Ngôn Tình Giá Như Em Chưa Từng Yêu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Giá Như Em Chưa Từng Yêu
Chương 80: 80: Kẻ Ngán Đường Sẽ Phải Trả Giá


Đi đến bên cạnh chiếc giường Nhã Thanh Lam ngồi xổm xuống sàn nhà, người hơi cúi cô ta với tay lôi từ dưới gầm giường ra một cái hộp cũng khá lớn, phủi phủi nhẹ lớp bụi mở ở phía trên, Nhã Thanh Lam đổi tư thế ngồi bệch xuống dưới sàn nhà, mở nắp cái hộp lớn ra, Nhã Thanh Lam cầm lên hai lọ thuốc hệch như nhau nhưng không có lấy nhãn mác.

Nâng nhẹ cổ tay, đưa hai lọ thuốc lên trước mặt, khóe môi nở một nụ cười toan tính, khuôn miệng Nhã Thanh Lam thành câu:“Kẻ ngán đường của Nhã Thanh Lam này nhất định phải trả giả đắt!”

Bên dưới nhà, sau khi Nhã Thanh Lam bỏ lên phòng, Bạch Hạc Hiên cũng chẳng nghĩ ngợi hay quan tâm quá nhiều về cô ta mà xoay người đỡ lấy Lam Đình Niên, vươn tay anh lau nhẹ đi nước mắt trên khóe mi đã chảy dài từ khi nào của Lam Đình Niên, anh gắng dỗ dành:“Niên Niên ngoan nín đi!”
“Anh đưa em đi gặp mẹ được không?”
Bỗng hai lòng bàn tay bấu chặt vào cánh tay lớn của Bạch Hạc Hiên, Lam Đình Niên hạ giọng như muốn cầu xin:“Mẹ… Xin anh…!”

Lam Đình Niên cô mới đây còn dự định sẽ tìm cách nhân lúc Bạch Hạc Hiên đưa mình đến bệnh viện sẽ cùng mẹ bỏ trốn khỏi nơi này.

Ấy vậy mà giờ đây lại phải dè chừng vì lời của Nhã Thanh Lam, mọi kế hoạch của cô tạm thời phải gác lại vì cô rất rõ con người của Nhã Thanh Lam chắc chắn cô ta sẽ không nói suông như thế, nếu cô còn cố chấp đem mẹ mình bỏ trốn, nếu để Nhã Thanh Lam tìm được chắc chắn cô ta sẽ không buông tha, còn nếu trường hợp mà không may không chạy được bị Bạch Hạc Hiên giữ chân thì hậu quả có lẽ sẽ nặng cũng chẳng kém.

Đường nào cũng chẳng có kết quả, chi bằng cứ nán lại đây thêm ít lâu tìm cách dựa vào Bạch Hạc Hiên để bảo vệ mẹ mình, dù sao thì người hiện tại có thể bảo vệ được cho mẹ cô khỏi những thủ đoạn của Nhã Thanh Lam cũng chỉ có mỗi mình Bạch Hạc Hiên, dù muốn dù không, hiện tại cô cũng phải bảo vệ bằng được mẹ mình, thiệt thòi một chút cô chịu được.

“Nín đi, anh hiểu rồi!” Bạch Hạc Hiên dường như cũng đoán ra được tâm tình của Lam Đình Niên và những toan tính không có nhân tính của Nhã Thanh Lam mà dỗ dành cô.

Lời của Bạch Hạc Hiên hiện tại đối với Lam Đình Niên rất có trọng lượng, trong lòng cô hiện tại đã có lấy một chút cảm giác an tâm, buông nhẹ cánh tay của Bạch Hạc Hiên ra Lam Đình Niên không giấu nổi lòng mình mà khẽ nở một nụ cười.

Nhìn thấy Lam Đình Niên vui vẻ trở lại, Bạch Hạc Hiên cũng cảm thấy lòng mình nhẹ ra đôi chút, anh vươn tay lên mà xoa lấy đầu cô:“Đi, anh đưa em đi ăn sáng rồi chúng ta tới bệnh viện!”
Vừa nói Bạch Hạc Hiên vừa vươn tay đỡ lấy eo Lam Đình Niên đưa cô đi vào thẳng trong nhà bếp.

Quản gia Phương bà ta đang loay hoay trong bếp, bỗng thấy Bạch Hạc Hiên ôm eo Lam Đình Niên đi vào thì cau mày, nhưng rồi không phải bổn phận mình có thể mở miệng ra quản nên bà ta cũng rất nhanh liền có thể khôi phục lại dáng vẻ ban đầu.

Tay chân cuốn quýt Phương quản gia dọn thức ăn ra bàn, sau khi mời cơm Bạch Hạc Hiên xong, bà ta liền đặt chén cơm đã xới sẵn xuống trước mặt của Lam Đình Niên có hơi miễn cưỡng mà mời:“Thiếu phu nhân mời dùng bữa!”
Lam Đình Niên cũng chẳng có bất kì một biểu hiện nào lạ, cô thật biết kiềm chế lấy cảm xúc, cố bình thản mà nhìn sang Bạch Hạc Hiên tiếp tục giả vờ:“Có phải ăn hết chỗ cơm này, Niên Niên sẽ được gặp mẹ phải không?”
Mi mắt chớp nhẹ Bạch Hạc Hiên trở đũa gắp thức ăn bỏ vào chén cho Lam Đình Niên:“Em ăn đi, ăn xong liền đưa em đến gặp mẹ!”
Lam Đình Niên sau lời của Bạch Hạc Hiên liền ngoan ngoãn ăn cơm, trong lúc ăn ánh mắt của Lam Đình Niên lại không tự chủ được mà lén nhìn sang Bạch Hạc Hiên, tuy tình huống hiện tại là do lòng người cố tình dung hòa, nhưng ít nhất đây cũng là bữa cơm đầu tiên sau hơn một năm chung sống mà Lam Đình Niên có thể ngồi dùng bữa cùng Bạch Hạc Hiên trong một không khí bình yên đến như thế này.

Dù sao cũng có chút mới mẽ.

Nhún nhẹ vai Lam Đình Niên thu ánh mắt của mình về, không trộm nhìn người ta nữa.

Bữa ăn cứ thế mà cũng rất nhanh chóng trôi qua, Bạch Hạc Hiên đưa Lam Đình Niên lên phòng, vì sợ mẹ mình thấy những vết thương chi chít trên cơ thể mình lại lo cho nên Lam Đình Niên đã chọn một bộ quần áo kín nhất có thể để che đi những vết thương trên cơ thể mình, may thay vẫn che được chỉ là vết thương ở lòng bàn tay do gai nhọn của hoa hồng gây ra lại không thể nào che giấu được.

Nhưng rồi Lam Đình Niên đã tự nói với bản thân mình rằng cô sẽ cố tìm lý do mà lấp l**m đi và chắc là mẹ sẽ không nghi ngờ đâu.

Suy nghĩ tạm thời đã có thể trấn an bản thân của Lam Đình Niên, an tâm, từ trong nhà vệ sinh cô ngắm mình thật kĩ trong gương thêm lần nữa, đủ hài lòng mới mở cửa đi ra ngoài.

.
 
Giá Như Em Chưa Từng Yêu
Chương 81: 81: Mượn Tay Người Giúp Sức


Suy nghĩ tạm thời đã có thể trấn an bản thân của Lam Đình Niên, an tâm, từ trong nhà vệ sinh cô ngắm mình thật kĩ trong gương thêm lần nữa, đủ hài lòng mới mở cửa đi ra ngoài.

Chân vừa bước ra khỏi nhà vệ sinh đã nhìn thấy Bạch Hạc Hiên ngồi sẵn ở sofa nhìn mình, có phần không được tự nhiên cho lắm, nhưng rồi cũng cố thật bình tĩnh Lam Đình Niên đi lại chỗ của Bạch Hạc Hiên đứng trước mặt anh mỉm cười:“Niên Niên xong rồi, có thể cho Niên Niên đến gặp mẹ được rồi chứ?”
“Được! Đưa Niên Niên đến gặp mẹ!” Không chút do dự, vừa nói Bạch Hạc Hiên vừa đứng lên đưa tay ra muốn đỡ lấy bàn tay của Lam Đình Niên.

Lam Đình Niên cũng thuận thế mà đưa ra cho Bạch Hạc Hiên đỡ lấy mình đi ra chỗ để xe, tiếng động cơ xe rất nhanh sau đó đã vang lên đều đều mà rời khỏi biệt thự, Nhã Thanh Lam đứng từ trên cao thông qua cửa kính của căn phòng mà nhìn xuống chiếc xe đang lăn bánh rời đi, cô ta khẽ mỉm cười.

Người còn đang sửng sờ ở khung cửa, không ngờ bên ngoài lại có tiếng gõ cửa, Nhã Thanh Lam nhanh chóng đem hai lọ thuốc trên tay của mình kéo hộc tủ bỏ vào, chỉnh chỉnh lại áo tắm trên người cô ta hướng thẳng mũi chân đến cánh cửa mà mở ra.

Bên ngoài trước mặt Nhã Thanh Lam là quản gia Phương, bà ta lấp ló nhìn xung quanh rồi nhanh chân đẩy nhẹ Nhã Thanh Lam vào phòng, đóng cửa phòng, bà ta lại tiếp tục nhìn xung quanh rồi mới kéo Nhã Thanh Lam lại sofa ngồi xuống, tuy có hơi không thích lắm nhưng rồi Nhã Thanh Lam vẫn thuận ý ngồi cùng bà ta, gượng cười:“Dì Phương, dì có chuyện gì sao ạ?”
Khuôn mặt lấm la lấm lét của kẻ sắp làm chuyện xấu, mà nắm lấy tay Nhã Thanh Lam mách lẻo:“Tiểu Nhã có biết sáng nay tôi thấy gì không?”
Nhã Thanh Lam ngờ nghệch mà lắc đầu.

Quản gia Phương thấy thế mà bèn nói tiếp:“Là thiếu gia cùng con nhỏ Lam Đình Niên đó, sáng nay tôi thấy rất tình tứ với nhau!”
Tưởng chuyện gì, Nhã Thanh Lam vì sự khẩn trương khi nảy của quản gia Phương mà có phần hơi thất vọng.

Nhìn thấy ánh mắt của Nhã Thanh Lam, quản gia Phương nghi ngờ mà hỏi lại:“Tiểu Nhã cô cũng biết cả rồi sao?”
Mi mắt khẽ chớp, đầu nhảy nhanh một kế hoạch, Nhã Thanh Lam đảo đảo mi mắt chưa gì đã trực trào lệ cay, cô ta khẽ gật gật đầu, run rẫy nhẹ trong từng câu chữ:“Dạ dì…”
Thái độ có phần hơi tủi khổ của Nhã Thanh Lam nhất thời làm cho quản gia Phương thêm bất bình mà an ủi:“Tiểu Nhã, cô đừng buồn nữa tôi sẽ cố gắng tìm cách giúp cô mà!”
“Dì nói thật sao?” Nhã Thanh Lam vờ vui mừng mà ôm chặt lấy cánh tay của quản gia Phương.

Khóe môi cong nhẹ, quản gia Phương bà ta gật đầu:“Tiểu Nhã không phải mấy lần trước thuốc đều là do tôi bỏ vào thức ăn của con nhỏ đó sao? Cô có lý do gì mà không tin tưởng tôi vậy?”.

Truyện Quân Sự
Mi mắt khẽ giật Nhã Thanh Lam vờ ấp úng:“Thật ra… thật ra con cũng có một cách… nhưng mà…”

“Tiểu Nhã cô cứ nói đi giúp được tôi sẽ cố gắng giúp mà!” Bàn tay vỗ vỗ nhẹ quản gia Phương bị gài vào trong kế hoạch của Nhã Thanh Lam cô ta nhưng đến một chút cũng không biết gì mà còn tưởng mình hay ho.

Lời của quản gia Phương vừa dứt chắc như đinh đóng cột, khóe môi của Nhã Thanh Lam cũng bí ẩn mà giương lên một nụ cười, nhẹ rút bàn tay của mình về, Nhã Thanh Lam đứng lên bước chân đi về phía hộc tủ khi nảy đã cất hai lọ thuốc kéo nhẹ ra cầm lên một lọ thuốc rồi quay trở về phía của quản gia Phương ngồi xuống.

Tay đưa lọ thuốc lên ngang tầm mắt của quản gia Phương, Nhã Thanh Lam lấp lửng:“Thuốc này…”
Mi mắt thoáng nhìn qua Nhã Thanh Lam có phần hơi e ngại vì lọ thuốc này rõ ràng không có nhãn mác, nhỡ có chuyện gì không hay như chết người thì cho dù bản thân bà ta có trăm cái mạng chắc cũng chẳng thể kêu oan nổi mà chùn bước:“Tiểu Nhã cái này…”
Có phần hơi thất vọng, Nhã Thanh Lam vờ nắm lại lọ thuốc trong lòng bàn tay cố tình mà nói khích:“Vâng!”
“Con hiểu rồi, cái này dì không giúp được cũng chẳng sao.

Cùng lắm thì con dọn ra khỏi đây trả lại cái danh Bạch thiếu phu nhân cho Lam Đình Niên không cố tranh giành nữa là được rồi!”
“Sau này mọi việc ở đây Lam Đình Niên sẽ quản.

Hiên anh ấy cũng thuận theo chị ta, vậy những người trước kia từng đối xử tệ với chị ta, con e là…”
Tâm trí ngay lập tức bị người ta thao túng, quản gia Phương suy xét, dù sao bà ta cũng chẳng ưa Lam Đình Niên, trước đây lại đối xử tệ, nếu thật để Lam Đình Niên lại cái nhà này bà ta mãi chẳng thể ngốc đầu lên được, chi bằng cứ theo phục vụ cho Nhã Thanh Lam ít nhất còn được cô ta đãi ngộ một chút, sống sung sướng hơn một chút, dư dả một chút cũng dễ thở hơn.

Ý nghĩ hạ chốt, quản gia Phương chòm người lấy lọ thuốc từ trong tay của Nhã Thanh Lam kiên định:“Tiểu nhã để tôi!”
Khóe môi mới ban nảy còn thất thủ bấy giờ đã cong lên đầy đắc ý.

Mi mày khẽ nhướng lên Nhã Thanh Lam vờ ngã vào lòng của quản gia Phương nũng nịu:“Dì, việc này xem ra đều nhờ hết vào dì rồi, sau này nếu con thuận lợi trở thành Bạch thiếu phu nhân của nơi này chắc chắn con sẽ không bạc đãi dì đâu!”.
 
Giá Như Em Chưa Từng Yêu
Chương 82: 82: Chén Gà Hầm


Đến tối muộn Bạch Hạc Hiên mới đưa Lam Đình Niên từ bệnh viện quay trở về, vừa cùng Lam Đình Niên vào trong nhà, anh đã nhìn thấy Nhã Thanh Lam từ trên lầu đi xuống, có vẻ nhìn cô ta điềm tỉnh hơn lúc sáng rất nhiều mà đi đến chỗ của Bạch Hạc Hiên khoát lấy tay anh:“Hiên, anh về rồi sao? Vừa hay đúng lúc cơm tối, anh vào dùng bữa luôn nhé!”
Mày khẽ chau lại, Bạch Hạc Hiên rút cánh tay của mình ra khỏi hai bàn tay của Nhã Thanh Lam mà luồng cánh tay còn lại sang eo của Lam Đình Niên, nghiêng nhẹ đầu qua cô mà bảo:“Niên Niên có đói, có muốn ăn cơm không?”
Lam Đình Niên đứng nhìn thái độ của Nhã Thanh Lam có phần hơi tức tối mà cố tình gật đầu:“Niên Niên muốn ăn cơm!”
Nghe Lam Đình Niên đã bảo vậy rồi nên Bạch Hạc Hiên cũng thuận ý mà ôm eo cô lướt ngang qua Nhã Thanh Lam đi thẳng vào nhà bếp, đến một lời cũng chẳng mở miệng nói với Nhã Thanh Lam.

Lòng có khó chịu, nhưng rồi vì nghĩ Bạch Hạc Hiên vẫn còn giận chuyện lúc sáng nên Nhã Thanh Lam cũng chẳng quá để bụng mà tự mình đi theo sau vào nhà bếp.

Vừa vào đến bếp, chính cả Bạch Hạc Hiên cũng thấy lạ khi thấy quản gia Phương có vẻ nhiệt tình hơn mọi khi mà kéo ghế mời Lam Đình Niên ngồi xuống, miệng thì lại luôn cười tươi như hoa.

Mi mày Bạch Hạc Hiên bỗng nhiên nhíu lại, anh buông eo của Lam Đình Niên ra, đảo bước chân quan sát kĩ một một lượt ở trong nhà bếp, sau đó mới kéo ghế ngồi xuống bên cạnh của Lam Đình Niên vừa lúc Nhã Thanh Lam cũng đồng thời kéo ghế ngồi xuống đối diện Lam Đình Niên.

Không khí trên bàn ăn bấy giờ đúng là có phần hơi gượng gạo nhưng cũng chẳng đến nổi quá tệ.

Ngồi mãi vẫn chưa một ai động đũa Nhã Thanh Lam liền chòm người gắp miếng cá bỏ vào trong chén của Bạch Hạc Hiên:“Hiên, cá này rất ngon anh ăn thử…”
Nhưng rồi miếng cá còn chưa kịp bỏ vào chén, lời của Nhã Thanh Lam tức khắc bị hành động xê dịch chén của Bạch Hạc Hiên đánh gãy, miếng cá trên tay bỗng nhiên chẳng biết đi về đâu, gượng cười Nhã Thanh Lam gắp miệng cá đưa lên miệng mình, nhưng chẳng hiểu vì sao mùi của tuy được chế biến rất thơm nhưng lại làm cho cổ họng của Nhã Thanh Lam cảm thấy khó chịu mà muốn nôn ra, may thay cô da phản ứng kịp mà đem miếng cá bỏ xuống, cố nén sự khó chịu nơi cổ họng của mình lại.

Trong đầu chạy qua một khả năng làm cho Nhã Thanh Lam vừa nghĩ thôi mặt mày đã tái mét, nhưng rồi lại cố kiềm nén sợ bị người ta phát hiện, cô ra gượng cười mà nhìn lên, may thay chẳng có ai nhìn mình.

Tay liền ôm lấy lòng ngực mình, đầu hơi cúi nhẹ Nhã Thanh Lam khẽ thở ra một hơi đầy nhẹ nhõm.

Ngẩng đầu lên cô ra lại nhìn thấy Lam Đình Niên ở đối diện cầm đôi đũa chọt chọt vào chén cơm không chịu ăn thì nhìn sang chỗ của quản gia Phương đang đứng, đá nhẹ mi mắt.

Ngay lập tức hiểu ý, quản gia Phương liền gật đầu mà xoay người bưng chén gà đã hầm, múc sẵn trên bếp đi đến chỗ của Lam Đình Niên đặt nhẹ xuống:“Thiếu phu nhân đây gà hầm, tôi hầm riêng cho cô, cô ăn thử thế nào!”

Bạch Hạc Hiên nhìn chén gà đặt ở chỗ của Lam Đình Niên mà không khỏi cau mày, lại nhìn lên quản gia Phương nghi ngờ mà bảo:“Như không lại hầm gà làm gì?”
Quản gia Phương chưa kịp lên tiếng, Nhã Thanh Lam đã lên tiếng đỡ hộ lời:“Là em bảo gì ấy hầm đó, lúc sáng là do em nóng nảy suy nghĩ nông cạn nên mới ăn nói hàm hồ với chị Niên, nên mới bảo dì Phương hầm chén gà tẩm bổ chuộc tội với chị!”
Nói với Bạch Hạc Hiên rồi Nhã Thanh Lam mới xoay mặt sang Lam Đình Niên mỉm cười:“Chị Niên chị ăn đi cho nóng, ăn nóng mới ngon!”
Lam Đình Niên nhìn Nhã Thanh Lam mà gượng cười, biết nói gì với loại người này chứ, rồi lại nhìn xuống chén gà hầm, chắc chắn chén gà này Lam Đình Niên nuốt không trôi rồi, biết đâu cô ta lại bỏ vào đó thứ gì không được sạch sẽ thì sao.

Nhưng rồi tình huống hiện tại Lam Đình Niên lại chẳng biết phải làm thế nào, cũng chẳng thể nào trước mặt mà từ chối thẳng thừng khi mình vẫn đang giả vờ trong trạng thái nửa tỉnh nửa mơ được, dù sao giả vờ cũng giả vờ rồi, ít nhất cũng làm cho tốt một chút chứ.

Cuối cùng Lam Đình Niên đành phải dùng đến quyền trợ giúp, cô vờ ngơ ngác ánh mắt mình nhìn sang Bạch Hạc Hiên lúng túng cầu cứu.

Bạch Hạc Hiên nhìn Lam Đình Niên ở thế buộc như vậy thì cũng chẳng nói lời nào mà trực tiếp đứng lên đi đến chỗ của cô, tay bưng chén gà hầm lên, vòng qua đi đến chỗ của Nhã Thanh Lam, anh đặt xuống trước mặt cô ta:“Đình Niên dị ứng với gà hay là em ăn hộ cô ấy đi, nấu cũng nấu rồi bỏ cũng rất phí!”
Nhìn chén gà hầm vừa được Bạch Hạc Hiên đặt xuống trước mặt, Nhã Thanh Lam dè chừng, đụng cũng chẳng dám đụng mà chỉ ngồi trân trân nhìn.

“Sao em không dám ăn à?” Nhìn thái độ của Nhã Thanh Lam, Bạch Hạc Hiên cười nhạt mà khích.

Có phần hơi ấp úng, Nhã Thanh Lam gượng cười:“Hiên là em bảo người nấu để chuộc lỗi với chị mà, em ăn sao được chứ!”
“Anh bảo Đình Niên dị ứng với gà em không nghe sao?” Lần nữa Bạch Hạc Hiên chắc nịch khẳng định.

“Làm sao chị ấy có thể dị ứng với gà được chứ?” Nhã Thanh Lam vẫn cố điềm tĩnh, nói với Bạch Hạc Hiên rồi lại xoay sang quản gia Phương đang đứng đó:“Dì Phương không phải dì bảo chị Niên rất thích gà sao? Sao bây giờ lại dị ứng với gà rồi?”.
 
Giá Như Em Chưa Từng Yêu
Chương 83: 83: Giới Hạn Cuối Cùng Bị Đạp Đổ


“Làm sao chị ấy có thể dị ứng với gà được chứ?” Nhã Thanh Lam vẫn cố điềm tĩnh, nói với Bạch Hạc Hiên rồi lại xoay sang quản gia Phương đang đứng đó:“Dì Phương không phải dì bảo chị Niên rất thích gà sao? Sao bây giờ lại dị ứng với gà rồi?”
Quản gia Phương có phần hơi ấp úng chẳng biết phải trả lời thế nào khi vừa nhìn lên sắc mặt của Bạch Hạc Hiên, trước đây rõ ràng bà ta có thấy qua Lam Đình Niên ăn được gà, dị ứng chắc chắn không phải, nhưng Bạch Hạc Hiên đã nói vậy, làm sao bà ta có thể ra mặt nói giúp Nhã Thanh Lam được chứ?
Cuối cùng quản gia Phương lại hèn mọn mà thoái lui, giữ im lặng trách nhiệm về mình mà phó thác toàn bộ cho Nhã Thanh Lam tự giải quyết:“Tiểu Nhã, không phải hầm gà là ý của cô sao, tôi chỉ làm theo lệnh mà thôi!”
Hai mắt trợn ngược, Nhã Thanh Lam nhìn quản gia Phương trân trân không chớp mắt, bà ta sao dám bỏ cô ta giữa chợ như thế này chứ, rõ ràng hầm gà là ý của bà ta, bây giờ lại bảo chỉ làm theo lệnh?
“Sao? Chỉ ăn một chén gà hầm thôi mà cũng khó khăn đến vậy à? Hay là do em thêm thứ gì đó không được sạch sẽ vào trong này rồi cho nên mới không dám ăn?”
Lời của Bạch Hạc Hiên lại vang lên từ trên đỉnh đầu, tay chân Nhã Thanh Lam bỗng dưng lại run lên, mắt vẫn cứ trân trân dán chặt vào chén gà hầm trước mặt, đến đôi đũa đang cầm trên tay cũng chẳng thể cầm vững mà rơi xoảng xuống sàn nhà, cô ta loay hoay ấp úng:“Em… Hiên…em…thật ra em…”

Đầu hơi cúi nhẹ nhìn đôi đũa rơi dưới chân mình, Bạch Hạc Hiên khẽ cười, anh chậm rãi vươn tay ra múc một muỗng gà hầm từ trong chén, bất ngờ cưỡng chế mà dùng bàn tay còn lại bóp chặt lấy cằm của Nhã Thanh Lam ép cô há miệng:“Không tự ăn được vậy thì để anh giúp một tay!”
“Nào! Há miệng ra nuốt xuống!”
Ngồi nhìn muỗng gà trên tay Bạch Hạc Hiên ngày càng gần với khuôn miệng của mình, Nhã Thanh Lam chống chế mà lắc đầu nguầy nguậy.

Lực tay hữu ý hất đổ muỗng gà trên tay của Bạch Hạc Hiên xuống, thức ăn trên muỗng liền bắn tung tóe mà văng khắp nhà, Nhã Thanh Lam như vừa thoát khỏi miệng tử thần mà thở hì hụt, ngẩng đầu nhìn lên Bạch Hạc Hiên cô ta lắp bắp muốn giải thích cho hành động vừa rồi của mình:“Hiên, em không thích ăn món này cho lắm, có hơi khó chịu cho nên em đã lỡ tay…” Vừa nói vừa dõi ánh mắt đảo nhanh xuống sàn nhà đầy chân thành như thật sự vô tình, Nhã Thanh Lam gắng biện minh.

Chẳng nói lời nào, Bạch Hạc Hiên hướng thẳng bước chân đến chỗ để sọt rác mà đi, dừng lại ngang chỗ quản gia Phương bên cạnh sọt rác, Bạch Hạc Hiên cúi nhẹ người từ trong sọt rác lấy ra một vỏ lọ thuốc không nhãn mác trong sự ngạc nhiên của Lam Đình Niên và sự sợ hãi khôn nguôi của quản gia Phương cùng Nhã Thanh Lam.

Bước chân lúc này đã thật sự dồn dập mang theo cả sự tức giận, Bạch Hạc Hiên quay về chỗ của Nhã Thanh Lam đặt vỏ lọ thuốc lên bàn trước mặt cô, giọng điệu của anh đã thật làm căng:“Nhã Thanh Lam em có một cơ hội để giải thích!”
Khóe miệng run rẫy Nhã Thanh Lam nhìn vỏ lọ thuốc trên bàn rồi lại liếc ánh nhìn qua quản gia Phương.

Nhã Thanh Lam tự hỏi lòng trên đời này tại sao lại có người ngu ngốc như bà ta được cơ chứ?
Giết người còn bỏ lại chứng cứ trong nhà, còn bỏ ngay tại chỗ, đúng là Nhã Thanh Lam cô điên rồi nên mới tin tưởng giao phó một việc quan trọng như thế này cho một kẻ nông cạn như bà ta.

Sơ suất là do bà ta gây ra vậy lỗi lầm bà ta phải là người nên gánh.

Gắng bình tâm, Nhã Thanh Lam gượng cười, đổ toàn bộ tội lỗi lên người quản gia Phương:“Hiên, đúng là em bảo dì Phương hầm gà cho chị Niên chuộc lỗi, nhưng vỏ lọ thuốc này thật sự em không hề biết!”
“Hôm nay người ở trong bếp hầm gà là dì Phương cơ mà, em cũng chẳng đặt chân vào bếp lần nào, thuốc này làm sao em có thể bỏ vào gà của chị Niên được chứ!”
“Hiên anh nghĩ như thế oan cho em quá!”
Lòng bàn tay thêm lực, Bạch Hạc Hiên bóp chặt lấy cằm của Nhã Thanh Lam áp sát khuôn mặt đối diện nhau ghì giọng:“Nhã Thanh Lam anh chỉ bảo em giải thích chứ đâu có bảo thuốc ở trong lọ này được thêm vào gà của Đình Niên?”
“Em khẩn trương như thế làm gì?”

Bỗng chóc Nhã Thanh Lam nhận ra là vì bản thân mình quá lo sợ, ăn nói không được lưu lót mà bị người ta giăng bẫy móc câu.

Ngay lập tức tìm cơ hội chữa lành, Nhã Thanh Lam đưa tay lên muốn tách lòng bàn tay ra khỏi cằm mình nhưng rồi lại bị Bạch Hạc Hiên dùng thêm lực đến đau mà nhíu chặt mày cố gằng chữ:“Hiên, anh nghe em giải thích, chỉ là em…!”
“Chỉ là em muốn loại bỏ Đình Niên thôi có đúng không?” Ánh mắt như muốn xé toạt đi Nhã Thanh Lam, có lẽ đây chính là giới hạn cuối cùng mà anh có thể dành cho Nhã Thanh Lam, chỉ là cô ta quá cố chấp không chịu tỉnh.

Đã sai lại càng thêm sai!.
 
Giá Như Em Chưa Từng Yêu
Chương 84: 84: Hạ Màn Bí Mật


“Chỉ là em muốn loại bỏ Đình Niên thôi có đúng không?” Ánh mắt như muốn xé toạt đi Nhã Thanh Lam, có lẽ đây chính là giới hạn cuối cùng mà anh có thể dành cho Nhã Thanh Lam, chỉ là cô ta quá cố chấp không chịu tỉnh.

Đã sai lại càng thêm sai!
Lời của Bạch Hạc Hiên như một mũi dao đâm xuyên qua trái tim đầy run rẫy của Nhã Thanh Lam, mi mắt cuối cùng vì sợ hãi mà đỏ hoe nhỏ lệ, đầu liên tục lắc, khóe miệng khó khăn gắng giải thích:“Hiên, không phải như anh nghĩ đâu! Thật sự em không hề có ý xấu với chị Niên…”
“Anh tin em lần này đi có được không?”
“Muộn rồi!” Dứt khoát hạ giọng.

Bạch Hạc Hiên hất mạnh cằm của Nhã Thanh Lam, khiến cho cả người của cô ta chới với như muốn ngã khụy xuống sàn nhà, may thay cô ta còn túm được cạnh bàn mà giữ lại cơ thể mình, từng giọt từng giọt nước mắt đã thấm đẫm cả sàn nhà lúc nào không hay, Nhã Thanh Lam từ từ ngẩng đầu lên nhìn Bạch Hạc Hiên cười nhạt:“Hiên, anh có ý gì?”

“Ý gì?” Bật cười thành tiếng, khuôn mặt bỗng chóc sa sầm lại, lực ở cánh tay bất ngờ Bạch Hạc Hiên đấm mạnh xuống mặt bàn, một tiếng động lớn vang lên đến rợn người, khiến ai nấy đều không khỏi giật mình.

Người hơi cúi thấp, Bạch Hạc Hiên vung cánh tay bóp chặt lấy cổ tay của Nhã Thanh Lam ép cô đến không còn đường lui trên chiếc ghế mà lớn tiếng:“Nhã Thanh Lam, cô làm bao nhiêu việc, đối xử với tôi thế nào mà bây giờ cô còn ngồi đây dám mở miệng hỏi tôi có ý gì được nữa sao?”
Cố điềm tĩnh Bạch Hạc Hiên nhỏ dần giọng:“Vừa khéo camera hành trình của một năm trước trên xe cô đã được khôi phục, phía cảnh sát vừa gửi cho tôi lúc trưa nay, không biết cô có hứng thú muốn xem một chút không?”
Một năm qua Bạch Hạc Hiên tuy ngoài mặt không mấy quan tâm đến nguyên nhân vụ tai nạn năm xưa đã xảy ra, mọi tội lỗi anh cũng đều đem đổ hết lên đầu của Lam Đình Niên, nhưng rồi trong suốt một năm qua có lẽ điều gì đó bên trong vẫn luôn thôi thúc, mà khiến cho Bạch Hạc Hiên vẫn luôn âm thầm cho người khôi phục lại đoạn camera hành trình của năm đó, cho đến thời điểm hiện tại nó đã không còn là một cái camera cũ không nội dung nữa rồi.

Tay vẫn bấu chặt lấy cổ của Nhã Thanh Lam, tay còn lại Bạch Hạc Hiên từ trong túi quần lôi ra chiếc điện thoại, ngón tay lướt nhanh, phát đoạn camera lên, từng âm thanh rõ mồn một cứ thế đều đều vang lên trong căn bếp, Nhã Thanh Lam bấy giờ dù muốn ngụy biện cũng chẳng thể nào ngụy biện nổi.

Vốn dĩ Bạch Hạc Hiên định chờ thời cơ vạch trần Nhã Thanh Lam cùng người đàn ông kia luôn một thể, tiện thể cho cô ta ít thời gian để hối lỗi, ấy vậy mà cô ta vẫn chứng nào tật nấy, ngựa quen đường cũ, một phút từ bỏ cũng không có.

Nếu còn để cô ta thêm chút thời gian ắt sẽ có hậu họa!
“Hiên nghe em giải thích đi mà!” Nhã Thanh Lam với tay muốn giành lấy chiếc điện thoại trên tay của Bạch Hạc Hiên nhưng nào ngờ lại bất thành hụt chân mà ngã nhào xuống sàn nhà lạnh lẽo.

Nhã Thanh Lam hèn mọn mà túm lấy cổ chân của Bạch Hạc Hiên lắc đầu khóc lóc:“Hiên, nghe em giải thích… Đoạn camera hành trình đó cũ rồi chắc chắn không còn đúng nữa… Em làm sao có thể phản bội anh… Có thể tự mình đào hố chôn mình chứ? Hiên xin anh hãy tin em đi có được không?”
Khóe môi cười nhạt, Bạch Hạc Hiên cúi người nâng cằm của Nhã Thanh Lam lên:“Được! Vậy cứ cho rằng đoạn camera hành trình này không đủ tố cáo cô đi.

Vậy còn tối hôm qua cô đi đâu, làm gì cô định sẽ giải thích như thế nào với tôi, hả Thanh Lam?”
“Tối hôm qua… Tối hôm qua em ngủ ở phòng làm gì có đi đâu chứ?” Mi mắt đảo nhanh Nhã Thanh Lam vẫn cố chấp mà giảo biện.

“Nhã Thanh Lam cô nên biết một khi Bạch Hạc Hiên tôi đã mở miệng hỏi thì không có chuyện gì mà vô duyên vô cớ cả, dù cô có nói hay không đáp án vốn tôi đã có!”
“Nhã Thanh Lam cô qua mặt được tôi một lần không có nghĩa là cô sẽ qua mặt được tôi cả đời đâu biết chưa?” Một lực hất mạnh cằm Nhã Thanh Lam, Bạch Hạc Hiên phủi phủi nhẹ hai bàn tay, rút luôn chân mình ra khỏi vòng tay cố chấp của Nhã Thanh Lam mà khiến cho cô ta mất lực mà ngã dài ra sàn nhà.

“Người đâu!” Một chút nương tình cũng không có Bạch Hạc Hiên lớn tiến gọi người.

Bên ngoài, được lệnh, người của Bạch Hạc Hiên chạy vào cúi đầu:“Ông chủ!”
“Đem cô ta xuống nhà kho nhốt lại, cho người canh giữ cẩn thận chờ hai ngày nữa giải quyết!”.

Không chừa cho Nhã Thanh Lam thêm bất kì một cơ hội giải thích nào Bạch Hạc Hiên nhìn người của mình hạ lệnh, rồi sau đó lạ liền nhanh chân đi đến chỗ của Lam Đình Niên, nhìn thấy được trong đôi mắt của cô có phần lo sợ sệt mà đưa tay che mắt của Lam Đình Niên đi, tay còn lại anh nhẹ đỡ người cô đứng lên:“Niên Niên đừng nhìn nữa, anh đưa em về phòng!”
Mắt vẫn chăm chăm không chớp, thông qua kẽ tay của Bạch Hạc Hiên, Lam Đình Niên vẫn trân trân đặt tiêu cự lên người của Nhã Thanh Lam đang nằm dài đầy bất lực dưới sàn nhà mà khóc khóc ỉ oi.

Nhìn cảnh tượng ngay trước mắt bỗng chợt lòng Lam Đình Niên có hơi ích kỉ mà có phần hả dạ.

.
 
Giá Như Em Chưa Từng Yêu
Chương 85: 85: Kế Hoạch Cuối Cùng Của Kẻ Ác


Nhìn cảnh tượng ngay trước mắt bỗng chợt lòng Lam Đình Niên có hơi ích kỉ mà có phần hả dạ.

Nhưng rồi Lam Đình Niên lại không dám biểu hiện quá nhiều mà chỉ âm thầm giấu nhẹm cảm xúc vào trong lòng mình tự an ủi bản thân được phần nào.

Bước chân di chuyển Bạch Hạc Hiên kéo nhẹ Lam Đình Niên rời đi nhưng rồi đi được mấy bước anh lại nhớ ra gì đó mà dừng lại người hơi xoay nhẹ mà nhìn đến chỗ của quản gia Phương nhắc nhở:“Dì Phương, dì cũng lớn tuổi rồi, đáng tuổi mẹ tôi, làm ở đây bao nhiêu năm tôi vẫn luôn tôn trọng dì, đối xử với dì ra sao chắc cũng chẳng cần phải nói nữa”
“Tôi mong dì nên biết phân biệt phải trái đúng sai.

Hôm nay trách nhiệm có thể chối bỏ nhưng nếu còn tái phạm thêm lần nữa tôi nhất định sẽ không bao giờ bỏ qua cho dì!”

Lời cảnh cáo để lại cho quản gia Phương một nổi lo lắng khôn nguôi.

Bạch Hạc Hiên nói xong rồi cũng chẳng để ý đến cảm xúc của bất kì ai mà liền ôm eo Lam Đình Niên đi thẳng lên phòng.

Để lại dưới nhà Nhã Thanh Lam vẫn còn đang ngồi ở dưới sàn nhà có chết cũng không chịu để vệ sĩ của Bạch Hạc Hiên động vào mình mà gào lên xoay người chỉ thẳng mặt quản gia Phương, nhưng rồi hành động này ngay tức khắc dừng, mi mắt đảo nhanh: “Dì Phương, cơm con chưa ăn hơi đói, lát dì nhớ mang cơm cho con!”
Nói rồi Nhã Thanh Lam lần này bất ngờ ngoan ngoãn hơn chịu để vệ sĩ của Bạch Hạc Hiên đưa đi trong sự ngơ ngác chưa kịp chạy thông tin của quản gia Phương.

Ngồi dưới nhà kho lạnh lẽo, không có lấy một chút ánh sáng nào ngoài sự tối tăm, nền nhà lại ẩm mốc bốc lên mùi hôi đầy khó chịu, lâu lâu lại có một lũ chuột chạy qua đến nhợn người, Nhã Thanh Lam tĩnh tâm mà lặng người ngồi im một góc đến một tiếng khóc hay sợ sệt cũng không có.

Nhã Thanh Lam hơi nghiêng người lôi chiếc điện thoại từ trong túi ra, may thay lúc nảy Bạch Hạc Hiên cũng không cho người tịch thu mấy thứ này trên người cô, bấm một dãy số Nhã Thanh Lam gọi đi, nhưng lại không phải gọi cho Lục Chí Khiêm mà là gọi cho người của mình, lạnh lùng hạ lệnh:“Cậu cho người tối ngày mai đến bệnh viện giải quyết mẹ của Lam Đình Niên đi, nhớ chú ý cẩn thận người của Bạch Hạc Hiên một chút không thừa đâu!”
“Rồi sau đó đến bảo với Lục Chí Khiêm tôi gặp chuyện rồi, bảo anh ta tìm cách đến cứu tôi!”
Nói rồi Nhã Thanh Lam liền dập máy, lần này cô ta cẩn thận giấu chiếc điện thoại vào một ch* k*n gần đó, chống tay xuống sàn nhà Nhã Thanh Lam lao ra cửa nhà kho liên tục đập mạnh vào cánh cửa lớn tiếng:“Có ai ở ngoài đó không? Có ai không?”
Lời này cứ thế lập đi lập lại, đến nổi hai tên vệ sĩ đứng ngoài cũng thấy chói tai mà lên tiếng:“Nhã tiểu thư cô muốn gì?”
Bên trong nhà kho dưới sự ngự trị của bóng tối, Nhã Thanh Lam nở một nụ cười đầy ý đồ mà yếu ớt: “Tôi đói chỉ muốn được ăn cơm thôi! Bảo dì Phương mang cơm cho tôi!”
Khóe mắt híp lại Nhã Thanh Lam bổ sung thêm:“Nhớ bảo với dì ấy nhất định phải mang cơm cho tôi! Và chuyển thêm lời, Nhã Thanh Lam tôi là hạng người không thích chết một mình đâu!”
“Xin lỗi cô, việc này chưa được lên của ông chủ chúng tôi không thể xử lý!” Một tên vệ sĩ từ phía ngoài nhanh chóng nói vọng vào, ý từ chối.

Tưởng Nhã Thanh Lam như vậy đã thôi nào ngờ đâu lại tiếp tục đập cửa:“Không phải ông chủ của mấy người bảo nhốt tôi ở đây thôi sao? Có cấm tôi được ăn uống đâu, mấy người định bỏ đói tôi chết à?”
Hai tên vệ sĩ đứng bên ngoài nhìn nhau, lời của Nhã Thanh Lam đúng là có lý, Bạch Hạc Hiên chỉ dặn canh chừng cô ta chứ cũng chẳng bảo cấm này cấm kia.

Đầu gật, hai tên vệ sĩ, một tên tiếp tục nói vọng vào:“Vậy cô chịu khó chờ một tí!”
Nói rồi một tên vệ sĩ ở lại canh chừng Nhã Thanh Lam, một tên chạy lên nhà tìm quản gia Phương chuyển lại lời của Nhã Thanh Lam.

Quản gia Phương đang lau dọn lại bếp nghe tên vệ sĩ nhắc đến Nhã Thanh Lam mà giật mình rơi luôn cái khăn đang trên tay xuống sàn nhà lắp bắp:“Hay là tôi chuẩn bị cơm cậu đem xuống cho cô ấy nhé!”
Tên vệ sĩ trầm ngâm một lúc:“Nhưng Nhã tiểu thư đã chỉ đích danh bà phải đem cơm xuống, tôi chỉ có nhiệm vụ báo lại, còn đem hay không là chuyện của bà cùng cô ta!”
Nói rồi tên vệ sĩ liền quay lưng trở xuống nhà kho.

Quản gia Phương vẫn vì lời nhắc nhỡ khi nảy của Bạch Hạc Hiên mà lo sợ không biết phải làm thế nào.

Nhưng còn lời của Nhã Thanh Lam thì cũng chẳng dám hó hé gì, vì bà ta biết khi nảy trước mặt Bạch Hạc Hiên cô ta đã dám chỉ thẳng mặt đổ tội lên người bà ta một lần rồi thì bây giờ cô ta còn gì nữa mà không dám chứ, huống hồ gì chuyển tội sang cho người khác cô ra sẽ nhẹ tội hơn.

Bà ta vì giúp Nhã Thanh Lam mà đã làm ra bao nhiêu việc rồi, đến tai Bạch Hạc Hiên thêm một hai chuyện nữa có khi bà ta chết không toàn thay cũng chẳng nên.

.
 
Giá Như Em Chưa Từng Yêu
Chương 86: 86: Kế Hoạch Đã Được Lên Sẵn


Bà ta vì giúp Nhã Thanh Lam mà đã làm ra bao nhiêu việc rồi, đến tai Bạch Hạc Hiên thêm một hai chuyện nữa có khi bà ta chết không toàn thay cũng chẳng nên.

Nghĩ thế quản gia Phương liền nhanh chóng chuẩn bị thức ăn để mang xuống cho Nhã Thanh Lam, dù sao chỉ là một bữa cơm thôi chắc cũng chẳng đến nổi Bạch Hạc Hiên bắt tội được bà ta.

Chuẩn bị một lúc xong xuôi, quản gia Phương mới mang khay cơm đầy ấp thức ăn đi xuống nhà kho, đứng trước cửa nhà kho, bà ta hít một hơi thật sâu mà chuẩn bị tâm lý thật sẵn sàng, ngẩng đầu lên nói với hai tên vệ sĩ:“Phiền hai cậu mở cửa để tôi vào đưa cơm cho Nhã tiểu thư!”
“Bà nhanh rồi ra đấy! Nhỡ có chuyện gì mà đến tai của ông chủ chúng tôi hay bà đều không gánh nổi hậu quả đâu!” Một tên vệ sĩ lên tiếng nhắc nhỡ trước khi mở cửa cho quản gia Phương vào trong.

Bà ta cũng không có ý nán lại lâu ở trong cùng Nhã Thanh Lam nên liền gật đầu, sau khi hai tên vệ sĩ mở cửa, quản gia Phương liền đi vào trong, bên trong không có đèn điện nên thật sự rất tối, may lúc nảy bà ta có chuẩn bị trước nến nên liền châm lửa mồi lên, trong căn phòng tối tâm lạnh lẽo đầy bẩn thỉu bỗng nhiên có thứ ánh sáng le lói phát ra khiến cho người ta có cảm giác rất ấm áp.

Nhã Thanh Lam co ro ở một góc, nhìn thấy vệt sáng yếu ớt kia thì cũng ngẩng đầu lên nhìn về phía của quản gia Phương lên tiếng:“Dì Phương, dì đến rồi sao?”
Tay bê khay cơm có phần hơi run nhẹ quản gia Phương cúi người đặt khay thức xuống trước mặt của Nhã Thanh Lam lên tiếng:“Tiểu Nhã, nghe bảo cô đói, tôi mang cơm cho cô, toàn những món cô thích, cô nhớ ăn nhiều một chút nhé, tôi lên trước!”
Nói rồi quản gia Phương thẳng người đứng lên rồi liền nhanh chóng xoay lưng rời đi nhưng chưa đi được mấy bước lại bị lời của Nhã Thanh Lam giữ chân:“Dì Phương, dì định để con lại đây một mình sao?”
Giọng điệu bức người đầy mưu mô của Nhã Thanh Lam thật sự khiến cho quản gia Phương phải sửng người đến nhích chân cũng chẳng dám nhích, bà ta cố bình tĩnh ổn định lại tâm trạng gượng cười mà xoay lưng:“Tiểu Nhã, cô nói như vậy là có ý gì chứ?”
“Làm sao tôi có thể bỏ cô một mình được!”
Chớp lấy thời cơ trong tức khắc Nhã Thanh Lam liền đứng lên bước từng bước chân đầy đe dọa đến chỗ của quản gia Phương, ép bà ta phải lùi ra phía sau từng bước từng bước đến khi bị dồn chặt vào chân tường không có đường lui, Nhã Thanh Lam mới nhẹ tênh mà lên tiếng:“Dì Phương, con biết gì tốt với con nhất mà phải không?”
Ánh mắt của Nhã Thanh Lam đã đỏ hoe đầy giận dữ, chỉ cần bấy giờ quản gia Phương nói một lời từ chối chắc chắn rằng cô ta sẽ không để tâm mà g**t ch*t bà ta ngay tại đây.

Cả người đều run lên bần bật quản gia Phương dưới sự chế ngự của Lam Đình Niên mà ấp úng:“Tiểu Nhã, cô bình tĩnh trước đi rồi chúng ta nói chuyện sau được không?”

Bàn tay khẽ xoay xoay nhẹ các khớp ngón tay Nhã Thanh Lam nhàn nhã thành câu:“Dì bị làm sao vậy? Rõ ràng con đang rất tỉnh táo cơ mà?”
“Tiểu Nhã, có chuyện gì chúng ta từ từ nói được không?”
“Dì sớm nói như vậy có phải hay hơn không?” Lùi người về phía sau, Nhã Thanh Lam đi đến trước khay cơm ngồi xuống, động đũa cô ta lại gắp ít cá đưa lên khuôn miệng mình, vẫn là mùi vị của lúc nảy, cực kì khó chịu nơi cổ họng, muốn nôn mửa, đặt lại miếng cá xuống đĩa Nhã Thanh Lam ngẩng đầu lên nhìn quản gia Phương vẫn đang sợ sệt nép người đứng ở vách tường mà cười nhạt, dưới ánh nến, nụ cười của Nhã Thanh Lam càng thêm quỷ dị:“Chỉ là con muốn nhờ dì giúp chút chuyện vặt thôi, không biết dì có muốn giúp không?”
Quản gia Phương vẫn trân trân đứng nhìn Nhã Thanh Lam, có hơi suy nghĩ mà chưa vội gật đầu đồng ý.

Nhã Thanh Lam lần này cũng rất kiên nhẫn mà ngồi chờ quản gia Phương vì cô ta dám chắc bà ta sẽ không dám cả gan mà từ chối.

Suy nghĩ vừa dứt cũng vừa khéo Nhã Thanh Lam nhận được câu trả lời từ quản gia Phương:“Cô muốn tôi giúp gì?”

Khóe môi cong lên đầy đắc ý, Nhã Thanh Lam thành câu:“Chỉ là muốn nhờ dì chuẩn bị giúp ít đồ thôi không cần phải sợ thế đâu!”
Thấy quản gia Phương vẫn không nói thêm lời nào Nhã Thanh Lam bèn tiếp lời:“Dì ra hiệu thuốc mua giúp con một que thử thai, ống xilanh, kim tiêm, rồi lên phòng con ở trong ngăn tủ ở đầu giường có một chiếc hộp nhỏ màu nâu, dì tìm cách đem tất cả xuống đây cho con, càng sớm càng tốt!”
“Cô cần những thứ đó làm gì?” Quản gia Phương rằng như đang lo sợ Nhã Thanh Lam lại làm chuyện gì đó nữa mà mở miệng hỏi.

Khóe môi cong lên, Nhã Thanh Lam nhìn quản gia Phương:“Dì thật sự muốn biết sao? Nếu biết rồi dì phải giúp con những việc sau đó, dì chắc không hối hận chứ?”.
 
Giá Như Em Chưa Từng Yêu
Chương 87: 87: Lời Từ Tâm Khó Suy Xét


Khóe môi cong lên, Nhã Thanh Lam nhìn quản gia Phương:“Dì thật sự muốn biết sao? Nếu biết rồi dì phải giúp con những việc sau đó, dì chắc không hối hận chứ?”
“Tiểu Nhã tôi đi chuẩn bị đồ cho cô!” Ngay lập tức liền lãng tránh vấn đề quản gia Phương sợ bản thân biết quá nhiều điều mà không thể dứt ra mà quay lưng rời đi.

Nhìn bóng lưng đã khuất dần dưới ánh nến le lói của quản gia Phương, Nhã Thanh Lam gian xảo mà nở một nụ cười.


Bên trong căn phòng trên tầng lầu, Bạch Hạc Hiên đỡ Lam Đình Niên lại giường ngồi xuống, kê nhẹ gối ở lưng cô, anh buông cánh tay mình ra để cả người cô tựa vào đầu giường.

Ngồi xuống đối diện với Lam Đình Niên, có lẽ là Bạch Hạc Hiên đang sợ tinh thần của cô không được ổn định lại còn vừa chứng kiến cảnh tượng lúc nảy mà phiền lòng, anh khẽ đưa lòng bàn tay mình lên xoa xoa véo véo nhẹ một bên má của Lam Đình Niên:“Niên Niên khi nảy có làm em sợ lắm không?”
Sợ?

Khóe môi cong nhẹ, giễu cợt mà nở một nụ cười Lam Đình Niên khẽ lắc đầu.

Bạch Hạc Hiên chính vì không nghi ngờ thái độ của Lam Đình Niên nên liền tin tưởng lời cô nói.

Bàn tay di chuyển xuống gáy của Lam Đình Niên, Bạch Hạc Hiên sờ sờ nhẹ mà khẽ cười nói:“Vậy thì tốt!”
“Có muốn ngủ không?” Mi mắt thoáng đáp nhẹ ra bầu trời đêm ngoài khung cửa sổ, Bạch Hạc Hiên thu hồi ánh mắt về cúi nhẹ đầu ân cần mà hỏi ý Lam Đình Niên.

Lam Đình Niên vì lúc chiều vừa được gặp mẹ, được nhìn thấy bà khỏe mạnh thì luôn mang theo một tâm trạng cực kì phấn chấn, cho đến bây giờ trong người cô vẫn cứ một cảm giác lâng lâng khó diễn tả thành lời.

Cảm xúc như thế làm sao cô có thể ngủ, cô sợ mình ngủ đi rồi ngày mai lại phát hiện ra tất cả chỉ là mơ, cô sợ cảm giác không còn có mẹ ở bên cạnh mình nữa.

Cô bây giờ dường như chỉ muốn ôm mãi hơi ấm của mẹ cô mà thôi.

Chính vì thế mà Lam Đình Niên liền không chút do dự mà lắc vội đầu đáp lời của Bạch Hạc Hiên.

“Vậy anh tắm cho em nhé? Tắm mát rồi lát nữa ngủ sau cũng được!” Bạch Hạc Hiên chiều theo ý của Lam Đình Niên mà đưa thêm lời đề nghị.

Lam Đình Niên lại lần nữa vội lắc đầu, cô đang muốn giữ lại hơi ấm của mẹ trên người mình, tắm rồi quần áo thay ra mùi của mẹ cũng sẽ mất.

Hiện tại chính Lam Đình Niên cũng không thể hiểu tại sao bản thân cô lại có ý muốn lưu giữ hình ảnh cùng hơi ấm của mẹ mình đến như vậy, bấy giờ cô chỉ biết ý thức lẫn cả nơi tim thật muốn lưu giữ lại mà thôi.

Nhìn Lam Đình Niên có phần hơi bất lực, Bạch Hạc Hiên nhích người lại gần cô hơn một chút, nắm nhẹ lấy hai bàn tay cô, anh ân cần thêm một chút:“Tắm cũng không muốn, ngủ cũng không nốt… Niên Niên em có làm sao không?”
“Nếu em sợ chuyện vừa nảy thì hãy thật lòng nói cho anh nghe có được không? Đừng kiểu giấu trong lòng rồi sinh ra phiền muộn, tự làm đau bản thân mình được không Niên Niên?”
Chính là không quen với cảm giác này, Lam Đình Niên tự giễu mà cười trong lòng, ý thức mà rút hay bàn tay của mình về có phần hơi lãng tránh cô trở người nằm xuống giường, tay kéo nhẹ tấm chăn mà phủ lên người mình quay lưng lại với Bạch Hạc Hiên, một lời cũng chẳng nói thêm.

Mi mắt khẽ nhắm Lam Đình Niên nằm trên giường thoáng suy nghĩ, cô mường tượng ra được cái cảnh Bạch Hạc Hiên cũng từng đối xử như thế với Nhã Thanh Lam mà chua chát lòng.

Dù sao bây giờ tất cả những dịu dàng mà Lam Đình Niên cô nhận được từ Bạch Hạc Hiên cũng chỉ là vì anh phát hiện ra được việc Nhã Thanh Lam phản bội mình.

Điều này cũng đồng nghĩa với việc nếu như không có sự phản bội của Nhã Thanh Lam thì Lam Đình Niên cô cũng chỉ mãi là một nơi để Bạch Hạc Hiên trút giận lòng mình, nơi mà anh sẽ không bao giờ chấp nhận tin tưởng.

Lam Đình Niên cô sau tất cả cũng cũng chỉ mãi mãi là một lựa chọn thay thế của Bạch Hạc Hiên mà thôi!
Sự dịu dàng này, ân cần này của Bạch Hạc Hiên, Lam Đình Niên cô không dám nhận, thật sự nó quá nặng đối với cô.

Nơi khóe mi bất giác không kiềm được lòng mà chảy dài một giọt nước mắt, Lam Đình Niên trầm tư mà mà cất giọng:“Hạc Hiên nói thật cho tôi biết, nếu như năm đó không có sự xuất hiện của Nhã Thanh Lam liệu anh có thử quay đầu lại nhìn tôi lấy một lần hay không?”
Thoáng chóc giật mình, Bạch Hạc Hiên dường như ý thức được tính nặng nhẹ trong lời nói của Lam Đình Niên, giây phút này Bạch Hạc Hiên biết được Lam Đình Niên cô là hoàn toàn tỉnh táo.

Lòng bàn tay có phần hơi run nhẹ, Bạch Hạc Hiên vươn tới chạm nhẹ vào bã vai của Lam Đình Niên nhưng rồi lần nữa lại bị cô cự tiệt mà né tránh.

Mi mắt khó tránh khỏi phiền lòng, chơi vơi trong hư không Bạch Hạc Hiên thu bàn tay mình về, trầm ngâm nhìn bóng lưng của Lam Đình Niên lưỡng lự lời không thể mở.

.
 
Giá Như Em Chưa Từng Yêu
Chương 88: 88: Đi Tựa Xuất Hiện


Mi mắt khó tránh khỏi phiền lòng, chơi vơi trong hư không Bạch Hạc Hiên thu bàn tay mình về, trầm ngâm nhìn bóng lưng của Lam Đình Niên lưỡng lự lời không thể mở.

Không khí trong căn phòng nhỏ thoáng chóc đã trở nên tỉnh lặng như tờ.

Lam Đình Niên chờ mãi chờ mãi đến cuối cùng cũng chỉ có ở bên tai những hơi thở nặng trĩu đầy tâm tư.

Một khoảng hư không vô định bao trùm lấy tất cả.

Khóe môi nhếch nhẹ, mi mắt khẽ nhắm, Lam Đình Niên dường như hiểu rõ tâm tư của ai đó mà thành câu:“Bỏ đi! Cứ xem như tôi chưa nói gì!”

“Niên Niên…” Dường như Bạch Hạc Hiên là muốn giải thích nhưng rồi lần nữa lời lại nghẹn đắng nơi cổ họng, lại bị Lam Đình Niên mở miệng cắt ngang:“Được rồi! Đừng nói nữa, tôi hơi mệt tự dưng lại muốn ngủ rồi!”

Sáng hôm sau, tại nhà kho.

Nhã Thanh Lam thu mình ngồi trong một góc, dưới tia nắng le lói của mặt trời hắt qua khung cửa nhỏ, cô ta cầm trên tay một que thử thai với kết quả hai vạch đỏ chói đặt ngang tầm mắt có phần trầm tư.

Đứa bé này chính xác là cô không ngờ đến sự xuất hiện của nó, nhưng ở tình cảnh hiện tại chỉ cần dẹp đi một số thứ cốt yếu thì đứa bé này rất có thể sẽ là vị cứu tinh của cô ta, cô ta không tin Bạch Hạc Hiên lại có thể nhẫn tâm gạt bỏ đi sự tồn tại của một sinh linh trong bụng cô ta.

Vậy nên bậy giờ chỉ cần cái bào thai này là của Bạch Hạc Hiên anh, nhất định Nhã Thanh Lam cô sẽ có con đường sống.

Bàn tay đưa nhẹ lên phần bụng phẳng lì của mình Nhã Thanh Lam nở một nụ cười.

Tiện tay thảy que thử thai xuống nền nhà ẩm mốc, Nhã Thanh Lam vươn tay kéo chiếc hộp hôm qua được quản gia Phương xuống cho mình, từ dưới đáy hộp cô ta lấy lên một gói thuốc, nhìn chăm chăm vào gói thuốc trên tay.

Nhã Thanh Lam đã tính kế sẵn, qua nốt đêm nay mọi thứ chắc chắn sẽ trở về y như khoảng thời gian tươi đẹp của trước đây…
Không có sự phản đối kịch liệt của Bạch phu nhân, không sự xuất hiện của Lục Chí Khiêm, hay sự chen chân của một Lam Đình Niên, mà chỉ duy có tình yêu của Bạch Hạc Hiên.

Tâm nghĩ, gói thuốc được đặt lại xuống chiếc hộp, Nhã Thanh Lam liền cầm lên ống xilanh kim tiêm rút thuốc từ trong một chiếc lọ ra, chuẩn bị sẵn sàn cô ta đóng nắm mũi kim tiêm lại đem giấu vào trong lớp váy của mình, ngồi chờ quản gia Phương bà ta mang cơm xuống là có thể bước đầu triển khai kế hoạch đã định sẵn.

Đến trưa, quản gia Phương vẫn theo lời dặn tối qua của Nhã Thanh Lam mà mang cơm xuống nhà kho cho cô ta, vừa vào trong, cây que thử thai hai vạch đỏ chói nằm dưới sàn nhà đã thu hút ánh nhìn đầu tiên của quản gia Phương, bà ta cứ thế quên luôn cả thời gian lẫn không gian mà cúi đầu trân trân đứng nhìn.

Nhã Thanh Lam cũng theo đó mà bồi thêm:“Dì Phương, chắc dì cũng không muốn chủ nhân tương lai của nhà họ Bạch này phải sống khổ sở ở cái nơi tồi tàn này đâu chứ?”
“Tiểu Nhã, ý cô là cô mang thai con của thiếu gia rồi sao?” Giật mình, mi mắt liền đổi nhanh ánh nhìn xuống phần bụng của Nhã Thanh Lam, quản gia Phương có phần hơi vui mừng, vì bà ta nghĩ chỉ cần là con do Nhã Thanh Lam mang Bạch Hạc Hiên sẽ không thể nhẫn tâm như đứa bé mà trước đây Lam Đình Niên đã mang.

Dù sao trước đây Bạch Hạc Hiên cũng yêu Nhã Thanh Lam nhiều đến như vậy, cũng từng hận Lam Đình Niên đến như vậy, chắc chắn không thể vì chút chuyện nhỏ này ngày hôm qua mà Bạch Hạc Hiên anh có thể chối bỏ dòng máu của mình được.

Gật nhẹ đầu tán đồng với suy nghĩ của chính mình, quản gia Phương đặt khay cơm xuống sàn nhà, bà ta cũng ngồi xuống đối diện với Nhã Thanh Lam, vươn tay nắm lấy hai bàn tay cô ta mỉm cười:“Tiểu Nhã vậy từ nay tôi phải gọi coi là Bạch thiếu phu nhân rồi!”
Mi mắt lại hướng xuống phần bụng của Nhã Thanh Lam, quản gia Phương nịnh bợ:“Đứa bé này chắc chắc sẽ được thiếu gia cùng Bạch gia xem trọng! Tiểu Nhã, đứa trẻ này đúng là phúc phần đến vừa đúng lúc ở nhà họ Bạch!”
“Đúng là tôi không nhìn lầm cô!”

“Dì Phương, dì thức thời, tôi thích nhưng người như dì!” Khóe môi cong nhẹ Nhã Thanh Lam bắt đầu thương lượng bước đầu cho kế hoạch của mình:“Nhưng trước tiên tôi muốn dì giúp tôi nốt một việc!”
Quản gia Phương vì lần này chắc thắng lại có điểm tựa là đứa bé trong bụng của Nhã Thanh Lam cho nên cũng chẳng nghĩ ngợi quá nhiều mà gật đầu đồng ý:“Cô nói đi, tôi nhất định giúp cô!”
Không chần chừ, Nhã Thanh Lam từ trong chiếc hộp lấy lên gói thuốc lúc nảy mà đưa cho quản gia Phương dặn dò:“Dì bỏ cái này vào trong nước tìm cách để cho Hạc Hiên uống trước lúc mười giờ tối giúp tôi!”
“Cái này…” Vì thuốc này có liên quan trực tiếp đến tính mạng của Bạch Hạc Hiên, nên quản gia Phương vẫn có phần hơi lưỡng lự.

“Dì an tâm! Thuốc này không ảnh hưởng gì đến anh ấy cả, nó chỉ là một chút thuốc là gia tăng sự k*ch th*ch mà thôi!” Nhã Thanh Lam trực tiếp trấn an quản gia Phương.

.
 
Giá Như Em Chưa Từng Yêu
Chương 89: 89: Tách Cafe Bỏ Thuốc


“Dì an tâm! Thuốc này không ảnh hưởng gì đến anh ấy cả, nó chỉ là một chút thuốc là gia tăng sự k*ch th*ch mà thôi!” Nhã Thanh Lam trực tiếp trấn an quản gia Phương.

“Tiểu Nhã, cô nói thật sao?” Quản gia Phương dường như không tuyệt đối tin tưởng mà hỏi lại Nhã Thanh Lam cho chắc chắn thêm một lần nữa.

Nắm rõ tâm ý của quản gia Phương, Nhã Thanh Lam lần nữa kiên nhẫn mà vỗ về tâm trí của bà ta bằng lời mật ngọt thật dễ nghe:“Dì Phương, anh ấy là ba của con tôi, dì nghĩ xem chẳng nhẽ một người mẹ lại không muốn con mình có ba hay sao mà đi giết anh ấy, dì thấy tôi nói có đúng không?”
Lời của Nhã Thanh Lam ở khía cạnh nào cũng có lý nên quả nhiên liền thuyết phục được quản gia Phương, khiến cho bà ta tự nguyện gật đầu, tay vươn tới cầm lấy gói thuốc trên tay của Nhã Thanh Lam:“Tiểu Nhã! À không từ bây giờ phải gọi là Bạch thiếu phu nhân mới đúng! Tôi nhất định sẽ hoàn thành tốt việc được cô giao phó!”
“À còn nữa, dì nhớ trước khi đem thuốc này cho Hạc Hiên uống phải khóa cửa phòng của Lam Đình Niên lại nhốt cô ta ở bên trong.

Và nhớ canh chừng Hạc Hiên, tuyệt đối đừng để anh ấy đi tìm Lam Đình Niên đấy!”

Quản gia Phương trước lời của Nhã Thanh Lam liền sinh ra nghi ngờ mà dè chừng, nhưng rồi nghĩ đi nghĩ lại dù sao cũng chỉ là nhốt Lam Đình Niên lại thôi, việc này không liên quan đến tính mạng người, bà ta thỏa hiệp mà gật đầu.

“Tôi quên còn việc này nữa, tối nay sẽ có người đến đây, dì nhớ âm thầm mở cửa sau đón người ta đấy!” Nhã Thanh Lam sực nhớ mà dặn dò thêm.

Quản gia Phương tuy không biết người đến là ai nhưng cũng thuận ý mà gật đầu.

Lần này bà ta tin tưởng tuyệt đối vào kế hoạch của Nhã Thanh Lam.

Sau khi đợi quản gia Phương rời đi Nhã Thanh Lam liền cúi nhẹ đầu tay ôm lấy phần bụng của mình khẽ vuốt nhẹ đầy nâng niu, nhưng ánh mắt lại hết sức tra tấn, cô ta ghì giọng cố chấp:“Con à, con sinh ra chỉ có thể là con cháu của nhà họ Bạch!”
“Ba của con ngoài Bạch Hạc Hiên ra tuyệt đối không thể là một ai khác!”
“Nhất là cái tên Lục Chí Khiêm kia!”
“Tuyệt đối càng không thể!”

Tối đến ở phòng khách quản gia Phương đi đi lại lại, lấp la lấp ló cứ nhìn lên trên cánh cửa đóng kín ở thư phòng riêng của Bạch Hạc Hiên rồi lại gục đầu mà thở dài.

Tính ra bà ta cũng đã đứng ở phòng khách cả một buổi chiều rồi, nhưng vẫn không thấy Bạch Hạc Hiên ra khỏi thư phòng kể từ khi anh và Lam Đình Niên dùng xong bữa tối.

Bà ta đứng canh me mãi nhưng lại chẳng có chút động tĩnh nào từ Bạch Hạc Hiên nhưng lại cũng chẳng dám chạy lên thư phòng của anh làm liều nên cứ đi ra đi vào trong phòng khách với nỗi lo lắng bất an trong lòng, sợ rằng bản thân sẽ không hoàn thành tốt được việc mà Nhã Thanh Lam giao.

Mà nào ngờ đâu vừa hay lúc này bà ta lại thấy Bạch Hạc Hiên từ trên lầu đi xuống nhà, mà liền nhanh chân đi đến chắn ngang trước mặt anh nhưng rồi lại ấp úng, may thay bà ra nhanh mắt liền đặt tiêu cự xuống chiếc cốc trên tay của Bạch Hạc Hiên tìm thấy luôn một cơ hội tốt:“Thiếu gia đi lấy nước sao? Có cần tôi pha tách cafe nóng cho tỉnh ngủ không?”
Mi mày khẽ nhíu, Bạch Hạc Hiên nhìn quản gia Phương không chớp mắt, rồi lại nhìn xuống chiếc cốc rỗng trên tay mình, ngây người trong giây lát nhưng rồi anh cũng gật nhẹ đầu mà đưa chiếc cốc cho bà ta, sau đó anh mới quay người tiếp tục bước chân quay trở về thư phòng giải quyết nốt công việc của Bạch Thị cho kịp vào ngày mai.

Mi mắt dõi theo bước chân cuối cùng đã khuất ở thư phòng của Bạch Hạc Hiên, quản gia Phương xoay lưng đi thẳng vào trong phòng bếp, chuẩn bị sẵn sàng để tiếp tay cho Nhã Thanh Lam.

Trên tay bưng tách cafe nóng hổi đã pha thêm thuốc đi lên lầu, quản gia Phương đi ngang bèn dừng chân lại trước cửa phòng của Lam Đình Niên, vì đã để ý kĩ từ chiều, biết rõ cô ở trong mà bà ta liền dùng chìa khóa dự phòng khóa chặt cửa, sau đó kiểm tra lại thêm lần nữa rồi mới di chuyển bước chân đến trước cánh cửa thư phòng của Bạch Hạc Hiên, điều hòa tâm trạng thở ra một hơi mà gõ cửa phòng, nói vọng vào bên trong:“Thiếu gia, tôi mang cafe vào nhé!”
Từ bên trong có tiếng đồng ý vọng ra, quản gia Phương liền mở cửa đi vào, rất điềm tĩnh, thật sự thoải mái, không có bất kì dấu hiệu nào của một kẻ làm chuyện xấu, bà ta đặt tách cafe nóng ở trước mặt Bạch Hạc Hiên, nhưng rồi lại thấy anh vẫn chăm chú với công việc mà lên tiếng:“Thiếu gia, cậu uống xem có vừa miệng không? Nếu không tôi xuống nhà pha tách mới cho cậu!”
Mi tâm khẽ động tay ngay lập tức dừng lại động tác, Bạch Hạc Hiên ngẩng đầu lên nhìn quản gia Phương:“Dì cứ để đó đi, không cần pha lại đâu!”
“Vâng!” Vì sợ bàn luận quá nhiều khiến cho Bạch Hạc Hiên nghi ngờ cho nên quản gia Phương cũng không nhiều thêm lời mà liền rời đi trả lại không gian cho Bạch Hạc Hiên.

Cánh cửa phòng vừa đóng, Bạch Hạc Hiên liền hạ tầm mắt xuống tách cafe nóng đang bốc hơi ở trên bàn, tay nhẹ bưng lên đưa ngang tầm mũi mà ngửi qua thật kĩ, mùi cafe vẫn thơm lừng không lẫn thêm bất kì một mùi nào lạ.

Đầu óc lại có chút mệt mỏi do ngủ không đủ giấc, lại áp lực số công việc đang đợi cần phải giải quyết, Bạch Hạc Hiên không nghĩ ngợi nhiều mà đưa tách cafe lên miệng uống lấy một ngụm.

Đầu óc ngay lập tức bị k*ch th*ch mà thoải mái hẳn ra, Bạch Hạc Hiên đặt lại tách cafe còn hơn phân nữa xuống bàn mà tiếp tục công việc.

.
 
Giá Như Em Chưa Từng Yêu
Chương 90: 90: Hạ Triệt Một Người


Đầu óc ngay lập tức bị k*ch th*ch mà thoải mái hẳn ra, Bạch Hạc Hiên đặt lại tách cafe còn hơn phân nữa xuống bàn mà tiếp tục công việc.

Tiếng lách cách của bàn phím máy tính lại vang lên trong căn phòng.

Nhưng rồi chưa được bao lâu, Bạch Hạc Hiên lại cảm nhận rõ trong người mình bỗng nhiên nóng ran đầy bức rức khó chịu, tay vươn lên xoa nhẹ mi tâm, Bạch Hạc Hiên nới lỏng cúc áo, mà nhận ra điều khác lạ đnag chuyển biến rõ trong cơ thể mình, ngay lập tức còn lúc tỉnh táo, Bạch Hạc Hiên cầm theo điện thoại trên bàn đi đến bên cửa sổ nhìn xuống phía dưới nhà, vừa hay lại thấy một chiếc xe chạy đến đỗ ngay ở cổng sau.

Nhận biết có điều không ổn, Bạch Hạc Hiên liền bấm gọi cho trợ lý Hồng, rất nhanh đầu dây bên kia cũng liền có người bắt máy, Bạch Hạc Hiên cũng nhanh chóng mở lời:“Cậu ngay lập tức điều người đến biệt thự cho tôi, tuyệt đối không để bất kì một ai rời khỏi nơi này trong tối nay rõ chưa?”
Trợ lý Hồng ở đầu dây bên kia nhận lệnh liền ngay lập tức ngắt máy điều người đến biệt thự của Bạch gia.

Cùng lúc đó ở phía cổng sau biệt thự, quản gia Phương lấm la lấm lét nhìn ngó xung quanh rón rén mà chạy về phía cánh cổng, đến nơi bà ta còn cẩn thận nhìn xung quanh thêm một lần nữa, khi thấy thật không có người theo mình, và ở phía trước cánh cổng có một chiếc xe đỗ ở đấy thì mới chịu lấy chìa khóa ra mở cửa.

Lục Chí Khiêm lúc này cũng từ trên xe đi xuống theo sự chỉ dẫn của quản gia Phương mà đi đến chỗ của Nhã Thanh Lam, dù sao khi hay tin cô ta xảy ra chuyện Lục Chí Khiêm anh cũng chẳng thể nào nhắm mắt bỏ mặt mà làm ngơ được.

Rất nhanh, Lục Chí Khiêm đã có thể trót lọt vào tới nhà kho, nhưng lại có vật cản là hai tên vệ sĩ, vẫn đi đi lại lại ở trước cánh cửa nhà kho, một mình Lục Chí Khiêm anh vốn dĩ có thể dễ dàng xử lý được hai tên này nhưng rồi vì đang ở trong địa bàn của Bạch Hạc Hiên, Lục Chí Khiêm biết nơi này không đơn giản chỉ có một hai tên vệ sĩ nên cũng sợ chấn động đến nhiều người mà gặp khó khăn cho nên đã quay sang nói với quản gia Phương, hếch mặt về phía hai tên vệ sĩ lên tiếng:“Bà tìm cách đánh lạc hướng hai tên đó đi, nhớ là cẩn thận đừng để ảnh hưởng đến nhiều người biết chưa?”
Gật đầu, quản gia Phương bước tới chỗ hai tên vệ sĩ mở miệng tìm cách, rất nhanh Lục Chí Khiêm đã nhìn thấy hai tên vệ sĩ trông có vẻ khá vội vã mà chạy đi đâu đó.

Cũng chẳng quá để ý nhiều, Lục Chí Khiêm thấy người đi rồi thì liền chạy đến trước cửa, nhưng rồi lại gặp phải một vấn đề nữa là không có chìa khóa để mở, quản gia Phương bà ta cũng thật là sơ ý, đuổi người đi nhưng lại không lấy chì khóa thì lấy cái gì mà mở cửa.

Lục Chí Khiêm lùi người đứng quan sát khung cửa một lú, cuối cùng quyết định dùng sức phá cánh cửa, cánh cửa sau đó dưới lụec tác động của anh ta cũng liền đổ ầm xuống, hình ảnh bên trong dần hiện ra mà đập thẳng vào mắt của Lục Chí Khiêm là hình ảnh co ro của Nhã Thanh Lam dưói nền nhà ẩm mốc, mi mắt nhắm chặt, cơ thể lại có phần hơi tím tái dưới ánh sáng nhỏ tỏa ra của nến, Lục Chí Khiêm liền hoảng lên mà chạy vội vào trong không chút nề hà mà ngồi thụp xuống nền nhà ẩm mốc bẩn thỉu ôm lấy người Nhã Thanh Lam sốc nhẹ, vỗ vỗ vào một bên má của cô ta có phần lo lắng:“Thư Ái cô bị làm sao vậy? Mở mắt ra nhìn tôi đi!”
Lục Chí Khiêm cứ thế lay lay mãi một lúc, mới thấy mi tâm của Nhã Thanh Lam khẽ động, cô ta từ từ mở mắt ra, yếu ớt mà giương đôi mắt của mình lên nhìn Lục Chí Khiêm nhỏ giọng thì thào:“Chí Khiêm chúng ta bị phát hiện rồi… tôi…”
Bàn tay đưa lên sờ nhẹ vào phần bụng của mình Nhã Thanh Lam cau chặt mày run run nhẹ:“Con của chúng ta… Tôi sợ mình không thể bảo vệ được nó mất… Chí Khiêm!”
Thành công giành lấy được tâm trí của Lục Chí Khiêm, anh ta trong vô thức mà đưa bàn tay mình xuống sờ nhẹ vào phần bụng của Nhã Thanh Lam:“Thật sự có thai rồi sao?”
Mi mắt khẽ chớp, Nhã Thanh Lam như khẳng định thêm lần nữa, cô ta chắc chắn đây chính là kết quả của Lục Chí Khiêm.

Lần đầu được tin làm ba, Lục Chí Khiêm khó tránh khỏi cảm giác vui mừng, bỗng chóc trong anh ta chỉ còn lại mỗi sự hạnh phúc, lời khó mà diễn tả, Lục Chí Khiêm quýnh lên, có phần hơi run nhẹ mà đỡ lấy người của Nhã Thanh Lam lên, thoáng chóc đã quyết định từ bỏ mọi thứ đang lên kế hoạch sẵn ở nơi này:“Anh đưa em và con, chúng ta cùng nhau rời khỏi nơi này có được không em?”
Khóe môi yếu ớt nở một nụ cười Nhã Thanh Lam gật nhẹ đầu, Lục Chí Khiêm ngay lập tức liền ôm cô ta lên nhưng rồi anh ta nào đâu có biết, tay chỉ vừa nhấc bổng người của cô ta lên đã bất ngờ bị cô ta vung tay đâm thẳng kim tiêm có chứa thuốc đã chuẩn bị từ trước vào cần cổ, khiến cho anh ta cách nào cũng không thể kịp trở tay.

Lục Chí Khiêm cũng vì đau mà liền thả người của Nhã Thanh Lam xuống, đưa tay ôm lấy phần cổ vừa bị cô ta tác động, mi mắt đỏ au đầy giận dữ, Lục Chí Khiêm ghì giọng:“Lý Thư Ái!”.
 
Giá Như Em Chưa Từng Yêu
Chương 91: 91: Chệch Hướng


Lục Chí Khiêm cũng vì đau mà liền thả người của Nhã Thanh Lam xuống, đưa tay ôm lấy phần cổ vừa bị cô ta tác động, mi mắt đỏ au đầy giận dữ, Lục Chí Khiêm ghì giọng:“Lý Thư Ái!”
Khóe môi cong lên, cả người bỗng dưng không còn chút dáng vẻ yếu ớt, Nhã Thanh Lam dứt khoát quẳng vỏ kim tiêm sang một bên, hai bàn tay phủi phủi nhẹ, rời khỏi người của Lục Chí Khiêm, ngồi lên, đối diện anh ta mà hạ giọng:“Là anh tự tìm đường đến đây, có trách thì trách anh ngu ngốc, tôi chỉ là đang bảo vệ mình mà thôi!”
“Lý Thư Ái là tôi đến đây là để cứu cô!” Cả người dần rơi vào trong mơ hồ bởi tác dụng của thuốc, Lục Chí Khiêm ở thế bị động gằng giọng nhả chữ.

“Cứu tôi thì sao chứ? Anh tưởng tôi sẽ cảm động sao?”
“Hơn nữa anh nghĩ tôi cần anh đến cứu?” Bật cười thành tiếng Nhã Thanh Lam chống tay xuống sàn nhà đứng lên, khom người vỗ vỗ nhẹ vào bã vai của Lục Chí Khiêm, áp sát, mắt đối mắt:“Không ngờ có ngày anh cũng suy xét nông cạn như bao người đó Chí Khiêm à!”
Ánh mắt nhuốm đầy sự tức giận, Lục Chí Khiêm nheo mắt nhìn Nhã Thanh Lam đến nói cũng không thể nói nên lời:“Cô…”
Hai tay dùng lực đẩy mạnh người Lục Chí Khiêm ngã dài ra sàn nhà ẩm mốc, Nhã Thanh Lam ngồi xổm xuống bên cạnh anh ta, tay vỗ vỗ nhẹ vào một bên má anh ta đầy khinh rẻ:“Anh yên tâm, anh không chết được đâu!”
Thay đổi tầm mắt, Nhã Thanh Lam cong nhẹ khóe môi đàu kiêu ngạo mà nhìn nhìn vào bàn tay mình:“Ban đầu thật cũng muốn gi3t chết anh đi nhưng mà nghĩ lại những gì tôi đã phải gánh chịu từ anh làm sao có thể để anh chết dễ dàng được như thế chứ?”

“Qua nốt đêm nay, mọi thứ đều sẽ trở về dáng vẻ ban đầu của nó! Khi ấy tôi tính sổ với anh sau!” Nói rồi Nhã Thanh Lam liền đứng lên đem theo điện thoại của mình bỏ mặc Lục Chí Khiêm đã ngất liệm đi nằm đấy mà đi thẳng ra bên ngoài, đứng trước cánh cửa đã bị đổ sập, Nhã Thanh Lam gọi đi một cuộc điện thoại, rồi sau đó mới rời đi.

Rất nhanh sau đó cũng đã có người đến đưa Lục Chí Khiêm đi, nhưng rồi lại có vào mà không có ra, Lục Chí Khiêm và cả người của Nhã Thanh Lam đều bị người của Bạch Hạc Hiên cưỡng chế từ bên ngoài.

Bên trong biệt thự, Nhã Thanh Lam hối hả chạy lên thư phòng của Bạch Hạc Hiên, vừa vào đến phòng khách cô ta đã nhìn thấy quản gia Phương đi đi lại lại ở dưới chân cầu thang đầy lo lắng, sau khi nhìn thấy Nhã Thanh Lam bà ta liền hớt hãi chạy đến nắm lấy cổ tay cô ta hỏi thăm:“Tiểu Nhã mọi chuyện sao rồi?”
Gật nhẹ đầu như rằng thông báo đã ổn, Nhã Thanh Lam hỏi đến chuyện chính:“Hạc Hiên đang ở đâu?”
“Ở thư phòng!” Quản gia Phương nhanh miệng chỉ điểm.

“Có để anh ấy tiếp xúc với Lam Đình Niên không?” Đôi phần có lo lắng về những việc bất trắc, Nhã Thanh Lam kĩ càng hỏi qua.

“Cô yên tâm đi tôi đã khóa cửa phòng của con nhỏ Lam Đình Niên đó nhốt nó lại bên trong rồi!” Quản gia Phương với khuôn mặt tự tin đầy thành tích mà kể.

Nhưng rồi khuôn mặt của Nhã Thanh Lam lại xìu đi, cô ta có nghi ngờ khả năng làm việc của quản gia Phương mà chăm chăm nhìn bà ta:“Nhốt Lam Đình Niên sao? Dì không cho người canh chừng à? Còn thư phòng của Hạc Hiên thì sao?”
Trước những câu hỏi của Nhã Thanh Lam, quản gia Phương có hơi lúng túng, đúng thật bà ta quá chủ quan, chỉ khóa mỗi phòng của Lam Đình Niên, còn không có cho người canh chừng.

Nhưng rồi lại cố tỏ ra mọi chuyện đều bình ổn, quản gia Phương lấp li3m:“Tiểu Nhã cô an tâm đi, chắc chắn thiếu gia vẫn còn đang ở thư phòng!”

Mi mắt hướng lên cánh cửa phòng vẫn còn đang đóng chặt của Lam Đình Niên, quản gia Phương lại tiếp lời:“Tiểu Nhã cô xem đi chẳng phải cửa phòng của con nhỏ Lam Đình Niên kia vẫn còn đang đóng đó sao? Chắc chắn thiếu gia không thể nào ở phòng của nó được đâu!”
“Dì Phương dì tưởng nhà này chỉ có mỗi một chìa khóa dự phòng thôi sao?” Nhã Thanh Lam vừa nói vừa đi ngang qua người của quản gia Phương mà lườm bà ta một cái rõ sắc.

Bước chân ngày càng một dồn dập Nhã Thanh Lam hướng về phía thư phòng nhưng rồi những tiếng động lạ phát ra từ bên trong căn phòng của Lam Đình Niên lại khiến cho bước chân của Nhã Thanh Lam phải dừng bước.

Bên trong căn phòng đóng kín cửa, Bạch Hạc Hiên trên cơ thể Lam Đình Niên chế ngự chiếm hữu đầy mạnh mẽ, dù cho Lam Đình Niên có khóc lóc kêu gào không chịu hợp tác đến thế nào đi nữa thì cơ bản hiện tại Bạch Hạc Hiên cũng chẳng thể làm chủ được thân mình.

Bạch Hạc Hiên không thể kìm nén được bản thân, khóa chặt hai tay Lam Đình Niên trên đỉnh đầu, anh đáp xuống môi cô, tham lam cạy mở hàm răng đang không ngừng kháng cự cắn chặt của cô mà tiến vào bên trong khoang miệng thành công giữ thế chủ động.

Đột nhiên bàn tay theo bản năng mà trượt dọc, Bạch Hạc Hiên vân vê ngay giữa vùng cấm địa, Lam Đình Niên bất người ta chế ngự không nhịn được “ưm” lên một tiếng.

Vội vàng lắc đầu Lam Đình Niên ngăn chặn bàn tay của Bạch Hiên lại, nhưng rồi đột nhiên lại bị anh chế ngự bên trên đến không còn sức, đành trơ mắt nhìn để ngón tay anh mon men qua lớp vải mỏng mà đi vào bên trong vùng cấm địa.

Hô hấp của Lam Đình Niên như dừng lại, trong nháy mắt cả người cô c ăng trướng đến đau, ngón trỏ của Bạch Hạc Hiên vừa c ắm vào đã nhanh chóng ra vào vài cái, khiến chiếc lớp vải mỏng bao bọc nơi cấm địa của Lam Đình Niên đã ướt đẫm vốn đã dính chặt vào cửa hoa cũng đưa đẩy cọ xát ở khe thịt.

Giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má đầy cưỡng cầu, Lam Đình Niên dưới thân Bạch Hạc Hiên đã mềm nhũn không còn chút sức lực, bàn tay nhỏ cố dùng sức cô bấu chặt vào góc áo của Bạch Hạc Hiên mà yếu ớt mà nắn nót từng chữ một:“Bạch Hạc Hiên, anh điên rồi sao?”
“Thả tôi ra, đừng khiến cho tôi hận anh thêm nữa!”
“Tôi thật sự rất mệt mỏi, mệt mỏi đến không còn sức để hận anh nữa rồi!”
“Tại sao lại cứ phải đối xử với tôi như vậy chứ?”.
 
Giá Như Em Chưa Từng Yêu
Chương 92: 92: Mặt Dày Đến Nổi Không Còn Thấy Ngượng


“Thả tôi ra, đừng khiến cho tôi hận anh thêm nữa!”
“Tôi thật sự rất mệt mỏi, mệt mỏi đến không còn sức để hận anh nữa rồi!”
“Tại sao lại cứ phải đối xử với tôi như vậy chứ?”
Lời vang vọng nơi tai, động tác bỗng nhiên dừng lại, Bạch Hạc Hiên nhả cánh môi của Lam Đình Niên ra, bàn tay dịu dàng vươn nhẹ mà lau đi nước mắt đã nhem nhuốc trên khuôn mặt cô, gục đầu vào hõm cổ, nhẹ cắn lưu lại một dấu vết, mi mắt khẽ nhắm còn chút tỉnh táo mà rằng:“Niên Niên, anh xin lỗi!”
“Nhưng thật sự anh không thể kiềm chế được bản thân mình nữa rồi!”
“Anh sẽ chết mất…”
“Nhưng còn tôi thì sao?” Uất ức nghẹn đắng nơi tim bấy lâu nay chẳng thành lời, Lam Đình Niên mếu máo mà thốt lên.

“Niên Niên xin lỗi!” Lời cuối cùng, Bạch Hạc Hiên dù sao hôm nay cũng không thể kiềm chế được, toàn bộ quần áo trên người cả hai đều đã bị lột s@ch, Bạch Hạc Hiên trở người, anh cúi người quỳ lên giường, vươn tay anh kéo nhẹ cơ thể của Lam Đình Niên, đôi chân thon dài và vạm vỡ chống giữa hai ch@n cô, một bàn tay khác lại vươn tới sờ lên tiểu hoa của Lam Đình Niên.

Lam Đình Niên lần nữa cảm nhận được nơi nhạy cảm đang bị bàn tay to lớn của Bạch Hạc Hiên vuốt v e đầy s@c tình.

Lòng khóc không nên, mà kêu thành tiếng đầy chống cự:“Bạch Hạc Hiên…buông tôi ra…”
Lam Đình Niên lại lần nữa cảm giác có một tư vị kỳ lạ dâng lên vị trí sống lưng từ nơi riêng tư, khiến cô căng chặt cơ thể, cắn mạnh vào đôi môi mình gắng không để phát ra những âm thanh ái muội đầy ghê tởm.

Cúi đầu Lam Đình Niên bất lực nhìn xuống m3nh căn nóng bỏng giống như chày sắt đang cọ xát qua lại bên ngoài tiểu hoa của mình, bất ngờ Bạch Hạc Hiên lại ôm chặt lấy hai chân của Lam Đình Niên, phần eo hạ xuống, thông thả, kiên định cắm thẳng vào trong cơ thể của Lam Đình Niên.

Bên trong Lam Đình Niên ướt át đầy mị tình, bao bọc mà cắn m*t Bạch Hạc Hiên đến tê dại, kh0ái cảm ngay lập tức dâng lên tận não bộ, Bạch Hạc Hiên rên lên một tiếng đầy sung sướng.

Từng nhịp từng nhịp đều mang theo cảm giác ôn nhu dịu dàng, vừa có thể giải tỏa được bí bách trong người của Bạch Hạc Hiên, lại không làm cho Lam Đình Niên cảm thấy quá bị xúc phạm.

Nhưng rồi nóng rát phát đau lại chẳng thể tránh nổi, Lam Đình Niên dưới thân Bạch Hạc Hiên bấu chặt vào ga giường liên tục cau mày, cắn chặt răng chịu đựng một tiếng cũng chẳng kêu, Bạch Hạc Hiên bấy giờ trong mắt chỉ có mỗi d*c vọng nên cũng không để bụng, anh lại trực tiếp bẻ đùi của Lam Đình Niên nâng lên, luân động ra vào với tốc độ nhanh hơn kịch liệt hơn.

Tốc độ bỗng nhiên dồn dập khiến Lam Đình Niên lập tức cảm thấy khó thở, nhưng rất nhanh đã cưỡng ép bản thân thả lỏng, kinh nghiệm thân thể trước đây đã nói cho Lam Đình Niên biết nếu không thả lỏng thì người chịu khổ chính là cô.

Lam Đình Niên lại cảm nhận được tiểu hoa lại biến chặt thêm, hạ th@n Bạch Hạc Hiên lại dùng sức đâm một cái, thọc sâu vào tiểu hoa và không ngừng tiến công tới phần có khối thịt mềm kia.

“Á…”
Lam Đình Niên hét lên một tiếng, một cổ cảm giác chua xót đánh úp lại.

Cô có cảm giác như cửa tử c.

ung của mình sắp bị Bạch Hạc Hiên đâm thủng, hai bàn tay bấu chặt dưới ga giường, nước mắt đổ ra như thác, cắn chặt răng cô gắng chịu đựng, không để miệng mình lả lơi mà thốt ra thêm bất kì một âm thanh nào khác nữa.

Bạch Hạc Hiên vẫn luân động không ngừng, lại còn cố tình không chịu buông tha cho Lam Đình Niên cô, bàn tay to chặt chẽ giam cầm vòng eo của cô khiến cô không thể động đậy và chỉ có thể ngoan ngoãn thừa nhận sự va chạm mãnh liệt của anh.

Ngay lập tức, tựa như pháo hoa nở rộ, trong đầu Lam Đình Niên trống rỗng, sâu trong cơ thể cô có một cổ d1ch thủy mãnh liệt phun trào ra ngoài tưới ướt mệnh căn lớn của người Bạch Hạc Hiên.

Bất ngờ sau đó Bạch Hạc Hiên cũng giật mình xong kêu lên một tiếng rồi b ắn ra nồng đậm bạch dịch.

Vừa hay lúc này từ bên ngoài cánh cửa phòng cũng bị người tác tác dụng lực mà hé mở, tiếng cót két liền làm cho Bạch Hạc Hiên giật mình, ngay lập tức nằm xuống giường bên cạnh Lam Đình Niên, một tay ôm lấy cơ thể đã mềm nhũn không còn chút sức lực để phán kháng của Lam Đình Niên, tay còn lại kéo mạnh tấm chăn phủ lên người của cả hai.

Lúc này cánh cửa phòng cũng đã mở toang Nhã Thanh Lam chứng kiến cảnh tượng bên trong mà mất luôn cả bình tĩnh, cô ta chạy xồng xộc vào phòng, đến ngượng ngùng còn không biết, đứng cạnh giường nước mắt rơi lã chả khó lòng mà chấp nhận nổi, cô ta bịt chặt tai mình, cúi người mà la lớn:“Bạch Hạc Hiên tại sao anh có thể ngủ với Lam Đình Niên như vậy chứ?”
Mi mày đều cau lại, Bạch Hạc Hiên ôm chặt Lam Đình Niên đã run lên trong lòng mình, trân trân mà nhìn Nhã Thanh Lam ghì giọng cọc cằn mà ra lệnh:“Ra khỏi đây ngay!”.
 
Giá Như Em Chưa Từng Yêu
Chương 93: 93: Sự Bất Cẩn Không Thể Chấp Nhận


Mi mày đều cau lại, Bạch Hạc Hiên ôm chặt Lam Đình Niên đã run lên trong lòng mình, trân trân mà nhìn Nhã Thanh Lam ghì giọng cọc cằn mà ra lệnh:“Ra khỏi đây ngay!”
Nhưng rồi Nhã Thanh Lam lại chẳng quan tâm đến lời của Bạch Hạc Hiên cố chấp mà nán lại tiếp tục lớn tiếng chỉ thẳng ngó tay trỏ vào mặt mình nghiêng đầu mà chất vấn:“Anh đuổi em?”
Ngón tay đổi chiều, nước mắt ngày càng nhiều, Nhã Thanh Lam vừa khóc vừa cười trông thật khó coi mà chỉ thẳng ngón tay ở trước mặt mình về phía của Lam Đình Niên:“Là vì cô ta sao?”
“Nhã Thanh Lam cô không biết xấu hổ là gì sao?”
“Ra khỏi đây ngay cho tôi!” Trên người không còn lấy một mảnh vải, Bạch Hạc Hiên vẫn ôm Lam Đình Niên nằm trên giường chăn phủ kín, kiên nhẫn mà nhắc lời mình lại thêm lần nữa.

Trước lời đầy kiên quyết của Bạch Hạc Hiên, khuôn mặt Nhã Thanh Lam đã dần trở nên biến sắc, nhưng rồi một lần nữa lại nhất quyết không thoái lui không nhượng bộ mà nhảy sổ tới cạnh giường vươn tay muốn lôi tấm chăn trên người của Bạch Hạc Hiên và Lam Đình Niên xuống, nhưng cuối cùng sức lại không đủ để giằng co với Bạch Hạc Hiên, bị anh mạnh tay rút chăn mà hất ngã xuống mặt sàn lạnh lẽo, quát lớn:“Nhã Thanh Lam, cô điên đến nổi ngay cả đến mặt mũi mình cũng không cần nữa rồi sao?”

“Chỗ vợ chồng người ta đang ân ái, cô mặt dày đến nổi chạy đến tận nơi làm loạn, cô đúng là không biết xấu hổ là gì!”
“Tôi nhắc lại một lần nữa! Cút ra khỏi đây ngay cho tôi!” Nghiến chặt răng hạ giọng, lần này thái độ của Bạch Hạc Hiên đã thật sự làm căng.

Nhã Thanh Lam từ dưới sàn nhà cũng vì thế mà run lên, cô ta ấm ức thế nào cũng chẳng dám mở miệng nói thêm lời nào nữa, ánh mắt căm phẫn chứa đầy lửa hận, cô ta chống tay xuống dưới sàn nhà tìm điểm tựa mà đứng lên, cắn chặt răng mà rằng:“Anh và cô ta mặc đồ gọn gàng lại đi rồi xuống nhà chúng ta nói chuyện tiếp!”
Yêu cầu này của Nhã Thanh Lam đúng là vô lý nhưng rồi cũng là thời điểm thích hợp để giải quyết luôn một thể cho xong chuyện, vì thế mà Bạch Hạc Hiên cũng chẳng từ chối mà trực tiếp gật đầu, suy cho cùng cũng chẳng thể nào nói chuyện trong tình cảnh như thế này được.

Sau khi nhận được cái gật đầu đáp trả từ Bạch Hạc Hiên, Nhã Thanh Lam mới chịu quay lưng rời đi.

Bước chân vừa ra khỏi phòng, mi mắt lại va vào quản gia Phương đang khép nép cúi đầu đứng gọn ở một góc tường bên ngoài.

Ngay lập tức chẳng thể kiềm chế nổi cảm xúc.

Bước chân sấn tới, như một kẻ đã chẳng còn lại gì, đôi mắt đỏ au đầy tơ máu, cánh tay vươn lên bao bực nhọc trong lòng đều nương hết theo lực tay, một cái chát giáng thẳng xuống một bên má của quản gia Phương, trong sự ngơ ngác đến giật nảy mình, bà ta ngay lập tức ôm lấy bên má vừa bị tát động của mình ngẩn đầu lên nhìn Nhã Thanh Lam, nhưng chưa gì đã bị cô ra chỉ thẳng tay vào mặt chất vấn, giọng điệu có phần hơi kiềm chế vì sợ người ở bên trong nghe thấy khi ở một khoảng cách cũng không quá xa:“Bà đúng là thứ vô dụng!”

“Bao nhiêu việc giao cho bà cũng đều thành công cốc!”
“Đúng là tôi ngu nên mới tin tưởng được bà!”
Giúp người nhưng rồi đến cuối cùng lại bị chính người mình cam tâm tình nguyện đánh đổi cả tính mạng để giúp đỡ sỉ nhục, quản gia Phương như chết lặng ở trong lòng, não bộ cách nào cũng chẳng thể tiếp nhận sự thật đang bày ra trước mắt.

Bà ta gượng cười đến đắng lòng mà nhìn Nhã Thanh Lam, dùng tất cả sự nhẫn nại còn lại trong mình mà thành câu:“Tiểu Nhã cô có đang biết mình nói những gì không?”
Bật cười Nhã Thanh Lam đầy khinh khi vươn tay mà vỗ vỗ vào bã vai của quản gia Phương rồi lại đưa bàn tay mình chỉ chỉ vào đầu của mình kiêu căng mà lên giọng:“Quản gia Phương não ở nơi này của tôi không ngắn như bà!”
“Cho nên bà không cần phải dạy tôi cách cư xử nói năng như thế nào đâu!”
Lời vừa dứt Nhã Thanh Lam hất mạnh quản gia Phương đến nổi khiến cho bà ta mất lực mà ngã nhào ra sàn một cái đầy đau đớn, trực tiếp bước qua người của bà ta mà đi xuống dưới phòng khách.

Cùng lúc này tại bệnh viện, người của Nhã Thanh Lam cũng đã theo lên từ trước của cô ta mà chuẩn bị sẵn sàng dưới lớp áo của các y bác sĩ cùng với lớp khẩu trang che kín mặt mà đẩy xe y tế đi vào phòng bệnh của mẹ Lam Đình Niên một cách rất dễ dàng mà không hề có sự nghi ngờ của các tên vệ sĩ.

Người đàn ông nhanh chóng từ trong túi áo lấy ra một lọ thuốc không có nhãn mác, trực tiếp lấy một lượng thuốc vừa đủ mà tiêm thẳng vào dây truyền nước biển mẹ của Lam Đình Niên.

Sau khi tiêm xong người đàn ông liền nhanh chóng rời khỏi phòng bệnh, ngay lập tức ở một góc khuất cởi toàn bộ quần áo trên người của mình ra mà quăng sang một bên, rồi khoát lên mình bộ quần áo mới tẩu thoát khỏi bệnh viện.

.
 
Giá Như Em Chưa Từng Yêu
Chương 94: 94: Người Đi - Người Ở Lại Dần Trả Giá


Sau khi tiêm xong người đàn ông liền nhanh chóng rời khỏi phòng bệnh, ngay lập tức ở một góc khuất cởi toàn bộ quần áo trên người của mình ra mà quăng sang một bên, rồi khoát lên mình bộ quần áo mới tẩu thoát khỏi bệnh viện.

Bên trong phòng bệnh, thuốc đã ngấm, mẹ của Lam Đình Niên bất ngờ lên cơn co giật dữ dội, tim đau thắt đến khó thở, khóe miệng sùi bọt mép, tay chân lạnh toát tê cứng, cả người tái xanh, mặt mày không còn chút sắc, tâm trí dần rơi vào ngõ cụt cuối cùng đứt đoạn hơi thở, bà lịm đi ngay trên giường.


Tại biệt thự Bạch gia, Bạch Hạc Hiên từ trên lầu đi xuống tuyệt nhiên anh lại không để Lam Đình Niên theo cùng, mà trực tiếp khóa cửa phòng cửa phòng để cô ở bên trong, có lẽ là sợ cô chứng kiến những cảnh không nên thấy lại hoảng ảnh hưởng đến tâm lý nên mới làm thế.

Chân bước tới đối diện Nhã Thanh Lam đang ngồi, Bạch Hạc Hiên ngồi xuống sofa, chân vắt chéo anh trân trân nhìn cô ta vẫn bình thản ngồi đấy mà nhếch môi:“Cô muốn nói gì thì nói nhanh đi!”

“Tôi đang nghe!”
Mi mày nhướng lên khẽ nuốt nước bọt, Nhã Thanh Lam bấy giờ đã bình tĩnh hơn khi nảy rất nhiều, thật đã có phần hơi yếu thế trước giọng điệu dứt khoát của Bạch Hạc Hiên mà dè chừng mở lời:“Hiên, anh thật sự đối với em như thế không thấy chút áy náy nào à?”
Lời thốt ra như một trò cười, mi mắt nheo lại Bạch Hạc Hiên hơi chòm người nối gần khoảng cách với Nhã Thanh Lam mà ghì giọng đầy đanh thép:“Vậy những gì cô đã đối xử với tôi, cô có thấy hối hận hay cắn rức lương tâm chút nào không hả, Nhã Thanh Lam?”
Bí mật bị người ta đụng tới chỉnh đốn, Nhã Thanh Lam ngay tức khắc liền run lên lùi người về phía sau một chút, ấp úng, đến nhìn cũng chẳng dám nhìn vào mắt của Bạch Hạc Hiên mà cụp nhẹ mi:“Hiên, anh đang nói cái gì vậy em thật không hiểu?”
Cả người thu về tựa vào sofa Bạch Hạc Hiên nhẹ lắc đầu mà cười đầy giễu cợt:“Nhã Thanh Lam đừng giả điên nữa!”
“Hôm trước tôi nghĩ tôi đã nói với cô quá rõ ràng rồi phải không?”
“Ấy vậy mà hôm nay cô còn cả gan lại dám tiếp tục tính kế tôi ngay ở chính trong nhà của tôi!”
“Bỗng dưng tôi chợt nhận ra là do trước kia tôi đã quá dung túng cho cô cho nên mới để cô lầm đường sai càng thêm sai không thể sửa!”
“Hiên, em tính kế anh lúc nào, anh là đang đổ oan cho em đấy!” Vẫn một mực chối cãi, Nhã Thanh Lam lòng tuy có sợ nhưng vẫn không chịu nhận.

“Nhã Thanh Lam cho tới bây giờ mà cô vẫn còn muốn chối cãi nữa sao?” Nói rồi Bạch Hạc Hiên liền rút điện thoại từ trong túi quần ra gọi đi hạ lệnh:“Lôi người vào đây!”
Rất nhanh từ bên ngoài trợ lý Hồng cùng thêm một tên vệ sĩ khác đã theo lệnh của Bạch Hạc Hiên mà lôi Lục Chí Khiêm vào, trong tình trạng dường như là tỉnh táo, chỉ có tay là bị trói chặt.

Dứt khoát trợ lý Hồng hất mạnh Lục Chí Khiêm ngã nhào xuống nền nhà ở tư thế quỳ rồi lùi người về lại phía sau đứng gọn ở một bên cùng tên vệ sĩ kia.

Nhìn thấy Lục Chí Khiêm bị người ta lôi cổ đi vào, Nhã Thanh Lam liền ngay lập tức quýnh hết cả lên, rõ ràng cô ta đã cho người đưa anh ta đi, ấy vậy mà hiện tại lại ở trong tay của Bạch Hạc Hiên, chẳng càn nghĩ thì cũng biết kế hoạch của cô ta rõ ràng đã bị bại lộ!
Tâm càng nghĩ lòng lại càng lo, Nhã Thanh Lam nhìn Lục Chí Khiêm đang quỳ dưới sàn nhà mà gượng cười nhìn lên Bạch Hạc Hiên vờ như không quen biết người đàn ông trước mặt:“Hiên, người đàn ông này là ai vậy?”
Lời vừa dứt, Lục Chí Khiêm dưới nền nhà liền cười lạnh mà ngẩng đầu lên nhìn Nhã Thanh Lam, không ngại mà muốn vạch trần:“Lý Thư Ái cô xem ra cũng nhanh quên đó chứ, vậy thì để tôi nhắc lại lần nữa cho cô nhớ tôi là ai!”
Lời của Lục Chí Khiêm ngay tức khắc làm cho Nhã Thanh Lam run lên, mắt liên tục đảo cô ta nhìn sang Bạch Hạc Hiên cố giữ lấy bình tĩnh:“Hiên anh thấy không, anh ta đúng là không tỉnh táo, làm gì ở đây có ai tên Lý Thư Ái chứ, Hiên anh…”
“Câm miệng!” Lời của Nhã Thanh Lam bị thái độ kiên quyết của Bạch Hạc Hiên cắt ngang đầy giận dữ.

Nói rồi Bạch Hạc Hiên liền xoay sang Lục Chí Khiêm hạ giọng:“Nói tiếp đi!”
Cả người ngay trong tức khắc liền trở nên hoảng mà trừng mắt lên, dáng vẻ thê lương đến tội nghiệp, Nhã Thanh Lam như muốn cầu xin Lục Chí Khiêm giữ lại bí mật này cho mình.

Nhưng rồi vì hành động không suy xét lúc nảy của Nhã Thanh Lam dưới nhà kho, đã làm cho Lục Chí Khiêm mất đi toàn bộ niềm tin ở con người này mà muốn vạch trần, vì anh ta biết hôm nay rơi vào trong tay Bạch Hạc Hiên chắc chắn lành ít dữ nhiều, dù sao cũng chết, giấu giếm để làm cái gì nữa, phanh phui sự thật, có chết cũng phải lôi bằng được Nhã Thanh Lam đi cùng.

Ngẩng đầu lên đối diện với ánh mắt của Bạch Hạc Hiên, Lục Chí Khiêm tiếp lời:“Bạch Hạc Hiên đúng không?”
Câu hỏi như thật như đùa, Lục Chí Khiêm không nghe thấy ai trả lời như một lời ngầm thừa nhận thì lại nói tiếp:“Trịnh trọng giới thiệu với anh, tôi là Lục Chí Khiêm, là người chồng hợp pháp trên giấy tờ của người con gái đang ngồi đây, dối diện anh!”
Tin tức này ngay lập tức nằm ngoài dự tính, Bạch Hạc Hiên trong sự ngỡ ngàng mà nhìn sang Nhã Thanh Lam đang trơ người ngồi đó như đang cần một lời giải thích.

.
 
Giá Như Em Chưa Từng Yêu
Chương 95: 95: Lật Bài Ngửa


Tin tức này ngay lập tức nằm ngoài dự tính, Bạch Hạc Hiên trong sự ngỡ ngàng mà nhìn sang Nhã Thanh Lam đang trơ người ngồi đó như đang cần một lời giải thích.

Nhã Thanh Lam hiện tại bấy giờ đã thật sự cứng họng đến một lời cũng chẳng thể nói, gục đầu mà từ chối ánh mắt của Bạch Hạc Hiên.

Lòng đầy cợt nhã khi phát hiện bản thân đã bị người khác trêu đùa đến mức không còn biết đâu là giới hạn, khóe môi cong lên đầy châm biếm, cả người run lên vì tức giận, tay xiết chặt thành nắm đấm, Bạch Hạc Hiên chòm người đấm mạnh một đấm xuống bàn chỉ thẳng tay vào mặt Nhã Thanh Lam có phần hơi sợ sệt ngồi đấy mà lớn giọng:“Nhã Thanh Lam!”
Trong đầu dường như nhớ ra cái tên trong lời gọi khi nảy của Lục Chí Khiêm mà khẽ lắc nhẹ, Bạch Hạc Hiên chỉnh đốn câu từ mà tiếp lời:“Không! Từ bây giờ tôi phải gọi là Lý Thư Ái mới đúng chứ nhỉ!”
“Cô có gan lừa tôi đến mấy năm trời! Cô đúng là có bản lĩnh!”

“Chuyện cũ tôi còn chưa tính xong với cô, lại tiếp tục có thêm điều bất ngờ, tôi thật không biết hiện tại bây giờ tôi nên tính nợ với cô bắt đầu từ đâu nữa cơ đấy, Lý Thư Ái à!”
Chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn Bạch Hạc Hiên, trong đôi mắt còn chất chứa đến ba phần ủy khuất dường như là đang muốn giải thích mà gọi tên:“Hiên…”
Nhưng lời còn chưa kịp nói Bạch Hạc Hiên đã mang đầy giận dữ quát thẳng vào mặt cô ta:“Cô không còn có tư cách gọi tên tôi nữa, hiểu chưa?”
Lời này của Bạch Hạc Hiên càng khiến cho Lục Chí Khiêm thêm phần hả hê, từ dưới sàn nhà anh ta lại lên tiếng, khiêu khích thêm sự nóng giận trong Bạch Hạc Hiên:“À tôi còn quên nói với anh một việc quan trọng!”
Mi mắt nheo lại, Bạch Hạc Hiên trả người về vị trí sofa mà nhìn sang Lục Chí Khiêm chờ đợi.

Khóe môi liền cong lên trước thái độ của Bạch Hạc Hiên, Lục Chí Khiêm hài lòng mà gật nhẹ đầu, nụ cười dần trở nên ma mị mà nhìn về phía Lý Thư Ái, rồi lại chọn điểm dừng là phần bụng của cô ta mà cười khẩy một tiếng:“Cái thai…”
“Lục Chí Khiêm…!” Biết ý định của Lục Chí Khiêm, Lý Thư Ái ngay lập tức co người che lấy phần bụng của mình lại lớn tiếng cắt ngang lời anh ta.

Nhưng rồi hành động này của Lý Thư Ái lại càng khiến cho Bạch Hạc Hiên thêm nghi ngờ mà trực tiếp quay sang Lục Chí Khiêm tiếp lời nửa được nữa mất của anh ta mà cất giọng:“Anh bảo cái thai… Cái thai gì?”
Lý Thư Ái hoảng lại càng thêm hoảng, cô ta bỗng dưng trở nên túng quẩn mà không biết phải làm thế nào, nhân lúc Bạch Hạc Hiên vẫn còn đang để mắt ở hướng của Lục Chí Khiêm không để ý đến mình, hèn mọn mà chấp lại hai tay ra tín hiệu cầu xin Lục Chí Khiêm.

Nhưng rồi tất cả đều vô dụng, sự phản bội của Lý Thư Ái đã làm cho Lục Chí Khiêm phẫn nộ đến tột độ, anh ta của hiện tại chỉ muốn g**t ch*t cô ta đi mà thôi:“Cái thai!”

Nhắc đến cái thai Lục Chí Khiêm lại bật cười thành tiếng mà rằng:“Phải anh nghĩ đúng rồi đó! Cô ta đang mang thai, là mang thai con của Lục Chí Khiêm này, chứ không phải là Bạch Hạc Hiên anh!”
Đầu óc bỗng dưng trở nên mù tịt thông tin, Bạch Hạc Hiên chợt nhận ra bản thân mình vừa là một thằng tồi, thì cũng vừa là một thằng ngu, mấy năm trời bị người ta dắt mũi tẩy não vậy mà cũng không hay không biết, để rồi kết cục ngày hôm nay nhận được lại còn thảm hại hơn.

Bật cười đầy chế giễu, Bạch Hạc Hiên đến thời điểm hiện tại, anh cũng chẳng biết là nên trách con người Lý Thư Ái mưu mô xảo huyệt hay là tự trách bản thân mình ngu ngốc nữa đây.

Cánh môi run rẫy, Bạch Hạc Hiên dò đoán ý định của Lý Thư Ái mà rằng: “Lý Thư Ái, cô dám ngang nhiên bỏ thuốc tôi ngay trong nhà của tôi là vì muốn hợp thức hóa cái thai này hay sao?”
Còn phải hỏi nữa sao?
Không phải tất cả đều quá rõ ràng rồi à!
Trước lời buộc tội không có chút sai lệch của Bạch Hạc Hiên, Lý Thư Ái ở thời điểm hiện tại cũng chẳng còn gì để giấu giếm, lật bài ngửa, lau đi nước mắt còn xót lại nơi khóe mi, bỏ đi tất cả mọi sự sợ hãi trong lòng mình, cô ta xếp gọn tâm trí của mình lại mà đứng lên vòng qua chỗ của Bạch Hạc Hiên, ngồi xuống bên cạnh anh, khóe môi khẽ cười mà vươn tay ra nắm lấy bàn tay của Bạch Hạch Hiên, nhưng rồi lại bị anh cự tiệt mà thu về.

Mi mày khẽ nhướng, đầu gật nhẹ, Lý Thư Ái vắt chéo chân đầy kiêu căng của một kẻ đã mất trắng chẳng còn lại gì để mạo hiểm mà thỏa lòng chế giễu:“Nếu như em nói phải thì sao mà không phải thì sao? Chẳng phải anh cũng đã ngủ với con ả Lam Đình Niên kia rồi sao?”
“Đúng em lừa dối anh đó thì sao nào? Chẳng phải anh cũng từng chết mê chết mệt bởi sự lừa dối của em sao?”
“Anh xem lại anh có gì khác hơn em nào? Chẳng phải anh cũng chỉ là một thằng khốn nạn ức h**p phụ nữ thôi sao?”
“Lam Đình Niên, anh tính sẽ đối mặt với cô ta, xin cô ta sự tha thứ như thế nào đây?”
Khóe môi cong lên đầy đắc thắng, Lý Thư Ái cập nhật thêm thông tin mới cho Bạch Hạc Hiên được rõ:“Anh nghĩ xem khi cô ta biết được mẹ của cô ta đã chết thì cô ta có còn ngoan ngoãn ở bên cạnh anh nữa hay không?”.
 
Giá Như Em Chưa Từng Yêu
Chương 96: 96: Không Đủ Tư Cách Để Buộc Tội Bất Kỳ Một Ai


Khóe môi cong lên đầy đắc thắng, Lý Thư Ái cập nhật thêm thông tin mới cho Bạch Hạc Hiên được rõ:“Anh nghĩ xem khi cô ta biết được mẹ của cô ta đã chết thì cô ta có còn ngoan ngoãn ở bên cạnh anh nữa hay không?”
Lời của Lý Thư Ái vừa dứt, mi mắt đã mở to đầy khinh ngạc, Bạch Hạc Hiên bị thông tin vừa rồi của Lý Thư Ái gây sốc mà tức giận quay sang bóp chặt lấy cằm của cô ta ghì mạnh nặng giọng:“Cô dám dở trò với bà ấy!”
Nhún nhẹ vai, Lý Thư Ái không có lấy bất kì một biểu hiện sợ sệt nào mà ngược lại cười nói đầy thách thức:“Có gì đâu mà không dám! Bà ta đâu phải mẹ của em đâu!”
“Trong mắt em bà ta cũng chỉ như là một quân cờ mà thôi, mà đã là quân cờ thì em điều khiển thế nào thì đó là quyền của em cơ mà!”
“Cô giỏi lắm!” Tay hất mạnh cằm của Lý Thư Ái đến nổi cô ta chút nữa là ngã nhào ra sàn may mà trụ lại được.

Ngồi nhìn Bạch Hạc Hiên cả người đều đang hậm hực đầy khó chịu, Lý Thư Ái lại tiếp tục mang theo thách thức thẳng người mà vỗ vỗ nhẹ vào vai Bạch Hạc Hiên mặc kệ anh có nẩy mình cự tiệt mà cười cợt:“Bây giờ anh thấy sao?”
Bật cười lớn tiếng Lý Thư Ái trước thái độ tĩnh lặng của Bạch Hạc Hiên mà tiếp tục khiêu khích:“Chắc là đang nghĩ cách cầu xin sự tha thứ từ con nhỏ Lam Đình Niên? Hay là đang nghĩ cách để tiếp tục trói buộc nó ở lại bên cạnh mình?”
“Câm miệng!” Bạch Hạc Hiên như đạt đến giới hạn của sự chịu đựng mà bật người đứng lên, mi mắt đã đỏ au, cánh tay run rẫy mà tát thẳng vào mặt của Lý Thư Ái một cái rõ đau.

Bị Bạch Hạc Hiên tác động đến đau, Lý Thư Ái ngay lập tức đưa tay lên ôm lấy phần mặt đã tấy đỏ của mình, mi mắt cũng đã hoe đỏ mà ngước lên chăm chăm nhìn Bạch Hạc Hiên cười khẩy:“Anh có giỏi thì đánh nữa đi!”
“Đánh em rồi thì sao?”
“Đánh em rồi thì anh tưởng con nhỏ Lam Đình Niên đó nó sẽ tha thứ cho anh à?”
Nụ cười trên môi ngày càng trở nên điên loạn không thể kiểm soát, Lý Thư Ái cười thẳng vào mặt của Bạch Hạc Hiên đầy dứt khoát mà thành câu:“Nằm mơ đi!”
“Không có một ai cao thượng đến nổi sẽ tha thứ cho kẻ đã hại chết mẹ của mình đâu!” Lý Thư Ái lắc lắc đầu mà khẳng định.

“Trong mắt Lam Đình Niên anh mãi mãi sẽ là một kẻ tội đồ đó Bạch Hạc Hiên à! Anh tưởng em sẽ để anh sống yên ổn như vậy sao?”
“Anh đừng có mơ!”
“Anh dám lôi em xuống đạp đổ cuộc đời em, thì cũng đừng mong bản thân mình được an nhiên mà sống tiếp!”
“Hôm nay anh muốn xử lý em, tính sổ em chứ gì?”
“Được! Anh làm đi!”
“Em chống mắt lên mà xem anh hạnh phúc hơn em được mấy ngày!”
Ngón tay run rẩy chỉ thẳng vào mặt của Lý Thư Ái, Bạch Hạc Hiên cười như khóc trong thật khó coi mà nuốt giận:“Cô giỏi! Là tôi xem thường cô!”
“Chẳng như vậy! Nếu em không giỏi thì sao có thể qua mặt được anh được tận giờ phút này!” Lý Thư Ái đến phút cuối cùng dường như cũng chẳng đuối lý mà tay đôi chống lại lời của Bạch Hạc Hiên.

Sự tức giận trong lòng dường như đã dâng lên đến tận đại não, đầu của Bạch Hạc Hiên tiếp nhận thông tin trong cùng một lúc khá nhiều mà đau như muốn nổ tung.

Cuối cùng suy đi tính lại người chịu nhiều mất mát, chịu tổn thương nhất trong cuộc chơi này chỉ có mỗi mình Lam Đình Niên.

Mi mắt khẽ chớp, khóe mắt chảy ra một giọt lệ cay nóng hổi, là do Bạch Hạc Hiên anh có lỗi với Lam Đình Niên, là do anh tin lầm người.

Cho đến ngày hôm nay tại giây phút này, anh không còn dám xin sự tha thứ từ Lam Đình Niên nữa, là do anh không có đủ tư cách để cầu xin cô điều đó.

Trong nỗi bất lực, sự tệ hại của một thằng đàn ông, Bạch Hạc Hiên hạ lệnh:“Trợ lý Hồng, giao tất cả lại cho phía cảnh sát đi!”
“Rồi đến bệnh viện xem xem tình hình bên đó thế nào, rồi liệu mà giải quyết!”
Nói rồi Bạch Hạc Hiên liền quay lưng đi thẳng lên thư phòng đóng kín cửa phòng nhốt mình lại vào bên trong phòng như một cách đầy trốn tránh, tách mình ra khỏi những vấn đề nan giải trước mắt.

Còn tất cả những vấn đề bên dưới đều giao phó lại hết cho trợ lý Hồng giải quyết, sau khi đợi cảnh sát đến nơi áp giải người, trợ lý Hồng cũng theo đến tận đồn cảnh sát để làm việc, rồi sau đó mới đến bệnh viện sau, để tiến hành thủ tục nhận xác bà Lam về chuẩn bị mà lo hậu sự.

Biệt thự Bạch gia sau đó cũng rất nhanh chóng trở về dáng vẻ an tĩnh ban đầu.

Bạch Hạc Hiên trong thư phòng, ngồi một góc lặng người suy tư rất rất lâu cùng điếu thuốc đã tàn hơi trên tay.

Hơi thở nặng trĩu mang theo mùi của thuốc lá phả ra đến não lòng đầy u ám trong căn phòng tối không có lấy một chút ánh sáng nào khác ngoại trừ vầng trăng đang treo ở đầu khung cửa sổ.

Miên man một nỗi trầm tư khó giải thích thành lời, rồi ngày mai khi mà phải đối diện với Lam Đình Niên thật lòng Bạch Hạc Hiên có nghĩ cũng chẳng dám nghĩ bản thân mình sẽ nói như thế nào về vấn đề mẹ của cô.

Trước đây là do chính Bạch Hạc Hiên anh đã đứng ra đảm bảo về mạng sống của bà Lam với Lam Đình Niên, bây giờ lời đã không thể giữ, anh còn mặt mũi nhìn cô?.
 
Giá Như Em Chưa Từng Yêu
Chương 97: 97: Lời Nói Ra Đã Quá Muộn


Trước đây là do chính Bạch Hạc Hiên anh đã đứng ra đảm bảo về mạng sống của bà Lam với Lam Đình Niên, bây giờ lời đã không thể giữ, anh còn mặt mũi nhìn cô?
Trầm tư mãi, cả đêm còn chưa chợp mắt được lấy một lần thì trời đã sáng, căn phòng vẫn phủ kín rèm, bên trong nồng nặc mùi khói thuốc không có lối thoát cùng với mùi chất k*ch th*ch ngột ngạt đến khó thở, quần áo bê bếch bám đầy màu của rượu vang đỏ như màu máu, Bạch Hạc Hiên gẩy nhẹ tàn thuốc trên tay mà tiếp tục rít một hơi thật sâu, cho đến khi bên ngoài có tiếng gõ cửa dồn dập vọng vào đầy inh ỏi.

“Bạch Hạc Hiên, anh mở cửa ra ngay cho tôi!”
Là Lam Đình Niên, là cô đang cực kỳ phẫn nộ, cực kì giận dữ khi nghe được tin mẹ mình vừa qua đời từ lời bàn ra tán vào của đám người làm trong nhà khi vừa mới đặt chân xuống bếp để lấy nước.

Bạch Hạc Hiên trong phòng dường như cũng cảm nhận được thái độ của Lam Đình Niên mà tức khắc dụi tắt đi điếu thuốc trên tay, cố chấn chỉnh lại bản thân rồi chống tay xuống sàn nhà mà đứng lên, nhưng rồi cả một đêm rượu đã ngấm, đầu óc quay cuồng, bước chân chao đảo, chỉ một chút nữa thôi là Bạch Hạc Hiên đã ngã nhào ra sàn nhưng may thay anh lại vịn kịp vào giá đỡ sách trong thư phòng, sau đó anh lại men theo bờ tường mà tìm đường ra được đến cửa, người hơi khom nhẹ, mang theo dáng vẻ đầy mệt nhọc Bạch Hạc Hiên vươn tay mở cửa.

Trong thoáng chóc, Bạch Hạc Hiên đã liền thấy được khuôn mặt tối sầm nhuốm đầy màu nước mắt của Lam Đình Niên, dường như cũng đã ý thức được vấn đề hiện tại, khóe môi đã tái nhợt gượng cười, Bạch Hạc Hiên vươn tay ra muốn nắm lấy bàn tay đang run lên của Lam Đình Niên đặng giải thích nhưng rồi lại bị Lam Đình Niên cự tiệt dứt khoát chống đối mà hất ra, trân trân nhìn anh lòng mang đầy uất hận dồn cả vào mi mắt:“Chuyện của mẹ tôi là thế nào? Tôi vừa nghe người làm dưới nhà bảo…”
Lời còn chưa nói ra được tròn vẹn mà Lam Đình Niên đã tức tưởi đến nổi không thể tiếp tục.

Bạch Hạc Hiên đứng trước tình cảnh hiện tại cũng trở nên cuống, lại cộng thêm tâm trí bấy giờ cũng bị chất k*ch th*ch vấy bẩn chẳng được tỉnh táo cho lắm, Bạch Hạc Hiên theo bản năng mà giải thích:“Niên Niên em từ từ bình tĩnh lại nghe anh nói hết có được không?”
“Là lời những người làm dưới nhà kia đều là sự thật có đúng không?” Lam Đình Niên đến thời điểm hiện tại dường như bình tĩnh đã bị rút cạn, ngón tay ngờ nghệch mà chỉ xuống dưới nhà muốn chính miệng Bạch Hạc Hiên xác nhận lại.

Sự thật đã rành rành ra đó, làm sao có thể giấu giếm, lời ở cổ họng nghẹn đắng không thể thốt ra, bàn tay lớn nặng trĩu vuốt lấy khuôn mặt mình, Bạch Hạc Hiên thở dài một hơi.

Chuẩn bị sẵn tâm lý, cúi đầu thành tâm, thực nghiêm chỉnh Bạch Hạc Hiên trước Lam Đình Niên là ngoại lệ chưa từng có:“Lam Đình Niên cho phép Bạch Hạc Hiên anh thành tâm xin lỗi em vì bản thân anh đã không thể giữ đúng lời hứa với em!”
“Anh biết mất mác lần này anh không đáng có sự tha thứ từ em nhưng dù sao cũng phải chính thức nói lời xin lỗi với em!”
Ngẩng đầu lên đối diện với ánh mắt mang đầy bi thương không thể thành lời của Lam Đình Niên, Bạch Hạc Hiên trở nên lúng túng mà cam kết:“Nhưng em yên tâm đi, chỉ cần có thể khiến cho em hài lòng, em muốn anh thế nào cũng đều được! Cho dù là cái mạng này anh nhất định cũng sẽ đền cho em, chỉ cần em muốn và nói với anh thôi!”
Nhưng rồi đổi lại lời xin lỗi cùng lời cam kết của Bạch Hạc Hiên chỉ là một nụ cười quá đỗi đáng thương của Lam Đình Niên.

Hiện tại tất cả hi vọng cuối cùng về sự sống của mẹ trong cô đều đã bị dập tắt.

Bấy giờ gan của Lam Đình Niên cô thật chỉ muốn đem Bạch Hạc Hiên anh băm ra làm trăm mảnh để cho hả hận mà thôi.

Nhưng rồi nghĩ lại thì được gì chứ?
Băm Bạch Hạc Hiên anh ra rồi, hả hận rồi thì mẹ cô cũng đâu thể sống lại được có đúng không?
Vô nghĩa!
Một lời cam kết và một ý nghĩ thật vô nghĩa!
Lam Đình Niên giễu cợt lòng mà bật cười, không trực tiếp nói gì thêm với Bạch Hạc Hiên mà thơ thẩn quay lưng, từng bước từng bước chân vô định lửng thửng mà bước đi không vô thức.

Đi được một đoạn đường, cuối cùng Lam Đình Niên lại không thể chống cự được nữa mà ngồi thụp xuống sàn nhà ôm mặt khóc nấc lên.

Cô của hiện tại thật muốn chạy đến bên cạnh của mẹ mình để ôm lấy bà ấy, nhìn ngắm hình hài của bà ấy, nhưng rồi lại chẳng có đủ can đảm ấy…
Cô sợ đó thật sự sẽ chính là lần cuối cùng cô được nhìn thấy bà, cô sợ cái cảm giác phải trơ mắt đứng nhìn người mình yêu thương từng chút từng chút một rời xa mình.

Nếu có can đảm để chấp nhận sự thật, thì đồng nghĩa với việc Lam Đình Niên cô hiện tại sẽ chẳng còn lại bất kì một thứ gì cả và cô cũng chỉ là một mảnh ghép nhỏ bị cuộc sống này bỏ quên lại mà thôi!.
 
Giá Như Em Chưa Từng Yêu
Chương 98: 98: Ý Nghĩ Buông Bỏ


Chương bị lỗi vui lòng thông báo tới dịch giả để sửa lỗi!.
 
Giá Như Em Chưa Từng Yêu
Chương 99: 99: Tự Sát Không Thành


Cô không muốn một ai làm phiền sự tĩnh lặng đầy an nhiên của mình…
Quay trở lại vào bên trong căn phòng, leo thẳng lên giường, Lam Đình Niên mở vội nắp lọ thuốc trên tay của mình ra, không hề có bất kì một sự cân đo đong đếm nào, Lam Đình Niên đã đổ ra tay mình một nắm thuốc lớn rồi cho hết vào khoang miệng nuốt xuống, không có nước, lượng thuốc quá lớn chèn ép nơi cổ họng đến khó thở, Lam Đình Niên bỗng nhiên cau chặt mày mà ôm lấy cổ họng mình đầy đau đớn vật vã.

Vội chòm người tới chụp lấy cốc nước đang đặt ở trên bàn cạnh giường, Lam Đình Niên lập tức đưa lên miệng mình với hi vọng sẽ đưa được toàn bộ số thuốc xuống bụng, nhưng rồi cổ họng lại nghẹn ứ không thể thở, bàn tay theo điều tiết của cơ thể mà run lên dữ dội, vô tình làm cho cốc nước trên tay không theo ý muốn mà rơi xoảng xuống sàn nhà.

Tiếng mảnh vỡ của thủy tinh cũng liền vang lên thật lớn, chấn động đến cả Bạch Hạc Hiên đang đứng phía ngoài cửa.

Vốn đã về phòng nhưng lại chẳng thể yên tâm, Bạch Hạc Hiên bèn quay lại xem tình hình Lam Đình Niên thế nào, ngờ đâu lại nghe phải tiếng đổ vỡ bên trong mà lo đến sốt vó, nhưng khi định mở cửa thì cửa lại khóa, lại không đem theo chìa khóa dự phòng, ngay lập tức anh phải chạy về phòng lấy chìa khóa dự phòng.

Bạch Hạc Hiên vừa mở cửa ra, thì đã thấy Lam Đình Niên đang chật vật ôm lấy cổ họng của mình, co người mà lăn ra sàn, điều đáng nói hơn là khắp nơi, xung xanh Lam Đình Niên đều là mảnh thủy tinh vỡ cùng một lượng lớn thuốc rơi vãi khắp mặt sàn.

Cực kì hoảng hốt, Bạch Hạc Hiên chạy vội đến ngồi thụp xuống bên cạnh Lam Đình Niên mà nhấc bổng người của cô lên khỏi số mảnh thủy tinh vỡ, may thay lần này Lam Đình Niên đã chẳng còn sức để chống cự, cứ thế mà để Bạch Hạc Hiên bế lên giường.

Ở tư thế ngồi, Bạch Hạc Hiên ôm lấy Lam Đình Niên ở trong lòng mình, nhìn cũng đoán biết được ý định ngu ngốc của Lam Đình Niên, Bạch Hạc Hiên sốc ngược người cô, trực tiếp bóp chặt lấy cằm Lam Đình Niên tiến hành móc họng.

May thay sau đó Lam Đình Niên lại nôn ra toàn bộ số thuốc khi nảy đã nuốt vào, cổ họng ngay lập tức liền thông thoáng dễ thở, Lam Đình Niên như được cứu lấy một mạng, vốn dĩ ý định ban đầu là muốn tự sát nhưng không ngờ lại bị nghẹn thuốc, đau đớn ở nơi cổ họng tự dưng lại cảm thấy sợ, theo bản năng mà chùn bước.

Bạch Hạc Hiên sau đó liền thở phào ra một hơi đầy nhẹ nhõm, tay vẫn ôm chặt lấy Lam Đình Niên, Bạch Hạc Hiên vuốt nhẹ lòng ngực của cô:“Em thấy trong người thế nào rồi?”
Lam Đình Niên không có bất kì phản ứng nào.

Mi mắt khẽ chớp, Bạch Hạc Hiên một mình tiếp lời:“Niên Niên lần sau đừng làm chuyện ngu ngốc với bản thân mình nữa! Có gì em cứ trút giận lên anh là được!”
Lam Đình Niên một chút cảm động cũng chẳng có, lời thì kín như bưng chẳng chịu mở.

Chỉ động nhẹ cơ thể như muốn nói rằng Bạch Hạc Hiên hãy buông cô ra.

Ngầm hiểu ý tứ, Bạch Hạc Hiên cũng chẳng miễn cưỡng mà trực tiếp ôm Lam Đình Niên đặt cô nằm lại ngay ngắn lại trên giường, sau khi kê cao gối đầu, kéo tấm chăn phủ lên người cô, Bạch Hạc Hiên mới an tâm xuống khỏi giường.

Nhưng lại chẳng đi vội, Bạch Hạc Hiên nán lại, cúi người dọn dẹp sơ qua căn phòng, tay nhặt lên mảnh thủy tinh, anh không ngăn được lời nơi cổ họng:“Niên Niên, anh biết em hận anh! Nếu em đã hận anh như thế lý ra em phải trực tiếp tìm anh để trút giận chứ? Tại sao em cứ phải hành hạ bản thân mình đến bán sống bán chết như thế?”
Lời thốt ra, mảnh thủy tinh xiết chặt trong lòng bàn tay lấy can đảm cứ thế được dịp mà cứa thẳng vào tay của Bạch Hạc Hiên cho đến khi rỉ đầy máu tươi, từng giọt từng giọt thuận theo tự nhiên tí tách mà chảy xuống mặt sàn, Bạch Hạc Hiên chậm rãi đưa bàn tay còn lại lên lau đi nước mắt trên khóe mi mà cố nhặt hết số mảnh thủy tinh rơi vãi dưới sàn nhà mà cho vào sọt rác.

Lòng bàn tay vẫn có phần hơi bận rộn sau khi nhặt hết số mảnh thủy tinh, Bạch Hạc Hiên đi xung quanh căn phòng của Lam Đình Niên nhặt lại toàn bộ số thuốc mà cô đã làm rơi, bỏ vào lọ thuốc rồi lại đem lọ thuốc cất vào trong túi quần của mình.

Sau đó Bạch Hạc Hiên còn cẩn thận đi xung quanh phòng của Lam Đình Niên kiểm tra lại một lần nữa xem xem còn có thứ gì dễ làm tổn thương cơ thể hay không rồi mới đi lại cạnh giường cô ngồi xuống.

Nhìn thấy Lam Đình Niên đã nhắm mắt nằm ngoan ngoãn trên giường, Bạch Hạc Hiên cũng chẳng dám lay cô dậy, chỉ ngồi bên cạnh ân hận mà lên tiếng:“Niên Niên, tuy biết là em sẽ đau lòng nhưng có lẽ anh vẫn phải nên nói với em việc này…”
“Là về mẹ của em, xác của bà ấy sẽ được đưa về đây trong chiều ngày hôm nay để cho em nhìn mặt bà ấy lần cuối, sau đó anh sẽ cho người để ra nhà tang lễ để tiến hành hỏa thiêu…”.
 
Back
Top Bottom