Hoàng hôn dần buông xuống ánh chiều tà khẽ phất lên, chưa lâu một cơn gió ào ạt bay tới làm lay chuyển đi ánh nhìn.
Cơn gió tung bay mang theo tiếng hát du dương làm lay động cả buổi xế chiều bản nhạc kéo dài dai dẳng và da diết , làm tung bay cả tà áo màu bạch tạo nên một khung cảnh mơ mộng tựa như tranh.
Tiếng chân từng bước từng bước đi sâu vào trong làng, gió thổi mạnh đến mức bàn ghế, hàng quán, quần áo, dường như muốn lay chuyển theo từng cơn gió cộn cào, khiến dân khổ muộn phiền hết sức.
"Chủ quán cho ba ly trà và ba cái bánh bao" y bước vào một quán nước nhỏ ven đường, gọi một ấm trà và món ăn nhẹ theo sau là hai đứa trẻ trạc tuổi nhau, quán được dựng trong một túp liều nhỏ được che chắn bởi bạt xanh, bàn ghế chỉ vọn vẹn bốn bộ, tủ đựng thì khỏi phải chê, nước ngọt, cà phê, trái cây có đủ cạnh bên là tủ bánh bao, sôi hấp thơm phức.
Lúc y chưa đến gió to tới mức bạt xanh cũng không muốn ở lại phải chặn bao nhiêu là đá, khi y bước vào mọi thứ im bật đi có thể nhìn thấy bằng mắt thường ngoại trừ tiếng gió vẫn rìa rào quanh tai, mà chủ quán nào hay để ý dường như xem đó là điều bình thường ở đây.
"Ây da_ mời vào mời vào, có liền ngay đây" chú ngoắc ngoắc chỉ vào trong rồi nhanh chóng pha trà "nhìn bây lạ quá, đó giờ không thấy không phải người ở đây đúng không?"
"Dạ, tụi con người làng Hòa không phải dân làng này nay đi xa nên tạm thời dừng chân tại đây rồi lát đi tiếp mai mới về" y nhẹ nhàng đáp
"Chà tí tuổi đầu mà giỏi đấy chứ, chú đây nhìn phát là biết ngay chứ cái giờ này á là ta trong nhà hết rồi, mà bây tên gì?
Định ra đây làm gì?"
Chú đem ấm trà nóng và ba ly với một dĩa bánh bao ra.
"Con tên Nhiên, đầy đủ là Nguyễn Hoạ Nhiên, này là hai đứa em con, tụi con bán vé số đi từ làng mình tới đây" y đẩy dĩa bánh qua cho hai đứa và giới thiệu về bản thân.
"À ra là vậy..thế còn bây, tên gì nào?
Mà...hai bây là sinh đôi đúng không nhìn giống nhau như đúc" chú nhìn hai đứa trẻ ngồi cạnh nhau một trai một gái mà khuôn mặt có phần na ná nhau.
"Đúng rồi ạ hai đứa này là sinh đôi" y đưa mắt ra tính hiệu kêu cả hai mau giới thiệu về mình.
"Nguyễn Minh Thi, là anh trai" lo rót trà rồi nhâm nhi ngoài ra không nói gì thêm.
"Nguyễn Mẫn Nhi, là em gái con theo anh hai đi bán vé số ạ" giới thiệu xong cô cầm bánh bao lên "con xin phép ạ" bánh bao ấm nóng ăn vào sẽ phỏng lưỡi mất nên cô nhóc cứ cầm thổi thổi rồi mới cắn một miếng, cảnh tượng dễ thương hết sức, lễ phép, ngoan hiền.
"Ha ha" Hoạ Nhiên cười trừ gãi gãi má, hai đứa hai tính trái ngược hoàn toàn.
"Chà chà giỏi quá trời nhỏ vậy đã biết phụ giúp rồi, đã vậy còn sinh đôi nữa chứ một trai một gái phúc đấy nha, anh thì nhìn trưởng thành đẹp trai, em thì ngoan hiền lễ phép, anh lớn thì biết lo cho các em chăm ngoan, các con thì biết phụ giúp ba mẹ giỏi đấy chứ" chú khen hết lời.
"A dạ, à mà nãy con có nghe chú nói giờ này dân đã ở nhà hết rồi sao sớm thế đã đóng cửa ở trong nhà rồi" y cười rồi đổi sang chủ đề khác.
"Àaa.. thì không giấu gì mấy đứa nhưng nghe rồi thì đừng có sợ đấy" chú nghe tới đây tiện lấy ghế bàn bên ngoài xuống tám "trước kia thì bình thường lắm nhưng gần đây mọi thứ thay đổi hẳn, cứ hởi gần xế chiều là gió cứ kéo tới một nhiều, nhìn tưởng như sắp có bão ấy chứ mà mưa bão đâu không thấy chỉ thấy toàn là gió mà một lúc thì ngưng không nói chi nhưng đây càng lúc càng lớn tới nổi có hôm cuốn bay luôn đồ đạt mà, lúc trước gió thôi chứ giờ là có tiếng hát luôn đó ghê chưa ghê chưa, mà là giọng nữ nữa nha, không lẽ nãy giờ đi đường mấy đứa không nghe thấy sao?"
"Có ạ tụi con có nghe mà nhỏ lắm, tưởng cô nào hát không ấy" Mẫn Nhi nhanh nhẩu tò mò đáp "mà chú có biết có thấy là ai hát không"
"Biết là biết thế nào, đó giờ có thấy ai đi trong gió mà hát thế này đâu, mà ai đâu gió to thế này mà đi thong dong thế đã vậy giọng còn the thé hát một cách dai dẳng da diết thế kia, cái ngữ như vậy chỉ có thể làaa..." chú nói rồi kéo dài âm cuối toả vẻ bí hiểm
"Là?"
Cả hai điều tò mò.
Hoạ Nhiên thì rót trà nhâm nhi nhìn chú cháu bàn chuyện *nghĩ thôi cũng đã biết là gì rồi có cần bí hiểm thế không*
"Là Q,Y,U, hỏi, quỷ đó" nói xong chú cười khoái chí chắc ninh đã doạ được hai đứa này một phen.
"..."
*haha* Hoạ Nhiên chỉ biết cười trừ trong lòng
"Là quỷ sao, mới đầu nghe là đã biết rồi, tưởng sẽ hấp dẫn thế nào xem ra cũng thường thôi" Minh Thi đáp, mặt cậu thì trơ trơ ra thấy rõ sự chán nản.
Ngược lại với Mẫn Nhi thì cô bé này có phần e dè hơn.
"Trời trời không sợ à, tí tuổi gan đã lớn rồi ha được đấy xứng với danh nam nhi, mà nói đi thì cũng nói lại, đừng có dại tò mò mà đi tìm hiểu nguồn góc nghe chưa nghe nói tầm hởi mười giờ tối là giờ hoạt động mạnh nhất của quỷ nữ này nên là tầm giờ đó ta đã đóng cửa ở nhà hết rồi, bây mà tò mò không ở nhà ra xem là bắt đi luôn đấy"
"Thế không biết đã có ai tò mò mà ra xem chưa.." y bèn hỏi.
"Trời ta đợi câu này của chú nãy giờ ấy, có chứ sao không chú nghĩ thử mà xem dân mình xưa giờ bản tính là tò mò hay hóng rồi chú nghĩ cái xóm này không có sao, không phải một mà nhiều người là đằng khác tới nay là đã 10 người mất tích khỏi xóm này rồi, toàn là những thanh niên ở tuổi còn nổi loạn thích thể hiện không đấy, cứ cố tỏ mình là đàn ông không sợ trời không sợ đất cứ hai ba hôm tổ chức cuộc thi gan dạ vậy đó ngu hết sức, ra cho nộp mạng hay gì, vậy mà có chừa đâu, thấy mất tích thì mất tích chứ tụi nó vẫn tổ chức bình thường đấy vì chớ có tin trên đời này có quỷ, ta bảo chúng nó ngu thì lại tự ái, chứ bây nghĩ mà xem không có quỷ thì mấy này do ai làm không lẽ người làm ai tài cỡ đó đã vậy còn dẫn tới mất tích người nữa, kêu gọi thầy về giúp thì không chịu mà cứ gọi mấy thằng trên huyện có làm được cái gì ăn tiền dân là giỏi, tới nay cứ hởi hỏi người đâu thì nói đang cố hết sức, ta thấy có mà tới tết cũng chưa tìm ra" cứ thế trò chuyện mấy hồi đã tung ra hết không ngại giấu diếm điều gì "đáng lẽ sau người thứ mười mất tích thì tụi nó ngưng rồi, mà do có ông tổ trưởng tổ chức lại vì để kiếm con trai ổng, con ổng là đứa thứ mười mất tích đấy, nè nói đâu xa lát á sẽ có thằng Tí con bà He xóm này ra đường tối nay, tại hôm nọ ông tổ trưởng ra thưởng ai bắt được con quỷ đó và đem con ổng về thưởng nóng hai triệu, chỉ cần tìm được con ổng hoặc có thông tin gì về con quỷ đó là có một đến hai triệu rồi"
*gì mà nói không ngớt luôn vậy* Minh Thi nghe một hồi đã bắt đầu thấy nản dần, đảo mắt liên tục.
*xem ra thử thách này cũng vui, sư phụ ắc sẽ tham gia cho mà xem* Mẫn Nhi háo hức đoán chờ phản ức của sư phụ còn có thể gọi là Hoạ Nhiên *sư phụ mà tham gia ắc tiền thưởng sẽ thuộc về ta cho coi*
"A ra là vậy, thế chú đây không về sao đã canh một rồi đấy" y cười đáp
"Ây chết trễ thế sao thường thì sáu giờ đã nghỉ rồi do ngồi nói chuyện với chú bây đấy hôi hôi để tranh thủ dọn mà về chứ nay qua đêm đây nữa chắc rầu mất, thề còn mấy bây có nơi nào qua đêm chưa hay định ở ngoài đêm nay" đang gom đồ dọn thì chợt nhớ ngang "nếu chưa thì chú cho ở nhờ qua đêm nay, còn mà ngại tranh thủ đi lên đầu hẻm trển có cho thêu phòng qua đêm"
"Thôi..à mà nếu được chú cho con ở nhờ qua đêm nay sáng mai tụi con đi ngay" y định từ chối nhưng thôi dù sao mấy đứa nhỏ cũng cần chổ để ngủ qua đêm thuê phòng thì tiền y không đủ rồi đành mặt dày xin ở nhờ tại quán người ta vậy.
"Được chứ sao không, vậy thì dọn phụ rồi ta tranh thủ về"
"Không đâu, vậy phiền quá rồi hay để tụi con qua đêm ở quán là được rồi, không cần phải về nhà chú làm chi" y vừa nói vừa phụ giúp, cả Minh Thi và Mẫn Nhi cũng gật gù phụ hoạ dọn dẹp giúp.
Chủ quán định nói gì đó nhưng thấy đồng hồ sắp trễ rồi nên cũng thôi, tin tưởng lắm mới giao quán lại đấy, mà nói chứ quán cũng không có gì giá trị lắm đồ đạt thì bỏ tủ khoá rồi nên cũng không đáng lo là mấy, nếu có lấy thì có mấy cái bộ bàn ghế đem bán ve chai được.
Dọn xong dặn dò đủ điều rồi lôi cái giường ghế xếp mở ra cũng có hai gối một mền, làm một ca trà đá để đó, đưa chìa khoá rồi ra ngoài kéo rào lại vén bạt xuống tạo thành túp liều nhỏ cũng ấm cúng.
"Người này xem ra rất dễ tin người nhỉ" y cười cười nhìn chìa khoá trong tay.
"Không phải dễ tin người mà vì không có gì đáng có thể lấy nên giao cũng chẳng có sao" Minh Thi nhìn quanh cậu thấy trả có gì đáng để trộm "với lại giao cho sư phụ thì mừng không hết không sợ bị mất trộm, mà lại được giữ đồ miễn phí"
"Haha nào nghĩ ngơi đi lát ta còn phải ra ngoài một lát đấy" y phì cười bất lực.
"Sư phụ sự phụ, mau cuối xuống Mẫn Nhi lấy cái này, bang nảy đã thấy trên tóc sư phụ rồi mà chưa dám lấy ra" cô nói rồi bèn lại chỉ lên tóc Hoạ Nhiên có một bông hoa giấy nhỏ vướng phải, nói là hoa giấy nhưng không phải là hoa giấy mà là giấy được gấp thành một bông hoa sen nhỏ và nhẹ đến mức y cũng chẳng hay trên tóc mình có thứ đó.
"Chắc là đi đường vướng phải lúc nào không hay" Mẫn Nhi tháo xuống đưa y, y cầm coi không những cảm thán "đẹp thật người gấp quả thật khoé tay"
"Sư phụ người tặng cho Mẫn Nhi được không, Mẫn Nhi rất thích nó" cô xoè đôi tay nhỏ xin ra đón chờ
"Sư phụ người mau nghỉ ngơi đi, đi từ mơi tới giờ người định không dưỡng sức đấy chứ" Minh Thi lên tiếng chỉ vào giường xếp "người mau nằm đi con với Mẫn Nhi ngồi đây chơi caro, nào gần mười giờ con kêu người"
Hoạ Nhiên cũng chẳng nghĩ thêm gật nhẹ đầu, đưa hoa giấy cho Mẫn Nhi chơi rồi lại giường nằm dù sao y cũng đã đi đường dài, đã vậy còn thức trắng đêm qua giờ là lúc y được nghỉ ngơi rồi.
_______________________________
Hết chương 1.
Giới thiệu nhân vật:
Nguyễn Hoạ Nhiên, giới tính nam, tuổi 1027, là thiên thần, còn hay gọi là thần Bình An, sống ở trần gian được 16 năm tính gần đây.
1000 năm trước đây từng là người sau khi dính nạn mới thành thần...
Nghề hiện tại bán vé số và là thầy trừ tà(ít ai biết, tiêu diệt những con quỷ quấy rối dân).
Đồ đệ người thân cận lúc y vô tình rơi xuống dương gian.
Nguyễn Minh Thi, 16 tuổi, giới tính nam, là anh trai sinh đôi của Mẫn Nhi.
Nguyễn Mẫn Nhi, 16 tuổi, giới tính nữ, là em.
(thật ra ngay cả Hoạ Nhiên cũng không biết ai lớn hơn vì lúc y nhặt được cả hai là đang trong tình trạng mới sinh và được bỏ trong bọc nylon đen nằm cạnh bãi rác rồi, không có ai hay nhà dân xung quanh nên y cũng chẳng biết hỏi ai hay xác định thế nào nên đành cho nam là anh nữ là em, quan niệm là nam bảo vệ nữ).