[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Edit]: Văn Phòng Nghiên Cứu Sự Kiện Siêu Nhiên Số 410
79. Hồi ức Du thuyền kinh dị
79. Hồi ức Du thuyền kinh dị
Phùng Nguyên Câu định mắng anh vài câu, nhưng không hiểu sao, trừng mắt nhìn Trần Thời Việt nửa ngày mà không thốt nên lời.
Hồi lâu sau, hắn bất lực hít sâu một hơi, hậm hực xoay người đi xuống khỏi boong tàu.
Trần Thời Việt tùy tay ném những thanh gỗ bói toán xuống biển, những mẩu gỗ vụn trên đầu ngón tay rơi xuống, bị gió biển thổi tan biến.
Nếu hình ảnh trong ký ức của Trần Tiểu Linh không sai, thì nơi cuối cùng Trần Tuyết Trúc xuất hiện khi còn sống chính là ở dưới biển.
Trần Thời Việt nhìn xuống làn nước đen ngòm, sâu thẳm, mờ mịt và vĩnh viễn không thấy đáy, cảm giác như chỉ cần rơi xuống là sẽ bị bóng tối nuốt chửng.
Trong đầu anh chợt nảy ra một ý nghĩ không thể kiểm soát: Lỡ như chị gái thực sự ở dưới đáy biển thì sao?
Vậy anh chỉ cần nhảy xuống là có thể gặp được Trần Tuyết Trúc.
Chỉ là có thể trở lên hay không lại là chuyện khác.
Phía sau, sảnh yến hội vang lên tiếng ồn ào, bể cá trên boong tàu đã được thay một "nhân ngư" mới.
Trần Thời Việt do dự một chút rồi vẫn bước tới.
Bể cá đã thay một nhân ngư mới.
Lần này, người bị biến thành nhân ngư cũng rất quen mặt, hình như là thuộc hạ nào đó của Khang thúc, vẫn là dáng vẻ chết không nhắm mắt.
Những mảng mỡ và dầu đông đặc bám đầy trên người hắn, như một lớp giáp dày.
Phó Vân không biết từ lúc nào đã từ khoang hạng nhất đi xuống, hắn khoác một chiếc áo mỏng, đứng sóng vai cùng Trần Thời Việt trước bể cá.
"Đã khá hơn chút nào chưa?"
Trần Thời Việt hỏi.
Phó Vân lặng lẽ gật đầu, nhìn bể cá rồi nói ngắn gọn: "Người thứ 5."
Trần Thời Việt sửng sốt: "Sao anh biết đây là nhân ngư thứ 5?"
Mấy ngày nay Phó Vân chủ yếu nghỉ ngơi trong khoang, lúc Trần Thời Việt đến thăm thì hắn cũng cơ bản là đang ngủ, làm sao biết được số lượng nhân ngư?
Phó Vân nhàn nhạt đảo mắt: "Tôi bảo Lam Toàn ghi chép số liệu, mỗi sáng giao cho tôi."
Trần Thời Việt khựng lại: "Sao anh không tìm tôi ghi chép, tôi không đáng tin hơn cô ấy à?"
Phó Vân nhìn anh bằng ánh mắt khó tin, dường như đang tự hỏi sao người này có thể hỏi một câu kỳ quặc đến vậy.
"Cô ấy là nhân viên chính thức của 410, còn cậu trên hồ sơ thuộc về Tổ Tác chiến, tôi tìm cậu làm gì?"
Gương mặt Trần Thời Việt lộ rõ vẻ ủy khuất: "Chúng ta đã trải qua nhiều chuyện như vậy rồi, sao anh vẫn còn giận tôi vì chuyện của Tổ Tác chiến?"
Phó Vân bật cười: "Không có giận, chỉ là dựa trên kinh nghiệm của tôi, nơi đó hiếm khi có sinh vật nào đáng tin cậy."
"Tôi đáng tin mà!
Tôi tuyệt đối đáng tin!"
Trần Thời Việt còn định biện minh thì nghe thấy tiếng đĩa vỡ bên cạnh, hai người đồng thời quay đầu lại.
"Mẹ!
Cái cá đó không ăn được!
Nhổ ra ngay!"
Đọt vỗ tay đoạt lấy chiếc đĩa từ tay mẹ mình, những miếng cá vàng ươm rải đầy đất.
Mẹ của Đọt nắm tay cô con gái út, không hiểu chuyện gì nhìn con trai cả: "Cá này làm sao?"
Sắc mặt Đọt cực kỳ khó coi, hắn cúi đầu nhìn cá, ánh mắt theo bản năng liếc về phía bể cá kia, cả khuôn mặt trắng bệch, môi run rẩy: "Cá đó... cá đó có vấn đề, sẽ chết người đấy, đừng ăn."
"Vị công tử này hãy nói cho rõ ràng, cá trên thuyền tôi đều là cá tươi mới đánh bắt ngày hôm qua, ăn thì có vấn đề gì?"
Từ phía đầu boong tàu truyền đến giọng chất vấn lạnh lùng của Tông Kiến Bân.
Đám đông vây xem ngày càng nhiều, Đọt rơi vào thế cưỡi hổ khó xuống, chỉ có thể mặt không còn giọt máu nhìn miếng thịt cá dưới đất, không ngừng lắc đầu: "Không thể ăn... không thể ăn..."
Vẻ tàn nhẫn trên mặt Tông Kiến Bân càng đậm: "Công tử nói cho rõ, lô hải sản này trên thuyền khi cập bến là để bán, nếu công tử ăn nói hàm hồ cản trở việc làm ăn của tôi, thì đừng trách những kẻ thô lỗ như chúng tôi trở mặt vô tình ngay trên tàu."
Gia đình Đọt dù có hiển quý thì đó cũng là trên đất liền, hiện giờ tàu đã chạy vào vùng biển quốc tế được hơn mấy tháng, xung quanh không một bóng người.
Kinh nghiệm của họ không phong phú bằng các thủy thủ, nếu thực sự đắc tội, khó tránh khỏi nguy hiểm.
Huống hồ, trên biển vốn là nơi lý tưởng để giết người cướp của.
Trần Thời Việt lạnh mắt nhìn giọng nói của Đọt ngày càng nhỏ dần, thân hình cao lớn co rúm lại lùi về phía sau mẹ mình.
"Được rồi, A Bân."
Một giọng nữ dịu dàng vang lên từ phía bên kia: "Thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện, anh hà tất phải so đo với họ."
Nhạc Ca ôn tồn khoác tay Tông Kiến Bân khuyên nhủ.
Ánh mắt cô và Đọt chạm nhau ngắn ngủi trong không trung rồi nhanh chóng dời đi.
Cô liếc nhìn mẹ của Đọt và miếng thịt cá dưới đất với ý vị sâu xa, rồi quay đầu nói khẽ: "Thôi nào, chúng ta về thôi."
Thái độ của Tông Kiến Bân vậy mà thực sự dịu lại, hắn trừng mắt đầy sát khí nhìn Đọt một cái, rồi ngoan ngoãn đi theo Nhạc Ca.
Đọt thở phào nhẹ nhõm, cả người nhũn ra.
"Hèn thế..."
Trần Thời Việt thấp giọng cảm thán: "Tôi cứ tưởng anh ta là một đấng nam nhi thép bảo vệ mẹ mình cơ đấy."
Phó Vân không trả lời.
Trần Thời Việt suy nghĩ một lát: "Anh nói xem, tại sao Nhạc Ca lại giải vây cho họ?
Chẳng lẽ vẫn còn tình xưa nghĩa cũ?"
Phó Vân chậm rãi nhìn theo bóng lưng của Nhạc Ca: "Cậu nghĩ những cô gái có thể biến thành lệ quỷ này quá đơn giản rồi."
Trần Thời Việt rùng mình: "Ý anh là sao?"
"Chết đi mà có thể thành lệ quỷ, lúc sinh thời chắc chắn phải có bản lĩnh cứng cỏi."
Phó Vân nói giữa tiếng gió biển: "Cái bản lĩnh đó không liên quan đến giới tính, nó là một loại...
ầy, tôi phải hình dung với cậu thế nào nhỉ?"
"Không chịu khuất phục, không chịu thua, ở xã hội cũ bị ép thành quỷ, thề chết cũng phải đòi lại công đạo."
Trần Thời Việt tiếp lời: "Trúc Quân Tâm và Nhạc Ca đều cùng một quẻ này."
Phó Vân gật đầu tán thành.
"Lam Toàn cũng tính sao?"
Phó Vân thở dài: "Lam Toàn là người sống."
Câu nói này không hiểu sao lại chọc trúng huyệt cười của Trần Thời Việt, anh nén môi hai cái nhưng vẫn không nhịn được mà bật cười: "Người sống... ha ha ha..."
"Đừng cười!
Cô ấy mà chết thì sức chiến đấu cũng chẳng kém gì hai vị kia đâu."
Phó Vân gắt gỏng.
"Ý tôi là, Nhạc Ca lúc sinh thời thảm hại đến mức đó, sau khi chết luân hồi trăm năm, nếu vẫn còn vì một chút tình cảm mà dây dưa không dứt..."
Phó Vân dừng lại một chút, vẻ bất lực.
"Thì cái cục diện này cũng chẳng khó phá đến thế."
Hắn nhún vai: "Nhưng tiếc là, cậu nhìn cô ấy lúc cầm dao đâm kẻ thù, thái thịt cá còn gọn gàng hơn cả thái khoai tây, trông có giống kiểu tiểu cô nương ủy mị tình tứ không?"
Trần Thời Việt có vẻ đau đầu lắc lắc cái cổ: "Cho nên mọi chuyện khó hơn chúng ta tưởng nhiều, đúng không?"
"Khó chứ, sao lại không khó?"
Phó Vân nhìn về phía chân trời nơi biển và trời giao thoa: "Nhưng nếu không làm rõ được ngọn nguồn sự việc, tôi sẽ không rời đi."
Sắc mặt Trần Thời Việt thay đổi: "Anh không lo cho cơ thể mình sao?"
Phó Vân cười nói: "Làm nghề này của chúng ta, đã muốn hóa giải oán khí thì phải làm cho đến nơi đến chốn."
Trần Thời Việt không bỏ cuộc, truy vấn: "Anh cũng phải cho tôi một kỳ hạn để rời đi chứ?"
Phó Vân quấn chặt áo, giọng điệu nhẹ nhàng xoay người đi xuống boong tàu: "Cứ từ từ thôi, chờ thêm vài ngày nữa biết đâu sẽ có manh mối, không vội."
"Phó Vân!"
Trần Thời Việt đột ngột gọi to.
"Lại chuyện gì nữa?"
Phó Vân quay đầu lại.
Gió biển trên boong tàu thổi lồng lộng, vạt áo Trần Thời Việt bay phấp phới.
Anh và Phó Vân đứng cách nhau vài mét, khoảnh khắc ánh mắt giao nhau, Trần Thời Việt dường như đã lấy hết can đảm cả đời để mở lời.
"Dù bất cứ lúc nào tôi cũng sẽ không rời đi, tôi muốn luôn ở bên cạnh anh."
Trần Thời Việt nắm chặt lòng bàn tay, cao giọng nói.
Nhưng sự dũng cảm giống như một con cá dưới nước, thoáng qua rồi biến mất.
"Anh sẽ không phải cô đơn một mình nữa."
Trần Thời Việt cố gắng giữ giọng không run rẩy để hoàn thành câu cuối cùng, nhìn thẳng vào mắt Phó Vân không hề né tránh.
Ánh sáng trong mắt anh rạng ngời và làm lay động lòng người, khiến Phó Vân có một khoảnh khắc thẫn thờ.
Phó Vân hơi hé miệng, một lúc lâu sau mới như hoàn hồn mà cong khóe môi: "Vậy sao?"
"Nhưng mà tôi đã chẳng nhớ nổi cậu là người thứ bao nhiêu nói với tôi câu này rồi."
Hắn nở một nụ cười thản nhiên với Trần Thời Việt, sau đó xoay người xuống lầu, không nói thêm gì nữa.
Lam Toàn buồn chán đi tuần qua lại giữa khoang đáy và khoang hạng nhất.
Bọn họ giam giữ Trần Tiểu Linh ở căn phòng ngay cạnh phòng Phó Vân, vài người luân phiên canh gác.
Nếu có thể, người này sau khi ra ngoài sẽ là một nhân chứng quan trọng.
Vẫn chưa có manh mối, cũng chẳng thấy đầu đuôi.
Lam Toàn đang đi tới đi lui ở hành lang thì thấy Phó Vân quay về, cô vội vàng đón lấy: "Sếp!
Tiếp theo chúng ta nên làm gì đây!"
Phó Vân giơ tay chặn lời cô, ngay sau đó cúi người ho không dứt, một tay xua xua bảo cô vào phòng, tay kia ra hiệu cho Lam Toàn rót nước.
Lam Toàn vội vàng đi vào, đỡ hắn ngồi xuống cạnh giường, lo lắng nói: "Anh chắc chắn chúng ta vẫn muốn ở lại đây sao?
Giờ Trần Tiểu Linh đã tìm thấy rồi, ít nhất có thể chứng minh cái chết của Trần Tuyết Trúc năm xưa có liên quan đến An Nhan Hân, vụ án chẳng phải đã sáng tỏ rồi sao?
Sao anh còn cứng đầu ở lại con tàu này làm gì nữa!?"
Phó Vân duỗi tay gõ nhẹ vào đầu cô một cái: "Quản đông quản tây, cô muốn leo lên nóc nhà lật ngói à?
Thế giới của người trưởng thành là ai phát lương thì nghe lời người đó, nhớ kỹ chưa?"
Lam Toàn chẳng chút sợ hãi, trợn mắt đáp lại: "Tôi đây là sợ anh bỏ mạng ở chỗ này, về sau không có ai phát lương cho tôi nữa."
"Nếu anh mà không còn, bắt tôi quay về đi theo Cố Kỳ và Phùng Tiểu Ngân học lại lớp 12 thì thà để tôi đi chết đi cho rồi."
Phó Vân cúi người ho một trận kinh thiên động địa, hắn ngẩng cái đầu nửa sống nửa chín lên, định quát mắng Lam Toàn vài câu: "Chết chóc cái gì, ăn nói cho hẳn hoi..."
Thế rồi hắn thấy vành mắt Lam Toàn đỏ bừng, giây tiếp theo là có thể rơi nước mắt ngay được.
Phó Vân: "..."
Từng đứa một đều bị cái tật gì không biết!
Từ Trần Thời Việt đến Lam Toàn, mấy năm nay hắn phạm thái tuế với "nước" hay sao?
Sao người chiêu mộ được toàn là lũ "tổ tông sống" hở một tí là nước mắt lưng tròng thế này?
Hay là nói người trẻ tuổi bây giờ có tố chất tâm lý yếu ớt vượt xa tưởng tượng của hắn?
Phó Vân ôm trán thống khổ suy nghĩ một hồi lâu, chẳng còn cách nào khác đành phải xuống nước, vỗ vỗ vai Lam Toàn: "Ơ kìa, được rồi được rồi..."
"Tôi sai, tôi sai rồi, đừng khóc nữa."
Phó Vân bất đắc dĩ hứa với cô: "Chậm nhất là tối mốt, tôi sẽ đưa các người ra ngoài, được chưa?
Tôi thề là không dừng lại một khắc nào luôn!
Đảm bảo không tổn hại đến thân thể khỏe mạnh."
Lam Toàn giơ tay lau nước mắt, hít sâu một hơi để giữ giọng bình tĩnh: "Nhất ngôn cửu đỉnh?"
"Mười cỗ xe ngựa cũng không đuổi kịp, yên tâm đi."
Sự bất đắc dĩ viết rõ mồn một trên mặt Phó Vân.
Lam Toàn bỗng nhiên lau sạch nước mắt trên mặt, hớn hở quay sang phía ngoài phòng nói: "Trần ca, anh nghe thấy chưa!
Anh ấy bảo chậm nhất là tối mốt sẽ đi ra ngoài đó!
Ai chà, muốn ông sếp thần kinh này nói một câu chắc nịch thật là khó mà."
Phó Vân không thể tin nổi nhìn Lam Toàn, ngay sau đó Trần Thời Việt từ bên cửa đi vào, nở nụ cười tinh quái nhìn hắn.
✧✧✧✧✧✧