Khác Gặp Nhau Là Duyên

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
93,995
Điểm tương tác
0
Điểm
0
408485391-256-k807012.jpg

Gặp Nhau Là Duyên
Tác giả: Izumi1276
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Anh cứ nhìn chằm chằm vào tay em thế là có ý gì" hắn nhìn y khẽ mỉm cười trêu "muốn nắm tay em à..?"

"K..không không không phải như em nghĩ đâu, em đừng đoán bậy.." y vội phản ứng lại, có phần lúng túng vơ tay loạn xạ "chỉ là...nhìn phụ kiện trên tay em có chút quen thuộc..với anh"
"À.." trên tay phải hắn đeo hai cái vòng bạc và một sợi dây đỏ "cái này... là vòng do mẹ em để lại, với mục đích sau này một cái em đeo một cái dành cho người em thương"
"Nó rất ý nghĩ và quan trọng với em nhỉ ?"

Y khẽ cười "thế còn cái vòng này thì sao ?"

"Là bùa bình an của em, là vật bảo hộ cũng là vật mai mắn và cũng rất là quan trọng với em" hắn bình thản đáp ánh mắt dán chặt vào y, y lờ mờ đoán ra được vật đó là do người thương hắn tặng nên cười chúc phúc hắn.

Chuyến xe buýt đã đến điểm dừng, chuyến đi nào rồi cũng phải dừng lại và tạm biệt, y cứ thế kêu hai đứa nhóc nhà mình xuống xe, không quên ngoảnh mặt lại tạm biệt.

"Gặp nhau là duyên, rất vui khi gặp em mong sao mình có duyên gặp lại" y khẽ cười nhẹ dịu dàng nhìn hắn, còn hắn chỉ mỉm cười...

Muốn biết hay chuyện tình hai đứa con của tui ra sao thì vào đọc thử xem sao nhaaaa



đammỹ​
 
Có thể bạn cũng thích
  • {Zhongchi} Ngàn năm gặp lại
  • [Edit] [Hoàn] Gặp phải ma tu, thần đều khóc - Nhất...
  • Tứ đại tài phiệt P4 - Gặp gỡ đại nhân vật tỷ phú -...
  • Kiếp sau, nguyện không gặp
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Gặp Anh Vào Ngày Đẹp Nhất
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Xuyên về Tam Quốc, Ta gặp phải Điêu Thuyền
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Gặp Nhau Là Duyên
    Chương 1: Tiếng Hát Quanh Tai.


    Hoàng hôn dần buông xuống ánh chiều tà khẽ phất lên, chưa lâu một cơn gió ào ạt bay tới làm lay chuyển đi ánh nhìn.

    Cơn gió tung bay mang theo tiếng hát du dương làm lay động cả buổi xế chiều bản nhạc kéo dài dai dẳng và da diết , làm tung bay cả tà áo màu bạch tạo nên một khung cảnh mơ mộng tựa như tranh.

    Tiếng chân từng bước từng bước đi sâu vào trong làng, gió thổi mạnh đến mức bàn ghế, hàng quán, quần áo, dường như muốn lay chuyển theo từng cơn gió cộn cào, khiến dân khổ muộn phiền hết sức.

    "Chủ quán cho ba ly trà và ba cái bánh bao" y bước vào một quán nước nhỏ ven đường, gọi một ấm trà và món ăn nhẹ theo sau là hai đứa trẻ trạc tuổi nhau, quán được dựng trong một túp liều nhỏ được che chắn bởi bạt xanh, bàn ghế chỉ vọn vẹn bốn bộ, tủ đựng thì khỏi phải chê, nước ngọt, cà phê, trái cây có đủ cạnh bên là tủ bánh bao, sôi hấp thơm phức.

    Lúc y chưa đến gió to tới mức bạt xanh cũng không muốn ở lại phải chặn bao nhiêu là đá, khi y bước vào mọi thứ im bật đi có thể nhìn thấy bằng mắt thường ngoại trừ tiếng gió vẫn rìa rào quanh tai, mà chủ quán nào hay để ý dường như xem đó là điều bình thường ở đây.

    "Ây da_ mời vào mời vào, có liền ngay đây" chú ngoắc ngoắc chỉ vào trong rồi nhanh chóng pha trà "nhìn bây lạ quá, đó giờ không thấy không phải người ở đây đúng không?"

    "Dạ, tụi con người làng Hòa không phải dân làng này nay đi xa nên tạm thời dừng chân tại đây rồi lát đi tiếp mai mới về" y nhẹ nhàng đáp

    "Chà tí tuổi đầu mà giỏi đấy chứ, chú đây nhìn phát là biết ngay chứ cái giờ này á là ta trong nhà hết rồi, mà bây tên gì?

    Định ra đây làm gì?"

    Chú đem ấm trà nóng và ba ly với một dĩa bánh bao ra.

    "Con tên Nhiên, đầy đủ là Nguyễn Hoạ Nhiên, này là hai đứa em con, tụi con bán vé số đi từ làng mình tới đây" y đẩy dĩa bánh qua cho hai đứa và giới thiệu về bản thân.

    "À ra là vậy..thế còn bây, tên gì nào?

    Mà...hai bây là sinh đôi đúng không nhìn giống nhau như đúc" chú nhìn hai đứa trẻ ngồi cạnh nhau một trai một gái mà khuôn mặt có phần na ná nhau.

    "Đúng rồi ạ hai đứa này là sinh đôi" y đưa mắt ra tính hiệu kêu cả hai mau giới thiệu về mình.

    "Nguyễn Minh Thi, là anh trai" lo rót trà rồi nhâm nhi ngoài ra không nói gì thêm.

    "Nguyễn Mẫn Nhi, là em gái con theo anh hai đi bán vé số ạ" giới thiệu xong cô cầm bánh bao lên "con xin phép ạ" bánh bao ấm nóng ăn vào sẽ phỏng lưỡi mất nên cô nhóc cứ cầm thổi thổi rồi mới cắn một miếng, cảnh tượng dễ thương hết sức, lễ phép, ngoan hiền.

    "Ha ha" Hoạ Nhiên cười trừ gãi gãi má, hai đứa hai tính trái ngược hoàn toàn.

    "Chà chà giỏi quá trời nhỏ vậy đã biết phụ giúp rồi, đã vậy còn sinh đôi nữa chứ một trai một gái phúc đấy nha, anh thì nhìn trưởng thành đẹp trai, em thì ngoan hiền lễ phép, anh lớn thì biết lo cho các em chăm ngoan, các con thì biết phụ giúp ba mẹ giỏi đấy chứ" chú khen hết lời.

    "A dạ, à mà nãy con có nghe chú nói giờ này dân đã ở nhà hết rồi sao sớm thế đã đóng cửa ở trong nhà rồi" y cười rồi đổi sang chủ đề khác.

    "Àaa.. thì không giấu gì mấy đứa nhưng nghe rồi thì đừng có sợ đấy" chú nghe tới đây tiện lấy ghế bàn bên ngoài xuống tám "trước kia thì bình thường lắm nhưng gần đây mọi thứ thay đổi hẳn, cứ hởi gần xế chiều là gió cứ kéo tới một nhiều, nhìn tưởng như sắp có bão ấy chứ mà mưa bão đâu không thấy chỉ thấy toàn là gió mà một lúc thì ngưng không nói chi nhưng đây càng lúc càng lớn tới nổi có hôm cuốn bay luôn đồ đạt mà, lúc trước gió thôi chứ giờ là có tiếng hát luôn đó ghê chưa ghê chưa, mà là giọng nữ nữa nha, không lẽ nãy giờ đi đường mấy đứa không nghe thấy sao?"

    "Có ạ tụi con có nghe mà nhỏ lắm, tưởng cô nào hát không ấy" Mẫn Nhi nhanh nhẩu tò mò đáp "mà chú có biết có thấy là ai hát không"

    "Biết là biết thế nào, đó giờ có thấy ai đi trong gió mà hát thế này đâu, mà ai đâu gió to thế này mà đi thong dong thế đã vậy giọng còn the thé hát một cách dai dẳng da diết thế kia, cái ngữ như vậy chỉ có thể làaa..." chú nói rồi kéo dài âm cuối toả vẻ bí hiểm

    "Là?"

    Cả hai điều tò mò.

    Hoạ Nhiên thì rót trà nhâm nhi nhìn chú cháu bàn chuyện *nghĩ thôi cũng đã biết là gì rồi có cần bí hiểm thế không*

    "Là Q,Y,U, hỏi, quỷ đó" nói xong chú cười khoái chí chắc ninh đã doạ được hai đứa này một phen.

    "..."

    *haha* Hoạ Nhiên chỉ biết cười trừ trong lòng

    "Là quỷ sao, mới đầu nghe là đã biết rồi, tưởng sẽ hấp dẫn thế nào xem ra cũng thường thôi" Minh Thi đáp, mặt cậu thì trơ trơ ra thấy rõ sự chán nản.

    Ngược lại với Mẫn Nhi thì cô bé này có phần e dè hơn.

    "Trời trời không sợ à, tí tuổi gan đã lớn rồi ha được đấy xứng với danh nam nhi, mà nói đi thì cũng nói lại, đừng có dại tò mò mà đi tìm hiểu nguồn góc nghe chưa nghe nói tầm hởi mười giờ tối là giờ hoạt động mạnh nhất của quỷ nữ này nên là tầm giờ đó ta đã đóng cửa ở nhà hết rồi, bây mà tò mò không ở nhà ra xem là bắt đi luôn đấy"

    "Thế không biết đã có ai tò mò mà ra xem chưa.." y bèn hỏi.

    "Trời ta đợi câu này của chú nãy giờ ấy, có chứ sao không chú nghĩ thử mà xem dân mình xưa giờ bản tính là tò mò hay hóng rồi chú nghĩ cái xóm này không có sao, không phải một mà nhiều người là đằng khác tới nay là đã 10 người mất tích khỏi xóm này rồi, toàn là những thanh niên ở tuổi còn nổi loạn thích thể hiện không đấy, cứ cố tỏ mình là đàn ông không sợ trời không sợ đất cứ hai ba hôm tổ chức cuộc thi gan dạ vậy đó ngu hết sức, ra cho nộp mạng hay gì, vậy mà có chừa đâu, thấy mất tích thì mất tích chứ tụi nó vẫn tổ chức bình thường đấy vì chớ có tin trên đời này có quỷ, ta bảo chúng nó ngu thì lại tự ái, chứ bây nghĩ mà xem không có quỷ thì mấy này do ai làm không lẽ người làm ai tài cỡ đó đã vậy còn dẫn tới mất tích người nữa, kêu gọi thầy về giúp thì không chịu mà cứ gọi mấy thằng trên huyện có làm được cái gì ăn tiền dân là giỏi, tới nay cứ hởi hỏi người đâu thì nói đang cố hết sức, ta thấy có mà tới tết cũng chưa tìm ra" cứ thế trò chuyện mấy hồi đã tung ra hết không ngại giấu diếm điều gì "đáng lẽ sau người thứ mười mất tích thì tụi nó ngưng rồi, mà do có ông tổ trưởng tổ chức lại vì để kiếm con trai ổng, con ổng là đứa thứ mười mất tích đấy, nè nói đâu xa lát á sẽ có thằng Tí con bà He xóm này ra đường tối nay, tại hôm nọ ông tổ trưởng ra thưởng ai bắt được con quỷ đó và đem con ổng về thưởng nóng hai triệu, chỉ cần tìm được con ổng hoặc có thông tin gì về con quỷ đó là có một đến hai triệu rồi"

    *gì mà nói không ngớt luôn vậy* Minh Thi nghe một hồi đã bắt đầu thấy nản dần, đảo mắt liên tục.

    *xem ra thử thách này cũng vui, sư phụ ắc sẽ tham gia cho mà xem* Mẫn Nhi háo hức đoán chờ phản ức của sư phụ còn có thể gọi là Hoạ Nhiên *sư phụ mà tham gia ắc tiền thưởng sẽ thuộc về ta cho coi*

    "A ra là vậy, thế chú đây không về sao đã canh một rồi đấy" y cười đáp

    "Ây chết trễ thế sao thường thì sáu giờ đã nghỉ rồi do ngồi nói chuyện với chú bây đấy hôi hôi để tranh thủ dọn mà về chứ nay qua đêm đây nữa chắc rầu mất, thề còn mấy bây có nơi nào qua đêm chưa hay định ở ngoài đêm nay" đang gom đồ dọn thì chợt nhớ ngang "nếu chưa thì chú cho ở nhờ qua đêm nay, còn mà ngại tranh thủ đi lên đầu hẻm trển có cho thêu phòng qua đêm"

    "Thôi..à mà nếu được chú cho con ở nhờ qua đêm nay sáng mai tụi con đi ngay" y định từ chối nhưng thôi dù sao mấy đứa nhỏ cũng cần chổ để ngủ qua đêm thuê phòng thì tiền y không đủ rồi đành mặt dày xin ở nhờ tại quán người ta vậy.

    "Được chứ sao không, vậy thì dọn phụ rồi ta tranh thủ về"

    "Không đâu, vậy phiền quá rồi hay để tụi con qua đêm ở quán là được rồi, không cần phải về nhà chú làm chi" y vừa nói vừa phụ giúp, cả Minh Thi và Mẫn Nhi cũng gật gù phụ hoạ dọn dẹp giúp.

    Chủ quán định nói gì đó nhưng thấy đồng hồ sắp trễ rồi nên cũng thôi, tin tưởng lắm mới giao quán lại đấy, mà nói chứ quán cũng không có gì giá trị lắm đồ đạt thì bỏ tủ khoá rồi nên cũng không đáng lo là mấy, nếu có lấy thì có mấy cái bộ bàn ghế đem bán ve chai được.

    Dọn xong dặn dò đủ điều rồi lôi cái giường ghế xếp mở ra cũng có hai gối một mền, làm một ca trà đá để đó, đưa chìa khoá rồi ra ngoài kéo rào lại vén bạt xuống tạo thành túp liều nhỏ cũng ấm cúng.

    "Người này xem ra rất dễ tin người nhỉ" y cười cười nhìn chìa khoá trong tay.

    "Không phải dễ tin người mà vì không có gì đáng có thể lấy nên giao cũng chẳng có sao" Minh Thi nhìn quanh cậu thấy trả có gì đáng để trộm "với lại giao cho sư phụ thì mừng không hết không sợ bị mất trộm, mà lại được giữ đồ miễn phí"

    "Haha nào nghĩ ngơi đi lát ta còn phải ra ngoài một lát đấy" y phì cười bất lực.

    "Sư phụ sự phụ, mau cuối xuống Mẫn Nhi lấy cái này, bang nảy đã thấy trên tóc sư phụ rồi mà chưa dám lấy ra" cô nói rồi bèn lại chỉ lên tóc Hoạ Nhiên có một bông hoa giấy nhỏ vướng phải, nói là hoa giấy nhưng không phải là hoa giấy mà là giấy được gấp thành một bông hoa sen nhỏ và nhẹ đến mức y cũng chẳng hay trên tóc mình có thứ đó.

    "Chắc là đi đường vướng phải lúc nào không hay" Mẫn Nhi tháo xuống đưa y, y cầm coi không những cảm thán "đẹp thật người gấp quả thật khoé tay"

    "Sư phụ người tặng cho Mẫn Nhi được không, Mẫn Nhi rất thích nó" cô xoè đôi tay nhỏ xin ra đón chờ

    "Sư phụ người mau nghỉ ngơi đi, đi từ mơi tới giờ người định không dưỡng sức đấy chứ" Minh Thi lên tiếng chỉ vào giường xếp "người mau nằm đi con với Mẫn Nhi ngồi đây chơi caro, nào gần mười giờ con kêu người"

    Hoạ Nhiên cũng chẳng nghĩ thêm gật nhẹ đầu, đưa hoa giấy cho Mẫn Nhi chơi rồi lại giường nằm dù sao y cũng đã đi đường dài, đã vậy còn thức trắng đêm qua giờ là lúc y được nghỉ ngơi rồi.

    _______________________________

    Hết chương 1.

    Giới thiệu nhân vật:

    Nguyễn Hoạ Nhiên, giới tính nam, tuổi 1027, là thiên thần, còn hay gọi là thần Bình An, sống ở trần gian được 16 năm tính gần đây.

    1000 năm trước đây từng là người sau khi dính nạn mới thành thần...

    Nghề hiện tại bán vé số và là thầy trừ tà(ít ai biết, tiêu diệt những con quỷ quấy rối dân).

    Đồ đệ người thân cận lúc y vô tình rơi xuống dương gian.

    Nguyễn Minh Thi, 16 tuổi, giới tính nam, là anh trai sinh đôi của Mẫn Nhi.

    Nguyễn Mẫn Nhi, 16 tuổi, giới tính nữ, là em.

    (thật ra ngay cả Hoạ Nhiên cũng không biết ai lớn hơn vì lúc y nhặt được cả hai là đang trong tình trạng mới sinh và được bỏ trong bọc nylon đen nằm cạnh bãi rác rồi, không có ai hay nhà dân xung quanh nên y cũng chẳng biết hỏi ai hay xác định thế nào nên đành cho nam là anh nữ là em, quan niệm là nam bảo vệ nữ).
     
    Gặp Nhau Là Duyên
    Chương 2: Tiếng Hát Quanh Tai (2).


    Rìa rào_ tiếng gió ríu rít.

    Không khí thì se se lạnh tạo lên mãng sương trắng đụt, Hoạ Nhiên đờ đẫn đứng giữa lộ thiên xung quanh không nhà, không người, không cây cối, mọi thứ trống trãi đến lạ thường, chỉ có bùn đất và gió cùng với ánh trăng chiếu sáng xuống người y, quanh y là bao trùm bởi màng sương trắng...

    Đột có tiếng hát cất lên trong gió, nhịp điệu nhỏ nhẹ khẽ lây động lòng người, y nhẩm theo lời bài hát vô thức đọc cùng người lạ.

    Hoa giấy rơi trên đỉnh đầu

    Khuya rồi sao lại phải đi xa

    Kẻ đến người bước dạo quanh ta

    Ngày vui nhớ mĩn cười

    Cớ sao lại rơi dưới kiệu hoa

    Màu thắm chớt phải màu bạch

    Vì sao nằm cạnh cái chăn màu thắm

    Vợ chồng cạnh nhau thắm thiết

    Cạnh nhau bao lâu mất vui

    Duyên này ta xin

    Ép rồi cũng đành thôi

    Lệ rơi theo đất lên giường

    Ngủ rồi mai dậy được không?

    Giọng hát cứ thế nhỏ dần nhỏ dần, y đờ người ra miệng không ngừng đọc theo thay gì hát, đột nhiên một cánh tay vương thẳng ra về phía y xé toang một mãng sương phía trước, người sau màng sương mờ mờ ảo ảo trên tay đeo hai vòng bạc trắng và một sợi dây đỏ buộc chặt quanh cổ tay, màng sương như tắm vải che chắn không cho cả hai nhìn thấy nhau, bàn tay không gấp cũng không lây động chỉ đưa ra chờ y.

    Hoạ Nhiên mơ hồ nhìn nó, khẽ vô thức nắm lấy, ngón tay đan xen nhau giữ một lúc.

    Bổng có giọng nói phía sau y phát lên, từ nhỏ đến dần lớn..

    "s...sư phu...sư phụ, Sư Phụ, SƯ PHỤ" giọng có phần khàn khàn dường như đã hét rất nhiều.

    Y choàng tĩnh, khẽ đơ đơ nhìn quanh, là giọng của Minh Thi và Mẫn Nhi.

    "Ơn trời người đã dậy, con lây người từ nãy tới giờ" Mẫn Nhi vui mừng tạ ơn "sư phụ doạ chết Mẫn Nhi rồi"

    "Sư phụ có biết mình đang làm gì không, còn lãm nhảm giữa khuya nữa" Minh Thi lên tiếng trách móc "như bị ai nhập vậy, kêu thế nào cũng không nghe đã vậy lây thế nào cũng không tĩnh tới giờ mới có phản ứng lại"

    Giờ mới để ý, y đang đứng ở ngoài trời lúc nảy y còn đang trong chăn ấm niệm êm giờ đã đứng ngoài lộ thiên, chân không giầy, người thì đờ đẫn kí ức mơ hồ, giờ đã là canh 2, không khí thì se se lạnh, mai mà có Minh Thi và Mẫn Nhi ở đây.

    "Xin lỗi đã làm các con lo lắng thú thật thì ta cũng không biết sao mình ở đây nữa" y gãi gãi đầu cười trừ "nhưng mà ta biết chắc là mình cần phải hành động rồi..nhưng trước mắt ta phải đi mang giầy cái đã" y nói rồi vội chạy đi lấy giầy.

    "Trời ạ" cả hai

    "Anh hai, hồi nãy trong lúc sư phụ vô thức e thấy sư phụ cứ đọc đi đọc lại cái bài thơ đó, nghĩ chắc là do con quỷ đó làm rồi"

    "Chứ sao nữa lần này không biết đối mặt với cái gì nữa, nhưng hai nghĩ hai thấy người ra đây tối nay rồi" Minh Thi đảo mắt xung quanh, không cần phải đoán là ai, ra giờ này thì cũng biết là Tí người được đề cử tối nay rồi "lại đó làm quen một lát đây, em ở yên đây đợi sư phụ" nói rồi qua đó

    "Ơ..khoang đã chưa gì hai đã hành động rồi, đợi sư phụ ra mình qua chung" Mẫn Nhi gấp rút nhìn trước sau một phía bên Minh Thi phía còn lại ở Sư Phụ đang kiếm đôi giầy.

    Trong lúc đợi Mẫn Nhi do dự thì Minh Thi đã tới bắt chuyện luôn rồi.

    "Này anh bạn, anh là Tí đúng không" Minh Thi vào thẳng vấn đề "anh về được rồi ở đây để tui lo về nhà mà chăm sóc mẹ đi"

    "Cậu..là ai, sao lại ở đây, định đuổi tôi về để chiếm công một mình đúng không tôi không dễ bị áp đảo vậy đâu" nghe giọng thôi đã không mấy thiện cảm với Minh Thi rồi.

    "Tôi là Minh Thi người sẽ giúp làng anh, mà khuyên không nghe lát có bị dẫm đài thì đừng hoá thẹn, tôi là chỉ muốn tốt thôi đấy"

    Hoá thẹn đâu không thấy chỉ thấy cậu Tí này đang muốn hoá bực tới nơi, chưa kịp chửi thì gió ào ạt nổi lên, mang theo tiếng hát từ nhỏ dần lớn, giọng the thét.

    Thương cha khổ cực vì nhà

    Thương mẹ ngày đêm vì gia

    Quên ăn quên ngủ trái ngày quả thiêu

    Kế có thương con đâu

    Đem con gả bán cho người ta

    Con đây có chồng khi còn nở hé...

    Sợ dây liên kết làm con đau

    Xé gan xé ruột đem tim tế chồng

    Tế con, yên bề gia thất

    Niềm vui của hỷ, ngày mừng của chồng

    Nổi đau của con ngày nạn con đây...

    Rỉ màu son nước lã ra quanh giường...

    Tiếng hát nghe như ai oán quanh tai, chua ngoai khó tả lòng người.

    "....h...hát...có giọng hát..." môi rung cầm cập, như á khẩu khó khăn lắm mới phản ứng lại được, toàn thân Tí giờ lạnh ngắc dù đang mặc mấy lớp áo vẫn thấy lạnh "cậu nghe thấy gì không" hiềm khích gì bỏ qua giờ sợ quá rồi cần người bên cạnh gấp dù ghét thì cũng là chỗ dựa mình cần.

    "Có điếc đâu mà không nghe" Minh Thi khó chịu ra mặt "nghe rồi giờ về còn kịp đấy, ở đây mất công phiền quá"

    Tí á khẩu, định lui mà nhìn Minh Thi không chút sợ hãi vẫn bình tĩnh như vậy nhất thời sĩ diện không chịu thua kém.

    "Ai nói tôi sợ, dăm ba cái này chỉ toàn trò lừa bịp, tôi ở lại luôn đấy về chi, nghĩ doạ được tôi sao" mạnh dạng đứng thẳng vỗ ngực một cách mạnh mẽ.

    "Sợ tới mức hồ đồ rồi à, nãy giờ có ai nói anh là sợ hay không sợ đâu, tôi kêu anh đi về mà" Minh Thi khoan tay đứng nhìn.

    Phía bên Hoạ Nhiên.

    "Kì lạ, đôi giầy mình tự nhiên không cánh mà bay, chắc là do con quỷ nó làm rồi" y đứng ngẫm nghĩ "hay là đi chân trần luôn nhỉ, mà không được lạnh lắm..." y liếc mắt nhìn

    "Ơ đôi hài này đâu ra đây" vô tình nhìn thấy một đôi hài trắng có quai là ngọc trai được thêu hoa văn là hoa sen, đế cao khoảng 5 cm, được đặt cạnh giường y "rõ là mới lại không nhìn thấy mà sao giờ nó lại sức hiện rồi,... có ý gì sao" y ngắm nhìn nó "mà...nó đẹp thiệt"

    "Nên mang không nhỉ...dù sao cũng đâu làm hại được gì mình" y nhún vai ung dung ngồi mang đôi hài vào, dẫu sao y cũng là thần Bình An sợ gì điều lạ ý xấu.

    Áaaaaaaaaaaaaaa tiếng hét thất thanh, là một giọng nữ, của Mẫn Nhi

    "Mẫn Nhi" vừa nghe xong y đã phản ứng nhanh phóng nhanh ra

    Thì y nhìn thấy toàn thân Mẫn Nhi lơ lửng trên không trung cách mặt đất 30 mét.

    Mẫn Nhi mặt nhăn như đít khỉ, đỏ hết cả mặt, khó thở vô cùng hai tay quơ quào nếu vào không khí, chân giẫy giụa liên hồi.

    Hoạ Nhiên thấy vậy vung tay ra có hai cục xúc xắc được hiện lên sau ánh sáng xanh, y phi chúng vào không khí.

    Bốp bốp__ hai phát trúng ngay, có thể nhìn thấy bằng mắt thường có một màng áp suất không khí lao tới đè nén lên cơ thể trong suốt đó tạo lên hình hài của một người phụ nữ, ném bay ả ta ra xa dần rơi xuống ma sát với mặt đất và tan biến trong không khí.

    Huỵch__Mẫn Nhi rơi xuống nhẹ nhàng được y đỡ lấy.

    Khụt khụt—"s..sư phụ,..con..cảm ơn" hơi thở khó khăn, mắt nhoà, khó khăn lắm mới phát lên tiếng cảm ơn

    "Khoang hãy nói chuyện lại Minh Thi đâu rồi?"

    Y mới kêu Mẫn Nhi đừng nói chuyện giờ lại hỏi có bé bó tay hết sức, y ngó ngang ngó dọc kiếm bóng dáng Minh Thi dường như thấy gì đó đằng xa xa ba bóng đen mờ ảo trong sương và hai bóng đang đấm nhau túi bụi.

    Phía bên Minh Thi ít phút trước.

    "..."

    Tí nghe xong chỉ biết đứng hình im lặng mất mấy phút mà cũng chưa nghĩ ra câu phản bát đáp lại.

    Điều đó chỉ làm Minh Thi thêm cười mỉa mai.

    Tí giận quá hoá rồ "đừng có mà kên kên cái mặt lên như vậy thấy mà phát ghét, có giỏi thì xem ai trụ lâu hơn, dăm ba con quỷ có ngon hiện hình ra cho ông thấy cái thứ như ngươi chỉ giỏi doạ người ta chứ có dám lộ diện đối mặt với ai, lũ nhát cấy" cậu hùng hổ nói rồi phạt nhổ nước bọt xuống tỏ vẻ khinh thường ra.

    "Tên điên này chán sống à" Không đợi Minh Thi mắng xong thì đã có người lên tiếng đáp ứng trước rồi mang theo tiếng leng keng.

    Màng sương trắng dầy đặc kéo tới.

    "Ta đây sợ nhà ngươi?, ăn nói hàm hồ" giọng nữ the thé từ trong sương bước ra, trên người ả mặt một màu đỏ thắm quanh người là tiếng leng keng của vàng va chạm nhau, tà váy dài tới nổi không thấy chân, khuôn mặt hài hoà không khác gì người thường, nhưng toàn thân nặng mùi khó tả như xác chuột chết lâu ngày.

    Nói rồi ả vung tay một cái một áp lực vô hình lao về phía cậu Tí này, Minh Thi phản ứng rất nhanh đã nhào vào ôm Tí nằm xuống, áp lực nó lao qua người cả hai chém gãy cành cây phía sau, làm Tí sợ xanh mặt khi biết mình phạm tới điều không nên đụng vào, run run mà ôm lấy tay Minh Thi.

    Minh Thi chỉ biết đảo mắt khó chịu ra mặt.

    "Bảo rồi không nghe giờ thì khỏi chứng minh đàn ông gì he" Minh Thi khịa ra mặt, Tí giờ mặt kệ giờ có chửi trên đầu trên cổ cậu cũng chịu chứ giờ sợ sắp phát khóc rồi cậu còn yêu cái mạng này của mình lắm.

    "Cũng khá đấy chơi với ta qua Giờ Dần nhé" khẽ cười nụ cười tươi tới rợn mang tai cứ thế hô hố ha há vang lên xé tan màng đêm.

    Minh Thi không nói không rằng hất tay Tí ra, rút côn ra, côn cậu được đeo ngang hông, loại này là côn nhị khúc vàng được khắc hoạ tiết rồng, mắt rồng đính đá ruby, nhìn thôi cũng đã choáng ngợp trước độ sang và giàu của người sở hữu (này là được Hoạ Nhiên tặng lúc 7 tuổi, người ngoài nhìn nghĩ cậu là công tử nhà giàu, chứ thật ra cậu nhà nghèo bán vé số, lâu lâu múa võ lề đường kiếm thêm).

    "Tự lo cho cái mạng của mình đi" Minh Thi vô tình là thế đấy chứ Tí thấy là không buông phao cứu sinh của cậu mà buông là buông thế nào, nhìn uy tính thế phải nếu lại rồi.

    "Không, Không đâu đại ca, đại ca giúp em đi, em còn nhỏ dại, nhà em còn mẹ đang chờ, đừng bỏ em một mình em sợ ma" lần này là khóc thiệt luôn rồi.

    Minh Thi thấy phiền hết sức mà vẫn móc trong túi ra túi vải đỏ có thiêu chữ An vàng bên trong là bột trắng, cậu nhét vào tay Tí cho cầm để bớt vướng víu, không phải là ma tuý cho chơi để phê thuốc quên sợ đâu mà là tinh thể do sư phụ cậu làm ra với mục đích là cầu bình an cho người sở hữu nó.

    "Cầm lấy và im miệng ngồi yên đây" Minh Thi nắm lại ánh nhìn "cho mượn chứ không cho luôn đâu" sau khi nhận được cái gật đầu lia lịa từ Tí cậu mới thu lại ánh nhìn, nhìn sang con ác quỷ đang đung đưa trên cây, cô ả cười cười nhìn cậu.

    "Phải chi lúc đó ta cũng có túi bùa đó thì hay rồi" cô đung đưa nhìn nó nhìn phát biết ngay người tạo ra túi bùa này không tầm thường *mình nên hạn chế đối mặt thì hơn* ngẫm nghĩ

    "Hình như vẫn còn một đứa nữa nhỉ.."

    đảo mắt về phía sau phía Mẫn Nhi đang đứng.

    "Này nhìn đi đâu đấy đừng có động vào em ấy ta là người ngươi cần đấu đây này"

    "Tại sao phải đấu một trong khi ta có thể đấu hai" ả cười te toét, lao xuống khi ả vừa áp sáp tới người Minh Thi cũng là lúc tiếng hét của Mẫn Nhi phát lên làm cậu mất tập chung vung côn trật nhịp mà bị dính một đòn tới ho ra máu.

    Cậu choáng đầu lắc mạnh, nhưng ánh mắt oán giận vẫn gián chặt nhìn ả.

    "Ha—chết tệt" lúc này cậu không quan tâm tới chuyện khác nữa lao vào phản công lại.

    "Ngươi...không bận tâm tới cô ta sao?" né qua né lại, ả thắc mắc trước hành động thay đổi đột ngột lúc nảy còn vẻ là lo lắng giờ thì không.

    "Bản thân ngươi nên lo cho ngươi thì hơn" cậu vung mạnh côn vào cổ ả làm ả đập mạnh vào thân cây , nghe rõ tiếng rắc của xương.

    ......

    ______________________________

    Hết chương 2.
     
    Gặp Nhau Là Duyên
    Chương 3: Hiện Nguyên Hình


    Rắc rắc—

    Tiếng xương ma sát nhau cấy tạo lại cơ thể, ả nắn nót phần cổ lại.

    Khi quay đầu lại lần này sắc mặt ả bị biến dạng người không ra người quỷ không ra quỷ bị biến dạng tới mức gần như là vô diện , mặt như bị ai đó khoét sâu ngoắc tới nổi lộ một chút phần xương cơ mặt ra, đỏ hỏm máu rỉ chảy ra ngoài da.

    Tí thấy cảnh này sợ đến xanh mặt mà ngất đi

    "Đánh tới nổi biến dạng rồi sao" Minh Thi chu cha lên một tiếng rồi cười cười nói.

    Không khí im lặng đến đáng sợ, không một tiếng động hay giọng nói nào được vang lên ngoài tiếng của Minh Thi hoà cùng gió, không gian tĩnh lặng chỉ có tiếng dế đáp lại, bầu không khí âm u sương mờ che phủ lướt qua người ả và ả đã biến mất trong màng đêm tĩnh lặng.

    Phía bên Hoạ Nhiên, Hạo Nhiên nheo mắt lại nhìn đoán hẵn Minh Thi đang bên đó, chưa kịp tới chỗ đồ đệ mình thì y bị một thực thể không rõ hình dạng kéo lùi về sau.

    "Sư Phụ" Mẫn Nhi hét lớn lao nhanh về phía y, vương tay cố nếu lại.

    Hoạ Nhiên bị dây quàng lụa đỏ quấn lại, quanh tấm vải thon thoảng mùi máu thịt nhưng không phải của y, hiện tại y đang trong tình trạng cả người bị kéo đi cọ sát lưng với đất, y bị kéo lết tới nổi áo ngoài gần như rách nát.

    Cố gắng chống cự lại vương tay ra để triệu hồi vũ khí, tay vừa kịp thoát ra chưa triệu hồi được nữa thì y đã bị vải lụa siết chặt quấn tới tay kéo về tưởng chừng như y sắp biến thành xác ướp thì...XẸT—tiếng đứt của dây vải, vải lụa bị đứt ngang không có lực kéo cố định y ngã nhào xuống đất, kẻ phá đám đó không ai khác chính là Mẫn Nhi, cô đã dùng vũ khí của mình phi về phía đó để cắt dây, sao khi đánh một vòng cung tuyệt đẹp nó liền quay về vị trí bang đầu nằm trong tay của Mẫn Nhi, vũ khí của cô là một loại Haladie một con dao hai lưỡi cong được gắn vào cùng một tay cầm, có thể điều khiển hai đầu, Mẫn Nhi sử dụng một cặp Haladie như vậy vì cô và anh trai mình điều thuận cả hai tay nên có thể điều khiển vũ khí hai bên tay.

    Mẫn Nhi chạy lại cắt dây lụa giải thoát cho sư phụ.

    Rồi nhào vào chém hai tay cầm hai cây Haladie đảo liên tục nhào vào đánh rồi tách ra rồi lại nhào vào.

    Cách Mẫn Nhi duy chuyển uyển chuyển nhẹ nhàng như một điệu múa, múa mai quay cuồng là thế đấy nhưng cũng không thể khinh thường ả ta được, phân thân của ả chính là tàng hình nên đó là điểm bất lợi cho Mẫn Nhi khi cô bé phải đánh nhau với một thứ không rõ hình dạng luôn trong trạng thái mờ mờ ảo ảo lúc ẩn lúc hiện.

    Mẫn Nhi bị những tấm vải lụa lướt qua tạo nên những vết xước trên quần áo, tấm vải này không tầm thường nhìn thì tưởng vô hại thật ra là một món vũ khí khá lợi hại, vừa có thể đánh tầm xa, trói người, làm lá trắng, tấn công , mỗi nước đi mỗi một cách lướt điều mang sát thương, sắt xảo có thể làm đứt da thịt.

    "Ái—" ả ta tân công về phía mắt Mẫn Nhi muốn làm cô bé đui đi nhưng mai né được, vẫn bị xước ngay má phải làm Mẫn Nhi ui lên một tiếng vì bất ngờ.

    Không chần chờ ả nhân cơ hội mà tấn công luôn khi Mẫn Nhi không để ý tới.

    Vụt vụt~ lại là hai cục súc sắc được phi tới chặn đoàn đánh của ả, chúng phản công rồi lại bay về tay Hạo Nhiên và ánh sáng xanh hiện lên hai cục xí ngầu hoá thành cặp gươm, lưỡi bạc với cán làm bằng vàng được khắc hình rồng bay phượng múa trang trí hình nổi, lưỡi gươm hơi cong cong nhẹ.

    Y tham chiến thế này thì phần thắng thuộc về ai cũng nắm rõ rồi.

    *c..cái năng lượng này giống với túi bùa Bình An khi nảy, xem ra hắn là chủ nhân của cái túi đó* ả thầm nghĩ *đối đầu trực diện thế này e là ta không thể nào thắng được chi bằng tách hắn đi xa thì tốt hơn*

    Không khí vẫn chìm trong tĩnh lặng vì ả đang trong trạng thái không mặt thì lấy miệng đâu ra mà nói chuyện, đã vậy đây là phân thân nên khả năng hại người tài như vậy là không cao có thể nói là ả đang trong trạng thái phế khi gặp được y.

    Tách thế nào thì chưa biết thấy trước mắt đã bị y đánh gần như hồn siêu phách lạc.

    Một quỷ cấp 3 mà cũng đồi đấu với y sao đường đường là một thiên thần cấp 7, được phong là thần thì ả chỉ cần 1 chưởng là xong.

    Thực thể tan biến chỉ còn tiếng gió rì rào một lớn như giông bão đang chuẩn bị ập tới như muốn nói lên sự phẩn nộ của ả.

    "Mẫn Nhi ta mau tới chỗ của anh con" Hoạ Nhiên quay lại nói.

    "Dạ" gật đầu.

    "Đây là dạng quỷ cấp 3 có khả năng gây ảo giác cho người khác, mong phía thằng bé ổn, vì vừa rồi ta đấu với thực thể không phải cơ thể chính nên chưa so hết năng lực ra, Minh Thi thì đang đối mặt với cơ thể chính"

    "Anh ấy sẽ không sao đâu, vì anh con rất mạnh" Mẫn Nhi hì hì cười vỗ ngực tự tin.

    "Ta biết mà..." y phì cười nhưng vẫn mất tập trung *nhưng ta vẫn lo lắng khi để mấy đứa vào vùng nguy hiểm này...có lẽ ta đã hiểu cảm giác của người làm cha làm mẹ rồi*

    Phía Minh Thi.

    Ả gần như không động được vào một sợ tóc của Tí có lẽ do bùa bình an này nhưng ngược lại Minh Thi thì có đấy, cả người tả tơi mệt nhọc, phải chi có túi mai mắn đó ở đây thì cậu có thể bị thương ít lại xước nhẹ hay quần áo bị rách thôi chẳng hạn, giờ thì trong hơi thảm rồi, đã vậy còn bị dính ảo giác nữa, xong quanh từ sương trắng thành đỏ, mùi se se lạnh không dòn nữa giờ là chút mùi tanh nồng trong không khí, tiếng tí tách và gió ùa cứ vang trong đầu cậu, cơn đau đầu như bị búa bổ.

    Tầm nhìn lẫn trí lực sức, lực dần cạn kiệt, cơ thể run run ngã quỵ xuống trong cơn mê mang.

    "M...Minh..Minh Thi" giọng nói quen thuộc gọi tên cậu lắc lưa cơ thể cậu "mau dậy đi con"

    Minh Thi chóp chóp mắt mơ màng ngước nhìn.

    Là giọng của Hoạ Nhiên, y cười dịu dàng đỡ Minh Thi dậy.

    "Sư phụ..."

    "Con giỏi lắm ta rất tự hào về con"

    "Dạ?"

    Minh Thi mơ màng ngơ ra không hiểu sư phụ đang nói gì "con...đã làm được gì đâu"

    "Con đã làm rất tốt rồi, con giúp cậu bạn này an toàn và chiến đấu tới giờ này cầm chân của cô ta để ta có thể bắt được" Hoạ Nhiên nhẹ nhàng lau vềt thương trên mặt Minh Thi "vậy đã giỏi lắm rồi giờ con hãy nghỉ ngơi nhét, mọi chuyện kết thúc rồi"

    "Anh hai, hai giỏi quá" Mẫn Nhi nhào vào ôm Minh Thi từ phía sau "Mẫn Nhi biết hai sẽ làm được mà"

    "C..cảm ơn cậu" Tí cười cười gãi đầu cảm ơn quý nhân.

    "Không có gì" Minh Thi cười nhẹ nhõm, có lẽ vậy cũng đáng giờ mệt mỏi đau nhức điều không thấy đâu nữa.

    Vậy là kết thúc rồi...không chưa đâu.

    "Minh Thi"

    "Anh hai"

    Hai tiếng hét được vang lên cùng một lúc, Minh Thi lúc này đang trong trạng thái bất tĩnh cả người mềm nhũn như cộng bún không sức phản kháng, bị ả lôi lên hút đi sinh lực dòng khí trắng từ miệng Minh Thi bay ra, bay vào khuôn mặt bị biến dạng đó.

    "Ta đánh ngươi chết" Mẫn Nhi điên tiếc lên rút vũ khí lên lao vào, ả nghe tiếng quay ngoắc lại nhìn cô, mà buông Minh Thi ra không thèm đụng vào.

    "Minh Thi" y dùng năm cục xí ngầu phi về phía ả khi ả định tấn công Mẫn Nhi, năm cục tấn công năm chỗ hiểm khoá hai tay hai chân và một cục vào bụng làm ả ngã ngào xuống đất bị Mẫn Nhi đâm hẳn con dao vào mu bàn tay, làm ả đau điến mà gió bão kéo tới máu mặt phụt lên từng đợt.

    Mẫn Nhi bóp mặt ả rút lát bùa ra dán lên trán ả.

    Tay cô dùng lực bấu thẳng vào bụng ả , một mãng trắng khí được lôi ra tụ thành một viên linh châu nhỏ nằm gọn trong lòng bàn tay Mẫn Nhi.

    Còn Hoạ Nhiên trong lúc đó đã lại đỡ lấy Minh Thi, dùng năng lực lên người cậu.

    "Sư Phụ" cô thẩy viên linh châu qua cho Hoạ Nhiên, y đỡ lấy nhét vào miệng Minh Thi.

    "Ngươi.. mau vào tù mà xám hối đi" Mẫn Nhi định niệm chú thì một giọng nữ cất ngang.

    "Khoang đã".

    ___________________________

    Hết chương 3.
     
    Back
    Top Dưới