Bù đắp mấy hôm tôi lặn mất với cho mấy ae chap trước khóc hết nước mắt.
Có đoạn đàn mọi người có thể mở bài Còn gì đẹp hơn của Nguyễn Hùng để nghe cùng nhé
.........................................................................
Hoàng Long tỉnh giấc trong đêm tối.
Ánh trăng xanh tãi lạnh rọi vào tận chân giường.
Chỗ bên cạnh anh trống không, chỉ còn chăn mền.
Cây guitar vốn dựng trong góc cũng biến mất.
Long nghe văng vẳng tiếng đàn trầm bổng vọng vào, đàn đi đàn lại một khúc nhạc.
Long ngồi lặng một lúc, rồi anh đứng lên, không quên cầm theo chiếc mền.
Quảng Trị đang độ rét, về đêm lại càng rét đậm.
Gió Bắc lùa từng cơn buốt giá.
Long đẩy cửa lách ra ngoài, sương phủ xuống vai làm anh rùng mình.
Anh đưa mắt tìm kiếm nơi vọng ra tiếng đàn.
Cuối hành lang, có cậu trai ngồi tựa vào tường, tay gẩy lên từng khúc nhạc.
Cậu trai còn trẻ, gương mặt không phải đẹp nhưng rất dễ thương.Cậu cứ đàn rồi ngân nga, chẳng chú ý bóng người bước đến.
Hoàng Long lại gần:
- Lạnh thế này không vào đi ngủ còn ra đây đàn hát.
Anh đưa chiếc mền ra.
Cậu trai ngước nhìn anh ,mỉm người thay lời cảm ơn rồi đón chiếc mền từ tay anh choàng lên mình.
Trông cậu nhỏ con đến tội.
- Tui mất ngủ, ra đây ngồi cho đỡ buồn.
Long không nói gì, chỉ lẳng lặng ngồi xuống bên cạnh.
- Tui vừa viết được bài nì.
Anh nghe coi được không.
- Nhạc à ?
Về cái gì ?
- Anh cứ nghe.
À ,tui đàn cho mình anh nghe thôi, anh chớ kể người ta chuyện tui viết nhạc.
Tui sợ người ta cười.
Long gật đầu.
Cậu trai ôm cây guitar lên.
Mấy đầu ngón tay chai sạn đặt nhẹ lên sáu dây đàn.Những âm thanh rời rạc ban đầu dần hình thành một giai điệu.
Cậu ngân khe khẽ, chỉ vừa đủ cho hai người nghe với nhau:
Tích tịch tình tang
Có những tiếng hát *
Tôi muốn đem cho đời
Mà làm môi không nên lời
Có những tiếc nuối
Tựa như chim trời bay đi
Thôi nhớ nhung thêm làm chi, rồi từ li [...]
Long ngồi nghe cậu hát, tâm trí anh thả trôi về dĩ vãng.
Năm năm trước, kí ức trở về.
Sen - ở kiếp này, anh sống lại trong một thân phận mới, một cái tên mới: Lê Hoàng Long.
Từ khi lấy lại kí ức, anh đi tìm Hải suốt năm năm.
Giữa cuộc đời, tìm một con người từ kiếp trước tựa như mò kim đáy bể.
Sen tìm kiếm đến mỏi mắt.
Nhiều khi anh cứ thoáng thấy bóng lưng rất quen nhưng hóa ra lại nhận nhầm, làm anh hụt hẫng.
Sen băn khoăn tự hỏi bao giờ anh mới gặp lại Hải ?
Hải có đang kiếm anh như cách anh tìm cậu ?
Hàng chục câu hỏi vất vưởng, rối như tơ vò thành một nắm trong lòng anh.
Anh không biết gỡ rối cùng ai, bởi đâu ai tin anh lại đi tìm một con người chỉ vì lời hẹn từ tiền kiếp.
Cuộc sống hiện tại của Sen không mấy dễ chịu.
Công việc của anh không ổn định.
Suốt ngày, anh chạy vạy xin việc chỗ này, chỗ kia.
Nếu may mắn, người ta có thể cho anh làm các việc vặt khoảng hai, ba tháng với đồng lương ít ỏi.Sen tuyệt vọng.
Anh buông thả mình với khói thuốc, mặc kệ đời.
Một ngày kia, sự kiện ấy đến đột ngột làm thay đổi cuộc đời anh.
Người bạn thân đưa anh một tờ thông báo tuyển diễn viên cho dự án phim nổi tiếng sắp ra mắt.
Cậu ta kêu vướng việc gia đình, nhường lại cho anh.
Vốn dĩ Sen không định quan tâm, dự án lớn thế đâu đến lượt anh chen chân vào.
Nhưng tò mò, Sen vẫn cầm tờ giấy lên lướt qua.
Đọc một lần, anh bỏ giấy xuống, gương mặt hiện rõ vẻ khó tin, anh lại cầm lên đọc đi đọc lại hàng chục lần nữa để chắc mình không nhầm.
"Không!
Không thể nào như thế !"
Từ địa danh, ngày tháng, những cái tên như trùng khớp làm một với cuộc đời trước của Sen.
Sen đọc mà như xem lại cuốn phim quá khứ, gương mặt từng người đồng đội hiện rõ nét dưới ánh chớp lửa , có cả gương mặt của người .
Sen thở dốc, lưng anh đập mạnh vào tường, trượt dài xuống.
Hít vào một hơi sâu để trấn tĩnh , Sen cầm tờ đơn lên, mắt anh tìm đến tên các nhân vật.
"SEN - Xuất thân gia đình thợ thuyền, từng là lính đặc công **
- 25-27 tuổi
- Giọng miền Nam/Trung.
- Cao to, rắn rỏi."
"HẢI - Xuất thân gia đình thợ thuyền**
- 20-21 tuổi
- Giọng miền Trung
- Vóc dáng cao, gầy"
Đây không thể là sự trùng hợp ngẫu nhiên được.
" Vai Hải, vai Sen", có khi nào...
Sen không dám chắc nhưng từ đâu, một linh cảm thôi thúc anh.
Sen gạt hết các thứ ngổn ngang trên bàn xuống đất rồi chộp mạnh lấy cây bút .
Anh nín thở, từng nét dứt khoát vạch lên tờ giấy, tưởng có thể cày rách mất.
Ngòi bút anh dừng lại sau khi đánh dấu X vào ô trống đăng kí vai diễn.
Xong, Sen buông bút, người anh run lên vì hồi hộp.
Cơ hội này, sống chết ra sao cũng phải giành giật bằng được.
Tất cả để gặp lại em.
Và quả thật, những cảm xúc rất thật thành công giúp Sen lọt vào mắt xanh của đạo diễn.
Anh đậu vai xuất sắc mà không vướng bất cứ trở ngại nào.
Ngày gặp gỡ dàn diễn viên.
Sen chỉ biết ngây người đứng nhìn trong khi người ta tay bắt mặt mừng với anh.
Toàn những gương mặt cũ, người lạ mà quen : Tạ, Tú, Cường, ...
đều được tái sinh ở kiếp này .
Chỉ là, hình như kí ức đã ngủ sâu, mỗi người đã có cho mình một thân phận mới.
Kẹt giữa quá khứ và hiện tại, Sen buồn vui lẫn lộn, anh muốn ôm họ, muốn cất tiếng gọi những cái tên thân thuộc, nhưng anh lại sợ họ nghĩ rằng anh mắc chứng hoang tưởng.
Bỗng Sen nhận ra tiểu đội còn thiếu một người.
Anh vội đưa mắt tìm kiếm.
Bình đây, Tấn đây rồi, vậy còn Hải ở đâu ?
Chợt, giữa xanh xanh những màu áo, ở khóe mắt Sen vụt thoáng thấy một nụ cười.
Nụ cười có đôi chiếc răng khểnh duyên dáng thu hút anh tức khắc.
Như con người thấy được ánh mặt trời le lói cuối đường hầm,Sen lách thật nhanh qua đám đông về bên phía đó, vừa chen anh vừa luôn miệng xin lỗi.
Kìa, hình như người kia chuẩn bị đi mất.
Anh cố sức vươn hết cánh tay tới, đặt lên vai áo, lúc này đã rõ là của một cậu con trai.
Gương mặt cậu ta ngoảnh lại, chàng trai ngoài hai mươi, mắt đen láy, có nét tinh ranh, dễ thương vô cùng.
Bốn mắt chạm nhau trong ngỡ ngàng.
Sen run lên, anh gọi như người hụt hơi:
- H...Hải-
- Chào anh, tui tên Hùng, người Quảng Nôm.
Cậu trai mở miệng đón lời Sen sau mấy giây bất ngờ, chưa để cho anh kịp nói hết câu .
Anh chết lặng trong khoảng khắc đó.
Sen thấy một đốm sáng lóe lên rồi biến mất ngay trong đáy mắt cậu.
Mấy đầu ngón ai chai sạn đặt lên mu bàn tay khiến anh sực tỉnh .
- À...ừ...Xin lỗi cậu.
Tôi bất lịch sự quá.
- Có chi đâu anh.
Chắc anh nhận nhầm người quen hè ?
- Ừ.
Mà... cậu cast vai gì ?
- Em vai Hải.
Sen dính lấy Nguyễn Hùng từ buổi gặp gỡ đó.
Nhiều lúc, Sen bắt gặp mình liếc trộm cậu.
Đúng rồi, anh không nhận nhầm, nhưng sao cậu chẳng nhớ ra anh.
Cậu cứ gọi Sen là Hoàng Long, cái tên xa lạ chỉ làm anh thêm đau lòng.
Tìm được rồi, anh lại chờ đợi khoảng khắc cậu cất tiếng gọi "Sen".
Sen thầm trách móc kia không giữ lời, cậu hứa không quên anh cơ mà.
Qúa khó để anh chấp nhận hiện thực : chẳng còn chút kí ức nào đọng lại trong em.
Nhưng Sen vẫn cứ theo Hùng, mọi lúc, mọi nơi, chỉ bởi Nguyễn Hùng mang nụ cười của người anh hằng mong nhớ, nhưng cậu mãi mãi chẳng phải người ấy, cho dù giống đến đâu.
Trở về thực tại, anh lắng nghe cung đàn thủ thỉ, chuyện người lính sang sông đi chiến đấu đem lòng yêu thương cô gái chèo đò.
Ở độ tuổi đôi mươi, độ tuổi đẹp nhất đời người, giữa bom đạn tình yêu vẫn nảy nở như hoa.
Nhưng rồi, họ đều nằm xuống, máu thịt hòa với đất mẹ.
Bài hát thay họ thành bức di thư gửi người ở lại, những người mẹ , người yêu, ngày toàn thắng không thấy con trở về xin đừng đau buồn, hãy mừng và tự hào trong ngày vui của đất nước.
Những cái chết đó không hề tầm thường như bao cái chết khác, chết cho Tổ quốc tự do, nó cao đẹp và vĩ đại hơn.
Sao lại giống thằng Cường đến thế.
Càng lúc, Sen càng thấy lời hát có gì đó rất lạ.
Mỗi câu đều chạm sâu đến, lay động những mảnh kí ức từ lâu đã ngủ say trong anh từ thuở nào.
Khúc hát nhẹ nhàng như ru, mà cũng mang nặng nghĩa tình.
[...]
Ngày tìm tự do
Em cho tôi nghe thêm mấy lời dặn dò
Hãy an bình
Và nhớ quay về tìm em [...]
"Nhớ quay về tìm em", hình như lời ca, tiếng đàn cũng biết chuyện lời hứa của anh và người.
Hùng ngân cao lên du dương, trầm bổng.
Sen nghe vọng lại âm thanh của hòa bình trong đó.
Hòa bình - hai chữ anh và người cùng dùng thân mình đổi lấy.
Sen tan dần hòa làm một cùng bản nhạc, anh nhắm mắt lại, để trái tim mở.
[...]
Sau bao nhiêu năm mới có ngày hòa bình
Dù hòa bình ấy
Cũng đã lấy đi bao máu xương dân mình
Trong đêm hoa đăng
Sau ngày vui chiến thắng
Có bao cái tên
Nằm lại nơi đây [...]
Đôi mắt Sen đuổi theo năm đầu ngón tay đang lướt nhẹ như múa trên dây đàn.
Trái tim đập rộn ấm nóng trong lồng ngực là điều duy nhất để anh biết mình còn sống.
Bản nhạc do một bàn tay con người tài hoa đã đặt bút sáng tác, giản dị mà chân thật lắm.
Bản nhạc này, người thường sẽ không bao giờ viết được, nếu như chưa bao giờ bước ra từ trong khói lửa.
Em đang làm tin cho anh, đúng không ?
[...]
Hết kháng chiến nếu con còn chưa về
Mẹ ơi vui lên
Mẹ có đứa con anh hùng
Đem thanh xuân
Gieo tự do cho đất nước
Với con thế thôi
Còn gì đẹp hơn...
Với con thế thôi
Còn gì đẹp hơn...
Tiếng đàn ngân lên một hồi trước khi lắng xuống nhẹ nhàng.
Sen lặng người, anh bị xúc động mạnh, anh chờ đợi giây phút này đã lâu rồi.
Còn Hùng, đôi bàn tay cậu buông lỏng khỏi dây đàn, cậu nhìn xa xăm, trong khi ánh mắt Sen không rời khuôn mặt cậu.
Sen hồi hộp chờ, lòng anh đã nóng như lửa đốt.
Cái lặng kéo dài một, rồi hai phút, thật chậm và khẽ, Hùng cất tiếng:
- Hòa bình đẹp quá ha.
Anh Sen.
Khoảng khắc ấy, trái tim Sen có lẽ đã vỡ tung.
Mọi hơi thở, mọi giọt máu chảy trong thân xác anh ngừng hẳn.Trong giây phút ấy, không có một từ ngữ nào đủ để diễn tả niềm hạnh phúc của Sen.
Anh phải quay vội đi để giữ cảm xúc.
Anh không thể trả lời người kia, lòng anh đang rối bời.
- Bữa gặp mặt đó, anh nhận ra tui ngay từ đầu đúng chớ.
Tui cũng nhận ra anh, thật mừng muốn chết.
Tui cứ đợi anh gọi tên tui mà anh chẳng gọi.
- Tui tức anh lắm.
Anh rõ ràng nhận ra mà không chịu mở lời, để cho tui đợi mãi đến tận bữa ni.
Đáng trách.
Nguyễn Hùng - Hải quay mặt sang với Sen, cậu nở nụ cười.
Sen vẫn yên lặng, bờ vai anh run nhẹ.
Anh nghi ngờ chính mình đang nhầm giữa mơ và thực, anh chưa thể tin đã gặp lại cái người anh kiếm tìm bấy lâu.
Khuỷu tay chạm nhau nhắc cho Sen biết đây là hiện thực.
Nỗi mừng vui như cơn sóng ngầm, mặt nước phẳng lặng nhưng cuộn trào lên dữ dội từ dưới đáy sâu thẳm.Hải đến trước mặt Sen.
Chiếc mền ban nãy, bây giờ cậu phủ lên vai anh.
- Gọi tên tui đi, Sen.
- Hải
- Sen
Đôi cánh tay mảnh khảnh vòng qua siết lấy Sen vào lòng.
Ấm quá, bao nhiêu năm rồi Sen mới thấy lại hơi ấm thân thuộc này.
Người đuối nước kiệt quệ bỗng vớ được cọc, bàng hoàng sống lại từ cõi chết.
Anh cuộn chặt hơi ấm đó vào giữa lớp chăn.
Mùi của đất và cỏ lại lấp đầy hai lá phổi Sen.
Sen thì thầm khe khẽ lời xin lỗi cho cuộc hội ngộ muộn màng, sau hơn nửa đời người đợi mòn mỏi.
Anh áp tay xoa lên lưng Hải, với sự nhẹ nhàng chỉ dành cho duy nhất có cậu.
- Hải
- Ưm
- Đã nghĩ ra tên bài hát chưa ?
Cậu tựa vai Sen mà suy nghĩ rất mông lung.
Cuối cùng, cậu nhìn Sen.
- Tui biết rồi.
- Tên bài hát là: " Còn gì đẹp hơn "
Sen gật đầu, anh lùi lại, giữ một khoảng cách vừa đủ để ngắm khuôn mặt Hải.Đôi mắt ấy sao mà sáng quá, nụ cười ấy sao hút hồn quá, dễ làm người ta day dứt nhung nhớ cậu.
- Ừ, tên hay lắm.
Trăng đã treo trên đỉnh trời, sương rơi dày hơn.
Ánh trăng rọi xuống dãy hành lang, soi hai bóng người, một chiếc mền đắp chung, một cây đàn.
Hai con người tận hưởng say sưa khoảng khắc đó, cảm xúc không cần thiết phải nói ra bởi cả hai đều hiểu lòng nhau.
Hai linh hồn trở về hội ngộ sau một kiếp người đau thương.
- Muộn rồi, tui cất đàn cho anh ngủ nghe
- Đừng !
- ...
- Đàn tiếp đi, tao nghe.
Bài gì cùng được.
Hải lặng lẽ với lấy cây guitar bên cạnh.
Cậu lựa một bài hát, lần này, bàn tay gẩy cung đàn rung động nhẹ nhàng:
Sẽ có những cái tên ta đâu nỡ quên***
Là vì
Thoáng trước mắt đôi lần
Bao thời gian qua đi
Em
Chẳng còn thơ bé
Tôi cũng thôi dại khờ
Ta xa lạ như thế từ bao giờ ?
Và có những cái tên ta đâu nỡ quên
Là vì
Lắm kí ức chẳng cho bao chuyện buồn vui
Qua đi
Năm năm chẳng hề mau để ai đợi ai mãi
Nhưng còn hơn trăm năm ta chẳng biết đến nhau
Lần này đau thôi xin hẹn lần sau
Ngày xưa ấy cũng đã ghi vào giấy
Nhưng giấy sẽ bạc màu
Vậy thì giữ
Trong tim
Một lần thương sao muôn đời còn vương
Ngày sau đến có chắc đi cùng hướng
Nay lỡ không cùng đường
Hẹn lần sau...
Tình tang ~
....................................................................................
* : Bài hát Còn gì đẹp hơn (Nguyễn Hùng )
**: Trích một phần từ casting call của dự án phim Mưa đỏ
Link:
https://docs.google.com/document/d/1tPLPszUfvp822KWwhW9z_7DaocHcjdwlBgGnZxyy4B4/edit?usp=sharing
***: Bài hát Hẹn lần sau của (MAYDAYs)
Link:
Đúng ra tôi sẽ lấy bản gốc của Nguyễn Hùng hát, nhưng sau lại lấy bản cover của Việt Anh vì nghe nhẹ nhàng hợp cảnh hợp tình hơn.
Cuối cùng thì fanfiction đầu tay của tôi đã đến hồi kết, xin lỗi đã để mọi người chờ lâu.
Rất cảm ơn mọi người đa theo dõi và ủng hộ, cho tôi động lực viết tiếp.
Về Sen và Hải, từ đầu cho đến chương cuối, không một từ "yêu" nào được nói, bởi chỉ cần thấy qua ánh mắt đã đủ để hiểu.
Sẽ còn gặp lại cặp này ở những oneshot khác của tôi.
Cảm ơn đã đọc hết fic ❤️🔥