[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Edit]: Văn Phòng Nghiên Cứu Sự Kiện Siêu Nhiên Số 410
139. Tuyết Hương băm thây
139. Tuyết Hương băm thây
"Nói thừa, nó mượn xác Hầu Trình Vĩ để sinh con luôn rồi kìa."
Phó Vân nghiến răng nói.
Ba lá bùa của Trần Thời Việt tạo thành một vòng bảo vệ quanh anh và Phó Vân.
Qua ánh lửa, họ lờ mờ thấy bóng dáng lão Hầu tổng đang còng lưng lôi kéo Hầu Trình Vĩ.
"Sắc mặt anh sao kém thế?"
Trần Thời Việt cau mày lo lắng.
"Đây là Quỷ Mẫu, sản phụ chết oan, oán khí thấu trời, là một trong những ác quỷ đáng sợ nhất dưới âm phủ."
Phó Vân thấp giọng: "Thứ này rất khó đối phó."
Trần Thời Việt im lặng một chút: "Vậy là Hầu Trình Vĩ hoàn toàn không cứu được nữa."
"Ừ, bảo trọng lấy mình."
Xương cốt toàn thân Hầu Trình Vĩ kêu răng rắc, cái bụng sau khi Quỷ Anh ra đời cũng nhanh chóng xẹp lép, lớp da thịt chảy xệ nhăn nheo.
Hầu Trình Vĩ nằm thoi thóp trên đất, phát ra những tiếng rên rỉ kiệt sức sau khi "sinh nở".
Lão Hầu tổng nước mắt lưng tròng, liều mạng muốn bế xác con trai lên.
"Cậu hứa với tôi là sẽ cứu nó!
Phó Vân!!
Cậu đã hứa mà!"
Lão Hầu tổng gào lên khản đặc: "Phó Vân!"
"Tôi có hứa, nhưng sao tôi biết thứ các người chọc vào lại là A Tú chứ, cô ta dắt con đến tìm ông, tôi biết làm thế nào."
Phó Vân vừa đáp vừa đảo mắt tìm đường thoát.
Vòng bảo vệ của lá bùa sắp cháy hết, Quỷ Anh cứ lởn vởn quanh vòng lửa, nhìn Phó Vân và Trần Thời Việt bằng ánh mắt thâm độc.
Tia khói cuối cùng tắt ngấm, căn phòng chìm vào bóng tối.
Trần Thời Việt định rút đao ra liều mạng thì bị Phó Vân ấn xuống: "Ở đây đã bị âm khí khống chế, là địa bàn của quỷ, anh đánh không lại nó đâu, phải tìm cách đột phá."
"Tại sao nó không tấn công hai lão kia!"
Trần Thời Việt giận dữ.
"Nói nhảm!
Lão Hầu tổng là cha của Quỷ Anh, Hầu Trình Vĩ tạm thời là vật chủ.
Giết họ thì Quỷ Anh không còn chỗ trú ngụ."
Phó Vân suy nghĩ chớp nhoáng rồi quyết định: "Phá hủy vật chủ, khiến nó không còn đường về."
Trần Thời Việt và lão Hầu tổng nghe vậy cùng lúc nhìn về phía Hầu Trình Vĩ.
Giây tiếp theo, cả hai cùng lao đến trước mặt Hầu Trình Vĩ.
Lão Hầu tổng dang tay bảo vệ con nhưng nhanh chóng bị Trần Thời Việt gạt phăng ra.
Ngay trước khi lưỡi đao của Trần Thời Việt hạ xuống cổ Hầu Trình Vĩ——
"Cậu không phải luôn muốn biết cha cậu chết thế nào sao!?"
Lão Hầu tổng gầm lên, trừng mắt nhìn Phó Vân: "Đừng giết con trai tôi, tôi sẽ nói cho cậu biết."
"Anh ta đã là quỷ rồi, giết hay không có khác gì nhau đâu!?"
Trần Thời Việt cáu kỉnh: "Để Hầu Trình Vĩ sống để tiếp năng lượng cho Quỷ Anh thì tất cả chúng ta đều chết ở đây!"
"Nó chết tôi cũng phải mang xác nó về!
Tôi là cha nó!
Hai đứa không cha không mẹ như các người thì biết cái gì!!"
"Nói hươu nói vượn câu nữa là tôi băm nó ra bây giờ!"
Trần Thời Việt vừa giận vừa kinh, tay cầm đao run lên.
Lão Hầu tổng gào xong mới thấy hối hận, tính mạng của ông và con trai đều nằm trong tay hai người này, lẽ ra không nên kích động như thế.
Quỷ Anh cười khanh khách, đưa bàn tay đen nhỏ xíu ra định bắt Phó Vân.
Phó Vân thản nhiên né tránh, điềm tĩnh nói: "Tiểu bằng hữu, nếu nhóc còn tiến thêm bước nữa, ta thề sẽ khiến nhóc không bao giờ chui lại vào bụng mẹ được đâu."
Quỷ Anh chần chừ quay đầu lại, liền thấy Trần Thời Việt một tay đã khống chế chặt cổ Hầu Trình Vĩ, tay kia nắm dao đặt ngay chỗ bụng dưới của anh ta, sắc mặt trầm lãnh: "Phó Vân nói không sai, căn phòng này tạm thời là địa bàn của ngươi, nhưng đừng quên, cái 'người mẹ' này của ngươi hiện tại chỉ là một người thường không có linh lực."
Động tác của Quỷ Anh khựng lại, nó duy trì tư thế vươn móng vuốt nực cười đó, đứng hình giữa không trung, rất lâu không hề cử động.
Phó Vân đưa tay ra, thong thả gạt nó xuống đất, sau đó ngẩng đầu nói với lão Hầu tổng: "Ông có thể bắt đầu nói được rồi."
Lão Hầu tổng quỳ rạp trên mặt đất, nước mắt đã giàn dụa khắp mặt tự lúc nào, lão lẩm bẩm: "Con trai..."
"Tôi khuyên ông không nên gọi bằng danh xưng này, bởi vì hiện tại đang có hai con quỷ ngồi đây, xét về góc độ sinh học thì chúng đều là con của ông cả.
Ông gọi một đứa, rất dễ chọc giận đứa còn lại."
Phó Vân tốt bụng nhắc nhở.
"Trừ phi ông không muốn giữ mạng cho cả hai."
Phó Vân nghiêng đầu cười: "Vậy thì ông cứ việc chọc giận tôi."
Nước mắt lão Hầu tổng lặng lẽ rơi xuống, lòng bàn tay siết chặt sàn nhà, thỉnh thoảng phát ra vài tiếng nức nở tuyệt vọng.
"Cha cậu là do tôi giết."
"Cha tôi là do Lý Hữu Đức giết."
Phó Vân ngắt lời: "Đã đến bước này rồi, Hầu tổng nếu còn không nói thật thì đừng trách tôi không nể tình nghĩa bao năm mà trở mặt vô tình."
"Thật ra tôi đại khái có thể xâu chuỗi được Phó Tự Minh đã chết thế nào.
Đêm nay tôi đi nước cờ hiểm này cũng chỉ là để xác minh với ông một chút thôi.
Hầu tổng đừng trách tôi tàn nhẫn với cha con ông."
Phó Vân dừng lại một chút, dường như những lời sắp nói ra có phần khó mở lời.
"Dù sao thì, cảm giác bị người thân huyết thống hại mệnh, chúng bạn xa lánh là như thế nào, tôi hiểu rõ hơn ông nhiều."
Cánh tay Trần Thời Việt cứng như sắt nguội, siết chặt lấy điểm yếu hại của Hầu Trình Vĩ.
Lúc này Hầu Trình Vĩ đã rơi vào trạng thái cận tử, Trần Thời Việt có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể anh ta đang lạnh dần.
Xác thịt của người chết luôn nặng hơn người sống.
Trần Thời Việt bất động thanh sắc nâng cằm anh ta lên, tạo ra ảo giác Hầu Trình Vĩ vẫn còn thở, ít nhất là để Phó Vân nghe xong câu trả lời rồi mới để anh ta chết hẳn.
"20 năm trước, Phó Tự Minh ở Tuyết Hương vô ý làm chết A Tú và đứa con chưa chào đời của ông.
Lý Hữu Đức vì muốn dọn sạch rắc rối cho ông ta nên đã 'phóng lao phải theo lao', giết sạch cả nhà A Tú.
Vài tháng sau, họ quay lại Tuyết Hương giả vờ như lần đầu tới đây để hỗ trợ cảnh sát khai quật hiện trường vụ án do chính mình gây ra, đổ hết tội lỗi lên đầu lão già lang thang.
Hai người bọn họ thuận lợi rửa sạch hiềm nghi."
"Còn Hầu tổng ông cũng chẳng thâm tình như ông tự nói đâu.
Ông tham những lợi ích kếch xù mà Lý Hữu Đức đưa cho, nên đã phối hợp với chúng hành sự, tha cho kẻ thủ ác, để vụ thảm sát nhà A Tú kết thúc bằng việc lão già lang thang có ý định trả thù.
Lão già đó bị xử tử, còn ông mang theo tiền của Lý Hữu Đức về thành phố cưới vợ, sinh con, coi như mọi chuyện chưa từng xảy ra."
Lão Hầu tổng nằm bò trên đất, đôi mắt đỏ hoe khô khốc, đờ đẫn nhìn sàn nhà, một lúc sau bỗng cười lên âm hiểm: "...
Cậu sai rồi."
Phó Vân bày ra thái độ chú tâm lắng nghe.
"Tôi không hề tha cho kẻ thủ ác."
Lão thấp giọng nói: "Cậu không ngại nghĩ xem, cha cậu có kết cục gì, và bây giờ cậu có kết cục gì?"
"Tôi còn chưa chết mà, chưa đến mức phải đậy nắp quan tài để định luận kết cục."
Phó Vân nhún vai.
"Sớm muộn gì cũng tới thôi."
Lão Hầu tổng hừ lạnh.
"Dù sao cũng là sau khi ông chết, không vội."
Phó Vân đáp lại bằng giọng ấm áp không chút giận dữ.
"Chuyện tiếp tục quay lại năm 2010, Lý Hữu Đức lâm bệnh nặng một trận.
Có kẻ tung tin ra ngoài rằng: Dùng bí pháp Miêu Cương, lấy cơ thể nam đồng làm vật chứa, rót vào tà thuật và cổ trùng có thể kéo người sắp chết về từ cửa tử.
Phó Tự Minh vì muốn giữ vững địa vị nên phải cứu Lý Hữu Đức, vì thế ông ta đã hy sinh tôi."
Phó Vân hỏi: "Cho nên tôi đoán, cái tin đó là do ông tung ra."
"Mục đích là để trả thù việc Phó Tự Minh khiến con ông chết từ trong bụng mẹ, đúng không?"
"Cha nợ con trả, tôi cứ ngỡ cậu sẽ không thể sống sót rời khỏi vùng Miêu Cương đó."
Lão Hầu tổng tự lẩm bẩm.
"Năm đó tôi cũng nghĩ vậy."
Phó Vân bình tĩnh nói: "Nhưng thế đạo này kỳ lạ lắm, kẻ muốn chết thì không chết được, kẻ muốn sống lại chẳng giữ nổi mạng."
"Phó Tự Minh dùng máu của tôi cứu mạng Lý Hữu Đức, sau đó ông ta lại nảy sinh lương tâm, cảm thấy không thể đối xử với con trai mình như vậy.
Vì thế ông ta quay sang tìm Nhị cô nãi và Tam thúc của An gia mượn 'Noãn Ngọc đuổi cổ' để giúp tôi thoát khỏi nỗi khổ của cổ độc.
Nhưng ân oán giữa ông ta và An gia đã quá sâu, họ không chịu cho mượn, dù tôi là con của cháu gái ruột bọn họ."
"Sau đó Phó Tự Minh nắm được chứng cứ Nhị cô nãi và Tam thúc từng giết người làm 'cọc sống' trên quốc lộ 410 để uy hiếp họ.
Ai ngờ bị hai người đó ra tay trước, bằng cách nào đó khiến tình cảm giữa ông ta và Lý Hữu Đức rạn nứt.
Cuối cùng, Lý Hữu Đức đã giết cha tôi ngay trước mặt tôi trong tầng hầm nhà tang lễ."
Giọng Phó Vân phẳng lặng không chút gợn sóng, như thể đang kể một mẩu tin tức chẳng liên quan đến mình.
"Cậu nhầm rồi."
Lão Hầu tổng chậm rãi lắc đầu: "Tôi đã nói là muốn Phó Tự Minh phải nợ máu trả bằng máu."
"Cũng là do chính hắn tìm đường chết.
Năm đó cậu trúng Miêu cổ, nằm trên giường bệnh thoi thóp, Phó Tự Minh đi khắp thế giới cầu cứu, tìm mọi mối quan hệ, cuối cùng cầu đến chỗ tôi.
Tôi hẹn hắn gặp mặt ở một nhà hàng."
...
20 năm trước, phòng bao riêng tại khách sạn Kim Bích.
"Lão Hầu, tôi biết tôi có lỗi với ông, nhưng đứa trẻ vô tội.
Ông nghĩ cách giúp tôi với, được không?"
Lão Hầu tổng nhìn người đàn ông nho nhã tuấn tú trước mặt.
Chưa đầy nửa năm mà hắn ta đã già đi trông thấy, tóc mai lốm đốm bạc, râu ria không cạo sạch, trông gầy gò hốc hác hơn hẳn ngày xưa.
Khi hắn hơi khom lưng khẩn cầu, lại toát ra một vẻ đẹp yếu đuối và suy sụp lạ kỳ.
Lão Hầu tổng dửng dưng dời mắt.
Lão không thích đàn ông, cái vẻ này của Phó Tự Minh chẳng có tác dụng gì với lão.
"Tôi tưởng cậu định ly hôn với thiên kim An gia để chính thức đi theo Lý tổng chứ."
Lão Hầu tổng mỉa mai: "Sao giờ lại quan tâm đến đứa con bên An gia thế?"
"Đó là con trai tôi."
Phó Tự Minh thấp giọng giải thích.
"Ồ..."
Lão Hầu tổng gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, không hứa giúp cũng chẳng từ chối, lão nhẹ nhàng gõ vào chén trà, hỏi lại: "Vậy con trai quan trọng, hay Lý tổng quan trọng?"
Nếu là bình thường, Phó Tự Minh luôn lười đáp lại những câu hỏi nhạt nhẽo này, nhưng lúc này hắn đang có cầu ở người ta nên hạ mình nói: "Con trai quan trọng.
Nếu không vì lợi ích, ai rảnh rỗi đi dây dưa với một gã đàn ông?"
"Cậu nói vậy, lão Lý sẽ đau lòng đấy."
"Cứu lấy A Vân đi, tôi chỉ có một đứa con này thôi.
Nếu ông cứu nó, tôi đảm bảo từ nay về sau tất cả những gì Lý Hữu Đức cho tôi, tôi sẽ chuyển hết sang tên ông."
Lão Hầu tổng nhìn chằm chằm vào lá trà nổi trong ly, tiếp tục dò xét: "Cậu thật sự không có chút tình cảm nào với lão Lý sao?"
Phó Tự Minh sốt ruột: "Tôi có tình cảm với ông ta làm gì!
Ông ta chẳng qua là muốn tôi hầu hạ trên giường, tôi giúp ông ta giải tỏa dục vọng, ông ta cho tôi tiền tài địa vị.
Nhưng suy cho cùng, kết hôn sinh con mới là luân lý của người bình thường.
Tôi bỏ mặc vợ con không cần, đi sống cả đời với ông ta, tôi điên rồi chắc!?"
Hắn thở dốc ngước mắt lên: "Lão Hầu, tôi biết trước đây ông hợp tác với Lý tổng rất nhiều, từ khi tôi đến đã chia mất không ít tài nguyên từ tay ông.
Chỉ cần ông cứu A Vân, tôi đảm bảo từ nay về sau sẽ vạch rõ giới hạn với Lý Hữu Đức, không bao giờ qua lại nữa."
Lão Hầu tổng lặng lẽ nhìn hắn, hồi lâu sau bỗng cười: "Được, tôi đồng ý với cậu."
Phó Tự Minh mừng rỡ ra mặt, ánh mắt sáng lên.
"8 giờ rưỡi tối thứ Sáu, tôi chờ cậu ở tầng hầm nhà tang lễ Hi Sơn.
Mang theo con trai cậu tới, tôi có cách cứu nó."
Thật ra với sự cảnh giác thường ngày của Phó Tự Minh, hắn không thể không nhận ra đó là một cái bẫy mười mươi.
Chỉ là lúc đó hắn đã quá tuyệt vọng, tâm trí rối bời nên không nghĩ thấu được các mấu chốt bên trong, cuối cùng mới mất mạng.
Thế là vào lúc 8 giờ rưỡi tại tầng hầm nhà tang lễ Hi Sơn, Phó Tự Minh đưa tiểu Phó Vân đến đúng hẹn, nhưng người hắn gặp không phải lão Hầu tổng.
Mà là Lý Hữu Đức.
✧✧✧✧✧✧