Cập nhật mới

Khác Gặp Lại Ở Một Ngày Xưa

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
391704742-256-k714592.jpg

Gặp Lại Ở Một Ngày Xưa
Tác giả: strawberry1106209
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

thể loại: xuyên không, chiến tranh, lịch sử, tình yêu thời chiến
lưu ý: thời điểm trong truyện là kháng chiến chống Mỹ, tuy nhiên, mọi sự kiện đều chỉ là tưởng tượng của tác giả, hoàn toàn KHÔNG CÓ THẬT TRONG LỊCH SỬ



xuyênkhông​
 
Gặp Lại Ở Một Ngày Xưa
Văn án


Thể loại: chiến tranh, lịch sử Việt Nam, kháng chiến chống Mỹ, xuyên không

Nhân vật chính: Nguyễn Thanh Trúc (sau khi xuyên không), Nguyễn Thanh Ngân (thực tại)

Nội dung chính: Trong khi dọn dẹp gác mái của gia đình, Ngân tìm thấy một bức ảnh cũ kĩ được kẹp trong cuốn nhật ký của bà cô, Ngân giống bà mình thời trẻ đến 9 phần.

Chạm vào bức ảnh, cô bỗng xuyên không về thời chiến.

Ngân trải qua sự tàn khốc của chiến tranh.

Cô hoàn thành tâm nguyện của bà và trở về thực tại.

lưu ý: bối cảnh trong truyện là kháng chiến chống Mỹ, tuy nhiên, các sự kiện đều là tưởng tượng của tác giả, KHÔNG CÓ THẬT TRONG LỊCH SỬ

Đôi lời muốn nói:

Tớ viết truyện này bởi vì tớ yêu lịch sử Việt Nam, yêu đất nước Việt Nam rất nhiều.

Truyện chỉ đơn giản là những tưởng tượng và suy nghĩ của một học sinh sống dưới thời bình về chiến tranh tàn khốc, những mất mát hi sinh của dân tộc.

Tớ còn khá nhỏ, 16 tuổi, nên viết còn hơi non, mong mn thông cảm.
 
Gặp Lại Ở Một Ngày Xưa
Tấm ảnh cũ


Ánh nắng ban mai xuyên qua tấm rèm cửa sổ, trải một lớp sáng mỏng trên sàn nhà.

Tiếng chim hót ríu tít ngoài vườn, tiếng xe cộ trên đường, tiếng rao quen thuộc của bà bán xôi, tiếng mọi người í ới gọi nhau, tất cả những âm thanh ấy tạo nên khung cảnh một buổi sáng bình thường nơi phố xá.

Ngân uể oải vươn vai, chậm rãi bước xuống giường.

Hôm nay là chủ nhật, cô chỉ vừa từ trường học về nhà vào tối qua, quá mệt mỏi nên ngủ tới giờ mới dậy.

Hương thơm của đồ ăn bay ra từ dưới bếp khiến bụng Ngân cồn cào.

Cô nhanh chóng vệ sinh cá nhân rồi chạy xuống tầng dưới.

Mẹ đang ở trong bếp chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà.

Sau ba tháng bận rộn với dự án tại trường đại học, Ngân nhớ lắm cái cảm giác ấm cúng của gia đình trong ngôi nhà cô sống từ bé đến lớn.

Ăn xong bữa sáng, cha mẹ cô cũng đi làm, trước khi đi đã dặn dò cô dọn dẹp nhà kho trên gác mái.

Trong kho nhà cô có rất nhiều thùng giấy đựng đồ, đồ dùng cũ đã hỏng và một số giấy báo vụn vặt.

Trong số đó, cô tìm thấy thùng đồ to nhất.

Mở ra xem bên trong, hóa ra đó là những di vật của bà cô.

Ngay phía trên, Ngân thấy một quyển sổ cũ kỹ, bìa đã rách mất một nửa, loang lổ những vệt đỏ nâu như dấu tích của máu khô sau nhiều năm.

Cẩn thận mở cuốn sổ ra, những nét chữ mềm mại, uyển chuyển, cho thấy người viết đã nắn nót từng dòng, gửi gắm cả tâm tư vào đó.

Ngân lặng lẽ đọc, từng câu chữ chất chứa nỗi niềm sâu lắng—những tâm tư của một cô gái về mối tình sâu đậm thuở thiếu thời nơi chiến trường lửa khói.

Cho tới trang cuối cùng, cô bắt gặp một bức ảnh cũ kỹ, mép giấy đã sờn theo thời gian.

Trong tấm ảnh là những người chiến sĩ khoác vai nhau, trên môi nở nụ cười rạng rỡ, ánh mắt họ ánh lên sự kiên định và quyết tâm.

Giữa họ, một cô gái nổi bật với vẻ trẻ trung, tràn đầy sức sống.

Ngân sững người.

Cô gái trong ảnh... giống cô đến chín phần.

Không thể nhầm lẫn, đó chính là Nguyễn Thanh Trúc—bà của cô thời trẻ.

Bà đẹp một cách dịu dàng nhưng đầy khí chất.

Gương mặt nhỏ nhắn, khả ái, mái tóc dài tết hai bên khiến bà trông vừa nhí nhảnh, vừa tươi tắn.

Dù đang ở giữa thời chiến, nụ cười trên môi bà vẫn sáng bừng, như thể chẳng có gì có thể dập tắt ngọn lửa trong lòng những con người ấy.

Bà của Ngân từng là một thanh niên xung phong, tham gia kháng chiến chống Mỹ, nhưng chưa bao giờ kể với cô về những năm tháng ấy.

Trong ký ức của Ngân, bà lúc nào cũng trầm lặng.

Gương mặt già nua hiếm khi nở nụ cười, ánh mắt bà luôn đượm buồn.

Thỉnh thoảng, cô bắt gặp bà ngồi lặng người, ánh mắt xa xăm như đang nhìn về một nơi rất xa, nơi có những ký ức mà bà chưa từng kể lại.

Những lúc ấy, hai hàng nước mắt lặng lẽ rơi xuống gò má nhăn nheo, nhưng bà chẳng bao giờ nói một lời.

Năm ngoái, bà rời xa cõi đời trong lặng lẽ.

Trước khi mất, bà không trăn trối gì với con cháu, chỉ lặng im như mọi khi.

Nhưng Ngân, khi ấy đứng gần bà nhất, đã nghe rõ lời bà khẽ thốt ra giữa hơi thở yếu ớt:

"Tường... em nhớ anh quá, em đến tìm anh đây..."

Câu nói ấy, khi đó, chẳng đọng lại trong lòng cô bao nhiêu.

Nó chỉ là một lời mơ hồ của một người sắp lìa xa thế giới.

Nhưng giờ đây, khi cầm trên tay cuốn nhật ký, khi nhìn thấy bức ảnh này, những dòng chữ ấy như một tiếng vang vọng lại từ quá khứ.

Bà đã khóc vì điều gì suốt bao nhiêu năm?

Người mà bà luôn hướng về trong những ngày cuối đời là ai?

Lật mặt sau tấm ảnh cũ, Ngân thấy một dòng chữ mờ nhòe vì thời gian, nhưng vẫn có thể nhận ra:

"Tiểu đội 6 - Mặt trận X 1972 - Quyết tử vì Tổ quốc quyết sinh."

Đọc dòng chữ ấy, chẳng hiểu sao trái tim Ngân bỗng đập nhanh một cách kỳ lạ.

Một cảm giác bất an trào dâng, như thể có một điều gì đó đang thôi thúc cô, kéo cô tiến gần hơn với bức ảnh.

Bỗng nhiên, một ánh sáng kỳ lạ phát ra từ tấm ảnh cũ kỹ.

Ngân giật mình, muốn thả nó xuống, nhưng không hiểu sao bàn tay cô như bị giữ chặt, không tài nào buông ra được.

Một lực vô hình mạnh mẽ kéo cô vào trong tấm ảnh, khiến cả cơ thể cô chao đảo.

Không gian xung quanh đột ngột tối sầm lại.

Mọi thứ trở nên vô định.

Ngân cảm thấy mình đang rơi, nhưng chẳng có điểm tựa nào để bám vào.

Cô cố vùng vẫy, cố gắng hét lên, nhưng chẳng có âm thanh nào thoát ra.

Mọi tiếng động dường như bị hút vào một khoảng không vô tận, chỉ còn lại sự tĩnh lặng đầy đáng sợ.

Rồi bất chợt—

ẦM!!!

Một tiếng nổ kinh hoàng vang lên, xé toạc bóng tối.

Ngân choàng mở mắt.

Xung quanh cô không còn là căn nhà kho bụi bặm quen thuộc nữa.

Trước mắt cô là một khung cảnh hỗn loạn, hoang tàn.

Khói bụi mịt mù.

Đất đá bay tứ tung.

Những tiếng gào thét, tiếng chân chạy, tiếng đạn réo ngang trời, tiếng bom nổ rung chuyển cả mặt đất.

Cô đang nằm sõng soài dưới nền đất khô cằn, cả cơ thể đau nhức như vừa bị một sức ép khủng khiếp đè lên.

Hơi thở dồn dập, trái tim đập loạn xạ trong lồng ngực.

Đây là đâu?

Đã có chuyện gì xảy ra?

Ngân hoảng loạn đưa mắt nhìn quanh.

Những bóng người chạy vội qua, ai cũng khoác trên mình bộ đồ lính, tay cầm vũ khí, gương mặt căng thẳng, đầy bụi bẩn và mồ hôi.

Họ chẳng ai để ý đến cô—như thể cô vốn dĩ đã thuộc về nơi này từ lâu.

Ngân cảm thấy đầu óc quay cuồng.

Không thể nào...

Nhưng từng âm thanh, từng cơn chấn động từ mặt đất dưới chân, từng mùi khói thuốc súng xộc vào mũi...

Chúng quá thật.

Cô đã xuyên không.

Về thời chiến.
 
Gặp Lại Ở Một Ngày Xưa
Giữa chiến trường


"Trúc, Trúc, tỉnh lại đi em!"

Có tiếng người gọi cô, giọng điệu đầy lo lắng.

Cô muốn đáp lại, nhưng không thể.

Thế giới trước mắt quay cuồng, chỉ toàn khói bụi và đất đá bay tứ tung.

Tai cô ù đặc bởi tiếng bom đạn gầm rú và những tiếng la hét thất thanh vang vọng khắp nơi.

Chuyện gì đang xảy ra?

Đây là đâu?

Mình không phải đang ở nhà sao?

Một cơn đau nhức chạy dọc cơ thể khi cô cố gắng cử động.

Toàn thân ê ẩm, bắp chân đau điếng, hơi thở nặng nề như có tảng đá đè lên lồng ngực.

Mùi bùn đất quyện lẫn với mùi máu tanh nồng xộc thẳng vào mũi, khiến cô buồn nôn.

Bầu trời trước mặt bị che phủ bởi những làn khói dày đặc, thỉnh thoảng lại bị xé ngang bởi ánh sáng chói lòa của đạn pháo.

Không gian đặc quánh hơi nóng và sự chết chóc kinh hoàng.

"Trúc, Trúc, cố lên em!"

Giọng nói ấm áp ấy lại vang lên, quen thuộc đến lạ thường.

Một bàn tay rắn rỏi nhẹ nhàng đỡ cô dậy, khẽ lắc.

Ngân từ từ mở mắt, trước mặt cô là gương mặt lấm lem bùn đất, mái tóc bết mồ hôi dính chặt vào trán.

Đôi mắt sáng ngời đầy lo lắng dõi theo cô.

Khoảnh khắc ấy, một cơn chấn động tràn qua trí óc, kéo theo những ký ức mơ hồ—một người lính trẻ với nụ cười rạng rỡ dưới ánh mặt trời, giọng nói trầm ấm vang lên giữa những đêm đông rét buốt.

Nguyễn Văn Tường.

Cái tên đó bật ra trong đầu cô như một kí ức đã ngủ quên từ lâu.

Nhưng hình như nó không phải của cô mà chính là của bà cô - Nguyễn Thanh Trúc.

Ngân cứng người, suy nghĩ trong đâu hỗn loạn.

Cô cúi xuống nhìn bàn tay mình, cảm giác đau nhói của những vết thương khắp cơ thể như kéo cô về thực tại.

Đây không phải là mơ hay ảo giác, đây hoàn toàn là sự thật.

Cô đã trở thành bà mình.

"Đi được không?

Tôi cõng em về nhé".

Tường gấp gáp nói, ngồi xuống trước mặt chờ cô leo lên lưng mình.

"Không... tôi...".

Ngân hoảng hốt, lùi về phía sau, nhưng vết thương ở chân khiến cô đau đến nhăn nhó, suýt chút ngã xuống.

"Trúc, em bị thương rồi, đừng gắng gượng nữa, mau trở về hầm thôi".

Thấy sắc mặt cô tái nhợt và ánh mắt ngơ ngác, Tường thoáng sững người, nhưng rồi nhanh chóng siết chặt lấy vai cô, giọng nói đầy lo lắng và giục giã.

Trúc, anh lại gọi cô là Trúc.

Ngân hoảng loạn.

Cô đâu phải Trúc, cô là Ngân kia mà.

Giữa chiến trường, giữa bom đạn, khói lửa, giữa những kí ức xa lạ tràn ngập trong đầu, cô không còn chắc chắn bất cứ điều gì nữa.

Rốt cuộc cô là ai, là Ngân hay là Trúc?

Cô có thực sự là Trúc không?

Hay chính bà cô đã quay trở lại đây một lần nữa... qua cô?

Một quả đạn pháo nổ tung cách hai người họ vài mét.

Bản năng sinh tồn kéo cô ra khỏi dòng duy nghĩ hỗn độn.

Vội leo lên lưng Tường theo phản xạ.

Tường cõng cô chạy khỏi chiến trường.

Họ bỏ lại đằng sau những tiếng súng, tiếng bom đạn, những tiếng la hét thất thanh, cả những thân người ngã xuống và những điều chưa kịp gọi thành tên.
 
Gặp Lại Ở Một Ngày Xưa
Tiểu đội 6


Từ chương này tớ sẽ thay đổi cách gọi nữ chính từ Ngân thành Trúc cho thống nhất nhé

-----------------------------------------------

Tường cõng cô chạy khá lâu.

Nằm trên lưng anh, Trúc vẫn mãi suy nghĩ vẩn vơ về hoàn cảnh hiện tại.

Soát lại từng mảnh kí ức, Trúc vẫn chưa thể bình tĩnh, thích nghi với mọi chuyện đang xảy ra.

Tường cõng cô chạy tới một căn hầm nằm sâu trong rừng.

Trước cửa hầm có hai người lính canh gác, trên người họ mặc bộ quần áo sờn rách, chắp vá vài chỗ, gương mặt chăm chú nghiêm túc, tay vẫn lăm lăm khẩu súng trường như thể sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào.

Thấy Tường cõng cô trở về, họ liền chạy ra hỏi thăm.

Tường dìu cô vào hầm.

Bên trong vô cùng chật hẹp, nồng nặc mùi đất ẩm, những bức vách đất sét được chống đỡ bởi các thân tre già, trên trần lủng lẳng vài túi gạo nhỏ và chai nước đựng bằng ống tre.

Chiếc đèn dầu với ánh sáng yếu ớt chỉ đủ để nhìn thấy mọi thứ một cách lờ mờ.

"Chị Tâm, Trúc bị thương rồi".

Tường vừa đặt cô xuống vừa gấp gáp gọi to.

Một cô gái nhanh chóng mang ra một túi vải, bên trong là những bông băng thấm đẫm thuốc được sắc từ lá rừng.

"Sao lại bất cẩn như thế hả".

Cô gái cẩn thận xem vết thương của Trúc, lời nói có phần nghiêm khắc trách móc nhưng giọng nói và ánh mắt lại lộ rõ vẻ lo lắng.

Trúc ngây người.

Cô không biết họ là ai, nhưng cô biết tất cả những người này chính là những đồng đội vào sinh ra tử cùng bà cô trong những năm tháng chiến tranh đầy gian nguy.

Những mảnh kí ức trong đầu cho Trúc biết, cô gái trước mặt cô lúc này tên là Võ Thanh Tâm, là một trong số đàn chị lớn nhất trong tiểu đội 6, trách nhiệm của một người chị cả khiến chị trông có vẻ nghiêm khắc nhưng trong thâm tâm chị cũng rất yêu thương và lo lắng cho đồng đội.

"Trúc hoảng loạn lắm, từ nãy đến giờ cứ như người mất hồn" Tường lên tiếng.

"Em ấy còn nhỏ, chỉ vừa mới vào đội, dù có dũng cảm đến đâu thì cũng sẽ như vậy thôi, khi chúng tôi mới vào cũng rất sợ hãi, mọi thứ khốc liệt hơn những gì chúng ta tưởng tượng rất nhiều".

Một cô gái khác trong đội lên tiếng.

Trúc hoang mang, bây giờ cô nên làm gì, làm sao có thể cho họ biết rằng cô không phải Nguyễn Thanh Trúc mà là một người đến từ tương lai, có lẽ nghe xong họ sẽ lại nghĩ cô vì hoảng sợ mà sinh ra hoang tưởng.

Giọng nói trầm ấm của Tường vang lên cắt đứt mạch suy nghĩ của cô: "Trúc, nghỉ ngơi đi em, ngày mai còn phải đánh trận nữa"

Mọi người trong hầm lại tiếp tục công việc của riêng mình.

Trông có vẻ rất bình thản nhưng trong lòng tất cả bọn họ đều tự ngầm hiểu sự tàn khốc của chiến tranh là như thế nào.

Ngày mai có thể sẽ có người không bao giờ trở về được nữa.

Trúc cắn chặt môi, cô thực sự đã trở thành bà mình, cô đã bước vào chiến tranh.

Và nơi đây không phải nơi dành cho những kẻ hèn nhát, yếu đuối.

--------------------------------------------------

Thanks for reading!
 
Back
Top Bottom