Khác GeminiFourth - Chỉ Cần Một Lần Quay Lại Nhìn Em

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
110,362
Điểm tương tác
0
Điểm
0
376090314-256-k422367.jpg

Geminifourth - Chỉ Cần Một Lần Quay Lại Nhìn Em
Tác giả: geminifourth_rak
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

GeminiFourth - He - Thể loại thay thế.

Gemini : Nattawat, anh yêu em..
...

Gemini : FOURTH...
...

Cuộc tình tưởng chừng đâu hạnh phúc nhưng một ngày lại bị kéo đi mất.



nguoc​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [BHTT][EDIT] - DÙ MIỆNG CÓ ĐỘC NHƯNG TÂM VẪN LÀ ĐÁ MỀM
  • [ GeminiFourth ]Chiếm hữu bạn thân
  • [ GEMINIFOURTH] Trùm trường và Kẻ khờ
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • ●GeminiFourth● Bắt Vợ
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • GeminiFourth || Kiếp chồng chung
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • ●GeminiFourth● 3 Người Bạn 🔞
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Geminifourth - Chỉ Cần Một Lần Quay Lại Nhìn Em
    Mở đầu


    Đất nước Anh xinh đẹp trong nhà hàng sang trọng có một chàng trai vô cùng phong nhã nhìn vào thể hiện được hào quang của kẻ thành công.

    Người được ví như thiên thần, người thông minh xinh đẹp mà ai ai cũng phải ngước nhìn dường như đang chờ đợi một ai đó trên khuôn mặt thể hiện sự không vui.

    Nattawat Jirochtikul người được nhắt đến ở trên, người mà được ví như thiên thần thông minh xinh đẹp.

    Cậu vừa mới tròn 20 cách đây không lâu, gia đình thuộc dạng hào môn có trong tay nhiều xưởng chế tạo đá quý.

    Từ nhỏ đã hơn người, tính tình trang nghiêm thể hiện của sự trưởng thành.

    Nattawat : C.h.ế.t tiệt, Đợi gần 2 tiếng rồi mà vẫn chưa giác mặt tới.

    Người con trai ngồi một mình trên tầng cao miệng không ngừng mắn nhiết kẻ mà cậu đang đợi.

    Đợi hồi lâu định bỏ đi thì từ đâu một chàng trai khác hối hả chạy đến.

    Phuwin : Eh đừng có đi vội tao tới rồi.

    Người đang chạy miệng không ngừng ra hiệu cho người sắp rời đi biết là mình đã có mặt ở đây.

    Nattawat : Đ.ệ.t, Anh biết tôi đợi bao nhiêu tiếng rồi không, mới c.h.ị.c.h xong à.

    Phuwin nghe cậu nói liền nhăn mặt, cái miệng nhỏ này quá là tàn bạo nhìn mặt xinh đẹp như thiên thần mà miệng lại khác một trời một vực.

    Phuwin : Anh mày làm gì có !

    Kẹt xe quá chừng nghe nói đâu có tai nạn gần đó.

    Nghe Phuwin giải thích cậu cũng chẳng thèm nghe liền chuyển vào chủ đề chính.

    Nattawat : Ngày mai về lại Thái !

    Phuwin nghe thì hai mắt trợn lên tỏ vẻ bất ngờ.

    Miệng không ngừng hỏi lí do.

    Phuwin : GÌ ?

    SAO LẠI VỀ BỂN, ĐỊNH BỎ ANH MÀY Ở ĐÂY MỘT MÌNH ?

    RỒI SAO KHÔNG NÓI SỚM, RỒI VỀ BỂN LÀM GÌ ?.

    Cậu nghe thì không thèm trả lời ngay liền nhăn mài rồi gác hai chân lên bàn gõ gõ mỏ giày lên rồi nói.

    Nattawat : Ba bắt về !

    Phuwin : Gì ?

    Bắt về làm cái gì ? rồi.. rồi...có về lại đây hong.

    Nattawat : Không !

    Ở bển nối nghiệp luôn.

    Phuwin sốc từ cái này sang cái khác, miệng há hốc nãy giờ.

    Rồi cũng ngừng hỏi.

    Phuwin : Ùm vậy về trước đi rồi tao sắp xếp sao, cũng định về rồi mà chưa tìm được cơ hội giờ mày về thì chắc tao cũng cuốn gối đi theo.

    À mà khoang ?

    Nattawat : Chuyện gì ?

    Phuwin chần chừ rồi lại nói.

    Phuwin : Còn anh ta ?

    Nattawat chao mài nhắm nghiền mắt rồi ngước mặt lên trả lời.

    Nattawat : Mặt kệ, Em về bển thì chắc cũng cắt đứt, Anh ta có muốn thì tự mình lết xác theo.

    Nói rồi đến đây thì cũng bàn ra chủ đề khác, cuộc chuyện kết thúc thì cũng đến trưa.

    ---

    Ở trên phòng của ngôi nhà cao tầng, một người nhỏ đang nằm trên ghế sofa tay đang ôm con mèo đen lông mướt rượt.

    Ung dung ăn từng trái nho xanh gián mắt lên TV.

    Thì có bàn tay to lớn khác choàng qua ôm eo nhỏ vào lòng mà không ngừng hít hà hương thơm từ người đối diện.

    Gemini : Nattawat, ngày mai em về Thái rồi, ở bển đợi anh, anh sắp xếp rồi bay qua đó ở cùng em.

    Người nhỏ nhắm nghiền mắt tay vội thả con mèo ra tay liền vuốt lên tóc người sau lưng rồi xoay người qua đối diện với anh rồi nói.

    Nattawat : Ùm, em đợi anh.

    Qua đó rồi mình ở cùng nhau, cùng nhau sống rồi..

    Gemini : Rồi cùng nhau tổ chức đám cưới.

    Anh nói xen ngang lời cậu rồi người nhẹ liền hôn lên trán em thể hiện sự yêu thương, Ôm nhau đến chán chê thì anh bắt đầu dở thói hư luồng vào áo cậu rồi bắt đầu làm những việc của những người trưởng thành.

    Vì sắp xa nhau rồi nên đêm nay là một đêm nòng nhiệt.

    Gemini Norawit Titicharoenrak 24 tuổi anh là người yêu của Nattawat là một bác sĩ nổi tiếng ở đất nước Anh này và cũng là một thiên tài trong ngành y.

    Anh đã tìm tòi và chữa trị cho rất nhiều ca bệnh mà dường như không còn đường lui thế ấy mà anh lại có thể làm nó một cách dễ dàng.

    Gia đình giàu có ba cậu là Viện trưởng bệnh viện lớn nhất Thái Lan.

    ---

    Thái Lan 12h ngày 25/3/xxxx tiếng người xì xào đông tấp nập ở sảnh sân bay lớn.

    Có một cậu nhóc nhìn có vẻ trưởng thành đang đứng chờ đợi người nhà đến đón trong lòng thì vừa vui vừa buồn.

    Ông Jan : Nattawat, ba mẹ ở đây.

    Người đàn ông nhìn có vẻ chuẩn chạp hô to tên của con mình Cậu liền vội quay lại chạy đến ôm chầm lấy ông, mẹ cậu đứng kế bên cũng không ngừng xúc động, đã 3 năm rồi gia đình của họ mới được đầy đủ như thế này.

    Bà Nat : Chào mừng con về nhà !

    Cảm ơn các bạn đã ủng hộ mình.

    GeminiFourth Love !
     
    Geminifourth - Chỉ Cần Một Lần Quay Lại Nhìn Em
    Part 1


    Ngôi nhà to lớn được gọi là biệt thự có chiếc xe sang trọng lăn bánh dài một khoảng lâu mới vào được bên trong nhà.

    Nattawat : Ui da..

    Mệt hết cả người.

    Vừa vào tới ghế sofa cậu liền nằm xuống nhanh chóng rồi than thở, mẹ cậu nhìn thấy liền lắc đầu đứa nhỏ này đi bao nhiêu năm vẫn vậy bà liền lên tiếng nuông chiều.

    Bà Nat : Này Nattawat con lên tắm rửa đi con, rồi xuống má kêu gì Nor dọn cơm gia đình mình cùng ăn.

    Má nhớ cái khoảng khắc này lắm rồi.

    Cậu nằm trên sofa nhắm mắt liền nghe má nói cậu lật đật ngồi dậy dụi dụi mắt rồi bước thẳng lên phòng, vừa tới phòng cậu nhìn căn phòng quen thuộc được dọn dẹp gọn gàng liền xà mình xuống chiếc giường quen thuộc không ngừng hít thở không khí quen thuộc này.

    Liền nhớ ra lời má nói đi vào phòng tắm thư giãn.

    Nattawat : Ha~~Gem em nhớ anh quá !

    Đầu dây bên kia nghe liền nhắm nghiền hai mắt thuở nhẹ rồi đáp.

    Gemini : Bé con, đợi anh ná, chắc khoảng hết tuần này anh sắp xếp về bển tiếp quản bệnh viện của ba anh.

    Cậu nghe anh nói liền cười dở trò.

    Nattawat : Anh bật cam lên, nhanh lên.

    Anh nghe cậu nói liền tò mò bật lên thì đập vào mắt mình là bé con đang nghịch ngợm quay từ trên xuống dưới rồi lại dừng ở nơi tư mật không ngừng sờ soạng dâm mĩ.

    Anh bên kia nhìn thấy thì liền trách hờn.

    Gemini : Nattawat !

    Đợi tôi về bển em biết tay tôi.

    Miệng nói thế thì cậu nhỏ bên dưới cũng vô cùng nóng nảy mà kiềm chế lại dục vọng.

    Nattawat : Anh làm gì được em hửm chỉ có giỏi lấy thứ đó đâm vào em, đáng ghét.

    Vừa nói xong thì nghe ngoài cửa có tiếng gọi của người làm cậu liền chào tạm biệt người yêu của mình rồi bước ra lên tiếng.

    Nattawat : Tôi biết rồi, tôi xuống ngay đây.

    ---

    Trên bàn to lớn được chuẩn bị rất nhiều đồ ăn ngon mà dường như được chuẩn bị rất kĩ càng, cậu nhìn thấy liền thầm cười vì toàn là những món cậu thích.

    Nattawat : Wow lâu rồi con không được ăn những món mà dì Nor nấu, con cảm ơn dì đã chuẩn bị cho con nga.

    Dì Nor nghe cậu chủ nhỏ nói liền cười híp cả mắt bà thương cậu chủ lắm tuy cậu có hơi bướng nhưng vô cùng tốt bụng luôn giúp mọi người trong nhà ai hiểu được cậu thì vô cùng yêu thương cậu.

    Bà Nat : Con ăn đi con kẻo đồ nguội hết ngon, dì Nor biết con về nên chuẩn bị nhiều món lắm.

    Cậu nghe má nói thì liền cười rồi gắp liên tục những món ăn bỏ vào miệng không ngừng khen ngon.

    Nattawat : À mẹ !

    Tí nữa ăn xong con đi có công chuyện, đám bạn của con nó rủ chắc đi khuya lắm mới về má cứ kêu mọi người ngủ trước đi khỏi chờ cửa con.

    Nghe con trai nói bà hơi khó chịu, nhưng biết con trai mình lâu rồi không về cũng phải gặp bạn bè liền cười rồi gật đầu đồng ý.

    ---

    Ngoài đường tiếng xe vang in ỏi trong căn phòng vip của một quán cafe sang trọng tầm 5-6 người đang nói chuyện xì xào hỏi hang nhau không ngừng.

    Dunk : Này bé Nat, chiến này về là em ở luôn phải không ?

    Tiếng nhạc xập xình cùng với tiếng trả lời lớn.

    Nattawat : Dạ, chiến này em về rồi lấy chồng ở đây luôn.

    Nghe được câu trả lời anh em liền cười phá lên, Biết là cậu vừa giỡn vừa nói thật vì ai cũng biết cậu có một anh người yêu siêu cấp nuông chiều, cậu nói vậy thì chắc chiến này cưới thật rồi.

    Joong : Chà, cũng đến lúc rồi đó, tên Gemini đó theo đuổi em gần 2 năm trời, rồi hai đứa cũng quen nhau tính tới giờ cũng 5 năm rồi còn gì ít nữa.

    Nghe anh Joong nói em liền nhớ lại cái khoảng thời gian mà Gemini theo đuổi em lúc đó em vẫn còn là cậu nhóc nhỏ xíu chưa biết tình yêu là gì thì đùng có một anh trai lớn hơn mình bốn tuổi cứ lẽo đẽo theo sau ngày ngày mà tán tỉnh em.

    Em liền phì cười rồi nhìn mọi người.

    Nattawat : Anh ta mà hong làm vậy thì làm gì có được một bé vợ thông minh xinh đẹp như em.

    Mọi người nhìn em liền không ngừng cười thằng bé này lúc nào cũng dễ thương và hài hước như vậy.

    Thấy tính nó hay cọc vậy thôi chứ ai chơi được thì vô cùng dễ gần nhầm khi là yêu nó lúc nào cũng không hay và Gemini là một ví dụ điển hình.

    ---

    Có một cậu bé nhỏ đứng ôm con gấu bông mà khóc lóc giữa bệnh viện to lớn.

    Nattawat : Hức..hức..ba ơi mẹ ơi...hức...

    Có bé con lạc ba mẹ đứng giữa bệnh viện miệng thì không ngừng gọi ba mẹ của mình.

    CẢM ƠN CÁC BẠN ĐÃ ỦNG HỘ MÌNH.

    GeminiFourth Love !
     
    Geminifourth - Chỉ Cần Một Lần Quay Lại Nhìn Em
    Part 2


    Trong bệnh viện to lớn, người người ra vô tấp nập ấy thế mà lại có một em nhỏ tầm độ 15 tuổi đứng khóc đòi ba mẹ.

    Gemini : Này em ! sao lại đứng đây khóc ba mẹ em đâu ?

    Nghe được giọng của người lạ em nhỏ liền nhìn rồi lại khóc tiếp làm cho Gemini lúc này rối bời không biết phải làm gì để em ngừng khóc.

    Gemini : Này này, nín đi anh mua kẹo cho ăn ná.

    Em nhỏ nghe vẫn không thèm chú ý đến cầm con gấu bông trên tay mà đánh thẳng vào người anh.

    Nattawat : Anh tránh ra hức..chỗ bé đang tìm ba mẹ..anh..anh cứ hỏi bé quánh anh luôn.

    Bé nhỏ tự dưng lại ra tay với anh là anh không thể nào không bất ngờ hơn, anh liền vun tay nắm em lại rồi hù doạ.

    Gemini : Này em !

    Em biết đánh người lớn là vô phép không ?

    đánh người mà không có nguyên do tự ý hành động là anh bắt nhốt em lại không cho tìm ba mẹ nữa.

    Nghe anh nói bé con liền sợ hãi hai tay bấu vào con gấu bông rồi không ngừng khóc lớn tiến lại gần anh rồi nắm lấy tay anh nịnh bợ.

    Nattawat : Hức..anh ơi anh tìm ba mẹ giúp em với.

    Anh nghe thế liền hỏi thông tin ba mẹ em thì liền nghe quen quen có phải là người mà ba anh khi nãy nói vừa nhắt đến là có buổi gặp vào ngày hôm nay.

    Anh liền cười rồi xoa đầu em.

    Gemini : Anh biết ba mẹ em ở đâu rồi, Bé ngoan nhá anh dẫn em đến chỗ đó nha.

    Nattawat nghe thế liền gật đầu, đúng như lời anh nói trong căn phòng to lớn thấy ba mẹ mình đang ngồi ở đó cùng với một người nào đó mà mặt vô cùng nghiêm túc bọn họ thấy sự hiện diện của em và anh liền ngưng ngay cuộc chuyện.

    Ông Jan : Nattawat có gì không con ?

    Bé con thấy ba mẹ mình thì liền chạy lại mếu máo.

    Nattawat : Hức..ba ơi..con bị anh kia ăn hiếp..hức..anh đòi nhốt con lại.

    Nói rồi em nhỏ liền chỉ về hướng anh, anh thấy liền vô cùng ngạc nhiên, thầm nghĩ đứa nhóc này có thù dai quá rồi không, không những thù dai mà còn nhớ rất kĩ những gì anh nói khi nãy.

    Gemini : Này nhóc !

    Anh thấy em khóc đòi kiếm ba mẹ nên anh mới lại hỏi rồi dắt em lên tới đây, vậy mà em lại vu oan cho anh.

    Nhóc con không chịu thua liền ấm ức mà kể ra hết những gì xấu xa mà anh nói thì liền bị bà Nat cản lại.

    Bà Nat : Được rồi Nattawat xin lỗi anh mau đi con, đừng có mà hỗn xược.

    Bà cười rồi quay qua ông Tong nói tiếp.

    Bà Nat : Xin lỗi ngài con trai chúng tôi còn nhỏ chưa hiểu được hết chuyện đời, nên có đôi phần nóng vội với cậu Norawit đây.

    Ông Tong nghe bà nói vậy liền xua tay tỏ vẻ không cần quan ngại dù gì bọn chúng cũng còn nhỏ không nên chấp nhất.

    Ông Tong : Không có gì đâu bà đừng lo, Gemini con trai tôi cũng còn chưa lớn hẳn nó chắc cũng làm gì rồi nên mới khiến thằng bé nói như vậy.

    Ông nói rồi liền nghiêm khắc nhìn qua anh, anh liền hiểu ý ba mình mà cuối người chào họ.

    --

    Chuyện chỉ có bấy nhiêu thôi mà đã khiến cho một anh trai tầm 19 tuổi lúc đó phải ngày ngày nhớ thương em nhỏ đanh đá kia.

    Anh nhớ cái cách mà em dùng con gấu bông đánh vào người anh nó chả đau chút nào mà vô cùng đáng yêu.

    Biết em học cùng trường với mình thì ngày ngày liền tìm cớ mà gặp em chọc ghẹo.

    Gemini : Này Nattawat, anh cho em.

    Anh xè trong tay ra một cục kẹo nhỏ màu hồng xinh xắn đến trước mặt em liền bị em nhỏ ngoảnh mặt đi mà chê bai.

    Nattawat : Nhỏ xíu, anh ăn một mình đi tôi không thích ăn kẹo.

    Người nhỏ đánh đá má nhỏ phù ra mà chê bai làm anh càng ngày càng lúng xâu hơn.

    Ngày nào cũng vậy, hết kẹo rồi đến bánh không bánh thì nước không nước thì là những thứ đồ ăn vặt khác, bé con càng ngày cũng quen với sự hiện diện của anh mà không thèm phản kháng.

    --

    Như vậy đó mà kéo dài đến tận hai năm, năm em 17 tuổi cái tuổi mà bắt đầu biết tình yêu là như thế nào, Em ngoài mặt nói không thích anh nhưng bên trong thì khác, khi thấy anh tiếp xúc thân mật với ai em liền giận hờn vô cớ.

    Khiến cho anh ngày ngày mà phải theo dỗ dành.

    Rồi vào một ngày đẹp trời của tháng 5 cũng là ngày mà Gemini Norawit chính thức là người yêu và là người quan trọng nhất của Nattawat.

    Cảm ơn các bạn đã ủng hộ mình.

    #GeminiFourth #fic
     
    Geminifourth - Chỉ Cần Một Lần Quay Lại Nhìn Em
    Part 3


    Vỏn vẹn 2 năm mà Gemini đã bưng Nattawat về chính thức làm người yêu của mình, anh coi cậu như là một viên đá quý hằng ngày điều trông nôn cưng chiều.

    --

    Quay trở về hiện tại trong quán cafe sang trọng, cùng với những tiếng hát in ỏi của đám bạn Nattawat bỗng nhiên thấy cuộc sống của mình thật đơn giản, thành công cậu cũng có rồi, người thương cậu thì không thể thiếu, bạn bè tiền tài điều có đủ cậu thầm nghĩ rồi cười, liền tiến đến giựt mic từ tay Dunk mà bấm ngay cho mình một bản để hát.

    Bài hát được cậu chọn là một bài hát ngẫu nhiên cứ bấm vào rồi hát, chạy một lúc thì nó dừng đúng ngay bài mà cậu từng đã nghe qua một lần 'Đừng khóc rồi mọi chuyện sẽ qua' bài hát thuộc thể loại không buồn cũng không vui cậu cứ đứng rồi hát lắt lư theo điệu nhạc, đám bạn cũng thấy thế mà hùa theo.

    Trời lúc này cũng đã khuya chơi cũng đã chơi xong rồi, anh em ngồi lại với nhau chuẩn bị ra về.

    Dunk : Nattawat này, nào có đi thử đồ cưới nhớ rủ anh theo em xem ké nha.

    Dunk chọc cậu làm cậu ngại mà vội đánh nhẹ vào vai anh.

    Nattawat : Tất nhiên rồi, anh không đi em cũng lôi đầu anh mà ép đi.

    Nói rồi ai cũng cười hả hê với độ đanh đá của cậu.

    Joong : Thôi khuya rồi về thôi.

    Dunk : Ùm, Nattawat về cẩn thận nha em.

    Cậu nhìn anh rồi thầm nghĩ gì đó một hồi lâu rồi lên tiếng.

    Nattawat : Anh sợ em c.h.ế.t rồi không ai rủ anh đi thử đồ cưới chung hay gì hahaha.

    Thôi em về nha tạm biệt.

    Dunk nghe thằng nhóc nói chưa kịp chửi cho một trận thì cậu đã lên xe chạy mất hút.

    --

    Về đến nhà cũng đã khuya lắm rồi, bước tới cửa đẩy nhẹ vào, cậu đi thẳng lên phòng vội nằm sấp xuống giường rồi nhắm mắt để đó.

    Thì bỗng dưng trong lòng dâng lên cảm xúc khó tả.

    Cậu cảm thấy mình như đang bị thứ gì đó kéo đi trong bóng tối rồi vô thức giựt mình nhìn xung quanh mà kéo cậu về hiện tại.

    Vội xoa xoa đầu rồi bước vào nhà tắm, nửa tiếng sau bước ra trèo ngược lên giường cầm điện thoại lên thì em thấy không biết bao nhiêu là tin nhắn kèm với vài chục cuộc gọi từ Gemini, cậu vội cười nhẹ rồi bấm vào nút face với anh, tiếng tút vang lên khắp phòng được vài giây thì người bên kia liền bắt máy.

    Gemini : Halo !

    Bé con của tôi làm gì mà tôi nhắn tin rồi gọi điện cũng không thấy trả lời.

    Cậu nghe anh hỏi liền nằm xuống dụi dụi hai mắt rồi trả lời.

    Nattawat : Em mới vừa đi cafe với đám bạn lâu rồi không gặp, Anh còn nhớ đám của Joong với Dunk không ?

    Nghe cậu nói anh liền gật đầu rồi nhìn cậu một hồi lâu, anh cứ nhìn chăm chăm cậu làm cho cậu ngại mà hỏi.

    Nattawat : Này trước giờ anh nhìn chưa đủ hay sao mà tự dưng im lặng rồi nhìn người ta như vậy.

    Gemini vội suy nghĩ một hồi lâu thì nói.

    Gemini : Nattawat !

    Anh nhớ em !

    Chúng mình sắp được gặp nhau rồi đợi anh hai ngày nữa ná.

    Anh nói rồi liền nghĩ ngợi gì đó rồi nói thêm.

    Gemini : Bé con !

    Dạo này anh thấy bất an lắm, anh không biết làm sao nữa bé con của anh có chuyện gì nhớ báo cho anh biết nha.

    Có cần gì thì cứ gọi ngay liền cho anh.

    Cậu nghe anh nói thì lòng liền nóng lên không hiểu vì sao nữa vì vừa mới khi nãy cậu cũng cảm thấy trong long mình có gì đó rất khó tả cậu vội nhìn anh rồi nói.

    Nattawat : Gem~~Anh đừng có lo em không có gì đâu, anh nên lo cho anh kìa suốt ngày cứ làm việc không chừa thời gian ra mà nghỉ ngơi nữa, ở bên đó như vậy rồi về đây mà tiếp quản cả bệnh viện thì em không biết ai mới là người cần lo đây.

    Cậu nói rồi liền mím môi mà lo lắng.

    Gemini : Anh không sao cả miễn được ở bên bé con là anh đã thấy hết mệt rồi.

    Chờ anh ná.

    Cậu nghe thì liền phì cười mà trả lời nghịch ngợm.

    Nattawat : Em không ở đây thì ở đâu, em có biến mất đâu mà anh sợ, mà nếu có biến mất thì em cũng chỉ có quanh quẩn bên cạnh anh, có c.h.ế.t thì cũng chỉ ở bên anh.

    Cậu nói rồi thì tự dưng bản thân mình khựng lại, thầm nghĩ hôm nay có phải mình quá sến rồi không thường ngày đâu có nói những lời xa xoi này.

    Nghĩ một hồi thì cũng bị giọng nói ấm kia kéo về hiện tại.

    Gemini : Hứ..em mà dám biến mất bỏ tôi thì tôi nguyện ở vậy suốt cả đời, không có ai mà thay thế được.

    Cảm ơn mọi người đã ủng hộ mình.

    #GeminiFourth #fic
     
    Geminifourth - Chỉ Cần Một Lần Quay Lại Nhìn Em
    Part 4


    Trong căn phòng to lớn giữa đêm tối, tiếng thở điều phì phào vang khắp phòng một thân hình nhỏ bé nằm cuộn trong chăn mềm mà say giấc, nhìn thì cũng đủ biết người này đã chìm sâu vào giấc ngủ từ rất lâu rồi.

    Nattawat : Gemini, em ở đây xin hãy nắm lấy tay em, GEM.

    Cảnh tượng rùng mình làm cho người trong chăn giật mình tỉnh giấc mở mắt nhìn thẳng lên trần nhà thân thể cậu lúc này đây rung lên từng hồi, hai tay liền sờ mặt mình rồi thở phào nhẹ nhõm, trong đầu không ngừng nghĩ về giấc mơ khi nãy.

    Cảnh tượng một người nhỏ đang cố nắm lấy tay người lớn mà không ngừng khóc, cảnh tượng máu me đầy sợ hãi, tự dưng cảm giác cô đơn lại bao trùm lấy cậu khẽ nhấc điện thoại lên nhìn thì đã gần 4:00 giờ vội bỏ điện thoại xuống rồi ôm con gấu bông chìm sâu vào giấc ngủ một lần nữa.

    Gemini : Nattawat, Đồng ý làm vợ anh nhá.

    Anh yêu anh em.

    ...

    Gemini : Nattawat, hôm nay em đẹp lắm.

    ...

    Gemini : Nattawat, Nattawat xin em, xin em hãy nắm lấy tay tôi...

    Lại một lần nữa cơn ác mộng lại xuất hiện cậu vội giật mình mở mắt thì ánh sáng chiếu vào, ngoài trời lúc này đã sáng từ bao giờ.

    Tiếng người làm lên xuống nói năng không ngừng.

    - Cậu Nattawat, bà nhờ tôi gọi cậu xuống ăn sáng.

    Nghe được có người gọi mình cậu liền dụi mắt rồi lên tiếng.

    Nattawat : Biết rồi, tí tôi xuống ngay.

    Cũng được một lúc thì cậu xuống nhà thấy ba mẹ đang ngồi đầy đủ thì cậu vội tiến gần choàng vai bà rồi nói.

    Nattawat : Tự dưng nhớ mẹ quá, muốn ôm hôn.

    Hay là cuối tuần này gia đình mình đi ăn ngoài cùng nhau đi, sẵn tiện Gemini có ghé qua thăm ba mẹ nữa.

    Nghe cậu nhắt đến Gemini ba mẹ liền nhìn cậu rồi gật đầu đồng ý.

    Lúc đầu khi biết cậu và anh quen nhau ai cũng sốc nhưng rồi cũng vì sự tài giỏi và thể hiện khả năng yêu thương của mình dành cho Nattawat thì ba mẹ cũng dần cho qua.

    Chỉ có bên ba Gemini thì lại khác ông không quan tâm và dường như không chấp nhận mối quan hệ này nhưng dần dần ông cũng thấm được rồi cũng gật đầu mà đồng ý.

    Bà Nat : Ùm má cũng nhớ thằng bé đó lắm, dạo này chắc nó bận lắm mới tí tuổi đã gánh vác những công việc cao cả rồi.

    Con đó phải nôi gương anh để ba má đỡ lo.

    Nói rồi cậu ngồi xuống bĩu môi, rồi thầm nghĩ dù gì anh giỏi thì sau này anh cũng là của cậu thì cậu mất gì phải học hỏi theo anh.

    --

    Ăn xong bữa sáng cậu liền đi ra ngoài hóng mát cùng với đám bạn của mình, từ lúc về đây cậu hay đi chơi lắm tự dưng cậu muốn như vậy, cậu muốn hít thở không khí ở nơi mà cậu được sinh ra, bỗng dưng cậu lại thấy luyến tiếc nơi này dường như là mình sắp đi đâu xa một lần nữa.

    Dunk : Này Bé nghĩ ngợi gì mà nãy giờ không lên tiếng dạ.

    Cậu nghe Dunk gọi thì liền giật mình kéo cậu về hiện tại.

    Nattawat : Đâu có gì đâu anh, tại em đang suy nghĩ mấy chuyện vu vơ ấy mà, với lại trưa mai Gemini ảnh về tới đây em đang nghĩ làm cái gì đó bất ngờ cho ảnh.

    Dunk nghe cậu nói liền phì cười, nghĩ ngợi rồi chiêu chọc.

    Dunk : Em lấy em làm quà tặng cậu ấy là cậu ấy vui rồi.

    Cậu nghe anh nói vậy hai má liền đỏ ửng lên nhìn qua hướng Joong đang ngồi rồi nói.

    Nattawat : Anh lo quản người yêu anh kìa tối ngày cứ ghẹo gan em.

    Joong cũng thầm cười vì em người yêu mình nói quá đúng liền không phản kháng gì.

    Nattawat thấy vậy thì biết họ cùng một phe rồi liền lên tiếng.

    Nattawat : Hứ, đợi lúc hai người cưới nhau em sẽ hong có mặt luôn, em trốn mất tiêu để hai người khỏi phải tìm.

    Dám ăn hiếp em.

    Nói rồi liền cầm ly nước lên uống một hơi làm cho Dunk và Joong một phen cười to.

    Dunk : Em không đi thì anh cho người khác đi biết đâu có ai thay thế em thì sao.

    Đừng tưởng chỉ có mình em liu liu.

    Anh lại ghẹo gan cậu một lần nữa lần này cậu hơi quạo thật rồi liền liếc xéo anh mà không thèm nói nữa.

    --

    Buổi trưa tại sân bay to lớn có một chàng trai cao tao vô cùng nổi bật đứng giữa sảnh sân bay mà không ngừng gọi lớn.

    Gemini : Nattawat, anh ở đây.

    Trên miệng anh nở nụ cười tươi, liền chạy nhanh đến ôm em vào lòng, anh nhớ cậu dữ rồi nhớ bé con của anh dữ rồi.

    Cảm ơn các bạn đã ủng hộ mình.

    #GeminiFourth #fic
     
    Geminifourth - Chỉ Cần Một Lần Quay Lại Nhìn Em
    Part 5


    Giữa sân bay rộng lớn có một lớn một nhỏ ôm nhau nhìn rất hạnh phúc thì bỗng có một người lớn hơn thế lên tiếng.

    Bà Joy : Này, Ba mẹ còn ở đây đấy nhá, Vừa về đã vội bỏ ba mẹ ra rìa rồi.

    Nghe được lời người lớn mắn hờn thì đôi trẻ vội buôn nhau ra quay sang mà cúi đầu chào họ.

    Gemini : Con chào ba mẹ.

    Anh nói rồi thì bé nhỏ ở bên liền thầm cười có phải là muốn chào không vậy gì mà yếu xìu, liền đánh vào vai anh tỏ vẻ không hài lòng.

    Nattawat : Anh này !

    Chào ba mẹ mà chỉ vậy còn không chịu ôm bác gái nữa, Bác nhớ anh lắm đó suốt đường đi đến đây chỉ nôn để gặp anh.

    Gemini nghe em nhỏ của mình nói liền quay sang mà ôm chầm lấy mẹ của mình, nói chứ anh rất nhớ họ chỉ giả vờ thể hiện sự lạnh lùng vốn có.

    Gemini : Con nhớ ba mẹ lắm.

    Ông Tong : Chào mừng con chở về nhà, con trai !

    Thế là cả gia đình 4 người rời sân bay đi thẳng đến một nhà hàng sang trọng gần đó, đi sâu vào trong thì thấy có hai người lớn khác đã chờ sẵn từ lâu, họ nhìn thấy nhau liền vội bắt tay mà không ngừng hỏi hang.

    Ông Jan : Anh chị mới đến.

    Nghe lời ông Jan hỏi ba của Gemini vội đưa tay ra miệng không ngừng cười rồi ngồi xuống.

    Gemini : Dạ con chào hai bác.

    Bà Nat : Ùm con thằng bé lâu rồi không gặp giờ nhìn trưởng thành hơn hẳng.

    Ai như Nattawat thằng bé đi đâu cũng vậy chở về nhà thì tình nết vẫn giữ nguyên.

    Cậu nghe mẹ nói xấu mình trước mặt mọi người thì hai má ửng lên vội trách hờn.

    Nattawat : Mẹ này !

    Dù sớm muộn gì ảnh cũng là của con, đã sở hữu một người như vậy rồi thì tính có thêm một người nữa nhà mình chắc giàu 10 đời không xài tiền hết.

    Nghe cậu nói mọi người ai nấy điều phì cười đứa nhỏ này đúng là biết đùa giỡn.

    ---

    Ngồi một hồi lâu thì đồ ăn cũng được bài biện lên, họ bắt đầu thưởng thức rồi cùng nhau nói những chuyện gia đình.

    Ông Tong : Rồi hai đứa định khi nào cưới đây ?

    Anh nghe ba hỏi liền quay sang nhìn cậu rồi nói.

    Gemini : Dạ thưa ba, quyết định ở em ấy.

    Cậu nghe anh nhượng qua cho mình liền lấy tay phía dưới bấu vào đùi anh, anh khẽ nhói đau nhưng cũng gán nhịn.

    Bà Joy : Vậy Nattawat, Con định khi nào về làm dâu nhà bác ?

    Em nghe bác gái hỏi liền giật mình hai mắt chớp chớp mà dừng lại mội hành động, em suy nghĩ một hồi lâu thì lên tiếng.

    Nattawat : Dạ, hai bác cứ quyết định ngày đi ạ, con..con cũng muốn về làm dâu nhà bác lắm rồi.

    Haha đúng là bé nhỏ thật thà, nói câu nào ra là dễ thương câu đó vì tính tình như thế mà ai ở gần cậu điều cảm thấy thoải mái.

    Bà Joy : Vậy định hết tháng này hai đứa sắp xếp đi là vừa mẹ cũng nôn lắm rồi, Anh chị thấy sao?

    Bà nói rồi quay sang hỏi.

    Bà Nat : Vậy thì cũng mừng chứ hai đứa nó cũng lâu lắm rồi, đợi chần chừ có ngày hai đứa nó chịu không nổi mà dắt nhau đi.

    Ông Jan : Cái bà này, chỉ nghĩ được như vậy.

    Ông nói xong rồi liền quay sang mà nói.

    Ông Jan : Con cái lớn rồi, chịu cưới thì tôi đây cũng gã, anh chị cứ chọn ngày rồi báo lại bên đây sau.

    Gia đình hai bên xì xào bàn tán anh và cậu chỉ biết nhìn nhau rồi khẽ cười.

    ----

    Một ngày đẹp trời cách bữa ăn đó gần 3 tuần, một lớn một nhỏ nắm tay nhau trong phòng thử đồ mà nhìn nhau.

    Gemini : Bé con, em hợp với nó lắm.

    Nattawat nghe anh khen khẽ ngại mà quay sang nép vào vai anh vỗ nhẹ.

    Nattawat : Xinh đẹp thế này, liệu sau này lấy về rồi có đòi nhốt người ta lại như trước kia.

    Anh nghe bé con nhắt lại chuyện cũ thì không ngừng cười.

    Gemini : Thôi mà, bây giờ không nhốt lại nữa, mà là bắt giữ lại ở trong tim luôn.

    Bé con nghe miệng anh dẻo dẹo liền chề môi bà cười cợt anh.

    Nattawat : Chỉ có giỏi miệng.

    Gemini : Thì miệng anh giỏi mà, đúng không ?

    Anh nói rồi liền dùng nụ cười gian nhìn em, em biết hết liền đánh nhẹ vào vai một lần nữa rồi vội bước ra phòng chụp hình.

    ---

    - Rồi, đẹp lắm, đổi kĩu nào, Em trai nhìn qua chồng em đi, rồi rồi đẹp lắm...Này hai đứa hôn nhau đi rồi tay em trai đặt lên ngực cậu kia.

    Rồi rồi ổn lắm.

    Bộ ảnh sẽ xuất xắc lắm cho mà coi.

    ---

    Sau một buổi chụp ảnh quằn quại bé con nằm trên xe mà thở phì phào, dường như đã chìm vào giấc ngủ từ lâu.

    Cảm ơn các bạn đã ủng hộ mình.

    #GeminiFourth #fic
     
    Geminifourth - Chỉ Cần Một Lần Quay Lại Nhìn Em
    Part 6


    Trong biệt thự to lớn, lại trong căn phòng to lớn nữa một đôi trẻ quấn lấy nhau không ngừng trao cho nhau những thương nhớ mà chắc từ lâu rồi chưa được tận hưởng.

    Nattawat : Ưm..ư..m..Gem~~úm..nhẹ..nhẹ lại một tí.

    Bé con nằm dưới thân hình to lớn mà không ngừng rên rỉ khiến người lớn ở trên càng kịch liệt hơn.

    Nattawat : Ư..m..chậm..chậm..ư..m...em đau...Gem~~..

    Cậu cứ ở dưới thân người lớn mà rên rỉ vang xin, nhưng càng như thế anh càng không đời nào mà buôn tha.

    Gemini : Nattawat, bé con của anh, hửm không phải lúc anh bên kia ngày nào em cũng ghẹo lòng kiên nhẫn của anh sao, Hôm nay lại khóc lóc van xin thế này hửm..Bé con.

    Nói rồi anh liền thúc từng nhịp, từng nhịp mạnh khiến cho cậu thở cũng không muốn thở nữa.

    Nattawat : Ứ..c..ăn hiếp em..hức..em nghĩ gã cho anh luôn..hức..

    Gemini : Nào nào, hửm môi xinh đừng nói như vậy, em hong lấy tôi cũng ép em lấy cho bằng được.

    Nói xong anh liền thúc liên hồi không ngừng nghỉ bé con ở dưới chỉ biết cắn răng mà khóc lóc.

    ----

    2:00 trong căn phòng to lớn vừa xảy ra cơn kịch liệt khi nãy êm đềm hơn hẳn người lớn ôm người nhỏ trong lòng dường như họ đã chìm vào giấc ngủ từ lâu.

    - Chú..chú..ơi..chú mua giúp em cái này với ạ.

    ...

    Nattawat : Gem, Đừng buôn tay em.

    ...

    Nattawat : Gemini, em xin lỗi.

    Trong căn phòng dường như có một người nào đó miệng không ngừng nói mấp máy.

    Gemini : Nattawat, Bé con..Nattawat...

    Cậu đang nằm kế bên liền nghe tiếng anh gọi mình thì hốt hoảng mà nắm lấy tay anh.

    Nattawat : Gem, Gem..em đây em đây, có chuyện gì vậy anh?

    Trong cơn ác mộng Gemini vội giật mình khi nghe được tiếng của người mình thương, anh liền mở mắt nhìn thấy cậu liền chộp lấy cậu mà ôm vào lòng ngực mình, chán không ngừng đổ mồ hôi, tay chân rung lẩy bẩy.

    Nattawat giật mình không hiểu chuyện gì vừa xảy ra liền dùng tay xoa xoa lưng anh.

    Nattawat : Gem, em ở đây, em ở đây, anh bị làm sao, nói em nghe.

    Gemini nghe cậu hỏi liền buôn cậu ra rồi hai tay luồng lên má cậu mà nhìn một hồi lâu rồi lên tiếng.

    Gemini : Anh không sao, chỉ là gặp ác mộng thôi.

    Nằm xuống ngủ nào.

    Cậu nghe được câu trả lời liền thở phào nhẹ nhõm, vội nằm xuống theo anh rồi nép vào lòng anh.

    ---

    Cách từ ngày hôm đó đã 2 tuần rồi anh với cậu chưa gặp nhau vì anh bận lo chuyển nhượng và làm quen với nơi làm việc mới của mình.

    Trong căn phòng quen thuộc đó vẫn có một bé con nằm cuộc hẳn trong chăn, cơ mặt nhăn lại dường như có điều gì đó không vui, nhưng nhìn vào dường như đã ngủ rất lâu rồi.

    ...

    Nattawat : Ai vậy ?

    Là ai ?

    ...

    Nattawat : Là mình lúc nhỏ sao?

    Mình đang ở đâu?

    Đúng là mình rồi.

    Tại sao mình lại khóc, này này..

    ...

    Nattawat : Không phải mình?

    Vậy là ai?

    Mình đâu có những điểm này? ai vậy..ai?

    ...

    Nattawat : Gem, Gemini, Gemini..

    ...

    Gemini : Nattawat, Nattawat, em làm sao vậy Nattawat Nhìn anh, mau nhìn anh, Nattawat.

    ...

    Gemini : Biến, biến hết..biến hết cho tôi..

    Gemini : Nattawat này, anh nhớ em, anh chỉ thương mình em không ai có thể thay thế được, anh thề với trời.

    Nattawat : Hứ..có c.h.ế.t thì em cũng chỉ quanh quẩn bên cạnh anh..

    ...

    - Chú ơi, sao chú lại khóc ?..

    Nattawat : Em là ai ?

    Này em nhỏ..này em..

    ...

    Giật mình trong cơn mộng mị, cậu vội lấy tay mình lao đi những giọt mồ hôi ướt đẫm.

    Cơn ác mộng này dường như rất quen, dạo gần đây hầu như ngày nào cậu cũng nhìn thấy nó, thầm nghĩ chắc là do áp lực nên mới như thế liền thở phào rồi bước nhẹ xuống giường.

    Nhìn đồng hồ thì đã quá giờ trưa, liền lật đật thay đồ rồi đi xuống nhà.

    Bà Nat : Nattawat, hôm nay xuống trễ vậy con, mẹ có kêu người lên gọi con mà họ nói con không lên tiếng.

    Cậu nhìn mẹ mình rồi vội xoa đầu trả lời.

    Nattawat : Dạ..tối hôm qua con hơi thức khuya nên hôm nay hơi mệt.

    Mẹ đừng lo ạ.

    Nói rồi cậu ngồi xuống thì dì Nor đem đồ ăn đến cho cậu.

    Nattawat : Con cảm ơn dì.

    Cậu cầm chiếc nĩa lên xé xé rồi lại cắt cắt miếng thịt bò bỏ vào miệng, liền không ngừng khen ngon.

    Nattawat : Đúng là đồ ăn của dì là ngon nhất,

    Sau này con mà có c.h.ế.t cũng không thể quên được.

    Cảm ơn mọi người đã ủng hộ mình.

    #GeminiFourth #fic
     
    Geminifourth - Chỉ Cần Một Lần Quay Lại Nhìn Em
    Part 7


    Tút~~Tút~~

    Nattawat : Halo !

    Có chuyện gì vậy anh.

    Nghe cậu trả lời đầu dây bên kia liền lên tiếng.

    Gemini : Bé con, Anh để quên tài liệu bên khoa sản, em có rảnh không đem vội giùm anh lên bệnh viện đi em.

    Cậu nghe anh nói liền cười rồi trách.

    Nattawat : Người gì đâu lúc nào cũng không cẩn thận, Nói cho anh biết nhỡ đâu sau này em biến mất rồi ai mà nhắt nhở rồi đem đồ đến cho anh đây hửm.

    Nghe cậu nói đầu dây bên kia liền cười rồi đáp lại với giọng nũng nịu.

    Gemini : Bé con, lại như vậy nữa rồi suốt ngày cứ đòi rời xa anh tối về phải phạt nặng, còn bây giờ thì tạm tha vì còn chừa thời gian cho em đem đồ lên cho tôi.

    ---

    Ngoài đường lúc này xe tấp nập, tiếng còi xe vang lên liên hồi, trời nắng nhẹ, xung quanh cây cối tươi mát, trên chiếc xe của mình cậu vội hít thở không khí nơi đây thì nhìn thấy bên kia đường có một nhóc con đang đứng trên tay cầm giỏ hoa miệng không ngừng mời gọi.

    Cậu nhìn đứa bé đó thật tội quần áo lắm lem nhìn vào là biết nhóc đó ra đời mưu sinh để kiếm sống qua ngày.

    Vừa chìm trong suy nghĩ thì ĐÙNG, một tiếng quẹt xe nhỏ khiến cậu lật ngang lề đường, nhưng rất mai chỉ là va chạm nhẹ nên tay cậu chỉ trầy đầu gối thì rỉ máu, người vừa tông vào cậu vội bước xuống xe mà không ngừng van xin.

    - Trời ơi, chết rồi, tôi xin lỗi cậu, cậu có bị sao không cậu, do tôi bất cẩm không để ý đường nên mới va vào cậu, cậu ơi cậu đừng có bắt tôi đền nha cậu, nhà tôi không có đủ tiền.

    Cậu nghe người đứng trước mặt miệng không ngừng nài nỉ mà vội xua tay, Cậu đây có bắt ai đền gì đâu, chỉ là va chạm nhẹ không ai bị gì ảnh hưởng quá nặng thì tốt rồi, dù gì chồng sắp cưới của cậu cũng là bác sĩ giỏi thì bắt ai đền gì bây giờ, chỉ cần vào đó nằm rồi làm dạ anh ta thì được cậu thầm nghĩ rồi trả lời.

    Nattawat : Tôi không sao, Chú cứ đi đi, tôi ổn chỉ trầy nhẹ không ảnh hưởng gì đâu.

    Người đối diện nghe liền cúi đầu mà không ngừng cảm ơn cậu.

    Vội dắt xe cậu lên rồi qua xe mình mà chạy mất hút.

    Cậu thấy vậy liền vội lắt đầu rồi cũng gán đến nơi của anh.

    Tới nơi nhìn thấy thân thể te tua của cậu mà anh giật mình liền hỏi rồi tự trách bản thân.

    Gemini : Bé con, làm sao, bị làm sao, rồi có đau ở đâu không ?

    Nói cho anh biết, trời ơi, bé con của tôi đau ở đâu nói cho anh biết nào.

    Miệng anh không ngừng hỏi tay chân cuốn cuồn, cậu nhìn thấy những hành động đó mà không ngừng cười anh, thầm nghĩ mới có tí dị mà đã cuốn lên rồi, lỡ sau này mà cậu có c.h.ế.t chắc anh ta không sống nổi trên đời này luôn quá.

    Nghĩ rồi liền nhìn anh xong lại miếu máo rồi khóc.

    Nattawat : Huhu, anh nhìn xem..ở đây cũng đau chỗ này cũng đau, đâu đâu cũng đau.

    Anh nghe bé con nói thì lòng liền nóng hơn nữa vội sờ vào những nơi mà em chỉ rồi nhăn mặt.

    Gemini : Nào nằm xuống để anh xem rồi sức thuốc vào, do anh hết, tất cả là do anh bé con mới như thế.

    Nói rồi vội xoa đầu cậu mắt không ngừng đỏ lên.

    Cậu thấy thế liền phì cười.

    Nattawat : Nè nè em giả vờ thôi, em hong có đau ở đâu hết chỉ là trầy nhẹ rửa rồi xác trùng là được, chỗ đau là chỗ này nè, chỗ này cần được chữa trị.

    Nói rồi cậu liền chỉ lên môi, anh hiểu liền vội nhốm người lên hôn nhẹ vào môi cậu rồi quay sang lấy thuốc thoa cho cậu.

    Những bác sĩ khác đi ngang qua thấy ai nấy điều ghen tị với cậu, vì bác sĩ mới đẹp trai lại là con của viện trưởng cũng sắp là chủ của bệnh viện này giờ lại là hoa có chủ rồi, những cô gái trong bệnh viện này nhìn mà không khỏi tiếc nuối.

    ---

    Trong căn nhà lớn có một người phụ nữ không ngừng đau xót cho con mình, miệng không ngừng trách.

    Bà Nat : Con ơi là con, Sao không biểu người chở đi mà lại tự xách xe chạy đi, con biết đường xá nguy hiểm không, mới ở bên kia về đường xá không rành lại tự vác cái thân đi, con mà có mệnh hệ gì thì sao ba mẹ sống nổi nữa hả con.

    Bà trách cậu rồi liền nhìn về hướng ông Jan đang ngồi, ông Jan Liền nhìn bà rồi an ủi.

    Ông Jan : Miễn con nó không sao là mừng rồi, bà đừng có la con nó, để con nó còn nghỉ ngơi.

    Nattawat lên phòng nghỉ ngơi đi con.

    Cảm ơn mọi người đã ủng hộ mình.

    #GeminiFourth #fic
     
    Geminifourth - Chỉ Cần Một Lần Quay Lại Nhìn Em
    Part 8


    Nửa tháng kể từ tai hoạ hôm đó vậy là còn đúng 3 ngày nữa anh với cậu chính thức về chung một nhà.

    Dạo gần đây cậu vui lắm cứ chờ đợi rồi ngóng trông mãi.

    Nattawat : Anh này, khi nào đám cưới xong rồi chúng mình chuyển ra sống chung, em thích có một cái sân to ơi là to, rồi trước cửa nhà thì có nguyên vườn hoa hướng dương to đùng luôn.

    Người nhỏ nằm trên đùi của người lớn không ngừng nói, Người lớn thì xoa đầu em thể hiện sự nuông chiều.

    Gemini : Ùm, Những điều của bé con nói anh sẽ làm hết tất cả cho bé con, chỉ cần bé con vui là anh mãn nguyện rồi.

    Anh nói rồi liền kề môi mình đặt lên môi cậu mà hôn nhẹ, rồi di chuyển lên mũi cậu mắt cậu, anh muốn hôn tất cả trên khuôn mặt cậu.

    Nattawat : Anh này, cứ hôn khắp nơi, anh định hôn một lần này rồi là không hôn nữa phải không?

    Nghe cậu nói anh liền lắt đầu, hai tay áp lên má cậu dí mặt mình xác mặt cậu rồi nói.

    Gemini : Anh nguyện hôn suốt cuộc đời này luôn, chỉ cần hôn một mình Nattawat là đủ không cần thêm bất kì ai và cũng chẳng ai có thể thay vào, dù sao này có già có c.h.ế.t đi cũng chỉ có một mình Nattawat.

    Anh nói rồi liền nhìn cậu âu yếm, hai tay ôm cậu cọ cọ mũi mình vào.

    Anh thầm nghĩ nếu không có bé con trên đời này nữa thì chắc chắn anh sẽ không bao giờ để ai lọt vào thế giới của mình.

    ---

    Đêm hôm đó họ cứ nằm bên nhau, ôm nhau mà không làm gì cả, họ cứ âu yếm hít hà hương thơm từ cơ thể nhau, cứ hết hôn rồi lại nói cứ hết nói rồi lại ôm.

    Cứ thế mà day dứt không ngừng.

    Dường như chỉ cần xa nhau một giây thôi là đối phương sẽ không bao giờ chịu nổi, cũng rất nhiều lần họ ở bên nhau âu yếm nhau như thế nhưng dường như hôm nay lại khác, một cảm giác rất khác, dường như họ muốn trân trọng mỗi khoảng khắc lúc này, họ muốn lưu giữ lại tất cả.

    Cả hai trong lòng điều có một điều gì đó khó tả, cứ chỉ sợ nếu buông đối phương ra thì sẽ không bao giờ nhìn thấy nữa.

    Nattawat : Anh này !

    Giữa căn phòng im bật bỗng tiếng em nhỏ hơi khàn vang lên.

    Gemini : Hửm ?

    Nghe đối phương đáp cậu không vội trả lời mà dường như suy nghĩ cái gì đó rất lâu rồi mới lên tiếng.

    Nattawat : Dạo gần đây em cảm thấy bản thân mình trong một giấc mơ kì lạ, dường như có ai đó đang cố nắm em đi, em cứ níu tay anh nhưng chẳng thể nào nắm được.

    Anh nghe cậu nói liền nhíu mài, vội xoa xoa vai cậu rồi trấn an.

    Gemini : Hừm..chắc là dạo gần đây nhiều việc quá nên em cảm thấy mệt đó nên mới như vậy, dạo gần đây anh cũng thế cứ mơ thấy những điều không hay.

    Cậu nghe anh nói thì liền quay qua đối diện với anh rồi không ngừng hỏi.

    Nattawat : Hửm, vậy anh mơ thấy gì?

    Anh nhìn cậu rồi suy nghĩ một hồi lâu hai mắt nhắm nghiền lại vội vàng đáp.

    Gemini : Anh mơ thấy có một bé con cứ khóc lóc kêu anh nắm tay mình, rồi còn thấy có một bé con không ngừng mời gọi anh kêu anh giúp đỡ.

    Cậu nghe anh nói thì cũng vội nhắm nghiền mắt hai tay ôm chặt anh thầm nghĩ giấc mơ hai người rất lạ nhưng dường như có gì đó gắn kết với nhau, cậu liền nghĩ chắc chắn là hai người sắp là vợ chồng rồi nên là thường mơ về nhau nhiều hơn vì dạo gần đây cậu hay nghĩ về anh.

    Gemini : Mà em yên tâm dù cho có ai bắt em đi thì Gemini này sẽ đi đến tận nơi đưa em về.

    Nên đừng lo nữa nhá.

    Nào còn bây giờ thì ngủ thôi đã khuya lắm rồi.

    ---

    Trong căn phòng to lớn tiếng thở nhẹ thì thào trong lòng ngực nóng ấm.

    Bàn tay to lớn bao bọc lấy cơ thể nhỏ bé dường như ôm rất chặt.

    - Anh, sao anh đứng đây? ba mẹ anh đâu? sao anh lại đứng đây một mình?

    ...

    Nattawat : Này ! này em là ai ? này..

    Nattawat : Gemini sao lại ôm nhóc đó ?

    Vậy người đó chắc chắn là mình !

    đúng vậy là mình !..

    ...

    Gemini : ...

    Xin lỗi em !

    ...

    - Hoa đẹp lắm..giúp giúp...em mua với...

    Nattawat : Này..em là ai ?..này em...

    ...

    Nattawat : Huhu, ba mẹ ơi, hứ..c..hức..

    Gemini : Này em !

    Sao lại đứng đây khóc một mình ba mẹ em đâu?

    ...

    - Chú..chú..giúp..giúp...

    Gemini : Tránh ra ! dơ bẩn...

    ...

    Gemini : Nattawat !

    Tôi chỉ nguyện yêu một mình em.

    ...

    Nattawat : Anh ơi giúp em với...

    ...

    - Chú ơi giúp em với...

    ...

    Cảm ơn mọi người đã ủng hộ mình.

    #GeminiFourth #fic
     
    Geminifourth - Chỉ Cần Một Lần Quay Lại Nhìn Em
    Part 9


    Buổi sáng trong căn biệt thự to lớn có một bé con đang ôm chằm lấy mẹ của mình giọng không ngừng nũng nịu.

    Nattawat : Mẹ, ngày mai là con sắp hong còn ở đây nữa rồi, Gemini anh ấy sắp đem con của mẹ đi rồi, mẹ đừng buồn ná rồi con sẽ thường xuyên về thăm mẹ.

    Nghe đứa con ngây thơ nói bà vội vuốt nhẹ tóc cậu liền lắt đầu cười vì đứa con còn ngây dại này của mình.

    Bà Nat : Đứa trẻ ngốc này, Nếu biết là đi lại về thăm thì làm gì mà mẹ buồn được, chỉ có cái là thấy cái nhà này vắng vẻ đi thì cũng có đôi chút buồn.

    Ông Jan ngồi phía đối diện nghe vợ mình nói thế liền chao mài lên tiếng.

    Ông Jan : Bà này, bà nói vậy thì khác nào để thằng bé đi rồi mà vẫn cứ luyến tiếc cái nhà này không, ở bển Gemini thằng bé sẽ chăm sóc tốt cho con mình, bà nhìn đi hiện tại cũng đủ thấy con mình trèo lên đầu con người ta rồi bà đừng có lo dư.

    Bà Nat nghe vậy liền trề môi rồi quay sang ôm lấy đứa con của mình, con bà đẻ ra mà sao mà bà không thương không nhớ cho được, hằng ngày nó đi đi về về bà còn không nỡ để nó đi chơi.

    Ấy thế mà giờ lại xa bà, Biết là có thể về gặp nhưng bà vẫn có gì đó gọi là buồn.

    Nattawat : Mẹ đừng có buồn Nattawat hứa sẽ về thường xuyên thăm mẹ ná.

    Nói rồi cậu liền hôn má bà rồi liền dụi dụi vào cổ bà làm nũng.

    Tút~~Tút~~

    Nattawat : Halo !

    Hửm lấy gì cơ ?

    À ùm em đến liền.

    Đầu dây bên kia liền tắt máy bà Nat liền hỏi con mình.

    Bà Nat : Ai gọi vậy con ?

    Nattawat : Dạ anh Gemini gọi con á mẹ, anh kêu con đến bệnh viện rước ảnh tại hôm nay ảnh hong có đem xe theo.

    Bà nghe nói liền quay sang hẳn rồi nhìn em tỏ vẻ khó hiểu.

    Bà Nat : Sao phải đến rước vậy con, mới sáng mà thằng bé không làm sao?

    Nattawat : Dạ, nay con với ảnh đi đổi nhẫn á mẹ, hôm bữa có đặt mà người ta làm sai mẫu giờ mới báo lại cho con với ảnh đi lấy.

    Bà nghe rồi cũng gật gù, nhìn em rồi thúc dục đi nhanh kẻo đâu anh chờ.

    Bà Nat : Vậy lên thay đồ đi con kẻo anh chờ.

    Nattawat : Dạ mẹ.

    Cậu liền chạy tọt lên phòng mà chuẩn bị, tầm nửa tiếng sau liền đi xuống hôm nay em mặt một bộ đồ đẹp lắm tông chủ đạo là trắng hồng nhìn xinh ơi là xinh, bước xuống tới phòng khách vội chào tạm biệt ba mẹ rồi đi.

    Em vừa đi được vài bước thì lòng bà Nat bỗng thấy nóng ran miệng bất chợt mà la lên dặn dò con mình.

    Bà Nat : Nattawat, chạy xe cẩn thận đó con.

    Nattawat : Dạ...

    Nói rồi bà nhìn theo bóng lưng cậu cảm giác lòng ngực bà như bị bốp chặt.

    ---

    Tút~~Tút~~Tút~~

    Tiếng chuông điện thoại vang lên liên hồi mà không thấy đầu dây bên kia bắt máy lòng anh bỗng nổi lên cơn bất an.

    Liền cầm điện thoại mà không ngừng nhắn cho cậu những dòng tin nhắn, nhắn rồi liền gọi không ngừng.

    Tút~~Tút~~

    Nattawat : Halo ! em đây, em sắp tới rồi đợi em một tí.

    Anh nghe được giọng bé con liền cảm thấy phần nào đó an tâm.

    Gemini : Bé con làm gì mà anh gọi mãi không bắt máy, biết anh lo lắm không?

    Cậu nghe liền bật cười, mà đùa giỡn.

    Nattawat : Em bị kẹt xe ở đây đông lắm ồn nữa nên không nghe được chuông vừa mới tan được một tí thì liền thấy anh gọi đến.

    Gemini : Ùm, chạy cẩn thận ná, anh đợi em.

    Nattawat : Dạ vậy em cúp máy đây, Chồng Yêu.

    ---

    Tút~~Tút~~Tút~~

    Lại tiếng điện thoại vang lên đầu dây bên kia lúc này cũng không ai bắt máy lòng anh cũng như thế vẫn lo lắm mà không ngừng gọi.

    Tút~~Tút~~

    - Halo Cậu là người nhà của chủ nhân chiếc điện thoại này sau ?

    Anh nghe giọng lạ từ đầu dây bên kia vội nóng lòng mà nhìn kĩ lại số điện thoại, thì chắc rằng đây là số điện thoại của cậu mà vậy ai ? ai đang bắt máy.

    Gemini : Xin lỗi ai vậy ?

    Sao lại cầm máy của vợ tôi ?

    Người đầu dây bên kia nghe được khẳng định là người thân liền lên tiếng hối hả.

    - Chủ nhân của chiếc điện thoại này gặp tai nạn, cậu ấy bị một chiếc xe to tông vào hiện tại đang chờ xe đến rước.

    Anh nghe được tin hai tay liền rung lẩy bẩy lên, tay chân cuốn cuồn mà hỏi vị trí thì được người nọ báo địa điểm liền tắt máy định chạy đi thì chiếc xe cấp cứu từ trong chạy ra gọi anh lên xe báo rằng có tai nạn gần đây nghe nói rất nặng cần bác sĩ giỏi theo để cần cự.

    Cảm ơn mọi người đã ủng hộ mình.

    #GeminiFourth #fic
     
    Geminifourth - Chỉ Cần Một Lần Quay Lại Nhìn Em
    Part 10


    Trên chiếc xe cứu thương tiếng còi vang in ỏi có một chàng trai tay chân rung lẩy bẩy, dường như thế giới này đang đè nặng lấy anh.

    - Tới nơi rồi xuống lẹ coi người ở đó ra sao.

    Anh nghe được tài xế nói liền vội chạy xuống mà tiến thẳng đến nơi xảy ra tai nạn, Anh tiến tới nơi bệnh nhân nằm đó mà lòng thầm van lạy người đó không phải là cậu, nhưng không cả thế giới của anh như đổ xuống hai chân dường như bước đi không nổi nữa vội dùng hết sức mà tiến đến người đang nằm thoi thóp thở từng nhịp một ở trên đường.

    Gemini : Nattawat, Nattawat, bé con của anh, anh đây anh tới rồi, ngoan mở mắt ra nhìn anh, xin em nhìn anh.

    Miệng anh nói tay anh không ngừng ôm lấy em, Người nhỏ trong tay nghe được tiếng quen thuộc liền mở mắt nhẹ hờ rồi dùng hết sức lực mà nói.

    Nattawat : Gem, Hứ..c em hong có sao hết, anh đừng lo.

    Anh nghe bé con nói lòng liền đau liên hồi, tay chân cố gắng không để rung mà bế em đi thẳng lên xe, miệng không ngừng hô to cho người chạy thẳng về bệnh viện.

    Trên chiếc xe in ỏi có vài 3 người ngồi ở phía sau có một bé con nằm gọn trong lòng anh mà không ngừng nói.

    Nattawat : Gem, Gemini, Em nhớ anh, nhớ anh nhiều lắm.

    Hức..Gem đừng có khóc, em còn ở đây mà em chưa đi đâu hết.

    Anh nghe được lời bé con an ủi mình mà hai mắt đã rơi thành hai hàng từ lâu vội vuốt vuốt má em rồi nắm tay em mà không ngừng tự trách.

    Gemini : Nattawat, lỗi của anh tất cả là do anh, nếu không phải do anh gọi đến thì bé con của anh không có bị như vậy là do anh.

    Cậu nghe anh không ngừng trách móc mình mà vội gán đưa tay lên lau đi hai hàng nước mắt của anh, tay nhỏ đặt lên má anh rồi mỉm cười.

    Nattawat : Gem, Đừng lo ná, em ở đây dù có thế nào em vẫn ở đây với anh.

    Anh nghe cậu nói liền nắm chặt tay cậu, mặt anh dụi vào tay cậu mà không ngừng khóc.

    Nattawat : Gem, mau hôn em, Hôn lên tay em, mắt em mũi em và cả miệng em nữa, em đau tất cả chỗ đó điều đau, Gem.

    Anh nghe bé con nói thế liền vội nghe lời mà làm theo hết thảy anh hôn lên má, hôn lên tay hôn lên tất cả chỗ mà em kêu anh điều làm theo hết, nắm tay em anh khẽ rung rung.

    Gemini : Bé con ngoan ná sắp tới rồi gán một tí nữa là sẽ không đau nữa.

    Nattawat nhìn anh rồi cười hai tay cậu rung lên, mắt liền mở to mà hai hàng nước mắt chảy dài xuống.

    Nattawat : Gem, Gemini hức..Gem ơi..ai..có ai đó đang nắm lấy em..ai đó đang muốn kéo em đi..Gem cứu em..hức..Gem...

    Anh nghe bé con hoảng loạn mà gọi tên mình không ngừng cấp cứu mà làm tất cả những gì mà mình có.

    Những người có mặt ở đó cũng cuốn cuồn theo, làm theo lệnh mà anh cần.

    Nattawat : Gem, không được rồi, xin anh, xin anh đừng làm nữa, em sắp..sắp phải đi rồi..hức..Gem..Đừng khóc.

    Gemini : Nattawat, Nattawat, xin em, xin em hãy nắm chặt tay tôi, Nattawat, xin em đừng rời bỏ tôi Nattawat.

    ...

    Nattawat : Gem, hức..cậu ấy đến rồi, nhóc con đó đến rồi Gem..Nhóc kéo em đi rồi Gem..hức..Gem..nắm lấy tay em..Gemini xin anh xin anh đừng buông tay em..Gemini.

    ...

    Gemini : Nattawat, Nhìn anh mau mở mắt ra nhìn anh Nattawat, Nattawat.

    Nhóc con dường như sắp không còn sự sống nữa vội nắm lấy tay anh phì phào.

    Nattawat : Gem, hứa với em, hứa..hứa với em sau khi em đi rồi..nhớ..nhớ lo lắng cho ba mẹ giúp em..nhớ nhớ ngôi nhà của chúng ta..hức..em sẽ mãi bên anh..sẽ luôn bên anh..hức...anh đừng khóc..Gem..Nhớ sau này hãy chăm sóc tốt cho bản thân..Chỉ cần anh còn sống..hức..thì Nattawat này đã vui rồi..hãy thay em sống cuộc đời còn lại..Gem..Em Yêu Anh, Yêu chồng của em nhiều lắm..hức...

    Nói rồi bé con liền nhắm nghiền mắt lại hai tay đã thả lỏng từ khi nào, anh ôm bé con trong lòng mà không ngừng hét lớn.

    Gemini : Nattawat, Nattawat, xin em, xin em đừng bỏ tôi..Nattawat.

    ---

    Về tới bệnh viện cũng là lúc Người đã không còn nữa, khăn trắng được đắp lên, mặt mài trắng bệch, Khi nghe tin được cậu đã không còn trên đời này nữa bà Nat và ông Jan dường như c.h.ế.t lặng.

    ---

    15/10/xxxx 14:30 là ngày buồn nhất trên thế giới này.

    Cảm ơn mọi người đã ủng hộ mình.

    #GeminiFourth #fic
     
    Geminifourth - Chỉ Cần Một Lần Quay Lại Nhìn Em
    Part 11


    Trong căn phòng to lớn, tổng cộng có 7 người đang không ngừng khóc lóc, người thì xỉu lên xỉu xuống người thì dường như cả thế giới này đang sập đổ.

    Bà Nat : Nattawat, con ơi mẹ đây mẹ ở đây, mẹ ở đây với con rồi, con mau tỉnh dậy nhìn mẹ đi con..hức..con ơi con của mẹ ơi.

    Người đàn bà khóc cạn nước mắt, miệng không ngừng la lên mà thương tâm.

    Ông Jan : Bà nó, chuyện gì đến cũng đã đến rồi, bà đừng khóc nữa.

    Ông Jan khuyên vợ mình miệng thì nói là qua rồi nhưng lòng thì dường như c.h.ế.t lặng.

    Ông Tong : Anh chị, cuộc sống có sinh lão bệnh tử số thằng bé cũng chỉ đến đây, chắc ông trời giờ đây cũng đã đem thằng bé lên thiên đàng rồi.

    Anh chị cũng bớt thương tâm kẻo đổ bệnh thì thằng bé dưới suối vàng cũng không tội nguyện.

    Nghe lời ông Tong nói tất cả mọi người điều im lặng, mà trầm ngâm.

    Dunk : Em ấy dạo này khác lắm, đi chơi với tụi con lúc nào cũng nói những điều lạ thường, chỉ nghĩ đứa bé ngây thơ đùa giỡn nhưng không ngờ lại là điều bất an của em ấy.

    Hai bác cũng bớt buồn mà đổ bệnh thì em ấy ra đi cũng không yên lòng.

    Dunk vừa nói nước mắt vừa lăng dài, Joong kế bên ôm anh vào lòng rồi cũng rơi lệ theo, anh thương đứa bé này lắm, lúc nào cũng biết điều lúc nào cũng dễ thương chưa bao giờ làm người khác phải khó chịu mà giờ đây ông trời lại bắt em ấy đi sớm như thế.

    ---

    Mọi người điều khóc than cho em nhỏ thì lúc này đây ở góc giường kế bên em một chàng trai giường như không còn sức sống, miệng không ngừng rung lên mà nấc lên từng nhịp, chính là anh, anh khóc, anh khóc rất nhiều, anh khóc vì người anh thương khóc vì ông trời đối xử rất nặng nề với anh, Người anh thương nhất ông ấy cũng đem đi thì anh còn sống trên đời này làm gì nữa.

    Hai tay anh bấu chặt nước mắt rơi hai hàng.

    Miệng không ngừng gọi tên cậu.

    Bà Joy : Gemini, đừng vậy mà con thằng bé đã đi rồi, con đừng làm em nó ở dưới suối vàng mà đau khổ.

    Anh chỉ nhìn mẹ mình rồi im lặng một hồi lâu thì liền ôm chầm lấy bà khóc lớn lên khiến tất cả ai có mặt ở đó điều đau lòng thương tiếc.

    ---

    Cách ba ngày sau đó trong ngôi nhà to lớn dường như được phủ bởi màu trắng đen u ám đau thương đến tuột cùng.

    Người người điều làm tiếc khóc lóc không ngưng.

    - Ông bà chớ đau buồn dù gì số phận đã định.

    Cuộc sống này đã đem thằng bé đi rồi.

    Ông bà Hãy sống Phần còn lại cho thằng bé được vui.

    Một vị khách đến an ủi gia đình cậu.

    Mặt không ngừng thương tiếc.

    Joong : Dunk em đừng khóc nữa.

    Cứ nghĩ rằng bé con ấy đã đi một nơi xa rồi, hẹn một ngày nào đó chúng ta sẽ gặp lại.

    Dunk nhìn Joong rồi ôm anh thủ thỉ.

    Dunk : Joong, hức..thằng bé nói thật rồi anh ơi, thằng bé sẽ bỏ trốn khi đám cưới của mình, thằng bé cũng bỏ trốn trong đám cưới của thằng bé.

    Đúng vậy cậu đã bỏ trốn tất cả, đáng lẽ ra hai ngày trước là ngày vui nhất của cậu nhưng không thay vào đó là ngày cậu không còn trên đời này nữa.

    Ở phía xa xa có một chàng trai nhỏ cũng đứng khóc không ngừng kế bên là một chàng trai cao to hơn nắm lấy hai vai mà chấn an.

    Pond : Phuwin, đừng khóc nữa em, Nattawat em ấy đã đi rồi.

    Phuwin : Hức..em chỉ mới xa thằng bé không được bao lâu mà giờ đây lại mãi mãi không gặp nữa, thằng bé đã hứa hẹn em quay chở về đây vậy mà khi em về rồi thì thằng bé không còn nữa..hức...

    Phuwin khóc nhiều lắm vì Nattawat là bé con cũng là người bạn thân thiết nhất của anh ở đất nước Anh.

    ---

    18/10/xxxx 14:30 cũng là ngày mà mọi người sẽ không bao giờ được gặp Nattawat Jirochtikul nữa.

    Nắp quan tài được mở ra một lần cuối rồi lại đóng.

    Người trong nhà ai nấy điều xỉu lên xỉu xuống.

    Đặc biệt là bà Nat bà dường như mất cả sự sống.

    ---

    Gemini : Nattawat, Nattawat, hức..đừng đừng..đừng đem em ấy xuống dưới đó đừng...

    Tiếng khóc cùng với tiếng la thất thanh của anh khi người làm chủ buổi tiệc lên tiếng lấp đầy nơi mà em được đưa xuống.

    Bà Joy : Gemini, con ơi đừng làm như vậy, Nattawat thằng bé ở dưới sẽ không yên lòng.

    Nếu có thương có yêu thì con hãy thay thằng bé sống hết phần đời còn lại.

    Cảm ơn mọi người đã ủng hộ mình.

    #GeminiFourth #fic .
     
    Geminifourth - Chỉ Cần Một Lần Quay Lại Nhìn Em
    Part 12


    Tối ngày hôm đó trong căn phòng to lớn nhưng vô cùng đen tối và ú ám.

    Một chàng trai giường như rất say miệng không ngừng gọi tên một người nào đó.

    Gemini : Nattawat, Nattawat, Bé con, em ở đâu, hức..ức..em bỏ tôi, em nói dối, em hứa sẽ cùng tôi sống chung, sẽ cùng tôi trồng hoa, sẽ cùng tôi đi khắp nơi mà mình thích, vậy mà giờ đây em lại bỏ tôi mà đi, ức..Nattawat tôi nhớ em.

    Người con trai to lớn không ngừng gào khóc miệng thì không ngừng nóc những lon bia to.

    Anh uống đến độ say mềm mà mất ý thức nằm lăng ra giường rồi thiếp đi trong cơn mộng mị dường như có khuôn mặt quen thuộc đang nhìn anh.

    Gemini : Nattawat, Em..là em..đúng là em rồi..anh nhớ em bé con..anh nhớ em.

    Trong cơn mộng đó anh không ngừng gọi tên em mà tha thiết nói lời thương nhớ.

    Nattawat : Gem, đừng như vậy, đừng khóc em sẽ đau lòng lắm, đừng khóc nữa, ngoan hãy sống thật tốt.

    Em sẽ không bao giờ quên anh đâu Gem.

    ..

    Nattawat : Hãy sống thật tốt, sau này hãy tìm một người thật tốt để thay em chăm sóc anh, nhớ nhá Gem.

    ..

    Gemini : Không Nattawat, tôi không yêu ai ngoài em cả, chỉ yêu mình em, tôi chỉ có mình em, không ai có thể thay thế..Nattawat, Tôi Yêu Em.

    Nattawat : Gemini, đừng như vậy, em sẽ giận anh mãi mãi nếu anh cứ làm như vậy, ngoan hãy nghe lời em hãy sống thay em hết cuộc đời còn lại, em không cần điều gì cả chỉ cần anh sống tốt là em ra đi sẽ mãi an lòng.

    Gemini : Nattawat, Nattawat đừng em đừng đi, em hứa với tôi dù em có biến mất thì cũng sẽ quanh quẩn bên tôi..Nattawat em đừng đi.

    ...

    Nattawat : Gemini, Gemini Norawit Titicharoenrak Ngoan Em yêu anh, mãi mãi chỉ yêu mình anh hứa với em hãy sống tốt..hức..Gem..em sắp phải đi rồi..hức..Ngoan.

    ...

    Gemini : Nattawat, đừng xin em đừng đi..Nattawat.

    ..

    Nattawat : Gemini, ngoan, em đi nhá..Ở lại thay em sống hết quãng đời còn lại.

    Nếu có ai đến bên anh hãy yêu thương người đó như cách mà anh yêu thương em.

    Tạm biệt, Gemini của em.

    ...

    Vừa dứt lời trong cơn mộng mị anh vội giật mình hai tay bấu chặt vào nhau, mở to mắt mà nhìn lên trần nhà lúc này đây, anh ôm đầu mà không ngừng khóc.

    Gemini : Nattawat, có phải em đi rồi không, em đi rồi thì từ nay tôi phải sống thế nào, Em đi rồi thì Gemini này đây sống cũng không bằng chết.

    ---

    Cũng trong đêm đó trong ngôi nhà hoang cách thành phố rất xa có người đàn bà đang nằm thoi thóp đầy máu me, trên tay là một đứa bé đỏ ói dường như vừa tự mình hạ sinh.

    Mặt mài trắng bệch tóc tai bù xù nằm trên miếng ván đen mà khóc, Tiếng trẻ em sau đó cũng không ngừng van lên.

    Người đàn bà đó chợt quơ tay về phía đứa bé mà không ngừng lao đi những vỡ ói vàng đỏ.

    - Nín, nín đi con..đừng khóc đừng khóc.

    Đứa bé còn khóc lớn hơn người đàn bà đó dường như không còn tí sức mà ngất lịm đi.

    - Chuyện gì vậy ?

    Trời ơi cảnh tượng gì đây ? mau mau ôm đứa bé lên gọi cấp cứu nhanh lên.

    Một người đàn ông kế bên cũng là một người đàn ông khác tay chân cuốn cuồn mà gấp gáp gọi xe cứu thương.

    ----

    Bác sĩ : Ai là người nhà của bệnh nhân?

    Không một ai lên tiếng, bác sĩ vội hỏi thêm một lần nữa.

    Bác sĩ : Ai là người nhà của bệnh nhân phòng 1810?

    Hai người đàn ông đứng đó liền cắn răng lên tiếng.

    - Dạ là tôi thưa bác sĩ.

    Tôi đã đưa cô gái đó vô đây.

    Bác sĩ nhìn rồi nói.

    Bác sĩ : Đứa bé rất mai còn dữ được, nhưng mẹ của nó thì đã qua đời từ lúc đem đến đây rồi.

    Nhờ hai ông đây đợi cảnh sát đến rồi lấy lời khai.

    Hoặc chờ gia đình của cô ấy đến nhận người rồi có thể rời đi.

    ---

    CS : Bà là người thân của cô gái này?

    Bà Jep : Dạ..dạ thương ngài.

    CS : Vậy tại sao bà lại để cô ấy sinh đẻ một mình trong ngôi nhà hoang?

    Bà Jep : Dạ thưa ngài, đứa con gái bất hiếu bỏ ba mẹ mà đi rồi làm gì ở bên ngoài tôi không biết, chỉ biết khi nhận được tin thì nó đã qua đời.

    Cảnh sát nhìn bà lấy lời khai rồi cũng thả bà về.

    Ở trường hợp này không trách ai được.

    Bà định đi thì hai người đàn ông vừa lúc nãy gọi lại.

    - Này bà, Còn cháu của bà nó đang ở bệnh viện, vào nhận nó, nghe nói đâu má nó có để lại cho nó một di vật.

    Cảm ơn mọi người đã ủng hộ mình.

    #GeminiFourth #fic
     
    Geminifourth - Chỉ Cần Một Lần Quay Lại Nhìn Em
    Part 13


    Phía trong bệnh viện to lớn tại phòng 1810 có một già và một đứa bé còn đỏ ói, người già đứng đó mà nhìn rồi xác nhận đó là cháu của mình.

    Bà Jep : Đúng nó là cháu của tôi, đâu mẹ nó để lại di vật cho nó đâu mau đưa cho tôi.

    Người đàn bà già không ngừng ngó nghiêng ngó dọc để tìm món di vật mà mẹ bé nhỏ để lại.

    Bác sĩ : Không có di vật nào cả.

    Bà già nghe liền vội chao mài khó chịu.

    Bà Jep : Gì chứ, hai người đàn ông mới vừa nữa nói mẹ nó để lại cho di vật mà làm gì không có đừng có mà giấu tôi.

    Bác sĩ nhìn bà một hồi rồi chợt nhớ ra.

    Bác sĩ : À đúng rồi, đúng là có thật.

    Ông nói rồi liền lấy trong túi mình ra một tờ giấy kèm theo đó là một chiếc nhẫn bạc trắng tinh.

    Bà già tham lam liền vội mở ra thì liền khó chịu mà định bỏ đi thì bác sĩ liền vội gọi lại .

    Bác sĩ : Này bà còn cháu của bà, đừng có bỏ đi như thế.

    Bà quay lại liền ra dáng một người ác độc mà nói.

    Bà Jep : Mặt kệ nó đi, dù gì cũng là con của một đứa báo cha báo mẹ, không ra gì thì nó cũng như mẹ nó thôi.

    Bác sĩ liền chao mài mà hâm doạ bà.

    Bác sĩ : Này bà nếu bà không nhận đứa bé này thì tôi sẽ báo cảnh sát, bắt bà vị tội bỏ rơi trẻ nhỏ.

    Bà nghe liền vội rung người mà quay lại nhìn đứa bé.

    Bà Jep : Thôi được rồi nhận là được chứ gì.

    Bác sĩ : Nếu bà không nuôi nấng đàng hoàng thì coi chừng tôi.

    Ông nói rồi vội bỏ đi để cho bà già ở lại mà không ngừng chửi mắn.

    Bà di chuyển đến gần đứa bé liền nhìn rồi cũng lắt đầu cho qua.

    --

    Cũng đã 2 tuần kể từ ngày cậu Nattawat rời xa Gemini, anh ngày nào cũng rơi vào rượu chè mà bỏ bên cuộc sống của mình, kể cả những bệnh nhân của anh anh cũng bỏ phế, ông Tong cũng đau đầu mà nhượng lại cho một bác sĩ khác chăm sóc họ.

    --

    Trong căn phòng to lớn một người đàn ông không ngừng khóc lóc dường như hai mắt xưng húp lên, miệng đỏ tươi vì rượu mà không ngừng rên la.

    Gemini : Nattawat, Nattawat, Tôi nhớ em, tôi sắp chịu không nổi rồi, tôi muốn theo em..ức..

    Ban ngày mà căn phòng đó lại u ám đen tối cách biệt với thế giới bên ngoài.

    Ngoài cửa thì Một người già không ngừng lo lắm cho con mình, lâu lâu lại đi lên gọi lớn mà chẳng ai thèm lên tiếng.

    --

    Gemini : Nattawat, tôi muốn theo em..tôi muốn ở bên em đợi tôi..tôi sẽ đến bên em liền.

    Vừa dứt lời anh liền cầm ngay chai bia bên cạnh mà đập vỡ nát, tiếng lớn thất thanh người ngoài cửa nghe liền giật mình mà không ngừng đập mạnh.

    Bà Joy : Gemini, Gemini con ơi, mẹ đây mở cửa cho mẹ, Ông ơi, mau mau kiu người phá cửa lẹ đi ông tôi nghĩ thằng bé sẽ nghĩ quẩn.

    Đùng cửa đã được phá một chàng trai nhìn dáng vẻ mệt mỏi thân hình nhợt nhạt trên tay là miễn chai khi nãy vừa mới đập, định cắt lên tay mình thì có người liền ngăn cản.

    Ông Tong : Gemini, con làm gì vậy, trời ơi là trời con định bỏ ba mẹ sau?

    Ông nói rồi liền lay người anh Bà Joy kế bên cũng không ngừng khóc mà ôm đứa con của mình trấn an.

    Bà Joy : Gemini, mẹ ở đây, con đừng có bỏ mẹ, con mà bỏ mẹ rồi mẹ cũng c.h.ế.t cho con vừa lòng.

    Anh nghe mẹ mình nói liền nhìn bà mà không ngừng khóc.

    Gemini : Mẹ, hức..em ấy bỏ con đi rồi, em ấy thất hứa, em ấy không muốn làm vợ của con nữa hức..vậy con còn sống để làm gì, con muốn đến với em ấy mẹ ơi.

    Nghe đứa con của mình không ngừng khóc mà tham vãn ông bà đau lòng lắm, ông bà biết người mà con ông bà yêu thương nhất chỉ có thể là thằng nhóc đó nên chuyện này là cú sốc lớn nhất đời anh.

    Liền nhẹ nhàng mà khuyên bảo.

    Bà Joy : Gemini hãy nghe lời mẹ, nếu con có yêu thương Nattawat thì con hãy sống thay nó hết quãng đời còn lại, đừng vì em nó mà lỡ dại em nó ở dưới suối vàng sẽ buồn lắm đó con.

    Anh nghe mẹ nói thì cũng dần nhớ ra, trong giấc mộng em cũng nói với anh như vậy liền nhìn mẹ rồi ôm bà.

    Từ nay anh cũng dần chấp nhận được sự ra đi của em nhưng đừng hòng ai dám nhắt đến cái tên Nattawat trước mặt anh vì khi nói đến rồi thì sẽ gánh hậu quả.

    Kể từ ngày hôm đó anh lạnh lùng hơn thế, trở thành một con người hoàn toàn khác.

    Anh vẫn là bác sĩ giỏi nhưng bây giờ đây dường như đối với anh tình yêu đã không bao giờ tồn tại nữa.

    Cảm ơn mọi người đã ủng hộ mình.

    #GeminiFourth #fic
     
    Geminifourth - Chỉ Cần Một Lần Quay Lại Nhìn Em
    Part 14


    Trong bệnh viện to lớn trong căn phòng phẫu thuật một chàng trai miệng không ngừng ra lệnh cho những bác sĩ khác làm theo ý mình.

    - Chúc mừng cuộc giải phẫu thành công bác sĩ Norawit.

    Mội người điều reo hò mà tung hô anh, nhưng anh vẫn trầm lặng không nói bất cứ điều gì.

    - Nè nè từ ngày cậu trai kia không thấy lãng vãn ở đây nữa là bác sĩ Norawit trở nên khác lạ thật.

    Bác sĩ nữ khác nhìn rồi nhẹ trả lời.

    - Bà không biết gì hả, tôi nghe nói đâu cậu trai đó không còn trên đời này nữa sau vụ tai nạn cách đây gần 3 tháng rồi.

    Vị bác sĩ kia liền giật mình đầu gật gật rồi lấy làm tiếc.

    - Mà bà đừng có nhắt tên câu ấy trước mặt bác sĩ Norawit coi chừng bị anh ấy ghét cả đời.

    Phải chính là như vậy cái tên Nattawat đã không còn được ai nhắt đến trước mặt Gemini vì khi nhắt đến anh dường như quay trở lại cơn điên loạn.

    ---

    Tại một ngôi nhà xập xệ cách xa thành phố, một đứa bé không ngừng khóc, nhìn lúc này cũng đã cứng cỏi hơn hẳn, cũng đã gần 3 tháng rồi kể từ ngày mẹ nó để nó lại một mình trên thế giới này.

    - Oa, oa, oa..

    Đứa nhỏ khóc dữ dội làm cho bà già ngồi kế bên không ngừng trách mắn.

    Bà Jep : Mẹ mày không nên thân, bất hiếu giờ đây lại để lại đứa con nghiệp chướng như mày, coi như chiến này tao làm phước mà nuôi nấng dù gì mày cũng còn là cháu tao, phải ai khác tao đem mà đi văng cho chó ăn.

    Nói rồi bà liền xoa xoa đứa nhỏ cho nó ngừng khóc, ngồi nhìn đứa bé một hồi bà mới nhớ ra có gì đó mà mình cần làm liền đi lại gần hộp tủ lấy ra một tờ giấy kèm theo chiếc nhẫn bạc trắng tinh.

    Bà thầm nghĩ rồi tiếng lại gần đứa trẻ ôm nó lên rồi bắt đầu mở tờ giấy ra.

    Ngày 12/5/xxxx đây là lời nhắn nhủ mà tôi muốn gửi lại cho người sau này nuôi nấng con trai tôi.

    Xin hãy nuôi nấng thằng bé cho thật tốt khi nó lớn lên hãy đưa chiếc nhẫn này cho nó đây là vật cuối cùng mà tôi có được để nhắn nhủ rằng đứa trẻ này còn có mẹ, còn biết nó là người do tôi sinh ra.

    ---

    À còn điều đặt biệt mà tôi còn muốn người nuôi nấng nó thực hiện, hãy đặt tên nó là FOURTH NATTAWAT JIROCHTIKUL tên đứa bé mai mắn đứa bé mà trong 4 lần tôi đến với người đàn ông đó rồi ông trời mang nó đến cho tôi.

    Họ của nó là họ của tôi, xin đừng thay đổi.

    ---

    Xin cảm ơn, xin hãy thực hiện theo những gì mà tôi nói.

    ---

    Bà Jep đọc được những gì mà mẹ thằng bé gửi gấm lại liền cũng thấy có chút gì đó mà siu lòng liền nhìn đứa bé trên tay bà nói lớn.

    Bà Jep : Từ nay mày có tên là FOURTH NATTAWAT JIROCHTIKUL nhớ rõ đây là cái tên mà mẹ mày để lại cho mày.

    Ngày tháng năm sinh của mày là ngày mà tao rước mày về đây 18/10/xxxx.

    ---

    Ở nghĩa trang lạnh lẽo có một đám người đứng ở đó trên tay là những đoá hoa xinh đẹp.

    Dunk : Nattawat, anh đến thăm em đây, hoa này anh đặt biệt đem đến cho em.

    Dunk nói xong thì mọi người cũng lần lượt mà để hoa xuống.

    Một chàng trai cao to bên cạnh đứng nhìn vào tấm bia khuôn mặt của em cười tươi mà lòng anh như c.h.ế.t lặng.

    --

    Sau khi viếng thăm Cậu mọi người cũng đã rời đi, giờ đây trước bia mộ cậu chỉ còn một chàng trai cao to đứng đó.

    Gemini : Nattawat, anh đến thăm em đây, anh có đem tất cả những gì mà bé con thích nhất đến đây.

    Anh nhớ em lắm bé con.

    Người đàn ông cao to quỵ xuống trước đó hai tay ôm chầm lấy ảnh cậu mà không ngừng khóc.

    Kể từ ngày Nattawat ra đi tới giờ cũng đã tròn 1 năm trời hôm nay là ngày giỗ của em, chàng trai ngồi kế bên miệng không ngừng nói những tâm sự mà hằng ngày anh phải làm.

    Gemini : Nattawat, em biết không hôm qua anh có một cuộc phẫu thuật cho bệnh nhân, anh sợ lắm vì ca đó rất khó, nhưng vì em vì anh nghĩ đến em, nhớ đến em mà đã làm cho anh không còn sợ nữa.

    ---

    Gemini : Nattawat, cách những ngày không lâu anh còn để quên cả xớ tài liệu ở nhà, anh gọi cho em mà không thấy em bắt máy, em biết anh lo lắng lắm không, em từng nói với anh sẽ không đem đến cho anh nữa thì đúng như lời em nói rồi, anh phải tự mình chạy về nhà mà lấy.

    ---

    Gemini : Nattawat, em biết không, hôm trước tay anh còn bị thương anh đau lắm đó bé con..

    Nattawat anh nhớ em !

    Cảm ơn mọi người đã ủng hộ mình.

    #GeminiFourth #fic
     
    Geminifourth - Chỉ Cần Một Lần Quay Lại Nhìn Em
    Part 15


    Trong ngôi nhà to lớn tiếng người đàn bà nói chuyện với con trai mình vang lên.

    Bà Joy : Gemini, nghe nói ngày mai con có lịch nghỉ hay gia đình mình đi đâu đó đi con, đã lâu lắm rồi gia đình mình vẫn chưa có dịp.

    Anh ngồi kế bên đang ăn liền ngưng lại suy nghĩ một hồi lâu liền nhìn bà lên tiếng.

    Gemini : Dạ mẹ cứ tìm địa điểm, rồi ngày mai gia đình mình cùng đi.

    Bà Joy nghe liền cười đã lâu lắm rồi bà chưa từng thấy con trai mình đi đâu chơi mà giờ đây lại đồng ý bà vui mừng lắm, tính tới thời điểm hiện tại cũng đã gần 3 năm rồi từ ngày mà thằng bé Nattawat rời đi thì Gemini dường như cách biệt với thế giới bên ngoài.

    Bà Joy : À, mẹ nhớ ra đi đâu rồi, đi Phuket đi con lúc trước thằng bé Nattawat thường hay chỉ mẹ đến đó.

    Bà Joy vừa nói xong liền khựng lại mà nhìn đứa con trai mình lúc này đây mặt anh trùng xuống hai tay bấu chặt liền nhìn sang bà rồi lại nói.

    Gemini : Dạ, vậy cứ sắp xếp đi rồi mai mình xuất phát.

    Bà bất ngờ vì con trai mình không như trước thường ai nhắt tới tên Nattawat trước mặt anh thì dường như cả thế giới này có tội với anh.

    Bà liền nhìn anh cười rồi nhẹ vỗ vai.

    --

    Trời ở Phuket vô cùng mát mẻ, người người tấp nập, không ngừng rao bán những đồ ăn, gia đình anh thuê một khách sạn gần đó, định sẽ ở đây chơi tầm ba ngày mới chở về.

    Đặt chân xuống chiếc giường êm ái sau một ngày vui chơi mệt mỏi mà dường như nói vui chơi cũng không đúng, anh chỉ đứng đó mà nhìn phong cảnh xung quanh, anh nhìn rồi nhớ lại những ngày tình yêu mới chớm nở của mình với cậu trai trẻ ngây thơ vội vô thức rồi cười nhẹ.

    Nattawat : Anh này, ở chỗ kia bán cái gì dạ, hay mình mua ăn thử đi.

    ...

    Nattawat : Anh này, xuống đây bơi lẹ lên, nước mát lắm.

    ...

    Nattawat : Ưm..Gemini hư sau lại cắn mông em.

    ...

    Nattawat : Gemini, em yêu anh.

    ...

    Những câu nói yêu thương vang khắp đầu anh, anh nhớ lắm, anh nhớ bé con của anh lắm, đã từ rất lâu rồi anh mới quay lại đây phong cảnh vẫn vậy nhưng người thì đã thiếu mất rồi.

    --

    Đêm tối trong phòng khách sạn to lớn có một chàng trai hai tay không ngừng quơ miệng không ngừng gọi tên một ai đó.

    Gemini : Nattawat, Nattawat, em đi đâu, sao em lại khóc, Nattawat, đừng khóc anh dẫn em đi tìm ba mẹ nhá.

    ...

    Gemini : Nattawat, là em ấy lúc nhỏ sao ?

    Đúng vậy rồi, dễ thương thật.

    ...

    Gemini : Nattawat ?

    Không, không phải em ấy ?

    Vậy là ai ?

    Em ấy đâu có những đặt điểm này ? ai vậy ?

    ...

    - Mua..mua..mua cái này đi.

    ...

    Nattawat : Gemini, em thích hoa hướng dương.

    ...

    Trong cơn mộng mị đột nhiên người con trai la lớn lên.

    Gemini : NATTAWAT !

    Ngồi bật người dậy nhìn xung quanh liền biết mình đang gặp cơn ác mộng, hai tay vội xoa xoa đầu rồi nằm xuống hai mắt nhìn thẳng lên trần nhà suy nghĩ, rồi hai hàng nước mắt dần rơi xuống.

    Gemini : Nattawat, Tôi nhớ em !

    --

    Sau ba ngày vui chơi, gia đình anh cũng đã trở về thành phố nhộn nhịp, chở về công việc bận rộn cùng với những con dao những mùa thuốc nồng nặc.

    - Bác sĩ Norawit, bệnh nhân phòng 2503 đang lên cơn sốc.

    Anh nghe thông báo liền vội khoác lên người chiếc áo trắng chạy thẳng lên phòng 2503 trong khi là giờ giải lao.

    Đến nơi anh nhìn thấy một người đàn bà đang nằm co giật không ngừng, liền vội tiến đến mà làm những việc cần làm.

    Tầm 1 tiếng sau thì người đàn bà đó cũng dịu lại chở về ý thức ban đầu.

    Anh nhìn rồi liền gọi người đến chăm sóc, cơn nguy hiểm đã qua người đàn bà dần lấy lại ý thức.

    - Nè nè, anh ấy giỏi thật ý, thật ngưỡng mộ.

    Một nữ bác sĩ thực tập không ngừng khen ngợi anh hai mắt to tròn không ngừng ngưỡng mộ.

    - Nè bà nói cái gì dị biết anh ta là ai không, là bác sĩ Norawit đó là người giỏi nhất ở cái bệnh viện này cũng là người mà biết bao nhiêu người mong muốn được làm bệnh nhân của anh ấy.

    Nữ bác sĩ kia liền vội gật đầu mà suy nghĩ gì đó hai mắt sáng lên đầy nghi hoặc.

    --

    Gemini : Nattawat, Nattawat...

    Lại trong cơn ác mộng đó anh gọi lớn tên cậu, trong vô thức mà bật người ngồi dậy hai tay ôm nhưng chẳng hề có ai dường như đang ôm chính mình.

    Gemini : Nattawat, Tôi nhớ em.

    Cảm ơn mọi người đã ủng hộ mình.

    #GeminiFourth #fic
     
    Geminifourth - Chỉ Cần Một Lần Quay Lại Nhìn Em
    Part 16


    Sau những ngày tháng dần xé bản thân mình dường như bác sĩ Norawit cũng dần thay đổi, dạo gần đây anh làm việc bận rộn hơn dần dần trong kí ức cũng phần nào đó nguôi ngoai đi sự việc đau buồn.

    Những dù có nguôi ngoai đi thì anh cũng chẳng bao giờ quên được cái tên Nattawat.

    Gemini : Noy, đưa tôi sắp tài liệu hôm bữa.

    Nữ bác sĩ nhìn anh vội mím môi mà trả lời.

    BS Noy : Dạ, dạ đợi em một lát.

    Vị bác sĩ cuốn cuồn tay chân, liền vội chạy đi tìm thứ mà anh cần, một lát sau quay chở lại trên tay xách những xớ tài liệu to lớn đặt lên bàn.

    BS Noy : Dạ, đây là toàn bộ tài liệu mà anh cần.

    Bác sĩ ấy nói rồi Gemini chỉ nhìn lên rồi gật đầu mà không hề nói gì thêm, nhưng cô gái nhỏ thì khác dường như cô ấy muốn nói điều gì đó liền mấp máy môi mình mà nói khẽ.

    BS Noy : À..ùm..Anh Norawit...à..em muốn hỏi anh một chuyện.

    Anh nghe đầu không ngẩn lên liền liên tiếng.

    Gemini : Có chuyện gì sao ?

    Cô gái trẻ vội mím môi mình, Nhìn anh một hồi lâu rồi cũng nói.

    BS Noy : À ùm...

    Bác sĩ Norawit, anh đã có người yêu chưa, nếu chưa tôi...tôi..xin được một lần theo đuổi anh.

    Anh nghe cô gái trẻ nói liền khẽ chao mài, hai hàm răng nghiến chặt nhìn lên rồi nói.

    Gemini : Nếu bác sĩ Noy đây có ý định đó thì tôi khuyên cô nên từ bỏ, Gemini tôi từ lâu đã không còn bất cứ tình yêu gì với ai nữa cả.

    Nói rồi anh vội đứng dậy định đi thì cô gái hét lớn lên.

    BS Noy : Anh Norawit vậy là anh chưa có người trong lòng, thì tôi vẫn còn cơ hội.

    Cô gái trẻ vừa nói xong, cũng mím môi mà nhìn anh, anh rời đi liền ngay sau đó mà không trả lời lấy một câu nào nữa.

    ----

    Ấy vậy mà ngày nào cô gái trẻ ấy cũng lẽo đẽo theo anh, hết kiếm cớ không hiểu cái này không hiểu cái kia mà nhờ anh chỉ bảo, cô mua cho anh những món đồ ăn, cô tặng cho anh những món quà nhân những ngày lễ, cô mời anh đi ăn, tất cả anh điều từ chối.

    Vì đơn giản trong lòng anh chỉ có một mình Nattawat.

    Dù cho có chết thì cũng chỉ có một mình cậu.

    ---

    Gemini : Cô Noy, từ nay mong cô hiểu trong lòng Gemini này chỉ có một mình Nattawat.

    Cô gái ấy nghe nói trong lòng liền nóng lên, vội đáp.

    BS Noy : Nhưng Nattawat cậu ấy đã không còn trên...

    Chưa kịp nói hết thì liền bị người trước mặt chặn ngang.

    Gemini : Dù em ấy có không còn trên đời này nữa thì trong lòng tôi cũng chỉ có một mình em ấy, dù cho có ai giống em ấy đi chăng nữa thì tôi chỉ có một mình em ấy, nói như vậy rồi cô hiểu rõ chưa, rằng lòng tôi chỉ có một mình Nattawat, Xin cô hiểu và đừng làm phiền tôi nữa, cô Noy.

    Cô gái ấy nghe những lời nói chắc nịch của anh dường như sắp khóc, những vẫn kiên quyết với ý định của mình.

    BS Noy : Em không cần biết, Gemini anh nghe rõ đây, Noy Mayalia này từ nay sẽ không ngừng theo đuổi anh, rồi một ngày nào đó anh sẽ phải yêu em.

    Nói rồi cô gái ấy liền chạy đi mất để lại cho anh trong lòng vô cùng khó chịu.

    ---

    Vẫn như này nào cô gái đó vẫn cứ làm những việc như thế vẫn không ngừng theo đuổi anh, anh dường như cũng đã quen nhờn với việc này.

    Theo đuổi anh từ năm này qua tháng nọ càng ngày cô gái ấy càng lúng xâu không có đường lùi.

    ---

    Cũng đã gần 3 năm rồi, cô gái ấy vẫn cứ theo đuổi anh dù cho anh có bao nhiêu lần từ chối đi nữa.

    Cô tìm cách tiếp cận gia đình anh lấy lòng được mẹ anh, dần dần dường như cô gái ấy rất thân với anh, người ngoài nhìn vào điều nói hai người là một đôi.

    Cô gái rất thích thú với những lời đồn đó dường như là phấn khích vì cô biết nếu như vậy thì không một ai dám tiếp xúc và dành anh từ cô ấy cả.

    ---

    Hôm nay là tròn 5 năm kể từ ngày Nattawat không còn trên đời này nữa.

    Cũng vẫn như thế vẫn như những năm khác trước nghĩa trang lạnh lẽo vẫn một đám người đứng đó mà tưởng nhớ đến em, rồi khi tan cũng vẫn còn một người con trai đứng đó ôm hình em mà không ngừng kể lễ.

    Gemini : Nattawat, em biết không, cô gái đó rất phiền, anh đã nhiều lần từ chối thận chí là tránh né nhưng cô ta vẫn lẽo đẽo theo anh.

    ...

    Gemini : Nattawat, Vườn hoa hướng dương nhà mình rất đẹp, nhưng không có em dường như nó cũng trở nên xấu xí.

    Cảm ơn mọi người đã ủng hộ mình.

    #GeminiFourth #fic
     
    Geminifourth - Chỉ Cần Một Lần Quay Lại Nhìn Em
    Part 17


    Hôm nay là một ngày đẹp trời của những năm tháng u buồn, nhưng Gemini vẫn vậy dù trời có đẹp thì lòng anh lúc nào cũng có một vết nứt.

    Chàng trai nằm tựa lưng của mình trên chiếc giường to lớn căn phòng tối sầm miệng không ngừng nói.

    Gemini : Chúc mừng sinh nhật em bé con !

    Ngọn nến được anh thắp lên vội tắt ngủm đi, anh nhìn chiếc bánh rồi vội cười.

    Đúng hôm nay chính là sinh nhật của Nattawat, ngày mà những năm về trước anh điều cùng em đi đến những nơi mình em thích, cùng ăn những món mà em ăn không nổi lền chuyển qua cho anh, ấy thế mà giờ đây trong căn phòng lớn đen tối lại chỉ còn mình anh.

    Gemini : Nattawat, mai chúng mình cùng đi chơi nhá, anh sẽ dắt em đi đến những nơi mà mình từng đi nha.

    ...

    Gemini : Nattawat, em chẳng trả lời anh gì cả, em hư lắm đợi khi em chở về anh nhất định sẽ phạt em thật nặng.

    ...

    Gemini : Nattawat, Anh nhớ em.

    ---

    Trời nắng đẹp chiếu thẳng xuống làng da của chàng trai to lớn, bên cạnh là những bác sĩ khác.

    - Này trời hôm nay đẹp thật ấy, chiến này mà bơi lội ở đây thì còn gì bằng.

    - Đúng vậy, lâu lắm rồi mới được một ngày như thế này.

    Mọi người cùng nhau nói rơm rả, nhưng chỉ có một cô gái đứng đó mà nhìn anh.

    Hôm nay là ngày mà cả bệnh viện được nghĩ dưỡng sau những ngày làm mệt mỏi với đóng thuốc và kim tiêm.

    Họ cũng đã được bước chân đến nơi vừa xinh đẹp và mát mẻ như thế này để nghĩ dưỡng.

    BS Noy : Mọi người cùng nhau đi cất hành lí đi, tối nay chúng ta ăn tiệc ở đây luôn đảm bảo chắc vui lắm.

    Cô gái trẻ cất giọng lên thì mọi người điều đồng loạt nghe theo.

    Ai về phòng người nấy, nghỉ ngơi để chừa sức tối nay quẩy tới cùng.

    ---

    Trời đêm ở Phuket vô cùng đẹp, bọn họ lựa một địa điểm gần bờ biển mà cùng nhau quay quần ở đó.

    Những tiếng ly cụng vào nhau nghe mà nôn nao cả người.

    - Anh Norawit, cụng ly nào.

    Một đồng nghiệp nam lên tiếp mời anh, anh khẽ nâng ly mà uống cạn.

    Bác sĩ Noy thấy thế liền vội can ngăn.

    BS Noy : Này anh Norawit, uống ít thôi kẻo say sáng ra lại mệt mỏi.

    Mọi người vừa nghe cô nói xong điều đồng loạt khoái trí chọc ghẹo.

    - Wow, đúng là Bác sĩ Noy thương Bác sĩ Norawit nhất, lúc nào cũng ân cần chăm sóc, chúng tôi ganh tỵ lắm đó.

    - Gì chứ, Bác sĩ Noy mới là người mai mắn khi vớ được bác sĩ Norawit đây.

    ...

    Nghe mọi người bàn luận về mình và cô Noy anh vội khó chịu mà đứng dậy xin phép về phòng trước.

    Gemini : Tôi hơi mệt, Tôi xin phép về phòng trước.

    Nói rồi anh đứng dậy mà đi thẳng về phòng, nói về phòng nhưng thật ra không phải , anh đi thẳng tới bờ biển gần đó mà ngồi ngước mặt lên nhìn những đám may đang trôi trong màn đêm.

    Gemini : Nattawat, tôi nhớ em, giá như em ở đây với tôi.

    ....

    Cũng vào ngày này của 6 Năm về trước có một chàng trai to lớn ôm một người nhỏ dưới thân mà không ngừng chọc ghẹo, cũng tại bờ biển này và cũng ở vị trí này.

    Nattawat : Hứ..đáng ghét, anh cứ thích chọc em.

    Gemini dở giọng cưng chiều mà đáp.

    Gemini : Anh chọc em cái gì chứ, anh nói đúng mà, Nattawat có cái miệng rất giỏi.

    Người nhỏ vội đánh yêu vào vai anh mà trề miệng.

    Nattawat : Hứ, không phải anh mới là người giỏi sao, miệng anh lúc nảo cũng dẻo có khi nào sau này lại cấm cho em vài chục cái sừng.

    Nói rồi liền ấm ức mà hai mắt đỏ hoe, chàng trai to lớn thấy thế liền vội cuốn cuồn mà năn nỉ.

    Gemini : Anh không có, anh chỉ yêu một mình Nattawat thôi, dù sau này có ai giống em đi chăng nữa anh cũng chỉ có mình em.

    Ná đừng khóc ná.

    Anh nói rồi liền ôm em vào lòng mà hôn lên trán em, đứa nhỏ được dỗ ngọt dường như cũng siêu lòng.

    Gemini : Mà anh cũng chưa chắc rằng miệng em có giỏi không nữa, hay tối nay mình kiểm tra lại nha.

    --

    Những câu chuyện hạnh phúc ùa về làm cho Chàng trai hiện tại lúc này đây rơi hai hàng nước mắt.

    Anh nhớ bé con của anh, anh muốn được cùng bé con ngồi ở đây như lúc trước.

    Đang trầm vào suy nghĩ thì một giọng nói kéo anh về hiện tại.

    BS Noy : Anh Norawit, sao ngồi ở đây một mình, em có thể ngồi cùng được không.

    Anh vội giật mình rồi không trả lời cô gái ấy cũng mặt kệ mà tiến đến ngồi gần anh.

    Cảm ơn mọi người đã ủng hộ mình.

    #GeminiFourth #fic
     
    Geminifourth - Chỉ Cần Một Lần Quay Lại Nhìn Em
    Part 18


    Trên bờ biển rộng lớn một nam một nữ đang ngồi gần nhau nhưng dường như chàng trai ấy có vẻ tránh né thì cô gái bênh cạnh càng tiến lại gần hơn.

    BS Noy : Anh Norawit này, anh đang nhớ đến cậu ta sao ?

    Anh nghe cô gái trẻ hỏi liền không trả lời mà chỉ nhìn thẳng vào bầu trời đen trong đêm.

    BS Noy : Anh Norawit này, Dù gì cậu ta cũng đã ra đi rất lâu rồi, anh không thể nào mở lòng với một người nào đó khác sau ?

    Anh làm như vậy liệu cậu ấy có thấy vui, khi anh hằng ngày phải dần vặt chính bản thân mình ?

    Lại là không khí im lặng đó, dường như anh không muốn trả lời bất cứ điều gì từ cô gái này.

    BS Noy : Em không đủ tốt để thay cậu ấy chăm sóc cho anh sao ?

    Anh không thể mở lòng với em dù chỉ một lần sao ?

    Anh biết không, những lời đồn ngoài kia họ điều nói chúng ta đẹp đôi, và dường như họ nói chúng ta là một đôi, mẹ anh rất thích em và em cũng rất quý bác ấy, em có thể thay cậu ấy mà chăm sóc cả gia đình anh.

    Cô gái ấy nói rồi vội tiến đến ôm anh nhưng anh dường như tránh né mà đứng dậy nhìn thẳng về cô rồi nói.

    Gemini : Cô Noy, hình như tôi quá nhân nhượng cho cô rồi, Nếu là người khác tôi đã rất giận thậm trí là ghét nhưng vì cảm kích cô là một cô gái tìm tồi ham học hỏi và cũng là một bác sĩ giỏi ân cần chăm sóc người khác nên tôi đã bỏ qua tất cả, nhưng giờ đây dường như không thể nữa, và tôi cũng nhắt lại cho cô biết, Gemini Norawit này chỉ yêu và chỉ có một mình NATTAWAT JIROCHTIKUL.

    Từ nay nếu cô còn làm phiền tôi thì tôi xin phép không thể giữ lại cô Noy đây.

    Cô nghe anh nói vội rưng rưng rồi hét lên thật lớn.

    BS Noy : Nhưng anh Norawit tôi thật sự rất thích anh, dường như đã rất lâu rồi, từ lúc mà tôi mới đặt chân vào cái bệnh viện này mà thử việc khi thấy anh tim tôi dường như đã lệch đi một nhịp, nên xin anh hãy cho tôi một cơ hội, tôi có thể không bằng cậu ấy nhưng tôi có thể cho anh tất cả hạnh phúc mà tôi có, nên xin anh hãy cho tôi cơ hội mà thể hiện nó.

    Anh nhìn cô rồi trầm ngâm một hồi liền đáp rồi bước đi.

    Gemini : Tùy cô !

    Tôi không cần.

    Cô gái nhỏ đứng đó nhìn anh rời đi trong sự tiếc nuối dường như cô ấy khóc rất nhiều.

    ---

    Mới đó mà cũng đã một năm nữa trôi qua, công việc của người con trai ấy vẫn cứ thế mà bận rộn, người phụ nữ ấy cũng không hề bỏ ý định theo đuổi anh, dần dần qua ngày anh cứ mặt kệ cho ai nói gì và bàn luận gì về anh và cô gái ấy, người trong bệnh viện điều nói cô và anh là người yêu của nhau từ hôm đi Phuket đến tận bây giờ, anh biết được nhưng anh chẳng thèm quan tâm, cô gái ấy thì như được mùa cứ suốt ngày mà bám theo anh.

    ---

    Hôm nay là tròn 7 năm kể từ ngày Nattawat không còn trên đời này nữa, nhưng nỗi nhớ và tình yêu của anh dành cho em vẫn mãi mãi nằm ở đó mà không hề thay đổi.

    ---

    Trước cửa bệnh viện to lớn một chàng trai đang đứng đợi ai đó dường như cơ mặt không được thoải mái.

    Tút~~Tút~~

    Joong : Halo, tôi sắp đến rồi cậu đợi một tí.

    Cuộc gọi cũng kết thúc ngay sao đó.

    Hôm nay là ngày giỗ của Nattawat vậy là tròn 7 năm rồi em không còn trên đời này, ấy mà trong 7 năm đó vẫn có người thương nhớ em không nguôi.

    Đứng nép vào dãy ngăn cách bệnh viện chàng trai không ngừng dòm ngó chiếc đồng hồ vì hôm nay Joong đến rước anh họ cùng nhau đi rồi có cuộc hẹn khám luôn cho Dunk vì dạo gần đây Dunk cậu ấy không được khoẻ.

    Đứng trầm ngâm một hồi thì từ đâu có một giọng nói lí tí rung rẩy mà nắm lấy tay anh, làm anh vội giật mình mà hắt sang một bên.

    - Chú..chú..mua giúp em với.

    Một giọng trẻ nhỏ vang lên gọi mời anh, anh định quay sang thì chuông điện thoại vang lên một lần nữa.

    Gemini liền quay hắc ngang đứng thẳng lưng lên tay còn lại không ngừng phẩy tay với ai đó.

    Gemini : Anh cứ đi thẳng lại tôi đang đứng trước cửa.

    Người con trai từ xa thấy anh đứng phẩy tay liền chạy thẳng đến, nhìn anh rồi vội nói.

    Joong : Đi viếng em ấy về rồi nhờ bác sĩ Gemini đây khám Dunk giùm tôi dạo gần đây em ấy không được khoẻ tôi lo lắm.

    Cảm ơn mọi người đã ủng hộ mình.

    #GeminiFourth #fic
     
    Back
    Top Dưới