Khác 《GinShin》Sẽ ra sao nếu Conan thật sự tồn tại?

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
《Ginshin》Sẽ Ra Sao Nếu Conan Thật Sự Tồn Tại?
Sự khác biệt ngoài hình


Như cái tiêu đề chap, chap này là để mô tả về một số sự thay đổi về ngoại hình của các nhân vật

Ừ thì cơ bản về cơ bản là tôi không thay đổi gì ngoại hình của mấy nhân vật khác hết, chỉ có mình Conan là tôi thay đổi thôi à, chứ mà để nguyên si như thế khóe người ta lại tưởng cha của Conan, Conan và Shinichi là 3 cha con mất

Thì đầu tiên là tôi phải tả sơ qua ngoại hình của cha mẹ Conan đi ha

Như các bạn đã biết thì cha của Conan là Edogawa Akashi, ông sở hữu về ngoài điến trai với mái tóc nâu đen đậm và đôi mắt xanh dương đậm cuốn hút

Còn bà Edogawa Fumiko thì không có giống với khi Yukiko hóa trang đâu, ở trong này thì bà sở hữu nhan sắc xinh đẹp cùng vóc dáng không đến nổi tệ, nói sao ta, bà cao 1m60 nặng 55kg, vậy cho dễ hình dung ha, bà sở hữu mái tóc đen huyền, ngũ quan hài hóa điểm nhấn là nằm ở đôi mắt của bà, bà sở hữu cho mình một đôi mắt xanh xám vô cùng đặc biệt và cuốn hút

Thừa hưởng nhan sắc từ cha mẹ mình, Conan sở hữu một vẻ ngoài đáng yêu với mái tóc đen huyền được thừa hưởng từ mẹ, ngũ quan của Bé thì giống cả 2 người, vừa có nét lạnh lùng anh khí của cha vừa có nét dễ gần hiền dịu của mẹ, vì từ nhỏ ốm yếu nên làn da của conan khá nhợt nhạt, đặc biệt, vì được di truyền từ mẹ nên Bé cũng sở hữu cho mình một đôi mắt xanh xám, cũng vì ngoại hình có phần nổi bật này mà khi mới chuyển đến đây, Bé đã rất được các bạn nữ săn đón

Cũng tiện thể đây nói sơ qua một chút quan hệ của gia đình Edogawa với gia đình Kudo

Thì họ là họ hàng xa lắc xa lơ mà bắn đại bác chưa chắc tới, các cụ ngày xưa thì cưới sớm sinh sớm nên nhiều khi 2 bên xưng cậu-cháu chưa chắc là họ hàng nữa

Quay lại chuyện chính, thì 2 nhà Edogawa và Kudo à không, chính xác hơn Fujimine là họ hàng 8 đời rồi nha, thêm đời nữa là hết họ hàng luôn rồi đó

À, nếu các bạn đã quên thì tôi nhắc cho mà nhớ, Shinichi và Kaito là anh em họ nhưng không sao, thua keo này ta bày keo khác

Kaishin là anh em họ nhưng KaiCo thì không liên quan gì tới nhau cả, thoải mái để các con dân đu otp ê

Thôi xàm đủ oi, tôi đi ngủ đây, pp
 
《Ginshin》Sẽ Ra Sao Nếu Conan Thật Sự Tồn Tại?
Chap 18


Nhoáng một cái mà đã 10 ngày kể từ khi Cô nhập học, với sự thân thiện của mình mà Ayumi đã có thể kéo Cô vào đội hình thám tử nhí

Hôm nay, lại một buổi chiều bình thường, sau khi học xong thì nhóm bạn liền cùng nhau trở về, mỗi đứa đang tự lấy giày của mình thì Genta thấy giày của mình có chút lạ lạ, đưa lên xem thử thì thấy trong đó có mảnh giấy của ai đó để trong đó với lời cầu xin giúp đỡ

Cả đám thấy thế cũng liền chạy đến điểm hẹn trên tờ giấy, Cô cũng đi theo

Đến điểm hẹn, ra là anh trai của một cậu nhóc đột nhiên mất tích không rõ nguyên do suốt cả tuần, ban đầu nghe đám nhóc còn tưởng đó là tên của con mèo nhà cậu bé đó nhưng cậu bé khẳng định đó là anh trai của mình

Mitsuhiko cũng nghĩ đến trường hợp là anh trai của cậu bạn này bị bắt cóc, ngặt nổi nhà cậu ấy lại không nhận được cuộc gọi nào, Genta còn nghĩ là anh trai kia bỏ nhà đi nhưng cậu bạn này lập tức phản bác

Đứng đây cãi nhau cũng không phải cách hay, dù chưa biết thực hư ra sao nhưng cứ qua nhà cậu bạn này xem xét tình hình đi, dù sau hôm nay cũng rảnh, xem như một trò giải trí vậy

Đến nhà của cậu bạn kia thì thấy trước cửa nhà có đậu một xe cảnh sát, đám nhóc thấy xe cảnh sát liền lập tức hào hứng chạy lại ngắm nghía

Cô thì đương nhiên không quan tâm rồi, Bé thì thấy nhiều rồi nên cũng không có phản ứng gì lớn

Lúc này thì phía cửa nhà có 2 viên cảnh sát đi ra, mẹ của cậu bạn tên Toshiya thì cúi chào, thấy 2 chú cảnh sát đi ra thì đám nhóc cũng đưa tay đúng điều lệ chào

" Các chú vất vả rồi ạ "

Xong cả đám lại đi vào nhà, mẹ của Toshiya cũng hỏi thăm xem họ có muốn ăn chút bánh không nhưng Bé nhanh miệng từ chối vì nhìn bà ấy không ổn chút nào

" Xin lỗi nha, bây giờ mẹ mình đang căng thẳng vì chuyện của anh tớ "

Nhóc Toshiya ngỏ lời xin lỗi

" Mình hiểu mà, ai trong trường hợp này cũng thế thôi, chúng ta mau lên phòng anh cậu đi "

Bé cười cho qua, rồi cả đám kéo nhau lên phòng của anh Toshiya, trước khi đóng cửa Ayumi còn cẩn thận nhìn xung quanh xem thử có ai không mới đóng cửa lại

Vào phòng, sau khi cất cặp sang bên thì cả đám chia nhau ra tìm, trong lúc tìm, Genta và Mitsuhiko khi tìm thấy một đôi giày hiệu thì tỏ ra phấn khích rồi khoe với Bé kết quả là bị Bé mắng

" Đừng tùy tiện phá đồ của người ta như thế chứ?

"

Cả 2 bị mắng thì không phục quay sang hỏi Toshiya xem anh cậu ấy có phải người thích sài đồ hiệu không thì cậu ấy nói

" Cái này mình không rõ, nhưng đôi giày đó là quà của bác mình bên mỹ gửi tặng, mình cũng có một chiếc như vậy "

Nghe thế thì Genta và Mitsuhiko tỏ rõ sự thật vọng rồi cất đôi giày lại chỗ cũ, Bé thật không hiểu nổi 2 người bạn của mình, chỉ là một đôi giày bình thường thôi mà cần gì phải phấn khích quá mức mà quên đi nhiệm vụ chính thế chứ?

Đôi giày đó ở nhà ba Bé với Bé có cả mấy đôi kìa, thấm mẹ Bé còn chê nó không đẹp nên đã đem nó đi tự thiện cho trại trẻ mô côi hết rồi kia kìa

Thì sau một hồi lâu, cả đám đã lật tung cả phòng anh Toshiya lên mà vẫn chẳng thấy chút manh mối nào

Genta chán nản ngồi bệch ra giường, phán chắc nịt rằng anh của Toshiya đã bỏ nhà đi nhưng bị Bé phản bác

" Không đâu, khả năng rất thấp, nhìn xem, anh ấy còn để cả ví tiền ở đây thì trường hợp đó gần như là bất khả thi "

Bé cấm lên một cái ví da màu nâu, còn mở ví ra cho cả đám xem bên trong, bên trong có rất nhiều tiền mà ai bỏ nhà đi mà lại không mang theo tiền bao giờ đúng không?

Nên khả năng này rất thấp, gần như là không thế

" Nếu cậu nói vậy thì anh của mình..."

Bé để ví lại chỗ cũ, gương mặt nghiêm trọng nói

" Có thể là anh cậu đã gặp tai nạn hoặc dính liễu tới một vụ gì đó rắc rối chẳng hạn?

Mà muốn biết chính xác thì chỉ còn cách tìm ra anh cậu để hỏi rõ thôi "

Conan

" Nhưng quan trọng là biết chỗ anh cậu ấy đâu mà tìm?

"

Haibara

" Vậy nên chúng ta mới phải cố mà tìm đấy "

Conan

" Nếu tìm không ra?

"

Haibara

" Thì thôi chứ sao "

Conan thản nhiên nói

Lời vừa nói liền vấp phải sự phản đối của đội thám tử nhí, Bé thấy thế cũng không nói thêm gì nhưng nếu trước tối mà chưa tìm được gì là Bé cũng xin phép là rút lui, điều tra chuyện này cho vui thì được chứ nó không phải chuyện mà một đứa nhóc như Bé có thể quản, vẫn nên để cảnh sát giải quyết sẽ tốt hơn

" Tớ không biết sao nhưng nếu đến tối mà vẫn không có thêm manh mối gì thì tớ xin rút lui, cũng xin lỗi cậu nhiều nhà toshiya, nếu chuyện này đến tối mà vẫn không có manh mối gì thì chúng ta vẫn nên giao nó lại cho cảnh sát, đây cũng không phải chuyện mà một đám nhóc như chúng ta có thể quản "

Conan

" Ừm, không sao, tớ hiểu mà "

Toshiya không giận mà đáp, dù sau cậu nhóc cũng không trông đợi gì nhiều, họ đều là trẻ con làm sao có thể giải quyết việc mà đến cả cảnh sát cũng mù mịt được đây?

Chẳng qua là cậu nhóc muốn tìm chút an ủi thôi

" Haha, buồn cười quá đi à "

Trong lúc không khí đang không được tốt lắm thì bỗng nhiên Ayumi cưới phá lên rồi cô bé đấy vài cái bức tranh ra khỏi hầm giường

" Nè mấy cậu nhìn đi, ở dưới giường của anh ấy có rất nhiều tranh vẽ kỳ cục, mắc cười quá à "

Ayumi vừa nói vừa đưa tay lên hướng tranh về phía mọi người, trên đó là một bức tranh kỳ cục với một đống họa tiết lộn xộn, cô bé không thể ngừng cười vì sự kì quái của nó, Genta đi lại ngó thử cũng phải bật cười vì độ xấu của nó

" A he he, xấu kinh khủng luôn "

Genta thẳng thừng chê

" Thì đó, ai lại đi về mấy bức tranh khó coi như vậy chứ "

Ayumi vẫn không thể dừng cười

Bé nhìn qua nó, nhìn hơi quen, à đúng rồi, nó giống mấy bức tranh trong phòng trưng bày của ông ngoại Bé, sao nó xấu thế mà nhiều người thích vậy ta?

Mà khoan, Bé nhớ ông ngoại Bé nói là nó là tác phẩm của một họa sĩ nổi tiếng đã mất nào đó mà?

Anh của Toshiya chỉ mới 17t và còn sống mà

" Theo tớ biết hình như đây là tác phẩm của họa sĩ nổi tiếng đã mất nào đó mà?

Sao lại xuất hiện ở đây?

"

Conan thắc mắc

" Nè nè, có khi nào anh của toshiya là họa sĩ đó không?

"

Genta

" Chuyện đó là không thể, tớ đã nói là vị họa sĩ kia đã mất rồi mà, sao thể là anh của cậu ấy chứ "

Conan gạt phăng cái ý tưởng đó

" Là picasso "

Haibara bỗng lên tiếng

" Hả?

Picasso "

Cả 3 đồng thanh

" À đúng rồi, đây là bức tranh người phụ nữ đang khóc của họa sĩ picasso đó "

Mitsuhiko

" Toàn tranh chép không thôi "

Haibara

" Nhưng nhìn không khác gì hàng thiệt luôn ý "

Mitsuhiko thích thú

" Tất cả nhưng bức tranh này đều do anh hai của mình vẽ đó "

Toshiya đi lại, vẻ mặt không giấu nổi tự hào

" Anh mình là thành viên của câu lạc bộ hội họa, anh ấy rất giỏi bắc chước các tất phẩm nổi tiếng "

Toshiya

Nghe đến đây, đấu họ liền nhảy số

" C-có khi nào anh cậu bị bắt cóc để sao chém tranh không?

"

Ayumi lo sợ lên tiếng

" Cũng có khả năng lắm đấy "

Bé nhìn đống tranh y như thật này mà chìm vào suy tư, khả năng này khá cao đấy

" Có thể họ bắt cóc anh cậu để bắt anh ấy sao chép tranh rồi đánh tráo với hàng thật, hoặc là lừa đảo bán các hàng giả ấy để kiếm tiền "

Mitsuhiko nói ra khả năng cao nhất, Cô đi lại xem kỹ các bức tranh rồi nói

" Không đâu, dù sắc xuất sảy ra của nó cao nhưng tớ nghĩ nó không xảy ra đâu "

Haibara

" Vì sao?

"

Conan

" Quá thật anh ấy vẽ rất chắt tay, thoạt nhìn sẽ không ai nhận ra nhưng mà cách phối máu và chấm phá vẫn còn kèm, nhìn kỹ là biết được ngay nên nó cũng không được xem là tranh giả "

Haibara phân tích rồi đặt tranh xuống

" Với lại, nếu thật sự anh cậu bị bắt cóc với mục đích là tiền thì chẳng phải bắt cậu sẽ tốt hơn hay sao?

Sao hắn phải cất công bắt một thanh niên làm gì cho tốn công?

"

Haibara

" Cậu nói cũng phải..."

Conan đảo mắt qua các bức tranh rồi dừng lại ở một bức chân dung

" Người này là..."

Conan nhìn chằm chằm bức tranh

" Là Natsume Soseki "

Haibara

" Anh mình xưa này rất hâm mộ danh hào soseki, anh ấy thích bức tranh này đến mức để gửi nó đến triển làm của thành phố "

Toshiya

" Thật vậy luôn ư?

"

Ayumi và Mitsuhiko ngắm nghía bức tranh này, công nhận anh của Toshiya vẽ đẹp thiệt, nhìn như người thật luôn

" Nhưng mà, vì là vẽ theo hình chụp nên những người đến xem triển lãm không đánh giá cao nó lắm, toàn nói mấy điều không hay về nó mà thôi "

Toshiya cười gượng

" Lời tán thưởng duy nhất đến từ một người phụ nữ kì lạ "

Toshiya

" Người phụ nữ kì lạ?

"

Conan

" Ừm, người phụ nữ đó đội cái mũ rộng mành, từ đầu đến chân chỉ độc nhất một màu đen "

Toshiya miêu tả

" Chà, một người phụ nữ yêu màu đen ha?

"

Conan

Cả đám gật đầu đồng tình với Bé, không ai nhận ra rằng Haibara có gì đó lạ, Cô đi lên, tùm lấy vai của Toshiya vội vàng hỏi

" C-cho tớ hỏi là cậu đã gặp người đó lâu chưa?

"

Haibara

" C-chắc khoảng 10 ngày trước ấy "

Toshiya đáp

" 10 ngày...trước?

"

Haibara nghe thế thì thật thần

* Không lẽ nào lại là bà ta? *

Thấy Cô có biểu hiện lạ, Bé liền tiến lại hỏi thăm

" Có chuyện gì vậy haibara?

"

Conan vỗ vai Cô

" Hả?

À, không có gì đâu, suy nghĩ chút chuyện thôi "

Haibara hoàn hồn, vội xung tay

" Ò, nếu mệt nhớ bảo tớ, chúng ta về nhà "

Conan

" Ừm "

Cô cười gượng

" Nói gì thì nói, chúng ta cũng xem như có chút manh mối rồi, hay giờ chúng ta đến đó xem thử xem sao?

"

Conan đề nghị

Cả đám cũng liền hướng ứng, cả đám liền đeo cặp sách lên ra khỏi nhà Toshiya tiến thẳng đến triển lãm tranh, Cô thì vẫn thất thần đi phía sau, nghĩ xem mấy ngày này mình có để lộ sơ hở gì không, và không biết được liệu người phụ nữ kia có phải ả đàn bà kia giả thành hay không

Hàng ngàn câu hỏi cứ hiện ra trong đầu Cô làm sắc mặt Cô ngày các tái, Bé thấy thế cũng đi chậm lại rồi hỏi han

" Cậu có thật sự ổn không đấy?

Hay thôi chúng ta đừng đi theo vụ này nữa, về nhà ha?

"

Conan

" À tớ không sao đâu cậu đừng lo "

Cô nghe thế thì lắc đầu từ chối, đâm lao phải theo lao, Cô nhất định phải biết người phụ nữ ấy là ai nếu không thì Cô không yên tâm nồi

" Thật không?

Sắc mặt cậu tệ lắm đấy "

Conan lo lắng

" Tờ không sao thật mà, thôi chúng đi nhanh thôi không bị mấy cậu ấy bỏ lại bây giờ "

Cô cười cười, bước nhanh lên phía trước đuổi theo đám nhóc, Bé cũng vội vã chạy theo, tuy lo lằng nhưng nếu Cô cương quyết thì Bé đành nghe theo vậy

* Cậu ấy có vấn đề gì với đồ đen hả ta? *

Bé thắc mắc nhưng rồi cũng bỏ qua, chắc quá khứ khó nói ấy mà

Liệu chuyện gì đang chờ đón Cô phía trước đây?
 
《Ginshin》Sẽ Ra Sao Nếu Conan Thật Sự Tồn Tại?
Chap 19


Đám trẻ chạy khắp nơi trong thành phố, nơi mà anh của Toshiya hay đến

Và đương nhiên, cảnh sát còn không tìm ra thì một đám trẻ như bọn Bé thì tìm ra kiểu gì

Conan nhìn trời, nhắc nhở: " Những nơi chúng ta điều tra cảnh sát cũng đã điều tra, trời sắp tối rồi, chúng ta tốt nhất nên để vụ này lại cho cảnh sát và về nhà thôi "

Đám trẻ tuy buồn nhưng cũng đành chịu, một chút manh mối bọn nó cũng không có thì phá án kiểu gì?

" Hay là chúng ta vào cửa hàng tiện lợi chơi chút rồi hẳn về, nảy giờ tớ cũng khát quá à "

Thế là đám trẻ kéo nhau vào cửa hàng tiện lợi cho mát rồi luôn thể mua ít đồ ăn thức uống, Bé và Haibara là người đi lại cuối cùng

Có mấy người đang thanh toán tiền, bọn Bé sẽ không quan tâm nếu một chú áo đen đội mũ lưỡi trai đưa cho nhân viên 1000 yên chỉ để mua một bao thuốc lá

" Một nghìn yêu chỉ để mua bao thuốc lá?

Chú ấy cũng khoa trương quá rồi "

Conan bình phẩm một câu rồi quay vào trong cửa hàng tiện lợi, vừa nảy bác tiến sĩ có nhắn đến nhờ Bé mua giùm ít đồ để nấu bữa tối, Bé liền theo trí nhớ mà đi chọn đồ

Đám trẻ không ai quan tâm đến người đàn ông có hành tung đang nghi ấy nhưng Cô thì khác

" Haibara?

Sao vậy?

"

Ayumi thấy Cô cứ nhìn theo hướng ông chú mua thuốc lá ban nãy liền đi lại hỏi thăm

" Không, chỉ là tớ thấy việc dùng một nghìn yêu chỉ để mua thuốc lá có hơi kì lạ thôi "

" Hửm?

Có gì đâu mà kì?

Họ không có tiền lẻ thôi mà?

"

" Nhưng nếu chỉ mua thuốc lá thì bên ngoài có mày bán hàng tự động mà?

Cần gì phải vào đây?

"

" Biết đâu ngoài máy bán hàng tự động không có loại mà chú ấy muốn mua nên mới vào đây mua thì sao?

"

Ayumi hoàn toàn không thấy hành động dùng tờ 1000 yên để mua thuốc lá có gì không ổn, lúc này Bé đã mua đồ xong đi lại, Bé nhón chân đặt đồ lên quay thu ngân

" Chị ơi, tính tiền giùm em với ạ "

Chị thu ngân: " Của em hết một bảy mươi yên nhé "

Conan lục ví tìm tiền lẻ, nhưng tiếc quá Bé chỉ có tớ 2000 yên, đành phải đưa tờ ấy cho chị thu ngân

Conan cười ngại: " Xin lỗi chị, em chỉ có tớ hai nghìn yên này thôi "

Chị thu ngân cười rồi nhận lấy tờ 2000 yên: " Không sao, để chị thối cho em "

Chị thu ngân cất tờ 2000 yên của Bé vào rồi bắt đầu lấy tiền trong các ngăn để thối cho Bé, đủ rồi liền đưa lại tiền thối cho Bé

" Đây, của em "

Conan nhận lại tiền thối, lễ phép cúi đầu cảm ơn rồi kiếm kê lại số tiền trong tay, nhanh chóng, Bé liền nhận ra điểm bất thường

" Chị ơi, tớ một nghìn yên này có phải hơi kì lạ không ạ?

"

" Đâu?

Để chị xem "

Bé đưa lại tớ 1000 nghìn yêu cho chị thu ngân, chị ấy soi sét một hồi liền thảng thốt hét

" Đây là tiền giả!

"

.

Chị thu ngân đã đi bao cảnh sát về việc có người sử dụng tiền giả

Còn đội thám tử nhìn bọn Bé thì chạy theo tên khả nghi ban nãy

May quá, tên ấy vẫn chưa đi quá xa, rời khỏi cửa hàng tiện lợi ghẹo trái chạy lên một chút liền đuổi kịp bước chân của kẻ khả nghi kia

Cô quay sang Conan, nói một câu không đầu không đuôi: " Thông minh "

Đám Ayumi nhìn sang không hiểu gì, Bé thì cười mỉm rồi tiếp tục theo dõi động thái của kẻ khả nghi

Cái gì gọi là không có tiền lẻ?

Cô đã thấy rất rõ trong ví Conan có đồng 50 với mấy đồng 10 yên

Đội thám tử nhi cùng Toshiya đi theo kẻ khả nghi, bọn Bé lúc này chưa có nhận ra người kia với vụ của anh Toshiya có gì liên quan đâu, đơn giản muốn theo theo dõi kẻ này đến căn cứ rồi báo cho cảnh sát địa điểm để bắt tội phạm làm tiền giả thôi

Bé nghiêm túc suy lại một chút rồi nói: " Toshiya, người này, rất có thể có liên quan đến vụ án của anh cậu đấy "

Toshiya ngước lên, mờ mịt hỏi: " Ý cậu là sao?

Tội phạm tiền giả thì sao có thể liên quan đến anh mình?

"

" Rất có thể liên quan luôn ấy chứ, cậu còn nhờ không?

Bức tranh chân dung của một người nổi tiếng trong phòng anh của cậu ấy "

" Natshume Sugieki "

Cô nhắc nhở, Mitsuhiko cũng sức nhớ ra

" Phải ha?

Tờ trên một nghìn yên là natsume sugieki "

Toshiya nghe thế, tâm trạng vốn đã thấp thỏm càng thêm lo lắng, hướng Bé hỏi

" V-vậy là anh của mình....."

" Cái này chỉ là phóng đoán của tớ thôi, nhưng rất có thể những tội phạm tiền giả này đang nhắm vào khả năng hội họa của anh cậu đấy "

Haibara nghe phân tích của Bé, trong lòng không khỏi tán thưởng, ở độ tuổi này mà có thể liên kết các manh mối rời rạc để đưa đến một giả thuyết hợp lý như vậy chứng tỏ rằng Conan rất thông minh và có mắt quan sát

' Quả là đứa trẻ do một tay shinichi chăm bẵm, thông minh '

Cô bước lên: " Dù giả thuyết ấy có sảy ra hay không thì hắn cũng là tội phạm tiền giả, chúng ta nên làm gì đó để giúp cảnh sát điều tra thuận lợi hơn "

Nói xong liền như có như không đánh mắt sang gương mặt đang suy tư của Conan, Bé suy nghĩ một chút liền nhất chân chạy lên ngang hàng với người đàn ông kia rồi tông sầm vào người hắn

" Nè nhóc, đi đứng kiểu gì vậy?

"

" Dạ cháu xin lỗi ạ, nhưng chú ơi, tớ một nghìn yên này là của chú sao ạ?

"

Bé nói rồi, đưa lên một tờ 1000 yên lên, tuy nó là tiền thật nhưng vì chột dạ mà tên đàn ông kia không kịp nhìn kỉ mà vội chụp lấy tờ 1000 yên rồi chạy mất

" Cậu vừa làm gì vậy conan?

"

Toshiya sốt ruột hỏi, Bé điềm nhiên trả lời: " À, tớ vừa đưa cho hắn tờ một nghìn yên có gắn thiết bị theo dõi, nó sẽ liên kết với mắt kính của tớ nên mấy cậu cứ yên tâm "

" Giờ, chúng ta mau về thôi, trời sắp tối rồi, tớ phải mang đồ này về cho bác tiến sĩ nữa "

Khi Bé định nhấc bước chân rời đi thì đã bị cả đám tùm lại lôi đi, Haibara còn luôn thể chặn họng

" Conan, bác tiến sĩ khi chiều đi ăn với bạn, đưa tiền để chúng ta ra ngoài ăn mà?

"

Ừ, thế là Bé hết đường trốn đành phải đi theo đội thám tử nhí cùng Toshiya điều tra vụ này

.

Sau một hồi điều tra, cuối cùng đám trẻ cũng tìm được nơi ở của tội phạm nhưng khổ nổi là báo cho cảnh sát thì không ai tin cả

Cũng phải thôi, ai mà tin một đám nhóc chỉ mới lớp 2 như bọn Bé chứ?

" Haiz, thôi, chúng ta đến đây thôi, anh tớ có quan hệ tốt với cảnh sát, tớ sẽ báo cho anh tớ để anh tớ nói với bên cảnh sát, chúng ta nên về thôi "

Rồi Bé lấy máy ra toang tính gọi cho Shin_ni của Bé nhưng mỗi tội điện thoại Bé hết pin mất tiêu nên Bé phải đi đến bốt điện thoại di động gần đó để gọi

Trước khi đi, Bé không quên dặn: " Mấy cậu ở đây chờ tớ nhé, tớ đi gọi chút liền về ngay "

Xong liền chạy đi, đám trẻ nhìn nhau và nở một nụ cười ẩn ý

Khi Bé gọi điện cho Shinichi báo tình hình và nghe mằng nhẹ một trận quay lại thì trước đồn công an chỉ còn 2 chú cảnh sát ban nảy, bạn mình thì chẳng thấy đâu

Bé hoang mang, Bé hoảng loạn, đừng có như Bé nghĩ nha!

" Chú ơi, bạn cháu đâu rồi hả chú?

"

" À, bạn cháu đi vào tòa soạn kế bên rồi "

" Gì chứ?!

"

Ai, sao mà Bé linh quá vậy nè, nghĩ gì trúng đó luôn

Bé mắng thầm trong lòng rồi nhìn toàn soạn kia, do dự một chút rồi cuối cùng vẫn là quyết định đi vào, cùng lắm ăn chửi thêm trận nữa nhưng Bé không thể bỏ bạn mình!

Với Bé cũng báo cho Shin_ni và cảnh sát rồi, ở đây cũng có cảnh sát, sẽ ổn thôi

Bé hớt hải chạy thật nhanh vào tòa nhà bên cạnh, vừa đi vừa nghĩ đến cách trường hợp có thể sảy ra và phương hướng giải quyết

Chạy lên tầng cao nhất, Bé nhanh chóng nghe được giọng nói của Genta và Ayumi, tán đá đè nặng trong lòng cũng vơi đi một nửa nhưng thay vào đó là lửa giận bừng bừng

Bé đẩy cửa bước vào, thấy Bé với gương mặt đằng đằng sát khí đi vào, đám trẻ nháy mắt trở nên sợ hãi

Genta lắp bắp: " C-chào conan "

" Tờ đã dặn mấy cậu thế nào?

Đừng yên một chỗ bộ khổ lắm hay sao mà mấy cậu không nghe lời tớ?

Mấy cậu là chê chúng ta lạc đường chưa đủ khổ đúng không?

"

Nghe Conan chấp vấn, tuy thấy sai sai nhưng đám trẻ đã bị khí thế bứng người của Bé làm cho im thinh thích

" Chúng ta mau xuống, mấy chú cảnh sát vừa liên lạc với ba mẹ chúng ta, mau về thôi "

Bề ngoài Bé tỏ ra bình tĩnh là thế nhưng trong lòng đang rất sợ hãi, từ sớm Bé đã nhận ra trên tầng này không chỉ có mình bọn Bé mà còn có bọn tội phạm kia nữa, Bé phải nhanh nhanh đưa bạn mình đi nếu không nhưng người kia mà đến, bọn Bé không biết sẽ xảy ra chuyện gì đây nữa

Nhưng tiếc thay, tất cả đã quá muộn

" Không cần đi nữa đâu "

Tiếp sau đó, một người phụ nữ đội nón vành rộng, tay cầm khẩu súng chĩa ngay vào đầu Bé, trên môi là một nụ cười chẳng mấy thiện ý

' Xong...'

.

Trong lúc giăng co, Bé với thế võ mèo cào đã đá được khấu súng của ả đội mũ rộng, khiến khẩu súng bay đến bên chân Haibara, đổi lại thì Bé ăn một cú đánh khá đau từ tên tóc dài

Súng đến bên tay, Cô cầm nó lên, nhân lúc cô ả kia đang lơ đãng liền nổ súng làm vỡ cửa kính thu hút sự chú ý của cảnh sát

Bé cũng chớp thời cơ mấy tên kia đang sao nhã mà vòng người ra sau cổ tên tóc dài rồi cho hắn và cả tên bó bột làm vật thí nghiệm cho phát minh mới của bác tiễn sĩ, đồng hồ gây mê

Biết tình hình không ổn, tên mập trong mấy người tội phạm kia liền đi vào, Bé thấy thế liền lấy hắn làm vật thí nghiệm thứ hai, giày tăng lược

Một loạt thao tác chỉ diễn ra trong tích tắc, thấy kẻ xấu đã bị hạ, cả đám liền thở phào nhẹ nhõm, Ayumi đi lại xem vết thương cho Conan

" Conan, cậu vẫn ổn chứ?

Hay lát chúng ta ghé qua tiệm thuốc đi "

" Không sao vết thương nhỏ, lát về băng bò một chút là ổn "

" Mà hồi nãy hai cậu ngầu thật nha, conan thì linh hoạt ứng biến, haibara thì biết dùng súng "

" Đây là lần đầu tiên tớ thấy bắn súng thật luôn ấy "

" Ở đây có chuyện gì vậy?

"

2 chú cảnh sát bên dưới cũng chạy lên và phải đứng hình với cảnh trong phòng, có mấy người đang bất tỉnh trên sàn, có người bị dọa cho chết đứng, cho người bị trói, đám trẻ ban nảy báo an thì mặt đứa nào đứng nấy đều bị thương ít nhất nhưng cơ hồ đều đang rất vui

Và....một bé gái đang cầm súng?!

Cảnh sát tổ một Beika cũng theo địa chỉ cung cấp mà đến đây và áp giải mấy tên tội phạm về đồn, đám trẻ cũng được đưa đến bệnh viện để xem xét vết thương và lấy lời khai

Trước khi mọi người kịp nghi ngờ, Cô đã diễn rất tròn vai một cô bé mít ướt bị người lớn dạo sợ

Bác Megure còn được Bé tặng thêm câu: " Bác thanh tra, bạn cháu vốn đã bị hoảng sợ rồi, bác có thể đứng dọa cậu ấy không?

"

Co__xem chuyện trẻ con biết bắn súng là chuyện thường vì đã thấy quá nhiều_nan nghiêm túc trách mắng "người xấu" bắt nạn bạn mình

Bác Megure cũng chỉ biết bất lực xin lỗi, thôi thì 2 đứa nó cũng có công, lại đang bị thương thế này, vẫn nên nhú nhường thì hơn

Và sau đó, đám trẻ đã phải đón nhận cơn thịnh nộ của phụ huynh

Người đầu tiên là Conan

📱🗣: CONAN!

Anh đã dặn em như nào hả?

Rằng sau khi gọi cho anh xong phải ở yên trong đồn cảnh sát kia mà?!

Bộ em nghĩ mình là siêu nhân hay sao mà có thể giải quyết đáp tội phạm đó?!

📱🗣: Cả em và đám bạn của em đều chỉ là con nít, mấy đứa muốn chơi trò thám tử thì chơi nhưng không được nhúng tay vào công việc của cảnh sát!

Trong đó là tội phạm thật đấy, lỡ chúng thật sự ra tay xử hết mấy đứa ngay từ đầu thì sao?

Mấy đứa có ý thức được bản thân đang ở vị trí nào không hả?!

Sau đó là hàng tá mời trách mắng đau lòng khác, tuy Bé không bật loa ngoài nhưng tiếng gầm giận dữ của Shinichi vẫn vang vọng khắp phòng làm đám trẻ sợ xanh mặt, bác thanh tra Megure thì toát cả mồ hôi

Không ngờ khi Shinichi tức giận lại đáng sợ thế này, sau này phải khuyên mấy người khác bớt chọc ghẹo Em lại mới được

Sau khi mắng và dặn dò đủ rồi thì Shinichi cũng phải đi học nên đã cúp máy, sau khi lấy lời khai thì đám trẻ đã được ba mẹ đưa về, dự kiến một hồi giông bão đêm nay cho đám trẻ

Bác tiến sĩ Agasa cũng nhanh chóng chạy đến bệnh viện, vì Conan bị thương nặng nhất trong cả đám nên được khuyên ở lại viện theo dõi, ông Agasa lập tức đồng ý

Còn Haibara bị nhẹ hơn nên được ông Agasa đưa về

Lại một vụ án kép lại trong êm đẹp

Ưm.....cũng không êm đẹp lắm

__________

Tôi đã trở lại và ăn hại hơn xưa 🙂)
 
《Ginshin》Sẽ Ra Sao Nếu Conan Thật Sự Tồn Tại?
Chap 20


Từ sau vụ án kia đã 1 tuần rôi qua, bởi vì đang là mùa mưa nên giờ nén bóng bị hủy, thay vào đó lớp 2B sẽ được hoạt động ngoại khóa trong lớp, nhưng có vẻ có vài bạn nhỏ không thích điều này lắm thì phải

3 nhóc đội thám tử nhí đứng bên cửa sổ lớp nhìn ra mang mưa bên ngoài, mặt đứa nào đứa nảy hiện rõ sự buồn chán

" Hình như mùa mưa năm nay tới sớm hơn mùa trước thì phải "

Mitsuhiko

" Chán thiệt, tự nhiên trời lại mưa báo hại giờ học ném bóng bị hủy "

Genta

" Haiz, giờ chúng ta phải sinh hoạt ngoài khóa trong lớp, có chán không cơ chứ "

Mitsuhiko

" Tớ muốn ra sân chạy nhảy hơn, sinh hoạt trong lớp chán òm "

Ayumi

Conan vì tối qua thức có chút muộn nên giờ đang úp mặt xuống bàn ngủ còn Haibara thì ngồi yên lặng nơi bàn của mình, vẫn là bộ mặt lạnh lùng thường ngày

" Ayumi, mitsuhiko chúng ta tìm gì đó chơi đi, chứ cứ ở trong lớp thế này chán quá "

Genta

" Nhưng biết chơi gì bây giờ?

"

Ayumi

" Ờm, hỏi conan thử đi "

Genta

" Genta, cậu không thấy cậu ấy đang ngủ hả?

Cậu thừa biết tính khí cậu ấy khi vừa thức dậy không tốt mà?

"

Ayumi

Nghe Ayumi nhắc thì Genta lập tức từ bỏ ý định vừa rồi, lần trước cậu nhóc vô tình đánh thức Bé dậy khi đang chơi bóng trong lớp thế là bị Bé lườm rồi mắng cho một trận té tát, mà nó không xa đâu, ngay ngày qua thôi, nhớ lại cái ánh mắt như hổ dữ của Bé ngày qua thôi là cả 3 đứa nhóc tự động co rùm lại rồi, sao trên đời này lại có một đứa trẻ đáng sợ thế chứ

Khi cả lớp còn đang bàn luận xem làm gì cho đỡ chán thì cô giáo đi vào, cả lớp ngồi ngay ngắn lại rồi bắt đầu tập viết

Conan cũng tỉnh dậy và cùng các bạn tập viết, chỉ là viết một lúc thì Bé thấy chán nên liền tia mắt xung quanh lớp xem có gì thú vị không, Bé nhanh chóng để ý đến 2 bạn

2 bạn này là học sinh mới chuyển đến sau Bé và Haibara, một nam một nữ, có lẽ vì mới chuyển đến không lâu nên 2 bạn này vẫn khá rụt rè và không giao tiếp nhiều với lớp

* Reng reng *

Chuông báo đã điểm, giờ ăn trưa đã đến

Cậu bé Genta với tâm hồn ăn uống bất diệt luôn là người háo hức nhất với giờ cơm trưa, các bạn trong đã quen nên cũng chẳng có phản ứng gì

Cô giáo quay lên bảng cất giáo áo, dặn dò các bạn nhỏ trong giờ ăn trưa thì đừng vào phòng học vì cô cần đón tiếp một vị "khách"

Có bạn nhỏ thắc mắc nhưng đã bị cô giáo lấy lý do là vị "khách" của cô ngại sau đó cô giáo rời đi, không quên chúc các bạn nhỏ ăn trưa ngon miệng

Các bạn nhỏ tuy cũng thắc mắc nhưng cũng kệ, nhóm Conan ăn trưa xong thì lên thư viện đọc sách, chỉ là càng nghĩ về biểu hiện của cô giáo, lũ trẻ càng nghi ngờ

Đặc biệt là Mitsuhiko và Genta, Bé và 2 người còn lại tuy cũng thắc mắc nhưng cũng không để tâm lắm

Sau giờ trưa, nhóm Bé đi về lớp học thì thấy mấy bạn học đang đừng tụm lại nơi cửa lớp với vẻ lo lắng

Conan lên tiếng hỏi: " Sao mấy cậu không vào lớp mà lại đứng ở đây?

Bộ có chuyện gì hả?

"

Cô bé bạn học với vẻ lo lắng đáp: " Khủng khiếp lắm đấy conan "

Cô bé bên cạnh lắp bắp tiếp lời: " Cô giáo, cô giáo kobayashi của tụi mình "

Bọn Bé thấy lạ với biểu hiện của bạn cùng lớp liền đi vào, trên bảng là một tờ giấy thông báo, rằng có kẻ nào đó đã bắt Cô Kobayashi đi và giấu cô ấy ở đâu đó và thách đám nhỏ tìm cô giáo

Mà quan trọng là sao tên của tên bắt cóc này lại là một nhân vật hư cấu trong truyện của Edogawa Ranpo, rồi kêu đám trẻ tìm kiểu gì?

Trông khi mấy bạn nhỏ khác đang lo lắng, Bé và Cô lại bình tĩnh hơn nhiều

Cô thì đã biết được ý định của Cô Kobayashi, còn Bé thì đã hiểu ý nghĩa cái nháy mắt của cô giáo khi ấy, cũng lờ mờ đoán ra cô giáo muốn làm gì

Rồi không biết có linh cảm gì, Bé đi đến học bàn của mình nhìn vào trong liền thấy ngay một tờ giấy A4 in số 3

" Mấy cậu, không biết có giúp ích được gì không nhưng tớ tìm thấy tờ này dưới học bàn nè "

Không để mấy bạn trong lớp suy diễn linh tinh thêm, Conan giơ tớ giấy trong lên để thu hút sự chú ý

" L-là quái vật để lại sao?

" Genta lắp bắp

Conan lắc đầu:" Tớ không nghĩ là vậy đâu, đó là nhân vật ảo, sao có thể xuất hiện ngoài đời được?

Tớ đoán đây là trò chơi suy luận mà cô kobayashi tạo ra cho chúng ta thôi "

Một bạn nam trong lớp lắp bắp lặp lại: " Trò, trò chơi suy luận, sao?

"

" Nói cách khác, sẽ có gợi ý về nơi ẩn nấp của cô, còn nhiệm vụ của chúng ta phải vận dụng trí óc để đoán ra nơi cô đang trốn "

Haibara vừa nói vừa đi đến bên các bạn, cúi xuống nhìn xem có thêm manh mối nào không

" Tớ đoán lý do cô giáo không cho chúng ta vào lớp để cô tiện bề sắp xếp cho trò chơi này, và có lẽ, cô đã để lại các manh mối trong lớp "

Mấy bạn nhỏ nghe Conan nói thế liền tán ra khắp lớp tìm manh mối

Conan khi nghe tên của 2 bạn mới thì dường như đã đoán ra điều gì đó, Bé đi đến bản rồi tớ giấy của kẻ " bắt cóc " xuống rồi lật ra mặt sau

" Mấy cậu, khợi ý chỉ có năn tờ, tớ nghĩ là vẫn chưa đủ để tìm ra câu trả lời đâu "

Mấy bạn nhỏ nghe thế liền quay sang Conan, Bé liền đưa mặt sau của tớ "bắt cóc" lên, phía sau đó in hình mấy cục xí ngầu

Sau đó đám trẻ thử cách chơi chữ nhưng vẫn thu được kết quả gì, Bé nói rằng vẫn còn tờ thứ 6 chưa tìm thấy nhưng trong học bàn của mấy bạn nhỏ chẳng ai tìm thấy tớ số 6 cả, và kết quả là nó ở học bàn của một cậu bé da ngăm

Genta cũng như bạn Hiramosho Maria, nhóc mập hoàn toàn không biết bạn này là ai và kết quả lại bị Ayumi và Mitsuhiko mắng, nhưng khi nói tên thì 2 cô cậu không nhờ được tên đầy đủ của bạn da ngăm này

" Sakamoto takuma "

Conan lên tiếng

" Tên của cậu ấy mà sakamoto takuma "

" Ồ ồ, tớ nhờ rồi "

" Conan đúng là siêu đẳng, cậu thậm chí còn chưa tiếp xúc với cậu ấy lần nào mà đã nhớ tên của cậu ấy rồi "

Đối với lời khen của Ayumi, Bé mỉm cười rồi nói

" Thật ra tớ cũng không biết tên cậu ấy đâu, tớ biết được là nhờ gợi ý của cô giáo thôi "

Mấy bạn nhỏ nghe thế liền biết được Bé đã giải được câu đồ này liền hào hứng giục dã Bé mau nói, nhưng Bé chưa kịp nói thì loa phát thanh đã truyền tin, yêu cầu Bé lên phòng giáo viên

Conan khẽ liếc nhìn sau cửa lớp, không biết Bé đã thấy gì mà lại cười bí hiếm

" Chắc tớ không giải thích cho mấy cậu được rồi, mà mấy cậu cứ yên tâm, câu đồ này dễ lắm, mấy cậu chắc chắn sẽ giải được thôi, tớ đi nhé "

Sau đó Bé liền lên phòng giáo viên, bỏ lại đám bạn của mình với vẻ mặt thất vọng nhưng rồi chúng cũng nhanh chóng khôi phục tính thần mà giải câu đố

Dưới sự dẫn dắt của Haibara, đám trẻ cuối cùng cũng từ 2 bạn "mới" là Maria và Takuma mà tìm ra nơi ẩn nấu của cô giáo

Bé sau khi từ phòng giáo viên trở về, nhìn mấy bạn của mình đang cười vẻ và cô Kobayashi cũng đang cười rất hài lòng mà bất giác cũng cười theo

Có một cô gái như cô Kobayashi, cấp 1 của Bé có thể sẽ rất rực rở cho xem

Bé hòa vào không khi náo nhiệt của lớp, không biết rằng có một cặp mắt vẫn luôn dán chặt vào Bé

Haibara mỉm cười: ' Quả là em của shinichi, thông minh '

Giờ tự học trôi qua trong vui vẻ, trời cũng dần dần tạch mưa, hôm nay lại một ngày đi học vui tươi

.

.

.

.

.

.

Lười gòi 🙂)

Mấy bạn muốn xem đầy đủ thì lên yt tìm Conan tập 481 nha
 
《Ginshin》Sẽ Ra Sao Nếu Conan Thật Sự Tồn Tại?
Tui thi xong gòi đâyyy


He lo mí bà, tui thi xong gòi nè

Hê hê, trộm vía tui thi khá tốt, cỡ vài ngày nữa có chap mới nhé

Ở đây có bạn nào thi khối D01 không cho tui xin cái bình luận đi

Làm hẳn 3 cái đề văn với 3 ngôn ngữ khác nhau, đã không mấy bạn?😇

Tui khối C nên làm hẳn 4 cái đề văn luôn nè😇
 
《Ginshin》Sẽ Ra Sao Nếu Conan Thật Sự Tồn Tại?
Chap 21


Thời gian trôi thật nhanh, chưa gì mà mùa đông đã đến, những bông tuyết rơi li ti động lại trên mặc đất một lớp tuyết mỏng

Đội thám tử nhí đang trên đường đi học về, Genta tung tăng hoá hức về nhà coi đá bánh banh

" Mấy cậu coi trận bóng hôm qua chưa?

Thủ môn chụp xuất sắc luôn!

Ai chơi cũng hay hết á "

Conan đi phía sau, cười đáp:" Coi rồi, cú đá của hite hay hết sảy luôn"

Mitsuhiko cũng phụ họa theo:" Cú sút bóng của anh đội trưởng thật sự tuyệt với!"

Ayumi:" Anh hideki cực kỳ đẹp trai luôn!~"

Trong khi cả đám đang bàn luận trôm rả thì Haibara lại im lặng suốt cả quản đường, 3 đứa trẻ phía trước vừa đi vừa chơi ném tuyết, Conan chậm bước chân cho ngang với Cô, quan tâm hỏi

" Haibara, cậu ổn chứ?

Có cần ghé qua tiệm thuốc không?

"

Tiếng gọi của Bé dường như đánh thức Haibara, Cô quay sang, gượng cười rồi lắc đầu

" Tớ không sao, chỉ là tối qua nằm mơ thấy ác mộng, giờ hơi sợ thôi "

Conan nghe thế càng lo lắng:" Haibara, hay tớ kêu bác tiễn sĩ dẫn cậu đến bệnh viện nhé?

Dạo này thấy cậu mơ thấy ác mộng hơi nhiều đấy "

Haibara cười mỉm lắc đầu:" Không sao, tớ vẫn ổn, qua vài hôm nữa là khỏi thôi, cậu đừng lo "

Conan tuy lo lắng nhưng cũng không tiện hỏi nhiều đành thôi, đến gã 4, 3 đứa trẻ kia chào tạm biệt 2 người rồi đi về phía nhà mình, Bé với Cô lại tiếp tục đi về nhà.

Vừa đi Bé vừa cố khơi chuyện như hôm nay bác Agasa nấu món gì hay bé méo mấy ngày trước Bé thấy ở công viên đã sinh một lứa mèo con, đủ thứ chuyện vặn vãnh để phân tán sự chú ý của Haibara, mong làm vậy sẽ khiến Cô bớt sợ hãi vì ác mộng,

Đối với sự quan tâm vụng về mà ấm áp này, Haibara khẽ mỉm cười.

Thôi, chỉ là một cơ ác mộng thôi mà, sao Cô phải vì nó mà bậm tâm chứ?

Cô phải nhanh nhanh điều chỉnh lại tâm trạng tồi tệ của mình, không thể phụ lòng tốt của Conan được

"Haibara, cậu nói xem có phải bác tiến sĩ tối nay có phải sẽ nấu cà ri không?

Mùa đông lạnh thế này, ăn một nồi cà ri là chuẩn bài "

Conan háo hức thảo luận với Cô về món ăn tối nay, ngay khi Haibara vừa định tiếp lời thì ánh mắt Cô đá chạm phải một chiếc xe đen, ngay khi vừa nhìn thấy nó, Cô lập tức không giấu nối sự kinh ngạc và sợ hãi trên gương mặt

L-làm sao có thể?....Làm sao có thể là hắn?

Conan thấy biểu cảm khác lạ của Cô cũng thắc mắc mà nhìn theo hướng mắt Cô liền thấy ngay một chiếc xe cổ màu đen, Bé nhìn chiếc xe rồi lại quay sang Cô với gương mặt sợ hãi, thắc mắc hỏi

" Chiếc xe ấy có vấn đề gì sao?

"

Haibara không ra lời, chính xác hơn là không thể trả lời.

Conan thấy biểu hiện kì lạ của Cô cũng rất thắc mắc, chỉ là một chiếc xe Porsche cổ thôi mà?

Có cần phải sợ hãi thế không?

"Chiếc xe hiệu ba năm sau a, tuổi đời chắc cở hơn năm mươi tuổi "

Conan đi lại phía chiếc xe để quan sát, loại xe này Bé biết, dù sau ông ngoại của Bé cũng là một nhà sưu tầm xe cổ, Bé nhìn nhiều tự nhiên cũng có chút hiểu biết và một chút yêu thích, mà chiếc xe Porsche 356A này có vẻ loại khá hợp gu thẩm mĩ của Bé, nó còn là loại xe rất hiếm trên thị trường hiện tại, ông ngoại của Bé cũng chỉ có một chiếc xe hỏng, ông ấy mà biết loại xe này vẫn còn chạy trên đường phố hắn sẽ vui lắm

" Tài xế hình như đi mua gì đó rồi nên không có trông xe!

Hư hư, đây vẫn là lần đầu tớ thấy chiếc xe này chạy ngoài đường đấy, đẹp thật, ông chủ của nó, hẳn là một người siêu giàu cho xem!...Ớ?

"

Trong lúc Bé đang ngắm nghía chiếc xe thì ánh mắt vô tính lướt sang bên kia đường, lập tức, Bé nhận ra ngay 2 chú áo đen mà Bé gặp ở công viên mấy tháng trước, họ hình như đang đi về phía này, đây chẳng lẽ nào là xe của họ?

Nếu là vậy thất thì tốt quá rồi!

Bé có thể hỏi họ về nơi sản xuất chiếc xe này rồi mang nó về cho ông ngoại, ông ngoại chắc chắc sẽ rất thích

Nghĩ vậy, Bé quay sang chia sẻ niềm vui với Cô:" Haibara, chủ nhân của chiếc xe này hình như đang về kìa, vậy là tớ có thể hỏi địa chỉ mua của chiếc xe này về cho ông tớ rồi!

"

Haibara nghe vậy bừng tỉnh, vội chụp lấy cánh tay Bé kéo đi, phải nhanh lên!

Nếu không sẽ không kịp, không chỉ Cô mà cả Conan cũng sẽ gặp nguy hiểm mất!

"Nè, cậu làm gì vậy haibara?

"

Cô vốn muốn đi thật nhanh nhưng những hành động và biểu hiện bất thường của Cô khiến Conan rất khó hiểu và lo lắng, Bé cấm lấy tay Cô, lo lắng hỏi

" Haibara, chúng ta vẫn nên vào tiệm thuốc mua ít thuốc an thần đi, cậu thật sự không ổn đâu đó "

"Đ-đi nhanh!

"

Bởi vì bên kia đường có một tiệm thuốc nên Bé muốn dẫn Cô sang đó nhưng Cô lại cố sống cố chết không đi vì như vậy sẽ phải đụng mặc với 2 kẻ kia, giờ Cô chỉ muốn chạy nhanh khỏi nơi này càng xa càng tốt nhưng Conan không hiểu, chỉ nhất mực muốn đưa Cô đi mua thuốc an thần

" Các ngươi là ai?"

Hai người đang dằn co thì bật chợt trên đầu phát ra tiếng nói, Haibara ngay khi nghe thấy giọng nói trầm khàn ấy đã sợ hãi nép sát vào người Conan để trốn tránh ánh nhìn của Hắn

Conan ngẩng đầu lên, trước mắt Bé là một người đàn ông cao gầy tóc dài che phủ một bên mắt, một thân đồ đen đội mũ, miệng đang ngậm điếu thuốc, bên cạnh còn có một người đàn ông khác trông mập mập, cũng đội mũ và đeo kinh trâm

" Dạ không có gì ạ, chỉ là bọn cháu đang bàn luận xem nên đi ghé qua quán ăn gần đây ăn bánh hay về thẳng nhà thôi ạ "

Bé không phải đứa ngốc mà không nhìn ra bạn mình đang sợ hãi 2 người đàn ông trước mặt liền bịa ra một lý do, Bé cũng không quên mục đích ban đầu của mình

" Chú ơi, chú là chủ nhân của chiếc xe này ạ?

Chú có thể cho cháu địa chỉ mua chiếc xe này không ạ?

"

" Hửm?"

Gin hạ mắt nhìn gương mặt có phần giống với ái nhân nhà Hắn kia mà phát ra tiếng thích thú, Conan có thể không biết Hắn chứ Hắn thì rất rõ về Bé, quả không hổ là em trai của Shinichi, rất gan dạ, dám hỏi chuyện một người lạ

Hắn không thích trẻ con nhưng đối phương là em trai của Em, Hắn vẫn là không nên dọa Bé.

Gin cúi ngước xuống cho ngang tầm mắt với Bé, điếu thuốc trong tay cũng vứt sang bên

Gin thú vị hỏi:" Một đứa trẻ như ngươi, hỏi về chiếc xe cổ này làm gì?

"

Conan thành thật đáp:" Ông của cháu rất thích xe cổ, đặc biệt là loại xe Porsche 356 A này "

" Ồ?

Vì ông của nhóc à?

Tiếc thay, loại xe này đã ngừng sản xuất rồi "

Conan nghe thế thì có chút buồn rồi cũng thôi:" Vậy thôi, cảm ơn chú đã tận tình, cháu về trước đây ạ"

Sau đó, Conan liền kéo Haibara còn đang sợ hãi đi, Gin nhìn theo bóng dáng của 2 đứa bé, cười nhếch méch rồi cũng mở cửa vào xe rời đi

.

" Xin lỗi cậu nhé haibara, vì mình mà cậu phải hoảng sợ rồi "

Conan thành khẩn xin lỗi Cô, Bé biết Cô sợ hãi những vẫn cố chấp ở lại đó chỉ để hỏi thông tin về chiếc xe kia, ông ngoại của Bé bệnh nặng, hiện đang điều trị bên Thuy Sĩ nhưng cũng không chống đỡ được bao lâu, mong ước lớn nhất của ông là sở hữu một chiếc Porsche 356 A nên Bé mới bất chấp việc Cô đang hết sức sợ hãi mà hỏi xin thông tin về chiếc xe ấy

" Không sao, cậu cũng là vì người thân của mình thôi, mình không trách cậu "

Haibara mình cười lắc đầu, Cô sao có thể trách Conan được?

Bé cũng chỉ vì người thân sắp mất của mình nổ lực, Bé cũng hoàn toàn không biết mọi quan hệ giữa Cô và 2 tên kia, đâu thể trách được?

Muốn trách thì trách Cô quả nhạy cảm, Cô đã biến thành cái bộ dạng này rồi, ai có thể nhận ra được nữa chứ?

Dù ai trong tổ chức có thấy Cô và cô của lúc nhỏ có giống nhau thì sao?

Cùng lắm cũng chỉ nghĩ là họ hàng hay người giống người thôi, sao có liền tưởng đến việc Cô vì uống thuốc độc APTX 4869 mà teo nhỏ được?

Với lại, công dụng của nó đến giờ vẫn chỉ mình Cô biết, vậy Cô việc gì phải lo lắng thừa thãi?

Nghĩ thế, Cô hướng đứa trẻ bên cạnh vẫn đang u rủ vì làm sai với Cô kia, mỉm cười nói

" Về thôi, bác tiến sĩ giờ này hẳn là đã nấu cà ri xong rồi, chúng ta mau mau về thôi "

Conan thấy Cô không trách cũng vui vẻ hơn hẳn, Bé hởn hở nắm lấy tay Cô kéo đi

" Về thôi về thôi, tớ đói lắm rồi, cà ri ơi ta tới đây~"

" Từ từ thôi edogawa, tớ gã nè "

Haibara thuận theo cái kéo tay của Bé, miệng nói lời trách móc nhưng không hề có ý dằn khỏi tay Bé, trên môi là một nụ cười nhẹ.

Như hiện tại, cũng ổn đấy chứ nhỉ?

.

2 người vui vẻ chạy đi mà không hề hay biết đằng sau đang có một chiếc xe ầm thầm bám theo, thấy bóng dáng 2 đứa trẻ đã khuất, chiếc xe ấy cũng chuyển hướng rồi lao vút đi

" Sherry "

_____________________________

Hố hố, còn ai xem truyện không nào?
 
Back
Top Bottom