“Có người đến đón chúng ta kìa.”
Trần Thời Việt ngạc nhiên nói.
Từ cổng làng Tuyết Hương, có hai bóng người, một lớn một nhỏ đang chạy tới.
Người cao là một gã đàn ông trung niên, bọc trong chiếc áo khoác quân đội dày cộp, bên cạnh là một cô gái trẻ.
Hai người vội vã chạy đến trước mặt Phó Vân.
“Để hai vị đợi lâu rồi, mời vào trong.”
Phó Vân đưa mắt ra hiệu cho Trần Thời Việt.
Trần Thời Việt lập tức xách vali đi theo, bắt chuyện: “Này bác tài, đêm nay chúng tôi ở lại trong thôn luôn sao?”
“Trong nhà còn mấy phòng trống, hai vị lão bản chia phòng với mấy vị khách khác là đủ chỗ!”
Gã đàn ông cười sảng khoái, chỉ vào cô gái bên cạnh: “Tôi là A Thành, đây là con gái tôi - Hiểu Yến.
Ăn uống có yêu cầu gì cứ tìm con bé.”
Hiểu Yến ngượng ngùng gật đầu với họ.
Cả nhóm nhanh chóng đi tới trước cổng viện.
“Người này là anh đặc biệt sắp xếp tới đón à?”
Trần Thời Việt nói nhỏ vào tai Phó Vân.
Phó Vân không cử động môi, đáp lại: “Không phải, ông ta là dẫn đường địa phương của Liễu Hoằng.”
Trần Thời Việt lặng đi một lúc: “...
Thế này gọi là anh ‘hớt tay trên’ người của họ à?”
“Sao gọi là hớt tay trên được?”
Phó Vân thản nhiên: “Thêm một khoản tiền, ai mà chê?”
Trong làng Tuyết Hương, cửa sổ mỗi nhà đều hắt ra ánh đèn ấm áp.
A Thành dẫn họ vén rèm bước vào.
Ngay khoảnh khắc vào nhà, Trần Thời Việt suýt thì đứng hình tại chỗ.
Bên trong phòng, từ trên giường sưởi đến trước bàn, người ngồi chật cả phòng.
Nhìn thấy Phó Vân và Trần Thời Việt, biểu cảm của mỗi người đều khác nhau.
Phó Vân vẫn giữ sắc mặt thản nhiên, bước tới phía Liễu Hoằng và Lưu An Triết, mỉm cười gật đầu chào hỏi: “Chào mọi người.”
Ngồi trên giường sưởi là Liễu Hoằng và ba thuộc hạ của ả.
Một trong số đó là Viên Tam, kẻ vừa đụng độ vài ngày trước, mặt vẫn còn quấn băng vải.
Hai gã đàn ông còn lại cũng đều cao lớn và hung tợn.
Chỉ có Lưu An Triết, dáng vẻ văn nhã gầy yếu ngồi nép một bên, trông cực kỳ lạc lõng.
Vừa thấy Phó Vân, sắc mặt Liễu Hoằng thay đổi hẳn.
Ả vẫn ôm hũ tro cốt, liếc nhìn Lưu An Triết với vẻ không tự nhiên, rồi cười mỉa mai: “An Triết, đứa con trai hờ này của anh hiếu thuận thật đấy, theo tới tận đây cơ mà.”
Lưu An Triết hít sâu một hơi, cúi đầu không dám nhìn thẳng vào mắt Phó Vân.
Phó Vân cười nhẹ, kéo một chiếc ghế ngồi xuống, hếch cằm về phía hũ tro cốt ả đang ôm: “Vậy sao?”
“Thế thì bà liệu mà giữ đồ của mình cho kỹ.
Nếu chồng bà có thể hạ táng một cách yên ổn, thì coi như đứa con trai hờ này thua.”
Phó Vân nói với giọng đầy khiêu khích.
“Được rồi.”
Có tiếng người cắt ngang: “Đừng cãi nhau nữa, đêm nay nhanh chóng chia phòng đi, ngày mai chúng ta còn phải đi khảo sát.”
Phía bên kia có ba người trẻ tuổi đứng đó, hai nam một nữ, trông đều giống sinh viên.
Thấy mọi người nhìn sang, cô gái trẻ buộc tóc đuôi ngựa cao ngắn gọn lên tiếng:
“Tôi là Dương Ảnh, đây là bạn trai tôi - Kha Tiêu, còn kia là bạn học Phương Hoành Minh.
Chúng tôi đến đây để khảo sát khoáng sản trong hang động núi tuyết cho dự án nghiên cứu khoa học.”
Đó là toàn bộ nhóm người.
Trần Thời Việt lo lắng suy nghĩ làm sao để kết thúc nhanh chuyện này, không lẽ thật sự phải theo cả nhóm đi đưa ma cho chồng cũ của Liễu Hoằng?
Đúng lúc Phó Vân định đứng dậy tìm A Thành để chia phòng nghỉ ngơi, thì ngoài cửa lại có ba người nữa vén rèm bước vào.
Phó Vân lập tức đứng đờ người tại chỗ.
Hắn không thể tin nổi, ngẩng đầu lên thốt ra: “Hầu tổng?”
Người đến chính là Hầu Hậu, cùng hai con trai Hầu Trình Vĩ và Hầu Nhã Sưởng.
“A Vân?”
Hầu tổng cũng ngơ ngác đứng ở cửa: “Sao cậu lại ở đây?”
Phó Vân dứt khoát đưa họ ra ngoài: “Ra ngoài nói chuyện.”
Có lẽ vì Phó Vân từng làm việc dưới trướng ông, nên Hầu Hậu tin tưởng hắn vô điều kiện.
Vừa ra ngoài với hai con trai, ông đã sốt sắng hỏi: “A Vân, cậu cũng đi du lịch à?”
Phó Vân: “...
Vâng.”
“Tốt quá!
Lần này tôi đặc biệt tìm một nơi có thời tiết và bối cảnh khắc nghiệt để đưa hai thằng nhóc này đi rèn luyện gan dạ.
Có cậu ở đây thì yên tâm rồi!”
“Thế này đi!
Cậu coi như nể mặt bác mà làm thuê thêm lần nữa.
Tôi thuê cậu đi du lịch cùng ba cha con tôi, bảo vệ hai thằng con vô dụng này giúp tôi, giá cả cậu cứ ra.”
Phó Vân: “...”
Mắt Hầu Nhã Sưởng sáng rực: “Thật hả bố!
Thế thì để A Vân chơi cùng chúng ta!
Được không A Vân?
Lâu lắm không gặp, tôi nhớ cậu lắm đấy.”
Hầu Trình Vĩ khinh khỉnh cười lạnh một tiếng, không có ý kiến gì.
Thấp thoáng thấy bóng một thuộc hạ của Liễu Hoằng đang lén lút dòm ngó, Phó Vân biết lúc này không tiện nói nhiều, bèn vội vàng đồng ý, khẽ dặn ba người họ: “Đêm nay cứ nghỉ ngơi trước đi, ngày mai tôi sẽ nói chi tiết sau.”
Mọi người lần lượt nhận chìa khóa chia phòng.
Trần Thời Việt chú ý thấy Hầu Hậu khẽ gật đầu chào hỏi Liễu Hoằng một cái, anh không khỏi nhíu mày.
“Anh thực sự tin ba cha con Hầu tổng đến đây để du lịch à?”
Trần Thời Việt vào phòng, khóa cửa, đặt vali xuống rồi hỏi Phó Vân: “Ông ấy và Liễu Hoằng dường như có quen biết.”
“Không phải ‘dường như’, mà là chắc chắn.”
Phó Vân ngồi trên giường sưởi, bình thản nói: “Hầu tổng và An gia đều là những doanh nghiệp gia đình có máu mặt trong giới, Liễu Hoằng lại là đại tướng dưới trướng An Nhan Hân, họ đương nhiên phải biết nhau.”
“Có điều Lão Hầu tổng và Nhã Sưởng có ơn với anh, anh không tiện suy đoán mục đích chuyến đi này của họ.
Cứ làm tốt việc của chúng ta là được.”
Phó Vân thấp giọng dặn dò.
Trần Thời Việt gật đầu, bước tới trước mặt hắn, nhẹ nhàng vuốt giãn đôi lông mày đang nhíu lại của hắn, rồi đẩy hắn nằm xuống giường: “Ngủ đi, chuyện ngày mai để ngày mai tính.”
Phó Vân thuận thế nằm xuống.
Giường sưởi bên dưới ấm áp, Trần Thời Việt choàng tay ôm hắn vào lòng, cái đầu bù xù rúc vào cổ hắn: “Ngủ ngon.”
Phó Vân bật cười, xoa đầu anh một cái rồi nhắm mắt lại.
Cùng lúc đó, ở một căn phòng khác, Hầu Nhã Sưởng đang chúi đầu vào lò nhỏ dưới giường sưởi để nhóm củi.
“Bố ơi, sao cái phòng này đốt mãi mà chẳng thấy ấm lên tí nào thế?”
Hầu Trình Vĩ ngồi trên giường, lười biếng mỉa mai: “Mày sinh ra đã ngậm thìa vàng, bảo mày đốt lửa đúng là làm khó đại thiếu gia thật.”
Hầu Nhã Sưởng vứt cây cời lửa xuống: “Chắc là anh biết đốt chắc?!”
Hầu Trình Vĩ ngồi bất động trên giường: "Hồi nhỏ tôi từng cùng ba chịu khổ ở quê rồi, đương nhiên là biết."
"Anh trai tốt quá, vậy em không cần phải ra tay nữa."
Tiếng "anh trai" này suýt nữa làm Hầu Trình Vĩ buồn nôn đến rùng mình.
"Được rồi."
Lão Hầu tổng chậm rãi bước xuống giường đất, cầm lấy thanh cời lửa thọc vào đống củi: "Chút việc nhỏ này cũng cãi nhau, các anh không nhìn xem A Vân đi, người ta bằng tuổi hai anh mà đã có thể gánh vác hơn nửa bầu trời cho lão Phàn rồi."
"Chưa đầy hai ba năm đã đánh cho đám người nhà họ An tan tác, khi nào hai anh mới có bản lĩnh đó để trăm năm sau tôi có thể yên tâm nhắm mắt xuôi tay đây."
Hầu Nhã Sưởng cười tủm tỉm nằm trước mặt cha: "A Vân không có ba, nhưng con có mà."
Hầu Trình Vĩ đầy vẻ không thể tin nổi: "Bình thường cậu thân với Phó Vân như thế, cậu ấy mà biết sau lưng cậu nói thế này thì sao?"
"Sự thật thôi."
Hầu Nhã Sưởng nhún vai, tiếp tục quan sát sắc mặt lão Hầu tổng.
"Thôi đi, sau này bớt nói mấy lời đó lại, ba của Phó Vân năm đó cũng là người từng cùng ta vào sinh ra tử."
Lão Hầu tổng nhàn nhạt nói.
Nhiệt độ trong phòng vẫn không ấm lên nổi, lão Hầu tổng bới đống củi một hồi rồi cũng bỏ cuộc.
"Tắt đèn ngủ đi."
Ba người nằm song song trên giường đất, nhưng khoảng cách giữa họ lại xa cách lạ thường, màn đêm tĩnh mịch.
Hầu Nhã Sưởng mở trừng mắt nhìn lên trần nhà tối đen, hồi lâu không ngủ được, bản báo cáo xét nghiệm ADN cứ lởn vởn trong đầu không sao xua đi được.
Anh ta quay sang nhìn nghiêng khuôn mặt Hầu Trình Vĩ nằm bên cạnh, hận thù vặn vẹo trong ánh mắt gần như ngưng tụ thành lửa, sự oán độc bùng cháy hừng hực khiến lồng ngực anh ta đau nhói như bị thiêu đốt.
Không biết qua bao lâu, Hầu Nhã Sưởng ngỡ mình đã thiếp đi trong cơn mơ màng, rồi anh ta lờ mờ nghe thấy tiếng gõ cửa.
"Ba, có người gõ cửa."
Anh ta khẽ nói.
Nhưng lão Hầu và Hầu Trình Vĩ dường như ngủ rất say, không ai đáp lại.
Tiếng gõ cửa bên ngoài càng lúc càng dồn dập.
Hầu Nhã Sưởng không biết có phải ảo giác hay không, anh ta cảm thấy tiếng gõ đó như dán sát vào màng nhĩ mình mà đập điên cuồng, mỗi nhịp đều khiến tai hắn đau nhức.
Cuối cùng anh ta không chịu nổi nữa liền nhảy xuống giường, khi đến gần cửa, hắn nghe thấy tiếng rên rỉ thấp tê của ai đó ngoài kia: "Tôi lạnh quá..."
"Lạnh quá..."
"Tôi lạnh quá..."
Từng chữ một như sâu róm bò vào tai Hầu Nhã Sưởng, anh ta mạnh tay kéo cửa ra, quát lớn: "Ai đó!?"
Trên nền tuyết trắng ngoài cửa có một bóng người xám xịt cuộn tròn, thân hình cao lớn thu nhỏ lại, nghe thấy tiếng mở cửa liền chậm rãi ngẩng đầu nhìn anh ta.
Hầu Nhã Sưởng vừa chạm phải ánh mắt người nọ, đáy lòng liền lạnh toát.
Đó là một đôi mắt cực kỳ âm u và đáng sợ, tròng đen dày đặc tơ máu nổi bật trên lòng trắng dã, lúc này Hầu Nhã Sưởng vẫn chưa hiểu hết ý nghĩa trong đôi mắt ấy, nhưng anh ta sẽ sớm hiểu ra thôi.
Đó là đôi mắt của sự tàn nhẫn tột cùng, một khát khao giết chóc và khát máu mãnh liệt.
Người nọ phủ phục trên tuyết, nở một nụ cười đắc ý âm hiểm với anh ta, rồi ngay khoảnh khắc sau liền vồ tới.
Hầu Nhã Sưởng đột ngột ôm lấy cổ, anh ta chỉ cảm thấy một cơn đau thấu xương, máu nóng lập tức tuôn ra từ cổ họng, gió tuyết ban đêm lùa qua vết cắt khiến anh ta lạnh buốt.
Nhưng khi thân hình ngã rầm xuống đất, anh ta sớm không còn cảm giác gì nữa, kẻ giết người bước qua xác anh ta đi thẳng vào trong phòng, tầm mắt anh ta dần chìm vào bóng tối...
Hầu Nhã Sưởng bỗng bừng tỉnh!
Anh ta lồm cồm ngồi dậy từ sàn nhà, không biết mình đã xuống giường từ lúc nào, chỗ anh ta nằm chỉ cách cánh cửa một bước chân.
Sao lại có một giấc mơ chân thật đến thế?
"Khụ khụ khụ...
Khụ khụ..."
Tiếng ho khan vang lên dồn dập, Hầu Trình Vĩ bò lăn lộn từ trên giường xuống, gào lên với anh ta: "Còn ngẩn ra đó làm gì!
Không thấy khói từ bếp lò sắp thiêu trụi cả nhà rồi sao!"
Khói đặc cuồn cuộn lan ra khắp phòng từ lúc nào không hay, Hầu Nhã Sưởng gần như không nhìn thấy hai người kia đâu, khói bụi từng đợt tràn vào cổ họng.
Khắp phòng là tiếng ho sặc sụa và tiếng thở dốc đứt quãng.
Theo lý mà nói, kiểu bếp lò cũ này dùng bao nhiêu năm nay cũng không thể đột nhiên bốc khói dữ dội như vậy.
Hầu Nhã Sưởng liều mạng phá cửa, nhưng phát hiện cửa dường như đã bị khóa trái từ bên ngoài, thế nào cũng không mở được.
Hầu Trình Vĩ cõng lão Hầu tổng đã hôn mê lết đến trước cửa cùng anh ta đập phá, nhưng hoàn toàn vô dụng.
Ngọn lửa bắt đầu ló đầu ra khỏi lò, nháy mắt bùng lên liếm láp chăn màn và rèm cửa, càng lúc càng áp sát họ.
Đúng lúc này, cánh cửa lớn bị người từ bên ngoài phá tung, Trần Thời Việt kéo cửa ra, Phó Vân nhanh chóng cúi người đỡ lấy lão Hầu tổng từ trên lưng Hầu Trình Vĩ rồi cõng chạy về phía phòng của họ, Hầu Trình Vĩ thở hồng hộc chạy theo sau.
"Anh bạn, còn trụ được không?"
Trần Thời Việt vươn tay về phía Hầu Nhã Sưởng đang bò dưới đất: "Hình như cổ anh có vết thương."
Hầu Nhã Sưởng ngơ ngác sờ lên cổ, cảnh tượng bị một đao cắt họng trong mơ lại hiện về.
Lửa càng lúc càng lớn, Trần Thời Việt không để anh ta kịp thẫn thờ, nhanh chóng kéo anh ta đứng dậy.
"Đừng ngẩn ra đó, mau rời khỏi đây!"
Cả làng được huy động để dập lửa, mãi đến nửa đêm mới hoàn toàn dập tắt.
Lão Hầu tổng uống hai viên thuốc mang theo trong túi mới tỉnh lại.
Hầu Nhã Sưởng và Hầu Trình Vĩ mặt mày lấm lem khói bụi, ngồi thẫn thờ bên cạnh giường đất trong phòng Trần Thời Việt, không ai nói lời nào.
Đợi đến khi Phó Vân cùng A Thành và dân làng bàn bạc xong, trả gấp ba lần tiền bồi thường quay lại thì thấy cảnh tượng này.
"Không sao rồi bác Hầu, cháu đã xử lý xong, bác cứ ở đây nghỉ ngơi đi, ngày mai chú A Thành sẽ tìm phòng trống khác."
Phó Vân cúi người ôn tồn khuyên nhủ, rồi quay sang hai người kia: "Cả hai anh cũng vậy."
Hầu Nhã Sưởng vẫn chưa hoàn hồn, ngẩng đầu nói: "A Vân, hình như tôi lại phát bệnh đau đầu rồi.
Tôi mơ thấy bên ngoài có người cứ nói 'Tôi lạnh quá', rồi tôi ra mở cửa cho hắn, hắn liền chém chết tôi bằng một đao, chuyện này rốt cuộc là..."
"Tôi thấy bây giờ tôi mới là người muốn chém chết cậu đây!"
Hầu Trình Vĩ nổi giận: "Bảo làm cái gì cũng không xong!
Ba bị khói làm hôn mê mà cậu chỉ lo cho bản thân mình!"
Lão Hầu tổng và Phó Vân đồng thanh quát lên đầy mất kiên nhẫn: "Thôi đi!"
Lão Hầu tổng khựng lại một chút, rồi thấp giọng bổ sung: "Nhưng lần này vẫn phải cảm ơn Trình Vĩ đã cõng ta ra, còn có cả A Vân nữa."
Phó Vân xua tay ra hiệu: "Người một nhà đừng nói lời khách sáo, bác Hầu nghỉ sớm đi, giường này rộng, chen chúc chút là đủ chỗ, có chuyện gì mai hãy nói."
Hầu Nhã Sưởng im lặng hồi lâu rồi lên giường ngủ, mọi người cũng lần lượt nằm xuống, đèn lại tắt.
Trong bóng tối, Hầu Nhã Sưởng trằn trọc mở mắt, cổ họng vẫn đau thắt lại không phát ra tiếng, đành liều mạng nén lại tiếng nấc trong lồng ngực.
Khi mắt đã quen với bóng tối, anh ta đột nhiên nhìn thấy cảnh tượng cách đó không xa khiến anh ta sững sờ.
Phó Vân nằm nghiêng với vẻ mặt bình yên, thân hình mảnh khảnh cuộn trong chăn và lớp áo khoác lót bên dưới.
Chàng trai cao gầy, tuấn tú luôn đi theo hắn lúc này đang duỗi cánh tay dài, ôm trọn Phó Vân vào lòng, môi kề sát tai hắn, chỉ cần cúi đầu là có thể chạm vào phần cổ yếu hại nhất của Phó Vân.
Phó Vân nằm trong vòng tay người đó, ngủ rất ngon lành.
Đây tuyệt đối không phải khoảng cách giữa sếp và nhân viên bình thường.
Phó Vân từ thời đi học đã nổi tiếng với vẻ ngoài đẹp trai, vạn hoa vây quanh, ngay cả khi quen Phùng Nguyên Câu, bên cạnh hắn cũng chưa bao giờ thiếu người.
Nhưng hắn rất hiếm khi hạ thấp cảnh giác trước ai như vậy, cũng rất ít khi chịu đựng người khác ôm mình gần đến thế trong trạng thái hoàn toàn thả lỏng.
Khi còn đi học đã vậy, sau khi tốt nghiệp, nội chiến nhà họ An gây chấn động giới hắc đạo, ai cũng biết Phó Vân không dễ sống.
Theo hiểu biết của Hầu Nhã Sưởng, sự cảnh giác và phòng bị của hắn lẽ ra chỉ có tăng chứ không giảm.
Vậy mà giờ đây, cậu thanh niên trông như tờ giấy trắng kia từ đâu chui ra vậy?
Trong lòng Hầu Nhã Sưởng càng thêm nặng nề, hoàn toàn không ngủ được.
Sáng sớm hôm sau, Trần Thời Việt đã dậy đi ra ngoài, khi quay lại thì bưng bữa sáng ngồi xổm bên giường Phó Vân: "Sếp, anh ăn cái nào?"
Phó Vân uể oải mở mắt, chỉ vào cái bánh màn thầu trong khay, sau đó bò dậy rửa mặt đánh răng.
Trần Thời Việt cất màn thầu đi, phần còn lại đặt trước giường cha con nhà họ Hầu, rồi ngoan ngoãn đứng đợi Phó Vân quay lại.
Ba cha con nhà họ Hầu trông đã tỉnh táo hơn.
Đang định lên tiếng thì rèm cửa bị vén lên, Liễu Hoằng tươi cười bước vào, theo sau là ba tên đàn ông, Lưu An Triết không đi cùng.
"Hũ tro cốt đặt xong rồi sao?
Sớm thế này đã đến thăm tôi rồi."
Phó Vân ngậm màn thầu cười nói.
Liễu Hoằng không giận, liếc nhìn hắn một cái rồi dời mắt: "Tôi đến không phải tìm cậu, tôi tìm Hầu tổng."
Phó Vân hướng ánh mắt dò hỏi về phía lão Hầu tổng.
Hầu tổng ngước mắt, giọng không chút gợn sóng: "Liễu tiểu thư, lần này tôi chỉ đến du lịch, không bàn chuyện làm ăn, cũng không rành chuyện dời mộ của cô."
"Ai muốn bàn làm ăn với ông chứ."
Liễu Hoằng cười duyên: "Tôi chỉ muốn nói, chúng ta đều phải lên núi để thăm lại chốn xưa, hay là đi cùng nhau cho có bạn?"
Sắc mặt lão Hầu tổng lập tức thay đổi: "Thăm lại chốn xưa cái gì!
Cô đừng có mà ngậm máu phun người!"
Liễu Hoằng cười đầy ẩn ý, liếc nhìn Phó Vân: "Lão Hầu tổng những năm này ngày càng trọng tình nghĩa, quan tâm đến cố nhân như vậy, không quản ngại đường sá xa xôi chạy đến đây một chuyến, không biết người dưới suối vàng có cảm nhận được không?"
Phó Vân đặt cái màn thầu xuống: "Trần Thời Việt."
Trần Thời Việt lập tức đáp lời: "Có!"
"Phòng của họ bây giờ không có ai đâu, đi lục soát tìm cái hũ tro cốt ra đập nát cho anh."
Ba gã đàn ông sau lưng Liễu Hoằng định ngăn lại, Trần Thời Việt vung tay đấm một phát khiến một tên mặt sẹo văng vào tường, rồi túm cổ Viên Tam hất văng một tên đầu đinh khác.
Anh đánh cho cả ba không còn sức phản kháng, sau đó sải bước đi thẳng về hướng phòng của Liễu Hoằng.
Liễu Hoằng nổi trận lôi đình: "Ngẩn ra đó làm gì!
Đuổi theo mau!"
Ba tên kia lồm cồm bò dậy đuổi theo, vừa ra ngoài đã gặp Lưu An Triết đang chạy thục mạng từ ngoài đồng vào: "Cậu ta...
Cậu ta...
Cậu ta vào lục tung đồ của chúng ta rồi!"
"Vậy mà mày để nó lục à?
Mày có phải đàn ông không!"
Viên Tam gắt lên.
Trần Thời Việt ra tay cực nhanh, lục tung cả căn phòng, tiện tay đấm cho mỗi tên một phát rồi thản nhiên bước ra.
Theo sau hắn là ba kẻ thân hình lảo đảo, mặt mày bầm tím.
"Sếp, bọn họ giấu đồ kỹ quá em không tìm thấy."
"Không sao."
Phó Vân khoanh tay cười nói: "Anh không tin lúc lên đường họ không ôm theo.
Với chút sức chiến đấu này, bảo vệ được nhất thời chứ sao bảo vệ được cả đời?"
Liễu Hoằng nghiến răng, quay người đi vào nhà.
Hầu Trình Vĩ im lặng ngồi uống trà bên giường, khẽ hỏi ba mình: "Thằng nhóc này lai lịch thế nào mà đánh đấm giỏi vậy?"
"Trần Thời Việt, thành viên trẻ tuổi nhất của tổ tác chiến, thành tích tổng hợp xếp thứ nhất tổ một mùa trước, sao mà không giỏi cho được?"
Lão Hầu tổng chậm rãi đáp.
"Vậy sao hắn lại đi theo Phó Vân?
Tổ tác chiến không quản sao?"
Lão Hầu tổng không nói gì, tự rót cho mình ly trà: "Ai mà biết được, trên đời này trao đổi lợi ích đâu chỉ có tiền bạc."
"Ba nói gì vậy?"
Hầu Trình Vĩ không thể tin nổi: "Phó Vân dù có sa sút thì cũng từng là phó lãnh đạo tổng bộ nhà họ An, năm đó là người tình trong mộng của Phùng Nguyên Câu, chỉ nhờ cái mặt đẹp mà scandal đầy rẫy, anh ta muốn ai mà chẳng được?
Không đến mức phải đi hầu hạ một tên lính quèn trong tổ tác chiến chứ."
Lão Hầu tổng sặc trà, suýt thì ho đến tắt thở: "Anh nói bậy bạ gì đó!
Ngoài tiền bạc ra thì ý tôi là quyền lực, là trao đổi thông tin tình báo, ai nói với anh là loại giao dịch đó!"
Hầu Trình Vĩ hậm hực ngậm miệng.
Phó Vân và Trần Thời Việt mang theo hơi lạnh bước vào cửa, ba người nhà họ Hầu đồng loạt im bặt.
Trần Thời Việt nhạy bén nhận ra không khí im lặng ngay khi họ bước vào.
Anh nhíu mày, nghĩ đến những việc Phó Vân đã tận tình giúp đỡ ba người này từ hôm qua đến giờ, trong lòng nảy sinh tia khó chịu định phát tác.
Nhưng Phó Vân đã kịp thời giữ tay anh lại một cách kín đáo.
"Nơi này có vẻ không sạch sẽ lắm, tôi nghi ngờ vụ cháy đêm qua không phải tai nạn.
Lát nữa chú A Thành dọn xong phòng mới, bác Hầu cứ chuyển qua đó trước.
Để tôi dọn dẹp chỗ này xong sẽ qua tìm mọi người."
Hầu Trình Vĩ nhạy bén nhận thấy lỗ tai Hầu Nhã Sưởng khẽ động đậy về phía mình, liền hỏi: "A Vân, ý cậu là sao?"
"Vụ hỏa hoạn tối qua không phải ngoài ý muốn...
Ý cậu là, cậu nghi ngờ có kẻ cố tình phóng hỏa?"
Sắc mặt Hầu Trình Vĩ rất vi diệu, dường như đang ngầm chờ đợi điều gì đó.
Phó Vân mỉm cười: "Đại công tử lo xa quá rồi."
"Ý tôi nói 'không sạch sẽ' là, vụ hỏa hoạn đó không phải ngoài ý muốn, cũng chẳng phải do người làm, mà là do ma làm."
Phó Vân ôn tồn nói: "Đôi khi nhạy cảm quá mức sẽ không có lợi cho hòa khí gia đình đâu, anh thấy đúng không?"
Hầu Nhã Sưởng ở bên cạnh vô tội chớp chớp mắt, vờ như không thấy khuôn mặt đang chuyển sang màu đỏ tím vì nghẹn nghẹn của Hầu Trình Vĩ.
Đợi đến khi ba cha con nhà họ Hầu đi khỏi, Phó Vân mới lộ ra vẻ thiếu kiên nhẫn: "Phiền phức thật, cứ như mấy đứa trẻ con tranh hơn thua ấy."
Hắn hiếm khi che giấu vẻ khó chịu và mệt mỏi trước mặt Trần Thời Việt.
Trần Thời Việt rất biết ý, tiến lên bóp vai cổ cho hắn: "Không sao đâu, dù sao nhà họ An vào đây cũng chẳng yên ổn gì, làm xong vụ này là mình nghỉ hưu luôn."
Phó Vân vỗ nhẹ vào tay anh, hững hờ nói: "Bảo bối à, câu này không điềm lành đâu nhé."
Ở Tuyết Hương, thời gian ban ngày dường như ngắn đến đáng sợ, chớp mắt trời đã tối sầm.
Ba sinh viên kể từ khi vào phòng gần như không ra ngoài, nhưng tối đến cửa sổ vẫn mở toang vì trận đại hỏa đêm qua đã làm cả ba kinh hồn bạt vía.
Phương Hoành Minh cảm thấy mình xui xẻo nhất là khi đi làm dự án lần này lại bị phân cùng nhóm với hai người kia.
Tuy đều là bạn học, nhưng hai người họ là tình nhân, làm gì cũng dễ nói chuyện; còn hắn là kẻ ngoài cuộc, hiện tại phải chen chúc chung một phòng, thật sự là khó xử không để đâu cho hết.
Bên ngoài gió tuyết đang lớn, bọn họ nép trong thôn đợi người dẫn đường đã hẹn trước.
Chỉ cần người dẫn đường đến, họ sẽ xuất phát vào núi, lúc đó tình hình sẽ không đến mức bí bách thế này.
"Dương Ảnh, Dương Ảnh em ăn chút gì không?
Anh có mang lương khô này."
Kha Tiêu lấy đồ ăn vặt trong túi ra gọi lớn.
Không ai đáp lại.
"Dương Ảnh?"
Kha Tiêu hỏi lại lần nữa.
Cậu ta thấy rõ ràng bạn gái đang nằm quay lưng về phía mình trên giường sưởi, cứ ngỡ cô ngủ quên nên tiến lại gần hỏi thêm tiếng nữa.
"Em ăn chút gì không?"
"Dương Ảnh" trên giường chậm rãi quay đầu lại, mái tóc dài xõa xuống bên mặt, nở một nụ cười âm hiểm với cậu ta.
"Á á á á ——"
✧✧✧✧✧✧