Ngôn Tình Giá Như Em Chưa Từng Yêu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Giá Như Em Chưa Từng Yêu
Chương 140: 140: Bất Cẩn Nghiêm Trọng


Bạch Hạc Hiên liền đặt đôi đũa xuống mà chạy ra ngoài phòng khách mang chiếc laptop vào trong bếp, tra cứu ít thông tin mà mình còn chưa biết, nhưng thực chất cái gì cũng phải tra vì anh vốn dĩ chẳng biết một chút gì về chuyện bếp núc cả!
Đặt laptop lên kệ bếp, Bạch Hạc Hiên bắt tay vào việc tra cứu, đứng nghiên cứu được một lúc thì cuối cùng anh cũng mở được bếp, nhưng rồi lại không biết điều chỉnh lửa sao cho hợp lý, quá tay mà làm hư luôn rau xào của Lam Đình Niên, nửa sống nửa cháy Bạch Hạc Hiên đặt rau của Lam Đình Niên sang một bên.

Tự cảm thấy cũng không đến nổi quá tệ, Bạch Hạc Hiên nhìn rau trong chảo mà gật gật nhẹ đầu.

Sau đó bắt tay vào nấu món canh cà chua trứng, nhưng rồi lại loạng choạng mãi loay hoay mãi vẫn không biết bắt đầu từ đâu, thấy trên mạng người ta hướng dẫn phải chuẩn bị nguyên liệu trước, nhân viên siêu thị vừa nảy cũng bảo thế, cho nên Bạch Hạc Hiên liền lôi dao thớt ra để thái nguyên nguyên liệu.

Nhưng rồi không ngờ anh lại bỏ qua luôn bước làm sạch, anh không rửa cà chua mà đã trực tiếp mang lên thớt thái ra, dao cầm không chắc hình thù của quả cà chua được thái ra có chút kì quái, nhưng trong mắt của Bạch Hạc Hiên thì cũng được xem như một thành tựu đáng tự hào.

Thái cà chua xong, Bạch Hạc Hiên lại cúi đầu vào laptop xem qua một chút nữa, xem xong anh liền đi tìm một cái nồi cho nước vào mà bắt lên bếp, nhưng lại không đợi nước sôi lên Bạch Hạc Hiên đã vội đem cà chua bỏ hết vào trong nồi, rồi lại tiếp tục cho trứng vào luôn ngay sau đó rồi lại chọc đũa vào nồi khuấy khuấy không ngừng.

Nhìn nồi canh anh nấu!.

Trông có chút đáng sợ!
Chờ cho đến khi nước sôi lên, Bạch Hạc Hiên lại cật lực mà nêm nếm, mỗi khi nêm thêm chút muối, chút mắm,! đều thấy anh múc lên một muỗn nhỏ nếm thử mà gật gật đầu lia lịa tỏ ý vừa lòng, nêm xong anh lại ngắt ngắt ít rau mùi bỏ vào cho thơm rồi tắt bếp, và tất nhiên rau mùi này Bạch Hạc Hiên vẫn chưa hề rửa qua!
Xong xuôi, Bạch Hạc Hiên tiến hành dọn cơm canh ra chờ Lam Đình Niên dỗ John, tắm rửa cho thằng bé xong là có thể dùng bữa ngay.

Loay hoay mãi một lúc lâu cuối cùng cũng dọn đủ cơm canh ra bàn ăn, may thay từ lúc bắt đầu cho đến lúc này hiện tại vẫn không có bất kì một tiếng đổ vỡ nào phát ra từ trong bếp, nhưng bừa bộn lại là thứ không thể tránh khỏi trong căn bếp nhỏ.

Chính ngay cả Bạch Hạc Hiên cũng nhận thấy rõ mà bắt tay vào dọn dẹp, nhưng rồi lại quên cái laptop của Lam Đình Niên vẫn còn đang ở trên kệ bếp mà xoay xoay mãi không hiểu làm sao mà ống tay áo lại vướng vào một góc của chiếc laptop khiến cho nó bị tác động lực mà rơi xuống dưới sàn nhà.

Cho dù có ngã người ra đỡ, nhưng cuối cùng vẫn không đỡ được chiếc laptop, chiếc laptop cứ thế mà rơi xuống va chạm mạnh với nền nhà làm cho màn hình laptop tắt liệm đi, đen xì.

Vừa hay Lam Đình Niên lại nắm tay John từ trong phòng thằng bé đi ra, tiếng đỗ vỡ trong bếp vọng đến tai, cau mày, bước chân hối hả Lam Đình Niên đi vào trong bếp thì nhìn thấy Bạch Hạc Hiên cầm chiếc laptop của mình đứng lên, nhìn màn hình đen xì, Lam Đình Niên phần nào cũng đoán được mà chạy lại chỗ của Bạch Hạc Hiên giật đi chiếc laptop từ trên tay anh liên tục ấn nút nguồn khởi động, nhưng tất cả đều trở nên vô nghĩa.

Ngẩng đầu nhìn lên, mi mắt đã đỏ hoe, ánh lên đầy vẻ giận dữ, là do bản thiết kế công việc chưa hoàn thành hiện tại vẫn còn đang nằm trong máy rất nhiều, bao nhiều công sức của cô, bây giờ chỉ vì một chút bất cẩn của Bạch Hạc Hiên mà đều đổ sông đổ bể hết hay sao, Lam Đình Niên không kiềm chết nổi cơn tức giận trong mình mà quát thẳng vào mặt Bạch Hạc Hiên:"Ngoài phá anh còn có biết làm cái gì khác nữa không?"
"Nếu anh không làm được thì làm ơn ngồi im một chỗ giúp tôi, đừng có lộn xộn rồi phá hết cái này đến cái kia! "
Lòng mang đầy chất vấn, Lam Đình Niên chỉ vài chiếc laptop:"Anh có biết bao nhiêu tâm huyết của tôi ở trong này hay không? Anh thì hay rồi! "
"Phá hỏng hết rồi đấy!"
"Vừa lòng anh chưa?"
Thái độ cực kì dứt khoát, Lam Đình Niên mang chiếc laptop của mình đi thẳng ra phòng khách ngồi, vẫn cố mà khỏi động lại máy.

Bạch Hạc Hiên bị Lam Đình Niên mắng cho một tràng thì cũng chẳng nói gì, vì vốn dĩ bất cẩn là do lỗi của anh, chỉ là lòng có chút buồn khi nghe Lam Đình Niên nói về mình như vậy mà thôi.

"Ba ơi! Ba đừng buồn nữa! Mẹ tức giận nên mới nói thế thôi! Mẹ hết giận sẽ không như thế nữa ạ!" John đứng ở cửa bếp chứng kiến hết tất cả, thấy mẹ mình lớn tiếng, lòng thằng bé cũng cảm thấy rấy sợ hãi, nhưng khi nhìn thấy Bạch Hạc Hiên không vui vì bị Lam Đình Niên mắng thì John lại dũng cảm mà chạy đến ôm lấy Bạch Hạc Hiên an ủi anh.

.
 
Giá Như Em Chưa Từng Yêu
Chương 141: 141: Đêm Nào Mẹ Cũng Hay Khóc


Khóe môi gượng cười, Bạch Hạc Hiên cúi người bế John lên, véo nhẹ lấy một bên má của thằng bé:"Ngoan, ba không sao cả!"
Bước chân bắt đầu di chuyển Bạch Hạc Hiên bế John về cửa phòng của thằng bé, đặt John xuống trước cửa, xoa nhẹ lấy đầu của thằng bé dặn dò:"Con về phòng chơi một lúc nhé! Ba nói chuyện với mẹ một lát!"
Ánh mắt hướng về phía Lam Đình Niên vẫn còn đang giận dữ ngồi ở sofa, John vẫy vẫy nhẹ ra hiệu cho Bạch Hạc Hiên cúi xuống ngang tầm của mình để nói cái gì đó, Bạch Hạc Hiên cũng rất hợp tác mà ngồi xổm xuống, John liền cúi đầu mà nói nhỏ vào tai anh:"Ba nhớ nhé, dù mẹ có mắng ba nhiều ba cũng không được mắng lại mẹ đâu đấy!"
"Mẹ hay khóc lắm! Ba mà mắng mẹ, mẹ khóc, không có ba Lâm ở đây không ai dỗ được mẹ đâu ạ!"
Cau nhẹ mày, Bạch Hạc Hiên cũng rất nhỏ tiếng mà hỏi lại John:"Sao con lại biết mẹ hay khóc?"
"Con thấy ạ!" Không chút suy nghĩ John liền thành thật mà nói.
"Con thấy?" Bạch Hạc Hiên thắc mắc.
"Vâng ạ!" John gật đầu khẳng định lại lần nữa.
"Con thấy lúc nào?"
"Mỗi đêm ạ!"
"Lúc nữa đêm mẹ hay lén khóc một mình lắm ba, nhưng mà có ba Lâm, ba Lâm vào chỉnh lại nhiệt độ phòng, ba Lâm thấy thì ba Lâm sẽ dỗ mẹ, dỗ một lúc mẹ sẽ không khóc nữa ạ!"

"Nhưng con vẫn không hiểu tại sao mẹ lại hay khóc như vậy ạ.

Ba có thể hỏi mẹ được không? Con có hỏi ba Lâm rồi nhưng ba cũng không biết.

Còn mẹ con không dám hỏi đâu ba!"
John thành thật mà kể lại hết tất cả những gì mà mình biết cho Bạch Hạc Hiên nghe, còn không quên nhờ anh hỏi luôn thắc mắc trong lòng mình từ chỗ của Lam Đình Niên.
"Ba biết rồi, con vào phòng chơi đi!" Mi mắt trầm ngâm, dường như đã thấu được nguyên nhân từ những lời nói của John, Bạch Hạc Hiên xoa nhẹ đầu thằng bé mà bảo.
Đợi cho đến khi John vào hẳn trong phòng, Bạch Hạc Hiên mới đóng cửa phòng lại, dáng vẻ có phần hơi e dè, Bạch Hạc Hiên đi lại phòng khách, ngồi đối diện với Lam Đình Niên:"Hay là anh mua cho em một cái máy khác nhé!"
Lời của Bạch Hạc Hiên liền làm cho Lam Đình Niên càng trở nên tức giận hơn, ánh mắt mang theo nhiều phần giận dữ cô nhìn anh đầy đay nghiến:"Mua một cái máy khác? Anh nói hay quá ha? Anh nghĩ tôi tiếc cái máy này đến nổi bắt anh phải đền cho tôi à?"
Khóe môi cong nhẹ đầy châm chọc, Lam Đình Niên lại tiếp lời:"Mà nếu anh đã có lòng như vậy thì dữ liệu trong máy anh đảm bảo nó vẫn còn nguyên đi, như thế tôi còn suy nghĩ lại mà mang ơn anh hơn đấy!"
"Anh sẽ nhờ người cố gắng khôi phục máy lại cho em!" Bạch Hạc Hiên trong tư thế của một kẻ vừa mắc phải sai lầm mà đưa ra cách bào chữa cho chính sai lầm của mình.
"Cảm ơn anh, nhưng thôi tôi không cần, mắc công lại hư hỏng thêm gì đó nữa thì khổ!" Lời đề nghị của Bạch Hạc Hiên ngay lập tức liền bị Lam Đình Niên từ chối.
"Đưa cho anh đi!" Dù cho Lam Đình Niên đã từ chối, nhưng Bạch Hạc Hiên vẫn nhất quyết muốn mang chiếc laptop này đi sửa mà chòm người muốn lấy chiếc laptop đi.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Chiều Hư
2.

Đông Vì Huyền Anh, Xuân Vì Thanh Dương
3.

Xuất Môn Ước Pháo Quên Mang Điểu
4.

Tước Đăng Tiên
=====================================
Chỉ là Lam Đình Niên lại lần nữa không cho phép Bạch Hạc Hiên động vào chiếc laptop của mình thêm lần nào nữa:"Tôi bảo không cần, anh không nghe thấy à?"
Nói rồi Lam Đình Niên trực tiếp ôm chiếc laptop đi vào trong phòng, tìm điện thoại gọi cho Vĩ Tiết Lâm nhờ anh tìm người sửa giúp, chứ nhất quyết cũng không chịu đưa cho Bạch Hạc Hiên.
Thất vọng, Bạch Hạc Hiên đứng cách trước cửa phòng của Lam Đình Niên một khoảng mà nhìn vào trong:"Niên Niên, em vốn dĩ có thể để anh mang đi sửa nhưng tại sao cứ phải là Vĩ Tiết Lâm mới được chứ? Cậu ấy đang ở tận bên Anh Quốc, em không thấy...."
Nghe thấy tiếng của Bạch Hạc Hiên từ bên ngoài vọng vào bên trong căn phòng, Lam Đình Niên ngay lập tức dùng tay che lại phần loa điện thoại, cau mày mà đi đến cửa phòng đối diện với Bạch Hạc Hiên:"Tôi đang nói chuyện điện thoại.

Anh không thấy mình rất bất lịch sự hay sao?"
"Chỉ là anh..."
"Ba mẹ, con đói rồi!"
Lời Bạch Hạc Hiên vẫn còn chưa biết phải giải thích như thế nào mới phải, thì may thay John từ trong phòng chạy ra nói rằng mình đang đói bụng, tình huống trùng hợp đến nổi Bạch Hạc Hiên còn nghĩ là do John cố tình giải vây cho mình.
"Ba dọn cơm ra cả rồi con vào ngồi trước đi rồi ba mẹ vào sau!" Xoa nhẹ đầu John, Bạch Hạc Hiên mỉm cười mà bảo.
John nghe Bạch Hạc Hiên nói thế thì cũng liền gật đầu mà chạy vào trong bàn ăn tìm chỗ ngồi trước.
Bạch Hạc Hiên vẫn còn đứng trước của phòng Lam Đình Niên nhìn cô:"Vừa rồi cho anh xin lỗi!"
"Em nói chuyện cho xong đi rồi vào trong ăn cơm luôn, trưa rồi..."
Nói rồi Bạch Hạc Hiên liền quay lưng đi thẳng vào trong bếp, nhìn thấy John đã ngồi sẵn ở trên bàn thì kéo ghế ngồi cạnh thằng bé, tay lấy cái chén, vừa múc ít canh ra chén vừa nói:"Ba nghe ba Lâm của con nói con thích ăn canh cà chua trứng cho nên ba đã tự tay nấu cho con!"
"Nhưng hông biết có ngon như của ba Lâm của con nấu không? Con ăn thử nhé rồi cho ba xin ý kiến!" Dứt lời Bạch Hạc Hiên đặt nhẹ chén canh cà chua trứng xuống bàn trước mặt John..
 
Giá Như Em Chưa Từng Yêu
Chương 142: 142: Em Thật Khác


"Nhưng hông biết có ngon như của ba Lâm của con nấu không? Con ăn thử nhé rồi cho ba xin ý kiến!" Dứt lời Bạch Hạc Hiên đặt nhẹ chén canh cà chua trứng xuống bàn trước mặt John.

Nhìn hình thức của chén canh cà chua trứng trước mặt, John cũng cảm thấy có thứ gì đấy không được đúng cho lắm nhưng vì Bạch Hạc Hiên đã nói là do tự anh đích thân nấu nên John cũng không có ý sẽ từ chối, thái độ đúng là phần hơi miễn cưỡng nhưng John vẫn múc lên một muỗng canh trong sự chờ đợi của Bạch Hạc Hiên mà đưa vào trong khoang miệng mình.

Ngay lập tức trong khoang miệng cảm nhận được hương vị không mấy chuẩn xác của món ăn mà lại còn có thứ gì đó như là vỏ trứng, John chau nhẹ mày mà đưa tay lên miệng nhả vỏ trứng ra, vừa hay lúc này Lam Đình Niên cũng kết thúc cuộc gọi với Vĩ Tiết Lâm mà đi vào chỗ của Bạch Hạc Hiên và John, nhìn thấy vỏ trứng trên tay của John, Lam Đình Niên liền đưa mắt nhìn xuống thức ăn được bày ra ở trên bàn mà lắc đầu nói với John:"John mấy thứ này không ăn được! Con vào trong phòng thay đồ đi rồi mẹ đưa con ra ngoài ăn!"
Công sức và cả sự cố gắng của Bạch Hạc Hiên ngay lập tức bị Lam Đình Niên phủ nhận trước mặt John không chút thương tiếc.

Khóe mắt đang hừng sáng chờ đợi lời nhận xét từ John ngay lập tức đen kịt đầy tối tăm, dù sao cũng là lần đầu tiên vào bếp, Bạch Hạc Hiên đã thật sự cố gắng rất nhiều nhưng đổi lại chỉ là sự phủ nhận!
Hiểu rõ ý tứ trong lời của Lam Đình Niên, Bạch Hạc Hiên liền gượng gạo mà lấy mảnh vỏ trứng trên tay của John bỏ xuống bàn, dùng khăn giấy ướt mà lau tay cho thằng bé:"Con vào phòng thay đồ rồi ra ngoài ăn với mẹ đi, ba dọn dẹp lại chỗ này một chút!"
John nhìn Bạch Hạc Hiên có phần hơi ủ rũ mà cũng có chút phiền lòng theo, đúng là món canh cà chua trứng này không ngon bằng của ba Lâm nấu, nhưng ít ra thằng bé vẫn có thể dành cho ba của mình một lời động viên để tiếp tục cố gắng.

Chỉ là vì do lời của Lam Đình Niên cắt nghĩa quá nhanh không cho thằng bé có lấy một cơ hội để nói, cứ như thế mà Bạch Hạc Hiên lại gom thêm một chút thất vọng nữa về bản thân của mình.

"John lời mẹ nói con có nghe hay không?" Dù đã được Bạch Hạc Hiên lau sạch tay từ lâu nhưng John vẫn không chịu đứng lên vào phòng thay đồ như lời mình đã bảo mà vẫn ngồi lì ra đấy, thấy thế Lam Đình Niên càng trở nên gay gắt hơn mà lên giọng với John.

Lời nhắc lại của Lam Đình Niên liền khiến cho John giật mình mà vội trèo xuống ghế chạy thẳng vào hướng phòng mình nhưng rồi chạy được nửa đường thằng bé lại nghĩ ra gì đó mà dừng bước lại ở cửa bếp mà nói vọng vào:"Ba ơi! Canh cà chua trứng của ba con thích lắm, lần sau ba nhớ nấu nữa nhé! Con sẽ ăn hết ạ!"
Lời của John, Bạch Hạc Hiên cũng thừa biết chỉ là một lời động viên, nhưng thật sự hiện tại anh lại cảm thấy rất vui, cảm giác được an ủi, khóe môi cong nhẹ mà nhìn vào ánh mắt chất chứa đầy sự ngây ngô của thằng bé:"Được! Ba biết rồi!"
Đợi cho đến khi bóng lưng của John khuất hẳn, Bạch Hạc Hiên mới xoay người lại đối diện với Lam Đình Niên gượng cười, nhưng rồi thứ anh được nhận lần nữa lại là lời nói hết sức vô tình phát ra từ miệng của Lam Đình Niên:"Anh xem dọn dẹp lại hết chỗ này rồi về đi!"
Dứt lời Lam Đình Niên liền quay lưng rời đi nhưng rồi ánh mắt lại va vào chiếc khăn tắm đang nằm lăn lóc ở sàn nhà cùng một bọc rác lộn xộn ngỗn ngang thì cau mày, lần nữa mà quay sang Bạch Hạc Hiên đang đứng dọn dẹp lại thức ăn ở trên bàn:"Lúc về phiền anh mang hết đống rác của mình bỏ đi!"

"À còn nữa!.

"
Ánh mắt đảo nhanh xuống số thức ăn đang được Bạch Hạc Hiên gom lại chuẩn bị đổ bỏ ở trên bàn mà cười nhạo:"Không làm được thì đừng cố, lần sau đừng bày biện ra làm gì nữa rồi lại phải tốn công dọn dẹp!"
Đáp lời của Lam Đình Niên ngoài một nụ cười trông thật gượng ép ra thì Bạch Hạc Hiên chẳng còn lời nào để nói cả, cúi đầu trước ánh mắt kiên định của Lam Đình Niên, Bạch Hạc Hiên lầm lũi mà dọn nốt cho xong mớ phiền phức trong mắt của Lam Đình Niên đi.

Đợi Lam Đình Niên rời đi, Bạch Hạc Hiên bấy giờ mới dám mở miệng lẩm bẩm:"Lần sau anh nấu ở nhà rồi mang tới cho John vậy! Như thế sẽ không làm loạn bếp của em lên! Em cũng sẽ không khó chịu!"
Khóe mắt cuối cùng lại đẩy ra một giọt lệ cay chảy dài qua không trung mà chạm xuống mu bàn tay đang cầm nắm đũa, nóng hổi, Bạch Hạc Hiên bất lực mà thả lỏng cơ thể rơi xuống ghế, tay gạt nhẹ đi nước mắt trên mi:"Em thật sự hận anh nhiều đến như thế sao?"

"Thật sự anh không còn một chút cơ hội nào nữa hay sao?"
"Năm năm!.

Niên Niên!.

Em thật khác!".
 
Giá Như Em Chưa Từng Yêu
Chương 143: 143: Tự Biết Lượng Vị Trí Của Bản Thân


"Thật sự anh không còn một chút cơ hội nào nữa hay sao?"
"Năm năm!.

Niên Niên!.

Em thật khác!"
"Em mạnh mẽ hơn rồi! Không còn cần anh như lúc ngày xưa nữa!" Khóe mắt chảy nhiều hơn một giọt lệ, Bạch Hạc Hiên thẩn người mà nhìn trong vô định.

Bỗng có một hơi ấm nhỏ truyền từ mu bàn tay đến tận nơi tim, Bạch Hạc Hiên giật mình mà nghe thấg một âm thanh quen thuộc vọng lại nơi tai:"Ba ơi! Ba đi cùng với con và mẹ nhé?"

Thật lòng cũng muốn đón nhận lời John, nhưng rồi lại nhớ đến sự khó chịu của Lam Đình Niên mà chùn lòng xuống, Bạch Hạc Hiên lau nhẹ đi khóe mi, kiềm nén lại nước mắt, mà đưa tay nắm nhẹ lấy bàn tay nhỏ của John, mỉm cười:"Ba còn bận chút việc, chắc là ba không đi cùng hai mẹ con được đâu, để lần sau John nhé!"
"Ba bận ạ? Không đi cùng con và mẹ được sao?" Vẻ mặt có chút không vui, đầu cúi nhẹ John ủ rũ.

"John, mẹ còn phải mang laptop đi sửa nữa, con nhanh lên một chút nào?" Chuẩn bị xong đứng ở ngoài phòng khách Lam Đình Niên nói vọng vào.

John trong bếp dưới sự khuyên nhủ của Bạch Hạc Hiên cuối cùng cũng chịu chùn bước mà chạy ra chỗ của Lam Đình Niên cùng cô rời đi, bỏ lại mình Bạch Hạc Hiên lòng mang đầy tâm trạng mà ngồi mãi trong bếp một khoảng thời gian rất lâu sau đó mới chịu đứng lên dọn dẹp lại căn bếp, rồi mang theo hai bịch rác lớn rồi rời khỏi căn nhà.

Một tuần sau đó đúng như lời mình đã nói, Bạch Hạc Hiên chưa hề mang bất kì một nguyên liệu nấu nướng nào đến chỗ của Lam Đình Niên để nấu nữa mà thay vào đó là ở chính tại căn bếp Bạch gia, anh hằng ngày chăm chỉ tập nấu ăn rồi nhờ người làm nếm thử trước, vừa ý rồi anh mới mang đến chỗ của Lam Đình Niên và John, khoảng thời gian này ở Bạch gia dường như cũng nhộn nhịp hẳn lên vì phải vừa lo chỉ dạy cho Bạch Hạc Hiên cách nấu ăn vừa phải thu dọn bãi chiến trường do anh cất công bày ra.

Dù sao đây cũng là việc mà Bạch Hạc Hiên cảm thấy hạnh phúc nhất từ trước đến giờ mà anh từng làm.

Cùng với tình yêu và sự tích cực học hỏi mà tay nghề nấu nướng của Bạch Hạc Hiên cải thiện không ngừng, cho đến thời điểm hiện tại anh đã có thể tự tin nấu được một bữa ăn hoàn chỉnh.

Sáng hôm nay tỉnh dậy người mang đầy tự tin, Bạch Hạc Hiên quyết định đến luôn chỗ của Lam Đình Niên để nấu bữa trưa cho hai mẹ con, sau khi vệ sinh cá nhân xong, Bạch Hạc Hiên liền thay đồ lái xe ra ngoài, ghé ngang siêu thị anh dừng vào trong mua ít nguyên liệu, sau khi mua xong thì liền mang thẳng ra hướng đã đổ xe.

Nhưng rồi vừa lúc đi ngang qua một cửa hàng đồ chơi con nít, Bạch Hạc Hiên lại chợt khựng người, nhớ đến con robot của John vừa bị mình làm hỏng lần trước mà bước chân tiến dần vào trong.

Ánh mắt liền va vào một con robot có hình dáng khá bắt mắt được trưng bày ngay chính giữa trung tâm cửa hàng, khóe môi cong nhẹ, không chút nghĩ ngợi liền chọn, Bạch Hạc Hiên sau khi thanh toán xong mang theo con robot cùng nguyên liệu thức ăn đã mua đến thẳng chỗ của mẹ con Lam Đình Niên.

Nhưng rồi vừa đến dưới nhà, Bạch Hạc Hiên đã gặp Lam Đình Niên đang chuẩn bị đi đâu đó, mà dụng ý gọi hỏi:"Niên Niên em ra ngoài sao?"
Nghe thấy có người gọi mình, bước chân dừng lại, Lam Đình Niên xoay gót khựng người đứng nhìn Bạch Hạc Hiên, rồi nhìn xuống mấy thứ lớn nhỏ trên tay anh mà đáp:"Anh lại mang gì đến nữa đấy?"
Khóe môi cong lên, Bạch Hạc Hiên vui vẻ mà cười nói, còn đưa nhẹ những món đồ trong tay của mình lên:"Hôm nay anh tới nấu bữa trưa cho hai mẹ con, còn mang cho John ít đồ chơi nữa!"
Đáy mắt ngay lập tức trở nên khó chịu, cau mày, Lam Đình Niên mang đầy chán ghét mà tiếp lời:"Nay tôi bận không về nên có nấu cơm sẵn cho John rồi! Còn đồ chơi tôi nhớ mình đâu có để cho John có thiếu thốn thứ gì đâu, sao anh phải mua mang đến làm gì?"
Nét mặt vừa vui chưa được bao lâu đã xìu xuống, Bạch Hạc Hiên có phần hơi hụt thẫn trước câu trả lời của Lam Đình Niên mà cúi nhẹ đầu đầy suy tư riêng một lúc lâu, sau đó mới ngẩng lên nhìn cô:"Thế thì anh đợi nấu cơm chiều vậy!"
"Còn về đồ chơi, anh biết em không để John thiếu thứ gì nhưng đây đơn giản chỉ là anh muốn tặng cho John mà thôi, tặng như Vĩ Tiết Lâm đã làm ấy!"
"Anh và Lâm Lâm giống nhau sao?" Lam Đình Niên thuận miệng nói ra ngay một câu mà không cần suy nghĩ nhiều.

Lời nói vô tình của Lam Đình Niên liền ngay lập tức như một gáo nước lạnh dội thẳng vào trái tim đang tràn đầy hi vọng muốn được lấp đầy cho mẹ con cô bị dập tắt.

Nét mặt đã tái đi vài phần, Bạch Hạc Hiên gượng cười đầy ủ rũ:"Ừm Niên Niên! Anh thừa biết vị trí của bản thân mình và Vĩ Tiết Lâm có sự khác biệt lớn trong trái tim hai mẹ con của em mà!"
"Không sánh được!"
"Cũng chẳng dám mang ra so sánh!"
"Cho nên em cũng không cần nhắc nhở anh một cách thẳng thắng như thế đâu! Anh tự hiểu được mà!"
Hít một hơi thật sâu rồi thở ra một hơi thật dài, Bạch Hạc Hiên điềm tĩnh mà cân bằng cảm xúc của bản thân:"Thôi em bận việc thì đi trước đi anh lên nhà chơi với John!"
Không một giây nán lại, Bạch Hạc Hiên nói rồi liền ngay lập tức rời đi, y như rằng anh đang sợ chỉ cần nán lại thêm một chút nữa thôi, anh sẽ lại làm cho Lam Đình Niên chướng mắt mà nói thêm những lời vô tình, lời vô tình có khả năng cứa sâu vào trong trái tim của bản thân mình, khiến cho bản thân chùn bước thoái lui mà bỏ cuộc giữa chừng.

.
 
Giá Như Em Chưa Từng Yêu
Chương 144: 144: Thay Đổi Một Chút Cuộc Sống Sẽ Trở Nên Ý Nghĩa Hơn


Lên đến trước cửa nhà, Bạch Hạc Hiên cố chấn chỉnh lại tâm trạng của bản thân, gắng gượng để cho John không nhìn ra được bản thân anh đang không được vui, anh không muốn bản thân mình mang đến những năng lượng tiêu cực cho John.

Đang ngồi chơi trong nhà, bỗng John nghe thấy có tiếng chuông cửa vang lên, như một thoái quen thằng bé chạy lại cửa nhưng lại không trực tiếp mở cửa mà đứng trong nhà qua một cánh cửa mà nói vọng ra ngoài:"Là ai đấy ạ?"
"Là ba đây John, mở cửa cho ba!" Bạch Hạc Hiên mỉm cười mà nói vọng vào.

Âm thanh quen thuộc liền làm cho John cảm thấy an toàn, thằng bé vui mừng mà mở cửa, chạy xà vào lòng Bạch Hạc Hiên mà ôm lấy chân anh:"Nay ba đến sớm vậy ạ?"
Khóe môi cong nhẹ, Bạch Hạc Hiên dùng chân gạt nhẹ cánh cửa cho nó đóng lại rồi bỏ đồ đạc trên tay xuống dưới sàn, ngồi xổm xuống dưới sàn nhà anh xoa lấy đầu John:"Nay ba đến sớm John có vui không?"
"Dạ có ạ!"
Nghe Bạch Hạc Hiên hỏi thế, John liền ngay lập tức gật đầu rồi lại tiếp lời:"Hôm nay mẹ vừa ra ngoài ba ạ, còn bảo trưa không về, dặn con ở nhà chơi chờ mẹ, may mà có ba đến không thì con buồn chết mất!" Ánh mắt ngay thơ biết nói, nỗi buồn lẫn cô đơn đều hiện rõ cả lên John vui mừng mà ôm lấy cổ của Bạch Hạc Hiên.

Khóe môi cong nhẹ Bạch Hạc Hiên ôm lấy John, gỡ nhẹ cánh tay của thằng bé ra, ngồi bệch xuống dưới sàn nhà, ôm John để thằng bé ngồi vào trong lòng mình, Bạch Hạc Hiên tựa nhẹ cằm l*n đ*nh đầu John:"Thế nay ba ở đây chơi với John cả ngày nhé? Đợi mẹ về!.

"
Lời bỗng dưng khựng lại, Bạch Hạc Hiên không tiếp tục nói hết lòng mình mà cố tình lãng tránh:"John có vui không?"
Đầu xoay nhẹ, John nhìn Bạch Hạc Hiên hớn hở gật đầu:"Dạ có vui ba ạ!"
"Ngoan lắm!" Bàn tay lớn xoa nhẹ lấy đầu John đầy khen ngợi, sau đấy Bạch Hạc Hiên liền vươn tay lấy cái bịch chứa con robot mình vừa mua khi nảy đưa cho John mà nói:"Tặng con!"
Tuy vẫn chưa biết Bạch Hạc Hiên tặng cho John thứ gì nhưng John vẫn rất vui vẻ và lễ phép đưa hai tay nhận lấy quà của ba mình tặng:"Cảm ơn ba ạ!"
"Con mở ra xem có thích không?"
"Có ạ! Con rất thích! Quà ba tặng gì con cũng thích ạ!" Vẫn còn chưa mở quà ra nhưng John đã luôn miệng nói thích như đã là một thoái quen được hình thành từ lâu khi nhận quà từ người tặng vậy.

"John thích là được! Lần sau ba lại mua thêm cho con được không?" Khóe môi cong lên, Bạch Hạc Hiên ngồi nhìn John đã trèo xuống khỏi người mình từ lúc nhận quà mà ngồi đối diện mở quà.

"Dạ ba!" Tay đang không ngừng háo hức mở quà nhưng tai thì vẫn chăm chú lắng nghe lời của Bạch Hạc Hiên mà tiếp lời.

Ngồi nhìn John ánh mắt mang theo mười phần là hạnh phúc, Bạch Hạc Hiên vươn tay tới cùng John mở quà.

Không lâu sau đó, một con robot bắt mắt đã được mở ra, John nhìn thấy con robot mà không giấu nổi sự vui mừng hiện rõ trên khuôn mặt:"Ba ơi cái này con thích lắm ạ!"

"Yêu ba nhiều ạ!" Bất chợt John chòm người tới vừa nói vừa ôm lấy cổ Bạch Hạc Hiên mà hôn lên má của anh.

Quá bất ngờ, lần đầu tiên Bạch Hạc Hiên được John hôn mà cứng đờ cả người ra.

Chỉ là John quá đổi hồn nhiên, thằng bé không hề mấy để ý đến biểu hiện lạ của Bạch Hạc Hiên, mà cầm theo con robot vừa được Bạch Hạc Hiên tặng hớn hở chạy thẳng vào trong phòng ngồi chơi.

Đợi cho đến khi John đã vào phòng chơi được một lúc, Bạch Hạc Hiên mới kịp hoàn hồn, bàn tay lớn sờ nhẹ lên nơi vừa được John hôn đầy trân trọng, khóe môi cong nhẹ không ngừng, Bạch Hạc Hiên đứng lên mang số đồ còn lại vào bếp tìm chỗ cất đi.

Sau khi xong xuôi hết, Bạch Hạc Hiên mới dọn dẹp lại nhà bếp cho ngăn nắp, rồi lại quay ra dọn dẹp luôn phòng khách đang lộn xộn không biết bao nhiêu thứ linh tinh đang chồng chéo lên nhau, ánh mắt nhìn những thứ này có chút lạ lẫm vì dù sao từ trước đến nay những lúc anh đến đây cũng chưa từng thấy ngôi nhà ở trong tình trạng bừa bộn như thế này cả, chắc là do hôm nay Lam Đình Niên đi vội nên quần áo vẫn còn vứt linh tinh khắp nơi mà thôi, kiên nhẫn, Bạch Hạc Hiên sắp xếp lại từng thứ một.

Dọn xong anh mới đi vào nhà vệ sinh mang cây lau nhà ra lau lại một lượt, rồi lại loay hoay đi giặt đống đồ mình vừa gom được ở ngoài phòng khách!.

Cho đến ngày hôm nay việc nhà Bạch Hạc Hiên dường như đã thuần thục hơn hơn rất, từ việc nấu cơm đến giặt đồ, dọn dẹp nhà cửa anh đều làm một cách rất gọn gàng tươm tất.

Dù sao cũng phải cố gắng một chút, Bạch Hạc Hiên muốn sau này những việc như thế này, bản thân mình đều có thể tự tay phụ giúp được cho Lam Đình Niên.

Thay đổi tích cực một chút dù sao cũng thấy cuộc sống có ý nghĩa hơn.

Sau khi giặt đồ xong phơi lên rồi, Bạch Hạc Hiên mới giặt lại luôn cây lau nhà cho sạch sẽ, cất gọn vào một gốc, lúc này Bạch Hạc Hiên nhìn ra khung cửa sổ nhận thấy mặt trời đã lên cao, xem lại đồng hồ thì đã thấy quá bữa trưa rồi, không hiểu sao loay hoay một lúc lại không để ý đến thời gian, Bạch Hạc Hiên bấy giờ mới vội vàng đi hâm nóng lại thức ăn mà Lam Đình Niên đã chuẩn bị sẵn cho John lên dọn ra bàn, hâm nóng thêm chút sữa nữa, Bạch Hạc Hiên đi vào gọi John, sợ quá trưa thằng bé sẽ đói.

.
 
Giá Như Em Chưa Từng Yêu
Chương 145: 145: Lỡ Như Có Một Ngày


Vừa mở cửa phòng John, Bạch Hạc Hiên đã nhìn thấy John lăn dài ra sàn nhà mà ngủ, bước chân nhẹ đi, Bạch Hạc Hiên rón rén mà đi vào phòng, cố không khiến cho John giật mình tỉnh giấc, nhẹ bế John, đặt thằng bé lên giường, sau đó lại chỉnh lại nhiệt độ phòng vừa ấm cho dễ ngủ, Bạch Hạc Hiên ngồi xuống bên cạnh John, ngồi nhìn thằng bé một lúc, lại không kiềm được lòng mà mỉm cười, bàn tay đồng thời di chuyển lấy nhẹ chiếc điện thoại từ trong túi ra, bật camera trộm chụp lén John.

Đang chụp hình thì bỗng chợt tiếng chuông điện thoại lại vang lên, làm cho Bạch Hạc Hiên giật toáng cả người, vội bấm tắt cuộc gọi, đem chiếc điện thoại giấu đi vì sợ John sẽ thức giấc, giải quyết xong chiếc điện thoại đang đổ chuông, Bạch Hạc Hiên mới nhìn sang John, may thay thằng bé không bị tiếng chuông điện thoại vừa rồi làm phiền mà thức giấc, thở phào một hơi đầy nhẹ nhõm, Bạch Hạc Hiên đặt nhẹ bàn tay lên bụng John mà vỗ vỗ nhẹ, được một lúc, Bạch Hạc Hiên mới đưa chiếc điện thoại vẫn còn đang sáng màn hình lên nhìn cuộc gọi nhỡ trên màn hình mà cau nhẹ mày!.

Nhìn lại John thêm lần nữa, Bạch Hạc Hiên mới chịu đứng lên cầm theo chiếc điện thoại mà đi ra khỏi phòng của thằng bé, đóng cửa phòng đi thẳng ra ngoài ban công, Bạch Hạc Hiên bấm gọi lại số điện thoại nhỡ vừa rồi!.

Đầu dây bên kia rất nhanh chóng đã có người bắt máy, Bạch Hạc Hiên trở người tựa lưng vào ban công, chân bắt chéo, dáng đứng chính là thoải mái, Bạch Hạc Hiên lên tiếng:"Gọi tôi giờ này là có kết quả rồi sao?"
Sau lời của Bạch Hạc Hiên, đầu giây bên kia liền thông báo gì đó, cuộc gọi kéo dài rất lâu, nhưng chỉ là đơn phương từ đầu dây bên kia lên tiếng, còn Bạch Hạc Hiên sau đó thì chỉ có im lặng và im lặng!.

Kết thúc cuộc gọi, không hề thấy có bất kì một hành động hay biểu hiện lạ nào từ Bạch Hạc Hiên, nhưng rồi chỉ khi nhìn thật kĩ, người ta mới có thể nhìn thấy được trong đôi mắt của Bạch Hạc Hiên đã bắt đầu trở nên đục ngầu nhuốm đẫm màu của buồn đau.

Nhưng cũng rất nhanh sau đó mọi thứ đã trở nên bình thường nhất có thể, Bạch Hạc Hiên chấn chỉnh lại tâm trạng của bản thân mà đi vào trong, nhưng rồi vừa vào anh lại nhìn thấy John mắt nhắm mắt mở lửng chửng ở giữa nhà mà đi đi lại lại gọi mẹ.

Dường như là đang sợ John không để ý lại đụng chạm vào vào đâu đấy ngã ra đau, Bạch Hạc Hiên nhanh chân chạy đến bế sốc thằng bé lên, xoa xoa nhẹ mi mắt cho thằng bé tỉnh táo hơn, mềm mỏng ôn nhu mà nói nhỏ bên tai:"John ngoan con không đòi mẹ, hôm nay mẹ không có nhà! Chỉ có mỗi hai ba con mình thôi!"
"Ba ơi con sợ! " John bỗng dưng khóc nất lên mà ôm lấy cổ Bạch Hạc Hiên tì vào.

"John ngoan, không sợ nữa, có ba đây rồi.

Con bị làm sao từ từ mà nói cho ba biết nhé! Con trai không được khóc nhè đâu!" Bạch Hạc Hiên nhận thấy John hiện tại đang có chút hoảng loạn thì ra sức mà dỗ dành vuốt dọc sống lưng trấn an thằng bé.

Trước sự dỗ dành của Bạch Hạc Hiên, John dường như cũng an tâm hơn phần nào, thằng bé không khóc nữa sụt sùi mà nũng nịu vùi đầu vào cổ anh:"Ba ơi vừa nảy con mơ thấy ba mẹ cãi nhau, lớn tiếng lắm ạ, con sợ! "
Khóe môi cong nhẹ, thì ra là John lo sợ việc này, Bạch Hạc Hiên xoa nhẹ sau gáy của John nhẹ giọng mà giải thích:"John ngoan không sợ, không sợ con nhé! Chỉ là mơ mà thôi, ba từ lâu đã tự hứa với lòng không bao giờ lớn tiếng với mẹ nữa rồi, sẽ không có chuyện ba mẹ cãi nhau, con đừng nghĩ linh tinh nữa nhé!"
"Có thật sẽ không cãi nhau không ba?" John dường như vẫn chưa thể chấp nhận được những gì mình thấy khi nảy chỉ đơn giản là một cơn ác mộng mà tiếp tục muốn Bạch Hạc Hiên phải khẳng định lại thêm lần nữa.

"Ba chắc mà John, ba sẽ không cãi nhau với mẹ!" Bạch Hạc Hiên gật đầu, chắc nịch mà khẳng định.

Có lời này của Bạch Hạc Hiên, tâm trạng John dường như cũng đã thoải mái hơn rất nhiều mà buông cổ của anh ra vui vẻ mà nói lên nổi lòng hiện tại của bản thân:"Ba ơi con đói ạ!"

"Ba cũng thấy đói rồi, ba con mình ăn trưa nhé!" Khóe môi cong lên, Bạch Hạc Hiên lau đi nước mắt còn vương lại trên mi mắt cửa John mà ôm thằng bé đi thẳng vào trong bếp, nhẹ đặt thằng bé ngồi xuống ghế sau đó Bạch Hạc Hiên mới kéo ghế ngay bên cạnh mà ngồi xuống, bàn tay áp nhẹ vào cơm canh xem độ ấm còn đủ không, may thay độ ấm vẫn còn đủ không cần phải hâm nóng lại thêm lần nữa, Bạch Hạc Hiên xới chén cơm đưa cho John, gắp bỏ vào chén cơm của thằng bé ít thức ăn mà bảo:"Con ăn đi!"
John vui vẻ gật đầu mà trở đũa, nhưng vẫn còn không quên mời ba mình một tiếng:"Cơn mời ba ăn cơm ạ!"
Khóe môi cong lên, Bạch Hạc Hiên nhìn John gật nhẹ đầu, tay xới thêm chén cơm nữa mà cùng John dùng bữa.

Trong lúc ăn không hiểu vì sao mà Bạch Hạc Hiên luôn luôn đặt ánh mắt của mình trên người John không rời, lâu lâu lại gắp thêm thức ăn bỏ vào chén cho thằng bé mỉm cười, nhưng rồi hình ảnh vui vẻ, hạnh phúc của hai ba con hiện tại cũng chẳng kéo dài được lâu khi mà Bạch Hạc Hiên lại chợt buộc miệng thốt ra một câu không mấy hay ho gì:"John, nếu lỡ như có một ngày con bỗng nhiên không còn được nhìn thấy ba nữa liệu con có cảm thấy buồn chút nào hay không?"
 
Giá Như Em Chưa Từng Yêu
Chương 146: 146: Một Quyết Định Trọng Đại Được Hình Thành


"John, nếu lỡ như có một ngày con bỗng nhiên không còn được nhìn thấy ba nữa liệu con có cảm thấy buồn chút nào hay không?"
Miếng cơm còn đang ăn dở, John loáng thoáng nửa hiểu nửa không mà ngẩng đầu lên nhìn Bạch Hạc Hiên với ánh mắt ngây ngô:"Làm sao vậy ba? Không phải bây giờ ba vẫn ở đây sao ạ?"
Biết là John không hiểu, Bạch Hạc Hiên liền mỉm cười, tay gắp thêm ít thức ăn bỏ vào chén của John mà bảo:"Ba chỉ nói là lỡ như thôi mà John!"
"Con ăn cơm tiếp đi!" Tay xoa nhẹ đầu John, Bạch Hạc Hiên buông đũa không ăn nữa mà ngồi nhìn thằng bé.

Nghe ba mình nói thế John cũng chẳng thắc mắc gì nhiều mà liền tiếp tục dùng bữa.

Sau khi đợi John dùng bữa xong, Bạch Hạc Hiên mới bảo John về phòng chơi trước anh thì ở lại bếp vẫn như một thoái quen đã được hình thành mà dọn dẹp gọn gàng lại hết tất cả.

Xong xuôi, Bạch Hạc Hiên mới rời khỏi nhà bếp mà đi lên trên, việc đầu tiên mà anh làm đó là mở cửa phòng John xem thằng bé đang làm gì, cửa vừa mở Bạch Hạc Hiên đã nhìn thấy John lại lăn ra ngủ, thở dài một hơi, Bạch Hạc Hiên nhẹ đóng cánh cửa lại mà đi qua sofa ở phòng khách ngồi xuống.

Tay cầm lên chiếc điện thoại, Bạch Hạc Hiên gọi đi cho trợ lý Hồng, đầu dây ở bên kia trợ lý Hồng cũng rất nhanh đã bắt máy, Bạch Hạc Hiên ngã người xuống sofa, tay xoa nhẹ mi tâm đầy suy tư mà lên tiếng:"Cậu tìm cho tôi một luật sư nhớ là đáng tin một chút!"
"Còn nữa! Cậu giúp tôi liên lạc với Vĩ Tiết Lâm, nói với cậu ta rằng tôi thất hứa rồi, tôi muốn gặp cậu ta giao lại chút việc, mong cậu ta có thể bay về nước để trực tiếp nói chuyện!"
Nhận thấy rõ có điều không được đúng lắm, trợ lý Hồng nhận lệnh của Bạch Hạc Hiên mà lưỡng lự, cuối cùng cũng không thể nhịn được nữa mà lên tiếng:"Chủ tịch, anh có chuyện gì giấu tôi sao?"
Lắc nhẹ đầu, Bạch Hạc Hiên cong nhẹ khóe môi đầy gượng ép:"Chuyện này không tiện nói ở đây, khi nào gặp, tôi nói rõ cho cậu sau, bây giờ cứ theo như lời tôi mà làm đi!"
Bạch Hạc Hiên đã nói thế, trợ ký Hồng cũng không tiện hỏi sâu thêm mà chỉ gật nhẹ đầu ngắt máy.

Cuộc gọi kết thúc, Bạch Hạc Hiên lại quay trở về dáng vẻ bình thường như chưa hề có chuyện gì xảy ra, cảm giác đầu có hơi nặng một chút, cơn buồn ngủ dường như cũng đang dần ập đến, Bạch Hạc Hiên không biết từ khi nào mà chìm sâu luôn vào trong giấc ngủ một cách không hề hay biết.

Đợi cho đến khi được John gọi dậy thì đã là lúc trời vừa chập tối, Bạch Hạc Hiên có chút mệt mỏi mà vươn tay ôm lấy John đang đứng cạnh mình, bất chợt mà hỏi:"Mẹ đã về chưa?"
"Dạ mẹ vẫn chưa về ba ạ!" John ngoan ngoãn mà đáp.

Bạch Hạc Hiên sau đó cũng chẳng nói thêm gì nữa, mà chỉ ôm lấy John một lúc để tỉnh táo hơn rồi ngồi dậy lại tiếp tục mà xắn tay áo lên bảo:"Con ở đây chơi đi ba vào bếp nấu cơm tối nhé!"
"Chắc mẹ cũng sắp về rồi!"

"Con giúp ba nấu cơm nhé?" Bất chợt John lại lên tiếng hỏi.

Nghe lời John nói, Bạch Hạc Hiên khựng lại trong giây lát suy nghĩ, cuối cùng cũng gật đầu mỉm cười mà nói:"Được, cho John phụ ba nấu cơm!"
Nói rồi một lớn một nhỏ cùng nắm tay nhau mà đi vào nhà bếp, tuy John không phụ giúp được Bạch Hạc Hiên quá nhiều thứ, nhưng có thằng bé đứng bên cạnh nói chuyện đôi khi cũng rất vui, vui hơn việc chỉ có một mình một bếp.

Trong lúc hai ba con đang rôm rả nói chuyện thì bỗng chợt tiếng mở cửa lại vang lên, đoán chắc là Lam Đình Niên về, Bạch Hạc Hiên liền nói với John:"Con ra ngoài chào mẹ đi, rồi mời mẹ vào ăn cơm luôn, ba nấu sắp xong rồi!"
Vâng lời, John liền chạy ra ngoài chào Lam Đình Niên.

Cúi người, Lam Đình Niên bế John lên hôn nhẹ vào má của thằng bé:"Nay mẹ bận quá, lại có việc đột xuất nên về hơi muộn.

John ở nhà chơi có vui không? Có giận mẹ không?"

"Dạ mẹ nay có ba nên vui lắm ạ! Con không giận mẹ đâu ạ!" Ngay lập tức John liền lắc đầu nguầy nguậy.

"Phải rồi mẹ,nba đang nấu cơm tối trong bếp ạ, ba bảo ba nấu cơm sắp xong rồi, con ra mời mẹ vào ăn cơm ạ!" John chợt nhớ ra lời Bạch Hạc Hiên vừa dặn mà bổ sung thêm với Lam Đình Niên.

Mi mắt của Lam Đình Niên sau đó cũng theo lời của John mà hướng vào trong nhà bếp, nhìn thấy bóng lưng đang cặm cụi nấu ăn một cách thuần thục không chút sai sót của Bạch Hạc Hiên mà có chút khựng người, lòng mang đầy thắc mắc, Lam Đình Niên cách nào cũng chẳng thể tin được, làm sao mà mới chỉ một tuần trôi qua thôi mà Bạch Hạc Hiên lại có thể nấu ăn một cách thuần thục như thế được?
Mấy hôm trước cơm anh mang qua cho John, anh nói rằng là do tự tay mình nấu, cô còn không tin, còn nghĩ là do anh cố tình nhờ người nấu giúp rồi mang qua đây kể công, thì cho đến ngày hôm nay, khi mà tận mắt nhìn thấy cảnh này, mọi thứ đều trở nên có chút không chân thật, Lam Đình Niên bắt đầu nghi ngờ tính chính xác vào những gì mà mình đã từng nghĩ về Bạch Hạc Hiên.
 
Giá Như Em Chưa Từng Yêu
Chương 147: 147: Niềm Vui Nhỏ


Mấy hôm trước cơm anh mang qua cho John, anh nói rằng là do tự tay mình nấu, cô còn không tin, còn nghĩ là do anh cố tình nhờ người nấu giúp rồi mang qua đây kể công, thì cho đến ngày hôm nay, khi mà tận mắt nhìn thấy cảnh này, mọi thứ đều trở nên có chút không chân thật, Lam Đình Niên bắt đầu nghi ngờ tính chính xác vào những gì mà mình đã từng nghĩ về Bạch Hạc Hiên.

Đang lúc vẫn còn thừ người ra đứng nhìn Bạch Hạc Hiên thì Lam Đình Niên chợt nghe thấy tiếng anh gọi mình:"Em về rồi thì vào ăn tối luôn này, anh nấu vừa xong, còn nóng.

"
Đợi mãi vẫn không thấy Lam Đình Niên đáp lại lời mình, Bạch Hạc Hiên liền chuyển ánh mắt sang John để xua tan bầu không khí ngột ngạt hiện tại:"John đừng mè nheo mẹ nữa, con trèo xuống đi, qua đây phụ ba lấy chén đũa này!"
Nghe Bạch Hạc Hiên nói, John liền từ trên người của Lam Đình Niên tuột xuống, lon ton chạy lại chỗ của Bạch Hạc Hiên phụ anh mang chén đũa để lên bàn.

Bạch Hạc Hiên mang thêm cốc sữa ấm cho John đi đến bàn ăn, tất cả đã chuẩn bị xong xuôi, chỉ còn việc dùng bữa nữa là xong, ngờ đâu Lam Đình Niên lại nhìn bữa cơm trên bàn mà nói:"Anh với John ăn trước đi, tôi chưa đói!"

Nhưng rồi lời vừa dứt tiếng bụng rỗng kêu đói đã phản chủ, cả một ngày Lam Đình Niên bận đến nổi cơm còn chưa kịp ăn thì làm sao mà không thấy đói được chứ, chỉ là cô không muốn ngồi cùng chung mâm cơm với Bạch Hạc Hiên mà thôi.

Và điều này chính Bạch Hạc Hiên cũng thừa biết rõ, vì chưa bao giờ anh mang cơm đến mà Lam Đình Niên cô chịu ngồi cùng anh và John một lần, dù chỉ là ngồi nhìn John ăn cùng anh mà thôi.

Khóe môi cong nhẹ, đặt cốc sữa lên bàn, Bạch Hạc Hiên nhìn Lam Đình Niên mà nói:"Em với con cứ ngồi xuống mà ăn đi, anh không đói, sẽ không ăn cùng! "
Mi mắt chuyển hướng về phía John, Bạch Hạc Hiên nói với thằng bé:"John con ngồi ăn cơm cùng mẹ đi nhé! Bụng ba có chút no, không muốn ăn thêm nữa!"
Dứt lời, lại sợ Lam Đình Niên không tin lời mình, Bạch Hạc Hiên liền dùng hành động thực tế mà chứng minh, anh quay lưng đi, quay mặt vào bếp mà lau dọn bếp, một chút cũng không ngoảnh đầu lại nhìn, không khí trong căn bếp cứ như thế mà khựng lại trôi qua một lúc lâu, cuối cùng chiếc bụng đói lại đầu hàng, Lam Đình Niên nhìn thức ăn nóng hổi trên bàn nhịn không đành mà kéo ghế ngồi xuống.

John ngồi bên cạnh nhìn thấy mẹ mình kéo ghế ngồi xuống thì vui vẻ gắp thức ăn bỏ vào chén cơm mà Bạch Hạc Hiên đã xới sẵn:"Mẹ ăn đi ạ! Ba nấu cơm thật sự rất ngon đấy ạ!"
Nói rồi John lại nhìn sang bóng lưng lẻ loi của Bạch Hạc Hiên, thật sự rất muốn anh cùng ngồi ăn cùng nhưng rồi thái độ của Lam Đình Niên khi nảy lại khiến cho John ý thức được, thằng bé dù muốn thế nào cũng không thể mở miệng.

Ngồi ăn cùng Lam Đình Niên được hai ba miếng cơm, John lại ngẩng đầu lên nhìn Bạch Hạc Hiên đang cặm cụi một mình lâu mãi mặt bếp đến bóng loáng mà chưa chịu dừng động tác tay.

Quay sang nhìn mẹ mình đang gắp thức ăn bỏ vào trong miệng và bắt đầu nhai, John như thay lời Bạch Hạc Hiên mà chòm người tới cạnh Lam Đình Niên:"Mẹ thấy sao ạ?"
"Ngon lắm đúng không mẹ?"
Lòng có chút tự hào, John cố tình nói thật to:"Ba nấu cơm chẳng thua gì ba Lâm cả!.

"
Nhưng rồi vẫn không quên nịnh nọt mẹ mình"Chỉ thua mẹ một chút mà thôi!"
Lời đến tai, bàn tay đang bận bịu lau bếp cũng chợt khựng lại, khóe môi cong nhẹ, Bạch Hạc Hiên thầm vui trong lòng, dù sao những việc này đối với Bạch Hạc Hiên anh đã là một sự cố gắng vượt bậc, giờ lại có được sự công nhận từJohn, làm sao mà anh không vui cho đc.

Nhưng rồi chỉ là một mình một niềm vui, Bạch Hạc Hiên không dám xoay người đối diện với ánh mắt đầy ghét bỏ của Lam Đình Niên, nhưng tai thì vẫn cố gắng chờ đợi để lắng nghe thật kĩ lời sắp tới của Lam Đình Niên.

"Ừm John! cũng không đến nổi quá tệ!" Cắm đôi đũa vào chén cơm dằn dằn nhẹ tay, Lam Đình Niên buộc miệng không thể phủ nhận được hương vị đang dần tan ra trong miệng mình.

Khóe môi của Bạch Hạc Hiên theo lời của Lam Đình niên mà cong lên ngày càng đậm nét hơn.

Nhân lúc tâm trạng của Lam Đình niên cũng chẳng đến nổi cau có khó chịu, John liền với kéo kéo nhẹ tà váy của mẹ mình:"Mẹ ơi ba nấu cơm ngon như thế hay là mẹ thưởng cho ba đi được không ạ?"
"John! " Lời của John liền khiến cho Lam Đình Niên phản ứng mạnh.

Không cho mẹ mình cơ hội được nói hết, John dồn dập, ánh mắt đầy vẻ khẩn cầu:"Cho ba ngồi ăn cơm cùng mẹ con mình nhé mẹ?"
"Mẹ ơi! Cho ba ngồi ăn cùng đi mà! Lúc trưa ba ăn ít lắm ạ! Lại còn dọn dẹp nhà cửa chắc là bây giờ ba đói lắm rồi mẹ ạ!"
"John! "
"Đi mà mẹ! Đi mẹ! Cho ba ăn cơm cùng đi mà mẹ!.

" Vẫn tiếp tục năn nỉ, John quyết không từ bỏ ý định của bản thân.

.
 
Giá Như Em Chưa Từng Yêu
Chương 148: 148: Ăn Được Thì Cũng Phải Ngủ Được


"Đi mà mẹ...!Đi mẹ...!Cho ba ăn cơm cùng đi mà mẹ...." Vẫn tiếp tục năn nỉ, John quyết không từ bỏ ý định của bản thân.
Cuối cùng Lam Đình Niên vẫn phải khuất phục trước ánh mắt của John, gật nhẹ đầu mà đồng ý.
"Cảm ơn mẹ ạ!" Khuôn mặt rạng rỡ, khóe môi cười toe toét.
Đạt được ý đồ, ngay lập tức trèo xuống ghế, John chạy lại chỗ của Bạch Hạc Hiên kéo kéo lấy vạt áo anh từ đằng sau:"Ba ơi nhanh lên đi ba, qua ăn cơm cùng với con và mẹ này ba, không nhanh lên mẹ lại đổi ý đấy ba ạ!"
Khóe môi cong lên ngày càng đậm nhưng lại cố ghìm xuống, Bạch Hạc Hiên dưới sự hối thúc của John mà đi đến đối diện Lam Đình Niên ngồi xuống, John sau đó cũng nhanh nhảu leo lên ghế, khó khăn mà xới chén cơm hai tay đưa cho Bạch Hạc Hiên mời:"Ba ăn đi ạ!"
Khóe môi cong lên, Bạch Hạc Hiên xoa nhẹ đầu John, nhận lấy chén cơm từ tay thằng bé đồng thời trở nhẹ đôi đũa gắp ít cá bỏ vào chén John:"Con cũng ăn đi!"
Tay thu về gắp thêm miếng cá nữa chòm người bỏ vào trong chén của Lam Đình Niên, tuy biết cô không được vui nhưng Bạch Hạc Hiên vẫn mỉm cười:"Em ăn thử xem món này thế nào!"
Lam Đình Niên nhìn miếng cá trong chén mà cũng chẳng nói gì, chỉ trực tiếp dùng đũa gạt gạt sang một bên....
Nhìn hành động của Lam Đình Niên, mi mắt nhướng nhẹ, Bạch Hạc Hiên có phần hơi ngượng ngùng mà gắp ít cơm cho lên miệng nhai.

Còn John thì thằng bé vẫn ngồi vui vẻ mà ăn cơm, lâu lâu lại nhìn Lam Đình Niên rồi nhìn qua Bạch Hạc Hiên mà cười tủm tỉm....
Không khí trên bàn ăn tuy có chút tẻ nhạt nhưng cũng không đến nổi quá khó thở, thời gian cứ thế trôi qua, cơm trên bàn cùng thức ăn cũng đã bắt đầu vơi, bữa cơm nhà đầy đủ thành viên đầu tiên sau năm năm cuối cùng cũng kết thúc, Bạch Hạc Hiên vẫn là người dọn dẹp sau cùng.
Sau khi Bạch Hạc Hiên dọn dẹp xong cũng là lúc mà Lam Đình Niên vừa tắm xong cho John, bấy giờ cô ngồi lau tóc cho John ở phòng khách, Bạch Hạc Hiên đi đến ngồi xuống bên cạnh, véo nhẹ lấy một bên má của John mỉm cười mà trêu thằng bé:"Con trai lớn rồi mà còn để mẹ phải tắm cho sao?"
"Ba sợ con dành mẹ ạ?" Dường như cũng rất biết cách phối hợp, John phản ứng lại ngay với lời của Bạch Hạc Hiên.
Nhưng rồi lại bị Lam Đình Niên gay gắt chặn lại:"John...!Con không nói linh tinh.

Tóc khô rồi con vào phòng chơi đi"
Lam Đình Niên đã thái độ ra mặt, John vì thế mà cũng chẳng dám nói thêm lời nào, chỉ biết răm rắp mà nghe theo lời mẹ mình đi về phòng.
Đợi John đóng cửa phòng, Lam Đình Niên mới xoay sang chỗ của Bạch Hạc Hiên:"Khi nào anh mới chịu về?"
"Tối nay anh có thể ở lại đây được không?" Dứt lời Bạch Hạc Hiên nhìn thái độ của Lam Đình Niên mà bổ xung thêm:"Chỉ duy nhất đêm nay mà thôi!"
"Để làm gì?"
"Anh muốn ở lại cùng John một đêm mà thôi, lâu rồi chưa đc ngủ cùng với thằng bé" Sự chân thành ánh lên từ trong ánh mắt, Bạch Hạc Hiên đầy khẩn cầu.
"Mẹ ơi cho ba ngủ cùng con nhé, con cũng muốn ngủ cùng ba ạ...." Không biết John đã nghe lén Lam Đình Niên và Bạch Hạc Hiên nói chuyện từ lúc nào mà chòm đầu ra từ trong phòng mà nói vọng tới.
"John ai cho con nghe lén ba mẹ nói chuyện?" Cau mày, Lam Đình Niên nhìn John có chút tức giận mà lớn tiếng.
"Chỉ là con..." Khuôn mặt nhỏ xìu xuống, bờ vai nhỏ run run nhẹ, John lặng người nép mình vào cánh cửa.
Nhìn dáng vẻ bị bắt lỗi của John, Bạch Hạc Hiên không đành lòng mà đứng lên đi lại chỗ của thằng bé, bế thằng bé lên, quay về sofa ngồi xuống, đặt thằng bé lên đùi mình, Bạch Hạc Hiên lau nhẹ mi mắt đã ươn ướt của thằng bé:"John ngoan không khóc"
Nhìn Bạch Hạc Hiên và John một lớn một nhỏ ngay trước mắt mình tủi thân không ngừng mà như sắp điên lên, Lam Đình Niên cuối cùng không nhịn được nữa mà nhìn sang Bạch Hạc Hiên lên tiếng:"Tạm thời ở lại đây đi!"

Mi mắt chuyển hướng Lam Đình Niên nhìn John đầy nhún nhường:"John con vui được rồi, đừng giả vờ nữa!"
Nói rồi Lam Đình Niên liền đứng lên cầm theo chiếc khăn vừa lau tóc cho John đi thẳng vào phòng.
John lúc này lại đúng như lời của Lam Đình Niên nói, nước mắt liền khô đi trong vòng tay của Bạch Hạc Hiên mà mỉm cười:"Thế là ba được ở lại rồi...."
"Con vào chuẩn bị chăn nhé, ba ngủ với con, lát nữa con tìm mẹ cho ba" Nói rồi John ngay lập tức trèo xuống khỏi người của Bạch Hạc Hiên lon ton chạy vào trong phòng.
Khóe môi cong lên, Bạch Hạc Hiên nhìn theo bóng lưng nhỏ của John mà lòng thầm tự hào về mầm móng của bản thân.
Đứng lên, Bạch Hạc Hiên đi về hướng nhà vệ sinh tắm rửa một chút, cả ngày mùi dầu mỡ bám đầy trên người thật sự rất khó chịu, tắm xong, vì không có sẵn đồ, đồ lại vừa giặt đang chờ hông khô cho nên trong thời gian chờ Bạch Hạc Hiên đã quấn bừa một cái khăn tắm ngang hông mà đứng trong nhà tắm chờ đồ khô.
Nhưng ngờ đâu cánh cửa nhà vệ sinh lúc này lại có tiếng gõ cửa dồn dập, ánh đèn chói sáng, bóng người con gái đổ vào, thừa biết người đứng ngoài cửa là ai, Bạch Hạc Hiên tiến đi lại gần phía cánh cửa chậm rãi mà lên tiếng:"Em cần gì sao?"
"Gõ cửa nhà vệ sinh thì anh nghĩ cần gì?"
"Mở cửa cho tôi nhanh đi, tôi sắp ko chịu nổi nữa rồi..." Tay ôm bụng mặt cau có trong thật khó coi, Lam Đình Niên từ bên ngoài nói vọng vào.
"Anh vẫn chưa mặc đồ tử tế em vẫn muốn vào sao?" Thái độ hơi dè chừng, lại sợ làm cho Lam Đình Niên phật ý, Bạch Hạc Hiên chậm rãi là thành câu.
"Anh mở cửa nhanh đi, nói nhiều thế làm gì?" Bụng đau đến độ sắp không thể chịu nổi, Lam Đình Niên chẳng còn quan tâm đến bất kì điều gì nữa mà đập cửa.
Không đôi co thêm bất kì một lời nào nữa, Bạch Hạc Hiên trực tiếp mở chốt cửa, cửa vừa mở, Lam Đình Niên đã không kịp quan tâm đến bất cứ thứ gì nữa mà đẩy luôn Bạch Hạc Hiên ra ngoài, đóng mạnh cửa.

Bạch Hạc Hiên cứ thế bị đẩy ra ngoài ở trước cửa nhà vệ sinh mà ngơ ngác.
Nhưng rồi Bạch Hạc Hiên lại không rời đi đâu mà cứ đứng đấy trước nhà vệ sinh chờ Lam Đình Niên.
Đợi cho đến khi Lam Đình Niên mở cửa, bụng dường như đã dịu đi cơn đau nên nét mặt cũng dãn ra dễ chịu hơn, tay vẫn còn chút nước vừa rửa chưa được khô Lam Đình Niên lau lên người đi ra, không để ý, vừa ngẩng đầu lên đã đụng phải phải v*m ng*c săn chắc của Bạch Hạc Hiên, vì lực khá mạnh mà bị dội ngược trở ra, may thay Bạch Hạc Hiên lại nhanh tay đỡ kịp, tư thế của cả hai cứ thế mà dần trở nên ái muội, chiếc khăn vắt ngang hông của Bạch Hạc Hiên quấn không được chắc cũng vì thế mà bị nới lỏng, mất đi nút thắt, rơi xuống, chạm phải nền nhà.
Tình huống xảy ra bất ngờ, không có chuẩn bị, Bạch Hạc Hiên cứ thế trước mặt Lam Đình Niên đến một mảnh vải che thân cũng chẳng có.
Lam Đình Niên cũng vì bất ngờ mà hoảng, miệng đã định la lên, nhưng lại bị Bạch Hạc Hiên nhanh tay hơn mà chặn lại:"Niên Niên im lặng, không được lên tiếng, John vẫn còn đang ở trong phòng, thằng bé thấy đươc không hay"
Lời này của Bạch Hạc Hiên liền khiến cho Lam Đình Niên nghe hiểu mà nén lòng mình xuống, một tiếng cũng không dám la lên.
Nhìn Lam Đình Niên trong vòng tay mình ngoan ngoãn, khóe môi Bạch Hạc Hiên lại cong lên, đỡ người Lam Đình Niên đứng lên, Bạch Hạc Hiên cúi nhẹ người nhặt chiếc khăn dưới sàn nhà lên vữa chậm rãi mà quấn lại quanh hông vừa cưỡng chế áp sát Lam Đình Niên, dồn cô vào tường mà thì thầm nơi tai:"Em la cái gì chứ? Cũng đâu phải chưa từng thấy qua...!John, thằng bé cũng đâu tự nhiên từ trong bụng em mà chui ra được đâu phải không?"
Nhìn nét mặt đã đỏ lên của Lam Đình Niên khóe môi Bạch Hạc Hiên cong lên ngày càng đậm, thắt chặt khăn, Bạch Hạc Hiên thở nhẹ vào tai của Lam Đình Niên một luồng khí thật ái muội, nhìn Lam Đình Niên đã chui rút rụt cổ, Bạch Hạc Hiên liền không trêu nữa mà lùi bước ra xa đi thẳng vào trong nhà vệ sinh xem quần áo đã khô chưa..
 
Giá Như Em Chưa Từng Yêu
Chương 149: 149: Người Khuất Phục Vẫn Là Cô


Nhìn nét mặt đã đỏ lên của Lam Đình Niên khóe môi Bạch Hạc Hiên cong lên ngày càng đậm, thắt chặt khăn, Bạch Hạc Hiên thở nhẹ vào tai của Lam Đình Niên một luồng khí thật ái muội, nhìn Lam Đình Niên đã chui rút rụt cổ, Bạch Hạc Hiên liền không trêu nữa mà lùi bước ra xa đi thẳng vào trong nhà vệ sinh xem quần áo đã khô chưa.
Bỏ lại mình Lam Đình Niên bấy giờ cả người nóng phừng phừng như lửa đốt đứng sửng ra đấy.
Đợi cho đến khi Bạch Hạc Hiên mặc xong quần áo trở ra thêm lần nữa thì vẫn nhìn thấy Lam Đình Niên tĩnh lặng đứng yên chỗ cũ chưa thể rời đi, nhẹ đi đến anh chạm khẽ vào vai cô nghiêng nhẹ đầu:"Em là đang chờ anh sao?"
Giật mình bởi cái chạm vai cùng âm thanh trầm nhẹ bên tai, Lam Đình Niên theo phản xạ tự nhiên mà nhích người ra xa khỏi cánh tay của Bạch Hạc Hiên dáng vẻ đầy phòng thủ:"Anh làm cái gì vậy hả?"
"Anh hỏi em là từ nảy đến giờ vẫn còn đứng đây là có ý chờ anh hay sao?" Nhìn dáng vẻ của Lam Đình Niên, khóe môi của Bạch Hạc Hiên không giữ được mà cong nhẹ lên đầy kiên nhẫn, anh nhắc lại lời mình vừa nói.
"Đồ thần kinh!" Mi mắt liếc nhẹ, hai má đã ửng hồng Lam Đình Niên đẩy nhẹ vai của Bạch Hạc Hiên một mạch bỏ đi.
Bất chợt bật cười thành tiếng, Bạch Hạc Hiên cố giữ không cho bản thân cười quá lớn tiếng, xoay nhẹ người nhìn bóng lưng vội vội vàng vàng trốn chạy của Lam Đình Niên mà khóe môi lại cong lên càng đậm hơn, đến giọng cười cũng trở nên ngày một lớn...

Giọng cười của Bạch Hạc Hiên cứ thế làm cho Lam Đình Niên ngày càng trở nên gấp gáp, nhưng ngờ đâu vừa đi ngang qua phòng John, cô lại bất ngờ bị thằng bé chạy nhào từ trong phòng ra quấn lấy người mình:"Mẹ ơi!"
"John con làm cái gì vậy?" Vừa nhận bất ngờ đỏ mặt đến từ Bạch Hạc Hiên lại bất ngờ bị John ôm lấy, Lam Đình Niên có hơi hoảng mà đẩy người của thằng bé ra nhưng may là John vẫn kéo được tà váy của Lam Đình Niên mà không bị ngã.
"Mẹ ơi, tối nay con muốn mẹ ngủ cùng với con và ba nhé mẹ? Con muốn ba mẹ ngủ cùng ạ!" Dù khi nảy bị Lam Đình Niên chỉ mặt tố giác, nhưng John lần này dường như cũng có chút sợ sệt mà ôm lấy mẹ mình thêm lần nữa nài nỉ.
"John con không nói linh tinh, mẹ sẽ không ngủ cùng con và ba con, con mau về trong phòng chơi đi, mẹ về phòng" Thái độ cực kì dứt khoát, Lam Đình Niên đẩy John ra muốn đi về phòng.
Nhưng rồi John vẫn một mực ko nghe lời mẹ mình mà chèo kéo, ôm chặt lấy chân Lam Đình Niên ngồi xuống sàn nhà ăn vạ, nhất định không chịu buông:"Đi mà mẹ.

Con muốn ngủ cùng với ba mẹ mà mẹ...!mẹ....".

||||| Truyện đề cử: Chiến Thần Thánh Y/Huyền Thoại Thánh Y |||||
"John ai dạy con ăn vạ như thế hả?" Hít một hơi thật sâu, Lam Đình Niên cố bình tĩnh trước John.
"Mẹ đi mà mẹ...!Con chưa bao giờ được ngủ cùng với cả ba và mẹ mà mẹ...!Con xin mẹ lần này thôi...!Mẹ cho nhé mẹ..." Mi mắt đã đỏ ửng, John long lanh nước mắt mà ngước lên nhìn Lam Đình Niên, đôi môi nhỏ chu ra nũng nịu mà chớp chớp mi mắt nhìn Lam Đình Niên.
"John con đứng lên ngay đi, dưới sàn nhà lạnh lại sốt ra đấy!" Biết rõ sức khỏe của John từ nhỏ vốn đã yếu, lại bệnh chưa khỏi hẳn, Lam Đình Niên lo lắng mà cúi nhẹ người muốn đỡ John đứng lên.

Nhưng chính vì sự lo lắng mềm lòng của Lam Đình Niên lại khiến cho John được nước lấn tới, thằng bé một mực ngồi lì ra sàn nhà:"Mẹ đồng ý đi ạ...!mẹ đồng ý đi rồi con sẽ đứng dậy mà...!mẹ cho phép con và ba ngủ cùng đi ạ...!mẹ gật đầu đi rồi con sẽ đứng lên liền mà mẹ...!mẹ...!đi mà mẹ..."
"John, mẹ nhớ là mẹ không dạy con cái kiểu ăn vạ để đạt được mong muốn như thế này.

Ngày hôm nay con bày trò này với mẹ đến tận mấy lần rồi đấy, con nghĩ sẽ có tác dụng thêm lần nữa hay sao?" Lam Đình Niên lắc đầu đầy ngán ngẫm, thật không biết John học cái tính này ở đâu ra mà càng thêm tức tối, thoáng ngừng vài giây suy nghĩ, nghĩ chỉ có thể là Bạch Hạc Hiên, cả ngày nay ở lì đây, chắc chắn là đã tiêm nhiễm vào đầu John nhưng thứ không tốt để dạy hư thằng bé đây mà.
Mi mắt liếc thẳng sang hướng nhà tắm nhìn, nhìn Bạch Hạc Hiên vẫn đang tựa người vào tường bắt chéo chân tay khoanh trước mặt mỉm cười mà quát:"Còn cười được nữa sao?"
"Lại đây mang con của anh vào phòng đi, càng lớn càng chẳng giống ai, giống mỗi cái tính cứng đầu thích làm theo ý mình của ba nó!"
"Niên Niên thằng bé nó cũng chỉ muốn được ngủ cùng ba mẹ thôi mà, em tội gì phải khó chịu như thế, hơn nữa chỉ là ngủ thôi mà, anh cũng đâu có làm gì em đâu mà em lại sợ anh thế" Bước chân vừa tiến đến chỗ của hai mẹ con Lam Đình Niên, Bạch Hạc Hiên không chịu cúi người đỡ John lên mà còn cố tình dung túng cho hành động của thằng bé.
"Anh..." Lời ứa nghẹn nơi cổ, Lam Đình Niên tức đến nổi không thể nói ra hết lòng mình, mi mắt đỏ hoe hết nhìn xuống John lại nhìn lên Bạch Hạc Hiên đầy bất lực.
Đầu gật gật nhẹ, cuối cùng vẫn phải khuất phục, lời Lam Đình Niên nói ra đầy kiềm nén:"Được coi như hôm nay hai ba con của anh giỏi!"

Mi mắt lại hướng xuống nhìn John, Lam Đình Niên muốn chấn chỉnh lại thằng bé nhưng rồi nhìn mi mắt vẫn đỏ hoe của thằng bé mà kiềm lòng:"John con đứng dậy đi được rồi đấy, buông ra cho mẹ đi tắm"
"Mẹ đồng ý rồi sao ạ?" John hớn hở.
"Con đứng lên đi!" Không trực tiếp nhắc đến lời đồng ý, nhưng cũng chẳng từ chối, Lam Đình Niên ngầm thừa nhận thêm lần nữa.
Nhưng rồi John còn quá nhỏ để hiểu được lời lẽ đầy ẩn ý của Lam Đình Niên mà vẫn một mực tưởng cô chưa đồng ý mà ngồi lì mãi ra trên sàn nhà lạnh lẽo không chịu đứng lên.

Nhìn John, Lam Đình Niên chỉ biết thở dài một hơi, đổi tầm nhìn sang Bạch Hạc Hiên mà cằn nhằn:"Anh còn đứng lì ra đó nữa làm gì, không thấy con của anh đang vì anh mà ngồi dưới sàn sao? Anh mau lại mang nó đi giúp tôi đi! Bực hết cả người ra!".
 
Giá Như Em Chưa Từng Yêu
Chương 150: 150: Tiến Lùi Vẫn Là Do Quá Khứ Cản Đường


Nhìn John, Lam Đình Niên chỉ biết thở dài một hơi, đổi tầm nhìn sang Bạch Hạc Hiên mà cằn nhằn:"Anh còn đứng lì ra đó nữa làm gì, không thấy con của anh đang vì anh mà ngồi dưới sàn sao? Anh mau lại mang nó đi giúp tôi đi! Bực hết cả người ra!"
Ý đồ đã được cái gật đầu của Lam Đình Niên, Bạch Hạc Hiên liền nhanh chân đi đến ngồi xuống chân cô mà đỡ lấy John, nháy mắt với thằng bé đầy tán thưởng.

Mi mắt vẫn còn hoe hoe đỏ John nhìn Bạch Hạc Hiên cũng chẳng ngại trước mặt Lam Đình Niên mà đáp lại cái nháy mắt của ba mình.

Lam Đình Niên cứ trơ mắt đứng nhìn hai ba con ngang nhiên bày trò trước mắt mình mà tức đến nổ đom đóm mắt, nhưng biết làm sao được, bản thân cô hiện tại đã đầu hàng và cũng chẳng có cách nào để phản kháng.

Được John buông chân ra Lam Đình Niên liền một mạch bỏ về phòng đến một cái ngoái đầu cũng chẳng thèm quay lại nhìn ba con Bạch Hạc Hiên lấy một cái, thái độ chính là tức giận kìm nén đến không thể bộc bạch.

Trái ngược với thái độ của Lam Đình Niên, hai ba con Bạch Hạc Hiên lại rất vui vẻ mà dắt tay nhau đầy thắng lợi đi về phòng.

Trong thời gian đợi Lam Đình Niên tắm, hai ba con Bạch Hạc Hiên nằm trên giường, John gối đầu lên ngực của Bạch Hạc Hiên ngoan ngoãn mà nằm nghe anh đọc truyện, lâu lâu lại thấy thằng bé thắc mắc những điều trong câu truyện Bạch Hạc Hiên kể mà ngóc đầu dậy hỏi.

Hỏi cho đến khi hai mắt mỏi nhừ mở không lên, John gối đầu trên đùi Bạch Hạc Hiên mà ngủ thiếp đi.

Cho đến khi Lam Đình Niên đi vào phòng John thì đã thấy thằng bé được Bạch Hạc Hiên cho nằm ngay ngắn trên giường mà ngủ.

Thấy John đã ngủ Lam Đình Niên khựng người nhìn thằng bé một chút rồi quay lưng muốn đi về phòng của mình nhưng rồi lại bị lời của Bạch Hạc Hiên giữ chân:"Em không vào sao?"
"John ngủ hay giật mình, muốn nói gì anh ra ngoài này đi!" Nhẹ giọng Lam Đình Niên nhìn John vẫn không có dấu hiệu thức giấc mà nói với Bạch Hạc Hiên rồi đi thẳng ra sofa của phòng khách ngồi xuống.

Theo bước chân của Lam Đình Niên, Bạch Hạc Hiên theo sau, đóng nhẹ cửa phòng anh đi đến sofa ngồi xuống đối diện Lam Đình Niên.

Mi mắt trên người cô đề phòng mà chậm rãi:"Không phải em đã hứa sẽ ngủ cùng John và! và anh rồi sao?"
"Tôi nghĩ mình nên nói rõ cho anh thêm về chuyện này một lần nữa!" Cau mày Lam Đình Niên chăm chăm nhìn Bạch Hạc Hiên.

Nhìn thấy Bạch Hạc Hiên không có lấy thêm phản ứng gì ngoài im lặng, Lam Đình Niên liền nói tiếp:"Bạch Hạc Hiên anh làm ơn đừng mang John ra làm lá chắn cho bản thân anh nữa được không?"
"John nó chỉ là một đứa con nít mà thôi, nó không hiểu.

Còn anh, anh thừa hiểu tôi và anh như thế nào mà, đừng cố gắng níu kéo hay làm bất kì một điều gì khác vì càng cố gắng anh càng khiến cho tôi ghê tởm anh hơn mà thôi, anh có hiểu hay không?"
"Niên Niên đến một cơ hội sửa đổi anh cũng không xứng để có hay sao?" Hạ thấp tông giọng Bạch Hạc Hiên trầm lặng mà nhìn Lam Đình Niên.

"Anh đã có suy nghĩ không xứng rồi thì anh cũng nên tự hiểu chút đi chứ?" Lam Đình Niên không chút khách khí mà nói thẳng, rồi đứng lên một mạch mà bỏ về phòng dập mạnh cửa.

Ẩn ý trong lời của Lam Đình Niên, Bạch Hạc Hiên tất nhiên có thừa đầu óc để hiểu, khóe mắt bấy giờ của anh tất cả động lại chỉ là một giọt lệ cay, Bạch Hạc Hiên ngồi trên sofa mà nhìn mãi về phía căn phòng vừa đóng kín cửa.

Lam Đình Niên đối với Bạch Hạc Hiên đến cuối cùng vẫn chỉ là chán ghét!
Bàn tay lặng lẽ lau đi nước mắt, Bạch Hạc Hiên đứng lên chậm rãi mà đi vào phòng John, không trực tiếp nằm xuống giường cùng John mà Bạch Hạc Hiên lại từ trên bàn học của John lôi ra một tờ giấy nhớ ghi lại ít lời dặn dò, mẫu giấy nhớ lại trong sự vô thức của Bạch Hạc Hiên mà thấm đẫm lệ đến nhòe đi, tìm một nơi dễ thấy, Bạch Hạc Hiên dán tờ giấy nhớ lên, có phần hơi lưu luyến cúi người hôn nhẹ vào vầng trán của John như một lời từ biệt.

Chưa hẳn rời đi, Bạch Hạc Hiên lại sang phòng của Lam Đình Niên gõ cửa, thừa biết rõ Lam Đình Niên sẽ không mở cửa, sẽ không lắng nghe nhưng Bạch Hạc Hiên vẫn cố ở ngoài cửa nói vọng vào:"Niên Niên chuyện cũ là lỗi của anh, em không bỏ qua được anh cũng không có tư cách để oán than"
"Nhưng còn John thằng bé nó vẫn còn nhỏ lắm, nó cần có một người ba, là anh không tốt không xứng đáng làm ba của thằng bé, Vĩ Tiết Lâm sắp về rồi, cậu ấy xứng đáng hơn anh, John cũng sẽ rất yêu cậu ấy, cậu ấy cũng tuyệt đối sẽ không bỏ rơi thằng bé và cả em nữa!"
Dứt lời lệ nơi mi mắt không ngừng rơi, cố kiềm lòng cúi nhẹ đầu, bàn tay xiết chặt lấy hết dũng khí mà thành câu:"Niên Niên thử chấp nhận cậu ấy đi! Không phải ai cũng xấu như anh!"
Dứt lời Bạch Hạc Hiên đến một chút lưu luyến cũng không muốn có mà một mạch rời đi.

Vừa ra đến xe, điện thoại của Bạch Hạc Hiên liền đổ chuông, nhìn thấy dãy số hiện trên màn hình điện thoại có phần hơi lạ lẫm, định tắt máy nhưng lại chẳng biết nghĩ gì mà Bạch Hạc Hiên lại cố kiềm nén cảm xúc hiện tại của mình lại mà bắt máy.

Đầu giây bên kia cũng rất nhanh mà lên tiếng, và rồi cuộc điện thoại chỉ kết thúc bằng một địa điểm thời gian rõ ràng của người ở đầu dây bên kia.

Nổ máy xe, Bạch Hạc Hiên không kiểm soát được tốc độ mà phóng thẳng đến địa điểm đã hẹn cũng may sao trên đường đi không có bất kì một sự cố nào xảy ra.

Đến bên một bờ sông nhỏ, có một bóng lưng người đàn ông đang ngồi chờ sẵn, Bạch Hạc Hiên xuống xe đi đến bên cạnh người đàn ông, vỗ nhẹ vai anh mà ngồi xuống, mi mắt xa xâm vô định mà thành câu:"Tốc độ của anh đúng là khiến tôi phải kinh ngạc ấy!".

"Hai người làm sao rồi? Rõ ràng tôi đã cố gắng bảo John tạo cơ hội cho anh rồi mà, vẫn không thu được kết quả sao?" Vĩ Tiết Lâm đưa ánh mắt nhìn qua Bạch Hạc Hiên, dù sao cũng đã chấp nhận lùi bước và ra sức vun đắp cho tình cảm của cả hai, ngờ đâu chưa đâu vào đâu đã bị gọi về.

.
 
Back
Top Bottom