Khác ( FANFIC/ PERTHSAINT) AI CÓ THỂ ĐỊNH NGHĨA KHÁI NIỆM YÊU GIÚP TÔI?

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
( Fanfic/ Perthsaint) Ai Có Thể Định Nghĩa Khái Niệm Yêu Giúp Tôi?
CHƯƠNG 19


Sáng ngày hôm sau vẫn cứ tiếp diễn như mọi khi.

Ai nấy vẫn phải tiếp tục cuộc sống của mình

Y tiến vào công ty trên tay mang theo một xấp hồ sơ.

Bỗng nhiên có một đứa trẻ hình như vì chẳng nhìn thấy y nên cứ cấm đầu chạy xồng xộc tiến về phía y, khiến y không kịp né nên bị cậu bé nhỏ cỡ chừng 4,5 tuổi đụng trúng.

Kết quả là cả hai đều ngã lăn ra đất

Y chống tay nâng người mình đứng lên, sau đó đi về phía cậu bé mặt như sắp khóc vì bị ngã đau.

Y tiến đến nhẹ nhàng đỡ cậu bé đứng lên

Từng giọt nước mắt của cậu bé cũng đã bắt đầu rơi xuống trên khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu.

Y nhẹ nhàng dùng tay lâu đi những giọt nước mắt ấy, ân cần hỏi:

-Ba mẹ con là nhân viên làm ở đây à?

Cậu bé dùng tay khẽ dụi con mắt bé tí gật gật đầu không lên tiếng

-Vậy ba mẹ con đâu?

Vừa nói xong câu đó, đằng xa xuất hiện một người phụ nữ đang chạy tới chỗ hai người đang đứng

Cô ta chạy đến chỗ cậu bé con đang đứng, quỳ xuống trước mặt bé, khẽ mắng:

-Mẹ đã nói đây là nơi làm việc, con không nên chạy giỡn, vậy mà con không nghe mẹ, chiều nay không dẫn con đi chơi công viên nữa

Nghe mẹ không cho đi chơi cậu bé liền giở giọng xin lỗi nũng nịu:

-Con xin lỗi mà, mẹ tha lỗi cho con nha, sau này con không dám nữa.

Chiều nay cho con đi công viên nha mẹ

Cậu bé nhìn mẹ với ánh mắt ăn năn cầu xin được đi chơi, nhưng nhìn mẹ vẫn không có ý định cho đi.

Thấy tội nghiệp cậu bé nhỏ, y lên tiếng nói đỡ:

-Tôi nghĩ cô không nên mắng bé nữa.

Dù sao cũng là con nít đùa giỡn, tinh nghịch một chút cũng là bình thường.

Con nít tuổi này cũng cần chơi đùa cô nên cho bé đi chơi nhiều hơn

Cô ta bây giờ mới để ý tới y, nhìn thấy cấp trên của mình bị con trai mình đụng trúng, tài liệu thì văng tung tóe trên sàn, càng làm cô ta càng thêm áy nấy

Cô ta nhìn thấy y lập tức đứng bật dậy, để con trai mình đứng đằng sau lưng như muốn bảo vệ nó

Đầu cô ta gật lia lịa, miệng như cổ máy mà lặp đi lặp lại:

-Sếp, tôi thay mặt con tôi xin lỗi.

Xin anh đừng chấp nhất một đứa trẻ chưa hiểu chuyện như nó

-Cô đừng xin lỗi tôi nữa.

Nếu tôi chấp nhất nó thì tôi đã không nói giúp cho bé con rồi

- Cảm ơn sếp

Nói xong cô ta liền cúi người xuống nhặt từng xấp tài liệu lên cho, y cũng phụ cô ta

Nhặt xong y sờ sờ mặt cậu bé đáng yêu kia, dặn dò:

-

Sau này nhóc phải biết nghe lời mẹ đó, không được chạy giỡn lung tung khắp nơi có biết không?

Nghe lời thì mẹ mới cho đi chơi đó

Nhìn cảnh y đang dặn dò cậu bé con kia, nhìn cứ tựa một bức tranh, y như một người mama hiền từ đang nhắc nhở con trai mình

Ngay lúc đó, hắn từ phía xa đi lại gần, nhìn thấy khung cảnh trước mặt mình cũng cảm thấy lòng có chút xuyến xao.

Y nhìn thấy hắn, mặt liền có chút ngi ngờ hỏi:

-Sao anh lại tới đây?

-Tôi tới đây để nói rõ chuyện hôm qua

-Tôi đã nói rõ với anh rồi mà, còn nói gì nữa chứ?

Mà anh vào công ty này mà không bị bảo vệ giữ lại cũng hay rồi đó

-Cậu đừng nói nữa cứ đi theo tôi là được

Nói rồi không đợi cậu trả lời, hắn liền nhanh chóng nắm tay cậu kéo đi
 
( Fanfic/ Perthsaint) Ai Có Thể Định Nghĩa Khái Niệm Yêu Giúp Tôi?
CHƯƠNG 20


Hắn kéo y tới một quán nước cũng khá gần đó.

Vì chưa đến giờ nghỉ trưa nên nhân viên trong công ty cũng không nhiều, chỉ toàn là người lạ

Hai người ngồi vào một góc ít người để ý

Không vòng vo, dài dòng hắn nhanh chóng vào thẳng vấn đề cần nói:

-Tôi vẫn muốn gặp trực tiếp cậu để nói rõ vấn đề này một cách nghiêm túc hơn

-Không phải hôm qua tôi đã nói rõ với anh rồi sao?

-Nhưng dù sao tôi cũng là một người đàng hoàng, tôi vẫn muốn chịu trách nhiệm với cậu

-Nhưng tôi không cần

-Cậu không cần phải nói thêm nữa tôi nhất định sẽ chịu mọi trác nhiệm

Cùng lúc đó, chiếc xe của cậu cũng dừng ngay trước quán mà hai người đang nói chuyện.

Cậu ung dunh bước vào bên trong, đi thẳng đến quầy gọi thức uống mà không hề để ý đến hai người đang cố tình tránh né cậu

Cầm trên tay món nước yêu thích của mình và anh, cậu xoay bước hướng về phía cửa, nhưng bước chân cậu lại đột nhiên ngừng lại, khi phát hiện thấy hai bóng dáng thân quen

Cậu quay sang phái tay trái của mình, cũng là vị trí hắn và y đang ngồi.

Cậu dùng cặp mắt của mình tỉ mỉ xem nhìn lại thật kĩ.

Trong đầu liền tin chắc hai người đang ở trước mặt mình là y và hắn

Cậu tiến lại gần chỗ của hai người.

Y và hắn lúc này cũng không còn cách nào khác, chỉ đành thừa nhận thân phận

-Ơ, sao hai cậu lại ở đây?

Plan lên tiếng trả lời:

-Hai tụi mình tình cờ gặp trên đường, nên tiện thể vào đây nói chuyện thôi.

Mà hôm nay cậu tới đây làm gì

Cậu nghe y hỏi tới lý do có mặt ở đây, liền giơ tay đang cầm một tệp hồ sơ khá dày lên nói:

-Mình tới đây gặp Perth để bàn về kế hoạch sắp tới.

Mà chuyện này cậu không biết à Plan?

Y cười để che lắp cho sự lúng túng của mình:

-Tất nhiên là mình phải biết rồi, dù sao mình cũng là quản lý của Perth mà.

Mình cứ tưởng những việc này là do người trong công ty cậu đi đàm phán, ai ngờ lại là đích thân cậu đi

-Lúc đầu mình cũng định để nhân viên đi nhưng do dự án này quá quan trọng nên mình tự đi luôn, sẵn tiện để có thể đi ăn cùng anh Perth cũng được mà

-Thấy sắc là quên bạn vậy sao?

Hắn nói

Lúc này cậu mới để ý đến hắn cũng đang ngồi ở đó.

Cậu nhìn hắn không lên tiếng chỉ cúi đầu cười nhẹ

Nhân cơ hội y liền muốn thoát thân khỏi chỗ này cùng vấn đề ngột ngạt mà hắn và mình đang nói tới

Y liền nhanh chóng quay sang cậu, nói:

-Mình cũng đang muốn về công ty, hay là cậu và mình về chung đi

-Ân, cũng được

Nghe được câu trả lời của cậu như ý mình muốn, y liền đứng bật dậy kioir ghế.

Cầm lấy tay cậu dáng vẻ hấp ta hấp tấp mà chạy vội ra khỏi quán, chỉ để lại hắn
 
( Fanfic/ Perthsaint) Ai Có Thể Định Nghĩa Khái Niệm Yêu Giúp Tôi?
CHƯƠNG 21


Sau khi cậu và y rời đi, hắn lại thong thả ngồi lại trong quán.

Hai tay đặt lên bàn ra vẻ trầm tư

Trong đầu hắn bỗng nhiên lại hiện lên hình ảnh lúc nãy khi y đứng dặn dò đứa bé kia.

Không hiểu tại sao tâm hắn lại động nhẹ, giống như có một cơn sóng tình vừa chảy qua tim, cảm giác quả nhiên có chút rung động

...........................

Y và cậu cùng đi vào phòng làm việc của anh.

Cậu bước tới đưa ly nước lúc nãy đã mua cho anh:

-Cảm ơn em

-Anh không cần phải cảm ơn em đâu mà

- Mà sao hai người sao lại đi chung vậy?

Cậu trả lời anh:

-Lúc nãy em tình cờ gặp Plan và Mean đang nói chuyện với nhau ở quán nước gần công ty mình, nên hai tụi em về chung thôi

Nghe xong, hắn lại quay sang hỏi y:

-Sao cậu lại đi nói chuyện với anh ta vậy?

Như bị chột dạ, y bắt đầu ăn nói có chút lấp bấp:

-Thì...thì mình chỉ là tình cờ gặp anh ta cho...cho nên mình chỉ ngồi nói chuyện một lát thôi mà.

Mà không phải cậu và công ty của Saint có kế hoạch cần làm sao?

Bây giờ không phải nên bàn đến công việc rồi chứ?

Anh nheo mắt nhìn y:

-Nhanh chóng đổi chủ đề như vậy, rõ ràng là có vấn đề, mà thôi chúng ta nên bàn đến kế hoạch sắp tới thôi

Không muốn làm cho y khó xử, anh liền nhanh chóng dẹp chuyện đó qua một bên nhưng vẫn không quên nói khéo

Cậu ngồi xuống bên cạnh anh, y thì ngồi đối diện hai người.

Cả ba cùng bắt đầu bàn bạc kế hoạch trong công ty hai bên sắp tới

Không gian lúc này chỉ còn có tiếng nói của ba người họ

...........................

Trong lúc đó, một chiếc máy bay vừa đáp xuống xứ sở chùa vàng này.

Một cô gái trạc tuổi cậu cũng từ đó bước ra

Cô ta nhìn xung quanh một hồi, giống như người đã xa quê hương lâu bây giờ mới trở về.

Cô ta nhìn cảnh vật xung quanh như muốn thu mọi thứ vào trong tầm mắt mình ẩn sau cặp kính đen kia.

Bỗng cô ta thốt lên một câu nói khẽ, chỉ đủ cô ta nghe, nhưng nếu nghe kĩ hơn, lời cô ta thốt ra chính là tên của một người:

-Perth Tanapon!!!

Âm thanh mang theo chút oán hận

Cuối cùng cô ta cũng hướng thẳng về phía chiếc xe hơi đã chờ ở bên ngoài cổng sân bay từ trước.

Chiếc xe từ từ thật chậm rãi phóng đi

Sau một hồi chạy, không bao lâu sau, chiếc xe cũng dừng lại trước cửa một tập đoàn lớn

Cô ta bước xuống, trước mặt chính là người đàn ông đứng tuổi có vóc dáng khá to và mập, đang mỉm cười nhìn về phía cô

Cô ta tiến lại gần và ôm chầm lấy ông, nói:

-Ba con gái đã về rồi

-Con gái của ta.

Ha...ha...ha!!!

...........................

Có ai muốn biết cô gái đó là ai không nè.

Nếu muốn biết mong mọi người tiếp tục theo dõi truyện nha♥️🥰🌹

Mà truyện của chúng ta cũng đã được 1k lượt đọc rồi, cảm ơn mọi người nha🎂🎂🎂

Cùng PERTHSAINT nhà ta cắt bánh chúc mừng nào

( Lấy hình lễ cưới, hơi lạc trôi chút, nhưng thôi kệ nha mọi người.

Miễn sao có PERTHSAINT nhà chúng ta là được rồi ha😀)
 
( Fanfic/ Perthsaint) Ai Có Thể Định Nghĩa Khái Niệm Yêu Giúp Tôi?
CHƯƠNG 22


Hai người gặp lại nhau khung cảnh thật cảm động

Sau đó cả hai cùng nhau bước vào tập đoàn.

Vào đến phòng, ông ta và cô thật thong thả ngồi xuống ghế

Cô ta nhẹ nhàng dùng tay tháo cặp kính đen của mình xuống.

Lúc này mới có thể nhìn thấy rõ diện mạo thật sự của cô ta

Làn da quả nhiên vừa trắng vừa mịn, được chăm sóc rất kĩ càng, khiến nhiều người ao ước có được.

Đôi mắt to tròn mang đầy sự lạnh lùng cùng oán hận ẩn chứa bên trong, làm cho người khác dù chỉ nhìn sơ cũng thấy đáng sợ.

Dáng người cũng rất chuẩn, ba vòng không chê vào đâu được:

-Chắc ba cũng biết rõ mục đích con về nước rồi chứ?

-Tất nhiên là biết dù sao ta cũng là ba con mà.

Nhưng con nghĩ sau những gì con đã làm với cậu ta, cậu ta sẽ vẫn quay về với con chứ

-Con biết chuyện muốn anh ta quay về với con là rất khó, một phần không chỉ là những việc con đã làm với anh ta, mà một phần khác là hiện tại anh ta có người khác rồi

-Con biết rõ về tình hình hiện tại như vậy, tại sao vẫn muốn có được anh ta?

-Bởi con không muốn người con bỏ đi thuộc về người khác

-Vậy con đã có kế hoạch gì chưa?

-Tất nhiên con đã chuẩn bị chu đáo hết tất cả rồi, nên ba đừng lo lắng

Cô ta nói xong còn thản nhiên rót trà uống, ánh mắt lại hiện lên một tia tà ác dọa người

...........................

Buổi họp của ba người kéo dài đến thẳng giờ ăn trưa

Họp xong anh quay sang hỏi y và cậu:

-Bây giờ cũng là thời điểm nghỉ ngơi ăn trưa rồi, hay ba chúng ta cùng đi ăn đi

Cứ tưởng cậu sẽ mừng rõ đồng ý, nhưng mặt cậu lại chuyển sắc, nói:

-Chắc em không đi được rồi, hôm nay công ty em có rất nhiều công việc, với lại lâu rồi em không đi ăn cơm riêng với mẹ, nên định hôm nay thu xếp công việc để đi luôn.

Thật tiếc quá không đi chung với hai người được rồi

Anh ra vẻ tiếc nuối, nói với cậu:

-Vậy thì thôi, em cứ về xử lý công việc trước đi, rồi đưa mẹ đi ăn luôn

Cậu chào anh và y, sau đó xoay bước đi ra ngoài

-Cậu và mình cùng đi ăn đi!

-Mình không đi được rồi, hôm nay mình cũng có rất nhiều công việc cần giải quyết.

Với lại còn phải nói với mọi người chuẩn bị thật tốt kế hoạch sắp tới

-Vậy thôi, mình gọi người mua rồi đem vào cũng được

-Vậy cậu ăn cơm trưa đi, mình ra ngoài trước đây

Lời vừa dứt, y cũng xoay gót đi ra ngoài

Bên trong phòng lúc này anh chỉ còn lại một mình.

Không thể để bản thân mình đói, anh liền gọi điện thoại cho trợ lý của y mang cơm lên

Khoảng mười phút sau từ khi anh gọi điện thoại, cơm đã được mang lên đến nơi

-Cơm trưa của chủ tịch đây ạ

-Cảm ơn cậu

-Chủ tịch không cần cảm ơn tôi đâu

Nói xong anh ta cũng rời đi

Anh ta bước ra ngoài không bao lâu, bên ngoài đã có tiếng gõ cửa

-Là ai?

-Thưa chủ tịch bên ngoài có một cô gái tự xưng là người yêu của ngài và đòi gặp chủ tịch ạ

Anh nghe đến đây mặt liền biến sắc vì anh biết thừa người đó là ai, hỏi lại:

-Cô ta có nói tên gì không?

-Cô ta tên là Lisa thưa ngài, hình như là con gái của chủ tịch tập đoàn chuyên về thời trang Fashion Week thì phải

-Được rồi, cho cô ta vào gặp tôi

...........................

Thông báo nhẹ sắp có biến nha mọi người!!!

Mọi người nếu muốn biết diễn biến tiếp theo như thế nào thì cứ tiếp tục theo dõi truyện và ủng hộ để mình có thêm động lực viết tiếp nhoa🌹🥰♥️
 
( Fanfic/ Perthsaint) Ai Có Thể Định Nghĩa Khái Niệm Yêu Giúp Tôi?
CHƯƠNG 23


Người nhân viên kia nghe được lệnh của anh, cũng lật đật đi ra ngoài mời cô ta vào

Tiếng giày cao gót lộc cộc gõ xuống nền đất hướng về phía phòng anh

Cửa phòng dần mở ra, cô ta và anh chạm mặt nhau

Mặt anh trở nên lạnh tanh:

-Tại sao cô lại trở về đây làm gì?

-Tất nhiên là về đây giành lại người thuộc về em rồi

-Ai là người của cô chứ

Cô ta cười khảy nhìn anh với vẻ thản nhiên, nói:

-Người em muốn giành về không phải anh là người rõ nhất sao?

-Liên quan gì đến tôi chứ?

-Tại sao không chứ.

Rất liên quan nữa là đằng khác, vì người đó là anh mà.

Em biết anh đã không giống như ngày xưa nửa rồi, nhưng anh đừng nghĩ khi em về đây mà em không biết tình hình hiện tại như thế nào

Vừa nói, cô vừa đưa tới trước mặt anh hàng loạt tấm ảnh anh và cậu chụp chung

Anh cầm lên lòng không khỏi hoảng hốt:

-Sao cô có được những tấm ảnh này?

-Trước khi về đây em đã nhờ thám tử tư để điều tra về anh rồi

Một tổng tài trước giờ luôn cẩn thận, đề phòng mọi thứ, vậy mà trong lúc sơ suất để cho cô ta nắm tình hình của anh và cậu hiện tại

Cô ta tiến gần lại phía chỗ những tấm hình kia, dùng ngón tay gõ nhẹ lên bức ảnh chụp cậu, nói:

-Em sẽ cho anh thời gian để giải quyết cậu ta, sau đó quay về bên em.

Nếu anh không làm được, thì đừng trách tại sao em nặng tay với cậu ta không yên với em

Nói xong, cô ta cũng đi ra bên ngoài

Anh ở bên trong phòng, lòng thấp thỏm không yên, dù sao cô ta cũng đã biết đến cậu, an nguy của cậu sẽ càng bị đe dọa

Trước đây, khi anh học đại học đã lỡ thích cô ta trong lúc đi chơi chung với một đám bạn.

Lúc đó anh cũng biết rõ việc hôn ước với cậu, nhưng việc rung động đầu đời là không thể tránh khỏi.

Anh và cô ta quen nhau suốt quãng thời gian đại học, nhưng không bao giờ nói cho cậu biết.

Nhưng sau đó cô ta lại sang nước ngoài định cư, để sống với một người đàn ông khác mà quay lưng phản bội anh.

Kể từ lúc đó, anh đã rất hận cô ta, tự hứa với lòng mình, sau này chỉ yêu mỗi cậu một lòng không có ai khác

Cứ tưởng rằng cô ta không bao giờ trở về nữa, nhưng đúng là người tính không bằng trời tính

Anh thầm nghĩ:" Cô ta về đây chắc chắn là cô ta và người kia đã ly khai.

Nhưng bây giờ cô ta biết rõ về Saint, nhất định phải tìm cách bảo vệ cho em ấy thật an toàn"

Nghĩ tới nghĩ lui, cách bảo vệ cậu tốt nhất vẫn là nhanh chóng kết hôn

Anh cầm điện thoại lên, gọi cho y để hỏi một số việc:

-Mình muốn cầu hôn, cậu giúp mình với

..........................

Bù cho mọi người ngày thứ 7 nha
 
( Fanfic/ Perthsaint) Ai Có Thể Định Nghĩa Khái Niệm Yêu Giúp Tôi?
CHƯƠNG 24


Y ở đầu dây bên kia, nghe thấy điều anh vừa nói ra cũng giật mình bất ngờ:

-Cậu...cậu vừa nói gì cơ?

-Mình muốn cầu hôn và mình muốn cậu giúp

-Cậu chờ mình chút, mình lên phòng cậu ngay

Sau đó chỉ còn lại tiếng tút tút tút từ điện thoại

Chẳng mấy chốc sau y cũng đã lên đến nơi

Cả hai ngồi xuống cùng bàn chuyện:

-Tại sao cậu lại muốn kết hôn ngay bây giờ.

Không lẽ cô ta có ý muốn đe dọa cậu hay Saint sao?

Lúc nãy khi cô ta đi vào công ty đã bắt gặp biết bao ánh mắt ngạc nhiên của những người nhân viên xung quanh thu hút luôn cả ánh mắt hoảng loạn cùng một chút bất an của y khi nhìn cô

-Phải cô ta có đe dọa đến Saint.

Cô ta nói nếu mình không cùng cô ta hợp lại lần nữa, cô ta sẽ làm hại đến Saint

-Mình biết là cậu muốn bảo vệ Saint, nhưng bây giờ tuổi của cậu kết hôn thì không nói đi, nhưng Saint thì không phải vẫn còn quá trẻ sao?

Saint cậu ấy mới có 20 tuổi đã bắt người ta gả cho cậu, sinh con, chăm lo gia đình rồi, không phải là còn quá sớm đó chứ?

Với lại mình nghĩ cậu nên đi hỏi ý của mẹ Saint đi.

Mình nghĩ bác ấy vẫn chưa muốn gả con mình đi sớm như vậy đâu

Perth gật gật đầu, nghe ý của Plan quả nhiên có lý.

Trước giờ, từ nhỏ đến lớn do gia thế hơn người, những việc anh làm đều vô cùng suôn sẻ, cho đến khi ngồi lên chiếc ghế chủ tịch này mọi việc cứ như dòng thác chảy mà không hề có bất cứ trở ngại.

Chỉ cần anh phất tay đã có biết bao nhiêu người răm rắp nghe theo hay chỉ cần vung tiền, mọi việc anh muốn làm đều có thể nhẹ nhàng thông qua

Lăn lộn trên thương trường bao nhiêu năm bây giờ mới có việc khiến anh không thể vung tiền để giải quyết, tất nhiên không thể dùng tiền để mua vợ mình được, hiện tại chỉ có thể tự thân vận động

Plan nói tiếp:

-Mình nghĩ cậu nên đi hỏi ý kiến mẹ Saint trước sau đó hay tính đến việc cầu hôn

Perth cũng đồng ý với ý kiến vừa rồi, liền đứng lên đi về phía bàn làm việc cầm một cuốn lịch và khoanh vào ô một ngày mà mình rảnh

..........................

Hai ngày sau đó cứ thế trôi qua, hôm nay cũng chính là ngày mà anh đi gặp mẹ cậu và thuyết phục cho hai người nhanh chóng kết hôn

Anh đã hẹn với gia đình Saint hôm nay đến nhà cậu dùng bữa tối.

Chỉ còn một lát nữa sẽ đến nhà cậu.

Anh ngồi trong xe của mình, đầu suy nghĩ về những từ ngữ dùng để thuyết phục mẹ vợ tương lai của mình

Dù biết sớm muộn gì cậu cũng sẽ là của mình, nhưng để kết hôn ngay bây giờ thật sự là hai bên chưa bao giờ nghĩ đến

Ngày hôm trước, anh đã nói chuyện này với ba mẹ mình và câu trả lời của hai người giống y hệt của người bạn thân_Plan

Sau một hồi chạy, cuối cùng anh đến trước cửa nhà cậu.

Hít sâu một hơi và nhẹ nhàng thở ra để lấy tinh thần cho mình
 
( Fanfic/ Perthsaint) Ai Có Thể Định Nghĩa Khái Niệm Yêu Giúp Tôi?
CHƯƠNG 25


Cảm thấy bản thân đã có đủ dũng khí.

Anh dần mở cửa xe ra bước xuống.

Vừa rời khỏi xe anh đã thấy cậu đang đứng chờ sẵn bên ngoài, xung quanh còn có một số người làm đang đứng cung kính cúi chào anh

Anh tiến lại gần, trên tay còn không quên cầm theo món quà anh mua sẵn để tặng cậu cùng mẹ.

Thấy anh lại gần những người làm đang đứng xung quanh cậu cũng đồng thanh chào:

-Thiếu gia Perth Tanapon mới đến!!!

Anh cũng chào lại coi như đáp lễ:

-Chào mọi người

Sau đó, mới đi đến phía cậu, ôm cậu vào lòng

Những người xung quanh thấy khung cảnh hữu tình trước mắt mình như vậy tự hiểu bổn phận của mình, dần dần lui xuống hết, lấy lý do là chuẩn bị thức ăn

-Sao em lại đứng ngoài đây, trời lạnh lắm

Cậu cười nhẹ tỏ ý không sao nói với anh :

-Em không sao, mẹ em cũng dặn là phải đón tiếp anh thật chu đáo

-Em chờ anh đã lâu chưa?

-Không có lâu đâu

-Vậy bây giờ chúng ta vào nhà thôi, đứng ngoài đây lâu thật không tốt

Cậu cười thật dịu dàng, cùng anh đi vào trong

Bên trong nhà lúc này, mẹ cậu đã ngồi ở trước bàn ăn đợi sẵn

Anh bước đến theo phép tắt mà chấp tay vái chào bà.

Sau đó dùng hai tay cẩn thận đưa món quà mình đã chuẩn bị từ trước đó tới cho bà:

-Đây là món quà cháu đã chuẩn bị cho bác và Saint, mong là bác và em sẽ thích

Bà cầm lấy món quà từ anh, khách khích nói:

-Cảm ơn cháu, cháu tới đây chơi là bác vui rồi, không cần quà cáp gì đâu

Anh chỉ biết cười nhìn bà

-Thôi chúng ta cũng nên vào bữa đi

-Vâng ạ

Cậu và anh cùng nhau ngồi xuống bên cạnh nhau và ba người bắt đầu thưởng thức bữa tối

Cả bữa tối hôm đó diễn ra thật ấm cúng, như một gia đình đang ngồi ăn chung với nhau vậy.

Trong lòng cũng sẽ cảm thấy ấm áp

Sau bữa tối, Saint cũng phụ giúp mọi người mang bát dĩa xuống rửa, dù đã bị mọi người ngăn lại, nhưng cậu vẫn cố giúp

Tận dụng cơ hội cậu không có ở phòng khách, anh cùng mẹ cậu nói chuyện quan trọng:

-Cháu có việc muốn nói với bác ạ?

-Cháu cứ nói đi, có gì phải ngại

-Chuyện là...là cháu muốn kết hôn với Saint.

Cháu muốn hỏi ý bác

Nghe tới đây, bà cũng có phần ngạc nhiên mà nhìn anh:

-Cháu...cháu muốn kết hôn với Saint ngay lúc này sao?

Nhưng không phải là còn quá sớm sao, hai đứa đều còn quá trẻ mà

-Thật ra cháu muốn kết hôn ngay lúc này là vì cháu muốn được quang minh chính đại chăm sóc và bảo vệ em ấy một cách chu toàn hơn

-Bác thật sự không phải không tin tưởng cháu, bác biết là cháu có đủ khả năng để lo lắng và cho Saint một cuộc sống đầy đủ.

Chỉ là bác sợ tuổi của hai đứa còn quá nhỏ chưa hiểu hết được về ý nghĩa của hôn nhân quan trọng đến thế nào trong cuộc đời của một con người thôi

-Bác yên tâm cháu nhất định sẽ cho Saint cảm thấy hạnh phúc khi ở bên cháu, còn về việc ý nghĩa hôn nhân thì bác không cần lo vì trước khi cháu nói việc này với bác cháu đã suy nghĩ rất kĩ rồi ạ

Lời thuyết phục của anh quả nhiên làm bà có chút xao động, bà suy nghĩ đắn đo một hồi lâu vì đây chính là việc rất quan trọng, cuối cùng bà cũng đưa ra quyết định của mình:

-Được nếu cháu đã nói vậy, ta nhất định sẽ tin tưởng giao Saint cho cháu, nhưng nếu cháu không chăm sóc tốt cho Saint thì đừng trách sao cả đời này cháu sẽ không còn cơ hội gặp lại nó nữa

Anh vui mừng đến nỗi muốn nhảy cẩn lên, nhưng vì biết hiện tại mình đang ở đâu, nên thật cố gắng kiềm chế lại

-Vâng cháu cảm ơn bác ạ.

Nhưng việc này mong bác đừng nói với Saint, con muốn tạo bất ngờ cho em ấy vào ngày cầu hôn ạ

Nhìn thấy sự hạnh phúc cùng vui mừng của anh, bà cũng như đã hiểu rõ được tình cảm của Perth đối với Saint là như thế nào, quả nhiên không hề bình thường, bà cười đáp lại anh:

-Được rồi, ta sẽ giữ bí mật mà

-Cháu cảm ơn bác ạ

-Sắp trở thành người một nhà với nhau cả rồi, còn gọi là bác gì nữa, con nên tập gọi là " mẹ " đi, ta cũng nên bắt đầu gọi con rể rồi

-Vâng, m...mẹ
 
( Fanfic/ Perthsaint) Ai Có Thể Định Nghĩa Khái Niệm Yêu Giúp Tôi?
CHƯƠNG 26


Cuộc trò chuyện của hai người vừa kết thúc, cùng lúc đó cậu cũng vừa hoàn thành xong công việc đi ra

Thấy hai người cười nói vui vẻ, cậu cũng tò mò đi tới hỏi:

-Có chuyện gì mà hai người vui quá vậy?

Mae Nuk trả lời cậu:

-Đâu có gì đâu mẹ chỉ là cùng con rể tương lai của mẹ nói chuyện phiếm thôi

Lời bà vừa thốt ra cậu đã cảm nhận trong đó có điểm khác biệt, trong đầu như xoay chuyển theo lời nói của mẹ mình vừa rồi, bỗng nhiên có một cụm từ lạ hơn bình thường:" con rể tương lai của mẹ"

-Con rể tương lai sao?

Hai người từ bao giờ lại trở nên thân thiết vậy?

Bà cười, nói như đó là điều hiển nhiên:

-Có gì mà con lại ngạc nhiên như vậy chứ.

Trước sau gì hai đứa cũng kết hôn thôi, mẹ nên gọi là con rể ngay bây giờ nên tập làm quen dần thôi.

Đúng không con rể?

Bà quay sang hỏi anh, chỉ thấy anh đứng yên bất động nhìn chằm chằm cậu với ánh mắt mang theo sự nuông chiều tột độ.

Cứ mỗi khi có dịp mang theo cậu tới gặp anh, thì y như rằng ánh mắt anh chỉ đổ dồn về phía cậu, hồn thì cứ như để đâu đó ở trên mây, hoàn toàn không quan tâm đến sự hiện diện của người khác, đây có lẽ gọi là level max của độ u mê

-Con rể!!!

Nhờ lời kêu gọi của bà mà anh chợt tỉnh, dù có chút luống cuống nhìn anh vẫn cố bình tĩnh, nở một nụ cười nhìn bà và cậu trả lời:

-Vâng ạ, mẹ vợ nói gì cũng đúng

Saint cứ như bị hoang mang do cũ sốc này mà không ngừng cười:

-Ôi, hai người sao lại thay đổi đến chóng mặt thế này

Trái ngược với sự ngạc nhiên của cậu chính là hai người kia vẫn cười nói vui vẻ với nhau

Trời cũng đã gần khuya, cũng đến lúc anh phải về nhà.

Cậu thay mẹ mình tiễn anh ra xe, trao nhau một nụ hôn, rồi anh bước lên chiếc xe kia khởi động nó rồi phóng đi mất hút

...........................

Hai ngày nữa cứ tiếp tục trôi qua

Bây giờ đã là gần mười hai giờ đêm.

Cậu vẫn như thường ngày, ở trong căn phòng ấm áp của mình và chuẩn bị an giấc

Nhưng không hiểu làm sao ngày hôm nay cậu lại không ngủ được, trong lòng bỗng nhiên có chút xao động cứ ngỡ sắp có chuyện gì đó sắp xảy đến

Giống như cậu nghĩ, không lâu sau có một cuộc gọi đến, cậu nhắc máy lên coi, người gọi chính là Plan

Cậu bấm vào biểu tượng nghe, sau đó đưa điện thoại đến gần tai

Vừa đưa đến bên tai, cậu đã nghe thấy tiếng hét kinh hoàng của y ở đầu dây bên kia:

-Saint ơi, có chuyện rồi?

Tuy trong lòng cũng có chút bất an không thua gì giọng nói của Plan, nhưng cậu vẫn cố gắng trấn an y:

-Cứ từ từ, có chuyện gì cậu cứ nói cho mình nghe đi

Plan ở đầu dây bên kia vẫn không ngừng kích động:

-Mình vừa thấy...thấy

-Thấy cái gì cậu cứ bình tĩnh mà nói, mình không hiểu gì hết

Y cố gắng lấy lại bình tĩnh của mình, nói:

-Mình vừa thấy Perth cậu ấy...cậu ấy

-Anh ấy như thế nào?

-Cậu ấy đang đi cùng với một người phụ nữ nào đó ở khu trung tâm thương mại, hai người có vẻ rất thân mật, cậu mau mau tới đây đi

Cậu nghe xong thì thật sự cũng không tin vào tai mình:

-Thật... thật sao?

-Thật mà chính mình là người tận mắt chứng kiến đó, không thể nào nhìn nhầm được đâu

Cậu như muốn khóc đến nơi, nhưng vẫm cố gắng giữ bình tĩnh để giải quyết vấn đề trước mắt:

-Cậu hiện tại cũng đang ở trung tâm thương mại thành phố đúng không?

-Đúng rồi

-Được cậu cứ đứng đó đợi đi, mình sẽ đến liền

Tắt điện thoại cậu nhanh chóng cầm lấy chiếc áo khoác rồi nhanh chóng lái xe đến chỗ hẹn cùng y

...........................

Mấy ngày nay đang ôn thi nên chưa không ra chương mới cho mọi người được

Sau khi thi xong sẽ bù lại cho mọi người sau nha
 
( Fanfic/ Perthsaint) Ai Có Thể Định Nghĩa Khái Niệm Yêu Giúp Tôi?
CHƯƠNG 27


Cậu dùng tốc độ nhanh nhất để đến địa điểm đã hẹn trước

Cuối cùng cũng đã đến nơi, cậu nhanh chóng tìm bãi đổ xe, rồi đi khắp nơi tìm y.

Trung tâm thương mại thành phố vào ban đêm là thời điểm mà đông người xuất hiện nhất, nhưng thật lạ thay hôm nay lại thưa thớt có vài người qua lại.

Tâm trạng hiện tại của cậu vừa nôn nóng, lo lắng lại có chút nhói đau, nên cậu cũng không quan tâm gì đến nơi đây có nhiều người hay không, chỉ muốn nhanh chóng kiểm chứng điều y lúc nãy đã nói

Vì vắng người nên chẳng bao lâu cậu đã tìm thấy y đang đứng ở một góc trước một cửa hàng trang sức nổi tiếng và đắt giá.

Cậu thật nhanh chân bước đến trong lúc y không để ý tới

-Saint, cuối cùng cậu cũng đến rồi!!!

Y kinh ngạc khi thấy cậu đã đứng trước mặt mình từ lúc nào không hề để ý, quả nhiên khả năng để cảnh giác cao độ của y còn phải trau dồi thêm

Cậu thẳng thừng bỏ qua bước chào hỏi bình thường mà đi luôn vào vấn đề khiến tim cậu ngay bây giờ như bị đảo lộn:

-Anh Perth và cô gái kia hiện tại đang ở đâu vậy?

Y hít một hơi hỏi cậu:

-Cậu thật sự đã chuẩn bị tinh thần thật tốt chưa?

Hai tay cậu thủ thành đấm như đang cố trấn an bản thân:

-Mình chuẩn bị tốt rồi, cậu không cần phải lo lắng

-Nếu vậy chúng ta đi thôi

Nói xong, cậu đi theo y đến nơi mà cậu muốn đến.

Trên đường đi trong lòng cậu vẫn mang theo chút hy vọng là chuyện đó không phải sự thật, hay là chỉ là y nhìn nhầm người giống người mà thôi.

Ngay chính giờ khắc này cậu mới thấu hiểu được cảm giác mất đi một người rất quan trọng.

Từ bé đến lớn cậu chưa từng thiếu thốn bất kì thứ gì, kể từ sau khi ba cậu mất, Mae Nuk luôn bù đắp cho cậu rất nhiều, có thể nói cậu muốn gì thì liền sẽ được nấy, nên đã rất lâu cậu không cảm nhận được loại cảm giác này.

Nó quả nhiên là rất đau!

Rất nhói!

Rất khó chịu.

Hiện tại cậu vẫn cứ mãi hy vọng nó không xảy ra, cậu càng không tin anh lại có thể thay đổi nhanh như vậy chỉ sau hai ngày không gặp

Y dẫn cậu lên đến tầng cao nhất của trung tâm thương mại, không có một bóng người.

Cậu nhìn xung quanh, đảo mắt mong tìm thấy bóng hình người mình muốn gặp nhưng cuối cùng vẫn không thấy, lúc này đèn đường cũng bỗng nhiên vụt tắt, các ánh đèn của những nhà cao tầng đối diện cũng không còn nữa.

Ánh trăng lại không có, cứ ngỡ cả thế giới như chìm trong bóng tối.

Chỉ có từng đợt từng đợt gió lạnh thổi ngang qua:

-Tại sao cậu lại dẫn mình đến đây vậy Plan?

Cậu dùng giọng nói pha chút lo sợ của mình nói với y

Y không hề sợ hãi càng không hề kinh ngạc trả lời cậu:

-Để cậu cảm nhận được sự hạnh phúc chứ làm gì!!!

Cậu khó hiểu hỏi lại:

-Ý cậu là gì chứ? không phải cậu gọi mình đến đây để gặp anh Perth sao?

Tại sao cậu lại đưa mình đến đây.

Plan???

Không thấy bất kì đáp hồi nào từ y, vì không thấy được mặt y nên cậu càng chẳng biết y đã rời đi từ lúc nào

Cậu lúc này cứ như rơi vào một căn phòng tối xung quanh không có ai, thật cảm thấy cô đơn lạnh lẽo

Bỗng nhiên ánh đèn từ căn chung cư đối diện với nơi cậu đang đứng sáng rực lên, từ trên tầng thượng khu chung cư đó trải xuống một dãy băng rôn thật to và dài, bên trên có ghi dòng chữ:" WILL YOU MARRY ME?

Cậu ngạc nhiên khi nhìn thấy nó, nơi cậu đang đứng đèn cũng dần dần được bật mở, tiếng đàn guitar cũng bắt đầu vang lên, đi theo sau nó là giọng hát vừa quen thuộc của anh cất lên:

IT'S PROBABLY LOVE🙁 Vietsub )

1" Đó sẽ là tình yêu

Vì đã giữ anh đứng ở đây

Đó sẽ là tình yêu

Khiến anh không chịu dừng lại

Dù cho cơ hội dường như không có

Dù cho lại bỏ qua anh thêm một lần nữa

Thế nhưng tình yêu đã khiến anh làm như vậy

Sẽ trao cho em cho đến khi em chịu đón nhận

Nói yêu em cho đến khi em chịu chấp nhận

Em chính là hạnh phúc của anh

Nếu em không nhận nó

Để cho anh bắt đầu lại bao nhiêu lần anh cũng sẵn sàng

Đến cuối cùng em không thay đổi trái tim mình

Không sao cả, trái tim anh cũng không thay đổi

Nếu em đợi cho trái tim anh ngừng yêu em

Thì hay đợi cho Trái Đất này ngừng quay trước đi đã

2.

Đó chính là tình yêu khi đã thay đổi cuộc sống của anh

Để cho nó trở nên ý nghĩa hơn

Đó chính là tình yêu

Đã khiến cho sự chờ đợi trở nên thật dễ dàng

Dù cho cơ hội dường như không có

Dù cho anh có bị bỏ qua bao nhiêu lần đi chăng nữa

Thế nhưng sự chờ đợi cũng thật xứng đáng

Bởi vì có em là đích đến cuối cùng

Sẽ trao cho em cho đến khi em chịu đón nhận

Nói yêu em đến khi em chịu bằng lòng

Em chính là hạnh phúc của anh

Nếu em không nhận nó

Để cho anh bắt đầu lại bao nhiêu lần anh cũng sẵn sàng

Đến cuối cùng em không thay đổi trái tim mình

Không sao cả, trái tim anh cũng không thay đổi

Nếu đợi cho trái tim anh ngừng yêu em

Thì hãy đợi cho Trái Đất này ngừng quay trước đi đã

Ngày mà em không còn có ai bên cạnh

Ngày mà Trái Đất này rời bỏ em

Ngày đó hãy quay lại phía sau nhìn em nhé

Anh sẽ đứng ở tại đây

Sẽ trao cho em cho đến khi em chịu đón nhận

Nói yêu em cho đến khi em chịu bằng lòng

Em chính là hạnh phúc của anh

Nếu em không nhận nó

Để cho anh bắt đầu lại bao nhiêu lần anh cũng sẵn sàng

Đến cuối cùng em không thay đổi trái tim mình

Không sao cả, trái tim anh cũng không thay đổi

Nếu em đợi cho trái tim anh ngừng yêu em

Nếu em đợi cho anh quay lưng bước đi

Em có nghe thấy anh nói gì không?

Thì hãy đợi cho Trái Đất này ngừng quay trước đi đã

Đó chính là tình yêu "

Tiếng hát vừa kết thúc, anh nhẹ nhàng buông cây đàn guitar ra, cầm theo một đóa hoa lớn tiến về phía cậu cẩn thật quỳ theo kiểu cầu hôn

Từ trong đóa hoa kia, anh lấy ra một hộp nhẫn, mở ra, bên trong chính là chiếc nhẫn anh đã gọi nhà thiết kế làm riêng cho cả hai người

Anh đưa chiếc nhẫn tới trước mặt cậu đang bất ngờ, lấy tay che mặt mình đang xúc động mà khóc nấc lên vì vui mừng và hạnh phúc trào dâng, anh cười thật tươi, dùng hết can đảm nói với cậu:

-Saint, em có đồng ý làm vợ anh và làm papa con chúng ta không?

Cậu cố gắng nén cảm xúc của mình lại trả lời anh:

-Em...em đồng ý ạ

Nghe được câu trả lời của cậu, anh vui vẻ nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay cậu đeo chiếc nhẫn vào

Anh đứng dậy, ôm cậu vào lòng, nói vào bên tai cậu, lời nói tựa như đang rót mật vào tai:

-Anh hứa sau này sẽ chăm sóc em thật tốt, nhất định không để ai có thể thay thế chỗ của em trong trái tim anh, không để em phải chịu nhiều ủy khuất, hằng ngày luôn làm em vui vẻ cho tới lúc ngủ trong mơ cũng phải mỉm cười, mãi mãi bên cạnh làm cho em thật hạnh phúc

-Anh phải hứa những gì hôm nay anh nói đó

-Anh xin hứa với bà xã đại nhân!!!

Nói rồi, hai người trao nhau một nụ hôn thật thấm thiết và nồng cháy

..........................

Thi xong rồi, nên cố gắng đền lại cho mọi người chương dài dài và ngọt ngào lãng mạn xíu♥️🥰🎂
 
( Fanfic/ Perthsaint) Ai Có Thể Định Nghĩa Khái Niệm Yêu Giúp Tôi?
CHƯƠNG 28


Biết bản thân đang chiếm được vị thế, anh càng cuồng nhiệt cậy mở khóe miệng của cậu, dùng lưỡi mình nhanh chóng tiến vào khoang miệng cậu

Hai người cùng nhau đá lưỡi suốt 10 phút không ngừng nghỉ.

Hơi thở cậu bắt đầu mệt nhọc hơn, anh đành phải luyến tiếc rời khỏi đôi môi đỏ mộng của cậu

-Hôm nay em chuyển về nhà anh ở liền đi có được không?

Cậu nghe thấy cậu hỏi của anh liền giơ tay xem đồng hồ hiện giờ đã chỉ 1h sáng, trả lời lại anh:

-Nhưng bây giờ đã khuya lắm rồi, ai lại chuyển nhà vào lúc này chứ?

Hay là để ngày mai có được không anh?

Anh cười mang đầy ẩn ý nhìn cậu đáp lại:

-Nếu không chuyển đồ được, vậy giờ chuyển người trước đi!!!

Mặt cậu bỗng đỏ bừng, cúi gầm mặt xuống, đáp lại anh:

-Anh kì quá à!!!

-Anh thấy có gì đâu là kì chứ, anh chỉ là đang đón vợ mình về nhà thôi mà, có gì là sai sao???

Cậu không còn lời nào để nói với anh nữa, chỉ đành nghe theo anh về biệt thự của thiếu gia nhà Tanapon

Từ trung tâm thương mại thành phố về nhà anh cũng chỉ mất khoảng 15 phút, nên chẳng bao lâu anh đã chở cậu về mái ấm tương lai của cả hai

Anh lái xe vào gara nhà mình, rồi bước xuống mở cửa xe cho cậu, rồi tự tay bế ngang cậu vào nhà

Bế cậu vào thẳng phòng nhẹ nhàng đặt cậu xuống giường, dùng thân mình đè lên cậu.

Anh cúi người hôn vào phần cổ trắng nõn nà của cậu

Cậu dùng tay nâng mặt anh bắt anh phải dừng lại, nói:

-Anh có thể đợi đến lúc đám cưới của chúng ta có được không?

-Nhưng anh không kiềm chế được thì phải làm sao đây bà xã?

Cậu nhìn xuống phía dưới của anh, lấy vật kia đã cương lên từ lúc nào, mặt cậu lại bắt đầu đỏ lên trông thật đáng yêu

Biết cậu đang xấu hổ, anh lại càng nói thêm:

-Em có biết em lúc này rất đáng yêu không hả?

Cái này là em đang rù quến anh đó!!!

-Nhưng em vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng, mà anh đã nói chuyện này cho mẹ em và ba mẹ anh biết chưa?

Em sợ họ lo lắng cho chúng ta đó

-Không sao anh đã nói với họ hết rồi, em đừng lo lắng.

Bây giờ chúng ta cùng nghỉ ngơi thôi.

Còn chuyện "đó" anh sẽ chờ cho đến khi em sẵn sàng như lời em muốn có được không?

Cậu gật đầu đồng ý với ý kiến của anh

Cả hai thay lớp áo khoác ngoài ra cho thoải mái, rồi cùng ôm nhau ngủ đến sáng

...........................

Sáng hôm sau ở một ngôi nhà khác, chính là nhà của Lisa

Cô ta vẫn đang ngủ say thì tiếng chuông điện thoại bỗng nhiên vang lên khắp căn phòng

Cô ta mơ mơ màng màng với tay lấy chiếc điện thoại của mình, nhấn nghe

Giọng đầu dây bên kia truyền tới chính là ba của cô mang theo chút hấp tấp cùng hốt hoảng

-Có gì không, mà sao ba gọi cho con sớm vậy?

-Con và Perth đã tiến triển hơn chút nào chưa ?

-Vẫn chưa, nhưng làm sao vậy ba, xảy ra chuyện gì à?

-Các cổ đông lớn trong công ty chúng ta hiện tại đang dần dần rút đi hết, kế hoạch thiết kế mới của chúng ta sẽ không thực hiện được nếu tình trạng kiệt quệ nguồn kinh tế cứ tiếp diễn mãi như thế này.

Con phải nhanh chóng làm cho cậu ta quay về bên con, con phải trở thành phu nhân Tanapon nếu không công ty sẽ trụ không nổi nữa đâu

Cô ta hằng giọng đáp lại ông:

-Con biết rồi, nhất định con sẽ không để anh ta thuộc về tay bất kì một ai ngoài con, càng không để công ty của nhà ta bị phá sản.

Ba cứ tin ở con đi!!!

Cô ta nói với thái độ vô cùng cương quyết, ánh mắt thì sắc lẹm nhìn cũng thật sự đáng sợ
 
( Fanfic/ Perthsaint) Ai Có Thể Định Nghĩa Khái Niệm Yêu Giúp Tôi?
CHƯƠNG 29


Mặt trời vừa ló dạng cũng là lúc anh tỉnh giấc, xoay qua bên cạnh nhìn thấy gương mặt của cậu còn say ngủ.

Anh đưa tay xoa nhẹ lên đôi má mềm mịn của cậu, cảm giác vô cùng khoái cảm

Biết được có người đang thật nhẹ nhàng chạm vào mình, cậu dần mở mắt thấy người đó không ai khác chính là anh, cậu cười cười nhìn anh:

-Chào ông xã buổi sáng!!!

Anh cũng cười đáp lại lời chào của cậu:

-Chào bà xã buổi sáng.

Hay là em ngủ thêm chút đi có được không, tối qua ngủ khá trễ mà

Cậu lắc đầu:

-Không cần đâu, em ngủ đủ rồi.

Mà hình như hôm nay anh phải đến công ty đúng không?

-Phải, mà em có chuyện gì sao?

-Hình như em cũng còn một số việc chưa hoàn thành hay hôm nay em cùng anh đi làm có được không?

-Thôi, em cứ ở nhà nghỉ ngơi đi, dù sao hai công ty cũng đã sát lập, sau này anh sẽ giúp em xử lý toàn bộ công việc có được không?

Cậu nhanh chóng gật đầu đồng ý mà không hề có một chút do dự, bởi vì cậu thật sự luôn tin tưởng anh và yêu anh hết lòng

Dù nói có đi làm, nhưng anh vẫn luyến tiếc cùng cậu đùa nghịch ở trên giường cho đến khi quản gia lên gõ cửa phòng:

-Thiếu gia, thiếu phu nhân hai người mau xuống ăn sáng đi ạ

Kể từ khi biết được đại thiếu gia nhà mình đã đích thân mang thiếu gia nhà Suppapong về, ông là quản gia đương nhiên cũng phải biết sửa lại cách xưng hô với cậu.

Không phải là "thiếu gia Suppapong" ngày nào mà bây giờ phải là "thiếu phu nhân".

Ông cũng đã cẩn trọng dặn dò những người làm còn lại trong nhà, không chỉ là cách xưng hô mà còn nên đối xử với cậu thật tốt, hầu hạ cậu thật chu đáo.

Khi nghe đến cách xưng hô này cũng cậu không ngạc nhiên hay làm lạ gì mà ngược lại còn nhanh chóng tiếp nhận, vì cậu biết sớm muộn gì cũng như vậy thôi

Anh lên tiếng đáp lại:

-Tôi biết rồi, ông xuống trước đi

-Vâng!

Anh bước xuống giường, cúi người bế cậu mang vào phòng tắm, làm cậu hốt hoảng mà không ngừng giãy giụa:

-Anh làm gì vậy?

-Bế em đi làm vệ sinh cá nhân!!!

-Nhưng em tự đi được mà

-Nhưng anh thích bế em thì đã làm sao?

Sở dĩ cậu giãy giụa phản kháng anh là vì trước giờ cậu chưa từng cho bất kì ai chạm vào thân thể mình, ngoài trừ mẹ nhưng tới khi cậu lớn mẹ cậu cũng chưa bao giờ dám nhìn qua, nhưng hôm nay anh lại là người phá vỡ nguyên tắc đó.

Cậu trong lòng tự nhủ phải dần dần tập làm quen với việc này vì người trước mặt là chồng cậu, là người cậu yêu chứ không ai khác.

Trước sao gì thì chuyện này cũng sẽ xảy ra chi bằng cứ làm quen không phải sẽ tốt hơn sao???

Cậu im lặng mặc kệ cho anh muốn làm gì thì làm

Bế cậu vào phòng tắm xong xuôi, anh dùng tay cởi từng lớp vải trên người cậu xuống, chẳng mấy chốc thân hình cậu đã hiện ra trước mắt anh.

Làn da trắng nõn, vòng eo thon uyển chuyển, mềm mại nhưng lại có chút quật cường của nam giới, trên người không chút thương tích hay chỉ là một vết xước nhỏ cũng hoàn toàn không thể tìm ra

Anh vừa nhìn thì cơ thể đã nóng như lửa đốt, vật kia của anh cũng như vậy mà cương lên thẳng đứng, chỉ muốn nhanh chóng nuốt cậu vào bụng, nhưng nhớ lại lời nói của mình tối qua nên anh không dám động thủ.

Còn cậu lúc này mặt đã đỏ bừng vì ngại

Kiềm chế phản ứng sinh dục của mình lại, anh nhẹ nhàng mang cậu vào bồn tắm đã mở sẵn nước ấm rồi thả cậu xuống

Anh cũng thay đồ của mình ra rồi sang phòng tắm đứng để cho không gian tắm của cậu được thoải mái và tự nhiên hơn

Vừa tắm anh cứ vừa nghĩ đến hình ảnh dáng người cậu lúc nãy, thật sự là làm người khác mê mệt, nhưng vẫn chẳng dám làm gì

Anh tắm nhanh hơn cậu một chút, liền mặc vest đi làm của mình nhìn vô cùng soái rồi ra ngoài, còn không quên lấy quần áo mình đã chuẩn bị trước kho cậu, để vào trong phòng tắm

Cậu tắm xong đi ra mặc vào quàn áo anh đã chuẩn bị, rồi cùng anh đi xuống lầu ăn sáng

Ăn sáng xong anh cũng đi ra ngoài gara lấy xe chuẩn bị đi làm, cậu cùng quản gia cùng anh đi ra cửa

Trước khi đi anh còn nắm tay cậu nói:

-Hôm nay dịch vụ vận chuyển nhà sẽ chuyển đồ đạc của em qua đây, mẹ em cũng đã biết rồi nên em cũng đừng lo quá.

Buổi lễ kết hôn của chúng ta sẽ được diễn ra ở cuối tháng này

Cậu ngạc nhiên vì ngày kết hôn anh chưa từng nói qua với cậu:

-Cuối tháng này, anh chưa từng nói cho em biết mà

-Việc này là do mẹ em và ba mẹ anh sắp xếp, anh cũng chỉ mới biết thôi.

Em sẽ không giận đó chứ?

-Em chỉ hơi bất ngờ thôi, làm sao mà giận anh được

-Vậy thì tốt quá, em cũng chuẩn bị tâm lý đi đó!!!

Nghe đến đây cậu hếch cằm nhìn, nói chọc anh

-Làm vợ anh thôi mà có gì đâu mà cần chuẩn bị tâm lý làm ghê thế

-Ý em là chuyện đó không quan trọng đó hả

-Chứ sao?

Cậu vẫn giữ vững thái độ tự tin đó với anh

Biết cậu đang cố tình chọc mình, anh cũng không ngại chọc tức lại cậu

-Đối với em tuy không quan trọng, nhưng vẫn có rất nhiều người ngoài kia muốn lấy anh làm chồng đó

Quả nhiên chỉ cần một câu của anh đã đủ khiến cậu bị chột dạ

-Anh dám cưới ai khác ngoài em xem, đến lúc đó anh sẽ nhận lấy hậu quả đau lòng đó

Thấy cậu không còn bình tĩnh được nữa, anh liền dỗ ngọt cậu:

-Thôi mà bà xã, đừng giận anh có được không?

Anh xin hứa cả đời này anh chỉ lấy một mình em làm vợ, trong tim chỉ có mình em, không có ai khác

Được dỗ ngọt cậu theo phản xạ liền nở một nụ cười hạnh phúc lại đáng yêu nhìn anh

Nói với cậu xong anh liền quay sang quản gia của mình dặn dò một số thứ:

-Chừng nào dịch vụ vận chuyển đến, ông giúp em ấy sắp xếp một số thứ dùm tôi.

Còn nữa nhớ chăm sóc em ấy cho thật tốt

Giọng nói của anh bỗng nghiêm hơn, khác hẳn lúc nói chuyện với cậu.

Đúng thật là anh đã thật sự u mê cậu mất rồi

Ông ta cung kín cúi người nói với anh:

-Vâng thiếu gia tôi biết rồi, cậu đừng quá lo lắng

Ông ta làm việc cho nhà anh nhiều năm liền, có thể coi là từng chứng kiến khoảng thời gian anh lớn lên từng ngày, nên ang đối với ông ta vô cùng tin tưởng

Nói xong những điều cần nói, anh vươn người hôn lên trán cậu một cái, sau đó quyến luyến quay ra xe.

Anh chưa từng cảm giác lưu luyến bất cứ điều gì như vậy, lúc này anh hận đến nỗi không để cậu trong túi của mình mà vác cậu mang theo, nhưng chỉ sợ người tính không bằng trời tính, xui thay cậu lại chạm mặt người phụ nữ kia, thì anh biết phải giải thích như thế nào, lỡ cô ta làm khó dễ cậu thì làm sao, nên tốt nhất là để cậu ở nhà nhưng vẫn trong tầm mắt mình, đảm bảo cậu an toàn là được.

Anh lên xe và phóng đi, cậu vẫn đứng đó nhìn theo bóng lưng xe anh cho đến khi chiếc xe quen thuộc kia hòa vào dòng xe cộ tắm nập thì cậu mới an tâm đi vào trong

...........................

Bù cho mọi người ngày chủ nhật vừa rồi nha♥️♥️♥️
 
( Fanfic/ Perthsaint) Ai Có Thể Định Nghĩa Khái Niệm Yêu Giúp Tôi?
CHƯƠNG 30


Vừa tới trước cửa, anh đã thấy y đứng đợi sẵn với khuôn mặt bất an cùng lo lắng

Anh bước đến đứng trước mặt y, do sáng nay tâm trạng tốt nên anh cũng có chút hứng thú mà giở giọng trêu ghẹo y:

-Hôm nay cậu đứng ở trước cửa đón mình đi làm luôn à?

Trái ngược với khuôn mặt "đường làm quan rộng mở" của anh chính là sự lo lắng hiện rõ trong ánh mắt y:

-Mình nghĩ cậu nên lấy xe đi về nhà luôn đi

Anh nheo mắt nhìn y với vẻ thắc mắc nhìn y hỏi lại:

-Tại sao?

Có chuyện gì à?

-Quả thật là có chuyện, mà còn là chuyện rất lớn nữa

Anh nôn nóng muốn biết, không cầm lòng nổi mà gằng giọng nói:

-Rốt cuộc là có chuyện gì?

Cậu mau nói đi!!!

-Sáng nay công ty vừa mở cửa, cô ta đã tức tốc chạy đến đây muốn tìm cậu, còn nói là có chuyện rất quan trọng muốn nói với cậu nữa

-Vậy ý cậu là bây giờ cô ta đang ở trong phòng làm việc của mình?

Y miễn cưỡng trả lời anh:

-Phải!

Cơn giận không có chỗ nào giải tỏa, anh chỉ có thể kiềm nén nó vào bên trong, gương mặt hớn hở vừa rồi cũng đã bắt đầu thay đổi đến đáng sợ:

-Vậy tại sao không một ai cản cô ta lại chứ?

-Cái này là do, ngày đầu tiên cô ta đến đây nhận là người yêu của cậu, cậu còn đồng ý cho cô ta vào, nên bây giờ ai ai cũng phải nể cô ta mà cho cô ta vào

-Nể cô ta sao?

Cô ta chỉ vào có một lần mà đã như vậy?

Plan, cậu giúp mình đuổi hết bảo vệ hiện tại, thay đổi toàn bộ cho mình, bảo họ là sau này không cho cô ta vào đây dù chỉ là nửa bước

-Được rồi, chuyện này mình sẽ giúp cậu, còn bây giờ cậu hãy mau lên trên đó giải quyết cô ta đi

-Mình biết rồi!!!

Nói rồi, anh sải bước nhanh chóng đi lên trên phòng làm việc của mình

Trên đường đi, những nhân viên chỉ nhìn khuôn mặt anh cũng đã đủ khiếp sợ, biết ông chủ mình hôm nay tâm trạng không tốt, họ chỉ dám cúi chào mà không dám ngẩng mặt lên nhìn anh dù là một khắc

Đến trước cửa phòng, anh đưa tay chạm lên chốt cửa, do dự không muốn mở ra, nhưng chạy trời cũng không thể khỏi nắng, anh đành phải mở cửa đi vào

Nghe thấy tiếng mở cửa mình đang mong đợi, cô ta từ ghế sofa đứng bật dậy

Anh đi lướt qua cô như không hề muốn thấy gương mặt tuy xinh đẹp nhưng đầy son phấn, cùng lớp mặt nạ mang đầy sự giả tạo mà cô ta đang trang bị kia

Anh đi thẳng đến chiếc ghế chủ tịch quen thuộc của mình, ngồi xuống

Thấy anh làm lơ mình, lòng cô ta tất nhiên có chút thất vọng, nhưng cũng không bỏ cuộc vì mục đích của mình

Cô ta bước đến chỗ anh đang ngồi, đưa tay chạm vào khuôn mặt sắc cạnh và lạnh nhạt của anh

Lúc trước khi hai người còn quen nhau vào thời đại học, anh thích nhất là được cô dùng tay chạm vào khuôn mặt mình.

Nhưng ngay lúc này anh chỉ cảm thấy bàn tay kia thật dơ bẩn biết bao, vì bàn tay kia không chỉ chạm vào mình anh, mà đã qua biết bao nhiêu người đàn ông khác, thật trơ trẽn!!!

Anh liền gạt tay cô ta ra khỏi mặt mình, dù sức anh dùng không hề mạnh, nhưng cũng đủ cho cánh tay cô ta đỏ tấy lên

Dù trong lòng không được vui, nhưng cô ta vẫn cố nặn ra một nụ cười với anh

Không muốn cô ta ở đây lâu, anh liền vào thẳng vấn đề:

-Cô đến đây là có việc gì, mau nói đi

Thấy anh đang đề cập đến điều mình nãy giờ muốn tìm cơ hội mở miệng, cô ta liền hưng phấn nói:

-Em chỉ muốn tập đoàn của anh đổ vốn vào công ty của em, để các thiết kế mới có thể tiếp tục sản xuất thôi

Nghe xong lý do cô ta đến đây, anh liền cười khảy, nhìn cô với ánh mắt vô cùng khinh bỉ, ghê tởm:

-Thì ra lý do cô muốn quay trở về bên cạnh tôi là vì tiền để giúp người ba già của cô.

Quả nhiên trước giờ cô chưa bao giờ thay đổi vẫn quan trọng danh vọng địa vị hơn.

Mà tôi nhớ không lầm là lúc trước cô bỏ tôi đi theo người tên là William gì đó mà, anh ta hình như cũng rất giàu có thì phải sao cô không ở bên đó luôn rồi nhờ anh ta giúp đỡ mà bây giờ lại quay lại tìn tôi làm gì?

Cô ta như muốn chới với khi nghe thấy những lời anh vừa nói:

-Em...em.

Nhưng em thật sự cảm thấy hối hận rồi, anh làm ơn giúp em đi có được không.

Nếu anh không giúp em thì không ai có thể làm được nữa, đến lúc đó công ty gia đình em sẽ phá sản mất!!!

Cô ta lập tức quỳ xuống dưới chân,nước mắt cũng đã bắt đầu rơi đầy mặt chỉ mong cầu được sự thương hại từ anh, mong có chút ân huệ để đạt được mục đích

-Em xin anh, mong anh giúp em lần này có được không?

Khuôn mặt trước sau như một, hoàn toàn không hề có sự thay đổi, nhìn cô đang quỳ ở dưới chân mình, mong được giúp đỡ

Anh cúi xuống nâng khuôn mặt đã khóc đến ướt át muốn trôi luôn cả son phấn của cô ta, sau đó thảy sang một bên, khiến cô ta xém nữa là cắm đầu xuống đất

-Tôi nghĩ là tốt nhất cô nên, về nhà rồi gọi điện cho người tên là William gì đó của cô mà cầu sự giúp đỡ.

Chứ ở đây tôi không có hứng thú để rót tiền của mình vào những bản kế hoạch thời trang vô nghĩa của công ty cô

-Nhưng em...

Lời còn chưa kịp nói hết, cô ta đã bị anh chặn họng lại:

-Đừng đứng đây vòng vo nữa, cô mau biến ra khỏi công ty của tôi đi.

Đừng để tôi phải dùng biện pháp mạnh đối với cô đó

Không thể làm gì hơn nữa, cô ta đành nuốt nước mắt vào trong, dậm chân thật mạnh xuống sàn sau đó tức giận quay ra ngoài

Rõ ràng tình cảm cô dành cho anh trước đây cũng giống như một chuyến xe lửa và những trạm dừng khác vậy.

Khi chuyến xe lửa dừng ở trạm đầu tiên trong một khoảng thời gian, nó sẽ cảm thấy chán nản rồi đi đến trạm khác, nhưng khi nó cũng không còn thích ở lại trạm đó nữa nó cũng phải quay lại trạm đầu tiên, nhưng thật đáng tiếc trạm này đã không có chỗ cho nó và đã muốn đuổi nó đi rồi

...........................

Quà tặng cho mọi người nhân ngày đầu tiên của năm mới 2020

Chúc mọi người sang năm mới mọi việc luôn được suôn sẻ, ai còn đi học thì mình chúc sẽ đạt được thành tích như mình mong muốn, mọi việc đều như ý.

AN KHANG THỊNH VƯỢNG VẠN SỰ NHƯ Ý nha♥️🥰🌹

Mà cũng đừng quên tiếp tục ủng hộ mình nha.

IU MỌI NGƯỜI NHIỀU NÈ♥️♥️♥️

Hứa với mọi người là sau khi chuyện với con bánh bèo Lisa này kết thúc, mình sẽ tặng cho mọi người một chương mật ngọt đến sâu răng luôn!!!
 
( Fanfic/ Perthsaint) Ai Có Thể Định Nghĩa Khái Niệm Yêu Giúp Tôi?
CHƯƠNG 31


Cô ta vừa bước ra khỏi cửa đã va phải y đang cầm một tệp hồ sơ định bước vào trong phòng anh.

Cô ta liếc y một cái, với tính cách kiêu ngạo chẳng xem ai ra gì của cô ta, bình thường gặp trường hợp này đã lớn giọng chửi mắng người khác, không cần biết ai sai, ai đúng.

Nhưng biết trước mặt mình lúc này là thư ký cũng là bạn thân của anh, mình thì lại đang trong tình trạng yếu thế nên cũng đành phải hất tóc quay đi

Nhìn theo bóng lưng cùng khuôn mặt khó coi kia, y đã biết anh đã không muốn đáp ứng yêu cầu của cô ta

Không muốn suy nghĩ nhiều, y liền nhanh chóng cầm tệp hồ sơ mang vào trong phòng anh, không quên cẩn thận khóa cửa lại

Y đi tới trước bàn làm việc của anh, đặt tệp hồ sơ trên tay mình xuống.

Anh cầm lấy, nhìn y hỏi:

-Cậu đã giúp mình điều tra xong rồi sao?

-Phải, bên trong có tất cả thông tin về cô ta từ khi cô ta đi Mĩ và về nước đến bây giờ, trong đó cũng có lý do sâu xa hơn về việc cô ta muốn công ty chúng ta giúp đỡ

Anh mở hồ sơ ra từ từ xem từng cái một, kì thực giống như y nói, tất cả thông tin anh cần toàn bộ đều có trong đây

Trước đây mấy ngày anh đã nhờ y điều tra lý do cô ta về nước, không ngờ thông tin lại đến nhanh như vậy.

Rất tốt!!!

Trong đó có nói, Lisa về đây là vì công ty thời trang của gia đình cô ta, gặp một số vấn đề lớn, cụ thể hơn đó chính là các cổ đông lớn nhỏ đang bắt đầu rời đi và rút tất cả vốn đầu tư cho tập đoàn, cho nên hiện tại cô ta đang muốn nhờ vào anh mà vực dậy niềm tin, hy vọng của gia đình mình, cũng có thể nói anh chỉ là phương tiện để giúp cô ta đạt được mục đích của mình mà thôi

Còn về việc cô ta và người tên là William bên Mĩ.

Cũng chính do người này mà cô ta quay mặt bỏ anh lại phía sau.

Nhưng trên đời này vẫn còn có cái gọi là quả báo, luật nhân quả, phản bội người khác sớm muộn gì cũng có ngày bị người khác phản bội lại.

Cô ta cùng người tên William sống ở Mĩ, cho đến khi tên kia không còn hứng thú với cô ta như lúc ban đầu mà đi theo một cô gái trẻ đẹp khác, thế là cũng vứt bỏ cô ta như một chú cún qua một bên mà không hề có chút thương tiếc nào, giống như cô ta cũng đã từng làm với anh vậy

Nhưng điều phải nói đến đó chính là, sau khi chia tay với tên kia, cô ta y rằng sau bao nhiêu ngày chơi đùa khoái cảm với tên kia trên giường đã mang thai cốt nhục của tên khốn kia.

Cô ta đương nhiên biết được trong bụng mình có một sinh linh khác nữa, nhưng sau đó vì bất cẩn cô ta đã làm mất đứa bé đó.

Theo đó, sát xuất cô ta có thể hoài thai lần nữa chỉ có 10%, hoặc có thể thấp hơn nữa

Anh đọc xong toàn bộ thông tin trên kia, cũng chỉ cười nhếch mép, cười khinh cô ta một cái:

-Đúng là thật dơ bẩn

Y cũng không nói thêm gì, chỉ lẳng lặng đi ra ngoài làm việc

...........................

Mấy ngày tiếp đến cứ thế trôi qua, cũng đã sắp đến cuối tháng và cận kề ngày quan trọng nhất trong cuộc đời của anh và cậu

Chỉ còn một ngày nữa là đến ngày diễn ra hôn lễ của cả hai người.

Trước đó một ngày cậu đã xin anh về nhà Mae Nuk, nơi mình đã được xin ra và lớn lên trước khi chính thức về nhà cùng anh

Màn đêm dần buông xuống, cậu cùng mẹ ngồi xuông ăn cơm, trên môi cậu lúc nào cũng nở một nụ cười hạnh phúc, khiến cả bà cũng phải cười theo:

-Được lấy chồng nên con mừng thế luôn à, vậy là không muốn ở bên cạnh mẹ nữa rồi

Cậu nghe thấy mẹ mình cũng giở giọng kẹo ngọt nũng nịu với bà:

-Đâu có đâu mẹ, con vẫn là con của mẹ mà, không phải là mẹ nói với con là lấy chồng thì phải về nhà chồng sao, con đây là đang làm theo lời mẹ dạy đó thôi.

Sau này con sẽ thường xuyên về nhà thăm mẹ, có được không?

Mẹ đừng giận ha???

Bà cũng cười thật tươi, đặt tay mình lên bàn tay cậu, vuốt ve rồi kĩ lưỡng dặn dò cậu:

-Bắt đầu từ ngày hôm nay và về sau, con không chỉ là con của mẹ mà còn là con dâu duy nhất của gia đình Tanapon, họ của con cũng phải thay đổi, trở thành Saint Tanapon, vì vậy con phải làm tốt bổn phận làm dâu, làm vợ và làm papa con có biết không?

Con cũng đừng tưởng ba mẹ Perth trước giờ luôn thương con mà ỷ lại, có hiểu chưa?

-Con biết rồi mà mẹ, mẹ cứ yên tâm

Trước giờ cậu chưa từng xa mẹ như vậy, tới lúc cậu lớn như ngày hôm nay, bà cũng vẫn luôn ở phía sau cậu, làm hậu phương vững chắc cho cậu

Cậu thật sự đang cố gắng kiềm nén những giọt nước mắt của mình lại, nhưng vẫn không làm được mà òa khóc như một đứa trẻ bên cạnh mẹ mình, nếu có người khác nhìn vào lại nghĩ đây không phải là một người đủ trưởng thành và sắp kết hôn mà cứ nghĩ đây là một cậu bé đang khóc vì đòi kẹo nhưng bất thành
 
( Fanfic/ Perthsaint) Ai Có Thể Định Nghĩa Khái Niệm Yêu Giúp Tôi?
CHƯƠNG 32


Tối hôm nay, anh lại tiếp tục chuỗi ngày sống trong ngôi nhà thiếu vắng cậu trước khi đón cậu mang về đây.

Giờ đây anh mới hiểu được sự trống vắng khi không có người mình yêu ở bên cạnh.

Từ khi đưa cậu về đây:

Anh đã quen với việc cùng cậu ở chung một nhà

Quen với việc được ôm cậu trong vòng tay chìm vào giấc ngủ mỗi tối

Quen với việc cùng cậu dùng bữa mỗi ngày

Càng quen với việc thấy cậu đứng trước cửa nhà chào đón mình trở về sau mỗi ngày làm việc mệt mỏi

Chỉ cần những điều đơn giản như thế đã khiến anh càng thêm nhớ cậu hơn vào lúc này

Bây giờ anh đang ở trong phòng, tay thì đang cầm một quyển sách dày nhìn vào vô cùng nghiêm túc, nhưng đâu ai biết được đó chỉ là lớp vỏ bọc bên ngoài, nhưng trong thâm tâm của anh hiện tại chỉ có hình ảnh của cậu mà thôi.

Đối với người khác, khi nhìn vào đó chỉ là một cuốn sách vô vị và bình thường, có thể gọi là nhàm chán khi nó chẳng có gì khác ngoài chữ và chữ.

Nhưng đối với anh vào lúc này quyển sách ấy không còn một con chữ nào nữa, mà chỉ còn hình ảnh của cậu mà thôi.

Chỉ cần lật tới trang nào thì chỗ ấy chỉ toàn là hình cậu trong chính trí nhớ của anh.

Nó giống như một cuốn album anh làm riêng cho cậu trong trí tưởng tượng của mình vậy

Biết bản thân không thể tập trung vào cuốn sách kia thêm nữa, anh bèn gấp cuốn sách lại, nhắm hai mắt nghĩ về cậu.

Không biết từ bao giờ việc nhắm mắt và nghĩ về bóng dáng cậu lại trở thành một lối thư giãn khác người của anh

Không bao lâu bên ngoài đã vang lên gõ cửa phòng:

-Có việc gì?

-Thưa thiếu gia, lễ phục do nhà thiết kế riêng cậu đặt làm đã được đưa đến rồi ạ

-Tốt lắm, mau mang vào đây

-Vâng

Tiếp đó chính là tiếng cửa phòng bật mở.

Ông quản gia mang theo bộ lễ phục đắt giá đã được anh gọi nhà thiết kế riêng đặt làm vào bên trong rồi nhẹ nhàng đặt xuống giường King Sizecủa anh

-Còn về phần lễ phục của thiếu phu nhân, tôi đã gọi người mang tới bên nhà của phu nhân rồi ạ

-Ông làm việc rất tốt, tôi rất hài lòng.

Bây giờ ông ra ngoài trước đi

-Vâng

Ông ta nghiêm cẩn cúi đầu, rồi quay bước ra ngoài

Sau khi ông ta rời đi, anh quay sang chăm chú nhìn bộ lễ phục mới tinh kia, trong đầu lại hiện ra hình ảnh ngày mai được thấy cậu mặc bộ lễ phục ấy, khuôn mặt rạng rỡ bước vào lễ đường chính thức làm vợ anh.

Nghĩ tới đây anh đã thấy lòng ngập tràn hạnh phúc, trên môi bất giác cong lên thành một nụ cười ngọt ngào

Bên nhà, cậu cũng đang ôm lấy bộ lễ phục mà cười hạnh phúc

............................

Cuối cùng, ngày chờ đợi ấy cũng đã đến, chính là ngày cậu chính thức trở thành vợ anh, thay đổi thân phận thành thiếu phu nhân nhà Tanapon,"Saint Tanapon"

Hôm nay, anh chuẩn bị vô cùng cẩn thận, trước khi đi tới nơi diễn ra lễ cưới, anh đã thức dậy thật sớm chuẩn bị mọi thứ cho thật chỉnh tề, soi gương thật lâu trước khi đi.

Vì anh luôn muốn hôm nay mình phải thật hoàn hảo trước mắt người mình yêu

Anh định đi tới nhà cậu đón cậu đi, nhưng Mae Nuk bên đó lại muốn làm anh bất ngờ, nên muốn tự đưa cậu đi đến nơi

Anh lên xe, lái thật nhanh tới địa điểm quan trọng ngày hôm nay.

Vừa đến đã thấy ba mẹ mình cùng mẹ vợ tương lai đứng ở của để tiếp đón các vị khách quý

Anh hướng ba người đi tới, vừa đi anh đã hút hồn biết bao nhiêu ánh mắt của những người xung quanh vì vẻ ngoài vô cùng soái của mình

Ba người quay lại đã thấy anh đang đi đến, Mae Nuk thì tinh ý thấy được ánh mắt của những người xung quanh, liền nói đùa với bà thông gia bên cạnh mình:

-Kiểu này chắc Saint nhà chúng tôi sẽ phải giữ chồng nó kĩ hơn rồi

Mẹ Perth sau khi nghe vậy, cũng đã nhanh chóng nhận ra được các ánh mắt thẹn thùng của mấy cô gái đánh mất liêm sĩ trước người đã có vợ kia, bà cũng không nhịn được mà cười hùa với Mae Nuk

Anh đi tới, vái chào rồi vội vội vàng vàng hỏi thẳng vào vấn đề

-Saint em ấy đang ở đâu vậy ạ???

Mẹ cậu liền cười nói nói với anh:

-Con cứ từ từ, sao lại gấp gáp như thế chứ, lát nữa con sẽ được gặp thôi mà

Anh quay sang hỏi tiếp đến ba mẹ mình:

-Vậy ba mẹ đã nhìn thấy em ấy chưa ạ???

-Bên nhà thông gia giữ kĩ quá nên ba mẹ cũng chưa được thấy con dâu nữa đây này

Nghe được câu trả lời của cả hai bên, anh có chút thất vọng, nhưng lại vô cùng tò mò, muốn nhanh chóng gặp được vợ mình

Không hỏi thêm gì nữa, anh cũng vào cuộc giúp ba người tiếp khách

Không lâu sau, người bạn thân của anh_ Plan cũng đã đến:

-Perth!

-Plan, cậu tới rồi sao

-Hôm nay nhìn cậu soái khí ngút ngàn nha

-Vậy bình thường mình không soái à

-Ý mình là hôm nay cũng soái hơn mọi ngày đó.

Mà nếu cậu muốn nghe lời khen, thì hãy để vợ cậu nói đi.

Hahaha

Anh cũng nhìn y mỉm cười

Lúc này y và anh đang nói chuyện vui vẻ, bỗng tiếng bước chân từ đằng sau lưng y vọng đến, anh nhìn thấy người đó mặt cũng dần đổi sắc

-Hai người đến cùng nhau sao?

Nhưng mà anh đến đây làm gì?

Hắn thản nhiên đáp lại anh:

-Tôi đến tham dự lễ thành hôn của người bạn thân mình thì có gì sai chứ?

-Anh đến chúc phúc cho chúng tôi, tôi rất cảm ơn, nhưng nếu anh tới đây vì mục đích phá hoại nó, thì anh không yên với tôi đâu

Hắn cười đáp:

-Anh yên tâm, tôi sẽ không làm gì vào ngày trọng đại này của anh đâu mà

Bốn người lúc này chỉ biết nhìn hai người đang trưng mắt nhìn nhau mà không nói được lời nào

Không khí người ra kẻ vào vẫn rất nhộn nhịp, chỉ có chỗ hai người là căng thẳng, y bị bầu không khí ở đây làm cho khó thở, bất giác theo phản xạ mà lùi ra sau, nhưng vì không chú ý nên mất thăng bằng không biết tại sao theo phản xạ lại ôm chặt lấy bụng mình, như đang bảo vệ điều gì ở bên trong đó vậy.

Cả người y như sắp ngã xuống chạm đất đến nơi, thì đằng sau lưng y bỗng có một bàn tay ấm áp lại to lớn đỡ y đứng dậy.

Như thoát được một kiếp nạn, y lập tức quay sang nói lời cảm ơn với hắn.

Hắn nói khẽ với y:

-Không cần cảm ơn, sau này nên chú ý chút là được.

Nên nhớ bây giờ thân thể cậu không như trước nữa.

Có biết không?

Y không nói gì chỉ trả lời qua loa bằng cách gật đầu

Sau đó hai người cùng nhau tiến vào trong

Gần cả một tiếng đồng hồ sau, cuối cùng khách tới tham dự lễ cưới cũng ổn định chỗ ngồi đâu vào đấy, chờ đợi khoảng khắc quan trọng

Anh cùng người chủ hôn đứng ở trên sân khấu trong lòng không khỏi mong đợi

.

.

.

.

.

.

.

Quả nhiên, thời khắc thiêng liêng ấy cũng đã đến.

Tất cả ánh đèn trong phòng bỗng nhiên vụt tắt, chỉ còn ánh đèn tập trung vào phía cửa lớn.

Cửa từ từ bật mở, đằng sau cánh cửa ấy chính là người mà anh đang mong chờ nhất.

Cậu vận một bộ lễ phục trắng, toát lên vẻ thuần khiết, trong sáng của cậu.

Cậu ngay từ đầu đã đẹp bây giờ lại được chăm chút cùng với nụ cười hạnh phúc đang hiện rõ trên môi cậu như vậy, thật sự khiến cho người khác không thể rời mắt

Mẹ cậu nhìn cậu cười vô cùng hạnh phúc, nước mắt dường như cũng muốn rơi thay cậu

Còn ba mẹ anh thì cũng không thể rời mắt khỏi đứa con dâu mình đã từng bước nhìn nó trưởng thành thế này.

Không ngừng gật đầu mỉm cười

Về phía anh thì chẳng còn gì để nói nữa, ánh mắt như dán chặt trên người cậu một phút cũng không thể rời

Câu từng bước, từng bước tiến về phía anh, mỗi bước của cậu chính là khiến nhịp tim anh đập nhanh hơn nữa, nó cứ như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực anh vậy

Khoảng cách của anh và cậu càng lúc càng ngắn.

Anh đưa một tay của mình ra chìa về phía cậu, cậu cũng nhanh chóng tiếp ứng, đặt bàn tay mình, lên bàn tay anh, cảm giác thật ấm áp

Hai người lúc này, mặt đối mặt, tay nắm tay, không gian xung quanh lại vô cùng đầm ấm, tất cả mọi người đều im lặng nhìn về hướng hai người và chủ hôn

-Saint Suppapong!

Cậu có đồng ý lấy người này làm chồng hay không? dù sau này có xảy ra chuyện gì đi chăng nữa vẫn một lòng nắm tay nhau đi hết quãng đời còn lại, không bao giờ lìa xa?

Cậu nhanh chóng trả lời không chút do dự:

-Tôi đồng ý

-Perth Tanapon!

Anh có đồng ý lấy người này làm vợ hay không?

Dù sau này có xảy ra chuyện gì đi chăng nữa vẫn một lòng nắm tay nhau đi hết quãng đời còn lại, không bao giờ lìa xa?

Anh cũng dõng dạc trả lời:

-Tôi đồng ý

-Có ai phản đối cuộc hôn nhân này hay không?

Tất cả đều im lặng đồng ý

-Vậy bầy giờ tôi chính thức tuyên bố, hai người đã thành vợ chồng!!!

Tất cả ai nấy đều vui mừng khôn xiết

-Anh có thể hôn cô dâu của mình rồi

Không đợi lâu thêm nữa, anh liền kéo cậu sát gần mình, đặt lên môi cậu một nụ hôn nồng nàn, tràn ngập yêu thương

Ba mẹ của hai người cũng không kiềm được những giọt nước mắt hạnh phúc đang vỡ òa

Kết thúc nụ hôn đó, anh nói nhỏ vào tai cậu:

-Anh yêu em

Cậu đáp lại anh:

-Em cũng yêu anh

...........................

HAPPY NEW YEAR!!!

CHÚC MỌI NGƯỜI NĂM MỚI VUI VẺ NHA

Mấy ngày nay bận quá nên không đăng truyện cho mọi người được, mong mọi người thông cảm cho mình nha

NĂM MỚI CHÚC MỌI NGƯỜI VẠN SỰ NHƯ Ý, PHÁT TÀI PHÁT LỘC NÈ
 
( Fanfic/ Perthsaint) Ai Có Thể Định Nghĩa Khái Niệm Yêu Giúp Tôi?
CHƯƠNG 33


Ánh mắt hai người trao nhau lúc này tràn ngập sự yêu thương thắm thiết.

Như thể ở tại nơi này, trong ánh mắt của hai người chỉ có đối phường mà thôi, những người khác vào lúc này chẳng là gì cả

Tiếp đó hai người cùng nhau tay trong tay đi tiếp từng bàn khách, ai nấy đều chúc mừng cho cặp đôi hạnh phúc của ngày hôm nay.

Không gian lúc này chỉ tràn ngập sự yêu thương, tình yêu của cả hai dành riêng cho nhau

.

.

.

.

.

Khi tới tiếp tới bàn của hắn và y đang ngồi, y nhanh nhảu chúc mừng cặp vợ chồng mới cưới, anh và cậu cũng vui vẻ cảm ơn.

Anh nhìn sang bên tay trái của y lại thấy hắn ngồi ở đó, với vẻ mặt vô cùng điềm tĩnh mà nghe ba người đang nói chuyện, hắn không phát ra một tiếng nói hay một động thái nào, chỉ chuyên tâm gấp đồ ăn vào trong bát của y, không bao lâu đồ ăn trong bát của y đã chất thành một tầng núi nhỏ.

Anh thấy dáng vẻ ân cần của hắn đối với y như vậy cũng lấy làm ngạc nhiên hỏi:

-Hai người đang có mối quan hệ mờ ám gì hay sao?

Nói đến đây, sống lưng của y liền như có một luồn điện chạy ngang qua, khiến cả người y dựng đứng thẳng lên.

Hắn lại hoàn toàn trái ngược với dáng vẻ chột dạ của y, lại bình tĩnh trả lời:

-PerthSaint, việc này chúng tôi sẽ cùng hai người nói sau.

Có được không?

-Được thôi

Trong lòng cậu và anh lúc này vô cùng hoài nghi, thật sự muốn biết đằng sau hai người là mối quan hệ như thế nào

Màn đêm cũng dần buông xuống, khách khứa cũng bắt đầu ra về, anh và cậu sớm đã về trước để lại cho ba mẹ hai nhà tiếp

Chiếc xe của anh dừng lại, anh xuống xe, bế ngang cậu vào nhà, vừa đi vừa nói:

-Từ nay trở về sau, nơi này sẽ là nhà của cả hai chúng ta.

Em có chịu không?

-Tất nhiên là em đồng ý

-Bảo bối, em thật đáng yêu

Người làm trong nhà thì ai nấy đều cúi đầu chào hai người

Vừa dứt câu cuối cùng, anh cũng đã bế cậu vào thẳng phòng đã được anh sai người trang trí lại theo sở thích của cả hai

Dục vọng trong người lại như đang không kiềm chế được mà muốn bùng nổ.

Anh lập tức dùng tay vứt bỏ tấm áo trên người mình, dùng thân mình đè cậu xuống giường, cắn vào vành tai đang đỏ hoe vì ngại ngùng của cậu khiến cả người cậu run lên theo từng nhịp thở đều của hai người.

Anh nói khẽ bên tai cậu:

-Em đã sẵn sàng rồi chứ?

Cậu ngại ngùng gật đầu

Được sự đồng ý của cậu, tay anh đã bắt đầu không yên phận mà hành động len lõi vào trong từng lớp áo của cậu, xoa nhẹ vòng eo thon nhỏ của cậu, nói:

-Đừng sợ, anh sẽ thật nhẹ nhàng mà

Cậu không trả lời, chỉ biết dùng ánh mắt long lanh nhìn anh, dường như trong đó mang theo sự tin tưởng tuyệt đối của cậu đối với anh

Anh cười nhẹ, cúi thấp đầu, hít hà chiếc cổ trắng nõn của cậu.

Thân theo phản xạ làm những điều có chút ngọt ngào lại mãnh liệt

..........................

Về việc của y và hắn thì thật quả nhiên rất khó nói.

Cách đây gần một tháng trước.

Hắn vẫn hẹn gặp y như bình thường để cùng bàn về việc chịu trách nhiệm về thân thể của y trong một đêm lỡ dại đó của hắn

Hai người hẹn nhau trong nhà hàng đã được hắn đặt trước

Hắn đưa y ngồi vào bàn tại một góc khuất, yên tĩnh, tất nhiên là phải làm như vậy vì chuyên này cũng chẳng có gì hay ho để cho người ngoài chú ý và biết đến

Hắn gọi vài món mang lên, y cũng theo bản năng được mời mà cầm đũa lên gắp lấy một miếng cá bỏ vào miệng ăn.

Nhưng vừa đưa lên đến cận miệng, dạ dày lại dâng lên một cảm giác vô cùng khó chịu, y bụm miệng chạy thẳng về phía nhà vệ sinh.

Thấy biểu hiện khác lạ của y, hắn cũng theo y đi vào, vừa đến nơi đã thấy y đứng ở bồn vệ sinh không ngừng nôn mửa tuy là chẳng nôn ra được gì ngoài nước.

Cảm giác dạ dày tốt hơn một chút, y lấy nước súc miệng, rửa tay rồi sau đó đi ra ngoài

Vừa đi đến trước cửa đã nhìn thấy hắn đứng ở đó chờ y mang theo gương mặt có chút lo lắng, hỏi:

-Cậu không sao chứ?

Y sau trận nôn vừa rồi, cơ thể cũng như muốn mất sức, y giơ tay vẫy qua lại, nói:

-Tôi không sao

Nói rồi, y lách sang một bên đi ngang qua hắn, hắn lúc này vẫn đứng đó có chút lo lắng cùng sợ hãi.

Trong đầu hàng ngàn suy nghĩ cứ quay mòng mòng không thôi.

Ý nghĩ ban đầu hắn nghĩ tới chính là thức ăn không hợp vệ sinh, nhưng ý nghĩ ấy lại nhanh chóng bị dập tắt bởi hai lý do, thứ nhất chính là: nhà hàng này do hắn đặt thuộc dạng năm sao, về mặt vệ sinh thì phải đứng nhất nhì cả nước không thể xảy ra sơ sót ngay ảnh hưởng cơ thể của khách hàng, thứ hai chính là khi y đưa miếng cá đến cận miệng, y chưa kịp chạm vào đã bị hiện trạng nôn mửa.

Cho đến lý do đó là vô cùng vô lý.

Ý nghĩ thứ hai chính là y bị vấn đề về dạ dày, cho nên hắn nghĩ cần phải đưa y đi khám tổng quát xem tình hình sức khỏe.

Nếu tất cả các suy nghĩ của hắn đều sai, thì chỉ có một vấn đề có hiện tượng này chính là sau đêm hôm kia y thật sự đã mang thai con của hắn

Nghĩ đến đó thôi cũng làm cho hắn bất giác cả người run lên.

Hắn quay gót trở về phía bàn ăn của mình cùng y.

Tới nơi đã thấy y khuôn mặt có chút biến sắc vì trận nôn vừa rồi.

Hắn nhẹ nhàng kéo ghế ngồi xuống đối diện về phía y, nói:

-Cậu thật sự không sao chứ.

Tôi thấy cậu không được khỏe lắm thì phải?

-Tôi thật sự không sao mà, anh đừng lo

-Tôi nghĩ cậu nên đi khám tổng quát xem như thế nào

-Tôi nghĩ chỉ là dạ dày không tốt thôi, không sao, không cần đi đây mà

-Tôi sẽ đi cùng cậu, cậu nhất định phải đi

Y nhếch mép cười nhìn hắn nói:

-Tại sao anh bắt buộc là tôi phải đi cùng anh

Hắn bối rối trả lời:

-Vì tôi lo, không chỉ liên quan đến dạ dày không, àm còn vấn đề khác nữa

-Vậy anh thử nói tôi nghe xem còn vấn đề gì nữa

Hắn dù không muốn nói cho, nhưng vào tình huống này vẫn không thể im lặng mãi, nên đành phải nói ra:

-Tôi sợ...hiện tượng của cậu chính là đã mang thai

-Mang...mang thai.

Anh nói đùa với tôi đó à

Dù nói vậy nhưng trong lòng y lúc này vẫn rất lo lắng cùng sợ hãi

Cũng phải thôi, nếu thật sự có thai thì đứa bé phải giải quyết làm sao đây

Y lấy hết sức mạnh miệng trả lời:

-Nếu anh muốn thì chúng ta sẽ cùng đi khám xem như thế nào!!!

Hắn mở to hai mắt nhìn y, thật không thể ngờ y lại quyết định sẽ đi kiểm tra chung với hắn

-Nếu cậu đã đồng ý cùng đi với tôi, thì việc này cứ để tôi lo.

Tôi sẽ nhanh chóng lên lịch với bác sĩ chọn một ngày nhanh nhất nói với cậu sau, đến lúc đó chúng ta sẽ đi kiểm tra xem cậu thật sự đang bị gì

-Được rồi, vậy anh mau chóng liên lạc với phía bác sĩ đi, nhớ chọn ngày nhanh một chút, dạo gần đây tôi cũng rất bận, không có thời gian đâu

-Tôi biết rồi cậu cứ yên tâm đi

...........................

Mình cũng xin thông báo luôn, nếu được thì mình sẽ ra chương mới vào mùng ba tết này luôn nha, cũng giống như mình tặng quà tết này cho mọi người luôn ạ, còn các mùng còn lại thì mình sẽ cố gắng lên lịch để ra chương cho mọi người sau nha

Mong các bạn tiếp tục ủng hộ nha♥️♥️♥️
 
( Fanfic/ Perthsaint) Ai Có Thể Định Nghĩa Khái Niệm Yêu Giúp Tôi?
CHƯƠNG 34


Sáng ngày hôm sau, trong lúc y vẫn đắm chìm trong giấc mộng đẹp, thì tiếng chuông điện thoại bất ngờ vang lên, đánh tan hết mọi thứ.

Y chìm trong ý thức mơ hồ, với tay cầm lấy điện thoại

Thấy tên người gọi tới là hắn, bản thân y lại tự nhiên run lên từng hồi một, chưa bao giờ có một người gọi đến lại khiến y hoảng sợ đến thế

Y bấm vào biểu tượng nghe, sau đó đặt vào bên tai mình, âm thanh giọng nói bên kia dần dần truyền đến

-Tôi đã đặt lịch xong với bên bác sĩ rồi

-Vậy khi nào chúng ta cùng đi

-Hôm nay!!!

Hắn khẳng định chắc nịch, khiến y nghe đến đây liền có chút phát hoảng.

Tự kiền chế bản thân thật bình tĩnh, nói:

-Sao anh có thể đặt lịch nhanh đến thế chứ?

-Cũng may là vào ngày ông bác sĩ này tiếp khá ít bệnh nhân, nên tôi mới dễ dàng đặt nhanh như vậy.

Còn bây giờ cậu mau nhanh chóng chuẩn bị đi, tôi qua nhà đón cậu

-V...vâng

Tắt máy, trong lòng bỗng nhiên có chút lo sợ.

Tay bất giác đặt lên bụng.

Nếu nơi đó thật sự có một đứa trẻ thì phải làm sao chứ.

Nếu đứa bé hoàn toàn tồn tại, tất nhiên là y sẽ rất yêu thương nó, vì nó chính là con do y sinh ra chứ không phải người dưng hay cô nhi.

Nhưng điều quan trọng ở đây chính là đứa trẻ sẽ sống cùng ai.

Với tính cách của hắn chắc chắn sẽ dành quyền nuôi dưỡng đứa bé cho bằng được, nhưng con là do y sinh nên tất nhiên y vẫn muốn bản thân được đích thân chăm sóc đứa con cưng của mình.

Nói chung, y chính xác là sợ đứa nhỏ bị gò bó, bài xích giữa chính papa và bố mình

Dùng hết sức đứng lên đi thẳng vào nhà vệ sinh làm các bước vệ sinh cá nhân như thường lệ, tốc độ chuẩn bị của y bây giờ lại bất ngờ tăng lên một cách bất thường, nhưng vẫn làm rất cẩn thận sợ sẽ xảy ra việc gì đó ngoài ý muốn

Vừa đi ra trước cửa đã thấy hắn đứng chờ sẵn bên ngoài

Y bước ra đến chỗ hắn, bước chân có chút run rẩy.

Hắn nhẹ giọng:

-Sao cậu có vẻ lo sợ vậy?

-Việc này không phải rất đáng lo sợ sao!!!

-Thôi được rồi, cậu mau vào trong xe đi chúng ta cùng nhanh chóng đi

Nghe theo lời hắn, y nhanh chóng bước vào xe, hắn cũng bước vào trong, nổ máy sau đó lái đi

Ngồi trong xe y lại mong con đường đến bệnh viện có thể lâu hơn một chút để tinh thần y đủ phấn chấn và bình tĩnh để đối diện cho điều mà y không mong muốn nhất có thể xảy ra

Nhưng dù có xa đến bao lâu đi chăng nữa thì cũng phải đến nơi thôi.

Chiếc xe bỗng nhiên dừng lại trong khi tâm trạng y vẫn còn rất mơ hồ.

Tiếng hắn vang lên:

-Đến nơi rồi!!!

Bất giác một cách trùng hợp, y và hắn cùng lúc hít thở sâu một hơi lấy tinh thần

Cả hai người cùng nhau bước xuống xe.

Phải cố gắng hết sức thì y mới dám bước vào bên trong nơi đầy sự lạnh lẽo và tràn ngập mùi thuốc sát trùng

Y từ trước đến giờ chưa bao giờ sợ nơi mang tên là bệnh viện, nhưng vào giờ phút này đây đối với y nó lại trở thành nơi đáng sợ nhất

Y đi đằng sau hắn vào thẳng phòng bác sĩ.

Hắn nhấn y ngồi xuống đối diện ông ta.

Trước mặt y bây giờ là một người đàn ông trung niên với dáng vẻ vô cùng nghiêm túc, đang chỉ tay về phía hắn hỏi:

-Vị này chắc hẳn là Mean tổng?

Hắn gật đầu trả lời:

-Phải

Sau đó quay sang y giới thiệu cho ông ta:

-Còn đây là bạn tôi, người mà tôi đã nhắc tới với ông trước đó

-Thì ra là cậu.

Bây giờ cậu có thể nói cho tôi hiện tượng của cậu gần đây như thế nào?

-Thưa bác sĩ, tôi gần đây hay có triệu chứng nôn mửa khi gặp thức ăn, nhất là với cá hay các món ăn có mùi vị tanh nồng

-Cậu có hay ngủ không?

-Cũng có, tôi gần đây thường xuyên muốn ngủ

-Được rồi, bây giờ cậu cùng tôi vào trong kiểm tra.

Mean tổng anh cứ ra ngoài ngồi chờ trước tôi sẽ báo kết quả sau

Nghe theo lời ông ta, hắn khẽ nhìn cậu một cái, sau đó quay lưng đi ra ngoài.

Hắn vừa quay đi, y cùng vị bác sĩ kia cũng bắt đầu tiến hành các bước kiểm tra

Mấy khoảng gần cả tiếng, âm thanh cửa phòng bác sĩ cũng bật mở.

Hắn nãy giờ ngồi bên ngoài cũng hồi hộp, nghe thấy tiếng cửa cũng đột ngột đứng bật dậy khỏi ghế chờ

Hắn nhìn y hỏi:

-Kết quả như thế nào?

Y lắc đầu trả lời:

-Tôi cũng không biết nữa

Quả thật, sau khi kiểm tra xong bác sĩ cũng chẳng nói gì về kết quả cho y biết, khiến y cũng thập phần lo lắng

Nghe được câu trả lời của y, hắn liền quay sang vị bác sĩ kia hỏi tiếp, trong lòng vô cùng bất an:

-Vậy kết quả như thế nào rồi bác sĩ

Ông ta nâng gọng mắt kính, thở dài một hơi trả lời người thanh niên trước mặt đang hỏi mình:

-Cậu ấy....thật sự đã có....thai rồi

Nghe xong câu trả lời, y như đứng ngơ ra tại chỗ, miệng không thể thốt lên được lời nào

Hắn thì hai tay nắm chặt cố lấy bình tĩnh hỏi tiếp:

-Cậu ấy mang thai bao lâu rồi?

-Đã hơn một tháng

Hắn tính thời gian y mang thai và thời gian đêm hôm đó, thì hoảng hồn khi tất cả đều vô cùng trùng khớp không sau dù chỉ một li, điều đó càng chứng tỏ một điều rằng đứa bé trong bụng y chính xác là của hắn chứ không ai khác

.............................

Đáng lẽ là mùng 3 mình đã đăng rồi, nhưng tại wattpad bảo là có vấn đề với chap cho nên mình phải sửa lại
 
( Fanfic/ Perthsaint) Ai Có Thể Định Nghĩa Khái Niệm Yêu Giúp Tôi?
CHƯƠNG 35


Y và hắn đi ra về với tâm trạng lo lắng.

Đang trên đường đi ra chỗ đổ xe, y bỗng nhiên dừng bước, khiến hắn đang đi ở phía trước cũng bắt đầu dừng lại, quay về phía đằng sau nhìn y, hỏi:

-Cậu sao vậy?

Sao lại không đi tiếp?

Thấy khó chịu chỗ nào sao?

Y bỗng nhiên cúi đầu nhìn xuống đất, nói:

-Tôi không sao hết.

Nhưng tôi muốn hỏi anh một câu

-Cậu cứ hỏi đi, tôi nghe đây

-Anh có...có cần đứa bé này không?

-Sao cậu lại hỏi như vậy?

Vừa nói tới đây, nước mắt của y không hiểu tại sao lại bắt đầu tuôn rơi như muốn thấm luôn cả mặt đất.

Nói thật, khi nghe thấy kết quả, y có chút thất vọng cùng lo lắng, nhưng y biết kết quả này thì không thể thay đổi được nữa, chi bằng sinh đứa bé ra và yêu thương chăm sóc nó thật tốt là được rồi, có người bầu bạn với mình không phải là rất tốt hay sao.

Tuy nhiên, điều khiến y phải chuyên tâm suy nghĩ đó chính là sợ hắn không muốn đứa bé này, sau đó lại bắt buộc y đi phá bỏ đứa con ruột của mình.

Y tất nhiên sẽ không đồng ý việc đó, vì dù sao nó cũng là con của y cơ mà, nhưng chỉ sợ đối với hắn nó chỉ là vật cản đường trong sự nghiệp của hắn mà thôi.

Chỉ vì điều này mà y đã suy nghĩ rất nhiều, cũng là lý do khiến y bật khóc

-Tôi chỉ muốn hỏi anh có...có muốn con hay không thôi...hic...hic.

Nếu anh không muốn nó tôi có thể sinh đứa bé ra sau đó mang nó ra khỏi cuộc sống của anh, không để anh phải bận tâm về chúng tôi.

Nhưng xin anh đừng bắt tôi phải bỏ đi nó, có được không?

Hic....hic...hic...

Hắn nhìn thấy y, hai hàng nước mắt đang tuôn rơi, tim bỗng nhiên cũng quặn đau.

Hắn nhẹ nhàng bước tới, dùng tay nâng gương mặt của y lên, sau đó lau đi từng giọt nước mắt đang rơi lã chã trên mặt y, dùng giọng nhẹ nhàng nói khẽ với y:

-Tại sao tôi lại không cần đứa bé này cho được chứ

Câu trả lời của hắn làm y bất ngờ, lỗ tai như bị ù vì câu nói vừa rồi của hắn:

-Anh nói...nói gì vậy?

-Ý tôi nói là tôi rất cần đứa bé này

Nói rồi hắn dùng bàn tay của mình, đặt vào phần bụng của y, tự nhủ với mình nơi đây chính là thiên thần của y cùng mình

-Anh thật sự cần đứa bé này sao?

-Tất nhiên rồi, dù sao nó cũng là con ruột của tôi mà

-Cảm ơn anh

-Không cần phải cảm ơn tôi đâu, dù sao thì nó cũng là con ruột của tôi mà.

Nhưng mà cậu đừng khóc nữa, có được không?

Khóc nhiều sẽ ảnh hưởng tới em bé đó

Vừa nghe nói ảnh hưởng tới thiên thần nhỏ, y liền nhanh chóng nín khóc, bộ dạng nhìn vào vô cùng đáng yêu, khiến hắn không nhịn được mà nở một nụ cười vô cùng ôn nhu đối với y.

Sau đó hắn cho y tựa vào người mình rồi cùng y ra xe

Cả hai yên vị ngồi vào trong xe, hắn cũng chầm chậm phóng đi

Trong xe hắn liền nghĩ tới việc làm sao để có thể chăm sóc y cùng em bé vào khoảng thời gian này một cách tốt nhất.

Nhưng nghĩ tới nghĩ lui, cách hoàn hảo nhất để chăm sóc cho cả hai một cách chu toàn đó chính là mang y về nhà mình để tiện cho mọi việc hơn.

Nghĩ rồi, hắn quay sang nói với y còn đang mệt mỏi ngồi ở bên cạnh:

-Từ nay trở về sau cậu cứ qua nhà tôi ở đi

-Tại sao chứ?

-Làm như vậy, tôi sẽ dễ dàng chăm sóc cho cả hai người hơn

-Nhưng tôi có thể tự chăm sóc cho bản thân mình cũng được mà

-Tôi biết cậu có thể tự làm một mình được.

Nhưng cậu cứ nghĩ thử mà xem.

Vấn đề thứ nhất, cậu có thể không quan tâm đến sức khỏe của bản thân mình, nhưng ít nhất cũng phải nhớ đến đứa bé, tôi cũng là bố của nó, tôi có quyền quan tâm đến con của mình, việc đó có gì sai sao?

Cậu qua nhà tôi ở thì cứ coi như tôi chỉ đang quan tâm cho con của tôi đi.

Vấn đề thứ hai, nếu lỡ cậu ở nhà một mình không may trượt chân té ngã, hay xảy ra chuyện gì ảnh hưởng đến cậu lẫn cả con tôi thì sao, cậu có thể tự mình giúp mình và chịu trách nhiệm được không?

Nên nhớ nó cũng là con của tôi, thân phận của nó cũng chính là người thừa kế tương lai của tập đoàn Phiravich đó

Y ngồi một bên ngẫm nghĩ, quả nhiên lời của anh hắn cũng rất đúng, y không còn gì có thể phản bác được nữa, bây giờ y chỉ biết gật đầu nghe lời

Hắn thấy y không còn phản bác được với lời nói vừa rồi của mình, hắn chỉ thầm lặng cười một cái, sau đó lái thẳng về phía căn biệt thự của mình

Hắn dừng xe, cùng y bước vào nhà.

Vừa vào bên trong đã thấy quản gia đứng chờ sẵn ở phòng khách

-Thiếu gia, cậu về rồi

Sau đó quay sang chào y, hắn liền tiến tới chỗ của quản gia dặn dò một số thứ:

-Ngày mai ông cùng những người làm khác đi qua nhà cậu Plan để thu dọn đồ của cậu ấy qua đây cho tôi.

Tất cả đồ đạc đều để ở phòng tôi

Y ngạc nhiên khi nghe thấy câu nói của hắn, liền mở to hai mắt nhìn hắn hỏi:

-Ý anh là tôi phải ở chung phòng với anh đó hả?

Hắn thật bình thản trả lời y:

-Vậy cậu muốn như thế nào?

-Không cần phải ở chung một phòng đâu, tôi chỉ cần một căn phòng nhỏ là được rồi

-Nhưng thật đáng tiếc, nhà tôi không còn phòng nào trống để cho cậu nữa rồi

Nếu thân thể của y giống như lúc trước, dù có ra sofa ngủ đi chăng nữa thì chắc chắn dù bất cứ giá nào y cũng sẽ không bao giờ dùng chung một phòng với hắn đâu, nhưng bây giờ không chỉ một mình y nữa, mà còn phải lo cho thiên thần nhỏ, tất nhiên không thể cho bé bị lạnh lẽo vì sự ngốc nghếch của papa nó

Y không nói thêm lời nào, chỉ im lặng nghe theo lời cùng hắn lên phòng

Vừa mở cửa phòng ra, đập vào mắt y chính là căn phòng vừa gọn gàng lại ngăn nắp, khác xa so với những gì y đã từng tưởng tượng.

Căn phòng tuy không trang trí gì nhiều và đặc biệt nhưng nhìn vào không hề có cảm giác ngột ngạt, ngược lại căn phòng còn tỏa ra một mùi hương nam tính còn có cả hương thơm bạc hà thoang thoảng, khiến cho bản thân cảm thấy vô cùng thoải mái

Hắn mở cửa tủ, tìm lấy bộ quần áo nhỏ nhất của mình đưa cho y, dặn:

-Cậu đi tắm rửa đi, nhớ cẩn thận một chút, nhớ là đừng tắm lâu quá không tốt cho em bé đâu

Y chề môi nhìn hắn, sau đó cũng đành ôm bộ quần áo đi vào phòng tắm.

Cơ thể đã thơm tho, y cũng đi ra ngoài, nhìn thấy hắn vẫn còn ngồi trên bàn làm việc trước màn hình laptop, dáng vẻ vô cùng nghiêm túc, không muốn làm phiền đến hắn, y liền tự giác leo lên giường của hắn ngoan ngoãn đi ngủ

Thời gian hắn gập laptop lại và kết thúc cônb việc cũng đã gần một giờ sáng.

Đi tới bên giường của mình đã thấy y nằm yên ngủ ngon lành.

Hắn càng nhìn càng bị hút hồn bởi nhan sắc xinh đẹp của y, bàn tay lại tìm đến gương mặt ấy mà nhẹ nhàng xoa lên, cảm giác khoái cảm từ lòng bàn tay truyền đến, khiến hắn không kiềm lòng được mà leo lên nằm kế bên y, tay thì cứ tiếp tục xoa lên mặt y không ngừng, cho đến khi bản thân tự cảm thấy mệt mỏi mà ôm lấy y thiếp đi.

Cho đến gần rạng sáng thì hắn rời giường mà đi xuống nền đất lạnh lẽo mà ngủ tiếp, vì sợ khi vừa tỉnh dậy, lại thấy mình ngủ kế bên, bao nhiêu kí ức trong đêm hôm đó lại ùa về, khiến cho y hoảng sợ rồi lại ảnh hưởng đến đứa bé trong bụng thì không hay, nên cũng đành ngủ dưới nền đất lạnh như băng vậy

Sáng sớm, khi y vừa thức dậy, nhìn xung quanh phòng hoàn toàn không thấy ai, trong phòng tắm cũng không nghe thấy tiếng động gì, trong đầu y liền xác định rằng hắn đã đi làm từ lâu rồi.

Bản thân y bỗng nhiên lại cảm giác được vòng eo của mình hình như đã có ai đó ôm qua mang theo có chút ấm áp, gối nằm bên cạnh vẫn còn có chút ấm, rõ ràng đã có người nằm qua vẫn còn có dấu vết bị lún rõ ràng là đã có người nằm từ trước đó.

Nhưng vì sáng sớm vừa thức dậy, nên y cũng không muốn nghĩ ngợi thêm gì, chỉ nhanh chóng làm vệ sinh cá nhân sau đó xuống lầu tìm chút gì đó bỏ bụng, tất nhiên không thể để thiên thần bé nhỏ chịu đói được

Vừa xuống tới nơi đã nghe thấy mùi hương thơm phức phát ra từng những món ăn trên bàn.

Y theo bản năng liền đi tới ngồi xuống, mắt không giây nào rời khỏi các món ăn nằm trên bàn.

Quản gia cùng đầu bếp đứng kế bên nói:

Quản gia:

-Thưa thiếu phu nhân, đây là những món ăn thiếu gia đã kêu chúng tôi chuẩn bị cho cậu ạ

-Thì ra là vậy.

Nhưng ông đừng gọi tôi là thiếu phu nhân có được không, tôi với anh ta vẫn chưa có kết hôn đâu

-Thưa thiếu phu nhân, dù hai người vẫn chưa kết hôn, nhưng dù sao bây giờ cậu cũng mang thai con của thiếu gia nhà chúng tôi rồi, theo như phép tắc thì cậu chính là thiếu phu nhân của gia đình này rồi ạ, nên tôi gọi vậy chẳng có gì sai hết

Y chẳng biết nói gì, đành gật đầu cho qua.

Sau đó đến lượt đầu bếp chính nói:

-Các món ăn này đều được nhà bếp chúng tôi chuẩn bị vô cùng chu đáo, phù hợp với trong ba tháng đầu thai kì này, đặc biệt là rất tốt với thai nhi

-Vâng, cảm ơn anh

-Không có gì đâu ạ, thiếu phu nhân không cần khách sáo như vậy đâu, đây là việc chúng tôi nên làm mà

Nói rồi, hai người họ cùng nhau lui xuống, để lại không gian tự nhiên cho y ăn uống

.............................

Chương sau chúng ta sẽ cùng quay lại với cặp vợ chồng PerthSaint nhà Trigon ta nha

Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nè.

Nhớ là ủng hộ mình nữa nha.

Love...love....love♥️♥️♥️
 
( Fanfic/ Perthsaint) Ai Có Thể Định Nghĩa Khái Niệm Yêu Giúp Tôi?
CHƯƠNG 36


Trở về hiện tại.

Sau đêm kích tình mãnh liệt qua đi, Saint tỉnh lại với thân hình nhức mỏi.

Vừa quay sang bên cạnh, đã không thấy anh đâu, nên định bước xuống giường, chỉ vừa chống tay muốn bật dậy, thân thể đã truyền đến cảm giác đau nhức truyền đến, khiến cậu không kiềm chế được mà kêu lên một tiếng:

-Ưm...!!!

Tiếng rên của cậu vừa vang lên, cũng là lúc cửa nhà vệ sinh bật mở, anh bước tới trước mặt cậu đang nằm bất lực trên giường.

Anh nhẹ nhàng hôn lên trán cậu, kéo chăn lên che thân đang không một mảnh vải của cậu, nói:

-Em ngủ thêm chút nữa đi, lát nữa anh sẽ nói với người làm mang đồ ăn sáng lên cho em

-Anh đang chuẩn bị đi làm sao?

-Phải

Cậu nghe anh nói, liền sụ mặt làm nũng:

-Mới cưới thôi, mà anh vẫn phải đi làm sao?

Anh ôm cậu vào lòng, xoa nhẹ đầu cậu dỗ dành:

-Anh cũng không muốn đi em đâu, nhưng do còn quá nhiều công việc nên anh bắt buộc phải đi, để sắp tới có thể rảnh rỗi một chút cùng em đi tuần trăng mật.

Em đừng có làm nũng như vậy nữa, anh sẽ không chịu nổi nữa mà đè em ra làm lần nữa đó

Cậu dùng tay nhẹ đánh vào lồng ngực anh, anh cũng chụp lấy tay cậu để ở chỗ trái tim anh đang rộn ràng, đập loạn nhịp vì cậu, nói:

-Chiều anh anh sẽ về với em thôi mà, ngoan nào

-Em biết rồi, anh cũng nhanh đi coi chừng trễ đó.

Làm chủ tịch cần phải làm gương cho nhân viên của mình chứ

-Vậy em ngủ thêm chút nữa đi, anh đi đây

-Vậy anh nhớ lái xe cẩn thận đó

-Ừm, anh biết rồi, bảo bối

Nói rồi, anh cầm lấy đồ của mình, mở cửa và rời đi khỏi phòng.

Xuống dưới nhà, ghé ngang qua nhà bếp, nói với đầu bếp chính:

-Khoảng một tiếng nữa, anh nấu bữa sáng mang lên cho thiếu phu nhân, rõ chưa?

Anh ta cung kính cúi đầu:

-Tôi biết rồi, thưa thiếu gia, xin người cứ yên tâm ạ

Phân phó mọi thứ cần thiết xong, anh quay lưng bước ra xe, ánh mắt của anh vẫn ngước lên cánh cửa sổ phòng hai vợ chồng anh, nở một nụ cười đầy ngọt ngào, sau đó lái đi

Tới công ty, bình ổn ngồi trên chiếc ghế chủ tịch của mình.

Trợ lý của y trên tay mang theo ly coffee thơm ngát đứng bên ngoài gõ cửa vọng vào, được lệnh của anh mới dám bước vào

-Hôm nay, Plan cậu ấy không đi làm sao?

-Anh ấy nói, hôm nay sẽ đi làm hơi trễ một chút ạ

-Lý do?

-Là do sức khỏe không tốt, thưa chủ tịch

-Được rồi, cậu cứ để coffee ở đó đi

Anh ta nhẹ tay đặt tách coffee xuống bàn anh trong lúc anh vẫn đang vùi đầu vào đống hồ sơ trên bàn

..................................

Nói là đến trễ một chút, nhưng phải đến tận trưa thì y mới tới.

Y mở cửa bước vào phòng anh, anh cũng theo phản xạ đưa mắt lên nhìn, hình ảnh trước mặt lúc này khiến anh phải mở to mắt nhìn

Điều khiến anh ngạc nhiên tới độ phải mở to mắt nhìn, đó chính hôm nay y không đi một mình mà bên cạnh lại có thêm hắn cùng đi

Anh chau mày, nghi vấn hỏi:

-Hai người dạo này sao cứ dính nhau như sam thế, nhìn vào cứ tưởng là vợ chồng

Y lập tức muốn nói lại:

-Cậu hiểu lầm rồi mình...

-Anh nghĩ đúng rồi đấy

Chưa kịp dứt hết câu, y đã bị hắn cướp lời

Anh không kiềm chế nổi mà đứng phắt dậy

Sau khi nghe hết lời nói của hắn, hai hàng lông mày của anh lại càng chau lại sát hơn:

-Ý của anh là gì đây.

Không lẽ hai người thật sự đã...

-Chúng tôi đã dọn về sống chung rồi

-Cái gì???

-Anh cứ ngồi xuống đi, chúng tôi sẽ kể hết mọi chuyện cho anh nghe

Y nghe hắn nói vậy, tâm trạng bỗng nhiên có chút rối bời, liền dùng tay níu lấy tay áo của hắn.

Biết y đang lo lắng, hắn cũng nắm lấy tay y vỗ nhẹ, sau đó đỡ y ngồi xuống

Ba người ngồi xuống, hắn và y yên vị ngồi đối diện với anh.

Hắn tường tận kể lại toàn bộ câu chuyện mà hai người đã trải qua.

Anh nghe xong đầu cũng cảm thấy rối bời, não như muốn xoắn lại một chỗ:

-Vậy bây giờ hai người có định kết hôn hay gì không?

Hắn trả lời anh:

-Chuyện này chúng tôi vẫn chưa nghĩ đến

Anh ngạc nhiên vì câu trả lời nằm ngoài dự đoán bản thân của hắn:

-Vẫn chưa nghĩ đến?

Vậy sau này đứa bé sinh ra phải làm sao đây?

Tới lúc nó hỏi người papa đã sinh ra nó là ai thì hai người trả lời như thế nào?

Quả nhiên là lời của hắn làm cả hắn và y đều bắt đầu để tâm đến, từ khi hai người biết đến sự tồn tại của đứa nhỏ vẫn chưa nghĩ về việc này.

Tất nhiên các đấng sinh thành nào cũng luôn muốn con mình ra đời được sống trọn vẹn cùng với bố và papa mình.

Nhưng hiện tại y đối với hắn và ngược lại hoàn toàn không hề có tình cảm với nhau sống chung với nhau cũng sẽ chẳng có hạnh phúc dù có cố gắng vun đắp bao nhiêu năm nữa cũng vậy thôi, nhưng chuyện phía trước vẫn chưa thể nói được gì.

Nhưng chuyện này vẫn phải để cả hai người trong cuộc nghiêm túc ngồi lại bàn bạc với nhau thì hơn, như vậy có lẽ sẽ đưa ra được quyết định đúng đắn nhất và thuận cho cả hai bên

Y không kiềm được nữa cũng phải đành lên tiếng nói với hắn:

-Hay là để chuyện này tôi với anh cùng nhau bàn bạc kĩ hơn đi có được không?

Hắn cũng chiều theo ý của y:

-Được thôi!

Anh cũng lên tiếng nói:

-Mình nghĩ là trong khoảng thời gian này cậu nên về nhà nghỉ ngơi đi thì hơn, giữ cho bản thân cùng em bé cho thật tốt.

Tôi đồng ý cho cậu nghỉ từ ngày hôm nay, chừng nào cậu muốn quay lại làm việc thì cứ việc mà đi, không sao hết

Khi anh vừa kết thút xong câu nói đó, trong đầu y lại tràn về hàng ngàn vấn đề về tiền bạc, lương bổng:

-Nhưng rồi ai sẽ là người phát lương cho mình hằng tháng đây

-Cậu còn lo gì chứ, không phải bây giờ cậu có một tổng tài của tập đoàn Phiravich đang cung phụng cậu sao.

Mà cậu nên nghỉ sớm đi, Saint và tôi cũng sắp đi du lịch tuần trăng mật rồi, cậu tới công ty cũng không gặp được mặt mình đâu

-Hứ!!!

Hai người cứ tiếp tục cuộc sống vợ chồng son của mình đi.

Tôi khó chịu rồi, chúng ta đi về thôi Mean

Y quay sang nói với hắn, không thể từ chối, hắn cũng đành cẩn thận từng chút một đỡ y đứng lên, sau đó bước ra ngoài

Anh cũng nhanh chóng quay lại công việc của mình không để chậm trễ một giây nào

Chiều tà cũng dần buông xuống, hắn nhìn đồng hồ, lòng chợt mỉm cười vì biết sắp đến giờ về gặp bảo bối của mình.

Nhớ tới được nhìn thấy nụ cười của cậu, được ôm cậu trong vòng tay mà lòng vui sướng không thôi.

Không muốn chờ đợi thêm nữa, anh đứng bật dậy khỏi chiếc ghế quen thuộc của mình, bước chân thật nhanh ra khỏi công ty, vì sở hữu đôi chân dài, một bước của anh bằng hai bước của người khác, nên chẳng bao lâu anh đã ngồi lên chiếc xe của anh, khởi động xe và phóng đi mất hút

Anh đột ngột dừng xe trước cửa nhà mình, vẫn giống như mọi ngày, anh vẫn thấy cậu đứng ở trước cửa đợi cậu về.

Hắn nhanh chân bước tới ôm lấy eo cậu, kéo cậu vào lồng ngực mình, nói khẽ:

-Bảo bối chờ anh về sao?

Đứng đây lâu chưa?

-Không lâu lắm, anh đừng lo

-Vậy mau vào nhà thôi, đứng đây lâu sẽ bị bệnh đó, hôm nay anh có chuyện muốn nói với em

Cậu ngước đôi mắt to tròn đen lấy có phần long lanh hút hồn lên nhìn anh, tò mò hỏi:

-Chuyện gì vậy anh?

-Dùng cơm tối xong, anh sẽ nói cho em nghe, có được không?

-Ân!

Được ạ

Sau đó anh vui vẻ cùng cậu vào nhà, ngồi xuống chiếc bàn đầy ắp món ăn đang tỏa ra mùi hương thơm ngát, thật sự rất ư là câu dẫn

Dùng cơm xong, anh cùng cậu lên phòng, bản thân anh ăn xong thì đi tắm, sau đó cùng lên giường nói chuyện với cậu:

-Anh không phải nói có chuyện muốn kể cho em nghe sao?

Mau nói đi, em muốn biết aaa~~~~

Thấy bộ dáng làm nũng của cậu, anh thật sự rata muốn đè cậu xuống làm cho cậu biết thế nào là cái giá phải trả cho sự câu dẫn bằng cách làm nũng mang tính chất cao như vậy.

Nhưng cũng phải thật bình tĩnh, hít một hơi thật sâu, nói cho cậu nghe mọi chuyện của y và hắn hôm nay anh đã biết được

Cậu nghe xong cũng giật mình ngạc nhiên, không tin vào tai mình, mọi chuyện cậu được nghe cứ như một câu chuyện cổ tích không có thật như lại đang xảy ra trước mắt cậu.

Hai người vốn không có thiện cảm với nhau, có thể nói là không ưa nhau ra mặt, nhưng bây giờ lại bị chính đứa con ruột mình thắt chặt mình với người rõ ràng bản thân mình chẳng có chút thiện cảm nào, quả nhiên cuộc sống không thể đoán trước được chuyện gì, cái này có thể nói là ông trời đang trêu ngươi rồi

Những nói đi cũng phải nói lại, so với hoàn cảnh của y và hắn, anh và cậu, phải nói hắn và y đã hạnh phúc rồi, vì dù sao cũng đã có một thiên thần bỗng nhiên giáng thế như vậy, cậu cũng thật sự muốn cùng anh sinh ra một tiểu bảo bối mập mạp, mũm mỉm, có thể thấy được quá trình trưởng thành của nó, như vậy thì còn gì hạnh phúc hơn nữa chứ.

Nghĩ tới đây, cậu liền quay sang anh, nói:

-Anh!

-Có chuyện gì vậy?

-Anh nghĩ thử xem, hai người ấy cũng sắp có con rồi, thật hạnh phúc có phải không?

-Ý là em cũng muốn có một đứa trẻ trong nhà có phải không?

-Đúng vậy!

Anh là người hiểu em nhất

Nghe cậu nói tới đây, anh liền cười gian một cái, nói:

-Vậy bây giờ chúng ta cùng nhau tạo một tiểu bảo bối đi

Mặt cậu liền đỏ bừng vì ngại ngùng:

-Anh... anh muốn làm gì aa~~

-Em muốn biết anh làm gì sao?

Vậy thì bây giờ em sẽ biết liền thôi

Nói rồi, anh dùng thân đè cậu xuống dưới mình, tay mạnh bạo xé từng lớp áo của cậu cùng mình:

-Anh vẫn còn muốn làm sao?

-Đây là do em muốn có con mà, chúng ta cùng hoạt động tạo ra tiểu bảo bối đi

-Nhưng em vẫn chưa chuẩn bị mà

-Không còn thời gian cho em chuẩn bị nữa đâu, bảo bối!

-Anh thật là...*damdang*

.................................

Dừng tới đây thôi, còn phải cho vợ chồng mới cưới nhà người ta tạo ra baby nữa.

Hihihi

♥️♥️♥️
 
( Fanfic/ Perthsaint) Ai Có Thể Định Nghĩa Khái Niệm Yêu Giúp Tôi?
CHƯƠNG 37


Hai người hoạt động hăng say trên giường, cho tới ba giờ sáng thì cậu kiệt sức mà thiếp đi, ngay sau đó anh cũng dừng tất cả mọi công việc còn đang làm trên thân thể của cậu, mà nằm ngay bên cạnh cậu chìm vào giấc ngủ

Ánh mặt trời chiếu xuyên qua khe lá, đi qua lớp kính cửa sổ chiếu thẳng vào thân ảnh trần trụi đang chỉ có chiếc chăn che lại của cả anh và cậu.

Cậu dần tỉnh giấc trong ý thức có chút mơ hồ, lại có chút mệt mỏi và đau nhức.

Quay đầu sang nhìn anh vẫn hai mắt nhắm nghiền nằm ở bên cạnh, cậu càng nhìn càng cảm thấy mình quả nhiên có mắt nhìn rất tốt, tìm thấy được môtk người chồng ưng ý khiến ai ai cũng phải ghen tị như vậy, vừa đẹp trai, giàu có lại thương vợ, bây giờ kiếm ở đâu ra một người hoàn hảo như vậy chứ

Đang mãi ngắm nhìn người mình yêu nhất, tưởng chừng anh vẫn còn ngủ, nhưng bỗng nhiên anh lại phát ra một giọng nói ấm áp hằng ngày:

-Em định nằm như vậy mà nhìn anh mãi sao?

Cậu vẫm còn chưa kịp thức tỉnh, cứ chìm đắm trong vẻ đẹp của anh đến nỗi xuất thần, chỉ trả lời anh theo phản xạ:

-Ân!!!.

Cậu gật đầu một cái

Dù là miệng nói nhưng hai mắt của anh vẫn còn không chịu mở ra.

Cho đến khi định hình được bản thân cậu mới biết là bị đã bị anh lừa, vì anh đã thức dậy từ lâu, đang giả vờ ngủ để thấy được khuôn mặt của mình lúc bấy giờ còn đang ngơ ngác ngắm anh

Phát hiện ngay điều không đúng, cậu liền lây nhẹ thân hình của anh, làm anh phải mở mắt, mỉm cười nhìn cậu:

-Anh gạt em!!!

Cậu quay mặt sang một bên, tỏ ý dỗi với anh, nhưng dù cậu làm như thế nào đi chăng nữa thì đối với anh nó vẫn vô cùng đáng yêu và có độ câu dẫn rất cao.

Anh với tay, xoa nhẹ mặt cậu, dỗ:

-Em đừng giận anh mà, bảo bối!!!

Mỗi lần cậu được anh gọi là bảo bối, bản thân cậu cũng cảm thấy rất vui, mọi sự giận dỗi đều không còn nữa.

Tâm tình đã trở nên vui vẻ, cậu liền quay đầu nở một nụ cười vô cùng khả ái với anh.

Nhưng trong lòng cậu vẫn còn muốn chơi đùa với anh một chút, nên liền thuận thế dùng thân hình không mấy to con của mình mà đè lên dáng người cao to, lực lưỡng của anh

Anh bất ngờ về hành động của cậu một hồi, nhưng sau đó liền tiếp ứng nó, anh cười cậu, mang theo vẻ bỡn cợt:

-Em đây là muốn tạo phản

-Phải!!!

Em bây giờ không muốn làm vợ anh nữa, em muốn làm chồng anh cơ

-Để anh xem em làm được gì!!!

Cậu đắc ý nằm trên anh không được bao lâu thì đã ngay tức khắc bị anh lật ngược thế cờ đè lại ngay dưới anh.

Cậu như một đứa con nít, không được thứ mình muốn thì liền nhõng nhẽo:

-Anh không nhường em được à?

-Anh thật sự có thể nhường em, trong mọi chuyện, nhưng chuyện này thì không?

-Tại sao chứ???

-Không phải em muốn có con sao?

Anh đây không sinh cho em được đâu.

Anh chỉ có thể làm em sinh con ra thôi

-Anh...!!!

Từ không thể thoát ra khỏi miệng vì cậu chẳng biết nói gì nữa, quả nhiên lý luận của một tổng tài bá đạo luôn không thể thắng được.

Cậu thật sự không cam tâm aa~~~.

Saint Tanapon ta đây thật sự không cam tâm.

Dù cậu có không bằng lòng như thế nào đi chăng nữa thì cũng đã là vợ hợp pháp của anh rồi, cả họ của mình cũng đã thay đổi, muốn đổi lại cũng đã quá muộn.

Trong thâm tâm cậu tự nhủ, kiếp sau nhất định phải dậy thì thành "công", quang minh chính đại mà đặt anh ở dưới thân mình chơi đùa.

Quyết tâm!!!

Quyết tâm!!!

Nhưng chuyện sau này thì để sau giải quyết vậy, việc quan trọng bây giờ là cậu vẫn đang bị anh đặt ở dưới thân, cả kiếp này không thành "công" được, quả nhiên là bất công

-Em có muốn hoạt động tiếp không?

-Em không muốn!!!

Dùng hết sức bình sinh đẩy anh ra, ngồi dậy, vừa chạm được một ngón chân của mình xuống đất, toàn thân đau nhức giống như không cử động được ngã lại trên giường.

Anh nhìn thấy hoàn cảnh của cậu hiện tại không nhìn được mà cười một cái, sau đó nhấc bổng ngang cậu lên mang vào nhà tắm, nâng niu mà tắm rửa cho cậu và cả bản thân mình

Mọi việc ngọt ngào buổi sáng của cả ahai đã xong.

Thay đồ, ăn sáng, hôn chào cậu trước khi đi làm anh cũng đã hoàn tất.

Bây giờ đã đến giờ đi làm của anh.

Ngồi ở phòng làm việc của mình, anh cứ suy nghĩ mãi về vấn đề nên đi tuần trăng mật ở đâu thì tốt nhất, anh cũng đã từng hỏi cậu về vấn đề này, nhưng cậu nói là anh cứ tự do quyết định không sao cả, nhưng quả thật anh cũng không biết đi đâu có phong cảnh hữu tình, có nhiều sông suối hơn một chút vì cậu rất thích những cảnh vật hùng vĩ lại có sông suối, nhìn thật sự rất tuyệt vời lại còn lãng mạn.

Anh đã tìm hiểu rất nhiều nói nhưng vẫn chưa tìm được nơi nào ưng ý, anh cũng định hỏi y nhưng khi biết tình hình của y và hắn hiện tại thì cũng đành thôi

Đang mải mê suy nghĩ, bỗng nhiên bên ngoài có tiếng gõ cửa

-Là ai?

-Là tôi, trợ lý của thư ký Plan ạ

-Cậu vào đi

-Vâng

Cánh cửa được nhẹ nhàng mở ra

-Có chuyện gì sao?

-Thưa chủ tịch, cô Lisa gì đó đang ở bên ngoài làm loạn đòi vào bên trong gặp chủ tịch ạ

Nghe đến tên của ta, trong anh lại vấy lên một loại cảm giác ghê tởm, đáng khinh bỉ, khuôn mặt đối với nhân viên của mình vốn đã lạnh lùng của anh, bây giờ lại đằng đằng sát khí:

-Mắc kệ cô ta.

Cứ để cho cô ta làm loạn, đến lúc đó ai mất mặt liền biết

-Nhưng nếu cô ta...

-Đến lúc mệt rồi, cô ta sẽ tự rời khỏi thôi.

Việc của mọi người là phải làm việc thật tốt, không cần quan tâm người ngoài

-Vâng, tôi đã biết rồi thưa chủ tịch

Nói xong, trợ lý của y quay bước ra ngoài

..........................

Trước cửa công ty

Những tên bảo vệ cường tráng đang phản ngăn cản một người phụ nữ có gương mặt hốc hác, tóc tai bù xù, tiều tụy, nhìn vào vô cùng đáng sợ, cứ y như những mụ phù thủy vừa xấu, vừa ác trong các câu chuyện cổ tích, nhưng có điều mụ phù thủy này giống như đang xuất hiện trước mặt mọi người, chính là cô ta chứ không ai khác

Cô vừa dùng sức mình giằng co với những tên bảo vệ, miệng vừa la hét không ngừng, khiến những người trong công ty không ngừng chú ý:

-Tôi muốn vào trong gặp chủ tịch của mấy người!!!

Tôi là bạn gái chủ tich, ai dám cản đương tôi, đều nhất định sẽ bị đuổi việc hết cho coi.

Tôi nhất định sẽ trở thành phu nhân chủ tịch, Tanapon phu nhân.

MAU TRÁNH RA CHO TÔI!!!

Một vài người trong đám nhân viên đang bu lại xem cô ta như sinh vật lạ, cũng bắt đâu xôn xao bàn tán:

Nv A: Cô ta nói cô ta là bạn gái chủ tịch sao.

Nhìn vẻ ngoài như vậy làm sao có thể được chứ, đúng là bị ảo tưởng

Nv B: Đúng đó, còn đòi làm phu nhân chủ tịch, cô ta làm sao có thể sánh với Saint Tanapon phu nhân của chúng ta chứ.

Cóc ghẻ mà cứ tưởng là thiên nga sao.

Ha!!!

Câu nói của nhân viên B vô tình lọt vào tai của Lisa, cô ta liền chỉ tay vào cô nhân viên ấy, hét:

-Cô nói là ai phu nhân chứ???

Người nhân viên đó nhếch mép cười khinh:

-Đến giờ cô còn không biết sao, danh phận phu nhân của cô đã bị người khác giành mất rồi.

Là Saint Suppapong!!!

Trong đầu cô ta khi nghe đến cái tên này thì lại liền căm ghét, dù chưa gặp mặt bao giờ nhưng giờ khắc này đây, cô hận cái tên ấy không từ ngữ nào có thể tả được

Nổi tức giận như bị bộc phát, cô ta la hét càng ngày càng lớn hơn:

-PERTH TANAPON!!!

ANH MAU RA ĐÂY!!!

MAU RA ĐÂY!!!

Cô ta như người loạn trí, không ngừng hét lớn, khiến đám đông bu càng nhiều hơn

..............................

Mọi người cho mình xin ý kiến với ạ

Mình nên để PerthSaint đi hưởng thụ tuần trăng mật ở đâu ạ??

Mong mọi người ủng hộ, và cho mình ý kiến với 🙏🙏🙏♥️♥️🥰
 
( Fanfic/ Perthsaint) Ai Có Thể Định Nghĩa Khái Niệm Yêu Giúp Tôi?
CHƯƠNG 38


Cô ta không ngừng làm loạn trước cửa công ty, một lát sau trợ lý của y bước ra trước đám đông đang bon chen xem trò hay.

Anh ta vừa bước ra bọn họ đã lập tức im lặng, chỉ còn nghe thấy âm thanh la lớn của Lisa

Anh ta đứng giữa đám đông, nói:

-Mấy người có vẻ rất rảnh rỗi nhỉ, không lo làm việc mà lại đứng đây buôn chuyện, mấy người đi làm hay đi xem kịch mà bu đông như vậy hả!!!??

Lời nói của anh ta ngay lập tức giải tỏa đám đông, ai nấy đều quay về với công việc của mình, ánh mắt của anh ta cũng liếc sang người đang kêu gào trong sự tức giận, ghen tức.

Ánh mắt ấy mang đầy sự khinh bỉ, ghê tởm.

Cũng đúng thôi, cô ta đáng phải chịu đựng những điều đó

Không muốn tốn lời nói, anh ta nhìn, sau đó lại quay lưng bước vào bên trong làm theo như lời của Perth là cứ mặc kệ cô ta, đến khi mệt rồi thì cô ta cũng sẽ dừng lại thôi

..........................

Trời bắt đầu tôi dần, nhân viên cũng đã tan làm gần hết, cuối cùng cũng phải đến giờ anh ra về.

Bước ra trước cửa, thì liền có một bóng người đã chạy nhanh đến nắm chặt lấy bàn tay anh níu lại.

Anh giật mình quay sang thì chỉ thấy một người tóc tai bù xù, quần áo mặc trên người thì vô cùng xốc xếch, nhìn vô cùng đáng sợ và xấu xí:

Cô ta run rẩy nói từng chữ:

-P...Perth!!!

Anh làm ơn giúp em đi mà.

Gia đình em sắp không trụ nổi nữa rồi.

Làm ơn!!!

Anh ta cười khẩy, dùng cánh tay đang bị cô ta nắm lấy mà hất cô ta ngã xuống đất.

Nhưng cô ta vẫn không bỏ cuộc, mặt dày mà bò đến bám víu vào ống quần anh cầu xin, bộ dáng vô cùng thê thảm

-Không ngờ cô mặc dày hơn tôi tưởng.

Đến giờ vẫn chờ ở đây cầu xin sự thương hại từ tôi à

Anh nửa quỳ xuống trước mặt cô ta, dùng tay nâng cằm cô ta lên, cười khinh một cái:

-Nếu có người khác nhìn vào, ai mà biết được người đang bò dưới chân tôi cầu sự cầu sự thương hại chứ.

Tôi nói cho cô biết, dù cô có quỳ dưới chân tôi bao nhiêu lần đi chăng nữa, thì tôi cũng sẽ không bao giờ giúp cô đâu!!!

Nghe rõ chưa

Nói rồi, anh dứng dậy, phủi bàn tay cùng ống quần đã bị cô ta chạm vào, sau đó đi một mạch ra xe chẳng thẳng về nhà

Cô ta vẫn ngồi yên chỗ đó, lòng mang theo mỗi nổ uất hận khó tả, mặt cô ta lấm lem đầy nước mắt, thấm ướt cả một mảnh đất nhỏ bên dưới.

Tay thủ thành đấm, gằng giọng có chút khàn do lúc sáng đã hét quá nhiều:

-Perth Tanapon!!!

Có phải anh rất yêu người tên Saint Suppapong đúng không?

Tôi nhất định sẽ làm cho cậu ta biến mất!!!

................................

Anh về đến mái ấm cùng người mình thương, làm tất cả việc hằng ngày, sau đó nằm trên giường chơi đùa cùng cậu, cùng cậu bàn về tuần trăng mật sắp tới của cả hai:

-Bảo bối!

Sắp tới em muốn đi tuàn trăng mật ở đâu nào?

Cậu vùi vào lồng ngực của anh dụi dụi như một con mèo nhỏ làm nũng mà trả lời:

-Đi đâu cũng được, miễn sao có anh là em hạnh phúc rồi

Anh hôn vào môi của cậu một cái vô cùng yêu chiều:

-Anh phát hiện càng ngày càng dẻo miệng đó!!!

-Học từ anh đó

-Anh cho em lựa chọn giữa bốn nước" Việt Nam, Bali, Pháp và Hàn Quốc".

Em muốn đi đâu nào?

Cậu suy nghĩ trong đầu các đáp án cho thật kĩ, cuối cùng lại cười cười trả lời anh:

-Vậy mình chia ra, đi tất cả các nước luôn đi.

Mỗi tuần sẽ sĩ một nước có được không?

-Em có ý kiến thú vị thật đó, anh còn không nghỉ đến luôn

Được khen, cậu ngước mặt lên, tỏ vẻ chút cao ngạo:

-Tất nhiên rồi, em có IQ rất cao nha!

Trí sáng tạo của em thuộc dạng vô tận đó

Anh nhìn thấy dáng vẻ tự hào của cậu, liền dùng tay bẹo má cậu, cảm giác vô cùng thoải mái.

Má của cậu lại vừa mềm lại vừa thơm, sờ hay hôn vào đều khoái cảm vô cùng

Dù chi phí có mắc như thế nào đi nữa, đối với anh cũng chẳng là bao nhiều, chẳng qua chỉ là vài đồng tiền lẻ không thấm thía vào đâu.

Đã là ý kiến của bảo bối nhà anh thì bằng mọi giá anh phải làm được cho cậu

-Được!!!

Vậy mỗi tuần chúng ta sẽ đi một nước khác nhau, khám phá từng quốc gia, một ý kiến không tồi

-Như vậy có ảnh hưởng tới công việc của anh không?

-Không sao, anh đã xử lý công việc xong hết rồi, tất cả là để cùng em đi hưởng tuần trăng mặt dành riêng cho chúng ta đó

-Chồng em là tuyệt nhất aa~~~

Vừa nói cậu vừa, dang rộng tay ôm lấy anh hôn tới tấp

-Vậy hai ngày nữa chúng ta sẽ khởi hành, có được không?

-Được aa~~~

...........................

Trong lúc vợ chồng nhà người ta đang hạnh phúc, thì ở bên nhà nào đấy có một người "chồng" đang cố gắng nuốt đi những lời chửi bới của "vợ" mình:

-Tại anh hết, nếu không do anh thì tôi cần gì phải ăn không ngon ngủ không yên như vậy hả!!!???

-Được rồi, do anh hết có được chưa, đừng giận nữa mà, ảnh hưởng tới đứa bé thì không hay đâu

Không biết từ bao giờ hắn đã thay đổi cả cách xưng hô và ngày càng thê nô đối với y như vậy.

Hình tượng của hắn bây giờ ai lại nghỉ là một tổng tài cao lãnh chứ

Trong đầu hắn bây giờ chỉ nghĩ đúng một câu:" Người mang thai quả nhiên là khó chiều nhất "

Dù nghĩ như thế nào đi chăng nữa thì hắn vẫm phải hạ mình đi năn nỉ y

Từ đó trở đi lại có thêm một người chồng mang tiếng thê nô đội vợ lên đầu mà cưng nựng

...........................

Sẽ như thế nào nếu hai người chồng thê nô đi làm bạn với nhau, có hai nghĩ đến như tôi chưa ta???

Mong mọi người tiếp tục ủng hộ mình nha

Love...Love...Love...
 
Back
Top Dưới