Cập nhật mới

Khác (FANFICTION) SAU CÁI CHẾT CÒN LẠI GÌ ?

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
402078155-256-k789785.jpg

(Fanfiction) Sau Cái Chết Còn Lại Gì ?
Tác giả: Phong2010vu
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Sen đi theo Hải, anh không chết mà gặp lại đồng đội nơi thiên đường
Một chút sen x hải
Dựa trên tiểu thuyết Mưa đỏ của tác giả Chu Lai và phim cùng tên

Fic đầu tay của t, văn phong không tốt, lặp từ nhiều.

Fic viết vội trong giờ học, có gì sai sót mn góp ý tích cực cho



mưađỏfanfiction​
 
(Fanfiction) Sau Cái Chết Còn Lại Gì ?
Hi sinh


Ba viên đạn găm vào lồng ngực, làm thân hình kia giật nảy, loạng choạng.

Sen khuỵu xuống.

Hình như có kêu thất thanh của đồng đội ở phía sau

- ANH SEN !!!

Nhưng tai anh ù đi rồi.Trước mắt anh, Hải - ngọn đuốc sống cháy rực.

Nằm cách đó mấy mét, Sen còn thấy hơi nóng phả ra tận chỗ anh, rát bỏng.

Anh nghe rõ cả tiếng tàn lửa nổ tí tách, gió đêm thổi qua làm các mảnh quần áo vẫn còn bén lửa bay lả tả khắp nơi.

Mùi da thịt khét lẹt lẫn mùi khói xộc vào mũi, vào mắt Sen, làm mắt anh cay xè.

Anh không biết mắt mình đỏ vì khói hay vì con người đã hóa thành ngọn lửa kia.

- Hải ơi.

Chắc mày đau lắm.

Nghĩ vậy, Sen nghiến răng rướn hết hơi sức còn lại, lê thân thể nát bấy đến chỗ người đồng đội không còn sự sống.

- Phải dập lửa ngay!

Đưa nó xuống may ra còn giữ được một phần xương thịt mà chôn cất tử tế

Tay anh vươn ra chới với muốn chạm vào Hải, tưởng có thể dùng sức mình dập tắt ngọn lửa hung bạo nuốt chửng đồng đội anh.

Vào cái khoảng khắc mà ánh lửa lóe sáng trong đôi mắt thẫn thờ của Sen, anh bỗng lấy lại ý thức, sực tỉnh khỏi cơn mê.

Lúc đó đầu óc anh sáng lại, nỗi căm hờn giận dữ điên cuồng bóp nghẹn cổ anh.

Nhưng với sự khôn khéo chỉ thấy được ở người lính đặc công, Sen không vội nổ súng về phía địch.

Cố ép mình phải lờ đi tiếng rên xiết quằn quại của Hải, anh lục tìm hết những trái tạc đạn trong bao giắt đầy thắt lưng.

Ở gò đất trên cao lũ khát máu say sưa với con mồi.Gã Trung úy Phan Thái cười khanh khách lên đầy thỏa mãn, gã tận hưởng khuôn mặt nhăn nhúm, tiếng kêu gào khản đặc của Hải, rất lấy làm hả dạ.

Gã và đồng bọn đều không hay biết, đằng sau hắn, một vệt cỏ úa đang lặng lẽ trườn đến gần.

Vệt cỏ mang đôi mắt căm hờn tận xương tủy,lóe lên sắc lạnh.

Đạn nổ bất ngờ , bọn chúng không kịp nằm xuống tránh.

Sen diệt được hơn nửa số chúng, song anh thấy chưa đủ để trả thù cho Hải.

Không có gì bù đắp nổi cái chết đau đớn của Hải.

Chính Sen cũng đã trúng đạn.

Cánh tay vươn ra run bần bật như cây trước bão.

Máu tanh nồng trào lên cổ họng, làm anh ho dữ.

Sen thấy mắt mình bắt đầu tối đi, anh nằm vật ngửa xuống đất.

Khuôn mặt của mấy người đồng chí hiện ra mờ mờ hư ảo, tuy tai không còn nghe thấy, Sen vẫn biết họ đang gọi anh.Hình ảnh cuối cùng Sen thu vào tầm mắt là thi thể như ngọn đuốc, lửa còn cháy đượm chưa tàn.

- Hải ơi.

Thế là tao đi theo mày rồi...

..................................................................................................

Mn đọc nhớ để ngôn ngữ là tiếng Anh nhé, để dịch sang tiếng Việt là chữ nó nhảy lung tung lên không hiểu gì hết.
 
(Fanfiction) Sau Cái Chết Còn Lại Gì ?
Cùng em đến thiên đường


Sen tỉnh dần, cơn đau dữ dội như xuyên thủng đầu óc.

Càng đau, Sen càng tỉnh.

Anh mở mắt rồi nhấc mình dậy một cách khó khăn.Bao quanh anh - một vùng nửa tối nửa sáng , kéo dài vô tận không thấy điểm kết thúc, không còn là thành cổ, đồng đội, không máu, không bom đạn,..., chẳng có gì khác ngoài anh.

Sen chợt nhớ ra: " HẢI!

Hải đâu !?"

Ở góc tối đâu đó phía sau anh vọng lại tiếng nói, chất giọng mà Sen nghe đã quá quen tai.Anh tưởng mình đang nằm mơ, hay là anh đau khổ quá đến nỗi phát điên.

Hải chết rồi, chính mắt anh trông thấy bọn chúng thiêu sống Hải.

Làm sao mà...

- UI CHAO!

LỬA!

NÓNG...

NÓNG QUÁ!

CỨU TUI!

Tiếng kêu làm Sen điếng người.

Anh quay ngoắt lại , đập vào mắt anh là cảnh tượng một người bị lửa bao trùm toàn thân, đang cuống quýt lăn lộn qua lại trên đất.

Tay và chân Sen nhanh hơn nhận thức của anh.

Anh chụp vội chiếc mũ tai bèo chạy tới, quật túi bụi lên người kia hòng dập được lửa

- Thôi thôi!

Anh đập mạnh tay quá.

Đau tui.

Ngọn lửa dịu dần rồi tắt.

Sen đỡ người kia đứng dậy.

Khuôn mặt người đen nhẻm vì lửa khói,chỉ thấy độc hai con mắt lóng lánh tinh nghịch.Khuôn mặt bị hun cháy ấy chợt nhe răng cười với anh.Nụ cười có cặp răng thỏ rất duyên đó, tiếng Quảng Nam ngộ nghình mà dễ thương, anh không thể nhầm lẫn với bất kì ai khác ngoài Hải.Sen ôm lấy người đồng đội siết chặt không buông.

- Hải ơi, tao xin lỗi mày.

Tao đến muộn quá không cứu được mày.

Để cho mày chết thê thảm vậy.

Cái khoảng khắc Sen lấy lại ý thức và trông thấy bọn lính ngụy tưới xăng lên Hải, anh lạnh buốt cả óc.

Anh biết, dù có phép màu, anh cũng không cứu được đồng đội khỏi cái chết ghê gớm.

Mọi việc làm lúc đó đều là chậm trễ rồi .

Một ý nghĩ táo bạo và có phần tàn nhẫn vụt qua, phải rồi,hay là anh bắn Hải, chỉ cần một viên đạn vào đầu thôi, Hải sẽ ra đi ngay, không còn khổ sở vì trò tra tấn dã man của chúng.

Anh thà tự tay mình bắn, trao cho đồng đội cái chết nhanh chóng, nhẹ nhàng hơn là nhìn đồng đội chết từ từ và đau đớn vì lửa.

Cảm giác bị thiêu cháy anh không dám hình dung ra, càng không dám chứng kiến người khác trở thành vật chịu nạn.

Sen mò mẫm tìm được một khẩu AK vẫn còn nguyên băng đạn trong đoạn hào tối, từ từ đứng dậy, đôi tay run rẩy bồng súng lên ngắm bắn.

Cường, Bình và Tấn đã qua bên chỗ Hải rồi, không có ai ngăn cản anh.

Sen chợt khựng lại.Anh thấy Hải đang cười - nụ cười đỏ máu của chính cậu.

Gương mặt Hải trông thật mãn nguyện, dù biết chỉ vài phút nữa cái chết thảm khốc sẽ vồ lấy cậu.

Hình ảnh cậu trong đôi mắt mở trừng của Sen sao lúc này bi tráng thế.

Ánh mắt cậu dù không nhìn vào anh, vẫn như nói với Sen:" Đừng Sen ạ,tui chấp nhận chết ở đây rồi".Liệu lúc này anh siết cò, Hải có hiểu và tha thứ cho hành động của anh, hay ôm hận đến chết, cả những người đồng chí còn lại, họ sẽ nhìn anh với ánh mắt ra sao, những ngày sau anh đối diện với tòa án lương tâm thế nào?

Sen bất động ,ngón tay anh giữ cò nhưng không bóp, lần đầu tiên anh thấy day dứt, giằng xé khi bắn kẻ khác .

Cho đến lúc ngọn bùng lên, Sen ngã mạnh ra sau đầy bất lực và đau khổ.

Nước mắt dàn giụa, anh ôm mặt .

Tiếng đồng đội anh gào thét đến lạc giọng xé toang màn đêm.

Hải bằng xương bằng thịt, lành lặn nguyên vẹn đang trong vòng tay của anh đây.Sen trước giờ vốn là con người lầm lì, nghiêm nghị, không ưa tiếp xúc thân mật dù là các anh em trong tiểu đội, kể cả bé như thằng Tú anh cũng không buồn xoa đầu lấy một lần.

Nhưng lúc này,anh không kìm được mình.

Hải cười khẽ vỗ vỗ vai Sen:

- Buông ra tui thở chút nào.Tui hông trách ai hết , ra đến đây hông nay thì mai cũng chết thôi, số tui nó vậy đó.

Tui không đau nữa rồi, anh đừng khóc.

Sen không đáp , vòng tay anh siết càng chặt.

Anh sợ nếu buông ra, ngọn lửa thù lại cướp Hải đi.Bàn tay chai sạn vì cầm súng của người lính đặc công xoa nhẹ lưng Hải, bỗng chạm phải vật gì vừa cứng lại mềm mại như lông vũ.

Anh hơi đẩy người kia ra, mở tròn mắt kinh ngạc:"Kìa Hải, sao mày lại có cánh?","Anh cũng có đó "

Sen vẫn chưa tin.

Anh ngoái cổ lại chỉ để thêm một cú sốc khác.

Đôi cánh lớn mọc lên từ bao giờ, trắng tinh khôi, đẹp đẽ.Sen quay qua nhìn Hải, anh nhận thấy bộ quân phục của hai người sạch sẽ lạ thường, tuy cũ nhưng tuyệt nhiên không một vết sờn chỉ.

Sen cảm thấy hơi khác, hình như cả hai vừa bước qua một thế giới mới.

Liệu có phải cái thế giới không bom đạn chiến tranh anh từng hứa sẽ đưa Hải đến?

Sen rối bời , chuyện lạ nối tiếp nhau xảy đến khiến anh không kịp hiểu."

Thế là thế nào ?

Hi sinh cả rồi còn gặp nhau ở đây"

Trong khi Sen ngây người ra, Hải quay về phía có ánh sáng, nhìn chăm chú như bị hút hồn.

Hình như có cái gì đấy thôi thúc cậu, nói với cậu hãy bước về phía đó.

Khác với Sen, Hải không ngạc nhiên với những gì đang diễn ra.

Ngày trước là học sinh giỏi văn toàn thành phố, cậu có nhiều dịp được tiếp xúc với các tác phẩm của cả phương ta lẫn phương Tây, Hải lại chỉ thích những câu chuyện về cõi thiên đường.

Nơi đó được miêu tả là không nơi nào ở chốn trần gian sánh bằng được, Hải không hình dung ra nhưng chắc chắn là rất đẹp .

Dù không phải kẻ mê tín, có lúc Hải vẫn mong chết đi sẽ được thấy thiên đường.Thằng Tú và anh Tạ đã đi trước rồi, giờ chắc họ cũng ở trên ấy.

Ánh sáng phía xa đang vẫy gọi.

Hải cầm lấy tay Sen lay khẽ, nói mà không quay mặt lại: "Đi thôi anh", "Hả!

Đi đâu cơ?"

-Đến thiên đường.

Anh Tạ với Tú chờ mình lâu lắm rồi.

.................................................................................................................................

Tôi dùng cả chi tiết từ tiểu thuyết và phim để viết, có những chi tiết có trong tiểu thuyết nhưng không có trên phim và ngược lại.

Khuyên mn nên đọc cả tiểu thuyết và xem phim để hiểu nhiều hơn về các nhân vật.

Các chap sau tôi sẽ dành phần lớn viết về các thành viên khác của tiểu đội 1.

Mong mn sẽ thích fic đầu tay này để t có động lực viết tiếp
 
(Fanfiction) Sau Cái Chết Còn Lại Gì ?
Thiên sứ


Sen bước như người mộng du theo Hải về phía ánh sáng - cái gọi là thiên đường.

Anh chưa dược thấy thiên đường, chỉ nghe người ta truyền tai nhau những câu chuyện về nơi đó.

Những khoảng lặng hiếm hoi khi pháo ngừng rơi, đạn ngừng nổ, Sen lại ngồi giữa chiến hào ngập nước - thứ nước bùn tù đọng lâu ngày hòa lẫn cả xác thịt và máu người, màu nhờ nhờ bốc mùi tanh tưởi.

Anh ngâm mình trong thứ nước đó, ngẩng mặt lên nhìn bầu trời, cho phép mình tạm rời khỏi thực tại khắc nghiệt.

Quảng Trị đang vào mùa mưa, mưa rơi trên thành cổ, mưa trên đầu các chiến sĩ, như khóc cho những con người nằm xuống tại đây.Từ lúc mùa mưa đến, bầu trời Quảng Trị chưa một lần hửng nắng.

Lớp lớp mây xám một màu buồn thảm, u tối, vần vũ trên đầu.

Sen lặng im nhìn trời, có đôi lúc anh tự hỏi bên trên lớp mây kia, cao, cao nữa, có nơi nào là thiên đường.

Nếu có, thiên đường trông ra sao, có đẹp như anh vẫn nghe người ta tả.

Nghĩ vậy, Sen cười buồn trong lòng.

Phải chăng con người khi còn sống vì cực khổ quá mới tưởng tượng ra cái gọi là " thiên đường " để tự an ủi rằng lúc chết đi sẽ được hạnh phúc.

Chết thì về với đất mà thôi.

Sen gạt hết những suy nghĩ trước đó ra đầu mình, vớ vẩn, anh không tin.

Nhưng giờ, có lẽ Sen phải suy nghĩ lại.

Nơi Hải dẫn anh đi qua đây là thiên đường.

Họ dang đôi cánh bay cao hơn những tầng mây.

Anh thấy mặt trời.

Nắng rọi xuống hai con người, nhẹ nhàng chữa lành những vết thương thể xác và tinh thần họ.

Nếu thiên đường đã có thật, đã thực sự tồn tại, hẳn cũng phải có thiên sứ.

Anh chỉ hình dung ra thiên sứ có một đôi cánh trắng, như là loài chim bồ câu.Dù không tin vào cõi thiên đường, Sen vẫn từng khát khao một lần được tận mắt trông thấy, được chạm vào một thiên sứ bằng xương bằng thịt, không phải trong trí tưởng tượng.

Sen không biết có một thiên sứ vẫn bên cạnh anh lâu nay cùng anh chiến đấu, cùng sống cùng chết với anh.Thiên sứ đó mang nụ cười và giọng nói của Hải, hay nói cách khác, thiên sứ đó chính là Hải.

Sen nhìn bàn tay ấm nóng trong tay anh, rồi lại ngước nhìn gương mặt người kia.Gương mặt từng bị đất bụi làm cho đen nhẻm, nay được gột rửa đi, để lại vẻ đẹp tinh khôi hút hồn.Nắng phủ lên mái tóc, lên đôi cánh cậu, làm cho hình ảnh cậu trong đôi mắt anh trở nên huyền ảo, không thực.Anh ngẩn ngơ si mê mà rằng:

- Em chính là thiên sứ.

Chẳng cần đôi cánh kia, em vẫn cứ là một thiên sứ, em đã được định sẵn như vậy từ khi em sinh ra trên cõi đời này.

Và thiên sứ thì bất tử, không bao giờ chết.

Hải từng là động lực để anh bám trụ lại thành cổ .

Mỗi ngày đều chứng kiến cái chết của những người đồng chí , tâm hồn anh chai sạn, anh trở thành con người lầm lì ,vô cảm, một kẻ bất cần, không quan tâm bất cứ điều gì diễn ra xung quanh, chỉ biết bắn và giết.

Rồi Hải bước vào cuộc đời anh.

Như thân cây sắp tàn lụi gặp được mạch nước ngầm.Anh cảm thấy mình vừa sống lại lần nữa, anh biết vui, biết buồn giận.Anh thấy mình được thêm một nguồn động lực và lí do để chiến đấu.

Hơn hết, anh dần mến cậu chiến sĩ người Quảng Nôm kia.Hải kéo anh lên từ đáy vực sâu, cứu rỗi anh.

....................................................................................................

Đúng ra chap 3 này và chap 4 t sẽ gộp thành một, nhưng mà dài quá cộng thêm t lười gõ nữa nên thôi mn chịu khó chờ hôm sau nhé

Ảnh của chap này là tranh t vẽ cho hai anh, mn muốn xem thêm có thể qua fb hoặc tiktok của t.

Tên là Phong Vu avt như acc wattpad luôn ạ.
 
(Fanfiction) Sau Cái Chết Còn Lại Gì ?
Tái ngộ (P1)


Thả mình trôi theo dòng suy nghĩ, Sen không để ý thấy Hải vừa dẫn anh hạ cánh xuống một vùng toàn mây trắng.

- Sen ơi!

Anh Sen!

- Hả!?

Sao ?

Hải gọi đến lần hai, Sen mới nghe.

- Tui nghe hình như có tiếng người gọi ở chỗ ni.

Giọng ai nghe cứ như anh Tạ.

Sen đảo mắt tìm kiếm xung quanh.

Nắng chói và mây cản khiến anh nhíu mày.Phía xa, anh ngờ ngợ,hình như có bóng người đứng đó thật.Nhưng Hải đã tinh mắt hơn.

Cậu gọi to như hét

- ANH TẠAA!

ĐÚNG ANH TẠ RỒI !

SEN ƠI!

Người bên kia chắc cũng đã nghe thấy,y sải những bước dài và nhanh về phía anh.Hải kéo cả Sen theo, miệng giục liên hồi:

- Đi!

Nhanh!

Anh Sen ơi!

Còn mấy bước chân nữa, hai anh em trông rõ khuôn mặt người đang chạy đến.

Tạ - người anh cả mang dáng dấp nông dân, khuôn mặt anh vẫn mang nét khắc khổ mà chất phác như ngày anh còn sống.

Khuôn mặt ấy biểu cảm vui buồn, giận dữ lẫn lộn.

Tạ nhào vào , bàn thay to và thô nắm cổ áo hai đứa em kéo xốc lên.

Anh chửi đổng, giọng nghèn nghẹn :

- Mả cha bây!

Hai cái thằng ni...Hai thằng chết dẫm...Ai cho tụi bây lên đây!Hả!

Quát rồi anh lại ôm hai đứa em mà khóc.

Không từ ngữ nào diễn tả được hết cảm xúc của anh lúc này.

Từ ngày hi sinh, Tạ rất nhớ và lo cho mấy anh em ở lại dưới nớ.

Toàn tụi sinh viên trẻ người non dạ,nhập ngũ chưa được bao lâu.

Không có anh, tụi hắn biết làm ăn cái chi, sợ lại chết hết không còn mống nào thì khổ.Y rằng, anh vừa đi ít lâu, nay lại gặp hai thằng ở đây rồi.

Sen và Hải luống cuống, Tạ ôm chặt khiếp, không gỡ ra nổi.

- Ủa, anh Sen, anh Hải nữa đây nè!

Một giọng con nít Nam Bộ lanh lảnh như tiếng chim .

Tú đứng đằng xa, tay giơ lên vẫy vẫy phía hai anh.

Nó vui sướng nhảy cẫng lên, mắt đen láy mà sáng quá.

- Thằng Tú mi qua đây, còn đứng đó chi nữa.

Tạ chùi nước mắt.

Nghe gọi tên, Tú lon ton chạy đến chỗ các anh.

Nó sà vào Hải đầu tiên, miệng ríu rít kể :

- Ui chao!

Em nhớ các anh dữ lắm!

May quá có các anh, chứ em với anh Tạ ở trên này buồn thiu, anh Tạ chỉ toàn la em thôi.

Vừa dứt lời, Tạ đưa tay cốc cho nó một phát rõ đau.

Làm nó bĩu môi, ôm đầu xuýt xoa.

- Thằng ni vạ miệng!

Tau đang mong cho tụi nó sống còn chả được nữa là mi ngóng tụi nó chết hết lđể ên đây chơi với mi!

Coi chừng cái mồm mi!

Tú phụng phịu chạy vòng ra sau bám lấy đôi cánh của Hải.

Thấy cái cảnh đó Sen và Hải không nhịn được bật cười."

Nó bé chấp nó chi anh Tạ, Tú hè".

Được Hải bảo vệ, mặt thằng Tú vui lên trông thấy.

Nó hỏi Hải chuyện anh Cường, anh Bình, cậu tân binh tên Tấn cũng bằng tuổi nó, chuyện con chim nó bắt được,...Thật là đủ thứ chuyện trên đời mà chỉ có cái đầu óc ngây ngô của nó mới nghĩ ra được.

Sen nhìn anh em vui với nhau, lòng yên bình lạ.

Anh nhớ cái lúc tiểu đội còn đông vui.

Nếu như cuộc chiến này chưa từng xảy ra, thằng Tú giờ này vẫn đang cắp sách đi học, thằng Cường thằng Bình sẽ trở thành những nhạc sĩ, họa sĩ như hai đứa nó mơ ước, anh Tạ thì được về quê với gia đình và đứa con gái nhỏ của anh.Còn anh, anh sống thế nào cũng được, miễn là Hải còn bên cạnh anh.

- Lên đây rồi mình cứ ở đây mãi anh hè.

Hải vừa xoa đầu đứa em út, vừa băn khoăn hỏi Tạ.Tạ tặc lưỡi

- Không mô.

Lên đây là mi sắp được sang kiếp khác.

Cổng ở bên tê.

Có mấy anh em lên trước qua nớ cả rồi.

- Chứ sao còn ở đây mà còn chưa đi đi hả ông Tạ?

Tạ lặng người chăm chăm nhìn ba đứa em, rồi lại nhìn xuống đất.

Sen thấy hơi hối hận vì hỏi anh câu đó.

- Tau lo cho tụi bây chớ sao...Tau đi, nghĩ mấy thằng tụi bây ở lại dưới nớ bơ vơ mà tội...

Tau không đành lòng.

Đến thằng Tú nó cũng đòi ở lại.

Tú nãy giờ chỉ chờ các anh nhắc tên mình để chen vào.Nó nói liến thoắng:

- Đúng đó hai anh.

Em lên đây trước cả các anh kia.

Đi một mình vậy buồn ghê, nên em ở lại đợi tiểu đội mình đông đủ rồi cùng đi anh ha.

Em đi trước là hông có ai chơi cùng hết.

Lần này đến lượt Sen nhéo tai Tú, nhưng anh chỉ nhẹ tay không làm nó đau:

- Thế là mong cho anh mày chết sớm hả ?

Mắng thế thôi, chứ anh thương nó lắm.

Tú nhỏ tuổi nhất, được cả tiểu đội cưng như em út.Ở tuổi nó là phải ở nhà đi học, được ba má chăm bẵm không thiếu thứ gì.

Lúc nó cứu con chim sa xuống vách hào, anh đã nghĩ cái sự ngây ngô và nhân hậu của nó không phù hợp cho chiến trường.

Đây không phải chỗ của nó.

Đã mấy lần anh Tạ muốn gửi trả nó về bên kia sông, Sen rất ủng hộ.

Nhưng lần nào biết nó cũng bám lấy các anh mà khóc tu tu:"Anh Tạ ơi...anh thương em...

đừng gửi trả em về...Em khai gian tuổi đi bộ đội... ba má em biết là đánh tuốt xác em ra.

Về rồi... em nhớ các anh lắm, anh nờ" Nó nài nỉ Tạ không được, lại quay qua Sen, qua Hải,... rồi lại nhìn anh Tạ.

Đôi mắt ươn ướt, tội nghiệp của nó làm ngay cả chính Sen cũng xiêu lòng.

Nó khóc thế, ai dám đuổi nó đi cho được.Mỗi lần vậy, anh Tạ đem giấy bút ra định viết đơn, ngòi bút cứ nhấc lên lại đặt xuống.

Sau cùng, anh đành lắc đầu đem cất hết đi.Cả tiểu đội 1 và các anh em ở đơn vị khác đều quý Tú.

Giọng nói, tiếng cười nó được các anh ví như tiếng chim hót ở nơi này, lạc hẳn một tông so với âm thanh súng đạn chát chúa.

Nó là một gam màu tươi bất ngờ xuất hiện trong cái hỗn hợp màu giữa xám ,đen và đỏ của chiến trường.Từ ngày nó đi mất, cả tiểu đội buồn vắng hẳn .

...............................................................................................................................

T định không đăng tối nay đâu vì chap này dài quá, định tối mai t viết đăng nốt.Xong t nhớ ra hứa với mn tối nay lên chap mới , lại mò dậy mở máy lên cắt bớt đi để đăng cho mn đọc.:'l

Chap này t viết hơi vội với lúc đấy t mệt nên không được hay lắm

Mn đọc tạm nhé.
 
(Fanfiction) Sau Cái Chết Còn Lại Gì ?
Tái ngộ (P2)


- Tau định ở đây đến lúc mô hết chiến tranh, mặt trăng lặn về với bố mẹ, vợ con rồi tau mới đi.

Rứa mà đã có bốn cậu ở đây rồi.

Tạ nói giọng trầm trầm.

Anh cứ lo cho thằng Cường đến ngồi không yên.

"Mấy thằng mi cố giữ lại cái mạng còn về với gia đình".

Ngoài cầu trời phụ hộ cho mấy thằng dưới nớ, anh nghĩ có thể làm gì hơn.

Tạ lại nhìn qua ba đứa em, anh nghĩ đến cánh cổng mở cho những linh hồn như anh đến với kiếp sau.Anh chỉ tay về phía có cánh cổng:

- Thằng Hải, thằng Sen, hai thằng bây giờ có đi thì đi trước, dẫn cả thằng Tú theo.

Tau ở lại đợi tụi thằng Cường.

Sen bước lên một bước, không bằng lòng:

- Ông Tạ, thế nào, chờ đợi thì cùng chờ đợi, đi cùng đi chứ.

Tiểu đội mình trước giờ có ai lại bỏ đồng đội đi trước thế.

- Tau bảo đi là đi nghe, không có thằng mô được ở lại kì kèo chi hết.

Tau là tiểu đội trưởng, thằng mô cãi nhau, tau nện một trận nên thân.

- Lên đến đây ông còn cấp trên cấp dưới gì nữa?

- Ơ thằng ni láo

Tú với Hải Bình giờ chỉ thẳng ngoài nhìn hai người to mồm lại .

"Chết rồi vẫn ham cãi nhau" .

Nghĩ vậy, Tú chen ngang lọt vào giữa hai anh , lúc này Tạ với Sen gần như muốn vật lộn.

- Thôi!

Thôi mà!

Có vậy các anh cũng cãi nhau.Anh Sen nói đúng đó, đi thì mình cùng đi.

Giờ cùng các anh ở lại coi anh Cường anh Bình với thằng Tấn ra sao hen.

Em cũng lo các anh ấy lắm.

Nhỡ đâu mấy anh đi theo lại không có ai đợ-

Nhận thấy cái từ xui xẻo vừa bật ra, Tú vội đưa tay bịt miệng lại.

Nó chưa quên một cái cốc đầu, một cái nhéo tai của các anh.Nhưng chờ đợi mãi không ai mắng , cũng không ai cốc đầu nó.Ba ánh mắt của anh Tạ, Hải và Sen giao nhau.

Câu nói vừa rồi của Tú chạm vào nỗi lòng họ.

Dù mong cho những người ở lại được sống, song tất cả đều biết một sự thật : ở chiến trường, người ta không thể biết mình chết khi nào.

Có thể ngày mai, ngày kia, hay gần hơn là chỉ vài phút sau.

Mỗi viên đạn, mỗi mảnh bom lấy đi một cuộc đời.

Người ta chết vì bom đạn,vì bệnh tật.

Nhưng có một cái chết không ai muốn trải qua, đó là chết trong lòng, chết đi phần người vốn có.

Nhiều chiến sĩ ngày đó đã không vượt qua được những ngày tấn công tâm trí mở rộng này.

Họ đã chứng kiến địch giết quân ta bằng nhiều cách: bắn, chém, tra tấn; thi thể của người mất đã chôn xuống lại bị bom đào xới, quăng quật lên xuống.

Không có thi thể nào còn nguyên hình hài của con người, những mảnh chân tay vô chủ rải rác khắp chiến trường, thấm trong đất, nằm trên nóc đào hào.

Chết đi chết lại nhiều lần .

Cảnh tượng người hùng kinh hãi đã tác động mạnh mẽ vào đầu óc non trẻ của những chiến sĩ giữ thành cổ.

Trong cơn hoảng loạn, người ta nghe họ lẩm : " Lần đầu tiên trên đời tau thấy bất hạnh khi có mắt.

Ước chi... mù mẹ nó đi cho rồi".

Và người ta nhìn thấy các anh đưa tay lên điên cuồng cào cấu vào mắt.

Đau đớn xen kẽ thù hận nén chặt dưới đáy lòng là trái bom chậm, tiến thân xác vật chủ, đến lúc nào đó sẽ nổ tung, xé nát mảnh một con tội phạm từ bên trong.

Cái chết của Sen và Hải đêm đó, đối với Cường, với Bình rất có thể là kiệt nước lưu ly.

Nơi nào ai dễ chịu nổi một cú sốc như thế, nếu là Tạ, anh sẽ khóc kiệt, sẽ suy yếu như bị mất phần hồn ,chỉ để lại cái xác đờ đẫn.

Ý nghĩ những điều đó còn sót lại của anh cũng phát ra sức mạnh như Sen hồi đó, tạ ơn đầu.

Không!

Anh không muốn thấy cảnh đó.

- Sen, mi nghĩ xem, nó ở dưới đây giờ ra sao Hay lại giống như mi.

Sen không trả lời ngay.

Im lặng đến một phút, Sen đáp lại, giọng văn quyết định:

- Bọn tôi đi, chúng nó sẽ buồn.

Nhưng tôi tin tụi nó không yếu lòng đâu, ba đứa sẽ tự dựa nhau vượt qua được.

Nhất là Cường, cậu nhạc sĩ mà ông bảo tôi đấy, ông phải tin nó, ông Tạ ạ.

Sen thấy ánh mắt của anh em hướng về phía mình.

Đặc biệt là đôi mắt người tiểu đội trưởng.

Trong đôi mắt kia đã yên đi phần nào những lo lắng, thay vào đó ,một niềm tin vào người ở lại vụt sáng lên...

...............................................................................................................................

Đăng sớm nhé.

Sáng nay dậy t phát hiện ra là vài tờ báo thảo t để lung tung hết.

Đúng ra có 7 tờ thì còn lại 4 tờ.

May mà vẫn tìm lại được.

Chừa luôn.

Sau đó chắc chắn phải đánh số trang rồi ghi lại.

À mà bản thảo cũ của t chỉ viết đến đoạn này thôi là end rồi, tức là chỉ có 4 chap.

Nhưng đọc lại kết quả được tìm thấy, nó không quá căng thẳng, đã viết phải đến nơi nào đó.

T re a letter a bút viết tiếp đoạn sau.

Kết quả sớm ae buồn.
 
(Fanfiction) Sau Cái Chết Còn Lại Gì ?
Người ở lại


Lưu ý: Chap này và một hai chap sau t viết về tâm lí củaCường, tiểu đội 1 là chủ yếu.T sẽ quay lại với cặp sen hải vào những chap cuối.

Chương này khá dài đấy

..........................................................................................................................................................

Lửa vẫn cháy, bốn bề xung quanh ngổn ngang những dãy tường gạch nát vụn.

Cường, Bình và Tấn đứng lặng người.

Cường thấy chân yếu dần.

Không còn đứng nổi, anh quỳ sụp xuống.

Đôi mắt dại cả đi nhưng không khóc, không phải vì anh vô cảm, anh làm gì còn nước mắt để mà khóc ?

Anh vừa mất đến hai người đồng đội chỉ trong một đêm.

Đối với Cường, đó là một cú sốc , là tổn thất không thể bù đắp."

Mày vô dụng chưa, nhìn đồng đội chết trước mắt mà bất lực kìa."

Cường tự trách, tự dằn vặt đến xé nát tâm can, để trừng phạt tội lỗi không thể tha thứ của anh.

Giá như anh nghĩ ra được một kế hoạch giải thoát hoàn hảo cho Hải, giá như anh trông chừng cẩn thận không để Sen lao ra...Trên đời hai chữ "giá như" đắt lắm người ơi, lúc thốt ra được thì cũng đã muộn rồi .

Ánh mắt trống rỗng của Cường rơi trên khoảng đất lạnh Sen nằm xuống, rồi lại ngước nhìn thi thể treo lơ lửng, vảng vất mùi da thịt cháy khét đến rợn người của Hải.

Thật giống với những hình phạt ở phương Tây thời cổ đại mà Cường biết là chỉ dành cho trọng phạm.

Hải , mày có tội tình đâu mà phải chết ?

Anh và các đồng chí đã hết sức tìm cách dập lửa để đưa Hải xuống, mọi nỗ lực trở thành tuyệt vọng.

Anh bất lực nhìn ngọn lửa nuốt chửng từng mảng da thịt của đồng đội mà mấy tiếng trước thôi vẫn đang còn phụ y tá tải thương .

"Khi lửa tắt, chắc sẽ chẳng còn lại gì ", anh nghĩ mà chua chát, cay đắng trào lên cổ họng.

Còn Sen, người lính đặc công tinh nhuệ nhiều năm chinh chiến, là chỗ dựa, là niềm tự hào của cả tiểu đội.

Tạ vẫn hay khoe với mấy anh em ở đơn vị khác :" Tiểu đội tau có thằng đặc công ni đánh đấm thiệt ngon".

Sen, tại sao anh lại thành ra như thế ?Anh đã trải qua gì, đã thấy gì trước khi bị vùi xuống đất ngày hôm đó ?

Cường bỗng muốn chết, tìm đến cái chết để chạy khỏi thực tại tàn nhẫn.

Mỗi ngày, từng con người cùng san sẻ miếng cơm manh áo, đồng cam cộng khổ với anh cứ lần lượt ra đi không báo trước.

Những cái chết thật thảm khốc, hoàn toàn vượt quá sức chịu đựng của một con người.

Cường nhìn chằm chằm xuống đất, mắt anh va phải một bàn tay đứt lìa, tím tái đang vữa ra, mùi hôi tanh ám ảnh.Cường chợt hiểu ra lí do mà Sen đột nhiên hóa thành kẻ tâm thần.

Cường thấy anh cũng sắp giống Sen, tức là sắp phát diên phát dại lên rồi.Anh muốn gào thét đến khi cổ họng rách toạc ra.

Cơn điên cứ ấp ủ như một mầm bệnh,ăn mòn từng thớ thịt, từng dây thần kinh từ bên trong, dù có phát hiện ,vật chủ cũng không làm được gì khác ngoài chết dần chết mòn.

Sau lưng Cường, Bình đứng lặng lẽ ôm chiếc mũ tai bèo bạc màu vào ngực.

Giống như Cường, anh không khóc, song anh không mạnh mẽ hơn là bao, anh chỉ là kiềm chế cảm xúc.Anh nhìn hai đồng đội đã hi sinh, rồi nhìn Cường quỳ dưới đất.

Anh nghĩ, sinh mạng ở chiến trường này sao mong manh quá.

Ở thời bình, người ta sống vô tư có bao giờ phải nghĩ đến cái chết đâu, chỉ là thứ nằm bên rìa cuộc sống.

Bởi họ đâu nghĩ ngày mai họ sẽ chết và chết như thế nào, như Bình và các đồng đội anh đây.

Tấn, là tân binh vào tiểu đội không lâu trước khi Tạ hi sinh.

Nó kém Tú một tuổi, và cũng giống như Tú, đây là lần đầu nó nếm trải cái khốc liệt của chiến trường Quảng Trị, lúc đó được ví như lò lửa nuốt hàng nghìn sinh mạng.Tấn hãy còn non nớt và ngây ngô, cái nét ngây ngô mà mỗi khi bắt gặp giữa làn đạn pháo người ta lại thấy lòng quặn lên.

Nó khóc từ lúc những trận đòn tra tấn dội xuống Hải như mưa.

Có lúc uất quá, Tấn ôm súng nhảy lên nhưng các anh lớn giữ riết nó lại.

Nó mím đôi môi khô khốc cố kìm tiếng khóc rưng rức bật ra trong cổ họng.

Nhưng dường như càng nhịn, Tấn càng muốn khóc to hơn.

Hết cách, nó đưa tay áo lên cắn chặt, nước mắt ứa ra lăn dài trên gò má trẻ con.

Cường vẫn gục xuống, điểm tựa duy nhất anh có hiện tại là cây súng.

Đầu óc anh trống rỗng tan tành, anh không biết mình phải nghĩ gì, làm gì.

Đồng đội anh đi cả rồi.

Chắc anh sẽ gục ở đây mãi, cho đến khi một viên đạn lạc hay một trái pháo đưa anh đi theo họ.

Anh thèm khát cái chết nhanh chóng ngay lúc này.Chết là hết đau, hết khổ.

Đôi mắt vốn mang ngọn lửa nhiệt huyết ngày nào chỉ còn màu đen đặc quánh, sâu hun hút.

Nhìn vào, người ta không tìm kiếm được gì hơn một nỗi buồn thê thảm.

Trong nỗ lực cuối cùng, Cường thử lục lọi đống đổ nát trong đầu mình, với hy vọng mong manh tìm được điều gì sẽ vực anh dậy.

Anh lướt qua từng thước phim đứt rời rạc.

Cường thấy phố phường Hà Nội thân thuộc, thấy dòng Thạch Hãn nước đỏ một màu máu, thấy thành cổ, chiến hào,...

Rồi ,anh thấy mình nằm trôi nổi trên mặt nước, ngực anh quấn hàng lớp băng trắng lấm tấm đỏ, tức và nhói."

Anh Cường ơi ..."

Tiếng gọi khe khẽ nhưng vừa đánh thức điều gì đó trong anh.

Đồng tử anh giao động, anh nín thở, chờ đợi tên anh được gọi lần nữa.

"Anh Cường ơi...Anh đừng chết nhé...

Em thương anh lắm!

Anh phải hứa đấy".

Cổ họng anh nghẹn lại, anh gọi không ra tiếng: "Tú ơi ...Tú".

Anh với tay ra muốn giữ lấy nó, lần này anh sẽ giữ nó thật chặt, hoặc là cả hai anh em cùng chết.

Anh nhắm mắt chờ đợi khoảng khắc quả đạn pháo nhấn chìm tất cả xuống đáy sông.Nhưng trái pháo không đến mà hình ảnh của Tú đang dần tan đi.

"T- Tú."

Cường với tay qua, bàn tay anh chỉ vờn được toàn không khí.

Lại thế rồi, anh ghét cảm giác bất lực này.

Đoạn kí ức trên sông đêm đó kết thúc, một đoạn kí ức khác mở ra.

Cường bần thần nhìn xung quanh, có Bình, Hải, thằng Tấn đứng đó, anh nhận thấy khóe miệng họ méo xệch, lúc lúc lại quay đi lấy tay áo chùi nước mắt.Một cái siết nhẹ làm anh chú ý.

Anh thấy Tạ - người tiểu đội trưởng dẫn dắt Cường từ ngày chân ướt chân ráo vô chiến trường .

Tạ cọc tính mà rất thương các anh em trong đội.

Anh nằm đây, trước mặt Cường, vạt áo loang lổ máu của chính anh.

Tạ siết bàn tay đen những dầu súng của Cường.

Anh nói thều thào mấy tiếng yếu ớt:"Anh em ở lại...bảo ban nhau...nhớ".

Tạ nói với bao nhiêu người có mặt ở đó, sao đôi mắt anh lại chỉ nhìn Cường.

Trong cái nhìn tắt dần sự sống, nó đau đáu như muốn gửi gắm điều gì, nhưng anh không đủ sức nói thêm.

Đoạn kí ức bị đứt, đưa anh qua một vùng khác, anh thấy ánh lửa đỏ bùng lên, không, là một ngọn đuốc sống.

Con người kia ngẩng đầu, hất cằm lên để lộ khuôn mặt bầm tím, mắt sáng chói.

Anh nhận ra Hải."

ĐỪNG NẢN LÒNG!

ĐỪNG BỎ CUỘC!

CHÚNG TA SẼ DÀNH CHIẾN THẮNG!!".

Thước phim tua lại kết thúc chóng vánh, Cường ngỡ mình vừa qua cơn mơ.

Anh từ từ xâu chuỗi các mảnh ghép rời rạc lại, rồi anh nhận ra: Tất cả đều muốn anh sống.

Anh nhớ lại ánh mắt, cái siết tay của Tạ, những phút cuối từ biệt, Tạ đã đặt lên vai Cường một trách nhiệm cao cả.

Anh muốn Cường kế nhiệm vị trí Đại đội trưởng, thay anh dẫn dắt vực dậy tinh thần các chiến sĩ của anh.

Một trọng trách cao cả mà Tạ đã tin tưởng trao lại cho Cường.

Cường nghe văng vẳng bên tai lời trăng trối Hải để lại đêm đó.Đừng đầu hàng, vì đầu hàng là chết.

Ánh mắt rực cháy chạm ánh mắt Cường, anh thấy một niềm tin quả quyết, thấy cả mấy năm sau ngày hòa bình của đất nước.

Cường chưa thể đứng lên, nhưng đồng tử anh đang giao động, bờ vai hơi run khẽ.

Các giác quan đã tê liệt dần sống lại.

Cường nghe tiếng lửa vẫn cháy, hít vào mùi đất ẩm, tro tàn, bàn tay chai sạn cảm nhận chất thép lạnh từ khẩu súng.

Ai đó vừa nấc lên nghẹn ngào, âm thanh phát ra từ đâu đó phía sau lưng anh.

"Tấn!"

Có cái gì vừa thức tỉnh trong anh, Cường mở to mắt.

Phải...Phải rồi!

Còn Bình còn Tấn ở đây, và ngoài bến sông, hay đâu đó ở thủ đô Paris xa xôi kia, có Hồng và mẹ, hai con người anh yêu thương, đang mong mỏi tin anh.

Cường chưa mất hết.

Những người ở lại không bỏ rơi anh.

Họ đang chờ đợi anh đứng lên.

Trong nỗi đau thương Cường vô tình quên mất trách nhiệm người chết gửi lại cho anh.

Tú, Hải, anh Tạ, mọi người đã đặt niềm tin vào anh, mong muốn anh tiếp tục sống, chiến đấu để thấy hòa bình.

Anh gục ngã tại đây, ai sẽ dẫn dắt các đồng đội , ai sẽ đưa người thương anh ra Bắc, ai đem bản nhạc anh viết về cho mẹ anh?

Còn lời thề quyết thắng cùng người đã khuất, còn bao nhiêu người ở lại đang dõi theo anh.Chẳng lẽ anh vì yếu đuối mà phản bội niềm tin ấy.

ĐỨNG DẬY ĐI!

NẾU GỤC Ở ĐÂY, COI NHƯ ĐẦU HÀNG.

PHẢI SỐNG, SỐNG ĐỂ KHÔNG HỔ THẸN VỚI NGƯỜI ĐÃ CHẾT!

Chiến trường lặng phắc.

Mọi ánh mắt từ sau gò đất, dãy tường gạch, trong các hầm,hào đều dán chặt vào bóng lưng.

Họ hồi hộp chờ đợi.

Trước sự kinh ngạc của đồng đội, Cường tưởng đã gục mãi, đang chống báng súng xuống đât, vịn vào đó từ từ đứng lên .

Người ta gọi với nhau xôn xao, không biết rằng một linh hồn vừa vực dậy từ đống tro tan.

Cường ngẩng cao đầu, dáng anh lồng lộng nổi bật trên nền lửa đỏ.

Anh hít một hơi thật sâu rồi quay lại.

Đằng sau anh lửa vẫn cuộn lên dữ dội, và người ta thấy trong đôi mắt anh một ngọn lửa khác, lay lắt thôi, nhưng được nhem nhóm dần.

Anh nhìn một lượt các đồng đội, thầm ghi nhớ khuôn mặt của từng người, dù ai cũng lấm lem màu đen của thuốc súng và khói đạn.

Nhìn thấy Cường đứng lên,Tấn ngừng nức nở.

Nó nhìn Cường đầy hy vọng.

- Các anh em.

Chất giọng Bắc ấm mà dõng dạc cất lên phá tan không khí tĩnh mịch.

- Anh em đều đã nghe đồng chí ấy nói rồi đấy.

Chúng ta đều tiếc thương cho đồng chí, nhưng không vì thế mà chúng ta nản lòng.

Từ bỏ lúc này có khác gì đầu hàng.

- Phải vững lòng!Phải chiến đấu tiếp!

Không được phụ lòng người đã chết

- Chiến đấu trả thù cho các đồng chí ấy và cho cả chính chúng ta!

Giọng anh vút cao.

Ánh lửa le lói trong mắt Cường thành ngọn đuốc .

- K3 TAM SƠN CÒN!

THÀNH CỔ CÒN!

Họ đã đợi chờ câu đó lâu lắm rồi.

Người người hưởng ứng theo anh, khí thế ngút trời.

Hàng chục con người, song cùng chung một nỗi lòng, một tiếng nói.

Những con người đã gần 80 ngày lăn lộn,sống chết với thành cổ, thứ họ cần chính là niềm tin, như lúc này đây.

Nếu ví tinh thần các chiến sĩ như tàn lửa sắp tắt, Cường sẽ là chất xúc tác.Anh châm cho tro tàn bùng lên cháy thật đượm, thiêu rụi đi nét u uất trên gương mặt mỗi người chiến sĩ.

- Anh em, anh em tin tôi!

Chúng ta sẽ thắng!

Quyết đinh khi đó anh đã đúng.

Tạ nhìn theo bóng Cường, xúc động không nói được lời nào."

Cường , vậy ra tau đã đúng khi chọn mi.

Có được một đứa như mi, tau chết cũng yên tâm."

Chàng sinh viên nhạc viện mới năm nào viết đơn nhập ngũ, nay đã là Đại đội trưởng, chín chắn và trưởng thành hơn bao nhiêu.

Tên anh là Vũ Kiên Cường, và con người anh cũng giống như cái tên, gan vàng dạ sắt, mạnh mẽ, bất khuất giữa bom đạn.

Anh được sinh ra để trở thành điểm tựa, một điểm tựa như phòng tuyến thành cổ đã trụ vững tại đây gần 80 ngày đêm khói lửa.

................................................................................................................................................................

Chap này t viết 3 đêm chưa xong đấy ae ạ.Độ này t đang bận bù đầu, sáng đi học tối về viết fic cho ae.

Cứ thề này vài hôm nữa chắc t vào viện🙂)) Tốc độ ra chap từ hôm nay có thể sẽ chậm hơn , ko drop đâu ae đừng lo.

Nhưng mà chap này t khá thích, mặc dù hơi khó viết.
 
(Fanfiction) Sau Cái Chết Còn Lại Gì ?
Chào các anh em, chúng tôi đi nhé...(P1)


Chap này có Cường, Hồng, Tấn, Quang

.............................................................................................................................................................

Từng ngày chậm chạp trôi qua.

Mỗi phút một người nằm xuống, mỗi giây máu đổ nhuộm đỏ cả đất.

Cả tiểu đoàn còn lại chưa đến trăm người, ai còn sống đến bây giờ đều tàn tạ, kiệt sức.

Người ta thấy góc hào này một thương binh còn chưa kịp băng bó, góc kia một chiến sĩ khác dầm mình trong nước, rét run lên vì lạnh.

Song, tất cả vẫn quyết bám trụ lại khu thành, trí họ vẫn sắc, tay súng vẫn vững.

Chiều tối hôm ấy, bỗng có lệnh rút quân từ trên đưa xuống.Người ta nhìn nhau, ánh mắt hoang mang xen lẫn vui mừng.

Thế là được về rồi.

Theo Trung tá Trần Thành, thương và bệnh binh được ưu tiên qua sông trước.

Ai còn sức sẽ ở lại đảm bảo an toàn cho đoàn thương binh qua hết bên kia sông rồi sẽ rút sau cùng.

Sương đêm xuống lạnh buốt trên vai đoàn người.

Bước chân họ gấp gáp, hối hả, miệng giục nhau liên hồi.

Cáng, nạng, người và người bông băng trắng muốt lần lượt xuống đò.

Trong dòng người, một dáng cao vượt hẳn lặng lẽ lách lên phía trước.

Khuôn mặt vốn mang nét thư sinh của anh bị đất bụi bôi trát , chỉ trừ đôi mắt.

Đôi mắt tối và sâu, lành lạnh như ánh thép, nhưng buồn rười rượi.

Nếu không phải quen biết từ trước, hiếm có ai nhận ra Cường.

So với ngày anh đặt chân đến bến sông này, anh thay đổi nhiều quá.

Bình vừa mới hi sinh cách đây mấy hôm.

Trước đó, Bình còn đưa cuốn sổ kí họa cho anh, nhờ giữ hộ.

Cường nhớ khoảng khắc anh tìm thấy chiếc kẹp tóc của Hồng và bức kí họa bị đạn thủng lỗ chỗ, nhuộm đỏ máu trong túi áo người đồng đội, anh đã thực sự, thực sự gào thét lên.

Sau cái chết của Bình, người ta thấy Cường khác hẳn đi, không phải dáng vẻ suy sụp như ngày trước.

Anh ít nói, mắt anh lạnh hơn, nếu vô tình nhìn vào ai cũng thấy gai gai người.

Gặp địch, anh cũng nổ súng dứt khoát hơn.

Anh không thấy mình phải do dự, tự vấn lương tâm khi bắn chúng nữa, chúng đã cướp đi của anh bao nhiêu cơ mà.

Chỉ còn lại mỗi Tấn.

Anh cứ giữ riết lấy nó.

Thấy nó biến mất là anh lại hoảng loạn đi tìm và mắng nó một trận.

Cường vừa tức vừa sợ.

Hỏi không tức, không sợ làm sao được khi cả đại đội còn mỗi anh và nó.

Tấn ít tuổi, lại mang cái nét ngây ngô rất giống Tú.

Cường tự hứa lần này phải đưa được nó qua bên kia sông anh mới yên lòng.

Cường len ra phía trước, dắt theo Tấn.

Đôi mắt anh nhìn quanh tìm người thương anh.Kia rồi!

Nàng đang tất tả chạy qua lại, đưa thương binh xuống đò.

Anh vui mừng hẳn lên.

- Hồng!

Em ơi!

Nàng quay ngoắt về phía tiếng gọi.

Hai con người ôm lấy nhau, gửi vào cái ôm đó bao nhiêu thương nhớ.

Cường khẽ lùi lại, ngắm nhìn khuôn mặt người thương anh.Nàng cũng đáp lại ánh mắt anh.

Một hẹn ước vừa được viết nên.

- Ngày hoà bình... em cùng anh ra Bắc thăm mẹ nhé.

Anh vuốt sợi tóc rủ xuống khuôn mặt bầu bĩnh của nàng, giọng thủ thỉ hẹn ước.

Niềm vui ngắn chẳng tày gang.

Giữa lúc đó, tiếng Trung tá Trần Thành vang đi khắp bến sông, giọng ông gấp gáp nhưng vẫn rõ từng tiếng:

- Các đồng chí!

Có ba tiểu đoàn biệt động kết hợp với lực lượng Hắc Báo đang vận động đến đây để ngăn chặn việc chuyển quân của chúng ta.

Tôi cần ba mươi người còn sức chiến đấu theo tôi đánh chặn chúng lại!*

Âm thanh đó, đối với những con người vừa trở về từ cõi chết như là sét đánh ngang tai.Mọi ánh mắt đổ dồn về phía ông, ai cũng lặng đi.

Im lặng một lát rồi tức thì một người... hai người... mười người... rất nhiều người chứ không phải chỉ ba mươi tách ra từ những tấm thân rách nát tiến lại phía ông*.Cả thằng Tấn vừa xuống chuyến đò cuối cũng vội lộn trở lại.

Cường dợm chân muốn bước theo.

Hồng run rẩy, tay nàng nắm chặt Cường.

- Mình ơi... mình...mình đừng bỏ em lại!

- Hay là...

để em đi cùng...

- KHÔNG ĐƯỢC!

Cường nhận ra mình hơi lớn giọng.

Anh nhìn nàng, đôi mắt nàng ươn ướt.Một nỗi xúc động bất chợt dâng lên không kìm được, Cường lại ghì nhẹ cái thân hình mảnh mai kia vào lòng mình* rồi vội dứt ra.

Cường trao chiếc ba lô cho Hồng, trong đó anh đã có bản nhạc của anh và những bức vẽ của Bình, thêm một vài phong thư dán kín.

Nàng đón lấy, môi mấp máy điều gì.

Nàng muốn giữ anh lại.

Nếu nấn ná chút nữa, chắc anh không rời đi được.Cường nhìn Hồng lần cuối.

Xong, anh quay bước đuổi theo đội hình chưa tới ba mươi người.Bóng anh khuất dần vào màn đêm.

.........................................................................................

Cường lại gặp thằng Hắc Báo cắm cờ trên nóc thành cổ đêm nọ.

Mắt chạm nhau tóe lửa.Đôi mắt anh căm hờn, lạnh như ánh thép.

Đôi mắt hắn sâu hút, lấp lánh đồng tử của loài dã thú.

Không một câu nào, cả hai con người, hai bên chiến tuyến lao vào cấu xé nhau thô bạo.

Âm thanh xương chạm xương răng rắc nghe rợn người.Từng đòn nện vào nhau không tiếc tay.

Cường không biết đã trôi qua bao lâu.

Anh lảo đảo vì mất máu, ý thức sắp rời bỏ anh.

Thằng kia nói với anh nhỉ.

Cái gì mà hai thằng bạn chơi được.

Vớ vẩn.Anh liếc qua cái thẻ tên trên ngực áo thằng Ngụy.

"Q- Quang" .

À, ra là mày cũng có tên cơ đấy.

Mải mê suy nghĩ, Cường nhận ngay cú đá toàn lực vào xương ức.

Đòn đánh như rút hết hơi thở trong phổi anh.

Cường loạng choạng lùi về sau, ho ra một ngụm máu tươi.

Mắt anh nhòa đi, chỉ loáng thoáng thấy đôi giày đinh kia bước đến mỗi lúc một gần.

Khi mở mắt ra anh không thấy thằng Ngụy đâu nữa.

Một cánh tay như đá vòng qua siết cổ Cường từ sau lưng.

Anh vùng vẫy điên cuồng.

Khi sức đuối dần, anh nghĩ đến chiếc khăn rằn Hồng trao cho.

Như người chết đuối vớ được cọc.

Anh thoát được khỏigọng kìm của thằng Ngụy và lật ngược ván cờ.

Có lúc, anh và hắn buông nhau ra, nhưng không bàn tay nào buông chiếc khăn.

Cường nghiến răng giật lại, thế mà thằng Ngụy lại càng hăng máu hơn.

Hắn đang kéo anh về phía hắn.

Cường hết cách, anh nhặt con dao găm lăn lóc dưới chân, một đường xẻ đôi chiếc khăn.

Kỉ vật của anh, anh cắt mà như cắt vào lòng.

Trong đầu anh lúc này còn lại một suy nghĩ :"GIẾT NÓ".

Quang ,hắn cùng với đồng bọn là nguồn cơn gây ra mọi đau khổ cho Cường và các đồng đội anh.

Nợ máu phải trả bằng máu.

Anh không nhớ gì nữa.

Cường không hiểu vì sao anh vật được thằng Ngụy xuống.

Lưỡi dao sắc lạnh trong tay anh giơ cao, chực chờ hạ xuống.

Chính khoảng khắc đó anh dừng lại.

Thằng Ngụy không phản kháng lại, hắn chỉ nhắm mắt chờ đợi cái chết.

Anh đang làm gì thế này ?

Cường tự hỏi.

Không !

Đây không phải anh !

Anh không giống chúng, những kẻ chỉ biết đuổi cùng giết tận.

Bàn tay nắm chặt con dao găm run bần bật.

Đôi mắt anh vằn lên từng tia máu đỏ ngầu.

Anh phải lựa chọn bây giờ, giết thằng Ngụy trả thù cho đồng đội anh, hoặc tha chết cho nó.

Quang nhắm mắt chờ đợi lưỡi dao cắm ngập vào giữa lồng ngực hắn.Không có động tĩnh gì.

Hắn mở mắt nhìn.

Lưỡi dao cách mặt hắn chưa đầy một gang tay, nhưng không hạ xuống.

Quang cảm nhận thân hình rách nát phía trên run bần bật.

Trước ánh mắt kinh ngạc của hắn, thằng Cộng quân từ từ đứng dậy, ánh mắt căm hờn vẫn dán vào khuôn mặt hắn.

Nó gườm gườm nhìn hắn rồi quay đi, bước chân tập tễnh.

Cường chẳng hiểu nổi mình nữa.

Anh hận nó thấu xương, nó bắn giết đồng đội anh, vậy mà cuối cùng anh không nỡ xuống tay với nó.

Tại sao ?

Anh không biết ?

Không muốn nghĩ gì thêm nữa .

Cường lê bước chân nặng như chì, mắt dại đi.

Chợt tiếng lên quy lát lọt vào tai anh, cùng lúc Cường nhận ra đằng sau có người nhào tới.

Quang bằng một cách nào đó, hắn bật dậy với tốc độ kinh người.

Nhưng dù nhanh đến đâu, hắn cũng không bằng đạn.

Chưa kịp đẩy kẻ địch vừa tha mạng hắn ra khỏi tầm ngắm, đạn đã quất ngang cả hai thân hình.

Anh và hắn cùng đổ gục xuống.

Trong tay mỗi kẻ còn giữ nửa chiếc khăn rằn xẻ đôi.

Cường ngửa mặt nhìn bầu trời đen.

Lại mưa rồi.

Thế là cuối cùng anh cũng đi cùng thằng Tú, thằng Bình,...

Đôi môi khô nẻ bật ra mấy tiếng yếu ớt:

- M... mẹ ơi...

Hồng ơi, Tấn ơi, anh xin lỗi.

.......................................................................................................................................

Mắt Hồng vụt sáng lên khi trông thấy từng người trở ra từ phía thành cổ.

Lúc đi có đến gần ba chục chiến sĩ, vậy mà trở về còn có hơn mười người.

Nàng hồi hộp tìm kiếm khuôn mặt quen thuộc.

Nhưng hai...rồi ba người đi lướt qua nàng vội vã.

Nàng vẫn chờ, một niềm hy vọng thật mong manh.

Hồng ôm chặt chiếc ba lô sờn vải vào lòng, chỉ đợi trả lại cho chủ nhân của nó.

Đoàn người trở về cứ thưa dần.

Nàng trông mỏi mắt vẫn không thấy Cường.

Người chiến sĩ cuối cùng đang bước lại chỗ nàng, nàng chạy tới bám lấy anh.

- Anh ơi, rứa không còn ai bên đó hở anh ?

Giọng Hồng run rẩy, nàng bỗng sợ cái từ "không" phũ phàng sắp nói ra.

Nhưng người chiến sĩ im lặng.

Anh nhìn nàng, đôi mắt trũng sâu, khẽ lắc đầu.

Anh gỡ nhẹ tay nàng ra rồi quay người rời đi.

Nàng nhìn về bên kia sông, đờ đẫn.

Trời đổ mưa như khóc cho mối nhân duyên chưa kịp bắt đầu đã vội vàng kết thúc.

Tại bến sông này, ngày ấy nàng đưa anh và các đồng đội anh qua sông, đông đủ đến thế, giờ đây chỉ còn lại mình nàng.

Hồng ôm chặt chiếc ba lô, gục xuống dưới cơn mưa tầm tã.

Nước mắt hòa cùng nước mưa lăn dài trên gò má trẻ măng của nàng

- MÌNH ƠI...MÌNH!

............................................................................................................................

(*): Những đoạn t trích nguyên văn trong tiểu thuyết gốc

Chap đầu tiên t viết một mạch không cần bản thảo, chắc cũng là chap dài nhất.

Vậy là đi hết còn mỗi Tấn thôi, tội v.

Nốt chap sau nữa sẽ quay lại với Sen Hải nhé mn.

Hôm nào bão t dc nghỉ auto có chap mới.
 
(Fanfiction) Sau Cái Chết Còn Lại Gì ?
Chào các anh em, chúng tôi đi nhé...(P2)


Nốt chap này mình quay lại với Sen Hải nhé ae

..........................................................................................................................................

Cường ngỡ mình đang mơ.

Anh chết rồi, cái khoảng khắc đạn găm sâu vào từng thớ thịt.

Giờ anh ở đây, trong vòng tay đồng đội.

Tạ vẫn vừa mắng vừa trở tay áo chùi nước mắt, chỉ khác cái lần này người khóc to hơn là Cường.

Đến khi thấm mệt , Cường để cho mọi người ôm ấp, quàng vai mình.

Tú phụng phịu mãi chuyện anh thất hứa với nó.

- Anh chẳng giữ lời chi hết.

Anh chết rồi, ai thả Hòa Bình của em đi.

- Hòa Bình nào ?

- Con chim em bắt dạo nọ đó.

Các anh cười.

Cường ngồi mãi nhìn anh em, nhìn để cho thỏa nỗi nhớ.

Anh đưa tay xoa đầu Tú:

- Tấn thả nó đi rồi Tú ạ.

- May quá, chắc nó bay về quê em rồi, anh ha.

- Ừ, về với hòa bình, như cái tên em đặt cho nó ấy.

Tạ trông qua một lượt, anh chợt nhận ra toàn bộ những gương mặt của tiểu đội một ngày đầu đều ở đây.

Đến cuối cùng vẫn gặp nhau nơi cõi chết.

Phải chăng tụi hắn cầm cự thêm chút nữa, ngày trở về gần đến thế rồi.

- Chừ tau với tụi bây qua bên nớ.

Tạ chỉ tay về phía ánh sáng chói lòa.

- Được đầu thai qua kiếp khác, rứa là tau với tụi bây hết đói ,hết khổ nghe.

Anh em nhìn theo tay Tạ, luồng sáng kì ảo vẫy gọi tha thiết.

Sen đứng cạnh Hải, cảm nhận đôi vai người kia chạm nhẹ .

Chợt anh tự hỏi, kiếp sau liệu anh còn gặp lại Hải, và nếu có gặp lại, Hải còn nhớ ra anh ?

Hay đến khi gặp lại, Sen và Hải, hai con người, hai mảnh đời khác, lướt qua như chưa từng biết nhau.

Câu hỏi quá khó để trả lời.

Sen không biết nữa.

Anh sợ viễn cảnh ấy.

Anh sợ Hải quên anh anh, sợ chỉ có mình anh ở lại với kí ức.

Bàn tay ngập ngừng đưa ra muốn níu giữ."

Em ở lại đây cùng anh, em đi, anh lo mất em lần nữa ..."

Sen thầm liếc qua Hải.

Cậu đang nhìn về nơi đó - kiếp sau.

Mê mẩn và khao khát lấp lánh trong đáy mắt Hải, cậu vô thức nắm tay áo anh mà kéo.

Sen hiểu cậu định nói gì.Người muốn đi, người kia muốn giữ lại.

Sợ lạc mất nhau, nhưng một phần trong thâm tâm anh thương Hải kiếp này thiệt thòi.

Sen còn nhớ câu chuyện Hải thủ thỉ kể với anh đêm hôm đó, khi chiến trường đã lặng tiếng súng, chỉ còn hai con người cùng thức:" Ông nội em là địa chủ kháng chiến bị quy oan, cả gia đình khốn khó lắm, em chết ở đây, đổi được tấm bằng liệt sĩ gửi về cho gia đình bớt khổ, em cũng cam lòng."

Rồi lắm lúc, Sen nằm mơ thấy Hải lao lên giữa làn đạn.

Hải mong được chết, chỉ là cậu không hề biết rằng mình chết thảm khốc thế nào.

Sau tất cả, cậu xứng đáng được sống một lần nữa.

Cuộc đời sau ,cậu cứ ngẩng cao đầu mà bước.

Sen nghĩ, sẽ thật ích kỉ nếu anh lấy hạnh phúc ấy.

- Đi chứ anh Sen.

Sen ngước lên nhìn vào đôi mắt kia.

Anh nghẹn ngào mãi không nói được.

- Hải, tao sợ...

- Sợ kiếp sau tui với anh không gặp nữa chớ chi ?

Như đọc được suy nghĩ trong đầu anh, Hải vòng tay qua lưng anh, vỗ nhè nhẹ an ủi.

Sen hơi giật mình trước động chạm đó.

Thấy vậy,Hải bất giác rụt tay, lo làm anh khó chịu, nhưng Sen rúc vào vai cậu từ bao giờ.Cậu bối rối muốn chạy.

Anh ôm siết lấy đôi bờ vai gầy không buông ra.

Sen vùi sâu hơn nữa, cảm nhận mùi hương của đất cỏ đượm trong lớp vải xanh.

Anh để cho mùi hương đó lưu lại trên cả chiếc áo lính của anh.

Sen rời hơi ấm kia một lúc, nhìn quanh, thầm ghi nhớ khuôn mặt từng người đồng đội, rồi quay lại với Hải.

Đôi mắt sáng, nụ cười đến hút hồn, cho dù hàng chục năm, hay một đời người nữa gặp lại vẫn khó quên."

Để lỡ kiếp sau không gặp lại, anh vẫn sẽ nhớ em"

Cường nhìn Sen, rồi ngắm lại chiếc khăn rằn đứt đôi , anh đã cẩn thận gấp gọn đặt trong ngực áo trái.

Anh nghĩ đến mẹ, đến Hồng.

Tấn không theo anh tới đây, chắc là sống.

Cường lại nghĩ đến Quang, kẻ thù của anh đêm hôm đó.

Tại sao hắn muốn chiếc khăn này?

Hai con người khác lí tưởng, sao hắn đẩy anh khỏi luồng đạn để rồi chết?

Kiếp sau nếu gặp và hắn vẫn nhớ ra anh, Cường sẽ hỏi bằng được, đòi lại cả nửa chiếc khăn nữa.

Nhưng biết đâu lúc ấy anh và hắn là hai thằng bạn chí cốt như lời hắn nói .

Và anh sẽ gặp lại cả Hồng - tình yêu đã đơm hoa mà chưa kịp kết trái .

Không biết giờ này em ra sao, em có đau, anh đi, xin em hãy cứ vui lên cho anh yên lòng nhé em.

Cường đặt tay lên vai Tú và Bình, bốn mắt trông anh cười tít.

Bình đùa: "Tiếc thiệt, chết rồi mới được thấy cảnh đẹp như vậy.

Kiếp sau mình sẽ vẽ một bức cho tiểu đội mình ở đây, oách nhất cho coi, oách hơn cái bức mình vẽ thánh nữ trên sông dạo nọ."

Tiếng người đội trưởng giục giã, Tạ đang gọi.

Bình dẫn Tú đi trước, Cường theo sau.

Trước lúc đặt chân qua bên kia cánh cổng, anh quay lại nhìn anh em, rút nửa chiếc khăn ra vẫy vẫy

- Hẹn kiếp sau tiểu đội mình gặp lại, anh em hứa nhé.

Luồng ánh sáng đón những linh hồn, không chói gắt dữ dội.

Chỉ thấy lòng mình nhẹ bẫng, có làn sóng vỗ dịu dàng ru con người vào giấc ngủ êm.

Cuối cùng còn lại Sen và Hải đứng đó.

Cánh cổng vẫn mở , Hải kéo tay Sen:

- Mấy anh em đi cả rồi.

Mình cũng đi thôi.

Sen miễn cưỡng, đôi mắt anh nhìn Hải lo lắng.

Bàn tay khác nắm lấy bàn tay chai sạn của anh, cũng thô ráp không kém, bàn tay truyền hơi ấm qua anh.

- Đi thôi Sen.

Có thể muộn, nhưng tui hứa kiếp sau tui lại tìm thấy anh.

Cậu đưa ngòn út ra cho Sen.

Anh ngần ngừ rồi thở dài, móc ngóc tay mình vào tay cậu.

Tin em lần này đấy.

Hải gỡ ra rồi lại cầm tay , Sen cũng siết chặt.

Bước chân anh nương theo cậu về phía trước.

Hào quang bao trùm lấy hai con người, một dáng dong dỏng cao,rắn chắc, người còn lại nhỏ con hơn đôi chút.

Chốc lát, bóng họ khuất dần thành hai vệt mờ ảo rồi biến mất.

- Hứa kiếp sau lại tìm thấy nhau.-

...............................................................................................................................

Chuyến tàu ra Bắc đưa những người lính từ Quảng Trị trở về.

Qúa nửa đều là thương binh nặng.

Trong khoang nằm phía cuối, người nói cười, người lòng nặng trĩu.

Giữa không khí buồn vui lẫn lộn, ở một băng ghế khuất có hai bóng người lặng lẽ.

Người con gái vận chiếc áo thâm tay dài, quần lụa đen, tay ôm ghì chiếc ba lô bộ đội sờn cũ còn vương đất bụi, thuốc súng, Nàng đẹp lắm, nhưng đôi mắt nàng chỉ toàn sầu muộn.

Bên cạnh nàng, cậu chiến sĩ trẻ măng, chừng mới 16 - 17 tuổi, cứ chốc chốc lại ôm mặt khóc rấm rứt.

Mỗi lần vậy, người con gái đưa tay vỗ về dịu dàng.

Nàng chẳng thể làm gì hơn, vì chính nàng cũng mang một nỗi buồn.

Người thiếu nữ và cậu chiến sĩ ấy là Hồng và Tấn.

Đêm hôm đó, Tấn phải trở lại bến sông đưa Hồng đi.

Lúc này, Hồng ngồi thất thần, nhìn ra cửa sổ, cảnh vật vùn vụt trôi qua tầm mắt của nàng.

Hướng này là thị xã, hướng kia là thành cổ, nơi người thương nàng nằm lại mãi.

Miệng nàng khẽ gọi tên anh, tay mân mê vết sờn chỉ trên chiếc ba lô lính.

Mỗi cái chạm, tim nàng lại đau thắt.

Chiến tranh chôn vùi tình yêu đời nàng, chôn vùi đi cả linh hồn nàng.

Chợt cả toa tàu xóc mạnh. chiếc ba lô trên đùi hồng nảy lên rơi bịch xuống đất.

Hồng sực tỉnh, vội bật dậy tới chỗ chiếc ba lô lăn lóc.

Tập giấy kẻ những khuông nhạc trong ba lô xổ ra, lả tả khắp nơi.

Cũng có mấy người gom lại cho nàng.Hồng gật đầu cảm ơn rồi về chỗ.

Nàng bối rối xếp lại tập giấy theo số trang.

Hồng không đọc được chữ nhạc, nhưng nàng biết nó quan trọng lắm.

Giữa tập giấy, bỗng viền màu xanh đỏ của một phong thư nổi bật lên, đập vào mắt Hồng.

Phong thư ố vàng nhưng còn lành lặn, góc trái còn in hình con chim câu ngậm ngang cành lúa.

Đôi mắt Hồng dừng lại ở tên người nhận.

Dòng chữ ngay ngắn kì lạ được viết bởi một bàn tay quen cầm súng, đề tên nàng.

Hồng sững người, lúc trước xếp lại đồ cho anh, nàng chưa từng thấy phong thư này.

Nàng bóc phong bao, lấy ra tờ giấy gấp làm tư, cùng chiếc kẹp tóc màu bạc của nàng.

Hồng run rẩy mở bức thư, tay kia nắm chặt chiếc kẹp:

Quảng Trị, ngày......tháng 9 năm 1972

Gửi em

Anh không mong bức thư này đến tay em, vì khi em đang đọc nó có nghĩa là ta đã xa nhau rồi.

Anh biết em sẽ buồn, nhưng em ơi, người chết cũng đã chết, người sống vẫn phải sống tiếp.

Anh chỉ có ước nguyện là em hãy sống thật hạnh phúc, sống thay cả phần của anh nữa, em nhé.

Còn nữa, trong ba lô có bản nhạc của anh và cuốn sổ vẽ của cậu Bình, em đưa về cho mẹ giúp anh.

Anh ở Hà Nội, đến phố ........, em cứ hỏi bác Vân, người ta sẽ chỉ đường cho em.

Em hãy thay anh an ủi mẹ và cả Tấn nữa, nếu nó còn sống và di cùng em.

Có chuyện này chắc em không biết, chuyện chiếc kẹp tóc của em.

Cậu Bình cũng thương em, ngày gặp em ở bến sông, cậu ấy có giữ lại chiếc kẹp tóc của em, định ngày hòa bình sẽ đem trả.

Cậu ấy không về nữa rồi.

Anh thay Bình trả cho em.

Mong em cũng sẽ nhớ đến Bình để dưới ấy nó yên lòng.

Những bức tranh của Bình và bản nhạc của anh viết về đồng đội anh, về anh và về em.

Sau này nhìn lại, người ta sẽ nhớ mình - những con người đã từng sống ,chiến đấu và chết oanh liệt.

Khi em cầm bức thư này trên tay, hòa bình rồi phải không em?

Hứa với anh, em sẽ sống thật tốt, sống vì anh và người đã chết, em nhé ...

Anh yêu em

Cường

Vũ Kiên Cường

............................................................................................................................................................

Để mn đợi lâu nhỉ
 
(Fanfiction) Sau Cái Chết Còn Lại Gì ?
Tìm thấy - END


Bù đắp mấy hôm tôi lặn mất với cho mấy ae chap trước khóc hết nước mắt.

Có đoạn đàn mọi người có thể mở bài Còn gì đẹp hơn của Nguyễn Hùng để nghe cùng nhé

.........................................................................

Hoàng Long tỉnh giấc trong đêm tối.

Ánh trăng xanh tãi lạnh rọi vào tận chân giường.

Chỗ bên cạnh anh trống không, chỉ còn chăn mền.

Cây guitar vốn dựng trong góc cũng biến mất.

Long nghe văng vẳng tiếng đàn trầm bổng vọng vào, đàn đi đàn lại một khúc nhạc.

Long ngồi lặng một lúc, rồi anh đứng lên, không quên cầm theo chiếc mền.

Quảng Trị đang độ rét, về đêm lại càng rét đậm.

Gió Bắc lùa từng cơn buốt giá.

Long đẩy cửa lách ra ngoài, sương phủ xuống vai làm anh rùng mình.

Anh đưa mắt tìm kiếm nơi vọng ra tiếng đàn.

Cuối hành lang, có cậu trai ngồi tựa vào tường, tay gẩy lên từng khúc nhạc.

Cậu trai còn trẻ, gương mặt không phải đẹp nhưng rất dễ thương.Cậu cứ đàn rồi ngân nga, chẳng chú ý bóng người bước đến.

Hoàng Long lại gần:

- Lạnh thế này không vào đi ngủ còn ra đây đàn hát.

Anh đưa chiếc mền ra.

Cậu trai ngước nhìn anh ,mỉm người thay lời cảm ơn rồi đón chiếc mền từ tay anh choàng lên mình.

Trông cậu nhỏ con đến tội.

- Tui mất ngủ, ra đây ngồi cho đỡ buồn.

Long không nói gì, chỉ lẳng lặng ngồi xuống bên cạnh.

- Tui vừa viết được bài nì.

Anh nghe coi được không.

- Nhạc à ?

Về cái gì ?

- Anh cứ nghe.

À ,tui đàn cho mình anh nghe thôi, anh chớ kể người ta chuyện tui viết nhạc.

Tui sợ người ta cười.

Long gật đầu.

Cậu trai ôm cây guitar lên.

Mấy đầu ngón tay chai sạn đặt nhẹ lên sáu dây đàn.Những âm thanh rời rạc ban đầu dần hình thành một giai điệu.

Cậu ngân khe khẽ, chỉ vừa đủ cho hai người nghe với nhau:

Tích tịch tình tang

Có những tiếng hát *

Tôi muốn đem cho đời

Mà làm môi không nên lời

Có những tiếc nuối

Tựa như chim trời bay đi

Thôi nhớ nhung thêm làm chi, rồi từ li [...]

Long ngồi nghe cậu hát, tâm trí anh thả trôi về dĩ vãng.

Năm năm trước, kí ức trở về.

Sen - ở kiếp này, anh sống lại trong một thân phận mới, một cái tên mới: Lê Hoàng Long.

Từ khi lấy lại kí ức, anh đi tìm Hải suốt năm năm.

Giữa cuộc đời, tìm một con người từ kiếp trước tựa như mò kim đáy bể.

Sen tìm kiếm đến mỏi mắt.

Nhiều khi anh cứ thoáng thấy bóng lưng rất quen nhưng hóa ra lại nhận nhầm, làm anh hụt hẫng.

Sen băn khoăn tự hỏi bao giờ anh mới gặp lại Hải ?

Hải có đang kiếm anh như cách anh tìm cậu ?

Hàng chục câu hỏi vất vưởng, rối như tơ vò thành một nắm trong lòng anh.

Anh không biết gỡ rối cùng ai, bởi đâu ai tin anh lại đi tìm một con người chỉ vì lời hẹn từ tiền kiếp.

Cuộc sống hiện tại của Sen không mấy dễ chịu.

Công việc của anh không ổn định.

Suốt ngày, anh chạy vạy xin việc chỗ này, chỗ kia.

Nếu may mắn, người ta có thể cho anh làm các việc vặt khoảng hai, ba tháng với đồng lương ít ỏi.Sen tuyệt vọng.

Anh buông thả mình với khói thuốc, mặc kệ đời.

Một ngày kia, sự kiện ấy đến đột ngột làm thay đổi cuộc đời anh.

Người bạn thân đưa anh một tờ thông báo tuyển diễn viên cho dự án phim nổi tiếng sắp ra mắt.

Cậu ta kêu vướng việc gia đình, nhường lại cho anh.

Vốn dĩ Sen không định quan tâm, dự án lớn thế đâu đến lượt anh chen chân vào.

Nhưng tò mò, Sen vẫn cầm tờ giấy lên lướt qua.

Đọc một lần, anh bỏ giấy xuống, gương mặt hiện rõ vẻ khó tin, anh lại cầm lên đọc đi đọc lại hàng chục lần nữa để chắc mình không nhầm.

"Không!

Không thể nào như thế !"

Từ địa danh, ngày tháng, những cái tên như trùng khớp làm một với cuộc đời trước của Sen.

Sen đọc mà như xem lại cuốn phim quá khứ, gương mặt từng người đồng đội hiện rõ nét dưới ánh chớp lửa , có cả gương mặt của người .

Sen thở dốc, lưng anh đập mạnh vào tường, trượt dài xuống.

Hít vào một hơi sâu để trấn tĩnh , Sen cầm tờ đơn lên, mắt anh tìm đến tên các nhân vật.

"SEN - Xuất thân gia đình thợ thuyền, từng là lính đặc công **

- 25-27 tuổi

- Giọng miền Nam/Trung.

- Cao to, rắn rỏi."

"HẢI - Xuất thân gia đình thợ thuyền**

- 20-21 tuổi

- Giọng miền Trung

- Vóc dáng cao, gầy"

Đây không thể là sự trùng hợp ngẫu nhiên được.

" Vai Hải, vai Sen", có khi nào...

Sen không dám chắc nhưng từ đâu, một linh cảm thôi thúc anh.

Sen gạt hết các thứ ngổn ngang trên bàn xuống đất rồi chộp mạnh lấy cây bút .

Anh nín thở, từng nét dứt khoát vạch lên tờ giấy, tưởng có thể cày rách mất.

Ngòi bút anh dừng lại sau khi đánh dấu X vào ô trống đăng kí vai diễn.

Xong, Sen buông bút, người anh run lên vì hồi hộp.

Cơ hội này, sống chết ra sao cũng phải giành giật bằng được.

Tất cả để gặp lại em.

Và quả thật, những cảm xúc rất thật thành công giúp Sen lọt vào mắt xanh của đạo diễn.

Anh đậu vai xuất sắc mà không vướng bất cứ trở ngại nào.

Ngày gặp gỡ dàn diễn viên.

Sen chỉ biết ngây người đứng nhìn trong khi người ta tay bắt mặt mừng với anh.

Toàn những gương mặt cũ, người lạ mà quen : Tạ, Tú, Cường, ...

đều được tái sinh ở kiếp này .

Chỉ là, hình như kí ức đã ngủ sâu, mỗi người đã có cho mình một thân phận mới.

Kẹt giữa quá khứ và hiện tại, Sen buồn vui lẫn lộn, anh muốn ôm họ, muốn cất tiếng gọi những cái tên thân thuộc, nhưng anh lại sợ họ nghĩ rằng anh mắc chứng hoang tưởng.

Bỗng Sen nhận ra tiểu đội còn thiếu một người.

Anh vội đưa mắt tìm kiếm.

Bình đây, Tấn đây rồi, vậy còn Hải ở đâu ?

Chợt, giữa xanh xanh những màu áo, ở khóe mắt Sen vụt thoáng thấy một nụ cười.

Nụ cười có đôi chiếc răng khểnh duyên dáng thu hút anh tức khắc.

Như con người thấy được ánh mặt trời le lói cuối đường hầm,Sen lách thật nhanh qua đám đông về bên phía đó, vừa chen anh vừa luôn miệng xin lỗi.

Kìa, hình như người kia chuẩn bị đi mất.

Anh cố sức vươn hết cánh tay tới, đặt lên vai áo, lúc này đã rõ là của một cậu con trai.

Gương mặt cậu ta ngoảnh lại, chàng trai ngoài hai mươi, mắt đen láy, có nét tinh ranh, dễ thương vô cùng.

Bốn mắt chạm nhau trong ngỡ ngàng.

Sen run lên, anh gọi như người hụt hơi:

- H...Hải-

- Chào anh, tui tên Hùng, người Quảng Nôm.

Cậu trai mở miệng đón lời Sen sau mấy giây bất ngờ, chưa để cho anh kịp nói hết câu .

Anh chết lặng trong khoảng khắc đó.

Sen thấy một đốm sáng lóe lên rồi biến mất ngay trong đáy mắt cậu.

Mấy đầu ngón ai chai sạn đặt lên mu bàn tay khiến anh sực tỉnh .

- À...ừ...Xin lỗi cậu.

Tôi bất lịch sự quá.

- Có chi đâu anh.

Chắc anh nhận nhầm người quen hè ?

- Ừ.

Mà... cậu cast vai gì ?

- Em vai Hải.

Sen dính lấy Nguyễn Hùng từ buổi gặp gỡ đó.

Nhiều lúc, Sen bắt gặp mình liếc trộm cậu.

Đúng rồi, anh không nhận nhầm, nhưng sao cậu chẳng nhớ ra anh.

Cậu cứ gọi Sen là Hoàng Long, cái tên xa lạ chỉ làm anh thêm đau lòng.

Tìm được rồi, anh lại chờ đợi khoảng khắc cậu cất tiếng gọi "Sen".

Sen thầm trách móc kia không giữ lời, cậu hứa không quên anh cơ mà.

Qúa khó để anh chấp nhận hiện thực : chẳng còn chút kí ức nào đọng lại trong em.

Nhưng Sen vẫn cứ theo Hùng, mọi lúc, mọi nơi, chỉ bởi Nguyễn Hùng mang nụ cười của người anh hằng mong nhớ, nhưng cậu mãi mãi chẳng phải người ấy, cho dù giống đến đâu.

Trở về thực tại, anh lắng nghe cung đàn thủ thỉ, chuyện người lính sang sông đi chiến đấu đem lòng yêu thương cô gái chèo đò.

Ở độ tuổi đôi mươi, độ tuổi đẹp nhất đời người, giữa bom đạn tình yêu vẫn nảy nở như hoa.

Nhưng rồi, họ đều nằm xuống, máu thịt hòa với đất mẹ.

Bài hát thay họ thành bức di thư gửi người ở lại, những người mẹ , người yêu, ngày toàn thắng không thấy con trở về xin đừng đau buồn, hãy mừng và tự hào trong ngày vui của đất nước.

Những cái chết đó không hề tầm thường như bao cái chết khác, chết cho Tổ quốc tự do, nó cao đẹp và vĩ đại hơn.

Sao lại giống thằng Cường đến thế.

Càng lúc, Sen càng thấy lời hát có gì đó rất lạ.

Mỗi câu đều chạm sâu đến, lay động những mảnh kí ức từ lâu đã ngủ say trong anh từ thuở nào.

Khúc hát nhẹ nhàng như ru, mà cũng mang nặng nghĩa tình.

[...]

Ngày tìm tự do

Em cho tôi nghe thêm mấy lời dặn dò

Hãy an bình

Và nhớ quay về tìm em [...]

"Nhớ quay về tìm em", hình như lời ca, tiếng đàn cũng biết chuyện lời hứa của anh và người.

Hùng ngân cao lên du dương, trầm bổng.

Sen nghe vọng lại âm thanh của hòa bình trong đó.

Hòa bình - hai chữ anh và người cùng dùng thân mình đổi lấy.

Sen tan dần hòa làm một cùng bản nhạc, anh nhắm mắt lại, để trái tim mở.

[...]

Sau bao nhiêu năm mới có ngày hòa bình

Dù hòa bình ấy

Cũng đã lấy đi bao máu xương dân mình

Trong đêm hoa đăng

Sau ngày vui chiến thắng

Có bao cái tên

Nằm lại nơi đây [...]

Đôi mắt Sen đuổi theo năm đầu ngón tay đang lướt nhẹ như múa trên dây đàn.

Trái tim đập rộn ấm nóng trong lồng ngực là điều duy nhất để anh biết mình còn sống.

Bản nhạc do một bàn tay con người tài hoa đã đặt bút sáng tác, giản dị mà chân thật lắm.

Bản nhạc này, người thường sẽ không bao giờ viết được, nếu như chưa bao giờ bước ra từ trong khói lửa.

Em đang làm tin cho anh, đúng không ?

[...]

Hết kháng chiến nếu con còn chưa về

Mẹ ơi vui lên

Mẹ có đứa con anh hùng

Đem thanh xuân

Gieo tự do cho đất nước

Với con thế thôi

Còn gì đẹp hơn...

Với con thế thôi

Còn gì đẹp hơn...

Tiếng đàn ngân lên một hồi trước khi lắng xuống nhẹ nhàng.

Sen lặng người, anh bị xúc động mạnh, anh chờ đợi giây phút này đã lâu rồi.

Còn Hùng, đôi bàn tay cậu buông lỏng khỏi dây đàn, cậu nhìn xa xăm, trong khi ánh mắt Sen không rời khuôn mặt cậu.

Sen hồi hộp chờ, lòng anh đã nóng như lửa đốt.

Cái lặng kéo dài một, rồi hai phút, thật chậm và khẽ, Hùng cất tiếng:

- Hòa bình đẹp quá ha.

Anh Sen.

Khoảng khắc ấy, trái tim Sen có lẽ đã vỡ tung.

Mọi hơi thở, mọi giọt máu chảy trong thân xác anh ngừng hẳn.Trong giây phút ấy, không có một từ ngữ nào đủ để diễn tả niềm hạnh phúc của Sen.

Anh phải quay vội đi để giữ cảm xúc.

Anh không thể trả lời người kia, lòng anh đang rối bời.

- Bữa gặp mặt đó, anh nhận ra tui ngay từ đầu đúng chớ.

Tui cũng nhận ra anh, thật mừng muốn chết.

Tui cứ đợi anh gọi tên tui mà anh chẳng gọi.

- Tui tức anh lắm.

Anh rõ ràng nhận ra mà không chịu mở lời, để cho tui đợi mãi đến tận bữa ni.

Đáng trách.

Nguyễn Hùng - Hải quay mặt sang với Sen, cậu nở nụ cười.

Sen vẫn yên lặng, bờ vai anh run nhẹ.

Anh nghi ngờ chính mình đang nhầm giữa mơ và thực, anh chưa thể tin đã gặp lại cái người anh kiếm tìm bấy lâu.

Khuỷu tay chạm nhau nhắc cho Sen biết đây là hiện thực.

Nỗi mừng vui như cơn sóng ngầm, mặt nước phẳng lặng nhưng cuộn trào lên dữ dội từ dưới đáy sâu thẳm.Hải đến trước mặt Sen.

Chiếc mền ban nãy, bây giờ cậu phủ lên vai anh.

- Gọi tên tui đi, Sen.

- Hải

- Sen

Đôi cánh tay mảnh khảnh vòng qua siết lấy Sen vào lòng.

Ấm quá, bao nhiêu năm rồi Sen mới thấy lại hơi ấm thân thuộc này.

Người đuối nước kiệt quệ bỗng vớ được cọc, bàng hoàng sống lại từ cõi chết.

Anh cuộn chặt hơi ấm đó vào giữa lớp chăn.

Mùi của đất và cỏ lại lấp đầy hai lá phổi Sen.

Sen thì thầm khe khẽ lời xin lỗi cho cuộc hội ngộ muộn màng, sau hơn nửa đời người đợi mòn mỏi.

Anh áp tay xoa lên lưng Hải, với sự nhẹ nhàng chỉ dành cho duy nhất có cậu.

- Hải

- Ưm

- Đã nghĩ ra tên bài hát chưa ?

Cậu tựa vai Sen mà suy nghĩ rất mông lung.

Cuối cùng, cậu nhìn Sen.

- Tui biết rồi.

- Tên bài hát là: " Còn gì đẹp hơn "

Sen gật đầu, anh lùi lại, giữ một khoảng cách vừa đủ để ngắm khuôn mặt Hải.Đôi mắt ấy sao mà sáng quá, nụ cười ấy sao hút hồn quá, dễ làm người ta day dứt nhung nhớ cậu.

- Ừ, tên hay lắm.

Trăng đã treo trên đỉnh trời, sương rơi dày hơn.

Ánh trăng rọi xuống dãy hành lang, soi hai bóng người, một chiếc mền đắp chung, một cây đàn.

Hai con người tận hưởng say sưa khoảng khắc đó, cảm xúc không cần thiết phải nói ra bởi cả hai đều hiểu lòng nhau.

Hai linh hồn trở về hội ngộ sau một kiếp người đau thương.

- Muộn rồi, tui cất đàn cho anh ngủ nghe

- Đừng !

- ...

- Đàn tiếp đi, tao nghe.

Bài gì cùng được.

Hải lặng lẽ với lấy cây guitar bên cạnh.

Cậu lựa một bài hát, lần này, bàn tay gẩy cung đàn rung động nhẹ nhàng:

Sẽ có những cái tên ta đâu nỡ quên***

Là vì

Thoáng trước mắt đôi lần

Bao thời gian qua đi

Em

Chẳng còn thơ bé

Tôi cũng thôi dại khờ

Ta xa lạ như thế từ bao giờ ?

Và có những cái tên ta đâu nỡ quên

Là vì

Lắm kí ức chẳng cho bao chuyện buồn vui

Qua đi

Năm năm chẳng hề mau để ai đợi ai mãi

Nhưng còn hơn trăm năm ta chẳng biết đến nhau

Lần này đau thôi xin hẹn lần sau

Ngày xưa ấy cũng đã ghi vào giấy

Nhưng giấy sẽ bạc màu

Vậy thì giữ

Trong tim

Một lần thương sao muôn đời còn vương

Ngày sau đến có chắc đi cùng hướng

Nay lỡ không cùng đường

Hẹn lần sau...

Tình tang ~

....................................................................................

* : Bài hát Còn gì đẹp hơn (Nguyễn Hùng )

**: Trích một phần từ casting call của dự án phim Mưa đỏ

Link: https://docs.google.com/document/d/1tPLPszUfvp822KWwhW9z_7DaocHcjdwlBgGnZxyy4B4/edit?usp=sharing

***: Bài hát Hẹn lần sau của (MAYDAYs)

Link:
Đúng ra tôi sẽ lấy bản gốc của Nguyễn Hùng hát, nhưng sau lại lấy bản cover của Việt Anh vì nghe nhẹ nhàng hợp cảnh hợp tình hơn.

Cuối cùng thì fanfiction đầu tay của tôi đã đến hồi kết, xin lỗi đã để mọi người chờ lâu.

Rất cảm ơn mọi người đa theo dõi và ủng hộ, cho tôi động lực viết tiếp.

Về Sen và Hải, từ đầu cho đến chương cuối, không một từ "yêu" nào được nói, bởi chỉ cần thấy qua ánh mắt đã đủ để hiểu.

Sẽ còn gặp lại cặp này ở những oneshot khác của tôi.

Cảm ơn đã đọc hết fic ❤️‍🔥
 
Back
Top Bottom