Khác ( FANFIC/ PERTHSAINT) AI CÓ THỂ ĐỊNH NGHĨA KHÁI NIỆM YÊU GIÚP TÔI?

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
( Fanfic/ Perthsaint) Ai Có Thể Định Nghĩa Khái Niệm Yêu Giúp Tôi?
CHƯƠNG 39


Từng ngày cứ thế trôi qua, cuối cùng cũng đến ngày tuần trăng mật của cả anh và cậu.

Vì háo hức mà cậu đã thức từ sáng sớm, chuẩn bị mọi thứ thật tốt, đâu vào đấy.

Anh thì vẫn nằm lì trên giường lăn qua lăn lại không chịu dậy, cậu cũng không còn kiên nhẫn đối với anh, liền nói:

-Sắp tới giờ ra sân bay rồi đó, nếu anh không chịu dậy em liền đi một mình!!!

Nghe lời đe dọa của cậu, anh liền lật đật bật người anh, hấp ta hấp tấp bước xuống giường, nhanh chóng làm vệ sinh cá nhân.

Chẳng mấy chốc anh đã xuất hiện trước mặt cậu với vẻ ngoài vô cùng tươm tất

Không nói là quá sang trọng như thường ngày.

Hôm nay anh chỉ diện trên người mình một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, quần tây đen, tuy vô cùng đơn giản nhưng lại toát lên vẻ soái khí khó ai sánh bằng.

Còn cậu cũng không mấy cầu kì, chỉ là một chiếc áo thun phối màu xanh nước biển nhẹ nhàng và màu trắng tinh khiết, càng làm tôn thêm nước da trắng hồng của cậu, chiếc quần ôm sát khoe đôi chân thon dài, nhìn cậu vô cùng đáng yêu, trẻ trung lại năng động.

Hai người quả nhiên là một sự kết hợp vô cùng hoàn mỹ

Anh và cậu cùng bước ra xe.

Vừa chạy được một lúc thì ba mẹ của anh điện thoại đến, cậu giúp anh nghe máy:

-Con chào mẹ!!!

Đầu dây bên kia, mẹ anh nghe thấy giọng nói dịu dàng đi sâu vào lòng người của cậu thì liền vui vẻ, giọng cũng mang theo sự hưng phấn:

-Con dâu!!!

Hai đứa đang trên đường ra sân bay sao?

-Vâng ạ?

Mà có chuyện gì không mẹ?

-Không có gì, mẹ chỉ muốn hỏi hai đứa là định đi nước nào trước thôi?

-Tụi con định đi Việt Nam trước thưa mẹ

-Vậy sao?

Mà thằng Perth đâu rồi con, sao mẹ không nghe thấy tiếng nó?

Cậu đưa con mắt trong veo của mình sang nhìn anh, cười mỉm một cái sau đó quay lại trả lời mẹ chồng mình:

-Dạ, anh ấy đang lái xe nên không nghe máy được ạ!

-Hai đứa có đang mở loa ngoài điện thoại không vậy?

Cậu trả lời trong sự thắc mắc:

-Dạ có ạ!

Mà có gì sao mẹ?

-Không có gì mẹ có lời muốn dặn dò hai đứa, muốn cả hai tụi con cùng nghe thấy

Nghe vậy, cậu đưa điện thoại ra giữa anh và cậu để anh được nghe rõ hơn:

-Có gì cần dặn dò mẹ cứ nói đi ạ

-Không có việc gì to tát hết, chỉ là mẹ thấy công việc của thằng Perth rất bận rộn, cho nên mẹ muốn tụi con...tụi con...

-Tụi con như thế nào mẹ cứ nói ra đi, cần gì phải vòng vo như vậy hả mẹ.

Perth không chịu được mà lên tiếng

Bà cũng không còn lung túng nữa, mà đã bắt đầu nói ra điều cần thiết của mình:

-Mẹ muốn tụi con nhân cơ hội này, sớm có cháu cho mẹ bồng thôi.

Hai đứa phải biết nhân thời cơ này mà nắm bắt, mau mau có con có biết không.

Mẹ và ba của tụi con chỉ mong có nhiêu đó thôi!

Lời nói của bà vừa dứt thì điện thoại cũng chỉ còn tiếng " tút...tút...tút..."

Cậu đặt điện thoại vào lại túi quần anh, mặt cũng dần dần đỏ lên vì lời nhắc nhở của mẹ chồng mình, trong lúc để điện thoại vào lại túi quần của anh, cậu không chú ý nên đã vô tình chạm vào bờ mông căng tròn của anh

Cậu lúng cuống định rút tay lại thì đã bị anh nhanh chóng chụp lại giơ lên, còn nhìn sang cậu cười mỉm:

-Em đây là muốn sàm sỡ anh sao?

Cậu lắp bắp trả lời:

-Em...em đâu có!!

Anh hiểu lầm rồi!!!

Ai...ai mà sàm sỡ nổi anh, chỉ có anh làm ngược lại thôi!!!

Anh nhìn xuống cổ tay cậu đang bị anh nắm chặt, sợ cậu bị đau nên nhẹ nhàng để tay cậu xuống, vừa dùng một tay lái xe, một tay xoa cổ tay cậu một cách thật yêu chiều

Chiếc xe của cả hai người dừng lại trước cửa sân bay.

Làm mọi thủ tục xong xuôi, anh và cậu lên máy bay

Từ Thái Lan bay đến Việt Nam cũng không xa lắm, chẳng bao lâu máy bay đã hạ cánh

Hai người đi ra trước cửa sân bay, thì đã có một đám người mặc áo vest đen đi tới, cúi đầu chào cả hai:

-Chủ tịch, phu nhân hai người đã tới!!!

Chắc chắn, ai cũng sẽ thắc mắc" tại sao lại có người của anh ở đây?"

Câu trả lời chính là vì, công ty của anh không chỉ có tiếng ở trong nước mà còn mở rộng thị trường ở nước ngoài, ví dụ như Việt Nam, nên việc có nhân viên của anh ở đây cũng là chuyện bình thường

Hai người bước lên xe hơi đã được chuẩn bị sẵn.

Chiếc xe phóng đi mất hút, nhưng họ làm sao biết được có một chiếc xe đang chạy bám sát theo sau, dõi theo từng cử động của hai người

Trong xe đó có người đang mang theo sát khí lớn đến khó tả, uất hận đến thấu trời và trong thâm tâm họ có dã tâm gì không ai có thể biết được, chỉ có thể chứng kiến thời gian trải qua, từng âm mưu bắt đầu xảy ra, nhưng không ai có thể biết trước mà chống trả nó

Có khi nó ảnh hưởng đến cả mạng sống của một ai đó!!!

..............................

Sắp có biến rồi nha mọi người ơi!!!
 
( Fanfic/ Perthsaint) Ai Có Thể Định Nghĩa Khái Niệm Yêu Giúp Tôi?
CHƯƠNG 40


Hai người trở về biệt thự đã được anh thuê tạm thời để tiện cho việc ăn ở cũng như vui chơi của hai người khi ở Việt Nam

Biệt thự do anh thuê nằm ở vùng ngoại ô, ở đây có khí hậu trong lành, không có tiếng ồn ào của phố thị.

Dù đã bỏ qua khá nhiều điều thú vị ở trung tâm thành phố phồn hoa, nhưng đối với anh và cậu, điều đó không còn quan trọng nữa, vì chỉ cần được ở bên nhau một cách thật yên bình cũng đủ làm cho hai người cảm thấy vô cùng hạnh phúc

Tình yêu đối với của hai người chỉ cần lúc nào cũng có nhau, quan tâm, chân thành và thấu hiểu.

Chỉ cần được như vậy thôi, dù không cần vinh hoa phú quý cũng đã đủ cảm thấy hạnh phúc và thỏa mãn

Khi vừa bước vào ngôi biệt thự này, cậu đã cực kì thích nó, không chỉ vì không có khói bụi hay tạp âm, mà còn là vì ở đây từ cửa sổ phòng ngủ của anh và cậu nhìn ra, có thể thấy được một rừng cây, cùng vài ngọn núi nho nhỏ, nhưng không kém phần hùng vĩ.

Phía trên còn có một màn sương mù trắng xung quanh bao phủ đỉnh núi.

Phong cảnh thật sự vô cùng hữu tình

Cậu đang mải mê ngắm nhìn cảnh vật phía xa kia, thì anh đã đi tới, vòng tay từ phía sau ôm eo cậu, thật hạnh phúc.

Cậu thật sự ước mơ mình có một cuộc sống yên bình cùng với người mình yêu như vậy, vì bởi trên thương trường cũng như chiến trường, phải nói là còn đáng sợ và tối tăm hơn như vậy.

Vì trên chiến trường chúng ta còn biết được đối thủ của mình là ai, nhưng đã trên thương trường, người đã từng giúp mình cũng có thể thay mặt trở thành đối thủ đâm sau lưng.

Nên ước mơ cùng anh sống một cách bình thường cũng là điều mà cậu mong mỏi nhất

Vừa ôm eo cậu, vừa hôn từ vành tai cậu.

Bị nhột cậu liền "Ưm..." một tiếng, vô cùng khiêu gợi, kích thích sự đen tối trong người anh.

Ngọn lửa trong lòng đang bùng phát cũng phải tự kiềm lại, đó chính là cảm giác của anh ngay lúc này

.................................

Bên ngoài cách không mấy xa ở khu biệt thự nhà anh, có một người đứng trong góc khuất, chỉ lộ ra một nửa khuôn mặt, cùng nụ cười nhếch mép, đầy gian tà

Cô ta nhìn lên cửa sổ qua chiếc ống nhòm, nơi anh và cậu âu yếm đứng ngắm cảnh.

Vừa nhìn tay cô ta vừa thủ thành đấm, người vì tức giận mà run lên theo từng đợt.

Tiếng điện thoại bắt đầu vang lên trong túi áo của ả, bắt máy, tiếng nói bên đầu dây bên kia bắt đầu vang lên:

-Những chuyện cô nhờ tôi làm, tôi đã làm xong

Cô ta ngước mặt lên, cười mỉm, đáp lại:

-Tốt lắm!

Đợi thời cơ thích hợp, lặp tức ra tay

-Vâng!!!

Cuộc nói chuyện kết thúc, thì cô ta cũng quay lưng rời đi, trên môi vẫn còn nở nụ cười đầy ẩn ý kia

................................

Màn đêm dần buông xuống, ánh đèn đường cũng bắt đầu lóe lên.

Anh dẫn cậu ra quán coffee gần ngôi biệt thự, để sẵn tiện cho cậu ra ngoài ngắm cảnh và mua một ít đồ

Hai người ngồi ở trong quán coffee, vừa nghe nhạc, vừa thưởng thức nước uống của mình.

Một lúc sau thì anh đứng lên nói với cậu:

-Anh đi ra cửa hàng tiện lợi gần đây mua ít đồ, em ngoan ngoãn ngồi đây đợi anh, có được không?

Cậu mỉm cười gật đầu.

Sau đó anh quay lưng đi ra ngoài

Sau khi anh rời đi, khoảng mười phút sau, có hai người thanh niên cao to, khoảng chừng hai mươi tuổi trở lên đi vào trong quán còn ngồi kế bên bàn cậu

Hai thanh niên đó nói chuyện với nhau bằng tiếng Thái, cậu tự nghĩ chắc cũng là đi du lịch giống vợ chồng cậu, âm lượng hai kẻ đó nói lại đủ lớn cho cậu nghe như đang cố tình làm như vậy:

-Cậu nghe gì chưa, mình nghe nói ở ngoài đường XXX xảy ra một vụ tai nạn giao thông kinh hoàng đó

Cậu thanh niên còn lại nghe vậy cũng giở mặt hoảng hốt:

-Vậy sao!!!

Chuyện như thế nào???

-Mình nghe nói, có một cậu trai, tướng tá rất tốt, cao trên cỡ một mét tám, trên người mặt áo thun trắng, quần bó đen, trên tay còn đang cầm túi đựng thức ăn của cửa hàng tiện lợi gần đó.

Nhưng nghe nói đang trên đường trở về thì bị một chiếc xe hơi không may đụng trúng, bây giờ không biết sống chết ra sao

-Đáng sợ thật đó, hình như con đường đó rất vắng vẻ nên xe đi qua đó đều chạy vô cùng ẩu, tốc độ chạy rất cao, việc xảy ra tai nạn cũng thường xuyên xảy ra

-Cũng phải, mà cũng tội nghiệp cho người đó quá đi, nghe nói là còn rất trẻ nữa, trên người của anh ta, cảnh sát tìm được còn là một khoảng tiền lớn và một số thẻ tính dụng, chắc chắn là người giàu có.

Đúng là đáng tiếc

Nói đến đây, hai thanh niên đó lại cố ý liếc nhìn sang bàn cậu ngồi bên cạnh, thì thấy cậu khuôn mặt tái mét như không còn một giọt máu, mồ hôi thì bắt đầu chảy đầm đìa dù ở đây có mở máy lạnh, miệng cậu thì liên tục nói"Không thể nào...không thể nào"

Cậu lo sợ, vì hình dáng hai người kia diễn tả vô cùng giống anh, hai tay cậu nắm lại, từng móng tay của cậu ghim vào trong tay muốn chảy máu đến nơi

Tuy bên ngoài lo lắng, nhưng bên trong lại đang cố trấn an bản thân mình, rằng người mà hai thanh niên kia nhắc tới chỉ là người có diện mạo giống anh mà thôi

Cố gắng ngồi lại trong quán thêm vài phút, cầu mong anh nhanh chóng trở về.

Nhưng trong lòng lại như có ngọn lửa đang cháy rừng rực, cậu nóng lòng đến nổi chưa ngồi đến năm phút, cậu đã chịu không nổi mà đứng phắt dậy, trả tiền rồi nhanh chóng đi ra ngoài

Cậu chạy thẳng đến đường XXX mà anh đã đi mua đồ, trên đường chạy đến, trong đầu cậu liền xuất hiện tất thảy hình ảnh của anh, từng giọt nước mắt cứ liên tục rơi xuống, chỉ mong anh không có chuyện gì xảy ra.

Cậu còn muốn nghe anh mỗi ngày nói với cậu là:"Anh yêu em"
 
( Fanfic/ Perthsaint) Ai Có Thể Định Nghĩa Khái Niệm Yêu Giúp Tôi?
CHƯƠNG 41


Cậu chạy đến nơi, đúng như những gì hai thanh niên kia đã nói, khu đường này vô cùng vắng, rất ít xe cộ qua lại, nhà dân cũng chỉ lưa thưa có vài người ở, nên việc xe đi qua đây với tốc độ cao cũng là chuyện bình thường

Nhưng điều khiến cậu ngạc nhiên, đó chính là ở đây không hề có một tí dấu vết nào cho thấy ở đây đã xảy ra một vụ tai nạn kinh hoàng cả, vết máu cũng chẳng thấy đâu, cậu nghe tin thì liền chạy ra đây liền, chắc chắn ở đây vẫn phải còn dấu tích gì đó, nhưng bây giờ lại hoàn toàn không thấy gì cả, cứ như mọi thứ đều như một màn kịch và không hề xảy ra vậy, cậu cũng làm sao biết được đó thật sự cũng chỉ là trò lừa bịp để nhằm cho cậu tự chui vào ổ

Đầu cậu bắt đầu mông lung, chỉ biết đi về phía cửa hàng tiện lợi, mong là sẽ gặp được anh ở đó.

Nhưng cậu chỉ vừa nhích chân đi được một đoạn thì lại bị một người dùng tấm vải có mùi hương nồng đậm chụp lại ngay miệng và mũi, cậu giật mình hoảng hốt định chạy trốn, nhưng với sức lực yếu đuối của cậu thì hoàn toàn vô năng để làm được việc đó.

Không bao lâu sau, ý thức của cậu dần trở nên mơ hồ, cậu ngất đi ngay trên tay kẻ đó

....................................

Cho đến khi cậu tỉnh lại, mở mắt ra, mọi thứ trước mặt cậu đều tối đen như mực, nhưng chính cậu cảm nhận được bản thân mình không hề bị bịt mắt, có lẽ cậu đã bị ai đó bắt tới đây, bắt cậu tới một nơi vô cùng tăm tối

Cậu cố gắng cử động cơ thể, thì thấy tay chân mình đều bị trói bằng dây thừng, xiết vô cùng chặt khiến cho cậu đau nhức

Cố gắng dùng thân nhích qua một chút nữa, người cậu liền đụng trúng một người ngồi ngay kế bên, cậu sợ hãi né sang một chỗ khác.

Người đó thấy cậu sợ liền trấn an cậu:

-Em tỉnh rồi sao?

Có đau không?

Giọng nói ấy vừa vang lên, tâm trạng cậu từ hoảng hốt liền trở nên bình tĩnh hơn, vì giọng nói ấy không ai khác chính là của anh, trầm ấm lại ôn nhu nhưng nghe thấu vẫn có phần băng lãnh

-Là anh!

Câu nói đó của cậu không phải để hỏi mà là đã khẳng định chắc chắn:

-Sao anh lại ở đây?

Anh khổ sở nhích thân thể đang bị trói của mình đến bên cậu, như nhằm muốn trấn an cậu, anh từ từ tường thuật lại sự việc

............................

Cách đây gần một tiếng trước, anh đang trên đi đến cửa hàng tiện lợi, khi đi ngang qua con đường đó, chỗ đó lại vừa vắng lại vừa không đó đèn đường.

Đi được một đoạn anh đã bị một người theo dõi đánh ngất từ đằng sau.

Khi mở mắt ra thì anh đã thấy mình bị bắt nhốt ở một xưởng may bị bỏ hoang không có người lui tới, kế bên lại là cậu đang ngất xỉu nằm ngay bên cạnh:

-Nhưng sao em lại bị bắt tới đây?

Cậu cũng dần kể lại sự việc đã xảy ra với mình

Nghe đến đây, cả hai người cũng bắt đầu thắc mắc, rốt cuộc là người đứng sau chuyện này là ai chứ???

Anh dùng hai cánh táy đang trói của mình mò những thứ đằng sau, hy vọng có thể tìm được bất thứ gì có thể cứa được sợi dây thừng.

May thay, anh chộp được được một mảnh thủy tinh đã bị vỡ vụn, tay cũng bất cẩn làm cho bản thân bị chảy máu, cậu lo lắng nhìn anh.

Anh chỉ mỉm cười lắc đầu, tỏ ý không hề gì, cuối cùng sợi anh cũng đứt

Vừa ngay lúc ấy, cánh cửa lớn của công xưởng may mở ra, ánh đèn bên ngoài, cùng ánh trăng hắt vào.

Anh và cậu nhìn thấy bóng của một người phụ nữ mặc áo khoác đen không nhìn rõ mặt, đằng sau còn dẫn theo ba người đàn ông to lớn, nhưng so với anh cũng không hơn, không kém

Cô ta tiến vào trước mặt anh và cậu, trên môi vẫn còn nụ cười đầy ẩn ý, cất tiếng:

-Perth Tanapon!

Cuối cùng anh cũng có ngày này!

Anh dường như phát giác ra điều gì đó, chân mày anh nhíu lại càng sâu:

-Lisa!!!.

Anh khẳng định

Cậu nghe thấy cái tên ấy liền mơ hồ, từ trước tới giờ cậu chưa hề nghe qua nó, chỉ biết trân trân nhìn chằm chằm người phụ nữ kia

Ả kia nghe thấy tên mình, liền bỏ mũ áo đang che mặt mình xuống, nhìn hai người đang ngồi dưới chân mình.

Nhưng khi cô vừa bỏ mũ xuống điều khiến cô giật mình nhất chính là nhan sắc của cậu.

Cậu quả nhiên đẹp hơn trong những bức hình mà cô đã nhờ thám tử tư theo dõi chụp lại, cậu đẹp, đẹp đến động lòng người, vào ngay lúc này khi đôi mắt ngọc của cậu có vài giọt nước mắt thì nhìn cậu càng yêu kiều diễm hơn.

Trong lòng ả liền dâng lên cảm giác ghen tị

Khi cậu nhìn thấy ả cũng vậy, cô ta đáng lẽ là một người phụ nữ rất xinh đẹp, nét đẹp rất sắc sảo, nhưng không biết tại sao nhan sắc ấy lại phai đi, chỉ còn sự hóc hác, trong mắt cô ta cũng mang đầy vẻ căm phẫn cùng sầu muộn

Ngay giây phút này ba đôi mắt nhìn nhau, không khí như chấm một nốt lặng...

..........................

Mùa dịch đang ngày càng nguy hiểm, nên mọi người nhớ chú ý sức khỏe của mình cùng người thân mình nữa nhé.

Phòng bệnh hơn chữa bệnh nha mọi người!!!

Mong moi người tiếp tục ủng hộ mình nhé!!!
 
( Fanfic/ Perthsaint) Ai Có Thể Định Nghĩa Khái Niệm Yêu Giúp Tôi?
CHƯƠNG 42


Ba đôi mắt cứ chăm chăm nhìn nhau như vậy cho đến khi giọng nói của anh cất lên phá vỡ bầu không khí im lặng đó:

-Cô muốn gì nữa chứ, không phải tôi đã nói rất rõ ràng với cô rồi sao?

Câu nói của anh kết thúc, cậu lại càng ngày càng mơ hồ, rốt cuộc giữa hai người này có quan hệ gì.

Nhưng nhìn chung hoàn cảnh hiện tại, chắc chắn cô ta đang rất hận anh, hận đến tận xương tủy, tất nhiên lý do là gì thì cậu hoàn toàn không biết

Nghe đến câu nói của anh, cô ta không nói gì mà chỉ quay ra sau lưng nhìn ba người đằng ông đằng sau ra hiệu

Hai người đàn ông đầu tiến tới trước mặt cậu, kéo cậu đứng lên, sau đó dùng tay khống chế cậu.

Động tác vô cùng nhanh chóng cùng dứt khoát, nên không khỏi tránh việc làm cậu đau, quả nhiên chỉ có anh là ôn nhu với cậu nhất

Anh vẫn ngồi yên ở vị trí cũ, không dám hành động vì bây giờ cậu đang nằm trong tay bọn họ, nếu lỡ bứt dây mà nhanh chóng hành động thì không chừng họ sẽ làm tổn thương đến cậu, nên giờ anh chỉ đành ngồi xem động tĩnh mà trong lòng không khỏi xao động dữ dội

Cô ta từ trong túi áo của mình lấy ra một con dao găm sắc nhọn kề sát vào mặt cậu

Lưỡi dao chạm nhẹ vào khuôn mặt, cậu đã cảm nhận được hơi lạnh của con dao ấy, lạnh đến đáng sợ

Lòng anh không sao bình tĩnh nổi, khi thấy người thương mình đang gặp nguy hiểm, người đàn ông đang áp chế cậu, hướng cậu đi thẳng về phía anh.

Lợi dụng thời cơ gã không chú ý, anh liền nhanh chân gạc chân, làm cho gã ngã nhào xuống đất, tất nhiên là không tránh khỏi việc cậu cũng bị té xuống nền đất lạnh lẽo

Kế, ba người đàn ông kia cùng anh quyết đấu một trận quyết liệt, cậu thì vẫn đứng ở một chỗ, tâm vẫn không ngừng hoảng loạn một trận lớn.

Cô ta đảo mắt nhìn qua trận hỗn chiến của bốn người đàn ông kia, dùng mắt lướt sang bốn người một lượt, cuối cùng tìm thấy cậu đứng ở một góc của căn xưởng may nhỏ

Cô ta, trên tay vẫn đang cầm con dao găm từ từ hướng về phía cậu.

Còn cậu con mắt vẫn chỉ hướng lên người anh nên liền không chú ý có người đang đến gần mình

Anh cũng lần lượt hạ hết ba người kia một cách thật dễ dàng, sau đó quay lại nhìn vê chỗ cậu đang đứng, thì thấy đằng sau lưng cậu cô ta đang giơ lấy con dao găm đi tới, nụ cười xào huyệt trên môi chưa ba giờ vụt tắt, ngay lúc này lại càng hiện rõ hơn

Cô ta tiến gần đến cậu, tay cầm dao càng giơ lên cao, hướng cậu chuẩn bị đâm xuống.

Ngay khi lưỡi dao sắp đâm xuống người cậu, anh liền không màng nghĩ ngợi chạy nhanh lại, ôm lấy cậu né sang một bên còn mình dùng tay chắn lại con dao ác liệt kia

Con dao đâm thẳng vào tay anh, để lại trên tay một vết thương dài, không ngừng rỉ máu một lúc một nhiều.

Cậu bàng hoàng quay đầu lại, thấy cảnh tượng trước mắt liền hoảng hốt, cậu giương mắt nhìn anh rồi lại nhìn con dao kia

Cô ta há miệng vì không tin được người mình gây thương tích lại là anh, trong tâm của cô ta thật cảm thấy đau nhói

Quả thật khi cô ta trở về Thái để gặp anh, không chỉ vì muốn giúp đỡ gia đình mình mà bởi vì cô ta nhận ra, khi ở bên người tên William trước kia cô thật sự đã không nhận được thứ tình cảm mà mình muốn khi ở bên cạnh anh, cô ta muốn trở về để cùng anh làm lại từ đầu, nhưng ai ngờ anh đã có người trong lòng và quan trọng hơn người đó không phải là cô.

Cô ta trở về chỉ vì muốn có được anh lần nữa, cô ta có thể vì anh buông bỏ cả gia đình, nhưng cuối cùng lại không phải như vậy.

Nỗi hận ngày muốn tích tụ càng lúc càng nhiều, cô ta không khỏi muốn trục xuất cậu ra khỏi cuộc sống này của anh.

Nhưng bây giờ, hiện tại trước mắt, anh mặc kệ bản thân mình bị thương, cũng mặc kệ tính mạng của mình mà dấn thân bảo vệ cậu.

Giờ phút này cô mới thật sự sáng mắt rồi, người anh yêu chỉ có cậu, cô hoàn toàn không xứng

Cô ta buông con dao trong tay, con dao còn vương máu tươi rớt xuống phát lên âm thanh" Keng....!!!

".

Anh hạ tay chắn của mình xuống, máu bắt đầu rơi xuống từ giọt một vô tình vương lên con dao kia, cô ta ngã khụy trên mặt đất, nước mắt bắt đầu rơi, đầu lắc qua lại, miệng không ngừng lẩm bẩm:" Thì ra là vậy...!!!

".

Cuối cùng, cô cũng dần tỉnh ngộ, anh không cần cô!!!

Cậu bắt lấy cánh tay đang bị thương của anh, đau lòng đến mức mã chỉ biết khóc, anh nhẹ nhàng lau đi từng giọt nước mắt thấm ướt gương mặt cậu.

Amh khẽ giọng nói với cậu:

-Đừng khóc!!!

Anh không sao!!!

Cậu không nói gì, cô gắng kiềm chế cảm xúc của mình.

Hai người cùng nhìn cô ta đang ngồi trên mặt đất, miệng thì không ngừng lẩm bẩm như phát điên.

Đúng, cô ta điên thật rồi!!!

Nếu cô ta lúc trước không chấp mê, mang trong mình chấp niệm xấu không chịu buông bỏ, thì có lẽ cái kết sẽ không thảm đến vậy.

Ba người đàn ông kia cũng vẫn đang bất tỉnh nhân sự nằm bên kia

Anh ôm cậu đi ra bên ngoài, đi được một chút thì bụng cậu liền đau nhói, cơn đau khiến cậu không khỏi gập người lại

-A...!!!

Anh lo lắng nhìn cậu, hỏi:

-Saint!!!

Em làm sao vậy???

-Bụng...đau!!!...

Chưa kịp nói hết cậu thì cậu đã ngất xỉu trên tay anh, thấy cậu bất thình lình xỉu đi, anh hoạng loạn, đầu rối lại thành một mảnh.

Một lát sau, máu từ dưới hạ thể cậu bắt đầu chảy ra, anh ban đầu đã hoảng loạn, bây giờ thì lại càng loạn trí hơn.

Mặc kệ tay đang bị thương, anh nhấc bổng cậu lên, dùng hết tốc lực chạy ra bên ngoài nhắm thẳng đến bệnh viện

.............................

Anh ngồi bên ngoài ghế chỗ, nhìn thẳng vào phòng cấp cứu vẫn đang sáng đèn.

Ngồi bên ngoài gần hai tiếng đồng hồ, cửa phòng cấp cứu cũng mở ra, bác sĩ cũng theo đó mà tiến ra.

Anh đứng bật dậy khỏi ghế đi tới trước mặt bác sĩ:

-Em ấy làm sao?

Ông ta nâng gọng mắt kính nhìn thẳng anh trả lời:

-Cậu ấy hiện tại không sao, chỉ là vẫn còn hôn mê, vài ngày nữa sẽ tỉnh.

Nhưng...

đứa bé thì không giữ được!!!

Anh nhăn mày, hỏi lại bác sĩ:

-Đứa bé gì chứ?

Bac sĩ nhìn anh khó hiểu, hỏi:

-Anh thật sự không biết gì về việc cậu ấy mang thai rồi sao?

-Tôi và vợ tôi hoàn toàn không biết chuyện đó

Nghe thấy cậu trả lời của anh, ông ta trầm ngâm suy nghĩ một hồi cũng hiểu ra vấn đề:

-Cũng phải, đứa bé chỉ mới có gần 5 tuần, chắc hẳn vẫn chưa biểu hiện gì nhiều, nên hai người không nhận ra sự hiện diện của nó cũng phải

Ông ta đúng bổn phận bác sĩ mà tỉ mỉ giải thích vấn đề cho anh, sau đó liền rời đi.

Tuy lời nói của ông ta không hề mang theo ý khiển trách, nhưng trong lòng anh vẫn không khỏi trách cứ bản thân mình.

Một là vì không bảo vệ được cậu chu toàn, thứ hai chính là vì không giữ được đứa con của cậu cùng mình.

Anh thật sự vô dụng!!!

Cậu luôn ước muốn có được một đứa con của cả hai, nhưng bây giờ khi đã có rồi, thì lại không nhận biết được tồn tại của nó, lại còn để vụt mất nó.

Nếu cậu biết chuyện này nhất định sẽ rất thất vọng.

Chắc có lẽ thật sự là hai người cùng với đứa bé kia hoàn toàn không có duyên làm một gia đình hoàn chỉnh

..............................

HAPPY BIRTHDAY PERTH!!!♥️♥️♥️

Hay là sinh nhật của Perth, nên mình chọn ngày này để đăng truyện luôn cho có thêm ý nghĩa nè.

Hihihi....

Chỉ còn một chương nữa là truyện hoàn nha mọi người ơi, mọi người nhớ đón đọc nha

Chỉ còn một chương nên này mai nếu không có chuyện gì bận mình sẽ đăng nốt luôn nhé

Một lần CHÚC MỪNG SINH NHẬT CHÀNG HỔ NHÀ TRIGON CHÚNG TA NHÉ!!!

🥰🥰🥰
 
( Fanfic/ Perthsaint) Ai Có Thể Định Nghĩa Khái Niệm Yêu Giúp Tôi?
CHƯƠNG 43


Cậu được chuyện đến phòng bệnh vip do anh đặt.

Cậu nằm trên giường ngủ đến sáng ngày hôm sau thì liền tỉnh, thất cậu tỉnh dậy, anh liền quan tâm hỏi han cậu:

-Em có sao không?

Còn đau ở đâu không?

Cậu chỉ khẽ lắc lắc đầu nhìn vào cánh tay đã được băng bó của anh.

Anh hít một ngụm khí, lấy quyết tâm nói ra điều sẽ khiến cậu đau lòng nhất:

-Saint!

Em nghe anh nói này

-Anh nói đi, có gì sao?

-Em có thai rồi

Câu nói đó làm cho cậu kinh hỉ một phen, nhưng vẫn cảm thấy rất hạnh phúc :

-Thật sao?

Nhưng sao nhìn anh nghiêm túc thế, chuyện này không phải rất vui sao?

Anh không dám nhìn thẳng cậu, cúi mặt xuống, nói với cậu:

-Nhưng...đứa bé không giữ được nữa!!!

Cậu nghe đến đây, thì liền như đang từ trên thiên đường rơi một cái xuống vực thẳm sâu vạn trượng không nhìn thấy đáy

Nước mắt không kiềm được mà rơi xuống, cậu dùng tay đặt lên bụng mình, nơi đó đã từng có bảo bối của hai người mà cậu không hề hay biết, nhưng cho đến khi cậu nhận ra có sự hiện diện của nó, cũng là lúc mất đi nó.

Trong tim cậu lúc này như ngàn vết dao đâm vào thật sâu, đau đến mức không thể thở nổi

Anh đau lòng, dùng tay lau nước mắt cho cậu, đặt cậu ôm vào lòng mình, an ủi:

-Không sao đâu mà, mất đứa này, chúng ta vẫn sẽ còn cơ hội có con lần nữa, sẽ không sao đâu

Được an ủi, cậu cũng cảm thấy đỡ hơn rất nhiều

-Nhưng chuyện của anh và cô tên Lisa gì đó lúc nãy là như thế nào?

Nghe đến cậu hỏi của cậu, tim anh hẫng đi một nhịp, nhưng không còn cách nào khác đành phải kể lại hết chuyện mình cùng cô ta đã trải qua cho cậu nghe

Ngay khi câu chuyện cũ xưa của anh đã kết thúc, cậu cũng lại bắt đầu khóc.

Nhưng cậu khóc không phải vì anh đã giấu đi câu chuyện thuở nào, mà là vì tiếc nuối cho đứa trẻ chưa kịp nhìn thấy ánh sáng mặt trời kia hơn, vì cậu biết ngay bây giờ và sau này trở đi, trong tim anh chỉ có mỗi hình dáng của cậu mà thôi

.............................

Sau chuyện đó xảy ra, hai người liền trở về Thái, không đi các nước còn lại nữa

Về đến nhà, cậu đã hoàn toàn hồn phục về tinh thần, nhưng nỗi đau mất con vẫn không xóa nhòa hết được.

Cậu trở lại vẫn bình thường, nhưng nụ cười vẫn không còn thường xuyên như trước nữa.

Anh tất nhiên biết được chuyện đó, nên liền xử lý toàn bộ công việc xong xuôi, dành thời gian ở bên cậu để cậu đỡ tủi thân trong hoàn cảnh hiện tại

.............................

Thời gian thấm thoát trôi dần qua, bé con nhà MeanPlan cũng đã chào đời.

Là một bé trai vô cùng đáng yêu, nhưng có điều vẫn hay khóc nháo, bù lại vẫn rất đáng yêu, đúng kiểu người gặp người yêu, hoa gặp hoa nở.

Tên của bé là Mlan ghép từ tên của hai người.

Nói đên đây rồi thì mình cũng phải nói đến chuyện của bố và papa bé chứ.

Tình cảm của hai người từ khi có bé đã càng ngày càng mặn nồng không khác gì anh và cậu, cả hai cũng đã đi đăng kí kết hôn, chính thức là vợ chồng

Cậu cũng đã hoàn toàn khôi phục tinh thần, tất cả cũng chỉ nhờ sự chăm sóc, quan tâm tận tình của anh

Lại một khoảng thời gian nữa khi bé Mlan được một tuổi, cùng là lúc cậu mang thai đứa con của hai người, niềm hạnh phúc như tràn dâng.

Rút kinh nghiệm trước kia, ngay khi biết cậu mang thai anh đã lấp tức nâng niu cậu như trứng nước, nắm trong tay sợ vụt mất mà ngậm trong miệng lại sợ tan.

Cũng từ lúc mang thai mà cậu trở nên như một nữ vương, ai ai cũng coi cậu như trân bảo

Gia đình hai bên khi biết cậu có thai, thì liền thường xuyên lui tới nhà hai người mà chăm sóc cậu.

Nhất là ba mẹ anh, từ khi biết mình sắp lên chức ông bà nội, liền coi anh như người ngoài mà không thèm quan tâm anh, trong mắt chỉ có cậu và đứa cháu sắp chào đời của mình

.............................

Từng ngày trôi qua như cơn gió, mới đó đã sắp đến ngày bảo bối nhà PerthSaint chào thế giới mới ngập tràn sự kì diệu này

Trong lúc anh đang hoàn thành công việc của mình, còn cậu thì vẫn đang ngồi trên giường đọc sách nuôi dạy trẻ con thì bụng lớn đủ tháng của cậu liền đau dữ dội:

-Ưmm...A...!!!

Nghe thấy tiếng của cậu, anh liền lật đật chạy tới bên giường thì thấy cậu mặt tái nhợt, trán không ngừng tuôn ra mồ hôi lạnh, tay để lên bụng đang co rút dữ dội

Anh nhanh chóng gọi người chuẩn bị xe đưa cậu vào bệnh viện và gọi cho mọi người

........................

Ai nấy đều chờ ở bên ngoài, chỉ có anh là được đặt cách vào phòng sinh chung với cậu

Cậu lúc này vô cùng đau đớn, chỉ biết lấy hết sức của mình đẩy, đưa đứa bé ra ngoài.

Anh ở bên cạnh nắm chặt lấy tay không buông, liên tục bên tai cậu cỗ vũ an ủi

Đứa bé không ngừng quẫy đạp đòi ra, cậu cảm giác như lúc này đang có ai đó, dùng máy cưa cứa vào bụng và hậu huyệt của mình vậy, cảm giác vừa đau lại vừa rát khống chế đại não của cậu

Lúc trước khi nghe y kể về quá trình sinh sản, nói rằng nó rất đau đớn, nhưng cậu cũng không thể ngờ rằng nó lại đau đến vậy.

Người ta thường hay nói sinh sản chính là đặt một chân mình qua cửa quỷ môn quan, giờ thì cậu thật sự hiểu rồi.

Đau đến chết đi được!!!!

Đau quá aaa!!!

Cậu không ngừng la hét inh ỏi, khiến anh ở kế bên cũng vô cùng đau lòng, anh cảm thấy lúc này mình thật vô dụng khi đã không chịu được phần nào đau đớn kia của cậu

Trải qua gần ba tiếng đồng hồ, cuối cùng tiếng khóc của tre con cũng vang lên:

-Oa....oa....oa!!!!

Tiếng khóc ấy như đã kéo cậu từ điện ngục trần gian trở về hiện tại, niềm hạnh phúc cùng vui mừng lên ngôi, sau đó cậu liền ngất đi

Sau khi tỉnh lại cậu đã thấy mình nằm ở phòng bệnh, bên cạnh vẫn là anh đang nắm lấy tay cậu:

-Em tỉnh rồi

Cậu gật đầu, nhìn xung quanh phòng không thấy con mình cậu liền hỏi:

-Con đâu rồi anh?

Vừa dứt câu đó, cửa phòng liền mở ra, mẹ của anh cẩn thận mang một đứa bé trai kháu khỉnh quấn bằng khăn trắng mềm mại đưa vào tay cậu, sau đó liền đi ra ngoài để lại không gian riêng cho gia đình ba người

Đứa bé vừa được cậu bế, như cảm nhận được hơi ấm của papa mình, liền từ từ mở đôi mắt ngập nước lấp lánh lên nhìn cậu cười một cái nhìn vô cùng đáng yêu.

Nhìn thấy bé như vậy cậu và anh liền kiềm lòng không được mà hôn hai má bánh bao của bé một cái.

Da em bé thật rất mịn màng thơm nhẹ mùi sữa lại còn mỏng, chỉ vừa hôn nhẹ một cái liền hằn lên vết đó, nhưng ngay sau đó cũng liền biến mất, nhận được nụ hôn từ papa và bố mình, bé càng ngày càng cười tươi hơn lại càng khả ái hơn nữa.

Sở hữu nhan sắc của cả hai người bé từ nhỏ đã có nét xinh đẹp động lòng người

-Anh đã nghĩ ra tên con chưa?.

Cậu nhìn anh hỏi

Nói thật, từ khi đứa bé chỉ vừa nằm trong bụng cậu được ba tháng anh đã sớm nghĩ ra tên cho nó

-Anh đã nghĩ xong rồi, gọi là Serth, được không?

Con là kết tinh tình yêu của chúng ta nên anh muốn lấy tên của con là tên của hai chúng ta ghép lại.

Em thấy thế nào?

-Serth...Serth Tanapon

Cậu lập lại tên con mình lần nữa, liền cảm thấy cái tên rất dễ nhớ lại còn dễ nghe, liền vui vẻ chấp nhận

Qua màn đặt tên cho con trai mình, anh liền hôn lên một cậu một cách thật âu yếm nói:

-Cảm ơn em đã cho anh một gia đình thật hạnh phúc.

Saint à, ANH YÊU EM!!!

Anh cố ý nhấn mạnh ba chữ cuối cho cậu nghe.

Cậu cũng nở một nụ cười tươi thật hạnh phúc nhìn anh, nói:

-Em cũng rất YÊU ANH!!!

Perth Tanpon của em!

Serth cũng đưa mắt nhìn bố và papa hạnh phúc, nụ cười ngây ngô trên môi cũng không tắt mà ngày càng thêm rõ rệt

Từ giây phút ấy trở đi, gia đình Tanapon càng vui vẻ và đầy ấp tiếng cười, lúc nào cũng bên cạnh nhau, cùng vượt qua khó khăn, chia sẻ mọi thứ.

Mãi mãi không thể chia lìa...

[ END ]

_Lovebychance12345678_

................................

Truyện hết rồi mọi người ơi, như phần mô tả truyện là HE nha.

Mấy chương cuối này tự nhiên cảm thấy mình viết nhạt dễ sợ luôn ý, có gì sai sót mong mấy bạn bỏ qua cho, hay có ý kiến gì thì mọi người nhớ bình luận để mình rút kinh nghiệm cho tác phẩm sau được hay hơn nha.

YÊU MỌI NGƯỜI!!!

Nếu bạn nào muốn có phiên ngoại thêm về hai bé Mlan và Serth thì cho mình bình luận xem ý kiến của các bạn với ạ

Còn nếu bạn nào muốn có thêm truyện về PerthSaint thì mọi người hãy tiếp tục ủng hộ mình với tác phầm truyện fanfic mới là" HỐI HẬN!

LIỆU CÒN KỊP ĐỂ YÊU EM " nha.

Đây là một truyện mà mình đặt khá nhiều tâm tư vào trong đây luôn á, mong các bạn tiếp tục ủng hộ mình nha

Mình cũng thật lòng cảm ơn các bạn đã ủng hộ mình suốt thời gian qua.

Mình hứa sẽ tiếp tục viết về cặp đôi PerthSaint này nha.

Cảm ơn các TRIGON rất nhiều ạ

Hẹn mọi người vào truyện mới" HỐI HẬN!

LIỆU CÒN KỊP ĐỂ YÊU EM " để tiếp tục chèo thuyền Vương Tuấn Dũng và Hoàng Minh Minh ạ

LOVE YOU...LOVE YOU....♥️♥️♥️♥️♥️♥️
 
( Fanfic/ Perthsaint) Ai Có Thể Định Nghĩa Khái Niệm Yêu Giúp Tôi?
THÔNG BÁO


Truyện fanfic mới đã bắt đầu đăng tải, nên mọi người ủng hộ giúp mình với nhé♥️♥️♥️
 
Back
Top Dưới