[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 59,383
- 0
- 0
[Edit]: Văn Phòng Nghiên Cứu Sự Kiện Siêu Nhiên Số 410
100. Quốc lộ kinh hồn
100. Quốc lộ kinh hồn
Sau câu nói của cô, căn phòng rơi vào im lặng hồi lâu, bầu không khí trở nên quỷ dị và áp lực.
Phó Vân dùng thìa trà nhẹ nhàng gạt đi lớp tro tàn của lá bùa, đẩy tờ báo ra xa một chút.
Gương mặt hắn thoáng hiện vẻ chán ghét nhưng không để lộ quá rõ ràng.
Trần Thời Việt nhận ra điều này, liền tiến lại giúp hắn thu dọn tờ báo.
"Tôi có thể làm gì giúp cô không?"
Phó Vân nói: "Đến nơi ở của cô giúp trừ tà hay gì đó, tôi luôn sẵn lòng giúp sức."
"Dạo gần đây, tôi có cảm giác như bị ai đó theo dõi."
Diệp Thừa Tĩnh do dự mở lời: "Tôi không biết mô tả thế nào, chỉ là cảm giác trong nhà luôn có ai đó nhìn chằm chằm vào mình."
"Cô sống một mình sao?"
Phó Vân hỏi.
"Vâng, đó là căn hộ tân hôn của chúng tôi, anh ấy mất chưa lâu nên tôi chưa kịp dọn đi."
Diệp Thừa Tĩnh mím môi đầy vẻ bất an: "Tôi không biết có phải là ảo giác không, nhưng nếu anh sẵn lòng..."
"Đương nhiên là sẵn lòng rồi."
Phó Vân mỉm cười: "Khi nào cô thấy thuận tiện, tôi sẽ qua xem một chuyến.
Xử lý một căn nhà bị ám thôi mà, chuyện nhỏ thôi."
Diệp Thừa Tĩnh mỉm cười nhẹ nhõm: "Cảm ơn anh."
Phó Vân đứng dậy tiễn cô ra ngoài.
Hắn thuận tay lấy chiếc ô ở huyền quan, che lên đỉnh đầu rồi ân cần đỡ lấy cánh tay Diệp Thừa Tĩnh, đưa cô ra tận đầu ngõ đợi xe.
"Anh nhất định phải chú ý an toàn."
Diệp Thừa Tĩnh đột ngột ngẩng đầu nói một câu không đầu không đuôi, ánh mắt tràn đầy lo lắng.
Phó Vân ngẩn người, rồi ôn tồn hỏi: "Tại sao cô lại nói vậy?"
"Người đưa danh thiếp của anh cho tôi nói rằng, Phó tiên sinh nhất định sẽ toàn quyền phụ trách vụ này nên bảo tôi đừng lo lắng.
Tuy tôi không biết tại sao ông ấy lại chắc chắn như vậy, nhưng chuyện này rất nguy hiểm, anh nhất định phải cẩn thận."
Diệp Thừa Tĩnh nói giữa tiếng mưa rơi tí tách.
"Ai mà lại đánh giá cao tôi thế nhỉ?"
Diệp Thừa Tĩnh do dự một chút rồi đáp: "Là bác Đổng."
Dưới đường nước mưa bắn tung tóe, một chiếc taxi lao nhanh tới.
"Đổng tổng bảo cô đến tìm tôi giúp đỡ?"
Sự ngạc nhiên pha lẫn chút nực cười hiện lên trên mặt Phó Vân.
Hắn không tin lắm nên hỏi lại: "Hai người có quan hệ thế nào?"
"Ba tôi là đối tác làm ăn của ông ấy."
Diệp Thừa Tĩnh giải thích.
Phó Vân che ô đưa cô lên xe, vẫn giữ vẻ lịch thiệp săn sóc: "Ra là vậy, tôi hiểu rồi.
Cô chú ý an toàn, về nhà có vấn đề gì cứ nhắn tin cho tôi.
Hôm nào chúng ta sẽ chốt thời gian tôi qua nhà cô sau."
"Vâng."
Chiếc taxi gào thét lao đi xa.
Phó Vân đứng tại chỗ che ô, thần sắc nhanh chóng trở nên lạnh lùng.
Trần Thời Việt không biết đã đứng sau lưng hắn từ lúc nào.
"Sao cậu cũng ra đây?"
Phó Vân xoay người nghiêng ô che lên đầu anh: "Chẳng phải cảm lạnh vẫn chưa khỏi hẳn sao?"
"Lừa anh đấy, để được ở lại thêm mấy ngày."
Trần Thời Việt lười biếng đón lấy chiếc ô che cho cả hai.
Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mặt ô bao phủ không gian.
Đứng cạnh nhau dưới tán ô, từ góc độ của mình, Trần Thời Việt có thể thấy một thoáng bóng tối che phủ gương mặt tuấn tú của Phó Vân.
Phó Vân nở một nụ cười không thành tiếng, hắn nhìn chăm chú vào màn mưa trắng xóa phía trước, thẫn thờ nói: "Gần đây tôi luôn cảm thấy mình đang đi vào vết xe đổ của Phó Tự Minh, dùng chút sức khỏe và thanh xuân ít ỏi còn lại để dây dưa với những oán hận cũ không tên."
Trần Thời Việt thấp giọng: "Anh cũng có thể rút lui mà.
Dừng lại lúc này không phải là không thể."
"Nhưng tôi không cam lòng."
Phó Vân lạnh lùng nói: "Tôi đã tích lũy lực lượng bao nhiêu năm mới có thể đối kháng với bọn chúng.
Nếu dừng lại bây giờ, những hy sinh trong quá khứ chẳng hóa thành hư không sao?"
Phó Vân không đứng lại lâu, hắn dứt khoát bước đi.
Trần Thời Việt chỉ còn cách cầm ô bước nhanh đuổi theo.
"Anh thực sự định theo vụ của Diệp tiểu thư sao?
Tôi vừa nghe thấy, tại sao Đổng tổng lại chắc chắn anh sẽ tham gia vào?
Vạn nhất trong đó có gì đó --"
Phó Vân dừng bước xoay người, đối mắt với anh dưới tán ô.
Trần Thời Việt bỗng im bặt, anh vừa thở dốc vừa nôn nóng nhìn vào đôi mắt đen nhánh không chút cảm xúc của Phó Vân.
"Ngày mai cậu hết hạn nghỉ rồi, về huấn luyện cho tốt đi."
Phó Vân vỗ vai anh, nhẹ giọng nói bằng chút ôn hòa cuối cùng còn sót lại: "Đừng nghĩ ngợi nhiều nữa."
Lòng Trần Thời Việt lại một lần nữa chùng xuống vì hụt hẫng.
Phó Vân giống như một con trai ngậm chặt vỏ, khi bị cuộc đời rèn giũa đến nứt vỡ, hắn khó khăn lắm mới lộ ra một chút kẽ hở để người ta chạm vào phần mềm yếu bên trong.
Nhưng Trần Thời Việt còn chưa kịp tiến thêm một bước, hắn đã lập tức thu mình lại và khép chặt lớp vỏ phòng bị.
Ngày hôm sau, sân huấn luyện bao phủ trong làn sương mù âm u sau cơn mưa.
Thời tiết đầu đông se lạnh, bộ đồ tác chiến lại dày nên quá trình huấn luyện cũng không quá khó khăn.
Trần Thời Việt đang thẫn thờ nhìn mấy con kiến bò dưới đất, hoàn toàn không chú ý Phùng Nguyên Câu đã đi đến trước mặt.
"Khụ khụ!"
Phùng Nguyên Câu ho khan một tiếng.
Trần Thời Việt ngơ ngác ngẩng lên: "Hả?"
"Sáng nay có người gọi điện cho tôi, bảo cậu vẫn chưa hạ sốt, sức khỏe chưa hồi phục."
Phùng Nguyên Câu lườm anh đầy u ám: "Cậu có cần xin nghỉ dự thính không?"
Miệng thì nói vậy, nhưng nhìn thần sắc kia, có vẻ nếu Trần Thời Việt dám đồng ý, Phùng Nguyên Câu sẽ sút anh văng khỏi tổ tác chiến ngay lập tức.
"Thế thì ngại quá."
Tâm trạng Trần Thời Việt bỗng vui vẻ hẳn lên.
Anh liếc nhìn vị lãnh đạo của mình rồi nhanh chóng thu liễm thần sắc, nghiêm mặt nói: "À không cần đâu, giúp tôi cảm ơn vị tiên sinh đã gọi điện nhé."
Phùng Nguyên Câu hừ mạnh một tiếng qua mũi: "Vậy thì huấn luyện cho tử tế!
Tôi ghét nhất loại cấp dưới đòi đặc quyền."
"Thôi đi, nếu không phải tại tôi thì anh còn chẳng nhận được điện thoại của người yêu cũ đâu, Phó Vân chặn số anh từ tám đời rồi..."
"Cậu vừa lầm bầm cái gì đấy?"
Phùng Nguyên Câu quay người quát.
"Phùng tổ trưởng!
Có người tìm!"
Tiếng gọi của bác bảo vệ vang lên từ phía cổng.
Vì vị trí lúc này khá trùng hợp, cổng chính đối diện sân huấn luyện nên toàn bộ thành viên Đội 1 đều nhìn thấy.
Một lát sau, Phó Vân bước vào.
Hắn khoác chiếc áo gió che nửa thân hình, khuôn mặt trắng lạnh tú lệ, ung dung đi ngang qua sân huấn luyện.
Trần Thời Việt không thể tin nổi: "Sao anh ấy lại tới đây?"
Phùng Nguyên Câu quay đầu, kiêu ngạo đáp: "Cậu vừa nghe thấy rồi đấy, tới tìm tôi."
"..."
Việc Phó Vân là người yêu cũ của Phùng Nguyên Câu, đồng thời là sếp cũ của Trần Thời Việt gần như là bí mật công khai ở Đội 1.
Người đàn ông tuấn tú này không ai trong tổ tác chiến là không biết.
Thấy cảnh này, mọi người bắt đầu lén lút trao đổi những ánh mắt hóng hớt.
Phó Vân đi đến trước mặt Phùng Nguyên Câu, ngắn gọn hỏi: "Anh có rảnh không?"
"...
Có."
Phùng Nguyên Câu giữ vẻ mặt cứng nhắc.
Các thành viên đang đứng nghiêm không dám lên tiếng, nhìn nhau cười thầm, cố nhịn đến đau cả miệng.
"Sếp đỏ tai kìa."
Nhiễm Hoài Thần thì thầm.
"Tiện vào trong nói chuyện một chút không?
Tôi có việc muốn nhờ anh giúp."
Phó Vân thản nhiên đút tay vào túi áo, xem mọi ánh mắt dò xét như không khí.
Hắn biết Phùng Nguyên Câu sẽ không từ chối mình, từ hồi đi học đã luôn như vậy.
Phùng Nguyên Câu nhìn vào mắt Phó Vân, hít một hơi sâu: "Được, đi theo tôi."
Phó Vân xoay người gật đầu với Trần Thời Việt một cái: "Cậu cũng tới luôn đi."
Phùng Nguyên Câu bất mãn: "Rốt cuộc cậu tìm cậu ta hay tìm tôi?
Cậu dắt cậu ta theo thì tôi không đi nữa."
Đội 1: "..."
Phó Vân: "..."
"Anh bạn à, tôi chỉ muốn đưa cậu ấy đi phòng y tế nằm nghỉ một lát thôi, không định cho cậu ấy nghe chúng ta nói chuyện, được chứ?"
Phó Vân kiên nhẫn dỗ dành: "Anh bao nhiêu tuổi rồi mà còn..."
"Cậu làm rõ cho tôi, bây giờ là cậu đến cầu xin tôi giúp đỡ đấy!"
Phùng Nguyên Câu gắt lên, sau đó thô bạo kéo Phó Vân đi, đẩy hắn lên phía trước: "Vào văn phòng đợi tôi!"
Rồi quay sang hung tợn bảo Trần Thời Việt: "Tự đi mà xuống phòng y tế!"
Trần Thời Việt và Nhiễm Hoài Thần nhìn nhau.
Nhiễm Hoài Thần đầy đồng cảm nhìn theo bóng lưng Phùng Nguyên Câu: "Giờ thì tôi đã hiểu tại sao sếp chỉ có thể là 'người cũ' rồi."
"Đúng không?
Tôi cũng thấy thế."
Trần Thời Việt gật đầu tán đồng.
"Nhưng cậu cũng kém xa lắm."
Nhiễm Hoài Thần dội gáo nước lạnh: "Sếp EQ thấp nhưng giúp được việc, còn cậu thì..."
"Ngậm miệng được rồi."
Trần Thời Việt bực bội xoay người đi theo.
Cánh cửa văn phòng bị đóng sầm lại theo kiểu "phá nhà", tiếng động vang trời lở đất vọng ra ngoài hành lang.
"Cậu điên rồi à!"
Phùng Nguyên Câu vừa đóng cửa đã gầm lên.
"Lần trước là tàu thủy!
Lần này lại là quốc lộ!
Bộ cậu thấy sống quá thọ nên muốn tìm cái chết cho nhanh đúng không!"
"Tôi chỉ đến hỏi anh chút tình hình thôi, anh kích động cái gì?"
Phó Vân hơi ngả người ra sau, nghiêng đầu né tránh tiếng gầm thét.
Phùng Nguyên Câu thở hổn hển trừng mắt nhìn hắn.
Phó Vân chợt hiểu: "Vậy là tin tức này tổ tác chiến của các anh cũng nhận được thông báo rồi?"
"Ừ!"
"Nghiêm trọng lắm sao?
Nguy hiểm lắm à?"
"Vớ vẩn!
Cái quốc lộ đó, suốt mấy tháng trời ai đi qua cũng chết, có thể không nguy hiểm được sao!
Tháng sau sẽ phong tỏa toàn bộ lộ tuyến, cậu đừng có mơ tưởng đến chuyện này nữa.
Đưa số điện thoại của người ủy thác kia cho tôi, chúng tôi sẽ bảo vệ an toàn cho cô ta."
"Đừng kích động thế, tôi chỉ thuận miệng hỏi thôi."
Phó Vân khuyên: "Phản ứng của anh quá đà rồi đấy, bình thường anh cũng gào vào mặt cấp dưới thế à?"
Phùng Nguyên Câu vớ lấy cái cốc trên bàn định uống nước cho bình tĩnh, liền thấy Phó Vân phản xạ có điều kiện đứng dậy né tránh.
Phùng Nguyên Câu: "..."
"Tôi không hắt nước vào cậu!"
"Tôi sợ, lần trước bị ám ảnh rồi."
Phó Vân thở dài giải thích: "Anh nói tiếp đi, cái quốc lộ đó trước kia rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Có liên quan gì đến vụ án gia đình ba người tử vong mấy năm trước không?"
Phùng Nguyên Câu buông cốc nước, rút một xấp tài liệu từ trong tủ ra: "Tôi có thể nói rõ chuyện này cho cậu để cậu bàn giao lại với người ủy thác, nhưng cậu không được phép nhúng tay vào nữa."
"Vụ án gia đình ba người bị sát hại gần quốc lộ xảy ra từ nhiều năm trước, kết quả điều tra lúc đó đã gây chấn động một thời."
"Nội dung cụ thể chắc cậu cũng biết, hai vợ chồng đưa con đi du lịch tự túc, nửa đêm đi trên quốc lộ thì nảy sinh mâu thuẫn.
Người chồng chắc là đã uống rượu nên lỡ tay bóp chết vợ ngay trong xe, sau đó hoảng loạn đem chôn xác."
Đến đây, Phùng Nguyên Câu nhíu mày đầy xót xa.
"Còn đứa bé thì sao?"
"Thi thể đứa bé được tìm thấy ngay cạnh mẹ nó."
Phùng Nguyên Câu dừng lại một chút: "Tình trạng rất thảm khốc, tôi không muốn nói chi tiết."
Phó Vân gật đầu.
"Vụ việc tàn nhẫn đến mức khiến dư luận phẫn nộ, nhưng vì hung thủ - chính là người cha - sau khi gây án đã say rượu bất tỉnh nhân sự ngay giữa đường và bị một chiếc xe chạy ngang qua nghiền chết, nên cuối cùng vụ án chỉ có thể khép lại như vậy."
"Sau đó một thời gian dài, không có thêm sóng gió nào.
Tuyến quốc lộ đó vẫn hoạt động bình thường cho đến hai tháng trước, bắt đầu liên tục có xe bị lật."
"Ban đầu chúng tôi đều nghĩ đó là tai nạn thường tình, không ai nghĩ đến yếu tố tâm linh."
"Kết quả là gần đây, các vụ tai nạn xảy ra với tần suất 3-4 vụ mỗi ngày trên diện rộng.
Không một nạn nhân nào sống sót, người duy nhất còn sống chính là người cô đã gặp hôm qua."
"Diệp Thừa Tĩnh tiểu thư sao?"
Phó Vân nói.
"Phải.
Cô ấy đã kể lại toàn bộ trải nghiệm của mình, ngay lập tức có người liên tưởng đến vụ án năm xưa.
Gần đây cấp trên đang định phong tỏa quốc lộ để tiến hành điều tra."
Phùng Nguyên Câu cố ý nhấn mạnh những từ cuối: "Cậu đừng có lo chuyện bao đồng nữa.
Với lại, lần trước ở văn phòng là cậu ra tay trước, tôi ăn trọn một đấm của cậu mà còn bị oan ức trước mặt lão tư lệnh suốt mấy tháng trời.
Thực tế là từ hồi đi học tới giờ, tôi chưa bao giờ động thủ với cậu."
"Kể cả lúc bị cậu lợi dụng xong rồi đá, tôi cũng không làm gì."
Hắn xoa xoa các khớp ngón tay, mặt không cảm xúc nói: "Ba tôi bây giờ vẫn còn cười nhạo hành vi ngu xuẩn của tôi lúc đó, vì tức giận mà ở nhà đập đồ tự làm đau bản thân đấy."
"Nhưng tôi biết khi đó căn cơ của bà Phàn không vững, cho nên tôi không dùng quyền thế của Phùng gia để gây rắc rối cho cậu."
Phó Vân hơi hé miệng, nhất thời không biết nên nói gì, một lúc sau mới cười khổ: "Vậy... tôi nói với anh một tiếng cảm ơn nhé?"
"Dù sao rời xa tôi nhiều năm như vậy, cậu sống cũng chẳng tốt đẹp gì, bỏ đi."
Phùng Nguyên Câu lạnh lùng hừ một tiếng.
Phó Vân: "..."
"Làm người yêu cũ đến mức như tôi là đã tận tình tận nghĩa lắm rồi!"
Hắn vừa thu dọn báo chí, vừa giận dữ nói: "Lúc đi ra ngoài nhớ đóng cửa lại!"
Phó Vân không nhịn được mà bật cười.
Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân vội vã, hai người đồng thời quay đầu lại, chỉ thấy Trần Thời Việt đẩy cửa bước vào: "Phó Vân!"
"Thật tốt quá, anh chưa đi!
Tôi vừa nghĩ ra một việc!
Anh có nhớ lúc chúng ta ở trong ảo cảnh tàu thủy, lời cha anh nói khi đe dọa bà hai và tam thúc không?!"
Trần Thời Việt chống tay vào tường thở hồng hộc, giọng nói run rẩy nhẹ vì cảm xúc kích động mạnh.
"Mười mấy năm trước, đám người bà hai nhận thầu dự án xây dựng đường cao tốc, tuyến đường gần quốc lộ, trước khi khởi công đã chôn xuống mười mấy mạng người."
"Nơi ông ta nói và đoạn quốc lộ xảy ra chuyện lần này, liệu có phải là cùng một chỗ không?"
✧✧✧✧✧✧