[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Editing] Sủng Phi Bãi Công Hằng Ngày - Trầm Ổ (Đại Thanh)
Chương 38: Trẫm dắt nàng đi
Chương 38: Trẫm dắt nàng đi
Editor: conboanthit
——————————
Tháng 10 năm Khang Hi thứ 22, theo hai đạo thánh chỉ được ban phát, cục diện lục cung chợt thay đổi.
Tứ phi biến thành tam phi, lục a ca trở thành Vinh Quận vương.
Ngày thứ hai, Hoàng quý phi đã nằm liệt giường bấy lâu xuất hiện ở Từ Ninh cung, kéo theo thân thể đau ốm kính cẩn thỉnh an hai vị Thái hậu.
Chuyện chưa dừng ở đó.
Tuổi đã cao, tinh lực không còn dồi dào như trước, sau nhiều năm Thái hoàng thái hậu mới lại hạ một ý chỉ, lệnh Nữu Cỗ Lộc Quý phi tổng quản sự vụ hậu cung, tam phi Huệ, Nghi, Vinh cùng nhau hỗ trợ.
Việc này mới chân chính làm nhấc lên một cơn sóng to!
..........
Đồng phu nhân tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, không ngừng xoa trán, đi tới đi lui trong phòng ngủ: "Hoàng quý phi còn ở đây.
Bỏ qua Như Anh để bọn người Huệ phi cũng được nhúng tay vào cung quyền!
Thái hoàng thái hậu đây là có ý gì?"
Đồng Quốc Duy bị bà làm cho hoa hết cả mắt, đặt mạnh chung trà xuống, thở dài một hơi: "Hoàng quý phi có thể ra ngoài đã là chuyện tốt vô cùng, phu nhân còn hy vọng cái gì nữa?"
Hoàng quý phi bị tính kế đến mất hết mặt mũi, uy tín cũng bị hủy, còn tổn thương cơ thể, nếu lại nắm quyền chưởng quản hậu cung tất nhiên không thể phục chúng được.
Đồng Quốc Duy nghĩ đến đây thì sắc mặt xanh mét, chỉ có thể ở tự mình an ủi trong lòng, còn quan hệ thân thích ở đó, Hoàng thượng vẫn sẽ chiếu cố Đồng gia.
"Ta hy vọng cái gì chứ?"
Đồng phu nhân dừng bước chân lại, xoay đầu nói: "Ông nhìn xem, ý chỉ đã ban ra thì Minh Châu còn có ý liên thủ nữa không?
Đường muội chưởng quản thì Minh trung đường càng như cá gặp nước!"
Đồng Quốc Duy cười cười, tiện đà lắc đầu nói: "Chưởng quản đâu ra?
Có Quý phi đè ở trên, nàng ta cùng lắm chỉ là hỗ trợ xử lý thôi."
"Ông chỉ nhìn được bề nổi thôi."
Đồng phu nhân cười lạnh: "Không nghĩ tới Quý phi sắp sinh à..."
Đúng vậy, Quý phi sắp sinh nào còn tinh lực để quản lý mọi việc?
Huệ phi đứng đầu tam phi, dưới gối có đại a ca, luận phân vị, luận thâm niên nàng ta nhất định được nắm quyền.
Đồng Quốc Duy im lặng một lát, lại thở một hơi thật dài: "Một bước sai, sai cả ván cờ.
Ta hoàn toàn không nghĩ tới Hoàng thượng không hề có ý định lập hậu..."
Ông đi nhầm nước cờ, Đồng gia cũng đi nhầm.
Nguyên khí Hoàng quý phi bị thương tổn nặng như vậy, e là không còn quật dậy được nữa.
Nghe tới chuyện lập hậu, trái tim Đồng phu nhân lại siết chặt, nhớ tới con gái đáng thương hốc mắt đột nhiên đỏ lên: "Không có cung quyền, không có sủng ái, ta thoáng nghĩ cũng có thể hình dung được nương nương mấy ngày này sống ra sao!
May mà Ô tần gặp báo ứng, Ô Nhã gia cũng gặp báo ứng.
Như Anh cuối cùng cũng hả giận được rồi."
Nhắc tới việc 'báo ứng' này, Đồng phu nhân dừng một chút nghiến răng nghiến lợi nói: "Còn có Tác Ngạch Đồ!
Lúc đi rửa sạch Nội Vụ phủ, tai mắt của Hoàng quý phi còn có của lão gia đều bị ông ta nhổ đi không biết bao nhiêu..."
Đồng Quốc Duy chậm rãi gật đầu, nhắm mắt không nói gì, sắc mặt có vẻ trầm trọng vô cùng.
Không biết qua bao lâu, ông đột nhiên mở miệng: "Hôm qua nương nương gửi tin đến, nói một phen bố trí vì Lưu thị và lục a ca, đã đến thời điểm trình lên trước mặt Hoàng thượng."
"Nương nương cực kỳ hận Tác Ngạch Đồ, lão gia cứ làm theo ý ông..."
Đồng phu nhân siết chặt khăn tay, ánh mắt hơi lóe sáng, trên mặt hiện lên nhè nhẹ vui mừng.
Chỉ là, còn chưa nói xong đã bị Đồng Quốc Duy cắt ngang.
"Ban đầu đúng là như vậy."
Đồng Quốc Duy gõ gõ lên mu bàn tay, trầm giọng nói: "Nhưng thời thế thay đổi, tình thế bây giờ đã khác xưa rất nhiều.
Cứ để nương nương nhẫn nại chờ đi, rồi cũng có ngày Tác Ngạch Đồ sẽ gặp báo ứng."
Vui mừng trong mắt Đồng phu nhân tản đi, không thể tin được mà nhìn ông: "Lão gia?!"
Nương nương đã bị đả kích như thế, Đồng gia đã bị đả kích như thế mà ông còn nói chưa tới thời điểm thích hợp?
Đồng Quốc Duy nửa khép mắt, xua xua tay: "Cục diện hiện nay đã thay đổi rất nhiều, Nạp Lạt gia có Huệ phi giúp đỡ khiến Minh Châu như hổ mọc thêm cánh.
Mà Hách Xá Lí thị chỉ một cái tần vị thì có ích gì?
Tác Ngạch Đồ có Thái tử, mới khó khăn lắm sánh ngang với Minh Châu...
Ngày sau ai thắng ai thua còn chưa biết được."
Nếu muốn Đồng gia cường thịnh không suy, thì không thể mặc kệ Minh Châu bành trướng nữa.
Hoàng quý phi hiện tại không thể làm Hoàng hậu nữa, kỳ vọng làm hậu tộc hai triều của ông đảo mắt đã thành hoa trong gương, trăng trong nước khó có thể với tới.
Kế tiếp, gia tộc chỉ còn một đường có thể đi, đó chính là — tòng long chi công*.
*Tòng long chi công: công lao phụng sự Hoàng đế.
Ông không hề nghĩ đến việc ủng hộ Thái tử, càng đừng nói đến ủng hộ đại a ca.
Thái tử có nhà ngoại, đại a ca cũng có nhà ngoại, nhưng nhà ngoại của bọn họ lại không mang họ Đồng Giai thị!
Còn việc Hoàng quý phi đề nghị, cầu Hoàng thượng đem tứ a ca ghi tạc dưới danh nghĩa Thừa Càn cung, toàn tộc dốc lực để ủng hộ tứ a ca đăng cơ...
Càng là lời nói hoang đường.
Một đứa do Bao Y sinh ra, lại còn là con kẻ thủ, nương nương hà tất gì phải tận tâm mưu tính cho nó?!
Ông cần gì phải đi nâng đỡ con của Ô tần, vô cớ hạ thấp địa vị bản thân!
Tứ a ca không thể ngồi lên vị trí kia, đây là muốn kéo Đồng gia cùng xuống nước mà.
Đồng Quốc Duy nói xong thì sắc mặt dần trở nên lạnh lẽo: "Triều đình không thể không có Tác Ngạch Đồ được, vì đại cục gia tộc chỉ có thể ủy khuất Như Anh.
Nó là nữ nhi của Đồng Giai thị ta, trời sinh đã phải gánh vác trọng trách chấn hưng gia tộc.
Nếu bà có tiến cung hãy khuyên nhủ nó thật tốt, dưỡng tốt thân mình mới là việc quan trọng nhất, càng phải thận trọng từ lời nói đến việc làm, tuyệt đối không được ở trước mặt Hoàng thượng nhắc tới chuyện sửa đổi ngọc điệp, đã biết chưa?"
Vì đại cục gia tộc?
Vì đại cục gia tộc.
Lão gia một phen phân tích, thoáng chốc bà đã hiểu được giá trị của Tác Ngạch Đồ, Đồng phu nhân há miệng thở dốc, lòng tràn đầy khó chịu nhưng chung quy vẫn nuốt xuống.
Bà do dự một lát rồi cũng nhẹ giọng đáp ứng.
..........
Trữ Tú cung.
Bình tần Hách Xá Lí thị vò chặt chiếc khăn gấm vừa mới thêu xong, mắt hạnh nặng nề nhìn về phía trước, nhẹ giọng nói: "Thúc phụ không đối phó với Nghi phi, ngược lại còn oán trách ta."
Động tác pha trà của Chu Thoa ngừng lại: "Nương nương..."
"Ông ta không phải xem trọng nhất là thể diện sao?
Quách Lạc La thị 'hảo tâm' đề nghị phong tần, như một cái tác nặng nề hạ xuống mặt gia tộc Hách Xá Lí!"
Khăn tay đã bị nhàu nát thành một cục nhìn không ra hình dáng ban đầu nữa, giọng nói Bình tần xen lẫn sự khó tin nồng đậm: "Thúc phụ lại còn nghĩ đến việc mượn sức Quách Lạc La gia, việc ra mặt cho bổn cung thì hoàn toàn không có."
Gần đây trong cung liên tiếp xảy ra những chuyện lớn, từng chuyện từng chuyện khiến người ta khó có thể theo kịp.
Đức phi bị gián làm Ô tần, lục a ca thành con thừa tự kế tục tước vị quận vương.
Cung quyền do Quý phi chưởng quản, tam phi cùng nhau hỗ trợ xử lý, không biết bao nhiêu người đỏ mắt ganh tị, thúc phụ lại là một trong số đó.
Có Minh Châu chống lưng, Huệ phi hiện tại xem như đã hết khổ, nhưng nàng vẫn mãi ở tần vị thấp hèn.
Không có sủng ái, không có quyền lực, không giúp được gia tộc, ngay cả át chủ bài cuối cùng — thế lực tỷ tỷ lưu lại Nội Vụ phủ cũng bị Minh Châu nhổ sạch.
Từ nay về sau, nàng ở trong cung xem như đã tứ cố vô thân, bước đi đầy gian nan.
Thúc phụ tức giận, nàng thì không tức chắc?!
Thôi, không nghĩ đến chuyện đó nữa, hiện nay còn có chuyện quan trọng hơn...
Bình tần buông tay ra, thu liễm lại sự lạnh lùng trên mặt, trong mắt bốc lên ngọn lửa mỏng manh, dần dần ngọn lửa trở nên bùng cháy dữ dội, hình thành cảnh lửa cháy lan đồng cỏ.
Ô Nhã thị tự mình tìm đường chết, bị Hoàng thượng gián thành Ô tần, tứ phi trống một chỗ.
Nhưng dưới phi vị có tới bảy vị tần chủ lận!
Số lượng tứ phi lục tần đã được ghi rõ ràng trong điều lệ của 'hội điển'.
Hoàng thượng trước nay đều yêu thích truyền thống nhà Hán, sẽ không tùy ý để cục diện tam phi thất tần tiếp diễn, khả năng lớn sẽ sắc phong một vị phi chủ mới.
Tuyển tú đã kết thúc, hiện giờ thứ phi trong cung, cũng không có nhân vật nào xuất thân là quý nữ.
Ngoại trừ Ô tần, Hoàng thượng chắc chắn sẽ lựa một người trong số lục tần còn lại để tấn phong phi vị...
Nghĩ đến đây, hô hấp Bình tần đình trệ trong chớp mắt, lặng lẽ nắm chặt lòng bàn tay.
Thúc phụ và nàng có cùng một suy nghĩ.
Chỉ cần thuận lợi bước lên phi vị, sẽ có thể cùng nhau xử lý sự vụ hậu cung, đến lúc đó hết thảy khó khăn đều được giải quyết dễ dàng, Nghi phi sao còn sai Thành tần đi gây sự với nàng được?
Bình tần hít sâu một hơi, mạnh mẽ kiềm chế kích động, bình tĩnh lên kế hoạch.
Ba người Đoan tần, Kính tần, An tần đều là người cũ những năm đầu niên hiệu Khang Hi.
Đoan tần sinh ra công chúa nhưng đứa nhỏ lại sớm chết non, còn lại hai người không công không cán, cung điện chỗ bọn họ ở cũng không kém lãnh cung là mấy.
Hi tần cũng xuất thân Hách Xá Lí thị, xem như là chi xa của tộc chính, chức quan a mã không cao lại ít lui tới với chính tộc, khoảng cách ngày càng xa đến vạn dặm.
Nhờ vào dung mạo xinh đẹp có dòng họ ở sau, Hi tần vừa vào cung đã được phong quý nhân, rất được sủng ái, có thể gọi là xuân phong đắc ý.
Nhưng nàng ta chính là một đứa không có đầu óc, vì cậy sủng sinh kiêu đi đắc tội với Hiếu Chiêu Hoàng hậu, cũng dẫn tới Hoàng thượng chán ghét, phong tần xong thánh sủng cũng không được như trước, dần dần lặng tiếng.
Thành tần...
Thành tần được tấn vị đã xem như thêm vào ân điển rồi, còn về phong phi, tuyệt đối không có khả năng!
Nghĩ sơ qua một lượt, trong số các tần vị nương nương, luận thân phận không ai sánh được với nàng, nhược điểm duy nhất là không có thâm niên.
—Có thúc phụ ở đây, lại có Thái tử gia, thâm niên thì há là gì chứ?
Bình tần phục hồi tinh thần lộ ra nụ cười vui mừng, nàng vuốt nhẹ châu tua bên thái dương, lại nhấc chung trà lên nhấp một ngụm.
Hơi nóng bốc lên che mờ khuôn mặt thanh tú của nàng, nàng dùng giọng điệu bình thản xen lẫn ý cười: "Bao Y chính là Bao Y, mắt quá thiển cận, ngu không ai bằng, bò lên địa vị cao cũng không trở thành phượng hoàng được!
Nhìn xem, nàng ta tự mình gián vị cũng thôi đi ngay cả con cũng không giữ được.
Lục a ca đúng là đáng thương, bệnh nặng một trận trở nên đần độn rồi, còn ảo giác nói vật độc hại người là do nhũ mẫu Lưu thị cho..."
Ai mà không biết Lưu thị đã 'về nhà thăm người thân', sao lại có thể vô duyên vô cớ xuất hiện trong cung được?
Theo Bình tần biết, Lưu thị thật chất là đắc tội với Ô tần, áp giải vào Thận Hình ty rồi, đoán chắc đã bị ném đến bãi tha ma, xương cốt cũng đã thối rữa rồi!
..........
Ô Nhã thị xuất thân Bao Y, lại cố tình ngồi trên phi vị cao hơn nàng một tầng, trong lòng Bình tần khó chịu vô cùng.
Bây giờ mọi chuyện đã khác.
Nếu có thể tiến xa hơn một bước, nàng nhất định phải cảm tạ Ô tần thật tốt mới được!
..........
Mấy ngày trước Dận Tộ thành công chịu đựng được đại nạn và may mắn tỉnh lại.
Đúng như lời thái y nói, tuy rằng độc vật phát hiện sớm nhưng bởi vì lục a ca tuổi còn nhỏ, thân thể lưu lại di chứng là điều khó tránh khỏi.
Thái y bắt mạch xong lại cẩn thận nhìn hai mắt Dận Tộ, trong lòng lộp bộp một tiếng, gian nan mở miệng: "Hồi bẩm Vạn Tuế Gia...
Vinh Quận vương không còn linh động được như trước nữa..."
Không còn linh động như trước nữa, ý chính là chậm chạp hơn rất nhiều, cũng không được thông minh như trước nữa.
Mặc kệ Thái hoàng thái hậu, Thái hậu và Hoàng đế thương tiếc như thế nào, sự tình cũng đã thành ván đã đóng thuyền, chỉ có sau này chăm sóc tiểu Lục thật tốt, để bé bình an trôi chảy cả đời.
Về nguồn gốc túi thơm, Dận Tộ mờ mịt nhắc tới nhũ mẫu, nói xong lại kiệt sức ngủ thiếp đi.
Khang Hi đem Lưu thị chặt chẽ ghi tạc trong lòng, hạ lệnh thị vệ nghiêm tra, kết quả tra được bãi tha ma, tra được Vĩnh Hòa cung...
Nếu không phải Ô tần đang cấm túc, tiểu công chúa thân thể suy yếu còn cần ngạch nương chăm sóc, Khang Hi trong cơn giận dữ e là đã phế truất nàng ta!
Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, Thái hoàng thái hậu tự mình an bài mọi việc.
Vinh Quận vương dọn tới Càn Tây Ngũ Sở, tứ a ca cũng dọn vào lại, sân viện của bọn họ liền kề với nhau, bên cạnh là chỗ ở để sẵn cho ngũ a ca.
Qua tháng giêng, Dận Kỳ chuẩn bị đi Thượng Thư phòng đọc sách, ở cùng một chỗ với chúng huynh đệ.
Việc điều tra vẫn tiến hành trong tối, cùng lúc đó lễ đầy tháng của cửu a ca diễn ra đúng hạn.
..........
Dận Đường đã sớm trút bỏ màu da đỏ rực nhăn nheo như khỉ từ lâu, trở thành một đứa bé trắng trẻo bụ bẫm.
Đứa bé mũm mĩm mặc một thân đỏ thẫm a a kêu lên, cực kỳ hoạt bát, mắt đen láy liên tục đảo quanh.
Lúc Vân Tú ăn diện lộng lẫy duyên dáng đi đến, hắn ngơ ngác nhìn mỹ nhân trước mặt, đầu óc nhất thời trống rỗng.
Hắn vẫn luôn biết mẹ ruột thời trẻ rất đẹp, đẹp cực kỳ, nếu không sao lão già lại có thể sủng ái đến vậy.
Nhưng trải qua hai đời, khi trực tiếp bị sắc đẹp đánh vào thị giác, cửu gia đã trải qua nghìn cơn sóng to gió lớn vẫn cảm thấy... hô hấp có chút khó khăn.
Cửu gia đang khó thở thì trông thấy đồng dạng chết lặng còn có Hoàng a mã, trong lòng bỗng nhiên dâng lên một luồng lửa giận!
Không đợi hắn giơ tay múa chân kháng nghị, Khang Hi đã bước nhanh tiến lên cầm tay Vân Tú, mắt phượng sâu thẳm, vẻ mặt vừa nồng nàn lại dịu dàng.
"Trẫm đã nói sẽ cho nàng công đạo, không có nuốt lời chứ?"
Hắn thấp giọng hỏi sau đó lại ôn nhu nói: "Bọn họ chờ ở trước điện rồi.
Đi, cẩn thận dưới chân...
Trẫm dắt nàng đi."