Ngôn Tình Giá Như Em Chưa Từng Yêu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Giá Như Em Chưa Từng Yêu
Chương 120: 120: Lần Nữa Muốn Trốn Chạy


Thuốc luôn chuẩn bị sẵn trong người, lần này Bạch hạc Hiên không có hành động kháng cự cho nên trợ lý Hồng cũng dễ dàng tiêm thuốc vào trong người anh, sau khi liều thuốc an thần phát huy tác dụng Bạch Hạc Hiên liền thanh thản mà ngất đi, đưa thẳng anh đến chỗ của bác sĩ điều trị, tạm thời tình trạng của Bạch Hạc Hiên có thể dễ dàng kiểm soát khi chỉ mới vừa phát tác trở lại, nhưng về lâu về dài lại sợ rằng khó kiểm soát như cách đây năm năm về trước.

Khi thuốc đã phai, Bạch Hạc Hiên mới tỉnh giấc, không ồn ào cũng chẳng có lấy một biểu cảm khác thường như lúc vừa rồi mà trái lại anh rất bình tâm và kiên định mà ra lệnh cho trợ lý Hồng:"Cậu điều tra xem cô gái vừa nảy có lai lịch thế nào cả con trai của cô ấy và người đàn ông đi cùng nữa!"
Bạch Hạc Hiên không tin, làm gì trần đời có chuyện người giống người đến mức khó tin như thế chứ, nếu là Lam Đình Niên thật có chạy đằng trời anh nhất định cũng sẽ tìm cách mang cô trở về bên mình, cơ hội này anh nhất định không nhắm mắt bỏ qua.

! ! ! !
Tại một phòng riêng ở resort, Helen đang vội vã mang quần áo bỏ hết vào trong vali, ý định muốn quay về Anh Quốc ngay lập tức trong ngày hôm nay dưới sự khó hiểu của John và Vĩ Tiết Lâm đang trân trân ánh mắt đứng nhìn hành động kì lạ của cô.

Cuối cùng, không thể nhịn được Vĩ Tiết Lâm đã cúi người dịu dàng xoa đầu John:"John con lại sofa ngồi nghe nhạc đi, ba Lâm nói chuyện với mẹ con một lúc, tuyệt đối không được nghe lén biết không?"
Trước sự dịu dàng của Vĩ Tiết Lâm, John liền ngoan ngoãn mà gật đầu, vâng lời anh chạy đến sofa ngồi đeo tai phone lên mà nghe nhạc.

Nhìn thấy John đã ngoan ngoãn ngồi nghe nhạc, Vĩ Tiết Lâm mới đi đến khom nhẹ người nắm lấy cổ tay đang không ngừng xếp đồ của Helen lại:"Helen, em là đang có chuyện gì không ổn?"
Mày ngay lập tức nhíu lại, nét mặt có phần hơi khó coi Helen ngẩng đầu lên đôi diện với Vĩ Tiết Lâm:"Em rất ổn! Anh cũng mau quay trở về phòng thu xếp đồ đạc đi, chúng ta ngay lập tức phải bay về Anh Quốc!"
"Helen em đang không ổn! Chính xác là em không ổn từ lúc gặp người đàn ông kia có phải không?" Vĩ Tiết Lâm chắc nịch khẳng định, trực giác đã cho anh biết rằng giữa Helen và người đàn ông đó chắc chắn có vấn đề.

"Em với người đàn ông đó thì quen biết gì nhau mà khiến cho em phải không ổn chứ hả Lâm Lâm?" Helen một mực phủ nhận dường như cũng không muốn Vĩ Tiết Lâm biết quá nhiều, đào quá sâu vào quá khứ của mình mà cố ý né tránh.

"Helen thời điểm mà anh gặp được em là năm năm về trước kìa, khi ấy em không phải dáng vẻ của bây giờ!"
"Em có quá khứ, chỉ là anh không muốn hỏi, anh muốn em tự nguyện tin tưởng mà nói ra với anh, nhưng mà năm năm rồi Helen à, anh vẫn chưa đủ khiến cho em tin tưởng hay sao?"
"Lâm Lâm, chuyện quá khứ phức tạp, không phải là em không đủ tin tưởng anh mà là em không muốn nhớ, càng không muốn nhắc lại những tháng ngày đen tối đã qua trong cuộc đời mình nữa mà thôi!" Nắm lấy bàn tay của Vĩ Tiết Lâm gỡ ra khỏi người mình, Helen đầy bình tĩnh, kiên nhẫn mà giải thích.

"Helen em thấy liệu em cứ trốn tránh như thế có thấy thoải mái hơn chút nào không?" Helen đã nói thế Vĩ Tiết Lâm cũng ý thức được mà không hỏi sâu thêm chỉ nhẹ nhàng mà hỏi đến cảm nhận của Helen.

Bộ quần áo gấp dở trên tay, Helen xoay người ngồi xuống giường, trầm ngâm một lúc, rồi ngẩng đầu lên đối diện với Vĩ Tiết Lâm thú thật lòng mình:"Tất nhiên là cảm thấy không thoải mái rồi!"
"Lần này về đây em cứ nghĩ là không gặp lại nữa, ngờ đâu ý trời khó tránh, dù khả năng thấp như thế mà vẫn có thể gặp lại nhau!"
Khóe môi cong nhẹ đầy gượng ép, Helen gục đầu chăm chăm nhìn bộ quần áo của John trong tay mình:"Anh biết đấy nếu như không có John em chắc chắn đã không duy trì đến được ngày hôm nay rồi, nhiều lúc nghĩ lại em còn tự thấy bản thân mình cũng kiên cường lắm đấy chứ!"
"Nhưng gặp lại anh ta, không hiểu sao em chẳng còn lại thứ dũng khí ấy nữa Lâm Lâm à, mà thay vào đó em lại cảm thấy rất sợ hãi, sợ bản thân mình lại lần nữa sẽ sụp đổ! "
"Em sợ anh ta biết được sự thật về John, sẽ đem John đi, rời khỏi em, Lâm Lâm anh biết không em chỉ mới là tưởng tượng đến cái cảnh không có John bên mình thôi mà em đã thật sự chẳng thể nào chịu nổi nữa rồi, nếu thật là vậy em chẳng biết bản thân mình sẽ thành ra như nào nữa!"
"Em thật sự rất sợ cảm giác ấy Lâm Lâm à!" Đầu lắc nhẹ, lần này ngẩng đầu nhìn lên mi mắt đã đẫm lệ không ngừng.

Vĩ Tiết Lâm cũng dường như hiểu được Helen hiện tại đang cần được an ủi mà bước đến bên cô cúi nhẹ người ôm trọn lấy cô dỗ dành:"Được rồi Helen!"
"Chúng ta ngay lập tức về Anh Quốc nhé!"
"Sẽ không ai có thể chia cắt em và John cả!"
"Anh sẽ bảo vệ thằng bé và cả em nữa! Yên tâm đi Helen, mạnh mẽ lên em, mạnh mẽ như cái cách mà em đã từng mạnh mẽ vượt qua ấy, một thời gian nữa mọi chuyện sẽ qua thôi!"
"Tin anh!".
 
Giá Như Em Chưa Từng Yêu
Chương 121: 121: John Nhập Viện


"Anh sẽ bảo vệ thằng bé và cả em nữa! Yên tâm đi Helen, mạnh mẽ lên em, mạnh mẽ như cái cách mà em đã từng mạnh mẽ vượt qua ấy, một thời gian nữa mọi chuyện sẽ qua thôi!"
"Tin anh!"
"Cảm ơn anh Lâm Lâm!" Không hiểu sao trong lúc sợ hãi có lời của Vĩ Tiết Lâm làm điểm tựa, dù không biết là thật hay chỉ là lời an ủi nhưng thật sự hiện tại Helen đã cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

"Được rồi em xếp đồ đi, anh đặt vé máy bay!" Bàn tay lớn, Vĩ Tiết Lâm vỗ vỗ nhẹ lấy tấm lưng đang không ngừng run lên của Helen trấn an, rồi mới dần dần nới lỏng cơ thể của cô ra, ân cần lau nhẹ đi hai hàng nước mắt:"Ngoan nín đi, anh đi đặt vé nhé?"
Mỉm cười gật nhẹ đầu, Helen nhìn theo bóng lưng đang khuất dần khuất dần của Vĩ Tiết Lâm mà lòng thầm cảm ơn vì năm năm qua luôn có anh bên cạnh mình và John, thật sự nếu trong năm năm qua không có anh cô thật không dám tưởng tượng nổi bây giờ cô và John sẽ thành ra bộ dạng như thế nào nữa.

Nhìn qua John vẫn còn đang ngồi nghe nhạc, Helen khẽ mỉm cười mà lau nhẹ đi số nước mắt còn vươn lại trên mi, nhẹ nhàng cất giọng:"John lại đây xếp đồ với mẹ nào!"
Lặng người khoảng vài giây chờ đợi hồi đáp của John nhưng rồi mãi vẫn không thấy John đứng lên, Helen liền chau mày, nghĩ bụng John hôm nay không ngoan, nhưng rồi nhìn kĩ lại, Helen liền hối hận vì cái suy nghĩ bộp chộp của mình mà tự gõ nhẹ vào đầu, cô đứng lên đi đến chỗ của John trực tiếp cúi người gỡ tai nghe của thằng bé ra:"John không nghe nhạc nữa, qua giúp mẹ xếp quần áo để kịp bay về Anh Quốc nhé!"
Lời vừa dứt, quan sát kĩ, bỗng chợt Helen lại thấy nét mặt của John hơi tím tái và không giống như mọi ngày cho lắm, ngay lập tức trái tim của một người làm mẹ hoảng lên, Helen sờ sờ vào người của John thì cảm nhận được từng tất da tấy thịt của thằng bé bấy giờ đều lạnh toát không có chút huyết sắc, lay lay nhẹ người thằng bé, cô lo lắng:"John con cảm thấy trong người thế nào rồi, mau nói cho mẹ biết đi con!"
Nhưng rồi đáp lại lời của Helen chỉ là một cơ thể mỏi nhừ, mi mắt dần dần khép lại chặt hơn của John mà thôi.

Sợ hãi cộng thêm lo lắng tất cả đều đẩy hết lên tận não đến bấn loạn, Helen thật không còn đủ tỉnh táo để nghĩ thêm cách, cô yếu lòng mà òa lên khóc nức nở, may thay chút lý trí còn lại cô gọi cho Vĩ Tiết Lâm cầu cứu.

Vé máy bay còn chưa kịp đặt, Vĩ Tiết Lâm nghe tin John như thế thì cũng ngay lập tức vội vả quay trở về phòng của Helen, vội đến nổi mồ hôi trên trán tuông ra nhễ nhại, Vĩ Tiết Lâm nhìn thấy John cả cơ thể đều tím tái nằm trên sofa thì liền chạy đến bế bổng thằng bé lên, còn không quên luôn miệng trấn an Helen:"Em bình tĩnh đi Helen, John chắc là ăn kem nên bị sốt như lần trước thôi, bây giờ anh đưa thằng bé đến bệnh viện! Em không khóc nữa, bình tĩnh và đi theo anh!"
Nói với Helen rồi Vĩ Tiết Lâm liền nhanh chóng bế John ra khỏi resort để tranh thủ kịp thời gian tốt nhất đến được bệnh viện để cấp cứu, Helen hiện tại tuy vẫn rất loạn nhưng có Vĩ Tiết Lâm nên cô cũng phần nào đã bình tĩnh hơn rất nhiều mà chạy theo sau anh, lên xe đến bệnh viện.

Trước cửa phòng cấp cứu đang sáng đèn, Helen lo lắng đến ngồi không yên mà liên tục đi đi lại lại, sự bất lực hiện rõ trong đôi mắt tràn lệ của một người mẹ, Helen cách nào cũng không thể trấn an nổi bản thân mình ổn khi tận mắt chứng kiến cảnh con trai mình được đưa vào phòng cấp cứu và đang không biết tình hình bên trong chuyển biến thế nào, liệu con trai mình có ổn hay không, hay là!.

Càng nghĩ Helen càng chẳng cách nào mà có thể kiềm chế nổi bản thân mình, hai chân mềm nhũn mà ngã khụy xuống bền gạch lạnh lẽo, cô lại oà lên khóc hệt như một đứa trẻ cần mẹ, cảm giác hiện tại thật sự rất tệ.

May thay lúc này Vĩ Tiết Lâm cũng vừa làm xong thủ tục cho John cấp cứu mà quay trở về, nhìn thấy Helen một thân một mình ngồi bệch dưới sàn khóc nất lên mà vội vàng chạy đến đỡ lấy người cô đứng lên vuốt dọc tấm lưng cô mà liên tục trấn an:"Helen em không khóc nữa mau đứng dậy đi em, John thằng bé mạnh mẽ lắm, lần trước thằng bé còn vượt qua được thì lần này chắc chắn cũng sẽ được, em đừng lo lắng nữa, em phải cố giữ sức mà chờ John tỉnh lại nữa chứ!"
"Lâm Lâm, John thật sự sẽ không sao chứ?" Dưới sự trấn an của Vĩ Tiết Lâm, Helen cũng dần dần trở nên bình tĩnh hơn đôi chút mà ôm hết hi vọng trong chờ vào lời nói của Vĩ Tiết Lâm.

"Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi Helen à! John nhất định sẽ không sao cả đâu em!"
Lời Vĩ Tiết Lâm vừa dứt đồng thời ánh đèn nơi phòng cấp cứu cũng vừa tắt, bác sĩ từ bên trong phòng cấp cứu mang theo thông tin về John mà bước ra.

Vội vã từ trong vòng tay của Vĩ Tiết Lâm, Helen lao người chạy đến chỗ của bác sĩ lòng mang đầy lo lắng lẫn bất an:"Bác sĩ con trai của tôi, thằng bé nó thế nào rồi?"
Kéo nhẹ lớp khẩu trang, vị bác sĩ trầm ngâm nhìn Vĩ Tiết Lâm đang đứng đấy rồi lại nhìn sang Helen đang không đủ bình tĩnh mà mở lời:"Tôi có một tin tốt và một tin xấu! Không biết cô muốn nghe tin nào trước?".
 
Giá Như Em Chưa Từng Yêu
Chương 122: 122: Ung Thư Tủy Xương


Kéo nhẹ lớp khẩu trang, vị bác sĩ trầm ngâm nhìn Vĩ Tiết Lâm đang đứng đấy rồi lại nhìn sang Helen đang không đủ bình tĩnh mà mở lời:"Tôi có một tin tốt và một tin xấu! Không biết cô muốn nghe tin nào trước?"
Lời bác sĩ vừa dứt, Helen liền như chết sửng tại chỗ, tai ù ù nghe không rõ cái gì mà một tin tốt một tin xấu, Helen chính là nghe không hiểu nổi, cô vội vàng chụp lấy cánh tay của bác sĩ:"Ông có thể nói rõ hơn được không? Con trai tôi nó bị làm sao rồi? Cái gì tin tốt mà lại còn có tin xấu nữa chứ?"
"Tin tốt trước, tin xấu sau!" Trước sự bấn loạn không thể tự kiểm soát của Helen, Vĩ Tiết Lâm có phần hơi bình tĩnh hơn nhìn bác sĩ mà ra quyết định, dù sao Helen cũng cần tâm trạng để chấp nhận cái tin xấu mà bác sĩ vừa nói.

"Tin tốt là thằng bé đã qua cơn nguy kịch!"
Lời của bác sĩ vừa dứt, tâm trạng của Helen cũng theo đó mà phấn chấn hơn trông thấy, nét mặt đã dãn ra, khóe môi đã chớm lấy một nụ cười, cô chạy sang chỗ của Vĩ Tiết Lâm hớn hở:"Lâm Lâm anh có vừa nghe bác sĩ bảo gì không? Lâm Lâm, John, thằng bé nó không sao cả!"
"Anh nghe rồi Helen!" Mi mắt chớp nhẹ thấu hiểu, Vĩ Tiết Lâm vén nhẹ mái tóc đang làm loạn trên khuôn mặt của Helen lên rồi nhìn sang bác sĩ tiếp lời:"Vậy còn tin xấu?"
Đầu hơi cúi nhẹ có chút trầm ngâm:"Chúng tôi phát hiện tủy xương của thằng bé có vấn đề! Có lẽ là ung thư! "
Sau lời bác sĩ là một khoảng lặng thật dài thật dài, tất cả nghe tin đều như chết sửng tại chỗ, trên khuôn mặt chỉ còn lại là màu nước da đã trắng bệch đi không có lấy một chút sắc.

Đợi cho đến khi lời của bác sĩ thấm nhuần trong tư tưởng, Helen mới kịp òa lên khóc, cả người run bần bật cô bấu chặt lấy người của Vĩ Tiết Lâm mà quay sang bác sĩ:"Ông vừa nói cái gì cơ? Ung thư? Ông có nhầm lẫn gì không đấy? Thằng bé làm sao ung thư được chứ? Tôi không tin! Không tin!!.

"
Móng tay nhọn hoắc trong vô thức bấu chặt vào da thịt của Vĩ Tiết Lâm đến bật cả máu, Helen trừng trừng ánh mắt nhà nhìn vào vị bác sĩ, mong rằng lần nữa ông ta nói với cô đây đích thị chỉ là nhầm lẫn.

Nhưng không!
Không có một lời nào được nói ra cả!
Sự tuyệt vọng rơi ra từ trong ánh mắt, Helen liên tục lắc đầu không thể nào chấp nhận, John của cô rõ ràng ngày hôm qua vẫn còn đang khỏe mạnh như thế cơ mà, tự dưng hôm nay đùng một cái Helen cô lại nhận được tin thằng bé ung thư tủy xương.

Cô chấp nhận thế nào đây? Rõ ràng là cô không thể chấp nhận được!
Cả bầu trời như sụp xuống trong tức khắc Helen bấu víu người của Vĩ Tiết Lâm đến làm anh đau mà cũng không hề hay biết, lồng ngực đau đớn co thắt dữ dội, như có ai đó bóp chặt đến khó thở, hơi thở bắt đầu trở nên đứt quãng khó thành lời, bác sĩ đã đi được một lúc nhưng Helen vẫn chưa thể chấp nhận được mà ngẩng đầu lên giương đôi mắt đã giàn giụa nước mắt mà nhìn Vĩ Tiết Lâm:"Lâm Lâm xin anh hãy nói với em đây chỉ là một giấc mơ đi anh! John rõ ràng đang rất khỏe mạnh mà tại sao lại như thế được!"
"Helen! " Lời còn chưa kịp nói, y tá từ bên trong phòng cấp cứu đã đẩy John ra, tất cả ánh mắt bấy giờ cũng vì vậy mà đều đổ dồn hết vào John đang nhắm chặt mi mắt nằm trên băng ca.

Helen cũng theo đó mà lao đến chỗ John, chụp lấy băng ca quan sát thật kĩ John rồi lại ngẩng đầu nhìn lên y tá bàn tay loạn xa mà chỉ chỉ vào John ấp úng:"Sao!.

sao thằng bé nó!.

nó vẫn còn chưa tỉnh nữa?"
Không đành lòng đứng nhìn Helen, Vĩ Tiết Lâm đi đến ôm lấy cô dỗ dành:"Helen em bình tĩnh chút đi, thằng bé cũng cần có thời gian để tỉnh mà em!"
"Nhưng mà Lâm Lâm bác sĩ bảo! bảo! " Tiếng nất nghẹn cô động lại nơi cổ họng, Helen trông thật yếu ớt, đáng thương.

"Helen em đừng bi quan như thế!"
"Vấn đề nào rồi cũng sẽ có cách giải quyết của nó thôi!"
"Bây giờ em bình tĩnh trước đi đã, không khóc nữa, nước mắt không giải quyết được vấn đề và John cũng sẽ không vì những giọt nước mắt của em mà khỏe lại!"
"Nghe anh nín đi và theo John về phòng bệnh chăm sóc cho thằng bé! Anh đi tìm bác sĩ, xem kĩ tình hình thế nào rồi nghĩ cách có được không Helen?".

Tay cố lau đi nước mắt trên khuôn mặt của Helen, Vĩ Tiết Lâm kiên nhẫn ân cần mà dỗ dành cô giống như một thói quen đã hình thành qua nhiều năm.

Và cũng thật có hiệu quả khi mà lời của Vĩ Tiết Lâm tất cả đều có thể làm giảm cảm xúc bồn chồn bất an lẫn lo lắng trong lòng của Helen xuống.

Chỉ cần một khoảng thời gian ngắn sau khi lời Vĩ Tiết Lâm thốt ra, Helen liền có thể ổn định lại được tâm trạng.

Nhiều lúc ngồi bâng quơ, Helen cũng đã thử tưởng tượng nếu trong những giây phút như hiện tại bây giờ không có Vĩ Tiết Lâm bên cạnh cô sẽ buông thả bản thân mình như thế nào nữa đây.

Nhưng thật may mắn suốt năm năm qua Vĩ Tiết Lâm chưa từng bỏ mặt Helen cô dù chỉ là một lần.

.
 
Giá Như Em Chưa Từng Yêu
Chương 123: 123: Tìm Đến Tận Nơi


Nhiều lúc ngồi bâng quơ, Helen cũng đã thử tưởng tượng nếu trong những giây phút như hiện tại bây giờ không có Vĩ Tiết Lâm bên cạnh cô sẽ buông thả bản thân mình như thế nào nữa đây.

Nhưng thật may mắn suốt năm năm qua Vĩ Tiết Lâm chưa từng bỏ mặt Helen cô dù chỉ là một lần.

Theo chân y tá Helen trở về phòng bệnh cùng John, còn Vĩ Tiết Lâm thì đến thẳng phòng của bác sĩ để hỏi thăm tình hình của John.

Một lúc lâu sau khi đã cặn kẽ vấn đề, Vĩ Tiết Lâm mới rời khỏi phòng của bác sĩ, nhưng rồi anh lại không trực tiếp tìm đến phòng bệnh của John mà lại lặng người nép mình trong một góc ít người qua lại trầm ngâm ngẫm nghĩ gì đó rất rất lâu mới chịu buông bỏ suy nghĩ trong lòng mình xuống mà đứng lên đi thẳng đến căn tin mua ít cháo với ít sữa rồi mới tìm đường đi đến phòng bệnh mà John nằm.

Vừa mở cửa phòng, Vĩ Tiết Lâm đã nhìn thấy Helen gục đầu bên giường bệnh của John say giấc, có lẽ vì quá mệt mỏi nên cô mới có thể ngủ thiếp đi như thế, bước chân ngày một khẽ dần, Vĩ Tiết Lâm cố gắng không phát ra tiếng động tránh làm ồn khiến cho Helen tỉnh giấc.

Đặt cháo cùng sữa đã mua lên bàn, Vĩ Tiết Lâm nhẹ cởi áo khoác ngoài của mình ra khoác lên người của Helen, vừa hay chỉnh chỉnh xong chiếc áo anh ngẩng đầu lên lại bắt gặp ánh mắt của John không biết là đã tỉnh lại từ khi nào.

Ngón trỏ nhẹ đặt lên khóe môi, Vĩ Tiết Lâm ra hiệu cho John im lặng, thằng bé sau đó cũng rất ngoan ngoãn mỉm cười gật đầu mà vâng lời.

Nhưng rồi không hiểu sao dù hết sức nhẹ nhàng nhưng Helen vẫn giật mình tỉnh giấc, ánh mắt đầu tiên theo thoái quen là nhìn lên người John, nhìn thấy con trai đã tỉnh Helen lòng không kiềm chế nổi hạnh phúc mà chòm người ôm lấy John đặt lên vầng trán cao cao của thằng bé một nụ hôn, bàn tay sờ sờ nhẹ khuôn mặt vẫn chưa mấy hồng hào của John ân cần:"Con cảm thấy thế nào rồi, có khỏe hơn chưa John?"
"Mẹ, con xin lỗi!" Lời nói đầu tiên mà John mở miệng ra nói với mẹ mình lại là lời xin lỗi, mặc dù rất nhỏ nhưng John bao lâu nay vẫn luôn hiểu chuyện như thế, thằng bé ý thức được rằng bản thân mình đang khiến cho mẹ phải lo lắng, và điều thằng bé nên nói là một lời xin lỗi với mẹ mình.

"John con không có lỗi gì cả, con không cần phải xin lỗi mẹ biết không?" Lời nói dịu dàng tựa mây bay, nước mắt nhỏ giọt, Helen lại lần nữa lại ôm lấy John vào trong lòng vỗ về.

"Mẹ ơi con khỏe lắm, có thể bảo vệ được mẹ nữa đấy ạ! Mẹ đừng lo mà!" Bàn tay nhỏ ôm lấy mẹ mình John sụt sùi theo mẹ nhưng vẫn rất hiểu chuyện mà an ủi cả Helen.

"Được rồi hai mẹ con đừng có khóc nhè như thế nữa!" Bàn tay lớn vỗ vỗ nhẹ vào tấm lưng của Helen như muốn an ủi, Vĩ Tiết Lâm cởi mở thêm cho bầu không khí hiện tại mà nhìn John:"Ba Lâm có mua cháo, John có muốn ăn không?"
"Dạ có ạ!" Lời vừa dứt Vĩ Tiết Lâm liền được John lễ phép mà đáp trả.

Bấy giờ Helen mới lau đi nước mắt mà buông người John ra, mỉm cười nhìn Vĩ Tiết Lâm nhờ vả:"Anh cho thằng bé ăn hộ em nhé!"

"Em cũng thấy hơi đói muốn ra ngoài ăn chút gì đó!" Lời để lại cùng một cái xoa đầu đầy cưng chiều John, Helen không kịp để cho ai có cơ hội mở lời ngăn cản, cô đã một mạch đi thẳng ra khỏi phòng bệnh, nhưng rồi lại không ra ngoài ăn chút gì như mình đã nói mà Helen lại trốn vào một góc tối ở nơi cuối hành lang bệnh viện mà ngồi xuống, gục đầu tựa gối, Helen òa lên khóc thật lớn như một đứa trẻ cô khóc như là để vơi bớt đi mớ phiền não hiện tại trong lòng mình, khóc luôn cho những nổi lo sợ đang chất chứa không biết phải giải bày ra sao.

Thật sự hiện tại Helen đang cảm thấy rất chênh vênh và bất lực.

John hiện tại chính là lý tưởng và là hy vọng sống duy nhất đối với Helen cô, nếu như thằng bé có mệnh hệ gì, cô thật sẽ không sống nổi.

Ngồi khóc một hồi lâu, nước mắt không biết đã cạn từ khi nào, Helen mới chợt nhìn thấy mũi giày bóng loáng của một người đàn ông xuất hiện ở trước mắt mình, âm giọng trầm trầm quen thuộc:"Niên Niên! "
Cái tên đã năm năm không còn sử dụng, ấy vậy mà ngày hôm nay lại quanh quẩn bên tai không biết bao nhiêu lần.

Tại sao quá khứ đã qua, không để cho nó tuyệt đối qua đi, đã không muốn nhớ tại sao vẫn có người nhắc lại mãi một kỉ niệm muốn quên.

Tâm thức thập phần run rẫy, Helen ngẩng đầu nhìn nhìn lên đối diện với ánh mắt đã bĩnh tĩnh hơn rất nhiều so với lần gặp trước, cô cười khẩy mà nhìn Bạch Hạc Hiên:"Dường như anh không hiểu tiếng người thì phải nhỉ?"

"Tôi nói bao nhiêu lần rồi, tôi không phải là cái người tên Niên Niên gì ấy trong miệng anh, tại sao anh cứ bám riết lấy tôi vậy?"
"Anh bị thần kinh à!"
"Niên Niên, em nói anh như thế nào cũng được cả!.

" Kéo nhẹ ống quần Bạch Hạc Hiên ngồi xổm xuống trước mặt Helen, bàn tay lớn nhẹ nâng nhẹ cằm cô lên mà lau đi những giọt nước mắt vẫn còn đang nhem nhuốc trong sự kháng cự không thành của Helen:"Em bảo anh thần kinh hay là bất kì một cái gì đó đều được, chỉ cần là lời từ miệng em, anh đều cảm thấy dễ nghe!"
"Đồ thần kinh!" Lòng đầy nực cười, Helen hất mạnh cánh tay đang quấy rối trên khuôn mặt mình ra đầy chán ghét.

.
 
Giá Như Em Chưa Từng Yêu
Chương 124: 124: Nỗi Lòng


"Đồ thần kinh!" Lòng đầy nực cười, Helen hất mạnh cánh tay đang quấy rối trên khuôn mặt mình ra đầy chán ghét.
"Không sao em thích mắng cứ mắng! Anh nghe được!" Khóe môi lại cong lên, bàn tay lần nữa mà kiên trì cưỡng chế sờ soạn trên khuôn mặt của Helen.
"Bạch Hạc Hiên anh có thôi đi không?" Helen lần nữa hất mạnh cánh tay ra khỏi mặt mình, trong vô thức khó chịu ra mặt mà thốt lên một cái tên.

Không ngờ chỉ một lời nói trong vô thức mà lại khiến cho bao nhiêu nỗ lực che giấu của Helen sụp đổ ngay trong tức khắc.

Bạch Hạc Hiên hài lòng mà áp sát cơ thể của Helen dồn cô vào sát góc tường đầy tà mị:"Sao nào? Anh nhớ khi nảy em còn bảo không biết anh là ai cơ mà, bây giờ sao gọi đúng cả họ lẫn tên của anh được vậy? Anh cho em một cơ hội để lấp l**m đấy!"
"Tránh ra...!Cái tên điên khùng này!" Lần nữa lại muốn trốn tránh, Helen theo bản năng dùng hai tay đặt lên lồng ngực của Bạch Hạc Hiên ra sức mà đẩy.
Nhưng rồi sức lực của một người đàn ông và một người phụ nữ luôn có sự khác biệt đáng kể, Helen cách nào cũng không thể đẩy ngã Bạch Hạc Hiên ra, cả tâm trí và thể xác đều bị kiềm kẹp mà rơi vào bất lực, Helen vô vọng buông bỏ kháng cự, gục mặt khóc lớn, một lời cũng không muốn tranh chấp thêm nữa.
Bạch Hạc Hiên cũng vì thế mà rơi vào trầm tư, không biết nên giải quyết thế nào trong tình huống hiện tại, sau năm năm gặp gỡ giữa cô và anh đã có một khoảng trống nhất định mà cả hai cũng chẳng ai đủ can đảm để chạm vào.
Tay chân có phần hơi loạng choạng khó khăn, Bạch Hạc Hiên ngã người tựa lưng vào vách tường ngồi xuống bên cạnh Helen, từ trong túi áo anh lại quen tay mà lấy ra một điếu thuốc châm lửa, rít một hơi thật sâu, luồng khói thuốc u ám từ trong khoang miệng mà tràn ra đem theo phiền muộn trong lòng, Bạch Hạc Hiên xoay đầu nhìn sang Helen vẫn còn đang ngồi ôm mặt khóc âm trầm nhớ lại quá khứ mà gợi nên:"Niên Niên...năm năm rồi nhỉ? Năm năm qua rồi không biết em sống có tốt không?"
"Nói chắc em không tin...!Nhưng mà năm năm qua chưa một ngày nào anh ngừng nhớ về em cả!"
"Anh cứ tưởng em chết rồi ấy!" Không hiểu sao lời này vừa dứt, nước mắt của Bạch Hạc Hiên lại nềm yếu mà rơi ra, ngay lập tức muốn che giấu đi cảm xúc, cúi đầu anh đưa tay vệt đi nước mắt còn vương, rồi lại rít vào một hơi thuốc thật sâu cho khuây khỏa đầu óc.
"Nhiều lúc cũng muốn chết theo em ấy, nhưng ý trời chưa tận, cách nào cũng chẳng thể chết được...!Rồi lại tự an ủi bản thân mình rằng chưa thể trả giá hết cho những lỗi lầm ở quá khứ mà bản thân đã từng phạm phải, rồi lại từ ấy cố gắng mà sống tiếp để trả cho hết đấy Niên Niên à!"
"Em đúng là biết cách dằn vặt người khác đấy Niên Niên!" Khóe môi chớm nở một nụ cười thật gượng gạo, Bạch Hạc Hiên lại xoay đầu nhìn sang Helen mà rơi vào trầm tư cùng đầu thuốc lá đã sắp tàn hết.
"Anh thì hiểu cái gì chứ?" Lời của Bạch Hạc Hiên vẫn còn động lại bên tai, Helen như uất mà không thể giải bày, chỉ thuận miệng nói ra một câu đầy cáu gắt rồi tìm cách đứng lên muốn tránh thật xa thật xa Bạch Hạc Hiên.

Nhưng rồi chỉ vừa đứng lên, bước chân vẫn còn loạng choạng, thì cổ tay của Helen đã bị Bạch Hạc Hiên dùng sức khóa chặt, cách nào cũng không thể tách ra mà ngược lại càng cố giãy giụa chỉ làm cho cổ tay thêm phần đau đớn, Helen nhăn mày mà chăm chăm đối diện với ánh mắt sâu hun hút của Bạch Hạc Hiên:"Buông tay tôi ra!"
Tay dụi đi điếu thuốc, Bạch Hạc Hiên một lực kéo mạnh cổ tay của Helen, làm cho cô mất lực mà ngã xuống, nhanh chóng ôm trọn lấy cơ thể của Helen để cô ngồi trong trong lòng mình, Bạch Hạc Hiên nâng nhẹ cằm cô lên, khoảng cách bấy giờ giữa cả hai chỉ được tính bằng milimet:"Niên Niên em lại như thế nữa rồi! Trốn chạy năm năm rồi vẫn còn chưa làm cho em cảm thấy thỏa mãn hay sao? Bây giờ lại tiếp tục trốn chạy...."
"Bạch Hạc Hiên anh vô sỉ vừa thôi, thả tôi ra nhanh lên!" Cả cơ thể đều dùng sức chống cự, Helen trong lòng của Bạch Hạc Hiên liên tục vẫy vùng muốn thoát khỏi.
"Anh nói rồi em muốn nói anh như nào đều được! Vô sỉ cũng không sao! Em muốn nói nữa cứ nói! Nào nói đi, anh đang chờ được nghe đây...." Khóa chặt hai cánh tay đang không yên phận của Helen trước ngực, Bạch Hạc Hiên ghì chặt cô trong lòng mình.
"Anh điên rồi Bạch Hạc Hiên à...thả tôi ra...."
"Helen...."

Hai âm thanh lộn xộn cùng một lúc vang lên.
Tất cả các các hành động tạm thời đều ngưng lại trong thoáng chóc, Vĩ Tiết Lâm sau khi dỗ được John ngủ, liền cảm thấy Helen đi quá lâu mà chạy đi tìm cô, ngờ đâu lại vô tình nhìn thấy tình huống khó coi như hiện tại.
Helen cũng vì thế mà liền trở nên ngượng ngùng, có phần hơi lúng túng hết nhìn lên Vĩ Tiết Lâm lại cúi đầu muốn đẩy Bạch Hạc Hiên ra cố giải thích:"Lâm Lâm không phải như những gì anh nghĩ đâu! Là do...."
"Helen được rồi em! Em không cần phải giải thích! Anh tin em mà!" Vừa nói Vĩ Tiết Lâm vừa khom người tách Helen từ trong vòng tay của Bạch Hạc Hiên ra, đỡ cô đứng lên..
 
Giá Như Em Chưa Từng Yêu
Chương 125: 125: Không Nỡ Làm Giấy Báo Tử


"Helen được rồi em! Em không cần phải giải thích! Anh tin em mà!" Vừa nói Vĩ Tiết Lâm vừa khom người tách Helen từ trong vòng tay của Bạch Hạc Hiên ra, đỡ cô đứng lên.

Trái ngược với thái độ có phần hơi khó coi của Helen và Vĩ Tiết Lâm thì Bạch Hạc Hiên lại rất thoải mái mà ngước lên nhìn cả hai, tình cảm đang có phần hơi thắm thiết nhắn gửi:"Niên Niên em nên nhớ anh và em vẫn còn chưa ly hôn đấy!"
Lời Bạch Hạc Hiên vừa dứt, Helen liền trố mắt đầy khó hiểu mà nhìn anh, rõ ràng cô đã chết năm năm nếu theo lý mà nói thì sau khi cô mất giấy báo tử đã có, hôn nhân giữa cô và Bạch Hạc Hiên cũng trở nên vô hiệu rồi chứ?
Tại sao lại có chuyện anh và cô vẫn còn chưa ly hôn được?
Tựa như thấu hiểu được cái ánh mắt đầu khó hiểu của Helen đang nhìn mình, Bạch Hạc Hiên nhanh chóng mà giải thích: "Giấy báo tử anh không nỡ làm!.

"
"Vậy nên trên danh nghĩa hiện tại em vẫn chưa chết, nói một cách dễ hiểu thì em vẫn là vợ của Bạch Hạc Hiên này!"

Mi mắt nheo lại, Bạch Hạc Hiên đánh thẳng vào tâm lý đang không mấy ổn định của Helen mà lắc nhẹ đầu:"Niên Niên đổi một cái tên không có nghĩa là em có thể phủ sạch đi quá khứ đâu em à!"
"Dù muốn dù không, hiện tại em cũng không thể phủ nhận được việc em vẫn còn là vợ của anh!"
"Tôi không phải là Niên Niên!" Hai lòng bàn tay xiết chặt thành nấm đấm, Helen cách nào cũng không thể chấp nhận được điều mà mình vừa nghe thấy, toàn thân run rẫy, cô vẫn một mực kiên quyết phủ nhận.

"Niên Niên em có thể không nhận! Nhưng mà dòng máu đang chảy trong người John biết nói đấy em à! Đừng khiến ngày mai em lại hối hận mà chạy đến cầu xin anh!" Lời cuối cùng để lại Bạch Hạc Hiên đứng lên mà rời đi trong sự ngỡ ngàng chưa kịp hiểu của Helen.

Cái gì mà Bạch Hạc Hiên lại nhắc đến John, lại nói cái gì mà khiến cô phải hối hận đến cầu xin anh được chứ?
Không đời nào có chuyện ấy!
Không mấy bận tâm quá nhiều vào những lời vô nghĩa, Bạch Hạc Hiên đã đi rồi thì càng tốt, Helen một chút cũng không nghĩ nữa, mà xoay sang Vĩ Tiết Lâm gượng cười:"Lâm Lâm sao anh lại ra đây?"
"Khi nảy em bảo ra ngoài ăn, nhưng anh thấy em đi lâu rồi mà vẫn chưa quay về, nên mới đi tìm em xem như thế nào!"
Một khoảng lặng được tạo ra!.

Helen gật nhẹ đầu mà đổi chủ đề:"John ngủ rồi sao?"
"Thằng bé ngủ rồi!" Gật đầu, Vĩ Tiết Lâm lên tiếng.

Lại một khoảng lặng đầy ngượng ngùng nữa lại được tạo ra!.

Vĩ Tiết Lâm thấy thế liền mở lời đề nghị:"Hay là chúng ta lại ghế ngồi đi!" Cánh tay chỉ vì hướng hành lang nơi có những chiếc ghế chờ được đặt sẵn.

Nhìn theo hướng cánh tay của Vĩ Tiết Lâm, Helen gật đầu, thong dong bước đi đến chỗ của những chiếc ghế, cô chọn đại một vị trí mà ngồi xuống, ngồi kế bên là Vĩ Tiết Lâm.

"Helen, hiện tại em có còn muốn quay trở về Anh Quốc nữa không?"
"Em cũng không biết nữa!" Tâm trạng rơi vào một khoảng lặng vô hình Helen gục đầu suy nghĩ một lúc nhưng rồi cuối cùng vẫn không thể ra quyết định.

Lặng người như thấu hiểu được tâm tư hiện tại của Helen là đang lo lắng và cân nhắc điều gì, Vĩ Tiết Lâm trầm giọng lên tiếng:"Bác sĩ bảo theo kinh nghiệm từng điều trị qua rất nhiều ca ung thư tủy xương thì tường hợp của John có đến hơn chín mươi phần trăm là ung thư tủy xương, cho nên hiện tại cần phải thay tủy xương càng sớm càng tốt để có thể tận dụng được cơ hội tốt nhất mà tiếp tục duy trì sự sống cho thằng bé! "
Một người làm mẹ như Helen, sau khi nghe tình trạng bệnh hiện tại của con mình như thế thì lòng làm sao tránh khỏi những lo lắng bồn chồn bất an, bất giác cô lại quấn lấy cánh tay của Vĩ Tiết Lâm:"Tỷ lệ thành công có cao không?"
Đầu lắc nhẹ, Vĩ Tiết Lâm thật lòng không biết:"Điều này còn tùy thuộc vào sức khỏe của John nữa, hiện tại chưa ai dám nói chắc điều gì cả!"
"Nhưng mà em yên tâm đi anh tin John đủ mạnh mẽ để vượt qua, chỉ là!.

"

"Chỉ là thế nào?" Lời nói ấp úng của Vĩ Tiết Lâm liền làm cho Helen bỗng nhiên trở nên lo lắng hơn.

"Nguồn tủy xương của bệnh viện hiện tại nếu chờ thì có lẽ phải chờ một thời gian khá dài vì cũng đang có rất nhiều bệnh nhân khác cũng đang chờ để được làm phẫu thuật!"
"Không còn cách nào khác nữa sao anh?" Helen ngày càng trở nên lo lắng.

"Bác sĩ nói có thể lấy tủy xương từ người thân như là ba, mẹ, anh chị em của bệnh nhân, như thế thì tỷ lệ trùng khớp sẽ cao hơn"
Helen trong tâm thế cứ nghĩ mình là mẹ của John, cho nên vì thế cô cứ đinh ninh tỷ lệ trùng khớp giữa tủy xương của mình và John cũng sẽ rất cao, cho nên cô đã vội vui mừng mà thở phào một hơi đầy nhẹ nhõm như vừa trút đi một gánh nặng lớn mà nói với Vĩ Tiết Lâm:"Như thế thì may quá, em vẫn có thể cứu John rồi!"
"Helen dù là người thân nhưng tỷ lệ không trùng khớp không phải là không có, ngày mai cả em và cả anh đều sẽ tiến hành làm xét nghiệm xem thế nào, hi vọng là một trong hai chúng ta sẽ tìm thấy được cơ hội sống cho John!".
 
Giá Như Em Chưa Từng Yêu
Chương 126: 126: Quá Khứ Chẳng Thể Quên


"Helen dù là người thân nhưng tỷ lệ không trùng khớp không phải là không có, ngày mai cả em và cả anh đều sẽ tiến hành làm xét nghiệm xem thế nào, hi vọng là một trong hai chúng ta sẽ tìm thấy được cơ hội sống cho John!"
Đáy mắt thoáng chóc lộ rõ vẻ khó hiểu, Helen cau mày:"Anh nói có tỷ lệ không trùng khớp là như nào?"
"Thật ra điều này anh cũng không muốn nhưng bác sĩ bảo thế, không có gì là tuyệt đối cả! Nhưng em đừng lo biết đâu giữa em và anh lại có người trùng khớp thì sao!" Vừa nói Vĩ Tiết Lâm vừa vỗ vỗ nhẹ bàn tay Helen đang đặt trên cánh tay mình trấn an.

Một khoảng lặng cứ thế trôi qua, rồi cũng hết ngày!
Sáng sớm hôm sau, tranh thủ lúc John vẫn chưa thức giấc Helen và Vĩ Tiết Lâm đã có mặt tại phòng khám để tiến hành kiểm tra tủy xương.

Nhưng rồi cũng chính từ đây bao nhiêu hy vọng sống của John lần lượt bị đạp đổ, tủy xương của Tiết Vĩ Lâm không trùng khớp với John là điều có thể dễ dàng hiểu được vì dù sao anh và John cũng chẳng phải huyết thống gì, nhưng đến cả tủy xương của Helen cũng không trùng khớp!

Nỗi tuyệt vọng cứ thế dễ dàng mà xâm chiếm lấy tâm trí của Helen, cô hiện tại cứng đơ người mà chăm chăm ngồi nhìn vị bác sĩ ngồi đối diện mình, khó khăn mà mở lời:"Bác sĩ rõ ràng tôi là mẹ của thằng bé mà!"
"Tại sao tủy xương của tôi lại không trùng khớp với thằng bé được cơ chứ?"
"Tôi hiểu cho thắc mắc của cô, nhưng không trùng chính là không trùng, kết quả cho ra là thế, tôi cũng không có cách nào thay đổi kết quả từ không thành có cả!"
"Hiện tại tôi chỉ có thể khuyên gia đình nên vận động thêm người thân đến đây để kiểm tra thôi!"
Nói rồi vị bác sĩ lại nhìn sang Vĩ Tiết Lâm đang ngồi bên cạnh Helen có vẻ hơi bình tĩnh hơn mà nói tiếp:"Anh là ba của thằng bé?"
Có phần hơi ấp úng nhưng rồi Vĩ Tiết Lâm cũng lắc đầu thành thật mà đáp:"Không! Tôi không phải! "
"À! " Gật nhẹ đầu vị bác sĩ như hiểu ra gì đó rồi lại quay sang nhìn Helen tiếp tục lên tiếng:"Không biết thằng bé có anh chị em ruột nào hay không?"
Helen dối diện với câu hỏi của vị bác sĩ mà đành phải lắc đầu trong vô vọng.

Lại gật gật nhẹ đầu, vị bác sĩ tiếp tục đổi hướng nhìn sang Vĩ Tiết Lâm:"Vậy tôi nghĩ gia đình nên tìm ba ruột của thằng bé xem xem tình hình thế nào! "
Gục đầu xem sơ qua tình hình bệnh án của John, vị bác sĩ lại đưa ra phỏng đoán:"Nếu trường hợp thuận lợi sau khi thu xếp xong sẽ tiến hành làm phẫu thuật ngay"
"Còn nếu đến ngay cả ba ruột của thằng bé cũng không có tỷ lệ trùng khớp, thì buộc cô đây phải sinh thêm cho thằng bé một đứa em nữa để tiến hành chọc lấy tủy xương! Nhưng cách này thì mục đích đứa bé được sinh ra cô cũng biết rồi đấy!.

"

Câu nói nửa vời lấp lửng của bác sĩ, Helen phần nào nghe cũng hiểu được, ở cương vị là một người mẹ, Helen cô cũng chẳng muốn con của mình được sinh ra chỉ vì mục đích để cứu sống anh nó, dù sao như thế đối với một đứa trẻ cũng là bất công.

Nhưng rồi đi tìm Bạch Hạc Hiên thì lại càng là vấn đề lớn, Helen vẫn như như in cái ngày cách đây năm năm về trước, cái ngày mà cô vui mừng thông báo cho Bạch Hạc Hiên biết rằng cô đang mang trong người dòng máu của anh.

Nhưng rồi đổi lại ngày hôm đấy cũng chính là nổi ám ảnh lớn nhất trong cuộc đời cô, dù là thời điểm năm năm về trước, hiện tại hay cả tương lai có lẽ là cho đến lúc chết đi Helen cũng chẳng cách nào quên được cái khoảnh khắc mà Bạch Hạc Hiên một mực chối bỏ đứa bé ép cô vào đường cùng đến mức phải hư thai.

Dù cho hiện tại, Bạch Hạc Hiên có thay đổi ra sao hay như thế nào đi chăng nữa, Helen cũng thật lòng không muốn John gọi người đàn ông ấy bằng ba, càng không muốn anh tiếp xúc gần với John, cô sợ quá khứ lần nữa sẽ tái diễn, sợ anh sẽ không chấp nhận được sự hiện diện của thằng bé mà lại lần nữa nhẫn tâm hủy hoại chính đứa con ruột của mình, lần nữa đem Lam Đình Niên cô tách ra khỏi máu mủ tim gan của chính mình.

Nhưng rồi biết làm sao được!
Sự sống của John lại cao hơn tất cả!

Dù thời gian đã trôi qua rất rất lâu nhưng Lam Đình Niên vẫn còn thừ người ngồi trong phòng khám của bác sĩ mà suy nghĩ cân nhắc việc tìm đến Bạch Hạc Hiên!.

Nếu không có Vĩ Tiết Lâm nhắc nhỡ có lẽ nguyên một buổi sáng Lam Đình Niên cũng chẳng cách nào ý thức được mà rời khỏi phòng khám của bác sĩ.

Trên đường quay trở lại phòng bệnh của John, ấy vậy mà Lam Đình Niên cũng vẫn còn đang suy nghĩ, đến nổi tí xíu nữa là có người va phải vào người mình mà cũng không hề hay biết, may thay có Vĩ Tiết Lâm đã nhanh hơn mà đỡ lấy người của Lam Đình Niên sang một bên, an toàn, Vĩ Tiết Lâm lo lắng mà quan sát Lam Đình Niên toàn thân một lượt:"Helen em có bị làm sao không? Đang đi mà em còn nghĩ linh tinh cái gì nữa vậy, may không người ta va vào lại ngã ra!"
Giật mình từ trong suy tư mà kịp thức tỉnh, Lam Đình Niên gượng cười mà tránh ra khỏi những cử chỉ đụng chạm của Vĩ Tiết Lâm:"Em không sao đâu anh đừng lo lắng"
Có phần hơi hụt hẫn Vĩ Tiết Lâm từ từ nhìn Lam Đình Niên tránh khỏi vòng tay của mình, hai cánh tay cứ thế mà chơi vơi dần rồi lạc lỏng trong không trung, Vĩ Tiết Lâm quơ loạn có phần hơi run nhẹ, anh mà thu về gãi gãi nhẹ sau đầu:"Không sao là tốt rồi!".
 
Giá Như Em Chưa Từng Yêu
Chương 127: 127: Thăm Con Có Gì Là Sai


Có phần hơi hụt hẫn Vĩ Tiết Lâm từ từ nhìn Lam Đình Niên tránh khỏi vòng tay của mình, hai cánh tay cứ thế mà chơi vơi dần rồi lạc lỏng trong không trung, Vĩ Tiết Lâm quơ loạn có phần hơi run nhẹ, anh mà thu về gãi gãi nhẹ sau đầu:"Không sao là tốt rồi!"
Như không hề để tâm đến lời của Vĩ Tiết Lâm, Lam Đình Niên đối diện với ánh mắt của Vĩ Tiết Lâm đầy cương quyết, một chút cũng chẳng muốn John liên quan đến Bạch Hạc Hiên:"Lâm Lâm, em suy nghĩ kĩ rồi! Hay là chúng ta quay trở về Anh Quốc đi, về bên đó chúng ta cố gắng tìm nguồn tủy xương thích hợp cho John có được không?"
Khựng người, Vĩ Tiết Lâm nhìn Lam Đình Niên một hồi lâu, mới tiếp lời:"Helen em suy nghĩ kĩ chưa? Tỷ lệ tìm được nguồn tủy xương thích hợp ngoài cha mẹ anh chị em ra sẽ rất thấp! Em có cân nhắc đến việc John sẽ chịu thêm nhiều đau đớn và có thể sẽ không chờ kịp nữa hay chưa?"
Lời thấu đáo trước sau của Vĩ Tiết Lâm liền làm cho ý định của Lam Đình Niên chùn xuống, cô chỉ mãi lo nghĩ đến việc làm sao không để cho John và Bạch Hạc Hiên hạn chế gặp mặt nhau và lại quên nghĩ đến những phần đau đớn mà John sẽ phải gánh chịu trong hình hài vẫn là một đứa trẻ con như thế.

Nhưng mà rồi cũng cách nào có thể lấn ác được sự lo lắng về Bạch Hạc Hiên đang hiện hữu trong tâm trí của cô được.

Đứng giữa hai sự lựa chọn!
Nếu như bây giờ Lam Đình Niên chọn bay trở về Anh Quốc thì cô đang là ích kỉ đối với bệnh tình của John.

Nhưng nếu cô lựa chọn đến gặp Bạch Hạc Hiên tìm kiếm sự giúp đỡ thì chính cô là đang tự đào hố ra chôn chân cuộc đời của mình và John vĩnh viên vào tay của Bạch Hạc Hiên, hậu quả sau này cô thật không dám tưởng tượng nổi, Bạch Hạc Hiên có thể làm ra những gì đối với hai mẹ con cô, liệu có như cái ngày là anh từng đối xử với cô và đứa bé đã khuất cách đây năm năm về trước hay không?
Thật bị dồn ép đến bức người không thể nghĩ, Lam Đình Niên thật chẳng biết phải nên quyết định như nào cho vẹn cả đôi đường, có lẽ quá khứ qua đi đã để lại trong cô những ám ảnh không thể nào nguôi ngoai!.

Khập khiễng trong từng bước chân, Lam Đình Niên quay trở về phòng bệnh của John, cửa vừa mở không ngờ cô lại nhìn thấy một bóng lưng quen thuộc đang ngồi cạnh giường chơi đùa cùng John!
Ngay lập tức tâm trí cuống cuồng lên đầy xốc nổi, Lam Đình Niên đã chẳng kịp nghĩ trước mặt con trẻ mà chạy xộc lại muốn đẩy Bạch Hạc Hiên ra khỏi tầm mắt của John:"Tại sao anh lại ở đây?"
"Anh đến thăm con trai của anh thì có gì sai sao Niên Niên?" Bạch Hạc Hiên lần này dường như đã nắm chắc được sự thật về John trong tay sau khi làm một số xét nghiệm nho nhỏ mà khẳng định.

Cũng chính vì sự khẳng định đầy cương quyết của Bạch Hạc Hiên mà làm cho Helen thêm phần lo lắng, ngay lập tức cô quay đầu nhìn sang biểu cảm kinh ngạc đầy ngây thơ không hiểu hết của John mà gượng cười:"John con chơi với ba Lâm đi nhé! Mẹ cùng chú đây ra ngoài nói chuyện một lát! Con xem như từ nảy giờ mình chưa nghe thấy gì đi nhé!"
Nói rồi Lam Đình Niên lại quay sang Vĩ Tiết Lâm nhờ vả:"Lâm Lâm anh trông chừng thằng bé giúp em một lát nhé!"
Sau khi nhìn thấy Vĩ Tiết Lâm đã gật đầu, Lam Đình Niên mới lôi Bạch Hạc Hiên đi ra khỏi phòng bệnh của John, lôi anh đến tận khuôn viên sau của bệnh viện, bí bách trong lòng, nước mắt chảy dài trên má Lam Đình Niên uất ức mà hét lên:"Bạch Hạc Hiên sao anh cứ làm phiền cuộc sống của hai mẹ con tôi mãi vậy? Anh đã nói những gì với thằng bé rồi?"

Thái độ hết sức bình tĩnh, Bạch Hạc Hiên đưa bàn tay lớn lên lau nhẹ đi nước mắt trên khuôn mặt của Lam Đình Niên, thật sự cảm giác hiện tại của anh chính là đau lòng, nước mắt của Lam Đình Niên không biết từ khi nào lại có khả năng cứa thẳng vào trong trái tim của Bạch Hạc Hiên anh đến như vậy:"Niên Niên đừng khóc nữa, anh chỉ là nói với thằng bé một chút về bản thân mình thôi!"
Gạt mạnh cánh tay mang đầy sự ghê tởm của Bạch Hạc Hiên ra, Lam Đình Niên lòng đầy chất vấn:"Một chút về bản thân anh?"
"Anh bị điên à?"
"Thằng bé thì nó cần biết gì về anh chứ?"
"Thằng bé cũng nên biết một chút về ba ruột của nó chứ Niên Niên?" Bạch Hạc Hiên không chút liêm sỉ, đứng trước mặt Lam Đình Niên mà tự nhận mình là ba của John.

"Anh đúng là một tên thần kinh b*nh h**n lúc nào cũng thích quơ cả là của mình.

Tôi lần nữa nhắc lại cho anh nhớ, John và anh không có bất kì liên quan nào với nhau cả! "

"Mong anh tránh xa thằng bé ra!" Nói rồi Lam Đình Niên liền quay lưng muốn rời đi.

Nhưng rồi lần nữa cô lại bị Bạch Hạc Hiên níu kéo, ép cô phải đối diện với anh:"Niên Niên, nếu anh không chắc chắn về một vấn đề gì đó anh sẽ không tùy tiện nói ra đâu em à! Chẳng phải John hiện tại đang cần được ghép tủy xương hay sao? Anh là ba của thằng bé biết đâu cơ hội trùng khớp lại cao!.

"
Lời còn chưa nói hết, Bạch Hạc Hiên đã bị Lam Đình Niên cau mày khó chịu mà cướp lấy lời:"Anh theo dõi tôi sao?".
 
Giá Như Em Chưa Từng Yêu
Chương 128: 128: Tiến Hành Phẫu Thuật Gấp!


Lời còn chưa nói hết, Bạch Hạc Hiên đã bị Lam Đình Niên cau mày khó chịu mà cướp lấy lời:"Anh theo dõi tôi sao?"
"Em nghĩ như thế nào đều được!" Nhún nhẹ vai, Bạch Hạc Hiên không có bất kì một lời giải thích nào cho hành động của mình.

Gật nhẹ đầu hiểu ra Lam Đình Niên bất lực mà gượng cười đầy chua chát:"Bạch Hạc Hiên anh thật sự rất vô sỉ đấy anh có biết không?"
Gạt nhẹ đi nước mắt, lần này Lam Đình Niên dường như cũng đã chấp nhận gạt bỏ đi lòng riêng của bản thân mà đặt John vào cục diện:"Được!"
"Nếu anh đã biết toàn bộ vậy thì hai ta lật bài ngửa luôn đi!"
"John đúng là con trai của anh đấy!"

"Con trai của anh hiện tại đang được bác sĩ chuẩn đoán là ung thư tủy xương cần phải tiến hành ghép tủy xương mới có thể tiếp tục sống! "
"Nếu anh đã nói thằng bé là con trai của anh rồi thì phiền anh hãy rũ lòng thương xót mà cứu lấy tính mạng của thằng bé đi!"
Bạch Hạc Hiên dường như cũng chẳng bất ngờ cho mấy, ngược lại anh còn rất điềm tĩnh trước lời của Lam Đình Niên mà gậy nhẹ đầu:"Anh biết và anh cũng đã tiến hành xét nghiệm rồi, tỷ lệ trùng khớp là tuyệt đối, vài hôm nữa đợi John ổn định có thể tiến hành phẫu thuật ngay!"
"Và còn nữa, John là con anh, cứu thằng bé đấy là trách nhiệm của một người làm ba, chứ hoàn toàn không phải do rũ lòng thương xót như em nói!"
Lòng gượng cười đầy chua xót, không phải rủ lòng thương mà là vì trách nhiệm cơ đấy!
Không ngờ sau tất cả những gì đã xảy ra, năm năm gặp lại Bạch Hạc Hiên còn mở miệng nói được một câu trách nhiệm!
Đúng là khiến cho người ta cảm thấy thật nực cười!
Còn cái gì mà đã tiến hành xét nghiệm rồi, cho kết quả tuyệt đối trùng khớp.

Thì ra là chỉ sau một lần gặp gỡ, Bạch Hạc Hiên đã có thể tỏ tường được tất cả mọi chuyện, và biến mọi chuyện đi đúng theo hướng mà mình mong muốn, đến cả việc cứu John cũng đã có sẵn trong dự tính của anh.

Thì ra là do bản thân Lam Đình Niên lo lắng đủ điều mà thôi.

Khóe môi lại cong lên một nụ cười đầu gượng gạo, Lam Đình Niên cuối cùng cũng đã hiểu thế nào là cục diện được người ta an bày, dù là hiện tại hay năm năm về trước, người giữ cục diện luôn không phải là Lam Đình Niên cô:"Dù là rũ lòng thương hay là trách nhiệm hay như nào cũng đều được! Tôi cũng đều nên cảm ơn anh trước một tiếng!"

"Niên Niên, John cũng là con anh, việc nên làm, em không cần cảm ơn anh đâu!"
"Tùy anh!" Bỏ lại đúng hai từ, Lam Đình Niên quay lưng rời đi, lần này Bạch Hạc Hiên cũng không khăn khăn giữ cô lại mà thuận theo để cho cô rời đi.

Những ngày sau đó Bạch Hạc Hiên dường như cũng thường xuyên đến bệnh viện thăm John hơn, John cũng vì thế mà rất vui, vui khi biết mình vẫn có ba ruột như bao đứa trẻ bình thường khác chứ không phải chỉ có mỗi một người ba nuôi là Vĩ Tiết Lâm và từ đấy cũng không hề thấy sự phản ứng cực kì mãnh liệt từ Lam Đình Niên nữa, chỉ là cô có chút không được thoải mái và không muốn chạm mặt Bạch Hạc Hiên quá nhiều nên chỉ đành để anh ở riêng cùng John và tránh mặt đi mà thôi.

Hôm nay, vẫn như thường lệ Bạch Hạc Hiên ngồi trên giường, anh để John tựa người vào trong lòng mình mà đọc sách cho thằng bé nghe, nhưng không hiểu vì sao vừa nghe Bạch Hạc Hiên đọc sách được một lúc, John đã nhăn mày, nước da bỗng trở nên tím tái, cơn đau đớn quằng vại lên đến tận thần kinh trung ương, John bất ngờ kêu "ba" một tiếng rồi ngất đi.

Bạch Hạc Hiên cũng chính vì thế mà cuống hết cả lên, vội vội vàng vàng bàn tay run rẫy ấn chuông ở đầu giường gọi bác sĩ, mất khoảng một lúc thì bác sĩ mới chạy đến, vừa hay lúc này Lam Đình Niên cũng vừa từ bên ngoài mua ít đồ cho John quay trở về.

Nhìn thấy bác sĩ vội vàng mở cửa chạy vào bên trong phòng bệnh của John thì cứng đơ cả người, như có linh tính mách bảo, Lam Đình Niên không hiểu sao nước mắt lại chảy, chỉ là hiện tại cô rất đau lòng, ngay lập tức mấy túi đồ vừa mua trên tay của Lam Đình Niên cũng vô lực mà rơi xuống, cô bước từng bước đầy khó khăn mà đi vào phòng bệnh, nhìn thấy xung quanh giường bệnh quay kín toàn là bác sĩ, nhịp tim của cô như bị đánh rơi đi mất, ngơ ngác mà đi đến gần chỗ của Bạch Hạc Hiên, nước mắt lưng tròng cô chăm chăm nhìn anh, chẳng hiểu sự tình:"John thằng bé nó bị làm sao?"

Lắc đầu đầy bất lực, thật sự Bạch Hạc Hiên cũng chẳng biết thế nào:"Anh cũng không rõ! "
"Anh trông thằng bé cái kiểu gì vậy?" Lý trí như có một cái gì đó rất lớn đang xâm chiếm, Lam Đình Niên mất cả khả năng phân biệt đúng sai mà túm lấy cổ áo của Bạch Hạc Hiên ghì giọng.

"Em bình! !"
"Ngay lập tức tiến hành phẫu thuật gấp!" Lời trấn an Lam Đình Niên, Bạch Hạc Hiên còn chưa kịp nói, ấy vậy mà bác sĩ đã quay ngoắc sang nhìn Bạch Hạc Hiên anh mà nói.

.
 
Giá Như Em Chưa Từng Yêu
Chương 129: 129: An Toàn Vượt Qua


"Ngay lập tức tiến hành phẫu thuật gấp!" Lời trấn an Lam Đình Niên, Bạch Hạc Hiên còn chưa kịp nói, ấy vậy mà bác sĩ đã quay ngoắc sang nhìn Bạch Hạc Hiên anh mà nói.

Sau lời của vị bác sĩ, tất cả đều tất bật chuẩn bị để cho cuộc phẩu thuật được diễn ra nhanh nhất có thể.

Sau khi sắp xếp xong, John được đưa vào phòng phẫu thuật trước, Bạch Hạc Hiên bên này cũng vừa thay xong quần áo, được y tá hướng dẫn, anh nằm lên băng ca, và được đẩy vào phòng phẫu thuật ngay sau John, trước khi được đẩy vào phòng phẫu thuật Bạch Hạc Hiên còn không quên trấn an Lam Đình Niên rằng mọi chuyện sẽ ổn, nhất định anh sẽ không để cho John có chuyện gì xảy ra cả.

Nhưng rồi đã qua mấy giờ đồng hồ mà đèn trong phòng cấp cứu vẫn chưa có dấu hiệu tắt, Lam Đình Niên bên ngoài lo lắng sốt vó mà không ngừng đi đi lại lại.

Vĩ Tiết Lâm mấy hôm nay bận tối mắt tối mũi để sắp xếp lại công việc và tiến hành chuyển toàn bộ công việc từ bên Anh Quốc về lại trong nước cho Lam Đình Niên, nên cũng ít tới lui bệnh viện thăm John hơn hẳn.

Bấy giờ nhận được tin John phải làm phẫu thuật gấp thì liền bỏ lại công việc mà chạy vào viện xem tình hình thế nào, trên vầng trán vẫn còn đẫm ít mồ hôi, Vĩ Tiết Lâm vừa chạy đến phòng cấp cứu đã nhìn thấy Lam Đình Niên mi mắt đỏ hoe đứng ngồi không yên cứ hết đi qua rồi đi lại, hai bàn tay thì bấu chặt vào nhau không ngừng run lên.

Đi đến bên cạnh Lam Đình Niên, Vĩ Tiết Lâm chặn ngang trước mặt cô, mi mắt nhìn trầm tư như xuyên qua cánh cửa phòng cấp cứu:"Helen tình hình hiện tại như thế nào rồi em?"
Nhìn thấy Vĩ Tiết Lâm trước mặt, Lam Đình Niên không hiểu sao lại khóc lớn hơn một chút, cô lắc đầu trong vô vọng:"Em không biết nữa, bác sĩ vẫn chưa nói gì cả! "
"Được rồi Helen! Em bình tĩnh chờ thêm chút nữa đi, John nhất định sẽ không sao đâu!" Bàn tay lớn sờ sờ nhẹ lên chớp đầu của Lam Đình Niên, Vĩ Tiết Lâm trấn an cô.

Vừa hay lúc này, ánh đèn nơi phòng cấp cứu cũng chợt tắt, cánh cửa phòng cấp cứu thoáng chóc đã mở ra, tất cả hi vọng trong ánh mắt, Lam Đình Niên đều đặt dồn hết lên cánh cửa nơi phòng cấp cứu, đợi cho đến khi nhìn thấy mặt bác sĩ, Lam Đình Niên mới chạy đến chỗ của vị bác sĩ đang đứng, lo lắng mà thoáng nhìn vào trong phòng cấp cứu như đang tìm kiếm bóng hình của John, rồi mới nhìn vào vị bác sĩ hỏi thăm:"Bác sĩ cho tôi hỏi con trai tôi thằng bé thế nào rồi?"
Lớp khẩu trang cẩn thận được tháo xuống, vị bác sĩ nhìn Lam Đình Niên mỉm cười:"Ca phẫu thuật rất thành công!"
"Nhưng tạm thời sức khỏe của cả hai ba con còn yếu, phải ở lại viện theo dõi thêm một vài ngày nữa nếu tình hình sức khỏe hồi phục tốt thì có thể xuất viện về nhà được rồi!"
Lời thông báo của bác sĩ như một tia hi vọng được thắp sáng trong lòng của Lam Đình Niên, lòng đầy nhẹ nhõm, cô thở phì một hơi trút đi được toàn bộ gánh nặng, rối rít mà mang ơn:"Cảm ơn! Cảm ơn bác sĩ! Cảm ơn đã cứu con trai tôi!.

"
Gật nhẹ đầu, vị bác sĩ rời đi!
John và Bạch Hạc Hiên cũng được chuyển về chung một phòng bệnh để theo dõi tình hình sức khỏe sau phẫu thuật.

Sau khi thuốc gây mê phai đi thì John và Bạch Hạc Hiên cuối cùng cũng đã tỉnh, không hiểu bằng một năng lực đặc biệt nào đó mà hai ba con vừa tỉnh dậy đã đã đồng thanh muốn được uống nước.

May thay lúc này trong phòng bệnh Vĩ Tiết Lâm vẫn chưa rời đi nếu không một mình Lam Đình Niên cô thật cũng chẳng biết phải xoay sở thế nào.

Sau khi đút nước cho John xong, Lam Đình Niên trộm nhìn sang giường bệnh của Bạch Hạc Hiên, nhìn thấy Vĩ Tiết Lâm đang miễn cưỡng ngồi đút nước cho Bạch Hạc Hiên thì không hiểu sao lòng cô lại mắc cười, có lẽ là vì cô nhìn thấy nét mặt đang cau có đầy khó chịu của Bạch Hạc Hiên và sự gượng gạo đầy ép buộc của Vĩ Tiết Lâm chăng?
Có lẽ là vì đang cười mà Lam Đình Niên đã không để ý đến hiện tại đang có một đôi mắt nheo lại đầy khó hiểu chăm chăm nhìn về hướng của cô.

Lần nữa trộm nhìn sang cũng là lúc mà Lam Đình Niên bắt gặp được ánh mắt ấy, ngay lập tức nụ cười trên môi vụt tắt, Lam Đình Niên có phần hơi lúng túng do bị người ta bắt gặp mà thu về ánh mắt của mình, rồi chỉnh chỉnh lại tấm chăn trên người của John, mỉm cười đến chín phần là đánh trống lãng:"John con có muốn uống thêm nước nữa không?"
John nhìn mẹ mình rồi lại nhìn sang ánh mắt kì quái của ba mình cùng ba nuôi đang nhìn sang chỗ mình mà dường như cũng hiểu ra được gì đó, thằng bé hiểu chuyện mà gật đầu giải vây cho mẹ mình.

Thấy John gật đầu, Lam Đình Niên liền với tay lấy cốc nước đang đặt ở trên bàn, nhưng vì khoảng cách có phần hơi xa, vô tình trượt tay cốc nước trên tay của Lam Đình Niên cứ thế mà rơi choảng xuống sàn nhà, cốc nước vỡ ra, nước bắn tung tóe, mảnh thủy tinh không ngờ lại ghim phải vào chân của Lam Đình Niên đến bật cả máu.

.
 
Giá Như Em Chưa Từng Yêu
Chương 130: 130: Dụ Dỗ


Nhìn thấy máu dưới chân của Lam Đình Niên chảy ra, nét mặt thì cau có đau đớn, Vĩ Tiết Lâm liền từ chỗ của Bạch Hạc Hiên mà chạy đến chỗ của Lam Đình Niên kịp thời kéo lấy người cô không để cho cô khom người xuống đống mảnh thủy tinh vỡ, lòng đầy lo lắng:"Helen ngồi yên đi đừng cúi người nhìn xuống!"
Bất ngờ bị người ta túm lấy, Lam Đình Niên giật mình mà ngoảnh đầu nhìn lên, nhìn thấy là Vĩ Tiết Lâm thì cô không còn phản ứng gì đặt biệt nữa mà ngoan ngoãn ngồi im.

Ngồi trên đống mảnh thủy tinh vỡ, Vĩ Tiết Lâm tỉ mỉ mà quan sát vết thương trên chân của Lam Đình Niên, nhận thấy vết thương bị mảnh thủy tinh ghim khá sâu, Vĩ Tiết Lâm liền đứng lên một lực bế sốc người Lam Đình Niên trên tay trong sự bất ngờ của tất cả những người đang có mặt trong phòng.

Nhất là đối với Bạch Hạc Hiên, nhìn thấy Lam Đình Niên ngoan ngoãn trong vòng tay của Vĩ Tiết Lâm thì sắc mặt liền tối sầm lại, nhưng người vốn vừa phẫu thuật xong chưa được khỏe nên cũng chẳng làm gì được mà chỉ nằm trên giường bất lực mà lên tiếng:"Này! Có chuyện gì thì thả Niên Niên xuống trước rồi nói chuyện, làm cái gì mà phải bế cô ấy lên như thế hả?"

"Chân Helen bị thương rồi, anh có giỏi thì lại mà bế cô ấy đi sơ cứu đi!" Bỏ lại đúng một câu cùng sắc mặt đã tối đen như nhọ nồi của Bạch Hạc Hiên, Vĩ Tiết Lâm bế Lam Đình Niên đến chỗ của bác sĩ để sơ cứu.

Tức tối trong lòng nhưng chẳng thể làm gì được, Bạch Hạc Hiên rút cả kim truyền dịch trên tay mình quẳng sang một bên, John thấy ba mình như thế thì cũng liền xoay người nhìn sang giường của Bạch Hạc Hiên lên tiếng:"Ba đang không vui sao?"
Nghe thấy con trai hỏi thế, nét mặt cố cười trong thật gượng gạo, Bạch Hạc Hiên định nói "không có" nhưng rồi lại suy nghĩ gì đó mà nhìn John:"Ba bảo này, John có thích ở cùng với ba mẹ hay không?"
Ở cùng với ba mẹ là việc mà bất kì một đứa trẻ con nào cũng thích và tất nhiên John cũng sẽ như thế không có ngoại lệ, Bạch Hạc Hiên bước đầu thành công thuyết phục được ý thức của John:"Dạ có ba ạ!"
"Nhưng mà mẹ hiện tại đang giận ba, lại còn có ba Lâm của con suốt ngày quấn lấy mẹ con, ba thật sự bị mẹ con bỏ rơi rồi, không biết John có cách gì giúp ba không nhỉ?" Vờ đáng thương bày ra vẻ mặt trông thật tội nghiệp, Bạch Hạc Hiên cố tình kéo John về cùng một phe với mình.

"Nhưng mà mẹ giận cái gì ba mới được chứ ạ?" John không hiểu chuyện đã xảy ra giữa ba mẹ mình ngây thơ mà hỏi.

"Ba cũng không biết mẹ giận cái gì ba nữa!" Bạch Hạc Hiên không chút mặt mũi mà giả vờ trước mặt John.

John ngây thơ chỉ mong được sống cùng ba mẹ, nghe ba nói thế lại ngây người ra vắt óc mà suy nghĩ, nghĩ nghĩ một lúc John nhìn sang ba mình:"Ba hay là ba xin lỗi mẹ đi, mẹ sẽ tha thứ cho ba mà!"
"John làm sai chỉ cần xin lỗi mẹ sẽ tha thứ!"

Bạch Hạc Hiên bấy giờ thật muốn nói với John rằng: Xin lỗi mẹ con mà được tha thứ thì hai mẹ con con đã không phải lưu lạc bên ngoài tận năm năm rồi!
Nhưng rồi làm sao lại có thể mở miệng nói như thế với John.

"Lỗi ba lớn, mẹ không tha thứ cho ba được, John có thể nào giúp ba được hay không?"
"Dạ được ba!" John không chút mẩy may suy nghĩ gì mà liền đồng ý với lời của Bạch Hạc Hiên.

Khóe môi ranh mảnh của ai đó liền cong lên mỉm cười, Bạch Hạc Hiên nhìn con trai mình dụ dỗ:"Trước hết con phải làm sao cho ba Lâm của con không ở gần mẹ nữa, như thế mẹ mới tha thứ cho ba, chịu quay về bên ba được, John hiểu không?"
Lời của Bạch Hạc Hiên nói ra liền khiến cho John phản ứng gay gắt, làm sao có thể tách ba Lâm và mẹ ra được chứ, dù sao năm năm qua John cũng đã quen với sự hiện diện của Tiết Vĩ Lâm rồi, thằng bé yêu ba Lâm của mình cũng chẳng khác gì yêu ba ruột Bạch Hạc Hiên anh cả.

Bây giờ Bạch Hạc Hiên bảo vậy chẳng khác nào là đang cố ý chia cắt đi tình cảm của thằng bé và Vĩ Tiết Lâm, làm sao John có thể đồng ý với anh được:"Cái này không được đâu ba, hay là ba kêu con làm cái khác đi!"
"Nhưng John không làm như vậy mẹ sẽ không bao giờ tha thứ cho ba, hay là John muốn mẹ cưới ba Lâm rồi cùng sống với ba Lâm!"
"Không đâu ba, con muốn mẹ sống cùng ba hơn nhưng mà ba Lâm! con cũng muốn sống cùng ba Lâm! " Đầu bỗng bật ra một ý tưởng thật táo bạo, John không hề biết vấn đề sai ở đâu mà nói:"Hay là con sống cùng mẹ, ba và ba Lâm luôn nhé! Như thế sẽ không phải lựa chọn, còn vui nữa!"
Lời John vừa nói liền khiến cho Bạch Hạc Hiên ôm mặt mình đầy bất lực, cố bình tĩnh, mắt đối mắt với John mà cố giải thích cho thằng bé hiểu:"John con chỉ được phép có một ba thôi biết không? Và mẹ con cũng chỉ được phép có một chồng thôi! Không thể nào mà mẹ con và con sống cùng một lúc với hai người đàn ông được! Như thế là vi phạm pháp luật!"
"John có hiểu lời ba hay không?".
 
Giá Như Em Chưa Từng Yêu
Chương 131: 131: Thao Túng Con Trai Thất Bại


"John có hiểu lời ba hay không?"
Lời của Bạch Hạc Hiên, John nhỏ như thế làm sao mà thấu hết, thằng bé cứ thế mà lắc đầu:"Ba con không hiểu cho lắm!"
"Ba nói cái gì đó dễ hiểu hơn đi được không ba? Cái này con thật không hiểu! Tại sao lại không được sống cùng nhau chứ?"
"John là như thế này! "
"Anh lại muốn dạy hư thằng bé cái gì nữa?" Lời Bạch Hạc Hiên còn đang nói dở, còn chưa thu phục được John đứng về phía mình thì không ngờ lại bị Lam Đình Niên từ bên ngoài mở cửa đi vào cắt ngang lời.

Lời của Lam Đình Niên trong tức khắc liền có thể thu hút được ánh mắt của Bạch Hạc Hiên, nhưng rồi vừa nhìn ra phía cánh cửa anh lại thấy Vĩ Tiết Lâm tay trong tay dìu Lam Đình Niên, cùng cẳng chân đang bị băng bó thì cau mày đầy khó chịu, nhưng rồi cũng chẳng dám thái độ quá nhiều mà nhịn xuống gượng cười, nhưng rồi lời nói ra lại cố ý nhắm vào ai đó đang đứng cạnh Lam Đình Niên:"Niên Niên, em nghĩ thế oan ức cho anh quá, anh chỉ là đang nói chuyện với con trai của chúng ta mà thôi, anh thì dạy hư gì được thằng bé chứ?"
Dường như Vĩ Tiết Lâm cũng hiểu được ý tứ trong lời của Bạch Hạc Hiên mà nét mặt thoáng chóc đã trầm xuống.

Từ lúc lời Bạch Hạc Hiên được nói ra Lam Đình Niên cũng luôn để tâm đến nét mặt của Vĩ Tiết Lâm mà giải vây:"Tốt nhất là được như lời anh nói!" Vừa nói Lam Đình Niên vừa được Vĩ Tiết Lâm đã ổn định lại tâm trạng hơn mà dìu đến ghế, đỡ cô ngồi xuống.

Bạch Hạc Hiên tuy không vui vì Lam Đình Niên có phần hơi thiên vị hơn cho Vĩ Tiết Lâm nhưng rồi cũng tranh thủ mà hỏi thăm tình hình:"Niên Niên, chân của em có bị làm sao không?"
"Bị thương khá sâu nhưng được bác sĩ sơ cứu qua rồi, không có vấn đề gì lớn cả, vài hôm là có thể lành rồi!" Người trả lời không phải là Lam Đình Niên mà là Vĩ Tiết Lâm, nói rồi Vĩ Tiết Lâm liền xoay người ngồi xổm xuống sàn dọn lại đống mảnh thủy tinh vỡ vẫn còn đang nằm im tại vị trí cũ dưới sàn chưa có ai dọn dẹp qua.

"Niên Niên em có thể trả lời mà!" Bạch Hạc Hiên không hài lòng khi nhận được câu trả lời từ miệng của Vĩ Tiết Lâm mà nhìn Lam Đình Niên cau mày.

Nhún nhẹ vai Lam Đình Niên lịch sự đáp:"Tôi hay Lâm Lâm nói thì cũng vậy thôi! Đáp án chỉ có một!"
Lời của Lam Đình Niên lần nữa làm cho Bạch Hạc Hiên ấm ức càng trở nên tức giận hơn, nhưng lần nữa vẫn không dám bật lại mà chỉ đành miễn cưỡng gật đầu.

Vĩ Tiết Lâm cùng lúc cũng dọn dẹp xong đống mảnh thủy tinh vỡ dưới sàn, cho hết vào sọt rác, đứng lên, ánh mắt thoáng chóc có phần hơi đối địch mà lướt qua Bạch Hạc Hiên đang nằm trên giường, rồi mới đi đến gần giường bệnh của John hơn một chút, cúi người gần hơn với thằng bé, đầy dịu dàng:"John sắp tới ba Lâm phải bay về Anh Quốc sắp xếp lại công việc một chút, tạm thời không thể đến thăm con được, con nhớ ở đây ngoan và nghe lời mẹ nhé!"
Lời này Vĩ Tiết Lâm nói ra, hiện tại có hai loại cảm xúc được hình thành, người buồn là John nhưng người vui nhất lại chính là Bạch Hạc Hiên, may thay anh kiềm chế lại được mà không bật cười thành tiếng vì quá vui mừng, khi bản thân mình còn chưa làm gì, địch còn chưa đuổi đã tự bỏ đi.

Đắc thắng còn lưu lại ở trong lòng chưa được bao lâu, Bạch Hạc Hiên lại như tức điên lên khi nhìn thấy John bịn rịn không muốn rời xa Vĩ Tiết Lâm:"Ba Lâm, quay trở về Anh Quốc sao ạ? Vậy ba không ở đây cùng con và mẹ nữa hay sao? Hay là con và mẹ về Anh Quốc cùng với ba Lâm nhé! Không được gặp ba Lâm con thấy rất nhớ ba Lâm đấy ạ!"
Tay lấy miếng khăn giấy từ tay của Lam Đình Niên, Vĩ Tiết Lâm lau đi bàn tay vừa dọn dẹp thủy tinh vỡ chưa được lau sạch của mình, vứt đi miếng khăn giấy vào sọt rác, bàn tay sạch sẽ anh mới véo nhẹ lấy má của John cưng chiều:"John ngoan, ba Lâm bay về Anh Quốc là có việc cần xử lý, xong việc ba lại quay về đây thăm con, như thế John có chịu không?"
"Nhưng lâu không được gặp John vẫn nhớ ba Lâm ạ!" Lời John vừa nói như lần nữa cứa vào trái tim của Bạch Hạc Hiên, sự bịn rịn này, Bạch Hạc Hiên thật không muốn thấy từ đứa con trai của mình dành cho một người đàn ông khác ngoài mình, nếu thật lòng anh cũng không muốn John gọi người đàn ông khác là ba, nhưng biết làm sao được, hiện tại Bạch Hạc Hiên anh không có quyền cấm đoán bất kì một điều gì đối với thằng bé và với Lam Đình Niên lại càng không thể.

Hiện tại vị trí trong lòng Lam Đình Niên và John có khi Bạch Hạc Hiên anh còn thua cả Vĩ Tiết Lâm.

Cho nên đến cuối cùng là anh vẫn không có quyền được ý kiến.

Nhìn sang nét mặt đã cay cú đến sắp bóc khói của Bạch Hạc Hiên, Lam Đình Niên không những không dỗ dành anh một chút mà ngược lại còn cố ý châm dầu vào lửa:"John à, mẹ biết là con nhớ ba Lâm nhiều, nhưng ba Lâm cũng có việc bận mà con! Nếu sau này con nhớ ba Lâm quá, mà ba Lâm ở xa không tiện gặp trực tiếp con được, thì con vẫn có thể gọi cho ba Lâm để nói chuyện mà!".
 
Giá Như Em Chưa Từng Yêu
Chương 132: 132: Năm Năm Không Có Kết Quả


Nhìn sang nét mặt đã cay cú đến sắp bóc khói của Bạch Hạc Hiên, Lam Đình Niên không những không dỗ dành anh một chút mà ngược lại còn cố ý châm dầu vào lửa:"John à, mẹ biết là con nhớ ba Lâm nhiều, nhưng ba Lâm cũng có việc bận mà con! Nếu sau này con nhớ ba Lâm quá, mà ba Lâm ở xa không tiện gặp trực tiếp con được, thì con vẫn có thể gọi cho ba Lâm để nói chuyện mà!"
Lòng nóng như lửa đốt, hóc mắt đã cay đến độ như sắp nổ tung, Bạch Hạc Hiên trân trân nhìn Lam Đình Niên nhưng lời thì lại không dám nói, chỉ một mình ôm một cục tức bỏ bụng, gồng mình lên mà nhịn.

Nhìn thấy Bạch Hạc Hiên như thế Lam Đình Niên lại càng thấy hả dạ mà không nhịn được cười:"John thấy mẹ nói có phải không con?"
John nhìn mẹ mình gật đầu lia lịa mà tán thành, nhưng tay chân vẫn không tránh khỏi bịn rịn mà ôm chặt lấy cánh tay lớn của Vĩ Tiết Lâm:"Vậy ba Lâm nhớ nhé! Khi con gọi ba phải bắt máy đấy!"
"Được! Ba Lâm nhớ rồi mà!" Bàn tay Vĩ Tiết Lâm dịu dàng kiên nhẫn mà dỗ dành John.

Biết là qua ngày hôm nay không được gặp Vĩ Tiết Lâm thường xuyên nữa cho nên cả ngày hôm nay John đều quấn lấy anh, một chút cũng không muốn anh rời đi, đến cả việc ăn uống cũng phải anh đút cho mới chịu.

Cũng chính vì thế mà người được lợi hôm nay nhất lại là Bạch Hạc Hiên, khi mà Tiết Vĩ Lâm quá bận rộn với John, Lam Đình Niên dù đau chân nhưng vẫn phải phụ Vĩ Tiết Lâm một chút việc đó là chăm sóc cho Bạch Hạc Hiên, hết dở chứng đau này đau nọ, lại đói khát triền miên.

Đêm đã muộn, John vừa mới tỉnh lại sau phẫu thuật lại cả ngày quấn lấy Vĩ Tiết Lâm, mệt mỏi mà ngủ thiếp đi, sau khi chỉnh chỉnh nhẹ lại tấm chăn trên người John, Vĩ Tiết Lâm mới đứng lên, bấy giờ anh mới để ý đến Lam Đình Niên cũng chẳng khác John là bao, mệt mỏi kê đầu trên chiếc bàn nhỏ chật chội mà ngủ.

Khóe môi như một thoái quen bất giác mà mỉm cười, nhẹ lắc đầu, cúi người định bế lấy Lam Đình Niên đến sofa cho cô nằm đỡ mỏi, ngờ đâu còn chưa chạm vào người cô, bên tai Vĩ Tiết Lâm đã nghe thấy một âm thanh tương đối nhỏ nhưng lại khá khó chịu cất lên:"Anh lại tính dở trò gì trên người của Niên Niên đấy?"
Động tác dừng lại ngay trong tức khắc, Vĩ Tiết Lâm xoay đầu nhìn sang giường bệnh của Bạch Hạc Hiên, nhìn thấy Bạch Hạc Hiên đang chăm chăm ánh mắt hướng về mình mà cau mày:"Anh nghĩ nhiều quá rồi đấy! Tôi thì dở trò gì được trên người của Helen!"
Nói rồi Vĩ Tiết Lâm lại khom người, lại dự định cũ là bế Lam Đình Niên đến sofa, nhưng rồi lại lần nữa bị Bạch Hạc Hiên chặn lại:"Này! "
"Lại sao nữa!" Vĩ Tiết Lâm lần nữa mang vẻ mặt đầy khó chịu mà nhìn sang Bạch Hạc Hiên.

Lí do chính đáng chẳng có, Bạch Hạc Hiên cố vắt óc ra xoay sở mà lấp l**m:"Hay là đê cho cô ấy ngủ ở đấy đi! Tôi cảm thấy cô ấy ngủ rất ngon mà, bế cô ấy lên cô ấy tỉnh giấc thì làm sao?"
"Đồ trẻ con! " Nghe thấy cái lý do vớ vẩn từ miệng của Bạch Hạc Hiên, Vĩ Tiết Lâm liền lắc đầu đầy bất lực, anh cạn hết cả lời mà chỉ thuận miệng thốt ra hai từ, rồi dứt khoát cúi người, cẩn thận bế Lam Đình Niên lên, bất chấp sự khó chịu của Bạch Hạc Hiên mà bế cô lại sofa nhẹ đặt cô nằm xuống.

Tuy là phòng bệnh vip nhưng sofa chẳng có sẵn gối cũng chẳng có sẵn chăn, nếu để Lam Đình Niên nằm cả một đêm có lẽ sẽ bị cảm lạnh, nhưng tăng nhiệt độ phòng lên lại sợ John cảm thấy khó chịu, cuối cùng ánh mắt lại quét qua giường bệnh của Bạch Hạc Hiên, bước chân tiến thẳng nhắm rõ mục tiêu, Vĩ Tiết Lâm áp chế mà rút gối chăn của Bạch Hạc Hiên, còn ngang nhiên mà nhìn vẻ mặt tức tối của Bạch Hạc Hiên:"Helen lạnh! "

Lời của Vĩ Tiết Lâm nói ra liền làm cho thái độ của Bạch Hạc Hiên chùn xuống, anh nghĩ dù sao hi sinh chịu lạnh một chút cho vợ mình cũng không thiệt.

Vĩ Tiết Lâm sau khi nhìn nét mặt của đã dần dãn ra của Bạch Hạc Hiên thì ôm luôn chăn gối đi đến sofa cúo người nhẹ kê gối xuống đầu của Lam Đình Niên, rồi lại phủ tấm chăn lên người cô, chỉnh chỉnh vén nhẹ tấm chăn không cho chạm đất, xong xuôi anh mới đứng lên đi đến chỗ của Bạch Hạc Hiên tựa người vào vách tường cách giường của Bạch Hạc Hiên một khoảng cũng không xa lắm, hai tay khoanh trước ngực, dáng đứng cố định, anh trầm giọng:"Sắp tới anh có dự định gì đối với hai mẹ con John hay không?"
Từ trong đáy mắt thoáng chóc trở nên kinh ngạc, Bạch Hạc Hiên trân trân nhìn Vĩ Tiết Lâm:"Tại sao lại hỏi tôi như vậy? Không phải anh! "
Khóe môi cong nhẹ đầy gượng gạo, Vĩ Tiết Lâm thở dài một hơi, đổi tư thế, đút cả hai tay vào trong túi quần, người hơi chòm nhẹ về phía trước, mi mắt dán chặt xuống mũi giày:"Nếu cô ấy bằng lòng chấp nhận tôi, thì tôi đã không phải chờ đợi trong vô vọng đến năm năm rồi!"
Đầu ngẩng lên hướng mắt đối diện với Bạch Hạc Hiên, Vĩ Tiết Lâm lại tiếp lời:"Còn anh đó, tôi không biết giữa anh và Helen đã xảy ra những chuyện gì mà khiến cho cô ấy sợ hãi khi gặp lại anh đến như vậy!.

"
Mới nói đến đấy đã nhìn thấy nét mặt có phần hơi muốn trốn tránh của Bạch Hạc Hiên, Vĩ Tiết Lâm liền bật cười:"Anh yên tâm đi, anh không muốn nói tôi sẽ không hỏi đến!"
"Trong quá khứ tôi từng tổn thương cô ấy, tổn thương rất rất nhiều, có lẽ dù cho bây giờ tôi có dùng cả đời này để bù đắp thì cũng không thể nào vơi đi được những vết thương lòng đã hằng sâu trong tâm thức của cô ấy"

"Là do tôi ngu muội đầu óc nên mới nhẫn tâm tổn thương cuộc đời của cô ấy! " Khóe mắt cay cay, Bạch Hạc Hiên nhớ lại từng hình ảnh trong quá khứ, không ngờ lại yếu lòng mà chảy dài hai hàng nước mắt.

Thật bản thân Bạch Hạc Hiên anh cũng không hiểu được tại vì sao mà hôm nay, trước mặt Vĩ Tiết Lâm anh lại bằng lòng thú nhận quá khứ đầy tội lỗi của chính mình.

"Được rồi! Tôi hiểu rồi!" Vĩ Tiết Lâm nhìn thấy tâm trạng đã không còn được mấy ổn định của Bạch Hạc Hiên mà cắt ngang.

.
 
Giá Như Em Chưa Từng Yêu
Chương 133: 133: Giao Lại Tất Cả Cho Người Từng Phạm Phải Lầm Lỗi


"Được rồi! Tôi hiểu rồi!" Vĩ Tiết Lâm nhìn thấy tâm trạng đã không còn được mấy ổn định của Bạch Hạc Hiên mà cắt ngang.

"Sáng sớm ngày mai tôi phải bay về Anh Quốc để sắp xếp lại công việc chuyển về trong nước cho Helen, tạm thời mẹ con Helen giao cho anh đấy! "
Nói rồi ánh mắt của Vĩ Tiết Lâm lại quét qua chỗ John đang nằm, thấy rõ trong đôi mắt của anh một tia sáng ánh lên, đầy thấu hiểu:"John thằng bé bị dị ứng hải sản, nhất là tôm!"
"Cũng lâu rồi từ sau khi thằng bé ăn quá nhiều kem đến nỗi phát sốt đến nhập viện, Helen không còn cho John ăn kem nữa! "
"Thằng bé thích nhất là ăn đồ ăn do Helen nấu, nhưng công việc bận, Helen không có nhiều thời gian! "
"Vì thế tôi đã học nấu tay, tuy đồ ăn tôi không ngon bằng đồ ăn của Helen làm nhưng thằng bé cũng rất hiểu chuyện, nó thích nhất là món canh cà chua trứng do tôi nấu"

Nói đến đây bỗng dưng khóe mắt của Vĩ Tiết Lâm lại cay cay, dường như đã từ rất lâu rồi trong lòng Vĩ Tiết Lâm, John cứ chính như là đứa con ruột của anh vậy.

Bây giờ John nhận lại ba ruột làm sao trong lòng Vĩ Tiết Lâm không cảm thấy mất mác cho được.

Đầu mũi khịt khịt nhẹ, mi mắt chớp chớp cố nuốt ngược nước mắt vào trong, Vĩ Tiết Lâm đưa ánh mắt nhìn sang Lam Đình Niên, lại lần nữa dặn dò Bạch Hạc Hiên, cứ như lần này Vĩ Tiết Lâm anh đi một chuyến thật xa không còn gặp lại vậy:"Lúc Helen sinh John trong tình trạng sức khỏe không được tốt lắm, cho nên sau khi sinh cơ thể cũng thường xuyên đau nhức khi về đêm, có đêm đang ngủ, cô ấy lại giật mình rên lên vì đau đớn, những lúc ấy chỉ cần anh tăng nhiệt độ phòng ấm lên một chút, vuốt nhẹ dọc sống lưng của Helen, cô ấy sẽ cảm thấy thoải mái mà ngủ lại được! "
"Lúc trước Helen còn điều trị cả về tâm lý, nhưng từ khi John ra đời, có thằng bé, cô ấy cũng dần bỏ được thuốc, nhưng lâu lâu áp lực công việc vẫn phải dùng đến thuốc mới có thể ngủ được! Cho nên anh nhớ phải thường xuyên kiểm tra xem ở đầu giường của cô ấy có thuốc hay không, có thì lấy vứt đi, cô ấy rất hay giấu linh tinh, uống nhiều không tốt, những lúc ấy Helen chỉ cần được động viên là ổn cả thôi"
"Việc quan trọng tôi nói cả với anh rồi đấy, còn những việc vặt khác tôi tin anh hiểu được, dù sao cũng có một đứa con chung với nhau rồi chẳng nhẽ những điều cơ bản khác anh không hiểu được, đúng không?" Dứt lời Vĩ Tiết Lâm hướng mắt nhìn sang Bạch Hạc Hiên đã cứng đơ không một cái chớp mắt nằm im thin thít trên giường.

Làm sao mà Vĩ Tiết Lâm có thể hiểu được tâm trạng bấy giờ của Bạch Hạc Hiên loạn như thế nào.

Chỉ có mình Bạch Hạc Hiên anh mới biết bản thân mình tồi tệ ra sao khi tất cả những lời vừa thốt ra từ miệng của Vĩ Tiết Lâm một điều anh cũng chẳng hề biết, thậm chí là điều cơ bản trong miệng Vĩ Tiết Lâm bản thân anh cũng mờ mịt nốt.

Tự hỏi bản thân hiểu được Lam Đình Niên bao nhiêu?
Bạch Hạc Hiên anh đúng là một thằng thất bại, là chồng là ba ấy vậy mà hiểu vợ con mình còn thua cả một người dưng.

Biết làm sao được, thực tế đã chứng mình rằng Bạch Hạc Hiên anh chỉ là một thằng vô tích sự, đến vợ con mình cũng để người ngoài lo giúp.

Làm sao ai thấu nổi sự bất lực hiện tại của Bạch Hạc Hiên anh?
Khóe mi bỗng chớp nhẹ sau một hồi lâu không có bất kì động tĩnh gì, hai hàng nước mắt cũng theo đó nối tiếp nhau mà chảy dài ướt đẫm cả bề mặt gối, khóe mi nâng nhẹ, Bạch Hạc Hiên cười trong làn nước mắt:"Hiểu về mẹ con cô ấy rõ như thế, anh nỡ giao lại cho tôi hay sao?"
"Ai bảo tôi giao cô ấy cho anh!"
"Anh nên nhớ tôi chỉ là tạm thời nhờ anh chăm sóc cho mẹ con cô ấy mà thôi, nếu như để tôi thấy cô ấy rơi bất kì một giọt nước mắt nào vì anh, tuyệt đối tôi sẽ không để anh có cơ hội lần nữa nhìn thấy mẹ con cô ấy!"
Vĩ Tiết Lâm phản ứng không quá mạnh chỉ là quá đỗi cương quyết khi nhìn Bạch Hạc Hiên.

Thoáng chóc trong đáy mắt đã trở nên mơ hồ, Bạch Hạc Hiên chăm chăm nhìn Vĩ Tiết Lâm đầy ái mộ, sự cao thượng của Vĩ Tiết Lâm cả đời này chắc Bạch Hạc Hiên anh cũng chẳng sánh nổi:"Ơn của anh tôi trả bằng hạnh phúc của mẹ con Niên Niên nhé?"

Khóe môi cong nhẹ, câu trả lời của Bạch Hạc Hiên vừa khéo hài lòng Vĩ Tiết Lâm:"Nói được thì làm được!"
Thẳng người bước chân tiến lại gần hơn chỗ của Bạch Hạc Hiên, lòng bàn tay cuộc chặt thành nắm đấm, Vĩ Tiết Lâm đưa đến trước mặt của Bạch Hạc Hiên ra hiệu.

Hiểu ý, Bạch Hạc Hiên cũng liền cuộn chặt tay mình lại, nâng nhẹ vừa tầm, cụng nhẹ vào bàn tay cũng đang luôn chặt của Vĩ Tiết Lâm:"Được! Nói được thì làm được! Quân tử nhất ngôn!"
"Quân tử nhất ngôn!" Lời cuối cùng để lại, Vĩ Tiết Lâm xoay lưng dứt khoát rời đi, nhưng rồi bước chân lại không thể tự kiềm chế nổi mà ở nơi cánh cửa vẫn quyến luyến xoay gót mà nhìn vào chỗ Helen cùng John trước khi thật sự rời đi.
 
Giá Như Em Chưa Từng Yêu
Chương 134: 134: Công Sinh Thành Không Bằng Công Dưỡng Dục


"Quân tử nhất ngôn!" Lời cuối cùng để lại, Vĩ Tiết Lâm xoay lưng dứt khoát rời đi, nhưng rồi bước chân lại không thể tự kiềm chế nổi mà ở nơi cánh cửa vẫn quyến luyến xoay gót mà nhìn vào chỗ Helen cùng John trước khi thật sự rời đi.

Đến sáng ngày hôm sau tỉnh dậy cũng là lúc mà mọi thứ trong căn phòng bỗng trở nên trầm mặc một cách đến đáng sợ, John nằm trên giường một lời cũng chẳng nói nét mặt lộ rõ sự mất mát, Lam Đình Niên thì lặng người ngồi ở sofa nhìn John không biết phải lựa lời nào mà khuyên nhủ thằng bé tiếp khi hôm qua vừa mới dốc cả lòng mình để tìm cách, còn Bạch Hạc Hiên thì chỉ biết ngồi trên giường nhìn hai mẹ con John vì sự vắng mặt của một người đàn ông mà lòng mang đầy nhung nhớ.

Thầm cười đầy giễu cợt, lòng tự hỏi liệu Bạch Hạc Hiên anh có thực hiện nổi lời đã hứa đối với Vĩ Tiết Lâm hay không?
"Mẹ! Con muốn gọi cho ba Lâm, con nhớ ba rồi!" Bỗng dưng một tiếng nói non nớt vang lên phá tan đi bầu không khí đầy u ám trong căn phòng hiện tại.

"Được rồi John! Con chờ mẹ gọi cho ba Lâm của con nhé!" Nói rồi Lam Đình Niên liền vén tấm chăn trên người đứng lên cầm lấy điện thoại đang đặt trên bàn, có chút khó khăn mà di chuyển đến giường của John ngồi xuống, bấm gọi cho Vĩ Tiết Lâm nhưng rồi đợi mãi cho đến khi mà tiếng chuông điện thoại ở đầu dây bên kia đã tắt vẫn không thấy có người trả lời.

Thất vọng hiện rõ trong mi mắt, John trở người mang theo sự thất vọng ấy mà nằm xuống giường một lời cũng không nói thêm.

Bạch Hạc Hiên, cuối cùng cũng không nhịn được khi nhìn thấy John rơi vào trong tình trạng hiện tại mà nén lại cơn đau của thể xác gắng bước xuống giường đi lại chỗ của John, ngồi xuống bên cạnh Lam Đình Niên:"John, ba Lâm của con yêu con nhiều như thế nên sẽ không có việc bỏ rơi con đâu, chắc là ba Lâm con đang trên máy bay không thể nghe được điện thoại của con thôi!"
Bàn tay lớn xoa nhẹ đầu John, Bạch Hạc Hiên lại tiếp tục an ủi thằng bé:"Con không nhớ lúc trước khi đi ba Lâm con dặn con những gì sao? Con phải vui vẻ chờ ba Lâm của con quay trở về nữa chứ John?"
"Con cứ không vui thế này ba Lâm của con biết được, ba Lâm của con lại phân tâm thì làm sao có thể tập trung sắp xếp công việc nhanh để về thăm con được!"
"Mẹ, con muốn quay trở về Anh Quốc tìm ba Lâm!" Sau những lời động viên của Bạch Hạc Hiên, những tưởng John sẽ ngoan ngoãn không quấy nữa, ngờ đâu thằng bé lại nằn nặc đòi mẹ mình cho bay trở về Anh Quốc để tìm gặp Vĩ Tiết Lâm.

Trẻ con mà, năm năm trời gắng bó, yêu thương nó một cách vô điều kiện như thế thì ắt hẳn trong thâm tâm John đã xem Vĩ Tiết Lâm là một phần không thể thiếu rồi, dù cho Bạch Hạc Hiên có là ba ruột đi chăng nữa, người ta vẫn thường hay nói công sinh thành làm sao bằng được công dưỡng dục, cho nên bây giờ thằng bé nhớ mong Vĩ Tiết Lâm hơn người ba ruột hiện tại ở trước mắtcũng là điều dễ hiểu mà thôi.

Lời ngây thơ vô tư biểu đạt cảm xúc của John ấy vậy mà cứ như một nhát dao ghim thẳng vào trái tim luôn mong mỏi được thừa nhận của Bạch Hạc Hiên.

Cảm xúc của John suy cho cùng đối với Bạch Hạc Hiên anh cũng chỉ là xếp sau tình cảm dành cho Vĩ Tiết Lâm!
Khóe môi cong nhẹ, Bạch Hạc Hiên nhìn qua Lam Đình Niên vẫn đơ người chưa có câu trả lời chính thức cho John mà gượng cười:"Em thấy sao, John nói như thế!.

"
Đáy mắt thoáng nhìn qua Bạch Hạc Hiên đầy khó chịu mà cắt ngang luôn lời đang muốn nói của anh, nhẹ nhàng mang theo cả sự ấm áp của một người mẹ, Lam Đình Biên xoa xoa nhẹ đỉnh đầu của con trai mình, kiên nhẫn mà thuyết phục thằng bé:"John tạm thời chúng ta không về Anh Quốc nữa! Chúng ta ở đây đợi ba Lâm của con qua trở về nhé?"
"Tại sao lại không về nữa ạ?" John thắc mắc.

Thoáng nhìn qua chỗ Bạch Hạc Hiên, lần này gặp lại, với tính cách của Bạch Hạc Hiên, Lam Đình Niên thừa biết anh sẽ không để cho cô ra đi một cách dễ dàng như thế, có lẽ là vì sợ mất John, sợ lần nữa trốn chạy lại vô tình gặp lại nhau nữa, tình huống sẽ không còn dễ nói chuyện như lúc này, sợ rằng không tự chủ động ngoan ngoãn Bạch Hạc Hiên lại tìm cách hủy hoại cuộc sống của Lam Đình Niên cô và John.

Định lòng ý nghĩ cam chịu ở lại đây, Lam Đình Niên véo nhẹ má của John gượng cười:"Không về nữa chính là không về nữa.

Ở đây cũng rất tốt mà, John không cảm thấy thế sao?"
Gật nhẹ đầu, John nhìn Bạch Hạc Hiên:"Ở đây có ba đúng là rất tốt, nhưng mà con vẫn rất nhớ ba Lâm!"
"John ngoan, ba Lâm của con sẽ rất nhanh quay trở về đây thôi! Con không được đòi ba Lâm nhiều! Ba Lâm còn bận công việc của ba Lâm nữa! Con phải ngoan ngoãn chờ ba Lâm biết chưa? Con cứ mè nheo như thế này làm sao ba Lâm có thể làm việc được, con biết không hả John?".
 
Giá Như Em Chưa Từng Yêu
Chương 135: 135: Không Muốn Ở Cùng


"John ngoan, ba Lâm của con sẽ rất nhanh quay trở về đây thôi! Con không được đòi ba Lâm nhiều! Ba Lâm còn bận công việc của ba Lâm nữa! Con phải ngoan ngoãn chờ ba Lâm biết chưa? Con cứ mè nheo như thế này làm sao ba Lâm có thể làm việc được, con biết không hả John?"
"Vâng! Con biết rồi mẹ!" Tuy không cam lòng cho lắm nhưng John cuối cùng vẫn không dám cãi lại lời của mẹ mình mà ngoan ngoãn gật đầu đồng ý.

Sau ngày hôm đó, John và Bạch Hạc Hiên nằm viện thêm hơn ba ngày nữa thì được bác sĩ cho xuất viện sau khi chắc chắn tình hình sức khỏe của cả hai ba con đã ổn định.

Lam Đình Niên ngồi trên giường thay quần áo cho John, Bạch Hạc Hiên đã chuẩn bị xong từ tờ mờ sáng nên hiện tại đang ngồi ở sofa phụ giúp Lam Đình Niên một tay xếp lại quần áo, đồ đạc của John cho vào túi để dễ mang về nhà hơn.

Mặc dù Bạch Hạc Hiên đã hết lời thuyết phục Lam Đình Niên quay trở về Bạch gia để sống cùng mình nhưng lại bị cô hết lần này đến lần khác từ chối.

Cô thật lòng không bao giờ muốn quay về cái nơi đâu đâu cũng nhìn thấy toàn là đau thương ấy nữa, cô không muốn nhớ, lại càng không muốn tiếp tục sống cùng Bạch Hạc Hiên.

Hiện tại lại còn có cả John nữa, cô không đời nào để cho thằng bé lớn lên trong một môi trường như thế được.

Cho nên trước khi Vĩ Tiết Lâm quay trở về Anh Quốc cô đã nhờ anh tìm cho mẹ con cô một chỗ ở yên tĩnh một xíu.

Cuối cùng cũng chốt được chỗ ưng ý là một căn nhà nhỏ có hơi cũ kĩ một chút nhưng ở đấy cho người ta cảm giác bình yên và thật sự rất hoài niệm, Lam Đình Niên thích cái cách nơi đó tồn tại từ ngay cái nhìn đầu tiên nơi tấm ảnh mà Vĩ Tiết Lâm đã gửi qua.

Sau khi chuẩn bị xong giấy tờ xuất viện, đồ đạc cũng đã thu xếp xong, trợ lý Hồng theo lệnh của Bạch Hạc Hiên mà chờ ở trước cổng bệnh viện.

Hôm nay cuộc sống quá đỗi bình dị, John ở giữa hai tay một tay nắm lấy tay Lam Đình Niên, tay còn lại nắm lấy bàn tay lớn của Bạch Hạc Hiên, trông thật giống một gia đình hạnh phúc mà rời khỏi bệnh viện.

Mấy ngày nay, John chỉ mới gọi cho Vĩ Tiết Lâm chỉ đúng một lần là lúc anh vừa đáp máy bay xuống Anh Quốc, nhưng không hiểu vì sao sau lần đó cũng không nghe thằng bé nhắc nhiều đến Vĩ Tiết Lâm nữa mà ngược lại Lam Đình Niên còn thấy thằng bé bám riết lấy Bạch Hạc Hiên không chịu rời, đến bây giờ cũng vậy, ngồi trên xe thằng bé lại chui tọt vào trong lòng của Bạch Hạc Hiên mà ngồi, trong khi trên xe vẫn còn ghế trống.

Bàn tay nhỏ nghịch nhẹ góc áo của Bạch Hạc Hiên, John ngẩng cái đầu nhỏ của mình lên mắt đối mắt với Bạch Hạc Hiên mà nũng nịu:"Ba không sống cùng với con và mẹ sao?"
Câu hỏi ngây thơ của John liền làm cho không khí trong xe vốn đã ngột ngạt bây giờ lại càng trở nên bí bách đến khó thở, Bạch Hạc Hiên đưa mắt nhìn sang Lam Đình Niên đã hạ cửa kính xe chòm đầu ra bên ngoài hít thở khí trời từ khi nào mà vuốt nhẹ sống lưng của John:"Cái này ba cũng muốn lắm nhưng mà ba không thể tự quyết định được, hay là John xin mẹ giúp ba nhé?"
Mi mắt nheo lại đầy khó hiểu, suy tư hệt như một ông cụ non, John nhìn sang mẹ mình không có chút quan tâm nào đến cuộc trò giữa hai ba con mà lắc đầu, chòm người, nói nhỏ vào tai của Bạch Hạc Hiên:"Hay là ba tự xin mẹ đi! Việc mẹ không cho con không dám xin đâu!"
Có phần hơi ngạc nhiên về lời của John nhưng rồi hiện tại có Lam Đình Niên ngồi cạnh cho nên Bạch Hạc Hiên cũng chẳng tiện hỏi vì sao thằng bé lại biết chuyện Lam Đình Niên không đồng ý để Bạch Hạc Hiên anh sống cùng với hai mẹ con cô.

Thì chuyện là vào cái đêm mà Bạch Hạc Hiên và Lam Đình Niên nói về chỗ ở của hai mẹ con, thì thằng bé vô tình thức giấc mà nghe được nhưng lại rất hiểu chuyện im lặng mà không xen vào để cho mẹ mình tùy ý quyết định.

Bàn tay véo nhẹ lấy một bên má của John, gục đầu áp sát vành tai thằng bé, khóe môi thúc dục:"Ba xin mẹ rồi nhưng mẹ không cho thì ba biết phải làm sao đây! Có phải bây giờ John nên giúp ba xin mẹ một chút không?"
"Nhưng mẹ đã không đồng ý rồi, con lại xin, trái ý mẹ, con sợ mẹ sẽ tức giận lắm ạ! Hay là ba thử xin mẹ thêm một lần nữa đi ạ!" John nửa muốn giúp xin thay cho ba mình nhưng nửa lại sợ mẹ giận nên đành bất lực.

"John mẹ nghe thấy đấy, con đừng làm ồn nửa!" Những tưởng Lam Đình Niên không để ý đến là không nghe thấy gì nhưng ngờ đâu cô vẫn nghe thấy cuộc trò chuyện giữa Bạch Hạc Hiên và John một chữ cũng không sót, biết làm sao được ở khoảng cách gần như thế mà làm sao có thể không nghe thấy gì được chứ, cho nên cuối cùng không nhịn được nửa mà Lam Đình Niên đã quay sang cố tình nói với John cũng như gián tiếp gửi gắm đến Bạch Hạc Hiên.

Lời Lam Đình Niên như có uy lệnh, Bạch Hạc Hiên và John liền im phăng phắc, ôm lấy John để thằng bé giấu mặt vào trong lòng ngực mình, Bạch Hạc Hiên vuốt vuốt nhẹ dọc sống lưng của thằng bé trấn an, rồi quay sang nhìn Lam Đình Niên khóe môi hiện rõ ý cười đầy nịnh bợ:"Không nói nữa!.

Anh không nói nữa có được không!.

Em ngắm cảnh đi! Tiếp tục ngắm cảnh! Cảnh đẹp! Cảnh bên ngoài đẹp!".
 
Giá Như Em Chưa Từng Yêu
Chương 136: 136: Tranh Chấp Chưa Bao Giờ Là Hết


Xe chạy được khoảng một lúc nữa, thì dừng lại trước nơi mà mẹ con Lam Đình Niên sẽ ở.

Xuống xe Lam Đình Niên đưa tay định mang đồ của John lên nhà nhưng lại bị Bạch Hạc Hiên nhanh tay hơn:"Để anh!"
Cũng chẳng nói thêm lời nào, Lam Đình Niên đành buông tay ra, để lại đồ cho Bạch Hạc Hiên mang phụ, còn cô thì nắm lấy tay John đi vào nhà trước.

Cửa nhà vừa mở, Lam Đình Niên liền xoay đầu nhìn sang Bạch Hạc Hiên đã đứng ngay sau lưng mình, muốn lấy mấy túi đồ trên tay anh tiện thể đuổi người, nhưng ngờ đâu John lại nhanh hơn mà nắm lấy một góc áo của Bạch Hạc Hiên lắc lư người:"Hôm nay ba ở lại đây chơi với con nhé!"
Khóe môi cong lên, không hiểu làm sao dạo gần đây John lại ngoan thế không biết, còn biết cách tạo cơ hội cho Bạch Hạc Hiên anh nữa chứ, nhưng rồi nụ cười trên môi lại thoáng vụt tắt khi vừa ngẩng đầu lên lại nhìn nét mặt không mấy vui vẻ của Lam Đình Niên đang trân trân nhìn mình mà trở nên ấp úng:"Anh! John! Thằng bé! "

Lời từ chối còn chưa kịp nói, bỗng Lam Đình Niên lại cảm nhận được hiện tại đang có một lực kéo kéo nhẹ tà váy của mình, cúi đầu đối diện với ánh mắt trong veo đầy mè nheo của John, cuối cùng Lam Đình Niên buộc phải đầu hàng mà nhìn lên Bạch Hạc Hiên:"Vào nhà đi!"
Lời của Lam Đình Niên vừa dứt liền khiến cho tâm trạng một lớn một nhỏ trở nên phấn chấn hẳn ra, John vui vẻ mà nắm lấy góc áo của Bạch Hạc Hiên kéo anh vào nhà còn không quên nói lời cảm ơn đối với mẹ mình.

Vội đặt túi lớn túi nhỏ trên tay xuống dưới sàn nhà, Bạch Hạc Hiên theo John mà dạo quanh nhìn ngắm qua căn nhà một lượt, nhìn chung nơi này tuy không rộng lắm, bên ngoài nhìn có vẻ hơi cũ kĩ nhưng bên trong được cái rất sạch sẽ gọn gàng, đặc biệt có cảm giác rất ấm cúng.

Hai ba con cùng lúc ngã lưng ra sofa, tay vòng ra sau kê cao đầu, chân vắt chéo, động tác giống y hệt nhau, Bạch Hạc Hiên xoay đầu nhìn sang John đánh giá:"John con có nghĩ nơi này vừa đủ cho một nhà ba người cùng sống với nhau thì sẽ rất hạnh phúc hay không?" Dứt lời Bạch Hạc Hiên còn cố tình hướng tầm nhìn của mình sang Lam Đình Niên đang sắp xếp lại đồ đạc ở bếp.

"Dạ có ba ạ!" Vẻ mặt vẫn còn đang hớn hở nói với Bạch Hạc Hiên thì câu sau John đã chùn hẳn tâm trạng xuống:"Nhưng mà mẹ không cho phép ạ!"
Khóe môi cong nhẹ, Bạch Hạc Hiên không trực tiếp trả lời câu hỏi của John mà chỉ xoa xoa nhẹ đầu thằng bé mỉm cười, đứng lên một lực bế sốc lấy thằng bé:"Nào chúng ta đi phụ mẹ dọn dẹp một chút nhé!"
Bế thẳng John đi vào nhà bếp, đặt thằng bé ngồi ở một khoảng trống trên bếp, Bạch Hạc Hiên khom người lấy chén đũa từ trong một cái thùng lớn chắc là được Vĩ Tiết Lâm chuẩn bị sẵn ra ngoài đặt lên kệ.

Lam Đình Niên thấy thế thì liền nhìn sang Bạch Hạc Hiên với ánh mắt đầy ái ngại vì dù sao từ trước đến giờ cô cũng chưa từng thấy anh động tay động chân vào bất kì một việc gì trong nhà.

"Sau này có lẽ em sẽ thường xuyên thấy thôi không cần phải ngạc nhiên đến như thế đâu!" Tay vẫn còn đang cầm số chén đũa chưa kịp xếp lên kệ, Bạch Hạc Hiên xoay sang nói với Lam Đình Niên.

"Anh còn định ở đây thêm bao lâu nữa?"
"Anh cũng có trách nhiệm chăm sóc John mà Niên Niên!"
Lời định nói nhưng nhận ra rằng không phù hợp khi có mặt John ở đây, Lam Đình Niên đành nén lại mà xoay sang mỉm cười nói với John:"John con ra phòng khách mở TV lên xem đi, mẹ nói chuyện với ba con một chút!"
Rất hiểu chuyện John gật đầu liền muốn trèo xuống, nhưng vì chỗ John đang ngồi cũng khá cao so với chiều cao của mình, mà John phải nhờ đến sự giúp đỡ của Bạch Hạc Hiên mới xuống được, lon ton chạy ra phòng khách mở TV lên xem đúng y như lời của Lam Đình Niên bảo.

Sau khi đảm bảo John đã tập tung xem TV không còn để ý đến mình và Bạch Hạc Hiên nữa thì Lam Đình Niên mới đặt cái chảo trên tay của mình sang một bên tựa người vào cạnh bếp, tay khoanh trước ngực:"Bạch Hạc Hiên bây giờ anh làm sao vậy? Một câu trách nhiệm, hai câu cũng trách nhiệm! Sao lúc trước tôi không hề nghe anh nói như vậy nhỉ?"
Khóe môi cong lên đầy gượng gạo, Bạch Hạc Hiên cũng chẳng biết giải thích thế nào, càng không thể nói trong năm năm qua bản thân mình đã hối hận ra sao, như thế anh cho là kể lể, vì chính anh cũng thừa biết thứ mà mình chịu đựng nếu mang ra so sánh với những gì mà Lam Đình Niên đã trãi qua thì cũng chẳng là gì cả.

Cố gắng thật bình tâm, hai lòng bàn tay đã xiết chặt đến độ muốn tự tổn thương chính mình, Bạch Hạc Hiên càng sợ hơn khi nhớ về quá khứ, bản thân mình sẽ không thể kiềm chế được mà nổi điên, thở ra một hơi.

Bạch Hạc Hiên đã bình tĩnh hơn rất nhiều, mang dáng vẻ của một kẻ tội đồ mà nói với Lam Đình Niên:"Niên Niên em không tha thứ cho anh cũng không sao! Nhưng bây giờ biết được John là con của mình, anh cũng đâu thể bỏ mặt thằng bé được! Cho anh cơ hội để chăm sóc cho thằng bé!.

" Lời nói đến đây bỗng dưng lại trở nên ấp úng, Bạch Hạc Hiên có phần hơi lo lắng mà trân trân nhìn Lam Đình Niên:"Và còn cả bù đắp cho em nữa! ".
 
Giá Như Em Chưa Từng Yêu
Chương 137: 137: Cầu Xin Một Cơ Hội


Lời nói đến đây bỗng dưng lại trở nên ấp úng, Bạch Hạc Hiên có phần hơi lo lắng mà trân trân nhìn Lam Đình Niên:"Và còn cả bù đắp cho em nữa! "
"Bạch Hạc Hiên ai cần anh bù đắp chứ?" Giọng điệu mang theo đầy sự rẻ rúng, Lam Đình Niên bỡn cợt mà đâm thẳng vào trái tim của Bạch Hạc Hiên:"Nợ tôi một sinh mệnh anh không bao giờ bù đắp nổi đâu! Anh không có tư cách làm ba của một đứa trẻ anh có hiểu hay không?"
Khóe mi cay xè, Lam Đình Niên chính là bức quá mà thuận miệng nhắc lại chuyện cũ vốn đã đẩy nó xuống sâu tận đáy của sự lãng quên.

Gục mặt dấu đi nước mắt, Lam Đình Niên quệt nhanh khỏi khuôn mặt mình, nhìn lên khuôn mặt đã có chín phần biến sắc đến tái xanh của Bạch Hạc Hiên:"Bỏ đi!"
"Chuyện vốn không nên nhắc lại nữa!"
"Niên Niên anh vốn không có lời giải thích, vì anh sai là sự thật, anh cũng chẳng có cách nào khâu lại vết thương lòng cho em hay bù đắp cho sự ra đi của đứa bé!"
"Nhưng mà Niên Niên à!"

"Anh xin em! "
"Chỉ xin em thêm duy nhất một lần này thôi! "
"Cho anh thêm một cơ hội để bù đắp, để không phạm phải thêm bất kì một sai phạm nào giống như trong quá khứ anh đã từng, có được không em?"
Gần như là quỳ lụy van xin, Bạch Hạc Hiên chỉ thiếu chút nữa là quỳ xuống dưới chân của Lam Đình Niên, nhưng vì sợ John nhìn thấy mà Lam Đình Niên đã kịp ngăn Bạch Hạc Hiên lại:"Đừng khiến tôi trở nên vô lý và đầy thắc mắc trong lòng John!"
Bàn tay lớn chèo kéo cổ tay Lam Đình Niên, nước mắt đã rơi, Bạch Hạc Hiên trong vô vọng lần nữa mà cầu xin:"Niên Niên chỉ duy nhất lần này thôi! Tuyệt đối không có lần thứ hai! Niên Niên cho anh cơ hội được làm một người ba đúng nghĩa đi được không em?"
"Cơ hội được làm một người ba đúng nghĩa?"
"Anh nói ra những lời này mà không tự cảm thấy hổ thẹn lương tâm, tự cảm thấy mắc cười à?"
"Anh vốn đã tự tay mình đánh mất đi cơ hội được làm một người ba đúng nghĩa từ năm năm về trước rồi kìa!"
"Dù cho bây giờ cố gắng như thế nào đi chăng nữa anh cũng sẽ chẳng bao giờ có thể trở thành một người ba đúng nghĩa được nữa đâu!"
"Vết nhơ mãi sẽ là vết nhơ! Mực in lên tờ giấy trắng mãi sẽ là một vết mực khô đen xì không thể bốc tách!"
"Cơ hội được trở thành một người ba đúng nghĩa có lẽ hẹn anh ở một kiếp khác rồi! Hẹn anh khi mà anh đã trả hết nghiệp chướng ở kiếp này đấy Bạch Hạc Hiên à!"
Dứt lời Lam Đình Niên một chút cũng chẳng quan tâm đến cảm xúc hiện tại đang rất không ổn định của Bạch Hạc Hiên mà bỏ đi ra ngoài phòng khách ngồi xuống sofa cùng John mà ôm lấy thằng bé vào lòng, giữ khư khư không muốn buông.

Lời của Lam Đình Niên cứ như một gáo nước lạnh hất thẳng vào mặt của Bạch Hạc Hiên, tuyệt nhiên không còn có bất kì một cơ hội nào để sửa chữa sai lầm cho anh, dường như cũng đã thấu ra sự tình, Bạch Hạc Hiên cười nhạt, bước chân lê thê, từng bước từng bước nặng trĩu mà đi về phía cánh cửa lối ra khỏi căn nhà.

John tự dưng thấy ba cùng mẹ mình bỗng trở nên lạ lẫm thì cau mày đầy khó hiểu, nhưng rồi vòng tay mẹ quá chặt không cho phép John vùng vẫy, ngẩng đầu lên, John đối diện với ánh mắt vẫn còn hoe hoe đỏ của mẹ mình:"Ba bị làm sao vậy mẹ?"
"John con không hỏi nữa!" Ngay lập tức gạt đi ý định của John, ngay tại thời điểm này Lam Đình Niên chỉ muốn kìm hãm John lại, không cho thằng bé có bất kì một cơ hội nào để giữ chân Bạch Hạc Hiên ở lại.

Chính vì thái độ có phần hơi gay gắt của Lam Đình Niên mà John lập tức im bặt đi không nói nữa, chỉ biết đưa ánh mắt nhìn ba mình rời đi.

Rời khỏi cánh cửa của ngôi nhà, cánh cửa vừa đóng lại, hai thế giới liền cách biệt nhau, Bạch Hạc Hiên cả người như mất đi toàn bộ sức lực, anh gắng kiên trì ra đến được chỗ đỗ xe, gối bỗng dưng ngã khụy, lưng tựa vào xe, Bạch Hạc Hiên bơ phờ mà ngồi đấy gục mặt ngẫm nghĩ gì đó rất rất lâu, lâu đến độ mi mắt đã trở nên đục ngầu, không còn chút ánh sáng lóe lên.

Lần tỉnh lại tiếp theo của Bạch Hạc Hiên đã là ba ngày sau tại phòng khám trị liệu tâm lý.

Mơ hồ trong cơn mê Bạch Hạc Hiên vẫn nhớ rõ như in từng khoảnh khắc của năm năm trước, ngay tại cái ngày mà anh nhẫn tâm g**t ch*t đi đứa con chưa kịp thành hình của mình.

Dòng máu tươi chảy ra từ hạ bộ của Lam Đình Niên cứ chạy dọc trong tâm trí của Bạch Hạc Hiên không ngừng cho đến khi sẫm màu, đầy ám ảnh.

Mi mắt mở to, đỏ au, trừng trừng nhìn lên trên trần nhà, Bạch Hạc Hiên cứ thế mà bất động cho đến khi bác sĩ đến kiểm tra.

Sau khi kiểm tra xong, tình hình của Bạch Hạc Hiên là do kích động quá mức dẫn đến ý chí rơi vào trong mơ hồ, nhưng hiện tại tạm thời tình trạng đã có thể bước ra khỏi sự mơ hồ để tỉnh giấc mà ổn định hơn.

.
 
Giá Như Em Chưa Từng Yêu
Chương 138: 138: Mạch Tay Không Đúng


Sau khi kiểm tra xong, tình hình của Bạch Hạc Hiên là do kích động quá mức dẫn đến ý chí rơi vào trong mơ hồ, nhưng hiện tại tạm thời tình trạng đã có thể bước ra khỏi sự mơ hồ để tỉnh giấc mà ổn định hơn.

Ý chí dần dần được khôi phục, tiêu tốn một hồi rất rất lâu nằm trên giường bệnh bất động Bạch Hạc Hiên mới khẽ động mi mắt, câu nói đầu tiên trong miệng anh vẫn là một cái gì đó rất quen thuộc mà anh vẫn thường hay nói sau khi tỉnh giấc, trước khi bước xuống giường trong suốt năm năm qua, như một lời hối hận đầy muộn màng, như một cách để làm vơi đi chút sự tự trách trong lòng:"Niên Niên, anh xin lỗi! Là lỗi của anh! Đều tại anh hết! "
"Cậu Bạch, dạo gần đây cậu lại thường xuyên dùng lại thuốc sao?" Tâm trí vừa thức tỉnh chưa được bao lâu, bên tai Bạch Hạc Hiên lại vang lên tiếng của bác sĩ.

Khóe mắt lờ đờ, Bạch Hạc Hiên xoay sang nhìn vị bác sĩ còn cố ý cong nhẹ khóe môi đầy nhợt nhạt của mình lên:"Dạo này hơi khó ngủ dùng chút cho dễ ngủ!"
Đầu lắc nhẹ, vị bác sĩ nhìn Bạch Hạc Hiên trong bất lực, hai năm cố gắng có lẽ chẳng còn có mấy tác dụng nữa, khi mà cảm xúc của Bạch Hạc Hiên đang dần có dấu hiệu chuyển biến theo hướng tiêu cực, nếu tình trạng này cứ kéo dài e rằng lần nữa anh lại rơi vào trạng thái trầm cảm:"Cậu Bạch, sau này cậu có cảm thấy khó ngủ thì đến tìm thôi, tôi sẽ tìm cách giúp cậu, đừng tùy tiện dùng thuốc!.

Không tốt!"
"Biết rồi!" Lời vừa dứt, Bạch Hạc Hiên trong trạng thái bơ phờ vẫn một mực chống tay xuống giường dùng sức ngồi lên bỏ mặc cả sự khuyên ngăn của bác sĩ.

"Tôi nằm đây mấy ngày rồi?" Dường như cũng cảm nhận được một giấc dài mình vừa mới trãi qua, ngồi trên giường khom nhẹ người, tay đang mang giày mà ngẩng đầu lên nhìn bác sĩ.

"Ba ngày!" Lại lần nữa lắc đầu, vị bác sĩ bất lực nhìn Bạch Hạc Hiên mà thốt lên rồi quay về bàn làm việc của mình ngồi xuống.

"Cậu Bạch, lúc nảy tôi có xem qua mạch tay cho cậu, cảm giác không đúng cho lắm, tôi nghĩ cậu nên tranh thủ ít thời gian đến viện để khám tổng quát xem thế nào đi!"
"Mạch tay?" Câu nói nói vị bác sĩ liền khiến cho Bạch Hạc Hiên thắc mắc, vốn dĩ là một bác sĩ tây y làm sao lại xem mạch tay.

"Đông y, tôi có biết một chút!"
Mi mắt chùn xuống, lòng không còn thắc mắc, nhưng lời của bác sĩ thì Bạch Hạc Hiên vẫn bỏ ngoài tai, nút thắt dây giày cuối cùng cũng đã hoàn thành, Bạch Hạc Hiên đứng lên đi đến chỗ vị bác sĩ vỗ vỗ nhẹ vai vị bác sĩ:"Cảm ơn anh, nhưng tôi không có chuyện gì được đâu!"
"Mạng lớn, không chết nổi!" Nói rồi Bạch Hạc Hiên liền lướt qua khỏi vị bác sĩ mà rời đi.

Ba hôm rồi không được gặp Lam Đình Niên và John, Bạch Hạc Hiên thật sự cảm thấy rất nhớ.

Vì không gọi thông báo cho trợ lý Hồng, nên xe cũng chẳng có sẵn để đi, Bạch Hạc Hiên chỉ đành bắt đại một chiếc taxi bên đường đến thẳng địa chỉ mà mẹ con Lam Đình Niên đang sống.

Đến nơi trời cũng đã về trưa, Bạch Hạc Hiên không vội gõ cửa vào nhà, mà đi đến một siêu thị nhỏ gần đấy mua ít rau củ quả, anh muốn nấu ăn cho Lam Đình Niên và John, việc mà Vĩ Tiết Lâm làm được nhất định Bạch Hạc Hiên anh cũng phải cố gắng làm được.

Nhưng rồi đến việc đơn giản nhất là mua nguyên liệu, Bạch Hạc Hiên cũng chẳng biết phải mua thế nào, tay chân lóng ngóng hết cầm củ cải rồi lại cầm đến cà chua, rau cải! lên xem nhưng rồi cuối cũng chỉ đành lòng mà bỏ xuống hết, thật sự đến tên của từng loại anh còn chẳng biết chính xác thì lấy gì mà lựa.

Cuối cùng phải đành nhờ đến sự trợ giúp của nhân viên trong siêu thị, nhưng rồi cả hai lại đứng nhìn nhau đầy e ngại, vì khi nhân viên hỏi cần gì, Bạch Hạc Hiên đều bảo rằng mình không biết, trong lúc lúng túng, may thay lại chợt nhớ đến món canh cà chua trứng do lần trước Vĩ Tiết Lâm đã nhắc đến, Bạch Hạc Hiên liền hỏi nhân viên siêu thị những nguyên liệu cần để nấu món canh cà chua trứng, cũng là một phần may mắn nhỏ nữa khi nhân viên siêu thị lại biết cách nấu món canh cà chua trứng mà tìm cho Bạch Hạc Hiên đúng những nguyên liệu cần thiết nhất và còn được nhân viên tận tình hướng dẫn cách nấu.

Mang tất cả những nguyên liệu mua được từ siêu thị về chỗ của Lam Đình Niên và John.

Nghe thấy tiếng chuông cửa vang lên nhưng rồi Lam Đình Niên hiện tại đang bận tay trong bếp để chuẩn bị bữa trưa cho John, nên cô nhờ John đang xem TV ở phòng khách ra mở cửa hộ.

Cửa vừa mở, nhìn thấy Bạch Hạc Hiên đến, John liền xà vào anh mà ôm lấy chân anh:"Ba chịu đến thăm con rồi sao? Mấy nay con nhớ ba lắm nhưng lại không gọi được cho ba!"
Khóe môi cong lên đầy cưng chiều, vì tay đang bận xách khá nhiều đồ nên Bạch Hạc Hiên không tiện ôm lấy John mà chỉ cúi nhẹ đầu đối diện với ánh mắt trong veo của thằng bé:"Điện thoại của ba không biết đã vứt linh tinh ở đâu nữa! Ba xin lỗi John nhiều nhé! Để con mong rồi!".
 
Giá Như Em Chưa Từng Yêu
Chương 139: 139: Sự Cố Ngoài Ý Muốn


Khóe môi cong lên đầy cưng chiều, vì tay đang bận xách khá nhiều đồ nên Bạch Hạc Hiên không tiện ôm lấy John mà chỉ cúi nhẹ đầu đối diện với ánh mắt trong veo của thằng bé:"Điện thoại của ba không biết đã vứt linh tinh ở đâu nữa! Ba xin lỗi John nhiều nhé! Để con mong rồi!"
"John là ai vậy con? Sao con không mời vào nhà mà đứng ở cửa sầm sì to nhỏ mãi vậy!" Trong bếp khuất, chỉ nghe mỗi tiếng của John là to nhất, nhưng rồi tiếng kêu của bếp cùng tiếng xào nấu thức ăn lấn át đi, nên Lam Đình Niên cũng nghe tiếng được tiếng mất, mà không hề biết người đến là Bạch Hạc Hiên.

"Dạ, ba tới mẹ à!" Nghe thấy mẹ hỏi, John liền ngửa đầu nhìn vào hướng trong bếp mà đáp.

Nghe John nhắc đến Bạch Hạc Hiên, bàn tay đang xào nấu thức ăn bỗng nhiên dừng lại, ba ngày trôi qua rồi không thấy Bạch Hạc Hiên đến, Lam Đình Niên những tưởng anh đã hiểu ra và không đến làm phiền hai mẹ con của cô nữa, nào ngờ đâu hôm nay lại đến!
"Em đang nấu cơm sao?"

Vẫn còn đang mãi mê suy nghĩ, bỗng có âm thanh ở sau lưng đánh úp làm cho Lam Đình Niên giật thót cả lên mà xoay người lại đối diện với Bạch Hạc Hiên, tay vẫn còn ôm lấy tim của mình cau mày:"Anh định dọa chết tôi à?"
Khóe môi cong nhẹ, Bạch Hạc Hiên vừa đặt số nguyên liệu đã mua lên kệ bếp vừa nói:"Mấy hôm nay hơi bận công việc tí, nay rảnh anh mua ít đồ qua nấu canh cà chua trứng cho John!"
"Anh nấu ăn sao?" Khóe môi cong lên đầu châm chọc, Lam Đình Niên tiếp tục xào rau.

Ánh mắt có dừng lại trên người của Lam Đình Niên trong giây lát, Bạch Hạc Hiên soạn nguyên liệu ra đặt lên kệ bếp, nhưng chẳng hiểu anh soạn kiểu gì mà khiến cho kệ bếp của Lam Đình Niên lộn xộn hết cả lên, còn có cả trứng bể chảy ra bám đầy lên kệ bếp và cả dưới sàn nhà.

John không biết, từ trong phòng mang theo con robot vừa được Vĩ Tiết Lâm gửi từ Anh Quốc về, định chạy đến khoe với Bạch Hạc Hiên thì ngờ đâu lại trượt chân bởi trứng dưới sàn nhà mà ngã ra đầy đau đớn, con robot trên tay cũng vì thế mà vỡ ra.

John dưới chân Bạch Hạc Hiên cứ thế mà khóc nất lên, làm cho anh quýnh quá mà lúng túng không biết phải làm thế nào, dù sao cũng chẳng có kinh nghiệm gì, anh cứ thế mà thẩn người đứng ì ra nhìn John.

Lam Đình Niên nhìn Bạch Hạc Hiên cực kì thù địch, vì dù sao cũng là do anh làm đổ trứng ra sàn nên John mới ngã, sau đó ngay lập tức tắt bếp Lam Đình Niên ngồi xuống bồng lấy John đứng lên, tay vuốt dọc sống lưng thằng bé dỗ dành:"John ngoan không khóc nữa!.

Con trai thì không nên khóc nhè biết chưa! John của mẹ ngoan nào! "
Vừa dỗ dành Lam Đình Niên vừa bế John đi ra phòng khách, trước khi đi còn không quên quay sang nhìn Bạch Hạc Hiên rồi lại nhìn xuống sàn nhà:"Anh gom con robot đấy lại đi, mai tôi mang đi sửa, là đồ của Lâm Lâm tặng John đấy đừng làm hỏng!"
"Xong rồi thì lau luôn sàn nhà đi, tôi dỗ thằng bé một lúc, còn tắm cho nó nữa, người thằng bé bẩn hết cả ra rồi!"
Dứt lời Lam Đình Niên bế John một mạch đi vào phòng của thằng bé, để lại mình Bạch Hạc Hiên đứng đấy, lòng đầy rối bời và tự trách, là do anh nên John mới như thế.

Lặng lẹ ngồi xuống dọn lại con robot, nhặt lại từng mảnh từng mảnh một, Bạch Hạc Hiên âm trầm mà nhìn con robot đã vỡ, lòng mang đầy phức tạp, dù sao cũng là quà do Vĩ Tiết Lâm tặng, mà còn lại nhìn thấy hai mẹ con Lam Đình Niên ra mặt trân trọng như thế thì làm sao một người đàn ông như Bạch Hạc Hiên có thể không có chút buồn lòng nào được.

Nhặt xong Bạch Hạc Hiên mang đặt gọn sang một bên, rồi vào nhà vệ sinh mang ra ít nước để lau sàn, nhưng rồi anh lại đổ mồ hôi hột với việc làm sao để sử dụng được cây lau nhà, rồi chẳng hiểu vì sao mà cây lau sàn lại bị anh phá tung lên, dường như là đã hư.

Lòng lại được tô điểm thêm phần bực tức, hai tay chống ngang hông, Bạch Hạc Hiên xụ mặt đứng nhìn cây lau sàn nứt làm đôi nằm lăn lóc dưới sàn nhà vệ sinh, đứng nhìn được một lúc, Bạch Hạc Hiên lại cúi người nhặt cây sau sàn lên cất gọn vào một gốc rồi rút bừa một chiếc khăn trong nhà vệ sinh nhúng nước mang ra bếp lau sàn.

Lau xong Bạch Hạc Hiên không mang lại nhà vệ sinh giặt mà lại vứt bừa ra ở một góc bếp rồi rửa tay xào nốt rau trên chảo, tuy nhiên loay hoay mãi đến cách khởi động bếp cũng chẳng biết phải làm như thế nào, trong ánh mắt của Bạch Hạc Hiên bây giờ mang theo đầy vẻ cầu cứu, anh nhìn xung quanh căn nhà, cuối cùng lại nhìn thấy laptop của Lam Đình Niên đang đặt ở trên bàn trong phòng khách.

Chiếc laptop hiên tại cứ như một vị cứu tinh vậy!
Bạch Hạc Hiên liền đặt đôi đũa xuống mà chạy ra ngoài phòng khách mang chiếc laptop vào trong bếp, tra cứu ít thông tin mà mình còn chưa biết, nhưng thực chất cái gì cũng phải tra vì anh vốn dĩ chẳng biết một chút gì về chuyện bếp núc cả!.
 
Back
Top Bottom