[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Editing] Sủng Phi Bãi Công Hằng Ngày - Trầm Ổ (Đại Thanh)
Chương 58: Móng heo lớn hay cà khịa người ta
Chương 58: Móng heo lớn hay cà khịa người ta
Editor: conboanthit
——————————
Lương Cửu Công đem khẩu dụ thuật lại không sót một chữ nào, cả Dực Khôn cung liền rơi vào yên tĩnh.
Đổng ma ma và Văn Uyên, Thụy Châu nghe xong, suýt chút đã không duy trì được dáng vẻ kính cẩn, âm thầm lộ ra thần sắc y hệt Lương tổng quản, thần sắc ê răng.
Vạn Tuế Gia...
đây là đang liếc mắt đưa tình với nương nương sao?
Đổng ma ma phức tạp nghĩ, ngài để Lương Cửu Công truyền lời này thật sự ổn sao?
Lão nô lớn tuổi rồi, không chịu nổi mấy chuyện này đâu Vạn Tuế Gia.
Còn Vân Tú, sau khi sửng sốt hồi lâu, ánh mắt khó diễn tả thành lời, cũng không biết bày ra biểu tình gì cho phải.
Đây là cái khẩu dụ quái quỷ gì vậy?
Từ sau giấc mơ đó, suốt ngày Hoàng thượng nghĩ cái gì trong đầu nàng cũng hoàn toàn không thể hiểu nổi.
Bị ánh mắt của cung nhân soi trực diện, tuy Nghi phi nương nương đã trải qua vô số sóng to gió lớn, da mặt sớm đã rèn luyện đến mức vinh nhục cũng chẳng dao động, vẫn cảm thấy không được tự nhiên.
Cực kỳ, cực kỳ không được tự nhiên!
Ý tứ trong lời này là dường như nàng yêu hắn đến chết đi sống lại, nên mới làm đổ bình dấm, khó chịu Lương quý nhân.
Cái mũ to như vậy cứ thế úp thẳng lên đầu nàng, hoàn toàn tùy hứng, không nói lý.
Dưới đáy lòng nàng thầm mắng Khang Hi không biết bao nhiêu lần, sau đó khẽ mấp mấy môi, vành tai nhuốm đỏ, hiếm khi giọng lại nghẹn ngào: "Hoàng thượng... còn nói cái gì nữa không?"
Lương Cửu Công hoàn thành sứ mệnh của mình, giống như đã phá vỡ phòng tuyến tâm lý, cả người đều thăng hoa.
Hắn thản nhiên như không, khôi phục lại phong thái Đại tổng quản tung hoành ngang dọc trong cung, cười tủm tỉm nói: "Hồi nương nương, Hoàng thượng chỉ dặn truyền câu này, không còn gì khác.
Đúng rồi, người có lời gì cần nô tài hồi bẩm không?"
Nhớ tới lúc trước khi đi, Vạn Tuế Gia cố gắng kìm nén khóe miệng đầy mong đợi, Lương Cửu Công sâu kín thở dài, hơi cúi người sẵn sàng làm ống loa truyền lời.
Hắn dựng thẳng hai lỗ tai lên, chuẩn bị nghe Nghi phi nương nương dành 'lời tán thưởng'.
"Có lời..."
Vân Tú phục hồi lại tinh thần, mặt không biểu tình mà nói: "Hoàng thượng cho là vậy, nhưng thần thiếp lại không thấy thế."
Không nhịn nổi nữa.
Còn trông đợi bổn cung cảm động sao?
Chiều riết sinh hư.
Lương Cửu Công: "......"
..........
Giải quyết việc bát a ca mất tích, ngay sau đó lại trừng phạt Huệ phi, tâm tình Khang Hi ban đầu không được tính là tốt lắm.
Những nữ nhân trong hậu cung này, ở trước mặt hắn là bộ dạng này sau lưng lại là bộ dạng khác.
Vốn tưởng rằng Huệ phi là người đoan trang hiền thục, giỏi quán xuyến việc trong ngoài, giống với Nghi phi trong ngoài như nhau.
Hắn cũng không tiếc ban thưởng cùng khen ngợi, thậm chí còn khen nàng là từ mẫu, ai ngờ không bao lâu đã phải thu hồi lời này, tựa như tát thẳng vào mặt hắn, đau rát vô cùng.
Đều nói quân vô hí ngôn, vậy thì Huệ phi hành xử như này có khác gì khi quân đâu?
Cho dù mẹ ruột của Dận Tự xuất thân thấp hèn, giả sử tiểu Bát có lớn lên trong bùn lầy thì đó cũng là con của hắn, hoàng tử tôn quý của Đại Thanh, không phải lý do để Nạp Lạt thị có thể dung túng điêu nô, thờ ơ không để tâm!
Đầu tiên Hoàng quý phi như thế, rồi sau đó lại đến Ô tần, Hi tần, Bình tần, bây giờ lại là Huệ phi...
Sau khi nhìn rõ con người các nàng, trước những mưu tính không dứt của hậu cung, Hoàng đế càng nhìn càng thấu, cũng càng thêm chán ghét.
Hoặc là ngu xuẩn, hoặc là độc ác, hoặc là tự thân không đoan chính để người ta nắm được thóp.
Vẫn là nhìn Tú Tú nhiều một chút, nhìn nhiều để rửa mắt mới được!
Nhớ tới Vân Tú, hắn lại nhớ tới một màng sáng nay ở Từ Ninh cung.
Trong lòng Hoàng đế chợt khẽ động, sắc mặt từ âm trầm chuyển sang tươi sáng, thấp giọng dặn dò Lương Cửu Công một câu, ngay sau sau đó khóe môi khẽ nhếch lên, ánh mắt hàm chứa chút chờ mong, tâm trạng thong dong lật xem tấu chương.
Qua một canh giờ sau, Lương Cửu Công cuối cùng cũng thở hồng hộc trở về, trái tim kêu khổ không ngừng, trên mặt lắp bắp nói: "Vạn Tuế Gia, Nghi chủ tử nói... nói người... không thấy thế."
Hoàng đế: "......"
Không đúng nha.
Khang Hi sững người, gõ gõ bàn, liếc nhìn hắn với vẻ mặt không chắc chắn: "Ngươi có truyền sai khẩu dụ của trẫm không vậy?"
Lương Cửu Công run lên một cái, nhanh chóng lắc đầu: "Nô tài nào dám chứ Vạn Tuế Gia."
Khang Hi trở nên trầm tư, đột nhiên linh quang lóe lên, trong đầu chợt xẹt qua một tia bừng tỉnh.
"Nghi chủ tử của ngươi có đỏ tai hoặc là đỏ mặt gì đó không?"
Hắn hỏi.
Lương Cửu Công hốt hoảng lên tiếng, chắc là có... nhỉ?
"Có, có."
Lương Cửu Công chột dạ trả lời, điên cuồng lấp liếm cho bản thân: "Nô tài chỉ mơ hồ nhìn thoáng qua, không dám nhìn thẳng nương nương."
Như vậy mới đúng chứ!
Khang Hi xoay ngọc ban chỉ, khẽ cười một tiếng: "Trẫm biết mà, cái tính dễ thẹn thùng này của nàng chưa từng thay đổi, còn có hay ăn dấm, tính khí thật lớn.
Nếu đêm nay trẫm không đến dỗ dành một chút, còn không biết nàng sẽ nói xấu trẫm thành thế nào nữa."
Lát sau, Hoàng đế hài lòng thu hồi tầm mắt, vui vẻ tiếp tục phê duyệt tấu chương, chỉ dư lại Lương Cửu Công đứng ngây tại chỗ, ánh mắt trống rỗng nuốt khan một cái.
Nghi phi nương nương thẹn thùng?
Hay ghen tuông?
Sao nô tài lại cảm thấy ngược lại vậy?
Thôi.
Ngài là thiên tử, ngài nói sao thì là vậy đi...
..........
Huệ phi mất đi thân phận dưỡng mẫu cũng bị phạt bổng lộc nửa năm, bát a ca trở lại bên cạnh Lương quý nhân, hai mẫu tử chuyển đến thiên điện Từ Ninh cung.
Tin tức nối gót nhau nhanh chóng truyền ra khỏi Tử Cấm Thành, việc này đối với Minh Châu đang tĩnh tâm chờ đợi Hoàng thượng triệu kiến chẳng khác nào tin dữ cả.
Sắc mặt ông đại biến, ánh mắt trầm xuống, mấy ngày trước còn tốt sao nương nương đột nhiên lại bị trách phạt?
Phạt bổng lộc cũng không có gì, cho dù cấm túc cũng không đến mức tổn thương căn cơ.
Nhưng không có bát a ca, những kế hoạch của nương nương phải triển khai thế nào, sau này làm sao mà lót đường cho đại a ca được?
Phải biết rằng, sinh mẫu của bát a ca xuất thân thấp hèn lại còn cùng ở Diên Hi cung, không có ai thích hợp làm trợ lực hơn nó.
Tình cảm huynh đệ đã được bồi dưỡng từ nhỏ, Thái tử và tứ a ca, ngũ a ca thân thiết đi chăng nữa cũng không so được với quan hệ của đại a ca và bát a ca.
Suy cho cùng tứ ngũ, hai vị a ca cũng không dọn vào Dục Khánh cung!
..........
Việc này thật kỳ quặc, sao quyền nuôi nấng lại rơi đúng vào tay Lương quý nhân?
Minh Châu cảm thấy Huệ phi đây là bị người ta tính kế.
Ông trầm khuôn mặt, đi qua đi lại trong thính đường, phân phó thân tín: "Các ngươi đi thám thính xem Huệ phi nương nương rốt cuộc vì sao lại bị phạt.
Người đâu, chuẩn bị kiệu, lão phu cần tiến cung một chuyến..."
Ông có chuyện quan trọng cần cầu kiến Hoàng thượng.
Nếu có thể cầu tình cho nương nương là tốt nhất, nếu không thể thì tuyệt đối phải giữ chặt đại a ca, không được để nó xúc động chạy đi kêu oan thay ngạch nương, bằng không chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa chọc cho Vạn Tuế Gia tức giận chỉ có mất nhiều hơn được.
Suy xét các mặt cẩn thận, Minh Châu cau mày trịnh trọng đệ thẻ bài vào cung.
Chẳng bao lâu sau, đã có người từ Càn Thanh cung đến, là đồ đệ thân truyền của Lương Cửu Công, tiểu Lý tử.
Tiểu Lý tử vừa thấy ông liền cung kính nói: "Xem nô tài đúng là gặp vận may mà!
Minh Tướng tới vừa đúng lúc, Vạn Tuế Gia đang muốn tuyên ngài yết kiến đây."
Vạn Tuế Gia đang muốn tuyên triệu ông?
Thấy thái độ của tiểu Lý tử như thế, Minh Châu nheo mắt lại, trong lòng cân nhắc một phen.
Đi dọc theo con đường hoàng cung dài hun hút, nhân lúc không ai để ý ông lặng lẽ đưa cho tiểu Lý tử một cái hồng bao: "Lý công công, hạ quan cả gan hỏi một câu, Hoàng thượng thánh thể có an khang không?"
Đây là ngụ ý dò hỏi xem Khang Hi đang vui hay giận, tâm tình có tốt hay không.
Tiểu Lý tử liếc nhìn hồng bao, vẻ mặt không đổi tiếp nhận, vẫn cung kính cười thân thiết như cũ: "Trung đường đại nhân không cần lo lắng, long thể của Vạn Tuế Gia an khang, mới vừa rồi còn triệu kiến nhiều vị đại nhân...
Mời ngài."
Bởi vì chuyện của Huệ phi, trong lòng Minh Châu cảm thấy có chút sốt ruột, chỉ là trên mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh không nhìn ra được gì.
Lời của tiểu Lý tử nói rồi lại dường như chưa nói gì.
Nhưng, hắn đã nguyện ý tiếp nhận hồng bao, chứng tỏ Hoàng thượng tạm thời không giận chó đánh mèo lên mình, như vậy liền có thể yên tâm hơn chút rồi.
Tới Càn Thanh cung, Minh Châu vỗ vỗ ống tay áo quỳ xuống: "Nô tài Minh Châu, khấu kiến Vạn Tuế Gia."
"Tới rồi?
Đứng lên đi."
Khang Hi liếc mắt nhìn hắn một cái, tiếp tục chấp bút viết cái gì đó, cũng không ngẩng đầu lên nói tiếp: "Huệ phi quản thúc không nghiêm, khiến cho điêu nô quấy phá làm Dận Tự mất tích.
Thái hoàng thái hậu tức giận, ai cầu xin cũng vô dụng."
Minh Châu cả kinh, động tác đứng dậy trì hoãn một chút, một là kinh ngạc Hoàng thượng vậy mà lại giải thích với ông, hai là kinh ngạc trước ngụ ý trong lời nói của Hoàng thượng.
Hóa ra trong cung lại xảy ra sai sót lớn đến thế này, chẳng trách, chẳng trách!
—Đường cầu tình đã bị phá hỏng, vậy chỉ còn cách đi đường vòng.
"Lỗi lầm của Huệ phi nương nương, nô tài không dám tự tiện kết luận."
Đầu óc ông nhanh chóng xoay chuyển, thấp giọng nói: "Đây là nội vụ của hoàng gia, nô tài không dám có dị nghị gì, càng không có tư cách nhúng tay!
Lần này cầu kiến Hoàng thượng là vì Mạc Bắc có hành động khác thường.
Từ khi thay đổi thủ lĩnh, Chuẩn Cát Nhĩ ồ ạt buôn bán ngựa, chăn dê, thường xuyên lui tới với các bộ lạc khác, cực kỳ phô trương.
Nô tài cho rằng, Chuẩn Cát Nhĩ chẳng mấy chốc sẽ trở thành họa lớn của triều ta."
Minh Châu thân là Đại học sĩ của Võ Anh Điện kiêm Thái sư của Thái tử, là nhân vật lãnh tụ trong nội cát, Khang Hi thường xuyên tham khảo ý kiến của ông về mọi việc trong triều.
Từ bình Tam Phiên cho tới trấn an lê dân bá tánh, Minh Châu quả thực có những kiến giải không tầm thường.
Nghe câu 'nô tài không có dị nghị gì' kia, sắc mặt Khang Hi hơi hòa hoãn hơn chút, ngoại trừ việc lộng quyền và bài trừ dị kỷ*, Minh Châu vẫn biết suy xét đại cục hơn so với Tác Ngạch Đồ.
*Gạt bỏ, loại trừ những người bất đồng chính kiến.
Khang Hi gác bút xuống, trầm giọng nói: "Theo ý ngươi thì nên làm thế nào?"
"Đánh.
Chỉ là Thi Lang vừa mới dẫn quân chưa lâu, khí hậu địa hình Mạc Bắc lại khác hoàn toàn so với phương nam, trận chiến này tuyệt đối không thể xem nhẹ!
Nô tài cho rằng, Đại Thanh cần nghỉ ngơi lấy lại sức, bày trận nghiêm chỉnh để biết người biết ta."
Minh Châu trầm ngâm trong chốc lát, chậm rãi nói tiếp: "Lúc trước khi bình Tam Phiên, Lục Doanh lập nhiều công trạng sáng rọi, tướng sĩ Bát Kỳ ta cũng không thể thua kém được."
Lời Minh Châu rất đúng trọng tâm, hoàn toàn trùng khớp với suy nghĩ trong lòng Hoàng đế.
Quân thần liền bàn bạc rất lâu về việc luyện binh, trong lúc nhất thời, tức giận của Khang Hi đối với Huệ phi cũng phai nhạt đi đôi chút.
Mắt thấy Hoàng thượng vừa lòng, Minh Châu thầm nghĩ thời cơ đã tới, nín thở chắp tay định rèn sắt khi còn nóng, hỏi về tấu chương đề cử Đồ Nhạc kia: "Thần cho rằng, Quách Lạc La Đồ Nhạc trầm ổn hơn người, gánh vác được trọng trách..."
Khang Hi khựng lại, ngay sau đó lộ ra ý cười: "Xem trẫm này, lại quên mất chuyện đó."
"Nếu ngươi không tới trẫm cũng định tuyên triệu đây.
Hàng Ngải cũng dâng sổ con tiến cử Đồ Nhạc cho Hộ Bộ, cho hắn giữ chức Tả thị lang vừa hay lại trùng ý với ngươi."
Nhìn thấy thần sắc kinh ngạc của Minh Châu, nụ cười của Hoàng đế càng thêm sâu, bình thản nói: "Để tránh các ngươi tranh đến đỏ mắt, trẫm đã suy nghĩ hồi lâu, cảm thấy Binh Bộ là nơi tốt để đi, thích hợp cho người trẻ tuổi tôi luyện nhiều hơn.
Ngươi cảm thấy thế nào?"
Mấy vị trọng thần trong Binh Bộ đều là tâm phúc trong tâm phúc của Khang Hi, khác nhau rất lớn so với Hộ Bộ hay Lại Bộ.
Hơn nữa, không đến mấy năm triều đình đã phải dụng binh đối với Tây Bắc, Đồ Nhạc có thể nói là một bước lên mây, hoàn toàn đứng ngoài tranh đấu giữa Nạp Lạt thị và Hách Xá Lí thị...
Có thể thấy được Hoàng thượng kỳ vọng cao đối với hắn đến mức nào.
Còn về kế sách kéo Quách Lạc La thị xuống nước, không thể nào dùng được nữa rồi.
Thế cục như vậy mà cũng có thể phá được sao?
Lão thất phu Tác Ngạch Đồ kia khi nào mà nhanh trí vậy?
Gác những chuyện khác sang một bên, chỉ riêng việc để ông và Hàng Ngải cùng tiến cử, Hoàng thượng lại không chút nào nghi ngờ rắp tâm của Quách Lạc La thị?
Trong cơn khó tin, Minh Châu thầm nghĩ mình đã tính sai, sau khi hồi phủ mặt trầm như nước, nặng nề ném mạnh cái chặn giấy.
Một tiếng 'rầm' thật lớn vang lên, trong giây lát ông chợt vỗ mạnh vào trán, hỏng rồi, lại quên mất phía đại a ca!
..........
"Ô tần nương nương có việc gấp bẩm báo, xin Vạn Tuế Gia nể mặt Vinh Quận vương đến Vĩnh Hòa cung một chuyến."
Tiễn Minh Châu đi, không lâu sau nghe tiểu thái giám thì thầm, Lương Cửu Công tiến lên vài bước cẩn thận thông báo.
"Ô tần?"
Khang Hi ném bút, thản nhiên nói: "Nàng ta lại định bày trò gì nữa đây?"
Lương Cửu Công cười làm lành nói: "Ô tần bảo, tình thế khẩn cấp..."
Khang Hi nhíu mày lại, còn chưa đáp lời lại có người tới báo, đại a ca cầu kiến.
"Hoàng a mã."
Dận Thì quỳ gối trên nền gạch, gương mặt vừa mới chớm lộ nét tuấn lãng tràn đầy ủy khuất: "Ngạch nương chăm sóc bát đệ từ trước đến nay đều là tận tâm tận lực, con nhìn thấy cả.
Hoặc là mấy tên điêu nô kia lừa trên gạt dưới che mắt ngạch nương, hoặc là ngạch nương bị người ta tính kế!
Nhi tử cầu xin Hoàng a mã minh xét!"
Khang Hi tức đến bật cười, ném thẳng vào đầu cậu một phong tấu chương, mắng: "Ngươi đều nhìn thấy hết?
Được lắm, trẫm lại muốn biết ngươi nhìn thấy khi nào, ở đâu?
Ngươi đang ở A Ca sở, chẳng lẽ mắt lại mọc trên tấm biển Diên Hi cung?!"
——————————
[Lời tác giả]
Dận Thì:......