[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Englot] Phùng Tràng Nhập Diễn (Cover)
Chương 19
Chương 19
Tay Charlotte vẫn còn bị Engfa nắm lấy, bầu không khí giằng co ban đầu dần chuyển sang xấu hổ.
Charlotte dán sát lưng vào ghế, tận lực ép người trốn tránh ánh mắt Engfa được chút nào hay chút ấy.
Engfa nhìn mặt Charlotte tái mét, nhớ ra bên cạnh vẫn là một người bệnh, cố gắng áp lửa giận đè xuống, ra vẻ bình thản nói với Charlotte: "Đừng nghe ai nói linh tinh, tôi thẳng!"
Charlotte giống tiểu thái giám nhận mệnh lệnh, ngoan ngoãn gật đầu.
"Nếu có cong cũng không vì Meena."
Charlotte: "..."
Engfa: "Tôi và Rina đạo từ nhỏ nhìn nhau lớn lên, không có khả năng xảy ra chuyện kia."
Charlotte cúi đầu: "Em hiểu rồi, hóa ra trước giờ là em hiểu lầm, thực xin lỗi Harawa tỷ."
Engfa thấy nàng áy náy như vậy lại mủi lòng.
Rõ ràng Charlotte chỉ muốn kiên trì giữ gìn tam quan chứ không làm gì sai cả.
Engfa bỗng dưng có loại xúc động muốn khi dễ, xoa xoa đầu nàng một chút.
"Chị cũng không trách em, xin lỗi làm gì."
Engfa lúc này mới ý thức được khoảng cách giữa hai người quá gần, mình còn mới tuyên bố rằng mình thẳng, vậy mà bây giờ quay sang xoa đầu bóp mặt tiểu cô nương có lẽ không thích hợp, bèn buông tay Charlotte ra, ngồi thẳng dậy khởi động xe.
Charlotte cảm kích cười nói: "Harawa tỷ không trách em là tốt rồi, chỉ tại em không biết phân biệt phải trái, người khác nói gì cũng tin."
Nhớ đêm đó Tony nói dối lưu loát, Charlotte cũng thật phục.
Biếng nhác không muốn đi đón người mà phải bịa đặt nào là người yêu, nào là chưa xuất quỹ, ma mãnh có thừa.
Engfa chậm rãi đánh xe ra ngoài, động tác thập phần thuần thục: "Lại nói chuyện này cũng không trách em được.
Chỉ tại Tony bày đầu, chị cũng bị tiểu tử này làm cho hố, suốt đường đi còn tưởng chuyện phân tổ đồng tính kỳ lạ là do Meena sắp xếp."
Bãi đỗ xe gồ ghề, đá vụn lồi lõm, Engfa rất khống chế để xe không bị xóc nảy quá nhiều, êm đẹp đi ra đường lớn tráng xi măng.
Charlotte nhẹ nhàng than nhẹ: "Lúc đầu em cũng cho rằng em được đổi về với chị, không ngờ vẫn phải ở cùng Pichy."
Engfa quay đầu lại, ý vị thâm trường ướm hỏi: "Thất vọng à?"
Charlotte không dám nhìn thẳng cô: "Có chút chút."
"Chỉ một chút?"
Charlotte không biết phải nói như thế nào mới phải, sợ mình lại nói bậy bạ linh tinh chọc Engfa nổi điên như ban nãy, ấp úng: "Cũng không phải một chút, chỉ là..."
Engfa nhìn vào kính chiếu hậu trong xe thấy được tai Charlotte đã đỏ ửng như tôm luộc, đành thu lại hứng thú khi dễ nàng dù có chút chưa đã thèm.
Từ khách sạn Satun đi về hướng Tây ba cây số, Engfa biết có một bệnh viện.
Tuy không hay lái xe, nhưng cô có thể nhận biết phương hướng rất tốt.
Nếu có bị thả đến một địa phương xa lạ, Engfa không cần mở định vị vẫn có thể mò ra được chỗ cần tới.
Charlotte vốn định lấy điện thoại ra xem bản đồ đã bị Engfa ngăn lại: "Em an tâm nghỉ ngơi đừng sinh thêm việc, chị biết đường đến bệnh viện đi như thế nào."
Charlotte "Ân" một tiếng, khóa điện thoại lại để trước ngực nhắm mắt dựa vào cửa sổ nghỉ ngơi.
Engfa lại liếc xuống nhìn nhìn, hỏi nàng: "Hiện tại cảm thấy trong người thế nào?"
Charlotte cũng không mở mắt, khẽ nói: "Đỡ một chút."
"Thật không?
Không phải nói cho chị yên tâm đấy chứ?"
"Có thể vì lúc nãy cùng chị đấu võ mồm đi dời suy nghĩ, cảm thấy không khó chịu như lúc nãy nữa."
"Thì ra cùng chị đấu võ mồm còn có thể chữa được bệnh, tốt lắm.
Được rồi, em nhắm mắt nghỉ ngơi một chút đi, thực mau sẽ đến."
"Cảm ơn Harawa tỷ."
"Đừng khách khí!"
Engfa nghĩ thầm, không cần cảm ơn, chị làm việc tốt bất lưu danh.
Charlotte không nói nữa, an phận nhắm mắt nghỉ ngơi.
Engfa chốc chốc lại quay sang kiểm tra tình trạng Charlotte, nhìn nàng cau mày cắn chặt môi thế kia thì có thể xác định sức khỏe vẫn chưa hồi phục đầy đủ, chỉ là đang cố gắng chịu đựng để không làm người khác lo lắng mà thôi.
Tới bệnh viện, Engfa bảo Charlotte ngồi chờ cô làm thủ tục.
Đến khi Engfa quay lại đã thấy Charlotte ngồi ở trên băng ghế bệnh viện cong người ôm bụng, đầu cúi xuống thật thấp.
"Làm sao vậy?"
Engfa mau chóng chạy lại.
"Chắc em phải vào nhà vệ sinh."
Charlotte nhịn đến cả người trào đầy mồ hôi.
"Mau đi a!
Còn nhịn làm gì!"
"Em sợ chị quay lại không thấy em sẽ lo lắng."
Engfa đỡ Charlotte đứng lên: "Nhanh lên, phục em có thể chịu đựng."
Charlotte thật lâu mới đi ra, trông thấy Engfa cả người cao gầy thanh thoát đứng ở một góc trong bệnh viện địa phương cũ nát chờ mình, nhìn như minh tinh ghé nhầm phim trường.
"Đi đại tiện?"
Charlotte gật gật đầu.
"Có sốt không?"
"Em... không biết."
Engfa giơ tay sờ sờ cái trán đang phủ một tầng mồ hôi của Charlotte: "Trán không quá nóng, trên người có cảm thấy khó chịu không?"
"Một chút.
Mắt cũng cảm thấy hơi nóng: "Charlotte chớp chớp mắt, tựa như đang cố cảm nhận độ ấm ở nơi đó, thành thật nói.
Đôi mắt hồ ly thon dài ngày thường lúc này trở thành đôi mắt phượng.
"Khả năng cao là ngộ độc thức ăn."
Engfa nhìn vào phòng khám: "Tới lượt chúng ta rồi, vào thôi."
Engfa nắm cánh tay Charlotte dắt nàng vào trong.
Charlotte không dám đi quá nhanh, cảm giác buồn nôn vẫn còn lẩn quẩn, sợ đi quá nhanh lại nôn thêm lần nữa.
Engfa thấy người kia đi chậm, cho rằng nàng đuối sức nên lùi ra sau đứng sát vào đỡ lấy hai cánh tay Charlotte nâng lên, nhích từng chút một dẫn dắt nàng.
Thoạt nhìn giống như Engfa đang ôm gọn Charlotte vào lòng.
Charlotte suy yếu quay đầu lại, Engfa biết nàng nghĩ gì, nói: "Nếu em té ngã sẽ tính là tai nạn lao động, Meena phải bồi thường."
Từ khi biết Farin và Rina đạo không phải là người yêu, tâm tư Charlotte không trúc trắc nhiều như lúc trước nữa.
Dù hiện tại cô đang ôm lấy mình, nhưng mà việc này đối với hai thẳng nữ mà nói hết sức bình thường.
Charlotte bảo: "Em nặng lắm."
Engfa gạt phắt: "Chỗ nào nặng, chân tay khẳng khiu không có bao nhiêu thịt, nếu không phải sợ em bị rung lắc lại nổi cơn buồn nôn, chị liền trực tiếp bế em lên."
Bác sĩ hỏi thăm xong xuôi chẩn bệnh cho Charlotte, Engfa đứng một bên chăm chú lắng nghe.
Giống với suy đoán trước đó của Engfa, bác sĩ cũng cho rằng Charlotte bị ngộ độc thức ăn nhưng tình huống không đến nỗi quá nghiêm trọng, chỉ cần ở lại chuyền nước nhân tiện quan sát thêm là được.
Bệnh viện chỗ này không có máy tính, toàn bộ bệnh án hay đơn thuốc đều phải viết tay.
Bác sĩ lại lớn tuổi nên viết chậm, Engfa và Charlotte kiên nhẫn chờ, cũng không hối thúc.
Engfa cúi xuống đặt tay lên vai Charlotte hỏi: "Còn muốn nôn không?"
"Có một chút."
Charlotte khe khẽ đáp.
"Khát không?"
"Không tới nỗi."
"Chờ chị."
Engfa ra xe cầm vào hai chai nước, quay lại đã thấy Charlotte đứng ở cửa chờ mình.
"Em ra đây làm gì, không sợ gió sao?"
Charlotte cười rạng rỡ: "Em cảm thấy đỡ hơn nhiều rồi, Harawa tỷ không cần phải lo lắng cho em nữa.
Chị mới vất vả, đi một quãng đường xa đưa em đến đây còn bận rộn chạy tới chạy lui."
Hai người trở vào trong, Charlotte ngồi ở băng ghế chờ của bệnh viện, Engfa chỉ đứng một bên vặn nắp chai nước khoáng đưa cho Charlotte.
"May mà không quá nghiêm trọng, bằng không coi như chị gián tiếp giết em."
Engfa nói, giọng nghe có vẻ tự giễu.
Charlotte cầm lấy chai nước, mặt có chút ngốc: "Ý chị là gì?"
"Buổi sáng thức ăn chị đưa cho em hẳn là có vấn đề, bằng không tại sao toàn bộ đoàn phim chỉ có mình em ngộ độc."
Charlotte "a" một tiếng, xoay xoay chai nước trong tay mới nhấp một chút, nói nhỏ: "Em không ăn."
"Không ăn?
Vậy sao em lại ngộ độc?"
"Em cũng không biết.
Có thể mấy ngày nay ăn uống thất thường, bụng dạ bị ảnh hưởng."
Engfa ngẫm nghĩ, sau đó tự giải mã nghi vấn: "Bởi vì em cho rằng chị và Meena là một cặp, nên quyết định không ăn đồ ăn của tôi đưa?"
Charlotte ở trong này hết chỗ trốn, im lặng không đáp.
Engfa tiếp tục chất vấn: "Chị trong ấn tượng của em là loại ăn nồi này còn dòm nồi kia?"
Lúc này y tá đến, xác nhận lại tên tuổi Charlotte rồi truyền dịch cho nàng.
Có người thứ ba ở đây, Engfa cũng không tiện hô to hô nhỏ.
Chờ y tá ra khỏi, Engfa đứng khoanh tay trước mặt Charlotte: "Không hổ là diễn viên, tưởng tượng thực phong phú!"
Charlotte rối rít giải thích: "Bởi vì trong giới không thiếu những loại sự tình kia nên mới làm em suy đoán bậy bạ.
Harawa tỷ, chị đừng giận em."
"Em nghe được những loại sự tình gì?"
Charlotte mặt đỏ: "Chính là... chính là... xuất quỹ, bao dưỡng linh ta linh tinh."
Engfa nói: "Đỏ mặt cái gì?
Thế nào, có người muốn bao dưỡng em?"
Ngày thường Engfa không có khả năng hỏi người khác những câu hỏi riêng tư thế này, cũng như không có khả năng tiếp xúc chân tay, càng không bao giờ đến gần người đang nôn mửa rồi tốn công tốn sức đưa đến bệnh viện.
Những việc này nếu liên tiếp phát sinh vào thời gian trước, Engfa sớm đã san phẳng quả địa cầu.
Nhưng Charlotte lại là ngoại lệ.
Charlotte nhìn từng giọt nước từ từ nhỏ xuống, nhớ lại câu chuyện xưa.
"Đã từng, nhưng bị em cự tuyệt."
"Thật sự?
Có người từng đề nghị bao dưỡng em?"
Cái này thật ra hơi ngoài ý muốn của Engfa: "Là người như thế nào?
Vai vế lớn không?"
"So với em mà nói thì rất lớn."
Engfa tiếp tục truy hỏi: "Đạo diễn?
Nhà sản xuất?
Nhà đầu tư?"
Charlotte cười cười: "Em không định tiết lộ."
Engfa "Ân" một tiếng, cũng nhìn về bình truyền nước, im lặng một lát lại hỏi tiếp: "Nước xuống có phải nhanh quá không?
Có thấy khó chịu không?"
"Không sao."
"Em thấy trong người thế nào rồi?"
Engfa nhìn khuôn mặt gầy gầy của Charlotte hỏi: "Còn sốt không?"
Charlotte giơ tay rờ trán một chút: "Hình như hết rồi."
Hai người lại lâm vào im lặng.
Engfa không thích không khí buồn tẻ chán ngắt kiểu này, hỏi: "Em từng đóng phim của Engfa Waraha sao?"
Nhắc đến hai chữ "Engfa Waraha", tinh thần Charlotte lập tức phấn chấn, cả người ngồi thẳng tắp dậy, trong mắt không giấu được vẻ mến mộ sùng bái.
"Đúng vậy, cách đây rất lâu em có đóng qua phim của Waraha lão sư, nhưng bộ phim đó không thật sự nổi bật so với các tác phẩm khác của cô ấy.
Harawa tỷ sao lại biết?"
Engfa trả lời: "Tôi xem như là người chân trong chân ngoài giới giải trí, hơn nữa cũng là cinema fan, phim của Engfa Waraha tôi xem qua khá nhiều."
Charlotte không nhịn được hỏi: "Chị cũng thích Waraha lão sư sao?"
Engfa mỉm cười, nhìn bộ dạng vui vẻ của tiểu hài tử này khi nhắc đến mình kìa.
"Cũng tàm tạm."
Engfa nói: "Xem em phấn khởi thế kia, chắc chắn rất thích cô ấy."
Charlotte nhanh chóng gật đầu: "Em thuộc lòng tất cả kịch bản của Waraha lão sư, những trường đoạn quan trọng đều có thể diễn lại."
"Đầu tư đến như vậy?
Gia tài kịch bản của Engfa Waraha đồ sộ thế mà em có thể nhớ được toàn bộ, đúng là rất thích cô ấy."
Charlotte ngây ngô cười, ngày thường rõ ràng là người ít nói trầm mặc, bây giờ nhắc đến Engfa lập tức khởi động máy hát: "Em trước sau vẫn luôn mến mộ Waraha lão sư, có điều chưa bao giờ có cơ hội bày tỏ.
Tuy có quay phim của Waraha lão sư nhưng lúc đó cô ấy không tiến tổ, thật đáng tiếc!"
Engfa: "Chưa từng thấy mặt mà em cũng thích?"
Charlotte không cho là đúng: "Thích!
Đặc biệt thích!
Em cũng không phải fan nhan sắc, chỉ xem trọng năng lực và phẩm chất của Waraha lão sư mà thôi, vậy thì diện mạo có quan trọng gì."
Engfa hơi hơi cúi đầu che đi nụ cười hài lòng.
Charlotte: "Ngay cả khi Waraha lão sư vừa già vừa xấu em cũng thích!"
Engfa: "..."
Chị khuyên em nói chuyện đàng hoàng.
Charlotte: "Em còn phải tiếp tục nỗ lực thật nhiều để hy vọng một ngày nào đó được Waraha lão sư để mắt đến.
Tuy con đường này trắc trở nhưng bởi vì em luôn ấp ủ một nguyện vọng, đó là có thể góp mặt vào phim của Waraha lão sư lần nữa nên mới không từ bỏ."
Charlotte đang hưng phấn bày tỏ, bỗng thấy Farin dùng loại ánh mắt "đứa nhỏ ngốc" nhìn mình, hơi hơi ngượng ngùng: "Harawa tỷ, chị có thấy em như người si nói mộng, quá viễn vông không?"
Engfa cân nhắc, giọng cũng có chút mềm mại: "Thật ra si nhân cũng không phải đầu óc ngu si, mà chỉ là mang chấp niệm quá mạnh mẽ.
Charlote, chị cảm thấy em rất có tiềm năng, hy vọng một ngày nào đó có thể nhìn thấy em trở thành nữ chính trên phim của Engfa Waraha."
Lời tác giả:
Trần Cách (Charlotte): Thật mong chờ một ngày nào đó được ở trên Lạc lão sư (Engfa)...
Lạc Tĩnh Dực (Engfa):???
Trần Cách (Charlotte): Ở trên phim của Lạc lão sư (Engfa)...
Lạc Tĩnh Dực (Engfa): Vậy sao ngươi phải thở dốc?