Khác ( FANFIC/ PERTHSAINT) AI CÓ THỂ ĐỊNH NGHĨA KHÁI NIỆM YÊU GIÚP TÔI?

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
177,795
0
0
200612238-256-k613945.jpg

( Fanfic/ Perthsaint) Ai Có Thể ĐịNh NghĩA KháI NiệM Yêu GiúP Tôi?
Tác giả: lovebychance12345678
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Truyện chỉ là viễn tưởng ( mình tự suy diễn ra ) thôi.

Mình cux là lần đầu tiên viết truyện nên mong mọi người ủng hộ ạ.

Nếu có gì sai sót mong mọi người bỏ qua cho
Do quá thích cặp đôi Perth và Saint nên mình viết một fanfic cho thỏa mãn, nếu ai ko thích thì có thể come out nha
Kết HE nha
Có cả sinh tử văn nữa nha
Trong truyện Perth( công) sẽ xưng anh gọi Saint (thụ) bằng em nha



trangvankhanh​
 
Có thể bạn cũng thích
  • TINH LẠC NGƯNG THÀNH ĐƯỜNG (Quyển 1) - Nhất Độ Quân Hoa
  • Tàng Yêu - Neleta (Ni Tử)
  • [BHTT][EDIT] Dò Hư Lăng - Quân Sola (Cổ Đại)
  • Cùng nam chính ngọt văn yêu đương (Mau xuyên) - Bản...
  • [REUP- VÔ HẠN] - Tôi làm cẩm lý trong trò chơi sinh...
  • Trời sinh người thắng (Mau xuyên) - Tích Ngã Vãn Hĩ
  • ( Fanfic/ Perthsaint) Ai Có Thể Định Nghĩa Khái Niệm Yêu Giúp Tôi?
    GIỚI THIỆU NHÂN VẬT


    Saint Suppapong( cậu): là một đại thiếu gia con nhà giàu có.

    Tuy là con trai độc nhất của tập đoàn Suppapong, đẹp trai ngời ngời nhưng cậu lại vô cùng dễ thương và gần gũi với mọi ng xung quanh, nên rất được mọi người yêu mến

    Perth Tanapon( anh): là một tổng tài cao lãnh với nhân viên của mik nhưng lại hoạt bác với bạn bè và người mình yêu.

    Có hôn ước với thiếu gia nhà Suppapong từ nhỏ

    Mean Phiravich( hắn):là bạn thân của Saint.

    Nhìn bên ngoài là một tổng tài kiêu ngạo băng lãnh nhưng bên trong là một người nhây vô đối, lầy bất chấp

    Plan Rathavit👍:là một ng vô cùng đáng yêu.

    Là bạn siêu thân của Perth, là người tình trăm năm của Mean tổng tài
     
    ( Fanfic/ Perthsaint) Ai Có Thể Định Nghĩa Khái Niệm Yêu Giúp Tôi?
    CHƯƠNG 1


    Trong một khu vườn rộng lớn tại ngôi biệt thự sa hoa của gia đình Tanapon, tiếng nghịch ngợm của một đứa trẻ cỡ chừng 4 tuổi đang nô đùa, làm nũng đòi ba mình chơi chung vang lên:

    - Baba mau ra chơi cùng con đi

    Người đàn ông khoảng chừng cỡ tuổi trung niên đứng nhìn con trai mình cười đùa cũng lên tiếng đáp lại cậu bé:

    - Baba hôm nay hơi mệt không thể cùng con chơi bóng được, để lần sau đi có được không?

    Cậu bé tay còn đang cầm một trái bóng khi nghe ba mình nói vậy cũng có chút buồn, nhưng cậu là một cậu nhóc ngoan nên cũng không làm bướng, chỉ gật đầu đáp lại ba mình:

    - Vâng, vậy lần sau ba chơi với con cũng được ạ

    .......

    Sau khi vừa dứt xong câu đó, cửa chính ngôi biệt thự cux mở ra.

    Đi vào trong ngôi biệt thự là một chiếc siêu xe đời mới vô cùng đắt tiền vào sang trọng

    Người đàn ông trung niên cùng thiếu gia nhà Tanapon lúc nãy khuôn mặt còn mang chút buồn bây giờ lại cười tươi như hoa

    Ông cùng cậu bé con của mình tiến lại gần chiếc siêu xe đã dừng lại

    Từ trong đó bước ra là gia đình Suppapong, có chủ tịch tập đoàn, phu nhân của mình và cậu con trai bé bỏng mới sinh còn đang được bế trên tay

    Cậu thiếu gia nhà Tanapon 4 tuổi khi vừa nhìn thấy gia đình họ thì liền theo phép tắt vái chào, rồi lại theo thói quen chạy tới chỗ Mae Nuk (mẹ của Saint) để được nhìn ngắm khuôn mặt của cậu bé đáng yêu, con trai duy nhất của gia đình Suppapong

    Không lâu sau thì phu nhân nhà Tanapon(mẹ của Perth) cũng từ trong nhà đi ra

    Tất cả mọi người sau khi chào nhau xong thì đi vào nhà.

    Mong mọi người ủng hộ ạ, vừa viết mà rung quá trời!!!♥️
     
    ( Fanfic/ Perthsaint) Ai Có Thể Định Nghĩa Khái Niệm Yêu Giúp Tôi?
    CHƯƠNG 2


    Mọi người cùng nhau ngồi xuống nghế sofa, bắt đầu nói chuyện phiếm.

    Tanapon lão gia lên tiếng nói trước:

    -Cảm ơn gia đình mọi người đã dành chút thời gian tới nhà chúng tôi"

    Suppapong lão gia vừa cười vừa nói đáp lại:

    -Sao ông lại khách sáo như vậy chứ, dù sao chúng ta cũng là bạn thân lâu năm, đã cùng nhau dựng nên sự nghiệp như ngày hôm nay mà.

    Ha...ha...ha

    Tanapon lão gia cũng cười lớn theo

    Trong khi những người lớn đang bàn chuyện cùng nhau, chỉ có một mình thiếu gia nhà Tanapon vẫn chăm chú ngắm nhìn con trai độc nhất của gia đình Suppapong miệng còn không ngừng cười trông thật vui vẻ

    Phu nhân Tanapon thấy con trai mình rất thích cậu bé kia thì cũng lên tiếng nói:

    -Hình như Perth con tôi rất thích Saint con trai hai người thì phải

    Mọi ánh nhìn bây giờ đều đổ xô vào Perth cùng đứa bé còn được bồng bế trên tay kia

    Ba của Perth thấy con trai mình có vẻ rất thích đứa bé đó nên cao hứng ra một ý kiến:

    -Tôi thấy hay là lập hôn ước cho tụi nó đi

    Lão gia nhà Suppapong cũng vô cùng tán thành ý kiến này:

    -Được!

    Tôi thấy ý kiến này rất hay, cứ như vậy mà lập hôn ước cho tụi nhỏ đi.

    Đợi sau khi tụi nó lớn lên thì cho chúng nó kết hôn.

    Con thấy vậy có được không Perth?

    Ông ta quay sang hỏi người nãy giờ đang mải mê ngắm nghía con trai nhỏ của mình mà hỏi

    Perth không hề có một chút do dự mà trả lời lại ông:

    -Vâng ạ con đồng ý cả hai tay.

    Nhưng em Saint có đồng ý không ạ?

    Mae Nuk lúc này đang bế bé Saint nho nhỏ trên tay nói:

    -Hay là như vầy đi, nếu bé Saint đồng ý với ý kiến này thì hãy đưa tay chạm lấy người Perth một cái có được không?

    Mẹ Perth cũng tán thành ý kiến của Mae Nuk, quay sang nhìn Saint bé bỏng dùng giọng nói dịu dàng của mình nói thay Perth:

    -Nào bé Saint ngoan, nếu đồng ý thì hãy mau chạm tay vào người anh Perth nào.

    Ngoan nào

    Mọi người đều cùng ngồi chờ đợi một điều tưởng chừng thật vô lý, nhưng một lúc lâu sau khi tất cả nghĩ rằng Saint không chịu động vào Perth thì Saint lại một tay giơ lên khẽ chạm vào cánh tay của Perth.

    Điều đó khiến Perth vui mừng khôn xiết nhìn Saint còn một tay nắm lấy tay Saint, tay còn lại xoa xoa khuôn mặt mềm mềm của đứa bé mà cậu yêu thích nhất, chưa hết Perth còn dùng môi của mình hôn hôn lên đôi môi hồng hồng nho nhỏ của Saint

    Mọi người nhìn thấy hành động của cậu và quyết định của Saint thì càng cười vui vẻ hơn nữa

    Ba Perth cũng vui mừng khi ý kiến của mình lại dễ dàng thông qua như vậy nên cũng càng hào hứng hơn:

    -Vậy là tốt rồi, chúng ta từ nay trở thành thông gia, Saint sau này cũng chính là con dâu nhà chúng ta rồi

    Perth cũng không kém phần hưng phấn nói thêm:

    -Vậy có nghĩa sau này em ấy là vợ con đúng không ạ?

    Ông ta trả lời con trai bé bỏng của mình:

    "Phải, phải sau này Saint là vợ con đó

    Perth lại nói thêm:

    -

    Sau này khi tụi con kết hôn rồi, chúng con sẽ có thêm nhiều đứa con nữa đều là cháu của ba mẹ và hai bác hết

    Những người lớn cũng không khỏi buồn cười vì lời nói mang theo chút người lớn nhưng có phần trẻ con của Perth

    Lão gia nhà Suppapong nghe Perth nói như vậy thì cũng xoa đầu cậu lên tiếng:

    -Con đúng là một đứa trẻ khôn lõi đó Perth

    Không khí trong nhà lúc này thật hạnh phúc và vui vẻ làm sao

    Nhưng điều gì sẽ xảy ra tiếp theo với hai người họ( PerthSaint) đây?

    ..............................

    Mong mọi người ủng hộ nhoa♥️🥰
     
    ( Fanfic/ Perthsaint) Ai Có Thể Định Nghĩa Khái Niệm Yêu Giúp Tôi?
    CHƯƠNG 3


    Thời gian cứ như vậy mà thấm thoát trôi qua không chờ một ai.

    Và tất nhiên ai nấy đều sẽ dần dần trưởng thành

    Cậu ( Saint) cũng đã vừa tròn 20 tuổi, anh(Perth) lớn hơn cậu 4 tuổi năm nay 24 tuổi

    Trong suốt những tháng ngày đó có lẽ đã để lại trong cậu một đả kích lớn đó là người ba mà cậu luôn ngưỡng mộ xem như một người thần tượng đã rời xa cậu mãi mãi, cậu cũng theo truyền thống " cha truyền con nối " mà thay ba mình lên nắm giữ tập đoàn Suppapong

    Người bạn thân lúc trước cùng ông đàm đạo nói chuyện và làm việc bây giờ cũng vì tuổi già sức yếu mà nhường lại chiếc ghế chủ tịch cho con trai mình là Perth

    Anh và cậu sau khi lớn lên vẫn thường hay gặp nhau giống như hai người ba mình lúc trước

    .................

    Hôm nay chính là sinh nhật tròn 20 tuổi của đại thiếu gia nhà Suppapong

    Bây giờ là bảy giờ tối, cũng là lúc mà bữa tiệc sắp bắt đầu

    Khách khứa cứ từ từ mà đi vào tấp nập, trong sân vườn biệt thự gia đình Suppapong gần như sắp bị lấp đầy bởi những chiếc siêu xe mang nhiều nhãn hiệu đáng giá khác nhau

    Trong nhà cũng bị lấp đầy những người đức cao vọng trọng, tất cả đều từ giới thượng lưu đi ra, cách họ vung tiền cũng thật khiến cho người khác nhìn vào cũng phải ngưỡng mộ mong ước một cuộc sống giống như bọn họ

    Sau một quãng thời gia chờ đợi, cuối cùng nhân vật chính của bữa tiệc cũng xuất hiện

    Đại thiếu gia Suppapong, Saint Suppapong cuối cùng cũng xuất hiện trước bao con mắt của mọi người

    Tất cả con mắt hâm mộ cứ như vậy mà đổ dồn vào người cậu

    Hôm nay cậu ăn mặc lịch thiệp rất giản dị nhưng lại thu hút mọi ánh nhìn tỏa sáng khắp những nơi mà cậu đi qua

    Mae Nuk và quản gia ban đầu đứng tiếp khách thấy cậu đang đi xuống nhà thì cũng đi đến gần cậu

    Cậu cứ nhìn xung quanh mọi người một loạt, mắt nhìn ngang ngó dọc mong tìm được người mà mình muốn thấy, nhưng mãi vẫn chẳng tìm được

    Không tìm thấy người mong mỏi trong lòng có chút thất vọng

    Không lâu sau, có một chiếc xe tiến từ ngoài cổng chính đi vào làm cho mọi người cũng chú ý theo trong đó tất nhiên có cậu

    Tâm trí của cậu lúc này chỉ mong người bước ra từ chiếc xe đó là anh

    Quả nhiên sự kì vọng của cậu không uổng công

    Cửa xe dần mở ra, người trong đó đi ra là anh

    Anh nhanh chân tiến vào bên trong nhà trên tay mang theo một bó hoa hồng lớn bên trên có chữ "I Love You Forever"

    Anh cùng bó hoa đi đến trước mặt cậu nói:

    -Anh tới hơi trễ,xin lỗi em.

    Đây là quà sinh nhật anh đặc biệt chuẩn bị cho em.

    Chúc mừng sinh nhật em

    Cậu vui vẻ đón nhận món quà sinh nhật cùng lời chúc từ anh:

    -Em cảm ơn anh

    Sau đó tất cả mọi người cùng nhau hòa vào cuộc vui của bữa tiệc sinh nhật

    .................

    Mọi người tiếp tục ủng hộ mình nha♥️🌹😀🎂
     
    ( Fanfic/ Perthsaint) Ai Có Thể Định Nghĩa Khái Niệm Yêu Giúp Tôi?
    CHƯƠNG 4


    Ngày hôm sau, khi cậu vừa bước ra khỏi nhà đã thấy một chiếc xe đậu ở trước cổng

    Cậu từng bước đi đến gần chiếc xe, cửa xe dần mở ra, hắn (Mean) xuất hiện trước mặt cậu, cậu hoàn toàn không hề có chút nào gọi là bất ngờ khi hắn xuất hiện:

    -Hôm qua sao không đi dự sinh nhật của mình?

    Hắn gãi gãi đầu tỏ về đáng thương nhìn cậu:

    -Saint à, cậu tha lỗi cho mình đi tại hôm qua mình bận quá nên không tới dự sinh nhật của cậu được.

    Mình xin lỗi mà.

    Hôm nay mình sẽ mời cậu đi ăn coi như để chuộc lỗi có được không?

    Dù nói vậy nhưng thật ra trong lòng cậu không hề trách người bạn thân của mình vì trong thâm tâm cậu tự biết được Mean không phải cố tình không đến dự bữa tiệc mà chỉ là công việc sắp xếp không xong thôi

    Cậu cười cười nhìn hắn nói:

    -Mình không trách cậu đâu mà, đừng mãi áy náy với mình như vậy

    Hắn thở phào nhẹ nhõm, lúc đầu trước khi tới đây hắn luôn sợ cậu sẽ giận, vì trước giờ sinh thần của cậu hắn chưa từng bỏ qua, nhưng hôm nay lại vì công việc mà không dự được trong lòng quả thật có chút áy náy:

    -Cậu không giận mình là được rồi, còn bữa tối hôm nay mình sẽ mời coi như ăn sinh nhật cùng cậu muộn một chút vậy

    -Được tùy cậu thôi

    Nghe cậu nói xong, hắn đi qua chỗ ngồi kế bên tài xế mở cửa cho cậu:

    -Hay là hôm nay cậu khỏi phải tự mình lái xe đến công ty, để mình đưa cậu đi có được không?

    Cậu bước tới gần hắn nói:

    -Vậy cảm ơn cậu

    -Không có gì, chúng ta đều là bạn bè cả mà có gì phải khách khí chứ.

    Minh đưa cậu đi làm sẵn tiện cũng để cho tối nay đón cậu đi dùng bữa luôn.

    Thuận cả đôi đường rồi còn gì

    Lời nói ra tuy chẳng có vấn đề gì, trên danh nghĩa là bạn nhưng thật ra trong lòng hắn từ lâu đã xem cậu là một người rất quan trọng, muốn cùng cậu bên nhau mỗi ngày, nhưng bây giờ không phải lúc để giải bày thứ tình cảm đó

    Cậu tươi cười nhìn hắn đáp:

    -Được, vậy cứ làm theo cậu nói đi

    Để cậu yên vị ngồi ở trong xe, hắn cũng giúp cậu đóng cửa, rồi quay lại vị trí của mình

    Chiếc xe cũng dần dần phóng đi mất hút

    Không lâu sau, chiếc xe đã dừng lại trước cổng một tập đoàn rộng lớn đầy nhân viên ra vào

    Hắn xương xe đi qua cẩn thận mở cửa cho cậu ra ngoài

    Vừa lúc cậu bước từ trong xe hắn ra ngoài, có một chiếc xe khác vô cùng quen thuộc đối với cậu phóng như bay tới chỗ hai người đang đứng

    Anh từ trong xe bước ra, soái khí ngút trời tỏa khắp xung quanh khiến cho người qua kẻ lại đều phải mở to mắt ngắm nhìn

    Cậu thấy anh đang đứng trước mặt mình liền hớn hở:

    -Hôm nay không phải anh có việc phải đến công ty sao, sao bây giờ lại ở đây

    Anh dùng cặp mắt ôn nhu nhìn cậu đáp:

    -Sáng nay anh định qua nhà đón em đi làm nhưng khi tới nơi nghe thấy mẹ em nói, đã có người phỏng tay trên của anh

    Vừa nói anh vừa đưa con mắt sắc lẹm khác hẳn ánh mắt đối với cậu chuyển qua hắn.

    Trong ánh mắt mang đầy hàn khí lạnh như băng

    Hắn cũng chẳng vừa, dùng giọng chua chát mang đầy vẻ khiêu khích nói với anh:

    -À, vậy hóa ra tôi đã làm hỏng mất việc tốt của Tanapon tổng tài đây muốn làm sao thật ngại quá.

    Nhưng kẻ nào đến trước thì mới là kẻ thắng cuộc!!!!!!!

    -Tôi chỉ thắc mắc một điều tại sao anh không đi cướp ai khác mà lại đi lảng vảng bên cạnh vợ sắp cưới của tôi làm gì thôi

    Anh vừa nói vừa vòng tay qua ôm eo cậu, cậu lúc này chỉ bước cười ngại ngùng nhìn người mình yêu cùng người bạn thân của mình đang xảy ra khẩu chiến

    Cậu biết anh cùng hắn hoàn toàn không thích nhau nhưng vẫn không biết phải làm gì

    Tuy đứng ở trước cổng nhưng không khí lại làm cho những người trong cuộc vô cùng ngột ngạt cùng bất an vì không biết đến khi nào nơi này sẽ trở thành hỗn chiến của hai người
     
    ( Fanfic/ Perthsaint) Ai Có Thể Định Nghĩa Khái Niệm Yêu Giúp Tôi?
    CHƯƠNG 5


    Hắn nghe anh tuyên bố cậu sắp là của mình, thì nở một nụ cười mang đầy vẻ khinh bỉ, nói:

    -Oh, Saint là vợ sắp cưới của anh sao, chắc có lẽ anh không biết những điều sắp xảy ra thường hay đến phút chót sẽ thuộc về người khác sao?

    Anh chắc chắn cũng không thể bỏ qua dễ dàng như vậy, liền đưa lời châm lại hắn:

    -Vậy nếu anh muốn chờ đến phút cuối để chúng tôi xa nhau, em ấy trở thành của anh thì cứ chờ đi, tôi cũng sẽ chống mắt lên xem anh chờ đến bao lâu

    Nói xong, anh ôm lấy eo cậu cùng cậu bước vào bên trong công ty

    Cậu và anh ung dung bước vào phòng làm việc

    -Em thật sự không hiểu tại sao mỗi lần anh và cậu ấy gặp nhau là có chuyện để gây là sao chứ?.Cậu hỏi anh

    Anh thật thản nhiên trả lời lại cậu:

    -Nếu anh ta không muốn giành em từ anh là được thôi, như vậy thì anh cùng anh ta sẽ không có chuyện gì xảy ra rồi

    Cậu cùng hắn chơi thân với nhau từ trước tới giờ, tình cảm của hắn đối với cậu bản thân cậu tự khắc sẽ hiểu được, nhưng đáng tiếc trái tim cậu chỉ đủ để chứa một người, đó không ai khác là anh_Perth, nhưng cậu cũng không muốn mất đi tình bạn lâu năm này, nên cũng chưa từng dám đối mặt nói thẳng với hắn

    Một lúc sau, cậu cũng sực nhớ đến công việc của anh nên quay sang nhắc nhở:

    -Anh cũng nên quay về công ty làm việc đi, không lẽ anh cứ ở đây mãi à

    Anh nghe cậu dặn dò cũng tiến tới gần cậu hơn, vòng tay qua nhẹ nhàng ôm lấy cậu, âu yếm nói:

    -Được, để anh quay về làm việc cũng được thôi.

    Nhưng trước khi đi anh có một yêu cầu muốn em làm

    Cậu thắc mắc hỏi anh:

    -Yêu cầu gì chứ?

    Anh ôm cậu cười mang đầy vẻ gian tà nói:

    -Yêu cầu của anh vô cùng đơn giản, nằm trong phạm vi thực hiện được của em thôi đừng lo lắng.

    Chỉ cần em...hôn anh là được

    Lời anh vừa dứt, mặt cậu cũng dần dần đỏ lên, nhìn thật sự rất dễ thương có thể làm say động lòng người

    -Em ngại rồi sao, mặt đỏ lên hết cả rồi

    Bị anh phát hiện mặt cậu càng đỏ hơn, cậu nhẹ nhàng dùng tay đấm nhẹ vào bờ ngực vững chãi của anh, cái đấm hoàn toàn không hề có lực, chỉ có lực nũng nịu của cậu là cao, giọng nói cũng trở nên lắp bắp:

    -Nhưng...Nhưng đây là ở công ty mà sao...sao có thể làm như vậy chứ?

    Anh vẫn dùng giọng vô cùng thản nhiên mang theo chút cưng chiều nói với cậu:

    -Nhưng đây là trong phòng làm việc của em mà, làm gì có ai ở đây mà em ngại chứ.

    Dù sao nụ hôn đầu của em cũng bị anh cướp cách đây 20 năm trước rồi mà

    Cậu suy nghĩ hồi lâu, cũng khập khiễng nhón nhẹ chân lên hôn một cái lên môi anh, hôn xong cậu từ từ rời môi anh, nhưng điều khiến cậu không kịp trở tay, đó là anh đã nhanh tay kéo cậu lại, càng dùng tay ôm chặt cậu hơn, cậu bị anh làm cho giật mình:

    -Anh...anh định...định làm gì vậy?

    Ưm...ưm...a...a...anh...anh

    Anh nhanh chóng đặt lên môi cậu một nụ hôn mang đầy sự ngọt ngào thắm thiết
     
    ( Fanfic/ Perthsaint) Ai Có Thể Định Nghĩa Khái Niệm Yêu Giúp Tôi?
    CHƯƠNG 6


    Được nước lấn tới, anh dùng đầu lưỡi từ từ cậy khóe miệng cậu mút lấy mút để như đó là mỹ vị nhân gian

    Nụ hôn thật nồng nàn và thúc đẩy, khiến hơi thở của cậu cũng bắt đầu trở nên dồn dập hơn

    Anh cảm nhận thấy lực thở của cậu khó khăn hơn nên cũng phải nuối tiếc mà rời xa đôi môi đó

    Như được buông thả, cậu bắt đầu thở hồng hộc vì nụ hôn nhiệt tình vừa rồi của anh

    Anh nhìn thấy cậu hít thở thật khó khăn, anh dùng tay chạm nhẹ lên chóp mũi của cậu nói:

    -Ngốc quá, sau này phải thở bằng mũi có biết không?

    Nói xong, anh quay lưng rời khỏi phòng làm việc của cậu, để cậu ở lại bên trong với gương mặt ửng hồng

    Được làm việc mình muốn, anh với khuôn mặt vui vẻ bước ra ngoài

    Đến trước cổng, anh vẫn thấy hắn cùng chiếc xe mình đậu ở chỗ cũ

    Anh nhìn hắn rồi thong dong bước đến trước mặt hắn, dùng lời cố tình chọc tức nói:

    -Anh vẫn còn đứng đây sao, trong khi anh đứng đây chịu nắng gắt như thế này, thì chúng tôi lại tận hưởng hương mật từ môi nhau.

    Thật thất lễ với anh quá nhưng đáng tiếc anh không có cơ hội được nếm thử nó rồi

    Trong lòng dâng lên một loại cảm giác vừa ghen ghét, lại vừa oán hận, hắn liền đi tới túm lấy cổ áo anh, quát:

    -Tôi nói cho anh biết đừng có mà tự đắc quá sớm, chắc chắn tới một ngày nào đó tôi cũng sẽ cho ăn biết được cảm nhận của tôi ngày hôm nay như thế nào

    Tiếng quát thật sự khá lớn, nên khiến cho các nhân viên đang ra vào cũng đưa mắt chú ý tới hai người đàn ông đang đứng đó

    Anh vẫn thản nhiên nhìn hắn như chẳng có chuyện gì xảy ra, trên mặt không hề có chút gì gọi là sợ hãi hay tức giận

    Anh thật nhẹ nhàng gạt tay hắn ra khỏi cổ áo mình lên giọng nói:

    -Vậy thì anh cứ làm thử cho tôi xem đi, nhưng tôi nghĩ ngày đó sẽ không tới đâu

    Lời dứt, anh tiến tới chiếc xe đắt tiền của mình, một phát phóng đi

    Hắn tức đến độ như muốn phát điên, đây là lần đầu tiên hắn quát lớn tiếng như vậy với một người khác, hắn dường như sắp vứt cả chiếc áo cùng danh hiệu tổng tài của mình để trở thành một người bình thường, có thể đấm người bất cứ lúc nào mà không bị bàn tán quá xôn xao là một tổng tài lại tự nhiên ra tay đánh người cho toàn dân thiên hạ biết

    Hắn nghiến răng ken két gằng giọng nói:

    -Perth.Tanapon!!!!!!!

    Không thể ôm cục tức đứng ở một chỗ mãi được, hắn cũng nhanh chân đi về phía xe mình đang đậu, mà lái phóng đi về phía trước, hướng rẽ của hai người Perth và Mean vô cùng khác nhau

    Nhưng chẳng ai biết được việc tiếp theo xảy ra là gì?

    Và việc cuối cùng Saint sẽ thuộc về ai vẫn còn là một ẩn số

    ....................

    Chuyện tiếp theo xảy ra là gì không ai biết được, ngoài trừ một người đó chính là con au mình đây

    Nếu mọi người muốn biết thì mong mọi người sẽ tiếp tục theo dõi truyện và ủng hộ mình nha

    🥰♥️🌹
     
    ( Fanfic/ Perthsaint) Ai Có Thể Định Nghĩa Khái Niệm Yêu Giúp Tôi?
    CHƯƠNG 7


    Một hồi sau cuối cùng chiếc xe của anh cũng dừng lại trước cổng công ty của mình

    Anh bước xuống xe, thật thong dong bước vào bên trong đó

    Vào đến phòng làm việc, anh vẫn ngồi trên chiếc ghế của mình một cách thật an nhàn

    Một lúc sau cửa phòng bỗng truyền đến âm thanh" Cốc...cốc...cốc!!!"

    Anh nói vọng ra bên ngoài:

    -Là ai?

    Y ( Plan) đứng bên ngoài trả lời vào:

    -Là mình đây này

    Nghe thấy giọng nói quen thuộc của người bạn thân thiết của mình, anh cũng lên tiếng cho y vào:

    -Vào đi

    Cũng giống như Saint và Mean, Perth và Plan cũng cùng chơi thân với nhau từ rất lâu, hiện tại y còn là thư kí riêng của anh và là người bạn thân nhất

    Y tiến vào bên trong, đặt trên bàn anh một tách cà phê như bình thường vẫn hay làm

    -Sao hôm nay lại đến công ty trễ vậy?.

    Y hỏi anh

    Anh đưa tay cầm lấy tách cà phê nhấm nháp một chút rồi trả lời câu hỏi được đề ra cho mình:

    -À, hôm nay có chút việc nằm ngoại dự tính nên đến công ty hơi trễ thôi

    Dù sao cũng là bạn thân lâu năm, nên y cũng muốn biết bạn mình đã gặp những rắc rối gì:

    -Việc nằm ngoại dự định sao?

    Là việc gì vậy?

    Anh nghe được câu hỏi thì dần bỏ tách cà phê mình đang cầm xuống bàn, nói:

    -Cậu có biết Mean của tập đoàn Phiravich không?

    Plan nghe đến cái tên đó liền nói:

    -Tất nhiên đã từng nghe qua rồi, dù sao công ty của anh ta cũng lớn như vậy mà, anh ta còn là bạn thân của Saint nữa, làm sao mà mình không biết cho được chứ

    Thấy anh bỗng nhiên lại nhắc đến hắn, y có chút nghi ngờ, nhíu mày hỏi lại anh:

    -Sao hôm nay lại nhắc đến anh ta chứ?

    Không phải là giữa hai người xảy ra chuyện gì rồi sao?

    Anh vẫn dùng thái độ thật thản nhiên trả lời lại:

    -Không có gì chỉ là anh ta muốn cướp người mình muốn thôi

    Y dần hiểu ra mọi chuyện hơn:

    -Ý cậu là anh ta muốn giành Saint đó hả?

    Anh nhẹ nhàng gật đầu đáp lại

    Y lại nói thêm:

    -Cứ tưởng là bạn bè ai ngờ lại đi cướp vợ người khác.

    Bên ngoài là một tổng tài cao lãnh như vậy, nhưng bên trong thì ngược lại, thật không ngờ mà

    Anh nghe thấy y thốt ra lời nặng như vậy để mắng hắn thì nói ra một lời để cố ý đùa giỡn với bạn mình:

    -Cậu đừng có nói người ta như vậy, không chừng sau này lại cùng người ta về chung một nhà đó.

    Đến lúc đó hằng đêm lại nói những lời vô cùng ngọt ngào với anh ta

    Y cười nhếch mép nhìn anh nói:

    -Còn khuya, nghĩ sao có chuyện đó xảy ra vậy, mơ đi.

    Những người như anh ta mình sẽ không bao giờ thèm đếm xỉa tới đâu biết chưa?!!!!!!!

    Anh cười nhìn y như đang bị xù lông vì tức giận nói:

    -Cậu cứ mạnh miệng như vậy, không sợ tới một ngày nào đó bị nghiệp quật à

    Y chề môi nói với anh:

    -Mình được trời độ, không có chuyện bị nghiệp nó quật lại đâu

    Anh không nói lời nào, chỉ biết cười nhìn y đang tức giận, lát sau y cũng bỏ ra ngoài để anh ở lại trong căn phòng đó

    .................

    Hắn cũng đã vào đến bên trong phòng làm việc của mình

    Dù máy lạnh mở đến 16 độ nhưng mặt hắn vẫn đỏ bừng vì đang ôm cơn tức trong người
     
    ( Fanfic/ Perthsaint) Ai Có Thể Định Nghĩa Khái Niệm Yêu Giúp Tôi?
    CHƯƠNG 8


    Cơn tức như dâng lên đến não, hắn giơ tay thủ thành nắm, đấm thật mạnh lên chiếc bàn trước mặt mình

    Lát sau, thư kí Trần Nhất Phong của hắn cũng tiến vào, để trên bàn hắn một tập hồ sơ, cung kính nói:

    -Thưa chủ tịch, đây là hồ sơ trong ngày hôm nay cần ngài kí tên thông qua ạ

    Hắn cố gắng kiềm lại cơn giận của mình, dùng tay bắt đầu mở từng tập hồ sơ, chăm chú xem qua một lượt, rồi cũng cầm bút của mình lên kí tên

    Thấy sếp mình đã kí xong, thư kí của hắn thật nhẹ nhàng lấy những tập hồ sơ đó mang ra ngoài

    Vừa định bước ra khỏi cửa thì thư kí Trần bị hắn gọi ngược kéo lại nói:

    -Tôi có chuyện này muốn nhờ anh

    Trần Nhất Phong quay lại vẫn dùng giọng nói điềm tĩnh của một người mang đậm chất chuyên nghiệp nhìn hắn nói:

    -Không biết có chuyện gì mà chủ tịch cần tôi làm vậy ạ?.

    Bất cứ chuyện gì mà liên quan đến chủ tịch, tôi nhất định sẽ làm hết sức mình

    Hắn cười nhạt nhìn thư kí của mình nói:

    -Anh không cần căng thẳng như vậy đâu, chuyện tôi nhờ anh cũng không to tát gì mấy, chỉ là tối nay tôi có hẹn với một người bạn rất quan trọng nên muốn nhờ anh đặt giúp tôi ở chỗ nhà hàng nào mà tốt một chút

    Nhất Phong nghe xong gật đầu nói lại với hắn:

    -Vâng, tôi sẽ đặt chỗ ở nhà hàng tốt nhất cho chủ tịch liền ạ

    Nói xong Nhất Phong cúi chào hắn rồi quay gót ra khỏi phòng

    Sau khi Nhất Phong ra khỏi cửa thì hắn cũng cố gắng dẹp chuyện sáng nay qua một bên mà chuyên tâm vào làm việc chờ đến tối để cùng người mình thích thưởng thức một đêm tuyệt vời đầy lãng mạn như trong mơ

    Bốn người: Perth, Saint, Mean, Plan bắt đầu chúi đầu vào công việc của mình

    Nhưng liệu trên đời này thật sự có duyên phận để gắn kết 4 người họ lại với nhau theo một mối quan hệ khác?

    -----------------

    Một ngày cứ thế mà trôi qua, cứ khiến cho người ta cảm thấy thời gian thật vô tình

    Công việc hôm nay của cậu không nhiều nên mọi thứ đều được cậu xử lý xong từ lâu

    Vì biết hôm nay có hẹn nên trước khi đi cậu đã vào bên trong phòng dành riêng cho mình ở công ty để thay đồ thật thơm tho sạch sẽ như một phép lịch sự dành cho một người bạn

    Cậu đứng trước cổng công ty chờ khoảng 5 phút sau thì có một chiếc xe từ xa đi tới

    Người trong chiếc xe bước ra là anh, anh dần bước lại gần cậu hơn nói:

    -Hay hôm nay để anh đưa em về nhà nha?

    Cậu nghe anh nói vậy thì định từ chối vì nhớ đến cuộc hẹn của mình cùng Mean:

    -Nhưng hôm nay em...

    Lời còn chưa thốt ra hết thì đã có một chiếc xe khác từ xa phóng lại, ánh sáng chiếu thẳng vào cậu, khiến cậu vì chói mắt mà dùng tay che mắt mình lại

    Thấy cậu khó chịu vì đèn pha của chiếc xe đó, anh liền nhanh chân đứng lên trước mặt cậu che ánh sáng cho cậu

    Cuối cùng chiếc xe đó cũng dừng lại trước mặt hai người

    Bước ra chính là người có hẹn với cậu ngày hôm nay

    Mình đặt tên thư kí của Mean tên là Trần Nhất Phong cho mọi người dễ nhớ, cũng như để mình tiện cho mình viết truyện luôn

    Mong mọi người ủng hộ mình nha🌹🥰♥️🤩
     
    ( Fanfic/ Perthsaint) Ai Có Thể Định Nghĩa Khái Niệm Yêu Giúp Tôi?
    CHƯƠNG 9


    Hắn vừa bước xuống xe đập thẳng vào mắt là tư thế đứng của hai người

    Khoảng cách của anh và cậu lúc này như chẳng còn khe hở, cứ thật gần và thật gần, tất nhiên điều này làm cho hắn khó chịu vô cùng

    Tuy trong lòng muốn đem anh ra khỏi cậu nhưng vẫn phải cố kiềm nén chỉ biết dùng lời nói để mong tách được hai người họ

    - Khụ...khụ...khụ...!!!

    Hắn giả vờ ho vài tiếng

    Lúc này cậu mới sực nhớ tới việc mình đang ở trong lòng ngực anh, bèn đỏ mặt mà xô nhẹ anh ra

    Anh nhìn thấy hắn liền thay đổi cả ánh mắt lẫn thái độ, nói:

    -Anh đến đây làm gì vậy?

    Hắn trong thâm tâm luôn đinh ninh nắm chắc hôm nay cậu chắc chắn thuộc về mình.

    Giở giọng tự cao, nở một nụ cười vô cùng tự tin nhìn anh:

    -À, Saint em ấy vẫn chưa nói cho anh biết sao?

    Vừa nói hắn vừa nhìn sang phía cậu, ánh mắt vô cùng yêu thương

    Anh thắc mắc hỏi lại:

    -Ý anh là sao, cuối cùng là có chuyện gì?

    - Không có chuyện gì lớn, chỉ là tối nay tôi đã hẹn đi ăn trước với Saint rồi thôi

    Hắn nói với giọng vô cùng tự đắc

    Anh không tin những gì mình vừa nghe được từ tình địch của mình, nhanh chóng quay sang cậu hỏi:

    -Sao chuyện này anh không nghe em sáng nay nhắc tới chứ?

    Cậu thật lòng chưa từng không muốn nói cho anh nghe nhưng vì lúc sáng không có cơ hội mở miệng

    Cậu ngập ngừng đâp lại anh:

    -Perth, em không phải là không muốn nói với anh, chỉ là em vẫn không có cơ hội nói thôi, với lại em nghe nói, mấy ngày nay anh có hợp đồng rất lớn với tập đoàn Hà thị nên em nghĩ anh sẽ không có thời gian tới đón em, nên em không định nói.

    Nhưng em thật sự không ngờ lại trùng hợp như vậy

    Anh nghe cậu nói xong, lúc đầu có chút thất vọng, nhưng sau đó khi thấy dáng vẻ ăn năn của cậu lại mềm lòng không muốn dùng lời nói hay hành động làm tổn thương cậu dù chỉ là một chút

    Trong lòng liền nảy ra một ý kiến, anh liền thu lại dáng vẻ cùng bộ mặt lạnh tanh lúc nãy, môi nở một nụ cười mang đầy sự gian tà hướng hắn nói:

    -Hai người đây là có hẹn ăn tối sao?

    Vậy thật là trùng hợp quá tôi cũng chưa ăn gì hay là chúng ta cùng đi đi

    Hắn trên gương mặt ban đầu nở một nụ cười, nhưng giờ lại vì lời nói của anh mà vụt tắt

    Cậu lại càng ngược lại với hắn, vừa nghe đến anh trưa tới giờ chưa ăn gì thì trong lòng vô cùng lo lắng, quay qua nắm lấy tay anh hỏi:

    -Anh vẫn chưa ăn gì sao?

    Tại sao lại chưa ăn.

    Anh phải coi trọng sức khỏe của mình chứ?

    Anh nhìn thấy cậu lo lắng cho mình như vậy, trong lòng liền dâng lên một cảm xúc ấm áp đến lạ thường, dùng tay vỗ lên tay cầm đang nắm chặt lấy mình hai cái trấn an cậu:

    -Em yên tâm, anh là đàn ông con trai mà, không ăn một chút có đáng là gì chứ

    Cậu nghe vậy liền nhăn mặt, hai hàng lông mày càng sát gần lại với nhau, mắng yêu anh:

    -Anh đừng mà ỷ lại sức khỏe mình tốt, anh cứ lặp đi lặp lại như vậy, sức lực tốt đến đau cũng không chống cự nổi đâu

    Anh nhìn cậu mỉm cười, dùng tay xoa nhẹ lên khuôn mặt trắng hồng xinh xắn của cậu vỗ về nói:

    -Được rồi, đừng làm mặt nhăn có được không, anh không muốn nhìn thấy em buồn hay tức giận đâu, anh chỉ muốn nhìn thấy em cười thôi, hiểu không bảo bối?

    Cậu nhìn anh mỉm cười thật nhẹ nhàng:

    - Vậy sau này anh phải hứa với em là ăn uống đầy đủ có biết không?

    Anh gật đầu thay lời đáp lại cậu

    Cậu nhìn hai người đàn ông đang ở gần mình, cũng sực nhớ đến bữa ă tối hôm nay nên lên tiếng nhắc nhở hai người họ:

    -Còn đứng đây làm gì nữa, không phải đi ăn sao, chúng ta đi thôi

    -Được vậy giờ chúng ta đi

    Hắn đáp với lời nói mang đầy hàn khí

    Tất cả mọi người cùng đi lên xe, tất nhiên trong bữa ăn này có một nhân vật không được mời trước là anh

    Đáng thương thay cho hắn là cặp tình nhân kia ở chung một xe, còn hắn thì lủi thủi chay xe một mình.

    .................

    Mấy ngày nay không viết truyện được cho mọi người, tại mấy ngày nay bệnh triền miên, cộng thêm việc bài vở ngập đầu nên không ra chương mới được

    Thật lòng xin lỗi mọi người ạ

    Mà nhân đây thông báo lun có lẽ lịch ra chương mới của truyện chúng ta sẽ là: THỨ 7, CHỦ NHẬT nha

    Mong mọi người tiếp tục ủng hộ mình ạ♥️🙏🥰
     
    ( Fanfic/ Perthsaint) Ai Có Thể Định Nghĩa Khái Niệm Yêu Giúp Tôi?
    CHƯƠNG 10


    Ba người cùng nhau tiến vào nhà hàng cao cấp, ngồi xuống bàn đã được thư kí Trần Nhất Phong của Mean đặt trước theo lời của hắn

    Nhân viên phục vụ của nhà hàng cũng đi lên hỏi ba người:

    Cô ta hướng phía hắn hỏi trước:

    -Vị đây là Mean tổng?

    Hắn mỉm cười nhẹ với cô, khác hẳn nụ cười hắn đối với cậu, nụ cười này chỉ mang theo ý xã giao bình thường, đáp:

    -Phải!

    Những món ta nhờ các người chuẩn bị đã xong hết chưa?

    Trước khi đi tới đây, hắn đã gọi đến nhà hàng kêu họ chuẩn bị một số món ăn

    Cô ta nghe hắn nói, liền cười đáp lại hắn:

    -Mean tổng cứ yên tâm, những món ăn ngài yêu cầu, đầu bếp nhà hàng chúng tôi đã chuẩn bị hết cả rồi

    Hắn nhẹ lòng cười một cái, sau đó phất tay ra hiệu cho cô ta ra ngoài

    Cô ta vừa đi ra, khoảng năm phút sau các món ăn hắn gọi người chuẩn bị trước cũng được mang lên

    Từng món ăn lần lượt dâng lên trên bàn đều được trang trí vô cùng tinh xảo, tỏa mùi hương thơm ngát, làm người ta kích thích thị giác và vị giác chỉ muốn đụng đũa ngay

    Hắn ngắm nghía qua từng dĩa thức ăn trên bàn một loạt, cuối cùng lại chọn một dĩa đưa tới đến trước mặt cậu, nở nụ cười vô cùng ôn nhu, ấm áp nói với cậu:

    -Các món ăn mình kêu họ chuẩn bị trước đều là các món mà cậu thích nhất đó, mau ăn đi

    Cậu nhìn hắn tươi cười nói:

    -Cảm ơn cậu!

    Anh nhìn hắn cùng cậu vui cười trong lòng bỗng nhiên không được vui

    Nhìn thấy trước mặt cậu là món bít - tết mà cậu rất thích, anh liền nhếch mép cười một cái nhìn hắn nói:

    -Vậy là anh không biết rồi, món ăn mà em ấy thích nhất không phải là bít - tết mà là tôm

    Cứ tưởng hắn sẽ thất vọng vì món mình chuẩn bị chưa tốt, nhưng hắn lại hoàn toàn trái ngược với những gì anh nghĩ

    Hắn nhìn cậu cùng anh nói:

    -Chỉ là tôm thôi mà, tôi đây sẽ mời mọi người loại tôm hảo hạng nhất

    Anh nghe hắn nói xong, miệng liền nở một nụ cười mang đầy sự khinh bỉ, đáp lại hắn:

    -Tôm hảo hạng sao, nhưng làm sao quan trọng được bằng người lột chứ

    -Không sao tôi lột cũng được.

    Hắn nói

    Anh nhìn cậu nói:

    -Em nói cho anh nghe xem nào bảo bối, em muốn anh lột hay anh ta lột giúp cho đây

    Lúc đầu, khi nghe anh nhắc tới tôm cậu đã biết ngụ ý ẩn bên trong là gì, nên từ lâu mặt đã đỏ bừng lên, khiến cậu không dám ngẩng mặt lên nhìn anh, chỉ dám cúi gầm mặt xuống, ngập ngừng trả lời anh:

    -Anh...anh đừng nhắc đến tôm gì đó nữa được không a~~

    Tất nhiên ngoại trừ cậu và anh không một ai biết ngụ ý bên trong con tôm đó là gì

    Anh không muốn làm khó cậu, liền cười với cậu một cái nói:

    -Được rồi, dù tôm có tốt đến đâu mà không có người lột cho phù hợp cũng như vậy thôi.

    Chi bằng ăn những thứ có sẵn trên bàn mà đã được chưa bị trước vậy

    Ba người cuối cùng cũng chịu đụng đến đũa ăn của mình, từ từ nếm thử các món ăn được đặt trên bàn

    Không lâu sau, hắn nghĩ ra việc muốn thách đấu với anh.

    Trên môi hắn bỗng nhếch lên mang đầy hàm ý cùng sự gian tà, nhìn anh nói:

    -Perth tổng, chúng ta hiếm khi có dịp gặp gỡ, chi bằng hai chúng ta cùng nhau uống vào ly có được không?

    Anh dường như hiểu được hàm ý bên trong những gì hắn vừa nói, đầu liền hất lên tỏ vẻ kiêu ngạo, cao lãnh nói với hắn:

    -Mean tổng đã lên tiếng mời như vậy rồi, tôi làm sao mà có thể từ chối.

    Cứ quyết định như vậy đi, chúng ta sẽ cùng nhau uống vài ly

    Cậu ngồi bên cạnh anh cũng bắt đầu lo lắng:

    -Hai người còn phải lái xe, nên uống ít thôi

    Anh đưa tay lên vỗ về nhẹ khuôn mặt của cậu, nhẹ nhàng nói với cậu:

    -Em đừng lo, anh cũng biết điểm dừng mà

    Cậu yên tâm cười với anh một cái

    .................

    Chương sau là cuộc gặp gỡ giữa hai vợ chồng nhà 2wish nè.

    Không biết có ai hóng không ta?

    Nếu mọi người muốn biết cuộc gặp đó diễn ra như thế nào thì chờ đến thứ 7 có chương mới nha

    Mong mọi người tiếp tục ủng hộ nha♥️🥰
     
    ( Fanfic/ Perthsaint) Ai Có Thể Định Nghĩa Khái Niệm Yêu Giúp Tôi?
    CHƯƠNG 11


    Được sự đồng ý của bảo bối là cậu, anh cùng hắn liền phất tay gọi phục vụ tới, không ngần ngại gọi những thương hiệu rượu nổi tiếng thế giới, với số tiền đắt đỏ, cùng nồng độ mạnh

    Chai đầu tiên được mang lên đặt trước mặt hai người đàn ông đang trong tư thế bắt đầu quyết chiến với tình địch đang ngồi đối diện mình

    Cậu nhẹ nhàng cầm lấy chai rượu rót đầy vào ly của hai người

    Cuối cùng giờ khắc ấy cũng tới, anh và hắn cầm trên tay ly rượu đã được cậu rót đầy, từ từ đưa lên môi, chẳng mấy chốc đã cạn sạch không còn chừa lại một giọt

    Hai người họ đều là những người làm ăn, kinh doanh, giao tiếp với biết bao nhiêu người, đi biết bao nhiêu bữa tiệc hạng thương gia dành cho những người có tiền, việc dùng rượu giao tiếp có lẽ đã trở thành thói quen, làm cho khả năng uống của hắn và anh cũng tăng dần

    Từng ly, từng ly bị hai người uống sạch.

    Giá trị của các chai rượu cũng bắt đầu dâng lên một cách mất kiểm soát

    Dù uống giỏi tới đâu cũng phải có lúc bị nồng độ của rượu làm cho loạn tính.

    Hai người cũng đã bắt đầu lao vào con đường đó

    Trước mặt cậu bây giờ chỉ là hai người đàn ông nằm gục trên bàn, vẫn không chịu thua mà cầm ly rượu trên tay, miệng cứ lẩm bẩm mà đối thoại qua lại:

    -Sao vậy, say rồi sao?

    Tôi... hức...nói rồi nhất định anh sẽ không thắng nổi tôi đâu.

    Hắn nói

    Anh cũng không chấp nhận mình thua trước đối thủ, bèn lên tiếng muốn phản bác lời vừa rồi của hắn:

    -Thua?

    Anh nói tôi sao... nhìn anh đi, anh cũng có khác gì tôi chứ?

    Người thua không chừng phải là anh đó

    -Anh đừng có mơ, tôi nhất định sẽ không...thua anh đâu

    -Hức...

    để xem!!!

    Nói xong hai người lại ngẩn đầu dậy khỏi mặt bàn, khuôn mặt ai nấy đều đỏ bừng vì men rượu, tay theo quán tính không chịu bỏ cuộc mà đưa lên miệng, nhưng ngay lúc đó cậu lại đứng lên dùng hai tay ngăn tay của hai người họ lại, lên tiếng khuyên ngăn:

    - Hai người đừng uống nữa có được không?

    Nhìn xem hai người say thành dạng gì rồi, có còn là hai tổng tài tuổi trẻ tài cao được người ta sùng bái nể phục nữa hay không?

    Cậu nói trong sự tức giận lẫn lo lắng.

    Trong đầu lại bắt đầu suy nghĩ cách làm sao để có thể đưa hai người này về cùng một lúc.

    Suy nghĩ cứ bay mãi trong đầu, rốt cuộc cậu cũng tìm ra được cách giải quyết.

    Cậu chòm người từ trong túi áo anh, lấy ra điện thoại, mở mật khẩu anh cài đặt trong máy một cách thuần thục như đó là của cậu, chẳng có gì ngạc nhiên khi cậu làm được điều đó, bởi vì từ trước giờ, các thứ cần có mật khẩu đều được anh cài với ngày sinh nhật của cậu

    Cậu cầm máy ấn vào dãy số quen thuộc, đó chính là thư ký kiêm luôn bạn thân của anh là Plan:

    -Cậu bây giờ có thể đến ngay đây được không?

    Plan đầu dây bên kia, thắc mắc không biết chuyện gì đang xảy ra, hỏi cậu:

    -Là Saint sao?

    Nhưng hiện tại cậu đang ở đâu và đã xảy ra chuyện gì rồi?

    Cậu kể lại mọi chuyện cho y qua điện thoại, nói cả địa chỉ cho vị cứu tinh của mình

    Y nắm được tình hình xong xuôi, liền trả lời lại cậu:

    -Cậu cứ ở đó đi mình lập tức đến

    Sở dĩ cậu và y biết nhau, là vì tập đoàn Suppapong và tập đoàn Tanapon đã hợp tác với nhau từ trước khi ba cậu mất.

    Lớn lên cậu lại nối tiếp ba mình hướng theo gia đình Tanapon, mà Plan đã là bạn lẫn thư ký của Perth, đã từng rất nhiều lần gia thiệp qua lại giữa hai nhà, nên chuyện hai người quen biết nhau cũng chẳng có gì đáng nói

    Cuộc điện thoại giữa cậu và y kết thúc, khoảng 5 phút sau y cũng phóng xe đến nhà hàng mà cậu đã nói địa chỉ

    Y tiến thẳng vào bàn của hai ba người họ, trước mặt y lúc này chỉ có hai người say đến bí tỉ nằm gục xuống bàn không biết trời trăng, còn cậu khi thấy được y vẻ mặt vui mừng mang theo chút lo lắng, tiến đến bên y nhờ sự giúp đỡ:

    -Plan may quá cuối cùng cậu cũng đến rồi.

    Bây giờ mình sẽ đưa anh Perth về nhà trước, phiền cậu đưa Mean về giúp mình có được không?

    Cũng là người theo Perth lăn lộn trên thương trường nhiều năm, những người nổi bật trong thương gia cậu nắm rõ trong lòng bàn tay.

    Tất nhiên việc biết đường và đưa hắn về nhà đối với y cũng chẳng có gì là quá khó

    Y liền không muốn suy nghĩ đắn đo cho thêm phức tạp, liền không ngại gật đầu với cậu, nói:

    -Được thôi, cậu cứ đưa Perth về trước đi, còn Mean thì cứ để mình lo cho

    Cậu khách sáo đáp lại:

    -Vậy làm phiền cậu rồi vậy

    -Không sao đâu, có gì mà phiền chứ.

    Cậu mau đưa Perth về trước đi

    Nói rồi, cậu quàng tay anh qua vai mình từ từ dìu anh ra xe, khởi động động cơ rồi phóng xe đi

    Y cùng hắn trong nhà hàng mắt nhìn chằm chằm người đang bất tỉnh nhân sự nằm trên bàn kia, không khỏi cười khinh một tiếng

    Sau đó cũng phải dìu hắn, đứng lên trong miệng không ngừng lẩm bẩm như đọc thần chú, nhưng lại mang theo vẻ tức giận và không bằng lòng:

    -Anh ăn gì mà nặng vậy chứ.

    Mệt chết tôi rồi

    Cuối cùng cũng dìu hắn ra được xe, đặt hắn an ổn nằm dãy ghế sau, y cũng dần nổ máy và phóng đi

    .................

    Có chương mới rồi đây.

    Ngày mai có lẽ là chương đặc biệt, không biết mọi người có ai hóng không ta???

    Mong mọi người ủng hộ, để mình có động lực viết tiếp các chương mới nữa ạ

    ♥️🌹🥰
     
    ( Fanfic/ Perthsaint) Ai Có Thể Định Nghĩa Khái Niệm Yêu Giúp Tôi?
    CHƯƠNG 12


    Sau một hồi chạy, cuối cùng xe của y cũng dừng lại trước cổng ngôi biệt thự danh giá của gia đình Phiravich

    Y bước xuống xe, đi tới dãy ghế sau, dùng sức đỡ hắn đang dường như hôn mê bất tỉnh nằm yên ở đó

    Cố gắng hết sức mang hắn vào trước cửa, đã thấy quản gia đứng chờ sẵn

    Thấy thiếu gia mình về, ông ta cũng vội chạy đến đỡ giúp y một tay, quả nhiên hắn không hề nhẹ so với sức của y

    Với sức của hai người góp lại cuối cùng cũng đưa được hắn vào đến phòng đặt trên chiếc giường King size kia

    Sau khi đã cho cậu chủ nhà mình yên vị, ngon giấc, quản gia liền quay sang hỏi y:

    -Rốt cuộc thiếu gia nhà chúng tôi xảy ra chuyện gì mà đến mức này chứ?

    Ông ta làm quản gia cho gia đình Phiravich cũng đã gần chục năm, chăm sóc từ lúc hắn mới vừa sinh ra đời.

    Đối với hắn, ông ta không chỉ là quản gia mà còn là một người thân trong gia đình.

    Nên mỗi khi hắn có chuyện gì ông ta giống như ba mẹ mà lo lắng chăm sóc cho hắn thật chu đáo

    Y thật bình tĩnh đáp lại, trên mặt không hề có chút biểu tình nào mà kể lại chuyện tối hôm nay

    Nghe xong ông ta cũng đã hiểu hết mọi sự tình, tất nhiên làm việc cho hắn nhiều năm như vậy về chuyện hắn và Perth của dòng họ Tanapon có phần không thuận chỉ vì hai người đều thích thiếu gia Saint Suppapong ông cũng nắm vô cùng rõ

    Trong lòng ông ta khi biết hắn muốn theo đuổi Saint suốt bao nhiêu năm qua và muốn diệt trừ Perth, chỉ cảm thấy hắn thật quá cố chấp khi thích một người có lẽ cả đời không bao giờ xem mình trên mức tình bạn

    Nghe xong mọi chuyện ông ta nở một nụ cười thật thân thiện với y như đang tiếp một vị khách bình thường, nói với y:

    -Hôm nay đã làm phiền cậu vì đã cực khổ đưa thiếu gia nhà chúng tôi về!!!

    Cậu đưa tay lên vẫy vẫy tỏ ý không có gì, nói:

    -Không có gì, ông không cần cảm ơn tôi đâu

    Nói rồi, quản gia đi ra ngoài trước, để mặc cậu trong phòng tùy ý lúc nào bước ra

    Trong phòng lúc này chỉ có y và hắn.

    Y nhìn hắn một hồi rồi nhẹ nhàng ngồi xuống mép giường kế bên nhìn ngắm khuôn mặt anh tuấn của hắn, miệng nói khẽ:

    -Anh dáng vẻ đẹp trai như vậy, tại sao lại chỉ theo đuổi mình Saint chứ.

    Cậu ấy từ đầu đã được định trước là của Perth rồi còn gì, anh còn cố chấp như vậy, chỉ tổ tốn công vô ích thôi, anh biết không?

    Tôi thiết nghĩ anh nên bỏ cuộc đi là vừa.

    Mà lúc nãy nếu không nể mặt Saint tôi đã để mặc ở lại nhà hàng rồi, người gì mà nặng dữ thần vậy không biết, mệt chết tôi rồi.

    HỨ...!!!

    Nói xong hết nỗi lòng của mình, y định đứng lên, quay bước đi ra khỏi phòng, nhưng lại bị hắn dùng tay nắm kéo lại

    Cảm giác được có người đang nắm lấy tay mình, y quay lại sau lưng, thấy hắn đang cố gắng mở hai mắt, nói trong mơ hồ, không phân biệt được ai đang đứng trước mắt mình:

    -Saint... cậu đừng đi...ở lại với mình đi.

    Được không?

    Y cả người phát run vì hành động đột ngột của hắn, nói:

    -Tôi...tôi cứ tưởng anh đã ngủ say rồi chứ.

    Mà tôi cũng không phải là Saint anh mau buông tay tôi ra, tôi còn phải về nhà, anh biết bây giờ đã là mấy giờ rồi không?

    Mau.

    Buông.

    Tay!!!

    Y cố tình nhấn mạnh ba chữ cuối, chỉ mong hắn có thể hoàn hồn mà nhận định được người mình đang nắm tay níu kéo, người đang ở trước mặt mình, không phải là người mình mong muốn và chờ đợi

    Dù lời đã nói, nhưng hắn lúc này nửa chữ của y nói cũng không nghe lọt vào tai, người cứ như là một cỗ máy mà lặp đi lặp lại chỉ một câu:

    -Saint, cậu đừng đi.

    Mình yêu cậu!!!

    Saint, cậu đừng đi.

    Mình yêu cậu!!!...

    Hắn cố gắng hết sức mở mắt, từ giường của mình, đứng lên, thân thể chao đảo, ngả nghiêng.

    Một tay dùng sức kéo y lại vào trong lòng, tay còn lại xô y nằm xuống giường dưới thân thể hắn

    Y dùng hết sức vùng vẫy, dù là một người say, một người tỉnh nhưng sức của y trong lúc này muốn đối chọi với hắn để thoát thân cũng không có khả năng

    Trước mắt hắn lúc này chỉ có hình bóng của một người là cậu, rõ ràng không phải là y, men rượu dâng lên đến não như che mất cả lý trí hiện tại của hắn.

    Sức muốn chiếm hữu của hắn cũng giống như men rượu mà dâng cao

    Y dù biết không thể có đủ sức vùng vẫy, nhưng vẫn cố gắng mong có một tia hy vọng len lói để thoát thân ra khỏi nơi đây

    -Anh mau buông tôi ra, tôi...tôi không phải Saint.

    Mau thả tôi ra.

    Anh...

    Lời chưa nói hết, y đã bị hắn dùng môi chặn lại.

    Y hốt hoảng lại càng ra sức vùng vẫy mãnh liệt hơn, nhưng tay cũng đã bị hắn nắm chặt lại.

    Hy vọng ra khỏi đây lại càng mong manh

    Hắn dùng lưỡi thật mạnh bạo cậy mở khóe miệng cậu.

    Tiếng nước vang lên khắp căn phòng

    .................

    Hihi, sắp có biến rồi.

    Mong mọi người tiếp tục theo dõi và ủng hộ truyện nha

    ♥️🥰🌹
     
    ( Fanfic/ Perthsaint) Ai Có Thể Định Nghĩa Khái Niệm Yêu Giúp Tôi?
    CHƯƠNG 13


    Y cùng hắn làm kịch liệt suốt đêm.

    Ban đầu y có cố gắng dùng sức dãy dụa, nhưng sau đó lại kiệt sức mà thiếp đi cho tới sáng ngày hôm sau

    Ánh mặt trời bắt đầu chiếu rọi báo hiệu một ngày mới đã đến, ai nấy đều hăng hái đi làm, khung cảnh làm cho con người ta cảm thấy thật thoải mái, nhưng chỉ có tiếng la thất thanh của một người như đang muốn phá tan cả vũ trụ này.

    Đó không ai khác chính là y:

    - A....a.....a.....a!!!

    Hắn nằm ngay kế bên cũng bị bởi giọng luyện thanh buổi sáng đó của y mà thức tỉnh

    Hai người, hai cặp mắt nhìn nhau, miệng không nói được nên lời

    Một lúc lâu sau, hắn mới hoảng hồn lên tiếng:

    -Tại...tại sao cậu lại ở nhà tôi?

    Y lúc này không nhịn được nữa mà khóc òa lên, nói trong nước mắt mà kể lại toàn bộ câu chuyện hôm qua

    Hắn nghe xong mọi chuyện từ y, tâm không bình tĩnh nổi mà đứng bật dậy, để lộ thân hình cường tráng, mạnh khỏe:

    -Tại sao lúc đó Saint vẫn không chọn đưa tôi về mà lại là nhờ cậu chứ?

    Y trong lòng vẫn nghĩ:" Tất nhiên rồi, vợ chồng người ta mà, ai mà lại đưa anh về chứ".

    Nghĩ vậy thôi nhưng miệng y lúc này vẫn không đủ can đảm để nói, hay suy nghĩ tiếp vấn đề đó.

    Trong đầu y bây giờ chỉ muốn nhanh chóng tìm được cách giải quyết việc này nhanh nhưng gọn nhất có thể, để không ảnh hưởng đến danh tiếng của cả đôi bên

    Trong phòng lúc này chỉ có một người ngồi khóc, một người thì thở dài, nhìn vào thật bi ai.

    Một lát sau, cuối cùng hắn cũng lên tiếng vì sự quấy nhiễu bằng tiếng khóc của y:

    -Cậu đừng khóc nữa có được không?

    Tôi nhất định sẽ tìm ra cách giải quyết êm đẹp nhất có thể.

    Bây giờ tôi sẽ kêu người đưa cậu về nhà.

    Cậu mau đi thay đồ vào trước đi

    Y cố gắng để mình không khóc nữa, thân thể yếu đuối như chẳng còn sức sống, một tay chống xuống giường nâng người dậy, nhưng chỉ vừa gần đứng lên, người y lại có cảm giác như kim chích, rên lên:

    -A...a...a~~!!!

    Hắn đang đâm chiêu suy nghĩ cách giải quyết, nghe thấy giọng y cũng liền nhìn sang, nhẹ nhàng bước đến trước mặt y hỏi:

    -Đau lắm sao?

    Y không nói được thành lời, chỉ biết gật gật đầu thể hiện sự đau đớn của mình

    Hắn áy náy nhìn y thú tội:

    -Chắc là do đêm qua tôi lầm tưởng cậu là Saint, nên làm hơi mạnh bạo chút.

    Thật xin lỗi cậu

    Y vẫn không nói gì, chỉ dùng ánh mắt sắc lẹm liếc hắn một cái rồi thu tầm mắt xuống thân thể yếu đuối của mình, thầm oán than một câu:" Plan!!!, rốt cuộc mày đã làm chuyện gì không tốt, mà bây giờ phải chịu loại chuyện này chứ???"

    Hắn thấy y đau đớn, liền biết do mình gây ra nên dùng hai tay bế ngang cậu lên.

    Hành động vừa rồi của hắn khiến y hoảng hồn, vừa muốn vùng vẫy, nhưng rồi nghĩ đến thân thể không tiện nên thôi, chỉ biết dùng đến lời nói của mình:

    -Anh đang làm gì vậy??

    Đáp lại sự ngạc nhiên của chính là sự bình tĩnh của hắn, nói:

    -Cậu không hiểu sao?

    Tôi đây sẽ giúp cậu tắm rửa

    Nghe đến đây, y liền khẩn trương từ chối:

    -Không...không cần, tôi có thể tự mình làm được việc đó, không nhất thiết phải làm phiền đến anh

    Hắn vẫn không chút biểu cảm mà tiếp tục bế y vào phòng tắm, đặt vào bồn nước

    Y khuôn mặt đỏ bừng, lập tức muốn đuổi hắn ra ngoài:

    -Anh...anh có thể ra ngoài được rồi

    -Không sao tôi sẽ giúp cậu, dù sao tôi cũng cần tắm rửa .

    Với lại những gì có trên thân thể cậu tối hôm qua tôi đều đã nhìn thấy hết rồi, cậu không cần phải ngại làm gì

    Nghe đến đây y vừa ngại vừa giận cảm xúc không thể nói ra được hết nên đành mặc kể hắn đang giúp mình tắm rửa
     
    ( Fanfic/ Perthsaint) Ai Có Thể Định Nghĩa Khái Niệm Yêu Giúp Tôi?
    CHƯƠNG 14


    Hai người tắm rửa xong, hắn cũng bế ngang y mang ra ngoài

    Như lời đã nói, xong xuôi mọi chuyện hắn liền gọi tài xế của mình đưa y về nhà

    Lúc xuống nhà đi ngang qua quản gia, ông ta liền nhìn qua y một lượt, xem xét, nói khẽ:

    -Nhà này có thiếu phu nhân rồi!

    Nói xong ông ta cũng theo thói quen đi lên phòng của hắn

    Hắn nhìn thấy ông, trong đầu liền nảy lên một câu hỏi:

    -Sao hôm qua khi thấy cậu ấy đã rất lâu không xuống nhà, ông lại không lên đây xem xét?

    Ông ta vẫn giữ thái độ thật bình tĩnh trả lời lại hắn:

    -Thưa thiếu gia, tại hôm qua tôi cứ nghĩ cậu ta chỉ đơn giản ngủ lại một đêm, nhưng tôi cũng thật không ngờ lại phát sinh ra loại chuyện này.

    Phòng của thiếu gia cũng là phòng cách âm, nên tôi cũng không nghe được gì

    Sáng sớm hôm nay khi thấy y vừa bước ra ngoài, trên người lưu lại toàn là dấu hôn, trong lòng ông ta đã sớm biết đêm qua xảy ra chuyện lớn gì

    Hắn không hề trách mắng hay thay đổi sắc mặt, chỉ phất tay ra hiệu cho ông ta, nói:

    -Được rồi, chuyện này dù sao cũng là lỗi của tôi không phải của ông, nhất định cũng đừng nói chuyện này ra bên ngoài, sẽ không hay đâu.

    Còn giờ ông có thể ra ngoài được rồi

    Nghe xong, ông ta cúi thấp người từng bước thật cẩn trọng lui ra phía ngoài

    Dù có chuyện gì xảy ra hắn vẫn phải như thường lệ mà đến công ty

    .................

    Về phần cậu và anh.

    Sau khi đưa anh về nhà, cậu cũng theo sự an bài của quản gia nhà anh qua phòng bên ngủ.

    Sáng dậy hai người đã bắt đầu tay trong tay mà đi đến nơi làm việc

    Anh vừa đi vào tới phòng làm việc trong công ty của mình, đã có một nam nhân viên khác ở bên ngoài gõ cửa, được sự đồng ý của anh mà bước vào:

    -Có chuyện gì sao?.

    Anh hỏi

    Người nhân viên kia cũng lên tiếng trả lời vị chủ tịch kia của mình:

    -Perth tổng, hôm nay thư ký riêng của ngài, Plan do thân thể không được khỏe nên xin phép nghỉ vài ngày để ở nhà dưỡng bệnh

    -Bệnh?

    Nghe thông báo xong xuôi, anh liền nói người kia đi ra ngoài, không gian trong phòng lúc này thật im lặng, chỉ có tiếng nói trầm ấm phát ra từ cổ họng của anh:

    -Mới thấy cậu ta khỏe mạnh mà đứng trước mặt nói chuyện giễu cợt, bây giờ lại bệnh rồi.

    Không chừng mấy ngày sau cậu ta lấy chồng luôn cũng không chừng

    Kết thúc giọng nói ấy là tiếng điện thoại của anh vang lên.

    Anh cầm lên nhìn thấy hàng chữ cùng dãy số quen thuộc liền thay đổi sắc mặt từ lạnh lùng bình tĩnh đến hớn hở vui mừng mà bắt máy:

    -Sao lại gọi cho anh vậy, bảo bối?

    Có phải nhớ anh rồi không?

    Đầu dây bên kia vang lên giọng nói dịu dàng, đáng yêu của cậu:

    -Anh hiện tại đang làm gì vậy?

    Anh dùng giọng nói ôn nhu nói với cậu:

    -Anh chỉ đang làm việc như mọi ngày thôi, em có chuyện gì sao?

    -Em chỉ là đang muốn đến gặp anh thôi

    -Em nói vậy là đang nhớ anh đúng không?

    Dù chỉ nói chuyện qua điện thoại, nhưng cậu cũng chỉ dám nói thỏ thẻ:

    -N...nhớ

    Từng chữ cứ như vậy mà lọt thẳng vào tai anh.

    Biết là cậu đầu dây bên kia đang đỏ mặt, liền muốn nhìn thấy khuôn mặt đáng yêu kia của cậu, nói:

    -Vậy em mau đến đây đi, anh cũng nhớ em rồi

    -Được, em sẽ đến liền

    Cuộc đối thoại kia cuối cùng cũng kết thúc

    Trong khi có một cặp vui vẻ, ngọt ngào.

    Thì lại có hai người đang buồn rầu, suy tư
     
    ( Fanfic/ Perthsaint) Ai Có Thể Định Nghĩa Khái Niệm Yêu Giúp Tôi?
    CHƯƠNG 15


    Sau khi kết thúc cuộc gọi kia xong, khoảng mười mấy phút sau lại có tiếng gõ cửa phòng làm việc của anh vọng vào

    Anh theo thói quen vẫn hỏi người bên ngoài kia là ai.

    Vừa dứt lời, bên ngoài đã vang lên tiếng nói mà nãy giờ anh vẫn luôn chờ mong:

    - Là em

    Nghe xong anh lập tức đứng bật dậy rời khỏi ghế, tiến đến phía trước mở cửa cho cậu

    Thấy anh mở cửa cậu liền cảm thấy làm lạ.

    Bởi vì từ trước tới giờ ngoài giúp anh trong công việc, Plan sẽ giúp lẫn những việc lặt vặt như mở cửa phòng này dùm anh

    Anh đưa cậu vào trong phòng của mình, rồi cũng nhẹ nhàng đóng cửa lại.

    Anh ngồi vào chiếc ghế chủ tịch của mình, cưng chiều đến nổi cho cậu ngồi ngay trên chân mình.

    Dùng hai tay âu yếm ôm lấy eo cậu, cậu cũng dùng hai tay của mình đặt lên đôi vai vững chắc của anh

    Yên vị trên chân của anh xong, cậu cũng thắc mắc hỏi:

    - Sao nãy giờ em không thấy Plan đâu hết vậy?

    Hôm nay cậu ấy xin nghỉ sao?

    - Cậu ấy hôm nay nghỉ vì bị bệnh rồi

    Nghe đến đây cậu bỗng sực nhớ đến hình ảnh của y ngày hôm qua ở nhà hàng, nói:

    - Không phải chứ, hôm qua em thấy cậu ấy vẫn bình thường mà, sao bây giờ lại bệnh được

    - Anh cũng không biết nữa

    Dù có chút khó hiểu, nhưng cậu cũng cảm thấy lo lắng cho y, nên nảy ra một ý kiến:

    - Nếu cậu ấy đã bệnh rồi, hay chiều nay chúng ta đến nhà thăm cậu ấy đi được không?

    Chiều nay anh không bận gì chứ?

    Phải công nhận không chỉ mình cậu mà ngay cả anh cũng cảm thấy linh cảm có chút không đúng, muốn tới xem người bạn thân của mình rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì

    Hôm nay Plan nghỉ nên mọi công việc đều được giao cho trợ lý của y.

    Anh bấm điện thoại thoại đặt trên bàn mình và mở loa ngoài.

    Chuông điện thoại chỉ vừa vang lên vài tiếng, đầu dây bên kia đã có người bắt máy, quả nhiên là quyền lực của một vị chủ tịch cao cao tại thượng đến chừng nào.

    Không lâu sau giọng nói bên đầu dây bên kia cũng truyền đến:

    - Chủ tịch có gì dặn dò sao ạ?

    Anh đáp lại người nọ:

    - Cậu xem cho tôi, chiều nay vào khoảng thời gian từ bốn giờ trở đi tôi có lịch làm việc gì quan trọng hay không?

    Sau đó nhanh chóng báo lại cho tôi

    - Vâng, tôi đã biết rồi.

    Tôi sẽ lập tức xem lại rồi báo kết quả với ngài sau

    Nghe xong anh liền cúp máy, đưa tay mình lên nhìn đồng hồ, rồi quay sang hỏi cậu:

    - Bây giờ cũng sắp tới giờ ăn trưa rồi, em có đói không, hay là chúng ta cùng đi ăn có được không?

    Cậu ngẫm lại, quả nhiên có chút đói, liền gật đầu đồng ý với anh

    Thấy cậu chấp thuận ý kiến của mình, anh cũng vui vẻ đỡ cậu xuống khỏi chân mình, yêu chiều ôm eo cậu xuống tầng dưới của công ty

    Hai người vừa đi, bên tai vừa nghe bao nhiêu lời nói của nhân viên, tất cả chỉ vì quá ngưỡng mộ họ:

    A: Mấy người nhìn xem, chủ tịch của chúng ta đi cùng Suppapong thiếu gia thật đẹp đôi quá

    Những người khác nghe vậy cũng liền hùa theo:

    B: Phải đó, quả nhiên hai người họ sinh ra là để dành cho nhau mà

    C: Bây giờ cả chủ tịch cũng có đôi rồi, mà còn là người đẹp nữa chứ.

    Vậy chừng nào tôi mới có được một người đẹp bằng nửa chủ tịch hay Suppapong thiếu gia đây

    D: Chỉ cần nhìn cách mà chủ tịch ôm eo Suppapong thiếu gia là biết được ngay sự yêu thương, chiều chuộng của chủ tịch đối với cậu ấy rồi

    E: Chúng ta nên bắt đầu gọi cậu ấy là phu nhân của chủ tịch Tanapon là vừa rồi

    Từng người, từng người cứ như vậy mà dành cho cặp đôi kia biết bao nhiêu lời khen tặng tựa như đang muốn đưa họ đến tận chín tầng mây

    Nghe được những lời này của họ, mặt của cậu cũng bắt đầu ửng hồng lên

    Cảm nhận được người trong lòng mình đang xấu hổ, anh lại càng ôm eo cậu chặt hơn, ngẩng đầu tự hào giống như mình may mắn có được vợ đẹp như hoa như ngọc mà nói:

    - Bọn họ đều nói rất đúng.

    Tăng lương!!!

    Sau đó hai người ung dung ra khỏi cômg ty
     
    ( Fanfic/ Perthsaint) Ai Có Thể Định Nghĩa Khái Niệm Yêu Giúp Tôi?
    CHƯƠNG 16


    Nhà hàng mà hai người ăn cách công ty cũng không xa lắm, nên chỉ cần đi bộ một lát là sẽ đến nơi

    Vì ở đây cách nơi làm việc cũng không bao xa, cho nên có vài nhân viên không thích ăn thức ăn trong công ty vẫn có thể đến đây ăn.

    Đặc biệt vào những lúc cần nghỉ ngơi để ăn uống như thế này, nhân viên của anh vào đây lại càng nhiều, tưởng chừng như muốn chật kín hết nơi đây, người ra kẻ vào cũng bắt đầu tấp nập

    Anh cùng cậu vừa vào đã có rất nhiều nhân viên chào đón.

    Anh quan sát hết qua một lượt cuối cùng cũng tìm thấy được một chỗ ngồi ngay bên cạnh cửa sổ, có thể vừa ăn vừa ngắm phong cảnh bên ngoài quả nhiên là tuyệt vời

    Anh dẫn cậu vào chỗ ngồi, đẩy ghế cho cậu ngồi vào, những nhân viên đi ăn xung quanh nhìn hai người họ với con mắt vô cùng ngưỡng mộ

    Nhân viên phục vụ vừa nhìn thấy họ, đã biết ngay là người giàu có, liền nhanh chóng không để chậm trễ dù chỉ một giây đi tới bên bàn hai người họ, thật cẩn trọng hỏi:

    - Không biết hai vị đây là muốn dùng gì?

    Nghe thấy câu hỏi, anh liền cầm lấy thực đơn đã được để sẵn trên bàn đưa qua phía cậu, nói:

    - Em muốn ăn gì thì cứ gọi đi

    Cậu không nhìn qua tờ thực đơn mà anh vừa đưa qua, chỉ mỉm cười nhìn anh:

    - Em cũng mới đến ăn ở đây lần đầu, cũng không biết nên ăn gì.

    Hay là anh gọi giúp em có được không?

    Nghe cậu nói vậy anh thấy cũng có lý nên không muốn từ chối cậu, liền đồng ý:

    - Được để anh chọn giúp em vậy

    Anh vươn tay rút lại tờ thực đơn mà lúc nãy đã đưa qua bên cậu, ánh mắt của anh quét qua tờ thực đơn hết một lượt rồi lại thêm một lượt nữa, vẫn chẳng thấy có món nào ưng ý.

    Trong lòng liền muốn lên tiếng đánh giá nhà hàng này tại sao thực đơn lại nghèo nàn như vậy, nhưng sau khi suy nghĩ hồi lâu, anh mới quyết định chọn món mà cả cậu và mình thích nhất

    Anh vứt tờ thực đơn đó qua một bên, quay sang chỗ người phục vụ vẫn đứng đó từ nãy giờ chỉ muốn được nghe quyết định chọn món của hai người:

    -Cho tôi một phần tôm luộc, tôm phải là loại hảo hạng nhất

    Nhân viên phục vụ kia mỉm cười nhìn hai người hỏi thêm:

    - Vậy hai người có cần tôm được lột vỏ sẵn không ạ?

    Anh cũng cười trả lời:

    -Không cần, việc của các người chỉ cần luộc thôi là được, còn việc lột vỏ tôi có thể tự mình làm

    Cậu nghe đến đây mặt liền có một tầng phiếm hồng bao phủ cả khuôn mặt xinh đẹp, ngọc ngà ấy, nhưng nhìn lại cảm thấy vô cùng dễ thương

    Sau đó người phục vụ kia cũng xoay người đi vào bên trong

    Cậu mặt đều đỏ cả lên, nhìn anh với thái độ vừa tức giận nhưng lại có chút làm nũng, nói:

    - Anh lại mang tôm ra để chọc em rồi

    Anh lại vô cùng thải nhiên nói chuyện với cậu:

    -Anh đâu phải cố ý, em cũng đừng trách anh có được không?

    - Còn nói là không có cố ý, rõ ràng là anh muốn như vậy

    - Vậy em có biết ngay bây giờ, nhìn em xấu hổ vừa dễ thương lại có chút giống con tôm không hả?

    - Anh nói gì hả?

    Dù lời nói có mang theo chút tức giận, nhưng cậu vẫn không dám nói lớn vì ở đây có rất nhiều người mà lại toàn là nhân viên trong công ty anh, nếu cậu làm vậy mặt mũi của cậu cùng anh phải để đâu đây

    Món ăn vẫn còn chưa được dọn lên, tiếng chuông của anh đổ

    Anh cầm điện thoại lên nghe:

    - Alo!

    Chuyện tôi nhờ anh làm đã làm xong rồi sao?

    - Vâng thưa chủ tịch, việc ngài căn dặn tôi đã tra xong cả rồi

    - Vậy anh mau báo kết quả đi

    - Thưa chủ tịch, từ bốn giờ chiều hôm nay ngài không có lịch làm việc gì quan trọng ạ

    Nghe được kết quả mình mong muốn, anh liền nói:

    - Cảm ơn anh, làm rất tốt

    Nói xong anh cũng cúp máy:

    - Có chuyện gì sao anh?

    Cậu hỏi anh

    -Không có chuyện gì hết, chỉ là trợ lý của Plan thôi, cậu ta nói từ bốn giờ chiều ngày hôm nay anh không có lịch làm việc gì quan trong cả

    Cậu hớn hở mỉm cười thật tươi nói với anh:

    - Vậy chiều nay anh có thể đi với em đúng không?

    - Tất nhiên rồi, bảo bối

    .................

    Hôm chủ nhật với mấy hôm nay do bận quá nên không viết chương mới cho mọi người được, vậy nên hôm nay mình bù nè

    Lịch đăng truyện của chúng ta vẫn như bình thường là THỨ 7, CHỦ NHẬT nha mọi người, nếu có chút việc hay có trục trặc mình sẽ bù lại cho mọi người chương mới vào một ngày khác nha

    Mong mọi người sẽ tiếp tục ủng hộ mình nha♥️🥰🌹🤩
     
    ( Fanfic/ Perthsaint) Ai Có Thể Định Nghĩa Khái Niệm Yêu Giúp Tôi?
    CHƯƠNG 17


    Nghe được câu trả lời của anh tâm tình cậu lại bỗng nhiên trở về vui vẻ như lúc đầu, cười thật tươi mà nhìn anh

    Thấy được nụ cười của cậu, lòng anh tựa như có một vài tia sáng chiếu vào, ấm áp vô cùng

    Cuối cùng thức ăn cũng đã được mang lên, đặt phía trước hai người.

    Anh cầm con tôm đầu tiên lên, cẩn thật lột hết vỏ thật sạch, vừa cười gian tà vừa đưa nó qua vào trong chén cậu

    Cậu ăn con tôm được anh lột sẵn, trong lòng liền cũng có chút vui.

    Hai người cũng cứ như vậy vừa ăn vừa lột vỏ tôm cho nhau trông vô cùng hạnh phúc.

    Sau cùng dĩa tôm ấy cũng đã được hai người dọn sạch, chỉ còn vỏ tôm còn nằm bên trong dĩa

    Ăn xong anh cùng cậu đi dạo xung quanh sẵn tiện để tiêu hóa thức ăn

    Đi dạo được một hồi, cũng đã đến giờ thăm người bệnh, anh dẫn cậu về công ty lấy xe rồi nhanh chóng ly khai khỏi nơi đó mà không có chút do dự

    Trên đường đi hai người còn chu đáo mua thêm ít trái cây cùng thức ăn cho người bạn của mình

    Sau một hồi lái xe, cuối cùng hai người cũng đã đến được nhà của y.

    Hai người bước xuống xe, anh là người tiến lên bấm chuông.

    Sau vài lần nhấn mà không thấy có bóng người từ trong nhà bước ra, anh mới quyết định cầm điện thoại lên và gọi điện cho y.

    Tiếng chuông vang lên, khoảng mấy phút sau mới có người bắt máy.

    Anh hỏi:

    - Mình và Saint đang ở trước nhà cậu, nếu cậu có ở nhà thì xuống mở cửa cho hai tụi mình có được không?

    Y đầu dây bên kia có vẻ gấp rút, nói chuyện bỗng nhiên có chút lấp bấp:

    - H...hả!!?

    Sao hai người lại đến đây???

    - Tất nhiên là đến thăm cậu, xem bệnh tình của cậu thế nào rồi!!!

    Y bây giờ như bị dính chặt giữa một quyết định là phải mở cửa và không thể thoát ra được khỏi cái quyết định ấy

    -Đ...được!!!

    Vậy hai người chờ mình một chút mình xuống mở cửa liền

    -Vậy cậu xuống nhanh lên đi đó

    -Mình biết rồi

    Quả giống như lời nói, chỉ một phút sau y đã xuống tới nơi và mở cửa cho hai người

    Vào đến trong nhà, cậu cầm lấy các món mà lúc nãy đã mua đưa cho y, còn nói thêm:

    -Đây là những món đồ mình và anh Perth đã mua, có thể bồi bổ cho cậu đó

    Y cầm lấy bịch đồ từ tay của cậu rồi nói cảm ơn với cả hai người họ

    -Mình nghe nói cậu bị bệnh nên xin nghỉ vài ngày.

    Mà sao thấy cậu vẫn khỏe mạnh mà

    .................

    Do hnay bị bệnh mệt quá nên viết chương hơi ngắn, mong mọi người thông cảm( chắc Plan bệnh nên lây cho mình rùi)

    Mong mọi người tiếp tục ủng hộ truyện để mình có động lực viết tiép nữa nha♥️♥️♥️
     
    ( Fanfic/ Perthsaint) Ai Có Thể Định Nghĩa Khái Niệm Yêu Giúp Tôi?
    CHƯƠNG 18


    Câu hỏi ấy phát ra từ miệng của anh như đã vô tình chạm vào điểm yếu của y.

    Rõ ràng thân thể của y rất bình thường và rất khỏe mạnh, chỉ là muốn có thời gian quên đi chuyện khủng khiếp đã xảy ra với mình nên mới xin nghỉ vài ngày

    Y giả vờ ho mạnh vài tiếng:

    - Khụ...khụ...khụ!!!

    - Cậu không thấy mình bệnh nặng vậy à, còn nói ra câu đó nữa

    Anh không còn gì để nói, chỉ biết gật đầu cho qua.

    Cậu nhìn y quan tâm hỏi han:

    - Cậu đã đi khám bác sĩ chưa?

    Vì vốn dĩ không hề có bệnh nên cần gì y phải đi khám bác sĩ, mà nếu có đi thì cũng phải đi đến bác sĩ tâm lý sẽ tốt hơn.

    Y cố gắng soạn từ ngữ trong đầu để trả lời suôn:

    - Mình đã đi rồi, bác sĩ nói chỉ là bệnh vặt nên không cần phải lo, chỉ cần nghỉ ngơi vài ngày là khỏi hẳn.

    Hai người không cần quá lo cho mình đâu

    Nghe được y nói vậy hai người tâm tình cũng trở nên thoải mái hơn

    Sau đó cả ba cùng ngồi xuống nói chuyện

    Không gian ban đầu chỉ có tiếng nói của ba người cho đến khi âm thanh reo của điện thoại y vang lên

    Y cầm lấy điện thoại lên xem, vừa nhìn sơ tên người gọi đến mặt y liền biến sắc

    Thấy khuôn mặt của y bỗng nhiên chuyển đổi sắc thái cậu cũng liền lên tiếng hỏi y:

    - Cậu làm sao vậy?

    Có phải cảm thấy trong người không được khỏe không?

    Cậu có cần mình gọi bác sĩ không?

    Y lắc đầu quơ quơ tay trước mặt cậu tỏ ý không sao, nói:

    -K...không có gì đâu, chỉ là mình cảm thấy không khỏe thôi.

    Thật ngại quá không thể tiếp hai cậu thêm nữa

    -Vậy cậu cứ nghỉ ngơi đi, hai tụi mình về trước đây, có gì thì gọi cho hai tụi mình

    -Ân, có gì mình sẽ gọi lại cho hai cậu sau

    Nói rồi cậu cùng anh cũng đi về, chỉ còn lại y và tiếng chuông điện thoại reo được một lúc rồi lại tắt, rồi lại vang lên

    Y cầm điện thoại trước mặt mình, ngón tay khẽ rung chạm vào biểu tượng nghe

    Đầu dây bên kia truyền tới giọng nói của hắn:

    - Cậu sao rồi, có còn đau không?

    - Tôi đã đỡ hơn nhiều rồi.

    Mà tại sao anh lại gọi cho tôi vào lúc này, không phải anh còn rất nhiều công việc sao?

    Dù câu hỏi vừa rồi của hắn có mang theo chút quan tâm nhưng ngữ khí vẫn hết sức lạnh lùng.

    Câu thứ hai cũng không kém về phần hàn khí:

    -Tôi gọi cho cậu chỉ vì tôi muốn biết cậu đã nghĩ ra cách chưa, hay muốn tôi làm cái gì cho cậu thôi

    Trong đầu hắn cứ ngỡ y sẽ đưa ra hàng tá điều kiện bắt buộc hắn phải làm, nhưng những gì mà hắn nghe được từ cậu chỉ là:

    - Tôi không cần anh làm gì cho tôi hết.

    Tôi chỉ mong anh cho tôi cuộc sống yên bình là được.

    Tôi cũng không cần anh phải chịu trách nhiệm gì với tôi, tôi là con trai không cần người khác phải gánh vác mình.

    Cho nên tôi mong anh hãy cứ quên chuyện đã xảy ra tối hôm qua đi và xem nó chỉ là một cơn ác mộng, tôi chỉ cần cuộc sống bình yên qua ngày của mình là đủ rồi, còn anh cứ an tâm đi làm những điều mà mình muốn đi

    Hắn ngạc nhiên hỏi lại :

    - Cậu thật sự không cần gì sao?

    Cũng không cần tôi phải chịu trách nhiệm với cậu à?

    Y đinh ninh đáp lại:

    - Tất cả những gì nãy giờ tôi nói anh nghe chưa hiểu sao?

    Tôi không cần anh làm gì cho tôi cả, lẫn việc chịu trách nhiệm

    - Cái này là cậu nói đó, sau này đừng hối hận

    -Quân tử nhất ngôn tứ mã nan truy

    Nói xong y cúp máy, căn nhà cũng trở về trạng thái yên tĩnh như cũ

    .................

    Sau này sẽ là màn truy thê của anh Mean nhà ta nha mọi người

    Mong mọi người tiếp tục ủng hộ ạ🥰🥰🥰

    Còn về phần PerthSaint trước sau gì cũng sẽ có biến thôi
     
    Back
    Top Dưới