Đêm chằn chịt khó ngủ khiến cho sáng sớm hôm nay Gemini thức dậy có hơi mệt mỏi, tuy thức khuya nhưng anh vẫn thức sớm như mọi ngày.
Tay anh xoa nhẹ thái dương của mình rồi bỗng giật mình khi phía tay còn lại đang có thứ gì đó đè nặng lên, anh nhìn sang thì mặt bé con đang hướng vào lòng ngực anh hai má bầu bĩnh trắng hồng, miệng còn đang mấp mấy nhìn vào chỉ có nước nổi lên cơn hứng tình vào sáng sớm.
Gemini khẽ giật mình rút nhẹ tay mình lại rồi từ từ bước xuống giường.
Bước ra khỏi phòng nhỏ, mọi người vẫn còn chìm sâu vào giấc ngủ chưa ai có tính hiệu của sự thức giấc.
Anh nhẹ nhàng bước qua đám người đang nằm ở đó đi thẳng đến trước cửa nhà mà đứng ngắm cảnh như mọi ngày.
Bầu trời Phuket hôm nay dường như không được đẹp cho lắm, mây đen làm cho trời nhìn tối hẳn, anh đứng đó vẫn ngắm nhìn thì từ phía sau có người vỗ nhẹ.
Chú Yot : Trời sắp đến mùa mưa rồi, sắp khổ rồi.
Nghe chú Yot nói vậy Gemini có chút tò mò.
Gemini : Sao lại khổ ?
Chú Yot buồn bã khẽ nhìn anh rồi ngồi xuống đặt ấm trà trên tay xuống rồi nói.
Chú Yot : Mưa ở đây rất lớn, hầu như có thể là nguyên ngày, nên không thể làm ăn gì được, khách du lịch cũng không đến đây chơi vào mùa mưa, hàng hoá cũng không thể đem ra bán, nên vào mùa này ai cũng thất nghiệp.
Nghe chú Yot nói tới đây Gemini có chút đồng cảm mà ngồi xuống phía đối diện chú Yot.
Gemini : Thường ở đây mưa khoảng bao lâu mới có dấu hiệu giảm.
Chú Yot : Thường tầm vài tuần có khi lên cả tháng.
Gemini nhìn chú Yot rồi nâng ly trà lên thầm nghĩ ngợi gì.
Gemini : Vậy trong những ngày đó, sinh hoạt gia đình ra sao ?
Chú Yot nghe anh hỏi liền có chút chạnh lòng vì những ngày đó nhà rất khổ, mưa gió không chỉ làm họ không buôn bán được mà nhà của họ có khi dột nát.
Lần nào cũng dị khi mưa đến là cả gia đình điều ôm nhau ngồi ở một góc không bị nước mưa chảy trúng vì nhà rất cũ kĩ nên có rất nhiều lỗ hỏng.
Chú Yot : Thường thì sẽ đi mua đồ dữ trữ, nhưng đa số có gì ăn đó, nhà tôi chỉ lo bị nước đổ xuống không có chỗ để ngủ thôi.
Gemini nghe thấy thầm gật đầu, anh cũng hiểu vì nhìn đi ngôi nhà cũ như thế này lại chứa tận 4 người thì hiểu là sẽ khổ như thế nào rồi.
Chú Yot : Mà chỉ tội cho thằng nhỏ, lúc nào tới mưa nó cũng sợ hãi, khóc lóc không ngừng.
Mà mưa ở đây sấm chớp làm thằng bé cứ co rúm lại.
Gemini nghe chú Yot nói như vậy thì có phần lo lắng, anh biết người chú Yot vừa nói là ai, anh liền nhìn chú Yot rồi khẽ nói gì đó.
Gemini : Anh có muốn tránh mưa ở đây không ?
Nghe Gemini nói chú Yot liền khó hiểu mà quay sang hỏi anh.
Chú Yot : Tránh làm thế nào được, lần nào cũng phải đối mặt với nó thôi.
Gemini nghe chú Yot nói thì biết chú có sự hiểu lầm liền ra sức giải thích.
Gemini : Không, không phải ý tôi là ở trung tâm tôi có một căn nhà riêng của mình nếu không chê gia đình anh có thể đến đó ở tránh mưa khi nào ổn định rồi quay lại đây.
Cùng lúc đó có thể đem đồ theo buôn bán nhà tôi nằm ngay mặt tiền, đất đó tôi đã mua nên không cần chi trả thuế buôn bán.
(GÓC : Mưa ở đây là dạng mưa lớn, nó như bão vây, nhưng chưa đến nỗi là bão vì nhà gần mé biển nên ảnh hưởng lớn)
Nghe Gemini nói chú Yot nhìn anh đầy cảm kích nhưng vẫn còn lưỡng lự điều gì đó rồi nói.
Chú Yot : Vậy có làm phiền cậu quá không ?
Gia đình tôi tận bốn người, già trẻ điều có, với lại chắc Chị tôi chị ấy sẽ không chịu đi đâu, mỗi lần mưa thì cũng chịu cùng nhau rồi nên cũng không có gì khác lạ.
Nghe chú Yot nói đến đó Gemini khẽ nhíu mài rồi nói.
Gemini : Tôi chỉ có ý như vậy, nếu muốn đến thì cứ đến, tôi không thấy phiền gì cả, tôi đã xem gia đình mình làm người nhà rồi.
Với lại anh nhìn đi mưa đến gia đình trốn chui khổ sở, không buôn bán không có tiền chị Jiro thì đang bệnh.
Lỡ nói không hay nhưng có chuyện gì thì sao mà chở tay kịp.
Nghe Gemini nói chú Yot khẽ suy nghĩ rồi cũng thầm gật đầu, đúng vậy lúc trước khi mưa đến cả gia đình ai cũng khổ sở tiền bạc không có, bà Jiro thì đang bệnh, lỡ có chuyện gì thì mưa bão đến sao mà chở tay kịp.
Chú Yot ngồi suy nghĩ một hồi rồi cũng lên tiếng đáp lại anh.
Chú Yot : Vậy tôi sẽ cảm ơn cậu trước, còn chuyện đến hay không để tôi bàn lại với mọi người, nếu có thể mong cậu cho gia đình tôi được ở nhờ.
Gemini khẽ gật đầu rồi nhìn chú Yot cười.
Gemini : Cứ đến nếu mọi người cần, điều này tốt hết cho cả nhà.
Thế là họ ngồi đó nói chuyện với nhau cho đến tận trưa thì mới có dấu hiệu dừng lại.
Mọi người trong nhà cũng có vài người thức giấc mà bước ra.
Họ vệ sinh cho riêng mình rồi ai cũng bắt đầu tạm biệt chở về khách sạn của mình để chuẩn bị chở về trung tâm.
BS Pim : Tạm biệt mọi người nha, có dịp chúng tôi sẽ ghé.
Bác sĩ Pim thay mặt mọi người mọi chào tạm biệt cả gia đình rồi cùng rời đi.
Gemini vẫn còn ở lại với gia đình vì ngày mai anh mới về, anh muốn ở lại chơi thêm nữa nên đã không về cùng.
Cô Noy cũng tiếc lắm nhưng vì công việc cũng về theo mọi người.
Chú Yot : Hôm nay ăn gì giờ đây ta ?
Chú Yot hỏi quay sang nhìn mọi người, ai cũng nhìn lại chú rồi bắt đầu đề nghị những món mà mình muốn ăn.
Gemini thấy thế cũng thêm vào đó vài món.
Gemini : Tôi có thể nấu ăn, hay anh đi cùng tôi ra chợ chúng ta cùng mua nguyên liệu rồi về nấu.
Chú Yot nghe anh nói thì cũng gật đầu cười cả gia đình đi vô nhà, chú Yot và Anh thì chuẩn bị ra chợ.
Họ chuẩn bị ra chiếc xe lâu đời mà cả nhà dành dụm tiền mua được, chiếc xe cũ kĩ nhưng nhìn vẫn còn tốt lắm, cả nhà đứng đó nhìn hai người họ bắt đầu lên xe, bé con từ nãy giờ cứ e thẹn ngại ngùng mãi, em cứ nhìn anh rồi khẽ tránh ánh mắt khi anh nhìn lại.
Làm cho lòng Gemini cũng không tài nào yên tĩnh được.
Chú Yot : Đi nha mọi người, đợi tí về có đồ ăn ngay.
Nói rồi hai người liền chạy đi mất hút để lại 3 người đứng đó rồi cũng đi vào trong.
Em nhỏ bắt đầu vào phòng của mình dọn dẹp phòng rồi ra ngoài phụ bà Jiro dọn dẹp nhà cửa, ngôi nhà nhỏ nhưng nhìn rất sạch sẽ, khắp nhà điều có mùi hương thơm dễ chịu chắc chắn phát ra từ em nhỏ trong nhà này.
Em ưa sạch sẽ lắm và em cũng thích có mùi hương thơm nữa nên lúc nào em cũng dành dọn dẹp nhà hết.
Anh Ming ở lại nhà một lúc lâu thì cũng đi ra mé biển làm việc tiếp mấy người bạn, nhà lúc này chỉ còn bà Jiro với em, hai bà cháo rồi đó uống nước rồi nói chuyện qua lại.
Bà Jiro : Fot, đêm hôm qua con để cho chú đó vào phòng con ?
Nghe bà Jiro hỏi em có chút giật mình, liền nhanh mà giải thích cho bà.
Fourth : Chú..chú..không có chỗ ngủ nên Fot mới cho chú vào...
Bà Jiro nghe thế thì liền mặt nghiêm mà nhìn em.
Bà Jiro : Bà chỉ hỏi vậy thôi, chứ không có gì đâu con.
Chỉ thấy là bé con hết sợ người lạ rồi còn cho cả chú đó vào phòng.
Fourth nhìn bà rồi khẽ cúi đầu xuống em không nói gì nữa mà chỉ ngồi đó.
Bà Jiro : Fot thích chú phải không ?
Nghe bà Jiro nói em liền ngước mặt lên, lắc lắc đầu, hai má đỏ ửng phản lại cái lắc đầu đó.
Bà Jiro : Fot thích thì cứ nói thích bà không có cấm, Fot của bà lớn rồi, bà nhìn là bà biết Fot thích chú đó, với lại chú đó cũng tốt bụng đẹp trai lại còn là người có ăn học.
Nếu mà Fot nhà chúng ta có phước được chú đó quan tâm thì còn gì bằng.
Em nhỏ nghe bà nói khẽ cúi đầu hai má đỏ ửng lên.
Bà Jiro nhìn cũng cười đứa cháu của mình.
Nhưng mà cũng lo lắm vì bà nhìn ra được Gemini vẫn còn có gì đó không thể hiểu anh được.
Bà Jiro : Nhưng Fot đừng quá thích chú đó nha con, Fot chỉ nên để trong lòng thôi, vì bà thấy chú đó vẫn còn cái gì đó mà chưa nhìn ra được con người thật của chú.
Nên bà sợ Fot sẽ khổ.
Em nghe bà nói cũng chỉ gật đầu, rồi ngồi đó mà chờ bà dạy bão, hai bà cháo nói chuyện với nhau đến khi mà chú Yot và Gemini quay chở về.
Gemini đi sau lưng Fourth dường như anh muốn đưa thứ gì đó cho em nhưng cứ phân vân mãi rồi cũng thôi.
Hai bà cháu từ trong nhà đi ra phía xe của họ, bắt đầu tay xách nách mang đem những đồ mà họ mua về, họ vào trong nhà bắt tay làm nhưng việc cần làm cho sáng nay.
Bà Jiro và Fourth bắt đầu lặt những bó rau tươi, còn Gemini và chú Yot hôm nay trổ tài nấu nướng.
Nấu được một hồi lâu đồ ăn cũng đã có, những món thơm ngon đã có sẵn, họ bắt đầu dọn ra chiếc bàn ở trước cửa nhà, nhìn phong cảnh dịu nhẹ mây trời của mùa sắp vào bão lớn, mọi người nhìn nhau rồi thở nhẹ, cũng đúng lúc anh Ming vừa về nhà họ bắt đầu cùng nhau ăn uống.
Ngồi trên bàn ăn hấp dẫn ai cũng tỏ ra đói bụng cồn cào, họ gắp những món ăn mà không ngừng khen ngon, Fourth hôm nay em ăn nhiều lắm, em thích nhất món rau xào này tuy đơn giản nhưng đúng là khẩu vị em thích.
Chú Yot : Chà thích rau này lắm sao con, đây là món chú Gemini nấu đó.
Nghe được lời chú Yot nói em nhỏ gật gật đầu, rồi dường như muốn chiếm hết luôn phần rau còn lại, mọi người nhìn không khỏi bật cười với hành động em bé dành ăn này.
Bà Jiro : Ăn từ từ thôi con, vẫn còn nhiều.
Bé nhỏ nghe bà nói hai má đỏ ửng ngước lên nhìn bà rồi lại quay sang nhìn mọi người má nhỏ độn lên một cục to kèm theo biểu cảm ngại ngùng đó tạo lên cho em một sự dễ thương không thể nào chịu nổi.
Gemini vốn từ trước đến giờ đây là lần đầu tiên anh cảm thấy một em bé no sữa chính hiệu.
Anh khẽ cười nhẹ, rồi đẩy hết phần rau qua phía em những hành động ân cần ôn nhu đó dường như lại một lần nữa xuất hiện kể từ khi Nattawat không còn trên đời này.
Ăn xong bữa cơm mọi người ai cũng có công việc riêng của mình, nhà nhỏ lúc này chỉ còn ba người, bà Jiro Gemini và Fourth, Em nhỏ ở trong phòng, còn bà Jiro thì cũng về phòng mình nghỉ ngơi, chỉ còn Gemini là ngồi ở phía trước nhà mà ngắm nhìn khung cảnh ảo dịu.
Ngồi trầm ngâm được một hồi lâu thì tự dưng cơn mưa ào tới bất ngờ làm anh có hơi giật mình mà chạy vào nhà, anh nhìn xuống áo của mình thì bị ướt nhẹ khẽ lấy tay lao lao rồi nhìn xung quanh nhà, đúng như lời chú Yot nói khi trời mưa thì nhà này rất khổ, khung cảnh ngôi nhà nhỏ dột nát nước đổ xuống nhẹ, anh khẽ nhớ đến lời của chú Yot nói mà đi thẳng đến phòng em gõ nhẹ cửa, em nhỏ nghe có tiếng động thì liền bước ra mở cửa, thấy anh đứng đó em liền lùi ra sau, anh thấy hành động đó cũng dần bước vào phòng em rồi khoá nhẹ cửa lại, anh nhìn xung quanh phòng dường như không bị đột chắc mưa không lớn lắm nên ở trong đây vẫn tạm ổn.
Anh bước đến lại gần em, em nhỏ khẽ đi lại giường ôm con gấu bông vào lòng, anh thấy thế liền lên tiếng.
Gemini : Em có gì đó cho tôi lao mình không, lúc nãy mưa có hơi ướt.
Nói rồi anh nhìn em, em nhỏ cũng thầm hiểu rồi đi đến tủ của mình lấy ra chiếc khăn bé tí đưa cho anh, anh cầm lên liền lao nhẹ vào mặt mình chiếc khăn phản phất mùi hương no sữa của em làm anh khẽ nhíu mày.
Gemini : Tôi có thể cởi áo được không ?
Nghe anh hỏi em vội giật mình lấy hai tay che mắt lại, anh cười rồi nói.
Gemini : Nếu không được tôi sẽ không cởi.
Nghe Gemini nói như vậy em nhỏ cũng không hiểu vì lí do gì mở miệng xinh ra đáp lại.
Fourth : Chú..chú..cứ cởi ra đi ạ..Fot..Fot không nhìn đâu.
Nói rồi em lấy chăn chùm kính đầu lại anh thấy cũng phì cười nhưng vì áo ướt quá lạnh anh cũng đành cởi ra, rồi vắt chiếc áo lên ghế.
Anh tiến đến rồi lên chiếc giường, hai tay cầm chiếc khăn nhỏ của em mà lao chùi, em nhỏ không nghe được tiếng động gì nữa thì liền hé nhẹ chăn ra, đập vào mắt em là thân hình phải gọi là hoàn mĩ, anh không trắng cũng không đen, nhìn thân thể chuẩn chạp em nhỏ liền đỏ hết cả tai.
Anh nhìn thấy thế liền có phần muốn chọc ghẹo, bỏ chiếc khăn qua một bên, tiến lại gần em hơn nhẹ xoa xoa chiếc chăn rồi nói.
Gemini : Tôi lạnh quá, hay em cho tôi đắp cùng với.
Nghe Gemini nói Fourth liền ôm chiếc chăn của mình cứng hơn em úm lại thành cục to tròn không còn một chút dư thừa nào ló ra để Gemini có thể chui vào.
Anh khẽ cười rồi giả vờ nói vọng.
Gemini : Vậy tôi đi ra, em cứ việc ở trong đó.
Nghe Gemini nói thế em nhỏ vẫn nằm ở trong đó chùm kính đầu, một hồi lâu không nghe tiếng động nữa liền mở chăn ra thì giật mình vì anh vẫn còn ngồi đó, em nhỏ ngại ngùng định bắt đầu che lại nhưng anh nhanh hơn đã ôm trọn em vào lòng, Fourth có hơi sợ nhưng vì hơi ấm từ người anh tỏ ra, em lại có cảm giác an toàn cứ thế mà tay nhỏ vẫn cứ đẩy nhẹ nhẹ ngực anh, nhưng càng đẩy anh càng ôm chặt.
Fourth : Chú buông Fot ra.
Nghe Fourth nói anh vẫn cứ ngồi lì ở đó mà ôm em.
Em nhỏ có hơi quạo liền vung tay đánh mạnh vào ngực anh.
Gemini : Au, đau quá.
Anh khi bị cú đánh đó liền buông em ra mà ôm ngực mình than đau, anh nằm xuống giường quằn quại, tay thì ôm ngực, Fourth lúc này có hơi hốt hoảng, liền tiến đến nhẹ lay người anh, hai mắt đỏ lên.
Fourth : Chú..chú..có sao hong..chú..hức...chú..Fot xin lỗi...hức...chú đau ở đâu...hức..
Nghe em nhỏ khóc thúc thít tay thì lay người mình anh liền ngồi dậy, chỉ tay lên ngực mình mà nói.
Gemini : Tôi đau ở đây, giờ làm sao để hết đau đây ?
Nghe Gemini nói Fourth càng khóc lớn hơn, em cứ thế mà tiến lại ôm anh hai mắt đỏ ngầu cùng với nước mắt, em sợ lắm sợ chú bị thương sợ chú đau, nên cứ thế mà ôm anh cứng ngắt.
Gemini thì cười thầm trong lòng anh không ngờ bé con này lại ngốc như vậy.
Dễ thương vô cùng.
Gemini : Em cứ ôm tôi như thế này là tôi đỡ đau rồi.
Nghe Gemini nói em liền gật gật đầu mình, rồi hai tay ôm cứng hơn.
Ngồi được hồi lâu dường như cũng mỏi, anh liền nhẹ nằm xuống em nhỏ cũng cứ đà đó mà nằm theo anh, em vẫn ở tư thế đó mà nằm trên người anh ôm cứng ngắt.
Gemini lúc này không chịu nổi được cái mùi no sữa nữa liền mạnh dạng mà hôn nhẹ lên trán em, em có hơi giật mình ngước lên nhìn anh rồi hai má lại đỏ ửng, em nhỏ thích lắm, thích được hôn như thế liền chớp hai mắt rồi dụi dụi mặt vào ngực anh làm cho Gemini chìm vào trong sự dễ thương đó.
Gemini : Thích được hôn như thế sao ?
Nghe anh hỏi em có hơi ngại ngùng mà gật nhẹ đầu, từ trước đến giờ em chưa từng được ai thể hiện yêu thương như thế cả, tất nhiên yêu thương thì có rồi nhưng sự yêu thương này nó rất khác nên em thích lắm, em ngước lên nhìn liền bất giác mà chòm nhẹ người lên hôn nhẹ vào môi anh rồi cụp đầu xuống dúi vào ngực anh.
Gemini dường như đứng hình với hành động đó.
Thầm nghĩ chiến này tiêu đời rồi.
Bị dính bẫy của nhóc nhỏ này rồi, bẫy tình yêu.
Cứ thế mà một lớn một nhỏ ôm nhau trên chiếc giường nhỏ, dường như trong lòng ai lúc này cũng dành cho đối phương một vị trí đặc biệt trong lòng, Gemini giờ đây đắm chìm vào Fourth, còn Fourth thì ngược lại em chỉ xem Gemini là một người thân yêu trong gia đình của em, em chỉ xem Gemini là một người chú không hơn không kém, những cảm xúc những cái ôm, những cái hôn xuất phát từ em chỉ vì em nhỏ chưa từng trải nghiệm chưa tìm cảm nhận được nên đem đến cho em cảm giác tò mà và thực hiện nó.
(GÓC : Gemini mà biết Fourth xem anh như dị chắc anh thốn lắm, thôi cố lên nha anh)
Ôm nhau một hồi lâu dường như em nhỏ cảm giác được sự chán nản liền buông anh ra, chèo xuống khỏi người anh rồi ngồi bật trên giường, miệng nhỏ thốt ra một câu làm cho Gemini phải đứng tim dừng mọi hành động ngay lập tức.
Fourth : Chú...Chú...Fot..Fot...muốn xem cái này...
Em vừa nói vừa chỉ tay thẳng vào phía quần của Gemini làm anh không thể nào né kịp, tình huống quái gì đang diễn ra đây.
Anh khẽ ngồi dậy liền nhìn em nhỏ rồi nói.
Gemini : Em muốn xem cái gì ?
Fourth liền khư khư chỉ vào phía quần của Gemini làm anh không thể nào tập trung được nữa liền làm cho lòng anh nóng ran lên thầm nghĩ nhóc nhỏ này muốn xem cậu bé của anh sao.
Gemini : Sao em lại muốn xem nó ?
Chẳng phải em cũng có sao ?
Nghe Gemini nói tới đó Fourth xụ mặt xuống, liền buồn bã nói.
Fourth : Fot...Fot không có, Fot làm gì có cái đó chứ !
Nghe Fourth trả lời anh liền đứng hình ngay tại chỗ, gì chứ em là con trai thì làm gì không có cái đó, có phải em ngốc tới nỗi không phân biệt được không.
Gemini : Sao em lại không có, cái này bất kì người con trai nào cũng phải có !
Fourth nhíu mày, mắt cụp xuống, bắt đầu thúc thít.
Fourth : Hức..Fot hỏng có tiền...hức...hỏng có tiền mua...
Anh nghe được em nói liền đứng người, cái gì mà mua, có phải nãy giờ anh nghĩ xâu xa cái gì rồi không liền tiến đến nắm lấy hai vai em hỏi cho kĩ.
Gemini : Vậy em muốn cái gì mà không có tiền mua ?
Em muốn xem cái gì ?
Fourth nghe anh hỏi liền ậm ừ mà trả lời.
Fourth : Cái gì trong túi quần của chú...Fot thấy chú có thể nói chuyện qua đó, còn có thể xem xem cái gì nữa, nó đẹp lắm.
Lúc này Gemini mới thầm nhìn vào túi quần của mình, anh mới bất giác mà tự cười bản thân, anh liền đưa tay vào túi lấy ra chiếc điện thoại của mình đưa trước mặt em rồi hỏi.
Gemini : Em muốn xem cái này sao ?
Fourth thấy đúng ý liền gật nhẹ đầu, em thích lắm, có vài lần em thấy anh xem gì đó trong cái này, em tò mò nhưng không giám hỏi, đến tận bây giờ mới có cơ hội để được anh cho xem.
Fourth : Dạ..dạ..cái này...cái này là cái gì dạ chú ?
Nghe được em bé hỏi anh liền giải thích rồi nói cho em biết tất cả về nó, anh thầm thấy nhói lòng vì bé con này quá thiếu thốn rồi, thời đại nào rồi mà tới chiếc điện thoại còn không biết đến, thật sự ngây thơ như tờ giấy trắng vậy.
Anh cầm chiếc điện thoại lên bắt đầu lướt rồi giải thích cho em từng chi tiết nhỏ, anh bắt đầu chỉ em sử dụng, em nhỏ thích thú lắm cứ cười mãi, anh bật cho em nghe nhạc, anh cho em xem phim đủ thứ còn chỉ cho em gọi điện nữa, em nhỏ cứ cầm khư khư cái điện thoại của anh, anh thì nuông chiều theo cứ dạy hết cái này tới cái khác cho em, lại lần nữa ôm em nhỏ trong lòng, Gemini liền nhớ đến lúc nãy rất hên đó là Fourth chứ gặp ai khác chắc Gemini không biết giấu mặt đi đâu.
Anh khẽ cười rồi chồm đến hôn nhẹ lên tóc tham lam hôn đến má rồi tiếp là môi em, em nhỏ cứ mặt kệ cho anh làm gì thì làm cứ nằm đó với chiếc điện thoại cười thút thít mãi.
---
Mãi đến chiều giờ cơm cũng đến Gemini đã ra phụ nấu ăn với mọi người chỉ còn em nhỏ trong phòng với chiếc điện thoại, em xem đủ thứ trên đời thích thú không thôi, ở bên ngoài thì mọi người cũng bắt đầu nấu ăn xong, anh phụ mọi người dọn ra rồi đi vào phòng dỗ em nhỏ ra ăn, nhưng không giống như anh tưởng em nhỏ cứ khư khư chiếc điện thoại mà không chịu ra ăn anh liền giận lấy lại chiếc điện thoại, em lúc này hư lắm, cãi bướng đúng là vẫn còn là con nít, em khóc thúc thít đòi chiếc điện thoại, Gemini lúc này mới thấy là mình sai rồi, dạy hư đứa nhỏ này mất rồi, anh liền sử dụng cách mà người lớn dạy trẻ nhỏ không nghe lời.
Gemini : Không ra ăn cơm, mọi người sẽ ăn hết không chừa phần.
Em nghe nhưng vẫn cứ nằm đó không thèm trả lời anh, anh liền thấy nóng trong người, bước ra khỏi phòng đi đến mâm cơm rồi kể lại mọi chuyện cho mọi người nghe, ai cũng gật đầu, rồi bắt đầu ăn, đúng như lời anh nói cả nhà sẽ không chừa bất cứ cái gì cho em.
Đến tận khuya lúc này bụng nhỏ đói lắm rồi, liền bước nhẹ ra khỏi phòng, cả nhà ai cũng ngủ nên ngôi nhà dường như im lặng, em tiến nhẹ đến căn bếp, liền lấy đèn nhỏ kiếm thứ gì đó để ăn, nhưng nhận lại đó chính là không có bất kì thứ gì cả, em ngồi xuống ôm bụng khóc thúc thít.
Fourth : Hức...hức...hỏng còn gì hết...
Ngồi đó khóc một hồi thì từ phía sau lưng em truyền đến giọng trầm vừa đủ để hai người nghe vang lên làm em giật mình.
Gemini : Biết tội chưa, tôi đã nói rồi mà, không ngoan thì sẽ bị phạt.
Nghe Gemini nói em liền tiến đến mà nắm tay anh miệng không ngừng nói.
Fourth : Hức...Fot..Fot sai thật rồi, Fot lì..hức...chú đừng giận Fot..hức từ nay Fot hỏng có làm nữa...hức...
Anh thấy bé nhỏ thúc thít liền không cầm lòng được mà tiến đến ôm em xoa xoa nhẹ lưng nhỏ rồi dỗ dành.
Gemini : Được rồi, từ nay ngoan là được.
Nghe Gemini nói thế em liền gật gật đầu, dụi mặt vào lòng ngực anh, em nhỏ có tí tẹo, đứng chưa tới vai anh nữa làm cho Gemini có cảm giác che chở.
Fourth : Vậy chú thương Fot lại rồi phải hong, chú hong có giận Fot nữa phải hong.
Nghe em nói anh liền gật nhẹ đầu mình, rồi nâng nhẹ môi nhỏ hôn lên đó.
Anh nhìn em rồi dùng giọng cưng chiều mà hỏi.
Gemini : Đói bụng lắm phải không ?
Nghe Gemini nói em liền gật đầu, hai mắt bắt đầu đỏ lên, anh liền hiểu ra tiến đến chiếc tủ gần đó lấy ra phần đồ ăn mà mình đã chừa cho em nhỏ nhẹ hâm nóng lại rồi đem ra phía trước dỗ em nhỏ ăn.
Hai người một lớn một nhỏ cứ gù rì với nhau trong trời đêm.
(GÓC : Gù rì kễu này chắc có thai sớm quá con ơi con🤣🤣)
Cảm ơn mọi người đã ủng hộ nha, mấy nay tui bận học á, đét lai dí quá không có thời gian thông cảm nhó.
#GeminiFourth#Fic