Khác Gặp lại..?(Countryhumansvietnam)

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
101,253
Điểm tương tác
0
Điểm
0
359981563-256-k678400.jpg

Gặp Lại..?(Countryhumansvietnam)
Tác giả: VitNamMeoLove
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

nếu cùng gia đình đến một nơi mới.........

Mọi thứ đều mới lạ
Không có mệt mỏi.....

Cũng không có đau đớn......



vietnam​
 
Có thể bạn cũng thích
  • (12 Chòm Sao) [GL] Gặp Nhau Trong Thời Loạn
  • {Zhongchi} Ngàn năm gặp lại
  • Gặp Nhau Là Duyên
  • [Edit] [Hoàn] Gặp phải ma tu, thần đều khóc - Nhất...
  • Tứ đại tài phiệt P4 - Gặp gỡ đại nhân vật tỷ phú -...
  • Kiếp sau, nguyện không gặp
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Gặp Lại..?(Countryhumansvietnam)
    Chương 1: Thoả thuận


    Loạt soạt.....

    Cộp!

    Kéttttttt————

    RẦM!!

    ??:-Chậc, mẹ nó.

    Sao ta cứ thua hoài vậy???

    ?:-/cười/ Là do ngươi ngu.

    Khóe miệng ?? giật giật, 'hai người' bọn hắn đã chơi đến mấy chục ngàn ván cờ, năm nào cũng chơi,tổng đến giờ bọn hắn cũng chơi được 343048 ván cờ.Nhưng tại sao luôn là hắn thua vậy?

    ??:-"343048 ván .

    Mà cmn mình mới thắng được 3 ván!!!!Cayyyy"

    Mà 3 ván cờ đó ,2 ván do ? nhường cho, còn ván kia...Ài , là do ? bận xem xét hậu thế của y nên tùy tùy tiện tiện chơi một ván....

    ?:-Này Diêm lão đầu, chúng ta đã chơi đến hơn 300000 ván cờ , còn dư ra tận 43048 ván rồi .

    Còn không định thực hiện lời hứa sao?

    À, mấy ní không nghe nhầm đâu, kẻ đó là Diêm Vương , nắm trong tay mạng sống của vạn người.

    Tùy tiện hạ bút cũng có thể khiến người chết đi, nhẹ nhàng phẩy tay là trên dương gian có thêm sinh mệnh , chơi thua hơn 300000 ván cờ.

    Diêm Vương :- Chậc!

    Vậy ngươi muốn sao?

    Xích Quỷ? / khó chịu /

    - Cũng không khó lắm đâu, chỉ là để cho hậu thế ta đến một nơi khác thôi mà/uống trà/

    Diêm Vương :.......Ngươi định đưa họ rời khỏi đó?

    -ừm, chắc là ngươi không từ chối đâu nhỉ/ lườm/

    Xích Quỷ ghét nhất chính là mấy kẻ khua môi múa mép nhưng lại làm không ra hồn.Diêm vương hiển nhiên biết rõ, chơi với nhau cũng được mấy ngàn năm rồi mà lại.....Diêm Vương vốn không chỉ quản chuyện sống chết, ngay cả năng lực kết nối với thế giới khác hắn cũng có cơ mà.Nhưng cái này thì không được rồi

    -Nhưng như vậy thì thế giới đó sẽ bị đảo lộn mất!!!

    Điều đó là bất khả thi!

    Nếu một người, một nhân loại thì còn có thể xem xét, nhưng nếu đã là quốc nhân thì tuyệt đối khó khăn.Bởi quốc nhân ấy chết đi, đồng nghĩa với quốc gia đó hoàn toàn xóa sổ khỏi bản đồ thế giới .

    Một quốc nhân đã khó , giờ Xích Quỷ còn muốn cả gia tộc Bách Việt, hoàn toàn không thể.

    - Nhưng nếu ta thích thế thì sao?

    Diêm vương :- Ngươi ngang ngược vừa thôi!!Không thể được .Nếu ngươi có thể khiến cho bọn họ biến mất khỏi đó nhưng không ảnh hưởng đến dòng chảy lịch sử và địa lý thì mới có thể đưa đi được !!.

    -......Hừm, ngươi nói đúng .

    Vậy thì ta hủy nó đi nhé / cười/

    Rầm!!!!!!

    -Ngươi điên hả!!!!!!????, chập mạch hay gì.

    Đó là gốc rễ của các thế giới khác , nếu hủy nó thì tất cả các không gian khác đều sẽ vỡ vụn đó.

    Người biết rõ điều này mà!!!!/đập bàn/

    [k xúc phạm j đou]

    Chiếc bàn đáng thương bị tách thành 2 nửa,bàn cờ và những quân cờ đen trắng mất chỗ tựa, rơi xuống sàn lát đá trơn loáng vang lên những tiếng kêu có hơi chói tai.

    Xích Quỷ :- .......Ngươi đây là muốn khiêu chiến với ta sao..? /chậm rãi nhả sát ý/

    - /nhăn nhó/Thế thì sao??ta phải bảo vệ thế giới gốc bằng mọi giá!!!

    Diêm vương biết mình hoàn toàn không thể thắng nổi người trước mặt , y có một chiều cao khủng khiếp lên đến 2 m 2 , toàn thân mang màu đen như mực , xung quanh còn lờ mờ làn sương mỏng đen huyền , trên đầu đội một cái nón rộng cài thêm một cái màng mỏng che đi dung mạo của y.

    Ngay cả Diêm Vương cũng chưa từng thấy mặt.

    Người Việt từ cổ chí kim đã lưu truyền trong dân gian nhưng câu truyện về yêu ma quỷ quái , Xích Quỷ thật không khác gì một hồn ma thật sự bước ra từ các câu truyện ấy .

    Diêm vương :/nuốt nước bọt / Ng...ngươi định làm gì-

    :-Chậc!

    Ngươi lo nghĩ quá xa rồi .

    Ta chỉ định ném một quả cầu chứa năng lượng kháng CHs thôi mà/ khúc khích /

    Xích Quỷ:-Nếu quả cầu năng lượng này rơi trúng Việt Nam... chẳng phải là có thể làm cái chết của mấy đứa nhóc đáng yêu nhà Bách Việt xảy ra sao?

    :"........"

    Diêm vương :.......

    Thích làm gì thì làm đi , ta mới không thèm để ý ngươi!/ phất áo rời đi/

    Xích Quỷ phì cười,cả cơ thể y như một làn sương mỏng,chầm chậm tan ra.Trước khi hoàn toàn biến mất,y buông một câu

    :_Diêm lão đầu,có duyên gặp lại

    Diêm vương:........có duyên gặp lại....

    ........................................................................

    Tại 'nhà' của VIệt Nam

    Nhà thì cũng không phải,đúng hơn là nơi chất giấy tờ .Mấy lần công việc bị ứ đọng quá nhiều,cậu dọn cho mình một chỗ rồi ngủ luôn ở đây.Dạo này cũng nhiều việc nên cậu gần như dính luôn ở đó,không ra ngoài.

    Lạch cạnh...soạt...Một vài tiếng động nhỏ ngoài cửa khiến cậu cảnh giác

    "Nam,em có trong đó không ?"/ngập ngừng/

    Ngay khi nghe thấy tiếng nói trầm trầm quen thuộc mang theo sự lo lắng ẩn chứa trong đó,cơ thể Viêt Nam lập tức thả lỏng.Cậu ho húng hắng vài tiếng,nhanh chóng trả lời người phía ngoài như thể sợ người ấy chờ lâu

    " Khụ......em ở trong này,anh vào đi!"

    /cạch/.Cánh cửa từ từ mở ra,một người con trai có làn da cùng màu đỏ nhạt giống với màu da của cậu ,trên mặt nổi bật hình chiếc búa liềm màu vàng nhạt,nhẹ nhàng bước vào trong phòng.

    "Anh đem cơm đến cho em rồi đây,mau ăn đi không nguội"

    Đảng đặt hộp cơm xuống cạnh Việt Nam, rất tự nhiên kiếm một chỗ sạch sẽ ngồi xuống,đem nắp hộp cơm mở ra.

    "Cái hộp cơm chiên trứng là của anh,còn hai cái bánh bao và hộp xôi gấc này của cậu.Mau ăn thôi"

    Đảng cầm chiếc thìa nhựa lên không khỏi thở dài,bao giờ mới khắc phục được ô nhiễm môi trường đây?

    "Cả nhà ăn cơm"

    "Mời anh,mời cả nhà ăn cơm"

    Hai người một thân âu phục một thân đồ ngủ ngồi vừa ăn vừa bàn luận về mấy dự án và cuộc họp sắp tới.Mặc dù trong bộ máy nhà nước không ít người tài,nhưng cũng là tham ô các thứ.Nam cùng Đảng rất ăn ý không giao mấy việc trọng đại cho đám người này.Như Bác từng nói,tài mà không đức thì chẳng làm được gì.

    "Em làm phiền anh quá nhỉ,muộn rồi vẫn bắt anh đi lên đây"

    Nam ngiêng đầu nhìn đống văn kiện,không khỏi thở dài một hơi

    "Trước thì rảnh,giờ lại bận quá"

    "Không sao đâu Nam à.Anh cũng vừa mới xong văn kiện ,ra đến gara thì nhận được tin nhắn của em"

    Đảng cong cong khóe môi,chữ chả lẽ lại bảo thức đến hơn 12 giờ để chờ tin nhắn của cậu?thậm chí rất tinh ý biêt cậu muốn gì.Đảng liền mua sẵn rồi hâm nóng lại đem đến đây

    "Cũng muộn rồi,hôm nay anh ở lại đây đi"

    "Ừm,vậy mau nhanh lên đi,trông em mệt quá"

    Hai con người vệ sinh cá nhân xong rồi lục tục chui vào chăn,cả hai rất nhanh chóng liền thiếp đi,nào có biết bên ngoài vũ trụ,có một tiền bối đang mang ý định đưa hết con cháu của mình xuống suối vàng trong đêm nay......

    ----------------------------------:333 lần đầu hạ bút,có sai sót gì thì thông cảm nhen--------------------------
     
    Gặp Lại..?(Countryhumansvietnam)
    Chương 2


    Bíp bíp .....

    Bíp bíp

    Tiếng chuông báo thức vang lên liên hồi, đánh thức hai con người đang yên giấc trên giường .

    "Nam ơi... dậy đi thôi...."

    Đảng chậm chạp ngồi dậy, đưa đôi mắt lơ đễnh nhìn ra xung quanh.Nhưng khung cảnh trước mặt đã khiến anh hoàn toàn tỉnh táo .Bọn họ đã không còn nằm trong phòng tài liệu nữa , thay vào đó là một căn phòng mang tông màu trầm ấm lại đầy quen thuộc.....

    " Đ...

    đây là ph.. phòng em ...."

    Việt Nam đã ngồi dậy từ lúc nào , đôi mắt màu vàng kim hơi co lại vì bất ngờ và sợ hãi, gương mặt hơi tái đi.

    Cộng thêm combo vài ngày chưa nghỉ ngơi nên trông cậu như một cái xác đội mồ sống dậy.Việt Nam chắc chắn những đồ vật đang trong tầm mắt đều là đồ của mình, không sai vào đâu được.Nhưng nếu nhìn kĩ sẽ nhận ra, cách bài trí trong phòng có chút khang khác.Tỉ như cái bàn chất đầy giấy tờ của cậu đã được thay bằng một cái bàn lớn và cao thêm vài ngăn tủ.Giấy tờ của cậu thì mất hút không thấy bóng dáng , thay vào đó là chồng sách vở trông như bàn của một học sinh cấp ba.

    Đảng cũng nhận ra điều khác thường ấy, anh kéo cậu đứng dậy, nói nhỏ :

    "Nam....chúng ta ra ngoài xem thử..."

    "Vâng"

    Kétttt—

    Đảng thận trọng mở cánh cửa , nhìn ra ngoài hành lang.

    "!!!!!!!"

    "Sa..sao vậy anh..?"

    Thấy Đảng đứng sững ngoài của khiến Nam nổi tính tò mò,cậu dựa vào thân hình nhỏ bé luồn lách ra ngoài , ngay khi ngẩng đầu lên , cả cơ thể cậu cũng cứng đơ.

    Đâ...

    đây là...ĐÂY LÀ NHÀ AI VẬY??

    Cả căn nhà được sơn màu kem nhàn nhạt , nhìn ra xung quanh cũng có thể thấy được cầu thang dẫn xuống tầng dưới, trước mắt cậu là ba cánh cửa khác đóng chặt, xem chừng không chỉ có một mình cậu và Đảng.Nam cảm thấy máu trong người có hơi nóng lên.

    • Vui quá đi , cảm giác như đi mạo hiểm ấy•

    Vì quá hưng phấn nên cậu lôi Đảng chạy ra cầu thang.

    Định bước xuống nhưng có một giọng nói khiến cậu khựng lại:

    "Nam??"

    "A...?"

    Trong lòng Nam không khỏi run rẩy khi nghe thấy giọng nói ấy.Cậu lập tức đưa mắt nhìn xuống phòng khách, ngay khi nhìn thấy thân ảnh đang ngồi uống trà trên ghế sopha, con ngươi cậu co rụt lại, cơ thể mất thăng bằng, trực tiếp ngã từ trên cầu thang xuống.

    "CẨN THẬN!!!"

    Đảng giật mình hét lên , vừa dứt lời, một bóng đỏ từ trong phòng bếp chạy vụt ra ngoài , thành công đỡ được Việt Nam.

    "Trời ạ, Nam.Em có sao không??"

    Lại là một chất giọng trầm trầm đầy quen thuộc lọt vào tai cậu, cái giọng nói mà cậu ngày đêm nhung nhớ đến cực điểm, nay lại vang lên ngay trên đầu cậu.

    Gương mặt và làn da màu đỏ nhạt với ngôi sao vàng có hơi ú kia.....

    "An..anh Việt Minh....."

    "L..là.. anh đúng không? .. là anh đúng không??"

    Việt Nam ngồi phắt dậy,ôm chặt lấy bả vai của người nọ,cả cơ thể run rẩy đến lợi hại.Hơi thở của cậu dần trở nên dồn dập,nước mắt không kìm được mà tuôn xuống như mưa

    "L.....là anh đ...đúng không?Việt Minh?..ức..Mau nói đi....là anh phải không?.."

    Việt Minh run rẩy gật đầu.Chợt như nhớ ra điều gì đó,Việt Nam quay phắt về phía người ngồi trên ghế shopha vừa rồi,chỉ thấy người nọ đã đến ngồi bên cạnh cậu,lấy một chiếc khăn màu trắng ngà,lau nước mắt cho cậu:

    "Được rồi,không khóc nữa, con trai ngoan "

    Việt Nam vươn tay ôm lấy người nọ,nước mắt ngày càng rơi xuống nhiều hơn.Cậu thở hổn hển,cảm xúc như cơn bão ập đến đầy bất ngờ khiến cậu không thể kiểm soát chính mình được nữa.Đại Nam đỡ cậu đứng dậy,nhẹ nhàng dỗ dành:

    "Không khóc không khóc ,con cũng lớn rồi,có phải đứa nhỏ 5 tuổi nữa đâu."

    Dường như lời nói của Đại Nam không lọt vào tai cậu được chữ nào,hiện tại cậu chỉ có thế làm theo con tim mình.Việt Nam chậm rãi quàng tay qua cổ Đại Nam,vắt chân qua eo của ông,như một con gấu túi ôm cây.

    "Anh....anh Mặt Trận....?"

    Người con trai với làn da hai màu xanh và đỏ và ngôi sao giữa mặt đã đứng ở phía sau Đại Nam từ bao giờ.Việt Nam đưa đôi tay khẳng khiu chằng chịt sẹo với về phía người con trai ấy,cậu muốn chạm vào anh ấy,cậu muốn cảm nhận sự ấm áp mà cậu mong mỏi bấy lâu nay.Mặt Trận đang dọn dẹp căn nhà to chà bá mà cụ Xích Quỷ quẳng cho họ vài hôm trước,quay ra quay vào thế nào lại nhìn thấy Việt Nam ôm cha khóc tu tu.

    "Anh đây....đừng khóc.."

    "Phải rồi,không khóc nữa...Nam...."

    Việt Minh tiến đến nắm lấy bàn tay còn lại của cậu,an ủi vài câu,.Nhưng các ngài ơi,chẳng phải các ngài cũng đang khóc đấy sao?Chẳng phải các ngài cũng tha thiết muốn gặp lại em mình sao.Nhưng âm dương cách trở,sao có thể-

    Chờ chút?...............khoan....

    !!!!!!!!Đúng rồi,Sao em ấy có thể ở đây????Mình đã chết rồi cơ mà??

    Dường như nghĩ đến một trường hợp vô cùng khủng khiếp,đôi mắt của Mặt trận không chỉ là bất ngờ ,nhớ thương.Đôi mắt ấy không còn nhìn cậu bằng cái nhìn ám áp đó nữa,hắn tức giận rồi....

    "Nam, tại sao em lại ở đây..?Tại sao...em lại thấy chúng ta..?"

    Nhưng Việt Nam không thể trả lời,đôi mắt màu vàng kim kia đã sớm mất đi ánh sáng,đờ dẫn vô hồn.Cảm xúc quá mạnh mẽ hiến đại não không thể tiếp nhận nổi,nó chỉ có thể trả trôi lềnh bềnh....vô định.....Đi theo tiếng gọi của cảm xúc....

    "Mọi người à....

    đừng quên anh chứ..."

    6 con mắt nhìn chăm chằm lên phía cầu thang,Đảng vẫn đứng đó từ đầu đến giờ,chậm rãi bước xuống cầu thang.

    "Anh..anh hai.."

    Việt Minh cùng Mặt Trận vô thức thả tay của Nam,chạy đến ôm lấy Đảng,nước mắt thật sự không kiềm chế nổi nữa mà chảy ra

    "Bọn em...vẫn luôn nhớ anh..."

    Họ làm sao quên được Đảng cơ chứ,chính anh đã lãnh đạo các trận chiến ,lãnh đạo bọn hắn với những chiến lược vô cùng tinh vị và khôn khéo.Cũng nhờ có Đảng mà sau khi họ chết đi,Việt Nam có thể vững vàng tiếp nhận giang sơn của cha,tiếp tục bước đi...

    "Hức....anh ơi...anh Việt Minh...ức..Anh ơi.."

    Việt Nam mơ hồ cảm nhận được hơi ấm ở tay biến mất khiến cậu rối loạn không thôi.Nó đâu rồi??Chẳng lẽ chỉ là mơ thôi sao??

    Đảng đẩy hai đứa em mình về phía Nam"Mau đến đó đi,an ủi em ấy đi"

    Không cần bảo thì hai đứa nó cũng đã biết đường nhanh chóng trở lại vị trí ban đầu,nắm lấy tay của Viêt Nam.Dường như cảm nhận được hơi ấm lần nữa,Nam đã ngưng khóc, đôi mắt mơ hồ nhìn về phía xa xăm dần khép lại.Khoảng 3 phút sau,việt Nam đã ngủ say,mọi người đồng loạt thở dài một tiếng.Bé sao nhỏ mít ướt của họ cuối cùng cũng ngủ rồi...

    ....................ùm,hết r.............................
     
    Gặp Lại..?(Countryhumansvietnam)
    chương 3


    ..............

    Tại một cái hầm tối tăm không chút ánh sáng,từng tiếng roi da vun vút vang lên,tiếng xèo xèo của than nóng,tiếng mài dao kêu lên xoèn xoẹt cộng với những âm thanh rên rỉ khiến người nghe không khỏi rùng mình run rẩy.

    Nơi đây là nơi giam giữ những kẻ sinh ra trong gia tộc mà phản bội gia tộc,phạm phải gia quy,dành cho những kẻ phản nghịch....

    Bách Việt Gia Giáo Ngục

    "Chát"

    "Xèo xèo"

    "Graaaaaaaaaaa"

    Kì lạ là những tù nhân không hề kêu la xin tha thứ, chỉ thi thỏang bật ra tiến rên khe khẽ,hoặc gào lớn vì đau đớn...Phải rồi,kẻ phản bội mà còn giám xin tha thứ sao??Nực cười.Bọn hắn tốt nhất nên ngoan ngoạn nhận lấy hình phạt của mình,tránh cho mấy vị đại nhân nào đó nổi giận.

    "Ngươi gào cái gì?Sao lúc đánh thằng Trần thì hăng hái lắm?Rồi cuối cùng để bọn phương Bắc không biết xấu hổ kia chạy sang cướp nước!!!Hả!!"

    "Chát"

    "Ah..sshh"

    Hồ không kìm nổi mà rên rỉ ra tiếng.Đâu phải tại hắn chớ,thằng nhóc họ Trần kia lúc ấy suy yếu quá thể, lúc ấy sức khỏe của thằng nhóc cứ phất pha phất phơ nên hắn tiễn đi cho đỡ khổ thôi mà.......Thật nào ai biết được tên khốn Minh kia-

    "Chát" Đừng có đổ tội cho ai hết,là tại ngươi'

    Thôi được rồi,lỗi của hắn.Là Hồ đã giết Trần.Và bị tên Minh khốn khiếp kia đánh bại,để nước rơi vào tay hắn năm 1406...Cãi không nổi.

    Hình phạt của hắn là ăn 50 cái roi da,sau đó còn phải chịu thêm 20 gậy rồi cho ngâm nước đá 1 canh giờ.

    Hồ thở dài..:*May là còn nhẹ...*

    Hắn mới lên điều hành đất nước không lâu thì tên Minh khốn khiếp kia sang hốt luôn rồi...Nhưng mà nhờ tên đó nên hắn mới có thể nhận hình phạt 'nhẹ nhàng' này....

    "Chát....chát..vút..."

    Tiếng roi da vang lên liên tục không hề ngưng nghỉ.Mà hình như người đó nghĩ đến vẫn đề gì đó khiến hắn tức giận,tốc độ vung roi cùng lực đạo ngày càng tăng lên.

    "45...46.."

    "Chát....vút"

    47...48.....

    "Vút"

    49.....50.

    *Hết rồi....mệt chết.....*

    Nhưng chưa kịp nghỉ ngơi,kẻ đó chẳng nói chẳng rằng túm áo Hồ đang quỳ dưới đất lôi sang một phòng khác.

    'Lê sơ...nhóc không định để ta nghỉ ngơi một chú-- Aghh'

    Chưa kịp nói hết câu,Hồ đã bị Lê Sơ dí vào vết thương khiến hắn đau đớn rên rỉ.

    'Im ngay cái mồm của ngươi,đừng để tôi khâu nó lại!!!'

    Lê Sơ tiếp tục lôi hắn đi.Dù cố gắng mở banh mắt thì Hồ cũng chỉ có thể thấy được cánh cửa mơ hồ.Thế nhưng mặc dù ở xa cũng nghe thấy loáng thoáng những tiếng rên rỉ vụn vặt thoát ra từ căn phòng phía trước.Hồ khẽ nuốt nước bọt,phen này thừa sống thiếu chết rồi....

    _______________________hola_________________

    Nhà của Xích Quỷ.....

    "Cha ơi...Em ấy ngủ rồi mà...sa..sao vẫn còn khóc vậy..?"

    Việt Minh nhìn vạt áo của Đại Nam đẫm nước mắt mà không khỏi lo lắng.

    "Không sao đâu.Lát nữa thằng nhóc dậy, nó sẽ không khóc nữa"

    "Ugh....Cha.?"

    Ngay sau lời nói của Đại Nam,Việt Nam lập tức tỉnh dậy.

    "Nam à,con ra chỗ của Việt Minh một chút được không,ta-"

    Đại Nam còn chưa nói hết câu,nước mắt của Việt Nam lại lần nữa chảy dài.Cậu tiếp tục ôm lấy ông,vẻ mặt trông vô cùng ấm ức như thể ông vừa mới bắt nạt cậu.

    Đại Nam không khỏi cười trừ:*Đứa nhỏ nhà mình đáng yêu quá đi,thật muốn ôm ôm.Nhưng mà con trai cả sẽ nhìn thấy mất.....*

    Ông khẽ liếc mắt sang Việt Minh đang ngồi trò chuyện với Đảng,và đứa nhỏ Măng Non đang đứng nấp sau sopha nhìn ông....

    Ủa từ từ..

    "Măng Non...là con sao?"

    Bị nhắc đến tên,Măng Non giật nảy người.Anh cúi mặt,bước ra ngoài.

    "S..Sao em cũng ở đây thế??

    Em có làm sao không??Có thấy mệt ở đâu không...."

    Nhìn Măng Non bước ra từ sau ghế,Đảng lôi lại hỏi han,tiện tay quay vài vòng xem xét tổng thể.

    "Anh đừng hỏi nữa, anh Măng Non sắp bị anh làm cho lú rồi"

    "Ư....

    ùm .Vậy-"

    "Được rồi Đảng à,uống chút nước đi.Mấy đứa uống nước cam nhé!"

    "Vâng!"

    Mặt Trận đã để ý bọn nhỏ từ lâu.Đặt mấy cốc nước lên bàn,anh vừa ngồi xuống thì cánh cửa bằng gỗ lim liền mở ra.

    "Chào mấy đứa,ta về rồi nè"

    Xích Quỷ từ ngoài cửa bước vào,trên tay còn nắm lấy một người đầy máu không thấy rõ mặt,ném xuống sàn.Sau đó ngài ung dung đến ngồi cạnh Đại Nam trên sopha,khẽ nhấp một ngụm trà rồi rất tự nhiên khều Việt Nam đang nhìn mình chằm chằm.

    "Nhóc đáng yêu,thấy quà gặp mặt của ta thế nào?"

    "?".Nam chậm chạp nghiêng đầu,quà gặp mặt là sao.....

    "Cha!Mọi thứ đã hoàn thành rồi"

    Một nam nhân với bộ áo màu vàng đẩy cửa bước vào,theo sau còn có vài người khác theo sau.Mọi người đều trông có vẻ khá hài lòng,nhưng trên tay mỗi người lại cầm thêm mấy cái "xác" không rõ danh tính...

    "Anh Nam Hòa!!!"

    Cuối cùng thì trong mấy người lạ mặt,Việt Minh cũng nhận ra được người quen....

    "Việt Minh!!!Còn có Mặt Trận,cả Viêt Nam..."

    Bị nhắc đến tên.Việt Nam khẽ nhổm người dậy,ngay khi nhìn thấy Nam Hòa(VNDCCH) đứng ngoài cửa,đôi mắt còn chưa ráo của cậu lại lần nữa ầng ậng nước .

    "Anh Nam Hòa..."

    "!!!!"

    Sao lại khóc nữa rồi???

    "Sao anh có cơ thể hay thế?

    "Đảng thật sự không thể chịu nổi cái cảnh bị ra rìa này rồi...

    "Ồ!

    Là Đảng đấy hả.Cái này là cụ Xích Quỷ cho,dùng cũng không tồi!"

    Nam Hòa vứt hai cái thứ trên tay mình xuống sàn,xoay xoay khớp cổ tay.

    "Vậy chúng ta vào vấn đề chính thôi nhỉ...Nam!!!Dậy đi nào!!"

    Nam Hòa tiến lại,ôm Việt Nam ra khỏi vòng tay của cha mình,đem cậu đặt vào trung tâm của cuộc nói chuyện.

    "Đứa trẻ này thật đáng yêu a!!Không hổ là người thừa kế xuất sắc nhất của gia tộc Bách Việt ta!! hahaha-ÚI"Lĩnh Nam bước tới định dùng bàn tay đầy máu vỗ lên đầu Việt Nam liền bị Xích quỷ hất tay ra

    "Đứa nhóc này!!!Còn định bôi máu lên đầu cháu ta!!Không mau đi tắm rửa??!!"

    "Con biết rồi mà,cha cũng thật khó tính!!!"

    Lĩnh Nam nhăn nhó quay người vào nhà tắm,còn rất thân mật quay lại vẫy tay với mấy người khác:

    "Mọi người cũng vào dần đi a,cha sẽ quở đó"

    "Phì..Thế còn mấy đứa nhóc này thì sao?

    Kệ tụi nó hả?"

    Hai người toàn thân một màu đen sì giống hệt Xích Quỷ cười khẽ,ngồi xuống, đoạn lấy tay chọt vô mấy cái "xác"nằm cứng ngắc dưới sàn.

    "Ú à!!!xem chừng Đại Ngu vẫn còn tỉnh lắm nhỉ??Vạn Xuân ,nhóc đem hắn đi cùng đi."

    Nhìn một loạt những người lạ mặt đi qua mình và nói một loạt những thứ mà cậu không hiểu khiến Việt Nam hoang mang cực độ.

    Họ là ai thế??Chúng ta có biết nhau hả???Mọi người đang nói tiếng Hán hay là tiếng Nôm thế???Ai mau tới cứu bé khỏi nơi này đi!!!Xung quanh toàn ma thôi kìa!!!Help me!!!

    🙂)))bí qué
     
    Gặp Lại..?(Countryhumansvietnam)
    CHƯƠNG 4


    ................

    TỤC TRUYỀN RẰNG

    Họ Hồng Bàng làm vua nước ta đầu tiên.Tương truyền,thời kì Hồng Bàng bắt đầu từ năm 2879TCN,là niên đại vua Kinh Dương Vương,với quốc hiệu Xích Quỷ.Đế Minh là con vua Thần Nông,gọi vua Phục Hi là bác,chắt bốn đời ông Bàn Cổ.Đế Minh đã có vợ,song khi đi tuần thú miền Ngũ Lĩnh,lại lấy công chúa Vụ Tiên mà sinh ra Lộc Tục.Lớn lên,Lộc Tục làm vua phương Nam,thành lập bộ tộc Dâu,đặt quốc hiệu là Việt Thường(anh trai của Xích Quỷ),xưng là Kinh Dương Vương.

    Sau đó ông đổi quốc hiệu là Xích Quỷ rồi mất....

    ...............

    Ngay từ bé,Xích Quỷ đã được Việt Thường-người đứng đầu gia tộc Bách Việt dạy dỗ chu đáo.Việt Thường yêu thương Xích Quỷ tới mức ngay cả khi lớn,thay thế vị trí của ông, Việt Thường vẫn chuẩn bị bữa trưa cho Xích Quỷ...Nhưng sau khi đứa em trai thứ tư của của họ-Âu Lạc ra đời,Việt Thường đã biến mất,cho dù Xích Quỷ có dùng toàn bộ khả năng của mình vẫn không thể tìm thấy ông.Giống như Việt Thường đã hoàn toàn biến mất khỏi vũ trụ này...

    ---------------------------------------------------------------------------------------------

    "Này mấy đứa!!Dậy đi nào,như vậy là đủ rồi!!!"

    Tây Sơn-người với màu da vàng và đỏ-đi hết một vòng quanh phòng khách gọi lũ nhỏ mau chóng thức giấc.Cho đến khi Việt Nam dậy thì mọi người đều đã tỉnh táo.Cậu quay đầu tìm Đại Nam nhưng lại không thấy ông có trong phòng.

    Việt Nam:"...Cha..."

    "Không khóc!!Nam.Ta vô cùng ghen tị khi em lại nhớ đến cha trước đấy!!!"

    Mặt Trận lớn tiếng ngăn hàng nước mắt của cậu trước khi nó chảy dài lần nữa....

    -Thình thịch-

    "Ahg?.."

    Cơn đau đầu ập đến như một làn sóng triều khiến đại não cậu tê buốt.

    Việt Nam bần thần:*...Này là kí ức của ai..?*

    Nam Hòa nhìn đứa em trai đang ngồi ngơ mà phì cười:

    " Phh..Cụ Xích Quỷ đem chúng ta đến một thế giới không nằm trong quản lý của Đại Vũ Trụ.Thứ em nhận được là kí ức cùng thông tin tất yếu về nơi này.....Chắc em cũng hiểu nhỉ?"

    Việt Nam khẽ gật đầu,có lẽ cậu đã"isekai"qua thế giới mới theo lời của Ja-wibu chúa-pan...

    "Vậy..em có thể đi tỉa tóc không?"

    "Không nhé em yêu!!"

    Tại thế giới này,có tồn tại phép thuật cùng một số các yếu tố Fantastic khác.Tỉ như thú nhân hay á thần và các chủng loại không phải người...kể cả CHS.Quả là một thế giới thập cẩm!!

    Gia tộc Bách Việt có tồn tại nơi đây,nhưng những thành viên xuất đầu lộ diện chỉ là một phần nhỏ.Bắt đầu từ hai hệ của Tây Sơn và Đại Nam là có mặt,còn lại gần như không được nhắc đến-hay nói cách khác,họ vốn không tồn tại trong thế giới này.

    Tuyệt vời làm sao!!Thế giới này không có chiến tranh đẫm máu,không có quá nhiều đau thương và nước mắt.Trận chiến duy nhất mà thế giới này phải trải qua,là chận chiến giữa Ác ma-Thiên thần,Quỷ-Thần....Mọi thứ đã sảy ra vào mấy trăm năm trước,tạm thời mọi thứ đang đi theo xu hướng hòa bình,Ác Ma cùng Thiên Thần và các chủng loài khác cùng sống với nhau.

    Và gia tộc Bách Việt được ghi nhận là có thương vong nhiều nhất,điều đó lý giải vì sao số người xuất hiện trong bản thảo không nhiều...Vì họ đều đã chết..Nhưng tại sao lại là gia tộc Bách Việt?

    CMN!!!!VÌ TÁC GIẢ LÀ NGƯỜI TRUNG QUỐC!!!

    MẮC GÌ DÌM TỤI NÀY VẬY???!!!!

    Thôi thì cũng không phải lần một lần hai...bỏ đi...

    Japan đã từng kể với cậu rằng anh rất bức xúc khi đọc mấy cuốn "Made in China",bởi đôi khi họ đề cao quá thể quốc nhân của mình mà dìm hay sỉ nhục các quốc nhân khác.Điều này không thể trách họ,nó đến từ lòng tự tôn dân tộc thái quá của người dân.Thế nhưng đưa yếu tố này vào các cuốn sách thì quả thực không tốt....

    Và điều vô cùng đau lòng với một đất nước có dân số trẻ,năng động và yêu thích cái đẹp như Việt Nam,đó chính là...việc âm nhạc,hội họa,múa,hát,phim ảnh...ở nơi này gần như bằng 0!!!!

    VÔ CÙNG ĐAU LÒNG!!!!Tác giả chỉ tập trung miêu tả tình yêu giữa các nhân vật chính,một số cp phụ và cảnh sự dụng phép thuật,giao lưu giữa các nhân vật cùng cảnh bọn họ giải cứu thế giới!!!!

    HẾT!!!TẤT CẢ CHỈ ĐƠN GIẢN NHƯ VẬY!!!!

    Việt Nam cùng các tiền bối vô cùng sầu não.....

    Việt Nam nhìn xung quanh nhà rồi lại thở dài..Vậy là trong nhà thì cậu là người nhỏ nhất còn gì,trước có mỗi Đông Lào..

    Cậu giật mình*Vậy thằng nhóc đâu???Từ đầu đến giờ là không thấy nó...*

    "Anh Nam Hòa,thằng nhóc Đông Lào đâu rồi a??"

    "Em không phải lo!!!Thằng nhóc đã ra luyên cơ tay với ngài Đại Việt từ nãy rồi.!"

    Thấy mấy đứa nhóc nhà mình vẫn còn dùng kính ngữ,Văn Lang khẽ nhướn mày

    "Sao mấy nhóc không gọi ông à??Nghe cho thân mật chút.Mấy đứa có thể gọi bằng biệt danh mà!!"

    "Nhưng mà như vậy bất kính lắm ngài Vă-"Đảng còn chưa cả dứt lời liền bị Văn Lang cắt ngang

    "Nhóc gọi ta là cụ đi"

    "Như-"

    Văn Lang'\trừng mắt\"Muốn cãi?"

    Đảng\rén\"Dạ cụ Văn Lang...."*Nghe cứ gượng quá!!!*

    Sau khi Văn Lang hoàn thành công tác giáo dục tư tưởng cho bọn trẻ nhà mình,ông mới chậm rãi đưa tay gỡ tấm màn che mặt xuống,hất ngược cái tóc mái dài che cả mắt của mình lên,để lộ khuôn mặt đẹp không góc chết lại mang chút hoang dã của mình.Nhỏ tác giả kia đã cố tình tạo nên một đặc trưng vô cùng kì lạ và phiền toái,có thể coi là "đặc điểm nổi bật" cho dòng tộc Bách Việt.Đó là bất cứ ai trong gia tộc đều sẽ che đi khuôn mặt của mình,không che hết thì là một nửa.Bắt đầu từ hệ của Đại Nam và Tây Sơn được miêu tả với ba đặc điểm chung:tóc mái dài che cả mắt,đéo kính,bịt khẩu trang.

    Có thể có một,hai hoặc cả ba đặc điểm trên một thành viên.Đảng và Đông Lào và Nam Kỳ(CHTTNK-Cộng Hòa Tự Trị Nam Kỳ)là 3 người có cả ba đặc điểm ấy.Lúc nào họ cũng bịt kín mít, trông cứ như ăn trộm ấy!Nhưng nhỏ tác giả muốn làm như vậy để gây ấn tượng xấu cho nhân vật chính của mình.Ừm..chính là...gia tộc Bách Việt...là đại phản diện..là Boss cuối..

    Chán thật đấy!!!!Nhiều cái cậu không muốn nói đâu!!

    *Thế..tại sao mình lại ở đây??Vậ..vậy còn công việc thì sao hả??..*

    Việt Nam thật sự mệt mỏi,quá nhiều việc khiến đầu cậu quay như chong chóng.Cậu ngước mắt lên nhìn Xích Quỷ-người đã đưa cậu đến đây.Ngài ấy vẫn rất ung dung ngồi trên sopha uống trà,nhàn nhã trò chuyện với các vị tiền bối,các anh của cậu cũng rất tự nhiên mà kể chuyện xưa,nghe mà thấy hoài niệm.Và trong lúc ngẩn ngơ ấy,cậu buột miệng thốt lên một câu:

    "Ngài Xích Quỷ,vậy là con chết rồi ạ??"

    Thành viên gia tộc Bách Việt đang có mặt:"???!!!"

    Gần như là cùng một lúc,tất cả mọi người đều ngưng trò chuyện,quay ra nhìn Nam chằm chằm,hiển nhiên câu hỏi của cậu đã khiến họ giật mình.

    Việt Nam:Mình hỏi sai à???
     
    Gặp Lại..?(Countryhumansvietnam)
    CHƯƠNG 5


    "...."

    CẬU MUỐN TRỞ VỀ!!!

    Tại sao cụ Xích Quỷ lại nhẫn tâm như vậy??Ngài ấy đem toàn bộ quốc nhân tại thế giới cũ của cậu xuống âm phủ hết rồi!!!!Vậy ai lo cho con dân của cậu???Đồng bào cậu vẫn còn khổ lắm,sao cậu có thể chết dễ dàng như vậy được!!

    Vậy chồng tài liệu cao ngút trời kia ai xem xét cho cậu???Ai thay câu quản lý bộ máy nhà nước??Đảng thì sao?Ai quản đống ung nhọt kia,ngăn chúng bòn rút tiền của đồng bào,ngăn chúng tham ô,phá hoại???Ai sẽ lên bàn đàm phán ngồi với tên Tàu kia,bảo vệ Hoàn Sa và Trường Sa??Công việc nhà nước nhiều không đếm xuể,đồng bào cậu sao ghánh hết được??Còn cả vụ ô nhiễm môi trường,bọn họ có nhớ không??Vụ cải cách sách giáo khoa liệu có hoàn tất suôn sẻ??Rồi cả vụ của Germany,ai thay cậu làm cái này??Cả vấn đề mai một văn hóa,ý thức của thanh niên đi xuống,ai sẽ giúp cậu tuyên truyền???

    AHHG!!!!CỤ XÍCH QUỶ ĐỂ CẬU NGỎM KHÔNG ĐÚNG LÚC CHÚT NÀO!!!!

    Trông đứa cháu nhà mình nước mắt ngắn dài ngồi trách mình,Xích Quỷ chỉ có thể thở dài.Sao đứa nhóc này có tinh thần trách nhiệm cao vậy???

    "Cụ Xích Quỷ..."

    Việt Nam đau lòng khẽ lí nhí tên kẻ đầu sỏ.muốn trách cũng không được mà buông thả cũng không xong.

    "...Nhóc à...Vậy..ta đem hai thế giới này kết nối cùng nhau,được không?"

    "Là sao ạ?"

    Việt Nam ngẩng đầu.Trực giác nói cho cậu biết,đó là một tin vui.

    "Nhóc có thể đem các đồ vật từ đó qua đây và ngược lại-"

    Xích Quỷ còn chưa nói hết,Việt Nam đã vui tới mức xung quanh nở hoa

    "Vâng!!Cảm ơn người!!"

    .................

    Sau khi hướng dẫn Việt Nam sử dụng kĩ năng"Xuyên không gian",ông kêu dòng tộc Bách Việt tụ tập lại,giới thiệu cho lũ nhỏ một lượt.

    Với những tiền bối đời đầu:lớn nhất là Việt Thường,không rõ tung tích.Sau đó là Xích Quỷ,một thân đen huyền,là một linh hồn do thể xác không đủ để chứa sức mạnh từ tinh thần.Rồi đến ngài Văn Lang,với truyền thống ăn tết cùng bánh chưng và bánh dày.Cuối cùng là Âu Lạc,mở ra thời kì Bắc thuộc lần một sau khi Nam Việt thay cha mình cai trị-kẻ phản bội đầu tiên của gia tộc Bách Việt.Sau đó bị Giao Chỉ-anh họ của mình,con trai của Văn Lang thay thế,cũng là kẻ phản bội thứ hai.Song bị Lĩnh Nam,con trai đầu của Xích Quỷ,đánh cho thừa sống thiếu chết,chạy trốn lên phía Bắc.Đến khi khỏe lại tiếp tục xuống dành quyền cai trị lần nữa,giết chết Lĩnh Nam.

    Sau này thì lười nên chạy mất,để em trai mình-Giao Châu thay thế,lại là một kẻ phản bội.

    Đến năm 544,người con thứ hai của Xích Quỷ,Vạn Xuân đá đít Giao Châu ra khỏi lãnh thổ,lấy lại hòa bình trong 58 năm.Giao Châu "cay"vụ này lắm,nên năm 602,hắn bí mật trở lại,cho thuốc độc vào thức ăn của Vạn Xuân,tiễn ông xuống địa phủ.Còn mình và Giao Chỉ thay phiên nhau cai trị tới năm 679 .

    Nam Việt có hai người con.Đứa cả là An Nam,thấy Giao Châu làm vua cũng vui nên đã đem Giao Châu bỏ bao thả trôi sông để mình thử trải nghiệm cảm giác đứng đầu.Chán chê lại rủ đứa em trai-Trấn Nam lên thử trải nghiệm.Được 9 năm lại tiếp tục cai trị.

    Đến Tĩnh Hải Quân thì lại đau đầu,bởi linh hồn của ông bị xẻ ra làm 4 phần.Một phần là theo phương Bắc.Ba phần còn lại do tự nảy sinh bản ngã nên có tên gọi:Khúc,Dương và Ngô.Thế nhưng các linh hồn ấy không có thể xác chống đỡ,rất nhanh Khúc,Dương bị mất đi bản ngã,hòa làm một với Tĩnh Hải Quân.Còn nửa theo Phương Bắc đã bị nhà Ngô giết chết.Nên mọi người cũng hay gọi Tĩnh Hải Quân là Ngô!

    Đại Việt lại còn bị chia linh hồn khủng khiếp hơn:chia làm 6!!Nhưng rồi các linh hồn cũng không thể chịu được áp lực khi không có thể xác chỗng đỡ,một phần vì thái độ bài xích của Đại Việt với hai kẻ Trịnh - Nguyễn khi họ đấu đã nhau liên tục.Tây Sơn đã trực tiếp đem hai người họ đăng xuất khỏi trái đất.Đến khi được Xích Quỷ hồi sinh trở lại vẫn không nghừng đấu đá nhau.

    Viêt Nam* và Đại Nam vốn là anh em song sinh,nhưng sợ lẫn tên với bọn nhỏ nên hay gọi Việt Nam là Nguyễn nhiều hơn.Phần còn lại thì lúc khác,mệt rồi!!

    ________________________________________

    "Òa!!!!Ta có thể bay được nè, Vạn Xuân!!!!"

    Lĩnh Nam vừa cười vừa bay qua bay lại trước mặt em trai mình trông cực kì gợi đòn.

    Vạn Xuân:".......".Ông nhìn con người bay trước mặt mình mà chán nản,trực tiếp mặc kệ,vùi đầu vào đống tập sách "Ma pháp cơ bản" chất trên kệ của thư viện.Với tài năng thượng thừa đã hack không biết bao nhiêu thế giới,Vạn Xuân sẵn sàng đem toàn bộ bí mật của nơi này phơi bày ra ngoài,ngay lập tức khiến nó sụp đổ.Nhưng làm vậy thì mất vui,ông muốn mọi thứ phải thật thú vị..

    "Lĩnh Nam!!Cha có thể hay không nhỏ tiếng một chút??Việt Nam còn đang bận làm việc,đừng gây ồn sang thằng bé!!!"

    Đại Cồ Việt không thể kìm nổi mà lên tiếng.Sao cha nói lớn quá vậy???Rõ ràng ông là người dạy mình phải giữ im lặng khi đọc sách trong thư phòng hay sao???Lời nói gió bay hết rồi à?

    Lĩnh Nam cùng Vạn Xuân không hẹn mà quay ngoắt sang góc của Việt Nam với vài chồng giấy dày dày chất lên bàn.Haz..Đứa nhỏ đáng thương,công việc dồn lên đầu nó quá nhiều.Cho dù đã sàng lọc qua vài lần nhưng tài liệu vẫn là cứ chất ú ụ.Đảng và Đoàn cũng nhiều đêm thức trắng ,thế nhưng công việc vẫn là chất chồng...Nhưng có lẽ là bọn chúng sẽ hoàn thành sớm thôi,Mặt Trận cùng Việt Minh cũng lao vào mớ hỗn độn ấy để giúp Việt Nam.Họ cũng muốn giúp lắm,nhưng sự khác biệt về tư tưởng,hình thức chính trị lại là một bức tường ngăn dày không để bọn họ động vào đống tài liệu đó.Động vào là cãi nhau cho coi.....

    Cốt truyện đã bắt đầu được một phần ba-tức là hè năm nhất trung sắp kết thúc.Theo đúng mạch truyện là Việt Nam phải đến trường.....

    CÒN LÂU!!!!!

    Mắc gì cậu phải đi đến đó chớ!!!!Cho dù kiến thức về thế giới này có mù tịt đi chăng nữa thì cậu có nhiều việc phải làm hơn là đến trường một cách vô nghĩa..

    "Nên là em không đi thật à?"

    Việt Nam gật đầu chắc nịch"Đương nhiên rồi!Em sẽ không đi đâu!"

    Việt Minh thở dài,thằng nhóc này thật là.,,,chả biết tận hưởng gì hết.Một nơi mới mẻ và thú vị như vậy mà không chịu đi khám phá thì thật là uổng phí....

    "Việt Nam,bên phía chính phủ có tin vui cho chúng ta đây!"

    Đảng cầm tài liệu nghiêng người qua phía Việt Nam,khẽ chỉ vào dòng chữ phía bên trái ở trong góc.

    "Bộ máy nhà nước đã được mọi người củng cố và hoàn thiện sau khi chúng ta rời đi rồi.Bọn họ nói những nhân viên mới hoạt động rất tốt.Có lẽ từ giờ số lượng công việc sẽ giảm xuống nhiều đấy,Việt Nam.Mọi người sẽ sàng lọc kĩ càng hơn,chỉ có vấn đề nào có quá nhiều ý kiến mới đến phiên chúng ta."

    Anh mỉm cười:

    "Chúng ta được nghỉ ngơi rồi đấy,Nam à."

    Nhưng thực chất là nói:"Em có thể đến trường rồi đấy,Nam à"

    "..........."
     
    Gặp Lại..?(Countryhumansvietnam)
    Chương 6


    ...........................

    "Vậy thì Út Nhỏ!!Mau đi mua sắm thôi!!!"

    Măng Non vui vẻ kéo tay Việt Nam chạy xuống nhà,thúc giục cậu xỏ dép và mặc quần áo để đi mua đồ,sửa soạn để chuẩn bị bước vô kì học mới.Đương nhiên không chỉ mỗi cậu và Măng Non.Có cả anh Mặt Trận,Việt Minh,Nam Hòa,Đông Lào,Đảng,Đoàn....Ừm..

    Cả mấy kẻ phản bội cũng đi,còn đang quấn băng như mấy xác ướp được Mặt Trận ôm lên xe ô tô.Đếm sơ sơ cũng là đầy đủ 4 người:Việt Hòa(VNCH),VE,Nam Kì(Cộng hòa tự trị Nam Kì),Indochina(Đông Dương).

    Hoàng sa cười cười,nghiêng người qua phía Việt Minh nói nhỏ"Anh,tóc chọc vô mặt em rất ngứa.Thật sự không thể tỉa lại tóc được sao?"

    "Quả thực không thể,vì đây là yêu cầu cơ bản của cốt truyện"

    "Nhưng chúng ta không cần phải chịu đựng quá lâu đâu.Vì để tránh hào quang của nhân vật chính nên chúng ta sẽ phải diễn một chút.Dù sao thì đầu năm Tam trung cốt truyện sẽ bị dừng nên chúng ta có thể tự do hoạt động từ lúc đó."

    Mặt Trận kiểm tra lại mấy cái thẻ cùng danh sách mua đồ,thuận tiện chen vào một câu.

    Việt Nam ngồi phía sau không khỏi thở dài.Kính thì không sao,cậu đeo quen rồi,nhưng cái tóc mái dài che hơn nửa khuôn mặt thì không tài nào chịu nổi.Định đưa tay vuốt tóc lên thì Đảng-người đang có 3 combo:đeo kính,bịt khẩu trang và để tóc dài - đưa tay ngăn lại:

    "Đừng tùy tiện để lộ mặt,Nam!!!Khuôn mặt,giọng nói cùng vóc dáng cơ thể đều đã thay đổi.Không thể bất cẩn như vậy!!"

    Việt Nam:.......

    Cậu khổ quá mà!!

    ..........................................

    Đi loăng quăng đến tận chiều mới về.Ngay khi vừa bước vào sân,4 kẻ"không biết điều" đã được Đại Nam xách cổ,đem xuống tầng hầm của căn biệt thự.Nam Hòa cũng rất hồ hởi túm theo Việt Hòa theo sau,chưa đi được mấy bước liền bị Việt Nam giữ lại

    "Anh Nam Hòa....".Cậu ngập ngừng,nhìn anh như muốn nói lại thôi.

    "Nói đi"

    "Bọn họ vẫn bị phạt sao?...Không phải đêm qua..."

    Ý cười trên mặt Nam Hòa ngay lập tức biến mất,anh lạnh giọng

    "Nam,sau bao nhiêu đau đớn của bọn họ gây ra cho em,em vẫn muốn chấp nhận những kẻ phản loạn này?"

    Cậu sững người,khẽ đưa tay rờ lên eo.Việt hòa cũng đưa mắt theo tay cậu,giọng nói mang theo sự đau đớn và thống khổ:

    "Chúng ta còn có thể được tha thứ sao..?"

    ".......Có thể..."

    "!!!!!!!!!!"

    Việt Nam ngước nhìn Việt Hòa với đôi mắt ngấn lệ,chỉ là tóc mái quá dài khiến mọi người không nhìn thấy,giọng cậu mang chút nghen ngào:

    "Em...tha thứ cho mọi người.."

    ................................................

    Thời gian trôi nhanh như chó chạy ngoài đồng.Mọi chuyện lại cứ êm đềm như vậy cho đến hết 2 tháng.Trong khoảng thời gian này,những kẻ phản loạn đã sớm hoàn thành hình phạt của mình.Còn có tha thứ hay không thì xem biểu hiện đã!

    "Chà chà.....Nhanh thật!Hết ngày mai chúng ta phải đi học rồi đó!Nghe có vẻ rất vui!!"

    Việt Hòa ngả ngớn dựa lưng vào ghế shopha chép miệng.Đúng là giang sơn dễ đổi bản tính khó dời mà.Cái thằng này vẫn chẳng chịu thay đổi gì sất !!!

    Việt Nam cùng Đảng đang ngồi bên cạnh uống trà,tiện thể xem lại văn kiện để gửi đi vào ngày mai.Gần đây quả thực nhàn rỗi,trừ bỏ vài tờ giấy phải xem thì không có việc gì quan trọng nên cậu thử tìm hiểu về nơi này một chút.Thế giới này cũng là quá Fantasty rồi đi!!!.Cái gì mà Ma lực.Ma vương rồi Anh hùng ,Thánh nữ các kiểu...Còn cả các chủng tộc ngoại lại như Thiên sứ,Thú nhân,Ma cà rồng rồi Nhân ngư...Đau đầu thiệt!!!!

    Các cụ từ gia phả Ngài Nguyễn trở xuống đều mất tích không thấy bóng dáng.Nghe ông Đại Cồ Việt nói-À,cụ thể hơn là là một trong ba linh hồn bị cắt ra-ông Lý nói với bọn cậu là:

    "Dù sao thì bọn ta cũng không tham gia vào nội dung nhảm nhí này nên chúng ta sẽ rời đi một "khoảng "thời gian.Xích Quỷ dường như muốn nghiên cứu cái gì đó nên chúng ta cũng phụ một chút.Mà chắc cũng ổn thôi!!!Nhỡ đâu ở lại không cẩn thận bị nhìn thấy thì phiền lắm.Vậy mấy đứa tự lực cánh sinh đi nhé!!!Ha Ha Ha!!!"

    "............"

    Mọi người thật hài ghê..........

    VIệt Nam thở dài ,đưa tờ văn kiện cho Đảng rồi đứng dậy ,quay người đi về phòng

    "Mọi người cứ ăn trước đi nhé,em mệt lắm nên em đi nghỉ trước đây!"

    Nam Kì quay người nói vọng lên trên tầng"Nhóc không ăn cơm sao??"

    "Không ạ!!!"

    "Thằng bé...vẫn không thể buông bỏ được...."

    Việt Minh đứng trong bếp lầm bầm với Mặt Trận.Dường như anh cũng đồng ý nên khẽ thở dài

    "Đứa nhỏ đáng thương..."

    ................................

    Ngay khi cửa phòng đóng lại,Việt Nam ngồi bệt xuống sàn ngay lập tức,hơi thở bắt đầu trở nên hỗn loạn,đôi mắt mờ đục nhìn lên trần nhà.Những cảm xúc tiêu cực lần nữa nhấn chìm cậu,vùi dập cậu,đào những vết thương mà cậu cất giấu sâu thẳm nơi trái tim tưởng chừng đã lành lại nhưng động vào là liền tuôn máu ồ ạt.

    Cậu cảm giác mình sắp chết.....

    Mà chẳng phải đã chết rồi sao??...

    Việt Nam từ trước đến giờ vùi dầu vào công việc,chăm lo cho đồng bào đều có lý do.Nếu cậu không làm vậy,cậu sẽ không nhịn được mà tổn thương chính mình.Sở dĩ cậu có thể nắm được tình hình đất nước chi tiết như vậy là bởi...đồng bào chính là cậu..

    Mọi suy nghĩ,tư tưởng,hành động của đồng bào tạo nên cậu.Cậu có thể cảm nhận những cảm xúc,những hình ảnh mà đồng bào nhìn thấy,cảm nhận thấy.Nhưng mà may thay..cậu không phải đồng bào...Cậu lợi dụng điểm này mà tự phá hoại cơ thể của mình.Cậu làm việc thâu đêm suốt sáng,tới nỗi bàn tay cậu nhiều khi bật máu mà không hay biết....

    Cậu sợ hãi quá khứ...Lẽ ra cậu là kết tinh của những gì đẹp nhất,những gì cao quý nhất của con người Việt Nam.Nhưng xã hội bây giờ nào được như vậy?

    Những nghười trung niên không nói,đáng lo hơn cả là tuổi trẻ bây giờ quá bồng bột và thiếu suy nghĩ.Những đứa trẻ không chịu nghe lời,phản lại cha mẹ một cách nghông cuồng.Trẻ hơn thì mê phim tới nỗi quay xe lại chửi mắng chính quê hương nơi mình sinh ra.Thậm chí lãng quên rằng đất nước đã từng đau khổ,bi thương nhưng hào hùng,mạnh mẽ đến mức nào.Những đứa trẻ ấy lãng quên lịch sử,quay đầu với đất nước.Tụi nhỏ trở nên ích kỉ,vô cảm.Văn hóa,Truyền thống tốt đẹp của dân tộc dần dần bị quên lãng...Đã lâu lắm rồi cậu không còn nghe được tiếng hát Xẩm,Chầu văn hay những điệu hát Trù sớm đã biến mất khỏi đời sống thường nhật của mọi người.

    Đứa hư thì đáng trách như vậy,nhưng mấy đứa nhỏ ngoan lại hiểu chuyện tới đau lòng.Bọn nhỏ không thể hòa đồng với bạn bè,liền tự thu mình lại.Những đứa nhỏ muốn học giỏi thì áp lực đè lên đầu chúng quá nặng,chúng sợ hãi không dám đi tiếp,bỏ lại cuộc hành trình đang dang dở.Bọn chúng không dám thể hiện mình vì sợ mọi người ghét bỏ.Những căn bệnh tâm lý bao vây bọn chúng,bao vậy cả cậu.Nhiều khi bọn nhỏ nhìn vào quá khứ, đem so sánh với hiện tại rồi bật khóc.Chúng khóc vì lịch sử quá đỗi hào hùng của dân tộc,chúng khóc vì hưởng thụ hòa bình có được từ máu và xương của nhừng người đã ngã xuống,chúng khóc bởi xung quanh chúng không có ai thấu hiểu và đồng cảm với những gì chúng cảm nhận.

    Việt Nam không bị ảnh hưởng quá nhiều từ những suy nghĩ của tụi nhỏ.Nhưng những cảm xúc ấy dồn nén lại,đào sâu quá khứ đau thương của cậu,của dân tộc.Cậu vốn bị ám ảnh bới chiến tranh lại càng thêm đau đớn....Mặc dù đã không cùng thế giới kia liên hệ trong một thời gian dài nhưng những gì chiến tranh gây ra cho cậu vẫn là một vết thương không thể lành lại....

    Không bao giờ có thể lành lại...

    Máu từ cánh tay cậu chảy xuống sàn,tràn cả ra khe cửa.Những kí ức đau đớn kia hiện lên trong đầu cậu rõ mồn một như muốn bắt cậu trải qua chúng thêm lần nữa.

    Trong cơn mơ hồ,Việt Nam cảm nhận được tiếng bước chân vội vã ngày càng gần.Trước khi mất ý thức,đầu cậu chỉ kịp lóe lên một tia suy nghĩ:

    "Thôi xong....Lại không thể tỉnh lại trong yên bình rồi...."
     
    Gặp Lại..?(Countryhumansvietnam)
    Chương 7


    /Lạch cạnh/

    "Dậy rồi?Uống chút nước đi"

    Nam Việt đẩy cửa phòng Việt Nam,cầm theo cốc nước trắng ngồi xuống cạnh giường cậu.Ông đưa cốc nước cho cậu, rồi đưa tay đẩy nhẹ kính trên mặt:

    "Nhóc cũng thật là biết làm người khác lo lắng.Mọi người đều đã lục tục chạy về để xem con....Haz..Mai là nhóc phải đi khai giảng rồi.."

    Ông nhìn Nam một chút ,khẽ mở miệng,giọng nhẹ tựa lông hồng:

    "Chúng ta dều trở về vì cảm nhận thấy con bị thương....mỗi người chúng ta đều mong muốn con có thể có nhiều thời gian nhàn nhã để cảm nhận cuộc sống.."

    "Nhìn thấy con bị thương,chúng ta đều sẽ đau lòng..."

    ".........."

    Thấy Việt Nam im lặng không nói gì.Nam Việt cũng không có ý để cậu ở đây,đưa tay ôm thốc cậu lên,đem xuống phòng khách.

    "Xuống nhà mà giải thích với bác Xích Quỷ đi...Chúng ta không cứu được con.."

    Việt Nam đang được ôm đổ mồ hôi ròng ròng.

    *Còn đang muốn trốn mà..*

    "Chà Chà!!Sao nhỏ của chúng ta đã tỉnh rồi đó.Xem chừng ma thuật Chữa Lành ta mới học không tệ đâu!!"

    Đại Cồ Việt nhướn đôi lông mày của mình nhìn hai người đi trên cầu thang xuống.Rõ ràng là hỏi thăm sức khỏe nhưng giọng điệu là đang nổi giận.Việt Nam sợ tới mức cứng đờ người,dòng suy nghĩ bắt đầu chay loạn lên

    *Chết toi...làm sao bây giờ..cầu cứu ai được?*

    Nam Việt thả cậu ngồi xuống ghế,còn mình thì quay người đi mất,không để cho cậu nói lời nào.Việt Nam phải chịu hơn chục con mắt nhìn mình chằm chằm mình,cả người bỗng trở nên khó chịu như gai đâm.Ngay cả hô gấp cũng bắt đầu khó khăn.Cánh môi nhỏ hồng hồng run rẩy hé mở, cất lên tiếng một cách khó khăn

    "C...Con..xi..xin lỗi..."

    Cảm xúc hôm qua còn chưa hoàn toàn ổn định,hiện tại bị dọa cho căng thẳng, cậu cũng không thể chịu nổi.Đôi mắt dần đỏ hoe,nước mắt rơi đầy mặt.Tay phải túm lấy tay trái rồi dùng móng tay cào những đường lên da.Cậu biết mình không được phép khóc,nhưng cơ thể chết tiệt này không chịu..

    *Mày làm được mà Việt Nam...Mau nín đi...đừng có ra vẻ..a..Không thể ngừng khóc được....Làm sao đây..??Chết đi có được không..?*

    Ngay bên bờ vực sụp đổ,một vòng tay vươn tới ôm lấy cậu.Mùi hương của một loại trà không biết tên đập vào mặt cậu.A..Hình như là trà hoa nhài thì phải...?

    "Vệt Nam..Chúng ta không trách con."

    "..Vâng?.."

    "Vậy nên đừng khóc được không?"

    Đại Nam nhỏ giọng dỗ dành cậu.Mặc dù biết là trò mà ông dùng khi cậu lúc còn bé khóc nháo,nhưng Việt Nam vẫn rất ngoan ngoãn nín lại ,ngẩng đầu nhìn mọi người xung quanh.Xích Quỷ ngồi phía đối diện khẽ mỉm cười,mặc dù qua tấm màn che hơi khó nhìn nhưng hình như cũng muốn an ủi cậu.Vạn Xuân thấy đôi mắt vàng kim kia lướt đến mình,rất không khách khí đưa tay xoa đầu cậu:

    "Nhóc mít ướt!!"

    Việt Nam:...Có người mít ướt ấy!!!

    Đông Lào lúc này cũng đứng lên,nhào tới chỗ Việt Nam,đem người cắp lên lưng,tay đỡ lấy cậu rồi ba chân bốn cẳng chạy biến.Lúc xỏ dép còn nói vọng vào nhà:

    "Con đem anh ấy đi chơi khuây khỏa chút,trưa con sẽ không về đâu!!!"

    "Khoan-'

    "Em đem kính với khẩu trang rồi,anh không phải lo đâu!!!"

    RẦM!!!

    ................................

    :33

    Hãy tưởng tượng khi toàn bộ thế giới lấy Trung Quốc là trung tâm .Việc di chuyển giữa các nước là sử dụng các trạm dịch chuyển được ếm ma pháp .Ngôn ngữ chính là tiếng Hoa,nó phổ biến như là tiếng Anh tại thế giới trước.Việc giao thoa giữa các quốc gia khá thuận tiện.Vì để thuận tiện cho việc đi học khi trường mà mọi country theo học nằm tại Bắc Kinh ,nên Đông Lào không đưa cậu trở về mảnh đất hình chữ S đáng yêu kia nữa.Anh đem cậu chạy thẳng đến Tử Cấm Thành,dạo mấy vòng rồi đem cậu đi ăn há cảo.

    "Anh,ăn ngon?"

    "..Ăn ngon..."

    Ừm..ngoại trừ cái nết thì tên China này cũng rất tốt.Đương nhiên không tốt bằng anh Việt Nam!

    Vì để không bị chú ý nên cậu và Đông Lào chọn ngồi trong góc khuất,thưởng thức đồ ăn một cách ngon lành.Ngay khi Đông Lào lôi cậu ra khỏi quán để đi tăng hai thì Taiwan cùng Macau bước vào.Lúc bọn họ gọi món,Taiwan nhìn ra cửa một lúc,rồi quay người hỏi Macau:

    "Hình như là...Vietnam cùng Donglao nhỉ...?..Trông giống lắm.."

    "Chắc anh nhìn nhầm rồi.Cái nhà đấy thì có bao giờ đi chơi chứ!!"

    "À..ừm.."

    Taiwan ngập ngừng,nhưng country với làn da màu đỏ nhạt,cài kẹp tóc hình ngôi sao màu vàng với mái tóc dài dài che mắt của gia tộc Bách Việt thì hơi khó nhầm lẫn đấy..

    *Kệ đi..mình quản làm gì..*

    .........

    Sau khi chạy hết tăng 2,Đông Lào dẫn Việt Nam tới Di Hòa Viên.

    "Thật sự là ngưỡng mộ mấy cái công trình đồ sộ này của tên Tàu đó nha anh!!!"

    "Ừm..Rất đẹp.."

    Đôi mắt Việt Nam chớp khẽ,ngó nghiêng một lúc liền dính chặt vào que hồ lô bên đường.

    "Đông Lào..Anh muốn ăn kẹo."

    Vù vù..

    "Đây nha!!"

    Với tốc độ âm thanh của mình,Việt Nam vừa dứt câu là có một xiên hồ lô trước mặt.

    *Thằng nhóc vẫn làm việc có hiệu quả như vậy...*

    Việt Nam vừa đi vừa gật gù.Hình như lâu rồi không làm việc hiệu suất cao,cậu liền bị lây bệnh lười của lũ trẻ rồi...Không tốt không tốt..

    ...Kệ đi,chơi đã!!

    Chơi chán chê nhưng Đông Lào chưa chán.Lúc 5 giờ chiều,nó lại lôi cậu đến Vạn Lý Trường Thành.Nó muốn chụp ảnh kỷ niệm nên lôi cậu đến đoạn vắng vắng.Cậu cũng chiều nó.Chả mấy khi được đi chơi,xõa tí không vấn đề!!

    "Anh!!!Mau lộ mặt!!.Chúng ta chụp mấy bức,về nhà khoe cho bọn họ đỏ mắt!!"

    "Ừ.."

    Vừa gật đầu với nó,cậu cũng đưa tay gỡ kính,hất tóc mái dài tới mức khó chịu lên,để lộ gương mặt tinh xảo của mình khiến mấy người xung quanh cũng ngoái lại nhìn tới say mê.Đông Lào vừa gỡ hết đống đồ trên mặt mình,quay sang nhìn Việt Nam,mắt liền sáng rực như đèn pha xe:

    "Anh càng ngày càng đẹp rồi!!Trùi ui!!Quá xinh đẹp luôn đó!!!"

    Vừa nói,Đông Lào vừa nhào tới nắn má Việt Nam vô cùng nhiệt tình.Nắn tới nỗi má cậu đỏ bừng thấy rõ.Làn da vốn mềm mại, nhẵn nhụi và nhạy cảm của cậu liền sưng lên một chút,nhìn như một con hamster.Đáng iuuuu!!!

    "Đon..g...ào....ỏ..ta..y.."

    Nguyên văn là:Đông Lào,bỏ tay!

    "Nhưng má anh mềm thiệt á,em nghiện mất thôi!!!"

    Đông Lào bỏ ngoài tai lời nói của cậu,tiếp tục xoa nắn má bánh bao nhỏ.Má bị cọ tới đỏ ửng,đau rát.Nước mắt sinh lý chảy ra,bao phủ đôi mắt màu vàng kim lấp lánh của cậu,trông như một viên pha lê lộng lẫy,khóe mắt và chóp mũi đỏ bừng,trông như muốn mạng người!!

    Biết bảo không được,cậu liền dồn lực vào tay,gõ cho nó một phát rõ đau.

    Cốp!!!

    "Á ui..đau.."

    ..........

    Sau khi giáo huấn một trận,chụp một đống ảnh.Cậu và nó đi dọc trên thành,nhìn hòn lửa đỏ rực đang xuống núi.Hoàng hôn ở đây quả thực vô vùng đẹp.Bảo sao lúc trước,tên xảo quyệt đó cứ liên tục mời cậu đi xem hoàng hôn ở đây.....

    Nhìn cảnh sinh tình là có thật.Không đến nỗi viết lên một bài thơ,nhưng cậu lại nhớ đến một giai điệu nhẹ nhàng,không kìm được mà ngân nga một đoạn:

    "Cỏ cây héo trong mơ màng cũng như em mà..

    Giây phút em ngỡ ngàng...

    Hoá ra người...

    Chẳng từng, thương lấy em...."

    Đông Lào sững người,giai điệu này..quá buồn..Anh ấy đang hoài niệm điều gì?

    Nghĩ thì nghĩ thế nhưng nó vẫn ngân nga tiếp đoạn ca ấy:

    "Phải thêm biết bao thất vọng..

    Để thôi hi vọng...Trái tim người sẽ rung động..

    Lệ đắng..Duyên tình đắng..

    Phí thanh xuân u hoài.."

    Việt Nam ngẩn người.Thằng bé cũng biết ca khúc này sao?.Nhìn thấy Đông Lào đánh mắt,cậu hiểu ý,tiếp tục hát :

    "Trời mang khúc ca đau buồn..

    Trút ngàn sầu muộn..Lâu rất lâu chưa tạnh..

    Hoa chưa tàn nhưng gió nỡ nào cuốn đi....

    Đơn côi cô quạnh mình em với em..Bầu trời trót kéo mây đen..

    Đứng trên niềm riêng

    Em rối bời,chỉ thể cất lời xót thương.."

    "Lời em hát ai nghe liệu thấu chăng trong lòng những

    Những nhớ thương em giành hết

    Sao người chẳng thấy

    Chẳng tin.."

    ......................

    Hai người anh một đoạn ,tôi một đoạn,ngân nga cho tới khi hoàng hôn hoàn toàn tắt rụi nơi chân trời xa xôi.......

    ____________________________________________

    Mọi ngừi hiểu phần dưới hong

    Ghạch là của Nam

    Nghiêng là của Đông Lào

    Vừa nghiêng vừa ghạch là song ca..

    '-' '-' '-'
     
    Gặp Lại..?(Countryhumansvietnam)
    Chương 8


    Sau khi rời khỏi Vạn Lý Trường Thành,Đông Lào tiếp tục nhiệm vụ cõng cậu về nhà,thuận tiện mua thêm một chút đồ ăn nhanh cho Nam Hòa cùng Nam Kỳ ở nhà.

    \Cạch\

    "Về rồi đây!!!!"

    Đông Lào vừa giơ túi đồ ăn lên,ngay lập tức có một lực đạo giật mạnh cái túi,sau đó lơ lửng trôi qua phía ghế shopha.

    Đông Lào:............

    Mấy người này học được ma thuật trộm cắp hay thật đấy!!!

    Nam Hòa đang nằm dài trên ghế xem tivi,nhấc tay đón lấy túi thức ăn,cũng không quên mở miêng:

    "Cảm ơn nhóc,đêm nay vui hơn rồi đấy!!"

    Nhìn Việt Nam ngủ ngon lành trên trên lưng Đông Lào,anh vô thức nói nhỏ lại.

    "Mau đưa em ấy vào phòng đi,ngày mai khai giảng đừng đến muộn."

    Đông Lào bĩu môi thầm trong lòng:"Tôi mới không cần anh nhắc!"

    Sau khi ra khỏi phòng của Việt Nam, Việt Minh vẫy tay gọi Đông Lào xuống, sau đó đưa cho cậu một đôi tông lào.Anh thì thầm :

    "Nều ngày mai vụ xích mích xảy ra theo cốt truyện thì dùng cái này chọi đi.

    Anh thuộc Hội học sinh gì đó nên không ở cạnh các em được.Đừng lấy gạch,vỡ đầu người ta."

    "...."

    Sao Việt Minh biết mình định đáp gạch hay vậy?

    ...........................

    "Nè,nghe nói gì chưa?"

    "..."

    "Hỏi gì tào lao vậy?"

    "Giỡn tí "

    "Thân chưa mà giỡn kiểu đó ?"

    "Heehee,nghe nói có học sinh nhân loại vượt qua kì thi đặc biệt để vào trường đó."

    "Tao biết tỏng rồi,tin cũ mà giờ mày mới biết à"

    "Đâu có...."

    Sân trường ồn ào đến đau tai.Như trong nguyên tác,việc nhân loại vượt qua kì thi mà chỉ quốc nhân mới làm được trở thành chủ đề bàn tán nóng hổi từ trước khai giảng một tháng.Chính vì sự kiện này mà nhân loại kia-nữ chính mới được các quốc nhân chú ý và sa vào lưới tình "sét đánh"trong truyền thuyết.

    Cố gắng ngăn mình không hất tóc mái vướng víu,Việt Nam dẫn Đông Lào đến gần lớp của mình.Mang tiếng là học cùng lớp nhưng số lần lớp tụ họp đầy đủ chẳng nhiều,vì mỗi chủng tộc có khóa và buổi học khác nhau,môn của ai người đấy học,nên không thân thiết lắm.

    Ngay khi hai người đến gần,có tiếng xì xào vang lên khe khẽ.

    "Đó là người của gia tộc Bách Việt phải không?"

    "Trông họ lạnh nhạt thật,cảm giác cũng khó bắt chuyện nữa."

    "Có lẽ tin đồn họ xấu xí nên mới che đi gương mặt là thật nhỉ?"

    "Nghe nói cuộc chiến trăm năm trước họ góp sức rất lớn đó.Không biết có thực sự mạnh như vậy không?"

    Đông Lào, người nghe rõ mồn một:"...."

    Khó chịu thế nhờ,muốn vả hết tụi bây luôn á!

    Loạt soạt...

    "Kệ họ đi,Đông Lào."

    Việt Nam thì thầm vào tai hắn.

    Cả người Đông lao cứng đờ,vành tai hơi đỏ lên,sau đó ngoan ngoãn cùng Việt Nam đứng vào hàng, chờ đợi lễ khai giảng bắt đầu.

    Bất chợt,từ loa phát thanh,một giọng nói hơi trầm, hữu lực vang lên,lập tức khiến đám đông bên dưới im lặng.

    "Trật tự đi,mấy đứa năm ba ồn quá đấy!"

    Ánh mắt sắc lạnh của UN lướt qua bên dưới,sau khi bên tai yên tĩnh,hắn mới hài lòng bắt đầu buổi khai giảng.

    Khai giảng diễn ra như thế nào thì Việt Nam không để ý,cậu chỉ chăm chú lắng nghe lời nói của Đảng qua bluetooth, âm thanh xung quanh cậu trở nên xa xăm và mơ hồ.Cho đến khi kết thúc buổi khai giảng,Việt Nam vẫn không quan tâm.

    "Anh ơi,mình về nhà thôi anh."

    "..."

    "Anh ới!"

    Tiếp tục không có tiếng đáp lại.

    Đông Lào thở dài,nắm lấy tay của Việt Nam,kéo cậu rời đi.

    Lúc gần đến cổng trường,không có vụ xung đột nào xảy ra.Nhưng như vậy thì lại quá đơn giản và dễ dàng đi?.

    Đông Lào không nghĩ nó sẽ bình yên như vậy.

    Quả nhiên,khi đi ngang qua một đám đông huyên náo,nữ sinh mặc đồng phục áo trắng bất chợt chạy ra khỏi vòng người,đâm sầm vào vai Việt Nam.

    Đông Lào lập tức vươn tay kéo người về phía mình, mà Việt Nam với phản xạ kinh người cũng nhanh nhẹn ngiêng người,thuận theo lực kéo mà rơi vào vòng tay vững chắc của Đông Lào.

    Đến khi mọi người nhìn lại,chính là khung cảnh một nữ sinh thanh tú ngã sõng xoài ra đất, mà hai nam sinh trông có vẻ cao ráo, hiền lành lại đang ôm nhau thắm thiết.

    Kịch bản máu chó gì vậy??!

    Đảng đang nói chuyên với Việt Nam qua bluetooth bất chợt bị ngắt tín hiệu.Anh nhíu mày,nhớ lại động tĩnh trước khi mất kết nối.Dù biết đã có Đông Lào ở đó và Việt Nam cũng đã không cần anh bảo vệ, nhưng Đảng vẫn lo lắng gọi cho Việt Minh :

    "Em còn ở trường không?Việt Nam vừa bất ngờ mất kết nối với anh.Em cùng Mặt Trận đi xem một chút."

    "Em đến rồi,chuyện không nghiêm trong lắm,Mặt Trận đang giải quyết,sẽ xong ngay thôi."

    "Ừ,anh cúp máy đây."

    ....................

    Việt Minh cất điện thoại.Từ xa, Mặt Trận đạp lên không trung lao thẳng tới nơi xảy ra đánh nhau.

    Các luồng ma pháp nhiều màu chưa kịp bùng lên đã bị nén lại trong một quả cầu khí rồi nổ tung,dư chấn khiến đám học sinh nghiêng ngả .Mặt Trận từ từ hạ xuống,gió làm tung bay đồng phục trường cùng băng rô đeo ở tay trái.

    -Hội học sinh-

    Mặt Trận có nước da không giống với các anh em trong nhà.Màu xanh da trời nhạt giữa đám lửa đỏ vẫn luôn đặc biệt hút mắt.Cùng với mái tóc đỏ cắt kiểu mulet đuôi sói ( Việt Nam cắt cho) và đôi mắt hai màu luôn khiến anh có nét giống một con mèo lông dài Anh kiêu ngạo và sắc bén.

    Nhưng vì đeo kính và khẩu trang đen,phần kiêu ngạo ấy mất đi ,thay vào đó là lạnh lẽo thấu xương.

    (ngầu lòi 🙂)))

    Ánh mắt anh lướt qua bọn học sinh ngồi bệt dưới đất,đáy mắt mơ hồ có lãnh ý:

    "Thật mất mặt,còn không mau đứng lên!"

    Việt Minh nhìn Mặt Trận hùng hổ dọa nạt mà khẽ cười.

    " Thằng bé vẫn không thay đổi gì cả..."

    Anh tiến lại gần,vỗ vại Mặt Trận:

    "Đừng làm mất thời gian,chúng ta còn có việc quan trong hơn phải làm."

    Mặt Trận còn chưa định buông tha,nhưng như nhớ ra điều gì,anh mím môi, dùng bút gõ nhẹ vào sổ điểm trong tay:

    "Mới đầu năm đã gây chuyện,phải "ưu tiên" trừ gấp đôi nhé!"

    Nói xong,anh vui vẻ quay đi,kéo theo cả Việt Nam và Đông Lào đang ngớ người bên cạnh,mặc cho đám người há hốc miệng đứng chết trân tại chỗ, trong mắt đầy tuyệt vọng.

    .........................................................................

    Quay lại vài phút trước đó,khi nữ sinh ngã ra đất,các bạn học xung quanh đã vội vàng đỡ cô dậy,hỏi han cẩn thận đến mức thái quá.

    "Này, em có sao không,cẩn thận chút."

    "Để tôi đỡ cậu dậy"

    "Chân cậu trầy rồi, tớ đưa cậu xuống phòng y tế nhé"

    Mọi người nâng cô nàng như nâng trứng hứng hoa, thậm chí cái vết trầy ở chân nhạt đến mức nhìn kĩ mới thấy mà vẫn muốn đi phòng y tế.

    Việt Nam thật sự hoài nghi não mấy người này có vấn đề.

    Lúc này, cô gái mới đứng dậy, chậm rãi bước đến gần Việt Nam rồi cúi người:

    "Rất xin lỗi cậu, cậu có sao không?"

    Việt Nam khẽ lắc đầu:"Tôi không sao,không cần xin lỗi"

    Đông Lào nhìn cô gái đang quay người cười nói với các học sinh khác,giải thích về vụ việc mình bị ngã không phải do mình,trong lòng nghi hoặc.

    Sao cậu ta cứ cảm giác trà trà thế nào ấy?

    Việt Nam cũng không nán lại lâu, sau đó tiếp tục bước đi,muốn rời khỏi sân trường.

    Chẳng biết cô ấy nói gì mà sau khi rời đi, các bạn học xung quanh có cái nhìn bất thiện về phía cậu,thậm chí có nhiều người tiến lại gần cậu.

    Mặc dù cô ấy bị ngã trước mặt cậu,nhưng chuyện này đâu liên quan gì đến mình đâu,tự nhiên mọi người vây xung quanh đông như vậy để làm gì?

    Định đi theo cậu về nhà luôn à?

    Chưa kịp để Việt Nam suy nghĩ thêm, vài nam nữ sinh bước ra chặn đường cậu, khí thế cực kì to lớn như thể sắp làm việc trượng nghĩa.

    Một người trong đó lớn tiếng trách cứ:

    "Sao mày đi đụng phải người khác mà không xin lỗi hả?Lại còn để cô ấy xin lỗi mày?"

    Việt Nam:"...?"

    Việt Nam cực kì hoài nghi IQ của mấy người này.Ai nói gì cũng nghe, bảo gì cũng tin chắc?Mắc gì ra chắn giữa đường rồi thể hiện mình như một tên ngáo thế kia?.Ai có mắt đều thấy cô ta chạy rồi suýt va vào cậu,xin lỗi là phải rồi chứ gì nữa?Chạy rồi tự mình ngã thì là lỗi là người khác hay gì?

    "Là cô ấy tự ngã, liên quan gì đến chúng tôi?"

    "Rõ ràng là cậu đụng phải cô ấy!"

    Chưa kịp lên tiếng,Đông Lào đã gắt gỏng:

    "Mày có thấy không?Có bằng chứng không?Hay chỉ nghe mấy lời nhảm nhí của cô ta rồi tự cho mình là đúng hả?"

    "Thì..Thì...Là do tụi mày chắn đường nên cô ấy mới ngã!"

    "Thậm chí còn không đỡ cô ấy nữa..."

    "...."

    Bọn họ càng nói càng lắp bắp,giống như vừa phát hiện lời nói của mình ngu ngốc tới mức nào.Việt Nam nhìn mấy người tự rối loạn thành một đống cũng mặc kệ.Đông Lào bực dọc chen vào một câu:

    "Vậy thì mau tránh đường đi,vướng quá!"

    Giống như chọc vào tổ ong, các học sinh thẹn quá thành giận,bắt đầu niệm chú, tấn công bằng ma pháp về phía Việt Nam và Đông Lào.

    Và sau đó là cảnh vừa rồi,Mặt Trận xoa đầu Việt Nam,kéo cậu đi trước,bỏ lại Việt Minh và đông Lào phía sau.

    Đông Lào nhìn hai người đi phía trước,trong lòng thầm cười.

    Kế hoạch của bọn họ sắp thành công rồi......

    .............

    Mullet của Mặt Trận

    Màu đỏ nha mn.
     
    Back
    Top Dưới