Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [Englot] Phùng tràng nhập diễn (cover)

[Englot] Phùng Tràng Nhập Diễn (Cover)
Chương 39


Buổi thử vai nữ chính của "Ước nguyện vị thành niên" diễn ra lúc ba giờ chiều ngày mai tại tầng 15 tòa nhà YY.

Nhà sản xuất thông báo thời gian địa điểm thử vai, cũng nói trước rằng sẽ không gửi kịch bản đến cho Charlotte bởi không muốn diễn viên chuẩn bị trước quá nhiều, hy vọng rằng ngày mai nàng có thể dùng năng lực chân thực của bản thân khống chế nhân vật xuất sắc nhất, thuyết phục được bọn họ.

Ban đầu nhà sản xuất gọi trực tiếp cho Charlotte nhưng bởi vì không thấy nàng nghe máy nên mới liên hệ qua Marco.

Biết được việc này Charlotte không khỏi kinh ngạc, ngay cả số cá nhân của mình đoàn làm phim bên kia cũng biết, quả nhiên lợi hại.

Charlotte ngồi trong phòng nghỉ, mân mê trên tay tờ giấy mời Marco in ra, lại nhìn tin nhắn có nội dung tương tự trong điện thoại, vẫn ngỡ như mình đang nằm mơ.

Nàng biết mấy năm nay Waraha lão sư vẫn luôn ấp ủ một phim trọng điểm, nhưng cũng không biết nội tình bên trong thế nào, công tác chuẩn bị đến đâu, trình độ hiểu biết hoàn toàn tương đồng những quần chúng ăn dưa khác.

Còn tưởng đã sớm ấn định xong diễn viên, không nghĩ tới...

Nữ chính, là nữ chính của Waraha lão sư.

Charlotte dùng sức nhéo mặt mình một cái, đau quá mẹ ơi, không phải nằm mơ.

Nhưng tại sao mình lại có cơ hội này?

Bởi vì "Chúng ta hướng về nông thôn sinh hoạt" sao?"

Cũng có khả năng, nhưng mà lúc tham gia chương trình mình cũng không bày ra kỹ thuật diễn gì a.

Charlotte nghĩ tới nghĩ lui vẫn không nghĩ ra rốt cuộc mình đã làm nên chuyện tốt gì mới có thể bắt lấy một cơ hội quý giá đến như vậy.

Nghĩ đến ngày mai thử vai liền sẽ có khả năng gặp được Waraha lão sư lần đầu tiên ngoài đời thực, trái tim Charlotte nảy lên một cái, tâm tình đang hồi hộp không ít lại càng trở nên thấp thỏm khẩn trương hơn.

Gặp Waraha lão sư!

Lần đầu tiên!

Mình hạnh phúc chết mất!

Cốc cốc.

Có người gõ cửa.

Phòng nghỉ của công ty ngày thường ai muốn ngủ đều trực tiếp đi vào, hôm nay sao lại bày đặt thế này.

Charlotte bước ra mở cửa, liền thấy Nawat tổng bưng một mâm trái cây đứng đó cười hì hì, ngay lập tức hiểu được vấn đề.

"Austin tiểu thư, chúc mừng chúc mừng!"

Nawat tổng trịnh trọng đặt mâm trái cây lên bàn, Marco cùng Hansa tỷ cũng hồ hởi nối gót theo sau đi vào, người cầm chai champagne người ôm bánh kem, miệng cười không dứt.

Charlotte: "..."

Nawat tổng cười hì hì, xun xoe xoa hai tay: "Ai nha, chúng tôi sớm biết Austin tiểu thư tài hoa hơn người, sẽ có ngày một bước lên mây, không nghĩ tới ngày này đến nhanh như vậy!

Chớp mắt đã trở thành nữ chính của Waraha lão sư!

Đúng là ông trời có mắt, hôm nay phải ăn mừng thật lớn!"

Charlotte: "Tôi còn chưa thử vai, lỡ đâu..."

Nawat tổng lập tức "suỵt" một tiếng: "Đừng nghĩ như vậy!

Ngàn vạn lần xin đừng nghĩ tới những chuyện xui xẻo thế này!

Austin tiểu thư, cô nhất định phải tin tưởng, dùng khí thế "bà đây chính là nữ chính của Engfa Waraha" đi đến buổi thử vai ngày mai mới có thể thành công!"

Charlotte chậm chậm mồ hôi trên trán: "...

Tôi sẽ cố gắng hết sức..."

Marco cười đến không thấy mắt đâu, chạy bước to bước nhỏ ngồi vào bên người Charlotte, nắm lấy tay nàng: "Anh sớm biết Charlotte có tiền đồ a!

Charlotte, đoàn làm phim bên kia vì sao lại biết đến em, kể một chút cho anh mở rộng tầm mắt."

Charlotte: "Em không biết ai bên đấy a."

Marco khó hiểu: "Vậy làm sao họ biết mà mời em đi thử vai?"

"Em cũng không biết nữa."

Hansa tỷ ghé đoàn "Chúng ta hướng về nông thôn sinh hoạt" được vài lần, tuy nói đoàn toàn người vô danh, nhưng lại có cảm giác thâm tàng bất lộ ẩn ẩn bên trong, liền đoán: "Có lẽ người trong show chân nhân tú có kẻ nào coi trọng em chăng, nên mới đề cử em với Waraha lão sư?"

Charlotte suy nghĩ nửa ngày: "Không thể nào, trong đoàn chỉ có Harawa tỷ cùng Marima xem như có giao tình với em, những người khác không nói được bao nhiêu câu."

Hansa tỷ còn muốn hỏi tiếp, Nawat tổng đã nóng nảy ngắt lời: "Đừng hỏi đông hỏi tây dồn dập Austin tiểu thư chuyện này nữa.

Hiện nay quan trọng nhất là phải làm sao cho tinh thần Austin tiểu thư được thoải mái, tập trung 100% công lực cho buổi thử vai ngày mai."

Hansa tỷ: "Tôi...

được rồi, tôi câm miệng là được."

Charlotte nhìn Nawat tổng, quả thật là cạn lời, tự hỏi bản thân rằng có phải White Horse điện ảnh có hai CEO không, một người vừa nãy còn hùng hổ uy hiếp nàng, một người giờ phút này lại ngồi đây nhìn nàng cười trìu mến đến mặt đầy nếp nhăn.

Charlotte không khỏi cảm thấy thú vị, âm thầm đánh giá biến hóa của hắn, kỹ thuật biểu diễn cũng rất chân thực nha.

Toàn bộ người trong công ty đều xôn xao về việc Charlotte được mời thử vai, chỉ riêng Pim ngồi một góc tủm tỉm.

Nàng biết mà, quá biết nữa là đằng khác!

Farin Harawa rải đường điên cuồng cùng Charlotte trong chân nhân tú chính là Engfa Waraha các người luôn tò mò a!

Charlotte đến giờ vẫn ngây thơ không biết, couple cả ngày ở chung một chỗ động tay động chân với nàng, chính là Waraha đại biên kịch nàng tôn thờ!

Thật muốn nói cho Charlotte a!

Pim chép chép miệng.

Muốn nhìn vẻ mặt kinh ngạc đến sửng sốt của nàng, nhưng mà nghĩ tới lão ác ma Pim đã phát lạnh sống lưng rụt hết cả người lại, tự giết chết tâm tư bát quái của mình.

Chẳng thà mình tự giết, còn hơn để mụ phù thủy đó tới giết mình...

Pim chống hai tay lên bàn ôm mặt, tủm tỉm nhìn Charlotte cười ái muội.

Chuyện này chỉ trời biết đất biết, Waraha lão sư cùng mình biết, cảm giác thật là vi diệu.

---

Những buổi thử vai khác đều sẽ đưa kịch bản trước cho diễn viên nghiên cứu, nhưng mà buổi thử vai ngày mai thì khác, tay không trực tiếp nhảy vào giết gà, dùng ngón chân nghĩ cũng biết thách thức gấp bội.

Cũng phải, nếu không phải là diễn viên có thực lực đàng hoàng, đừng hòng nghĩ tới chuyện tiến tổ của Waraha lão sư.

Charlotte muốn phung phí tinh lực chuẩn bị một phen cũng không có chỗ, lấy giáo trình "Diễn viên tự mình tu dưỡng" đã sớm thuộc làu lật ra xem xem, lại mở vài cái clip thử vai kinh điển lên tham khảo nhưng mà xem không vào, cảm thấy đầu óc lúc này quá hưng phấn không thể lĩnh hội thêm được cái gì nữa, bèn dứt khoát từ bỏ.

Charlotte đi tới đi lui, bồn chồn muốn đem chuyện nàng được mời đi thử vai của Waraha lão sư mà nàng sùng bái nhất chia sẻ với ai đó.

---

Engfa viết xong kịch bản, đang êm đềm thư thái tận hưởng cuộc sống, không có việc gì đột nhiên lại ngã bệnh.

Cổ họng đau, trán cũng hâm hấp sốt.

Elena với Azura còn đang tính toán về nhà vì sợ ở lâu lại bị nữ nhi chê phiền, không nghĩ tới vừa định đi thì đứa nhỏ này ngã bệnh.

Thế nên Elena ở lại chăm sóc cho Engfa, Azura vì vướng lịch biểu diễn ở Samui nên phải đi, trước đó còn cẩn thận nhắc nhở Elena đừng quá mệt nhọc.

"Yên tâm, con của chị chị còn không biết sao, cái này không được chạm vào cái kia không được quản, chị chỉ ở đây trông chừng với lo cơm ba bữa cho con bé thôi, bảo đảm không nhọc."

Azura đi rồi, trong nhà chỉ còn lại hai mẹ con.

Elena một bên nấu cháo hầm canh, một bên bắt đầu tụng văn mẫu, hối thúc Engfa tìm người bầu bạn: "Một ngày mẹ không còn trên đời nữa, con lại không biết cách chiếu cố bản thân, mẹ làm sao nhắm mắt được a."

Engfa đang nhắm mắt chuẩn bị ngủ: "Lại nói linh tinh... lớn tuổi rồi còn không lựa lời nói chuyện đàng hoàng.

Mẹ yên tâm đi, con xem mẹ khỏe đến tàn nhẫn, con chết được hai lần mẹ vẫn còn hùng dũng trụ lại nhân gian."

Elena: "...

Miệng mồm quá chán ghét, cũng không biết giống ai."

Engfa gạt cái khăn trên trán sang một bên: "Có lẽ là giống người cha con đã sớm quên mặt mũi đi."

Elena nhẹ nhàng đánh tay cô: "Được rồi được rồi, nhanh ngồi dậy uống chút cháo."

"Gấp làm gì, để nguội một lát con uống.

Con có chạy đi đâu đâu."

Engfa giơ chăn lên che mặt.

"Sao không gấp cho được, để nguội làm gì còn chất dinh dưỡng a."

Elena làm nũng: "Bảo bảo, uống một chút có được không?"

Engfa: "..."

Vừa nghe thấy hai tiếng "bảo bảo", Engfa lập tức ngồi phắt dậy.

"Con van mẹ!

Đừng gọi con là bảo bảo nữa, ba mươi mấy tuổi đầu rồi, ngại chết đi được."

Elena cười hớn hở: "Miễn mẹ không ngại là được.

Đừng nói ba mươi tuổi, con có sáu mươi tuổi đi chăng nữa thì con vẫn là bảo bảo của mẹ.

Uống một miếng nha,bảo bảo~ Bảo bảo~"

Engfa: "...

Sao con lại có một người mẹ như mẹ cơ chứ?"

Elena được nuông chiều từ nhỏ, có thể vượt qua gian khổ trở thành giảng viên đã là bất ngờ vượt ngoài dự đoán của người nhà.

Engfa trong quá trình lớn lên tận mắt chứng kiến mẹ mình mười phần tùy hứng, trong tâm trí khắc sâu ấn tượng rằng bà chính là một thiếu nữ không bao giờ lớn, cả đời mãi mãi muốn làm công chúa cho người ta yêu thương.

Nghe nói năm đó Elena quyết định ly hôn ba Engfa là bởi vì bà cảm thấy chồng không đủ yêu mình, không đặt mình ở vị trí thứ nhất.

Sau khi ly hôn thì như cũ vẫn có không ít người vây quanh, trong đó có học sinh Azura.

Cho dù người khác có sự nghiệp thành công, anh tuấn mỹ mạo hay dí dỏm hài hước đến thế nào cũng không tri kỷ được bằng Azura.

Elena nghĩ cái gì trong đầu Azura đều có thể nhìn thấu, lúc nào cũng cẩn thận tỉ mỉ che chở bà, yêu thương bà.

Vậy nên Elena cảm thấy ở cùng một chỗ với Azura rất vui vẻ, giới tính cũng trở nên không quan trọng.

Elena biết chuyện lúc trước của mình và Azura để lại cú sốc cho Engfa, nhưng mà bởi vì bà thực thích Azura nên hai người không có tách ra, vẫn như cũ bên nhau.

Engfa cũng không nói gì, xem như ngầm đồng ý.

Engfa biết đời này mẹ cô đều sống cho bà, sống đến vui vẻ thoải mái.

Khi còn nhỏ có cha mẹ đau, lớn lên có chồng rồi lại bạn gái nhỏ đau, về già không ngoài ý muốn còn có con cái đau.

Cả đời đều được bao bọc trong tình yêu, đây là chuyện nhiều người mơ cũng không được.

Elena nũng nịu ép Engfa ăn cháo lại uống thêm nước ấm, Engfa ban nãy mê mê trầm trầm bây giờ quả thực cảm thấy có chút khá hơn.

Elena còn muốn cùng cô nói chuyện, Engfa biết mẹ mình lại sắp mở máy hát bèn nói: "Con muốn ngủ."

"Không phải con vừa mới ngủ rồi sao?"

"Con đang bệnh mà, mệt mỏi muốn ngủ."

"Ban nãy gây gổ với mẹ còn rất có tinh thần."

Hai mẹ con sắp sửa đấu võ mồm thì điện thoại Engfa vang lên, có người gọi Line đến.

Màn hình hiện lên chữ Itscharlotty.

Itscharlotty?

Charlotte sao?

Elena còn đang muốn nói, Engfa đã xùy xùy tay: "Mẹ đừng hư nữa, đi tìm Tổ Tông chơi với nó đi."

Nói rồi liền cầm điện thoại ra ban công nghe máy: "Ân?"

"Harawa tỷ Harawa tỷ!

Chị hiện tại có rảnh không?"

Giọng Charlotte nghe vô cùng vui vẻ.

Engfa mấy ngày không thấy được khuôn mặt xinh đẹp của Charlotte, không nghe được giọng của nàng, quả thật có đôi chút nhớ nhung.

Thấy Charlotte chủ động gọi đến cảm thấy rất hài lòng, chỉ là hơi tức giận vì sao nàng không chịu gọi video call.

"Sao vậy, nghe giọng em có vẻ rất cao hứng."

Engfa ngồi ở sofa ngoài ban công, gió thổi phiêu phiêu khiến mái tóc dài hơi lay động.

Một con chuồn chuồn béo còn bay loanh quanh trong tầm mắt cô, bay được một lát mỏi rồi liền đậu lên cành cây khô, suýt làm cành cây gãy ngang.

"Đúng vậy, em đang rất vui!

Harawa tỷ, em được mời đi thử vai!

Thử vai nữ chính của biên kịch em thích nhất!

Là vai chính đó!

A a a đến giờ nhắc lại em vẫn cảm thấy mình đang nằm mơ!"

Charlotte reo lên, trong giọng nói còn nghe một chút run.

Đứa nhỏ ngốc này, đừng nói khóc rồi nhé?

Charlotte đang đứng nép trong một góc không có ai qua lại ở công ty, nghe giọng nói quen thuộc của Farin đầu dây bên kia quả thật có chút xúc động muốn khóc.

Không được, tuyệt đối không được khóc, quá mất mặt!

Charlotte nỗ lực nuốt cơn nghẹn ngào đi xuống.

"A, phim mới của Engfa Waraha à?"

Engfa ngả người tựa vào sofa, luồn tay vào vuốt tóc, nhắm mắt cười cười nói: "Cái này còn không phải là lý tưởng của em sao?

Chúc mừng em!"

Nghe được từ "lý tưởng", Charlotte có cảm giác nơi yếu ớt sâu thẳm nhất được người mà mình tin cậy che chở lấy, trái tim trở nên ấm áp, lại có chút xúc động muốn khóc trở lại.

"Harawa tỷ hiện tại có đang ở Bangkok không?"

"Có a."

"Harawa tỷ có thời gian không?"

Charlotte không biết vì sao bản thân lại ngượng ngùng: "Em... em muốn bây giờ gặp chị."

Engfa im lặng trong chốc lát, mới chầm chậm đáp: "Được, gặp ở đâu?"

Charlotte reo lên: "Thật tốt quá!

Harawa tỷ đang ở chỗ nào em tới đón."

Engfa: "Không phải em ở khu XX sao?

Tìm chỗ nào gần tuyến số 4 là được, chị tự mình tới."

"Được, trung tâm thương mại Central World được không, chỗ đó mới vừa sửa chữa lại khá sạch sẽ.

Em mời Harawa tỷ ăn cơm."

Engfa nghĩ nghĩ hình như chỗ đó không có quán nào mình thích ăn, nhưng mà không sao, hiện tại cũng không muốn ăn gì, gặp được Charlotte là tốt rồi.

"Quyết định như thế đi."

Engfa tắt máy đứng dậy, gọi cho Snack đến rước mình.

Sau đó vào phòng thay đồ chọn tới chọn lui, lấy ra một bộ váy dài vừa rực rỡ vừa ưu nhã, trang điểm kỹ càng, xách một cái túi nhỏ đi ra cửa.

Elena: "Con còn bệnh mà đã muốn ra ngoài đi đâu?"

Engfa: "Con khỏe mà."

Nói rồi Engfa phóng ra cửa nhanh như chớp, nháy mắt liền không thấy đâu.

Elena muốn dặn dò vài câu cũng không kịp.

Elena: "..."

Elena nhìn về phía cánh cửa đóng sầm nghĩ tới nghĩ lui, sau đó gửi Line cho Azura kể lại thái độ kỳ lạ vừa nãy của Engfa.

Azura mau chóng trả lời: "Còn cái gì nữa, biết yêu rồi!"

Lời tác giả:

Lạc Tĩnh Dực (Engfa): Trần Cách (Charlotte) là tiểu thuốc viên nhỏ mà có võ, trị được bách bệnh.
 
[Englot] Phùng Tràng Nhập Diễn (Cover)
Chương 40


Snack nhận được điện thoại của Engfa xong, có chút buồn bực.

Không phải Waraha lão sư đang bệnh nên mấy ngày nay không tới phòng làm việc được sao, bây giờ lại muốn chạy lung tung đến trung tâm thương mại.

Từ trước đến giờ Waraha lão sư có bao giờ đến những chỗ như Central World đâu, cô ngại nơi này người trẻ tụ tập về nhiều ồn ào ầm ĩ.

Vậy mà hôm nay lại chủ động muốn đi, còn trang điểm kỹ lưỡng, quần áo cũng không kém phần long trọng, giống như đi gặp nhà đầu tư vậy.

Snack tò mò nhấp nhỏm không yên, bèn giả vờ hỏi: "Warahalão sư hết bệnh rồi sao?"

Thực ra Engfa còn sốt, trong người vẫn cảm thấy ngất ngây không ít, nhưng mà mấy vấn đề đó đều bị tâm tình tốt đẹp lúc này che lấp: "Khá hơn nhiều rồi."

"Waraha lão sư đi trung tâm thương mại làm gì vậy?

Nếu cần mua gì cứ bảo em là được, không cần phải chạy ra ngoài dãi nắng dầm mưa, rủi bệnh nặng hơn thì làm thế nào?"

"Tôi có hẹn."

"Ah..."

Có hẹn?

Là hẹn gặp giải quyết công việc sao?

Nhưng mà trước giờ Waraha lão sư nếu có hẹn làm ăn đều trực tiếp gặp ở phòng làm việc, không thì đến công ty đối tác, hoặc đi những chỗ nhà hàng vô cùng kín đáo để bàn bạc.

Xem ra lần này ra ngoài không phải là vì công việc.

Suy đoán một hồi, Snack lại càng thêm tò mò.

Engfa còn không hiểu tâm tư bát quái nóng hôi hổi của Snack sao, cũng lười giấu diếm, hơn nữa sự tình cao hứng thế này chia sẻ một chút cho tiểu trợ lý biết cũng không sao, thế nên Engfa chủ động nói: "Charlotte hẹn tôi ra ngoài ăn cơm."

Nghe được chữ "Charlotte", khuôn mặt Snack trong tích tắc trở nên vô cùng hưng phấn, vô thanh "oa" lên một tiếng, phải cố gắng hít ra thở vào để không cười đến phát ngốc.

Cứ thế hai thầy trò kẻ trên người dưới không nói gì nữa, nhưng mặt mũi ai nấy đều đầy vẻ hỷ khí dương dương.

Được rồi, không cần hỏi nữa, hết thảy đều không cần hỏi.

---

Tháng tám ở Bangkok thời tiết không khác gì lò nung, cả ngày nắng chang chang như muốn thiêu cháy người đi đường.

Charlotte về nhà gội đầu tắm rửa xong liền bắt tàu điện ngầm đi đến chỗ hẹn, sợ trễ giờ nên cũng không quá chú ý trang phục, chọn một cái áo thun tay dài ôm sát màu xám cùng quần dài màu đen, dưới chân mang giày thể thao trắng, sau đó đeo khẩu trang và kính râm ra ngoài.

Giờ này tuyến số 4 rất ít người, Charlotte lên tàu xong tìm một góc thoải mái để đứng, lấy điện thoại nhắn tin cho Engfa báo mình vừa lên tàu, tầm 50 phút nữa sẽ tới nơi.

Vừa bấm gửi xong, Charlotte phát hiện mấy cô bé học sinh ngồi ở hàng ghế đằng kia nãy giờ luôn nhìn trộm mình, còn rầm rì thảo luận.

Mặc dù cả khuôn mặt đã che kín mít, Charlotte vẫn theo bản năng cúi mặt xuống, trong lòng tự hỏi chẳng lẽ mình bị nhận ra?

Bởi vì nhờ "Chúng ta hướng về nông thôn sinh hoạt" sao?

Charlotte trước kia chân chính là tuyến mười tám đến không thể tuyến mười tám hơn, đi tới đâu cũng không ai nhận ra nàng là diễn viên Charlotte Austin cho nên không việc gì phải câu nệ.

Charlotte tự trấn an, có thể chỉ là hiểu lầm, mình chỉ tham gia một show thực tế hơi có nhiệt độ một tí, chắc gì người khác đã nhận ra, hơn nữa bản thân đã che chắn đầy đủ, hẳn là không sao đâu.

Nhưng không để nàng an tâm được lâu, hai chữ "Charlotte Austin" rõ mồn một từ miệng các tiểu cô nương đi thẳng vào tai nàng, một trong số đó còn đứng lên tiến về chỗ Charlotte.

Charlotte hơi hoảng hốt, vừa lúc này tàu đến trạm, Charlotte vội vã theo dòng người đi xuống tàu, tức thì em học sinh ấy la lên: "Chị có phải là Charlotte Austin?"

Charlotte theo phản xạ quay đầu lại khiến kính râm tụt xuống một ít, lộ ra một phần đôi mắt, nữ sinh ban nãy lập tức nhận ra nàng, đứng ngay tại chỗ la hét á á: "Bồ câu bồ câu a a a a thật là chị!

Mụ mụ yêu chị a a a a a!"

Toàn bộ người đang đứng ở trạm dừng nghe thấy đều nhìn về phía Charlotte dò xét.

Charlotte từ trước tới nay chưa bao giờ được người khác gọi nhiệt tình như vậy, cứng đờ giơ tay lên vẫy vẫy đáp lại.

Các tiểu cô nương còn bị nhốt trên tàu thấy Charlotte đáp lại bèn dí sát mặt vào cửa, bẹp bẹp cái miệng la hét, hận không thể phá cửa xông ra truy thần tượng.

Charlotte bị tình cảnh trước mắt dọa cho sợ, hốt hoảng giơ tay lên làm dấu X, lại xua tay rối rít ý bảo các nàng đừng làm bậy, chú ý an toàn.

Rất may tàu lại bắt đầu lăn bánh giải phóng Charlotte khỏi tình huống ngượng ngùng này.

Các bạn nhỏ tiếc nuối nhưng đành bất lực, chỉ biết nhìn theo Charlotte cho tới khi tàu khuất hẳn.

Charlotte thở phào nhẹ nhõm, nghĩ thầm may mà không xảy ra tai nạn gì.

Nàng biết "Chúng ta hướng về nông thôn sinh hoạt" đúng là có nhiệt độ, nhưng không ngờ trên tàu điện ngầm bọc kín mít như vậy cũng bị nhận ra.

Ồn ào ban nãy khiến cho người trên toa tàu chú ý, thường xuyên liếc qua chỗ Charlotte dòm ngó, càng làm cho nàng bối rối hơn.

Lúc tới nơi, Charlotte giống như là điệp viên ngầm cẩn thận quan sát xung quanh, thấy ổn rồi mới lấy điện thoại ra gửi tin nhắn thoại cho Engfa: "Harawa tỷ, em đến Central World rồi, chỉ là cảm thấy không quá an toàn."

Engfa mau chóng trả lời lại: "Sao vậy, đại minh tinh của chúng ta ra đường bị người hâm mộ nhận mặt đuổi theo chặn đường?"

"Cũng không hẳn, có thể là em tưởng tượng quá nhiều đi.

Do ban nãy ở tàu điện ngầm có vài người nhận ra muốn xông đến chào hỏi nên bây giờ giống như bị ám thị, nhìn ai cũng nghĩ rằng họ nhận ra mình."

Charlotte trong lòng nghĩ cái gì đều hướng Harawa tỷ của nàng nói cái đó, không hề ra vẻ, ngược lại còn có chút đáng yêu.

Engfa phì cười: "Em chân dài ba mét lại thêm khuôn mặt xinh đẹp thì đi tới đâu cũng bị người ta chú ý.

Nếu không được thì để Snack ra đón em?

Bọn chị đến rồi."

"Không cần không cần, em sắp tới rồi.

Harawa tỷ đang đứng ở lầu mấy?"

Trong giọng nói của Charlotte không giấu được cao hứng.

Engfa nghe ra niềm hân hoan của người kia, cảm thấy đứa nhỏ này còn chưa thấy mình đã hưng phấn đến như vậy, cầm điện thoại cười tủm tỉm một lát mới đủng đỉnh trả lời: "Chị ở trên tầng cao nhất, người chỗ này không nhiều lắm, em lên đây đi."

Engfa nói xong liền đưa mắt nhìn xuống tìm người, liếc một cái đã nhìn thấy Charlotte đang trên thang cuốn, hơn nữa còn giống như chê thang chậm nên không chịu đứng yên, giậm một lần hai ba bậc mà phóng lên.

Giống như Charlotte cảm nhận được ánh mắt Engfa nên ngẩng đầu lên tìm kiếm thử, vừa vặn hai ánh mắt chạm nhau.

Thấy được Engfa, Charlotte vui sướng vẫy vẫy tay.

Mặc dù không thấy được mặt nàng, nhưng Engfa trông cử chỉ hưng phấn liền có thể cảm nhận được ý cười dành cho mình sau lớp khẩu trang.

Lên đến nơi, Charlotte tháo hết những thứ trên mặt ra, chạy đến bên người Engfa, nhìn vẻ mặt cười đến ngây ngô, giống như cừu nhỏ ham chơi vui vẻ chạy tung tăng trên thảo nguyên.

"Harawa tỷ chờ lâu chưa?"

Trước mặt Engfa, tất cả vũ trang trên mặt Charlotte đều tháo xuống, để lộ khuôn mặt thanh tú chỉ trang điểm nhẹ đang tràn ngập ý cười.

Kỹ thuật trang điểm của Charlotte không tệ, son phấn góp phần làm bớt đi nét non nớt của nàng, nhưng cũng không lấn át được ngũ quan hoàn mỹ.

Nếu Charlotte có để mặt mộc ra đường thì chắc chắn vẫn có thể khiến người khác phải ngoái đầu lại trầm trồ.

"Chị mới đến thôi.

Trông em vui vẻ như vậy, khẳng định dọc đường đến đây nhảy nhót không ít.

Xem ra việc được mời thử vai có công hiệu rất lớn nhỉ, làm em phấn khích không thôi."

Thật ra Charlotte định nói, ngoài chuyện được mời thử vai thì việc có thể hẹn gặp riêng Harawa tỷ thế này cũng làm cho nàng cảm thấy vô cùng vui sướng.

Lúc trước sợ Harawa tỷ bận rộn, chỉ là thuận miệng hứa hẹn cho có, không ngờ hôm nay vừa hẹn đã có thể gặp được chị ấy, giống như là cầu được ước thấy vậy.

Nhưng mà phần tâm tình này lên đến miệng lại không thể nói ra, Charlotte liền cúi đầu cười cười đáp: "Đúng vậy, em rất vui a."

Engfa mặc một chiếc váy dài dệt tay làm từ tơ tằm, mang thêm một đôi cao gót mũi nhọn màu đen tầm 5cm, mái tóc dày từng lọn xoăn dài xõa đến nửa lưng, trông vừa sang trọng vừa trang nhã.

Giày này không tính là quá cao, nhưng vì hôm nay Charlotte đi giày thể thao đế bằng, Engfa vốn đã cao hơn Charlotte một chút lại càng trở nên cao hơn, Charlotte loáng thoáng có ảo giác giây tiếp theo Harawa tỷ sẽ đưa tay lên sờ sờ đầu mình.

Charlotte phát hiện hôm nay Farin trang điểm thật kỹ càng tinh xảo, váy tuy không biết là của thương hiệu gì nhưng từ vết xe đổ khắc sâu mấy lần trước, khẳng định lại vài ngàn.

Harawa tỷ thật chăm chút a...

Charlotte nhìn lại chính mình ăn mặc tùy tiện ra cửa thế này, cảm thấy hơi áy náy.

Nhưng mà thật ra Charlotte đoán còn chưa tới con số đúng.

Váy trên người Engfa giá 110 nghìn Bath, vòng cổ 230 nghìn Bath, giày hơn 38 nghìn Bath, túi xách Birkin trên tay càng không cần phải nói.

Ngày thường đi gặp gỡ làm ăn cô cũng chưa để bụng mà khoác lên trang phục giá trị đến như vậy, chẳng qua Charlotte không ý thức được những thứ xa xỉ đó, chỉ cảm thấy Farin mặc cái gì cũng đẹp lại ưu nhã, đích xác là có gu.

*Hai vạn ba Nhân dân tệ ~ 110 nghìn Bath

Bốn vạn tám Nhân dân tệ ~ 230 nghìn Bath

Tám nghìn Nhân dân tệ ~ 38 nghìn Bath

Charlotte xoay sang hỏi Engfa muốn ăn gì, Engfa cười đáp: "Em mời chị đi ăn còn muốn cho chị chọn món sao?"

"Vậy đi ăn thịt nướng có được không?"

Charlotte trên đường tới đây có lên mấy trang review tìm kiếm, thấy trong khu ẩm thực này có một quán nướng được đánh giá không tồi, hơn 300 người đều cho 5 sao, hy vọng Harawa tỷ sẽ không... quá ghét bỏ.

"Được, đều nghe theo em, em dẫn chị đi đến đó."

Charlotte không nghĩ tới Farin dễ đồng ý như vậy, còn tưởng rất khó lấy lòng phục vụ cô.

"Nó nằm ở đằng kia."

Charlotte và Engfa tiến về phía Charlotte vừa chỉ.

Hai người kề rất sát nhau nên lúc đi hai mu bàn tay thi thoảng lại lướt qua, chạm chạm vào một chút.

Mới có mấy ngày không gặp mặt, cảm giác bỗng trở nên thật khác hẳn.

Lúc ở đoàn phim dù sao cũng mang theo tâm lý đang đi công tác, hơn nữa bốn phía lúc nào cũng có máy quay vây xung quanh, tự nhiên sinh ra áp lực không hề nhỏ.

Còn đối với việc tự nguyện ra ngoài hẹn hò riêng như thế này, trong lòng hai người ai đều nấy không tránh khỏi nhộn nhạo vui sướng.

Trong quán lúc này rất vắng khách, chỉ mới ngồi tầm bốn bàn, Charlotte cố ý chọn một chỗ khuất trong góc, đi lên trước lấy khăn giấy ướt sát khuẩn chùi tới chùi lui thật cẩn thận, sau đó còn lấy tay quạt quạt cho mau khô.

"Harawa tỷ ngồi đi, sạch sẽ."

Engfa vừa lòng ngồi xuống, xem ra mấy ngày không gặp vẫn tinh tế săn sóc như cũ.

"Harawa tỷ muốn ăn món gì?"

Charlotte cầm ipad ngẩng lên hỏi

"Cho chị một phần lưỡi bò là được."

Charlotte hướng hướng về phía Engfa nói nhỏ: "Harawa tỷ đừng khách khí nha, nhờ chương trình em kiếm được không ít, nghe nói còn được phần trăm hoa hồng nhờ tỉ suất xem, có thể đủ tiền mời Harawa tỷ một bữa đàng hoàng cơ mà."

"Như vậy chị không khách khí!"

Engfa cười: "Chị muốn hai phần lưỡi bò."

Charlotte không hiểu sao trong lòng lại có chút ngọt ngọt, lại thuận tay chọn thêm hai phần đắt nhất của quán.

Engfa: "Chọn nhiều như vậy, cho em ăn đến nứt bụng."

Charlotte: "Harawa tỷ yên tâm, sức ăn của em rất lớn."

Lúc chờ đồ ăn ra, Engfa hỏi nàng: "Tối nay đừng quá lo lắng, cố gắng ngủ một giấc thật sâu.

À đúng rồi, ngày mai liền có thể trông thấy thần tượng của mình, em cảm thấy như thế nào?"

Charlotte hôm nay gặp được Farin đang cảm thấy vui vẻ, bây giờ nghe cô nhắc đến ba chữ "Waraha lão sư", cả người bắt đầu không khống chế được mà hồi hộp trở lại: "Kỳ thật có được cơ hội em rất vui, nhưng đồng thời cũng cảm thấy không chắc chắn.

Waraha lão sư là người đặc biệt nghiêm khắc, hơn nữa ánh mắt lại cao, không biết vì cái gì lại mời em đến thử vai, lỡ như ngày mai thể hiện không tốt làm cho ngài ấy phải thất vọng thì..."

"Em không biết vì sao Waraha lão sư mời em thử vai ư?"

Charlotte ngây ngẩn: "Không biết a, chẳng lẽ vì chương trình đang phát sóng?

Nhưng em lại cảm thấy khả năng không quá cao.

Ba, bốn tập đã chiếu em đều xem qua hết, cũng không thấy bày ra kỹ thuật diễn gì, ngoại trừ..."

Charlotte nói đến đây theo bản năng niết niết lỗ tai, thanh âm càng lúc càng đi xuống: "Ngoại trừ lúc hai ta tương tác."

Engfa: "À, thì ra lúc đó em không có thích tương tác với chị, thì ra tất cả chỉ là kỹ thuật diễn."

Charlotte hoàn toàn không nghĩ tới Engfa sẽ lái câu nói của mình theo hướng khác: "Ơ?

Không phải, em không nói là không thích a."

Engfa: "Không phải không thích thì chính là rất hưởng thụ sao?"

Charlotte: "..."

Engfa trông hai lỗ tai bên kia bị niết đến đỏ lựng lên, biết bản thân vừa nãy đùa dai hơi quá, liền chống cằm im lặng thưởng thức bộ dạng bí bách đáng yêu của Charlotte.

May mắn lúc này thức ăn vừa tới, người phục vụ nhiệt tình giới thiệu cách nướng từng loại thịt.

Charlotte như được đại xá, nghiêm túc lắng nghe từng chút, giống như một lát ăn xong còn bị quán giữ lại làm bài kiểm tra trình độ.

Trong lúc chờ than nóng, Engfa khoanh tay nhìn Charlotte, nói: "Chị cảm thấy em diễn không tồi."

"Ân?"

Charlotte còn tưởng đề tài ban nãy đã kết thúc, có chút mông lung nhìn Engfa.

"Chỉ cần phát huy khả năng lúc bình thường em hay diễn, khẳng định sẽ không làm Waraha lão sư thất vọng."

Nghĩ đến ngày mai có thể được cầm kịch bản của Waraha lão sư mà tìm tòi thử sức, Charlotte một lần nữa cảm thấy phiêu phiêu như lên mây, bắt đầu lôi cả loạt tác phẩm của Engfa ra nói cho Farin biết, sau đó khen không tiếc lời.

Engfa cẩn thận lắng nghe, phát hiện Charlotte không phải nói năng tùy tiện, nếu so với những bài pr thương mại rải đầy trên Twitter mà nhà phát hành dùng để seeding thì hiểu biết và cảm nhận của nàng còn sâu sắc hơn nhiều.

Với mỗi tác phẩm ở mỗi thời kỳ khác nhau, Charlotte đều có thể nhìn ra được tâm tư mà Engfa gửi gắm vào khi ấy.

"...

Cho nên em cảm thấy Waraha lão sư nhất định là người dành thật nhiều tình yêu cho cuộc sống này, lại còn đặc biệt ôn nhu."

Charlotte say mê nói về thần tượng, ai không biết còn tưởng nàng đang khoe con gái rượu: "Trên thế giới này chỉ sợ tìm không ra người thứ hai nhạy bén, thấu tình đạt lý lại thiện lương như ngài ấy."

Engfa: "Em thật sự rất thích Engfa Waraha sao?"

Charlotte uống một ngụm nước, chống cằm khẽ cắn ống hút, cười e thẹn giống như thiếu nữ lần đầu biết yêu: "Thích a, đặc biệt đặc biệt thích."

Engfa: "..."

Em lúc ở với chị cũng chưa từng bày ra vẻ mặt giống như thế này...

Em quả nhiên vẫn thích Engfa Waraha nhất...

Engfa hận không thể trực tiếp đập bàn hỏi Charlotte: Hôm nay em hãy nói rõ đi, rốt cuộc Farin Harawa với Engfa Waraha em thích ai hơn?

Charlotte say mê biểu đạt cảm mến sâu đậm của mình dành cho Waraha lão sư không chút cố kỵ, mà Waraha lão sư ngồi ngay tại đây lại điên cuồng ghen tuông với chính bản thân.

Hai người mang hai tâm tư, không ai phát hiện ra ở một bàn cách đó không xa, có hai thiếu nữ vô cùng phấn khích chụp trộm hai người.

Lời tác giả:

Lạc Tĩnh Dực (Engfa): Ta không ngờ có ngày ta ăn dấm với chính mình.
 
[Englot] Phùng Tràng Nhập Diễn (Cover)
Chương 41


Diễn đàn kín "Englot" hiện có vài nghìn người đang online.

【Hình ảnh 1】

【Hình ảnh 2】

...

【Hình ảnh 9】

【Đệch mợ!!

Cái gì đây??

Không phải hẹn hò như tôi nghĩ đấy chứ?

Hay là đang quay chương trình??】

【Chính là cái cậu đang nghĩ đó người anh em!

Chúng tôi bắt gặp Farin tỷ cùng bồ câu đi ăn ở Central World, hoàn toàn là hẹn hò bình thường không có quay phim!!!】

【???!!!

Thiệt hong vậy?

Đừng photoshop lừa bé nha O__o Bé dễ tin lắm á *khóc ròng*】

【Đúng là hai người họ rồi!

Tuy không thấy rõ mặt nhưng nhìn bộ váy Hermes xa hoa kia có thể đoán được ngay là Harawa tỷ.

Huhu các cậu nhìn bồ câu kìa, sao nàng có thể vác cái dung nhan kinh hãi thế tục của mình đi ăn thịt nướng khơi khơi như vậy, ngay cả mũ cũng không đội.

Quá ngây ngô quá chân thật mụ mụ ái ngươi a a a】

【*ngất lịm* *hồn trôi về Tây phương cực lạc à nhầm Central World*】

【Bồ câu về Bangkok không bao lâu đã chịu không nổi tịch mịch, lén lút hẹn hò với Harawa tỷ, quả nhiên vẫn là mãnh 1!】

【Không lẽ thuyền tôi đẩy cập bến thật rồi sao ai nha mẹ ơi】

...

Thấy người bên trong thi nhau gáy như gà, admin sợ không kiểm soát hết tình hình bèn ra mặt nhắc nhở:

【Mọi người đừng truyền ra ngoài nha, tránh ra phiền phức ảnh hưởng đến Harawa tỷ và bồ câu.

Để hai người họ thoải mái tận hưởng đi.】

【Chia sẻ trong siêu thoại cũng không được sao?

Tôi muốn gáy...】

【Hẵng khoan, để xem động tĩnh bên kia thế nào đã.】

【Alo chim sẻ gọi đại bàng chim sẻ gọi đại bàng, người chị em còn trực chiến ở đó không?

Báo cáo tình hình a.】

【Đây đây, tôi vẫn đang để ý động tĩnh.】

Charlotte thuần thục để thịt lên vỉ, chăm chú canh thời gian cho chuẩn, còn cẩn thận kiểm tra lại, thấy được rồi mới gắp ra để vào dĩa trước mặt Engfa.

Ban nãy nhìn khói bốc lên xèo xèo, Charlotte hốt hoảng nhớ ra Farin có thói ở sạch, buồn bã tự khiển trách bản thân không tinh tế, lẽ ra nên chọn nhà hàng chay nào đó, Harawa tỷ hẳn là ghét bỏ mùi dầu mỡ đi.

Thế nên vốn dĩ lúc đầu Engfa đang định động thủ, ngay lập tức đã bị Charlotte ngăn lại: "Để em làm được rồi, Harawa tỷ không cần động tay."

Sau đó toàn bộ quá trình đều tự mình xoay sở, tỉ mỉ chiếu cố Engfa.

Hai fangirl ở bàn đằng kia cắn đường no nê, không quên nhiệm vụ thiêng liêng chụp ảnh Charlotte chăm chú phục vụ Farin gửi về.

Người trong siêu thoại nhận được hàng, lập tức hóa gà gáy quác quàng quạc, bắn liên thanh một tràng toàn dấu chấm than cùng emoji thở dốc.

Mãi một lát mới trở lại nói được tiếng người.

【Đây là thể loại tuyệt thế thỉnh sủng gì thế này??

Chết mất!】

【Tôi không muốn đẩy thuyền nữa tôi muốn bồ câu thành lão công của tôi...】

【Kiểu này bồ câu là 1 rồi đúng không?

Lúc trước tôi có mắt như mù lại nghĩ bồ câu là 0.

Xin lũi...】

【Nhìn bộ dạng Engfa tỷ chống cằm hạnh phúc nhìn cô vợ nhỏ bận rộn kìa, còn có thể ngọt hơn nữa không?

T_T】

Engfa quả thật không thích khói dầu, nếu có thể tránh xa được đều tận lực tránh xa.

Cô là quen được hầu hạ rồi, nhưng không nghĩ tới Charlotte mới ở bên bản thân mình không lâu, lại nhìn ra được mà tận tụy chiếu cố.

Engfa bỗng dưng có cảm giác giống như mình và Charlotte đã sớm nhận thức nhau từ lâu, giữa cả hai lúc nào cũng tồn tại một loại ăn ý không nói nên lời.

Hơn nữa lại càng cảm thấy, nếu tương lai ở cùng một chỗ lâu dài với Charlotte, hẳn sẽ rất vui vẻ thoải mái.

"Hương vị như thế nào?"

Charlotte nhìn Engfa gắp một miếng bỏ vào miệng, thấp thỏm hỏi.

"Ân."

Engfa nói: "Không tồi."

Charlotte thở phào một hơi, cười cười: "Vậy là tốt rồi, em còn sợ chị ăn không quen."

"Chỗ này không tệ, như thế nào lại ăn không quen."

Charlotte nhìn người đối diện bất kể thời điểm nào đều có thể bảo trì ưu nhã, trong lòng nảy sinh không ít thán phục.

Charlotte hỏi cô: "Harawa tỷ, trong cuộc sống có lúc nào chị cảm thấy lo lắng khẩn trương không?"

Engfa nghĩ nghĩ, hình như quả thật là không có.

Từ nhỏ đến lớn mọi thứ đều thực thuận lợi, kết quả học tập có đôi ba lần rơi xuống hạng nhì, còn lại đều đứng nhất.

Vào đại học bắt đầu bán kịch bản, kiếm được thu nhập gấp mấy lần bạn bè, dần dần danh tiếng càng vươn xa, trước cửa luôn đầy ắp người tìm đến hợp tác.

Tuy rằng mỗi lần bản thân có phim sắp công chiếu vẫn sẽ không tránh khỏi lo lắng về doanh thu cũng như đánh giá phê bình về mặt nghệ thuật, nhưng mà sau đó mọi thứ diễn ra đều như nước chảy mây bay, thành tích thật làm cho cô hài lòng.

Cả cuộc đời Engfa đã đi qua, có lẽ không tồn tại hai chữ "khẩn trương".

"Không có."

Engfa nói: "Chị chỉ có làm cho người khác khẩn trương."

Charlotte hít sâu một hơi: "Thật sao...

Nếu em có một nửa bản lĩnh như Harawa tỷ thì tốt rồi."

Engfa an ủi nàng: "Em cứ phát huy hết sức mình, khẳng định không thành vấn đề."

Charlotte mới vừa đem một tầng thịt tươi trải lên vỉ, đang đợi thịt chín để lật, hơi nhíu mày lại: "Nếu không phải áp lực ngày mai phải thể hiện thật tốt trước mặt Waraha lão sư để nắm lấy cơ hội ngàn năm có một này, em cũng không khẩn trương...

Buổi thử vai ngày mai đối với em thật sự quan trọng.

Nếu như thất bại, khả năng cả cuộc đời này nằm mơ cũng không có cơ hội khác để tiến tổ Waraha lão sư, còn phải quay về diễn nghịch ngợm tiểu vương phi."

Engfa: "Nghịch ngợm tiểu vương phi là cái quỷ gì?

Công ty tìm về cho em?"

"Ân."

"Một chút cũng không thích hợp với em."

Engfa sinh khí.

Charlotte thấy có người đồng cảm với mình, trong lòng mềm ra một mảnh, cảm kích nhìn Engfa: "Lần này chắc hẳn sẽ có rất nhiều người tài năng đến cạnh tranh, em không biết bản thân nắm chắc được bao nhiêu phần thắng, nhưng nhất định sẽ tận tâm tận lực thể hiện a."

Engfa vỗ vỗ vào chỗ bên cạnh mình: "Em qua đây."

Charlotte: "Ân?

Làm sao vậy?"

"Tới đây."

Charlotte ngoan ngoãn vòng sang ngồi bên cạnh Engfa.

Bên trong "Englot" tất cả trở nên điên hết rồi.

【A a a muốn làm gì vậy!!】

【Hôn lưỡi hôn lưỡi hôn lưỡi!!】

【Động phòng động phòng động phòng!!】

【Tôi chạy ra còn kịp không? *thổn thức*】

Engfa tháo sợi chỉ đỏ bên tay trái ra đeo lên cho Charlotte: "Đây là dây tơ hồng do mẹ chị thỉnh về vào năm bổn mạng của chị, nghe bà ấy nói sợi dây này có thể mang tới vận may cho người đeo nó, chị cảm thấy hiệu quả cũng không tệ lắm.

Bây giờ cho em mượn, hy vọng ngày mai nhờ có nó em sẽ thuận lợi phát huy được hết tất cả năng lực của bản thân."

Charlotte có điểm thụ sủng nhược kinh: "Harawa tỷ, món đồ quý như vậy chị lại đưa cho em..."

"Ân, cho được."

Engfa nhìn Charlotte cười cười, ôn nhu nói: "Bởi vì em là couple của tôi."

【Là tơ hồng!

Là dây tơ hồng đính ước sao?!

Harawa tổng chân dài liền đi một bước cũng thật dài a, lập tức đã trao tín vật đính ước sao?!】

【Vì sao tôi lại có cảm giác sợi dây này là của người lớn trong nhà Harawa tỷ truyền lại, dặn chị ấy khi nào gặp được ý trung nhân liền trao đi a *meme dòng sông nước mắt cuốn trôi ta đi*.】

【Các nàng đang nói cái gì a a a!

Tôi muốn chui vào trong ảnh!】

【Người chị em có thể livestream cho con dân trong động không?

Cầu xin!】

Charlotte nhìn sợi dây tơ hồng ban nãy vẫn còn trên người Engfa, giờ phút này đã quấn chặt lấy cổ tay mình, trái tim đập bang bang...

"Harawa tỷ."

Charlotte bị hành động ấm áp của Engfa chọc cho rưng rưng, cắn môi nỗ lực khống chế bản thân không khóc huhu lên, nắm lấy tay Engfa kiên định nói: "Harawa tỷ tin tưởng em, ngày mai chắc chắn em sẽ dốc hết sức mình, tuyệt đối không làm Harawa tỷ thất vọng."

Engfa nhìn sợi chỉ đỏ nổi bật trên cổ tay nhỏ nhắn trắng trẻo của Charlotte, lại nhìn đôi mắt phượng loang loáng nước mắt kiên định nhìn mình, nghĩ thầm đứa nhỏ ngốc này thật dễ lừa, bị một sợi tơ hồng làm cho cảm động đến như vậy.

Bất quá món đồ này đích xác đã theo Engfa nhiều năm, bắt đầu từ năm 24 tuổi cho đến nay, 10 năm chứng kiến Engfa trưởng thành, từ một người mới thuận lợi phát triển đi lên, tiến vào đại vận nhân sinh huy hoàng.

Engfa nói nó có thể mang đến vận may cũng không phải thuận miệng nói chơi lừa gạt con gái nhà người ta, bản thân Engfa cũng không ngờ mình sẽ bỏ xuống được đồ vật đi theo lâu như vậy để trao cho người mới vừa nhận thức không lâu.

Ngày mai Engfa biết Charlotte có chín phần thành công, nhận được cái gật đầu từ Wong đạo cùng Punyapat tổng.

Engfa hiểu biết khẩu vị hai người bọn họ, cũng tin tưởng thực lực của Charlotte.

Nhưng cô hiển nhiên chưa muốn tiết lộ sớm bởi muốn cho Charlotte kinh hỉ bất ngờ.

Hơn nữa, Engfa tự tin nữ chính do mình lựa chọn sẽ đủ bản lĩnh chống đỡ khó khăn, rốt cuộc thử vai thành công chỉ mới là bắt đầu, đến lúc nhập tổ cho tới khi phim ra rạp sẽ phát sinh càng nhiều khiêu chiến.

Charlotte trở lại chỗ ngồi, cảm thấy dây tơ hồng giống như thật sự có thể trấn an tâm tư của mình, lo lắng cùng khẩn trương trước đó dịu lại không ít.

Charlotte đem tất cả thịt nướng xong, hỏi Engfa có muốn dùng thêm gì không.

Engfa: "Em muốn ăn thì gọi thêm, chị no rồi."

Charlotte cũng no rồi, liền gọi phục vụ tính tiền.

Lúc đợi phục vụ mang hóa đơn lên, Charlotte nhìn sợi chỉ đỏ trên tay miên man suy nghĩ, Harawa tỷ từ năm bổn mạng bắt đầu đeo, là năm 36 tuổi sao?

Nghe cô nói đã đeo được thật lâu, như vậy Harawa tỷ năm nay bao nhiêu tuổi?

Chẳng lẽ gần 50...

Này...

...

Harawa tỷ bảo dưỡng bản thân cũng thật tốt quá đi!

Không lẽ lúc trước Pichy gọi Farin a di là đúng, mình trách oan cô ta sao?

Bây giờ sửa lại kêu a di cho lễ phép còn kịp không?

Engfa trông thấy ánh mắt nàng nhìn sợi dây đăm đăm, lâm vào suy nghĩ sâu xa, lập tức đoán được tiểu quỷ này suy nghĩ cái gì, liếc Charlotte một cái sắc lẻm: "Năm chị 24 tuổi được mẹ đeo lên cho.

Chị năm nay 34, không có đến nỗi già như em nghĩ."

Charlotte bị vạch trần suy nghĩ vớ vẩn trong đầu, ngượng ngùng dùng ngón tay khều khều mặt một chút.

Engfa nhìn vết sẹo nhàn nhạt còn lưu lại trên trán Charlotte do lần trước liều mạng bảo vệ mình, cảm giác trên khuôn mặt tinh xảo hoàn mỹ như vậy lại đột ngột xuất hiện một tì vết thật khiến cho người khác đau lòng.

Nhưng mà không xấu, ngược lại còn làm cho Charlotte bớt đi một phần thoát tục, nhiều thêm một phần khói lửa nhân gian, càng có thêm phong vị của diễn viên thực lực từng trải.

Hai người cơm nước xong, định bụng tùy tiện đi dạo vòng vòng trung tâm thương mại thì Hansa tỷ gọi đến: "Charlotte tỷ!

Em đang ở đâu?!

Hẹn hò với ai?!"

Charlotte nghe người đại diện xưng hô "Charlotte tỷ" đã chịu không nổi, lại nghe đầu dây bên kia nhắc tiếp hai chữ "hẹn hò", lập tức chuông cảnh báo trong lòng reng lên, cảnh giác nhìn khắp bốn phía kiểm tra: "Em đang cùng Harawa tỷ ra ngoài."

Hansa tỷ: "Chị biết, nếu không cũng sẽ không gọi điện cho em.

Biết vì sao không?

Hai người bị chụp lén."

Charlotte lập tức căng thẳng, lúng túng muốn tìm cách che Farin lại.

Nãy giờ Charlotte cho rằng nơi vắng vẻ như vậy cư nhiên an toàn, hoàn toàn không nhận ra có người chụp ảnh.

Mấy cô bé chụp ảnh ban nãy nguyên bảo là fan couple đơn thuần, đưa lên diễn đàn cũng chỉ nghĩ là cho chị em cùng cắn đường high chung với mình.

Admin cũng nhắc nhở nhiều lần đừng phát tán ra bên ngoài, nhưng mà luôn có người này người kia không nghe, đem ảnh post lên siêu thoại.

Account marketing trông thấy lập tức đăng lại, quần chúng khát nước không phân biệt dưa già dưa non, chỉ cần có dưa là cắn tới tấp, dẫn đến mọi chuyện dần lên men.

Hansa tỷ nhận được tin, trước tiên gọi báo cho Charlotte để nàng nhanh chóng rời đi.

"Em cũng đừng đột nhiên trở nên quá kiêng dè, tuy rằng hai người trong chương trình xào couple, nhưng tâm lý mọi người đều biết là có kịch bản.

Rốt cuộc hai nữ nhân cùng nhau đi chơi, trừ bỏ fan couple thì người qua đường đều nghĩ theo hướng tỷ muội tình thâm.

Em lúc này đột nhiên phân rõ giới hạn lại dễ khiến mọi người nghĩ hai người mờ ám nên mới có tật giật mình."

Charlotte nhìn về phía Engfa, Engfa từ vẻ mặt Charlotte cơ bản có thể đoán được người đại diện đang nói cái gì.

Charlotte nói chuyện với Hansa tỷ thêm hai ba câu rồi cúp máy, thực mau thuật lại một lần tình huống cho Engfa biết.

Engfa cảm thấy bản thân cũng hơi ỷ y.

Trước giờ cô chưa bao giờ lộ mặt trước công chúng, cho nên mỗi lần ra cửa đều thoải mái chẳng cần phải che che giấu giấu.

Không ngờ lần này lại rùm beng, xem ra vẫn quá xem thường nhân khí hiện tại của Charlotte.

May mắn người của White Horse điện ảnh không ai nhận ra Engfa, bằng không cao tầng công ty thể nào cũng bị dọa cho tim đập chân run.

Engfa nói: "Người đại diện của em ý muốn căn dặn chúng ta đừng chột dạ, tỷ muội cùng nhau đi dạo phố thật ra hết sức bình thường, phản ứng quá mức càng dễ làm người khác sinh nghi."

Charlotte không biết ai đang đứng ở đâu chụp lén bèn lấy khẩu trang mang lên.

Lần đầu tiên gặp phải loại chuyện như thế này, nàng có chút không biết xử lý làm sao, hỏi Engfa: "Harawa tỷ, chúng ta nên làm gì bây giờ?"

Engfa: "Tỉ muội tốt như thế nào chúng ta liền như thế đó, thoải mái một chút, không cần sợ hãi rụt rè."

"Ân!"

"Đưa tay cho chị ."

Charlotte vươn tay, Engfa vững vàng nắm lấy kéo Charlotte đi về hướng thang máy, vừa đi vừa gọi điện thoại cho Snack: "Xe em đỗ ở chỗ nào, tôi đang đi xuống hầm."

Charlotte nhìn Farin nắm tay mình dắt đi, cảm giác là lạ...

Này... sao lại giống như tình nhân?

Trong diễn đàn lại phát một đống ảnh chụp.

【Dắt tay dắt tay——!!!!!!!!!!!】

【A a a hôm nay là ngày lành tháng tốt gì!】

【Bốn bỏ lên năm couple tôi cắn sớm có em bé luôn rồi!!】

【Harawa tổng quả nhiên vẫn là mãnh 1!】

【Phải phải mãnh 1 mãnh 1!

Nhìn thủ pháp dắt lão bà thành thạo của chị ấy đi!

Điên rồi!】

Charlotte càng đi càng cảm thấy không thích hợp, khuê mật hình như không phải dắt tay như chồng dắt vợ thế này, hẳn là nên đổi sang kiểu khác.

Charlotte bước nhanh lên một bước thu hẹp khoảng cách, sau đó vươn tay lên ôm lấy cánh tay Engfa.

Bởi vì Engfa hôm nay mang giày cao gót, Charlotte lại mang giày đế bằng, chênh lệch chiều cao càng rõ ràng.

Charlotte bỗng dưng tiến đến câu cánh tay Engfa vào lòng thế này càng giống như tiểu cục cưng dính lấy người yêu.

Engfa: "??"

Engfa cũng có chút ngoài ý muốn, ngoái đầu lại nhìn tiểu cô nương thấp hơn đang ngẩng đầu, mở to mắt rụt rè nhìn mình.

Engfa bỗng dưng có ảo giác mình đang dắt nai nhỏ lạc đường đi tìm mẹ.

Cảm giác được bản thân vừa mới đẩy cho không khí càng thêm muôn phần ái muội, cả khuôn mặt Charlotte đỏ hồng: "Em... em chỉ là cảm thấy, khuê mật hẳn là nên như vậy..."

【%&^$%$#$&U&#*@ trời má trời má —— hôn mê!】

【A a a a bồ câu bồ câu chủ động dán sát lên ôm Harawa tỷ!】

【Chúng tôi không có ý kiến gì nữa, cảm thấy hai người nên trực tiếp động phòng luôn đi.

Hiện tại đang xuống bãi giữ xe sao, xe chấn được không?】

Charlotte cảm giác mình quá ngốc nghếch, biến mọi chuyện từ khéo thành vụng, uể oải muốn rút tay về, Engfa bên này ngược lại giữ chặt, khống chế không cho Charlotte làm như vậy.

"Không sai, chính là như vậy."

Engfa tủm tỉm: "Khuê mật cảm tình tốt đều như thế này.

Mỉm cười, thả lỏng, dựa vào chị thêm một chút."

Lời tác giả:

Trần Cách (Charlotte): A a a ý ta không phải như thế này!

Ta không có nhân cơ hội chiếm tiện nghi!

Lạc Tĩnh Dực (Engfa): Đừng sợ, ta muốn.

Trần Cách (Charlotte):??
 
Back
Top Bottom