới điều gì, chụp lấy vai Tần Kiết nói:
- Đúng rồi, Tần cẩu, chờ ông đây cho cậu một bất ngờ.

Bởi vì Tần Kiết nghĩ chuyện khác nên không quan tâm lời Dung Dữ nói.

Đẩy cửa phòng, giọng hát ấm áp, nhẹ nhàng của Lâm Nhiễm truyền tới.

"Người từng yêu lại rời đi, có phải hay không ngẩng đầu cũng nhung nhớ."
Dung Dữ bất chấp tất cả, hô một tiếng cổ vũ: "Hay!"
Tần Kiết nhìn thoáng qua Dung Dữ rồi tìm vị trí ngồi xuống.

Dung Dữ cũng đi theo, ngồi xuống.

Khi anh ta rót rượu, ngẩng đầu nhìn thấy bóng dáng trước mặt:
- Ế? Trần Ân Tứ?
Tần Kiết quay đầu, nhìn Trần Ân Tứ đang nói chuyện với người khác, lúc này mới phát hiện mình hiểu sai ý của Dung Dữ, quay đầu nhìn sang màn ảnh trên tường.

Trần Ân Tứ trong MV, eo thon gọn, mặc đồng phục học sinh, bước trên con đường nhỏ trong trường, ánh mắt ngập tràn thanh xuân.

- Đây là MV của Trần Ân Tứ khi còn trẻ, lúc đó đúng là đẹp thật...!
Biểu cảm Dung Dữ như đang thưởng thức một ly rượu ngon:
- Nhớ lúc trước, khi môi giới nhà, lần đầu gặp cô ấy, cô ấy cũng mặc một cái váy thế này, phối với tất nửa chân, chân lộ ra...!thật sự câu dẫn người ta muốn phạm tội.

Tần Kiết cầm chai rượu lên, dốc vào miệng Dung Dữ:
- Câu dẫn ông già nhà cậu.

Dung Dữ bị đẩy vào họng, giật mình:
- Tần cẩu, cậu còn cẩu hơn thế này được không? Có đứa nào lại chiếm tiện nghi đến thế? Có xem ông ra gì không vậy?
Tần Kiết mặc kệ Dung Dữ đang mắng chửi, quay sang xem MV tiếp.

Trần Ân Tứ đang nhảy, mặc trên người một bộ váy trắng, duyên dáng xoay vòng.

“Nhiều năm về sau, anh bên ai tình sâu như biển, liệu có nhớ còn nợ em cả tương lai.”
...!
Lâm Nhiễm hát xong, người cũng gặp cả rồi, đến trước mặt Dung Dữ:
- Dung Dữ, không phải nói còn muốn chơi sao? Bắt đầu đi.

- Đến đây, đến đây.

- Từ bàn đá cẩm thạch, Dung Dữ lấy ra dụng cụ do quản lý KTV chuẩn bị.

- Trò chơi rất đơn giản, chỉ là chơi xúc xắc bình thường thôi.

Người thua rút thẻ từ trong hộp, làm theo những gì trên đó viết.

Làm không được...!thì uống ba ly rượu.

Nói xong quy tắc, Dung Dữ lại sợ mọi người không hiểu, phối hợp với Lâm Nhiễm làm mẫu một lần.

- Giờ mọi người hiểu rồi chứ?
Dung Dữ bắt đầu phát xúc xắc cho mọi người, lúc phát cho Tần Kiết, hỏi:
- Tần cẩu, cậu dám chơi không?
Giọng Tần Kiết giống y hệt anh, biếng nhác:
- Ông lại sợ quá cơ.

Người sợ nào đó, một giây sau nhận xúc xắc, trên dưới trái phải lắc hai cái, đặt trên bàn, mở nắp...!6 cái mặt 6.

Cả đám người: “...”
Trần Ân Tứ cũng như vậy cạn lời, trong tim cao quý dâng lên hai tiếng: “Hơ hơ.”
Trò chơi bắt đầu, người nổ phát súng chơi đầu tiên là Dung Dữ.

Anh ta rút một tấm card: "Lần đầu của bạn là ai?"
Dung Dữ chẳng cần mặt mũi duỗi tay: “Ở trong này.”
Cả đám người trong phòng cười cười, xong, lượt thứ hai bắt đầu, lần này vẫn là Dung Dữ thua vì người ta cao hơn.

- Đù, sao lại là ông?
Dung Dữ lại rút một lá: "Trong những người ngồi ở đây, bạn cảm thấy người khác giới nào khiến bạn dễ chịu nhất?"
Dung Dữ:
- Câu hỏi này hay, Lâm Nhiễm là loài động vật khác rồi, vì vậy người khác giới làm ông dễ chịu nhất là Trần Ân Tứ.

- Dung Dữ, anh mới là động vật!
Trong lúc Dung Dữ và Lâm Nhiễm cãi nhau, lượt ba bắt đầu.

⭐ Translated by YeFeiYe VietNam Fanpage | Lá Con VNFC.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 31: Ngôi Sao Tôi Thích Là Trần Ân Tứ 1


Lần này người thua không phải Dung Dữ.

Người kia rút trúng lá bài: "Đi catwalk ba vòng quanh phòng bao".

Vì thế người đàn ông trẻ bụng phệ đầu hơi hói, mắt hơi đỏ, ngón tay để kiểu hoa lan chỉ, cực kì quyến rũ mà đi hết ba vòng catwalk.

Người thua tiếp theo là Lâm Nhiễm, sau đó là Dung Dữ, tiếp nữa là người kế bên, thêm thêm nữa lại là Dung Dữ...!
Sau một tiếng trôi qua, mọi người đều phát hiện của Tần Kiết và Trần Ân Tứ vận khí quá tốt, hai người họ một lần cũng chẳng thua, nhưng của Dung Dữ lại quá tệ.

Trò chơi mới mười tám trận, thua hết mười trận.

Hố đen trò chơi hôm nay là Dung Dữ, vẫn chưa chịu chấp nhận số phận mà tiếp tục kéo mọi người chơi nữa.

Nửa tiếng sau, Trần Ân Tứ chưa lần nào thua, lần này thua rồi.

Đám người từng bị thua vô cùng hứng khởi nhìn Trần Ân Tứ rút card: "Ngôi sao bạn thích là ai?"
- Trời ụ?
- "Anh da màu dấu chấm hỏi đầy mặt".

Tại sao nhiệm vụ của tôi không phải kêu ba lần tôi là heo thì là hôn tường trong mười giây, đến Trần Hề, lại là câu hỏi nhẹ nhàng như vậy?
- Đù, sao giống hồi nhỏ bị giáo viên gọi đứng lên trả lời câu hỏi 1+1 bằng mấy thế...!
Cả đám người trong phòng đều đang nghi ngờ về nhân sinh quan, Trần Ân Tứ thẳng thắn nói:
- Ngôi sao mà tôi thích là Trần Ân Tứ!
Dung Dữ cục súc, bắt cả đám lại, để bộ mặt nguy hiểm "đứa nào dám bước ra khỏi trận chơi, ông đây bức hôn đứa đó", bắt mọi người tiếp tục chơi.

Mặt Dung Dữ như ăn ớt sừng siêu cay, uống nước dí bom, cố gắng chổng người lên để lấy lại sự bình thản như trước.

Đêm nay, Tần Kiết người chưa bao giờ thua lần nào, thua rồi.

Dung Dữ ôm hộp, vui mừng khi người khác gặp họa:
- Khắp chốn vui mừng, Kiết Gia, ông chỉ chờ có lúc này thôi, qua đây! Rút thẻ!
- Rút rút rút, rút rút rút, rút rút rút!
Trong lúc Dung Dữ điên cuồng, Tần Kiết cho tay vào hộp, hết ba giây trước ánh mắt như hổ rình mồi của mọi người mà rút card.

Nội dung trên thẻ, Tần Kiết còn chưa xem đã bị Dung Dữ cướp đi.

Dung Dữ uống rượu hơi ngà ngà say, không nghĩ nhiều, trực tiếp đọc lớn chữ trên đó lên:

- Bạn và người yêu cũ chia tay, có từng hối hận chưa?
Cả đám người trong phòng bao đột nhiên yên lặng hẳn.

Cả đêm nay, mọi người đều cố gắng để Trần Ân Tứ và Tần Kiết cách xa nhau, tránh bị xấu hổ.

Nhưng ai lại nghĩ đến, bữa tiệc gặp mặt hôm nay sắp kết thúc trong viên mãn lại xảy ra chuyện mà bọn họ sợ cũng như hóng này.

Tần Kiết người phá vỡ sự yên tĩnh đầu tiên, anh hình như nghe không rõ câu hỏi, có chút mờ mịt bung hai chữ:
- Cái gì?
Dung Dữ sau khi đọc xong câu hỏi trên thẻ, đã tính mấy phần rồi, anh ta không nói gì, yên lặng đưa thẻ sang cho Tần Kiết.

Mọi người nín thở nhìn Tần Kiết, chờ phản ứng của anh.

Tần Kiết nhìn thẻ chưa đến vài giây, mọi người ai cũng cảm thấy thời gian trôi qua đã rất lâu.

Anh nhìn qua Trần Ân Tứ, lại nhìn ba ly rượu đặt trên bàn.

anh như suy tư điều gì đó, lúc sau anh nhấc tay lấy một ly rượu, một hơi cạn sạch, đến ly thứ hai, ly thứ ba...!
Trò chơi đến đây kết thúc, theo tửu lượng, hát, ai uống chưa đủ thì uống tiếp.

Khoảng mười một giờ rưỡi, Trần Ân Tứ vào nhà vệ sinh, đến khi cô quay về, phát hiện cả phòng ồn ào, chỉ còn lại một mình Tần Kiết.

⭐ Translated by YeFeiYe VietNam Fanpage | Lá Con VNFC.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 32: Ngôi Sao Tôi Thích Là Trần Ân Tứ 2


Tần Kiết cúi đầu nghịch điện thoại, căn bản không phát hiện cô bước vào phòng.

Tuy rằng phòng bao lớn, nhưng cũng toàn ghế trống, Trần Ân Tứ vẫn ngồi ở nơi cách Tần Kiết xa nhất.

Trong phòng bao đang phát một bài hát, hai người như cách xa vạn dặm không ai chạm tới ai, bầu không khí cũng xem như hòa hợp.

Một phút trôi qua...!
Năm phút trôi qua...!
Mười phút trôi qua...!
Trần Ân Tứ cảm thấy chuyện này có chút không hợp lý.

Thời gian lâu như vậy, Lâm Nhiễm và Dung Dữ bọn họ sao vẫn còn chưa quay lại?
Trần Ân Tứ sau khi phản ứng, lập tức rút điện thoại, bắt đầu chất vấn trong group Wechat: “Mấy người đâu rồi?”
Không ai quan tâm cô.

Trần Ân Tứ @ toàn bộ thành viên.

Dung Dữ trả lời, có điều hình như uống say rồi, câu văn anh ta gửi đến có mấy chữ bị sai: “Nhiễm Nhiễm hạt đất* rồi, ở rớt vọng*.”

(“Hạt đất - 褐土” đồng âm với “uống nôn - 喝吐” ; “rớt vọng - 遗愿” đồng âm với “bệnh viện - 医院.”)
Trần Ân Tứ: “...???”
Ba giây sau, Trần Ân Tứ dịch lại câu của Dung Dữ: "Nhiễm Nhiễm uống nôn rồi, ở bệnh viện."
Tiếp đó cũng có người bắt đầu trả lời.

“Mấy người chúng tôi đi ăn khuya, đã nói với Dung Dữ và Lâm Nhiễm rồi, hai người họ bảo sẽ báo cho cô biết, lẽ nào chưa nói gì sao?”
“Tôi không đi, tôi về nhà rồi, con còn nhỏ, sợ tối vợ không chăm được, sau này có thời gian mọi người lại hẹn.”
“...”
Trong lúc mọi người nhắn, Dung Dữ lại bạo phát: “Con nhóc Nhiễm Nhiễm này rơi tấm, tổ mổ che độc mồ, bùn thơm tim.”
Lần này Trần Ân Tứ dùng ba mươi giây mới hiểu câu của Dung Dữ: "Nhiễm Nhiễm đang truyền nước, anh đang chăm sóc, em yên tâm.”
Trần Ân Tứ nhịn không được trong thâm tâm dựng ngón tay cái cho Dung Dữ.

Trâu bò, trừ hai chữ Nhiễm Nhiễm ra, toàn bộ đều sai lỗi chính tả.

Có điều, Lâm Nhiễm uống đến nhập viện, vậy cô...về kiểu gì?
Trần Ân Tứ ngẩng đầu, nhìn Tần Kiết đang ngồi xa xa trên ghế sofa.

Anh đang nhấn tay lên bàn phím, nhắn voice chat.

Giọng anh rất thấp, phòng bao lại mở nhạc.

Trần Ân Tứ loáng thoáng nghe được, hình như toàn liên quan đến máy tính.

Anh đang bận nói chuyện với người khác, nên chưa kịp rời đi.

Rất nhanh Trần Ân Tứ phóng tầm mắt về điện thoại.

Cô nhắn cho Lục Tinh trước, lại giống như ngày 16 mỗi tháng, tất cả tin nhắn cô gửi như chìm vào đáy đại dương, căn bản chẳng ai nhắn trả lời.

Năm phút sau, cô do dự, mở tin nhắn gia đình lên xem.

Một tiếng trước, em trai Trần Diệu cùng cha khác mẹ gửi một tấm vào nhóm.

Trong ảnh là nhà ăn Trần gia, ba cô, người mẹ kế cô, em gái Trần Vinh còn có Trần Diệu cùng ngồi trên ghế hoàng gia trong nhà ăn, ăn cơm tối.

Ảnh đó chắc do người làm chụp, biểu cảm của họ rất tự nhiên, mẹ kế gặp một miếng sườn non vào chén Trần Vinh, ba cô nâng ly cụng ly với Trần Diệu...!
Trần Ân Tứ nhìn nhìn chằm chằm bức ảnh một lúc, bỏ luôn câu hỏi nhờ tài xế nhà mình đến đón một chuyến, rời khỏi ứng dụng Wechat.

Cô mở danh bạ điện thoại nhìn một lượt, toàn bộ đều người trong giới, nếu đã mở miệng thì phải chắc người ta đến giúp, còn không lại loạn một trận nữa...!
Nghĩ qua nghĩ lại, cô phát hiện, tìm người trong danh bạ điện thoại, không bằng nhờ bạn trai cũ ngồi cách mình năm mét kia còn hơn.

⭐ Translated by YeFeiYe VietNam Fanpage | Lá Con VNFC.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 33: Tôi Là Tên Tồi Tôi Không Xứng 1


Thật không ngờ, Trần Gia cô cũng có lúc hèn mọn như vậy.

Trần hèn mọn thở dài một hơi, lòng càng sầu nặng.

Đột nhiên xuất hiện mục tiêu xin giúp đỡ, nhưng làm thế nào để mục tiêu chịu đưa mình về nhà?
Trần Ân Tứ nhớ lại các tình tiết trong phim thần tượng mình từng diễn, não nhảy ra một bộ.

Giả đau bụng, để lấy sự thương cảm.

Hay học Lâm Tĩnh Xu, trở thành bông hoa trắng, làm nũng: “Tần ca ca, người ta không về nhà được!”
Hoặc tiếp tục chơi trò của Dung Dữ lúc nãy, thua thì chấp nhận điều kiện bên thắng.

Lỡ như cô thua tên cẩu này lăng nhục cô thì sao?
Trần Ân Tứ rùng mình, ném mấy cái tào lao đó ra sau não.

Chắc do cô lắc đầu mạnh quá, quấy rối Tần Kiết nơi xa kia.

Anh ngẩng đầu, cứ thế nhìn Trần Ân Tứ, chỉ nhìn một lần, anh lại nhét điện thoại vào túi, tư thế như muốn đứng dậy.

Anh ta phải đi rồi sao?
Anh ta đi á, cô thật sự lạnh rồi...!
Chỉ một giây, Trần Ân Tư quyết định vẫn làm theo ý mình.

Cô trước giờ không phải kiểu người vòng vo, dùng lời nói bóng gió hành động ám chỉ, chẳng thà quang minh chính đại qua nhờ người ta đưa mình về thì hơn.

Nghĩ xong, Trần Ân Tứ dứt khoát lên tiếng:
- Đợi chút.

Tần Kiết chuẩn bị đứng lên, nhìn Trần Ân Tứ xong, lại lười nhác ngồi dựa vào ghế sofa.

Âm lượng nhạc trong phòng bao thật sự có chút lớn, Trần Ân Tứ đứng lên, đâm thẳng sang chỗ Tần Kiết.

Lúc ngang qua bàn đá cẩm thạch, cô thuận tay cầm một chai rượu không.

Trần Gia cô vẫn vì sĩ diện, nếu tên cẩu đó từ chối đưa cô về nhà, cô sẽ đánh hắn mất trí, tốt nhất để tên cẩu này quên chuyện cô nhờ vả, bị hắn nhìn thấy sự hèn mọn của cô.

Tiếng nhạc hỗn loạn và tiếng cộp cộp cộp của giày cao gót, rất nhanh, cô đứng trước mặt Tần Kiết.

Cô nhìn Tần Kiết từ trên cao, trực tiếp nói:
- Tôi không cách nào về nhà được.

Tần Kiết ngửa đầu, vờ như không nghe cô nói.

Cái này là không quan tâm cô đúng không?
Rất tốt.

Trần Ân Tứ nhờ vả người ta, lại muốn chọc người ta một chút, trên mặt như viết đầy câu “Tôi là tiểu tiên nữ, anh đưa tôi về nhà là một niềm vinh hạnh cực lớn”, lại dùng nụ cười bên ngoài nhưng trong lòng không vui thân thiện nói:
- Anh có thể đưa tôi về nhà chứ?
Tần Kiết đan hai tay ra sau đầu, nằm ngửa ra sau như đón nhận đôi mắt Trần Ân Tứ:
- Tôi là tên tồi, tôi không xứng.

Trần Ân Tứ: “...”
Nhìn nụ cười người con gái cứng đờ rũ xuống, Tần Kiết duỗi chân dài, cả người tràn đầy sự lười biếng:
- Để tôi đưa em về nhà, không có cửa, nhưng em đưa tôi về, có thể suy xét lại.

Tần Kiết nói câu: “Tôi có thể suy xét”, nhưng đến tai Trần Ân Tứ lại thành: “Tôi sẽ cố gắng cân nhắc lại.”
Toàn kinh thành, người muốn đưa tiểu tiên nữ này về nhà nhiều cực kỳ!
Hắn thế mà muốn cô hộ tống về? Còn cố gắng cân nhắc?
Được thôi, chuyện gì cũng đừng nói nữa.

Xe cứu thương của bệnh viện, mất trí, có thể đến cả rồi.

Trần Ân Tứ giơ chai rượu lên.

Đang lúc nộ khí bừng bừng, Tần Kiết duỗi tay, giữ cổ tay cô.

Lòng bàn tay anh hơi lạnh.

Trần Ân Tứ ngẩn ra, nhìn tay anh, khớp xương thon dài, ngón tay sạch sẽ.

Trần Ân Tứ đờ người, giây tiếp theo bị Tần Kiết kéo khom người, chờ khi mặt cô cách anh chừng 10 cm, anh mang theo một mạt ý cười, lên tiếng:
- Tôi uống rượu, không lái được xe.

⭐ Translated by YeFeiYe VietNam Fanpage | Lá Con VNFC.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 34: Tôi Là Tên Tồi Tôi Không Xứng 2


Chờ đến khi mặt cô và anh cách còn mười cm, giọng nói anh mang theo tiếng cười, lên tiếng:
- Tôi uống rượu rồi.

Hơi thở và giọng nói của anh như có như không chạm vào mặt cô, tai cô ửng đỏ.

Trần Ân Tứ phản xạ có điều kiện muốn đá Tần Kiết, cô làm thử một lượt, phí công vô ích, khuôn mặt nhỏ lạnh xuống:
- Anh uống rượu liên quan gì đến tôi? Không lẽ muốn tôi bưng canh giải rượu cho anh?
Tần Kiết nhìn cô đánh giá vài giây, chắc chắn cô thật sự không hiểu ý của mình, nâng một tay xoa xoa mi tâm, lại bất đắc dĩ mở miệng:
- Tôi uống rượu, không thể lái xe.

Bây giờ đã rất muộn rồi, gọi tài xế không hay lắm.

Vì vậy, em chạy xe tôi, đưa tôi về trước, sau đó em tự về nhà.

Tần Kiết nói đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn, một hơi nói hết ba đoạn, lại bổ sung:
- Được không?
Hoá ra tên cẩu nói là ý này...!
Trần Ân Tứ hiểu ý nói sâu xa

của đối phương, biểu cảm trên mặt "À", ngữ điệu lúc mở miệng, đuối lý hơn trước nhiều:
- Cũng được thôi.

Tần Kiết không nói gì, anh giật chai rượu từ tay cô trước, mới buông lỏng cổ tay cô, đứng dậy.

Lúc chuẩn bị bước đi, anh như nhớ gì đó, cúi đầu nhìn Trần Ân Tứ một cái:
- Lúc trước tôi tay nắm tay em dạy lái xe, còn nhớ không?
Cái gì gọi là cô còn nhớ không? Cái này đang nghi ngờ chỉ số thông minh của cô á?
Mặc dù cô ít lái xe, nhưng vẫn thi được bằng lái mà.

Trần Ân Tứ có hơi đuối lý, nháy mắt tan biến:
- Anh đừng có hạ thấp người khác, kỹ năng lái xe của tôi rất tốt đấy! Tôi bây giờ cũng tính là người lái xe lão luyện, đừng nói mấy loại xe ô tô, xe kéo tôi cũng lái được!
Mi mắt Tần Kiết cười như không cười, bước thẳng ra ngoài cửa.

Bác tài Trần có thể lái xe kéo, vội vàng đuổi theo.

Xuống đến bãi đậu xe, bác tài Trần sau khi vào xe, nhanh chóng khởi động xe của Tần Kiết, - Xe anh có quay lộ trình không? Nó đặt ở đâu...!À, tôi thấy camera rồi...!vậy tôi mới yên tâm.

Tần Kiết xoay đầu nhìn cô một cái.

- À, anh đừng nghĩ nhiều, lý do tôi nghiên cứu xe anh là vì sợ bị phóng viên chụp được, up lên mạng, đến lúc đó đám fans não tàn của anh lại chửi tôi.

- Cảm giác được ánh mắt của anh, Trần Ân Tứ lại mở miệng.

Cô vừa nói vừa ấn nút khỏi dộng xe:
- Bét ra tôi cũng từng lái flag qua rồi, tôi chẳng thể tự tát mình, nếu thật sự bị chụp, anh dùng đoạn phim quay từ camera xe, chứng minh sự trong sạch của tôi, nói cho người trên toàn thế giới biết, tôi có lòng tốt đưa anh về nhà...!
Tần Kiết "Hơ" một tiếng, quay đầu nhìn cảnh ngoài cửa kính.

Thấy người đàn ông không để ý mình, Trần Ân Tứ bĩu môi, xem như không có gì, tiếp tục khởi động xe.

Năm phút sau, xe dừng tại chỗ, dịch lên một chút cũng chẳng có.

Tần Kiết ý thức được việc này, quay sang nhìn Trần Ân Tứ.

Trần Ân Tứ đối diện anh, cả mặt cứng đờ, sau đó không vui, đánh một cái sau ót Tần Kiết bang bang hỏi:
- Nút khởi động xe ở đâu?
Tần Kiết "chậc" một cái.

Trần Ân Tứ vốn đang chột dạ, nghe được tiếng "chậc" của Tần Kiết, sau lưng đang cứng đờ dựng thẳng lên:
- Xe này của anh ít gặp.

⭐ Translated by YeFeiYe VietNam Fanpage | Lá Con VNFC.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 35: Bà Cô 1


Tần Kiết nhìn chiếc xe cùng loại nhưng khác màu phía trước cũng không vạch trần Trần Ân Tứ, nâng tay, giúp cô khởi động xe.

Vì tôn nghiêm của mình, Trần Ân Tứ giẫm ga, không biết do khẩn trương hay sao, cô giẫm có chút mạnh, xe phóng ra đằng trước, thiếu chút nữa là đụng trúng chiếc xe vô tội trước mặt.

Trần Ân Tứ muốn chui xuống lỗ xe bên dưới vì mất mặt, mặc kệ Tần Kiết bên cạnh, lái xe lùi về sau một chút rồi từ từ nhấn ga, chạy ra khỏi bãi đậu xe.

Xe chạy chưa được hai mươi mét, Tần Kiết ngồi ở ghế lái phụ, giọng nói lành lạnh phát ra:
- Trần Ân Tứ, bước đầu tiên khi lái xe là gì?
Trần Ân Tứ:
- Mở cửa ghế lái chứ sao.

Tần Kiết: “...”
Trần Ân Tứ xấu hổ liên tục, không cam tâm, muốn lấy lại tôn nghiêm của mình, hùng hồn hỏi: - Không lẽ tôi nói sai gì à? Không mở cửa xe, sao lên được xe, không lên xe được, làm sao lái xe?
Tần Kiết cạn lời, trực tiếp nâng tay gõ vào chỗ cài dây an toàn, đánh gãy cái miệng đang bô bô của cô:
- Thắt dây an toàn.

Trần Ân Tứ lại bị nhục chẳng dám mở miệng, cô yên lặng thẳng lưng, yên lặng thắt dây an toàn, yên lặng dùng hai tay đặt lên vô lăng, yên lặng đạp ga, yên lặng nhìn phía trước, giống y hệt người mới lái xe, dựa theo Tần Kiết chỉ đường mà chạy, đường không một bóng người, mà tốc độ xe chưa đến hai mươi dặm.

Tần Kiết chẳng thèm quan tâm chiếc xe của mình bị Trần Ân Tứ lái thành xe sắp báo hỏng, chắc do uống rượu nên người anh có chút mệt, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Trần Ân Tứ ước Tần Kiết xem mình như người vô hình, vì vậy xe yên lặng cực kỳ.

Chạy được một nửa, điện thoại Trần Ân Tứ kêu đinh đan vài tiếng.

Vừa hay phía trước là đèn đỏ, Trần Ân Tứ giẫm phanh chờ đến khi xe dừng hẳn, thoát khỏi bản đồ, nhìn lướt qua Wechat.

Lục Tinh trả lời tin nhắn cô gửi lúc trước.

“Ân Ân, giờ cậu về chưa?”
“Ân Ân?”
“Ân Ân...!cậu trả lời tớ đi?”
Còn chưa đợi cô trả lời, Lục Tinh đã gọi điện sang, Trần Ân Tứ ngay lập tức cúp máy, nhấn chỗ ghi âm trả lời:

- Tớ rất tốt, cậu yên tâm.

Đèn đỏ chuyển sang xanh, Trần Ân Tứ một tay giữ vô lăng đạp chân ga, tay còn lại mở bản đồ lên.

Vì lo nhìn đường phía trước, cô tuỳ tay bấm, tưởng mình vào chỗ chỉ đường, ai biết được, giây sau điện thoại cô phát một đoạn ghi âm: “Dù sao tôi và Tần Kiết ở chung với nhau bảy tháng, chuyện nên xảy ra cũng đã xảy ra.

Bảy tháng, đủ để bà cô đây ngủ với tên cẩu đó rồi!”
Trần Ân Tứ cả kinh suýt ném điện thoại ra khỏi xe.

Cô bình tĩnh lại, chờ khoảng mười mấy giây, thấy bên cạnh yên lặng, mới to gan nhìn sang.

Tần Kiết nhắm mắt, hô hấp bình thường, giống như đang ngủ.

Trần Ân Tử thở phào một hơi, vừa mở chỉ đường lên chạy, vừa nói nhỏ:
- Cũng may là đang ngủ, không nghe thấy...nghe được có lẽ trở thành Tu La rồi...!
- Nghe được rồi.

- Bất ngờ từ bên người cô giọng Tần Kiết ủ rũ truyền đến.

⭐ Translated by YeFeiYe VietNam Fanpage | Lá Con VNFC.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 36: Bà Cô 2


Trần Ân Tứ ngây ra vài giây, ngỡ rằng mình bị ảo giác, quay sang nhìn kế bên.

Như nhận ra được hành động của cô, Tần Kiết nâng mắt, nhìn thẳng vào mắt cô, lại nhả ra một câu: "Bà cô"
Trần Ân Tứ giật thót, ngón tay đang chuẩn bị rời khỏi giao diện Wechat, không cẩn thận lại nhấn thêm lần nữa.

Đoạn ghi âm cô gửi cho Lục Tinh lại một lần vang lên trong xe.

“Dù sao tôi và Tần Kiết ở chung bảy tháng, chuyện nên làm cũng đã làm.

Bảy tháng, cũng đủ để bà cô đây ngủ với tên cẩu đó!"
Ánh mắt Tần Kiết rơi lên màn hình di động Trần Ân Tứ.

Trần Ân Tứ hồi hồn, muốn tắt đoạn tin nhắn âm thanh, nhưng đoạn đó cũng đã phát hết mất rồi.

Hiện trường này đúng là ngượng thật, Trần Ân Tứ nhục đến nỗi có chút mệt.

Tần Kiết một mực ngồi kế cô, chậm rãi lên tiếng:
- Tôi không điếc, em không cần phát lại lần thứ hai đâu.

Trần Ân Tứ bị nhục, não xử lý không kịp, nhất thời không biết phải giải thích thế nào.

Tần Kiết như cố ý mở miệng tiếp: - Tôi là tên cẩu bị bà cô ngủ đến ngán.

Trần Ân Tứ xém nữa chở Tần Kiết đâm vào hai vòng bảo hộ bên đường, bay ra khỏi cầu vượt.

Tên đàn ông cẩu này, vẫn như cũ có thù tất báo...còn nữa, lúc nãy ai cố tình nhấn phát lần hai, tay cô run, thật sự do tay run!
Trần Ân Tứ đáy lòng vừa chửi thầm vừa giả làm học sinh tiểu học phạm lỗi, ngồi nghiêm túc hai tay nắm vô lăng, lái theo lời chỉ dẫn của bản đồ.

Cả đường yên lặng.

Cho đến khi xe dừng ở trước cửa nhà Tần Kiết, sự xấu hổ tràn trề trong xe vẫn chưa tan.

Tần Kiết sống ở khu biệt thự trong thành phố, tấc đất tấc vàng, mỗi căn biệt thự và mỗi gian, đều cách nhau rất xa, xung quanh toàn cây cối, tính bảo mật cao.

Tiểu khu được làm kiểu xanh hoá*, thiết kế như công viên vậy, có hồ có núi còn có sân golf.

(绿化 - “lục hoá” hay là “xanh hoá”, có thể hiểu toàn bộ đều là cây cối, trồng nhiều cây xanh, giống với "thành phố xanh sạch đẹp".)
Có điều Trần Ân Tứ không hơi đâu thưởng thức cảnh đẹp nhà giàu, cô chỉ xoay đầu nói tượng trưng với Tần Kiết, ánh mắt cũng không nhìn tới vạt áo Tần Kiết, đã thu tầm mắt:
- Tới rồi.

Tần Kiết lạnh nhạt “Ừ” một tiếng, vẫn chưa xuống xe.

Anh không đi, là có ý gì? Muốn tính sổ với cô à?
Trong lúc Trần Ân Tứ nghĩ đến việc Tần Kiết ăn vạ, bên tai cô truyền đến tiếng tháo dây an toàn, tiếp theo là tiếng mở cửa, sau đó cửa xe bị đẩy ra, hình bóng của người đàn ông cao dài, rời khỏi chiếc xe, hướng về cửa đi vào.

Cuối cùng cũng đi rồi, đêm khổ sở cũng kết thúc rồi...!
Nhìn theo bóng lưng Tần Kiết, Trần Ân Tứ thở ra một hơi, chỉ là cô còn chưa thở xong, Tần Kiết lại quay về.

Anh đứng bên ghế lái xe, một tay vịn trên nóc xe, tay còn lại gõ cửa kính.

Trần Ân Tứ cảm thấy mình không có gì để nói với anh, từ chối hạ cửa kính.

Tần Kiết nhẫn nại tiếp tục gõ.

Đến nỗi Trần Ân Tứ bạo phát hạ cửa kính: “Anh...”
Lời đằng sau cô chưa nói, Tần Kiết đưa một tấm danh thϊếp sang:
- Nhớ trả xe.

Câu nói sau của Trần Ân Tứ cứ nằm trong miệng.

Cô nhận tấm danh thϊếp, “Ờ” một tiếng.

Cô thấy Tần Kiết không có ý định rời đi, nhìn anh:
- Còn chuyện gì sao?
- Còn.

- Tần Kiết nói thẳng không kiêng kị.

Trần Ân Tứ không nói gì, trừng mắt nhìn Tần Kiết, trên mặt hiện sáu chữ “Có chuyện gì nói nhanh đi.”
Tần Kiết hơi khom lưng, mặt ghé sát vào trong cửa kính:
- Trần Ân Tứ.

Giọng anh trầm thấp, nghe rất lôi cuốn.

Trần Ân Tứ sửng sốt, chưa kịp bình tĩnh, đã nghe giọng Tần Kiết bên tai cô:
- Ngủ tôi đến ngán rồi?
⭐ Translated by YeFeiYe VietNam Fanpage | Lá Con VNFC.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 37: Số Lần Bằng Không 1


Trần Ân Tứ sửng sốt, còn chưa từ lời nói của anh khôi phục lại tinh thần, tiếng Tần Kiết lại bay vào tai cô:
- Ngủ qua tôi?
Tần Kiết tiến lại gần tai Trần Ân Tứ:
- Em...sẽ ngủ qua sao?
Lời Tần Kiết đến tai Trần Ân Tứ lại thành: “Em biết ngủ sao?”
Ngữ điệu anh rất bình thường, nhưng vào tai cô thì chữ “ngủ” lại cố ý nhấn mạnh.

Trần Ân Tứ không phản ứng với lời anh nói, lúc anh nói hơi thở phả vào bên tai, lưu lại hơi mỏng ấm áp, làm cho lưng cô có chút dựng đứng.

Trong xe yên lặng.

Phải ba mươi giây sau, Trần Ân Tứ mới tiêu hoá xong lời Tần Kiết.

“Em biết ngủ sao?"....!chữ "ngủ" trong câu này là động từ...ý là phương diện kia cô không biết, đều phải nhờ lời chỉ dẫn của anh ta...!
Trần Ân Tứ cả kinh muốn đứng dậy, đầu gần như đập vào mui xe, Tần Kiết kịp thời chặn lại, nhấn cô ngồi xuống ghế lái.

Sau lưng cô càng dựng hơn, khuôn mặt nhỏ nhắn cùng ánh mắt đáng thương nhanh chóng đỏ lên, từ cổ đến cổ áo cũng ửng đỏ theo.

Nhất thời cô quên mất Tần Kiết đặt tay trên đầu cô đang rút tay.

Đợi cô phản ứng thì môi Tần Kiết đã sát bên tai cô.

Gần đến nỗi muốn đặt lên.

Trần Ân Tứ nhíu mi tâm, muốn rời khỏi, Tần Kiết lại mở miệng.

Mặc dù chỉ còn hai người họ, nhưng khi nói giọng anh chỉ đủ cho hai người nghe.

Tốc độ nói của anh rất chậm, như sợ cô không nghe rõ vậy.

Anh nói xong, nhìn bên tai đang đỏ của cô vài giây, sau đó lui người rời khỏi.

Cánh cửa cách đó không xa đóng lại, Trần Ân Tứ mới hoàn hồn.

Câu nói Tần Kiết vừa nãy như ma chú, lần nữa lặp lại trong đầu cô.

“Để anh nhắc em một chút, bảy tháng kia, số lần em chủ động bằng không...”
Số lần em chủ động bằng không...!
Số lần chủ động bằng không...!
Số lần bằng không....!
Trần Ân Tứ nổi giận, cô chẳng hề suy nghĩ mà mở cửa xe, chạy đến trước cửa lớn.

Cô nhìn bóng dáng Tần Kiết cạnh hoa viên, hét một câu giận giữ:
- Anh biếи ŧɦái! Anh có độc! Anh là đồ điên.

Tần Kiết vững vàng nhập mật khẩu, mở cửa biệt thự bước vào, trả lại Trần Ân Tứ một tiếng đóng cửa thật mạnh.

Trần Ân Tứ giậm chân hằn học, khuôn mặt đỏ đến nỗi có thể xuất huyết.

Về trước xe, cô kéo cửa, đá một cái vào bánh xe Tần Kiết, mới ngồi vào trong.

Sau đó dùng lực đập vài cái vào vô lăng, không cẩn thận đập trúng kèn xe, tiếng còi vang lên trong đêm tối, cô nhanh chóng thu lại động tác, như không có chuyện gì xảy ra, thắt dây an toàn chạy về nhà.

...!
Tần Kiết đứng trên ban công lầu hai của phòng ngủ chính, đối diện cửa lớn, cạnh cửa kính sát đất, đem tất cả hành động ph.át tiết của người con gái đều thu vào tầm mắt.

Đáy mắt anh có chút ý cười, cho đến khi xe chạy mất hút, anh xoay người vào phòng tắm.

Không biết do uống say hay do nước tắm quá nóng, Tần Kiết thế mà ngâm trong bồn hết nửa tiếng, ánh mắt như có chút hoảng hốt.

Hơi nước lượn lờ, anh phảng phất nhớ lại cô năm năm trước, cũng phát điên như vậy, muốn nhào đến xé toạc anh ra.

Anh rất bình tĩnh khống chế lúc cô giương nanh múa vuốt, cô chỉ có thể mắng anh...!
Cả đêm không ngủ, bị cô càm ràm bên tai có chút đau đầu, anh ép cô vào tủ lạnh, cúi đầu hôn cô...!
Đó là nụ hôn đầu của anh và cô.

⭐ Translated by YeFeiYe VietNam Fanpage | Lá Con VNFC.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 38: Số Lần Bằng Không 2


Lúc đó, anh và cô vẫn chưa bên nhau.

Nhưng chuyện hôn cô, anh đã muốn làm từ lâu rồi.

Đã qua bao nhiêu năm như thế, từ điển mắng người của cô chẳng phong phú gì cả, lật qua lật lại cũng chỉ có bấy nhiêu từ.

Anh có độc, bệnh thần kinh, anh biếи ŧɦái...!
À, không đúng, bây giờ có thêm vài câu.

Tên cẩu nhìn được dùng không được.

Ngủ ngán tên cẩu kia...!
Tần Kiết cứ thế cười một tiếng, đứng dậy, bước ra khỏi bồn.

Anh lấy một chiếc áo choàng tắm, lúc khoác lên, lại cười mỉm một cái, trong mắt đầy sự cưng chiều.

Quỷ thần thiên địa người ngủ anh đến chán kia, kỹ thuật chẳng có, tiếp nhận một nụ hôn cũng tự oán trách bản thân, còn không động tay động chân được thì khóc, tính khí kiêu ngạo đến nỗi muốn lấy mạng.

...!
Trần Ân Tứ về đến nhà, cầm điện thoại sát khí cuồn cuộn gửi tin nhắn thoại cho Lục Tinh đúng mười phút, nội tâm mới thư thái một chút.

Sau đó thấy Lục Tinh không trả lời thì quăng điện thoại lên giường, vào phòng tắm.

Mấy ngày trước quay chương trình ở nông thôn, thật sự là quá mệt.

Quay về giường Trần Ân Tứ nhắm mắt ngủ cả đêm.

Việc đầu tiên sau khi dậy của Trần Ân Tứ là mò tìm điện thoại, hôm qua quên sạc pin, điện thoại tự khóa máy mất rồi.

Trần Ân Tứ cắm sạc pin, ngồi trên giường trong chốc lát mới đứng dậy vệ sinh cá nhân.

Đợi đến khi cô rời khỏi phòng tắm, điện thoại đã sạc được lên tám mươi phần trăm, cô rút dây sạc, vừa vào phòng ăn vừa mở khóa màn hình.

Lục Tinh vừa vặn gọi hơn mười mấy cuộc điện thoại.

Cuộc gọi sớm nhất vào lúc bảy giờ sáng...!Cũng may hôm qua cô cho điện thoại trong chế độ yên lặng.

Nhận thấy may mắn thay, Trần Ân Tứ vừa cử động ngón tay nhấn gọi cho Lục Tinh.

Lục Tinh không nghe máy, Trần Ân Tứ chuẩn bị gọi lại lần nữa, cửa nhà cô được mở, giọng nói khẩn trương của Lục Tinh vọng tới:
- Không cần gọi cho tớ nữa.

Trần Ân Tứ tắt điện thoại, không quan tâm Lục Tinh đang thay giày ngoài kia, trực tiếp vào phòng ăn tự mình rót nước.

Cô còn chưa uống xong Lục Tinh đã sang đây:
- Ân Ân, tối qua chuyện gì vậy? Cậu sao lại mắng Tần Kiết? Cậu gặp anh ta á?
Lục Tinh không hỏi còn bình thường, vừa hỏi, Trần Ân Tứ đang uống cũng chẳng thèm uống, "cạch" một tiếng, cái ly được đặt trên bàn, cô bắt đầu bùng nổ mắng Tần Kiết.

- Cả đời tớ chưa bao giờ bị nhục như vậy.

Tớ thật sự biết lái xe, lúc đó tớ chỉ là khẩn trương thôi, hung hăng đạp ga một chút.

Xe anh ta đúng là xe phá mà, cái nút khởi động thần bí thấy mẹ, chỉ khởi động xe mà muốn chọc mọi nhà à?
Tớ chỉ bị run tay thôi, thế nào lại nhấn nhầm tin nhắn tớ gửi cho cậu.

Cậu xem anh ta có thể giả điếc không nghe thấy, mắc mớ gì lại nói nghe thấy...!Loại người này tại sao lại có thể bình an vô sự sống đến giờ, còn không phải bị người ta đập chết từ lâu rồi sao? Tối qua là một đêm tai nạn, tên cẩu đó do ông trời phái xuống để khịa tớ.

Tinh Tinh, cậu cười cái gì, cậu đừng cười!
Lục Tinh mở miệng cười ha hả như chưa bao giờ được cười.

- Được được được, tớ không cười.

- Cậu còn nói không cười? Cả mặt cậu đều viết cười chết bà rồi.

Cậu thật sự đúng là chuyển hóa thành fan của tên cẩu tồi kia rồi, cậu thật sự không yêu tiểu tiên nữ tớ nữa rồi...!
- Tớ thật sự không cười nữa mà.

Lục Tinh cật lực nín nhịn để cố gắng giây sau không cười ha hả lên, chọc điên Trần Ân Tứ, hỏi vấn đề sau khi nghe cô ấy bô bô kể:
- Ân Ân, mỗi lần cậu gặp Tần Kiết, mắng rất lâu...!Cậu có phải vẫn còn thích anh ta không?
⭐ Translated by YeFeiYe VietNam Fanpage | Lá Con VNFC.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 39: Làm Hòa Dễ Dàng Như Xưa Thì Khó 1


Trần Ân Tứ đang nổi cơn thịnh nộ lập tức tan biến, mắt chuyển lạnh nhìn Lục Tinh.

- Ân Ân, cậu đừng trách tớ hỏi như thế.

Trước giờ cậu đối xử với người khác chưa từng như thế này, lấy ví dụ đài "quả hạch" đó, cậu xử người ta xong giây sau như chưa từng xảy ra chuyện gì, cho dù có người nhắc đến chuyện này cậu cũng chỉ cười cho qua...!
Ngữ khí của Lục Tinh nghiêm túc hơn rất nhiều.

Trong trí nhớ của cô, Trần Ân Tứ là kiểu người một lời không hợp thì bao nhiêu sự ghét bỏ tức giận đều thể hiện ra mặt, giận lẹ mà hết giận cũng nhanh, chuyện đã qua thì cứ cho nó qua, tuyệt đối sẽ không do dự nhắc lại.

Chỉ trừ Tần Kiết...!
- Chỉ trừ Tần Kiết cậu cho tớ cảm giác giống như...!
Lục Tinh nghĩ từ để tiếp tục nói:
- Anh ta là cái hố mà cậu thì bước không qua, lên không được, xuống cũng không xong.

Trần Ân Tứ vô cảm nhìn Lục Tinh chằm chằm, không hề chớp mắt.

Ngay khi Lục Tinh bị nhìn đến nỗi muốn giơ tay đầu hàng rằng mình nghĩ bừa, Trần Ân Tứ chợt cười, dường như không có gì đáng bận tâm nói:

- Tinh Tinh, cậu không nên làm người đại diện, mà nên làm nhà phân tích tâm lý thì hơn.

Nghĩ cũng kỳ, cậu cũng vậy, Lâm Nhiễm cũng thế, toàn hỏi tớ và Tần Kiết...hai người sao lại nghĩ tớ và Tần Kiết vẫn còn khả năng?
Trần Ân Tứ xoay người, mặt đối diện tủ lạnh, lúc cô mở cửa tủ, ngừng lại một chút:
- Trên thế giới này làm gì có chuyện hòa hợp như xưa.

Làm hòa dễ dàng, như xưa thì khó...!
Giọng cô có chút trầm, Lục Tinh đứng cách cô hai ba mét không nghe được:
- Ân Ân, cậu nói gì?
- Ân Ân?
Trần Ân Tứ hoàn hồn, mở cửa tủ lạnh, khí lạnh phả vào mặt cô, làm cô hơi tỉnh một chút.

Cô lấy một bình sữa bò từ trong tủ, vừa mở nắp vừa nói chuyện:
- Tớ nói, trên bàn trà ngoài phòng khách có một tờ danh thϊếp, cậu liên lạc với Tần Kiết, hỏi xem anh ta rảnh không, rảnh thì cậu trả xe về cho anh ta giúp tớ.

Lục Tinh thấy Trần Ân Tứ lạnh hơn trước, do dự một chút, không tiếp tục đề tài này, gật gật đầu, ra ngoài phòng khách gọi cho Tần Kiết.

Nhà ăn thật lớn chỉ còn lại một mìn.h Trần Ân Tứ, cô cắn ống hút uống sữa, bất giác nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt trống rỗng.

- Ân Ân....!
Giọng Lục Tinh gọi vọng vào trong nhà ăn.

Trần Ân Tứ chớp chớp mắt, trên mặt lần nữa điềm đạm như nước, cô nhìn sang hướng Lục Tinh:
- Sao vậy?
Lục Tinh nhún vai:
- Cái đó...thất bại rồi.

Lục Tinh giải thích:
- Thì đó, tớ gọi cho Tần Kiết, nói ý của tớ, anh ta quăng cho tớ một câu "Cô mượn xe tôi sao?" thì cúp điện thoại mất rồi, tớ lại gọi thêm lần nữa, anh ta không nhận nữa.

Gọi tiếp lại thành số máy quý khách hiện đang bận, anh ta ném tớ vào danh sách đen luôn.

Ý của Tần Kiết rất rõ ràng, ngoài cậu ra anh ta không nhận bất kỳ cuộc điện thoại nào cả...!
- Anh ta...!
Trần Ân Tứ định mắng Tần Kiết tiếp, lời đến miệng, cô lại nhớ đến câu hỏi lúc nãy của Lục Tinh, ngừng mất tiêu.

Qua vài giây, cô xua xua tay nói với Lục Tinh:
- Bỏ đi để chút nữa tớ tự gọi cho anh ta.

⭐ Translated by YeFeiYe VietNam Fanpage|Lá Con VNFC.
 
Back
Top Bottom