Khác Forbidden Secretary

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
397921000-256-k405720.jpg

Forbidden Secretary
Tác giả: TinKim556
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Hansol Vernon Chwe - CEO đời thứ hai của tập đoàn đá quý toàn cầu, lạnh lùng, kiệm lời, và cực kỳ ghét bị người khác xâm phạm không gian cá nhân.

Với Vernon, cảm xúc là một thứ rác rưởi.

Choi Seungcheol - thư ký mới chuyển từ chi nhánh nước ngoài, vẻ ngoài trưởng thành, phong thái chỉn chu, thông minh và quyến rũ đến mức không thể rời mắt.

Nhưng thứ Vernon không biết là: khi đêm xuống, Seungcheol không còn là thư ký - mà là một kẻ khiến người khác phải run rẩy vì khát khao.

Một người cấm chạm.

Một người sinh ra để phá luật.

Một trò chơi nguy hiểm bắt đầu giữa bàn làm việc, phòng họp, và cả những đêm khuya trên tầng thượng.

Và rồi - khi thân phận thật sự của Seungcheol là một đặc vụ ngầm nhằm điều tra quá khứ đẫm máu của Vernon... ai sẽ bị tổn thương trước?

---



vernon​
 
Forbidden Secretary
Chương 1 - Không Gian Cấm


Trụ sở tập đoàn đá quý Chwe International — 9 giờ sáng.

Văn phòng CEO trên tầng 28 mở ra với mùi gỗ sồi đắt tiền và mùi cà phê Ethiopia còn mới.

Những tấm kính dài sát đất phản chiếu cả thành phố lấp lánh ánh nắng.

Hansol Vernon Chwe — CEO đời thứ hai, đang đứng quay lưng về phía cửa sổ, áo sơ mi trắng gọn gàng, cổ tay xắn cao, đường sống lưng thẳng tắp.

Không ai trong công ty dám gọi thẳng tên anh.

Không ai từng bước vào văn phòng này mà không loạng choạng vì áp lực.

Và không ai — ngoại trừ một người sáng nay — dám gõ cửa hai lần.

Cốc cốc.

“Sếp.”

Giọng nam trầm, nhẹ nhưng không thiếu độ tự tin.

“Thư ký mới đến nhận nhiệm vụ.”

Vernon xoay người.

Và sững lại.

Choi Seungcheol – người mà phòng nhân sự gửi đến từ chi nhánh Pháp – không giống bất kỳ thư ký nào anh từng gặp.

Áo vest đen ôm gọn bờ vai rộng, sơ mi xanh nhạt cài kín cổ, tóc đen vuốt ngược, từng bước chân như bước ra từ phim điện ảnh.

Và ánh mắt đó – điềm tĩnh, thẳng thắn, không hề có chút sợ hãi.

Vernon ghét điều đó.

“Tôi không nhớ đã cho phép anh ngồi.” – Vernon lạnh lùng, nhìn xuống chiếc ghế mà Seungcheol vừa kéo ra và đang ung dung ngồi.

“Anh không cho phép, đúng.”

Seungcheol mỉm cười, không hề nao núng.

“Nhưng tôi nghĩ một thư ký giỏi nên chủ động.”

Một giây im lặng kéo dài.

Vernon lùi lại một bước, chống tay lên bàn làm việc, ánh nhìn như dao lướt qua gương mặt đẹp trai trước mặt.

“Không gian này là của tôi, Choi Seungcheol.

Đừng nghĩ mình đặc biệt chỉ vì có ngoại hình.” – Giọng Vernon thấp và sắc lạnh.

Seungcheol chỉ gật đầu.

“Tôi không nghĩ vậy.

Nhưng… người có ngoại hình đôi khi sẽ được phép vượt giới hạn.”

Không khí đặc lại.

Ánh mắt hai người va vào nhau, như hai lưỡi dao đang mài cạnh.

Vernon cười khẽ, nhưng không có chút ấm áp.

> “Một lời khuyên, thư ký Choi.

Càng ít chạm vào tôi, anh sẽ càng giữ được việc lâu hơn.”

Seungcheol đứng dậy, cúi đầu lịch sự.

> “Vậy tôi sẽ cố giữ tay mình bận rộn…

ở chỗ khác.”

Và anh bước ra, để lại mùi nước hoa mơ hồ thoảng qua trong không gian lạnh băng đó.

---

Tối cùng ngày – Camera phòng CEO tắt trong vòng 2 phút 37 giây.

Seungcheol đeo tai nghe nhỏ, lướt nhanh trên màn hình máy tính Vernon để lại mở.

Mắt anh không chớp khi thấy danh sách chuyển tiền ra nước ngoài qua các công ty ma.

Bàn tay cầm USB của anh hơi run.

Không phải vì sợ.

Mà vì ánh mắt lạnh như băng từ người đàn ông vừa bước vào – sớm hơn 10 phút so với thường lệ.

> “Tôi đã nói – không gian này là của tôi.”

---
 
Forbidden Secretary
CHƯƠNG 2 - ĐỨNG GẦN TÔI, HOẶC QUỲ XUỐNG


Căn phòng họp tầng 49 chỉ còn lại hai người.

Đèn vàng nhẹ, rèm đóng kín.

Trên bàn còn sót lại vài ly nước lọc và một tập hồ sơ được đóng bằng kẹp sắt, nghiêng lệch về phía ghế chủ tọa.

Seungcheol vẫn đứng đó —

Áo sơ mi trắng gài đầy nút, tay đeo đồng hồ bạc, mái tóc hơi rối vì gió điều hòa.

Anh vừa mới từ phòng in trở lại, mắt hơi mỏi, nhưng miệng vẫn nở một nụ cười chuyên nghiệp:

> “Tôi để hồ sơ anh yêu cầu ở đây rồi.

Nếu chưa cần gì nữa, tôi sẽ—”

“Đứng lại.”

Giọng Vernon trầm xuống, lạnh như bức tường kính phía sau.

Anh ngẩng lên từ ghế chủ tọa, ngón tay vẫn đặt trên bàn, gõ từng nhịp chậm rãi.

> “Tôi bảo hôm nay cậu không được mặc màu trắng.”

Seungcheol hơi nghiêng đầu, mày khẽ nhíu, rồi khẽ nhếch môi.

> “Tôi đâu nhớ có luật nào như vậy trong hợp đồng.”

“Vấn đề là cậu biết nó khiến tôi muốn làm gì.”

---

Không đợi thêm một giây.

Vernon đứng dậy.

Ghế bật ra sau một chút.

Cổ tay thon dài đã kéo mạnh thắt lưng Seungcheol, đẩy anh lùi sát tường.

> “Vậy thì làm đi.” – Seungcheol thầm thì, miệng vẫn cười, mắt thì đỏ lên vì ánh nhìn cháy bỏng.

---

🔥 Âm thanh cà vạt bị kéo lướt qua cổ.

🔥 Cúc áo bung ra từng chiếc, ngón tay Vernon thô ráp, bấu vào eo Seungcheol như muốn nghiền nát sự kiêu ngạo kia.

🔥 Seungcheol đưa tay lên giữ lấy cổ Vernon, kéo môi anh xuống — cắn vào đó một đường, để lại vết đỏ nhỏ như một tuyên bố.

Không phải CEO nào cũng được đối xử như thế.

Nhưng Vernon không đẩy ra.

Ngược lại, anh bế thẳng Seungcheol lên bàn họp, đẩy tập hồ sơ rơi xuống sàn, môi vẫn khóa lấy môi kia.

> “Vẫn muốn làm đúng vai trò thư ký chứ?”

“Nếu anh chịu nổi tôi... cứ thử.”

---

💥 Và từ đó, văn phòng tầng 49 không còn là nơi làm việc nữa.

Bàn họp trở thành chiến trường.

Một người lạnh lùng, một người rực cháy.

Ai cũng muốn điều khiển.

Nhưng cũng khao khát bị điều khiển đến điên cuồng.

---
 
Forbidden Secretary
CHƯƠNG 3 - SAU 6 GIỜ TỐI, KHÔNG AI CÒN VÔ TỘI


📍 Tầng 49 – 22:04PM

Cả tòa nhà chìm trong ánh đèn vàng dịu.

Chỉ còn một ô cửa kính vẫn sáng — phòng CEO.

Vernon đứng đó, thắt cà vạt lỏng, cổ áo mở hai nút.

Anh đang kiểm tra lại tài liệu cuối cùng trước buổi gặp đối tác sáng mai.

Cạch.

Cửa mở ra.

Và người Vernon không mong thấy, cũng không dám mong thấy, xuất hiện.

> “Tôi để quên sổ tay ở đây.”

Giọng Seungcheol vang lên sau lưng anh.

---

Seungcheol hôm nay… không phải thư ký.

Áo sơ mi đen bó sát, cổ áo thấp bất thường, quần tây ôm sát hông và ống quần hơi ngắn để lộ cổ chân trắng như sứ.

Trên môi là nụ cười nhàn nhạt.

Trong mắt là sự khiêu khích lạnh lẽo.

> “Anh nhìn gì dữ vậy, CEO?”

Vernon quay lại, khẽ cười:

> “Cậu thích chơi với lửa?”

Seungcheol nhấc cằm:

> “Và anh là người cứ giơ tay ra đụng.”

---

💥 Không cần đèn đỏ, cũng không cần tín hiệu.

Vernon xô Seungcheol vào cánh cửa vừa đóng, đè lên người cậu, môi gặm lấy cổ như cắn trả những trêu chọc.

Tay anh luồn vào trong áo sơ mi, vuốt qua vùng bụng săn chắc rồi trượt xuống hông, kéo mạnh cạp quần thư ký xuống như trút giận.

> “Mỗi lần cậu mặc như thế này... là đang cố tình thách thức tôi phải không?”

Seungcheol gật đầu, môi cong lên:

> “Không phải thách thức, là gợi ý.”

---

🔥 Bàn tay Vernon ghì chặt hai cổ tay Seungcheol lên cửa, cánh môi lướt qua tai cậu, thầm thì:

> “Vậy thì quỳ xuống đi.

Tôi sẽ bắt cậu xin tha bằng chính cái miệng đó.”

---

✨ Sau đó?

Không có tiếng nói nữa.

Chỉ còn tiếng thở gấp.

Tiếng da thịt va vào gỗ.

Tiếng rên bị nuốt bởi những nụ hôn.

Và hình ảnh một CEO lạnh lùng như băng đang nắm tóc thư ký của mình kéo vào nụ hôn sâu đến nghẹt thở.

---

Cậu thư ký ấy...

Ban ngày là người đàn ông mẫu mực nhất văn phòng.

Ban đêm là thứ khiến Vernon không thể dứt ra.
 
Forbidden Secretary
Chương 4 - Gài bẫy


Ánh đèn văn phòng lúc nửa đêm phản chiếu lên làn da trần ướt mồ hôi của Seungcheol, người vẫn còn nằm ngửa trên ghế sofa da thật – ngực phập phồng, một vết cắn đỏ sẫm nổi bật nơi bả vai.

Vernon đứng dậy, cài cúc áo sơ mi như thể mọi chuyện vừa rồi chỉ là một bài tập thể lực.

Anh không hề quay lại nhìn.

> “Tôi đã bảo…

đừng bước vào không gian của tôi.”

Seungcheol liếm nhẹ môi dưới, hơi thở vẫn chưa ổn định:

> “Thế sao anh lại giữ tôi lại bằng cách đó?”

Vernon quay người, ánh mắt lạnh băng xuyên qua làn tóc rối của Seungcheol.

> “Cậu muốn chơi à?

Vậy thì tôi sẽ dạy cậu luật.”

---

💼 Sáng hôm sau

Seungcheol mặc áo sơ mi trắng, cà vạt xám nhạt – ánh mắt hoàn toàn là của một thư ký chuyên nghiệp.

Anh bước vào phòng họp, tay cầm bản kế hoạch mới.

Vernon liếc nhìn anh, không một biểu cảm.

> “Bản chiến lược tiếp cận tập đoàn Themis… cậu chuẩn bị đến đâu rồi?”

> “Xong hết rồi.

Tôi chỉ đợi anh phê duyệt thôi, boss.” – Seungcheol khẽ nhấn giọng cuối, khiến vài người trong phòng họp hơi rùng mình.

---

🔍 Tối hôm đó – Căn phòng ngầm

Seungcheol mở laptop riêng – không có bất kỳ kết nối nào với hệ thống công ty.

Một video mở ra – hình ảnh Vernon 5 năm trước.

Máu, tiếng súng, và một vụ thảm sát.

Seungcheol tháo cà vạt, mở cúc áo, tựa lưng vào ghế:

> “Hansol Vernon Chwe… anh giấu thứ gì dưới lớp mặt nạ CEO lạnh lùng ấy?”

Anh nhấn gửi báo cáo mã hóa.

Không ai biết rằng, mỗi lần anh ngủ với Vernon… là một bước anh tiến gần hơn tới sự thật.

---

✨ Cuối chương – Giấc mơ bẻ cong cả nhiệm vụ

Đêm khuya, Vernon dựa lưng vào cửa phòng ngủ, nắm tay siết chặt.

> “Cậu đang làm gì với tôi, Seungcheol…?”

Còn trong phòng, Seungcheol nằm nghiêng trên giường Vernon, quấn lấy chiếc chăn mỏng.

Anh vừa mỉm cười, vừa thì thầm:

> “Tôi đang khiến anh không thể sống thiếu tôi – đó chính là bước đầu tiên.”

---
 
Forbidden Secretary
Chương 5 - Khi Lừa Dối Trở Thành Dụ Dỗ


🌃 Căn penthouse tầng 37

Seungcheol chống tay lên thành bếp, mặc một chiếc áo choàng tắm hờ hững, vạt áo chỉ khép lại một nửa, lộ rõ phần xương đòn quyến rũ và bắp đùi trắng săn chắc.

Anh khuấy nhẹ ly cà phê, ánh mắt như vô tình nhìn vào màn hình tivi đang phát tin tài chính – nhưng thật ra là đang chờ.

Cánh cửa phía sau bật mở.

Vernon bước vào, cổ áo sơ mi chưa cài, mắt mệt mỏi nhưng ánh nhìn vẫn sắc lạnh.

> “Cậu gửi tôi địa chỉ này, giữa đêm?”

“Anh đến rồi đấy thôi.” – Seungcheol nhếch môi.

“Tôi không phải kiểu đàn ông bị điều khiển bởi cơ thể.”

Seungcheol bước tới, chỉ để dừng lại trước mặt Vernon chưa đầy một gang tay.

Hơi thở anh nóng rẫy:

> “Thế anh đến đây để đọc sách à, CEO?”

---

💥 Khoảnh khắc bùng cháy

Vernon đẩy Seungcheol tựa vào kệ bếp, hai tay siết lấy eo anh.

Cái hôn đầu tiên không dịu dàng – mà là một cú va chạm mạnh bạo giữa hai bản năng.

Seungcheol rên khẽ, một tay kéo chiếc áo khoác khỏi vai Vernon, một tay trượt xuống thắt lưng anh.

Quần áo vứt ngổn ngang.

Mùi hổ phách và café hòa quyện với tiếng thở dốc.

Seungcheol bị đặt nằm lên bàn ăn – Vernon cúi xuống, môi trượt dài từ cổ xuống xương quai xanh.

> “Đừng có giả vờ nữa.

Cậu biết rõ cậu muốn điều gì.”

> “Tôi muốn anh.” – Seungcheol rên khẽ, đùi kẹp lấy eo người kia – “Muốn anh từ rất lâu rồi…”

---

🕶️ Sáng hôm sau – Mặt nạ trở lại

Seungcheol tỉnh dậy một mình, chiếc áo sơ mi của Vernon được để lại đắp lên bụng anh như lời nhắc: "Chỉ là một đêm."

Nhưng rồi điện thoại anh rung lên – một tin nhắn từ Vernon:

> “Hôm nay tôi đi họp với Themis.

Đi cùng.”

Seungcheol nhếch môi, ngón tay lướt nhẹ lên cằm.

> “Vâng, boss.

Nhưng lần tới, đừng bỏ đi khi tôi vẫn chưa ngủ say.”

---

💻 Và phía sau… là báo cáo gửi về trụ sở:

> “Hansol Chwe có dấu hiệu mất kiểm soát cảm xúc.

Tiến độ tiếp cận: vượt dự kiến.”

---
 
Forbidden Secretary
Chương 6 - Khi Sự Nghi Ngờ Trỗi Dậy


🌆 Cuộc họp cổ đông – Tòa nhà Themis

Seungcheol bước sau Vernon với vẻ mặt nghiêm túc, tay ôm tập tài liệu, cổ áo cài kín, tóc chải gọn gàng.

Không ai biết chỉ vài tiếng trước, anh còn nằm trên bàn bếp nhà Vernon, ướt mồ hôi, miệng thì thầm những tiếng rên chỉ hai người biết.

Cuộc họp diễn ra căng thẳng.

Vernon không nói nhiều, chỉ gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn kính, mắt thì dán vào màn hình trình chiếu.

Nhưng…

> “Tài liệu này… ai đã chuẩn bị?” – Một cổ đông hỏi, nhíu mày.

Seungcheol hơi khựng lại.

Đó là tập file anh đã chỉnh sửa đêm qua.

Nhưng có một trang bị thay đổi – không phải bởi anh.

---

🔍 Sau cuộc họp

> “Tôi nhớ rõ mình không thêm mục chi tiết đó.” – Seungcheol nói khi hai người ở trong thang máy.

Vernon liếc anh, ánh mắt tối lại:

> “Cậu chắc không có ai đụng vào laptop của mình?”

> “Tôi luôn khóa nó.” – Seungcheol đáp, nhưng trái tim anh khẽ lệch nhịp.

Anh biết rõ lý do – vì chính anh không phải người duy nhất có quyền truy cập.

Một bộ phận trong tổ chức ngầm đang tăng tốc.

---

🕯️ Tối hôm đó – Penthouse của Vernon

> “Em không thấy anh gọi?” – Vernon mở cửa, đứng trần, chỉ mặc một chiếc quần ngủ mỏng.

Seungcheol nhún vai, tay vẫn đút trong túi áo khoác.

Nhưng mắt anh… là một mớ lửa.

> “Em nghĩ mình nên giữ khoảng cách một thời gian.”

> “Cậu nói gì?” – Vernon bước lại gần, hơi thở chạm lên môi Seungcheol.

> “Chuyện ở công ty đang rối.

Em không muốn bị lôi vào…”

> “Đừng lừa tôi, Seungcheol.”

Vernon đẩy anh sát tường, hai bàn tay kẹp chặt hai bên hông anh.

Gần quá, Seungcheol cảm nhận được từng nhịp tim trong lồng ngực người kia.

> “Cậu đang giấu tôi điều gì?”

> “Nếu em giấu…” – Seungcheol thì thầm, nụ cười nhếch lên – “Thì anh nên sợ.”

---

🔥 Và họ lao vào nhau như hai kẻ sắp mất tất cả.

Môi – răng – da thịt va chạm, kéo nhau từ tường sang giường, quần áo vứt vội vã, Seungcheol cắn vào vai Vernon, để lại dấu đỏ sâu hoắm.

> “Anh nghi ngờ em à?”

“Cả đời tôi chẳng tin ai.”

“Tốt.” – Seungcheol rên khẽ khi bị lật ngược lại – “Vì kẻ không tin ai… thường là người dễ tổn thương nhất.”

---

🕶️ Cùng lúc đó – Ở một nơi khác

> “Mục tiêu đã đạt được tiếp xúc thân mật cấp độ cao.”

“Hành động tiếp theo?”

“Gửi hình ảnh Seungcheol rời văn phòng của Vernon lúc 2g sáng cho hội đồng giám sát.”

---

Cậu thư ký đang chơi một trò cực kỳ nguy hiểm.

Và CEO thì dường như bắt đầu… yêu.

---
 
Forbidden Secretary
Chương 7 - Lời Thì Thầm Trong Bóng Tối


🌙 0:42 AM – Căn hộ của Vernon

Chiếc rèm dày được kéo hờ, ánh đèn thành phố hắt qua khe nhỏ, chiếu lên thân thể lõa lồ nằm nghiêng trên giường.

Vernon đang ngủ, thở đều, cánh tay rắn chắc vắt qua người Seungcheol.

Còn Seungcheol… thì tỉnh.

Không phải vì khó chịu.

Mà vì anh đang ghi nhớ.

> “Anh rên tên em…” – Seungcheol thì thầm, môi khẽ chạm vào bắp tay Vernon.

> “Cheol…

Cheol…” – Giọng khàn đục của Vernon khi ngủ mớ khiến tim anh siết lại.

Chậm rãi, anh đưa tay xuống mép giường, rút ra một vật nhỏ: một chiếc máy ghi âm mini.

Anh ấn nhẹ nút, máy nhấp nháy.

> “Tôi yêu cậu.”

Tim Seungcheol lệch một nhịp.

Đó là… giọng của Vernon.

Rõ ràng.

Dứt khoát.

Và hoàn toàn vô thức.

> “Chết tiệt…” – Seungcheol nghiến răng.

Anh không ngờ, trong lúc mơ, Vernon lại thốt ra điều đó.

Điều mà người tỉnh táo kia chắc chắn sẽ không bao giờ nói.

---

🕶️ 08:13 AM – Phòng tắm tầng 17, tập đoàn Themis

> “Cậu đang do dự.” – Giọng nói vang lên trong tai nghe của Seungcheol.

“Không.”

“Anh ta tin cậu.

Cậu chỉ cần cài chip truy xuất dữ liệu vào két sắt trong văn phòng.”

“Tôi biết.”

“Và cậu cũng biết… nếu để cảm xúc xen vào, cậu không còn là đặc vụ nữa.”

Seungcheol nhìn vào gương.

Bàn tay anh run nhẹ.

---

🧳 10:05 AM – Văn phòng CEO

> “Cậu trễ.” – Vernon không ngước lên.

“Xin lỗi.

Kẹt xe.”

Seungcheol đặt xấp tài liệu lên bàn, cúi người thấp hơn mức cần thiết.

Hương cologne trên người Vernon khiến anh khó thở.

> “Tối qua… anh ngủ ngon chứ?” – Anh hỏi, môi khẽ cong.

Vernon khựng lại một giây, rồi đáp:

> “Cậu nói gì trước khi tôi ngủ?”

> “Em chỉ chào ngủ ngon.” – Seungcheol nhún vai, quay đi, tim lại đập rối loạn.

---

📂 Trong phòng lưu trữ dữ liệu nội bộ

Anh trượt thẻ, bước vào không gian tối.

Trái tim đập như trống trận.

Đây là lúc anh cần hoàn thành nhiệm vụ.

Nhưng trong túi áo, máy ghi âm đêm qua vẫn còn phát lại câu nói đó.

> “Tôi yêu cậu.”

---
 
Forbidden Secretary
Chương 8 - Cuộc Gọi Lúc Nửa Đêm Và Chiếc Vé Máy Bay Không Ai Biết Tới


🌙 02:37 AM – Sân thượng tòa nhà Themis

Gió đêm lạnh luồn qua cổ áo sơ mi đã bung hai nút.

Seungcheol đứng đó, điện thoại kề bên tai, mắt nhìn ánh đèn thành phố phía xa.

> “Nhiệm vụ sắp kết thúc.”

“Vậy cậu còn chần chừ điều gì?” – Giọng người phụ nữ bên đầu dây kia lạnh như băng.

“Cậu ta không đơn giản như báo cáo.

Và tôi…”

“Cậu ngủ với mục tiêu rồi?”

“...”

Im lặng.

Rồi:

> “Tôi cần thêm thời gian.”

Điện thoại tắt.

Seungcheol ngẩng mặt lên trời.

Mắt anh lấp lánh ướt.

---

✈️ Sáng hôm sau – Văn phòng Vernon

> “Em sắp về Thụy Sĩ?” – Vernon gập chiếc vé máy bay, ánh mắt tối lại.

“Có chút chuyện gia đình.” – Seungcheol đáp, bàn tay siết lại sau lưng.

Vernon đứng dậy, bước đến gần.

Hắn đưa tay lên chỉnh cà vạt cho Seungcheol, ánh mắt không rời khỏi đôi môi kia.

> “Cậu có thể đi.” – Giọng hắn trầm thấp.

“Nhưng cậu sẽ phải quay lại.”

> “Tại sao?”

“Vì tôi không cho phép cậu biến mất.”

Câu nói đó… như một lời ràng buộc.

---

🛬 Tối hôm đó – Căn hộ Seungcheol

Anh không về nhà.

Cửa vẫn khóa.

Nhưng Vernon đã ở trước cửa từ 9 giờ tối đến gần nửa đêm.

Cầm điện thoại, hắn gõ:

> “Cậu đang ở đâu?”

Không có hồi âm.

Cho đến 12:34 AM, một dòng tin nhắn hiện lên:

> “Nếu em không phải đặc vụ thì anh sẽ tin em yêu anh chứ?”

Tim Vernon… như bị bóp nghẹt.

---

📍2:17 AM – Hẻm tối gần sân bay

Seungcheol đứng đó.

Không đi.

Không bước.

Vé máy bay đã bị vò nát trong tay.

Phía sau anh là bóng người lặng lẽ, bước đến, nắm lấy cổ tay.

> “Tôi đoán cậu không đi.”

Seungcheol không quay lại.

Hơi thở vương khói lạnh.

> “Vì nếu cậu đi… tôi sẽ phải phá hủy cả cái sân bay đó để kéo cậu về.”

Vernon kéo anh quay lại.

Đôi mắt kia chẳng còn lạnh lùng, mà là một cơn cuồng lửa cháy âm ỉ.

> “Seungcheol.

Trả lời tôi.”

“Có phải cậu đã yêu tôi thật rồi không?”

Anh mở miệng.

Nhưng thay vì lời nói—anh hôn Vernon.

Một nụ hôn đầy mùi gió đêm, khói thuốc, và cảm xúc bị kìm nén quá lâu.

---

🔐 Phần kết chương

Trong bóng tối, một mắt camera quay lén lóe lên đèn đỏ.

Và trong lòng Seungcheol… là lần đầu tiên anh thấy sợ.

Không phải sợ bị phát hiện.

Mà là sợ… mất người kia mãi mãi.

---
 
Forbidden Secretary
Chương 9 - Lý Lịch Máu Và Cuộc Truy Lùng Trong Thầm Lặng


🗂️ 03:12 AM – Trụ sở Cục Tình Báo Châu Âu

Một báo cáo được in ra, trang đầu là:

> “VỤ ÁN KRAKEN – Hồ sơ mật cấp 7”

Mục tiêu: Hansol Chwe Vernon – Chủ tịch đương nhiệm của Themis Group

Liên quan: Seungcheol Choi – đặc vụ ngầm gài vào tập đoàn 3 tháng trước.

Cạnh đó là tấm ảnh Seungcheol…

đang nằm trong vòng tay Vernon trên tầng thượng tòa nhà.

Không che, không che giấu, chỉ có ham muốn và mềm yếu.

> “Cậu ta…

đã vượt ranh giới.”

---

🔍 Chiều hôm đó – Văn phòng CEO

Vernon ngồi đọc một báo cáo tài chính.

Mặt lạnh như tiền.

Nhưng ánh mắt thì… cứ dán về chỗ bàn làm việc đối diện – nơi Seungcheol ngồi với áo sơ mi trắng ôm sát, cúc cổ mở một nấc, lưng hơi cong khi gõ máy tính.

> “Anh cứ nhìn tôi vậy hoài thì có ngày chết vì khát đấy.” – Seungcheol không ngẩng đầu, cười nửa miệng.

“Thế thì cậu định rót cho tôi bao nhiêu lần đây?” – Vernon chống cằm, đáp lại với ánh nhìn hạ gục người đối diện.

---

🧩 Tối cùng ngày – Seungcheol mở tủ sắt trong nhà

Anh lấy ra một USB, bên trong là video tuyệt mật từ 5 năm trước.

Trong đó, Vernon đứng giữa nhà kho rực lửa, tay đầy máu, bên cạnh là thi thể một người đàn ông mang quân phục.

> “Không thể nào…” – Seungcheol thở dốc.

“Anh từng… giết một sĩ quan cấp cao?”

Tay anh run run.

Trái tim anh nghẹn lại.

Nhưng câu hỏi thật sự là: "Tại sao Vernon giết người đó?"

---

📞 Cuối chương – Một cuộc gọi bí ẩn

> “Cậu sắp vạch mặt một người… hay phá hủy cả hai?” – Giọng người chỉ huy vang lên trong điện thoại.

“Chọn đi, Cheol.

Lý trí hay cảm xúc.”

---
 
Forbidden Secretary
Chương 10 - Bữa Tối Máu Và Lời Nói Dối Lãng Mạn


🌃 20:47 PM – Nhà hàng kính tầng 52, toàn cảnh thành phố

Seungcheol mặc áo cổ lọ đen ôm trọn thân hình, khoác ngoài là blazer xám tro, tay cầm ly rượu vang, môi mím nhẹ.

Anh nhìn quanh, chưa thấy Vernon.

Bỗng một bàn tay siết nhẹ lấy eo anh từ phía sau.

> “Người đẹp đến sớm thế.”

“Người giữ bí mật nên biết đúng giờ.” – Seungcheol quay lại, đối diện là Vernon trong sơ mi đen, áo khoác dài, ánh mắt vừa trầm tĩnh vừa...

ăn thịt.

---

🥀 Món khai vị là mỳ Ý… nhưng nóng nhất là ánh nhìn dưới bàn

Seungcheol gác chân qua chân, mảnh khăn trải bàn không giấu nổi hành động đôi chân đang khẽ trượt qua đùi Vernon.

> “Cậu đang chơi với lửa, Seungcheol.”

“Tôi nghĩ chúng ta đang ăn tối.” – Anh nhoẻn cười, nhưng tay vẫn không dừng lại.

Vernon cúi người sát hơn, hơi thở nóng rực:

> “Tôi sẽ ăn cậu, nếu cậu còn tiếp tục.”

---

🩸 Một giây im lặng – rồi ánh đèn vụt tắt

Nhà hàng tối om trong 3 giây.

Khi đèn bật lại, một phong bì đỏ đã nằm trên bàn của Vernon.

> “Người thừa kế Themis, anh sẽ chết như cha mình?”

Seungcheol biến sắc.

Vernon thì ngồi bất động 3 giây – rồi cười, nhếch môi như thể chuyện này quá... nhàm chán.

> “Lại chơi gửi thư dọa giết à?”

“Có thể là thật lần này.” – Seungcheol thấp giọng, mắt không rời phong bì.

“Tôi không quan tâm.” – Vernon nâng ly rượu, nhấp một ngụm, mắt nhìn thẳng vào anh – “Miễn là cậu vẫn còn ngồi đây với tôi.”

---

🔥 Đêm đó – Ở căn penthouse, mùi nước hoa và mồ hôi hòa làm một

> “Mặc đồ đen, hại tôi chịu hết nổi rồi.” – Vernon vừa nói vừa kéo Seungcheol đè xuống giường.

“Anh nói không quan tâm mà.” – Seungcheol cười khẽ, tay siết lấy cổ áo Vernon, kéo xuống.

Môi chạm môi.

Răng cắn môi.

Hơi thở bật ra trong bóng tối.

Chiếc blazer bị quăng đi.

Áo cổ lọ bị lột sạch.

Và Seungcheol – người vốn luôn kiểm soát – giờ nằm dưới, cong lưng theo từng nhịp đẩy sâu...

> “Anh là CEO, sao lại... dữ vậy?” – Anh thở hổn hển.

“Còn cậu là đặc vụ, sao lại ngon như vậy?” – Vernon trả miếng, môi trượt xuống cổ anh.

---

🛏️ Sáng hôm sau – Giường rối bời, quần áo rải khắp sàn

Seungcheol mở mắt, quay sang thì thấy Vernon vẫn đang ôm lấy eo anh, ngủ yên.

Một buổi sáng yên bình – nếu anh không nhận được tin nhắn:

> “Tối qua – hình ảnh thân mật giữa anh và mục tiêu đã bị ghi lại.

Chuẩn bị lệnh triệu tập.”

---
 
Forbidden Secretary
Chương 11 - Vết Cắn Ở Tim & Cuộc Gọi Từ Địa Ngục


🌘 Sáng hôm sau – 6:45AM | Penthouse phủ ánh nắng bạc

Seungcheol tỉnh dậy giữa mùi nệm thơm mùi da, còn tay ai đó vẫn vắt ngang eo mình.

Một nụ hôn hờ đặt lên gáy.

> “Dậy rồi sao, đặc vụ?” – Vernon thì thầm, giọng khàn đặc vì mới ngủ dậy.

Seungcheol lùi người một chút, môi đỏ hơi cong lên – nhưng ánh mắt lại lạnh ngắt khi nhìn vào điện thoại vừa rung lên.

Một ảnh chụp – anh nằm trên người Vernon, trong tư thế gần như… thuộc về.

Dòng tin nhắn đính kèm:

> "Mày ngủ với mục tiêu rồi?

Chọn đi – tình hay lý?"

---

💢 Vernon nhìn thấy.

Nhưng anh không giận.

Anh chỉ cười.

> “Ai gửi?”

“Tổ chức.”

“Và cậu sẽ bỏ tôi à?”

“Tôi nên.”

“Nhưng cậu không muốn.” – Vernon nghiêng người, ngón tay siết lấy cằm Seungcheol, mắt sâu như vực thẳm.

---

💣 10:00AM – Tầng trệt, Tập đoàn Chwe Global

Một cuộc họp kín diễn ra – nhưng ghế chủ tọa hôm nay… trống.

Vì CEO đang bận đẩy đặc vụ của tổ chức vào tường trong thang máy riêng.

> “Họ nghĩ cậu là quân cờ?” – Vernon ghé sát tai Seungcheol.

“Tôi sẽ khiến họ không còn dám chơi cờ với cậu nữa.”

Một vết cắn hằn lên ngay ngực trái Seungcheol – nơi không ai có thể nhìn thấy.

> Một vết đánh dấu.

Một lời tuyên chiến.

---

🖤 21:00PM – Bar ngầm khu trung tâm

Vernon khoác áo đen, bước xuống tầng hầm ngầm.

Anh đến gặp người gửi ảnh, người tưởng mình đã bắt được thóp anh.

Nhưng...

> “Tôi biết anh là ai.”

“Tôi biết cả tổ chức của anh đang muốn gì.”

“Và đây là lời cảnh báo cuối cùng.”

Một tiếng súng nổ — không ai chết, nhưng viên đạn ghim thẳng vào ghế, cách đầu kẻ đó vài milimet.

Vernon bước đi, để lại hai từ:

> “Đụng vào Seungcheol một lần nữa... thì đừng mong thấy ánh sáng.”

---

🩸 Cùng lúc đó – Seungcheol đứng trên sân thượng, gió thổi tung áo sơ mi

Anh cầm điện thoại, giọng bình thản:

> “Vernon đã biết tôi là đặc vụ.”

Phía bên kia gào lên:

> “Rút đi!

Anh không được phép yêu hắn ta!

Anh có nhiệm vụ!”

> “Tôi không yêu.

Tôi... thuộc về.”

– Seungcheol cúp máy, cười nhạt.

---

🔥 Và đêm đó – giữa ánh sáng lấp lánh thành phố… một cơ thể bị ghì chặt xuống ghế sofa bọc da, môi bị nuốt trọn, tiếng rên vang lên không dứt.

> “Vết cắn hôm trước mờ rồi.”

“Thì tôi sẽ cắn lại.” – Vernon thở hổn hển, gầm bên tai Seungcheol.

Cơ thể Seungcheol vặn vẹo dưới thân anh, nhưng ánh mắt thì như đang thiêu rụi cả thế giới.

> “Em là của tôi, Seungcheol.

Của tôi.

Không của tổ chức nào khác.”

---
 
Forbidden Secretary
Chương 12 - Gọi tên tôi, dù là trong nghi ngờ


Ánh đèn từ tầng 46 phản chiếu qua cửa kính, đổ xuống thân thể trần trụi của Seungcheol đang nằm trên chiếc sofa dài của phòng tổng giám đốc.

Vết hôn đỏ loang trên xương quai xanh, dấu răng mờ nơi bả vai, môi anh sưng nhẹ… nhưng ánh mắt thì lại đục như màn đêm chưa chịu hé sáng.

> “Cậu muốn gì ở tôi, Cheol?” – Vernon gằn giọng.

Tay vẫn giữ lấy cằm anh, mạnh vừa đủ để ép ánh nhìn đối diện.

Seungcheol không trả lời.

Chỉ ngước nhìn với ánh mắt rực lửa – một ngọn lửa không biết là do ham muốn, hay là vết thương đang thiêu rụi trái tim anh.

> “Cậu nghĩ tôi không biết gì sao?” – Vernon rít khẽ.

“Mấy cuộc gọi rác.

Những lần biến mất đột ngột.

Ngay cả hồ sơ của cậu cũng...”

Bất ngờ, Seungcheol siết tay anh lại, kéo Vernon xuống, hôn anh – cuồng nhiệt, mạnh mẽ, như muốn xóa hết tất cả những câu hỏi chưa kịp thốt ra.

Mùi gỗ trầm, da thịt và rượu nặng quyện vào nhau.

Seungcheol không còn là một thư ký cẩn trọng.

Anh là lửa.

Là dao.

Là sự thèm khát không có điểm dừng.

Vernon không đẩy ra.

Thậm chí còn nghiến chặt lấy hông Seungcheol như muốn phá nát khoảng cách cuối cùng.

Môi lướt qua cổ, răng cắn nhẹ lên dái tai khiến Seungcheol thở gấp – đầu óc hỗn loạn.

> “Đừng giả vờ với tôi nữa…” – Vernon thở, giọng khản đặc.

“Tôi không quan tâm cậu là ai.

Tôi muốn cậu.

Cả người, cả bí mật, cả dối trá.”

Seungcheol cười khẽ.

Một nụ cười ướt như nước mắt.

> “Anh sẽ hối hận đấy…

Vernon.”

> “Tôi không quan tâm.”

Quần áo bị kéo xuống, gỡ tung.

Tiếng rên rỉ bị nghẹn trong cổ.

Cơ thể Vernon phủ lên người Seungcheol như một lời tuyên bố chủ quyền đầy dục vọng.

Và trong giây phút đó… không còn ai nhớ mình là ai.

Không còn lý trí.

Không còn sự nghiệp.

Không còn kẻ phản bội hay người bị lừa dối.

Chỉ còn hai thân thể quấn lấy nhau, run rẩy trong cơn lũ của khao khát và lạc lối.

---

Khi tất cả lắng lại, Seungcheol ngồi dậy, trùm lấy người mình bằng chiếc áo vest của Vernon.

Anh quay mặt về phía cửa kính, nhìn thành phố chìm trong ánh đèn vàng mệt mỏi.

> “Anh vẫn sẽ muốn tôi… nếu một ngày anh biết tôi chính là người được cài vào để phá hủy anh chứ?”

Không có tiếng trả lời.

Chỉ có cánh tay siết lấy anh từ sau lưng, nhẹ nhàng, gần như... yếu đuối.

> “Tôi đã bị cậu phá hủy từ đêm đầu tiên rồi.”

---
 
Forbidden Secretary
Chương 13 - Nguy hiểm luôn có hình dạng đẹp đẽ nhất


Cánh cửa kính văn phòng tầng 46 vừa khép lại cũng là lúc Vernon suýt mất bình tĩnh.

Bước chân vang khẽ trên sàn gỗ, Seungcheol xuất hiện với áo sơ mi trắng kiểu croptop cổ V sâu hun hút, tay áo xắn cao để lộ bắp tay rắn rỏi và vòng eo săn chắc, phía dưới là quần tây đen ôm sát, kéo dài theo đôi chân dài và thẳng, kết thúc bằng một đôi boots gót thấp kiểu Chelsea đen bóng loáng.

Cổ chân lấp ló một sợi xích mảnh.

> “Tôi đi họp, không phải đi sàn.” – Vernon lẩm bẩm nhưng ánh mắt lại dán chặt không rời.

> “Thế à?” – Seungcheol đáp, khẽ nghiêng đầu, xương quai xanh sắc nét như lưỡi dao phản chiếu ánh nắng.

“Tôi tưởng hôm nay là ngày tổng giám đốc cần bị phân tâm.”

Vernon ngồi bật thẳng dậy khỏi ghế, rời khỏi bàn làm việc như bị hút theo mùi nước hoa nhè nhẹ tỏa ra từ người Seungcheol — thứ gì đó như gỗ, da và... tội lỗi.

> “Cậu đang cố giết tôi theo cách khác đấy à?”

Seungcheol tiến lại gần, ngồi lên mép bàn, hai chân bắt chéo.

Chiếc áo croptop nâng nhẹ cơ ngực, khiến đường rãnh ngực hiện rõ, phần bụng thon gọn phập phồng theo nhịp thở.

> “Tôi chỉ muốn chứng minh... tôi không cần đụng vào hồ sơ cũng đủ khiến anh không thể làm việc.”

Vernon bật cười khẽ.

Một tay chống lên bàn, tay còn lại kéo Seungcheol lại gần hơn.

Mùi da thịt, hơi thở, cả sự nguy hiểm như dán sát vào nhau.

> “Lại muốn thử tôi?” – anh hỏi, môi lướt qua cổ Seungcheol.

“Ngay giữa ban ngày?

Ngay trong văn phòng?”

> “Tôi mặc thế này không phải để đứng yên đâu, tổng giám đốc.” – Seungcheol thì thầm, giọng khàn.

“Tôi đến để anh chứng minh xem... ai đang kiểm soát trò chơi này.”

Không cần thêm lời nào, Vernon kéo mạnh anh lên bàn, miệng khóa chặt môi Seungcheol như một phản xạ bản năng.

Tay anh trượt dọc theo đường cong mảnh mai ấy, móng tay bấm nhẹ vào da thịt khi cảm nhận từng tiếng thở gấp, từng chuyển động co siết.

Chiếc croptop bị đẩy lên, để lộ phần bụng săn chắc.

Vernon cúi xuống cắn nhẹ lên phần cơ rắn chắc đó, nghe Seungcheol rít nhẹ, tay bấu vào tóc anh.

> “Cậu mặc thế này... là muốn tôi làm gì hả, Cheol?”

“Phạt tôi đi.

Như một ông chủ đáng sợ.”

Ánh mắt Seungcheol khi nói câu đó — ướt át, trêu chọc, và thách thức đến mức Vernon chẳng còn phân biệt nổi ai mới là kẻ đang chủ động.

---

Đèn phòng không tắt.

Cửa không khóa.

Còn những âm thanh bị nén lại trong từng cơn rên khẽ... thì vang lên như lời thú nhận không lời.

Về một thứ dục vọng vượt khỏi cả tội lỗi.

---
 
Forbidden Secretary
Chương 14 - Cấm Địa Cuối Cùng


Khi lý trí buông tay, cơ thể lên tiếng.

---

Seungcheol bước ra khỏi phòng tắm, mái tóc ướt rũ xuống, từng giọt nước lăn dài theo đường xương quai xanh.

Chiếc áo sơ mi trắng mỏng tanh dính chặt vào người, ngắn đến lưng quần, để lộ phần eo nhỏ nhắn, cùng quần đen ôm sát đôi chân dài săn chắc.

Gót giày da nhọn phát ra âm thanh khô khốc trên sàn đá cẩm thạch.

Vernon đứng bên cửa sổ, ánh đèn thành phố hắt vào tạo bóng lưng dài cô độc.

Nhưng mắt anh không rời khỏi Seungcheol – từng bước chân, từng cái liếc mắt.

Anh nuốt khan, không biết đó là vì cổ họng khô rát hay là vì khao khát đang bùng lên như đám cháy âm ỉ.

> “Lại gần đây.” – Giọng Vernon khàn hẳn đi.

Seungcheol chỉ nhếch môi.

Đôi mắt xếch cong như muốn trêu đùa.

Cậu bước chậm đến trước mặt Vernon, ngẩng đầu, đưa tay chỉnh lại cổ áo cho hắn.

> “Thích không?”

Vernon siết lấy eo cậu, kéo cậu dính sát vào cơ thể mình.

> “Em không biết mình đang chơi với lửa đấy, Choi Seungcheol.”

> “Vậy để lửa thiêu cháy em đi.”

Họ hôn nhau.

Không còn là nụ hôn kiểm soát hay ép buộc.

Mà là nụ hôn nhấn chìm lý trí.

Seungcheol chủ động.

Cậu khẽ cắn môi dưới Vernon, tay luồn vào tóc anh kéo nhẹ.

Vernon gầm lên, bế cậu đặt lên bàn làm việc.

Những tập tài liệu bay tung, vài cái ghim giấy rơi lách cách.

Seungcheol không quan tâm.

Cậu ngồi lên bàn, đôi chân quấn lấy hông Vernon, chủ động hôn như muốn nuốt lấy người đàn ông đó.

Vernon bẻ nghiêng đầu cậu, hôn từ cổ xuống xương đòn, đến phần ngực lộ ra do cúc áo bung ra.

> “Người như em… không thể là thư ký bình thường.”

Seungcheol cười khẽ, tay mò ra sau cổ Vernon, kéo lại gần hơn:

> “Đúng.

Nhưng anh vẫn yêu em, đúng không?”

Vernon không đáp.

Anh đẩy cậu nằm xuống mặt bàn lạnh.

Tay cởi từng nút áo, mắt không rời khỏi biểu cảm đỏ bừng vì xấu hổ của Seungcheol.

> “Tôi sẽ khiến em nhớ từng centimet mà tôi đi qua.”

Seungcheol rướn người, khẽ thì thầm:

> “Làm em khóc đi, Vernon.”

Và trong đêm khuya, tầng 72 của tòa nhà đá quý, chỉ còn tiếng thở dốc, tiếng rên rỉ bị kìm nén và sự hòa quyện giữa hai cơ thể như cấm địa vừa bị phá vỡ.

---
 
Forbidden Secretary
Chương 15 - Một Bé Hư Chính Nghĩa


Trời chưa sáng hẳn, nhưng ánh đèn thành phố len vào qua tấm rèm dày, rọi lên sống lưng trần đang lặng lẽ di chuyển trong căn penthouse.

Seungcheol đứng trước gương, cài từng khuy áo sơ mi đen.

Vết hôn trên cổ, bầm nhẹ nơi xương quai xanh, vài vết xước nhỏ sau lưng — dấu vết của một đêm "được đối xử như hàng dễ vỡ" dưới tay Vernon.

Anh vuốt nhẹ hàng khuy cuối cùng, chỉnh lại thắt lưng, kéo áo khoác da phủ ngoài.

Ánh mắt trong gương không còn là của người thư ký lịch sự, mà là của một bé hư chính nghĩa — người từng run rẩy trong lòng Vernon, giờ sẵn sàng nắm dây cương ngược lại.

> “Tôi sẽ cho ngài biết… thế nào là vừa mềm mại vừa nguy hiểm.”

Anh lấy điện thoại, mở nhóm riêng biệt với đội ngũ gián điệp.

Chỉ để lại đúng ba dòng:

“Vernon đã mở khóa tầng bảo mật.

Tôi sẽ dắt mũi hắn thêm vài vòng.

Đợi lệnh hành động.”

---

🌇 Tòa cao ốc Chwe – 8:30 AM

Vernon vừa bước khỏi thang máy đã thấy Seungcheol đứng cạnh bàn lễ tân, áo sơ mi đen ôm trọn cơ thể, tay đút túi quần, cằm hơi hếch lên như thách thức.

> “Sáng nay không pha cà phê à, thư ký Choi?” – Vernon hỏi, nửa thật nửa trêu.

Seungcheol nghiêng đầu, cười nhẹ.

> “Tôi nghĩ người nên được phục vụ sáng nay… là tôi.”

Không ai nghe thấy tiếng nghẹn khẽ của Vernon khi ánh mắt lướt xuống chiếc quần tây đen ôm sát chân, giày cao gót thấp khiến dáng đi của Seungcheol vừa quyền lực vừa gợi cảm.

Ánh mắt người nhân viên đi ngang cũng phải đảo lại một cái — rồi nhanh chóng quay đi vì sợ ánh mắt Vernon.

---

📂 Phòng họp – 10:00 AM

Cuộc họp với các cổ đông diễn ra trong không khí căng thẳng.

Seungcheol ngồi bên Vernon, ghi chú, trình chiếu tài liệu, nhưng mỗi khi Vernon nói xong, anh lại nghiêng sát tai thì thầm bằng giọng trầm khàn:

> “Dùng thuật ngữ ‘liquidity’ ở phần sau nhé.

Ngài nói nhanh quá, người ta không thấm được đâu…”

Cái giọng đó không chỉ gợi cảm — nó ám sát tinh thần.

Vernon cắn nhẹ bên trong môi, tay cầm bút run nhẹ.

> “Tên nhóc này biết rõ mình đang làm gì…”

---

🍽️ Phòng nghỉ – Trưa

Seungcheol mở hộp cơm bento, đặt trước mặt Vernon.

Mỗi món ăn đều được cắt gọn, trình bày đẹp như được đo bằng thước.

> “Tôi nghĩ ngài không ăn sáng.

Tự tay tôi làm đấy.” – Anh nháy mắt.

Vernon không nói gì.

Anh nhìn món trứng cuộn nhỏ xíu có in hình… trái tim bằng tương cà.

> “Em đang chơi trò gì vậy, Choi Seungcheol?”

> “Tôi đang dạy ngài… thế nào là một bé hư chính nghĩa.

Một người vẫn nghe lời, vẫn làm đúng nhiệm vụ — nhưng khiến ngài mất kiểm soát mỗi lần nhìn thấy.”

---

🌃 Tối cùng ngày – Hành lang tầng cao nhất

Vernon quay người lại, vừa định lên tiếng thì… bị đẩy mạnh vào tường.

Seungcheol khóa tay hai bên, gương mặt tiến sát đến nỗi hơi thở hòa vào nhau.

> “Nếu tôi không còn là thư ký của ngài nữa… ngài sẽ làm gì?” – Anh hỏi nhỏ, giọng không run, ánh mắt như thách thức.

> “Tôi sẽ giữ em lại bằng mọi cách.” – Vernon đáp.

Seungcheol cười, lần đầu tiên để lộ ánh mắt mềm ra một chút.

Anh khẽ thì thầm bên tai Vernon:

> “Thử đi.

Nhưng nhớ đấy… bé hư vẫn là người cầm điều khiển trong trò chơi này.”

---
 
Forbidden Secretary
Chương 16 - Bị Bắt Quả Tang


Phòng điều khiển an ninh, 2h43 sáng.

Vernon lặng lẽ đứng trong góc khuất, ánh sáng xanh của màn hình an ninh chiếu lên gương mặt lạnh như băng.

Camera góc khu C – nơi lưu trữ tài liệu mật nhất tập đoàn – đột nhiên hiện bóng dáng quen thuộc: thư ký Choi Seungcheol.

Một chiếc mũ hoodie kéo thấp, đôi găng tay mỏng, từng bước chân gần như không phát ra tiếng động.

Nhưng Vernon nhận ra anh ngay.

Nhận ra từ cách bước đi, từ bóng lưng, từ…

ánh mắt liếc về camera trước khi vô hiệu hóa nó.

Anh không báo bảo vệ.

Anh muốn tự mình giải quyết.

---

3h17 sáng – Căn hộ penthouse

Seungcheol đẩy cửa, chưa kịp cởi áo khoác thì đã bị một cánh tay mạnh mẽ kéo ngược lại, lưng va vào tường kính lạnh buốt.

> “Tưởng tôi không nhận ra à?” – Giọng Vernon trầm và nguy hiểm sát tai anh.

Seungcheol sững người.

> “Tôi có lý do riêng—”

> “Câm miệng.”

Vernon không hét.

Anh thấp giọng, đều và sắc như lưỡi dao trượt dọc sống lưng người nghe.

Trong đôi mắt nâu lạnh là thứ gì đó không thể định nghĩa — giận dữ, phản bội, đam mê, tất cả trộn lẫn.

> “Em đã theo tôi từ đầu đúng không?

Làm thư ký chỉ để tiếp cận, để lấy dữ liệu từ hệ thống an ninh?”

Seungcheol quay đầu, thở dốc.

Chiếc áo sơ mi trắng nhàu nhĩ, cổ áo mở cúc vì chạy trốn vội vã, mồ hôi chảy nhẹ trên xương quai xanh.

> “Tôi không muốn tổn thương ai… nhất là anh.”

Vernon siết chặt cổ tay anh.

Cảm giác nóng rực lan dọc sống lưng.

> “Đừng nói là em quan tâm tôi.”

Không gian im lặng trong vài nhịp tim.

Rồi Vernon cúi đầu xuống, rất chậm rãi.

Đôi môi anh lướt nhẹ trên tai Seungcheol, không hôn – chỉ là hơi thở, và lời thì thầm.

> “Nếu em thực sự quan tâm, vậy chịu trách nhiệm với tôi đi.”

---

Chiếc áo sơ mi rơi xuống sàn.

Đêm dài.

Mọi lý do, mọi bí mật tạm thời bị thiêu cháy bởi một thứ khác – không phải hận, mà là ham muốn từ cả hai phía.

Giữa ánh đèn mờ của tầng thượng, Seungcheol lần đầu tiên để lộ dáng vẻ hoàn toàn trần trụi – không phải vì anh bị bắt gặp, mà vì… anh chọn để Vernon thấy.

---
 
Forbidden Secretary
Chương 17 - Em Là Của Tôi, Rồi Sẽ Biết


Tầng thượng.

Gió đêm lạnh thấu da, nhưng không ai thấy lạnh.

Seungcheol đứng tựa lan can, lưng quay lại, vai trần ướt nhẹ vì những giọt sương đầu tiên của buổi sớm.

Anh không biết Vernon đã đứng phía sau từ bao lâu.

> “Định chạy trốn lần nữa à?”

Giọng nói quen thuộc đó như một mũi tên xuyên qua mọi lớp phòng vệ.

Seungcheol không quay lại.

Ánh mắt vẫn nhìn xuống thành phố đang chìm trong giấc ngủ.

> “Nếu tôi nói tôi không thể yêu anh… thì sao?”

Vernon bước lại gần.

Cơ thể cao lớn của hắn bao trùm sau lưng Seungcheol, hơi nóng lan tỏa khắp khoảng không.

> “Không thể?

Hay không dám?”

Một bàn tay chạm vào phần lưng trần.

Không dịu dàng.

Là sự tuyên bố chủ quyền.

> “Tôi không quan tâm em là đặc vụ, gián điệp, hay quái gì khác.

Em đã khiến tôi phát điên từ ngày đầu tiên.

Bây giờ…”

Anh thì thầm sát gáy:

> “Tôi sẽ biến em thành kẻ không thể sống thiếu tôi.”

Seungcheol siết chặt lan can, mắt khép hờ.

Cơ thể anh phản ứng trước cả lý trí.

Trái tim lỡ một nhịp khi môi Vernon chạm vào gáy anh – nhẹ đến mức như không có, nhưng cũng đủ để khơi dậy mọi khát khao bị nén lại.

---

> “Anh không thể ép tôi ở lại.” – Seungcheol nói, hơi thở gấp gáp.

> “Tôi không ép.

Tôi sẽ khiến em muốn ở lại.”

---

[Cảnh được cắt nhẹ để giữ tiêu chuẩn, nhưng giữ lại cảm xúc:]

Áo choàng rơi khỏi vai, để lộ vết cắn nhỏ còn in dấu từ đêm qua.

Vernon kéo anh vào lòng, tay trượt xuống, chạm vào từng đốt xương như đang thuộc lòng cơ thể người đối diện.

Họ không nói gì nữa.

Chỉ là tiếng thở dồn dập, tiếng va chạm của da thịt, tiếng lưng đập nhẹ vào cửa kính lạnh — một sự trừng phạt ngọt ngào cho tội danh: khiến Vernon rung động.

---

Sáng hôm sau.

Seungcheol tỉnh giấc trong chăn trắng, bên cạnh là mùi hương quen thuộc của Vernon.

Chiếc điện thoại anh để bên gối sáng lên: một tin nhắn từ tổ chức.

> “Mục tiêu: Hansol Vernon Chwe.

Giai đoạn II bắt đầu.

Nếu không hành động, ta sẽ thay em.”

Seungcheol nhìn sang Vernon – người đàn ông đang ngủ yên, tay vẫn khoác qua eo anh.

Nụ hôn tối qua vẫn còn vương trên da.

> “Nếu phải phản bội...

ít nhất, để tôi là người ra tay.” – Seungcheol lẩm bẩm, rồi xoay người vùi mặt vào ngực Vernon.

---
 
Forbidden Secretary
Chương 18 - Tầng Thượng, Trăng Cao, Và Một Cuộc Chiếm Lĩnh


Ánh đèn thành phố lấp lánh phía dưới.

Gió đêm luồn qua làn tóc Seungcheol, cuốn theo hương hoa oải hương quen thuộc mà Vernon luôn ngửi thấy mỗi khi anh bước vào phòng.

Mái tóc ướt nước vừa gội chưa khô, chiếc áo sơ mi trắng bị gió thổi dính chặt vào da – mỏng như sắp vỡ.

Seungcheol ngồi trên thành lan can tầng thượng, một tay cầm ly rượu đỏ, một tay vuốt nhẹ ngón tay theo mép ly.

Đôi chân bắt chéo hờ hững, đôi mắt cụp xuống lấp lánh ánh đèn.

Chẳng cần nhìn cũng biết có người đang đứng sau.

> “Anh luôn chọn những nơi cao nhất để giả vờ không ai có thể chạm tới mình,” Vernon khẽ nói, bước ra từ bóng tối, bộ suit đen ôm sát, cravat buông lơi, ánh mắt như thiêu đốt.

Seungcheol không quay lại, chỉ nhếch môi:

> “Vậy cậu đến đây để phá vỡ ảo tưởng đó à?”

Một giây sau, lưng anh chạm vào bức tường lạnh.

Ly rượu rơi xuống sàn đá, vỡ thành từng mảnh.

Vernon giam Seungcheol giữa hai cánh tay, mặt chỉ cách nhau vài centimet.

Mùi nước hoa gỗ tuyết tùng trộn với oải hương khiến không khí giữa họ trở nên dày đặc.

> “Không phải phá vỡ,” Vernon thì thầm, giọng trầm khàn.

“Là chiếm lấy.”

Seungcheol cười khẽ, ngón tay chạm nhẹ vào cổ áo Vernon, kéo sát lại.

> “Cậu nghĩ cậu có thể chiếm được tôi sao?”

Vernon không trả lời.

Hắn cúi đầu, môi lướt nhẹ qua xương quai xanh đang lộ ra dưới lớp sơ mi đã bung vài nút.

Tay siết chặt lấy eo Seungcheol, kéo anh sát vào người mình.

Seungcheol khẽ thở gấp, bàn tay không còn giữ được sự bình tĩnh vốn có, bám chặt lấy áo vest của Vernon.

Gió thổi mạnh hơn.

Một nút áo rơi xuống.

Vernon nâng cằm Seungcheol bằng hai ngón tay, ép anh nhìn thẳng vào mắt mình:

> “Anh có biết trăng hôm nay tròn thế nào không?”

> “Biết chứ,” Seungcheol đáp, môi hé nhẹ, giọng gần như nghẹn lại.

“Đủ sáng để thấy rõ mọi ham muốn…”

Vernon mỉm cười.

Một nụ cười nguy hiểm, nhưng dịu dàng.

---

📍Cảnh sau đó không cần nói rõ.

Chỉ biết rằng… sáng hôm sau, khi vệ sĩ bước lên tầng thượng theo lịch kiểm tra an ninh, họ phát hiện một chiếc áo sơ mi trắng vắt trên lan can, và dấu chân ướt trên sàn đá – kéo dài đến cánh cửa dẫn vào phòng giám đốc.

Và Vernon Chwe?

Trễ họp một tiếng.

Nhưng chẳng ai dám trách.

Còn Seungcheol?

Mặc áo cổ lọ cao kín, nhưng mỗi bước đi đều khiến người ta không thể rời mắt khỏi chiếc nhẫn bạc mới toanh trên ngón tay út.

---
 
Forbidden Secretary
Chương 19 - Người Tình Của CEO Là Ai?


Đêm nay là buổi tiệc kín thường niên của tổ chức – nơi những kẻ quyền lực nhất thế giới ngầm tụ họp, và cũng là nơi mọi đôi mắt đổ dồn về Hansol Vernon Chwe – CEO lạnh lùng, độc tôn, chưa từng dẫn ai theo như “người hộ tống”.

Nhưng năm nay…

Cánh cửa lớn bật mở.

Âm nhạc tắt phụt.

Mọi ánh nhìn như đóng băng khi Seungcheol bước vào – bước chân vững vàng, tự tin, gợi cảm đến nghẹt thở.

Chiếc croptop đen ôm sát, để lộ vòng eo thon gọn, từng đường nét cơ bụng như được tạc.

Quần jean ống rộng phủ gần hết đôi giày gót 5 phân đen tuyền.

Mái tóc đen vuốt nhẹ, mắt kẻ đậm, môi đỏ như rượu vang.

Một nụ cười nửa miệng.

> “Đó… là ai?”

> “Là thư ký mới của Vernon Chwe?

Không thể nào…”

> “Không.

Là người tình mới của hắn ta.”

Vernon đứng phía sau, không hề giấu giếm.

Một tay anh đút túi quần, tay còn lại vòng qua eo Seungcheol – một cách tuyên bố chủ quyền công khai.

> “Nếu còn ai định nói gì về người của tôi, thì nói thẳng với tôi đi.”

Không ai dám lên tiếng.

Seungcheol quay đầu mỉm cười nhìn Vernon, khẽ nói:

> “Tôi có làm cậu mất mặt không?”

Vernon ghé tai anh, thì thầm:

> “Em làm anh muốn đá cả đám này ra để ôm em trên bàn hội nghị.”

Vài kẻ đứng gần đủ để nghe câu đó – mặt đỏ bừng, tim đập loạn.

Seungcheol biết rõ ánh nhìn của mọi người, và anh không né tránh.

Anh bước đến quầy bar, ngồi bắt chéo chân, gọi một ly tequila rồi… liếm muối bằng đầu lưỡi cực kỳ chậm rãi trước khi uống một hơi cạn ly.

Vernon nhìn cảnh đó, rướn môi cười, mắt tối lại.

> “Tối nay, không ai cứu được anh đâu.”

---

📌 Sau bữa tiệc, trong chiếc xe limousine kéo rèm tối kín…

Vernon kéo mạnh Seungcheol ngồi trên đùi mình, bàn tay luồn dưới lớp croptop lạnh lẽo, da chạm da.

> “Em định quyến rũ cả thế giới hay sao?”

> “Chỉ quyến rũ người đang chạm em thế này thôi.”

Vernon ngửa đầu ra ghế, cười khàn:

> “Tệ lắm.

Nhưng lại khiến anh phát điên vì thèm.”

Tiếng va chạm, tiếng thở gấp, những câu rên nhỏ như gãi nhẹ thần kinh – và hơi thở Vernon trở nên không kiểm soát nổi nữa.

> “Em là của anh.

Dù mặc gì… hay không mặc gì.”

> “Ừ.

Của anh.

Mãi mãi.”

---
 
Back
Top Bottom