Khác 《GinShin》Sẽ ra sao nếu Conan thật sự tồn tại?

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
365082709-256-k788100.jpg

《Ginshin》Sẽ Ra Sao Nếu Conan Thật Sự Tồn Tại?
Tác giả: Tanami064
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Sẽ thế nào nếu Conan thật sự tồn tại?

Và là em họ xa bên ngoại của Shinichi?

Sẽ thế nào nếu Shinichi thật sự phải đi nước ngoài vì nguyên nhân nào đó?

Hãy xem bộ truyện này để biết

Tác phẩm viết trong lúc ngẫu hứng, không biết sẽ đi về đâu

Truyện khác xa bản gốc, tính cách nhân vật cũng thay đổi



shihoxran​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • TA SINH RA Ở NHÂN GIAN
  • Những Lần Ra Khơi
  • Ngày Em Bước Ra Ánh Trăng
  • 《Ginshin》Sẽ Ra Sao Nếu Conan Thật Sự Tồn Tại?
    Chap 1


    Xem thế giới từ góc nhìn của Shinichi

    ___________________

    *Ding dong, Ding dong*

    Sáng sớm, khi tôi vẫn đang say giấc nồng trên chiếc giường êm ái của mình thì liền bị tiếng chuông dưới nhà đánh thức.

    Tôi thức giấc, buồn bực mà đi xuống nhà, muốn xem xem ai lại vào ngày chủ nhật yên bình này phá rối giấc ngủ của tôi

    " Tời ngay tới ngay "

    Tôi tiến tới cửa chính, vừa mở cửa ra thì đập vào mắt tôi là thân ảnh 3 người, 2 lớn một nhỏ đang đứng ngay trước nhà

    " Cậu Akashi, mợ Fumiko, cả bé Nan nữa, sao mới sáng mà mọi người lại đến nhà cháu thế?

    "

    ● Để tôi giới thiệu một chút, tôi tên Kudo Shinichi, 17t, một học sinh cấp 3, hiện đang học lớp 11

    3 người trước mặt tôi đây là họ hàng xa bên ngoại của tôi, lần lượt là:

    Người đàn ông này là Edogawa Akashi, 33t, cậu họ của tôi, ông là một người tài giỏi và hiền lành, rất yêu vợ thương con

    Người phụ nữ này là Edogawa Fumiko(tên thật là Ito Fumiko), 32t, vợ cậu họ tôi, một người phụ nữ tài giỏi lại dịu dàng ân cần, luôn đặt chồng con lên hàng đầu

    Còn bé trai kia là Edogawa Conan, 7t, là đứa em họ mà tôi hết mực yêu thương cưng chiều, thằng bé tuy hơi nghịch ngợm nhưng vẫn là một đứa bé ngoan ngoãn và hiểu chuyện ●

    " Mọi người vào nhà đi, đừng ngoài này không tiện lắm "

    " Shin-ni "

    Conan chạy lại ôm tôi, đòi tôi bế, thật là, lâu không gặp mà thằng bé vẫn bám người như vậy(cụ thế là Shinichi), tôi cũng chẳng cưỡng lại được bộ mặt đáng yêu này nên liền bế thắng bé lên không quên hôn lên chiếc má bánh bao kia

    " Không cần đâu bé Shin, cậu với mợ nói chút chuyện là đi ngay " Cậu Akashi

    " Có chuyện gì vậy ạ?

    " Tôi

    " Con có thể chăm sóc bé Nan vài năm không?

    " Cậu Akashi

    " Hả?

    Có chuyện gì sao ạ?

    " Tôi

    Tôi kinh ngạc, vốn biết cậu và mợ luôn rất bận rộn nhưng đâu bận đến mức cần gửi bé Nan cho tôi?

    Tôi không ngại chăm sóc bé Nan, tôi vui còn không hết ý chứ nhưng chỉ là tôi rất thắc mắc, họ trước đây dù có bận rộn tới đâu cũng luôn giành tối đa thời gian cho bé Nan_đứa con duy nhất của họ, và cũng vì là đứa con trai duy nhất nên họ rất cưng chiều cũng như "độc chiếm" thằng bé, luôn đặt thằng bé ở trong tầm mắt không khi nào rời.

    Sao hôm nay họ lại đột nhiên nhờ tôi chăm sóc bé Nan?

    Lại còn là mấy năm!?

    " Chuyện này thì một lời khó nói hết, con chỉ cần biết là bọn ta có công việc phải đi sang nước ngoài một thời gian, mà công việc lần này không cách nào đưa theo bé Nan, mà để bé Nan ở nhà với giúp việc/bảo mẫu thì ta không yên tâm " Mợ Fumiko

    " Nên 2 người muốn nhờ con chăm sóc bé Nan trong thời gian 2 người vắng mặt phải không?

    " Tôi

    " Ừm, con có thể không?

    " Mợ Fumiko

    " Không thành vấn đề ạ, cậu mợ cứ tin ở cháu " Tôi vỗ ngực, biểu thì 2 người cứ yên tâm làm việc iệc chăm sóc bé Nan cứ để tôi lo

    Thấy tôi chắc nịch như thế thì cậu mợ cũng yên tâm hẳn

    " Đây là hàng lý của bé Nan_đẩy vali qua_ còn có_lấy trong ví ra một tờ chi phiếu_ đấy là phí sinh hoạt của bé Nan, mong con chăm sóc cho thằng bé thật tốt " Mợ Fumiko đưa tấm chi phiếu cho tôi

    Tôi nhận lấy tấm chi phiếu từ tay mợ, ngay khi vừa nhìn thấy con số trên đó là tôi muốn choáng váng ngất tại chỗ, như này cũng nhiều quá rồi đi!!!

    "C-có nhiều quá không ạ?

    " Tôi sốc, lắp bắp nói

    " Không nhiều, có nhiêu đó thì sao gọi là nhiều?

    Sau này hàng tháng cậu mợ sẽ chuyển vào tài khoản của nhau 500 ngàn yên để lo cho cuộc sống 2 đứa, đảm bảo 2 đứa không lo ăn mặc " Cậu Akashi

    Như này mà còn không nhiều ư?

    Lại còn mỗi tháng 500 ngàn yên, đùa với tôi đấy à?

    Phải biết chỉ mới giá trị tấm chi phiếu này thôi là đủ để nuôi bé Nan từ đây đến 18 tuổi rồi đấy, tận 1 tỷ yên cơ mà!!!, vậy mà với họ vẫn không đủ ư?

    Đúng là tài phiệt có khác, nói chuyện chỉ có khiến người ta sốc hơn chứ không sốc nhất

    Nhà tôi cũng không phải nghèo nàn gì, cũng tính là giàu có rồi đấy nhưng mọi người phải hiểu định nghĩa của "giàu" và "tài phiệt" nó khác thế nào!!!

    " Cậu mợ đi bao lâu mà đưa cho con khoảng tiền lớn thế ạ?

    "

    Nếu không đưa ra lý do hợp lý, nằm mơ tôi cũng không nhận số tiền này, nó quá lớn với đứa học sinh cấp 3 như tôi!!!

    " 5 năm, cậu mợ đi 5 năm " Cậu Akashi

    " Hể?

    Sao lâu thế ạ?

    " Tôi ớ người, gì mà lâu thế?

    " Chuyện này ta không thể nói, thôi đến giờ bọn ta phải đi rồi, bé Nan, ở nhà với anh shinichi ngoan nha, một thời sau bọn ta liền về đón con " Mợ Fumiko cúi xuống dặn dò bé Nan

    " Vâng ạ, ba mẹ đi cẩn thận " Conan ngoan ngoãn đáp

    Thế là cậu mợ đi ra xe rồi rời đi, bỏ lại tôi với gương mặt chưa hết sốc mà bé Nan đang ngơ ngác nhìn chằm chằm tôi

    " Shin-ni?

    " Conan kéo góc áo tôi

    Bé Nan kéo góc áo tôi, thành công đưa tôi về thực tại, nhìn xuống cậu bé với mắt kính tròn, gương mặt non nớt khả ái khiến ai nhìn cũng muốn yêu này mà tôi không khỏi vui sướng trong lòng, vậy là từ nay tôi có thể sống với cậu nhóc đáng yêu này rồi~, bé Nan à, sắp tới phải chiếu cố nhau thật tốt nha

    " Bé Nan, em có đói không?

    " Tôi cúi xuống, ngang tầm với thằng bé mà hỏi

    " Dạ có ạ " Conan gật đầu

    " Vậy chúng ta vào nhà cất đồ rồi ra ngoài ăn nhé?

    " Tôi cười nhìn thắng bé, đưa ra đề nghị

    Thắng bé thì nghe tới việc được ra ngoài ăn thì vui lắm, tiếu ta tiếu tít đẩy vali vào nhà, chẳng cần tôi nói liền tự giác cởi giày ra, kéo vali một mạch lên phòng tôi, tuy phải rất khó khăn thắng bé mới đem được cái vali nặng trịch kia lên phòng, ai yo, đứa bé hiểu chuyện này là em trai tôi đấy nha~

    Đứng hỏi sao tôi không giúp thắng bé, tôi là đang muốn thằng bé tự lập, với lại giờ tôi có tiến lên giúp cũng sẽ bị thắng bé khức từ.

    Từ nhỏ, tuy cậu mợ rất cưng chiều thắng bé nhưng cũng rất nghiêm khắc mà dạy bảo, bé Nan cũng vì thế mà có tinh thần tự lập rất cao, có muốn tôi cũng chẳng thể giúp được vì kiểu gì cũng bị từ chối

    2 anh em tôi lên phòng, sau khi cất đồ cho bé Nan xong liền đánh răng thay áo quần rồi đi ra ngoài, sau khi khóa cửa nhà cẩn thận thì 2 anh em tôi lại giắc díu nhau đi bộ đến mấy quán ăn gần đây để ăn sáng

    ________________________________________

    Chương đầu nên vừa vừa thui

    Nói trước đây chỉ là cảm hứng nhất thời nên không biết sẽ đi về đâu đâu nhé

    À để tôi nói qua về khoảng trợ cấp của Shinichi hàng tháng nhé

    Trong truyện thì tôi không biết chứ trong này là 15 triệu yêu, tức là khoảng 2 tỷ tiền Việt đấy, nghe có vẻ nhiều nhưng với mực độ sống ở Nhật thì cũng chỉ ấm no thôi chứ không dư dã nhiều đâu

    Cứ 3 tháng 1 lần thì ông bà Kudo sẽ chuyển cho bé Shin nhà ta 15 triệu yên
     
    《Ginshin》Sẽ Ra Sao Nếu Conan Thật Sự Tồn Tại?
    Chap 2


    Xem thế giới từ góc nhìn của Shinichi

    ______________________________________

    Bé Nan vừa đi vừa hát nghêu ngao, gióng hát tuy không quá hay nhưng ít nhất là không tra tấn người nghe như tôi, bé Nan vừa đi vừa hát mắt thì cứ liếc ngang liếc dọc, ánh mắt vô cùng tò mò với thế giới xung quanh

    Thì chẳng là nhà à không, dinh thự của gđ cậu mợ tôi tọa lạc tại một cánh rừng nằm ở ngoại ô Kyoto, khoảng cách từ dinh thự đến khu đô thị thì nói xa cũng không xa mà nói gần cũng chẳng gần.

    Từ nhỏ đến lớn, vì không yên tâm để con trai học ở trường nên cậu mợ tôi quyết định thuê gia sư về dạy, tất nhiên để làm được gia sư cho em tôi cũng chẳng dễ, là cả một quá trình sàng lọc kĩ lưỡng, từ trình độ, kĩ năng đến nhân cách,...đều phải đang tiêu chuẩn, được này mất kia thì mơ mà bước được cái móng vào nhà cậu mợ tôi

    Cũng chính vì lẽ đó mà bé Nan rất hiếm khi được ra ngoài, việc thắng bé tò mò với mọi thứ cũng là chuyện thường ấy mà.

    Có nhiều người nói cậu mợ tôi làm quá, bảo bọc con như thế thì sao đứa trẻ phát triển toàn diện được, thì cậu mợ tôi cũng là lần đầu làm cha mẹ mà, bậc phụ huynh nào lại không muốn giành tất thẩy những thứ tốt nhất cho con của mình chứ?

    Đi một hồi thì cũng ra đường lớn, bé Nan thì chạy nhảy khắp nơi, phải vất vả lắm tôi mới bắt được thằng nhóc hiểu động này lại được đấy, đi một hồi thì cũng đến một quán quen của tôi, tôi cũng bé Nan đi vào, sau khi đã yên vị, nhân viên liền đưa cho chúng tôi quyển menu

    " Cho em như thường ngày nhé " Tôi cười, nói với chị nhân viên

    " Vâng thưa cậu kudo " Chị nhân viên vui vẻ đáp lại

    " Bé Nan, em chọn xong chưa?

    " Tôi quay sang hỏi thắng bé

    Thằng bé đã cầm quyển menu lất tới lật lui cả chục lần rồi, gương mặt đáng yêu của thằng bé nhăn lại, có vẻ đang rất khó lựa chọn

    " Nếu muốn liền gọi tất cả " Tôi chống cắm nhìn thắng bé

    Câu nói của tôi như cứu tin đời thắng bé, thắng bé sáng mắt hỏi tôi

    " Thật sao ạ?

    " Bé Nan sáng cả mắt

    " Ừm, chứ anh lừa em gì?

    " Tôi nhìn thắng bé, cười một cách yêu chiều

    " Hay quá, vậy cô ơi, cho cháu cơm nắm với một phần cơm cà ri vừa, à, thêm cả kem dâu và ca cao nữa nhé " Bé Nan như được mở chốt, gọi đồ ăn liên thanh

    " Được, 2 người chờ một lát, đồ ăn sẽ mang lên ngay " Chị nhân viên cúi chào rồi rời đi

    " Nhóc ham ăn_búng trán_gọi nhiều thế có ăn hết không đấy?

    " Tôi

    " Sẽ hết mà " Bé Nan cưới hì hì, mặc kệ cái trán đau

    Trong lúc đang ngồi chờ món thì có 2 cô gái đi lại bàn chúng tôi chào hỏi

    " Chào buổi sáng shinichi "

    " Yo, chàng thám tử tài ba "

    Tôi ngẩng đầu lên nhìn, à, hóa ra là 2 cô bạn thuở nhỏ của tôi, Mori Ran và Suzuki Sonoko

    " Bọn tôi ngồi đây được chứ?

    " Ran hỏi

    " Được, mà conan, qua đây ngồi với anh " Tôi nhanh chóng đồng ý không quên kêu bé Nan qua ngồi với mình để nhường chỗ cho 2 cô bạn

    " Đây là ai thế shinichi?

    " Ran nhìn Conan hỏi

    " Nhìn cũng giống giống cậu đấy, anh em hả?

    " Sonoko nhìn một lượt để đánh giá Conan

    " Ừ, đây là em họ tớ, do cậu mợ bận việc nên gửi tớ chăm hộ " Tôi đáp

    " Ồ, đáng yêu thật đấy " Ran nhìn thắng bé bằng ánh mắt đầy yêu thích

    Bé Nan ngơ ngác nhìn 2 cô gái trước mặt, rất tự động mà ngồi nép lại ngần tôi, thì biết đó, bé Nan trước nay được bảo bọc rất kĩ nên tuy tinh nghịch nhưng đứng trước người lạ cũng hóa thành đứa bé nhút nhát

    Thằng bé sáp lại gần người tôi, cố gắng che giấu bản thân nhất có thể, hành động của thằng bé cũng khiến cho 2 cô nàng trước mặt hơi sượng nhưng cũng không trách móc gì thằng bé

    Khi không khí đang ngày càng sượng thì vừa hay đồ ăn được mang ra, Ran và Sonoko đã ăn nên chỉ gọi kem thêm.

    Trẻ con vốn ham ăn nên ngay khi vừa thấy đồ ăn là bé Nan lập tức hứng khởi hẳn lên, bỏ quên luôn sự hiện diện của 2 cô gái trước mặt mà ăn ngấu nghiến

    " Haha, ăn từ từ thôi bé Nan, nghẹn bây giờ " Tôi cười, vỗ nhẹ lưng thắng bé để thằng bé không bị nghẹn, đúng là trẻ con

    " mo...n..n...lắm...shin(món này ngon lắm shin-ni) " bé Nan vừa ăn vừa nói, vì thức ăn đầy miệng nên khiến hai cái má trở nên phúng phính, đang yêu vô cùng

    " Ừm ừm, ngon thì ăn nhiều vào nhé " Tôi dịu dàng nhìn thắng bé, em trai tôi thật đáng yêu nha~

    " Chà, em cậu đáng yêu mà ăn giỏi quá nhỉ " Sonoko lấp lánh nhìn bé Nan, không tiếc lời khen ngợi

    " Ước gì tớ cũng có đứa em thế này " Ran yêu thích nhìn thắng bé

    " Hì hì, em trai tớ đấy " Tôi đầy tự hào nói

    " À mà đúng rồi Shinichi " Ran chợt gọi tôi

    " Sao thế?

    " Tôi ngẩng đầu nhìn Ran

    " Cậu tính mang thắng bé sang Úc với cậu luôn hả?

    " Ran

    " Hả?

    " Tôi ngớ người, ý cậu ấy là sao?

    " Thì không phải cậu sắp sang Úc du học ngắn hạn hay sao?

    Tớ đang hỏi là cậu muốn đưa theo thắng bé qua đó luôn hả?

    " Ran lặp lại câu hỏi

    Tôi ngớ người ra một lúc nữa rồi mới tiêu hóa lời cậu ấy nói, sắc mặt tôi cũng theo đó mà dần tái đi.

    Sao tôi có thể quên việc quan trọng này cơ chứ!!!!
     
    《Ginshin》Sẽ Ra Sao Nếu Conan Thật Sự Tồn Tại?
    Chap 3


    Chẳng là 3 tháng trước, tôi đã may mắn giành được một xuất học bổng 7 tháng bên Úc, nhưng vì không muốn lỡ dở việc học cấp 3 nên thay vì làm thủ tục tạm ngừng học thì tôi đã quyết định là trong 3 tháng này sẽ hoàn thành chương trình cấp 3

    Khi tôi nhận được xuất học bổng này là hồi tháng 3, và tôi có 3 tháng để hoàn thành các thủ tục và chương trình học, vì không muốn khi về nước sẽ thua kém bạn bè nên tôi đã xin nhà trường cho học vượt lớp, trong suốt 3 tháng đó là tôi vùi mình vào việc học, và sau 3 tháng, tôi đã học xong chương trình cấp 3 và các thủ tục cũng đã hoàn thành, giờ chỉ cần chờ bay là được

    Mà hôm nay chính là ngày bay của tôi, vậy mà sáng nay tôi lại quên mất điều này mà nhận lời của cậu mợ chăm sóc bé Nan, giờ tính sao đây!?

    " Chết tớ rồi, sáng nay tớ quên mất chuyện này nên lỡ nhận lời chăm sóc bé Nan mất rồi "

    " Chàng thám tử đại tài cũng có lúc lú lấn ha " Sonoko

    " Cậu thôi đi sonoko à, tớ cũng là người thôi mà, tất nhiên có lúc quên trước nhớ sau chứ!, giờ tính sao đây, 1 giờ chiều nay là tớ bay rồi " Tôi vò đầu bức tai, hỏi xin ý kiến của 2 cô bạn

    " Thế sao cậu không đưa cậu nhóc đi cùng?"

    Sonoko thắc mắc

    Tôi ngẩng đầu, mắt cá chết nhìn cậu ấy:" Nếu có thể đưa thắng bé theo, THÌ CẬU MỢ TỚ CẦN GÌ GIAO THẰNG BÉ CHO TỚ?"

    Vì vấn đề sức khỏe nên bé nan không thể đi máy bay đường dài được, nếu không, cậu mợ của tôi cũng đã đem theo thằng bé đi rồi chứ cần gì đưa cho tôi!?

    Tôi nói hơi lớn nên khiến cho 2 cô bạn giật mình

    " T-thì ai mà biết đâu, cậu cũng đâu cần hét lớn thế đâu, mọi người đánh giá cho giờ" Sonoko

    " Nếu vậy không được thì cậu thuê bảo mẫu chăm đi " Ran đề nghị

    " Nếu mà có thể yên tâm để bảo mẫu chăm sóc thắng bé thì cậu mợ cũng không nhờ tớ chăm sóc thắng bé đâu!!!

    " Tôi phải nói bao nhiêu lần thì họ mới hiểu đây!?

    Nếu có thể đứa theo thắng bé ra nước ngoài, nếu có thể yên tâm bảo mẫu chăm sóc thì cậu mợ cần gì phải lặng lội đường xá xa xôi gửi bé Nan cho tôi!?

    " Nếu vậy không được thì hay là cậu nhớ người quen chăm sóc thắng bé một thời gian đi, ngoài cậu ra thắng bé có quen với ai nữa ở đây không?

    " Ran đưa ra một phương án khác khả thi hơn

    Ừ nhỉ, tôi có thể gửi tạm thằng bé ở nhà bác tiến sĩ mà?

    Thắng bé với bác tiến sĩ cũng khá thân thiết nên việc này chắc cũng ổn thôi, với lại bác tiến sĩ Agasa ở nhà một mình quanh năm cũng buồn chán, có thêm thắng bé chắc sẽ vui hơn không phải sao?

    " Đội ơn cậu ran, cậu cứu tớ một mạng rồi đấy " Tôi nắm lấy tay cậu ấy cảm tạ

    Bất ngờ tôi để ý thấy trên tay trái, nơi ngón áp út của cậu ấy là một chiếc nhẫn lấp lánh ánh đỏ, vừa nhìn là tôi liền nhận ra ngay đây là của ai tặng cậu ấy, chà chà, bạn tôi mới đấy mà sắp có chồng rồi đấy~

    " Chà chà, 2 người phát triển cũng thật nhanh quá đấy, mới đấy mà đã cầu hôn luôn rồi~ " Tôi nổi máu trêu chọc

    " Cậu thôi đi shinichi, chẳng phải cậu cũng thế sao?

    " Ran rút tay mình khỏi tay tôi, rồi chỉ vào chiếc nhẫn ruby xanh lá trên ngón áp út bên tay phải của tôi

    " Hì hì, như nhau cả thôi " Tôi cười, ngã lưng ra sau, cũng bắt đầu ăn để láng tránh chuyện này

    " 2 người bớt bớt đi nha, có biết tôi đây vẫn là cẩu độc thân không hả " Sonoko tức anh ách nhìn chúng tôi

    " Chẳng phải cậu có anh makoto gì đó rồi hay sao?

    Kêu anh ta tặng nhẫn cho cậu đi " Tôi mắt cá chết nhìn cô nàng tiểu thứ Sonoko, đã có bạn trai mà suốt ngày than ế, hỏi sao anh chàng Makoto kia không ghen?

    " Xí, anh ấy mà chủ động tặng nhẫn cho tớ thì tờ cũng chẳng ảo não thế này đâu " Sonoko xị mặt

    Ừ thì người ta là con trai mà, lại là dân võ nữa thì làm sao mà hiểu mấy cái tâm trạng thất thường của con gái mấy người?.

    Tất nhiên lời này tôi chỉ giám nói trong lòng thôi, chứ nói ra thì là rước họa vào thân

    Sau khi ăn uống xong thì chúng tôi liền tạm biệt Ran với Sonoko để về nhà, sau khi về đến nhà tôi liền sửa soạn vali rồi xách vali của tôi lẫn bé Nan rồi cùng bé Nan qua nhả bác tiến sĩ Agasa

    * Ding dong *

    " Ra ngay, ra ngay "

    Từ trong nhà chạy ra một người đàn ông trung niên, đây chính là bác tiến sĩ Agasa thân mến của tôi

    " À, ra là cháu sao shinichi?

    Còn cả conan nữa " Bác tiến sĩ khá bất ngờ khi thấy Conan

    " Cháu tìm bác của chuyện gì không?

    Mà mấy hành lý này là sao?

    " Bác Agasa thắc mắc

    " Cháu biết chuyện này hơi đường đột nhưng bác có thể chăm sóc bé Nan giúp cháu một thời gian không?

    " Tôi hơi ngại mà hỏi bác ấy

    " Tất nhiên được, mà cha mẹ thằng bé đâu mà để thắng bé ở đây?

    " Bác tiến sĩ hào phóng đống ý nhưng cũng không quên hỏi lý do

    " Cậu mợ cháu bận công việc phải ra nước ngoài nên nhờ cháu trông giúp một thời gian_lục lọi trong túi_nhưng bác cũng biết đó, cháu có xuất học bổng đi Úc nhưng sáng nay lại quên mất nên lỡ nhận lời của cậu mợ_lấy tấm chi phiếu ra_hôm nay cháu phải bay rồi nên đành sang nhớ bác trong hộ thắng bé vài tháng, bác cầm lấy tấm chi phiếu này đi, sau này hàng tháng cậu mợ gửi tiền cho cháu thì cháu sẽ gửi lại cho bác " Tôi dúi tấm chí phiếu vào tay bác Agasa

    Và cũng như tôi sáng nay, bác ấy cũng sốc với giá trị của nó còn có ý không muốn nhận, tôi phải nài nỉ mãi bác ấy mới nhận đấy.

    Tôi cúi người xuống ngang tầm với bé Nan, dặn dò thắng bé

    " Bé Nan, em ở với bác tiến sĩ một thời gian nhé, vài tháng sau anh học về liền sang đón em, nhé " Tôi nhẹ nhàng nói với thắng bé

    " Shin-ni đi lâu không ạ?

    " Conan

    " Không lâu, tầm 7 tháng thôi, em ở nhà với bác tiến sĩ phải ngoan đấy nha " Tôi dặn dò thằng bé

    " Vâng, conan nhất định sẽ ngoan, shin-ni nhớ sớm về đón em nha " Conan ngoan ngoãn vâng lời tôi

    " Ừm, anh hứa " Tôi xoa đầu thằng bé, đứa trẻ ngoan ngoãn thế này ai lại không yêu chứ

    Sau khi tạm biệt Conan với bác tiến sĩ thì tôi liền ra xe taxi đã đợi sẳng ở ngoài từ lâu.

    Tuy rất muốn ở với thắng bé thêm xíu nữa nhưng biết làm sao đây, giờ bay của tôi là 1 giờ chiều, bây giờ là 8h40 sáng, mà nhà tôi cách sân bay tận 2 tiếng 30 phút, đây lại là chuyến bay quốc tế, cần phải tới sớm để chuẩn bị các thủ tục để lên may bay, mà Nhật Bản với Úc cũng chẳng gần, tôi cần phải chuẩn rất nhiều thứ cũng như tinh thần cho một chuyển bay dài.

    Nếu còn nán lại sợ là không kịp giờ bay luôn mất
     
    《Ginshin》Sẽ Ra Sao Nếu Conan Thật Sự Tồn Tại?
    Thông báo cần đọc


    Tôi là người thẳng thắng nên không vòng vo, chúng ta vào chủ đề

    Thì chẳng là hiện tại tôi đang xem conan ngang tập 799, bản thân tôi quá nhát để xem lại 700 mấy tập anime nên chỉ sẽ lấy một ít tập trong tuyến chính và một số movi

    7 tháng Shinichi đi du học, loại bỏ việc Conan vào lớp 2, thì khoảng thời gian trong này sẽ từ tập 361 - 499(anime), 568(anime).

    Tôi sẽ sàng lọc, tập nào nhẹ nhàng và không quá nguy hiểm thì tôi đưa vào, dù sau thì cũng chỉ là đám nhóc.

    Còn về phần Haibara, cô ấy vẫn sẽ xuất hiện nhưng sẽ nhẹ nhàng và đơn giản hơn, người gặp cô ấy là đứa trẻ Conan chứ có phải Shinichi trong hình hài conan đâu

    3 tháng học thêm của Shinichi sẽ khoảng các tập, 537-539(anime) và một số tập khác, còn lại là bình yên

    Sau 10 tháng này thì sẽ lấy thời gian trong các tập 162-163(anime), 519-532(anime) và một số tập khác, à, và các movi nữa (cụ thế thì không biết)

    Tìm tập mà nhức nhức cái đầu luôn á trời, ngoài ra, tôi sẽ tìm thêm các vụ án trình thám trong các bộ phim và một số vụ án có thật ngoài đời.

    Mà trong này không chỉ ở Nhật đâu nhé, còn trải rác ở Mỹ và Úc nữa, nói chung là chỗ nào có nhân vật chính thì chỗ đó có vụ án, chỉ là các nơi khác sẽ ít hơn, sân chơi chính vẫn là Nhật

    Lần đầu viết trinh thám, sai sót mong các bạn thông cảm

    À, sau đây là 3 cặp mà tôi ship

    Gin x Shinichi(cp9)

    Kaito x Conan

    Shiho x Ran

    Trước mắt là thế, sau này sẽ cập nhật thêm, còn giờ tôi đi nằm đây, chiều giờ lên kịch bản mà muốn gãy cái lưng luôn rồi
     
    《Ginshin》Sẽ Ra Sao Nếu Conan Thật Sự Tồn Tại?
    Chap 4


    Nhìn thế giờ từ góc nhìn của Conan

    ________________________________________

    Xin chào, tôi tên Edogawa Conan, tôi có một người anh họ tên là Kudo Shinichi, anh ấy và tôi cách nhau 10 tuổi, từ nhỏ tôi và anh ấy đã rất quấn quýt với nhau, mỗi lần anh ấy đến nhà tôi chơi là 2 anh em tôi lại quấn quýt lấy nhau chơi đủ trò, 2 anh em tôi thân thiết với nhau đến nổi người ngoài nhìn vào còn tưởng chúng tôi là cha con

    Sáng sớm, khi tôi đang chìm trong giấc mộng đẹp thì cảm thấy có ai đó vào phòng và bế tôi lên, tôi mơ màng mở mắt, thấy đó là mẹ thì liền yên tâm mà ngủ tiếp, sau đó thì tôi chẳng biết gì nữa

    Lần thứ 2 tôi thức giấc là do một chấn động lớn, tôi giật mình tỉnh dậy thì thấy mình đang ở một nơi khá xa lạ, hình như là máy bay tư nhân của nhà tôi

    Thấy tôi đã tỉnh, mẹ tôi liền nhìn xuống tôi bằng ánh mắt dịu dàng, bà đưa tay véo má tôi rồi nói

    " Bé Nan, con tỉnh hẳng chưa?

    " Mẹ tôi véo má tôi hỏi

    " Mình đang đi đâu vậy mẹ?

    " Tôi giương đôi mắt lấp lánh ánh lệ hỏi mẹ mình

    " Chúng ta đang đến tokyo, đến nhà của dì dượng kudo đấy " Mẹ tôi đáp

    " Con sẽ được chơi với shin-ni phải không ạ?

    " Tôi tỉnh ngủ, hào hứng hỏi mẹ

    " Ừm, con sẽ được chơi với anh shinichi dài dài luôn " Mẹ tôi

    " Thật sao?

    Tuyệt quá " Tôi vui mừng đến nhảy cấn lên, tôi sắp được chơi với Shin-ni rồi

    " Conan, con có muốn sống với anh shinichi không?

    " Mẹ tôi hỏi

    " Dạ có ạ " Tôi nhanh nhẩu đáp

    " Vậy sắp tới con sống chung với anh shinichi một thời gian nhé " Mẹ tôi

    " Sao thế ạ?

    " Tôi thắc mắc, tuy rất vui vì được sống cũng Shin-ni nhưng nếu không được ở bên cha mẹ thì tôi vẫn buồn

    " Xin lỗi con nhé bé nan, vì công việc lần này bọn ta không thể đưa con theo được nên đành để con cho shinichi một thời gian, con phải nghe lời anh biết chưa " Cha tôi ở bên cạnh lên tiếng

    " Dạ, chắc chắn con sẽ ngoan ngoãn nghe lời shin-ni " Tôi vui vẻ đáp

    Shin-ni là một người tuyệt vời, là tượng đài vững chắc trong lòng tôi, sao tôi có thế không nghe lời anh ấy?

    " Cha mẹ đi lâu không ạ?

    " Tôi

    " 5 năm, cha mẹ đi 5 năm " Cha tôi đáp

    " Sao lại tận 5 năm ạ?

    " Tôi kinh ngạc

    Tuy vốn biết tính chất công việc cha mẹ tôi rất thất thường nhưng chưa bao giờ 2 người đi quá 3 tháng, sao lần này lại phải mất tận 5 năm thế?

    Cha mẹ tôi vốn rất tài giỏi, công việc lần này là gì mà khiến cha mẹ tôi phải mất tận 5 năm mới có thể hoàn thành nó thế!?

    " Chuyện này con không cần biết đâu, cứ ngoan ngoãn ở nhà shinichi, 5 năm sau bọn ta sẽ đến đón con " Cha tôi nghiêm nghị nói

    Tôi cũng không hỏi gì thêm nữa, trước nay tuy được chiều chuộng nhưng tất nhiên tôi cũng phải tuân thủ các nguyên tắc trong nhà, không thắc mắc quá nhiều về công việc của cha mẹ là một trong số đó

    " Quản gia, đưa thiếu gia đi vscn rồi thay quần áo đi " Mẹ tôi hướng quản gia ra lệnh

    " Tuân lệnh phu nhân, thiếu gia chúng ta đi thôi " Quản gia cung kính đáp lại

    Quản gia bế tôi lên rồi đưa tôi đi vscn rồi thay quần áo, ăn uống xong xui tôi liền ngồi bên cửa sổ nhìn ra ngoài, háo hức chờ đến Tokyo

    Vừa đáp xuống sân bay, đã có một chiếc sẽ hơi chờ sẳng ở đó, gđ tôi vừa xuống may bay liền lên chiếc xe đó đi thẳng đến nhà shin-ni

    Đến nhà anh shin-ni thì cổng vẫn đang khóa, giờ cũng đang nghỉ hè nên chắc giờ này anh shinichi vẫn chưa dậy, may thay mẹ tôi có chìa khóa cổng nên có thể vào nhưng nếu cứ thể mở cửa nhà vào luôn thì bất lịch sự quá nên mẹ tôi vẫn là bấm chuông cửa để gọi anh shinichi ra

    Tầm vài phút sau thì bên trong nhà vọng ra tiếng chân rồi cửa cũng được mở, người xuất hiện là Kudo Shinichi_người anh họ tuyệt vời của tôi, anh ấy đang trong bộ dạng luộm thuộm và trạng thái không mấy tỉnh táo, hẳn chỉ vừa mới dậy

    " Cậu akashi, mợ fumiko và cả bé nan nữa " Shin-ni khá bất ngờ khi thấy gđ tôi đến

    " Shin-ni " Tôi lập tức lao vào lòng anh Shinichi, anh ấy cũng cưng chiều mà bế tôi lên

    Sau đó cha mẹ tôi giao tôi cho anh Shinichi, vẻ mặt hoảng hốt của anh ấy khi thấy giá trị tấm chi phiếu mẹ tôi đưa khiến tôi trong lòng anh ấy nhịn cười đến run vai.

    Ôi anh trai của tôi ơi, đây cũng đâu phải lần đầu anh thấy sự bá đạo của nhà em đâu, sao phải bất ngờ thế chứ?

    Mà anh cũng là một đại thiếu gia lắm tiền nhiều của mà, có cần phải có biểu cảm thế không?

    Sau khi cha mẹ tôi đi, anh ấy kéo vali của tôi vào nhà, bảo rằng anh ấy sẽ dẫn tôi đi ăn ngoài, tôi hào hứng lắm, lập tức xách vali đẩy lên lầu, chỉ muốn nhanh nhanh cất cái vali vướng víu này lên phòng rồi đi chơi thôi

    Vali này cũng thật nặng đi, tôi phải mất rất nhiều công sức để đưa nó được lên phòng anh shinichi đấy, mà thôi không sao, lao động mệt ăn cơm càng ngon chứ sao.

    Đừng hỏi sao anh ấy không giúp tôi, anh ấy có giúp cũng bị tôi đẩy ra thôi, từ nhỏ tuy rất được chiều chuộng nhưng cha mẹ tôi luôn dạy rằng " lao động là vinh quan" nên là những việc tôi có thể tự mình làm tuyệt đối sẽ không để ai làm thay

    Sau khi sửa soạn xong thì Shin-ni liền đưa tôi đi ăn, dọc đường đi, chân tôi thì đi, miệng thì hát, mắt thì cứ láo liên nhìn xung quanh, ở đây có nhiều đồ lạ thật đấy

    Từ nhỏ à không, phải là từ khi sinh ra đến nay, tôi đã luôn sống trong dinh thự của gđ, rất ít khi ra ngoài mà có thì cũng phải ở bên cạnh ba mẹ hoặc vệ sĩ tuyệt nhiên không được phép rời xa họ.

    Dinh thự của nhà tôi thì nằm tuốt trong rừng, không quá xa thành phố nhưng ít nhất phải mất 40p đi xe thì tới được thành phố

    Đây có thể là lần đầu tiên tôi hỏi cái cảm giác "tự do"

    " Bé nan, đi từ từ kẻo ngã " Shin-ni nhắc nhở tôi

    " Vâng ạ " Tôi vui vẻ đáp lại lời anh, nhưng rất nhanh sau tôi lại xi xa xi sớn khắp nơi, báo hại Shin-ni phải kéo mãi tôi mới ngoan ngoãn đi cũng anh ấy đến quán ăn quen của anh ấy

    Tôi nhìn menu mà đau đầu vô cùng, tôi thật sự muốn ăn rất nhiều món nhưng lại khó chọn lựa, một phần sợ Shin-ni la nữa

    " Muốn liền gọi hết " Shin-ni thấy mặt mày tôi nhăn nhó liền 'giải cứu'

    " Thật sao ạ?

    " Tôi hào hứng nhìn anh ấy

    " Tất nhiên " Shin-ni

    " Shin-ni là tuyệt nhất " Tôi vui mừng

    Sau đó tôi liền gọi liên thanh mấy món liền, nhìn có vẻ nhiều thế thôi chứ tôi ăn chút là hết ngay à

    Sau đó thì có 2 chị gái xinh đẹp, có vẻ là bạn Shin-ni đến chào hỏi, Shin-ni liền gọi tôi qua ngồi với anh ấy nhường chỗ cho 2 chị gái xinh đẹp kia

    Họ có vẻ rất thích tôi nhưng, mọi người biết đó, một đứa trẻ từ nhỏ đến lớn ngoài gđ ra thì chưa tiếp xúc với người ngoài nào khi đứng trước người lạ sẽ thế nào?

    Yes, sẽ trốn

    Tôi trốn sau lưng Shin-ni, cố gắng giấu đi sự hiện diện của bản thân nhất có thể, 2 chị gái xinh đẹp kia thấy hành động của tôi cũng chỉ biết cười gượng, còn Shin-ni thì cũng biết bất lực thở dài

    Đồ ăn nhanh chóng được dọn lên, 2 chị gái kia có vẻ đã ăn nên chỉ gọi kem, tôi cũng chẳng quan tâm mà chỉ tập trung ăn phần của mình

    " Ăn từ thôi bé nan, nghẹn giờ " Shin-ni bất lực nhìn tôi, tay nhè nhẹ vuốt lưng tôi

    " mo...n..n...lắm...shin(món này ngon lắm shin-ni) " Tôi vừa ăn vừa nói

    " Ừm ừm, ngon thì ăn nhiều vào nhé " Shin-ni nhìn tôi đầy yêu chiều

    Sau đó 3 người họ nói gì đó nữa nhưng vì đang ăn nên tôi không quan tâm lắm, sau khi ăn xong, Shin-ni tính tiền, 2 anh em tôi tạm biệt 2 chị gái xinh đẹp kia rồi Shin-ni bế tôi nhanh về nhà

    Vừa về nhà, Shin-ni liền bế tôi lên phòng, đặt tôi lên giường rồi anh ấy đi thay quần áo, rồi anh ấy lấy một chiếc vali to tướng khác, kéo theo vali của tôi rồi bế tôi lên chạy nhanh ra khỏi nhà rồi đi sang nhà bên cạnh

    Bấm chuông một hồi thì một ông bác đi ra, à, là bác tiến sĩ Agasa thân yêu của tôi nè

    " Cháu biết chuyện này hơi đường đột nhưng bác có thể chăm sóc bé Nan giúp cháu một thời gian không?

    " Shin-ni

    Hể?

    Không phải cha mẹ tôi gửi tôi cho anh ấy chăm sóc sao, sao giờ anh ấy lại nhờ bác tiến sĩ?

    " Tất nhiên được, mà cha mẹ thằng bé đâu mà để thắng bé ở đây?

    " Bác tiến sĩ nhanh chóng đống ý nhưng cũng không quên hỏi lý do

    " Cậu mợ cháu bận công việc phải ra nước ngoài nên nhờ cháu trông giúp một thời gian_lục lọi trong túi_nhưng bác cũng biết đó, cháu có xuất học bổng đi Úc nhưng sáng nay lại quên mất nên lỡ nhận lời của cậu mợ_lấy tấm chi phiếu ra_hôm nay cháu phải bay rồi nên đành sang nhớ bác trong hộ thắng bé vài tháng, bác cầm lấy tấm chi phiếu này đi, sau này hàng tháng cậu mợ gửi tiền cho cháu thì cháu sẽ gửi lại cho bác " Shinichi dúi tấm chí phiếu vào tay bác Agasa

    Và cũng như Shin-ni sáng nay, bác ấy cũng sốc với giá trị của nó còn có ý không muốn nhận, Shin-ni phải nài nỉ mãi bác ấy mới nhận.

    Shin-ni cúi người xuống ngang tầm với bé tôi, dặn dò tôi

    " Bé Nan, em ở với bác tiến sĩ một thời gian nhé, vài tháng sau anh học về liền sang đón em, nhé " Shin-ni nhẹ nhàng nói với tôi

    Trong lòng tôi lúc này thật sự rất muốn khóc, cha mẹ đã bỏ tôi lại rồi sao đến cả Shin-ni cũng bỏ tôi thế?

    " Shin-ni đi lâu không ạ?

    " Tôi cố giữa cho bản thân không khóc, rưng ra vẻ mặt bình thường nhất có thể, hỏi anh ấy

    " Không lâu, tầm 7 tháng thôi, em ở nhà với bác tiến sĩ phải ngoan đấy nha " Shin-ni trấn an tôi

    7 tháng mà không lâu ư?

    " Vâng, conan nhất định sẽ ngoan, shin-ni nhớ sớm về đón em nha " Tôi cố tỏ ra bản thân ổn mà đáp lại lời anh ấy

    " Ừm, anh hứa " Shin-ni xoa đầu tôi

    Anh ấy cũng chỉ đừng lại một chút liền nhanh chóng ra xe taxi chạy đi mất

    Haiz, tôi lại bị bỏ rơi rồi
     
    《Ginshin》Sẽ Ra Sao Nếu Conan Thật Sự Tồn Tại?
    Chap 5


    Tính đến này Shinichi đã quá Úc được một tuần

    Và trong một tuần đó, Coan vẫn luôn giữ vẻ mặt buồn thiu cùng một chút tủi thân, mặc kệ bác Agasa có làm gì đi nữa, điển hình như hôm nay

    Agasa: Conan, bác có làm món bánh chanh con thích nè, con ăn thử xem có ngon không // Cười + đưa đĩa bánh qua cho Conan//

    Conan: Dạ, cảm ơn bác // cười mỉm //

    Conan cười mỉm nhận lấy bánh chanh mà bác Agasa đưa, ừ thì cũng cười nhưng là cười gượng, rồi Bé nó lại ỉu xìu mặt, rõ là đang ăn bánh ưa thích của mình mà mặt không chút nào là vui vẻ, cứ buồn buồn như sắp khóc đến nơi

    Bác Agasa thấy thế thì thở dài, sao đứa bé này lại hiểu chuyện đến mức khiến người ta đau lòng thế này chứ

    ' Tội nghiệp thắng bé, ba mẹ thì phải đi xa gởi gắm thắng bé đến cho người anh thân thiết mà người anh ấy cũng bỏ thắng bé mà đi.

    Haiz, là mình, mình còn tủi thân chứ nói gì một đứa bé '

    Bác Agasa nhìn Conan cũng chỉ biết lắc đầu thở dài, hiện tại đang là thời điểm gần cuối năm học nên không thể cho Bé đến trường được, ngoài trời cũng quá nắng và nóng mà sức khỏe của Bé nên Bác Agasa không thể dẫn Bé đi đâu, với lại Bé còn là đứa bé nhút nhát, suốt ngày chỉ đi quanh quất trong nhà, cũng đã một tuần kể khi Bé nó ở nhà bác Agasa rồi nhưng Bé nó chưa lần nào ra khỏi nhà hết rơn, ra sân là đã kì tích rồi

    Nếu tình hình cứ thế này thì bác Agasa sợ là Bé sẽ bị trầm cảm luôn mất, mà nhưng giờ không thể cho Bé tới trường cũng không thế dẫn Bé đi đâu, Bác gần như chẳng biết cách nào để khiến đứa cháu bé bỏng của mình vui lên hết

    Còn về phần Shinichi, ừ thì ngay khi vừa về đến nhà bên Úc là Em đã gọi ngay cho Bác Agasa để xem tình hình của Conan mà khi ấy thắng bé đang khá giận nên không thèm nói với Em câu nào

    Em cũng hiểu là mình sai trước nên không trách gì thắng bé, một tuần qua thì gần như ngày nào, cứ hể rảnh là Em lại gọi về đến an ủi Bé, ừ thì Bé cũng có vẻ suôi suôi rồi đó nhưng vẫn chưa thể hết buồn ngay được

    * Reng reng *

    Bác Agasa: // bắt máy + đi ra xa // Mosi mosi, shinichi đấy à con

    📱🗣: À, bác agasa, bé nan sao rồi bác?

    Bác Agasa: Haiz, thắng bé vẫn không khá lên được

    📱🗣: Hể!?, hay bác dẫn thắng bé ra ngoài chơi đi, cứ để thắng bé ở nhà như vậy cũng không phải ý hay

    Bác Agasa: Bác cũng muốn lắm như ngoài trời hiện tại đang nắng gắt, mà cháu cũng biết sức khỏe của thắng bé rồi đấy // thở dài não nề //

    📱🗣:....Biết là vậy như cứ để thắng bé trong nhà như vậy cháu thật tình không yên tâm // trong lời nói tỏ rõ sự bất lực và lo lắng // Bác để tới chiều thấy trời đỡ nắng rồi thì cho thắng bé đi chơi đâu đó đi

    Bác Agasa: Ừm, để bác xem chiều nay có bớt nắng không rồi sẽ dẫn thằng bé đi chơi

    📱🗣: À mà bác ơi, cháu có chuyện này cần nhờ bác

    Bác Agasa: Chuyện gì thế?

    .

    .

    .

    Bác Agasa: Ừm ừm // gật gật đầu // Bác hiểu rồi, bác sẽ cố làm

    📱🗣: Vâng, vậy nhờ bác nhé

    Bác Agasa: Mà cháu có muốn nói gì đó với bé nan không?

    📱🗣: Vâng ạ, bác đưa máy cho bé nan đi ạ

    Bác Agasa: //Đi lại// Conan, shinichi gặp nè con

    Conan: A shin-ni // hào hứng + hai mắt sáng rỡ + nhận lấy máy // Mosi mosi, shin-ni

    📱🗣: Bé nan, vẫn còn buồn sao?

    Conan: Vâng....không được ở bên shin-ni, em buồn lắm, không ai chơi với em hết // từ vui vẻ chuyên sang buồn bã

    📱🗣: Được rồi bé nan ngoan, chiều nay đi chơi với bác tiến sĩ đi nhé, ở phố beika nhiều trò chơi lắm đấy

    Conan: Nhưng không có shin-ni, đi chơi cũng đâu có vui nữa đâu ạ // buồn rười rượi + đun đưa chân //

    📱🗣: Thôi nào bé nan, em phải ra ngoài chơi chứ, ra ngoài chơi rồi kết bạn, như vậy là khi đó em sẽ có nhiều người chơi cùng rồi // dỗ dành //

    Conan: Không chịu đâu, muốn shin-ni cơ // giọng run run + nước mắt lương tròng //

    📱🗣: Ấy ấy, bé nan đừng khóc, được rồi được rồi, em không muốn thì không cần kết bạn cũng được nhưng mà chiều này phải ra ngoài chơi cùng bác tiến sĩ nhé

    Conan: // Lau nước mắt // Vâng ạ

    📱🗣: Ừm, bé nan của anh là ngoan nhất, khi nào về anh nhất định sẽ bù cho em nhé // Dỗ dành //

    Conan: Vâng ạ // mặt tươi hơn chút //

    📱🗣:Được rồi, giờ anh phải vào lớp rồi, tối anh gọi lại nhé

    Conan: Vâng ạ

    📱:*túp túp*

    Conan trả máy cho Bác rồi lại ngồi ăn bánh chanh tiếp, vẻ mặt đã tươi hơn phần nào rồi

    Bác Agasa thấy thế thì cũng mỉm cười, thật là một đứa bé hiểu chuyện
     
    《Ginshin》Sẽ Ra Sao Nếu Conan Thật Sự Tồn Tại?
    Chap 6


    Buổi chiều, khi thấy trời đã dịu mát, Bác Agasa chuẩn bị tươm tất cho Bé rồi lái xe đưa Bé đi chơi

    " Conan, cháu có nơi nào muốn đi không?

    Để bác chở cháu đến "

    " Không có ạ, bác cứ đưa cháu đến công viên hay nơi nào đó mà bác thấy phù hợp với trẻ con đi ạ "

    Bé đáp lời Bác một cách hời hợt, Bác cũng chỉ biết bất lực mà chở đứa trẻ này đến công viên beika

    Sau khi đã vào trong, Bác quay sang hỏi Bé

    " Cháu muốn chơi trò gì nào?

    "

    Bé ngước lên, hỏi ngược

    " Bác muốn chơi trò nào trước?

    "

    Câu hỏi này của Bé khiến Bác bối rối, Bác đưa Bé đến đây chơi mà chứ Bác làm gì có ham hố mấy trò chơi nay đâu

    Bé nhìn chằm chằm Bác một lúc lâu, khiến Bác toát hết cả mồ hôi, thấy Bác biểu tình ngày càng bối rối, Bé cuối cùng cũng giời mắt đi, không tiếp tục làm khó Bác, Bé khéo tay Bác

    " Đi thôi, chúng ta đi vong đu quay "

    " À ừm "

    Bác đi theo Bé, lòng thầm thở phào, đứa trẻ này đúng là con trai của Edogawa Akashi, rất biết cách khiến người khác khó xử

    Hiện tại Bác cùng Bé đang trên vòng đu quay, Bác nhìn Bé, Bé nhìn Bác mà hình như cũng không nhìn Bác, 2 người cứ mắt to trừng mắt nhỏ, không nói lời nào, không khí cứ phải gọi là sượng trân

    Bác toát mồ hôi, cố phá tan đi cái bầu không khí sượng sùng này

    " Conan, cháu nhìn ra ngoài thử xem, cảnh bên ngoài đẹp lắm đấy, từ đây còn có thể thấy tháp tokyo đấy "

    " Vâng ạ "

    Bé như người mày, quay người ra sau ngằm cảnh mà hình như không ngắm cảnh, Bác nhìn Bé, khẽ thở dài, đúng là đứa trẻ khiến người khác vừa thương vừa mệt

    Sau khi chơi nào là các trò đu quay, bắng gấu bông, nhà ma,...thì cuối cùng Bé cũng chịu cười, làm Bác thấy cũng yên tâm hẳn, quả là trẻ con, được đi chơi liền thích mê

    Sau khi đã chơi khá nhiều trò chơi, 2 bác cháu quyết định đi ăn gì đó chứ chơi nảy giờ khiến 2 người đều đói lả cả rồi

    Hiện tại thì 2 bác cháu đang đứng xếp hàng để mua đồ ăn, đây là lần đầu Bé được ăn gà rán nên trông Bé háo hức lắm

    Trong hạn người đang xem hạng, ở trong sau 2 bác cháu là mấy đứa trẻ tầm tuổi của Bé, lũ trẻ đang nói gì đó với nhau, Bé nghe, Bé chú ý, rồi Bé quay người lại

    " Xin lỗi, mấy cậu vui lòng giữ trận tự một chút "

    " À, xin lỗi cậu "

    Lũ trẻ lập tức xin lỗi rồi ngoan ngoãn đừng yên vì nảy giờ cũng có mấy người lớn nhìn chúng không được thoải mái lắm rồi, Bé sau khi nhắc nhở thì quay lại, tiếp tục chờ

    Sau khi đã mua được, 2 bác cháu liền đi đến một bàn gần đó rồi ngồi ăn, vì là lần đầu được ăn gà nên Bé thích lắm, ăn cứ đến là ngon miệng, Bác biết trước thế nên đã mua khá nhiều gà, cho Bé thỏa thích mà ăn

    " Nhìn chúng muốn ăn liền ghê "

    " Thôi nào genta, cậu chờ chút đi, chúng ta phải ra bàn rồi mới được ăn chứ "

    " Phải đấy genta "

    " Mình biết rồi "

    Nghe thấy giọng nói khá quen, Bé theo quán tính quay lại nhìn, a, ra là lũ trẻ đồng lứa với Bé làm ồn lúc nãy, vì không có ấn tượng tốt lắm nên Bé cũng chỉ nhìn một cái rồi thôi, quay lại ăn tiếp

    Lũ trẻ kia mang đồ ăn đến ngồi ngay bên cạnh bàn của Bé và Bác

    Một cô bé gái duy nhất trong nhóm lũ trẻ kia nhận ra Bé, thế là quay sang bắt chuyện

    " À, cậu có phải cậu bé khi nảy không?

    "

    Tiếp lời cô bé thì một cậu bé gầy cũng nhìn sang, nhận ra Bé

    " À, đúng rồi này, hồi nảy thành thật xin lỗi cậu nhé "

    Cậu bé đó hối lỗi nhìn Conan, Bé vốn chẳng muốn quan tâm nhưng người ta đã bắt chuyện, mình không đáp lại thì hơi bất lịch sự nhỉ?

    " Không sao, lần sau các cậu đừng làm ồn nữa là được, người lớn nhìn xuống sẽ mắng đấy "

    " Bọn mình biết rồi "

    Mấy cô cậu bé cũng chỉ xã giao thế thôi rồi lại mạnh ai nấy ăn, riêng bé gái kia, có vẻ khá thích Conan nên lâu lâu lại trộm nhìn sang Bé

    Bác thấy, Bác cười thầm, Bác nghĩ thầm

    ' Nhóc con nhà ta coi bộ cũng đào hoa đấy chứ '

    Sau khi 2 bác cháu ăn xong, lại tiếp đi chơi các trò chơi khác

    Trên đường đi, Bé vô tình nhìn thấy 2 người mặc đồ đen trong khá bí ẩn, Bé cũng chỉ nhìn lướt qua vậy thôi rồi cũng không quan tâm nữa

    __________________________

    Mấy bạn nhờ bình chọn nha, phải cho tôi ít động lực để ra truyện chứ
     
    《Ginshin》Sẽ Ra Sao Nếu Conan Thật Sự Tồn Tại?
    Chap 7


    Shinichi: Được rồi, giờ anh phải vào lớp rồi, tối anh gọi lại nhé

    Em cúp máy, thở dài rồi đi vào lớp bắt đầu buổi học hôm nay

    Sau khi học xong Em đi thẳng ra cổng trường, một chiếc xe con, trong khá cổ, màu đen đã đậu ngay đó, một người đàn ông thân hình cao lớn đang đứng dự lưng vào xe, miệng đang phì phèo điếu thuốc, đặc biệt, trên tay phải ngón áp út của người đàn ông này, một chiếc nhẫn ruby xanh dương đang ngự trị ở đó

    Vẻ ngoài của người đàn ông này rất điển trai với mái tóc bạc dài, ngũ quan sắc sảo, làng da trắng và đặc biệt là đôi mắt ngọc lục bảo ẩn dưới tóc mái, vốn luôn lạnh lùng sắc bén nhưng nhìn thấy Em liền thêm mấy phần ôn nhu

    Thấy Em từ xa, người đàn ông kia liền vội dập điều thuốc đi

    " Melkior, rauchst du wieder?(Melkior, anh lại hút thuốc đấy à?) "

    Em khó chịu ra mặt, vừa hất hất tay để tán đi mùi thuốc, vừa mắng người đàn ông kia

    " Ich habe Ihnen schon oft gesagt, dass Rauchen sehr schädlich ist und Sie nach und nach damit aufhören sollten( Em đã nói với anh bao lần rồi, hút thuốc rất có hại, anh tập bỏ dần đi ) "

    Nghe Em quát, người đàn ông kia liền khúm núm, hối lỗi nói

    " Entschuldigung, ich werde versuchen aufzuhören( Xin lỗi, anh sẽ cố bỏ ) "

    Mấy bạc học với mấy người qua đường thấy cảnh đó rất tự động mà đi đường vòng, chuyện vk ck nhà người ta, mình vẫn là không nên xen vào, mà cũng chả ai hiểu gì mà khuyên can, vk ck người ta đang nói tiếng Đức đấy, nên thôi, phắng đi cho lành

    2 người đừng nói qua lại một hồi thì lên xe đi về nhà, thấy Em từ khi ra khỏi trường là cứ thở ngắn thở dài, mặc rõ buồn phiền, Hắn liền hỏi

    " Ist heute in der Schule etwas passiert, das Sie unglücklich gemacht hat?( Hôm nay ở trường có chuyện gì làm em không vui à? ) "

    " Nein, in der Schule ist nichts los, ich mache mir um etwas anderes Sorgen( Không, ở trường chả có chuyện gì cả, em phiền lòng chuyện khác )

    " Was?( Chuyện gì? ) "

    Sau đó Em liền kể lại chuyện của Conan, về nổi lo lắng và áy náy của Em khi phải bỏ đứa em trai bé bỏng của mình ở lại, Em nói hết nổi lòng, người đàn ông của Em cũng rất tích cực an ủi Em

    Nhưng đối với một kẻ khô khan như Hắn thì ngoài vỗ vỗ tay Em rồi nói "sẽ ổn thôi" thì biết làm gì khác nữa đâu

    Nhưng với Shinichi, như vậy là quá đủ rồi

    2 người về nhà, cũng nhau nấu nướng ăn uống, tắm rửa rồi lại ngồi lại với nhau, đọc sách cùng nhau

    Khi không khí đang rất bình yên hòa hợp, bỗng Hắn lên tiếng, trong giọng nói lạnh băng mang theo sự áy náy nói với Em

    " Schatz, ich habe später eine Geschäftsreise, aber es wird nicht lange dauern, ich bin in etwa 2 Tagen zurück( Em yêu, lát nữa anh có một chuyện đi công tác, nhưng không lâu đâu, tầm 2 ngày anh về ) "

    Em nghe thế thì nhướng đầu lên, hơi dỗi nói

    " Wieder?

    Warum sind Sie in letzter Zeit beruflich so viel gereist?

    Dies ist das zweite Mal diese Woche ( Lại nữa sao?

    Sao dạo này anh lại đi công tác nhiều quá vậy?

    Đây là lần thứ 2 trong tuần này rồi đấy )"

    " Es tut mir leid, aber Sie kennen die Art meiner Arbeit.

    In letzter Zeit hatte meine Firma einige Probleme, also...

    ( Xin lỗi em nhưng tính chất công việc của anh thì em cũng biết mà, dạo này công ty anh còn sảy ra chút trục trặc nên....)"

    Hắn áy náy nhìn Shinichi, Em nghe thế thì mắt ẩn ẩn nước như sắp khóc làm Hắn cuốn cả lên nhưng rồi Em lại lè lưỡi trêu Hắn

    " Ich necke Sie, machen Sie einfach Geschäfte, das verstehe ich ( Trêu anh đấy, anh cứ đi công tác đi, em hiểu mà )"

    Hắn vẻ mặt bật lực, đã bị lừa lần thứ N rồi mà mỗi khi thấy Em rơm rớm nước mắt là hoảng hết cả lên

    "Wann wirst Du gehen? ( Bao giờ anh đi? ) "

    " Jetzt(bây giờ) "

    Vừa nói xong thì một người đàn ông có thân hình đồ con đi vào, thấy hai người liền cung kính cúi đầu chào rồi hướng người Hắn nói

    " Chef, lass uns schnell gehen ( Sếp, chúng ta mau đi thôi)"

    Hắn gật đầu, cúi xuống Em cái chóc rồi cầm áo khoát đi cùng người đàn ông đô con kia, bên ngoài đã có một chiếc trực thăng chờ, cả hai liền leo lên chiếc trực thăng đó, bay lên rồi đi mất

    Em đừng trong nhà nhìn ra, một tay đặt nơi cửa kính, một tay đặt lên má chỗ Hắn vừa hôn, trong mắt ngoài hạnh phúc ra còn có một tia cảm xúc phức tạp

    Shinichi: ' Jin '
     
    《Ginshin》Sẽ Ra Sao Nếu Conan Thật Sự Tồn Tại?
    Chap 8


    " Conan, cháu có muốn đi đâu chơi nữa không?

    "

    Bác hỏi, Conan suy nghĩ trong giây lát rồi ngẩng đầu, hào hứng nói

    " Mình đi tàu lượn siêu tốc đi bác "

    Bác hơi ái ngại khi nghe nhưng vì chiều Bé nên vẫn là quyết định đi

    Trên đường đi vào khu mua vé, Bé đã nhìn thấy nhóm bạn làm ồn ban sáng đang len lén làm gì đó, Bé thấy nhưng Bé không phải người thích lo chuyện bao đồng nên Bé không quan tâm

    Sau khi đã mua được vé đi vào rồi, đang chờ tới lượt mình vào chơi, trong lúc rảnh rỗi, Bé lia mắt đi khắp nơi nhìn ngó

    Ánh mắt Bé bỗng va phải thân ảnh 2 người mặc áo đen khi nảy, Bé dù sau cũng là em của một thám tử tài ba, lại từ nhỏ được tiếp xúc với trinh thám qua sách và lời kể của ba mẹ nên là Bé cũng có sự nhạy bén nhất định

    Bé chỉ cần nhìn qua vài cử chỉ của họ liền nhận ra 2 người này không đơn giản nhưng, như đã nói, Bé không phải người thích lo chuyện bao đồng nên Bé cũng chỉ nghi ngờ rồi để đó với lại, với thân thể của một đứa trẻ nhưng Bé có thể làm gì được 2 kẻ kia?

    Mà Bé nói thì mấy ai tin đây?

    Nên thôi, trực tiếp mặc kệ đi, dù sau cũng chả phải việc của mình, công việc trừ trị tối ác là của mấy cô chú cảnh sát và các thám tử nhưng Shin-ni của Bé, Bé không liên quan

    Chờ mãi thì cũng tới lượt chơi của 2 bác cháu, Bác và Bé lên tàu, người thì hào hứng ra mặt người thì cố gượng cười nhưng trong lòng thì bão tố

    Khi tất cả mọi người đã lên tàu đầy đủ, nhân viên cũng bắt đầu khởi động cho tàu chạy, Bé và Bác ngồi hàng gần cúi, sau lưng 2 bác cháu là 2 người đàn ông hành tung bí ẩn kia

    Chuyển táu của 2 bác cháu sẽ rất bình yên nếu, trong lúc tàu đang đi vào hầm, hình như là có nước gì đó bắt vào mặt Bé, Bé cũng không quan tâm, chỉ cho rằng là đó là nước trong đường hầm, nhưng rồi sau đó, chỉ sau giọt nước đầu tiên chưa tới 30s, đã có một giọt nước khác bắt vào mặt Bé nhưng lần này hình như giọt nước này hơi đặt và có hơi hăn mùi tanh

    Và chỉ ngay sau đó, Bé đã biết giọt nước trên mặt mình là gì và từ đâu mà ra

    Khi tàu vừa ra khỏi hầm, đi về nơi bắt đầu cũng là lúc một vụ án mạng đã sảy ra

    " AAAAA "

    * O í e o í e *

    Người đàn ông ngồi phía trước hàng ghế của Bé sau khi ra khỏi hầm cũng là lúc anh ta mất cái đầu lẫn cái mạng của mình, Bác thấy thế liền vội bịt mắt Bé lại

    Cảnh sát nhanh chóng đến hiện trường và phong tỏa hiện trường vụ án

    Người thân của anh cháng xấu số kia ngồi khóc bên cạnh thi thể của anh ta, những người xung quanh thì bàn tán xôn xao, khi này, 1 trong 2 người đàn ông mặt đồ đen có hành tung bí ẩn kia đứng ra nói với cảnh sát

    " Rõ ràng đây chỉ là một vụ tai nạn thôi, chúng tôi có việc cần phải đi ngay "

    Bác thấy thế cũng nói theo

    " Anh thanh tra, anh muốn điều tra gì cũng được nhưng có thể cho bác cháu chúng tôi về được không?

    Tôi không thể để cháu tôi thấy cảnh tượng kinh khủng này được "

    Bác từ khi xuống tàu đến giờ vẫn luôn bế Bé úp mặt vào người mình, tránh Bé thấy cảnh tượng máu me này, trên áo Bác và Bé đều dính máu, đặc biệt là Bé vì Bé ngồi ngay sau nạn nhân

    " Cũng được nhưng cho tôi hỏi là 2 người ngồi ở đâu trong toa tàu mà sau dính nhiều máu quá vậy?

    "

    " Bác cháu tôi ngồi ngay sau nạn nhân "

    " Vậy không biết tình hình khi ấy ông có thấy được gì không?

    Đây là thủ tục bắt buộc thôi, hỏi xong nếu không cần thiết thì 2 bác cháu có thể đi "

    " Không, khi ấy là trong hầm, tối quá nên tôi không thấy gì cả "

    Lúc này, Bé đang trong lòng Bác bỗng níu tay áo Bác, Bác cũng liền cúi xuống

    " Có gì sao conan?

    "

    " Hạng ngọc "

    " Hả?

    "

    " Có hạng ngọc rơi ra trong hầm, trong đó còn có mấy đứa trẻ và khi ấy cháu còn nghe có tiếng kẹt và ngay sau đó đã có gì đó rơi xuống khỏi táu "

    " Ồ, vậy cháu có biết thêm gì nữa không?

    "

    Bé lắc đầu: " Không ạ, nhưng quan trọng là bác thanh tra ơi, trong hầm khi ấy còn có 3 đứa trẻ khác bằng tuổi cháu đấy ạ, họ có thể sẽ giúp ích được cho bác thanh tra đấy ạ "

    " Ồ bác hiểu rồi "

    Bác thanh tra lập tức kêu người đến đó tìm lũ trẻ mà Bé nói luôn tiện tìm luôn cả đầu của nạn nhân và hạng ngọc trong lời của Bé

    " Chúng tôi có thể về chưa anh thanh tra?

    "

    " À xin lỗi, vì cháu của anh đây là nhân chứng quan trọng của vụ án nên tạm thời không thể đi "

    " Nhưng mà thắng bé còn rất nhỏ, làm sao có thể để một đứa trẻ nhìn thấy cảnh tượng kinh hãi như vậy chứ?

    Trên tàu là quà đủ rồi "

    " Tôi biết là vậy nhưng thắng bé là nhân chứng quan trọng, không thể đi được "

    " Mà, sao chúng ta không hỏi ý kiến của cháu bé này nhỉ?

    "

    Bác thanh tra cúi người xuống, cười tươi hướng Bé nói

    " Cháu bé, bác hỏi cháu, cháu có thể ở lại hỗ trợ cảnh sát điều tra ra hung thủ của vụ án này không?

    Hay cháu muốn về nhà?

    "

    Bé nhìn người đàn ông được gọi là thanh tra trước mặt rồi lại nhìn lên Bác, lưỡng lự một hồi Bé liền nói

    " Hỗ trợ cảnh sát ạ, anh cháu nói rồi, nhất định phải bắt kẻ ác ra trước ánh sáng công lý "

    Nhắn đến Shinichi, mắt của Bé lại sáng rực, Bác thanh tra nghe thể thì cũng cười hiền, xoa đầu Bé khen ngợi

    " Ừm, giỏi lắm "

    " Nhưng bác ơi "

    " Sao thế?

    "

    " Bác có thể cho cháu đi tắm rửa thay quần áo không?

    Thứ đỏ đỏ này tanh quá "

    " Ừm, đương nhiên là có thể "

    Sau đó ông bác thanh tra kêu người đưa 2 bác cháu Bé đi rửa vết máu và thanh áo quần

    Dài quá rồi, hẹn ở chap sau, ra cho xong vụ án bắt đầu cho tất cả này xong tôi sẽ lại off
     
    《Ginshin》Sẽ Ra Sao Nếu Conan Thật Sự Tồn Tại?
    Thông báo khẩn


    Như mọi người đã biết, tống bí thứ, người vĩ đại nhất trong thời bình, học trò xuất sắc của Chủ Tịch Hồ Chí Minh, Bác Nguyễn Phú Trọng vừa mất vào ngày 19/7/2024

    Ngoài tiếc thương cho Bác, tôi cũng chẳng biết phải nói gì hơn nữa

    Đáng lẽ ngày 20 tôi định đăng truyện nhưng khi biết Bác đã ra đi thì tôi đã không đăng

    Hôm nay tôi lên đây để thông báo, tôi sẽ tạm hoãn lịch đăng chap cho đến khi quốc tang kết thúc

    Bác Nguyễn Phú Trọng ơi, cả đời Bác đã công hiến hết mình cho đất nước con dân

    Cháu mong Bác khi về bên Bác Hồ sẽ thật bình yên hạnh phúc

    Vĩnh biệt, người anh hùng vĩ đại trong thời bình của đất nước Việt Nam, Nguyễn Phú Trọng🇻🇳
     
    《Ginshin》Sẽ Ra Sao Nếu Conan Thật Sự Tồn Tại?
    Chap 9


    2 bác cháu Bé đã trở lại hiện trường, và Bé vẫn được Bác bồng trên tay, Bé quay sang hỏi bác thanh tra

    " Bác ơi, bác tên gì thế ạ?

    "

    " Bác tên Juzo Megure là thanh tra của sở cảnh sát beika "

    " Megure?

    Nghe quen thật đấy "

    " Hửm?

    Cháu biết bác sao?

    "

    " Dạ hình như là vậy, cháu không nhớ nữa "

    Bác Megure nghe thế thì cũng chỉ cười, trẻ con đúng là nhanh quên

    " Mà bác ơi "

    " Sao thế?

    "

    " Nhóm bạn đồng trang lứa với nhau sao rồi ạ?

    "

    " À, bên bác lấy lơi khai của các bạn ấy xong thấy cũng giống cháu nên bên bác cho người đứa đám trẻ về nhà rồi "

    " Vậy sao ạ "

    " Ừm, sao đấy?

    Cháu cũng muốn về sao?

    "

    Bé lắc đầu, đáp: " Không ạ, cháu nhất định phải tìm ra hung thủ để về khoe với anh, cháu chỉ là lo cho các bạn ấy thôi "

    " Cháu đúng là bé ngoan "

    Bác Megure cười tươi, rất hài lòng với thái độ của Bé, bác ngày càng thích đứa trẻ này rồi, cũng thật tò mò, không biết anh trai của cậu bé này là ai mà có thể dưỡng ra một đứa trẻ hiểu chuyện thế này nhỉ

    Đã 1 tiếng rôi qua, vụ án vẫn chả có tiến triển gì đáng kể, lời khai của Bé dù cũng giúp ích khá nhiều nhưng chứng đó vẫn chưa đủ để kết tội hung thủ

    Ra xét người của các nghi phạm thì cũng không phát hiện gì nhiều, mặc dù trong dỏ của người yêu nạn nhân_người ngồi bên cạnh nạn nhân lúc ấy, có một con dao dính máu nhưng với sức của một người phụ nữ thì sao có thể chặt đứt đầu của một người?

    Nên hiện tại vụ án đang đi vào ngọ cục

    " Nè, nếu vụ án không tiến triển gì thì có thể nào cho chúng tôi về được không?

    Mai rồi giải quyết cũng được mà "

    Một người đám đông lên tiếng, sau đó là hàng loạt người hướng ứng theo, bác thanh tra Megure cũng hiểu nên cũng tình thả mọi người về và kép vụ hôm nay tại đây

    Đúng lúc này, điện thoại của Bé đổ chuông, Bé lấy ra, ngay khi vừa thấy tên người gọi đến, 2 mắt bé liền sáng rở

    Bé lập tức bấm nghe, vì là cuộc gọi video nên Bé bắt máy thì trong mang hình liền hiện lên hình ảnh một người

    " Shin-ni "

    Đó chính Shinichi

    Shinichi ở đầu dây bên kia đang ngồi trên sofa, vẫy tay, mỉm cười chào Bé

    📱🗣: Chào bé nan nha // vẫy tay //

    Conan: Chào shin-ni, anh học về rồi hả?

    📱🗣: Ừm, anh về lâu rồi, chiều nay em có đi chơi không đấy?

    Conan: Có ạ

    📱🗣: Có vui không nào? // mặt vui thấy rõ //

    Conan: Có ạ, rất vui luôn

    📱🗣: Vậy mà tốt rồi // cười mỉm//

    Nghe thấy âm thanh quen thuộc, có 2 người ở đây động loạt nhìn sang Bé

    Bác thanh tra Megure nghe thấy giọng nói quen thuộc liền đi lại, hỏi Bé

    " Conan, cháu đang nói chuyện với ai vậy?

    "

    ,

    Conan: Dạ, anh cháu ạ

    Shinichi ở đầu dây bên kia nghe thấy giọng của thanh tra Megure liền biết có điều chẳng lành, vội hỏi

    📱🗣: Bác thanh tra megure?

    Là bác đấy sao?

    Nghe gọi tên, thanh tra Megure liền ngó vào nhìn, đập vào mắt là gương mặt quen thuộc

    " Đúng kudo shinichi rồi "

    Giờ thanh tra Megure đã hiểu, tại sao một đứa trẻ 7t nhưng Conan lại có thể bình tĩnh đối mặt với xác chết mà không mấy mây lo sợ, lại quan sát rất tốt, em của Kudo Shinichi thì việc có cặp mắt tinh tướng cũng là lẽ thường

    📱🗣: Bé Nan, chuyện gì sảy ra ở đó vậy?

    Sao lại có cảnh sát ở đó?

    Có ai chết rồi phải không?

    Mà sao 2 bác cháu em vẫn ở đó mà còn chưa về nhà?

    Em bên kia hốt hoảng hỏi, hiện trường vụ án không phải nói trẻ con có thể lui tới

    Conan: Dạ, đúng là có người mới chết ạ, mất đầu luôn ạ, còn vì sao em còn ở đây vì em là nhân chứng ạ

    📱🗣: Kể chi tiết anh nghe xem nào

    Sau đó Bé liền thuật lại toàn bộ quá trình vụ án, thanh tra Megure cũng nói các vật chứng ở hiện trường và tình hình cụ thể cho Em nghe

    📱🗣: Bác thanh tra à, cháu biết thắng bé là nhân chứng nhưng thắng bé cũng cho lời khai rồi, bác có thể để thắng bé ở một nơi nào đó không quá xa hiện trường mà?

    Sao nhất thiết phải giữa thắng bé lại hiện trường chứ?

    Lỡ thắng bé bị ám ảnh sao?

    Bác thanh tra trước lời trách móc của Em cũng chỉ biết cười bất lực, dù sau bác cũng sai nên không thể phản bác được

    Megure: Bác xin lỗi nhưng đó là trường hợp bắt buộc mà thắng bé cũng muốn ở lại hỗ trợ điều tra mà

    Em nghe thế thì quay sang Conan, Bé giật mình khi bị tréo tên, thấy Em nhìn liền như trẻ làm sai mà né ánh mắt của Em

    📱🗣: Né Nan, em là trẻ con sao lại đòi ở lại hiện trường vụ án?

    Conan: Tại, tại em muốn giúp cảnh sát tìm ra kẻ xấu, anh từng dạy em là phải bằng mọi giá đứa kẻ xấu ra ánh sáng mà

    Em nghe thế thì im lặng một chút, sau đó lại thở dài

    📱🗣: Haiz, thôi được rồi, chỉ lần này thôi đấy, lần sau thấy án mạng, à không, thấy cảnh sát ở đâu thì né đi nghe chưa, em là trẻ con, dù có đúng cũng không mấy ai tin đâu

    Conan: Vâng ạ

    Megure: Kudo à, cậu có thể giúp chúng tôi phá vụ này không?// sốt sắng hỏi//

    📱🗣: Vâng, tất nhiên rồi ạ

    Em là thám tử trung học lưng danh, Kudo Shinichi mà, phá án là việc của Em

    📱🗣: Giờ bác có thể nào giúp cháu gọi các nghi phạm tới cho cháu nhìn một lần không ạ?

    📱🗣: À, bác nhớ giữ bí mật việc cháu đang hỗ trợ các bác với nghi phạm nhé, để tránh bức dây động rừng

    Thanh tra Megure nghe thế thì liền kêu người đưa các nghi phạm đến đây, khi tất cả các nghi phạm đã tập trung đông đủ, Bác thanh tra câm lấy máy điện thoại của Conan, bật camera sau, cho người của mình kiểm tra các nghi phạm lần nữa, thực chất là đang để cho Em bên kia nhận dạng các nghi phạm

    Sau khi kiểm tra hết một lượt, Bác thanh tra liền về bên cạnh 2 bác cháu, hỏi nhỏ Em

    Megure: // nói nhỏ // Cháu có phát hiện gì không kudo?

    Shinichi không đáp lại Bác thanh tra, Em đang lạc rôi trong nhưng suy đoán của mình, Bác thanh tra thấy trên mang hình, gương mặt Em đang đâm chiêu thì cũng tự động im lặng

    Sau một hồi trầm tư suy nghĩ, Em lại hỏi

    📱🗣: Bác thanh tra, trong số họ có ai là thành viên của công lạc bộ dụng cụ không ạ?

    Megure: À, có

    📱🗣: Đó là ai ạ?

    Megure: Là cô gái mặc áo xanh

    Shinichi nghe thế thì liền lộ ra nụ cười, tất cả các manh mối đã được liên kết chặt chẽ, đến lúc đưa hung thủ ra ánh sáng rồi

    Bác thanh tra Megure thấy nụ cười của Em thì liền biết Em đã biết hung thủ của vụ án này là ai rồi

    Megure: Kudo, cháu biết hung thủ là ai rồi sao?

    📱🗣: Vâng ạ, phiến bác bật loa ngoài lên và đưa máy về phía mọi người, đến giờ phá án rồi

    " Thanh tra, mọi người đừng mắc công kiểm tra chúng tôi làm gì, chẳng phải mọi thứ đã quá rõ rồi sao?

    Hung thủ giết kisida là aiko mà không phải sao?

    "

    1 trong 3 người bạn của nạn nhân đồng thời cũng là tình nghi lên tiếng

    " Tờ không có!

    "

    " Aiko, cậu đừng chối nữa, cảnh sát đã tìm thấy hung khí trong túi sách của cậu với lại, trong số chúng ta, ngoài cậu ra thì còn ai có cơ hội giết kisida chứ?

    "

    " Tờ không có, tờ không giết kisida, tờ thì có lý do gì để giết anh ấy chứ?

    "

    Người tên Aiko trước lời buộc tội của bạn mình, liên tục phủ nhận, nạn nhân là người yêu của cô, việc gì cô phải giết anh ta?

    " Ai biết được trong mối quan hệ của 2 người đã sảy ra chuyện gì cơ chứ?

    Aiko à, cậu- "

    " Cô ấy không phải là hung thủ đâu "

    Trước khi cô gái áo xanh kịp nói hết câu đã bị một giọng nói khác cắt ngang, mọi người ở đó lập tức hoang mang, nhìn ngó xung quanh xem thử là ai vừa nói, lúc này, Bác thanh tra Megure cũng lên tiếng

    " Mọi người, xin hãy tập trung về phía này, sau đây, thám tử thuộc cục cảnh sát beika của chúng tôi sẽ giúp mọi người phá giải vụ án này "

    Mọi người nghe thế liền dồn ánh mắt về phía thanh tra Megure, về phía chiếc điện thoại trên tay Bác, đập vào mắt họ là gương mặt của một thiếu niên quá đối quen thuộc với họ, người thường xuyên xuất hiện trên tivi vì đã nhiều lần giúp cảnh sát giải quyết các vụ án khó nhắn, thám tử trung học nổi tiếng, Kudo Shinichi

    Thấy Em, mọi người ở hiện trường lập tức ồn ào bàn tán, người con gái mặc áo xanh dương sắc mặt lập tức tái đi, từ trong đám đông ấy, từ khi điện thoại được kết nối Em, vẫn luôn có một ánh mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại ấy, hay đúng hơn là nhìn vào Em

    📱🗣: Xin chào tất cả mọi người, sau đây, tôi xin mạn phép giải mã các thủ thuật của hung thủ để cướp đi sinh mạng của nạn nhân

    📱🗣: Bác Megure, phiền bác làm theo những gì cháu nói ban nãy

    " Bác hiểu rồi "

    Thanh tra Megure lập tức cho người dựng lại hiện trường vụ án, theo những gì Em vừa nói ban nãy, làm không sót một thứ, kém với đó là lời suy luận của Em, sau khi xem thủ thuật gây án do cảnh sát dự lại và nghe suy luận của Em, khiến gương mặt của cô gái áo xanh bạn của nạn nhân tái đi trong thấy

    📱🗣: Chị hitomi, đây là cách chị dùng để hạ xác nạn nhân rồi đổ tội cho chị aiko đúng chứ?

    " C-cậu đừng có vu khống người!

    "

    Cô gái tên Hitomi tức giận hét lên với Em, từ trong đám đông, có một ánh mắt sắc lạnh đã quét quá người cô ta

    " Cậu có bằng chứng không?

    Đừng nghĩ mình là thám tử nổi tiếng rồi muốn nói gì thì nói, tôi không giết người, chẳng có lý do gì tôi phải giết cậu ấy cả "

    📱🗣: Ồ, muốn biết tôi có vu khống hay không thì chị trả lời câu hỏi này của tôi đi

    " Hỏi đi, tôi không làm, tôi không sợ "

    📱🗣: Trước khi vào đây, nhóm anh chị đã chụp một bức ảnh, khi ấy trên cổ chị đang đeo một sợi dây chuyền ngọc trai, cho hỏi, sợi dây chuyền ấy đâu rồi

    Nghe thế Hitomi xanh mặt, hốt hoảng nhìn xuống cổ mình, nơi đã không còn bất cứ một sời dây chuyền nào

    📱🗣: Có phải, nó đang ở đây không

    Bác Megure lấy trong túi ra một túi đồ, trong đó chứa ngọc trai và một cái neo móc, khiến Hitomi chết lặng

    📱🗣: Còn thêm một thứ nữa, đó là nước mắt, khi ấy chị đã khóc đúng chứ?

    Vì chị biết rõ nạn nhân sẽ chết nên đã khóc, nước mắt của chị đã trúng một cậu bé ngồi ở hàng ghế sau, và trên mặt chị cũng hằng vết nước mắt

    Hitomi sau khi bị vạch trần liền khụy xuống mà khóc

    📱🗣: Hitomi, vì sao chị lại ra tay với nạn nhân?

    " Kisida là một tên khốn, hắn đã bỏ rơi tôi "

    " Hitomi, không lẽ 2 người đã từng quen nhau sao?

    "

    " Đúng vậy, chúng tớ quen nhau trước khi tờ gặp 2 cậu ở đại học "

    " Vì vậy.....mình quyết định tại nơi hẹn hò lần đầu tiên, mình sẽ dùng chính sợi dây chuyền mà hắn đã tặng cho mình để kết thúc mọi chuyện một cách dứt khoát, hức"

    Mọi người sau khi nghe xong, tâm trạng liền chùng xuống, có vài người yếu mềm còn khóc theo Hitomi

    📱🗣: Hitomi, tôi biết chị rất hận tên tra nam đã bỏ rơi mình, nhưng, việc gì chị phải đánh đổi tương lai của mình chỉ vì tên cặn bã đó?

    Hắn rồi cũng sẽ phải trả giá cho tội lỗi của mình, việc gì chị phải hi sinh cả tương lai rộng mở của mình để tước đi sinh mạng của hắn?

    Hitomi trước lời chấp vấn của Em cũng chỉ biết khóc, mọi chuyện đã thành ra như thế này, có hối hận cũng làm được điều gì nữa đâu?

    📱🗣: Hitomi à, nước đi này của chị, quá sai rồi

    Sau khi vụ án kém lại, cảnh sát đã áp giải hung thủ về đồn, Em sau khi dặn dò Bác Agasa và Conan thì cũng cúp máy, Bác Agasa cũng lập tức đưa Conan về nhà, chứng này là quá đủ rồi, Bác không thể để Bé tiếp tục nhìn thấy cảnh sát khủng khiếp này

    Trên đường 2 bác cháu rời khỏi khu vui chơi, Bé lại nhìn thấy 2 người đàn ông áo đen thần bí kia đang đi đến nơi nào đó, khi nảy Bé cũng để ý thấy, từ khi Shin-ni gọi cho Bé, người đàn ông tóc bạc vẫn luôn nhìn về phía Bé

    Bé tuy không biết người đàn ông ấy với Shin-ni của Bé là gì nhưng Bé biết một điều, người đàn ông kia sẽ không làm hại Shin-ni vì ánh mắt của người này khi nhìn điện thoại của Bé, hay đúng hơn là nhìn Shin-ni của Bé, rất đối dịu dàng, nhưng có vẻ, thân phận của người đàn ông này không đơn giản

    Mà thôi, Bé quan tâm làm gì, thân phận là gì cũng được, miễn không làm thương tổn Shin-ni của Bé là được, còn lại, không phải việc mà một đứa trẻ như Bé nên quan tâm
     
    《Ginshin》Sẽ Ra Sao Nếu Conan Thật Sự Tồn Tại?
    Chap 10


    LƯU Ý CẦN ĐỌC:

    Để đề phòng app này sập, tôi quyết định chuyển nó qua bên Mangatoo, tức là sẽ viết xong xong 2 bên.

    Mong mọi người ủng hộ

    ___________________________________

    Thoáng cái 1 tháng đã qua đi, Conan đã ở với Bác Agasa 1 tháng hơn nay rồi

    1 tháng qua Conan ở nhà bác tiến sĩ Agasa, ban đầu là đứa bé lầm lì nhút nhát và ít nói, dần dần, dười sự yêu thương của Bác và sự quan tâm từ xa của Shinichi lẫn cha mẹ, Bé cuối cùng cũng đã có dáng vẻ mà một đứa trẻ 7 tuổi nên có, Bé năng động hơn, vui vẻ hơn, cũng nói nhiều hơn, Bé cũng là đứa trẻ hàm học, thích những điều mới lạ, đọc cũng rất nhiều sách, đặc biệt là sách trinh thám, Bé là bị Shin-ni của Bé lây nhiễm sở thích nha~

    Một ngày Bé đặt câu hỏi cho Bác phải lên đến hàng chục, Bác không trả lời được thì liền cầu cứu Em, Em cũng bật lực với đứa trẻ này, nhưng thôi, vậy cũng tốt

    Nói gì thì nói, dù có chút hơi mệt vì phải nát óc suy nghĩ để trả lời các câu hỏi của Bé nhưng Bác rất vui nha, Bác vốn rất thích đứa nhóc lanh lợi này, lại thêm một tháng quá sớm chiều bên nhau, khiến Bác các thích đứa trẻ này, giờ mỗi lần ngủ dậy hay làm gì đó vẫn luôn có cái đuôi nhỏ đi theo, liềm miệng gọi "Bác ơi" ngọt xớt, khiến trái tim già cằn cỗi này của Bác cũng được chưa lành không ít

    Từ khi có thêm một đứa trẻ hiếu động trong nhà, Bác đã phải 'đập đi xây lại' nhà của mình, trước đây nhà Bác cũng có camera nhưng cũng không nhiều, giờ có Bé, trong nhà Bác từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài, đâu đâu cũng phải lập camera, loại nào cũng có, có luôn cả camera có thể trực tiếp gọi video kết hợp máy chiếu, và tất cả số camera này, đều được kết nối với máy của Em và ba mẹ Conan để tiện bề theo dõi Bé

    Conan là con cưng của cả nhà nha, để đứa trẻ lại như vậy, dù rất tin tưởng Bác nhưng họ vẫn là không yên tâm về con mình, nên là nhân ngày 2 bác cháu ra ngoài chơi, họ đã đặc biệt thuê người về để lập đặt các camera ẩn trong nhà, còn chi hẳng tiền để sáng chế ra cái camera có thể gọi video và chiếu hình chiếu luôn là biết họ để tâm đến Bé thế nào

    Trong nhà thôi chưa đủ, vì vẫn không yên tâm nên họ đã nhờ Bác chế tạo ra các đồ tự vệ, cùng với đó là các thiết bị theo dõi gắn lên áo quần Bé, mà cũng không phải là loại thiết bị theo dõi thường mà là dạng có thể phát luôn cả hình ảnh lẫn âm thanh ý

    Đối với việc này, Shinichi và Bác Agasa ngoài nở nụ cười bất lực thì không biết nói gì hơn, mặc dù 2 người thấy việc theo dõi Conan gắt gao như vậy thực sự không phải ý hay, như vậy chẳng khác nào giam lỏng thằng bé nhưng cuối cùng vẫn là không nói gì, suy cho cùng Akashi và Fumiko cũng là vì sự an toàn của Conan, đó là cách họ yêu con của họ, Em và Bác dù có thân thiết cũng không có quyền can thiệp vào việc gia đình của gia đình Edogawa

    Bác cũng thật không biết phải có ý kiến gì với việc này, Bác thì làm sao có tư cách can thiệp đây?

    Ngoài việc có gắng cho chăm sóc đứa trẻ này thật tốt, Bác cũng chẳng biết làm gì hơn

    Thực ra việc trong nhà có nhiều camera như vậy khiến Bác có chút không thoải mái vì cảm giác như đang ở tù ý, lúc nào cũng bị theo dõi 24/24 nhưng may là ông bà Edogawa là người hiểu chuyện, hoj chỉ lấp camera ở nhưng nơi sinh hoạt chung, còn mấy nơi riêng tư như phòng thí nghiệm của Bác, họ không lắp, điều này cũng giúp Bác cảm thấy thoải mái hơn

    Chứng khiến hết thảy sự bao bọc của vợ chồng nhà Edogawa với cậu quý tử, Bác cũng chẳng giám cẩu thả, chăm Bé rất kỷ nha

    À quên, những việc này hiển nhiên là họ giấu Conan, để tránh tạo cho thắng bé cảm giác như đang bị giam cầm, Bé chỉ biết là trong nhà có camera phòng trộm và một trong số đó có thể giúp Bé nói chuyện với Bố mẹ và Shin-ni của Bé, còn là được chiếu trên mang hình lớn, nhìn rất rõ, Bé rất thích

    Nghỉ hè đã qua đi, Conan đến lúc cũng phải đến trường với các bạn, khiến Bé háo hức vô cùng

    Mai là Bé sẽ bước vào cuộc sống học đường chân chính, Bé rất háo hức vào mong chờ, chính vì quá háo hức đã khiến Bé đêm đó có hơi khó ngủ

    Nói thì hơi ngại, nhưng đây là lần đầu tiên Bé được đến trường

    Trước đây, vì không yên tâm để Bé đi học trên trường nên ba mẹ Bé quyết định cho Bé học ở nhà và thuê gia sư về dạy, khiến Bé đối với trường học vừa tò mò vừa sợ hãi vừa mong muốn

    Mai là Bé hiện thử hóa ước mơ được đến trường, khiến Bé vừa mừng vừa lo, hàng tỷ thứ suy nghĩ bủa vây lấy Bé, Bé cứ nghĩ mãi nghĩ mãi, đến khi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay

    Bác thấy Bé đã ngủ thì mỉm cười, cẩn thận đăm chăng cho Bé rồi ra ngoài, nhẹ nhàng đóng cửa lại cho Bé

    Bác đi xuống nhà, vừa đi vừa nói chuyện điện thoại

    📱🗣: Nhanh thật, nhoáng cái mà hết kì nghỉ hè rồi, bé nan cũng phải đến trường, đây lần đầu thắng bé đến trường nên chắc là thắng bé háo hức với lo lắng lắm

    Agasa: Haha, chắc vậy rồi, ông bà edogawa kìm chặt thắng bé thế mà

    📱🗣: Thật hi vọng bé nan đáng yêu nhà chúng ta có thể kết bạn với thật nhiều người

    Shinichi ở đầu dây bên kia phẩn khởi nói, Bác Agasa cũng gật đầu phụ họa

    Agasa: Chắc chắn rồi, conan nhà chúng ta đáng yêu như vậy, chắc chắn sẽ có không ít bạn //cười tươi //

    Bác ngồi xuống ghế, chợt nhớ ra gì đó rồi hướng thiếu niên đang không ngừng luyên thuyên nói trong điện thoại mà hỏi

    Agasa: Tình hình của cháu bên đó sao rồi?

    📱🗣: Hửm?

    Cháu vẫn ổn, thầy cô rất yêu quý cháu, cháu cũng vừa kết giao không ít bạn // vui vẻ kể //

    Agasa: Ồ, vậy thì tốt // cười tươi //

    Agasa: À mà đúng rồi, dạo này tập trung lo cho conan quá mà ta quên hỏi, hình như con đang sống với người yêu của con phải không?

    📱🗣: À vâng, đúng rồi ạ, sao thế bác?

    Agasa: Không có gì, ta chỉ là thắc mắc, người yêu của con không phải người Đức sao?

    Sao lại sống ở Úc với con

    📱🗣: À việc này hả, tại anh ấy mới mở chi nhánh mới ở đây nên là thuận tiện mua nhà rồi ở chung với con luôn ấy mà

    Agasa: Ồ~, là do công ty hay là muốn ở với con đây // trêu chọc //

    📱🗣: Bác này // ngại ngùng //

    Agasa: Haha, đùa với con chút thôi, nhưng dù sau con cũng phải cẩn thận nha shin_chan, con là omega, ở chung nhà với một alpha mà còn là alpha rội, dù có yên hay tin tưởng thế nào thì 2 đứa vẫn chưa phải vợ chồng, cẩn thận vẫn hơn con nhé, không người thiệt sẽ là con đấy

    Trước sự quan tâm lo lắng của Bác, Em mỉm cười hạnh phúc, dù không có huyết thống nhưng từ nhỏ, Bác đã luôn như người ông của Em, luôn quan tâm chăm sóc cho Em

    📱🗣: Dạ, con biết rồi ạ, con sẽ cẩn thận, bác đừng lo // mỉm cười hạnh phúc //

    📱🗣: Thôi bác ngủ sớm đi, con cũng phải ngủ rồi

    Agasa: Ừm, tạm biệt con

    *Túp túp*

    Sau khi cuộc gọi kết thúc, Bác đi uống chút nước rồi lại về phòng của mình ngủ

    _________________________

    LƯU Ý CẦN ĐỌC:

    Để đề phòng app này sập, tôi quyết định chuyển nó qua bên Mangatoo, tức là sẽ viết xong xong 2 bên.

    Mong mọi người ủng hộ
     
    《Ginshin》Sẽ Ra Sao Nếu Conan Thật Sự Tồn Tại?
    Chap 11


    LƯU Ý CẦN ĐỌC:

    Để đề phòng app này sập, tôi quyết định chuyển nó qua bên Mangatoo, tức là sẽ viết xong xong 2 bên.

    Mong mọi người ủng hộ

    ________________________________

    Ngày nhập học đã đến, từ sáng sớm, Bác đã đưa Bé đến trường

    Đứng trước cổng trường, vì còn sớm nên chỉ có lát đắc vài học sinh, Conan ngẩng cái đầu nhỏ của mình lên nhìn ngôi trường mà mình sắp học, mặt thì bình tĩnh nhưng tay thì đã nắm chặt quai đeo cặp

    Bác thấy biểu hiện của Bé như vậy thì cũng chỉ biết cười, cháu trai của Bác thật đáng yêu nha

    2 bác cháu vào trường rồi đi thẳng vào phòng hiểu trưởng để hoàn thành một số thủ tục cuối, sau khi hoàn thành xong các thủ tục, dặn dò Bé vài câu xong Bác liền ra về

    Vì giờ còn sớm nên Bé phải ngồi lại phòng hiểu trưởng một lúc nữa mới được cô chủ nhiệm của mình tới đưa đi, trên đường về nhận lớp, cô giáo cũng hỏi Bé một số câu hỏi thưởng hỏi

    " Em là edogawa conan phải không?

    Theo hồ sơ thì em đến từ kyoto nhỉ?

    "

    " Vâng ạ "

    " Sao em lại đến đây học?

    Gia đình em chuyển nhà hả?

    "

    " Không ạ, ba mẹ em bận việc đi công tác, không yên tâm để em ở nhà nên gửi em đến nhà họ hàng ạ "

    " Ồ, ba mẹ em làm công việc gì?

    "

    " Em không biết ạ, em không được phép biết ạ "

    Cô giáo nghe thế thì hơi sựng người lại một chút, quay lại nhìn Bé, Bé vẫn gương mặt điềm nhiên nhìn lên cô giáo

    " Sao vậy ạ "

    " À, không có gì đâu, chúng ta về lớp thôi "

    Cô giáo cười hờ hờ 2 tiếng rồi dần Bé về lớp, gương mặt cô không được tự nhiên cho lắm, Bé thấy nhưng Bé không quan tâm

    Đến trước cửa lớp, Cô giáo vào trước, dặn Bé ở đây chờ đến khi cô gọi thì vào, Bé ngoan ngoãn gật đầu, cô giáo cười rồi đi vào lớp

    " Cô vào, cả lớp đứng "

    Nghe hiệu lệnh, cả lớp liền đứng dậy, đồng thanh hô

    " Chúng em chào cô ạ "

    Cô giáo cười

    " Cô chào các em, buổi sáng tốt lành nhé, các em ngồi xuống đi "

    Cả lớp đồng loạt ngồi xuống, cô giáo để các giáo án lên bàn rồi bắt đầu nói

    " Các em, trước khi vào học, cô muốn giới thiệu với các em học sinh mới của lớp chúng ta "

    Nghe cô giáo nói thế thì cả lớp liền sì sầm bàn tán

    " Các em im lặng "

    Cô giáo ổn định lại lớp, lớp nghe thế cũng liền im ắng, cô giáo hướng mặt ra cửa, hô

    " Được rồi, em vào đi "

    Nghe thấy cô giáo gọi, Em liền mở cửa đi vào, đi lên bụt giảng, đứng bên cạnh cô giáo

    " Giới thiệu với các em, đây là bạn edogawa conan, học sinh mới của lớp chúng ta, bạn ấy đến từ kyoto, mong các em hãy giúp đỡ bạn ấy "

    Cô giáo dứt câu, Bé liền hơi cúi nhẹ người coi như chào

    " Conan, em giới thiệu về mình đi "

    " Mình là edogawa conan, mong các bạn giúp đỡ "

    Bé lại cúi đầu lần nữa, nhìn Bé trông có vẻ bình tĩnh thế thôi chứ thật ra là Bé đăng căng thẳng lắm đấy

    " À, bạn là cậu bạn ở công viên giải trì một tháng trước phải không "

    Một cô bé reo lên, ngay khi Bé bước vào lớp, cô bé này đã luôn nhìn chằm chằm Bé như để dò xét gì đó, giờ thì như nhận ra mới reo lên

    Nghe đứa bé gái kia hô lên, có 2 cậu bé, một cậu bé mập mạp và một cậu bé ốm gầy mặt có vài tàn nhan cũng nhìn Bé, rồi cũng reo lên

    " À đúng rồi này, là cậu bạn đó "

    Cô giáo và Bé nghe thế thì đều có chung một biểu hiện kinh ngạc, cô giáo là người mở lời trước

    " Các em biết conan sao?

    "

    Nghe cô giáo hỏi, 3 đứa trẻ liền đồng loạt gật đầu cái rụp

    " Vâng ạ, một tháng trước bọn em đi chơi nơi công viên giải trí beika thì có gặp cậu ấy "

    " Ồ, vậy mong 3 em hay chiếu cố bạn ấy thật tốt nhé "

    Cô giáo hưng phấn nói

    " Vâng ạ "

    3 đứa trẻ đồng thanh

    Bé, nhân vật chính trong câu chuyện từ đầu đến cuối không nói lấy một lời, Bé được phần xuống ngồi một bàn trồng, ở trên bé là cô bé tên ayumi, bên trái là cậu nhóc mập genta và bên phải là cậu nhóc tàn nhan mitsuhiko

    Cô bé Ayumi quay lại, vui vẻ chào Bé

    " Chào cậu conan, mình là yoshida ayumi từ nay chúng ta là bạn cũng lớp rồi, hi vọng chúng ta có thể làm bạn "

    Bé cũng mỉm cười, xã giao nói lại

    " Ừm, chào cậu ayumi, mình là edogawa conan, rất mong được giúp đỡ "

    " Mình là tsuburaya mitsuhiko, rất vui được làm quen với cậu conan, mong chúng ta sau này có thể làm bạn "

    " Còn mình là kojima genta, rất vui được làm quen "

    Đôi với mấy lời xã giao này, Bé cũng chỉ lịch sự đáp lại, Bé không hề có ấn tượng tốt với 3 cô cậu này, và Bé cũng chả có ý định sẽ quen thân với họ đâu

    * Reng reng *

    Thời gian rôi nhanh như chó chạy ngoài đồng, chẳng mấy chóc đã đến cuối ngày, ngày đầu tiên đi học của Bé cũng đã kết thúc

    Bé đang chuẩn bị ra khỏi trường về nhà thì đắng sau có tiếng nói gọi lại

    " Conan, chờ đã mình về chung với "

    Nghe tiếng gọi Bé liền dừng lại, ngoái đầu lại, cô bé Ayumi liền chạy lại

    " Cậu mới chuyển trường đến đây nên chắc chưa quen đúng không?

    Hay cậu về với nhóm mình luôn cho vui "

    Bé nghe thế thì chỉ cười xả giao, khéo léo từ chối

    " Xin lỗi cậu, mình có việc bận mất rồi "

    " Nè "

    Cậu bé Genta đi lại, giơ nằm đấm mình đến trước mặt Bé

    " Sao cậu giám từ chối yêu cầu của ayumi dễ thương hả "

    Bé thấy thế thì cũng lạnh mặt đi vài phần, điểm của cậu nhóc này trong lòng Bé càng bị giảm

    Thấy bạn mình thế thì cậu bé mitsuhiko liền ngăn lại

    " Cậu thô lỗ như vậy là không nên đâu genta à "

    " Im ngay!

    Cậu muốn gì đây hả mitsuhiko "

    Cậu nhóc Genta quay qua nắm lấy cổ áo bạn mình, cô bé Ayumi thì quay qua hòa giải

    " Có gì cũng bình tĩnh đi genta à "

    Vốn ấn tượng đã chẳng mấy tốt mà còn chứng kiến một màng này, điểm của cô cậu này trong lòng Bé càng giảm, Bé không muốn lại tiếp tục xem kịch liền quay lưng đi về

    Thấy thế cậu bé Genta liền đi lại nắm vai Bé

    " Nè, sao cậu giám về hả?

    Không nghe ayumi dễ thương nói là về chung sao?

    "

    Vốn đã không thích, Genta còn làm ra hành động này khiến Bé khá giận, nụ cười xả giao cũng không duy trì được nữa

    Bé quay lại nhìn cậu nhóc Genta bằng một ánh mắt lạnh băng, gằn giọng nói

    " Bỏ.ra "

    Thấy ánh mắt sắc lạnh của Bé, cậu nhóc Genta cũng liền sợ hãi mà buông tay, lắp bắp nói

    " X-xin lỗi "

    Bé quay phắng đi, một mạch đi thắng về nhà Bác, hôm nay sẽ là một ngày tuyệt vời của Bé nếu không có sự xuất hiện của 3 cô cậu này

    Mitsuhiko và Ayumi nhìn theo bòng lưng của Bé rồi quay sang trách bạn mình

    " Genta!

    Cậu làm gì thế hả, cậu ấy giận rồi kìa "

    " Tờ đã bảo cậu đừng thô lỗ rồi mà cậu không nghe, cậu ấy giận rồi đấy, cậu ấy vốn đã có ấn tượng không tốt với chúng ta từ cái bữa ở công viên rồi, giờ cậu còn thế nữa thì báo sao cậu ấy không lườm cho "

    Cậu bé Genta vì biết mình sai nên không phản bác, thật ra cậu bé vẫn khá sợ hãi trước ánh mắt của Bé lúc nảy, một cái ánh mắt mà không phải ở độ tuổi này nên có

    Bé về tới nhà, mở cửa vào đã thấy Bác đang nấu cà ri

    " Dạ bác cháu mới đi học về "

    " À conan về rồi à, vào rửa mặt, tay chân rồi vào ăn cơm "

    " Vâng ạ "

    Bé đi vào nhà, lên phòng cất cặp rồi thay áo quần, thay áo quần xong liền đi vào nhà tắm rửa mặt rồi rửa tay, xong liền lau khô rồi xuồng nhà, Bác đã dọn sẳng 2 đĩa cà ri ra bàn rồi, Bé đi lại, trèo lên ghế ngồi

    " Itadakimat "

    Bé cầm muỗng lên và bắt đầu ăn, Bác cũng bắt đầu ăn

    " À phải rồi conan, hôm nay ở trường thế nào?

    Có vui không?

    "

    Bác ăn một muỗng cơm cà ri rồi quay sang hỏi bé

    " Dạ vui ạ, thầy cô với bạn bè khá thân thiện ạ, nếu không có sự cố chiều này có lẽ hôm nay sẽ là một ngày rất tuyệt vời, ầm"

    Bé cho một muỗng cà ri to vào miệng, nghĩ lại việc chuyện nay mà Bé vẫn bực lắm đây này, đúng là đám trẻ phiền phức và thô lỗ, trẻ con tokyo ai cũng vậy sao?

    " Chuyện gì?

    "

    Bác nghe thế liền hỏi

    " Chuyện dài lắm bác ạ, lát cháu kể cho, giờ thì chúng ta nên ăn cho xong cái đã, bác xem kì, cà ri dính hết lên râu bác rồi kìa "

    Bé dùng muỗng chỉ chỉ lên râu của Bác, thấy nghe thế gì vội lấy giấy lau, 2 bác cháu tiếp tục ăn

    Ăn xong thì Bé xung phòng đi rửa bát, đừng nghĩ Bé là thiếu gia mà Bé không biết làm việc nhà nha, Bé làm hơi giỏi đấy nha

    Ừ thì giỏi, Bé rửa xong là Bác phải lén rửa lại luôn mà, giỏi lắm luôn

    " Rồi, hôm nay có chuyện gì mà khiến cháu trông có vẻ không vui vậy?

    "

    Bác hỏi, thật ra từ khi Bé về là Bác đã thấy sắc mặt Bé không được tốt cho lắm rồi nên trong lúc ăn mới cố ý hỏi chuyện Bé

    " Dạ, bác có nhớ 1 tháng trước khi chúng ta đi chơi công viên ý, chúng ta đang xếp hàng mua đồ ăn thì đằng sau có mấy bạn đồng trang lứa với cháu làm ồn không ạ?

    "

    " À, bác nhớ, mà sao?

    "

    " Hôm nay cháu gặp lại các bạn ấy, họ chung lớp với cháu "

    " Ồ, vậy thì có gì mà không vui?

    "

    " Chiều nay lúc ra về, cô bạn tên ayumi có đi lại ngỏ ý muốn cháu về cùng nhóm bạn của cậu ấy, cháu từ chối "

    " Ồ?

    Rồi sao nữa "

    Bác gọt trái cây xong thì cắt ra để lên đĩa, Bé lấy một miếng ăn rồi kể tiếp

    " Mọi chuyện sẽ rất ổn nếu chỉ dừng lại ở đó nhưng, khi cháu từ chối, một bạn nam mập mạp tên genta đi lại và dạo đánh cháu vì giám từ chối 'ayumi dễ thương' của cậu ta "

    Bác nghe thế thì động tác gọt táo cũng dừng lại, khẽ nhíu mi, Bé tiếp tục kể

    " Một cậu bé khác tên mitsuhiko có đi lại ngăn cũng bị cậu bạn mập kia đe dạo, khi cháu quay lưng định về thì bị cậu bé mập kia nắm vai lại, liền bị cháu lườm một cái rồi cậu ta cũng biết ý mà thả cháu ra rồi cháu một đường thẳng đi về luôn "

    Bác cắt táo ra thành lát rồi để lên đĩa cho Bé, rồi lại tiếp tục gọt trái táo khác

    " Lần sau cháu nhớ né xa mấy bạn đó ra nhé, đặc biệt là cậu nhóc mập genta "

    " Vâng ạ "

    * Reng reng *

    Lúc này điện thoại của Bé bỗng reo lên, Bé lấy ra rồi bắt máy

    Conan: Mosi mosi, shin-ni

    Shinichi ở đầu dây bên kia vấy tay vào Bé

    📱🗣: Chào bé nan, bác tiến sĩ ơi, phiền bác kết nối điện thoại với máy chiếu

    Bác Agasa nghe thế cũng liền lấy máy Bé rồi kết nối với máy chiếu rồi để nó chiếu lên tường, Shinichi ở đầu dây bên kia đang ngồi nơi bàn học vẫy tay chào 2 bác cháu

    📱🗣: Bé nan, sao trông em có vẻ buồn bực thế?

    Conan: Dạ chuyện là...

    Bé lại lần nữa đem câu chuyện bản nảy nói lại lần nữa với Em, nghe xong Em liền sầm mặt, mỉm cười 'thân thiện' nói với Bé rằng

    📱🗣: Bé nan, lần sau tránh xa mấy người đó ra, gặp ở đâu né ở đó, không né được thì xã giao vài câu rồi chạy đi, đừng dây dưa với đám nhóc đó, đặc biệt là thắng nhóc genta, gặp ở đâu lườm ở đó, nhóc ấy mà còn có dấu hiệu quá phận, gọi cho anh, anh thuê người đến nói chuyện với ba mẹ nhóc đó.

    Hiểu chưa bé nan?

    Bé gật đầu cái rụp, Bé cũng không có ý định sẽ kết giao với mấy người thô lỗ đó đâu nha

    3 bác cháu nói chuyện một lúc nữa thì Em bận việc nên cúp máy trước, sau đó là ba mẹ Bé gọi, Bé cũng lại kể chuyện hôm nay ở trường, ba mẹ Bé cũng dặn không khác gì Shinichi, sau đó gia đình nói chuyện lúc nữa thì cúp máy

    Bé lại chui tót vào phòng đọc sách, Bác thì đi xuống phòng thí nghiệm dưới tầng hầm làm gì đó, nhà Bác đã khóa lại cẩn thận rồi mới giám để Bé trên này một mình

    Ngày đầu tiên trong quản đời học sinh của Bé đã kết thúc như vậy

    _________________________________

    LƯU Ý CẦN ĐỌC:

    Để đề phòng app này sập, tôi quyết định chuyển nó qua bên Mangatoo, tức là sẽ viết xong xong 2 bên.

    Mong mọi người ủng hộ
     
    《Ginshin》Sẽ Ra Sao Nếu Conan Thật Sự Tồn Tại?
    Chap 12


    Đã 1 tuần kể từ khi Bé nhập học tại tường tiểu học Beika, về cơ bản thì chẳng có chuyện gì cả, thấy cô dạy rất tốt, bạn bè cũng khá thân thiện, 3 đứa trẻ lần trước cũng đã xin lỗi Bé, Bé cũng vui vẻ chấp nhận thôi nhưng làm bạn là chuyện không thể, bởi vậy mới nói, ấn tượng ban đầu rất quan trọng

    Hôm nay là ngày nghỉ, Bác Agasa thấy Bé cũng có thể tự đi một mình được rồi nên là Bác đã đưa tiền cho Bé, bảo Bé ra ngoài chơi, vì Bác sắp thí nghiệm một số thứ mà nó sẽ ảnh hưởng không tốt đến Bé nên vẫn là nên để Bé ra ngoài chơi, với lại vậy cũng rất tốt, trẻ con nên ra ngoài chơi nhiều hơn chứ không nên ru rú trong nhà

    Bé nghe nói bên khu số 3 có một tiện cà phê tên là Poiro, bán đồ ăn khá ngon nên là Bé đã quyết định đi sang đó ăn sáng, từ khu số 2 đi sang khu 3 thì cũng không xa lắm nên chắc là cũng không sao đâu

    Thế là Bé lên đường đi đến đó, đến nơi, Bé vào quán tìm chỗ ngồi rồi kêu một ít đồ sáng và kem, trong lúc ngồi chờ, Bé lấy sách ra đọc

    Trong lúc đang say sưa đọc sách thì bỗng có người gọi tên Bé

    " Ủa, em là edogawa conan, em trai họ hàng của shinichi không?

    "

    Bé nghe có người gọi mình thì ngẩng đầu lên nhìn, đập vào mắt Bé gương mặt hớn hở của một thiếu nữ tầm tuổi Shin-ni của Bé

    " Chị là?

    "

    " Chị là mori ran, bạn của anh trai em, lần trước, khi shinichi đưa em đi ăn trước khi cậu ấy ra nước ngoài du học chúng ta có gặp nhau đấy "

    Nghe thiếu nữ trước mắt nói thế thì Bé cũng cố nhớ lại, à, ra là Mori Ran, cô bạn thanh mai trúc mã của Shin-ni

    " À, em chào chị ạ "

    " Chị có thể ngồi đây không?

    "

    " Vâng ạ, chị cứ tự nhiên "

    Ran ngồi xuống đối diện Bé, gọi đồ ăn xong liền quay sang hỏi hang Bé

    " Sao em lại đi ăn một mình thế này?

    "

    " Dạ bác em bận nên em đi ăn một mình "

    " Bác?

    Hiện tại em đang sống với ai vậy?

    "

    " Dạ là bác tiến sĩ hiroshi agasa ạ "

    " Ồ, ở với bác ấy thì an tâm rồi "

    Cô cười nói, từ lần đầu gặp Conan, Cô đã rất thích đứa trẻ vừa ngoan ngoãn lại đáng yêu này, chỉ là đứa trẻ này có chút hơi trầm tĩnh nhỉ?

    " Vậy còn chị?

    Sao chị lại đến quán này ăn sáng vậy ạ?

    "

    " À, đây là quán ăn dưới lầu nhà chị nên chị xuống đây ăn cho tiện "

    " Đây là quán nhà chị sao?

    "

    Bé kinh ngạc hỏi

    " Không không "

    Ran xua tay

    " Đây là nhà chị cho thuê mặt bằng thôi, chứ không phải quán nhà chị "

    " Ồ "

    Đồ ăn 2 người đã lên, Bé cũng bỏ sách qua một bên và bắt đầu ăn sáng, ăn uống no say tính tiền xong xuôi thì Bé vốn tính chào tạm biệt Cô những đã bị Cô giữ lại

    " Conan_kun, em có thích bánh ngọt không?

    "

    " Dạ có ạ "

    " Vậy em có muốn lên nhà chị chơi không?

    Nhà chị vừa được tặng bánh ngon lắm mà nhiều quá chị không ăn hết "

    Bé do dự, mặc dù chị gái này là bạn của Shin-ni, Bé cũng biết cô ấy rất tốt và không có ác ý gì nhưng dù sau Bé với Ran cũng chỉ mới gặp nhau 2 lần, sao Bé có thể tùy tiện đi theo Cô được?

    Nhưng nghe Cô miêu tả về chiếc bánh ấy liền biết nó rất ngon Bé rất muốn ăn

    Nhìn gương mặt phúng phính đang nhăn mặt lại đấu tranh tư tưởng mà Cô không khỏi cười thầm

    ' Em ấy đáng yêu quá đi~ '

    Biết Bé đang do dự, Ran liền nhẹ giọng an ủi

    " Em không cần lo đâu, chị chỉ đưa em lên ăn bánh thôi, sẽ không làm gì em đâu "

    Nhìn gương mặt hiền hòa của Ran, với lại Cô cũng là bạn Shin-ni của Bé nên Bé quyết định tin tưởng Cô, thế mà Bé theo Cô lên nhà uống trà ăn bánh

    " Ba ơi, con đưa khách đến chơi nè "

    Ran dẫn Bé đi vào, hướng người đàn ông trên ghế mà giới thiệu

    " Đây là edogawa conan, em trai họ hàng xa của shinichi đấy "

    " Chào bác, cháu là edogawa conan ạ "

    Bé lễ phép cúi chào, ông Mori cũng không làm khó với những đứa trẻ ngoan ngoãn

    " Chào con, ta là mori kogoro, viên cảnh sát điều tra đội một của sở cảnh sát beika "

    Thông thường, Ông không cần phải giới thiệu nghề nghiệp của mình với một đứa trẻ nhưng đứa trẻ này là em của Shinichi, mà còn mang họ edogawa, ai có thể không biết chứ ông biết rất rõ danh tín của đứa bé này, nên đối với Conan, Ông giành sự tôn trọng nhất định

    " Bác là cảnh sát sao ạ?

    Vậy bác rất hay giúp đỡ shin-ni của cháu phải không ạ "

    Bé nghe đến việc Ông là cảnh sát, 2 mắt liền sáng rở, chạy lại ngồi cạnh Ông hỏi han

    " Phải là tên nhóc ấy giúp bọn ta mới phải "

    " Ồ "

    Sau đó, 2 bác cháu liền ngồi trên sofa nói chuyện tíu tít, Ông mori thích đứa bé này rồi nha, nhìn đôi mắt lấp lánh ngưỡng mộ của Conan mà ông mori phỏng cả mũi

    Ran thấy thế cũng chả nói gì, giữa đúng lời hứa cho Bé ăn bánh, Bé thích lắm, sau lần này Bé cũng đối với gia đình mori, yêu mến hơn rất nhiều

    Bé và Ông mori nói chuyện rất lâu nha, đến tận giờ trưa luôn, thấy cũng đã trưa nên cha con mori mời Bé ở lại ăn cơm luôn, Bé cũng vui vẻ đồng ý, cũng báo cho Bác tiến sĩ một tiếng, Bác Agasa khi biết Bé đang ở nhà Mori thì cũng vui vẻ đồng ý

    Bé ăn trưa xong thì lại buồn ngủ, mà Bé có tính xấu là một khi đã buồn ngủ là ngủ ngay và luôn

    Quanh đi quẩn lại, trời đã về chiều, thấy trời sắp tối, mà làm phiền nhà Mori cũng đủ rồi nên Bé đứng dậy, cúi chào cha con mori rồi tình về nhà nhưng bị Ran ngăn lại

    " Khoan đã conan "

    " Sao vậy ạ "

    " Bây giờ em tính về nhà một mình sao?

    "

    " Vâng, có gì không ổn sao ạ?

    "

    " Vậy nguy hiểm lắm, để chị đưa em về, tiện thể thăm hỏi bác tiến sĩ agasa luôn "

    Bé biết Cô quen biết Bác còn trước cả Bé nên đã đồng ý để Cô đưa về

    Trên đường, Cô đã tâm sự với Bé về một người Cô thương

    " Conan, em có từng yêu ai chưa?

    "

    " Hửm?

    Yêu?

    Yêu là gì vậy ạ?

    "

    " Ha ha, cũng phải ha, một đứa trẻ như em sao có thể hiểu tình yêu là gì chứ "

    Bé trước câu nói của Cô thì chỉ biết trưng ra vẻ mặt mờ mịt

    " Vậy em có cảm thấy thích và muốn thân thiết với bạn nam hay bạn nữ nào trên trường không?

    "

    " Không ạ, chúng em chỉ xả giao thôi "

    Bé dứt khoát trả lời, dù trên trường bạn bè thấy cô rất thân thiện, đối với Bé rất tốt nhưng Bé với họ, mãi mãi chỉ là xã giao

    " Ồ, còn chị thì có đấy, nhưng hiện tại người chị yêu đang bận, chị lại chẳng thể liên lạc với cô ấy, chị lo lắm "

    " Ai vậy ạ?

    "

    " Là một chị bạn của chị, cũng có thể gọi mà thanh mai trúc mã, chị ấy lớn hơn chị 3 tuổi, hiện đang làm việc ở nước ngoài "

    " Chị ấy thật giỏi đúng không?

    Mới 20 tuổi đã là một nhà khoa học còn làm cho một công ty lớn nữa"

    Nghe giọng của Cô khi kể về người kia, Bé đoán hẳn là Cô từ hào về người kia lắm

    " Đó là người yêu của chị sao ạ?

    "

    " Hửm?

    Sao em lại nói mà người yêu thay vì thích thầm?

    "

    " Em cũng không biết, chỉ là vẻ mặt hiện tại của chị rất giống shin-ni mỗi khi anh ấy nhắc về người yêu anh ấy "

    " Ồ~ "

    " Chị và chị ấy bên nhau lâu chưa ạ?

    "

    " Lâu rồi, cũng cớ 10 năm rồi đấy, bọn chị gặp nhau năm chị 7 tuổi, ban đầu chị không thích cô ấy lắm vì cô ấy lúc nào cũng trưng ra cái vẻ mặt lạnh lùng kiêu ngạo, lại ít nói nên chị không thích cô ấy lắm "

    " Nhưng sau một thời gian tiếp xúc, chị nhận ra cô ấy là người rất tuyệt vời, tuy vẻ ngoài có mạnh mẽ thì sâu trong nội tâm, cô ấy vẫn là một người con gái yếu mềm "

    " Và người con gái yếu mềm mà cũng cứng cỏi ấy vì bảo vệ chị mà phải nằm viện 1 tuần trời, nên chị thương cô ấy lắm "

    " Chị rất yêu cô ấy luôn đấy "

    Bé nghe thế tuy chả hiểu gì nhưng thấy Cô vui, Bé cũng cười phụ họa theo

    2 chị em đi một lúc lâu thì khoảng 6 giờ tối 2 chị em về đến cổng nhà Bác tiến sĩ, Cô thả tay Bé ra, cúi xuống

    " Về nhà rồi, em mau vào nhà đi khẻo bác tiến sĩ lại lo "

    " Vâng ạ "

    " Ngoan, thôi chị về đây, tạm biệt em "

    " Chị về an toàn ạ "

    " Ừm "

    Cô rời đi, Bé đứng đó nhìn theo bóng dáng Cô khuất dần trong bóng tối, rồi lại nở nụ cười nhạt

    ' Ran-ne và shin-ni quả không hổ là thanh mai trúc mã, hoàn cảnh yêu cũng thực giống nhau '

    Bé mở cổng đi vào nhà, cũng chả suy nghĩ nhiều về nhưng điều Chị nói lắm, cũng chỉ là câu chuyện tình yêu bình thường thôi, cần gì phải quan tâm nhưng Bé nào hay, mình sẽ sớm gặp đương sự trong câu chuyện ấy
     
    《Ginshin》Sẽ Ra Sao Nếu Conan Thật Sự Tồn Tại?
    Chap 13


    Thời gian trôi nhanh như mây trên trời, cũng đã 3 tháng kể từ khi Conan đi học, và bằng một cách thần kì nào đó, Bé và nhóm 3 đứa trẻ mà Bé cho là phiền toái ấy đã trở thành bạn của nhau

    Bọn trẻ ấy còn thành lập đội thám tử nhí nữa, Bé vốn chả muốn tham gia đâu nhưng vì 3 đưa trẻ kia nài nỉ quá nên Bé cũng chỉ đành đồng ý

    Nói là thám tử nhí cho quách thế thôi chứ bọn Bé vẫn là những đứa con tay mềm sức yếu, cũng giải quyết được mấy vụ án mà là vụ án mất bút mất sách hay tìm mèo này kia thôi chứ sao mà có thể như trên phim, giải quyết mấy vụ án mang tính án mạng được chứ?

    Mà chơi trò thám tử thế này cũng vui đấy chứ

    Hôm nay, khi Bé và các bạn đang trên đường đi học về, cậu bé Genta thì than thở

    " Chán thật, sao chúng ta chỉ có thể giải quyết mấy vụ án nhỏ lẻ này thôi cơ chứ?

    Sao không có vụ nào lớn lớn tý, như bắc cóc hay án mạng chẳng hạn, như vậy mới xứng danh thám tử chứ "

    Nghe cậu bạn mập của mình nói thế thì Mitsuhiko liền phản bác

    " Cậu thôi đi genta, chúng ta chỉ là một đám trẻ con, sao có thể giải quyết mấy cái vụ án như án mạng được chứ?

    Mấy việc đó đã có cảnh sát và mấy thám tử trưởng thành khác lo hết rồi, làm gì đến lược chúng ta?

    "

    Nghe cậu bạn tàn nhan của mình nói thế thì cô bé Ayumi cũng gật đầu đồng tình

    " Mitsuhiko nói đúng đấy genta, chúng ta chỉ là trẻ con, có thật sự gặp mấy vụ án ấy đi chăng nữa thì cũng không thể giải quyết được đâu, mà nếu chúng ta gặp mấy vụ án như cậu nói thì điều đầu tiên là phải báo cho cảnh sát đấy "

    Genta thấy không ai bênh mình hết liền chuyển hướng sang Bé

    " Cậu thấy sao conan?

    "

    Bé đang vừa đi vừa đọc sách, nghe thấy mình bị chỉ đích danh thì cũng ngẩng đầu lên nhìn, mà sách Bé cũng đọc xong rồi nên cũng liền gấp lại

    " 2 cậu ấy nói đúng đấy genta, chúng ta chỉ là trẻ con thì chỉ nên giải quyết các vấn đề mà một đứa trẻ có thể giải quyết, còn cái gì vượt quá tầm với, tốt nhất không nên dính dáng, mà dù chúng ta có giải quyết được đi chăng nữa thì những người lớn kia sẽ tin chúng ta sao?

    Tin tưởng một đám nhóc con chỉ mới 7 tuổi?

    Cậu có thấy nó hoang đường quá không?

    "

    Bé vừa cất sách vào trong cặp vừa nói cho cậu bạn mập của mình hiểu, nhưng Genta vẫn cứ cãi

    " Nhưng chẳng phải trước đây cậu cũng đã từng dính vào một vụ án mạng hay sao?

    Cậu đã giải quyết nó còn gì?

    "

    Nghe nhắc đến vụ án ấy, Bé liền hướng ánh mắt lạnh lùng của mình lên cậu bạn mập, làm Genta sợ chết khiếp

    " Tớ nhắc lại, vụ án đó là do anh tớ, một thám tử đại tài lưng danh giải quyết không phải tớ, cậu còn dám nhắc lại nó thêm lần nào nữa thì đừng trách tớ "

    " Đ-được, tớ biết rồi "

    " Hứ, tớ về trước đây, mai gặp các cậu sau ha "

    Bé nói xong liền chạy đi mất, 2 đứa trẻ kia liền quay sang trách cậu nhóc Genta

    " Cậu lại làm cậu ấy giận rồi kia genta"

    " Cậu biết rõ đó là chuyện không được phép nói đến, cậu cũng bị cảnh cáo 1 lần rồi mà sao cậu không biết rút kinh nghiệm gì hết vậy?

    "

    " T-tớ quên "

    " Haiz, thôi, tớ cũng về đây, tạm biệt 2 cậu "

    Cô bé Ayumi tạm biệt 2 cậu bạn của mình rồi đi về hướng nhà mình

    " Tớ cũng về đây, tạm biệt cậu "

    Cậu bé Mitsuhiko cũng tạm biệt cậu bạn mình rồi chạy về hướng nhà mình

    Cậu bé Genta cũng chán nản đi về hướng nhà mình

    Biết sao Bé tức giận không?

    Không phải vì vụ án ấy khiến Bé ám ảnh, Bé căn bản không sợ mấy cái đó, cũng chỉ là cơ thể người có thêm một vết thương, rồi chất lỏng đỏ đỏ chảy ra nhiều hơn bình thường thôi mà?

    Có gì đâu mà sợ, mà cái khiến Bé khó chịu là người giải quyết vụ án ấy là Shin-ni của Bé, nhưng cậu bạn Genta lại nói là Bé giải quyết, đạp đổ công lao của Shin-ni Bé nên Bé tức, Bé lườm, Bé quát, nếu lúc nảy, cậu bạn Genta nói vụ án đó là do Shin-ni của Bé giải quyết, chắc chắn với một người simp anh trai như Bé sẽ thao thao bất tuyệt về chuyện đó cả mấy tiếng đồng hồ

    Nếu hỏi Bé có muốn giải quyết mấy vụ án phức tạp khó hiểu không thì câu trả lời là có, vì như vậy Bé sẽ trở nên giống với Shin-ni của Bé, trở thành một thám tử đại tài, nhưng dù sau Bé vẫn là một đứa trẻ, có giải quyết được thì cũng có mấy ai tin?

    Nên Bé cũng không tha thiết gì lắm, chờ sau này Bé lớn lên, đủ sức mạnh và trưởng thành cái đã rồi tính sau

    Nhưng mà rất nhanh thôi, lời ước nguyện của Genta sẽ nhanh chóng được thực hiện, đội thám tử nhí sẽ được nghênh đón bởi một vụ án mạng mang tính kịch tính
     
    《Ginshin》Sẽ Ra Sao Nếu Conan Thật Sự Tồn Tại?
    Chap 14


    Hôm nay, Ông Agasa đã may mắn trúng thưởng tại một nhà hàng, thế là Ông đưa Conan cùng đi ăn, vì nhà hàng ấy cũng khá gần nhà nên 2 bác cháu quyết định đi bộ đến đó ăn

    Xem dự báo thời tiết thì thấy tối nay có nguy cơ mưa rào nên 2 bác cháu đã cầm ô đi để dự phòng

    Sau khi ăn uống no say, trên đường về thì trời bật chợt đổ mưa, cũng may là 2 bác cháu có đem ô, không thì phải đội mưa về nhà rồi

    2 bác cháu đang tung tăng trên đường về nhà nhưng khi đi ngang qua nhà của Shinichi, 2 bác cháu hình như thấy ai đó đang nằm trước nhà Shinichi, mưa lớn quá nên tầm nhìn của bác cháu cũng trở nên kém đi

    " Bác ơi, hình như có ai đó đang nằm trước cổng nhà shin-ni phải không?

    "

    " Ừm, hình như vậy "

    " Chúng ta qua đó xem thử đi bác, lỡ có người thật thì sao?

    "

    Thế là 2 bác cháu sang do xét, thật sự có một cô bé đang bất tỉnh trước cửa nhà Kudo

    " Nè bạn gì ơi, bạn không sao chứ?

    Tỉnh lại đi "

    Bé thấy thế thì hốt hoảng chạy lại lây người cô bé ấy dậy nhưng cô bé ấy hoàn toàn không có chút phản ứng nào

    " Bác ơi phải làm sao đây?

    Có nên gọi cho cứu thương không bác?

    "

    Bé lo lắng nhìn sang Bác, Ông Agasa thì đang cố liên lạc cho cứu thương như vì trời đang mưa to nên phải sáng mai cứu thương mới đến được

    " Không được rồi, cứu thương vì trời mưa to nên sáng mai mới đến được "

    " Nhưng mà cậu ấy có chống đỡ nổi đến sáng mai không?

    "

    Bé ôm cô bé ở trong lòng mà lo lắng không thôi

    " Haiz, tuy số trời vậy, tạm thời chúng ta cứ đưa cô bé này vào trong nhà sơ cứu cái đã "

    " Vâng "

    Thế là 2 bác cháu đưa cô bé ấy vào nhà, thay quần áo cho cô bé rồi để cô bé trong phòng nghỉ ngơi

    " Cậu ấy sao rồi bác?

    "

    Bé thấy Ông đi xuống thì liền sốt sắng hỏi tình hình của cô bé ấy

    " Cô bé bị sốt, bác đã cho uống thuốc rồi, nằm nghỉ ngơi một chút là ổn "

    Ông ngồi xuống ghế, nói tình hình cụ thể cho Bé nghe

    " Vậy thì tốt rồi "

    " Chà, thật hiếm khi thấy con để tâm đến ai đó như vậy nha conan "

    Ông thấy đứa cháu bình thường luôn thờ ơ với mọi thứ nay lại có những biểu hiện quan tâm lo lắng cho một đứa trẻ xa lạ thì không khỏi trêu chọc vài câu, mặc dù trong tình cảnh ấy, ai cũng sẽ hốt hoảng thôi

    " Thấy một đứa trẻ trạc tuổi mình ngất trước cửa nhà anh mình, ai cũng hốt hoảng thôi ạ "

    Conan thừa biết là Ông Agasa trêu mình nhưng Bé vẫn là đáp lại, Ông làm như bình thường Bé là người vô tâm vô giác không bằng ý

    " Thôi cũng trễ rồi, con lên phòng ngủ sớm đi conan, mai còn đi học "

    " Mai là ngày nghỉ mà bác?

    "

    Bé nghe Ông nói thế thì liền thắc mắc hỏi, Ông cũng đâu có già đến mức đảng trí đâu?

    " À à, vậy hả, bác quên, mà thôi, con cũng nên ngủ sớm đi, trẻ con ngủ nhiều mới tốt "

    Ông cười gượng 2 tiếng, hối thúc Bé đi ngủ, Bé thì thắc mắc lắm những cũng 22h rồi, Bé cũng có chút buồn ngủ thế là Bé đứng dậy, tạm biệt Ông Agasa rồi lên phòng ngủ

    " Con lên phòng ngủ đây, bác cũng ngủ sớm đi nhé, ngủ ngon "

    " Ừm, ngủ ngon "

    Sau khi Bé đã khuất bóng, Ông liền rơi vào trầm ngâm, Ông là đang nhớ lại cuộc hội thoại ban nảy

    ---Khoảng 20p trước

    Khi Ông đang loay hoay tìm miếng dán hạ sốt thì đứa trẻ kia tỉnh dậy, Ông thấy thế liền lại gần hỏi thăm

    " Cô bé, cháu thấy trong người sao rồi?

    "

    Ngoại dự liệu là cô bé kia lại gọi tên Bác, như thế đã quen biết từ lâu

    " Bác agasa?

    "

    Ông Agasa nghe thấy cô bé xa lạ gọi tên mình thì bất ngờ lắm, sao đứa trẻ này biết tên của Ông?

    " Sao con biết tên của ta?

    "

    Cô bé kia cố sức ngồi dậy, nằm lấy vạt áo ông, khó khăn nói

    " Là con đây bác, là miyano shiho đây bác ơi "

    Ông nghe thế thì đương nhiên không tin, đứa cháu Miyano Shiho này của Ông đã 20 tuổi rồi, sao có thể là đứa trẻ chỉ mới khoảng 7 tuổi trước mắt

    " Bé con, nói dối là không nên đâu "

    Biết Ông không tin mình, Cô liền đem những chuyện lúc nhỏ mà chỉ có Cô với Ông mới biết nói ra, Ông cũng ngờ ngợ rồi nhưng chuyện này quá mức khó tin, Ông không thể chỉ vì mấy chuyện vặt vãnh kia mà tin cô bé xa lạ trong hơi giống đứa cháu Miyano Shiho của Ông lúc nhỏ này được

    Biết là Ông chưa hoàn thành tin tưởng mình, Cô liền nói ra một chuyện mấu chốt

    " Bác hãy tin con, trước đây con từng nói với bác về một phương thuốc có thể khiến con người ta bị teo nhỏ qua email mà đúng không?

    Đó là công trình nghiên cứu của bố mẹ cháu, cháu đang cố sức hoàn thiện nó, đáng lẽ nó sẽ là thuộc độc chết người nhưng vì trong quá trình thí nghiệm có sai sót nên mới gây ra tình trạng bị teo nhỏ khi con người ta uống vào "

    Cô thuật lại những gì khi ấy Cô đã nói với qua email với Ông mấy tháng trước, vì đó là một email mật, được cài đặt bảo mật rất tin vi, trừ khi Cô chủ động không thì không ai có thể đọc được nó, sau khi Ông đọc xong thì nó cũng liền bị xóa, nên nội dung trong đó, chỉ có Cô và Ông biết

    " S-shiho, thật sự là con?

    "

    Ngày đó Cô gửi cái này cho Ông cũng chỉ là tìm người cùng ngành mà Cô luôn tin tưởng để tâm sự, cũng vì không muốn liên lụy đến Ông nên đã cái chương trình đọc một lần liền bị xóa, không ngờ bây giờ nó lại thay cọng rớm cứu mạng của Cô

    " Sao con lại biến thành thế này?

    "

    Ông sốt sắng hỏi, Cô chỉ biết cười khổ, lấp lửng không nói

    " Chuyện dài lắm, mai con sẽ nói rõ với bác, giờ con mệt quá, cho con ngủ chút nhé?

    "

    " À ừm "

    Xuýt nữa Ông quên, Cô đang bị sốt, Ông liền quay lại ngăn tủ lấy miếng dán hạ sốt đắp lên trán cho Cô rồi nhẹ nhàng đi ra khỏi phòng cho Cô nghỉ ngơi

    ---Quay lại hiện tại

    Ông ngồi trên sofa trầm tư, tự hỏi vì cớ sự gì mà đứa cháu Shiho này của Ông lại bị biết thành cái dạng kia hơn nữa, sao Cô lại xuất hiện ở Nhật Bản?

    Đáng lẽ hiện tại Cô đang ở nước Anh mới phải chứ?

    Sao lại ngất trước cửa nhà Kudo trong cái bộ dạng thảm thương thế kia?

    Rốt cuộc là tại sao?

    Và đó không phải là điều duy nhất Ông quan tâm, cái khiến Ông càng trở nên lo lắng đó chính là Ran

    Nếu Ran biết được, người yêu mình đã về nước nhưng lại không phải bộ dạng Nàng ngày đêm mong nhớ mà trợ lại với hình hài của một đứa trẻ lại còn trong tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc, Nàng sẽ sốc và đau buồn đến mức nào đây?

    Với tình hình hiện tại, Cô chắc chắn phải ở lại nhà Ông một thời gian nhưng Ông rất đắng đo, Ông chắc chắn sẽ để Cô ở lại và chăm sóc thật tốt nhưng còn về phía Bé thì sao?

    Bác phải viện lý do gì đây?

    Mà đâu chỉ Bé, còn Shinichi và ông bà Edogawa nữa, Ông biết phải giải thích sao với họ đây?

    Mặc dù đây là nhà Ông và Ông muốn ai đến ở là quyền của Ông nhưng việc đưa một đứa trẻ lạ mặt vào ở cùng nhà thì không hợp lý lẻ cho lắm

    Ais, Ông phải làm sao để vẹn của đôi đương đây?

    Suy đi tính lại, Ông vẫn chẳng nghĩ ra cách gì phù hợp, thế là Ông bỏ cuộc, việc này để mai Ông bàn với Cô sau, còn giờ thì Ông phải đi ngủ đã

    _____________________________________

    Mọi người ơi, tôi chơi ngu rồi mọi người ạ

    Chuyện là hôm nay, tôi ngáo ngáo ngơ ngơ thế nào mà quên mất việc nhắc lại tin nhắn không có nghĩa nó là thành tin nhắn mới, thế là tôi thu hồi cái tin nhắn cũ kia, thế là mất luôn cái thông tin kia, mà thông tin kia chính là tuyển tập các tập phim thảm tử lưng danh conan tôi sẽ đưa vào truyện, vì chơi ngu mà giờ mất sạch luôn rồi😔😭

    Giờ chỉ có mà cày lại từ đầu thôi chứ biết sao giờ🥲
     
    《Ginshin》Sẽ Ra Sao Nếu Conan Thật Sự Tồn Tại?
    Chap 15


    Shinichi đang nằm trên sofa vừa ăn nho vừa xem tivi, đang nằm rất là healing mà tận hưởng khoảng thời gian rảnh rỗi sau chuỗi ngày học tập mệt mỏi thì điện thoại Em bật chợt vang lên

    Em liền cầm điện thoại lên xem, trên mang hình đang hiển thị cái tên rất kêu, Nữ Hoàng Karate

    Shinichi: // bắt máy // Moshi moshi, tớ nghe nè ran, hôm nay có chuyện gì mà khiến cho nữ hoàng đây gọi cho tên hèn mọn này vậy? // Bởn cợt //

    Em giở giọng ghẹo Nàng như mọi lần nhưng ngoài dự liệu là Nàng không tức giận mắng Em như mọi khi mà là một khoảng không tĩnh lặng kéo dài cả phút, mà hình như Em còn nghe thấy đầu dây bên kia có tiếng nức nở

    📱🗣: Hức......

    Em thấy thế cũng liền nghiêm túc lại, có hơi hốt hoảng hỏi

    Shinichi: Nè ran, cậu đang khóc đấy hả?

    Trả lời tớ đi, ran

    Trong khi Em đang hốt hoảng bên này thì bên kia vẫn là một mãn tĩnh lặng, mãi tới một hồi lâu sau, khi Em nghĩ đâu dây bên kia đã ngủ rồi thì Ran mới lên tiếng

    📱🗣: Shinichi.....cậu nói xem, cô ấy cho phải chán tớ rồi không? // Giọng có hơi run run kèm với đó là tiếng nức nở //

    Shinichi: Hả?

    Chuyện gì?

    Là sao?

    Ran, cậu từ từ bình tĩnh, kể cho tớ đầu đuôi câu chuyện đi // cố trấn tĩnh bạn mình //

    📱🗣: Đã hơn 10 ngày rồi, đã hơn 10 ngày rồi chị ấy vẫn chưa liên lạc cho tớ, tớ gọi chị ấy cũng không bắt máy // nức nở // Cậu nói xem, cô ấy cho phải đã chán tớ rồi hay không?

    Hay cô ấy đã sảy ra chuyện gì rồi?

    Nghe cô bạn vốn mạnh mẽ của Em lại gọi cho Em lại khóc nức nở thế này thì chắc chắn phải gặp chuyện gì đó nghiêm trọng lắm, Em nghe bạn mình nói thế thì cũng vội an ủi

    Shinichi: Không có đâu, chị ấy sao có thể chán cậu được chứ?

    Chị ấy yêu cậu thế mà // an ủi //

    📱🗣: Vậy thì tại sao hơn tuần qua chị ấy không bắt máy của tớ chứ?

    Cô ấy không chán tớ thì là gì? // nức nở nói //

    Shinichi: Không đâu không đâu, có lẽ dạo này công việc của chị ấy bận rộn nên chị ấy không thể nghe máy của cậu thôi, công việc của chị ấy cậu cũng biết mà?

    Chắc dạo này công ty chị ấy đang thí nghiệm gì đó nên mới vậy thôi // trấn an //

    Nàng nghe thế thì cũng dịu đi đôi chút, phải ha, công việc của Cô xưa nay luôn bận rộn như thế, đây cũng không phải lần đầu Cô nhiều ngày không nghe máy Nàng, nhưng chưa bao giờ lâu như thế này và hơn nữa, trước mỗi lần thí nghiệm gì đó, Cô luôn báo trước với Nàng, sao lần này lại không nói gì?

    📱🗣: Nhưng lần này cô ấy không báo với tớ, mọi lần trước khi thí nghiệm cô ấy luôn báo trước với tớ mà?

    Shinichi: Có thể lần này gấp quá nên chị ấy không kịp nói với cậu thì sao?

    Cậu cũng biết chị ấy là trưởng bộ phần cũng là nhà khoa học hàng đầu mà

    Nàng nghe thế cũng dịu hẳn, phải ha, bạn gái Nàng là nhà khoa học hàng đầu mà, bận rộn là việc đương nhiên, sao Nàng có thể trẻ con trách cứ Cô chỉ vì chuyện nhỏ nhặt này như vậy chứ?

    📱🗣:.....Phải ha, là tớ nghĩ nhiều rồi, xin lỗi cậu nha shinichi, tự nhiên khi không lại gọi cậu than phiền những việc không đâu // cảm thấy tội lỗi //

    Shinichi: Không sao không sao, đều là bạn cả mà

    📱🗣: Nhưng shinichi à tớ vẫn lo lắm, tớ có cảm giác không lành lắm, chị ấy có phải chăng đã sảy ra chuyện gì? // e ngại //

    Em nghe thế thì cũng hiểu cho cảm giác của Nàng, người yêu mình đột ngột biến mất không nói một lời, là ai cũng sẽ lo lắng thôi

    Shinichi: Cậu đừng lo, tớ sẽ giúp cậu điều tra, có kết quả sẽ báo lại với cậu sau, mà chắc cũng không có gì sảy ra đâu, chị ấy là alpha mà // trấn an //

    📱🗣: Ừm, có thể là tớ nghĩ nhiều thôi, mà thôi, tớ đi học bài đây, pp

    Shinichi: Ừm, pp

    * Bíp bíp *

    Em nhìn mang hình điện thoại đã tối đen mà rơi vào trầm mặc, cũng chẳng còn tâm trạng đâu mà xem phim

    ' Shiho, chị rốt cuộc là đang ở phương nào mà lại để ran phải khóc lóc thế này?

    '

    Melkior đi vào phòng khách, trên tay là đĩa bánh Anh mới làm xong còn đang bốc khói, cái này là Anh đặc biệt làm cho Em, vừa đi vào là Anh đã thấy sắc mặt của Em không được tốt, Anh liền đi lại, đặt đĩa bánh lên bàn, ngồi xuống rồi ôm lấy Em, khiến Em từ trong miên man tỉnh lại

    " Was ist los mit dir?

    Gibt es etwas Unangenehmes? ( Em sao vậy?

    Có gì không vui sao? ) "

    " Nein, es ist nur so, dass meine Freundin gerade angerufen hat, ihre Freundin scheint sich seit vielen Tagen nicht bei ihr gemeldet zu haben (Không, chỉ là bạn em vừa gọi, bạn gái cô ấy hình như không liên lạc với cô ấy nhiều ngày rồi) "

    Anh nghe thế trong mắt thoáng hiện tia lên tia tính toán

    " Ist die Freundin deines Freundes? (Bạn gái của bạn em là?) "

    " Miyano Shiho, das ist ihr name, wir sind seit 10 Jahren befreundet, zur gleichen Zeit wie du ( Miyano Shiho, đó là tên của cô ấy, bọn em làm bạn cũng 10 năm rồi, cùng thời điểm với anh luôn đấy) "

    " Oh~ "

    " Weiß dein Freund, wo das Mädchen ist? ( Bạn em có biết cô gái đó ở đâu không?) "

    " Nein, wenn er es wüsste, würde er mich nicht so anrufen und anschreien ( Không, nếu cậu ấy biết cũng chẳng gọi khóc lóc với em thế này ) "

    Em ảo não mà dây dây trán, việc này đúng là đau đầu mà, Em bỗng sực nhớ ra gì đó liền quay sang Anh

    " Stimmt, es scheint, als ob sie auch in Ihrem Unternehmen arbeitet.

    Wissen Sie, wo sie jetzt ist? ( Phải rồi, hình như cô ấy cũng làm trong công ty của anh đấy, anh có biết hiện tại cô ấy ở đâu không? ) "

    " Ich weiß es auch nicht, ich und dieses Miyano-Mädchen sind nicht in derselben Abteilung ( Anh cũng không biết, anh với cô gái miyano này không cùng bộ phận ) "

    " Oh, aber Sie und sie sind in derselben Firma, oder?

    Können Sie sich nach ihrem Aufenthaltsort erkundigen? ( Ồ, nhưng anh và cô ấy cũng công ty mà phải không?

    Anh có thể hỏi thăm tung tích của cô ấy không? ) "

    Em mong chờ nhìn Melkior, Anh cũng không nỡ làm Em thất vọng nên chỉ đành hứa

    " Ähm, ich werde versuchen, nach der Situation dieses Mädchens zu fragen ( Ừm, anh sẽ cố hỏi han tình hình của cô gái này ) "

    Em vui mừng, quay sang ôm chầm lấy Anh

    " Also vielen Dank ( Vậy nhờ anh nha ) "

    Anh cũng ôm lấy Em, ở nơi mà Em không thấy, Anh lặng lẽ lộ ra một nụ cười khó hiểu

    ____________________________________

    Các bạn thấy tôi chăm chỉ chưa, trong mấy ngày đăng tận 4 chap luôn đấy nhá

    Rồi giờ thì tôi lặng tiếp đây, pp
     
    《Ginshin》Sẽ Ra Sao Nếu Conan Thật Sự Tồn Tại?
    Chap 16


    " Melkior, welche medizin ist das? ( Melkior, đây là thuốc gì vậy? )

    Em cầm một trên tay một viên thuốc đỏ trắng, tò mò hỏi Anh

    " Das ist das Gift, das Ihr Unternehmen gerade erfunden hat ( Đó là thuốc độc công ty anh vừa sáng chế ra đấy ) "

    " OH?

    Für wen? (Ồ?

    Cho ai vậy?) "

    Vì sao khi nghe bạn trai mình nói đó là thuộc độc mà Em vẫn bình thản như thế ư?

    Là vì......

    " Für Todestraktinsassen hat die Regierung gerade ein neues Gesetz erlassen.

    Von nun an wird die Form der Hinrichtung für Todestraktinsassen die Verwendung von Gift sein, um sicherzustellen, dass ihre Körper intakt sind, um zu ihren Familien zurückzukehren, und um ihnen zu ermöglichen, endlosen Schmerz zu erleiden , den Preis für sein falsches Handeln zahlen ( Các tử tù, bên phía chính phủ vừa ban hành điều luật mới, từ nay hình thức hành hình các tử tù sẽ dùng thuộc độc, vừa bảo đảm thân xác còn nguyên vẹn để trả cho người nhà vừa cho chúng nếm trải nối đau thấu tâm can, trả giá cho nhưng hành động sai trái của mình ) "

    " Was für eine gute Politik ( Quả là chính sách hay ) "

    Đấy, lý do đấy

    Để ở bên Em, Gin hiển nhiên phải dùng một thân phận giả, nhưng lần này, Hắn phải cẩn trọng hơn những lần lảm nhiệm vụ trước đây, vì Hắn vừa phải che giấu thân phận thật sự cũng phải che giấu Em không để bất kì ai biết đến sự tồn tại của Em vì nếu Em bị lộ, vừa nguy hiểm cho Em vừa nguy hiểm cho Hắn, mà người yêu của Hắn lại là một thám tử trung học nổi tiếng có quan hệ cực tốt với cảnh sát, nên Hắn không thể dùng những thân phận như FBI, vì lỡ đâu Em cũng có quan hệ mật thiết với bọn FBI kia thì sao?

    Lỡ đâu Hắn không để ý, thông tin của tổ chức bị lộ thì phải làm sao?

    Nhưng nếu dùng những thân phận khác thì không thể hợp lý hóa việc Hắn luôn cầm theo vũ khí và đôi lúc sẽ có các vết thương trên người, 1-2 lần thì không sao chứ nhiều lần thì chắc chắn Em sẽ nghi ngờ

    Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng Hắn trực tiếp bịa ra một lời nói dối, nói rằng Hắn là nhân viên cấp cao của một công ty đa quốc gia trực thuộc nhà nước hợp tác với cảnh sát trên toàn thế giới, chuyện sản xuất vũ khí để phụ vụ cho chính phủ các nước và đôi khi là chế tạo thuốc độc theo yêu cầu của chính phủ một số nước

    Cũng hợp lý hóa vì sao trên người Hắn luôn có vũ khí, và cũng để khi Hắn các nhiệm vụ của tổ chức giao mà Em không nảy sinh nghi ngờ, mà cũng không chỉ mình Hắn sử dụng lý do này đâu, trong tổ chức không thiếu người sự dụng cái lý do này

    Ví dụ như, Miyano Shiho chẳng hạng

    _______________________________

    Hôm sau, khi Cô tỉnh lại đã giờ trưa, Conan đã đi học từ lâu, trong nhà giờ chỉ còn Cô và Ông Agasa

    Cô lê cái thân vẫn chưa hết mệt mỏi xuống nhà, vừa xuống đã thấy Ông đang loay hoay trong bếp nấu gì đó, hình như là cháo

    Thấy Cô, Ông liền vui vẻ gọi

    " Con tỉnh rồi à, lại đây ăn chút cháo đi rồi uống thuốc "

    " Vâng "

    Cô ngoan ngoãn đáp lại, đi lại bàn ngồi rồi bắt đầu ăn cháo, ăn được một nửa thì nhớ ra gì đó liền ngẩng đầu hỏi Ông

    " Bác agasa, chuyện của cháu...."

    Cô tính nói gì đó thì bị Ông ngăn lại, rồi đẩy một mảnh giấy qua cho Cô, tóm tắt tình hình trong nhà cho Cô biết

    Cô đọc mà sửng sốt không thôi, hiện tại trong nhà đâu đâu cũng là camera mà còn kết nối với máy của Shinichi, Em thì không vấn đề gì nhưng quan trọng là người yêu của Em ấy, đó chính là Gin, nổi ám ảnh kinh hoàng nhất của Cô, mà Em và tên Gin kia còn đang sống chung nhà, chỉ cần sơ xuất một chút, cái mạng này của Cô liền không giữa nổi

    Ông Agasa thấy sắc mặt Cô đại biến thì cũng không nghĩ ngợi gì nhiều, vì Ông vốn làm gì biết Cô đang làm việc cho một tổ chức nguy hiểm bị truy nã trên khắp thế giới đâu?

    Ông chỉ nghĩ là Cô không muốn chuyện mình bị biến thành trẻ con bị Em biết được rồi lại đến tai Ran, đến khi ấy biết phải giải thích thế nào đây?

    Ông nói nhỏ với Cô

    - Trên phòng ta không có camera, lát lên phòng ta rồi hẳn nói -

    Cô cũng gật đầu tán thành, trong lòng vẫn không ngừng sợ hãi, âm thầm liếc mắt sang chiếc camera ẩn trên góc trái trần nhà

    Tất cả các thao tác của 2 người chỉ diễn ra trong 1 phút, rồi lại quay lại bình thường, Ông và Cô đều im lặng ăn phần ăn của mình, vì hiện tại chưa có đối sách nào hợp lý nên vẫn là không nói gì quá nhiều thì hơn

    Sau khi ăn uống dọn dẹp xong xuôi, 2 bác cháu đều lẫn lượt lên phòng, sau khi đóng cửa lại, 2 người liền ngồi lại với cháu bàn kế sách hợp lý quá thân phận của Cô để vào sống trong nhà Ông

    Sau cả tiếng trời bàn bạc, 2 người thống nhất quyết định là Cô sẽ thành họ hàng xa của Ông, vì một số chuyện không may trong gia đình nên mới lưu lạc đến đây

    Sau khi thống nhất kế sách, bước tiếp theo chính là luyện tập lời thoại sao tự nhiên nhất có thể, bây giờ là 12 giờ trưa, còn khoảng 5 tiếng nữa là Bé về, thế là trong 5 tiếng đó, 2 người luyện tập đi luyện tập lại để có thể tỏa ra thần thái tự nhiên nhất có thể và đảm bảo không lộ chút sơ hở nào

    Aiz, chỉ lừa một đứa trẻ con mà phải làm đến mức này đúng là khổ mà, nhưng chịu thôi, ai biểu đứa trẻ mà họ cần lừa lại là một đứa trẻ thông minh có cái nhìn sâu sắc đâu?

    Mà đâu chỉ một?

    Họ còn phải lừa 3 người khác nữa, mà ai ai trong 3 người kia đều không dễ lừa, khiến họ phải khổ sở thế này đây

    _______

    5 giờ chiều, Bé vừa bước vào nhà chào hỏi Ông xong thì quay sang đã thấy cô bé kia ngồi trên sofa, Bé thấy thế cũng liền qua hỏi thăm

    " Cậu thấy trong người sao rồi?

    "

    Bé đi lại hỏi, Cô lập tức bật chế độ diễn xuất, lộ ra nụ cười 3 phần mệt mỏi 3 phần đáng thương 4 phần bi thương tâm sự đáp lại

    " T-tờ thấy đỡ nhiều rồi, cảm ơn cậu đã quan tâm "

    " Cậu tên gì ấy nhỉ?

    "

    " Tờ tên haibara ai "

    " Sao hôm qua cậu lại ngất trước nhà anh tớ trong bộ dạng thảm thương như thế?

    Gia đình cậu đâu?

    Cậu bị lạc hay gia định cậu sảy ra chuyện gì rồi sao?

    "

    Bé hỏi dồn dập, đùa chứ thấy biểu cảm ấy của Cô thì phản ứng như Bé bình tĩnh lắm rồi đấy

    " Được rồi conan, cháu hỏi dồn dập như thế thì sao con bé trả lời được, con xem kìa, con làm cô bé sợ luôn rồi kìa "

    Ông Agasa đúng kịch bản đi ra ứng cứu, Cô cũng cố diễn ra cái nét rụt rè sợ hãi, Bé thấy thế cũng cuống cuồng cả lên

    " Xin lỗi cậu, tớ làm cậu sợ rồi sao?

    "

    " K-không sao "

    " Được rồi conan, con lên phòng cất cặp rửa mặt thay quần áo trước đi đã "

    " À dạ "

    Bé nghe thế cũng liền chạy lên lầu cất cặp thay đồ, khi Bé đi xuống lần nữa đã thấy Cô và Ông ngồi lại với nhau với vẻ mặt hết sức căng thẳng, Ông còn thoáng hiệu vẻ đau lòng căm phẫn

    Bé thấy Ông Agasa đang có tâm trạng không tốt mà có thể nguyên nhân là do cô bé kia, Bé liền đến hỏi

    " Có chuyện gì vậy bác agasa?

    "

    " Conan, con ngồi xuống đi, ta có chuyện rất quan trọng muốn nói với con "

    Bé thấy vẻ mặt nghiêm trọng của Ông cũng liền lập tức chạy lại ghế đối diện ngoan ngoãn ngồi xuồng chờ Ông nói

    " Ta không vòng vo, giới thiệu với con, đây là haibara ai, là họ hàng xa của ta, vì một số chuyện không may trong gia đình, con bé sẽ chuyển đến sống cùng chúng ta "

    Bé nghe thế thì bất ngờ vô cùng, sao có thể chứ?

    Nếu là họ hàng thì chắc chắn ngay từ lần đầu nhìn thấy, Ông chắc chắn phải nhận ra cô bé kia là ai nhưng niểu hiện tối qua của Ông lại không giống thế

    Như đọc được các nghi vấn của Conan qua ánh mắt, Ông liền bổ sung thêm

    " Hôm qua vì trời mưa to, mà cháu cũng biết đấy, mắt ta không được tốt nên không nhận ra con bé, với lại lúc nhỏ ta cũng chỉ gặp con bé mới sinh sau nay gia đình con bé chuyển đi nên cũng mất liên lạc từ đó, bây giờ gia đình con bé sảy ra chuyện, người làm bác như ta không thể trơ mắt đứng nhìn được "

    Ông mang vẻ mặt 3 phần đau lòng 7 phần quyết tâm nói, phải công nhận là Ông diễn đạt thật, từng câu từng chữ đều toát lên vẻ đau lòng của một người bác, người ông lo lắng thương cảm cho đứa cháu đáng thương tuổi còn nhỏ đã không nơi nương tựa, thật đến nổi Cô cũng bị cuồn theo mạch cảm xúc của Ông

    Mà thật ra Ông cũng chẳng hề diễn, đó chỉ là cảm xúc thật của Ông sau khi nghe bi kịch của Cô, từ nhỏ đã bị thao túng bởi một tổ chức tội phạm, lớn lên thì buộc phải phục tùng cho bọn chúng, cha mẹ cũng đã khuất bóng từ lâu, chỉ còn người chị gái là nơi nương tựa duy nhất cũng bị tổ chức khốn nạn kia giết chết, vậy mà trước đây Ông vẫn luôn ngây thơ cho rằng Cô sống rất tốt, tin vào lời nói dối hoa mỹ của Cô rằng sau khi ra trường Cô liền có được công việc tốt trong một công ty lớn, Ông đúng là ngu ngốc

    Những lần Cô tâm sự với Ông về công trình nghiên cứu kia, nếu như khi ấy Ông không ngây ngơ, nếu Ông chịu để ý hơn một chút về các giấu hiệu bất thường của Cô thì có lẽ Cô đã không phải đi đến bước đường này, Ông đúng là một người bác tồi khi đến cả đứa cháu của mình cũng không bảo vệ được, sau này về nơi chính suối, Ông biết làm sao ăn nói với cha mẹ Cô đây?

    Bé nghe Ông nói lại nhìn vẻ mặt của Ông hiện tại, cũng phần nào hiểu được hoàn cảnh của Cô hiện tại, Bé hướng mắt sang Cô, ánh mắt toát lên sự thương cảm cho số phận bạc bẽo của Cô, còn nhỏ như thế đã không nơi nương tựa

    Bé đứng phắt dậy, chạy sang bên cạnh Cô, đặt tay lên vai Cô an ủi

    " Haibara, cậu đừng lo, nơi này sẽ luôn chào đón cậu, bác của chúng ta là người tốt, cậu cứ yên tâm mà sống ở đây nhé "

    Bé chân thành nói với Cô, trong lòng Cô cũng chảy qua một dòng nước ấm áp, đứa trẻ này quá là một đứa trẻ tốt

    " Ừm, làm phiền cậu rồi "

    Cô mỉm cười chân thành, nhưng ở một góc mà không ai nhìn thấy, Cô len lén nhìn sang camera ẩn trong góc nhà

    ______________

    " Ai chà, bác tiễn sĩ có cô cháu gái đáng yêu thế từ bao giờ vậy ta?

    "

    Em đang ngồi trước camera theo dõi tình hình ở nhà Ông Agasa, hiển nhiên là cả cuộc trò chuyện của 3 bác cháu Em đã nghe thấy hết, chỉ là Em hơi thắc mắc, bác tiến sĩ của Em từ khi nào mà có cô cháu gái đáng yêu thế kia?

    Mà hình như đứa trẻ này nơi giống....

    ' Quên đi quên đi, làm sao có chuyện phi lý thế được chứ '

    Em gạt phắt đi ý nghĩ phi lý trong đầu, nhìn đến cảnh tưởng đầm ấm trên mang hình mà mỉm cười

    " Việc này cũng tốt, trong nhà có thêm một người bằng tuổi mình thì bé nan cũng tự nhiên có thêm bạn, chỉ là hơi vất vả cho bác agasa rồi đây "

    " Baby, ich habe dir einen Kuchen gekauft ( Bé yêu, anh mua bánh về cho em rồi nè ) "

    Anh vừa ra ngoài mua ý đồ ngọt cho Shinichi vì ban nảy Em bảo thèm, nghe thấy tiếng Anh gọi, Em liền vui vẻ đáp lại

    " Ich komme gleich ( Em tới ngay ) "

    Shinichi tắt mang hình, vui vẻ chạy xuống lầu

    ________________

    Ông bà Edogawa sau một ngày làm việc mệt mỏi, sau khi ăn uống tắm rửa liền mở camera lên xem xét tình hình của cậu quỷ tử nhà mình

    Vừa vào đã thấy Ông và Bé ngồi trên sofa bàn chuyện gì đó mà trong mặt Ông rõ là nghiêm túc, bên cạnh Ông còn có một cô bé tầm tầm tuổi Bé

    Sau khi nghe toàn bộ cuộc trò chuyện, họ tuy cũng thắc mắc là Ông có cháu gái từ bao giờ nhưng cuối cùng vẫn là bỏ qua vấn đề này

    Còn về việc Ông để đứa trẻ kia vào sống trong nhà thì họ không ý kiến, đó là nhà Ông mà, Ông muốn cho ai ở thì ở, mà việc có thêm một đứa trẻ tầm tuổi Conan trong nhà cũng là chuyện tốt, Bé và cô bé kia có thể làm bạn cùng nhau, cùng nhau vui đùa không còn buồn tẻ như trước đây

    _________________________________

    Tôi đăng nốt chap này nữa rồi sẽ lặng tiếp, để chi biết không?

    Không phải lười đâu, là để chuẩn bị cho vụ án thứ 2 đấy, mà tập mà tôi đưa vào thì nó dài thấy bà cố ra nên tôi cần rất nhiều thời gian để viết

    Thế nhá, pp mọi người // hòa mình vào làng sương dày //
     
    《Ginshin》Sẽ Ra Sao Nếu Conan Thật Sự Tồn Tại?
    Chap 17


    Coi như kiếp nạn này đã qua, nhưng về sau, Cô và Ông vẫn phải cẩn trọng hơn, vì ai biết được đằng sau chiếc camera kia là ai đang ngồi đâu chứ?

    Cứ thế Cô thuận lợi đến ở tại nhà Ông Agasa, Bé mặc dù thương cảm cho hoàn cảnh của Cô nhưng ban đầu khi Cô mới vào sống chung, Bé vẫn còn hơi rụt rè và có phần lịch sự với Cô nhưng sau 2 tuần thì Bé cũng cởi mở hơn với Cô rồi

    ><

    Hôm nay khi Bé đến lớp liền nghe đám bạn của mình đang bàn tán gì đó liền đi lại hỏi thăm

    " Có chuyện gì thế mấy cậu?

    "

    " À conan, chào buổi sáng "

    Thấy Bé đến, cả đám bạn liền cất tiếng chào, Bé cũng đáp lại rồi đặt cặp sách của mình xuống bàn

    " Mà các cậu đang bàn luận về chuyện gì vậy?

    "

    " À, chuyện chẳng là lớp mình sắp có học sinh mới đấy "

    Ayumi hào hứng nói

    " Ồ "

    Bé đáp một cách hời hợt rồi ngồi xuống bàn

    " Không biết bạn ấy là một người thế nào ha?

    "

    Ayumi thể hiện rõ sự mong chờ với người bạn mới này

    " Hây, nếu một bạn gái dễ thương thì tốt "

    Genta tưởng tượng

    " Không không, dù là trai hay gái, điều quan trọng nhất vẫn là tính tình của người ta "

    Mitsuhiko

    " Nè conan, cậu nghĩ sao hả?

    "

    Ayumi đi lại phía Bé

    " Cậu ấy là người như thế nào?

    "

    Ayumi hỏi

    " Ai mà biết chứ, nhưng thật hi vọng cậu ấy là một người tử tế "

    Bé chống cằm đáp

    " Ờ, cậu nói cũng phải ha "

    Ayumi mỉm cười đống ý với Bé

    " Nè ayumi, chẳng lẽ cậu thật sự không thấy được mặt học sinh mới trong phòng giao viên hả?

    "

    Genta hỏi

    " Ừm, ta chỉ biết họ của cậu ấy thôi à, họ là haibara "

    Ayumi

    " Hả?

    Haibara?

    "

    Genta đầu đấy chấm hỏi

    " Đúng vậy, hai là màu xám, bara là cánh đồng "

    " Haibara?

    "

    Bé nghe họ của học sinh mới liền có phản ứng, Bé nhớ không nhầm thì hình như Cô cũng có họ này phải không?

    Mà sáng nay Bé cũng nghe bác tiến sĩ nói là đã đăng ký cho Cô học ở trường của Bé nhưng Ông không nói thời gian cụ thể nên Bé cũng không biết bao giờ thì Cô sẽ đi học, đừng nói học sinh mới ấy là Cô nha?

    Lúc này bên ngoài hành lang, Cô giáo đã dẫn học sinh mới đến cửa, Cô giáo đưa tay mở cửa phòng học, thu hút sự chú ý của tất cả học sinh trong lớp, Bé cũng tò mò ngó ra xem thử

    " Wow, là con gái kìa, tuyệt quá à "

    Mấy bạn nam trong lớp ồ lên sung sướng, mấy bạn gái cũng bàn luận về cô bạn mới này, thấy dùng mạo đối phương, Bé hơi giật mình, không ngờ đoàn bừa mà cũng đúng

    Cô giáo dẫn Haibara vào lớp đồng thời kêu tất cả học sinh trở về chỗ ngồi, Cô giáo viết tên của Cô lên bản rồi giới thiệu Cô với cả lớp, xong liền sắp xếp chỗ ngồi cho Cô, nhóc Genta liền giơ tay lên hướng ứng đầu tiên nhưng Cô đã bỏ qua nhóc ấy mà tiến đến ngồi thắng xuống cạnh Bé, khiến nhóc Genta hụt hẫng và Bé thì hơi bất ngờ, cũng nhắc nhở Cô

    " Tớ biết là chúng ta so với mấy bạn trong lớp có quen biết nhưng cậu cũng không nên phớt lờ genta như thế đâu haibara, bất lịch sự lắm đấy "

    Cô nghe thế liền quay sang xin lỗi Genta vì dù sau Cô làm vậy là cũng không nên

    " Xin lỗi cậu nhưng trong lớp này tớ chỉ quen với edogawa, thứ lỗi cho tớ "

    Được gái xinh chủ động, dù trước đó bị phủ nhưng Genta rất vui vẻ chấp nhận lời xin lỗi

    Dạo đầu đã xong, Cô giáo ổn định lại lớp rồi bắt đầu tiết học, giờ học cùng rất nhanh qua đi, chẳng mấy chóc mà đã đến giờ về

    Bé cất cặp sách xong đi ra đã thấy Cô đứng chờ

    " Xin lỗi, cậu chờ mình lâu không?

    "

    Bé ái ngại nhìn Cô

    " Không sao, chúng ta nhanh về thôi không bác tiến sĩ lại lo "

    Cô mỉm cười

    " Ừm "

    Bé đáp rồi đi cùng Cô

    Lúc 2 người đi được một đoạn thì từ sau vang lên tiếng gọi của đội thám tử nhí, ra là họ muốn về cùng 2 người, Bé đang định đồng ý thì bị Cô níu lại

    " Edogawa, về nhanh thôi, tối này chúng ta còn có hẹn đấy "

    À, suýt nữa Bé quên mất, hồi tối qua bác tiến sĩ đã có dặn là hôm nay Ông sẽ dẫn 2 đứa đi gặp bạn Ông ở khu Haido mà Bé quên mất

    " Xin lỗi mấy cậu nha, hôm nay e là không được rồi "

    Bé cười ngại

    " Nè, bộ 2 cậu sống chung hả?

    "

    Mitsuhiko hỏi

    " Ừm, cậu ấy là họ hàng của bác tiễn sĩ, vì một số nguyên nhân mà hiện tại cậu ấy đang sống cũng bác tiến sĩ "

    Bé giải thích

    Lúc này Cô lại kéo kéo áo Bé, Bé liền vẫy tay tạm biệt với đội thảm tử nhí rồi tốc biến về nhà

    ______________________

    Xin lỗi đã lặn hơi lâu, dạo này bận ôn thi qua mà cũng lười nên hông ra chap, sorry mọi người nhiều
     
    Back
    Top Bottom