Cập nhật mới

Ngôn Tình Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát

Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 60


Buổi trưa về ký túc xá, Mạnh Đường đặc biệt gọi điện cho Tô Miễn để bày tỏ lòng biết ơn.

Tô Miễn trong điện thoại động viên cô vài câu, còn mời Mạnh Đường viết lời tựa cho tác phẩm đầu tay của mình.

Mạnh Đường vừa mừng vừa lo, không dám nhận lời, Tô Miễn chân thành mời đến hai lần cô mới đồng ý, cảm giác như mình đang lơ lửng trên mây.

Cúp điện thoại, cô ngẩn ngơ một lúc sau đó cười ngây ngô.

“Cậu cũng thấy tài khoản chính thức của trường phản hồi chuyện của cậu rồi hả?” Tạ Linh Âm quay đầu nhìn cô, “Cười vui vẻ thế?”

Mạnh Đường ngớ người: “Nhanh thế á?”

Thạch Lam lấy điện thoại ra, trịnh trọng hắng giọng: “Để tớ đọc cho các cậu nghe nhé.”

“Về sự việc bạo lực mạng mà sinh viên khoa Điêu khắc thuộc viện Mỹ thuật trường ta gặp phải, hiện đang được xác minh theo đúng quy định pháp luật, tiến triển tiếp theo sẽ được công bố qua các kênh chính thức của nhà trường.”

“Trong thời gian điều tra, nếu phát hiện sinh viên trường ta lan truyền những lời lẽ sai sự thật hoặc cố ý bịa đặt, nhà trường sẽ xử lý nghiêm khắc theo quy định pháp luật.”

Mạnh Đường bị Thạch Lam chọc cười: “Tớ không ngờ sự việc lại nhanh như thế.”

Buổi trưa về ký túc xá, Mạnh Đường đặc biệt gọi điện cho Tô Miễn để bày tỏ lòng biết ơn.

Tô Miễn trong điện thoại động viên cô vài câu, còn mời Mạnh Đường viết lời tựa cho tác phẩm đầu tay của mình.

Mạnh Đường vừa mừng vừa lo, không dám nhận lời, Tô Miễn chân thành mời đến hai lần cô mới đồng ý, cảm giác như mình đang lơ lửng trên mây.

Cúp điện thoại, cô ngẩn ngơ một lúc sau đó cười ngây ngô.

“Cậu cũng thấy tài khoản chính thức của trường phản hồi chuyện của cậu rồi hả?” Tạ Linh Âm quay đầu nhìn cô, “Cười vui vẻ thế?”

Mạnh Đường ngớ người: “Nhanh thế á?”

Thạch Lam lấy điện thoại ra, trịnh trọng hắng giọng: “Để tớ đọc cho các cậu nghe nhé.”

“Về sự việc bạo lực mạng mà sinh viên khoa Điêu khắc thuộc viện Mỹ thuật trường ta gặp phải, hiện đang được xác minh theo đúng quy định pháp luật, tiến triển tiếp theo sẽ được công bố qua các kênh chính thức của nhà trường.”

“Trong thời gian điều tra, nếu phát hiện sinh viên trường ta lan truyền những lời lẽ sai sự thật hoặc cố ý bịa đặt, nhà trường sẽ xử lý nghiêm khắc theo quy định pháp luật.”

Mạnh Đường bị Thạch Lam chọc cười: “Tớ không ngờ sự việc lại nhanh như thế.”

Buổi trưa về ký túc xá, Mạnh Đường đặc biệt gọi điện cho Tô Miễn để bày tỏ lòng biết ơn.

Tô Miễn trong điện thoại động viên cô vài câu, còn mời Mạnh Đường viết lời tựa cho tác phẩm đầu tay của mình.

Mạnh Đường vừa mừng vừa lo, không dám nhận lời, Tô Miễn chân thành mời đến hai lần cô mới đồng ý, cảm giác như mình đang lơ lửng trên mây.

Cúp điện thoại, cô ngẩn ngơ một lúc sau đó cười ngây ngô.

“Cậu cũng thấy tài khoản chính thức của trường phản hồi chuyện của cậu rồi hả?” Tạ Linh Âm quay đầu nhìn cô, “Cười vui vẻ thế?”

Mạnh Đường ngớ người: “Nhanh thế á?”

Thạch Lam lấy điện thoại ra, trịnh trọng hắng giọng: “Để tớ đọc cho các cậu nghe nhé.”

“Về sự việc bạo lực mạng mà sinh viên khoa Điêu khắc thuộc viện Mỹ thuật trường ta gặp phải, hiện đang được xác minh theo đúng quy định pháp luật, tiến triển tiếp theo sẽ được công bố qua các kênh chính thức của nhà trường.”

“Trong thời gian điều tra, nếu phát hiện sinh viên trường ta lan truyền những lời lẽ sai sự thật hoặc cố ý bịa đặt, nhà trường sẽ xử lý nghiêm khắc theo quy định pháp luật.”

Mạnh Đường bị Thạch Lam chọc cười: “Tớ không ngờ sự việc lại nhanh như thế.”

Buổi trưa về ký túc xá, Mạnh Đường đặc biệt gọi điện cho Tô Miễn để bày tỏ lòng biết ơn.

Tô Miễn trong điện thoại động viên cô vài câu, còn mời Mạnh Đường viết lời tựa cho tác phẩm đầu tay của mình.

Mạnh Đường vừa mừng vừa lo, không dám nhận lời, Tô Miễn chân thành mời đến hai lần cô mới đồng ý, cảm giác như mình đang lơ lửng trên mây.

Cúp điện thoại, cô ngẩn ngơ một lúc sau đó cười ngây ngô.

“Cậu cũng thấy tài khoản chính thức của trường phản hồi chuyện của cậu rồi hả?” Tạ Linh Âm quay đầu nhìn cô, “Cười vui vẻ thế?”

Mạnh Đường ngớ người: “Nhanh thế á?”

Thạch Lam lấy điện thoại ra, trịnh trọng hắng giọng: “Để tớ đọc cho các cậu nghe nhé.”

“Về sự việc bạo lực mạng mà sinh viên khoa Điêu khắc thuộc viện Mỹ thuật trường ta gặp phải, hiện đang được xác minh theo đúng quy định pháp luật, tiến triển tiếp theo sẽ được công bố qua các kênh chính thức của nhà trường.”

“Trong thời gian điều tra, nếu phát hiện sinh viên trường ta lan truyền những lời lẽ sai sự thật hoặc cố ý bịa đặt, nhà trường sẽ xử lý nghiêm khắc theo quy định pháp luật.”

Mạnh Đường bị Thạch Lam chọc cười: “Tớ không ngờ sự việc lại nhanh như thế.”

Buổi trưa về ký túc xá, Mạnh Đường đặc biệt gọi điện cho Tô Miễn để bày tỏ lòng biết ơn.

Tô Miễn trong điện thoại động viên cô vài câu, còn mời Mạnh Đường viết lời tựa cho tác phẩm đầu tay của mình.

Mạnh Đường vừa mừng vừa lo, không dám nhận lời, Tô Miễn chân thành mời đến hai lần cô mới đồng ý, cảm giác như mình đang lơ lửng trên mây.

Cúp điện thoại, cô ngẩn ngơ một lúc sau đó cười ngây ngô.

“Cậu cũng thấy tài khoản chính thức của trường phản hồi chuyện của cậu rồi hả?” Tạ Linh Âm quay đầu nhìn cô, “Cười vui vẻ thế?”

Mạnh Đường ngớ người: “Nhanh thế á?”

Thạch Lam lấy điện thoại ra, trịnh trọng hắng giọng: “Để tớ đọc cho các cậu nghe nhé.”

“Về sự việc bạo lực mạng mà sinh viên khoa Điêu khắc thuộc viện Mỹ thuật trường ta gặp phải, hiện đang được xác minh theo đúng quy định pháp luật, tiến triển tiếp theo sẽ được công bố qua các kênh chính thức của nhà trường.”

“Trong thời gian điều tra, nếu phát hiện sinh viên trường ta lan truyền những lời lẽ sai sự thật hoặc cố ý bịa đặt, nhà trường sẽ xử lý nghiêm khắc theo quy định pháp luật.”

Mạnh Đường bị Thạch Lam chọc cười: “Tớ không ngờ sự việc lại nhanh như thế.”

Buổi trưa về ký túc xá, Mạnh Đường đặc biệt gọi điện cho Tô Miễn để bày tỏ lòng biết ơn.

Tô Miễn trong điện thoại động viên cô vài câu, còn mời Mạnh Đường viết lời tựa cho tác phẩm đầu tay của mình.

Mạnh Đường vừa mừng vừa lo, không dám nhận lời, Tô Miễn chân thành mời đến hai lần cô mới đồng ý, cảm giác như mình đang lơ lửng trên mây.

Cúp điện thoại, cô ngẩn ngơ một lúc sau đó cười ngây ngô.

“Cậu cũng thấy tài khoản chính thức của trường phản hồi chuyện của cậu rồi hả?” Tạ Linh Âm quay đầu nhìn cô, “Cười vui vẻ thế?”

Mạnh Đường ngớ người: “Nhanh thế á?”

Thạch Lam lấy điện thoại ra, trịnh trọng hắng giọng: “Để tớ đọc cho các cậu nghe nhé.”

“Về sự việc bạo lực mạng mà sinh viên khoa Điêu khắc thuộc viện Mỹ thuật trường ta gặp phải, hiện đang được xác minh theo đúng quy định pháp luật, tiến triển tiếp theo sẽ được công bố qua các kênh chính thức của nhà trường.”

“Trong thời gian điều tra, nếu phát hiện sinh viên trường ta lan truyền những lời lẽ sai sự thật hoặc cố ý bịa đặt, nhà trường sẽ xử lý nghiêm khắc theo quy định pháp luật.”

Mạnh Đường bị Thạch Lam chọc cười: “Tớ không ngờ sự việc lại nhanh như thế.”

Buổi trưa về ký túc xá, Mạnh Đường đặc biệt gọi điện cho Tô Miễn để bày tỏ lòng biết ơn.

Tô Miễn trong điện thoại động viên cô vài câu, còn mời Mạnh Đường viết lời tựa cho tác phẩm đầu tay của mình.

Mạnh Đường vừa mừng vừa lo, không dám nhận lời, Tô Miễn chân thành mời đến hai lần cô mới đồng ý, cảm giác như mình đang lơ lửng trên mây.

Cúp điện thoại, cô ngẩn ngơ một lúc sau đó cười ngây ngô.

“Cậu cũng thấy tài khoản chính thức của trường phản hồi chuyện của cậu rồi hả?” Tạ Linh Âm quay đầu nhìn cô, “Cười vui vẻ thế?”

Mạnh Đường ngớ người: “Nhanh thế á?”

Thạch Lam lấy điện thoại ra, trịnh trọng hắng giọng: “Để tớ đọc cho các cậu nghe nhé.”

“Về sự việc bạo lực mạng mà sinh viên khoa Điêu khắc thuộc viện Mỹ thuật trường ta gặp phải, hiện đang được xác minh theo đúng quy định pháp luật, tiến triển tiếp theo sẽ được công bố qua các kênh chính thức của nhà trường.”

“Trong thời gian điều tra, nếu phát hiện sinh viên trường ta lan truyền những lời lẽ sai sự thật hoặc cố ý bịa đặt, nhà trường sẽ xử lý nghiêm khắc theo quy định pháp luật.”

Mạnh Đường bị Thạch Lam chọc cười: “Tớ không ngờ sự việc lại nhanh như thế.”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 61


Mạnh Đường đưa tay về phía Ngụy Xuyên: “Đưa điện thoại cho tôi.”

“Cậu đợi chút.” Ngụy Xuyên quay đầu chạy ngược lại, “Điện thoại tôi còn để trong túi.”

Mạnh Đường nhìn cậu vội vã chạy đi rồi lại vội vã chạy lại.

“Này.”

Điện thoại đã được mở khóa, Mạnh Đường cười khẽ, ngẩng đầu liếc cậu: “Cậu không hỏi tôi lấy điện thoại của cậu làm gì à?”

Đầu ngón tay Ngụy Xuyên theo bản năng xoa xoa vào nhau, nói: “Cứ dùng tự nhiên.”

“Cho cậu số mới của tôi.” Mạnh Đường cúi đầu nhập số, “Chiều nay tôi vừa đi đổi xong.”

Ngụy Xuyên nghe vậy, nhíu mày hỏi: “Có phải vẫn còn người gửi mấy thứ linh tinh cho cậu không?”

Mạnh Đường gật đầu: “Tuy chuyện đã được làm sáng tỏ nhanh chóng nhưng vẫn luôn có những kẻ không hiểu rõ tình hình, hoặc đơn thuần là những kẻ xấu tính.”

“Đổi cũng tốt, nhìn thấy mấy thứ đó chỉ tổ ảnh hưởng tâm trạng.” Ngụy Xuyên liếc nhìn số của cô, “Không phải chiều nay cậu có tiết sao? Thời gian đâu mà đi làm số mới?”

Mạnh Đường đưa tay về phía Ngụy Xuyên: “Đưa điện thoại cho tôi.”

“Cậu đợi chút.” Ngụy Xuyên quay đầu chạy ngược lại, “Điện thoại tôi còn để trong túi.”

Mạnh Đường nhìn cậu vội vã chạy đi rồi lại vội vã chạy lại.

“Này.”

Điện thoại đã được mở khóa, Mạnh Đường cười khẽ, ngẩng đầu liếc cậu: “Cậu không hỏi tôi lấy điện thoại của cậu làm gì à?”

Đầu ngón tay Ngụy Xuyên theo bản năng xoa xoa vào nhau, nói: “Cứ dùng tự nhiên.”

“Cho cậu số mới của tôi.” Mạnh Đường cúi đầu nhập số, “Chiều nay tôi vừa đi đổi xong.”

Ngụy Xuyên nghe vậy, nhíu mày hỏi: “Có phải vẫn còn người gửi mấy thứ linh tinh cho cậu không?”

Mạnh Đường gật đầu: “Tuy chuyện đã được làm sáng tỏ nhanh chóng nhưng vẫn luôn có những kẻ không hiểu rõ tình hình, hoặc đơn thuần là những kẻ xấu tính.”

“Đổi cũng tốt, nhìn thấy mấy thứ đó chỉ tổ ảnh hưởng tâm trạng.” Ngụy Xuyên liếc nhìn số của cô, “Không phải chiều nay cậu có tiết sao? Thời gian đâu mà đi làm số mới?”

Mạnh Đường đưa tay về phía Ngụy Xuyên: “Đưa điện thoại cho tôi.”

“Cậu đợi chút.” Ngụy Xuyên quay đầu chạy ngược lại, “Điện thoại tôi còn để trong túi.”

Mạnh Đường nhìn cậu vội vã chạy đi rồi lại vội vã chạy lại.

“Này.”

Điện thoại đã được mở khóa, Mạnh Đường cười khẽ, ngẩng đầu liếc cậu: “Cậu không hỏi tôi lấy điện thoại của cậu làm gì à?”

Đầu ngón tay Ngụy Xuyên theo bản năng xoa xoa vào nhau, nói: “Cứ dùng tự nhiên.”

“Cho cậu số mới của tôi.” Mạnh Đường cúi đầu nhập số, “Chiều nay tôi vừa đi đổi xong.”

Ngụy Xuyên nghe vậy, nhíu mày hỏi: “Có phải vẫn còn người gửi mấy thứ linh tinh cho cậu không?”

Mạnh Đường gật đầu: “Tuy chuyện đã được làm sáng tỏ nhanh chóng nhưng vẫn luôn có những kẻ không hiểu rõ tình hình, hoặc đơn thuần là những kẻ xấu tính.”

“Đổi cũng tốt, nhìn thấy mấy thứ đó chỉ tổ ảnh hưởng tâm trạng.” Ngụy Xuyên liếc nhìn số của cô, “Không phải chiều nay cậu có tiết sao? Thời gian đâu mà đi làm số mới?”

Mạnh Đường đưa tay về phía Ngụy Xuyên: “Đưa điện thoại cho tôi.”

“Cậu đợi chút.” Ngụy Xuyên quay đầu chạy ngược lại, “Điện thoại tôi còn để trong túi.”

Mạnh Đường nhìn cậu vội vã chạy đi rồi lại vội vã chạy lại.

“Này.”

Điện thoại đã được mở khóa, Mạnh Đường cười khẽ, ngẩng đầu liếc cậu: “Cậu không hỏi tôi lấy điện thoại của cậu làm gì à?”

Đầu ngón tay Ngụy Xuyên theo bản năng xoa xoa vào nhau, nói: “Cứ dùng tự nhiên.”

“Cho cậu số mới của tôi.” Mạnh Đường cúi đầu nhập số, “Chiều nay tôi vừa đi đổi xong.”

Ngụy Xuyên nghe vậy, nhíu mày hỏi: “Có phải vẫn còn người gửi mấy thứ linh tinh cho cậu không?”

Mạnh Đường gật đầu: “Tuy chuyện đã được làm sáng tỏ nhanh chóng nhưng vẫn luôn có những kẻ không hiểu rõ tình hình, hoặc đơn thuần là những kẻ xấu tính.”

“Đổi cũng tốt, nhìn thấy mấy thứ đó chỉ tổ ảnh hưởng tâm trạng.” Ngụy Xuyên liếc nhìn số của cô, “Không phải chiều nay cậu có tiết sao? Thời gian đâu mà đi làm số mới?”

Mạnh Đường đưa tay về phía Ngụy Xuyên: “Đưa điện thoại cho tôi.”

“Cậu đợi chút.” Ngụy Xuyên quay đầu chạy ngược lại, “Điện thoại tôi còn để trong túi.”

Mạnh Đường nhìn cậu vội vã chạy đi rồi lại vội vã chạy lại.

“Này.”

Điện thoại đã được mở khóa, Mạnh Đường cười khẽ, ngẩng đầu liếc cậu: “Cậu không hỏi tôi lấy điện thoại của cậu làm gì à?”

Đầu ngón tay Ngụy Xuyên theo bản năng xoa xoa vào nhau, nói: “Cứ dùng tự nhiên.”

“Cho cậu số mới của tôi.” Mạnh Đường cúi đầu nhập số, “Chiều nay tôi vừa đi đổi xong.”

Ngụy Xuyên nghe vậy, nhíu mày hỏi: “Có phải vẫn còn người gửi mấy thứ linh tinh cho cậu không?”

Mạnh Đường gật đầu: “Tuy chuyện đã được làm sáng tỏ nhanh chóng nhưng vẫn luôn có những kẻ không hiểu rõ tình hình, hoặc đơn thuần là những kẻ xấu tính.”

“Đổi cũng tốt, nhìn thấy mấy thứ đó chỉ tổ ảnh hưởng tâm trạng.” Ngụy Xuyên liếc nhìn số của cô, “Không phải chiều nay cậu có tiết sao? Thời gian đâu mà đi làm số mới?”

Mạnh Đường đưa tay về phía Ngụy Xuyên: “Đưa điện thoại cho tôi.”

“Cậu đợi chút.” Ngụy Xuyên quay đầu chạy ngược lại, “Điện thoại tôi còn để trong túi.”

Mạnh Đường nhìn cậu vội vã chạy đi rồi lại vội vã chạy lại.

“Này.”

Điện thoại đã được mở khóa, Mạnh Đường cười khẽ, ngẩng đầu liếc cậu: “Cậu không hỏi tôi lấy điện thoại của cậu làm gì à?”

Đầu ngón tay Ngụy Xuyên theo bản năng xoa xoa vào nhau, nói: “Cứ dùng tự nhiên.”

“Cho cậu số mới của tôi.” Mạnh Đường cúi đầu nhập số, “Chiều nay tôi vừa đi đổi xong.”

Ngụy Xuyên nghe vậy, nhíu mày hỏi: “Có phải vẫn còn người gửi mấy thứ linh tinh cho cậu không?”

Mạnh Đường gật đầu: “Tuy chuyện đã được làm sáng tỏ nhanh chóng nhưng vẫn luôn có những kẻ không hiểu rõ tình hình, hoặc đơn thuần là những kẻ xấu tính.”

“Đổi cũng tốt, nhìn thấy mấy thứ đó chỉ tổ ảnh hưởng tâm trạng.” Ngụy Xuyên liếc nhìn số của cô, “Không phải chiều nay cậu có tiết sao? Thời gian đâu mà đi làm số mới?”

Mạnh Đường đưa tay về phía Ngụy Xuyên: “Đưa điện thoại cho tôi.”

“Cậu đợi chút.” Ngụy Xuyên quay đầu chạy ngược lại, “Điện thoại tôi còn để trong túi.”

Mạnh Đường nhìn cậu vội vã chạy đi rồi lại vội vã chạy lại.

“Này.”

Điện thoại đã được mở khóa, Mạnh Đường cười khẽ, ngẩng đầu liếc cậu: “Cậu không hỏi tôi lấy điện thoại của cậu làm gì à?”

Đầu ngón tay Ngụy Xuyên theo bản năng xoa xoa vào nhau, nói: “Cứ dùng tự nhiên.”

“Cho cậu số mới của tôi.” Mạnh Đường cúi đầu nhập số, “Chiều nay tôi vừa đi đổi xong.”

Ngụy Xuyên nghe vậy, nhíu mày hỏi: “Có phải vẫn còn người gửi mấy thứ linh tinh cho cậu không?”

Mạnh Đường gật đầu: “Tuy chuyện đã được làm sáng tỏ nhanh chóng nhưng vẫn luôn có những kẻ không hiểu rõ tình hình, hoặc đơn thuần là những kẻ xấu tính.”

“Đổi cũng tốt, nhìn thấy mấy thứ đó chỉ tổ ảnh hưởng tâm trạng.” Ngụy Xuyên liếc nhìn số của cô, “Không phải chiều nay cậu có tiết sao? Thời gian đâu mà đi làm số mới?”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 62


Mạnh Đường hít sâu một hơi lạnh, tiếng hét vì kinh hãi mà nghẹn lại trong cổ họng.

Cô theo bản năng lùi lại, nghiêng đầu muốn nhìn rõ người đó.

Đối phương hồi lâu không có động tĩnh, tay Mạnh Đường từ từ thò vào trong túi xách.

Cô nhìn chằm chằm đối phương, thu hút sự chú ý của hắn: “Anh là ai? Muốn làm gì?”

“Cô có thể bảo nhà trường đừng điều tra chuyện tung tin đồn nữa được không?”

Vương Giác?

Giọng nói này là của anh ta phải không?

Chạm vào cán dao, Mạnh Đường nắm chặt lấy.

“Chuyện của tôi là do anh làm?”

“Tôi chỉ là ma xui quỷ khiến thôi.” Vương Giác bước lên một bước, hiện ra trong vùng bóng tối loang lổ, “Tôi thực sự không cố ý, nhà trường sắp tra ra tôi rồi, tôi không muốn chịu kết cục giống như Trương Nhất Phàm.”

Mạnh Đường thật sự chưa từng thấy kẻ nào vô liêm sỉ như vậy.

Mạnh Đường hít sâu một hơi lạnh, tiếng hét vì kinh hãi mà nghẹn lại trong cổ họng.

Cô theo bản năng lùi lại, nghiêng đầu muốn nhìn rõ người đó.

Đối phương hồi lâu không có động tĩnh, tay Mạnh Đường từ từ thò vào trong túi xách.

Cô nhìn chằm chằm đối phương, thu hút sự chú ý của hắn: “Anh là ai? Muốn làm gì?”

“Cô có thể bảo nhà trường đừng điều tra chuyện tung tin đồn nữa được không?”

Vương Giác?

Giọng nói này là của anh ta phải không?

Chạm vào cán dao, Mạnh Đường nắm chặt lấy.

“Chuyện của tôi là do anh làm?”

“Tôi chỉ là ma xui quỷ khiến thôi.” Vương Giác bước lên một bước, hiện ra trong vùng bóng tối loang lổ, “Tôi thực sự không cố ý, nhà trường sắp tra ra tôi rồi, tôi không muốn chịu kết cục giống như Trương Nhất Phàm.”

Mạnh Đường thật sự chưa từng thấy kẻ nào vô liêm sỉ như vậy.

Mạnh Đường hít sâu một hơi lạnh, tiếng hét vì kinh hãi mà nghẹn lại trong cổ họng.

Cô theo bản năng lùi lại, nghiêng đầu muốn nhìn rõ người đó.

Đối phương hồi lâu không có động tĩnh, tay Mạnh Đường từ từ thò vào trong túi xách.

Cô nhìn chằm chằm đối phương, thu hút sự chú ý của hắn: “Anh là ai? Muốn làm gì?”

“Cô có thể bảo nhà trường đừng điều tra chuyện tung tin đồn nữa được không?”

Vương Giác?

Giọng nói này là của anh ta phải không?

Chạm vào cán dao, Mạnh Đường nắm chặt lấy.

“Chuyện của tôi là do anh làm?”

“Tôi chỉ là ma xui quỷ khiến thôi.” Vương Giác bước lên một bước, hiện ra trong vùng bóng tối loang lổ, “Tôi thực sự không cố ý, nhà trường sắp tra ra tôi rồi, tôi không muốn chịu kết cục giống như Trương Nhất Phàm.”

Mạnh Đường thật sự chưa từng thấy kẻ nào vô liêm sỉ như vậy.

Mạnh Đường hít sâu một hơi lạnh, tiếng hét vì kinh hãi mà nghẹn lại trong cổ họng.

Cô theo bản năng lùi lại, nghiêng đầu muốn nhìn rõ người đó.

Đối phương hồi lâu không có động tĩnh, tay Mạnh Đường từ từ thò vào trong túi xách.

Cô nhìn chằm chằm đối phương, thu hút sự chú ý của hắn: “Anh là ai? Muốn làm gì?”

“Cô có thể bảo nhà trường đừng điều tra chuyện tung tin đồn nữa được không?”

Vương Giác?

Giọng nói này là của anh ta phải không?

Chạm vào cán dao, Mạnh Đường nắm chặt lấy.

“Chuyện của tôi là do anh làm?”

“Tôi chỉ là ma xui quỷ khiến thôi.” Vương Giác bước lên một bước, hiện ra trong vùng bóng tối loang lổ, “Tôi thực sự không cố ý, nhà trường sắp tra ra tôi rồi, tôi không muốn chịu kết cục giống như Trương Nhất Phàm.”

Mạnh Đường thật sự chưa từng thấy kẻ nào vô liêm sỉ như vậy.

Mạnh Đường hít sâu một hơi lạnh, tiếng hét vì kinh hãi mà nghẹn lại trong cổ họng.

Cô theo bản năng lùi lại, nghiêng đầu muốn nhìn rõ người đó.

Đối phương hồi lâu không có động tĩnh, tay Mạnh Đường từ từ thò vào trong túi xách.

Cô nhìn chằm chằm đối phương, thu hút sự chú ý của hắn: “Anh là ai? Muốn làm gì?”

“Cô có thể bảo nhà trường đừng điều tra chuyện tung tin đồn nữa được không?”

Vương Giác?

Giọng nói này là của anh ta phải không?

Chạm vào cán dao, Mạnh Đường nắm chặt lấy.

“Chuyện của tôi là do anh làm?”

“Tôi chỉ là ma xui quỷ khiến thôi.” Vương Giác bước lên một bước, hiện ra trong vùng bóng tối loang lổ, “Tôi thực sự không cố ý, nhà trường sắp tra ra tôi rồi, tôi không muốn chịu kết cục giống như Trương Nhất Phàm.”

Mạnh Đường thật sự chưa từng thấy kẻ nào vô liêm sỉ như vậy.

Mạnh Đường hít sâu một hơi lạnh, tiếng hét vì kinh hãi mà nghẹn lại trong cổ họng.

Cô theo bản năng lùi lại, nghiêng đầu muốn nhìn rõ người đó.

Đối phương hồi lâu không có động tĩnh, tay Mạnh Đường từ từ thò vào trong túi xách.

Cô nhìn chằm chằm đối phương, thu hút sự chú ý của hắn: “Anh là ai? Muốn làm gì?”

“Cô có thể bảo nhà trường đừng điều tra chuyện tung tin đồn nữa được không?”

Vương Giác?

Giọng nói này là của anh ta phải không?

Chạm vào cán dao, Mạnh Đường nắm chặt lấy.

“Chuyện của tôi là do anh làm?”

“Tôi chỉ là ma xui quỷ khiến thôi.” Vương Giác bước lên một bước, hiện ra trong vùng bóng tối loang lổ, “Tôi thực sự không cố ý, nhà trường sắp tra ra tôi rồi, tôi không muốn chịu kết cục giống như Trương Nhất Phàm.”

Mạnh Đường thật sự chưa từng thấy kẻ nào vô liêm sỉ như vậy.

Mạnh Đường hít sâu một hơi lạnh, tiếng hét vì kinh hãi mà nghẹn lại trong cổ họng.

Cô theo bản năng lùi lại, nghiêng đầu muốn nhìn rõ người đó.

Đối phương hồi lâu không có động tĩnh, tay Mạnh Đường từ từ thò vào trong túi xách.

Cô nhìn chằm chằm đối phương, thu hút sự chú ý của hắn: “Anh là ai? Muốn làm gì?”

“Cô có thể bảo nhà trường đừng điều tra chuyện tung tin đồn nữa được không?”

Vương Giác?

Giọng nói này là của anh ta phải không?

Chạm vào cán dao, Mạnh Đường nắm chặt lấy.

“Chuyện của tôi là do anh làm?”

“Tôi chỉ là ma xui quỷ khiến thôi.” Vương Giác bước lên một bước, hiện ra trong vùng bóng tối loang lổ, “Tôi thực sự không cố ý, nhà trường sắp tra ra tôi rồi, tôi không muốn chịu kết cục giống như Trương Nhất Phàm.”

Mạnh Đường thật sự chưa từng thấy kẻ nào vô liêm sỉ như vậy.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 63


Nỗi đau thể xác không bằng nỗi sợ hãi về tinh thần, khúc gỗ cứng như vậy còn có thể bị dao khắc thuần phục, da thịt mềm mại của Mạnh Đường bị lưỡi dao sắc bén lướt qua, sợ hãi là chuyện thường tình.

Cảm xúc vỡ òa, lời nói không thốt nên lời khiến người ngoài sốt ruột chết đi được.

“Cậu bị thương à? Hay là đau ở đâu?” Ngụy Xuyên nương theo ánh đèn điện thoại nhìn cô từ đầu đến chân một lượt.

Không có vết thương ngoài da rõ ràng, chỉ là trông người có vẻ bị hoảng sợ.

Ngụy Xuyên dùng một tay đỡ vai Mạnh Đường, dành cho cô sự an ủi không lời.

Điền Duật và Thiệu Nhất Minh biết thừa bữa đồ nướng tối nay coi như bỏ, nhưng xem kịch cũng không tồi.

Hai người nhìn nhau, vô cùng thiếu đạo đức coi Vương Giác như cái ghế đẩu mà ngồi lên.

Ngực Vương Giác tức tối, há miệng gào lên chửi đứt quãng.

Trong lòng Ngụy Xuyên cũng bực bội, nét lạnh lùng vương trên lông mày, quay đầu quát: “Bảo hắn câm mồm, đưa đến phòng bảo vệ trình bày tình huống, lát nữa tôi với Mạnh Đường sẽ qua.”

Bảo vệ tuần tra 24/24, đó là nơi thích hợp nhất để giải quyết Vương Giác.

Thấy Ngụy Xuyên đang bốc hỏa, Điền Duật và Thiệu Nhất Minh không cười cợt nữa, xách Vương Giác biến mất khỏi tầm mắt hai người.

Ngụy Xuyên quay đầu lại thấy Mạnh Đường vẫn đang khóc, tiếng khóc rất nhỏ nhưng nước mắt lại rơi càng lúc càng nhiều.

Nỗi đau thể xác không bằng nỗi sợ hãi về tinh thần, khúc gỗ cứng như vậy còn có thể bị dao khắc thuần phục, da thịt mềm mại của Mạnh Đường bị lưỡi dao sắc bén lướt qua, sợ hãi là chuyện thường tình.

Cảm xúc vỡ òa, lời nói không thốt nên lời khiến người ngoài sốt ruột chết đi được.

“Cậu bị thương à? Hay là đau ở đâu?” Ngụy Xuyên nương theo ánh đèn điện thoại nhìn cô từ đầu đến chân một lượt.

Không có vết thương ngoài da rõ ràng, chỉ là trông người có vẻ bị hoảng sợ.

Ngụy Xuyên dùng một tay đỡ vai Mạnh Đường, dành cho cô sự an ủi không lời.

Điền Duật và Thiệu Nhất Minh biết thừa bữa đồ nướng tối nay coi như bỏ, nhưng xem kịch cũng không tồi.

Hai người nhìn nhau, vô cùng thiếu đạo đức coi Vương Giác như cái ghế đẩu mà ngồi lên.

Ngực Vương Giác tức tối, há miệng gào lên chửi đứt quãng.

Trong lòng Ngụy Xuyên cũng bực bội, nét lạnh lùng vương trên lông mày, quay đầu quát: “Bảo hắn câm mồm, đưa đến phòng bảo vệ trình bày tình huống, lát nữa tôi với Mạnh Đường sẽ qua.”

Bảo vệ tuần tra 24/24, đó là nơi thích hợp nhất để giải quyết Vương Giác.

Thấy Ngụy Xuyên đang bốc hỏa, Điền Duật và Thiệu Nhất Minh không cười cợt nữa, xách Vương Giác biến mất khỏi tầm mắt hai người.

Ngụy Xuyên quay đầu lại thấy Mạnh Đường vẫn đang khóc, tiếng khóc rất nhỏ nhưng nước mắt lại rơi càng lúc càng nhiều.

Nỗi đau thể xác không bằng nỗi sợ hãi về tinh thần, khúc gỗ cứng như vậy còn có thể bị dao khắc thuần phục, da thịt mềm mại của Mạnh Đường bị lưỡi dao sắc bén lướt qua, sợ hãi là chuyện thường tình.

Cảm xúc vỡ òa, lời nói không thốt nên lời khiến người ngoài sốt ruột chết đi được.

“Cậu bị thương à? Hay là đau ở đâu?” Ngụy Xuyên nương theo ánh đèn điện thoại nhìn cô từ đầu đến chân một lượt.

Không có vết thương ngoài da rõ ràng, chỉ là trông người có vẻ bị hoảng sợ.

Ngụy Xuyên dùng một tay đỡ vai Mạnh Đường, dành cho cô sự an ủi không lời.

Điền Duật và Thiệu Nhất Minh biết thừa bữa đồ nướng tối nay coi như bỏ, nhưng xem kịch cũng không tồi.

Hai người nhìn nhau, vô cùng thiếu đạo đức coi Vương Giác như cái ghế đẩu mà ngồi lên.

Ngực Vương Giác tức tối, há miệng gào lên chửi đứt quãng.

Trong lòng Ngụy Xuyên cũng bực bội, nét lạnh lùng vương trên lông mày, quay đầu quát: “Bảo hắn câm mồm, đưa đến phòng bảo vệ trình bày tình huống, lát nữa tôi với Mạnh Đường sẽ qua.”

Bảo vệ tuần tra 24/24, đó là nơi thích hợp nhất để giải quyết Vương Giác.

Thấy Ngụy Xuyên đang bốc hỏa, Điền Duật và Thiệu Nhất Minh không cười cợt nữa, xách Vương Giác biến mất khỏi tầm mắt hai người.

Ngụy Xuyên quay đầu lại thấy Mạnh Đường vẫn đang khóc, tiếng khóc rất nhỏ nhưng nước mắt lại rơi càng lúc càng nhiều.

Nỗi đau thể xác không bằng nỗi sợ hãi về tinh thần, khúc gỗ cứng như vậy còn có thể bị dao khắc thuần phục, da thịt mềm mại của Mạnh Đường bị lưỡi dao sắc bén lướt qua, sợ hãi là chuyện thường tình.

Cảm xúc vỡ òa, lời nói không thốt nên lời khiến người ngoài sốt ruột chết đi được.

“Cậu bị thương à? Hay là đau ở đâu?” Ngụy Xuyên nương theo ánh đèn điện thoại nhìn cô từ đầu đến chân một lượt.

Không có vết thương ngoài da rõ ràng, chỉ là trông người có vẻ bị hoảng sợ.

Ngụy Xuyên dùng một tay đỡ vai Mạnh Đường, dành cho cô sự an ủi không lời.

Điền Duật và Thiệu Nhất Minh biết thừa bữa đồ nướng tối nay coi như bỏ, nhưng xem kịch cũng không tồi.

Hai người nhìn nhau, vô cùng thiếu đạo đức coi Vương Giác như cái ghế đẩu mà ngồi lên.

Ngực Vương Giác tức tối, há miệng gào lên chửi đứt quãng.

Trong lòng Ngụy Xuyên cũng bực bội, nét lạnh lùng vương trên lông mày, quay đầu quát: “Bảo hắn câm mồm, đưa đến phòng bảo vệ trình bày tình huống, lát nữa tôi với Mạnh Đường sẽ qua.”

Bảo vệ tuần tra 24/24, đó là nơi thích hợp nhất để giải quyết Vương Giác.

Thấy Ngụy Xuyên đang bốc hỏa, Điền Duật và Thiệu Nhất Minh không cười cợt nữa, xách Vương Giác biến mất khỏi tầm mắt hai người.

Ngụy Xuyên quay đầu lại thấy Mạnh Đường vẫn đang khóc, tiếng khóc rất nhỏ nhưng nước mắt lại rơi càng lúc càng nhiều.

Nỗi đau thể xác không bằng nỗi sợ hãi về tinh thần, khúc gỗ cứng như vậy còn có thể bị dao khắc thuần phục, da thịt mềm mại của Mạnh Đường bị lưỡi dao sắc bén lướt qua, sợ hãi là chuyện thường tình.

Cảm xúc vỡ òa, lời nói không thốt nên lời khiến người ngoài sốt ruột chết đi được.

“Cậu bị thương à? Hay là đau ở đâu?” Ngụy Xuyên nương theo ánh đèn điện thoại nhìn cô từ đầu đến chân một lượt.

Không có vết thương ngoài da rõ ràng, chỉ là trông người có vẻ bị hoảng sợ.

Ngụy Xuyên dùng một tay đỡ vai Mạnh Đường, dành cho cô sự an ủi không lời.

Điền Duật và Thiệu Nhất Minh biết thừa bữa đồ nướng tối nay coi như bỏ, nhưng xem kịch cũng không tồi.

Hai người nhìn nhau, vô cùng thiếu đạo đức coi Vương Giác như cái ghế đẩu mà ngồi lên.

Ngực Vương Giác tức tối, há miệng gào lên chửi đứt quãng.

Trong lòng Ngụy Xuyên cũng bực bội, nét lạnh lùng vương trên lông mày, quay đầu quát: “Bảo hắn câm mồm, đưa đến phòng bảo vệ trình bày tình huống, lát nữa tôi với Mạnh Đường sẽ qua.”

Bảo vệ tuần tra 24/24, đó là nơi thích hợp nhất để giải quyết Vương Giác.

Thấy Ngụy Xuyên đang bốc hỏa, Điền Duật và Thiệu Nhất Minh không cười cợt nữa, xách Vương Giác biến mất khỏi tầm mắt hai người.

Ngụy Xuyên quay đầu lại thấy Mạnh Đường vẫn đang khóc, tiếng khóc rất nhỏ nhưng nước mắt lại rơi càng lúc càng nhiều.

Nỗi đau thể xác không bằng nỗi sợ hãi về tinh thần, khúc gỗ cứng như vậy còn có thể bị dao khắc thuần phục, da thịt mềm mại của Mạnh Đường bị lưỡi dao sắc bén lướt qua, sợ hãi là chuyện thường tình.

Cảm xúc vỡ òa, lời nói không thốt nên lời khiến người ngoài sốt ruột chết đi được.

“Cậu bị thương à? Hay là đau ở đâu?” Ngụy Xuyên nương theo ánh đèn điện thoại nhìn cô từ đầu đến chân một lượt.

Không có vết thương ngoài da rõ ràng, chỉ là trông người có vẻ bị hoảng sợ.

Ngụy Xuyên dùng một tay đỡ vai Mạnh Đường, dành cho cô sự an ủi không lời.

Điền Duật và Thiệu Nhất Minh biết thừa bữa đồ nướng tối nay coi như bỏ, nhưng xem kịch cũng không tồi.

Hai người nhìn nhau, vô cùng thiếu đạo đức coi Vương Giác như cái ghế đẩu mà ngồi lên.

Ngực Vương Giác tức tối, há miệng gào lên chửi đứt quãng.

Trong lòng Ngụy Xuyên cũng bực bội, nét lạnh lùng vương trên lông mày, quay đầu quát: “Bảo hắn câm mồm, đưa đến phòng bảo vệ trình bày tình huống, lát nữa tôi với Mạnh Đường sẽ qua.”

Bảo vệ tuần tra 24/24, đó là nơi thích hợp nhất để giải quyết Vương Giác.

Thấy Ngụy Xuyên đang bốc hỏa, Điền Duật và Thiệu Nhất Minh không cười cợt nữa, xách Vương Giác biến mất khỏi tầm mắt hai người.

Ngụy Xuyên quay đầu lại thấy Mạnh Đường vẫn đang khóc, tiếng khóc rất nhỏ nhưng nước mắt lại rơi càng lúc càng nhiều.

Nỗi đau thể xác không bằng nỗi sợ hãi về tinh thần, khúc gỗ cứng như vậy còn có thể bị dao khắc thuần phục, da thịt mềm mại của Mạnh Đường bị lưỡi dao sắc bén lướt qua, sợ hãi là chuyện thường tình.

Cảm xúc vỡ òa, lời nói không thốt nên lời khiến người ngoài sốt ruột chết đi được.

“Cậu bị thương à? Hay là đau ở đâu?” Ngụy Xuyên nương theo ánh đèn điện thoại nhìn cô từ đầu đến chân một lượt.

Không có vết thương ngoài da rõ ràng, chỉ là trông người có vẻ bị hoảng sợ.

Ngụy Xuyên dùng một tay đỡ vai Mạnh Đường, dành cho cô sự an ủi không lời.

Điền Duật và Thiệu Nhất Minh biết thừa bữa đồ nướng tối nay coi như bỏ, nhưng xem kịch cũng không tồi.

Hai người nhìn nhau, vô cùng thiếu đạo đức coi Vương Giác như cái ghế đẩu mà ngồi lên.

Ngực Vương Giác tức tối, há miệng gào lên chửi đứt quãng.

Trong lòng Ngụy Xuyên cũng bực bội, nét lạnh lùng vương trên lông mày, quay đầu quát: “Bảo hắn câm mồm, đưa đến phòng bảo vệ trình bày tình huống, lát nữa tôi với Mạnh Đường sẽ qua.”

Bảo vệ tuần tra 24/24, đó là nơi thích hợp nhất để giải quyết Vương Giác.

Thấy Ngụy Xuyên đang bốc hỏa, Điền Duật và Thiệu Nhất Minh không cười cợt nữa, xách Vương Giác biến mất khỏi tầm mắt hai người.

Ngụy Xuyên quay đầu lại thấy Mạnh Đường vẫn đang khóc, tiếng khóc rất nhỏ nhưng nước mắt lại rơi càng lúc càng nhiều.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 64


Mạnh Đường được giáo viên đích thân đưa về ký túc xá, chào hỏi với dì quản lý.

Tạm biệt giáo viên, lưng Mạnh Đường lập tức chùng xuống, đau quá, chắc là bầm tím rồi.

Cô vừa ra khỏi thang máy, bị Tạ Linh Âm, Thạch Lam và Dương Khả chặn ở cửa làm cho giật mình.

“Các cậu định đi đâu à?” Mạnh Đường ngốc nghếch hỏi một câu.

“Cậu bị Vương Giác đánh?” Tạ Linh Âm vừa kinh ngạc vừa tức giận, vội vàng bước lên, “Anh ta còn là người không?”

Ánh mắt Mạnh Đường ngạc nhiên: “Sao các cậu biết?”

“Ngụy Xuyên nhắn tin cho tớ.” Tạ Linh Âm đỡ lấy túi giúp cô, “Nói cậu bị thương ở lưng, cậu ấy không tiện xem, nhờ tớ xem giúp.”

“Cái gì?” Mạnh Đường ngẩn ra, “Cậu ấy nhờ cậu chăm sóc tớ?”

“Đúng vậy.” Tạ Linh Âm trêu chọc, “Tỉ mỉ từng ly từng tí, còn nói cổ cậu cũng bị rạch, bảo tớ nhắc cậu lưng đau thì phải nằm nghiêng, nói người bị hoảng sợ ban đêm dễ ốm, nhờ tớ để ý, nếu đêm có chuyện gì thật thì gọi điện cho cậu ấy.”

Mạnh Đường: “… Cậu ấy ngốc à?”

Đi nhờ người con gái mình thích chăm sóc người con gái khác?

Mạnh Đường được giáo viên đích thân đưa về ký túc xá, chào hỏi với dì quản lý.

Tạm biệt giáo viên, lưng Mạnh Đường lập tức chùng xuống, đau quá, chắc là bầm tím rồi.

Cô vừa ra khỏi thang máy, bị Tạ Linh Âm, Thạch Lam và Dương Khả chặn ở cửa làm cho giật mình.

“Các cậu định đi đâu à?” Mạnh Đường ngốc nghếch hỏi một câu.

“Cậu bị Vương Giác đánh?” Tạ Linh Âm vừa kinh ngạc vừa tức giận, vội vàng bước lên, “Anh ta còn là người không?”

Ánh mắt Mạnh Đường ngạc nhiên: “Sao các cậu biết?”

“Ngụy Xuyên nhắn tin cho tớ.” Tạ Linh Âm đỡ lấy túi giúp cô, “Nói cậu bị thương ở lưng, cậu ấy không tiện xem, nhờ tớ xem giúp.”

“Cái gì?” Mạnh Đường ngẩn ra, “Cậu ấy nhờ cậu chăm sóc tớ?”

“Đúng vậy.” Tạ Linh Âm trêu chọc, “Tỉ mỉ từng ly từng tí, còn nói cổ cậu cũng bị rạch, bảo tớ nhắc cậu lưng đau thì phải nằm nghiêng, nói người bị hoảng sợ ban đêm dễ ốm, nhờ tớ để ý, nếu đêm có chuyện gì thật thì gọi điện cho cậu ấy.”

Mạnh Đường: “… Cậu ấy ngốc à?”

Đi nhờ người con gái mình thích chăm sóc người con gái khác?

Mạnh Đường được giáo viên đích thân đưa về ký túc xá, chào hỏi với dì quản lý.

Tạm biệt giáo viên, lưng Mạnh Đường lập tức chùng xuống, đau quá, chắc là bầm tím rồi.

Cô vừa ra khỏi thang máy, bị Tạ Linh Âm, Thạch Lam và Dương Khả chặn ở cửa làm cho giật mình.

“Các cậu định đi đâu à?” Mạnh Đường ngốc nghếch hỏi một câu.

“Cậu bị Vương Giác đánh?” Tạ Linh Âm vừa kinh ngạc vừa tức giận, vội vàng bước lên, “Anh ta còn là người không?”

Ánh mắt Mạnh Đường ngạc nhiên: “Sao các cậu biết?”

“Ngụy Xuyên nhắn tin cho tớ.” Tạ Linh Âm đỡ lấy túi giúp cô, “Nói cậu bị thương ở lưng, cậu ấy không tiện xem, nhờ tớ xem giúp.”

“Cái gì?” Mạnh Đường ngẩn ra, “Cậu ấy nhờ cậu chăm sóc tớ?”

“Đúng vậy.” Tạ Linh Âm trêu chọc, “Tỉ mỉ từng ly từng tí, còn nói cổ cậu cũng bị rạch, bảo tớ nhắc cậu lưng đau thì phải nằm nghiêng, nói người bị hoảng sợ ban đêm dễ ốm, nhờ tớ để ý, nếu đêm có chuyện gì thật thì gọi điện cho cậu ấy.”

Mạnh Đường: “… Cậu ấy ngốc à?”

Đi nhờ người con gái mình thích chăm sóc người con gái khác?

Mạnh Đường được giáo viên đích thân đưa về ký túc xá, chào hỏi với dì quản lý.

Tạm biệt giáo viên, lưng Mạnh Đường lập tức chùng xuống, đau quá, chắc là bầm tím rồi.

Cô vừa ra khỏi thang máy, bị Tạ Linh Âm, Thạch Lam và Dương Khả chặn ở cửa làm cho giật mình.

“Các cậu định đi đâu à?” Mạnh Đường ngốc nghếch hỏi một câu.

“Cậu bị Vương Giác đánh?” Tạ Linh Âm vừa kinh ngạc vừa tức giận, vội vàng bước lên, “Anh ta còn là người không?”

Ánh mắt Mạnh Đường ngạc nhiên: “Sao các cậu biết?”

“Ngụy Xuyên nhắn tin cho tớ.” Tạ Linh Âm đỡ lấy túi giúp cô, “Nói cậu bị thương ở lưng, cậu ấy không tiện xem, nhờ tớ xem giúp.”

“Cái gì?” Mạnh Đường ngẩn ra, “Cậu ấy nhờ cậu chăm sóc tớ?”

“Đúng vậy.” Tạ Linh Âm trêu chọc, “Tỉ mỉ từng ly từng tí, còn nói cổ cậu cũng bị rạch, bảo tớ nhắc cậu lưng đau thì phải nằm nghiêng, nói người bị hoảng sợ ban đêm dễ ốm, nhờ tớ để ý, nếu đêm có chuyện gì thật thì gọi điện cho cậu ấy.”

Mạnh Đường: “… Cậu ấy ngốc à?”

Đi nhờ người con gái mình thích chăm sóc người con gái khác?

Mạnh Đường được giáo viên đích thân đưa về ký túc xá, chào hỏi với dì quản lý.

Tạm biệt giáo viên, lưng Mạnh Đường lập tức chùng xuống, đau quá, chắc là bầm tím rồi.

Cô vừa ra khỏi thang máy, bị Tạ Linh Âm, Thạch Lam và Dương Khả chặn ở cửa làm cho giật mình.

“Các cậu định đi đâu à?” Mạnh Đường ngốc nghếch hỏi một câu.

“Cậu bị Vương Giác đánh?” Tạ Linh Âm vừa kinh ngạc vừa tức giận, vội vàng bước lên, “Anh ta còn là người không?”

Ánh mắt Mạnh Đường ngạc nhiên: “Sao các cậu biết?”

“Ngụy Xuyên nhắn tin cho tớ.” Tạ Linh Âm đỡ lấy túi giúp cô, “Nói cậu bị thương ở lưng, cậu ấy không tiện xem, nhờ tớ xem giúp.”

“Cái gì?” Mạnh Đường ngẩn ra, “Cậu ấy nhờ cậu chăm sóc tớ?”

“Đúng vậy.” Tạ Linh Âm trêu chọc, “Tỉ mỉ từng ly từng tí, còn nói cổ cậu cũng bị rạch, bảo tớ nhắc cậu lưng đau thì phải nằm nghiêng, nói người bị hoảng sợ ban đêm dễ ốm, nhờ tớ để ý, nếu đêm có chuyện gì thật thì gọi điện cho cậu ấy.”

Mạnh Đường: “… Cậu ấy ngốc à?”

Đi nhờ người con gái mình thích chăm sóc người con gái khác?

Mạnh Đường được giáo viên đích thân đưa về ký túc xá, chào hỏi với dì quản lý.

Tạm biệt giáo viên, lưng Mạnh Đường lập tức chùng xuống, đau quá, chắc là bầm tím rồi.

Cô vừa ra khỏi thang máy, bị Tạ Linh Âm, Thạch Lam và Dương Khả chặn ở cửa làm cho giật mình.

“Các cậu định đi đâu à?” Mạnh Đường ngốc nghếch hỏi một câu.

“Cậu bị Vương Giác đánh?” Tạ Linh Âm vừa kinh ngạc vừa tức giận, vội vàng bước lên, “Anh ta còn là người không?”

Ánh mắt Mạnh Đường ngạc nhiên: “Sao các cậu biết?”

“Ngụy Xuyên nhắn tin cho tớ.” Tạ Linh Âm đỡ lấy túi giúp cô, “Nói cậu bị thương ở lưng, cậu ấy không tiện xem, nhờ tớ xem giúp.”

“Cái gì?” Mạnh Đường ngẩn ra, “Cậu ấy nhờ cậu chăm sóc tớ?”

“Đúng vậy.” Tạ Linh Âm trêu chọc, “Tỉ mỉ từng ly từng tí, còn nói cổ cậu cũng bị rạch, bảo tớ nhắc cậu lưng đau thì phải nằm nghiêng, nói người bị hoảng sợ ban đêm dễ ốm, nhờ tớ để ý, nếu đêm có chuyện gì thật thì gọi điện cho cậu ấy.”

Mạnh Đường: “… Cậu ấy ngốc à?”

Đi nhờ người con gái mình thích chăm sóc người con gái khác?

Mạnh Đường được giáo viên đích thân đưa về ký túc xá, chào hỏi với dì quản lý.

Tạm biệt giáo viên, lưng Mạnh Đường lập tức chùng xuống, đau quá, chắc là bầm tím rồi.

Cô vừa ra khỏi thang máy, bị Tạ Linh Âm, Thạch Lam và Dương Khả chặn ở cửa làm cho giật mình.

“Các cậu định đi đâu à?” Mạnh Đường ngốc nghếch hỏi một câu.

“Cậu bị Vương Giác đánh?” Tạ Linh Âm vừa kinh ngạc vừa tức giận, vội vàng bước lên, “Anh ta còn là người không?”

Ánh mắt Mạnh Đường ngạc nhiên: “Sao các cậu biết?”

“Ngụy Xuyên nhắn tin cho tớ.” Tạ Linh Âm đỡ lấy túi giúp cô, “Nói cậu bị thương ở lưng, cậu ấy không tiện xem, nhờ tớ xem giúp.”

“Cái gì?” Mạnh Đường ngẩn ra, “Cậu ấy nhờ cậu chăm sóc tớ?”

“Đúng vậy.” Tạ Linh Âm trêu chọc, “Tỉ mỉ từng ly từng tí, còn nói cổ cậu cũng bị rạch, bảo tớ nhắc cậu lưng đau thì phải nằm nghiêng, nói người bị hoảng sợ ban đêm dễ ốm, nhờ tớ để ý, nếu đêm có chuyện gì thật thì gọi điện cho cậu ấy.”

Mạnh Đường: “… Cậu ấy ngốc à?”

Đi nhờ người con gái mình thích chăm sóc người con gái khác?
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 65


Điện thoại reo lên, Mạnh Đường bật sáng màn hình, Ngụy Xuyên gửi tên khách sạn tới.

“Tùng Vân Sơn Trang.” Mạnh Đường đọc lên, quay sang hỏi thổ địa Dương Khả, “Là chỗ nào thế?”

Giọng điệu Dương Khả mang chút vẻ trêu đùa: “Chỗ người giàu hay lui tới.”

“Vậy tối mai Ngụy Xuyên tốn kém rồi.” Tạ Linh Âm ngẩng đầu khỏi bàn máy tính, nhìn Mạnh Đường với vẻ mặt “có cậu thật tốt”.

Thạch Lam dang tay: “Người ta còn đặc biệt dặn dò, không cần tặng quà, làm tớ ngại quá, thế là đi ăn chực uống chực à?”

“Có khả năng người ta chẳng thiếu gì cả.” Dương Khả nói, “Mấy đứa mình góp tiền mua quà chắc cũng chẳng đắt bằng một đôi giày của Ngụy Xuyên.”

So với người thường, điều kiện của họ cũng tạm được, nhưng so với Ngụy Xuyên thì không với tới đầu gối người ta.

Tạ Linh Âm nháy mắt với hai người kia: “Chẳng phải chúng ta có Mạnh Đường sao, quà của cậu ấy còn hơn bất cứ thứ gì.”

Ngụy Xuyên đặc biệt dặn không cần tặng quà, chắc chắn là sợ Tạ Linh Âm tốn kém, tiếc là họ đều không hiểu.

Thạch Lam và Dương Khả đồng thanh, kéo dài giọng “ồ” lên một tiếng.

Sao lại lôi cô vào? Mạnh Đường đóng hộp gỗ lại, quay mặt lại đầy vẻ nghi hoặc: “Hai cậu hùa theo cái gì đấy?”

Sợ không được ăn chực uống chực, Dương Khả và Thạch Lam giả ngu: “Có hùa gì đâu.”

Điện thoại reo lên, Mạnh Đường bật sáng màn hình, Ngụy Xuyên gửi tên khách sạn tới.

“Tùng Vân Sơn Trang.” Mạnh Đường đọc lên, quay sang hỏi thổ địa Dương Khả, “Là chỗ nào thế?”

Giọng điệu Dương Khả mang chút vẻ trêu đùa: “Chỗ người giàu hay lui tới.”

“Vậy tối mai Ngụy Xuyên tốn kém rồi.” Tạ Linh Âm ngẩng đầu khỏi bàn máy tính, nhìn Mạnh Đường với vẻ mặt “có cậu thật tốt”.

Thạch Lam dang tay: “Người ta còn đặc biệt dặn dò, không cần tặng quà, làm tớ ngại quá, thế là đi ăn chực uống chực à?”

“Có khả năng người ta chẳng thiếu gì cả.” Dương Khả nói, “Mấy đứa mình góp tiền mua quà chắc cũng chẳng đắt bằng một đôi giày của Ngụy Xuyên.”

So với người thường, điều kiện của họ cũng tạm được, nhưng so với Ngụy Xuyên thì không với tới đầu gối người ta.

Tạ Linh Âm nháy mắt với hai người kia: “Chẳng phải chúng ta có Mạnh Đường sao, quà của cậu ấy còn hơn bất cứ thứ gì.”

Ngụy Xuyên đặc biệt dặn không cần tặng quà, chắc chắn là sợ Tạ Linh Âm tốn kém, tiếc là họ đều không hiểu.

Thạch Lam và Dương Khả đồng thanh, kéo dài giọng “ồ” lên một tiếng.

Sao lại lôi cô vào? Mạnh Đường đóng hộp gỗ lại, quay mặt lại đầy vẻ nghi hoặc: “Hai cậu hùa theo cái gì đấy?”

Sợ không được ăn chực uống chực, Dương Khả và Thạch Lam giả ngu: “Có hùa gì đâu.”

Điện thoại reo lên, Mạnh Đường bật sáng màn hình, Ngụy Xuyên gửi tên khách sạn tới.

“Tùng Vân Sơn Trang.” Mạnh Đường đọc lên, quay sang hỏi thổ địa Dương Khả, “Là chỗ nào thế?”

Giọng điệu Dương Khả mang chút vẻ trêu đùa: “Chỗ người giàu hay lui tới.”

“Vậy tối mai Ngụy Xuyên tốn kém rồi.” Tạ Linh Âm ngẩng đầu khỏi bàn máy tính, nhìn Mạnh Đường với vẻ mặt “có cậu thật tốt”.

Thạch Lam dang tay: “Người ta còn đặc biệt dặn dò, không cần tặng quà, làm tớ ngại quá, thế là đi ăn chực uống chực à?”

“Có khả năng người ta chẳng thiếu gì cả.” Dương Khả nói, “Mấy đứa mình góp tiền mua quà chắc cũng chẳng đắt bằng một đôi giày của Ngụy Xuyên.”

So với người thường, điều kiện của họ cũng tạm được, nhưng so với Ngụy Xuyên thì không với tới đầu gối người ta.

Tạ Linh Âm nháy mắt với hai người kia: “Chẳng phải chúng ta có Mạnh Đường sao, quà của cậu ấy còn hơn bất cứ thứ gì.”

Ngụy Xuyên đặc biệt dặn không cần tặng quà, chắc chắn là sợ Tạ Linh Âm tốn kém, tiếc là họ đều không hiểu.

Thạch Lam và Dương Khả đồng thanh, kéo dài giọng “ồ” lên một tiếng.

Sao lại lôi cô vào? Mạnh Đường đóng hộp gỗ lại, quay mặt lại đầy vẻ nghi hoặc: “Hai cậu hùa theo cái gì đấy?”

Sợ không được ăn chực uống chực, Dương Khả và Thạch Lam giả ngu: “Có hùa gì đâu.”

Điện thoại reo lên, Mạnh Đường bật sáng màn hình, Ngụy Xuyên gửi tên khách sạn tới.

“Tùng Vân Sơn Trang.” Mạnh Đường đọc lên, quay sang hỏi thổ địa Dương Khả, “Là chỗ nào thế?”

Giọng điệu Dương Khả mang chút vẻ trêu đùa: “Chỗ người giàu hay lui tới.”

“Vậy tối mai Ngụy Xuyên tốn kém rồi.” Tạ Linh Âm ngẩng đầu khỏi bàn máy tính, nhìn Mạnh Đường với vẻ mặt “có cậu thật tốt”.

Thạch Lam dang tay: “Người ta còn đặc biệt dặn dò, không cần tặng quà, làm tớ ngại quá, thế là đi ăn chực uống chực à?”

“Có khả năng người ta chẳng thiếu gì cả.” Dương Khả nói, “Mấy đứa mình góp tiền mua quà chắc cũng chẳng đắt bằng một đôi giày của Ngụy Xuyên.”

So với người thường, điều kiện của họ cũng tạm được, nhưng so với Ngụy Xuyên thì không với tới đầu gối người ta.

Tạ Linh Âm nháy mắt với hai người kia: “Chẳng phải chúng ta có Mạnh Đường sao, quà của cậu ấy còn hơn bất cứ thứ gì.”

Ngụy Xuyên đặc biệt dặn không cần tặng quà, chắc chắn là sợ Tạ Linh Âm tốn kém, tiếc là họ đều không hiểu.

Thạch Lam và Dương Khả đồng thanh, kéo dài giọng “ồ” lên một tiếng.

Sao lại lôi cô vào? Mạnh Đường đóng hộp gỗ lại, quay mặt lại đầy vẻ nghi hoặc: “Hai cậu hùa theo cái gì đấy?”

Sợ không được ăn chực uống chực, Dương Khả và Thạch Lam giả ngu: “Có hùa gì đâu.”

Điện thoại reo lên, Mạnh Đường bật sáng màn hình, Ngụy Xuyên gửi tên khách sạn tới.

“Tùng Vân Sơn Trang.” Mạnh Đường đọc lên, quay sang hỏi thổ địa Dương Khả, “Là chỗ nào thế?”

Giọng điệu Dương Khả mang chút vẻ trêu đùa: “Chỗ người giàu hay lui tới.”

“Vậy tối mai Ngụy Xuyên tốn kém rồi.” Tạ Linh Âm ngẩng đầu khỏi bàn máy tính, nhìn Mạnh Đường với vẻ mặt “có cậu thật tốt”.

Thạch Lam dang tay: “Người ta còn đặc biệt dặn dò, không cần tặng quà, làm tớ ngại quá, thế là đi ăn chực uống chực à?”

“Có khả năng người ta chẳng thiếu gì cả.” Dương Khả nói, “Mấy đứa mình góp tiền mua quà chắc cũng chẳng đắt bằng một đôi giày của Ngụy Xuyên.”

So với người thường, điều kiện của họ cũng tạm được, nhưng so với Ngụy Xuyên thì không với tới đầu gối người ta.

Tạ Linh Âm nháy mắt với hai người kia: “Chẳng phải chúng ta có Mạnh Đường sao, quà của cậu ấy còn hơn bất cứ thứ gì.”

Ngụy Xuyên đặc biệt dặn không cần tặng quà, chắc chắn là sợ Tạ Linh Âm tốn kém, tiếc là họ đều không hiểu.

Thạch Lam và Dương Khả đồng thanh, kéo dài giọng “ồ” lên một tiếng.

Sao lại lôi cô vào? Mạnh Đường đóng hộp gỗ lại, quay mặt lại đầy vẻ nghi hoặc: “Hai cậu hùa theo cái gì đấy?”

Sợ không được ăn chực uống chực, Dương Khả và Thạch Lam giả ngu: “Có hùa gì đâu.”

Điện thoại reo lên, Mạnh Đường bật sáng màn hình, Ngụy Xuyên gửi tên khách sạn tới.

“Tùng Vân Sơn Trang.” Mạnh Đường đọc lên, quay sang hỏi thổ địa Dương Khả, “Là chỗ nào thế?”

Giọng điệu Dương Khả mang chút vẻ trêu đùa: “Chỗ người giàu hay lui tới.”

“Vậy tối mai Ngụy Xuyên tốn kém rồi.” Tạ Linh Âm ngẩng đầu khỏi bàn máy tính, nhìn Mạnh Đường với vẻ mặt “có cậu thật tốt”.

Thạch Lam dang tay: “Người ta còn đặc biệt dặn dò, không cần tặng quà, làm tớ ngại quá, thế là đi ăn chực uống chực à?”

“Có khả năng người ta chẳng thiếu gì cả.” Dương Khả nói, “Mấy đứa mình góp tiền mua quà chắc cũng chẳng đắt bằng một đôi giày của Ngụy Xuyên.”

So với người thường, điều kiện của họ cũng tạm được, nhưng so với Ngụy Xuyên thì không với tới đầu gối người ta.

Tạ Linh Âm nháy mắt với hai người kia: “Chẳng phải chúng ta có Mạnh Đường sao, quà của cậu ấy còn hơn bất cứ thứ gì.”

Ngụy Xuyên đặc biệt dặn không cần tặng quà, chắc chắn là sợ Tạ Linh Âm tốn kém, tiếc là họ đều không hiểu.

Thạch Lam và Dương Khả đồng thanh, kéo dài giọng “ồ” lên một tiếng.

Sao lại lôi cô vào? Mạnh Đường đóng hộp gỗ lại, quay mặt lại đầy vẻ nghi hoặc: “Hai cậu hùa theo cái gì đấy?”

Sợ không được ăn chực uống chực, Dương Khả và Thạch Lam giả ngu: “Có hùa gì đâu.”

Điện thoại reo lên, Mạnh Đường bật sáng màn hình, Ngụy Xuyên gửi tên khách sạn tới.

“Tùng Vân Sơn Trang.” Mạnh Đường đọc lên, quay sang hỏi thổ địa Dương Khả, “Là chỗ nào thế?”

Giọng điệu Dương Khả mang chút vẻ trêu đùa: “Chỗ người giàu hay lui tới.”

“Vậy tối mai Ngụy Xuyên tốn kém rồi.” Tạ Linh Âm ngẩng đầu khỏi bàn máy tính, nhìn Mạnh Đường với vẻ mặt “có cậu thật tốt”.

Thạch Lam dang tay: “Người ta còn đặc biệt dặn dò, không cần tặng quà, làm tớ ngại quá, thế là đi ăn chực uống chực à?”

“Có khả năng người ta chẳng thiếu gì cả.” Dương Khả nói, “Mấy đứa mình góp tiền mua quà chắc cũng chẳng đắt bằng một đôi giày của Ngụy Xuyên.”

So với người thường, điều kiện của họ cũng tạm được, nhưng so với Ngụy Xuyên thì không với tới đầu gối người ta.

Tạ Linh Âm nháy mắt với hai người kia: “Chẳng phải chúng ta có Mạnh Đường sao, quà của cậu ấy còn hơn bất cứ thứ gì.”

Ngụy Xuyên đặc biệt dặn không cần tặng quà, chắc chắn là sợ Tạ Linh Âm tốn kém, tiếc là họ đều không hiểu.

Thạch Lam và Dương Khả đồng thanh, kéo dài giọng “ồ” lên một tiếng.

Sao lại lôi cô vào? Mạnh Đường đóng hộp gỗ lại, quay mặt lại đầy vẻ nghi hoặc: “Hai cậu hùa theo cái gì đấy?”

Sợ không được ăn chực uống chực, Dương Khả và Thạch Lam giả ngu: “Có hùa gì đâu.”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 66


Mạnh Đường ngẩn người một lúc, chẳng phải Ngụy Xuyên nên đi đỡ Tạ Linh Âm sao? Đỡ cô làm gì?

Bức ảnh này, bốn người bọn họ nhìn thế nào cũng thấy gượng gạo.

Mạnh Đường hơi xoay người, ngẩng đầu nói với Ngụy Xuyên: “Có cần chụp lại một tấm không?”

Ngụy Xuyên nhìn chằm chằm bức ảnh, liếc mắt qua nói: “Cứ thế này đi, khá thú vị đấy.”

Ngày mai còn phải đi học, thời gian vốn đã không nhiều, cũng không tiện cứ để chuyện chụp ảnh làm mất thời gian.

Nhân vật chính đã bảo không chụp nữa, Mạnh Đường cũng không tiện ép buộc.

Vào bên trong, Tần Uyên giúp Ngụy Xuyên sắp xếp: “Đều là bạn bè cả, không cần câu nệ, cứ ngồi tự nhiên.”

Tần Uyên nhận ra bốn cô gái muốn ngồi cùng nhau liền chừa ra bốn chiếc ghế trống liền nhau, ra hiệu cho họ qua đó.

Mạnh Đường ngồi ở phía ngoài cùng, Ngụy Xuyên vừa định đi qua đó thì bị Tần Uyên kéo lại.

Ngụy Xuyên nhíu mày chất vấn: “Mày làm cái gì vậy?”

Tần Uyên “chậc” một tiếng, kéo cậu sang một bên, bảo cậu ghé tai vào: “Không phải cậu bảo Mạnh Đường thích Hứa Hạc Thanh sao, tôi sắp xếp cho hai người đó ngồi cạnh nhau.”

Ngụy Xuyên nghẹn lời.

Mạnh Đường ngẩn người một lúc, chẳng phải Ngụy Xuyên nên đi đỡ Tạ Linh Âm sao? Đỡ cô làm gì?

Bức ảnh này, bốn người bọn họ nhìn thế nào cũng thấy gượng gạo.

Mạnh Đường hơi xoay người, ngẩng đầu nói với Ngụy Xuyên: “Có cần chụp lại một tấm không?”

Ngụy Xuyên nhìn chằm chằm bức ảnh, liếc mắt qua nói: “Cứ thế này đi, khá thú vị đấy.”

Ngày mai còn phải đi học, thời gian vốn đã không nhiều, cũng không tiện cứ để chuyện chụp ảnh làm mất thời gian.

Nhân vật chính đã bảo không chụp nữa, Mạnh Đường cũng không tiện ép buộc.

Vào bên trong, Tần Uyên giúp Ngụy Xuyên sắp xếp: “Đều là bạn bè cả, không cần câu nệ, cứ ngồi tự nhiên.”

Tần Uyên nhận ra bốn cô gái muốn ngồi cùng nhau liền chừa ra bốn chiếc ghế trống liền nhau, ra hiệu cho họ qua đó.

Mạnh Đường ngồi ở phía ngoài cùng, Ngụy Xuyên vừa định đi qua đó thì bị Tần Uyên kéo lại.

Ngụy Xuyên nhíu mày chất vấn: “Mày làm cái gì vậy?”

Tần Uyên “chậc” một tiếng, kéo cậu sang một bên, bảo cậu ghé tai vào: “Không phải cậu bảo Mạnh Đường thích Hứa Hạc Thanh sao, tôi sắp xếp cho hai người đó ngồi cạnh nhau.”

Ngụy Xuyên nghẹn lời.

Mạnh Đường ngẩn người một lúc, chẳng phải Ngụy Xuyên nên đi đỡ Tạ Linh Âm sao? Đỡ cô làm gì?

Bức ảnh này, bốn người bọn họ nhìn thế nào cũng thấy gượng gạo.

Mạnh Đường hơi xoay người, ngẩng đầu nói với Ngụy Xuyên: “Có cần chụp lại một tấm không?”

Ngụy Xuyên nhìn chằm chằm bức ảnh, liếc mắt qua nói: “Cứ thế này đi, khá thú vị đấy.”

Ngày mai còn phải đi học, thời gian vốn đã không nhiều, cũng không tiện cứ để chuyện chụp ảnh làm mất thời gian.

Nhân vật chính đã bảo không chụp nữa, Mạnh Đường cũng không tiện ép buộc.

Vào bên trong, Tần Uyên giúp Ngụy Xuyên sắp xếp: “Đều là bạn bè cả, không cần câu nệ, cứ ngồi tự nhiên.”

Tần Uyên nhận ra bốn cô gái muốn ngồi cùng nhau liền chừa ra bốn chiếc ghế trống liền nhau, ra hiệu cho họ qua đó.

Mạnh Đường ngồi ở phía ngoài cùng, Ngụy Xuyên vừa định đi qua đó thì bị Tần Uyên kéo lại.

Ngụy Xuyên nhíu mày chất vấn: “Mày làm cái gì vậy?”

Tần Uyên “chậc” một tiếng, kéo cậu sang một bên, bảo cậu ghé tai vào: “Không phải cậu bảo Mạnh Đường thích Hứa Hạc Thanh sao, tôi sắp xếp cho hai người đó ngồi cạnh nhau.”

Ngụy Xuyên nghẹn lời.

Mạnh Đường ngẩn người một lúc, chẳng phải Ngụy Xuyên nên đi đỡ Tạ Linh Âm sao? Đỡ cô làm gì?

Bức ảnh này, bốn người bọn họ nhìn thế nào cũng thấy gượng gạo.

Mạnh Đường hơi xoay người, ngẩng đầu nói với Ngụy Xuyên: “Có cần chụp lại một tấm không?”

Ngụy Xuyên nhìn chằm chằm bức ảnh, liếc mắt qua nói: “Cứ thế này đi, khá thú vị đấy.”

Ngày mai còn phải đi học, thời gian vốn đã không nhiều, cũng không tiện cứ để chuyện chụp ảnh làm mất thời gian.

Nhân vật chính đã bảo không chụp nữa, Mạnh Đường cũng không tiện ép buộc.

Vào bên trong, Tần Uyên giúp Ngụy Xuyên sắp xếp: “Đều là bạn bè cả, không cần câu nệ, cứ ngồi tự nhiên.”

Tần Uyên nhận ra bốn cô gái muốn ngồi cùng nhau liền chừa ra bốn chiếc ghế trống liền nhau, ra hiệu cho họ qua đó.

Mạnh Đường ngồi ở phía ngoài cùng, Ngụy Xuyên vừa định đi qua đó thì bị Tần Uyên kéo lại.

Ngụy Xuyên nhíu mày chất vấn: “Mày làm cái gì vậy?”

Tần Uyên “chậc” một tiếng, kéo cậu sang một bên, bảo cậu ghé tai vào: “Không phải cậu bảo Mạnh Đường thích Hứa Hạc Thanh sao, tôi sắp xếp cho hai người đó ngồi cạnh nhau.”

Ngụy Xuyên nghẹn lời.

Mạnh Đường ngẩn người một lúc, chẳng phải Ngụy Xuyên nên đi đỡ Tạ Linh Âm sao? Đỡ cô làm gì?

Bức ảnh này, bốn người bọn họ nhìn thế nào cũng thấy gượng gạo.

Mạnh Đường hơi xoay người, ngẩng đầu nói với Ngụy Xuyên: “Có cần chụp lại một tấm không?”

Ngụy Xuyên nhìn chằm chằm bức ảnh, liếc mắt qua nói: “Cứ thế này đi, khá thú vị đấy.”

Ngày mai còn phải đi học, thời gian vốn đã không nhiều, cũng không tiện cứ để chuyện chụp ảnh làm mất thời gian.

Nhân vật chính đã bảo không chụp nữa, Mạnh Đường cũng không tiện ép buộc.

Vào bên trong, Tần Uyên giúp Ngụy Xuyên sắp xếp: “Đều là bạn bè cả, không cần câu nệ, cứ ngồi tự nhiên.”

Tần Uyên nhận ra bốn cô gái muốn ngồi cùng nhau liền chừa ra bốn chiếc ghế trống liền nhau, ra hiệu cho họ qua đó.

Mạnh Đường ngồi ở phía ngoài cùng, Ngụy Xuyên vừa định đi qua đó thì bị Tần Uyên kéo lại.

Ngụy Xuyên nhíu mày chất vấn: “Mày làm cái gì vậy?”

Tần Uyên “chậc” một tiếng, kéo cậu sang một bên, bảo cậu ghé tai vào: “Không phải cậu bảo Mạnh Đường thích Hứa Hạc Thanh sao, tôi sắp xếp cho hai người đó ngồi cạnh nhau.”

Ngụy Xuyên nghẹn lời.

Mạnh Đường ngẩn người một lúc, chẳng phải Ngụy Xuyên nên đi đỡ Tạ Linh Âm sao? Đỡ cô làm gì?

Bức ảnh này, bốn người bọn họ nhìn thế nào cũng thấy gượng gạo.

Mạnh Đường hơi xoay người, ngẩng đầu nói với Ngụy Xuyên: “Có cần chụp lại một tấm không?”

Ngụy Xuyên nhìn chằm chằm bức ảnh, liếc mắt qua nói: “Cứ thế này đi, khá thú vị đấy.”

Ngày mai còn phải đi học, thời gian vốn đã không nhiều, cũng không tiện cứ để chuyện chụp ảnh làm mất thời gian.

Nhân vật chính đã bảo không chụp nữa, Mạnh Đường cũng không tiện ép buộc.

Vào bên trong, Tần Uyên giúp Ngụy Xuyên sắp xếp: “Đều là bạn bè cả, không cần câu nệ, cứ ngồi tự nhiên.”

Tần Uyên nhận ra bốn cô gái muốn ngồi cùng nhau liền chừa ra bốn chiếc ghế trống liền nhau, ra hiệu cho họ qua đó.

Mạnh Đường ngồi ở phía ngoài cùng, Ngụy Xuyên vừa định đi qua đó thì bị Tần Uyên kéo lại.

Ngụy Xuyên nhíu mày chất vấn: “Mày làm cái gì vậy?”

Tần Uyên “chậc” một tiếng, kéo cậu sang một bên, bảo cậu ghé tai vào: “Không phải cậu bảo Mạnh Đường thích Hứa Hạc Thanh sao, tôi sắp xếp cho hai người đó ngồi cạnh nhau.”

Ngụy Xuyên nghẹn lời.

Mạnh Đường ngẩn người một lúc, chẳng phải Ngụy Xuyên nên đi đỡ Tạ Linh Âm sao? Đỡ cô làm gì?

Bức ảnh này, bốn người bọn họ nhìn thế nào cũng thấy gượng gạo.

Mạnh Đường hơi xoay người, ngẩng đầu nói với Ngụy Xuyên: “Có cần chụp lại một tấm không?”

Ngụy Xuyên nhìn chằm chằm bức ảnh, liếc mắt qua nói: “Cứ thế này đi, khá thú vị đấy.”

Ngày mai còn phải đi học, thời gian vốn đã không nhiều, cũng không tiện cứ để chuyện chụp ảnh làm mất thời gian.

Nhân vật chính đã bảo không chụp nữa, Mạnh Đường cũng không tiện ép buộc.

Vào bên trong, Tần Uyên giúp Ngụy Xuyên sắp xếp: “Đều là bạn bè cả, không cần câu nệ, cứ ngồi tự nhiên.”

Tần Uyên nhận ra bốn cô gái muốn ngồi cùng nhau liền chừa ra bốn chiếc ghế trống liền nhau, ra hiệu cho họ qua đó.

Mạnh Đường ngồi ở phía ngoài cùng, Ngụy Xuyên vừa định đi qua đó thì bị Tần Uyên kéo lại.

Ngụy Xuyên nhíu mày chất vấn: “Mày làm cái gì vậy?”

Tần Uyên “chậc” một tiếng, kéo cậu sang một bên, bảo cậu ghé tai vào: “Không phải cậu bảo Mạnh Đường thích Hứa Hạc Thanh sao, tôi sắp xếp cho hai người đó ngồi cạnh nhau.”

Ngụy Xuyên nghẹn lời.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 67


Mạnh Đường vặn nắp chai, lấy từ trong túi ra một chiếc hộp gỗ nhỏ đưa qua.

Bề mặt trơn láng không hoa văn, xúc cảm nhẵn mịn, Ngụy Xuyên vui vẻ nhận lấy: “Cậu tự làm à?”

Mạnh Đường “ừ” một tiếng: “Lần trước khắc cho cậu còn thừa gỗ, cậu xem có thích không.”

“Thích.” Ngón tay Ngụy Xuyên v**t v* hộp gỗ, cười ngây ngô.

“Cậu còn chưa xem mà.” Mạnh Đường dở khóc dở cười.

“Chưa xem tôi cũng thích,” Giọng điệu Ngụy Xuyên khá kiêu ngạo, “Đồ tự tay làm với đồ đi mua sao giống nhau được?”

Câu này mà để Tần Uyên – người tặng cậu đồng hồ đeo tay nghe thấy, chắc sẽ đòi lại đồng hồ mất.

Mạnh Đường thấy cậu thích cũng mỉm cười: “Cậu mở ra xem đi.”

Ngụy Xuyên mong chờ đã lâu, cẩn thận mở hộp gỗ ra, bốn mắt nhìn nhau với chú chó vàng đang ngẩng đầu nheo mắt bên trong.

Khung cảnh bỗng trở nên hài hước, Mạnh Đường phì cười: “Cậu đừng nhìn nó như thế, trông hai người giống nhau lắm.”

Ngụy Xuyên nghiêng đầu nheo mắt nhìn cô: “Thế này á?”

Càng giống hơn rồi, Mạnh Đường cười không ngớt.

Ngón tay Ngụy Xuyên lướt qua đầu chú chó vàng, ánh mắt bao trùm khóe mắt đuôi mày cô, thu trọn nụ cười rạng rỡ vào đáy mắt.

Mạnh Đường vặn nắp chai, lấy từ trong túi ra một chiếc hộp gỗ nhỏ đưa qua.

Bề mặt trơn láng không hoa văn, xúc cảm nhẵn mịn, Ngụy Xuyên vui vẻ nhận lấy: “Cậu tự làm à?”

Mạnh Đường “ừ” một tiếng: “Lần trước khắc cho cậu còn thừa gỗ, cậu xem có thích không.”

“Thích.” Ngón tay Ngụy Xuyên v**t v* hộp gỗ, cười ngây ngô.

“Cậu còn chưa xem mà.” Mạnh Đường dở khóc dở cười.

“Chưa xem tôi cũng thích,” Giọng điệu Ngụy Xuyên khá kiêu ngạo, “Đồ tự tay làm với đồ đi mua sao giống nhau được?”

Câu này mà để Tần Uyên – người tặng cậu đồng hồ đeo tay nghe thấy, chắc sẽ đòi lại đồng hồ mất.

Mạnh Đường thấy cậu thích cũng mỉm cười: “Cậu mở ra xem đi.”

Ngụy Xuyên mong chờ đã lâu, cẩn thận mở hộp gỗ ra, bốn mắt nhìn nhau với chú chó vàng đang ngẩng đầu nheo mắt bên trong.

Khung cảnh bỗng trở nên hài hước, Mạnh Đường phì cười: “Cậu đừng nhìn nó như thế, trông hai người giống nhau lắm.”

Ngụy Xuyên nghiêng đầu nheo mắt nhìn cô: “Thế này á?”

Càng giống hơn rồi, Mạnh Đường cười không ngớt.

Ngón tay Ngụy Xuyên lướt qua đầu chú chó vàng, ánh mắt bao trùm khóe mắt đuôi mày cô, thu trọn nụ cười rạng rỡ vào đáy mắt.

Mạnh Đường vặn nắp chai, lấy từ trong túi ra một chiếc hộp gỗ nhỏ đưa qua.

Bề mặt trơn láng không hoa văn, xúc cảm nhẵn mịn, Ngụy Xuyên vui vẻ nhận lấy: “Cậu tự làm à?”

Mạnh Đường “ừ” một tiếng: “Lần trước khắc cho cậu còn thừa gỗ, cậu xem có thích không.”

“Thích.” Ngón tay Ngụy Xuyên v**t v* hộp gỗ, cười ngây ngô.

“Cậu còn chưa xem mà.” Mạnh Đường dở khóc dở cười.

“Chưa xem tôi cũng thích,” Giọng điệu Ngụy Xuyên khá kiêu ngạo, “Đồ tự tay làm với đồ đi mua sao giống nhau được?”

Câu này mà để Tần Uyên – người tặng cậu đồng hồ đeo tay nghe thấy, chắc sẽ đòi lại đồng hồ mất.

Mạnh Đường thấy cậu thích cũng mỉm cười: “Cậu mở ra xem đi.”

Ngụy Xuyên mong chờ đã lâu, cẩn thận mở hộp gỗ ra, bốn mắt nhìn nhau với chú chó vàng đang ngẩng đầu nheo mắt bên trong.

Khung cảnh bỗng trở nên hài hước, Mạnh Đường phì cười: “Cậu đừng nhìn nó như thế, trông hai người giống nhau lắm.”

Ngụy Xuyên nghiêng đầu nheo mắt nhìn cô: “Thế này á?”

Càng giống hơn rồi, Mạnh Đường cười không ngớt.

Ngón tay Ngụy Xuyên lướt qua đầu chú chó vàng, ánh mắt bao trùm khóe mắt đuôi mày cô, thu trọn nụ cười rạng rỡ vào đáy mắt.

Mạnh Đường vặn nắp chai, lấy từ trong túi ra một chiếc hộp gỗ nhỏ đưa qua.

Bề mặt trơn láng không hoa văn, xúc cảm nhẵn mịn, Ngụy Xuyên vui vẻ nhận lấy: “Cậu tự làm à?”

Mạnh Đường “ừ” một tiếng: “Lần trước khắc cho cậu còn thừa gỗ, cậu xem có thích không.”

“Thích.” Ngón tay Ngụy Xuyên v**t v* hộp gỗ, cười ngây ngô.

“Cậu còn chưa xem mà.” Mạnh Đường dở khóc dở cười.

“Chưa xem tôi cũng thích,” Giọng điệu Ngụy Xuyên khá kiêu ngạo, “Đồ tự tay làm với đồ đi mua sao giống nhau được?”

Câu này mà để Tần Uyên – người tặng cậu đồng hồ đeo tay nghe thấy, chắc sẽ đòi lại đồng hồ mất.

Mạnh Đường thấy cậu thích cũng mỉm cười: “Cậu mở ra xem đi.”

Ngụy Xuyên mong chờ đã lâu, cẩn thận mở hộp gỗ ra, bốn mắt nhìn nhau với chú chó vàng đang ngẩng đầu nheo mắt bên trong.

Khung cảnh bỗng trở nên hài hước, Mạnh Đường phì cười: “Cậu đừng nhìn nó như thế, trông hai người giống nhau lắm.”

Ngụy Xuyên nghiêng đầu nheo mắt nhìn cô: “Thế này á?”

Càng giống hơn rồi, Mạnh Đường cười không ngớt.

Ngón tay Ngụy Xuyên lướt qua đầu chú chó vàng, ánh mắt bao trùm khóe mắt đuôi mày cô, thu trọn nụ cười rạng rỡ vào đáy mắt.

Mạnh Đường vặn nắp chai, lấy từ trong túi ra một chiếc hộp gỗ nhỏ đưa qua.

Bề mặt trơn láng không hoa văn, xúc cảm nhẵn mịn, Ngụy Xuyên vui vẻ nhận lấy: “Cậu tự làm à?”

Mạnh Đường “ừ” một tiếng: “Lần trước khắc cho cậu còn thừa gỗ, cậu xem có thích không.”

“Thích.” Ngón tay Ngụy Xuyên v**t v* hộp gỗ, cười ngây ngô.

“Cậu còn chưa xem mà.” Mạnh Đường dở khóc dở cười.

“Chưa xem tôi cũng thích,” Giọng điệu Ngụy Xuyên khá kiêu ngạo, “Đồ tự tay làm với đồ đi mua sao giống nhau được?”

Câu này mà để Tần Uyên – người tặng cậu đồng hồ đeo tay nghe thấy, chắc sẽ đòi lại đồng hồ mất.

Mạnh Đường thấy cậu thích cũng mỉm cười: “Cậu mở ra xem đi.”

Ngụy Xuyên mong chờ đã lâu, cẩn thận mở hộp gỗ ra, bốn mắt nhìn nhau với chú chó vàng đang ngẩng đầu nheo mắt bên trong.

Khung cảnh bỗng trở nên hài hước, Mạnh Đường phì cười: “Cậu đừng nhìn nó như thế, trông hai người giống nhau lắm.”

Ngụy Xuyên nghiêng đầu nheo mắt nhìn cô: “Thế này á?”

Càng giống hơn rồi, Mạnh Đường cười không ngớt.

Ngón tay Ngụy Xuyên lướt qua đầu chú chó vàng, ánh mắt bao trùm khóe mắt đuôi mày cô, thu trọn nụ cười rạng rỡ vào đáy mắt.

Mạnh Đường vặn nắp chai, lấy từ trong túi ra một chiếc hộp gỗ nhỏ đưa qua.

Bề mặt trơn láng không hoa văn, xúc cảm nhẵn mịn, Ngụy Xuyên vui vẻ nhận lấy: “Cậu tự làm à?”

Mạnh Đường “ừ” một tiếng: “Lần trước khắc cho cậu còn thừa gỗ, cậu xem có thích không.”

“Thích.” Ngón tay Ngụy Xuyên v**t v* hộp gỗ, cười ngây ngô.

“Cậu còn chưa xem mà.” Mạnh Đường dở khóc dở cười.

“Chưa xem tôi cũng thích,” Giọng điệu Ngụy Xuyên khá kiêu ngạo, “Đồ tự tay làm với đồ đi mua sao giống nhau được?”

Câu này mà để Tần Uyên – người tặng cậu đồng hồ đeo tay nghe thấy, chắc sẽ đòi lại đồng hồ mất.

Mạnh Đường thấy cậu thích cũng mỉm cười: “Cậu mở ra xem đi.”

Ngụy Xuyên mong chờ đã lâu, cẩn thận mở hộp gỗ ra, bốn mắt nhìn nhau với chú chó vàng đang ngẩng đầu nheo mắt bên trong.

Khung cảnh bỗng trở nên hài hước, Mạnh Đường phì cười: “Cậu đừng nhìn nó như thế, trông hai người giống nhau lắm.”

Ngụy Xuyên nghiêng đầu nheo mắt nhìn cô: “Thế này á?”

Càng giống hơn rồi, Mạnh Đường cười không ngớt.

Ngón tay Ngụy Xuyên lướt qua đầu chú chó vàng, ánh mắt bao trùm khóe mắt đuôi mày cô, thu trọn nụ cười rạng rỡ vào đáy mắt.

Mạnh Đường vặn nắp chai, lấy từ trong túi ra một chiếc hộp gỗ nhỏ đưa qua.

Bề mặt trơn láng không hoa văn, xúc cảm nhẵn mịn, Ngụy Xuyên vui vẻ nhận lấy: “Cậu tự làm à?”

Mạnh Đường “ừ” một tiếng: “Lần trước khắc cho cậu còn thừa gỗ, cậu xem có thích không.”

“Thích.” Ngón tay Ngụy Xuyên v**t v* hộp gỗ, cười ngây ngô.

“Cậu còn chưa xem mà.” Mạnh Đường dở khóc dở cười.

“Chưa xem tôi cũng thích,” Giọng điệu Ngụy Xuyên khá kiêu ngạo, “Đồ tự tay làm với đồ đi mua sao giống nhau được?”

Câu này mà để Tần Uyên – người tặng cậu đồng hồ đeo tay nghe thấy, chắc sẽ đòi lại đồng hồ mất.

Mạnh Đường thấy cậu thích cũng mỉm cười: “Cậu mở ra xem đi.”

Ngụy Xuyên mong chờ đã lâu, cẩn thận mở hộp gỗ ra, bốn mắt nhìn nhau với chú chó vàng đang ngẩng đầu nheo mắt bên trong.

Khung cảnh bỗng trở nên hài hước, Mạnh Đường phì cười: “Cậu đừng nhìn nó như thế, trông hai người giống nhau lắm.”

Ngụy Xuyên nghiêng đầu nheo mắt nhìn cô: “Thế này á?”

Càng giống hơn rồi, Mạnh Đường cười không ngớt.

Ngón tay Ngụy Xuyên lướt qua đầu chú chó vàng, ánh mắt bao trùm khóe mắt đuôi mày cô, thu trọn nụ cười rạng rỡ vào đáy mắt.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 68


Vào thang máy, Mạnh Đường dùng đầu ngón tay miết nhẹ vật nhỏ trong lòng bàn tay, cảm giác trơn nhẵn ấm áp, hình dáng giống con cá.

Cá?

Mạnh Đường ngẩn ra, trong lòng đã có suy đoán.

Cúi đầu nhìn, nằm trong lòng bàn tay chính là chiếc gác đũa hình con cá nhỏ.

Hứa Hạc Thanh ngồi bên cạnh cô chưa chắc đã để ý đến hành động của cô, Ngụy Xuyên cậu ấy…

Mạnh Đường không nhận ra thang máy đã đến nơi, phải đến khi Dương Khả gọi một tiếng mới khiến cô hoàn hồn.

Cô nắm chặt chiếc gác đũa con cá nhỏ, không hiểu tại sao Ngụy Xuyên lại đưa cho cô cái này?

Vào phòng ký túc xá cô đặt túi xuống, cởi áo khoác, đặt chiếc gác đũa con cá nhỏ dưới đèn bàn.

Im lặng hồi lâu, Mạnh Đường mở điện thoại định hỏi Ngụy Xuyên nhưng bỗng nhiên dừng tay lại.

Lúc đó Hứa Hạc Thanh ngồi cạnh cô, cô có chút không tự nhiên, chỉ có thể buồn chán nhìn chằm chằm vào chiếc gác đũa.

Càng nhìn càng thấy đáng yêu, không kìm được đưa tay chạm vào.

Ngụy Xuyên chắc là vô tình nhìn thấy, bèn xin khách sạn một cái cho cô.

Đúng, chắc chắn là như vậy.

Mạnh Đường là người rửa mặt cuối cùng.

Vào thang máy, Mạnh Đường dùng đầu ngón tay miết nhẹ vật nhỏ trong lòng bàn tay, cảm giác trơn nhẵn ấm áp, hình dáng giống con cá.

Cá?

Mạnh Đường ngẩn ra, trong lòng đã có suy đoán.

Cúi đầu nhìn, nằm trong lòng bàn tay chính là chiếc gác đũa hình con cá nhỏ.

Hứa Hạc Thanh ngồi bên cạnh cô chưa chắc đã để ý đến hành động của cô, Ngụy Xuyên cậu ấy…

Mạnh Đường không nhận ra thang máy đã đến nơi, phải đến khi Dương Khả gọi một tiếng mới khiến cô hoàn hồn.

Cô nắm chặt chiếc gác đũa con cá nhỏ, không hiểu tại sao Ngụy Xuyên lại đưa cho cô cái này?

Vào phòng ký túc xá cô đặt túi xuống, cởi áo khoác, đặt chiếc gác đũa con cá nhỏ dưới đèn bàn.

Im lặng hồi lâu, Mạnh Đường mở điện thoại định hỏi Ngụy Xuyên nhưng bỗng nhiên dừng tay lại.

Lúc đó Hứa Hạc Thanh ngồi cạnh cô, cô có chút không tự nhiên, chỉ có thể buồn chán nhìn chằm chằm vào chiếc gác đũa.

Càng nhìn càng thấy đáng yêu, không kìm được đưa tay chạm vào.

Ngụy Xuyên chắc là vô tình nhìn thấy, bèn xin khách sạn một cái cho cô.

Đúng, chắc chắn là như vậy.

Mạnh Đường là người rửa mặt cuối cùng.

Vào thang máy, Mạnh Đường dùng đầu ngón tay miết nhẹ vật nhỏ trong lòng bàn tay, cảm giác trơn nhẵn ấm áp, hình dáng giống con cá.

Cá?

Mạnh Đường ngẩn ra, trong lòng đã có suy đoán.

Cúi đầu nhìn, nằm trong lòng bàn tay chính là chiếc gác đũa hình con cá nhỏ.

Hứa Hạc Thanh ngồi bên cạnh cô chưa chắc đã để ý đến hành động của cô, Ngụy Xuyên cậu ấy…

Mạnh Đường không nhận ra thang máy đã đến nơi, phải đến khi Dương Khả gọi một tiếng mới khiến cô hoàn hồn.

Cô nắm chặt chiếc gác đũa con cá nhỏ, không hiểu tại sao Ngụy Xuyên lại đưa cho cô cái này?

Vào phòng ký túc xá cô đặt túi xuống, cởi áo khoác, đặt chiếc gác đũa con cá nhỏ dưới đèn bàn.

Im lặng hồi lâu, Mạnh Đường mở điện thoại định hỏi Ngụy Xuyên nhưng bỗng nhiên dừng tay lại.

Lúc đó Hứa Hạc Thanh ngồi cạnh cô, cô có chút không tự nhiên, chỉ có thể buồn chán nhìn chằm chằm vào chiếc gác đũa.

Càng nhìn càng thấy đáng yêu, không kìm được đưa tay chạm vào.

Ngụy Xuyên chắc là vô tình nhìn thấy, bèn xin khách sạn một cái cho cô.

Đúng, chắc chắn là như vậy.

Mạnh Đường là người rửa mặt cuối cùng.

Vào thang máy, Mạnh Đường dùng đầu ngón tay miết nhẹ vật nhỏ trong lòng bàn tay, cảm giác trơn nhẵn ấm áp, hình dáng giống con cá.

Cá?

Mạnh Đường ngẩn ra, trong lòng đã có suy đoán.

Cúi đầu nhìn, nằm trong lòng bàn tay chính là chiếc gác đũa hình con cá nhỏ.

Hứa Hạc Thanh ngồi bên cạnh cô chưa chắc đã để ý đến hành động của cô, Ngụy Xuyên cậu ấy…

Mạnh Đường không nhận ra thang máy đã đến nơi, phải đến khi Dương Khả gọi một tiếng mới khiến cô hoàn hồn.

Cô nắm chặt chiếc gác đũa con cá nhỏ, không hiểu tại sao Ngụy Xuyên lại đưa cho cô cái này?

Vào phòng ký túc xá cô đặt túi xuống, cởi áo khoác, đặt chiếc gác đũa con cá nhỏ dưới đèn bàn.

Im lặng hồi lâu, Mạnh Đường mở điện thoại định hỏi Ngụy Xuyên nhưng bỗng nhiên dừng tay lại.

Lúc đó Hứa Hạc Thanh ngồi cạnh cô, cô có chút không tự nhiên, chỉ có thể buồn chán nhìn chằm chằm vào chiếc gác đũa.

Càng nhìn càng thấy đáng yêu, không kìm được đưa tay chạm vào.

Ngụy Xuyên chắc là vô tình nhìn thấy, bèn xin khách sạn một cái cho cô.

Đúng, chắc chắn là như vậy.

Mạnh Đường là người rửa mặt cuối cùng.

Vào thang máy, Mạnh Đường dùng đầu ngón tay miết nhẹ vật nhỏ trong lòng bàn tay, cảm giác trơn nhẵn ấm áp, hình dáng giống con cá.

Cá?

Mạnh Đường ngẩn ra, trong lòng đã có suy đoán.

Cúi đầu nhìn, nằm trong lòng bàn tay chính là chiếc gác đũa hình con cá nhỏ.

Hứa Hạc Thanh ngồi bên cạnh cô chưa chắc đã để ý đến hành động của cô, Ngụy Xuyên cậu ấy…

Mạnh Đường không nhận ra thang máy đã đến nơi, phải đến khi Dương Khả gọi một tiếng mới khiến cô hoàn hồn.

Cô nắm chặt chiếc gác đũa con cá nhỏ, không hiểu tại sao Ngụy Xuyên lại đưa cho cô cái này?

Vào phòng ký túc xá cô đặt túi xuống, cởi áo khoác, đặt chiếc gác đũa con cá nhỏ dưới đèn bàn.

Im lặng hồi lâu, Mạnh Đường mở điện thoại định hỏi Ngụy Xuyên nhưng bỗng nhiên dừng tay lại.

Lúc đó Hứa Hạc Thanh ngồi cạnh cô, cô có chút không tự nhiên, chỉ có thể buồn chán nhìn chằm chằm vào chiếc gác đũa.

Càng nhìn càng thấy đáng yêu, không kìm được đưa tay chạm vào.

Ngụy Xuyên chắc là vô tình nhìn thấy, bèn xin khách sạn một cái cho cô.

Đúng, chắc chắn là như vậy.

Mạnh Đường là người rửa mặt cuối cùng.

Vào thang máy, Mạnh Đường dùng đầu ngón tay miết nhẹ vật nhỏ trong lòng bàn tay, cảm giác trơn nhẵn ấm áp, hình dáng giống con cá.

Cá?

Mạnh Đường ngẩn ra, trong lòng đã có suy đoán.

Cúi đầu nhìn, nằm trong lòng bàn tay chính là chiếc gác đũa hình con cá nhỏ.

Hứa Hạc Thanh ngồi bên cạnh cô chưa chắc đã để ý đến hành động của cô, Ngụy Xuyên cậu ấy…

Mạnh Đường không nhận ra thang máy đã đến nơi, phải đến khi Dương Khả gọi một tiếng mới khiến cô hoàn hồn.

Cô nắm chặt chiếc gác đũa con cá nhỏ, không hiểu tại sao Ngụy Xuyên lại đưa cho cô cái này?

Vào phòng ký túc xá cô đặt túi xuống, cởi áo khoác, đặt chiếc gác đũa con cá nhỏ dưới đèn bàn.

Im lặng hồi lâu, Mạnh Đường mở điện thoại định hỏi Ngụy Xuyên nhưng bỗng nhiên dừng tay lại.

Lúc đó Hứa Hạc Thanh ngồi cạnh cô, cô có chút không tự nhiên, chỉ có thể buồn chán nhìn chằm chằm vào chiếc gác đũa.

Càng nhìn càng thấy đáng yêu, không kìm được đưa tay chạm vào.

Ngụy Xuyên chắc là vô tình nhìn thấy, bèn xin khách sạn một cái cho cô.

Đúng, chắc chắn là như vậy.

Mạnh Đường là người rửa mặt cuối cùng.

Vào thang máy, Mạnh Đường dùng đầu ngón tay miết nhẹ vật nhỏ trong lòng bàn tay, cảm giác trơn nhẵn ấm áp, hình dáng giống con cá.

Cá?

Mạnh Đường ngẩn ra, trong lòng đã có suy đoán.

Cúi đầu nhìn, nằm trong lòng bàn tay chính là chiếc gác đũa hình con cá nhỏ.

Hứa Hạc Thanh ngồi bên cạnh cô chưa chắc đã để ý đến hành động của cô, Ngụy Xuyên cậu ấy…

Mạnh Đường không nhận ra thang máy đã đến nơi, phải đến khi Dương Khả gọi một tiếng mới khiến cô hoàn hồn.

Cô nắm chặt chiếc gác đũa con cá nhỏ, không hiểu tại sao Ngụy Xuyên lại đưa cho cô cái này?

Vào phòng ký túc xá cô đặt túi xuống, cởi áo khoác, đặt chiếc gác đũa con cá nhỏ dưới đèn bàn.

Im lặng hồi lâu, Mạnh Đường mở điện thoại định hỏi Ngụy Xuyên nhưng bỗng nhiên dừng tay lại.

Lúc đó Hứa Hạc Thanh ngồi cạnh cô, cô có chút không tự nhiên, chỉ có thể buồn chán nhìn chằm chằm vào chiếc gác đũa.

Càng nhìn càng thấy đáng yêu, không kìm được đưa tay chạm vào.

Ngụy Xuyên chắc là vô tình nhìn thấy, bèn xin khách sạn một cái cho cô.

Đúng, chắc chắn là như vậy.

Mạnh Đường là người rửa mặt cuối cùng.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 69


Nhà có con gái mới lớn, Mạnh Đường mười sáu tuổi dáng người thướt tha, như đóa sen mới nở.

Trong trường có không ít nam sinh lén lút đưa cô về nhà, Mạnh Đường thấy phiền, bèn ngượng ngùng than phiền với ông cụ đôi câu.

Ông cụ chỉ cười cười, nói một câu: bọn nhóc con không biết xấu hổ.

Nhưng Lý Hàn Tân thì để trong lòng, quay đầu giấu dao khắc trong người đi ra ngoài, dọa cho đám đó từ nay về sau đi đường vòng tránh Mạnh Đường.

Ông cụ vì chuyện này mà nổi trận lôi đình.

“Sư phụ thấy tính cách tôi quái đản, quản giáo càng nghiêm khắc hơn, tôi không phục, tôi đâu có làm gì bọn họ, chỉ dọa dẫm chút thôi.”

Bốn năm trôi qua, có thể thấy Lý Hàn Tân vẫn không phục.

Ngụy Xuyên cười lạnh một tiếng: “Thiếu niên ngưỡng mộ người đẹp là chuyện thường tình, ông già cười xòa cho qua, anh lại cầm dao đi đe dọa bạn học của Mạnh Đường?”

Lại còn không phục? Đúng là ngược đời.

Lông mày Lý Hàn Tân khẽ động, ngạc nhiên vì Ngụy Xuyên nói không sai một ly so với lời sư phụ.

Anh ta tự giễu cười khẽ: “Sư phụ lúc đó cũng nói rồi, dù có phải đề phòng cũng không phải kiểu đề phòng này.”

“Nhưng tôi không có cách nào nhìn bọn họ tiếp cận Mạnh Đường, tất cả mọi thứ của em ấy đều phải là của tôi.”

Nhà có con gái mới lớn, Mạnh Đường mười sáu tuổi dáng người thướt tha, như đóa sen mới nở.

Trong trường có không ít nam sinh lén lút đưa cô về nhà, Mạnh Đường thấy phiền, bèn ngượng ngùng than phiền với ông cụ đôi câu.

Ông cụ chỉ cười cười, nói một câu: bọn nhóc con không biết xấu hổ.

Nhưng Lý Hàn Tân thì để trong lòng, quay đầu giấu dao khắc trong người đi ra ngoài, dọa cho đám đó từ nay về sau đi đường vòng tránh Mạnh Đường.

Ông cụ vì chuyện này mà nổi trận lôi đình.

“Sư phụ thấy tính cách tôi quái đản, quản giáo càng nghiêm khắc hơn, tôi không phục, tôi đâu có làm gì bọn họ, chỉ dọa dẫm chút thôi.”

Bốn năm trôi qua, có thể thấy Lý Hàn Tân vẫn không phục.

Ngụy Xuyên cười lạnh một tiếng: “Thiếu niên ngưỡng mộ người đẹp là chuyện thường tình, ông già cười xòa cho qua, anh lại cầm dao đi đe dọa bạn học của Mạnh Đường?”

Lại còn không phục? Đúng là ngược đời.

Lông mày Lý Hàn Tân khẽ động, ngạc nhiên vì Ngụy Xuyên nói không sai một ly so với lời sư phụ.

Anh ta tự giễu cười khẽ: “Sư phụ lúc đó cũng nói rồi, dù có phải đề phòng cũng không phải kiểu đề phòng này.”

“Nhưng tôi không có cách nào nhìn bọn họ tiếp cận Mạnh Đường, tất cả mọi thứ của em ấy đều phải là của tôi.”

Nhà có con gái mới lớn, Mạnh Đường mười sáu tuổi dáng người thướt tha, như đóa sen mới nở.

Trong trường có không ít nam sinh lén lút đưa cô về nhà, Mạnh Đường thấy phiền, bèn ngượng ngùng than phiền với ông cụ đôi câu.

Ông cụ chỉ cười cười, nói một câu: bọn nhóc con không biết xấu hổ.

Nhưng Lý Hàn Tân thì để trong lòng, quay đầu giấu dao khắc trong người đi ra ngoài, dọa cho đám đó từ nay về sau đi đường vòng tránh Mạnh Đường.

Ông cụ vì chuyện này mà nổi trận lôi đình.

“Sư phụ thấy tính cách tôi quái đản, quản giáo càng nghiêm khắc hơn, tôi không phục, tôi đâu có làm gì bọn họ, chỉ dọa dẫm chút thôi.”

Bốn năm trôi qua, có thể thấy Lý Hàn Tân vẫn không phục.

Ngụy Xuyên cười lạnh một tiếng: “Thiếu niên ngưỡng mộ người đẹp là chuyện thường tình, ông già cười xòa cho qua, anh lại cầm dao đi đe dọa bạn học của Mạnh Đường?”

Lại còn không phục? Đúng là ngược đời.

Lông mày Lý Hàn Tân khẽ động, ngạc nhiên vì Ngụy Xuyên nói không sai một ly so với lời sư phụ.

Anh ta tự giễu cười khẽ: “Sư phụ lúc đó cũng nói rồi, dù có phải đề phòng cũng không phải kiểu đề phòng này.”

“Nhưng tôi không có cách nào nhìn bọn họ tiếp cận Mạnh Đường, tất cả mọi thứ của em ấy đều phải là của tôi.”

Nhà có con gái mới lớn, Mạnh Đường mười sáu tuổi dáng người thướt tha, như đóa sen mới nở.

Trong trường có không ít nam sinh lén lút đưa cô về nhà, Mạnh Đường thấy phiền, bèn ngượng ngùng than phiền với ông cụ đôi câu.

Ông cụ chỉ cười cười, nói một câu: bọn nhóc con không biết xấu hổ.

Nhưng Lý Hàn Tân thì để trong lòng, quay đầu giấu dao khắc trong người đi ra ngoài, dọa cho đám đó từ nay về sau đi đường vòng tránh Mạnh Đường.

Ông cụ vì chuyện này mà nổi trận lôi đình.

“Sư phụ thấy tính cách tôi quái đản, quản giáo càng nghiêm khắc hơn, tôi không phục, tôi đâu có làm gì bọn họ, chỉ dọa dẫm chút thôi.”

Bốn năm trôi qua, có thể thấy Lý Hàn Tân vẫn không phục.

Ngụy Xuyên cười lạnh một tiếng: “Thiếu niên ngưỡng mộ người đẹp là chuyện thường tình, ông già cười xòa cho qua, anh lại cầm dao đi đe dọa bạn học của Mạnh Đường?”

Lại còn không phục? Đúng là ngược đời.

Lông mày Lý Hàn Tân khẽ động, ngạc nhiên vì Ngụy Xuyên nói không sai một ly so với lời sư phụ.

Anh ta tự giễu cười khẽ: “Sư phụ lúc đó cũng nói rồi, dù có phải đề phòng cũng không phải kiểu đề phòng này.”

“Nhưng tôi không có cách nào nhìn bọn họ tiếp cận Mạnh Đường, tất cả mọi thứ của em ấy đều phải là của tôi.”

Nhà có con gái mới lớn, Mạnh Đường mười sáu tuổi dáng người thướt tha, như đóa sen mới nở.

Trong trường có không ít nam sinh lén lút đưa cô về nhà, Mạnh Đường thấy phiền, bèn ngượng ngùng than phiền với ông cụ đôi câu.

Ông cụ chỉ cười cười, nói một câu: bọn nhóc con không biết xấu hổ.

Nhưng Lý Hàn Tân thì để trong lòng, quay đầu giấu dao khắc trong người đi ra ngoài, dọa cho đám đó từ nay về sau đi đường vòng tránh Mạnh Đường.

Ông cụ vì chuyện này mà nổi trận lôi đình.

“Sư phụ thấy tính cách tôi quái đản, quản giáo càng nghiêm khắc hơn, tôi không phục, tôi đâu có làm gì bọn họ, chỉ dọa dẫm chút thôi.”

Bốn năm trôi qua, có thể thấy Lý Hàn Tân vẫn không phục.

Ngụy Xuyên cười lạnh một tiếng: “Thiếu niên ngưỡng mộ người đẹp là chuyện thường tình, ông già cười xòa cho qua, anh lại cầm dao đi đe dọa bạn học của Mạnh Đường?”

Lại còn không phục? Đúng là ngược đời.

Lông mày Lý Hàn Tân khẽ động, ngạc nhiên vì Ngụy Xuyên nói không sai một ly so với lời sư phụ.

Anh ta tự giễu cười khẽ: “Sư phụ lúc đó cũng nói rồi, dù có phải đề phòng cũng không phải kiểu đề phòng này.”

“Nhưng tôi không có cách nào nhìn bọn họ tiếp cận Mạnh Đường, tất cả mọi thứ của em ấy đều phải là của tôi.”

Nhà có con gái mới lớn, Mạnh Đường mười sáu tuổi dáng người thướt tha, như đóa sen mới nở.

Trong trường có không ít nam sinh lén lút đưa cô về nhà, Mạnh Đường thấy phiền, bèn ngượng ngùng than phiền với ông cụ đôi câu.

Ông cụ chỉ cười cười, nói một câu: bọn nhóc con không biết xấu hổ.

Nhưng Lý Hàn Tân thì để trong lòng, quay đầu giấu dao khắc trong người đi ra ngoài, dọa cho đám đó từ nay về sau đi đường vòng tránh Mạnh Đường.

Ông cụ vì chuyện này mà nổi trận lôi đình.

“Sư phụ thấy tính cách tôi quái đản, quản giáo càng nghiêm khắc hơn, tôi không phục, tôi đâu có làm gì bọn họ, chỉ dọa dẫm chút thôi.”

Bốn năm trôi qua, có thể thấy Lý Hàn Tân vẫn không phục.

Ngụy Xuyên cười lạnh một tiếng: “Thiếu niên ngưỡng mộ người đẹp là chuyện thường tình, ông già cười xòa cho qua, anh lại cầm dao đi đe dọa bạn học của Mạnh Đường?”

Lại còn không phục? Đúng là ngược đời.

Lông mày Lý Hàn Tân khẽ động, ngạc nhiên vì Ngụy Xuyên nói không sai một ly so với lời sư phụ.

Anh ta tự giễu cười khẽ: “Sư phụ lúc đó cũng nói rồi, dù có phải đề phòng cũng không phải kiểu đề phòng này.”

“Nhưng tôi không có cách nào nhìn bọn họ tiếp cận Mạnh Đường, tất cả mọi thứ của em ấy đều phải là của tôi.”

Nhà có con gái mới lớn, Mạnh Đường mười sáu tuổi dáng người thướt tha, như đóa sen mới nở.

Trong trường có không ít nam sinh lén lút đưa cô về nhà, Mạnh Đường thấy phiền, bèn ngượng ngùng than phiền với ông cụ đôi câu.

Ông cụ chỉ cười cười, nói một câu: bọn nhóc con không biết xấu hổ.

Nhưng Lý Hàn Tân thì để trong lòng, quay đầu giấu dao khắc trong người đi ra ngoài, dọa cho đám đó từ nay về sau đi đường vòng tránh Mạnh Đường.

Ông cụ vì chuyện này mà nổi trận lôi đình.

“Sư phụ thấy tính cách tôi quái đản, quản giáo càng nghiêm khắc hơn, tôi không phục, tôi đâu có làm gì bọn họ, chỉ dọa dẫm chút thôi.”

Bốn năm trôi qua, có thể thấy Lý Hàn Tân vẫn không phục.

Ngụy Xuyên cười lạnh một tiếng: “Thiếu niên ngưỡng mộ người đẹp là chuyện thường tình, ông già cười xòa cho qua, anh lại cầm dao đi đe dọa bạn học của Mạnh Đường?”

Lại còn không phục? Đúng là ngược đời.

Lông mày Lý Hàn Tân khẽ động, ngạc nhiên vì Ngụy Xuyên nói không sai một ly so với lời sư phụ.

Anh ta tự giễu cười khẽ: “Sư phụ lúc đó cũng nói rồi, dù có phải đề phòng cũng không phải kiểu đề phòng này.”

“Nhưng tôi không có cách nào nhìn bọn họ tiếp cận Mạnh Đường, tất cả mọi thứ của em ấy đều phải là của tôi.”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 70


Có lẽ… cô có thể trấn an Ngụy Xuyên trước.

Mạnh Đường dừng lại một lát, nói: “Nhưng cậu đột ngột như vậy, tôi chẳng chuẩn bị gì cả.”

“Tôi hiểu ra rồi, càng chuẩn bị càng lắm chuyện, thà cứ liều một phen cho xong.”

“Vậy cậu đi tỏ tình với cậu ấy đi,” Mạnh Đường lầm bầm, “Tại sao lại lôi tôi theo?”

“Cậu nhìn vào mắt tôi này.” Ngụy Xuyên gõ gõ mặt bàn, “Nói cho tôi biết, cậu còn thích Hứa Hạc Thanh không?”

Mạnh Đường ngước mắt lên, chạm vào một mảng đen thẫm, ánh mắt cậu mang theo sự sắc bén như nhìn thấu cô.

Mạnh Đường cụp mi xuống, che giấu sự hoảng loạn thoáng qua trong chốc lát.

“Vẫn còn cảm giác đúng không?” Từ cổ họng Ngụy Xuyên bật ra một tiếng cười khẽ cực nhạt.

Mạnh Đường chọn cách im lặng.

“Vậy cậu đi cùng tôi đi.” Ngụy Xuyên cố tình tỏ ra bướng bỉnh.

“… Tôi có thể hỏi một câu tại sao không?”

Ngụy Xuyên cười cợt nhả ghé sát lại, bắt đầu nói hươu nói vượn: “Cậu nghĩ xem, hai người cùng tỏ tình, nếu đều thành công thì song hỷ lâm môn, nếu đều thất bại thì có người chia sẻ, nếu một người thất bại một người thành công, thì là bạn tốt, đương nhiên sẽ vui mừng cho đối phương, một vụ làm ăn tốt biết bao.”

Rốt cuộc có tỏ tình hay không, Mạnh Đường thực ra chưa bao giờ thực sự quyết định.

Nhưng trước mắt tượng Quan Âm cần phục chế, cô quả thực không có thời gian cho chuyện tình cảm nam nữ.

Có lẽ… cô có thể trấn an Ngụy Xuyên trước.

Mạnh Đường dừng lại một lát, nói: “Nhưng cậu đột ngột như vậy, tôi chẳng chuẩn bị gì cả.”

“Tôi hiểu ra rồi, càng chuẩn bị càng lắm chuyện, thà cứ liều một phen cho xong.”

“Vậy cậu đi tỏ tình với cậu ấy đi,” Mạnh Đường lầm bầm, “Tại sao lại lôi tôi theo?”

“Cậu nhìn vào mắt tôi này.” Ngụy Xuyên gõ gõ mặt bàn, “Nói cho tôi biết, cậu còn thích Hứa Hạc Thanh không?”

Mạnh Đường ngước mắt lên, chạm vào một mảng đen thẫm, ánh mắt cậu mang theo sự sắc bén như nhìn thấu cô.

Mạnh Đường cụp mi xuống, che giấu sự hoảng loạn thoáng qua trong chốc lát.

“Vẫn còn cảm giác đúng không?” Từ cổ họng Ngụy Xuyên bật ra một tiếng cười khẽ cực nhạt.

Mạnh Đường chọn cách im lặng.

“Vậy cậu đi cùng tôi đi.” Ngụy Xuyên cố tình tỏ ra bướng bỉnh.

“… Tôi có thể hỏi một câu tại sao không?”

Ngụy Xuyên cười cợt nhả ghé sát lại, bắt đầu nói hươu nói vượn: “Cậu nghĩ xem, hai người cùng tỏ tình, nếu đều thành công thì song hỷ lâm môn, nếu đều thất bại thì có người chia sẻ, nếu một người thất bại một người thành công, thì là bạn tốt, đương nhiên sẽ vui mừng cho đối phương, một vụ làm ăn tốt biết bao.”

Rốt cuộc có tỏ tình hay không, Mạnh Đường thực ra chưa bao giờ thực sự quyết định.

Nhưng trước mắt tượng Quan Âm cần phục chế, cô quả thực không có thời gian cho chuyện tình cảm nam nữ.

Có lẽ… cô có thể trấn an Ngụy Xuyên trước.

Mạnh Đường dừng lại một lát, nói: “Nhưng cậu đột ngột như vậy, tôi chẳng chuẩn bị gì cả.”

“Tôi hiểu ra rồi, càng chuẩn bị càng lắm chuyện, thà cứ liều một phen cho xong.”

“Vậy cậu đi tỏ tình với cậu ấy đi,” Mạnh Đường lầm bầm, “Tại sao lại lôi tôi theo?”

“Cậu nhìn vào mắt tôi này.” Ngụy Xuyên gõ gõ mặt bàn, “Nói cho tôi biết, cậu còn thích Hứa Hạc Thanh không?”

Mạnh Đường ngước mắt lên, chạm vào một mảng đen thẫm, ánh mắt cậu mang theo sự sắc bén như nhìn thấu cô.

Mạnh Đường cụp mi xuống, che giấu sự hoảng loạn thoáng qua trong chốc lát.

“Vẫn còn cảm giác đúng không?” Từ cổ họng Ngụy Xuyên bật ra một tiếng cười khẽ cực nhạt.

Mạnh Đường chọn cách im lặng.

“Vậy cậu đi cùng tôi đi.” Ngụy Xuyên cố tình tỏ ra bướng bỉnh.

“… Tôi có thể hỏi một câu tại sao không?”

Ngụy Xuyên cười cợt nhả ghé sát lại, bắt đầu nói hươu nói vượn: “Cậu nghĩ xem, hai người cùng tỏ tình, nếu đều thành công thì song hỷ lâm môn, nếu đều thất bại thì có người chia sẻ, nếu một người thất bại một người thành công, thì là bạn tốt, đương nhiên sẽ vui mừng cho đối phương, một vụ làm ăn tốt biết bao.”

Rốt cuộc có tỏ tình hay không, Mạnh Đường thực ra chưa bao giờ thực sự quyết định.

Nhưng trước mắt tượng Quan Âm cần phục chế, cô quả thực không có thời gian cho chuyện tình cảm nam nữ.

Có lẽ… cô có thể trấn an Ngụy Xuyên trước.

Mạnh Đường dừng lại một lát, nói: “Nhưng cậu đột ngột như vậy, tôi chẳng chuẩn bị gì cả.”

“Tôi hiểu ra rồi, càng chuẩn bị càng lắm chuyện, thà cứ liều một phen cho xong.”

“Vậy cậu đi tỏ tình với cậu ấy đi,” Mạnh Đường lầm bầm, “Tại sao lại lôi tôi theo?”

“Cậu nhìn vào mắt tôi này.” Ngụy Xuyên gõ gõ mặt bàn, “Nói cho tôi biết, cậu còn thích Hứa Hạc Thanh không?”

Mạnh Đường ngước mắt lên, chạm vào một mảng đen thẫm, ánh mắt cậu mang theo sự sắc bén như nhìn thấu cô.

Mạnh Đường cụp mi xuống, che giấu sự hoảng loạn thoáng qua trong chốc lát.

“Vẫn còn cảm giác đúng không?” Từ cổ họng Ngụy Xuyên bật ra một tiếng cười khẽ cực nhạt.

Mạnh Đường chọn cách im lặng.

“Vậy cậu đi cùng tôi đi.” Ngụy Xuyên cố tình tỏ ra bướng bỉnh.

“… Tôi có thể hỏi một câu tại sao không?”

Ngụy Xuyên cười cợt nhả ghé sát lại, bắt đầu nói hươu nói vượn: “Cậu nghĩ xem, hai người cùng tỏ tình, nếu đều thành công thì song hỷ lâm môn, nếu đều thất bại thì có người chia sẻ, nếu một người thất bại một người thành công, thì là bạn tốt, đương nhiên sẽ vui mừng cho đối phương, một vụ làm ăn tốt biết bao.”

Rốt cuộc có tỏ tình hay không, Mạnh Đường thực ra chưa bao giờ thực sự quyết định.

Nhưng trước mắt tượng Quan Âm cần phục chế, cô quả thực không có thời gian cho chuyện tình cảm nam nữ.

Có lẽ… cô có thể trấn an Ngụy Xuyên trước.

Mạnh Đường dừng lại một lát, nói: “Nhưng cậu đột ngột như vậy, tôi chẳng chuẩn bị gì cả.”

“Tôi hiểu ra rồi, càng chuẩn bị càng lắm chuyện, thà cứ liều một phen cho xong.”

“Vậy cậu đi tỏ tình với cậu ấy đi,” Mạnh Đường lầm bầm, “Tại sao lại lôi tôi theo?”

“Cậu nhìn vào mắt tôi này.” Ngụy Xuyên gõ gõ mặt bàn, “Nói cho tôi biết, cậu còn thích Hứa Hạc Thanh không?”

Mạnh Đường ngước mắt lên, chạm vào một mảng đen thẫm, ánh mắt cậu mang theo sự sắc bén như nhìn thấu cô.

Mạnh Đường cụp mi xuống, che giấu sự hoảng loạn thoáng qua trong chốc lát.

“Vẫn còn cảm giác đúng không?” Từ cổ họng Ngụy Xuyên bật ra một tiếng cười khẽ cực nhạt.

Mạnh Đường chọn cách im lặng.

“Vậy cậu đi cùng tôi đi.” Ngụy Xuyên cố tình tỏ ra bướng bỉnh.

“… Tôi có thể hỏi một câu tại sao không?”

Ngụy Xuyên cười cợt nhả ghé sát lại, bắt đầu nói hươu nói vượn: “Cậu nghĩ xem, hai người cùng tỏ tình, nếu đều thành công thì song hỷ lâm môn, nếu đều thất bại thì có người chia sẻ, nếu một người thất bại một người thành công, thì là bạn tốt, đương nhiên sẽ vui mừng cho đối phương, một vụ làm ăn tốt biết bao.”

Rốt cuộc có tỏ tình hay không, Mạnh Đường thực ra chưa bao giờ thực sự quyết định.

Nhưng trước mắt tượng Quan Âm cần phục chế, cô quả thực không có thời gian cho chuyện tình cảm nam nữ.

Có lẽ… cô có thể trấn an Ngụy Xuyên trước.

Mạnh Đường dừng lại một lát, nói: “Nhưng cậu đột ngột như vậy, tôi chẳng chuẩn bị gì cả.”

“Tôi hiểu ra rồi, càng chuẩn bị càng lắm chuyện, thà cứ liều một phen cho xong.”

“Vậy cậu đi tỏ tình với cậu ấy đi,” Mạnh Đường lầm bầm, “Tại sao lại lôi tôi theo?”

“Cậu nhìn vào mắt tôi này.” Ngụy Xuyên gõ gõ mặt bàn, “Nói cho tôi biết, cậu còn thích Hứa Hạc Thanh không?”

Mạnh Đường ngước mắt lên, chạm vào một mảng đen thẫm, ánh mắt cậu mang theo sự sắc bén như nhìn thấu cô.

Mạnh Đường cụp mi xuống, che giấu sự hoảng loạn thoáng qua trong chốc lát.

“Vẫn còn cảm giác đúng không?” Từ cổ họng Ngụy Xuyên bật ra một tiếng cười khẽ cực nhạt.

Mạnh Đường chọn cách im lặng.

“Vậy cậu đi cùng tôi đi.” Ngụy Xuyên cố tình tỏ ra bướng bỉnh.

“… Tôi có thể hỏi một câu tại sao không?”

Ngụy Xuyên cười cợt nhả ghé sát lại, bắt đầu nói hươu nói vượn: “Cậu nghĩ xem, hai người cùng tỏ tình, nếu đều thành công thì song hỷ lâm môn, nếu đều thất bại thì có người chia sẻ, nếu một người thất bại một người thành công, thì là bạn tốt, đương nhiên sẽ vui mừng cho đối phương, một vụ làm ăn tốt biết bao.”

Rốt cuộc có tỏ tình hay không, Mạnh Đường thực ra chưa bao giờ thực sự quyết định.

Nhưng trước mắt tượng Quan Âm cần phục chế, cô quả thực không có thời gian cho chuyện tình cảm nam nữ.

Có lẽ… cô có thể trấn an Ngụy Xuyên trước.

Mạnh Đường dừng lại một lát, nói: “Nhưng cậu đột ngột như vậy, tôi chẳng chuẩn bị gì cả.”

“Tôi hiểu ra rồi, càng chuẩn bị càng lắm chuyện, thà cứ liều một phen cho xong.”

“Vậy cậu đi tỏ tình với cậu ấy đi,” Mạnh Đường lầm bầm, “Tại sao lại lôi tôi theo?”

“Cậu nhìn vào mắt tôi này.” Ngụy Xuyên gõ gõ mặt bàn, “Nói cho tôi biết, cậu còn thích Hứa Hạc Thanh không?”

Mạnh Đường ngước mắt lên, chạm vào một mảng đen thẫm, ánh mắt cậu mang theo sự sắc bén như nhìn thấu cô.

Mạnh Đường cụp mi xuống, che giấu sự hoảng loạn thoáng qua trong chốc lát.

“Vẫn còn cảm giác đúng không?” Từ cổ họng Ngụy Xuyên bật ra một tiếng cười khẽ cực nhạt.

Mạnh Đường chọn cách im lặng.

“Vậy cậu đi cùng tôi đi.” Ngụy Xuyên cố tình tỏ ra bướng bỉnh.

“… Tôi có thể hỏi một câu tại sao không?”

Ngụy Xuyên cười cợt nhả ghé sát lại, bắt đầu nói hươu nói vượn: “Cậu nghĩ xem, hai người cùng tỏ tình, nếu đều thành công thì song hỷ lâm môn, nếu đều thất bại thì có người chia sẻ, nếu một người thất bại một người thành công, thì là bạn tốt, đương nhiên sẽ vui mừng cho đối phương, một vụ làm ăn tốt biết bao.”

Rốt cuộc có tỏ tình hay không, Mạnh Đường thực ra chưa bao giờ thực sự quyết định.

Nhưng trước mắt tượng Quan Âm cần phục chế, cô quả thực không có thời gian cho chuyện tình cảm nam nữ.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 71


Gió lạnh buốt giá, Mạnh Đường như bị đông cứng, ngồi xổm ở đó không nhúc nhích, trong đầu cứ lặp đi lặp lại một câu—

Hứa Hạc Thanh và Tạ Linh Âm đang ở bên nhau!

Cô và Ngụy Xuyên giống như hai kẻ ngốc đang tự biên tự diễn vậy.

May thay chỉ ngẩn ngơ một lúc, cô kịp thời dập tắt ngọn lửa xấu hổ trong màn đêm dày đặc.

Hơi ấm bao phủ trên môi làm dịu đi vạn ngàn cảm xúc trong lòng, Mạnh Đường vỗ vỗ tay Ngụy Xuyên, ra hiệu cho cậu buông cô ra.

Ngụy Xuyên thấy cô im lặng như cái bóng cây, từ từ buông tay.

Qua khe hở lốm đốm bóng cây, Mạnh Đường nhìn thấy Hứa Hạc Thanh cúi đầu hôn Tạ Linh Âm một cái, giọng điệu đầy ủy khuất hỏi:

“Anh ghen cũng không được sao?”

“Đã nói rồi, đợi đến sinh nhật em sẽ công khai, anh gấp cái gì?” Thái độ Tạ Linh Âm cũng mềm mỏng xuống.

Mạnh Đường ngẩn người, hóa ra người mà Tạ Linh Âm e thẹn muốn giới thiệu cho họ không phải là Ngụy Xuyên mà là Hứa Hạc Thanh.

“Anh có thể không gấp sao?” Hứa Hạc Thanh ra hiệu cho cô ấy nhìn xung quanh, “Chỗ này là nơi Ngụy Xuyên dạy Mạnh Đường chơi bóng rổ, đèn màu tạo không khí thế này, ngày mai lại là Tết Dương lịch, rõ ràng là cậu ấy định tỏ tình đúng không? Hai ta yêu nhau hơn nửa năm rồi, lại để cậu ấy vượt trước anh à.”

Gió lạnh buốt giá, Mạnh Đường như bị đông cứng, ngồi xổm ở đó không nhúc nhích, trong đầu cứ lặp đi lặp lại một câu—

Hứa Hạc Thanh và Tạ Linh Âm đang ở bên nhau!

Cô và Ngụy Xuyên giống như hai kẻ ngốc đang tự biên tự diễn vậy.

May thay chỉ ngẩn ngơ một lúc, cô kịp thời dập tắt ngọn lửa xấu hổ trong màn đêm dày đặc.

Hơi ấm bao phủ trên môi làm dịu đi vạn ngàn cảm xúc trong lòng, Mạnh Đường vỗ vỗ tay Ngụy Xuyên, ra hiệu cho cậu buông cô ra.

Ngụy Xuyên thấy cô im lặng như cái bóng cây, từ từ buông tay.

Qua khe hở lốm đốm bóng cây, Mạnh Đường nhìn thấy Hứa Hạc Thanh cúi đầu hôn Tạ Linh Âm một cái, giọng điệu đầy ủy khuất hỏi:

“Anh ghen cũng không được sao?”

“Đã nói rồi, đợi đến sinh nhật em sẽ công khai, anh gấp cái gì?” Thái độ Tạ Linh Âm cũng mềm mỏng xuống.

Mạnh Đường ngẩn người, hóa ra người mà Tạ Linh Âm e thẹn muốn giới thiệu cho họ không phải là Ngụy Xuyên mà là Hứa Hạc Thanh.

“Anh có thể không gấp sao?” Hứa Hạc Thanh ra hiệu cho cô ấy nhìn xung quanh, “Chỗ này là nơi Ngụy Xuyên dạy Mạnh Đường chơi bóng rổ, đèn màu tạo không khí thế này, ngày mai lại là Tết Dương lịch, rõ ràng là cậu ấy định tỏ tình đúng không? Hai ta yêu nhau hơn nửa năm rồi, lại để cậu ấy vượt trước anh à.”

Gió lạnh buốt giá, Mạnh Đường như bị đông cứng, ngồi xổm ở đó không nhúc nhích, trong đầu cứ lặp đi lặp lại một câu—

Hứa Hạc Thanh và Tạ Linh Âm đang ở bên nhau!

Cô và Ngụy Xuyên giống như hai kẻ ngốc đang tự biên tự diễn vậy.

May thay chỉ ngẩn ngơ một lúc, cô kịp thời dập tắt ngọn lửa xấu hổ trong màn đêm dày đặc.

Hơi ấm bao phủ trên môi làm dịu đi vạn ngàn cảm xúc trong lòng, Mạnh Đường vỗ vỗ tay Ngụy Xuyên, ra hiệu cho cậu buông cô ra.

Ngụy Xuyên thấy cô im lặng như cái bóng cây, từ từ buông tay.

Qua khe hở lốm đốm bóng cây, Mạnh Đường nhìn thấy Hứa Hạc Thanh cúi đầu hôn Tạ Linh Âm một cái, giọng điệu đầy ủy khuất hỏi:

“Anh ghen cũng không được sao?”

“Đã nói rồi, đợi đến sinh nhật em sẽ công khai, anh gấp cái gì?” Thái độ Tạ Linh Âm cũng mềm mỏng xuống.

Mạnh Đường ngẩn người, hóa ra người mà Tạ Linh Âm e thẹn muốn giới thiệu cho họ không phải là Ngụy Xuyên mà là Hứa Hạc Thanh.

“Anh có thể không gấp sao?” Hứa Hạc Thanh ra hiệu cho cô ấy nhìn xung quanh, “Chỗ này là nơi Ngụy Xuyên dạy Mạnh Đường chơi bóng rổ, đèn màu tạo không khí thế này, ngày mai lại là Tết Dương lịch, rõ ràng là cậu ấy định tỏ tình đúng không? Hai ta yêu nhau hơn nửa năm rồi, lại để cậu ấy vượt trước anh à.”

Gió lạnh buốt giá, Mạnh Đường như bị đông cứng, ngồi xổm ở đó không nhúc nhích, trong đầu cứ lặp đi lặp lại một câu—

Hứa Hạc Thanh và Tạ Linh Âm đang ở bên nhau!

Cô và Ngụy Xuyên giống như hai kẻ ngốc đang tự biên tự diễn vậy.

May thay chỉ ngẩn ngơ một lúc, cô kịp thời dập tắt ngọn lửa xấu hổ trong màn đêm dày đặc.

Hơi ấm bao phủ trên môi làm dịu đi vạn ngàn cảm xúc trong lòng, Mạnh Đường vỗ vỗ tay Ngụy Xuyên, ra hiệu cho cậu buông cô ra.

Ngụy Xuyên thấy cô im lặng như cái bóng cây, từ từ buông tay.

Qua khe hở lốm đốm bóng cây, Mạnh Đường nhìn thấy Hứa Hạc Thanh cúi đầu hôn Tạ Linh Âm một cái, giọng điệu đầy ủy khuất hỏi:

“Anh ghen cũng không được sao?”

“Đã nói rồi, đợi đến sinh nhật em sẽ công khai, anh gấp cái gì?” Thái độ Tạ Linh Âm cũng mềm mỏng xuống.

Mạnh Đường ngẩn người, hóa ra người mà Tạ Linh Âm e thẹn muốn giới thiệu cho họ không phải là Ngụy Xuyên mà là Hứa Hạc Thanh.

“Anh có thể không gấp sao?” Hứa Hạc Thanh ra hiệu cho cô ấy nhìn xung quanh, “Chỗ này là nơi Ngụy Xuyên dạy Mạnh Đường chơi bóng rổ, đèn màu tạo không khí thế này, ngày mai lại là Tết Dương lịch, rõ ràng là cậu ấy định tỏ tình đúng không? Hai ta yêu nhau hơn nửa năm rồi, lại để cậu ấy vượt trước anh à.”

Gió lạnh buốt giá, Mạnh Đường như bị đông cứng, ngồi xổm ở đó không nhúc nhích, trong đầu cứ lặp đi lặp lại một câu—

Hứa Hạc Thanh và Tạ Linh Âm đang ở bên nhau!

Cô và Ngụy Xuyên giống như hai kẻ ngốc đang tự biên tự diễn vậy.

May thay chỉ ngẩn ngơ một lúc, cô kịp thời dập tắt ngọn lửa xấu hổ trong màn đêm dày đặc.

Hơi ấm bao phủ trên môi làm dịu đi vạn ngàn cảm xúc trong lòng, Mạnh Đường vỗ vỗ tay Ngụy Xuyên, ra hiệu cho cậu buông cô ra.

Ngụy Xuyên thấy cô im lặng như cái bóng cây, từ từ buông tay.

Qua khe hở lốm đốm bóng cây, Mạnh Đường nhìn thấy Hứa Hạc Thanh cúi đầu hôn Tạ Linh Âm một cái, giọng điệu đầy ủy khuất hỏi:

“Anh ghen cũng không được sao?”

“Đã nói rồi, đợi đến sinh nhật em sẽ công khai, anh gấp cái gì?” Thái độ Tạ Linh Âm cũng mềm mỏng xuống.

Mạnh Đường ngẩn người, hóa ra người mà Tạ Linh Âm e thẹn muốn giới thiệu cho họ không phải là Ngụy Xuyên mà là Hứa Hạc Thanh.

“Anh có thể không gấp sao?” Hứa Hạc Thanh ra hiệu cho cô ấy nhìn xung quanh, “Chỗ này là nơi Ngụy Xuyên dạy Mạnh Đường chơi bóng rổ, đèn màu tạo không khí thế này, ngày mai lại là Tết Dương lịch, rõ ràng là cậu ấy định tỏ tình đúng không? Hai ta yêu nhau hơn nửa năm rồi, lại để cậu ấy vượt trước anh à.”

Gió lạnh buốt giá, Mạnh Đường như bị đông cứng, ngồi xổm ở đó không nhúc nhích, trong đầu cứ lặp đi lặp lại một câu—

Hứa Hạc Thanh và Tạ Linh Âm đang ở bên nhau!

Cô và Ngụy Xuyên giống như hai kẻ ngốc đang tự biên tự diễn vậy.

May thay chỉ ngẩn ngơ một lúc, cô kịp thời dập tắt ngọn lửa xấu hổ trong màn đêm dày đặc.

Hơi ấm bao phủ trên môi làm dịu đi vạn ngàn cảm xúc trong lòng, Mạnh Đường vỗ vỗ tay Ngụy Xuyên, ra hiệu cho cậu buông cô ra.

Ngụy Xuyên thấy cô im lặng như cái bóng cây, từ từ buông tay.

Qua khe hở lốm đốm bóng cây, Mạnh Đường nhìn thấy Hứa Hạc Thanh cúi đầu hôn Tạ Linh Âm một cái, giọng điệu đầy ủy khuất hỏi:

“Anh ghen cũng không được sao?”

“Đã nói rồi, đợi đến sinh nhật em sẽ công khai, anh gấp cái gì?” Thái độ Tạ Linh Âm cũng mềm mỏng xuống.

Mạnh Đường ngẩn người, hóa ra người mà Tạ Linh Âm e thẹn muốn giới thiệu cho họ không phải là Ngụy Xuyên mà là Hứa Hạc Thanh.

“Anh có thể không gấp sao?” Hứa Hạc Thanh ra hiệu cho cô ấy nhìn xung quanh, “Chỗ này là nơi Ngụy Xuyên dạy Mạnh Đường chơi bóng rổ, đèn màu tạo không khí thế này, ngày mai lại là Tết Dương lịch, rõ ràng là cậu ấy định tỏ tình đúng không? Hai ta yêu nhau hơn nửa năm rồi, lại để cậu ấy vượt trước anh à.”

Gió lạnh buốt giá, Mạnh Đường như bị đông cứng, ngồi xổm ở đó không nhúc nhích, trong đầu cứ lặp đi lặp lại một câu—

Hứa Hạc Thanh và Tạ Linh Âm đang ở bên nhau!

Cô và Ngụy Xuyên giống như hai kẻ ngốc đang tự biên tự diễn vậy.

May thay chỉ ngẩn ngơ một lúc, cô kịp thời dập tắt ngọn lửa xấu hổ trong màn đêm dày đặc.

Hơi ấm bao phủ trên môi làm dịu đi vạn ngàn cảm xúc trong lòng, Mạnh Đường vỗ vỗ tay Ngụy Xuyên, ra hiệu cho cậu buông cô ra.

Ngụy Xuyên thấy cô im lặng như cái bóng cây, từ từ buông tay.

Qua khe hở lốm đốm bóng cây, Mạnh Đường nhìn thấy Hứa Hạc Thanh cúi đầu hôn Tạ Linh Âm một cái, giọng điệu đầy ủy khuất hỏi:

“Anh ghen cũng không được sao?”

“Đã nói rồi, đợi đến sinh nhật em sẽ công khai, anh gấp cái gì?” Thái độ Tạ Linh Âm cũng mềm mỏng xuống.

Mạnh Đường ngẩn người, hóa ra người mà Tạ Linh Âm e thẹn muốn giới thiệu cho họ không phải là Ngụy Xuyên mà là Hứa Hạc Thanh.

“Anh có thể không gấp sao?” Hứa Hạc Thanh ra hiệu cho cô ấy nhìn xung quanh, “Chỗ này là nơi Ngụy Xuyên dạy Mạnh Đường chơi bóng rổ, đèn màu tạo không khí thế này, ngày mai lại là Tết Dương lịch, rõ ràng là cậu ấy định tỏ tình đúng không? Hai ta yêu nhau hơn nửa năm rồi, lại để cậu ấy vượt trước anh à.”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 72


Tạ Linh Âm cười như bà mẹ nhìn con, trông còn vui hơn cả Mạnh Đường.

“Chúc mừng nhé.” Cô nàng nhìn Ngụy Xuyên, “Khi nào mời phòng bọn tôi đi ăn cơm đây?”

Ngụy Xuyên cười gượng: “Để khi nào rảnh nhé.”

Tạ Linh Âm: “Vậy tôi đợi đấy.”

Hứa Hạc Thanh kéo Tạ Linh Âm một cái: “Hay là hai chúng ta mời trước đi.”

“Được.”

Hứa Hạc Thanh muốn quay về chia sẻ tin vui với bạn cùng phòng, ý nghĩ vừa nảy ra thì Lương Hành gọi điện tới.

Cậu ta chất vấn trong điện thoại: “Hai người sao đến giờ vẫn chưa thấy bóng dáng đâu?”

Hứa Hạc Thanh nói: “Ngụy Xuyên của cậu đang tỏ tình, tôi đứng xem một chút.”

“Đừng… ” Tay Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đưa ra đồng thời cứng đờ giữa không trung.

Hứa Hạc Thanh hồ nghi làm khẩu hình miệng: “Sao thế?”

Ngụy Xuyên sống không còn gì luyến tiếc, lắc lắc đầu.

Giây tiếp theo, Lương Hành hét trong điện thoại: “Vãi chưởng, tỏ tình không rủ bọn tôi? Tôi ngay cả làm đội cổ vũ cũng không xứng sao?”

Tạ Linh Âm cười như bà mẹ nhìn con, trông còn vui hơn cả Mạnh Đường.

“Chúc mừng nhé.” Cô nàng nhìn Ngụy Xuyên, “Khi nào mời phòng bọn tôi đi ăn cơm đây?”

Ngụy Xuyên cười gượng: “Để khi nào rảnh nhé.”

Tạ Linh Âm: “Vậy tôi đợi đấy.”

Hứa Hạc Thanh kéo Tạ Linh Âm một cái: “Hay là hai chúng ta mời trước đi.”

“Được.”

Hứa Hạc Thanh muốn quay về chia sẻ tin vui với bạn cùng phòng, ý nghĩ vừa nảy ra thì Lương Hành gọi điện tới.

Cậu ta chất vấn trong điện thoại: “Hai người sao đến giờ vẫn chưa thấy bóng dáng đâu?”

Hứa Hạc Thanh nói: “Ngụy Xuyên của cậu đang tỏ tình, tôi đứng xem một chút.”

“Đừng… ” Tay Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đưa ra đồng thời cứng đờ giữa không trung.

Hứa Hạc Thanh hồ nghi làm khẩu hình miệng: “Sao thế?”

Ngụy Xuyên sống không còn gì luyến tiếc, lắc lắc đầu.

Giây tiếp theo, Lương Hành hét trong điện thoại: “Vãi chưởng, tỏ tình không rủ bọn tôi? Tôi ngay cả làm đội cổ vũ cũng không xứng sao?”

Tạ Linh Âm cười như bà mẹ nhìn con, trông còn vui hơn cả Mạnh Đường.

“Chúc mừng nhé.” Cô nàng nhìn Ngụy Xuyên, “Khi nào mời phòng bọn tôi đi ăn cơm đây?”

Ngụy Xuyên cười gượng: “Để khi nào rảnh nhé.”

Tạ Linh Âm: “Vậy tôi đợi đấy.”

Hứa Hạc Thanh kéo Tạ Linh Âm một cái: “Hay là hai chúng ta mời trước đi.”

“Được.”

Hứa Hạc Thanh muốn quay về chia sẻ tin vui với bạn cùng phòng, ý nghĩ vừa nảy ra thì Lương Hành gọi điện tới.

Cậu ta chất vấn trong điện thoại: “Hai người sao đến giờ vẫn chưa thấy bóng dáng đâu?”

Hứa Hạc Thanh nói: “Ngụy Xuyên của cậu đang tỏ tình, tôi đứng xem một chút.”

“Đừng… ” Tay Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đưa ra đồng thời cứng đờ giữa không trung.

Hứa Hạc Thanh hồ nghi làm khẩu hình miệng: “Sao thế?”

Ngụy Xuyên sống không còn gì luyến tiếc, lắc lắc đầu.

Giây tiếp theo, Lương Hành hét trong điện thoại: “Vãi chưởng, tỏ tình không rủ bọn tôi? Tôi ngay cả làm đội cổ vũ cũng không xứng sao?”

Tạ Linh Âm cười như bà mẹ nhìn con, trông còn vui hơn cả Mạnh Đường.

“Chúc mừng nhé.” Cô nàng nhìn Ngụy Xuyên, “Khi nào mời phòng bọn tôi đi ăn cơm đây?”

Ngụy Xuyên cười gượng: “Để khi nào rảnh nhé.”

Tạ Linh Âm: “Vậy tôi đợi đấy.”

Hứa Hạc Thanh kéo Tạ Linh Âm một cái: “Hay là hai chúng ta mời trước đi.”

“Được.”

Hứa Hạc Thanh muốn quay về chia sẻ tin vui với bạn cùng phòng, ý nghĩ vừa nảy ra thì Lương Hành gọi điện tới.

Cậu ta chất vấn trong điện thoại: “Hai người sao đến giờ vẫn chưa thấy bóng dáng đâu?”

Hứa Hạc Thanh nói: “Ngụy Xuyên của cậu đang tỏ tình, tôi đứng xem một chút.”

“Đừng… ” Tay Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đưa ra đồng thời cứng đờ giữa không trung.

Hứa Hạc Thanh hồ nghi làm khẩu hình miệng: “Sao thế?”

Ngụy Xuyên sống không còn gì luyến tiếc, lắc lắc đầu.

Giây tiếp theo, Lương Hành hét trong điện thoại: “Vãi chưởng, tỏ tình không rủ bọn tôi? Tôi ngay cả làm đội cổ vũ cũng không xứng sao?”

Tạ Linh Âm cười như bà mẹ nhìn con, trông còn vui hơn cả Mạnh Đường.

“Chúc mừng nhé.” Cô nàng nhìn Ngụy Xuyên, “Khi nào mời phòng bọn tôi đi ăn cơm đây?”

Ngụy Xuyên cười gượng: “Để khi nào rảnh nhé.”

Tạ Linh Âm: “Vậy tôi đợi đấy.”

Hứa Hạc Thanh kéo Tạ Linh Âm một cái: “Hay là hai chúng ta mời trước đi.”

“Được.”

Hứa Hạc Thanh muốn quay về chia sẻ tin vui với bạn cùng phòng, ý nghĩ vừa nảy ra thì Lương Hành gọi điện tới.

Cậu ta chất vấn trong điện thoại: “Hai người sao đến giờ vẫn chưa thấy bóng dáng đâu?”

Hứa Hạc Thanh nói: “Ngụy Xuyên của cậu đang tỏ tình, tôi đứng xem một chút.”

“Đừng… ” Tay Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đưa ra đồng thời cứng đờ giữa không trung.

Hứa Hạc Thanh hồ nghi làm khẩu hình miệng: “Sao thế?”

Ngụy Xuyên sống không còn gì luyến tiếc, lắc lắc đầu.

Giây tiếp theo, Lương Hành hét trong điện thoại: “Vãi chưởng, tỏ tình không rủ bọn tôi? Tôi ngay cả làm đội cổ vũ cũng không xứng sao?”

Tạ Linh Âm cười như bà mẹ nhìn con, trông còn vui hơn cả Mạnh Đường.

“Chúc mừng nhé.” Cô nàng nhìn Ngụy Xuyên, “Khi nào mời phòng bọn tôi đi ăn cơm đây?”

Ngụy Xuyên cười gượng: “Để khi nào rảnh nhé.”

Tạ Linh Âm: “Vậy tôi đợi đấy.”

Hứa Hạc Thanh kéo Tạ Linh Âm một cái: “Hay là hai chúng ta mời trước đi.”

“Được.”

Hứa Hạc Thanh muốn quay về chia sẻ tin vui với bạn cùng phòng, ý nghĩ vừa nảy ra thì Lương Hành gọi điện tới.

Cậu ta chất vấn trong điện thoại: “Hai người sao đến giờ vẫn chưa thấy bóng dáng đâu?”

Hứa Hạc Thanh nói: “Ngụy Xuyên của cậu đang tỏ tình, tôi đứng xem một chút.”

“Đừng… ” Tay Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đưa ra đồng thời cứng đờ giữa không trung.

Hứa Hạc Thanh hồ nghi làm khẩu hình miệng: “Sao thế?”

Ngụy Xuyên sống không còn gì luyến tiếc, lắc lắc đầu.

Giây tiếp theo, Lương Hành hét trong điện thoại: “Vãi chưởng, tỏ tình không rủ bọn tôi? Tôi ngay cả làm đội cổ vũ cũng không xứng sao?”

Tạ Linh Âm cười như bà mẹ nhìn con, trông còn vui hơn cả Mạnh Đường.

“Chúc mừng nhé.” Cô nàng nhìn Ngụy Xuyên, “Khi nào mời phòng bọn tôi đi ăn cơm đây?”

Ngụy Xuyên cười gượng: “Để khi nào rảnh nhé.”

Tạ Linh Âm: “Vậy tôi đợi đấy.”

Hứa Hạc Thanh kéo Tạ Linh Âm một cái: “Hay là hai chúng ta mời trước đi.”

“Được.”

Hứa Hạc Thanh muốn quay về chia sẻ tin vui với bạn cùng phòng, ý nghĩ vừa nảy ra thì Lương Hành gọi điện tới.

Cậu ta chất vấn trong điện thoại: “Hai người sao đến giờ vẫn chưa thấy bóng dáng đâu?”

Hứa Hạc Thanh nói: “Ngụy Xuyên của cậu đang tỏ tình, tôi đứng xem một chút.”

“Đừng… ” Tay Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đưa ra đồng thời cứng đờ giữa không trung.

Hứa Hạc Thanh hồ nghi làm khẩu hình miệng: “Sao thế?”

Ngụy Xuyên sống không còn gì luyến tiếc, lắc lắc đầu.

Giây tiếp theo, Lương Hành hét trong điện thoại: “Vãi chưởng, tỏ tình không rủ bọn tôi? Tôi ngay cả làm đội cổ vũ cũng không xứng sao?”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 73


Mạnh Đường ngẩn người, có một loại ảo giác rằng Ngụy Xuyên vốn dĩ định tỏ tình với cô.

Bởi vì nội dung trên tấm thiệp là…

“Nếu em đồng ý, xin hãy khắc tên anh ngàn lần lên gỗ.”

Ngụy Xuyên định tự mình lái xe, cậu lôi chìa khóa xe từ trong túi ra, nói với Mạnh Đường:

“Tôi đi lấy xe, cậu đợi tôi ở ven đường cổng Đông nhé.”

“Hoa đưa tôi đi.” Mạnh Đường giơ tay, “Tôi cầm trước cho.”

Cậu có thể mang lên xe để trước, nhưng Mạnh Đường muốn, Ngụy Xuyên cũng không nói gì, đưa hoa cho cô.

Mạnh Đường nhận lấy bó hoa, xác nhận Ngụy Xuyên đi rồi mới dựa theo dòng tiếng Pháp trên tấm thiệp tìm được trang web chính thức của tiệm hoa.

Trang web giới thiệu chi tiết, nhìn một cái là hiểu ngay.

Bó hoa Mạnh Đường đang ôm là mẫu thiết kế riêng cho lời tỏ tình.

Nói đơn giản là tùy chỉnh theo từng đối tượng, mỗi mẫu đều là độc nhất vô nhị.

Mạnh Đường lướt trang web, so sánh bó hoa một chút, ước tính bó Ngụy Xuyên đặt thuộc mức giá tầm trung.

Trên trang có ảnh chủ đề, một trong số đó rất giống bó hoa trong lòng Mạnh Đường, giá niêm yết là 4999 tệ.

Bó Ngụy Xuyên đặt chắc cũng tầm đó, Mạnh Đường tặc lưỡi, đúng là giá trên trời.

Mạnh Đường ngẩn người, có một loại ảo giác rằng Ngụy Xuyên vốn dĩ định tỏ tình với cô.

Bởi vì nội dung trên tấm thiệp là…

“Nếu em đồng ý, xin hãy khắc tên anh ngàn lần lên gỗ.”

Ngụy Xuyên định tự mình lái xe, cậu lôi chìa khóa xe từ trong túi ra, nói với Mạnh Đường:

“Tôi đi lấy xe, cậu đợi tôi ở ven đường cổng Đông nhé.”

“Hoa đưa tôi đi.” Mạnh Đường giơ tay, “Tôi cầm trước cho.”

Cậu có thể mang lên xe để trước, nhưng Mạnh Đường muốn, Ngụy Xuyên cũng không nói gì, đưa hoa cho cô.

Mạnh Đường nhận lấy bó hoa, xác nhận Ngụy Xuyên đi rồi mới dựa theo dòng tiếng Pháp trên tấm thiệp tìm được trang web chính thức của tiệm hoa.

Trang web giới thiệu chi tiết, nhìn một cái là hiểu ngay.

Bó hoa Mạnh Đường đang ôm là mẫu thiết kế riêng cho lời tỏ tình.

Nói đơn giản là tùy chỉnh theo từng đối tượng, mỗi mẫu đều là độc nhất vô nhị.

Mạnh Đường lướt trang web, so sánh bó hoa một chút, ước tính bó Ngụy Xuyên đặt thuộc mức giá tầm trung.

Trên trang có ảnh chủ đề, một trong số đó rất giống bó hoa trong lòng Mạnh Đường, giá niêm yết là 4999 tệ.

Bó Ngụy Xuyên đặt chắc cũng tầm đó, Mạnh Đường tặc lưỡi, đúng là giá trên trời.

Mạnh Đường ngẩn người, có một loại ảo giác rằng Ngụy Xuyên vốn dĩ định tỏ tình với cô.

Bởi vì nội dung trên tấm thiệp là…

“Nếu em đồng ý, xin hãy khắc tên anh ngàn lần lên gỗ.”

Ngụy Xuyên định tự mình lái xe, cậu lôi chìa khóa xe từ trong túi ra, nói với Mạnh Đường:

“Tôi đi lấy xe, cậu đợi tôi ở ven đường cổng Đông nhé.”

“Hoa đưa tôi đi.” Mạnh Đường giơ tay, “Tôi cầm trước cho.”

Cậu có thể mang lên xe để trước, nhưng Mạnh Đường muốn, Ngụy Xuyên cũng không nói gì, đưa hoa cho cô.

Mạnh Đường nhận lấy bó hoa, xác nhận Ngụy Xuyên đi rồi mới dựa theo dòng tiếng Pháp trên tấm thiệp tìm được trang web chính thức của tiệm hoa.

Trang web giới thiệu chi tiết, nhìn một cái là hiểu ngay.

Bó hoa Mạnh Đường đang ôm là mẫu thiết kế riêng cho lời tỏ tình.

Nói đơn giản là tùy chỉnh theo từng đối tượng, mỗi mẫu đều là độc nhất vô nhị.

Mạnh Đường lướt trang web, so sánh bó hoa một chút, ước tính bó Ngụy Xuyên đặt thuộc mức giá tầm trung.

Trên trang có ảnh chủ đề, một trong số đó rất giống bó hoa trong lòng Mạnh Đường, giá niêm yết là 4999 tệ.

Bó Ngụy Xuyên đặt chắc cũng tầm đó, Mạnh Đường tặc lưỡi, đúng là giá trên trời.

Mạnh Đường ngẩn người, có một loại ảo giác rằng Ngụy Xuyên vốn dĩ định tỏ tình với cô.

Bởi vì nội dung trên tấm thiệp là…

“Nếu em đồng ý, xin hãy khắc tên anh ngàn lần lên gỗ.”

Ngụy Xuyên định tự mình lái xe, cậu lôi chìa khóa xe từ trong túi ra, nói với Mạnh Đường:

“Tôi đi lấy xe, cậu đợi tôi ở ven đường cổng Đông nhé.”

“Hoa đưa tôi đi.” Mạnh Đường giơ tay, “Tôi cầm trước cho.”

Cậu có thể mang lên xe để trước, nhưng Mạnh Đường muốn, Ngụy Xuyên cũng không nói gì, đưa hoa cho cô.

Mạnh Đường nhận lấy bó hoa, xác nhận Ngụy Xuyên đi rồi mới dựa theo dòng tiếng Pháp trên tấm thiệp tìm được trang web chính thức của tiệm hoa.

Trang web giới thiệu chi tiết, nhìn một cái là hiểu ngay.

Bó hoa Mạnh Đường đang ôm là mẫu thiết kế riêng cho lời tỏ tình.

Nói đơn giản là tùy chỉnh theo từng đối tượng, mỗi mẫu đều là độc nhất vô nhị.

Mạnh Đường lướt trang web, so sánh bó hoa một chút, ước tính bó Ngụy Xuyên đặt thuộc mức giá tầm trung.

Trên trang có ảnh chủ đề, một trong số đó rất giống bó hoa trong lòng Mạnh Đường, giá niêm yết là 4999 tệ.

Bó Ngụy Xuyên đặt chắc cũng tầm đó, Mạnh Đường tặc lưỡi, đúng là giá trên trời.

Mạnh Đường ngẩn người, có một loại ảo giác rằng Ngụy Xuyên vốn dĩ định tỏ tình với cô.

Bởi vì nội dung trên tấm thiệp là…

“Nếu em đồng ý, xin hãy khắc tên anh ngàn lần lên gỗ.”

Ngụy Xuyên định tự mình lái xe, cậu lôi chìa khóa xe từ trong túi ra, nói với Mạnh Đường:

“Tôi đi lấy xe, cậu đợi tôi ở ven đường cổng Đông nhé.”

“Hoa đưa tôi đi.” Mạnh Đường giơ tay, “Tôi cầm trước cho.”

Cậu có thể mang lên xe để trước, nhưng Mạnh Đường muốn, Ngụy Xuyên cũng không nói gì, đưa hoa cho cô.

Mạnh Đường nhận lấy bó hoa, xác nhận Ngụy Xuyên đi rồi mới dựa theo dòng tiếng Pháp trên tấm thiệp tìm được trang web chính thức của tiệm hoa.

Trang web giới thiệu chi tiết, nhìn một cái là hiểu ngay.

Bó hoa Mạnh Đường đang ôm là mẫu thiết kế riêng cho lời tỏ tình.

Nói đơn giản là tùy chỉnh theo từng đối tượng, mỗi mẫu đều là độc nhất vô nhị.

Mạnh Đường lướt trang web, so sánh bó hoa một chút, ước tính bó Ngụy Xuyên đặt thuộc mức giá tầm trung.

Trên trang có ảnh chủ đề, một trong số đó rất giống bó hoa trong lòng Mạnh Đường, giá niêm yết là 4999 tệ.

Bó Ngụy Xuyên đặt chắc cũng tầm đó, Mạnh Đường tặc lưỡi, đúng là giá trên trời.

Mạnh Đường ngẩn người, có một loại ảo giác rằng Ngụy Xuyên vốn dĩ định tỏ tình với cô.

Bởi vì nội dung trên tấm thiệp là…

“Nếu em đồng ý, xin hãy khắc tên anh ngàn lần lên gỗ.”

Ngụy Xuyên định tự mình lái xe, cậu lôi chìa khóa xe từ trong túi ra, nói với Mạnh Đường:

“Tôi đi lấy xe, cậu đợi tôi ở ven đường cổng Đông nhé.”

“Hoa đưa tôi đi.” Mạnh Đường giơ tay, “Tôi cầm trước cho.”

Cậu có thể mang lên xe để trước, nhưng Mạnh Đường muốn, Ngụy Xuyên cũng không nói gì, đưa hoa cho cô.

Mạnh Đường nhận lấy bó hoa, xác nhận Ngụy Xuyên đi rồi mới dựa theo dòng tiếng Pháp trên tấm thiệp tìm được trang web chính thức của tiệm hoa.

Trang web giới thiệu chi tiết, nhìn một cái là hiểu ngay.

Bó hoa Mạnh Đường đang ôm là mẫu thiết kế riêng cho lời tỏ tình.

Nói đơn giản là tùy chỉnh theo từng đối tượng, mỗi mẫu đều là độc nhất vô nhị.

Mạnh Đường lướt trang web, so sánh bó hoa một chút, ước tính bó Ngụy Xuyên đặt thuộc mức giá tầm trung.

Trên trang có ảnh chủ đề, một trong số đó rất giống bó hoa trong lòng Mạnh Đường, giá niêm yết là 4999 tệ.

Bó Ngụy Xuyên đặt chắc cũng tầm đó, Mạnh Đường tặc lưỡi, đúng là giá trên trời.

Mạnh Đường ngẩn người, có một loại ảo giác rằng Ngụy Xuyên vốn dĩ định tỏ tình với cô.

Bởi vì nội dung trên tấm thiệp là…

“Nếu em đồng ý, xin hãy khắc tên anh ngàn lần lên gỗ.”

Ngụy Xuyên định tự mình lái xe, cậu lôi chìa khóa xe từ trong túi ra, nói với Mạnh Đường:

“Tôi đi lấy xe, cậu đợi tôi ở ven đường cổng Đông nhé.”

“Hoa đưa tôi đi.” Mạnh Đường giơ tay, “Tôi cầm trước cho.”

Cậu có thể mang lên xe để trước, nhưng Mạnh Đường muốn, Ngụy Xuyên cũng không nói gì, đưa hoa cho cô.

Mạnh Đường nhận lấy bó hoa, xác nhận Ngụy Xuyên đi rồi mới dựa theo dòng tiếng Pháp trên tấm thiệp tìm được trang web chính thức của tiệm hoa.

Trang web giới thiệu chi tiết, nhìn một cái là hiểu ngay.

Bó hoa Mạnh Đường đang ôm là mẫu thiết kế riêng cho lời tỏ tình.

Nói đơn giản là tùy chỉnh theo từng đối tượng, mỗi mẫu đều là độc nhất vô nhị.

Mạnh Đường lướt trang web, so sánh bó hoa một chút, ước tính bó Ngụy Xuyên đặt thuộc mức giá tầm trung.

Trên trang có ảnh chủ đề, một trong số đó rất giống bó hoa trong lòng Mạnh Đường, giá niêm yết là 4999 tệ.

Bó Ngụy Xuyên đặt chắc cũng tầm đó, Mạnh Đường tặc lưỡi, đúng là giá trên trời.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 74


Thạch Lam cười ha ha: “Nói ra dọa chết cậu.”

“Thạch Lam.” Mạnh Đường bất lực gọi một tiếng.

“Sao thế, chẳng lẽ hai cậu định yêu đương bí mật à?”

Mạnh Đường: “…”

Hai người họ không yêu đương bí mật, bởi vì hai người họ vốn dĩ không có yêu đương.

Tạ Linh Âm nghe thấy yêu đương bí mật liền chột dạ dời tầm mắt đi chỗ khác.

“Thạch Lam, cậu nói mau đi.” Lại có người sốt ruột.

Bó hoa này sinh viên bình thường căn bản không nỡ mua, bọn họ thực sự tò mò.

“Dân thể thao, cao 1m90, chơi bóng rổ.” Thạch Lam làm bộ làm tịch, “Đoán đi.”

“Thật sự là Ngụy Xuyên?”

Mạnh Đường ngẩn người, sao mọi người đều mặc định là cô và Ngụy Xuyên thế?

Thạch Lam vinh dự gật gật đầu, vẻ mặt vô cùng đắc ý.

“Đỉnh quá người chị em!” Nữ sinh phòng bên giơ ngón tay cái về phía Mạnh Đường, “Tấm gương sáng cho tụi tớ noi theo, vậy mà lại cưa đổ được Ngụy Xuyên, cậu có biết cậu ấy đã từ chối bao nhiêu người rồi không?”

Thạch Lam cười ha ha: “Nói ra dọa chết cậu.”

“Thạch Lam.” Mạnh Đường bất lực gọi một tiếng.

“Sao thế, chẳng lẽ hai cậu định yêu đương bí mật à?”

Mạnh Đường: “…”

Hai người họ không yêu đương bí mật, bởi vì hai người họ vốn dĩ không có yêu đương.

Tạ Linh Âm nghe thấy yêu đương bí mật liền chột dạ dời tầm mắt đi chỗ khác.

“Thạch Lam, cậu nói mau đi.” Lại có người sốt ruột.

Bó hoa này sinh viên bình thường căn bản không nỡ mua, bọn họ thực sự tò mò.

“Dân thể thao, cao 1m90, chơi bóng rổ.” Thạch Lam làm bộ làm tịch, “Đoán đi.”

“Thật sự là Ngụy Xuyên?”

Mạnh Đường ngẩn người, sao mọi người đều mặc định là cô và Ngụy Xuyên thế?

Thạch Lam vinh dự gật gật đầu, vẻ mặt vô cùng đắc ý.

“Đỉnh quá người chị em!” Nữ sinh phòng bên giơ ngón tay cái về phía Mạnh Đường, “Tấm gương sáng cho tụi tớ noi theo, vậy mà lại cưa đổ được Ngụy Xuyên, cậu có biết cậu ấy đã từ chối bao nhiêu người rồi không?”

Thạch Lam cười ha ha: “Nói ra dọa chết cậu.”

“Thạch Lam.” Mạnh Đường bất lực gọi một tiếng.

“Sao thế, chẳng lẽ hai cậu định yêu đương bí mật à?”

Mạnh Đường: “…”

Hai người họ không yêu đương bí mật, bởi vì hai người họ vốn dĩ không có yêu đương.

Tạ Linh Âm nghe thấy yêu đương bí mật liền chột dạ dời tầm mắt đi chỗ khác.

“Thạch Lam, cậu nói mau đi.” Lại có người sốt ruột.

Bó hoa này sinh viên bình thường căn bản không nỡ mua, bọn họ thực sự tò mò.

“Dân thể thao, cao 1m90, chơi bóng rổ.” Thạch Lam làm bộ làm tịch, “Đoán đi.”

“Thật sự là Ngụy Xuyên?”

Mạnh Đường ngẩn người, sao mọi người đều mặc định là cô và Ngụy Xuyên thế?

Thạch Lam vinh dự gật gật đầu, vẻ mặt vô cùng đắc ý.

“Đỉnh quá người chị em!” Nữ sinh phòng bên giơ ngón tay cái về phía Mạnh Đường, “Tấm gương sáng cho tụi tớ noi theo, vậy mà lại cưa đổ được Ngụy Xuyên, cậu có biết cậu ấy đã từ chối bao nhiêu người rồi không?”

Thạch Lam cười ha ha: “Nói ra dọa chết cậu.”

“Thạch Lam.” Mạnh Đường bất lực gọi một tiếng.

“Sao thế, chẳng lẽ hai cậu định yêu đương bí mật à?”

Mạnh Đường: “…”

Hai người họ không yêu đương bí mật, bởi vì hai người họ vốn dĩ không có yêu đương.

Tạ Linh Âm nghe thấy yêu đương bí mật liền chột dạ dời tầm mắt đi chỗ khác.

“Thạch Lam, cậu nói mau đi.” Lại có người sốt ruột.

Bó hoa này sinh viên bình thường căn bản không nỡ mua, bọn họ thực sự tò mò.

“Dân thể thao, cao 1m90, chơi bóng rổ.” Thạch Lam làm bộ làm tịch, “Đoán đi.”

“Thật sự là Ngụy Xuyên?”

Mạnh Đường ngẩn người, sao mọi người đều mặc định là cô và Ngụy Xuyên thế?

Thạch Lam vinh dự gật gật đầu, vẻ mặt vô cùng đắc ý.

“Đỉnh quá người chị em!” Nữ sinh phòng bên giơ ngón tay cái về phía Mạnh Đường, “Tấm gương sáng cho tụi tớ noi theo, vậy mà lại cưa đổ được Ngụy Xuyên, cậu có biết cậu ấy đã từ chối bao nhiêu người rồi không?”

Thạch Lam cười ha ha: “Nói ra dọa chết cậu.”

“Thạch Lam.” Mạnh Đường bất lực gọi một tiếng.

“Sao thế, chẳng lẽ hai cậu định yêu đương bí mật à?”

Mạnh Đường: “…”

Hai người họ không yêu đương bí mật, bởi vì hai người họ vốn dĩ không có yêu đương.

Tạ Linh Âm nghe thấy yêu đương bí mật liền chột dạ dời tầm mắt đi chỗ khác.

“Thạch Lam, cậu nói mau đi.” Lại có người sốt ruột.

Bó hoa này sinh viên bình thường căn bản không nỡ mua, bọn họ thực sự tò mò.

“Dân thể thao, cao 1m90, chơi bóng rổ.” Thạch Lam làm bộ làm tịch, “Đoán đi.”

“Thật sự là Ngụy Xuyên?”

Mạnh Đường ngẩn người, sao mọi người đều mặc định là cô và Ngụy Xuyên thế?

Thạch Lam vinh dự gật gật đầu, vẻ mặt vô cùng đắc ý.

“Đỉnh quá người chị em!” Nữ sinh phòng bên giơ ngón tay cái về phía Mạnh Đường, “Tấm gương sáng cho tụi tớ noi theo, vậy mà lại cưa đổ được Ngụy Xuyên, cậu có biết cậu ấy đã từ chối bao nhiêu người rồi không?”

Thạch Lam cười ha ha: “Nói ra dọa chết cậu.”

“Thạch Lam.” Mạnh Đường bất lực gọi một tiếng.

“Sao thế, chẳng lẽ hai cậu định yêu đương bí mật à?”

Mạnh Đường: “…”

Hai người họ không yêu đương bí mật, bởi vì hai người họ vốn dĩ không có yêu đương.

Tạ Linh Âm nghe thấy yêu đương bí mật liền chột dạ dời tầm mắt đi chỗ khác.

“Thạch Lam, cậu nói mau đi.” Lại có người sốt ruột.

Bó hoa này sinh viên bình thường căn bản không nỡ mua, bọn họ thực sự tò mò.

“Dân thể thao, cao 1m90, chơi bóng rổ.” Thạch Lam làm bộ làm tịch, “Đoán đi.”

“Thật sự là Ngụy Xuyên?”

Mạnh Đường ngẩn người, sao mọi người đều mặc định là cô và Ngụy Xuyên thế?

Thạch Lam vinh dự gật gật đầu, vẻ mặt vô cùng đắc ý.

“Đỉnh quá người chị em!” Nữ sinh phòng bên giơ ngón tay cái về phía Mạnh Đường, “Tấm gương sáng cho tụi tớ noi theo, vậy mà lại cưa đổ được Ngụy Xuyên, cậu có biết cậu ấy đã từ chối bao nhiêu người rồi không?”

Thạch Lam cười ha ha: “Nói ra dọa chết cậu.”

“Thạch Lam.” Mạnh Đường bất lực gọi một tiếng.

“Sao thế, chẳng lẽ hai cậu định yêu đương bí mật à?”

Mạnh Đường: “…”

Hai người họ không yêu đương bí mật, bởi vì hai người họ vốn dĩ không có yêu đương.

Tạ Linh Âm nghe thấy yêu đương bí mật liền chột dạ dời tầm mắt đi chỗ khác.

“Thạch Lam, cậu nói mau đi.” Lại có người sốt ruột.

Bó hoa này sinh viên bình thường căn bản không nỡ mua, bọn họ thực sự tò mò.

“Dân thể thao, cao 1m90, chơi bóng rổ.” Thạch Lam làm bộ làm tịch, “Đoán đi.”

“Thật sự là Ngụy Xuyên?”

Mạnh Đường ngẩn người, sao mọi người đều mặc định là cô và Ngụy Xuyên thế?

Thạch Lam vinh dự gật gật đầu, vẻ mặt vô cùng đắc ý.

“Đỉnh quá người chị em!” Nữ sinh phòng bên giơ ngón tay cái về phía Mạnh Đường, “Tấm gương sáng cho tụi tớ noi theo, vậy mà lại cưa đổ được Ngụy Xuyên, cậu có biết cậu ấy đã từ chối bao nhiêu người rồi không?”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 75


Ngụy Xuyên chưa từng yêu đương, cũng không hiểu tại sao Hứa Hạc Thanh dẫn bạn gái đi xem phim lại chọn phim kinh dị trinh thám.

Mãi cho đến khi phim chính thức chiếu, Tạ Linh Âm rúc vào lòng Hứa Hạc Thanh thút thít, cậu mới thầm mắng một câu: Đồ già đời gian manh.

Phim mở màn, ống kính tập trung vào một con dốc tối tăm, rõ ràng chẳng có gì cả nhưng Ngụy Xuyên đã muốn hét lên cứu mạng rồi.

Cậu miết nhẹ tay vịn ghế sofa, từ từ dựa về phía Mạnh Đường.

Nơi khóe mắt luôn có bóng người lay động, Mạnh Đường nghiêng đầu hỏi: “Cậu sợ à?”

“Không có.” Ngụy Xuyên thẳng lưng lên.

Mạnh Đường “à” một tiếng: “Vậy cậu đừng động đậy nữa, xem phim đi.”

Ngụy Xuyên quay đầu lại, ống kính phóng to, trên con dốc lăn xuống một cái xác chết.

Ngụy Xuyên giật bắn mình giơ tay chân lên, là một tư thế phòng thủ, sợ đạo diễn đột nhiên phóng to ống kính tấn công thị giác cậu.

Mạnh Đường bị động tác của cậu thu hút quay đầu lại, phát hiện cậu cứng đờ người, quan tâm hỏi:

“Cậu không sao thật chứ?”

Ngụy Xuyên trừng mắt bốc một nắm bỏng ngô nhét vào miệng làm dịu đi cảm xúc căng thẳng.

Sau đó mới lắc đầu với Mạnh Đường.

Ngụy Xuyên chưa từng yêu đương, cũng không hiểu tại sao Hứa Hạc Thanh dẫn bạn gái đi xem phim lại chọn phim kinh dị trinh thám.

Mãi cho đến khi phim chính thức chiếu, Tạ Linh Âm rúc vào lòng Hứa Hạc Thanh thút thít, cậu mới thầm mắng một câu: Đồ già đời gian manh.

Phim mở màn, ống kính tập trung vào một con dốc tối tăm, rõ ràng chẳng có gì cả nhưng Ngụy Xuyên đã muốn hét lên cứu mạng rồi.

Cậu miết nhẹ tay vịn ghế sofa, từ từ dựa về phía Mạnh Đường.

Nơi khóe mắt luôn có bóng người lay động, Mạnh Đường nghiêng đầu hỏi: “Cậu sợ à?”

“Không có.” Ngụy Xuyên thẳng lưng lên.

Mạnh Đường “à” một tiếng: “Vậy cậu đừng động đậy nữa, xem phim đi.”

Ngụy Xuyên quay đầu lại, ống kính phóng to, trên con dốc lăn xuống một cái xác chết.

Ngụy Xuyên giật bắn mình giơ tay chân lên, là một tư thế phòng thủ, sợ đạo diễn đột nhiên phóng to ống kính tấn công thị giác cậu.

Mạnh Đường bị động tác của cậu thu hút quay đầu lại, phát hiện cậu cứng đờ người, quan tâm hỏi:

“Cậu không sao thật chứ?”

Ngụy Xuyên trừng mắt bốc một nắm bỏng ngô nhét vào miệng làm dịu đi cảm xúc căng thẳng.

Sau đó mới lắc đầu với Mạnh Đường.

Ngụy Xuyên chưa từng yêu đương, cũng không hiểu tại sao Hứa Hạc Thanh dẫn bạn gái đi xem phim lại chọn phim kinh dị trinh thám.

Mãi cho đến khi phim chính thức chiếu, Tạ Linh Âm rúc vào lòng Hứa Hạc Thanh thút thít, cậu mới thầm mắng một câu: Đồ già đời gian manh.

Phim mở màn, ống kính tập trung vào một con dốc tối tăm, rõ ràng chẳng có gì cả nhưng Ngụy Xuyên đã muốn hét lên cứu mạng rồi.

Cậu miết nhẹ tay vịn ghế sofa, từ từ dựa về phía Mạnh Đường.

Nơi khóe mắt luôn có bóng người lay động, Mạnh Đường nghiêng đầu hỏi: “Cậu sợ à?”

“Không có.” Ngụy Xuyên thẳng lưng lên.

Mạnh Đường “à” một tiếng: “Vậy cậu đừng động đậy nữa, xem phim đi.”

Ngụy Xuyên quay đầu lại, ống kính phóng to, trên con dốc lăn xuống một cái xác chết.

Ngụy Xuyên giật bắn mình giơ tay chân lên, là một tư thế phòng thủ, sợ đạo diễn đột nhiên phóng to ống kính tấn công thị giác cậu.

Mạnh Đường bị động tác của cậu thu hút quay đầu lại, phát hiện cậu cứng đờ người, quan tâm hỏi:

“Cậu không sao thật chứ?”

Ngụy Xuyên trừng mắt bốc một nắm bỏng ngô nhét vào miệng làm dịu đi cảm xúc căng thẳng.

Sau đó mới lắc đầu với Mạnh Đường.

Ngụy Xuyên chưa từng yêu đương, cũng không hiểu tại sao Hứa Hạc Thanh dẫn bạn gái đi xem phim lại chọn phim kinh dị trinh thám.

Mãi cho đến khi phim chính thức chiếu, Tạ Linh Âm rúc vào lòng Hứa Hạc Thanh thút thít, cậu mới thầm mắng một câu: Đồ già đời gian manh.

Phim mở màn, ống kính tập trung vào một con dốc tối tăm, rõ ràng chẳng có gì cả nhưng Ngụy Xuyên đã muốn hét lên cứu mạng rồi.

Cậu miết nhẹ tay vịn ghế sofa, từ từ dựa về phía Mạnh Đường.

Nơi khóe mắt luôn có bóng người lay động, Mạnh Đường nghiêng đầu hỏi: “Cậu sợ à?”

“Không có.” Ngụy Xuyên thẳng lưng lên.

Mạnh Đường “à” một tiếng: “Vậy cậu đừng động đậy nữa, xem phim đi.”

Ngụy Xuyên quay đầu lại, ống kính phóng to, trên con dốc lăn xuống một cái xác chết.

Ngụy Xuyên giật bắn mình giơ tay chân lên, là một tư thế phòng thủ, sợ đạo diễn đột nhiên phóng to ống kính tấn công thị giác cậu.

Mạnh Đường bị động tác của cậu thu hút quay đầu lại, phát hiện cậu cứng đờ người, quan tâm hỏi:

“Cậu không sao thật chứ?”

Ngụy Xuyên trừng mắt bốc một nắm bỏng ngô nhét vào miệng làm dịu đi cảm xúc căng thẳng.

Sau đó mới lắc đầu với Mạnh Đường.

Ngụy Xuyên chưa từng yêu đương, cũng không hiểu tại sao Hứa Hạc Thanh dẫn bạn gái đi xem phim lại chọn phim kinh dị trinh thám.

Mãi cho đến khi phim chính thức chiếu, Tạ Linh Âm rúc vào lòng Hứa Hạc Thanh thút thít, cậu mới thầm mắng một câu: Đồ già đời gian manh.

Phim mở màn, ống kính tập trung vào một con dốc tối tăm, rõ ràng chẳng có gì cả nhưng Ngụy Xuyên đã muốn hét lên cứu mạng rồi.

Cậu miết nhẹ tay vịn ghế sofa, từ từ dựa về phía Mạnh Đường.

Nơi khóe mắt luôn có bóng người lay động, Mạnh Đường nghiêng đầu hỏi: “Cậu sợ à?”

“Không có.” Ngụy Xuyên thẳng lưng lên.

Mạnh Đường “à” một tiếng: “Vậy cậu đừng động đậy nữa, xem phim đi.”

Ngụy Xuyên quay đầu lại, ống kính phóng to, trên con dốc lăn xuống một cái xác chết.

Ngụy Xuyên giật bắn mình giơ tay chân lên, là một tư thế phòng thủ, sợ đạo diễn đột nhiên phóng to ống kính tấn công thị giác cậu.

Mạnh Đường bị động tác của cậu thu hút quay đầu lại, phát hiện cậu cứng đờ người, quan tâm hỏi:

“Cậu không sao thật chứ?”

Ngụy Xuyên trừng mắt bốc một nắm bỏng ngô nhét vào miệng làm dịu đi cảm xúc căng thẳng.

Sau đó mới lắc đầu với Mạnh Đường.

Ngụy Xuyên chưa từng yêu đương, cũng không hiểu tại sao Hứa Hạc Thanh dẫn bạn gái đi xem phim lại chọn phim kinh dị trinh thám.

Mãi cho đến khi phim chính thức chiếu, Tạ Linh Âm rúc vào lòng Hứa Hạc Thanh thút thít, cậu mới thầm mắng một câu: Đồ già đời gian manh.

Phim mở màn, ống kính tập trung vào một con dốc tối tăm, rõ ràng chẳng có gì cả nhưng Ngụy Xuyên đã muốn hét lên cứu mạng rồi.

Cậu miết nhẹ tay vịn ghế sofa, từ từ dựa về phía Mạnh Đường.

Nơi khóe mắt luôn có bóng người lay động, Mạnh Đường nghiêng đầu hỏi: “Cậu sợ à?”

“Không có.” Ngụy Xuyên thẳng lưng lên.

Mạnh Đường “à” một tiếng: “Vậy cậu đừng động đậy nữa, xem phim đi.”

Ngụy Xuyên quay đầu lại, ống kính phóng to, trên con dốc lăn xuống một cái xác chết.

Ngụy Xuyên giật bắn mình giơ tay chân lên, là một tư thế phòng thủ, sợ đạo diễn đột nhiên phóng to ống kính tấn công thị giác cậu.

Mạnh Đường bị động tác của cậu thu hút quay đầu lại, phát hiện cậu cứng đờ người, quan tâm hỏi:

“Cậu không sao thật chứ?”

Ngụy Xuyên trừng mắt bốc một nắm bỏng ngô nhét vào miệng làm dịu đi cảm xúc căng thẳng.

Sau đó mới lắc đầu với Mạnh Đường.

Ngụy Xuyên chưa từng yêu đương, cũng không hiểu tại sao Hứa Hạc Thanh dẫn bạn gái đi xem phim lại chọn phim kinh dị trinh thám.

Mãi cho đến khi phim chính thức chiếu, Tạ Linh Âm rúc vào lòng Hứa Hạc Thanh thút thít, cậu mới thầm mắng một câu: Đồ già đời gian manh.

Phim mở màn, ống kính tập trung vào một con dốc tối tăm, rõ ràng chẳng có gì cả nhưng Ngụy Xuyên đã muốn hét lên cứu mạng rồi.

Cậu miết nhẹ tay vịn ghế sofa, từ từ dựa về phía Mạnh Đường.

Nơi khóe mắt luôn có bóng người lay động, Mạnh Đường nghiêng đầu hỏi: “Cậu sợ à?”

“Không có.” Ngụy Xuyên thẳng lưng lên.

Mạnh Đường “à” một tiếng: “Vậy cậu đừng động đậy nữa, xem phim đi.”

Ngụy Xuyên quay đầu lại, ống kính phóng to, trên con dốc lăn xuống một cái xác chết.

Ngụy Xuyên giật bắn mình giơ tay chân lên, là một tư thế phòng thủ, sợ đạo diễn đột nhiên phóng to ống kính tấn công thị giác cậu.

Mạnh Đường bị động tác của cậu thu hút quay đầu lại, phát hiện cậu cứng đờ người, quan tâm hỏi:

“Cậu không sao thật chứ?”

Ngụy Xuyên trừng mắt bốc một nắm bỏng ngô nhét vào miệng làm dịu đi cảm xúc căng thẳng.

Sau đó mới lắc đầu với Mạnh Đường.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 76


Lại là Lý Hàn Tân!

Ngụy Xuyên chưa bao giờ ghét ai đến thế, nhưng anh ta lại có muôn vàn mối liên hệ với Mạnh Đường.

Một kẻ thích rình rập Mạnh Đường.

Anh ta rình rập mọi thứ về Mạnh Đường, dùng những gì hai người cùng học để từng chút một lôi kéo cô.

Mạnh Đường dù không thích anh ta nhưng cũng vì điêu khắc gỗ mà thỉnh thoảng quay đầu nhìn anh ta một cái.

Năm phút sau Mạnh Đường từ nhà vệ sinh đi ra, Ngụy Xuyên giãn mày, thu lại vẻ mặt.

Cậu không muốn cứ mãi tranh cãi với Mạnh Đường về chuyện của Lý Hàn Tân.

Mùa đông lạnh lẽo hợp nhất với lẩu, Tạ Linh Âm đề nghị ăn lẩu, không ai phản đối.

Không biết có phải Mạnh Đường đang tránh mặt Ngụy Xuyên hay không, ăn xong bữa cơm không chủ động nói với cậu câu nào.

Hễ ánh mắt chạm nhau là lại vội vàng quay đi.

Ra khỏi rạp chiếu phim tối tăm, đối diện với Ngụy Xuyên lần nữa, Mạnh Đường luôn cảm thấy gượng gạo.

Ngược lại, Ngụy Xuyên tự nhiên hơn nhiều, như thể chuyện trước đó chưa từng xảy ra.

Lại là Lý Hàn Tân!

Ngụy Xuyên chưa bao giờ ghét ai đến thế, nhưng anh ta lại có muôn vàn mối liên hệ với Mạnh Đường.

Một kẻ thích rình rập Mạnh Đường.

Anh ta rình rập mọi thứ về Mạnh Đường, dùng những gì hai người cùng học để từng chút một lôi kéo cô.

Mạnh Đường dù không thích anh ta nhưng cũng vì điêu khắc gỗ mà thỉnh thoảng quay đầu nhìn anh ta một cái.

Năm phút sau Mạnh Đường từ nhà vệ sinh đi ra, Ngụy Xuyên giãn mày, thu lại vẻ mặt.

Cậu không muốn cứ mãi tranh cãi với Mạnh Đường về chuyện của Lý Hàn Tân.

Mùa đông lạnh lẽo hợp nhất với lẩu, Tạ Linh Âm đề nghị ăn lẩu, không ai phản đối.

Không biết có phải Mạnh Đường đang tránh mặt Ngụy Xuyên hay không, ăn xong bữa cơm không chủ động nói với cậu câu nào.

Hễ ánh mắt chạm nhau là lại vội vàng quay đi.

Ra khỏi rạp chiếu phim tối tăm, đối diện với Ngụy Xuyên lần nữa, Mạnh Đường luôn cảm thấy gượng gạo.

Ngược lại, Ngụy Xuyên tự nhiên hơn nhiều, như thể chuyện trước đó chưa từng xảy ra.

Lại là Lý Hàn Tân!

Ngụy Xuyên chưa bao giờ ghét ai đến thế, nhưng anh ta lại có muôn vàn mối liên hệ với Mạnh Đường.

Một kẻ thích rình rập Mạnh Đường.

Anh ta rình rập mọi thứ về Mạnh Đường, dùng những gì hai người cùng học để từng chút một lôi kéo cô.

Mạnh Đường dù không thích anh ta nhưng cũng vì điêu khắc gỗ mà thỉnh thoảng quay đầu nhìn anh ta một cái.

Năm phút sau Mạnh Đường từ nhà vệ sinh đi ra, Ngụy Xuyên giãn mày, thu lại vẻ mặt.

Cậu không muốn cứ mãi tranh cãi với Mạnh Đường về chuyện của Lý Hàn Tân.

Mùa đông lạnh lẽo hợp nhất với lẩu, Tạ Linh Âm đề nghị ăn lẩu, không ai phản đối.

Không biết có phải Mạnh Đường đang tránh mặt Ngụy Xuyên hay không, ăn xong bữa cơm không chủ động nói với cậu câu nào.

Hễ ánh mắt chạm nhau là lại vội vàng quay đi.

Ra khỏi rạp chiếu phim tối tăm, đối diện với Ngụy Xuyên lần nữa, Mạnh Đường luôn cảm thấy gượng gạo.

Ngược lại, Ngụy Xuyên tự nhiên hơn nhiều, như thể chuyện trước đó chưa từng xảy ra.

Lại là Lý Hàn Tân!

Ngụy Xuyên chưa bao giờ ghét ai đến thế, nhưng anh ta lại có muôn vàn mối liên hệ với Mạnh Đường.

Một kẻ thích rình rập Mạnh Đường.

Anh ta rình rập mọi thứ về Mạnh Đường, dùng những gì hai người cùng học để từng chút một lôi kéo cô.

Mạnh Đường dù không thích anh ta nhưng cũng vì điêu khắc gỗ mà thỉnh thoảng quay đầu nhìn anh ta một cái.

Năm phút sau Mạnh Đường từ nhà vệ sinh đi ra, Ngụy Xuyên giãn mày, thu lại vẻ mặt.

Cậu không muốn cứ mãi tranh cãi với Mạnh Đường về chuyện của Lý Hàn Tân.

Mùa đông lạnh lẽo hợp nhất với lẩu, Tạ Linh Âm đề nghị ăn lẩu, không ai phản đối.

Không biết có phải Mạnh Đường đang tránh mặt Ngụy Xuyên hay không, ăn xong bữa cơm không chủ động nói với cậu câu nào.

Hễ ánh mắt chạm nhau là lại vội vàng quay đi.

Ra khỏi rạp chiếu phim tối tăm, đối diện với Ngụy Xuyên lần nữa, Mạnh Đường luôn cảm thấy gượng gạo.

Ngược lại, Ngụy Xuyên tự nhiên hơn nhiều, như thể chuyện trước đó chưa từng xảy ra.

Lại là Lý Hàn Tân!

Ngụy Xuyên chưa bao giờ ghét ai đến thế, nhưng anh ta lại có muôn vàn mối liên hệ với Mạnh Đường.

Một kẻ thích rình rập Mạnh Đường.

Anh ta rình rập mọi thứ về Mạnh Đường, dùng những gì hai người cùng học để từng chút một lôi kéo cô.

Mạnh Đường dù không thích anh ta nhưng cũng vì điêu khắc gỗ mà thỉnh thoảng quay đầu nhìn anh ta một cái.

Năm phút sau Mạnh Đường từ nhà vệ sinh đi ra, Ngụy Xuyên giãn mày, thu lại vẻ mặt.

Cậu không muốn cứ mãi tranh cãi với Mạnh Đường về chuyện của Lý Hàn Tân.

Mùa đông lạnh lẽo hợp nhất với lẩu, Tạ Linh Âm đề nghị ăn lẩu, không ai phản đối.

Không biết có phải Mạnh Đường đang tránh mặt Ngụy Xuyên hay không, ăn xong bữa cơm không chủ động nói với cậu câu nào.

Hễ ánh mắt chạm nhau là lại vội vàng quay đi.

Ra khỏi rạp chiếu phim tối tăm, đối diện với Ngụy Xuyên lần nữa, Mạnh Đường luôn cảm thấy gượng gạo.

Ngược lại, Ngụy Xuyên tự nhiên hơn nhiều, như thể chuyện trước đó chưa từng xảy ra.

Lại là Lý Hàn Tân!

Ngụy Xuyên chưa bao giờ ghét ai đến thế, nhưng anh ta lại có muôn vàn mối liên hệ với Mạnh Đường.

Một kẻ thích rình rập Mạnh Đường.

Anh ta rình rập mọi thứ về Mạnh Đường, dùng những gì hai người cùng học để từng chút một lôi kéo cô.

Mạnh Đường dù không thích anh ta nhưng cũng vì điêu khắc gỗ mà thỉnh thoảng quay đầu nhìn anh ta một cái.

Năm phút sau Mạnh Đường từ nhà vệ sinh đi ra, Ngụy Xuyên giãn mày, thu lại vẻ mặt.

Cậu không muốn cứ mãi tranh cãi với Mạnh Đường về chuyện của Lý Hàn Tân.

Mùa đông lạnh lẽo hợp nhất với lẩu, Tạ Linh Âm đề nghị ăn lẩu, không ai phản đối.

Không biết có phải Mạnh Đường đang tránh mặt Ngụy Xuyên hay không, ăn xong bữa cơm không chủ động nói với cậu câu nào.

Hễ ánh mắt chạm nhau là lại vội vàng quay đi.

Ra khỏi rạp chiếu phim tối tăm, đối diện với Ngụy Xuyên lần nữa, Mạnh Đường luôn cảm thấy gượng gạo.

Ngược lại, Ngụy Xuyên tự nhiên hơn nhiều, như thể chuyện trước đó chưa từng xảy ra.

Lại là Lý Hàn Tân!

Ngụy Xuyên chưa bao giờ ghét ai đến thế, nhưng anh ta lại có muôn vàn mối liên hệ với Mạnh Đường.

Một kẻ thích rình rập Mạnh Đường.

Anh ta rình rập mọi thứ về Mạnh Đường, dùng những gì hai người cùng học để từng chút một lôi kéo cô.

Mạnh Đường dù không thích anh ta nhưng cũng vì điêu khắc gỗ mà thỉnh thoảng quay đầu nhìn anh ta một cái.

Năm phút sau Mạnh Đường từ nhà vệ sinh đi ra, Ngụy Xuyên giãn mày, thu lại vẻ mặt.

Cậu không muốn cứ mãi tranh cãi với Mạnh Đường về chuyện của Lý Hàn Tân.

Mùa đông lạnh lẽo hợp nhất với lẩu, Tạ Linh Âm đề nghị ăn lẩu, không ai phản đối.

Không biết có phải Mạnh Đường đang tránh mặt Ngụy Xuyên hay không, ăn xong bữa cơm không chủ động nói với cậu câu nào.

Hễ ánh mắt chạm nhau là lại vội vàng quay đi.

Ra khỏi rạp chiếu phim tối tăm, đối diện với Ngụy Xuyên lần nữa, Mạnh Đường luôn cảm thấy gượng gạo.

Ngược lại, Ngụy Xuyên tự nhiên hơn nhiều, như thể chuyện trước đó chưa từng xảy ra.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 77


Kết thúc bốn tiết lý thuyết buổi sáng, Mạnh Đường nhét hết sách vở điện thoại vào túi.

Cô định ăn qua loa bữa trưa ở căng tin gần nhất rồi đến xưởng điêu khắc bận rộn với bài tập cuối kỳ.

Bài tập cuối cùng sẽ được trưng bày tại phòng triển lãm công cộng, vì phải tránh thời gian thi cử nên cũng chỉ còn mười mấy ngày nữa.

Bận rộn xong thực hành chuyên ngành, tuần thi cuối kỳ chỉ còn lại bài thi viết lý thuyết.

Thời điểm này hàng năm đều là lúc sinh viên bận rộn nhất.

Mạnh Đường đi theo dòng người ra ngoài, đến cửa thì phía trước bỗng nhiên ùn tắc.

Đây là giảng đường bậc thang, bên ngoài có hai cầu thang trái phải, trên khoảng sân trước cửa lớp, rất nhiều người chen chúc thành một đoàn.

Mạnh Đường ngại giục nên chỉ có thể lẳng lặng chờ đợi.

Người phía sau không biết phía trước xảy ra chuyện gì, liên tục kiễng chân ngó nghiêng.

Mạnh Đường thấy người phía trước cứ vươn cổ nhìn xuống dưới lầu, thầm nghĩ trong bụng: Có gì hay mà nhìn, chẳng lẽ bên dưới có buộc con khỉ à?

Khỉ thì không có, chỉ có một người cô vô cùng quen thuộc.

Ngụy Xuyên ngửa đầu, hét lên trên lầu: “Đừng đứng chắn nữa, muốn xem thì xuống đây mà xem, mau để Mạnh Đường ra ngoài, các người mà chắn đến tối, cô ấy cũng sẽ ngốc nghếch đứng đợi đấy.”

Kết thúc bốn tiết lý thuyết buổi sáng, Mạnh Đường nhét hết sách vở điện thoại vào túi.

Cô định ăn qua loa bữa trưa ở căng tin gần nhất rồi đến xưởng điêu khắc bận rộn với bài tập cuối kỳ.

Bài tập cuối cùng sẽ được trưng bày tại phòng triển lãm công cộng, vì phải tránh thời gian thi cử nên cũng chỉ còn mười mấy ngày nữa.

Bận rộn xong thực hành chuyên ngành, tuần thi cuối kỳ chỉ còn lại bài thi viết lý thuyết.

Thời điểm này hàng năm đều là lúc sinh viên bận rộn nhất.

Mạnh Đường đi theo dòng người ra ngoài, đến cửa thì phía trước bỗng nhiên ùn tắc.

Đây là giảng đường bậc thang, bên ngoài có hai cầu thang trái phải, trên khoảng sân trước cửa lớp, rất nhiều người chen chúc thành một đoàn.

Mạnh Đường ngại giục nên chỉ có thể lẳng lặng chờ đợi.

Người phía sau không biết phía trước xảy ra chuyện gì, liên tục kiễng chân ngó nghiêng.

Mạnh Đường thấy người phía trước cứ vươn cổ nhìn xuống dưới lầu, thầm nghĩ trong bụng: Có gì hay mà nhìn, chẳng lẽ bên dưới có buộc con khỉ à?

Khỉ thì không có, chỉ có một người cô vô cùng quen thuộc.

Ngụy Xuyên ngửa đầu, hét lên trên lầu: “Đừng đứng chắn nữa, muốn xem thì xuống đây mà xem, mau để Mạnh Đường ra ngoài, các người mà chắn đến tối, cô ấy cũng sẽ ngốc nghếch đứng đợi đấy.”

Kết thúc bốn tiết lý thuyết buổi sáng, Mạnh Đường nhét hết sách vở điện thoại vào túi.

Cô định ăn qua loa bữa trưa ở căng tin gần nhất rồi đến xưởng điêu khắc bận rộn với bài tập cuối kỳ.

Bài tập cuối cùng sẽ được trưng bày tại phòng triển lãm công cộng, vì phải tránh thời gian thi cử nên cũng chỉ còn mười mấy ngày nữa.

Bận rộn xong thực hành chuyên ngành, tuần thi cuối kỳ chỉ còn lại bài thi viết lý thuyết.

Thời điểm này hàng năm đều là lúc sinh viên bận rộn nhất.

Mạnh Đường đi theo dòng người ra ngoài, đến cửa thì phía trước bỗng nhiên ùn tắc.

Đây là giảng đường bậc thang, bên ngoài có hai cầu thang trái phải, trên khoảng sân trước cửa lớp, rất nhiều người chen chúc thành một đoàn.

Mạnh Đường ngại giục nên chỉ có thể lẳng lặng chờ đợi.

Người phía sau không biết phía trước xảy ra chuyện gì, liên tục kiễng chân ngó nghiêng.

Mạnh Đường thấy người phía trước cứ vươn cổ nhìn xuống dưới lầu, thầm nghĩ trong bụng: Có gì hay mà nhìn, chẳng lẽ bên dưới có buộc con khỉ à?

Khỉ thì không có, chỉ có một người cô vô cùng quen thuộc.

Ngụy Xuyên ngửa đầu, hét lên trên lầu: “Đừng đứng chắn nữa, muốn xem thì xuống đây mà xem, mau để Mạnh Đường ra ngoài, các người mà chắn đến tối, cô ấy cũng sẽ ngốc nghếch đứng đợi đấy.”

Kết thúc bốn tiết lý thuyết buổi sáng, Mạnh Đường nhét hết sách vở điện thoại vào túi.

Cô định ăn qua loa bữa trưa ở căng tin gần nhất rồi đến xưởng điêu khắc bận rộn với bài tập cuối kỳ.

Bài tập cuối cùng sẽ được trưng bày tại phòng triển lãm công cộng, vì phải tránh thời gian thi cử nên cũng chỉ còn mười mấy ngày nữa.

Bận rộn xong thực hành chuyên ngành, tuần thi cuối kỳ chỉ còn lại bài thi viết lý thuyết.

Thời điểm này hàng năm đều là lúc sinh viên bận rộn nhất.

Mạnh Đường đi theo dòng người ra ngoài, đến cửa thì phía trước bỗng nhiên ùn tắc.

Đây là giảng đường bậc thang, bên ngoài có hai cầu thang trái phải, trên khoảng sân trước cửa lớp, rất nhiều người chen chúc thành một đoàn.

Mạnh Đường ngại giục nên chỉ có thể lẳng lặng chờ đợi.

Người phía sau không biết phía trước xảy ra chuyện gì, liên tục kiễng chân ngó nghiêng.

Mạnh Đường thấy người phía trước cứ vươn cổ nhìn xuống dưới lầu, thầm nghĩ trong bụng: Có gì hay mà nhìn, chẳng lẽ bên dưới có buộc con khỉ à?

Khỉ thì không có, chỉ có một người cô vô cùng quen thuộc.

Ngụy Xuyên ngửa đầu, hét lên trên lầu: “Đừng đứng chắn nữa, muốn xem thì xuống đây mà xem, mau để Mạnh Đường ra ngoài, các người mà chắn đến tối, cô ấy cũng sẽ ngốc nghếch đứng đợi đấy.”

Kết thúc bốn tiết lý thuyết buổi sáng, Mạnh Đường nhét hết sách vở điện thoại vào túi.

Cô định ăn qua loa bữa trưa ở căng tin gần nhất rồi đến xưởng điêu khắc bận rộn với bài tập cuối kỳ.

Bài tập cuối cùng sẽ được trưng bày tại phòng triển lãm công cộng, vì phải tránh thời gian thi cử nên cũng chỉ còn mười mấy ngày nữa.

Bận rộn xong thực hành chuyên ngành, tuần thi cuối kỳ chỉ còn lại bài thi viết lý thuyết.

Thời điểm này hàng năm đều là lúc sinh viên bận rộn nhất.

Mạnh Đường đi theo dòng người ra ngoài, đến cửa thì phía trước bỗng nhiên ùn tắc.

Đây là giảng đường bậc thang, bên ngoài có hai cầu thang trái phải, trên khoảng sân trước cửa lớp, rất nhiều người chen chúc thành một đoàn.

Mạnh Đường ngại giục nên chỉ có thể lẳng lặng chờ đợi.

Người phía sau không biết phía trước xảy ra chuyện gì, liên tục kiễng chân ngó nghiêng.

Mạnh Đường thấy người phía trước cứ vươn cổ nhìn xuống dưới lầu, thầm nghĩ trong bụng: Có gì hay mà nhìn, chẳng lẽ bên dưới có buộc con khỉ à?

Khỉ thì không có, chỉ có một người cô vô cùng quen thuộc.

Ngụy Xuyên ngửa đầu, hét lên trên lầu: “Đừng đứng chắn nữa, muốn xem thì xuống đây mà xem, mau để Mạnh Đường ra ngoài, các người mà chắn đến tối, cô ấy cũng sẽ ngốc nghếch đứng đợi đấy.”

Kết thúc bốn tiết lý thuyết buổi sáng, Mạnh Đường nhét hết sách vở điện thoại vào túi.

Cô định ăn qua loa bữa trưa ở căng tin gần nhất rồi đến xưởng điêu khắc bận rộn với bài tập cuối kỳ.

Bài tập cuối cùng sẽ được trưng bày tại phòng triển lãm công cộng, vì phải tránh thời gian thi cử nên cũng chỉ còn mười mấy ngày nữa.

Bận rộn xong thực hành chuyên ngành, tuần thi cuối kỳ chỉ còn lại bài thi viết lý thuyết.

Thời điểm này hàng năm đều là lúc sinh viên bận rộn nhất.

Mạnh Đường đi theo dòng người ra ngoài, đến cửa thì phía trước bỗng nhiên ùn tắc.

Đây là giảng đường bậc thang, bên ngoài có hai cầu thang trái phải, trên khoảng sân trước cửa lớp, rất nhiều người chen chúc thành một đoàn.

Mạnh Đường ngại giục nên chỉ có thể lẳng lặng chờ đợi.

Người phía sau không biết phía trước xảy ra chuyện gì, liên tục kiễng chân ngó nghiêng.

Mạnh Đường thấy người phía trước cứ vươn cổ nhìn xuống dưới lầu, thầm nghĩ trong bụng: Có gì hay mà nhìn, chẳng lẽ bên dưới có buộc con khỉ à?

Khỉ thì không có, chỉ có một người cô vô cùng quen thuộc.

Ngụy Xuyên ngửa đầu, hét lên trên lầu: “Đừng đứng chắn nữa, muốn xem thì xuống đây mà xem, mau để Mạnh Đường ra ngoài, các người mà chắn đến tối, cô ấy cũng sẽ ngốc nghếch đứng đợi đấy.”

Kết thúc bốn tiết lý thuyết buổi sáng, Mạnh Đường nhét hết sách vở điện thoại vào túi.

Cô định ăn qua loa bữa trưa ở căng tin gần nhất rồi đến xưởng điêu khắc bận rộn với bài tập cuối kỳ.

Bài tập cuối cùng sẽ được trưng bày tại phòng triển lãm công cộng, vì phải tránh thời gian thi cử nên cũng chỉ còn mười mấy ngày nữa.

Bận rộn xong thực hành chuyên ngành, tuần thi cuối kỳ chỉ còn lại bài thi viết lý thuyết.

Thời điểm này hàng năm đều là lúc sinh viên bận rộn nhất.

Mạnh Đường đi theo dòng người ra ngoài, đến cửa thì phía trước bỗng nhiên ùn tắc.

Đây là giảng đường bậc thang, bên ngoài có hai cầu thang trái phải, trên khoảng sân trước cửa lớp, rất nhiều người chen chúc thành một đoàn.

Mạnh Đường ngại giục nên chỉ có thể lẳng lặng chờ đợi.

Người phía sau không biết phía trước xảy ra chuyện gì, liên tục kiễng chân ngó nghiêng.

Mạnh Đường thấy người phía trước cứ vươn cổ nhìn xuống dưới lầu, thầm nghĩ trong bụng: Có gì hay mà nhìn, chẳng lẽ bên dưới có buộc con khỉ à?

Khỉ thì không có, chỉ có một người cô vô cùng quen thuộc.

Ngụy Xuyên ngửa đầu, hét lên trên lầu: “Đừng đứng chắn nữa, muốn xem thì xuống đây mà xem, mau để Mạnh Đường ra ngoài, các người mà chắn đến tối, cô ấy cũng sẽ ngốc nghếch đứng đợi đấy.”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 78


Mạnh Đường và Ngụy Xuyên là giả nhưng chỉ giới hạn trong hai người biết.

Đối với câu hỏi của Lý Hàn Tân, Mạnh Đường gật đầu không chút do dự: “Phải.”

“Quả nhiên cậu ta có ý đồ xấu với em.”

Mạnh Đường: “…”

Hai người này thật thú vị, đều nói đối phương có ý đồ xấu với cô.

Cô thở dài: “Tôi còn bài tập, lên trước đây.”

Lý Hàn Tân chặn người lại: “Tài liệu em gửi cho anh anh xem rồi, anh thừa nhận em rất giỏi, nhưng anh cảm thấy phương pháp tu sửa truyền thống cũng có những vấn đề sâu xa không thể giải quyết được.”

Mạnh Đường ngẩn ra: “Anh định dùng công nghệ và công cụ hiện đại để tu sửa? Tại sao? Để nâng cao độ chính xác và hiệu suất phục chế à?”

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên là giả nhưng chỉ giới hạn trong hai người biết.

Đối với câu hỏi của Lý Hàn Tân, Mạnh Đường gật đầu không chút do dự: “Phải.”

“Quả nhiên cậu ta có ý đồ xấu với em.”

Mạnh Đường: “…”

Hai người này thật thú vị, đều nói đối phương có ý đồ xấu với cô.

Cô thở dài: “Tôi còn bài tập, lên trước đây.”

Lý Hàn Tân chặn người lại: “Tài liệu em gửi cho anh anh xem rồi, anh thừa nhận em rất giỏi, nhưng anh cảm thấy phương pháp tu sửa truyền thống cũng có những vấn đề sâu xa không thể giải quyết được.”

Mạnh Đường ngẩn ra: “Anh định dùng công nghệ và công cụ hiện đại để tu sửa? Tại sao? Để nâng cao độ chính xác và hiệu suất phục chế à?”

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên là giả nhưng chỉ giới hạn trong hai người biết.

Đối với câu hỏi của Lý Hàn Tân, Mạnh Đường gật đầu không chút do dự: “Phải.”

“Quả nhiên cậu ta có ý đồ xấu với em.”

Mạnh Đường: “…”

Hai người này thật thú vị, đều nói đối phương có ý đồ xấu với cô.

Cô thở dài: “Tôi còn bài tập, lên trước đây.”

Lý Hàn Tân chặn người lại: “Tài liệu em gửi cho anh anh xem rồi, anh thừa nhận em rất giỏi, nhưng anh cảm thấy phương pháp tu sửa truyền thống cũng có những vấn đề sâu xa không thể giải quyết được.”

Mạnh Đường ngẩn ra: “Anh định dùng công nghệ và công cụ hiện đại để tu sửa? Tại sao? Để nâng cao độ chính xác và hiệu suất phục chế à?”

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên là giả nhưng chỉ giới hạn trong hai người biết.

Đối với câu hỏi của Lý Hàn Tân, Mạnh Đường gật đầu không chút do dự: “Phải.”

“Quả nhiên cậu ta có ý đồ xấu với em.”

Mạnh Đường: “…”

Hai người này thật thú vị, đều nói đối phương có ý đồ xấu với cô.

Cô thở dài: “Tôi còn bài tập, lên trước đây.”

Lý Hàn Tân chặn người lại: “Tài liệu em gửi cho anh anh xem rồi, anh thừa nhận em rất giỏi, nhưng anh cảm thấy phương pháp tu sửa truyền thống cũng có những vấn đề sâu xa không thể giải quyết được.”

Mạnh Đường ngẩn ra: “Anh định dùng công nghệ và công cụ hiện đại để tu sửa? Tại sao? Để nâng cao độ chính xác và hiệu suất phục chế à?”

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên là giả nhưng chỉ giới hạn trong hai người biết.

Đối với câu hỏi của Lý Hàn Tân, Mạnh Đường gật đầu không chút do dự: “Phải.”

“Quả nhiên cậu ta có ý đồ xấu với em.”

Mạnh Đường: “…”

Hai người này thật thú vị, đều nói đối phương có ý đồ xấu với cô.

Cô thở dài: “Tôi còn bài tập, lên trước đây.”

Lý Hàn Tân chặn người lại: “Tài liệu em gửi cho anh anh xem rồi, anh thừa nhận em rất giỏi, nhưng anh cảm thấy phương pháp tu sửa truyền thống cũng có những vấn đề sâu xa không thể giải quyết được.”

Mạnh Đường ngẩn ra: “Anh định dùng công nghệ và công cụ hiện đại để tu sửa? Tại sao? Để nâng cao độ chính xác và hiệu suất phục chế à?”

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên là giả nhưng chỉ giới hạn trong hai người biết.

Đối với câu hỏi của Lý Hàn Tân, Mạnh Đường gật đầu không chút do dự: “Phải.”

“Quả nhiên cậu ta có ý đồ xấu với em.”

Mạnh Đường: “…”

Hai người này thật thú vị, đều nói đối phương có ý đồ xấu với cô.

Cô thở dài: “Tôi còn bài tập, lên trước đây.”

Lý Hàn Tân chặn người lại: “Tài liệu em gửi cho anh anh xem rồi, anh thừa nhận em rất giỏi, nhưng anh cảm thấy phương pháp tu sửa truyền thống cũng có những vấn đề sâu xa không thể giải quyết được.”

Mạnh Đường ngẩn ra: “Anh định dùng công nghệ và công cụ hiện đại để tu sửa? Tại sao? Để nâng cao độ chính xác và hiệu suất phục chế à?”

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên là giả nhưng chỉ giới hạn trong hai người biết.

Đối với câu hỏi của Lý Hàn Tân, Mạnh Đường gật đầu không chút do dự: “Phải.”

“Quả nhiên cậu ta có ý đồ xấu với em.”

Mạnh Đường: “…”

Hai người này thật thú vị, đều nói đối phương có ý đồ xấu với cô.

Cô thở dài: “Tôi còn bài tập, lên trước đây.”

Lý Hàn Tân chặn người lại: “Tài liệu em gửi cho anh anh xem rồi, anh thừa nhận em rất giỏi, nhưng anh cảm thấy phương pháp tu sửa truyền thống cũng có những vấn đề sâu xa không thể giải quyết được.”

Mạnh Đường ngẩn ra: “Anh định dùng công nghệ và công cụ hiện đại để tu sửa? Tại sao? Để nâng cao độ chính xác và hiệu suất phục chế à?”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 79


Chỉ trong một khoảnh khắc, hơi ấm bên môi bị gió lạnh thổi tan.

Mạnh Đường chớp mắt, hơi thở như bị đông cứng lại.

Hai người không nói gì, Ngụy Xuyên thực ra cũng bị hành động của mình làm cho ngẩn ra.

Da Mạnh Đường như ngọc mịn màng, cái lạnh lẽo khi chạm tay vào ngưng đọng trên đầu ngón tay cậu mãi không tan.

“Dính chút khoai lang.” Ngụy Xuyên xoa xoa đầu ngón tay, giải thích một cách cứng nhắc.

Mạnh Đường khẽ đáp một tiếng.

Ngụy Xuyên thẳng người lên che gió cho cô, hỏi: “Có lạnh không? Tôi đưa cậu về ký túc xá.”

“Còn một chút nữa.” Mạnh Đường bóc vỏ khoai, “Ăn xong rồi đi.”

Vị ngọt cháy của khoai lang tràn ngập khoang miệng, ngọt đến mức cổ họng bắt đầu dính dấp.

Về đến ký túc xá, uống nửa cốc nước ấm mới thấy thuận khí.

Tạ Linh Âm bưng chậu từ nhà vệ sinh đi ra, thấy Mạnh Đường mở máy tính liền thuận miệng hỏi: “Cậu không đi rửa mặt à?”

“Tối nay chắc tớ hơi muộn.” Mạnh Đường quay đầu lại, “Phải tra cứu chút đồ.”

“Vậy đừng muộn quá nhé.”

Chỉ trong một khoảnh khắc, hơi ấm bên môi bị gió lạnh thổi tan.

Mạnh Đường chớp mắt, hơi thở như bị đông cứng lại.

Hai người không nói gì, Ngụy Xuyên thực ra cũng bị hành động của mình làm cho ngẩn ra.

Da Mạnh Đường như ngọc mịn màng, cái lạnh lẽo khi chạm tay vào ngưng đọng trên đầu ngón tay cậu mãi không tan.

“Dính chút khoai lang.” Ngụy Xuyên xoa xoa đầu ngón tay, giải thích một cách cứng nhắc.

Mạnh Đường khẽ đáp một tiếng.

Ngụy Xuyên thẳng người lên che gió cho cô, hỏi: “Có lạnh không? Tôi đưa cậu về ký túc xá.”

“Còn một chút nữa.” Mạnh Đường bóc vỏ khoai, “Ăn xong rồi đi.”

Vị ngọt cháy của khoai lang tràn ngập khoang miệng, ngọt đến mức cổ họng bắt đầu dính dấp.

Về đến ký túc xá, uống nửa cốc nước ấm mới thấy thuận khí.

Tạ Linh Âm bưng chậu từ nhà vệ sinh đi ra, thấy Mạnh Đường mở máy tính liền thuận miệng hỏi: “Cậu không đi rửa mặt à?”

“Tối nay chắc tớ hơi muộn.” Mạnh Đường quay đầu lại, “Phải tra cứu chút đồ.”

“Vậy đừng muộn quá nhé.”

Chỉ trong một khoảnh khắc, hơi ấm bên môi bị gió lạnh thổi tan.

Mạnh Đường chớp mắt, hơi thở như bị đông cứng lại.

Hai người không nói gì, Ngụy Xuyên thực ra cũng bị hành động của mình làm cho ngẩn ra.

Da Mạnh Đường như ngọc mịn màng, cái lạnh lẽo khi chạm tay vào ngưng đọng trên đầu ngón tay cậu mãi không tan.

“Dính chút khoai lang.” Ngụy Xuyên xoa xoa đầu ngón tay, giải thích một cách cứng nhắc.

Mạnh Đường khẽ đáp một tiếng.

Ngụy Xuyên thẳng người lên che gió cho cô, hỏi: “Có lạnh không? Tôi đưa cậu về ký túc xá.”

“Còn một chút nữa.” Mạnh Đường bóc vỏ khoai, “Ăn xong rồi đi.”

Vị ngọt cháy của khoai lang tràn ngập khoang miệng, ngọt đến mức cổ họng bắt đầu dính dấp.

Về đến ký túc xá, uống nửa cốc nước ấm mới thấy thuận khí.

Tạ Linh Âm bưng chậu từ nhà vệ sinh đi ra, thấy Mạnh Đường mở máy tính liền thuận miệng hỏi: “Cậu không đi rửa mặt à?”

“Tối nay chắc tớ hơi muộn.” Mạnh Đường quay đầu lại, “Phải tra cứu chút đồ.”

“Vậy đừng muộn quá nhé.”

Chỉ trong một khoảnh khắc, hơi ấm bên môi bị gió lạnh thổi tan.

Mạnh Đường chớp mắt, hơi thở như bị đông cứng lại.

Hai người không nói gì, Ngụy Xuyên thực ra cũng bị hành động của mình làm cho ngẩn ra.

Da Mạnh Đường như ngọc mịn màng, cái lạnh lẽo khi chạm tay vào ngưng đọng trên đầu ngón tay cậu mãi không tan.

“Dính chút khoai lang.” Ngụy Xuyên xoa xoa đầu ngón tay, giải thích một cách cứng nhắc.

Mạnh Đường khẽ đáp một tiếng.

Ngụy Xuyên thẳng người lên che gió cho cô, hỏi: “Có lạnh không? Tôi đưa cậu về ký túc xá.”

“Còn một chút nữa.” Mạnh Đường bóc vỏ khoai, “Ăn xong rồi đi.”

Vị ngọt cháy của khoai lang tràn ngập khoang miệng, ngọt đến mức cổ họng bắt đầu dính dấp.

Về đến ký túc xá, uống nửa cốc nước ấm mới thấy thuận khí.

Tạ Linh Âm bưng chậu từ nhà vệ sinh đi ra, thấy Mạnh Đường mở máy tính liền thuận miệng hỏi: “Cậu không đi rửa mặt à?”

“Tối nay chắc tớ hơi muộn.” Mạnh Đường quay đầu lại, “Phải tra cứu chút đồ.”

“Vậy đừng muộn quá nhé.”

Chỉ trong một khoảnh khắc, hơi ấm bên môi bị gió lạnh thổi tan.

Mạnh Đường chớp mắt, hơi thở như bị đông cứng lại.

Hai người không nói gì, Ngụy Xuyên thực ra cũng bị hành động của mình làm cho ngẩn ra.

Da Mạnh Đường như ngọc mịn màng, cái lạnh lẽo khi chạm tay vào ngưng đọng trên đầu ngón tay cậu mãi không tan.

“Dính chút khoai lang.” Ngụy Xuyên xoa xoa đầu ngón tay, giải thích một cách cứng nhắc.

Mạnh Đường khẽ đáp một tiếng.

Ngụy Xuyên thẳng người lên che gió cho cô, hỏi: “Có lạnh không? Tôi đưa cậu về ký túc xá.”

“Còn một chút nữa.” Mạnh Đường bóc vỏ khoai, “Ăn xong rồi đi.”

Vị ngọt cháy của khoai lang tràn ngập khoang miệng, ngọt đến mức cổ họng bắt đầu dính dấp.

Về đến ký túc xá, uống nửa cốc nước ấm mới thấy thuận khí.

Tạ Linh Âm bưng chậu từ nhà vệ sinh đi ra, thấy Mạnh Đường mở máy tính liền thuận miệng hỏi: “Cậu không đi rửa mặt à?”

“Tối nay chắc tớ hơi muộn.” Mạnh Đường quay đầu lại, “Phải tra cứu chút đồ.”

“Vậy đừng muộn quá nhé.”

Chỉ trong một khoảnh khắc, hơi ấm bên môi bị gió lạnh thổi tan.

Mạnh Đường chớp mắt, hơi thở như bị đông cứng lại.

Hai người không nói gì, Ngụy Xuyên thực ra cũng bị hành động của mình làm cho ngẩn ra.

Da Mạnh Đường như ngọc mịn màng, cái lạnh lẽo khi chạm tay vào ngưng đọng trên đầu ngón tay cậu mãi không tan.

“Dính chút khoai lang.” Ngụy Xuyên xoa xoa đầu ngón tay, giải thích một cách cứng nhắc.

Mạnh Đường khẽ đáp một tiếng.

Ngụy Xuyên thẳng người lên che gió cho cô, hỏi: “Có lạnh không? Tôi đưa cậu về ký túc xá.”

“Còn một chút nữa.” Mạnh Đường bóc vỏ khoai, “Ăn xong rồi đi.”

Vị ngọt cháy của khoai lang tràn ngập khoang miệng, ngọt đến mức cổ họng bắt đầu dính dấp.

Về đến ký túc xá, uống nửa cốc nước ấm mới thấy thuận khí.

Tạ Linh Âm bưng chậu từ nhà vệ sinh đi ra, thấy Mạnh Đường mở máy tính liền thuận miệng hỏi: “Cậu không đi rửa mặt à?”

“Tối nay chắc tớ hơi muộn.” Mạnh Đường quay đầu lại, “Phải tra cứu chút đồ.”

“Vậy đừng muộn quá nhé.”

Chỉ trong một khoảnh khắc, hơi ấm bên môi bị gió lạnh thổi tan.

Mạnh Đường chớp mắt, hơi thở như bị đông cứng lại.

Hai người không nói gì, Ngụy Xuyên thực ra cũng bị hành động của mình làm cho ngẩn ra.

Da Mạnh Đường như ngọc mịn màng, cái lạnh lẽo khi chạm tay vào ngưng đọng trên đầu ngón tay cậu mãi không tan.

“Dính chút khoai lang.” Ngụy Xuyên xoa xoa đầu ngón tay, giải thích một cách cứng nhắc.

Mạnh Đường khẽ đáp một tiếng.

Ngụy Xuyên thẳng người lên che gió cho cô, hỏi: “Có lạnh không? Tôi đưa cậu về ký túc xá.”

“Còn một chút nữa.” Mạnh Đường bóc vỏ khoai, “Ăn xong rồi đi.”

Vị ngọt cháy của khoai lang tràn ngập khoang miệng, ngọt đến mức cổ họng bắt đầu dính dấp.

Về đến ký túc xá, uống nửa cốc nước ấm mới thấy thuận khí.

Tạ Linh Âm bưng chậu từ nhà vệ sinh đi ra, thấy Mạnh Đường mở máy tính liền thuận miệng hỏi: “Cậu không đi rửa mặt à?”

“Tối nay chắc tớ hơi muộn.” Mạnh Đường quay đầu lại, “Phải tra cứu chút đồ.”

“Vậy đừng muộn quá nhé.”
 
Back
Top Bottom