Hài Hước [Full, hài] Bên anh đến ngày thái bình thịnh thế

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Full, Hài] Bên Anh Đến Ngày Thái Bình Thịnh Thế
Thông báo


Tui rất tiếc phải báo tin rằng, tui không thể hoàn thành truyện sớm được, dù chỉ 4 chương nữa là xong rồi🥹🥹.

Tui rất muốn cho truyện một cái kết ngay và luôn nhưng lực bất tòng tâm quá.

Hi vọng trong 6 tháng tới tui có thể thi thoảng đăng 1 chương.

Còn nếu không được thì hẹn mấy bà ngoài 6 - 8 tháng nữa tui quay lại đăng tiếp nha.

Buồn ghê oa oa oa.🥲

Klq nhưng hy vọng tới lúc đó truyện này của tui nổi lềnh phềnh rồi.

Truyện flop quá cũng có lúc buồn nhắm :v Một thời tui còn tập tành làm idol tóp tóp cơ mà, nhưng PR truyện trên đó xong cũng flop không khác gì nên lại thôi.

Mấy bà thương tui thì đi marketing truyền miệng cho truyện của tui với ahuhu :v :v

Thôi thì hẹn ngày không xa nha.

Mãi iu nè 😘😘
 
[Full, Hài] Bên Anh Đến Ngày Thái Bình Thịnh Thế
Chương 79: Bởi vì yêu


Lâm rất hay đến thăm tôi, lúc thì vào buổi chiều tà, khi thì giữa trưa.

Lần nào đến, anh cũng mang theo mấy món đồ lặt vặt.

Lúc thì là chè lam, kẹo lạc, lúc thì là mấy món đồ chơi ngộ nghĩnh.

Gần như chẳng bao giờ Lâm tới vào buổi sáng.

Vậy mà sớm nay, khi tôi đang ngồi thơ thẩn trong thủy đình nhỏ giữa hồ, nhoài cả người ra tựa vào lan can, thả bàn tay chạm vào mặt nước, anh lại đột ngột xuất hiện.

Tôi không chắc Lâm đã tới lâu chưa, bởi khi nghe thấy tiếng nói, anh đã đứng yên sau lưng tôi từ bao giờ:

- Liên!

Em thế này đã bao lâu rồi?

Em nhớ không?

Tôi khẽ quay đầu liếc qua Lâm, rồi lại lơ đãng dõi mắt theo những vòng tròn nước lan rộng khi thả ngón tay xuống mặt hồ.

Bao lâu ư?

Tôi không biết, cũng chẳng quan tâm lắm.

- Hai năm!

Đã hai năm rồi!

- Vừa nói, Lâm vừa mạnh tay xoay người tôi lại đối diện với anh.

- Em nhìn mình xem, có khác gì một bộ xương khô không?

Em đang hao mòn đi từng ngày mà anh chẳng thể làm gì.

Anh không chịu nổi!

Thà rằng anh để em đi...

Nếu em đi... nếu anh buông tay, em sẽ được hạnh phúc, phải không em?

Tôi khẽ nở nụ cười nhẹ tênh vô cảm, đôi mắt cụp xuống không nhìn thẳng vào Lâm.

Ở lại hay rời khỏi đây có khác gì nhau đâu.

Thành chẳng còn trên đời này nữa, tôi cũng chẳng thể quay về thế giới hiện đại.

Vô nghĩa cả thôi!

- Anh biết em cần gì nhất không?

Em muốn về với bố mẹ, nhưng điều đó, em, hay ngay cả anh cũng chẳng thể làm được...

Họ ở một thời gian khác, một không gian khác, có đi cả ngàn năm cũng không tới...

Lâm cau mày nhìn tôi một hồi lâu, rồi cất lên giọng nói khàn khàn khó nghe, những lời cuối cùng trầm đến mức tôi gần như không thể nghe thấy:

- Anh có thể.

Anh làm được.

Như một chiếc công tắc được kích hoạt, tôi vội ngước cặp mắt mệt mỏi lên quan sát Lâm.

Môi anh đang mím chặt thành một đường thẳng, mi mắt khép hờ, gương mặt hơi ngẩng cao.

Vài phút lặng lẽ trôi qua.

Thế rồi, Lâm chợt mở bừng mắt và hướng về tôi ánh nhìn nửa tiếc nuối nửa quyết tâm.

Anh cười nhạt, nói:

- Em mang con dao Huyền Vũ không?

Có.

Tôi gần như luôn mang nó bên người.

Đó vừa là kỷ vật của Lĩnh, vừa là thứ cuối cùng Thành trao lại cho tôi...

- Vậy tốt rồi, vậy tốt rồi.

- Lâm cất lời, giọng lạc hẳn đi.

Đó giống như một lời thì thầm với chính mình hơn là nói với tôi.

Ngay sau đó, anh dẫn tôi tới thư phòng.

Đó là một không gian khá rộng và rất ngăn nắp.

Người có thói quen kiểm soát mọi thứ trong lòng bàn tay như Lâm chắc chắn không thể sống bừa bộn được.

Anh chậm rãi tiến tới ngồi lên chiếc ghế đặt sau án thư, thò tay trái xuống bên dưới ghế và ấn nhẹ.

Âm thanh "tách" nhỏ xíu vang lên.

Sau đó Lâm đứng dậy và tới bên giá sách, cúi xuống kéo nhẹ một cuốn sách màu xanh có gáy sờn cũ ra ngoài.

Ngay lập tức, âm thanh cơ quan di chuyển bắt đầu vang lên.

Một cánh cửa bí mật hiện ra ngay phía sau giá sách.

Không gian bên trong tối đen như mực, Lâm nhấc cây đèn dầu lạc rồi tiến bước vào trong.

Chẳng cần một lời nhắc nhở, tôi tự giác rảo bước theo sau.

Chắc chắn anh không "vô tình" hỏi về Huyền Vũ.

Có lẽ tứ tượng sẽ giúp được tôi chăng?

Lâm thắp sáng tất cả những ngọn đèn trong căn phòng bí mật.

Lúc này, tôi mới có thể quan sát được không gian nơi đây.

Gần như chẳng có đồ đạc gì cả.

Trong phòng chỉ kê một chiếc bàn nhỏ sát tường, trên đó đặt ba hộp gỗ với màu sắc khác nhau.

Đỏ, trắng và xanh.

Khỏi cần nói cũng biết, trong đấy đựng Thanh Long, Bạch Hổ và Chu Tước.

Lâm tới gần, mở cái hộp màu đỏ và lấy ra một chiếc trâm cài tóc.

Trông nó giống một chú chim vàng với phần đuôi dài làm bằng đá thạch anh tóc đỏ.

Đó chính là thứ mà Lâm nâng niu trong tay vào lần đầu tiên chạm mặt tại trấn Ngọc Thổ.

Tiếp đó, anh mở hai hộp còn lại, bên trong đựng một viên ngọc màu xanh biếc chạm khắc Thanh Long và một bình gốm khảm đá hình Bạch Hổ.

Ôm trọn cả ba trong lòng, Lâm quay ngoắt lại, tiến tới gần rồi ra hiệu cho tôi nhận lấy.

- Giờ tất cả đều là của em.

- Lâm nói đầy trang trọng.

Câu nói này khiến tôi mơ hồ nhớ về khoảnh khắc lúc Lĩnh sắp lìa trần.

Hình như anh cũng nói một câu tương tự thế.

Như một bóng đèn được thắp sáng, tôi chợt hiểu ra vấn đề.

Quyền sở hữu tứ tượng chỉ thực sự chuyển từ người này sang người khác khi được chủ nhân trước chấp thuận.

Cướp đoạt sẽ không có tác dụng.

Chẳng trách trước đây Lâm không dùng "biện pháp mạnh" để đoạt lấy Huyền Vũ từ tôi.

- Em tưởng mấy thứ này giúp nhất thống thiên hạ?

Không phải bây giờ thời cuộc đã ổn định rồi sao?

Em cần chúng làm gì?

- Không đâu.

Người tập hợp đủ tứ tượng sẽ được ban cho một điều ước, bất kỳ điều ước nào...

Ra vậy!

Không phải có được thiên hạ, mà là có được một điều ước bất kỳ.

Tôi muốn trở về thế giới hiện đại.

Tôi phải trở về!

Lâm tình nguyện trao đi cơ hội này.

Tôi không có lý do gì để từ chối.

Vừa lấy con dao lưỡi mỏng của Lĩnh ra, tôi vừa ngước lên nhìn thẳng vào mắt người đối diện - điều tôi đã không làm kể từ cái lần được Thành cứu thoát khỏi tay Lâm:

- Giờ làm gì ạ?

Lâm cười nhẹ, ánh mắt buồn bã nhìn xoáy vào tôi, sắc bén như một mũi khoan.

Hồi lâu, anh dứt khoát quay mặt đi, cất lên giọng nói trầm buồn:

- Cứ đứng đấy.

Thế rồi Lâm bắt đầu dùng con dao của Lĩnh để vạch nên một vòng tròn rộng cỡ mét rưỡi trên sàn, đồng thời xác định tâm của nó.

Với một chiếc la bàn đơn giản, anh nhanh chóng tìm ra phương hướng và đặt Thanh Long ở phương Đông, Bạch Hổ ở phía Tây, Chu Tước ở hướng Nam và Huyền Vũ ở phương Bắc.

Xong xuôi, Lâm bước ra khỏi hình tròn rồi nhìn tôi bằng ánh mắt phức tạp.

Dang rộng đôi cánh tay, anh lại nở một nụ cười buồn, nói:

- Có thể không?

Trước khi em đi.

Tôi hiểu ý anh, và cũng chẳng có lý do gì để từ chối.

Lâm đã thay đổi rất nhiều, tôi hầu như chẳng thể căm ghét anh được nữa.

Tiến ba bước và sà vào lòng Lâm, đôi cánh tay mạnh mẽ ngay lập tức siết chặt lấy tôi trong cái ôm cuối cùng.

Không biết đã qua bao lâu, khi chân tôi đã hơi mỏi vì đứng quá lâu, Lâm mới dứt khoát buông tay ra.

Anh quay đầu và rảo bước rất nhanh, như sợ rằng nếu không làm vậy, mọi dũng khí sẽ bay biến đi hết.

Tôi bèn gọi với theo:

- Cảm ơn anh!

Rất nhiều!

Lâm không hề đáp lời.

Còn lại mình tôi trong căn phòng tranh tối tranh sáng.

Giờ phải làm gì nhỉ?

Úm ba la vừng ơi mở ra hãy đưa ta về nhà à?

Nghe ngu thế nhỉ!

Và rồi, tôi chợt nhận ra rằng mình phải đứng vào giữa vòng tròn.

Nghĩ là làm, tôi chầm chậm tiến tới.

Ngay tại thời điểm bước chân dừng lại, khi còn đang phân vân không biết nên làm gì tiếp theo thì ánh sáng chợt bùng lên ngập tràn căn phòng nhỏ.

Tôi quay đầu nhìn quanh và trông thấy bốn hình khối khổng lồ dần dần thành hình.

Ban đầu chỉ là những vệt sương khói mỏng quyện lấy nhau, mờ ảo tựa như giấc mộng.

Thế rồi những hình khối ấy bắt đầu sắc nét dần.

Tứ tượng hiện ra, sống động như thật.

Chúng đi nối đuôi nhau trong một vũ điệu tuyệt đẹp thuở hồng hoang.

Cảnh tượng kỳ diệu trước mắt khiến tôi choáng ngợp, đầu gối không trụ được nữa mà khụy xuống.

Đúng lúc đó, một giọng nói dịu dàng, không hẳn là nam mà cũng không phải là nữ chợt vang lên trong não tôi:

- Ngươi muốn gì?

------------------

Sửa truyện lần 2, update ngày 17/1/2025: Thực ra ở đoạn này, ả Liz định viết thêm 1 chương dưới góc nhìn của Lâm, kể về những chuyển biến trong suy nghĩ khiến gã quyết định "thả" nữ chính đi, cũng như kể về những sự kiện xảy với Lâm sau đó.

Nhưng mà tầm này ả Liz đang hơi oải nên thôiiiiii.

Bao giờ rảnh ả viết tiếp nhé :v
 
[Full, Hài] Bên Anh Đến Ngày Thái Bình Thịnh Thế
Chương 80: Thần tượng


Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang quỳ trên sàn nhà vệ sinh, đầu gục hẳn lên nắp bồn cầu.

Tự thế ngồi kỳ quái khiến thắt lưng nhói lên đau đớn, đầu óc thì mụ mị đến mức không thể nhớ được chuyện gì đang diễn ra.

Tôi loạng choạng đứng dậy theo bản năng, để rồi phải khựng lại khi thoáng thấy bóng hình của chính mình lướt qua gương.

Ẩn bên dưới bộ đồ cổ trang dài thượt màu xanh rêu là một thân thể gầy gò, tiều tụy đến đáng thương.

Làn da xanh xao, nhợt nhạt, cặp mắt thâm đen, đôi môi nứt toác cùng thần sắc mệt mỏi.

Tôi không thuộc dạng xinh xuất chúng, nhưng từ khi nào nhan sắc lại trượt dốc thê thảm thế này?

Trò đùa quái gở gì đây?

Sau năm phút cố trấn tĩnh, tôi vẫn không thể nhớ được chuyện gì đang diễn ra.

Ký ức gần nhất còn tìm được trong bộ não rối bời là vụ tai nạn ô tô khiến tôi rơi xuống sông Tô Lịch.

Nghĩ đến đó, tôi mới giật mình vội lần sờ kiểm tra khắp thân thể.

Không có chỗ nào đau cả, nhưng ba lô, tiền và điện thoại đã không còn.

Dường như có một đoạn ký ức đã biến mất không để lại dấu vết!

Dù chuyện gì xảy ra thì cũng phải về nhà trước đã!

Nghĩ vậy, tôi bèn đạp cửa nhà vệ sinh bước ra, để rồi hoàn toàn choáng ngợp vì tiếng nhạc và tiếng hò hét inh tai nhức óc không biết vọng tới từ hướng nào.

Ngoài nhà vệ sinh có khá nhiều lối đi trông giống nhau đến kỳ khôi, với một đứa mù đường như tôi thì chỗ này chẳng khác gì mê cung cả.

Tôi chống tường lết từng bước theo lối đi ngoài cùng bên phải, thầm cầu nguyện sẽ thoát được khỏi chốn này.

Bước chân mệt mỏi đưa tôi đến một không gian rộng mở, có lẽ là một sân vận động.

Nơi này có rất nhiều người, phần lớn là con gái trẻ đang nhảy nhót và hò hét như lên đồng.

Đám con nhang đệ tử hưng phấn đến mức chả để ý đến bất kỳ điều gì ngoài người đang đứng trên sân khấu.

Cơ thể tôi đang yếu ớt đến mức chẳng thể đi lại dễ dàng, lại thêm việc không biết đường ra, tôi quyết định đứng yên nghỉ ngơi một chút.

Có phần choáng ngợp với sự ồn ào ở đây, tôi bịt tai, vô thức hướng mắt nhìn về phía sân khấu.

Ở đó, giữa không gian ngập tràn ánh sáng là một gã đàn ông trẻ rất điển trai.

Gương mặt có phần tinh quái cùng mái tóc đen dài tới ngang lưng đó chẳng gợi cho tôi được chút ấn tượng nào.

Dù không quá quan tâm đến giới showbiz, nhưng một người nổi tiếng có nhiều người hâm mộ đến mức này mà tôi lại không biết chút gì thì đúng là chuyện lạ.

Chàng trai trên sân khấu vừa kết thúc bài hát thì đám đông cũng bắt đầu dịu đi.

Nhân cơ hội này, tôi bèn "khều" một cô gái vẫn chưa tắt hẳn cơn hưng phấn lại, rồi gào lên cố át tiếng đám đông:

- Đường ra ở đâu vậy bạn?

Cô gái ném về phía tôi ánh nhìn khó chịu, xẵng giọng:

- Muốn về đến vậy thì còn đến làm gì?

Đã kết thúc đâu!

Nói rồi cô ấy vứt tôi lại trong trạng thái hoang mang tột độ.

Trên sân khấu, chàng idol bắt đầu nói về việc sẽ chọn ra ba người may mắn lên giao lưu ở "cự ly gần".

Đám đông ngay lập tức bùng nổ vì hưng phấn.

Cô gái tôi vừa nói chuyện cùng vội vàng lục túi xách, lấy ra một tấm thẻ màu xanh nhạt có số 309 phủ nhũ vàng nhìn cực kỳ sang chảnh.

Cô nàng ôm khư khư nó trong lòng, như thể đó là một vật vô cùng giá trị.

Màn hình trên sân khấu chuyển sang hình bánh xe random.

Mỗi lần bánh xe dừng lại, anh chàng tóc dài sẽ đọc to con số đó, rồi mời người sở hữu tấm thẻ có chữ số tương ứng lên sân khấu.

Rất nhanh chóng, ba người may mắn đã lộ diện.

Cuối cùng, chàng idol chợt đứng thẳng lưng trong một tư thế có phần nghiêm trang, cúi đầu và nói vào mic bằng chất giọng trầm ấm:

- Những người theo dõi Thành đủ lâu chắc đều biết, một trong những lý do khiến Thành bước chân vào con đường nghệ thuật là để tìm kiếm một cô gái sinh ngày 30/9...

Hôm nay, nhân kỷ niệm hai năm đi hát, Thành muốn mời thêm người có số 309 lên sân khấu...

Lời vừa dứt thì cô gái bên cạnh tôi cũng hét lên đến mức lạc cả giọng.

Rất nhanh sau đó, đèn được chiếu về phía này.

Cường độ ánh sáng có phần quá lớn khiến tôi phải nhắm hờ mắt lại.

Trong vầng sáng chói lòa ấy, tôi thoáng thấy bóng ai đó lao vụt xuống từ sân khấu, rồi luồn lách rất nhanh qua đám đông hỗn loạn, trôi chảy đến mức phi logic.

Đúng lúc ấy, có ai đó vỗ nhẹ vào vai tôi.

Giật mình, tôi vội quay đầu lại và trông thấy một chàng trai trẻ đang nở nụ cười tươi tắn.

Có chút bất ngờ, tôi khẽ hét lên:

- Trường Giang đấy à!

Tỉ năm rồi mới gặp!

- Làm gì ở đây mà ngơ ngác thế?

Tớ nhớ là cậu đâu có thích đu idol đâu.

- Tớ không nhớ gì luôn.

- Tôi thành thật, có hơi ngạc nhiên vì câu trả lời của chính mình.

Như một loại bản năng đã ăn vào máu, tôi hiếm khi đủ tin tưởng để cho người khác biết rằng mình đang gặp khó khăn.

- Ơ mà cậu mê anh idol kia à?

- Không.

Tớ hộ tống em gái đi thôi...

- Lối ra...

Lời còn chưa nói hết, mắt tôi đã hoa lên, hai bán cầu não đau như búa bổ.

Tôi vội bám vào cánh tay cậu bạn để giữ thăng bằng, cất lời cầu cứu:

- Khó chịu quá, cậu đưa tớ ra ngoài nhé?

Không cần tôi phải nói gì thêm, Trường Giang đã vội vã quay người, cúi xuống để cõng tôi trên lưng.

Trong ấn tượng của tôi, cậu bạn là một gã thư sinh hiền lành, yếu ớt.

Sau vài năm không gặp, người đã khác xưa rồi.

Trường Giang rất cao to, bước chân rất nhanh và vững chắc.

Chẳng mấy chốc, tôi đã được đưa ra xa khỏi khu vực đông đúc.

Dù không quá tỉnh táo nhưng tôi vẫn nhận ra phía sau lưng, âm thanh càng lúc càng trở nên hỗn loạn.

Tiếng đám đông gào thét, tiếng nhạc chói tai, còn cả tiếng chàng idol hét lên đầy tuyệt vọng nữa.

Trùng hợp làm sao, anh chàng đó lại gọi tên tôi, bằng giọng điệu như thể sinh mệnh sắp bị người khác cướp mất vậy!
 
[Full, Hài] Bên Anh Đến Ngày Thái Bình Thịnh Thế
Chương 81: "Em còn nhớ hay em đã quên?"


Khi Trường Giang đưa tôi về tới nơi thì đã gần 12 giờ đêm.

Nhà chẳng có ai.

Tôi không bật đèn mà chỉ bước đi theo cảm giác.

Lúc ngang qua phòng khách, mắt tôi vô tình lướt qua cuốn lịch treo trên tường.

Nhờ vào chút ánh sáng leo lắt hắt vào từ ngoài đường, tôi dễ dàng đọc được những con số in trên đó.

2024, là năm 2024!

Sao lại thế?

Tôi ngã ngồi trên mặt đất, cảm giác hoang mang sợ hãi dâng lên khiến lồng ngực đau tức khủng khiếp.

Tôi ngồi bất động trên sàn nhà lạnh toát, cố gắng phân tích mọi chuyện.

Không khó để đoán rằng ký ức của tôi chẳng còn toàn vẹn, nhưng đã qua ba năm rồi ư?

Gần ba năm trí nhớ biến đi đâu mất rồi?

Năm, mà cũng có thể là mười phút trôi qua, hơi thở của tôi mới từ từ chậm lại, trái tim loạn nhịp dần dịu đi.

Bước chân lảo đảo như trên mây đưa tôi về với căn phòng riêng thân thuộc mà xa lạ.

Nếu không kể đến lớp bụi mỏng phủ lên đồ đạc thì nơi này quá mức gọn gàng, ngăn nắp so với thói quen sinh hoạt của tôi.

Sau vài phút loay hoay, tôi tìm thấy chiếc điện thoại của mình trong ngăn kéo bàn học.

Nó đã cạn sạch pin.

Tôi cắm sạc, nhưng ngay sau đó, vì quá sốt ruột để đợi điện thoại "hồi sinh", tôi bèn chạy ngược ra ngoài tìm chiếc điện thoại phụ của mẹ.

Như mọi khi, vật cần tìm nằm trong ngăn kéo tủ đầu giường trong phòng bố mẹ, Chỉ còn 10% pin, nhưng chẳng hề gì.

Tôi ấn nút gọi đi và nín thở chờ đợi, để rồi ngay khi được bắt máy, tôi đã vội vã nói, vừa nhanh vừa lộn xộn:

- Mẹ!

Thế là sao?

Sao đã 2024 rồi?

Vọng ra từ điện thoại là chuỗi câu hỏi dồn dập, thậm chí còn có phần hoảng hốt hơn cả tôi.

Sau năm phút độc thoại, nói chính xác hơn là tôi có cố xen ngang vài lần nhưng không thành công, cuối cùng, mẹ bảo tôi đợi nửa tiếng để bố về, còn bà vẫn đang công tác trong nam nên ngày mai mới có mặt ở Hà Nội.

Tôi nằm vật ra giường, thở thoi thóp.

Vừa rồi mẹ nói cái gì thế nhỉ?

Nghe không hiểu!

Du hành thời gian là cái gì?

Tôi đã du hành thời gian ư?

Lỗ giun à?

Liên đại phu trong đa vũ trụ hỗn loạn à?

Đầu tôi đau nhức khủng khiếp vì những giả thiết quái gở cứ lởn vởn mãi không thôi.

Đâu chỉ riêng mỏi mệt về thân thể, tới tinh thần của tôi cũng vô cùng rệu rã rồi.

Không lâu sau đó, bố tôi từ bệnh viện trở về.

Dù gần như chẳng nhớ được gì nhưng không hiểu sao nước mắt tôi vẫn tự động trào ra khi được gặp lại người thân.

Bố tôi cũng khóc, không phải kiểu sụt sùi đâu mà là gào rất to.

Tôi chưa từng thấy bố "bùng nổ cảm xúc" thế này.

Sau nửa tiếng vừa khóc vừa tâm sự, tôi đã có thể đại khái hiểu hoàn cảnh mình đang vướng vào.

Đúng là tôi đã du hành thời gian thật.

Sau khi xuyên không, tôi có trở về hiện đại ba lần.

Lần đầu tiên, tôi đã kể hết những thứ tôi biết cho bố mẹ.

Lần thứ hai thì tôi không gặp được ai, chỉ để lại dấu vết trong phòng ngủ, trí nhớ có giữ được hay không thì có chúa mới biết.

Lần thứ ba, tức là lần này, mọi ký ức của tôi về thế giới kia đều bốc hơi sạch!

Thế này có nên gọi là ý trời không nhỉ?

Biết đâu tôi đã chịu đủ loại đau khổ ở thế giới kia (nên cơ thể mới tiều tụy đến mức này), quên đi có khi lại tốt hơn, phải không?

Mấy ngày sau đó, mọi thứ đều trôi đi khá bình lặng, tôi cũng dần chấp nhận việc mình bị mất một phần ký ức.

Cho đến ngày thứ tư sau khi trở về hiện đại, sáng sớm, tôi chào bình minh vào khoảng sáu giờ.

Lúc này bố tôi còn đi trực chưa về, mẹ có lẽ còn chưa dậy.

Xuống bếp nhưng không tìm được món gì vừa miệng, tôi bèn diện nguyên bộ đồ ngủ hoa hòe hoa sói ra đầu ngõ mua thức ăn.

Khi đang "tung tẩy" nhảy chân sáo, tay này cầm cốc cháo trai, tay kia cầm túi quẩy thì một bóng hình cao lớn chợt thu hút sự chú ý của tôi.

Đó là chàng trai trẻ với mái tóc đen dài ngang lưng.

Trùng hợp làm sao, người nọ lại đứng trước cổng nhà tôi, một tay anh xách giỏ hoa quả, tay còn lại đang đưa lên bấm chuông, trên cổ tay rám nắng đeo một chuỗi vòng đá màu đỏ trông khá bắt mắt.

Dưới những tia nắng ban mai, chiếc vòng lóe lên thứ ánh sáng lạ lùng vừa sinh động vừa mê hoặc.

Tôi gần như không thể rời mắt khỏi nó trong vài giây.

Sao lạ thế nhỉ?

Chiếc vòng đó... như là có sự sống ấy?

Tôi bước lại gần, phân vân giữa việc đánh động người nọ và lén quan sát.

Ngay khi tôi định thăm hỏi mấy câu kiểu "Anh tìm ai?" thì chàng trai chợt quay mặt về phía này.

Người nọ đeo khẩu trang và đội mũ lưỡi trai, nhưng tôi vẫn dễ dàng nhận ra những đường nét có phần quen thuộc trên gương mặt ấy.

Ở khoảng cách gần, chàng trai không còn nhiều vẻ tinh quái nữa, thay vào đó là nét buồn sâu kín phảng phất rất khó nhận ra.

Không cho tôi bất kỳ cơ hội nào để lảng tránh, ngay khi ánh mắt chạm nhau, người đó đã nhìn xoáy vào tôi, không rời dù chỉ là một giây.

Là chàng idol tên Thành.

Lòng tôi chợt quặn lên không rõ lý do, cảm giác bứt rứt bắt đầu lan ra trên những đầu ngón tay.

Tôi nuốt khan, cố gắng phân tích những cảm xúc kỳ lạ đang cuộn lên trong lòng mình.

Bỗng Thành lao vụt về phía trước, dang đôi cánh tay mạnh mẽ ôm ghì tôi vào lòng.

Vòng tay ấy chặt đến mức khiến tôi gần như nghẹt thở.

Một cách hoàn toàn vô thức, tay tôi cũng đưa lên rồi vỗ nhè nhẹ vào tấm lưng dày rộng của anh.

Thành dụi đầu vào hõm cổ tôi, giọng khản đặc đến mức khó nghe:

- Liên à.

Cuối cùng cũng tìm được em rồi.

Trong vòng tay chặt đến mức nghẹt thở ấy, tôi cố gắng cựa quậy, hắng giọng:

- Từ từ đã!

Anh là?

Vòng tay quanh cơ thể tôi chợt cứng đờ lại.

Thành từ từ nới lỏng vòng ôm, nhưng một tay lại lần xuống giữ chặt lấy cổ tay tôi.

Lần này, giọng anh đã trở nên có chút nghẹn ngào:

- Em không nhớ anh à?

Anh nhớ em lắm...

Tôi xoay cổ tay cố gắng thoát khỏi kìm kẹp nhưng chẳng mấy hiệu quả.

Sau khi thử tới lần thứ ba mà không thành công, tôi cau mày, nói gần như quát lên:

- Bỏ ra đi!

Nghe thấy vậy, gần như ngay lập tức, anh chàng vội vàng làm theo.

Dù thế, bàn tay Thành vẫn giữ ở vị trí rất gần, có lẽ là để đề phòng trường hợp tôi đột ngột co giò chạy trốn.

Thành hướng về tôi ánh nhìn vô cùng, vô cùng tha thiết.

Giọng anh ấy nhẹ tênh, như thể tất cả sức lực trong cơ thể đã đột ngột bị rút cạn:

- Liên, anh tên Thành.

Em có quen anh!

—-------------

"Em còn nhớ hay em đã quên" là tên một bài hát của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn.
 
[Full, Hài] Bên Anh Đến Ngày Thái Bình Thịnh Thế
Chương 82: Người đã từng quen


Tôi quan sát gã trai, nhíu mày nghi hoặc.

Bắt được vẻ mặt cảnh giác đó, Thành bất giác cụp mắt xuống chỉ trong vài tích tắc rồi ngay lập tức lại nhìn thẳng về phía tôi.

Dù vậy, không khó để nhận ra dưới vẻ bình thản đó là sự hụt hẫng và mất mát.

Hồi lâu, chàng trai chợt thở hắt ra rồi nói:

- Em... có một vết sẹo khá lớn ở đây.

- Vừa nói, Thành vừa đặt tay lên vùng cổ mình, ngay vị trí giữa xương quai xanh trái.

Tôi giật mình, không tự chủ được mà đưa tay lên đặt vào đúng vị trí mà Thành nhắc đến.

Lớp ren trang trí ở cổ áo cọ vào da tôi hơi ngứa ngáy.

Ngày hôm qua, khi soi trước gương tắm, ngắm nghía nước da xanh bủng beo của mình, tôi đã vô tình phát hiện ra vết sẹo đó.

Trước khi xuyên không, nó không hề có ở đấy.

Chắc hẳn tôi đã bị thương khi lưu lạc ở thế giới kia.

- Em còn có một vết sẹo nhỏ ở đây nữa.

- Lần này, Thành chỉ vào đầu ngón tay áp út bàn tay trái.

Thoáng ngạc nhiên, tôi bối rối đưa tay trái lên quan sát.

Vết sẹo khá mảnh và chỉ dài chừng 5mm.

Đúng thật!

Sao tôi không nhớ là mình có nó nhỉ?

Tôi vốn được chiều từ nhỏ, gần như không biết làm việc nhà, trên cơ thể có rất ít sẹo.

Người đàn ông này biết từng vết tích trên người tôi, vậy thì chỉ có hai khả năng thôi.

Một, anh ta là thủ phạm tạo ra chúng.

Hai, Thành rất rất thân quen với tôi khi ở thế giới kia.

Bằng một linh cảm vững chắc vô cùng kỳ lạ, tôi biết rằng mình có thể tin tưởng Thành.

Không dựa trên bất kỳ cơ sở nào, chỉ đơn giản là tin thôi.

Vì thế, tôi cúi đầu hé miệng nói nhỏ xíu:

- Xin lỗi.

Em quên hết rồi...

Tiếp đó là một khoảng lặng dài tưởng như bất tận.

Lòng tôi cồn cào và bứt rứt khủng khiếp.

Khi ngẩng đầu lên, người đàn ông đang chăm chú nhìn về phía này bằng cặp mắt dịu dàng:

- Không sao.

Không sao.

Anh tìm được em rồi, vậy là đủ...

Đúng lúc đó, cánh cổng nhà chợt kêu rít lên một tiếng chói tai, tôi giật mình nhảy lùi lại một bước nhỏ.

Phía sau khung cửa sắt dáng vòm, mẹ tôi đang hướng về phía này ánh mắt tò mò.

Bà lên tiếng, giọng nói nửa hiếu kỳ nửa thảng thốt:

- Ơ Thành!

Hai đứa nói chuyện với nhau rồi à?

Đây là con gái cô!

Ờ... nó vừa từ nước ngoài về.

Như một người đã quá quen đối phó với những tình huống bất ngờ, Thành ngay lập tức chuyển sang trạng thái "tay bắt mặt mừng", vẻ dịu dàng vừa rồi đã được ẩn giấu đi chẳng còn lại chút dấu vết:

- Cháu chào cô ạ!

Ôi cô ơi, thực ra bọn cháu quen nhau đấy!

- Thành nói lời ít ý nhiều, miệng tủm tỉm ý cười.

Tôi tròn mắt lên nhìn chàng trai, rồi bối rối nhìn về phía cổng nhà.

Là sao?

Mẹ tôi quen cả idol giới trẻ à?

Lại còn thân thiết như thế?

- Hai đứa biết nhau thật á?

- Khụ.

Mẹ quen anh này à?

Tôi và mẹ lên tiếng gần như đồng thời.

- Vừa mới gặp mà như thể đã quen từ lâu ấy cô!

- Thành nói chen vào, thái độ hào hứng không thèm che giấu.

Thế rồi gã quay sang nói với tôi:

- Ngày trước bố em đã cứu mạng anh đấy.

Anh bị thương ở đây này, chậm chút thôi là "đăng xuất" rồi.

- Vừa nói, Thành vừa dùng tay "vẽ" một đường kéo dài từ bả vai vắt qua xương ức xuống tới mạng sườn.

Sau màn chào hỏi và nhận người quen vừa "cồng kềnh" vừa bối rối, chúng tôi cùng nhau vào trong.

Ngay khi nhìn thấy gã trai, con becgie nhà tôi đã vẫy đuôi mừng rối rít.

Đến chó cũng coi Thành là người quen, có lẽ anh ấy đã ghé thăm rất nhiều lần.

Mẹ pha trà rót nước mời khách, còn tôi thì ngồi ở rìa của cuộc trò chuyện, thi thoảng lại đánh mắt lén quan sát Thành.

Tò mò thật đấy!

Người này thực sự quen biết tôi khi ở thế giới kia ư?

Vậy chúng tôi đã có mối quan hệ như thế nào?

Trò chuyện được khoảng nửa tiếng thì mẹ tôi xuống bếp để "chỉ đạo" cô giúp việc làm cơm đãi khách.

Trong phòng chỉ còn lại tôi và anh idol.

Chớp ngay lấy thời cơ đó, Thành lên tiếng:

- Nhìn kỹ vào.

Và không cần lén lút đâu.

- Vừa nói, Thành vừa nghiêng đầu nhìn thẳng về phía tôi, trên môi nở nụ cười rất đỗi ngọt ngào.

Trông thấy vẻ mặt đó, tôi liền vội vã đảo mắt liếc ra ngoài trời, miệng ho khan mấy tiếng.

Sao lại dùng ánh mắt và nụ cười cưng chiều thế kia với tôi?

Yêu quái phương nào mà đẹp trai lai láng thế?

Tâm hồn thiếu nữ mong manh lắm, chịu không có nổi, nha!

- Cố tình gây thương nhớ là phải chịu trách nhiệm đấy!

- Tôi buột miệng nói ra mấy suy nghĩ trong lòng mình.

Thành ngửa đầu ra sau, cười lớn, ánh mắt sáng lấp lánh như chứa đựng hàng triệu niềm vui:

- Anh rất sẵn lòng!

Dù gì ngày xưa chúng ta cũng gần như là người yêu rồi...

Chỉ cần Thành không ngại thì người ngại chính là tôi.

Và trong trường hợp này thì Thành không ngại thật.

Sau vài phút đấu tranh tư tưởng giữa việc "cút" lên phòng riêng và hỏi Thành về "quá khứ", tôi quyết định "chuồn" vội.

Chỉ nhìn qua thôi đã thấy tôi ở kèo dưới rồi, không nên ra gió làm gì.

Gần tới giờ cơm, dù muốn hay không thì tôi vẫn phải vác xác xuống nhà.

Để tránh những cuộc hội thoại gây đau tim như hồi sáng, tôi rất nhiệt tình hỗ trợ dọn mâm bát ra phòng ăn.

Mẹ và cô giúp việc vẫn ở trong bếp, lúc tôi đang bưng bát đũa bày lên bàn, Thành bất ngờ xuất hiện, gọi giật giọng:

- Liên ơi anh mượn điện thoại tí, không biết anh vứt điện thoại anh ở đâu rồi ấy.

Chẳng nghĩ gì nhiều, tôi móc điện thoại từ trong túi ra, mở khóa rồi đưa cho anh chàng.

Thành thản nhiên cầm lấy rồi chúi đầu vào đó.

Chỉ sau vài giây, tiếng chuông điện thoại đã vang lên, ở rất gần.

Thành nhanh chóng thò tay vào túi quần jean, lấy ra chiếc điện thoại đang hiện cuộc gọi đến.

Số hiển thị trên đó tất nhiên là của tôi.

Ra vẻ ngạc nhiên, Thành nói:

- Ơ, hóa ra để quên trong túi à!

Cảm ơn em nha.

Anh sẽ gọi cho em.

Hứ!

Không từ thủ đoạn để xin số gái nhà lành.

Đúng là cái đồ không biết xấu hổ!

Đền tận chiều tối hôm đó, Thành vẫn chưa rời đi.

Nói thật, sự hiện diện của anh ở đây khiến tôi vô cùng bồn chồn.

Tôi không chắc đống cảm xúc rối loạn trong tim mình chính xác là gì.

Nó vừa là sự bứt rứt khó tả, vừa là niềm vui mơ hồ.

Tâm trạng tôi cứ "treo ngược cành cây" như vậy cho tới tận khi bất ngờ nhận được một cuộc gọi từ Trường Giang.

Tôi khốn nạn quá, tôi quên luôn cuộc hẹn với cậu bạn rồi!

Chả là tôi muốn mời Trường Giang một bữa để cảm ơn vì hôm trước được hộ tống về tận nhà, báo hại cậu bạn bị em gái giận tội "đem con bỏ chợ".

Tôi vội vàng thay đồ và trang điểm chút ít.

Khi đang "tốc biến" ra khỏi nhà, Thành bất ngờ xuất hiện và chặn tôi lại ở chân cầu thang.

Bằng một phản xạ nhanh đến mức chính tôi cũng không tin được là mình có, tôi nghiêng người né rất thành thục, thành công lọt qua khe hẹp tạo nên giữa gã trai và bức tường.

- Chào anh nha, em có chút việc.

- Tôi nói một câu vô thưởng vô phạt.

- Đi đâu đấy, anh đi với!

- Thành vừa nói vừa mặt dày bám theo sát nút.

- Em đi gặp bạn trai.

- Tôi nói bừa, hi vọng có thể cắt được cái đuôi phiền nhiễu.

Đúng lúc đó, bàn tay tôi bất ngờ bị kéo giật ra sau.

Khi quay đầu lại, đập vào mắt tôi là gương mặt chứa đầy sự hoang mang của người đối diện.

Chàng trai lên tiếng, giọng khàn đặc:

- Em bảo gì cơ?
 
[Full, Hài] Bên Anh Đến Ngày Thái Bình Thịnh Thế
Chương 83: Trở lại bên nhau (1)


Nghe thấy thanh âm thảng thốt cất lên, tôi mới giật mình phân tích lại câu bản thân vừa nói.

Ôi ôi, cái miệng lại nhanh hơn cái não rồi!

- Ờ, bạn, trai.

Bạn là con trai.

Khụ... khụ...

- Tôi nhanh chóng đính chính.

- Anh đi với.

- Người đàn ông lên tiếng, bất chấp việc lời đề nghị đó nghe hết sức vô lý.

Tôi lùi lại một bước nhỏ, ngẩng đầu nhìn sâu vào mắt Thành, nói từng tiếng rành rọt:

- Anh nổi tiếng thế, đi linh tinh không sợ bị người hâm mộ đè bẹp dúm à?

Trái với những thứ tôi trông đợi, anh chàng không biểu lộ một chút bối rối hay lưỡng lự nào.

Đuôi mắt Thành hơi cong lên, miệng khẽ nở nụ cười, có lẽ anh đã nhìn thấu mọi ý đồ của tôi:

- Thế em không tò mò những chuyện đã xảy ra trong quá khứ à, em yêu?

- Khụ!

Thôi thôi không được đâu, tha em...

Để che giấu hai gò má nóng bừng, tôi vội vàng giật tay mình ra rồi quay lưng chạy biến.

Nếu chậm một chút thôi, tôi sợ mình sẽ lại rơi vào một cuộc hội thoại gây bối rối khác, trái tim thiếu nữ làm sao chịu nổi?

Ở phía sau, Thành nhanh chóng nối gót theo tôi trong vài bước chân, thế rồi rất bất ngờ, anh dừng lại, nói nhanh:

- Vì em không muốn anh đi cùng, anh sẽ đợi.

Anh đã đợi hai năm rồi, có chờ thêm vài tiếng cũng chẳng hề gì...

Tôi khựng lại trong vài giây, rồi lại tặc lưỡi bước tiếp.

Hai năm?

Thành đã đợi tôi trong hai năm ư?

Điểm đến là một quán đồ ăn Hàn chỉ cách nhà tôi chừng hai mươi mét.

Vì khoảng cách quá gần nên tôi bảo Trường Giang không cần đón mà tới thẳng đó luôn.

Vừa bước chân vào trong, mùi đồ nướng, khói và hơi người đã khiến tôi khó thở khủng khiếp.

Quá sức ngột ngạt!

Dường như đã từ rất lâu rồi, tôi không ở trong một không gian khép kín và bí bách đến thế này.

Cố gắng phớt lờ cảm giác khó chịu, tôi vừa đảo mắt kiếm tìm, vừa hỏi nhân viên về cậu bạn.

Ngay khi đó, từ phía sâu bên trong quán, khuất sau một chậu cây giả trang trí, Trường Giang bất ngờ đứng dậy khỏi bàn và vẫy tay gọi rất nhiệt tình.

Tôi nhanh chóng tới gần và chọn vị trí ngồi ở đối diện.

Dù đang ở đây, nhưng đầu óc tôi vẫn không thể ngừng nghĩ về lời Thành vừa nói cách đây ít phút.

Hai năm ư?

Hai năm là rất dài...

- Liên này!

- Trường Giang gọi giật giọng để thu hút sự chú ý của tôi.

- Ờm.

Sao thế?

- Tôi ngơ ngác ngẩng đầu lên và bắt gặp ánh mắt sáng lấp lánh của cậu bạn.

- ...

Tớ... tớ sẽ không để lỡ nữa!

- Giang nói, bàn tay to rộng vội vã nắm lấy tay tôi.

- Tớ vẫn còn thích cậu!

Tôi đảo mắt để tránh khỏi ánh nhìn như thiêu như đốt của người đối diện, đồng thời thử rút bàn tay mình ra nhưng không được.

Ho khan mấy tiếng để phần nào xua đi cảm giác ngượng nghịu, tôi nói:

- Xin lỗi, tớ thích người khác rồi.

Trên lý thuyết, tôi biết là mình đang chẳng yêu ai cả.

Dù vậy, tôi đã nói ra câu vừa rồi mà không thực sự suy nghĩ gì quá nhiều, như thể điều đó đã đi vào tầng tiềm thức vậy.

- Thế à?

- Trường Giang nói, giọng nhẹ tênh.

Bàn tay vốn nắm rất chặt chợt buông lơi.

Tôi nhân cơ hội đó rút tay mình về.

Bữa tối tiếp tục diễn ra một cách rất kém tự nhiên.

Miệng tôi khô khốc nên chẳng thể nuốt trôi thức ăn một cách bình thường được nữa.

Chỉ sau khoảng bốn lăm phút, dường như không chịu nổi bầu không khí gượng gạo, Trường Giang liếc ra ngoài đường, ngập ngừng nói:

- Tớ có chút việc gấp cần giải quyết, xin lỗi cậu nhé.

Nói rồi, cậu bạn đứng dậy toan rời đi.

Bước chân Trường Giang rất nhanh, tôi chỉ có thể gọi với theo, nói chuyện với bóng lưng của cậu ấy:

- Giang này, cậu... chúc cậu... vui nhé...

Không còn yếu tố gây phân tâm, đầu tôi bây giờ lại ngập tràn hình ảnh và giọng nói của Thành.

Hai năm, tận hai năm, tôi không tưởng tượng nổi trong ngần ấy thời gian, Thành phải chịu bao nhiêu nỗi khắc khoải, nhớ mong, hi vọng rồi tuyệt vọng...

Trời ơi!

Tôi cần tìm anh ấy để hỏi về quá khứ.

Tôi không thể chịu nổi nữa rồi!

***

Lúc tôi tất tả chạy về tới nhà thì Thành đã rời đi tự khi nào.

Tôi cuống lên lao ngược ra cửa, nháo nhác kiếm tìm.

Khuôn viên không có ai nên tôi phi thẳng ra đường, bước vô định trên con phố đông đúc buổi tan tầm.

Giờ tôi phải đi đâu để gặp được anh ấy đây?

À, tôi có số của Thành!

Nực cười quá, chỉ vài tiếng trước, anh phải dùng "thủ đoạn" để xin số tôi, vậy mà giờ đây tôi lại là người cần liên lạc trước.

Tôi ấn vào lịch sử cuộc gọi, và thay vì tìm thấy một dãy số xa lạ, đập vào mắt lại là một cái tên rất dài: "Anh yêu 10 điểm của em Liên".

Tôi phì cười và ấn gọi đi, cảm giác lo lắng đã vơi đi phần nào.

Dù vậy ngay sau đó, chuỗi âm thanh dài tưởng như bất tận vẫn khiến lòng tôi nôn nao.

Hồi lâu mới có tiếng trả lời, là giọng nói trầm trầm của một người xa lạ:

- Alo.

Em là "em yêu của anh", à nhầm, của thằng Thành à?

Nó đang suy lắm, sắp xỉu tới nơi rồi.

Đến ngay nhé quán anh không chứa chấp bọn thất tình đâu.

Bố tổ sư!

Theo chỉ dẫn của người đàn ông, tôi bắt xe đến một cửa hàng nước hoa mang tên Stay nằm trên phố Khúc Thừa Dụ (1).

Không gian quán khá rộng, thoáng và ngập tràn ánh sáng, tôi có thể dễ dàng bao quát từng ngóc ngách bên trong.

Thành không hề có ở đây.

Tôi nhíu mày, cố gắng phán đoán tình huống đang xảy ra.

Khi tôi còn đang phân vân giữa việc đi vào và ra về, một người đàn ông khoảng gần ba mươi tuổi chợt gọi với ra:

- Liên đấy à?

Vào đi em, Thành đang đợi đấy.

Đôi lông mày của tôi lại càng nhíu chặt hơn.

Mắt tôi đâu có mù, làm gì có Thành nào ở trong.

Nhìn thấy thái độ cảnh giác đó, người đàn ông bèn đứng dậy khỏi ghế, rảo bước ra ngoài.

Gã trai sở hữu đôi mắt lá răm man mác buồn, chiếc lúm đồng tiền sâu hoắm bên má trái và thân hình rất cao lớn.

Tới tận lúc này, tôi mới nhận ra y có một giọng nói uy nghiêm, thậm chí dễ khiến người khác cảm thấy bị lấn át:

- Hi em.

Anh tên Lâm, Lâm Phan.

Thằng Thành ở bên trong thật mà.

Em biết về quán bar "speakeasy" không?

Tôi gật đầu.

"Bar speakeasy" là những quán bar "ẩn" không phục vụ đại chúng mà luôn giới hạn số lượng khách, thậm chí từ chối tiếp người lạ.

Nó có thể được ngụy trang đằng sau quán cắt tóc, nhà sách, cửa hàng cây cảnh,... hay như ở đây là một tiệm nước hoa.

- Em vào đi, kệ nước hoa hình tròn duy nhất, xoay lọ Scandal A Paris ngược chiều kim đồng hồ nhé!

À mà này, ờm...

- Anh định bảo chưa từng thấy anh Thành say đến thế phải không?

Trong vài giây, mặt Lâm đã hơi thộn ra.

Thấy chưa, tôi còn lạ gì mấy câu thoại kinh điển trong truyện tình cảm nữa!

Tôi rảo bước qua Lâm.

Anh ta cũng ngay lập tức quay lưng trở vào quán.

Ở bên trong, ngồi sau quầy thanh toán là một cô gái chừng hai tư, hai lăm tuổi rất xinh đẹp.

Người nọ không trang điểm, nhưng nước da láng mịn hồng hào, vầng trán cao, đôi mắt to tròn cùng mái tóc xoăn hippie dài ngang lưng là quá đủ để làm tôi choáng ngợp.

Thực sự rất ấn tượng!

Trông thấy tôi, cô gái bèn nhoẻn cười rất ngọt ngào.

Tôi đáp lại rất nhanh bằng một câu hỏi thăm về Thành, rồi ngay lập tức đến bên kệ nước hoa mà Lâm nhắc tới.

Góc phòng bên trái, kệ hình trụ tròn bằng kính có ba tầng, với dàn đèn led sáng đến mức chói mắt.

Tôi phải ngồi xuống mới có thể dễ dàng chạm vào đôi chân bạc của lọ nước hoa.

Một cách rất khéo léo, nó được đặt ở vị trí trong cùng của tầng dưới cùng - khá khuất tầm nhìn và gần như ngoài tầm tay.

Ngay khi vừa xoay khẽ, chiếc kệ hình trụ tròn chỉ cao chừng 1,5m đã dịch chuyển chầm chậm, phát ra chuỗi âm thanh rin rít của máy móc, để lộ một khoảng không lờ mờ ánh đèn vàng.

Chẳng suy nghĩ gì quá nhiều, tôi cúi người chui ngay qua đó.

Dù đi nhanh, tai tôi vẫn vô tình nghe được Lâm nhỏ tiếng nói với cô gái xinh đẹp ngồi sau quầy thanh toán:

- Vợ ơi, hay là hôm nào đó, anh cũng thử uống say như chết vì em nhé?

Đáp lại lời trêu ghẹo là một câu "Anh cứ thử xem" rất dứt khoát.

Sau đó, tôi nghe thấy tiếng Lâm hét lên, như thể vừa nhận một "chưởng" chí mạng từ cô gái.

Ông Lâm Phan này tà đạo quá!

(1): Địa điểm được nhắc đến là hư cấu, mọi sự trùng hợp (nếu có) đều không phải là dụng ý của tác giả.

------------------------------------------------

Báo Lâm chào các liền anh, liền chị nhé :v

Nếu bạn thắc mắc vì sao Lâm lại xuất hiện ở đây và có vợ rồi (người vợ ấy còn có nhiều điểm giống Cẩn Ngôn nữa chứ), thì đáp án là mình tin rằng "một người có thể yêu một người khác qua nhiều kiếp, nhưng không nhất định phải luôn là người đó".

Yêu một và chỉ một người qua tất cả các kiếp thì trải nghiệm lại kém đa dạng quá.
 
[Full, Hài] Bên Anh Đến Ngày Thái Bình Thịnh Thế
Chương 84: Trở lại bên nhau (2 - End)


Trái với gian ngoài ngập tràn ánh sáng, bên trong tối đến mức phải mất vài giây, mắt tôi mới kịp điều tiết để nhìn rõ hơn.

Trên trần rủ xuống vài chao đèn hình hoa, lờ mờ chớp tắt, tầm nhìn ngay lập tức rút xuống chỉ còn nửa mét.

Quầy bar rộng lác đác những đốm lửa lập lòe.

Là ánh nến.

Tôi rảo bước tiến về phía đó.

Càng đến gần, hương vị ngòn ngọt và say nồng càng rõ rệt.

Tôi nhăn mũi cố ngăn cái hắt xì.

Mùi của đồ uống có cồn luôn khiến tôi khó chịu.

Mấy tủ rượu phía sau quầy bar được gắn vài bóng đèn nhỏ, nên tôi có thể dễ dàng quan sát được ở đó có một chàng bartender trẻ tuổi.

Thấy tôi đến gần, ánh mắt của người nọ đảo xuống mặt quầy bar, nơi một chiếc bóng ủ dột đang gục xuống.

Ánh nến leo lét nhảy nhót trên tấm lưng rộng cô liêu.

Quán hiện chỉ phục vụ một khách, còn rất nhiều chỗ trống.

Tôi kiễng chân ngồi lên chiếc ghế đặt ngay cạnh cái bóng nọ, không lay gọi mà chỉ lặng yên quan sát.

Chàng bartender trẻ tuổi gật đầu chào vị khách mới đến, không hỏi bất kỳ điều gì mà rất thức thời rời bước chân, để lại cho chúng tôi một khoảng không riêng.

Có lẽ Thành đã say rồi.

Tôi nhìn tướng ngủ khi say của anh mà trong lòng dâng lên chút cảm giác ái ngại.

Thân thể cao lớn co lại thành một khối vặn vẹo kỳ quặc, đôi tay dài rộng thu về ôm chặt quanh thân thể.

Nghe nói người có tướng ngủ như vậy thường rất thiếu cảm giác an toàn.

Thành không nôn, cũng chẳng khóc lóc, chỉ ngủ thôi.

Dù đã say, giấc ngủ của anh vẫn chẳng hề an ổn, cặp lông mày nhíu chặt, đôi môi mỏng khẽ mím.

Tôi đưa tay vuốt khẽ nơi ấn đường, mong làm hai đầu lông mày giãn ra.

Thế nhưng, hành động đó lại vô tình đánh thức Thành.

Đôi mắt vốn rất sáng lúc này có chút mịt mờ.

Anh vùng đứng dậy, bất ngờ kéo tôi vào vòm ngực rộng.

Bình thường tôi chỉ là đứa trói gà không chặt, nhưng kẻ nửa tỉnh nửa say thì làm sao đọ lại được người hoàn toàn minh mẫn như tôi.

Chỉ bằng một một cú đẩy, anh đã ngã nhào ra sàn.

Nhưng điều tôi không ngờ là sau cú ngã đó, kẻ say hình như đã lấy lại được chút ít tỉnh táo.

Thành chống tay ngồi dậy, nhìn rất sâu vào mắt tôi.

Đôi môi nhợt nhạt khẽ mở, giọng anh kéo dài nghe buồn nẫu ruột:

- Anh nhớ em lắm, anh thực sự cần em...

Sống mũi bỗng chốc cay cay, tôi ngồi xuống ngang tầm mắt Thành, khịt mũi hỏi:

- Rốt cục, đã có chuyện gì thế?

Ở thế giới kia, em là ai?

Thành không trả lời ngay mà lắc lắc đầu như một cách để tìm lại sự tỉnh táo.

Vài phút trôi qua, anh mới chậm rãi đưa cánh tay trái lên, nói:

- Chiếc vòng này vốn là của em.

Bất chấp điều kiện ánh sáng, chiếc vòng hạt đỏ kỳ lạ trên cổ tay Thành vẫn đang lóe lên lấp lánh.

Một lần nữa, tôi lại không thể rời mắt khỏi nó trong vài giây.

Như bị trúng một loại bùa phép không thể kháng cự, tôi vô thức đưa tay lên chạm khẽ vào nó.

Ngay khi tiếp xúc với chất đá trong veo lành lạnh ấy, cảm giác buốt giá và nhức nhối đã lập tức tấn công tôi.

Theo phản xạ, cánh tay tôi co lại tức thì.

Dù vậy, cái lạnh vẫn không hề nhạt đi mà còn có xu hướng lan rộng ra với tốc độ nhanh khủng khiếp.

Chẳng mấy chốc, toàn thân tôi đã bị bao phủ bởi cái lạnh tê tái.

Đúng lúc tôi nghĩ rằng mình sẽ chết vì lạnh, từ đại não, hàng loạt ký ức bắt đầu tuôn chảy ồ ạt.

Vô số đoạn thông tin đứt gãy rời rạc xuất hiện cùng lúc khiến tôi hoàn toàn choáng ngợp.

Tôi không thể hiểu thấu, cũng không thể sắp xếp chúng lại cho mạch lạc.

Nhưng, tôi vẫn biết, chuyện xuyên không, chuyện tôi yêu Thành.

Tất cả đều là thật!

Thế rồi, khi tôi còn chưa hết bàng hoàng vì khối thông tin được nhồi thẳng vào não một cách thô bạo, tất cả những ký ức rời rạc ấy chợt tắt ngấm.

Thông tin chỉ còn là một mảnh nhòe mờ mênh mang.

Những có một thứ vẫn còn đọng lại, rất rõ ràng, đó là cảm giác đau đớn khốn khổ.

Mọi niềm vui dường như đã bị hút sạch, trong cơ thể chỉ còn lại nỗi buồn không thể nguôi ngoai.

Như nhà lữ hành đang lạc lối trên sa mạc bất ngờ tìm thấy một ốc đảo xanh tươi, tôi vội vã nắm lấy cổ tay Thành, thực ra là nắm lấy chiếc vòng hạt đỏ kia.

Ngay lập tức, cảm giác ớn lạnh lại bùng lên trên da thịt nơi tiếp xúc.

Lần này, những ký ức quay lại có phần mạch lạc hơn.

Tôi cứ thế nắm chắc lấy chiếc vòng, để luồng thông tin tuôn chảy không bị đứt đoạn.

Chuỗi sự kiện tái hiện rất nhanh và sắc nét, như thể được viết thẳng vào não bằng một loại bút đặc biệt.

Cùng với đó, mọi cảm xúc của tôi cũng dần quay trở về.

Niềm vui, hạnh phúc, nỗi buồn, sự nhẹ nhõm, cảm giác được giải thoát... bỗng chốc ngập tràn trong tim.

Tôi gục xuống, cố gắng thở chậm lại, nhưng vẫn không ngăn được nhịp đập rối loạn trong lồng ngực.

Lúc này, nước mắt đã đẫm bờ mi, tôi ngước đôi mắt hoen ướt lên nhìn thằng vào mắt Thành:

- Em nhớ anh, em cũng rất nhớ anh...

Tôi còn chưa kịp nói hết câu thì đôi môi nóng rẫy của anh đã tìm đến, lấp đầy môi tôi.

Nụ hôn gấp gáp gần như khiến tôi nghẹt thở.

Sau vài giây bất ngờ, tôi cũng ngây ngô hồi đáp.

Bắt được tín hiệu ấy, Thành càng trở nên cuồng nhiệt và mạnh bạo hơn, anh gần như ngấu nghiến và nghiền nát môi tôi.

Nụ hôn dài tưởng chừng như bất tận.

Năm dài tháng rộng phía trước, tôi sẽ không cô đơn hay sợ hãi nữa...

***

Một sớm tinh sương khi mặt trời còn chưa ló rạng, tôi chợt tỉnh dậy sau giấc mộng hoang đường.

Trong mơ, tôi đã thấy bà già áo đỏ với cặp mắt trong veo.

Bà đứng dậy và bước thẳng qua hàng tạp hóa kỳ lạ bày dưới đất.

Nở nụ cười có đôi phần ý nhị, bà già bắt đầu cởi bỏ bộ tóc giả màu trắng, chiếc mặt nạ nhăn nheo và tấm áo đỏ vải thô xù xì ra khỏi người mình, trở về với dáng vẻ của một cô gái xinh đẹp chừng 25 tuổi.

Đưa tất cả những thứ vừa cởi ra về phía tôi, rồi chưa đợi người đối diện cầm lấy, cô gái đã thả tay ra rồi quay lưng nhảy chân sáo biến mất.

Đó cũng là lúc tôi choàng tỉnh.

Ngay lập tức, tôi vùng dậy, xuống giường ngồi vào ghế, bật đèn bàn và bắt đầu cắm cúi viết.

Những thông điệp cứ thế tuôn ra một cách tự nhiên, như thể tôi đã dành rất nhiều thời gian để suy nghĩ về chúng vậy...

PHỤ LỤC của MỸ NHÂN DU KÝ

Phụ lục này được viết bởi kẻ tưởng là xui xẻo mà hóa ra lại vô cùng may mắn, vào một năm sau Ngày Trở Về.

1.

Ngoài những công dụng đã được nhắc đến, chiếc vòng còn giúp bảo vệ ký ức của người du hành thời không.

Nếu không có nó, mọi sự kiện xảy ra ở thế giới xuyên không đến đều sẽ bị lãng quên sau Ngày Trở Về.

Đó chính là lý do bạn không nên phá hủy chiếc vòng.

2.

Bạn có thể tách riêng từng hạt vòng mà vẫn đảm bảo công dụng, nhưng nếu hạt bị vỡ, công dụng sẽ biến mất.

3.

Việc bạn cảm thấy chiếc vòng thu hút một cách đặc biệt không phải là điều ngẫu nhiên.

4.

"Sứ mệnh" là một cái gì đó khá mơ hồ.

Theo thiển ý của người viết, "sứ mệnh" có lẽ chỉ đơn giản là xuất hiện ở nơi cần xuất hiện, làm điều mà mình cho rằng đúng, và để thế giới tự vận hành theo cách mà nó cần phải vận hành.

5.

Về quy tắc dịch chuyển khi du hành thời không: Dịch chuyển gần như bất quy tắc, nhưng, lại theo thiển ý của người viết, có lẽ bạn sẽ được dịch chuyển đến nơi mà bạn cần phải có mặt tại thời điểm đó, không quan trọng nơi ấy là an toàn hay nguy hiểm đối với bạn.

6.

Trong quá trình xuyên không, các thương tổn nghiêm trọng trên cơ thể sẽ được chữa lành một phần.

Khi viết xong mới khoảng 6 giờ, chợt, tiếng chuông cửa văng vẳng làm tôi chú ý.

Quá sớm!

Khách nào lại đến giờ này nhỉ?

Tôi chạy vội xuống nhà, mở cửa nhưng không có ai.

Chỉ thấy ở dưới đất là một hộp carton chưa được đóng hoàn toàn.

Qua khe hẹp giữa những miếng bìa nâu, tôi loáng thoáng trông thấy vài lọn tóc giả màu bạc và một mảng gấu áo đỏ tươi...

—-------------------

[Hoàn thành]

—-------------------

Trời má tui vui quá huhu, cuối cùng cũng viết xong rồi.

Để hoàn thành được truyện này tui đã phải nỗ lực vượt lười rất rất nhiều.

Tự tuyên dương luôn :v Chúa tể nghị lực, bà hoàng chăm chỉ gọi tên Liz :v

Đây là truyện dài đầu tay của tui nên thiếu sót là điều khó tránh khỏi.

Thực ra tui cũng tự nhận ra truyện có một số vấn đề, nhưng nói thật là đến thời điểm này, tui lực bất tòng tâm rồi.

Nếu sửa chắc phải túc tắc nửa năm (mà chưa biết xong chưa ấy).

Btw, bạn có thể đợi ngoại truyện để biết về hành trình của Ôn Nguyệt, Cẩn Ngôn, Lâm, Hồng Liên, xem tui hành nam chính và xem cảnh hai cháu nhân vật chính hạnh phúc đồ.

Nhưng bao giờ có ngoại truyện thì tác giả cũng khum biết :v

Giờ tui đang có một mớ ý tưởng dang dở, không biết nên quẩy cái nào trước luôn.

Có lẽ tui sẽ tiếp tục với dự án truyện học đường (kiểu gì Liên - Thành cũng được cameo :v).

Update 17/1/25: Ả Liz đang viết truyện học đường hường phấn mới, được hẳn 20k từ rồi đấy, Liên - Thành được cameo luôn nha :v

—-----------------

Có rất nhiều tình tiết, nhân vật trong truyện này được mình sáng tạo ra một cách hoàn toàn ngẫu hứng.

Để rồi cuối cùng mình lại dùng đúng tình tiết, nhân vật đó để đẩy truyện đi xa hơn và liên kết với nhau một cách khá hợp lý.

May là không có cái gì ngoài tầm với và không xử lý được ha ha :v

Ví dụ nhe:

- Trường Giang là nhân vật được bịa ra lúc đang viết.

Lúc cho Trường Giang "hy sinh", tui còn chưa thực sự quyết định được là cho nhân vật chết thật hay giả.

Sau này thấy đuối quá nên tui không cho ẻm sống lại nữa.

Xin lỗi mấy bà hóng nhân vật này đội mồ sống dậy nhe :v

- Cẩn Ngôn cũng là một nhân vật không có trong cốt truyện ban đầu.

Nhân vật này "hiện ra" khi tui cần một người cõng nữ chính bị què chân xuống lầu.

Và bùm, từ khởi đầu khá hẩm hiu ấy, cô gái đã có một hành trình (theo tui là) rất ấn tượng.

Kỳ cục là mạch truyện sau này nếu không có Cẩn Ngôn thì không thể hoàn thiện được hi hi.

- Lĩnh.

Một nhân vật khá quan trọng cũng được sáng tạo ra và... vinh dự nhận vai phản diện khi tác giả đang bay bay theo mạch viết.

Tại sao Lĩnh lại là nhân vật phản diện á?

Vì thực ra tui không thích xây dựng nhân vật nữ phụ "điên vì tình", hại nữ chính chỉ vì tình (truyện này có Cẩn Ngôn - cũng vì tình nhưng chưa làm gì thực sự phương hại đến nữ chính cả.

Xuân Thủy - mọi hành động là để phục vụ mục tiêu của cha Thịnh Ly, không phải vì tình.

Hồng Liên - hơi điên một tí, nhưng một trong những động cơ của ả là vì quá cay cú khi bị Lâm sử dụng như một công cụ, không hoàn toàn là vì ghen).

Bởi thế, truyện mới cần xuất hiện nhân vật Lĩnh.

- Tình tiết về tứ tượng Thanh Long, Bạch Hổ, Huyền Vũ, Chu Tước có khả năng "ban điều ước" cũng được bịa ra khi đang viết.

Ban đầu tui định cho nữ chính quay về hiện đại được là nhờ bà già áo đỏ buff đấy chứ ha ha.

Sau này, tui để Lâm tình nguyện trao cho nữ chính cơ hội quay về hiện đại, như một bước đánh dấu sự trưởng thành của y - tức là không thao túng và kiểm soát nữa mà chịu buông tay ấy.

Con cưng tác giả nó phải khác :v

Update 10/4/25: Sau bao lâu thì Lâm vẫn là con guột duy nhất của tui trong BADNTBTT á mấy bà.

Theo tui thì truyện này đặc sắc nhất ở nhân vật Lâm, nếu không có gã thì tui cũng không viết bộ này đâu :v.

Hiện tui đang viết một truyện mới (nữa) (kỳ ảo + linh dị + học đường), và phản diện chính cũng là con guột của tui luôn.

Đứa nào giúp truyện trở nên vòng vèo xoắn quẩy thì đứa đó là con guột :v.
 
Back
Top Bottom