Ánh nắng ban mai xuyên qua tấm rèm cửa sổ, trải một lớp sáng mỏng trên sàn nhà.
Tiếng chim hót ríu tít ngoài vườn, tiếng xe cộ trên đường, tiếng rao quen thuộc của bà bán xôi, tiếng mọi người í ới gọi nhau, tất cả những âm thanh ấy tạo nên khung cảnh một buổi sáng bình thường nơi phố xá.
Ngân uể oải vươn vai, chậm rãi bước xuống giường.
Hôm nay là chủ nhật, cô chỉ vừa từ trường học về nhà vào tối qua, quá mệt mỏi nên ngủ tới giờ mới dậy.
Hương thơm của đồ ăn bay ra từ dưới bếp khiến bụng Ngân cồn cào.
Cô nhanh chóng vệ sinh cá nhân rồi chạy xuống tầng dưới.
Mẹ đang ở trong bếp chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà.
Sau ba tháng bận rộn với dự án tại trường đại học, Ngân nhớ lắm cái cảm giác ấm cúng của gia đình trong ngôi nhà cô sống từ bé đến lớn.
Ăn xong bữa sáng, cha mẹ cô cũng đi làm, trước khi đi đã dặn dò cô dọn dẹp nhà kho trên gác mái.
Trong kho nhà cô có rất nhiều thùng giấy đựng đồ, đồ dùng cũ đã hỏng và một số giấy báo vụn vặt.
Trong số đó, cô tìm thấy thùng đồ to nhất.
Mở ra xem bên trong, hóa ra đó là những di vật của bà cô.
Ngay phía trên, Ngân thấy một quyển sổ cũ kỹ, bìa đã rách mất một nửa, loang lổ những vệt đỏ nâu như dấu tích của máu khô sau nhiều năm.
Cẩn thận mở cuốn sổ ra, những nét chữ mềm mại, uyển chuyển, cho thấy người viết đã nắn nót từng dòng, gửi gắm cả tâm tư vào đó.
Ngân lặng lẽ đọc, từng câu chữ chất chứa nỗi niềm sâu lắng—những tâm tư của một cô gái về mối tình sâu đậm thuở thiếu thời nơi chiến trường lửa khói.
Cho tới trang cuối cùng, cô bắt gặp một bức ảnh cũ kỹ, mép giấy đã sờn theo thời gian.
Trong tấm ảnh là những người chiến sĩ khoác vai nhau, trên môi nở nụ cười rạng rỡ, ánh mắt họ ánh lên sự kiên định và quyết tâm.
Giữa họ, một cô gái nổi bật với vẻ trẻ trung, tràn đầy sức sống.
Ngân sững người.
Cô gái trong ảnh... giống cô đến chín phần.
Không thể nhầm lẫn, đó chính là Nguyễn Thanh Trúc—bà của cô thời trẻ.
Bà đẹp một cách dịu dàng nhưng đầy khí chất.
Gương mặt nhỏ nhắn, khả ái, mái tóc dài tết hai bên khiến bà trông vừa nhí nhảnh, vừa tươi tắn.
Dù đang ở giữa thời chiến, nụ cười trên môi bà vẫn sáng bừng, như thể chẳng có gì có thể dập tắt ngọn lửa trong lòng những con người ấy.
Bà của Ngân từng là một thanh niên xung phong, tham gia kháng chiến chống Mỹ, nhưng chưa bao giờ kể với cô về những năm tháng ấy.
Trong ký ức của Ngân, bà lúc nào cũng trầm lặng.
Gương mặt già nua hiếm khi nở nụ cười, ánh mắt bà luôn đượm buồn.
Thỉnh thoảng, cô bắt gặp bà ngồi lặng người, ánh mắt xa xăm như đang nhìn về một nơi rất xa, nơi có những ký ức mà bà chưa từng kể lại.
Những lúc ấy, hai hàng nước mắt lặng lẽ rơi xuống gò má nhăn nheo, nhưng bà chẳng bao giờ nói một lời.
Năm ngoái, bà rời xa cõi đời trong lặng lẽ.
Trước khi mất, bà không trăn trối gì với con cháu, chỉ lặng im như mọi khi.
Nhưng Ngân, khi ấy đứng gần bà nhất, đã nghe rõ lời bà khẽ thốt ra giữa hơi thở yếu ớt:
"Tường... em nhớ anh quá, em đến tìm anh đây..."
Câu nói ấy, khi đó, chẳng đọng lại trong lòng cô bao nhiêu.
Nó chỉ là một lời mơ hồ của một người sắp lìa xa thế giới.
Nhưng giờ đây, khi cầm trên tay cuốn nhật ký, khi nhìn thấy bức ảnh này, những dòng chữ ấy như một tiếng vang vọng lại từ quá khứ.
Bà đã khóc vì điều gì suốt bao nhiêu năm?
Người mà bà luôn hướng về trong những ngày cuối đời là ai?
Lật mặt sau tấm ảnh cũ, Ngân thấy một dòng chữ mờ nhòe vì thời gian, nhưng vẫn có thể nhận ra:
"Tiểu đội 6 - Mặt trận X 1972 - Quyết tử vì Tổ quốc quyết sinh."
Đọc dòng chữ ấy, chẳng hiểu sao trái tim Ngân bỗng đập nhanh một cách kỳ lạ.
Một cảm giác bất an trào dâng, như thể có một điều gì đó đang thôi thúc cô, kéo cô tiến gần hơn với bức ảnh.
Bỗng nhiên, một ánh sáng kỳ lạ phát ra từ tấm ảnh cũ kỹ.
Ngân giật mình, muốn thả nó xuống, nhưng không hiểu sao bàn tay cô như bị giữ chặt, không tài nào buông ra được.
Một lực vô hình mạnh mẽ kéo cô vào trong tấm ảnh, khiến cả cơ thể cô chao đảo.
Không gian xung quanh đột ngột tối sầm lại.
Mọi thứ trở nên vô định.
Ngân cảm thấy mình đang rơi, nhưng chẳng có điểm tựa nào để bám vào.
Cô cố vùng vẫy, cố gắng hét lên, nhưng chẳng có âm thanh nào thoát ra.
Mọi tiếng động dường như bị hút vào một khoảng không vô tận, chỉ còn lại sự tĩnh lặng đầy đáng sợ.
Rồi bất chợt—
ẦM!!!
Một tiếng nổ kinh hoàng vang lên, xé toạc bóng tối.
Ngân choàng mở mắt.
Xung quanh cô không còn là căn nhà kho bụi bặm quen thuộc nữa.
Trước mắt cô là một khung cảnh hỗn loạn, hoang tàn.
Khói bụi mịt mù.
Đất đá bay tứ tung.
Những tiếng gào thét, tiếng chân chạy, tiếng đạn réo ngang trời, tiếng bom nổ rung chuyển cả mặt đất.
Cô đang nằm sõng soài dưới nền đất khô cằn, cả cơ thể đau nhức như vừa bị một sức ép khủng khiếp đè lên.
Hơi thở dồn dập, trái tim đập loạn xạ trong lồng ngực.
Đây là đâu?
Đã có chuyện gì xảy ra?
Ngân hoảng loạn đưa mắt nhìn quanh.
Những bóng người chạy vội qua, ai cũng khoác trên mình bộ đồ lính, tay cầm vũ khí, gương mặt căng thẳng, đầy bụi bẩn và mồ hôi.
Họ chẳng ai để ý đến cô—như thể cô vốn dĩ đã thuộc về nơi này từ lâu.
Ngân cảm thấy đầu óc quay cuồng.
Không thể nào...
Nhưng từng âm thanh, từng cơn chấn động từ mặt đất dưới chân, từng mùi khói thuốc súng xộc vào mũi...
Chúng quá thật.
Cô đã xuyên không.
Về thời chiến.