Khác GIẢI PHẪU MỘT LINH HỒN (thuần việt)

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
407766915-256-k859220.jpg

Giải Phẫu Một Linh Hồn (Thuần Việt)
Tác giả: cuhanhhaybuon
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

ma quỷ trần gian thiện tay nhân quả u sầu



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Related threads
  • Kết Tử - Tiếu Giai Nhân
  • Thần Y Giai Tế
  • Hẹn Em Ngày Giải Phóng
  • Giải phẫu bệnh
  • Kênh Giải Trí Số 13
  • Bảng Thượng Giai Tế
  • Giải Phẫu Một Linh Hồn (Thuần Việt)
    Chương 1: Cái xác không bóng


    🌑 GIẢI PHẪU MỘT LINH HỒN

    Nhà hoang ở cuối con hẻm 47 vốn đã quen với tiếng gió lùa hơn tiếng người.

    Tường mốc loang như da người bị thời gian gặm nhấm.

    Cửa sổ bám bụi dày đến mức ánh nắng chiếu qua cũng hóa thành màu tro lạnh.

    Sáng hôm đó, người ta tìm thấy cô gái nằm giữa phòng khách.

    Không máu me be bét.

    Không vật lộn đổ vỡ.

    Chỉ có một thân thể đặt ngay ngắn như vừa được ai đó chỉnh lại tư thế.

    Hai tay xuôi thẳng, tóc xõa dài, mắt khép hờ như còn đang suy nghĩ dở một điều gì.

    Nhưng thứ khiến cả đội khám nghiệm im lặng không phải cái chết.

    Mà là cái bóng.

    Đèn rọi bật sáng.

    Một anh cảnh sát vô tình bước ngang qua, bóng anh in dài lên tường.

    Cái xác thì không.

    Không có bóng.

    “Chắc do góc đèn.”

    Ai đó lẩm bẩm, cố tỏ ra khoa học.

    Khánh bước vào sau cùng.

    Cô mặc áo blouse trắng, tay đeo găng cao su, gương mặt điềm tĩnh đến mức khiến người ta bối rối.

    Không phải kiểu lạnh lùng vô cảm.

    Mà là bình thản như người đã đi qua quá nhiều tiếng khóc.

    Cô nhìn xuống sàn.

    Rồi nhìn lên tường.

    Khoảng trống phía sau thi thể sáng trơn.

    Khánh không nói gì.

    Cô quỳ xuống.

    “Thời gian tử vong?” cô hỏi.

    “Khoảng 8–10 tiếng.”

    Khánh gật đầu.

    Cô chạm hai ngón tay lên trán người chết.

    Khoảnh khắc đó, căn phòng như hụt đi một nhịp thở.

    Trong đầu cô vang lên tiếng nước.

    Không phải tiếng nước máy.

    Là tiếng nước mương chảy chậm.

    Mùi bùn tanh thoảng qua như gió từ miền Tây xa lắc.

    Và… tiếng ru.

    “Ầu ơ… ví dầu cầu ván đóng đinh…”

    Khánh rụt tay lại.

    Cô nhìn lại thi thể.

    Gương mặt cô gái trẻ, khoảng hai mươi lăm tuổi.

    Da trắng.

    Môi tái.

    Nhưng ở khóe miệng… như có chút cong cong.

    Như cười.

    “Có người thân chưa?”

    Khánh hỏi.

    “Chưa xác định được.

    Không giấy tờ.

    Không điện thoại.”

    Khánh khẽ thở dài.

    Không giấy tờ.

    Không bóng.

    Không nhân thân.

    Cô khẽ lật cổ tay thi thể lên.

    Một vết bầm mờ hình tròn.

    Không giống bị siết.

    Giống như… bị kéo.

    Nhẹ.

    Nhưng dứt khoát.

    Buổi tối, Khánh quay lại nhà hoang một mình.

    Cảnh sát đã niêm phong xong, nhưng cô có chìa khóa phụ.

    Không ai cản cô.

    Vì ai cũng biết: những vụ như thế này, nếu không để cô xem kỹ, sẽ còn thêm người chết.

    Cô bật đèn pin.

    Căn nhà im lặng đến mức nghe rõ cả tiếng bụi rơi.

    Khánh đặt túi đồ xuống.

    Cô không làm lễ cúng.

    Không vẽ bùa.

    Không lầm rầm đọc chú.

    Cô chỉ đặt một chiếc gương tròn nhỏ giữa sàn.

    Rồi tắt đèn.

    Bóng tối tràn xuống như nước ngập ruộng.

    Khánh ngồi xếp bằng.

    “Hồn còn ở đây,” cô nói khẽ.

    “Tôi chỉ hỏi.

    Không đuổi.”

    Gió lùa qua khe cửa.

    Chiếc gương trên sàn bỗng mờ đi như có ai thở vào.

    Khánh mở mắt.

    Trong gương không phản chiếu cô.

    Mà là… mặt nước.

    Mặt nước đục, lăn tăn.

    Và một bàn tay trắng bệch từ dưới đó trồi lên.

    Khánh không giật mình.

    Cô quen rồi.

    “Ma da?” cô hỏi.

    Bàn tay khựng lại.

    Rồi biến mất.

    Mặt nước trong gương chuyển sang màu tối.

    Một bóng người đứng sau lưng cô.

    Khánh không quay đầu.

    “Nếu là ma da, ngươi phải kéo người xuống nước.

    Cô ấy chết trên sàn gạch.”

    Im lặng.

    Rồi từ đâu đó trong phòng vang lên tiếng cười nhỏ.

    Không ghê rợn.

    Chỉ buồn.

    “Ta không kéo,” giọng nữ thì thầm.

    “Ta chỉ… giữ.”

    Khánh khẽ siết tay.

    “Giữ cái gì?”

    “Giữ linh hồn khỏi tan.”

    Căn phòng chợt lạnh đi.

    Khánh quay đầu.

    Sau lưng cô, ngay chỗ thi thể từng nằm, là một cô gái ướt sũng.

    Tóc dính bết, mắt sâu thẳm như đáy ao.

    Nhưng không có bóng.

    “Ngươi không phải ma da,” Khánh nói chậm rãi.

    “Ngươi không có mùi nước.”

    Cô gái nghiêng đầu.

    “Ta từng suýt thành ma da.”

    “Suýt?”

    “Ta chết dưới mương.

    Nhưng có người vớt ta lên trước khi hồn kịp chìm.”

    Khánh im lặng.

    “Vậy ngươi thành gì?”

    Cô gái mỉm cười.

    “Nửa hồn.”

    Sáng hôm sau, thi thể được đưa về nhà xác.

    Khánh chuẩn bị dụng cụ.

    Đèn mổ bật sáng.

    Cô hít sâu một hơi.

    Cô không chỉ mổ cơ thể.

    Cô mổ ký ức.

    Lưỡi dao rạch xuống da thịt – chính xác, gọn gàng.

    Không máu bắn.

    Không kịch tính hóa.

    Chỉ là công việc.

    Nhưng khi cô chạm đến vùng tim, tiếng ru tối qua lại vang lên.

    “Ầu ơ…”

    Khánh nhắm mắt.

    Trong đầu cô hiện ra hình ảnh một bé gái đứng bên bờ mương.

    Nước đen.

    Cỏ dại cao ngang đầu gối.

    Phía xa, có người đàn bà quay lưng bỏ đi.

    “Đừng bỏ con…”

    Tiếng gọi nhỏ đến mức như chưa từng tồn tại.

    Khánh mở mắt.

    Trái tim cô gái trước mặt hoàn toàn bình thường.

    Không bệnh lý.

    Không tổn thương.

    Nguyên nhân tử vong: ngạt thở nhẹ.

    Nhưng không có dấu vết bị bóp cổ.

    Không có nước trong phổi.

    Cô ghi chú lại.

    Rồi khẽ nói: “Ngươi bị kéo.”

    Trong không khí, một tiếng thì thầm đáp lại.

    “Không.

    Ta tự đi.”

    Buổi chiều, bà Mười Đất gọi điện.

    “Con coi lại đi,” bà nói.

    “Nếu xác không có bóng, là hồn chưa chịu nhận mình đã chết.”

    “Nhưng con đã thấy hồn.”

    “Thấy chưa chắc là hồn nó.”

    Khánh im lặng.

    Bà Mười nói tiếp: “Ở đời có thứ gọi là thần trùng.

    Nhưng cũng có thứ còn tệ hơn.”

    “Là gì?”

    “Linh hồn không có tên.”

    Khánh nhìn ra cửa sổ nhà xác.

    Trời sắp mưa.

    “Bà nghĩ cô ta là gì?”

    Bên kia đầu dây, bà Mười thở dài.

    “Nếu là ma, nó sẽ hại người.

    Nếu là hồn, nó sẽ khóc.

    Còn nếu nó chỉ đứng đó… không biết mình là ai…”

    Khánh khẽ siết điện thoại.

    “Thì sao?”

    “Thì con đang mổ nhầm người rồi.”

    Đêm xuống.

    Khánh đứng trước gương trong phòng tắm nhà mình.

    Ánh đèn vàng hắt xuống vai.

    Cô nhìn bóng mình trên tường.

    Có bóng.

    Rõ ràng.

    Cô đưa tay lên.

    Bóng cũng đưa theo.

    Nhưng một giây sau — bóng chậm lại nửa nhịp.

    Khánh đứng sững.

    Trong gương, phía sau cô, là cô gái ướt sũng hôm qua.

    Không bóng.

    Chỉ nhìn cô.

    “Ngươi chưa đi?”

    Khánh hỏi.

    Cô gái lắc đầu.

    “Ta không nhớ mình là ai.”

    “Ta sẽ tìm.”

    “Đừng tìm.”

    “Tại sao?”

    Cô gái cúi đầu.

    “Nếu ta nhớ lại… có thể ta sẽ hận.”

    Khánh nhìn thẳng vào mắt cô.

    “Hận còn hơn không tồn tại.”

    Căn phòng lặng đi.

    Một giọt nước từ tóc cô gái rơi xuống sàn.

    Nhưng không để lại vệt ướt.

    “Ngươi là ai?”

    Khánh hỏi lần cuối.

    Cô gái ngẩng lên.

    Môi khẽ cong.

    “Ta là cái phần… bị bỏ quên.”

    Đèn phòng tắm chớp tắt.

    Và bóng trên tường biến mất.

    Không phải bóng của hồn.

    Mà là bóng của Khánh.

    Cô đứng một mình giữa ánh sáng.

    Không bóng.

    Chỉ có tiếng ru xa xăm từ một nơi không ai nhớ nổi.

    “Ầu ơ…”

    Hết chương 1.
     
    Back
    Top Dưới