Sau khi rời khỏi Vạn Lý Trường Thành,Đông Lào tiếp tục nhiệm vụ cõng cậu về nhà,thuận tiện mua thêm một chút đồ ăn nhanh cho Nam Hòa cùng Nam Kỳ ở nhà.
\Cạch\
"Về rồi đây!!!!"
Đông Lào vừa giơ túi đồ ăn lên,ngay lập tức có một lực đạo giật mạnh cái túi,sau đó lơ lửng trôi qua phía ghế shopha.
Đông Lào:............
Mấy người này học được ma thuật trộm cắp hay thật đấy!!!
Nam Hòa đang nằm dài trên ghế xem tivi,nhấc tay đón lấy túi thức ăn,cũng không quên mở miêng:
"Cảm ơn nhóc,đêm nay vui hơn rồi đấy!!"
Nhìn Việt Nam ngủ ngon lành trên trên lưng Đông Lào,anh vô thức nói nhỏ lại.
"Mau đưa em ấy vào phòng đi,ngày mai khai giảng đừng đến muộn."
Đông Lào bĩu môi thầm trong lòng:"Tôi mới không cần anh nhắc!"
Sau khi ra khỏi phòng của Việt Nam, Việt Minh vẫy tay gọi Đông Lào xuống, sau đó đưa cho cậu một đôi tông lào.Anh thì thầm :
"Nều ngày mai vụ xích mích xảy ra theo cốt truyện thì dùng cái này chọi đi.
Anh thuộc Hội học sinh gì đó nên không ở cạnh các em được.Đừng lấy gạch,vỡ đầu người ta."
"...."
Sao Việt Minh biết mình định đáp gạch hay vậy?
...........................
"Nè,nghe nói gì chưa?"
"..."
"Hỏi gì tào lao vậy?"
"Giỡn tí "
"Thân chưa mà giỡn kiểu đó ?"
"Heehee,nghe nói có học sinh nhân loại vượt qua kì thi đặc biệt để vào trường đó."
"Tao biết tỏng rồi,tin cũ mà giờ mày mới biết à"
"Đâu có...."
Sân trường ồn ào đến đau tai.Như trong nguyên tác,việc nhân loại vượt qua kì thi mà chỉ quốc nhân mới làm được trở thành chủ đề bàn tán nóng hổi từ trước khai giảng một tháng.Chính vì sự kiện này mà nhân loại kia-nữ chính mới được các quốc nhân chú ý và sa vào lưới tình "sét đánh"trong truyền thuyết.
Cố gắng ngăn mình không hất tóc mái vướng víu,Việt Nam dẫn Đông Lào đến gần lớp của mình.Mang tiếng là học cùng lớp nhưng số lần lớp tụ họp đầy đủ chẳng nhiều,vì mỗi chủng tộc có khóa và buổi học khác nhau,môn của ai người đấy học,nên không thân thiết lắm.
Ngay khi hai người đến gần,có tiếng xì xào vang lên khe khẽ.
"Đó là người của gia tộc Bách Việt phải không?"
"Trông họ lạnh nhạt thật,cảm giác cũng khó bắt chuyện nữa."
"Có lẽ tin đồn họ xấu xí nên mới che đi gương mặt là thật nhỉ?"
"Nghe nói cuộc chiến trăm năm trước họ góp sức rất lớn đó.Không biết có thực sự mạnh như vậy không?"
Đông Lào, người nghe rõ mồn một:"...."
Khó chịu thế nhờ,muốn vả hết tụi bây luôn á!
Loạt soạt...
"Kệ họ đi,Đông Lào."
Việt Nam thì thầm vào tai hắn.
Cả người Đông lao cứng đờ,vành tai hơi đỏ lên,sau đó ngoan ngoãn cùng Việt Nam đứng vào hàng, chờ đợi lễ khai giảng bắt đầu.
Bất chợt,từ loa phát thanh,một giọng nói hơi trầm, hữu lực vang lên,lập tức khiến đám đông bên dưới im lặng.
"Trật tự đi,mấy đứa năm ba ồn quá đấy!"
Ánh mắt sắc lạnh của UN lướt qua bên dưới,sau khi bên tai yên tĩnh,hắn mới hài lòng bắt đầu buổi khai giảng.
Khai giảng diễn ra như thế nào thì Việt Nam không để ý,cậu chỉ chăm chú lắng nghe lời nói của Đảng qua bluetooth, âm thanh xung quanh cậu trở nên xa xăm và mơ hồ.Cho đến khi kết thúc buổi khai giảng,Việt Nam vẫn không quan tâm.
"Anh ơi,mình về nhà thôi anh."
"..."
"Anh ới!"
Tiếp tục không có tiếng đáp lại.
Đông Lào thở dài,nắm lấy tay của Việt Nam,kéo cậu rời đi.
Lúc gần đến cổng trường,không có vụ xung đột nào xảy ra.Nhưng như vậy thì lại quá đơn giản và dễ dàng đi?.
Đông Lào không nghĩ nó sẽ bình yên như vậy.
Quả nhiên,khi đi ngang qua một đám đông huyên náo,nữ sinh mặc đồng phục áo trắng bất chợt chạy ra khỏi vòng người,đâm sầm vào vai Việt Nam.
Đông Lào lập tức vươn tay kéo người về phía mình, mà Việt Nam với phản xạ kinh người cũng nhanh nhẹn ngiêng người,thuận theo lực kéo mà rơi vào vòng tay vững chắc của Đông Lào.
Đến khi mọi người nhìn lại,chính là khung cảnh một nữ sinh thanh tú ngã sõng xoài ra đất, mà hai nam sinh trông có vẻ cao ráo, hiền lành lại đang ôm nhau thắm thiết.
Kịch bản máu chó gì vậy??!
Đảng đang nói chuyên với Việt Nam qua bluetooth bất chợt bị ngắt tín hiệu.Anh nhíu mày,nhớ lại động tĩnh trước khi mất kết nối.Dù biết đã có Đông Lào ở đó và Việt Nam cũng đã không cần anh bảo vệ, nhưng Đảng vẫn lo lắng gọi cho Việt Minh :
"Em còn ở trường không?Việt Nam vừa bất ngờ mất kết nối với anh.Em cùng Mặt Trận đi xem một chút."
"Em đến rồi,chuyện không nghiêm trong lắm,Mặt Trận đang giải quyết,sẽ xong ngay thôi."
"Ừ,anh cúp máy đây."
....................
Việt Minh cất điện thoại.Từ xa, Mặt Trận đạp lên không trung lao thẳng tới nơi xảy ra đánh nhau.
Các luồng ma pháp nhiều màu chưa kịp bùng lên đã bị nén lại trong một quả cầu khí rồi nổ tung,dư chấn khiến đám học sinh nghiêng ngả .Mặt Trận từ từ hạ xuống,gió làm tung bay đồng phục trường cùng băng rô đeo ở tay trái.
-Hội học sinh-
Mặt Trận có nước da không giống với các anh em trong nhà.Màu xanh da trời nhạt giữa đám lửa đỏ vẫn luôn đặc biệt hút mắt.Cùng với mái tóc đỏ cắt kiểu mulet đuôi sói ( Việt Nam cắt cho) và đôi mắt hai màu luôn khiến anh có nét giống một con mèo lông dài Anh kiêu ngạo và sắc bén.
Nhưng vì đeo kính và khẩu trang đen,phần kiêu ngạo ấy mất đi ,thay vào đó là lạnh lẽo thấu xương.
(ngầu lòi 🙂)))
Ánh mắt anh lướt qua bọn học sinh ngồi bệt dưới đất,đáy mắt mơ hồ có lãnh ý:
"Thật mất mặt,còn không mau đứng lên!"
Việt Minh nhìn Mặt Trận hùng hổ dọa nạt mà khẽ cười.
" Thằng bé vẫn không thay đổi gì cả..."
Anh tiến lại gần,vỗ vại Mặt Trận:
"Đừng làm mất thời gian,chúng ta còn có việc quan trong hơn phải làm."
Mặt Trận còn chưa định buông tha,nhưng như nhớ ra điều gì,anh mím môi, dùng bút gõ nhẹ vào sổ điểm trong tay:
"Mới đầu năm đã gây chuyện,phải "ưu tiên" trừ gấp đôi nhé!"
Nói xong,anh vui vẻ quay đi,kéo theo cả Việt Nam và Đông Lào đang ngớ người bên cạnh,mặc cho đám người há hốc miệng đứng chết trân tại chỗ, trong mắt đầy tuyệt vọng.
.........................................................................
Quay lại vài phút trước đó,khi nữ sinh ngã ra đất,các bạn học xung quanh đã vội vàng đỡ cô dậy,hỏi han cẩn thận đến mức thái quá.
"Này, em có sao không,cẩn thận chút."
"Để tôi đỡ cậu dậy"
"Chân cậu trầy rồi, tớ đưa cậu xuống phòng y tế nhé"
Mọi người nâng cô nàng như nâng trứng hứng hoa, thậm chí cái vết trầy ở chân nhạt đến mức nhìn kĩ mới thấy mà vẫn muốn đi phòng y tế.
Việt Nam thật sự hoài nghi não mấy người này có vấn đề.
Lúc này, cô gái mới đứng dậy, chậm rãi bước đến gần Việt Nam rồi cúi người:
"Rất xin lỗi cậu, cậu có sao không?"
Việt Nam khẽ lắc đầu:"Tôi không sao,không cần xin lỗi"
Đông Lào nhìn cô gái đang quay người cười nói với các học sinh khác,giải thích về vụ việc mình bị ngã không phải do mình,trong lòng nghi hoặc.
Sao cậu ta cứ cảm giác trà trà thế nào ấy?
Việt Nam cũng không nán lại lâu, sau đó tiếp tục bước đi,muốn rời khỏi sân trường.
Chẳng biết cô ấy nói gì mà sau khi rời đi, các bạn học xung quanh có cái nhìn bất thiện về phía cậu,thậm chí có nhiều người tiến lại gần cậu.
Mặc dù cô ấy bị ngã trước mặt cậu,nhưng chuyện này đâu liên quan gì đến mình đâu,tự nhiên mọi người vây xung quanh đông như vậy để làm gì?
Định đi theo cậu về nhà luôn à?
Chưa kịp để Việt Nam suy nghĩ thêm, vài nam nữ sinh bước ra chặn đường cậu, khí thế cực kì to lớn như thể sắp làm việc trượng nghĩa.
Một người trong đó lớn tiếng trách cứ:
"Sao mày đi đụng phải người khác mà không xin lỗi hả?Lại còn để cô ấy xin lỗi mày?"
Việt Nam:"...?"
Việt Nam cực kì hoài nghi IQ của mấy người này.Ai nói gì cũng nghe, bảo gì cũng tin chắc?Mắc gì ra chắn giữa đường rồi thể hiện mình như một tên ngáo thế kia?.Ai có mắt đều thấy cô ta chạy rồi suýt va vào cậu,xin lỗi là phải rồi chứ gì nữa?Chạy rồi tự mình ngã thì là lỗi là người khác hay gì?
"Là cô ấy tự ngã, liên quan gì đến chúng tôi?"
"Rõ ràng là cậu đụng phải cô ấy!"
Chưa kịp lên tiếng,Đông Lào đã gắt gỏng:
"Mày có thấy không?Có bằng chứng không?Hay chỉ nghe mấy lời nhảm nhí của cô ta rồi tự cho mình là đúng hả?"
"Thì..Thì...Là do tụi mày chắn đường nên cô ấy mới ngã!"
"Thậm chí còn không đỡ cô ấy nữa..."
"...."
Bọn họ càng nói càng lắp bắp,giống như vừa phát hiện lời nói của mình ngu ngốc tới mức nào.Việt Nam nhìn mấy người tự rối loạn thành một đống cũng mặc kệ.Đông Lào bực dọc chen vào một câu:
"Vậy thì mau tránh đường đi,vướng quá!"
Giống như chọc vào tổ ong, các học sinh thẹn quá thành giận,bắt đầu niệm chú, tấn công bằng ma pháp về phía Việt Nam và Đông Lào.
Và sau đó là cảnh vừa rồi,Mặt Trận xoa đầu Việt Nam,kéo cậu đi trước,bỏ lại Việt Minh và đông Lào phía sau.
Đông Lào nhìn hai người đi phía trước,trong lòng thầm cười.
Kế hoạch của bọn họ sắp thành công rồi......
.............
Mullet của Mặt Trận
Màu đỏ nha mn.